CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 346 - Chương 350

Quyển 2 - Chương 236: Ma Vật

Vô Song lần đầu tiên được nhìn thấy đế vị cao thủ toàn lực chiến đấu bất quá hắn lúc này lại cười khổ không thôi.

Hắn nghĩ đối phương bẻ cành cây làm vũ khí là vì mình nói động đối phương hoặc đối phương cảm thấy mình có khả năng đáng để hắn động ‘kiếm’ chỉ là rốt cuộc Vô Song liền biết, đối phương là xuất kiếm đối với Ngu Trà cùng Diệu Đế, căn bản không liên quan gì đến hắn.

Đối phương cảm nhận được Ngu Trà cùng Diệu Đế tiến đến, cảm thấy kiếm khí đơn thuần không thể đả động được hai người này, vậy mới xuất kiếm, mới coi là xài vũ khí.

Trận chiến này cũng không kinh tâm động phách như Vô Song tưởng tượng, thậm chí... không biết dùng từ nào để hình dung mới tốt.

Lúc đầu Vô Song nhận thấy đối phương, hắn chỉ nghĩ đối phương khinh thường hắn, cảm thấy hắn như con kiến hôi căn bản không nguyện ý có quá nhiều cảm xúc nhưng mà hiện nay thì khác, đối phương cho Vô Song cảm giác không giống con người.

Ánh mắt không có tiêu cự, ánh mắt thủy chung chưa từng nháy lấy một cái, ánh mắt thủy chung vô hồn, chưa từng lay động.

Từ đầu đến cuối cũng chưa nói một câu này, kiếm khí tung hoành tưởng như rất mạnh, công thủ hoàn mỹ không có bất cứ sai lầm nào nhưng chung quy cứ cho Vô Song cảm giác không đúng.

Vô Song đã đọc qua Cửu Âm Chân Kinh, vì đọc qua nên hắn cực rõ về cơ thể con người, cơ thể đối phương... thực sự không giống con người hoặc nói đúng hơn võ công của đối phương không giống võ công con người sử dụng.

Cùng một chiêu kiếm đâm ra, một chiêu kiếm cực kỳ hoàn mỹ nhưng nó vô hồn.

Vô Song cảm thấy một chiêu kiếm này vốn là hoàn mỹ vô khuyết nhưng đối phương lại biến nó thành hoàn mỹ vô hồn.

Lúc trước Vô Song quá yếu, căn bản không làm đối phương lộ ra điểm này nhưng hiện tại khi đối phương giao thủ cùng Diệu Đế cùng Ngu Trà, hắn rốt cuộc cũng nhìn ra, kẻ này thậm chí giống con rối hơn là giống con người.

Lại nói về trận chiến, đây là một trận chiến rất khó nói thành lời.

Ngu Trà cùng Diệu Đế bản thân đều nắm giữ Bạch Thủ Thái Huyền Kinh, tất nhiên không phải bản hoàn thiện vì vậy cũng không thể đạt đến trạng thái Tiên Võ nhưng chỉ cần từ đạo khí mà bọn họ tạo ra đã làm Vô Song cảm thấy ngộp thở.

Đạo khí tạo thành đương nhiên màu trắng, sau đó từ cơ thể Diệu Đế cùng Ngu Trà lập tức bành trướng mà bao phủ toàn bộ không gian xung quanh, chưa từng nhìn uy lực chiêu thức chỉ cần nhìn đạo lực ép xuống cũng đủ khiến bất cứ cao thủ ngũ tuyệt trung kỳ nào cũng cảm thấy không có phần thắng, bước bước khó đi.

Về phần hắc y nhân thì sao?, hắc y nhân trên người lại càng ngày càng xuất hiện nhiều kiếm khí thậm chí kiếm khí bắt đầu ngưng thực, tạo thành phong nhận mang hình bán nguyệt.

Kiếm khí cô đọng cơ này, bá đạo cỡ này ngoại trừ Độc Cô Cầu Bại thì Vô Song càng không thể nghĩ ra thêm được một ai khác, bằng vào kiếm khí ngưng thực bản thân hắc y nhân như tạo ra lĩnh vực của riêng mình, trực tiếp đánh nát đạo lực ép xuống của Ngu Trà cùng Diệu Đế tuy nhiên vì kiếm khí gần như toàn bộ mang ra để ngăn cản hai luồng đạo lực ép xuống, thế là kiếm khí cũng không đủ để tấn công.

Diệu Đế cùng Ngu Trà tất nhiên có thể tấn công nhưng chưởng pháp của hai người thứ nhất không thể xuyên qua bước tường kiếm khí kinh khủng kia, thứ hai thậm chí còn chẳng đụng được vào hắc y nhân.

Ba người đánh thành một đoàn chỉ là hắc y nhân rõ ràng tránh va chạm, hai bên thoạt nhìn chiến đấu cực kỳ lăng lệ nhưng từ đầu đến cuối không có bất cứ một chiêu một thức nào chạm vào nhau.

Hắc y nhân bị sự phối hợp của Ngu Trà cùng Diệu Đế khóa chặt lại thêm vào đạo lực ép xuống cũng tạm thời không thoát ra được.

Ngu Trà cùng Diệu Đế cũng chẳng khác gì, hai người phải giữ vững trận hình, trận hình chỉ cần có sai lầm tất sẽ bị hắc y nhân phá nát, kể từ đó Vô Song liền trở thành khán giả bất đắc dĩ.

Hắn lại một lần nữa không thể tham dự vào trận chiến này, cũng như ngày đó nhìn Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí quyết đấu vậy.

Cái suy nghĩ này lại làm cho Vô Song thêm khó chịu nhưng hắn quả thật không thể tham chiến, nếu hắn bước vào trận chiến kia nhất định sẽ làm ảnh hưởng đến liên kết giữa Ngu Trà cùng Diệu Đế, sau đó dẫn đến hai người lập tức sẽ bị đối phương đánh bại.

Một trăm chiêu.

Hai trăm chiêu.

Ba trăm chiêu.

Đến chiêu thứ 300, dị biến rốt cuộc xảy ra.

Thật ra không chỉ Vô Song, bản thân Ngu Trà cùng Diệu Đế từ lâu đã nhìn ra đối thủ không đúng.

Đối thủ của bọn họ căn bản không phải con người, cái suy nghĩ này rất hoang đường nhưng cũng cực kỳ chân thật.

Hai người liên thủ đối phó cùng hắc y nhân nhưng cảm giác rất khó chịu, rất khó nói thành lời, cuối cùng đến chiêu thứ 300 chỉ thấy hắc y nhân đột nhiên buông tay, hai tay buông thõng xuống, sau đó cứ như vậy dính một hợp kích chưởng của Ngu Trà cùng Diệu Đế, thân thể hắc y nhân sau đó liền nổ tung.

Thân thể nổ tung nhưng lại không có máu, một chất lỏng tanh tưởi màu đen nổ giữa không trung, sau đó từ bên trong thể nội hắc y nhân rơi xuống một vật, một tấm hắc lệnh đen xì.

Tấm hắc lệnh này rơi xuống đất, bất kể là Vô Song, Diệu Đế hay Ngu Trà đều không thể tưởng tượng được.

Người đến vậy mà thật sự không phải con người?.

Đối phương không phải là con người sao có thể mạnh như vậy?.

Càng đáng sợ hơn là... thiên hạ có bao nhiêu kẻ ‘không phải con người’ như vậy.

Vô Song bản thân là người quen thuộc nhất với thứ chất lỏng màu đen này.

Hắn có cảm giác đây là ma khí bất quá là ma khí dạng lỏng... có thể gọi là ma thủy.

Vô Song chậm rãi đi về phía tấm hắc lệnh, tay nắm lấy lệnh bài dù sao hắn cũng tin tưởng ma khí hay ma thủy chung quy không thể làm hại mình.

Cầm lấy tấm lệnh bài, bên trên không có hình dạng gì, chỉ có một đầu cổ phật.

Cổ phật bình thường sẽ cho người ta cảm giác thần thánh, nhưng mà cổ phật này chỉ cho người ta cảm giác kinh sợ, thậm chí là tà ác.

Không nói cũng biết, vật này chỉ sợ xuất phát từ ma sơn.

Tòa Ma Sơn kia... có lẽ bắt đầu làm ra những chuyện thế nhân không thể ngờ rồi.

.......

Vô Song không biết rằng, không chỉ có hắn bị tập kích.

Vợ chồng Vương Trùng Dương lại một lần nữa bị tập kích, lần này bọn họ lại gặp hắc y cao thủ lần trước.
Vẫn là một thân hắc y, vẫn là một thân vô hình kiếm khí kinh thiên động địa đáng sợ tuyệt luân bất quá lần này rốt cuộc có thay đổi.

Cũng là 300 chiêu, sau 300 chiêu đối thủ tự bạo thể mà chết.

Hắc y nhân chết, rơi ra một tấm hắc lệnh, một tấm hắc lệnh có hình ma phật.

.......

Tung Sơn – Thiếu Lâm Tự.

Tung Sơn là thánh địa của võ lâm nhưng tuyệt đối không phải thánh địa của Phật Giáo.

Tại thế giới này, thánh địa của Phật Giáo là Nhạc Sơn, được người đời gọi là Nhạc Sơn Đại Phật tuy nhiên Nhạc Sơn hiện nay đã thành Ma Sơn.

Vì việc này không biết có bao nhiêu cao tăng Thiếu Lâm rời khỏi Tung Sơn, tiến vào Ma Sơn tìm tòi thực hư nhưng rất nhiều cao tăng đều không trở về, nếu nói môn phái nào bị ảnh hưởng bởi Ma Sơn nhất chắc chắn là Thiếu Lâm,

Khi mà nhóm Vô Song bị tập kích ở Đào Hoa Đảo.

Khi mà hai vợ chồng Vương Trùng Dương bị tập kích trên đường đến Đại Lý.

Cùng thời điểm đó Tung Sơn – Thiếu Lâm Tự cũng bị tập kích.

Ma vật tấn công hai vợ chồng Vương Trùng Dương sử dụng vô hình kiếm khí, nghi ngờ là Lục Mạch Thần Kiếm.

Ma vật tấn công nhóm Vô Song sử dụng hoàn mỹ kiếm pháp, nghi ngờ là Độc Cô Cửu Kiếm.

Về phần con ma vật tấn công Tung Sơn thì lại càng kinh người, nó thân cao đến gần 3m, cân nặng chí ít cũng phải 200 kg, thân hình như một tòa tiểu sơn vậy.

Không có tăng nhân Thiếu Lâm nào biết nó từ đâu chui ra, nó cứ như từ dưới đất chui lên vậy bất quá thực lực của nó mạnh đến sôi người, nó mạnh đến mức không có bất cứ một tăng nhân Thiếu Lâm nào chịu được một chưởng của nó, chịu một chưởng của nó đều thịt nát xương tàn, chết không toàn thây.

Đương nhiên Thiếu Lâm còn có trấn phái cao thủ, Tảo Địa Thần Tăng – Vô Danh Đại Sư.

Khi Tảo Địa Thần Tăng bị kinh động mà từ trong tĩnh tu tỉnh lại, khi Tảo Địa Thần Tăng hiện thân chống ma vật, tất cả đệ tư Thiếu Lâm đều tự tin bọn họ sẽ thắng.

Tảo Địa Thần Tăng trong mắt bọn họ là thần, là người đến gần Phật nhất.

Không giống trong nguyên tác, Tảo Địa Thần Tăng thực sự cực kỳ nổi danh ở Thiếu Lâm, nổi danh đến mức trở thành nhân vật đại diện cho toàn bộ Thiếu Lâm Võ Tăng, không ai không biết Thiếu Lâm có một vị Thần Tăng chí ít là cao thủ cấp bậc ngũ tuyệt đều phải biết việc này.

Kết quả thì sao?, kết quả làm cho người ta sợ run.

Tảo Địa Thần Tăng hiện thân, nhưng không phải là thuấn sát ma vật như nhiều đệ tử Thiếu Lâm tưởng tượng mà là bị ma vật đánh cho liên tiếp bại lui, cực kỳ chật vật mới qua nổi 300 chiêu.

Sau khi ma vật bị đánh nát bét, Tảo Địa Thần Tăng nhìn tấm hắc lệnh dưới mặt đất, ánh mắt càng ngày càng lạnh.

Thiên hạ này chỉ sợ ngoài Tảo Địa Thần Tăng ra đúng là không có ai chống lại nổi con ma vật khủng khiếp này.

Ông không có nhặt hắc lệnh lên mà lại nhìn vào chất nhày bám trên mặt đất Thiếu Lâm Tự, khóe miệng không nhịn nổi là xuất ra một tia máu.

Tảo Địa Thần Tăng bị thương hơn nữa thương thế không nhẹ.

“Thích Già Chịch Tượng Công tầng 7 cùng Long Tượng Bàn Nhược Công tầng 13?”.Lúc này không ai nghe thấy lời Tảo Địa Thần Tăng nói, ông nói nhỏ đến mức gần như chỉ một mình bản thân ông nghe thấy nhưng mà để một đại cao tăng như ông phải nói ra mấy lời này khỏi miệng đủ để thấy ông rung động thế nào.

Bất kể Thích Già Chịch Tượng Công hay Long Tượng Bàn Nhược Công đều là công phu Tây Vực, là hai môn luyện thể thuật mạnh nhất thiên hạ.

Long Tượng Bàn Nhược Công lực lớn vô địch.

Thích Già Chịch Tượng Công sức lớn vô song.

Ma Vật mang theo hai môn võ công này lại còn đến đại thành cảnh giới, nếu không phải Ma Vật chỉ có thể chịu được 300 chiêu thì người chết rất có thể là Tảo Địa Thần Tăng.

Bất cứ môn luyện thể nào trong hai môn trên, chỉ cần luyện đến tận cùng tất thành đế vị.

Người khác lấy hai ngũ tuyệt đỉnh phong chiến một đế vị trong 300 chiêu.

Về phần Tảo Địa Tăng, ông lấy sức đế vị cường giả chiến với... hai đế vị trong 300 chiêu.

Chậm rãi đè xuống thương thế, Tảo Địa Tăng tiến về phía tấm hắc lệnh mà nâng lên, ánh mắt càng ngày càng trở nên căng thẳng.

“Ma Vật đến từ Ma Sơn, Ma Vật xuất thế tức thứ bên trong Ma Sơn cũng sắp không giữ nổi nữa rồi”.

“Ta vốn không muốn đi Ma Sơn bởi chỉ cần tiến vào Ma Sơn bản tâm liền không yên nhưng lần này chỉ sợ không thể không đi Ma Sơn “.

........

Không ai biết Ma Sơn bản thân thật sự là cái gì, tuyệt đối không ai rõ nhưng mà hiện nay đúng là Ma Sơn đang thị uy, thị uy với toàn bộ thiên hạ.

Từ chân núi Nhạc Sơn, ma khí càng ngày càng nhiều, sau đó từ trong ma khí rất nhiều cương thi bước ra, thậm chí có thể gọi là ‘Thi Triều’.

Cương Thi thân thể cứng như thép nguội, trên người có ôn độc, toàn thân lở loét không còn hình thù, móng vuốt có thể nghiền nát cả đá, cao thủ Tông Sư bình thường gặp Cương Thi tỷ lệ thắng gần như không có.

Cương Thi đã mạnh như vậy lại còn tạo thành ‘Thi Triều’, cảnh tượng cực kỳ kinh tâm động phách, cứ như diệt thế hàng lâm vậy.

Toàn bộ thiên hạ đều đang sợ hãi, phong vân biến động.

Tại Ma Sơn, Ma Âm liên tục vang lên, người trong thiên hạ đổ dồn về Ma Sơn càng ngày càng nhiều, cả thiên hạ như đang điên cuồng, cao thủ càng mạnh mẽ thì ý niệm tiến đến Ma Sơn, càng ngày càng lớn.

......

Toàn Chân Giáo – Chung Nam Sơn.

Tại Chung Nam Sơn lúc này cũng có một đám chất lỏng bầy nhầy, trên mặt đất cũng có một tấm hắc lệnh.

Từ trong Chung Nam Sơn, một thân ảnh khô đét bước ra, ngón tay như rễ cây nâng hắc lệnh lên, trong ánh mắt lập tòa tinh quang.

.......

Tại Lôi Cổ Sơn.

Lý Thu Thủy khoanh hai chân lại, cả người không ngừng run lên, mồ hôi nhễ nhại.

Thiên Sơn Đồng Mỗ ánh mắt tràn ngập sát khí, trên người nàng thậm chí hỏa diễm bốc lên từng đợt, thân hình lơ lửng giữa không trung.

Ngay dưới chân Thiên Sơn Đồng Mỗ cũng có một đám bầy nhày, có một tấm hắc lệnh.

Thiên Sơn Đồng Mỗ sao có thể không nộ?, thậm chí nàng lúc này còn muốn giết sạch cả thiên hạ.

Ma Vật tấn công Lôi Cổ Sơn.

Thực lực của Ma Vật rất mạnh, mạnh không thể tưởng tượng, cho dù là Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ liên thủ đều không phải là đối thủ của Ma Vật.

Ma Vật là đế vị cường giả.

Đồng Mỗ là ngũ tuyệt đỉnh phong, Lý Thu Thủy lại chỉ là ngũ tuyệt trung kỳ, hai người cũng không am hiểu phối hợp chiến đấu, sao có thể là đối thủ của Ma Vật?.

Để chống lại Ma Vật, vậy thì phải để ba người Tiêu Dao Phái cùng nhau liên thủ mới có thể vượt qua 300 chiêu nhưng mà bản thân Vô Nhai Tử hiện nay đã là phế nhân, Tiêu Dao Tam Tiên đánh một trận này cực kỳ thảm liệt thậm chí Vô Nhai Tử lúc này toàn than xương cốt nát vụn, lục phủ ngũ tạng vỡ nát, cách cái chết không xa.

Lý Thu Thủy cũng không khá hơn bao nhiêu, toàn thân nội lực khô kiệt, đan điền bị nhận đả kích nghiêm trọng lại thêm nội thương phải chịu, nàng vậy mà bị đánh từ ngũ tuyệt trung kỳ rơi xuống đại tông sư.

......

Trong thiên hạ, có lẽ cũng chỉ có Hiệp Khách Đảo là giải quyết ma vật nhẹ nhàng nhất.

Ma vật tiến vào Hiệp Khách Đảo lập tức chết cực kỳ khó coi, ai bảo đây là đại bàn của Tây Thi?.

Tây Thi không cần ra tay, bằng vào Long – Mộc hai người liền đủ oanh kích Ma Vật.

Ma Vật dĩ nhiên không yếu nhưng phải biết Hiệp Khách Đảo tu luyện đồng nhất võ công trên thạch bích, lại càng am hiểu hợp công thậm chí tạo thành trận pháp.

Toàn bộ Hiệp Khách Đảo hiện nay có 250 người, thủ nghĩ 250 người tạo thành trận pháp liên thủ, cho dù hai con ma vật cũng chết chứ đừng nói một con.

Quyển 2 - Chương 237: A Thanh Đến

Vô Song cùng hai người Ngu Trà – Diệu Đế tất nhiên cũng không biết khắp nơi trong thiên hạ có cái gì xảy ra, bọn họ cũng không hiểu Ma Vật này xuất hiện như thế nào, cấu tạo ra sao chính vì vậy không cần ai lên tiếng, ba người đều sẽ không mang việc về Ma Vật nói ra ngoài.

Ngu Trà cùng Diệu Đế sau khi nói với Vô Song vài câu đều riêng phần mình trở về, hai lão nhân này hôm nay cũng không phải không có thu hoạch thậm chí là cả Vô Song cũng có thu hoạch.

Cho dù là Ma Vật nhưng con Ma Vật này mạnh kinh thiên động địa, chí ít nó mạnh hơn Vô Song quá nhiều bất quá Vô Song cũng có thể đại khái nhìn ra nó bị ‘thiểu não’.

Sau khi Ma Vật chết, Vô Song mới nghĩ lại trận chiến này từ đầu đến cuối.

Cho thuộc hạ mang người kiểm tra toàn bộ xung quanh Đào Hoa Đảo, Vô Song lại càng kiên định cái suy nghĩ này.

Ở nơi khác thì Vô Song không rõ nhưng Đào Hoa Đảo là một pháo đài tự nhiên bất khả xâm phạm, cho dù ngũ đế cao thủ cũng không thể trong điều kiện không ai phát hiện mà đến Đào Hoa Đảo.

Có thể làm được việc này chỉ sợ phải siêu việt đế vị, đạt đến cấp bậc của A Thanh cùng Tây Thi.

Xung quanh Đào Hoa Đảo không có thuyền, đây là thứ nhất.

Thứ hai toàn bộ ách bộc trên đảo cũng không nhìn thấy bất cứ ai lạ mặt.

Đào Hoa Đảo nằm giữa biển, không có thuyền thì đi như thế nào?, chẳng nhẽ lăng không đạp nước?, hoặc thuấn di?, cái này không nằm trọng phạm trù sức mạnh của đế vị, tất nhiên đế vị cũng có thể lăng không đạp bước nhưng bước từ đất liền ra đên hải đảo thì cũng không ai làm nổi, đây là hành động của thần linh chứ chẳng phải con người.

Về phần ách bộc, bản thân ách bộc cũng chẳng có võ công, sẽ không biết mình phải đối mặt với cái gì lại càng không thể phát hiện ra thân ảnh của đế vị cao thủ lẻn vào nhưng mà phải biết đây là Đào Hoa Đảo.

Đào Hoa Đảo có Đào Hoa Trận, nếu muốn tới lui tự nhiên trong Đào Hoa Trận bắt buộc phải am hiểu trận pháp hoặc có thể lăng không phi hành.

Lăng không phi hành bản thân Vô Song tin đế vị cao thủ cũng làm được nhưng lăng không phi hành thì sao dấu được quan sát của Diệu Đế cùng Ngu Trà?.

Vậy chỉ còn cách am hiểu trận pháp, bản thân Đào Hoa Trận tồn tại mắt trận, chỉ cần có thể đi qua mắt trận liền có thể không gặp phải lực cản trở quá lớn, mỗi cái mắt trận trong Đào Hoa Trận, thường thường đều sẽ có một ách bộc đứng đó.

Một ách bộc không phát hiện gì nhưng toàn bộ ách bộc không phát hiện thì lại là một vấn đề khác.

Đáp án mà Vô Song đưa ra là Ma Vật tiến vào Đạn Chỉ Phong theo dạng ‘truyền tống trận’.

Truyền tống trận thứ này đã siêu việt phạm trù võ đạo nhưng mà Ma Vật cũng đâu phải trong phạm trù võ đạo?.

Ma vật được truyền tống lên Đạn Chỉ Phong, sau đó nó liền nhìn thấy Vô Song bất quá Vô Song không nằm trong phạm vi công kích của nó, nó liền cứ đứng như vậy.

Sau khi bị Vô Song phát hiện, nó mới ra tay với hắn, bằng thực lực của Ma Vật bản thân Vô Song tin tưởng trừ khi mình tự động Ma Hóa nếu không vô pháp toàn mạng nhưng Ma Vật từ đầu đến cuối đều tương đối buông lỏng, cứ như đang trêu đùa Vô Song thậm chí cho Vô Song cảm giác tiền bối muốn bồi luyện vãn bối, đây là điều làm Vô Song khó hiểu nhất.

Về phần trận chiến sau này của Ma Vật cùng hai người Diệu Đế cùng Ngu Trà thì đã không có gì để nói.

Ma Vật thậm chí cứ như đang phát thiệp mời đến Phật Sơn vậy.

Vô Song chỉ là phỏng đoán nhưng mà hắn vẫn đoán đúng rồi.

Tất cả cao thủ ngũ tuyệt đỉnh phong trở lên đều được Ma Vật ghé thăm, tại Lôi Cổ Sơn thì Thiên Sơn Đồng Mỗ mới là người khiến Lý Thu Thủy cùng Vô Nhai Tử bị cuốn vào.

Bản thân Lý Thu Thủy cùng Vô Nhai Tử xa lắm mới có tư cách được Ma Vật tiếp đãi nào ngờ Đồng Mỗ lại ở đó, Đồng Mỗ đương nhiên được Ma Vật tự thân chiếu cố.

......

Vô Song trở về Thanh Khiếu Các, hắn liền nhốt bản thân trong phòng.

Cho dù thế nào kiếm pháp của Ma Vật hắn vẫn phải thấy, thứ kiếm pháp của Ma Vật quá mức hoàn mỹ, hoàn mỹ đến làm cho Vô Song mặc cảm đặc biệt là khả năng điều động kiếm khí của hắn, lần đầu tiên Vô Song nhìn thấy có người biến kiếm khí thành dạng như vậy, có người có thể dùng kiếm khí thay thế cho nội lực tự thân, đây là trình độ kiếm khí cấp bậc nào?.

Đặc biệt là kiếm khí hộ thể, chất lượng còn vượt xa chân khí hộ thể, đến khi kiếm khí ngưng thực tạo thành lĩnh vực quả thật cho Vô Song cảm giác như Độc Cô Cầu Bại hiện thân vậy, rất có khí khái ‘cầu bại’.

Kiếm Vực vừa ra, cho dù hai người Ngu Trà cùng Diệu Đế liều mạng công kích không phải vẫn công cốc sao?.

Ngu Trà – Diệu Đế mạnh thế nào không cần phải nói, cho dù quay về thế giới cũ cũng không có Đế Vị cao thủ nào nhẹ nhõm thắng nổi hai người nhưng dưới tay con Ma Vật kia hai người bị động không thể tả, công không công nổi, lùi cũng lùi không xong.

Ngồi trong phòng, Vô Song đột nhiên nhớ lại mấy lời buồn cười mà Vô Hà Tử nói với hắn.

Năm xưa khi Vô Song còn không biết thế giới hắn sống thực hư ra sao, lúc đó hắn liền biết được biệt danh của lão Vô Hà, lão nhân năm xưa cực kỳ tự hào mà vỗ ngực gọi bản thân bằng bốn chữ ‘Độc Cô Cầu Hòa’.

Sau này khi Vô Hà Tử lại kể về Quỳ Hoa Lão Tổ, lại kể về trận chiến giữa Quỳ Hoa Lão Tổ cùng Độc Cô Cầu Bại, sau đó lại không quên vỗ ngực nói mình từng hòa với Độc Cô Cầu Bại.

Tại sao Vô Hà Tử lại hòa?, ông ta sử dụng Lăng Ba Vi Bộ chạy đông chạy tây, càng chạy càng xa, xa đến mức Độc Cô Cầu Bại trực tiếp buông kiếm chấp nhận hòa.

Vô Song không rõ Độc Cô Cầu Bại có liên quan gì đến Ma Vật hay không, cũng không rõ Độc Cô Cầu Bại có cái gọi là Kiếm Vực hay không nhưng nếu giả sử là có thì cách đơn giản nhất để ‘hòa’ cũng đúng là dùng siêu cường khinh công trực tiếp bỏ chạy ra khỏi phạm vi Kiếm Vực, càng chạy càng xa.

Nghĩ đến truyện cười này, Vô Song khẽ lắc đầu, hắn thực sự có chút nhớ nhung lão nhân già mà không kính kia.

Hắn đến thế giới này cũng đã có 1 năm, không biết 1 năm sau khi hắn trở về lão nhân kia có kinh ngạc đến há hốc mồm hay không?.

Lại nói nếu trở về thế giới cũ, Vô Song có rất nhiều nơi muốn đi, rất nhiều người hắn muốn gặp.

Về bản chất võ học của thế giới kia hơn xa thế giới này bởi bọn họ có tuyệt kỹ cấp tiên võ, Đế vị thế giới cũ chắc chắn mạnh hơn Đế vị thế giới này bởi bản chất võ học hai thế giới đã khác nhau.

Tất nhiên với Vô Song thì không giống, hắn cũng nắm giữ tiên võ, nếu hắn trở về bằng vào Quỳ Hoa Bảo Điển của mình chỉ sợ còn mạnh hơn hắn thời điểm hiện nay, khi đó Vô Song nhất định sẽ đi tìm tất cả các nhân vật chính trong Kim Dung, nhất định phải quyết đấu một phen.

......

Ngồi trong phòng, loại bỏ tạp niệm trong đầu, ngón tay của Vô Song liền động.

Nói thật ra Cửu Âm Chân Kinh cho Vô Song lớn nhất là cái gì?, chính là lý thuyết, là lý niệm.Tất cả võ công đều chung một nguồn gốc, từ gốc có thể diễn hóa ra trăm vạn loại võ công.

Cái lý niệm của Cửu Âm Chân Kinh khiến Vô Song luôn có một loại thói quen đó chính là Diễn Võ.

Hắn có Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể.

Hắn có thiên phú trác tuyệt hơn người chí ít hắn cũng tin tưởng mình thông minh không kém Dương Quá.

Hắn có Tiểu Vô Tướng Công.

Lúc này lại có thểm lý niệm của Cửu Âm Chân Kinh trợ giúp, Vô Song ngồi xếp bằng trên giường, các ngón tay bắt đầu động.

Ban đầu vốn không có bất cứ dấu hiệu gì nhưng sau khoảng 30 phút thời gian, rốt cuộc có một đạo kiếm khí rất mỏng xuất hiện trên đầu ngón tay hắn.

Một đạo kiếm khí hiện thân thì cũng không lâu lắm sẽ có đạo kiếm khí thứ hai.

Sau đó dần dần qua nửa ngày thời gian, Vô Song có thể tạo ra trăm tia kiếm khí, có điều con số 100 này cũng là cực hạn của hắn.

Kiếm khí của Vô Song rất ít, ít đến thương cảm.

Thứ nhất hắn chưa bao giờ vỗ ngực tự nhận là kiếm đạo tông sư.

Thứ hai bản thân Tịch Tà Kiếm Pháp không thiên hướng kiếm khí, đừng nói Tịch Tà Kiếm Pháp mà cho dù Ngọc Tiêu Kiếm Pháp cũng không thiên hướng kiếm khí, tất nhiên lại càng không cần nhắc đến cơ sở Toàn Chân Kiếm Pháp cùng cơ sở Nga Mi Kiếm Pháp.

Muốn tạo ra kiếm khí thứ nhất phải am hiểu kiếm thuật đến một tình trạng nào đó.

Thứ hai là phải nắm giữ một loại pháp môn thiên hướng kiếm khí.

Cả hai thứ này Vô Song tạm thời không có vì vậy kiếm khí của hắn rất mỏng nhưng bù lại kiếm khí của hắn là sát lục kiếm khí, nói về chất lượng thì sát lục kiếm khí hoàn toàn xếp vào hàng đầu thiên hạ.

Hai bàn tay của Vô Song xuất hiện trăm đạo kiếm khí, so với Ma Vật thể hiện thì ít đến thương cảm nhưng Vô Song không quan tâm, mục tiêu của Vô Song không chỉ dừng ở việc này.

Toàn bộ tâm thần của hắn đều tiến vào một trạng thái kỳ diệu, không ngừng diễn luyện, không ngừng làm ra lựa chọn, dần dần hai cánh tay Vô Song run lên, mỗi bên tay của hắn đều xuất hiện hai loại nội lực khác nhau, cả âm cả dương.

Dùng hai dạng nội lực hoàn toàn khác nhau bắt đầu tác động lên kiếm khí, dùng nội lực của bản thân trực tiếp ép từng tia từng tia kiếm khí sát nhập vào nhau.

Sau 2 giờ đồng hồ, trăm đạo kiếm khí chỉ còn lại 10 đạo.

10 đạo kiếm khí hình bán nguyện đỏ như máu nhưng lại có chút kiên cố dị thường, kiếm khí vờn quanh từng ngón tay của Vô Song, loại kiếm khí này vẫn chưa hoàn toàn thành hình nhưng lại bắt đầu có thiên hướng phát triển.

Vô Song chỉ có thể làm được 10 hợp 1 nhưng nếu sau này khả năng không chế của hắn càng tinh diệu, kiếm pháp của hắn càng cao thâm, hắn tương lai có thể làm được trăm hợp một, thậm chí ngàn hợp một.

Nếu đạt đến ngàn hợp một thì đây chính là Kiếm Vực.

Tất nhiên Kiếm Vực của Ma Vật là vô số bán nguyệt kiếm khí được tạo nên từ ngàn đạo kiếm khí nhỏ hơn, để chạm đến Kiếm Vực chân chính thì còn xa lắm.

Rốt cuộc mở mắt, Vô Song không khỏi thở ra một hơi.
“Biết là khó nhưng không ngờ khó thế này, chẳng nhẽ phải đi tìm một môn kiếm pháp đến xem hoặc bái một vị kiếm đạo đại tông sư làm thầy?”.

Nghĩ đến bái sư, sắc mặt Vô Song hơi hơi đen lại.

Tại Kim Dung, nói về kiếm đạo đại tông sư, Vô Song không tin có ai qua được Độc Cô Cầu Bại.

Chết người là Vô Song cảm thấy Độc Cô Cầu Bại cùng Ma Vật cực kỳ có quan hệ với nhau, hắn không rõ Độc Cô Cầu Bại còn tại nhân thế hay không nhưng nếu còn sống khả năng thu hắn làm đồ cũng không cao.

Nghĩ nghĩ một chút, rốt cuộc không nghĩ ra cái gì hay ho, Vô Song thu tay lại mà đứng lên.

Hắn đứng lên vươn vai một cái, vặn trái vặn phải, xếp bằng trên giường cả ngày cũng không dễ chịu cho lắm.

Lúc quay ra bên phải thì không có gì nhưng khi quay ra bên trái, hắn suýt nữa vẹo sống lưng.

A Thanh vậy mà đang ngồi ngay cạnh hắn?.

Nàng vẫn như vậy, đến vô ảnh đi vô tung, lại cực thích chơi cái trò im lặng, cho dù xuất hiện ngay cạnh hắn thì vẫn cứ không làm động tác thông báo nào cả, nhất định phải để Vô Song tự phát hiện.

“Ngươi đến khi nào?”.

A Thanh ngồi đó, hai chân chạm đất, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt khẽ nhìn Vô Song rồi mở miệng.

“Nửa ngày trước”.

Vô Song sắc mặt co giật một hồi, rồi thở ra.

“Vì cái gì không nói tiếng nào?”.

“Vì sao phải nói? “. A Thanh đáp lại.

Sau đó nàng lại nghĩ ra cái gì đó, liền nhìn Vô Song kỹ hơn một chút.

“Cái lúc nãy ngươi làm không tệ, bất quá hiểu biết kiếm đạo của ngươi quá nát, chỉ sợ 10 năm 20 năm sau may ra mới tạo thành được Kiếm Vực”.

Nghe đến hai từ ‘Kiếm Vực’ trong lời A Thanh, Vô Song hứng thú liền lớn hơn bao giờ hết.

“Ngươi cũng luyện thành Kiếm Vực đúng không?, Kiếm Vực rốt cuộc là gì?”.

A Thanh thản nhiên đáp.

“Kiếm Vực?, là thủ đoạn của Kiếm Đế, bất kể ngươi hiểu kiếm đạo thế nào, bất kể kiếm pháp cao siêu ra sao mà không có Kiếm Vực liền không được gọi là Kiếm Đế”.

“Kiếm Đế là kiếm trung hoàng đế, kiếm khách quyết đấu ai có Kiếm Vực thì lập tức có thể diệt sát đối phương không cần đắn đo suy tính”.

“Kiếm Vực có thể coi là cảnh giới cuối cùng của kiếm pháp, như Độc Cô Cầu Bại đã từng nói, cảnh giới cao nhất của kiếm đọa là vô kiếm thắng hữu kiếm, cường giả cấp Kiếm Đế từ trước đến nay bên người chưa từng mang theo kiếm”.

Nói xong, A Thanh lại nâng thanh mộc kiếm của mình lên.

“Thấy không?, ta từ xưa đến nay chưa bao giờ mang theo kiếm, cũng chỉ có nó làm bạn với ta, chí ít nếu ta không muốn giết người thì sẽ dùng nó, còn nếu ta muốn giết người cất nó đi là được”.

Trực tiếp ngồi xuống bên cạnh A Thanh, Vô Song cười cười.

“A Thanh tỷ tỷ, ngươi nhận ta làm đệ tử thế nào?, dạy ta về Kiếm Vực đi?”.

Cái lời này rất vô sỉ, dù sao từ trước đến nay Vô Song chưa từng coi A Thanh là ‘tỷ tỷ’, tất nhiên lời này cũng chỉ là vui đùa giữa Vô Song cùng A Thanh mà thôi, hắn sẽ không coi nàng là ‘tỷ tỷ’ lại sẽ càng không coi nàng là trưởng bối.

Vô Song mấy giây trước còn muốn bài Độc Cô Cầu Bại làm sư nhưng mà hiện nay có A Thanh, hắn vì cái gì bỏ gần tìm xa?.

Đáng tiếc A Thanh lại lắc đầu.

“Không kịp, muốn dạy ngươi cũng không kịp, lần này ta đến là muốn ngươi đi với ta”.

Một câu này làm Vô Song trầm lại không ít, hắn nghiêm túc nhìn A Thanh.

“Phật Sơn có biến động?”.

A Thanh gật đầu.

“Ta đã cố gắng vì ngươi tranh thủ nhiều thời gian nhất có thể, nhưng không đi không được, không còn thời gian nữa”.

Vô Song gật mạnh đầu, hắn ở trên Đào Hoa Đảo lâu như vậy cũng vì một lời mời của A Thanh mà thô tuy nhiên hắn lại nghiêm túc mà nhìn nàng.

“Ta muốn hỏi một chút, ngươi có biết đến sự tồn tại của Ma Vật? “.

Vô Song thực sự hơi hơi ‘sợ’ Ma Vật.

Một con Ma Vật có lẽ không hẳn là quá mức đáng sợ nhưng chẳng may vào Phật Sơn tự nhiên có ngàn đầu Ma Vật trình độ như con Ma Vật tấn công Đào Hoa Đảo xuất hiện, khi đó ngoại trừ A Thanh cùng Tây Thi ra ai có thể sống được?.

Quyển 2 - Chương 238: Phật - Ma

Thú thật bản thân Vô Song đến tận bây giờ vẫn chưa hình dung ra cảnh tượng của Ma Sơn.

Ma Sơn tên gọi lúc trước là Nhạc Sơn Đại Phật, cái tên gọi này thì hắn biết thậm chí đã qua sách vở mà tìm hiểu qua, dĩ nhiên sách vở là sách vở, Vô Song vẫn phải nghe A Thanh kể tường tận, kể về Ma Sơn, kể về cuộc chiến Phật – Ma.

.........

Nhạc Sơn là thánh địa của Phật giáo, là thánh địa mà mọi tăng nhân hướng đến.

Tung Sơn Thiếu Lâm Tự là nơi của Võ Tăng còn Nhạc Sơn là nơi của cao tăng chân chính tĩnh tu đạo phật.

Tại cái thế giới này vẫn lấy phật giáo làm chủ lưu, tăng nhân có địa vị rất lớn, đặc biệt là địa vị trong chính đàn.

Nếu như võ tăng chỉ có thể làm người trong giang hồ thì cao tăng chân chính thậm chí vào triều làm quốc sư cũng được.

Độ sung bái đạo phật của thế giới này đạt đến đỉnh điểm khi nguyên mặt trước của núi Hành Sơn được điêu khắc thành một bức tượng đại phật, một bức tượng hùng vĩ cho dù ở cách xa hàng chục dặm cũng có thể nhìn thấy.

Đây là sự tự hào của bất cứ ai theo phật giáo, là thánh địa phật môn.

Mọi việc chỉ thay đổi cho đến khi ma khí bao phủ toàn bộ Phật Sơn.

Đạo phật vẫn luôn có một câu.

Ma cao một thước, Phật cao một trượng.

Cái câu nói này luôn ở trong cửa miệng mỗi vị cao tăng, trong lòng bọn họ phật có thể hàng được tà ma, là thần thánh bất khả xâm phạm nhưng mà khi Phật Sơn biến thành Ma Sơn, khi thánh địa vô số người tín ngưỡng biến thành vùng đất chết chóc không có sinh vật sống, phật giáo liền nhận đả kích lớn nhất từ trước đến nay.

Đến cả thánh địa còn không bảo vệ được vậy còn cái gì là thần thánh bất khả xâm phạm?.

Để bảo vệ phật sơn, bảo vệ nơi thần thánh kia không biết bao nhiêu cao tăng đều tiến vào nơi này, muốn dùng kinh phật phổ độ ma vật, tiêu tan ma khí.

Ban đầu bọn họ có thể làm được, làm rất tốt.

Tiếng tụng kinh ngày đêm quả thật đối kháng được với ma khí, khiến Phật Sơn thủy chung rơi vào trạng tháng ở giữa ma cùng phật bất quá đây chỉ là ban đầu.

Sau này thì không giống rồi, ma khí càng ngày càng mạnh, tiếp theo ma khí liền sinh ra oán thi.

Con oán thi đầu tiên... chính là một vị cao tăng hơn nữa còn là Thiên Long Tự cao tăng.

Con oán thi này vừa ra lập tức giết chết một vị cao tăng đang tụng kinh gần đó, sau đó lại tiếp tục mở ra đại đồ sát.

Sự việc phát sinh quá mức bất ngờ, đến khi võ tăng của Thiếu Lâm đứng ngay gần đó kịp phản ứng, bảo vệ cao tăng đang tụng kinh nhưng mà rốt cuộc cũng không làm được.

Oán thi thực sự rất mạnh, nó có thể biến một vị cao tăng không chút võ công trở thành tông sư cao thủ, chí ít về mặt thân thể là như vậy, đặc biệt Thiên Long Tự cao tăng trực tiếp đột phá thành Cương Thi, chỉ riêng sức mạnh cơ thể đã khiến vô số đại tông sư cao thủ tê cả da đầu.

Sự việc rất nhanh bị dẹp xuống dù sao tại Phật Sơn khi đó cũng có rất rất nhiều phật giáo cao thủ, không chỉ có cao tăng mà còn có rất nhiều võ tăng.

Võ tăng trình độ niệm kinh thua xa cao tăng nhưng đừng quên cũng có rất nhiều cao tăng từ Thiếu Lâm đến, bọn họ là điển hình phật – võ đồng tu lại thêm rất nhiều đệ tử Thiếu Lâm đi theo bảo vệ các sư thúc, sư bá, sư tổ... dẫn đến vũ lực của Phật gia ở Phật Sơn vẫn là rất kinh người.

Oán thi gần như bị giết sạch tuy nhiên con cương thi duy nhất lại chạy được, theo nó bỏ đi còn có vài đầu oán thi, tất cả đều chạy đến chỗ xa nhất của Ma Sơn.

Trước đại lượng ma khí cực kỳ kinh người, không có bất cứ ai dám tiến vào trung tâm Phật Sơn, bọn họ thực sự sợ.

Cũng có vài vị cao tăng không sợ chết, tiến vào trung tâm của Phật Sơn, muốn dùng bản lĩnh của mình hàng ma vật.

Đỉnh điểm là 4 vị cao tăng của Thiên Linh Tự, ngôi chùa lớn nhất Đại Tống cũng là ngôi chùa được trọng vọng nhất Đại Tống.

Kết quả làm người ta rét lạnh, 4 vị cao tăng Thiên Linh Tự một đi không trở lại, cứ như bị vô số ma khí nuốt chửng vậy.

Sau đó cũng không có ai dám bước vào trung tâm của Phật Sơn, qua một khoảng thời gian ma khí lại càng tiếp tục bành trướng, dần dần đẩy toàn bộ lực lượng phật môn ra khỏi vòng tròn trung tâm của Phật Sơn.

Phật môn chỉ có thể bảo vệ phòng tuyến bên ngoài Phật Sơn, không để ma khí tiếp tục lan ra ngoài nhưng bọn họ biết đây không phải là cách thức tốt đẹp gì, bọn họ có thể thủ được 1 tháng, có thể thủ được 1 năm nhưng có thể thủ được cả đời sao?.

Phật môn rốt cuộc lại làm ra đại động tác, liền phái người cầu cứu hai chi nhánh phật môn khác.

Thiên Trúc cùng Tây Tạng.
Trình độ phật giáo của Thiên Trúc cùng Tây Tạng tuyệt đối không thua Trung Nguyên.

BÌnh thường ba bên sẽ không ưa thích gì nhau thậm chí còn có va chạm lợi ích không ít nhưng nếu thật sự thánh địa phật môn bị ma vật thâu tóm khi đó ai còn ủng hộ đạo phật?.

Đây là tín ngưỡng, đây là danh dự.

Thế là Thiên Trúc Thiền Sư cùng Tây Tạng Lạt Ma đều đổ bộ đến Phật Sơn.

Ba chi phật môn liên thủ đã có thể coi là toàn bộ lực lượng của phật môn trong thiên hạ ra hết.

Trung Nguyên Cao Tăng, Thiên Trúc Thiền Sư, Tây Tạng Lạt Ma.

Đây là một lực lượng cực kỳ xa hoa hơn nữa còn tập trung luôn toàn bộ ‘vũ lực’ của Phật Môn.

Phật môn quả thực cường đại đến kinh người, bọn họ ngày thường đóng cửa niệm kinh sẽ không ai quá mức thật sự để ý đến sức mạnh của họ.

Cho dù là Thiếu Lâm Tự cũng chỉ cho người ta cảm giác cổ lão cùng thần bí, mang tiêu chí biểu tượng là chính chứ cũng chẳng mấy khi có đại động tác trên võ lâm.

Nào ngờ một lần toàn lực xuất động, Phật Môn thậm chí có đủ lượng cao thủ cùng toàn bộ giang hồ đối đầu, chấp tất cả đại phái trong thiên hạ liên thủ, dĩ nhiên không bao gồm Hiệp Khách Đảo.

Phật Môn có thể chống lại ma vật suốt 3 năm.

Phật Môn có thể đẩy lùi ma khí về phần trung tâm Nhạc Sơn, thậm chí rất nhiều cao tăng Phật Môn đều nghĩ bọn họ nhất định đòi lại được thánh địa, nhất định thành công.

Cũng vì việc này, Phật Môn lại càng ra sức, gần như dốc hết vốn liếng đầu nhập vào cuộc chiến bảo vệ Nhạc Sơn.

Vì việc này làm cho Vô Song khi hành tẩu trên giang hồ chưa từng gặp Phật Môn cao thủ thậm chí chỉ cần trận chiến Nhạc Sơn này chưa kết thúc, cũng không có chuyện Cưu Ma Trí lên Thiên Long Tự dù sao lúc này bất kể chi phật gia nào đều cùng chung mối thù.

Đáng tiếc bọn họ không biết, bọn họ ngăn cản được Phật Sơn là vì có A Thanh xuất thủ, nếu không phải có A Thanh đại lực phong ấn chỉ sợ bọn họ không có cách nào thắng nổi Ma Vật.

A Thanh trọng thương, thực lực hạ xuống một mảng lớn vì vậy cũng không thể chân chính ngăn cản được Ma Vật, kết quả sau 3 năm, Ma Vật vẫn cứ phá phong ấn mà ra, sau đó Phật Môn liền thảm.

Bọn họ bị Ma Vật tập kích, thậm chí tạo thành lịch sử lần đầu tiên xuất thiên Thi Triều.

Thi Triều lúc đầu chỉ có Oán Thi cùng Cương Thi nhưng sau này bắt đầu có cực kỳ không tầm thường võ tăng ngã xuống, dần dần có Ma Thi sinh ra.

Ma Thi sinh ra là lúc toàn bộ Phật Môn nhận đả kích bởi Ma Thi là cấp bậc ngũ tuyệt cao thủ.

Ngũ tuyệt vs ngũ tuyệt còn không dám chắc có thể đánh thắng chứ đừng nói là giết, lại càng không dám chắc có thể bảo vệ người phía sau lưng.Ma Thi xuất hiện làm Phật Môn không kịp trở tay, cho đến khi số lượng Ma Thi đạt đến 10 con, bản thân đế vị cao thủ của Phật Môn mới xuất động hơn nữa võ tăng còn toàn bộ xuất hết mới mạnh mẽ diệt sạch đám Ma Thi này.

Ma Thi tuy bị dẹp nhưng cho Phật Môn đả kích phi thường đáng sợ.

Phật Môn một lần nữa đầu hàng, cảm thấy có tâm mà vô lực.

Rốt cuộc cũng phải đưa tay cầu cứu, nhờ Đạo Môn ra tay.

Đạo Môn tình hình không được như Phật Môn, uy thế lại càng thua xa Phật Môn nhưng mà Đạo Môn không phải không có bản sự.

Bản sự diệt ma hay hàng ma gì đó giữa Phật Môn cùng Đạo Môn thường thường không phân cao thấp nhưng Đạo Môn còn có át chủ bài, đấy là trận pháp.

Việc cắn răng nhờ Đạo môn đi ra quả thực làm Phật Môn cảm thấy nhục nhã dù sao bao năm qua Đạo Môn đều bị Phật Môn ép không thở được.

Tất nhiên hành động lần này là chính xác, bằng vào trận pháp, Đạo Môn quả thực giúp Phật Môn mạnh mẽ đè lại Ma Vật.

Vì cái việc này mới tạo thành một cuộc giao dịch, một cuộc giao dịch để cho Toàn Chân Giáo lên đài.

Toàn Chân Giáo về thực lực nếu tính trong Xạ Điêu hay Thần Điêu có thể coi là cường đại nhưng đừng nên quên đây là một thế giới tổng hợp, nói trắng ra dưới điều kiện không có Vương Trùng Dương cùng Chu Bá Thông, Toàn Chân Giáo trước mặt Thiếu Lâm Tự không bị diệt mới là lạ.

Toàn Chân đạo sĩ lấy cái gì so sánh cùng Thiếu Lâm Tự?, lấy cái gì đại diện đạo môn đối kháng phật môn?, đây là người si nói mộng.

Thẳng thắn một điểm mà nói, đạo gia cùng phật gia là một cuộc tính ngưỡng chiến, là một cuộc ảnh hưởng chiến, về mặt này thì cho dù Vương Trùng Dương còn sống, Chu Bá Thông còn ở lại Toàn Chân Giáo khi cần Thiếu Lâm Tự vẫn có thể diệt sát Toàn Chân.

Toàn Chân Giáo có thể đứng song song cùng Thiếu Lâm Tự vốn chỉ là dát vàng lên mặt mà thôi.

Trong cuộc chiến Phật – Ma, đạo môn liền thu được cơ hội truyền giáo, cơ hội phát triển.

Trong cuộc chiến này, Đạo gia thu hoạch có thể coi là lớn nhất, tất nhiên dưới điều kiện bọn họ còn có thể giúp Phật Môn đối kháng Ma Vật.

Vì lẽ đó Vương Trùng Dương liền giả chết, nhất mực nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh đột phá đế vị, bản thân Vương Trùng Dương là muốn mượn cơ hội thở dốc, mượn cơ hội Đạo Môn đang phát triển mà tranh thủ đột phá đế vị, chỉ có hắn đạt đến đế vị thì sau này khi hết giá trị lợi dụng, Đạo Môn mới có một đường sinh cơ.

Thời gian gần đây, đặc biệt trong vòng một năm này, Ma Vật càng ngày càng hùng mạnh, càng ngày càng khó đối phó.

Một năm gần đây Vương Trùng Dương cũng đặc biệt gấp, tất nhiên gấp nhất vẫn là Phật Môn.

Phật Môn sắp không thở nổi nữa rồi, bọn họ liền cắn răng lần cuối, muốn nhờ nhân sĩ võ lâm.

Dĩ nhiên nhân sĩ võ lâm không thể tụng kinh bất quá bọn họ có thể giúp ngăn cản thi triều.

Đáng tiếc tất cả cố gắng chỉ có đến thế mà thôi.

Đúng là nhân sĩ võ lâm có thể đối kháng Thi Triều nhưng vào gần 2 tháng trước, không rõ vì lý do gì, có Đế Thi hiện thân.

Đế Thi chính là vô hạn sát khí, Đế Thi vừa ra, Phật Môn liền thảm bại, liên minh kháng ma liền thảm bại.

Vô Danh Tăng tự mình xuất thủ, tiêu diệt con Đế Thi đầu tiên nhưng trong người cũng mang theo thương thế hơn nữa Thi Triều có Đế Thi dẫn đầu liền giết vào trận địa Phật Môn, Phật Môn cảm thấy đại thế đã mất liền tan tác tháo chạy.

Sau đó liền tạo thành cảnh tượng như hiện nay, Nhạc Sơn Đại Phật chân chính thành Ma Sơn.

Càng kinh khủng hơn, Ma Sơn không rõ vì sao có thể tạo nên Bán Đế Thi.

Thứ Ma Vật tấn công toàn bộ thiên hạ chính là Bán Đế Thi.

.....

Nghe A Thanh nói xong, tâm trạng Vô Song càng ngày càng nặng nề.

Ma Sơn hình như cũng quá mức khủng bố đi?.

Quyển 2 - Chương 239: Mờ Mịt

Không nghe A Thanh kể về Phật Sơn thì thôi, vừa nghe bản thân Vô Song liền lạnh sống lưng.

Dẫu cho thật sự có nhân vật như A Thanh xuất hiện nhưng cũng không thể đảm bảo an toàn, đừng quên bên trong Phật Sơn còn có một thứ chính A Thanh cũng không thắng nổi.

Việc càng làm cho người ta đau đầu hơn liền ở chỗ Tây Thi.

A Thanh lần này mục tiêu chính là hủy diệt ma vật, biến Phật Sơn trở về bình thường đồng thời cứu lấy thiên đạo.

Vô Song chẳng rõ giữa việc thanh tẩy ma vật cùng cứu lấy Thiên Đạo có cái liên quan gì nhưng rõ ràng mục tiêu của A Thanh chính là như vậy đồng thời cũng rõ ràng nàng đi ngược lại với mục tiêu của Tây Thi.

Tây Thi càng mong Thiên Đạo sớm chết đi, sao có thể giúp đỡ A Thanh cứu Thiên Đạo? hơn nữa nếu Vô Song là Tây Thi hắn còn trực tiếp lựa chọn ngáng chân A Thanh, lập tức xuất thủ đánh gãy kế hoạch của A Thanh, không phải là vẹn toàn?.

Nghĩ nghĩ một chút, ngước mắt nhìn A Thanh, Vô Song cười khổ.

“A Thanh, lần này ngươi có bao nhiên khả năng thành công? “.

A Thanh vẫn thản nhiên ngồi bên cạnh Vô Song thậm chí không có bất cứ chút cử động nào, nàng chậm rãi nhắm mắt lại, suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng.

“1 thành”.

Câu nói tương đương trực tiếp cũng tương đương làm người ta cảm thán.

Bằng vào thực lực của A Thanh cũng chỉ có thể nắm chắc 1 thành, vậy thiên hạ này có ai tiến vào Phật Sơn mà không chết?.

Như đọc được suy nghĩ của Vô Song, A Thanh lại ngước lên nhìn hắn.

“Yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi chết hơn nữa ngươi là người nằm ngoài thiên đạo, là biến số trong một giới này, có ngươi tham gia mới có thể có chuyển cơ”.

“Ma Vật có thể tính toán cả thiên hạ, có thể ảnh hưởng đến cả thiên hạ nhưng có 3 người nằm ngoài khả năng tính toán của nó”.

“Một là ta, hai là Di Quang, người thứ ba chính là ngươi”.

“Ta cùng Di Quang đã sớm bị Ma Vật nhận biết, nó không xa lạ gì với hai người chúng ta nhưng ngươi thì khác, lại thêm khả năng hấp thu ma khí của ngươi, chưa chắc đã không thể làm nên đại sự”.

“Vài năm trước, ta dốc toàn bộ lực lượng mới phong ấn được Ma Vật, Ma Vật khi đó mới chỉ thức tỉnh mà thôi, còn chưa quá mức mạnh mẽ nhưng mà ta cũng không giết được nó, nó có lẽ giống như Di Quang, bất tử bất diệt”.

“Ta đã cố giết nó không biết bao nhiêu lần nhưng mà nó lại được ma khí tẩm bổ, lại được ma khí hồi phục, nếu không thể diệt hết ma khí bản thân nó sẽ trở thành sinh vật bất tử”.

“Thiên hạ này, có thể diệt đi Ma khí bao gồm không ít người, có Phật Môn, có cả Đạo Môn có điều bọn họ vừa tiêu hao ma khí, vừa tiêu hao chính bản thân mình, bọn họ chiến đấu với ma khí”.

“Thiên hạ chỉ có ngươi là có thể hấp thụ ma khí lại không hại đến bản thân, ngươi không chiến đấu với ma khí mà biến nó thành một phần của bản thân, vì thế ngươi đặc biệt”

Vô Song đương nhiên biết bản thân mình đặc biệt nhưng cũng không phải vì đặc biệt mà có thể tìm đến tự tin, có thể tìm đến sức mạnh.

Hắn lúc trước đúng là tương đối tự tin nhưng kể từ khi gặp phải Đế Thi đến thăm, Vô Song trong lòng dần dần trở nên ngưng trọng hơn bao giờ hết.

Hắn một lần nữa nhìn A Thanh, nghiêm túc mà nói.

“A Thanh, ta có việc muốn biết, lần đến Phật Sơn này, Tây Thi nàng ta có hành động gì?”.



A Thanh mỗi lần nghe người khác nói đến Tây Thi căn bản sẽ sinh khí bất quá lúc này vẻ mặt của nàng lại tương đối bình tĩnh, hướng ánh mắt lên mà đáp.

“Nàng?, nàng sẽ không tiến vào Phật Sơn bởi vì... ta giúp nàng kích hoạt vận mệnh của mình”.

Vô Song nghe vậy lập tức sững người sau đó ánh mắt trừng lớn.
Tây Thi kiếp này vận mệnh là gì?, vận mệnh là chết cùng Dương Thiết Tâm bởi Tây Thi đang đóng vai Bao Tích Nhược.

Tây Thi cường hãn là việc không cần phải bàn nhưng trên thực tế nàng đúng là có nhiệm vụ, có vai diễn của chính mình, vai diễn của nàng chính là cái chét, cùng Dương Thiết Tâm chết.

Vô Song lần này khó mà bình tĩnh nữa.

“Đừng nói là ngươi để cốt truyện Xạ Điêu quay về quỹ đạo của nó?”.

A Thanh cũng đứng lên, phủi phủi quần áo mà đáp.

“Có gì không được?, ngươi lo cho nàng? “.

“Nàng ta sẽ không chết nhưng ít nhất nàng ta phải đóng xong vai diễn của mình, sự tồn tại của Bao Tích Nhược chính là để mở ra cốt truyện thế giới này “.

“Khi Ma Sơn thức tỉnh cũng là lúc Tây Thi nàng phải diễn nốt vở kịch của mình, hoàn thành nghĩa vụ của mình, trong lúc đó nàng sẽ không có cơ hội ngăn cản công việc của ta, không phải sao?”.

Đây là lần đầu tiên, Vô Song thấy một mặt này của A Thanh.

Bất kể là A Thanh hay Tây Thi, hai nàng tuyệt đối không phải đơn giản như bên ngoài Vô Song được thấy.

Sống bao nhiêu năm, đấu đá bao nhiêu năm, có lẽ cũng chỉ hai người có thể hiểu được nhau.

Im lặng vài phút, Vô Song sau đó nhìn thật kỹ A Thanh, hắn thậm chí có cảm giác A Thanh lúc này quá mức xa lạ, quá mức xa lạ với A Thanh mà hắn biết.

“ Đưa ta về Yến Kinh đi”.

A Thanh lập tức nhíu mày, trong mắt xuất hiện cảm xúc khó chịu không dễ che dấu.

“Đưa ngươi về Yến Kinh?, ngươi muốn cứu nàng?, xin lỗi việc này ta sẽ không làm, nàng sinh ra với nghĩa vũ của mình liền phải hoàn thành nghĩa vụ của mình”.

“Chẳng nhẽ ngươi quên lời ngươi đã hứa?, chẳng nhẽ vì tiện nhân đó mà ngươi nuốt lời? “.

“Vô Song, cho dù không muốn ta vẫn phải nói với ngươi, nữ nhân đó đã trải qua bao nam nhân rồi?, có cần ta tính cho ngươi xem không?, thân thể tiện nhân đó đã bị vấy bẩn, linh hồn tiện nhân đó đã bị vấy bẩn, ngươi vì cái gì phải quan tâm đến tiện nhân đó?, quan trọng hơn tiện nhân đó sẽ không có chết, vì cái gì phải lo lắng?”.
Ánh mắt A Thanh càng ngày càng lạnh, nàng càng ngày càng kích động thậm chí ánh mắt nàng làm cho Vô Song có một loại cảm giác khó chịu không nói nên lời thậm chí cứ như đây không phải A Thanh mà hắn biết vậy.

“A Thanh, ta nói lại một lần nữa, đưa ta trở về hoặc ngươi tự mình đi Phật Sơn, một trong hai con đường, ngươi có thể chọn”.

A Thanh tuyệt không ngờ Vô Song sẽ nói thế, ánh mắt nàng toàn bộ đều chuyển sang màu đen đáng sợ.

“Ngươi không sợ ta giết ngươi?”.

Một câu nói này triệt để làm Vô Song ánh mắt càng ngày càng lạnh.

“Đúng, đây là con đường thứ 3, lúc nãy ta quên mất, vậy ngươi hiện nay có 3 con đường, tùy ngươi chọn con đường nào “.

Sau đó Vô Song triệt để không nói nữa, ánh mắt của hắn khóa chặt lấy A Thanh.

Trong phút chốc, hai đôi mắt lạnh lùng nhìn nhau, ai cũng không có bất kỳ ý nhường nào, ai cũng không muốn nhượng bộ.

Tất nhiên A Thanh cũng sẽ không dám giết Vô Song, nàng rốt cuộc lựa chọn thỏa hiệp chỉ là ánh mắt A Thanh càng ngày càng lạnh.

“Được, ta đưa ngươi đi đến Yến Kinh, bất quá đây là lần cuối cùng ta nhượng bộ, hy vọng ngươi cũng có thể biểu hiện xứng đáng với sự nhượng bộ của ta”.

A Thanh nói xong, một tay đưa ra, đạo lực xuất hiện bao phủ nàng cùng Vô Song, hai người lập tức thuấn di mà đi.

......

Lúc này chỉ có mình Vô Song biết, trong lòng của hắn đang xuất hiện ngập trời sóng gió.

Trong người A Thanh có một mùi mà Vô Song mãi mãi không bao giờ quên hay nói đúng hơn có một thứ làm cho Vô Song ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

A Thanh trên người đã không còn chút ‘mùi’ nào của ma khí.

A Thanh trên người lại càng nhiều ‘mùi’ của Thiên Đạo.

Tại Lôi Cổ Sơn, Vô Song đã từng mơ, cái giấc mơ kia làm cho Vô Song yên tĩnh nhìn vật sáng tròn trong khoảng thời gian rất lâu rất lâu.

Cái khí tức của vật tròn kia không ngờ lại xuất hiện trên người A Thanh.

Đến tận bây giờ Vô Song vẫn không dám trắc vật tròn đang nhanh chóng bị nuốt chửng trong giấc mơ là Thiên Đạo nhưng Vô Song lúc này lại chắc chắn có cái cảm giác, trong người A Thanh xuất hiện nồng đậm khí tức của vật tròn, của... Thiên Đạo.

Trên người nàng hiện nay thậm chí không còn chút mùi vị ma khí đọng lại.

Vô Sogn lại càng mẫn cảm với ma khí, càng quen thuộc ma khí.

Nếu bản thân A Thanh có thể làm ma khí bám trên người mình tự động biến mất, nàng còn phải nhờ Vô Song làm gì?.

Nếu A Thanh có tể tự thân loại bỏ ma khí, nàng để Vô Song đến giúp đỡ làm gì?.

Ma khí của A Thanh rất nhiều, dù sao nàng cũng phải chịu một cái kinh người phong ấn.

Vô Song bản thân từng trải qua hấp thụ ma khí trên người A Thanh làm tăng thực lực của bản thân mình, điều này hắn không thể không biết, A Thanh thực sự không có biện pháp diệt tuyệt Ma Khí.

Vậy lúc này là tình hống thế nào.

Vô Song trong nội tâm hiện tại cực ký khó yên tĩnh, bất kể là A Thanh đang ở bên cạnh hắn hay Phật Sơn còn đang đợi hắn... đều sẽ khiến trong lòng Vô Song không yên tĩnh

Quyển 2 - Chương 240: Hủy Diệt Bàn Cờ (1)

Vô Song tâm tình hiện nay cực kỳ không tốt nhưng cũng không dám thể hiện ra ngoài.

Hắn cảm thấy A Thanh không đúng, phi thường không đúng nhưng mà A Thanh lúc này cũng cực kỳ nguy hiểm, nàng là thế giới này mạnh nhất, nàng là kẻ một ngón tay cũng có thể di chết Vô Song.

Tại cái thời điểm này, đứng tại bên trong thành Yến Kinh, Vô Song chỉ có im lặng.

Ở bên cạnh hắn là A Thanh, bản thân A Thanh cũng im lặng.

Vô Song có thể cảm giác được A Thanh gần như bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo nộ, thậm chí nếu không phải mình là người đứng ngoài số mệnh, nàng nhất định không ngần ngại mà giết chết chính mình.

A Thanh hiện nay trạng thái rất không ổn, ánh mắt của nàng thậm chí không cho Vô Song cảm giác của nhân tính, ánh mắt này mới thật sự cho Vô Song hiểu, cái gì là lạnh lùng, cái gì mới là coi sinh mệnh như cỏ rác.

Lúc trước A Thanh siêu thoát khỏi phạm trù con người nhưng nàng vẫn giữ tâm tình con người, ít nhất tính cách của nàng là con người.

Hiện tại nàng vãn siêu thoát khỏi phạm trù con người có điều ánh mắt của nàng lại như thần linh nhìn thiên hạ chúng sinh, như sâu như kiến.

Vô Song trong lòng càng ngày càng có một suy nghĩ lớn mật.

Cái suy nghĩ này khi xuất hiện căn bản không thể nào biến mất được.

Đoạt xá.

Hắn rất sợ, A Thanh hiện nay không phải là A Thanh hắn biết, hắn rất sợ có một thứ gì đó, đang ở trong thân xác A Thanh.

Hắn đã sớm coi A Thanh là tri kỷ tại thế giới này, hắn đối với nàng không có tình cảm nam nữ, chỉ đơn thuần nhất là tình bạn, là người có thể cho Vô Song cảm giác có thứ níu kéo.

Vô Song từ khi xuyên không, hắn như lục bình không rễ, hắn chưa từng có ai hiểu mình thậm chí chưa từng cảm nhận được nơi mình thuộc về, hắn rất nhiều khi cũng tự nói với bản thân, thế giới này vốn không hợp với hắn nhưng vì sinh tồn, vì cuộc sống, hắn liền phải thay đổi, thay đổi để phù hợp với cái thế giới này.

Chỉ có khi bên cạnh A Thanh, hắn mới cảm thấy bình yên.

Nàng hiểu hắn là người xuyên không, hắn có thể kể với nàng rất nhiều thứ trên trời dưới biển.

Nàng cũng khác tất cả nữ nhân khác, nàng đối với mọi thứ chỉ im lặng đón nhận nhưng chính sự im lặng này mới là thứ mà Vô Song cần.

Vô Song đơn giản chỉ cần một người lắng nghe.

Hiện nay, đứng cạnh một A Thanh hoàn toàn xa lạ, cảm xúc của Vô Song trở nên rất không đúng.

Vô Song hiểu, khi A Thanh xuất hiện tại Đào Hoa Đảo, nàng vẫn là A Thanh nhưng trong một giây phút nào đó, nàng liền thay đổi, nàng liền trở thành ‘thứ’ hiện giờ.

A Thanh hiện nay như không quan tâm tất cả, giọng nói lạnh lùng mang theo một loại khí ví không thể ngăn cản.

Trước đây Vô Song từng cảm thấy khi Tây Thi nghiêm túc nàng liền trở thành nữ vương, một lời nói không ai dám cãi bất quá hiện nay Tây Thi căn bản so không được với A Thanh, giọng nói của nàng cứ như uy áp của thần linh, giọng nói khô khan đến phát sợ, không có một chút ba động tâm tình.

“Lần này ta nhượng bộ, không có lần sau. Ngươi bất kể làm thế nào cứu đi Bao Tích Nhược ta không quan tâm nhưng sau khi cứu xong người đàn bà đó, ta không hy vọng ngươi lại trái ý ta”.

Câu nói này làm ánh mắt Vô Song càng ngày càng trầm trọng.

Hắn thậm chí cảm giác ra được ý tứ của A Thanh.

A Thanh hiện nay quả thật không dám giết Vô Song nhưng mà đừng quên tại thế giới này có một người Vô Song không bỏ được, nếu A Thanh mang Hoàng Dung ra uy hiếp thì Vô Song hắn phải làm sao?.

Đấy là chưa kể Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ, hai người này trên giang hồ vốn cao cao tại thượng nhưng trong mắt A Thanh hiện nay cũng chỉ là sâu kiến.

Vô Song không đáp lời A Thanh, hắn lấy yên lặng coi như đồng ý bất quá rất nhanh hắn liền phát hiện ra mọi việc không đơn giản như hắn nghĩ.



Rất nhanh Vô Song liền phát hiện ra A Thanh làm gì với Tây Thi.

.......

Tại thành Yến Kinh lúc này, tuyết rơi đầy trời, cảnh tượng có chút thê lương.

Vô Song lúc này gần như không tin được vào mắt mình, hắn nhìn thấy cái gì?.

Hắn nhìn thấy Mục Niệm Từ đang đứng đợi dưới chân tường sau đó Dương Thiết Tâm cõng một nữ nhân phi thân nhảy qua tường, vẻ mặt cực kỳ vội vã.

Nhìn cảnh này, Vô Song lạnh cả người.

Nữ nhân được Dương Thiết Tâm cõng tất nhiên là Bao Tích Nhược nhưng mà Bao Tích Nhược từ khi nào đến phiên Dương Thiết Tâm đến cõng?.

Bao Tích Nhược là ai?, nàng là Tây Thi, là một trong hai siêu cấp cao thủ siêu thoát phạm trù nhân loại nhưng mà hiện nay một lần nữa khi gặp lại nàng, Vô Song không phát hiện ra một chút chút dấu hiệu ban đầu nào của Tây Thi, có chăng chỉ còn một Bao Tích Nhược nhu thuận, khuôn mặt xen lẫn sự lo lắng cùng ngọt ngào khi ở trong lòng người yêu.Đây là cái tiết tấu gì đây?.

Cứng ngắc quay đầu lại, chỉ thấy A Thanh một mặt thản nhiên quan sát tất cả, Vô Song rốt cuộc cũng đã hiểu A Thanh làm việc này tuyệt đến trình độ nào.

Nhiệm vụ của Tây Thi là gì?, là đóng vai Bao Tích Nhược, là mê đắm Hoàn Nhan Hồng Liệt đồng thời cũng là người làm Quách Tĩnh vĩnh viễn không bao giờ chấp nhận đầu nhập quân Kim.

Quách Tĩnh là nhân vật chính, là khí vận chi tử của cái thế giới Xạ Điêu, cái chết của Bao Tích Nhược mở ra sự đối địch của Quách Tĩnh- Hoàng Dung cùng nhà Kim, cùng Hoàn Nhan Hồng Liệt.

Sau đó vô số lần Hoàn Nhan Hồng Liệt đụng vào Quách Tĩnh – Hoàng Dung, kết quả đều ăn quả đắng thậm chí vì vậy mà mở ra tương lai huy hoàng cho đế chế Mông Cổ, cho bản thân nhà Tống có cơ hội thở dốc thêm hàng chục năm trời.

Đây là giá trị của Bao Tích Nhược, là giá trị của một con cờ khai cuộc.

Nếu Tây Thi bị rơi vào trường hợp này, Tây Thi có thể có một ngàn cách thoát khỏi vận mệnh phải chết nhưng Vô Song thật sự hoài nghi tâm trí của Tây Thi bị phong ấn, nàng như một diễn viên đã nhận kịch bản, chỉ có thể làm theo kịch bản vậy.

......

Một lần nữa nhìn thấy Mục Niệm Từ, nàng vẫn đẹp như vậy thậm chí Vô Song biết trong Xạ Điêu có lẽ chỉ có Mục Niệm Từ có thể liều mang so sắc cùng Hoàng Dung chỉ là Vô Song hiện nay thật sự không có hứng thú quan sát sắc đẹp của Mục Niệm Từ.

Hắn chỉ thấy Mục Niệm Từ vẻ mặt tười cười đầy vui sướng nhìn về hai người sau đó trong ánh mắt liền hiện lên một tia nghi hoặc.

“Phụ thân, đây không phải là Hoàng Nhan vương phi sao?”

Dương Thiết Tâm cũng không có thời gian, lập tức nói.

“Đây là mẹ con, mau mau chạy nhanh”

Mục Niệm Từ lại càng ngạc nhiên, khuôn mặt xinh đẹp không khỏi thất thố lại hỏi:

“Mẹ của con?”

Dương Thiết Tâm thậm chí có chút cuống lên.

“ Nói nhỏ thôi, về nhà sẽ nói”

Dứt lời lập tức dùng toàn lực chạy đi, sau đó Mục Niệm Từ rất nhanh chuyển thân.

Bao Tích Nhược hiện nay cũng không phải trong tình trạng bất tỉnh nhân sự gì, nàng dùng hết sức bình sinh ôm lấy trượng phu, vẻ mặt thực sự ngập tràn ngọt ngào, vẻ đẹp của một nữ nhân yêu nam nhân toàn tâm, toàn ý.

Tất nhiên cảnh tiếp theo cũng chẳng khó để hình dung cho lắm, ba người bỏ chạy chưa được bao xa thì phía sau tiếng reo hò ầm ầm, đèn đuốc sáng trưng, một đội người ngựa đột nhiên rầm rập lao tới, đám đi đầu đều giơ đao vung thương quát lớn:

“Tên phản tặc bắt cóc vương phi đừng chạy”Dương Thiết Tâm võ công thường thường, Mục Niệm Từ võ công cũng chưa từng được coi là cao, nếu lúc này Bao Tích Nhược hóa thân Tây Thi, nàng nhất định có thể diệt sạch đám truy binh đằng sau nhưng mà hiện tại nàng chỉ là Bao Tích Nhược, ba người căn bản không có khả năng bỏ trốn.

Dương Thiết Tâm nhìn xung quanh không thấy có chỗ nào ẩn núp được, trong lòng liền nghĩ thầm:

‘Trời thương cho vợ chồng ta hôm nay được gặp mặt một lần, bây giờ có chết cũng thỏa ý rồi’

Nghĩ được một điểm này, Dương Thiết Tâm lập tức tên tiếng.

“Niệm Từ, ngươi tới cõng mẹ “

Bao Tích Nhược vốn đang ôm lấy trượng phu, nàng chợt nhớ lại tình hình ở Ngưu Gia Thôn, phủ Lâm An mười tám năm trước.

Nàng nhớ Dương Thiết Tâm cõng mình tất tả chạy trốn, trong đêm tối truy binh đuổi theo quát tháo chém giết, sau đó là mười tám năm chia lìa, thương tâm, nhục nhã. Nàng đột nhiên cảm thấy câu chuyện đêm ấy đang diễn lại, bèn ôm chặt cổ Dương Thiết Tâm, giữ chặt không buông.

Dương Thiết Tâm nhìn thấy truy binh đã tới gần, tất nhiên không muốn bị bắt, nếu rơi vào tay quân Kim tuyệt đối sống không bằng chết, bị nhục nhã vô cùng, trong lòng Dương Thiết Tâm mang theo ngạo khí của Dương gia, liền muốn quay người xông về đám truy binh liều chết một trận chiến.

Dương Thiết Tâm lập tức phát lực gỡ tay Bao Tích Nhược, rất nhanh đưa Bao Tích Nhược về phía Mục Niệm Từ sau đó long hành hổ bộ xoay thương quay đầu lại, mượn Dương gia thương thì như hổ mọc cánh, như chiến thần hàng lâm, mũi thương như điện xà chẳng mấy chốc đã khiến thân binh của Hoàn Nhan Hồng Liệt sợ xanh mặt mà quay đầu bỏ chạy.

Nhình thấy truy binh bỏ chạy, Dương Thiết Thâm thở ra một hơi đầy may mắn, tiếc nuối lớn nhất là bọn họ không cướp được con ngựa nào.

Nắm chắc thời gian, ba người quay đầu chạy tiếp. Lúc này Bao Tích Nhược thấy trên người Dương Thiết Tâm có vết máu tươi lốm đốm lập tức lo lắng lên tiếng.

“Chàng bị thương rồi?, vết thương không sao chứ?”

Dương Thiết Tâm nhìn nàng một cái, cảm thấy mu bàn tay đau rần, bàn tay của hắn đã be bét máu từ bao giờ, bàn tay đau đớn đến mức không nhấc lên nổi, đây chính là vì dùng sức quá độ làm vết thương do Hoàn Nhan Khang gây ra lại tái phát.

Bao Tích Nhược đang định bó vết thương cho chồng, chợt phía sau tiếng hò reo ầm ầm, trong đám bụi bốc mịt mù lại có vô số binh mã đuổi tới.

......

Vô Song nhìn đến đây, hắn liền không muốn nhìn tiếp nữa, ánh mắt đỏ lên mà nhìn A Thanh.

“Ngươi thực sự tuyệt tình như vậy?”.

A Thanh khẽ liếc mắt nhìn Vô Song, chậm rãi lên tiếng.

“Ta cũng không ngăn cản ngươi cứu Bao Tích Nhược, ngươi cứ cứu nàng đi thôi, đừng nói với thực lực của ngươi cứu không được Bao Tích Nhược?, đương nhiên ta chỉ cho phép ngươi cứu Bao Tích Nhược, bản thân Dương Thiết Tâm nhất định phải chết”.

Lần này Vô Song triệt để nổi sát khí.

Cứu Bao Tích Nhược?, đương nhiên Vô Song có thể cứu được nhưng mà khi Dương Thiết Tâm đã chết, Bao Tích Nhược nhất định sẽ trăm phương ngàn kế lại tìm đường chết, Vô Song có thể cứu được nàng mấy lần?.

Bao Tích Nhược hiện nay chính là Hoàng Dung tương lai.

Ngày Quách Tĩnh tẫn cùng thành Tương Dương, Hoàng Dung có thể có cả trăm cách thoát thân an toàn nhưng nàng vẫn nguyện tự vẫn cùng chồng, căn bản không có gì thay đổi được.

Vô Song thậm chí có ngàn phần tin tưởng, chỉ cần hắn dám xuất thủ cứu người, A Thanh liền ra tay, một kiếm lấy mạng Dương Thiết Tâm.

Vô Song không tin mình có thể cứu được Dương Thiết Tâm trong tay A Thanh.

Hắn đương nhiên... cũng có thể bằng thân phận cùng quan hệ của mình với Hoàng Nhan Hồng Liệt mà xin cho Dương Thiết Tâm rời đi nhưng Dương Thiết Tâm không có Bao Tích Nhược chắc chắn cũng sẽ chọn tự sát, khi đó còn có tác dụng gì?, Bao Tích Nhược vẫn sẽ đi theo trượng phu.

Quan trọng nhất, Vô Song thậm chí còn cảm giác toàn bộ Hoàn Nhan Phủ đều đang thay đổi, đều bị một loại lực lượng nào đó khống chế.

Vô Song ở trong Hoàn Nhan Phủ đủ lâu để biết loại tam giáo cửu lưu như Dương Thiết Tâm có mọc thêm cánh cũng chẳng thể mang người ra khỏi phủ được chứ đừng nói đến đánh lui truy binh.

Điều này cứ như toàn bộ Hoàn Nhan Phủ bị ép tiến vào một vở kịch, bị ép nhận lấy một loại kịch bản mà diễn nốt nhiệm vụ của mình vậy.

Thứ gì có thể ép con người đi vào một loại kịch bản nhất định?.

Đáp án chỉ có Thiên Đạo.

Đứng cạnh Vô Song lúc này không phải A Thanh, mà là Thiên Đạo.

Thiên Đạo vốn đang ngủ say nhưng hiện nay nó thức dậy rồi, hơn nữa nó cũng đang chiếm lấy thể xác A Thanh, nó đang thao túng luôn vận mệnh của Tây Thi bởi cả hai nữ nhân này chung quy đều là vật trong tay nó, là khiên là thuẫn của nó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau