CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 311 - Chương 315

Quyển 2 - Chương 191: Tiêu Dao Chưởng Môn (3).

Vô Song thật sự không giỏi cờ, với cờ vây mà nói cho dù hắn được chỉ dậy tận tình từ nhị sư huynh nhưng mà ngay cả như vậy hắn vẫn chỉ dừng lại ở hai chữ hiểu biết, muốn đến được cấp bậc tông sư đánh cờ thì còn phải vượt qua một khoảng cách rất xa.

Trân Lung Ván Cờ chính là trận cờ lợi hại nhất kim Dung, không biết bao nhiêu tông sư đánh cờ đều tiến vào trận này, căn bản không có bất cứ ai có thể giải nổi, ngoại trừ nhân vật siêu cấp may mắn như Hư Trúc ra thiên hạ còn có ai trong lúc vô tình đánh bừa cũng tìm ra sinh lộ?.

Vô Song từ khi đến thế giới này cũng rất khó gắn hai chữ may mắn với mình.

Ngay cả việc đơn giản nhất, tưởng như không có chút nào nguy hiểm điển hình như tỷ võ chiêu thân với Mục Niệm Từ thì hắn... cũng gặp đau đớn chết đi sống lại, căn bản không khác gì vận rủi quấn thân.

Lần này lên Lôi Cổ Sơn, đối mặt với Trân Lung ván cờ thì Vô Song cũng không nghĩ mình sẽ gặp may mắn nhưng mà hình như cũng như ông cha ta đã nói ‘quá tam ba bận’, hắn rốt cuộc cũng may mắn được một lần.

Nếu phải so sánh tài chơi cờ của Vô Song một cách thích hợp nhất thì liền lấy khả năng phá trận của Đồng Mỗ đến xem, cả hai người đều thuộc dạng học vẹt.

Vô Song chưa đủ khả năng phá các thế cờ khó nổi tiếng cổ kim nhưng mà hắn lại nhìn quá rất nhiều trận cờ thế, cũng biết phá rất nhiều trận cờ thế khác nhau, tiền đề là hắn đã nhìn qua.

Trân Lung Ván Cờ bày ra trước mặt Vô Song, hắn vậy mà đã từng nhìn qua thế cờ này.

Ở thế giới cũ của Vô Song nó không gọi là Trân Lung ván cờ, nó gọi là Bách Tử Vô Hối Kỳ Trận, chính là mượn đường sống trong chỗ chết, tưởng như không có sinh lộ vậy mà lại giết ra một cái sinh lộ.

Điều này làm Vô Song rốt cuộc nghĩ đến, Trân Lung ván cờ của thế giới trước có lẽ cũng không giống Trân Lung ván cờ của thế giới này.

Một cái là nhà Tống, một cái là nhà Thanh, hai triều đại cách nhau xa lắc xa lơ, căn bản không có mấy liên quan gì.

Nhà Tống sau đó sẽ đến nhà Nguyên, sau nhà Nguyên là nhà Minh rồi mới đến nhà Thanh.

Trải qua đến 3 cái triều đại, có rất nhiều thứ khác nhau.

Cái thế cờ được coi là khó nhất triều đại nhà Tống thì đương nhiên cực kỳ nổi tiếng, trở thành thế cờ mẫu cho những người ham mê cờ đạo của thời nhà Thanh, điều này nếu suy nghĩ kỹ thì cũng cảm thấy hợp tình hợp lý.

Thế là trong ánh mắt không thể tưởng tượng được của Tô Tinh Hà cùng Vô Nhai Tử, bản thân Vô Song thật sự phá xuống trận cờ này, thực sự khiến Vô Nhai Tử kinh ngạc như gặp tiên nhân.

Vô Song hắn, rốt cuộc cũng trở thành Tiêu Dao Chưởng Môn rồi.

Vì cái phái Tiêu Dao này, Vô Song thực sự đã bỏ ra hơn 10 năm tâm huyết.

Bắt đầu từ khi hắn còn chưa nhận thức được thế giới, khi hắn còn ở Tử Ngọc Sơn với các sư huynh sư tỷ đến khi hắn bước sang một chiều không gian khác, thực sự Vô Song đã bỏ ra rất nhiều vốn.

Phái Tiêu Dao có thể cho Vô Song rất nhiều chỗ tốt trong tương lai nhưng mà nó cũng hạn chế chính bản thân Vô Song ở hiện tại.

Vô Song biết, nếu hắn không bỏ ra hơn 10 năm nghiên cứu tạp học, nghiên cứu cầm kỳ thi họa thì có lẽ hắn chí ít có thể trở thành một cái Đông Phương Bất Bại mới.



Đông Phương Bất Bại đạt đến một độ cao người đời khó tưởng tượng nhưng Vô Song hắn cũng nắm giữ Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ cần hắn một mực chuyên tâm võ nghệ lại thêm thể chất nghịch thiên, vì cái gì không thể đuổi được đối phương?.

Cho dù hắn thật sự kém Đông Phương Bất Bại thì Vô Song cũng cảm thấy hắn ít nhất cũng ngang ngửa với Ngụy Trung Hiền đi, dù sao khí tràng mà Ngụy Trung Hiền bày ra năm đó cũng không quá mức đáng sợ, có lẽ chỉ ngang với Mục lão – Mục Nhân Thanh mà thôi.

........
Vô Song có chỗ dựa là Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ, cái chỗ dựa này Vô Nhai Tử không thể đắc tội được lại thêm tài hoa của Vô Song cũng bày ra đó, đến cả Trân Lung Ván Cờ bản thân Vô Nhai Tử dùng 30 năm mới có thể nghĩ ra liền bị Vô Song cứ như vậy phá hủy, Vô Nhai Tử rốt cuộc cũng chấp nhận thân phận chưởng môn của Vô Song.

Vô Nhai Tử cho dù ngoan cố, cho dù tự ngạo hơn nữa cũng không tiếp tục tìm ra được lý do thoái thác, lúc này theo Tô Tinh Hà dẫn đường, Vô Song cùng Vô Nhai Tử đều xuất hiện trong một gian thạch thất.

Gian thạch thất này cũng không tính là lớn, tiến vào trong này làm Vô Song có chút hiếu kỳ, hắn cảm thấy một phế nhân như Vô Nhai Tử lại thêm vào Tô Tinh Hà mà có thể tạo ra một gian thạch thất như vậy đã là việc tương đối khó khăn.

Đương nhiên Vô Song sẽ không nghĩ nhiều, hắn cũng không cần Vô Nhai Tử lên tiếng liền tự mình ngồi xuống một cái ghế đá, đối mặt với Vô Nhai Tử.

Vô Nhai Tử cũng là rất bất đắc dĩ nhìn Vô Song, ông ta cảm thấy Vô Song trong ánh mắt đối với bản thân mình đến cả một chút cung kính cũng không có, ánh mắt nhìn ông ta rất nhạt rất nhạn, điều này làm trong lòng Vô Nhai Tử tức giận nhưng cũng không biết làm gì.

“Ngươi gọi là Đông Phương Bạch sao? “.

Nhìn Vô Nhai Tử, Vô Song vẫn hơi hơi nhếch miệng.

“Đúng, ta gọi là Đông Phương Bạch”.

Vô Nhai Tử cùng Vô Song cả hai lại trầm mặc, nếu mà có người thứ ba ở đây chỉ sợ sẽ cảm nhận được không khí có chút gì đó không đúng... cứ như hai cái tình địch gặp mặt vậy.

Rốt cuộc Vô Nhai Tử cũng vẫn phải là người lên tiếng trước, hắn đối với Vô Song thở ra một hơi.

“Đông Phương Bạch, ta có thể hỏi vài việc liên quan đến võ công của ngươi chăng?”.

Vô Song hơi nhíu mày nhưng vẫn là gật đầu, ra hiệu cho Vô Nhai Tử lên tiếng.

“Ngươi là đệ tử của Thu Thủy, cái này Thu Thủy đã nói rõ hơn nữa ẩn ẩn trong khúc nhạc ngươi tấu lên còn có cả khí tức của Tiểu Vô Tướng Công nhưng ta cũng rất quen thuộc Tiểu Vô Tướng Công, ta có cảm giác Tiểu Vô Tướng Công của ngươi rất yếu “.

Vô Song lần này liền thay đổi cách nhìn về Vô Nhai Tử, lão nhân này cũng thật sự không tầm thường.
“Chính xác, Lý Thu Thủy nàng mới nhận ta làm đệ tử được hai tháng “.

Vô Nhai Tử nghe vậy lại tiếp tục lên tiếng.

“Ta không rõ vì sao sư tỷ cùng sư muội đều nhận ngươi làm truyền nhân nhưng mà có một số việc ta phải nói cho ngươi”.

“Tiểu Vô Tướng Công của bản phái vốn là vô hình vô tướng vì vậy Tiểu Vô Tướng Công cũng không yêu cầu ngươi phải có nội lực đặc dị, Tiểu Vô Tướng Công quan trọng nhất là ngộ tĩnh, sư muội đã truyền cho ngươi Tiểu Vô Tướng Công điều này cũng nói rõ ngộ tĩnh ngươi siêu phàm, từ đó chắc hẳn Thiên Sơn Chiết Mai Thủ đối với ngươi cũng không có gì quá mức khó học”.

“Về phần sư tỷ Đồng Mỗ của ta, Bát Hoang Lục Hợp Công là không thể truyền cho ngươi vậy thì cũng chỉ còn lại Thiên Sơn Lục Dương Chưởng nhưng... lão phu cũng có thể nhìn ra Thiên Sơn Lục Dương Chưởng với ngươi chưa hẳn đã thích hợp, lão phu thực sự không cảm thấy sư tỷ có thể truyền lại tuyệt học bản phái cho ngươi”.

“Cuối cùng là về phần của lão phu, ngươi cũng biết mỗi người chúng ta đều mang theo hai môn tuyệt học, tuyệt học của lão phu được sư phụ truyền lại bao gồm Bắc Minh Thần Công cùng Lăng Ba Vi Bộ hơn nữa đây còn là hai bộ võ công liên quan mật thiết đến nhau”.

“Bắc Minh Thần Công cao thâm khó dò hơn nữa vì Bát Hoang Lục Hợp Công không có cách nào truyền lại cho đời sau nên Bắc Minh Thần Công là nội công chí cao vô thượng của Tiêu Dao Phái ta, dùng Bắc Minh Thần Công để tạo ra Bắc Minh Chân Khí, lấy Bắc Minh Chân Khí làm gốc để sử dụng Tiểu Vô Tướng Công, dùng Tiểu Vô Tướng Công diễn hóa Thiên Sơn Chiết Mai Thủ đồng thời từ sự hùng hồn của Bắc Minh Chân Khí cũng có thể giúp ngươi sử dụng Thiên Sơn Lục Dương Chưởng “.

“Ta không rõ ngươi hiểu bao nhiêu về Bắc Minh Thần Công của bản phái nhưng mà... Bắc Minh Thần Công không phải dễ học gì, thiên tư của ngươi lão phu không cảm thấy có vấn đề gì nhưng yêu cầu của Bắc Minh Thần Công chính là bản thân ngươi không có nội lực”.

Cái này đương nhiên cũng không sai, Đoàn Dự trước khi học Bắc Minh Thần Công làm gì có nội lực?.

Hư Trúc bản thân cũng không có nội lực, một chút nội lực đến từ công phu Thiếu Lâm vẫn là bị Vô Nhai Tử phế đi.

Nhìn ra xa hơn liền nhìn sang Lệnh Hồ Xung, không phải Lệnh Hồ Xung cũng học Hấp Công Đại Pháp trong tình trạng gần như không có nội lực sao?.

Ngay lúc Vô Nhai Tử đang thao thao bất tuyệt, Vô Song liền đưa tay ra, khóe miệng cong lên.

“Tiền bối, thân thể ta có chút đặc biệt, ngươi có thể truyền một chút Bắc Minh Chân Khí vào xem sao?”.

........

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Vô Song đã ở trên Lôi Cổ Sơn được 1 tuần, lúc này Vô Song so với chính hắn của 1 tuần trước đã trở nên khác biệt rất nhiều.

Vô Song hiện nay cũng không hề phát sầu với việc mình không đủ tuyệt học sử dụng, không đủ át chủ bài để chiến đấu, hơn nữa sau khi thu được Bắc Minh Thần Công bản thân Vô Song cũng hoàn thành được trạng thái ‘cực’ trong miệng A Thanh.

Trong cơ thể Vô Song hiện nay đúng là một vòng tròn thái cực, nửa phần dưới của hắn là Quỳ Hoa Chân Khí, nửa phần trên của hắn chính là Bắc Minh Chân Khí, mượn nhờ sự tồn tại của hai đan điền dẫn đến việc Vô Song đang ở trong một trạng thái rất kỳ diệu.

Vô Song không biết trạng thái này của mình thế nào nhưng mà hắn có một cảm giác, cơ thể hắn đang dần dần thay đổi.

Cái này thật ra cũng rất khó diễn tả bằng lời, việc hắn có hai đan điền, việc trong người hắn có hai nguồn nội lực khác nhau thật ra không hề có tác dụng tăng cường chiến lực cho hắn, cũng chẳng thể làm trạng thái của hắn tốt hơn nhưng Vô Song cứ có một loại cảm giác, chỉ cần hắn có thể từ loại trạng thái này bước lên một bước, hắn thật sự có thể hoàn thành quá trình lột xác nhưng mà phải làm thế nào mới có thể tiến thêm một bước đây?.

Cái này Vô Song tạm thời không nghĩ ra, hắn cũng đành phải đợi A Thanh đến liền sẽ hỏi nàng một chút.

Việc trước mắt, hắn liền muốn dùng Bắc Minh Thần Công của bản thân mình giải trừ nguồn nội lực màu trắng kia cho Đồng Mỗ.

Quyển 2 - Chương 192: Lột Xác (1).

Vô Song cũng không giống như Hư Trúc, hắn không cần 70 năm nội lực của Vô Nhai Tử để trở nên mạnh mẽ, bằng vào Bắc Minh Thần Công trong người hắn hoàn toàn có thể tự mình đi kiếm nội lực hơn nữa hấp thu nội lực kẻ khác không phải là cách duy nhất để tăng cường Bắc Minh Chân Khí.

Muốn tăng cường Bắc Minh Chân Khí hoàn toàn có thể sử dụng Lăng Ba Vi Bộ.

Tại sao Lăng Ba Vi Bộ lại là một thân pháp mạnh nhất Kim Dung?, đây không phải vì Lăng Ba Vi Bộ nhanh bao nhiêu cũng chẳng phải Lăng Ba Vi Bộ khó đánh trúng bao nhiêu, quan trọng là vì Lăng Ba Vi Bộ mỗi khi hoàn thành một chu thiên của cửu cung bát quái thì liền có thể gia tăng nội lực cho chủ nhân.

Không phải lý do ngẫu nhiên là trong Vô Lượng Ngọc Bích khi đó vốn có 36 bức tranh miêu tả kinh mạch vận hành Bắc Minh Thần Công để rồi bức cuối cùng lại là Lăng Ba Vi Bộ.

Xuất phát từ việc Bắc Minh Thần Công quá mức tà ác, Tiêu Dao Tử liền vì nó sáng tạo ra Lăng Ba Vi Bộ.

Tại sao nói Bắc Minh Thần Công tà ác?, cái này chỉ cần nhìn vào thời kỳ Tiếu Ngạo Giang Hồ, xem nhân sĩ võ lâm đối với Hấp Công Đại Pháp như thế nào liền có thể thừa hiểu.

Nội lực của một người bất kể như thế nào đều là cực khổ mà tu luyện gì, đều là dùng năm tháng tích góp mà thành, Bắc Minh Thần Công lại nhắm thẳng đến nội lực của người khác mà hấp, thử hỏi ai chịu được?.

Bắc Minh Thần Công có thể coi là không làm mà hưởng, dùng thành quả của người khác mà trợ giúp chính mình, cho dù một mực ra tay với những kẻ cùng hung cực ác gây hại cho võ lâm thì cũng không thể khiến người đời bỏ đi sợ hãi với môn võ công này.

Con người vốn dĩ là vậy, sẽ không ai thật sự để một môn võ công có thể hút nội lực của mình tồn tại.

May là Vô Nhai Tử đắm chìm trong nghệ thuật không mấy khi hành tẩu giang hồ nếu không chỉ sợ toàn bộ võ lâm nhất định sẽ liên hợp mà đối phó với Vô Nhai Tử.

Đừng nghĩ Đoàn Dự có thể học được Bắc Minh Thần Công sau đó hoàn toàn không cố kỵ mà sử dụng, đấy là vì người đời còn chưa nắm rõ Bắc Minh Thần Công của Tiêu Dao Phái mà thôi, nếu mà cho Bắc Minh Thần Công một ví dụ gần sát nhất thì đây chính là vũ khí hóa học của hậu thế, sẽ không có quốc gia nào chấp nhận loại vũ khí hóa học này có thể tồn tại, nhất định phải tìm cách tiêu diệt.

Lại nói về Lăng Ba vi Bộ, thật ra so với Bắc Minh Thần Công thì Vô Song càng ấn tượng với Lăng Ba Vi Bộ.

Lăng Ba Vi Bộ không dùng nội lực mà là sử dụng thể lực, sức ép của Lăng Ba Vi Bộ không dồn vào kinh mạch mà là dồn vào cổ chân, đây là dạng thân pháp không sử dụng đến nội lực, dùng hoạt động của chính thân thể vận hành một chu thiên của Lăng Ba Vi Bộ sau đó gia tăng nội lực cho bản thân người sử dụng.

Nói về độ biến ảo, Lăng Ba Vi Bộ chưa chắc đã bằng Mị Ảnh Thân Pháp của Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng mà chỉ riêng đặc điểm về gia tăng nội lực của nó cũng đủ làm Vô Song yêu thích không thôi.

........

Trải qua 1 tuần ở Lôi Cổ Sơn, bản thân Đồng Mỗ thật ra cũng không có quá nhiều thời gian với sư đệ dù sao Vô Nhai Tử vẫn dành thời gian để truyền dạy võ công cho Vô Song đồng thời chính bản thân thái độ của Vô Nhai Tử đối với Vô Song cũng đã thay đổi nghiên trời lệch đất.

Từ ban đầu Vô Nhai Tử với Vô Song là không nóng không lạnh thậm chí vì bị Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ bắt ép dẫn đến ông ta cũng không thích Vô Song nhưng mà khi phát hiện được Vô Song có hai cái đan điền thì lại là một việc khác.

Sư phụ chọn đệ tử nhưng mà đệ tử cũng chọn sư phụ.

Vô Song là người mang theo hai đan điền đồng nghĩa với việc chỉ sợ toàn bộ lịch sử võ lâm không thể tìm ra được một người thứ hai như Vô Song, cho dù có muốn hay không cũng phải thừa nhận, bản thân Vô Nhai Tử còn chưa đủ tư cách làm sư phụ của Vô Song.

Với tư chất cùng thiên phú của Vô Song, chỉ có ngũ đế cao thủ mới có thể làm sư phụ hắn.

Vô Nhai Tử bản thân cuối cùng cũng nhìn thấu được việc này vì vậy trong vòng 1 tuần qua, ông gần như dành toàn tâm toàn ý truyền thụ lại Bắc Minh Thần Công cùng Lăng Ba Vi Bộ cho Vô Song hơn nữa nếu không phải Vô Song không đồng ý chỉ sợ Vô Nhai Tử đến cả 70 năm công lực cũng truyền lại cho hắn.

Vô Song đương nhiên sẽ không nhận công lực từ Vô Nhai Tử, nếu mà Vô Nhai Tử vì hắn mà chết thì ngay cả Vô Song cũng chẳng biết đối mặt thế nào với Đồng Mỗ cùng Thu Thủy.

Lại nói về Đồng Mỗ, khuôn mặt của nàng so với những ngày đầu tiên Vô Song nhìn thấy trên Thiên Sơn đã thay đổi rất nhiều, chí ít Đồng Mỗ rất hay cười, ở lại Lôi Cổ Sơn với sư đệ quả thật làm Đồng Mỗ yêu đời hơn không ít.

Không thể không nói Đồng Mỗ rất si tình với sư đệ của mình, vì lo hắn bị tổn thương mà nàng nhất quyết ngăn Vô Song nói ra ám tật trong cơ thể mình, cho dù Vô Nhai Tử có nhìn ra cái gì không đúng thì Đồng Mỗ cũng chỉ nói là vận công quá độ, tuyệt không để Vô Nhai Tử vì mình ra sức.



Đồng Mỗ chưa bao giờ là một nhân vật tầm thường trên võ lâm, nàng đương nhiên nhìn ra năng lượng trắng trong người mình rất đặc biệt hơn nữa Đồng Mỗ cũng ẩn ẩn cảm thấy thứ năng lực này không phải do Long đảo chủ tạo ra dù sao kể cả thực lực Long đảo chủ có cao hơn nữa thì hắn cùng nàng vẫn chỉ là một cấp bậc, làm gì có chuyện Đồng Mỗ thử hết mọi cách vẫn không thể giải trừ cấm chế trong người mình?, đây là điều cực kỳ vô lý.

Chỉ có... cao thủ cùng cấp bậc với sư phụ của nàng may ra mới có thể phong tỏa toàn bộ nội lực của Đồng Mỗ.

Đồng Mỗ hoài nghi thứ năng lượng trong người mình toàn bộ đều là do vị chủ nhân trong Hiệp Khách Đảo kia tạo ra, nếu như vậy nàng nhất định không thể để cho sư đệ mạo hiểm, nàng lúc trước với việc mình không thể dùng nội công còn có chút lo lắng nhưng từ khi gặp sư đệ nàng liền cảm thấy... mọi việc cũng không tệ như vậy.

Nàng ít nhất còn vài năm nữa mới đến lúc tán công lần thứ 3, từ giờ đến khi đó nàng cũng không vội, có thể ở bên sư đệ bao lâu, hay bấy lâu.
Lúc này Vô Song cùng Đồng Mỗ hai người ngồi khoanh chân đối mặt với nhau, Đồng Mỗ mở ánh mắt to tròn ra nhìn Vô Song, sau khi quan sát hắn thật kỹ, nàng mới lên tiếng.

“Ngươi có chắc thật sự muốn vì ta khu trừ cỗ năng lượng này?, thứ năng lượng này thật sự không đơn giản”.

Vô Song thản nhiên gật đầu.

“Cũng không có gì, ta cũng rất sợ chết, nếu không khu trừ được sẽ lập tức dừng tay, không có nguy hiểm gì cả “.

Đồng Mỗ nghe vậy liền gật đầu mà nhắm mắt lại, hai tay nhỏ xinh đưa ra.

Vô Song cũng nhắm mắt lại, hai tay đưa ra tạo thành tư thế đối chưởng với nàng.

Vô Song lần này nhất định muốn khu trừ thứ năng lượng kỳ dị kia trong người Đồng Mỗ bao gồm rất nhiều nguyên nhân.

Đầu tiên Đồng Mỗ với hắn có giao tình không tệ, hắn hoàn toàn là một lữ khách không nhà để về trong thế giới này, Đồng Mỗ là một trong số ít những người có thể coi là quen thuộc với hắn.

Thứ hai Vô Song biết thứ năng lượng kia rất kỳ dị nhưng mà nó chung quy vẫn là năng lượng, hắn muốn thử hấp thu dạng năng lượng này, muốn thử dùng Bắc Minh Thần Công hấp thu nó, hắn muốn một hơi đột phá ngũ tuyệt cảnh giới.

Hắn không còn muốn dậm chân ở việc ‘nửa bước ngũ tuyệt ‘ nữa, hắn muốn chân chính đột phá cái cảnh giới này.

Mượn ‘linh lực’ đột phá ngũ tuyệt.

Hai mắt nhắm lại, vận dụng Bắc Minh Thần Công, hắn bắt đầu đưa Bắc Minh Chân Khí vào trong người Đồng Mỗ.

Đầu tiên Vô Song phi thường cẩn thận đưa Bắc Minh Chân Khí bảo vệ những tâm mạch quan trọng trong cơ thể Đồng Mỗ, hắn muốn bảo đảm trong quá trình hút năng lượng ra khỏi người nàng, Đồng Mỗ sẽ không gặp phải tổn thương chí mạng.

Sau khi đưa chân khí của mình bảo vệ tâm mạch của Đồng Mỗ, hắn mới vận dụng Bắc Minh Thần Công, hút đi nội lực trong người Đồng Mỗ.

Nội lực của Đồng Mỗ hiện nay toàn bộ bị phong tỏa, trong người nàng đến cả một chút nội lực cũng không có thay vào đó toàn bộ đều là khí trắng, thứ khí trắng mà nàng căn bản không thể điều động được, nhờ vào cái tình trạng này mà Vô Song cũng không sợ Bắc Minh Thần Công hút nhầm nội công vốn có của nàng.

Nếu thực sự muốn hút nội công của Đồng Mỗ, hắn thà đi lấy hết nội lực của Vô Nhai Tử.

Bắc Minh Thần công lần này vận chuyển cực kỳ dễ dàng, căn bản không gặp bất cứ trở ngại nào nhưng mà sau khi khí trắng kia nhập vào trong thân thể Vô Song thì lại là một vấn đề khác.
Lần này Vô Song triệt để kinh hãi gần chết, khí trắng sau khi nhập thể... Bắc Minh Thần Công lại không tiêu hóa được?.

Bắc Minh Thần Công có thể dẫn dụ khí trắng nhập thân thể mình, điều này nói lên Bắc Minh Thần Công với khí trắng hoàn toàn có tác dụng, đến chính Vô Song cũng nghĩ như vậy nhưng mà hắn nào ngờ được sau khi khí trắng vào người, Bắc Minh Chân Khí hoàn toàn không thể chuyển hóa khí trắng thành nội lực?.

Việc tiếp theo lại càng đáng sợ hơn, chỉ thấy khí trắng sau khi tiến vào thân thể Vô Song liền rất nhanh... thay đổi hình dạng, nó giống như một cái mạng nhện đang điên cuồng bành trướng vậy, cái mạng nhện này đi đến đâu nội lực của Vô Song bị phong tỏa đến đây.

Vô Song lần này triệt để bị dọa sợ.

Hắn liền muốn cắt đứt hấp công với Đồng Mỗ nhưng bàn tay hai người cứ như bị thứ gì đó gắn chặt với nhau, căn bản không thể tách ra.

Vô Song rõ ràng có thể cảm giác được khí trắng kia như đang cố tình kết dính hắn cùng Đồng Mỗ vậy.

Lần này... thật sự thảm.

Vô Song rốt cuộc phải đối mặt với một vấn đề rất quan trọng, hắn rất có thể sẽ bị khí trắng khóa chặt lại.

Khí trắng cứ như là một ký sinh trùng, vốn đang ở trong người Đồng Mỗ lại nhảy sang người Vô Song vậy, quan trọng nhất Vô Song còn cảm giác được khí trắng kia sẽ không toàn bộ truyền vào trong người Vô Song, đây mới là cái đáng sợ nhất.

Nói đúng ra là trữ lượng nội lực, trữ lượng nội lực trong người Vô Song ít hơn Đồng Mỗ nhiều có nghĩa là khí trắng để phong tỏa nội lực của Đồng Mỗ chắc chắn sẽ nhiều hơn khí trắng phong tỏa nội lực của Vô Song, Vô Song hắn chỉ cần không thể tìm ra cách chuyển hóa khí trắng thì đến khi toàn bộ nội lực trong người hắn bị phong tỏa, khả năng rất lớn khí trắng sẽ không tiếp tục bị hút đi.

Cái khí trắng này rất quái dị, nó phong tỏa nội lực theo cách bao phủ kinh mạch, chỉ cần kinh mạch không thể đả thông đồng nghĩa với nội lực không thể truyền tải qua, toàn bộ nội lực bị giữ chặt trong đan điền nhưng không thể vận dụng, không thể phóng thích.

Nếu Vô Song không thể hút hết khí trắng ra khỏi người Đồng Mỗ thì rất nhiều huyệt mạch trong người Đồng Mỗ vẫn sẽ bị khí trắng phong tỏa khi đó Đồng Mỗ vẫn cứ không dùng được nội lực.

Cả Vô Song cùng Đồng Mỗ đều sẽ bị khóa chặt nội lực lại.

Càng những lúc như vậy, Vô Song lại càng cần phải bình tĩnh, hắn nhất định phải nghĩ cách.

Hai mắt Vô Song rốt cuộc nhắm lại, hắn biết tạm thời là không thoát ra được khỏi cái tình trạng này, đồng nghĩa với việc trước khi toàn bộ nội lực của hắn bị phong bế, hắn phải tìm ra được cách xử lý khí trắng nếu không cả hắn cùng Đồng Mỗ đều hết cứu.

Đương nhiên Vô Song cũng có thể để Vô Nhai Tử hấp thụ khí trắng của mình, để khí trắng chuyển sang phong bế nội lực của ông ta bất quá Vô Song làm người còn chưa đến mức thất bại như vậy, chưa đến mức đem cái xui xẻo của mình ném cho người khác trừ khi đây là kẻ thù sinh tử của hắn.

Dĩ nhiên hắn cùng Vô Nhai Tử còn lâu mới đến mức làm kẻ thù.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Vô Song rốt cuộc nghĩ đến một thứ.

Trong hang động khi chiến đấu với Long đảo chủ, ma khí của hắn chính là cảm nhận được khí trắng của đối phương liền lập tức bạo động, căn bản không thể khống chế, nếu nói bản thân Vô Song có cách nào để hấp thụ hay chuyển hóa ma khí không thì... Vô Song cũng chỉ còn nghĩ đến ma khí.

Ma khí dù sao cũng là thủ đoạn mạnh nhất cảu Vô Song lúc này, nếu đến cả ma khí còn không giải quyết được khí trắng, hắn thực sự hết cách.

Vô Song cũng không biết cách nào để tự mình vận dụng ma khí cả, hắn chỉ có thể nhắm mắt đề tâm, cố gắng mang Bắc Minh Chân Khí còn lại tiến vào đan điền thứ hai ở ngực trái, dùng Bắc Minh Chân Khí dẫn dụ ma khí thoát ra.

Quả nhiên có thể.

Bắc Minh Chân Khí có thể dẫn dụ khí trắng từ cơ thể Đồng Mỗ nhập vào người Vô Song thì cũng có thể dẫn dụ ma khí từ đan điền của Vô Song xuất ra ngoài, tiến vào chính các kinh mạch của hắn.

Toàn thân Vô Song dần dần run lên, đôi mắt của hắn chưa có mở ra nhưng chỉ có hắn biết, đôi mắt này đã triệt để hóa thành màu đỏ như máu, cực kỳ đáng sợ.

Đến cả bản thân Vô Song gần như cũng không còn cách nào giữ được bình tĩnh nữa, hắn chuẩn bị ma hóa.

Cũng may Vô Song hắn rốt cuộc cũng không có ma hóa bởi ma khí cảm nhận được khí trắng, rất rõ ràng ma khí cùng khí trắng cực kỳ khắc chế lẫn nhau.

Khi ma khí tiến vào kinh mạch cảu Vô Song sau đó lại va chạm cùng khí trắng trấn thủ ở các huyệt mạch thì cơ thể Vô Song trực tiếp biến thành chiến trường, chiến trường của hai màu đen trắng.

Quyển 2 - Chương 193: Lột Xác (2)

Trong cơ thể Vô Song hiện nay như một chiến trường với hai màu trắng đen làm chủ đạo, một bên là hắc ám một bên lại có chút quang minh nhưng mà Vô Song hắn lại càng thiên hướng hắc ám hơn.

Cái gọi là quang minh hay hắc ám chỉ là cái nhìn của mỗi người, với một kẻ vô thần như Nghiêm Quang mà nói mấy thứ này không quan trọng.

Con người luôn hướng về cái quang minh nhưng mà từ khi sinh ra có ai không tồn tại một phần hắc ám?.

Chối bỏ một phần bản thân để hướng về cái phiêu miễu mờ ảo ư?.

Cho dù tận cùng quang minh thì cũng tồn tại hắc ám, tận cùng hắc ám không hẳn là không có quang minh.

Với Vô Song hiện nay, cái ánh sáng quan minh kia chính là tràn ngập hắc ám còn cái hắc ám kia lại là hy vọng cuối cùng của hắn.

Từng giây từng phút trôi qua, Vô Song hiện nay phải chịu đựng áp lực cực lớn, thân thể hắn cứ như bị kéo căng ra vậy, hai luồng năng lực cùng chạy trong người hắn đã vượt qua khái niệm nội lực, nếu không phải thân thể Vô Song trải qua không biết bao nhiêu lần rèn luyện, nếu không phải hắn có hai đan điền cùng nhau chia sẽ áp lực chỉ sợ hắn đã sớm bạo thể mà chết.

Hắc ám cùng quang minh như hòa vào nhau sau đó... dưới sức mạnh của hắc ám cùng quang minh bất kể là Bắc Minh Chân Khí hay Quỳ Hoa Khí đều dần dần biến mất.

Bắc Minh Thần Công cùng Quỳ Hoa Bảo Điển chính là hai môn võ học cao cấp nhất thiên hạ nhưng trước năng lượng hắc ám cùng quang minh kia đều trở nên vô lực sau đó dần dần bị triệt tiêu.

Quang minh cùng hắc ám lúc này tách thành hai phần, bắt đầu chiếm cứ mảnh đất vốn thuộc về hai dạng nội lực mà Vô Song hắn sở hữu.

Đan điền phía trên ở ngực trái liền tràn ngập hắc ám, đan điền bên dưới ở tiểu phúc thì lại thuần một màu trắng.

Hai loại năng lượng này không ai làm gì được ai, gần như tự mình bắt đầu lựa chọn lĩnh vực của riêng mình, chúng tạo thành một loại trạng thái cân bằng.

Vô Song không biết trong cơ thể hắn đã xuất hiện hai cực, cực quang cùng cực ám.

Vô Song có thể nội thị bản thân nhưng chỉ có thể nội thị kinh mạch của chính hắn, hắn không biết lúc này trong người hắn cứ như xuất hiện một trận đồ thái cực vậy, nơi mà quang cùng ám giao thoa tạo nên hai cực đối lập trong người hắn.

Sau đó Vô Song rốt cuộc mở mắt ra.

May mắn là hắn không cảm thấy có gì khó chịu trong người.

Xui xẻo là Vô Song hiện nay không cảm ứng được một chút chút nội lực nào của bản thân?.

.......

“Bắc Minh Thần Công của bản phái quả không hổ là kỳ công đệ nhất thiên hạ”.

Đồng Mỗ lúc này rốt cuộc mở mắt ra, khuôn mặt nhỏ mang theo chút kích động, nàng thật sự cảm thấy trong người mình lại có thể sử dụng được nội lực, thứ mà rất lâu rồi nàng không cảm thấy.

Khi mà nội lực trở lại, Đồng Mỗ mới thật sự trở nên đáng sợ, Tiên Thiên Chí Dương Thể cộng với nội công của Bát Hoang Lục Hợp Công khiến nội lực của Đồng Mỗ y như vầng thái dương vậy, cho dù là một cái dơ tay nhấc chân cũng cho người ta cảm giác cường đại.

Đồng Mỗ sau khi chân chính thoát được khỏi gong cùm của thứ năng lượng màu trắng kia ánh mắt mới bắt đầu nhìn sang Vô Song, nàng cảm thấy... Vô Song có gì đó không đúng.

Vô Song hiện tại vẫn cứ nhắm mắt, hai chân khoanh lại, hai tay đặt trên đầu gối, cứ như tiến vào một trạng thái vô thức vậy.

Đồng Mỗ rốt cuộc vẫn là bậc đại lão, nàng chỉ cần nhìn thôi cũng cảm giác được Vô Song bị sao.

Vô Song rất có thể bị chính thứ năng lượng trắng kia nhập thể, sau đó dẫn đến phản phệ.

“Không thể nào, chẳng nhẽ Bắc Minh Chân Khí không thể trung hòa cỗ lực lượng kia? “.

Đồng Mỗ quả thực không thể tin được nhưng mà nàng cũng không dám loạn động, nàng thậm chí còn không dám đưa cực dương chân khí của mình vào người Vô Song.

Thứ năng lượng màu trắng kia mạnh thế nào, nàng đương nhiên hiểu rõ nhất.



Đồng Mỗ liền muốn mang tình trạng của Vô Song đến hỏi sư đệ, có lẽ trên đời cũng chỉ có sư đệ mới có thể tạm thời hiểu rõ vấn đề của Vô Song.

Nghĩ là làm, nàng lập tức đứng lên đi tìm Vô Nhai Tử bất quá rất nhanh sống lưng Đồng Mỗ khựng lại, ánh mắt ngơ ngác mà nhìn lên trên đầu mình.

Phòng này không phải gian thạch thất nơi Vô Nhai Tử truyền công cho Vô Song, đây chính là tiểu viện của Vô Nhai Tử, đương nhiên không khác gì ngôi bà bình thường.

Trên đầu Đồng Mỗ có vài cọc gỗ chắn ngang, lúc này vậy mà có một tiểu nữ hài đang ngồi trên đó, hai chân buông thõng xuống, hai tay chống cằm ánh mắt đầy hứng thú mà nhìn Vô Song.

Đồng Mỗ phát hiện ra đối phương bất quá không phải là nàng thật sự phát hiện ra mà là đối phương cho nàng phát hiện, nếu không phải vừa rồi nàng muốn rời đi, đối phương liền phát ra một tia khí tức để cho nàng cảm nhận được, để cho nàng dừng lại.Đồng Mỗ sắc mặt cực kỳ khó coi mà nhìn đối phương, trên người đối phương không có một chút khí tức nào nhưng lại khiến Đồng Mỗ cảm thấy chênh lệch cực lớn, cứ như đối phương là trời, nàng là đất vậy, muốn đánh cũng không hiện ra được chiến ý.

“Tôn giá là ai?”.

Hai từ ‘tôn giá’ xuất phát từ miệng Đồng Mỗ cực kỳ không đơn giản.

Muốn được Đồng Mỗ dùng hai từ này để đánh giá thì nhất định phải là cường giả cùng cấp bậc với sư phụ nàng – Tiêu Dao Tử.

Nữ hài đang đung đưa chân trên không trung kia nhìn Đồng Mỗ mà mỉm cười, nàng cả người từ phía trên nhảy xuống. khi đôi chân trần kia chạm đất còn không có nổi một tiếng động.

Nàng sau khi đáp xuống đất cũng lười để ý đến Đồng Mỗ mà lại nhìn Vô Song, đưa tay khẽ chạm vào ngực trái của hắn rồi mỉm cười.

“Không cần lo lắng, hắn là đệ tử của ta, hắn không chết được”.

Đồng Mỗ khuôn mặt nghệt ra nghi hoặc mà nhìn nữ tử này có điều nàng cũng cảm thấy, đào tạo ra được dạng quái vật như Vô Song thì cũng chỉ có thể là nữ tử trước mặt.

“A, quên mất một chuyện “.

Nàng nói một câu không đầu mà cũng chẳng đuôi sau đó vươn vai, trong ánh mắt kinh ngạc của Đồng Mỗ toàn bộ xương cốt của nữ tử này đều thay đổi, nàng vậy mà lớn lên.

Súc cốt công là kỳ công trong thiên hạ nhưng mà súc cốt công cũng không thể nào có hiệu quả đáng sợ đến như vậy đi?.

Sau đó theo nữ tử này lớn lên, Đồng Mỗ kinh ngạc phát hiện... khuôn mặt kia... nàng vậy mà nhận ra.

Nữ tử này đương nhiên chính là A Thanh.

A Thanh vẫn là đến Lôi Cổ Sơn rồi.

Sức người muốn từ Tây Vực đến Lôi Cổ Sơn tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn nhưng A Thanh đâu còn được coi là con người?, nàng đến vẫn còn tính là muộn.

“tiền bối”.

Đồng Mỗ rốt cuộc cũng nhận ra A Thanh, đây chính là vị kỳ nhân năm đó cùng sư phụ mình quyết đấu, Đồng Mỗ cho dù vô pháp vô thiên nhưng dạng nhân vật như vậy nàng tuyệt không dám đắc tội hơn nữa trong lòng nàng với A Thanh ẩn ẩn còn mang theo sự kính trọng.

Đồng Mỗ không thích nam nhân, nàng rất ghét nam nhân.

Đồng Mỗ luôn cảm thấy nam nhân trong thiên hạ ai ai cũng chán ghét, ngoại trừ sư phụ cùng Vô Nhai Tử ra, nàng gặp một kẻ liền muốn giết một kẻ.
Đồng Mỗ cũng hiểu thiên hạ này vẫn là của nam nhân, nếu so võ lực nữ nhân rất khó có thể so sánh với nam nhân, ngay cả nàng được coi là nữ nhân mạnh nhất thiên hạ cũng không thể vượt qua đám thối nam nhân kia.

Thiên hạ chỉ có duy nhất A Thanh, bằng thân phận nữ tử thậm chí thắng qua được sư phụ nàng, A Thanh cũng chính là hình mẫu mà Đồng Mỗ muốn hướng tới, một nữ nhân vô địch thiên hạ.

A Thanh hơi hơi mỉm cười với Đồng Mỗ, nàng không phải tuyệt thế mỹ nhân nhưng nụ cười của nàng thật sự cho người khác cảm giác phi thường thoải mái, một nụ cười có thể làm linh hồn trở nên nhẹ dịu.

A Thanh tiếp theo liền hướng ánh mắt ra ngoài, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Chủ nhân của Hiệp Khách Đảo đến rồi”.

A Thanh vừa dứt lời lập tức một tay đỡ lấy Đồng Mỗ, thân hình lướt thẳng ra ngoài.

Đồng Mỗ ở bên cạnh còn chưa kịp hiểu cái gì xảy ra nhưng mà nàng vẫn nghe được mấy chữ A Thanh nói.

‘Chủ nhân của Hiệp Khách Đảo?’.

A Thanh tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng, cứ như là Thuấn Di vậy rốt cuộc nàng một đường đưa Đồng Mỗ đến chân núi, ở chân núi Lôi Cổ Sơn lúc này vậy mà xuất hiện một cái kiệu lớn.

Nói đây là cái kiệu không bằng nói là một căn phòng di động thì đúng hơn, quan trọng hơn kiệu này cũng chỉ có 4 người khiêng.

Bốn kẻ khiêng kiệu toàn thân mặc hắc y, chỉ lộ đôi mắt ra bên ngoài, bốn người cùng nhau khiêng kiệu nhưng không hề có một tia quá sức hiện ra trong ánh mắt, bốn người này thân thủ tuyệt đối bất phàm.

Đương nhiên bằng bốn kẻ này Đồng Mỗ còn chưa thèm để ý, cái làm Đồng Mỗ để ý là bên cạnh kiệu lớn cũng có 4 lão nhân.

Nàng vậy mà lại nhận ra cả 4 người này.

Hai người đi đầu chính là Long – Mộc đảo chủ.

Hai người đi sau... càng khiến Đồng Mỗ giật mình hơn.

Hai người sau lưng cho dù che lại mặt nhưng khí tức của cả hai bản thân Đồng Mỗ cũng không quên được.

Diệu Đế cùng Ngu Trà?.

Nhìn thấy cái đội hình này cho dù là Đồng Mỗ cũng thấy run tay run chân, không cần biết người trong kiệu là ai nhưng chỉ bằng bốn lão nhân đi bên cạnh, lấy ra bất cứ người nào cũng đủ sức cùng Đồng Mỗ đánh một trận.

Nếu nàng không thể luyện đến 90 năm công lực của Bát Hoang Lục Hợp Công chỉ sợ không thắng nổi ai trong số bốn người này.

Tiếp theo từ trong chiếc kiệu lớn có một cánh tay trắng như bạch ngọc đưa ra, tấm rèn dưới động tác nhẹ nhàng kia dần dần hé lộ, bên trong là một nữ tử mặc hoàng bào, đầu đội mũ Kim Phượng, da dẻ trắng như bạch ngọc nhưng trên khuôn mặt nàng lại bị che lại.

Cho dù trên mặt nàng có mang theo mặt nạ nhưng cũng chỉ che đi nửa giữa khuôn mặt, vẫn cứ lộ ra đôi mắt câu hồn đoạt phách nhưng lại ẩn ẩn mang theo uy thế tự nhiên.

Cái cằm nhọn tinh mỹ đến tuyệt luân, hai cánh môi đỏ tràn ngập ma mị.

Nữ tử này liếm môi mà nhìn A Thanh, tiếng nói như oanh ca.

“A Thanh, vẫn là giao hắn cho ta đi được không?, dù sao chúng ta giao tình bao nhiêu năm nay, ngươi vẫn để cho ta vài phần mặt mũi đúng không”.

A Thanh căn bản tử chối cho ý kiến, từ bên hông thanh kiếm gỗ nhè nhẹ chuyển động.

“Di Quang, ngươi có lẽ quá tự tin vào thực lực của mình rồi, 5 người các ngươi cùng lên đi “.

Nữ nhân trong kiệu kia cũng chình là chủ nhân Hiệp Khách Đảo – Thi Di Quang.

Vô Song từ trước đến nay chưa từng thấy Tây Thi thể hiện ra một mặt võ lực của mình vì vậy khi liên hệ các nhân vật trong Kim Dung có thể chưởng khống Hiệp Khách Đảo thì hắn lập tức loại nàng ra nhưng mà hắn thật sự nghĩ sai rồi, Tây Thi thực ra rất mạnh.

Nàng sống từ thời đại Xuân Thu đến tận bây giờ, một đời thêm vào một đời, nàng có thể yếu sao?, đáp án chắc chắn là không.

Tây Thi khóe miệng cũng cong lên nhìn A Thanh.

“Nếu là ngươi lúc trước, ta đúng là còn phải suy nghĩ một hai, nhưng mà hiện tại, ngươi vẫn giao hắn cho ta đi thôi “.

Quyển 2 - Chương 194: Hắc Long Hiện

Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, có thể nói Tây Thi cùng A Thanh tuyệt đối là trâu bò còn Đồng Mỗ hay đám người Hiệp Khách Đảo chỉ có thể coi là ruỗi muỗi.

Bình thường Tây Thi sẽ không muốn nhất quyết sống chết với A Thanh làm gì, cho dù nàng cùng A Thanh là một cấp bậc thì chiến lực nàng vẫn cứ yếu hơn A Thanh, đây là điều đã được mặc định.

Bất kể thế nào, A Thanh là người bảo hộ Thiên Đạo còn nàng chỉ là vũ khí của Thiên Đạo.

Vũ khí của Thiên Đạo sao có thể phá hủy tấm chắn của Thiên Đạo để gây hại cho Thiên Đạo?, việc này căn bản không thể xảy ra.

Chỉ là lúc này thì khác một chút, bản thân Tây Thi so với lúc trước vẫn như vậy nhưng A Thanh đã yếu đi không ít, nàng trong người bị dính ma chú, cái ma chú kia ảnh hưởng rất lớn đến chiến lực của nàng, đến mức nàng hiện nay quyết đấu với Tây Thi chỉ sợ rơi xuống hạ phong.

Cũng không phải A Thanh hiện nay quá yếu nhưng ai bảo Tây Thi bất tử?, Tây Thi căn bản không thể chết, bình thường A Thanh còn có thể dùng thiên đạo cấm chế mà khóa chặt Tây Thi lại nhưng hiện nay nàng không làm được, chỉ có thể tự thân chiến đấu với Tây Thi, nếu đã như vậy nàng gần như khó có cửa thắng.

Tất nhiên Tây Thi rất ít khi thích dùng nắm đấm nói chuyện, nàng không phải thuần dạng chiến đấu nhưng sự xuất hiện của Vô Song làm nàng có chút... không kiềm chế được.

Nàng cũng không phải dạng nữ nhân bình thường, đầu tiên khi biết Vô Song là người nằm ngoài số mệnh, nàng liền muốn gắn số mệnh của mình với Vô Song, dùng thân thể của mình đổi lấy sự giúp đỡ của chính hắn.

Người ta có thể nghĩ thế nào về nàng, nàng không quan tâm.

Nàng nếu quan tâm đến ánh mắt thế nhân, nàng liền không xứng trở thành vũ khí của thiên đạo.

Nàng biết mình tiếp xúc với Vô Song sau A Thanh, vào trước làm chủ, cái tư duy này ai ai cũng có, để vượt qua được A Thanh kéo Vô Song về phía mình, nàng chỉ có thể dùng một chữ ‘sắc’.

Việc nàng dùng sắc dụ với Vô Song thật ra cũng nằm trong tính toán của chính A Thanh, dù sao A Thanh cũng là người nói Vô Song đi đến Yến Kinh.

Tại sao A Thanh cho dù quá hiểu rõ đối thủ này vãn cử Vô Song đi?, lý do cũng rất đơn giản, A Thanh muốn Vô Song thành công tu ra Đế Hoàng Khí.

Đế Hoàng Khí của Vô Song lúc này chưa có tác dụng gì to tát nhưng khi đến Phật Sơn, Đế Hoàng Khí chắc chắn có thiên đại tác dụng.

Muốn đi qua Phật Sơn, mình A Thanh là đủ nhưng muốn tiến vào nơi sâu nhất của Phật Sơn, không có Đế Hoàng Khí là không làm nổi.

Nàng không có thời gian cho Vô Song xưng vương xưng đế vì vậy cũng chỉ có thể lựa chọn cách này, lựa chọn đánh một canh bạc, canh bạc Vô Song sẽ không nghiêng về phía Tây Thi.

Hai người phụ nữ này, đâu có ai là đơn giản?.

Nếu coi sự xuất hiện của Vô Song là chiều khóa thì người nắm ưu thế lớn nhất có lẽ là A Thanh, chí ít nàng có thể phát hiện ra ngoại trừ thân phận ‘kẻ đứng ngoài thiên đạo’ thì Vô Song còn có thể hấp thụ ma khí.

Vô Song cho dù là kẻ đứng ngoài thiên đạo, kẻ không có mệnh cách thì A Thanh thật ra cũng không quan tâm, dù sao cũng không liên quan đến nàng thậm chí nếu nàng ngứa mắt hoàn toàn có thể tiễn Vô Song xuống cửu tuyền, thứ làm A Thanh thật sự đối tốt với Vô Song vốn là vì hắn có thể hấp thụ ma khí, sau đó mới đến việc Vô Song nắm giữ hai đan điền làm A Thanh thật sự tò mò, từ tò mò dẫn đến động tâm.

Tây Thi thì sao?, nàng chỉ biết Vô Song là người không có mệnh cách, người không có mệnh cách không chịu thiên đạo uy hiếp liền có thể gây nguy hiểm cho thiên đạo thậm chí giết thiên đạo nhưng tiền đề phải có khả năng gây nguy hiểm cho thiên đạo đã, phải có cái thực lực này đã.

Tây Thi chỉ coi Vô Song là kỳ binh, là người có thể đâm thiên đạo một kích trí mạng mà thôi, để tạo điều kiện sử dụng được ‘kỳ binh’ này Tây Thi còn phải chuẩn bị rất nhiều rất nhiều thậm chí nàng còn phải đi một quãng đường rất xa, còn chưa chắc đã có thể thành công.

Sự coi trọng Vô Song của Tây Thi cùng A Thanh vốn là khác nhau bởi ‘tác dụng’ của Vô Song trong mắt hai người là khác nhau.

Tây Thi cũng không phải tự nhiên mà đến Lôi Cổ Sơn, chẳng qua là Long đảo chủ báo tình trạng của Vô Song cho nàng, đương nhiên Long đảo chủ chưa gặp qua Vô Song, ông ta chỉ đơn thuần trần thuật lại, trọng điểm vẫn cứ là Thiên Sơn Đồng Mỗ.

Trong người Đồng Mỗ có đạo lực mà Tây Thi để lại, nàng muốn tìm Đồng Mỗ quả thực là việc dễ dàng vô cùng thậm chí nàng còn đang nghĩ dùng Đồng Mỗ để rằng buộc Vô Song về bên mình.

Đừng nghĩ Tây Thi độc ác hay ti bỉ, bản thân A Thanh cho dù chưa nói ra nhưng nàng chẳng nhẽ không có ý dùng Lý Thu Thủy quấn lấy Vô Song?, hai người này thật sự không ai chịu kém ai.

Tây Thi đã không phải là nữ nhân trói gà không chặt như năm đó, A Thanh cũng chẳng còn là thiếu nữ chăn cừu cái gì cũng không biết năm xưa.

Thực lực của Tây Thi đã rất gần với A Thanh, nàng cũng không nằm trong phạm trù con người nữa vì vậy muốn đến Lôi Cổ Sơn cũng chẳng khó khăn gì, lúc này dị biến liền xảy ra.

Thứ năng lượng màu trắng trong người Đồng Mỗ còn cao cấp hơn linh lực, nó gọi là đạo lực, loại lực lượng của thiên đạo.

Tây Thi biết trên đời này ngoại trừ A Thanh tuyệt đối không có ai hóa giải được loại lực này nhưng mà Vô Song không ngờ lại có thể.
Đạo lực là vật của Tây Thi, nàng đương nhiên có thể giám sát nó cũng như A Thanh luôn có thủ đoạn đặc biệt để tính toán vị trí người khác vậy, cũng vì vậy khi phát hiện ra Vô Song có thể hóa giải đạo lực, Tây Thi kinh hãi gần chết.

Đạo lực là lực lượng thuộc về thiên đạo, ngoại trừ nàng cùng A Thanh ra trên đời không ai có thể sử dụng loại lực lượng này hơn nữa cả hai người không phải là ‘hóa giải’ đạo lực mà là ‘hấp thu’ đạo lực.

Khác biệt giữa hóa giải cùng hấp thu là gì?, nếu hấp thu thì đạo lực vẫn cứ là đạo lực, đạo lực vẫn một mực tồn tại, nói là hấp thu thà rằng nói mượn, nàng cùng A Thanh có bao nhiêu đạo lực cũng vẫn là mượn của thiên đạo.

Hóa giải thì lại khác, thực sự có thể làm đạo lực mất đi hoặc chuyển hóa thành một dạng năng lượng khác, hóa giải được bao nhiêu đạo lực thì thiên đạo mất bấy nhiêu đạo lực.

A Thanh có thể biết được Vô Song có thể hấp thu ma lực nhưng tuyệt không nghĩ đến Vô Song có thể ‘hóa giải’ đạo lực, trong mắt nàng cùng lắm Vô Song cũng chỉ hấp thu được đạo lực sau đó đạo lực cùng ma lực không ai làm gì được ai liền sẽ tạo thành trạng thái cân bằng trong người Vô Song lại thêm việc Vô Song nắm giữ hai đan điền, rất có khả năng cho Vô Song một hồi tạo hóa.

Tây Thi thì lại biết đạo lực nàng lưu lại trong người Vô Song, đã sớm chuyển hóa thành một dạng năng lượng khác, đạo lực đã sớm không tồn tại.

Vô Song từ kỳ binh liền có thể chuyển đổi thân phận thành vũ khí chủ lực, vì kỳ binh nàng chưa chắc đã muốn cùng A Thanh đấu nhưng mà nếu là vũ khí chủ lực, nàng thậm chí dám giết cả A Thanh.

Thiên Đạo nàng còn muốn giết, A Thanh tính là gì?.

Hai vị nữ thần nhân võ công tuyệt đỉnh đã sớm vượt qua khỏi phạm trù nhân loại, hai người giao đấu đến mưc thiên địa biến sắc, thậm chí đám người Đồng Mỗ chỉ có thể chôn chân mà nhìn, thiên địa uy thế giáng xuống, đạo lực khóa chặt cả bầu trời, trong lúc này cứ như tận thế hàng lâm vậy.

Đạo lực ép xuống là thiên đạo uy, thiên đạo uy ai dám đỡ?.

Chỉ cần là người trong thế giới này, đối mặt với thiên đạo uy liền nhỏ như kiến hôi.

Ví dụ đơn giản nhất, nói về tư chất, nói về thực lực A Thanh thậm chí vẫn còn kém Tiêu Dao Tử, nếu cho hai người sống cùng một thời gian, cùng một địa điểm thì A Thanh thật sự có thể bị Tiêu Dao Tử đánh bại nhưng mà A Thanh sau này ở gần với Thiên Đạo, được Thiên Đạo bồi dưỡng, nàng dùng không phải là nội lực mà là đạo lực, đạo lực vừa ra Tiêu Dao Tử chắc chắn thảm bại.

Cái gì là thần tiên đánh nhau?, đây chính là thần tiên đánh nhau.

.......

Vô Song vẫn ở trong tiểu viện, trạng thái một mực không thay đổi, hắn không hề biết lúc này vì hắn mà có hai nữ nhân đánh đến thiên hôn địa ám.

Hắn hiện tại đang ở trong thế giới của riêng mình.

Lần này vẫn cứ giống như mấy lần làm mộng trước đó nhưng mà hắn lại có cảm giác không giống.
Tại sao có cảm giác không giống?, hắn thấy mình không thể cửa động được, hơn nữa hình ảnh trước mặt hắn cũng... thực sự kỳ quái.

Trong những lần mộng trước, hắn thấy một nam tử nhưng mà chưa từng thấy dung mạo thật sự của nam tử kia nhưng lần này thì khác.

Nam tử toàn thân vẫn bị hắc ám bao phủ nhưng mà khuôn mặt vẫn lộ ra ngoài.

Không biết nên vui hay nên buồn, nam tử này tuyệt không giống hắn.

Nam tử này thật sự rất đặc biệt, đặc biệt ở chỗ hắn cho người ta một cảm giác lạnh.

Người này không có cảm xúc, không có vui buồn hỉ nộ ái ố, cứ như tự mình loại bỏ toàn bộ cảm xúc của chính mình vậy.

Dạng người như vậy còn được gọi là người chăng?.

Về phần hắn đang làm gì?.

Trước mặt hắn có một quầng sáng, nói là quầng sáng cũng chưa hẳn, giống mới một viên tinh thể trong suốt được tạo nên bởi ánh sáng vậy.

Hắn chỉ ngồi im ở đó không có bất cứ hành động gì nhưng tinh thể ánh sáng kia lại dần dần nhỏ lại, càng ngày càng nhỏ rốt cuộc bị hắn hấp thu vào trong cơ thể.

Cái việc này thực sự không có gì đặc biệt để nhìn, Vô Song còn chẳng hiểu đối phương làm gì, căn bản không giải thích nổi, hắn chỉ cho là đối phương đang hấp thụ một dạng năng lượng nào đó dù sao mọi thứ quá bình thường, quá chậm rãi cũng chẳng có gì khó khăn.

Ngay lúc hắn tưởng mọi việc kết thúc thì hắn đột nhiên phát hiện, hình ảnh kia đột nhiên lập lại.

Nam tử sau khi hấp thụ tinh thể liền sẽ đứng lên, viên tinh thể rõ ràng đã biến mất nhưng hắn hiện nay lại ngồi nơi đó, viên tinh thể vẫn cứ hiện ra trước mặt, cứ như chưa có chuyện gì phát sinh vậy.

Vô Song sau đó rốt cuộc mới hiểu, đây là một cái hình ảnh lặp đi lặp lại.

Nếu đã lặp đi lặp lại tất có lý do.

Là lý do gì để cho hắn một mực nhìn hình ảnh này?.

Sau đó Vô Song hoàn toàn chăm chú theo dõi hình ảnh kia, theo dõi quá trình nam tử kia hấp thu dạng năng lượng tinh thể.

Một lần, mười lần, trăm lần?, chính hắn cũng không đếm được mình quan sát nam tử kia bao lâu nhưng hắn lúc này cũng rõ ràng, nam tử kia cũng không có ngồi không.

Trong bóng đêm tăm tối. không có cách nào phát giác được nhưng thật ra Vô Song lại nhìn thấy những con hắc long kia.

Bọn chúng giống như nam tử trước mặt, không có chút ba động năng lượng nào, cứ như không tồn tại nhưng lại biến mình thành một vòng hắc ám, toàn bộ vùng không gian hắc ám này chính là do bọn chúng tạo ra, sau đó từng tia từng tia hắc ám cứ như vậy thôi phệ quang mình, thôn phệ năng lượng tinh thể kia.

......

Vô Song vẫn chưa tỉnh lại nhưng nếu A Thanh ở bên hắn lúc này, có thể nhìn thấy sau lưng Vô Song hiện ra một hư ảnh hắc long.

Không phải một con mà là hai con.

Ma khí trong người Vô Song như A Thanh đã nói, cần một loại biến đổi về chất chứ không phải là lượng nhưng A Thanh không hiểu về ma khí, nàng đi sai đường.

A Thanh cứ nghĩ lượng đến một mức độ nào đó liền chuyển thành chất vì vậy nàng liền để Vô Song hấp thu ma khí của chính mình nhưng nàng không hiểu, ma khí của Vô Song cần một loại kích thích.

Đạo lực chính là loại kích thích này.

Ma khí muốn nuốt chửng đạo lực nhưng mà năng lực của nó bây giờ không đủ, nếu đã không đủ thì phải làm sao?, đương nhiên phải lột xác, phải tiến thêm một bước mới có thể nuốt lấy đạo lực.

Quyển 2 - Chương 195: Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể

Bên ngoài xảy ra cái gì, Vô Song không biết.

Vô Song hiện nay cũng không còn rơi vào trạng thái mộng mị không rõ đêm ngày, không rõ thời gian và không gian như trước nữa nhưng Vô Song hiện nay cũng không thể tỉnh lại.

Vô Song như đang nhớ lại nam tử kia, đang muốn bắt trước hành động của nam tử kia.

Hai chân xếp bằng trên giường lớn, ánh mắt vẫn nhắm lại nhưng trong người Vô Song thì đang biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Hai đầu hắc long lượn lờ bên ngoài cơ thể hắn, dần dần bao quanh người hắn, tiếp theo đạo lực từng luồng từng luồng bị bức ra khỏi người Vô Song, dần dần từ đỉnh đầu hắn thoát ra ngoài tạo thành một viên tinh thể màu trắng đục.

Hai đầu hắc long bắt đầu diễn một màn song long đoạt châu, mang ma khí lượn lờ xung quanh viên tinh thể này, mỗi lần hắc long hoàn thành một vòng chuyển hoán, lực lượng trong viên tinh thể lại ít đi một phần, đạo lực lại bị nuốt mất một phần.

Đương nhiên đạo lực cũng không phải là thứ dễ hấp thụ như vậy, đây là thế giới của nó, là địa bàn của nó, có thể hiện nay thiên đạo so với trước kia đã trở nên yếu hơn bao giờ hết nhưng mà chung quy nó vẫn là thiên đạo, đây vẫn là địa bàn của nó.

Hai đầu hắc long mỗi lần tiêu hao một tia đạo lực lại sẽ tiêu hao của Vô Song một tia ma lực, hai đầu hắc long này vậy mà muốn đồng hóa cả ma lực cùng đạo lực với nhau, trực tiếp triệt tiêu cả hai loại lực lượng này trong người Vô Song.

Trước kia Vô Song nghĩ đến việc ma lực có liên quan trực tiếp đến hắc long tồn tại nhưng mà hiện nay lại có chút khác biệt, hắn cảm thấy ma lực là ma lực mà hắc long là hắc long, bọn chúng có chút liên quan nhưng không phải là không có không được.

Vô Song như hiểu ý niệm của hắc long, nó rõ ràng vậy mà muốn triệt tiêu ma khí.

Ma khí cùng đạo lực tự mình triệt tiêu lẫn nhau, Vô Song tuyệt đối không cảm nhận được năng lượng chảy vào trong cơ thể mình, nội lực của hắn tuyệt không có gia tăng nhưng mà hai màu trắng đen trong người hắn chẳng biết từ bao giờ cũng bắt đầu quyện vào nhau, không phải là một phần đen một phần trắng nữa mà trực tiếp hòa màu vào nhau.

Theo đạo lực cùng ma khí biến mất, sự hòa quyện này càng ngày càng khăng khít thậm chí trở thành một thể, trong người Vô Song rốt cuộc xuất hiện một thái cực đồ.

Nội lực trong người hắn không còn tồn tại mà triệt để chuyển hóa thành loại năng lượng mới, năng lượng mang theo hai màu trắng đen về phần đạo lực cùng ma khí bị triệt tiêu với nhau nhưng không hiểu vì sao Vô Song cảm giác được bọn chúng cũng không hẳn là hoàn toàn biến mất, có một bộ phận chạy vào cơ thể Vô Song, giúp hắn từ từ thay đổi thể chất.

Hắn không biết gọi thể chất của mình là gì nhưng tuyệt đối đã không còn là Tiên Thiên Chí Âm Thể nữa.

Thể chất của hắn hiện nay không tồn tại Chí Âm Nội Lực, cũng chẳng phải Chí Dương Nội Lực.

Trong người hắn rõ ràng tồn tại dạng năng lượng mới nhưng từ bên ngoài nhìn vào lại cảm thấy không có chút nội lực nào, cứ như mấy chữ Vô Hình – Vô Sắc – Vô Tướng của Tiểu Vô Tướng Công vậy.

Loại năng lượn chưa biết tên này... không phải là nội lực vậy hắn sau này dùng võ kỹ như thế nào?.

Quỳ Hoa Bảo Điển hắn còn có thể dùng như thế nào?.

Vô Song hai mắt vẫn nhắm lại chỉ là ý thức của hắn lúc này vô cùng minh mẫn, hắn biết cơ thể mình đã có thay đổi nghiêng trời lệch đất nhưng chính hắn cũng không rõ là mạnh hay là yếu? hơn nữa sau này nếu không thể vận dụng Quỳ Hoa Bảo Điển thì hắn phải làm thế nào?.

Trong lòng hắn hơi hơi trầm lại nhưng cũng rất nhanh trở về trạng thái cữ, hắn không phải loại người bi quan.

Vô Song cảm thấy dạng nội lực trong cơ thể mình âm không ra âm, dương không ra dương nhưng tuyệt đối không tầm thường, đây là thứ được tạo ra từ đạo lực cùng ma lực, hai loại lực lượng cực điểm trái chiều với nhau, sao có thể tầm thường?.



Lại nghĩ đến mấy chữ Vô Hình – Vô Sắc – Vô Tướng, rốt cuộc nội tâm Vô Song lại một lần nữa trở nên khó mà bình tĩnh được.

Tiểu Vô Tướng Công sử dụng nội lực bản thân để diễn giải mọi loại võ công trong thiên hạ nhưng mà dạng nội lực trời sinh đi kèm với Tiểu Vô Tướng Công chính là Bắc Minh Chân Khí.

Bắc Minh Thần Công trên lý thuyết sẽ quy toàn bộ các dạng nội lực trở thành Bắc Minh Chân Khí, Bắc Minh Chân Khí là dạng nội lực vô tính, không chi âm dương.Điều này khiến Bắc Minh Thần Công khác với Cửu Âm Chân Kinh, Quỳ Hoa Bảo Điển, Cửu Dương Thần Công... bởi nội lực của nó không dùng âm hay dương đến xét.

Bắc Minh Chân Khí thật ra dùng cho chiến đấu rất tệ, bản thân BẮc Minh Chân Khí thiên hướng phụ trợ nhiều hơn, đầu tiên Bắc Minh Chân Khí có tác dụng hóa giải mọi dạng nội lực truyền vào trong cơ thể thành Bắc Minh Chân Khí, có thể mạnh mẽ bảo vệ lục phủ ngũ tạng hay kinh mạch của người sử dụng.

Bắc Minh Chân Khí khi bám vào nội lực của đối phương cũng sẽ trực tiếp triệt tiêu dạng nội lực đó rồi chuyển hóa thành Bắc Minh Chân Khí, đây cũng chính là lý do tại sao Bắc Minh Thần Công còn mang theo hiệu quả ‘Hóa Công’.

Ngoại trừ dạng tác dụng này, Bắc Minh Thần Công gần như sẽ không phụ trợ cho võ kỹ nhưng mà nếu nó đi cùng Tiểu Vô Tướng Công thì lại khác.

Tiểu Vô Tướng Công thật sự có thể diễn giải ngược lại Bắc Minh Chân Khí, mang nó trở thành dạng nội lực thích hợp với thứ võ kỹ Tiểu Vô Tướng Công muốn sao chép.

Tiêu Dao Phái đáng sợ cũng chính vì có Tiểu Vô Tướng Công cùng Bắc Minh Thần Công phối hợp với nhau, đây mới gọi là sao chép mọi loại võ công trong thiên hạ.

Vô Song không biết Tiêu Dao Tử nhưng chỉ cần nhìn vào một điểm này cũng làm hắn chân tâm bội phục ông ta bất quá hiện nay trong đầu Vô Song lại hiện lên chút suy nghĩ.

Tiêu Dao Tử cũng là người, vì cái gì có thể luyện thành toàn bộ võ học của Tiêu Dao Phái?.

Bắc Minh Thần Công, Tiểu Vô Tướng Công thậm chí là Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công?.

Muốn truyền dạy lại võ công cho đệ tử thì nhất định phải luyện thành võ công, hơn nữa còn là võ công mà chính bản thân Tiêu Dao Tử sáng tạo ra, Tiêu Dao Tử bằng cái gì có thể sáng tạo ra loại võ công kinh hãi thế tục dạng này?.

Sáng tạo võ công không phải là không thể, ví dụ như Vô Song có thể sáng tạo ra Huyền Âm Thủ, cho dù chỉ đơn giản dựa vào thể chất của mình mà sáng tạo ra võ công mà thôi, độ khó gần như không tồn tại nhưng đây vẫn cứ là sáng tạo võ công.

Sáng tạo võ công quan trọng không phải là thông minh hay không mà là phải có một cái điểm mở đầu, một cái ý tưởng mấu chốt.

Chu Bá Thông tính là thông minh hay đần độn?, vậy mà trong lúc ham chơi, trong lúc không có ai chơi với mình vẫn cứ sáng tạo ra Tả Hữu Hổ Bác Thuật.

Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương thiên tư của ai cao hơn?, cái này không nói cũng biết nhưng mà Lâm Triều Anh vì yêu sinh hận lại có thể tự mình sáng tạo ra Cổ Mộ Nội Công, khắc đến chết Toàn Chân Nội Công của Vương Trùng Dương.
Theo Vô Song thấy, Tiêu Dao Tử nhát định sẽ phải có một cái ý tưởng mấu chốt.

Tiểu Vô Tướng Công về mặt nào đó được coi là Âm Nhu Tuyệt Học.

Duy Ngã Độc Tôn Công càng không phải nói, đây là Chí Dương Tuyệt Học.

Bắc Minh Thần Công thì lại là Vô Tính.

Nghĩ một lúc, Vô Song đột nhiên phát hiện ra... rất có thể Tiêu Dao Tử chính là thể chất trong truyền thuyết – Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể.

Chỉ có loại thể chất này mới đủ sức làm tiền đề cho Tiêu Dao Tử sáng tạo ra lý niệm Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công.

Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, thể chất cường địa nhất trong võ lâm, có thể bỏ qua toàn bộ giới hạn, bỏ qua toàn bộ yêu cầu trong võ học bởi nó không còn là phàm thể nữa, nó đã là ‘đạo’ thể.

Thân hình Vô Song hơi run lên một chút, trong cơ thể hắn hình như cũng có một chữ ‘đạo’. là đạo lực?.

Cắn răng một cái, Vô Song rốt cuộc mở mắt ra, ánh mắt khẽ quan sát xung quanh, cảm thấy không có ai ở gần mình, Vô Song mới đứng lên, lấy tay làm kiếm, cả người tiến vào một trạng thái kỳ diệu khác.

Vô Song kiếm thuật chỉ có Nga Mi Kiếm Pháp hơn nữa còn là cơ sở kiếm pháp, kiếm thuật của Vô Song thật ra cũng vô cùng bình thường, nếu không phải kết hợp với tốc độ của Quỳ Hoa Bảo Điển cùng thể chất cỉa bản thân hắn thì kiếm thuật của hắn thậm chí không tính là gì.

Ngoại trừ Nga Mi Kiếm Thuật ra, Vô Song còn nắm giữ một loại siêu cường kiếm pháp khác – Tịch Tà Kiếm Phổ.

Ngày trước hắn có ác cảm rất lớn với Tịch Tà Kiếm Phổ.

Nghĩ đến Nhạc Bất Quần hay Lâm Bình Chi là hắn đã không tự giác loại luôn quyển kiếm phổ này.

Năm xưa hắn hoàn toàn có thể chọn luyện giữa Tịch Tà Kiếm Phổ cùng Quỳ Hoa Bảo Điển dù sao đây cũng là hai nhánh con đường của Chân Quỳ Hoa, một bên là Quỳ Hoa Kiếm, một bên là Quỳ Hoa Châm mà thôi.

Hắn sau đó trong đầu độc ác so sánh một chút, một bên là Đông Phương Bất Bại phiên bản mỹ nữ Trần Kiều Ân, một bên là Nhạc Bất Quần phiên bản không có râu hoặc... Lâm Bình Chi phiên bản quần áo thuần một sắc đỏ.

Thế là hắn bất chấp mà đi theo nhánh ‘Trần Kiều Ân’.

Sau này hắn cũng không có thời gian mà luyện Tịch Tà Kiếm Phổ, ví dụ như lúc trên Nga Mi Sơn, hắn mà luyện thứ kiếm pháp này chỉ sợ sẽ bị Diệt Tuyệt lột một lớp da, hơn nữa khi đó hắn cả ngày làm bạn cùng sư tỷ, làm bạn với mỹ nhân, căn bản không có thời gian.

Sau này đi du lịch giang hồ, hắn cũng quên luôn Tịch Tà Kiếm Phổ, về phần khi xuống đến Hắc Địa, nơi mà đâu đâu cũng thuần luyện thể cao thủ, hắn luyện thể còn chưa xong luyện sao được Tịch Tà Kiếm Pháp?.

Cuối cùng là đến thế giới này, hắn thật sự có rất nhiều thời gian rảnh nhưng mà Động Huyền Kim Đan đã dùng hết, chẳng nhẽ muốn hắn tự cung luyện kiếm?, hắn nhất định sẽ không chơi cái trò chơi này.

Hiện nay, Vô Song nghĩ đến Tịch Tà Kiếm Pháp, nhất định cũng muốn thử một chút.

Nếu luyện thành, vậy liền sẽ nói lên rất nhiều thứ.

Nếu không luyện thành, đương nhiên cũng không có gì, Vô Song hắn làm người vốn có tâm lý rất mạnh, hắn vẫn chấp nhận được việc trong người không có nội lực, cùng lắm đi theo con đường luyện thể.

Cùng lắm bắt trước Hoàn Nhan Tuyết Y, con đường võ đạo không phải độc đạo, có rất nhiều con đường để đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau