CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 331 - Chương 335

Quyển 2 - Chương 211: Âu Dương Phong Bại

Một lần nữa nhìn Âu Dương Phong há miệng, ngay cả Vô Song cũng phải rùng mình.

Hắn lúc này chỉ có hai lựa chọn, hoặc là dùng thân pháp lập tức rời đi hoặc là lựa chọn cường công, trực tiếp đánh nát phòng ngự của Cáp Mô Công.

Vô Song bản tâm hắn đúng là không muốn rời đi.

Hắn muốn cường công phá hủy tấm lá chắn của Cáp Mô Công kia, công bằng mà nói Vô Song cảm thấy hắn cũng không phải không phá được.

Nếu Cáp Mô Công không thể phá thì Cửu Âm Chân Kinh đã chẳng đến lượt Vương Trùng Dương sở hữu, cứ đứng im một chỗ mà dùng Cáp Mô Công, Âu Dương Phong chỉ sợ đã sớm vô địch thiên hạ.

Muốn phá được Cáp Mô Công, cách tốt nhất cũng chính là cường công, chỉ cần đánh nát tấm phòng ngự của Âu Dương Phong, tất nhiên Cáp Mô Công tự động bị phá.

Nghĩ đến một điểm này, hai đan điền của Vô Song lại cấp tốc vận chuyển tuy nhiên hắn đồng thời cũng phát hiện ra Âu Dương Phòng cũng rất khác so với ban đầu.

Lần này ông ta há mồm ra, ngoại trừ độc khí xung quanh Vô Song rõ ràng còn cảm nhận được không khí từ bốn phương tám hướng bị hút lại, cơ thể Âu Dương Phong càng ngày càng phình ra.

Đây là chiêu thứ tư trong Cáp Mô Công – Chu Cáp Thôn Thiên.

Một chiêu này, tụ khí càng mạnh, uy lực càng kinh người.

Đây là bản nâng cấp của Cáp Mô Thổ Tức.

Cho dù Vô Song không hiểu lắm về Cáp Mô Công nhưng có ngu hơn nữa cũng phải nhìn ra, hô hấp của Âu Dương Phong so với lúc trước càng ngày càng mạnh, chỉ sợ khi hắn tích đủ lực mà xuất ra một chiêu cuối, ngay cả Vô Song cũng ăn không ít đắng.

Cho dù là Hoàng Dược Sư đang lao về phía Vô Song cũng phải dừng lại, Hoàng Dược Sư quá biết động tác của Âu Dương Phong đại diện cho cái gì.

Theo bản năng Hoàng Dược Sư dĩ nhiên muốn cứu Vô Song, ông cũng không cảm thấy mình lại không thể thể ngăn cản được một chiêu này của đối phương tuy nhiên khi ông nhìn về phía Vô Song, một lần nữa lại ngập ngừng, rốt cuộc vẫn là không ra tay.

Lúc này chỉ thấy Vô Song rất khác, từ lúc Vô Song xuất hiện đã cho người ta một loại cảm giác rất rõ ràng về nội lực, là chí dương chí cương nội lực tuy nhiên hiện nay trên người Vô Song lại xuất hiện âm nhu nội lực thậm chí là chí âm chí nhu nội lực.

Cơ thể hắn như bị tách thành hai phần, tóc trắng khẽ lay động, bạch y tung bay trong gió.

Nửa người bên trái của hắn là Tiên Thiên Chí Âm Khí.

Nửa người bên phải của hắn là Tiên Thiên Chí Dương Khí.

Với Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể bản thân Vô Song đúng là hoàn toàn có thể vừa tạo ra Tiên Thiên Chí Âm Khí, vừa tạo ra Tiên Thiên Chí Dương Khí nhưng mà đây cũng chỉ là tương đối mà thôi.

Đạo thể về mặt ý nghĩa sẽ giúp nội lực của Vô Song chuyển hóa thành bất cứ dạng gì mà mình muốn, dẫn đến nội lực của hắn có thể thích hợp với tất cả võ công trong thiên hạ nhưng mà nếu hắn muốn chia nội lực thành hai phần, để nó giữ ở hai trạng thái đối nghịch nhau tất nhiên không dễ.

Đạo thể cho Vô Song điều kiện tạo ra cái trạng thái này nhưng mà để duy trì nó hay để làm nó thực sự ở trạng thái cân bằng thì phải xem khả năng không chế nội lực của Vô Song, phải xem trình độ điều tiết nội lực của chính Vô Song.

Vô Song cũng không hoài nghi, nếu trên đời có người nào sở hữu Đạo thể như hắn thì đây chắc chắn sẽ là một cửa ai khó tuy nhiên với Vô Song thì hắn có lợi thế rất lớn – hắn có hai đan điền.

Hai đan điền hoạt động hết khả năng, phân tách nội lực của hắn thành hai phần Âm – Dương.

Toàn bộ cánh tay trái của Vô Song cứ như bị đông kết lại, cánh tay phải của hắn thì lại rừng rực hỏa diễm.

Một tay Huyền Minh Thần Chưởng.

Một tay Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Tất nhiên Thiên Sơn Lục Dương Chưởng lần này chỉ dừng ở mức Tam Hợp Chưởng mà thôi, nội lực trong người Vô Song vẫn chưa đủ đáp ứng cho phép hắn sử dụng Tứ Hợp Chưởng cùng cả Huyền Minh Thần Chưởng trong một lần.

Một cực âm, một cực dương, vận lên Mị Ảnh thân pháp, Vô Song cứ như thế mà biến mất.Ở nơi xa xa, Âu Dương Phong ánh mắt trừng lớn, ông ta biết Vô Song đang hướng về phía mình nhưng thứ duy nhất Âu Dương Phong quan sát được lại chỉ là tàn ảnh của Vô Song.

Vô Song quá nhanh, nhanh đến chính Âu Dương Phong cũng chỉ có tư cách ngước nhìn.

Đương nhiên Âu Dương Phong thật sự vẫn là không sợ, chỉ cần phòng ngự Cáp Mô Công không bị phá, Âu Dương Phong càng mong Vô Song lại gần bản thân mình, Vô Song càng lại gần sẽ đảm bảo Vô Song không thể dùng tốc độ mà chạy thoát, cũng đảm bảo Vô Song sẽ nhận uy lực lớn nhất của đòn tiếp theo.

Âu Dương Phong đúng là vẫn tự tin, Vô Song không phá được Cáp Mô Công của hắn.

Vô Song rốt cuộc áp sát được Âu Dương Phong, hắn không hề nghĩ gì, tay trái đánh ra một chưởng.

Huyền Minh Thần Chưởng rất mạnh, phi thường mạnh, thậm chí theo bản thân Vô Song xem xét nó còn không thua kém gì Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Tại Ỷ Thiên thế giới, Trương Vô Kỵ bằng vào Cửu Dương Thần Công có thể mặc kệ Huyền Minh Thần Chưởng nhưng Vô Song có 10 phần tự tin, ngay cả Cửu Dương Thần Công cũng chưa hẳn đã qua được hàn lực kinh khủng khiếp của Huyền Minh Thần Chưởng.

Huyền Minh Thần Chưởng vốn là tự thân một người xuất ra, Huyền Minh Nhị Lão mỗi người đều không có tư cách tự mình đánh ra một chưởng này, còn phải hợp lực với nhau mới có thể miễn cưỡng đánh ra Huyền Minh Thần Chưởng.

Chưởng pháp của Huyền Minh Nhị Lão cùng lắm chỉ mang theo lớp da lông bên ngoài của Huyền Minh Thần Chưởng mà thôi, Huyền Minh Thần Chưởng thậm chí có thể đóng băng cả mạch máu của chính người sử dụng, vì thân thể hai lão không cách nào chịu được cái hàn khí này nên mới tự mình thay đổi lộ tuyến trong chưởng pháp, biến Huyền Minh Thần Chưởng thành một dạng hợp kích chưởng pháp, khiến Huyền Minh Thần Chưởng mất đi thứ ánh sáng vốn thuộc về nó.

Nếu phải làm phép so sánh, Huyền Minh Thần Chưởng của nhị lão là Hậu Thiên Chí Âm Thể còn Huyền Minh Thần Chưởng của Bách Tốn Đạo Nhân trực tiếp thăng lên thành Tiên Thiên Chí Âm Thể, cao thấp không nói cũng biết.

Huyền Minh Thần Chưởng quả thực cực kỳ bá đạo, nó đóng băng nguyên cánh tay trái của Vô Song từ trong ra ngoài, cho dù hắn đã có nhiều năm làm quen với ‘chí âm lực lượng’ thì cũng cảm thấy cả cánh tay mình run lên vì lạnh.

Một chưởng đánh ra, chạm vào lớp phòng tuyến của Âu Dương Phong, chưởng lực chí âm chí hàn nện vào lớp phòng ngự của đối phương, dị biến lập tức liền xuất hiện.

Lớp phòng ngự của Âu Dương Phong cực kỳ đặc biệt, nó cứ liên tục xoay tròn, mượn cái sự xoay tròn này làm tiêu tan bất cứ lực lượng nào đánh lên nó nhưng khi đối mặt với Huyền Minh Thần Chưởng, Huyền Minh Thần Chưởng trực tiếp đông kết lại phòng ngự của đối phương, trực tiếp làm lớp phòng ngự của Cáp Mô Công muốn xoay tròn cũng làm không nổi.

Lần này Âu Dương Phong triệt để biến sắc, sau đó Vô Song rất nhanh biến chưởng thành quyền, cổ tay khẽ xoay một quyền nện nát luôn tấm màn mỏng trước mặt, thân hình của Âu Dương Phong hoàn toàn lộ ra bên ngoài.

Âu Dương Phong quá mức sợ hãi, tứ chi vận sức mà búng người lên không trung, Cáp Mô Công chưa kịp xúc thế xong liền tự phá.

Đương nhiên Âu Dương Phong phản ứng không tệ nhưng ông ta có thể nhanh hơn được Vô Song sao?.Tất nhiên đáp án là không, Âu Dương Phong cơ hồ vừa búng người lên không trung thì thân ảnh của Vô Song đã xuất hiện, một Tam Hợp Chưởng oanh kích thẳng vào ngực Âu Dương Phong khiến ông ta phun máu giữa trời, cả người như quả bóng xì hơi bị đánh bật xuống mặt đất.

Âu Dương Phong ngã rầm xuống đất, miệng phun máu tươi, ngực xuất hiện nguyên một dấu hỏa chưởng, khuôn mặt tái xanh, dương cương khí tiến vào thể nội bắt đầu tàn phá kinh mạch Âu Dương Phong, một tam hợp chưởng chưa thể lấy mạng Âu Dương Phong nhưng mà Âu Dương Phong hiện nay chắc chắn đã trọng thương.

Vô Song thu tay, miệng thở ra một hơi nhọc khí, chân lùi về sau một bước, vận dụng Lăng Ba Vi Bộ, rất nhanh xuất hiện bên cạnh Hoàng Dược Sư, hai tay chắp lại, hơi hơi cúi đầu.

“Để nhạc phụ đại nhân lo lắng rồi”.

Hoàng Dược Sư đứng thẳng ở đó, vẻ mặt đến tận bây giờ vẫn chưa tin Vô Song có thể đánh bại được Âu Dương Phong.

Vô Song có thể đánh bại được Âu Dương Phong, chẳng khác gì nói Vô Song có thể đánh bại mình?.

Hoàng Dược Sư biết cái suy nghĩ này chưa hẳn đã đúng, dù sao Cáp Mô Công vừa là điểm mạnh nhất của Âu Dương Phong vừa là điểm yếu nhất của chính Âu Dương Phong, chỉ cần có thể phá được Cáp Mô Công bản thân Âu Dương Phong có tỷ lệ rất lớn sẽ thua trận tuy nhiên ngay cả thế Hoàng Dược Sư cũng không thể tự dối mình rằng... Vô Song chỉ còn dừng lại trong phạm vi thiên tài.

Trước đây Hoàng Dược Sư đã gặp qua Kiều Phong, theo ông giỏi lắm Vô Song có thể ngang ngửa Kiều Phong dù sao Kiều Phong cũng có thể đánh cùng ngũ tuyệt cao thủ một trận, đương nhiên sẽ không thắng nhưng nếu chỉ dừng ở mức ‘giao hữu’ hay ‘chỉ điểm’ thì Kiều Phong đúng là có thể coi nửa bước chân tiến vào ngũ tuyệt cảnh giới.

Bây giờ thì sao?, Vô Song đánh bại Âu Dương Phong, một tiểu tử 16 tuổi đánh bại Âu Dương Phong, chỉ bằng vào một điểm này đã đủ để nói lên, thiên hạ lại xuất hiện thêm một vị ngũ tuyệt cao thủ, ngũ tuyệt 16 tuổi.

.......

Thở ra một hơi, Hoàng Dược Sư rốt cuộc vẫn phải làm tròn chức trách chủ nhà.

“Ngươi đi theo Dung nhi đi thôi, đây là Đào Hoa Đảo của lão phu, lần sau tuyệt đối không được làm thế nữa, hiểu chưa?”.

Hoàng Dược Sư căn bản không có ý khiển trách Vô Song, Vô Song liền lập tức cúi đầu mỉm cười.

“Nhạc phụ đại nhân, ta biết, sau này không tiếp tục làm như thế nữa bất quá ai bảo Lão Độc Vật này bắt nạt Dung nhi chứ”.

Nói rồi Vô Song rời đi, đi thẳng về phía Dung nhi đang đợi sẵn có điều hắn hiện nay lại bắt đầu có chút muốn học hỏi Âu Dương Phong.

Người bên ngoài không nhìn ra nhưng mà Vô Song biết, hắn trúng độc rồi.

Độc tính rất đáng sợ nhưng bằng y thuật của Vô Song, bằng vào võ công của hắn căn bản không thể có uy hiếp trực tiếp tới Vô Song nhưng mà Vô Song thật sự cũng muốn hỏi Âu Dương Phong xem, làm cách nào mang độc khí vào bên trong cơ thể, mang độc khí vào bên trong võ công?.

Bình thường mà nói, dùng độc tuy có rất nhiều cách nhưng đều không thoát ra được khỏi hai con đường.

Con đường thứ nhất là ngoại độc, ngoại độc hiểu đơn giản nhất là dùng độc dược hoặc độc trùng trực tiếp ám hại đối phương.

Con đường thứ hai là nội độc, nội độc liền phải tu luyện trong một quãng thời gian rất dài, dùng độc nhập thân, lấy độc hòa vào cơ thể sau đó biến đổi nội công thành độc khí.

Từ bên ngoài mà xem độc của Âu Dương Phong sử dụng là nội độc nhưng mà trong Dược Vương Phần Thiên cũng đã nói rõ, người dùng nội độc sẽ phải chịu phản phệ của độc tố, thân thể bên ngoài không khác gì quái vật, xấu xí mà đầy kinh tởm.

Dạng độc nhân này năm đó Vô Song đã thấy trên Vương Bản Sơn thậm chí còn giết qua.

Hắn có chút tò mò, không rõ Âu Dương Phong làm sao tu luyện nội độc?, vì cái gì hình dáng bên ngoài không hề thay đổi?, không khác gì người bình thường?.

Thân thể của hắn sao có thể co được dãn được?, sao có thể biến đổi với biên độ lớn như vậy?.

Tất cả những cái này, làm Vô Song càng muốn đến gặp mặt Âu Dương Phong, càng muốn hỏi một chút, đối phương rốt cuộc làm thế nào.

Quyển 2 - Chương 212: Cửu Âm Chân Kinh (1)

Vô Song đánh bại Âu Dương Phong, cái tin tức này bất kể là Hoàng Dược Sư, Âu Dương Phong hay Vô Song đều không muốn công khai cho quá nhiều người biết.

Vô Song hắn vốn không thích khoe khoang chiến công của chính mình hơn nữa ở cái thế giới này hắn như lục bình không rễ, cũng chẳng có gì đáng để khoe khoang.

Âu Dương Phong bây giờ còn đang nằm trên giường, muốn xuống giường cũng khó đương nhiên không nói ra cái tin tức này được.

Hoàng Dược Sư thì lại càng không phải loại người nói nhiều, ông cũng không muốn nói cho bàn dân thiên hạ biết thế hệ ngũ bá bọn họ lại bị một tiểu tử như Vô Song đánh bại>

Càng đáng nói hơn, khi nghe Hoàng Dung nói Vô Song thậm chí còn đánh bại cả Bắc Cái, Hoàng Dược Sư trong nội tâm lại càng sóng gió ngập trời bất quá từ con mắt một người cha mà xem, ông nhìn Vô Song lại càng ngày càng hợp mắt.

Lúc này đã trải qua ba ngày từ lúc Âu Dương Phong bị trọng thương, đương nhiên lý do Âu Dương Phong trọng thương chính là ‘tẩu hỏa nhập ma’, bản thân Âu Dương Khắc hay Bạch Tự Tại cũng là không biết hắn bị Vô Song đánh bại.

Thật ra vết thương do chiến đấu cùng vết thương do tẩu hỏa nhập ma nhìn một cái là ra, Âu Dương Khắc có thể không tính nhưng muốn dấu được Bạch Tự Tại là việc không thể nào.

May mắn là Bạch Tự Tại từ khi lên Đào Hoa Đảo thậm chí quên luôn Âu Dương Phong, khi biết Âu Dương Phong luyện công quá độ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, bản thân Bạch Tự Tại chỉ đến nhìn một cái, không biết hắn nhìn ra cái gì không nhưng cũng lập tức rời đi.

Bạch Tự Tại... có bạn mới.

Điều này bất kể Âu Dương Phong, Hoàng Dược Sư hay bất cứ ai khác đầu không tưởng tượng ra được, Bạch Tự Tại cùng Chu Bá Thông lại quấn lấy nhau, căn bản không rời.

Hai cái lão nhân này, từ khi gặp mặt nhau lại như tri kỷ từ kiếp trước, mỗi ngày Bạch Tự Tại đều tìm đến Chu Bá Thông, hai người đánh đến thiên hôn địa ám.

Bạch Tự Tại được gọi là Uy Đức Tiên Sinh tuy nhiên độ thông minh của ông ta hay bản tính của ông ta thì không liên quan gì tới hai chữ ‘Uy Đức’.

Nếu Bạch Tự Tại thông minh hơn, ông cũng chẳng để đám đệ tử lừa nhốt vào mật thất, bản thân Bạch Tự Tại nổi tiếng nhất vì tự đại cuồng.

Chu Bá Thông thì sao?, Chu Bá Thông bản thân gọi là Lão Ngoan Đồng, tính cách ham vui không khác gì đứa trẻ, quan trọng hơn Chu Bá Thông trời không sợ, đất cũng không sợ.

Trước đến nay Chu Bá Thông chỉ sợ côn trùng rắn rết cùng sư huynh, còn lại bản thân Lão Ngoan Đồng bất chấp.

Khi Bạch Tự Tại tình cờ thấy Lão Ngoan Đồng, hai người lời qua tiếng lại liền động thủ với nhau, sau đó liền thân quen rồi.

Lão Ngoan Đồng ở Đào Hoa Đảo chính là chán không thể tả, chán không thể chán hơn, lúc này tự nhiên có người đến chơi cùng mình tất nhiên cực kỳ phấn chấn, một đường cười ha hả.

Bạch Tự Tại thì lại càng không phải nói, hắn thân là cao thủ hàng đầu thiên hạ, đã đến cái đẳng cấp của bọn hắn muốn ra tay cũng phải suy nghĩ trước sau, cùng lắm chỉ luận bàn đến điểm là dừng, ra tay cực kỳ không tiện, lúc này tìm được Chu Bá Thông, hai người có thể thống khoái thi triển quyền cước sao có thể không vui vẻ?.

Quan trọng nhất thực lực của bọn họ cũng không hơn kém nhau bao nhiêu, Bạch Tự Tại tuy hùng cứ Đại Tuyết Sơn nhưng thực lực cũng chỉ ngang ngửa với ngũ bá đương thời, Chu Bá Thông so với ngũ bá đương thời lại yếu hơn không ít nhưng hắn có Song Thủ Hổ Bác bù lại, bằng vào Song Thủ Hổ Bác hắn thậm chí ẩn ẩn còn làm cho Bạch Tự Tại luống cuống một hồi, tính tổng ra thực lực hai người quả thực có thể dùng từ ngang ngửa để hình dung.

Bạch Tự Tại cuốn lấy Chu Bá Thông mà không để ý Âu Dương Phong.

Âu Dương Khắc lại không biết Âu Dương Phong bị làm sao, chỉ cần Âu Dương Phong không nói hắn tất nhiên không đoán ra được điểm gì.

Trận thua của Âu Dương Phong với Vô Song, cứ như vậy bị các bên liên quan che đi.

.......

Ba ngày ở trên Đào Hoa Đảo, thời gian chủ yếu của Vô Song cũng chỉ là thả lỏng, bồi tiếp Dung nhi đi dạo Đào Hoa Đảo cùng trò chuyện với nhạc phụ tương lai.

Đào Hoa Đảo thật sự rất đẹp, Vô Song không rõ có phải Kim Dung lấy hình tượng Nhật Bản cùng hoa đào cho cái hòn đảo này không mà Đào Hoa Đảo cứ như Nhật Bản thu nhỏ vào mùa hoa anh đào vậy, rất đẹp, cả hòn đảo thuần một sắc hồng phớt, hoa đào như thổi vào hòn đảo này một luồng sinh khí, biến hòn đảo này thành nhân gian tiên cảnh.

Tất nhiên Đào Hoa Đảo cũng có chút bất tiện, nếu không có Dung nhi dẫn đi thì Vô Song căn bản không biết đi như thế nào, đâu đâu cũng là Đào Hoa Trận, thực sự bước bước đều phải tính toán, tương đối đau đầu.

Kiến trúc của Đào Hoa Đảo cũng được Hoàng Dược Sư quy hoạch cực kỳ rõ ràng thậm chí làm Vô Song liên tưởng đến Resort của hậu thế vậy.

Theo Hoàng Dung giới thiệu, khi bước vào Đào Hoa Đảo liền phải đi qua Đào Hoa Trận, là một ‘biển’ hoa đào ngăn cách Đào Hoa Đảo với thế giới bên ngoài, chỉ có đi qua Đào Hoa Trận mới có thể chân chính tiến vào Đào Hoa Đảo.

Sau khi bước vào Đào Hoa Đảo liền có hai đường để đi, tất nhiên muốn đi qua mỗi con đường cũng phải vượt qua một cái Đào Hoa Trận, Đào Hoa Trận gần như trở thành cửa giao thông, trở thành vách ngăn tự nhiên ở khắp nơi trên Đào Hoa Đảo, Vô Song biết đây là cách phòng người ngoài của Đào Hoa Đảo nhưng đối với hắn đây là việc phi thường rắc rối.

Con đường đầu tiên dẫn tới Thí Kiếm Đình, đây là nơi Hoàng Dược Sư luyện kiếm, là nơi ông dùng dạy võ cho chính các đệ tử của mình lúc trước, tất nhiên hiện tại trên Đào Hoa Đảo đã sớm không còn bất cứ đệ tử nào của Hoàng Dược Sư, Thí Kiếm Đình cũng rất ít có người đi qua.

Một con đường khác dẫn đến Thạch Quật, Thạch Quật bình thường cũng chỉ có nô bộc trong đảo đi qua tiếp tế cơm nước còn lại sẽ không ai đi quan, Thạch Quật nơi này cũng là nơi Chu Bá Thông bị giam cầm.

Sau khi vượt qua Thí Kiếm Đình liền là một Đào Hoa Trận khổng lồ, chỉ có vượt qua Đào Hoa Trận này mới có thể dẫn đến Thanh Khiếu Các.

Thanh Khiếu Các là một quần thể kiến trúc rất lớn, thậm chí có thể coi là cung điện vậy.

Thanh Khiếu Các chia làm Đông – Tây – Nam – Bắc tứ các.

Đông Các được xây dựng gần giống biệt viện, đây là nơi ở của Hoàng Dược Sư cùng Phùng Hành năm xưa, cũng là nơi ở của chính Hoàng Dung.Tây Các là nơi ở của nô bộc cùng nhà bếp, nơi này bình thường là nơi tấp nập người đi lại nhất Đào Hoa Đảo.

Nam Các là nơi sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho khách nhân, đám người Âu Dương Phong chính là ở Nam Các.

Cuối cùng Bắc Các, ở Bắc Các là nơi ngày trước đệ tử của Hoàng Dược Sư sinh sống, bên trong Bắc Các còn có rất nhiều công trình kiến trúc đặc biệt, ví dụ như xưởng rèn, ví dụ như lôi đài luyện võ, đồng nhân trận...

Sau khi rời khỏi Thanh Khiếu Các liền là Đạn Chỉ Phong, ngọn núi cao nhất của Đào Hoa Đảo.

Trên Đạn Chỉ Phong có một cái Hoa Đào Biệt Viện, đây là biệt viện thuộc về một mình Hoàng Dược Sư, từ nơi đây quả thật có thể thu toàn bộ Đào Hoa Đảo vào trong tầm mắt.

Bên trong Hoa Đào BIệt Viện còn xây dựng Vọng Hư Lâu, tòa lầu các cao nhất Đào Hoa Đảo, đây là nơi Hoàng Dược Sư vọng thiên, quan trắc khí tượng.

Quan trọng nhất, trên Đạn Chỉ Phong còn có mộ địa, mộ địa của Phùng Hành.

Lúc này Vô Song là người đầu tiên ngoại trừ cha con Hoàng Dung đước tiến vào mộ địa này.

Hoàng Dược Sư hai chân khoanh trên mặt đất, áo xanh tung bay, quay lưng về phía Vô Song.

Vô Song thiwf đứng thẳng ở đó, hai tay để ra sau lưng, ánh mắt nhìn về phương trời xa xa.

Trong ba ngày qua, không phải Hoàng Dung mà Hoàng Dược Sư mới là người nói chuyện với Vô Song nhiều nhất.

Vô Song đã gặp không ít tiền bối nhân vật trên giang hồ nhưng mà người so được với Hoàng Dược Sư thật sự ít càng thêm ít.

Càng đối mặt với Hoàng Dược Sư, Vô Song càng bội phục người cha vợ này.

Vô Song từng nghĩ so về tạp học trong thiên hạ, Hoàng Dược Sư chưa chắc đã hơn được Vô Nhai Tử, bản thân Vô Song đã từng gặp mặt Vô Nhai Tử vì vậy hắn cũng vô hình chung hạ thấp đi Hoàng Dược Sư dù sao tài nghề của Vô Nhai Tử bản thân Vô Song thực sự không mấy coi trọng.

Đến tận hiện nay, khi đối mặt với Hoàng Dược Sư hắn mới hiểu người cha vợ này tài giỏi thế nào.

Cùng là học thức, cùng là cầm kỳ thi họa nhưng Vô Nhai Tử rất khác với Hoàng Dược Sư.

Vô Nhai Tử ngọc thụ lâm phong, có một loại khí chất quân tử.

Hoàng Dược Sư lại đầy cuồng ngạo, đầy khinh thường đối với toàn thệ thiên hạ, một cỗ tà khí lẫm nhiên, một cỗ tà khí chỉ thuộc về mình ông ta.

Vô Song không thích Vô Nhai Tử, một người sở học hàng đầu Kim Dung, võ công cũng hàng đầu Kim Dung, tạp học bao trùm thiên hạ nhưng ‘tâm’ của Vô Nhai Tử chưa từng được Vô Song coi trọng thậm chí hắn coi thường.

Vô Nhai Tử trong mắt người khác có bao nhiêu ngọc thụ lâm phong, bao nhiêu hào hoa phong nhã thì trong mắt Vô Song hắn đều là ‘tiến sĩ giấy’ không hơn không kém.
Cùng bị què hai chân, Đoàn Diên Khánh thế nào mà Vô Nhai Tử thế nào?, nếu Đoàn Diên Khánh nắm giữ võ công của Vô Nhai Tử, chẳng cần đợi đến lúc Hư Trúc xuất hiện chỉ sợ Đinh Xuân Thu liền chết sớm 10 năm.

Vô Nhai Tử có tất cả mọi thứ cần thiết của cường giả, trừ tâm.

Tâm của hắn quá yếu.

Hoàng Dược Sư thì khác, khi đối mặt cùng ông lại làm Vô Song có cảm giác chân tài thực học, ngạo thị thiên hạ.

Trong ba ngày qua, ở bên cạnh Hoàng Dược Sư hắn học hỏi được rất nhiều, rất nhiều.

Vô Song còn thiếu thứ gì để bước trên con đường cường giả?, hắn thiếu cỗ tà khí của Hoàng Dược Sư.

Vô Song từ trước đến nay không có khí thế của riêng mình, cái mà hắn có chỉ là khí chất.

Khí chất có thể do trời sinh như Tiên Thiên Chí Âm Thể của Vô Song chẳng hạn còn khí thế chỉ có thể trải qua luyện tập.

Vô Song tất nhiên cũng có Chính Khí Quyết nhưng mà ‘chính khí’ cái thứ này không phải con đường mà Vô Song muốn.

Nhìn theo bóng lưng của Hoàng Dược Sư, trong đầu thì một mực nghĩ đến khí thế của bản thân mình, lúc này Vô Song quả thực không ngờ, Hoàng Dược Sư lên tiếng.

“Hai ngày nữa là ngày dỗ mẫu thân Dung nhi, lão phu rất thích khúc nhạc của ngươi ban đầu tấu trên Đào Hoa Đảo, ngươi có thể dạy lão phu chăng?”.

Vô Song nghe đến đây tất nhiên không thể từ chối, khúc Phi Thiên này chính là hắn muốn tặng cho Hoàng Dược Sư, tặng cho cha vợ làm lễ ra mắt.

Hoàng Dược Sư là bậc đại tông sư cầm đạo đương thời, thậm chí không cần Vô Song nói gì, chỉ cần khúc phổ ông cũng có thể tấu lên một khúc Phi Thiên, bất quá khi nhìn thấy khúc phổ mà Vô Song viết ra, Hoàng Dược Sư không thể không tấm tắc khen ngợi.

“Hay cho một khúc Phi Thiên, Vô Song ngươi lấy được khúc nhạc này từ đâu?”.

Vô Song tất nhiên sẽ không thể nói mình tự sáng tác.

Khúc Phi Thiên này bằng với trình độ hiện nay của Vô Song, hắn sáng tác không nổi.

Nghĩ một chút, Vô Song thản nhiên đáp.

“Nhạc phụ đại nhân, khúc Phi Thiên này là khúc đàn cổ, năm đó Bá Vương Hạng Vũ chính là dành để tiễn biệt Ngu Cơ”.

Đây rõ ràng là nói điêu nhưng mà ai có thể lội ngược lịch sử mà kiểm tra?.

Vô Song đương nhiên cũng sẽ không nói đến Tiêu Dao Tử, dù sao Tiêu Dao Tử trong thế giới của Vô Song khác rất nhiều so với Tiêu Dao Tử thế giới này.

Hoàng Dược Sư nghe Vô Song nói, sắc mặt hiện lên chút ngờ vực dù sao ông ta không tin Tây Sở Bá Vương năm đó có thể viết ra được cầm khúc cỡ này hơn nữa Bá Vương còn chết trước Ngu Cơ?, vì cái gì Bá Vương tiễn biệt Ngu Cơ mà không phải Ngu Cơ tiễn biệt Bá Vương đây?.

Trong lòng có hoài nghi nhưng ngoài mặt Hoàng Dược Sư sẽ không nói ra, theo ông thấy cái ông cần nhất là khúc nhạc, về phần ai sáng tác chỉ là một điểm tò mò mà thôi.

Trải qua mấy ngày gần đây tiếp xúc với Vô Song, Hoàng Dược Sư cũng cực kỳ hài lòng với tiểu tử này.

Võ công chính ông đã kiểm chứng qua, vỗ công của Vô Song đến ông còn chưa chắc thắng nổi, căn bản sẽ không có bất cứ điểm trừ nào.

Về phần cầm kỳ thi họa, tạp học bách gia, điểm này Hoàng Dược Sư cũng cực kỳ thưởng thức Vô Song, trong mấy ngày nay tiếp xúc ông cũng thừa hiểu cầm – kỳ - thi – họa của Vô Song còn xa lắm mới đến lượt con gái sung bái như vậy, họa chăng chỉ có y thuật làm Hoàng Dược Sư chú ý một chút tất nhiên tuổi tác của Vô Song còn quá trẻ, ở độ tuổi của Vô Song chính Hoàng Dược Sư còn không có tài hoa như vậy, Hoàng Dược Sư cũng không nghĩ ra có cái gì đáng để phê phán Vô Song.

Quan trọng nhất, con gái ông yêu Vô Song, yêu đến chết đi sống lại.

Ngay lúc này, Hoàng Dược Sư không ngờ đứng lên, thân hình quay về phía Vô Song.

“Ngươi một mực gọi ta là nhạc phụ đại nhân, ta còn chưa chấp nhận gả con gái cho ngươi đây?”.

Dừng lại một chút, Hoàng Dược Sư không đợi Vô Song lên tiếng liền nói.

“Ta nghe Dung nhi nói, ngươi là bậc kỳ tài võ học, cái này lão phu không hoài nghi gì cả bất quá khi mà Dung nhi kể ngươi dạy cho nàng Đả Cẩu Bổng Pháp thì lão phu lại giật mình không thôi”.

“Vậy đi, ở đây lão phu có vài thứ muốn cho ngươi xem, nếu ngươi có thể làm lão phu hài lòng, lão phu liền gả con gái cho ngươi”.

(Chưa xong còn tiếp)

Quyển 2 - Chương 213: Cửu Âm Chân Kinh (2)

Việc học trộm tuyệt kỹ của người khác là tối kỵ, về phần học trộm bất truyền tuyệt kỹ của người khác thì đây chính là đại thù.

Không phải ngẫu nhiên Sơn – Bác hai người lại phải lén lút trong tàng kinh các của Thiếu Lâm Tự bao nhiêu năm, căn bản không dám lộ ra mình đi học trộm công phu Thiếu Lâm.

Đả Cẩu Bổng là bí truyền của Cái Bang thậm chí đại diện cho bang chủ tương lai của Cái Bang sau này, đại diện cho tay nắm vài vạn Cái Bang môn nhân, so với bất cứ tuyệt học nào của Thiếu Lâm về mặt ý nghĩa đều phải cao hơn.

Học được Đả Cẩu Bổng Pháp sau đó chỉ cần nghĩ cách lấy được Đả Cẩu Bổng, tất nhiên là bang chủ đời tiếp theo của Cái Bang, việc Vô Song biết Đả Cẩu Bổng rồi lại trực tiếp mang đi dạy cho Hoàng Dung, chỉ cần người Cái Bang biết chắc chắn trở thành sinh tử đại thù.

Bình thường Hoàng Dung cũng sẽ không nói thông tin này với ai nhưng mà cha nàng thì lại khác.

Người bình thường nghe được việc Vô Song học trộm võ công người khác tất nhiên tức giận vô cùng nhưng Đông Tà làm người vừa chính vừa tà, khi nào quan tâm đến mấy cái đó?.

Theo ông xem ra, Vô Song học trộm đương nhiên là không đúng bất quá nếu Vô Song vừa đánh với Bắc Cái vừa học trộm lại là một khái niệm khác.

Học trộm võ công cũng có khác biệt, nếu Vô Song học trộm như cái cách Mai Siêu Phong cùng Trần Huyề Phong mang Cửu Âm Chân Kinh ra khỏi Đào Hoa Đảo, bản thân Hoàng Dược Sư chắc chắn sẽ khinh thường hắn.

Về phần học trộm võ công của đối phương ngay trong trận chiến... cái này Hoàng Dược Sư triệt để không có gì để nói, thiên phú phải kinh người đến mức nào mới làm được việc này?, đây đã không coi là học trộm võ công nữa, đây là nhìn thấy võ công để rồi thi triển ra, hai việc căn bản không cùng một cái cấp độ.

Đả Cẩu Bổng Pháp của Cái Bang chưa bao giờ dễ học, là côn pháp hàng đầu trong thiên hạ, cho dù Hoàng Dược Sư làm đối thủ của Bắc Cái bao nhiêu năm ông cũng chỉ hiểu nguyên lý của Đả Cẩu Bổng mà thôi chứ tuyệt không thể bắt chước, huống hồ còn là bắt chướng trong duy nhất một lần giao thủ.

Hoàng Dược Sư trong lòng quả thực trăm muốn ngàn muốn đứa con rể này bất quá bản tính của Hoàng Dược Sư vẫn là như vậy, muốn cưới được Hoàng Dung tất nhiên phải có thử thách.

Hoàng Dược Sư xem ra, với sự xuất hiện của Vô Song thiên hạ này chỉ sợ không còn bất cứ người trẻ tuổi nào phù hợp với Hoàng Dung hơn hắn, đứa con rể này Hoàng Dược Sư tất nhiên nhận nhưng mà nếu không có thử thách gì mà gả con cho hắn, liệu có phải quá mức hạ thấp Hoàng Dung không?.

Hoàng Dược Sư chí ít muốn cho Vô Song hiểu, muốn lấy được Hoàng Dung liền bỏ ra nỗ lực, bỏ ra cố gắng, để từ nay về sau hắn lại càng biết quý trọng Dung nhi.

Hoàng Dược Sư trong đầu cấp tốc nghĩ ra phương án thử thách Vô Song, sau đó lại nắm lấy sáo ngọc, khóe miệng hơi hơi nhếch lên.

“Lão phu một đời tạp học nói không hết, võ kỹ hay chiêu thức cũng là nói không hết, nay trong tay ta có một cây sáo ngọc này, vậy liền cho ngươi xem Lạc Anh Thần Kiếm đi”.

“Dung nhi nói ngươi chỉ cần cùng Lão Ăn Mày đánh một trận liền học xong Đả Cẩu Bổng Pháp, vậy lão phu muốn xem ngươi có thể học được Lạc Anh Thần Kiếm của lão phu không”.

Dứt lời, Hoàng Dược Sư cũng không để Vô Song kịp phản ứng, cây sáo quay dọc, được sử dụng như kiếm, một chiêu đâm tới.

Lạc Anh Thần Kiếm là một phần bên trong Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng hay còn gọi là Đào Hoa Lạc Anh Chưởng.

Lấy kiếm nhập chưởng, xác thực cực kỳ khó lường.

Vô Song chưa hình dung ra Lạc Anh Thần Kiếm sẽ là hình dạng gì thì đã thấy Hoàng Dược Sư đâm tới, hắn lập tức lùi một bước, cổ tay năm thành quyền, xuất quyền đánh vào sáo ngọc.

Sao ngọc lập tức bị Vô Song đánh cho rung lên có điều ánh mắt Vô Song lại hơi hơi híp lại, hộ thân cương khí của hắn vậy mà gặp phải tấn công?.

Cho dù va chạm là không lớn, cho dù đòn tấn công không đủ để phá hộ thân cương khí của Vô Song nhưng đúng là nó đánh lên người Vô Song.

Trước đây Vô Song không quan tâm lắm đến hộ thể cương khí.

Hộ thể cương khí bất cứ tông sư cao thủ nào cũng đã có huống gì Vô Song?, bất quá theo Vô Song xem ra hộ thể cương khí của hắn còn yếu hơn cả cơ thể của chính mình, cũng như rất nhiều cao thủ luyện thể khác, Vô Song không muốn sử dụng hộ thể cương khí, tiêu hao quá nhiều nội lực mà tác dụng chẳng ra sao.

Bằng vào thân thể của hắn, hắn đã rất lâu không cần hộ thể cương khí.

Mãi đến khi đột phá ngũ tuyệt cảnh giới, mãi đến khi hoàn thành quá trình thuế biến đầu tiên của đạo thể, Vô Song mới lại sử dụng hộ thể cương khí.

Theo A Thanh nói, hộ thể cương khí của ngũ tuyệt cao thủ đã được thăng cấp thành hộ thể chân khí, hộ thể chân khí mạnh yếu đều phụ thuộc vào chất lượng nội lực của bản thân chủ nhân nó;.

Vô Song là đạo thể, nội lực của Vô Song là Âm Dương Nhị Khí, hộ thể chân khí của hắn trực tiếp lột xác lên một cảnh giới mới, cực kỳ cường đại, sức phòng ngự còn vượt qua thân thể của chính hắn, từ đó hắn liền chấp nhận vận lên hộ thể chân khí bảo vệ bản thân.

Trong trận chiến với Tây Độc, nếu không có hộ thể chân khí, Vô Song chưa chắc đã nhẹ nhàng đến thế, thắng thì hắn vẫn sẽ thắng nhưng có lẽ trên người cũng xuất hiện ám thương không nhẹ.

Lần này hắn giao thủ với Hoàng Dược Sư, hắn không giống Quách Tĩnh, sẽ không cùng vị cha vợ này quyết sống chết cái gì, hắn đơn giản chỉ mang theo tâm tình luận bàn mà thôi, đối mặt với Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng hắn chỉ là hứng thú chứ chưa đến mức coi trọng.

Một chiêu đầu tiên kia đâm ra cực kỳ bình thường, bình thường đến chẳng thể bình thường hơn, vậy mà có thể đánh trúng Vô Song?.

Cũng không để cho Vô Song nghi hoặc quá lâu, Hoàng Dược Sư bất chợt xoay cổ tay, sáo ngọc một lần nữa đâm thẳng tới Vô Song nhưng mà khác với lần trước, lần này Vô Song đã nhìn ra huyền diệu của Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng.

Một chiêu đâm thẳng duy nhất, dĩ nhiên lại bao gồm cả hư chiêu cùng thực chiêu?.

Vô Song thấy vậy, cổ tay cũng hoa lên, biến ảo theo một chiêu của Hoàng Dược Sư, cũng là một chiêu đánh thẳng.

Mượn sự linh động bên trong Thiên Sơn Chiết Mai Thủ, Vô Song trực tiếp dùng cổ tay đánh bật sáo ngọc của Hoàng Dược Sư ra sau đó tiện tay hóa giải hết toàn bộ hư chiêu, lần này quả thực hắn không có cảm giác hộ thể chân khí của mình bị ảnh hưởng.

Hoàng Dược Sư cười dài một tiếng, râu trắng tung bay.

“Khá lắm”.

Ông vừa dứt lời, thân hình xoay ngược lại, cả người nhảy lên không trung, dùng sáo ngọc đánh ra một chiêu.
“Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng”.

Bằng sự tinh nhạy của Vô Song, hắn rất nhanh phát hiện được điểm không đúng.

Lúc trước Hoàng Dược Sư chỉ nói Lạc Anh Thần Kiếm, một chữ ‘chưởng’ ông không có nói.

Nghĩ đến điểm này, Vô Song lại càng thêm đề phòng, quả nhiên một thức này đánh ra khác biệt hoàn toàn với chiêu đâm thẳng ban nãy.

Vô Song chỉ thấy phô thiên cái địa kiếm ảnh bao lấy bản thân mình, bên trong cả rừng kiếm ảnh chính là thực kiếm, là mũi sáo ngọc đang đâm tới.

Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng của Hoàng Dược Sư cách không đánh ra, Vô Song liền bị cả rừng kiếm ảnh bao phủ.

Vô Song híp mắt lại, hai tay nắm chặt, chuyển toàn bộ cơ thể về trạng thái cực dương, cực dương nội lực từ hắn bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.

Trước khí nóng khủng khiếp của chính nội lực Vô Song, hư ảnh không đánh àm tự tan chỉ còn lại thực chiêu, vừa nhìn thấy thực chiêu hiện ra Vô Song tay nắm thành quyền, ba quyền oanh kích liền đánh tan Lạc Anh Thần Kiếm của Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư lần này tiếp tục cười dài, thân ảnh như phi mã mà hướng về phía Vô Song, sáo ngọc vẫn ở trong tay, lúc này không chỉ là một chiêu một thức mà là liên miên bất tuyệt chiêu thức, Hoàng Dược Sư chính là cầm sáo ngọc liên tục tấn công Vô Song.

Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng, uy lực không mạnh, nó mạnh nhất ở hư cùng thực.

Mỗi một chiêu đánh tới đều bao gồm hư chiêu cùng thực chiêu, cực kỳ quỷ dị cũng cực kỳ khó phòng.

Vô Song thật ra hoàn toàn có thể bằng hộ thân cương khí mạnh mẽ ngăn lại hư chiêu của Hoàng Dược Sư nhưng mà hắn không muốn, chỉ thấy Vô Song cấp tốc mượn Lăng Ba Vi Bộ mà lùi lại, hai tay nắm thành quyền, biến quyền thành trảo.

“Thiên Sơn Chiết Mai Thủ”.

Vô Song đứng im một chỗ, trong chốc lát hắn như hóa thân thành phật bà ngàn mắt ngàn tay, vô số bàn tay như ẩn như hiện lại đẹp đẽ vô cùng, nhìn từ bên ngoài thậm chí có cảm giác vô biên vô tận những đóa hoa mai đang bao phủ Vô Song, đang bảo vệ Vô Song.

Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng đi đến đâu liền bị cản lại đến đó, căn bản không thể thoát ra khỏi tốc độ cùng sự biến ảo của Thiên Sơn Chiết Mai Thủ, gần như không đánh mà phá.

Hoàng Dược Sư ánh mắt lóe lên, cổ tay một rung, sáo ngọc thu lại trong ống tay áo, cả người nhẹ xoay trên không, một chưởng đánh ra.

“Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng”.

Lúc trước là lấy sáo ngọc làm vũ khí, hiện nay mới chân chính là chưởng pháp.

Uy lực vừa ra liền đã khác xa lúc trước.

Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng, lấy kiếm ý nhập chưởng pháp, hóa kiếm làm chưởng.

Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng, xuất chưởng lăng lệ ác liệt như kiếm, chiêu số thật thật giả giả, hai tay huy động, bốn phương tám hướng đều là chưởng ảnh.

Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng đã không ra tay thì thôi, ra tay như cuồng phong bạo vũ, lấy hư làm thực, lấy thực hóa hư, như xuân phong chợt hiện trong rừng đào, vạn hoa tung bay.
Đối mặt với Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng, lần này Vô Song triệt để ngưng trọng.

Muốn phá Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng thật ra không khó, chỉ cần dùng bất cứ một chiêu nào bên trong Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, lấy tuyệt đối lực lượng đánh tan hết hư ảnh, chiêu này tất phá bất quá đây là luận bàn giữa cha vợ và con rể, hắn còn chưa đến mức phải xuất ra Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Vô Song vừa nhìn cũng biết cha vợ đang thử thách hắn, nghĩ nghĩ một chút Vô Song mũi chân khẽ ấn xuống mặt đất, toàn bộ dương cương nội lực liền triệt tiêu, thay vào đó là âm nhu nội lực.

Trên đầu hắn, một đóa Quỳ Hoa lại hiện.

Vô Song trên người không mang theo ngân châm nhưng mà hắn cũng không cần ngân châm.

Ngưng hàn băng nội lực làm ngân châm, hai tay Vô Song nhẹ múa, cả người xoay tròn.

“Quỳ Hoa Bảo Điển – Quỳ Hoa Loạn Vũ”.

Dùng đến Quỳ Hoa Bảo Điển để phá Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng quả thực không khác gì dùng dao mổ trâu đến giết gà, Quỳ Hoa vừa ra, Lạc Anh liền bị xuyên thủng, bất kể là hư chiêu hay thực chiêu đối mặt với Quỳ Hoa uy đều lập tức tan nát.

Cho dù là Hoàng Dược Sư cũng phải lập tức biến công thành thủ, ở trên không trung lộn một vòng, liên tục đánh ra ba chưởng mới phá được một chiêu này của Vô Song.

Sau đó thân ảnh Vô Song phiêu hốt mà tới, cổ tay nhẹ rung, trên người một luồng kiếm khí đáng sợ xuất hiện.

Bất kể là Tịch Tà hay là Quỳ Hoa, ý cảnh của nó vẫn lấy sát đạo làm chủ, đây là sát lục ý cảnh.

Tịch Tà Kiếm Pháp kiếm ý cũng là sát lục kiếm ý.

Lấy kiếm ý nhập chưởng pháp, lấy thực làm hư, hóa hư làm thực, cổ tay một xoay, vận lên âm nhu nội lực, Vô Song đánh ra một chưởng.

“Lạc Anh Hàn Băng Chưởng”.

Thấy một chiêu này, Hoàng Dược Sư trong mắt liền tràn ngập kinh ngạc cùng khiêp sợ, trúc ngọc lại ở trong tay, liên tục điểm ra 5 kiếm, Hoàng Dược Sư mới có thể đánh tan được Lạc Anh Hàn Băng Chưởng của Vô Song.

Lạc Anh Hàn Băng CHưởng của hắn còn mạnh hơn cả bản gốc của Hoàng Dược Sư.

Thứ nhất, hắn có Đạo Thể, Hoàng Dược Sư không có.

Thứ hai chất lượng nội lực của Vô Song dĩ nhiên cao hơn Hoàng Dược Sư.

Thứ ba, sát lục kiếm ý quá mức kinh hãi thế tục, kiếm ý ai tinh thông hơn có thể không nói nhưng về bản chất sát lục kiếm ý đã là một trong những kiếm ý mạnh nhất thiên hạ.

Hoàng Dược Sư lần này nhìn thật kỹ Vô Song, sau đó bật cười.

“Hảo tiểu tử, hảo tiểu tử”.

“Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng của lão phu coi như sau này cũng có người nối nghiệp, đã vậy xem ngươi đỡ thêm một thức”.

Hoàng Dược Sư nói xong thân hình phiêu hốt lui về phía sau, tốc độ rất nhanh đã lùi về thạch viện sau lưng.

Thạch viện này nói trắng ra chỉ là một đình viện nhỏ, một cái bàn đá cùng vài cái ghế đá mà thôi, đây vốn là nơi Hoàng Dược Sư dừng lại thưởng trà ngắm cảnh, lúc này Hoàng Dược Sư tay nắm lấy hai thanh bội kiếm bắn thẳng về hướng Vô Song.

“Tiếp kiếm”.

Không biết là trùng hợp hay không, thanh kiếm của Vô Song bên ngoài lại là màu đen, của Hoàng Dược Sư lại là màu trắng.

Vô Song thật sự tương đối thích màu sắc thanh bội kiếm này.

Hoàng Dược Sư cười dài, nội lực tỏa ra bốn phương tám hướng, mang tiếng cười vang vọng hư không, theo gió mà kéo dài vô tận.

“Tiếp kiếm – Ngọc Tiêu Kiếm Pháp”.

Vô Song lần này, rốt cuộc cũng có hứng thú.

Vô Song đúng là đang thiếu một bộ kiếm pháp thuận tay.

Hắn nắm giữ Nga Mi Kiếm Pháp nhưng đây chỉ là kiếm pháp trụ cột Nga Mi, căn bản không tính là kiếm pháp thuận tay, tương tự với Toàn Chân Kiếm Pháp, hai bộ kiếm pháp này không tính.

Hắn nắm giữ Tịch Tà Kiếm Pháp nhưng kiếm pháp này sát tính quá mạnh, làm người không thể lúc nào cũng như Lâm Bình Chi, rút kiếm ra liền thấy máu, hắn chưa đến mức cuồng sát như vậy.

Ngọc Tiêu Kiếm Pháp, quả thực là một bộ kiếm pháp Vô Song tương đối thích.

Không bàn về uy lực, uy lực thế nào còn cần Vô Song trải nghiệm nhưng mà... Ngọc Tiêu Kiếm Pháp có thể nói nó soái vô địch thiên hạ.

Quyển 2 - Chương 214: Cửu Âm Chân Kinh (3)

Ngọc Tiêu Kiếm Pháp thực sự rất đẹp, cũng phi thường hợp với khí chất của Vô Song, ít nhất là hắn cảm thấy thế.

Hoàng Dược Sư lúc này đã độ tuổi trung niên nhưng mà Vô Song có ngàn cái chắc chắn, vạn cái chắc chắn Hoàng Dược Sư tuyệt đối là mỹ nam tử, hồi trẻ nhất định cũng ngọc thụ lâm phong, soái khắp thiên hạ.

Hoàng Dược Sư sử dụng Ngọc Tiêu Kiếm Pháp, trên người xuất hiện một đoàn khí xanh lượn lờ, kết hợp với bản thân ông ta quả thực cho người ta một loại cảm giác phiêu miễu mà kinh tâm.

Ngọc Tiêu Kiếm Pháp có thể coi là một kiếm pháp chú trọng đến chữ ‘mỹ’.

Cũng giống Thiên Sơn Chiết Mai Thủ chú trọng một chữ ‘mỹ’.

Những môn võ công như vậy thực sự khiến Vô Song cảm thấy có hứng thú, đặc biệt coi trọng.

Dĩ nhiên chiêu thức đẹp là một chuyện, nó có mạnh hay không lại là chuyện khác bất quá Vô Song cũng tin tưởng, kiếm pháp trấn phái của Hoàng Dược Sư, sao có thể yếu?.

Chỉ thấy tốc độ của Hoàng Dược Sư rất nhanh, một kiếm liền xuất ra.

“Ngọc Tiêu Kiếm Pháp thức thứ nhất, Vân Tâm Xuất Tụ”.

Một kiếm đâm ra, khí xanh lượn lờ, tiêu sái vô cùng.

Một kiếm này đâm ra, kiếm khí khuấy động xung quanh, kiếm khí ôn nhu như ngọc, nhẹ nhàng như mây nhưng lại cho người ta một loại cảm giác thần bí khó dò.

Vô Song không nghĩ nhiều, cổ tay nhẹ chuyển mà đỡ lấy một kiếm, hắn dùng tất nhiên là Nga Mi Kiếm Pháp.

Đỡ được một kiếm của Ngọc Tiêu Kiếm Pháp, Vô Song mới nhận ra kiếm này bất phàm.

Kiếm khí của nó dĩ nhiên mang theo một loại ‘âm lực’ cực kỳ tà dị, chạy dọc vào trong cơ thể Vô Song, xuyên qua cả Hộ Thể Chân Khí của hắn, loại lực lượng này khiến Vô Song rõ ràng cảm nhận được thân thể mình bất giác trở nên trì độn, có chút chậm chạp.

Vừa đỡ một kiếm, hắn liền đối với cao chủ Ngũ Bá bội phục không thôi.

Hắn cùng Bắc Cái có thể tính là luận bàn, hắn đối với Bắc Cái bản thân chưa có quá nhiều bội phục.

Về phần Âu Dương Phong thì đã rất khác, Âu Dương Phong lấy độc nhập khí, lấy độc nhập võ công hơn nữa còn không làm bản thân biến dạng, độc thuật của Âu Dương Phong nhất định đạt đến trình độ làm Vô Song không phục không được.

Ngoại trừ độc thuật ra Vô Song còn ấn tượng cực kỳ với Cáp Mô Công, hắn tháy Hàng Long Thập Bát Chưởng trên phim ảnh quá nhiều hơn nữa chính hắn không ít lần được chứng kiến Hàng Long, hắn đối với Hằng Long không xa lạ gì nhưng mà Cáp Mô Công thực sự cho Vô Song nhận thức mới về võ học, cực kỳ đáng sợ.

Lần này đối chiêu cùng cha vợ - Hoàng Dược Sư, hắn một lần nữa cảm giác được đương thời ngũ bá ai cũng là bậc kỳ tài.

Hoàng Dược Sư ban đầu lấy kiếm ý nhập chưởng, lấy kiếm hóa chưởng mà thành Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng, hắn đối với chiêu này chỉ có hứng thú chứ chưa hề bội phục.

Bích Tiêu Kiếm Pháp thì lại khác, lấy âm nhập kiếm, lấy âm công hóa thành kiếm ý, kiếm xuất như tấu nhạc, kiếm khí trực tiếp xuyên qua Hộ Thể Chân Khí, cực kỳ khó phòng.

Lấy âm nhập kiếm... Vô Song thậm chí nghe còn chưa nghe, đây là lần đầu tiên hắn được chứng kiến thứ kiếm pháp này.

Nếu Hoàng Dược Sư dùng sáo ngọc làm kiếm, Vô Song còn chưa đến mức kích động như vậy nhưng mà hiện nay... rất khác.

Ngay từ chiêu đầu tiên... Vô Song đã chết mê chết mệt với loại kiếm pháp này.

Chiêu đầu tiên đánh ra, Hoàng Dược Sư thu kiếm, cơ thể nhẹ xoay chuyển, chiêu thứ hai đánh tới.

“Tiêu Sử Thừa Long”.

Một chiêu này đánh ra khác hoàn toàn với chiêu vừa rồi, Vô Song thậm chí còn cảm nhận được sóng âm rõ mồn một.

Kiếm này không nhẹ nhàng gì, kình lực của nó tuyệt đối kinh người, một kiếm đâm ra nhất định muốn lấy mạng kẻ địch.

Vô Song lại sử dụng một chiêu Nga Mi Kiếm Pháp, lại vận kình lực của bản thân muốn ngạnh kháng chiêu này, khi kiếm của Vô Song cùng kiếm của Hoàng Dược Sư va chạm vào nhau, Vô Song liền thấy cổ tay mình rung lên.

Kiếm này kình lực rất lớn hơn nữa kình lực chia làm ba đợt như sóng biển, cơn sóng này chưa tới cơn sóng kia đã tiếp, ba luồng kình lực đâm thẳng mà đến, mỗi bước của Hoàng Dược Sư trực tiếp khiến Vô Song đều phải lùi lại, Nga Mi Kiếm Pháp trong tay hắn đầy luống cuống mới có thể đỡ chọn vẹn ba luồng kình lực đâm thẳng của Hoàng Dược Sư.

Nga Mi Kiếm Pháp... quả thực thua Ngọc Tiêu Kiếm Pháp không chỉ một bậc, đương nhiên Nga Mi Kiếm Pháp chỉ là trụ cột kiếm pháp của Nga Mi, muốn so cũng so không nổi.

“Nhìn kỹ, đây là Thừa Long, còn đây là Tiêu Sử”.

Vô Song đang lùi lại, nghe Hoàng Dược Sư nói vậy tất nhiên phải chú tâm, chỉ thấy cổ tay Hoàng Dược Sư xoay tròn, từ trong thanh kiếm xuất hiện luồng kình lực thứ tư.

Đây cũng không phải là kình lực, mà là sóng âm.

“Nhạc phụ lợi hại”.

Nói ra một câu này, cổ tay Vô Song cũng trực tiếp run lên, hắn vậy mà buông kiếm.

Không buông cũng không được, sóng âm trực tiếp nhắm vào cổ tay hắn, chỉ có buông kiếm mới tránh được một chiêu này.

Sau khi buông kiếm, Vô Song nhẹ bước lùi về phía sau, đồng thời thanh kiếm vốn bị ném lên không trung lại theo một loại quỹ tích biến ảo mà trở về trong tay hắn.

Hoàng Dược Sư vừa thấy một chiêu này liền ngừng lại, ánh mắt hứng thú mà nhìn Vô Song.

“Chiêu này là...”.

Vô Song cười cười, theo Hoàng Dược Sư hỏi hắn liền nhẹ đáp.

“Là Đả Cẩu Bổng Pháp, Ngao Khẩu Đoạt Trượng”.

Hoàng Dược Sư nghe vậy liền gật đầu, một chiêu vừa rồi quả thực là thủ pháp ‘thủ bổng’ của Đả Cẩu Bổng Pháp, Hoàng Dược Sư đã sớm nghe nói Vô Song dậy Đả Cẩu Bổng cho Hoàng Dung cũng thấy con gái dùng Đả Cẩu Bổng, hiện nay đích thân thấy thủ pháp này liền có chút thẫn thờ mà thôi.“Kiếm pháp của ngươi rất không được “.

Hoàng Dược Sư lại tiếp tục nói, Vô Song đương nhiên chỉ có thể gật đầu.

Kiếm pháp của hắn đương nhiên không được, Vô Song chưa bao giờ chuyên về kiếm đạo.

Cao thủ dùng kiếm, cho dù là Nga Mi Kiếm Pháp cũng chưa chắc đã bị Ngọc Tiêu Kiếm Pháp ép cho không thở nổi như vậy nhưng mà Vô Song hắn đâu phải cao thủ dùng kiếm?.

Nếu nói đến cao thủ, Vô Song thà nhận mình là cao thủ ám khí, sau đó đến thân pháp, rồi mới đến quyền pháp – chưởng pháp, về phần kiếm pháp liền xếp cuối cùng.

“Nhạc phụ dạy phải”.

Thấy Vô Song công nhận, Hoàng Dược Sư cũng không nói nhiều, ông dù sao cũng không thể bắt Vô Song toàn tài chỉ là ông nghe Hoàng Dung nói Vô Song bằng kiếm pháp đánh bại Đả Cẩu Bổng Pháp, lúc này nhìn thấy kiếm pháp Vô Song sử dụng, quả thực... quá tệ so với suy nghĩ của ông.

Cũng không phải dạng người thích nói nhiều, Hoàng Dược Sư lại một lần nữa xuất kiếm.

“Chiêu thứ ba, Kim Thanh Ngọc Chẩn”.

Nếu chiêu thứ nhất cùng chiêu thứ hai, rất khó để tự mình cảm nhận sóng âm công kích thì chiêu thứ ba này rất khác.

Một kiếm này đâm ra nhưng không phải đâm thẳng, kiếm này cổ tay Hoàng Dược Sư cong lên, đường kiếm cũng cong theo tạo thành hình tròn nhỏ, sau đó... từ trong cái hình tròn kia sóng âm lập tức cách không mà tới.

Sóng âm không phải nội lực, không phải võ kỹ, Hộ Thể Chân Khí đối với sóng âm có sức kháng cự rất yếu.

Đương nhiên cũng có thể dùng Hộ Thể Chân Khí bảo vệ màng nhĩ nhưng hệu quả cũng không phải tuyệt đối.

Cũng giống với độc công, âm công là một loại thủ đoạn công kích cực kỳ khó phòng.

Vô Song cũng chỉ có thể ngưng thần bất quá Vô Song lúc này cũng bắt đầu nhìn ra vài điểm đặc biệt.

Ánh mắt hắn dần dần ngưng tụ, kiếm thế lại xuất ra, lần này tất nhiên không phải Nga Mi Kiếm Pháp mà là TỊch Tà Kiếm Pháp.

“Tảo Đãng Quần Ma”.

Kiếm nhanh đến cực hạn, liên tục hơn mười kiếm đâm ra, mũi kiếm đều hướng về sóng âm đánh tới rồi trực tiếp đánh nát luôn sóng âm của Hoàng Dược Sư.

Phá được một chiêu này, trong lòng Vô Song không có vui vẻ, chỉ có bội phục.

Âm thanh là gì?, Âm thanh là các dao động cơ học (biến đổi vị trí qua lại) của các phân tử, nguyên tử hay các hạt làm nên vật chất và lan truyền trong vật chất như các sóng. Âm thanh, giống như nhiều sóng, được đặc trưng bởi tần số, bước sóng, chu kỳ, biên độ và vận tốc lan truyền

Kiếm chiêu chém ra, có thể tạo nên âm thanh.

Mở miệng nói chuyện có thể tạo nên âm thanh.

Bất cứ dao động nào, đều có âm thanh chỉ là tai con người có thể nghe được hay không mà thôi.

Hoàng Dược Sư đáng sợ ở chỗ, lấy nội công của bản thân hòa vào thiên địa, ông có thể khống chế biên độ dao động của chính nội công của mình, sử dụng cách này... lấy âm nhập kiếm, tạo ra sóng âm.

Thủ đoạn này, nghe mà kinh người.Vô Song thực sự không thể không phục, dùng nội công va chạm với không khí xung quanh, đương nhiên tạo ra được âm thanh nhưng biến đổi âm thanh thành tiết tấu, thành nhịp điệu, thành sóng âm, Vô Song chỉ có thể cúi đầu chịu thua.

Phá được chiêu kiếm thứ ba trong Ngọc Tiêu Kiếm Pháp, chiêu kiếm thứ tư liền tới.

“Kiếm thứ tư, Hưởng Cách Lầu Đài”.

Kiếm này uy lực cực kỳ bình thường, Vô Song còn chẳng cảm nhận được uy lực tuy nhiên hắn lại rõ ràng, âm công của Hoàng Dược Sư đang nén lại.

Thay vì một luồng sóng âm cực lớn lại là nhiều luồng sóng âm nhỏ, nhiều luồng kiếm khí nhỏ, một chiêu này nhắm thẳng vào kinh mạch trong cơ thể, là một chiêu thức dùng kiếm pháp điểm huyệt.

Vô Song có Hộ Thể Chân Khí, thông thường sẽ không sợ loại thủ pháp điểm huyệt này nhưng mà đây là sóng âm chứ không phải nội lực hay kiếm khí, quả thật rất rất khó phòng.

Vô Song không thể làm gì khác, hắn hít vào một hơi thật lớn, nắm chặt lợi kiếm, cánh tay rung lên.

“Tịch Tà Kiếm Pháp – Lưu Tinh Phi Trụy”.

Sát lục kiếm ý tụ tập lại, theo kiếm xuất ra, rạch phá hư không.

Một kiếm này hướng thẳng về Hoàng Dược Sư, lấy công làm thủ, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Hoàng Dược Sư một lần nữa phải thu kiếm, xoay người trên không trung liên tục đâm ra ba kiếm, toàn bộ đều là ‘cương kiếm’ Tiêu Sử Thừa Long.

Hoàng Dược Sư phản ứng rất nhanh nhưng mà kể cả thế cả cánh tay ông cũng xuất hiện một vết máu dài, tuy không nguy hiểm cũng không ảnh hưởng đến chiến lực nhưng máu vẫn là máu, bị thương vẫn là bị thương.

Hoàng Dược Sư ánh mắt càng ngày càng hứng thú mà nhìn Vô Song.

“Là kiếm pháp này đánh bại Đả Cẩu Bổng của Lão Ăn Mày đúng không?, kiếm pháp uy lực đáng sợ lại nhanh đến cực hạn, đáng sợ, kiếm pháp này gọi là gì?”.

Vô Song cũng thu tay lại, nhìn vết thương trên người Hoàng Dược Sư, hắn có chút ái ngại rồi thở ra một hơi.

“Kiếm pháp này gọi là Tịch Tà Kiếm Pháp bất quá sát tính quá nặng, con cũng không muốn sử dụng”.

Vô Song đã gọi Hoàng Dược Sư là nhạc phụ, một chữ ‘con’ này cũng là đương nhiên.

Hoàng Dược Sư cũng phát hiện ra ánh mắt Vô Song nhìn mình, ông thở ra một hơi rồi lắc đầu.

“Không phải lỗi của ngươi, chúng ta đánh tiếp”.

Vô Song nghe đến đây liền cười khổ, hắn thậm chí trực tiếp buông kiếm.

“Nhạc phụ đại nhân, Tịch Tà Kiếm Pháp thực sự là sát lục kiếm đạo, kiếm pháp này trừ khi gặp phải sinh tử quyết chiến nếu không nhất quyết không nên dùng “.

“Vô Song lần đầu thấy Ngọc Tiêu Kiếm Pháp của nhạc phụ đã trực tiếp mê mệt, bản thân Vô Song kiếm đạo chỉ mới bắt đầu nắm được phần bên ngoài, chưa thể nói là tinh thông chứ đừng nói chạm đến cấp bậc cao thủ đương thời “.

“Vô Song không biết nhạc phụ có thể truyền lại bộ Ngọc Tiêu Kiếm Pháp cho con không?, hơn nữa Vô Song thực sự đối với tài hoa của nhạc phụ bội phục không thôi, trước mặt nhạc phụ cũng sẽ không tự nhận mình làm thiên tài”.

“Lần này Vô Song lên Đào Hoa Đảo, trước là muốn mang sính lễ đến, muốn nhạc phụ chấp nhận hôn sự của Dung nhi cùng con, thứ hai liền muốn bái sư “.

“Vô Song biết nhạc phụ người không thu đệ tử nữa bất quá nếu dùng thân phận con rể lĩnh giáo nhạc phụ, người cũng không đến mức... không đến mức đuổi ta ra khỏi cửa a”.

Hoàng Dược Sư nghe Vô Song nói liền khẽ cười.

Không thể không nói Vô Song biểu hiện rất tốt.

Ông vốn muốn thử thách Vô Song, nếu Vô Song có thể trong quyết đấu học được toàn bộ võ công của ông, ông liền gả Dung nhi cho đứa con rể này.

Thật ra đây cũng là một điểm ác tâm của Hoàng Dược Sư, ai bảo con gái lúc nào cũng Vô Song ca ca thế này, Vô Song ca ca thế kia đây?.

Hoàng Dược Sư trời sinh kỳ tài, ngạo khí hơn người, lúc này lại bị một tiểu tử trẻ tuổi vượt qua, trong lòng ông tất nhiên có kiêu ngạo của riêng mình.

Nếu Vô Song là người khác, Hoàng Dược Sư liền muốn đánh với Vô Song một trận nhưng ai bảo hắn là con rể tương lai đây?, con rể tương lai thực sự không tốt đánh.

Lúc này Vô Song lại trực tiếp cúi đầu đưa ra yêu cầu học nghệ, Hoàng Dược Sư trong nội tâm liền động.

Vô Song học nghệ chẳng khác nào nói hắn chấp nhận tôn Hoàng Dược Sư vi sư, nếu đã là sư tất nhiên không úy kỵ trò, trò càng giỏi sư càng nở mày nở mặt không phải sao?.

Hoàng Dược Sư sau sự việc Mai Siêu Phong liền không nhận bất cứ đệ tử nào nhưng mà nếu lấy thân phận cha vợ dạy võ cho con rể thì ai có thể nói gì?, cũng không đi ngược với bản ý của ông.

Quan trọng nhất, Vô Song mang một khúc Phi Thiên đến tặng cho Hoàng Dược Sư.

Mang vạn lượng hoàng kim đến, lại thêm cầu ‘vạn kim cầu nụ cười mỹ nhân’, một câu này liền xóa đi tục vật của hoàng kim lại tôn lên địa vị của Hoàng Dung trong mắt Vô Song.

Vô Song đã bỏ ra rất nhiều, thân là tiền bối, Hoàng Dược Sư sẽ không thể không đáp lễ.

Nghĩ nghĩ một chút, Hoàng Dược Sư liền mỉm cười.

“Được, ngươi đã tặng lão phu một khúc Phi Thiên, lão phu liền mang Ngọc Tiêu Kiếm Pháp đến dạy cho ngươi”.

Quyển 2 - Chương 215: Cửu Âm Chân Kinh (4)

Thời gian lại trôi qua thêm hai ngày, lúc này cũng chính là ngày dỗ của mẫu thân Hoàng Dung, phu nhân Hoàng Dược Sư, nữ sĩ – Phùng Hành.

Phùng Hành tuyệt đối là một trong những kỳ nữ hàng đầu Kim Dung, rất nhiều người đều nói Hoàng Dung chính là phiên bản hoàn hảo nhất của Phùng Hành, bất kể là trí tuệ cho đến khuôn mặt.

Có một điều thú vị nữa là... Phùng Hành năm xưa từng là đối tượng theo đuổi của Vinh Vương – Hoàn Nhan Hồng Hy, tất nhiên Hoàng Nhan Hồng Hy số phận cũng không tốt lắm, bằng vào hắn có thể cướp được nữ nhân của Hoàng Dược Sư sao?, đáp án chắc chắn là không.

Ở trên Đạn Chỉ Phong lúc này, Vô Song im lặng mà đứng, ở nơi phương xa hoa đà tung bày, Hoàng Dược Sư cùng Hoàng Dung liền đứng trước lăng mộ của Phùng Hành.

Hoàng Dung đứng đó bên cạnh phụ thân, im lặng không nói, Vô Song thậm chí nhìn thấy thân hình cô bé nhỏ nhắn này đang run lên.

Đã bao nhiêu năm rồi, cho dù ký ức của nàng với mẫu thân cơ hồ chỉ là con số 0 tròn trĩnh thì mỗi lần đến ngày dỗ mẹ, Hoàng Dung đếu rất khó kìm nén kích động.

Về phần Hoàng Dược Sư, mặc một bộ áo thuần một màu trắng, vải lụa tung bay phấp phới, khuôn mặt mang theo một tia tang thương, trong ánh mắt đợm buồn.

Hoàng Dược Sư trên đùi có một cây đàn tranh, những ngón tay nhè nhẹ chạm vào dây đan, ngày hôm nay ông liền tặng Phùng Hành một khúc Phi Thiên.

Đứng ở nơi phương xa nhìn hai cha con, trong lòng Vô Song có suy nghĩ.

Hắn không biết... nếu một ngày nữ nhân của hắn mất, hắn sẽ phải làm gì?.

Nếu... một ngày hắn nhìn thấy Hoàng Dung cứ như vậy ở trên tay hắn trút hơi thở cuối cùng, hắn sẽ làm gì?.

Đáp án hắn không biết, hắn cũng không muốn biết.

Vô Song thở dài một hơi, trước lăng mộ của nhạc mẫu, nội tâm Vô Song có chút nặng nề.

Hắn chậm rãi tiến lên một bước, bước chân cực kỳ nhẹ căn bản sẽ không ảnh hưởng đến Hoàng Dược Sư cùng Hoàng Dung.

Hắn tiến tới, bàn tay đưa ra nắm lấy tay Hoàng Dung.

Nàng cảm nhận được hơi ấm của hắn, bàn tay nhỏ bé càng nắm chặt tay hắn hơn.

Hai người cứ như vậy im lặng, nhìn về phương xa.

Thú thật, nếu không phải thế giới này ở trên bờ diệt tuyệt, nếu không phải còn quá nhiều người đợi Vô Song trở về... Vô Song hắn liền muốn ở lại nơi đây mai mãi, tận hưởng cái cảm xúc yên bình này.

......

Một khúc Phi Thiên vang lên.

Nội lực của Hoàng Dược Sư hơn Vô Song.

Cầm công của ông hơn xa Vô Song.

Cảm xúc của ông hơn xa Vô Song.

Một khúc Phi Thiên này mới chân chính là Phi Thiên, mới chân chính mang theo phong vận của Tiêu Dao Tử năm đó.

Nghe tiếng đàn của Hoàng Dược Sư, Vô Song thậm chí có thể cảm nhận nỗi bi thương kia xuyên thấu trời xanh, vang vọng bốn phương tám hướng.

Lúc này trên trời dưới đất, thương thiên địa hạ, không có bất cứ một âm thanh gì, chỉ còn một khúc Phi Thiên hướng thẳng về trời.

Hoàng Dung ở bên cạnh Vô Song, đầu nhẹ dựa vào vai hắn.

Mọi năm nàng không có ai để dựa vào, năm nay rốt cuộc đã khác, nàng ít nhất có một điểm tựa.

Ngày dỗ của Phùng Hành không có tiếng khóc, không có rượu thịt trần gian, chỉ có sự Im lặng cùng bi thương đến cùng cực.

......

Trong lúc này, Đào Hoa Đảo lại đón thêm một vị khách.

Có một con thuyền nhỏ cập bến, có hai người cùng bước lên đảo.

Hai người này không ngờ đều là người quen của Vô Song.

Hai người này không ai khác chính là Hồng Thất Công cùng Quách Tĩnh.

Tại sao Hồng Thất Công cùng Quách Tĩnh lại có mặt trên Đào Hoa Đảo?, đáp án rất đơn giản, là Vô Song gọi hai người này đến.

Vô Song còn chưa quên lời hứa với Vương Trùng Dương, hắn làm người vốn không thích thất hứa hơn nữa phải biết nếu Quách Tĩnh lên Đào Hoa Đảo, Vô Song liền danh chính ngôn thuận đến gặp Lão Ngoan Đồng – Chu Bá Thông.

Về phần làm sao mà hắn mời được hai người này đến thì phải nhắc tới trận chiến giữa Bắc Cái cùng Vô Song, vì Bắc Cái thua nên tất nhiên phải làm một việc trong khả năng mà Vô Song yêu cầu, hôm đó Vô Song chính là yêu cầu Bắc Cái mang Quách Tĩnh đến Đào Hoa Đảo.

Quách TĨnh ở bên cạnh Kiều Phong, thân là bang chủ Cái Bang, Bắc Cái không thể không biết.

Thật ra ngoại trừ Quách Tĩnh bản thân Kiều Phong cũng có thể đến Đào Hoa Đảo nhưng mà xuất phát từ bản thân Kiều Phong cùng Hoàng Dược Sư, Kiều Phong vẫn là từ bỏ, Kiều Phong lần trước đắc tội Hoàng Dược Sư không ít, hắn không tiện đặt chân lên Đào Hoa Đảo.

Khi Kiều Phong nghe Quách Tĩnh phải đến Đào Hoa Đảo, nghĩ đến việc Hoàng Dược Sư từng muốn giết Quách Tĩnh quả thực cực kỳ lo lắng cho nghĩa đệ của mình, cũng may có Hồng Thất Công đi cùng Quách Tĩnh, bằng vào quan hệ giữa Hoàng Dược Sư cùng Hồng Thất Công có lẽ cũng không đến nỗi làm khó dễ một cái vãn bối.

Hồng Thất Công quả thực cũng vỗ ngực tự tin, có thể bảo vệ Quách Tĩnh an toàn, dù sao theo Hồng Thất Công... tương lai ông cùng Hoàng Dược Sư còn một chuyến đến Phật Sơn, bọn họ nhường được nhau bao nhiêu liền sẽ nhường.

Mai Siêu Phong cùng Trần Huyền Phong vốn là phản đồ của Đào Hoa Đảo, việc Quách Tĩnh làm nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì cũng nhỏ, theo Hồng Thất Công bản thân ông đi cùng Quách Tĩnh, quả thật không có vấn đề gì.

Hồng Thất Công cùng Quách Tĩnh khi lên đảo, hai người bước chân đột nhiên dừng lại.

“Thất Công, âm thanh này là?”.

Vẫn khuôn mặt trẻ măng cùng ngờ nghệch, Quách Tĩnh lên tiếng hỏi.

So với lần cuối cùng Vô Song gặp Quách Tĩnh, Quách Tĩnh lúc này khí tràng quả thật đã trở nên mạnh hơn rất nhiều, chí ít cũng đã so được với siêu nhất lưu cao thủ.Quách Tĩnh hiện nay đã học được 15 chiêu trong Hàng Long Thập Bát Chưởng, chỉ sợ cao thủ tông sư bình thường cũng khó mà hơn nổi Quách Tĩnh, nếu hiện tại Quách Tĩnh gặp mặt Hoàn Nhan Khang tỷ lệ Quách Tĩnh thắng vẫn là tương đối cao.

Nghe Quách Tĩnh hỏi, Thất Công cười cười.

“Là tiếng đàn, tiếng đàn của Lão Tà bất quá tiếng đàn lần này dễ nghe hơn bình thường nhiều, Lão Tà lại có khúc phổ mới rồi”.

Hồng Thất Công nói xong, ánh mắt lại đăm chiêu.

Đáng lẽ ra ông có thể đến sớm hơn một chút tuy nhiên ông chọn đúng thời điểm ngày dỗ của Phùng Hành mà đến, bên hông còn mang theo một hồ lô rượu ngon, Hồng Thất Công chuẩn bị hồ lô rượu này chính là vì Hoàng Dược Sư.

“Quách Tĩnh, chúng ta ở đây nghỉ ngơi một chút, đợi khúc phổ này dừng lại, ta liền gọi lão Tà”.

Quách Tĩnh nghe vậy lập tức gật đầu.

“Vâng thưa Thất Công”.

Quách Tĩnh bước chân lên Đào Hoa Đảo thật sự có chút sợ nhưng mà có Hồng Thất Công ở đây làm hắn yên tâm hơn không ít, lập tức cứ như vậy mà ngồi xuống.

Một khúc Phi Thiên một mức tấu, một mực kéo dài, cho đến khi nội lực Hoàng Dược Sư hoàn toàn cạn kiệt, Hoàng Dược Sư khuôn mặt có chút tái đi, thở hắt ra một hơi.

Vô Song thấy vậy lập tức lại gần, sau đó áp một tay lên người Hoàng Dược Sư, bắt đầu truyền vào trong người ông một luồng nội công.

Một khúc Phi Thiên tấu liên tục trong bốn tiếng đồng hồ, nội lực của một vị ngũ tuyệt cao thủ cơ hồ cạn đến đáy.

Một khúc Phi Thiên này thật sự không khác gì tự sát.

Hoàng Dược Sư cánh tay run lên, cắt ngang động tác của Vô Song.

“Ngươi cùng Dung nhi đi nấu chút gì đi, lão phu còn chưa yếu đến mức đó”.

Vô Song nghe vậy biết cha vợ không bỏ được mặt mũi, cũng chỉ cười cười quay đầu nói với Hoàng Dung.

“Dung nhi, chúng ta đến phòng bếp đi, để chút không gian cho nhạc phụ”.

Hoàng Dung nghe vậy cũng là ngọt ngào cười bất quá ngay lúc này, một tiếng long ngâm rất lớn vang lên.

Hồng Thất Công rất giữ lời hứa, đợi đến khi tiếng nhạc kết thúc, ông mới gọi cho Hoàng Dược Sư.

Đương nhiên thời đại này không có điện thoại hay bất cứ công cụ truyền tin khoảng cách xa nào, Hồng Thất Công đơn giản vận lên Hàng Long Thập Bát Chưởng, lấy dương cương khí hóa thành chân long, ngạnh sinh gầm lên một tiếng mà thôi.

......

Trên Đạn Chỉ Phong, Hoàng Dược Sư sắc mặt vốn đang tái đi liền khẽ mở ra, trong mắt xuất hiện vài phần nghi hoặc.

“Là Lão Ăn Mày?, lão đến đây làm gì”.

Vô Song thấy Hoàng Dược Sư nói vậy, hắn liền nhìn Dung nhi.

“Dung nhi, Hồng Thất Công đến rồi, muội dẫn Hồng Thất Công nhập đảo được không?”.

Hoàng Dung triệt để bất ngờ, nàng biết giữa Vô Song cùng Hồng Thất Công không phải có quan hệ tốt đẹp gì, bất quá nàng vẫn là khẽ gật đầu.
“Ân, muội biết rồi, để muội dẫn Thất Công nhập đảo”.

Nhìn theo bóng lưng Hoàng Dung rời đi, Vô Song mới chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Hoàng Dược Sư.

“Nhạc phụ, là con mời Hồng Thất Công lên đảo”.

Hoàng Dược Sư nghe vậy liền nhíu mày.

“Ồ, ngươi tại sao lại mời lão lên đảo?, ta nghe Dung nhi nói quan hệ giữa hai người cũng là không tốt?”.

Vô Song nghe vậy liền cười.

“Nhạc phụ, lần trước ở Yến Kinh con gặp một nhân vật, người này đã chỉ dạy con rất nhiều... sau đó con hứa với người này mang một người lên đảo gặp Lão Ngoan Đồng – Chu Bá Thông”.

Hoàng Dược Sư lông mày lại càng cau chặt hơn.

“Nhân vật chỉ dạy cho ngươi?, người này là ai?, hơn nữa ngươi muốn mang ai lên đảo gặp Chu Bá Thông, chẳng nhẽ là Hồng Thất Công lão già đó?”.

Không thể không nói, mấy ngày gần đây Hoàng Dược Sư cùng Vô Song quan hệ đã tốt hơn rất nhiều, chí ít số câu nói của Hoàng Dược Sư vẫn là nhiều hơn hẳn.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, vẫn là quyết định trả lời thật tình.

“Nhạc phụ, con đã hứa không tiết lộ danh tính người kia, về phần người con muốn mang lên đảo... con nghĩ người có lẽ cũng biết, hắn gọi là Quách Tĩnh”.

Quách Tĩnh, cái tên này Hoàng Dược Sư đương nhiên nhớ.

Cái tên này Hoàng Dược Sư đương nhiên cũng không vui vẻ gì khi nghe thấy nhưng mà ông lúc này không quan tâm lắm tới Quách Tĩnh, ông quan tâm đến mấy lời Vô Song nói hơn.

Không mất quá nhiều thời gian, Hoàng Dược Sư liền nói.

“Người thần bí kia là Vương Trùng Dương? “.

Vô Song nào ngờ Hoàng Dược Sư vừa nói ra đã đúng?, không phải Vương Trùng Dương giả chết ẩn thế sao?, vì cái gì Hoàng Dược Sư lại biết?.

“Nhạc phụ, người biết Vương Trùng Dương còn sống sao?”.

Hoàng Dược Sư liền phá lệ cười cười.

“Có gì mà không biết?, hắn bình thường còn đi nhìn qua sư đệ của hắn, lão phu nói thật nếu không phải Vương Trùng Dương còn sống, lão phu có một ngàn cách từ từ mài chết Chu Bá Thông, việc gì phải phí cơm phí gạo nuôi hắn trên đảo?”.

“Nói một chút, Vương Trùng Dương muốn tiểu tử họ Quách kia gặp Chu Bá Thông làm gì?”.

Vô Song đương nhiên cũng là nói thật.

“Trùng Dương chân nhân nói cũng không quá rõ nhưng theo con xem ra, Trùng Dương chân nhân muốn Quách Tĩnh làm đệ tử Chu Bá Thông hoặc ít nhất có thể được Chu Bá Thông truyền võ công, sau đó khả năng cao sẽ trọng tổ Toàn Chân Giáo”.

Hoàng Dược Sư nghe vậy khẽ gật đầu, nói thật ông không thích Chu Bá Thông.

Việc năm đó liên quan đến Cửu Âm Chân Kinh tạm thời bất luận đúng sai nhưng sau khi Phùng Hành chết, Hoàng Dược Sư triệt để trở nên không ổn định.

Theo Hoàng Dược Sư, chính vì Chu Bá Thông mang Cửu Âm Chân Kinh lên đảo mới dẫn đến cái chết của Phùng Hành, bất kể là vợ chồng ông đúng hay sai nhưng nguyên nhân vẫn cứ phải bắt đầu từ Chu Bá Thông... nhìn xa hơn một chút là Toàn Chân Giáo, là Vương Trùng Dương.

Đây là nguyên do Hoàng Dược Sư cực ghét Toàn Chân Giáo, cũng là lý do ông giam long Chu Bá Thông trên đảo.

Tất nhiên việc Chu Bá Thông bị giam thật ra cũng là tác động của Vương Trùng Dương.

Nếu không có Vương Trùng Dương, Hoàng Dược Sư đã sớm giết hoặc sớm thả Chu Bá Thông, việc gì phải giam cầm hắn tưng đấy năm?.

Vương Trùng Dương thuận nước đẩy thuyền, muốn giam Chu Bá Thông trên đảo có hai nguyên nhân.

Nguyên nhân thứ nhất, Vương Trùng Dương cảm thấy sư đệ ông đã làm một việc không thể chấp nhận với Nam Đế, hắn ở trên Đào Hoa Đảo chính là trọng phạt cho tội lỗi của mình.

Nguyên nhân thứ hai, Vương Trùng Dương cũng biết Chu Bá Thông là bậc kỳ tài võ học chỉ là bản tính ham chơi không thích luyện võ, ông liền nhân cơ hội này làm Chu Bá Thông không thể chạy ra ngoài, từ đó chuyên tâm với võ học.

Không thể không nói, Vương Trùng Dương vẫn là tính đúng rồi, từ ngày bị giam trên đảo, võ công Chu Bá Thông càng ngày càng tiến bộ.

Ngồi trên Đạn Chỉ Phong, nghĩ về Chu Bá Thông, lại nghĩ về Vương Trùng Dương, Hoàng Dược Sư thở dài một hơi.

Ân oán năm đó đã sớm phai, ông thật ra cũng không có cái gì để hận lên Chu Bá Thông.

Lúc này Quách Tĩnh lên đảo, Hoàng Dược Sư cũng biết vài phần ý niệm của Vương Trùng Dương, vị Trùng Dương Chân Nhân này cảm thấy đến lúc phóng thích Chu Bá Thông rồi.

“Vừa muốn Toàn Chân Giáo có truyền nhân, vừa muốn ta thả một vị ngũ tuyệt cao thủ ra, Trùng Dương ngươi nghĩ vẫn thật đẹp”.

Nói đến đây Hoàng Dược Sư dừng lại một chút, ông lại nhìn Vô Song, trong ánh mắt lóe lên, không biết đang nghĩ cái gì.

.......

P/s

4 chương a T_T, hàng tỷ năm rồi tác mới viết được 4 chương 1 ngày.

Vạn lần hứa boom mới boom được 1 ngày T_T

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau