CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 341 - Chương 345

Quyển 2 - Chương 231: Cực Cảnh – Cực Võ (2)

Cửu Âm Chân Kinh quả thực như A Thanh nói, đây là một bản chân kinh chứ không phải tuyệt học.

Lý niệm của Cửu Âm Chân Kinh là bỏ cái phức tạp tìm về cái nguyên sơ, từ cái nguyên sơ lại diễn hóa thành cái phức tạp.

Lấy cái thừa bù cho cái thiếu, cho nên hư có thể thắng thực, không đủ có thể thắng có thừa.

Cửu Âm Chân Kinh chia làm hai phần Thượng cùng Hạ.

Cửu Âm Chân Kinh quyển thượng giảng dạy nguyên lý đồng thời cũng đề ra các bước tu luyện của đạo gia, được phân chia thành 5 bước.

Bước thứ nhất: Dịch Cân Đoán Cốt Thiên

Bước thứ hai: Thu Cân Súc Cốt Thiên

Bước thứ ba: LIệu Thương Thiên

Bước thứ tư: Di Hồn Thiên

Bước thứ năm: Khí Hải Thiên.

Theo thuyết pháp của Hoàng Thường, đạo vốn là tròn không đầu không đuôi, không có bắt đầu càng không có kết thúc.

Trái với đạo là cực, cực đại diện cho giới hạn, cho cái tận cùng, cực như một dấu chấm tròn kết thúc cho tất cả.

Nếu coi bản thể con người là một thế giới, bên ngoài được gọi là ngoại thế giới, bên trong là nội thế giới.

Ngoại thế giới như chân tay, xương cốt, kinh mạch thậm chí là lục phủ ngũ tạng, theo Hoàng Thường những thứ nhìn thấy được, chạm tay vào được liền là ngoại thế giới.

Nội thế giới là khí hải, là tinh thần, là linh hồn, những thứ phiêu miễu vô thực nhưng lại không ai dám loại bỏ sự tồn tại của nó, đây là nội thế giới.

Con người có sinh mạng, sinh mạng con người được tạo nên từ ngoại thế giới cùng nội thế giới.

Dịch Cân Đoán Cốt cùng Thu Cân Súc Cốt là pháp môn tu luyện đạo gia mà Hoàng Thường đặt cho ngoại thế giới.

Di Hồn Thiên cùng Khí Hải Thiên là pháp môn tu luyện đạo gia mà Hoàng Thường đặt cho nội thế giới.

Về phần Liệu Thương Thiên là cầu nối, là cánh cửa giữa ngoại thế giới cùng nội thế giới.

Bên trong Cửu Âm Chân Kinh lại viết.

“ Đạo là khởi nguyên của tất cả, từ một diễn hóa vạn vật, vạn vật cùng chung một nguồn gốc.

Đạo là cái khởi nguyên, tìm về cái khởi nguyên liền tìm về đạo.

Trong huyền môn đạo gia, đạo không thể nói, không thể đánh giá, không thể tưởng tượng cũng không có cách gọi, mọi cách gọi, mọi xưng hô đều là không chính xác, đều là một loại ước lượng.

Trong võ đạo, lấy thân thể làm cơ sở, võ đạo chia thành chưởng pháp, quyền pháp, cước pháp, tiên pháp, kiếm pháp, đao pháp... nhưng chung quy lại đều là từ thân thể người mà thành.

Đạo quá rộng lớn, con người không thể nắm được đại đạo cũng như không cách nào tự mình gọi ra chính xác đạo là thứ gì, mọi việc chỉ là diễn hóa, là ước lượng.

Võ học chung quy cũng không thoát ra được khỏi đạo, mọi việc chỉ là diễn hóa, là diễn ước lượng.

Con người từ khi sinh ra trải qua luyện tập, trải qua luyện võ liền đi trên con đường võ đạo nhưng bất cứ chiêu thức hoa mỹ đến đâu chung quy cũng từ những động tác đơn giản nhất mà ra, âu cũng chỉ là quyền đấm cước đá, âu cũng chỉ là từ cái ban sơ.

Võ học hiểu theo nghĩa chính xác nhất chính là lấy cái ban sơ, lấy thân thể người rồi diễn hóa động tác võ thuật, ấy là ra võ công.

DIễn hóa càng rộng lớn, diễn hóa càng chân thực ắt hẳn chiêu thức càng cao cường, chiêu thức càng tinh thâm nhưng hiểu rõ ra một nghĩa khác, cũng chỉ là sử dụng thân thể con người càng thêm uyên thâm, càng thâm rõ ràng.



Người hiểu rõ thân thể mình, có thể sử dụng thân thể mình một cách chính xác nhất liền có thể đi dược càng xa, võ đạo càng mạnh.

Từ cái ban sơ diễn hóa ra vô số chiêu thức nhưng lại phải quay về tìm hiểu cái ban sơ nhất, chỉ có hiểu cái ban sơ mới có thể lại càng đi được xa hơn, đi được tốt hơn.

Ban sơ của võ đạo cũng không thoát ra được khỏi thân thể con người.

Võ học ban đầu là để cường thân kiện thể, cũng như đạo gia tu tâm dưỡng tính, phật gia giữ tâm thanh tịnh, đây là cái cốt lõi.

Nay ta viết ra Cửu Âm Chân Kinh quyển thượng, chính là cường thân kiện thể, là tìm hiểu cái ban sơ.”Vô Song lông mày càng ngày càng nhíu lại, hắn cảm giác Hoàng Thường rất rất có khiếu đi làm giáo viên.

Giảng rất nhiều, dạy rất nhiều, viết rất nhiều nhưng mà học sinh chẳng hiểu được bao nhiêu.

Cũng không biết có phải tại suy nghĩ của hậu nhân, cứ nhất định phải phức tạp hóa ra không nhưng rốt cuộc Vô Song vẫn là cái hiểu cái không tuy nhiên bằng suy nghĩ của hậu thế tổng kết đại ý lại, Hoàng Thường thực sự có suy nghĩ cực kỳ kinh hãi thế tục.

Theo Hoàng Thường xem ra, đạo là thứ của thần tiên, là thứ không thể chạm tới vậy không bằng lấy những ví dụ gần gũi hơn mà giảng đạo.

Đạo khai sinh ra vạn vật khác gì thân thể con người khai sinh ra vạn loại võ kỹ?.

Đạo là một đầu luân hồi, là nhân quả, là hình tròn, đạo không có khởi đầu cũng không có kết thúc, đứng ở bất cứ điểm nào trên hình tròn cũng không khác gì nhau.

Nếu đã như vậy có phải võ kỹ cũng như thế?, bất cứ loại võ công nào dù khác nhau ra sao đều phải có một cái điểm chung, là lấy thân thể con người làm gốc, tức là luyện bất cứ loại võ công nào đều không thoát ra được khỏi thân thể, chỉ cần là võ học âu cũng là không khác gì nhau.

Bất kể Quỳ Hoa Bảo Điển chí nhu chí khinh, Hàng Long Thập Bát Chưởng chí dương chí cương hay Huyền Minh Thần Chưởng chí âm chí hàn rốt cuộc đều là từ thân thể con người mà xuất ra.

Theo Hoàng Thường, ông đọc hơn vạn quyển sách, nhìn hàng ngàn loại võ công khác nhau, thiên hạ võ công nhiều vô số, lý niệm nhiều vô số nhưng bất kể lý niệm như thế nào, võ công như thế nào đều có một điểm khởi đầu là như nhau.

Đây là một định nghĩa cực kỳ kinh người của Hoàng Thường bởi nếu khởi đầu là như nhau thì cho dù bao nhiêu con đường kéo dài ra đều có thể quay về điểm khởi đầu.

Bất cứ võ học nào đều cùng một gốc vậy khác gì nói chỉ cần cái gốc kia liền học được bất kể loại võ học nào?.

Đây là ý niệm của Hoàng Thường, Hoàng Thường muốn mang Cửu Âm Chân Kinh quy toàn bộ võ học trong thiên hạ làm một.

Muốn quy toàn bộ võ học trong thiên hạ về làm một liền phải nắm chắc cái gốc, cái nguyên sơ của võ học tức là thân thể con người, tức là 5 bước của Cửu Âm Chân Kinh Thượng.

Bước đầu tiên Dịch Cân Đoán Cốt, mục tiêu là nhắm về gân cốt cùng kinh mạch.

Bước thứ hai Thu Cân Súc Cốt, mục tiêu của nó cũng vô cùng rõ ràng, Hoàng Thường muốn bản thân người luyện Cửu Âm Chân Kinh có thể thay đổi xương cốt của chính bản thân mình.

Cái bước thứ hai này có thể hiểu là Súc Cốt Công mà Vô Song đã học, kéo dài hoặc kéo ngắn hình dạng của xương từ đó thay đổi cấu trúc cơ thể nhưng mà bên trong Thu Cân Súc Cốt lại càng cao hơn một tầng ý niệm.

Nó muốn thay đổi xương cốt, trong từng chiêu từng thức.

Đây lại là một đạo lý cực kỳ kinh người.

Ví dụ đơn giản nhất cùng một chiêu Kháng Long Hữu Hối, vậy trong một điều kiện ngang bằng nhau, người tay dài cùng người tay ngắn ra chiêu, chiêu thức nào mạnh hơn?.

Câu hỏi cực kỳ... mang tính trêu tức người, chỉ sợ đến cả người sáng tạo ra Hàng Long cũng không nghĩ đến điểm này đi, thiên hạ ai trả lời được cùng một chưởng pháp, giữa người tay dài cùng người tay ngắn ra chiêu, ai mạnh ai yếu?.Lại có một câu hỏi tương tự, đại khái là về Lục Mạch Thần Kiếm, hai bên cùng có nội lực ngang nhau, am hiểu Lục Mạch như nhau sau đó cùng lúc xuất Thiếu Thương Kiếm, hỏi người có ngón tay dài hơn sẽ thắng hay người có ngón tay ngắn hơn một chút sẽ thắng.

Ý niệm của Hoàng Thường chính là, biến đổi xương cốt trong con người sao cho tạo ra trạng thái hoàn mỹ nhất cho mỗi chưởng pháp, cho mỗi chiêu thức, từ một lượng nội lực ngang nhau, một điều kiện cùng trạng thái ngang nhau, người học Cửu Âm Chân Kinh nhất định sẽ phải đạt được thành tựu cao hơn đối thủ.

Sau đó Hoàng Thường gọi trạng thái này là ‘Cực Kỹ”.

Cực Kỹ có nghĩa là cùng một điều kiện, ai có thể xuất ra chiêu thức mạnh hơn đối phương liền được gọi là Cực Kỹ.

Cực Kỹ là giới hạn hư vô mờ mịt mà Hoàng Thường đặt ra cho cái trạng thái này.

Bất kể là Dịch Cân Đoán Cốt hay Thu Cân Súc Cốt đều hướng về Cực Kỹ.

Cảnh giới thứ ba gọi là Liệu Thương Thiên, là phần kết nối ngữa ngoại thế giới cùng nội thế giới của Hoàng Thường.

Liệu Thương Thiên là một loại trị liệu.

Theo Hoàng Thường bản thân cơ thể người bất cứ khi nào cũng có tổn thương.

Viết lách nhiều quá có mỏi tay hay không?.

Ăn nhiều quá có thấy nặng bụng hay không?.

Nói nhiều quá có khát nước hay không?.

Đi nhiều quá cõ mỏi chân hay không?

Vậy dùng võ kỹ có tổn thương hay không?

Đáp án chắc chắn là có, chỉ là tổn thương của nó quá nhỏ bé, nhỏ bé đến mức ai cũng bỏ qua mà thôi.

Giả sử hai người đại chiến 300 chiêu, uy lực chiêu thứ 300 chắc chắn yếu hơn chiêu thứ 1.

Hai người đại chiến 3000 chiêu, uy lực chiêu thứ 3000 lại càng bị chiêu thứ nhất vượt qua.

Lý do mà Hoàng Thường đưa ra chính là vì tổn thương của võ kỹ.

Mất thể lực cũng là tổn thương,, mất nội lực cũng là tổn thương, mất đi khí lực cũng là tổn thương đấy là còn chưa kể ngoại thượng vật lý.

Ngươi đánh ta, ta đánh người, quyền cước va vào nhau ầm ầm, cho dù bản thân không có cảm giác gì nhưng chắc chắn có tổn thương, có va chạm liền sẽ có tổn thương.

Vô Song một thế này đã chiến không biết bao nhiêu trận, đây là lần đầu hắn nghĩ đến cái vấn đề này.

Liệu Thương Thiên của Hoàng Thường lập ra chính là trị liệu cái vấn đề này.

Liên tục tổn thương vậy liền liên tục trị liệu, đấy gọi là Liệu Thương Thiên.

Liệu Thương Thiên luôn giữ cho cơ thể con người ở trạng thái đỉnh phong.

Trong cùng một điều kiện cơ thể, người luyện Cửu Âm Chân Kinh luôn có trạng thái tốt hơn đối phương.

Đây là Cực Thể của Cửu Âm Chân Kinh.

.......

Bằng vào Cực Kỹ cùng Cực Thể, sẽ luôn đảm bảo người học Cửu Âm Chân Kinh tới lui tự nhiên, bước bước vững chắc, không sợ kẻ địch cường công, một mực hài hòa mà đánh xuống dưới.

Quách Tĩnh không giống như Kiều Phong, không thể mỗi chiêu mỗi thức đều áp chế toàn bộ thiên hạ, không làm được cái Thần Võ như Kiều Phong nhưng muốn bảo Kiều Phong đánh bại Quách Tĩnh căn bản là mơ tưởng.

Quách Tĩnh học Cửu Âm Chân Kinh, bất kể đánh bao nhiêu chiêu, đánh đến thiên hôn địa ám, hắn đều có thể kiên trì đánh tiếp.

Cửu Âm Chân Kinh không phải là đánh càng lâu càng mạnh mà là cho dù trận chiến kéo dài thế nào, Cửu Âm Chân Kinh luôn đảm bảo trạng thái cho người luyện nó trong khi đối thủ chỉ biết càng ngày càng yếu.

Quyển 2 - Chương 232: Cực Cảnh – Cực Võ (3)

Đối với Vô Song, Hoàng Thường chỉ sợ là nhân vật cấp đế cho hắn cảm xúc rõ ràng nhất chỉ sau Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong thật ra không khác vì Vô Song, cũng là nhân vật trùng sinh hai kiếp thậm chí khi Trương Tam Phong xuyên việt mang theo cốt linh năm 20 tuổi nhưng lại có trình độ của những năm ngoài 60 thậm chí 70 tuổi, dạng Trương Tam Phong như vậy so với Vô Song còn hack hơn nhiều lắm, Vô Song biết Trương Tam Phong là mạnh nhất thế gian nhưng muốn bảo Vô Song bội phục nhất Trương Tam Phong thì lại tương đối khó.

Hoàng Thường thì khác, hắn mới chỉ đọc một phần Cửu Âm Chân Kinh, một phần lý thuyết chứ còn chưa động tới pháp môn tu luyện, còn chưa chân chính trải nghiệm Cửu Âm Chân Kinh đã từ chân tâm bội phục vị danh nhân này.

Đáng tiếc duy nhất, không rõ có phải tư duy của cái thời đại này quá mức xa cách với tư duy hậu thế hay không, Hoàng Thường viết sách siêu cấp khó hiểu.

Đây thậm chí có thể nói là quyển sách khó hiểu nhất một đời Vô Song được đóng, thật ra cũng khó trách Hoàng Thường, Hoàng Thường cũng không được đào tạo một khóa sư phạm, muốn viết sách giảng dạy cho người khác đâu có dễ dàng gì, cả đời Hoàng Thường còn chưa thu đệ tử, kinh nghiệm truyền giáo căn bản không cao.

Tiếp theo Hoàng Thường lại phải mượn lý niệm huyền môn – đạo gia kết hợp với gần vạn quyển sách, hàng trăm loại võ công mà ghép vào Cửu Âm Chân Kinh, độ khó tuyệt đối đạt đến cực hạn, viết ra được vài chữ đã là tốt còn về phần muốn người khác dễ hiểu thì cũng thôi đi.

Hoàng Thường trọng nhất là chiến lực, là thân thể con người.

Trong thiên hạ này cũng chỉ có một bộ Cửu Âm Chân Kinh đi gần nhất với cái nguyên lý ban sơ của võ công, cái nguyên lý cường thân kiện thể.

Vô Song thật sự hoài nghi, cho dù hắn mới chỉ chạm đến lý thuyết của Cửu Âm Chân Kinh nhưng rất có khả năng Cửu Âm Chân Kinh sẽ lập tức cải tạo bản thân hắn đến một cái trình độ Vô Song cũng không tưởng tượng nổi.

Vô Song đột nhiên sững sờ, ngồi trên Đạn Chỉ Phong nửa ngày bản thân Vô Song mới có chút cử động, hắn nghĩ đến một chuyện tương đối thú vị, việc này liên quan đến Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh mạnh thế nào bản thân Vô Song là người rõ nhất, trong tất cả nhân vật chính của Kim Dung cũng không có ai dám vỗ ngực tự xưng có thể thắng Quách Tĩnh, muốn nói ai là nhân vật chính mạnh nhất Kim Dung thì độ khó rất lớn dù sao không ai phục ai nhưng mà Quách Tĩnh cho dù thế nào cũng an ổn 4 vị trí đầu trong dàn nhân vật chính Kim Dung, đương nhiên không tính A Thanh cùng Cẩu Tạp Chủng, hai người này chỉ sợ liệt vào hàng tiên võ.

Lại nói đến Quách Tĩnh, Quách Tĩnh bằng cái gì có thể mạnh như vậy?,

Kiều Phong có mạnh không?, đương nhiên cực mạnh nhưng mà một phần nguyên nhân Kiều Phong mạnh là vì xuất phát điểm của hắn vượt xa thường nhân, hắn là Thần Võ.

Dương Quá có mạnh không?, đương nhiên cũng cực mạnh nhưng một phần lớn cũng là nguyên do bản thân Dương Quá trời sinh thông minh, ngộ tĩnh cùng tư chất của Dương Quá cơ hồ số 1 – số 2 Kim Dung.

Trương Vô Kỵ thì sao?, bản thân Trương Vô Kỵ tuy không phải trời sinh Thần Võ, tuy ngộ tĩnh cùng cơ trí cũng chưa hẳn đã bằng Dương Quá nhưng cũng không ai dám bỏ qua thiên phú của Trương Vô Kỵ, bất kể thế nào thiên phú của Trương Vô Kỵ cũng cực tốt.

Quách Tĩnh thì sao?, Quách Tĩnh muốn nói ngộ tĩnh hay thiên phú nhất định sẽ không được, dù sao bao nhiêu năm ở bên Thất Quái võ công của Quách Tĩnh vẫn cứ cực kỳ tầm thường, nguyên nhân một phần vì Thất Quái cũng thuộc dạng cực kỳ tầm thường nhưng mà một phần cũng vì ngộ tĩnh của hắn không tốt.

Về phần thân thể, Quách Tĩnh có chút cao lớn, có chút khỏe mạnh nhưng dạng người như Quách Tĩnh thiên hạ chỉ sợ không hề thiếu.

Quách Tĩnh có thể mạnh như vậy một phần vì sự chấp nhất cùng kiên trì của hắn, một phần là do Cửu Âm Chân Kinh thay đổi Quách Tĩnh.

Nguyên lý về cơ thể của Cửu Âm Chân Kinh quả thực có thể thay đổi một con người.

Đạo lý của Cửu Âm Chân Kinh chính là cường thân kiện thể, đến một mức độ nào đó nó sẽ cải biến thể chất, cải biến cả tư chất của một người.

Muốn có được độ cao của Quách Tĩnh không phải chỉ dựa vào may mắn cùng kiên trì là được, nhất định phải xem tư chất của hắn, tư chất của Quách Tĩnh vốn không đủ nhưng mà Cửu Âm Chân Kinh liền biến thành đủ.

Nghĩ đến Quách Tĩnh, lại một lần nữa Vô Song phải gật đầu với sự cường đại của Cửu Âm Chân Kinh, hắn tiếp tục hướng mắt đến phần sau của quyển thượng.

Phần sau của Cửu Âm Chân Kinh đương nhiên vẫn là lý thuyết, Vô Song căn bản không dám đọc lướt mấy cái lý thuyết này, dù sao đây cũng là Hoàng Thường bỏ biết bao công sức viết ra, ý niệm của nó có thể khai sáng đầu óc rất nhiều người, bao gồm Vô Song.

Cảnh giới thứ tư của Cửu Âm Chân Kinh Quyển Thượng gọi là Di Hồn Thiên.

Nhắc đến Di Hồn Thiên thì Vô Song sẽ lập tức nghĩ đến Di Hồn Đại Pháp, đây là một pháp môn cực kỳ bá đạo trong Cửu Âm Chân Kinh thậm chí nó rơi vào hàng siêu giai võ kỹ, rơi vào hàng tiên võ.

Võ thuật vốn vẫn lấy cơ thể làm chủ đạo, những loại võ công không dùng thân thể để tấn công đều cực kỳ quỷ dị cùng khó phòng, trong những loại võ công này có thể kể đến Bích Hải Triều Sinh Khúc của cha vợ hắn, có thể kể đến Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp của Lý Thu Thủy, đương nhiên cũng có thể kể đến độc công, chơi độc cũng là một dạng thủ đoạn không cần xài đến võ kỹ, vừa vào trận ném nguyên vài bịch Mông Hãn Dược hay Thập Hương Nhuyễn Cân Tán của Triệu Mẫn chỉ sợ không đánh cũng thắng.

Lại nói tiếp về Di Hồn Thiên cùng Di Hồn Đại Pháp.



Di Hồn Đại Pháp... về một mặt nào đó có thể giống với Sưu Hồn Đại Pháp của Lý Thu Thủy nhưng nó cao cấp hơn nhiều.

Sưu Hồn Đại Pháp dùng ma âm dẫn người nhập mộng, khơi dây bản năng con người, khơi dậy dục vọng sâu nhất bên trong con người, Sưu Hồn Đại Pháp về một mặt nào đó có thể coi là ảo giác, một dạng ảo thuật công kích.

Di Hồn Đại Pháp thì lại khác, nó có thể trực tiếp ảnh hưởng đến lý trí của người khác, ảnh hưởng tư duy của người khác... đây chính là thuật thôi miên trong truyền thuyết.

Thôi miên là một cái khái niệm cực kỳ huyền huyễn nhưng không phải không có, ngay trong thời hậu thế văn minh phát triển cũng không phải không có trường hợp thôi miên tồn tại.

Một đời trước Vô Song còn chưa gặp qua thuật thôi miên nhưng mà hắn đã nghe thấy không ít, chỉ là không rõ thực hư mà thôi.

Thôi miên là một cái khái niệm cực kỳ tà ác, bởi nó ảnh hưởng đến trí não người khác.
Nhắc đến thôi miên chỉ sợ ngay cả người như Vô Song cũng phải có những ý nghĩa phi thường sai trái, đặc biệt là về mặt... nữ nhân.

Tự đưa tay ra vỗ đầu mình một cái, Vô Song bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu Di Hồn Thiên.

Di Hồn Thiên là một dạng học thức của Hoàng Thường về mặt nội thế giới, về cái phiêu miễu không thật.

Di Hồn Thiên chính là mang linh hồn của mình... chuyển sang người khác, là linh hồn công kích.

Linh hồn công kích là thứ chỉ thuộc về tiên hiệp, võ hiệp làm gì có?, bất quá nó vẫn cứ tồn tại, công bằng mà nói cho dù Bích Hải Triều Sinh Khúc cũng là một dạng linh hồn công kích.

Bên trong Di Hồn Thiên bản thân Hoàng Thường đã viết rõ, con người sống không thể không có linh, cỏ vây vạn vật đều có linh, con người đương nhiên có linh.

Linh ẩn hiện trong cơ thể con người, linh rõ ràng tồn tại nhưng không ai có thể nhìn thấy, không ai có thể chạm thấy thậm chí không ai chứng minh được nó tồn tại, đây là linh.

Về một mặt nào đó, linh cũng giống đạo, biết nó tồn tại nhưng không cách nào chứng minh nó tồn tại.

Vậy làm sao để đánh giá về ‘linh’?.

Đây không phải là thời đại khoa học kỹ thuật để mà nói về dây thần kinh, nói về não bộ.

Linh trong lời của Hoàng Thường được biểu hiện rõ ràng nhất ở tâm tình, ở trạng thái thân thể.

Hoàng Thường dùng sở học của bản thân rồi lại kết hợp với kiến thức huyền môn của đạo gia, theo đạo gia linh hồn cũng như con người, nó từ khi sinh ra cũng đã ở bên trong con người, cùng con người lớn lên, cùng con người ngày càng trưởng thành sau đó cũng sẽ bước vào trạng thái ‘sinh lão bệnh tử’ mà rời khỏi thế giới này.

Con người làm việc cảm thấy mệt mỏi, linh cũng sẽ biết mệt mỏi, sự mệt mỏi của linh thể hiện ở tâm thần không yên, thể hiện ở trạng thái ức chế, mệt nhọc thậm chí là không cách nào tập trung.

Khi hai người có trạng thái thân thể như nhau thì người nào có tinh thần tốt hơn người đó sẽ thắng cũng đồng nghĩa với người nào có trạng thái của linh tốt hơn, người đó sẽ thắng.

Bên trong Di Hồn Thiên chia làm Thượng – Trung – Hạ ba phần.

Phần thượng được gọi là Dưỡng Linh, chỉ cách khiến cho linh càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, càng ngày càng trở nên cường đại hay nói thẳng ra là phương pháp tẩm bổ linh hồn của đạo gia.

Phần trung được gọi là Hộ Linh, chỉ ra cách bảo vệ linh, khiến linh luôn ở trong trạng thái tốt nhất, loại biện pháp này thật ra cực kỳ giống thuật tu tâm dưỡng tính của đạo gia, khác biệt duy nhất là nó không cần ngồi một chỗ, nó có thể sử dụng ngay cả trong khi chiến đấu, giữ cho trạng thái của linh một mực tốt đẹp.

Về phần hạ liền gọi là Di Linh.

Di Linh là một loại thuyết pháp cực kỳ mới lạ.

Nếu Linh cũng giống cơ thể con người, vì cái gì không thể tấn công?.Linh ở bên trong, cơ thể ở bên ngoài, linh bị cơ thể giam cầm không thể thoát ra, đây gọi là lồng giam.

Linh nếu thoát ra khỏi cơ thể liền không thể quay về, cơ thể mất linh cũng đồng nghĩa với cái chết, vì vậy lồng giam cơ thể liền sẽ được hiểu là một lồng giam mà linh chỉ có thể đi qua một lần, sau đó không có cách nào trở về.

Di Linh chính là thuật công kích linh hồn, là cách mang một phần linh ra khỏi cơ thể đồng thời vãn giữ một phần ở lại bên trong cơ thể.

Theo ví dụ tượng hình, giả sử linh là một con người vậy Di Linh sẽ lấy phần nửa thân trên mang ra ngoài, nửa thân dưới vẫn ở trong cơ thể, vậy linh liền chưa tính là rời khỏi cơ thể, có thể xuất ra ngoài cơ thể.

Mượn Di Linh, bên trong Cửu Âm Chân Kinh bản thân Hoàng Thường cất công sáng tạo Di Hồn Đại Pháp.

Có lẽ vì Di Hồn Đại Pháp thực sự quá mức bá đạo mới là lý do chính làm Vương Trùng Dương một mực không muốn đệ tử Toàn Chân Giáo tu luyện Cửu Âm Chân Kinh.

Nghĩ mà xem, người đạo gia mà lại tu luyện Di Hồn Đại Pháp liền nhất định sẽ khiến tâm cảnh đạo gia nát vụn.

Đạo sĩ cũng là người, cũng có dục vọng, nếu thật sự biến được người khác làm con rối của chính mình thì còn làm đạo sĩ gì nữa?.

Cửu Âm Chân Kinh về một mặt nào đó có thể nổi lên dục vọng của con người, có thể khiến con người đi vào mặt trái thậm chí trở thành một đời ma đầu, tất nhiên Cửu Âm Chân Kinh cũng không phải vạn năng, muốn thật sự tu luyện được đến cảnh giới Di Hồn tuyệt đối không dễ.

Di Hồn Đại Pháp thứ võ công này chung quy cũng là dùng linh hồn va vào linh hồn, nếu gặp phải kẻ có tâm trí kiên định, quả thực cũng không thể nào mê hoặc được đối phương.

Sau khi đọc qua giới thiệu về Di Hồn Thiên, Vô Song nội tâm thực sự rất khó nhịn, hắn là muốn lập tức tu luyện bất quá vẫn phải nhịn xuống, nhịn xuống mà nhìn Khí Hải Thiên.

So với 4 thiên bên trên, Khí Hải Thiên thì bình thường hơn rất nhiều.

Khí Hải Thiên dạy các biện pháp Bế Khí, cùng Kinh Mạch trong cơ thể con người.

Về phần Bế Khí căn bản không khác gì lắm Quy Tức Công bất quá đây cũng mở ra cho Vô Song một khái niệm mới của Quy Tức Công.

Rất đơn giản mà nói, trong chiến đấu, trong cùng một điều kiện, ai có thể kiểm soát hơi thở của mình tốt hơn, liền mạnh hơn.

Hoàng Thường không ngờ lại nghiên cứu đến cái trình độ này, đến cả ‘hơi thở’ cũng là một loại ưu thế bất quá Vô Song cũng biết ưu thế này là tồn tại cực kỳ chân thật.

Đánh nhau thì không nhận ra rõ ràng cho lắm nhưng các môn thể thao môn nào không phải để ý đến nhịp thở?, bất kể là bơi lội, điền kinh hay bắn súng... tất cả đều phải chú trọng hô hấp, chú trọng nhịp thở.

Còn có một cái đặc điểm nữa của Bế Khí, Bế Khí chính là danh cho thủy chiến.

Trong thủy chiến, ai bế khí mạnh hơn người đó liền là người thắng cuối cùng.

Trong thế giới Kim Dung gần như rất ít tồn tại thủy chiến nhưng rất ít không phải là không có, điển hình là người đứng đầu Tứ Đại Pháp Vương của Minh Giáo thời Ỷ Thiên - Tử Sam Long Vương.

Về kinh mạch cũng lại càng không phải nói, thân là một đời danh y lại am hiểu châm cứu, Vô Song quá hiểu kinh mạch đáng sợ đến mức độ nào.

Rốt cuộc cũng hiểu đại khái năm bước của Cửu Âm Chân Kinh muốn nói gì, Vô Song lại hướng ánh mắt về sau nhưng mà mấy chữ tiếp theo lại làm Vô Song kinh ngạc không nói nên lời.

Mấy chữ này viết... Cực Cảnh – Cực Võ.

Càng đáng chết, càng trêu người là Cực Cảnh – Cực Võ bên dưới không có giải thích, cứ như một cái dòng được người ta viết ra không có chủ đích vậy, tuyệt đối chẳng nhìn ra cái gì.

Vô Song chỉ từ mấy chữ này nhất định sẽ không hiểu gì nhưng hắn cũng vẫn nhớ những lời A Thanh đã nói cùng với Hoàng Thường đã viết.

Lấy cái nguyên sơ diễn hóa thành vạn chiêu võ học.

Lấy vạn chiêu võ học quy về nguyên sơ.

Lúc này Vô Song hoài nghi, Cực Cảnh – Cực Võ chính là trạng thái này, chính là cái trình độ này chỉ là không rõ vì cái gì, Hoàng Thường không có viết tiếp... đương nhiên cũng rất có thể bản Cửu Âm Chân Kinh này có vấn đề.

Vấn đề ở đâu?, ở chỗ không có chữ Phạn.

Vô Song vì Cửu Âm Chân Kinh còn đi học một khóa chữ Phạn cấp tốc, vậy vì cái gì trong bản Cửu Âm Chân Kinh này toàn chữ Hán?.

Trong lòng Vô Song đối với Cửu Âm Chân Kinh quả thật càng ngày càng nghi hoặc.

Quyển 2 - Chương 233: Đế Vị Hiện Thân

Cửu Âm Chân Kinh quyển thượng nói về tu đạo, nói về huyền môn đạo gia đồng thời cũng là những gì tinh túy nhất của Cửu Âm Chân Kinh.

Cửu Âm Chân Kinh quyển hạ thì lại chỉ tập trung võ công cùng chiêu thức, nhờ có Cửu Âm Chân Kinh quyển hạ mà Cửu Âm Chân Kinh mới có chút giống võ công trong giang hồ nếu không Vô Song thật sự sợ hắn đọc nhầm sách tu tiên.

Khác với Cửu Âm Chân Kinh Thượng thì Cửu Âm Chân Kinh Hạ đơn giản hơn nhiều, thuần túy là võ học ghi chép, Vô Song có thể vừa đọc một cái liền hiểu, độ khó không quá lớn.

Cửu Âm Chân Kinh Hạ bao gồm 7 chiêu thức bất quá mấy chiêu thức này cũng có chút lạ.

Xếp hàng thứ nhất cũng là võ công nổi tiếng nhất trong Cửu Âm Chân Kinh – Cửu Âm Thần Trảo.

Xếp hàng thứ hai được gọi là Bạch Mãng Tiên Pháp.

Khác với Cửu Âm Thần Trảo, Vô Song cảm thấy hứng thú hơn với Bạch Mãng Tiễn Pháp, một dạng võ công sử dụng sợi dây làm vũ khí, thứ vũ khí này Vô Song còn chưa bao giờ thử qua, tương đối có ý tứ.

Bạch Mãng Tiên Pháp có thể sử dụng dây thừng, mảnh vải dài hay thậm chí là dây cương ngựa làm vũ khí, tất nhiên vũ khí đi kèm tốt nhất của nó thì vẫn là roi da.

Bạch Mãng Tiễn Pháp có thể biến roi da thành sinh vật sống, công được, thủ được, biến ảo vô cùng, chỉ vừa đọc qua đã khiến Vô Song trong nội tâm mang theo vài phần hứng thú.

Xếp hàng thứ ba trong Cửu Âm Chân Kinh Quyển Hạ là Tồi Tầm Chưởng.

Tồi Tâm Chưởng là một loại chưởng pháp cực kỳ bá đạo, thậm chí Vô Song còn đánh giá nó không hề thua kém Huyền Minh Thần Chưởng.

Huyền Minh Thần Chưởng là chí âm chí hàn thì Tồi Tâm Chưởng là chí âm chí dị.

Cùng là âm nhu chưởng pháp nhưng bản thân Tồi Tâm Chưởng lại mang theo hiệu quả xuyên giáp, có khả năng rất lớn trực tiếp bỏ qua hộ thân cương khí hơn nữa Tòi Tâm Chưởng khi đánh vào cơ thể người sẽ chuyển hóa âm nhu nội lực sang một dạng gọi là Tồi Tâm Khí, thứ khí này sau khi nhập thể trực tiếp giết thẳng vào lục phủ ngũ tạng con người, hoàn toàn bỏ qua khả năng phòng ngự của xương, hoàn toàn không đụng đến xương.

Mai Siêu Phong năm xưa thu được tàn thiên của Cửu Âm Chân Kinh, nhìn thấy Tồi Tâm Chưởng cùng Cửu Âm Thần Trảo có lẽ mới nghĩ nó là tuyệt học tà ác.

Thú thật, Cửu Âm Chân Kinh quyển hạ thực sự cũng đúng là đi theo con đường tà ác, chí ít Vô Song cảm thấy Cửu Âm Thần Trảo hay Tồi Tầm Chưởng đều chẳng phải loại võ công nhu hòa gì, đây toàn bộ đều là tuyệt sát võ học.

Nghĩ cũng không cần nghĩ, có đến 8-9 phần là năm xưa Hoàng Thường ở trong thâm sơn cùng cốc, nghĩ cách báo thù xưa sau đó trực tiếp sáng tạo ra Cửu Âm Thần Trảo cùng Tồi Tầm Chưởng, trong lòng Hoàng Thường mang đại thù, chiêu thức võ học vì vậy mới âm tàn như vậy.

Sau này Hoàng Thường hiểu ra tất cả, buông tay rời khỏi nhân thế nhưng ông vẫn cứ để lại võ công ghi trong Cửu Âm quyển hạ, chỉ sợ đây là Hoàng Thường không đành lòng nhìn thứ võ công âm độc của chính mình tuyệt tích tại trần gian, dù sao bất kể là Cửu Âm Thần Trảo hay Tồi Tầm Chưởng đều là nhân gian đỉnh cấp võ học, nếu nó đứt đoạn truyền thừa thì mới đáng tiếc.

Trên đời làm gì có võ công xấu?, xấu hay tốt chính là do người sử dụng mà thôi.

Loại chiêu thức thứ tư lại càng đặc sắc, nó gọi là Thủ Huy Ngũ Quyền.

Thủ Huy Ngũ Quyền tuy có chữ ‘quyền’ nhưng lại giống với trảo pháp hơn tuy nhiên nó cũng rất khác trảo pháp.

Trảo pháp thường thường lấy sắc bén làm đầu, lấy tốc độ làm ưu thế còn Thủ Huy Ngũ Quyền lại đề cao lực.

Bàn tay năm ngón, mỗi ngón lực thành một quyền, một trảo xuất ra như năm quyền cùng tới, mang theo uy lực trấn nát đối phương.

Nếu Cửu Âm Bạch Cốt Trảo có thể xuyên thủng đầu người như cắt đậu hũ thì Thủ Huy Ngũ Quyền cũng có thể bóp nát đầu người như bóp nát quả cam.

Tất nhiên... độ khó của việc bóp nát quả cam vẫn là lớn hơn một chút.

Sau Thủ Huy Ngũ Quyền là Loa Toàn Cửu Ảnh.

Nhìn vào Loa Toàn Cửu Ảnh sau đó lại tiếp tục nhìn các chiêu thức tiếp theo, Vô Song trong ánh mắt rốt cuộc có ngưng trọng.

Bất kể là Tồi Tầm Chưởng, Cửu Âm Thần Trảo, Bạch Mãng Tiên Pháp hay Thủ Huy Ngũ Quyền đều chỉ có thể làm Vô Song hứng thú.

Với võ công hiện nay của Vô Song, mấy thứ này chỉ là dệt hoa trên gấm, có cũng được mà không có cũng được.

Vô Song hiện nay thậm chí vẫn còn tuyệt học Cửu Bộ Thức của Linh Thứu Cung còn chưa có cơ hội sử dụng đâu?, còn có hàng loạt võ công chính hắn còn chưa thử qua, chí ít dựa vào thể chất của hắn cùng Tiểu Vô Tướng Công nếu Vô Song thực sự muốn, ngay lúc này hắn có thể đánh ra vài chiêu Hàng Long Thập Bát Chưởng cũng không có độ khó gì cả.

Vô Song từ sau khi rời khỏi Lôi Cổ Sơn đã không thiếu võ công, đã có rất ít võ công trong thiên hạ có thể làm hắn ngưng trọng tuy nhiên ba chiêu thức cuối cùng của Cửu Âm Chân Kinh lại tương đối khác.

Loan Toàn Cửu Ảnh – Xà Hành Ly Phiên – Hoàng Không Na Di.

Ba chiêu cuối của Cửu Âm Chân Kinh, không ngờ đều là thân pháp.

Loa Toàn Cửu Ảnh là một môn khinh công, bao gồm: thân pháp, bộ pháp, cương khí. Luyện thành có thể từ mặt đất phi bằng lên mấy trượng, còn có thể huyễn hóa ra chín thân ảnh dụ địch chiến thắng.

Xà Hành Ly Phiên là một môn thân pháp dùng để tránh né, dựa theo cách di chuyển của loài rắn mà sáng tạo ra, cực kỳ quỷ dị, thậm chí tốc độ di chuyển còn cực nhanh, điều đáng tiếc duy nhất môn võ công này phải lăn lộn vòng vòng trên mặt đất, tương đối làm ảnh hưởng hình tượng của Vô Song.

Cuối cùng là Hoành Không Na Di, là một loại khinh công cho phép khi đang ở trên không trung cũng có thể bay ngang ra một đoàn, cực kỳ nghịch thiên, cực kỳ phản khoa học.

Bằng ba bộ thân pháp này.... thiên hạ còn ai bắt được ngươi mới là lạ.Nếu kết hợp ba loại thân pháp này với nhau, bất kể Mị Ảnh của Vô Song hay Lăng Ba Vi Bộ của Tiêu Dao Phái đều không có cách nào đuổi theo, cho dù rút ngắn khoảng cách cũng không làm nổi.

Ba loại thân pháp riêng biệt lại phụ trợ cho nhau, nếu có thể học xuống toàn bộ mà kết hợp chỉ sợ đây chân chính là thiên hạ đệ nhất khinh công.

..........

Nắm hộp gõ trong tay, một tay đang giữ lấy Cửu Âm chân Kinh, Vô Song thật sâu hít vào một hơi.

Hắn hiện tại tuy chưa khám phá ra Cực Cảnh cùng Cực Võ là gì nhưng mà hắn nhất định phải cầm xuống Cửu Âm Chân Kinh, bộ Cửu Âm Chân Kinh này quả thực đáng để toàn bộ thiên hạ tranh đoạt.

Nếu Vô Song xuyên không sớm chục năm, hắn cũng dám liều mình lên Hoa Sơn cướp Cửu Âm Chân Kinh về.

,,,,,,,,

Khoảng thời gian tiếp theo lại trôi qua tương đối bình yên.

Không rõ có phải sợ Vô Song không, Âu Dương Phong sau khi thương thế bình phục lập tức mang Âu Dương Khắc rời đi.

Âu Dương Phong rời đi thì Bạch Tự Tại cho dù không muốn cũng sẽ phải rời đi, dù sao Bạch Tự Tạt cũng không quen biết gì Hoàng Dược Sư, Âu Dương Phong dẫn hắn đến đây đã quay về thì Bạch Tự Tại sao có thể ở lại?.

Sau khi Âu Dương cùng Bạch Tự Tại rời đi, chỉ còn duy nhất Bắc Cái cùng Quách Tĩnh làm khách trên Đào Hoa Đảo có điều giống với Vô Song, cả Vô Song cùng Quách Tĩnh đều tiến vào trạng thái tu luyện cuồng nhân.

Vô Song trên Đạn Chỉ Phong còn Quách Tĩnh ở Thạch Quật.

Bắc Cái cho dù muốn gọi Quách Tĩnh, muốn gặp mặt Quách Tĩnh một chút cũng không biết Quách Tĩnh đang ở đâu, khoảng thời gian này Bắc Cái cũng chỉ có ở trên đảo làm bạn cùng Hoàng Dược Sư.

Cũng may có đồ ăn ngon của Dung nhi, nếu không chỉ sợ Bắc Cái đã sớm không nhịn được mà rời đi.

Bắc Cái lúc đầu không thấy Quách Tĩnh đương nhiên cũng sẽ lo lắng bất quá khi Hoàng Dược Sư mở miệng đảm bảo an nguy của Quách Tĩnh, Bắc Cái liền không còn suy nghĩ gì nữa, đã đến cái độ cao như bọn họ một lời nó tuyệt đối có gia trịnh cực lớn.

Lại nói một chút về Quách Tĩnh, lần này đến Đào Hoa Đảo bản thân Quách Tĩnh thậm chí là người thu hoạch lớn nhất, hoàn toàn không kém gì lần Vô Song đến Lôi Cổ Sơn, đây là một đợt thuế biến dành cho Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh vẫn cứ y nguyên chỉ học được 15 chưởng của Hàng Long nhưng mà đây không phải vấn đề lớn.

Từ khi lên Đào Hoa Đảo, từ khi tiến vào Thạch Quật, Quách Tĩnh đầu tiên học được Song Thủ Hổ Bác.

Thứ hai cũng không khác trong truyện bao nhiêu, Quách Tĩnh học được Không Minh Quyền.

Thứ ba đương nhiên là Cửu Âm Chân Kinh.

Cuối cùng mới là cái đáng nói nhất, không biết có phải số mệnh của Quách Tĩnh đã đạt đến trình độ siêu cường hay không, Quách Tĩnh ở cùng với Chu Bá Thông không ngờ lại học được cả tuyệt học của Bạch Tự Tại.Việc này cũng là có chút buồn cười, Bạch Tự Tại cùng Chu Bá Thông mấy ngày đánh nhau đều bất phân thắng bại, cả hai vốn ‘già mà không kính’, tính tình có chút trẻ con liền trực tiếp lấy Quách Tĩnh ra so, mỗi người dạy cho Quách Tĩnh vài chiêu võ công, sau đó xem ai dạy tốt nhất người đó liền thắng.

Kết quả cuộc thi này người thắng liền là Bạch Tự Tại nhưng người hưởng lợi lớn nhất chỉ có Quách Tĩnh.

Tuyết Sơn Phái là môn phái thần bí nhất nhì trong giang hồ, giống với Linh Thứu Cung đều là thế ngoại môn phái cách biệt với hồng trần.

Võ công của Tuyết Sơn Phái thật ra chưa chắc đã hợp với Quách Tĩnh, dù sao võ công của Tuyêt Sơn yêu cầu chiêu tức tinh diệu, thủ pháp hoa mỹ, bộ pháp nhịp nhàng, chú trọng nhất vào sự hoàn mỹ, đương nhiên mấy cái yêu cầu này có độ khó rất cao với Quách Tĩnh.

Thế là chẳng biết có phải bị điên hay không, Bạch Tự Tại vậy mà trực tiếp truyền dạy bí truyền tuyệt học của Tuyết Sơn cho Quách Tĩnh, Tuyết Sơn – Nghịch Thủy Hàn Kiếm.

Quả thực Quách Tĩnh chính là trúng phải siêu cấp vận may bởi Nghịch Thủy Hàn Kiếm là một trong những kiếm pháp tối tao của Tuyết Sơn.

Nghịch Thủy Hàn Kiếm thật ra không tính là chiêu thức võ kỹ, nó giống với Song Thủ Hổ Bác, là bí kỹ.

Nghịch Thủy Hàn Kiếm có thể trong thời gian ngắn cấp tốc phong bế kinh mạch, phong bế tổn thương, trực tiếp bỏ qua đau đớn, đây gần như là thủ đoạn hồi quang phản chiếu vậy.

Bất kể thương thế ra sao, chỉ cần chưa chết, chỉ cần có thể đứng lên vậy vận dụng Nghịch Thủy Hàn liền có thể tiếp tục chiến đấu, tất nhiên Nghịch Thủy Hàn cũng chỉ có tác dụng trong một khoảng thời gian nhất định nhưng nó vẫn cứ là một bí kỹ hàng đầu võ lâm.

Sở hữu Nghịch Thủy Hàn không khác gì cho dù đang trong tuyệt cảnh vẫn có cơ hội chạy thoát ra ngoài, tùy thời mang theo một cái phao cứu mạng, còn có thể muốn gì hơn?, đến ngay cả Vô Song còn chưa có cái phao cứu mạng nào cường đại như Nghịch Thủy Hàn.

Phượng Hoàng Châm của Vô Song cũng tính là phao cứu mạng, công dụng tương đương nhưng lực bộc phát lại thua kém Nghịch Thủy Hàn tương đối nhiều, quan trọng hơn ở trên chiến trường ai sẽ cho Vô Song thời gian nghỉ ngơi rồi chi châm?.

Phượng Hoàng Châm của hắn vãn là kém Nghịch Thủy Hàn một mảng lớn.

........

Trong lúc cả Vô Song cùng Quách Tĩnh đang liều mạng luyện võ, ở một nơi khác xa xôi hơn, ở một nơi mà tất cả cường giả trong thiên hạ đang hướng mắt về, nơi này gọi là Phật Sơn.

Đến Phật Sơn không hẳn ai cũng là cao thủ nhưng chỉ cần đến Phật Sơn mà còn sống, tuyệt đối là cao thủ trong cao thủ.

Tại một góc của Phật Sơn lúc này, có ba bóng người cấp tốc di chuyển, hai nam cùng một nữ.

Ba người này vậy mà đang quyết đấu với nhau.

Trong ba người này, nếu Vô Song ở đây rất dễ dàng sẽ nhận ra một người là Vương Trùng Dương, về phần người nữ nhân cũng chính là Lâm Triều Anh.

Lúc này Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh hai người song kiếm hợp bích, cùng với thần bí hắc y nhân kia chiến đến thiên hôn địa ám.

Không ai rõ hắc y nhân là ai nhưng lại có thể một người ngạnh kháng hai vợ chồng Vương Trùng Dương, điều này làm cho cả Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh đều kinh hãi gần chết.

Tất nhiên bọn họ không thắng được hắc y nhân nhưng bằng song kiếm hợp bích lại thêm hai người tâm ý tương thông, phối hợp không ra một kẽ hở quả thật vẫn có thể cùng hắc y nhân chiến hòa.

Hắc y nhân này thực sự mạnh đến mức phi lý.

Cho dù là Vương Trùng Dương trong lòng cùng trầm lại, nếu không phải Vương Trùng Dương không nhận thấy khí tức của phật gia hay bất cứ chiêu thức nào của Thiếu Lâm, Vương Trùng Dương còn tưởng đang đối mặt cùng Tảo Địa Thần Tăng.

Thiên hạ này ngoại trừ Tảo Địa Thần Tăng ra, không ngờ còn có một đế vị cao thủ khác.

Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh hai người vốn tài cao gan lớn liền tự mình đi trước Phật Sơn nhìn một chút.

Bọn họ ở Phật Sơn 6 ngày, đi hết khu vực bên ngoài của Phật Sơn sau đó quyết định quay trở về, hướng về Hoa Sơn cùng đám người ngũ bá hội họp, chuẩn bị theo kế hoạch mà tiến nhập vào Phật Sơn.

Bằng thực lực hai vợ chồng, quả thực dám tự xưng vô địch nào ngờ vừa mới chuẩn bị rời khỏi Phật Sơn thì thần bí nhân này xuất hiện, một nhân vật mạnh đến kinh người, chí ít Vương Trùng Dương biết nếu không có Lâm Triều Anh nội trong 50 chiêu ông tất bại, trong 100 chiêu tính mạng lâm nguy, đến 150 chiêu chỉ sợ người chết là Vương Trùng Dương.

Hắc y nhân cùng hai vợ chồng Vương Trùng Dương đánh với nhau hơn 500 chiêu, đột nhiên thân ảnh hắc y nhân cấp tốc dừng lại, đầu khẽ quay về một phương hướng khác.

Tiếp theo trong sự khó hiểu của hai người, hắc y nhân bật cười, một nụ cười tràn ngập ngạo khí, sau đó hắn quay người, rời khỏi Phật Sơn.

Về phần hắc y nhân đi đâu, đúng là không ai biết.

Nhìn theo bóng lưng của hắc y nhân, Vương Trùng Dương có chút run lên.

Cả một đời cố gắng, đến lúc sắp đột phá đế vị cao thủ, có thể mang đạo gia cùng phật gia đứng song song nào ngờ thiên hạ lại ra một cao thủ đế vị mới?, điều này đả kích Vương Trùng Dương rất lớn.

Quyển 2 - Chương 234: Đoàn Tư Bình?.

Nhìn theo bóng lưng hắc y nhân rời đi, cả hai vợ chồng Vương Trùng Dương đều thở dài một hơi, sau đó phát hiện ra nam nhân của mình sắc mặt không đúng, Lâm Triều Anh liền lên tiếng.

“Dương lang cảm thấy võ công của kẻ này ra sao?”.

Vương Trùng Dương nghe vậy nhìn Lâm Triều Anh một chút rồi khẽ đáp.

“Cao không thể đo lường, một đời này ngoại trừ lão tăng thần bí trong Thiếu Lâm Tự ra thì ta vẫn chưa gặp cao thủ mạnh như vậy bao giờ”.

Lâm Triều Anh nghe vậy cũng gật đầu sau đó nàng rất nhanh lại lên tiếng.

“Dương lang, võ công của người này cao không thể tả bất quá muội có cảm giác chiêu thức của người này có chút quen thuộc, nhất định đã gặp ở đâu rồi”.

Lâm Triều Anh nói xong Vương Trùng Dương đúng là sững người lại, hắn quả thật cảm thấy võ công hắc y nhân kia tương đối quen thuộc.

Tại sao lại nói võ công đối phương quen thuộc?, bởi đối phương sử dụng kiếm khí.

Vương Trùng Dương một đời gặp rất nhiều đối thủ thậm chí bản thân Vương Trùng Dương cũng là kiếm đạo cao thủ, ông hiểu quá rõ cái gì gọi là kiếm khí.

Kiếm khí thì Vương Trùng Dương cũng có nhưng phải biết đối phương vậy mà dùng hai ngón tay phát ra kiếm, dùng kiếm khí khóa chặt hai vợ chồng bọn họ, tiến lui hoàn mỹ, gặp chiêu phá chiêu cực kỳ đáng sợ, đấy là còn chưa nói... đây là vô hình kiếm khí.

Kiếm khí có một chữ ‘khí’, đã là khí đương nhiên vô hình bất quá kiếm khí cũng có rất nhiều loại kiếm khí, với Vương Trùng Dương mà nói kiếm khí của hắc y nhân thực sự quá mức khó nhận ra, quá mức khó cảm nhận, trong hàng ngũ kiếm khí chỉ sợ kiếm khí của đối phương xứng với hai chữ ‘vô hình’ nhất.

Vương Trùng Dương thân là nhân vật đỉnh cao của thời đại này, hắn cũng hiểu một đế vị cao thủ sẽ không tự nhiên xuất hiện, tuyệt đối sẽ không từ trên trời rơi xuống, nếu đã không nhận ra là vị cao thủ nào liền phải nhìn vào võ công mà xét.

Võ công của đối phương chỉ dùng ngón tay vận chuyển kiếm khí, theo Vương Trùng Dương đây là một loại chỉ pháp.

Chỉ pháp trong thiên hạ không ít nhưng so với những loại võ công khác thì số lượng có chút không bằng.

Nhắc đến chỉ pháp, trong đầu Vương Trùng Dương rất nhanh nghĩ tới Đạn Chỉ Thần Công, Niêm Hoa Chỉ cùng Nhất Dương Chỉ.

Cả ba môn chỉ pháp này đều có thể coi là đứng đầu trong võ lâm, tất nhiên bằng ba môn chỉ pháp này tuyệt đối không đạt đến cái tình trạng kinh khủng kia.

Rốt cuộc Vương Trùng Dương ánh mắt bắt đầu xuất hiện một tia thanh minh.

“Vô hình kiếm khí?, đúng rồi vô hình kiếm khí, không phải Nhất Đăng đại sư từng nói Đại Lý Đoàn Thị có một môn vô hình kiếm khí sao?”.

Ở bên cạnh Lâm Triều Anh cũng kinh ngạc mà nói.

“Vô hình kiếm khí của Đoàn gia?, chẳng nhẽ ý Dương lang là Lục Mạch Thần Kiếm?”.

Lần này cả hai vợ chồng nhìn nhau, cái đáp án này thực sự có độ chính xác rất cao, chí ít theo suy nghĩ của hai người là vậy.

Tất nhiên Vương Trùng Dương cũng biết tại Đoàn Thị thì Lục Mạch Thần Kiếm là môn võ học trong truyền thuyết.

Tại sao lại nói vậy?, bên trong Thiên Long Tự quả thật có pháp môn tu luyện Lục Mạch Thần Kiếm nhưng mà không ai có thể đủ nội lực luyện thành, đến cả Nhất Đăng cũng làm không được.

Trong gia phả Đoàn Thị, từ cổ chí kim đến nay toàn bộ Đoàn thị chỉ có khai quốc hoàng đế Đoàn Tư Bình luyện thành Lục Mạch Thần Kiếm sau đó truyền cho đời sau.

Nghĩ đến đây, Vương Trùng Dương quả thật muốn đi đến Thiên Long Tự, muốn hỏi Nhất Đăng một chút về Lục Mạch Thần Kiếm.

Trong lòng Vương Trùng Dương đã khóa chặt Lục Mạch Thần Kiếm, đã khóa chặt luôn cả Đoàn Tư Bình nhưng cai mà Vương Trùng Dương không hiểu là... Đoàn Tư Bình đã chết rất nhiều năm, làm sao có thể xuất hiện?.

Thế giới này là rất nhiều thế giới Kim Dung ghép vào với nhau vì vậy dòng thời gian bị thay đổi rất nhiều, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra sự thay đổi này.

Ví dụ đơn giản nhất, Kiều Phong chỉ sợ hơn Hồng Thất Công đến cả trăm tuổi nhưng tại nơi đây Kiều Phong lại là đệ tử của Hồng Thất Công thậm chí là được Thất Công nuôi lớn.

Tại thế giới này, nếu Đoàn Tư Bình là khai quốc hoàng đế của Đoàn Thị thì Đoàn Trí Hưng tức Nam Đế là hoàng đế thứ ba của Đoàn Thị, cũng là cháu trực hệ của Đoàn Tư Bình.

Đại Lý Đoàn Thị lúc này đã truyền đến đời thứ 5 của hoàng đế Đoàn Chính Minh.

Phải nói một chút về Đại Lý lúc này, sự việc có chút loạn.

Đoàn Trí Hưng ban đầu là hoàng đế Đại Lý bất quá sau sự kiện Anh Cô, Đoàn Trí Hưng liền xuất gia chỉ là Đoàn Trí Hưng không có con trai cũng đành nhường lại ngôi cho đệ đệ - Đoàn Liêm Nghĩa.

Đoàn Liêm Nghĩa được đại ca truyền ngôi, hiệu xưng Thượng Đức Hoàng Đế.

Bên dưới Đoàn Liêm Nghĩa chỉ có duy nhất một con trai gọi là Đoàn Diên Khánh.



Đoàn Diên Khánh vốn là Đại Lý thái tử nhưng lại gặp ám toán, sau khi Đoàn Diên Khánh gặp ám toán liền không thể lên ngôi hoàng đế, từ đó em họ Đoàn Diên Khánh là Đoàn Thọ Huy lên ngôi.

Đoàn Thọ Huy hiệu xưng Thượng Minh Đế tuy nhiên Đoàn Thọ Huy cũng không phải minh quân gì, lại chẳng có tài trị quốc, Đoàn Thọ Huy càng đam mê phật học, đam mê võ học, dù sao Đoàn Thọ Huy từ nhỏ đã không lập nghiệm làm hoàng đế, lên ngôi vài năm liền cảm thấy không thể cai trị tốt Đại Lý nên nhường ngôi cho đệ đệ của mình là Đoàn Chính Minh.

Tính ra, sau thời kỳ của Đoàn Trí Hưng thì Đại Lý đã trải qua 3 đời hoàng đế nhưng tính gộp lại cũng chỉ có mười mấy năm trôi qua, thời gian cũng không dài, chỉ ngang ngửa thời gian Chu Bá Thông bị nhốt trên Đào Hoa Đảo mà thôi.

Đoàn Trí Hưng nhập Thiên Long Tự xuất gia, hiệu xưng Nhất Đăng Đại Sư đồng thời cũng nhập chủ Thiên Long Tự, trở thành nhân vật đứng đầu Thiên Long Tự.

Tại thời điểm này Cưu Ma Trí còn chưa đánh lên Thiên Long Tự bất quá tốt nhất hắn vẫn không nên đến Thiên Long Tự mới tốt, chỉ cần Cưu Ma Trí dám lên Thiên Long Tự nhất định sẽ bị Nhất Đăng bắn thành tổ ong vò vẽ.
Trong hàng tứ bá, Vương Trùng Dương cảm thấy Nhất Đăng là kẻ mạnh nhất thậm chí thực lực của Nhất Đăng hiện nay đã đứng đầu Tứ Bá, chỉ sợ đạt đến ngũ tuyệt hậu kỳ.

Tại thế giới này không có chuyện Vương Trùng Dương muốn trao đổi Nhất Dương Chỉ với Đoàn Trí Hưng nhưng mà quả thật giữa hai người cũng có trao đổi.

Vương Trùng Dương đến Đại Lý, muốn sao chép một quyển cổ kinh gọi là Bát Nhã Ba La Mật Đa Kinh.

Dụng ý của Vương Trùng Dương không nói cũng biết, chính là muốn đi học một khóa chữ Phạn tuy nhiên Bát Nhã Ba La Mật Đa Kinh lại là kinh thư bất truyền của Thiên Long Tự, độ quý giá không thua gì Lục Mạch Thần Kiếm, dù sao Thiên Long Tự cũng cực kỳ coi trọng phật giáo.

Thế là Vương Trùng Dương cũng đành mang tuyệt học Tiên Thiên Công đến trao đổi, dùng Tiên Thiên Công để xin chép lại Bát Nhã Đa La Mật Đa Kinh.

Tại Hoa Sơn luận kiếm năm xưa, Nhất Đăng thực lực cùng đám Bắc Cái – Đông Tà – Tây Độc không xê xích gì nhiều nhưng mà sau khi đạt được Tiên Thiên Công lại buông tay với triều chính, võ công liền tăng mạnh, mạnh đến mức Vương Trùng Dương cũng phải cẩn thận vài phần.

Nhất Đăng đã luyện thành tứ mạch trong lục mạch.

Nếu Cưu Ma Trí đến Thiên Long Tự, tỷ lệ cho người ta hốt xác là cực cao.

Lục Mạch Thần Kiếm có hai cách tu luyện, cách thứ nhất chính là một người chưa từng tu luyện Nhất Dương Chỉ sau đó dựa theo quỹ tích cùng đồ hình của Lục Mạch mà trực tiếp luyện Lục Mạch Thần Kiếm.

Cách thứ nhất nói ra thì dễ mà độ khó kinh người, đầu tiên Lục Mạch Thần Kiếm có chút hơi hướng phật giáo, không phải là người có ngộ tĩnh cực cao với phật giáo muốn học Lục Mạch chỉ sợ tẩu hỏa nhập ma, thứ hai Lục Mạch yêu cầu toàn bộ kinh mạch bên trong cơ thể cực kỳ rộng lớn cũng như bền chắc, chỉ có như vậy mới chịu được Lục Mạch Thần Kiếm, cuối cùng thì yêu cầu nội lực siêu cao, ít nhất về mặt nội lực cũng phải ngang ngửa ngũ bá đương thời.

Vì Lục Mạch Thần Kiếm không truyền ra ngoài, dưới điều kiện không tu luyện Nhất Dương Chỉ lại phải đáp ứng ba điều kiện trên, từ trên xuống dưới Đoàn gia không ai làm nổi.

Về phần cách thứ hai chính là dành cho người tu luyện Nhất Dương Chỉ.

Sau khi luyện được Nhất Dương Chỉ liền tính là một mạch.

Dùng kinh người nội lực tiếp tục tu luyện, dần dần đạt đến hai mạch, ba mạch... cuối cùng là lục mạch.

Năm xưa Đoàn Tư Bình chính là dùng cách này để sáng tạo ra Lục Mạch Thần Kiếm, sau khi sáng tạo ra Lục Mạch Thần Kiếm thì mới nghĩ ra đồ phổ tu luyện trực tiếp môn võ công này, vì thế mới có cách thứ nhất.

Nhất Đăng hiện nay đã luyện thành tứ mạch, thực lực không nói cũng biết, thực sự vô cùng cường đại, chỉ tính riêng mặt nội lực đã vượt xa Đông Tà- Bắc Cái cùng Tây Độc, đuổi thẳng hưởng Vương Trùng Dương.

.......

Vô Song đương nhiên không biết những việc xảy ra ở Phật sơn xa xôi, hắn vẫn yên ổn tu luyện Cửu Âm Chân Kinh của bản thân mình.

Cửu Âm Chân Kinh tu luyện cũng không khó đặc biệt quyển hạ của Cửu Âm Chân Kinh gần như không có độ khó gì với Vô Song.

Thân thể của Vô Song cực tốt lại có học trước súc cốt công dẫn đến quyển thượng với hắn cũng dễ dàng hơn rất nhiều, đấy là chưa kể linh hồn hắn làm người hai kiếp, vượt xa người thường, lại tiếp tục có thể giảm thiểu độ khó tu luyện Di Hồn Đại Pháp.

Bản thân Cửu Âm Chân Kinh với Vô Song gần như không có tính khiêu chiến.

Tính khiêu chiên sở đây không phải là võ công, mà là pháp môn, là đạo lý của Cửu Âm Chân Kinh mà Hoàng Thường để lại.

Võ học bên trong Cửu Âm Chân Kinh không phải là cao cấp nhất thiên hạ nhưng huyền môn đạo lý bên trong Cửu Âm Chân Kinh thì lại khác.

Tu luyện đại thành võ kỹ trong Cửu Âm Chân Kinh không khó nhưng mà để hiểu hết nguyên lý của Cửu Âm Chân Kinh thì lại khó như lên trời, đặc biệt Vô Song thực sự muốn từ huyền niệm của đạo môn mà hiểu được thế nào là cực cảnh, là cực võ trong Cửu Âm của Hoàng Thường.Vô Song thật ra cũng rất động lòng với phần chữ Phạn bị mất kia, hắn thậm chí còn cùng Quách Tĩnh hỏi qua nhưng mà điều làm Vô Song không thể hiểu nổi là bản Cửu Âm Chân Kinh của Chu Bá Thông cũng chỉ toàn chữ Hán.

Vậy phần chữ phạn ở đâu?.

Vô Song trong đầu chỉ có thể nghĩ đến Vương Trùng Dương dù sao đây cũng là nhân vật đầu tiên sở hữu Cửu Âm Chân Kinh, bất quá hắn vẫn tương đối sợ, sợ Hoàng Thường thậm chí không viết phần chữ Phạn đó ra, nếu như vậy Vô Song hắn liền tiếc đứt ruột.

Tại Đào Hoa Đảo thì Vô Song cũng không có việc gì làm, thời gian chủ yếu là nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh, có đôi khi sẽ đối luyện cùng Quách Tĩnh, sẽ đàm đạo cùng cha vợ, từ chỗ cha vợ học thêm về trận pháp, về nhạc khúc, tất nhiên không quên bồi tiếp Dung nhi, chung quy lại thời gian ở Đào Hoa Đảo cực kỳ thoải mái.

Vô Song một mực ở lại Đào Hoa Đảo 2 tháng.

Trong 2 tháng thời gian này, A Thanh vẫn chưa một lần tìm đến Vô Song.

Điều này cũng làm Vô Song tương đối khó hiểu, hắn dù sao vẫn nhớ A Thanh đã nói thời gian dành cho hắn không nhiều, Phật Sơn là thứ hắn không thể không đến nhưng mà đã 2 tháng còn chưa nhận được tin của A Thanh, hắn không biết làm thế nào mới tốt.

A Thanh không liên lạc với mình, Vô Song dĩ nhiên cũng chỉ ở lại Đào Hoa Đảo tiếp tục sinh hoạt như bình thường, có một số việc muốn gấp cũng là không được.

Trên đảo hiện nay Bắc Cái cũng đã sớm rời đi, đến cả cha vợ của hắn cũng đi theo Bắc Cái, về phần hai vị cao thủ này đi đâu thì hắn cũng không rõ.

Chu Bá Thông cũng được chính Hoàng Dược Sư đưa ra ngoài, trên đảo cũng chỉ còn Quách Tĩnh, Hoàng Dung cùng Vô Song, thực sự nhàn đến phát sợ.

Vô Song rõ ràng có thể cảm nhận được trong nội tâm mình có một ngọn lửa vô danh xuất hiện, nội tâm hắn gần đây càng ngày càng khó bình tĩnh, hắn biết có cái gì đó sắp đến, hắn cảm nhận được thế giới này bắt đầu biến chuyển chỉ là hắn hiện nay không thể hành động gì.

Hắn rất muốn tự mình đến Phật Sơn nhưng mà hắn cũng biết, ở Phật Sơn có thứ mà A Thanh cũng sợ.

Hắn không phải là người thế giới này, không bị Phật Sơn vô tình ảnh hưởng dẫn đến hắn là người duy nhất trong thiên hạ có thực lực đủ tiến vào trung tâm Phật Sơn nhưng lại không bị Phật Sơn kêu gọi, điều này hắn đúng là không biết.

Ngày hôm nay như mọi ngày khác, hắn lại lên Đàn Chỉ Phong.

Sau khi Hoàng Dược Sư rời khỏi Đào Hoa Đảo, bản thân Vô Song liền ‘chiếm’ luôn nơi này thành của riêng mình, dù sao trên chỗ cao luôn cho người ta một loại cảm giác thần thanh khí sảng lại có thể quan sát toàn bộ bốn phương tám hướng, còn gì tốt hơn?.

Một lần nữa tìm đến vị trí quen thuộc, chuẩn bị ngồi xếp bằng tiếp tục nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh thì đột nhiên Vô Song khựng lại.

Vô Song có cảm giác lực rất mạnh, hắn vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng mà nhìn sang phía bên tay phải của mình.

Ở nơi đó, trên một ngọn cây, một hắc y nhân đang khoanh tay lại nhìn hắn.

Hắc y nhân này hai chân dẫm trên cành cây như đang ở trên đất bằng, thậm chí đến cả cành cây còn không trùng xuống, đây là khinh công kinh người bậc nào?.

Tiếp theo Vô Song chỉ thấy hắc y nhân động thủ.

Hắn nhẹ cong một ngón tay ra.

Tiếp theo gần như không có dấu hiệu gì Vô Song vận toàn bộ Mị Ảnh thân pháp, cấp tốc mà lùi lại, ở nơi hắn vừa đứng mặt đất dĩ nhiên bị oanh ra một lỗ thủng nhỏ.

Nhìn đối phương vẫn cứ đứng đó không có ý di chuyển, trong lòng Vô Song lập tức trầm lại.

Làm người hậu thế, nhìn thấy một chiêu vừa rồi bản thân Vô Song cũng chỉ nghĩ đến Lục Mạch Thần Kiếm, nghĩ đến vô hình kiếm khí.

Nhắc đến Lục Mạch Thần Kiếm... ngoại trừ Đoàn Dự ra cũng chỉ có Đoàn Tư Bình.

Nhìn hắc y nhân đang đứng trên cành cây, Vô Song lập tức loại đi phương án Đoàn Dự, hắn liền nghĩ đến Đoàn Tư Bình.

Đoàn Tư Bình là nhân vật thần bí bậc nhất Kim Dung, những dòng giới thiệu về Đoàn Tư Bình thậm chí còn ít hơn nhiều so với đám người Tiêu Dao Tử, Hoàng Thường, Độc Cô Cầu Bại...

Nghĩ đến đối phương là Đoàn Tư Bình, trong lòng Vô Song liền trầm hơn không ít.

QUan trọng nhất, Đoàn Tư Bình sao lại xuất hiện ở đây?, hơn nữa tại sao Đoàn Tư Bình còn chưa có chết?.

Nếu Đoàn Tư Bình chưa có chết vậy có phải đám người Tiêu Dao Tử, Hoàng Thường hay Độc Cô Cầu Bại đều chưa chết không?.

Theo suy nghĩ của Vô Song, Đoàn Tư Bình xuất hiện trước thời Thiên Long Bát Bộ rất nhiều rất nhiều, chỉ sợ Đoàn Tư Bình xuất hiện cũng phải ngang ngửa thời kỳ Đạt Ma Tổ Sư gây dựng Thiếu Lâm. Nhân vật cỡ Đoàn Tư Bình sao có thể còn sống nơi nhân gian?.

Cho dù dòng thời gian của thế giới này không đúng, hắn vẫn không tin tưởng việc Đoàn Tư Bình còn sống cho lắm.

Về phần Đoàn Tư Bình mạnh thế nào?, cái này Vô Song đúng là không biết nhưng mà hắn kể cả không biết thì trong lòng vẫn cảm thấy trầm trọng không ít.

Tại thế giới kia, Đoàn Tư Bình là đế vị cao thủ, tất nhiên Vô Song không biết cái thông tin này, sự đánh giá của Vô Song về Đoàn Tư Bình toàn bộ đều bắt nguồn từ hậu thế, Đoàn Tư Bình là nhân vật được rất nhiều fan Kim Dung xếp vào hàng huyền thoại.

Hàng ngũ huyền thoại là gì?, chính là đế vị cao thủ.

Vô Song thực sự còn chưa cảm thấy mình có thể thắng được đế vị.

Quyển 2 - Chương 235: Kiếm Đế

Vô Song còn đang đối với thân phận của đối phương mà suy nghĩ thì đã thấy hắc y nhân lại cong ngón tay ra.

Hắc y nhân thực sự cực kỳ làm Vô Song cảm thấy khó chịu.

Người này dĩ nhiên muốn đứng im một chỗ sau đó động động vài ngón tay liền sẽ áp chế Vô Song?.

Vô Song một lần nữa lại vận dụng Mị Ảnh thân pháp mà lùi lại bởi hắn có thể dễ dàng thấy được kiếm khí kinh khủng đang hướng về phía mình.

Hắc y nhân thấy Vô Song vẫn tránh được, trong ánh mắt căn bản không lộ ra bất cứ tâm tình nào, các ngón tay một lần nữa khẽ động.

Hắc y nhân có thể nói là siêu cấp phách lối.

Hắn đứng đó, haia chân chạm vào cành cây căn bản không hề có ý định động thân, một tay thì chắp ra sau lưng, hắn cũng không có ý định dùng cánh tay này.

Hắn đánh với Vô Song chỉ bằng một cánh tay cùng vô biên vô tận kiếm khí.

Vô Song quả thực bị hắc y nhân hoàn toàn áp chế, miến tiến không nổi, muốn lùi cũng vô cùng khó khăn, dĩ nhiên Vô Song không phải loại người thích đứng im chịu đòn, lại càng không hợp mắt với sự cuồng ngạo của đối phương.

Cũng không phải chỉ có đối phương mới có thể tấn công từ xa.

“Thiên Sơn Tứ Hợp Chưởng”.

Dương Xuân Bạch Tuyết

Dương Quan Tam Điệp

Dương Ca Thiên Quân

Ngạo Dương Tựa Hỏa.

Lại một lần nữa đánh ra tứ hợp chưởng, tứ hợp chưởng mang theo chí dương chí cương nội lực trực tiếp đánh nát toàn bộ kiếm khí trước mặt Vô Song, một đường thẳng tiến về hắc y nhân.

Hắc y nhân trong mắt vẫn không có một tia cảm tính, thân còn không thèm động, chỉ thấy cổ tay hắn nhẹ xoay sau đó nắm tay lại.

Vô Song gần như không tin vào mắt mình, hắn cứ như thấy siêu nhân hiện thế vậy.

Từ năm ngón tay của đối phương xuất hiện năm đường kiếm khí, năm đường kiếm khí tạo thành hình vuốt rồng, cứ như vậy mạnh mẽ chém nát hỏa chưởng của Vô Song.

Tiếp theo lại bắt đầu lặp lại một vòng công kích, hắc y nhân vẫn cứ đơn giản duỗi ngón tay, kiếm khí như ẩn như hiện liên tục lao về phía Vô Song.

Đây là lần đầu tiên Vô Song gặp cường giả bậc này, cũng là lần đầu tiên Vô Song gặp phải loại chiến đấu này.

Đối phương quá mạnh, mạnh đến phi lý hơn nữa đối phương thậm chí còn chưa thể hiện bất cứ mặt nào về sức mạnh, chỉ dùng kiếm khí tinh thuần tới cực điểm mà áp chế Vô Song, áp chế cho Vô Song căn bản không thể tiến lên.

Rốt cuộc lùi mãi cũng không phải là cách, Vô Song đang ở trên Đạn Chỉ Phong, hắn quả thật không có nhiều chỗ để lùi nữa, hắn liền gầm lên mà vận hộ thể chân khí.

Tiếp theo đó là Lăng Ba Vi Bộ.

Mượn hộ thể chân khí cùng lăng ba vi bộ, thân hình Vô Song cấp tốc di chuyển trong phạm vi nhỏ, tránh ngang tránh dọc vậy mà có thể thực sự tiến lên, xé ra một lớp phòng ngự của đối phương.

Tiếp theo Vô Song cả người xoay tròn, thân thể hắn trở nên mờ mờ ảo aaor, tốc độ lại càng thêm đáng sợ.

Cửu Âm Chân Kinh – Loa Toàn Cửu Ảnh.

Mượn một chiêu này, bống chốc có đến 9 Vô Song xuất hiện, 8 giả cùng 1 thật.

Loa Toàn Cửu Ảnh chưa chắc đã nhanh bao nhiêu nhưng sụ quỷ dị của nó thì trần đời Vô Song mới thấy.

Tại cái thế giới này, bị lực cản trở rất lớn đến từ Thiên Đạo, bản thân Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song cho dù đã tấn cấp lên tiên thiên cảnh giới thì vẫn không thể nào tái hiện được sự bá đạo như ở thế giới cũ.

Tại thế giới trước, Vô Song hoàn toàn chắc chắn Quỳ Hoa Bảo Điển có thể rơi vào hàng tiên võ, tất nhiên không chỉ Quỳ Hoa Bảo Điển, các tuyệt học đứng đầu thiên hạ đều có thể xếp vào hàng tiên võ nhưng tại thế giới này ngoại trừ Bạch Thủ Thái Huyền Kinh ra thì không còn một môn võ công nào chạm được đến cánh của tiên võ, vượt qua phạm trù võ học của nhân loại.

Tại thế giới này, Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song thực sự không có nhiều đất diễn.

Hắn cũng chỉ có thể chuyển sang dùng Lăng Ba Vi Bộ, lúc này thì có thêm Loa Toàn Cửu Ảnh cùng Hoành Không Na Di.

Toàn bộ các ‘Vô Song’ đều xoay tròn thậm chí từ bên ngoài nhìn vào còn không nhìn ra thân ảnh Vô Song thật, Vô Song giả.

Tất nhiên khi đối thủ sở hữu vô biên vô hạn kiếm khí, việc phá tan ảnh ảo không có khó khăn gì, Vô Song chỉ có thể dùng Loa Toàn Cửu Ảnh che mắt một chút mà thôi.

Vận dụng Lăng Ba Vi Bộ cùng hộ thể chân khí, cố gắng bỏ qua toàn bộ kiếm khí trước mặt, Vô Song lướt thẳng đến chỗ hắc y nhân, cả người phi thân lên.

Hắc y nhân thấy Vô Song hiện ra, dùng tốc độ cực nhanh đánh về phía mình, hắn thản nhiên dùng tay chém ra một đường.

Đây đúng là ‘chém’, hắn sử dụng cánh tay như tuyệt thế bảo kiếm vậy.

Khi hắc y nhân sử dụng đến cánh tay khác hẳn với khi hắn chỉ dùng ngón tay, đây không còn là vô hình kiếm khí mà là kiếm khí cô đặc thành thực chất, một kiếm này chém ra tuyệt đối có thể chém đứt đôi người Vô Song.

Ở trên không trung, Vô Song vốn không có cơ hội né tránh nhưng lại mượn một chiêu Hoành Không Na Di, hắn lập tức bắn sang ngang, cả người lộn một vòng, một cước đạp thẳng xuống đầu hắc y nhân.

Hắn y nhân lần thu tay lại, thản nhiên dùng mu bàn tay chặn lại một cước của Vô Song, sau đó chỉ thấy hắn vặn cổ tay một cái, cả người Vô Song như bị bắn ngược trở lại.



Vô Song quả thực không cam tâm, hắn không tin không thể đụng tới đối phương, cho dù đối phương là đế vị cao thủ thì sao?.

Thế là đang ở trên không trung, Vô Song chợt gầm lên một tiếng, đôi mắt hắn chuyển thành màu sáng bạc.

Một tiếng hú này gần giống với tiếng hú của Dương Quá, dùng nội lực toàn thân tạo thành âm ba công kích bất quá sát chiêu lại nằm trong ánh mắt, Vô Song trực tiếp sử dụng Di Hồn Đại Pháp với đối phương.

Đối phương là đế vị cao thủ, tâm trí dĩ nhiên cực kỳ kinh người, Di Hồn Đại Pháp tuyệt đối sẽ vô dụng với đối phương nhưng một mặt nào đó cũng vẫn tính là công kích, quả thật có thể làm tâm thần đối phương phải đề phòng một chút.

Một tiếng hét này giúp Vô Song lấy thêm thời gian bởi đối phương cũng thu tay lại, bàn tay nắm ngón mở ra chắn trước người, theo động tác này trên người hắn kiếm khí tụ tập thành tấm chắn, ngạnh sinh cản lại sóng nội lực cảu Vô Song.

Vô Song cũng không kịp nghĩ nhiều, lại mượn một chiêu Hoành Không Na Di, hắn lướt cả người về bên trái, hai ống tay áo mở ra.

Từ bên trong ống tay áo tất nhiên là ngân châm
Đối mặt với vô số ám khí mà Vô Song bắn ra, đối phương vẫn đứng đó, vẫn chỉ là một tay đưa ra, năm ngón tay cùng mở một chưởng đẩy về phía trước.

Vô Song xin thề, cả đời hắn còn chưa tưởng tượng ra người nào có kiếm khí đáng sợ như vậy, theo một động tác tay này, Vô Song có bao nhiêu ám khí thì đối phương tạo ra bấy nhiêu đường kiếm khí, cứ thế chém đứt sạch ám khí của Vô Song, lông tóc không tổn hại thậm chí mắt còn không nhắm một cái.

Biết trước một đòn này không có tác dụng nhưng đến mức này Vô Song quả thực bất ngờ vô cùng tuy nhiên hắn không có thời gian mà cảm thán, mà bất ngờ.

Cả người Vô Song vẫn ở trên không trung, tay nắm bội kiếm, một kiếm đâm ra.

“Lưu Tinh Phi Trụy”.

Một kiếm cực tốc tuy nhiên đối phương cũng là cực tốc, hắn đưa hai ngón tay ra kẹp lấy kiếm của Vô Song, đơn giản vô cùng.

Lưu Tinh Phi Trụy còn chưa kịp chạm vào góc áo của đối phương đã bị sinh sinh cản lại.

Tất nhiên Vô Song không chỉ có thể, cánh tay hắn trong phút chốc liền dài ra.

Đúng là nó dài ra bất quá dài ra không bao nhiêu mà thôi.

Mượn Cửu Âm Chân Kinh, sử dụng một chiêu Thu Cân Súc Cốt, mũi kiếm lại rướn thêm một chút mới bị chặn lại, sau đó từ đầu mũi kiếm, Vô Song trực tiếp oanh kích.

“Tịch Tà Kiếm Pháp – Sát Lục Kiếm Ý”.

Ngưng kiếm ý thành chân thực, sử dụng kiếm khí xuất ra ngoài, thủ đoạn này cũng không khó khăn gì.

Vô Song cũng không nghĩ một chiêu này đánh bại được đối phương, hắn chỉ muốn đối phương ít nhất không thể nào giữ cái vẻ bễ nghễ thiên hạ kia, cao siêu hơn người kia.

Quả thật một kiếm này của Vô Song cực kỳ uy mãnh đáng tiếc đối phương cũng có hộ thể chân khí hay nói chính xác hơn là hộ thể kiếm khí.

Kiếm khí của đối phương trực tiếp tập kết, mạnh mẽ chặn đứng kiếm khí của Vô Song sau đó xé nó ra thành ngàn vạn mảnh nhỏ.

Vô Song cũng hết đà mà rơi xuống đất.

Lần công kích này, hắn dĩ nhiên vẫn chẳng chạm được đến góc áo của đối phương, thậm chí để đối phương thay đổi tư thế cũng là không được.

Ánh mắt đối phương từ đầu đến cuối, chưa từng biến đổi.

Đây rốt cuộc là nhân vật nào?.

Lúc trước nhìn thấy vô hình kiếm khí, Vô Song liền nghĩ đến Đoàn Tư Bình, nghĩ đến Lục Mạch Thần Kiếm.

Về phần hiện nay... hắn lại không quá dám chắc suy nghĩ của mình, Vô Song biết đối phương không phải là chỉ pháp cao thủ mà là kiếm pháp cao thủ.

Vô Song chưa thấy đối phương rút kiếm... nhưng chỉ sợ đây là một đời kiếm đế.

Hai chân chạm đất, vẻ mặt đầy thẫn thờ nhìn đối thủ này, sau đó Vô Song liền mở miệng.

“Tiền bối, người là Độc Cô tiền bối chăng?, không biết Độc Cô tiền bối tại sao lại đến tìm vãn bối?”.

Một câu nói này, là Vô Song trong khoảng thời gian rất ngắn nghĩ đến.

Khi hai chân hắn chạm đất, trong đầu Vô Song chỉ còn lại bốn chữ - Độc Cô Cầu Bại.

Khi xuất hiện hai chữ Kiếm Đế trong đầu, đúng là Vô Song chỉ nghĩ được đến Độc Cô Cầu Bại.

Không chỉ Vô Song mà sợ toàn bộ những người đọc truyện Kim Dung khi nhắc đến kiếm đạo đệ nhất nhân cũng sẽ nghĩ tới Độc Cô Cầu Bại.

.......
Vô Song không hiểu sao, trong một giây phút ngắn ngủi, hắn nghĩ đến rất nhiều việc, rất nhiều việc mà trước đến giờ hắn chưa nghĩ đến.

Theo nguyên tác Kim Dung, ai cũng biết thời kỳ Hoàn Thường sống vào thời đại vua Tống Huy Tông, Vô Song không phải dân chuyên sử Trung Quốc, hắn cũng không biết Huy Tông sống vào năm nào nhưng hắn chỉ cần biết đó là thời Tống, chỉ cần thế là đủ.

Thời Tống thì Vô Song cũng không rõ là Nam Tống hay Bắc Tống nhưng mà bất kể Nam Tống hay Bắc Tống khoảng cách cũng không quá xa thậm chí phải biết nếu nhìn vào quan hệ của Đoàn Dự cùng Nhất Đăng mà nói, khoảng cách giữa thời Thiên Long Bát Bộ đến Anh Hùng Xạ Điêu chỉ sợ cũng không quá dài.

Theo sử sách, Đoàn Dự lên ngôi năm 1108 còn Đoàn Trí Hưng tức Nhất Đăng lên ngôi năm 1172.

Khoảng cách chưa đến trăm năm, cũng chỉ bằng một đời người.

Trong quá trình chuyển giao thời đại giữa Thiên Long cùng Xạ Điêu, cũng chỉ ngắn ngủi thế mà thôi ấy vậy mà tại Anh Hùng Xạ Điêu, ngoại trừ Hoàng Thường ra còn có một người nữa, cũng sống trong khoảng thời gian này, chính là đỉnh đỉnh đại danh Độc Cô Cầu Bại.

Khoảng cách giao thoa giữa Thiên Long cùng Xạ Điêu tồn tại đến hai nhân vật huyền thoại.

Vậy làm sao sắp xếp thời gian lên sàn cho hai người này?.

Theo suy nghĩ của Vô Song, bản thân Hoàng Thường lúc đầu xuất thân văn sĩ, không phải là người chốn võ lâm nhưng chỉ cần nhìn vào trận chiến của ông với đám người Minh giáo cùng nhân sĩ võ lâm khi đó đã nói lên Hoàng Thường tuyệt đối vô địch trong thời đại của mình, sau đó Hoàng Thường không thể địch lại số lượng địch nhân quá nhiều, cũng chỉ có thể bỏ chạy đồng thời ông ở ẩn một hơi trong chốn rừng sâu 40 năm.

Trong 40 năm này cũng chính là thời đại của Độc Cô Cầu Bại.

40 năm trước, Hoàng Thường mạnh nhất thiên hạ.

40 năm sau liền dến Độc Cô Cầu Bại cả đời chỉ cầu một trận bại.

Rất khó để so sánh võ lâm cao thủ 40 năm trước thời Hoàng Thường cùng 40 năm sau thời Độc Cô Cầu Bại dù sao giang sơn đời nào không có nhân tài?.

Năm xưa Hoàng Thường đánh lên Minh giáo, quyết đấu cùng quần hùng võ lâm nhưng chưa hẳn những người mà Hoàng Thường quyết đấu với toàn bộ cao thủ mạnh nhất giang hồ.

Vô Song không có ý muốn hạ Hoàng Thường xuống nhưng phải biết trong trận Tụ Hiền Trang, cũng mang danh nghĩa toàn bộ võ lâm thảo phạt Kiều Phong nhưng liệu có bao nhiêu nhân vật thật sự xếp vào hàng đỉnh điểm võ lâm thời bấy giờ?.

Sau khi Hoàng Thường ở ẩn, cũng là thời đại của Độc Cô Câu Bại, một truyền kỳ bất bại của Kim Dung.

Độc Cô Cầu Bại cả đời không bại một trận nào, Hoàng Thường lại sáng tạo ra Cửu Âm Chân Kinh.

Một người có thể phá tất cả võ công trong thiên hạ, một người quy tất cả võ công trong thiên hạ về một thân.

Nếu hai người này cùng một thời gian xuất hiện, căn bản không thể nào bởi nếu thế tất sẽ có một trận chiến.

Vô Song ban đầu nghĩ đối phương là Đoàn Tư Bình nhưng mà sau khi nghĩ lại, hắn cảm thấy không phải.

Kiếm đạo mạnh mẽ đến cùng cực, kiếm khí vô địch thiên hạ, vô hình kiếm khí của người này rõ ràng khác xa với vô hình kiếm khí của Đoàn gia.

Cao thủ như vậy lại sống gần thời Hoàng Thường... theo Vô Song thì cũng chỉ còn lại Độc Cô Cầu Bại.

Nghĩ đến Độc Cô Cầu Bại, Vô Song thậm chí tương đối kích động.

Đây là nhân vật huyền thoại mà hắn hâm mộ nhất, tất nhiên không vì cái gì cả, lý do rất đơn giản, Kim Dung sáng tạo ra cái tên nhân vật này quá mức ngầu, siêu cấp ngầu.

........

Vô Song nói ra một lời này, hắc y nhân ánh mắt vẫn không hề thay đổi, thậm chí không mở miệng bất quá tư thế của hắc y nhân liền thay đổi.

Hắc y nhân nhún chân một cái liền hạ xuống mặt đất, trong tay khẽ rung lên, một cành cây bị kiếm khí sinh sinh chặt đứt, sau đó hắc y nhân nâng tay lên, cầm lấy cành cây nhỏ như cầm lợi kiếm.

Ngay lúc này, cũng có hai thân ảnh xé gió mà tới, tốc độ cũng là cực nhanh.

Nơi đây là Đạn Chỉ Phong, Đạn Chỉ Phong vốn có Đào Hoa Trận bảo vệ, người bình thường sao có thể tiến vào?, tất nhiên đây là đối với người bình thường.

Ở trên đảo có hai người không nằm trong phạm trù này, chính là Diệu Đế cùng Ngu Trà, hai vị ngũ tuyệt đỉnh phong.

Bất kể là Long – Mộc đảo chủ hay Diệu Đế - Ngu Trà đều đi theo Tây Thi nhiều năm, võ công của bọn họ là lấy từ Bạch Thủ Thái Huyền Kinh mà ngộ ra nhưng ngoài võ công, Tây Thi còn dậy cho cả bốn người về trận pháp, bốn người này hoàn toàn có thể coi là trận pháp đại tông sư.

Đào Hoa Trận quả thực không cản nổi Diệu Đế - Ngu Trà.

Hai lão nhân này vừa hiện thân đã chắn trước người Vô Song, trong đó Ngu Trà trực tiếp cung kính.

“Công tử, người lui xuống trước đi, kẻ này rất mạnh...”.

Ngu Trà vừa dứt lời đột nhiên cả người lạnh toát, chỉ thấy hắc y nhân lần dầu tiên chủ động tấn công.

Cành cây đâm ra, một kiếm đơn giản vô cùng nhưng lại như muốn cắt đầu Ngu Trà xuống.

Đáng tiếc cho hắc y nhân, Ngu Trà tuyệt đối không phải người dễ đối phó, chỉ thấy Ngu Trà thân hình nghiêng theo một góc 45 độ cực kì quỷ dị né qua một kiếm này đồng thời Diệu Đế ở bên cạnh một chưởng đánh ra.

Chỉ một chưởng của Diệu Đế như bóp nghẹt không gian, khóa chặt bốn phương tám hướng xung quanh hắc y nhân.

Hắc y nhân nắm chặt cành cây, thân ảnh không lùi mà tiến, cổ tay rung lên tiên tục điểm ra 5 mũi kiếm, trực tiếp xuyên thủng chưởng lực của Diệu Đế.

Phá được một chưởng của Diệu Đế nhưng Ngu Trà lúc này cũng bước lên, sóng vai cùng Diệu Đế đánh ra một chưởng.

Ngu Trà cùng Diệu Đế song thủ cùng xuất, Bạch Thủ Thái Huyền Kinh trực tiếp oanh kích trường không, quả thật khiến cho hắc y nhân không cách nào tiến tiếp, bị sinh sinh bức lùi lại.

Giống với hai vợ chồng Lâm Triều Anh – Vương Trùng Dương.

Ngu Trà – Diệu Đế đều là nhân vật am hiểu hợp kích.

Nói về hợp kích, thiên hạ tuyệt không có cặp nào qua được Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh nhưng mà bản thân Ngu Trà cùng Diệu Đế mỗi người chưa hẳn đã dưới Vương Trùng Dương, hai người bọn họ kết hợp tuyệt đối không kém chút nào so với cặp đôi trên.

Lấy hai ngũ tuyệt đỉnh phong cao thủ am hiểu hợp kích, liệu có thắng nỗi một cường giả đế vị?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau