CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 356 - Chương 360

Quyển 2 - Chương 246: Địa Ngục (3)

Đêm tại Ma Sơn thực sự cũng không tệ, ít nhất có trăng có sao, không khí cũng cực kỳ dễ chịu.

Nếu không phải Vô Song vẫn có thể cảm nhận được ma khí mơ hồ xuất hiện hắn tuyệt đối cũng chẳng nghĩ đến mình đang ở trong Ma Sơn.

Giờ phút này, hắn có chút im lặng, ở bên cạnh hắn Mục Niệm Từ cũng là im lặng có điều ánh mắt nàng có biến hóa rất nhiều.

Có bất ngờ, có không thể tin nhưng càng nhiều là rung động.

Cũng chẳng biết im lặng bao lâu, Vô Song là người phá vỡ cái không khí khó xử này, hắn dùng một tay nâng cái đùi thỏ lên, hướng về phía nàng.

“Ngoan, ăn đi “.

Động tác này của hắn thật sự làm Mục Niệm Từ đỏ mặt, nàng ánh mắt chớp động nhìn Vô Song, rụt rè nói.

“Ngươi thật sự là Đông Phương Bạch?”.

Vô Song thản nhiên nhìn nàng rồi gật đầu.

“Chính xác”.

Mục Niệm Từ lại nghĩ nghĩ một chút, hướng ánh mắt nhìn về phía mái tóc của Vô Song.

“Màu tóc của ngươi không giống... tại sao tóc ngươi lại chuyển thành màu trắng rồi?”.

Khẽ cười, tay vẫn cầm cái đùi thỏ nâng lên.

“Lần đó là ta dịch dung, tóc của ta vốn màu trắng, ăn nhanh đi, nguội liền không ngon”.

Mục Niệm Từ vẫn dùng ánh mắt hứng thú rất lớn mà quan sát Vô Song. sai đó chậm rãi mở cái miệng nhỏ, khẽ cắn một cái, nàng rốt cuộc vẫn ăn rồi.

Nhìn cái miệng nhỏ của Mục Niệm Từ, Vô Song thật sự lại muốn hôn nàng một lần bất quá hắn cũng vẫn là nhịn được, cũng chỉ cười cười đầy ôn nhu giúp nàng ăn mà thôi.

Mục Niệm Từ thực sự ăn rất chậm, nàng ăn như mèo ăn vậy, mỗi miêng cắn chỉ từng chút từng chút một, đến một cái đùi thỏ nàng ăn cũng có cảm giác cố quá sức.

“Ta... ta không ăn được nữa, no quá rồi”.

Nhìn cái đùi thỏ trong tay mình thậm chí còn chưa hết lại nhìn hai con thỏ nướng gần như vẫn nguyên vẹn ở đó, Vô Song có chút cười khổ.

Hắn đương nhiên sẽ không nói gì chê trách Niệm Từ, nữ nhân mà, ăn ít cũng là dễ hiểu.

Hắn đưa một tay ra, từ trong ngực lấy ra một chiếc khăn mỏng, bắt đầu vì Mục Niệm Từ lau miệng, khuôn mặt của hắn gần như dán lại khuôn mặt của nàng, khoảng cách giữa hai người gần vô cùng thậm chí Vô Song còn nghe được cả tiếng tim đập không ngớt của Niệm Từ.

Niệm Từ không giống Hoàng Dung, nàng bên ngoài có vẻ mạnh mẽ hơn, có vẻ chấp nhất hơn nhưng nàng thật ra yếu đuối hơn Hoàng Dung nhiều lắm, nàng cũng chưa bao giờ là người giỏi làm chủ cảm xúc, giỏi che dấu suy nghĩ của bản thân mình.

Nếu phải làm ra so sánh, Hoàng Dung là dạng nữ nhân có thể giúp nam nhân phát triển sự nghiệp, Niệm Từ là nữ nhân thiên hướng nội trợ, thiên hướng chắm chồng dạy con.

Không thể không nói, tại Xạ Điêu thế giới, sự tồn tại đối lập của Mục Niệm Từ cùng Hoàng Dung cực kỳ thú vị, hai người đại diện cho phong kieenens cùng hiện đại.

Vô Song buông cái đùi thỏ trên tay ra, cũng dùng khăn lau tay của mình, đầy ôn nhu hỏi nàng.

“Thân thể còn đau không?”.

Mục Niệm Từ cúi đầu, lí nhí mà đáp.

“Đau, thân thể căn bản không cử động được”.

Vô Song gật đầu, một tay ôm lấy eo nàng, một tay nhẹ vỗ vai nàng.

“Thả lỏng cơ thể một chút, đừng chống lại, ta giúp nàng châm cứu, có thể giảm bớt một chút đau đớn, có lẽ ngày mai liền khá hơn một chút”.

Mục Niệm Từ lại thêm một lần nữa kinh ngạc nhìn Vô Song.

“Đông Phương Bạch... ngươi còn biết y thuật”.



Nói xong nàng lại mơ hồ cảm thấy gì đó, cái tên Đông Phương Bạch này thực sự rất hợp với nam nhân trước mặt, Bạch ở đây không phải là chỉ màu tóc sao?, màu tóc của Vô Song quả thực quá mức đặc biệt.

Ném cho Niệm Từ cái nhìn yên tâm, khóe miệng cong lên.

“Y thuật mà thôi, cũng không có gì xa lạ, ngoan nằm xuống, thả lỏng cơ thể một chút”.

Mục Niệm Từ cũng không chống lại Vô Song nữa, nàng ngoan ngoãn dịch chuyển cơ thể nằm xuống nền đất, sau đó để Vô Song thi châm trên người nàng.

Châm cứu thuật đúng là điều trị cơ thể rất tốt, quả nhiên không mất bao lâu Mục Niệm Từ liền cảm thấy thoải mái hơn không ít bất quá mí mắt của nàng càng ngày càng nặng, nàng càng ngày càng buồn ngủ, rốt cuộc cũng không chịu được nữa mà thiếp đi.

Mục Niệm Từ sau khi thiếp đi, Vô Song liền thu tay lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn về một phương hướng cách đó không xa.
“Không thể không nói, cho dù không biết ngươi là ai nhưng mà ta tương đối vừa mắt với ngươi, đợi ở đó bao lâu rồi, ra đi? “.

Vô Song vừa dứt lời, từ trong bụi cây lay động một chút, một thân ảnh chậm rãi mà bước ra.

Người này Vô Song không quen không biết nhưng mà hắn tương đối làm Vô Song cảm thấy thú vị.

Kẻ này đã xuất hiện ở đây trong thời gian tương đối lâu, chí ít là từ lúc Niệm Từ mở miệng ăn miếng thịt thỏ nướng đầu tiên, hắn đã xuất hiện.

Người này cũng không phải đến nghe lén hay quan sát gì Vô Song cả, hắn vừa xuất hiện thậm chí cố tình phóng ra một tia khí thế, vì vậy Vô Song mới có thể dễ dàng phát hiện ra đối phương.

Người này rõ ràng không muốn gây phản cảm với Vô Song cũng không muốn xen vào giây phút lãng mạn của Niệm Từ cùng Vô Song.

Đối phương thật sự có ý tứ.

......

Người xuất hiện một lần nữa là tăng nhân có điều trang phục khác tên ác tăng lúc trước.

Ác tăng lúc trương mặt áo vải, thoạt nhìn giống người Trung Nguyên về phần người này mặc một thân ma bố, có vài phần giống tây tạng lạt ma.

Người này vừa đến, cũng không kiệng dè gì mà ngồi xuống, dưới ánh lửa có thể thấy được dung mạo người này cũng không lớn, cũng chỉ khoảng chưa đến 30 tuổi.

Dĩ nhiên với cao thủ chân chính không cách nào từ dung mạo để phán đoán tuổi tác.

Kẻ này vừa ngồi xuống, khí tràng chưa ra nhưng lại cho Vô Song cảm giác rất mạnh, chỉ sợ gặp cao thủ.

“Bần tăng là cao tăng đến từ Thổ Phồn, nay đi qua nơi này bụng đói kêu meo meo, thí chủ không biết có thể cùng bần tăng chia sẻ chút mỹ thực này không?”.

Vô Song nghe vậy liền phì cười, người này tương đối thú vị.

“không phải người xuất gia không sát sinh sao?”.

Vị lạt ma kia nhanh chóng cười cười.

“Bần tăng đúng là không sát sinh, là thí chủ sát sinh không phải sao?”.

Vô Song lần này gật đầu, hắn cũng không phải dạng người ăn nhiều, ăn con thỏ vốn của Mục Niệm Từ đã đủ, con còn lại liền đẩy hướng lạt ma.

Lạt ma tiếp nhận thịt thỏ, cũng chẳng ngại nóng trực tiếp lấy hai tay nâng lên, dùng răng cắn mạnh.

Nếu Mục Niệm Từ ăn như mèo thì kẻ này ăn chẳng khác gì hổ, cả một con thỏ bị hắn cắn vài lần liền lộ rõ ra cả xương.

Nhìn hắn ăn... Vô Song thậm chí mất cả hứng ăn.

Ăn xong phần của mình, lạt ma lại nhìn đến con thỏ của Vô Song, lúc này Vô Song cũng chỉ vừa vặn xăn xong một cái đùi mà thôi.
Tất nhiên cái ánh mắt này của hắn khó mà che dấu được Vô Song, Vô Song thản nhiên lắc đầu.

“Không phải chứ, cao tăng Thổ Phồn ngươi chẳng nhẽ còn muốn nốt cả phần thức ăn của ta sao?”.

Lại ma nghe vậy sắc mặt hơi đỏ lên có điều hắn lại như đang nghĩ gì đó, một tay đánh thật mạnh vào đùi mình.

“Ha ha, bần tăng quên mất muốn hỏi thí chủ một câu”.

Không đợi Vô Song đáp lại, người này liền nói.

“Thí chủ trên thân Ma Khí rất nặng, ắt hẳn cũng đã biết việc gì xảy ra với mình, cái gì sơn hào mỹ vị thí chủ ngươi cũng không thể nào cảm thụ được, chi bằng nhường con thỏ này cho bần tăng, sau đó bần tăng liền chậm rãi đưa thí chủ quy thiên thế nào?”.

“Thí chủ vì nhân loại chiến đấu với ma vật, bần tăng vạn phần cảm khái có điều thí chủ hiện nay đã không thể cứu được, bần tăng liền dẫn độ thí chủ đến Tây Thiên Cực Lạc, dùng phật pháp của bần tăng sưu hồn phổ độ đưa thí chủ sang Tây Thiên vẫn là làm được, không biết ý thí chủ ra sao?”.

Kẻ này thực sự rất không tầm thường, hắn từ xa mà đến cũng chính là cảm nhận được ma khí của Vô Song.

Tất nhiên lúc này những cái mà hắn nói Vô Song vẫn chưa hiểu, hắn đầy hứng thú mà hỏi.

“Nga, hóa ra là vậy, đại sư từ xa đến đây chẳng nhẽ là để phổ độ ta?”.

Lạt ma kia cười cười mà gật đầu.

“Bần tăng cảm nhận được ma khí ngập trời, vốn tưởng một đầu Ma Thi lại xuất hiện nhưng hóa ra thí chủ vẫn chưa hoàn toàn nhập ma “.

“Bần tăng cũng cố ý quan sát thí chủ một phen, vừa vặn thấy cảnh thí chủ đối tốt với vị nữ thí chủ kia, trên người nữ thí chủ kia vẫn chưa bị ma khí nhập thần, vừa nhìn cũng biết là do thí chủ bảo vệ, sau này vị cô nương kia liền để bần tăng chăm sóc đi thôi, bần tăng hứa với thí chủ sẽ đem nàng ra khỏi Ma Sơn, sau này nhất định chiếu cố nàng một hai”.

Nói xong lại nhìn về phía con thỏ nướng kia, chép miệng một cái.

“Vì con thỏ này, bần tăng tuyệt đối làm rất nhẹ nhàng, thí chủ nhất định sẽ không đau”.

Vô Song suýt nữa phì cười, đối phương có lẽ cảm nhận được ma khí mà muốn đến đây giết Vô Song có điều giết người cũng có thể nói thành đạo lý bực này?, không hổ là cao tăng nhà phật.

“Ngươi vì cái gì nghĩ ta sẽ buông tay không phản kháng, hơn nữa ma khí nhập thân thì sao?, không phải hiện tại ta vẫn rất tốt đẹp sao?”.

Lạt ma khựng người lại, quan sát Vô Song từ đầu đến cuối, ánh mắt càng ngày càng nhíu chặt, rốt cuộc đầy ngưng trọng mà nói.

“Thí chủ ắt hẳn tinh thông phật đạo, đến tận bây giờ vẫn giữ được đầu óc thanh tịnh, thực sự làm bần tăng ngưỡng mộ không thôi nhưng thí chủ cũng nên hiểu, ma khí nhập thân là gì”.

“Thí chủ ma khí rất nặng, sát khí cực cường, chỉ sợ một đời này chém giết vô số, chỉ sợ dõi mắt khắp Trung Nguyên cũng là một nhân vật phong vân bất quá ma khí không quản thực lực của ký chủ thế nào, sau này thí chủ chắc chắn vẫn nhập ma, chỉ cần thí chủ nhập ma với thực lực của thí chủ thứ cho bần tăng nói thẳng, Ma Sơn lại xuất hiện một con Ma Thi, khi đó liền sẽ trở thành mối nguy hại cho loài người “.

“Theo bần tăng nhìn ra, thí chủ đầu óc vẫn thanh tịnh nhưng thể nội thí chủ quá nửa đã chuyển sang trạng thái của ma vật, qua vài ngày nữa đầu óc thí chủ càng trở nên mơ mơ hồ hồ rồi triệt để ma hóa, bần tăng nhân lúc này vẫn là xin ký chủ buông tay thôi chống cự, làm phúc cho nhân loại”.

Lạt Ma này xuất hiện có thể cho Vô Song rất nhiều thông tin.

Tại Ma Sơn này có lẽ chia thành ba loại trận doanh.

Trận doanh đầu tiên là nhân loại.

Trận doanh thứ hai là ma vật.

Trận doanh thứ ba là những người bị ma khí nhập thể, sau đó dần dần chuyển từ trận doanh thứ nhất sang trận doanh thứ hai.

Những người này hiện tại vẫn là cao thủ nhân loại nhưng chỉ cần bản thân không chịu được nữa, tất thành một đầu ma vật lợi hại, vì vậy mới có càng nhiều cao thủ nhân tộc muốn tìm ra người thuộc trận doanh thứ ba này mà liệp sát.

Nói tốt một chút, có thể làm người ta buông tay chịu trói, vì nhân loại mà hy sinh.

Nói không tốt, thực sự có đại chiến xảy ra.

“Vị cao tăng này nói rất có lý, vậy trước khi cao tăng độ hóa ta, có thể cho ta biết cao tính đại danh?”.

Lạt ma đơn giản chỉ cười cười, tính danh mà thôi cũng chẳng có gì không thể nói/.

“Bần tăng là cao tăng Thổ Phồn, thí chủ gọi ta Cưu Ma Trí là được”.

Nghe đến tên người này, Vô Song có chút mộng.

Dĩ nhiên lại gặp được danh nhân, hơn nữa còn là danh nhân tương đối ‘ngưu’.

Cưu Ma Trí... kẻ này quả thực có tư cách để đại diện trận doanh thứ nhất đi liệp sát những kẻ thuộc về trận doanh thứ ba.

Tạm không bàn về chiến lực chân thật nhưng Cưu Ma Trí có Hỏa Diễm Đao, bằng vào Hỏa Diễm Đao hắn ám toán người khác tương đối dễ dàng hơn nữa uy lực của Hỏa Diễm Đao có lẽ cũng chỉ dưới Lục Mạch một chút mà thôi, cực kỳ không tầm thường.

Quyển 2 - Chương 247: Địa Ngục (4)

Cưu Ma Trí tất nhiên không phải người xấu, trong Thiên Long Bát Bộ cũng khó mà nhận xét hắn tốt hay hắn xấu.

Bản chất Cưu Ma Trí có lẽ có chút giống Âu Dương Phong, vì võ mà điên cuồng, Cưu Ma Trí có thể dùng từ võ si để hình dung.

Cả cuộc đời muốn leo lên đỉnh cao võ đạo nhưng chính cái mộng tưởng đỉnh cao võ đạo đó lại đang trói chặt lấy Cưu Ma Trí, khiến Cưu Ma Trí ở trong một lồng giam vô hình mà vô pháp thoát ra.

Cưu Ma Trí một đời điên vì võ, si vì võ, sống vì võ đồng thời cũng tàn vì võ.

Lúc này Vô Song gặp mặt Cưu Ma Trí, đối mặt với người được coi là võ si này Vô Song vẫn tương đối bất ngờ.

Cưu Ma Trí hiện nay không giống trong tưởng tượng của Vô Song, chí ít không giống như trong phim, hắn vẫn còn đang rất trẻ tuổi, chỉ sợ còn trẻ tuổi hơn cả đám người Hoàng Dược Sư cùng Âu Dương Phong.

Nhìn một mặt trắng cùng nụ cười mang vài phần lương thiện thậm chí còn có vài phần ngây ngô.

Theo ngôn ngữ Trung Quốc mà nói có thể gọi là ‘con lừa troncj’.

Vô Song vốn không phải là người dễ có thiện cảm với ai đặc biệt là nam nhân bất quá đối với Cưu Ma Trí, hắn lần đầu lại thấy hứng thú về con người này.

20 năm sau, 30 năm sau rốt cuộc Cưu Ma Trí như thế nào thì Vô Song không biết nhưng mà hiện tại, Cưu Ma Trí thực sự thú vị.

Một điều quan trọng nữa, Vô Song cứ có cảm giác như mình lần thứ 3 xuyên không vậy.

Cái cảm giác này vô cùng vi diệu nhưng mà cũng không phải là không hợp lý.

Nghĩ mà xem, hắn vừa mới đến nơi này chưa được 1 ngày đã gặp không ít việc kỳ lạ, cho dù hắn chưa thấy cương thi, chưa thấy ma thi thậm chí là đế thi nhưng chỉ riêng việc biến đổi con người thành sinh vật khác... quả thực không khác gì thế giới mới toanh.

Tại vùng đất này, Thiên Đạo cũng không có cách nào nhúng tay, vậy có khác gì tại Ma Sơn có một thiên đạo khác?.

Ở bên ngoài là Thiên Đạo, ở trong Ma Sơn là Ma Vật thần bí, Vô Song căn bản không tin đám người Phật Môn có thể chống lại Ma Sơn.

Ma Vật vừa ra thì còn đánh con khỉ gì nũa?.

Phật giáo cùng Đạo giáo có thể chống lại Ma Vật gần như chắc chắn bọn họ có Thiên Đạo đứng đằng sau.

Nếu nhìn vào một điểm này vậy cũng không khác gì Ma Sơn là một thế giới riêng biệt, là một thế giới đang muốn xâm chiếm thế giới của Thiên Đạo ngoài kia.

Thiên Đạo mất tâm thì sẽ chết, Thiên Đạo ngoài kia đã không còn tâm, nó nhất định cách cái chết không xa.

Nếu coi Ma Vật là một Thiên Đạo khác, vậy có thể nói Ma Vật tồn tại thứ gọi là Tâm hay không?.

Mục tiêu của Ma Vật là nuốt chửng Thiên Đạo để phát triển thực lực của chính mình.

Mục tiêu của Thiên Đạo là đoạt tâm của Ma Vật để kéo dài sinh mạng của chính mình.

Cái suy nghĩ này vừa ra, Vô Song liền cảm thấy có khả năng rất lớn, cũng chính vì vậy hắn lại càng muốn hỏi Cưu Ma Trí nhiều việc hơn.

Từ việc Cưu Ma Trí xuất hiện thì đã nói rõ từ nơi của Vô Song đi tiếp muốn tìm thấy người cũng không khó nhưng Vô Song cũng không nghĩ tìm thấy ai có thể cường đại hơn Cưu Ma Trí.

Cưu Ma Trí thực lực chí ít cũng là ngũ tuyệt cấp cao thủ, cường giả đế vị không xuất hiện, liệu có mấy người có thể vượt qua được Cưu Ma Trí.

Nghĩ xong một điều này, Vô Song bất ngờ xuất thủ, cổ tay khẽ biến, một chiêu Ưng Trảo Công muốn bắt thẳng về phía cổ họng của Cưu Ma Trí.

Cưu Ma Trí vẫn luôn cười ha hả nhưng mà tốc độ cùng khả năng phản ứng chưa bao giờ chậm, tuy đang ngồi nhưng cả người lướt trên mặt đất, rất nhanh cách xa Vô Song.

Hai tay chắp lại, Cưu Ma Trí làm theo động tác mô phật mà nói.

“A di đà phật, buông bỏ đồ đao lập địa thành phật, thí chủ vẫn buông tay thì hơn”.

Vô Song nào thèm để ý mấy câu này, hắn mới không muốn thành Phật.

Hắn không có thành kiến gì với phật giáo nhưng mà đúng là kiếp trước để có thể rời khỏi chùa, rời khỏi việc ngày ngày tụng kinh chép sách, Vô Song hắn đã nỗ lực rất nhiều, bây giờ lại có người muốn hắn vào chùa tu phật?.

Vận dụng Lăng Ba Vi Bộ, Vô Song không mất bao lâu đã vòng ra bên cạnh Cưu Ma Trí, một cước tung ra.

Cưu Ma Trí lấy một tay ra đỡ, một tay còn lại đưa ra, hắn muốn tóm lấy Vô Song.

Tốc độ của Cưu Ma Trí không bằng Vô Song nhưng kinh nghiệm thực chiến cực tốt, hắn một tay đưa ra vừa vặn khóa chết phương vị của Vô Song dù sao Vô Song một chân đang đá về hướng Cưu Ma Trí, cũng khó mà thu chân lại né tránh.

Ngay lúc này Vô Song đột nhiên lướt sang nghe theo một góc độ không tưởng, vòng ra sau Cưu Ma Trí, biến quyền thành chưởng.

“Dương Ca Thiên Quân”.

Một chưởng hỏa diễm ập thẳng vào sau lưng, Cưu Ma Trí sắc mặt khẽ biến nhưng hắn cũng không tránh, một tay cũng biến thành chưởng sau đó tự ép vào ngực mình.

Chưởng pháp của Cưu Ma Trí vô cùng thần diệu, hắn ép một chưởng vào ngực mình, chưởng khí xuyên qua ngực, đánh thẳng về sau lưng sau đó phá thể mà ra.

ĐỐi mặt với hỏa chưởng của Vô Song là một hỏa đao mạnh mẽ bắn ngược, nội lực của Cưu Ma Trí thậm chí còn mạnh hơn Vô Song một bậc, trực tiếp bức lui Vô Song hơn 3 bước mới có thể dừng lại được.

Cưu Ma Trí không giống Âu Dương Phong hay Hoàng Dược Sư.

Âu Dương Phong đi theo đường độc, không theo dương cương cũng chẳng theo âm nhu, đây là một loại dị lộ tuyến.

Về phần Hoàng Dược Sư, nội lực của bản thân cha vợ Vô Song cũng không phải là quá mức bá đạo gì, Hoàng Dược Sư có thể ngang sức ngang tài cùng những người khác trong Tứ Bá là vì võ kỹ tinh diệu bù lại chứ không phải thuần nội lực.

Cưu Ma Trí thì khác, Cưu Ma Trí mới là cường giả thuần nội lực hơn nữa nỗi lực đi theo con đường chí dương chí cương cực kỳ cương mãnh.

Hỏa Diễm Đao thực sự rất cường hoành, quan trọng hơn Hỏa Diễm Đao sau khi cùng Thiên Sơn Lục Dương Chưởng va chạm, ba động năng lượng sinh ra một mình Vô Song phải chịu đựng, đây có thể coi một điểm mà Hỏa Diễm Đao vượt qua Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.
Vô Song lùi lại cũng là lúc Cưa Ma Trí quay đầu, hắn hai tay mở rộng, gầm lên một tiếng.

Lần này mới chân chính là Hỏa Diễm Đao.

Một lần phóng ra chín đường đao khí đỏ rực như lửa, tuy tốc độ thực sự không sánh nổi với Lục Mạch Thần Kiếm nhưng uy lực của nó chắc chắn không hề thua kém, nhất là bản thân Hỏa Diễm Đao còn là quần thể công kích.

Thấy một chiêu này Vô Song hai mắt tỏa sáng bất quá hắn đúng là không sợ.

Hỏa Diễm Đao về một mặt nào đó còn hơn Lục Mạch Thần Kiếm nhưng mà né tránh Hỏa Diễm Đao lại dễ hơn nhiều.

Vận lên Lăng Ba Vi Bộ, trực tiếp lướt qua Hỏa Diễm Đao của Cưu Ma Trí, sau đó cũng chuyển toàn bộ trạng thái nội lực sang chí dương chí cương.

Tiếng long ngâm vang lên, một tiếng long ngâm này làm Cưu Ma Trí thất kinh đến biến sắc.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng?”.

Cưu Ma Trí dĩ nhiên không nhận nhầm, Vô Song đúng là xài Hàng Long Thập Bát Chưởng.

“Kháng Long Hữu Hối”.

Hỏa Diễm Đao không phải là tuyệt kỹ dùng cho cận chiến, khi Cưu Ma Trí bị áp sát, Vô Song đúng là muốn xem hắn sẽ làm gì?.

Cưu Ma Trí hiện nay cũng chưa biết Tiểu Vô Tướng Công, hắn làm ra lựa chọn làm vô Song tương đối bất ngờ, tay nắm chặt thành quyền, lấy quyền mà đối chưởng.

Trong phút chốc Vô Song như cảm thấy một cự lực khủng khiếp nện thẳng vào long ảnh của mình, sau đó nghiền nát luôn long ảnh vậy.

Một quyền, chỉ một quyền duy nhất Cưu Ma Trí liền đánh Vô Song bay đi thậm chí làm toàn bộ cánh tay hắn ê ẩm.

Về phần Cưu Ma Trí, hắn cũng lùi lại hơn 3 bước mới ổn định thân thể, cổ tay của hắn hiện nay cũng tương đối không dễ chịu.

Ánh mắt Cưu Ma Trí nhìn về Vô Song, càng ngày càng khó hiểu.

“Thân pháp thí chủ thực sự quá mức đáng sợ, vượt xa tốc độ Trí ta, chiêu đầu tiên sử dụng là Ưng Trảo Công của Thiếu Lâm, chiêu thứ hai sử dụng lại là Thiên Sơn Lục Dương Chưởng của Linh Thứu Cung, chiêu thứ tư lại là Hàng Long Thập Bát Chưởng của Cái Bang “.

“Thí chủ không ngờ lại am hiểu tạp học nhiều môn phái như vậy, thực sự làm bần tăng cảm thán không thôi”.

“Thí chủ chỉ cần dùng khinh công bản thân bần tăng liền vô pháp đuổi theo thí chủ, chi bằng chúng ta biến chiến tranh thành tơ lụa, bần tăng có thể trao đổi tuyệt học Hàng Long Thập Bát Chưởng của thí chủ với tuyệt học Mật Tông – Hỏa Diễm Đao hay không?”.

Tại Thiên Long Bát Bộ, Hàng Long Thập Bát Chưởng thật ra không có tiếng tăm gì.

Hàng Long Thập Bát Chưởng đúng là phi thường cường đại nhưng nên nhớ chỉ đến khi môn tuyệt học này vào tay Kiều Phong nó mới được nâng lên đỉnh cao, đợi đến khi Kiều Phong tự mình mang từ 28 chưởng giảm xuống 18 chưởng, cô đọng tinh hoa mà tự thành Hàng Long, ấy mới là Hàng Long mạnh nhất.

Kiều Phong tại Thiên Long tuy võ công cái thế nhưng không phải là lão bối giang hồ, Cưu Ma Trí cho dù cuồng với võ, si với võ nhưng hắn dù sao cũng là Quốc Sư Thổ Phồn, sao có thể hạ mình đến xin hậu bối trao đổi võ công?, vì vậy Cưu Ma Trí cũng chỉ hướng về Thiên Long Tự cùng Thiếu Lâm Tự mà thôi.

Tại thế giới này đương nhiên rất khác, Hàng Long Thập Bát Chưởng được cô đọng lại từ chính tay Hồng Thất Công, có thể nói Hồng Thất Công ‘cướp công’ Tiêu Phong đồng thời Hồng Thất Công cũng là nhân vật vang danh tứ hải, Cái Bang lại là đệ nhất đại bang, tự nhiên Hàng Long có thể mang ra trao đổi với Hỏa Diễm Đạo.

Dĩ nhiên là Vô Song sẽ không trao đổi võ công với Cưu Ma Trí, hắn cũng mới chỉ nắm 15 thức Hàng Long, sao có thể trao đổi với Cưu Ma Trí?.

Hắn cũng có thể mang Thiên Sơn Lục Dương Chưởng ra nhưng làm việc này chính là khinh nhờn Đồng Lão, hắn căn bản chưa từng nghĩ đến.

Thấy Cưu Ma Trí dừng tay, Vô Song cũng dừng tay đồng thời ánh mắt đầy hứng thú nhìn Cưu Ma Trí.Cưu Ma Trí không ngờ mạnh kinh dị, hắn chỉ sợ còn mạnh hơn cả Tứ Bá, mạnh hơn cả Lý Thu Thủy.

Vô Song vốn nghĩ Cưu Ma Trí thực lực cùng Tứ Bá không khác bao nhiêu, dù sao hắn hiện nay còn tương đối trẻ nhưng chỉ qua vài chiêu, hắn liền biết Cưu Ma Trí chỉ sợ đã đạt đén ngũ tuyệt hậu kỳ.

“Cưu Ma Trí, ta rất thắc mắc, một quyền vừa rồi của ngươi sức nặng cực cường, không biết là thần công luyện thể gì?”.

Nghe Vô Song khẽn, Cưu Ma Trí mặt mày liền đầy tự hào, gãi gãi cái đầu trọc lóc.

“Ha ha, thí chủ tuệ nhãn như đuốc, đây chính là trấn phái tuyệt học của Mật Tông chúng ta –Thích Già Trịch Tượng Công”.

“Đương nhiên, đây là bất truyền võ học của Mật Tông chúng ta, bần tăng cũng không dám mang ra trao đổi a”.

Vô Song có ấn tượng rất mơ hồ với Thích Già Trịch Tượng Công, thậm chí hắn gần như không có ấn tượng gì đây là một môn thần công cả.

Thích Già Trịch Tượng Công thật ra rất ít xuất hiện trong Kim Dung, đây là võ công của Ni Ma Tinh.

Võ công của Ni Ma Tinh cũng chỉ tầm tầm không có gì đặc biệt nhưng Thích Già Trịch Tương Công tuyệt không đơn giản.

Tại thế giới này, Mật Tông là một thế lực lớn nhất ở vực ngoai, là thế lực có thể so sánh với Thiếu Lâm Tự.

Mật Tông có hai đại luyện thể thuật là Thích Già Trịch Tượng Công cùng Long Tượng Bàn Nhược Công.

Long Tượng Bàn Nhược Công nhắm đến lực lượng con người, người luyện Long Tượng thì lực lớn vô cùng, lấy lực phá pháp, như long như tượng.

Thích Già Trịch Tượng Công thì lại nhắm đến khí huyết, khí huyết cực cường, biến khí huyết thành sức mạnh, biến sinh lực làm chiến lực, quyền nối quyền, mỗi quyền đều nặng tựa ngàn cân.

Mật Tông đời này có hai thiên tài, một người học Long Tượng, một người học Thích Già.

Long Tượng đương nhiên không ai khác ngoài Kim Luân Pháp Vương.

Thích Già liền thuộc về Cưu Ma Trí.

Một điều thú vị nữa mà Vô Song không biết là chiến lực của hai ‘thiên tài’ Mật Tông này.

Hai người này tiến vào Phật Sơn vài năm, lấy chiến nuôi chiến, cùng Ma Thi trong Ma Sơn đánh đến thiên hôn địa ám, càng chiến càng cường.

Trong thời gian vài năm ngắn ngủi, lấy sinh tử mài dũa chính mình, thực lực của hai người liền tăng như diều gặp gió, quả thực đã vượt qua Tứ Bá, đạt đến ngũ tuyệt đỉnh phong.

......

Nhìn mặt Cưu Má Trí dương dương tự đắc, Vô Song cũng cười cười.

Hắn không phải đối thủ của Cưu Ma Trí nhưng mà đây là khi hắn dùng thủ đoạn ‘bình thường’.

Cười cười, Vô Song lên tiếng.

“Cao tăng, ta đương nhiên không ham muốn Thích Già Trịch Tượng Công của ngươi, chúng ta trao đổi Hỏa Diễm Đao cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng cũng được có điều trao đổi như vậy không vui cho lắm”.

“Chúng ta đánh cược đi”.

Cưu Ma Trí không hiểu, hỏi lại.

“Thí chủ muốn đánh cược ra sao?”.

Vô Song nhoẻn miệng cười.

“Chúng ta vẫn lấy võ công phân thắng bại đi thôi, yên tâm ta đảm bảo không bỏ chạy”.

“Nếu cao tăng thắng, ngoại trừ Hàng Long ra ta nguyện lấy khinh công của chính mình đưa cho cao tăng để trao đổi Hỏa Diễm Đao”.

“Nếu cao tăng ngươi thua, ta vẫn lấy Hàng Long ra trao đổi Hỏa Diễm Đao nhưng chỉ dùng 15 chiêu đầu trao đổi, như thế nào?”.

Cưu Ma Trí gãi gãi đầu, hắn không thấy có gì không đúng trong lời nói của Vô Song, hơn nữa hắn càng nghe càng sáng mắt.

Bất kể Cưu Ma Trí hay Kim Luân đều có điểm yếu là thân pháp, Cưu Ma Trí tận mắt thấy tốc độ của Vô Song liền thèm rõ rãi, nếu vừa lấy được Hàng Long vừa lấy được khinh công của Vô Song vậy liền là đại vận thậm chí hắn có thể lực ép Kim Luân, sau này dễ dàng tiếp quản Mật Tông.

Về phần thua?, chỉ cần Vô Song không chạy, hắn không tin mình sẽ thua.

“Thí chủ sẽ không rút lời chứ?”.

“Ta từ trước đến nay, chưa từng rút lời, có chơi có chịu”, Vô Song thản nhiên mà đáp.

Cưu Ma Trí nghe vậy, ánh mắt sáng lên.

“Hảo, vậy chúng ta cứ lấy thắng bại mà phân chia”.

Cưu Ma Trí vừa nói xong, hắn liền thấy Vô Song biến mất, sau đó một quyền nện vào mặt hắn.

Một quyền này trực tiếp đánh gục Cưu Ma Trí, đánh hắn nằm im một đống trên mặt đất, vô lực mà cử động, riêng phần miệng máu me be bét, thoạt nhìn Cưu Ma Trí liền bị Vô Song đùng một quyền đánh cho thảm không thể tả.

Quyển 2 - Chương 248: Địa Ngục (5)

Cưu Ma Trí ở Ma Sơn đã đánh không biết bao nhiêu trận, chiến lực của hắn ngày qua ngày được đúc kết, nói thật cho dù Đồng Lão đích thân đến đây cũng chưa chắc đã dễ dàng thắng được hắn nhưng ai bảo hắn gặp Vô Song đây?.

Cưu Ma Trí chỉ cảm thấy một lực lớn vô cùng vô tận đánh lên cơ thể mình, nói thật bản thân Cưu Ma Trí gặp không biết bao nhiêu cao thủ lại xuất thân từ Mật Tông một nơi chuyên đào tạo luyện thể cao thủ mà hắn còn chưa gặp được sức mạnh cơ thể nào lớn như vậy.

Một quyền duy nhất, trực tiếp đánh cho Cưu Ma Trí không ngửa đầu lên nổi, nếu không phải thân thể hắn đủ cường, nhận một quyền này của Vô Song chỉ sợ trực tiếp ngất đi.

Cố gắng nhịn đau, ngửa mặt lên Vô Song sau đó ánh mắt liền ngập tràn sợ hãi.

“Ngươi... ngươi là đế thi”.

Cưu Ma Trí nói không sai, Vô Song quả thực hiện nay có thể coi là đế thi.

Đế thi có thể ngang hàng với đế vị cao thủ của nhân loại.

Vô Song ở trong trạng thái Tam Long cũng không thua kém bất cứ một đế vị cao thủ nào, đương nhiên về mặt kinh nghiệm hắn vẫn thiết rất nhiều để so được cùng đế vị cường nhân.

Nhìn thấy tam long của Vô Song, nội tâm Cưu Ma Trí ngay lập tức trầm lại.

Tại sao lại nói như vậy?.

Đầu tiên là lượng ma khí quá kinh khủng của Vô Song, ma khí của hắn thậm chí còn nhiều hơn đế thi mà Cưu Ma Trí gặp.

Thứ hai là hình dạng bên ngoài của Vô Song, toàn thân hắc hóa đồng thời sau lưng hắn hiện ra ba đầu hắc long gắn chặt vào sống lưng, ba đầu hắc long vốn không khác gì những sinh vật sống, vẻ ngoài của Vô Song hoàn toàn giống hệt với ác ma.

Thứ ba mới là cái làm Cưu Ma Trí sợ nhất, hắn sợ Ma Sơn lại cho ra một ‘sản phẩm’ mới.

Đế thi rất mạnh nhưng cộng đồng mọi người đều công nhận, đế thi mạnh nhưng còn cách đế vị cao thủ một khoảng cách rất lớn.

Đầu tiên đế thi không có suy nghĩ cụ thể, đế thi muốn trở nên mạnh mẽ, muốn có thể sử dụng toàn bộ thực lực của bản thân nó liền phải trải qua chiến đấu, nó liên tục trải qua chiến đấu liền thu được kinh nghiệm, kinh nghiệm càng nhiều, đế thi càng cường đại.

Thứ hai, đế thi mạnh ở thân thể siêu cấp biến thái ngoài ra về mặt võ học nó chưa từng được đánh giá cao, đế thi là loại cường giả giống với trạng thái của Vô Song hiện nay, thuần tốc độ cùng sức mạnh cơ thể.

Thủ đoạn công kích của đế thi chung quy quá đơn điệu, vì nó quá đơn điệu nên chỉ cần hai ngũ tuyệt cao thru phối hợp tốt với nhau, chưa hẳn đã thua trong tay đế thi.

Hiện nay thì sao?, nếu Vô Song thật sự là đế thi thì đây hoàn toàn có thể là con đế thi hoàn hảo nhất, con đế thi... thậm chí không khác gì con người.

Cưu Ma Trí thật sự bị trạng thái hiện nay của Vô Song dọa sợ, quan trọng nhất hắn không hiểu Ma Sơn rốt cuộc có bao nhiêu con Đế Thi như Vô Song?.

Việc tiếp theo Vô Song làm lại càng làm Cưu Ma Trí trợn mắt há mồm, chỉ thấy Vô Song trở về trong trạng thái bình thường, hai ngón tay biến thành chưởng, chuyển đổi nội lực trên người thành hàn khí, sau đó trên bàn tay hắn bắt đầu xuất hiện nước.

Lại chuyển nội lực về trạng thái chí dương chí cương, từ hai ngón tay của Vô Song có một vật bị bắn ra.

Cưu Ma Trí chỉ cảm thấy có thứ gì đó bắn xuyên qua cơ thể mình, một cảm giác buốt lạnh chạy dọc sống lưng hắn, sắc mặt Cưu Ma Trí lập tức trở nên hoảng loạn.

Cưu Ma Trí từng thấy Vô Song sử dụng Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, bản thân Đồng Mỗ là cao thủ vực ngoại đương nhiên Cưu Ma Trí phải biết.

Tại sao Cưu Ma Trí thà trao đổi Hàng Long chứ không muốn trao đổi Thiên Sơn Lục Dương Chưởng?, đây chính là vì Cưu Ma Trí sợ Đồng Mỗ, hắn thừa hiểu Tiêu Dao võ học không truyền ra bên ngoài, nếu hắn mà học được Thiên Sơn Lục Dương Chưởng chỉ sợ Đồng Mỗ tự mình đến giải quyết hắn.



Lại nói Đồng Mỗ đáng sợ nhất ở điểm nào?, chính là Sinh Tử Phù.

Cưu Ma Trí chưa từng nhìn thấy Sinh Tử Phù nhưng mà từ biểu hiện của Vô Song cũng có thể tưởng tượng được một hai, nghĩ đến bản thân mình bị dính Sinh Tử Phù, Cưu Ma Trí run cả người.

“Ngươi... ngươi là người hay ma?”.

Không quan tâm đến câu hỏi của Cưu Ma Trí lắm, Vô Song thản nhiên ngồi xuống cười cười.“Cưu Ma Trí, ta có chút tò mò muốn hỏi, lúc trước ta gặp một tên tăng nhân, theo ta đoán hắn bị ma khí nhập thân, lục phủ ngũ tạng hoàn toàn cũng đang biến đổi, ngươi cũng là tăng nhân, vì cái gì ngươi không nhiễm ma khí? hay vì ngươi mạnh hơn hắn “.

Cưu Ma Trí sắc mặt giật giật một chút, cuối cùng liền ngậm miệng lại, mặt quay đi một hướng khác, hắn mới không trả lời câu hỏi của ma vật.

Cưu Ma Trí lúc này lại nhớ đến một truyền thuyết, truyền thuyết trong Ma Sơn có sinh vật vượt quá đế thi, phải chăng sinh vật này chính là Vô Song?.

Nghĩ mà xem, Vô Song sức mạnh hiện nay chưa quá mức đáng sợ, ít nhất còn xa lắm mới có thể coi là vô địch thiên hạ nhưng mà đừng quên võ công Vô Song dùng, Cưu Ma Trí biết bản thân Hồng Thất Công hay Đồng Mỗ đều chưa đến Ma Sơn, nếu như vậy võ công Vô Song học từ đâu?.

Đáp án rất đơn giản Vô Song hóa trang thành con người, tiến vào thế giới loài người sau đó tiếp cận hai vị cao thủ này đương nhiên càng đáng sợ hơn nữa, Vô Song rất có thể đạt được một loại lực lượng thần kỳ cho phép hắn sao chép võ học trong thiên hạ.

Cưu Ma Trí càng nghĩ càng sợ, dù sao hắn cũng không tin Đồng Mỗ thu nam đệ tử, lấy thân nam tử muốn học võ công của Đồng Mỗ... vốn là việc không tưởng.

Thấy Cưu Ma Trí không chịu nói, Vô Song cũng không khó chịu gì cho lắm, một ngón tay đưa ra, điểm vào ngực Cưu Ma Trí.

Cưu Ma Trí bị Vô Song điểm một cái lập tức hét thảm một tiếng, mặt mũi trắng bệch, hai tay ôm lấy cơ thể điên cuồng mà run lên.

Vô Song thật sự dùng Sinh Tử Phù lên người Cưu Ma Trí.

Mặc kệ Cưu Ma Trí lăn lê bò toài, Vô Song lại vận thân pháp mà đi về chỗ Niệm Từ đang say ngủ, hắn bế nàng lên, thân hình rất nhanh biến mất.

Cưu Ma Trí nằm trên mặt đất, gân tay gân chân nổi hết lên, hắn sau lần đầu hét thảm vì quá đau đớn liền cắn răng chịu đựng, cả người cong lại như con tôm, cơ thể nhễ nhại mồ hôi.

Cưu Ma Trí là cao tăng hàng thật giá thật, tâm trí vô cùng kiên định, hắn thật sự có thể nhịn được mà không hét lên nhưng Cưu Ma Trí cũng biết, hắn... nhịn không lâu nữa.

Cảm giác của Sinh Tử Phù như thế nào?, cảm giác đầu tiên là toàn bộ kinh mạch lạnh buốt như bị đóng băng vậy sau đó tấm băng mỏng kia bị khí nóng kinh khủng khiếp hòa tan... sau đó khí nóng lại bị đóng băng, rồi băng lại bị hòa tan, cứ như vậy tạo thành một vòng tuần hoàn bất tận.

Đau đớn của Sinh Tử Phù vốn không cần nói nhưng ngoài trừ đau đớn còn ngứa ngáy khắp người, cơ thể như muốn nứt toác ra vậy, vô cùng kinh khủng, từng mạch máu như muốn vỡ tung, xương cốt toàn thân run lên từng đợt, như có hàng ngàn hàng vạn con kiến chạy trong cốt, chạy trong tủy vậy.

......

Vô Song sẽ không để Cưu Ma Trí chết nhưng mà hiện nay hắn lại phải quan tâm đến cái khác, hắn đi đến chỗ tên tăng nhân bị đạp gãy chân lúc nãy.
Tăng nhân này vẫn bất tỉnh nhân sự, chưa có chuyện gì xảy ra nhưng mà Vô Song có thể cảm giác, ma khí của hắn càng ngày càng mạnh.

Đặt Niệm Từ nằm xuống, chậm rãi lại gần đối phương, Vô Song bắt đầu suy nghĩ.

Theo Vô Song nghe thấy thì Cưu Ma Trí muốn giết hắn vậy có phải người nhiễm ma khí sau khi chết sẽ không bị hóa ma hay không?.

Suy nghĩ này dựa trên lời nói của Cưu Ma Trí liền có vài phần đúng nhưng theo lẽ thường thì Vô Song không tin lắm, không phải cương thi chỉ được sinh ra khi chết sao?.

Đứng lặng một lúc, cũng không nghĩ ra đáp án chính xác, Vô Song cũng không nghĩ nữa, trực tiếp dùng một chưởng đánh vào đỉnh đầu ác tăng.

Một chưởng của Vô Song mang theo kình lực thế nào hắn đương nhiên tự tin, một chưởng trực tiếp đánh nát óc ác tăng.

Xác nhận ác tăng đã chết, Vô Song sắc mặt căn bản không thèm nhíu, từ ống quần rút ra một thanh chùy thủ.

Đâm thẳng chùy thủ vào trong ngực đối phương, rạch một cái.

Việc tiếp theo Vô Song căn bản không tin được, sau đó trong mắt liền có hứng thú.

Bên trong ruột kẻ này, không có lục phủ ngũ tạng, chẳng có gì cả chỉ có ma khí.

Ma khí màu đen tuyền, đặc sệt lại, chiếm lấy toàn bộ khoang ngực, không kinh mạch cũng chẳng có mạch máu, cứ như một cái xác được đổ đầy thứ chất lỏng màu đen đặc sánh vào vậy.

Rút con dao ra, Vô Song động thủ tiếp, đâm một nhát vào đùi đối phương, chậm rãi rạch ra.

Một đùi rồi hai đùi.

Thực sự không có bó cơ, không có máu cũng chẳng có xương, toàn bộ bên trong ngoài ma khí cũng chỉ có ma khí.

“Bên ngoài là người, bên trong toàn bộ đều là ma?”.

Trong lúc Vô Song đang nghi hoặc, hắn liền thấy thân thể đã chết kia bắt đầu co giật, sau đó dùng một cách khó tin, đang trong tư thế nằm vậy mà có thể đứng lên, cơ thể cũng trở nên thô cứng, làn da thậm chí bắt đầu đóng vảy.

Việc thú vị nhất là vì cơ thể đối phương bị rạch, Vô Song có thể nhìn ra được ma khí đang sục sôi rồi càng ngày càng ít, ma khí vậy mà toàn bộ đều tiến vào lớp da bên ngoài, gần như trú sạch ma khi đổi lấy sự cường hóa toàn thân vậy.

Ác tăng thực sự sống lại nhưng ai có thể gọi đây là ác tăng?.

Trừ cái đầu trọc ra, từ trên xuống dưới cơ thể chỉ có một màu đen, toàn thân còn đóng từng lớp vảy, không khác quái vật là bao.

Ác tăng đã hóa thành cương thi.

Con cương thi này hướng về phía Vô Song, lợi trảo hướng đến hắn mà cào mà xé.

Đương nhiên Vô Song không quan tâm lắm, trực tiếp dùng một ‘nhị hợp chưởng’ oanh kích vào đầu đối phương.

Lại một chưởng đánh tới, lần này đầu cương thi nát vụn, thân hình ầm ầm đổ xuống sau đó... lại càng đặc biệt, ma khí trong người vốn đã nhập thể nhưng khi thân thể chét đi, ma khí lại hòa vào mặt đất, toàn bộ mặt đất bên dưới biến thành màu đen, màu đen lúc đầu cực đậm nhưng dần dần tản ra, không bao lâu mặt đất liền tìm về màu vốn có.

Về phần cái xác, triệt để biến mất.

“Là đánh vào đầu sao?”.

Lưu ý một điểm này, Vô Song bước về phía Niệm Từ, lại bế nàng lên, vẻ mặt không có một tia thay đổi, trở về vị trí cũ, nơi Cưu Ma Trí đang sống không bằng chết.

Quyển 2 - Chương 249: Địa Ngục (6)

Cũng không khác Vô Song đoán bao nhiêu, hắn mới đi một lúc mà khi quay về đã thấy Cưu Ma Trí hét thảm, tiếng hét có chút thảm.

Sinh Tử Phù thứ này quả thật không phải để cho con người có thể chịu đựng được.

Trong 36 đảo 72 động rốt cuộc có bao nhiêu người?.

Trong từng đấy người chẳng nhẽ không có ai có thủ đoạn nào đặc biệt sao?, không ai có tâm trí kiên định sao?.

Rốt cuộc khi đối mặt cùng Đồng Mỗ cũng chỉ có cách bán đi mặt mũi, bán đi tôn nghiêm mà đầu hàng, mà xin lấy thuốc giải Sinh Tử Phù?

Vô Song cũng không có ý tứ bắt Cưu Ma Trí quỳ xuống van xin như Đòng Mỗ, hắn đối với người này thực sự vẫn còn nể trọng.

Chỉ thấy Vô Song lại phóng ra một Sinh Tử Phù vào người Cưu Ma Trí, lập tức nổi lên tác dụng, Cưu Ma Trí liền cảm thấy một loại lực lượng nhu hòa chảy trong người, đau đớn từ từ rút đi.

Cưu Ma Trí nhễ nhại mồ hôi mà đứng lên, vẻ mặt sợ hãi nhìn Vô Song.

Hắn lúc này vẫn còn đang đấu tranh, đấu tranh xem nếu ma vật muốn lấy thông tin của mình thì mình phải làm thế nào?.

Là giữ lễ tiết với nhân loại hay đầu nhập ma vật?.

Thật ra Cưu Ma Trí cũng có thể chọn cái chết để thoát khỏi đau đớn từ Sinh Tử Phù bất quá sống ở cái đất này ai chưa thấy thi thể hóa ma?, Cưu Ma Trí chưa hẳn đã sợ chết nhưng nếu sau khi hóa ma vẫn bị ma vật khống chế thậm chí dò hỏi ra thông tin thì sao? đấy là còn chưa kể thực lực của Cưu Ma Trí sau khi chết đi tất thành một con Ma Thi, lại gây họa cho nhân loại.

Cưu Ma Trí nội tâm thực sự vô cùng xoắn xuýt.

Là cứng đến cuối cùng hay là hàng?, hơn nữa hắn thực sự... thực sự không muốn trải nghiệm Sinh Tử Phù lần nữa.

Thấy Vô Song hướng về phía mình, Cưu Ma Trí thực sự có xúc động muốn chạy.

Tiếp theo Cưu Ma Trí thấy Vô Song trong tay lấy ra một con dao ngắn, ánh mắt Cưu Ma Trí lập tức rụt lại.

“Ma Vật, ngươi muốn chiến bần tăng liền chiến với ngươi, cũng không cần phải dùng thủ đoạn ti bỉ như vậy?”.

Vô Song cười cười nhìn Cưu Ma Trí.

“Ngươi có thể làm đối thủ của ta sao?”.

Cưu Ma Trí nghe vậy, sắc mặt hơi xấu hổ nhưng mà dù sao kể cả không đánh lại hắn vẫn cảm thấy tốt hơn là dính Sinh Tử Phù.

“Vì nhân tộc, ta sợ gì một trận chiến “.

Nói xong lại sợ Vô Song dùng Sinh Tử Phù, lập tức hơi hơi rụt đầu lại.

“Hừ, muốn chiến thì quyền thật cước thật mà chiến... không chơi Sinh Tử Phù”.

Nhìn biểu hiện của Cưu Ma Trí, Vô Song liền cầm lấy con dao trong tay xoay ngang lại, nhẹ cứa vào trong bàn tay của mình, máu đỏ lập tức chảy xuống.

Nhìn thấy máu của Vô Song, Cưu Ma Trí hoàn toàn nghi hoặc có điều ánh mắt của hắn cho dù có nghi hoặc thì hắn vẫn không cảm thấy Vô Song là con người cho lắm.

Thú thật khi Vô Song hóa thân hắn thực sự còn giống đế thi hơn cả đế thi, làm gì có nhân loại nào sau lưng gắn 3 đầu hắc long? hơn nữa khi Vô Song ở trong trạng thái ma hóa thì hắn chuyển sang hẳn về tốc độ cùng sức mạnh cơ thể, nói cách khác cách chiến đấu của hắn không khác đế thi, thậm chí Vô Song còn không có cách nào sử dụng võ kỹ khi trong trạng thái ma hóa, lại càng giống đế thi.

VÔ Song chưa từng gặp mặt đế thi, lần đó tại Đào Hoa Đảo cái ma vật kia cũng không giống với đế thi thông thường, dù sao sinh mạng của nó cũng chỉ trong 300 chiêu lại thêm việc nó không hề sử dụng sức mạnh cơ thể cùng tốc độ mà là dùng võ kỹ.

Không biết Cưu Ma Trí đang nghĩ gì, Vô Song đơn giản nhìn hắn mà nói.

“Ngươi tin cũng được, ngươi không tin cũng được bất quá có hai điều ta muốn ngươi nhớ kỹ “.

“Điều thứ nhất, trên người ngươi vẫn còn dính phải sinh tử phù, nên người tốt nhất đừng đợi cho đến khi Sinh Tử Phù bạo phát, khi đó cảm giác thế nào chắc ngươi cũng hiểu “.

“Điều thứ hai, ta hiện nay cần đại lượng thông tin, nói cho ngươi biết bằng thực lực của ta cùng sinh tử phù ta không tin không tìm được thông tin cần thiết, nói cách khác cho dù ngươi có chết ta vẫn có thể tìm được người khác để hỏi, toàn bộ nơi này cũng không phải chỉ có một mình ngươi”.“Ta không có nhiều thời gian cho ngươi lựa chọn, ngươi suy nghĩ nhanh một chút”.

Khoanh tay lại, Vô Song bước về phía một thân cây, hắn đặt Niệm Từ xuống, để nàng nằm lên đầu gối của mình, ánh mắt thì lại không ngừng đánh giá Cưu Ma Trí.

Tìm một người để hỏi thông tin rất dễ nhưng tìm được ngươi giống Cưu Ma Trí thì tương đối khó, dù sao phải biết Vô Song không đi một mình.

Hắn cũng nghe nói đến đế thi, hắn hiện nay cũng không sợ loại đế thi này nhưng nếu hắn bị cuốn vào chiến đấu cùng nó, lấy ai bảo vệ Niệm Từ?, hắn nhất định cần cao thủ cỡ Cưu Ma Trí, chỉ có cao thủ dạng này mới đảm bảo an toàn cho Niệm Từ.

Cưu Ma Trí rốt cuộc cũng là người thông minh, hắn hiện tại lựa chọn đầu hàng.

Hắn chết tất nhiên là được nhưng lại không có ích lợi gì thậm chí còn là đại thiệt thòi.

Hắn chết đi đồng nghĩa trận doanh Ma Sơn lại có một Ma Thi siêu cường xuất thế hơn nữa cũng chẳng ngăn được Vô Song tìm hiểu thông tin, không phải ai cũng cứng rắn như hắn.

Đi lại phía Vô Song, Cưu Ma Trí một mặt sầu thảm.

“Ta... chỉ hy vọng lời ngươi nói là thật, bần tăng... có thể cúi đầu với ngươi nhưng nếu ngươi muốn làm việc gì thương hại đến nhân tộc, bần tăng... nguyện chọn cái chết”.

Khẽ lườm Cưu Ma Trí một cái bất quá Vô Song lại cảm thấy... hình như hắn nói cũng đúng, hắn cùng Thiên Đạo đã xé rách da mặt vậy cũng chẳng khác gì hắn chuẩn bị diệt thế một lần, nếu như vậy hoàn toàn có thể coi là Vô Song muốn thương tổn đến nhân tộc.

Gật đầu với Cưu Ma Trí, Vô Song mở miệng.

“Sau này gọi ta là công tử, hiểu? “.

Cưu Ma Trí gật đầu, thành thật mà ngồi xuống đối diện với Vô Song, hắn không có thói quen nhận người khác làm chủ lại càng không có thói quen xưng hô người khác như thượng vị giả tuy nhiên nghĩ đến Sinh Tử Phù, hắn vẫn cắn răng mà gọi.

“Vâng... thưa công tử”.

Vô Song hài lòng gật đầu.

“Câu hỏi đầu tiên, ta muốn biết tại sao trên người ngươi không nhiễm ma khí? “.

Cưu Ma Trí nghĩ nghĩ một chút, đây cũng không phải là cái bí mật gì vì vậy rất nhanh liền đáp.“Bần tăng “.

Hắn còn chưa nói xong, Vô Song đã vẩy một ngón tay, từ tay hắn một thanh huyết đao cực nhỏ cắt qua người Cưu Ma Trí.

Đương nhiên thứ này dọa được Cưu Ma Trí mới là lạ, huyết đao của Vô Song có thể cắt cổ đám người Toàn Chân Giáo như cắt cổ gà nhưng khi đụng vào da thịt Cưu Ma Trí chỉ gây ra một vết xước nhẹ mà thôi.

“Ngươi gọi ta là công tử vậy liền dùng thuộc hạ mà xưng hô”.

Vô Song đối với Cưu Ma Trí lạnh giọng mà nói.

Cưu Ma Trí nội tâm âm thầm thở dài đồng thời khẽ kinh ngạc với huyết đao của Vô Song, hắn đương nhiên không tin uy lực thứ này chỉ có như vậy, theo hắn Vô Song chỉ đang gõ nhẹ hắn mà thôi, huyết đao uy lực không ra gì nhưng tốc độ chỉ sợ đã không kém Hỏa Diễm Đao của hắn.

Lại nói đến Hỏa Diễm Đao, Vô Song cực kỳ muốn có môn võ học này cũng bởi Hỏa Diễm Đao có thể giúp Vô Song rất nhiều trong việc cường hóa huyết đao của chính mình.

“Công tử, thuộc hạ là người xuất gia, am hiểu kinh phật, dùng kinh văn hộ thể, lấy kinh phật thủ tâm liền có thể kháng cự ma khí xâm nhập, kinh văn có khả năng tịnh hoa ma khí, cho dù trải qua đại chiến trong cơ thể bị ma khí xâm nhập cũng có thể lựa chọn niệm kinh giải trừ ma khí”.

“Ở Phật Sơn này cũng không phải chỉ có kinh phật có thể giải trừ ma khí, huyền môn đạo gia có thể sử dụng đạo kinh khu trừ ma khí, bất quá thuộc hạ cũng không hiểu rõ đạo kinh cho lắm nên không dám nhận xét “.

“Ngoài đạo kinh cùng phật kinh ra còn có thể dùng đạo khí, đạo khí là những vật không tầm thường chứa linh khí được ôn dưỡng mà thành, đạo khí của phật gia chúng ta đa phần là tăng bào cùng tràng hạt, chỉ cần là vật do cao tăng quanh năm suốt tháng sử dụng liền nhiễm phật tính, tất có khả năng khu trừ tà vật, bảo vệ cơ thể”.

“Về phần đạo gia cũng có đạo khí của mình... bọn họ gọi là bùa chú gì gì đó, cái này thuộc hạ cũng không quá rõ ràng”.

“Một loại thủ đoạn khác chính là dùng cổ binh, không biết vì lý do gì nhưng tất cả cổ binh bắt nguồn từ thời nhà Hán đều có khả năng kháng ma khí nhât định thậm chí còn có kháng tính mạnh hơn nhiều so với đạo khí”.

“Thủ đoạn cuối cùng gần như thuộc về cao thủ võ công, nội lực càng mạnh, tâm trí càng kiên định thì khả năng kháng ma khí càng mạnh bất quá nội lực tại Ma Sơn thủy chung cũng sẽ không thể bảo đảm trạng thái toàn thịnh, nơi này không thể không xuất hiện chiến đấu vì vậy cũng không ai dám dùng nội lực ngăn cản ma khí, đây không khác gì con dao hai lưỡi”.

Câu trả lời của Cưu Ma Trí làm Vô Song tương đối hài lòng, hắn lại hỏi.

“Ta muốn biết, phân định Cương Thi, Ma Thi cùng Đế Thi ra sao? hơn nữa tại Ma Sơn này có bao nhiêu Đế Thi”.

Nghe Vô Song nhắc đến Ma Sơn, Cưu Ma Trí không khỏi thở ra một hơi, trong miệng người khác là Ma Sơn nhưng với người Phật gia bọn họ thì nơi này liền là Phật Sơn, cứ mỗi lần nghe thấy hai chữ Ma Sơn cho dù biết cái tên này hiện nay càng chính xác thì trong lòng xác thực có một loại khuất nhục.

Cũng không dám nghĩ nhiều lắm, Cưu Ma Trí đối với Vô Song đáp.

“Bẩm công tử, tại Phật Sơn cũng không đơn giản chia ra như vậy, người bên ngoài không hiểu về Phật Sơn mới nói như vậy, người tham chiến tại Phật Sơn liền phải biết Phật Sơn chia thành Thi cùng Quỷ”.

“ Đáng sợ nhất ở Phật Sơn chính là Quỷ, bản thân Quỷ vốn bắt nguồn từ cấp thất nhất gọi là Nhục Thi, Nhục Thi khi còn sống chủ yếu là phàm nhân, Nhục Thi thực lực không cao đơn thuần chỉ là tam lưu cùng nhị lưu cao thủ có điều Nhục Thi cũng rất phiền phức”.

“Nhục Thi có khả năng tiến hóa, chúng nó tự tiêu diệt lẫn nhau, ăn thịt lẫn nhau, đến một mức độ nào đó Nhục Thi liền tiến hóa thành Độc Thi, Độc Thi thực lực lập tức trở thành Tông Sư, hơn nữa Độc Thi bắt đầu sinh ra linh trí, chúng nó càng giết nhiều người, càng sống lâu linh trí càng phát triển, bắt đầu hóa thân thành Quỷ”.

“Độc Thi linh trí phát triển đến một mức độ nào đó liền trở thành một sinh vật mới, sinh vật này hình thù giống người, toàn thân màu đen, quanh thân có độc khí bảo hộ, hai mắt đỏ thẫm như máu, đặc biệt sinh ra móng vuốt ở hai tay cùng hai chân, thân hình cao lớn dị thường”.

“Quỷ bình thường thực lực liền có thể so sánh với Đại Tông Sư hơn nữa cùng trong Đại Tông Sư thực lực của Quỷ cũng phi thường cường hãn, đám Quỷ này được người Phật Sơn gọi là Quỷ Tướng”.

“Quỷ Tướng ngoại trừ chiến lực ra, nó còn có thể điều khiển đại lượng ‘Thi’, cực kỳ có sức phá hoại hơn nữa QUỷ Tướng cũng có thể tiến hóa... cho dù hiện nay vẫn chưa ai biết chúng nó tiến hóa kiểu gì “.

“Quỷ Tướng sau khi tiến hóa liền trở thành Quỷ Vương, Quỷ Vương thực lực chính là ngũ tuyệt cao thủ, thuộc hạ đã giao chiến vài lần với đám Quỷ Vương này, thực lực con nào cũng cường hãn dị thường, thuộc hạ có tự tin chiến thắng quỷ vương nhưng nếu từ hai con trở lên liền chỉ có thể quay đầu bỏ chạy”.

“Quỷ Vương cũng sẽ không còn điều khiển ‘Thi’ mà trực tiếp điều khiển Quỷ Tướng đồng thời Quỷ Vương cũng có thể tiến hóa, tiến hóa của bọn chúng gọi là Quỷ Đế”.

“Quỷ Đế chính là tồn tại cao nhất tại Phật Sơn, toàn bộ vùng hắc ám của Phật Sơn... nghe nói chỉ có 2 tôn Quỷ Đế “

“Quỷ Đế thực sự hoàn toàn có thể so sánh cùng đế vị cao thủ của nhân tộc, không kém chút nào, năm đó Tảo Địa Thần Tăng của Thiếu Lâm Tự đại phát thần uy đánh chết một đầu Quỷ Đế, giảm số lượng Quỷ Đế từ 3 xuống còn 2 bất quá sau trận chiến này ông ta liền một mực ở trong Thiếu Lâm dưỡng thương chưa bước ra khỏi cửa, chí ít đã dưỡng thương vài năm chưa thể xuống núi”.

Quyển 2 - Chương 250: Địa Ngục (7)

Quỷ là một khái niệm đầu tiên mà Vô Song nghe.

Kiếp trước cái gì ma, cái gì quỷ bản thân hắn chưa từng tin nhưng cũng đã nghe thấy tương đối nhiều có điều chưa thể hình dung ra nó là cái dạng gì.

Lúc này nghe Cưu Ma Trí nói về quỷ, thật ra trong đầu Vô Song lại có suy nghĩ khác.

Quỷ có thể thống trị và điểu khiển ‘thi’.

Quỷ bắt nguồn từ Nhục Thi mà Nhục Thi nói trắng ra là người dân bình thường.

Phật Sơn trước đây là thánh địa của Phật Môn, nó không bao giờ thiếu dân thường, bất kể là khách phương xa đến hành hương hay dân chúng tại Phật Sơn, số lượng có thể lên đến vài vạn người.

Phật Sơn rất lớn, phi thường lớn từ đó số lượng phàm nhân cũng phi thường nhiều.

Suy nghĩ của Vô Song chính là... Quỷ thực chất là cư dân của Ma Sơn.

Thế giới này có hai cái Thiên Đạo hoặc chí ít có một thứ nữa mạnh ngang Thiên Đạo hiện nay.

Thiên Đạo muốn giết Ma Vật để sống tiếp, Ma Vật lại muốn thôn phệ Thiên Đạo để trở thành một Thiên Đạo mới.

Nếu đã là Thiên Đạo mới vì đồng nghĩa với một thế giới mới, một thế giới hoàn toàn khác, vậy có khi nào sinh vật gọi là quỷ kia chính là hạch tâm sinh mệnh của thế giới mới hay không?, Ma Vật tạo ra quỷ, nó muốn lấy quỷ làm trung tâm sinh vật tạo nên thế giới mới của chính mình, một thế giới mà Quỷ có thể coi như con người của thế giới này.

Nếu đây là mục đích tạo ra quỷ của Ma Vật thì mọi chuyện sẽ đi rất xa rất xa bởi theo Vô Song, Ma Vật đã có dự tính tạo nên sinh mệnh thì nó cũng bắt buộc phải làm ra được một đặc tính của sinh mệnh – sự phát triển.

Việc từ nhục thi trở thành độc thi rồi trở thành quỷ tướng, quỷ vương, quỷ đế đã nói rõ sự phát triển của loài quỷ, càng đáng sợ hơn quỷ tộc tại Ma Sơn lại bắt nguồn từ nhân tộc tại Phật Sơn, vậy nếu quỷ tộc có trí tuệ của nhân loại cùng sức mạnh của con người thì chuyện gì xảy ra?.

Đáp án thực sự rất đáng để sợ hãi, cũng may nhiều năm qua ma khí một mực không thể vượt qua Ma Sơn nếu không diệt thế chắc chắn sẽ hàng lâm, chỉ sợ toàn bộ nhân loại sẽ bị thay bằng một dang sinh vật mới, nhân tộc sẽ bị thay thành quỷ tộc.

Cái vấn đề này Vô Song không dám bỏ qua.

Thế giới này không liên quan gì đến hắn nhưng mà hiện tại không có A Thanh thì hắn xác định không trở về được.

Theo Vô Song hắn muốn trở về chỉ có thể đạt đến sự cường đại của A Thanh, là A Thanh ở trạng thái đỉnh phong, con đường này thực sự rất xa rất xa, chí ít theo Vô Song ước tính A Thanh đỉnh phong có lẽ bằng Vô Song trong trạng thái Ngũ Long hay thậm chí là Lục Long.

Hắn bây giờ mới đạt tới Tam Long, muốn đến Lục Long thì phải đợi bao lâu?, cái này hắn không tính nổi.

Hắn còn phải ở đây rất dài, vậy đồng nghĩa với hắn tương lai sẽ phải đối mặt cùng diệt thế hàng lâm.

Vô Song cũng biết tại thế giới cũ cũng chính là nơi Đế Thích Thiên giá lâm.

Đế Thích Thiên có thể tạo ra một con Ma Vật ở thế giới này vậy hắn có thể làm lần thứ hai không?.

Vậy thế giới cũ của hắn hoàn toàn có thể dính đến thảm họa diệt thế, đặc biệt cái nơi gọi là Hắc Địa kia... chỉ sợ chính là nơi bắt đầu thảm họa diệt thế, nó không khác gì Ma sơn thậm chí còn cường hãn hơn.

Ở Hắc Địa không thiếu sinh vật mạnh ngang ngữa đế vị, số lượng vượt xa Ma Sơn.

........

Cưu Ma Trí cũng không biết Vô Song đang nghĩ gì, hắn hiện tại vẫn đang thao thao bất tuyệt về Ma Sơn.

“Công tử, lại nói tiếp về cái gọi là Thi”.

“Thi không thể so sánh bằng quỷ dù sao Thi cũng không thể tiến hóa đồng thời đối phó dễ dàng hơn nhiều”.

“Thi cấp thấp nhất cũng là Nhục Thi tuy nhiên Nhục Thi này lại bắt nguồn từ xác người chết, chỉ cần xác chết dưới tông sư cấp bậc thì đều là Nhục Thi “.

“Nếu xác chết là tông sư thì sẽ chuyển hóa thành Cương Thi, xác chết là đại tông sư thì được gọi là Thiết Thi, ngũ tuyệt cấp bậc thì gọi là Ma Thi”.

“Chỉ duy nhất một điều mà không ai giải thích được, Đế Thi theo lẽ thường là từ xác chết đế vị cao thủ mà ra bất quá... thuộc hạ có thể lấy tính mạng ra đảm bảo tuyệt đối không có đế vị cao thủ nào ngã xuống “.



“Số lượng Đế Thi rất nhiều, tại quãng thời gian thuộc hạ ở Phật Sơn, số Đế Thi xuất hiện lên tới 7 con “.

Vô Song thầm lấy làm kỳ có điều thật ra đế thi ‘đặc biệt’ hắn đã sớm trải nghiệm.

Vô Song căn bản không tin, đế thi là do đế vị cao thủ chết đi mà hóa thành nhưng mà từ khi được chứng kiến ‘Độc Cô Cửu Kiếm’ của đế thi tại Đào Hoa Đảo, Vô Song lại có một suy nghĩ càng điên cuồng hơn.

Đế vị cường giả hiện nay mà hắn biết ngoài Tảo Địa Thần Tăng ra thì không có ai nhưng mà trước Tảo Địa Thần Tăng cũng không thiếu cường giả.
Tại thế giới này chí ít còn có Độc Cô Cầu Bại, có Đoàn Tư Bình, có Hoàng Thường, có cả Tiêu Dao Tử, có khả năng nào đế thi chính là từ xác chết của bọn họ mà chuyển hóa ra không?.

Vô Song chưa từng gặp đế thi tại Ma Sơn vì vậy hắn vẫn cứ nghĩ con mình gặp trên Đào Hoa Đảo chính là đế thi bình thường, nếu mỗi đế thi chỉ có chiến lực 300 chiêu của đế vị cao thủ vậy bọn chúng hoàn toàn có thể từ xác chết của các đế vị cao thủ thế hệ trước hóa thân mà ra.

Ma Vật sẽ không biến xác chết của đế vị cao thủ thế hệ trước trực tiếp thành Thi mà lấy năng lực của bọn họ nhét vào ma khí, từ đó có thể tạo ra rất nhiều đế thi, theo cách này số lượng đế thi lên tới 7 con cũng không phải là không thể.

Mang theo suy nghĩ của mình, Vô Song tiếp tục hỏi câu thứ ba.

“Ta nghe nói xác chết sẽ hóa thành Thi, vậy lúc nãy nếu ngươi giết ta, ngươi tính dùng cách gì ngăn cản ta thành Thi?”.

Cưu Ma Trí nghe đến đây sắc mặt giật giật một chút đồng thời có xúc động muốn tát cho mình một cái.

Hắn cảm nhận được ma khí của Vô Song rất nặng, đứng từ xa quan sát cũng có thể thấy Vô Song căn abnr không yếu, mình vì cái gì phải ôm việc vào thân đây?.

Thở dài một chút, Cưu Ma Trí lại đáp.

“Công tử, qua vài năm chiến đấu tại Phật Sơn, chúng ta cũng bắt đầu phát hiện ra một vài điều”.

“Muốn ngăn cản thi hóa thành ma có nhiều cách, cách đầu tiên là dùng phật kinh siêu hồn, sau khi giết chết người nhiễm ma khí liền trực tiếp tụng kinh, trải qua kinh văn có thể trực tiếp hóa đi ma khí trong người đối phương, khiến đối phương chết một cách thanh thản”.

“Cách thứ hai liền có thể sử dụng đến cổ binh, dùng cổ binh giết người thì cũng không sợ bị ma hóa có điều cổ binh đa số đã hoen ố, chủ yếu được dùng để phòng ma khí, rất ít cổ binh còn có thể sử dụng để diệt ma đi ma khí”.

“Cách thứ ba là dùng phù chú của huyền môn đạo gia, phù chú quả thật cũng như phật kinh, hoàn toàn đủ sức hóa đi ma khí”.

“Cách thứ tư là dùng lửa đốt xác, thiêu rụi xác chết liền không còn ‘xác’ cho quá trình ma hóa”.

“Cách cuối cùng là đánh nát đầu xác chết bất quá cách này tương đối khó, xác chết sau khi nhiễm ma khí thân thể phi thường cường hãn, nếu thực lực xác chết chỉ bình thường liền không nói nhưng xác chết từ đại tông sư trở lên thì cho dù thuộc hạ muốn đánh nát đầu cũng mất sức rất lớn “.

“Ma khí... tựa hồ rất thông minh, chúng nó biết cường hóa vị trí đầu cùng não bộ trước tiên, muốn đánh nát đầu xác chết quả thực không dễ, đặc biệt là khi số lượng xác chết quá nhiều, muốn ra tay cũng phi thường lao lực”.

Vô Song đối với câu trả lời này liền cảm thấy hứng thú rất lớn thậm chí hai mắt tỏa sáng.

Theo lời Cưu Ma Trí thì Vô Song nhận ra muốn ngăn cản quá trình ma hóa liền hướng về việc làm sao để tiêu tan ma khí trong thể nội đối phương, thú thật việc làm tiêu tan ma khí thiên hạ này chỉ sợ Vô Song là giỏi nhất.

Hắn còn có thể hấp thụ ma khí vào người thì tiêu tan ma khí căn bản chẳng tính là gì.

Nghĩ một cái, Vô Song lập tức hành động.

Hắn bắt đầu thu lại hộ thể chân khí dùng để bảo vệ Niệm Từ, bắt đầu để ma khí rất mỏng xung quanh tiến vào cơ thể nàng.

Đương nhiên đây chỉ là ‘thử’ mà thôi, kể cả không có tác dụng hắn hoàn toàn có thể để Cưu Ma Trí dùng kinh phật giúp nàng tiêu tan ma khí thậm chí chính hắn cũng biết kinh phật, căn bản hkoong sợ Niệm Từ gặp bất cứ nguy hiểm gì.“Câu hỏi cuối cùng, ta muốn biết tình hình của Ma Sơn hiện nay thế nào?”.

Cưu Ma Trí với câu hỏi này thì bắt đầu cau mày, hắn cảm thấy cái câu hỏi này không tốt trả lời cho lắm, dù sao nếu Vô Song đứng về phía Ma Vật, hắn biết được phân bố của nhân tộc thì phải làm sao?.

Nghĩ đến đây Cưu Ma Trí cũng bắt đầu cẩn thận hơn mà trả lời.

“Công tử, phân bố của ma tộc thì thuộc hạ không rõ, về phần phân bố của nhân tộc, nhân tộc chia làm tứ đại trận doanh, lấy đông – tây - nam – bắc làm tên, tứ đại trận doanh có hai trận doanh đến từ Phật Giáo, một trận doanh của Đạo Giáo cùng một trận doanh của nhân sĩ giang hồ “.

“Đứng đầu mỗi trận doanh đều có... đế vị cường giả của nhân tộc hoặc tương đương đế vị cường giả”.

“Tại trận doạnh Phật giáo được chia thành hai phe phái, Mật Tông cùng Thiếu Lâm, phe Mật Tông liền do tôn sư dẫn đầu, trận doanh Thiếu Lâm liền do Tảo Địa Thần Tăng dẫn đầu, trận doanh Đạo Giáo thì do hai vợ chồng Vương Trùng Dương – Lâm Triều Anh cộng đồng tiếp quản, về phần trận doanh nhân sĩ giang hồ... thuộc hạ thực sự không quá rõ ràng nhưng người đứng đầu trận doanh này tuyệt đối rất mạnh, chí ít tôn sư nói không thắng nổi hắn”.

Vô Song hai mắt tỏa sáng, thông tin này quả thật hắn chưa hề biết.

Dĩ nhiên có 4 trận doanh lại còn tương đương với 4 đế vị cao thủ?.

Vợ chồng Vương Trùng Dương – Lâm Triều Anh hắn biết.

Tảo Địa Thần Tăng hắn cũng biết.

Vậy còn thần bí nhân trong trận doanh ‘giang hồ’ cùng ‘tôn sư’ của Cưu Ma Trí là ai?.

“Cưu Ma Trí, tôn sư của ngươi là ai?”.

Cưu Ma Trí lần này liền nghi hoặc không thôi nhìn Vô Song, dĩ nhiên Vô Song không biết tôn sư của mình?.

Đế vị cao thủ trong thiên hạ tuyệt đối không nhiều, Trung Nguyên chỉ có Tảo Địa Thần Tăng, vực ngoại chỉ có tôn sư, vậy mà Vô Song không biết tôn sư?.

“Tôn sư của thuộc hạ là Long Tượng Cổ Phật, tôn sư chính là người sáng tạo ra Long Tượng Bàn Nhược Công cùng Thích Già Chịch Tượng Công”.

Người sáng tạo ra Long Tượng Bàn Nhược Công?, hóa ra gọi là Long Tượng Cổ Phật.

Như đã nói, Thích Già Chịch Tượng Công là gì thì Vô Song không quá rõ nhưng Long Tượng Bàn Nhược Công thì thực sự rất kinh khủng.

Kim Luân mới luyện đến tầng thứ 10 đã mạnh như vậy, không biết tầng thứ 13 còn mạnh thế nào?, lực lượng cơ thể của vị Long Tượng Cổ Phật này còn đến mức nào?.

Lại nói tiếp người mà Long Tượng Cổ Phật cũng cảm thấy thắng không nổi, người đứng đầu trận doanh ‘giang hồ’ là thần thánh phương nào?.

‘Nhất định phải gặp mấy vị danh nhân đó một lần’.

Thầm nhủ một câu, Vô Song lại nhìn Niệm Từ.

Nàng hiện nay không thay đổi gì nhưng Vô Song cũng tinh tế mà cảm nhận được, bắt đầu có một tia ma khí rất mỏng tiến vào cơ thể nàng.

Dùng một ngón tay chạm vào môi nàng, Vô Song nhẹ nhàng hút ra một tia ma khí này.

Hắn quả thực có thể hút được ma khí ra thậm chí lượng ma khí trong người cũng tăng lên ‘1 tia’.

Vô Song ánh mắt sáng lên.

Hắn thậm chí nhìn ra cách làm mình điên cuồng mạnh lên.

Chỉ cần hắn tăng lực lượng của mình lên, đạt đến Ngũ Long hắn liền có tư cách đứng trước mặt Thiên Đạo.

Nếu hắn đạt đến Lục Long, hắn dám đè Thiên Đạo ra đánh.

Lục Long tương đương với A Thanh đỉnh cao, A Thanh đỉnh cao có lẽ yếu hơn Thiên Đạo một bậc nhưng mà hiện tại Thiên Đạo còn đang hấp hối, đừng nói là Lục Long chỉ sợ Ngũ Long vừa ra, nó đã cảm thấy bất lực.

Dùng tay ôm Niệm Từ, để nàng ngồi vào lòng mình, nhìn về Cưu Ma Trí, Vô Song vẫn tương đối hài lòng.

“Ta ngủ một chút, ngươi liền ngồi đây cảnh giới đi”.

Nói xogn mặc kệ Cưu Ma Trí, Vô Song cả người nhún một cái, nhảy lên thân cây sau đó chọn lấy một cành cây lớn nhất, hắn cứ như vậy ôm Niệm Từ trải qua đêm đầu tiên ở Ma Sơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau