CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 321 - Chương 325

Quyển 2 - Chương 201: Đánh

Vô Song lần này đến đây chân tâm là muốn bồi Hoàng Dung.

Hắn không có ý định động võ hơn nữa chỉ cần nhìn vào việc hắn để Mai Lan Cúc Trúc ở nhà liền có thể thấy hắn muốn dành không gian riêng cho Dung nhi cùng mình.

Lúc này toàn bộ tâm tình Vô Song đều thả lỏng thậm chí có thể coi là cao hứng, vì cái trạng thái này hắn mới càng muốn thân cận Dung nhi, càng muốn trêu đùa Dung nhi nhưng mà nào ngờ nửa đường có kẻ giết ra?.

Người này thân pháp cực nhanh, xếp trên giang hồ cũng có thể coi là tuyệt đỉnh cao thủ đương thế, thân pháp như thần long, lăng không lướt đi chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh.

Người này Vô Song tạm thời nhìn không rõ mặt nhưng thân ảnh chưa đến, âm thanh đã đến trước.

Người này tự xưng ‘Khiếu Hóa Tử”.

Mấy chữ này đại khái hiểu là ‘lão ăn mày’.

Ăn mày thiên hạ này chưa bao giờ thiếu nhưng võ công như vậy, tự xưng như vậy lại thêm dám trước mặt người khác tranh giành đồ ăn thì ngoại trừ Hồng Thất Công ra còn có thể là ai?.

Vô Song thậm chí nói cũng không nói, tay trái vẫn cầm đùi gà, tay phải cách không chém ra một kiếm.

Trong tay hắn không có kiếm nhưng thân là ngũ tuyệt cao thủ, dùng nội lực ngưng tụ thành kiếm mang, cách không chém ra cũng không phải thủ đoạn cao thâm gì.

Một kiếm này không phải là một kiếm tuyệt sát lại càng không phải toàn bộ thực lực của Vô Song nhưng muốn ngăn cản thế tiến của Hồng Thất Công đương nhiên thừa sức.

Quả nhiên dưới một chiêu này, Hồng Thất Công rõ ràng lùi lại, cả người lộn ra phía sau rồi nhẹ nhàng đạp đất.

Tất nhiên Hồng Thất Công không yếu chỉ là Hồng Thất Công lần này rõ ràng đến ‘cướp’ đồ ăn.

Theo ý của ông ta, chỉ cần nhanh một chút cướp lấy con gà kia, sau đó giống như bình thường lên tiếng, lại cho hai đứa nhóc kia một chút chỗ tốt, tất nhiên là không có gì xảy ra.

Hồng Thất Công bình thường sẽ không truyền dạy võ công cho người khác ngoại trừ những người ông cảm thấy hợp mắt.

Lần này thì có chút khác biệt, cũng tại vì đồ ăn Hoàng Dung nấu quá ngon, quá thơm mới dẫn tới Hồng Thất Công không kìm được lòng muốn ăn thử, lại nhìn cái đùi gà đầy béo ngậy kia cứ đẩy đi đẩy lại khiến bản thân ông lại càng lên cơn thèm ăn.

Bản ý của Hồng THất Công là đoạt lấy con gà kia, sống chết cũng phải cắn mấy miếng sau đó lại tìm chút chỗ tốt cho hai tiểu bối kia, vậy mọi việc đều thuận lý thành chương.

Hồng Thất Công là cao thủ cấp bậc ngũ tuyệt, ông chỉ cần dùng một mắt đều có thể nhìn ra Hoàng Dung cùng Vô Song là người học võ vì vậy Hồng Thất Công liền nổi lên ý nghĩ chỉ điểm cho hai người một chút đổi lấy món ăn ngon nào ngờ người còn chưa đến nơi lại bị Vô Song ngăn cản.

Một chiêu của Vô Song thật ra chẳng có uy lực gì, đây đơn giản là thị uy.

Một chiêu này uy lực không đủ nhưng thắng ở bất ngờ, Hồng Thất Công vì không ngờ Vô Song có thể cách không xuất chưởng vì vậy mới lùi lại, vì vậy mới không thể tiến thêm.

Chung quy lại, về mặt đạo đức Hồng Thất Công vẫn là sai, vì sai khí tràng liền yếu.

.......

Hồng Thất Công ánh mắt lập tức quan sát Vô Song, Vô Song cũng quan sát ông ta.

Về một mặt nào đó, Vô Song không thích Hồng Thất Công.

Không phải là chán ghét mà đơn giản không thích, vì chỗ đứng khác nhau từ đó tất nhiên không thích.

Thứ nhất Hồng Thất Công không thể cho Vô Song cái gì, lúc trước ông ta kể cả dạy Hàng Long cho Vô Song, Vô Song cũng không thể học được, hắn không đủ dương cương mà học Hàng Long, chỉ sợ đánh ra một chưởng Hàng Long cũng dẫn đến tự tổn cơ thể, dính phải nội thương.

Về phần lúc này Vô Song nắm giữ Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể nhưng mà khi nắm giữ loại thể chất này, Hàng Long đối với hắn trở thành có cũng được mà không có cũng không sao, Hàng Long không thể làm chiến lực Vô Song tăng lên, cũng sẽ không làm chiến lực Vô Song giảm xuống.

Giữa hai người không tồn tại quan hệ lợi ích.

Thứ hai là vị thế.

Hồng Thất Công đứng đầu Cái Bang, Cái Bang ở đâu thì cũng là thế lực ngu trung với triều đình trong khi con đường của Vô Song đã mặc định không thể theo triều đình.

Thế giới trước, hắn là con trai Thiên Vương, hắn là Tây Vực Thiên Long Giáo dư nghiệt, bất kể hắn có muốn báo thù cho phụ thân hay không thì tương lai Đại Thanh chỉ cần phát hiện ra thân thế của hắn tất nhiên sẽ diệt trừ.

Còn ở thế giới này, hắn dẫu sao cũng đứng về phía người Kim, đã đứng về phía Kim Quốc đương nhiên không thể lại ra sức cho Tống triều.

Về một mặt nào đó, bất kể thế giới nào trong tương lai Hồng Thất Công đều là đối địch của hắn.

Hồng Thất Công không thể mang lợi cho Vô Song mà chỉ có thể mang hại cho hắn.

Về mặt tính cách thì sao?, mỗi cây mỗi hoa mỗi người mỗi tính, tính cách con người vốn là khác nhau.

Rất nhiều người thích Hồng Thất Công hào sảng, hào hiệp thích làm việc nghĩa không lưu danh, thích nhàn vân dã hạc không màng quyền thế nhưng mà Vô Song lại không thích.

Hắn làm người chung quy có mục tiêu, chung quy có tham vọng của chính mình, nếu muốn hắn bỏ qua tất cả vân du tứ hải, hắn chỉ sợ cười nhếch miệng mà bỏ qua.

Nếu Hồng Thất Công lấy tứ hải là nhà thì Vô Song hắn không giống, hắn muốn có một ngôi nhà của riêng mình, một mảnh đất của riêng mình nơi mà hắn có thể trở về, có thể nghỉ ngơi, có thể cùng nữ nhân của hắn nói nói cười cười vô lo vô nghĩ.

So với Hồng Thất Công, Vô Song vẫn thấy mình hợp với cha vợ tương lai Hoàng Dược Sư hơn.
Hồng Thất Công không thích trói buộc còn Vô Song lại lấy trói buộc làm sức mạnh, hai người trên căn bản tính cách đã khác nhau.

Tổng kết lại, Vô Song vẫn là không nghĩ ra Hồng Thất Công có điểm này để Vô Song phải bán sắc mặt?.

.........

Đặt miếng đùi gà xuống, Vô Song ngước mắt lên nhìn Hồng Thất Công, ánh mắt lóe lên.

“Lão ăn mày, tốt nhất nên rời đi đừng làm mất nhã hứng của ta “.

Hồng Thất Công lần này liền ngây người, khuôn mặt của Vô Song hiện nay bị một tấm mặt nạ che đi chỉ lộ ra nửa miệng dưới, thứ duy nhất mà Hồng Thất Công có thể nhìn thấy ở Vô Song chỉ là ánh mắt lạnh mà thôi.

Hồng Thất Công thật sự cảm thấy không có ý tứ, đây là lần đầu tiên ông bị đuổi.

Không phải người Trung Hoa có truyền thống kính lão đắc thọ sao?, Hồng Thất Công năm nay cũng gần 50 tuổi, có thể coi là lão nhưng mà trong miệng Vô Song căn bản không tìm được nửa phần cung kính.

Cái này cũng chẳng kỳ lạ, dù sao tính hết hai đời Vô Song hắn chỉ sợ sống cũng gần 50 năm, tuổi tác đâu có thua Hồng Thất Công?, đến cả Đồng Mỗ hắn còn coi như muội muội mà bắt nạt, đến cả Tây Thi sống ngàn năm hắn còn ôm ấp thân mật qua, Hồng Thất Công tính là gì?.

Hồng Thất Công dù sao cũng là bang chủ Cái Bang, là một trong ngũ bá đức cao vọng trọng, bị một tiểu bối giang hồ đuổi đi như vậy vẫn là lần đầu tiên, đương nhiên theo Hồng Thất Công thì Vô Song rõ ràng không nhận ra ông ta, vì không nhận ra mới dám nói ra cái khẩu khí này.

“Tiểu tử khá lắm, tuổi trẻ mà võ công đã không tệ bất quá lại không biết trời cao đất dày, ngươi có biết lão phu là ai chăng?”.

Ở bên cạnh Vô Song, Dung nhi đã đưa tay ra nhẹ kéo vạt áo của hắn, nàng đúng là sợ Vô Song đắc tội Hồng Thất Công.

Dung nhi đương nhiên sẽ phải nhận ra Hồng Thất Công nhưng mà nàng cũng có chút thắc mắc, lần trước đi từ Yến Kinh đến Tây Hạ, Vô Song đã phát hiện ra cha nàng, sau đó cũng phát hiện ra Hồng Thất Công, đáng lẽ Vô Song không thể không nhận ra Hồng Thất Công mới đúng?.

Nếu Vô Song đã nhận ra Hồng Thất Công vì cái gì lại đắc tội vị tiền bối võ lâm này?.

Như giải đáp thắc mắc cho Hoàng Dung cùng Hồng Thất Công, Vô Song thản nhiên nhếch vai.

“Bắc Cái mà thôi, có cái gì không biết?”.

Lại nhìn đến con gà đặt trên lá, Vô Song ánh mắt lóe lên một tia thú vị.

“Lão ăn mày, thế này đi nếu ngươi thắng được ta, ta liền phân cho ngươi một nửa dù sao hai chúng ta cũng ăn không hết, nhưng mà nếu ngươi thua đây?, dù sao trong thiên hạ ngũ bá, Bắc Cái cũng là yếu nhất, chiến thắng cũng không khó cho lắm”.

Hồng Thất Công thật ra vẫn là dễ nói chuyện vô cùng bất quá nghe Vô Song nói vậy ngay cả tượng đất cũng có ba phần giận dữ.

“Tiểu tử, khẩu khí thật lớn, không biết là lão bất tử nào đào tạo ra ngươi?”.

Vô Song biểu cảm thế nào thì Hồng Thất Công không có nhìn ra nhưng mà ánh mắt của hắn lại tràn ngập coi thường, cái ánh mắt này làm Hồng Thất Công rất bực bội.

“Sư phụ của ta?, ngươi đã nghe danh Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong chưa?”.

Hồng Thất Công vốn tò mò, vốn muốn biết sư thừa của Vô Song là ai mới khiến hắn coi trời bằng vung như vậy nhưng mà Trương Tam Phong là ai?, tuyệt đối chưa nghe thấy.
Thế giới này dừng lại ở trước thời Ỷ Thiên thậm chí là trước thời Thần Điêu Đại Hiệp, Bắc Cái nghe thấy danh Trương Tam Phong mới là lạ.

Thấy vẻ mặt Bắc Cái như vậy, Vô Song lại nhoẻn miệng cười.

“Vậy đã nghe danh Quỳ Hoa Lão Tổ chưa?”.

Bắc Cái lại một lần nữa không hiểu, căn bản chưa nghe.

“Cầm Đế nghe chưa? “.

“Đao Kiếm Môn – Đao Tôn nghe chưa?”.

“Tử Ngọc Sơn – Vô Hà Chân Nhân nghe chưa?”.

Tự mình hô ra một đống cái tên mà đối phương căn bản chưa từng nghe, Vô Song liền bĩu môi.

“Nhân vật đỉnh cấp trong thiên hạ đều chưa nghe, vậy lấy tư cách gì nghe tên sư phụ ta?”.

Cảm thấy có chút thú vị, Vô Song lại đổi giọng.

Chỉ thấy hắn thở dài một hơi, ánh mắt hiện chút tiếc nuối.

“Haizz, cô văn quả lậu, cô vân quả lậu, chúng ta vẫn quay về việc con gà này thì hơn, chúng ta cũng chỉ có một con gà mà thôi, ngươi thắng... mà thôi ngươi căn bản không thắng được, chuyển sang ngươi thua đi, ngươi thua ngươi lấy cái gì ra đánh đổi?”.

Bắc Cái sống cả đời, lần đầu tiên còn gặp cái trường hợp này.

Thấy kẻ tự ngạo đã nhiều nhưng tự ngạo cuồng như Vô Song trần đời chỉ có một thậm chí Bắc Cái còn đang suy nghĩ mấy cái tên Vô Song đọc ra vốn không tồn tại.

“Tiểu tử khá lắm, dám trêu đùa lão phu?, không giáo huấn ngươi một trận lão phu liền không phải Hồng Thất Công”.

Chưa đợi Bắc Cái xuất thủ, Vô Song trực tiếp bữu môi.

“Đã nói ngươi không thắng được, cứ nói chuyện thua trước đi, ngươi thua thì lấy cái gì ra đánh đổi?, ta nhìn lão từ trên xuống dưới cũng không có vật nào đáng giá, có thể có cái gì ra đặt cược?”.

Bắc Cái triệt để nộ khí công tâm, tay nắm Đả Cầu Bổng, ánh mắt xoáy thẳng về phía Vô Song.

“Tiểu tử khá lắm, nếu lão phu thắng lão phu không chỉ lấy đi con gà ăn mày kia, lão phu liền muốn đánh cho ngươi thành đầu heo, về phần lão phu thua?, ngươi muốn sao cũng được dù gì lão phu sẽ không thua”.

Bắc Cái nói xong, chân đạp bộ pháp tay lại nắm Đả Cầu Bổng, cứ như vậy tiến về phía Vô Song, thân pháp siêu cường.

Ở sau lưng Vô Song, vẻ mặt Hoàng Dung triệt để trở nên lo lắng nhưng nàng cũng không có lên tiếng.

Nàng hiểu Vô Song, nàng vô điều kiện tin tưởng nam nhân yêu mị này.

Nàng cảm thấy Vô Song có gì đó không đúng nhưng nàng sẽ không nói ra hơn nữa nàng cũng biết nam nhân của mình không nắm chắc tuyệt đối không làm, hắn dám chiến với Bắc Cái tất nhiên có tự tin của chính mình.

Đây chính là sự thông minh của nàng, nếu theo nguyên tác nàng ở bên Quách Tĩnh, nàng sẽ tự lựa chọn mình trở nên thích hợp nhất với đối phương nhưng mà hiện nay nàng thuộc về Vô Song, nàng liền thay đổi để thích hợp nhất với nam nhân của mình.

.......

Bắc Cái rất tự tin vào thân pháp của mình bất quá Bắc Cái còn chưa kịp lại gần Vô Song cùng Hoàng Dung thì liền kinh hồn táng đảm mà lùi lại, ông cảm thấy có một cái bóng còn nhanh hơn mình, đang lướt đến.

Vô Song lần này mang kiếm bên người bởi hắn đã học thành Tịch Tà Kiếm Pháp bất quá hắn không muốn động kiếm bây giờ.

Vô Song lựa chọn chính là Thiên Sơn Chiết Mai Thủ cùng Thiếu Lâm Long Trảo Thủ.

Bắc Cái cũng không hổ là Bắc Cái, ông cho dù bị tốc độ của Vô Song làm cho khiếp sợ nhưng cũng không luống cuống, một lần nữa bị Vô Song làm phải lùi lại, Đả Cầu Bổng xoay tròn trên tay, dùng Đả Cầu Bổng tiến lui tự nhiên, cùng Vô Song cận chiến.

Đây là lần đầu tiên Vô Song sử dụng quyền pháp mang theo sự uy mãnh, lần đầu tiên hắn cảm nhận được thế nào dương cương võ học, cảm giác nóng rực chảy trong kinh mạch quả thực khiến Vô Song phấn khích không thôi, từng quyền từng quyền mang theo dương cương nội lực lại kết hợp vơi cơ thể như thép nguội của hắn tạo cho Vô Song thế không thể đỡ.

Bắc Cái lại khác, ông không sử dụng quyền pháp nhưng Đả Cầu Bổng của ông như có sinh mạng, cho dù bị áp sát thì trong khoảng không nhỏ bé cũng như có vô số bóng gậy xuất hiện, ngăn cản quyền pháp của Vô Song, mỗi côn đều cực kỳ mềm mại, cực kỳ uyển chuyển.

Hai người trong phút chốc liền loạn thành một đoàn.

......

Nhiều năm trước, Vô Song từng nhìn thấy Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí chiến đấu.

Khi đó hắn cảm thấy hai người rất mạnh, mạnh tựa thiên nhân vậy, hắn còn tự hỏi không biết bao giờ mình có thể đạt đến ngưỡng cửa của hai người.

Hôm nay... lần đầu tiên Vô Song nhìn thấy Bắc Cái, hắn liền muốn mặc kệ tất cả mà chiến, hắn có lẽ đã rất gần cái độ cao của Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí năm xưa.

Quyển 2 - Chương 202: Chiến Lực Của Vô Song.

Thế nào gọi là kinh hãi?.

Người hiểu rõ nhất hai từ này hiện nay chỉ sợ là Hồng Thất Công.

Trong mắt Hồng Thất Công bản thân Vô Song cực kỳ trẻ tuổi, cho dù ông không nhìn rõ dung mạo của Vô Song nhưng vẫn có thể chắc chắn được điều này.

Cái gì cũng có thể làm giả nhưng ánh mắt rất khó thay đổi, trong mắt của Vô Song không có sự tang thương của tuổi già, không có sự tàn phá của năm tháng.

Quan trọng nhất, Hồng Thất Công nhận ra người bên cạnh Vô Song.

Nếu không phải nhận ra Hoàng Dung có lẽ Hồng Thất Công chưa hẳn đã hiện thân, chưa hẳn đã vì một con Gà Ăn Mày mà ra tay cướp đoạt.

Đầu tiên Hồng Thất Công đã gặp qua Phùng Hành, Hoàng Dung khuôn mặt có đến 8 phần giống mẫu thân của mình, Hồng Thất Công liếc mắt liền có thể biết đây là thiên kim tiểu thư nhà Đông Tà.

Thứ hai, Hồng Thất Công lần này hiện thân cũng là nhận lời nhờ vả của Đông Tà, bản thân Hoàng Dược Sư muốn nhờ ông tìm tung tích con gái sau đó đưa Hoàng Dung trở lại Đào Hoa Đảo.

Ở cái đất trung nguyên này, muốn tìm ai có lẽ đúng là vẫn phải đi nhờ Hồng Thất Công, đi nhờ thế lực của Cái Bang.

Lần này Hồng Thất Công đến đây không phải ngãu nhiên, ông tìm ra được tung tích của Hoàng Dung liền quyết định động thân một lần.

Vô Song là nam nhân của Hoàng Dung, cho dù từ mặt nào xem xét hắn cũng không thể nào là cao thủ thế hệ trước, nhất định là thiên tài trẻ tuổi thế hệ này nhưng mà thiên tài trẻ tuổi trong võ lâm từ khi nào xuất hiện kẻ đáng sợ như thế này?.

Hồng Thất Công vốn vảm thấy đệ tử Kiều Phong của mình là người mạnh nhất trong thế hệ tương lai của võ lâm nhưng mà nhận định của ông hiện nay bắt đầu lung lay.

.......

Vô Song cùng Hồng Thất Công hai người tới tới lui lui, tàn ảnh xuất hiện bốn phương tám hướng nhưng mà từ đầu đến cuối Hồng Thất Công chỉ có thể thủ, căn bản không thể tấn công.

Tốc độ của Vô Song quá đáng sợ, đáng sợ đến mức Hồng Thất Công triệt để bị áp chế, muốn thoát ra cũng không nổi, muốn kéo dài khoảng cách giữa hai người lại càng không nổi.

Ban đầu quyền pháp của Vô Song là điển hình theo con đường dương cương, Hồng Thất Công còn có thể dùng tá lực đả lực nhẹ nhàng cản lại nhưng mà càng đánh Hồng Thất Công lại càng giật mình.

Quyền pháp của Vô Song lúc này rất lạ, phi thường lạ.

Lúc thì dương, lúc thì lại nhu, chợt dương chợt nhu, trong dương có nhu, trong nhu có dương, gần như không biết đường nào mà để phòng.

Dạng quyền pháp này cho dù là Hồng Thất Công tung hoành giang hồ không biết bao nhiêu năm cũng chưa từng nhìn thấy.

Hồng Thất Công là một trong Ngũ Bá, ông đã chạm đến đỉnh cao của võ học, lấy chí dương sinh nhu, trong quyền của ông có đủ cả cương cả nhu nhưng mà ông có thể cảm nhận rõ ràng từng quyền từng quyền của Vô Song không phải là cảnh giới võ học.

Cảnh giới võ học dù sao cũng có thể nhìn ra một chút, ví dụ cái gọi là chí dương sinh nhu, trước muốn có nhu liền phải đạt đến chí dương.

Về phần quyền của Vô Song, lúc mạnh mẽ như mặt trời chói chang lúc lại uyển chuyển như nước chảy mây trôi khi thì liên miên bất tuyệt như thác nước từ trên cao đổ xuống, Hồng Thất Công cảm thấy Vô Song không phải dương, không phải âm cũng chẳng phải âm dương kết hợp mà là một loại trạng thái kỳ diệu hơn... tương tự như âm dương hợp nhất.

Càng nghĩ Hồng Thất Công càng cảm thấy kinh hãi hơn nữa vì thân thể cùng tốc độ của Vô Song đều quá mức biến thái dẫn đến Long Trảo Thủ trong tay hắn cực kỳ đáng sợ, không cần nội lực gia trì, không cần biến chiêu huyền ảo, chỉ cần dựa vào độ cứng cơ thể cùng tốc độ ra chiêu là quá đủ.

Long trảo thủ của Vô Song chẳng qua là hắn học lén từ chỗ Kiều Phong hơn nữa Vô Song lại càng không có hứng thú đi nghiên cứu chuyên sâu môn võ công này, hỏa hầu nắm giữ đương nhiên không đủ, biến chiêu cũng không nhiều rất dễ có thể nhìn ra nhưng vẫn y nguyên cực kỳ đáng sợ.

Hồng Thất Công rốt cuộc cũng biết, ông không thể dùng tư thái thăm dò, dùng cái vẻ bề trên chỉ điểm đối với Vô Song nữa, chỉ thấy ông đột nhiên bất chấp ánh quyền của Vô Song, một đường tiến lên.

“Ác Cẩu Lan Lộ”.

Vô Song ánh mắt rốt cuộc cũng biến đổi, hắn biết Bắc Cái đánh thật rồi.

Vô Song không có quá nhiều hứng thú với Hàng Long, như đã nói đối với hắn hiện nay Hàng Long có cũng được, không có cũng chẳng sao bất quá Đả Cầu Bổng Pháp thì lại khác.

Hắn vẫn cực kỳ vừa ý với môn ‘bổng pháp’ này.

Chỉ thấy Bắc Cái xoay ngang Đả Cầu Bổng, mạnh mẽ dùng cường lực chặn lại thế công của Vô Song, cổ tay khẽ chuyển, lại một chiêu đánh ra.

“Bổng Đả Song Khuyển”.

Cả người Bắc Cái nghiêng đi, Đả Cầu Bổng phát lực vụt thật mạnh vào hai chân Vô Song.Vô Song chân đạp Mị Ảnh, cả người như gió lướt về phía sau.

Bắc Cái không dừng lại, lấy một tay chống thân thể, dùng sức một tay đập vào mặt đất, cả người bắn về phía Vô Song, Đả Cầu Bổng đập thẳng về phía mặt hắn.

“Tà Đả Cẩu Bối”.

Một chiêu này phi thường diệu, cổ tay của Bắc Cái như không xương, trong một chiêu đâm thẳng lại xuất hiện vô số ảo ảnh cùng đâm tới, căn bản rất khó nhìn ra đâu là ảo, đâu là chân thực.

Vô Song thấy vậy, ánh mắt càng ngày càng hào hứng, bàn tay cũng đưa ra, chân không hề động mượn Thiên Sơn Chiết Mai Thủ mà ngăn lại một chiêu này.

Một chiêu của Bắc Cái có vô số biến ảo nhưng Vô Song hiện nay lai có chút giống Thiên Thủ Quan Âm.

Hắn đứng im một chỗ, cổ tay liên tục chuyển động, một đường phá tan toàn bộ ảnh bổng đồng thời cũng nắm luôn lấy Đả Cầu Bổng đang đâm tới.

Thấy gậy bị Vô Song nắm lấy, Bắc Cái lập tức buông tay.

“Ngao Khẩu Đoạt Trượng”.

Kình lực kinh khủng từ Bắc Cái xuất ra, từ cổ tay truyền vào thân gậy khiến Đả Cầu Bổng bỗng chốc như tên lửa được bắn đi vậy, cho dù là Vô Song cũng khó mà giữ được nó, lập tức cũng buông tay đồng thời hắn cũng làm ra né tránh bởi hướng cây gậy này bị bắn đi chính là cổ họng Vô Song.

Vô Song xoay tròn trên mặt đất như con quay lướt sang bên phải thì cùng lúc Bắc Cái ngửa ngược cả thân thể lại, chân trái đưa lên cao đá vào Đả Cầu Bổng, sau đó một tay đưa ra nắm lại lấy gậy, cả người cũng chuyển động về phía sau.

Tay nắm thật chặt Đả Cầu Bổng, nội lực của Bắc Cái điên cuồng bành trướng, cả người ông ta bỗng chốc như liệt nhật vậy.

“Tiểu tử, võ công thật sự không tệ, bất quá lão phu lúc này liền không nương tình... “.

Bắc Cái đang muốn nói vài câu ý bảo Vô Song cẩn thận nhưng lập tức phải câm miệng lại bởi một luồng chí dương chí cương chưởng lực đánh thẳng về phía ông ta.

‘Dương Ca Thiên Quân’

Đây là lần đầu tiên, Vô Song xuất ra Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Lúc trước Vô Song nghĩ Thiên Sơn Lục Dương Chưởng bao gồm 6 chưởng pháp chí dương chí cương nhưng mà hắn sai rồi.

‘Lục’ ở đây không phải là số chiêu thức mà là quẻ tượng trong âm dương, là biểu tượng quẻ âm của đạo kinh.
Thiên Sơn Lục Dương Chưởng là chưởng pháp chí dương chí cương trong thiên hạ nhưng điểm đặc biệt nhất của nó chính là ‘biến đổi’.

Thiên Sơn Lục Dương Chưởng có thể đốt sạch âm nhu trong cơ thể, toàn bộ chuyển hóa thành dương cương, một đòn xuất ra đạt đến chí dương chí cương trạng thái.

Hàng Long Thập Bát Chưởng còn có thể chí dương sinh nhu, chí cương sinh chí nhu nhưng mà Thiên Sơn Lục Dương Chưởng chính là thuần dương, đốt sạch nhu đổi thành dương, không cầu biến hóa, không cầu hậu kình, thắng bại tại một chiêu, lấy dương cương đốt cháy vạn vật.

Tất nhiên với dạng người như Đồng Lão liền không cần ‘biến đổi’, nàng trời sinh đã thích hợp nhất với Thiên Sơn Lục Dương Chưởng này.

Người bình thường ngay cả đi theo dương cương con đường, ngay cả học thành Thiên Sơn Lục Dương Chưởng chỉ sợ sau này tất có hậu hoạn tại thân, dù sao con người ai cũng có một phần dương, một phần âm, không phải ai đều đạt được biến thái thể chất như Vô Song hay Đồng Mỗ, nếu cứ một đường đốt sạch âm nhu chuyển thành dương cương, thân thể nhất định chịu phản phế khủng khiếp.

Lại nói đến Vô Song, hắn hiện nay chuyển toàn bộ nội lực trong người sang trạng thái chí dương chí cương thậm chí hắn hiện nay hoàn toàn có thể coi là Tiên Thiên Chí Dương Thể, một chưởng này đánh ra làm Bắc Cái như có cảm giác hỏa diễm thiêu cháy chính mình vậy.

Tiếp theo chỉ nghe một tiếng long ngâm, Bắc Cái mạnh mẽ đánh ra một chiêu toàn lực.

“Kháng Long Hữu Hối”.

Hai loại chí dương chí cương chưởng pháp va chạm vào nhau cứ như núi lửa phun trào, như hỏa diễm bao phủ khắp cả thiên địa, chí dương chí cương nội lực phá không mà ra.

Tiếp theo Bắc Cái trực tiếp bị đánh lui lại 3 bước mới có thể ổn định thân hình, về phần Vô Song động cũng không động.

Vô Song một câu đều không nói, Bắc Cái đạp chân về phía sau ba bước thì Vô Song liền tiến lên.

Hắn rút kiếm.

Kiếm này của hắn thật sự tương đối đặc biệt, nếu vạn lượng hoàng kim là hắn xin của Tây Thi thì thanh kiếm này liền lấy từ chỗ A Thanh.

Thanh kiếm này gọi là Chân Vũ Kiếm.

Chân Vũ Kiếm cái tên này cũng không cần giải thích, đây là kiếm của Trương Tam Phong.

Thế giới này sắp đi đến bờ vực, tất nhiên không xuất hiện Trương Tam Phong nhưng dù sao Trương Tam Phong cũng là bằng hữu duy nhất của A Thanh trước kia, Trương Tam Phong rời khỏi thế giới này, nàng liền vì bằng hữu mà lưu giữ bội kiếm của hắn.

Chân Vũ Kiếm vừa rút ra, hàn khí bức người, sự sắc lạnh đến đáng sợ.

Sau đó máu tươi bắn lên, Hồng Thất Công chân đạp 7 bước mới có thể dừng lại, ánh mắt đầy rung động nhìn về phía ngực mình.

Trên ngực ông ta xuất hiện một vết chém.

Ban đầu vết chém này khiến máu huyết bắn lên nhưng dưới hàn lực của Chân Vũ Kiếm, vết thương rất nhanh đóng băng lại.

Vết thương đóng băng nhưng hàn khí lại chạy dọc theo tâm mạch, xâm nhập vào người Bắc Cái, làm thân hình ông ta run lên.

Bắc Cái tay nắm Đả Cầu Bổng, sau lưng ông ta rốt cuộc lại xuất hiện hư ảnh quen thuộc, hư ảnh kim long cũng chính là đại diện cho Hàng Long Chưởng Pháp.

Dương cương nội lực trực tiếp bức hàn khí ra bảo vệ tâm mạch của bản thân.

Hồng Thất Công ngửa mặt lên nhìn Vô Song, ánh mắt ngoại trừ kinh hãi, chỉ có kinh hãi.

“Trên đời lại có chiêu kiếm nhanh thế này?, lại có thân pháp đáng sợ thế này?, thứ cho lão khiếu ta cô văn quả lậu, không biết chiêu kiếm kia gọi là gì?”.

Trong phúc chốc vừa rồi, thân hình Vô Song như quỷ mị mà tiến đến, một kiếm xuất ra, kiếm này không có uy lực, chẳng có kình lực nhưng mà đáng sợ ở một chữ nhanh.

Nó nhanh đến nỗi Hồng Thất Công còn chưa kịp cảm nhận đau đớn, chưa kịp nhìn rõ ánh kiếm máu tươi đã bắn lên.

Nhìn Hồng Thất Công, cánh tay Vô Song vẫn nắm chặt Chân Võ Kiếm, khóe miệng nhếch lên.

“Thấn pháp là Mị Ảnh, kiếm pháp là Tịch Tà ”.

Quyển 2 - Chương 203: Chiến Lực Của Vô Song (2)

Vô Song thật sự rất muốn biết mình mạnh đến đâu.

Khi ở trên Lôi Cổ Sơn, ở đó có rất nhiều rất nhiều cao thủ hơn nữa theo Vô Song xem ra ai cũng mạnh hơn Bắc Cái nhưng mà trong đám bọn họ lại không ai dám đấu với Vô Song một trận.

Đầu tiên là Đồng Mỗ, hắn thật ra rất nguyện ý đối luyện cùng nàng nhưng mà nhìn tới nhìn lui, nhìn từ đầu đến chân Đồng Mỗ thực sự quá nhỏ, nhìn chỉ lớn hơn A Kha năm đó một chút mà thôi, hắn với nàng quan hệ lại rất không tệ, căn bản không thể hạ thủ mạnh tay được.

Bỏ qua Đồng Mỗ, thứ hai liền là vài vị đại nhân vật Hiệp Khách Đảo nhưng mà bất kể Long – Mộc đảo chủ hay hai vị tiền bối Ngu Trà – Diệu Đế cũng đều không dám so chiêu cùng Vô Song, ai bảo Vô Song có quan hệ không ‘rõ ràng’ với Tây Thi đây.

Hiện nay hắn rốt cuộc tìm được đối thủ cho bản thân mình, thiên hạ ngũ bá – Bắc Cái Hồng Thất Công.

Hắn cùng Bắc Cái căn bản không hề có quan hệ, không hề quen biết, cũng không có nhận thức chung, vì vậy hắn quyết định lấy Bắc Cái làm đá mài dao.

Quả thật Bắc Cái rất mạnh, chí ít cho đến hiện nay ông không làm Vô Song thất vọng.

.....

Một chiêu đầu tiên đã có thể khiến Bắc Cái xuất huyết nhưng đây cũng không phải ông ta yếu, chiêu này thắng ở bất ngờ.

Bất kể ai cũng thế, nếu nhìn thấy một chiêu này kết quả cũng không khác Bắc Cái là bao nhiêu dù sao Quỳ Hoa Bảo Điển đi ngược lại với nguyên lý võ học bình thường.

Thế nào gọi là nguyên lý võ học bình thường?, võ học chia nội công cùng ngoại công.

Ngoại công chú trọng sức mạnh cơ thể, điển hình nhất phải kể tới Long Tượng Bát Nhã Công.

Về phần nội công thì lại có rất nhiều tuyệt học đi kèm, căn bản kể cũng không hết nhưng chung quy vẫn không thoát khỏi mấy chữ nội lực.

Quỳ Hoa Bảo Điển thì lại khác, đây là môn tuyệt học duy nhất trong Kim Dung thuần tốc độ, đẩy tốc độ lên đến cực hạn.

Lần đầu tiên nhìn thấy Quỳ Hoa oai, cho dù là Bắc Cái cũng tuyệt không dễ dàng gì.

Cũng không cho Hồng Thất Công có cơ hội lấy lại sức, Vô Song lại tiếp tục đưa thân tiến lên, tốc độ như kinh hồng.

Vài năm trước khi chứng kiến Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí quyết đấu, Vô Song căn bản không thể nhìn thấy gì, mắt của hắn đã không còn theo kịp từng động tác của họ, gần như chỉ có tiếng gió vang lên nhưng mà hiện tại hắn chỉ sợ đã vượt qua Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí, ít nhất ở mặt tốc độ.

Hồng Thất Công lúc này muốn nhìn rõ tốc độ của Vô Song cũng là cực kỳ khó khăn, cũng may ông ta có thể cảm khí, có thể cảm nhận được phương vị của Vô Song nếu không Hồng Thất Công quả thực khó tiếp được vài chiêu kiếm của hắn.

Tay nắm chặt Đả Cẩu Bổng, Hồng Thất Công không thể tiến lên mà chỉ có thể bị Vô Song từng bước ép lui nhưng Vô Song muốn nhất cử đột phá phòng ngự của ông ta cũng không phải dễ dàng gì.

“Tảo Đãng Quần Ma”.

Chân Vũ Kiếm mang theo hàn khí kinh khủng chém đến, lưỡi kiếm nhanh đến tuyệt luân, đến cả bóng kiếm cũng khó mà phát hiện.

Một chiêu đâm ra khóa chặt phương vi bốn phương tám hướng, gần như khóa chết mọi góc độ, một kiếm mà như trăm kiếm cùng xuất, một kiếm liền có thể quét sạch quần ma.

Hồng Thất Công tay nắm Đả Cẩu Bổng cũng lập tức ra chiêu, đối mặt với một kiếm tuyệt nhanh của Vô Song mà thét dài.

“Tróc Tự Quyết”.

Đả Cẩu Bổng Pháp ngoại trừ chiêu thức còn có khẩu quyết, khẩu quyết của Đả Cẩu Bổng bao gồm 8 chữ.

Khiêu – Phong – Chuyển – Bạn – Dẫn – Tróc – Triền – Phách.

Mỗi khẩu quyết là một dạng chiến đấu, là một dạng biến chiêu của Đả Cẩu Bổng.

Bắc Cái lần này sử dụng Tróc Tự Quyết ngụ ý không nói cũng biết, ông muốn dùng Đả Cẩu Bổng mà bắt lấy kiếm ảnh của Vô Song.

“Phản tróc cẩu đồn “

“Cẩu cấp khiêu tường”

“Thục khuyển phệ nhật”

“Cẩu nhãn khán nhân “

Vô Song rất thích Đả Cẩu Bổng pháp, cái này không phải không có nguyên nhân.

Bản thân Đả Cẩu Bổng tại sao gọi là báu vật trấn giáo của Cái Bang?, tại sao Đả Cẩu Bổng Pháp lại là thứ bất cứ bang chủ nào cũng phải học?.

Bang chủ Cái Bang có thể không có Hàng Long nhưng bắt buộc phải học được Đả Cẩu Bổng bởi Đả Cẩu Bổng mới là tinh hoa của Cái Bang.

Hàng Long tuy mạnh nhưng không đủ, nó không thể truyền hoàn hảo từ đời này sang đời khác, Hàng Long chung quy vẫn cực kỳ quan trọng ở tư chất.


Đả Cẩu Bổng thì khác, Đả Cẩu Bổng thậm chí không cần người sử dụng có nội công kinh hãi thế tục, cũng không cần là bất thế thiên tài trăm năm có một, Đả Cẩu Bổng có tính truyền thừa.

Một đặc điểm nữa của Đả Cẩu Bổng, nó có tính hoàn mỹ, là một loại võ công có thể công, có thể thủ, có thể áp chế địch nhân, có thể đơn công, có thể quần công... tùy theo mỗi loại khẩu quyết, tùy theo tâm ý của người sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp có thể theo đó mà biến hóa, sử dụng trong từng trường hợp.

Đả Cẩu Bổng ở trong Kim Dung căn bản bị Hàng Long ép cho không thở nổi, nhắc đến Cái Bang bất cứ ai cũng sẽ nhắc đến Hàng Long trước sau đó mới là Đả Cầu Bổng, môn võ công này quả thực bị không ít người coi nhẹ.

Lúc này Đả Cầu Bổng trong tay Bắc Cái mới lộ ra hào quang vốn có của nó, cho dù Vô Song sử dụng Tịch Tà Kiếm Pháp nhanh đến tuyệt luân nhưng mà cũng không thể xuyên qua phòng thủ Đả Cẩu Bổng, từng chiêu từng chiêu ánh kiếm đều bị Hồng Thất Công thuận thế phá đi.

Ánh mắt Vô Song càng ngày càng sáng, tiếp theo chỉ thấy cổ tay hắn rung lên một cái, vô số ánh kiếm nhập lại làm một, một kiếm cứ như vậy đâm thẳng ra.

Tảo Đãng Quần Ma trong Tịch Tà Kiếm Pháp là kiếm chiêu quần công, nhất kiếm xuất ra vô số người xuất huyết nhưng nói về tốc độ của nó thì cũng không phải là quá mức đáng sợ.

Một chiêu đâm thẳng này của Vô Song chính là Lưu Tinh Phi Trụy.Một kiếm nhanh như lưu tinh lướt qua bầu trời.

Kiếm xuất như lưu tinh, đến khi thu kiếm lại vô ảnh vô tung, như lưu tinh biến mất trên bầu trời vậy.

Hồng Thất Công một lần nữa cảm thấy sợ hãi, ông lần này dồn toàn lực mà vung Đả Cầu Bổng.

“ Phách tự quyết”

Phách Tự Quyết là bí chữ có uy lực nhất của Đả Cẩu Bổng Pháp, uy lực mạnh nhất trong 8 chữ khẩu quyết nhưng mà kể cả như thế cũng không tránh khỏi cho Bắc Cái rơi xuống hạ phong.

Đả Cẩu Bổng có một điểm yếu cố hữu.

Phách Tự Quyết bao gồm năm chiêu: Bổng đả cẩu thủ, Cùng hạng cản cẩu, Phong cẩu giảo hầu, Lạc thủy đả cẩu, Thiên hạ vô cẩu.

Năm chiêu nối nhau mà ra, khí phách như hồng, phách lực có thể khai sơn bất quá khi đối mặt với kiếm pháp nhanh đến tuyệt luân, thời gian đâu cho Bắc Cái xuất chiêu?.

Bắc Cái không hổ là một trong Ngũ Bá, một gậy thành công đập vào Chân Vũ Kiếm, vừa vặn phát lực khiến Chân Vũ Kiếm rung lên rồi Bắc Cái trực tiếp lùi lại bất quá vai phải của ông ta từ lúc nào đã bắt đầu chảy máu.

Một kiếm của Vô Song, Bắc Cái kịp phản ứng nhưng mà ngăn không nổi, ông chỉ có thể dùng hết sức mà giảm lực của Chân Vũ Kiếm mà thôi, chỉ có thể làm chệch hướng Chân Vũ Kiếm.

Mục tiêu ban đầu của Vô Song là ngực phải của Bắc Cái nhưng bị Đả Cầu Bổng đập trúng liền chếch sang phải, liền chuyển điểm sát thương lên vai.

Bắc Cái một lần nữa cố tách Vô Song ra nhưng lúc này ông cũng hiểu, ông không thể phòng ngự bị động được.

Tại sao ư?, rất đơn giản, nếu Vô Song cứ được thể mà tấn công, Bắc Cái không sớm thì muộn cũng là người thiên cổ, kiếm pháp của Vô Song quá nhanh, quá đáng sợ, muốn phòng loại kiếm pháp này có lẽ cũng chỉ còn cách một mực áp chế Vô Song, một mực ép hắn vào thế thủ.

Nghĩ đến đây, Bắc Cái rất nhanh động, tay nắm chặt Đả Cầu Bổng rồi bắn thẳng về phía Vô Song, ông hống lên một tiếng, hai tay cùng vẽ,

cách không đánh ra một chưởng.

“Tả Hữu Thần Long”.

Vô Song ánh mắt cau lại, hắn nhận ra chiêu này, một chiêu này trong Hàng Long có thể nói uy lực thường thường nhưng mà lại rất khó phòng, lấy hai đầu song long cùng tiến, khóa thế công của đối phương đồng thời lại mang theo ám kình rất lớn.

Một chiêu này nếu là Kiều Phong đánh ra, Vô Song chưa hẵn đã lo ngại nhưng nếu là Hồng Thất Công thì khác, nội công của Hồng Thất Công đã đạt đến cảnh giới chí dương sinh nhu, trong dương cương luôn ẩn âm nhu, trong chưởng luôn chứa 3 phần ám kình.

Hai đầu rồng cùng nhập thể chỉ sợ sẽ lập tức mang theo ám kình phá hoại thể nội dẫn tới nội thương nghiêm trọng.

Vô Song nắm chặt Chân Vũ Kiếm, cũng chém ra một kiếm.

“Giang Thượng Lộng Địch”.

Tịch Tà Kiếm Pháp không hợp cường công, chiêu thức của nó đều không quá uy mãnh. nếu nói chiêu uy lực nhất trong Tịch Tà cũng chỉ có thể là Giang Thượng Lộng Địch.

Dồn hết kiếm khí tại thân, dồn nội lực vào kiếm, từ bên trong bắn cách không xuất kiếm khí.

Một chiêu này mang theo uy lực cực lớn cứ như Vô Song bắn ra một quả Rocket, kiếm khí lập tức từ trong Chân Vũ Kiếm bắn ra, thậm chí có cảm giác nó xé rách hư không, trực tiếp chém vào giữa hai đầu rồng đang lao đến.

Thế kiếm tuyệt cường lại thêm Chân Vũ Kiếm là thần kiếm hàng đầu thiên hạ, một chiêu này quả thật chặt đứt hai đầu long đang lao đến sau đó Vô Song rất nhanh mượn thế lướt qua cả hai đầu long này, thành công tránh được một chiêu.Vừa né được một chiêu của Hồng Thất Công, Vô Song không cần nhìn cũng biết việc gì xảy ra, cổ tay khẽ xoay, Chân Vũ Kiếm lại chém ra.

Như đã nói, Tịch Tà Kiếm Pháp không có nhiều chiêu thức, nhưng mà nó thật tâm cũng không cần quá nhiều chiêu thức, bên trong Tịch Tà Kiếm có một chiêu không được gọi tên, nó gọi là ‘chém thường’.

Chém thường rất đơn giản, chỉ là xuất kiếm ra chém mà thôi hay nói đúng hơn chỉ cần là người luyện Tịch Tà Kiếm Pháp, căn bản không cần chiêu thức, chỉ cần xuất kiếm đã được coi là chiêu thức.

Lâm Bình Chi ở bên trong Tiếu Ngạo Giang Hồ trở nên cực kỳ đáng sợ cũng nhờ vào thứ này, mỗi kiếm xuất ra đều nhanh đến cực độ, kiếm vừa xuất kiếm mang đã đến trước người đối phương, đánh sợ vô cùng.

Vô Song tay nắm Chân Vũ Kiếm, kiếm xuất liên tục về phía trước mặt mình.

Cùng lúc đó Hồng Thất Công cũng đến, tay của hắn từ bao giờ đã nắm lấy Đả Cẩu Bổng, từng bổng đánh về phía Vô Song.

“Bí chữ Khiêu”.

“Bổng khiêu lạt khuyển, Phản khiêu cẩu thân, Đảo loạn cẩu oa, Khiêu bát cẩu trảo “

Bí chữ Khiêu, tác dụng duy nhất là khóa chặt Vô Song, từng bổng đánh tới gần như ép cho Vô Song không chuyển thân nổi.

“Bí chữ Phong”

“Áp biển cẩu bối, Ác cẩu lan lộ, Khuyển nha giao thác, Mẫu cẩu hộ sô”.

Bí chữ Phong, bổng nhanh như gió, uy mãnh vô cùng hơn nữa cũng cực kỳ trực tiếp, từng bổng đập xuống mang lực thiên cân, trực tiếp dùng lực phá tốc độ, dùng Đả Cẩu Bổng Pháp khóa chết Tịch Tà Kiếm Phổ.

Tịch Tà Kiếm nếu xuất kiếm bản thân Đả Cẩu Bổng Pháp muốn đỡ cũng cực kỳ khó khăn, dù sao tốc độ của Tịch Tà Kiếm sẽ không để chủ nhân Đả Cẩu Bổng Pháp hoàn thành liên chiêu, hoàn thành một loại bí chữ của chính mình.

Đả Cẩu Bổng Pháp cũng như vậy, nó vốn nổi tiếng nhất ở điểm tứ lượng bạt thiên cân nhưng điểm mạnh nhất của Đả Cẩu Bổng lại là áp chế người khác, liên tục đánh cận chiến, gần giống như nhốt cũi đánh chó vậy, khiến con chó kia chỉ có thể đau đớn chịu khổ, không thể chui ra.

Đả Cẩu Bổng Pháp thực sự rất thô tục, mỗi chiêu mỗi thức đều ví đối thủ với ‘chó’, bất quá nó thực sự không hề tầm thưởng, Đẩ Cẩu Bổng lúc này quả thật đã khóa được Tịch Tà Kiếm.

Vô Song đến xuất kiếm cũng không thể, hắn chỉ có thể chịu khổ vung kiếm ra đỡ mà thôi.

Thấy Vô Song càng ngày càng bị áp chế, chiến ý Hồng Thất Công trở nên ngày càng cao, ông lại một lần nữa xoay gậy mà gầm lên.

“Bí chữ Phách”.

Chữ Phách là bí chữ mạnh nhất của Đả Cẩu Bổng Pháp, một chiêu này vừa có thể công kích đơn mục tiêu nhưng cũng có thể quần công, một chiêu uy lực không thể đỡ.

“Bổng đả cẩu thủ, Cùng hạng cản cẩu, Phong cẩu giảo hầu, Lạc thủy đả cẩu, Thiên hạ vô cẩu “.

Đến chiêu Thiên Hạ Vô Cẩu, bản thân Vô Song đã gần như không có cách nào đỡ được nữa, hắn có thể cảm giác bước bước khó đi sau đó Hồng Thất Công liền nhảy lên, hai tay nắm lấy Đả Cẩu Bổng mà đập xuống.

“Thiên Hạ Vô Cẩu”.

Tưởng như Vô Song không có cách nào đỡ được bởi hắn rõ ràng cũng không thể né tránh nhưng thân thể Vô Song bắt đầu chuyển động.

“Tịch Tà Kiếm Pháp – Tịch Tà Thân Pháp”.

Lâm Bình Chi sau khi tự cung có thể ngay lập tức báo thù cho cha mẹ cũng vì Tịch Tà Thân Pháp.

Tịch Tà Thân Pháp khác xa Quỳ Hoa Thân Pháp, nó không thể di chuyển nhanh như Quỳ Hoa, không thể có tốc độ nhanh như Quỳ Hoa nhưng thắng ở quỷ mị, thân pháp thậm chí không thuộc về con người, trong phạm vi hẹp thân pháp của Tịch Tà gần như là vô địch.

Tịch Tà Thân Pháp không dùng để chạy trốn, không dùng để chiến đấu mà là để giết địch.

Chỉ thấy hai chân Vô Song vẫn chôn trên mặt đất nhưng cả thân thể hắn xoay ngược lại, mượn lực xoắn mà cũng nhảy lên bầu trời.

Người nhảy lên vốn không có điểm tựa, lại gặp phải Hồng Thất Công từ trên đánh xuống, đây vốn là tử lộ nhưng mà ngay trên bầu trời, cả người Vô Song biến thành tàn ảnh mà lướt ngang đi.

Trong ánh mắt không thể tin tưởng nổi của Hồng Thất Công, Vô Song lướt ngang sang bên cạnh hắn, một kiếm chém tới.

“Hoa Khai Kiến Phật”.

Đây là tuyệt sát kiếm của Tịch Tà Kiếm Pháp.

Kiếm này chỉ có một mục đích, kiếm mở ra liền tiễn ngươi về Tây Thiên Cực Lạc, đi gặp Phật Tổ Như Lai.

Hồng Thất Công chỉ cảm thấy cả người lạnh run, ông lúc này căn bản không tránh nổi kiếm thế của Vô Song, hơn nữa một kiếm này rất nhẹ nhàng, căn bản không có một chút uy lực, toàn bộ vẻ đẹp của nó, toàn bộ sự đáng sợ của nó đều dồn nén lại, đến khi chạm vào đồi phương thì như bông hoa nở rộ, nhất kiếm tuyệt sát.

Một lần nữa, máu bắn tới, Hồng Thất Công ngã trên mặt đất, lảo đảo lùi lại, ánh mắt khó tin nhìn về phía Vô Song, một tay lại sờ lên cổ mình.

Đầu ông ta vẫn đặt trên cổ bất quá cổ họng có một vết rách nhỏ/

Hồng Thất Công hoàn toàn không nghi ngờ gì, nếu Vô Song thật sự động sát tâm, ông ta hiện nay đã đầu lìa khỏi cổ.

Ánh mắt phức tạp mà nhìn Vô Song, Hồng Thất Công trong phút chốc bỗng như già thêm mười tuôi.

“Giang Sơn đời nào cũng có thiên tài, Lão Khiếu Hoa ta thua rồi, tiểu hữu kiếm pháp thông thần, bội phục bội phục”.

Quyển 2 - Chương 204: Đào Hoa Đảo (1)

Bắc Cái thật ra sẽ không dễ thua như vậy nhưng mà đây là một dạng cố chấp, cố chấp của cả Bắc Cái lẫn Vô Song.

Bắc Cái có tự tin vào Đả Cẩu Bổng của mình còn Vô Song lại tự tin với Tịch Tà Kiếm Phổ.

Nói Bắc Cái thua có lẽ là Đả Cẩu Bổng vẫn là yếu hơn Tịch Tà Kiếm Phổ.

Vô Song thật sự không có ý dìm Đả Cẩu Bổng, trong mắt hắn thì Đả Cẩu Bổng thật sự còn thấy thích hợp hơn Hàng Long nhưng mà Đả Cẩu Bổng quả thực bị Tịch Tà Kiếm Phổ áp chế, Đả Cẩu Bổng mạnh nhất ở chiêu thức, ở liên chiêu chứ không phải là nội lực người dùng trong khi Tịch Tà lại thuần tốc độ, dùng tốc độ nhanh tuyệt luân trực tiếp phá chiêu thức của Đả Cẩu Bổng, chỉ bằng vào Đả Cẩu Bổng quả thực khó mà thủ thắng Tịch Tà Kiếm Pháp.

Vô Song thấy Bắc Cái nhận thua, quả thực còn thấy chưa đã, hắn lúc này còn có xúc động muốn đấu tiếp cùng Bắc Cái, muốn thử xem Thiên Sơn Lục Dương Chưởng có thể so sánh với Hàng Long hay không, đáng tiếc hắn cũng không biết mở miệng thế nào.

Lần này kiểm tra qua chiến lực của mình, Vô Song vẫn là tương đối hài lòng.

Nếu muốn kiểm tra toàn bộ thực lực của hắn chỉ sợ phải nổ ra một trận sinh tử chiến đối với Bắc Cái, đây là thứ mà hắn không muốn.

Tương lai có thể Bắc Cái sẽ chết trong tay hắn nhưng không phải là bây giờ, Bắc Cái lúc này còn có thể cho Vô Song nổi lên tác dụng.

Hắn sau khi đánh bại Bắc Cái sẽ không cúi đầu xưng vãn bối gì đó, hắn không cảm thấy Bắc Cái có thể làm tiền bối của mình, tính cách của Vô Song vốn không đi liền với hai chữ ‘lễ phép’, năm xưa đến cả râu Vô Hà Tử hắn còn dám nhổ xuống, Bắc Cái còn chưa là gì.

“Lão khất Cái, có chơi có chịu, ngươi đã chịu thua vậy có nhận phạt không?”.

Nhận phát ở đây dĩ nhiên là việc Vô Song yêu cầu Bắc Cái làm.

Bắc Cái hít vào một hơi lãnh khí sau đó vẫn gật đầu, Bắc cái nổi danh đại hiệp, cũng chưa đến mức nói không giữ lời.

“Lão phu thua là tài không bằng người, lão phu có chơi có chịu chỉ là nếu việc ngươi yêu cầu trái với lương tâm của lão phu, lão phu tuyệt đối không làm”.

Vô Song bật cười, hắn trực tiếp tiến lên, nói nhỏ vào tai Bắc Cái.

Bắc Cái sau đó mở to mắt mà nhìn Vô Song, rồi dần dần gật đầu.

Ông ta cũng rất nhanh rời đi, đến cả việc nhắn Hoàng Dung trở về Đào Hoa Đảo cũng không làm, Bắc Cái thật sự không có mặt mũi nào ở lại chỗ này.

Vô Song lớn thêm 20 tuổi thì không sao nhưng hiện tại Vô Song vẫn cứ là một mao đầu tiểu tử, thua trong tay Vô Song quả thực không biết dấu mặt vào đâu.

Hoàng Dung mãi cho đến khi nhìn thấy Bắc Cái rời đi, nàng mới chậm rãi tiến về phía Vô Song, lông mày hơi nhíu lại.

“Vô Song ca ca... ca nói gì với Bắc Cái tiền bối vậy”.

Vô Song nghe Dung nhi hỏi liền cười lớn, tay đưa ra ôm nàng vào lòng.

“Ha ha, thiên hạ nói Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang, bang chúng Cái Bang trải rộng khắp thiên hạ, ta liền muốn nhờ ông ta tuyên truyền, mang việc Hoàng Dung là nữ nhân của Vô Song cho khắp thiên hạ biết “.

Hoàng Dung ngỡ ngàng một chút, sắc mặt lại đỏ lên rồi nhẹ véo bên hông của Vô Song, sắc mặt cười đến ngọt ngào.

.......

Có tiền có thể sai khiến thần phật, đoàn người của Vô Song cũng không mất quá nhiều thời gian liền thuê được một đại thuyền lớn, thẳng tiến Đào Hoa Đảo.

Thuyền này vốn là tàu chở hàng đi đến vùng duyên hải nhưng không rõ mấy nha đầu Mai – Lan – Cúc – Trúc làm cái gì có thể thuê xuống được đại thuyền này, thuyền sức chứa ít nhất cũng đến 200 người hơn nữa đây còn là thuyền tầng, cả con thuyền tổng cộng có đến 3 tầng thoạt nhìn cũng không khác gì khách sạn trên biển cả.

Sau khi thuê được đại thuyền, nhóm người Vô Song cũng không dừng lại mà thẳng tiến Đào Hoa Đảo.

Vô Song sẽ không quan tâm những việc tiếp theo, việc của hắn là ở trên lầu cao nhất ngắm nhìn cảnh biển, cùng Dung nhi phiên vân phúc vũ mà thôi, về phần con tàu có thể đi đến Đào Hoa Đảo hay không hắn nghĩ cũng không cần nghĩ.

Đầu tiên địa chỉ của Đào Hoa Đảo đã được Hoàng Dung ghi lại thật kỹ, sẽ không lạc đường.

Thứ hai thuyền trưởng cùng một số thuyền viên đều cực kỳ có kinh nghiệm đi biển, bọn họ hoàn toàn là nhân vật cấp đại sư trên biển, kinh nghiệm cùng khả năng phản ứng đều cực cao, Mai Kiếm thậm chí phải dùng trăm lượng hoàng kim mới có thể toàn bộ thuê xuống đoàn đội này.

Thứ ba, theo thuyền trưởng nói khoảng thời gian tiếp theo trời quang mây tạnh, sẽ không có bão ập tới, Vô Song không giỏi nhìn thiên tượng vì vậy hắn cũng trực tiếp chấp nhận câu nói của thuyền trưởng, sẽ không hoài nghi.

Cuối cùng, ngoại trừ thuyền viên thì trên thuyền còn có thuộc hạ của Vô Song, toàn bộ yếu nhất cũng là siêu nhất lưu cao thủ, đội ngũ này trên biển căn bản không ngại bất cứ đoàn hải tặc nào.

Từ bốn yếu tố này, Vô Song có thể kê cao gối mà ngủ.


.......

Trong phòng, trên chiếc giường mềm, Vô Song nằm nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lồng ngực hắn không ai khác là Hoàng Dung, Dung nhi lúc này đang dùng mấy đầu ngón tay nhẹ vuốt ve phần ngực của Vô Song, trên khuôn mặt của nàng vẫn còn hàm xuân.

Vô Song một tay luồn ra sau nhẹ xoa phần lưng mềm của nàng, ánh mắt hứng thú nhìn Hoàng Dung.

“Dung nhi, muội đã luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh tuy nhiên thời gian quá ngắn, nội lực cũng chưa cao thâm, có muốn hay không ta dậy cho muội một môn võ kỹ, hơn nữa đảm bảo rất hợp với muội “.

Trong lồng ngực của Vô Song, Hoàng Dung hơi ngước đầu lên, nàng từ trước đến nay chưa từng thích võ công, trong mắt nàng võ công chỉ cần đủ phòng thân là được nhưng mà nếu nam nhân của mình muốn, nàng liền vẫn sẽ đồng ý.
Hoàng Dung thực sự rất chuyên tâm tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh thậm chí đã bắt đầu có thành tựu.

Làn da của nàng vốn trắng, hiện tại lại càng trở nên giống như bạch ngọc, lại càng mềm mại.

Ngọc Nữ Tâm Kinh còn giúp Hoàng Dung luôn cảm thấy cơ thể trong trạng thái điều hòa dễ chịu, thời tiết bên ngoài cho dù là nóng, là lạnh nàng vẫn không có quá nhiều cảm giác khó khăn, đặc biệt khi làm chuyện giường chiếu thường thường vẫn là thần thanh khí sảng.

Ngọc Nữ Tâm Kinh chưa hẳn đã là nội công hàng đầu thiên hạ nhưng tuyệt đối thích hợp dành cho nữ nhân, khả năng dưỡng da, dưỡng tâm, dưỡng nhan của nó đều rất tuyệt vời.

Vì mấy cái ưu điểm này, cho dù với một người chưa từng thích đầu nhập quá nhiều thời gian vào võ công như Hoàng Dung, nàng cũng cực kỳ chăm chỉ tu luyện, có nữ nhân nào không thích đẹp?.

Lúc này ở trên giường, nàng nghe Vô Song muốn dạy nàng võ kỹ, dù sao võ kỹ cũng không giống nội công, sẽ không có mấy cái công hiệu thần kỳ kai vì vậy nàng quả thực không quá thích nhưng mà nghĩ đến nam nhân của mình vì mình chuẩn bị võ kỹ, nội tâm của nàng toàn bộ đều là ngọt ngào.

“Ân, Vô Song ca ca, chỉ cần là võ kỹ ngươi dạy, Dung nhi đều muốn”.

Với Hoàng Dung mà nói, võ kỹ có cũng được mà không có cũng được, võ kỹ sinh ra là để chiến đấu, điểm này đối với nàng không hợp.

Vuốt ve thân thể Hoàng Dung, Vô Song khóe miệng cong lên, nhẹ hôn sống mũi của nàng rồi nói.

“Môn võ kỹ này gọi là Đả Cẩu Bổng Pháp, ca ca đã tự mình lĩnh giáo, phi thường lợi hại hơn nữa cũng thích hợp với khí chất của Dung nhi nhất, Dung nhi của ta cũng không muốn dùng kiếm dùng đao đúng không, quá máu tanh “.

Hoàng Dung lần này trợn to mắt mà nhìn Vô Song.

Nàng thậm chí còn nghĩ mình nghe nhầm.

Vô Song dĩ nhiên muốn dạy nàng Đả Cẩu Bổng Pháp?.

Đả Cẩu Bổng Pháp chính là độc quyền của Cái Bang, chỉ có bang chủ mới có thể toàn bộ nắm giữ Đả Cẩu Bổng Pháp, chỉ có nhân vật cấp đà chủ trở lên mới được dạy cho vài chiêu cơ bản của Đả Cẩu Bổng Pháp, môn võ công này căn bản không ngoại truyền.

“Huynh biết Đả Cẩu Bổng Pháp?”.

Vô Song thản nhiên gật đầu.

“Ân, mới biết”.

Hoàng Dung khuôn mặt rất đặc sắc.

“Huynh học khi nào “.

Vô Song vẫn thản nhiên vô cùng mà nói.

“Lúc so chiêu với Bắc Cái, vừa đánh vừa học”.

Hoàng Dung

“....” “... “.

Hoàng Dung thật sự cảm thấy có chút bi ai cho Hồng Thất Công, nam nhân của nàng thật sự quá yêu nghiệt rồi, dĩ nhiên vừa chiến đấu lại vừa có thể học trộm võ công đối phương?.

Vậy nếu Vô Song nghiêm túc chiến đấu, chẳng nhẽ Hồng Thất Công còn bại nhanh nữa?.

Nam nhân của nàng rốt cuộc đã mạnh đến trình độ nào?.

.......

Hoàng Dung trong lòng hiện nay lại bắt đầu xuất hiện mâu thuẫn nho nhỏ.

Nàng là nữ cường nhân, cái này không ai không công nhận nhưng mà so sánh với Vô Song, nàng liền không cảm thấy mình cường chỗ nào.

Nàng có một người cha cực kỳ lợi hại nhưng mà Vô Song thậm chí còn hơn nàng, Hoàng Dung không rõ lắm sau lưng nam nhân của mình rốt cuộc là nhân vật nào nhưng Lý Thu Thủy là sư phụ của hắn, Đồng Mỗ trực tiếp nhường ra ngôi vị Linh Thứu Cung chủ cho hắn, thậm chí Hoàng Dung còn biết Vô Song hiện nay là Tiêu Dao Môn Chủ kiêm Linh Thứu Cung Chủ kiêm... Nhất Phẩm Đường chủ nhân.

Nàng biết Đào Hoa Đảo không hề tầm thường nhưng liệu có thể so được với thế lực của Vô Song?, đáp án dĩ nhiên là không.

Hoàng Dung cũng cực kỳ thông minh nhưng mà nàng có thể thông minh hơn Vô Song?, chí ít nàng không cảm thấy như vậy.

Nam nhân của nàng là yêu nghiệt trong yêu nghiệt, tuổi tác của hắn còn chưa đến 20 nhưng một thân thực lực không hề thua cha nàng bao nhiêu, bằng tuổi này đã có thể đánh bại Bắc Cái, có thể tinh thông cầm kỳ thi họa, y lý thậm chí có thể coi là thần y đương thời cũng không quá.

Nam nhân của nàng thậm chí còn yêu nghiệt đến nỗi vừa chiến đấu với Bắc Cái lại vừa học trộm Đả Cẩu Bổng Pháp, đây là thiên tư cỡ nào?.

Về dung mạo... cái này Hoàng Dung cũng chỉ có thể thở dài, nàng biết chỉ cần Vô Song chịu mặc lên nữ trang, chịu giả làm nữ nhân, nàng so không được.

Nếu dung mạo của Hoàng Dung đạt 9 điểm thì Vô Song chắc chắn là 10.

Càng đáng ghen tỵ là Vô Song khi giả nữ nhân có một loại khí chất trời sinh, tựa như thiên tiên vậy, cái khí chất này Hoàng Dung không có.

Đến cả nấu ăn, Hoàng Dung từ trước đến nay nàng luôn tự tin vào tay nghề của mình nhưng mà trước mặt nam nhân này, nàng cũng không dám vỗ ngực dám nói vượt qua hắn.

Hoàng Dung trong lòng bắt đầu dao động.

Trong lòng nàng có một cái suy nghĩ mà từ trước đến nay nàng chưa từng nghĩ đến.

‘Liệu mình có xứng với hắn không?, nam nhân như vậy liệu mình có thể độc chiếm không?”.

Vô Song không biết, hắn lúc này đã tiến một bước lớn đến việc khai thông Hoàng Dung.

Nam nhân trong thời đại này vốn là năm thê bảy thiếp.

Hoàng Dung nàng không thích nam nhân như vậy, nàng cần nam nhân chung thủy với nàng, trước sau như một, nàng cũng có tự tin có thể xứng với tất cả nam nhân trong thiên hạ.. chỉ trừ Vô Song.

Một mình nàng, chỉ sợ cũng không độc chiếm nổi hắn.

......

Thật ra Hoàng Dung quá mức đề cao Vô Song.

Vô Song hắn còn chưa đến cái trình độ có thể vừa chiến đấu với Bắc Cái vừa học Đả Cẩu Bổng của hắn, cái này chỉ khi Vô Song mạnh hơn Bắc Cái rất nhiều rất nhiều mới có thể thực hiện nổi.

Vô Song hắn sở dĩ có thể nhanh chóng nắm giữ Đả Cẩu Bổng Pháp vốn là rất nhiều nguyên nhân tạo thành.

Thứ nhất tất nhiên là thiên tư của Vô Song cực kỳ xuất sắc, cái này không có gì để bàn.

Thứ hai Vô Song nắm giữ Tiểu Vô Tướng Công, một máy copy hàng đầu Kim Dung.

Thứ ba là lý niệm võ học của Đả Cẩu Bổng thi triển theo đường lối "Tứ lạng bạt thiên cân" (Bốn lạng bạt ngàn cân), võ công được áp dụng theo 8 chữ khẩu quyết: buộc, đập, trói, đâm, khều, dẫn, khoá, xoay.

Lý niệm của Đả Cẩu Bổng Pháp vốn tương đối giống Thiên Sơn Chiết Mai Thủ, bởi đều muốn tiên hạ thủ vĩ cường, đầu tiên áp chế địch nhân sau đó mới công địch, Thiên Sơn Chiết Mai Thủ có ba đường chưởng pháp và ba lộ cầm nã thủ, tuy chỉ có sáu đường nhưng bao hàm tinh nghĩa của phái Tiêu Dao, trong chưởng pháp và cầm nã thủ có ẩn giấu cả kiếm pháp, đao pháp, tiên pháp, thương pháp, trảo pháp, thủ pháp các tuyệt chiêu của mọi loại binh khí, biến hóa cực kỳ phức tạp.

Từ Thiên Sơn Chiết Mai Thủ lại đối chiếu với từng chiêu từng thức Bắc Cái sử dụng khi đối phó chính hắn, Vô Song dần dần có thể từ một suy ra hai, nắm lấy tinh yếu.

Cộng hết những nguyên nhân này lại, 36 đường Đả Cẩu Bổng Pháp hắn quả thực có thể nắm giữ.

Tất nhiên 36 đường Đả Cẩu Bổng Pháp còn không đủ, Đả Cẩu Bổng mạnh ở liên chiêu, mạnh ở 8 loại bí chữ, 8 loại bí chữ này Vô Song còn chưa hiểu thấu, vẫn chưa tính chân chính nắm giữ Đả Cẩu Bổng Pháp.

Quyển 2 - Chương 205: Đào Hoa Đảo (2)

Lênh đên trên biển 5 ngày, rốt cuộc có thể từ Đông Độ Khẩu đi đến Đào Hoa Đảo.

Một đường trên biển quả thực cực kỳ thoải mái, không khác gì đi du lịch ở hậu thế cả.

Vừa có thể ngắm cảnh biển, vừa được ăn hải sản ngon nhất, tươi nhất, vừa cảm nhận gió biển mát mẻ thổi đến lại vừa có mỹ nữ làm bạn, cầu gì hơn?.

Có một điểm làm Vô Song cực kỳ bất ngờ trong khoảng thời gian này chính là Hoàng Dung.

Dung nhi của hắn bình thường không nói ra nhưng chỉ cần từ lần trên Dã Tam Pha, nhìn Dung nhi đối mặt với Lý Thu Thủy đủ để biết nàng sẽ không chấp nhận cho nữ nhân khác lại gần nam nhân của mình.

Vì Dung nhi, Vô Song thậm chí... còn chưa gặp mặt một mỹ nhân khác – Mục Niệm Từ.

Khi ở bên Dung nhi hắn lại càng khắc chế chính mình, sẽ không để nữ nhân thứ hai xuất hiện bên cạnh mình.

Hắn thật sự rất yêu thích Hoàng Dung, hắn không muốn nàng không vui, cũng không muốn nàng suy nghĩ nhiều chỉ là mấy hôm nay có chút khác.

Dung nhi của hắn mấy ngày nay đặc biệt thoáng, nàng vậy mà cho phép Mai – Lan – Cúc – Trúc hầu hạ Vô Song.

Hầu hạ thứ này không phải là việc giường chiếu, chỉ là sinh hoạt hàng ngày như nha hoàn bình thường mà thôi nhưng đối với người hiểu Hoàng Dung như Vô Song mà nói, đây đã là thiên đại biến chuyển.

Phải biết Mai – Lan – Cúc – Trúc đi theo Vô Song nhưng đến cả phòng của hắn còn không được bước chân vào nhưng mà hiện tại trừ việc thay quần áo cùng hầu hạ Vô Song tắm ra, mấy tiểu nha đầu này vẫn là được làm tròn chức trách nha hoàn.

Đây là một cái biển đổi nho nhỏ của Hoàng Dung nhưng cũng làm cho Vô Song cảm thấy như khám phá ra miền đất mới.

........

Thuyền lớn tốc độ dần dần chậm lại bởi Đào Hoa Đảo xa xa đã hiện ra trong mắt đoàn người.

Tất nhiên đoàn thuyền sẽ không được hạ neo gần Đào Hoa Đảo, Đông Tà sẽ không cho phép điều này.

Vô Song không sợ Đông Tà nhưng mà ai bảo ông ta là cha vợ của hắn?, mặt mũi của cha vợ không thể không cho.

Cũng may có Hoàng Dung, nàng quá quen thuộc với vùng hải vực này liền chỉ cho thuyền trưởng một hòn đảo hoang cách Đào Hoa Đảo vài hải lý, thế là đoàn người Vô Song liền chia ra.

Đầu tiên là nhóm người Vô Song, ngoài Vô Song cùng Hoàng Dung ra thì có bốn nha đầu Mai – Lac – Cúc – Trúc cùng với Diệu Đế.

Những người còn lại thì theo Dung nhi chỉ đường liền một mực ở trên thuyền, đợi chiến thuyền đi đến hòn đảo hoang kia thì trực tiếp hạ neo, đám người này liền do Ngu Trà lĩnh xướng.

Sau khi phân đội xong, thuyền nhỏ liền được thả xuống, đoàn người Vô Song thẳng tiến Đào Hoa Đảo.

.......

Đào Hoa Đảo thực sự rất đẹp, cho dù chưa lên đảo Vô Song đã cảm nhận được nó cực kỳ bất phàm.

Kiếp trước của Vô Song có người nói Kim Dung lấy hình tượng đất nước Nhật Bản để viết ra Đào Hoa Đảo, hắn ban đầu còn cảm thấy không tin nhưng khi chân chính nhìn thấy Đào Hoa Đảo thì cũng phải có vài phần gật đầu.

Đào Hoa Đảo hình dạng thật sự của nó là như thế nào?, đập vào mắt Vô Song là một bờ cát dài sau đó khi thuyền nhỏ cập bến, đặt chân lên đất liền hắn có thể thấy vô biên vô tận cách hoa đào, quan trọng nhất ở trung tâm Đào Hoa Đảo có một ngọn núi rất lớn, chân núi thoai thoải, trên đỉnh núi có một công trình kiến trúc, chỉ là quá mức xa xôi Vô Song cũng khó mà quan sát thấy hết.

Đối mặt với Đào Hoa Đảo làm Vô Song nhớ đến núi Phú Sĩ.

Kiếp trước hắn cũng có dịp đi qua nơi này, ngọn núi ở trung tâm của đảo chẳng khác gì núi Phú Sĩ cả... cứ như toàn bộ núi Phú Sĩ cùng mảnh diện tích dưới chân núi được bê ra biển rồi đặt xuống liền sẽ tạo thành Đào Hoa Đảo vậy.

Đoàn người Vô Song sau khi lên bờ, ngay cả mấy tiểu nha đầu sau lưng cũng không kiềm lòng được.

Mai – Lan – Cúc – Trúc bốn tiểu nha đầu này quanh năm ở Linh Thứu Cung, đây mới là lần dầu tiên ra biển cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Đào Hoa Đảo, thấy hoa đào.

Nữ nhân mà, thiên tính vẫn luôn thích cái đẹp.

Nhìn bốn tiểu nha đầu đầy mong ước cùng ngưỡng mộ Hoàng Dung, Vô Song khẽ mỉm cười vui vẻ.

Hoàng Dung cũng vui vẻ, nàng dù sao cũng đã rời nhà quá lâu, chỉ sợ cũng gần 1 năm, bảo nàng không nhớ nhà, không nhớ phụ thân đương nhiên không đúng lại nghĩ đến việc... nam nhân của nàng lần này đến Đào Hoa Đảo hỏi cưới nàng, sắc mặt Hoàng Dung lại khẽ đỏ lên.

Ở đây chỉ có Diệu Đế không có biểu hiện gì, ông âm thầm xuất hiện sau lưng Vô Song, dùng truyền âm nhập mật mà trao đổi với hắn.


“Công tử, Hoàng tiểu tử làm người chính chính tà tà, không phân thiện ác, công tử vẫn cẩn thận một chút, Hoàng tiểu tử không dễ nói chuyện như kẻ họ Hồng kia”

Ngưng lại một chút, Diệu Đế lại tiếp tục lên tiếng.

“Cửa vào Đào Hoa Đảo có trận pháp, không biết công tử có cần Diệu Đế thay người mở đường chăng?”.

Vô Song không đáp chỉ lắc đầu ra hiệu không cần đối với Diệu Đế, nói thật hắn vẫn chưa quen lắm sự cung kính của Diệu Đế cùng Ngu Trà với mình, tất nhiên không quen thì hắn cũng phải cố mà quen, Tây Thi đã để hai người này tới hộ vệ cho hắn thì trừ khi có lệnh mới của Tây Thi nếu không Diệu Đế cùng Ngu Trà tuyệt đối không rời đi, nhất định coi Vô Song là chủ thượng mà đối xử.

Vô Song cũng biết Đào Hoa Đảo không dễ vào, đáng tiếc hắn với trận pháp dốt đặc cán mai.

Hắn nhớ năm xưa Vô Hà Tử có nói trận pháp trên Tử Ngọc Sơn là bắt trước Đào Hoa Đảo mà ra nhưng mà hắn hiện nay nhìn vào rừng hoa đào kia, căn bản không thấy điểm nào tương tự, vì vậy hắn cũng không muốn tự tiện tiến lên.

Đối với Vô Song hiện nay, trận pháp là thứ có uy hiếp lớn nhất với hắn.

Lần này đến gặp cha vợ, ngoại trừ cưới Hoàng Dung cùng đoạt lấy Cửu Âm Chân Kinh ra, nếu có thể Vô Song cũng muốn học một khóa trận pháp.

Nói về trận pháp hành gia trong Kim Dung, có lẽ cũng không mấy người qua được Hoàng Dược Sư.

Đoàn người dừng lại, Hoàng Dung thân là chủ nhà tất nhiên sẽ phải vì Vô Song dẫn đường, nàng sinh ra và lớn lên ở Đào Hoa Đảo tuyệt đối thân thuộc với trận pháp này đến mức không thể thân thuộc hơn.

“Vô Song ca ca, để Dung nhi đưa ngươi đến gặp phụ thân”.
Vô Song nghe vậy chỉ mỉm cười lắc đầu, trong mắt hắn có một chủ ý.

Gặp mặt cha vợ, nếu để Dung nhi đi mở đường có vẻ không thích hợp cho lắm.

Dung nhi bỏ nhà ra đi, về một mặt nào đó liền khiến Hoàng Dược Sư phi thường tức giận.

Nay Dung nhi vừa về lại dẫn theo nam nhân sau đó nói đây là trượng phu tương lai của nàng, Hoàng Dược Sư mà cho Vô Song sắc mặt tốt mới là lạ.

Thay vì để Hoàng Dung dẫn bọn họ vào, Vô Song liền muốn để cha vợ tự mình ra đón bọn họ.

Nhẹ kéo tay Hoàng Dung lại, Vô Song cười cười.

“Dung nhi, nhạc phụ đại nhân có ở trên đảo không?”.

Dung nhi nghe hắn nói vậy, khuôn mặt lại đỏ lên.

“Nếu phụ thân không có trên đảo, đoàn thuyền tuyệt đối không dễ cập bến đến vậy, phụ thân muội ở Đào Hoa Đảo không chỉ lập nên Đào Hoa Trận mà còn có một cái Thạch Trận ngoài biển, chúng ta không gặp Thạch Trận ngăn cản vậy tức là phụ thân có nhà”.

Vô Song trong mắt lại càng xuất hiện hứng thú.

“Nhạc phụ quả thực là kỳ nhân”.

Nói xong Vô Song liền nhìn về phía Cúc Kiếm.

“A Cúc, đưa ta cây huyền cầm”.

Mai – Lan – Cúc – Trúc bốn nha đầu này ngoại trừ mang theo kiếm đi theo Vô Song thì mỗi người đều mang theo một vật dụng.

Mai Kiếm mang theo bút, nghiên mực cùng giấy trắng.

Lan Kiếm mang theo bàn cờ.

Cúc Kiếm mang theo đàn huyền cầm cùng sáo ngọc.

Trúc Kiếm thì lại mang theo dụng cụ chữa bệnh của chính Vô Song.

Cúc Kiếm nghe Vô Song lên tiếng rất nhanh liền tháo cây đàn huyền cầm trên lưng xuống, cẩn thận mở hộp đàn, cẩn thận tháo lớp vải nhung sau đó dùng hai tay cung kính đưa Vô Song.

“Cúc Kiếm xin đưa cung chủ”.

Cung chủ chính là xưng hô của đám nha đầu này với Vô Song, cung chủ ở đây chính là Linh Thứu Cung Chủ.

Vô Song dùng một tay tiếp lấy cây đàn huyền cầm, hắn khoanh chân xếp bằng trên nền cát, đặt cây đàn huyền cầm lên hai đầu gối, ngón tay nhè nhẹ rung lên.

Khúc nhạc này, thế gian chưa từng xuất hiện.

Khúc nhạc này gọi là Phi Thiên.

Cổ khúc của Tiên Âm Các.
Lúc trước Vô Song muốn đánh một khúc này cũng không khó nhưng đánh vui thì được, muốn đánh hay thì không.

Khúc nhạc này là một trong những khúc nhạc hiếm hoi trong thiên hạ, yêu cầu nội lực, kinh người nội lực.

Phi Thiên là khúc nhạc... Tiêu Dao Tử dành tặng Cầm Đế, tuyệt đối cực kỳ đáng sợ.

Tiêu Dao Tử người này Vô Song chưa gặp nhưng cực kỳ bội phục, bất kể ở thế giới nào đây đều là kỳ nhân đệ nhất thiên hạ, cùng lắm cũng chỉ có Trường Sinh Chân Nhân mới có thể so sánh với ông.

Phi Thiên... là khúc nhạc Tiêu Dao Tử tiễn Cầm Đế về trời.

........

Ngàn thu máu đã vấy lên tỳ bà

Người đem nỗi đau dấu trong minh hỏa

Buông chén canh,chôn chân nơi Mạnh Bà, nhìn mây nước

Phồn hoa cũng vỡ nát trên mi họa

Muời năm ấy xương cốt ai phong tỏa

Đêm vẫn nghe, chu sa rơi Nại Hà

Nhân sinh qua màu thê lương pha

Kinh luân trên vai ôm giấc mộng gấm sơn hà

Xuân thu kia mau phai, mây khói phủ Trường An

Châm rơi bên sông, vội nhìn theo bóng chim hồng

Canh thâu nơi thâm sâu đăng minh lâu ngỡ như u hồn

Tên ai ghi lên phong bi nhấc bút khinh cuồng

Ly nhân thêm tương tư, đất khách dây đàn buông

Thanh khâm vương thương đau, kỉ lâu vấn minh nguyệt

Trăm năm nhân sinh như họa, tuyết rơi Tinh Hà

Phồn hoa bay, thiên thu gảy lên khúc say

Nơi bích lầu, Phong Linh sầu

Đàn buông lơi, câu thơ vì ai vỡ đôi

Lệ này phủ trắng lối

Ngàn thu máu đã vấy lên tỳ bà

Người đem nỗi đau dấu trong minh hỏa

Buông chén canh,chôn chân nơi Mạnh Bà, nhìn mây nước

Phồn hoa cũng vỡ nát trên mi họa

Muời năm ấy xương cốt ai phong tỏa

Đêm vẫn nghe, chu sa rơi Nại Hà

Nhân sinh qua màu thê lương pha

.......

Một khúc nhạc cùng với nội công kinh người của Vô Song, mang tiếng nhạc cao vút lên thiên không.

Mang khúc Phi Thiên, bao trùm Đào Hoa Đảo.

Khúc nhạc này năm đó Tiêu Dao Tử tiễn Cầm Đế về trời.

Khúc nhạc này, Vô Song muốn thay nhạc phụ dành tặng nhạc mẫu.

Đáng tiếc, Vô Song còn cách cảnh giới của Tiêu Dao Tử xa lắm, trong bí điển của Tiên Âm Các, Tiêu Dao Tử tấu một khúc nhạc này chính là vắt kiệt nội lực của đế vị cao thủ.

Dùng nội lực đế vị cao thủ, mang khúc nhạc chân chính Phi Thiên.

Nếu cửu thiên có linh, nếu trên trời thực sự có thiên đường, một khúc Phi Thiên tất đến tai Cầm Đế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau