CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 361 - Chương 365

Quyển 2 - Chương 251: Thần Tiên Tỷ Tỷ (1)

Cưu Ma Trí ở dưới tán cây, cũng không dám lén nhìn Vô Song cùng Niệm Từ, hắn chỉ đành nhắm mắt khoanh chân mà ngoan ngoãn tụng kinh.

Vô Song thì lại ôm Mục Niệm Từ, hắn có Cưu Ma Trí canh giữ bên dưới cũng có thể thả lỏng hơn một chút đồng thời đại não rất nhanh thay đổi.

Thực lực của Vô Song hiện nay có thể nói đi ngang Ma Sơn cũng không quá, trừ khi hắn gặp mặt Ma Vật siêu cấp cường đại kia hoặc tồn tại siêu việt Đế Vị cao thủ nào đó mà hắn không biết thì Vô Song gần như không thể gặp nguy hiểm.

Tất nhiên không thể gặp nguy hiểm không có nghĩa Vô Song vô lo vô nghĩ.

Tình trạng bản thân hắn hiện nay rất đặc biệt, trận doanh nhân tộc sẽ không ai tin hắn là nhân loại.

Trận doanh Quỷ - Thi chỉ sợ cũng sẽ không coi hắn là đồng loại.

Bất kể trận doanh nào Vô Song đều khó mà tiến vào, vì lẽ đó hắn phải nhanh chóng nghĩ cách.

Trên người Vô Song ma khí rất nhiều, bất cứ kinh phật nào đều không có khả năng xóa đi lượng ma khí trên người hắn, cũng chính vì lượng ma khí quá mức khủng khiếp này mới khiến Cưu Ma Trí tìm được Vô Song.

Muốn hòa mình vào trận doanh nhân loại, nhất định phải nghĩ cách làm cho ma khí nội liễm.

Làm sao để ma khí nội liễm?, cái này Vô Song nhất định phải suy nghĩ thật kỹ.

Sử dụng nội lực áp chế ma khí?, ma khí của Vô Song còn nhiều hơn nội lực gấp 10 lần, nội lực căn bản áp chế không nổi.

Dùng đạo khí hoặc cổ binh?, mấy thứ này Vô Song hiện tại không kiếm đâu ra mà có kiếm được đi chăng nữa hắn cũng khó mà tin nổi nó có thể áp chế Hắc Long của bản thân.

Dùng kinh phật tịnh hóa ma khí?, việc này cũng đừng nghĩ, ma khí của Vô Song đã đạt đến cái ‘chất’ mà kinh phật chẳng thể nào tịnh hóa được.

Càng nghĩ Vô Song quả thật càng đau đầu, hắn chẳng nhẽ chỉ có thể lựa chọn làm địch với cả hai trận doanh?, đây tuyệt đối là tìm đường chết, Vô Song còn yêu đời lắm.

Mục tiêu ngắn hạn mà Vô Song đặt ra là tăng cường thực lực của bản thân dựa vào cách liệp sát ‘Thi’ cùng ‘Quỷ’, bằng vào việc hấp thụ ma khí trên người ‘Thi’ cùng ‘Quỷ’ hắn có thể có cơ hội chạm đến cảnh giới Tứ Long.

Nếu đạt đến Tứ Long, hắn may ra mới đủ thực lực không thuộc về một trận doanh nào cả, dĩ nhiên từ Tam Long đến Tứ Long là một chặng đường rất dài, phi thường dài, dài đến mức nào chính hắn cũng không rõ.

Vì cái việc này, Vô Song suy nghĩ cả đêm.

......

Một đêm đi qua, quả thật cũng không uổng công Vô Song hắn vắt óc mà suy nghĩ, Vô Song nghĩ đến một loại đặc thù thủ đoạn.

Hắn sao có thể quên được hình xăm làm bạn với mình bao nhiêu năm?.

Cách giải quyết của Vô Song chính là tập trung toàn bộ ma khí tại một điểm trên cơ thể sau đó dần dần thu nhỏ nó lại, vừa vặn chỉ ngang với một hình xăm.

Về phần cách này có thể ngăn cản được lượng ma khí tản ra xung quanh hay không thì Vô Song cũng không biết.

Hắn vừa nghĩ đến đây liền động thân bế Niệm Từ xuống, hai người rất nhanh liền chạm đất.

Hai người vừa hạ xuống, Cưu Ma Trí cũng mở mắt ra, sau đó Cưu Ma Trí đột nhiên hai mắt trừng lớn, hắn thấy Vô Song đặt Niệm Từ xuống rồi liền hóa ma.

Lại là cái hình dáng cực kỳ đáng sợ kia.

Việc tiếp theo lại càng khiến Cưu Ma Trí sợ hãi, hắn chỉ thấy ma khí trên người Vô Song sục sôi như đang bị thiêu đốt rồi dần dần nén lại, dần dần thu nhỏ.

Ban đầu là ma khí bao phủ toàn thân nhưng không bao lâu ma khí chỉ còn rút lại đến phần thân trên, rồi lại tiếp tục rút đi.

Lần đầu tiên Vô Song thử nén ma khí nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến bất thường, sau đó đến chính Vô Song cũng phải giật mình.

Trên cánh tay phải của Vô Song, vết bớt đã biến mất không biết bao lâu kia lại xuất hiện.

Một lần nữa nó xuất hiện liền hoàn toàn hút tất cả ma khí trên người Vô Song lại, dồn toàn bộ ma khí vào trong vết bớt, vét bớt cũng bắt đầu biến dạng, vì lượng ma khí quá lớn mà từng đường hoa văn uốn lượn kỳ dị bắt đầu xâm chiếm cả cánh tay phải của Vô Song.

Bất kể là những đầu ngón tay hay bả vai đều bị ma văn màu đen này chiếm lấy.

Đến khi nó ăn hết phần bả vai phải của Vô Song, những ma văn này mới bắt đầu dừng lại đồng thời Vô Song hiện tại không còn bất cứ một tia ma khí nào.

Hắn đã trở thành một người bình thường không thể bình thường hơn.

Đến chính cả Vô Song hiện nay cũng không cảm nhận được ma khí của mình tồn tại, cho dù người khác nhìn vào cánh tay phải của hắn cũng chỉ có thể nghĩ đây là hình xăm mà thôi, căn bản chưa từng nghĩ đây là do ma khí tạo thành.

Nắm cánh tay phải của mình lại, Vô Song thậm chí vuốt ve lấy lớp ma văn này, vuốt ve cái hình xăm này.

“Lão bằng hữu, gặp lại rồi”.
Tự nói với mình một câu, Vô Song quay đầu lại nhìn Cưu Ma Trí, hiện nay Cưu Ma Trí đã kinh ngạc như gặp thiên nhân, như nhìn thấy phật tổ.

Ngón tay run run chỉ vào Vô Song, không nói thành lời.

Ít giây trước, Vô Song là tuyệt thế ma đầu, ma khí trùng thiên.

Ít giây sau hắn lại là trăm phần trăm nhân loại, cho dù cao tăng cỡ Cưu Ma Trí cũng không nhìn ra bất cứ thứ gì không đúng.

“Ngươi có ý kiến gì?”.

Cưu Ma Trí cũng nhận ra mình thất thố, khẽ nuốt một ngụm nước bọt rồi im lặng.

Thấy Cưu Ma Trí im lặng, Vô Song mới gật đầu đồng thời hắn lên tiếng hỏi.

“Ta muốn biết làm thế nào mới có thể giống như ngươi, có tư cách đi liệp sát đám Thi Quỷ đồng thời có cơ hội đi liệp sát những người bị ma khí xâm chiếm”.

Cưu Ma Trí nghe Vô Song hỏi cũng rất nhanh đưa ra câu trả lời.

“Bẩm công tử, thông thường muốn tự mình liệp sát đám Thi Quỷ là việc không thể nào, nhất định phải đi theo tổ đội, dù sao kể cả thực lực thông thiên nhưng tại nơi này tất có lúc lật thuyền trong mương”.

“Đương nhiên đây chỉ là áp dụng với cao thủ bình thường, ở trận doanh nhân loại còn có một chức danh gọi là... Tử Tinh cao thủ “.

“Khi đạt đến ngũ tuyệt cấp bậc sẽ được tính là một sao gọi là Nhất Tử Tinh cường giả, sau đó lần lượt là Nhị Tử Tinh cường giả, Tam Tử Tinh cường giả”.

“Khi đạt đến Thất Tử Tinh cường giả liền có tư cách một mình hành tẩu tại Ma Sơn, cũng chỉ có Thất Tử Tinh cao thủ mới có thể được giao trọng trách đi tiêu diệt những cường giả chuẩn bị ma hóa”.

Nhìn nhìn Cưu Ma Trí một chút, Vô Song khẽ chỉ vào hắn.

“Ngươi là cao thủ bậc nào?”.

Nghe Vô Song hỏi, Cưu Ma Trí không khỏi tự hào mà đáp.

“Công tử, ta là Bát Tử Tinh cao thủ, trong trận doanh Mật Tông cũng có thể tiến vào 10 vị trí đầu”.

“Công tử có thể chưa đánh giá chính xác lắm về cách phân chia cấp độ, thông thường từ Nhất Tinh đến Tam Tinh tương đương với ngũ tuyệt sơ kỳ, từ Tứ Tinh đến Lục Tinh chính là ngũ tuyệt trung kỳ, từ Thất Tinh đến Cửu Tinh là ngũ tuyệt hậu kỳ, từ Thập Tinh đến Thập Nhị Tinh là.. ngũ tuyệt đỉnh phong”.

“Thập Nhị Tinh cao thủ thực sự còn hiếm hơn cả đế vị cao thủ, toàn bộ thiên hạ có lẽ chỉ có Vương Trùng Dương đạt đến cái trình độ này, cũng vì Vương Trùng Dương quá mực mạnh mẽ nên tổ hợp vợ chồng bọn họ mới ngang nhiên được coi là đế vị cường giả, bằng vào hai vợ chồng mới mạnh mẽ chống đỡ cho trận doanh đạo giáo”.

“Thập Nhất Tinh cao thủ, thuộc hạ chưa thấy quá nhiều nhưng không phải là không có, điển hình có thể kể tới Linh Thứu Cung – Thiên Sơn Đồng Mỗ, cũng có thể kể đến Long – Mộc đảo chủ Hiệp Khách Đảo, đương nhiên Thiếu Lâm hay Mật Tông cũng có nhân vật cấp bậc này”.

Vô Song lúc này lại bắt đầu tính toán đến thực lực của mình, nếu hắn không vận dụng ma khí có lẽ là Ngũ Tinh hoặc Lục Tinh cao thủ, khoảng cách đến Thất Tinh cao thủ vẫn còn.
Tất nhiên có Cưu Ma Trí ở đây, mỗi lần hắn ra ngoài liệp sát Thi Quỷ đều có thể dẫn Vô Song đi nhưng đừng quên Cưu Ma Trí là trận doanh phật giáo, Vô Song chẳng nhẽ phải cạo đầu giả làm cao tăng đi vào trận doanh Phật Giáo?, cái này dĩ nhiên hắn không làm.

“Ngoại trừ các đạt đến Thất Tinh cao thủ rồi tự mình ra ngoài, còn có cách nào tiếp xúc với Thi Quỷ nữa?”.

Cưu Ma Trí gãi đầu rồi đáp.

“Bẩm công tử, thường thường cứ một khoảng thời gian, không biết Ma Vật bên trong Phật Sơn bị điên hay không, nó sẽ tạo ra một đợt Thi Triều cực kỳ đáng sợ, đây gần như là cách tiếp xúc với Thi Quỷ bình thường và dễ dàng nhất”.

“Tất nhiên đôi khi nhân lực đặc biệt thiếu, cũng có thể có nhiệm vụ đặc biệt tuy nhiên bất kể nhiệm vụ đặc biệt nào cũng chỉ có thể do Tinh Vị cao thủ đến tiếp nhận, sau đó Tinh Vị cao thủ dựa trên điều kiện nhiệm vụ mà chọn người thích hợp trong trận doanh đi theo”.

Không nói gì nữa, Vô Song đã nắm tương đối rõ cách hoạt động của trận doanh nhân tộc, hắn hiện tại liền có thể bắt đầu hành động.

“Ngươi ở đây bao lâu rồi, vậy có tính được ra lần Thi triều tiếp theo là khoảng khi nào?”.

Cưu Ma Trí sắc mặt ái ngại mà nhìn Vô Song, hắn có cảm giá Vô Song phi thường... phi thường khó hiểu.

Gần như cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu nhưng mà dĩ nhiên lại cứ xuất hiện ở đây?.

“Công tử, lúc này chính là thời điểm... Thi triều nha, liên minh nhân tộc cùng Thi Triều đã chiến đấu đến ngày thứ 2 rồi”.

Sắc mặt giật giật, Vô Song nhìn về phía Cưu Ma Trí.

“Vậy sao ngươi lại ở đây? “.

Cưu Ma Trí gãi gãi đầu.

“Công tử... ta.. ta là liệp sát giả lại am hiểu kinh phật, có kinh văn hộ thân tất nhiên không sợ Ma Khí, nhiệm vụ chính của ta là tiến vào trung tâm Phật Sơn... truy lùng Quỷ Vương”.

“Mỗi lần Thi Triều đều phải có Quỷ Vương, nhiệm vụ của cao thủ cấp bậc như chúng ta chính là săn giết Quỷ Vương”.

Vô Song vỗ đầu mình một cái, lại hướng về Cưu Ma Trí.

“Săn được con Quỷ Vương nào chưa?”.

Cưu Ma Trí liền hơi hơi cúi đầu, hai mắt nhìn chẳng xuống chân mình, sau một lúc hắn cười khổ mà đáp.

“Đêm qua... ta tưởng công tử là Quỷ Vương nên mới tìm đến... sau đó... sau đó thế nào công tử cũng biết”.

Tuyệt đối không còn lời nào để nói với Cưu Ma Trí, hắn tiến về phía Niệm Từ, day day hai huyệ thái dương của nàng.

“Quên mất, Cưu Ma Trí ngươi nói trận doanh võ lâm, vậy có biết Bắc Cái Hồng Thất Công cùng Đông Tà Hoàng Dược Sư liệu có mặt trong trận doanh đó hay không?”

Cưu Ma Trí nghe Vô Song nói đến hai cái tên này, đương nhiên gật đầu.

“Hai người này đều là hãn tướng của trận doanh võ lâm, đương nhiên có mặt, thuộc hạ vẫn là nhận thức hai người này bất quá thực lực bọn họ thua thuộc hạ, không có tư cách liệp sát Quỷ Vương”.

Vô Song nghe vậy hai mắt sáng lên.

Hắn hiện nay nhất định muốn hành động một mình, việc mang theo Mục Niệm Từ tương đối vướng tay vướng chân.

Lúc trước thì cũng thôi nhưng nếu có Hồng Thất Công thì lại khác, lão ăn mày này nhất định sẽ bảo vệ tốt Niệm Từ.

Chỉ cần trận doanh võ lâm không bị công phá, Niệm Từ căn bản là an toàn, bằng vào quan hệ của Mục Niệm Từ với Bắc Cái lại thêm Cưu Ma Trí, bản thân Niệm Từ rất khó bị đẩy ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, đây gần như là lựa chọn an toàn nhất cho nàng rồi.

“Thứ nhất, mang bí tịch Hỏa Diễm Đao đưa cho ta, ta truyền cho ngươi 15 chiêu đầu trong Hàng Long Chưởng Pháp”.

“Thứ hai, lập tức quay đầu trở về trận doanh nhân tộc”.

Cưu Ma Trí nghe vậy liền đứng lên, ánh mắt lén đánh giá Vô Song.

Hắn còn tưởng Vô Song cướp luôn Hỏa Diễm Đao của hắn chứ?, không ngờ Vô Song vẫn truyền lại cho hắn 15 chiêu Hàng Long.

Cưu Ma Trí lúc này trong nội tâm mới bắt đầu tốt hơn một chút, dù sao gỡ một chút vốn còn hơn là mất trắng.

Về phần điều thứ hai, căn bản không cần nghĩ, Cưu Ma Trí lập tức đồng ý.

Quyển 2 - Chương 252: Thần Tiên Tỷ Tỷ (2)

Vô Song nâng Niệm Từ lên sau đó dùng hai tay nhẹ di lên huyệt thái dương của nàng, không bao lâu sau Niệm Từ liền tỉnh.

Niệm Từ vừa mở mắt ra, đập vào mắt nàng là khuôn mặt của Vô Song, ánh mắt liền khẽ chớp chớp, đáng yêu vô cùng.

Vô Song đối với nàng khẽ cười, nâng Niệm Từ đứng dậy rồi hỏi.

“Thương thế của nàng thế nào rồi?, cơ thể có thoải mái hơn không? “.

Mục Niệm Từ nghe vậy liền kiểm tra thân thể mình một chút, nàng là người học võ dù sao cũng phải tự hiểu được trạng thái thân thể của mình, làm ra vài hoạt động nhẹ nhàng, sắc mặt liền vui mừng hơn không ít.

“Thân thể ta... thực sự tốt hơn hôm qua quá nhiều, đau đớn vẫn còn nhưng thực sự có thể làm ra vài cử động nhẹ nhàng”.

Nghe được vậy, Vô Song liền nhẹ vỗ vào lưng Niệm Từ.

“Yên tâm, thân thể nàng chỉ biết càng ngày càng tốt, chúng ta đi thôi chứ?”.

Mục Niệm Từ hơi hơi đỏ mặt, nàng lúc này cũng có thể bước đi vì vậy gật đầu nhưng mà nàng tuyệt không hiểu thế nào là ‘đi’ trong miệng Vô Song.

Nàng vừa gật đầu xong đã thấy Vô Song cúi người, bế ngang nàng lên, ôm nàng vào trong ngực sau đó quay đầu về phía Cưu Ma Trí.

“Chúng ta xuất phát”.

Cưu Ma Trí thân là môt đời cao tăng, cũng chẳng có bất cứ ý nghĩ gì khi nhìn Vô Song cùng Niệm Từ âu yếm, chỉ nhẹ cúi đầu đáp.

“Vâng công tử”.

Cưu Ma Trí sau đó liền đi trước dẫn đường, về phần Niệm Từ trong ngực Vô Song liền đỏ mặt, nàng muốn cố gắng thoát khỏi tay Vô Song, cả người đung đưa một chút nhưng căn bản chẳng có chút kết quả nào.

“Ta... ta có thể tự đi mà, để ta xuống đi”.

Vô Song cười cười danh chính ngôn thuận mà đáp.

“Nàng quá chậm”.

Vẫn bế Mục Niệm Từ, thân hình Vô Song dần dần lướt đi theo Cưu Ma Trí.

Cảm nhận được tiếng gió lướt qua người mình, Niệm Từ trợn tròn mắt.

Nàng biết cao thủ trong võ lâm đến một mức độ nào đó khinh công liền như ‘xé gió mà đi’ nhưng khi nằm trong ngực Vô Song, nàng mới là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác này.

Cái cảm giác này với Niệm Từ có thể nói là cực kỳ mới lạ.

Vùi đầu trong ngực Vô Song, Niệm Từ lên tiếng.

“Bạch, người kia là?”.

Niệm Từ hỏi dĩ nhiên là Cưu Ma Trí, nàng lúc trước ở bên Vô Song rõ ràng không thấy người này.

“Thuộc hạ của ta, nàng tạm thời có thể tin tưởng hắn, lần này ta muốn đưa nàng đi gặp một người, có người này ở bên ta có thể yên tâm phần nào”.

Mục Niệm Từ tạm thời không hiểu ý của Vô Song, nàng liền hỏi.

“Là người nào?”.



Vô Song hướng về nàng, tặng cho nàng một nụ cười.

“Hồng Thất Công “.

“Lần trước trên võ đài, ta thấy muội dùng một chiêu Tiêu Dao Du, chắc hẳn cũng là võ công của Thất Công truyền thụ đúng chứ?”.

Mục Niệm Từ không ngờ Vô Song đến hiện nay còn nhớ, liền gật đầu sau đó lại nghĩ đến Hồng Thất Công, hai hàng lông mày lá liễu nhẹ cau lại.
Nàng đương nhiên nhớ Hồng Thất Công thậm chí ngày hôm qua nàng còn muốn đi tìm Thất Công.

Phụ thân đã chết, nàng đã không còn thân thích, không nhà để về, thiên hạ này chỉ còn Hồng Thất Công quen thuộc với nàng, chỉ còn Thất Công đối tốt với nàng.

Hiện nay thì lại khác, Đông Phương Bạch xuất hiện, ít nhất về một mặt nào đó Đông Phương Bạch cũng có thể coi là ‘của nàng’, nàng có người để mà hướng về.

Vô Song muốn đưa nàng cho Hồng Thất Công vậy có phải là nói Vô Song sẽ lại biến mất như lần trước hay không?.

“Bạch... ngươi có phải sẽ lại bỏ đi nữa không”.

Vô Song nghe thấy giọng nói có chút ai thán của Niệm Từ, hắn cũng hiểu nàng đang nghĩ gì.

Tốc độ Vô Song có chút chậm lại, trong ánh mắt có ôn nhu hơn nữa hai tay hắn như càng ôm chặt Niệm Từ hơn.

“Sẽ không, tin ta lần này ta sẽ không lại đi, được chứ?”.

“Chỉ là nơi này quá mức nguy hiểm, ta chỉ có thể đảm bảo an toàn cho chính ta chứ khó mà đảm bảo an toàn của nàng, ta nhất định không thể để cho nàng gặp nguy hiểm vì vậy mới đưa nàng cho Thất Công”.

Nằm trong ngực Vô Song, Niệm Từ hai tay có chút giữ chặt vạt áo của hắn, nàng nhẹ nhắm mắt lại mà im lặng.

Niệm Từ không nói, Vô Song cũng không nói, chặng đường trở nên yên tĩnh vô cùng.

Mãi đến khi cả Vô Song cùng Cưu Ma Trí đều dừng lại, sự yên tĩnh này mới bị phá hủy.

Trước mặt hai người, rốt cuộc cũng xuất hiện Thi, hơn nữa chủ yếu là Cương Thi.

Cưu Ma Trí dừng lại, quay đầu về phía Vô Song.

“Công tử, trước mặt tổng cộng có 20 đầu cương thi, chúng ta né qua hay trực tiếp cường công?”.

Đứng trên gò đất cao, Vô Song quan sát đám cương thi này một chút sau đó trong ánh mắt hiện lên một tia hưng phấn.

Với người khác là cương thi nhưng với hắn toàn là mỹ vị.

Vô Song từng buồn khổ Bắc Minh Thần Công chẳng thể hút nội công được nữa nhưng mà hiện tại cũng chẳng khác gì hắn có Bắc Minh Thần Công trong tay cả, hắn có cả ‘biển’ ma khí để mà hấp thu.

.......Ở trong ngực Vô Song, Mục Niệm Từ lúc này cũng mở mắt ra, đập vào mắt nàng chính là hình ảnh cương thi, thứ hình ảnh mà cả đời nàng chưa từng nhìn thấy.

Cương Thi hình dáng thế nào?, toàn thân cương thi đúng là bị ma khí bao phủ thậm chí còn chẳng nhìn ra nổi mặt mũi bất quá trên người Cương Thi có rất nhiều khối da thịt bị lở loét, trên người bọn chúng không thiếu... dòi bọ.

Trên người Cương Thi không có máu, không có kinh mạch nhưng thịt thì vẫn còn, từ phần thịt thối trong người bắt đầu dẫn dòi bọ đến, nhìn buồn nôn vô cùng, thậm chí rất nhiều cương thi còn mất tay, mất chân, mù mắt, có con mất nguyên cả phần hàm dưới, đối với một nữ tử như Mục Niệm Từ thì đây chính là địa ngục nhân gian.

Thân thể Niệm Từ toàn bộ đều run lên, nàng thực sự sợ cái thứ này.

Cũng may Vô Song vẫn đang ôm lấy nàng, ánh mắt đầy tự tin.

“Niệm Từ, yên tâm mấy thứ này rất nhanh sẽ qua, nhắm mắt lại một chút”.

Niệm Từ nghe lời Vô Song, đôi mắt lại nhẹ nhắm vào.

Vô Song sau đó ra hiệu cho Cưu Ma Trí, hắn chậm rãi đặt Niệm Từ xuống.

Cưu Ma Trí biết ý cũng là đi đến trước mặt Niệm Từ bảo vệ nàng, hắn cũng biết Vô Song muốn cường công đám cương thi này.

Vô Song đứng trên gò đất cao, thân hình cực tốc lao về phía trước đồng thời trong đầu chậm rãi suy tính.

Dùng thực lực khoảng ngũ tinh của Vô Song muốn giết chết 20 con cương thi cũng tương đương 20 luyện thể cao thủ là cực kỳ dễ dàng đặc biệt đám cương thi trí não còn cực thấp kém, tất nhiên cho dù Vô Song có thể giải quyết đám cương thi này cũng không thể đảm bảo gây ra động tĩnh không lớn.

Hắn muốn làm việc này để cho thần không biết quỷ không hay liền phải vận dụng ma lực, nâng sức mạnh của mình từ ngũ tinh vượt quá thập nhị tinh, trực tiếp đạt đến đế vị.

Càng quan trọng hơn, Vô Song muốn nghiên cứu lại vết bớt của chính mình.

Vết bớt của hắn quả thực cực kỳ không tầm thường, chỉ dựa theo ý nguyện của Vô Song, từ lúc hắn lao từ gò đất xuống chỗ đám cương thi, cả người hắn cũng biến thành ma hóa.

Toàn bộ ma khí bao phủ cơ thể, có chẳng Tam Long sau lưng sẽ không hiện ra nữa.

Sau khi hoàn toàn tiến vào trạng thái ma hóa, Vô Song lại phát hiện ra đám cương thi vậy mà bất động.

Lúc Vô Song lao xuống, toàn bộ cương thi đều lao về phía hắn nhưng khi hắn ma hóa, đám cương thi lại coi hắn không tồn tại hay nói đúng hơn là coi hắn trở thành một phần đồng bọn vậy.

Nhìn thấy biểu hiện này của cương thi, Vô Song khẽ nhếch miệng, hắn chậm rãi đi đến trước mặt một đầu cương thi, quơ quơ tay trước mặt nó.

Cương thi vậy mà một chút chút phản ứng cũng không có.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, lại bắt đầu thử tung ra một quyền.

Một quyền trực tiếp đánh nổ đầu cương thi sau đó hắn lại biến quyền thành trảo, trong lòng bàn tay của hắn sinh ra hấp lực, hấp lực liền hút toàn bộ ma khí trong người cương thi ra.

Lần trước khi giết chết ác tăng kia, ma khí chảy xuống đất rồi biến mất trong đại địa, lúc này ma khí hoàn toàn không xuất hiện tình trạng như trước, đều bị Vô Song hấp thụ.

Thân hình cương thi gục xuống, hóa thành bụi phấn, về phần ma khí chạy ngược vào trong cơ thể Vô Song tuy nhiên có một lượng rất lớn ma khí trực tiếp bốc hơi, từ cơ thể hắn bay ra ngoài.

Lượng ma khí này quá tạp, cơ thể Vô Song vậy mà chỉ lấy phần tinh hoa nhất còn lại đều đào thải ra ngoài.

Về phàn lũ cương thi, sau khi thấy đồng đội của mình gục xuống, đều quay mặt ra nhìn Vô Song nhưng vẫn là không có một chút chút cử động nào.

Vô Song cứ như đang đi chợ vậy, hành tẩu trong đám cương thi, từng quyền đánh ra, mỗi quyền trực tiếp làm một đầu cương thi về với cát bụi đồng thời mỗi quyền lại làm ma khí trong người hắn ra tăng lên một chút.

......

Hôm nay sinh nhật mình, chương này hơi ngắn nhưng mọi người thứ lỗi nhé.

Hôm nay không còn chương nào đâu.

Quyển 2 - Chương 253: Thần Tiên Tỷ Tỷ (3)

Ở trên gò cao, Cưu Ma Trí là người nhìn rõ ràng nhất động tác của Vô Song, hiện nay có trời mới biết hắn kích động như thế nào.

Vô Song một đêm không ngủ thì Cưu Ma Trí cũng là một đêm không ngủ.

Cưu Ma Trí trong đêm nhớ về toàn bộ nhưng câu hỏi của Vô Song.

Nói trắng ra Vô Song căn bản không biết chút chút gì về Phật Sơn cả, hắn cứ như bỗng dưng xuất hiện tại Phật Sơn vậy, mọi hiểu biết của Vô Song về Phật Sơn đều cực kỳ mông lung, bất kể là người hay Thi Quỷ.

Từ điều này có thể biết Vô Song chắc chắn không tiến vào Phật Sơn quá lâu.

Tiếp theo là việc Vô Song ở trong nhân dạng, Vô Song... ăn đồ ăn, Vô Song chăm sóc cho Mục Niệm Từ, bất kể lời nói, suy nghĩ hắn đều quá mức giống một con người.

Ngoại trừ ma khí kinh khủng khiếp cùng với thực lực không thể tương trong trạng thái ma hóa ra, bình thường Vô Song chẳng khác gì con người.

Việc Vô Song là người hay là ma thì đến hiện nay Cưu Ma Trí còn chưa dám chắc, chưa thể phân định nhưng nhìn Vô Song giải quyết toàn bộ đám cương thi, trái tim Cưu Ma Trí liền đập thình thịch.

Nếu Vô Song là người chẳng khác gì nói... hắn là người duy nhất không sợ Thi, ít nhất là cương thi.

Hắn có thể liệp sát toàn bộ cương thi tại Phật Sơn mà không có bất cứ khó khăn nào.

Tại Phật Sơn nhiều nhất cũng chính là Cương Thi, trừ khi người bình thường chết đi để trở thành Nhục Thi ra thì hầu như bất cứ xác chết nào ở nơi này đều hóa thành Cương Thi.

Không màng đến những thứ khác, chỉ cần Vô Song có thể tiêu diệt đại đa số cương thì thì chỉ sợ từ nay về sau không còn Thi Triều.

Vô Song không biết Cưu Ma Trí đang nghĩ gì, thân ảnh của hắn rất nhanh trở lại bên cạnh Niệm Từ, bàn tay đưa ra nắm lấy tay nàng.

Niệm Từ cảm giác được hơi ấm truyền đến, mới chậm rãi mở mắt ra, lúc này trước mặt nàng căn bản chỉ còn một mảnh đất trống ngoài ra không còn gì cả.

“Cưu Ma Trí, theo ta biết ngươi nói là Thi Triều, vậy tại sao ta có cảm giác... không đúng?”.

Cưu Ma Trí đối với câu hỏi của Vô Song chỉ cười mà đáp.

“Công tử có điều không biết, Thi Triều cường đại nhất là buổi tối, vào buổi tối mới chân chính gọi là Thi Triều, về phần buổi sáng thì lại có chút thay đổi, đám Thi đều toàn bộ rút đi, rút khỏi trận doanh nhân loại sau đó chia thành các nhóm nhỏ phân bố mà tập trung”.

“Buổi sáng dưới tác dụng của ánh mặt trời, ma khí phải chịu ảnh hưởng nhất định vì vậy đám Thi này luôn có chút trì trệ”.

“Đây cũng là thời điểm thích hợp nhất để nhân tộc liệp sát Thi, theo kinh nghiệm của thuộc hạ mà xem so với ban đêm thì đám Thi này thực lực chỉ còn lại 8 thành, tiếc nuối duy nhất là ban đêm khi thi triều tấn công vẫn luôn có đại chiến nổ ra, nhân tộc vẫn luôn thảm chiến từ đó đến buổi sáng cũng không thể phát ra bao nhiêu sức lực truy sát đám thi này”.

“Điều đáng nói nhất, cao thủ đỉnh tiêm của nhân tộc đúng là có thể xuất ra tiêu diệt lũ Thi này có điều chỉ cần cao thủ đỉnh cấp xuất thủ, nhất định có Thi Quỷ cấp độ tương ứng hiện thân ngăn cản”.

“Dần dần hai bên đều bắt đầu tự hiểu lẫn nhau, lấy buổi sáng coi là thời gian hòa bình, ban đêm là thời gian sinh tử quyết đấu, dĩ nhiên buổi sáng nhân tộc vẫn là phái người ra liệp sát Thi, giết được bao nhiêu hay bấy nhiêu nhưng cũng khó mà ảnh hưởng quá lớn đến tình hình chiến trận”.

Một tay vẫn nắm lấy tay Niệm Từ, tiêu hóa từng lời Cưu Ma Trí nói.

“Vậy ý ngươi là, buổi sáng gần như không có nguy hiểm nào?”.

Cưu Ma Trí nghĩ nghĩ một chút, đúng là gật đầu.

“Công tử, lúc nãy ta hỏi ngươi muốn đi vòng qua hay trực tiếp diệt sát đối phương là vì có lo lắng, tao thủ Tư Tinh căn bản rất ít xuất thủ bởi khi bọn họ xuất thủ, khí tràng vừa ra nhất định sẽ hấp dẫn Ma Thi tiến đến đây, bản thân Ma Thi đã có thể không chịu uy hiếp của ánh sáng, chiến lực căn bản không thay đổi”.

“Ma Thi lại có thể điều động đại lương Thiết Thi cùng Cương Thi trong khi cao thủ nhân tộc lại chia trận doanh, rất khó điều động được số lượng tương ứng, đấy là còn chưa kể không ở trong doanh trại mà chủ động xuất kích không khác gì bỏ qua vấn đề địa lợi, nếu bị Quỷ Vương xuất hiện tập kích chỉ sợ không về nổi “.

“Bình thường thì không sao nhưng khi có Thi Triều, Tử Tinh cao thủ chủ yếu đều thủ trong trận doanh, đợi đến ban đêm bọn họ sẽ trở thành lực lượng chủ lực đối kháng Thi Triều”.

Gật đầu với Cưu Ma Trí, Vô Song hiện nay lại càng muốn một mực hành động.

Thi Triều sớm muộn gì cũng sẽ hết, nếu hắn có thể tận dụng lần Thi Triều này đoạt ma khí vậy liền tốt nhất, bỏ qua cơ hội này không biết bao giờ mới có thể gặp Thi Triều, quan trọng hơn từng giây từng phút ở Ma Sơn đều là từng giây từng phút nguy hiểm.

Hắn không muốn bỏ lỡ bất kể là một giây hay một phút.

“Niệm Từ, ta đưa muội đến chỗ Thất Công được không, yên tâm Đông Phương Bạch ta lần này nhất định không bỏ muội một mình, ta đã nói để ta phụ trách vậy từ nay về sau muội liền là nữ nhân của ta, ta càng không có lý do bỏ lại nữ nhân của mình”.

Mục Niệm Từ nghe vậy, bàn tay mềm mại càng nắm chặt tay Vô Song hơn.

Nàng là một nữ nhân cực độ truyền thống, nàng sẽ không như Hoàng Dung, không chủ động nói yêu một người, không chủ động điên cuồng vì một người, cũng không chủ động tranh một người, đây chính là nữ nhân truyền thống của xã hội phong kiến.

Nàng lúc này chỉ nắm tay Vô Song, một ngón tay chạm vào ngực mình sau đó lại ấn vào ngực Vô Song, ánh mắt đợm buồn nhưng cũng đầy kiên định.

“Muội đợi huynh về”.

Chỉ bốn chữ mà thôi, đơn giản vô cùng nhưng lại lấy đi toàn bộ dũng khí của Niệm Từ đồng thời như định hải thần châm đối với Vô Song, khiến hắn thật lâu không biết nói gì.



Một câu nói mà thôi nhưng cho Vô Song một cảm giác lạ lùng vô cùng.

Cảm giác lúc này phải nói thế nào?, Vô Song thời cấp 3 đương nhiên là học sinh giỏi, thời gian qua đi có rất nhiều thứ trong mái trường hắn quên nhưng cũng có rất nhiều thứ trong mái trường hắn nhớ.

Lúc này Niệm Từ làm Vô Song nhớ đến Thuyền và Bến.

Hắn là thuyền, nàng là bến.
Bằng một câu nói này, thuyền cho dù đi xa đến đâu, nhất định cũng sẽ quay về với bến.

Nhẹ vuốt mái tóc của Niệm Từ, Vô Song ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.

“Cước bộ nhanh hơn, lập tức đi tới trận doanh nhân tộc”.

........

Vô Song không tiến vào trong phạm vi trận doanh nhân tộc, hắn chỉ đứng ở đằng xa nhìn Cưu Ma Trí đưa Niệm Từ vào bên trong, đưa Niệm Từ tiến về trận doanh võ lâm.

Trong trận doanh nhân tộc chỉ sợ có không ít người quen với Vô Song, lúc này Vô Song tạm thời không muốn hiện thân.

Nếu hắn muốn ra nhập trận doanh đã chẳng muốn chia tay với Niệm Từ, đã chẳng đưa nàng cho Hồng Thất Công, tiến vào trận doanh đồng nghĩa với cơ hội ra tay của hắn càng ngày càng ít, hắn càng ngày càng vướng tay vướng chân, hắn hiện nay không muốn bỏ qua bất cứ một cơ hội thăng tiến võ công nào.

Không bao lâu lắm, Cưu Ma Trí lại hiện thân, đối mặt với Vô Song.

Vẻ mặt mang theo sự cung kính, Cưu Ma Trí cúi đầu lên tiếng.

“Công tử, thuộc hạ đã sắp xếp tiểu thử ở lại trong trận doanh võ lâm nhân sĩ, không biết công tử còn yêu cầu gì chăng?”.

Đối với Cưu Ma Trí gật đầu, Vô Song đáp.

“Nhớ, ngươi nhất định phải để Niệm Từ gặp Bắc Cái, nàng... ngoại trừ ta cũng chỉ còn một mình lão ăn mày mà thôi, ta cũng chỉ tin tưởng lão ăn mày chăm sóc nàng”.

“Nếu ai hỏi quan hệ của ngươi với nàng, cứ nói nàng là do ta gửi gắm cho ngươi là được, nếu có ai hỏi ta.. ngươi liền nói ta gọi Đông Phương Bạch”.

Cưu Ma Trí đương nhiên cũng biết tên của Vô Song có một chữ Bạch, dù sao Mục Niệm Từ thường thường vẫn gọi hắn như thế.

Ghi nhớ ba chữ Đông Phương Bạch, Cưu Ma Trí thực sự cảm thấy cái tên này hoàn toàn xa lạ, giang hồ từ khi nào có nhân vật bậc này?.

Có thể việc Vô Song ma hóa thì không tính nhưng võ công của Vô Song cũng siêu cấp đáng sợ, chí ít Cưu Ma Trí không tự tin có thể thắng Vô Song, loại cao thủ như Vô Song thực lực đã không thua kém gì một tuyệt thậm chí còn mạnh hơn, vậy vì cái gì vẫn cứ vô danh?.

“Vâng công tử, thuộc hạ nhất định làm đúng như công tử yêu cầu”.

Vô Song gật đầu, nghĩ nghĩ một chút lại đưa tay ra.

“Ngươi hiện nay giao bí tịch Hỏa Diễm Đao cho ta, về phần Hàng Long 15 chiêu đầu tiên, lúc này ta chưa có thời gian ghi lại, đợi thi triều rút đi ta sẽ lấy thân phận nhân sĩ võ lâm tiến vào trận doanh rồi tự mình liên hệ với nhau, sau đó liền giao cho người 15 chưởng pháp Hàng Long”.

Cưu Ma Trí căn bản không nghĩ ngợi gì, nếu Vô Song muốn cho dù cướp tuyệt học Hỏa Diễm Đao của hắn, hắn cũng không dám có ý kiến.

Từ trong ngực lấy ra một quyển bí tịch có điều Cưu Ma Trí sắc mặt lại ngại ngùng vô cùng.

“Công tử... bí tịch Hỏa Diễm Đao thuộc hạ chỉ có một bản này nhưng nó lại là chữ Phạn, hay là công tử cho thuộc hạ chạy về... vì công tử chép tay một bản chữ Hán?”.

Cái này cũng không phải Cưu Ma Trí cố tình, toàn bộ võ công Mật Tông đều là chữ Phạn, Cưu Ma Trí cũng biết chữ Phạn, vậy việc gì phải chép ra một bản chữ Hán?, chép chữ Hán chỉ dễ cho người Trung Nguyên có ý đồ xấu mà thôi.

Cưu Ma Trí vốn tưởng Vô Song sẽ đối với hắn trách cứ nào ngờ Vô Song trực tiếp cầm lấy bí tịch mà cười.
“Chữ Phạn, ta đương nhiên biết”.

Nói xong mặc kệ Cưu Ma Trí, Vô Song thân ảnh thoắt cái biến mất để lại Cưu Ma Trí gãi đầu không thôi.

“Đông Phương Bạch a Đông Phương Bạch, không biết ngươi xuất hiện là họa hay phúc, không biết là phúc cho nhân tộc hay họa cho nhân tộc đây”.

Thở ra một hơi, Cưu Ma Trí rốt cuộc quay đầu rời đi.

......

Thời gian cứ như vậy, lại trôi qua hai ngày.

Trong thời gian hai ngày nay, Thi Triều công kích càng ngày càng yếu, thậm chí rất nhiều cao thủ nhìn ra, Thi Triều chuẩn bị kết thúc.

Trong hai ngày này, Vô Song đương nhiên là người thu hoạch lớn nhất.

Bằng vào thiên tư của hắn, học Hỏa Diễm Đao cũng chẳng khó gì, có Hỏa Diễm Đao lại càng làm chiến lực Vô Song mạnh hơn một bậc, chí ít thủ đoạn công kích tầm xa của hắn trở nên phi thường đáng sợ.

Tất nhiên đáng nói nhất là chiến tích của Vô Song, trong khoảng thời gian hai ngày, hắn giết chết vài trăm đầu Cương Thi, vài chục đầu Thiết Thi đặc biệt là diệt sát 3 đầu Ma Thi.

Ma Thi đúng là rất mạnh, thực lực của Ma Thi theo hệ quy chiếu đặt tại Ma Sơn thấp nhất cũng là Tứ Tinh, mạnh có khi lên tới Bát Tinh có điều khi Vô Song ở trạng thái ma hóa có thể nói hắn ‘chấp hết’.

Hai ngày điên cuồng liệp sát, điên cuồng thu thập ma khí khiến cho ma khí của Vô Song càng ngày càng mạnh bất quá để đến được cảnh giới Tứ Long thì không rõ phải mất bao nhiêu thời gian.

Hấp thụ ma khí vào người lại liên tục sử dụng trạng thái ma hóa chiến đấu, Vô Song lại nhận ra thêm một điều.

Hắn ở trạng thái Tam Long, theo lẽ thường sau khi hấp thụ ma khí thì trạng thái này của hắn sẽ phải càng ngày càng mạnh tức là thực lực khi ma hóa của hắn càng ngày càng tăng bất quá rõ ràng không phải.

Hắn trải qua thời gian này, rõ ràng cảm nhận được ma khí liên tục tăng cường nhưng chiến lực khi ma hóa của hắn căn bản không thay đổi.

Trước đây Vô Song từng ở trong trạng thái nhất long, khi đó hắn ma hóa có thể so với ngũ tuyệt cao thủ, chiến lực khoảng tứ tinh đến ngũ tinh, nếu không phải lần đó Long đảo chủ sử dụng Đạo khí khiến ma khí trong người Vo Song điên cuồng bạo loạn trực tiếp khiến đầu hắc long sau lưng hắn càng thêm điên cuồng lại phối hợp với Long đảo chủ muốn từ từ mài chết Vô Song mà bắt sống, hắn chỉ sợ không cách nào thủ hòa được Long đảo chủ.

Sau khi đạt đến nhị long, kể cả chưa từng bước vào ma hóa thì Vô Song đại khái nhìn ra thực lực của mình khoảng ngũ tuyệt đỉnh phong, chiến lực rơi vào từ thập tinh đến thập nhất tinh.

Hiện nay hắn ở trạng thái tam long, nếu cứ lấy thước đo cũ mà tính, chiến lực của Vô Song rơi vào khoảng thập ngũ tinh tất nhiên đây chỉ là ước lượng bởi thực lực bước vào đế vị căn bản không có bất cứ cái gì cho ngũ tuyệt cao thủ có thể so sánh.

Vô Song chỉ rõ ràng cảm thấy, bất kể hắn tiêu diệt bao nhiêu Thi, gia tăng bao nhiêu ma khí, hắn đều không thể gia tăng chiến lực bản thân thậm chí hai ngày qua hắn còn tưởng tượng mình đang sai lầm.

Ngồi trên một bờ suối, dùng nước suối mát lạnh rửa qua khuôn mặt, lại rửa qua tay cùng chân của mình, Vô Song càng nghĩ càng cảm thấy kỳ.

Hắn hiện nay trong lòng chỉ có thể chuyển hướng về Quỷ.

Theo hai ngày qua hắn kiểm nghiệm, ma khí hấp thụ từ Thi không có cách nào gia tăng chiến lực của hắn, chỉ sợ hắn hấp thụ bao nhiêu cũng không thể đột phá lên cảnh giới Tứ Long.

Hắn thực sự muốn một đầu Quỷ Vương nhảy ra trước mặt mình, cùng mình quyết đấu, chỉ là tìm đâu ra Quỷ Vương ở cái nơi này?.

Cưu Ma Trí nói mỗi lần Thi Triều chắc chắn có Quỷ Vương xuất hiện nhưng hai ngày hắn đồ sát Thi Triều không cố kỵ, đến cả cái bóng của Quỷ Vương cũng không thấy.

Mang theo suy nghĩ miên man, Vô Song tiến cả người xuống nước lạnh.

Tính cách Vô Song vốn sạch sẽ, nếu có cơ hội hắn nhất định vẫn sẽ luôn lựa chọn tẩy qua cơ thể, dù sao hắn không chịu được bẩn.

Vừa tiến vào nước suối, không biết có phải ông trời trêu đùa hắn hay không, xung quanh liền có âm thanh vang lên, là tiếng người.

Hơn nữa tựa hồ còn đang chiến đấu.

Có một điều nữa nhất định phải nói, tại Ma Sơn này khả năng cảm ứng của bất cứ cao thủ đều sẽ hạ xuống trên diện rộng, Vô Song cũng không ngoại lệ.

Trong không khí đâu đâu cũng là ma khí, chỉ cần là nhân tộc thì khả năng cảm ứng đều bị ma khí làm ảnh hưởng, ma khí lơ lửng trong không trung vốn vô hình nhưng hiệu quả chẳng khác gì một tòa mê trận cỡ lớn cả.

Nếu Vô Song không hóa thân thành ma, hắn nhất định cũng chịu ảnh hưởng rất lớn, lại thêm trong đầu đang suy nghĩ mông lung, mãi đến khi hắn ngâm mình trong nước lạnh hắn mới phát hiện ra cách đó không xa có người.

Nghĩ nghĩ một chút, Vô Song rốt cuộc vẫn bất chấp, hắn ngửa đầu tựa vào một mảng rêu xanh bám trên tảng đá, toàn thân đều thả lỏng chỉ lộ từ phần cổ lên.

Mấy ngày qua, suốt từ lúc ‘A Thanh’ mang hắn đến Yến Kinh, bất kể là cơ thể hay tâm trí của Vô Song đều phi thường mệt mỏi.

Vô Song hiện nay đã rất mạnh, chỉ cần hắn ma hóa lên cho dù Quỷ Vương cũng bị hắn vặt lông như gà, cho dù Quỷ Đế trong truyền thuyết hắn chưa chắc đã sợ, đánh không được hắn cũng có thể chạy, tại Ma Sơn hiện nay chỉ cần Ma Vật kia không ra, hắn có tư cách thả lỏng.

Hắn cũng cảm nhận được xa xa kia đang có chiến đấu nhưng mà hắn sao phải quan tâm?,

Nếu đám người nhân tộc kia có thể thắng là tốt nhất.

Nếu chết hết là tại thực lực chưa đủ, hắn căn bản không lăn tăn.

Dĩ nhiên nếu đối phương vận khí không tệ chạy về phía hắn, hắn vẫn là sẽ ra tay.

Quyển 2 - Chương 254: Thần Tiên Tỷ Tỷ (4)

Vô Song ngâm mình trong nước lạnh, hắn đúng là không cảm thấy có gì đáng để quan tâm lắm.

Mái tóc trắng xõa ra đằng sau đồng thời Vô Song cũng bắt đầu nhận ra, mái tóc của hắn dài hơn trước.

Đã bao lâu rồi hắn chưa cắt tóc?.

Lúc trước kiểu tóc mà Vô Song lựa chọn vẫn luôn là tóc búi cao, hắn không mấy khi xõa tóc nhưng hiện nay hắn mới nhận ra, mái tóc trắng rốt cuộc đã dài quá cổ, mái tóc trắng của hắn hiện nay tết đuôi gà ở đằng sau cũng không khó khăn gì.

Vô Song đương nhiên nhận ra cách đó không xa đang có chiến đấu, chiến đấu giữa nhân tộc cùng Thi Quỷ.

Khoảng cách tương đối xa lại thêm từ trường Ma Sơn làm hắn khó lòng nhận ra thực lực phe nhân tộc bất quá thực lực phe Thi Quỷ hắn lại vô cùng rõ ràng, đại khái đều là Cương Thi, còn không có một con Thiết Thi nào.

Trong đám bằng hữu hay chí ít là người quen của Vô Song, quả thật không có bất cứ ai sợ hãi đám Cương Thi này, vì vậy nếu bị Cương Thi đẩy vào trạng thái nguy hiểm thì chắc chắn không phải người Vô Song quen.

Đã không phải là người hắn quen, hắn liền mặc kệ.

Sinh tử có số, lại thêm đây là Ma Sơn, có gan vào Ma Sơn, có gan đi săn Thi Quỷ thì nhất định phải có thực lực, thực lực không đủ cũng chỉ có cái chết.

Ước lượng thời gian khoảng 10 phút, Vô Song mới đứng lên, chậm rãi mặc lại quần áo, vẫn cứ là bạch y áo khoác đen, thú thật hắn không có quần áo để thay.

Đừng nói là quần áo mà vật dụng cá nhân hắn đều không có, hắn từ Đào Hoa Đảo rời đi quá gấp, một chút hành trang cũng không mang theo.

Bộ quần áo trên người trải qua chiến đấu thực sự không sạch sẽ gì, có điều tại nơi này không sạch sẽ thì cũng nhất định phải mặc vào.

Theo ý định của Vô Song, sau khi tìm được Quỷ Vương, hắn liền tìm bừa một thân phận mà ra nhập trận doanh võ lâm, chí ít đổi một chút đồ dùng cá nhân về.

Vô Song hiện nay cũng không đeo mặt nạ, hắn đi tắm thì đeo mặt nạ làm gì?.

Mặc quần áo xong, mái tóc vãn xõa ra đằng sau, bàn tay chậm rãi cầm đến mặt nạ thì động tác Vô Song hơi hơi khựng lại, hắn rốt cuộc cũng cảm nhận được có người bước vào phạm vi này.

“Ừ, cũng chạy được đến đây, có như là có chút nỗ lực, ra tay một lần cũng không sao”.

Tự nói với mình một câu, Vô Song lại buông mặt nạ xuống, từ bên hông lấy ra một sợi vải màu tím, bắt đầu buộc mái tóc của mình lên.

Dù sao cũng phải động thủ cứu người, buộc tóc lên liền thoải mái ra tay hơn một chút.

Buộc tóc xong, Vô Song lại cầm lấy mặt nạ, tiếp theo hắn đang định đeo mặt nạ lên lập tức liền sững người đến kinh ngạc, kinh ngạc đến mức toàn thân như chúng định thân thuật.

Tại sao lại như vậy?, rất đơn giản.

Từ trong tán cây có một thân ảnh cực tốc lao về phía Vô Song, tốc độ còn rất đáng sợ.

Tốc độ như vậy cho dù Vô Song cũng sẽ không coi thường tuy nhiên chưa đủ làm Vô Song kinh ngạc, cái làm Vô Song kinh ngạc là Vô Song lại có thể cảm nhận đại khái bộ pháp của người này là cái gì.

“Lăng Ba Vi Bộ”.

Nhếch miệng nói ra bốn chữ này, Vô Song trong lòng liền vui mừng.

Biết được Lăng Ba Vi Bộ ngoại trừ Lý Thu Thủy ra còn có thể là ai?.

Nếu vị nữ sư phụ này đến Ma Sơn, mọi việc lại càng dễ dàng hơn nhiều hơn nữa Vô Song cũng thoải mái hơn nhiều.

Hắn cũng buông tha ý định đeo mặt nạ, dù sao người quen cả cần gì đeo mặt nạ.

Giữ cái suy nghĩ này, Vô Song lại ngồi trên tảng đá, hai chân buông thõng xuống mặt nước, hắn thản nhiên mà đợi Lý Thu Thủy.

“Nàng mang theo một người?, là ai nhỉ?”.

Ngồi trên tảng đá, Vô Song vẫn đang cảm nhận người tiến đến, khoảng cách giữa hai bên lại rút ngắn một lần nữa, cảm giác của hắn liền rõ ràng hơn rất nhiều, hắn nhận ra tiến về phía mình thậm chí có hai người.



Một người đang dùng Lăng Ba Vi Bộ bế người còn lại tiến lên.

Vô Song đương nhiên thấy kỳ quái, bình thường Lý Thu Thủy thích nhất là độc hành, lần này dĩ nhiên lại mang theo người?.

Đè xuống chút tò mò này, Vô Song đầy hứng thú nhìn về phía cánh rừng sau đó càng ngày càng chắc chắn Lý Thu Thủy đến.

Người đang dùng Lăng Ba Vi Bộ nội công tương đối cao, có thể coi là đạt đến ngũ tuyệt cấp bậc bất quá cũng chỉ là cường giả nhất tinh mà thôi.

Nội lực cỡ này không cách nào so với Lý Thu Thủy nhưng mà hoàn toàn Lý Thu Thủy cũng có thể đang bị thương, cái này không nói trước được.

Nghĩ đến Lý Thu Thủy bị thương, Vô Song đứng lên, cũng vận lăng ba vi bộ muốn tiến đến, là người quen thì không thể không giúp.Hắn vừa đứng lên, dùng lăng ba vi bộ lại thêm mị ảnh thân pháp mà lướt trên mặt nước, từ ngoài nhìn vào căn bản không khác gì tiên nhân, thân ảnh đạp trên mặt nước rất nhanh lướt qua dòng suối sau đó tiến về phía cánh rừng.

Nào ngờ Vô Song vừa lướt qua dòng suối, người trong cánh rừng cũng lao ra.

Người này vừa xuất hiện, trực tiếp làm Vô Song lần thứ hai sững người thậm chí bất cẩn mà lùi lại một bước, dù sao tốc độ đối phương lao ra tương đối dọa người.

Một bước lùi lại vừa vặn rơi xuống dòng suối, bằng thực lực của Vô Song chắc chắn sẽ không ngã xuống, hắn thậm chí dùng chân khí tạo ra một màng ngăn cách với dòng nước, căn bản không khác gì ‘Hư Không Đạp Bộ’.

......

Người lao ra khỏi rừng cây dĩ nhiên không phải Lý Thu Thủy, đây là một nam nhân hay nói đúng hơn là một thiếu niên.

Thiếu niên này tuổi tác chỉ khoảng 17-18 đồng thời đang bế lấy một nữ nhân.

Thiếu niên tạm thời cũng không có nhìn thấy Vô Song, hắn còn đang quay đầu nhìn vào cánh rừng, giọng nói đầy lo lắng xen lẫn mệt mỏi.

“Vương cô nương... ngươi ở đây đợi ta, ta lại chạy đi đón A Châu cô nương”.

Thiếu niên này vừa nói xong, lại muốn quay đầu rời đi nào ngờ thiếu nữ gọi là ‘Vương’ cô nương kia đưa tay ra kéo lấy vạt áo của y.

Vị vương cô nương này dĩ nhiên nhìn thấy Vô Song, sau đó trong ánh mắt thậm chí biến thành kích động.

“Tiểu nữ Tô Châu – Mạn Đà Sơn Trang – Vương Ngữ Yên, Ngữ Yên xin tiền bối nể tình đều là nhân tộc mà xuất thủ cứu giúp biểu ca của ta”.

Giọng nói của nàng rất nhẹ nhàng, rất êm tai.

Nàng thân cao chỉ khoảng 1m65, còn kém Niệm Từ khoảng nửa cái đầu.

Nàng một thân áo trắng, phong cách ăn mặc cực kỳ ‘bảo thủ’ nhưng không thể che được vòng eo tinh mỹ đến cực điểm cùng với khí chất như thiên tiên của mình trái lại kết hợp với tà áo trắng trên người lại càng cho nàng vài phần thoát tục, vài phần thanh lệ.

Mái tóc búi cao ở trên, buông thõng ở dưới, mái tóc của nàng tương đối dài, chạm đến tận sống lưng.

Da thịt nàng trắng nõn như bạch ngọc, chỉ một chút da thịt lộ ra bên ngoài khởi lớp quần áo thậm chí lại làm cho người ta ẩn ẩn nhận ra vài phần ‘tiên khí’.

Nàng che nửa mặt trên, không thể nhìn ra được dung mạo của nàng nhưng chỉ riêng đôi mắt lộ ra không biết đã làm cho bao nhiêu nam tử siêu lòng.

Ánh mắt to tròn, lông mày lá liễu, trong ánh mắt tràn ngập sự tinh minh, ánh mắt nàng trong suốt, trong suốt đến mức cho người ta có cảm giác cái ánh mắt này nhìn rõ được vạn vật trong thế gian.

Đặc biệt nhất là nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt trái, không khác gì ‘vẽ mắt cho rồng’ cả.

Chỉ một dấu chấm nhỏ trên đuôi mắt thôi lại chạm đến sự hoàn mỹ.Ánh mắt mang theo sự cơ trí.

Ánh mắt mang theo nét mị hoặc.

Ánh mắt có nhu tình, có mật ý.

Ánh mắt có cả sự cứng cỏi, cố chấp.

Đây tuyệt đối là đôi mắt đẹp nhất Vô Song từng thấy, đôi mắt như tập trung vạn loại sắc thái trong thiên hạ.

Bàn về ánh mắt, ánh mắt của Tây Thi thậm chí còn đẹp hơn nàng nhưng ánh mắt Tây Thi thiên hướng mị hoặc nhân tâm, đi đến cực của sự mị hoặc.

Ánh mắt của nữ nhân này, lại làm cho Vô Song cảm thấy bình dị, cảm thấy nhẹ nhàng mà xinh đẹp một cách đặc biệt.

Ánh mắt của Tây Thi như rượu ngon, làm người ta như say như mê không cách nào thoát ra bất quá rượu nào cũng làm người ta say, sau cơn say cho dù là ai cũng cảm thấy sợ hãi với rượu.

Ánh mắt của nữ nhân trước mặt giống như trà, thanh lệ thoát tục, ngọt ngào dịu nhẹ, trà ngon làm người ta muốn nhâm nhi, muốn nhấp nháp, muốn từ từ thưởng thức, vị trà vào cuống họng nhưng hương còn nồng, cái vị thanh thanh còn vương mãi.

......

Vô Song thật ra... không cần phải nhìn mặt dưới của nàng, hắn thừa biết mặt dưới của nàng là thế nào.

Vô Song dám lấy mạng ra đặt cước, khuôn mặt nàng chính là nguyên vẹn Lý Thu Thủy đắp vào sau đó điểm thêm một nét chấm phá nơi đuôi mắt.

Rốt cuộc Vô Song cũng hiểu vì cái gì bức tượng trong Vô Lượng Sơn lại có nốt ruồi nơi đuôi mắt, thực sự như nét bút của thần vậy, quá mức hoàn mỹ.

Lý Thu Thủy thua là thua ở một dấu chấm nơi khóe mắt này.

Nàng như Tây Thi vậy có điều nàng vẫn còn có khoảng cách với Tây Thi.

Khi tỉnh rượu quả thực sợ với rượu nhưng mấy ai bỏ được rượu?, đây là sự đáng sợ của Tây Thi, biết là không đúng nhưng nàng khiến người khác không thể tự thoát ra.

Ánh mắt của Tây Thi... Lý Thu Thủy so không nổi.

Nếu Lý Thu Thủy mang theo đôi mắt của Tây Thi, nàng còn có thể liều cùng đôi mắt trước mặt so sánh, đáng tiếc nàng làm không được.

Về phần nữ tử họ Vương trước mặt, không cần nàng xưng danh, Vô Song vừa nhìn thôi đã biết nàng là ai.

Thần Tiên Tỷ Tỷ - Vương Ngữ Yên.

Còn kẻ đang hớt hả mồ hôi kia, còn ai ngoài Đoàn Dự?.

.......

Vương Ngữ Yên thật ra cũng không thấy dung mạo của Vô Song, nàng sau được Đoàn Dự bế xuống, lập tức thấy được Vô Song nhưng nàng chỉ chú ý Vô Song ‘Hư Không Đạp Bộ’.

Hư Không Đạp Bộ ngoại trừ cần tuyệt đỉnh khinh công ra còn cần nội lực siêu cường, ít nhất cường hơn biểu ca của nàng vài lần, không phải cao thủ nào cũng dùng được Hư Không Đạp Bộ nhưng mà đã dùng được Hư Không Đạp Bộ chắc chắn là cao thủ.

Vương Ngữ Yên cúi đầu một bái bất quá nàng lại không được Vô Song đáp lại, trong nội tâm liền lo lắng.

Tiếp theo nàng lại nghe thấy âm thanh của Đoàn Dự, âm thanh làm nàng cảm thấy phiền.

“Thần Tiên... tỷ tỷ”.

Vương Ngữ Yên cảm thấy câu nói này rất phiền, Đoàn Dự đã nói với mình không biết bao nhiêu lần, lúc này có mặt tiền bối ở đây, Đoàn Dự dĩ nhiên còn có tâm tình nói ra mấy câu này?.

Vương Ngữ Yên cảm thấy đây là không lễ phép, nàng chỉ sợ tiền bối bực mình mà quay người rời đi, khi đó biểu ca cùng A Châu làm sao bây giờ?.

Nàng ngửa đầu lên nhìn về phía Đoàn Dự, muốn khiển trách hắn nào ngờ Đoàn Dự cũng không phải đang nhìn nàng, Đoàn Dự dĩ nhiên đang nhìn về hướng dòng suối.

Vương Ngữ Yên nội tâm cảm thấy lạ, nàng quay lại nhìn về phía Vô Song, sau đó nội tâm nàng cũng cực kỳ bất ngờ.

Đầu tiên Vô Song quá trẻ.

Thứ hai... Vô Song quá đẹp.

Quyển 2 - Chương 255: Mộ Dung Phục

Nói về dung mạo, chỉ cần Vô Song không hóa trang, chỉ cần Vô Song không đeo mặt nạ, dung mạo hắn căn bản không ngại so sánh với bất cứ nữ nhân nào.

Ngoại trừ tồn tại dạng Hack như Tây Thi ra, đến cả Hoàng Dung hay Lý Thu Thủy còn cảm thấy ghen tỵ với dung mạo của Vô Song không thôi, chỉ xét khuôn mặt đẹp hắn chắc chắn không thua gì Vương Ngữ Yên chỉ là Vô Song chưa bao giờ muốn so dung mạo với ai mà thôi.

Nếu có một bảng xếp hạng dung mạo, Vô Song vẫn luôn tự loại mình ra nhưng chính hắn cũng biết khuôn mặt của mình có sức sát thương thế nào.

Hắn đã gặp qua tiểu Dương Quá, gặp qua tiểu Vô Kỵ, gặp qua Hồ Phỉ, gặp qua Quách Tĩnh, còn đây là Đoàn Dự.

Chí ít đã có 5 nhân vật chính trong Kim Dung nhìn thấy dung mạo của Vô Song, tất cả đầu không ngoại lệ, tuyệt đối đều chấn kinh.

Vương Ngữ Yên có thể áp qua được Lý thu Thủy vì đôi mắt của nàng, đôi mắt của nàng cho nàng một loại khí chất siêu phàm thoát tục mà Lý Thu Thủy không cách nào đuổi theo được tuy nhiên bàn về khí chất, Vô Song chưa từng ngại ai.

Hiện nay Vô Song đã là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể nhưng nhiều năm qua khí chất của hắn vốn do Tiên Thiên Chí Âm Thể rèn luyện mà ra, vốn đã không khác gì thiên tiên hạ phàm, hiện nay lại thêm Đạo thể càng cho Vô Song ẩn ẩn có một loại siêu phàm thoát tục.

Khí chất của Vương Ngữ Yên đến từ đôi mắt còn khí chất của Vô Song chính là toàn bộ.

Toàn bộ cơ thể hắn đúc thành khí chất cho riêng hắn.

Hiện nay Vô Song lại đang dùng Hư Không Đạp Bộ, càng cho hắn thêm vài phần ‘hiệu ứng’.

Đoàn Dự không phải Vương Ngữ Yên, hắn căn bản chẳng biết cái gì về võ công, nay thấy người đứng lơ lửng trên mặt nước, tất nhiên hoảng sợ, tiếp theo lại nhìn dung mạo của Vô Song, lập tức hô lên bốn chữ ‘Thần Tiên Tỷ Tỷ”.

Đoàn Dự bản thân dĩ nhiên không phải người chuyên tình gì, hắn yêu thích cái đẹp, yêu thích mỹ nhân.

Loại yêu thích này tương đối ‘dị’, ví dụ yêu thích của nam nhân bình thường là muốn chiếm hữu, muốn chiếm đoạt còn Đoàn Dự lại coi như trân bảo, coi như một tác phẩm nghệ thuật mà yêu thích.

Có lẽ hắn là người thuần túy thưởng thức cái đẹp nhất.

Tại Thiên Long Bát Bộ, theo Vô Song mà nói chính Đoàn Dự mới là người hợp với Tiêu Dao Phái thậm chí là nhân tuyển thích hợp nhất, đáng tiếc vận may nó vẫn cứ rơi vào đầu Hư Trúc.

Nhìn Đoàn Dự cùng Vương Ngữ Yên, Vô Song khẽ nhếch miệng mỉm cười.

Hắn vốn cứ nghĩ cốt truyện Thiên Long còn chưa bắt đầu dù sao Kiều Phong còn chưa làm bang chủ Cái Bang, sao có thể bắt đầu?, đáng tiếc hắn vẫn quên thế giới này bị bóp méo rất nhiều.

Bắc Cái hiện nay vẫn nắm quyền hành rất lớn, căn bản sẽ chưa buông quyền lực trong tay, Kiều Phong cho dù thực lực có vượt qua Hồng Thất Công nhưng danh vọng còn xa lắm mới bằng, quả thực khó mà làm bang chủ.

Cuộc đời của Đoàn Dự cũng bị thay đổi rất nhiều, tại thế giới này Đoàn Dự được Nam Đế nhất mực yêu thích, so với nguyên bản thực lực Đoàn Dự cũng chưa khác gì nhưng mà khi bé Đoàn Dự nuốt vào một con Chu Cáp, từ đó dẫn đến bách độc bất xâm có điều Chu Cáp vốn là kịch độc, người cứu Đoàn Dự khi đó đương nhiên là Nam Đế.

Nam Đế nắm được Tiên Thiên Công của Vương Trùng Dương, nội lực chí dương chí cương cực kỳ kinh khủng, bằng vào Tiên Thiên Công mạnh mẽ cứu lại Đoàn Dự một mạng đồng thời lại để Tiên Thiên Khí trong kinh mạch đoàn dự, dùng Tiên Thiên Khí ôn dưỡng cơ thể Đoàn Dự.

Đoàn Dự từ đó thể chất càng ngày càng tốt, thường thường lại theo Nam Đế tu hành, lấy kinh phật nhập võ, bản thân Đoàn Dự một chiêu một thức võ công cũng không hiểu nhưng hắn vì đi theo Nam Đế tu luyện dẫn tới nội lực cứ từng tầng từng tầng gia tăng, đều đều tháng qua tháng, năm qua năm.

Sau sự kiện Vô Lượng Sơn, Đoàn Dự nắm được Lăng Ba Vi Bộ cùng Bắc Minh Thần Công lại dựa vào Lăng Ba Vi Bộ, nội lực càng ngày càng mạnh.

Tại kiếp này Đoàn Dự thậm chí còn chưa gặp Chung Linh, chưa gặp Mộc Uyển Thanh, bản thân Đoàn Dự được Nam Đế mang đến Ma Sơn.

Nam Đế thực lực rất mạnh, từ khi nắm được Tiên Thiên Công thì thực lực của Nam Đế chỉ sợ xếp vào hàng cửu tinh, vượt xa toàn bộ những người khác trong ngũ bá hiện nay tuy nhiên nội lực như vậy Nam Đế vẫn chưa luyện thành Lục Mạch Thần Kiếm.

Đoàn Dự chính là người mà Nam Đế gửi gắm hy vọng, toàn bộ quá trình phát triển của Đoàn Dự đều là do Nam Đế từng bước từng bước mà tính.

Nam Đế không dạy võ công cho Đoàn Dự cũng chẳng dạy Đoàn Dự tuyệt học Nhất Dương Chỉ chính là vì muốn nội lực của Đoàn Dự dần dần đột phá tiên thiên, sau đó trực tiếp học Lục Mạch Thần Kiếm.

Lần này Đoàn Dự theo Nam Đế đến Phật Sơn ở trong trận doanh Phật Gia, hắn vừa vặn học được Lục Mạch Thần Kiếm, vừa vặn đủ điều kiện xuất kiếm khí ra ngoài bất quá không khác nguyên tác là bao, cơ bản vẫn ‘lúc nổ - lúc xịt’>

Đoàn Dự ở trong Phật Sơn, mỗi ngày niệm kinh văn tịnh hoa ma khí, ban đầu thì không sao nhưng dần dần có chút chán nản vì vậy mượn Lăng Ba Vi Bộ chạy ra ngoài.

Đoàn Dự cũng biết ở ngoài cực kỳ nguy hiểm, không dám chạy xa liền hướng về trận doanh giang hồ mà đi, sau đó ông trời vậy mà vẫn theo nguyên tác, để Đoàn Dự gặp mặt thần tiên tỷ tỷ của hắn – Vương Ngữ Yên.

......

Vương Ngữ Yên đáng lẽ cũng không thể tiến đến Ma Sơn chỉ là nàng trốn mẹ đi theo biểu ca.

Người ta nói Bắc Kiều Phong – Nam Mộ Dung, bản thân Mộ Dung Phục trên giang hồ cũng có danh tiếng rất lớn.

Mộ Dung Phục lại mang theo mộng phục quốc, điều Mộ Dung Phục cần nhất là danh tiếng cùng thế lực, hắn tất nhiên cũng muốn hướng về Ma Sơn, chí ít đến lấy một chút danh tiếng.

Mộ Dung Phục cũng tương đối khôn khéo, ngày thường nhất định sẽ không ra ngoài cùng Thi Quỷ chiến đấu nhưng mà đợi được Thi Triều này sắp rút đi, hắn liền hướng ra ngoài, muốn lập công trạng.

Mộ Dung Phục đi ra ngoài đương nhiên đám gia tướng cùng hai người A Châu – Ngữ Yên cũng đi theo, sau đó liền đến phiên Đoàn Dự cũng mặt dày bám theo.

Đội ngũ này cũng không tính là yếu, chỉ cần vận khí không quá kém thì sẽ không gặp nguy hiểm nào ngờ trên đường nhóm Mộ Dung Phục lại gặp phải Ma Nhân.

Ma Nhân cũng chính là lực lượng thứ ba tại Ma Sơn, là người bị dính ma khí quá nặng, ma khí nhập vào tâm dẫn tới không cách nào bình tĩnh, bị dục vọng chi phối mà hóa thân thành cuồng ma.

Ma Nhân cực kỳ lợi hại, lại thêm đám Cương Thi vây sát, Mộ Dung Phục hiện tại hoàn toàn có thẻ coi là tính mạng lâm nguy.

Đoàn Dự rốt cuộc nhờ vào Lăng Ba Vi Bộ mà mang Vương Ngữ Yên đột phá vòng vây, sau đó hắn liền lập tức muốn quay lại cứu A Châu thì lại bị Vương Ngữ Yên ngăn lại, sau đó Đoàn Dự nhìn thấy Vô Song.

Sự việc đại khái cũng là như thế.

......

Vô Song rốt cuộc bước lên bờ, hắn suy nghĩ một chút vẫn là cảm thấy nên cứu Mộ Dung Phục.

Nhắc đến Mộ Dung Phục... Vô Song còn chưa quên tại Vương Bản Sơn có Mộ Dung Thế Gia.

Phương Nam – Mộ Dung Gia.

Tại thế giới cũ của hắn, hắn không rõ Mộ Dung Phục cùng Kiều Phong ai mạnh ai yếu, truyền thuyết của Kiều phong rất nhiều nhưng truyền kỳ của Mộ Dung Phục cũng chưa bao giờ thiếu.



Cái tên Mộ Dung Phục này quả thực đáng để Vô Song tự mình đến nhìn một chút.

Tất nhiên ngoài nguyên do Mộ Dung Phục ra, Vô Song còn muốn nhìn Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Gia.

Đấu Chuyển Tinh Di tuyệt đối không yếu, là một trong những tuyệt học hàng đầu võ lâm, Vô Song lúc này hình như đúng là thiếu một môn lấy nhu khắc cương.

Nói đến lấy nhu khắc cương, ngoài Đấu Chuyển Tinh Di ra cũng chỉ còn Càn Khôn Đại Na Di cùng Thái Cực Quyền.

Càn Khôn Đại Na Di cùng Thái Cực Quyền thì thế giới này chưa từng tồn tại, cũng chỉ có Đấu Chuyển Tinh Di có khả năng tới nay.

Vô Song vừa động, tốc độ nhanh vô cùng, thoắt một cái hắn đã tới trước mặt Vương Ngữ Yên.

Thú thật, Vô Song tương đối lùn.

Vương Ngữ Yên cao khoảng 1m65 thì Vô Song cũng chỉ cao 1m71 mà thôi.
Nếu dùng ánh mắt nam nhân xem nữ nhân thì chiều cao của Vô Song căn bản chính là hoàn mỹ.

Còn với ánh mắt của Vô Song tự đánh giá chính mình thì thực sự quá lùn.

Đối mặt với Vương Ngữ Yên, hắn cũng chỉ cao hơn nàng nửa cái đầu mà thôi.

“Vương Ngữ Yên?, Mạn Đà Sơn Trang?”.

Nhìn thẳng xuống Vương Ngữ Yên, sau đó Vô Song cười cười mà hỏi.

“Mẫu thân của ngươi gọi là Lý Thanh La đúng không?”.

Vương Ngữ Yên ánh mắt trừng lên nhìn Vô Song, tên của mẫu thân nàng căn bản không ai biết.

Đã rất lâu rồi không ai gọi mẫu thân nàng là Lý Thanh La, tất cả đều gọi bà là Vương phu nhân.

Vương Ngữ Yên cũng chẳng biết xưng hô với Vô Song như thế nào, Vô Song quá mức trẻ tuổi nhưng kể cả biểu ca của nàng cũng không thể làm được Hư Không Đạp Bộ, cho dù nghe đồn Bắc Kiều Phong cũng không chạm đến cảnh giới này.

“Mẫu thân của Ngữ Yên đúng là gọi như vậy... không biết..”.

Vương Ngữ Yên đang tính nói gì thì Vô Song từ trong ngực áo lấy ra một chiếc nhẫn màu xanh, thản nhiên đeo vào ngón cái.

“Nếu mẹ ngươi là Lý Thanh La, thì ta không thể không giúp”.

Nói xong hắn dùng hai tay bế Vương Ngữ Yên lên, đồng thời liếc mắt nhìn Đoàn Dự, mũi chân điểm nhẹ vào mắc cá chân của Đoàn Dự.

Đoàn Dự chỉ cảm thấy phần chân mình tê cứng, lập tức ngã xuống.

“Lăng Ba Vi Bộ của ngươi không tệ nhưng mà vận động quá lớn, phần chân đã bắt đầu tổn thương, ngươi nếu không quay lại thì thôi, ngươi quay lại liền không ra ngoài được, đứng ở đây đợi đi”.

Vận lên Lăng Ba Vi Bộ, Vô Song mang Vương Ngữ Yên xuyên qua đường cũ, tốc độ cực nhanh.

“Chỉ đường đi, biểu ca của ngươi ở đâu?”.

Nằm trong ngực Vô Song, Vương Ngữ Yên hai tay đương nhiên đặt trong ngực hắn.

Đặt tay vào ngực Vô Song... Vương Ngữ Yên sắc mặt liền có chút mất tự nhiên, sau đó nàng... cứ như vậy mà dùng tay bóp.

Vương Ngữ Yên vốn tưởng Vô Song là nữ nhân nào ngờ khi áp tay vào ngực hắn chỉ thấy một vùng bằng phẳng, căn bản không có ngực.

Vương Ngữ Yên còn tưởng Vô Song dùng vải quấn quanh ngực, dù sao A Châu khi dịch dung thành nam nhân cũng thường thường làm thế.

Nàng tưởng tượng rất tốt, nào ngờ sau khi dùng tay một ấn, cũng vẫn là không có ngực.

Vô Song đang bế Vương Ngữ Yên liền dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn nàng.

“Ngươi làm cái gì vậy?”.

Vương Ngữ Yến ngượng chín cả mặt, nàng chỉ là tò mò mà thôi nhưng sau khi bị Vô Song hỏi liền biết mình làm việc hình như... không tốt lắm.

Vương Ngữ Yên cũng không ngốc, nàng thật sự đoán ra Vô Song là nam nhân, cũng như ngày trước Hoàng Dung có thể đoán ra vậy nhưng mà trên đời nào có nam nhân xinh đẹp như vậy?.

Nàng vậy mà chủ động sờ ngực nam nhân?.

Nàng vậy mà chủ động... chiếm tiện nghi nam nhân?.

Dùng dọng lý nhí mà đáp lời Vô Song.

“Không... không có gì, đúng rồi biểu ca của ta ở hướng đó”.

Để đánh tan sự xấu hổ Vương Ngữ Yên rốt cuộc nghĩ ra câu nói này.

Vô Song cười cười, cũng không để ý đến nàng, tiếp tục di chuyển.Vô Song quả thật bị Vương Ngữ Yên làm rung động nhưng mà hắn cũng chưa đến mức si mê nàng, chưa đến mức không có nàng là không được.

Vô Song đối với Vương Ngữ Yên có thưởng thức nhưng chỉ là thưởng thức mà thôi, nếu nàng không chủ động tiến lên, hắn sẽ không chủ động đưa tay ra đón tiếp nàng.

Vào trước làm chủ, Vô Song còn chưa đến mức bà cháu cùng thu.

Hắn hiện nay đã có chút mập mờ với Lý Thu Thủy, hắn cũng không muốn làm việc này thêm phiền phức.

.....

Theo tốc độ của Vô Song, rất nhanh hắn đã phát hiện ra phương hướng chiến đấu, hai tay vẫn bế Vương Ngữ Yên, chân đạp vào thân cây cả người bắn lên không trung, vững vàng đứng trên một cành cây mà nhìn xuống dưới.

Bên dưới quả thực Mộ Dung Phục đang bị vây vào hạ phong thậm chí là tuyệt đối hạ phong.

Mộ Dung Phục đang quyết đấu cùng một đầu Thiết Thi tương đương với đại tông sư cao thủ hơn nữa xung quanh hắn không thiếu Cương Thi đang liều mình tấn công.

Cũng may Mộ Dung Phục có Đấu Chuyển Tinh Di, còn có thể vừa đánh vừa lùi, tuy cực kỳ chật vật nhưng cũng chưa đến mức phải chết.

Sau lưng Mộ Dung Phục lúc này là đám gia tướng Đặng Bách Xuyên – Công Dã Càn – Phong Ba Ác- Bao Bất Đồng.

Bốn người này là gia tướng của Mộ Dung Phục, theo lẽ thường nhất định cũng phải vì Mộ Dung Phục chiến đấu, phải bảo vệ Mộ Dung Phục nhưng mà lúc này bản thân bọn họ cũng không thoát được, quanh bốn người chí ít cũng có hơn 10 đầu Cương Thi vây sát.

Bốn người tự thành trận pháp, dựa lưng vào nhau liều mạng phối hợp đồng thời bảo vệ một nữ tử ở khu vực trung tâm, nữ tử này không nói cũng biết, nàng chính là A Châu.

......

Vương Ngữ Yên nằm trong ngực Vô Song, nhìn thấy tình hình của biểu ca vẻ mặt liền biến sắc.

“Công... công tử, cầu người cứu biểu ca của Ngữ Yên”.

Ánh mắt của Vương Ngữ Yên rất độc, ánh mắt chẳng thua kém gì ngũ tuyệt cao thủ, nói trắng ra nàng là bậc thấy lý thuyết của Kim Dung, nàng đương nhiên cũng nhìn ra biểu ca cách thất bại không xa.

Nội lực của Mộ Dung Phục không còn nhiều, lúc này nhìn hắn sinh long hoạt hổ có điều đợi hắn cạn sạch nội lực, chỉ cần ma khí nhập thể, hắn chết chắc.

Im lặng không đáp lời Ngữ Yên, từ trên cao nhìn xuống... Vô Song đang quan sát Mộ Dung Phục.

Mộ Dung Phục là ai?, đây chính là một trong những nam nhân vật đẹp trai nhất thế giới Kim Dung.

Hắn một thân hoa phục màu xanh, mái tóc đen búi cao, cho dù bị vây vào hạ phong nhưng vẫn cho người ta một loại cảm giác đường đường chính chính, anh khí bức người đặc biệt khi hắn dùng Đấu Chuyển Tinh Di lấy nhu thắng cương lại ẩn ẩn mang theo khí thể đại cao thủ, từ vẻ ngoài mà xem căn bản không thể chê một điểm nào.

Mộ Dung Phục thật sự rất soái, độ soái của hắn vượt xa Đoàn Dự, có thể cùng Hoàn Nhan Khang liều mạng.

Hoàn Nhan Khang soái giống công tử nhà giàu, gia đình quyền quý, giống một cái hoa hoa công tử.

Mộ Dung Phục lại có vẻ văn võ song toàn, gia đình gia giáo... thậm chí mang theo vẻ đẹp của người quân tử chân chính.

“Ngươi biết không, nếu ta ra tay ta tất nhiên thu phí, ta từ trước đến giờ chưa từng làm chuyện lỗ vốn”.

“Ngươi cùng ta có thể coi là có chút quan hệ, ta cũng có thể vì ngươi miễn phí ra tay bất quá lần này độ khó vẫn là tương đối cao, nếu miễn phí ra tay ta cảm thấy mình bị thiệt rất lớn, không biết Vương cô nương muốn dùng cái gì đổi cho ta?”.

Vương Ngữ Yên ánh mắt nhẹ nhíu, nàng lần đầu tiên gặp tình huống này, nàng cảm thấy nam tử này căn bản không thể so sánh vởi biểu ca, không có phong độ của biểu ca.

Cứu người dĩ nhiên đòi thù lao?.

Vương Ngữ Yên thở ra một hơi đồng thời nội tâm liền xoắn xuýt, nàng biết dùng gì đổi đây?.

“Ta... ta biết rất nhiều võ công trong thiên hạ... ta có thể dùng bí kíp võ công đổi cho ngươi?”.

Nghe lời nói của Vương Ngữ Yên, Vô Song suýt nữa bật cười.

“Đấu Chuyển Tinh Di, ngươi có thể cho ta không, Vương cô nương?”.

Vương Ngữ Yên liền biến sắc, sau đó thực sự tức giận nhìn Vô Song.

“Ngươi chính là nhân lúc cháy nhà mà hôi của, lợi dụng người khác gặp khó khăn, Đấu Chuyển Tinh Di là tuyệt học của nhà Biểu ca, đừng nói ta không biết, cho dù ta có biết ta cũng không nói cho ngươi”.

Thấy nàng tức giận, Vô Song đưa tay ra búng nhẹ vào sống mũi của nàng, động tác này làm khuôn mặt xinh đẹp của Vương Ngữ Yên nhăn lại.

“Ngươi... ngươi làm gì, ngươi đừng quá đáng “.

Vô Song thản nhiên đặt Vương Ngữ Yên ngồi xuống, hắn cũng không có hứng trò chuyện với nàng, hắn lúc này chỉ nhìn hai thứ.

Đầu tiên là Đấu Chuyển Tinh Di của nhà Mộ Dung.

Thứ hai là một nữ nhân.

Chính xác ở đây có ba nữ nhân.

Vương Ngữ Yên – A Châu cùng với một nữ nhân có cánh.

Nữ nhân này Vương Ngữ Yên không cách nào phát hiện được, toàn bộ mọi người ở đây chỉ có Vô Song phát hiện được ra nàng.

Nữ nhân này thậm chí cực kỳ bá đạo, trực tiếp hướng ma khí về phía Vô Song, đầy khiêu khích.

Ma khí chất lượng cao đến dọa người.

Có tâm chồng hoa – hoa chẳng nở.

Vô tâm cắm liễu – liễu lại xanh.

Vô Song tìm Quỷ Vương suốt 2 ngày, nay không ngờ lại gặp được một đầu Quỷ Vương, hơn nữa còn là nữ Quỷ Vương.

Quỷ Vương này quả thực có vốn để bá đạo, có vốn để khiêu khích Vô Song, nó mạnh hơn Cưu MA Trí nhiều, chỉ sợ bước vào hàng ngũ thập tinh.

Nếu Vô Song không có khả năng hấp thụ ma khí, nếu hắn chỉ là cao thủ nhân tộc bình thường, quả thật quá mạo hiểm để cứu Mộ Dung Phục.

Hắn đòi Đấu Chuyển Tinh Di chỉ sợ cũng là bình thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau