CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 371 - Chương 375

Quyển 2 - Chương 261: Trận Doanh Võ Lâm.

A Châu quả thực tương đối dễ lừa, gần như Vô Song nói gì nàng cũng sẽ gật đầu.

A Châu thủa nhỏ không có phụ mẫu ở bên, nàng xuất thân chỉ là nô tỳ, thời gian đi ra ngoài cũng không nhiều, tại thời điểm này Mộ Dung Phục chính là ông trời của nàng, bản thân nàng thậm chí coi Mộ Dung Phục là cao thủ hàng đầu thiên hạ, lần này gặp một ‘tiền bối cao nhân’ còn mạnh hơn nhiều so với công tử nhà mình lại thêm ân cứu mạng của Vô Song, dĩ nhiên bảo gì nghe nấy.

Vô Song cũng không có ý định lợi dụng nàng, chỉ là muốn mượn A Châu dụng cụ hóa trang mà thôi, may mắn cho Vô Song, bản thân A Châu quả nhiên mang thứ này đi theo người.

A Châu là đại hành gia trong khoản dịch dung, nàng hóa trang cũng như Vô Song, căn bản là nam nữ đều có thể đóng vai, mấy thứ như bút vẽ, phấn mặt... thậm chí là cả mặt nạ dịch dung nàng cũng chuẩn bị đủ.

Vô Song cũng không hỏi nàng lý do tại sao nàng đi theo Mộ Dung Phục, thực sự quá nửa đây là thói quen, dù sao từ trước đến nay chỉ cần nàng ở gần bên Mộ Dung Phục đều sẽ đi theo hắn, lần này Mộ Dung Phục ra ngoài liệp sát Cương Thi, A Châu cũng đúng là đi theo.

Thật tình mà nói, với thực lực của Mộ Dung Phục tuyệt đối không đến mức thua đám Cương Thi, thực lực của hắn cũng đạt đến cấp bậc Đại Tông Sư, trong hàng ngũ Đại Tông Sư tuyệt đối cũng là rất mạnh, đáng tiếc Mộ Dung Phục vận khí quá kém, gặp phải Vân Đóa.

Vân Đóa tuy không tự ý ra tay với Mộ Dung Phục nhưng mà Thiết Thi do nàng phái tới được chính nàng điều khiển cùng chỉ đạo, nếu không phải có Đấu Chuyển Tinh Di hộ thể, Mộ Dung Phục đã sớm bị đánh tả tơi.

Mượn được dụng cụ dịch dung của A Châu, Vô Song cũng chẳng ngại ngần gì, hắn thậm chí tháo luôn mặt nạ của mình ra.

Ở bên cạnh Vô Song, A Châu hai mắt to mở lớn, cái miệng hơi hơi chu lên biểu hiện kinh ngạc tột độ.

Vô Song vậy mà cho nàng xem dung mạo, hơn nữa dung mạo của Vô Song lại còn quá mức kinh hãi thế tục, quá mức xinh đẹp.

A Châu là đại hành gia trong việc dịch dung, nàng đương nhiên có thể nhận ra ai dịch dung, ai không dịch dung, nàng biết có khả năng rất lớn đây là diện mạo chân thật của Vô Song.

A Châu một đời giả nữ cũng được mà giả nam cũng tốt có điều giờ phút này... nàng vậy mà không nhận rõ được tiền bối trước mặt mình là nam... hay là nữ.

Vô Song vẫn cứ dùng áo khoác ngoài che đi cơ thể bên trong, rất khó nhìn ra cơ thể của hắn, quan trọng hơn nữ nhân trong thời đại này không phải ai cũng như A Châu.

Nữ nhân hành tẩu giang hồ đặc biệt là có chút võ công đều lựa chọn kẹp thật chặt bộ ngực của mình lại, ngực lớn đương nhiên là tốt nhưng mà cũng bất lợi vô cùng, thường thường nếu hai nữ nhân võ công bằng nhau đối chiến... người ngực nhỏ hơn vẫn là sẽ chiến thắng.

Ngực nhiều khi... quá vướng víu, ảnh hưởng rất nhiều đến khả năng tấn công, thân pháp, bộ pháp, quyền pháp thậm chí cước pháp.

Tưởng tượng mà xem, mang hai quả tạ nhỏ phía trước người, có thể thoải mái chiến đấu sao?.

Từ cái quan điểm này mà nghĩ, A Châu lại càng mơ hồ, nàng không nhìn rõ được Vô Song là nam hay nữ thậm chí càng thiên về việc Vô Song là nữ, dù sao chỉ cần nẹp ngực chặt một chút, lại thêm áo khoác ngoài che đi chơ thể, ai có thể nhìn ra ngực nữ nhân?.

Vô Song cũng không để ý lắm đến vẻ mặt của A Châu, bằng vào ‘hiểu biết’ của hắn về A Châu, hắn cảm thấy A Châu đương nhiên có thể tin tưởng.

A Châu là nữ tử có ơn tất báo, nàng cùng Kiều Phong bắt đầu cũng từ hai chữ nhân nghĩa.

Về một vấn đề khác, Vô Song muốn A Châu nhìn thấy mặt mình, chí ít có thể giảm bớt khả năng phát sinh tình cảm của A Châu với bản thân hắn.

Vô Song vẫn luôn cảm thấy, từ khi hắn trọng sinh, hắn sống lại một thế, trên người luôn mang theo số đào hoa, hắn hiện tại cũng có chút sợ đi ‘gieo tình’ khắp nơi.

......

Vì dụng cụ hóa trang của A Châu có chút thiếu, nàng chỉ chuẩn bị vài tấm mặt nạ da người vì vậy Vô Song lại bắt đầu phải vẽ mặt.

Nhìn động tác của Vô Song, nhìn vẻ chăm chú của Vô Song, ánh mắt A Châu mở lớn, nàng cảm thấy động tác của Vô Song thật sự rất đẹp.

Nàng hiện tại lại càng chắc chắn tiền bối là nữ nhân, dù sao làn da trắng như bạch ngọc, ngón tay thuôn dài thon mịn, lại thêm động tác đầy tỷ mỉ thậm chí còn quyến rũ vô cùng.

Cho dù là nữ nhân, A Châu khi nhìn thấy Vô Song trong trạng thái nghiêm túc, thấy mái tóc trắng bạch rủ xuống, thấy một nửa dung mạo của hắn nghiêng về một hướng, đến chính A Châu cũng không thể không trầm trồ, trong ánh mắt không khỏi bị Vô Song mị hoặc.

Tất nhiên mị hoặc là mị hoặc, nàng cũng chỉ đang đơn thuần thưởng thức cái đẹp mà thôi, nàng không cho rằng mình thích nữ nhân.

Rốt cuộc trải qua một giờ đồng hồ, Vô Song mới tương đối hài lòng với sản phẩm của mình sau đó chậm rãi đeo mặt nạ dịch dung lên.

Trình độ hóa trang của A Châu đương nhiên rất cao bất quá so sánh với Vô Song chỉ sợ thua kém không ít.

A Châu hóa trang là một loại bản lĩnh, là một loại sở thích.

Vô Song hóa trang cũng là một loại bản lĩnh nhưng không phải là sở thích, đây là cuộc sống của hắn, từ bé đến lớn, bất kể là hắn cố ý hay vô ý, hắn rất nhiều lần phải dùng diện mạo khác gặp người.

Ngoại trừ việc này ra, khí chất của Vô Song là thứ A Châu không cách nào có được.

Nếu Vô Song hóa trang nam nhân, hắn cùng A Châu có thể coi bất phân thắng bại.

Nếu Vô Song hóa trang nữ nhân, A Châu căn bản không thể so sánh, hơn nữa nàng cũng không thể nhận ra.

Dung mạo của Vô Song lúc này là dung mạo của Vô Hà Tử có điều trẻ hơn nhiều, bản thân Vô Song chưa nhìn thấy dung mạo thời tráng niên của lão nhân kia bất quá từ nét mặt của Vô Hà Tử hắn vẫn có thể đại khái mà vẽ ra, dung mạo hiện tại của Vô Song quả thật có đến 7 phần giống vẻ mặt của Vô Hà Tử khi còn trẻ.

Không thể không nói, Vô Hà Tử khi còn trẻ tuyệt đối là cấp bậc mỹ nam, toàn bộ lịch sử Tiêu Dao Phái đều không có ai xấu xí, tất nhiên Hư Trúc không được tính.

Đưa tấm gương nhỏ lên, quan sát dung mạo của mình hiện tại, lại bắt đầu nhìn lớp da xung quanh, đánh giá một lúc cảm thấy không có gì để chê, Vô Song mới quay đầu nhìn A Châu.

“Thế nào?, có nhận ra dấu hiệu dịch dung hay không? “.

A Châu chớp chớp ánh mắt, lại gần Vô Song đánh giá thật kỹ hắn, tiếp theo chậm rãi lắc đầu.

“Không có, khả năng dịch dung của tiền bối làm A Châu tự thẹn không bằng, căn bản không nhìn ra dấu hiệu dịch dung”.

Với đáp án của A Châu, Vô Song vẫn hài lòng, tiếp theo hắn hít vào một hơi thật sâu, vận lên Chính Khí Quyết.Cái thứ này đã lâu Vô Song không dùng bất quá không phải là hắn không dùng nữa.

Chính Khí Quyết gắn vào lão Vô Hà có vẻ không hợp cho lắm bởi bản thân lão nhân này không khác gì Chu Bá Thông tuy nhiên gắn với khí chất của Vô Song lại cực kỳ thích hợp.

Vẻ ngoài ngọc thụ lâm phong, trên tay đeo nhẫn chưởng môn Tiêu Dao, một thân bạch y áo khoác đen mang theo vài phần bắt mắt cùng phong trần lại thêm cái khí thế ‘ chính nhân quân tử’, so về độ soái thậm chí đủ sức liều mạng cùng Mộ Dung Phục.

Vô Song tạp học rất rộng, bất kể là cầm – kỳ - thi – họa hắn đều tinh thông, bản thân Chính Khí Quyết lại từ đọc sách mà ra, Chính Khí Quyết gần như hoàn mỹ dung nhập vào Vô Song chứ không phải chỉ là khoác một cái túi da bên ngoài.

Nếu không phải Vô Song sát nghiệt quá nặng, hắn không có cách nào an an ổn ổn vô lo vô nghĩ đọc sách thì hắn hoàn toàn có thể tự luyện ra Chính Khí của riêng mình.

Đáng tiếc hắn cùng con đường học thức này không chung đường.

Con đường học thức ngay từ ban đầu đã không phải sở thích của Vô Song, hắn học đơn giản chỉ vì sau này chuẩn bị gia nhập Tiêu Dao Phái đồng thời không muốn bỏ qua thiên phú của chính mình mà thôi.

Nhẹ vuốt ve nhẫn ngọc trên tay, Vô Song rốt cuộc nhếch miệng.

Hắn từ nhỏ đã muốn ra nhập Tiêu Dao Phái, dù sao phái Tiêu Dao quá mức mê người.

Sau này cho dù Vô Song hiểu biết nhiều hơn, cái nhìn rộng hơn, hắn không còn quá đặt nặng Tiêu Dao Phái nhưng khi cầm nhẫn chưởng môn trong tay lại lấy thân phận chưởng môn Tiêu Dao Phái xuất hiện trong mắt người đời, thực sự không ngăn cản nổi vài phần cảm khái.

.......

Lần này Vô Song cũng không có kéo dài thời gian ở bên ngoài, hắn từ khi tiếp xúc với Vân Đóa liền cảm thấy tạm thời không cần thu thập bất cứ thông tin gì nữa quan trọng hơn Vô Song cũng tương đối ngại va chạm Quỷ tộc, thực lực tổng thể của Quỷ tộc quá kinh người.

Hắn vẫn nên điệu thấp một chút mà trở về trận doanh con người, lần này hắn liền mang A Châu cùng về.

Có Vô Song đi cùng, A Châu đương nhiên không gặp bất cứ nguy hiểm gì đồng thời khi đưa A Châu về trận doanh võ lâm, đến chính Vô Song cũng bất ngờ.

Trận doanh võ lâm không giống như tưởng tượng của hắn hay nói đúng hơn có lẽ hai tòa trận doanh kia cũng không giống tưởng tượng của hắn.

Lúc trước vì sợ cao thủ nhân tộc phát hiện, Vô Song không có lại gần trận doanh, hắn trực tiếp đợi Cưu Ma Trí quay trở lại, về phần lúc này khi chứng kiến thế nào là trận doanh, Vô Song không thể không bất ngờ.

Theo lý thuyết thông thường, trận doanh thì sẽ giống doanh trại nơi chiến trường, hơn nữa số lượng người cũng không thể so với quân đội, dù sao trận doanh cho dù tập hợp tất cả cao thủ trong võ lâm từ cấp tông sư trở lên cũng không nổi 1 vạn người.

Trận doanh võ lâm có lẽ là đông nhất, về phần trận doanh Phật – Đạo căn bản không cần phải xét, số lượng chắc chắn còn ít hơn.

Mang theo suy nghĩ này, Vô Song không có chút nào mong đợi với trận doanh nhân loại bất quá khi hắn nhìn thấy nơi này, hai mắt chỉ có thể trừng lớn.

Đây căn bản không phải trận doanh, nơi này y như một tòa thành trấn vậy.

Trận doanh đối kháng Thi – Quỷ quả thật đều là thành trấn. là thành trấn dựng lên ở Phật Sơn.

Tòa thành cho dù không quá hùng vĩ nhưng lại đầy cổ kính, đầy trang nghiêm, bên ngoài tường thành thậm chí có cả máu.

Tòa thành này tuy là thành trí nhưng lại tương đối tiêu điều, chí ít cổng thành đang mở rộng, tòa thành cứ như một tòa thành không người vậy.
Nhìn sang A Châu ở bên cạnh, Vô Song không khỏi nghi hoặc mà hỏi.

“tiểu Châu, đây thật sự là trận doanh võ lâm?”.

Nghe Vô Song hỏi, A Châu lập tức gật đầu.

“Tiêu tiền bối, đây đúng là trận doanh võ lâm, tòa thành này thực sự quá rộng, số lượng người trong thành lại không nhiều, vì vậy tòa thành có chút tiêu điều”.

“Tiểu nữ được biết thành này trước kia có đến 2 vạn nhân khẩu nhưng mà hiện tại chỉ có khoảng hơn 2000 nhân sĩ võ lâm, số lượng căn bản không thể bảo vệ toàn bộ tòa thành hơn nữa trong thành cũng không có dân cư, cũng không cần bảo vệ ai”.

“Tòa thành sẽ được phân chia thành ngoại thành cùng nội thành, nội thành nằm ở trung tâm thành trì, nơi đây tập hợp toàn bộ 2000 cao thủ võ lâm, cũng là nơi chủ yếu chiến đấu với đám ma quái ngoài kia, về phần ngoại thành chỉ còn là cái xác không, bình thường sẽ không ai quản”.

Nghe A Châu nói, Vô Song lại gật đầu, hắn cảm thấy nàng trả lời tương đối hợp lý.

“Vậy chúng ta vào thành?”.

A Châu đương nhiên không có ý kiến gì, nàng cùng Vô Song liền chậm rãi vào thành.

Quả thực như lời A Châu nói, ngoại thành chỉ là cái xác, đi trên đường cái thỉnh thoảng có dấu hiệu con người, cũng thỉnh thoảng thấy vài người đi lại nhưng cũng không có ai nới với ai câu gì.

Cho dù là nhân sĩ võ lâm, cho dù là những người sống trên đầu đao lưỡi kiếm nhưng đặt bọn họ dưới áp lực Ma Sơn, chỉ sợ không hề dễ chịu.

Mờ mịt, mệt mỏi, mông lung... đây là những gì Vô Song thấy trong ánh mắt bọn họ.

Cho dù chỉ là đi thoáng qua, cho dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nội tâm Vô Song vẫn trở nên nặng nề.

Hắn chưa bao giờ sợ hãi Ma Sơn thậm chí hắn biết Ma Sơn còn là cơ hội của hắn, đáng tiếc hắn là dị loại, hắn về một mặt nào đó đã không còn là con người.

Về phần con người, đặt dưới áp lực nơi đây, đặt dưới nơi gọi là địa ngục trần gian này, tâm lý thoải mái mới là lạ.

.......

Cứ theo A Châu dẫn đường, rẽ qua vài con phố, bước chân của Vô Song rốt cuộc thả chậm.

Vô Song nhìn thấy một góc hẻo lánh đầu đường, có một lão nhân bày sạp hàng, bên cạnh sạp hàng có một tấm cờ hiệu đặt ngay đó, chữ bên trên cũng là tương đối dễ nhìn.

Bên trên tấm cờ chỉ ghi hai chữ ‘Toán Mệnh’.

Giang hồ tràn ngập tam giáo cửu lưu, tràn ngập rất nhiều loại hình, nhiều loại nghề nghiệp.

Giang hồ không thiếu kỳ nhân dị sĩ đồng thời thừa thãi lưu manh cùng kẻ lửa đảo.

Dám ở Ma Sơn, dám ở trận doanh võ lâm mở một sạp hàng Toán Mệnh.

Người này một là ngu ngốc hai là thực sự có bản lĩnh hơn người.

Vô Song một đời, còn chưa từng đi toán mệnh, quan trọng hơn, A Thanh – Tây Thi hay Trương Tam Phong đều nói, mệnh của hắn không tại giới này, hắn vốn là kẻ ngoại giới, vậy ai có thể toán được mệnh của hắn?.

Trong lòng mang theo chút tò mò, Vô Song chuyển bước chân, đi đến vị trí sạp hàng.

Xung quanh sạp hàng cũng không có người, vắng tanh vắng ngắt cứ như sạp hàng này bị thế nhân quên đi, bị ghẻ lạnh vậy.

Vô Song đang định tiến đến mở miệng cũng bị A Châu ngăn lại.

A Châu thậm chí không ngại kéo áo của Vô Song, giọng nói đầy lo lắng.

“Tiền bối, người đừng đi đến chỗ đó, lão nhân kia... rất tà dị, toàn bộ nội thành cũng không có mấy ai nguyện ý lại gần ông ta, thậm chí ông ta còn bị đuổi ra khỏi nội thành, phải ở ngoại thành mở sạp “.

Nghe A Châu nói vậy, Vô Song lại càng hứng thú.

“Lão nhân này chẳng nhẽ là phương lừa đảo? “.

A Châu im lặng nghĩ nghĩ một chút, sau đó lắc đầu.

“Không phải, tiểu nữ nghe nói lão nhân này bản sự còn rất lớn có điều không biết vì sao rất nhiều người sợ hãi hắn, không nguyện ý ở cạnh hắn, khiến hắn dần dần bị tất cả mọi người xa lánh... thậm chí coi như tà vật “.

A Châu vừa nói vậy, Vô Song hứng thú lại càng lớn.

Có bản lĩnh lại không ai dám lại gần?, Vô Song càng phải thử.

Bất chấp ánh mắt lo lắng của A Châu, Vô Song tiến thẳng tới quầy hàng, thản nhiên ngồi xuống.

“Ta gọi Tiêu Hà, nhìn thấy hai chữ Toán Mệnh liền có hứng thú rất lớn, lão nhân ngươi có bản lĩnh Toán Mệnh hay không?”.

Quyển 2 - Chương 262: Toán Mệnh.

Vô Song ngồi xuống trước mặt lão nhân, sau khi hắn lên tiếng, lão nhân mới từ từ mở mắt ra, ánh mắt có chút vẩn đục nhìn Vô Song.

Vô Song cũng nhìn đối phương, trong mắt có hứng thú.

Toán Mệnh sao?, ta cũng thực sự muốn xem ngươi Toán Mệnh như thế nào.

Vô Song cũng đã chọn tốt tuổi tác của mình, trong thân phận Vô Hà Tử, tuổi tác của hắn khoảng gần 40 tuổi, đối với lão nhân râu tóc bạc phơ trước mặt có thể coi là vãn bối.

Lão nhân trước mặt Vô Song rất già, mái tóc hoa râm có chút thưa thớt, da thịt khô héo nhăn nheo đầy những vết đồi mồi, lưng cũng đã còng, ánh mắt thì vẩn đục.

Có mặt ở Ma Sơn căn bản không có người yếu.

Vô Song tạm thời không nhìn ra lão nhân này sâu hay cạn nhưng tuổi tác cỡ này có thể đến Ma Sơn, có thể bị người đời lo lắng mà đuổi ra ngoài nội thành, người này đương nhiên không đơn giản, không thể coi như một lão nhân gần đất xa trời mà đối đãi.

Vô Song quan sát lão nhân, lão nhân cũng quan sát Vô Song, sau đó mới từ từ mở miệng.

“Tiêu Hà?, người mới đến?”.

Lời nói của lão nhân có chút thều thào, trong giọng nói thậm chí còn có tử khí, Vô Song thân là y sư, hắn cũng có thể đại khái nhìn ra, lão nhân này đã rất yếu, đã cách cái chết không xa, trên người đầy tử khí.

“Ân, ta mới đến hôm nay, tại Ma Sơn là nơi sinh tử bất kể, cực kỳ nguy hiểm, nay thấy lão mở tiệm Toán Mệnh trong lòng liền có chút cảm khái, vẫn là đến đây Toán Mệnh, muốn xem chuyến đi Ma Sơn này còn có thể trở về hay không”.

Lý do đưa ra tất nhiên cực kỳ hợp lý, chỉ là lão nhân tựa hồ không nghe Vô Song nói gì cả, vẻ mặt lão nhân có chút ‘mộng’, ánh mắt trở nên mơ hồ.

Phải một lúc sau, lão nhân như từ trong suy nghĩ tỉnh lại, ánh mắt vẩn đục nhìn Vô Song.

“Tiêu Hà, cái tên này quả thực thú vị”.

“Nơi này là Đông Hoàng Lăng, là Đại Hán Di Lăng, ngươi nếu thực sự tên là Tiêu Hà vậy trong cõi u minh tất có chút duyên phận với Đông Hoàng Lăng”.

Vô Song nhíu nhíu mày có điều hắn cũng hiểu lời lão nhân này nói.

Đại Hán Di Lăng tức là lăng tẩm nhà Hán.

Nhắc đến nhà Hán thì phải nhắc tới Hán Cao Tổ - Lưu bang, phải nhắc đến Sở - Hán tranh hùng.

Năm đó Lưu Bang thua Hạng Vũ rất xa rất xa tuy nhiên hiền thần của Lưu Bang thì Hạng Vũ không so được.

Trong số hiền thần phò tá Lưu Bang năm đó có rất nhiều nhân tài, nổi tiếng nhất là Mưu Thánh Trương Lương cùng... Tiêu Hà.

Năm xưa Trương Lương có Phạm Tăng làm đối thủ, có thể coi là không cô đơn, chỉ có Tiêu Hà thực sự không tìm được đối thủ mà thôi.

Hạng Vũ thua Lưu Bang, ngoại trừ vì bên cạnh Lưu Bang đột nhiên xuất hiện Hàn Tín ra còn vì Hạng Vũ không có một Tiêu Hà ở bên cạnh.

Thành tại Tiêu Hà, bại tại Tiêu Hà.

Tám chữ này đã đủ nói lên tầm quan trọng của nhân vật truyền kỳ bên cạnh Lưu Bang này.

Tất nhiên Tiêu Hà là tên Vô Song mượn của Vô Hà Tử, hắn tất nhiên chẳng tin trong cõi U Minh giữa hắn cùng Đông Hoàng Lăng có duyên phận gì.

Tại thế giới kia, Tiêu Dao Tử cùng Vô Hà Tử là hai an hem ruột, người anh gọi Tiêu Dao, người em chính là Tiêu Hà.

Đối với lão nhân, Vô Song chỉ cười cho qua chuyện.

“Ân, cũng có thể coi là như thế đi, ta với Ma Sơn quả thật có duyên phận “.

“Lão nhân, không biết ngươi có thể bắt đầu Toán Mệnh chưa?”.

Lão nhân này thực sự rất cổ quái, bởi Vô Song phát hiện ra người này cứ nói một câu lại tiến vào trạng thái lơ đãng, căn bản chỉ quan tâm lời mình nói, lời Vô Song nói mặc định không để ý.

Lại thêm một lúc, như từ trong cái trạng thái kia tỉnh lại, lão nhân hướng về Vô Song, khẽ gật đầu.

“Uhm, Tiêu Hà cái tên này không tệ không tệ, trùng tên với Tiêu tướng gia “.

Nói xong, lão nhân lại ngẫm nghĩ gì đó, bất quá lần này nhanh hơn rất nhiều, ánh mắt lại khóa lấy Vô Song.

“Đã trùng tên với Tiêu tướng gia, ắt hẳn trong cõi U Minh có liền quan tới Hán thất, có liên quan đến Hán thất lại xuất hiện ở Hoàng Lăng nhà Hán, hà tất lo sợ sinh tử?, ngươi không cần Toán Mệnh, trong cõi u minh tất có người phù hộ”.

Lão già này nói xong, lại như tiến vào loại cảnh giới mơ hồ kia, hai mắt nhắm lại, dùng một tay chống mặt, bắt đầu có dấu hiệu muốn đi ngủ.

Ngồi đối mặt với lão nhân này, sắc mặt Vô Song giật giật.

Hắn căn bản không biết phải nói gì mới tốt, trên đời này còn có kiểu Toán Mệnh dựa vào tên?, vậy nếu hắn lấy tên giả Lưu Bang có phải vô địch luôn không?.

Lại nhìn lão nhân này, cảm thấy lão nhân không có ý định mở mắt ra, Vô Song cũng không có ý mà lại gọi tỉnh hắn, chậm rãi đứng dậy, lại cùng A Châu đi vào nội thành.

Cho dù không thể từ lão nhân hỏi ra cái gì bất quá hắn cảm thấy lời nói của lão nhân này chưa hẳn đã sai.

Hắn với nhà Hán căn bản không có chút chút liên quan gì, nếu phải hỏi Vô Song thích triều đại nào nhất của phong kiến Trung Quốc, hắn căn bản không ngần ngại mà chọn Tần.

Đối với nhà Hán bản thân hắn căn bản chẳng có bao nhiêu thiện cảm, lại càng không nguyện liên quan đến Hán thất bất quá trong cõi U Minh giữa hắn cùng Ma Sơn có duyên phận thì có lẽ không sai, hắn vẫn luôn cảm thấy trong Ma Sơn có gì đó đang kêu gọi mình.

......

Vô Song rời đi cũng là lúc lão nhân mở đôi mắt vẩn đục của mình ra, ánh mắt dõi theo phương hướng Vô Song cùng A Châu đi vào nội thành.



Ánh mắt của lão nhân rất đục, nếu co ai nhìn vào hai con người của lão nhân căn bản sẽ không nhìn thấy hình ảnh hai người Vô Song cùng A Châu trong đó chỉ là không rõ tại sao, mãi đến khi Vô Song cùng A Châu tiến vào nội thành bản thân lão nhân này mới quay đầu rời đi.

Quay đầu lại, tựa hồ nghĩ nghĩ gì đó, lão nhân từ trong bọc hành trang cũ kỹ lấy ra một quyển sách cổ, quyển sách có chút mục nát, chẳng biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng, chẳng biết đã được lật ra xem bao nhiêu lần.

Đôi mắt vẩn đục cùng đôi tay già nua lần mò từng chữ từng chữ trong sách, lão nhân một lần nhìn sách, nhìn nguyên nửa ngày.

Sau nửa ngày, khi trời sẩm tối lão nhân mới ngửa đầu lên, sống lưng của lão bắt đầu kháng nghị.

Lấy bàn tay già nua di di phần sống lưng, bờ môi khô khốc của lão nhân cong lên một nụ cười khó hiểu.

“Không có mệnh cách, không ngờ lại không có mệnh cách”.

Thều thào vài câu, lão nhân đứng lên, cất quyển sách vào hành trang, nắm lấy bọc hành lý của mình, rời khỏi ‘cửa hiệu’, tay nắm trượng gỗ chậm rãi đi ra ngoài.

Thú vị là lão nhân này không vào nội thành, lão nhân này đi thẳng ra cửa thành.........

Vô Song đương nhiên không biết những chuyện xảy ra sau đó, lại càng không ngờ lão nhân có thể như A Thanh cùng Tây Thi nhìn ra hắn không có mệnh cách.

Dĩ nhiên đây không phải là lần đầu tiên Vô Song bị toán ra không có mệnh cách.

A Thanh cùng Tây Thi là nhân vật viễn siêu nhân loại, thủ đoạn thông thiên có thể không nói tới.

Trương Tam Phong làm người hai thế đồng thời cũng không có mệnh cách, có thể không nói tới.

Ngoài ba người này ra còn có tứ đệ tử của Trương Tam Phong – Trương Y cùng thần bí lão nhân nơi cổ thành này.

Điểm chung của tất cả các nhân vật này... chính là mạnh.

......

Cùng với A Châu đi vào cửa thành, lần này cũng không giống ngoại thành mở cửa tự do, nội thành đương nhiên sâm nghiêm hơn rất nhiều.

Ở bên ngoài cửa nội thành không có cái không khí nghiêm trang như đối mặt với thủ vệ quân bình thường, dù sao đều là nhân sĩ võ lâm, những người thích đặt tự do lên hàng đầu, toàn bộ đều không quá quan tâm tới luật lệ nhưng mà chiến lực thủ thành thì tương đối đáng sợ.

Tại công thành, Vô Song có thể cảm nhận được nơi này tổng cộng có 7 vị đại tông sư, 20 tông sư, ngoài ra còn có 1 vị ngũ tuyệt cao thủ trấn ải.

Số lượng cao thủ như vậy thực sự tương đối kinh người.

Thi Triều vừa đi qua, bình thường nơi cổng nội thành cũng không có nhiều người qua lại bởi sau mỗi trận đại chiến, bất kể ai cũng đều rất mệt, không phải ai cũng thừa tinh lực như Mộ Dung Phục lựa chọn ra ngoài liệp quái.

Tất nhiên cho dù không thể so về độ nghiêm trang hay kỷ luật với quân đội chính quy bất quá muốn vào nội thành mà vượt qua sự chú ý của bọn họ là việc không thể, ngay cả Vô Song cũng không thể dù sao tố chất của từng cảnh vệ nội thành này đều rất cao.

Muốn tiến vào nội thành phải có lệnh bài thông hành, nếu không có lệnh bài thông hành thì bắt buộc phải đi đăng ký.

Cái này có chút giống xin giấy phép nhập cảnh ở hậu thế.

Vô Song cũng không quen bất cứ ai ở nơi đây, dù sao cổng thành bảo vệ toàn người lạ mặt, người duy nhất làm Vô Song quan tâm là một lão nhân ngồi trung tâm, đồng thời lão nhân này cũng đang nhìn Vô Song.

Đây chính là một vị ngũ tuyệt cao thủ của võ lâm cũng là người đứng đầu lần ‘trực ban’ ngày hôm nay.

Mỗi vị ngũ tuyệt cao thủ, cứ cách một khoảng thời gian liền phải đến cổng nội thành tiến hành giao ban, dù sao có bọn họ tồn tại có thể giảm thiểu tối đa rủi ro.

A Châu thì không giống với Vô Song, A Châu có lệnh bài thân phận.

Nàng đi theo Mộ Dung Phục, là người Mộ Dung thế gia, thậm chí ở đây có vài người còn nhận biết nàng, bằng vào lệnh bài thân phận sẽ không ai ngăn cản nàng tiến vào thành.

Sau khi A Châu được thông qua, nàng cũng không vội bước vào thành, chậm rãi đứng ở một bên đợi Vô Song.

Thấy A Châu không vào thành đồng thời lại hướng ánh mắt về phía Vô Song, vài người cũng chú ý đến điểm này, đồng thời sau khi A Châu được thông qua thì cũng đến lượt Vô Song bị hỏi đến.

Trước mặt Vô Song là một trung niên nhân, người này gọi là Vương Hạo.

Tất nhiên người này Vô Song căn bản không biết, tên còn chưa từng nghe thấy có điều thực lực rất không tệ, cũng đã là đại tông sư cường giả.

Vương Hạo vẻ ngoài bình thường nhưng thân hình cường tráng, ánh mắt tương đối sắc, hắn dùng ánh mắt đánh giá Vô Song từ đầu đến chân, sau đó mới lên tiếng.

“Tại hạ Vương Hạo, các hạ thật lạ mặt, chẳng hay là người phương nào?”.

Vô Song đối với người này hỏi, thản nhiên trả lời.

“Tiêu Hà, đến từ Tu Di Sơn”.

Vương Hạo nghe xong sắc mặt liền hiện vẻ khó hiểu.Hắn cũng coi như đại lão trên giang hồ, hành tẩu trên giang hồ cũng gần 30 năm, còn chưa nghe đến Tu Di Sơn bao giờ.

“Tiêu huynh, thứ cho Vương mỗ cô văn quả lậu, thật sự không rõ Tu Di Sơn là nơi nào, không biết Tiêu huynh có thể nói rõ? “.

Vô Song nhíu nhíu mày, hắn thật ra nào biết Tu Di Sơn là nơi nào?.

Theo lời vô Hà tử thì Tu Di Sơn chính là cội nguồn Tiêu Dao Phái, bất quá nếu Vương Hạo chưa nghe thấy Tu Di Sơn, Vô Song cũng lười nói.

“Chưa nghe thấy?, vậy ta đến từ Thiên Sơn”.

Sắc mặt Vương Hạo lập tức giật giật, tuy rằng đã là nhân tộc thì sẽ cùng trận doanh với nhau, căn bản không xuất hiện khả năng phản bội nhân tộc đầu nhập quỷ tộc, chỉ cần là nhân tộc hầu như đều là đồng minh, vì liệp sát Thi Quỷ mà đến nhưng mà lời nói của Vô Song quả thật đáng ngờ.

Vương Hạo vốn còn đang muốn hỏi Vô Song thì ở sau lưng một âm thanh vang lên.

“Vị đạo hữu này, không biết có thể cùng ta nói vài lời”.

Người lên tiếng đương nhiên là lão nhân thực lực ngũ tuyệt kia.

Hai từ ‘đạo hữu’ của người này có thể làm Vương Hạo sợ run lên.

Có thể được ngũ tuyệt gọi là đạo hữu thì tất nhiên cũng là ngũ tuyệt cao thủ.

Vương Hạo cũng không dám hỏi Vô Song câu nói, cúi đầu thể hiện kính ý với Vô Song sau đó lùi lại, nhường chỗ cho vị cường giả sau lưng.

Trong thế giới này, có rất rất nhiều tông sư, có rất nhiều đại tông sư chưa từng xuất hiện trong Kim Dung.

Kim Dung dù sao cũng không cách nào miêu tả hết toàn bộ cao thủ trong võ lâm, trời nam đất bắc sao có thể thiếu cao thủ?.

Đại tông sư mạnh mẽ như đám người Mộ Dung Phục, Kiều Phong, Trần Cận Nam... đương nhiên sẽ được vào trong nguyên tác.

Về phần đại tông sư yếu hơn nhiều như Mã Ngọc, Vương Xử Nhất.... trừ khi có thân phận đặc thù mới được lột tả nếu không chỉ có thể bình bình vô danh.

Vương Hạo là một kẻ vô danh, căn bản không có gì lạ.

Điều làm Vô Song hứng thú là vị ngũ tuyệt kia, đã đến trình độ ngũ tuyệt không thể không xuất hiện trong Kim Dung.

Thản nhiên đi về phía người này, ngồi xuống, Vô Song khẽ mỉm cười.

“Đạo hữu là? “.

Người này thấy Vô Song hỏi tên mình, sắc mặt hơi nhíu, dù sao thiên hạ đúng là không có mấy người không biết ông ta, tất nhiên Vô Song đã hỏi, người này liền đáp.

“Lão phu là Thiết Chưởng Bang bang chủ - Thượng Quan Kiếm Nam, không biết đạo hữu đến từ thế lực nào?, lão phu nghe đão hữu nói Tu Di Sơn, đúng là chưa từng nghe thấy, lại nghe đạo hữu sử thành Thiên Sơn, chẳng nhẽ là cao thủ vực ngoại đến từ Thiên Sơn – Linh Thứu Cung? “.

Vô Song nghe Thượng Quan Kiếm Nam hỏi, tạm thời không đáp, hắn đang suy nghĩ đây là nhân vật nào.

Rất nhanh Vô Song cũng bắt đầu có thông tin về người này.

Thượng Quan Kiếm Nam là sư phụ của Cừu Thiên Nhận hơn nữa chiến tích của Thượng Quan Kiếm Nam tuyệt đối không tệ.

Năm xưa khi Hoàng Dược Sư còn trẻ, đích thân đến Thiết Chưởng Bang muốn giết một kẻ gọi là Triệu Bất Phàm.

Triệu Bất Phàm lại có giao tình với Thượng Quan Kiếm Nam, được ông ta hứa bảo vệ tính mạng, sau đó liền xảy ra trận chiến giữa Thượng Quan Kiếm Nam cùng Hoàng Dược Sư.

Kết quả trận chiến này, Triệu Bất Phàm vẫn còn sống, Hoàng Dược Sư bị thương phải chạy khỏi Thiết Chưởng Bang, tất nhiên thương thể của Thượng Quan Kiếm Nam cũng rất nặng, nặng hơn Hoàng Dược Sư nhiều.

Điều duy nhất Vô Song không ngờ là Thượng Quan Kiếm Nam hiện tại chưa chết, theo cốt truyện vì sợ Hoàng Dược Sư báo thù mà Cừu Thiên Nhận tự tay giết chết sư phụ, cướp lấy Thiết Chưởng Lệnh trở thành Thiết Chưởng Bang bang chủ rồi lập tức tự mình nộp lên Triệu Bất Phàm, từ đó hòa hoãn với Hoàng Dược Sư.

Nếu Thượng Quan Kiếm Nam không chết, Thiết Chưởng Bang chỉ sợ có hai nhân vật cấp ngũ tuyệt, thực lực trong võ lâm thực sự rất mạnh.

Về phần sao lão nhân này không chết, Vô Song lười tìm hiểu.

Đến cả Kiều Phong còn làm đệ tử của Hồng Thất Công hay Nhất Đăng là tiền bối của Đoàn Dự thì việc Thượng Quan Kiếm Nam chưa chết cũng hết sức bình thường.

Đối với câu hỏi của Thượng Quan Kiếm Nam, Vô Song khẽ cười.

“Tu Di Sơn là một tiểu sơn tại dãy Thiên Sơn, ta cũng đúng là xuất thân Thiên Sơn – Linh Thứu Cung, là chân truyền đệ tử của Cung Chủ cũng là Cung Chủ đời thứ 2 của Linh Thứu Cung”.

Thượng Quan Kiếm Nam lần này lập tức run lên, hai mắt trừng lớn mà nhìn Vô Song.

Hắn quả thực cảm thấy Vô Song nói láo.

Tính cách của Đồng Mỗ thiên hạ ai không biết?, nam tử nào dám xuất hiện trước mặt Đồng Mỗ?, vậy mà Đồng Mỗ lại còn nhận nam nhân làm đệ tử, đã vậy lại còn truyền ngôi?”.

“Khụ khụ, Tiêu huynh nói đùa, Đồng Lão làm người Thượng Quan Kiếm Nam ta vẫn là biết... ngươi là nam tử sao có thể được Đồng Lão thu nhận?”.

Thượng Quan Kiếm Nam vừa dứt lời, Vô Song liền động thủ, chỉ thấy ngón tay hắn xuất hiện một lớp băng mỏng, thản nhiên cười cười.

“Thượng Quan huynh không tin lời Tiêu mỗ?, cái này rất đơn giản, trong tay Tiêu mỗ là Sinh Tử Phù của sư phụ, Thượng Quan huynh có muốn thử? “.

Thượng Quan Kiếm Nam cho dù không tin lời của Vô Song bất quá nào dám thử?, nếu đây là Sinh Tử Phù thật hắn tránh còn không kịp, sao dám thử?, hắn còn chưa muốn chết.

Vẻ mặt cười khổ nhìn Vô Song, sau đó lắc đầu.

“Tiêu huynh nói quá, ta nào dám không tin lời ngươi, chỉ là tò mà mà thôi. Thực lực của Tiêu huynh đã đạt đến tinh vị cao thủ, ta không thể làm chủ đưa Tiêu huynh tiến vào nội thành, vậy đành theo lệ mà làm, đưa Tiêu huynh đến gặp minh chủ, Tiêu huynh thấy sao?”.

Vô Song đương nhiên đồng ý.

Hắn đến trận doanh võ lâm một nguyên do rất lớn chính là tò mò, hắn tò mò không biết minh chủ của trận doanh võ lâm là thần thánh phương nào.

Người có thể làm Long Tượng Cổ Phật đặt ngang hàng, có thể bình ổn ngồi ở vị trí minh chủ trận doanh võ lâm, có thể làm trận doanh võ lâm căn bản không thua bất cứ một trận doanh nào chắc chắn phải là đế vị cao thủ.

Đế vị cao thủ trong thiên hạ, cho dù không biết là ai nhưng Vô Song chắc chắn vẫn phải đến xem một lần.

Quyển 2 - Chương 263: Thu Đệ Tử (1)

Vô Song vốn cực kỳ hứng thú với vị minh chủ của trận doanh võ lâm vì vậy cũng không ngại hỏi Thượng Quan Kiếm Nam tuy nhiên không hỏi thì thôi, hỏi ra mới biết thế nào là thất vọng.

Minh chủ của trận doanh võ lâm là người Vô Song quen mà đã là người Vô Song quen biết thì cũng chẳng cần nói, chắc chắn chẳng phải ngũ đế cao thủ.

Minh chủ trận doanh chính là bang chủ Cái Bang – Hồng Thất Công.

Tất nhiên tính rộng ra, Hồng Thất Công quả có tư cách làm minh chủ, trong toàn bộ trung nguyên danh tiếng của Hồng Thất Công cũng là số một số hai.

Trong mười cao thủ võ lâm may ra chỉ có một người nghe đến Vô Danh Tăng của Thiếu Lâm trong khi sẽ có đến chín người nghe thấy Hồng Thất Công của Cái Bang.

Cái Bang trải rộng khắp thiên hạ, dang tiếng của bang chủ Cái Bang đương nhiên cũng trải rộng khắp thiên hạ.

Kiều Phong đương nhiên rất mạnh có điều ‘danh’ của Kiều Phong không đúng với ‘thực’.

Vì Kiều Phong là chưởng môn tương lai của Cái Bang, tại thế giới này danh tiếng của Kiều Phong cũng cực lớn, danh tiếng của hắn vượt xa thực lực của chính hắn, cơ hồ rất nhiều người đều công nhận võ lâm tương lai liền do Kiều Phong thống lĩnh.

Tương lai Kiều Phong có thể mạnh đến đâu thì Vô Song không biết nhưng tại thời điểm hiện tại, danh tiếng của hắn đúng là vượt rất xa thực lực của chính mình.

Lại nói đên minh chủ, Hồng Thất Công võ công cũng coi là hàng đầu võ lâm, danh tiếng tuyệt đối là hàng đầu võ lâm, quan hệ cũng rất rộng, nổi danh hào sảng bằng hữu thì nhiều mà địch nhân chẳng có mấy ai, ông ta đúng là đủ tư cách trở thành minh chủ.

Tất nhiên khi biết Hồng Thất Công là minh chủ võ lâm... Vô Song thực sự cảm thấy thất vọng không thôi, hắn liền hỏi tiếp Thượng Quan Kiếm Nam.

“Thượng Quan huynh, ta nghe nói trận doanh võ lâm có một vị cao thủ có thể cùng Tảo Địa Thần Tăng của Thiếu Lâm Tự phân cao thấp, không biết có đúng hay không?”.

Thượng Quan Kiếm Nam nghe Vô Song hỏi vậy, ánh mắt liền chớp động.

“Không thể nào đâu, Tiêu huynh nghe ai nói vậy?, trận doanh võ lâm của chúng ta số lượng đông nhất nhưng mà cũng không có cao thủ đế vị, cũng như trận doanh đạo giáo thì trận doanh võ lâm chúng ta có hai vị ngũ tuyệt đỉnh phong cao thủ trấn ải, hai người lại am hiểu hợp kích thuật liền tạm thời coi là đế vị cao thủ mà thôi”.

Vô Song lần này càng thêm nhíu mày, hắn đương nhiên không tin Cưu Ma Trí sẽ nói dối hắn, Cưu Ma Trí còn chưa dám nói dối hơn nữa việc này cũng không cần thiết cho hắn nói dối nhưng mà Thượng Quan Kiếm Nam thoạt nhìn cũng không phải nói dối?.

Nghĩ nghĩ một chút, Vô Song vẫn hỏi.

“Thượng Quan huynh, hai vị cao thủ trong lời ngươi nói là? “.

Thượng Quan Kiếm Nam lần này vẻ mặt cũng không tốt cho lắm, chỉ thấy thở dài một hơi, vẻ mặt mang theo chút buồn rầu cùng bất đắc dĩ.

“Hai vị kia chính là ở Hiệp Khách Đảo, Long – Mộc hai vị đảo chủ tuy nhiên đã rất lâu bọn họ không đến trận doanh, bọn họ khi thành lập trận doanh liền đến qua, sau đó ở lại nơi đây vài tháng rồi lập tức trở về Hiệp Khách Đảo, cả hai... gần như không có ý xuất thủ”.

“Rất nhiều người muốn hai người xuất thủ nhưng cho dù dùng mọi cách cũng không thể liên lạc với hai vị đảo chủ, cho dù cử người lên đảo cũng bị người ta mời về”.

“Vì hai vị đảo chủ không hiện thân, chúng ta cũng đành chọn ra một cao thủ võ lâm lên làm minh chủ, sau đó Hồng Thất Công liền được chọn, thống lĩnh trận doanh này”.

“Không thể không nói danh vọng của minh chủ rất cao, lại có kinh nghiệm điều hành Cái Bang, từ khi lên làm minh chủ, mọi việc đâu ra đấy, với thực lực của Tiêu huynh tất nhiên có thể trở thành trợ lực rất lớn cho toàn bộ trận doanh võ lâm chúng ta”.

Vô Song cũng không hứng thú lắm với mấy câu nói tiếp theo của đối phương,hắn triệt để cảm thấy hứng thú không còn.

Hắn thừa hiểu Long – Mộc hai người tuyệt không tiến vào Ma Sơn làm gì, lần trước bọn họ đến Ma Sơn rất có thể vì Tây Thi hạ lệnh, sau này nếu Tây Thi không tiếp tục hạ lệnh Hiệp Khách Đảo có thể coi là vĩnh thế không ra, mặc kệ thiên hạ nhân sinh.

Tình thế của trận doanh võ lâm hiện tại tương đối gay go, trong thời gian ngắn bọn họ tạm thời không có lo lắng nhưng một ngày đẹp trời, chỉ cần hai trong số Thất Quỷ Vương tập kích bất ngờ, trận doanh võ lâm không diệt cũng bị thảm thương.

Cũng may cho trận doanh võ lâm chính là việc quỷ tộc quá thiếu thông tin.

Cũng như nhân tộc, quỷ tộc chỉ hiểu đại khái về đối thủ của mình, cũng chẳng nắm được chiến lực rõ ràng của đối thủ nếu không Vô Song chắc chắn quỷ tộc nhất định sẽ mở một lần đại tập kích, một lần diệt sạch cao thủ trận doanh võ lâm.

Về mặt quỷ tộc là thế, về mặt nhân tộc thì trận doanh võ lâm càng thêm cúi đầu.

Số lượng ngũ tuyệt cao thủ của trận doanh võ lâm căn bản không thiếu thậm chí còn vượt qua cả trận doanh đạo môn tuy nhiên bọn họ lại không có cao thủ trấn ải, đi đến đâu cũng thấp hơn người ta một đầu, tương đối khó chịu mà cũng tương đối mất mặt.

Cao tầng còn không cảm thấy gì nhưng tầng thấp hơn liền có chút tự ti.

Nhắc đến cao thủ, Vô Song lại bắt đầu tò mò với cao thủ huyền môn đạo gia, hắn không rõ cho lắm ngoại trừ Vương Trùng Dương ra thì đạo gia còn có cao thủ nào?.

Đạo gia không phổ biến như phật gia, vì vậy số người theo đạo gia lại càng ít, số lượng cao thủ cũng càng ít.

Thời gian này là lúc để đạo gia khai tông lập phái chiêu mộ môn đồ nhưng thời gian quá ngắn, không có vài chục năm rất khó đào tạo ra lứa cao thủ mới, điều này đồng nghĩa với bất kể là cao thủ tầng thấp nhất hay cao thủ tầng cao nhất... đạo gia đều không tốt.

Trừ Vương Trùng Dương, Chu Bá Thông cùng Lâm Triều Anh ra, đạo gia làm gì còn cao thủ nào?.

Nói về thế lực nhân tộc tại Ma Sơn, rốt cuộc vẫn cứ phải lấy Phật Môn làm đầu.



Long Tượng Cổ Phật cùng Tảo Địa Thần Tăng, hai tôn cự vô phách này một ngày còn ở bên trận doanh phật giáo thì một ngày phật giáo vãn là đệ nhất giáo trong thiên nhạ, địa vị không thể lay chuyển.

......

Vô Song trên đường đi đến chỗ minh chủ, Thượng Quan Nam bắt đầu vì hắn giới thiệu cao thủ hàng đầu trong trận doanh cùng với phân chia chiến lực theo tinh vị bất quá Vô Song đương nhiên không quan tâm cho lắm.

Cao thủ trận doanh võ lâm Vô Song còn thân quen hơn so với Thượng Quan Kiếm Nam, đại khái hiện nay có Bắc Cái – Hồng Thất Công, có Tiểu Bắc Cái – Kiều Phong, có Đông Tà – Hoàng Dược Sư, có Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu Cừu Thiên Nhận, có Uy Đức Tiên Sinh – Bạch Tự Tại, có Đàm Công – Đàm Bà, ngoài ra đặc biệt nhất phải kể tới Trác Bất Phàm.

Bản thân Vô Song bất ngờ nhất với Đàm Công – Đàm Bà, hai người này trong Thiên Long Bát Bộ căn bản không có đất diễn có điều hiện tại cũng vẫn là ngũ tuyệt cao thủ, thực sự làm Vô Song cảm thấy khó tưởng tượng.

Tất nhiên có lẽ Đàm Công – Đàm Bà không yếu, tại Thiên Long Bát Bộ uy danh của bọn họ trên giang hồ cũng cực lớn, năm xưa lại là một trong những người hiếm hoi có thể sống sót sau trận chiến cùng Tiêu Viễn Sơn.
Tại thế giới này Đàm Công – Đàm Bà thực lực đúng là ngũ tuyệt cấp nhưng tuyệt đối xếp đáy tuy nhiên hai người tâm ý tương thông, am hiểu hợp kích, cho dù Hoàng Dược Sư đích thân ra tay không có vài trăm chiêu rất khó đánh bại hai người, tại trong trận doanh chiến lực cũng không tệ.

Trác Bất Phàm xuất hiện tại trận doanh võ lâm tuy làm Vô Song bất ngờ nhưng cũng không lấy làm lạ.

Trác Bất Phàm làm người tương đối thích lo việc bao đồng, nếu không phải như thế hắn cũng chẳng nhập bọn với đám người 36 Động – 72 Đảo đánh tới Linh Thứu Cung, với tính cách cùng thực lực của hắn thì cũng chẳng có gì ngăn cản được việc hắn đến Ma Sơn tiêu diệt ma vật.

Thực lực của Trác Bất Phàm thì không cần nói, hắn quả thật có tư cách xếp vào ngũ tuyệt tuy nhiên cũng chỉ là sơ kỳ, có điều đặc biệt là Trác Bất Phàm tuổi còn rất trẻ.

Tại trận doanh võ lâm, ba vị ngũ tuyệt trẻ nhất chính là Kiều Phong – Trác Bất Phàm – Cừu Thiên Nhận.

Kiều Phong hiện tại mới 30 tuổi.

Trác Bất Phàm lớn hơn một chút, năm nay 32 tuổi.

Về phần Cừu Thiên Nhận là lớn nhất nhưng năm nay mới 35 tuổi.

Ba người này là ba đệ nhất thiên tài của trận doanh võ lâm.

Tất nhiên nếu mở rộng ra thêm một chút, tạm thời có thể tính Mộ Dung Phục vào bên trong, Mộ Dung Phục năm nay cũng vừa tròn 30 tuổi, hắn so với Kiều Phong cũng chỉ kém vài tháng tuổi, thực lực cũng đã là đại tông sư đỉnh phong, chỉ cần cơ duyên đến thì đột phá ngũ tuyệt cấp bậc trong năm nay cũng không phải là không được.

Dĩ nhiên cho dù thế nào, mấy người này đã không còn tư cách để cho Vô Song phải thật sự chú tâm, hắn cùng bọn họ đã không chung một đường, căn bản không thể so sánh.

.......

Tiến vào trong nội thành, Vô Song bắt đầu thấy được nhiều người hơn.

Bọn họ là cao thủ võ lâm đương nhiên khác với người thường, nếu không có việc gì quan trọng sẽ không rời khỏi nhà như thường dân, hầu hết đều lựa chọn một mình một phòng.

Tất nhiên đây là một trận doanh, nếu đã là một trận doanh thì cũng phải có điểm khác bình thường.

Nội thành không lớn cho lắm, ở rìa bên ngoài nếu coi mỗi ngôi nhà là lều trướng thì ở trung tâm nội thành có một quảng trường nơi tập trung ‘binh lính’.

Quảng trường thực sự rất rộng, rất có thể là khu chợ trước của thường dân được phá đi, bất quá đây đương nhiên cũng không giống quảng trường bình thường, ở trên vậy mà có đến 8 võ đài được xây dựng.

Quả thật không hổ là người tập võ, khu vực võ đài là nơi tập trung nhiều người nhất, chí ít cũng có đến gần trăm người.

Đi qua khu vực võ đài, Thượng Quang Kiếm Nam cười cuời.

“Tiêu huynh, mấy tiểu tử này sau mỗi trận chiến đều không thể ngồi yên, vẫn là lựa chọn động thân động cốt, nếu có cơ hội không ngại đến đây chỉ điểm cho đám hậu bối “.

Vô Song đương nhiên sẽ không thừa thời gian đến chỉ điểm cho bọn họ, hắn chỉ cười cười cho qua có điều rất nhanh lại chú ý đến một góc võ đài phía nam.

“Hai lão nhân kia là?”

Hướng theo ánh mắt của Vô Song, chỉ thấy trên võ đài đang đứng hai lão nhân già nua, hay nói đúng hơn là một lão nhân cùng một lão bà.

“Là Đàm Công cùng Đàm Bà, thường ngày cũng chỉ có hai vị này đến để ý đám hậu bối “.

“Thân thể của Đàm Công cùng Đàm Bà càng ngày càng không ổn, rất khó có thể tạo thành chiến lực trức tiếp trên chiến trường, cũng chỉ có thể ở hậu phương”.Nhìn kỹ Đàm Công cùng Đàm Bà, hai người như cảm giác được gì đó cũng quay đầu lại nhìn Vô Song, sau đó hai bên đều khẽ gật đầu với nhau chỉ là trong mắt Đàm Công cùng Đàm Bà khẽ xuất hiện sự kinh ngạc đồng thời còn có cả hào hứng.

Trận doanh võ lâm lại có thêm một cao thủ, có thể không vui sao?.

.......

Phải mất một lúc Thượng Quan Kiếm Nam mới dẫn Vô Song đến phủ chủ.

Nơi này vừa nhìn cũng biết trước là phủ thành chủ, sau này liền biến thành nơi ở của minh chủ cùng các cao thủ hàng đầu trong trận doanh.

Cao thủ hàng đầu trận doanh thường thường cũng không có mấy người sẽ ở lại đây, dù sao bọn họ còn có nhiều việc muốn làm, trừ khi bế quan thì mới tới chỗ này, điều kiện tốt, không khí cũng tốt.

Trong phủ chủ thường thường chỉ có minh chủ ở lại giải quyết công việc đồng thời có thêm 1-2 vị ngũ tuyệt cao thủ nhiệm vụ bảo vệ minh chủ khỏi sự tập kích bất ngờ.

Hai người bảo vệ minh chủ, theo lời Thượng Quan Kiếm Nam chính là Kiều Phong cùng Cừu Thiên Nhận.

Kiều Phong là đệ tử của Hồng Thất Công, dĩ nhiên phải ở lại.

Cừu Thiên Nhận là đệ tử của Thượng Quan Kiếm Nam, cũng coi là bậc vãn bối, căn bản không thể ngồi cùng hàng với các tiền bối võ lâm, cũng đành ở đây bảo vệ minh chủ.

Trong đám bọn họ còn có Trác Bất Phàm nhưng người này căn bản không có sư phụ, cũng không chịu quá nhiều ảnh hưởng.

Bước vào phủ chủ, Vô Song liền nhìn thấy một nam nhân khoanh tay đứng gần đó, người này ánh mắt rất sắc, tuổi không lớn nhưng khí thế đã rất không tệ.

Nam tử này vốn đang đứng ở cổng lớn, vừa thấy Thượng Quan Kiếm Nam liền hơi cúi đầu.

“Sư phụ”.

Nghe người này gọi sư phụ, Vô Song đương nhiên có thể đoán ra là ai.

Cừu Thiên Nhận người này trẻ hơn Vô Song tưởng tượng đồng thời hình ảnh cũng khác rất nhiều so với Vô Song tưởng tượng.

Cừu Thiên Nhận có thể coi là ác nhân hàng đầu của tiểu thuyết Anh Hùng Xạ Điêu nhưng mà nhìn hắn lúc này lại chính khí đường đường, tuổi trẻ trán rộng, thân cao trên dưới 1m8, vừa nhìn đã cảm thấy vài phần khí khái, tất nhiên điểm đáng chú ý nhất trên người Cừu Thiên Nhận là đôi mắt cực sáng.

Thượng Quan Kiếm Nam đối với đệ tử của mình liền gật đầu, sau đó lại hướng về phía Vô Song.

“Tiêu huynh, đây là đệ tử của Thượng Quang mỗ, hắn gọi Cừu Thiên Nhận “.

“Thiên Nhận, vị này là Tiêu Hà, là cao thủ vực ngoại đến từ Linh Thứu Cung, còn không mau chào hỏi tiền bối?”.

Cừu Thiên Nhận đương nhiên vẫn ngoan ngoãn cúi đầu trước mặt Vô Song.

Kẻ này ngạo khí không lớn trái lại cực kỳ thực dụng, đây mới là bản chất của Cừu Thiên Nhận.

“Tiêu tiền bối tốt”.

Vô Song đối với một cái cúi đầu này vẫn thoải mái mà nhận, tiếp tục theo Thượng Quan Kiếm Nam tiến vào chủ điện, nơi Hồng Thất Công ở.

Đi một mạch đến chủ điện, đi qua bất cứ ai cũng có người cúi đầu chào hỏi Thượng Quan Kiếm Nam, tất nhiên không giống với Cừu Thiên Nhận, Thượng Quan Kiếm Nam sẽ không giới thiệu Vô Song với bọn hắn.

Mãi đến khi đứng trước cửa chủ điện, Vô Song lại phải dừng lại, vì hắn gặp mặt người quen.

Người đứng ở cửa chủ điện không ai khác ngoài Kiều Phong.

Chỉ có mấy tháng không gặp, Kiều phong rốt cuộc đã đột phá lên cấp bậc ngũ tuyệt, quả thực không hổ là thần võ, không hổ là một trong những nhân vật chính mạnh nhất Kim Dung.

Kiều Phong trong nguyên tác đến cả A Châu dịch dung còn không nhận ra, dĩ nhiên không thể nhận ra Vô Song.

Vừa thấy Thượng Quan Kiếm Nam tới, Kiều Phong cũng cúi đầu.

“Thượng Quan tiền bối”.

Thượng Quan Kiếm Nam cũng hòa hoãn mà mỉm cười, Kiều Phong người này vài năm sau chỉ sợ vượt qua cả lão sư của hắn, vượt qua cả Thượng Quan Kiếm Nam, ông ta sao có thể không khách khí?.

“Kiều thiếu hiệp tốt, vị này là Tiêu Hà là cao thử vực ngoài đến từ Linh Thứu Cung, lần này đến đây muốn cùng minh chủ xác nhận thân phận”.

Kiều Phong nghe vậy hai mắt mở lớn nhìn Vô Song sau đó trong ánh mắt tràn ngập vui mừng.

Cũng như với Đàm Công Đàm Bà, kiều Phong cực kỳ vui vẻ khi biết trận doanh có thêm một ngũ tuyệt cấp bậc cao thủ.

“Tiêu Hà tiền bối tốt “.

Tiêu Hà hướng về Kiều Phong gật đầu, trong lòng cũng cảm thấy thú vị.

Được Kiều Phong gọi bằng hai chữ ‘tiền bối’ trong khi ít lâu trước hắn cùng đối phương còn đánh đến người chết ta sống, Vô Song cũng không khỏi cảm khái khoảng thời gian ngắn ngủi mấy tháng qua, hắn quả thực tiến bộ không thể tưởng tượng nổi, từ đại tông sư hậu kỳ lên thẳng ngũ tuyệt trung kỳ thậm chí lên thẳng đế vị.

Quyển 2 - Chương 264: Thu Đệ Tử (2)

Vô Song rốt cuộc cũng có thể mở ra cánh cửa chủ điện, theo Thượng Quan Kiếm Nam mà đi vào bên trong.

Nói là chủ điện nhưng cũng chỉ là một căn phòng đọc sách bình thường, hai bên xếp vài cái bàn, có vài lão nhân ngồi đó có vẻ đang cực kỳ bận bịu, ở chính giữa có một tiểu bậc thang, vượt qua tiểu bậc thang là bục cao, trên bục cao là bàn lớn, ngồi nơi bàn lớn cũng chính là Hồng Thất Công.

Bên trong căn phòng này có chút buồn cười, bất kể nhìn thế nào căn phòng này đều dành cho nho sĩ nhưng àm hiện tại bên trong đó toàn lão ăn mày.

Ngoại trừ Hồng Thất Công ra trong phòng còn 4 lão nhân nữa, vừa nhìn cũng biết là 4 vị trưởng lão Cái Bang, phong cách ăn mặc không lẫn vào đâu được.

Hồng Thất Công ngồi chủ vị, với võ công của ông ta thừa sức phát hiện Thượng Quan Kiếm Nam mang người tiến vào, vì vậy đã sớm chuẩn bị tinh thần, tư thế ngồi có chút nghiêm túc.

Nhìn bộ dáng này của Hồng Thất Công chính Vô Song còn thấy bình thường, hắn cũng phát hiện mấy vị trưởng lão cái bang tuy đang ra vẻ chăm chỉ làm việc nhưng mà tư thế ngồi cũng không ra sao, căn bản không thể ngồi yên.

Cái Bang mà... bảo bọn họ làm việc như dân văn phòng chẳng khác gì cực hình.

Vô Song đoán chừng nếu không phải hắn tiến đến, cũng không biết mẫy lão nhân này đăng lăn lê bò toài thế nào nữa, tất nhiên đối mặt với người lạ vẫn phải làm ra vài điểm nghiêm túc một chút.

Hồng Thất Công cũng như Kiều Phong, căn bản không nhận ra Vô Song, có điều toàn thân Vô Song từ đầu đến chân đều lộ ra vẻ không tầm thường, Hồng Thât Công đương nhiên cũng nhận ra Vô Song chắc chắn không yếu.

Sau khi làm ra nhận định này, ánh mắt Hồng Thất Công trở nên nóng rực, chỉ là ông không rõ thực lực của Vô Song rốt cuộc có thể xếp được bao nhiêu tinh.

Tại chiến trường này chiến lực cơ hồ là thứ quan trọng nhất, chiến lực của một người ảnh hưởng địa vị của người đó.

Tại nơi này ví dụ như Đàm Công – Đàm Bà chiến lực mỗi người chỉ là nhị tinh, dõi mắt khắp trận doanh nhân loại cũng là nhân vật xếp đáy, rất khó được người khác thật tâm coi trọng, dẫu sao đã đến cái trình độ này cái gì tuổi tác, cái gì thân phận là không có đất dùng, tất cả dùng thực lực để nói chuyện.

Hồng Thất Công thân là minh chủ nhưng chiến lực đại khái cũng chỉ có ngũ tinh.

Nhân vật trong Tứ Bá hiện nay ngoại trừ Nam Đế ra thực lực đại khái cũng chỉ từ ngũ tinh đến lục tinh, vẫn là tương đối xấu hổ.

Cường giả mạnh nhất liên minh võ lâm chính là Uy Đức Tiên Sinh – Bạch Tự Tại có điều thực lực Bạch Tự Tại cũng chỉ là thất tinh.

Trận doanh võ lâm chỉ có số lượng, căn bản không có chất lượng.

Thượng Quan Kiếm Nam nhìn thấy vẻ mặt của Hồng Thất Công, cũng là khẽ cười, Thượng Quan Kiếm Nam đương nhiên hiểu được suy nghĩ của tất cả mọi người hơn nữa trong lòng hắn thì hắn cảm thấy Vô Song kể cả chiến lực không cao nhưng tác dụng cho liên minh vẫn là cực lớn.

Nếu Vô Song không nói dối vậy hắn chính là đệ tử của Thiên Sơn Đồng Lão, thân là đệ tử của Thiên Sơn Đồng Lão, chiến lực chưa hẳn đã cao, cùng lắm cũng chỉ là cường giả ngang hàng với thế hệ tứ bá nhưng ai bảo Vô Song có một cái sư phụ siêu cường đại?.

Nếu Đồng Mỗ có thể vì Vô Song ra nhập trận doanh võ lâm, tất nhiên khiến chiến lực trận doanh võ lâm bạo tăng, địa vị của trận doanh cũng từ từ mà tăng lên.

Nghĩ mà xem, một vị cường giả ngũ tuyệt đỉnh phong, ai có thể không coi trọng?.

“Minh chủ, vị này là Tiêu Hà, Tiêu huynh đến từ Thiên Sơn Linh Thứu Cung, là đệ tử duy nhất của Thiên Sơn Đồng Lão, lần này hạ sơn tiến đến đây chính là muốn vì nhân loại trống lại Thi Quỷ”.

Câu nói này làm cho Hồng Thất Công giật mình không nhẹ.

Thân phận của Vô Song quả thực cực kỳ đặc biệt hơn nữa cũng cực kỳ khó tin.

Từ bao giờ Đồng Lão lại nhận một nam nhân làm đệ tử?.

Tất nhiên tin hay không tin Hồng Thất Công vẫn phải bày ra thái độ, cũng may trận chiến này rất dễ phân biệt, chỉ cần là nhân tộc thì sẽ trung thành với nhân tộc, ít nhất 7 năm qua còn chưa có ai phản bội nhân tộc.

Vô Song nói thật đương nhiên càng tốt, Vô Song nói dối... cũng không sao cả, chỉ cần thực lực của hắn đủ dùng.

Hồng Thất Công lập tức rời khỏi chiếc bàn lớn, tiến về phía Vô Song.

“Tiêu huynh đệ, chào mừng ngươi đến với trận doanh võ lâm, lão Khiếu Hóa ta không giỏi ăn nói, nhưng mà Tiêu huynh đệ gia nhập trận doanh tất có thể khiến trận doanh chúng ta chiến lực tăng mạnh, thêm một người như Tiêu huynh đệ là thêm một phần thực lực, là thêm một phần chiến thắng cho nhân tộc”.

Hồng Thất Công nói rất kích động, nói rất khoa trương có điều cũng sẽ không thể làm Vô Song cảm động.

Lão Khiếu Hóa Tử là dạng người nào?, Vô Song cũng không lạ gì.

Mấy lời này nghe tám chín phần là Hồng Thất Công học thuộc lòng, sau đó gặp cao thủ nào ra nhập trận doanh cũng đều áp dụng mà thôi, đơn giản chỉ thay cái tên.

Quả thật bắt một nhân vật thiên hướng hưởng thụ như Hồng Thất Công phải gánh cái liên minh này, cũng có chút khổ.

Hồng Thất Công thao thao bất tuyệt một hồi, nói đến Vô Song cũng có chút phiền có điều dường như văn bản học thuộc lòng kia đã đọc ra hết, Hồng Thất Công mới thở gấp một hơi, sắc mặt hơi đỏ.

Nói thẳng, chính Hồng Thất Công còn ngượng mồm.

“Tiêu huynh đệ, chung quy lại chúng ta chào mừng ngươi”.

“Ngươi đợi một chút, rất nhanh sẽ làm lệnh bài thân phận cho ngươi có điều trước khi làm lệnh bài thân phận, vẫn là đi trắc nghiệm chiến lực trước”.

Trắc nghiêm chiến lực chính là để xác nhận tinh vị.

Đàm Công – Đàm Bà là nhị tinh.



Hồng Thất Công là ngũ tinh.

Hoàng Dược Sư là lục tinh.

Bạch Tự Tại là thất tinh.

Thượng Quan Kiếm Nam là tam tinh.

Kiều Phong là tam tinh.

Trác Bất Phàm là nhị tinh.

Cừu Thiên Nhận là nhị tinh.

Đây đại khái chính là chiến lực đỉnh cao của trận doanh võ lâm.Cả một trận doanh vậy mà cũng không có ai đủ sức so tài cùng Cưu Ma Trí trong khi tại trận doanh của mình chính bản thân Cưu MA Trí còn thừa nhận hắn chỉ ở trong 10 vị trí đầu, chỉ bằng một điểm này có thể nhìn ra địa vị trận doanh võ lâm.

Tất nhiên nếu mấy lão nhân của Hiệp Khách Đảo chịu tới, vậy thì cũng không giống.

.......

Hồng Thất Công không giống như Thượng Quan Kiếm Nam, ông không suy nghĩ quá nhiều đến việc Đồng Mỗ, Hồng Thất Công lúc này chú ý cũng chỉ nhìn đến Vô Song, bản thân ông ta thật thâm không tin lắm việc Vô Song là đệ tử Thiên Sơn Đồng Lão, ai chẳng biết Đồng Lão ghét nhất nam nhân?.

Càng quan trọng hơn, cho dù Vô Song thật sự là đệ tử của Thiên Sơn Đồng Lão cũng sẽ không liên quan gì đến liên minh, Hồng Thất Công còn chưa tin dạng người như Đồng Lão sẽ quan tâm thế thái dân tình, lại càng không thích hành hiệp trượng nghĩa, đối với nàng nhân tộc có cái khỉ quan hệ?.

Lại nói đến kiểm tra chiến lực, tất nhiên sẽ không phải để hai người quyết chiến với nhau mà định chiến lực, cái cách này vừa không công bằng, vừa mất hòa khí.

Ví dụ đơn giản như cho dù Chu Bá Thông sau này được danh hiệu Trung Thần Thông, hắn tám chín phần vẫn sẽ không đánh lại Đinh Xuân Thu cùng Âu Dương Phong, ai bảo Chu Bá Thông sợ độc?, ai bảo Chu Bá Thông sợ rắn?, hơn nữa thật sự cho Chu Bá Thông đánh với Nhất Đăng cũng chưa chắc qua nổi, dù sao chỉ cần nhìn từ Nhất Dương Chỉ cũng đã khắc đến chết Song Thủ Hổ Bác của Chu Bá Thông.

Ngươi cận chiến mạnh?, ta chính là đứng từ xa tấn công, ngươi làm được gì?.

Võ công trong thiên hạ đều có khắc chế lẫn nhau, dùng người đấu với người rất khó tạo sự công bằng cùng chính xác tuyệt đối về chiến lực.

Dụng cụ dùng để trắc thí chiến lực gọi là Hắc Tinh Thạch.

Hắc Tinh Thạch thứ này cực kỳ thần dị, căn bản không thuộc về võ lâm nhân sĩ, đây là vật tìm được ở Ma Sơn.

Hắc Tinh Thạch tên như ý nghĩa, là một viên tinh thạch thuần màu đen, viên tinh thạch trước mặt Vô Song tính tổng ra cũng chỉ bằng một bình thủy tinh chứa nước được đặt long trọng nơi trung tâm mật thất.

Trong chủ phòng, nơi ở của minh chủ quả thực có mật thất, mật thất cũng là nơi trắc thí chiến lực cường giả ngũ tuyệt cao thủ.

Chỉ cần truyền một đòn toàn lực vào hắc tinh thạch, bản thân hắc tinh thạch liền sẽ chịu chấn động mà sinh ra ma khí, ma khí rất mỏng căn bản không thể làm ảnh hưởng đến cơ thể ngũ tuyệt cao thủ đồng thời ma khí sau khi sinh ra sẽ kết tinh lại thành những ngôi sao loại nhỏ, lơ lửng một lúc trên trời rồi mới dần dần biến mất.

Dựa vào số lượng hắc tinh xuất hiện mà phân định chiến lực một người.

Vô Song còn cố ý hỏi Hồng Thât Công về lai lịch Hắc Tinh Thạch nhưng mà chính Hồng Thất Công cũng tương đối mù mờ, chỉ nge nói Hắc Tinh Thạch tổng cộng có 5 viên, đều là xác chết của Đế Thi rơi ra, con Đế Thi do chính Tảo Địa Thần Tăng tự tay giải quyết.

Ngoài 5 viên Hắc Tinh Thạch này ra, từ trước đến nay chưa từng tìm được loại đá tương tự.

Hắc Tinh Thạch cũng rất cứng, nó có thể so với thân thể đế vị cao thủ, trừ cường giả thập nhất tinh chiến lực trở lên xuất ra một kích toàn lực còn có thể có tỷ lệ làm ảnh hưởng đến nó còn lại gần như không mảy may có tác dụng.

Dĩ nhiên nếu Vô Song ma hóa, một kích toàn lực liền rất có thể đập nát thứ này.

Vô Song từng trải qua sự việc ở Vương Bản Sơn, khi đó thân phận lệnh bài của Thiên Ý Thành căn bản cũng không thể nào là sản phẩm của con người, vì lẽ đó lần này gặp Hắc Tinh Thạch vẫn là tương đối dễ chấp nhận.

Cũng không đợi Hồng Thất Công nói gì, Vô Song toàn lực đánh ra một kích.

Trong ánh mắt mong đợi của Hồng Thất Công, hắc tinh thạch rung lên, từng đợt ma khí chậm rãi xuất hiện rồi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, ma khí ngưng kết thành ngôi sao màu đen.

Một sao.

Hai Sao.

Ba sao.

Bốn sao.

Năm sao.Sáu sao.

Đến năm sao, Vô Song căn bản đã không nhìn tiếp, dù sao hắn cũng tin tưởng chiến lực của mình nằm ở giữa năm sao cùng sáu sao, chỉ cần yên ổn hiện ra năm ngôi sao thì Vô Song đã có thể chấp nhận.

Về phần Hồng Thất Công đương nhiên cực kỳ kích động, Hồng Thất Công bản thân cũng là ngũ tinh cường giả hơn nữa ông chỉ còn thiếu một chút liền đạt đến lục tinh, nay thấy trận doanh tự nhiên đi ra một vị lục tinh cường giả lại càng thêm vui mừng.

Hai người cũng không ngờ, Hắc Tinh Thạch cứ như hóa điên vậy, nó vẫn tiếp tục ngưng kết ra hắc tinh.

Bảy sao.

Tám sao.

Chín sao.

Mười sao.

Thập Tinh cường giả.

Mãi đến mười sao, nó mới dừng lại, điều này làm cho Vô Song cùng Hồng Thất Công dường như chôn chân tại chỗ.

Vô Song hắn có chút cảm giác như nằm mơ, hắn từ khi nào mạnh như vậy?, hắn đương nhiên quá hiểu cơ thể mình, bảo hắn sinh tử quyết đấu cùng Hồng Thất Công hắn còn sợ lưỡng bại câu thương, vì cái gì hiện nay hắn lại là Thập Tinh?.

Với Hồng Thất Công thì đã triệt để bị sự vui mừng chiếm khắp cơ thể.

Thập Tinh cường giả đây chính là tương đương với ngũ tuyệt đỉnh phong.

Tuy không biến thái như Vương Trùng Dương nhưng tuyệt đối là cao thủ hàng đầu của nhân loại, cho dù dõi mắt khắp liên minh, Thập Tinh cường giả cũng có thể lọt vào 10 vị trí đầu.

“Tiêu huynh đệ, quả thật thâm tàng bất lộ, Thập Tinh chiến lực, Lão Khiếu Hóa bội phục “.

Vô Song sắc mặt giật giật, hắn cảm thấy mình bị hố, hắn cảm thấy cái Hắc Tinh Thạch này không đáng tin.

Nếu thật sự Hồng Thất Công coi hắn là Thập Tinh, sau này một trong Thất Quỷ Vương tiến đến liền phải để hắn giải quyết.

Vô Song chỉ cần không đụng vào ma hóa thì chấp hết mọi thủ đoạn hắn cũng không có cửa thắng bất cứ ai trong Thất Quỷ Vương.

Lấy bàn tay di di hai huyệt thái dương, Vô Song vẫn là thở dài.

“Minh chủ, việc ta là Thập Tinh cường giả tạm thời đừng nói ra ngoài, người cứ nói ta là một cái ngũ tinh cường giả, thế nào?”.

Hồng Thất Công không hiểu ý Vô Song lắm nhưng cũng không lấy gì làm lạ, trên đời không thiếu người thích giả heo ăn thịt cọp, thích điệu thấp một chút, Hồng Thất Công vẫn là vui vẻ đồng ý.

........

Lấy được lệnh bài thân phận, trong cái nhìn nóng rực không thoải mái của Hồng Thất Công, Vô Song rốt cuộc vẫn lết được ra khỏi phủ thảnh chủ.

Vừa ra khỏi, hắn liền đã thấy A Châu đợi sẵn.

A Châu đối với Vô Song cung kính mà cúi đầu.

“Tiền bối tốt”.

Vô Song lập tức cười cười.

“A Châu, ngươi không trở về với công tử nhà mình, sao lại đợi ta ở ngoài?”.

A Châu nghe vậy liền lễ phép đáp.

“Bẩm tiền bối, là Thượng Quan tiền bối nói với A Châu, để A Châu dẫn tiền bối đến chỗ ở, dù sao tiền bối còn chưa quen đường nội thành”.

Nghe A Châu nói vậy, Vô Song cũng là gật đầu, hắn không ngờ Thượng Quan Kiếm Nam còn chu đáo đến mức này, hắn chưa cần lên tiếng đã sắp xếp phòng ở cho hắn, còn để A Châu dẫn đường.

Hai người một ‘già’ một trẻ đi trên đường xá nội thành, nhìn vẻ nhu thuận của A Châu, nhìn nàng chậm rãi vì hắn dẫn đương, Vô Song có chút cười cười.

“Hay ta dạy võ công cho nàng?”.

Đây là suy nghĩ lúc này của Vô Song.

Hắn không rõ thế giới này ra sao, hắn không biết tương lai như thế nào.

Hắn cũng không tin mình là cái gì minh sư, không tin nếu hắn dạy hết võ công cho A Châu, bản thân A Châu có thể vô địch thiên hạ.

Duy chỉ có một việc hắn tin, hắn có thể cứu A Châu một mạng.

Tương lai không phải chính Kiều Phong chưởng chết A Châu sao?, vậy chỉ cần để Kiều Phong một chưởng không chết được A Châu liền tốt rồi.

Muốn Kiều Phong một chưởng không chết A Châu, vậy cũng đơn giản, Vô Song liền trực tiếp mang Cửu Âm Chân Kinh dạy cho nàng, bằng thân pháp ghi trong Cửu Âm Quyển Hạ, Vô Song có niềm tin biến A Châu thành Đoàn Dự phiên bản nữ.

Không cần đánh nhau, chỉ cần cắm đầu chạy, không tin Kiều Phong còn có thể giết được A Châu như trong nguyên tác.

Tất nhiên theo nguyên tác thì Kiều Phong bị thù hận che mờ lý trí còn A Châu chính là muốn thay cha chịu tội quyết ý đi chết, về điểm này... Vô Song vẫn nên giáo dục A Châu một chút.

.......

Quyển 2 - Chương 265: Thu Đệ Tử (3)

Nhắc đến thu đệ tử, cũng đang có một người khác muốn thu đệ tử.

Nếu Vô Song muốn đào tạo A Châu thành một Đoàn Dự phiên bản nữ, thì Đoàn Dự phiên bản chính gốc lúc này ra sao?.

Đoàn Dự tình hình hiện tại đúng là không quá tốt, bởi trái với suy đoán của Vô Song, Đoàn Dự vãn chưa trở về nội thành.

Đoàn Dự lúc này đang ở trong một hang động, hai chân bị xích lại, đúng là không có cách nào có thể thoát ra.

Đoàn Dự đã ở chỗ này hơn một ngày, bên cạnh có một lu nước nhỏ, đại khái Đoàn Dự cũng sẽ không có chết đói chết khát nhưng tình trạng Đoàn Dự lúc này thật sự không ổn.

Đoàn Dự là thế tử Đại Lý, cho dù Đại Lý là nước nhỏ, là một tiểu quốc trên bản đồ quyền lực nhưng mà lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, Đoàn Dự vẫn được coi là lớn lên trong nhung lụa.

Đoàn Dự vì thế mà khuôn mặt tương đối trẻ, năm nay Đoàn Dự đã 22 tuổi nhưng dung mạo hắn chỉ như thiếu niên 16-17 lại thêm Đoàn Dự thân hình cũng không cao, chỉ khoảng 1m69– 1m70, tại cái thời đại này nhìn kiểu gì cũng không giống nam nhân trưởng thành.

May mắn cho Đoàn Dự, xã hội này còn chưa sinh ra giày cao gót nếu không Vương Ngữ Yên chắc chắn cao hơn Đoàn Dự cả một cái đầu.

Công tâm mà nói, Đoàn Dự đặt bên cạnh Mộ Dung Phục đúng là kém xa, bất kể là dung mạo, khí chất, vóc dáng, sự thành thục, sự hiểu biết, Đoàn Dự đều không so nổi với Mộ Dung Phục, bản thân Vương Ngữ Yên si mê biểu ca mình cũng không phải không có lý do.

Đừng nói là Vương Ngữ Yên, bất cứ nữ nhân nào khi vừa nhìn thấy Mộ Dung Phục sau đó lại nhìn Đoàn Dự, nhất định sẽ chọn Mộ Dung Phục.

Lại nói Đoàn Dự hiện nay, quần áo đã lấm lem bụi bẩm, mái tóc đen rủ xuống nhìn rối vô cùng, phần cổ chân cũng đã trở nên tím ngắt vì dùng lực quá mạnh, đáng tiếc có dùng lực mạnh thế nào kết quả cũng không thay đổi, vẫn cứ không thể thoát ra được khỏi sợi xích dưới chân.

Đừng nói là Đoàn Dự, cho dù Kiều Phong hay chính Vô Song, chỉ cần bị xích lại liền không đi ra được.

Tất nhiên là trừ trường hợp Vô Song tiến vào trạng thái ma hóa.

Cái hang động này cũng vô cùng kín, không rõ thiên nhiên sinh ra đã thế hay có tác động của bàn tay con người mà bản thân hang động gần như toàn bộ bị rừng cây che lấp, cho dù đi ngay gần đó cũng không thể phát hiện ra có hang động chưa kể hang động nằm sâu trong lòng đất, nó được xây dựng cứ như một cái tổ kiến vậy, một mê cung thật sự dưới lòng đất.

Bên dưới hang động công tâm mà nói...đây là cả một công trình kiến trúc.

Không biết là ai làm ra đại thủ bút như vậy, dám xây nguyên một công trình dưới lòng đất tại Ma Sơn này.

Nơi này nằm sâu dưới lòng đất, cho dù ma khí cũng rất khó xuyên vào hơn nữa tại nơi sâu nhất còn cực kỳ ẩm thấp, căn bản đến cả ánh sáng cũng không thể lọt.

Cũng may cho Đoàn Dự, hắn ở một nơi vẫn hướng về bên trên, theo các khe nứt gãy còn có ánh sáng chậm rãi chiếu vào, theo ánh sáng mờ mờ ảo ảo mà còn nhìn ra được đêm hay ngày.

Đã hơn một ngày, Đoàn Dự cho dù làm bất cứ thứ gì cũng không thể thoát ra hơn nữa hắn gào khản cổ cũng chẳng có động tĩnh gì vọng lại, cứ như toàn bộ hang động đều không có người vậy.

Đoàn Dự cũng chẳng biết mình bị nhốt bao lâu, nếu không phải vẫn có tia sáng để hắn cảm nhận thời gian, Đoàn Dự còn tưởng mình đã ở trong hang động này vài ngày.

Toàn bộ cơ thể đều đau nhức, mái tóc rủ xuống che kín khuôn mặt, đến cả ánh mắt cũng lờ đờ, đầu óc mông lung vô cùng.

Đoàn Dự chỉ nhớ ra, sau khi Vô Song mang Vương Ngữ Yên vòng ngược trở lại, hắn nghe lời Vô Song mà ở gần suối bắt đầu tĩnh tọa.

Đoàn Dự chỉ biết duy nhất một môn võ công đấy là thổ nạp pháp, môn võ công này chỉ có tác dụng duy nhất là bình ổn khí huyết, bình ổn hơi thở, là pháp môn tăng độ tập trung cho bản thân,là thứ mỗi lần thiền định các đại sư trong chùa Thiên Long đều sử dụng.

Đoàn dự dùng thổ nạp pháp, sau đó cứ như vậy tĩnh tâm mà xếp bằng, cho đến khi cảm thấy thân thể càng ngày càng tốt, mệt nhọc rút đi nhiề mới đứng lên.

Đoàn Dự lại nhìn thấy nước suối trong veo, nghĩ đến nơi này ‘thần tiên tỷ tỷ’ vừa đi tắm, sắc mặt liền đỏ lên.

Lại nhìn cơ thể mình bẩn thỉu, Đoàn Dự đúng là vẫn cởi quần áo, lội suối mà tắm.

Rất nhanh hắn lại lền bờ, mặc vào quần áo, cảm thấy chân mình đã tốt liền chủ động theo đường cũ trở về, tìm kiếm hai vị ‘thần tiên tỷ tỷ’.

Đoàn Dự nào ngờ trên đường quay về cánh rừng kia, Đoàn Dự liền bị một bàn tay thần bí tóm lấy, sau đó cái gì cũng không biết, khi hắn mở mắt ra thì đã thấy mình bị xích lại, vô phương thoát ra.

Nghĩ đến vận mệnh của mình, Đoàn Dự thực sự rất lo lắng, hắn dù sao va chạm xã hội rất ít, từ bé sống trong nhung lụa, từ bao giờ gặp phải chuyện này?.

Tại kiếp này đến cả Đoàn Diên Khánh còn chưa đụng vào Đoàn Dự, cuộc sống của Đoàn Dự tuyệt đối dùng từ vô lo vô nghĩ để hình dung.

Đây là lần đầu tiên trong đời, Đoàn Dự bị người ta bắt cóc.

.....

Thời gian trôi qua, đột ngột có âm thanh vang lên làm Đoàn Dự từ trong mơ hồ tỉnh lại.

Dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo, Đoàn Dự liền nhìn thấy đối phương.

Đối phương cũng đang nhìn Đoàn Dự, rồi thong thả ngồi xuống, hai chân khoanh lại chăm chú quan sát tù nhân của mình.



Khoảng cách giữa hai người rất gần, Đoàn Dự thậm chí có thể tháy rõ dung mạo người này.

Một thân tử y, sắc tím phiêu dật.

Một mái tóc đen dài buông thõng.

Khuôn mặt có một nửa bị che đi chỉ để lộ ra đôi mắt sắc lạnh, đôi mắt như có thể cứa xuyên qua lòng người.

Thú thật đôi mắt của đối phương làm Đoàn Dự sợ.

Đoàn Dự có thể nhận ra đối phương tuổi tác không lớn hoặc ít nhất từ dung mạo xem ra là vậy.

Tuy tuổi tác không lớn nhưng ánh mắt lại bao hàm rất nhiều thứ, ánh mắt người này thoạt nhìn như bình thản nhưng lại ẩn chứa vô tận ma niệm.Đoàn Dự am hiểu nhất không phải là võ công mà là phật học cùng kỳ đạo.

Bằng vào phật học, bản thân Đoàn Dự thật sự có nhiều khi có thể thật tâm nhận ra... ai là người tốt, ai là người xấu.

Cái này cũng không phải là giả, một con người tốt xấu liền phải nhìn vào ánh mắt.

Rất nhiều người trời sinh mẫn cảm ví dụ như Đoàn Dự, sau đó Đoàn Dự từ bé tiếp xúc với phật kinh, trên người đã tồn động phật khí, hắn đúng là có thể nhật biết nhân tâm.

Đoàn Dự vừa nhìn kẻ trước mặt kia, hắn không thể trong chốc lát nói rõ đây là người tốt hay kẻ xấu, cái mà Đoàn Dự có thể thấy... chỉ là một vùng hắc ám, vô biên vô tận hắc ám trong ánh mắt người này.

Hắc ám không phải là xấu nhưng cũng sẽ không phải là tốt.

Hắc ám có thể là tà ác, là sự hủy diệt, là dục vọng đen tối nhưng mà nó cũng có thể là vô tận cô độc, cũng có thể là hận ý tạo thành....

Hắc ám thủy chung là rất nhiều loại cảm xúc trái ngược tạo thành, đây là hắc ám mà Đoàn Dự cảm nhận được.

Nam tử rốt cuộc thôi quan sát Đoàn Dự, hai chân vẫn khoanh trên mặt đất, hắn mở miệng.

Giọng nói của người này tương đối thản nhiên cũng tương đối bình tĩnh thậm chí Đoàn Dự còn không bắt được một tia cảm xúc của đối phương.

Chỉ thấy hắn nói.

“Ta trên người có vài món nợ cần trả, một trong số đó liền là nợ nần với Đoàn Thị Đại Lý “.

“Ngươi là Đại Lý thế tử, vừa vặn phù hợp để ta trả nợ, không biết ngươi có nguyện ý làm đệ tử của ta?”.

Đoàn Dự hai mắt trừng lớn nhìn kẻ này.

Tổ chức bắt cóc, tổ chức giam giữ dĩ nhiên chỉ là vì nhận đệ tử?.

Đoàn Dự nuốt một ngụm nước bọt tránh cho cổ họng khô nóng, sau đó ngập ngừng mà lên tiếng.

“Tiền bối... người có thể thả ta ra trước được không... hơn nữa Dự cũng không có hứng thú với võ học... võ học đánh đánh giết giết làm trái với quy tắc Phật gia... hơn nữa Dự cũng không thích đánh đánh giết giết”.

“Học võ có thể cường thân kiện thể, có thể bảo vệ bản thân bất quá... Dự trên người có một môn thân pháp, bằng vào môn thân pháp này... Dự cảm thấy đủ rồi”.

Nam nhân tất nhiên đoán ra được Đoàn Dự sẽ từ chối ý kiến của mình, nam nhân không nói gì, lại đứng lên.

Đoàn Dự nhìn theo thân ảnh nam nhân này từ từ biến mất liền thở dài, sau đó không khỏi tự trách mình.

Người thường hoàn toàn có thể đáp ứng đối phương sau đó kể cả không thích học võ công cũng có thể lựa thế mà làm, lợi dụng Lăng Ba Vi Bộ mà rời đi, chỉ cần trốn thoát đối phương có thể làm gì Đoàn Dự hắn?.

Tất nhiên đây không phải cách Đoàn Dự chọn, hắn quá mức chân thật, cái này cũng không phải hắn ngốc mà là hắn cố chấp.

Lại thêm một lúc, nam tử kia lại đi vào, theo ánh sáng mờ mờ ảo ảo, Đoàn Dự nhìn thấy đối phương còn mang thêm một người trên vai.

Đối phương ném người này xuống trước mặt Đoàn Dự, sau đó như sợ Đoàn Dự nhìn không rõ, trong tay chẳng biết từ đâu lấy ra một cây nến, chậm rãi đốt nến lên.

Đoàn Dự lần này rốt cuộc rõ ràng, người bị ném đến đây là ai.Đây là một nữ nhân, một nữ nhân toàn thân quần áo thuần một màu sắc xanh.

Vừa nhìn thấy nữ tử này, nội tâm Đoàn Dự liền rung động, căn bản không thể tin được mà bật thốt lên.

“Vương cô nương?”.

“Vương cô nương, người có sao không, Vương cô nương “.

Đáng tiếc cho dù Đoàn Dự kêu nát họng Vương Ngữ Yên cũng sẽ không tỉnh, nàng tạm thời đúng là không tỉnh lại được.

Nhìn vẻ lo lắng của Đoàn Dự, nam nhân này lại ngồi xuống.

“Thứ nhất bái ta vi sư, ta tha nàng một mạng”.

“Thứ hai ngươi rời đi, ta sau này không tiếp tục tới tìm ngươi, nhưng nàng liền thay thế ngươi, bị giam giữ cả đời ở đây”.

Đoàn Dự toàn thân run lên.

Tại thế giới này, hắn chưa gặp Mộc Uyển Thanh cũng chưa gặp Chung Linh.

Vương Ngữ Yên là nữ tử đầu tiên hắn gặp cũng là thần tiên tỷ tỷ của hắn, là tình đầu của hắn.

Đừng nghĩ lần trước nhìn thấy Vô Song, Đoàn Dự nói ra mấy chữ Thần Tiên Tỷ Tỷ nhưng mà nếu phải làm ra lựa chọn, hắn chắc chắn vẫn sẽ chọn Vương cô nương của hắn.

Vương Ngữ Yên thật sự cho Đoàn Dự một cái cảm xúc phi thường mãnh liệt, bắt đầu từ khi thấy nàng giống hệt bức tượng ngọc bích ở Lang Hoàn Động Thiên, hắn đã biết trong cõi u minh có người gắn kết hắn cùng Vương Ngữ Yên.

Đây là một loại cố chấp khác của Đoàn Dự, ngoại trừ việc Vương Ngữ Yên xinh đẹp tuyệt trần, ngoại trừ việc Vương Ngữ Yên thông minh tuyệt đỉnh... Đoàn Dự còn bất chấp theo đuổi Vương Ngữ Yên vì hai chữ duyên phận.

Nay thấy Vương Ngữ Yên ở đây, Đoàn Dự gần như không giữ nổi bình tĩnh.

“Ngươi... ngươi làm gì Vương cô nương, ngươi sao dám đụng vào Vương....”.

Chưa đợi Đoàn Dự nói hết, nam tử hướng một ngón tay chạm vào cổ họng của hắn, một ngón tay đụng tới như cây thép chọc vào vậy, làm Đoàn Dự trực tiếp ọe ra mà nôn khan.

Nam tử nhìn Đoàn Dự, ánh mắt thản nhiên.

“Ta đã nói, chỉ có hai lựa chọn, đừng nói lời thừa thãi”.

Đoàn Dự sau khi nôn khan xong, ánh mắt hết nhìn Vương Ngữ Yên lại nhìn nam tử thần bí, rốt cuộc cũng chịu thua.

“Được, vậy ta bái ngươi làm thầy có điều... mình Dự chịu khổ là được, xin ngươi... để Vương cô nương đi”.

Đoàn Dự nói xong, nam tử này lại gật đầu, căn bản không nói câu thứ hai, trực tiếp nắm lấy Vương Ngữ Yên mà rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của nam tử này, nội tâm Đoàn Dự tiến vào đáy cốc, hắn cảm thấy tương lai một mảnh mờ mịt.

Hắn cảm thấy Vương cô nương hẳn là sẽ an toàn bất quá hắn cũng nghĩ đến Vô Song, hắn cũng không biết Vô Song có bị làm sao không?, dù sao Vô Song cũng đi cùng Vương Ngữ Yên?.

Một việc quan trọng nữa, đối phương có thể bắt được Vương Ngữ Yên một lần liền có thể bắt được hai lần, ba lần... chỉ cần nắm được Vương Ngữ Yên... Đoàn Dự có thể chạy được sao?.

Cuối cùng, Đoàn Dự trong nội tâm chưa bao giờ thích học võ, nay lại bị ép không thể không học, trong nội tâm chỉ có một loại uất khí, đáng tiếc uất khí của hắn chẳng biết năm nào tháng nào mới có thể phát tiết ra.

........

Đoàn Dự cũng không biết, sau khi lên mặt đất, nam tử cứ như vậy thản nhiên ném Vương Ngữ Yên xuống.

Vương Ngữ Yên vốn đang bất tỉnh lại cử động, thân hình như xà chẳng mấy chốc ngồi dậy, ánh mắt chớp động nhìn nam tử.

Tại trong bóng tối, Đoàn Dự cũng không nhìn quá rõ được ‘Vương Ngữ Yên’, nếu điều kiện ánh sáng đủ tốt, hắn có thể phát hiện nốt ruồi nơi đuôi mắt của ‘Vương Ngữ Yên’ căn bản không tồn tại.

Nữ tử này vừa ngồi dậy, đầy khó hiểu nhìn nam tử trước mặt.

“Tiền bối, người nói có việc muốn ta giúp... đại khái là việc này?”.

Nam tử gật đầu, lại nhìn đối phương.

“Ta còn chưa đến mức đụng tới một tiểu cô nương, ngươi thay nàng liền tốt rồi “

“Thương thế của ngươi đã tốt, vậy rời đi thôi, ta độc lai độc vãng đã quen, không vì món nợ năm xưa căn bản sẽ không xuất thủ, ta sau này cùng Tiêu Dao Phái không còn nợ nần, ngươi đi đi”.

Nam tử nói xong, lại quay đầu rời đi, căn bản chưa từng quay đầu lại nhìn Vương Ngữ Yên...

À không, phải nói nàng là Lý Thu Thủy mới đúng.

......

(Bù chương thiếu tối qua)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau