CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 381 - Chương 385

Quyển 2 - Chương 271: Quỷ Vực (1)

Nhắm mắt lại, khẽ mỉm cười, Độc Cô Cầu Bại một tay ôm lấy hông của mình, thản nhiên bước về phía trước.

Chính bản thân hắn cũng không nhớ rõ đã bao lâu mình không bị thương, hiện nay mà nói tình trạng của Độc Cô chắc chắn không thể coi là tốt.

Ở ngực tuy tạm thời không thể dùng mắt nhìn ra vết thương gì nhưng chỉ có Độc Cô biết hắn đã gãy vài cái xương, nếu không phải bản thân Độc Cô luyện đến đại thành Cửu Âm Chân Kinh, có thể hạn chế tối đa ảnh hưởng thương tổn xương cốt gây ra thì hắn cũng chẳng dễ chịu gì.

Lục phủ ngũ tạng của Độc Cô đều đau đớn vô cùng thậm chí đã đến mức xuất huyết trong.

Đặc biệt là vết thương bên ngoài phần hông, vết thương rất sâu, lộ ra cả thịt bên trong, thoạt nhìn cực kỳ ghê người.

Đây chính là hậu quả của việc Độc Cô chiến cùng thiên hạ đệ ngũ cao thủ hiện tại.

Vì sao gọi là đệ ngũ?, nếu coi Thiên Đạo cùng Hạng Vũ là đồng cấp. cả hai đoạt lấy hai vị trí đầu thì A Thanh nghiễm nhiên sẽ đứng thứ ba.

Người thứ tư cùng thứ năm lúc trước vẫn chưa phân rõ là Độc Cô hay là Tây Thi nhưng mà bây giờ đã có đáp án, Tây Thi liền trở thành đệ ngũ cao thủ.

Không có đạo lực, không thể mượn Thiên Đạo trợ lực bản thân Tây Thi không có cách nào thắng nổi Độc Cô.

Tất nhiên Tây Thi bất tử, nàng sẽ không thể chết nhưng hiện tại nàng cũng đúng là không dám cầm dao cứa cổ mình như lúc đứng trước mặt Vô Song.

Nàng hiện tại chỉ cần dám tự sát chỉ sợ lập tức bị Thiên Đạo nắm lấy, Thiên Đạo hiện nay không thể làm gì Tây Thi nhưng nó cũng vẫn có thể lấy đi của nàng vài thứ.

Đạo lực là không cần nói, Tây Thi sẽ không thể mượn Đạo lực của Thiên Đạo.

Tiếp theo Tây Thi vẫn bất tử nhưng mà bất tử theo cách khác, nàng không thể phục hồi vết thương như trước, chỉ cần nàng chết nàng sẽ lập tức bị rời đến bên Thiên Đạo, sẽ tiến vào trạng thái ngủ say như mỗi lần nàng hoàn thành vai diễn của chính mình.

Tây Thi căn bản không dám đi chết, cuộc so tài giữa nàng cùng Độc Cô có thể coi là công bằng, ít nhất nàng lấy tư cách người ‘có thể chết’ đến đấu cùng Độc Cô.

.....

Đánh bại Tây Thi không làm Độc Cô vui vẻ, trên mặt hắn chẳng có bất cứ cảm xúc gì, dù sao mục tiêu Độc Cô vẫn luôn là đệ nhất thiên hạ.

Độc Cô cực kỳ cuồng ngạo, nếu không phải hắn hiện tại không có cách nào có thể thực sự gây tổn thương cho Thiên Đạo thì hắn cũng dám một mình một kiếm đến gặp Thiên Đạo.

Người Độc Cô muốn đấu nhất tất nhiên là A Thanh có điều hiện tại hắn không thể.

A Thanh chính là bị Thiên Đạo nhập hồn, đấu với A Thanh khác gì đấu với Thiên Đạo?.

Lại nói đến Độc Cô, đánh bại Tây Thi xong, Độc Cô một đường đi vào Thần Điện.

Thần Điện là một tòa tháp vàng nhưng nó không phải là màu vàng óng ánh của hoàng kim, nó là màu vàng thậm chí đã có chút ố.

Thần Điện nằm lơ lửng trên bầu trời nhưng mà nó là một công trình không tồn tại ở thế giới này.

Thần Điện nằm ở một nơi cực kỳ đặc biệt, nó nằm ở điểm nối.

Người khác có thể không hiểu điểm nối là gì nhưng nếu Vô Song ở đây hắn chắc chắn hiểu được.

Điểm nối chính là khu vực vừa nằm trong thế giới này vừa nằm ngoài thế giới này, là điểm tiếp giáp giữa hai giới với nhau, nơi đó là nơi đặt Thần Điện cũng là nơi Hạng Vũ không thể rời đi được.

Điểm nối chỗ này chính Vô Song đã đi qua một lần, đây chính là nơi mà Vô Song xuyên không, từ thế giới cũ chuyển tiếp tới nơi này, chỉ khác điểm nối tại thế giới cũ là một tế đàn khổng lồ còn điểm nối ở thế giới này chính là Thần Điện.

Điểm nối bình thường sẽ không xuất hiện trong mắt thế nhân, sẽ không bao giờ cho người khác tìm thấy nhưng nếu thực sự có đại năng giả xuất thế, bọn họ quả thật có khả năng tìm được điểm nối, khả năng lợi dụng điểm nối.

Nói đến đại năng giả có một người rất đặc biệt, kẻ này gọi là Đế Thích Thiên.

Đế Thích Thiên bản thân chưa đủ tư cách để làm ra mấy thứ như xé mở vị diện, như xuyên từ giới này đến giới khác bởi dù sao ngày đó Đế Thích Thiên thực lực cũng chỉ ngang ngửa A Thanh.

A Thanh có tư cách xé giới, chỉ cần nàng đi đến điểm nối, phát hiện được điểm nối liền có thể đưa Vô Song về nhà nhưng đấy là khi nàng còn có Đạo Lực.

Ngày đó Đế Thích Thiên muốn thắng A Thanh đầu tiên liền dùng kinh người thủ đoạn chặt đứt việc mượn Đạo lực của A Thanh mới dẫn đến hai người thực lực căn bản khó phân cao thấp sau đó Đế Thích Thiên dùng kinh nghiệm bản thân vượt A Thanh một đường.

Đế Thích Thiên có thể tự mình tìm được điểm nối, xuyên đến thế giới này vì hắn có một thân phận kinh người.

Ngược dòng thời gian, Đế Thích Thiên vốn là bậc đại quan nhà Tần, là bậc đại danh y đương thời.

So với Đế Thích Thiên ngày đó cái gì là Lưu Bang?, cái gì là Hạng Vũ?, đều là bậc vãn bối.

Dọc cái thời đại Hán – Sở tranh hùng, nhân vật được coi là cùng tuổi tác với Đế Thích THiên có lẽ cũng chỉ có Phạm Phụ – Phạm Tăng.

Đế Thích Thiên ở trong nhà Tần thật sự cực kỳ được Tần Thủy Hoàng sủng ái, gần như là thân tín hàng đầu trong mắt Tần Hoàng, năm đó hắn gọi là Từ Phúc.

Từ Phúc bản thân không chỉ là danh y, nếu hắn chỉ là danh y thì hắn đã không đi được xa như thế.



Từ Phúc trên danh nghĩa là ngự dụng đại phụ của Tần Thủy Hoàng nhưng bản chất Từ Phúc lại là thuật sĩ, cũng có thể coi cùng một ‘ngành nghề’ với đám người huyền môn – đạo gia, đại khái cũng sẽ như Hoàng Thường sau này.

Tất nhiên Từ Phúc không chỉ như Hoàng Thường, Từ Phúc làm người có hai loại đại bản lĩnh vượt xa Hoàng Thường, hắn mới chân chính được coi là nhân vật huyền môn.

Đầu tiên là thuật luyện đan, thứ hai là thuật phong thủy.

Hoàng Thường thành tựu võ công vượt xa Từ Phúc nhưng mà tinh túy đạo gia, tinh túy huyền môn thì Từ Phúc hơn xa Hoàng Thường vài chục con phố.

Vì thuật luyện đan của Từ Phúc cực kỳ kinh người hắn mới càng ngày càng được Tần Hoàng yêu thích thậm chí là mù quáng tin tưởng, cũng vì Từ Phúc có đại bản lĩnh, Tần Hoàng mới bắt đầu nghĩ đến cái gọi là trường sinh bất tử.
Trường sinh bất tử, thọ cùng trời đất.

Thiên cổ nhất đế, đại tần vĩnh thế.

Đây chính là mộng tưởng của Tần Hoàng.

Tần Hoàng nếu không ngã xuống thì Lưu Bang hay Hạng Vũ chung quy chỉ là đám trẻ con, có dám tạo phản không đã là vấn đề rất lớn.

Bằng vào Đại Tần năm đó, chỉ cần Tần Nhị Thế không quá mức phế vật, chỉ cần Tần Nhị Thế không tận lực phá hủy Đại Tần bản thân Lưu Bang cùng Hạng Vũ cũng chưa chắc thắng nổi, đây chính là vị thế của Đại Tần năm đó, cho dù xuyên suốt lịch sử phong kiến Trung Hoa, bàn về quân sự cũng chưa có triều đại nào dám nói vượt qua Đại Tần.

Đỉnh cao quân sự, đỉnh cao thành tựu đã cho Tần Hoàng ánh mắt càng ngày càng cao, càng ngày càng phi thực tế, hắn lại càng ngày càng muốn trường sinh bất tử.

Từ Phúc là người được chọn, mang theo 3000 đồng nam – 3000 đồng nữ đi đến hải ngoại, tìm kiếm tiên phủ cầu thuốc trường sinh.

Lúc này Từ Phúc dĩ nhiên không thể nào thật sự tìm được thuốc trường sinh, nếu tìm được hắn đã sớm dùng, sau đó sớm thành lục địa thần tiên, còn đi theo Tần Hoàng làm cái gì?, chính Từ Phúc cũng biết thế gian không thể xuất hiện trường sinh nhưng hắn vẫn cứ đi, hắn không dám phản đối Tần Hoàng, cũng không dám đánh nát mộng tưởng của Tần Hoàng.

Từ Phúc rốt cuộc vẫn là phong thủy đại sư, hắn đi đến một hòn đảo, nơi hắn có thể cảm nhận được linh khí cực kỳ nồng.

Dĩ nhiên linh khí nồng chỉ đại biểu hai việc, thứ nhất đảo này không có bao nhiêu người, thứ hai đảo này diện tích rộng.

Từ Phúc đến nơi, ở lại trên đảo gần hai năm sau đó lại mang 500 đồng nam – 500 đồng nữ rời đi.

Từ Phúc điểm dừng chân là một nơi khác, là một hòn đảo vô danh trên biển, một hòn đảo ma.

Dựa vào cổ thư, Từ Phúc tìm được hòn đảo này, nơi này âm khí cực dày đặc, âm u vô cùng thậm chí vào đêm trăng tròn còn có thể cảm thấy lạnh sống lưng, cảm thấy những âm thanh đáng sợ xuất hiện, xung quanh hòn đảo chướng khí mù mịt, sương mù rất lớn chưa kể để tiến vào hòn đảo này còn phải vượt qua không biết bao nhiêu đá ngầm, phương hướng cũng cực khó xác định, cứ như một phương trời mới vậy.

Hòn đảo Từ Phúc đến thứ nhất, rất có thể là Nhật Bản.

Hòn đảo Từ Phúc đến thứ hai, khả năng rất lớn nằm trong khu vực Tam Giác Quỷ hậu thế.

......

Từ Phúc biết không thể trở về đại lục, không thể quay về gặp Tần Hoàng, hắn liền quyết tâm ở lại trên đảo, cùng 500 đồng nam – 500 đồng nữ tự mình xây dựng một ngôi làng nhỏ, một nơi để đặt chân.

Từ Phúc chọn hòn đảo này thật ra vì trong cổ thư có nói qua lại thêm âm khí rất mạnh.

Mục tiêu của Từ Phúc chính là muốn tim nơi tụ tập âm khí nồng đậm nhất thế gian, chỉ có ở nơi cực âm mới có thể chân chính làm một số việc.

Từ Phúc không phải kẻ vô năng, tuyệt đối là cấp bậc đại tài, hắn biết trên đời không có cái gọi là thuốc trường sinh nhưng hắn không ngại nếm thử, không ngại tạo ra thuốc trường sinh.

Từ Đại Tần hắn mang không biết bao nhiêu thảo dược quý giá ra biển, sau đó trực tiếp chuyển đến đảo này, nơi hắn gọi là Quỷ Vực.

Có một cái lý thuyết rất khó tin nhưng không phải không có người tin tưởng.

Ở nơi cực âm chắc chắn gần sự ‘bất tử’ hơn nơi cực dương.

Tại nơi cực dương chỉ có thể đại biểu cho sự hủy diệt còn nơi cực âm lại khác.

Chỉ cần nhìn vào cùng một cái di hài, nếu đặt ở sa mạc cùng đặt ở bắc cực liền có thể nhìn rõ sự bảo quản chênh lệch thế nào, cũng là minh chứng tốt nhất cho cái lý thuyết này.

Dĩ nhiên nơi cực âm cùng nơi cực hàn cũng có chút khác nhau, nơi cực âm ít nhất sẽ không giết chế ngươi trực tiếp như nơi cực hàn.Nếu nói ở hậu thế, nơi cực ẩm điển hình liền phải nhìn vào công trình Kim Tự Tháp, ở trung tâm Kim Tự Tháp, ở nơi đặt di hài Pharaon toàn bộ đều là nơi cực âm, chỉ có như vậy mới bảo vệ được di hài nhà vua.

......

Ở Quỷ Vực, Từ Phúc bắt đầu nếm thử luyện đan, nhưng càng luyện càng thất bại, đến khi sinh mạng hắn sắp chấm dứt, hắn vẫn không luyện ra được đan dược trường sinh bất tử.

500 đồng nam – 500 đồng nữ hắn mang đến trải qua chục năm đã sớm trở thành vài ngàn người, đã sớm xuất hiện thế hệ thứ hai thậm chí thứ ba, ngôi làng nhỏ cũng đã có xu hướng của tiểu thành.

Từ Phúc cũng không còn thiết tha quay về, cho dù hắn biết nếu quay về 8-9 phần Tần Hoàng đã sớm chết.

Tất nhiên Từ Phúc sẽ không từ bỏ, hắn đã đến nhưng ngày tháng cuối đời, hắn càng ngày càng đặt nặng trường sinh bất tử, hắn rốt cuộc nghĩ ra một việc, hắn nghĩ đến huyết tế.

Huyết tế toàn bộ 4120 nhân khẩu Quỷ Vực.

Hắn năm đó mang đến đây 1000 người, trải qua 50 năm con số này là 4120 người.

Năm xưa khi Vạn Lý Trường Thành xây dựng, Tần Hoàng đã chôn sống không biết bao nhiên dân công cùng nô lệ, oán khí ngất trời, cũng chính là Từ Phúc đứng ra phong ấn oán niệm.

Từ Phúc bản lĩnh thực sự phi thường lớn, dã tâm cũng phi thường lớn, hắn muốn trường sinh.

Hắn rốt cuộc thành công huyết tế 4120 nhân khẩu, bất kể già trẻ lớn bé.

Lập tế đàn, huyết tế.

Mượn luyện đan thuật, mượn oán khí trùng thiên, mượn huyết của hơn 4000 con người, hắn tất tay luyện một viên đan cuối cùng.

Bất kể là thế nào, hắn đều đánh cuộc, thành hắn liền trường sinh, bại hắn liền chết.

Đan dược luyện thành nhưng dược lực quá kinh người, bản thân Từ Phúc thân thể không cách nào chịu được dược lực, hắn liền nghiền nát viên đan dược này, thả vào một cái hồ nước nhỏ.

Hồ nước đương nhiên phi thường phi thường nhỏ, cùng lắm chỉ có vài m2 mà thôi, đặt ở hậu thế cũng chỉ được coi là hồ nuôi cá cảnh cỡ nhỏ.

Từ Phúc sau đó bắt đầu ngày ngày ở bên hồ nước, uống nước bên trong hồ.

Hắn cũng không ngờ dựa vào cổ thư hắn đánh liều luyện đan lần cuối vậy mà thật sự thành công hoặc ít nhất là mặt ngoài.

Ngày ngày uống nước trong hồ, hắn càng ngày càng trẻ ra, thân thể càng ngày càng tốt.

Từ ông lão gần 100 tuổi hắn bắt đầu trẻ lại như những năm 60 tuổi.

Hắn gọi đây là Hồ Trường Sinh.

Đáng lẽ Từ Phúc tưởng mình thành công Trường Sinh nhưng hắn cũng phát hiện ra, chỉ cần hắn rời khỏi phạm vi hồ nước quá xa, thân thể hắn bắt đầu héo rút.

Chỉ có ở cạnh Hồ Trường Sinh, hắn thân thể mới có thể chịu được.

Từ Phúc cũng phát hiện ra, thay vì uống nước trong hồ, hắn có thể dựa theo pháp môn đạo gia hấp thu khí trong hồ, hắn gọi đây là Trường Sinh Khí.

Hắn cũng gọi luôn sơn cốc dùng để luyện đan là Trường Sinh Cốc.

Từ Phúc trong mắt càng ngày càng sáng, hắn hiểu được chỉ cần huyết tế càng nhiều người, hắn càng có thể chế tạo thêm thuốc trường sinh, càng đến gần trường sinh.

Hắn quyết định, tự mình lấy nước Trường Sinh Hồ chia làm 7 cái hồ lô rượu, sau đó bắt đầu thực hiện mộng tưởng.

Từ Phúc chế tạo một thiên cổ sát trận tại chính hòn đảo này, sau đó mang theo 7 hồ lô rượu trở về hòn đảo đầu tiên hắn đặt chân năm xưa.

Hắn còn chưa quên 5000 nhân khẩu hắn bỏ lại 50 năm trước.

Từ Phúc bằng vào nước trong hồ lô rượu, có thể tạm thời bảo đảm dung nhan như những năm 60.

Trở lại chốn xưa, đương nhiên tại nơi đó nhân khẩu càng nhiều.

5000 nhân khẩu trải qua 50 năm chính là 3 đời sinh sản, lại thêm địa lợi rộng, tài nguyên phi thường nhiều, nhân khẩu trược tiếp gần như gấp 4 khi xưa, đạt đến gần 3 vạn người.

Tất nhiên nói 5000 nhân khẩu cũng không chính xác, đi theo Từ Phúc ra biển năm xưa còn có cả ngàn binh lính, cũng chẳng thiếu nô lệ trưởng thành, tổng nhân khẩu hắn để lại đảo này chỉ sợ lên tới gần vạn người.

Người đứng đầu đảo cũng là một viên thiên tướng của Đại Tần năm xưa, cũng vì hắn trước đó tay nắm binh quyền, chưởng quản 3000 binh lính mới tạo thành vị thế của mình, hắn hiện tại không khác gì đế vương.

Từ Phúc trở về cũng không đoạt quyền kẻ này, trái lại bắt đầu mê hoặc nhân tâm, bằng tài năng của Từ Phúc muốn ‘mị dân’ là việc dễ vô cùng lại thêm thân phận của hắn năm xưa vẫn còn, hắn có thể đi xác nhận thân phận rõ ràng với bất cứ ai, hắn liền trở thành lão thần tiên.

Hắn bắt đầu mê hoặc ‘chúa đảo’.

Hắn có thể làm cho Tần Thủy Hoàng bắt đầu tin vào trường sinh thì tên thiên hộ tướng năm xưa tính là gì?, đấy là chưa kể Từ Phúc hiện tại gần trăm tuổi nhưng dung mạo chỉ là ông lão 60, cả người lập lờ tiên khí.

Hắn rốt cuộc lại mang theo 5000 người đến quỷ vực, hắn nhồi nhét vào não bộ những người này cái gọi là Trường Sinh Cốc.

Đến Trường Sinh Cốc, liền có thể Trường Sinh.

Quyển 2 - Chương 272: Quỷ Vực (2)

Số phận của 5000 người được đưa đến Quỷ Vực như thế nào?, tất nhiên rất đơn giản, toàn bộ đều chết.

Lại huyết tế 5000 người, lại một đợt luyện Trường Sinh Đan thứ hai.

Từ Phúc tất nhiên muốn luyện đan lần thứ 3, lần thứ 4 thậm chí hắn dám giết sạch người trong thiên hạ đến khi đạt được trường sinh mới thôi.

Tất nhiên hắn cũng biết hiện tại hắn chưa thể điên cuồng bất chấp tất cả, hắn sau khi huyết tế 5000 người này thì cũng dừng tay, đầu tiên hắn lại phải trồng một lần dược thảo mới, cũng phải đợi dược thảo phát triển, thứ hai hắn cũng biết cái gì là buông thả.

Hắn bắt đầu coi con người như gia súc vậy, hắn coi nhân khẩu tại hòn đảo kia như nông trường, hắn cũng phải để từ từ cho nhân khẩu sinh ra.

Từ Phúc ở tại Trường Sinh Cốc, hắn quả thực sống tiếp 30 năm nữa, đồng thời hắn năm 130 tuổi không ngờ lại có dung mạo của trung niên 50 tuổi.

Trải qua 130 năm cuộc đời, Từ Phúc bắt đầu giống tiên nhân, thậm chí hắn quả thực có được đại bản lĩnh, thân thể hắn càng ngày càng tốt, hắn cũng bắt đầu tu luyện cái gọi là võ công.

Năm hắn 130 tuổi, lại trở về đảo xưa, người đứng đầu hòn đảo hiện nay đã không dùng từ tù trưởng để xưng hô mà phải là quốc vương, vị quốc vương này chính là con trai của thiên hộ tướng năm xưa, về phần thiên hộ tướng dĩ nhiên là một trong 5000 người đầu tiên bị hắn tẩy não.

Hắn đến cũng không phải là bắt nhân khẩu như trước, hắn cần đợi thêm vài chục năm cho dược thảo đầy đủ trưởng thành vì vậy hắn liền tặng cho quốc vương một bình hồ lô rượu chứa đầy Trường Sinh Thủy đồng thời hắn cũng mang đến rất nhiều Trường Sinh Thủy cho chính mình dùng, cho chính mình bảo trì thanh xuân.

Không uống Trường Sinh Thủy, hắn chắc chắn sẽ già đi, thậm chí sẽ chết rất nhanh.

Từ Phúc không rõ đến khi nào có thể chân chính Trường Sinh, hắn thực sự hoài nghi phải đợi đến lúc dung mạo trở lại còn 4-5 tuổi thì mới được gọi là trường sinh, dẫu sao so với 30 năm trước, tốc độ lão hóa thân thể khi không uống Trường Sinh Thủy đã chậm rất nhiều.

Lại bằng bản lĩnh của mình, Từ Phúc vẫn hoàn toàn có thể mị dân lần thứ hai hơn nữa hắn chân chính được coi là thần tiên.

Từ Phúc ở trên đảo, danh khí còn lớn hơn quốc vương, được quốc vương cung phụng như người trời, hắn cũng mở đạo trường, mở ra cái gọi là Bái Nguyệt Giáo cũng thu vài tên tiểu đồng.

Hắn cứ cách vài năm phải trở về Trường Sinh Cốc lấy Trường Sinh Thủy, cứ như vậy đi đi lại lại, 20 năm nữa đi qua.

Từ Phúc đã 150 tuổi, vài tiểu đồng hắn thu đều học của hắn một thân bản lĩnh, một thân huyền môn đạo gia.

Từ Phúc cũng giao cho đám đệ tử này một nhiệm vụ, tiến về Trung Nguyên, nắm bắt thế cục Trung Nguyên, sau đó dương danh Bái Nguyệt Giáo đồng thời ‘nhét’ một quyển kinh thư đến Trung Nguyên.

Quyển kinh thư này gọi là Trường Sinh Quyết.

Giao phó cho đám đệ tử xong, Từ Phúc lại mang 5000 nhân khẩu trở về quỷ vực, tất nhiên cũng có quốc vương đời trước hơn nữa quốc vương hiện nay chính là đệ tử của hắn, hắn chân chính nắm toàn bộ hòn đảo này trong tay.

Sự việc sau cũng chẳng cần phải nói, hắn luyện Trường Sinh Đan lần thứ 3.

Lại trải qua 20 năm, hắn quay lại hòn đảo, dung mạo của hắn trở về năm 40 tuổi, chân chính được coi là trẻ trung.

Từ Phúc năm 170 tuổi trở về, bản lĩnh lại càng lớn hơn nữa khi hắn trở về quốc vương vẫn cứ là đệ tử của hắn, đương nhiên người ta càng tin về trường sinh.

Từ Phúc hiện tại đã rất gần trường sinh, đã rất gần với hai chữ thần tiên tuy nhiên hắn hiện tại có vài việc cảm thấy cản tay.

Hắn năm xưa thu 3 tên chân truyền đệ tử.

Người thứ nhất là đương đại quốc vương – Phù Tang quốc vương.

Người thứ hai là Bái Nguyệt Giáo Chủ.

Người thứ ba... được hắn cử đến Trung Nguyên đồng thời muốn lập phân đà Bái Nguyệt Giáo trung nguyên, đáng tiếc không thành công.

Từ Phúc ra tay chậm hơn người khác, khi tam đệ tử của hắn tiến về Trung Nguyên lại gặp ngay siêu cấp yêu nghiệt – Đạt Ma xuất thế, không chết mới là lạ.

Phật Giáo khi đó cũng thành công tiến vào trung nguyên, Bái Nguyệt Giáo thật sự gặp lực cản rất lớn.

Thật ra nếu muốn đào tín ngưỡng, Bái Nguyệt Giáo chưa chắc đã không thể cùng Phật Giáo đấu nhưng từ trên xuống dưới Bái Nguyệt Giáo cũng không có cái lực lượng này, bọn họ không có tín ngưỡng, cũng chẳng có bao nhiêu lịch sử phát triển, lại càng không thể tự mình xây dựng hệ tín ngưỡng riêng biệt, cái này thua xa so với Phật Giáo, rất khó mị hoặc dân chúng.

Tất nhiên chỉ cần lão bất tử như Từ Phúc ra tay, chỉ cần Từ Phúc bỏ ra vài chục năm liền dám mang Bái Nguyệt Giáo đặt song song cùng Phật Giáo có điều Từ Phúc không thể trở về Trung Nguyên.

Khoảng cách giữa Trung Nguyên cùng Phù Tang - Quỷ Vực của hắn quá xa, hắn không dám đi.

Từ Phúc chỉ có thể thở dài, hắn tiếp tục dạy dỗ một tên đệ tử, từ toàn bộ Phù Tang tìm được một kẻ thiên phú tốt nhất.

Từ Phúc là người huyền môn đạo gia, bản thân cực kỳ am hiểu cái gì gọi là âm dương, cái gì gọi là càn khôn.

Từ Phúc dùng thời gian gần 30 năm, xây dượng lại Bái Nguyệt Giáo từ đầu, cho nó thực sự giống với một giáo phái sau đó lại cho tứ đệ tử tiến vào Trung Nguyên.

Tam đệ tử đã chết trong tay Đạt Ma, Trường Sinh Quyết cũng mất tích.

Tứ đệ tử lần này tiến vào Trung Nguyên, một thân võ nghệ phi thường cường hãn, bởi trong thời gian 30 năm xây dựng Bái Nguyệt Giáo, Từ Phúc sáng tạo ra Càn Khôn Quyết.

Từ Phúc đặt tên vẫn tương đối kém, tên gọi võ công cực kỳ đơn điệu, ví dụ Trường Sinh Quyết, Càn Khôn Quyết hay Trường Sinh Thủy, Trường Sinh Cốc... có điều tên gọi không lợi hại nhưng bản thân tuyệt học cực kỳ đáng sợ.

Càn Khôn Quyết tuyệt đối phi thường mạnh, dĩ nhiên tứ đệ tử của Từ Phúc kể cả thiên tài hơn nữa cũng không dám ở Trung Nguyên truyền giáo, hắn đánh không lại Phật Giáo.

Kết quả kẻ này chọn đến Ba Tư, tại Ba Tư đúng là chưa đến phiên Phật Giáo hô mưa gọi gió.

Tứ đệ tử rời đi, Từ Phúc lại mang người về Quỷ Vực, lần này là 1 vạn người.



Từ Phúc mang theo 1 vạn người trong đó có cả đại đệ tử cùng nhị đệ tử, hắn lúc này càng gần trường sinh càng gấp, càng muốn nhanh chạm đến trường sinh, hắn muốn tăng cường hiệu quả của Trường Sinh Cốc, của Trường Sinh Thủy vì vậy hắn cũng bất chấp mà mở rộng sát trận, toàn bộ quỷ vực hoàn toàn bị biến thành sát trận.

Tính cả 1 vạn người này, trong tay Từ Phúc đã có 2 vạn 5 ngàn oan hồn.

Từ Phúc đương nhiên không sợ mấy thứ này, hắn thậm chí ngoài đại sát trận còn mở ra cấm trận, phong ấn toàn bộ oan hồn, toàn bộ oán khí thậm chí cả âm khí dưới lòng đất.

Quỷ Vực trải qua cả trăm năm Từ Phúc cải tạo căn bản không giống Quỷ Vực, mặt ngoài xem càng giống Tiên Vực.

Từ Phúc sau đó tất nhiên lại luyện Trường Sinh Đan hơn nữa hắn gần như triệt để sống lại.

Từ Phúc năm đó 200 tuổi, không khác gì thiếu niên 20.

Từ Phúc biết rất có thể trải qua 100 năm... 200 năm nữa hắn liền chân chính trường sinh.

Từ Phúc càng gần trường sinh tham vọng càng lớn, hắn muốn rất nhanh trở về Phù Tang, huyết tẩy toàn bộ Phù Tang.
Hắn muốn xây dựng một siêu cấp sát trận ở Phù Tang, diệt sạch Phù Tang vài vạn nhân khẩu để cho hắn chân chính trở thành thần tiên.

Đúng lúc này... dị biến xảy ra.

.......

Từ Phúc quá thành công rồi, vì quá thành công hắn càng ngày càng không cẩn thận.

A Thanh đến rồi.

A Thanh là ai?, nàng là chân chính thần tiên, là người đại diện của Thiên Đạo.

Từ Phúc là ai?, cho dù hắn sống 200 năm, cho dù hắn là lão bất tử nhưng hắn ở trước mặt A Thanh tính là gì?.

A Thanh đến đương nhiên là giết Từ Phúc, hắn phạm vào thiên điều, bị thiên phạt.

Thiên phạt không phải là sấm sét, không phải là thiên kiếp, thiên phạt chính là A Thanh.

Từ Phúc lấy cái gì chống lại A Thanh?, dĩ nhiên chỉ có thể trốn hơn nữa Từ Phúc quả thực có bản lĩnh kinh người, hắn thành công chạy đi được.

A Thanh sẽ không bỏ qua cho hắn nhưng số Từ Phúc không cạn.

Đầu tiên hắn mở sát trận cầm chân A Thanh.

Thứ hai hắn cũng bất chấp tất cả điên cuồng bỏ chạy.

Thứ ba là oán linh.

25000 oán hồn chết trong tay Từ Phúc đã sớm sinh thành oán linh, Từ Phúc cũng sớm biết oán linh tồn tại.

Hắn phong ấn oán linh bởi hắn không có cách diệt oán linh, hắn cũng biết oán linh cường đại đến mức này chỉ cần thoát ra hắn liền phải chết.

Oán linh điên cuồng lại thêm sát trận quả thật cản tay A Thanh rất nhiều hơn nữa âm khí của Quỷ Vực đã bị phong ấn suốt 150 năm nay bộc phát ra, cho dù A Thanh cũng không thể dùng lực chế phục.

A Thanh hoàn toàn có thể mượn đạo lực giết chết oán linh nhưng nàng không mượn.

Nàng đã bao lâu không gặp đối thủ?, nàng thực sự cực kỳ cô độc.

Nàng vì vậy liền dùng tự thân bản lĩnh đánh cùng oán linh.

Về phần Từ Phúc, dĩ nhiên không thể chạy khỏi Quỷ Vực, đường sống duy nhất của hắn chính là A Thanh cùng oán linh lưỡng bại câu thương.

Toàn bộ Quỷ Vực là một đại trận, chỉ có sinh môn duy nhất đặt ở Trường Sinh Cốc vì vậy Từ Phúc coi như là an toàn.

Tiếp theo mọi việc lại càng vượt xa dự đoán của Từ Phúc.

Vì ‘dương gian’ sinh ra siêu cấp oán linh vì vậy ‘người âm giới’ liền đến rồi.

Đây cũng là lần đầu tiên A Thanh thấy người âm giới hơn nữa âm giới cũng rất rất lợi hại.

Đám người này gọi là tử thần, chuyên ra nhắm đến oán linh, oán linh thực sự như gặp khắc tinh, vô phương chống lại tử thần.

A Thanh là người đại diện của Thiên Đạo, cũng coi như người quản hạt dương giới, dĩ nhiên đám người âm giới cũng sẽ không làm gì nàng, bọn họ chỉ chịu trách nhiệm mang oán linh về đương nhiên đối với A Thanh vẫn tương đối khách khí.

A Thanh từ những tử thần này liền biết không ngờ đối thủ của nàng chỉ là cấp đầu tiên của ‘oán’.

Oán linh đối với tử thần chỉ là món ăn sáng nhưng nếu nó tiến hóa thành ma linh thì lại là một vấn đề khác.
Oán linh dù thế nào cũng là linh hồn, ma linh thì trạng thái đã biến thành nửa thực thể, dạng ma linh này mới chân chính là vấn đề, dĩ nhiên ma linh không phải lúc nào cũng có thể sản sinh ra.

A Thanh cùng tử thần nói với nhau rất nhiều việc trên trời dưới biển, nàng cực tò mò về những thứ này, dù sao đây không phải là vật dương gian, nàng sẽ không biết.

Trong thời gian này... Từ Phúc liền chạy.

Từ Phúc đương nhiên sẽ chạy không được khỏi Quỷ Vực, dù sao có chạy cũng sẽ bị A Thanh bắt được vì vậy... hắn lựa chọn bất chấp tất cả đi vào âm giới.

Tử thần muốn xuyên giới liền phải tạo ra một cái cổng gọi là giới môn.

Giới môn được tử thần mở ra trùng hợp lại ở trong Trường Sinh Cốc.

Đám người này căn bản không nhìn Từ Phúc, không để ý Từ Phúc, việc trước tiên chỉ là bắt oán linh.

Đám người này cũng không lo Từ Phúc nhảy vào âm giới dù sao nếu hắn dám tiến vào liền đại biểu cho một cái ‘chết’.

Từ Phúc cũng không biết việc này, hắn thậm chí còn chẳng rõ giới môn dẫn đi đâu nhưng hắn liều, hắn không muốn chết, không muốn bị A Thanh giết chết.

Hắn liền dám nhảy vào giới môn, sau đó... linh hồn liền tách khỏi thể xác, hắn chân chính chết đi.

Hồn nhập âm giới, kết thúc sinh mệnh 200 năm của Từ Phúc.

Hồn nhập âm giới, mở ra hành trình mới, hành trình của Đế Thích Thiên.

Linh hồn nhập âm giới cũng tính là chết, đặc biệt là loại siêu cấp ác nhân như Từ Phúc chắc chắn càng thảm, có điều Từ Phúc không hổ là Từ Phúc, ở âm giới hắn mới chân chính bộc lộ tài năng, ba chữ Đế Thích Thiên mới danh vang khắp cõi âm tào địa phủ.

.......

Đế Thích Thiên chết đi, sẽ không ai biết Quỷ Vực ở đâu.

Hắn chân chính biến mất nhưng mà sau khi hắn chết đi, nhân gian vẫn có vài việc liên quan đến hắn.

Việc thứ nhất, tứ đệ tử của hắn từ Ba Tư trở về.

Lúc này đứng đầu Phù Tang chính là Bái Nguyệt Giáo Chủ cũng là con trai của nhị đệ tử Từ Phúc.

Người này cũng là bậc đại tài, vừa là Bái Nguyệt Giáo chủ vừa là Phù Tang quốc vương.

Người này cùng tuổi với tứ đệ tử Từ Phúc nhưng mà lại thua một cái bối phận.

Từ Phúc chết đi, hoàn toàn biến mất vì vậy thân phận hay địa vị của hai người tương đối khó giải quyết.

Tứ đệ tử của Từ Phúc trở về vốn tưởng sư phụ sẽ đón mình làm thần tiên, trở thành trường sinh bất lão nào ngờ sư phụ một đi không về, hắn chỉ có thể ở lại Phù Tang đợi sư phụ.

Hắn cùng Bái Nguyệt Giáo Chủ lúc đầu còn có thể hòa hoãn nhưng một núi nào có hai hổ?, rốt cuộc 20 năm sau trải qua vô số ma sát hai bên đã sớm chẳng nhịn được nhau, xảy ra đại chiến.

Đây là Phù Tang, là sân nhà của Bái Nguyệt Giáo Chủ vì vậy hắn thắng.

Tứ đệ tử bản lĩnh cực cường, may mắn chạy được về Trung Nguyên, chạy được về Ba Tư tuy nhiên thương thế quá nặng, cũng không sống được lâu nữa.

Kẻ này hận chết Bái Nguyệt Giáo cũng hận ‘sư phụ’.

Hắn là theo ước định với Từ Phúc mà về Phù Tang, đáng lẽ theo hẹn ước 20 năm trước Từ Phúc đã phải đến đón hắn, đưa hắn trở thành tiên nhân trường sinh nhưng Từ Phúc chưa từng trở lại cũng chưa từng có giao phó.

Hắn vì Bái Nguyệt Giáo làm rất nhiều nhưng hiện tại bị đánh thành chó nhà có tang, cái gì cũng không có, sao có thể không hận?.

Trước khi chết hắn liền đổi tên Ba Tư – Bái Nguyệt Giáo thành Minh Giáo.

Ý nghĩ phi thường rõ ràng, một bên là Minh đối lập hoàn toàn với cái gọi là Nguyệt.

Càn Khôn Quyết từ đó cũng đổi tên thành Càn Khôn Đại Na Di.

Bái Nguyệt Giáo ở Ba Tư chính thức trở thành Minh Giáo Ba Tư.

Về phần Phù Tang – Bái Nguyệt Giáo cũng không tốt đẹp gì.

Ban đầu theo Từ Phúc thì Phù Tang Vương cùng Bái Nguyệt Giáo Chủ phải do hai người chấp chưởng nhưng Bái Nguyệt Giáo Chủ đời này lại kiêm nghiệm cả hai, đi ngược với giáo quy có điều vì hắn quá mạnh, Phù Tang vương thất có thể làm gì?.

Nếu không phải kẻ này lo lắng Từ Phúc hắn đã sớm giết sạch Phù Tang vương thất.

Việc không ai ngờ hắn cũng trọng thương, sau đó Phù Tang vương thất liền quay lại phản giáo hắn, dồn hắn vào chỗ chết, sau đó Phù Tang nội chiến.

.....

Việc thứ nhất qua đi rất nhiều năm liền đến việc thứ hai.

Trường Sinh Quyết biến mất bao nhiêu năm lại xuất thế trên giang hồ, rơi vào tay một tuyệt đỉnh thiên tài huyền môn, đạo hiệu Tiêu Dao Tử.

Ban đầu Từ Phúc muốn kéo càng nhiều người đến quỷ vực, muốn hấp dẫn người Trung Nguyên đến quỷ vực để hắn dễ bề thu thập ‘nguyên liệu’ nào ngờ tam đệ tử bị Đạt Ma đánh chết, Trường Sinh Quyết cũng biến mất.

Năm tháng qua đi, Trường Sinh Quyết cũng chẳng nguyên vẹn, rơi vào tay Tiêu Dao Tử chỉ còn lại tàn thư hơn nữa rất buồn cười, tàn thư viết bằng chữ Tần.

Cũng may Tiêu Dao Tử là bậc siêu cấp thiên tài, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, quả thật cũng vẫn tìm hiểu ra được nội dung tàn thư đồng thời từ chính nguyên lý trong tàn thư, hắn cơ duyên lĩnh ngộ mà sáng tạo ra Bất Lão Thường Xuân Công sau đó lại tự mình đi đến Quỷ Vực, muốn biết cái gì là trường sinh bất tử.

Không thể không nói, Từ Phúc về mặt nào đó cũng tạo ảnh hưởng rất lớn tới con đường của Tiêu Dao Tử, có rất nhiều thứ Tiêu Dao Tử lĩnh ngộ được từ Trường Sinh Quyết dù sao viết ra Trường Sinh Quyết bản thân Từ Phúc cũng bỏ ra rất nhiều tâm lực.

Từ Phúc hoàn toàn có thể coi là người đặt nền móng cho Tiêu Dao Tử cũng là cho Tiêu Dao Phái sau này.

Nói tốt về hắn cũng được, nói xấu về hắn cũng tốt nhưng không thể phủ nhận, tại cái thế giới này Từ Phúc viết ra một đoạn truyền kỳ của chính mình, chỉ là truyền kỳ của hắn không ai biết mà thôi.

Quyển 2 - Chương 273: Mộ Dung Thế Gia (1)

Vô Song đương nhiên sẽ không biết được những việc xảy ra xung quanh mình, Độc Cô cũng thế mà Từ Phúc cũng vậy.

Vô Song lúc này đang lựa chọn một địa điểm cách xa trận doanh nhân loại, có thể coi là rất gần khu vực trung tâm Ma Sơn, địa điểm này thường thường sẽ không có người tiến vào.

Tuy khoảng cách có chút xa so với trận doanh nhân loại nhưng dọc quãng đường đi đi về về bản thân Vô Song cũng đúng là không lo lắng, bằng tốc độ của hắn muốn trở lại cũng chỉ mất khoảng 2 tiếng đồng hồ mà thôi.

Vô Song không am hiểu trận pháp lại càng không hiểu về phong thủy, hắn không biết cái gì là phong thủy bảo địa vì vậy trực tiếp chọn chỗ nào hắn cho là kín nhất, khó bị phát hiện nhất.

Xung quanh nơi này là hàng loạt bụi cây lớn, từng tảng đá xếp trồng lên nhau, thậm chí độ cao cũng tương đối lý tưởng, tương đương một ngộn đồi nhỏ ở ngoài kia, lựa chọn được một vùng đất trống như vậy bản thân Vô Song là tương đương đắc ý.

Khoanh chân trên một tảng đá tương đối bằng phẳng, Vô Song lại tiến vào trạng thái tu luyện.

Trên lý thuyết hắn muốn mượn sức mạnh ma lực nhưng trên thực tế hắn hiện tại còn chưa biết làm thế nào.

Từ trước đến nay hắn chỉ biết trực tiếp tiến vào trạng thái ma hóa chứ chưa từng thử theo dạng ‘mượn’ ma lực này.

Nói đơn giản thì Vô Song đang hướng đến ma hóa không toàn diện.

Ma hóa trước đây coi như là 100% ma hóa thì hắn đang hướng đến con đường ma hóa theo từng %.

Đầu tiên Vô Song đương nhiên cũng phải bước vào trạng thái ma hóa đồng thời cố gắng tập trung ý niệm của bản thân điều khiển ma khí trong cơ thể.

Hắn vốn nghĩ chỉ cần khống chế tốt ma khí từng điểm từng điểm thoát ra liền có thể tạm thời thành công nhưng làm rồi mới biết độ khó của nó là như thế nào, chỉ cần hắn điều động ma khí cả cơ thể hắn trực tiếp tiến vào ma hóa toàn thân.

Trong trạng thái ma hóa, Vô Song thật sâu nhíu mày rồi chậm rãi lại trở về nguyên bản.

Vô Song nâng tay phải của mình lên, cả cánh tay của hắn đầy những văn tự màu đen chằng chịt, nhìn những văn tự này Vô Song càng ngày càng tập trung hơn.

Văn tự trên tay phải đương nhiên là ngăn cản ma khí toát ra từ trong người hắn, khiến người bên ngoài không cách nào nhận ra hắn có ma khí nhưng nó tuyệt đối không phải phong ấn ma khí, những văn tự này không có khả năng khắc chế ma khí của Vô Song.

Chỉ cần Vô Song muốn, hắn phi thường dễ dàng tiến vào ma hóa đặc biệt là từ khi đạt được đến cảnh giới Tam Long.

Trước đây ma hóa quả thật không dễ, ở trạng thái Nhất Long mà Vô Song muốn ma hóa liền phải tập trung toàn bộ cảm xúc trái chiều của bản thân.

Ở trạng thái Nhị Long thì hắn chưa thử, hắn cũng chưa biết quá trình ma hóa của mình thế nào.

Còn ở trạng thái Tam Long này thì không phải nói, chỉ cần ý niệm vừa động liền sẽ ma hóa thành công.

Dùng tay trái vuốt nhẹ lên tay phải của chính mình, Vô Song bắt đầu nhớ đến một số thứ.

Vết bớt này tính ra đã đi theo hắn 3 cái thế giới.

Từ trước khi hắn trọng sinh đã có nó, Vô Song cũng không bao giờ còn nghĩ đây chỉ là một hình xăm bình thường, một vết bớt bình thường.

Nếu vết bớt này đặc biệt như vậy thì nó có tác dụng gì?.

Trước đây rất lâu vết bớt đã sớm biến mất sau đó lần đến Vương Bản Sơn hay cụ thể là Hắc Địa thì nó lại hiện ra.

Tại lần đó Vô Song cũng chính thức biết được kiếp trước hắn nhất định sẽ không chết vào năm 30 tuổi, sau ngày sinh nhật tuổi 30 nhất định phải còn cái gì đó.

Tất nhiên mấy việc kia hắn đã sớm dẹp ra khỏi đầu dù sao nghĩ cũng là không nghĩ ra, hắn chỉ tập trung vào vết bớt.

Ở Hắc Địa cùng Ma Sơn có điểm chung là gì?, điểm chung của nó nơi này đều tụ tập những sinh vật không thuộc về thế giới loài người cùng những sức mạnh siêu nhiên không thể giải thích bằng lý thuyết thông thường.

Tuy rằng sinh vật ở Hắc Địa cùng sinh vật ở Ma Sơn khác nhau hoàn toàn về kiểu dáng, hình thái thậm chí là năng lực nhưng Vô Song vẫn có thể tìm được một điểm giống nhau, bọn chúng đều có ma khí.

Trước kia ở Vương Bản Sơn, ở Hắc Địa, Vô Song cái gì cũng không rõ, cái gì cũng không hiểu, đến cả ma khí là gì hắn cũng không biết vì vậy hắn không nhận ra.

Lúc này thì khác, thật ra từ giây phút đầu tiên tiếp xúc với ma khí trên người A Thanh thì Vô Song đã cảm nhận được sự giống nhau, ma khí phong ấn A Thanh căn bản không khác gì thứ chất lỏng màu đen nhày nhụa ở tế đàn nơi Hắc Địa.

Về bản chất theo Vô Song thì hai thứ là một, khác biệt duy nhất một cái ở trạng thái khí một cái ở trạng thái đặc mà thôi.

Kết hợp các dòng suy nghĩ của bản thân mình lại, Vô Song bắt đầu hoài nghi vết bớt của hắn liên quan mật thiết đến ma khí.

Kiếp trước vết bớt không có gì quá mức đặc biệt là bởi kiếp trước Vô Song không có khả năng chạm đến ma khí.

Ở kiếp này từ khi tiếp xúc với ma khí thì vết bớt một mực đi theo hắn, nếu đã như vậy Vô Song không ngại thử nghiệm tiếp.

Hắn dồn toàn bộ tinh thần vào cánh tay phải... sau đó trực tiếp ma hóa toàn thân, điều động toàn bộ ma khí trong người về tay phải của mình.

Ma khí của Vô Song khi vận toàn lực không khác gì nội lực của một đế vị cao thủ toàn bộ xuất ra vậy, cực kỳ kinh khủng.

Ma khí dồn hết về tay phải, lập tức tạo nên một vòng xoáy trên chính tay phải của Vô Song.

Vì cả cơ thể Vô Song đang ma hóa, hắn không nhìn ra được ma khí di chuyển nhưng hắn có thể cảm nhận được, khi ma khí di chuyển đến cánh tay phải bắt đầu dồn lại một điểm, như trăm sông đổ về một chỗ, sau đó ở trên cánh tay phải Vô Song sinh ra điểm xoáy.

Ma khí cứ tiếp tục chảy vào, vòng xoáy càng ngày càng lớn, tụ xoáy càng ngày càng mạnh, như một cái lỗ đen vậy.

Mãi đến 10 phút sau tụ xoáy mới dừng lại sau đó càng ngày càng nhỏ, dần dần hoàn toàn biến mất vô ảnh vô tung.

Vô Song đương nhiên phải cảm nhận được trên cơ thể mình xảy ra cái gì, hắn liền giải trừ ma hóa.

Trên cánh tay phải của Vô Song rốt cuộc cũng có biến chuyển, cả cánh tay vẫn là hoa văn màu đen nhưng ở phần cánh tay phải bắt đầu xuất hiện một hình tụ xoáy đặc dị.

Khẽ mỉm cười, ý niệm điều động, Vô Song bắt đầu để tụ xoáy biến hóa, tụ xoáy này không giống hoa văn trên cánh tay của hắn, tụ xoáy ngập tràn ma khí hơn nữa có thể bị chính Vô Song điều khiển.Tụ xoáy dần dần thay đổi hình thù, trở thành một đóa quỳ hoa màu đen.

Vô Song có thể cảm giác được bên trong tụ xoáy có bao nhiêu ma khí, đây đương nhiên không phải toàn bộ ma khí trên người Vô Song đồng thời trữ lượng ma khí trong tụ xoáy cũng đã sớm đạt đến giới hạn nhưng chỉ cần Vô Song có thể điều động thứ này là đủ rồi, chí ít hắn nhìn ra một con đường.

Lại tiếp tục nếm thử điều động ma khí toàn thân, trở lại với trạng thái ma hóa, Vô Song lại nếm thử tạo ra đóa hoa thứ hai.

Lần thứ hai đương nhiên cũng không khác gì lần thứ nhất, trên tay Vô Song lại có một đóa hắc quỳ hoa bất quá Vô Song cũng có chút cảm giác không ổn.

Thứ nhất trên cơ thể hắn tựa hồ tương đối lệch, ma khí chỉ có thể tụ về bên tay phải còn lại bất cứ nơi nào trên cơ thể đều không tụ nổi ma khí.

Thứ hai Vô Song cũng cảm giác được ma khí trên người hắn quá nhiều, số lượng hắc quỳ hoa chỉ sợ hoàn toàn không đủ.

Hắc quỳ hoa chỉ có thể tạo ra trên tay phải của Vô Song, điều này đồng nghĩa với việc số lượng mỗi đóa hoa này có hạn, trữ lượng chứa ma khí của nó cũng tương đối hạn chế, muốn chứa đựng toàn bộ ma khí của Vô Song gần như là không thể.

Vô Song hiện nay chỉ có thể coi là tập khám phá cơ thể của chính mình, hắn còn rất nhiều việc phải làm.

.....

Khi trời bắt đầu tối, từ nơi tu luyện trở về lầu các của chính mình, tuy nhiên hắn vẫn chưa được nghỉ ngơi.

Đây là ngày thứ hai Vô Song ở trong trận doanh nhân tộc, lúc này hắn chưa quên mình có hẹn cùng A Châu.

Trở về nhà của mình, ở bên ngoài đã thấy A Châu đợi sẵn.

Nàng vừa nhìn thấy Vô Song trở về khuôn mặt lập tức hiện ra vẻ vui mừng.

“Tiền bối, người về rồi”.

Nhìn thấy A Châu đợi mình, Vô Song cũng hướng về nàng mà cười.

“Đợi ta lâu chưa?”.

A Châu nhu thuận cúi đầu.

“Tiểu nữ vừa mới tới, tiền bối nhìn sắc mặt của người đầy mệt mỏi, có việc gì sao?”.

Vô Song nghe vậy bản thân Vô Song cũng thở dài một hơi.

Điều động ma khí chưa bao giờ là việc dễ dàng, thực sự rất mệt mỏi.

Nghĩ mà xem tập trung toàn bộ tinh thần điều khiển từng tia ma khí tụ tại một chỗ đồng thời không chỉ một lần mà còn là rất nhiều lần, sao có thể không mệt mỏi.

“Không sao, vào nhà đi”.

Vô Song thật ra còn không mang chìa khóa nhà, chìa khóa lầu này vẫn còn để A Châu cầm trong tay, dù sao cường giả như Vô Song cũng chẳng cần khóa cửa để tiến vào nhà.

A Châu ngoan ngoãn vì Vô Song mở cửa, trong mắt nàng mang theo sự tò mò rất lớn.
Nàng không hiểu tại sao tiền bối lại gọi mình đến đây đương nhiên A Châu cũng sẽ không hỏi trực tiếp.

Nàng vừa mở cửa liền chậm rãi ra bàn trung tâm, vì Vô Song rót một chén nước..

“Tiền bối người uống chén nước, A Châu vì người chuẩn bị nước tắm”.

Vô Song gật đầu, ngồi xuống nhìn theo A Châu xoay người rời đi, hắn càng nhìn càng thấy hợp mắt nàng.

Đương nhiên hợp mắt ở đây không phải là tình yêu cũng chẳng muốn chiếm giữ chỉ là A Châu cho Vô Song một cảm giác tương đối lạ.

Theo ngôn ngữ của hậu thế thì A Châu là một người giúp việc.

Nữ giúp việc xinh đẹp như A Châu cho dù là kiếp trước Vô Song cũng chưa thấy, cùng lắm chỉ có thể xuất hiện trên tiểu thuyết mạng, nữ nhân xinh đẹp ai đi làm cái nghề này?.

A Châu thực sự làm hết chức trách, cho dù Vô Song chưa hề mở miệng nàng vẫn ngoan ngoãn giúp hắn xử lý mọi việc, cho dù chính Vô Song cũng biết bình thường nàng cũng phải chăm sóc công tử ‘Mộ Dung Phục ‘ của mình.

Nghĩ đến Mộ Dung Phục lại nghĩ đến A Châu, Vô Song không khỏi có chút bực mình.

Từ bản chất mà xem hắn không ghét Mộ Dung Phục nhưng nghĩ đến A Châu vì Mộ Dung Phục mà hầu hạ, hắn bắt đầu thật tâm có chút ghét Mộ Dung Phục rồi.

.....

A Châu không rõ tại sao nàng bị Vô Song gọi đến đây, đợi Vô Song đi tắm nàng lại vì hắn quét qua sàn nhà, khuôn mặt chuyên tâm nhất nhất, mãi đến khi Vô Song đi ra phòng tắm thì nàng thậm chí còn đang chuẩn bị vì Vô Song mà xuống bếp, nếu không phải Vô Song đưa tay ngăn cản nàng thì chẳng biết nàng ôm đồm bao nhiêu việc vào trong người.

“Ngồi xuống đi, ta có việc nói với ngươi”.

A Châu nghe Vô Song nói đương nhiên không dám cãi lời, nàng cũng giống Mục Niệm Từ, chỉ cần là người mà các nàng tín phục thì cả hai sẽ không lựa chọn làm trái lời.

“A Châu, ngươi biết tại sao ta cứu ngươi chăng?”.

A Châu nghe vậy chậm rãi lắc đầu.

“A Châu không rõ”.

Hướng về A Châu khẽ cười, với tư cách là người xuyên không nắm giữ cốt truyện Kim Dung, Vô Song cũng không ngại biên chuyện xưa.

“ A Châu, ta biết ngươi từ nhỏ lớn lên ở Cô Tô, là người Mộ Dung gia, vậy ngươi có từng đến Mạn Đà Sơn Trang?”.

A Châu đương nhiên đã đến Mạn Đà Sơn Trang, đây chính là nhà của Vương Ngữ Yên, nàng cùng Ngữ Yên thân như chị em sao có thể không đến?.

“Vâng thưa tiền bối, A Châu đã đi qua Mạn Đà Sơn Trang “.

“Vậy ngươi gặp qua Vương phu nhân?”.

A Châu suy nghĩ một chút, chậm rãi gật đầu.

“Vâng thưa tiền bối, A Châu đã gặp qua Vương phu nhân “.

Vương phu nhân tính tình rất ‘thối’, thậm chí nữ nhân nào của Đoàn Chính Thuần cũng có vấn đề về suy nghĩ, nếu Vô Song là Đoàn Chính Thuần có khi hắn cũng sẽ chạy, may cho A Châu là người đàn bà kia không biết nàng cũng là con gái Đoàn Chính Thuần nếu không A Châu cũng khó mà toàn mạng.

“A Châu, vậy ngươi có biết Vương phu nhân của Mạn Đà Sơn Trang tên thật là gì không?”.

Cái này A Châu đương nhiên không biết.

Nàng khẽ lắc đầu.

“Tiền bối, A Châu không rõ tên thật của Vương phu nhân có điều Ngữ Yên tiểu thư là con gái Vương phu nhân, nếu tiền bối cần thì A Châu liền đi hỏi cho tiền bối”.

Vô Song nhìn A Châu mà bật cười.

“Ta lạ gì Vương phu nhân, nàng gọi Lý Thanh La, nàng là con gái sư phụ của ta, sư phụ ta gọi Lý Thu Thủy”.

“Về một mặt nào đó Lý Thanh La có thể coi là sư tỷ ta có điều nàng chưa từng được sư phụ quan tâm, thậm chí sư phụ cũng muốn chối bỏ nàng vì vậy ta cùng nàng căn bản cũng chẳng có giao tình gì “.

“Nhắc đến Thanh La là để ngươi hiểu rõ một chút giao tình giữa hai chúng ta, ta là đệ tử của sư phụ, là cao thủ Tây Hạ Nhất Phẩm Đường... ân cái này ngươi cũng có thể chưa nghe thấy bất quá đám người Tứ Đại Ác Nhân có thể coi là thuộc hạ của ta, ở Nhất Phẩm Đường ta là lớn nhất”.

A Châu không hiểu Nhất Phẩm Đường là gì nhưng nàng sao có thể chưa nghe đến Tứ Đại Ác Nhân?, nàng dùng ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn Vô Song bất quá nàng là nữ nhân thông minh, nàng cũng biết Vô Song chưa nói hết.

“Thanh La nàng ta dù sao cũng là con gái sư phụ, cũng không thể nào không quan tâm đến nàng, con gái nàng Vương Ngữ Yên tư chất kinh người nhưng thể chất lại không quá tốt, ta đích thân kiểm tra, Ngữ Yên quả thật không thích hợp luyện võ”.

“Ngươi cùng Ngữ Yên thân như tỷ muội lại cũng coi như quen biết lâu năm với Thanh La, ta lại nhìn ngươi vô cùng hợp mắt, việc này không ai thích hợp hơn ngươi rồi”.

“Ngươi có muốn học võ không?, nhận ta làm sư phụ sau đó giúp ta bảo vệ hai mẹ con Thanh La – Ngữ Yên?”.

.......

(Nay 1 chương, nếu được thì sáng mai mình bù chương)

Quyển 2 - Chương 274: Mộ Dung Thế Gia (2)

Nhắc đến Lý Thanh La tất nhiên chỉ là một cái cớ, là một cái cớ để A Châu chấp nhận.

Vô Song cũng không tin A Châu sẽ gật đầu luôn với bản thân mình, dù sao hiện nay người có ảnh hưởng nhất với A Châu vẫn là Mộ Dung Phục, vì vậy nếu không được Mộ Dung Phục chấp nhận bản thân A Châu rất khó gật đầu.

Như Vô Song suy đoán, A Châu quả thật không gật đầu thậm chí nàng có chút hốt hoảng.

Võ công?, tại thế giới này còn chưa có ai không thích võ công, bản thân A Châu cũng là như vậy nhưng mà nàng không dám quyết định, vì vậy A Châu chỉ có thể xin phép Vô Song cho nàng một khoảng thời gian suy nghĩ.

A Châu một đường trở về ‘Mộ Dung Phủ’, sắc mặt thủy chung luôn mang theo vẻ suy nghĩ.

Mộ Dung Phủ này đương nhiên không phải Cô Tô Mộ Dung Gia mà là biệt phủ của Mộ Dung Phục tại nội thành.

Bằng vào thực lực của Mộ Dung Phục còn lâu mới có tư cách tiến vào đây nhưng nếu là Mộ Dung gia thì khác.

Phương nam đệ nhất võ lâm thế gia, tư cách vẫn cứ là có đủ lại thêm đoàn người của Mộ Dung Phục tương đối nhiều, vẫn được Hồng Thất Công dành cho một tòa phủ đệ.

Nhắc đến Mộ Dung Phục cùng Mộ Dung gia, Vô Song thủy chung có suy nghĩ.

Mộ Dung Long Thành là ai thì Vô Song không biết thậm chí hắn còn không quá rõ Kim Dung có nhân vật này.

Người nổi tiếng nhất của Mộ Dung Gia chỉ có Mộ Dung Bác.

Mộ Dung Bác tất nhiên rất mạnh, theo Vô Song đánh giá hắn chỉ sợ đạt đến thập tinh cường giả nhưng thân phận của người này hiện nay là thế nào lại làm Vô Song khó đoán.

Mộ Dung Bác vẫn là ở trong Thiếu Lâm Tự hay ở nơi khác?, dù sao năm xưa Mộ Dung Bác vì không muốn bị Tiêu Viễn Sơn trả thù liền tiến vào tàng kinh các Thiếu Lâm Tự.

Bình thường thì Vô Song cũng lười đoán nhưng mà hiện nay Tảo Địa Tăng xuất thế, uy danh chấn động võ lâm vậy hai kẻ trốn chạy trong tàng kinh các Thiếu Lâm là Tiêu Viễn Sơn cùng Mộ Dung Bác sẽ thế nào?.

Hai người bọn họ có còn tiến vào Thiếu Lâm Tự như cốt truyện không?, nếu không tiến vào thì bọn họ đi đâu?, nếu tiến vào thì hai người này đang dùng thân phận gì xuất hiện nhân thế?.

Tảo Địa Tăng còn xuất thế, hai người này không thể một mực ẩn cư, Thiếu Lâm lúc này cực thiếu cường giả, với chiến lực của hai người sao có thể không vì Thiếu Lâm hiệu lực?.

Nghĩ đến Mộ Dung Bác – Tiêu Viễn Sơn đang vì Thiếu Lâm hiệu lực, Vô Song không thể không nâng thực lực Thiếu Lâm Tự lên thêm một bậc.

Phật Giáo thực sự quá mạnh, mạnh hơn hẳn phần còn lại của toàn bộ võ lâm.

Hiệp Khách Đảo không xuất thế, thiên hạ chỉ là trò chơi của Thiếu Lâm Tự cùng Mật Tông.

........

A Châu trở về phủ, người đầu tiên nàng gặp chính là Bao Bất Đồng.

Bao Bất Đồng là thủ vệ của Mộ Dung Phục, lúc này vừa thấy A Châu trở về lại thêm sắc mặt không đúng liền bước ra hỏi.

“A Châu, ngươi đi đâu mà bây giờ mới về?, hơn nữa nhìn mặt ngươi kìa, có việc gì sao?”.

A Châu ngửa mặt lên nhìn Bao Bất Đồng sau đó rất nhanh tùy chỉnh lại cảm xúc của mình.

“Bao tam ca, A Châu không sao, Bao tam ca yên tâm”.

Bao Bất Đồng nghe A Châu nói như vậy thì còn nói gì nữa, đương nhiên là im lặng nhìn theo A Châu tiến vào trong nhà.

A Châu trở về cũng không đi tìm Mộ Dung Phục mà về luôn phòng của chính mình, nàng tại nội thành liền sống chung với A Bích.

A Bích lúc này vẫn chưa trở về phòng, A Châu đương nhiên cũng đoán ra A Bích đang ở cùng công tử.

A Châu cùng Ngữ Yên thân như chị em còn A Châu cùng A Bích căn bản chính là chị em với nhau, hai người lớn lên bên nhau, thân phận cũng như nhau, tình cảm căn bản không cần phải nói thêm.

A Châu trở về phòng liền lên giường ngồi, thân thể hơi hơi ngả về sau.

Nàng tất nhiên cũng thích học võ, cũng tin tưởng tuyệt đối lời tiền bối nói nhưng mà... chính Vô Song nói với nàng, nếu nàng đi theo hắn liền sẽ không còn là nô tỳ của Mộ Dung Phục.
Nói đùa, đệ tử đầu tiên của Vô Song sao có thể là người dưới của Mộ Dung Gia?, cho dù Mộ Dung lão tổ – Mộ Dung Long Thành hiện thế còn chưa chắc Vô Song đã cho mặt mũi, Mộ Dung Bác cùng Mộ Dung Phục tính là cái gì?.

Lại nói đến A Châu, A Châu một mặt không nỡ rời xa Mộ Dung gia nhưng mà nàng một mặt cũng không muốn tình cảnh hôm đó xảy ra.

Ngày đó nàng bất lực thế nào trước đám cương thi, nàng còn nhớ mãi.

Nếu nàng có võ công tuyệt đỉnh liền có thể bảo vệ đám người Mộ Dung Phục, bảo vệ Vương Ngữ Yên cùng Đoàn Dự chứ chẳng trở thành gánh nặng cho toàn bộ đoàn đội.

Mang theo đấu tranh nội tâm, cũng có lẽ nàng tương đối mệt mỏi, nàng liền tiến vào giấc mộng.

......

A Châu không biết khi nàng trở về chưa bao lâu thì có người đi theo nàng tiến vào Mộ Dung Phủ, người này đương nhiên chính là Vô Song.

Vô Song thoát bỏ lớp dịch dung, bỏ đi thân phận Tiêu Hà, sử dụng khuôn mặt của chính mình đến gặp Mộ Dung Phục.

Vô Song mái tóc trắng búi cao lộ ra cái cổ trắng ngần, một thân bạch y sạch sẽ, trên người đeo một khối mỹ ngọc, lằng lặng tiến vào Mộ Dung Phủ, nhìn hắn hiện tại có chút giống nữ giả nam trang.

Với võ công của Vô Song đương nhiên đám Bao Bất Đồng không thể nhận ra, hắn sau một hồi quan sát rốt cuộc cũng phát hiện ra thư phòng của Mộ Dung Phục.

Hắn đương nhiên chưa tiến vào vội, thản nhiên ngồi ở mái nhà, cho đến khi A Bích đi ra khỏi thư phòng, Vô Song mới như một bóng ma tiến vào trong.

Mộ Dung Phục lúc này còn chưa hiểu việc gì xảy ra, hắn đang quay lưng vào cửa ra vào, tay cầm một quyển sách, khuôn mặt tương đối chăm chú.

Mộ Dung Phục còn tưởng A Bích quay lại, cũng không ngẩng đầu lên mà nói.

“Bích?, phòng bếp chuẩn bị đồ ăn nhanh như thế đã quay lại sao?”.

Vô Song khẽ nhếch miệng, tiện tay lấy một cái ghế kéo lại, ngồi xuống mà nhìn Mộ Dung Phục.

Mộ Dung Phục không thấy ai đáp lại, rốt cuộc cảm thấy không đúng liền xoay người lại, ngẩng mặt lên, khi hắn nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng xa lạ cả người liền giật mình.

Mộ Dung Phục quả thật tạm thời không nhận ra Vô Song, dù sao mấy hôm trước chỉ là gặp thoáng qua đồng thời khi đó Vô Song hoàn toàn xõa tóc, so với Vô Song hiện nay quả thật rất khác biệt.

Mộ Dung Phục không hổ một đời thiên tài, cũng rất nhanh bình tĩnh, đặc biệt khi thấy mái tóc trắng của Vô Song, trong mắt hắn dần dần chuyển thành kích động.

“Đông Phương cô nương?, người đến sao không nói với Phục một câu, Phục nhất định tự mình ra đón”.Vô Song đối với vẻ thân sĩ của Mộ Dung Phục tương đối chán ghét, Mộ Dung Phục đây là diễn cho ai xem?.

“Mộ Dung Bác sao rồi?”.

Một câu nói không đầu không cuối làm Mộ Dung Phục toàn thân phát lạnh, sau đó trầm giọng mà lên tiếng.

“Gia phụ đã sớm tạ thế, không biết Đông Phương cô nương.. hỏi gia phụ có chuyện gì?”.

“Mộ Dung Bác còn kém tuổi ta”.

Lại một câu nói lạnh lùng của Vô Song vang lên, lần này Mộ Dung Phục lại càng sợ hãi có điều rất nhanh lại điều chỉnh sắc mặt bản thân.

Mộ Dung Phục cũng có thể coi là nhân vật co được dãn được, đáng tiếc thực lực hắn quá yếu, trong những lúc quan trọng chỉ toàn ‘dãn’ chứ không thể ‘co’.

Mộ Dung Phục cũng thật xui xẻo, hắn sống trong thời đại Thiên Long, đã mang kiếp nhân vật phụ lại gặp tình cảnh có đến 3 nhân vật chính cùng xuất thế, Mộ Dung Phục sống được mới là lạ.

Lúc này Mộ Dung Phục cũng không dám nhìn thẳng vào Vô Song mà lựa chọn cúi đầu.

“Đông Phương... tiền bối, không biết người hỏi gia phụ... có việc gì “.

Nhìn Mộ Dung Phục, Vô Song cười cười.

“Nha đầu A Châu đó, ta rất thích nàng, ngươi để nàng theo ta đi thôi”.

Mộ Dung Phục đương nhiên cũng có thể đoán ra A Châu cùng Vô Song nhất định có gì không bình thường, dù sao hôm đó chính Vô Song muốn giữ A Châu lại có điều hắn thật sự không ngờ Vô Song lại trực tiếp như vậy.

Mộ Dung Phục có dám trái lời Vô Song không?, đương nhiên là không, Mộ Dung Phục sẽ không vì A Châu đắc tội một cường giả.

Mộ Dung Phục đang định lên tiếng thì Vô Song khẽ đẩy tay ra, trên bàn bỗng chốc xuất hiện một tấm lệnh bài thập tinh.

Lệnh bài này đương nhiên là hàng thật giá thật, là Vô Song lấy từ chỗ Hồng Thất Công, bản thân hắn có một lệnh bài ngũ tinh, một lệnh bài thập tinh.

Đặt tấm lệnh bài thập tinh lên bàn, Vô Song cũng từ từ lấy ra một tấm lệnh bài khác, lại đặt cạnh lệnh bài thập tinh.

Tấm lệnh bài thứ hai toàn thân màu đen, bên trên là dòng chữ đỏ ngập tràn sát khí, trên lệnh bài ghi rõ ba chữ ‘Nhất Phẩm Đường’.

Đặt hai tấm lệnh bài lên xong, Vô Song cười cười.

Vô Song không mang theo bất cứ đồ đạc gì bên người có điều lệnh bài thân phận hắn vẫn là giữ được, dù sao đây cũng là thói quen của hắn.

Lúc trước Thiên Đạo dẫn Vô Song đến Yến Kinh, đồ đạc Vô Song đều không chuẩn bị nhiều nhưng trên người hắn vẫn mang theo 3 tấm lệnh bài.

Tấm đầu tiên là của Tây Hạ Nhất Phẩm Đường.

Tấm thứ hai là của Hoàn Nhan Hồng Liệt tặng hắn.

Tấm thứ ba là đại diện cho hoàng thất Tây Hạ, của chính Lý Thu Thủy cấp.

Một đường đặt cả ba tấm lệnh bài trên bàn, Vô Song mới khẽ mỉm cười.

“Ta cùng Mộ Dung Bác không quen biết gì nhưng việc của Mộ Dung gia ta vẫn là biết “.

“A Châu rất hợp mắt ta, ta quyết định nhận nha đầu kia làm đệ tử, ta đến chỉ là thông báo cho ngươi, căn bản không quan tâm ngươi nghĩ cái gì”.

“Việc thứ hai, mới là việc chính, không biết Mộ Dung Phục ngươi có còn muốn khôi phục hoàng thất Đại Yên? “.

Quyển 2 - Chương 275: Mộ Dung Thế Gia (3)

Mộ Dung Phục nếu xét về võ công hay ngộ tĩnh tất nhiên không bằng Kiều Phong nhưng nếu không tính mặt võ thuật, Mộ Dung Phục thực sự có vài điểm vượt xa Kiều Phong, đặc biệt là hai chữ ‘thiên hạ’.

Bỏ qua võ công, kiến thức mà Mộ Dung Phục hiểu được cũng đúng là hơn xa Kiều Phong.

Mộ Dung Phục lấy phục quốc làm mục tiêu, hắn thậm chí được đào tạo như một vị khai quốc hoàng đế, cố gắng tự định hướng mình thành minh quân phục quốc, vì vậy có rất nhiều thứ hắn phải hiểu, hắn phải biết.

Mộ Dung Phục chỉ liếc một cái liền nhận ra mấy tấm lệnh bài của Vô Song đại diện cho cái gì.

Đầu tiên thập tinh lệnh bài có thể đại diện cho chiến lực, tuy nhiên tấm lệnh bài này so với những tấm còn lại thì thua xa.

Hoàn Nhan Vương Phủ, Tây Hạ Vương Thất, Tây Hạ Nhất Phẩm Đường.

Nhìn thấy ba cái thế lực này... Mộ Dung Phục liền cảm thấy kích động không thôi, căn bản khó lòng bình tĩnh.

Kiều Phong nếu ngồi tại đây có lẽ chưa hiểu hết được việc gì xảy ra nhưng Mộ Dung Phục thì khác.

Hắn lần này nhìn thật kỹ Vô Song, sau đó có chút khó khăn lên tiếng.

“Tiền bối, chỉ cần người giúp ta khôi phục hoàng thất Đại Yên, ta nhất định sẽ báo đáp tiền bối... thậm chí phong tiền bối là vương gia khác họ”.

Nghe đến đây Vô Song suýt nữa bật cười, có điều theo Vô Song nghĩ có lẽ đây đã là thứ lớn nhất Mộ Dung Phục có thể cho bản thân mình, hắn cũng không thể khôi phục Đại Yên sau đó tặng luôn cho Vô Song chứ?.

Đáng tiếc Vô Song sẽ không ở thế giới này lâu lại càng không quan tâm đến Đại Yên nho nhỏ.

Trong lịch sử bản thân Đại Yên chiến lực có lẽ mạnh hơn Đại Lý một chút nhưng thổ nhưỡng lại bé hơn nhiều, từ trên xuống dưới Đại Yên giỏi lắm cũng chỉ có 3-5 vạn quân, tuyệt đối điển hình của nước nhỏ không thể nhỏ hơn, lấy cái gì cho Vô Song hứng thú?.

“Đại Yên quá nhỏ, có cái gì để ta hứng thú?, có điều nói đi cũng phải nói lại, Mộ Dung gia có một thứ quả thật có thể gây nên hứng thú cho ta”.

Nói xong Vô Song cũng chậm rãi đẩy hắc lệnh về phía Mộ Dung Phục.

“Ta muốn nhận được Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung gia, đổi lại ta liền giao toàn bộ quyền hành điều động Nhất Phẩm Đường cho ngươi, ngươi thấy thế nào?”.

Vô Song một tay chống cằm thản nhiên mà chờ câu trả lời của Mộ Dung Phục.

Đấu Chuyển Tinh Di với Vô Song vốn là có cũng được mà không có cũng được nhưng mà hắn không muốn buông tha cho môn tuyệt học này.

Vô Song sớm muộn gì cũng phải quay về thế giới cũ, nước ở đó rất sâu rất sâu, hắn cũng không biết sẽ có ai đang đợi mình, việc sưu tầm tuyệt học sẽ trở nên phi thường khó.

Ví dụ đơn giản nhất, Mộ Dung Gia tại thế giới cũ mạnh gấp trăm lần Mộ Dung Gia ở thế giới này, hai bên căn bản không cùng đẳng cấp.

Tại thế giới kia Mộ Dung Gia còn có Ngô Tam Quế đứng sau ủng hộ, chưa đến phiên Vô Song đứng ra giúp đỡ, hắn quả thật cũng không tin tưởng người ta sẽ hai tay dâng lên Đấu Chuyển Tinh Di cho mình.

Không chỉ Đấu Chuyển Tinh Di, tại thế giới này còn có vài môn tuyệt học khác hắn cũng muốn mang đi.

Đầu tiên phải kể đến Dịch Cân Kinh cùng Cửu Dương Thần Công.

Thứ hai là Long Tượng Bát Nhã Công cùng Thích Già Trịch Tượng Công.

Cuối cùng chính là Đấu Chuyển Tinh Di cùng với La Hán Phục Ma Thần Công.

Đây đều là tuyệt học hàng đầu thiên hạ, cho dù Vô Song không dùng được nhưng không có gì đảm bảo thế lực dưới tay hắn không dùng được.

Long Tượng Bàn Nhược Công cùng Thích Già Trịch Tượng Công bản thân Vô Song tạm thời chưa nghĩ đến, dù sao hắn cũng chưa biết động thủ ra sao.

Dịch Cân Kinh cùng Cửu Dương Thần Công thì dễ hơn nhiều, nếu không có gì thay đổi tại thế giới này Cửu Dương Thần Công vẫn còn ẩn mình chưa xuất thế, Vô Song hoàn toàn có thể tìm được còn Dịch Cân Kinh độ khó cũng không quá lớn, dù sao A Châu còn lấy được chẳng nhẽ Vô Song hắn không lấy được?.

La Hán Phục Ma Thần Công là tuyệt học xuất hiện trong Hiệp Khách Hành, Vô Song hắn không quá rõ ràng tình tiết của Hiệp Khách Hành chỉ biết môn tuyệt học này là trấn phái của Thiếu Lâm, nếu cơ duyên đến Vô Song cũng có thể thử tìm kiếm.

Cuối cùng là Đấu Chuyển Tinh Di, thứ này hiện nay ở ngay trước mặt, nhất định phải lấy đến tay.

.......

Mộ Dung Phục lần này cũng không có đáp ứng Vô Song, hắn bị Vô Song làm cho khó xử vô cùng.

Đấu Chuyển Tinh Di là gốc rễ của Mộ Dung gia, sao có thể ngoại truyền?, ít nhất từ trước đến nay Mộ Dung gia chưa từng để môn tuyệt học này lộ ra ngoài.

Tất nhiên Nhất Phẩm Đường cũng làm Mộ Dung Phục tim đập chân run.

Nhất Phẩm Đường nổi tiếng nhất chinh là Tứ Đại ÁC Nhân còn lại trong Kim Dung thì Nhất Phẩm Đường vẫn tương đối vô danh.

Tất nhiên Nhất Phẩm Đường tuyệt đối rất mạnh, là tổ chức do nhân vật như Lý Thu Thủy mất bao nhiêu công sức tập hợp lại, có thể yếu sao?, càng quan trọng hơn những năm Lý Thu Thủy còn giao đấu cùng Thiên Sơn Đồng Mỗ thì Nhất Phẩm Đường cũng chưa hẳn đã thua đám cao thủ Linh Thứu Cung.

Vô Song chưa từng thử điều động cao thủ Nhất phẩm Đường nhưng đám người này cũng sẽ không yếu, hơn nữa Nhất Phẩm Đường ngoại trừ võ công từng người còn am hiểu ám sát cùng hạ độc, có thể sai khiến một tổ chức mạnh nhất Tây Hạ thử hỏi sao Mộ Dung Phục không động tâm?.



Một bên là tổ huấn, một bên là cơ hội phục quốc trước mặt, Mộ Dung Phục sẽ chọn cái gì?.

“Tiền bối... có thể cho vãn bối suy nghĩ một chút được không?, việc này quá gấp”.

Vô Song cười cười, đưa tay ra thu lại từng tấm lệnh bài, chậm rãi đứng dậy.

“Ngươi giúp ta khuyên bảo nha đầu A Châu đó một chút, sau này nếu muốn tìm ta liền tìm qua A Châu là được, nghĩ kỹ việc trao đổi thì bảo A Châu nói với ta”.

“Còn nữa, ta không hy vọng ngươi coi A Châu còn là nha hoàn của mình, tốt nhất coi như nàng cùng Mộ Dung Gia từ nay về sau không còn quan hệ”.

Nói dứt lời, Vô Song thân hình như một cơn gió biến mất trong thư phòng, để lại Mộ Dung Phục trầm ngâm không thôi.

Mộ Dung Phục tất nhiên chẳng tiếc gì A Châu, đến cả Ngữ Yên hắn còn không tiếc huống hồ A Châu?, cái làm Mộ Dung Phục suy nghĩ là cuộc trao đổi với Vô Song.Từ lý trí mà xem, Mộ Dung Phục bản thân thật sự rất muốn rất muốn trao đổi.

Hơn ai hết Mộ Dung Phục cũng hiểu giới hạn của bản thân mình, hắn làm người cao ngạo nhưng sâu trong nội tâm hắn thật ra vẫn tự biết lấy mình, chỉ bằng vào Đấu Chuyển Tinh Di hắn rất khó có thể bước vào hàng ngũ tuyệt đỉnh cao thủ nhân gian.

Nếu có Nhất Phẩm Đường trợ giúp, thanh thế của hắn nhất định tăng mạnh, có cao thủ Nhất Phẩm Đường theo sau cho dù là Hồng Thất Công cũng phải dùng ánh mắt cẩn thận nhìn hắn, đây là cái Mộ Dung Phục thật sự rất muốn.

Dĩ nhiên một điều, Mộ Dung Phục cũng sẽ không tự làm ra quyết định, hắn phải đi hỏi tiền bối trong nhà – cha của hắn – Mộ Dung Bác.

.......

Trời về khuya, trên bầu trời Ma Sơn hôm nay xuất hiện một vầng bán nguyệt soi rõ cả thiên không.

Trăng hôm nay rất sáng, đêm hôm nay cũng rất đẹp.

A Châu đứng ở bục cửa sổ, ánh mắt nhìn ra bên ngoài, trong ánh mắt không che dấu được tâm sự.

A Bích lúc này cũng lại gần A Châu, vẻ mặt nồng đậm quan tâm.

“A Châu tỷ, có việc gì sao?”.

A Châu cười cười, nàng với A Bích chính là chị em, hai người vô cùng thân thiết, nàng đối mặt với A Bích khẽ nói.

“Bích, tiền bối muốn thu ta làm đệ tử”.

A Bích vừa nghe không hiểu ai là tiền bối có điều nàng cũng thông minh lập tức nghĩ ra gì đó.

“Là vị thần bí tiền bối cứu tỷ cùng công tử sao?, nếu tiền bối muốn thu đệ tử thì tốt quá rồi, A Châu tỷ nhất định phải nắm cơ hội này”.

A Bích tuy cảm thấy kỳ lạ vô cùng, với thân phận của hai nàng ở trong Mộ Dung Gia không phải là không thể học vxo công nhưng tư chất luyện võ của hai người cũng chẳng ra sao, A Bích không hiểu lắm tại sao vị tiền bối kia lại muốn thu A Châu làm đệ tử nhưng bất kể ra sao nàng từ trong nội tâm thật sâu vui mừng cho tỷ tỷ mình.

A Châu nghe A Bích nói, nàng cũng biết đây là cơ hội không thể bỏ qua có điều nàng vẫn không nỡ rời đi.

“Bích... tiền bối nói nếu ta làm đệ tử của người liền không thể ở lại Mộ Dung Gia, liền đi theo người, từ nay về sau không còn quan hệ với Mộ Dung Gia nữa”.

A Bích sắc mặt lập tức thay đổi, điều này tất nhiên không khó hiểu gì, ai muốn đệ tử của mình làm nha hoàn cho người khác nhưng chính A Bích cũng không nỡ xa A Châu.

“A Châu tỷ... tỷ vẫn nên đáp ứng tiền bối đi thôi, sau này công tử để muội cùng Ngữ Yên tiểu thư chăm sóc được không?”.

“ Tỷ đi theo tiền bối... tương lai mới có thể tìm được thân sinh phụ mẫu... người ở lại Cô Tô rất khó tìm được bọn họ “.

A Châu nghe đến thân sinh phụ mẫu lập tức run lên, trong lòng không khỏi mất mát nhưng cũng có thểm một loại quyết tâm, nàng nhất định phải đi tìm cha mẹ.

Thật ra còn có một việc mà A Bích không nói, nàng cho dù ngàn cái không muốn, vạn cái không muốn thì công tử nhà nàng nhất định vẫn sẽ đẩy A Châu đi.

A Châu trở thành đệ tử của một vị cao thủ võ lâm chẳng khác gì Mộ Dung gia móc nối quan hệ với người này, sau này Mộ Dung Gia gặp khó khăn hoặc Mộ Dung Phục có việc cần nhờ, bằng vào quan hệ với A Châu chẳng nhẽ tiền bối không xuất thủ?.

A Châu chỉ cần nói ra việc này với Mộ Dung Phục, nàng không đi cũng phải đi.

.......

Cũng trong đêm trăng này, nơi thâm sơn Nhất Đăng mở mắt.Nhất Đăng thương thế vốn rất nặng nhưng ông lại tu luyện Tiên Thiên Công, bản thân Tiên Thiên Công ngoại trù là nội công chí dương chí cương trong thiên hạ thì còn mang theo hiệu ứng trị liệu rất mạnh.

Ở hậu thế, không ít người còn cho rằng Tử Hà Thần Công vốn là tàn quyển của Tiên Thiên Công mà ra, tất nhiên đây chỉ là giả thuyết nhưng cũng đủ để nói khả năng liệu thương của môn tuyệt học này.

Nhất Đăng tu luyện Tiên Thiên Công lại thêm bản thân Nhất Đăng cũng rất mạnh, cơ hồ trải qua một ngày kinh mạch liền bắt đầu ngưng tổn thương, thương thế dần dần chuyển tốt, Nhất Đăng rốt cuộc tỉnh lại.

Nhất Đăng tỉnh lại sau đó cảm thấy ngực đau xót vô cùng, không khỏi ho khan vài lần, toàn thân xương cốt như nát vụn.

Dùng ánh mắt quan sát xung quanh, Nhất Đăng vẻ mặt hiện ra nét nghi ngờ.

Lúc trước nơi ông ta ngất rõ ràng không phải tại nơi đây.

Cố muốn động thân thể đứng lên bất quá rất nhanh sắc mặt Nhất Đăng chuyển thành không tốt.

Nội lực của Nhất Đăng không điều động được chút nào, toàn thân không có một tia khí lực.

Nếu là người bình thường tất nhiên không nghĩ nhiều dù sao chính Nhất Đăng đang bị thương nặng nhưng mà Nhất Đăng lại không nằm trong phạm trù ‘bình thường’.

Y đạo của Nhất Đăng cực cường, cũng giống như Vô Song, Nhất Đăng là Y – Võ đồng tu.

Nhất Đăng cảm nhận được thân thể mình dính độc.

Ngay lúc Nhất Đăng đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì một âm thanh nữ nhân vang lên.

“Lừa trọc, không phải Âm Dương Hoan Hợp Tán nên ngươi không phải lo”.

Nhất Đăng sắc mặt co rụt lại, ông ta không ngờ ở ngay gần mình lại có người, người này thậm chí Nhất Đăng không thể phát hiện ra.

Kể cả khi nội lực không còn nhưng có thể làm Nhất Đăng không cảm nhận được thì nhất định cũng phải là nhân vật cấp bậc ngũ tuyệt đồng thời thân pháp siêu cường.

Trên cành cây lớn, một bóng hình yểu điệu theo gió mà lướt tới, nàng cho dù che kín nửa mặt dưới nhưng cũng không che hết được phong thái của nàng.

Nữ nhân này tất nhiên không ai khác chính là Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy hiện thân, ánh mắt liếc qua Nhất Đăng, rốt cuộc lại lên tiếng.

“Ngươi trúng Bì Tô Thanh Phong Tán, tốt nhất không nên cử động”.

Nhất Đăng trước nhìn thấy nữ tử này đã có vài phần ngờ ngợ, nay lại nghe được Bì Tô Thanh Phong lập tức nhận ra đối phương.

“Hóa ra là Tây Hạ hoàng thái hậu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu nay mới có dịp gặp mặt”.

Bình thường Nhất Đăng chưa hẳn đã sợ Bì Tô Thanh Phong, nội lực Nhất Đăng đủ cường để chống lại thứ này nhưng mà hiện tại Nhất Đăng đúng là vô pháp chống cự.

Lý Thu Thủy nhìn Nhất Đăng, căn bản cũng lười dài dòng.

“Ngươi nên biết lúc đó ngươi bị thương rất nặng, nếu ta không xuất thủ mang ngươi ra ngoài ngươi rất có khả năng bị đám ma vật ngoài kia xé thành trăm mảnh, là ngươi nợ ta một cái ân tình”.

“Ta yêu cầu rất đơn giản, có vài chỗ trong võ công ta không hiểu, ngươi liền giải thích giúp ta, sau khi ta hiểu thông, ta liền để ngươi rời đi tuyệt không giữ lại”.

Lần này lại đến phiên Nhất Đăng tò mò, là loại võ công gì đến cả Lý Thu Thủy cũng không hiểu?, Lý Thu Thủy ngộ tĩnh võ học hàng đầu thiên hạ, võ công có thể làm khó được nàng cho dù Nhất Đăng cũng cảm thấy hứng thú thật lớn.

Lý Thu Thủy tư chất còn vượt qua cả Nhất Đăng, Tây Hạ trong tay nàng tuyệt đối đủ sức nuốt chửng Đại Lý, về mặt nào thì nàng cũng chỉ hơn chứ sẽ không kém Nhất Đăng bất quá hiện nay nàng cũng có nỗi khổ trong người.

Trong tay nàng có một thứ mà Vô Song không có, đây là 10 vạn chữ Phạn trong Cửu Âm Chân Kinh.

Lý Thu Thủy có nguyên vẹn Cửu Âm Chân Kinh.

Nàng lúc trước đã nghe danh Cửu Âm Chân Kinh nhưng giờ mới có dịp được đụng tới lập tức như tiến vào ma chướng, không thể tự thoát, kinh hãi không thôi.

Cửu Âm Chân Kinh có sức hấp dẫn quá lớn với nàng, đặc biệt là phần chữ Phạn có điều nàng lại không quá hiểu.

Nội dung trong chữ Phạn cực kỳ cao thâm khó dò, chữ Phạn thì Lý Thu Thủy đúng là biết nhưng biết cũng có hạn.

Lấy ví dụ đơn giản thì như tiếng Anh vậy, trình độ của Nam Đế có thể chấm 10 điểm thì Lý Thu Thủy giỏi lắm chỉ có 6, nàng đúng là có rất nhiều thứ muốn hỏi Nam Đế.

Lý Thu Thủy là lục tinh cao thủ.

Tư chất của nàng siêu cường nhưng thành tựu của nàng không thể tiến thêm bởi tạp học của nàng quá nhiều, quá loãng.

Lý Thu Thủy lúc này đã bước ra khỏi ma chướng trong nội tâm, bước ra khỏi ma chướng mà Vô Nhai Tử tạo ra cho nàng thậm chí thù hận của nàng cùng Đồng Mỗ cũng có thể dẹp xuống.

Tâm kết đã mở, sau khi thương thế bình phục, nàng một đường chiến lực bạo tăng, trở thành cửu tinh cao thủ.

Tâm kết đã không còn, vậy Cửu Âm Chân Kinh là thứ cuối cùng nàng thiếu.

Chỉ cần nàng hiểu rõ Cửu Âm Chân Kinh, bước ra được một bước cuối cùng, hiểu ra con đường võ học cho riêng mình, nàng đời này có hy vọng đột phá đế vị.

Cho dù không đột phá được đế vị, bằng Cửu Âm Chân Kinh nàng ít nhất sẽ không thua sư tỷ của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau