CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 316 - Chương 320

Quyển 2 - Chương 196: Luyện Tịch Tà

Tịch Tà Kiếm Pháp ghi gì, Vô Song đã sớm thuộc lòng chỉ là hắn không luyện mà thôi.

Đầu tiên nếu gọi bản Quỳ Hoa mà Vô Song nắm giữ là Chân Quỳ Hoa thì nó chia thành Quỳ Hoa Kiếm cùng Quỳ Hoa Châm.

Quỳ Hoa Châm chính là Quỳ Hoa Bảo Điển mà giang hồ đồn đại, Quỳ Hoa Kiếm dĩ nhiên là Tịch Tà Kiếm Phổ.

Quỳ Hoa Châm cùng Quỳ Hoa Kiếm tuy cùng một nguồn gốc nhưng vẫn khác nhau về ý niệm.

Quỳ Hoa Châm thân pháp thiên hẳn về di chuyển chứ không phải chiến đấu, tốc độ thân pháp cực kỳ thích hợp để di chuyển, ngoài ra để bù đắp cho vấn đề này của Quỳ Hoa Châm thì sau khi đột phá Tiên Thiên tức Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ 4 liền có thể sử dụng Mị Ảnh Thân Pháp, thân pháp tối thượng của Quỳ Hoa Bảo Điển.

Về một mặt nào đó mà nói, Mị Ảnh không thuộc về Quỳ Hoa Châm cũng chẳng thuộc về Quỳ Hoa Kiếm, đây là thân pháp riêng biệt của Chân Quỳ Hoa, thân pháp bao trùm lên trên cả Quỳ Hoa Châm cùng Quỳ Hoa Kiếm.

Nếu thân pháp của Quỳ Hoa Châm thiên về di chuyển thì Quỳ Hoa Kiếm lại thiên hẳn về chiến đấu, thân pháp của nó được gọi là Tịch Tà Thân Pháp hoặc Ích Tà Thân Pháp.

Tịch Tà Thân Pháp không giống Quỳ Hoa Thân Pháp, Tịch Tà Thân Pháp sử dụng tốt nhất trong phạm vi không gian hẹp, nó không phải dùng ‘chân’ để di chuyển mà là dùng cơ thể, lấy chân làm trụ, nửa người trên liên tục biến động, tưởng như đứng im nhưng lại tấn công bốn phương tám hướng, đây chính là Tịch Tà.

Quỳ Hoa ảm hiểu ám sát cùng thuấn sát.

Tịch Tà am hiểu tàn sát cùng thuấn sát.

So với Quỳ Hoa, Tịch Tà giết người càng trực tiếp, cũng càng máu tanh.

Quỳ Hoa là đại diện cho cái đẹp, cái mộng mị nhưng đầy nguy hiểm, về phần Tịch Tà chân chính đại diện cho sự tàn sát, cho sự khát máu, chân chính là hình ảnh của ác ma.

Sau sự khác biệt về thân pháp liền là sự khác biệt về chiêu thức.

Tịch Tà là Quỳ Hoa Kiếm, Quỳ Hoa là Quỳ Hoa Châm, đương nhiên phải khác nhau.

Quỳ Hoa Châm vừa có thể cận chiến, vừa có thể xa chiến nhưng mà nó thiên hướng nghiêng hẳn về xa chiến, muốn sử dụng Quỳ Hoa Châm cận chiến bản thân Vô Song còn phải phối hợp với cả Dược Vương Thần Châm, đơn độc Quỳ Hoa Châm liền làm không được trừ khi Vô Song sử dụng Tiên Thiên Chân Quỳ Hoa.

Tất nhiên như đã nói, bất kể là Quỳ Hoa hay Tịch Tà đều chỉ là tồn tại đầu tiên của Chân Quỳ Hoa, 7 tầng Quỳ Hoa Bảo Điển, 4 tầng sau toàn bộ đều giống nhau, có khác là khác ở 3 tầng đầu tiên.

Ba tầng đầu của Quỳ Hoa khác nhau chính là nằm ở việc ngươi chọn Tịch Tà hay chọn Quỳ Hoa, chọn Quỳ Hoa Kiếm hay là Quỳ Hoa Châm.

Vẫn câu nói cũ, Quỳ Hoa Châm thực sự không thích hợp đánh cận chiến.

Quỳ Hoa Kiếm thì lại thiên hướng thẳng về cận chiến hơn nữa kiếm pháp bên trong Quỳ Hoa Kiếm cũng không có biến chiêu gì đặc sắc, đơn thuần là tốc kiếm, là kiếm pháp đẩy nhanh tốc độ đến cực hạn, dùng nhanh làm đầu, duy nhanh bất phá.

Quỳ Hoa Kiếm bao gồm 5 chiêu kiếm.

Hoa Khai Kiến Phật

Lưu Tinh Phi Trụy

Quần Tà Tịch Địch

Giang Thượng Lộng Địch

Quần Ma Tảo Đãng

Có một số việc phải nói, khác với Quỳ Hoa Bảo Điển, Tịch Tà Kiếm Pháp không cần nội công.

Tịch Tà Kiếm Pháp chính là thuần kiếm pháp, có chăng chỉ dùng sự dẻo dai của thân thể mà thôi, đây là lý do lớn nhất khiến Lâm Bình Chi hay Nhạc Bất Quần vừa thiến mấy tháng liền đã trở thành cao thủ hô mưa gọi gió.

Tất nhiên Tịch Tà Kiếm Pháp cũng không đơn giản như thế, bên trong Tịch Tà Kiếm Pháp còn bao gồm một chiêu bí kỹ gọi là Tử Khí Đông Lai.

Một chiêu Tử Khí Đông Lai này mang theo hơi hướng giống Tử Hà Thần Công của Hoa Sơn Phái nhưng cũng có khác biệt.

Tử Hà Thần Công hấp thụ tử khí nhập thân, mượn tử khí rèn luyện lục phủ ngũ tạng, rèn luyện nội lực trong cơ thể, Tử Hà Thần Công có thể coi là một trong những công pháp hiếm hoi trên giang hồ không thuộc âm nhu cũng chẳng quan dương cương, công pháp dùng tử khí trị liệu cực kỳ cao thâm.



Về phần Tử Khí Đông Lai của Tịch Tà Kiếm Pháp lại hấp thụ tử khí vào cổ tay, sau đó liền dùng tử khí truyền vào vũ khí, làm cho uy lực bạo tăng.

......

Lại nói đến Vô Song, hắn đã luyện Quỳ Hoa Bảo Điển đến tầng thứ 4, Quỳ Hoa Châm cho dù khác Quỳ Hoa Kiếm thì vẫn chung một nguồn gốc vì vậy vẫn có sự tương đồng nhất định đặc biệt thân thể của Vô Song còn phi thường tốt, cực kỳ thích hợp với nhu cầu của Tịch Tà Kiếm Phổ, từ đó Vô Song liền cảm thấy mọi việc đều đơn giản hơn rất nhiều.

Vô Song trong người không có Quỳ Hoa Khí lại càng không tự thiến vì vậy hắn chỉ mang theo tâm lý muốn thử một chút, thử một chút vận công theo lộ tuyến ghi trong Quỳ Hoa Kiếm Phổ.

Lúc ban đầu cực kỳ thông thuận, tuyệt đối không có vấn đề gì, cho đến khi vận công được một chu thiên, Vô Song mới hơi hơi mở mắt ra, khóe miệng run lên, hắn vậy mà hoàn thành một chu thiên nội công của Tịch Tà Kiếm Phổ mà không gặp bất cứ trở ngại gì?.
Cố gắng bình ổn tâm tình, Vô Song tiếp tục nhắm mắt vận công, thứ năng lượng hai màu trắng đen trong người hắn không phải là nội công nhưng thực sự có thể điều động y như nội công, hoàn toàn dựa theo lộ tuyến kinh mạch mfa vận chuyển.

Vô Song rùng mình, tay nắm lấy một cây gậy gỗ gần đó, ánh mắt vẫn nhắm lại, hắn lần đầu tiên sử dụng Tịch Tà Kiếm Pháp.

Trái đêm một kiếm, phải ra một chiêu, thân hình phiêu hốt vô định, trong phút chốc cả tiểu viện của Vô Nhai Tử tràn ngập kiếm khí tàn phá.

Không biết qua bao lâu, Vô Song mở mắt ra, trong mắt vẫn mang theo rung động thật sâu.

Hắn thành công luyện xong Tịch Tà Kiếm Phổ.

“Thật sự luyện thành?, chẳng nhẽ thân thể ta thật là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể?”.

Nghĩ đến đây, cho dù Vô Song cũng thấy không thật, cứ như phàm nhân mở mắt ra đã thành tiên nhân vậy, cực kỳ ảo diệu.

“Thử thêm một lần”.

Vô Song cắn răng, một lần nữa ngồi xuống, lần này hắn... muốn vận chuyển Quỳ Hoa tầng thứ tư - Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí.

Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí tương đương với tông sư cảnh giới.

Quỳ Hoa Chính Hồng Khí tương đương với đại tông sư cảnh giới.

Quỳ Hoa Chính Bạch Khí tương đương với ngũ tuyệt cao thủ.

Quỳ Hoa Chính Hoàng Khí tương đương với đế vị.

Thực lực của Vô Song hiện nay đã sớm chạm đến đại tông sư cảnh đỉnh phong nhưng tu vi Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn vẫn bị vây ở bên trong Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí bởi hắn không có Động Huyền Kim Đan.

Nếu đúng theo tiến độ tu luyện, lúc này Vô Song phải đạt đến cảnh giới thứ 6 – Quỳ Hoa Chính Bạch Khí mới đúng hoặc chí ít cũng là Quỳ Hoa Chính Hồng Khí đỉnh phong nhưng hắn chỉ vèn vẹn đạt tới Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí thậm chí đến cả Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí còn chưa thể tính là chân chính chạm tới.

Mấu chốt vẫn cứ là vì Vô Song thiếu Động Huyền Kim Đan.

Lúc này tiếp tục nhắm mắt vận công, Vô Song hiện nay dự đoán mình là Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể vì vậy cũng gọi luôn thứ năng lượng trong người mình là âm dương khí.

Vận chuyển âm dương khí theo lộ tuyến hành công của Quỳ Hoa Bảo Điển.

Cứ như vậy Vô Song lại chìm vào tu luyện.

Đã lâu lắm rồi, hắn mới có cảm giác tu luyện thông thuận như vậy, gần như chỉ cần âm dương khí đủ thì hắn sẽ không gặp bất cứ bình cảnh nào vậy.

Một ngày, rốt cuộc qua đi.
......

Một ngày với người thường có thể làm được rất nhiều việc nhưng với dạng cao thủ cỡ A Thanh cùng Tây Thi thì tuyệt chưa thể phân định thắng thua, dù sao cao thủ so chiêu chỉ cần không khắc chế đối phương quá lớn thì rất khó phân ra thắng bại.

Thiên địa lực lượng từ trên cao ép xuống làm người khác không thở được.

Thiên uy cuồn cuộn làm bất cứ cao thủ nào ở gần đó cũng cảm giác mình chỉ là con kiến trước mặt thiên địa.

Chỉ duy có Vô Song vẫn là không bị thiên đạo uy thế ảnh hưởng, hắn còn không cảm nhận được A Thanh cùng Tây Thi đang chiến đấu.

Tây Thi cùng A Thanh chiến đấu dĩ nhiên là kinh tâm động phách nhưng mà bọn họ chủ yếu dùng đạo lực quyết đấu, loại lực lượng này Vô Song căn bản không cảm nhận được, hắn không phải là người thế giới này thì cảm nhận kiểu gì?.

Hắn quả thực không biết ở bên ngoài có hai nữ nhân vì mình mà đang nháo long trời lở đất.

Vô Song lúc này rốt cuộc đứng lên, hai mắt sáng như sao trời, đã lâu lắm rồi hắn mới có loại cảm giác này.

Sau một đêm tĩnh tu, hắn rốt cuộc đã đạt đến Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ 5 – Quỳ Hoa Chính Hồng Khí.

Vô Song thật sự rất muốn đột phá luôn lên tầng thứ 6 – Quỳ Hoa Chính Bạch Khí nhưng mà Âm Dương Khí trong người hắn vậy mà không đủ.

Sau một đêm tu luyện, Vô Song đại khái cũng hiểu được cơ thể mình hiện nay.

Đầu tiên hắn xác định mình đúng là Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể nhưng có lẽ cũng không phải là tiên thiên, chỉ sợ là hậu thiên.

Tại sao lại nói thể chất của Vô Song là hậu thiên?, cái này phải nhìn vào âm dương khí của hắn, âm dương khí trong người Vô Song không có cách nào tăng lên.

Vô Song đã thử nhắm mắt vận công tu luyện nhưng mà thiên địa linh khí tiến vào cơ thể hắn xong liền lập tức đi ra, căn bản không thể chuyển hóa thành nội lực, việc này tương đối làm Vô Song nghi ngại.

Âm Dương Khí trong người Vô Song được tạo nên từ hai đan điền, một bên là âm khí, một bên là dương khí, âm dương hòa hợp mới tạo thành âm dương khí.

Âm dương khí trong người hắn theo tu luyện sẽ mất đi nhưng theo thời gian sẽ lại được hai đan điền bù đủ trở lại, cái này cũng giống với nội lực bình thường, khác biệt duy nhất chính là âm dương khí không tăng tiến chút nào.

Thật ra ngoại trừ cách tu luyện bình thường còn có thể ăn đan dược, có thể hấp thụ nội công của kẻ khác, có thể nuốt thiên tài địa bảo nhưng Vô Song cảm thấy mấy cách này cũng không có tác dụng với hắn.

Vô Song chưa thử những cách trên, đây đơn thuần là cảm giác của hắn nhưng mà cảm giác lại cực kỳ mãnh liệt, gần như một loại bản năng vậy, bản năng cho Vô Song biết, âm dương khí của hắn cao cấp hơn nội lực quá nhiều, những cách làm tăng nội lực tuyệt đối không thể đả động gì đến âm dương khí.

Vậy làm sao có thể gia tăng âm dương khí?, cái này Vô Song đại khái cũng làm ra phán đoán, có lẽ hắn phải hấp thụ tiếp ma khí cùng ‘bạch khí’.

Ma khí trên người A Thanh có rất nhiều, không sợ không đủ nhưng ‘bạch khí’ thì Vô Song không biết tìm đâu ra.

Nghĩ đến ‘bạch khí’ làm Vô Song nghĩ tới Long đảo chủ, ánh mắt hắn dần dần híp lại.

“Chẳng nhẽ phải lên Hiệp Khách Đảo một chuyến? “.

Thú thật nếu không chắc chắn, Vô Song thực sự không muốn liên quan đến Hiệp Khách Đảo, bản thân Hiệp Khách Đảo trong nguyên tác chẳng khác gì một đám người tu tiên, rất khó động vào.

Thở ra một hơi, hắn lúc này muốn đi tìm Đồng Mỗ, dù sao trong tay Đồng Mỗ vẫn còn Thiên Sơn Lục Dương Chưởng cùng Huyền Minh Thần Chưởng, Vô Song lúc trước chỉ có thể chọn cái sau nhưng hiện tại hắn có tự tin học cả hai loại chưởng pháp này, vì vậy đương nhiên muốn tìm Đồng Mỗ cầu học.

Cực kỳ thản nhiên mở cửa, vặn vẹo từng khớp xương một chút nhưng mà Vô Song rất nhanh cảm nhận được có gì đó không đúng.

Hắn thấy Tô Tinh Hà nằm trên mặt đất gần đó, cơ thể liên tục co giật.

Hắn thấy Vô Nhai Tử ngồi trên xe lăn, khuôn mặt kinh hoàng nhìn lên bầu trời, động cũng không thể động.

“Chẳng nhẽ là UFO?”.

Vô Song nghi hoặc nhìn lên bầu trời sau đó cũng kinh ngạc không thôi.

Hắn... vậy mà thấy A Thanh đang quyết đấu với người khác.

Người kia hắn lại vừa vặn nhận ra, nàng cho dù che mặt nhưng Vô Song vẫn tính là tình nhân của nàng, hai người có duyên chăn gối, làm sao lại không nhận ra.

Tây Thi cùng A Thanh vậy mà đánh nhau rồi?.

Vô Song đứng dưới mặt đất, trong nội tâm có chút không biết làm sao nhưng hắn rốt cuộc vẫn muốn ra tay ngăn hai người lại, trong hai người ai bị thương hắn đều cảm thấy đau lòng.

Quyển 2 - Chương 197: Tân Tấn Ngũ Tuyệt.

Tây Thi cùng A Thanh đều có thể hư không đạp bộ thậm chí là bay lượn cửu thiên, cái đẳng cấp này Vô Song hắn tuyệt đối không theo được, muốn ngăn cản trận chiến của hai người thực sự cũng không dễ.

Trận chiến này thật ra cũng chỉ khổ Tô Tinh Hà cùng Vô Nhai Tử.

Bên dưới là những ai?, là bốn vị lão đại Hiệp Khách Đảo, là Thiên Sơn Đồng Mỗ, chỉ cần Tây Thi cùng A Thanh không mang thiên đạo uy nhắm vào bọn họ thì phong ba chiến đấu cũng thật sự không thể làm gì được mấy người này nhưng mà hai thầy trò Vô Nhai Tử lại khác.

Vô Nhai Tử bất kể về mặt nào cũng là yếu nhất hơn nữa Đồng Mỗ cùng mấy vị đại lão Hiệp Khách Đảo kia là ở dưới chân núi, hắn cùng đệ tử Tô Tinh Hà ở trên đỉnh núi, chính là chỗ chịu áp lực lớn nhất.

Vô Nhai Tử có 70 nội lực của Bắc Minh Chân Khí, có lẽ có thể chịu được nhưng Tô Tinh Hà lại triể để không xong.

Tô Tinh Hà chỉ là Tông sư cao thủ mà thôi, yếu không thể yếu hơn vì vậy đối mặt với áp lực từ Tây Thi cùng A Thanh chỉ sợ thở cũng không xong, nếu không có Vô Nhai Tử dùng Bắc Minh Chân Khí bảo hộ thì tên đệ tử này của ông ta rất có thể sẽ gần đất xa trời.

Tất nhiên vì chia nội công ra bảo vệ đệ tử, Vô Nhai Tử hiện nay trạng thái cũng không tốt đẹp gì.

May mắn Vô Song kịp tỉnh lại, nếu không Vô Nhai Tử cùng Tô Tinh Hà cũng khó mà vượt qua nổi.

Vô Song ánh mắt nhìn hai nữ nhân trên bầu trời, cứ như thần tiên đang chiến đấu vậy, suy nghĩ một chút rốt cuộc trong tay Vô Song xuất ra một cây ngân châm, cách không bắn tới.

Thật ra Vô Song cũng không hy vọng cây ngân châm này chạm được đến hai người nhưng mà hắn cũng tương đối tin tưởng hai người sẽ chú ý, dù sao thân là tuyệt đỉnh cao thủ tại thế giới này, bị người ám toán tất nhiên cũng phải có phản ứng.

Quả thật cây ngân châm phóng tới, vừa đụng vào khí tràng của hai người lập tức vô lực mà rơi xuống nhưng cả Tây Thi cùng A Thanh đều có chút khựng lại mà quan sát kẻ to gan dám phóng ám khí hai người.

Đến khi nhìn thấy ‘hung thủ’ cả hai nữ nhân đều dừng lại, nhìn về phía Vô Song, trong mắt mang theo vài phần không rõ.

Vô Song ngước mắt lên nhìn hai người, trong ánh mắt không tin được của Vô Nhai Tử, hắn bắc hai tay về phía trước làm loa, động tác có chút giống với tiểu hài tử.

“Di Quang, A Thanh, hai người mau xuống đây”.

Hai nữ nhân bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt cũng không tốt lắm nhưng ai bảo là Vô Song gọi bọn họ đây?.

Thân phận của Vô Song về tình về lý đều rấ đặc biệt.

Về lý thì không cần nói, cả hai người ai chẳng cần Vô Song giúp sức?.

Về tình bản thân Vô Song là người đầu tiên chạm vào thân thể A Thanh cũng là người duy nhất biết thân phận của nàng ngoại trừu Tây Thi, như vậy cũng có tể coi là bằng hữu hiếm hoi của A Thanh tại cái thế giới này.

Tây Thi thì lại càng không nói, giữa nàng cùng Vô Song chính là quan hệ giường chiếu.

Quan trọng nhất, hai nữ nhân đều đang muốn kéo Vô Song về bên mình, có mặt đối thủ truyền kiếp ở đây, hai người đều không hy mình mất hảo cảm trong mắt Vô Song.

Thết là hai vị thần nhân tuyệt đỉnh trong mắt Vô Nhai Tử cứ như vậy đạp chân xuống Lôi Cổ Sơn, khí tràng kinh khủng cũng hoàn toàn thu liễm sau đó lại cực kỳ biết điều, cho dù tự mình không thích đối phương thì vẫn cứ đứng sau lưng Vô Song.

Vô Song cũng không rõ tại sao hai người lại đến đây nhưng hắn lại cảm thấy vui vẻ, chí ít có mặt cả A Thanh cùng Tây Thi, hắn có thể biết được một số việc mà một trong hai nàng bình thường sẽ không nói ra.

Quay lại cười cười với Vô Nhai Tử, Vô Song hơi hơi cúi đầu.

“Tiền bối, ta lại mượn tiểu viện một chút”.

Vô Nhai Tử lúc này nào còn dám làm tiền bối của Vô Song, khuôn mặt chỉ có thể cười khổ.

Ngữ điệu của Vô Song với hai người A Thanh cùng Tây Thi vừa nghe đã biết là ngang bằng, nay Vô Song gọi hắn là tiền bối trước mặt hai nữ thần nhân kia, khác nào muốn nửa cái mạng già của Vô Nhai Tử.

Vô Nhai Tử chỉ biết cúi đầu, liên tục đáp.

“Nào dám, nào dám”.



Thế là trong ánh mắt liếc xéo của Tây Thi cùng tiếng hừ lạnh của A Thanh, hai nữ nhân này liền theo Vô Song tiến vào tiểu viện.

.......

Ở dưới chân núi lúc này, nhìn thấy A Thanh cùng Tây Thi ngừng chiến, bất kể là Đồng Mỗ hay đám đại lão Hiệp Khách Đảo đều nhìn nhau, như đạt thành nhận thức chung, bọn họ liền tiến về đỉnh núi.

Lúc này cho dù là Đồng Mỗ cùng Long đảo chủ cũng không có bất cứ hành động gì không phải, dù sao đứng trước sức mạnh tuyệt đối, hai người cũng không dám loạn động.

Ví dụ đơn giản nhất, cho dù có A Thanh bảo vệ Đồng Mỗ thì Tây Thi vẫn thừa sức giết Đồng Mỗ và ngược lại, đối với hai nữ nhân vượt xa võ lực loài người, au dám đắc tội?........

Bên ngoài xảy ra cái gì, người bên ngoài nghĩ sao, Vô Song cũng không để ý lắm, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào hai nữ nhân trước mặt sau đó lên tiếng.

“Hai người sao lại đến đây?”.

A Thanh đến thì Vô Song không ngạc nhiên lắm nhưng Tây Thi thì khác, hắn có hẹn với A Thanh tại Lôi Cổ Sơn nhưng mà về Tây Thi thì sao?.

A Thanh ngước mắt nhìn Vô Song cũng là không đáp, nàng biết câu hỏi này không dành cho mình, dù sao Vô Song ánh mắt lúc này đang nhìn về phía Tây Thi.

Tây Thi khẽ cúi đầu mỉm cười, cho dù dung mạo bị che đi nhưng nụ cười của nàng vẫn cứ làm người ta kinh động nhân tâm, Tây Thi thực sự quá đẹp.

Ngón tay thon dài chỉ chỉ về phía Vô Song, sau đó khẽ chạm vào ngực hắn.

“Ta có một cái thuộc hạ họ Long, hắn nói hắn mấy ngày trước chiến đấu với ngươi nha, ta liền sợ ngươi hiểu lầm liền đến đây giải thích một chút, hơn nữa nhân gia cũng nhớ ngươi nha”.

Vế sau Vô Song trực tiếp bỏ qua nhưng vế trước lại làm Vô Song tương đối rung động.

Hắn trăm tính ngàn tính cũng không ngờ Tây Thi lại là chủ nhân trong miệng Long đảo chủ.

Bạch Thủ Thái Huyền Kinh là A Thanh để lại nhưng Hiệp Khách Đảo lại do Tây Thi chưởng khống?, việc này đúng là diệu.

Lại nghĩ đến Hiệp Khách Đảo, ánh mắt Vô Song xuất hiện hứng thú thật lớn.

“Di Quang, trong người Đồng Mỗ có một năng lượng màu trắng phong bế nội lực của nàng, năng lượng này ngươi biết không?”.

Tây Thi vẫn cười cười, lần này Vô Song rõ ràng có thể cảm thấy ánh mắt tràn ngập hứng thú của nàng.

“Cái này đương nhiên ta biết, bằng vào tiểu Long làm sao có thể tự mình phong ấn nội lực nữ tử họ Vu kia?, khí trắng đó là ta cấp cho tiểu Long, gọi là đạo lực, nhân gia chỉ có chút tò mò, không biết ngươi xử lý đạo lực này thế nào?”.

Lần này cả A Thanh kiệm lời ngồi đó khuôn mặt cũng nhíu lại.

“Xử lý đạo lực?”.

Tây Thi quay đầu sang nhìn A Thanh, thấy sắc mặt của nàng không đúng cũng liền nghi hoặc.

“Ngươi chẳng nhẽ không nhận ra?”.
A Thanh lần này đem ánh mắt hoài nghi nhìn Vô Song.

Nàng chỉ biết ma lực cùng đạo lực trong người Vô Song dựa vào việc hắn có hai đan điền trở thành một loại cân bằng, A Thanh cũng tính ra trạng thái cân bằng này có thể cho Vô Song một hồi tạo hóa nhưng không ngờ Vô Song lại có thể ‘xử lý’ được đạo lực.

A Thanh vậy mà bây giờ mới để ý, trên người Vô Song đã không có dấu hiệu của đạo lực, đến cả ma lực cũng không.

Nàng đã sống không biết bao nhiêu năm, lần đầu tiên thấy người có hai cái đan điền.

Nàng đã sống không biết bao nhiêu năm, lần đầu tiên thấy một người có thể làm đạo lực biến mất.

Nói thật ra, Vô Song là người cho A Thanh rất nhiều ‘lần đầu tiên’.

Nàng rốt cuộc cũng mang theo vẻ tò mò y hệt Tây Thi mà hỏi hắn.

“Ngươi là làm thế nào?”.

Vô Song nhìn cả Tây Thi cùng A Thanh, hắn cũng sẽ không nói quái mộng của mình cho hai người, hắn theo bản năng suy nghĩ một chút rồi kể lại việc hắc long của hắn có thêm một đầu.

A Thanh nghe vậy sắc mặt khẽ biến về phần Tây Thi lại cực kỳ hào hứng.

Nàng trực tiếp đứng dậy rồi ngồi xuống bên cạnh Vô Song, thân hình như không xương mà dựa vào hắn.

“Ngươi nói trong người ngươi có hắc long?, lại còn là tận hai đầu?, lại còn có thể thôn phệ đạo lực?, nhân gia muốn xem”.

Giọng nói ngọt tận xương, giọng nói của Tây Thi vẫn như vậy, như mang theo ma âm mà quyến rũ người khác.

Vô Song cũng chiều nàng, từ sau lưng của hắn dần dần xuất hiện hai thân ảnh hắc long đầy hư ảo nhưng cũng đầy chân thật.

Vô Song vẫn chưa quen thuộc với hai đầu hắc long này nhưng mà hắn có thể biết được vài thứ, khác với một đầu hắc long như lúc trước, từ khi hắn có đầu hắc long thứ hai liền dễ dàng có thể tạo ra hư ảnh hai đầu hắc long này chứ không nhất thiết phải tiến vào trạng thái ma hóa nữa.

Về phần khi ma hóa Vô Song hắn mạnh thế nào?, cái này hắn cũng không chắc.

Tất nhiên Vô Song cũng không nghĩ đến việc ma hóa xong là có thể đánh bại A Thanh hay Tây Thi.

Một đầu hắc long giúp thực lực của hắn có thế ngang ngửa với Tạ Yên Khách hoặc cùng lắm mạnh hơn một chút.

Hai đầu hắc long, theo Vô Song ước lượng hắn có thể... ngang bằng với Vô Hà Tử tức là chạm tới cấp bậc ngũ đế.

Cấp bậc này tuy đã rất mạnh nhưng muốn so với hai vị thần nhân bên cạnh thì còn kém xa.

Vô Song cảm thấy muốn vượt qua hai nàng chí ít cần đạt 4 đầu thậm chí 5 đầu hắc long, hắn thật sự không rõ là năm nào tháng nào mới luyện ra cái thứ này.

Sau khi chứng kiến hai đầu hắc long của Vô Song, A Thanh lựa chọn trầm mặc còn Tây Thi lại mang bàn tay nhè nhẹ muốn chạm vào nó, đương nhiên trước mặt chỉ là hư ảnh, Tây Thi cũng không thể thực sự chạm vào có điều trong ánh mắt của nàng cũng mang theo vài tia suy tư.

Rốt cuộc cả A Thanh cùng Tây Thi bất ngờ cũng đạt thành nhận thức trung mà nhìn Vô Song.

Đầu tiên A Thanh cần bảo vệ thế giới này, nàng cần Vô Song có thể hấp thụ càng nhiều ma khí trong người nàng càng tốt hơn nữa chuyến đi Phật Sơn sau này cũng cần Vô Song hấp thụ càng nhiều, chỉ có như vậy nàng mới nắm chắc đánh bại sinh vật kia.

Tây Thi thì khác, nàng lại muốn Vô Song làm suy yếu thiên đạo, thiên đạo hiện nay đã rơi vào trạng thái ngủ say, nàng thân là vũ khí của thiên đạo có thể vô hạn mượn đến đạo lực, tất nhiên A Thanh cũng có thể làm được nhưng mà đạo lực là thứ không thể tiêu tan, dùng bao nhiêu thì trả lại thiên đạo bấy nhiêu, nếu Vô Song có thể hấp thu đạo lực thì nàng chỉ hận không thể dưa Vô Song toàn bộ thu hết.

Hai người cũng nghe Vô Song kể về thể chất của mình, thân là tuyệt đỉnh nhân vật kiến thức cũng phải rất lớn. cả hai đều biết nếu Vô Song muốn tăng cường cái gọi là ‘Âm Dương Lực’ kia nhất định phải đến từ hấp thu đạo lực cùng ma lực sau đó tự mình chuyển hóa thành dạng lực lượng mới.

Về mặt lý thuyết, hai nàng cũng không thực sự chạm đến điểm mấu chốt của nhau.

A Thanh giải được phong ấn trong người tất nhiên sẽ mạnh lên nhưng mà mạnh hơn nữa cũng không giết nổi Tây Thi nàng.

Về phần A Thanh, nàng đương nhiên hiểu Vô Song có thể làm suy yếu thiên đạo nhưng suy yếu hơn nữa cũng sẽ không chết, nàng lại càng mong chờ Vô Song trở nên mạnh hơn mới tốt, Vô Song càng mạnh con đường sau này ở Phật Sơn mới càng dễ đi.

Hai nữ nhân lúc này vậy mà đồng thanh lên tiếng.

“Ngươi muốn đột phá ngũ tuyệt không?”.

Quyển 2 - Chương 198: Tân Tấn Ngũ Tuyệt (2)

Vô Song đối với thế giới này hiểu biết không nhiều nhưng hắn cũng biết đại khái hai loại lực lượng mà hắn cần để tấn cấp ở đâu.

Thứ nhất đạo lực liền chỉ có thể từ A Thanh hoặc Tây Thi đến lấy, về phần đạo lực trực tiếp từ thiên đạo bản thân Vô Song nghĩ cũng không nghĩ tới.

Về phần ma lực, thứ nay hoặc là giúp A Thanh giải trừ phong ấn mà hấp thu đến hoặc tự mình đến Phật Sơn một chuyến.

Hiện nay trong người A Thanh còn có cấm chế, không cách nào mượn nhờ đạo lực vì vậy nàng cũng chỉ có thể cung cấp cho hắn ma lực.

Về phần Tây Thi, nàng đương nhiên có thể cung cấp đạo lực cho Vô Song nhưng mà nàng cũng không có ma lực, muốn kiếm ma lực phải đi Phật Sơn, nơi này hiện tại Vô Song hắn còn chưa dám nghĩ đến.

Nơi mà A Thanh còn phải cẩn thận vạn phần, Vô Song còn chưa tự ngạo đến mức đó.

Chung quy lại, Vô Song hiện nay tương đối may mắn, hắn may mắn vì quen biết cả A Thanh cùng Tây Thi, nếu không muốn tích tụ được âm dương lực chỉ sợ không đơn giản.

A Thanh cùng Tây Thi hai người tuy là đối thủ của nhau nhưng về một mặt nào đó cũng không xung đột với nhau, chí ít bọn họ sẽ không chạm đến điểm tất yếu của nhau.

A Thanh muốn cứu thiên đạo, Tây Thi lại muốn giết Thiên Đạo nhưng hai người có một điểm chung lại là Vô Song, chỉ cần Vô Song càng mạnh, kế hoạch của hai người càng dễ được thực hiện.

Cơ hồ ngay sau khi hai người đồng thanh lên tiếng, ánh mắt lại quay về phía nhau, trong mắt hai nữ nhân này thậm chí còn hiện ra cả tia lửa.

Nhìn hai nàng, Vô Song bật cười.

Hắn không ngờ bình thường một Tây Thi yêu mị tận xương am hiểu nắm giữ tâm người khác trong lòng bàn tay, mặc nàng nhào nặn cùng một A Thanh vĩnh viễn bảo trì bình tĩnh, vĩnh viễn cao cao tại thượng lại còn có cả mặt này, đúng là khi nữ nhân với nữ nhân ở với nhau thì việc gì cũng có thể xảy ra.

.......

Có sự trợ giúp của A Thanh cùng Tây Thi, việc Vô Song tấn thăng ngũ tuyệt vốn là nước chảy mây trôi bất quá khi hắn nhắm mắt khoanh chân muốn hấp thụ đạo lực cùng ma lực của hai người thì lại nghe thấy A Thanh lên tiếng.

“Thể chất của ngươi thay đổi thế nào ta cũng không quá rõ ràng nhưng nếu ngươi đã muốn tấn cấp ngũ tuyệt cao thủ, tốt nhất đả thông dương duy mạch trước”.

Tây Thi ở bên cạnh, nghe A Thanh nói vậy nàng cũng không phản đối, trên mặt võ học bản thân Tây Thi vẫn biết nàng không so được với A Thanh, tất nhiên Tây Thi cũng sẽ không im lặng, nàng chắc chắn không để cho A Thanh có cơ hội độc diễn.

“Nếu đã đột phá Âm Duy Mạch cùng Dương Duy Mạch, vậy không bằng dùng đế hoàng khí luôn đi, có Đế Hoàng Khí trợ lực, chỗ tốt rất lớn”.

Nói xong Tây Thi còn không quên liếc mắt nhìn A Thanh.

A Thanh vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, không cho ý kiến, nàng thậm chí còn không biết cách sử dụng đế hoàng khí thì ý kiến như thế nào?.

Vô Song đối với hai vị siêu thoát phạm trù võ học này vẫn tương đối tin tưởng, hắn lại nhìn về phía Tây Thi.

Đả thông Dương Duy Mạch không khó nhưng mà dùng đế hoàng khí thì dùng kiểu gì?.

Đế hoàng khí của Vô Song thực sự rất ít rất ít, ít đến nỗi gần như không có tác dụng, đế hoàng khí cũng không phải là thứ có thể sử hấp thu bằng cách thông thường, chỉ có thể kiếm được từ việc song tu với Tây Thi mà thôi.

Hắn có chút hoài nghi, Tây Thi lại muốn... làm việc đó.

Như hiểu được ánh mắt của Vô Song, Tây Thi chậm rãi ném cho hắn một cái mị nhãn.

“Ngốc, ngươi không phải nói mình là đệ tử của Lý Thu Thủy sao?, bảo nàng truyền ngôi cho ngươi đi, mượn khí vận của Tây Hạ rèn luyện long khí của chính mình, trở thành vua một nước bất kể là lớn nhỏ đều có thể khiến đế hoàng khí trong người ngươi lột xác, có đế hoàng khí gột rửa thân thể dĩ nhiên là làm ít công to”.

Tây Thi nói không sai, đế hoàng khí là thứ chỉ có đế vương được nắm giữ, đế vương lại được coi là ‘thiên tử’, được coi là con trời, đế vương thể về một mặt nào đó quả thật được trời cao chúc phúc, chỉ cần có thể dùng đế hoàng khí ôn dưỡng cơ thể, chỗ tốt rất lớn.

Lần này Vô Song triệt để ngây ra, hắn quả thực không hiểu cho lắm.

“Lý Thu Thủy?, nàng hiện nay nếu ta không nhầm thì vẫn ở Tây Vực chứ?, nàng cũng không phải là hai người các ngươi, muốn đến đây cũng mất một khoảng thời gian không ngắn, chưa kể còn truyền ngôi?, cho dù nàng thực sự muốn làm thì cũng không phải trong một sớm một chiều, truyền ngôi một quốc gia đâu có dễ dàng như vậy?”.Đáp lại lời nói của Vô Song, Tây Thi liền phá lên cười, rồi liếc nhìn A Thanh đầy vui vẻ.

“Ồ, vậy cách này không được rồi, A Thanh ngươi xem ngươi có cách nào không?”.

A Thanh ánh mắt sắc lạnh quét về phía Tây Thi, nàng thừa biết câu nói trước của Tây Thi là dành cho nàng.

Muốn Lý Thu Thủy truyền ngôi đương nhiên là việc dễ dàng vô cùng, căn bản không có độ khó nhưng mà ngặt một nỗi thời gian không cho phép, vậy thì phải sử dụng một cách tương tự, cách tương tự là cách nào?.

A Thanh không biết cách sử dụng đế hoàng khí, nàng cũng không quan tâm đế hoàng khí là cái vật gì nhưng mà nàng biết có một thứ tồn tại, có thể trấn áp khí vận một quốc giá, có thể tỏa định long mạch một triều đại, thứ này chính là ngọc tỷ.

Ngọc tỷ là vật A Thanh bình thường sẽ không thu, dù sao bao nhiêu triều đại thay đổi, ngọc tỷ triều đại trước vốn là thứ không được triều đại sau cho phép tồn tại, hoặc là mất tích trong dòng chảy thời gian hoặc là bị phá hủy bất quá Tây Thi biết bản thân A Thanh nắm giữ thứ này.

Ngọc tỷ của Đại Tần.

Năm đó như đã nói, A Thanh từng tiến vào hoàng lăng nhà Tần, từng tự mình giải quyết ma niệm bên trong đó rồi tự mình mang ngọc tỷ nhà Tần ra khỏi hoàng lăng, dẫn tới không còn long khí, không còn long mạch phong ấn bên trong hoàng lăng, kết quả hoàng lăng của Tần Thủy Hoang trở thành một tòa lăng mộ bình thường, không còn khả năng sản sinh ra oán niệm.

Nếu Lý Thu Thủy không thể truyền ngôi cho Vô Song, nàng liền để Vô Song chưởng khống ngọc tỷ Đại Tần, cho dù bao nhiêu năm tháng qua đi, cho dù long khí trong đó một ngày không bằng một ngày nhưng đây vẫn là ngọc tỷ Đại Tần, là ngọc tỷ của vương triều đầu tiên thống nhất Trung Hoa, thứ này căn bản không ai có thể coi thường được.

Rốt cuộc A Thanh vẫn chậm rãi mở miệng.

“Cách ngươi nói không phải là không được, chỉ là vật kia ta không mang theo người”.

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt rõ ràng quan sát Tây Thi như muốn nhìn thật kỹ đối phương rồi mới chậm rãi lên tiếng.

“Cho ta một ngày, ta mang thứu đó đến cho ngươi”.

A Thanh đứng lên, nhìn nhìn Tây Thi một lúc, đáp lại Tây Thi cũng mỉm cười với nàng nhưng mà hai nữ nhân lúc này cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể nổ ra chiến tranh vậy.

Rốt cuộc A Thanh cũng không nói gì mà rời đi, để lại Tây Thi cùng Vô Song trong phòng.

A Thanh quả thật không muốn cứ như vậy mà rời đi, có trời biết Tây Thi trong lúc này sẽ làm gì nhưng mà nàng cũng có chút tin tưởng Vô Song, dù sao trải qua một tháng ở chung cùng Tây Thi, bản thân Vô Song vẫn chưa nghiêng về phía đối phương, đủ để nói định lực Vô Song kinh người.Nếu mà một tháng Tây Thi không làm gì được, một ngày thì nàng có thể làm gì?.

Dựa vào một điểm này, A Thanh mới lướt gió mà đi.

......

Trong phòng chỉ còn lại Vô Song cùng Tây Thi, Tây Thi liền chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi nàng thật sự không cảm ứng được sự tồn tại của A Thanh trong phạm vi gần đây, nàng mới duyên dáng mà ngồi xuống bên cạnh Vô Song.

Vô Song thấy động tác của nàng, liền cười cười nhưng cũng không có hành động gì, về mặt lý trí hắn tương đối kháng cự với Tây Thi, nàng không phải một nữ nhân bình thường, nàng quá mức đáng sợ cũng quá mức tâm kế nhưng mà về phái thân thể mà nói, Tây Thi tuyệt đối là đệ nhất nữ nhân trong đời Vô Song nhìn thấy, nói thân thể của nàng làm hắn mê say cũng không phải là không đúng.

Ngồi bên cạnh Vô Song, đầu nhẹ dựa vào ngực hắn, cơ thể mềm mại không xương, ánh mắt thậm chí có cả nhu tình mật ý.

“Đã lâu không gặp, nhân gia thực sự rất nhớ ngươi nha”.

Vô Song một tay đưa ra, ôm lấy eo Tây Thi, cái động tác này thậm chí hắn đã vô cùng quen thuộc.

“Di Quang, lúc này không có A Thanh ở đây, nói thật cho ta biết, kế hoạch của ngươi đi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”.

Vô Song biết kế hoạch của A Thanh, chí ít hắn biết hắn phải đến Phật Sơn, trợ giúp A Thanh hấp thụ ma khí, trợ giúp A Thanh tiêu diệt sinh vật cường đại nằm dưới Đông Hoàng Lăng, về phần tiếp theo như thế nào thì hắn không rõ nhưng mà kế hoạch đại khái thì cũng đã nắm được.

Về phía Tây Thi, nàng muốn hắn giúp nàng nhưng mà một câu cũng không nói, Vô Song nào biết cách ra tay với Thiên Đạo?, đến cả Thiên Đạo tròn hay méo hắn còn chưa thể tưởng tượng được.

Tây Thi nghe hắn hỏi vậy, mắt đẹp nhẹ chớp, nàng cũng không vội lên tiếng, có lẽ đang muốn sắp xếp lại lời nói của chính mình.

Cứ như vậy nằm trong ngực Vô Song, Tây Thi rốt cuộc mở miệng.

“Được, ngươi đã hỏi ta liền sẽ nói với ngươi, việc này đến cả A Thanh cũng không biết, thậm chí nàng còn cho là ta bị điên, nàng cũng không tiếp tục ngăn cản ta, nếu nàng biết chỉ sợ nàng sẽ bất chấp tất cả mà giết ta “.

“Thiên Đạo... ta tạm thời không thể giải thích với ngươi thứ này nhưng ta từng gặp một người”.

“Ta nghe nói A Thanh từng gặp một kẻ gọi là Đế Thích Thiên?, một kẻ không phải đến từ thế giới này, vậy ta cũng nói với ngươi, ta cũng gặp một người không có mệnh cách, không phải đến từ thế giới này”.

“Chỉ là... ta chỉ gặp người này trong mơ mà thôi, ta cũng không rõ hắn có đi qua thế giới này không, tất cả như một giấc mộng vậy nhưng mà ta vẫn nguyện ý tin tưởng giấc mộng này”.

“Người ta gặp là một nam tử, ta không thể nào nhìn rõ dung mạo của hắn, lại càng không nhìn rõ thân hình của hắn, hắn ngập tràn trong một khí tức màn đêm đáng sợ, hắn là nam nhân đáng sợ nhất mà ta gặp trong đời, chỉ cần bằng một ánh mắt cũng khiến ta lần đầu cảm nhận được sự giải thoát, cứ như hắn chỉ cần nguyện ý liền có thể xóa bỏ sự bất tử của ta “.

“Ta không rõ hắn tên là gì, cũng không biết vì sao hắn giúp ta nhưng hắn dậy ta một cách, hắn nói trên thế giới này có một đám người, một đám người đứng ngoài thiên đạo, đứng ngoài quy tắc của thế giới, những kẻ không có mệnh cách, đám người này đã không thể tu luyện hoặc bằng vào cách tu luyện thông thường liền không có cách nào mạnh lên, vì vậy bọn họ lựa chọn đi trên con đường thu thập thiên đạo, cướp lấy đạo lực, cướp lấy lực lượng quy tắc”.

“Việc này ta nghe cũng chưa bao giờ nghe, thực sự quá mức đáng sợ, khi đó ta hỏi hắn, nếu thiên đạo bị tiêu diệt, thế giới sẽ ra sao?, khi đó hắn cũng không cho ta đáp án, nhưng mà hắn để lại cho ta một ánh mắt, trước ánh mắt của hắn ta như cảm thấy lình hồn run rẩy, sau đó ta nhìn từ trung tâm của cái thế giới này xuất hiện một lượng lớn ma khí, ma khí bành trướng với tốc độ không ai tưởng tượng nổi, nó bao trùm lấy cả thế giới, sau đó tiễn thế giới về tro bụi”.

“Thế giới nổ tung nhưng nó lại sản sinh ra một đoàn khí trắng... trải qua vô số năm, đoàn khí trắng lại bắt đầu trưởng thành, hòa vào thiên địa, sau đó trở thành quy tắc mới, trở thành thiên đạo mới, lại tạo ra một giới mới... rồi lại bị kẻ khác đến hấp thu”.

“Ta có cảm giác, những kẻ kia cứ như đang chăn nuôi thiên đạo vậy... nhưng mà đây cũng là cách duy nhất khiến ta có thể giải thoát “.

Việc này quá mức khó tin, liên quan đến quá nhiều thứ, thậm chí ngay cả Vô Song cũng cảm giác Tây Thi đang kể truyện cười nhưng mà hắn đột nhiên nghĩ đến quái mộng của bản thân mình.

Hắn sau đó run lên, hắn có cảm giác... kẻ dạy hắn dùng hắc long hấp thu đạo lực... có lẽ cũng đang làm một việc tương tự nhưng mà thức ăn của hắn không chỉ là đạo lực mà là thiên đạo, hắn nuốt một cái thế giới.

Nghĩ đến đây, cánh tay Vô Song có chút lạnh toát.

Quyển 2 - Chương 199: Tân Tấn Ngũ Tuyệt (3).

Việc mà Tây Thi nói để lại cho Vô Song hàng loạt suy nghĩ trái chiều, thậm chí hắn bắt đầu càng thêm hoài nghi vì lý do mình đến thế giới này, thậm chí bắt đầu trở nên không tin tưởng với tất cả mọi thứ xung quanh.

Hắn luôn cảm thấy có một tấm màn đen phủ kín xung quanh mình, có ai đó đang cố gắng chưởng khống vận mệnh của hắn vậy, cái suy nghĩ này đến khi nghe thấy những lời nói của Tây Thi thì liền lên đến đỉnh điểm.

Hắn thực sự có chút mơ hồ.

Mơ hồ càng lớn đồng nghĩa với ham muốn khám phá càng cao, hắn càng phải cố gắng đi tìm sự thực, cố gắng vén tấm màn đen kia lên, hắn biết mình phải trở nên càng mạnh.

Lúc này trong đầu hắn rất nhanh bình tĩnh lại.

Trải qua nhiều sóng gió, hắn cũng không yếu đuối đến mức ấy, hắn biết mình phải trở nên càng mạnh.

Bất kể là chiêu số, bộ pháp, chưởng pháp, kiếm pháp hay là nội công, hắn đều cảm thấy không đủ.

Lực lượng mà hắn muốn thật ra đã sớm vượt qua phạm trù những thứ này, hắn muốn nhắm đến ma lực, hắn muốn gia tăng số đầu hắc long trên người mình.

Đây là cách mạnh lên nhanh nhất.

Ngồi bên cạnh Tây Thi, ôm lấy eo nàng, Vô Song nhẹ giọng.

“Việc này, tốt nhất chỉ là bí mật giữa hai chúng ta, đừng nói với A Thanh”.

Tây Thi đương nhiên sẽ không nói với A Thanh, nàng còn chưa não tàn đến mức đó.

Nép người vào ngực Vô Song, Tây Thi miệng nhỏ khẽ mở.

“Vậy ngươi sẽ giúp cho ta chứ?, ta biết ngươi hiện tại không thể nhưng mà tương lai chắc chắn có thể, hơn nữa thế giới này cũng không liên quan gì đến người”.

Vô Song đưa tay ra, nhéo cái mũi nhỏ của nàng.

“Việc đó đến khi ta có cái năng lực này rồi lại nói”.

Dứt lời, Vô Song chuyển tư thế lấy hai tay ôm ngang Tây Thi, rồi xoay người đặt nàng xuống giường.

Từ khi quen biết Tây Thi, định lực của Vô Song đúng là càng ngày càng kém, hắn chưa đến mức không có nàng thì không sống nổi, cũng chưa đến mức điên cuồng thèm muốn cơ thể nàng chỉ là mỗi khi ở bên cạnh Tây Thi, hắn lại thấy khí huyết sôi trào, hắn cảm thấy hắn không có lý do để tiếp tục nhịn xuống.

Tây Thi cũng không phản cảm với việc này, trái lại có chút cười rộ lên, tiếng cười đầy ma mị.

.......

Người ở bên ngoài đương nhiên không biết Tây Thi cùng Vô Song đang làm gì nhưng mà cũng tuyệt không dám vào phá đám, đặc biệt khi nghe chính miệng Vô Nhai Tử nói bản thân Vô Song không ngờ có thể làm cả hai vị ‘tiên nhân’ kia dừng tay thậm chí ngoan ngoãn tiến vào phòng nhỏ.

Có thể Đồng Mỗ không quá hiểu rõ A Thanh nhưng mà đám người Long – Mộc đảo chủ lại cực hiểu chủ nhân nhà mình, chủ nhân nhà mình chính là nhân vật coi trời bằng vung, khinh thường hết cả thiên hạ, vậy mà lại có người có thể khiến nàng dừng tay?.

Đừng nghĩ Tây Thi ở bên cạnh Vô Song thì sắc sắc mị mị nhưng chỉ cần nhìn vào hoàng bào mà nàng mặc trên người tát nhiên sẽ đoán được một hai, nàng ở Hiệp Khách Đảo cao cao tại thượng như một bậc nữ vương vậy, từ trước chỉ có người khác nghe lời nàng, làm gì có việc nàng nghe lời người khác?.

Xuất phát từ việc không dám phá quấy Vô Song cùng hai vị đại nhân bên trong, Đồng Mỗ liền đẩy xe đưa Vô Nhai Tử cùng Tô Tinh Hà đi vào phòng trúc.

Thấy Đồng Mỗ rời đi, Long – Mộc mấy người cũng không dám lưu lại, rất nhanh lựa chọn quay đầu hạ sơn, tìm nơi dừng chân cho chính mình, dù sao tại Lôi Cổ Sơn hiện tại cũng không còn chỗ ở.

Nếu nói ai lo lắng nhất hiện tại, đương nhiên là Long đảo chủ.

Lúc trước hắn tức giận Đồng Mỗ mang đi Vô Song bao nhiêu thì hiện nay lại cảm tạ Đồng Mỗ bấy nhiêu, nếu hắn thật sự có thể bắt được Vô Song, thực sự khống chế Vô Song đưa cho chủ nhận rất có khả năng chủ nhân lột một lớp da trên người hắn.

.......

Ngày thứ hai, A Thanh rất đúng lời hứa mà quay lại, việc đầu tiên mà nàng làm chính là quan sát Vô Song cùng Tây Thi đang làm gì.

Cũng may khi thấy Vô Song đang nghiên cứu chữ Phạn cùng Tây Thi, bản thân A Thanh mới thở ra một hơi.

Nàng đương nhiên biết Vô Song cùng Tây Thi có quan hệ xác thịt nhưng mà nàng không hy vọng nhất là chính mình thấy cảnh này.

Thân hình như làn gió, xuyên qua cánh cửa căn phòng, rất nhanh xuất hiện bên cạnh Vô Song cùng Tây Thi.

“Ta mang thứ cần thiết đến rồi, chúng ta chuẩn bị được chưa?”.

Tây Thi đã biết A Thanh đến từ sớm, nàng thậm chí lười nhìn A Thanh, chỉ đối với Vô Song cười ngọt ngào.

“Hì hì, vật đã đến tay, liền để nhân gia giúp ngươi đột phá Dương Duy Mạch đi “.

A Thanh nghe thấy nàng nói, đương nhiên sinh khí.Vật là nàng kiếm cũng là nàng mang đến, vì cái gì trong miệng Tây Thi lại nghe như là đối phương bỏ công sức ra?, đáng tiếc A Thanh cũng không giỏi mở miệng trong mấy việc này, nàng đấu miệng thua Tây Thi xa lơ xa lắc.

Vô Song nhìn đến bọc đen mà A Thanh hạ xuống giường, đối với nàng mỉm cười.

“Đa tạ, ngươi vất vả rồi”.

A Thanh nghe vậy, sắc mặt mới dãn ra sau đó ngồi xuống bên cạnh Vô Song, cho dù không muốn cho lắm vẫn phải cất lời.

“Đến phiên ngươi”.

Tây Thi cười rộ lên, tay ngọc đưa ra, tấm khăn đen lập tức bị kéo ra ngoài, tay cầm ấn ngọc, vẻ mặt Tây Thi mang theo vài phần hoài niệm.

“Hì hì, lần này nhân gia là nghiêm túc nha, ngươi phối hợp với nhân gia một chút”.

Nàng nòi xong, tay ngọc lại duỗi ra, Vô Song chỉ có thể cảm thấy một cỗ hấp lực xoay quanh chính bản thân mình, khiến hắn trực tiếp quay lưng về phía Tây Thi.

Tây Thi đặt ngọc ấn ngay trước mặt hắn, chân đpẹ nhẹ bước, cả người cũng vòng ra phía sau lưng Vô Song.

“Nhắm mắt, ngưng thần, ta đưa ngươi rèn luyện long thể”.

Long thể, chính là thể chất của bậc đế vương.

Cái này cũng không phải là việc hư ảo cho Tây Thi bịa ra, dù sao bậc đế vương nào không tự nhân hai chữ long thể?.

Ngọc tỷ nhà Tần lúc này bày ra trước mặt Vô Song, hắn thật sự bị thứ này hấp dẫn.

Ngọc tỷ thuần một màu đen tuyền, là một đầu hắc long tỏa ra thứ khí tức khiến người ta như say như mê, khí tức của quyền lực.

Ngọc tỷ truyền quốc bình thường tất nhiên cũng lấy long làm đầu, lấy long đại diện cho quyền lực hoàng thất nhưng chắc chắn không phải màu đen tuyền thế này, cái màu đen này thậm chí khiến cho Vô Song cảm thấy quen thuộc vô cùng, cứ như đồng một nhịp thở với bản thân hắn vậy.

.......

Tây Thi khi nghiêm túc, nàng rất khác với Tây Thi khi yêu mị, thậm chí tưởng như là hai người thậm chí cho dù là A Thanh vốn không hề thích đối thủ này thì cũng bảo trì bình tĩnh mà đi ra ngoài.

Đến cái vị trí như các nàng, một khi đã nghiêm túc muốn làm một việc gì đó tuyệt đối rất đáng sợ.

“Ngươi đã thông Âm Duy Mạch vậy phải biết năm hệ kinh mạch chính của người luyện võ, là Nhâm Mạch, Đốc Mạch, Âm Duy Mạch, Dương Duy Mạch cùng Trùng Mạch”.

“Nhâm Đốc hai mạch ngươi đã sớm đả thông, Âm Duy Mạch cũng đã đả thông, lúc này ta liền giúp ngươi đả thông luôn Dương Duy Mạch tuy nhiên cũng không phải đả thông một cách bình thường”.

“Theo cách thông thường mà nói, 5 hệ mạch kia cho dù đả thông thì chỉ được gọi là thông mạch, là thông nhâm – đốc hai mạch dù sao Âm Duy Mạch, Dương Duy Mạch hay kể cả là Trùng Mạch cũng chỉ gia tăng chiến lực bản thân ngươi chứ không ảnh hưởng quá lớn đến nội lực của chính ngươi, quan trọng nhất vẫn lấy Nhâm – Đốc hai mạch làm chủ”.“Sau khi thông mạch, còn một bước nữa càng cao hơn, chính là luyện mạch”.

“Luyện mạch là bước thứ hai của thông mạch, mỗi một mạch tượng trong ngũ mạch thật ra đều phải luyện qua một lần, chỉ có thành công luyện mạch mới khiến cơ thể thật sự thoát thai hoàn cốt, thật sự trở thành đỉnh phong cao thủ nhưng mà không phải ai cũng có thể luyện mạch hay nói đúng hơn không phải ai cũng có thủ pháp luyện mạch”.

“Muốn nắm giữ thủ pháp luyện mạch liền phải nắm giữ kỳ kinh tu luyện, kỳ kinh thuộc về đạo giáo, đạo giáo luyện kỳ kinh, phật giáo luyện thể “.

“Kỳ kinh bao gồm Túc Thiếu Dương Đảm Kinh luyện Trùng Mạch, Thủ Thái Âm Tâm Kinh luyện Đốc Mạch, Thủ Thái Âm Phế Kinh luyện Âm Mạch, Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh luyện Dương Mạch, Túc Dương Minh Vị Kinh luyện Đốc Mạch”.

“Nói về kỳ kinh thì rất dài, ngươi có thể hiểu đơn giản, Túc Thiếu Dương Đảm Kinh nhằm vào mạch tượng trong người, gia tăng thể chất của bản thân ngươi, dựa theo Trùng Mạch mà khiến tốc độ của ngươi gia tăng, Thủ Thái Âm Tâm Kinh luyện Đốc Mạch tất nhiên gia tăng nội lực cùng huyết khí của ngươi đồng thời sau khi luyện mạch thành công nó còn có thể khiến khả năng hồi phục của ngươi gia tăng “.

“Thủ Thái Âm Phế Kinh luyện Âm Mạch, chính là gia tăng âm nhu trong cơ thể nhưng lại trực tiếp giảm đi dương cương”.

“Trái ngược với Thủ Thái Âm Phế Kinh chính là Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh, nó gia tăng dương cương nhưng lại làm giảm đi âm nhu”.

“Thủ Thái Âm Phế Kinh cùng Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh bình thường sẽ không ai đi luyện cùng nhau, bắt buộc phải chọn một bỏ một bởi hai loại kỳ kinh này khi kết hợp chỉ sợ dương cương cùng âm nhu của ngươi tự động triệt tiêu lẫn nhau, khi đó nhẹ thì tán công, nặng thì tẩu hỏa nhập ma điên điên khùng khùng mà chết”.

“Cuối cùng là Túc Dương Minh Vị Kinh, Túc Dương Minh Vị Kinh có thể chân chính gia tăng cả dương cương, âm nhu thậm chí là thể chất của ngươi dẫn tới gia tăng cả khinh linh lẫn tự thân trị liệu tuy nhiên chính vì nó cái gì cũng tăng nên gia tăng chỉ là hữu hạn đồng thời cũng không thể luyện cùng Thủ Thái Âm Phế Kinh hay Thủ Thiếu DƯơng Tam Tiêu Kinh, lý do vì sao chắc ta cũng không cần nói?”.

“Chung quy lại, ngươi chỉ có thể lựa chọn luyện ba trong năm loại kỳ kinh, đầu tiên là Túc Thiếu Dương Đảm Kinh, thứ hai là Thủ Thái Âm Tâm Kinh, còn cuối cùng chính là một trong ba loại kỳ kinh còn lại, tùy theo yêu cầu của cơ thể mà tự mình luyện mạch “.

“Thủ Thái Âm Phế Kinh là Chí Âm Chí Nhu, Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh là Chí Dương Chí Cương, Túc Dương Minh Vị Kinh là Âm Dương Hợp Nhất”.

Nói đến đây, Tây Thi dừng lại một chút, trên người nàng bắt đầu xuất hiện long khí, bắt đầu xuất hiện đế hoàng khí.

Đế hoàng khí của Tây Thi là một đầu hoàng kim long dài đến chín trượng chín thước, cực kỳ khổng lồ.

Tây Thi lúc này thở ra một hơi.

“Người bình thường đúng là phải lựa chọn nhưng mà thể chất của ngươi kỳ lạ, bản thân Âm Dương Hợp Nhất thì không nói nhưng mà Âm Dương Lực mà ngươi đặt tên một bên vốn là Cực Dương, một bên lại là Cực Âm, hai loại năng lượng trái chiều không cách nào hoàn nhập lại thật sự hòa nhập lại với nhau, cái này dẫn đến thể chất của ngươi gần như có thể đáp ứng toàn bộ công phu trong thiên hạ, bất kể là dương, là âm hay là âm dương kết hợp, dạng thể chất này tốt nhất nên luyện toàn bộ 5 mạch trong người”.

“Muốn luyện được toàn bộ 5 mạch một lần là điều không thể trừ khi thể chất của ngươi lại tiến lên một bước, thể chất ở đây chính là sức chịu đựng của kinh mạch, của huyệt đạo “.

“Ta cùng A Thanh thể chất được thiên đạo thừa nhận, liền được thiên đạo chúc phúc vì vậy một lần vượt qua 5 mạch cũng không có nguy hiểm nhưng thể chất của ngươi lại khác, nhất định phải gia tăng khả năng chịu đựng của thể nội “.

“Ngươi đương nhiên sẽ không được thiên đọa thừa nhận, vì vậy chỉ có thể chọn Long thể, Long thể của đế vương nhân gian, dùng khí vận một quốc gia mà rèn thể, nếu chúng ta đi con đường của thiên thì ngươi đi con đường của địa, lấy địa mạch tố thể, vượt qua một ải cuối cùng này”.

“Chú ý, toàn bộ tập trung, dựa theo lời ta nói, vận chuyển Hoàng Đế Nội Kinh hấp thụ long khí còn thừa trong ngọc tỷ sau đó dựa theo lộ tuyến long khí của ta để lại mà vận lên long khí của chính mình, theo con đường mà ta đánh dấu vận chuyển long khí tôi thể, nhanh chóng rèn ra long thể”.

.......

Long khí của Tây Thi không thể truyền cho Vô Song, ngoại trừ theo đường song tu nhưng mà muốn hấp thụ hết long khí của nàng thì phải song tu đến năm nào tháng nào?.

Nếu Vô Song sở hữu long khí như Tây Thi, hắn một lần có thể thành công thông toàn bộ các mạch sau đó cũng thành công luyện tất cả các mạch, tiêu hết toàn bộ lượng long khí, nhất củ đột phá ngũ tuyệt thậm chí đạt đến ngũ tuyệt hậu kỳ cũng không phải là không thể nhưng mà hắn chỉ có thể hấp thụ long khí còn thừa bên trong ngọc tỷ Tần Quốc, nếu như vậy thì như Tây Thi đã nói, chỉ có thể thành công đột phá Dương Duy Mạch.

Tất nhiên đột phá Dương Duy Mạch ở đây chính là tính luôn cả luyện mạch.

Dựa vào kỳ kinh, luyện mạch thành công vậy thì Vô Song sẽ thuận lý thành chương mà đột phá ngũ tuyệt sơ kỳ thậm chí là trung kỳ.

Vô Song biết, theo lời A Thanh mà nói đám người ngũ bá đương thời tất cả đều là ngũ tuyệt hậu kỳ, thực lực rất mạnh nhưng Vô Song cũng có tự tin, chỉ cần hắn đạt đến ngũ tuyệt trung kỳ chắc gì đã thua ngũ tuyệt hậu kỳ hơn nửa chỉ sợ còn phải ẩn ẩn mạnh hơn một chút, nghĩ đến điểm này, Vô Song lại càng chuyên tâm.

Quá trình thông mạch cùng trùng mạch cũng chưa bao giờ dễ chịu, cũng may Vô Song hắn đã chai mặt với đau đớn, hắn không sợ mấy thứ này, mục tiêu của hắn hiện nay chính là đánh bại ngũ bá.

Tại sao lại đặt ngũ bá làm mục tiêu?, rất đơn giản cha vợ của hắn Đông Tà là một trong ngũ bá, hắn vẫn còn nhớ từng hứa đi cùng Hoàng Dung đến Đào Hoa Đảo gặp mặt cha nàng.

Nếu theo như cốt truyện, trên Đào Hoa Đảo tất có mặt Âu Dương Phong, tốt nhất Âu Dương Phong không nên gây khó với hắn như gây cho Quách Tĩnh, nếu không ngay cả Âu Dương Phong hắn cũng tuyệt không nể mặt.

.......

P/S: Tác giả cũng không rõ 9 trượng 9 thước là bao nhiêu đâu T_T.

P/S 2: Giới thiệu truyện hay, nếu ai có hứng thú với lịch sử Việt Nam, có thể tìm đọc Đại Việt Giang Sơn

P/S 3: Tác giới thiệu truyện, tất tinh phẩm:">

Quyển 2 - Chương 200: Khiếu Hóa Tử

“Vô Song ca ca, Vô Song ca ca “.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Vô Song liền từ trong thất thần tỉnh lại, ánh mắt nhu hòa nhìn về phía Hoàng Dung.

Một tay đưa ra, ôm Hoàng Dung vào trong lồng ngực của mình.

“Xin lỗi Dung nhi, lúc nãy ca ca thất thần”.

Hoàng Dung ngọt ngào cười với Vô Song, ngón tay thon dài đưa ra ấn nhẹ vào mũi hắn.

“Huynh nha, nói mau lúc nãy đang nghĩ đến cái gì, đến cả lời muội nói cũng không nghe vào tai, có phải đang nghĩ tới nữ nhân khác không”.

Vô Song bật cười, hắn đương nhiên biết Dung nhi đang trêu mình vì vậy cũng thuận thế mà hùa theo.

“Đâu có, ca đang nghĩ gặp mặt nhạc phụ đại nhân rồi sẽ phải làm gì?, liệu nhạc phụ đại nhân có thích ta không đây? ”.

Hoàng Dung nghe vậy, thân thể khẽ nhúc nhích, như lại càng muốn gắn chặt vào người Vô Song hơn.

“Vô Song ca ca, ca không cần lo nghĩ, với tài hoa của ca ca nhất định cha muội sẽ thích hơn nữa cho dù cha muội không thích, muội... muội cũng theo huynh dù sao là muội lấy chồng chứ không phải cha muội nha”.

Lần này đúng là Vô Song cùng Hoàng Dung đang trên đường tiến về Đào Hoa Đảo.

Từ lúc hắn rời khỏi Lôi Cổ Sơn đến nay vừa vặn hai tuần trôi qua.

So với lúc trước khi đặt chân đến Lôi Cổ Sơn, bản thân Vô Song cứ như lột xác vậy, hắn thậm chí cũng không biết hiện tại mình mạnh bao nhiêu, chỉ biết là rất mạnh.

Tại sao lại nói rất mạnh?, đơn giản vì Vô Song đã đột phá ngũ tuyệt cảnh giới, đã luyện xong tứ mạch, đến cả trùng mạch cũng đã đả thông, chỉ còn Túc Dương Minh Vị Kinh là chưa luyện thành.

Nếu lúc trước hắn đang phát sầu rằng mình không đủ thủ đoạn chiến đấu thì sau khi rời khỏi Lôi Cổ Sơn, hắn liền phát sầu mình quá nhiều thủ đoạn chiến đấu, thậm chí nhiều đến mức hắn chỉ cần dùng một loại cũng tự tin đi ngang thiên hạ.

Lời này cũng không quá, thứ nhất Vô Song hiện tại gần như không khác bao nhiêu so với Hư Trúc khi được Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy truyền công, nội lực của bản thân hắn so với Hư Trúc khi đó có lẽ không mạnh bằng nhưng chiến lực cùng kinh nghiệm chiến đấu của hắn lại hơn đứt Hư Trúc khi đó, đã bắt đầu có phong phạm của Tiêu Dao Tử năm nào.

Thứ hai, Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn cũng chân chính tiến vào Quỳ Hoa Chính Bạch Khí, Quỳ Hoa Khí của hắn tuy đã không tồn tại nhưng đúng là hắn có thể vận dụng toàn bộ chân ý cùng tuyệt học của Quỳ Hoa Bảo Điển bao gồm cả Quỳ Hoa Kiếm cùng Quỳ Hoa Châm.

Hắn không rõ Quỳ Hoa Lão Tổ năm xưa có bao nhiêu thủ đoạn nhưng hắn hiện tại cũng đúng là có vài phần phong phạm của lão tổ năm đó hoặc nếu nói một cách chính xác hơn, hắn nắm giữ Quỳ Hoa Bảo Điển của Đông Phương Bất Bại cùng Tịch Tà Kiếm Phổ của Lâm Viễn Đồ.

Bất kể là chọn theo đường ‘đạo giáo’ giống TIêu Dao Tử hay đường ‘sát phạt’ giống Quỳ Hoa Lão Tổ hắn đều có thể đạt đến độ cao chưa từng có, ít nhất là chưa từng có trong cuộc đời hắn.

Sau khi hoàn thành quá trình thuế biến tại Lôi Cổ Sơn, thành công chạm đến Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, hắn mới hiểu thể chất này biến thái ra sao.

Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể là thể chất trong truyền thuyết, thể chất đến cả Vô Hà Tử năm xưa còn kinh hồn táng đảm, còn chưa từng nhìn thấy chỉ có thể nghe qua trên lý thuyết mà thôi.

Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể nó bá đạo nhất ở hai chữ ‘hoàn mỹ’.

Chỉ cần vận dụng pháp môn tu luyện của bất cứ loại võ công nào, cơ thể Vô Song liền sẽ tự động biến đổi trở thành thể chất hoàn mỹ nhất với loại võ công đó, trực tiếp gia tăng thêm 2 thành uy lực so với người khác, trực tiếp gia tăng 3 thành tốc độ tu luyện so với người khác cũng bởi hai chữ ‘hoàn mỹ’ này.

Lúc trước Vô Song còn ngây thơ cho rằng, Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể là sự kết hợp của Tiên Thiên Chí Âm Thể cùng Tiên Thiên Chí Dương Thể nhưng hiện nay hắn biết hắn sai rồi, đây không phải là phép cộng đơn giản như vậy, Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể vượt xa cả hai loại thể chất kia dù sao nó cũng chạm đến ‘đạo’.

Lại nói về chuyến đi này, Vô Song cùng Hoàng Dung hướng về Đào Hoa Đảo, gặp mặt Đông Tà – Hoàng Dược Sư.

Đầu tiên Vô Song nhất định phải xác định mối quan hệ với Dung nhi của hắn, phải cho nàng một cái danh phận.

Tại thế giới này hắn không có chưởng bối, chỉ có một mình Hoàng Dung vì vậy nhất định phải đến gặp mặt Đông Tà, nhất định phải cho Dung nhi một sự khẳng định.

Về phần thứ hai liền vì Cửu Âm Chân Kinh.

Cho dù Vô Song nắm giữ Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể thì hắn vẫn cứ phải cầm đến Cửu Âm Chân Kinh, hắn không rõ Cửu Âm Chân Kinh mạnh mẽ ra sao nhưng cả A Thanh cùng Tây Thi đều đồng ý hắn bỏ công nghiên cứu quyển chân kinh này thì hắn nhất định sẽ nhìn một hai.

Hắn hiện tại vẫn mới chỉ đạt đến Đại Bi Phú cảnh giới thứ nhất, hắn cũng biết chỉ cần mang Đại Bi Phú đi hỏi A Thanh hoặc Tây Thi thì chắc chắn một trong hai người đều có thể vì hắn giải đáp Đại Bi Phú nhưng mà hắn cũng không đi hỏi, hắn biết nếu mình có thể nghiên cứu thấu triệt Cửu Âm Chân Kinh liền hiểu hết võ công trong thiên hạ, hiểu ra tổng cương võ học từ đó tự mình tham ngộ Đại Bi Phú cũng không khó.

..........

Muốn đi qua Đào Hoa Đảo nhất định phải ra biển, muốn ra biển liền phải đến bến tàu.

Vô Song cùng Hoàng Dung lúc này đang tiến về Đông Độ Khẩu, bến cảng lớn nhất Trung Nguyên.

Đông Độ khẩu là địa danh nào trong thế giới Kim Dung thì hắn không rõ nhưng mà quả thật bất kể thế giới này hay thế giới trước, Đông Độ Khẩu đều là địa danh đại diện cho thương nghiệp biển.

Không giống với lúc trước gần như chỉ có hắn cùng Dung nhi hành tẩu giang hồ, lần này bọn họ đi xe ngựa, hơn nữa là nguyên một đoàn xe ngựa.

Rất khó tin nhưng phải nói cả Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy đang vì Vô Song tạo thế.

Vô Song sau lưng có A Thanh cùng Tây Thi, cho dù hắn chưa triệt để lựa chọn một người nào thì trong mắt rất nhiều người bản thân Vô Song là nhân vật không thể đắc tội, đấy là còn chưa kể quan hệ giữa hắn cùng hai tỷ muội Tiêu Dao Phái cực kỳ không tầm thường.

Không rõ A Thanh cùng Tây Thi sử dụng thủ đoạn gì, đầu tiên Dung nhi cũng đến Lôi Cổ Sơn, đi theo nàng chính là 20 vị tông sư cao thủ cùng 100 siêu nhất lưu cao thủ toàn bộ đều từ Tây Hạ cùng Nhất Phẩm Đường chọn đến.

Đồng Mỗ thì lại càng không cần nói, nàng liền để Mai – Lan – Cúc – Trúc bốn người theo Vô Song trở thành thiếp thân nha hoàn, trực tiếp truyền lại ngôi vị Linh Thứu Cung Chủ cho Vô Song rồi cùng Vô Nhai Tử ẩn cư Lôi Cổ Sơn.
Đồng Mỗ lần này triệt để phủi tay khỏi phân tranh giang hồ, nàng chỉ cầu an ổn sống qua lần thuế biến thứ 3 của Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công sau đó cùng sư đệ sống nốt quãng đời còn lại, bất kể là ân oán với Lý Thu Thủy hay Linh Thứu Cung nàng đều không còn quan tâm vì vậy Vô Song cũng thuận lý thành chương trở thành một đời tân cung chủ.

Mai – Lan – Cúc – Trúc bốn nha hoàn này cũng không tầm thường, đầu tiên dung mạo liền xinh đẹp tiếp theo mỗi người đều có tài hoa của riêng mình.

Mai Kiếm giỏi cầm,

Lan Kiếm gỏi kỳ.

Cúc Kiếm am hiểu tứ thư ngũ kinh, hiểu biết hơn người.

Trúc Kiếm lại giỏi họa.

Bốn thiếp thân nha hoàn này đúng là vẫn được Vô Song tương đối thương thức.

Tất nhiên thanh thế đội ngũ Vô Song cũng không dừng lại ở đó, đi theo Vô Song lần này còn có hai người nữa chỉ là hai người này ở trong bóng tối, tùy thời nghe hắn ra lệnh mà thôi.

Lần này Vô Song là đi ‘cưới vợ’, hắn nhất định phải dùng sính lễ lớn nhất, phải dùng đội ngũ cường đại nhất đến Đào Hoa Đảo xin cưới Dung nhi về, vì vậy Tây Thi liền trực tiếp để Diệu Đế cùng Ngu Trà đi theo nghe lệnh hắn.

Không rõ Tây Thi dùng thủ đoạn gì nhưng lại có thể khiến Ngu Trà cùng Diệu Đế gần như tử trung hơn nữa hai vị này cũng không giống theo nguyên tác của Kim Dung cho lắm, dĩ nhiên Vô Song sẽ không quan tâm giống hay không giống, hắn chỉ quan tâm thực lực của hai người này.

Ngu Trà- Diệu Đế từ lâu không xuất hiện trên giang hồ, chỉ có loại người sống lâu như Đồng Mỗ mới có thể biết sự tồn tại của hai vị ngũ tuyệt đỉnh phong này, về thực lực tuyệt đối không thua kém Long – Mộc đảo chủ nhưng lại hoàn toàn vô danh trên võ lâm, đến cả đám người Ngũ Bá đương thời cũng sẽ không rõ ràng sự tồn tại của hai người, về điểm này Ngu Trà cùng Diệu Đế đương nhiên thích hợp đi theo Vô Song hơn là Long – Mộc đảo chủ.

Đoàn người đi theo Vô Song thậm chí đã có thể coi là một đoàn binh mã, hơn nữa cũng không chỉ có xe ngựa đơn giản mà còn mang theo cả sính lễ, chính là đại sính lễ đi đến Đào Hoa Đảo.

Với bản ý của Hoàng Dung, nàng sẽ không cầu Vô Song vì nàng bỏ sính lễ, không cầu Vô Song vì nàng phải tiêu hao xa xỉ tài vật nhưng mà Vô Song thì lại khác, hắn yêu thích nàng, hắn muốn cưới nàng thì nhất định sẽ để nàng không thiệt thòi.

Tích xưa có câu ‘vạn lượng hoàng kim cầu mỹ nhân’, cái tích xưa này cũng chính là đến từ thời đại Xuân Thu, đến từ thời Ngô – Việt, chủ nhân của tích xưa cũng chính là Tây Thi.

Trong mắt Vô Song, Dung nhi của hắn có lẽ không xinh đẹp bằng Tây Thi nhưng so với Tây Thi hắn cảm thấy không kém chút nào thậm chí hắn càng yêu thích Dung nhi, nàng yêu hắn vô lo vô hối, nàng yêu hắn vô cầu vô dục, so với một Tây Thi không thể nào biết chân tâm nàng nghĩ gì, Vô Song thực sự yêu thích Dung nhi hơn nhiều lắm.

Cho dù Dung nhi không muốn, cho dù Hoàng Dược Sư không cần hắn vẫn muốn mang theo vạn lượng hoàng kim đến cầu thân, đến mang nàng về dinh.

Về phần vạn lượng hoàng kim này ở đâu ra?, nói thật cũng có chút xấu hổ, Vô Song trực tiếp ngửa tay xin A Thanh cùng Tây Thi.

Hắn không biết hai người này có không nhưng mà hắn vẫn đưa ra yêu cầu, kết quả thì không khó đoán cho lắm, Tây Thi cực kỳ dễ dàng thỏa mãn Vô Song, vì hắn xuất ra vạn lượng hoàng kim.

Hoàng kim với thế tục có thể rất quan trọng nhưng với cấp bậc người như Tây Thi mà xem, hoàng kim cùng gạch ngói sắt vụn cũng không khác nhau bao nhiêu.

Đoàn người của Vô Song sau khi đến Đông Độ Khẩu liền dừng chân tại bến cảng này vài ngày, dù sao nhiều người cũng có chút không tiện, gần 200 người liền phải thuê đại thuyền, muốn thuê đại thuyền cho dù có không thiếu tiền bạc thì cũng phải bỏ ra vài ngày sắp xếp.

Vài ngày này Vô Song cũng ra quyết định, hắn muốn đưa Dung nhi đi du lịch, đi ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh Đông Độ Khẩu một chút, dù sao gần đây hắn cũng không có thời gian bồi tiếp dung nhi.

Giao phó vài câu với Xuân – Lan – Thu – Cúc, Vô Song liền trực tiếp mang Dung nhi ra khỏi Đông Độ Khẩu, mang nàng ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh.

Lần này ngoại trừ Vô Song cùng Dung nhi, hắn cũng chỉ để Ngu Trà đi theo, tất nhiên Ngu Trà không phải bất đắc dĩ sẽ không lộ diện trước mặt Dung nhi.
.......

Vì không thể đi quá xa khỏi phạm vi Đông Độ Khẩu, Vô Song cùng Hoàng Dung chỉ chọn đi bộ chứ không dùng ngựa, khi vừa bước ra cửa thành, hắn lập tức đầy ý tứ mà nhìn Hoàng Dung.

Hoàng Dung không hiểu ý của hắn cho lắm nhưng sắc mặt vẫn hơi hơi đỏ lên.

“Vô Song ca ca, ngươi nhìn gì vậy?”.

Không đợi Hoàng Dung đáp, hắn đưa tay ra bế nàng lên bằng hai tay, chân đạp bộ pháp cả người lướt đi trong gió.

Mang theo Lăng Ba Vi Bộ, hai tay bế mỹ nhân cảm nhận hương khí của nàng, nhìn dung mạo hoàn mỹ trong lồng ngực mình, nội tâm Vô Song bỗng chốc trở nên thoải mái hơn không ít.

Nói gì thì nói, khoảng thời gian này áp lực của hắn vẫn là rất lớn.

Cả cơ thể nằm trong vòng tay của Vô Song, khuôn mặt nép vào ngực hắn, Hoàng Dung liền triệt để đỏ mặt rồi.

“Vô Song ca ca... Dung nhi tự đi được, ngươi buông Dung nhi ra đi... “.

Vô Song nào có đạo lý sẽ buông nàng, hắn chỉ có thể càng ôm càng chặt, như muốn hòa nàng vào cơ thể của hắn vậy.

“Yên tâm, sẽ không ai nhìn thấy, cước bộ của ta rất nhanh”.

.......

Bỏ qua tất cả toan tính, cũng không vì tương lai ngày mai mệt mỏi, Vô Song triệt để thả lỏng tâm tình theo Dung nhi chơi một ngày.

Xung quanh Vô Song cùng Dung nhi lúc này là một cánh rừng lớn, là thảm cỏ mềm mại xanh mơn mởn.

Ngút tầm mắt chỉ thuần một màu xanh, quả thực cực kỳ thích mắt.

Hai tay gối đầu, cả người nằm ngửa trên thảm cỏ, Vô Song ngậm một ngọn cỏ trong miệng ánh mắt nhìn lên bầu trời cao rộng, cực kỳ thỏa mãn mà cũng cực kỳ lười biếng.

Bên cạnh hắn, Dung nhi lại đang trổ tài nấu bếp, khuôn mặt xinh đẹp toàn bộ đều bị nụ cười chiếm đóng.

“Vô Song ca ca, ăn thôi”.

Dung nhi thực sự nấu ăn rất ngon, phi thường ngon.

Lần này hai người cùng nhau vào rừng, Vô Song chịu trách nhiệm đi kiếm củi khổ, đi bắt một đầu gà rừng, về phần người nấu liền để cho Dung nhi.

Món ăn này gọi là Gà Ăn Mày.

Tại sao có cái tên này thì Vô Song cũng không biết, hắn chỉ biết mùi của nó rất thơm, hương khí theo làn gió tỏa đi làm bụng Vô Song réo lên liên tục.

Vô Song cả người bật dậy, lập tức tiến về đống lửa, vẻ mặt đầy háo hức.

“Thơm quá à, thực sự đói nha”.

Dung nhi cũng mỉm cười.

“Hì hì, cái này còn phải nói sao, tay nghề của Dung nhi vốn là rất tốt”.

Dập lửa, Dung Nhi nhấc lên que gỗ, đặt con gà nướng béo mập thơm mùi mật ong xuống một chiếc lá khô, sau đó liền lấy từ đai lưng ra một con dao nhỏ, muốn vì Vô Song xé thịt.

Vô Song càng trực tiếp, đưa tay ra bất kể hơi nóng tự mình vặn lấy một cái đùi, sau đó đưa cho Dung nhi.

“Dung nhi vào bếp, muội liền thưởng thức trước nha”.

Dung nhi nghe vậy khẽ cắn môi mà đẩy tay hắn.

“Vô Song ca ca, ngươi ăn trước nha, Dung nhi muốn xem ngươi ăn “.

Vô Song bật cười.

“Không được, ta cũng muốn xem muội ăn “.

Hai người cứ như vậy đùn đẩy nhau, tất nhiên mấy cái từ ngữ này tương đối ‘não tàn’ nhưng ai bảo bọn họ là tình nhân đây?, người yêu với nhau vẫn luôn có mấy câu nói ‘sến’ như vậy.

Vô Song cùng Dung nhi người đẩy ta đưa nào ngờ một âm thanh lập tức truyền đến.

“Hai đứa nhóc các ngươi không cần đùn đẩy, để lão khiếu hóa tử ta nhận cho”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau