CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 336 - Chương 340

Quyển 2 - Chương 216: Cửu Âm Chân Kinh (5)

Hoàng Dược Sư hiện nay phi thường mệt mỏi, nội lực toàn thân đã cạn đến đáy tất nhiên cũng không muốn đi tiếp khách.

Bản thân Hoàng Dược Sư làm người cao ngạo, đã là người cao ngạo thì càng chú trọng thể diện, Hoàng Dược Sư vẫn là không muốn ai biết tình trạng của mình hiện nay.

Ở trên Đạn Chỉ Phong, Hoàng Dược Sư rốt cuộc đứng lên.

“Vô Song, ngươi xuống dưới tiếp Lão Ăn Mày trước đi, nếu hắn hỏi thì nói lão phu đang bận việc trong người chưa thể rời đi, về phần tiểu tử Quách Tĩnh kia, nếu ngươi đã mở lời thì tùy ngươi thôi, muốn mang Quách Tĩnh đến chỗ Chu Bá Thông vậy thì nhờ Dung nhi dẫn đi, lão phu cũng không ngăn trở “.

Nghe Hoàng Dược Sư nói vậy, Vô Song rất nhanh liền gật đầu, hắn lập tức quay đầu rời khỏi Đạn Chỉ Phong.

Hắn biết hiện tại Hoàng Dược Sư cực kỳ muốn ở một mình, hắn liền để không gian này cho cha vợ.

.......

Rời khỏi Đạn Chỉ Phong, Vô Song không hề dừng lại, một đường xuyên qua Đào Hoa Trận hướng về Thanh Khiếu Các đón tiếp Bắc Cái cùng Quách Tĩnh.

Ở Thanh Khiếu Các lúc này không thiếu ách bộc (nô bộc câm điếc) đang quét tước xung quanh, khi thấy Vô Song đi qua đều nhẹ cúi đầu với hắn, những ách bộc này nói gì thì Vô Song căn bản không hiểu nhưng mà hắn có thể cảm nahnaj được trong mắt bọn họ tràn ngập cung kính.

Đối với mấy cái ách bộc kia, Vô Song khẽ mỉm cười gật đầu tỏ vẻ thiện ý rồi rất nhanh tiếp tục hướng về phía trước.

Lúc này đã tương đối khác với khi lên đảo, Vô Song cũng nắm được cách vượt qua Đào Hoa Trận, tất nhiên tốc độ phá trận của hắn không nhanh, muốn phá trận phi thường mất thời gian vì vậy tối ưu nhất vẫn sẽ phải để Hoàng Dung dẫn đường.

Không muốn tự mình phá Đào Hoa Trận, không thể giao tiếp cùng đám ách bộc cũng không có Hoàng Dung bên cạnh, Vô Song chỉ có thể đứng đợi trước cửa lớn Thanh Khiếu Các, đợi Bắc Cái cùng Quách Tĩnh đi đến.

.......

Bắc Cái một tiếng long ngâm kinh động đến Hoàng Dược Sư sau đó liền yên lặng mà đợi, ở bên cạnh hắn Quách Tĩnh cũng không dám lên tiếng, hai chân khoanh lại ngồi sau lưng.

Quách Tĩnh càng đợi nội tâm càng có chút không yên, bản thân Quách Tĩnh vẫn còn nhớ như in lần đầu gặp Hoàng Dược Sư, đến tận bây giờ Quách Tĩnh vẫn còn sợ hãi.

Quách Tĩnh thật ra không biết bất cứ thông tin gì về Hoàng Dược Sư, sẽ không có ai kể về Hoàng Dược Sư cho hắn nghe dù sao Hoàng Dược Sư cũng là một trong ngũ bá, người thường sẽ không dám bàn luận về ông, từ đó Quách Tĩnh cũng chỉ biết Hoàng Dược Sư là Đào Hoa Đảo Chủ, là một trong những người mạnh nhất thiên hạ mà thôi.

Đến khi rừng hoa đào nhẹ rung, Bắc Cái lập tức hướng mắt về phương hướng Đào Hoa Trận biến động sau đó đứng lên, Quách Tĩnh cũng liền bắt chước mà đứng lên theo.

Hắn nhìn thấy từng cánh đào rung động, sau đó một thân ảnh mờ mờ ảo ảo xuất hiện, khi nhìn thấy thân ảnh này ánh mắt Quách Tĩnh liền trở thành thật to, thật tròn.

Quách Tĩnh quá đỗi ngạc nhiên, hắn tuyệt không ngờ lại gặp Hoàng Dung.

Quác Tĩnh thật sự không biết, Hoàng Dung là con gái của Hoàng Dược Sư.

Tại cái thế giới này, vì sự xuất hiện của Vô Song dẫn đến Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung cũng không có quan hệ gì quá mức đặc biệt.

Quách Tĩnh nói thích đương nhiên thích Hoàng Dung nhưng chỉ dừng lại ở thưởng thức dung mạo của nàng, chỉ dừng ở mức thưởng thức cái đẹp đồng thời qua một thời gian đi cùng nhau, Quách Tĩnh coi Hoàng Dung như muội muội, coi Vô Song như huynh đệ vậy.

Nữ nhân của huynh đệ, Quách Tĩnh nhất định sẽ không có tơ tưởng gì.

Thật ra... tại thế giới này, cho dù không có Hoàng Dung, bản thân Quách Tĩnh chưa chắc đã kém đi chỗ nào.

Đầu tiên Song Thủ Hổ Bác, Không Minh Quyền, Hàng Long Thập Bát Chưởng hay cả Cửu Âm Chân Kinh thì Vô Song cũng đều có thể trả đủ cho Quách Tĩnh, về mặt sở học Quách Tĩnh cũng không kém bao nhiêu thậm chí rất có thể Quách Tĩnh được chọn làm truyền nhân Toàn Chân Giáo, hoàn toàn có khả năng kế thừa cả y bát của Vương Trùng Dương, đấy là còn chưa kể đời này Quách Tĩnh có một vị đại ca cực kỳ ghê ghớm – Bắc Kiều Phong.

Nếu không yêu Hoàng Dung, tương lai Quách Tĩnh tất nhiên trở về đại mạc, ở bên cạnh Hoa Tranh, với cái thân phận phò mã Mông Cổ, hắn sau này liền sẽ không phải tự sát tại Tương Dương Thành, đây là điều chắc chắn.

Sự xuất hiện của Vô Song, vô tình thay đổi luôn tương lai của Quách Tĩnh, ai mà biết được?, tương lai tại cái thế giới này Quách Tĩnh thậm chí có thể giúp Thiết Mộc Chân đánh vào Trung Nguyên, tất nhiên nếu như vậy Vô Song lại càng vui vẻ, hắn càng sẽ đi ủng hộ một hai.

.......


Quách Tĩnh đã rất lâu không thấy Hoàng Dung, hắn lúc này kinh ngạc đến không khép miệng được.

Hoàng Dung bước tới, nhìn thấy Quách Tĩnh cùng Bắc Cái, nàng nở nụ cười tươi như những đóa hoa đào nở rộ.

“Thất Công tốt “.

“Quách đại ca đã lâu không gặp, để Dung nhi dẫn Quách đại ca cùng Thất Công nhập đảo”.

Hồng Thất Công nhìn Hoàng Dung mỉm cười, ông cũng cười theo bất quá thân hình Hồng Thất Công rất nhanh tiến lên, bước về phía Hoàng Dung sau đó cúi thấp đầu xuống thì thầm vào tai nàng.
“Khụ khụ... cho lão phu hỏi một chút, tiểu tử kia có ở đây không?”.

Hoàng Dung đương nhiên biết Hồng Thất Công muốn nhắc đến ai, nghĩ đến Vô Song đánh bại Hòng Thất Công rồi lại đánh bại cả Âu Dương Phong, trong mắt nàng không che được sự tự hào.

Đây chính là nam nhân của nàng, nam nhân của nàng đã cường đại đến mức có thể sánh ngang cùng ngũ bá đương thời.

“Thất Công, Vô Song ca ca đương nhiên có mặt trên đảo, ca ca đang đợi Thất Công cùng cả Quách đại ca”.

Quách Tĩnh ở bên nghe thấy, liền cười lớn.

“Vô Song huynh đệ cũng ở đây?, tốt quá rồi, Dung nhi ngươi dẫn ta đến gặp Vô Song huynh đệ đi”.

Bắc Cái thì triệt để im lặng, hắn có cảm giác Quách Tĩnh quá ngốc, ngốc đến mức một ngày bị người khác bán chỉ sợ vẫn vui vẻ vì người ta đếm tiền.

Bắc Cái đối với việc Quách Tĩnh quen biết cả Hoàng Dung cùng Vô Song có chút bất ngờ nhưng cũng đã đoán từ trước, nếu Vô Song không quen Quách Tĩnh thì vì cái gì lại muốn Quách Tĩnh đặt chân lên Đào Hoa Đảo?.

Về phần Vô Song ư?, theo Bắc Cái nhìn bản thân Quách Tĩnh hoàn toàn coi Vô Song là huynh đệ nhưng mà Vô Song có coi Quách Tĩnh là huynh đệ không thì lại là một chuyện khác.

Bảo Vô Song là người tốt?, Bắc Cái chắc chắn sẽ không tin.

Không hiểu tại sao, mỗi lần nhớ về trận chiến với Vô Song, Bắc Cái luôn có dự cảm không tốt, thậm chí càng nghĩ về Vô Song, ông càng cảm nhận được một loại lực lượng tà ác, cái cảm giác này làm Bắc Cái thực sự rất đề phòng Vô Song.

Bắc Cái rốt cuộc thở dài một hơi, giờ phút này ông có nói gì cũng không ai tin, ông cũng không có gì chứng minh Vô Song là kẻ ác, ông mang Quách Tĩnh lên Đào Hoa Đảo âu cũng là do đánh cuộc thua người, điều Bắc Cái quan tâm nhất hiện nay chính là mang được Quách Tĩnh hoàn hảo rời khỏi Đào Hoa Đảo.

Hai người một đường cẩn thận đi theo Hoàng Dung, vượt qua Đào Hoa Trận, vượt qua Thí Kiếm Đình rồi lại vượt qua một Đào Hoa Trận khác, rốt cuộc dần dần đi tới nơi Vô Song đợi từ trước – Thanh Khiếu Các.

Vô Song vừa phát hiện ra Bắc Cái cùng Quách Tĩnh lập tức cười lớn.

“Quách Tĩnh”.

“Thất Công”.

Bắc Cái đang đi theo sau lưng Hoàng Dung, nghe hai tiếng ‘Thất Công’ của Vô Song mà lạnh hết cả người, lúc Vô Song ra tay đâu có dễ nói chuyện như vậy?.

Quách Tĩnh vừa thấy Vô Song, cũng không nghĩ gì nhiều vui mừng quá đỗi mà tiến đến.

Đã có gần 3 tháng, Quách Tĩnh không nhìn thấy Vô Song rồi, hắn còn tưởng lạc mất người huynh đệ này.

“Vô Song đệ “.
Quách Tĩnh lao tới, hai tay dang ra ôm lấy Vô Song, động tác này của hắn lập tức khiến Vô Song hắn nhíu mày.

Nếu là nữ nhân xinh đẹp muốn ôm hắn, hắn đương nhiên vui vẻ nhưng mà đây là Quách Tĩnh a?, một đại nam nhân mặt mày đầy kích động lao đến ôm mình, Vô Song thật sự có xúc động tặng Quách Tĩnh một chiêu Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Cũng may Vô Song dù sao cũng không có ác cảm quá lớn với Quách Tĩnh, Quách Tĩnh cũng không phải Âu Dương Khắc, Vô Song miễn cưỡng nhếch miệng, dùng hai tay vỗ vỗ vào tấm lưng của Quách Tĩnh.

“Được rồi được rồi, cũng không có gì, không cần kích động như vậy”.

Quách Tĩnh sau một hồi mới buông Vô Song ra, dùng tay gãi đầu với nụ cười khờ khạo đặc trưng.

“Vô Song đệ, ta lần này thực sự rất vui gặp được ngươi, còn gặp cả Dung nhi nữa, ngươi không biết lúc ta lên Đào Hoa Đảo, ta là sợ như thế nào đâu”.

Vô Song đối với Quách Tĩnh cười cười, hắn đương nhiên hiểu Quách Tĩnh tại sao lại sợ, về phần Hoàng Dung cũng mỉm cười, nàng không hiểu Quách Tĩnh tại sao lại sợ nhưng mà 8 phần ‘hung danh’ của phụ thân dọa sợ Quách Tĩnh.

“Quách đại ca ngươi yên tâm đi, ngươi ở trên Đào Hoa Đảo tất nhiên là thượng khách, Đào Hoa Đảo là của phụ thân ta, có ta ở đây ta nhất định đảm bảo ngươi không có việc gì”.

Quách Tĩnh khuôn mặt tươi cười, gật mạnh đầu.

Theo hắn nghĩ, hắn đúng là rất sợ Hoàng Dược Sư bất quá có Hoàng Dung cùng Vô Song đều là người quen lại thêm Hồng Thất Công sau lưng, Quách Tĩnh chuyến này lên Đào Hoa Đảo cũng có thể coi là an toàn đi?.

.......

Quách Tĩnh cùng Hồng Thất Công lên đảo cũng giống với Âu Dương Phong cùng Âu Dương Khắc, thân phận đều là thượng khách.

Theo Ách Bộc dẫn đường tiến về phòng nghỉ ngơi sau đó Hoàng Dung lại cho người xuống trù phòng chuẩn bị món ăn, chuẩn bị nước tắm tẩy rửa cho hai người.

Nhìn Quách Tĩnh cùng Hồng Thất Công theo Ách Bộc rời đi, Hoàng Dung ánh mắt chớp động.

“Vô Song ca ca, ca đang nghĩ gì?”.

Ở bên cạnh Hoàng Dung, Vô Song mỉm cười.

“Đợi Quách Tĩnh cùng Bắc Cái hai người nghỉ ngơi một ngày tẩy rửa phong trần sau đó chúng ta liền hành động thôi”.

“Muội, ta cùng Quách Tĩnh đến gặp Lão Ngoan Đồng một chút”.

Nhắc đến Lão Ngoan Đồng, vẻ mặt Hoàng Dung mới bừng tỉnh.

“Vô Song ca ca, Dung nhi quên mất, ngày hôm đó Vương tiền bối không phải là muốn đưa Quách đại ca lên Đào Hoa Đảo gặp Lão Ngoan Đồng sao?”.

Vô Song cười cười, thản nhiên gật đầu chỉ là trong lòng hắn có chút gánh nặng.

Đối với Vô Song, võ công ở trong thế giới này đã đủ rồi.

Võ công trong thiên hạ có thể làm hắn hứng thú rốt cuộc cũng chỉ còn Cửu Âm Chân Kinh.

Hắn còn chưa quên, khi hắn lấy được Cửu Âm Chân Kinh, khi hắn có thể từ hai đan điền của bản thân, từ Đạo Thể của chính mình, từu ý niệm của Cửu Âm Chân Kinh mà đạt đến Cực cảnh, khi đó hắn liền theo Tây Thi tiến về Phật Sơn.

Chuyến đi Phật Sơn nguy hiểm thế nào hắn cũng không rõ, hắn chỉ biết... rất có thể sau khi hoàn thành chuyến đi này, hắn sẽ trở về, trở về nơi thuộc về hắn.

Nếu hắn trở về... Dung nhi phải làm thế nào đây?.

Hắn vẫn chưa thật sự nghĩ ra cách, để Dung nhi chấp nhận đi theo hắn, chấp nhận rời bỏ cái thế giới này.

Một việc quan trọng nữa... thế giới của Vô Song có một vị Hoàng Dung khác, người được gọi là Quách phu nhân.

Vậy nếu Hoàng Dung theo hắn về thế giới kia, nàng cùng Quách phu nhân rốt cuộc sẽ thế nào?.

Càng nghĩ, Vô Song càng thấy đau đầu, hắn không khỏi cười khổ, đưa tay di di vầng trán.

Lúc này hắn cũng chỉ biết đi đến đâu tính đến đó, tương lai trước mặt thật sự không cách nào dự tính.

Quyển 2 - Chương 217: Cửu Âm Chân Kinh (6)

Chu Bá Thông ở trên Đào Hoa Đảo có một địa vị tương đối khó nói rõ.

Thứ nhất, Hoàng Dược Sư tuyệt đối không thích Chu Bá Thông.

Thứ hai, Hoàng Dược Sư tuyệt đối cũng không dám chân chính giết Chu Bá Thông.

Từ hai nguyên nhân này mới có chuyện Hoàng Dược Sư thường xuyên sử dụng một khúc Bích Hải Triều Sinh tới tra tấn người này.

Hoàng Dược Sư vì cái chết của Phùng Hành, tâm tính đã có rất nhiều biến đổi hơn nữa ông hận Cửu Âm Chân Kinh cũng hận Chu Bá Thông.

Cửu Âm Chân Kinh sao có thể so sánh với Phùng Hành?, về phần kẻ mang Cửu Âm Chân Kinh lên Đào Hoa Đảo thì lại càng đáng chết.

Không nói đến đúng sai của hai bên, nếu Chu Bá Thông sau việc đó rời khỏi Đào Hoa Đảo, tất nhiên không có việc gì xảy ra nhưng mà ai bảo hắn bị giam trên đảo đây?.

Hoàng Dược Sư đã không có thiện cảm với Chu Bá Thông, lại ngày nào cũng nhìn thấy kẻ này lòng tất sinh ra chán ghét, chán ghét tích tụ nhiều năm thậm chí sát tâm cũng có, đáng tiếc Hoàng Dược Sư làm người vẫn có lý trí.

Giết Chu Bá Thông thứ nhất bản thân ông cũng là không đúng, thứ hai Vương Trùng Dương còn chưa có chết, chỉ càn Vương Trùng Dương chưa có chết thiên hạ này không ai dám làm gì Chu Bá Thông.

Thực lực của Vương Trùng Dương thế nào không ai cần phải nói nữa có điều bằng vào thực lực của Vương Trùng Dương cũng chưa hẳn có thể độc bộ thiên hạ.

Thiên hạ còn Hiệp Khách Đảo, còn Tiêu Dao Tam Tiên thậm chí còn Thiếu Lâm Tự tuy nhiên Vương Trùng Dương hiện nay không giống trong nguyên tác, bên cạnh Vương Trùng Dương còn có Lâm Triều Anh.

Lâm Triều Anh là một nữ nhân rất giỏi, nàng đại diện cho võ, Phùng Hành liền đại diện cho văn.

Đương thời ngũ bá ngoại trừ Vương Trùng Dương ra cũng không ai có tự tin mình mạnh hơn Lâm Triều Anh.

Tất nhiên tổ hợp Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh muốn thiên hạ vô địch vẫn còn chưa được chỉ là Lâm Triều Anh sáng tạo ra một bộ kiếm pháp gọi là Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp, khi kết hợp cùng Toàn Chân Kiếm Pháp của Vương Trùng Dương liền chân chính trở thành Song Kiếm Hợp Bích, toàn bộ thiên hạ từ đó cũng đều công nhận đây là tổ hợp đôi mạnh nhất.

Song Kiếm Hợp Bích, tình ý tương giao, tâm ý tương thông, trở thành kiếm pháp hoàn mỹ nhất thiên hạ, căn bản không có điểm yếu.

Hoàng Dược Sư tự ngạo hơn nữa cũng biết, ông nhất định vẫn sẽ bị Vương Trùng Dương ép xuống một đầu.

Hoàng Dược Sư tinh thông trận pháp, cái này không giả nhưng Vương Trùng Dương cũng tinh thông trận pháp, tinh thông cơ quan trận.

Thành tựu của Vương Trùng Dương để lại cho hậu thế rất ít nhưng bất kể là Bắc Đẩu thất Tinh Trận hay nguyên toàn bộ cơ quan mật đạo trong Cổ Mộ đều đã thể hiện tài năng của Vương Trùng Dương.

Thiên hạ không chỉ mình Hoàng Dược Sư tinh thông cơ quan, trận pháp.

Vương Trùng Dương kể cả bị vây trong Đào Hoa Trận, không mất quá nhiều thời gian vị Trùng Dương Chân Nhân này vẫn sẽ đi ra ngoài được.

.......

Hoàng Dược Sư không thích Chu Bá Thông, không thích bất cứ đạo sĩ mũi trâu nào trong Toàn Chân Giáo cũng không thích Vương Trùng Dương bất quá đối với Vương Trùng Dương, Hoàng Dược Sư còn thật sự bội phục.

Sự bội phục này đến từ ưu việt của Vương Trùng Dương trong cùng thế hệ, cùng thế hệ này ngay cả Hoàng Dược Sư cũng cảm thấy mình không tài nào so được với Vương Trùng Dương tuy nhiên khi Vô Song xuất hiện thì khác, Hoàng Dược Sư thậm chí tin tưởng Vô Song rất nhanh có thể vượt qua Vương Trùng Dương.

Lúc này khi nghe đến việc Vương Trùng Dương muốn mang Quách Tĩnh trở thành người gánh vác Toàn Chân Giáo thế hệ này, ánh mắt Hoàng Dược Sư liền lóe lên.

Quách Tĩnh thế nào bản thân Hoàng Dược Sư lười để ý nhưng ông hiểu được, nếu Vương Trùng Dương muốn Quách Tĩnh đến gặp Chu Bá Thông thì tuyệt đối không chỉ vì tuyệt học Toàn Chân Giáo mà còn là vì Cửu Âm Chân Kinh.

Sự xuất hiện của Quách Tĩnh làm Hoàng Dược Sư nhớ đến Cửu Âm Chân Kinh, môn tuyệt học mà Hoàng Dược Sư từ lâu đã không muốn nhìn, một tuyệt học khiến Đào Hoa Đảo... không còn là Đào Hoa Đảo.

Cửu Âm Chân Kinh đáng sợ thế nào, Hoàng Dược Sư tất nhiên hiểu rõ.

Ông không quan tâm Quách Tĩnh sau khi đạt Cửu Âm Chân Kinh sẽ được cái gì, ông lúc này lại nghĩ đến, nếu Vô Song đạt được Cửu Âm Chân Kiinh thì sẽ được cái gì.

Trước đây, Vương Trùng Dương muốn Hoàng Dược Sư trợ giúp, mang theo cả Nam Đế, Bắc Cái cùng Lâm Triều Anh đến Phật Sơn.

Hoàng Dược Sư hiện nay lại cảm thấy, tại sao mình phải đi cùng Vương Trùng Dương?, không phải còn có Vô Song sao?.

Vô Song hiện nay thực lực thua kém Vương Trùng Dương rất nhiều nhưng không có nghĩa là không cách nào vượt qua.

Muốn vượt qua Vương Trùng Dương bản thân Vô Song còn phải mất một khoảng thời gian rất dài, phải đi một quãng đường rất xa nhưng Cửu Âm Chân Kinh có thể phần nào rút ngắn những thứ đó.

Phật Sơn rốt cuộc có thứ gì?, có thứ gì để tất cả cao thủ trong thiên hạ đều muốn hướng về?.

Có người nói Phật Sơn có tuyệt thế võ công.


Có người nói Phật Sơn có tuyệt thế thần binh.

Có người nói Phật Sơn có núi vàng núi bạc, tài bảo vô biên.

Có người nói... Phật Sơn là đường thông đến cõi âm tào địa phủ... là nơi có thể kết nối với người chết.

Có người nói... Phật Sơn chứa bí mật trường sinh bất tử.... chỉ cần nắm giữ được bí mật này liền có thể trường thọ cùng trời đất.

Phật Sơn vốn là chốn thiêng, là thánh địa của Phật môn nhưng hiện tại âm khí bao trùm, ma vật hoành hành, toàn Phật Sơn này xuất hiện một loại lực lượng kỳ dị có thể ảnh hưởng đến tâm trí của người khác.

Không chỉ ảnh hưởng một vùng xung quanh Phật Sơn, nó ảnh hưởng một giới.

Không ai biết Phật Sơn thật sự có cái gì nhưng chỉ cần là thứ bọn họ muốn bọn họ liền tin tưởng Phật Sơn có.

Hoàng Dược Sư không rõ Phật Sơn có gì, cũng không rõ tại sao Vương Trùng Dương muốn đến Phật Sơn nhưng mà trong lòng Hoàng Dược Sư nguyện tin tưởng, tin tưởng Phật Sơn có thể kết nối với người chết, có cất chứa bí mật hồi sinh người chết.
Nghĩ đến Phật Sơn, cho dù là Hoàng Dược Sư cũng không thể kìm lòng, không thể bình tĩnh.

Phật Sơn chưa đến thời điểm mở ra bất quá từng ngày từng ngày, từng phút từng giây nó tạo ra một ma niệm bao trùm thiên địa.

Chỉ cần là người có năng lực, tất bị Phật Sơn kéo đến, chỉ trừ khi bản thân không còn tạp niệm, triệt để thoát ra khỏi nhân quả tuần hoàn, không nghĩ về quá khứ, không sống trong thực tại, không hướng về tương lai, vô dục vô cầu, vô lo vô nghĩ, chỉ có như vậy mới có thể không bị Phật Sơn đả động.

Loại người bên trên, đã không còn được gọi là con người nữa, chỉ có người chết mới có thể thật sự đoạn tuyệt hồng trần, thiên hạ này bất kể là A Thanh hay Tây Thi rốt cuộc vẫn cứ bị Phật Sơn hấp dẫn, bất kể nguyên do nào, bọn họ vẫn phải hướng về Phật Sơn.

“Cửu Âm Chân Kinh... Cửu Âm Chân Kinh a”.

Thở ra một hơi, nghĩ đến Cửu Âm Chân Kinh, Hoàng Dược Sư rốt cuộc đứng lên, quay đầu trở về.

.........

Hoàng Dược Sư nghĩ gì hay làm gì, không ai biết, lúc này sau khi Hồng Thất Công cùng Quách Tĩnh lên đảo được một ngày, tại Thí Kiếm Đình trong rừng hoa đào Quách Tĩnh cùng Vô Song đang đối chiêu với nhau.

Tất nhiên đây đơn thuần chỉ là luận bàn, đơn thuần đến mức không thể đơn thuần hơn.

Vô Song hiện tại muốn giết chết Quách Tĩnh chỉ cần một chiêu nửa thức, chỉ cần hắn vận dụng Mị Ảnh Thân Pháp, hắn tất nhiên có thể thần không biết quỷ không hay mà tiễn Quách Tĩnh về trời.

Hai người đứng ở một khoảng đất trống, xung quanh ngoại trừ hoa đào cũng chỉ có hoa đào, thân ảnh cả hai liền cuốn lấy nhau.

Quách Tĩnh so với vài tháng trước quả thật đã mạnh hơn rất nhiều nhưng Vô Song vẫn có thể nhìn ra vô số sơ hở của hắn bất quá một bộ Hàng Long mà Quách Tĩnh đánh ra quả thật có vài phần chân tài thực học.

Quách Tĩnh một tay kéo về, một tay đánh ra, miệng cười lớn đầy sảng khoái.

“Vô Song huynh đệ cẩn thận, Chấn Kinh Bách Lý”.

Vô Song thấy vậy cũng là cười lớn, cánh tay hoa lên tùy tiện đánh ra một Huyền Âm Chưởng.

Một chưởng đối một chưởng, lập tức đánh tan Chấn Kinh Bách Lý của Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh thấy vậy cũng không lo lắng hay ưu phiền gì, thân hình một chuyển lại hướng về Vô Song mà ra chiêu.

“Hồng Tiệm Vu Lục”.

Lại một chiêu nửa trong Hàng Long, lần này tốc độ của Quách Tĩnh rõ ràng nhanh hơn, cánh tay vậy mà còn xuất hiện cả hư ảnh, một chưởng đánh ra có mấy phần khí thế cao thủ.

Vô Song cũng không tránh không né, hắn lựa chọn trực tiếp đưa tay ra, dùng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ bắt lấy cổ tay Quách Tĩnh, tựa thế mà đẩy hắn ra sau đó chân đạp bộ pháp bất ngờ vòng ra sau Quách Tĩnh.

Một chưởng đưa ra đặt nhẹ lên ngực Quách Tĩnh, Quách Tĩnh cứ như vậy mà ngã ngồi xuống.

“Ha ha, Vô Song huynh đệ, ngươi thực sự cực kỳ lợi hại, lúc trước ta không biết ngươi lợi hại bao nhiêu nhưng mà không ngờ hiện tại vẫn hoàn toàn không phải đối thủ của ngươi”.

Vô Song nghe vậy chỉ cười cười, một tay đưa ra rồi nắm lấy tay Quách Tĩnh, đưa hắn đứng dậy.

“Cũng không cần tự ti như vậy, so với trước đây ngươi mạnh hơn ít nhất là 5 lần, thực lực tăng tiến như vậy tiền đồ vô lượng a”.

Quách Tĩnh được Vô Song khen liền gãi gãi đầu, bộ dáng có chút ngốc sau đó thở ra một hơi.
“Đây cũng là Kiều đại ca có công chỉ điểm bất quá tư chất của ta không tốt, vẫn chưa thể học được một phần bản sự của Kiều đại ca”.

Vô Song nhíu mày một chút rồi lắc đầu.

“Quách Tĩnh, ngươi phải tin vào bản thân mình, sau này ngươi có thể sẽ không dưới Kiều Phong”.

Quách Tĩnh quả thực rất thiếu tự tin với bản thân, lại nghĩ đến mình cùng đại ca Kiều Phong liền chỉ có thể cười khổ.

“Không cần khen ngợi ta, ta còn tự biết mình, chỉ có loại người như Vô Song huynh đệ ngươi mới có thể so sánh với Kiều Phong đại ca, về phần ta sao có thể chứ?”.

Quách Tĩnh chưa nhìn đời quá nhiều. vừa mới tiến vào trung nguyên lại gặp loại biến thái yêu nghiệt như Vô Song cùng Kiều Phong, quả thực rất khó có được tự tin thuộc về mình.

Nghĩ đến điểm này, Vô Song đối với Quách Tĩnh khẽ mỉm cười.

“Quách Tĩnh, ngươi trên người có mang theo bí tịch Không Minh Quyền không?”.

Quách Tĩnh nghe Vô Song nhắc đến liền sững người một chút rồi gật đầu.

“Đương nhiên là có mang theo bất quá Không Minh Quyền ta thật sự còn chưa có luyện qua, dù sao với tư chất của ta luyện một môn võ công thành thục cũng không biết năm nào tháng nào”.

“Ta vốn muốn luyện Không Minh Quyền nhưng tại ta quá ngu dốt, có nhiều chỗ không hiểu dẫn đến khó mà luyện thành, sau này gặp đại ca, đại ca liền tự mình chỉ điểm cho ta Hàng Long Thập Bát Chưởng, có đại ca chỉ điểm liền dễ hơn tự học nhiều, ta... sau đó liền học Hàng Long, không có đụng đến Không Minh Quyền”.

Vô Song cũng sẽ không trách gì Quách Tĩnh, chỉ thản nhiên gật đầu.

“Lần này ta đến Đào Hoa Đảo vốn là hỏi cưới Dung nhi, hôn sự của ta cùng Dung nhi rốt cuộc cũng được Hoàng đảo chủ chấp nhận rồi nhưng mà ta còn chưa quên đến lần ở tưu lâu hôm đó, không phải Dung nhi đã hứa mang ngươi lền đảo gặp Chu Bá Thông sao?”.

“Huynh đệ, chuẩn bị chưa?, ta dẫn ngươi đi gặp Lão Ngoan Đồng – Chu Bá Thông đi?”.

Quách Tĩnh một lần nữa sững người lại, sau đó lại nhớ đến Vương tiền bối, nghĩ đến Toàn Chân GIáo.

“Cái này không tốt lắm đâu, hôm đó Vương tiền bối hỏi ta có muốn làm môn hạ Toàn Chân Giáo hay không, ta liền đã lắc đầu tư chối “.

“Lúc này... nếu mang Không Minh Quyền đến gặp Chu lão nhân gia, người ta tưởng ta là truyền nhân Toàn Chân Giáo thì sao?, như vậy quả thực không tốt”.

Vô Song triệt để không hiểu Quách Tĩnh nghĩ thế nào, một tay đưa ra động tác cực nhanh mà gõ lấy đầu hắn.

“Ngươi là đồ ngốc đúng không, ngươi đã học Hàng Long Thập Bát Chưởng của Kiều Phong vậy chẳng hóa ra là ngươi là truyền nhân Cái Bang sao?”.

“Việc này cũng không có gì, không phải trước đây Đan Dương Tử - Mã Ngọc cũng dạy qua ngươi sao?, Mã Ngọc ông ta cũng không ép ngươi đến Toàn Chân Giáo a?”.

“Đây chỉ là tiền bối chỉ điểm vãn bối mà thôi, cơ hội trăm năm có một, có gì mà không đi?”.

Quách Tĩnh nghe đến đây liền bỏ qua lo lắng, rốt cuộc gật đầu.

“Được, Vô Song huynh đệ, ngươi dẫn ta đến chỗ Chu tiền bối đi, dù sao Vương tiền bối hôm đó cũng muốn ta giao Không Minh Quyền cho Chu tiền bối, kể cả tư chất của ta không được thì coi như vật quy nguyên chủ vậy”.

Vô Song ở bên cạnh liền cười lớn, cơ hội không biết bao nhiêu người mơ tưởng, Quách Tĩnh vẫn thật thà như vậy, lo trước lo sau?.

Nhẹ vỗ vai Quách Tĩnh, hắn vẫn là thản nhiên dẫn đường cho đối phương.

Ngay lúc Vô Song dẫn Quách Tĩnh về thạch quật giam giữ Chu Bá Thông bất chợt một khúc nhạc vang lên.

Quách Tĩnh lỗ tai khẽ động, cảm nhận được bản nhạc này nội tâm liền thản nhiên hơn không ít,khuôn mặt bất giác cười cười.

“Tiếng nhạc này nghe thật êm tai a?”.

Quách Tĩnh nói xong mới phát hiện ra Vô Song không đúng, Vô Song đang đứng chôn chân ở đó, cả người khẽ rung lên, trên người lấm tấm mồ hôi.

“Vô Song huynh đệ, ngươi... ngươi bị sao vậy?”.

Quách Tĩnh vốn muốn chạm vào người Vô Song nhưng mà thấy cơ thể Vô Song quá mức run rẩy, hắn lại có chút không dám.

Vô Song hiện tại rõ ràng không thoải mái cho lắm, khú nhạc này vang lên, Vô Song liền phải cắn răng chịu đựng, trong lòng âm thầm sợ hãi.

“Bích Hải Triều Sinh Khúc?, không ngờ khúc nhạc này của nhạc phụ lại bá đạo như vậy”.

Bích Hải Triều Sinh Khúc, vượt qua nội công, đánh vào tà niệm.

Tà niệm... hay nói đúng hơn là dục niệm.

Dục niệm thứ này Vô Sogn đương nhiên có hơn nữa còn rất nặng.

Dục niệm càng lớn, bị Bích Hải Triều Sinh Khúc ảnh hưởng càng mạnh.

Dục niệm của Vô Song còn lớn hơn cả Chu Bá Thông, ảnh hưởng của khúc nhạc này đối với hắn phi thường phi thường cường đại.

Hắn quả thực có chút không hiểu, cha vợ đang tính cái gì đây?.

Quyển 2 - Chương 228: Cửu Âm Chân Kinh (7)

Một khúc Bích Hải Triều Sinh đối với Quách Tĩnh căn bản không có tác dụng, Quách Tĩnh thậm chí cảm thấy dễ nghe vô cùng bởi dục niệm của Quách Tĩnh vốn không lớn thậm chí căn bản... không có.

Đến cả Hoàng Dung xinh đẹp như tiên mà Quách Tĩnh còn có thể nhịn được đến cuối cùng, còn có thể nhất mực không bước qua làn ranh cuối cùng thì quá đủ để biết dục niệm của Quách Tĩnh thấp đến đâu.

Dục niệm cao hay thấp không liên quan đến người tốt hay người xấu nhưng mà nó liên quan rất lớn đến sức ảnh hưởng của Bích Hải Triều Sinh Khúc.

Khác với Quách Tĩnh còn không hiểu chuyện gì xảy ra, Vô Song âm thầm cắn răng mà khoanh chân ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi sau đó tiến vào trạng thái ngưng thần, hắn thậm chí còn không có thời gian đi để ý Quách Tĩnh.

Vô Song từ Yến Kinh trở về cũng liền sở hữu được một một quyển kinh văn tiếng Phạn, hắn từ trước đến nay không tin thần, không tin phật bất quá kiếp trước lớn lên trong chùa, kinh nghiệm niệm kinh cũng không thiếu.

Vô Song ngồi đó, khóe miệng mấp máy mà niệm Diệu Pháp Liên Hoa Kinh.

Diệu Pháp Niêm Hoa Kinh thật sự khổng hổ là cổ kinh chữ phạn, công dụng của nó vẫn là rất lớn.

Mượn Diệu Pháp Niêm Hoa Kinh, Vô Song toàn tâm toàn ý niệm kinh liền có thể đè được âm thanh của Bích Hải Triều Sinh Khúc, hắn bắt đầu cảm thấy trên người dễ chịu hơn không ít.

Dĩ nhiên dễ chịu thì dễ chịu, chỉ cần Vô Song dừng niệm kinh hắn rất có thể lại phải gánh chịu Bích Hải Triều Sinh Khúc công kích.

Ở bên cạnh Vô Song bản thân Quách Tĩnh không hiểu chuyện gì xảy ra, lại nghĩ Vô Song bị tẩu hỏa nhập ma, lập tức lo lắng không thôi.

“Chết rồi làm sao bây giờ?, Vô Song huynh đệ cả người mồ hôi nhễ nhại, thân thể lại liên tục run rẩy, với võ công của huynh đệ không thể đột nhiên ngã bệnh như vậy được, chẳng lẽ là tẩu hỏa nhập ma?”.

Quách Tĩnh nhìn nhìn một lúc, vẻ mặt càng ngày càng lo lắng, lập tức hô lên.

“Có ai không, có ai không “.

Tất nhiên Quách Tĩnh có kêu rát cả cổ cũng sẽ không ai nghe tiếng.

Những người có thể nghe được là Hồng Thất Công, Âu Dương Phong, Âu Dương Khắc hay cả Bạch Tự Tại thì hiện nay đều đang ở Thanh Khiếu Các.

Xung quanh Thí Kiếm Đình cũng có vài cái ách bộc bất quá ách bộc thì làm sao nghe được tiếng hô cua Quách Tĩnh?.

Quách Tĩnh hô một lúc không ai đáp lại, trong lòng liền quýnh lên thầm nghĩ.

“Không được, nếu ta cứ để nguyên như vậy Vô Song huynh đệ chỉ sợ gặp nguy hiểm nhưng mà ta cũng không biết làm sao giúp được huynh đệ... làm thế nào bây giờ?”.

Quách Tĩnh lại nhìn xung quanh Đào Hoa Trận, ánh mắt trở nên kiên định.

Bản thân Quách Tĩnh cũng biết Hồng Thất Công đang ở Thanh Khiếu Các, theo Quách Tĩnh muốn có trợ giúp được cho Vô Song cũng chỉ có Hồng Thất Công hoặc Hoàng Dược Sư.

Quách Tĩnh lại nhìn xung quanh mình một chút, rồi lại nhìn đến Vô Song, Quách Tĩnh thật sự bắt đầu sốt ruột.

Vận dụng khinh công nhảy lên ngọn cây nhìn quanh bốn phía, thấy phía nam là biển, phía tây là núi đá trơ trụi, phía đông phía bắc đều là cây đào, năm màu xen lẫn không thấy đầu bên kia, chỉ thấy đau đầu vô cùng.

Bốn bề yên tĩnh, phóng ngút tầm mắt cũng chỉ thấy một cái đình viện để nghỉ ngơi ngoài ra chẳng có công trình kiến trúc nào cả, xung quanh không người qua lại, ở đây chỉ có mình Quách Tĩnh cùng Vô Song, có chăng chỉ là có thêm tiếng nhạc đầy ma mị kia.

“Liều, vì Vô Song huynh đệ liền phải cố gắng”.

Quách Tĩnh thuở nhỏ lớn lên ở đại mạc, ở đại mạc cũng toàn cát cùng gió, khả năng xác định phương hướng của Quách Tĩnh thật ra phi thường tốt, Quách Tĩnh dựa vào trí nhớ của mình dù sao thì Vô Song cũng đưa Quách Tĩnh từ Thanh Khiếu Các đến Thí Kiếm Đình, bản thân Quách Tĩnh suy nghĩ rất đơn giản, chỉ cần dùng ký ức cũ men theo đường xưa liền có thể tìm đến Thanh Khiếu Các.

Lại nhìn Vô Song một lần nữa, thấy Vô Song bất động ngồi đó, miệng lẩm bẩm những câu chữ mà Quách Tĩnh không thể hiểu, Quách Tĩnh lại càng xác định Vô Song bị tẩu hỏa nhập ma liền cắn răng hành động, tự mình di chuyển.

Tất nhiên Đào Hoa Đảo không phải thảo nguyên phương bắc, Quách Tĩnh muốn dùng trí nhớ để nhớ đường trên Đào Hoa Đảo hoàn toàn là điều không tưởng, chẳng bao lâu Quách Tĩnh liền đi lạc.

Tiếng nhạc vẫn cứ vang lên, không có ý tứ dừng lại, nhưng mà tiếng nhạc vốn vô cùng hay trong đầu Quách Tĩnh hiện nay đã sớm không còn được hắn để ý, Quách Tĩnh triệt để có chút loạn.

“Không xong, đi tiếp thế nào bây giờ?, nơi này quả thực quá mức kỳ quái, hơn nữa tình hình của Vô Song huynh đệ cũng không thể đợi được”.

Lại tiếp tục cắn răng chạy đi, Quách Tĩnh càng đi càng loạn, đâu đầu cũng là hoa đào như nhau, đến mức Quách Tĩnh cũng còn chẳng rõ mình đang tiến lên hay lùi lại, mọi thứ quá mức đáng sợ, khung cảnh không khác gì nhau, mười bước như một.

Cái màu trắng phớt hồng của hoa đào kia hiện nay lại cho Quách Tĩnh một sự ức chế không hề nhẹ.



“Không được, ta phải bình tĩnh, phải.. đúng rồi tiếng nhạc”.

“Có tiếng nhạc tức là có người, ta chỉ cần đi theo tiếng nhạc nhất định có thể thấy người”.

Nghĩ tới đây Quách Tĩnh dùng một tay lau mồ hôi, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng, chậm rãi đi theo hướng âm thanh phát ra.

Đường đi cũng tuyệt chẳng dễ dàng gì, có lúc đường đi cắt ngang, nhưng tiếng tiêu vẫn ở trước mặt, thậm chí không thấy đường mà đi.

Quách Tĩnh làm người không thông minh nhưng lại cực kỳ kiên định, nghĩ đến mình lạc đường, nghĩ đến huynh đệ đang tẩu hỏa nhập ma, Quách Tĩnh liền mặc kệ có đường hay không mà đi theo tiếng tiêu, gặp lúc không có đường đi thì nhảy lên cây đi tiếp, quả nhiên càng đi tiếng tiêu càng rõ.

Quách Tĩnh càng đi càng mau, qua một khúc quanh, sau đó trong mắt hắn vậy mà thật sự hiện lên một con đường nhỏ.Quách Tĩnh vui mừng quá đỗi, lại vận thân pháp quyết định gia tăng tốc độ, theo hắn càng di chuyển tiếng tiêu càng biến ảo chợt cao chợt thấp, chợt phía trước chợt phía sau, lúc tưởng phía đông thì lại là phía tây, lúc tưởng phía tây thì lại là phía nam, Quách Tĩnh dẫn dần có chút luống cuống.

“Người thổi tiêu quả thực kỳ quái”.

Cắn răng một cái, Quách Tĩnh lại làm ra quyết định.

“Không sao không sao, tiếng tiêu thay đổi nhưng đường vẫn còn đây, đi men theo đường này biết đâu dẫn ra chỗ có người?”.

Càng nghĩ càng đinh ninh mình làm đúng, Quách Tĩnh tiến thẳng theo con đường mòn, sau đó một mực bám sát, chẳng bao lâu hắn lại nhìn thấy một sơn động, xung quanh là vách núi cùng rừng hoa đào bất tận.

Thấy có sơn động, bản năng Quách Tĩnh càng nghĩ rằng có người lập tức tiến vào bên trong sơn động.

Sơn động này cũng không tối, sơn động rất cao hơn nữa những tia sáng mặt trời trực tiếp có thể xuyên qua vách đá mà chiếu xuống đây, chiếu sáng toàn bộ sơn động.

Sơn động cũng có một hồ nước nhỏ, bốn phía cỏ cây um tùm thoạt nhìn tràn đầy sức sống.

Cứ bước vào sơn động, rất nhanh đập vào mắt Quách Tĩnh là một lão nhân hai chân khoanh trân mỏm đá lớn, lão nhân này động tác cực kỳ giống Vô Song chỉ khác là miệng Vô Song lẩm bẩm còn lão nhân này thì không.

Cả người toát ra mồ hôi lạnh, thân thể cứ liên tục run lên.

Quách Tĩnh thấy vậy liền hoảng hốt vô cùng.

“Chẳng nhẽ vị tiền bối này cũng là tẩu hỏa nhập ma? “.

Quách Tĩnh bắt đầu thấy sợ hòn đảo này thậm chí hắn nghĩ hòn đảo này bị ma ám, mang theo sự kiên cường của tuổi trẻ cùng sự tò mò, Quách Tĩnh phi thân mà nhảy lên trên tảng đá lớn, hắn muốn nhìn rõ lão nhân này một chút.

Người này ngồi xếp bằng, tóc dài xõa tới đất, mi dài râu dài, mũi miệng đều bị che khuất.

Lão nhân này tay trái ôm ngực, tay phải đặt trên lưng, động tác này Quách Tỉnh liền cảm thấy vô cùng quen thuộc, khuôn mặt đờ ra một lúc liền nhận ra tư thế tu tập nội công này.

Năm xưa Đan Dương tử Mã Ngọc từng dạy cho hắn trên dốc núi dựng đứng ở Mông Cổ, đây chính là yếu quyết thu liễm tinh thần, chỉ cần luyện thành thì bất kể là sấm chớp ầm ầm, đê vỡ núi sụt cũng như không nghe không thấy.

Đây là công phu tu tâm dưỡng tính của huyền môn hay nói trắng ra là của Toàn Chân Giáo, phát hiện lão nhân lại biết công phu Toàn Chân Giáo, Quách Tĩnh liền cảm thấy khó hiểu.

Quách Tĩnh hiện nay có ngốc nữa cũng nhận ra tiếng tiêu này tà dị nhưng mà hắn cũng không hiểu, Vô Song có nội lực gấp mười lần hắn lại bị tiếng tiêu trực tiếp ép tẩu hỏa nhập ma, lão nhân trước mặt đầy vẻ cao nhân lại có công phu tĩnh tâm bí truyền của Toàn Chân Giáo vậy mà cũng vẫn tẩu hỏa nhập ma? vậy vì cái gì Quách Tĩnh hắn không bị?.

Tiếng tiêu càng lúc càng gấp, lão nhân này thân hình không tự chủ được, thân hình rung bần bật, mấy lần thân hình đã vươn lên hơn một thước nhưng lại tập trung định lực ngồi xuống.

Quách Tỉnh nhìn thấy lão nhân yên lặng được một lát, lại sắp nhảy nhót, hơi thở càng lúc càng gấp, biết sự tình sắp hỏng, thầm lo lắng vô cùng.

Quách Tĩnh hít vào một hơi lãnh khí, hắn không thể để người chết trước mặt mình.

Lúc trước Vô Song tẩu hỏa nhập ma, bắt nguồn từ việc Vô Song là huynh đệ hắn, Quách Tĩnh không dám loạn động lại thêm suy nghĩ có thể tìm Bắc Cái hay Đông Tà đến cứu Vô Song, hắn mới lựa chọn rời đi.Lúc này trong sơn động chỉ có lão nhân cùng Quách Tĩnh, cảm thấy lão nhân sắp không chịu được, Quách Tĩnh liền quyết định ra tay.

Dù sao kết quả không phải giống nhau sao?, nếu Quách Tĩnh không ra tay lão nhân này chỉ sợ không qua được, nếu hắn ra tay sai kết quả cũng chẳng xấu đi nơi nào còn hắn ra tay chính xác liền có thể cứu lão nhân này một mạng.

Lão nhân có công phu tĩnh tâm chính phẩm của huyền môn, công phu này Quách Tĩnh cũng có.

Suy nghĩ một chút, Quachs Tĩnh đưa tay ra đè chặt vai phải lão nhân này, sau đó tay trái vỗ vào huyệt đại chuy trên gáy ông, Quách Tĩnh nhớ lại lúc Quách Tĩnh luyện công trên dốc núi dựng đứng ở Mông Cổ, mỗi khi nghĩ ngợi lung tung, tâm thần không sao yên tĩnh, Mã Ngọc thường xoa nhẹ lên huyệt đại chuy của hắn, dùng khí nóng ở chưởng tâm giúp y định thần để khỏi tẩu hỏa nhập ma.

Quách Tĩnh nội công còn kém, không thể dùng nội lực giúp lão nhân này chống lại tiếng tiêu, nhưng mà nội lực lão nhân này cực kỳ kinh người, Quách Tĩnh dùng tay đè vào huyệt đại chuy của đối phương, lão nhân lập tức dùng kinh người nội lực kháng cự lại tiếng tiêu, bản tâm liền bình tĩnh lại.

Sau đó... tiếng tiêu vậy mà biến mất, đến vô ảnh đi vô tung, vô thanh vô tức.

Lão nhân râu trắng rốt cuộc mở mắt ra, trong mắt vẫn còn một tia sợ hãi.

........

Khi lão nhân râu trắng kia mở mắt, Vô Song cũng mở mắt ra, thở một ngụm nhọc khí.

Vô Song đứng dậy, phủi phủi quần áo trên người mình, rồi phóng tầm mắt muốn tìm Quách Tĩnh nhưng mà hiện tại bên cạnh Vô Song làm gì có người nữa?.

“Người đâu rồi?”.

Vô Song vừa nghĩ vừa muốn đi tìm Quách Tĩnh nhưng mà hắn lại điển hình thuộc dạng mù đường, hắn khó khăn lắm mới dẫn được Quách Tĩnh đến Thí Kiếm Đình, bây giờ bảo Vô Song đi tìm Quách Tĩnh thì có chút khó khăn, ai biết Quách Tĩnh chạy đâu?.

Vô Song nghĩ đến Quách Tĩnh lập tức nhớ ra một việc, theo nguyên tác lần đầu nghe Bích Hải Triều Sinh Khúc, bản thân Quách Tĩnh cũng đánh bậy đánh bạ mà tìm được Chu Bá Thông, Vô Song liền suy đoán Quách Tĩnh lần này chỉ sợ cũng đang ở thạch quật nơi giam giữ Chu Bá Thông đi?.

Nghĩ được điểm này, Vô Song liền di chuyển thân thể, hướng về thạch quật mà đi.

Vô Song ở trên Đào Hoa Đảo gần 1 tuần, bằng tài trí của hắn cùng sự hướng dẫn tận tình của Hoàng Dung, hắn thành công nhớ được vài con đường, ví dụ đường từ Thí Kiếm Đình đến Thạch Quật, đường từ Thí Kiếm Đình về Lăng Khiếu Các, đường từ Lăng Khiếu Các lên Đạn Chỉ Phong.

Ngoài ba con đường này, hắn hiện tại chẳng biết con đường nào khác.

Vô Song vừa động thân di chuyển không bao lâu cũng liền dừng lại, hắn thấy một bóng người quen thuộc đạp lên từng cành hoa đào mà tiến đến.

Người này không phải Hoàng Dược Sư thì có thể là ai.

Hoàng Dược Sư tiến đến, áo xanh tung bay trong gió, tay phải cầm một cây tiêu dài bất quá khuôn mặt Hoàng Dược Sư lúc này lại trắng bệch, vừa nhìn đã thấy tình trạng của Hoàng Dược Sư cũng không tốt lắm.

Tình trạng của ông ta tốt được mới là lạ, một ngày trước tấu nguyên khúc Phi Thiên liền đốt sạch nội lực một thân, hôm nay lại tấu khúc Bích Hải Triều Sinh, Hoàng Dược Sư hiện nay chưa gục xuống đã là rất cố gắng.

Hoàng Dược Sư thấy Vô Song liền hạ thân mà dừng lại, giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi.

“Tiểu tử Quách Tĩnh kia ngươi không cần lo, lão phu đã dẫn hắn đến chỗ Chu Bá Thông”.

Vô Song nghe vậy trái lại liền nhíu mày, Vô Song thật sự rất muốn đến chỗ Chu Bá Thông cùng Quách Tĩnh.

Song Thủ Hổ Bác thì Vô Song biết mình học không được dù sao ở tửu quán lúc trước đã làm rõ, một tay vẽ tròn một tay vẽ vuông là việc ngoài khả năng của hắn nhưng mà ở Thạch Quật ngoại trừ Song Thủ Hổ Bác vẫn còn những thứ khác.

Vô Song hiện nay còn chưa có quyền pháp thích hợp, hắn không ngại đến Thạch Quật ‘copy’ một chút Không Minh Quyền, đấy là còn chưa kể Cửu Âm Chân Kinh ở chỗ Chu Bá Thông.

Vô Song thay Quách Tĩnh xuất hiện ở đây thì Âu Dương Khắc làm gì có cửa cùng hắn thi tài?, trực tiếp bị đánh rớt từ vòng gửi xe, nếu không có Âu Dương Khắc thi tài thì hắn biết tìm đâu ra Cửu Âm Chân Kinh?.

Hắn đương nhiên cũng có thể trực tiếp hỏi Hoàng Dược Sư về Cửu Âm Chân Kinh nhưng mà bằng bản tính quái gở của cha vợ, hắn thực sự không muốn ông ta lại nghĩ hắn tiếp cận Dung nhi vì Cửu Âm Chân Kinh.

Nghĩ đi nghĩ lại hắn vẫn cảm thấy tự mình đến gặp Chu Bá Thông là thích hợp nhất nhưng mà hiện tại Hoàng Dược Sư xuất hiện rõ ràng là muốn hắn không tiếp xúc cùng Chu Bá Thông.

Trong lòng Vô Song đang có rất nhiều suy nghĩ thì Hoàng Dược Sư đột nhiên lên tiếng.

“Lúc trước ngươi muốn ta truyền thụ võ học cho ngươi với tư cách cha vợ - con rể, ta suy nghĩ mấy ngày rốt cuộc cũng thấy chủ ý này không tệ, dù sao ta cũng chỉ có một đứa con gái, sau này ta chết Đào Hoa Đảo cũng để lại cho nó, võ công cả đời ta cũng đành mang theo xuống hoàng tuyền dù sao Dung nhi cũng không thích võ công, đã vậy truyền lại cho con rể cũng là chính xác”.

“Nói về võ công, bản thân lão phu sở học rộng lớn vô cùng nhưng thiết nghĩ với võ công của ngươi cũng không thực sự cần lão phu chỉ điểm cái gì, lão phu trong tay cũng chỉ có một quyển Cửu Âm Chân Kinh, lão phu vốn muốn đem nó xuống quan tài nhưng mà nay liền để lại cho ngươi, ngươi có muốn nhận không?”.

Vô Song xin thề, hắn hiện nay rất muốn ôm trầm lấy cha vợ.

Ngày hôm nay, cha vợ của hắn siêu cấp dễ thương, siêu cấp tốt bụng.

Về phần có nhận hay không?, có điên mới không nhận.

Quyển 2 - Chương 229: Tảo Địa Thần tăng?

Trên Đạn Chỉ Phong, Hoàng Dược Sư áo bào tung bay trong gió, mặt nhìn về phía nam, giọng nói trầm thấp vang lên.

“Vào năm Chính Hòa thứ năm đời Huy tông, Hoàng đế ra lệnh sưu tập hết sách vở của Ðạo gia trong thiên hạ, khắc bản ấn hành, tất cả năm ngàn bốn trăm tám mươi mốt quyển, gọi là vạn thọ đạo tạng. Người mà hoàng đế ủy nhiệm khắc in bộ sách ấy tên Hoàng Thường”.

“Hoàng Thường người này là bậc kỳ nhân đệ nhất cổ kim, bản thân Hoàng Thường sợ bộ kinh đạo tạng ấy bị khắc chữ sai, nếu hoàng đế phát giác ra không khỏi sẽ bị chặt đầu, vì vậy dốc lòng hiệu chỉnh từng quyển từng quyển, không ngờ đọc bấy nhiêu năm lại trở nên tinh thâm Ðạo học, lại nhờ đó ngộ được đạo lý võ công trong thiên hạ”

“Hoàng Thường là bậc nhất kỳ nhân đệ nhất cổ kim bởi ông ta không thầy mà thành tài, tất cả kiến thức của ông ta có được đều từ tự mình lĩnh ngộ trong kinh thư, chưa từng luyện qua võ công lại dựa vào kinh thư mà tu luyện nội công, ngoại công trở thành bậc đại cao thủ thực lực sâu không lường được”.

“Hoàng Thường luyện thành một thân vô địch võ công nhưng vẫn còn làm quan. Có một năm tại nơi Hoàng Thường trị nhậm chợt xuất hiện một môn phái ly kỳ cổ quái gọi là Minh giáo “.

“Minh Giáo là môn phái nghe nói do người Hồ ở Ba Tư bên Tây Vực truyền tới, giáo đồ của Minh giáo một là không thờ Thái Thượng Lão quân, hai là không thờ Chí Thánh Tiên sư, ba là không thờ Như Lai Phật tổ, cứ vái lạy tà mà nước ngoài, nhưng lại không ăn thịt, chỉ ăn rau, giáo lý thập phần cổ quái đi ngược lại với nguyên lý Trung Nguyên, vì lẽ đó trở thành dị giáo”.

“Huy tông Hoàng đế chỉ tin Ðạo giáo, khi biết tin bèn hạ một đạo thánh chỉ sai Hoàng Thường đem quân tới tiêu diệt bọn tà ma ngoại đạo ấy. Không ngờ trong giáo đồ của Minh giáo lại có không ít cao thủ võ công, các giáo đồ đánh nhau lại đều không sợ chết, không vô dụng như bọn quan binh, đánh nhau mấy trận, quan binh Hoàng Thường mang theo đại bại”

“Hoàng Thường lại sợ Huy Tông hoàng đế trách tội, trong lòng có vài phần lo lắng vì vậy đích thân tới khiêu chiến với các cao thủ Minh giáo, giết luôn một mạch mấy pháp vương, sứ giả gì đó. Minh giáo từ trên xuống dưới không một ai có thể làm đối thủ của Hoàng Thường nhưng mà nào ngờ Minh giáo sau khi tiến vào Trung Nguyên nhân mạch rất rộng, trong những người Hoàng Thường giết lại có mấy người là đệ tử các môn phái lớn trong võ lâm, lúc ấy rất nhiều đại phái giang hồ lại hẹn thêm hảo thủ võ lâm khắp nơi muốn chất vấn Hoàng Thường “.

“Đám người bọn họ nói cái gì mà không theo quy củ võ lâm, muốn gây khó dễ cho Hoàng Thường, khi đó Hoàng Thường nói:”

“Ta là người làm quan, không phải là người trong võ lâm, làm sao biết được quy củ võ lâm các ngươi ra sao?”

“Đám người kia lập tức cả vú lấp miệng em mà nói”

“Ngươi không phải là người võ lâm, sao lại biết võ nghệ? Chẳng lẽ sư phụ ngươi dạy võ công cho ngươi lại không dạy quy củ võ lâm cho ngươi?”

Hoàng Thường bèn nói

“Ta không có sư phụ.”

Đám người kia căn bản không tin, sau đó hai bên liền động thủ.

“Võ công của Hoàng Thường đã vô địch thiên hạ, võ công cực kỳ cổ quái võ lâm nhân sĩ khi đó tuyệt chưa từng nhìn qua, lúc ấy không ít cao thủ bị Hoàng Thường đánh chất đương trường nhưng mà Hoàng Thường chung quy cũng là da thịt tạo thành, không phải thần tiên, một người không thể chống lại toàn bộ võ lâm bị trọng thương, liều mạng bỏ chạy”.

“Đám người kia vừa thẹn vừa giận, trong nội tâm lại phi thường sợ hãi Hoàng Thường liền tìm gốc gác của Hoàng Thường rồi giết sạch tất cả cha mẹ vợ con của ông ta”.

Nói đến đây, ánh mắt của Hoàng Dược Sư lạnh lại, rất lạnh, cho dù Vô Song không nhìn thấy ánh mắt của ông lúc này thì hắn vẫn có thể đại khái cảm nhận được.

Hoàng Dược Sư họ Hoàng, Hoàng Thường cũng họ Hoàng.

Đương nhiên người họ Hoàng trong thiên hạ nhiều vô số bất quá Hoàng Dược Sư vẫn luôn cảm thấy Hoàng Thường cực kỳ hợp với ông.

Hai người cùng một họ là thứ nhất, thứ hai bản thân bọn họ đều là cao thủ đạo gia, thứ ba cả hai người trí tuệ đều tuyệt đỉnh, tài hoa có thể ngạo thị thế gian.



Trong mắt Hoàng Dược Sư xem ra, đám cao thủ võ lâm trong thời kỳ của Hoàng Thường từ trên xuống dưới là một đám cẩu vật, một đám phế thải, nếu Hoàng Thường có cơ duyên sinh sớm vài chục năm, ông gặp một tên liền giết một tên, giết đến khi toàn bộ võ lâm sạch bóng mới thôi.

Điều chỉnh ngữ khí một chút, Hoàng Dược Sư mới quay đầu lại nhìn Vô Song.
“ Hoàng Thường chạy trốn, vào ẩn náu trong chốn thâm sơn cùng cốc, bằng vào trí nhớ siêu phàm, ngộ tĩnh kinh người của mình toàn bộ chiêu thức cùng đường lối võ công của đám võ lâm cao thủ kia Hoàng Thường đều nhớ hết từng chiêu từng thức, sau đó Hoàng Thường bèn tĩnh tâm suy nghĩ cách phá giải”.

“Bản thân Hoàng Thường lòng mang báo thù, chỉ chuyên tâm nghiên cứu phá giải võ công đối phương, đến khi toàn bộ võ học của đối phương đều bị Hoàng Thường nghĩ ra cách phá giải, Hoàng Thường liền xuất sơn báo thù xưa”.

Nói đến đây rõ ràng... Hoàng Dược Sư im lặng một chút.

Vô Song ở bên cũng là im lặng, cái cố sự trước đó Vô Song không quá rõ ràng nhưng mà từ đoạn này, hắn lại nhớ.

Đại khái Hoàng Thường ở trong thâm sơn nghiên cứu võ học 40 năm, sau khi xuất sơn báo thù kẻ thù đều đã chết già, chỉ còn lại một bà lão gần 60 cách cái chết không xa, bà lão đó 40 năm trước cũng chỉ là một tiểu cô nương 16 tuổi.

Cái chuyện xưa này thực sự... rất làm người ta khó chịu, 40 năm Hoàng Thường bỏ ra rốt cuộc cũng chẳng thể báo thù, ông ta cho dù không nghiên cứu ra cách phá giải võ công đối phương, đối phương cũng tự chết vì năm tháng.

Rốt cuộc Hoàng Dược Sư vẫn phải kể tiếp, Hoàng Dược Sư cũng không hổ là tiền bối giang hồ, biên cố sự mặt không đỏ tim không loạn.

“Sau đó Hoàng Thường đại phát thần uy, giết chóc tứ phương, rốt cuộc trả được thù xưa, chân chính có thể tiếu ngạo giang hồ, độc bộ võ lâm, kẻ thù của Hoàng Thường căn bản không có ai có thể chống lại một chiêu, đều chết rất thảm rất thảm”.

“Hoàng Thường trả được thù xưa nhưng bản thân đã không có nơi để về, vô thân vô cố, bạn bè xung quanh không có ai, người thân đều đã bị kẻ thù chém giết hết, Hoàng Thường tâm rốt cuộc cũng đã lạnh, Hoàng Thường bản thân cũng đã già”.

“Hoàng Thường nghĩ đến 40 năm nghiên cứu võ học, nghĩ đến đạo gia tổng kết của bản thân liền cảm thấy không thể để những thứ này theo mình xuống cửu tuyền liền mang một phen tâm huyết viết thành hai quyển sách”.

Đối mặt với Hoàng Dược Sư, Vô Song triệt để im lặng.

Chém gió có nghề, đây gọi là chém gió có nghề, nếu người không biết còn tưởng đây là sự thực bất quá Vô Song cũng không phản cảm, Hoàng Dược Sư đây là giữ mặt mũi cho Hoàng Thường hoặc ít nhất cái cố sự này trong mắt Hoàng Dược Sư vượt qua cái cố sự gốc.

“Hoàng Thường sau khi hoàn thành hai quyển sách liền đem kinh thư giấu ở một nơi cực kỳ bí mật, mấy mươi năm nay chưa ai thấy được, một năm nọ không biết thế nào mà bộ kinh này đột nhiên xuất hiện trên đời, người học võ trong thiên hạ tự nhiên ai cũng muốn có, mọi người kẻ tranh người đoạt gây ra một trường hồ đồ, thậm chí trên giang hồ còn xuất hiện hàng loạt tràng huyết án, vì tranh cươp sCuuwr Âm Chân Kinh đã có hơn trăm cao thủ võ lâm bỏ mạng “.

“Phàm những người đoạt được đều muốn luyện tập những võ công ghi chép trong đó, nhưng không đầy sáu tháng một năm lại bị người ta phát giác đuổi theo cướp đoạt, đoạt đi cướp lại không biết lại chết thêm bao nhiêu người. Kẻ được sách thì tìm trăm phương ngàn kế để giấu diềm, nhưng những người đuổi theo để cướp đoạt thì có rất nhiều, một đường truy giết. Thật cũng không biết bao nhiêu âm mưu quỷ kế cướp đoạt lừa gạt để chiếm được Cửu Âm Chân Kinh”
“Về sau sự tình càng lúc càng lớn bất quá việc tiếp theo ngươi cũng nghe đại khái, vì Cửu Âm Chân Kinh năm người chúng ta cũng xuất thủ, hẹn nhau luận kiếm ở Hoa Sơn”.

“Năm người chúng ta khi đó cơ hồ là đệ nhất cao thủ võ lâm đương thời, vì vậy cùng nhau quyết định luận võ, ai võ công vô địch thiên hạ liền là chủ nhân của Cửu Âm Chân Kinh”.

Lần này thì Vô Song rốt cuộc hơi hơi nhíu mày.

Lời Hoàng Dược Sư nói không sai nhưng Vô Song cũng cảm thấy không đúng lắm.

Đại khái năm nay Dung nhi của hắn 15 tuổi.

Hoa Sơn luận kiếm lần thứ 1 là khi Vương Trùng Dương chưa có chết, Phùng Hành còn chưa có chết, Hoàng Dung còn chưa sinh ra.

Vô Song không nhớ được mốc thời gian nhưng cứ cho là khoảng 17-18 năm trước đi, khi đó ngũ bá đương thời tuổi tác cũng chỉ ngang bằng với Kiều Phong hiện tại là cùng, vậy vì cái gì có thể đệ nhất thiên hạ?.

Tại thế giới Anh Hùng Xạ Điêu, việc này tuyệt không có gì phi logic nhưng mà tại cái thế giới này lại cực kỳ phi logic.

17-18 năm trước có cao thủ nào thì Vô Song không biết nhưng thiên hạ cao thủ đâu có thiếu?.

Thiếu Lâm Tự không xuất thủ tranh đoạt Cửu Âm Chân Kinh, Vô Song có thể chấp nhận dù sao Thiếu Lâm là đại diện phật gia, nếu mà vì đạo gia võ công chủ động tranh đoạt liệu còn mặt mũi gì?.

Hiệp Khách Đảo dưới sự quản lý của Tây Thi, cũng khinh thường tranh đoạt với đời dù sao Bạch Thủ Thái Huyền Kinh cũng là tiên võ.

Tiêu Dao Phái... cái môn phái này mắt cao tận trời, căn bản lười nhìn võ công trong thiên hạ, cho dù bọn họ thực sự cảm thấy Cửu Âm Chân Kinh không tầm thường thì cũng chưa chắc đã đi tranh đoạt, quan trọng hơn thời gian đó cũng là lúc Tiêu Dao Tam Tiên xảy ra nội đấu giữa Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ, việc Tiêu Dao Phái không tham dự cũng có thể hiểu được.

Thế đám người Bạch Tự Tại, Cưu Ma Trí, Tạ Yên Khách, Mộ Dung Bác, Tiêu Viễn Sơn thì sao?, đây tuyệt đối là một đám ngưu nhân không thua gì ngũ bá, cho dù là hiện nay ngoại trừ Vương Trùng Dương siêu thoát ngũ tuyệt cấp độ ra thì tứ bá còn lại cũng không có ai tự tin vượt qua được đám ngưu nhân kể trên.

Vô Song thật sự hoài nghi, tại sao đám người này không xuất thủ tham dự?, đặc biệt là Tiêu Viễn Sơn cùng Mộ Dung Bác, nếu đã có cơ hội tranh đoạt Cửu Âm Chân Kinh thì chui vào Tàng Thư Các của Thiếu Lâm làm gì?.

Vô Song rốt cuộc cảm thấy một tia không đúng, đấy là chưa kể hắn tinh tế nhận ra một điều, tại sao Hoàng Thường đã cất dấu Cửu Âm Chân Kinh ở nơi không ai biết, thứ này vẫn hiện hữu nơi võ lâm?.

Chẳng nhẽ Cửu Âm Chân Kinh lại là một cái âm mưu?, nhưng mà là nhân vật bậc nào mới có thể mang Cửu Âm Chân Kinh ra làm lễ?, hơn nữa mục đích của hắn là gì?.

Tây Thi nữ nhân này chắc hẳn sẽ không nhàm chán như thế, nàng lại không có hứng thú với võ học.

A Thanh càng không phải nói, với tính cách của nàng khinh thường chơi âm mưu quỷ kế.

Tiêu Dao Tử... cũng là nhân vật có tư cách đứng ra làm hắc thủ sau màn nhưng khoảng thời gian đó Tiêu Dao Tử đã sớm xanh cỏ.

Hoàng Thường... lại càng không được, Hoàng Thường chết còn sớm hơn cả Tiêu Dao Tử.

Trong đầu Vô Song rốt cuộc chỉ còn lại một thân ảnh, một cao thủ đế vị duy nhất trong thiên hạ này – Tảo Địa Thần Tăng.

Nghĩ đến đây, lòng Vô Song trầm lại hơn không ít.

Quyển 2 - Chương 230: Cực Cảnh – Cực Võ (1)

Cửu Âm Chân Kinh quyển sách này là góc tối trong lòng Hoàng Dược Sư thậm chí Hoàng Dược Sư còn không thèm đụng tới, còn chưa từng tu luyện.

Hoàng Dược Sư không phải là không bị Cửu Âm Chân Kinh hấp dẫn nhưng mà vì quyển sách này lại khiến nữ nhân mà mình yêu nhất bỏ mạng, mỗi lần đụng đến Cửu Âm Chân Kinh nội tâm Hoàng Dược Sư đều nghĩ đến Phùng Hành.

Đừng nói là Hoàng Dược Sư, nếu mà Hoàng Dung hy sinh tính mạng sao chép cho hắn một bộ Cửu Âm Chân Kinh chỉ sợ Vô Song cả đời cũng... không đụng tới.

Lời của Hoàng Dược Sư kể chỉ dừng lại ở cố sự Hoa Sơn Luận Kiếm, về phần sau đó thế nào ông sẽ không kể tiếp bởi những việc về sau có liên quan đến Phùng Hành, ngay cả Vô Song cũng không có hứng thú đi hỏi tiếp.

Hắn chỉ thấy Hoàng Dược Sư từ trong lồng ngực lấy ra một cái hộp gỗ, sau đó thậm chí cũng chẳng mở ra mà đưa tay phất chưởng, bắn hộp gỗ về phía Vô Song.

Trong hộp gỗ không cần nói cũng biết nó chứa cái gì, đây đương nhiên là Cửu Âm Chân Kinh.

Trong thiên hạ này, ngươi có thể cung cấp cho Vô Song một bản Cửu Âm Chân Kinh chỉ có hai người.

Một là Hoàng Dược Sư còn hai là Chu Bá Thông.

Vô Song tự nhận mình khó mà làm được như Quách Tĩnh cùng Hoàng Dược Sư xưng huynh gọi đệ, tính cách của Vô Song càng giống với Hoàng Dược Sư hơn, với tính cách của hắn ở gần Chu Bá Thông lâu sớm muộn cũng không dễ chịu gì.

Nhận lấy hôp gỗ lại nhìn đến Hoàng Dược Sư, chỉ thấy Hoàng Dược Sư tay cầm tiêu ngọc mà thở ra một hơi nhọc khí.

Ông đã giữ cái hộp gỗ này quá lâu quá lâu.

Ông vốn muốn mang thứ này vào bên trong quan tài nhưng hiện nay cũng có thể coi là của hồ môn cho con gái, Hoàng Dược Sư cảm thấy tài sản của ông chỉ có một bản Cửu Âm Chân Kinh này là đáng giá nhất.

Tất nhiên Hoàng Dược Sư còn có nguyên một tòa đảo nhưng mà Vô Song cũng biết tại cái thời địa này đảo hoang vô số, chỉ cần có thực lực liền dễ dàng chiếm đảo xưng vương, chiếm lấy một hòn đảo tọa lạc giữa biển căn bản không có chút chút khó khăn nào.

Nếu đây là thời nhà Thanh, thương nghiệp cùng hải nghiệp phát triển, Mãn Thanh tuyệt không cho phép Hoàng Dược Sư chiếm lấy Đào Hoa Đảo làm của riêng nhưng mà đây là thời Tống mà độ nát của thời Tống... Vô Song lười đi bình luận.

Tống triều hiện nay lục địa còn chưa quản xong, hơi đâu đi quản khu vực hải ngoại?.

“Cầm lấy, sau này nó liền thuộc về ngươi, ta trong người tương đối mệt mỏi, ta liền rời đi trước”.

Nói xong cũng mặc kệ Vô Song, Hoàng Dược Sư thực sự động thân rời đi.

Nhìn theo bóng dáng của Hoàng Dược Sư, Vô Song hơi hơi lắc đầu.

Cửu Âm Chân Kinh đến tay nhưng Vô Song cũng biết mình phải tự mình nghiên cứu, tự mình tìm tòi dù sao Hoàng Dược Sư đúng là không động vào thứ này, về mặt kinh nghiệm mà nói Hoàng Dược Sư cũng chẳng khác bao nhiêu so với Vô Song.

Cầm trong tay hộp gỗ, Vô Song đột nhiên cảm thấy... liệu sau khi tu luyện Cửu Âm Chân Kinh hắn có khi nào bước vào tính toán của kẻ gọi là hắc thủ sau màn kia?.

Hắc thủ sau màn chỉ là thuyết âm mưu của Vô Song mà thuyết âm mưu thì đa số là sai bất quá trong lòng hắn cũng không nhịn được suy nghĩ một chút.

Vô Song ở trên Đạn Chỉ Phong, xung quanh có Đào Hoa Trận hộ pháp, theo hắn nghĩ người có thể tiến vào đây cũng chỉ có Hoàng Dược Sư hoặc Hoàng Dung, căn bản không có nguy hiểm gì.

Hoàng Dung trong khoảng thời gian này cũng có thể sẽ không đi tìm Vô Song bởi tình trạng của Hoàng Dược Sư hiện tại không hề tốt, thân là con gái Hoàng Dung chắc hẳn cũng sẽ phải chăm sóc cha mình vài ngày.

Quách Tĩnh thì lại đang ở chỗ Chu Bá Thông học nghệ, nghĩ đi nghĩ lại Vô Song đúng là cảm thấy hắn không có việc gì làm.

Nếu đã không có việc gì làm, Vô Song lập tức điều chỉnh trạng thái của bản thân rồi mở hộp gỗ ra, hắn muốn bắt đầu nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh.

Cửu Âm Chân Kinh được A Thanh nhất mực ngợi khen có thể khiến Vô Song tò mò thật lâu cũng hứng thú thật lâu, vừa mở trang đầu tiên của Cửu Âm Chân Kinh ra, Vô Song liền toàn bộ đầu nhập vào.

.........



Cửu Âm Chân Kinh chia làm quyển hạ cùng quyển thượng nhưng cả hai quyển đều được Phùng Hành ghi chép lại trong một bản Cửu Âm Chân Kinh này có điều trong Cửu Âm Chân Kinh nguyên gốc có một phần chữ Phạn, cái phần chữ Phạn này thì Phùng Hành không hiểu, vì không hiểu nên nàng không có cách nào nhớ, trong Cửu Âm Chân Kinh của Hoàng Dược Sư liền thiếu đi phần chữ Phạn này.

Hoàng Thường cũng đúng là cực kỳ có tâm, sau khi viết ra Cửu Âm Chân Kinh liền trực tiếp chia thành quyển thượng cùng quyển hạ, bản thân ông vì sợ Cửu Âm Chân Kinh rơi vào trong tay ác nhân mới lấy thượng – hạ mà phân chia, dù sao ác nhân muốn sở hữu nguyên vẹn Cửu Âm Chân Kinh cần phải đi tìm cả hai quyển thượng – hạ, độ khó ra tăng rất nhiều.

Đến đời Vương Trùng Dương, Vương Trùng Dương lại càng trực tiếp, trong cái thế giới này Vương Trùng Dương tiếp tục tách quyển thương thành chữ Hán cùng chữ Phạn, sau đó chép lại một bản quyển Thượng bằng chữ Hán, phần chữ Phạn cũng không truyền ra ngoài, sau đó thế nhân đúng là không ai biết phần chữ Phạn này, chỉ biết phần chữ Hán.

Tại cái thế giới này, nguyên vẹn Cửu Âm Chân Kinh cũng chỉ có một mình Vương Trùng Dương sở hữu thậm chí việc này còn không ai biết được, Vương Trùng Dương lúc này đã rất gần đế vị cao thủ, ông chỉ còn thiếu một chút cơ duyên, một chút ngộ đạo liền sẽ trở thành đế vị cao thủ trong truyền thuyết.

Bằng vào một mình Cửu Dương Công căn bản không thể giúp Vương Trùng Dương bước chân vào cảnh giới đế vị nhưng mà ai bảo Vương Trùng Dương còn sở hữu Cửu Âm Chân Kinh đây?, không bao lâu nữa đạo gia sẽ xuất hiện một vị Trùng Dương Chân Nhân có tư cách đối kháng Tảo Địa Thần Tăng của phật gia.

Vương Trùng Dương giả chết, biến mất khỏi giang hồ rồi cùng Lâm Triều Anh làm một đôi thần tiên quyến lữ thật ra cũng là vì cảm ngộ nhân gian, cảm ngộ thiên địa, lấy thân hòa vào thiên địa mà ngộ đại đạo, chỉ cần bước ra một nửa bước cuối cùng, thiên hạ tất có thểm một đế vị cao thủ.
Dĩ nhiên những việc này Vô Song không biết, Vô Song cũng không biết rốt cuộc trong thế giới này xảy ra cái việc gì khiến Vương Trùng Dương so với nguyên tác thay đổi rất nhiều, cứ như một người khác vậy.

Vương Trùng Dương tại thế giới này quả thật cũng có một đoạn thời gian kháng Kim nhưng mà sau này Vương Trùng Dương gần như mặc kệ Kim Quốc phát triển, buông tha đối kháng.

Nếu theo nguyên tác Vương Trùng Dương qua đời, đám người Toàn Chân Thất Tử làm gì cũng không ai quản kể cả là thân Kim nhưng mà Vương Trùng Dương rõ ràng còn chưa chết, ông ta đối với việc thân Kim của Toàn Chân Giáo lựa chọn mở một mắt nhắm một mắt đã nói rõ rất nhiều điều.

Vương Trùng Dương thay đổi còn vì sao thay đổi thì không ai rõ.

Lại nói về Cửu Âm Chân Kinh, bên trong quyển thượng vừa mở ra đập vào mắt Vô Song là một câu nói kinh điển trong Đạo Đức Kinh của Trung Quốc.

“Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh, phi thường danh”.

“Vô danh thiên địa chi thủy. Hữu danh vạn vật chi mẫu”

“Cố thường vô dục dĩ quan kỳ diệu.Thường hữu dục dĩ quan kỳ kiếu “

“Thử lưỡng giả đồng xuất nhi dị danh. Đồng vị chi huyền. Huyền chi hựu huyền. Chúng diệu chi môn”.

Vô Song xin thề, hắn không hiểu gì cả.

Cửu Âm Chân Kinh dùng Đạo Đức Kinh làm mở đầu tuy nhiên Đạo Đức Kinh từ đầu đến cuối Vô Song cũng chỉ nghe qua một câu ‘Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh, phi thường danh” mà thôi, về phần các câu còn lại hắn đều chưa nghe.

Đạo Đức Kinh là kinh điển Đạo gia, mà Đạo gia với Vô Song là hai cái đường thẳng song song, căn bản không hề liên quan.

Nếu đây là Pháp Hoa Kinh, Vô Song còn có thể tạm hiểu được nhưng Đạo Đức Kinh thì...

Vô Song triệt để thở ra một hơi, bắt đầu đọc tiếp mà nghiền ngẫm.

Đạo mà có thể diễn tả được thì không phải là chân đạo, không phải là đạo vĩnh cửu bất biến.

Tên mà có thể đặt ra để gọi đạo thì không phải là chân tên, không phải là tên vĩnh cửu bất biến.

Vô là cái khởi nguyên của thiên địa, là bản thủy của trời đất.

Hữu là mẹ sinh muôn vật, là thế gian chi mẫu.

Mang ‘vô’ đặt vào đạo để nói lên cái vi diệu của ‘đạo’

Mang ‘hữu’ đặt vào đạo để xét cái dụng vô biên của ‘đạo’‘Vô’ cùng ‘Hữu’ đều là xuất phát từ Đạo nhưng mà khác tên, đều là huyền diệu.

Huyền diệu lại thêm huyền diệu đó gọi là xuất điểm, là cửa của mọi biến hóa kỳ diệu.

Đây là giải nghĩa của Đạo Đức Kinh cũng là đoạn mở đầu của Cửu Âm Quyển Thượng.

Vô Song cảm thấy đầu minh to như cái đấu.

Kiếp trước hắn đi du học, không trải qua Tư tưởng Mac – Lenin, hắn chỉ nghe vô số người than thở, vô số an hem bằng hữu khóc ròng.

Lúc này Vô Song thật sự tò mò, không biết Đạo Đức Kinh cùng... Tư tưởng Mac- Lenin cái nào khó hiểu hơn?, cái nào khó học hơn?.

Cũng may Hoàng Thường vẫn là cực kỳ tốt bụng, ông không mang nguyên Đạo Đức Kinh ép vào Cửu Âm Chân Kinh để mà bắt hậu thế phải đọc, bắt hậu thế phải hiểu nếu không Vô Song trực tiếp xin từ bỏ Cửu Âm Chân Kinh.

Lại nói những dòng sau đó của Cửu Âm Chân, lại quả thực làm Vô Song kinh động như gặp thiên nhân.

Chỉ thấy Hoàng Thường lại viết.

“"Đạo của trời là cắt cái có thừa bù vào chỗ không đủ, cho nên hư có thể thắng thực, không đủ có thể thắng có thừa" lấy ý "Đạo trời lấy chỗ thừa mà đắp vào chỗ thiếu hụt"

Đạo vốn là lấy thừa bù thiếu, lấy thiếu bù cho thừa, ấy là tạo hóa.

Đạo vốn lấy thực làm hư, lấy hư làm thực, hư hư thực thực không thể chạm đến, ấy là thiên địa.

Đạo thường không tên, mộc mạc. Tuy nhỏ, dưới trời không ai bắt được nó phải thuần phục.

Bắt đầu phân chia, mới có Đạo. Đã có Đạo phải biết chốn dừng. Biết chốn dừng mới không hại. Đạo sánh với thiên hạ, như suối khe với sông biển.

Lấy điểm ban đầu là Đạo gọi là sơ thủy, từ sơ thủy diễn hóa ra ngàn vạn dòng sông, từ ngàn vạn dòng sông tạo thành biển lớn, ấy là thiên hạ.

Chúng sinh vạn vật, vốn mà một giọt nước ngàn vạn dòng sông, lại từ ngàn vạn dòng sông trở thành một phần của biển lớn, vậy giọt nước đến từ đâu.

Mây tụ vân động, liền có vũ.

Vũ sinh tại trời chết tại đại địa, hóa thành ngàn vạn giọt nước.

Giọt nước được ngàn vạn dòng sông giữ lại, ấy là sinh mệnh.

Giọt nước theo hơi nước lại ngưng tụ thành mây, ấy cũng là sinh mệnh.

Mây hóa vũ, vũ thành ngàn vạn giọt nước chảy xuống đại địa, giọt nước lại theo nhiệt khí ngưng tụ thành hơi lại một lần nữa hóa thành mây, ấy là tuần hoàn, ấy là nhân quả, ấy là luân hồi.

Trong đạo có nhân quả, có luân hồi vì vậy không có trước cũng chẳng có sau.

Đạo vốn là tròn, đã là tròn liền không có góc cạnh, không có góc cạnh sao có thể biết trước sau?.

Con người sống trên đời, rốt cuộc là mây trên trời hay giọt nước dưới đại địa?.

Mây có thể tạo thành nước, nước cũng có thể ngưng mây, vậy con người liệu có thể ngược về tìm hiểu đạo?.

.......

Vô Song chưa từng gặp Hoàng Thường nhưng chỉ bằng mấy chữ viết trong Cửu Âm Chân Kinh này, mấy chữ mở đầu này triệt để làm Vô Song bội phục từ tận chân tâm.

Quá mức rộng lớn, quá mức đáng sợ nhưng lại cực kỳ cơ bản.

Lấy cái cơ bản nhất diễn hóa thành cái phức tạp nhất, lấy cái phức tạp nhất diễn hóa thành cái cơ bản nhất, đây là dụng ý của Hoàng Thường, là Cửu Âm Chân Kinh.

......

Chương này viết bằng 12 phần công lực T_T

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau