CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 36 - Chương 40

Quyển 1 - Chương 36: Tứ sư huynh dâm tiện

Vô Song thật sự không ngờ hành động hôm nay của hắn lại làm Linh Tố xúc động đến vậy, nhìn khuôn mặt non nớt, nhìn đôi mắt to đen nháy kia chảy ra hai hàng nước mắt, Vô Song chỉ muốn ôn nàng vào lòng.

“Ngoan đừng khóc được không, hôm nay là sinh nhật ngươi nha, cười lên một chút mới đẹp”.

Linh Tố vẫn đứng đó, nàng thậm chí khóc càng ngày càng lớn hơn, cứ như vậy nàng úp mặt vào ngực Vô Song.

Cả Vô Song cùng Linh Tố đều có thể coi là trẻ con tiêu chuẩn, nếu không phải là Vô Song cao hơn Linh Tố một chút thì hiện tại quả thật là xấu hổ.

Cũng chẳng biết cô nàng kia khóc bao lâu, đến mức vạt áo của Vô Song thấm đẫm nước mắt, nàng mới từ từ dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ đỏ lên, sau đó chậm rãi ngước nhìn Vô Song.

“Xin lỗi... ta cũng không biết ta làm sao nữa... chỉ là từ bé đến giờ... chưa có ai vì ta làm sinh nhật cả”.

Vô Song sao có thể trách nàng, hắn lúc này dường như lại càng hiểu thêm về cô nàng này một chút, Linh Tố bên trong mềm yếu hơn hắn tưởng tượng nhiều.

Vô Song lúc này bỏ tay vào trong túi, lấy ra một tấm khăn tay màu trắng, cũng may Vô Song hắn tương đối thích sạch sẽ, hơn nữa khăn lau vốn là vật bất lý thân của Vô Song.

Đối với Quỳ Hoa Bảo Điển gần như lúc nào cũng phải mang theo một tấm khăn mềm, hơn nữa phải có khả năng thấm nước cực tốt, nếu để tay ướt hoàn toàn có thể dẫn đến sai lầm trong việc thi châm.

Vô Song trong phim từng có suy nghĩ, Đông Phương Bất Bại là vì tự cung mà nữ tính nổi lên, phi thường thích sạch sẽ, lúc nào cũng mang theo một cái khăn mỏng, đến bây giờ hắn mới biết mình trách nhầm vị Đông Phương Bất Bại này.

Dùng khăn lau nhẹ lên khuôn mặt mềm mại của Linh Tố, sau đó hắn nhẹ xoa đầu nàng.

“Không khóc nữa được không, hôm nay ta liền vì ngươi làm một món đảm bảo ngươi chưa bao giờ ăn nha”.

Bị Vô Song xoa đầu, khuôn mặt Linh Tố lại càng thêm đỏ, bất quá nàng cũng không có tiếp tục khóc.

Bàn tay mềm bị Vô Song nắm lấy, dẫn đến phía trước.

Không thể không nói, Vô Song hắn lựa chọn món ăn vô cùng chính xác, dù sao giữa trời mùa đông còn gì thích hợp hơn ăn lẩu?.

Ở thế giới này không có điện, không có nồi áp suất bất quá lại có lò luyện đan, Vô Song trước đây đã lén thử vài lần, quả thật hoàn toàn có thể dùng làm nồi lẩu.

Ở trên bếp lúc này, khi Vô Song mở nắp lò luyện đan ra, nước lẩu cũng đã bắt đầu sôi, mùi hương liệu không còn bị ngăn cản nữa lập tức bốc lên.

Linh Tố còn là lần đầu tiên thấy món ăn này, nàng có thể cảm nhận được mùi hương liệu bên trong, có chút mùi cay cay của ớt, lại có chút ngọt, hơn nữa giữa trời đông tháng giá, nàng lại thấy thật ấm áp.

Lúc này Vô Song cùng Linh Tố cũng không biết, trong thế giới của hai người còn có người khác tồn tại.

Ở xa xa, tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh chẳng biết tại sao đang lén lén quan sát bọn họ.

“Ngũ sư đệ, thật sự không ngờ thất sư đệ của chúng ta bề ngoài nhìn thật thà ngoan ngoãn như vậy không ngờ vẫn là rất biết cách cưa gái”.

Ngũ sư huynh – Thư Sinh cũng chậm rãi gật đầu, ánh mắt phi thường chăm chú nhìn về phía Vô Song cùng Linh Tố đang cười nói xa xa.

Thật ra mà nói, trong Vong Ưu Thôn bản thân ngũ sư huynh liền là đẹp trai nhất, ngũ sư huynh ngọc thụ lâm phong lại thường xuyên ăn mặc bạch y thư sinh trang phục, chỉ cần nhìn vào cũng có thể khiến rất nhiều mỹ nhân mê đắm.

Ngũ sư huynh ngày xưa cũng có thể nói là thư sinh chuẩn sách giáo khoa, cho dù đi đâu cũng vẫn là giữ phong độ, có điều từ ngày... từ ngày ngũ sư huynh đi theo đạo của tứ sư huynh căn bản liề không cách nào quay về được nữa.

Hài cái hàng này, nói trắng ra liền phi thường có chút dâm... tiện, tuyệt đối là tình trường cao thủ.

Tất nhiên trước đây Thư Sinh vẫn là một tờ giấy trắng, bất quá từ sau khi bị tứ sư huynh – Phán Quan bôi đen thì liền coi Lệ Xuân Viện là nhà.

Tất nhiên trong tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh của Vô Song đều tài hoa trác tuyệt, nếu ngoại trừ cái ‘máu sói’ trong người đi, hoàn toàn có thể coi là nhân trung long phụng.

Vô Song từng nghe Mẫn Mẫn sư tỷ nói, một chữ của tứ sư huynh không biết được bao nhiêu đại quan trong triều tranh nhau mua, một tranh của ngũ sư huynh không biết để bao nhiêu ngươi tranh nhau vỡ đầu chảy máu.Đây cũng là hai vị ‘đại tài chủ’ của Vong Ưu Thôn, gần như chi trả toàn bộ kinh phí bên trong Vong Ưu Thôn, dù sao hai người này chỉ cần thích, vàng bạc căn bản muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Lại nói đến tứ sư huynh của Vô Song lúc này, cũng không biết tại sao, càng nhìn Vô Song cùng Linh Tố ở xa xa, hai mắt càng tỏa sáng.

“Thư Sinh, hay là chúng ta kéo hắn nhập đạo được không, ngươi xem thất sư đệ của chúng ta tài nấu ăn liền không thua gì cung đình trù sư, sau này kể cả võ học hạng bét cũng không sợ không kiếm được tiền”.

“Quan trọng hơn ngươi nhìn kìa, tiểu tử kia phi thường có tố chất, mới có 7 tuổi đã biết cưa gái, so với sư huynh còn bản lĩnh hơn, năm đó ta bằng tuổi tiểu tử kia hình như vẫn còn đang chơi bắn bi đi”.

Thư Sinh nghe Phán Quan nói vậy, khuôn mặt hơi nhíu nhíu lại, sau đó quay lại nhìn sư huynh của mình.

“Sư huynh... hình như không tốt lắm đâu, hắn mói có 7 tuổi, nếu sư phụ biết chỉ sợ lão nhân gia đánh chúng ta không xuống được giường”.

Nhắc đến Vô Hà Tử, cả Vong Ưu Thôn có lẽ cũng chỉ có Mẫn Mẫn cùng Vô Song là không sợ hãi mà thôi.

Phán Quan nghe vậy liền khẽ mân mê cằm mình, ánh mắt có chút đăm chiêu.

“Sư đệ... nhìn thế nào tiểu tử kia cũng phi thường có tư chất, nếu để hắn đi theo đại sư huynh suốt ngày uống rượu căn bản là không được, nhị sư huyn quá chính khí, sống liền quá khổ, tam sư huynh lại quá thật thà, hắn học theo ai cũng là phí phạm a, về phần con bé Mẫn Mẫn kia thì coi như ta chưa có nói đến”.

Thư Sinh nghe vậy gật đầu, ánh mắt chớp chớp, cây quạt trong tay liền nhẹ phe phẩy.

“Sư huynh, tiểu tử kia, tiểu tử kia hình như lại đang chuẩn bị làm gì kìa”.

Tứ sư huynh đang thao thao bất tuyệt, vội hướng mắt nhìn về phía Vô Song cùng Linh Tố, lúc này hai mắt đột ngột tỏa sáng.

“Cao, thật sự quá cao, tiểu tử này liền đúng là lương tài mỹ ngọc”.

........

Nhìn theo hướng của Thư Sinh cùng Phán Quan, lúc này chỉ thấy Vô Song đứng lên, phi thường thần bí cầm trong tay một hộp quà.

Hộp quà đều được dùng giấy bọc, hơn nữa được bọc phi thường tinh tế cùng xinh đẹp, bên trân bốn mặt của nó, dĩ nhiên lại có cả khuôn mặt của Linh Tố, đương nhiên cũng chỉ là vẽ phác họa chân dung.Vô Song không dám tự nhận mình có đại tài gì, hắn không biết vẽ tranh sơn thủy hữu tình gì cho cam bất quá vẽ tranh chân dung vẫn là dùng được, ít nhất nhìn vào cũng tương đối giống Linh Tố, thế giới này không có giáy màu cũng không có bút màu, làm Vô Song trang trí tương đối mệt mỏi.

Về phần gói quà, kiếp trước hắn rất nghèo, cũng không thể nào ra hàng nhờ người ta gói quà, tích kiệm được chút nào hay chút đó, vẫn là tự tay mình làm tốt hơn.

Bên trên hộp quà này, có một đóa hoa màu tím đính ở giữa, hộp quà này nếu đặt ở thế giới trước liền dùng hai từ ‘nham nhở’ để hình dung, bất quá thế giới này, Linh Tố vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Trong mắt Linh Tố hiện lên một tia tò mò, nàng nhìn chằm chằm vào Vô Song sau đó lại nhìn vào gói quà, trong mắt bất giác hiện lên một tia yêu thích.

“Cái gì đây?”.

Vô Song mỉm cười, hắn chậm rãi xé lớp giấy xung quanh ra, điều này làm đôi mắt Linh Tố khẽ nhíu lại, nàng cảm thấy thật sự thích mấy hình vẽ của Vô Song, ít nhất đây cũng là lần đầu tiên có người vẽ tranh cho nàng.

Về phần tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh ở xa xa thì trực tiếp căng mắt ra nhìn, thậm chí có dấu hiệu lại gần hai người Vô Song cùng Linh Tố một chút, tất nhiên võ công của hai người rất cao so với Vô Song, hai người chỉ cần cẩn thận một chút, Vô Song liền không có cách nào phát hiện ra.

Khi từng lớp giấy bị bóc ra, bên trong có một chiếc hộp tương đối lớn, Vô Song cũng không để Linh Tố chờ đợi lâu, chiếc hộp gỗ cũng được mở ra.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Linh Tố, Vô Song chậm rãi lấy ra một chiếc áo khoác da hổ màu tím.

Dưới ánh nắng hiếm hoi chiếu qua những tán lá cây rừng, bộ áo màu tím kia trở nên thật yêu mị, cũng thật đẹp đẽ.

Vô Song thấy Linh Tố đứng sững ở đó, hắn mỉm cười rồi bước về phía nàng, chậm rãi vòng ra sau Linh Tố, có chút ôn nhu khoác lên đôi vai nàng.

Học Quỳ Hoa Bảo Điển tạm thời chưa thấy có ích lợi gì quá lớn trong cuộc sống, ích lợi lớn nhất mà Vô Song nhận ra lúc này là tài may vá của hắn hơn xưa gấp trăm lần.

Vô Song chưa dừng lại, hắn lại tiến về hộp gỗ, chậm rãi lấy ra thêm một cái mũ màu nâu, mũ này toàn bộ đều làm bằng lông chồn, so với Bôn Lôi Hổ thì chồn dễ kiếm hơn nhiều.

Chậm rãi giúp Linh Tố đội mũ, hắn mỉm cười với nàng.

“Thích không, tặng ngươi”.

Linh Tố ánh mắt lại tiếp tục như muốn khóc, nàng cũng không biết nói sao lúc này nữa, đôi bờ mỗi khẽ run lên.

Vô Song nhìn thấy đôi mắt to của nàng lại xuất hiện hai hàng sương mờ vội lên tiếng.

“Không khóc được không, khóc liền xấu nha, ngươi cười một cái được không “.

Linh Tố nhìn biểu cảm của Vô Song, nàng liền mỉm cười, một nụ cười tươi nhu hoa hướng dương mùa hè, bàn tay nhỏ nhắn lau đi đôi mắt sau đó trong sự ngạc nhiên của Vô Song, nàng kiễn đôi chân nhỏ lên, khẽ hôn vào má hắn.

Làm một loạt hành động này, Linh Tố đột nhiên quay đầu bỏ đi, lúc nàng quay đi khuôn mặt đỏ như quả táo chín vậy.

Nhìn Linh Tố bỏ đi, Vô Song cũng không đuổi theo giữ nàng lại, đôi chân của hắn như bị đóng đinh vậy, vẻ mặt của Linh Tố lúc nãy, làm Vô Song cảm thấy rung động thật sâu.

Rốt cuộc khi hắn bình tâm lại, cũng không thấy bóng dáng Linh Tố đâu nữa, hắn thở dài một chút, sau đó nhìn đống đằng sau hắn bày ra, liền gãi đầu.

“Cô ngốc này, cũng không ở lại giúp ta dọn dẹp 1 tay, đống đồ này bao giờ mới dọn xong”.

Vô Song cũng không biết, tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh của hắn ở đằng xa đều đang âm thầm đưa ngón cái với Vô Song, tứ sư huynh của hắn không ngờ còn chửi tục.

“Cao, thật con mẹ nó cao, tiểu tử này không kép ra nhập hội chúng ta liền là thương thiên hại lý, không thể để mấy tên kia làm hỏng cỗ mỹ ngọc này”

Quyển 1 - Chương 37: Sự Nghiệp Thánh Thư Vĩ Đại

Vô Song không biết đang bị hai sư huynh quan sát, hắn lúc này đương nhiên phiền lòng vì chính đống đồ mình bày ra, tuy đây là một mảnh đất trống nằm trong rừng, bình thường cũng sẽ không có người đi qua, tuy nhiên hắn vẫn là không thể không thu dọn đống này, đây là vấn đề về ý thức.

Đột nhiên Vô Song nghe thấy có âm thanh bước chân lại gần.

Theo quán tính, tay áo của Vô Song khẽ run lên, một chiếc kim châm rất nhỏ xuất hiện trong tay, sau đó hắn mới quay đầu lại.

Cho dù biết 99.99% là người quen của hắn ở Vong Ưu Thôn đến đây, bất quá 0.001% còn lại, Vô Song vẫn phải đề phòng.

Quả nhiên khi quay lại, kim châm đã lập tức biến mất trên tay hắn, thay vào đó là nụ cười cực kỳ vui vẻ.

“Tứ sư huynh, ngũ sư huynh, hai người về lúc nào vậy”.

Vừa nói xong, Vô Song lại nghĩ đến đống đồ sau lưng, cái biển hiệu ‘chúc mừng sinh nhật Linh Tố’ vẫn còn rành rảnh ở đó, Vô Song liền có chút không biết làm sao.

Quả nhiên Vô Song thấy tứ sư huynh nhìn chằm chằm vào hắn, khóe miệng cong lên một nụ cười, nụ cười làm Vô Song có chút nổi da gà.

Về phần ngũ sư huynh tương đối giữ phong phạm một chút, quạt trong tay phe phẩy, vẫn là đứng nguyên ở đó, có điều ánh mắt nhìn Vô Song vẫn hiện lên một tia dị sắc.

Tứ sư huynh đương nhiên sẽ không giữ ý như ngũ sư huynh, bản thân vị sư huynh này liền tiến lên, không kiêng nể gì liên tục vỗ vào vai Vô Song, vẻ mặt đầy tươi cười.

“Tốt, tốt, tốt, đúng là không nhìn ra, tiểu tử ngươi còn là cao thủ tình trường, thực sự là phi thường có tố chất nha, có muốn đi theo sư huynh học nghệ hay không”.

Vô Song ánh mắt chớp chớp nhìn tứ sư huynh, hắn đương nhiên biết tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh đã nhìn thấy việc lúc nãy hắn làm, chỉ là không biết hai người đã nhìn thấy bao nhiêu rồi mà thôi.

Tất nhiên Vô Song cũng sẽ không sợ hãi, chỉ là có chút ngại mà thôi.

“Tứ sư huynh, đệ với Linh Tố chính là phi thường thuần khiết... căn bản không có gì “.

Vô Song vừa dứt lời, một cây quạt giấy liền gõ vào đầu hắn.

“Tiểu tử này, ngươi chẳng nhẽ không nhìn ra, Linh Tố cô bé kia thích ngươi rồi?”.

Người gõ đầu hắn chính là ngũ sư huynh Thư Sinh.

Về phần tứ sư huynh cũng lập tức thêm lời.

“Bồi dưỡng tình cảm từ bé, đợi lớn lên liền thịt, tiểu tử ngươi tính đủ xa nha, sư huynh vẫn là ngưỡng mộ ngươi, tư chất như thế không thể nào để mấy lão cổ hủ kia làm hỏng được, thế nào đi theo hai chúng ta học nghệ chứ”.

Vô Song nghe vậy liền gãi đầu bất quá hắn cũng không quá hiểu rõ lời hai vị sư huynh đang nói.

‘Học Nghệ’ theo hắn hiểu liền là giống như theo Thần Y học y thuật hay lục sư tỷ Mẫn Mẫn học chăm hoa pha trà, nếu là loại học nghệ này đương nhiên hai vị sư huynh không cần nhắc hắn cũng muốn đi theo học tập, bất quá Vô Song cảm giác ‘học nghệ’ của hắn và ‘học nghệ’ trong miệng hai vị sư huynh liền không giống nhau.

“Sư huynh, người bảo ta học nghệ, rốt cuộc là học cái gì”.

Tứ sư huynh phi thường thần bí mỉm cười, nụ cười của hắn trong mắt Vô Song muốn bao nhiêu dâm tiện có bấy nhiêu dâm tiện.

“Cưa gái bảo điển, thế nào có hứng thú học không, sư huynh liền tốt bụng dẫn ngươi nhập đạo”.

Vô Song liếc nhìn tứ sư huynh một cái, thấy hắn căn bản không giống đang đùa, trong lòng liền thật sự xuất hiện 1 tia tò mò.

“Trên đời này vậy mà có cưa gái bảo điển?, chẳng nhẽ sách dạy chinh phục mỹ nhân?”.

Tứ sư huynh phi thường tự hào mỉm cười.

“Ngươi thì biết cái gì, sách này hiện nay chưa có, cũng không biết có ai có chung ý tưởng với ta không, ta liền muốn tập trung toàn bộ thiên tài cưa gái trong thiên hạ lại với nhau, cùng tạo ra một quyển thánh điển nha, như vậy liền để lại công đức cho đời sau, công đức vô lượng vượt xa đám cao nhân võ lâm kia”.

Lời tứ sư huynh nói cực kỳ bá khí, bất quá Vô Song cũng không có cách nào phản bác, mỗi người có một con đường riêng, hắn vốn không thể can thiệp, tuy nhiên nếu thật sự quyển sách mà sư huynh viết ra có thể áp dụng vào thực tế, liền quả thật để lại vô thượng công đức.

Vô Song hoài nghi, nếu quyển sách kia ghi lại tên tác giả, sau đó ‘may mắn’ tồn tại đến thế kỷ 21, chỉ sợ danh vọng của tứ sư huynh so với Khổng Tử chưa chắc đã thua kém bao nhiêu, tất nhiên tiền đề là quyển sách kia áp dụng được.



“Sư huynh, ta không ngờ mộng tưởng của ngươi lại lớn như vậy, ta thật phi thường ngưỡng mộ ngươi a, bất quá... bất qua sư huynh ngươi vẫn là viết một mình đi, sư đệ... sư đệ còn có nhiều việc để làm”.

Phán Quan làm sao có thể để Vô Song đi dễ dàng như vậy, lập tức nắm chặt lấy vai hắn.

“Hừ, tiểu sư đệ a, ngươi liền là lương tài mỹ ngọc, trợ giúp sư huynh hoàn thành thánh điển chính là thương thiên địa lý, sao có thể chối từ”.

Nói đến đây ánh mắt tứ sư huynh của hắn lóe lên.

“Ta biết tiểu sư đệ ngươi đi theo sư phụ muộn, sư phụ lão nhân gia tuyệt đối chưa truyền võ công cho ngươi đúng không?”.
Câu nói này quả thật là chính xác, Vô Hà Tử vẫn chưa dạy Vô Song một chiêu một thức nào, đương nhiên so với các sư huynh sư đệ khác, trên con đường võ học mà nói sư phụ liền ưu đãi Vô Song quá nhiều.

Nhìn tứ sư huynh nhất quyết không có dấu hiệu từ bỏ, Vô Song liền miễn cưỡng lên tiếng.

“Đúng, sư phụ chưa dạy đệ võ công bất quá...”.

Nào đợi Vô Song nói hết câu, tứ sư huynh của hắn đã cướp lời.

“Hừ hừ, vậy là được rồi, nếu tiểu sư đệ ngươi biết bỏ chỗ tối theo chỗ sáng, cùng nhập hội với sư huynh, sư huynh liền truyền cho ngươi vài chiêu võ công thế nào?, đương nhiên võ công ta truyền cho ngươi phi thường thích hợp với tôn chỉ của Vong Ưu Thôn chúng ta nha”.

Vô Song nghe vậy, trên khuôn mặt xuất hiện một tia hứng thú, hắn biết ‘tôn chỉ’ của Vong Ưu Thôn là gì.

Đã là người của Vong Ưu Thôn nhất định sẽ phải biết võ công, không ít thì nhiều, hơn nữa võ công phải hợp với kỹ nghệ của mỗi người, đây mới là điều đặc biệt.

Đại sư ca của hắn yêu rượu như mạng liền luyện Túy Quyền cùng Túy Côn.

Nhị sư huynh thích nhất đánh cờ đồng thời bản thân cũng mang theo sở trường ám khí, bất quái là loại võ công nào thì Vô Song không biết.

Tam sư huynh của hắn bản thân rất ít đụng đến võ thuật, bất quá chính ông ngoại từng nói cho Vô Song, Thần Y sư huynh cũng biết Dược Vương Thần Châm.

Tứ sư huynh bản thân thích nhất là thư pháp, nắm giữ một loại kỳ dị võ công gọi là Phán Quan Bút.

Ngũ sư huynh Thư Sinh thích nhất là họa, có thể dùng vạn vật làm bút, dùng vạn vật làm tranh, võ kỹ thành danh gọi là Đào Hoa Phiến.

Lục sư tỷ của Vô Song liền là đáng sợ nhất, nàng sở thích trồng hoa, vậy mà được sư phụ truyền cho Thiên Sơn Chiết Mai Thủ, tuy chỉ là một thức bên trong Thiên Sơn Lục Dương Chưởng không tính là hoàn chỉnh Tiêu Dao Phái võ học bất quá uy lực cực kỳ cường đại.

Nghĩ đến bản thân mình, Vô Song liền có chút trầm ngâm.

Không phải là Vô Song tham nhiều, hắn đã có Dược Vương Thần Châm cùng Quỳ Hoa Bảo Điển, bình thường người khác cả đời có lẽ cũng chỉ cần đến 2 bộ võ học này mà thôi. Vô Song hắn chỉ cảm thấy, thân là người của Vong Ưu Thôn, vậy mà không có nổi một loại võ công đi kèm kỹ nghệ, liền có chút... có chút lạc loài.

Thấy Vô Song ý động, tứ sư huynh đương nhiên sẽ càng không bỏ qua.

“Hì hì, sư đệ à, trong Vong Ưu Thôn chúng ta, ngươi sở trường liền là nấu ăn, sau này lớn lên chỉ sợ nhận được Trù Thần danh hiệu, sư huynh vừa vặn có một bộ võ công gọi là Bào Đinh Giải Ngưu Đao, một bộ đao pháp do chính Tống Triều Trù Thần – Duẩn Y sáng tạo ra, ngươi có hứng thú hay không?”.

Vô Song nhìn vẻ mặt mong đợi của tứ sư huynh, rồi lại nhìn ngũ sư huynh cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn, hắn liền chỉ có thở dài.

“Chỉ sợ lần này đệ lên phải thuyền tặc rồi, được ta đồng ý”.

Vô Song vừa nói xong, lập tức cả tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh đều vui mừng.

“Hì hì, Vô Song à Vô Sông, ngươi tuyệt đối không phải thất vọng về con đường ngươi chọn hôm nay đâu nha, vài năm nữa, sư huynh liền dẫn ngươi đi thưởng hết thanh lâu trong thiên hạ, cho ngươi phá.. “.
Tứ sư huynh nói đến đây, thấy sắc mặt Vô Song có chút khinh bỉ nhìn mình liền lập tức ho khan.

“Khục khục, ý của ta là cho ngươi khám phá ra lòng nữ nhân nha, càng hiểu rõ lòng nũ nhân, đại nghiệp ba huynh đệ ta càng dễ thành công”.

Vô Song căn bản liền cạn lời với vị tứ sư huynh này, hắn thật sự không biết nói gì nữa.

Tứ sư huynh thấy biểu hiện của Vô Song như vậy, liền gãi đầu cười hắc hắc.

“Sư đệ, ngươi vẫn là chưa nhìn thấy tán gái đại pháp diệu dụng đúng không, đã vậy sư huynh liền cho ngươi mở rộng tầm mắt”.

“Ngươi đã nghe anh hùng cứu mỹ nhân chưa?”.

Vô Song chớp chớp mắt nhìn tứ sư huynh sau đó gật đầu.

“Anh hùng cứu mỹ nhân, đây chính là cách để lại ấn tượng trong lòng mỹ nhân lớn nhất, thứ này ai mà chẳng biết...”.

Đáng tiếc tứ sư huynh của hắn lại xì mũi coi thường.

“Cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân, chính vì ai cũng biết nên ngươi càng không được làm theo nha, thời đại nào rồi còn anh hùng cứu mỹ nhân?, để sư huynh dạy cho ngươi một câu châm ngôn trong thánh thư”.

“Đánh được giả vờ đành hòa, Không bị thương giả vờ bị thương, không mất sức giả vờ kiệt sức”.

Vô Song mặt hiện dị sắc nhìn tứ sư huynh sau đó khó hiểu hỏi.

“Sư huynh, giải thích thế nào?”.

Tứ sư huynh phi thường chuyên nghiệp, lùi lại cách Vô Song ba bước chân.

“Để sư huynh ta làm mẫu cho ngươi xem, tiểu Vô Song, ngươi đánh ta một quyền xem nào”.

Vô Song đương nhiên sẽ không vì tứ sư huynh lo lắng, dùng tay không ra đòn căn bản không thể so sánh với dùng kim châm, sức sát thương của Vô Song vô hạn tiếp cận số 0.

Hắn cứ như vậy dùng nắm đấm nhỏ nhắn tung ra một quyền.

Tứ sư huynh cũng tung ra một quyền, hai quyền chạm nhau rất nhẹ, đột ngột thấy tứ sư huynh khuôn mặt biến sắc cực kỳ sinh động, mặt của hắn vậy mà dần dần chuyển sang tái xanh, sau đó phun ra một búng máu làm Vô Song triệt để chết lặng.

“Sư huynh, không thể nào?, ngươi... ngươi bị thương?”.

Nào thấy tứ sư huynh bị thương, lập tức đứng lên sinh long hoạt hổ.

“Hừ hừ, nhìn thấy tứ sư huynh của ngươi thể hiện chưa?, nếu ngươi gặp đối thủ, đánh bại hắn rồi thì sao?, cứu mỹ nhân rồi thì sao, người ta cũng không thể trao thân cho ngươi nha, cùng lắm hai bên để lại danh tính, ai về nhà nấy”.

“Làm theo cách của sư huynh ta mới là thượng sách, sau khi đánh bại đối thủ liền giả vờ đối thủ lợi hại, sau đó bản thân trực tiếp ‘trọng thương’, vừa có khả năng chiếm tiện nghi mỹ nhân, lại khiến mỹ nhân cảm động hơn nữa mỹ nhân không thể để mặc ‘ân nhân’ nha, ít nhất phải đi theo chăm sóc ngươi nha, như vậy không phải lại có cơ hội tiến thêm một bước?”.

Vô Song lập tức há hốc mồm nhìn tứ sư huynh.

“Cao, thật sự quá cao, tứ sư huynh cách này mà ngươi cũng nghĩ ra được?”.

Tứ sư huynh hất mặt đầy tiêu sái.

“Hừ ngươi còn chưa biết, cách này đương nhiên phải biến tấu”.

Nói xong Phán Quan đưa cổ tay về phía Vô Song.

“Ngươi đi theo tam sư huynh một thời gian, liền thử bắt mạch cho ta xem nào?”.

Vô Song đương nhiên không chậm trễ, liền bắt mạch cho tứ sư huynh, sau đó ánh mắt nhìn tứ sư huynh tràn ngập bái phục.

Mạch tượng của tứ sư huynh đập liên hồi, lại yếu ớt vô cùng, tuyệt đối là biểu hiện trọng thương sắp chết.

Tứ sư huynh sau đó dùng tay bấm quyết, ấn mấy cái vào người, vậy mà mạch tượng lại bình thường trở lại.

“Thế nào, tiểu Vô Song, có muốn đi theo chúng ta không, ta dạy ngươi chiêu kỳ thuật này, cho dù gặp phải Thần Y, chỉ cần diễn đủ tốt cũng có thể lừa được hắn nha”.

Vô Song lúc này thật sự cảm thấy, tứ sư huynh của hắn tuyệt đối là siêu cấp kỳ nhân rồi.

Quyển 1 - Chương 38: Thanh Y Thiếu Nữ

Đối với Vô Song mà nói sự việc ‘thánh thư’ trong miệng tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh có thể coi là nhân sinh một điểm vui vẻ bất quá hiện nay cũng không phải là trọng điểm về Vô Song hắn quan tâm.

Lúc này Vô Song lại tương đối thích thú với Bảo Đình Giải Ngưu Đao mà tứ sư huynh truyền lại cho hắn, loại võ công này khiến Vô Song phi thường ưa thích.

Bảo Đình Giải Ngưu Đao nói là ‘đao’ nhưng không bằng gọi là dao phay, loại dao lớn dùng để thịt lơn, thịt bò đương nhiên còn được biết với cái tên thân thuộc ‘Dao Mổ Trâu”.

Bảo Đình Giải Ngưu Đao không yêu cầu nội công cỡ nào mạnh mẽ, đây chỉ đơn thuần là một bộ ngoại công võ thuật, thậm chí đến nội lực cũng không cần bất quá vẫn làm Vô Song phi thường hài lòng.

Uy lực của Bảo Đình Giải Ngưu Đao cũng nằm ở một chữ ‘nhanh’, một loại khoái đao cực kỳ nhanh cũng cực kỳ tinh diệu, tương truyền Trù Thần năm đó chính là dùng dao này dóc thịt trâu, ông ta chính là mạnh mẽ dóc ra toàn bộ thịt nhưng lại không ảnh hưởng đến một phần ‘xương cốt’.

Từ khi hắn bắt đầu đi theo Âm Nhu cùng Khinh Linh lộ tuyến, Vô Song thường chú trọng đến tốc độ cùng tinh xảo, nếu Bảo Đình Giải Ngưu Đao thuộc loại dương cương võ kỹ hung mãnh vô cùng bản thân Vô Song chưa chắc nguyện ý đi học.

Đương nhiên còn một nguyên nhân rất trọng yếu, Bảo Đình Giải Ngưu Đao yêu cầu độ mềm dẻo của cổ tay phi thường cao, điều này không bàn mà hợp với Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn bản thân nắm giữ Quỳ Hoa Bảo Điển liền có thể dễ dàng hiểu được Bảo Đình Giải Ngưu Đao tinh túy.

.......

Ở lại cánh rừng gần 3 tiếng đồng hồ, Vô Song mới có thể coi là dọn dẹp xong, khung cảnh xung quanh một lần nữa trở nên thật yên tĩnh mỹ lệ.

Hắn khẽ vươn vai một cái, mấy ngày hôm nay vì Linh Tố sinh nhật hắn thật sự tương đối mệt mỏi, cho dù bản thân tu qua nội công cũng là không dễ chịu.

Cất Bảo Đình Giải Ngưu đao bí kíp vào trong ngực áo, ước thầm thời gian cũng gần đến trưa, Vô Song mang theo một đống đồ đạc lổn nhổn quay về Vong Ưu Thôn.

Khi hắn về đến cổng thôn, lúc này mới thấy có gì đó không đúng, không khí bên trong Vong Ưu Thôn hiện nay liền có chút khác thường.

Sự khác thường này tất nhiên là đến từ ‘con người’, hắn có thể nhận thấy không khí của Vong Ưu Thôn hiện nay náo nhiệt hơn mọi ngày nhiều.

Rất nhanh từ của Đông Vong Ưu Thôn đi vào bên trong, quả nhiên hắn có thể nhìn thấy ở trung tâm Vong Ưu Thôn, xuất hiện vài thân ảnh quen thuộc.

Vong Ưu Thôn tương đối nhỏ, nó giống một cái ‘xóm’ của Vô Song trong kiếp trước hơn là một thôn làng, trung tâm của Vong Ưu Thôn bình thường cũng là nơi mọi người trong thôn tụ tập nói chuyện to nhỏ, hơn nữa cũng là nơi Vô Song thường xuyên bày đồ ăn, mọi người cùng nhau ăn uống, tươi cười.

Ở giữa Vong Ưu Thôn hiện nay, ngoại trừ tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh ra còn có đại sư huynh, nhị sư huynh cùng cả tam sư huynh.

Rốt cuộc gần nửa năm đi ra ngoài, nhị sư huynh cùng tam sư huynh của hắn đã trở về, Vong Ưu Thôn nhân khí lại bắt đầu sung túc.

Tất nhiên Vô Song cũng biết, nhị sư huynh cùng tam sư huynh trở về ý nghĩa “Thẩm Tương Vân “ cũng trở về.



Thẩm Tương Vân cũng là người duy nhất trong Vong Ưu Thôn mà Vô Song chưa có dịp gặp mặt.

Thẩm Tương Vân nếu theo tuổi tác mà tính thì còn lớn hơn Vô Song một chút, nàng năm nay cũng coi như bằng tuổi Linh Tố, đã sớm 8 tuổi, tất nhiên qua dịp cuối năm này, nàng cũng liền 9 tuổi.

Thẩm Tương Vân tuổi còn rât nhỏ nhưng bản lĩnh lại không nhỏ, thậm chí nàng còn có phần vượt trội hơn Trình Linh Tố.Tương Vân từ bé đã lớn lên cùng cha, với dược liệu cùng y thuật cực kỳ nắm rõ, quan trọng nhất thiên phú của nàng cực kỳ kinh người, bản thân Thẩm Tương Vân liền là Tiên Thiên Thần Nông Dược Thể.

Bất kể Tiên Thiên Ách Nan Độc Thể hay Tiên Thiên Thần Nông Dược Thể đều là Dược Đạo tối cao thể chất, bất quá trong mắt người đời, Ách Nan Độc Thể thiên về độc dược một đường còn Thần Nông Dược Thể mới là chính đạo.

Cách suy nghĩ này cũng không phải là không đúng bởi chức trách của y sư vốn là cứu người, về mặt giết người hay hãm hại người khác vốn không phải là y sư mục đích ban đầu.

Lại nói về Thần Nông Dược Thể, bất kể là chăm sóc dược thảo hay luyện chế bổ đan đều cường hơn Ách Nan Độc Thể, loại này thể chất liền khiến Thẩm Tương Vân rất sớm đã bái nhập vào Thần Nông Cốc, trở thành Thần Nông Cốc chủ môn đồ.

Thần Nông Cốc chủ - Tôn Tư Mệnh liền có thể so với Dược Vương Cốc – Trình Hạo Thiên không thua không kém, hơn nữa Tôn Tư Mệnh đối với Thẩm Tương Vân vô cùng tốt, không có giống như ông ngoại của hắn đối xử với Linh Tố năm xưa, tổng kết lại về mặt dược đạo, Thẩm Tương Vân liền mạnh hơn so với Trình Linh Tố hiện nay.

Nhắc đến Thẩm Tương Vân, Vô Song mới nhớ ra hắn hiện nay còn là sư thúc của nàng, không biết cô nàng này có bị thân phận của Vô Song dọa sợ không, tất nhiên Vô Song sẽ không thực sự muốn nàng gọi hắn là sư thúc, căn bản quá già.

Vô Song trở về Vong Ưu Thôn với một đống đồ đạc trên người đương nhiên sẽ không dấu được mấy vị sư huynh của mình.

Nhìn thấy hắn trở về, Thần Y lập tức tay bắt mặt mừng lại gần hắn, về phần tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh chỉ tủm tỉm mỉm cười, trong ánh mắt tràn ngập thích thú.

Thấy thân hình béo mập của Thần Y lao tới, Vô Song cũng có chút cuống tay cuống chân, lập tức thả đống đồ trên tay xuống đất, sau đó bị Thần Y mạnh mẽ ôm vào ngươi.

“Ô ô Vô Song à ta thật sự nhớ sư đệ ngươi, nửa năm qua không được gặp ngươi ta liền thật sự rất nhớ, đồ ăn trên đường căn bản không sánh được với đồ ăn nguơi nấu a... sư huynh thật sự rất nhớ ngươi, nghĩ đến... nghĩ đến... nghĩ đến đồ ăn nữ nhi ta làm so với ngươi quả thực địa ngục với thiên đường”.

Vô Song nghe vậy, sắc mặt liền có chút đen lại, nửa câu đầu của Thần Y còn làm hắn tương đối cảm động, tương đối cảm thấy tình đồng môn huynh đệ, trái lại nửa câu sau triệt để khiến hắn không biết nói gì.

“Cha, người sao lại nói thế chứ, người ta nấu ăn đâu có tệ như vậy, hơn nữa... ngươi cũng không thể làm mất mặt nữ nhi như vậy chứ”.
Một giọng nói mang theo 3 phần trách cứ 7 phần ngượng ngùng vang lên bên tai Vô Song.

Lúc này Vô Song mới hướng ánh mắt về nơi âm thanh phát ra, có hai cô gái nhỏ cùng tiến về phía này.

Một người là Trình Linh Tố, Linh Tố cũng không mặc ‘quà sinh nhật’ của hắn dành cho nàng, hơn nữa khi nhìn thấy Vô Song, sắc mặt Linh Tố đỏ lên như quả táo chín vậy, nàng cơ hồ không dám nhìn thẳng vào mặt hắn.

Về phần cô bé đi bên cạnh Linh Tố lại khiến Vô Song lau mắt mà nhìn, cô gái này một thân áo xanh mềm mại nhẹ nhàng, thân hình cân đối cùng khuôn mặt thanh thoát, mái tóc màu đen nhẹ đung đưa theo gió.

Khuôn mặt của nàng rất thanh tú, tính về nhan sắc nàng tuyệt đối có thể đứng vào mỹ nhân hàng ngũ, cho dù mới 8 tuổi nhưng cũng khó che đi vẻ thanh lệ thoát tục của nàng, so với nàng thì dung mạo của Linh Tố trái lại kém rất nhiều.

Càng đáng nói hơn, nàng trời sinh mang theo một loại khí chất, một loại khí chất nhẹ nhàng như đám mây nhè nhẹ di chuyển trên trời.

Nàng xinh đẹp, nhưng không phải loại xinh đẹp đến yêu mị của Dạ Xoa, cũng không phải băng lãnh của Tiên Âm Cô Cô mà là một loại xinh đẹp hồn nhiên, nhẹ nhàng mà uyển chuyển.

Không cần nói, Vô Song cũng biết nàng là Thẩm Tương Vân.

Loại thiên sinh lệ chất của Thẩm Tương Vân rất đặc biệt, nàng không khiến người khác muốn chiếm đoạt, muốn sở hữu hay nhất mực chiều chuộng, nhìn vào nàng chỉ thấy sự yên tĩnh cùng thanh thản như cây cỏ mùa xuân trong gió, sự nhẹ nhàng đến từ tự nhiên này bất giác khiến người ta chìm đắm vào trong đó, như say như mê, khiến người ta muốn bầu bạn với nàng cả đời, cứ như vậy mặc kệ ngày tháng trôi qua.

Đây chính là sự đáng sợ của tự nhiên, của những thứ bình dị nhất.

Vô Song biết Thẩm Tương Vân chắc chắn có Dung Mạo Thiên Phú, loại cảm giác mà Thẩm Tương Vân mang lại cho Vô Song, tương đối giống Nhân Kiến Nhân Ái thiên phú.

Nhân Kiến Nhân Ái là loại dung mạo thiên phú có khả năng ảnh hưởng đến tâm trí người khác, đương nhiên ảnh hưởng thế nào phải xem khí chất cùng bản tâm của chủ nhân nó.

Ví dụ như Dạ Xoa, Vô Song không biết nàng có thiên phú này không bất quá nếu nàng thật sự có, tác dụng mà nàng mang lại cho người khác chỉ sợ là vô tận dục vọng, chỉ muốn bằng mọi cách sở hữu nàng, chiếm đoạt nàng.

Về phần Tương Vân, lại khiến người khác cứ như vậy bình yên ở bên nàng, bình yên cùng nàng một đời một thế.

Cho dù Vô Song là người sống 2 thế, cho dù bản thân hắn phi thường tự tin tố chất tinh thần của mình, ngày hôm nay nhìn thấy Thẩm Tương Vân liền trực tiếp cảm thấy sự đáng sợ của Dung Mạo Thiên Phú, nó đã vượt qua thường thức của Vô Song rồi.

Càng đáng sợ hơn, Vô Song thậm chí trực tiếp bỏ qua Linh Tố, trong mắt hắn lúc này căn bản chỉ có Thẩm Tương Vân, căn bản không coi Linh Tố là gì.

Đây vốn không phải con người Vô Song, lại càng không phải suy nghĩ của Vô Song, đây chính là sự đáng sợ của dung mạo thiên phú.

Nói thì chậm, mọi việc diễn ra rất nhanh, Vô Song mạnh mẽ cắn đầu lưỡi của mình, cảm giác đau đớn liền làm hắn thanh tỉnh lại, ánh mắt lập tức trở lại thanh minh.

“Đáng sợ, Dung Mạo Thiên Phú thực sự đáng sợ, khả năng thực chiến chưa chắc đã cao nhưng lại có thể công tâm”.

Nhân Kiến Nhân Ái đã mạnh như vậy, không biết Thương Thiên Thủ Hộ thì thế nào?, Vô Song vậy mà có chút chờ mong.

Quyển 1 - Chương 39: Xấu Hổ

Chính bản thân Vô Song cũng không biết, thiên phú dung mạo thật ra cũng không có đáng sợ như hắn tưởng tượng có điều Thẩm Tương Vân lại có Thần Nông Dược Thể, Thần Nông Dược Thể bản thân đã phi thường gần gũi với cây cỏ hoa lá khiến chủ nhân loại thể chất này cho người khác một cảm giác bình yên cùng thanh thản đến lạ, khi kết hợp với thiên phú dung mạo của chính nàng liền trở thành một loại tổ hợp mạnh mẽ.

Thẩm Tương Vân cùng Trình Linh Tố hai cô nàng này cũng chẳng biết thân thiết với nhau từ bao giờ, vậy mà tay trong tay với nhau lại gần mọi người, đương nhiên việc này cũng là dễ hiểu, dù sao cả hai đều là nữ tử, đều tinh thông dược lý đồng thời tuổi tác cũng tương đương nhau, dễ thân thiết cũng không có gì đặc biệt.

Khi Thẩm Tương Vân cùng Trình Linh Tố đến, Thần Y mặt có chút đỏ lên nhìn con gái cưng của mình sau đó gãi đầu.

“Tương Vân à, phụ thân cũng không phải chê bai tài nấu ăn của ngươi, chỉ là... chỉ là có chút khó nuốt mà thôi”.

Thần Y đương nhiên là giảm nói tránh, tài nấu nướng của Thẩm Tương Vân thực sự rất tệ, người trong Vong Ưu Thôn đúng là không mấy ai dám thử ăn đồ ăn của nàng, cũng chỉ có thể trách Thần Y quá đen đủi, mỗi lần Thẩm Tương Vân vào bếp người phải phụ trách giải quyết thành quả của con gái cũng chỉ có một mình ông ta.

Bình thường Thần Y cũng có thể bấm bụng cố nuốt bất quá kể từ khi ăn quen sơn hào mỹ vị của Vô Song liền cảm thấy đồ ăn của con gái càng trở nên kinh khủng hơn một bậc.

Thẩm Tương Vân nhìn cha của mình, khuôn mặt thanh tú phồng lên, cảm giác phi thường đáng yêu, nàng lúc này như hút hết cái nhìn của mọi người xung quanh, trực tiếp trở thành trung tâm của thế giới.

Đứng bên cạnh nàng, Linh Tố cũng cảm nhận được sự thay đổi này, nàng bất giác khẽ liếc nhìn Vô Song một chút.

Nếu là trước đây nàng sẽ không quan tâm đến dung mạo của Thẩm Tương Vân, cho dù nàng có xinh đẹp hơn nữa cũng thế, lại càng sẽ không quan tâm đến việc ánh sáng của mình bị Tương Vân đoạt mất, dù sao nàng vẫn thích đứng trong bóng tối hơn, nàng có chút ‘sợ’ tâm điểm đám đông.

Bây giờ lại có chút khác, tâm tư nữ nhân đôi khi rất dễ thay đổi.

Nàng lúc này thật sự sợ, nàng sợ Vô Song sẽ thích Tương Vân, sẽ bỏ qua nàng, cho dù hiện nay đối mặt với Vô Song nàng vẫn cảm thấy phi thường đỏ mặt, căn bản không dám liếc nhìn hắn bất quá Tương Vân lại khiến nàng cảm nhận được một tia uy hiếp.

Khi Linh Tố hướng về phía Vô Song, muốn quan sát ánh mắt của hắn thì đột nhiên Vô Song cũng quay đầu lại nhìn nàng, khiến Trình Linh Tố lại càng đỏ mặt, lại càng muốn quay đi.

“Hắn... chết rồi hắn nhìn thấy ta đang nhìn hắn rồi... trời ạ nhìn lén còn bị nhìn thấy, xấu hổ quá đi”.

Linh Tố thật sự cuống lên, xấu hổ lại càng thêm xấu hổ bất quá trong lòng nàng lại có chút ngọt.

“Tương Vân nàng ta xinh đẹp như vậy nhưng hắn vẫn nhìn ta... vậy là trong mắt hắn ta quan trọng hơn Tương Vân đúng không?”.

Nghĩ đến đây Linh Tố cảm thấy sắc mặt càng trở nên hồng nhuận, đôi má tiếp tục nóng lên,

Nếu Vô Song hiểu được suy nghĩ trong lòng Linh Tố hắn tất nhiên sẽ bật cười, Linh Tố đôi lúc tỏ ra quá mức trưởng thành nhưng có những lúc cô nàng này lại quá ngốc nghếch.

Vô Song nhìn thấy khuôn mặt đỏ hồng của nàng lúc này, trên khuôn mặt bất giác xuất hiện một nụ cười, cô gái này thật sự càng ngày càng làm Vô Song yêu thích.

........

Vô Song cùng Tương Vân là lần đầu gặp nhau, hắn còn chưa biết làm thế nào để nói chuyện với Thẩm Tương Vân thì cô bé này đã tiến lên một bước, trên mặt xuất hiện một nụ cười ôn nhu.

Những cô bé mới 8 tuổi bình thường sẽ không biết cái gì là thiên sinh lệ chất, lại càng không hiểu cách cố tỏ ra ôn nhu động lòng người, thứ khí chất của Tương Vâm liền từ bản tâm, liền là tiên thiên ưu thế.

Nàng ôn nhu mà đầy tự nhiên, bước đến trước mặt Vô Song, sau đó khẽ mở miệng, đầu còn có chút cúi xuống cung kính.

“Tương Vân gặp qua sư thúc”.

Giọng nói của nàng rất ngọt cũng rất nhẹ nhàng.

Vô Song bị nàng gọi là ‘sư thúc’ liền thật sự luống cuống, nếu xét về tuổi tác bình thường hắn có thể coi là sư thúc của nàng cũng không có quá tuy nhiên hiện nay lại khác, dù gì hắn mới có 6 tuổi, 6 tuổi đã làm sư thúc người ta, liền có chút không đúng lắm.

Nàng gọi hắn là sư thúc?, vậy hắn gọi nàng là cái gì?

Hiền chất?

Chất nữ?

Nghĩ đi nghĩ lại, Vô Song vẫn không biết rốt cuộc nên xưng hô với cô gái này thế nào cho tốt.

Ngay lúc này một cái quạt nhè nhẹ gõ vào đầu hắn, ở bên cạnh Vô Song, ngũ sư huynh phì cười.
“Vô Song tiểu tử ngươi có phải lại ngứa nghề rồi không, nhìn thấy Tương Vân của chúng ta như hoa như nguyệt liền không có cách nào nói nên lời?”.

Nói đến đây ngũ sư huynh lại nhìn Thẩm Tương Vân, cây quạt giấy trong tay nhè nhẹ gõ vào đầu nàng.

“Còn ngươi nữa Tương Vân, cái gì sư thúc chứ, ngươi nhìn ngươi còn lớn hơn tiểu tử này nữa, ngươi xem ngươi làm hắn luống cuống kìa, hắn già đến vậy sao?, gọi là tiểu sư thúc đi... uhm tiểu sư thúc danh hiệu này không tệ”.

Bị ngũ sư huynh nói, cả Vô Song cùng Thẩm Tương Vân có chút đỏ mặt, rốt cuộc Vô Song vẫn phải là người lên tiếng trước.

“Tương Vân, ngươi khỏe ”.

Thẩm Tương Vân cũng không biết nói gì, nàng lại một lần nữa cúi đầu.

“Tiểu sư thúc, ngươi khỏe”.

Lần gặp đầu tiên của Vô Song với Thẩm Tương Vân cứ như vậy kết thúc, để lại một tràng tiếng cười cho toàn bộ các sư huynh của hắn, việc này làm Vô Song xấu hổ không thổi.

.........

Vong Ưu Thôn có Thẩm Tương Vân cùng Vong Ưu Thôn không có Thẩm Tương Vân rất khác nhau, nàng như thổi vào thôn nhỏ này một luồng sinh khí tươi mát, đến nỗi tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh cũng không chạy đi hái hoa bắt bướm.

Không thể không nói, Thẩm Tương Vân rất dễ được lòng người, rất dễ lấy được thiện cảm của mọi người.

Lại nói Tương Vân trở về, mọi người trong Vong Ưu Thôn liền phải làm một việc – xây nhà.

Lúc trước Dược Vương cùng Linh Tố có thể ở lại nhà của Thần Y, bất quá lúc này Thần Y đã trở về hơn nữa Dược Vương cũng không thể ở nhờ nhà người khác mãi, lúc trước nhân lực xây nhà không đủ nhưng hiện nay đại sư huynh, nhị sư huynh, tam sư huynh, tứ sư huynh, ngũ sư huynh đều có mặt, việc xây nhà liền trở nên dễ dàng.

Tất nhiên xây nhà của thế giới này không có khó như xây nhà của thế giới tương lai, chỉ cần 5 người phối hợp với nhau lại thêm nguyên liệu đầy đủ, muốn xây một ngôi nhà cũng không phải việc khó khăn, nhanh thì 1-2 ngày, chậm thì 4-5 ngày liền có thể xây xong, dù sao Vong Ưu Thôn không thiếu trúc.

Bằng vào 5 vị sư huynh cố gắng, một căn nhà nhỏ dần dần được thành hình trong Vong Ưu Thôn, nhà của Dược Vương được lựa chọn xây gần nhà của Tiên Âm, dù sao mảnh đất trống gần nhà Tiên Âm cũng là lớn nhất, hơn nữa lại có thể càng thêm dễ dàng chiếu cố Vô Song.

Về phần Vô Song cùng Linh Tố, hai người căn bản không cách nào giúp xây nhà, cho dù có xin giúp 1 tay chỉ sợ cũng sẽ bị đuổi đi, bản thân Vô Song liền không nói nhiều, trong ánh mắt ngượng ngùng của Linh Tố cùng cái nhìn đầy ‘thâm ý’ của mọi người, hắn nắm lấy bàn tay mềm của nàng, đi thẳng về nhà bếp.

Nhìn theo bóng lưng của Linh Tố cùng Vô Song, lại ngó xung quanh tất cả mọi người, Tương Vân ánh mắt khẽ chớp động, sau đó cũng bắt đầu chạy theo ‘tiểu sư thúc”.

.........Vô Song cũng không biết, Thẩm Tương Vân lần này quay về Vong Ưu Thôn liền mang theo rất lớn tò mò với Vô Song.

Nàng dù sao cũng có thể coi là thiên tài, thậm chí thiên tài hàng đầu trong thiên hạ về dược đạo, tư chất của nàng quá tốt, khởi điểm của nàng cũng là quá tốt, trên con đường mà nàng đi nàng rất khó thua người khác có điều nàng không ngờ rằng, trong quãng thời gian không có mặt ở Vong Ưu Thôn thì Vô Song xuất hiện.

Vô Song là người mà phụ thân nàng luôn treo ở cửa miệng, điều này làm Thẩm Tương Vân vốn không thích tranh đấu trong lòng lại hiện lên một đoàn chiến ý nho nhỏ.

Lần này quay về Vong Ưu Thôn, thật ra người đầu tiên mà Tương Vân muốn gặp nhất cũng là Vô Song, đáng tiếc Vô Song lại ở trong rừng đến giữa trưa mới quay lại, nàng căn bản không có thời gian gặp hắn bất quá nàng lại gặp được Linh Tố.

Thấy một thiếu nữ cùng tuổi với mình, thân mang Ách Nan Độc Thể lại có hiểu biết về dược đạo kinh người, xuất thân từ Dược Vương Cốc, thử hỏi sao Tương Vân không muốn làm quen, muốn càng bàn luận nhiều một chút.

Nhìn thấy Linh Tố cùng Vô Song tay trong tay rời đi, Tương Vân cũng không có nghĩ nhiều, nàng liền chậm rãi đi theo hai người.

........

Trong trù phòng của Vong Ưu Thôn lúc này, Linh Tố cố hết sức rút tay khỏi tay Vô Song, như con thỏ nhỏ bị dọa sợ vậy, nàng nhìn Vô Song, ánh mắt đầy rụt rè cùng ngượng ngùng.

“Ngươi làm cái gì chứ... sao lại kéo người ta đi như vậy”.

Vô Song nghe nàng nói liền muốn bật cười bất quá hắn vẫn là phi thường nghiêm túc nhìn Linh Tố, sau đó tiến lên một bước.

Hắn tiến một bước, bản thân Linh Tố liền lùi một bước, cứ như vậy đến lúc lưng của Linh Tố dựa vào tường, nàng liền căn bản không thể lùi thêm.

Vô Song chống hai tay vào tường, tạo thành thế giữ Linh Tố lại, khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc nhìn Linh Tố.

“Ta muốn gì a?, ta muốn ngươi chịu trách nhiệm “.

Linh Tố sợ hãi nhìn Vô Song, ánh mắt chớp chớp.

“Chịu... chịu cái gì?”.

Vô Song khóe miệng cong lên.

“Ngươi xàm sỡ ta”.

Nghe đến đây Linh Tố nào chịu gật đầu, nàng lập tức phùng má với Vô Song.

“Ngươi bịa đặt, ta không có”.

Vô Song bật cười, hắn lại càng muốn trêu chọc cô gái này hơn, mỗi lúc thế này, Linh Tố thật quá mức dễ thương.

“Ngươi hôn má ta, vậy chẳng nhẽ không tính là xàm sỡ?”.

Linh Tố nghe vậy, khuôn mặt bất giác lại càng đỏ hơn, nàng... nàng liền không biết nói thế nào mới tốt.

“Ta không có... như vậy... như vậy không tính”.

Vô Song cũng chỉ đợi Linh Tố nói vậy, hắn ghé khuôn mặt xuống, nhẹ hôn lên má nàng, điều này làm khuôn mặt Linh Tố nóng ran, trong phút chốc nàng vậy mà không biết làm gì, cảm thấy chân tay mình thừa thãi vô cùng.

Đúng lúc này, cửa phòng bếp từ từ mở ra, Tương Vân nhẹ nhàng bước vào, ánh mắt xinh đẹp chớp chớp nhìn Linh Tố cùng Vô Song, sau đó khuôn mặt thanh tú khẽ đỏ lên.

“Tiểu sư thúc, ta.. ta chưa có nhìn thấy gì”.

Nói xong nàng lập tức đóng cửa lại, bỏ chạy mất dạng.

Quyển 1 - Chương 40: Quân Tử Tứ Nghệ

Sau sự kiện Tương Vân quay lại Vong Ưu Thôn thì cuộc sống của Vô Song có thể coi là yên bình vô cùng, thậm chí sướng như tiên.

Vì các sư huynh đều đã trở về, Vô Song lại có thể tiếp tục con đường học tập của mình, tất nhiên hắn sẽ không đi theo Thần Y sư huynh dù sao ‘hàng xóm sát vách’ của hắn hiện tại là Dược Vương, cần gì cứ đi hỏi ông ngoại là được.

Vô Song muốn là muốn đi theo nhị sư huynh, hắn muốn học đánh cờ.

Không phải tự nhiên mà Vô Song muốn học đánh cờ, trong đầu hắn bất giác nhới đến sự kiện Lôi Cổ Sơn – Trân Lung ván cờ, đây tuyệt đối là một cái Bug game thậm chí siêu cấp Bug game, Bug còn lớn hơn Đoàn Dự Bug nữa, Vô Song tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ.

Theo nguyên tác của Kim Dung, Hư Trúc võ công vốn thuộc dạng tam lưu cao thủ của Thiếu Lâm thậm chí tam lưu chưa chắc đã đạt đến vậy mà lên Lôi Cổ Sơn 1 chuyên lại nhận được 70 năm nội công của Vô Nhai Tử, chưa kể nội công đến từ Thiên Sơn Đồng Mỗ - Vu Hành Văn cùng Lý Thu Thủy, nói thẳng ra là một bước lên tiên, làm giàu trong 1 đêm.

Nếu với tư cách người xem, Vô Song cũng không có ý kiến gì, dù sao cơ duyên kỳ ngộ trong Kim Dung Thế Giới dành cho nhân vật chính thường thường cũng là như thế, ngã xuống vực còn nhặt được Cửu Dương Thần Công thì mấy chuyện khác cũng không lạ lắm, bất quá hiện nay hắn lại là một người sống trong thế giới này, vậy liền là không chấp nhận được.

Vô Song không phải là cái gì người tốt, Bug lớn như thế này mà không đi nhận tuyệt đối là có lỗi với bản thân mình.

Điều duy nhất mà Vô Song cảm thấy khó nghĩ là thời gian của thế giới này, thời gian ở đây loạn vô cùng, sự kiện trong Kim Dung có thể không đổi nhưng thời gian quá loạn, căn bản không biết bao giờ nó diễn ra.

Vô Song đến thế giới này cũng đã gần 7 năm, nhất là trong 1 năm gần đây hắn lại càng biết nhiều hơn về thế giới này, liền nghe được nhiều chuyện hơn, hiểu nhiều kỳ văn dân gian hơn.

Hắn biết Quách Tĩnh tồn tại, hắn biết Quách Tĩnh lúc này đã là danh chấn Tương Dương thành, hiệp uy vang danh thiên hạ - Quách Đại Hiệp, điều này từng làm Vô Song tiếc nuối không thôi, Quách Tĩnh dương danh đương nhiên sẽ đi cùng Quách phu nhân, Quách phu nhân là ai... không nói cũng biết.

Nếu như sự việc Quách Tĩnh không liên quan gì đến Lôi Cổ Sơn thì Vô Song biết thêm một nhân vật – Cái Bang tân chiến thần – Tiêu Phong.

Ông ngoại của Vô Song tầm mắt phi thường cao, muốn lọt vào mắt của ông ngoại tuyệt đối là nhân trung long phượng, kể cả Vong Ưu Thất Hiền cũng chưa bao giờ được ông ngoại khen một câu có điều Tiêu Phong lại được ông ngoại dùng từ ‘chiến thần’ để hình dung, đủ biết tại thế giới này danh vọng Tiêu Phong cao đến mức nào.

Theo hiểu biết của Vô Song, Tiêu Phong năm nay khoảng hơn 20 tuổi, mới bắt đầu dương danh thiên hạ nhưng khí thế cực cường, bách chiến bất bại, là võ lâm tinh tú thậm chí là ngôi sao sáng nhất võ lâm hiện nay.

Tiêu Phong bây giờ mới bắt đầu xuất hiện trên giang hồ, đồng nghĩa với Thiên Long Bát Bộ lộ tuyến vẫn chưa đi được quá xa thậm chí chưa bắt đầu, có điều chính vì Thiên Long Bát Bộ lộ tuyến chưa bắt đầu, Vô Song mới không biết rốt cuộc Tinh Túc lão quái – Đinh Xuân Thu đã ám hại sư phụ của mình chưa?.

Nếu Đinh Xuân Thu chưa ra tay, thiên hạ sẽ không có Trân Lung Ván Cờ, Vô Nhai Tử lúc này vẫn còn đang ở Tu Di Sơn – Tiêu Dao Phái.

Nếu Đinh Xuân Thu ra tay rồi, Vô Song cũng không biết ở trên Lôi Cổ Sơn đã xuất hiện Trân Lung ván cờ chưa hoặc cho dù Trân Lung ván cờ có xuất hiện, nếu không có phải đúng dịp mở ra, căn bản rất khó tiến vào.

Vô Song có thể coi là một fan của kiếm hiệp nhưng chỉ dừng lại ở mức yêu thích mà thôi, bảo hắn nói đại khái sự việc hắn sẽ nói được nhưng bảo hắn nói chi tiết từng sự việc diễn ra năm nào tháng nào, cách nhau bao nhiêu thì hắn chịu, từ đó hắn lại càng khó khăn xác định sự kiện siêu cấp Bug kia bao giờ diễn ra.

Quan trọng nhất, tất cả sự việc kia cũng chỉ là Vô Song suy đoán dựa trên kiến thức về Kim Dung thế giới, trong thế giới này mọi việc đảo điên thế nào... cái này Vô Song cũng không biết.

Thậm chí Vô Song suy đoán chưa chắc Đinh Xuân Thu đã dám ám hại Vô Nhai Tử, dù sao kể cả Tiêu Dao Tử chết rồi, Tiêu Dao Tam Lão mỗi người đi một nơi thì Vô Nhai Tử vẫn có một cái Vô Hà Tử đằng sau, Tiêu Dao Phái vẫn có một cái chỗ dựa kinh người, chỉ cần Đình Xuân Thu không quá ngu hẳn sẽ không đi gây chiến với Ngũ Đế cấp bậc.

Càng nghĩ, Vô Song càng thấy đau đầu, bất chi bất giác, hắn đã đến trước cửa nhà nhị sư huynh – Lôi Chấn.

Trong Vong Ưu Thôn, nhị sư huynh của hắn là chuẩn ‘nghiêm túc ‘ nhất, nhị sư huynh dáng người cao lớn, khuôn mặt chữ điền, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt luôn có một loại chính khí toát ra, làm người vốn không thích náo nhiệt, lại thích đọc sách, nhất là cổ thư.

Ở trong Vong Ưu Thôn, ngoại trừ đại sư huynh ra thì nhị sư huynh là người võ nghệ cao nhất, hơn nữa còn là ám khí cao thủ, làm người nghiêm nghị thậm chí là nghiêm khắc, cứ như đúc từ chính Vạn lão đầu ra vậy.

Nhị sư huynh rất ít lên tiếng, cũng chẳng mấy khi cười, nhị sư huynh mang lại cho Vô Song áp lực rất lớn thậm chí là ngột ngạt, hắn thất sự có chút không muốn lại gần nhị sư huynh.

Nếu ở kiếp trước của Vô Song, loại người như nhị sư huynh được gọi là ‘gia trưởng’, loại người phi thường lễ giáo thậm chí là cổ hủ thái quá, tất nhiên hiện tại không phải là kiếp trước của hắn, ở thế giới này khi nhắc đến nhị sư huynh liền phải dùng từ ‘quân tử’.

Vô Song vốn không phải là quân tử, làm quân tử quá mệt mỏi, hơn nữa hắn cũng không thích quân tử.

Đứng trước cửa nhà nhị sư huynh, Vô Song hít vào một hơi thật lớn, sau đó chậm rãi mở cửa ra.

Nhà của nhị sư huynh nằm trong một góc yên tĩnh của Vong Ưu Thôn, cực kỳ yên tĩnh cùng thanh cảnh.

Lúc này chỉ thấy nhị sư huynh đang mắc võng, trong tay cầm một quyển sách ánh mắt phi thường chăm chú.
Khi thấy Vô Song mở cửa, nhị sư huynh quay lại nhìn về phía hắn, ánh mắt có chút bất ngờ, sau đó chậm rãi ngồi dậy.

“Tiểu sư đệ?, ngươi đến đây làm gì?”.

Nhìn thấy Vô Song bước tới, Lôi Chấn không khỏi ngạc nhiên, trong đám sư huynh sư đệ của Vong Ưu Thôn, bản thân hắn là có quan hệ xa lánh nhất với Vô Song, đương nhiên cũng không phải hai người thù ghét gì nhau, chỉ là Vô Song thích náo nhiệt, Lôi Chấn thì không, lại thêm quãng thời gian trước Lôi Chấn đi theo Thần Y đến Thần Nông Cốc, từ đó giao tình giữa hắn cùng Vô Song lại càng nhạt.

Trong ký ức của Lôi Chấn, chưa bao giờ Vô Song đến nhà mình đi.

Thấy Lôi Chấn nhìn mình, Vô Song mỉm cười.

“Nhị sư huynh, ta đến là muốn học nghệ”.

Lôi Chấn nghe vậy, ánh mắt liền trở nên nghiêm túc, sau đó nhíu nhíu lại nhìn Vô Song.

“Tiểu sư đệ, ta nghe nói ngươi học y thuật bên cạnh lão tam, sao tự nhiên lại có hứng thú đi theo học nghệ?, ngươi nên nhớ quý tinh chứ không quý đa, tinh lực một người có hạn, ngươi cũng không nên ôm nhiều, một nghề cho chín còn hơn chín nghề, ngươi tốt nhất vẫn là trở về học y thuật cho tốt đi”.

Ngữ khí của Lôi Chấn phi thường nghiêm túc, hơn nữa Lôi Chấn cũng không có ý định dạy cho Vô Song, đây chính là cự tuyệt.

Tất nhiên Vô Chấn cũng có cái lý của mình, muốn đi thông một con đường vốn là phi thường khó chứ đừng nói đi thông càng nhiều con đường, Lôi Chấn lại không biết thuyết thiên phú mà Vô Hà Tử nói, lại càng không được biết ngộ tĩnh Vô Song tốt thế nào, từ chối Vô Song là đương nhiên.

Ngoài mặt nghiêm nghị nhưng nếu tính từ bản tâm, Vô Chấn không phải tiếc nghề mà là đang lo lắng cho Vô Song.

Vô Song làm người hai thế, hắn đương nhiên hiểu suy nghĩ này của nhị sư huynh, trong mắt hắn không có tức giận, chỉ có vui vẻ.

“Nhị sư huynh, thứ này sư huỳnh không cần lo lắng, sư đệ trời sinh thông tuệ, hơn nữa ở bên cạnh Thần Y sư huynh, sư huynh đã không còn gì để dạy ta”.

Lôi Chấn nghe vậy, ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó chậm rãi suy nghĩ một chút.

“Sư phụ lão nhân gia có biết không?, nếu sư phụ lão nhân gia đồng ý, ta cũng sẽ không giữ nghề”.

Lôi Chấn thật sự cũng rất muốn có người để truyền lại kỳ thuật của mình, cầm kỳ thi họa đối với võ lâm nhân sĩ mà nói – có cũng được mà không có cũng được.
Ở thế giới này cầm kỳ thi họa phát triển rực rỡ nhất là Tống Triều, sau đó đến Minh Triều đã bắt đầu thoái trào nhưng vẫn có rất nhiều người đọc sách theo đuổi loại nghệ thuật này bất quá khi Minh triều sụp đổ, nhà Thanh tiến vào Trung Nguyên thì cầm kỳ thi họa liền không còn quan trọng.

Cầm kỳ thi họa được coi là quân tử tứ nghệ mà quân tử tứ nghệ cũng là xuất phát từ nho giáo, nho giáo phát triển mạnh đương nhiên quân tử tứ nghệ sẽ phát triển mạnh mẽ tuy nhiên khi nho giáo không được trọng dụng, tất cả sẽ thay đổi.

Nhà Thanh cũng có tổ chức khoa cử tuy nhiên những năm đầu tiên phần vì là ngoại tộc phần vì thế lực hoàng thân quốc thích bên trong Mãn Thanh thực sự rất lớn, không cách nào gạt bỏ khiến con dân Đại Minh rất ít khi được vào triều làm quan, rất ít khi tham gia khoa cử.

Những năm gần đây Đại Thanh dần dần cắm rễ ngày càng chắc chắn, trải qua một đời Thuận Trị cố gắng, Hán – Thanh hai dân tộc đã bắt đầu hòa hoãn hơn rất nhiều, cũng không ít nhân vật quyền cao chức trọng bên trong Thanh Triều cũng xuất thân từ người hán, bất quá Thanh Triều không giống Minh Triều.

Thanh Triều không ủng hộ nho giáo, ít nhất là thời điểm này, việc ủng hộ nho giáo không khác gì xui khiến người hán tiếp tục phong trào phản thanh phục minh, loại việc này Thuận Trị tuyệt không chấp nhận.

Chính vì vậy khoa cử sau này cũng không còn quá chú trọng vào cầm kỳ thi họa, chú trọng chính là chân tài thực học, chính là lợi ích có thể mang lại cho quốc gia chứ không phải vài câu thơ phù phiếm.

Chính loại chính xách này khiến địa vị của ‘sĩ’ giảm mạnh, trái lại ‘công’ cùng ‘thương’ đều bắt đầu phát triển một cách thần tốc.

Không còn nho giáo áp chế, không còn cái gọng kìm ‘Sĩ’ ‘Nông’ ‘Công’ ‘Thương’ đè lên cổ khiến cho kinh tế Thanh Triều phát triển thần tốc, công tượng cùng thương hộ khiến ngân khố Đại Thanh càng ngày càng phình lớn, có kinh tế vững chắc, có quân đội mạnh mẽ lại có thểm một vị minh quân như Thuận Trị, gót chân của Đại Thanh càng ngày càng chắc chắn, cho dù phong trào Phản Thanh Phục Minh thủy chung vẫn còn tồn tại, nhưng cũng chỉ là một hồi mộng tưởng, rất khó tạo thành uy hiếp trực tiếp với Đại Thanh.

Trong loại tình trạng này, chữ ‘Sĩ’ không còn địa vị vốn có của nó, quân tử tứ nghệ cũng bắt đầu chưa từng có suy thoái, dẫn đến việc những người như Lôi Chấn càng ngày càng ít, muốn có thể tiếp tục truyền nghề xuống cho đời sau, liền bắt đầu trở nên khó khăn.

Vô Song cũng không biết tình hình của thế giới này, nhưng dựa trên lịch sử cùng hiểu biết của kiếp trước, Vô Song cũng có thể hiểu được phần nào hướng đi của Thanh Triều.

Thật ra mà nói, Đại Thanh thật sự làm rất tốt, với con mắt một người ngoài như Vô Song mà nói bất hể Thuận Trị, Khang Hy hay Càn Long đều là minh quân, hơn nữa Vô Song không phải người Trung Quốc, lại càng không quan tâm cái gì là Phản Thanh Phục Minh, Phản Minh Phục Thanh thì may ra hắn có chút để ý.

Trong mắt Vô Song, triều đình Đại Thanh không tính là xấu... bất quá Vô Song xuyên việt đến thế giới này thì lại khác.

Sự việc Thiên Long Sơn năm đó liền do Thuận Trị xuất thủ, liền do Thuận Trị ra lệnh, đoạn nhân quả này hắn cho dù có muốn hay không, hắn vẫn phải trả chỉ bởi cha hắn là Lệ Thương Thiên, chỉ bởi hắn đã bắt đầu tiếp xúc với Thiên Long Giáo, đã tiếp xúc với ông ngoại.

Lại nói đến Vô Song cùng Lôi Chấn lúc này, Lôi Chấn vừa nói xong thì Vô Song nhoẻn miệng cười.

“Nhị sư huynh yên tâm, ta chính là được sư phụ chỉ điểm nha, sư phụ liền muốn ta đi theo các ngươi học nghệ, sư phụ không có ở đây nhưng tam sư huynh có thể làm chứng nha”.

Lôi Chấn nghe vậy, trong mắt lộ ra một tia kinh dị, bất quá hắn sẽ vẫn lựa chọn tin tưởng lời nói của Vô Song, thứ nhất bởi Vô Song mới 6 tuổi, ‘đứa bé’ như vậy căn bản sẽ không nói dối, thứ hai lời nói dối này quá đơn giản, quá dễ để lộ ra.

Sau một thoáng suy nghĩ, Lôi Chấn liền gật đầu, thân hình cao lớn khẽ quay lại.

“Muốn học cờ của ta cũng không phải là việc dễ, không phải sư huynh coi thường ngươi, bất quá ngươi có sẵn sàng khảo nghiệm của ta hay không?”.

‘Pháp’ không thể khinh truyền, cái này Vô Song đương nhiên biết, đệ tử chọn sư phụ còn dễ hơn sư phụ chọn đệ tử nhiều hơn nữa Lôi Chấn càng nghiêm túc chứng tỏ hắn càng dụng tâm, hắn càng dụng tâm Vô Song càng có lợi.

Vô Song thản nhiên tươi cười với Lôi Chấn

“Nhị sư huynh, ta sẵn sàng tiếp thu kỳ nghệ của ngươi rồi, nhị sư huynh cứ khảo nghiệm”

........

P/s

(Thật ra trong nho giáo là quân tử lục nghệ: Lễ - Nhạc – Xạ - Ngự - Thư – Số)

Tuần này ngày 4 chương

3h chiêu - 6 chiều - 9h tối - 11h59 tối.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau