CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 351 - Chương 355

Quyển 2 - Chương 241: Hủy Diệt Bàn Cờ (2)

Vô Song toàn thân run lên, hắn biết Thiên Đạo đang muốn làm gì.

Bản thân Thiên Đạo đã thua trận, nó cách cái chết không xa nhưng mà chắc chắn bên trong Phật Sơn vẫn phải có thứ cho nó níu kéo.

Nó không tin tưởng A Thanh nữa bởi A Thanh đã thất bại một lần, nó tin tưởng chính mình.

Nó cũng không chấp nhận Tây Thi phản bội nó, nó muốn giáo huấn Tây Thi, thậm chí muốn khiến Tây Thi vạn kiếp không siêu sinh, đời đời trở thành đồ chơi trong tay nó.

Đứng trước bờ hủy diệt, nó triệt để điên cuồng, nó hiện nay có thể tạm thời nhịn Vô Song bởi Vô Song là kỳ binh của nó nhưng không có nghĩa nó cho Vô Song muốn làm gì thì làm.

Nó muốn Vô Song cúi đầu, cho dù Vô Song không phải là người thế giới này, cho dù Vô Song ở ngoài vận mệnh nó vẫn sẽ khiến Vô Song cúi đầu.

Nó đang muốn cho Vô Song biết, chỉ có Vô Song cúi đầu mới có thể yên ổn, nếu Vô Song chống lại nó kết quả liền như Tây Thi, ngay cả khi Vô Song muốn thay đổi, muốn cứu Tây Thi cũng không có cách nào làm được.

Đây là Thiên Đạo, đây là lực lượng của Thiên Đạo, cho dù nó đang ở trong trạng thái yếu nhất thì nó vẫn có cái lực lượng kinh khủng này.

Vô Song có thể làm sao?, không phải Vô Song muốn cứu Bao Tích Nhược sao?, vậy thì cứu cho nó xem?.

Nó căn bản không tin Bao Tích Nhược không chết.

Ngoại trừ Bao Tích Nhược ra nó còn nhiều quân bài lắm, nó còn Lý Thu Thủy, còn Đồng Mỗ, còn Hoàng Dung hay thậm chí cả Quách Tĩnh, cả Mục Niệm Từ, chỉ cần là người thân quen với Vô Song đều là quân bài của nó.

Đây là một loại xiềng xích, một loại xiềng xích không thể thoát ra.

Thế giới của nó, nó có thể làm tất cả.

......

Vô Song hiện tại thực sự rất vô lực, hắn muốn động thủ nhưng tuyệt đối không biết động thủ thế nào, ở bên dưới cốt truyện Xạ Điêu vẫn cứ chạy theo quỹ đạo vốn có, Dương Thiết Tâm vẫn chết.

Khác biệt duy nhất chính là vì có sự xuất hiện của Vô Song mà Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung đến hiện nay vẫn chưa biết thông tin này mà thôi.

Nhìn khung cảnh kia, trong lòng Vô Song run lên liên tục.

Mấy cái tình tiết này Vô Song kiếp trước đã xem không biết bao nhiêu lần, bất kể là Khưu Xử Cơ – Mã Ngọc quyết đấu cùng Sa Thông Thiên – Bành Liên Hổ hay Hoàn Nhan Khang đả thương Dương Thiết Tâm... tất cả đều có chút như thực như mộng.

Vô Song căn bản sẽ không có hứng thú với cai loại giao thủ này, chỉ cần hắn muốn hắn có thể giết chết tất cả cao thủ bên dưới, mỗi người chỉ dùng một chiêu.

Bất quá Vô Song lúc này không ra tay, hắn cứ đứng đờ bên cạnh A Thanh, cái âm thanh hắn không muốn nghe nhất vẫn đến rồi.

Ở bên dưới, Dương Thiết Tâm liền kéo Bao Tích Nhược đột nhiên lao ra, cao giọng gọi:

“Xin các vị dừng tay, vợ chồng ta chết ở đây là được”

Dương Thiết Tâm vừa nói, lập tức trở mũi thương đâm vào trái tim, miệng phun một búng máu sau đó ầm một tiếng, máu tươi bắn tung tóe ngã vật ra đằng sau.

Bao Tích Nhược ông lấy chồng cũng không thương tâm cười thảm một tiếng, hai tay rút ngọn thương ra cắm cán thương xuống đất, nhìn Hoàn Nhan Khang nói:

“Hài nhi, con còn không tin y là cha ruột của con sao?”

Rồi nhào vào mũi thương. Bao Tích Nhược vẫn là muốn theo chồng mà chết.

Hoàn Nhan Khang cả kinh thất sắc, kêu lớn một tiếng:

“Mẹ”



Nhìn thấy động tác của Bao Tích Nhược, tất cả mọi người đều lập tức lao đến muốn cứu nàng nhưng mà ở đây có ai có thể cứu Bao Tích Nhược sao?.

Hoàn Nhan Khang ở gần nhất nhưng mà hắn không được.

Mã Ngọc?, Vương Xử Cơ?, Sa Thông Thiên?, Bành Liên Hổ?, Âu Dương Khắc?, tất cả đều không được.

Ngay lúc này một bóng hình nhanh đến cùng cực xuất hiện, một tay chắn giữa ngực Bao Tích Nhược cùng mũi thương nhọn hoắt kia.
Bao Tích Nhược chỉ cảm thấy có một luồng vô hình khí lãng ngăn cản chính mình, nàng căn bản không thể tiến thêm một tấc.

Bao Tích Nhược vẻ mặt khó hiểu mà ngước mặt lên, trước mặt nàng chẳng biết từ bao giờ xuất hiện một thân ảnh.

Bạch y áo khoác đen, mái tóc trắng tung bay.

Cho dù chỉ là bóng lưng thôi nhưng Bao Tích Nhược lại đột nhiên cảm thấy quen thuộc từ tận tâm can, chỉ là nàng không có cách nào nhận ra, mình đã từng gặp bóng lưng này ở đâu?.

Vô Song rốt cuộc vẫn hiện thân, vẫn cứu Bao Tích Nhược.

Vô Song hiện thân tất nhiên làm mọi người chú ý chỉ là hắn đeo mặt nạ không ai có thể thấy dung mạo của hắn.

Tại nơi đây, dưới tác dụng của Thiên Đạo, toàn bộ Yến Kinh cứ như quay trở về thế giới Anh Hùng Xạ Điêu cơ bản nhất, thậm chí Vô Song biết trong đại não đám người này còn chưa từng gặp ai tên Vô Song.

Đây là lực lượng của Thiên Đạo.

Vô Song xuất hiện cứu Bao Tích Nhược một mạng nhưng mà trong mắt Bao Tích Nhược chỉ có bi ý, nàng không có hạnh phúc, không có may mắn sau khi từ cõi chết trở về, trong mắt chỉ có bi thương.

Thậm chí Vô Song không cần nhìn cũng có thể biết, Bao Tích Nhược muốn cắn lưỡi tự sát.

Ở trên trời cao, A Thanh nhếch miệng mỉm cười, nó lúc này cảm thấy mình lại một lần nữa nắm sức mạnh điều khiển thế gian, bất cứ ai trong cái thế giới này đều là con rối của nó.

Nó muốn Bao Tích Nhược điên cuồng tự sát, vậy Bao Tích Nhược đương nhiên trăm phương ngàn kế tự sát.

Đáng tiếc Bao Tích Nhược một lần nữa thất bại, nàng muốn cắn lưỡi nhưng lại cắn luôn vào hai ngón tay của Vô Song.

Không rõ từ bao giờ Vô Song đã đặt hai ngón tay vào trong miệng nàng, đồng thời Vô Song triệt để nhắm mắt lại.

Hắn phải làm gì bây giờ?.

Hắn phải làm gì mới tốt?.

Nếu Bao Tích Nhược chết, nàng sẽ trở về bên Thiên Đạo, lại tiếp tục chờ đợi một vai diễn mới, lại tiếp tục vạn kiếp không được luân hồi.

Vô Song trong lòng lúc này chỉ có lửa giận, vô biên vô tận lửa giận.

“Phá đi, phá bàn cờ này đi”.

“Nếu Tây Thi đại diện cho Bao Tích Nhược, đại diện cho quân cờ đầu tiên mở ra thế cờ Xạ Điêu “.“Nếu cái chết của Tây Thi mở ra ván cờ Xạ Điêu, muốn cứu Tây Thi chỉ có cách... lật đổ ván cờ này, vứt cả bàn cờ này đi “.

“Làm sao có thể vứt cả bàn cờ này đi? “.

“Giết sạch, giết sạch tất cả những quân cờ xung quanh, không cần biết cờ quân mình hay cờ quân địch, hủy hết quân cờ liền không có bàn cờ”.

Không biết từ bao giờ, khi lửa giận Vô Song đẩy đến đỉnh điểm, trong lòng hắn một suy nghĩ tà ác xuất hiện, để rồi Vô Song gầm lên một tiếng.

Một tiếng hú mang theo kinh người nội lực, lập tức trấn thủng màng nhĩ tất cả cao thủ có mặt ở đây, thậm chí cả Hoàn Nhan Khang cùng Hoàn Nhan Hồng Liệt.

Thiên Đạo đang cười, nó đang cười rất khoái trá, ngay cả khi Vô Song gầm một tiếng, nó cũng cảm thấy Vô Song đang bất lực mà gào thét tuy nhiên rất nhanh mặt nó tái mét.

“Dừng tay”.

Nó hét lên một tiếng, một tay ép xuống Vô Song, vô biên vô tận Đạo Lực đè xuống, Thiên Đạo Uy Thế không ai có thể đỡ được.

Vô Song đối mặt với Thiên Đạo Uy chỉ là khinh thường cười lạnh, hắn đưa tay ra, mười ngón cùng phóng, mười cây tiểu huyết đao được tạo từ sát lục kiếm ý phá không mà ra, mười cái đầu người liền bay lên trời.

Vương Xử Nhất, Dương Thiết Tâm, Hoàn Nhan Khang, Sa Thông Thiên, Bành Liên Hổ, Hoàn Nhan Hồng Liệt, Âu Dương Khắc, Khưu Xử Cơ, Chu Thông, Mã Ngọc.

Toàn bộ 10 cái đầu người bay lên.

Dĩ nhiên Thiên Đạo Uy đánh xuống nhanh hơn tốc độ ra tay của hắn hàng chục, hàng trăm lần bất quá Vô Song thèm quan tâm sao?.

Thiên Đạo Uy đối với Vô Song làm khỉ có tác dụng gì?.

Đầu người bay lên, huyết dịch tung tóe, Vô Song đứng đó như hoàn thành lần thứ ba thuế biến.

Lần thứ nhất thuế biến chính là lúc Vô Song gặp mặt A Thanh.

Lần thứ hai thuế biến chính là lúc Vô Song ở trên Lôi Cổ Sơn, ở cùng cả hai người A Thanh – Tây Thi.

Lần thứ ba thuế biến, chính là lúc này, cũng là ở bên cạnh A Thanh và Tây Thi nhưng cũng không phải.

Sau đó con hắc long thứ ba của Vô Song rốt cuộc xuất hiện.

Ba hắc long gầm thét mà ra, cái miệng mở lớn đến mức kinh hồn.

Khi Ba hắc long cùng ra, Vô Song chỉ cảm thấy trên người chưa từng có sức mạnh lớn như vậy, sau đó hắn nhận ra trên đầu mình có một cái vòm trời, một cái vòm trời làm hắn phi thường chán ghét.

Ba hắc long cùng mở miệng, mang theo kinh khủng ma khí phá nát vòm trời.

Thiên Đạo nắm giữ Đạo Lực, nó dùng Đạo Lực của bản thân áp đặt lên Yến Kinh, bắt toàn bộ sinh vật sống của Yến Kinh đều phải cúi đầu trước Đạo Lực, bắt toàn bộ sinh vật sống của Yến Kinh phải diễn theo kịch bản của nó.

Một lần này, chọc thủng bầu trời Yến Kinh, sau đó như có tiếng ầm ầm đổ vỡ, một bầu trời cao hơn, rộng lớn hơn, một cái bầu trời chân thật hiện ra.

Tiếp theo trong ánh mắt như nứt ra của A Thanh trên bầu trời, Vô Song nghe được một âm thanh hết sức quen thuộc.

“Vô Song?, sao ngươi lại ở đây?, không phải ngươi đang ở cùng nha đầu Hoàng Dung trên Đào Hoa Đảo sao?”.

Tây Thi nhìn thấy bóng lưng Vô Song, nàng vô ý thức lên tiếng bất quá rất nhanh nàng phát hiện ra cả người mình toàn máu, vẻ mặt lập tức biên sắc mà nhìn ra xung quanh, xung quanh vô số người nằm lên nhau thậm chí không thiếu thủ cấp nằm lăn long lóc trên mặt đất.

Đáng sợ ở chỗ tất cả thủ cấp bị cắt đều là người mà nàng quen.

Càng đáng sợ hơn, khi Tây Thi ngửa mặt lên, nàng nhìn thấy A Thanh.

Sau đó Tây Thi kinh hồn mà hét lên.

“Thiên... Đạo”.

Quyển 2 - Chương 242: Thiên Nộ.

Tây Thi ở bên cạnh Thiên Đạo bao nhiêu năm?, nàng cho dù tạm thời không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng khi nhìn thấy Thiên Đạo chiếm đoạt thân xác A Thanh, suy nghĩ đầu tiên của nàng chỉ có chạy trốn.

Thiên Đạo rất cường đại hơn nữa bất kể là A Thanh hay Tây Thi bản thân đều là vũ khí của Thiên Đạo, đã là vũ khí của Thiên Đạo thì nhất định phải cho Thiên Đạo sử dụng.

Trong điều kiện như vậy chỉ cần Thiên Đạo muốn là nó có thể tiến hành khống chế bản thân A Thanh hoặc Tây Thi, tất cả chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.

Rất may mắn cho Tây Thi, lần này Thiên Đạo chọn A Thanh.

A Thanh mạnh hơn Tây Thi rất nhiều, chí ít Thiên Đạo đoạt xá A Thanh thì chiến lực của nó có thể phát huy một cách tốt nhất, để nó có khả năng chiến thắng Ma Vật bên trong Phật Sơn tốt nhất.

Vô Song đã từng hỏi A Thanh, nàng có bao nhiêu cơ hội chiến thắng Ma Vật.

Lúc đó A Thanh nói bản thân chỉ có 1 thành nắm chắc.

Vô Song không biết đây là câu trả lời của A Thanh hay của Thiên Đạo bất quá khi Thiên Đạo thực sự đoạt xá A Thanh, cơ hội chiến thắng của nó cùng Ma Vật là năm – năm.

Thiên Đạo trọng thương thậm chí sắp chết chính là vì Đế Thích Thiên, sau khi Đế Thích Thiên bỏ đi khỏi giới này để lại một đầu Ma Vật, bản thân Thiên Đạo kể cả cực kỳ không muốn cũng phải công nhận con Ma Vật kia cùng mình ít nhất phải có sức mạnh tương đương.

Dưới điều kiện bình thường nó không dám chắc giết chết được Ma Vật vì vậy nó cần Vô Song.

Nó cần Vô Song nhưng lại không muốn Vô Song làm trái ý nó, nó vẫn muốn nắm mọi vật trong tay bởi trong mắt nó thì nó căm thù nhất những kẻ nằm ngoài số mệnh, những kẻ du hành giữa các thời không.

Đế Thích Thiên là một kẻ nằm ngoài số mạnh, là một kẻ như vậy.

Vô Song cũng như vậy.

Cho dù hiện nay Vô Song còn cực kỳ nhỏ yếu nhưng tiềm năng của Vô Song cực lớn, nó nhất định phải làm ra đề phòng thích hợp.

Đứng trên bầu trời cao cao tại thượng, ánh mắt khóa chặt Vô Song cùng Tây Thi, ánh mắt nó mạnh mẽ xuất hiện ra sát khí.

Nó hiện nay không muốn tính toán với Vô Song nhưng nó thực sự muốn xóa bỏ Tây Thi.

Lúc trước nó đương nhiên cũng đã muốn xóa bỏ Tây Thi chỉ là nó muốn Tây Thi diễn nốt một hồi kịch mà thôi nhưng mà hiện nay khi sự việc đã có chút khó khống chế, nó lập tức quyết tâm lên, bàn tay liền đưa lên, đạo lực rất nhanh tập trung mà đánh xuống.

Đạo lực của nó khác xa cả Tây Thi cùng A Thanh.

Đạo lực của Tây Thi cùng A Thanh là mượn của chính nó, tức là chỉ cần nó không cho mượn bản thân hai người đều không có đạo lực mà cho dù hai người có đạo lực thì cũng không thể so với thiên đạo, uy lực khác nhau như đất và trời.

Một bàn tay chụp xuống, Thiên Đạo liền muốn bóp chết Tây Thi.

Thật ra mà nói, nếu nó giết Tây Thi cũng coi như giải thoát cho nàng, giải thoát cho Tây Thi khỏi tình cảnh mãi mãi không thể siêu sinh bất quá Vô Song sao có thể cho phép?.

Giữa việc để Thiên Đạo giết Tây Thi và tự mình ra tay giết chết Thiên Đạo để cứu Tây Thi, chỉ cần có khả năng Vô Song liền muốn chọn cái thứ hai.

Lúc trước hắn còn đang phân vân nhưng hiện tại hắn có gì để mà phân vân?.

Ma Lực của Vô Song thật ra đã đủ để hắn đột phá đến tam đầu long chỉ là hắn chung quy chưa thể đạt đến.



Trước kia trong tính cách Vô Song thiếu đi một luồng ma niệm, không có ma niệm sao có thể coi như chân chính ma?.

Nếu lấy Cửu Long làm viên mãn thì Tam Long có thể coi là sơ kỳ.

Chỉ có chân chính thay đổi bản thân, chỉ có khi trong tính cách xuất hiện ma niệm mới có thể đạt đến Tam Long.

Vô Song lúc nãy trong một lần điên cuồng hành động liền làm được điểm này bất quá Tam Long còn cách xa Thiên Đạo nhiều lắm.Ở trạng thái Nhất Long, thực lực của Vô Song có lẽ rơi vào Ngũ Tuyệt Trung Kỳ.

Nắm giữ Nhị Long, Vô Song có thể so với Ngũ Tuyệt Đỉnh Phong.

Nắm giữ Tam Long hắn liền là cường giả đế vị.

Đáng buồn... cường giả đế vị không có cách nào làm đối thủ của Thiên Đạo.

......

Thiên Đạo xuất thủ, Vô Song cũng ra tay.

Bản thân Thiên Đạo vô địch nhưng nó có một sai lầm chết người bởi Thiên Đạo Lực của nó không có tác dụng với Vô Song.

Thiên Đạo Lực mạnh gấp không biết bao nhiêu lần so với Đạo Lực nhưng mà cũng chẳng khác gì lần trước khi Vô Song đối đầu với Thiên Đạo Uy đến từ A Thanh cả, hắn không phải là người thế giới này, Thiên Đạo của thế giới này có cái khỉ tác dụng với hắn?.

Cái này cũng giống hậu thế có người tin thần có người lại vô thần vậy, với những người theo thuyết vô thần thì kể cả hiện tượng siêu nhiên hơn nữa cũng sẽ không quá tin tưởng thậm chí không quan tâm.

Đưa tay ra nắm lấy eo Tây Thi, Vô Song mạnh mẽ dùng Hắc Long của mình ngạnh kháng Thiên Đạo Lực.

Cái này quả nhiên rất có hiệu quả, Thiên Đạo Lực trực tiếp bị Hắc Long nuốt chửng đồng thời trong ngực Vô Song, Tây Thi cũng làm ra thích hợp nhất phản ứng, nàng tay ngọc đưa ra một nắm, sau đó tóm lấy Mục Niệm Từ đang bất tỉnh nhân sự gần đó.

Một tiếng hống của Vô Song quả thật khiến Mục Niệm Từ trực tiếp vô lực, nàng cứ như vậy mà ngã xuống.

Một tiếng hống của Vô Song cũng đúng là vì Mục Niệm Từ mà làm ra, hắn không muốn nàng nhìn thấy những cảnh tượng không nên nhìn dù sao Vô Song đối với Mục Niệm Từ cũng có tương đối hảo cảm.

.....

Tây Thi không thể mượn Đạo Lực của Thiên Đạo nhưng nàng có tu Bạch Thủ Thái Huyền Kinh.

Bạch Thủ Thái Huyền Kinh là võ học của A Thanh có điều nó lại có chút đặc biệt, Bạch Thủ Thái Huyền Kinh được Thiên Đạo công nhận là Tiên Võ, người tu luyện Bạch Thủ Thái Huyền Kinh hoàn toàn có thể sinh ra đạo lực.

Đây vốn là một phần quà mà Thiên Đạo dành tặng cho A Thanh, để khiến võ công mà A Thanh sáng tạo ra trở thành từ cổ chí kim đệ nhất võ đạo.Năm xưa Thiên Đạo chính là dùng cách này bồi thường cho A Thanh, để nàng có thể tạm thời chấp nhận sống hòa bình với Tây Thi.

Lần này Thiên Đạo có chút lấy đá đập chân mình.

Tây Thi cũng nắm giữ đại thành Bạch Thủ Thái Huyền Kinh, nàng vận lên Đạo Lực trong người, sử dụng thuấn di.

Thuấn di thứ này là đặc thù thủ đoạn của A Thanh cùng Tây Thi thậm, lại là thần thông do chính Thiên Đạo ban tặng.

Thiên Đạo cũng không ngu ngốc, nó biết Tây Thi định làm gì nhưng mà nó lại bi ai phát hiện, mình không ngăn được Tây Thi rời đi.

Nó dĩ nhiên sẽ dùng Thiên Đạo Lực phong tỏa Tây Thi nhưng chỉ cần Vô Song còn đứng ra chắn cho Tây Thi, bản thân Thiên Đạo Lực trực tiếp vô dụng.

Thiên Đạo sát tâm càng ngày càng thịnh, rốt cuộc nó cũng phải dùng đến thủ đoạn bình thường.

Kiếm gỗ trong tay xuất ra, một chém thẳng hướng Vô Song.

Cái này là võ công của Thiên Đạo bất quá võ công của Thiên Đạo thực sự... quá tệ.

Không phải vì nó đang đoạt xá A Thanh thì một chiêu này phải gọi là ‘nát bét’, cũng may cho nó đây là thân thể A Thanh, một chém xuất ra cho dù đến một chút chút kiếm khí cũng không có nhưng kiếm mang cực thịnh, cắt thẳng lên lưng Vô Song.

Một chém uy lực cực cường nhưng phải biết dưới trạng thái không có đạo lực phụ trợ, một chém toàn lực của Tây Thi cũng chẳng giết nổi đế vị cao thủ.

Đứng trên bầu trời, Thiên Đạo mạnh mẽ nắm chặt tay lại, Tây Thi đã mang Vô Song chạy.

Dĩ nhiên nơi này là địa bàn của nó, cả thiên hạ này là địa bàn của nó.

Nó chỉ cần đưa tay một nắm là có thể biết Vô Song cùng Tây Thi đang ở đâu, đáng tiếc với một người quá hiểu Thiên Đạo như Tây Thi mà nói, nàng cũng không vô dụng đến mức để Thiên Đạo bắt được.

Nàng có gan muốn giết Thiên Đạo liền phải tìm được đường chốn chạy.

Nếu không phải lần này Thiên Đạo tỉnh lại làm nàng không kịp trở tay thì chưa chắc Tây Thi đã bất lực đến vậy, cũng may Vô Song xuất hiện có thể cho nàng chuyển cơ.l

......

Thiên Đạo chỉ cần một cái nắm tay, nó có thể từ bất cứ nơi nào trong thiên hạ bắt được người nó cần chỉ là sắc mặt nó rất nhanh trở nên khó coi sau đó trở nên vô cùng cuồng nộ.

Tây Thi một lần chạy thẳng đến Ma Sơn, trực tiếp nhảy vào trung tâm Ma Sơn.

Trên bầu trời Ma Sơn, một bàn tay vô hình xuất hiện, một bàn tay được tạo nên từ những đám mây trắng, bàn tay mang theo vô tận uy áp, bàn tay trực tiếp khiến toàn bộ cao thủ gần phạm vi Ma Sơn cảm thấy mình như sâu như kiến, căn bản không có khả năng chống lại.

Một bàn tay cứ thế ấn xuống như diệt thế hàng lâm, đây là bàn tay của Thiên Đạo.

Thiên Đạo muốn từ Yến Kinh xuyên qua vô số khoảng cách, trực tiếp bắt lấy Tây Thi cùng Vô Song ở Ma Sơn có điều ngay tức khắc nó liền bỏ đi ý định này bởi từ trong Ma Sơn, một thanh kiếm được tạo nên từ vô tận ma khí từ trong hư không hiện ra, một chém bổ xuống sinh sinh chặt đứt cánh tay của Thiên Đạo.

Toàn bộ Ma Sơn rung động,rồi sau đó một Ma Âm vang vọng cả thiên không.

Ma âm làm người ta đinh tai nhức óc thậm chí không ai hiểu chuyện gì xảy ra chỉ có Thiên Đạo sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Ma âm quả thực như tát vào mặt Thiên Đạo, sinh vật trong Ma Sơn kia vậy mà đối với Thiên Đạo tràn ngập kinh miệt, nói ra một câu.

“Cút”.

Quyển 2 - Chương 243: Nữ Nhân Ngốc Họ Mục

Việc thuấn di từ Yến Kinh đến Ma Sơn không phải là việc dễ dàng, cho dù A Thanh cũng làm không được tuy nhiên Tây Thi lại có thể thực sự hoàn thành, tất nhiên vì lý do gì mà nàng hoàn thành Vô Song sẽ không biết được, đến cả thuấn di thực sự là gì hắn cũng không biết.

Bất kể là A Thanh hay Tây Thi đều thuộc phạm trù tiên hiệp, về phần phàm nhân như Vô Song tạm thời hiểu không nổi.

Hắn lúc này chỉ hiểu duy nhất một thứ, là hắn đang gặp phiền toái.

Nói ra cũng có chút buồn cười, rõ ràng hắn đang ôm Tây Thi trong ngực, sau đó cả hắn cùng nàng đều biến mất, lần thứ hai khi Vô Song mở mắt ra thì Tây Thi đã biến mất, thay vào đó... là Mục Niệm Từ.

Mục Niệm Từ vậy mà đang nằm trong lồng ngực Vô Song, hắn thậm chí còn đang ôm nàng.

Vô Song đương nhiên sẽ không nghĩ đến việc Mục Niệm Từ chủ động chui vào trong lòng hắn, khi ở Yến Kinh bản thân hắn còn không chạm qua Mục Niệm Từ, là do Tây Thi mang nàng theo.

Hiện tại không thấy Tây Thi đâu mà lại thấy Mục Niệm Từ?, rốt cuộc chuyện gì đây?.

Việc càng trở nên không ổn là Vô Song sau khi phát hiện Mục Niệm Từ trong ngực mình, hắn lại không đẩy nàng ra.

Tư thế của hai người tương đối nhu tình mật ý, cả hai đều nằm trên mặt đất, sau đó nàng bị hắn ôm chọn trong lòng cứ như một đôi tình lữ vậy.

Mục Niệm Từ nằm đè lên một tay của Vô Song, hắn thực sự không dám động, có tời mới biết động tác này có làm nàng tỉnh lại hay không và có trời mới biết nàng sau khi tỉnh lại phát hiện ra tình cảnh giữa hai người thì sẽ làm gì?.

Ngoại trừ điều này ra, thân thể Vô Song hiện tại cũng đau ê ẩm.

Thuấn Di đối với A Thanh hay Tây Thi vốn không phải là việc nặng nhọc gì nhưng với một người như Vô Song, chịu sức ép của không gian đè lên, có thể thấy xương cốt của hắn tuyệt đối không dễ chịu gì.

Tạm thời khó mà cử động, Vô Song liền dõi mắt ra nhìn Mục Niệm Từ.

Mục Niệm Từ thật sự rất đẹp, rất đẹp.

Khuôn mặt của nàng có thể thua Hoàng Dung vài phần sức sống nhưng lại có thểm vài phần kiên định chấp nhất.

Nếu Hoàng Dung là hình ảnh của một người phụ nữ hiện đại thì Niệm Từ chính là đại diện cho phụ nữ phong kiến.

Nhìn một nữ tử đang bất tỉnh không phải hành động đáng tự hào gì, hắn đương nhiên sẽ lại càng không lợi dụng những lúc này để làm việc không phải, hắn liền cố gắng động thân hình mà rút tay lại.

Vô Song làm động tác này rất nhẹ, rất cẩn thận nào ngờ không hiểu trời xui đất khiến ra sao mà Mục Niệm Từ mở mắt.

Nàng mở mắt, hai mắt to tròn cũng đang nhìn Vô Song.

Vô Song đương nhiên không sợ hãi gì mà nhìn nàng.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, rồi Mục Niệm Từ lại nhắm mắt lại.

Nhắm mắt xong, nàng lại một lần nữa mở mắt ra, đập vào mắt nàng vẫn cứ là Vô Song.

Như không tin vào mắt mình, nàng lại lựa chọn nhắm mắt... sau đó lại mở mắt, tất nhiên hình ảnh vẫn không thay đổi gì.

Nhìn Mục Niệm Từ lúc này, Vô Song triệt để phì cười, mấy động tác này quả thật có chút ngốc nhưng cũng thật sự vô cùng dễ thương.

Phải đến mấy lần nhắm mắt- mở mắt, Mục Niệm Từ mới phát hiện ra mình không nằm mở, đập vào mắt nàng dĩ nhiên là một nam nhân xa lạ.

Mục Niệm Từ quá mức sợ hãi mà hét lên, sau đó dùng hết sức bình sinh thoát khỏi vòng tay Vô Song, cả người đứng bật dậy.

Mục Niệm Từ không hổ là con nhà võ, phản ứng thật sự rất nhanh có điều nàng đứng lên nhanh bao nhiêu, nàng ngồi xuống nhanh bấy nhiêu.

Lúc trước vì quá hoảng hốt nàng không kịp suy nghĩ nhiều nhưng mà sau khi đứng lên nàng mới cảm nhận được cả người đau ê ẩm, toàn thân chỗ nào cũng đau.

Dùng ánh mắt như giết cha mà nhìn Vô Song, bờ môi nàng run lên.

“Dâm tặc, ngươi giết ta đi”.

Vô Song cho dù đại não nhảy số nhanh hơn nữa cũng không hiểu được việc gì xảy ra.

Hắn cũng chậm rãi ngồi dậy chỉ là thân thể hắn tốt hơn Mục Niệm Từ nhiều lắm, chưa đến mức đến cả đứng lên cũng không làm được như nàng.

Dùng vẻ mặt hết sức vô tội nhìn Mục Niệm Từ, dĩ nhiên hắn đang đeo mặt nạ, Mục Niệm Từ sẽ không nhìn ra được cảm xúc của hắn lúc này.

“Mục cô nương, ngươi hình như hiểu nhầm cái gì đó?”.

Mục Niệm Từ lấy hai tay ra che ngực, ánh mắt vẫn đầy căm thù nhìn Vô Song.

“Dâm tặc, đừng già mồm, nếu hôm nay ngươi không giết ta sau này ta nhất định giết ngươi”.

Vô Song triệt để cạn lời, hắn cảm giác đầu óc Mục Niệm Từ tuyệt đối không bình thường.

Ôm nàng một cái mà thôi, có cần đến mức như vậy không?.

Nữ tử cổ đại hắn đã thấy không ít, nam nữ thụ thụ bât thân hắn cũng hiểu nhưng mà cũng không đến nỗi làm quá như thế chứ?.



Chẳng nhẽ Mục Niệm Từ vẫn còn ngây thơ đến mức bị nam nhân đụng một cái liền sẽ ‘có thai’.

.......

Cái này thật ra là Vô Song nghi oan cho Mục Niệm Từ, thân là nữ nhân chỉ sợ ai cũng có cái suy nghĩ như nàng.

Đầu tiên Mục Niệm Từ mở mắt ra liền nhìn thấy Vô Song, sau đó cũng liền phát hiện ra mình đang trong lòng Vô Song.

Chỉ cần đầu óc bình thường đều sẽ nghĩ đến một số việc ‘không bình thường’.

Mục Niệm Từ sau đó rất nhanh bật dậy đồng thời cũng cảm thấy trên người mình con mặc quần áo, nàng cũng thở phào trong lòng nhưng cơn đau đớn rất nhanh dội một gáo nước lạnh vào trong nội tâm của nàng.
Tại sao đau đớn?, đau đớn đến từ đâu? hơn nữa lại còn toàn thân đau nhức?.

Mục Niệm Từ cũng là nữ nhân, nàng từ nhỏ sống bên cạnh Dương Thiết Tâm, Dương Thiết Tâm sẽ không đối với Mục Niệm Từ giảng dạy những thứ liên quan đến sinh lý này bất quá Mục Niệm Từ vẫn phải tự mình tìm hiểu một chút.

Nàng không dám hỏi kỹ mấy cái vấn đề này nhưng không phải nữ nhân sau lần đầu tiên toàn thân đều đau đớn sao, đều không phải đau đến mức không đứng lên được sao?.

Toàn bộ mấy cái ‘triệu chứng’ này đều cực hợp với Mục Niệm Từ hiện nay, nàng không nghi oan cho Vô Song mới lạ.

Vô Song đại não không theo kịp suy nghĩ của Mục Niệm Từ, hắn chỉ thở dài một hơi, tất nhiên hắn sẽ không khó chịu gì với Mục Niệm Từ, cô gái này quả thực khiến Vô Song có rất nhiều thiện cảm.

Để giải thích cho hành động của Mục Niệm Từ, Vô Song cũng chỉ có thể nghĩ đến Mục Niệm Từ quá mức truyền thống mà thôi.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, cảm thấy Mục Niệm Từ đang kích động, nàng cũng không quen biết gì hắn, chẳng nhẽ Vô Song hắn lại tự nhận mình là Đông Phương Bạch?.

Nghĩ một chút cảm thấy cái này rất có khả năng, dù sao thân phận Đông Phương Bạch này đã lâu không dùng, Vô Song lúc này chỉ khác với Đông Phương Bạch trước đây một điều duy nhất là màu tóc mà thôi.

“Ta sẽ không giết ngươi, vậy ta đợi ngươi đến giết ta đi”.

Nói xong một câu, Vô Song vận lên Lăng Ba vi Bộ, tốc độ cực nhanh mà lùi lại, biến mất sau cánh rừng để lại Mục Niệm Từ ngồi một mình trên mặt đất.

Mục Niệm Từ thấy Vô Song biết mất, toàn thân run lên, hai tay giữ chặt đôi vai mảnh mai của chính mình, Mục Niệm Từ vậy mà khóc, nàng khóc rất thương tâm.

Vô Song cũng sẽ không bỏ rơi nàng, hắn lúc này để nàng một mình chính là muốn nàng bình tĩnh hơn một chút đồng thời hắn lại muốn đi quan sát phạm vi xung quanh.

Tốt nhất có Tây Thi ở đây, có nàng thì nàng sẽ giúp Vô Song giải thích với Mục Niệm Từ hơn nữa bằng vào thực lực của Tây Thi ở bên cạnh, Vô Song hành tẩu cũng an tâm hơn nhiều.

Vô Song không quá rõ nơi Tây Thi đưa hắn đến nhưng trước khi ngất đi Vô Song liền cảm giác được xung quanh là vô tận hắc ám, vô biên vô tận ma khí, hắn đương nhiên cũng phải hiểu đây mà Ma Sơn.

Nếu đây là Ma Sơn, Vô Song nhất định phải tập trung tinh thần hơn bao giờ hết, không biết khi nào lại có một cái Ma Vật hiện ra, lúc đó mới thật sự là nguy hiểm.

Theo suy nghĩ cùng hiểu biết của Vô Song, Ma Sơn xung quanh phải tràn ngập ma khí, tràn ngập cương thi mới đúng nhưng đây rõ ràng là một cánh rừng, thậm chí là một cánh rừng nguyên sinh, cành lá tốt tươi đến lạ, tuyệt không có dấu hiệu tà vật.

Thân hình di chuyển liên tục trên các ngọn cây, phạm vi xung quanh thậm chí cũng chẳng thiếu muông thú, có chăng chỉ là không xuất hiện thân ảnh của con người mà thôi.

“Quái lạ “.

Không hiểu gì cả, Vô Song trực tiếp chạy đông chạy tây, nhưng kết quả vẫn không thay đổi gì, căn bản vẫn không thấy con người hơn nữa Ma Sơn càng ngày càng khác với những gì hắn tưởng tượng, chí ít Ma Sơn không giống.

Vô Song rốt cuộc dừng lại, lưng dựa vào một thân cây, ánh măt đăm chiêu.

Nếu đây là Ma Sơn thật, bằng vào thực lực của Vô Song cũng khó mà hoành hành vô kỵ, hắn muốn an toàn nhất định phải tìm được đường ra nhưng mà nếu tìm được đường ra hắn lại phải đối mặt với Thiên Đạo, cảm giác cũng không tốt đẹp gì.

Tiến không được, thoái cũng không xong.

Vô Song cũng chỉ làm ra phương án tối ưu nhất là hướng về bên ngoài, hắn không rõ đây là khu nào của Ma Sơn nhưng hắn biết ở càng vào sâu bên trong Ma Sơn độ nguy hiểm càng lớn, hắn nhất định phải tìm được đường ra ngoài, chí ít là ở rìa Ma Sơn.

Nghĩ đến ra ngoài, tâm Vô Song lại càng nặng hơn.

Hắn nghĩ đến Dung nhi.

Hắn lúc này sợ nhất... Thiên Đạo đụng đến Dung nhi.

Thiên Đạo đã đụng đến A Thanh, đã đụng đến Tây Thi vậy nó liệu có thể tha cho Hoàng Dung không?.
‘Rầm’.

Vô Song đưa tay ra, một quyền đấm mạnh vào thân cây, ánh mắt càng ngày càng lạnh lùng.

Vô Song không phải là đối thủ của Thiên Đạo bất quá nếu Thiên Đạo thực sự dám đụng đến Dung nhi, hắn nhất định sẽ phối hợp với Ma Vật bên trong Ma Sơn, cho dù có diệt thế xảy ra, Vô Song tuyệt không thèm để ý.

.......

Vô Song rời đi, để lại Mục Niệm Từ ở một mình.

Nàng ngày hôm nay mặc một thân áo đỏ, tuy không lộng lẫy nhưng lại làm lộ ra khí chất của bản thân nàng.

Một mình ngồi trên mặt đất, cố gắng dựa vào một thân cây, nàng chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé cùng bất lực như vậy.

Mục Niệm Từ cố gắng bình tĩnh lại nhưng hai hàng nước mắt không cách nào dừng được, nước mắt của sự bất lực.

Vô Song cũng không biết, thời gian qua Mục Niệm Từ chỉ toàn khổ sở.

Ban đầu tỷ võ chiêu thân ở Yến Kinh, là lần thứ nhất nàng khổ sở hơn nữa nguyên nhân đúng là vì kẻ gọi là ‘Đông Phương Bạch’.

Vô Song không biết được rằng khuôn mặt của ‘Đông Phương Bạch’ có sức sát thương lớn như thế nào dù sao hắn cũng sẽ không phải tự đối mặt với bản thân mình.

Cũng như cốt truyện, Mục Niệm Từ là một nữ nhân hết sức truyền thống, nàng rất dễ thỏa mãn, đối với nàng... nàng chỉ cần một nam nhân đủ cường đại, một nam nhân võ công cao cường.

Nàng cũng không phải người ngốc, Mục Niệm Từ cảm giác được phụ thân Dương Thiết Tâm đang làm một việc hết sức nguy hiểm.

Cuộc tỷ võ chiêu thân lần này cũng không phải do Dương Thiết Tâm đặt ra mà là bản thân nàng mong muốn, nàng mong muốn có thể tìm được nam nhân cường đại một chút, ít nhất là mạnh hơn nàng, ít nhất có thể bảo vệ phụ thân.

Nàng luôn cảm thấy ánh mắt của phụ thân lóe lên mỗi lần nghe đến Hoàn Nhan Phủ, thậm chí đến cả cây Dương Gia Thương tổ truyền cũng bắt đầu được phụ thân lấy ra, cũng bắt đầu được phụ thân sử dụng, phụ thân cũng càng ngày càng chăm luyện võ, càng ngày càng cố chấp hơn nữa trong ánh mắt của Dương Thiết Tâm nàng cảm thấy... một tia tử ý.

Dương Thiết Tâm sẽ không biết Bao Tích Nhược ở trong Hoàn Nhan Vương Phủ, chí ít là tại thế giới này.

Dương Thiết Tâm quả thật muốn đột nhập vào Hoàn Nhan Phủ, mục tiêu chính là hành thích Hoàn Nhan Hồng Liệt.

Dương Thiết Tâm là con cháu Dương gia, là Dương gia tướng uy chấn thiên hạ, cho dù Dương gia một đời thua một đời thì Dương Thiết Tâm cũng không thể làm mất khí chất Dương gia.

Dương Thiết Tâm muốn vì Đại Tống, trừ đi ác tăc, trừ đi Hoàn Nhan Hồng Liệt, chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ biên cương Đại Tống, bảo vệ vương triều Đại Tống.

Điều duy nhất Dương Thiết Tâm không đành là Mục Niệm Từ.

Năm xưa... nếu không có Mục Niệm Từ thì Dương Thiết Tâm chỉ sợ đã không có mục tiêu sống, đã tự mình kết thúc tính mạng của mình.

Lại nói đến Mục Niệm Từ, nàng sau khi tổ chức luận võ kén rể liền gặp Đông Phương Bạch.

Nói về dung mạo Đông Phương Bạch cùng Hoàn Nhan Khang mỗi người một vẻ, là hai loại nam nhân khác hẳn nhau, mỗi người một loại khí chất nhưng tuyệt đối đều rơi vào hàng siêu cấp mỹ nam trong thiên hạ bất quá Hoàn Nhan Khang thua kém Đông Phương Bạch nhiều lắm.

Đông Phương Bạch là do Vô Song hóa trang, khí chất của Vô Song là thứ Hoàn Nhan Khang căn bản so không được.

Hoàn Nhan Khang giống một kẻ sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, đến cả sự đời liệu có thể thấy bao nhiêu?.

Vô Song hai kiếp làm người đặc biệt trên người hắn đã trải qua không ít chuyện, vào sinh ra tử cũng không ít, chém giết lại càng nhiều, thứ khí chất của hắn Hoàn Nhan Khang tuyệt đối không có.

So sánh một chút thì Hoàn Nhan Khang giống thiếu niên cấp 3, Đông Phương Bạch lại là một nam nhân trưởng thành.

Một người giàu từ phụ thân, một người lại dựa vào chính mình.

Đây là khác biệt, một nam nhân như Đông Phương Bạch lại càng cho Mục Niệm Từ cảm giác có thể nương tựa, có thể dựa vào vì vậy từ cái nhìn đầu tiên bản thân Đông Phương Bạch đã vượt qua Hoàn Nhan Khang.

Sau đó là về mặt võ công, cái này có lẽ miễn bình luận.

Vô Song nào biết được, khi hắn trong vai Đông Phương Bạch hắn liền vô tình lấy đi trái tim của Mục Niệm Từ?, chưa đến mức yêu đến chết đi sống lại nhưng đúng là Mục Niệm Từ có thiện cảm rất lớn với Đông Phương Bạch.

Nàng là một nữ nhân truyền thống, lần đó thậm chí nàng đã có ý định gả cho Đông Phương Bạch dù sao tỷ võ kén rể đã nói rõ, nàng không có ý tứ từ chối đối phương nhưng mà Đông Phương Bạch sau đó lại lặn mất tăm mất tích, thậm chí chưa từng đến gặp nàng.

Lại vì Đông Phương Bạch mà nàng bị người Hoàn Nhan Phủ bắt lại, cho dù bọn họ không làm khó nàng, cũng không tra hỏi nàng quá nhiều nhưng lại giam lỏng nàng, nàng như một con chim trong lồng, cá trong chậu vậy.

Đối với Mục Niệm Từ, đây là một sự dày vò, nàng lo cho phụ thân, lo cho bản thân mình, lo cho cả Đông Phương Bạch.

Nàng không biết hắn đắc tội Hoàn Nhan Phủ thì hắn có an toàn hay không?.

Nàng không có bất cứ thông tin nào về hắn, nàng không biết... hắn có phải chết trong tay Hoàn Nhan Vương Phủ hay không?.

Nàng cũng không được gặp phụ thân, nàng không biết phụ thân có an toàn hay không, liệu phụ thân có làm việc gì nguy hiểm hay không?.

Sau này... nàng rốt cuộc được thả ra ngoài, cái này tất nhiên là nhờ Tây Thi chỉ là nàng không biết, nàng cũng không hiểu.

Sau khi được thả ra, nàng liền đi tìm phụ thân, sau đó nàng quen Quách Tĩnh dù sao trong khoảng thời gian đó Quách Tĩnh vẫn ở xung quanh thành Yến Kinh.

Khoảng thời gian ở cùng Quách Tĩnh, là khoàng thời gian nàng không biết làm sao.

Nàng có thể coi là con gái Dương gia, Quách Tĩnh lại là nam nhân Quách gia, Dương Thiết Tâm thật sự tận lực muốn nàng gả cho Quách Tĩnh, nàng không thich Quách Tĩnh nhưng lại không dám làm trái ý phụ thân, nếu không phải Quách Tĩnh thực sự trốn tránh mấy việc tình cảm này, Mục Niệm Từ cũng không biết hiện nay mình làm sao nữa.

Sau khi Quách Tĩnh rời đi đến Đào Hoa Đảo, Mục Niệm Từ ở gần phụ thân tại phụ cận Yến Kinh, việc tiếp theo thì Vô Song cũng biết, chính là lúc Mục Niệm Từ bị cuốn vào màn kịch của Thiên Đạo.

Quyển 2 - Chương 244: Địa Ngục (1)

Một nữ nhân không còn gì cả.

Đây là nhận xét đúng nhất về Mục Niệm Từ hiện nay.

Không nhà không cửa, không nơi để đi, không nhà để về.

Không cha, không mẹ, đến cả cha nuôi cũng bỏ nhà mà đi.

Giờ phút này, đến cả tấm thân thanh bạch cũng không có.

Nàng thực sự có thể kìm hai hàng nước mắt hay không?, chỉ sợ bất cứ nữ nhân nào rơi vào hoàn cảnh của nàng, cũng không thể ngăn hai dòng lệ không chảy ra.

Mục Niệm Từ hiện nay trong đầu chỉ còn hình ảnh cuối cùng nàng thấy tại Yến Kinh.

Nàng thấy ánh mắt của phụ thân, nàng thấy máu, nàng thấy phụ thân đổ gục xuống.

Dương Thiết Tâm thật ra lúc đó chưa có chết, bằng vào y thuật của Vô Song hắn có thể cứu được Dương Thiết Tâm bất quá Vô Song sẽ không cứu Dương Thiết Tâm, hắn không có trách nhiệm và nghĩ vụ phải ra tay.

Dương Thiết Tâm theo cốt truyện vẫn còn có thể ‘thở’ vài hơi nữa, chí ít đến lúc Quách Tĩnh chạy đến thfi vẫn để lại được vài lời, đúng là Vô Song chém đầu Dương Thiết Tâm nhưng mà cũng chỉ coi là chấm dứt sớm vài hơi ‘thở’ của hắn mà thôi.

Dương Thiết Tâm chết, Vô Song tuyệt không có bất cứ cảm giác gì, Mục Niệm Từ cũng không biết Vô Song ra tay, trong mắt nàng phụ thân khi dùng mũi thương đâm vào mình, phụ thân đã chết.

Nàng lúc đó hoàn toàn bất lực, căn bản không thể bảo vệ được phụ thân, chỉ có thể đưa mắt ra mà nhìn.

Cái hình ảnh đó đến hiện tại vẫn cứ ám ảnh nàng.

Ngoài phụ thân ra... Mục Niệm Từ không thân cũng không thích.

Lúc này nghĩ đến bản thân mình thậm chí Mục Niệm Từ muốn tìm đến cái chết.

Nàng không biết đây là đâu, tại sao mình lại ở đây nhưng mà nàng biết một thân hoàn bích của nàng cũng không còn.

Nàng không biết kẻ lấy đi tấm thân hoàn bích của mình là ai, cái nàng biết chỉ là sự vô lực.

Tựa đầu vào một thân cây, cả người cứ nhẹ nhẹ mà run lên.

Nàng muốn đứng lên nhưng mà nàng cũng không làm nổi, thân thể đau đớn khôn cùng, cứ như thân thể này không còn thuộc về nàng vậy.

Thời gian dần trôi, Mục Niệm Từ cũng chẳng rõ mình ngồi đây bao lâu, nàng chỉ biết bầu trời dần dần đen lại, có lẽ đã sẩm tối.

Nàng vãn gần như không thể động được, thân thể hoàn toàn vô lực, cho dù nàng muốn kết thúc sinh mạng của mình cũng không có cách nào, đến cả muốn chết cũng làm không nổi, đây là bi ai cỡ nào?.

Thật ra Mục Niệm Từ cũng không biết hiện nay nàng vẫn được tính may mắn, nếu không phải Tây Thi cố gắng dùng đạo lực bảo vệ nàng chỉ sợ thân thể nàng đã sớm tan nát, thuấn di chưa từng là một công việc nhẹ nhàng.

Thuấn di có liên quan rất lớn đến không gian, việc bẻ cong không gian vượt qua khoảng cách chính là thuấn di.

Trước khi học được thuấn di tốt nhất phải học được làm sao để thân thể chịu đựng được không gian va chạm, không gian bẻ cong cùng không gian xuyên thấu, nếu không chắc chắn phải chết.

Cơ thể Vô Song vốn đã rất biến thái lại thêm đang ở trong trạng thái Tam Long, kể cả như vậy hắn cũng đau ê ẩm về phần thân thể Mục Niệm Từ càng không cần nói, cho dù có Tây Thi bảo hộ nàng cũng ở rất gần tình trạng tan vỡ.

Trong không gian yên tĩnh, lúc này đột nhiên có âm thanh xuất hiện.

Mục Niệm Từ ánh mắt khẽ run lên, nàng cố gắng mở mắt nhìn về phương hướng có tiếng động, sau đó quả thật từ trong rừng có một thân ảnh chậm rãi đi ra.

Mục Niệm Từ thực sự rất sợ, rất sợ tên dâm tặc kia lại quay trở về đồng thời nàng cũng rất khó hiểu, chuyện ‘nam – nư’ chẳng nhẽ đau đến mức này?.

Nàng lúc trước bất tỉnh nhân sự vì vậy không có cảm giác gì, nàng thậm chí còn âm thầm thấy may mắn, chút ‘di chứng’ mà còn đau thế này thì nguyên bản cơn đau còn đến mức nào?.

Nàng thậm chí thực sự bội phục toàn bộ nữ nhân trong thiên hạ, dĩ nhiên chịu được cái việc này.

Bỏ qua hết những suy nghĩ ‘không đúng, Mục Niệm Từ nhìn về phía thân ảnh xuất hiện trong cánh rừng, sau đó trong mắt đều ngập tràn bất ngờ.

Đây không phải là dâm tặc trong suy nghĩ của nàng, thậm chí là một tăng nhân.

Tăng nhân mặc áo cà sa, vừa nhìn đã thấy cực kỳ không tầm thường đồng thời trong đầu Mục Niệm Từ - tăng nhân mặc định là người tốt.

Vì trời có chút tối, Mục Niệm Từ không nhìn rõ dung mạo của đối phương tuy nhiên nàng có chút thở ra, trong lòng lại an tâm hơn không ít, dù sao gặp một lão tăng nhân vẫn tốt hơn nhiều gặp một tên dâm tặc.



Tăng nhân đi ra khỏi cánh rừng, cũng nhìn thấy Mục Niệm Từ, sau đó liền tiến về phía nàng.

Bất kể là tăng nhân hay Mục Niệm Từ đều không phát hiện ra, Vô Song đang ở trên một thân cây gần đó, ánh mắt mang theo vài phần đăm chiêu.

Vô Song sẽ không thể bỏ mặc Mục Niệm Từ mà di chuyển quá xa khu vực này, hắn vì thế cũng không dám chắc chắn trong cánh rừng không có người dù sao phạm vi thăm dò của hắn rõ ràng cũng không lớn.

Tiếp theo trong lúc đang thăm dò khu vực xung quanh, Vô Song rốt cuộc phát hiện ra tăng nhân này chỉ là đối phương có chút đặc biệt.

Tại sao lại đặc biệt?, Vô Song cảm thấy khí tức quen thuộc trên người đối phương.

Khí tức quen thuộc cũng không phải là do Vô Song đã gặp mặt qua kẻ này mà là vì trên người đối phương tồn tại ma khí, tăng nhân sao có thể có ma khí bám trên người?.

Dĩ nhiên đây là Ma Sơn, quả thật khó lòng phân biệt được, Vô Song cũng không dám chắc đây có phải điều bình thường của Ma Sơn hay không vì vậy vãn quyết định án binh bất động, quyết định nhìn một chút đối phương muốn làm gì.Chỉ thấy tăng nhân này bước về phía Mục Niệm Từ, ánh mắt từ đầu đến cuối quan sát nàng, trong ánh mắt thậm chí có tham lam, có cả sắc dục.

Ánh mắt thậm chí không hề che dấu chút nào, rõ ràng đến mức Mục Niệm Từ không thể không thấy.

Mục Niệm Từ thật sự hoảng lên, khi tăng nhân lại gần nàng, nàng mới có thể thấy trong ánh mắt của hắn chứa bao nhiêu tham lam, bao nhiêu dục vọng.

Sợ hãi đến mức nói không nên lời, Mục Niệm Từ cố gắng lùi về phía sau nhưng thân thể nàng cũng đâu có thể cử động được?.

“Khà khà, mỹ nhân không cần chạy, không cần chạy, vận khí của ta thực sự không tệ, thực sự không tệ mà”.

Tăng nhân bước tới, bàn tay to lớn đưa ra muốn chạm vào áo Mục Niệm Từ, ánh mắt càng ngày càng dâm dục.

Nhìn ánh mắt cảu tên tăng nhân này, Vô Song lại nhớ về đám người Huyết Đao Môn.

Trong lúc Mục Niệm Từ thật sự cảm thấy bất lực, thì trong ánh mắt nàng từ bao giờ lại hiện lên thân ảnh tên dâm tặc kia.

Vẫn là bạch y áo khoác đen, vẫn là mái tóc màu trắng đặc biệt, hắn cứ như vậy xuất hiện sau lưng dâm tăng.

Tăng nhân kia không phát hiện ra Vô Song xuất hiện bất quá khi mà khí thế Vô Song khóa chặt hắn, hắn không thể không quay đầu lại, giọng nói cực kỳ sợ hãi.

“Ngươi... ngươi là ai? “.

Nói xong hắn cũng mặc kệ Vô Song có trả lời hay không, lấy một chân làm trọng tâm mà xuất quyền, một quyền nện thẳng vào khuôn mặt của Vô Song.

Vô Song cũng không tránh, hắn chỉ đưa một tay ra đỡ, dùng bàn tay chặn lại quyền dầu của đối phương để rồi ánh mắt hơi hơi cau lại.

“Phế vật như ngươi không ngờ lại là luyện thể cao thủ?”.

Nói xong Vô Song lại biến chiêu, tăng nhân chỉ cảm thấy có một sức mạnh khổng khiếp đè chặt lấy cổ tay mình, Vô Song sau đó kéo hắn lại, một chỉ điểm giữa ngực đối phương.

Một chỉ này không có bất cứ sát thương gì nhưng Vô Song cũng cực kỳ tự tin, tự tin đối phương sẽ rất thảm.

Đây là lần đầu Vô Song sử dụng Sinh Tử Phù, hắn liền muốn kẻ này sống không được, chết cũng không xong.

Dám đụng vào nữ nhân của hắn?, thực sự chán sống?.

Sinh tử phù nhập thể lập tức làm tăng nhân này run lên, hắn chỉ cảm nhận được một loại khí lạnh chạy dọc cơ thể tuy nhiên việc tiếp theo lại làm Vô Song kinh ngạc.

Vô Song cực kỳ tin tưởng Sinh Tử Phù, hắn chưa từng hoài nghi cái thủ đoạn này thậm chí hắn cũng biết khi Sinh Tử Phù nhập thể thì gần như không có thuốc nào cứu được.

Vô Song còn đang tưởng tượng đối phương đau đớn lăn lộn không muốn sống thì tăng nhân này cử động, một tay vậy mà đánh về phía Vô Song.

“Cút cho lão tử”.

Hắn gầm lên một tiếng rồi ra quyền, căn bản chẳng có chút biểu hiện chúng Sinh Tử Phù gì.

Uy lực cộng kích của đối phương không cao, Vô Song cũng không quan tâm, hắn chỉ xoay người một cái, thân hình như ma mị vòng qua đối phương, một chân đạp thẳng xuống cẳng chân ác tăng.
Đạp một cước này đáng lẽ ra có thể đạp gãy chân ác tăng, Vô Song thật sự rất tự tin với khả năng khống chế của chính mình tuy nhiên sau khi đạp xuống... dĩ nhiên không thể đạp gãy xương kẻ này.

Vô Song không hiểu gì cả bất quá tăng nhân đã rất nhanh quay đầu lại, một quyền tấn công tiếp vào mặt Vô Song, hơn nữa trong mắt lại càng ngày càng điên cuồng.

“kỳ lạ”.

Vô Song ánh mắt bắt đầu trở nên chăm chú, biến quyền thành chưởng, một chưởng ấn vào ngực đối phương.

“Dương Ca Thiên Quân”.

Một chưởng này quả thực có tác dụng dù sao tăng nhân này thực lực thật sự rất tệ, ngoại trừ việc thân thể biến thái vượt xa đồng cấp ra.

Người này chung quy lại cũng chỉ là nhất lưu cao thủ nhưng mà thân thể vậy mà không thua kém gì tông sư cấp bậc.

Dính một Dương ca Thiên Quân, đối phương như quả bóng bị đánh bay đi, miệng gào thét đau đớn.

Thân hình đập mạnh vào một thân cây, phun ra một búng máu.

Chính cái búng máu này lại làm Vô Song dừng tay lại, cực kỳ nghi hoặc.

Máu của đối phương vậy mà màu đen?.

Ác tăng tất nhiên cũng biết mình không phải đối thủ của Vô Song, hắn như điên như cuồng cắm đầu bỏ chạy.

Vô Song sao có thể cho đối phương chạy?, cảm nhận được kẻ này đặc biệt, Vô Song sao có thể cho đối phương rời đi.

Vô Song lao nhanh về phía trước, như quỷ mị hiện ra bên cạnh ác tăng, sau đó một chân đá thẳng vào cẳng chân đối phương, một đạp này chính là toàn lực.

Một đạp xuống, trực tiếp đạp gãy chân kẻ này.

Một đạp lòi ra tận xương đồng thời Vô Song cũng thuận tay phóng ra vài cái Sinh Tử Phù.

Sinh Tử Phù mất tác dụng một lần, hắn không tin còn mất tác dụng lần thứ 2, lần thứ 3.

Ác tăng này thực sự cho Vô Song rất rất nhiều điều kỳ lạ, kẻ này vậy mà tiếp tục không chịu tác động của Sinh Tử Phù?, SInh Tử Phù tiến vào trong cơ thể đối phương cứ như tiến vào đáy biển vậy, tuyệt không có tác dụng.

Ánh mắt hướng một chút về phía chân đối phương, ngay cả phần xương lòi ra cũng chuyển thành màu đen.

Đây là cái loại xương gì?.

Máu màu đen?, xương màu đen?, chẳng nhẽ là quái nhân?.

Ở xương của đối phương thậm chí lại còn xuất hiện ma khí?.

Không cách nào chạy được, ác tăng ôm phần chân bị gãy mà kêu gào, hắn hướng ánh mắt long song sọc về phía Vô Song.

“Một nữ nhân mà thôi, ngươi vì cái gì phải như vậy?, nữ nhân kia rốt cuộc cũng như chúng ta mà thôi, ngươi cũng như ta, có gì hối tiếc?”.

Kẻ này chưa nói dứt lời, Vô Song đạp thẳng vào mặt hắn, một cước này thật sự làm đối phương bất tỉnh nhân sự.

Đối phương bất tỉnh, Vô Song mới ngồi xuống, đưa hai ngón tay ra chạm vào cổ đối phương, rồi bắt đầu trực tiếp lấy đồ nghề ra mà thi châm.

Vô Song cũng rất nhanh mà thu tay lại, trong ánh mắt không khỏi co rút lại.

Kinh mạch của đối phương hoàn toàn không giống con người thậm chí có rất nhiều kinh mạch, rất nhiều huyệt đạo... bị xóa đi.

Cái này là một việc cực kỳ kinh khủng, huyệt đạo thay đổi phương vị thì Vô Song cũng làm được nhưng mà xóa huyện đạo đó ra khỏi cơ thể thì là chuyện gì xảy ra?.

Lại nhìn đến ma khí từ xương của đối phương đang tỏa ra, Vô Song trong lòng liền có một cái suy nghĩ đáng sợ.

“Kẻ này... chẳng nhẽ là cương thi?”.

Cương thi đương nhiên không đúng cho lắm dù sao đối phương mặt ngoài vẫn giống con người, đồng thời mấy lời mà hắn nói lúc trước... Vô Song vẫn là rất động tâm.

Hiện nay Vô Song chỉ có thể nghĩ được một điều duy nhất, kẻ này đang bị biến đổi.

Bên ngoài hắn vẫn là con người nhưng bên trong đã thay đổi, bên trong dần dần không còn going con người... đến khi bên trong hoàn toàn thay đổi, cũng là lúc thay đổi phần bên ngoài.

“Ma Sơn, quả thực không hổ là Ma Sơn”.

Vô Song đương nhiên suy nghĩ không sai, đây là một trong hai cách tạo thành Thi Ma.

Cách thứ nhất, Thi Ma được tạo nên từ xác chết nhiễm Ma Khí, được Ma Khí cải tạo.

Cách thứ hai, Thi Ma Đến từ chính người sống bị nhiễm Ma Khí, được Ma Khí cải tạo.

Quyển 2 - Chương 245: Địa Ngục (2)

Vô Song xin thề với trời, chưa có bao giờ hắn muốn mổ xẻ một người thế này.

Vô Song nắm giữ Dược Vương Phần Thiên đương nhiên hắn không thiếu kiến thức về con người thậm chí là ‘mổ’ cơ thể người, đáng tiếc hắn chưa có cơ hội trực tiếp thực hành như thế này.

Dĩ nhiên cũng xuất phát từ Mục Niệm Từ đằng sau lưng, hắn khôn muốn hình ảnh của hắn trong lòng nàng trở nên xấu hơn nữa.

Tại thời đại này... phải là nhân vật cùng hung cực ác thế nào mới mổ xẻ cơ thể con người?.

Mổ xẻ con người là hành động cực kỳ kinh tởm, tuyệt đối không liên quan gì đến y học.

Thở ra một hơi, Vô Song lại cúi người xuống cắm vài cây châm trên người đối phương.

Vì bên trong thể nội của đối phương đã thay đổi rất nhiều mới khiến cho SinH Tử Phù không cách nào ảnh hưởng đến đối phương, thủ đoạn điểm huyệt hay châm cứu bình thường căn bản cũng không có tác dụng gì cho lắm vì vậy Vô Song trực tiếp cắm cây ngân châm xuyên thấu vào thịt, cắm thẳng vào bó cơ của ác tăng.

Vô Song cũng không chắc cách này có thể ngăn cản được đối phương cử động cơ mà hắn không quan tâm, kẻ này đã bị đá gãy một chân, muốn chạy cũng không làm được.

Vô Song làm xong tất cả mới quay lại nhìn Mục Niệm Từ, chỉ thấy nàng đang sợ hãi nhìn mình.

Đối với nàng khẽ mỉm cười, Vô Song chậm rãi lại gần nàng.

Mục Niệm Từ nhìn thấy động tác của Vô Song liền cảm nhận được sự bi ai.

Vì cái gì dâm tặc rời khỏi lại gặp dâm tăng?.

Vì cái gì người xuất hiện cứu nàng khỏi dâm tăng không phải vị đại hiệp nào mà lại là dâm tặc?.

“Ngươi.. ngươi đừng lại đây, đừng động vào ta”.

Thú thật nàng vẫn sợ dâm tặc hơn là dâm tăng dù sao cơ thể nàng đau đớn thế này chính là gì ‘dâm tặc’.

Nàng không dám nghĩ ‘dâm tặc’ nếu lại làm việc đó thì nàng sẽ ra sao, có bị hắn trực tiếp làm chết hay không?.

Mục Niệm Từ dĩ nhiên không thể nào chạy thoát được Vô Song, cho dù nàng có ngàn cái không muốn, vạn cái không muốn thì Vô Song rốt cuộc vẫn bế nàng lên.

“Dâm tặc, thả ta xuống, thả ta xuống”.

Nhìn biểu hiện của Mục Niệm Từ bản thân Vô Song lại nhớ đến một câu làm hắn phì cười sau đó cũng đầy vô lại mà lên tiếng.

“Nàng kêu to lên, nàng có hét gãy lưỡi cũng tuyệt không có ai đến cứu nàng, hôm nay nàng liền là của ta rồi”.

Bế Mục Niệm Từ lên, Vô Song rất nhanh phi thân vào bên trong rừng.

Mục Niệm Từ muốn thoát khỏi tay Vô Song lắm nhưng mà nàng làm gì có sức lực, hai tay muốn đẩy Vô Song ra nhưng lại vô lực, nhìn động tác của nàng cứ như thê tử đám bám lấy ngực trượng phu vậy.

“Khốn kiếp, dâm tặc ngươi tốt nhất liền thả ta ra, nếu không sau này ta nhất định sẽ giết...”.

Mục Niệm Từ chưa nói xong liền không cách nào lên tiếng được nữa, Vô Song vậy mà hạ môi xuống, chiếm lấy đôi môi của nàng.

Đương nhiên cũng chỉ là môi cùng môi mà thôi, Vô Song thực sự không dám tiến xa hơn, hắn đương nhiên tin tưởng Mục Niệm Từ có thể cắn đứt lưỡi hắn.

Mục Niệm Từ lúc này đầu óc như nổ tung, đây... là nụ hôn đầu tiên của nàng.

Đến khi Vô Song rời môi ra, khuôn mặt Mục Niệm Từ đã đỏ lựng lên.

Vô Song lúc này nhìn Mục Niệm Từ trong lòng lại có vài cái suy nghĩ tuyệt đối không tốt đẹp gì.

Hắn từng tưởng tượng ra cảnh khi hắn trở về thế giới cũ, để Quách đại hiệp nhìn thấy Dung nhi không biết có biểu cảm gì?.

Lần này hắn lại có thêm một suy nghĩ, nếu sau này Dương Quá thấy Mục Niệm Từ... rốt cuộc là cái biểu cảm gì?.

Hắn có phải quá tàn ác không?.

......

“Ngươi làm gì, khốn khiếp, dâm tặc, thả ta ra, thả ta.. “.

Một lần nữa, Vô Song lại hạ môi xuống, hắn cứ như hoàn toàn muốn nuốt chửng đôi môi của Mục Niệm Từ vậy, nàng gần như không cách nào thở được.

Sau nụ hôn thứ hai, trong mắt Mục Niệm Từ một lần nữa chảy xuống nước mắt, nàng cảm thấy mình bị khi nhục, mình bị nhục nhã.

Hai tay nắm chặt vạt áo của Vô Song, hai mắt rung rung, nàng rất muốn mở miệng mắng chửi hắn nhưng nàng lại sợ.., nàng sợ hắn hôn nàng.

Vô Song như hiểu ý của Mục Niệm Từ, hắn phá lên mà cười.

“Nàng yên tâm, ta rất ôn nhu, nàng cứ mắng chửi ta một câu, ta liền hôn nàng một lần, công bằng không?”.

Mục Niệm Từ đầy hận thù mà nhìn Vô Song, sau đó trực tiếp lựa chọn quay mặt đi, nàng lúc này phi thường tức giận, bộ ngực liền trở nên phập phồng.

Cho dù nàng cực kỳ uất ức nhưng đúng là nàng không dám lên tiếng, nàng thực sự có chút sợ Vô Song.

Việc tiếp theo trong ánh mắt khó tin của Mục Niệm Từ, nàng chỉ thấy Vô Song bế nàng đến một mảnh đất trống rồi từ tự hạ nàng xuống, trước mặt nàng từ bao giờ đã có một đống cửi đặt sẵn, cùng vài xác thỏ đặt trên những tấm lá bản rộng.Tất cả những thứ này đều do Vô Song chuẩn bị, hắn cũng không thể để mình cùng Niệm Từ bị đói.

Có một điều rất quan trọng mà hiện nay Vô Song mới phát hiện ra, tên ác tăng kia trong người có ma khí rất nặng nhưng mà trong người mấy con thỏ này thì không giống vậy, bọn chúng hoàn toàn bình thường.

“Chẳng nhẽ ma khí chỉ có tác dụng với con người? “.

Cái suy nghĩ này hiện lên làm Vô Song tương đối đồng ý, nếu coi ma hóa là một loại bệnh thì có rất nhiều bệnh ở hậu thế chỉ con người mắc phải, động vật hoàn toàn không có ván đề gì.

Thế là trong ánh mắt kinh ngạc của Mục Niệm Từ, Vô Song bắt đầu vì nàng mà xuống bếp.

Khả năng nấu nướng của Vô Song thế nào không phải nói bất quá lại không có gia vị, hắn chỉ có thể nướng thịt rất bình thường bất quá vị đúng là không quá tệ, ít nhất trong rừng hắn vẫn tìm được vài thứ tạo mùi, thịt vẫn rất mềm, rất thơm.

Vô Song tổng cộng nước hai con thỏ, sau đó đặt lên hai tán lá lớn, chậm rãi bưng về phía Mục Niệm Từ.

“Ngoan, ăn đi, cả ngày nàng chưa ăn gì rồi”.

Mục Niệm Từ ném cho Vô Song một cái lườm, nàng thực sự cũng cảm thấy đói nhưng mà nàng sao có thể ăn?, đối mặt với một tên dâm tặc như Vô Song, nàng tuyệt chẳng muốn nhận cái gì từ hắn.

Nào ngờ câu nói tiếp theo trực tiếp làm Mục Niệm Từ có xúc động muốn cắn lưỡi.

“Nàng có hai lựa chọn, một là tự mình ăn, hai là ta dùng miệng bón cho nàng, nàng lựa chọn phương án nào ta đều vui vẻ mà chấp nhận”.

Mục Niệm Từ nhìn Vô Song, sau đó rốt cuộc mở miệng.

“Dâm tặc, vô.. “.

Lại một lần nữa, nàng bị Vô Song chiếm lấy đôi môi.

Mãi một lúc sau, Vô Song mới thả môi của nàng ra, cười cực kỳ tà mị.

“Ta đã bảo rồi, nàng mở miệng mắng ta một câu, ta liền hôn nàng một cái, không phải sao?”.

Mục Niệm Từ thở hổn hển, môi nàng thậm chí bị Vô Song hôn sưng lên.

Tất nhiên nàng không biết nói gì mới đúng, nàng rốt cuộc vẫn quyết định im lặng, nhận phần thịt thỏ của mình.

Nàng nhìn nhìn con thỏ nướng một chút, cắn răng một cái liền động thủ, đầu tiên muốn xé một cái đùi của nó ra, dù sao nàng cảm thấy con thỏ này quá lớn, nàng sao có thể ăn hết?.

Nàng thậm chí hoài nghi tên dâm tặc này muốn nàng chết no.

Xé xong một cái đùi thỏ, nàng liền nâng tay lên nhưng rất nhanh sắc mặt giật giật lại hạ tay xuống.

Tay của nàng... hay nói đúng hơn là phần khớp vai vậy mà không nâng lên nổi.

Vô Song cũng phát hiện ra điểm này, liền quan tâm hỏi.

“Đau như vậy sao? “.Mục Niệm Từ gật đầu sau đó rất nhanh nhớ ra là Vô Song hỏi nàng, lập tức lườm hắn.

“Ngươi còn dám hỏi?, không phải là ngươi khiến ta ra nông nỗi này sao?”.

Vô Song nào hiểu chuyện gì xảy ra có điều hắn lúc này cũng biết có lẽ Mục Niệm Từ đối với mình hiểu lầm cái gì đó, kết hợp với những hành động của nàng lúc trước, Vô Song liền có cảm giác ngờ ngợ.

Hắn cực kỳ chăm chú nhìn nàng từ trên xuống dưới, nhìn đến mức làm Mục Niệm Từ không được tự nhiên, nàng cảm thấy ánh mắt của Vô Song rất có tính xâm hại liền quay đầu đi, không dám đối mặt với hắn.

Vô Song ké đầu lại về phía nàng, phả hơi nóng vào cái cổ trắng ngần của nàng mà nói.

“Ta làm gì, nàng nói rõ ra một chút xem?”.

Mục Niệm Từ nào dám nói mấy chuyện đó, nàng cũng không dám mắng Vô Song, nàng thật sự lại sợ Vô Song cưỡng hôn mình tiếp.

“Ngươi làm gì chẳng nhẽ ngươi không tự biết?”.

Vô Song liền phá lên cười, hắn cảm thấy Mục Niệm Từ thật ngốc, cũng thật quá sức dễ thương.

Nhẹ đưa tay ra chạm vào khuôn mặt hoàn mỹ của nàng, Mục Niệm Từ đương nhiên làm ra né tránh nhưng mà nàng sao cản được tay của Vô Song?.

Khi bàn tay của Vô Song chạm vào khuôn mặt nàng, theo động tác vuốt ve khuôn mặt của hắn, cơ thể nàng chậm rãi run lên.

“Đừng nói với ta, nàng tưởng ta lấy thân hoàn bích của nàng nha”.

Câu nói này của Vô Song làm Mục Niệm Từ suýt chút nữa tức chết, nàng quay ngoắt nhìn hắn, nếu ánh mắt có thể giết người, nàng đã sớm muốn chém Vô Song thành ngàn mảnh.

“Dâm tặc, ngươi còn dám nói?, ngươi rốt cuộc còn muốn mặt hay không?, ngươi rốt cuộc còn muốn khi dễ ta thế nào mới đủ? “.

Nàng lại một lần nữa muốn khóc, nước mắt lại chào ra.

Mục Niệm Từ bình thường không hay khóc, nàng không hiểu vì sao khi đối mặt với Vô Song, nàng lại hay khóc đến vậy.

Nàng lúc này nhớ phụ thân.

Nếu phụ thân còn sống nhất định sẽ giết chết tên dâm tặc này mà bảo vệ nàng.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp động lòng người dưng dưng nước mắt, Vô Song trong lòng hiện lên một tia tiếc thương.

Tại sao Vô Song phải trêu đùa Mục Niệm Từ như vậy?, đây vốn không hợp với bản tính của Vô Song cho lắm, nhưng mà hắn cũng biết, nếu không có Mục Niệm Từ thì hắn điên mất.

Vô Song nhất định phải mượn một việc để làm phân tâm chính mình, nếu không hắn quả thực có thể làm ra những việ cbản thân hắn cũng không ngờ được.

Chỉ cần không có việc gì làm, hắn sẽ nghĩ đến Dung nhi.

Thiên Đạo đã đụng vào A Thanh một lần, hắn đã trải qua cảm giác để một khuôn mặt quen thuộc, để một tri kỷ biến thành kẻ thù, hắn nhất định không muốn trải qua cảm giác này thêm một lần nữa, hắn thực sự không dám nghĩ Thiên Đạo sẽ làm gì với Dung nhi.

Mỗi lần nghĩ đến hình ảnh này, Vô Song không dám nghĩ tiếp nữa.

Hắn đột nhiên đưa tay ra, ôm lấy eo của Mục Niệm Từ, hắn ôm chặt đến mức như muốn hòa nàng vào trong cơ thể của hắn vậy.

“Ở Yến Kinh, là ta cứu nàng “.

Mục Niệm Từ nghe xong câu này, nàng liền sững người đồng thời nàng cảm thấy Vô Song đang thay đổi, chít ít hắn lúc này có một loại khí chất làm nàng rung động.

Nàng không nhìn thấy dung mạo của Vô Song nhưng mái tóc trắng cùng ánh nhìn xa xăm như xoáy xuyên tầng trời đêm, trong phút chốc Vô Song thật sự mê hoặc nàng.

“Hắn cứu mạng ta, ta lấy thân báo đáp... có lẽ sau này không ai nợ ai đi”.

Mục NIệm Từ trong lòng nghĩ đến câu này, quả thực đang tự an ủi mình đồng thời nàng cảm thấy một sự trống vắng.

Nàng lúc trước nghĩ đến tên dâm tặc này, nàng dành hết sự căm giận cho hắn, vì vậy trong lòng nàng có nơi hướng về.

Sau khi nói ra câu vừa xong, trong lòng chỉ có sự trống vắng.

Nàng hiện tại nên đi đâu?, nên làm gì?, nàng còn biết đi đâu, biết làm gì?.

Vô Song sau một lúc im lặng, hắn lại nói.

“Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ta Bất Bại, hôm đó trên đài tỷ võ, cũng là ta đánh bại nàng”

“Hôm đó cũng là ta ra tay với Hoàn Nhan Khang, cũng là ta gây hại cho nàng”

“Niệm Từ, để ta chịu trách nhiệm với nàng được không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau