CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 326 - Chương 330

Quyển 2 - Chương 206: Nam Phụ Trong Truyền Thuyết.

Đào Hoa Đảo ngày hôm nay thật sự tương đối náo nhiệt.

Nói đúng hơn thì từ hai ngày trước, Đào Hoa Đảo liền náo nhiệt, Đào Hoa Đảo có khách.

Khách nhân lần này cực kỳ đặc biệt, đến mức Hoàng Dược Sư quả thật phải bán cho vài phần mặt mũi đồng thời đây cũng là hai vị ‘người quen’ của Vô Song.

Người thứ nhất chính là Tây Độc – Âu Dương Phong.

Người thứ hai Uy Đức Tiên Sinh – Bạch Tự Tại.

Bạch Tự Tại chưa bao giờ là người tốt và Âu Dương Phong thì cũng vậy, hai người này ban đầu muốn hợp nhóm cùng Lý Thu Thủy tiến về Phật Sơn nhưng mà rốt cuộc Lý Thu Thủy lại rời đi, nàng đi theo A Thanh dẫn tới nhóm ‘tam đại ác nhân’ tự động tan rã.

Sau khi nhóm ba người tan rã, Bạch Tự Tại cùng Âu Dương Phong cũng coi như đạt thành nhận thức với nhau, hai người lại tương đối hợp tính dẫn đến có thể kết thành bằng hữu.

Lần này Âu Dương Phong rủ Bạch Tự Tại đi đến Đào Hoa Đảo cũng là muốn mời Đông Tà – Hoàng Dược Sư tiến về Phật Sơn.

Hoàng Dược Sư không chỉ võ công cao tuyệt mà còn tinh thông cổ kim đặc biệt là trận pháp, công dụng của Hoàng Dược Sư chỉ sợ đủ sức so với hai vị ngũ tuyệt cao thủ cùng đến.

Cái này không phải nói quá, chỉ cần cho Hoàng Dược Sư thời gian bày trận, hai ngũ tuyệt cao thủ hợp sức còn chưa hẳn thoát nổi, trận đạo của Hoàng Dược Sư cực kỳ đáng sợ.

Tây Độc tại sao lại có ý mời Hoàng Dược Sư?, cái này là vì Tây Độc trước đây liền đã đánh tiếng, liền đã muốn giúp Âu Dương Khắc cầu hôn Hoàng Dung.

Vì sự xuất hiện của Bạch Tự Tại khiến cho Tây Độc đến Yến Kinh muộn hơn lịch trình rất nhiều, khi hắn đến Yến Kinh thì vết thương trên người Âu Dương Khác do Vô Song đả thương cũng đã sớm lành, Âu Dương Khắc lại không muốn nói chuyện này với Tây Độc, khiến Tây Độc thậm chí còn không biết sự tồn tại của Vô Song.

Công tâm mà nói Âu Dương Khắc vẫn tương đối mang theo phong độ, trong mắt hắn Vô Song là tuyệt thế mỹ nhân, hắn bị Vô Song đánh bại liền không hó hé một câu, sẽ không mang việc này đi nói với thúc phụ.

Nếu Vô Song là nam nhân, Âu Dương Khắc nhất định muốn trả thù, dùng tất cả mọi cách báo thù nhưng ai bảo trong mắt hắn Vô Song dung mạo cơ hồ có thể so sánh cùng thần tiên đây?.

Sau khi Âu Dương Khắc lành vết thương, hắn muốn đi tìm Vô Song nhưng khoảng thời gian kia Vô Song rất hay đi lại chỗ Tây Thi, Âu Dương Khắc muốn tìm cũng không được, đợi thúc phụ của hắn đi đến nơi cũng là lúc Hoàng Dung cùng Vô Song đã sớm rời đi.

Âu Dương Khắc đối với dung mạo của Vô Song nhung nhớ không thôi nhưng hắn cũng không quên Hoàng Dung, trong mắt hắn có thể trái ôm phải ấp mới là tốt nhất hơn nữa... theo hắn biết Hoàng Dung cùng Vô Song là ‘tỷ muội ‘ tốt, hắn nếu công hãm được Hoàng Dung rất có khả năng thuận nước đẩy thuyền, đoạt được phương tâm của mỹ nhân còn lại.

Nghĩ đến một điểm này Âu Dương Khắc thậm chí hưng phấn ngủ không được.

Quãng thời gian tiếp theo, Âu Dương Khắc đi theo Tây Độc – Âu Dương Phong học thêm vài chiêu võ công, rèn luyện một chút cầm – kỳ - thi – họa để chuẩn bị gặp mặt Hoàng Dược Sư, đợi đến khi Bạch Tự Tại đến hội họp cùng Âu Dương Phong, hai người mới dẫn theo Âu Dương Khắc thẳng hướng Đào Hoa Đảo.

Cũng vì trên đường phải đợi Bạch Tự Tại dẫn đến nhóm Âu Dương Phong chỉ đến trước nhóm Vô Song gần 2 ngày thời gian.

Khi đến Đào Hoa Đảo, phát hiện ra Hoàng Dung không có trên đảo, quả thực Âu Dương Phong không dễ chịu gì, nếu không phải ông ta còn có việc cần nhờ Hoàng Dược Sư chỉ sợ đã sớm cùng Hoàng Dược Sư nói phải nói trái.

Để đặt ra hôn sự này Âu Dương Phong còn lấy trấn phái bảo vật của Bạch Đà Sơn Trang tặng cho Đào Hoa Đảo, một viên huyền ngọc bách độc bất xâm đổi lấy cơ hội cầu hôn cho Âu Dương Khắc.

Đương nhiên chỉ là cơ hội mà thôi, còn phải xem Hoàng Dược Sư có đồng ý hay không, cụ thể là phải xem Âu Dương Khắc có khả năng vượt qua thử thách của Hoàng Dược Sư hay không.

Lần này Hoàng Dược Sư tự mình đón tiếp hai vị ngũ tuyệt cao thủ từ phương xa, bản thân cũng là không vui vẻ gì.

Thứ nhất là việc Hoàng Dung rời đi, thứ hai là việc đối phương mang thêm Bạch Tự Tại đến đây.

Nói như thế nào thì Hoàng Dược Sư cũng là chủ, Âu Dương Phong cùng Bạch Tự Tại là khách, vậy mà khách lại mạnh hơn chủ, thân là chủ Hoàng Dược Sư tuyệt chẳng vui vẻ.

Âu Dương Phong đã có thể đánh ngang ngửa cùng ông huống gì một Bạch Tự Tại thâm bất khả trắc?.

Bạch Tự Tại được coi là tự đại cuồng nhưng hắn có vốn để tự cao tự đại.

Bạch Tự Tại cũng giống Âu Dương Phong, đều là vực ngoại cao thủ nhưng không có bất cứ cao thủ Trung Nguyên nào dám coi thường.

Lại nói một chút về vực ngoại cao thủ, bản thân Hoàng Dược Sư hùng cứ Đào Hoa Đảo, tránh xa Trung Nguyên, cũng có thể coi là vực ngoại cao thủ.

Vực ngoại cao thủ trong võ lâm vẫn là rất nhiều.

Thổ Phồn Cưu Ma Trí.

Đại Liêu Tiêu Viễn Sơn

Tây Hạ Lý Thu Thủy

Thiên Sơn Đồng Lão

Bạch Đà Sơn Trang – Âu Dương Phong

Đào Hoa Đảo – Hoàng Dược Sư

Đại Tuyết Sơn – Bạch Tự Tại.

Thậm chí còn chưa kể đến Hiệp Khách Đảo thần bí.

Cao thủ dị vực trong thế giới này thực sự cực kỳ cường đại,lấn át cả cao thủ Trung Nguyên.

......

Lại nói đến Hoàng Dược Sư cùng Âu Dương Phong.

Lần này Âu Dương Phong đến Đào Hoa Đảo tất nhiên là vì Hoàng Dung cùng Âu Dương Khắc, chỉ có việc này thành mới có thể tính tới việc kết minh nhưng Hoàng Dung không có mặt thì sao có thể bàn hôn sự? mà cho dù có bàn hôn sự, Hoàng Dược Sư cũng không có tâm tình mà bàn.

Cũng may Hoàng Dược Sư đã nhờ Hồng Thất Công mang Hoàng Dung về, đối với năng lực tìm người của Hồng Thất Công thì dù Đông Tà hay Tây Độc đều cực kỳ bội phục, ở Trung Nguyên muốn tìm ai chỉ cần một mình Hồng Thất Công đứng ra là đủ.

Có Hồng Thất Công trợ giúp, theo Âu Dương Phong xem ra Hoàng Dung rất sớm sẽ trở lại vì vậy liền ở lại đảo vài hôm, coi như ngắm nhìn khung cảnh đệ nhất kỳ đảo hải ngoại.

Khi đoàn người Vô Song đặt chân đến Đào Hoa Đảo, khi mà Vô Song bắt đầu tấu lên một khúc Phi Thiên là lúc Hoàng Dược Sư cùng Âu Dương Phong đang đàm luận về võ nghệ.

Âu Dương Phong giỏi dùng độc, giỏi thuần rắn, mấy cái này Hoàng Dược Sư căn bản không hứng thú.

Hoàng Dược Sư am hiểu cầm kỳ thi họa, trận pháp – y lý, mấy thứ này Âu Dương Phong cũng không mấy hứng thú.

Hai người cũng chỉ có thể luận bàn võ công.

Ngồi ở tiểu viện giữa rừng hoa đào, hai vị ngũ bá đang vừa uống trà vừa đàm luận võ học đột nhiên cả hai đều im lặng sau đó đứng bật dậy.

.........

........

Ngàn thu máu đã vấy lên tỳ bà

Người đem nỗi đau dấu trong minh hỏa

Buông chén canh,chôn chân nơi Mạnh Bà, nhìn mây nước

Phồn hoa cũng vỡ nát trên mi họa Muời năm ấy xương cốt ai phong IZ5h tỏa

Đêm vẫn nghe, chu sa rơi Nại Hà

Nhân sinh qua màu thê lương pha

Kinh luân trên vai ôm giấc mộng gấm sơn hà

Xuân thu kia mau phai, mây khói phủ Trường An

Châm rơi bên sông, vội nhìn theo bóng chim hồng

Canh thâu nơi thâm sâu đăng minh lâu ngỡ như u hồn

Tên ai ghi lên phong bi nhấc bút khinh cuồng

Ly nhân thêm tương tư, đất khách dây đàn buông

Thanh khâm vương thương đau, kỉ lâu vấn minh nguyệt

Trăm năm nhân sinh như họa, tuyết rơi Tinh Hà

Phồn hoa bay, thiên thu gảy lên khúc say

Nơi bích lầu, Phong Linh sầu

Đàn buông lơi, câu thơ vì ai vỡ đôi

Lệ này phủ trắng lối

Ngàn thu máu đã vấy lên tỳ bà

Người đem nỗi đau dấu trong minh hỏa

Buông chén canh,chôn chân nơi Mạnh Bà, nhìn mây nước

Phồn hoa cũng vỡ nát trên mi họa

Muời năm ấy xương cốt ai phong tỏa

Đêm vẫn nghe, chu sa rơi Nại Hà

Nhân sinh qua màu thê lương pha

.......

“Hảo một khúc nhạc”.

Khúc Phi Thiên truyền đến tai Đông Tà thậm chí làm ông như cảm nhận được tiếng lòng của mình, tiếng đàn bi thương mà réo rắt, tiền đàn như mộng như mị.

Khúc nhạc này như xóa đi ranh giới của thực tại, quay ngược về quá khứ, khúc nhạc này chạm đến hồi ức con người.

Thiên mang hồn nàng về với trời, ta liền phi thiên, ở bên nàng đời đời kiếp kiếp.

Hoàng Dược Sư không phải là một người bình tĩnh hay giỏi che dấu nội tâm gì, ông ta lúc này chỉ có một suy nghĩ, nhất định phải gặp người đánh lên khúc nhạc này, thậm chí mặc kệ Âu Dương Phong.

Về phần Âu Dương Phong thì sao?, Âu Dương Phong cũng đứng bật dậy nhưng mà không phải vì khúc nhạc có bao nhiêu hay, cầm nghệ có bao nhiêu tinh thông mà là vì... người đánh khúc nhạc này có nội lực đáng sợ.

So về nội lực Âu Dương Phong cảm thấy mình mạnh hơn đối phương nhưng đối phương nội lực lại tinh khiết vô cùng, tinh khiết đến mức thế gian khó gặp.

Nội lực càng tinh khiết chứng tỏ phẩm chất nội lực càng mạnh, chứng tỏ căn cơ càng cao, chiến lực càng đáng sợ.
Cả Âu Dương Phong cùng Hoàng Dược Sư nhìn nhau, đều không nói gì phi thân mà đi ra ngoài, đi thẳng về hướng bờ biển, nơi phát ra khúc Phi Thiên kia.

........

Tốc độ của hai người rất nhanh, dù sao cũng đều là cao thủ đỉnh phong đương thời.

Đào Hoa Đảo là sân nhà của Hoàng Dược Sư, ông dĩ nhiên không gặp khó khăn gì, về phần Âu Dương Phong thì cũng chỉ cần bám theo Hoàng Dược Sư, cũng sẽ không bị ngăn cản.

Không mất bao lâu, thân hình Hoàng Dược Sư cùng Âu Dương Phong liền xuất hiện trước mặt Vô Song.

Khi hai vị ngũ bá này xuất hiện, ngón tay Vô Song cũng từ từ rời khỏi cây huyền cầm, ánh mắt hứng thú mà nhìn hai vị ngũ bá này.

Nhìn thấy Hoàng Dược Sư thì cũng thôi nhưng hắn thật sự không ngờ lại thấy cả Âu Dương Phong.

Âu Dương Phong người này... làm Vô Song nghĩ đến một việc.

Âu Dương Phong xuất hiện ở Đào Hoa Đảo chẳng lẽ vì hôn sự của Hoàng Dung cùng Âu Dương Khắc?.

Nữ nhân của Vô Song hắn, Âu Dương Khắc cũng dám tranh?.

Thú thật cả đời Vô Song, dù kiếp trước hay kiếp này cũng chưa bao giờ phải tranh đoạt nữ nhân với ai, đặc biệt là kiếp này, mỹ nhân trong thiên hạ gần như để mình hắn độc sủng.

Lần đầu tiên xuất hiện người muốn tranh đoạt nữ nhân với hắn.

Tranh đoạt nữ nhân với hắn thì cũng có thể bỏ qua, dù sao nam nhân mà, ai chẳng muốn hướng về mỹ nhân?.

Đáng chết là lại dám tranh đoạt nữ nhân thuộc về hắn.

Nếu mà Âu Dương Khắc cùng Vô Song đều chưa có quan hệ gì với Hoàng Dung, hắn có thể cảm thấy thú vị mà cùng Âu Dương Khắc tranh một hôi nhưng hiện tại Vô Song lại nổi lên sát tâm.

Lúc trước hắn còn cố kỵ Âu Dương Phong nên không lấy mạng Âu Dương Khắc bất quá hiện tại.

Nghĩ đến ngày còn ở Yến Kinh, khi Vô Song bị trọng thương bất tỉnh, Âu Dương Khắc lại dám khi dễ Dung nhi của hắn, thậm chí còn muốn cậy mạnh với Dung nhi, khóe miệng Vô Song dần dàn cong lên.

Âu Dương Phong không phải là người hiện đại, cũng không có đọc qua văn học mạng, không có xem qua phim ảnh, Âu Dương Phong chắc chắn không rõ Âu Dương Khắc được gọi là gì.

Trong trường hợp này Âu Dương Khắc được gọi là ‘Nam phụ trong truyền thuyết’.

Đây là dạng nhân vật... đã định trước rất thảm, mạng thường thường sẽ không dài.

.......

Hoàng Dược Sư cùng Âu Dương Phong hiện thân, cả hai người đều nhìn thấy đội ngũ Vô Song nhưng mà đáng chú ý nhất đương nhiên là Hoàng Dung.

Hoàng Dung hiện tại đã sớm không còn nộ khí với phụ thân, nhung nhớ nhiều ngày rốt cuộc lại trở về nhà, nàng thậm chí dùng hết tốc độ mà hướng về phụ thân, giọng nói muốn bao nhiêu ngọt có bấy nhiêu ngọt.

“Cha, Dung nhi rất nhớ người “.

Hoàng Dược Sư vốn rất giận đứa con gái này nhưng nghe một tiến ‘cha’ liền như một quả bóng xì hơi.

“Còn biết đường về?, ta còn tưởng sắp đến ngày dỗ mẫu thân ngươi, ngươi cũng không định trở về “.

Giọng nói là như thế bất quá trong mắt Hoàng Dược Sư hiếm hoi xuất hiện sự yêu thương.

Âu Dương Phong thấy Hoàng Dung trở về, đương nhiên cũng vui vẻ, dù sao nàng về sớm một ngày, hôn sự của nàng cùng Âu Dương Khắc có thể diễn ra sớm một ngày.

Không tiện phá đi không khí gia đình của hai cha con, Âu Dương Phong ánh mắt hướng về một nam tử đang đến gần.

Bạch y áo khoác đen, hai màu trắng đen đối lập tương phản rõ ràng nhưng lại trực tiếp tôn lên nhau.

Mái tóc trắng phi thường đặc biệt, phi thường bắt mắt.

Trên khuôn mặt bị mặt nạ che lại, cũng không nhìn rõ dung mạo.

Vô Song cứ như vậy chậm rãi tiếp cận hai vị ngũ bá cao thủ.

......

Vô Song tiến đến, Hoàng Dược Sư không thể không thấy, ông cũng đang quan sát thanh niên trước mặt mình.

Hoàng Dược Sư thực sự cảm thấy... không thích lắm.

Lý do đơn giản vô cùng, Vô Song dĩ nhiêu đeo mặt nạ che mặt.

Từ quần áo cùng trang phục Hoàng Dược Sư có thể phán định Vô Song là nam nhân, một cái nam nhân mà đeo mặt nạ cũng chỉ có thể là loại dấu đầu hở đuôi.

Tất nhiên nữ nhân thì khác, trong mắt Hoàng Dược Sư, nữ nhân đeo mặt nạ cơ hồ là việc bình thường không thể bình thường hơn.

Trong ngực phụ thân, Hoàng Dung rốt cuộc nhích người mà rời ra, nàng sau đó bước lùi một bước, trong con mắt khó tin của cả Hoàng Dược Sư cùng Âu Dương Phong, nàng ngọt ngào cười, khuôn mặt đầy hạnh phúc.

“Phụ thân, Dung nhi muốn giới thiệu với người, đây là Vô Song ca ca, là nam nhân của Dung nhi, là người Dung nhi cả đời đều muốn ở cùng”.

“Lần này Dung nhi về nhà, cũng là muốn dẫn Vô Song ca ca đến giới thiệu với phụ thân... cùng mẫu thân”.

Lần đầu tiên gặp mặt nhạc phụ đại nhân, Vô Song quả thực cúng có chút áp lực.

Hai kiếp làm người, đây là lần đầu tiên hắn đi ra mắt nhà gái.

Đối với Hoàng Dược Sư, hắn cúi người chắp hai tay, giọng nói mang theo sự kính trọng của vãn bối cùng trưởng bối.

“Vô Song bái kiến nhạc phụ đại nhân”.

......

Hắn không giống Quách Tĩnh, Quách Tĩnh khi đến Đào Hoa Đảo đối mặt với Hoàng Dược Sư liền phải chịu áp lực rất lớn, Vô Song thì khác.

Vô Song trực tiếp gọi ‘nhạc phụ đại nhân’ chính là vì hắn có niềm tin chắc chắn, Hoàng Dược Sư sẽ nhận đứa con rể này.

Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Hoàng Dược Sư không đồng ý, hắn liền trực tiếp mang Hoàng Dung đi, dù sao theo nguyên tác, Hoàng Dung vẫn là đi cùng Quách Tĩnh, Hoàng Dược Sư muốn giữ cũng không nổi.

Quyển 2 - Chương 207: Chiến Tây Độc

Cha mẹ nào mà không thương con đặc biệt là khi có một cô con gái như hoa như ngọc, thông minh tuyệt đỉnh.

Trước khi Hoàng Dung rời khỏi Đào Hoa Đảo, nàng vẫn còn là một thiếu nữ chưa trưởng thành, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, là một thiếu nữ có hứng thú rất lớn với thế giới bên ngoài.

Chưa đến một năm sau, nàng trở về Đào Hoa Đảo liền mang theo nam nhân của mình, hơn nữa lại là một cái nam nhân dấu đầu hở đuôi, đến cả mặt cũng không dám lộ ra.

Một cái nam nhân không hề biết điều, còn chưa được phụ thân nàng đồng ý đã dám xưng hai tiếng’nhạc phụ’.

Chung quy lại, Hoàng Dược Sư cảm thấy rất phản cảm với kẻ vừa xuất hiện lúc này.

Theo ông, con gái nhất định bị đối phương lừa, Hoàng Dung tuy thông minh hơn người nhưng từ bé đến lớn chỉ ở trên Đào Hoa Đảo, nàng quả thật khó mà nhìn thấu lòng người.

Nghĩ đến một điểm này, thân là phụ thân của Hoàng Dung, Hoàng Dược Sư cảm thấy nhất định phải hỏi cho ra lẽ, nhất định phải ‘lật mặt’ tiểu tử kia, khiến cho con gái hiểu rõ hắn là loại người gì.

Như Hoàng Dung, Hoàng Dược Sư là nhân vật thông minh tuyệt đỉnh, khi Vô Song cúi đầu gọi hai tiếng nhạc phụ ông đã nghĩ đến rất nhiều trường hợp bất quá cũng không biểu hiện ra mặt, Hoàng Dược Sư biết có người sẽ vì ông lên tiếng.

Quả nhiên không đợi Hoàng Dược Sư phải mở lời, ở bên cạnh Hoàng Dược Sư, Âu Dương Phong sắc mặt liền lạnh lại.

Âu Dương Phong cảm thấy như có kẻ đang tát vào mặt mình vậy.

Vô Song là người hậu thế vì vậy sẽ không lạ gì quan hệ cha con giữa Âu Dương Phong cùng Âu Dương Khắc, cũng chính vì vậy hắn lúc này cứ như đang cướp con dâu của nhà Âu Dương vậy.

Âu Dương Phong tính tình độc ác, ông chỉ đối tốt với thân nhân còn lại ai Âu Dương Phong cũng mặc kệ, ai Âu Dương Phong cũng không tin tưởng.

Âu Dương Phong lúc này tiến lên một bước, kình lực bắn ra bốn phía, nội công của Âu Dương Phong quả thật rất mạnh, một thân khí thế dồn thẳng về phía Vô Song.

Tất nhiên Âu Dương Phong làm việc cũng cực kỳ kín đáo, chí ít không có một tia áp lực nào truyền tải đến người Hoàng Dung, từ mặt ngoài mà xem ra, Âu Dương Phong chỉ là bước lên một bước mà thôi.

Hoàng Dược Sư ở bên cạnh thấy vậy cũng không nói câu nào, giám cướp con gái của ông đi, không cho đối phương một cái hạ mã uy sao được?.

Thế là khí thế như phô thiên cái địa đè ép về phía Vô Song, đây là một cái hạ mã uy đủ nặng.

Cả hai vị ngũ bá cao thủ đều cảm thấy Vô Song nhất định sẽ mất mặt vô cùng bởi thiên hạ này không có mấy người có thể đứng im trước khí thế của ngũ bá.

Đối mặt với khí thế của Âu Dương Phong, quả thực sắc mặt Vô Song hơi giật giật.

Trong ánh mắt của hắn có một tia bất ngờ, đáng tiếc không phải bất ngờ vì Âu Dương Phong quá mạnh mà là bất ngờ vì hắn quá yếu.

Trước đây, khi Vô Song mới đột phá Tông Sư cảnh giới, khi đó hắn nhìn thây Âu Dương Phong trên Dã Tam Pha, một Âu Dương Phong cao không thể chạm, căn bản không thể đánh bại bất quá hiện nay thì khác.

Vị trí đứng của Vô Song đã khác, tầm mắt của hắn tất nhiên cũng khác.

Vô Song hiện nay mới cảm thấy mình ‘ngu ngốc’, hắn quên mất một điều cực kỳ quan trọng.

Thời đại mà hắn sống, là thời Anh Hùng Xạ Điêu.

Anh Hùng Xạ Điêu là một tác phẩm tương đối đặc biệt của Kim Dung, một tác phẩm mang tính nối tiếp và phát triển.

Ví dụ nhất, nói đến Quách Tĩnh ai cũng biết Quách Tĩnh rất mạnh nhưng nhiều người quên rằng, Quách Tĩnh mạnh là mạnh trong thời Thần Điêu chứ không phải thời Xạ Điêu, nếu chỉ tính riêng trong thời Xạ Điêu chỉ sợ Quách Tĩnh là một trong những nam chính yếu nhất Kim Dung, đây chính là sự thật.

Trước đây mấy ngày hắn từng so chiêu với Bắc Cái, lấy Tịch Tà Kiếm Pháp đại phá Đả Cẩu Bổng Pháp, khi đó tuy hắn đánh bại Băc Cái nhưng lại không có quá nhiều cảm xúc.

Theo hắn nghĩ, Bắc Cái thua là bởi Tịch Tà Kiếm khắc chế Đả Cẩu Bổng nhưng mà hiện nay khi đối mặt với Âu Dương Phong, hắn biết mình quên mất một điều.

Ngũ Bá hiện tại cơ hồ cũng là rất yếu.

Ngũ Bá hiện tại, tuổi tác mỗi người cũng chỉ gần 40 mà thôi, khoảng cách đến Hoa Sơn Luận Kiếm lần thứ hai chí ít còn vài năm nữa chứ chưa nói đến Ngũ Bá tại Hoa Sơn Luận Kiếm lần thứ ba, nếu coi Ngũ Bá tại Hoa Sơn Luận Kiếm lần 3 là đỉnh phong thì bọn họ hiện tại cùng lắm chỉ là trung kỳ... là tân tấn ngũ tuyệt trong thiên hạ mà thôi.

Mấy ngày trước, hắn cũng đọ chưởng với Bắc Cái, khi đó Thiên Sơn Lục Dương Chưởng của Vô Song còn ẩn ẩn vượt qua Bắc Cái một chút, hắn lúc đó không suy nghĩ nhiều mà chỉ giải thích là do Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể của hắn mang lại, tuy nhiên hiện nay hắn biết, nội lực của chính Ngũ Bá so với nội lực của hắn hiện nay, tuy có hơn nhưng cũng chẳng hơn bao nhiêu.

Nếu Vô Song mở toàn lực, bằng vào Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể của mình, nội lực của hắn chỉ sợ còn mạnh hơn Ngũ Bá đương thời.

Cái phát hiện này lật đổ rất nhiều suy nghĩ của Vô Song trước đây.

Ngũ Bá trong cái thời đại này, thực lực chỉ khoảng Ngũ Tuyệt Trung Kỳ, so với Ma Thiên Cư Sĩ – Tạ Yên Khách chỉ sợ còn yếu hơn một chút.

Vô Song đột nhiên cười lớn, tiếng cười của hắn làm cả Hoàng Dược Sư cùng Âu Dương Phong không ngờ được, trong đầu chỉ có cùng một suy nghĩ.

“Chẳng nhẽ tiểu tử này bị điên? “.

Vô Song đột nhiên bước ra một bước, toàn bộ nội lực của hắn oanh kích trường không, trong người Âm Dương nhị khí bạo động tạo thành một vòng thái cực, đạo lực của Vô Song trực tiếp đè về phía Âu Dương Phong, ngang nhiên cùng nội lực của Âu Dương Phong so tài.

Âu Dương Phong nào ngờ chuyện này sẽ xảy ra, cũng vì không ngờ nên sắc mặt của hắn lập tức biến sắc, cứ như vậy sinh sinh lùi lại ba bước.

Vô Song nhếch miệng lên nhìn Âu Dương Phong, ánh mắt có chút lạnh lùng.


“Tây Độc, ngươi có tin bản công tử cho người nhổ luôn Bạch Đà Sơn Trang của ngươi hay không? “.

Câu nói này không giả, Vô Song hiện nay chỉ cần muốn liền có thể nhổ bật gốc Bạch Đà Sơn Trang.

Thứ nhất hắn có cả Tây Hạ sau lưng, tất nhiên bao gồm Tây Hạ Nhất Phẩm Đường.

Thứ hai hắn có Linh Thứu Cung, có 36 động 72 đảo duy lệnh mà làm.

Thứ ba, hắn có Hiệp Khách Đảo tọa trấn hải ngoại, một thế lực siêu nhiên có thể đánh đồng cùng Thiếu Lâm.

Thứ tư, hắn có hai siêu cấp đại boss làm chỗ dựa, đừng nói là một cái Bạch Đà Sơn Trang, cho dù Thiếu Lâm Tự, hắn cũng dám xóa bỏ.

.......
Bạch y áo khoác đen, theo gió mà tung bay.

Mái tóc trắng cực kỳ yêu mị, gần như khiến con mắt người khác không thể không nhìn.

Một thân khí thế như rồng, ánh mắt lạnh lẽo tựa vạn trượng hầm băng.

Hắn cứ như vậy mà đối mặt Âu Dương Phong.

Trước đây hắn không chắc mình có thể là đối thủ Âu Dương Phong hơn nữa kẻ này một thân độc thuật cực kỳ cường đại, vì vậy Vô Song nể mặt Âu Dương Phong 3 phần.

Hiện nay thì khác, hắn đã không dưới Âu Dương Phong, việc gì phải nể mặt hắn?, càng quan trọng hơn là Âu Dương Phong cũng không nể mặt Vô Song?.

Một câu nói, kinh động toàn trường.

Ở phía xa xa, bốn nha đầu Mai Lan Cúc Trúc không hiểu công tử nhà mình đang nói gì nhưng theo bản năng đều khẽ nắm lấy bội kiếm.

Các nàng nào thèm quan tâm trước mặt là nhân vật nào?, sống với Đồng Mỗ, được Đồng Mỗ nuôi lớn các nàng liền có vài phần bá đạo của Đồng Mỗ, chỉ cần phạm cung chủ, cho dù là ai các nàng cũng dám xuất kiếm.

Về phần Diệu Đế đứng đó, khóe miệng hơi hơi cong lên.

Trong mắt cao thủ đỉnh phong như Diệu Đế, bản thân Đông Tà cùng Tây Độc chỉ là hai cái tiểu tử.

Cùng lắm chỉ có thể coi là tiểu đối thủ.

Công bình mà nói, trong cái thế giới này thực lực của Đông Tà cùng Tây Độc chỉ có thể ngang ngửa Trương Tam – Lý Tứ hơn nữa Đông Tà cùng Tây Độc cũng không am hiểu hợp công như Trương Tam – Lý Tứ dẫn tới mình Diệu Đế cũng tự tin đánh bại hai cái tiểu tử này.

Giờ phút này chỉ cần Vô Song hạ lệnh, Diệu Đế liền vì công tử lấy xuống đầu Tây Độc, đây chính là thực lực của Hiệp Khách Đảo – Tứ Trụ.

Tất nhiên người bất ngờ nhất phải là Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư sao có thể không nhìn ra, Vô Song dùng khí thế bức lui Âu Dương Phong hơn nữa trong lời nói của Vô Song còn có một loại tự tin, một loại siêu cấp siêu cấp cuồng ngạo, gần như coi trời bằng vung, khinh thường cả võ lâm vậy.

Nói muốn hủy diệt Bạch Đà Sơn Trang, câu này không phải ai cũng có thể nói được, phách lực phải rất lớn mới dám nói ra mấy từ này.

Nếu là cha vợ nhà người ta có thể sẽ đối với Vô Song phản cảm nhưng cha vợ nhà hắn thì khác.

Hoàng Dược Sư ánh mắt hơi hơi lóe lên, ông cảm thấy ‘con rể’ tương đối hợp mắt một chút, chí ít con rể làm việc không sợ hãi, không toan tính trước sau, tùy ý mà làm hơn nữa võ công cao tuyệt, cao đến mức Hoàng Dược Sư còn cảm thấy không thật.

Võ công của Vô Song cao đến đâu thì Hoàng Dược Sư có thể không quá chắc chắn nhưng nội lực của hắn thể hiện ra thì rõ như ban ngày, dùng nội lực bức lui Âu Dương Phong, Hoàng Dược Sư cũng làm không được.

Đột nhiên Hoàng Dược Sư lại nghĩ đến một việc, chính là khúc Phi Thiên mà Vô Song tấu.

Lúc trước Hoàng Dược Sư đến đây cũng chính vì khúc Phi Thiên này nhưng lại có Hoàng Dung xuất hiện, lại thêm cái thân phận tương đối nhảy cảm của Vô Song dẫn đến Hoàng Dược Sư tạm thời quên đi, lúc này ông lại nhớ đến khúc Phi Thiên, trong lòng lại nóng.

Hoàng Dược Sư thật sự rất muốn hỏi Vô Song về khúc Phi Thiên này nhưng hiện tại ông lại không biết mở miệng thế nào, ngay lúc này Vô Song đột nhiên thu lại khí thế toàn thân, đối với Hoàng Dược Sư nhẹ cúi đầu.

Muốn bao nhiêu lễ phép, có bấy nhiêu lễ phép.

“Nhạc phụ đại nhân, tứ lỗi cho tiểu tế vô lễ, chẳng qua trước đây Âu Dương Phong hắn từng gặp mặt Dung nhi ở Dã Tam Pha, liền gây cho nàng rất nhiều khó dễ thậm chí trực tiếp muốn bắt Dung nhi đi”.

“Hiện nay thấy Âu Dương Phong, hắn vốn là khách nhân của nhạc phụ, tiểu tế không muốn lỗ mãng nhưng dĩ nhiên lại muốn gây khó khăn cho tiểu tế, thù mới hận cũ liền tính gộp làm một thể, vẫn là hy vọng nhạc phụ bỏ qua”.

Nói năng rất có thứ tự, có trước cũng có sau.Một giây trước còn bá đạo ngập trời, một giây sau liền cung kính có thừa.

Loại người khiêm nhượng cung kính này thật ra không hợp mắt Hoàng Dược Sư cho lắm nhưng hiện tại lại mang một tư vị khác.

Trong mắt Vô Song tràn ngập coi thường Âu Dương Phong nhưng lại nhất mực cung kính Hoàng Dược, đây là đại biểu cho cái gì?, đại biểu cho mặt mũi.

Hoàng Dược Sư cũng là con người, con người vẫn luôn có một điểm hư vinh, nếu không phải có hư vinh năm xưa ông đã không tham chiến tại Hoa Sơn.

Hoàng Dược Sư đời này chỉ thua qua Vương Trùng Dương bất quá ông cho dù không thua đám người còn lại ngũ bá thì cũng không thắng nổi.

Bao nhiêu năm qua, Đông Tà – Tây Độc – Nam Đế - Bắc Cái đều được coi là tứ trụ, bốn người so với nhau đều không hơn không kém nhưng hiện tại mà nói, một mặt nào đó Đông Tà liền thắng qua Tây Độc, không phải sao?.

Đông Tà đột nhiên cảm thấy, tiểu tế này lại thuận mắt hơn một chút.

Nếu khúc Phi Thiên kia là do hánh đàn thì lại càng tuyệt vời, khi đó Đông Tà thật sự có thể suy nghĩ đến việc gả Dung nhi ra ngoài, đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ mà thôi.

Đông Tà nghe Vô Song nói, rốt cuộc nhìn về phía Âu Dương Phong, ánh mắt liền không hề tốt đẹp.

“Lão Độc Vật, lời hắn nói có đúng không?, ngươi lại dám ra tay với Dung nhi? “.

Âu Dương Phong lúc này cũng ổn định trở lại, nghe thấy câu này hắn nào sẽ chịu nhận?.

“Lão Tà, bản thân Âu Dương Phong ta khi nào lại đối mặt với tiểu bối mà ra tay hơn nữa còn là con gái của ngươi?”.

“Lần đó gặp nàng trên Dã Tam Pha, ta lại nghe nói nàng trốn ra ngoài liền muốn đưa nàng về Đào Hoa Đảo mà thôi”.

Nói đến đây Âu Dương Phong liền hơi hơi khựng lại.

Tại lần đó gặp mặt trên Dã Tam Pha, hắn quả thực muốn bắt Hoàng Dung về cho Âu Dương Khác gạo nấu thành cơm bất quá lại bị một nữ nhân ngăn lại.

Tiểu nữ nhân này xinh đẹp tựa thiên tiên, khuôn mặt còn đẹp hơn Hoàng Dung ba phần, Âu Dương Phong vừa thấy cô bé này lập tức muốn bắt nàng cùng cả Hoàng Dung về cho Âu Dương Khắc trái ôm phải ấp.

Đáng tiếc là cô bé tóc trắng kia không phải quả hồng mềm, võ công tương đối khá lại thêm việc Lý Thu Thủy đột nhiên xuất hiện mà ngăn cản hắn.

Xuất phát từ đủ loại nguyên nhân, vừa kiêng kỵ thực lực Lý Thu Thủy lại vì hai bên có quan hệ hợp tác, Âu Dương Phong vẫn là bán Lý Thu Thủy mặt mũi mà buông tay.

Hôm nay lại một lần gặp mặt Hoàng Dung, Hoàng Dung căn bản không thay đổi nhưng bên cạnh nàng không có nữ nhân tóc trắng kia mà lại chui ra một cái Vô Song.

Càng thần kỳ là, ngoại trừu dung mạo không nhìn thấy cùng bộ ngực bằng phẳng đến không thể bằng phẳng hơn, Vô Song trước mặt hắn cùng nữ nhân tóc trắng trên Dã Tam Pha gần như... không khác gì nhau.

Âu Dương Phong đương nhiên cũng sẽ không dám nghĩ hai hình ảnh là một người, dù sao ở trên Dã Tam Pha thì Vô Song chỉ là con kiến hơi lớn một chút mà thôi, đến hiện tại qua một đoạn thời gian ngắn ngủi hắn đã có thể so sánh với chính mình, trên đời làm gì có tốc độ tu luyện nhanh như vậy?.

Bị Vô Song đẩy lùi ba bước, Âu Dương Phong thậm chí cảm thấy mặt mũi mất hết.

Hắn nhất định phải lấy lại mặt mũi, vì vậy lập tức một lần nữa khóa chặt Vô Song.

“Tiểu tử, ngày đó trên Dã Tam Pha lão phu cũng không thấy ngươi xuất hiện, ngươi đã không tại vì cái gì dám nói xấu lão phu?, đừng tưởng có mặt Hoàng Lão Tà ở đây mà lão phu không dám ra tay dạy dỗ ngươi, nếu ngươi không nói rõ một điểm, lão phu liền tuyệt không lưu tình”.

Âu Dương Phong biết nội lực Vô Song rất mạnh nhưng vẫn sẽ dưới hắn một chút, đây là dĩ nhiên.

Tiếp theo hắn cũng hiểu mình bị đẩy lùi không phải tại Vô Song mạnh mẽ thế nào, căn bản vì Vô Song chiếm tiên cơ lại thêm Âu Dương Phong không đề phòng mà thôi, trong mắt Âu Dương Phong đây rõ ràng là đánh lén.

Cuối cùng, Âu Dương Phong lục tung trí nhớ của mình, thật sự tìm không ra cao thủ tóc trắng nào trên giang hồ có thể làm mình kiêng kỵ.

Cao thủ tóc trắng thật ra cũng có vài người.

Đầu tiên là Chu Bá Thông, Lão Ngoan Đồng này tuổi tác không lớn nhưng mái tóc đều thuần một sắc trắng, đương nhiên Chu Bá Thông không phải là Vô Song hơn nữa Chu Bá Thông không phải là đối thủ của Âu Dương Phong hắn.

Ngoài Chu Bá Thông còn có Bạch Tự Tại, cũng là một đầu tóc trắng hơn nữa thực lực kinh người nhưng mà Bạch Tự Tại lại là đồng minh của hắn.

Cao thủ đỉnh phong trong thiên hạ không phải từ không khí chui ra, nếu Âu Dương Phong không nhận thức vậy chắc chắn đối phương không phải cái hàng ngũ này.

Đáng tiếc sự việc chung quy có dị số, Vô Song là một cái dị số.

Hắn đúng là từ không khí chui ra rồi.

Đối với câu nói của Âu Dương Phong, thân hình Vô Song cứ như vậy biến mất.

Tiếp theo trong khoảnh khắc, hắn hiện ra bên cạnh Âu Dương Phong, một cước đá ra.

Một cước này không phải võ kỹ, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ thể cùng nội lực của Vô Song mà thôi.

Một cước này còn không đến trình độ Âu Dương Phong không phản ứng được nhưng mà khi hắn đưa tay ra đỡ, cả người cũng không nhịn được lùi lại hai bước, sắc mặt một lần nữa đỏ lên.

Chung quy, tốc độ của Vô Song quá nhanh vì vậy Vô Song vẫn là chiếm tiên cơ, một cước xuất ra vốn Âu Dương Phong không khó khăn lắm sẽ đỡ được nhưng nào ngờ thân thể Vô Song vốn cực kỳ biến thái đây?.

Đẩy lùi Âu Dương Phong, Vô Song mắt lạnh nhìn hắn.

“Ngươi cũng có thể với bản công tử không lưu tình?, bớt dát vàng lên mặt”.

Lần này Vô Song triệt để làm Âu Dương Phong bạo nộ rồi.

Quyển 2 - Chương 208: Lão Độc Vật.

Âu Dương Phong từ xưa đến nay chưa bao giờ dễ nói chuyện đồng thời chưa bao giờ là kẻ hiền lành.

Vô Song từ trước đến nay cũng là như vậy hơn nữa từ khi đến thế giới này, trong lòng Vô Song vẫn luôn có một luồng uất khí.

Thế nào gọi là uất khí?, rất đơn giản bản thân hắn đã kìm nén quá lâu.

Trước khi đến thế giới này, hắn sống tưng đấy năm còn chưa thực sự được nhìn thấy mấy lần cao thủ đối chiến, lại càng chưa được tận mắt ở gần nhiều cao thủ như vậy.

Cao thủ thân quen nhất mà hắn gặp chính là Vạn lão cùng Vô Hà Tử nhưng mà vì thân quen hai người này trong mắt Vô Song trở nên cực kỳ gần gũi, tuyệt đối không cho hắn cái cảm giáp áp bách, hắn biết hai người này rất mạnh, cực kỳ mạnh nhưng lại không thật sự có thể cảm nhận được.

Tiếp theo hắn đến Nga Mi một chuyến, gặp lão sư thái trên Nga Mi đồng thời cũng từng nhìn thấy Phật Kiếm cùng Ma Đao hiện thân nơi trần thế bất quá hắn chỉ có tư cách làm người chứng kiến mà thôi, hắn còn chưa có tư cách thật sự cảm nhận được cái gì.

Sau này hắn mạnh lên một chút, hắn may mắn được nhìn thấy cuộc chiến của ngũ tuyệt cao thủ, được nhìn Bắc Hiệp cùng Xà Vương quyết chiến, được thấy Mục lão, được thấy cả Ngụy Trung Hiền.

Công bình mà nói, cuộc đời hắn kiếp trước bản thân Ngụy Trung Hiền là người cho hắn có cảm giác gần với tử vong nhất, cũng là người cho hắn áp lực lớn nhấ.

Bất quá vẫn câu nói kia, hắn khi đó chỉ là kẻ được chứng kiến.

Sau này đến Thiên Ý Thành, hắn thậm chí thấy đệ nhất cao thủ trong thiên hạ xuất hiện, được thấy vài vị ngũ tuyệt cao thủ thậm chí cả ngũ đế cao thủ nhưng chung quy hắn không cảm nhận được quá nhiều.

Hắn vốn chỉ là khan giả trong thế giới cường giả kia.

Khoảng cách của hắn cùng đám người này quá lớn, lớn đến mức hắn cảm nhận được sự không thực tế, cảm nhận mấy kẻ này đều không phải là người mà là thần tiên.

Tiên phàm cách biệt, phàm sao có thể hiểu tiên?.

......

Đến khi rơi vào thế giới này, hắn mới thực sự được tiếp xúc với sức mạnh chân chính.

Không còn là một vị khách qua đường, không còn là người xem mà là người chân chính bước vào vòng tròn này.

Hắn đã gặp Lý Thu Thủy, đã chiến cùng Lý Thu Thủy.

Hắn đã gặp Âu Dương Phong, đã chiến cùng Âu Dương Phong.

Hắn thậm chí còn cùng Tiêu Phong đánh một trận thống khoái.

Hắn thậm chí còn cùng Long đảo chủ đánh đến thiên hôn địa ám.

Hắn thật sự bước một bước rất dài đi vào vòng tròn của kẻ mạnh nhưng mà hắn vẫn biết mình chỉ có thể đứng ngoài rìa vòng tròn mà thôi.

Đừng nói là Vô Song mà ngay cả Tiêu Phong hiện nay cũng chỉ đứng ngoài rìa vòng tròn.

Chỉ có từ khi rời khỏi Lôi Cổ Sơn, Vô Song mới hoàn thành quá trình thuế biến của bản thân mình, mới chân chính bước cả hai chân vào bên trong vòng tròn tuy nhiên hắn lại chưa nhận thức được mình mạnh bao nhiêu so với cao thủ trong thiên hạ.

Cho dù thắng qua Bắc Cái nửa chiêu, hắn cũng chỉ cảm thấy đây là vì Tịch Tà Kiếm Phổ chứ không phải vì hắn thật sự mạnh bao nhiêu.

Chỉ có lúc này trên Đào Hoa Đảo, trong nội tâm Vô Song liền sục sôi.

Hắn cùng Âu Dương Phong thật ra không có quá nhiều va chạm lợi ích thậm chí trong kế hoạch của Vô Song hắn còn muốn thu phục Âu Dương Phong.

Hắn có Sinh Tử Phù, hắn còn có Âu Dương Khắc.

Bằng vào hai thứ này lại thêm hứa hẹn quyền lực, tiền bạc, danh vọng hắn không tin không thể khiến Âu Dương Phong vì mình đánh đông dẹp bắc.

Dẫu lý trí cho Vô Song biết, hắn có thể sử dụng Âu Dương Phong nhưng hiện tại hắn cũng mặc kệ.

Trước đánh bại Âu Dương Phong, sau lại tính, hắn thực sự không đợi được, thực sự muốn biết mình khi không mượn trạng thái ma hóa, hắn có thể vượt qua ngũ bá đời nay hay không?.

Lúc trước trên Lôi Cổ Sơn là một loại thuế biến, lúc này ở Đào Hoa Đảo lại là một loại thuế biến khác, thuế biến về tinh thần.

.......

Âu Dương Phong không phải là thuộc hạ của Hoàng Dược Sư, chỉ vì có việc muốn nhờ Hoàng Dược Sư bản thân Âu Dương Phong sẽ bán cho Hoàng Dược Sư vài phần mặt mũi, chí ít Âu Dương Phong cũng không muốn tự mình phải ra tay trên Đào Hoa Đảo nhưng mà muốn bảo Âu Dương Phong cúi đầu hay nhún nhường, hắn tuyệt đối không chấp nhận.

Vì thế, Hoàng Dược Sư thậm chí chòn chưa kịp vì Vô Song cùng Âu Dương Phong điều hòa quan hệ, Âu Dương Phong đã lao đến, cả người hắn đều xuất hiện một loại khí tràng màu xanh lá, cực kỳ đáng sợ.

Cái loại nội lực này, Vô Song đúng là không lạ gì.

Dùng độc nhập thân, lấy độc làm nội lực, Âu Dương Phong chưa chắc đã mạnh nhất trong Tứ Bá nhưng tuyệt đối là đụng vào nhất.

Trên đời chẳng mấy ai muốn va chạm vào một kẻ điên tinh thông độc thuật cả.

.....
Âu Dương Phong lao tới, Vô Song cũng không lùi mà tiến, ống tay áo căng phồng lên, nội lực của hắn cũng điên cuồng bành trướng đồng thời song quyền nắm chặt, hai chân vận Lăng Ba Vi Bộ, trực tiếp mà tiến tới.

“Liệt Dương Phổ Chiếu”.

Âu Dương Phong là độc, muốn chống lại độc công của Âu Dương Phong, cũng chỉ có thể nhắm đến chí dương chí cương con đường.

Chí dương chí cương, hiện nay không gì hơn được Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Thiên Sơn Lục Dương Chưởng tổng cộng có 6 chưởng, Liệt Dương Phổ Chiếu là chưởng xếp thứ 5.

Bàn tay Vô Song ngưng tụ chí dương chí cương nội lực, nội lực hóa hình bành trướng mà ra, sắc đỏ của chí dương chí cương khí tạo thành hỏa diễm, mang liệt dương chiếu rọi hư không.

Âu Dương Phong sắc mặt khẽ biến tuy nhiên rất nhanh bình tĩnh lại.

Độc công đúng là bị dương cương chưởng pháp khắc chế rất nhiều nhưng đâu có nghĩa Âu Dương Phong hắn sợ?.

Năm đó Nhất Dương Chỉ chính là chí dương chí cương chỉ pháp.

Hàng Long Thập Bát Chưởng cũng là chí dương chí cương chưởng pháp.

Nam Đế cùng Bắc Cái có thể cho Âu Dương Phong gặp rất nhiều khó khăn nhưng Âu Dương Phong còn lâu mới sợ.

Lúc này cũng vậy, bàn tay tụ khí xanh của hắn vẫn cứ mạnh mẽ mà đánh ra, mang một thân độc thuật đối địch với Vô Song.

“Linh Xà Chưởng Pháp – Linh Xà Huyết Thủ Ấn”.

Người đời khi nói về Âu Dương Phong sẽ nói đến cái gì?.

Đầu tiên là độc thuật.

Thứ hai là Cáp Mô Công.

Đây cũng là miêu tả đại khái về Âu Dương Phong trong mắt Vô Song nhưng rất nhanh hắn biết, Âu Dương Phong tuyệt đối không chỉ như thế.

Một chưởng đánh ra, vốn Vô Song tự tin dùng nội lực của bản thân mình lại thêm Thiên Sơn Lục Dương Chưởng chí dương chí cương liền ‘chấp’ hết mọi loại độc chưởng của Âu Dương Phong nhưng kết quả tuyệt đối nằm ngoài suy đoán của Vô Song.

Chỉ thấy khi hai chưởng pháp đối đầu với nhau, cánh tay Âu Dương Phong liền hóa thành xà.

Đây chỉ là một cái ví dụ nhưng đúng là cánh tay của hắn trong giây lát biến thành không xương, trong giây lát liền luồn qua cánh tay của Vô Song hơn nữa nó còn dài ra, cực kỳ quỷ dị.

Vô Song nào ngờ được điểm này, trực tiếp dính một Linh Xà Huyết Thủ Ấn lên người, áo ngực của hắn rách toác ra, thân hình Vô Song bắn ngược ra ngoài, gnuyene phần ngực hắn dính lấy một đại thủ đỏ như máu.

Vô Song còn chưa kịp bình tâm tĩnh khí, hắn liền đã cảm thấy trong người có độc khí tiến vào, độc khí bắt đầu công tâm.
Vô Song sắc mặt lạnh lại, hắn liền vận Bắc Minh Chân Khí, lấy Bắc Minh Chân Khí lập tức hộ thể.

Bắc Minh Thần Công hiện nay đối với Vô Song từ sớm đã trở thành có cũng được mà không có cũng được dù sao Vô Song đã không thể hấp thu nội lực của người khác, hắn có hút bao nhiêu nội lực cũng không thể chuyển đổi thành Âm Dương Nhị Khí, như vậy về mặt hấp công Bắc Minh Thần Công triệt để phế đi.

Đây là tác dụng phụ duy nhất của Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể.

Tất nhiên Bắc Minh không chỉ có Hấp Công, còn có Hóa Công.

Hóa Công Đại Pháp thật ra cực kỳ lợi hại, cũng cực kỳ tinh thâm.

Bên trong Hóa Công Đại Pháp có một chiêu gọi là Khí Đao Cát Thể, là một phần cực kỳ tinh túy của Bắc Minh Thần Công.

Bắc Minh Thần Công có thể tạo ra Bắc Minh Chân Khí bảo vệ cơ thể bất quá Bắc Minh Chân Khí vốn bảo vệ lục phủ ngũ tạng, bảo vệ kinh mạch tránh trường hợp hấp thu quá nhiều nội lực bạo thể mà chết.

Khí Đao Cát Thể lại khác, nó đưa Bắc Minh Chân Khí vào trong chính kinh mạch, lấy nội lực cực kỳ tinh thuần mở một lối đi riêng cho khí âm độc thoát ra ngoài.

Vận lên Bắc Minh Thần Công lại dùng đến Khí Đao Cát Thể, lập tức trên đầu hắn xuất hiện từng luồng khói xanh, độc lực của Âu Dương Phong quả thực được hắn dẫn ra ngoài.

Nói thì chậm, mọi việc diễn ra thì nhanh, Âu Dương Phong một chiêu đắc thủ liền tiến tới, hai tay cùng xuất ra.

“Linh Xà Chưởng Pháp – Linh Xà Huyết Phệ”.

Hai cánh tay như hai con độc xà, biến chưởng thành trảo như đại xà há miệng, hướng về cổ họng của Vô Song.

Vô Song thấy vậy lại vận lên Lăng Ba Vi Bộ, dùng một góc không tưởng mà tránh thoát một chiêu, cả người hắn lại vòng ra sau Âu Dương Phong, chưởng lực theo đà mà đánh xuống.

Âu Dương Phong phản ứng cũng cực nhanh, hơn nữa Âu Dương Phong cũng bắt đầu nắm được điểm yếu của Vô Song.

Ông ta tiến lên một bước về phía trước, vận dụng Linh Xà Thân Pháp cả người như đại xà lướt trên mặt đất, lập tức kéo dài khoảng cách của mình cùng Vô Song, cả người quay phắt lại, năm ngón tay mở ra.

“Linh Xà Chưởng Pháp – Linh Xà Xuất Động”.

Độc khí hóa xà, oanh kích mà ra.

Trước đầu độc xà này, Vô Song mắt còn không thèm nháy một cái, một chưởng mạnh mẽ xuất ra.

“Dương Ca Thiên Quần”.

Chí dương chí cương nội lực theo chưởng phong của hắn oanh kích lên đầu độc xà, trực tiếp đánh nát đầu con độc xà này bất quá khi độc xà bị đánh nát, vân vụ liền tản ra bốn phương tám hướng, đây rõ ràng là khí độc.

“Lợi hại”.

Để lại một câu nói, Vô Song lại mượn Lăng Ba Vi Bộ mà thoát ra khỏi phạm vi khói độc.

Khói độc này không làm gì được Vô Song nhưng chung quy ở trong phạm vi khói độc tuyệt đối không dể chịu gì.

Âu Dương Phong thấy Vô Song thoát đi, lại mượn Linh Xà Bộ Pháp mà tới, độc khí bao phủ toàn thân, mái tóc tung bay.

“Linh Xà Chưởng Pháp – Độc Thủ Che Thiên”.

Ống tay áo mở rộng, không phải chỉ một đầu độc xà mà là cửu đầu xà cùng hiện.

Một chiêu này quả thực có thể coi là độc thủ che thiên.

Vô Song sắc mặt hiện nay lần đầu xuất hiện vẻ ngưng trọng, Âu Dương Phong kẻ này đúng là rất đáng sợ.

Một chiêu Độc Thủ Che Thiên này phạm vi công kích quá lớn, Lăng Ba Vi Bộ muốn thoát ra cũng không thoát kịp, đây là điểm yếu thứ nhất của Lăng Ba Vị Bộ, nó sợ võ công có khả năng sát thương phạm vi rộng.

Lăng Ba Vi Bộ dù sao cũng chỉ là võ học, nó không phải Thuấn Di, nó vẫn lấy sức người làm chủ, làm sao có thể đạt được trạng thái ‘súc địa thành thốn ‘?.

Điểm yếu thứ hai của Lăng Ba Vi Bộ, đây thật ra là điểm yếu mà Đoàn Dự gặp phải thậm chí Vô Song hiện nay cũng gặp phải.

Lăng Ba Vi Bộ nối toàn bộ kinh mạch trong cơ thể với nhau, vì vậy chỉ cần vận Lăng Ba Vi Bộ chẳng khác gì đang tu luyện khẩu quyết của nó, chỉ cần vận Lăng Ba Vi Bộ đều có thể dẫn tới nội lực gia tăng nhưng mà cũng chính vì thế, muốn tấn công nhất định phải giải trừ Lăng Ba Vi Bộ, nhất định phải đứng lại.

Lăng Ba Vi Bộ chỉ cần cắm đầu chạy, chỉ cần sức chân đủ khỏe liền tiên thiên bất bại nhưng muốn tấn công đối thủ thì lại không dễ, khi tấn công nhất định sẽ chậm lại, nếu chậm lại nhất định sẽ bị đối phương phản ứng kịp thậm chí bị đối phương tóm gọn.

Âu Dương Phong vừa nhìn bộ pháp của Vô Song, vậy mà có thể nghĩ đến mấy thứ này?, nhất định làm Vô Song giật mình không nhẹ.

P/s: Nay còn nhiều chương

Quyển 2 - Chương 209: Cáp Mô Công

Bất cứ môn thân pháp nào đều mắc phải một điểm yếu cố hữu.

Bất kể ngươi nhanh thế nào, khi ngươi tấn công, lúc đó cũng là lúc ngươi chậm lại.

Bất kể ngươi nhanh thế nào, khi ngươi chạm vào thân để địch thủ, ngươi cũng sẽ chậm lại.

Đây là lúc đối phương chri cần bắt kịp tốc độ xuất thủ của ngươi, liền có thể bẻ gãy thế công.

Tốc độ nhanh thật ra cũng không quá đáng sợ, nó chủ đảm bảo tiên thiên bất bại nhưng muốn đảm bảo có thể an ổn chiến thắng địch nhân thì lại không chắc, càng lại gần địch nhân không gian di chuyển càng hẹp, càng khó vận dụng tốc độ.

Tốc độ nhanh nếu có thể kết hợp với viễn trình công kích mới có thể vừa đảm bảo công, vừa đảm bảo thủ.

Đây là lý do tại sao Đông Phương Bất Bại hay Đoàn Dự ở hậu thế có rất nhiều ‘Fan’ tuy nhiên trong cái thế giới võ hiệp này, đặc biệt là khi nắm giữ Lăng Ba Vi Bộ, Vô Song mới có thể thấy được Lăng Ba Vi Bộ không đúng.

Lăng Ba Vi Bộ điểm mạnh đã nói rất rõ ràng nhưng điểm yếu của nó cũng dần dần lộ ra, nó vẫn có điểm yếu cố hữu của một bộ thân pháp bình thường đồng thời có điểm yếu riêng của nó.

Lăng Ba Vi Bộ có thể trực tiếp gia tăng nội công người luyện, là một bộ công pháp tu luyện nội công hoàn chỉnh nhưng mà chính vì thế một khi vận lên Lăng Ba Vi Bộ gần như không thể đem nội lực diễn hóa thành võ kỹ.

Sẽ không có chuyện vừa dùng Lăng Ba Vi Bộ vừa có thể đồng thời sử dụng Lục Mạch Thần Kiếm, lộ tuyến vận công của Lăng Ba Vi Bộ đã thành hình, chỉ cần Lăng Ba Vi Bộ không dừng lại sao có thể vận lộ tuyến của Lục Mạch Thần Kiếm?, đây căn bản là muốn bạo thể mà chết.

Dĩ nhiên nói kiểu gì thì bộ đôi Lăng Ba Vi Bộ cùng Lục Mạch Thần Kiếm cơ hồ được coi là vô địch Kim Dung tiểu thuyết, dù sao dùng tốc độ Lăng Ba Vi Bộ chạy ra xa rồi lại dùng Lục Mạch oanh kích, không tin không thể ép chết đối phương.

......

Lại nói về Vô Song cùng Lăng Ba Vi Bộ.

Lăng Ba Vi Bộ hiện nay liền bị khóa chết, tạm thời không có đường chạy

Đã không chạy, Vô Song không ngại cường lực mà tiến tới.

Đối mặt với một chiêu Độc Thủ Chê Thiên, nội công Vô Song chính là không giữ lại chút nào, cổ tay xoay tròn, tay phải đánh tới một chưởng.

Đây là Thiên Sơn Tam Hợp Chưởng.

“Dương Xuân Bạch Tuyết”

“Dương Quan Tam Điệp”

“Dương Ca Thiên Quân”

Phàm là võ công trong thiên hạ, đều sẽ có liên chiêu.

Quỳ Hoa Bảo Điển có, Đả Cẩu Bổng Pháp có thì Thiên Sơn Lục Dương Chưởng đương nhiên cũng có bất quá Thiên Sơn Lục Dương Chưởng liên chiêu của nó lại mang theo chút khác biệt.

Liên chiêu của Thiên Sơn Lục Dương Chưởng chính là lấy chưởng hợp chưởng, cộng dồn càng nhiều chưởng vào nhau, uy lực càng mạnh.

Có Nhị Hợp Chưởng, có Tam Hợp Chưởng, có Tứ Hợp Chưởng đương nhiên cũng sẽ có Lục Hợp Chưởng.

Lục Hợp Chưởng chính là trình độ của Đồng Mỗ, còn Vô Song hiện nay hắn mới chỉ chạm đến Tứ Hợp Chưởng.

Hợp chưởng độ khó căn bản không tính nhưng mà nó yêu cầu nội lực cao đến dọa người, bằng vào nội lực của Vô Song cũng chỉ có thể dùng toàn lực mà đánh ra Tứ Hợp Chưởng mà thôi.

Tam Hợp Chưởng vừa ra, xung quanh Vô Song như xuất hiện kinh thiên hỏa diễm, nhiệt khí cấp tốc tăng lên, một chưởng này thậm chí đánh ra một đầu hỏa long, dương cương khí trực tiếp đốt cháy tất cả, trực tiếp oanh kích lên cửu đầu xà của Âu Dương Phong.

Cửu Đầu Xà lại một lần nữa bị đánh tan tuy nhiên khí độc của nó thì vẫn bao phủ toàn bộ không gian xung quanh Vô Song.

Vô Song lập tức cũng không nghĩ nhiều, cả người cấp tốc xoay tròn, vận dụng Lăng Ba Vi Bộ khiến thân thể như một cơn gió mà xuyên qua đám mây độc kia.

MỘt lần xuyên qua vân vụ khí độc của Âu Dương Phong, hắn liền đã thấy Âu Dương Phong lao tới, tốc độ tuyệt đối không chậm.

Âu Dương Phong độ cứng thân thể so không được với Vô Song nhưng thân thể của ông ta quả thực cực kỳ biến thái, tố chất thân thể cực cao lại thêm một thân độc thuật đồng thời dựa vào Linh Xà Quyền Pháp biến hóa hàng trăm hàng ngàn loại trực tiếp cận thân chiến đấu với Vô Song.


Vô Song cũng không dám thờ ơ, hai tay rung lên, mượn Thiên Sơn Chiết Mai Thủ mà quấn lấy Âu Dương Phong, hai người bỗng chốc loạn thành một đoàn, người tới ta đi.

Khả năng cận chiến của Âu Dương Phong còn mạnh hơn cả Hồng Thất Công.

Vô Song đương nhiên rõ ràng tố chất thân thể của Âu Dương Phong hơn Hồng Thất Công nhiều lắm, càng đáng sợ hơn là Linh Xà Quyền Pháp của hắn.

Bất kể là Linh Xà Quyền Pháp hay Linh Xà Chưởng Pháp thì Âu Dương Phong đều có một đặc điểm, hắn biến thân thể mình thành Linh Xà.

Vô Song càng đánh với Âu Dương Phong, hắn càng cảm thấy Âu Dương Phong không tầm thường, rất không tầm thường.Linh Xà của Âu Dương Phong làm Vô Song nhớ tới Thu Sát Kiếm Pháp của Xà Vương – Viên Thừa Chí.

Cả hai đều mang theo hơi hướng của kỳ thuật, tăng mạnh tốc độ phản ứng của cơ thể, tăng độ linh hoạt từng khớp xương, từng kinh mạch, tăng độ bền dẻo, độ con dãn của cả cánh tay, từ đó khiến cánh tay linh hoạt, biến ảo khôn lường.

Năm xưa Vô Song đã trực tiếp được thấy Viên Thừa Chí dùng Thu Sát Kiếm Pháp dám cùng Song Thủ Hổ Bác của Quách Tĩnh đánh một trận.

Khi đó hắn cảm thấy Thu Sát Kiếm Pháp của Viên Thừa Chí cực kỳ đáng sợ nhưng mà hiện nay hắn liền nhận ra, Linh Xà của Âu Dương Phong còn mạnh hơn.

Thu Sát Kiếm Pháp chỉ trọng một chữ nhanh, nó trọng là trọng phản ứng, Thu Sát Kiếm Pháp không làm được tiên phát chế nhân, nó chính là dựa theo đối thủ biến chiêu mà làm ra phản ứng.

Linh Xà của Âu Dương Phong bất kể là biến chiêu hay vẫn là phản ứng đều cực cường, quan trọng hơn vì khả năng thiên biến vạn hóa khi cận chiến của nó, nó gần như áp chế địch nhân không thở nổi.

Theo Vô Song xem ra, có lẽ cũng chỉ có dạng võ công thiên hẳn về áp chế như Đả Cẩu Bổng Pháp mới có thể ngăn cản được cái loại biến ảo này.

Vừa vặn, Thiên Sơn Chiết Ma Thủ của Vô Song cũng thiên hướng áp chế, bằng vào song quyền cho dù không dễ dàng gì, hắn vẫn mạnh mẽ ngăn Linh Xà Quyền Pháp của Âu Dương Phong lại.

......

Xa xa, Hoàng Dược Sư đã sớm mang Hoàng Dung rời khỏi chỗ này, ông không ngăn cản Âu Dương Phong cùng Vô Song quyết đấu đồng thời thực sự muốn quan sát đứa con rể này vì vậy lựa chọn trực tiếp kéo dài khoảng cách mà rời đi.

Hoàng Dược Sư một mặt không muốn con gái bị ảnh hưởng từ trận chiến của hai người, một mặt lại càng muốn cùng con gái nói vài câu.

Đầu tiên, Hoàng Dược Sư một tay nắm lấy tay Hoàng Dung như nắm tay một đứa bé vậy, ánh mắt hơi nhíu nhìn về đám người Mai – Lan – Cúc – Trúc.

Hoàng Dược Sư thực lực yếu hơn hai người Ngu Trà cùng Diệu Đế rất nhiều, bất kể là ai trong hai người xuất hiện Hoàng Dược Sư thậm chí đều coi giống một lão nhân già nua vô lực vì vậy sự chú ý của ông đổ dồn vào bốn nha đầu đi theo Vô Song.

Tất nhiên Mai Lan Cúc Trúc bốn nha đầu này trong mắt người thường thực lực không tệ nhưng trong mắt Hoàng Dược Sư căn bản không đáng để ý, điều duy nhất làm ông để ý là bốn cô gái này không ngờ mỗi người đều có một loại khí chất riêng biệt, đặc biệt khi nhìn thấy Cúc Kiếm đang nắm giữ cây huyền cầm của Vô Song, ánh mắt Hoàng Dược Sư liền xuất hiện sự hứng thú.

“Dung nhi, nói thật với phụ thân... Vô Song... hắn ta bao nhiêu tuổi?”.

Đây là một câu Hoàng Dược Sư bắt buộc phải hỏi.

Đúng là từ ánh mắt ông mà xem, tuổi tác của Vô Song chắc chắn còn rất trẻ nhưng làm gì có thiên tài trẻ tuổi nào mạnh như vậy?, mạnh đến mức biến thái, đây là điều Hoàng Dược Sư thật sự muốn xác nhận.

Hoàng Dung bị cha hỏi, vẻ mặt liền đầy tự hào.

“Phụ thân, người phải chuẩn bị tinh thần nha, Vô Song ca ca năm nay mới 17 tuổi”.

Nói xong câu này chính Hoàng Dung còn chột dạ một chút, Hoàng Dung năm nay 14 tuổi, nàng khi đó gặp Vô Song, nàng nhớ rõ Vô Song nói mình 16 tuổi.

Hai người ở với nhau thời gian tương đối dài nhưng tuyệt đối chưa đến một năm, đúng ra Vô Song mới chỉ 16 tuổi mà thôi tuy nhiên Hoàng Dung vẫn là cảm thấy nên ‘thêm’ cho Vô Song chút tuổi.17 tuổi chung quy khác 16 tuổi rất nhiều bởi sau 17 tuổi liền là 18 tuổi.

Nói Vô Song 17 tuổi ai biết hắn vừa bước sang tuổi 17 hay sắp đến tuổi 18 đây?, mượn cái suy nghĩ này lại thêm Vô Song tương đối trầm ổn có thể làm người khác cảm thấy... Vô Song gần 18 tuổi một chút.

Với người khác Hoàng Dung không biết nhưng với nàng con số 18 này rất đặc biệt, năm phụ thân nàng 18 tuổi cũng gặp mẫu thân nàng.

Mượn cái độ tuổi này mà bám vào, phụ thân cũng không thể nói Vô Song quá nhỏ tuổi mà không chấp nhận hôn sự này đi?.

Quả nhiên khi nghe được tuổi của Vô Song, Hoàng Dược Sư trong nội tâm liền vui vẻ không ít.

Con rể năm nay mới 17 tuổi.

Đứa con rể này thiên tư cực kỳ kinh khủng, là yêu nghiệt trong yêu nghiệt hơn nữa tuổi tác này cũng không nhỏ, qua năm liền sẽ 18 tuổi, theo Hoàng Dược Sư cảm thấy 18 tuổi liền tương đối đẹp cho việc thành gia lập thất.

“Dung nhi, phụ thân lúc trước trên đảo nghe thấy tiếng đàn kia, là hắn đánh?”.

Hoàng Dung lần này tuyệt đối không cần suy nghĩ mà gật đầu.

“Vâng, phụ thân người không biết Vô Song ca ca thực sự... là nam nhân duy nhất ngoài phụ thân mà Dung nhi bội phục”.

“Vô Song ca ca cầm kỳ thi họa đều tinh thông, dược lý cùng y đạo trực tiếp so với thần y đương thời cũng được, trù nghệ thì Dung nhi cũng không dám so sánh đấy là chưa kể ca ca còn am hiểu kinh dịch, còn hiểu trận pháp, có thể... có thể coi là thập toàn thập mỹ”.

Lần này Hoàng Dược Sư rốt cuộc không bình tĩnh được nữa, sắc mặt liền hiện ra nụ cười cực kỳ rõ ràng.

Con gái so sánh con rể với mình, với người khác thì không biết thế nào nhưng với Hoàng Dược Sư mà nói ông cực kỳ vui vẻ.

Con rể tài hoa như vậy căn bản không khác gì ông hồi trẻ hơn nữa thậm chí còn vượt xa ông.

Hoàng Dược Sư không biết trong lời nói của con gái có mấy phần thật, mấy phần giả nhưng chỉ cần từ nhạc khúc mà Vô Song đánh, Hoàng Dược Sư đã tương đối yêu thích đứa con rể này.

Về tuổi tác, cực kỳ thích hợp với con gái ông.

Về võ công... nhìn Vô Song cùng Âu Dương Phong loạn chiến, Hoàng Dược Sư thậm chí còn có chút bội phục.

Về tài năng, đương nhiên càng không cần nói.

Cuối cùng là tính cách, ông chưa rõ tính cách của Vô Song thế nào nhưng mà từ việc hắn dám vì con gái đánh với Âu Dương Phong vậy thì đã là điểm cộng rất lớn.

Hoàng Dược Sư thích nhất loại người vô pháp vô thiên, chỉ làm theo bản tâm bởi ông cũng là loại người như vậy.

“Dung nhi, con kể cho ta nghe một chút, con gặp hắn thế nào?”

Ở bên cạnh phụ thân, nhớ lại ngày đầu mình gặp Vô Song, sắc mặt Dung nhi liền khẽ đỏ lên, khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện nụ cười ngọt ngào.

“Phụ thân, con gặp ca ca là như thế này... “.

Hoàng Dung kể, Hoàng Dược Sư nghe, ông cực kỳ chăm chú mà nghe tuy nhiên không bao lâu sau ánh mắt Hoàng Dược Sư liền mở lớn, ông lập tức hô.

“Không tốt”.

Hoàng Dung cũng bị phụ thân làm giật mình, nàng căn bản không hiểu tại sao phụ thân thất thố như vậy nhưng mà theo bản năng nàng liền nhìn về trận chiến của Âu Dương Phong cùng Vô Song.

Lúc này hai người không biết từ bao giờ đã tách ra.

Sau đó... nàng thấy Âu Dương Phong hai tay hai chân chống xuống mặt đất, khuôn mặt phồng lên.

“Lão Độc Vật dùng đến cả Cáp Mô Công? “.

“Dung nhi, ngươi không cần lo lắng, phụ thân liền đến ngăn lại Lão Độc Vật”.

.......

Sáng mai sẽ đăng thêm chương nhé T_T

Quyển 2 - Chương 210: Cáp Mô Công (2)

Hoàng Dược Sư thân là một trong ngũ bá, ông cũng phải hiểu thực lực của ngũ bá như thế nào.

Ông tuy thấy Vô Song làm đối thủ của Âu Dương Phong, chính ông cũng bội phục Vô Song tuổi tác không lớn lại có thể cùng Âu Dương Phong bất phân thắng bại nhưng tiền đề là Âu Dương Phong không sử dụng Cáp Mô Công.

Cáp Mô Công... nó có thể so sánh với Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Cáp Mô Công là môn tuyệt học có sức công phá mạnh nhất thiên hạ hoặc chí ít trong cái thời đại ngũ bá phân tranh này.

Khi thấy Âu Dương Phong bị Vô Song bức ra sử dụng Cáp Mô Công, Hoàng Dược Sư lập tức liền muốn xuất thủ cứu Vô Song.

Mặc kệ Hoàng Dung ở bên cạnh, ông không kịp nói câu gì liền vận thân pháp, ông nhất định phải dùng toàn lực mà cứu con rể tương lai một mạng.

.......

Tại sao nói Cáp Mô Công là tuyệt học có sức công phá mạnh nhất thiên hạ?, cái này liền nhìn vào Hoa Sơn Luận Kiếm.

Hoàng Dược Sư từng ở Hoa Sơn Luận Kiếm, ông biết Cáp Mô Công phi thường lợi hại.

Hàng Long Thập Bát Chưởng là chưởng pháp chí cao trong thiên hạ nhưng bàn về uy lực công phá, nó không sánh nổi Cáp Mô Công, không có một chiêu một thức nào trong Hàng Long có uy lực so nổi với Cáp Mô Công.

Nhất Dương Chỉ rất mạnh, nó là chỉ pháp chí dương chí cương trong thiên hạ, tụ toàn bộ nội lực tại một điểm mà bắn ra, uy năng cực cường nhưng mà nó cũng không so được với Cáp Mô Công.

Cáp Mô Công của Âu Dương Phong chỉ có vèn vẹn năm chiêu.

.....

Chiêu đầu tiên trong Cáp Mô Công gọi là Cáp Mô Súc Lực.

Hai tay hai chân của Âu Dương Phong dạng ra, sau đó quanh người hắn xuất hiện một vòng bảo hộ màu xanh, đất đá xung quanh liền tung bay gần như trở thành một tấm màng phòng ngự cho Âu Dương Phong vậy.

Vô Song nhìn thấy cảnh này, triệt để giật mình.

Cáp Mô Công cực kỳ lợi hại, hắn đương nhiên biết việc này nhưng mà Cáp Mô Công động tác quá xấu, nó còn xa mới đủ cường đại để Vô Song vì nó từ bỏ vẻ tiêu sái của bản thân mình, vì điểm này Vô Song chưa từng tơ tưởng tới Cáp Mô Công.

Thân là người hậu thế, hắn vừa nhìn cũng biết Âu Dương Phong muốn dùng Cáp Mô Công chỉ là hắn không ngờ cảnh tượng cuối cùng lại ra cái này.

Tư thế của Âu Dương Phong phi thường chuẩn xác như trong phim ảnh bất quá bụi bay mù mịt xung quanh là cái gì?, lớp lá chắn xung quanh Âu Dương Phong là cái gì?.

Tiếp theo Vô Song thấy khuôn mặt Âu Dương Phong phồng lên, không chỉ khuôn mặt mà còn cổ họng rồi nguyên phần bụng dưới, nhìn không khác gì một con cóc, hình ảnh cực kỳ kinh khủng.

Trong hình dạng con cóc này, Âu Dương Phong triệt để trở nên xấu xí vô cùng hơn nữa theo hô hấp kì dị của hắn, độc khí toát ra càng ngày càng nhiều, mỗi lần hắn phình bụng ra rồi thu bụng lại như cũ Vô Song còn có cảm giác đây là nguyên một đám mây độc xuất hiện.

Đây là chiêu thứ hai của Cáp Mô Công, gọi là Cáp Mô Thổ Tức.

Tiếp theo cổ họng Âu Dương Phong mở lớn, lần này thì Vô Song triệt để thấy lạnh sống lưng.

Trong miệng của hắn tràn ngập độc khí, đại địa xung quanh như run lên vì hắn, nhìn Âu Dương Phong hiện nay không khác gì quái vật vậy, theo hắn mở miệng ra khí độc từ bốn phương tám hướng điên cuồng tụ lại, như một quả boom chuẩn bị được hắn bắn ra vậy.

Vô Song cũng không thể ngồi im nữa tuy nhiên Vô Song vẫn cảm thây Cáp Mô Công này của Âu Dương Phong có chút ‘dở hơi’.

Tạm không nói uy lực thế nào nhưng Âu Dương Phong nãy giờ chỉ đứng nguyên một chỗ, có cái tác dụng gì?, Vô Song biết nếu không phải là hắn tò mò muốn nhìn Cáp Mô Công trong truyền thuyết, hắn đã sớm xuất chiêu công kích Âu Dương Phong.


Vô Song thật sự không cảm thấy, Âu Dương Phong sẽ tránh được một chiêu của hắn.

Một lần nữa đề khí, Vô Song dồn toàn bộ nội lực tại thân lại, lại một chiêu Thiên Sơn Tam Hợp Chưởng đánh ra.

Thiên Sơn Tam Hợp Chưởng của Vô Song chắc chắn không yếu, nó thậm chí còn mạnh hơn Kháng Long Hữu Hối của Hồng Thất Công, hơn không chỉ một bậc.

Đối thủ là Âu Dương Phong một trong ngũ bá đương thời, cho dù ngũ bá hiện tại yếu hơn ngũ bá trong đầu Vô Song rất nhiều thì Vô Song vẫn dành cho đối phương sự tôn trọng nhất định, theo Vô Song một chiêu Thiên Sơn Tam Hợp Chưởng cường lực một kích, trong trạng thái không thể né tránh thiên hạ đúng là không nhiều người chịu nổi.Chí dương chí cương nội lực lại hóa hình thành hỏa diễm, một hỏa chưởng của Vô Song mạnh mẽ đánh ra.

Thiên Sơn Tam Hợp Chưởng đi đến đâu độc khí bị đốt cháy đến đó, oanh kích thẳng mveef phía Âu Dương Phong.

Vô Song tin tưởng một chiêu này nếu Âu Dương Phong không làm ra hành động đón đỡ thích hợp, hắn không trọng thương thì cũng phải nằm trên giường tĩnh dưỡng vài ngày, căn bản không thể đánh tiếp.

Đáng tiếc suy nghĩ của Vô Song vẫn là sai rồi.

Thiên Sơn Tam Hợp Chưởng đánh tới, vậy mà khi nó nện lên lớp tường chắn mờ mờ ảo ảo của Âu Dương Phong, cảnh tưởng không thể tin nổi xuất hiện.

Chỉ thấy hỏa chưởng của Vô Song vốn đang thế không thể đỡ lại mạnh mẽ bị chặn lại sau đó theo vòng quay liên tục của lớp lá chắn mờ ảo kia, hỏa chưởng của Vô Song cũng bị hút vào, bị quay tròn xung quanh Âu Dương Phong, hỏa chưởng chưa hoàn toàn bị triệt tiêu nhưng đúng là theo mỗi vòng quay uy lực hỏa chưởng đều đang cấp tốc biến mất.

Lần này Vô Song mới giật mình phát hiện ra, Cáp Mô Công thực sự rất đáng sợ.

Nếu Cáp Mô Công cứ đứng im một chỗ mà ‘hít’ với ‘hà’ liền sẽ trở thành bia ngắm cho đối thủ, chiến đấu dạng này không khác gì tự sát tuy nhiên Cáp Mô Công lại tạo ra cho chủ nhân một lá chắn siêu cường.

Âu Dương Phong không di chuyển là đúng nhưng không phải ai cũng xuyên qua được lớp là chắn của Cáp Mô Công.

Nếu không xuyên qua được lớp lá chắn của Âu Dương Phong liền không thể gây uy hiếp cho hắn, nếu không thể gây uy hiếp cho hắn thì tốt nhất nên biết mình phải đối mặt với cái gì.

Ngay lúc này vọng vào tai Vô Song chính là âm thanh của Hoàng Dược Sư.

“Tiểu tử, mau chạy về phía lão phu”.

Hoàng Dược Sư một đường lao về phía Vô Song nhưng mà ông cũng bắt đầu có chút ‘cuống’.

Ban đầu vì tránh cho con gái dính phải độc khí của Lão Độc Vật, Hoàng Dược Sư liền mang Hoàng Dung cách thật xa trận chiến này, lại thêm một đường hứng thú nghe con gái kể chuyện ông cũng có chút lơ đãng trận chiến giữa Vô Song cùng Âu Dương Phong.

Đến khi phát hiện ra Âu Dương Phong sử dụng Cáp Mô Công, Hoàng Dược Sư liền lập tức chạy tới, muốn cứu Vô Song một mạng nhưng liền phát hiện ra đã muộn.

Cũng may Hoàng Dược Sư nhớ ra tốc độ của Vô Song cực nhanh vì vậy liền nói một câu vừa rồi, chỉ cần Vô Song chạy về phía ông, ông quả thật có thể vì Vô Song ngăn cản một chiêu Cáp Mô Công này.

Hoàng Dược Sư đương nhiên cũng có thể lựa chọn tấn công Âu Dương Phong, dùng một chiêu ‘Vây Ngụy Cứu Triệu’ nhưng mà viễn trình công kích duy nhất của ông là Đàn Chỉ Thần Công bất quá tạm không nói về khoảng cách quá xa, uy lực của nó muốn phá hủy phòng ngự của Cáp Mô Công cũng khó mà làm được.
Vô Song thấy vẻ mặt lo lắng của Hoàng Dược Sư, ánh mắt liền trở nên giật giật.

Vô Song không phải kẻ ‘vâng lời’ gì, hắn mang theo thiên hướng phản nghịch rất lớn hơn nữa hắn cũng không nghĩ mình sẽ thua Âu Dương Phong.

Một chiêu Cáp Mô Công mà thôi, chẳng nhẽ vô địch thiên hà?.

Không hề có ý tứ di chuyển, Vô Song một lần nữa vận công.

Trên đầu Vô Song lần này rất nhanh xuất hiện sáu đóa hoa mai, cảnh tượng này cũng giống với Quỳ Hoa lúc trước chỉ là sáu đóa hoa mai mày tương đối nhỏ, hình dáng chỉ giống với những đóa hoa mai bình thường mà thôi.

Những đóa hoa này cũng không mang theo màu trắng như tại Thiên Sơn, đây là những đóa hoa mai thuần một sắc đỏ, là ‘hỏa mai’.

Tiếp theo sáu đóa hỏa mai chỉ còn lại hai đóa, bốn đóa kia liền hợp lại làm một, trực tiếp tạo trên tay Vô Song một cái hỏa ấn ký mờ mờ ảo ảo.

“Tam hợp không được, chẳng nhẽ tứ hợp cũng không được?”.

“Thiên Sơn Tứ Hợp Chưởng”.

Tam Hợp Chưởng là hỏa chưởng, Tứ Hợp Chưởng là hỏa mai.

Một đóa hoa mai màu đỏ, cứ như thế được Vô Song đánh ra.

“Dương Xuân Bạch Tuyết”

“Dương Quan Tam Điệp”

“Dương Ca Thiên Quân”

“Ngạo Dương Tựa Hỏa”.

Đóa hỏa mai lao tới, sau đó khi va chạm cùng lớp lá khí độc của Âu Dương Phong, lập tức bạo nộ, cứ như một biển lửa giáng xuống Âu Dương Phong vậy.

Cùng lúc này, Âu Dương Phong mở miệng ra, hắn cũng tụ khí đủ rồi.

“Chu Cáp Diệt Địa ”.

Chiêu thứ ba trong Cáp Mô Công, rốt cuộc xuất hiện.

Miệng của Âu Dương Phong mở lớn như con ếch chuẩn bị săn mồi vậy, sau đó khí độc trực tiếp bắn ra, lao thẳng về phái Vô Song theo đường thẳng, oanh kích thẳng vào đóa hỏa mai của Vô Song, hai siêu cường chiêu thức cứ như vậy oanh kích vào nhau.

Hai chiêu này mạnh đến nỗi, cho dù Hoàng Dược Sư đang lao tới cũng phải cấp tốc lùi lại, vẻ mặt lần đầu xuất hiện vẻ hoảng sợ.

.....

Bất kể là Chu Cáp Diệt Địa hay Thiên Sơn Tứ Hợp Chưởng, về một mặt nào đó sức công phá đều không khác gì tuyệt học áp đáy hòm của Hoàng Dược Sư, cho dù chiêu thức mạnh nhất của Bắc Cái hay Nam Đế cũng chỉ đến thế này mà thôi.

Hai người va chạm, phải nói là lần đầu tiên Vô Song nhìn thấy một chiêu thức uy lực đáng sợ như thế này, thân thể hắn thậm chí còn không vận dụng nổi Lăng Ba Vi Bộ, trực tiếp bị lực ba động đánh bay đi.

Vô Song từng so chiêu cùng Kiều Phong, cũng từng bị ba động lực bức lùi lại nhưng Vô Song có thể xác nhận, lần này so với lần đó uy lực gấp 10 lần thậm chí càng hơn.

Uy lực lần va chạm này trực tiếp làm Vô Song phun ra một búng máu, vẻ mặt hắn tái lại, chính hắn cũng không rõ mình bị đánh bay đi bao xa, cả người lăn lộn trên mặt đất, cho đến khi hắn có thể dùng tay chống xuống mặt đất, cố gắng giảm tốc độ bắn đi rồi mượn thêm khinh công của bản thân mà ổn định thân thể, hắn mới có thể ngước đầu lên mà nhìn Âu Dương Phong.

Âu Dương Phong hiện tại tuyệt đối chẳng tốt hơn Vô Song bao nhiêu, mái tóc rối bời, áo ngực rách toác, hai tay hai chân của hắn lúc này vẫn cứ bám vào mặt đất nhưng lại để lại bốn đường thật dài trên nền đất cứng rắn, cả người vẫn đang điên cuồng run rẩy.

Bất quá... Âu Dương Phong vẫn là tiếp tục há mồm rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau