CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 306 - Chương 310

Quyển 2 - Chương 185: Hành Trình Lôi Cổ Sơn (2)

Vô Song bản thân vốn chỉ muốn hỏi mà thôi nhưng không ngờ hắn lại thấy Đồng Mỗ trầm mặc, cái này liền dọa hắn sợ một hồi.

Đồng Mỗ cũng không rõ suy nghĩ của Vô Song, nàng đột nhiên lại chuyển đổi ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Song, giọng nói mang theo vài phần ngưng trọng.

“Ta ở đây có một môn chí âm chưởng pháp, môn chưởng pháp này uy lực không bằng Thiên Sơn Lục Dương Chưởng nhưng độ âm độc thì lại vượt hơn, so ra thì không hề thua kém Thiên Sơn Lục Dương Chưởng không biết ngươi có nguyện ý học không?”.

Vô Song chớp chớp mắt mà nhìn Đồng Mỗ, hắn có cảm giác... Đồng Mỗ đang đùa mình.

Nàng vậy mà thật sự muốn dạy hắn một chiêu chí âm chưởng pháp?.

Vô Song nói thật hắn hiện nay yếu nhất là chưởng pháp, nhìn Kiều Phong một hơi đánh ra 18 chiêu Hàng Long nói Vô Song không ghen tị liền không đúng.

Vô Song chưởng pháp có cái gì?, Đại Bi Phú đương nhiên không tính là chưởng pháp, hắn chỉ có thể tự mình dùng Tiên Thiên Hàn Băng Khí ngưng tụ thành chương pháp, dạng chưởng pháp thuần nội lực đồng thời hoàn toàn dựa vào thể chất này mà nói... quá mức đơn giản.

Nếu không phải Vô Song có thể chất quá mức kinh người thì loại chưởng pháp này của hắn căn bản không dọa nổi ai.

Lúc này được Đồng Mỗ dạy cho một chiêu chí âm chưởng pháp lại còn có thể không thua kém Thiên Sơn Lục Dương Chưởng... chẳng nhẽ hôm nay Đồng Mỗ đổi tính?.

Vô Song không hoài nghi sở học của Đồng Mỗ dù sao bên trong Linh Thứu Cung cũng có vô số bức tranh, mỗi bức đều là một môn võ học Tiêu Dao Tử trong quá trình chu du thiên hạ mà tìm thấy, hắn sẽ không hoài nghi uy lực võ công mà Đồng Mỗ muốn truyền cho hắn, xuất phát từ tò mò hắn liền lên tiếng.

“Có thể sánh ngang với Thiên Sơn Lục Dương Chưởng?, lại còn là chí âm chưởng pháp?, không biết theo lời ngươi nói là loại chưởng pháp nào?”.

Đồng Mỗ nghe vậy cũng không hề dấu diếm, nàng liền trả lời Vô Song.

“Đây là một môn chí âm chưởng pháp mà sư phụ dưới cơ duyên xảo hợp thu được, sư phụ không muốn làm mai một môn võ công này vì vậy muốn ta tìm cho nó một truyền nhân thích hợp, môn võ công này gọi là Huyền Minh Thần Chưởng”.

...

“Huyền Minh Thần Chưởng?, tên rất hay... khoan đã?, ngươi nói Huyền Minh Thần Chưởng? “.

Vô Song ban đầu không nhớ ra nhưng ngay lập tức hắn liền phát hoảng, Huyền Minh Thần Chưởng?, môn chưởng pháp này cực kỳ nổi tiếng, thân là người mê Kim Dung không thể không biết bất quá Huyền Minh Thần Chưởng sao có thể xuất hiện trong thời đại này?.

Thế giới này chỉ dừng ở thời kỳ Anh Hùng Xạ Điêu, ở thời kỳ này Huyền Minh Thần Chưởng sao có thể xuất thế?.

Huyền Minh Thần Chưởng xuất hiện bao giờ thì Kim Dung không nói rõ nhưng theo ước lượng của rất nhiều người thì bộ chưởng pháp này xuất hiện sau thời kỳ Thần Điêu và trước thời kỳ Ỷ Thiên bắt đầu, bản thân Huyền Minh Thần Chưởng là môn chưởng pháp chí âm hơn nữa lại cực kỳ âm độc, nó âm độc đến mức ngay cả Trương Tam Phong tự mình ra tay cũng không có cách cứu Trương Vô Kỵ.

Người sáng tạo ra môn chưởng pháp này chính là Bách Tốn Đạo Nhân có điều Bách Tốn Đạo Nhân sao có thể liên quan đến Tiêu Dao Tử?, sao có thể liên quan đến Tiêu Dao Phái?.

Phát hiện ra được nghi hoặc của Vô Song, Đồng Mỗ liền nhíu đôi lông mày.

“Ngươi từng nghe thấy Huyền Minh Thần Chưởng hay cái tên này có gì không đúng?”.

Vô Song đối với câu hỏi của Đồng Mỗ cũng sẽ không thể trả lời dù sao không thể nói hắn là xuyên không đến thế giới này hay hắn biết trước diễn biến tiếp theo, mấy cái này hắn có nói Đồng Mỗ cũng sẽ không tin hơn nữa hắn càng không có lý do để nói.

Hắn có chút tò mò với Huyền Minh Thần Chưởng nhưng không đến nỗi không biết không được, vì vậy cũng chỉ nhẹ lắc đầu.



“Không có gì, ta cỉ cảm thấy danh tự của môn chưởng pháp này rất tốt”.

Đồng Mỗ rõ ràng cũng không tin lời Vô Song nói cho lắm nhưng nàng rốt cuộc cũng tạm chấp nhận.

Lúc này trời đã tối, hai người bọn họ cũng không tiếp tục bàn về Huyền Minh Thần Chưởng, tối như vậy còn luyện võ cái gì?.

.......Sáng ngày hôm sau, Đồng Mỗ cũng không có ý định truyền dạy cho Vô Song bộ Huyền Minh thần Chưởng này, nàng cùng Vô Song sau khi tỉnh dậy cũng nhanh chóng chuẩn bị lên lưng Thần Điêu tiếp tục bay về Lôi Cổ Sơn.

Bản ý của Đồng Mỗ cũng rất đơn giản, Huyền Minh Thần Chưởng là một trong những chưởng pháp mạnh nhất thiên hạ, muốn luyện cũng không phải trong một sớm một chiều hơn nữa nàng cũng không hy vọng Vô Song vì luyện Huyền Minh Thần Chưởng lại làm chậm trễ thời gian của nàng, từ đó liền quyết định khi nào đến Lôi Cổ Sơn thì liền truyền lại cho Vô Song bộ chưởng pháp này.

Tất nhiên Vô Song ở cùng Đồng Mỗ cũng không chỉ có sự việc Huyền Minh Thần Chưởng, hai người đi cùng nhau khi ngồi trên không trung quả thật nhàm đến phát sợ, vì nhàm chán nên Vô Song liền quyết định nhờ Đồng Mỗ chỉ giáo vài thứ.

Cái việc này Vô Song đã suy nghĩ rất kỹ hắn mới dám hỏi, hiện nay Vô Song tu luyện Tiểu Vô Tướng Công, môn tuyệt học này thật ra cũng không bá đạo như mọi người lầm tưởng.

Tiểu Vô Tướng Công là một trong 3 tuyệt học nội công của Tiêu Dao Phái dĩ nhiên không thể tầm thường nhưng với điều kiện là cần một lượng nội lực rất lớn mới có thể diễn hóa võ công, nội lực của Vô Song hiện nay còn xa mới đủ đáp ứng yêu cẩu của Tiểu Vô Tướng Công vì vậy Tiểu Vô Tướng Công trong tay Vô Song liền trở nên có chút gân gà hoặc chí ít hiện nay Vô Song không cách nào thể hiện được sự bá đạo của nó.

Bản thân nắm giữ Tiểu Vô Tướng Công lại không thể sử dụng được, điều này làm Vô Song tương đối buồn bực bất quá nghĩ đến Vô Nhai Tử ở Lôi Cổ Sơn thì hắn lại cũng có thể bỏ việc này ra khỏi đầu dù sao hắn cũng đã có cách giải quyết.

Ngoại trừ Tiểu Vô Tướng Công còn có một môn tuyệt học khác mà Vô Song không biết cách giải quyết thế nào chính là Thiên Sơn Chiết Mai Thủ.

Thiên Sơn Chiết Mai Thủ theo nguyên tác cũng không phải là võ công Tiêu Dao Tử để lại càng không phải võ công của Lý Thu Thủy, đây chính là võ công độc môn của Đồng Mỗ.

Vô Song thực tâm muốn Đồng Mỗ giúp hắn cải thiện Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của chính mình.

Chính vì Tiểu Vô Tướng Công cùng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của Vô Song quá yếu nếu không hắn có tự tin bằng vào hai môn tuyệt học này cùng Kiều Phong mạnh mẽ đối kháng đáng tiếc nếu theo cách thông thường hắn phải mất rất lâu rất lâu mới có thể đạt đến tình trạng ngạnh kháng Hàng Long.

Đồng Mỗ thấy Vô Song hỏi mình về võ công, nàng liền âm thầm cảm thấy kỳ lạ nhưng nàng cũng không đoán được sự việc liên quan tới Thiên sơn Chiết Mai Thủ dù sao nàng không phải thần tiên, căn bản không thể biết được sự việc giữa Vô Song cùng Lý Thu Thủy.

Trên quãng đường di chuyển đến Lôi Cổ Sơn, Vô Song liền một mực hỏi Đồng Mỗ về căn bản võ học trong thiên hạ.

Lúc hắn hỏi về quyền, lúc hắn hỏi về chưởng lúc hắn lại hỏi về kiếm, tất cả chỉ là căn bản.

Căn bản là thứ ai cũng biết nhưng từ trong miệng bậc thái sơn bắc đẩu như Đồng Mỗ nói ra thì lại rất khác.

Không thể không công nhận một điều, sở học của Đồng Mỗ cực kỳ kinh người.

Nàng không am hiểu cầm kỳ thi họa như Vô Nhai Tử.Nàng không am hiểu võ học bách gia như Lý Thu Thủy.

Cái Đồng Mỗ am hiểu chính là chiến đấu, Đồng Mỗ chân chính là thiên tài chiến đấu.

Sở học của Đồng Mỗ mạnh nhất chính là tổng kết toàn bộ quy về tối giản, quy về căn bản sau đó đưa vào trong võ công của mình.

Đồng Mỗ chiến đấu không có chiêu thức hoa mỹ, còn chẳng thèm sử dụng hư chiêu, chẳng thèm biến chiêu, cách nàng chiến đấu thuần túy quy về căn bản.

Chiêu thức của nàng thiên hẳn về tốc độ cùng uy lực, ngoài ra không có gì kỷ.

Nhanh nhất, mạnh nhất, uy lực nhất.

Chỉ cần nhìn vào Thiên Sơn Lục Dương Chưởng của Đồng Mỗ liền có thể nhận ra điểm này, nói về chưởng pháp đơn thuần bản thân Vô Song tin tưởng ngay cả Vương Trùng Dương cũng không địch lại nổi Đồng Mỗ, không phải ngẫu nhiên mà Vương Trùng Dương đã mơ hồ nói tới... Đồng Mỗ có khả năng vượt qua ông ta.

.......

Thời gian bất tri bất giác trôi qua, lại 4 ngày nữa.

Trên mặt đất lúc này xuất hiện một cánh chim khổng lồ, một cái bóng ban đầu vốn cực kỳ nhỏ bé nhưng càng ngày càng phóng to, cho đến khi thân ảnh khổng lồ của Thần Điêu hạ xuống.

Từ trên lưng của Thần Điêu, Vô Song cùng Đồng Mỗ rốt cuộc nhảy xuống.

Tính từ lúc rời khỏi Hành Sơn, hai người Vô Song cùng Đồng Mỗ đã bay gần 5 ngày.

Gần 5 ngày theo đường ‘hàng không’ mới có thể đến Lôi Cổ Sơn, đây thực sự là một khoảng cách quá dài.

Đồng Mỗ lúc này cũng không có chút nào cảm giác mệt mỏi, toàn bộ mệt nhọc trên đường đi đều bởi sự háo hức mà tan biến.

So về thân thể lúc này Đồng Mỗ thân thể còn thua xa Vô Song, nội thương của nàng thậm chí còn chưa lành nhưng mà Vô Song mệt mỏi bao nhiêu thì Đồng Mỗ tràn đầy sức sống bấy nhiêu.

“Hừ, Đông Phương Bạch, ngươi có phải là nam nhân hay không?, còn không mau nhanh chân vì Mỗ dẫn đường?”.

Nhìn Đồng Mỗ hoạt bát y như cái vẻ bề ngoài của nàng, Vô Song liền chỉ biết cười khổ, một tay đưa ra đấm nhẹ vào sống lưng, cũng chỉ biết tiến về phía trước.

“Đồng Mỗ, ta chỉ biết Vô Nhai Tử sẽ ở đây nhưng địa điểm cụ thể là chỗ nào, cái này ta không biết rồi”.

Đồng Mỗ nghe vậy sắc mặt lạnh lại, nàng nhìn chằm chằm Vô Song.

“Ngươi đây là có ý gì?, ngươi tính trêu chọc Mỗ?”.

Vô Song nhìn thấy nàng sinh khí liền bật cười, vẻ mặt lúc này đầy trêu tức nhìn nàng.

“Nga, Đồng Mỗ của chúng ta tức giận rồi?, đừng đùa chứ, Thiên Sơn to hơn nơi này không biết bao nhiêu lần, ở Thiên Sơn ngươi tìm người còn được thì huống hồ Lôi Cổ Sơn bé tẹo này hơn nữa bằng vào hiểu biết của ngươi với sư đệ, chẳng nhẽ không đại khái đoán được địa điểm của hắn ở?”.

Đồng Mỗ nghe Vô Song nói vậy tự thấy vô cùng hợp lý, sắc mặt đỏ lên bất quá khuôn mặt vẫn cứ phụng phịu nhìn Vô Song.

“Hừ, Mỗ đương nhiên biết nhưng mà... Mỗ tưởng ngươi biết chỗ của sư đệ... chúng ta liền có thể gặp mặt sư đệ nhanh hơn”.

........

Quyển 2 - Chương 186: Tiểu Trúc Lâm (1)

Lôi Cổ Sơn thật sự không tính lớn, nếu Lôi Cổ Sơn là một tòa đại sơn thì đã chẳng đến phiên Vô Nhai Tử đến chiếm núi ‘xưng vương’.

Vô Nhai Tử hiện nay có thể coi là phế nhân lại thêm Lung Á Lão Nhân Tô Tinh Hà thực lực chưa bao giờ được coi là mạnh, hai người tuyệt đối không phải cường giả cấp bậc ngũ tuyệt như Tạ Yên Khách lại càng không có thế lực hay thuộc hạ của riêng mình, có tư cách gì chiếm một mảnh thổ địa?.

Đầu tiên mà nói vùng đất của Lôi Cổ Sơn không tốt, mặt đất khô cằn không có lợi cho trồng trọt.

Thứ hai địa thế của Lôi Cổ Sơn cũng tương đối khó đi, căn bản không thích hợp cho chăn nuôi hay di chuyển.

Thứ ba Lôi Cổ Sơn nằm ở cực bắc trung nguyên, đã rất gần với địa giới Mông Cổ, người Trung Nguyên bình thường liền không muốn đi qua đây, nơi này không được bảo hộ bởi Tống Triều.

Thứ tư, Lôi Cổ Sơn không tính lớn, không thích hợp cho đại lượng dân cư sinh sống, ở gần Lôi Cổ Sơn cũng không có đại thành nào, đại thành gần nhất là thành Tương Dương thì cũng cách Lôi Cổ Sơn hơn 5 ngày đi ngựa.

Cuối cùng, để chiếm được Lôi Cổ Sơn có một phần công sức rất lớn của đám đệ tử Tô Tinh Hà tức Hàm Cốc Bát Hữu.

Hàm Cốc Bát Hữu có thể coi là kỳ nhân trong thế giới, tài hoa trác tuyệt, mỗi người am hiểu một loại nghệ thuật, một loại sở học, mỗi người đều có thể đưa nó đến cấp bậc tông sư, cực kỳ được người đời trọng vọng.

Trong đám Hàm Cốc Bát Hữu có thể kể đến thần y Tiết Mộ Hoa, Hoa Sĩ Thạch Thanh Lộ, Cầm Tiên Khách Quảng Lăng, kỳ ma Phạm Bách Linh...

Những người này võ công không tính là cao nhưng danh vọng dân gian lại cực lớn, cũng nhờ những người này âm thầm trợ giúp mới có thể khiến Vô Nhai Tử đoạt được Lôi Cổ Sơn đồng thời không bị ai đến quấy rối.

Trên lý thuyết Lôi Cổ Sơn hiện nay thuộc về Lung Á Lão Nhân – Tô Tinh Hà.

Tô Tinh Hà người này sau khi giả câm giả điếc thì liền được gọi là Lung Á Lão Nhân, cái tên Tô Tinh Hà cũng hoàn toàn biến mất hơn nữa cũng không ai biết Lung Á Lão Nhân cùng Tô Tinh Hà là một người vì vậy cũng không ai rõ tung tích của Vô Nhai Tử ở đâu, người thường chỉ coi Lôi Cổ Sơn là địa bàn của Lung Á Lão Nhân.

Lung Á Lão Nhân võ công không cao nhưng học thức cực cường, được rất nhiều người trọng vọng, cho dù là người trong võ lâm cũng vì tài học của Lung Á Lão Nhân mà tôn kính vài phần đồng thời cũng vì vị Lung Á Lão Nhân này là người câm điếc khiến càng nhiều người cảm thấy tiếc thương.

Tất nhiên những điều trên cả Đồng Mỗ cùng Vô Song đều không quan tâm cho lắm, cái bọn họ quan tâm nhất chính là Lôi Cổ Sơn không lớn.

Không lớn thực sự rất tốt, chí ít muốn tìm ai cũng không khó.

Về phần Lung Á Lão Nhân?, cả Vô Song cùng Đồng Mỗ căn bản chưa từng để ý.

Vô Song đương nhiên biết Tô Tinh Hà sở học cực kỳ kinh người, sư phụ của Tô Tinh Hà là Vô Nhai Tử thì sở học lại càng cao hơn một bậc nhưng với một người lớn lên bên cạnh Vô Hà Tử như hắn mà nói, hắn cảm thấy cả Tô Tinh Hà cùng Vô Nhai Tử vẫn chưa có gì đặc biệt.

Đồng Mỗ thì sao?, nàng ở Linh Thứu Cung cách xa Trung Nguyên, hơi đâu đi để ý một lão nhân vừa câm vừa điếc hơn nữa Tô Tinh Hà chỉ là đệ tử của sư đệ nàng, hắn nhìn thấy nàng còn phải cúi gập người mà hành lễ, với tính cách của Đồng Mỗ cho dù biết Tô Tinh Hà thì nàng cũng chẳng thèm màng tới.

......

Hai người Vô Song cùng Đồng Mỗ hiện nay đều không phải ngũ tuyệt cao thủ nhưng Vô Song thực lực cách ngũ tuyệt cũng không xa còn Đồng Mỗ thân thể đã có thể sánh với ngũ tuyệt cao thủ chỉ là không thể vận dụng nội lực, hai người vừa đi vừa tìm kiếm khắp Lôi Cổ Sơn cũng không mất quá nhiều thời gian.

Trân Lung Ván Cờ trong nguyên tác dĩ nhiên là đặt ở trên đỉnh Lôi Cổ Sơn nhưng mà Vô Song cùng Đồng Mỗ cũng không có ý định đi giải cờ hơn nữa cũng chẳng quan tâm cái thứ này, hai người đi từ dưới chân núi mà lên, cũng chẳng bao lâu liền nhìn thấy một tiểu trúc lâm.

Đất ở Lôi Cổ Sơn không tốt, không phải loại cây nào cũng có thể sinh trưởng nhưng mà cây trúc là ngoại lê, loại cây cùng họ với cây tre này thật sự có sức sống cực cường hơn nữa lại còn tương đối văn nhã, thích hợp với hình ảnh người quân tử.



Đồng Mỗ nhìn thấy tiểu trúc lâm này ánh mắt lập tức kích động thậm chí thân hình nhỏ nhắn còn liên tục rung lên.

Đối với Đồng Mỗ kích động, Vô Song chỉ là hơi hơi mỉm cười.

“Đồng Mỗ, Vô Nhai Tử chẳng nhẽ ở trong này?”.

Đồng Mỗ nghe vậy liền gật đầu bất quá cũng rất nhanh ngắc đầu, trong ánh mắt tựa hộ không chắc chắn.
“Tiểu trúc lâm này có dầu huyền cơ, nếu Mỗ đoán không lầm thì đây là kỳ môn trận pháp, thiên hạ người có thể bày ra kỳ môn trận pháp không nhiều, sư đệ là một trong số những người có khả năng này”.

Vô Song lại nhìn tiểu trúc lâm, nói thẳng với kỳ môn trận pháp hắn chỉ có thể coi là hơi hơi hiểu biết chứ không hề chuyên sâu, nhìn vòa tiểu trúc lâm trước mặt hắn cũng cảm thấy không tầm thường nhưng không tầm thường ở đâu thì hắn nhìn không ra.

“Đã là kỳ môn trận pháp thường thường chính là để ngăn người ngoài đi vào, Đồng Mỗ ngươi có am hiểu trận pháp không?, nếu không chúng ta chỉ có thể nghĩ cách khác”.

Cách khác ở đây là gì?, chính là mang một mồi lửa đốt trụi chỗ này.

Tiểu trúc lâm này không thể bằng Đào Hoa Trận, Vô Song không nói Vô Nhai Tử trình độ thua Hoàng Dược Sư nhưng mà địa thế của Lôi Cổ Sơn cũng chỉ đến như thế, căn bản không thể so với Đào Hoa Đảo, trong mắt hắn xem ra một mồi lửa quả thực có thể đốt hết rừng cây nhỏ trước mặt.

Đồng Mỗ cũng không biết Vô Song nghĩ gì, nếu nàng biết chỉ sợ sẽ đối với Vô Song động thủ cũng không biết chừng.

“ Ta cũng không am hiểu trận pháp cho lắm có điều trận môn trước mặt lại có cảm giác quen thuộc, dù sao Tiêu Dao Phái chúng ta cả sư phụ cùng tiểu sư đệ đều là đại hành gia về trận pháp, ta đối với mấy dạng trận pháp này tương đối quen thuộc, thử xem thế nào?”.

Đồng Mỗ nói không giả, nàng thuộc dạng cuồng bạo lực, với nàng mà nói gặp trận pháp chỉ cần lấy lực phá là được, căn bản không quan tâm trận pháp cho lắm bất quá từ nhỏ đến lớn đi theo sư phụ rồi lại ở bên sư đệ, nàng dĩ nhiên cũng nhìn thấy nhiều loại trận pháp, chỉ cần dựa theo trí nhớ mà phá có lẽ cũng không khó khăn đi?.

Nói một cách đơn giản, về mặt trận pháp Đồng Mỗ rõ ràng là học vẹt, hiểu thì căn bản không hiểu nhưng giải trận pháp đôi khi vẫn cứ làm được.

Vô Song nghe vậy cũng không có ý gì, hắn đơn giản liền chỉ đi theo Đồng Mỗ, hắn dù sao vẫn tương đối tin tưởng Đồng Mỗ ai bảo đoạn đường phía trước nàng lộ ra kinh người kiến thức, bậc đại nhân vật trong võ lâm này nói bản thân Vô Song vẫn nguyện ý mang theo 7 phần tin tưởng.

Kết quả... cũng thật là diệu.

Đồng Mỗ hào khí bừng bừng đi vào trong tiểu trúc lâm, nàng còn lời thề son sắt có thể dẫn Vô Song đi xuyên qua trận này nhưng mà trải qua gần 2 tiếng đồng hồ đi loạn, hai người rốt cuộc lạc rồi.

Vô Song lưng tựa vào một cây trúc, nhìn nhìn Đồng Mỗ đang cúi đầu trước mặt, tương đối sinh khí mà nói.

“Đồng Mỗ a, ngài nói có thể phá trận... sao ta cảm thấy càng đi càng loạn rồi? “.

Đồng Mỗ cứ như trẻ nhỏ làm sai vậy, đầu vẫn là hơi hơi cúi thấp xuống, Vô Song không nói thì thôi, hắn càng nói nàng càng thấy mất mặt.

Danh dự đâu?.
Mặt mũi đâu?.

Nàng thật ra cũng không lừa Vô Song, trận môn nàng quả thực quen thuộc nhưng mà Đồng Mỗ nào biết đây là một trận pháp đã qua cải tiến, đã qua thay đổi, trận môn được gọi là Thương Khung Huyền Trận, tạm thời không quan tâm đến cái tên trận cho lắm dẫu sao cả Vô Song cùng Đồng Mỗ cũng chẳng hiểu, chỉ cần biết là Đồng Mỗ từng gặp trận này, từng được sư phụ chỉ cách phá trận.

Cực kỳ tai hại là... trận này bên ngoài vẫn giữ nguyên như cũ nhưng bên trong thì đã bị người ta thay đổi dẫn đến Đồng Mỗ triệt để không biết đi đâu về đâu mới tốt, đi loạn một hồi đương nhiên là lạc.

Cái này cũng không tính là việc gì khó hiểu, Vô Nhai Tử ban đầu đúng thật là dựng thành Thương Khung Huyền Trận nhưng hắn bị đệ tử phản bội một lần liền sợ đến già, hắn rất sợ Đinh Xuân Thu tìm đến mình, biết mình không chết liền tới trả thù chính vì vậy lại tiếp tục biến đổi trận pháp này một lần.

Đinh Xuân Thu trên danh nghĩa cũng là Tiêu Dao đệ tử, Đinh Xuân Thu hoàn toàn có thể đi tàng thư các, thật sự có thể đọc qua trận pháp của Tiêu Dao Phái.

Vô Nhai Tử thật ra thừa biết với cá tính của Đinh Xuân Thu tuyệt đối không có hứng thú với trận pháp nhưng vạn nhất hắn đột nhiên phát rồ tự nhiên đi đọc trận pháp thư tịch thì sao?.

Rốt cuộc vẫn là làm khổ dân học vẹt chính gốc như Đồng Mỗ rồi liên lụy luôn sang Vô Song.

“Mỗ... Mỗ cũng không rõ... rõ ràng trận pháp này Mỗ biết... chỉ là không hiểu tại sao dựa theo các bước phá trận... lại không đúng”.

Vô Song hơi hơi nhíu mày, hắn hiện nay cũng bị Đồng Mỗ giữ trong trận, đương nhiên hắn cũng không sợ trận này có thể vây khốn mình cả đời dù sao cùng lắm hắn ma hóa lên, lấy lực phá trận, chỉ là một cái tiểu trúc lâm mà thôi sao có thể vây khốn Vô Song trong trạng thái ma hóa?.

Đương nhiên đây chỉ là vạn bất đắc dĩ, thứ nhất Vô Song không muốn ma hóa, thứ hai hắn dù sao trong tương la gần còn phải nhờ cậy Vô Nhai Tử rất nhiều, tự nhiên phá hỏng tiểu trúc của ông ta chỉ sợ gây ra ấn tượng xấu.

Nghĩ nghĩ một hồi, Vô Song liền lại nhìn Đồng Mỗ.

“Đồng Mỗ, trận này ta cũng đã xem rõ, chỉ có tác dụng như một cái tiểu mê cung, có thể ngăn người tiến vào bên trong nhưng không thể cản lại âm thanh, thế này đi Vô Nhai Tử nghe nói tài hoa trác tuyệt, không biết trong quá khứ có vì Đồng Mỗ ngươi thổi khúc nhạc nào không?, nếu là có... Đồng Mỗ ngươi tạm thời truyền thụ lại khúc nhạc đó cho ta, ta lại tấu lên, hy vọng Vô Nhai Tử ông ta có thể nghe thấy?”.

Đáng tiếc Vô Song hắn lại một lần nữa hy vọng hão huyền rồi, Đồng Mỗ không chỉ chuẩn học vẹt trận pháp mà còn là một cái mù âm nhạc.

Vô Nhai Tử đương nhiên có tấu vài từ khúc cho nàng bất quá nàng không nhớ a.

Đồng Mỗ cũng không đến mức tai trâu, nàng vẫn có thể cảm nhận được từ khúc của Vô Nhai Tử hơn nữa vô cùng thích nhưng mà nàng căn bản không nhớ nổi.

Nhìn vẻ mặt Đồng Mỗ lại càng cúi thấp hơn so với lúc nãy, Vô Song triệt để thở dài.

Hắn đưa một tay ra, hái lấy một lá trúc sau đó trong ánh mắt của Đồng Mỗ, hắn nhè nhẹ thôi một khúc nhạc.

Khúc nhạc này có tên - Bi Hoan Ly Hợp Khúc.

Đây chính là một trong những khúc nhạc Vô Song giỏi nhất cũng là quen thuộc nhất.

Hắn còn chưa quên hắn với Linh Tố còn một cái ước hẹn, giữa hai người mới chỉ có Bi Ly còn chưa chân chính Hợp Hoan.

Bi Hoan Ly Hợp Khúc... khúc nhạc này thật ra phi thường thích hợp với Đồng Mỗ hiện nay, nói ra toàn bộ tâm tình của chính nàng.

Giữa nàng cùng sư đệ đã có đủ Bi Ly, nay thấu Hợp Hoan ngay ở trước mặt nhưng thủy chung có một tầng ngăn cách, tầng ngăn cách dù mỏng nhưng lại tựa thiên nhai, căn bản không thể xuyên qua.

Dưới khúc nhạc này, lần đầu tiên Đồng Mỗ nhìn Vô Song với ánh mắt khác hơn nữa trong ánh mắt của nàng xuất hiện một tia cảm động.

Như đã nói, nàng dĩ nhiên không phải tai trâu, nàng thực sự rất thích khúc nhạc này... rất rất thích.

Nếu lúc trước một khúc Túy Hồng Nhan của Vô Song có thể cho Thu Thủy bao nhiêu rung động thì một khúc Bi Hoan Ly Hợp này cho Đồng Mỗ bấy nhiêu rung động.

Quyển 2 - Chương 187: Tiểu Trúc Lâm (2)

Cũng như Vô Song dự đoán, tiểu trúc lâm thật sự là nơi Vô Nhai Tử cùng Tô Tinh Hà ở ẩn, cái khốn trận bên ngoài cũng là tạo ra nhằm mục đích ngăn cản người ngoài nhập cốc, đương nhiên là cũng muốn ngăn cản Đinh Xuân Thu.

Nói một chút về Đinh Xuân Thu, kẻ này võ công không cao cũng không thấp nhưng một thân độc công cực kỳ đáng sợ, nói về thực lực của kẻ này khiến rất nhiều người không biết xếp vào đâu mới tốt.

Nếu là cường giả có khả năng kháng độc hoặc cực am hiểu độc dược thì Đinh Xuân Thu chỉ là một cái đại tông sư hơn nữa kể cả trong hàng ngũ đại tông sư thì cũng chỉ xếp vào hàng trung bình.

Nếu là cường giả không có khả năng kháng độc hoặc không có thủ đoạn phòng trừ độc thuật thì Đinh Xuân Thu thực lực có thể so với ngũ tuyệt cao thủ hơn nữa ngay cả xếp trong ngũ tuyệt thì cũng được coi là trung bình.

Muốn đánh giá thực lực chân chính của Đinh Xuân Thu thực sự quá khó.

Tất nhiên chung quy lại một điều, Đinh Xuân Thu thực sự rất khó đối phó.

Trong lúc Vô Song tấu lên một khúc Bi Hoan Ly Hợp thì ở trong biệt viện tiểu trúc rốt cuộc cũng có người chú ý đến hắn.

Dưới gốc cây đại thụ có một cái lão nhân, lão nhân này da dẻ đã khô quắt lại, cơ thể lộ ra vài phần già nua, sống lưng thậm chí còn hơi còng, thực sự lộ ra nét tang thương của thời gian.

Trước mặt lão nhân này có một phiến đá lớn, trên phiến đá lớn đã bày sẵn một bàn cờ, lúc này trong tay ông ta cầm một quân hắc tử đang do dự không biết đặt thế nào mới tốt.

Đang phân vân thế cờ, lão nhân này liền nghe thấy tiếng nhạc truyền đến, trước tiếng nhạc này lão nhân cũng không khỏi dừng lại.

Lão nhân vốn cực kỳ tinh thông cầm kỳ thi họa, bằng vào kiến thức của mình lão nhân có thể cảm nhận được Bi Hoan Ly Hợp Khúc của Vô Song cực kỳ tinh diệu bất quả thủ pháp tấu khúc nhạc này cũng chưa hẳn đã cao minh.

Lão nhân không phát hiện ra đây là loại nhạc cụ nào cũng chưa từng nghe khúc nhạc này nhưng mà có thể hiểu đại khái ý tứ trong nó, bên trong khúc nhạt vậy mà gửi đến một loại xót xa, một loại nuối tiếc không nói nên lời.

"Là ai? Bản từ khúc này thật sự có ý tứ “ Giọng nói của ông ta khan khan hơn nữa lại tràn ngập tang thương cùng cổ lão.

Tất nhiên cái lão nhân này không thể nào là Vô Nhai Tử, Vô Nhai Tử cho dù đã tàn phế nhưng vẫn có 70 năm Bắc Minh Chân Khí thủ hộ, dung mạo căn bản không thể nào tàn tạ như vậy.

Nếu đây đã không phải Vô Nhai Tử thì đương nhiên chính là Lung Á Lão Nhân – Tô Tinh Hà.

Tô Tinh Hà vốn đang nghiên cứu Trân Lung Ván Cờ của sư phụ liền nghe thấy khúc nhạc của Vô Song, trong ánh mắt chập chờn tâm tình bất định.

Tô Tinh đương nhiên tò mò với chủ nhân của từ khúc ở ngoài kia nhưng mà ông ta đã sợ Đinh Xuân Thu đến mức thấm vào máu, Tô Tinh Hà lúc này thật sự sợ đây là gian kế của Đinh Xuân Thu để dụ mình ra ngoài.

Bình thường nơi này có thể ví là chó ăn đá gà ăn sỏi, căn bản không ai thèm đến, làm sao có chuyện đột nhiên lại đi ra một vị có thể thổi ra ‘cực kỳ có ý vị’ từ khúc?.

Người bình thường chỉ biết Tô Tinh Hà sống một mình ở đây hơn nữa còn là trong thân phận Lung Á Lão Nhân, nếu biết ông ta là Lung Á Lão Nhân vừa câm vừa điếc thì thổi tiếng nhạc làm khỉ gì?.

Cách giải thích duy nhất chính là kẻ thổi từ khúc biết Tô Tinh Hà ông ta ở đây, nếu đã như vậy ông ta liền nghĩ ngay tới Đinh Xuân Thu, cái này cũng không có gì là lạ.

“Đinh Xuân Thu, ghê tởm Đinh Xuân Thu, tên khi sư diệt tổ như ngươi liền không buông tha ta cùng sư phụ, vẫn muốn đuổi tận giết tuyệt sao?”.

.....

"Đinh Xuân Thu? Hắn còn chưa có tư cách mời người này vì hắn hiệu lực "

Ngay lúc này một âm thanh già nua trầm thấp vang lên bên tai Tô Tinh Hà.

Tô Tinh Hà nghe vậy lập tức quay đầu lại chỉ thấy người đến ngồi lên xe lăn, tuổi tác hắn tựa hồ đã không nhỏ, râu dài ba thước nhưng không có một cái hoa râm, mặt như ngọc, càng không nửa điểm nếp nhăn, tuổi tuy lớn vẫn cứ tinh thần phấn chấn, phong độ bất phàm.

Tô Tinh Hà năm nay 60 tuổi mà nhìn như lão nhân 80.

Lão nhân trước mặt Tô Tinh Hà năm nay đã gần 100 tuổi nhưng mà ngoại trừ bộ râu mang vài phần tiên vận kia ra thì dung mạo chỉ như ngoài 40.

Cái gì là khác biệt?, cái gì là trú nhan?, đây mới là trú nhan.



"Sư phụ!" Tô Tinh Hà cung kính mà nói.

"Ừm!" Vô Nhai tử gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía phương xa, hơi hơi nhíu lại.

"Sư phụ ngươi nói người này không phải Đinh Xuân Thu phái tới?" Tô Tinh Hà nghi ngờ nói.

"Ừm! khúc nhạc này cho dù là vi sư cũng chưa từng nghe, nhạc nghệ của hắn chưa hẳn đã cao bao nhiêu nhưng ý cảnh của khúc nhạc này thực sự làm vi sư thổn thức, phải biết ngay cả ở bên sư tổ thì những khúc nhạc có ý cảnh cao như này vi sư cũng không thấy nhiều “.
“Tiếp theo người này cũng không dùng nhạc cụ, âm thanh có chút kỳ quái, hẳn là dùng phiến lá tạo thành, dùng phiến lá có thể mang khúc nhạc vào đến tận nơi đây liền lộ ra nội lực kinh người, nếu không phải ngũ tuyệt coa thủ chỉ sợ cũng còn kém không xa “.

“Nội lực của người này mang theo một loại âm nhu nhưng ẩn trong nội lực lại tinh thuần đến kinh người, tinh thuần đến mức vi sư đời này ít thấy, loại nội lực tinh thuần cỡ này cả đời Đinh Xuân Thu cũng đừng mong đạt tới, loại nhân vật cỡ này rất ít khả năng là Đinh Xuân Thu có thể mời đến."

Thật ra còn một điều Vô Nhai tử chưa nói ra bởi ông cảm thấy quá mức khó tin, trong tiếng nhạc truyền đến... đối phương còn cố tình lộ ra một tia khí tức làm Vô Nhai Tử cực kỳ quen thuộc.

Đây chính là Tiểu Vô Tướng Công.

Nhét một tia nội lực của Tiểu Vô Tướng Công vào trong nhạc khúc, bằng thủ đoạn này có thể che dấu được Đồng Mỗ ở bên cạnh nhưng căn bản không giấu được Vô Nhai Tử.

Đồng Mỗ đối với nhạc khúc đều là dân ngoại đạo nhưng Vô Nhai Tử lại là chân chính đại tông sư đồng thời Vô Nhai Tử so với Đồng Mỗ lại càng quen thuộc Tiểu Vô Tướng Công, dù sao ông ta với Lý Thu Thủy ở bên nhau quá nhiều lăm, còn có cả duyên vợ chồng.

Vô Nhai Tử lúc này trong nội tâm không ngừng đấu tranh, ông ta cảm giác người đến rất có thể liên quan tới Lý Thu Thủy, cho dù không phải người của nàng thì cũng có liên quan mật thiết đến nàng.

Công tâm mà nói, Vô Nhai Tử đối với người vợ này cũng có hổ thẹn thậm chí là hổ thẹn rất lớn.

Nghe xong Vô Nhai tử giải thích, Tô Tinh Hà cũng bừng tỉnh, sau đó ánh mắt liền trở nên nóng.

"Thiên hạ không ngờ còn có từ khúc bậc này, đồ đệ thực sự muốn mượn khúc phổ nghiên cứu một phen, cũng không biết hắn rốt cuộc là người phương nào, là hắn tự sáng tạo ra từ khúc hay là... tiền bối cao nhân phương nào để lại?" Tô Tinh Hà cảm thán một tiếng.

Vô Nhai Tử nhìn thấy một mặt khát vọng của đệ tử cũng chỉ là cười cười, trong mắt có một tia cảm thán.

Nào chỉ có đệ tử hứng thú?, cho dù thân là sư phụ thì Vô Nhai Tử cũng hứng thú với bản từ khúc của Vô Song, ông ta thật sự muốn mượn đến khúc phổ mà nghiên.

Đây không phải là thời hậu thế, không phải cái thời có đến hàng triệu bản nhạc hơn nữa lại càng không tồn tại cái gọi là google hay phần mềm lưu trữ, từ khúc hay trong thiên hạ không nhiều, từ khúc có thể khiến cả nhân vật như Vô Nhai Tử cũng phải động tâm thì lại càng ít.

Đương nhiên Vô Nhai Tử thật sự không có mặt mũi nào gặp Lý Thu Thủy, nếu người đến có liên quan đến người vợ này... Vô Nhai Tử cũng không biết có nên gặp hay không?.

Vô Nhai Tử thật ra sợ nhất là... bà vợ này của mình đến cùng người kia.

Lý Thu Thủy võ công bậc nào?, cái tiểu trúc trận ở ngoài kia ngăn được nàng mới là lạ, nếu nàng đến đây mà không tự mình phá trận có lẽ... muốn bán cho ông ta một cái mặt mũi.

Vô Nhai Tử không rõ tại sao Lý Thu Thủy lại có thể tự mình đến đây nhưng mà ông cũng không lấy làm lạ, Lý Thu Thủy thủ đoạn nhiều lắm, nàng nếu thật sự muốn tìm một người tất nhiên không khó.

"Người này đã đến bên ngoài lại tấu một khúc nhạc vậy nói rõ có việc muốn tiến vào... hay là ngươi vẫn ra ngoài nhìn một chút kẻ đến thử xem?, đương nhiên vi sư tồn tại cũng không nên nói với hắn "

Vô Nhai tử khẽ nói. Hắn lời này rất rõ ràng, cái kia chính là không muốn gặp chủ nhân của từ khúc kai hay đúng hơn Vô Nhai Tử... cầu... cầu cho đối phương không biết ông ta tồn tại.

"Vâng “.Tô Tinh Hà gật đầu cung kính, sư phụ đều lên tiếng, mình không thể không nghe.

Tô Tinh Hà thật ra cũng không biết mình dùng thân phận gì gặp mặt khách nhân đây?.

Nếu lấy thân phận Lung Á Lão Nhân thì căn bản gặp mặt con khỉ à?, vừa câm vừa điếc thì gặp mặt ai? nhưng mà ông ta lại cực kỳ tò mò, cực kỳ muốn gặp mặt Vô Song, muốn nghiên cứu bản từ khúc kia.

Rốt cuộc Tô Tinh Hà liền nghĩ ra một kế, liền giả dạng làm bạn của Lung Á Lão Nhân.

Nghĩ đến đấy sắc mặt già nua trở nên hưng phấn hơn không ít, lập tức đi ra tiểu trúc.

Tô Tinh Hà vừa đi ra khai mở trận pháp thì nhìn thấy hai thân ảnh từ từ hiện ra.

Hai người một nam một nữ, nam anh tuến tiêu sái tướng mạo đường đường, tuyệt đối là mỹ nam tử bên trong mỹ nam tử hơn nữa trên người còn có một loại khí thế cực kỳ đáng sợ cũng cực kỳ bất phàm.

‘Còn trẻ như vậy?”.

Đây chính là đánh giá đầu tiên của Tô Tinh Hà về Vô Song, dù sao trong diện mạo Đông Phương Bạch tuổi tác của Vô Song cũng chưa đến 20.

Tô Tinh Hà căn bản cũng không tin từ khúc do một thanh niên trẻ tuổi như Vô Song tấu ra liền chuyển ánh mắt đến một hướng còn lại nhưng mà vừa nhìn ánh mắt kinh ngạc như muốn rớt ra ngoài.

‘Dĩ nhiên là một bé gái chỉ có 6- 7 tuổi?, bất quá... bé gái kia nhìn sao lại có chút quen mặt?”

Rất nhanh bình ổn lại bản thân, Tô Tinh Hà tiến về phía trước tiếp đón Vô Song cùng Đồng Mỗ, có chút tươi cười.

“Hai vị tiểu hữu, đây là tiểu viện của Lung Á Lão Nhân, không biết hai vị đến đây có việc gì không?”.

Vô Song nhìn lão nhân trước mặt cũng không thể đoán ra là ai, dù sao trên mặt người ta cũng không ghi tên.

Vô Song vốn đang tính lên tiếng hỏi đối phương một phen thì đột nhiên Đồng Mỗ đứng ra, bàn tay nhỏ bé không nể nang gì nện thẳng vào bụng Tô Tinh Hà.

Nắm đấm nhỏ tưởng không có lực công kích nhưng mà trực tiếp làm Tô Tinh Hà đau đến mức khuôn mặt tái mét, đến cả hàm răng suýt nữa cũng phun đi ra, cả người gục xuống, mặt già trắng bệch.

Cái tiểu cô nương kia không ngờ cực kỳ bá đạo, chân nhỏ đạp lên vai Tô Tinh Hà, ánh mắt lạnh lại.

“Hừ, Mỗ còn tưởng là ai dám khiến Mỗ đợi lâu như vậy nhưng không ngờ lại là ngươi?, mấy chục năm không thấy lá gan cũng biến lớn?, thấy sư bá đến còn không tự mình ra cửa lại còn dám đóng cửa để sư bá bên ngoài?”.

Đồng Mỗ lúc này mới thể hiện mình là Đồng Mỗ, trực tiếp đánh cho Tô Tinh Hà không còn nhân hình, đánh đến mức Tô Tinh Hà chỉ biết ôm đầu, ông ta rốt cuộc nhớ ra vị tiểu loli khủng bố này là ai rồi.

Tô Tinh Hà đến chết cũng không ngờ được sư bá dĩ nhiên đến đây?.

Có điều... ngươi không gọi sao ta biết ngươi đến a?.

Tô Tinh Hà trong lòng khóc ròng bộ xương già cũng suýt nữa bị Đồng Mỗ tháo ra, cũng may cho ông ta Vô Song đưa tay ngăn lại, vẻ mặt tương đối quái dị.

“Đồng Mỗ, đánh tiếp chỉ sợ hắn thật sự sẽ chết nha “.

Đồng Mỗ nghe vậy mới thu chân, nàng ánh mắt liếc nhìn Tô Tinh Hà, trong mắt thậm chí chưa thu lái sát khí.

Tại sao nàng ghét Tô Tinh Hà như vậy?, cái này liền là một cái chuyện xưa.

Nàng từ xưa đã cực kỳ không vừa mắt Tô Tinh Hà bởi Tô Tinh Hà chính là ngả hướng Lý Thu Thủy.

Tô Tinh Hà thân là đệ tử của Vô Nhai Tử, dĩ nhiên không có tư cách cải biến sư phụ tâm ý nhưng đương nhiên có thể tác động một chút không phải sao?, nàng năm xưa tình cảm thua bởi Lý Thu Thủy từ đó liền giận lây sang Tô Tinh Hà, thực sự rất chướng mắt với tên sư điệt này.

Tô Tinh Hà thật ra cũng đủ thảm, bản thân Tô Tinh Hà năm đó theo trường phái nghệ thuật, mà cái trường phái này căn bản không hợp với Đồng Mỗ, chỉ có Lý Thu Thủy ít nhất còn hiểu cái gì là nghệ thuật, còn chuyên tâm nghiên cứu nghệ thuật.

Tô Tinh Hà gặp được người cùng sở thích đương nhiên sẽ cảm thấy hợp hơn là người chri biết đánh đánh giết giết, cái này có gì khó hiểu?.

Tô Tinh Hà căn bản chưa từng tác động đến sư phụ nhưng mà từ sau khi sư phụ quyết định cưới sư mẫu... Tô Tinh Hà cứ gặp mặt Đồng Mỗ liền bị đánh cho thừa sống thiếu chết, cũng may Đồng Mỗ không lâu sau liền rời khỏi Trung Nguyên nếu không hắn chỉ sợ không đợi Đinh Xuân Thu ra tay đã sớm là người thiên cổ.

Quyển 2 - Chương 189: Tiêu Dao Chưởng Môn (1)

.......

P/S: Mấy ngày nay thực sự vừa mệt vừa bận, rất muốn viết nhưng cũng không sắp xếp thời gian viết nổi:Sosad:

........

Cảnh tượng bên trong tiểu trúc lâm hiện nay thực sự tương đối buồn cười.

Vẫn là phiến đá lớn kia nhưng nay nào còn quân cờ nào, tất cả đều bị dẹp đi, đều bị một mình Đồng Mỗ dẹp.

Đừng nghĩ Đồng Mỗ hiện nay không thể vận dụng được nội lực nhưng mà nếu tính ra dạng người như Đinh Xuân Thu gặp nàng tỷ lệ bị nàng giết chết trong 10 chiêu vẫn là rất cao, Đinh Xuân Thu đã như thế đừng nói Tô Tinh Hà hay Vô Nhai Tử.

Lúc này Đồng Mỗ ngồi trên phiến đá, hai tay chống cằm, vẻ mặt muốn bao nhiêu hồn nhiên thì có bấy nhiêu hồn nhiên bất quá không phải ai cũng cảm nhận được nét mặt này của nàng.

Đầu tiên là Tô Tinh Hà, hắn rất muốn nghe lời sư phụ, rất muốn che đi sự tồn tại của sư phụ nhưng mà Đồng Mỗ cũng không để cho hắn nói, vừa vào đã là một trận quyền đầm cước đá sau đó một mạch lôi Tô Tinh Hà trạng thái thở ra nhiều hơn hít vào tiến về phía nội viện.

Tô Tinh Hà thật sự là khóc hết nước mắt.

Hơn 30 năm trôi qua, Tô Tinh Tà đã không giống với Tô Tinh Hà ngọc thụ lâm phong, tài hoa trác tuyệt năm đó, hắn hiện nay đã là một ông lão già khọm, dĩ nhiên với độ tuổi của Tô Tinh Hà thật ra cũng không tính là thảm như vậy nhưng mà ai bảo hắn trong mơ cũng phải đề phòng Đinh Xuân Thu đến ám sát mình đây?, chính vì vậy Tô Tinh Hà lo sợ mà sống suốt 30 năm, hắn cứ như thêm vào 50 tuổi vậy..

Tô Tinh Hà đã thay đổi rất nhiều, hắn không thể nào hiểu được tại sao sư bá còn nhận ra mình thậm chí vừa nhìn thấy đã nhận ra?, đáng thương cho Tô Tinh Hà, Đồng Mỗ sẽ không giải thích cho hắn, hắn trước mặt sư bá căn bản không có quyền giải thích.

Người tiếp theo là Vô Nhai Tử, ông ta hiện nay cũng có thể coi là mỹ nam tử, cho dù tuổi tác còn già hơn Tô Tinh Hà nhưng mà có Bắc Minh Chân Khí phòng thân, Vô Nhai Tử thoạt nhìn vẫn cực kỳ ‘đẹp’, chí ít nhìn Vô NHai Tử hiện nay da mặt hồng hào, cho dù đã có nét già nua, cho dù bộ râu dài trắng xóa nhưng cũng chỉ làm tăng thêm cho ông ta vài phần tiên vận.

Vô Nhai Tử đúng là không muốn đối mặt với Lý Thu Thủy bởi ông dù sao đúng là có lỗi với người vợ này trước bất quá nếu được chọn đối mặt giữa Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ thì Vô Nhai Tử nhất định sẽ chọn Lý Thu Thủy.

Đối với Lý Thu Thủy bản thân ông chỉ là né tránh nhưng đối với Đồng Mỗ... bản thân Vô Nhai Tử liền là sợ.

Vị sư tỷ này vô pháp vô thiên đã quen, sau khi sư phụ chết lại càng không có ai kiềm tỏa được nàng, thực lực của nàng cũng gần như đã vô địch, đối mặt với Đồng Mỗ cho dù là Vô Nhai Tử cũng không biết làm gì mới tốt.

Vô Song đương nhiên là người có vẻ bình thường nhất trong ba người, hắn thực sự cảm thấy... Tiêu Dao Phái cực kỳ buồn cười.

Bất kể Tiêu Dao Phái về mặt võ công cao như nào nhưng mà về mặt tâm thần mà nói thì bất cứ ai cũng là tâm thần bất ổn, cũng may đây là vì tính cách của bọn họ gây nên chứ không phải là võ công Tiêu Dao Phái gây nên nếu không thì Vô Song thề không bao giờ đụng tới võ công Tiêu Dao Phái.

Rốt cuộc cái không khí rất không đúng này vẫn phải có người phá hủy, người đầu tiên lên tiếng chính là Đồng Mỗ.

Đồng Mỗ lúc này cũng không còn cái vẻ ‘cute’ kia nữa, nàng ánh mắt chuyển xuống dưới hai chân của Vô Nhai Tử sau đó Đồng Mỗ rốt cuộc lại trở về làm Đồng Mỗ.

Trong ánh mắt Đồng Mỗ ngập tràn sát khí, sát khí thậm chí cô đặc thành thực chất, sát khí của nàng vượt xa Vô Song.

Vô Song cũng có thể ngưng tụ sát khí thậm chí cũng có thể ngưng tụ thành thực chất nhưng mà hắn so với Đồng Mỗ còn một khoảng cách rất xa, ví dụ đơn giản nhất sát khí của Vô Song như cây kim còn sát khí của Đồng Mỗ chẳng khác gì thanh trường kiếm.

Số người chết dưới tay Đồng Mỗ đã đạt đến tình trạng cực kỳ kinh người.

“Sư đệ, sư tỷ từ trước đến nay... chưa từng quản chuyện của ngươi... cũng không có khả năng quản chuyện của ngươi nhưng... sư tỷ hy vọng ngươi để chuyện này cho sư tỷ giải quyết”.

Vô Nhai Tử ánh mắt nhẹ nhíu lại sau đó trong ánh mắt hiện lên một tia xấu hổ bất quá xuất phát từ tự tôn cá nhân, Vô Nhai Tử rốt cuộc vẫn lên tiếng.

“Sư tỷ, việc của ta ta có thể tự giải quyết, đây là việc riêng của sư đệ... nếu sư đệ muốn nhờ ngươi thì... ta đã không có ý định đến nơi đây cư ngụ”.

Vô Nhai Tử không rõ tại sao Đồng Mỗ lại biết hắn ở đây nhưng hắn có chút tin tưởng Đồng Mỗ sẽ không biết việc này là do Đinh Xuân Thu gây ra, chỉ cần Vô Nhai Tử không nói thì Đồng Mỗ sao có thể biết?.

Vô Nhai Tử thật ra chỉ cần cho người gửi một phong thư đến Tây Hạ hoặc Linh Thứu Cung thì Đinh Xuân Thu có mười cái mạng cũng nhất định phải chết nhưng mà hắn nhất quyết không gửi.

Vô Nhai Tử muốn tự mình tìm được một đệ tử thích hợp, tự mình để hắn báo thù Đinh Xuân Thu.

Tiêu Dao Phái đến thời của Vô Nhai Tử thật sự đã chia thành ba chi nhánh.

Chi nhánh Lý Thu Thủy với Tây Hạ Nhất Phẩm Đường.

Chi nhánh Đồng Mỗ với Linh Thứu Cung.

Cuối cùng liền là Tiêu Dao Phái của Tiêu Dao Chưởng Môn đời thứ 2 – Vô Nhai Tử.

Vô Nhai Tử cũng không phải là nam nhân bình thường, đừng nhìn tình trạng hiện nay của ông ta thảm như vậy nhưng phải biết Vô Nhai Tử trong thời đại của mình có thể coi là đệ nhất thiên tài, tài hoa của ông ta có thể coi là hàng đầu Kim Dung Thế Giới cũng không hề nói ngoa.Đương nhiên Vô Nhai Tử bản thân cũng đắm chìm rất sâu vào bên trong các hạng nghệ thuật như cầm – kỳ - thi – họa, ông cũng rất khó có thể đi đến đỉnh cao của võ học.

Trong lòng Vô Nhai Tử từ trước đến nay vẫn luôn cực kỳ kiêu ngạo.

Đồng Mỗ đương nhiên cũng hiểu sư đệ của mình nhưng mà nàng đã đi đến đây, nàng liền làm tròn trách nhiệm của bản thân mình hơn nữa Đồng Mỗ đã quyết định một việc.

Nàng là Thiên Sơn Đồng Mỗ, nàng bá đạo quen rồi.

Trước đây Vô Nhai Tử có Lăng Ba Vi Bộ, hắn muốn đi đâu thì đi nàng không cản được nhưng hiện tại nàng liền quyết định khóa hắn tại bên người.

Đến cái độ tuổi của hai người, cái gọi là tình ái, tình dục chỉ là hư vô phiêu miễu, cho dù nàng thỉnh thoảng vẫn cứ ảo tưởng mình cùng sư đệ ân ái nhưng Đồng Mỗ biết có nhiều việc mãi mãi chỉ là ảo tưởng.

Đồng Mỗ chịu giới hạn của thân thể trong khi sư đệ thì đã bị liệt hai chân, hai người muốn nói đến ân ái căn bản là việc không thể, Đồng Mỗ hiện nay chỉ quan tâm duy nhất đến việc có thể ở bên sư đệ, có thể chăm sóc hắn, ngày qua ngày, tháng qua tháng, vậy là đủ rồi.

Bất kể là Đồng Mỗ hay Lý Thu Thủy bản thân thật ra cũng đã mệt.

Một đời tranh đấu, một đời mưu toan nhưng rốt cuộc đổi được cái gì?.

Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy chiến đấu trên danh nghĩa là vì Vô Nhai Tử nhưng chân tâm mà nói cả hai người đều biết Vô Nhai Tử không thích cả hai người, cái gọi là xem Vô Nhai Tử thích ai hơn ai chỉ là lời nói dối mà thôi.

Với Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy, bọn họ chiến đấu không biết bao nhiêu năm thật ra... là để tự lừa dối bản thân mình, tự tìm giá trị của bản thân tại thế giới này.

Bất kể Linh Thứu Cung hay Nhất Phẩm Đường đối với hai người có cũng được mà không có cũng được.

Chung quy mà nói, đây là hai người phụ nữ khổ cả đời vì Vô Nhai Tử.

Với tư cách là người hậu thế, Vô Song vẫn là tương đối ngứa mắt với lão nhân què chân trước mặt.

Hắn có thể châm chương cho Vô Nhai Tử việc của Đồng Mỗ dù sao tình cảm không thể ép buộc nhưng mà làm quái gì có chuyện nam nhân đã ngủ với nữ nhân thậm chí nàng còn sinh con cho mình vậy mà có thể coi như cái gì cũng không xảy ra?, có thể với nàng đến một chút trách nhiệm cũng không có?, sau đó đến cả con gái của mình cũng không thèm đi nhìn?, mặc vợ mình, mặc con mình tự sinh tự diệt?.

Dẫu biết Vô Nhai Tử bị què chân, dẫu biết hắn không thể di chuyển nhưng chẳng nhẽ bằng vào quan hệ của Vô Nhai Tử trong giang hồ không thể xử lý được một cái Đinh Xuân Thu?, đây tuyệt đối là trò cười.

Vô Nhai Tử có gì?, Đinh Xuân Thu lại có gì?, Vô Nhai Tử muốn giết Đinh Xuân Thu đơn giản như di chết một con kiến vậy, chỉ cần một phong thư cho Đồng Mỗ không phải mọi việc đều được giải quyết sao?, sau đó liền có thể quan tâm một chút đến con gái, quan tâm một chút đến người vợ đang ở Tây Hạ.

Vì cái gọi là sĩ diện, một mực sợ hãi 30 năm, người đời nói Vô Nhai Tử tài hoa trác tuyệt cái gì thì Vô Song không biết nhưng Vô Song cảm giác hắn ngu không thể tả.

Vô Song là người hậu thế, hắn xem Kim Dung chỉ qua phim ảnh, ở hậu thế có rất nhiều lời đồn đoán về Vô Nhai Tử, có thể năm đó là Đinh Xuân Thu hại Vô Nhai Tử, có thể năm đó là Đinh Xuân Thu cùng Lý Thu Thủy cấu kết hại Vô Nhai Tử, hắn không rõ ràng nhưng hắn rõ chắc chắn Đồng Mỗ vẫn một mảnh chung tình với sư đệ này.
Bằng võ công của Đồng Mỗ muốn giết Đinh Xuân Thu có gì khó?, vậy mà Vô Nhai Tử thực sự sợ hãi 30 năm, đến cả cốt nhục thân sinh 30 năm cũng không quản, loại nam nhân này trong mắt Vô Song phải dùng hai chữ ‘nhu nhược’ để hình dung.

........

Chính vì cái suy nghĩ này của Vô Song với Vô Nhai Tử mà trên đường đi đến đây hắn thậm chí đã làm công tác tư tưởng cho Đồng Mỗ.

Với một kẻ như Vô Nhai Tử, nhất định phải dùng thử đoạn mạnh mẽ một chút, cương một chút, triệt để không cho Vô Nhai Tử chạy ra khỏi bàn tay của mình, vậy liền là đủ.

Trong thế giới này vẫn còn Lý Thu Thủy, Lý Thu Thủy là nữ nhân duy nhất có thể cùng Đồng Mỗ tranh giành nam nhân nhưng đấy là việc lúc trước, hiện nay hắn liền đảm bảo nhất định không co Lý Thu Thủy lại tiếp xúc cùng cái nam nhân này.

Không phải Vô Song mê luyến Lý Thu Thủy, cũng không phải Vô Song thầm yêu nàng nhưng mà Lý Thu Thủy dù sao cũng tính là sư phụ của Vô Song, trong mắt Vô Song, sư phụ đau khổ vì nam nhân như vậy căn bản không đáng.

........

Đồng Mỗ hiện nay lập tức dùng bàn tay nhỏ đập mạnh lên phiến đá lớn, một chưởng của nàng làm toàn bộ phiến đá rung lên.

“Hừ, ngươi nói ngươi giải quyết?, 30 năm qua ngươi đã giải quyết được cái gì?”.

“Đông Phương Bạch, Mỗ hỏi ngươi, ngươi có thể thay Mỗ giải quyết Đinh Xuân Thu hay không?”.

Vô Song nghe vậy liền nhếch miệng, hắn từ trước đến nay chưa bao giờ để Đinh Xuân Thu vào mắt.

Thứ nhất Đinh Xuân Thu mạnh nhất là dựa vào độc công nhưng mà đừng quên chí âm nội lực hay chí dương nội lực đều có khả năng áp chế độc công rất mạnh, quan trọng hơn Vô Song hắn cho dù không phải độc đạo cao thủ nhưng bản thân nắm Dược Vương Phần Thiên, hắn thì ngại gì Đinh Xuân Thu?.

“Đương nhiên có thể, chỉ là Đinh Xuân Thu mà thôi”.

Đồng Mỗ tất nhiên cũng không bất ngờ gì với câu trả lời của Vô Song, nàng liền lạnh giọng.

“Đông Phương Bạch, Mỗ hiện nay chính thức nhận ngươi làm đệ tử, ngươi liền có thể coi là người của Tiêu Dao Phái, là đệ tử của Tiêu Dao Phái “.

“Sư đệ, hắn hiện nay đã là người của Tiêu Dao Phái, ngươi lại là Tiêu Dao Phái chưởng môn, vậy ta xin hướng về phía chưởng môn, muốn ngươi vì hắn tiến hành Tiêu Dao Chưởng Môn Trắc Thí”.

Thân thể Vô Nhai Tử lập tức run lên, bản thân hắn có kiêu ngạo của mình, hắn cũng không muốn làm điều người khác ép buộc nhưng mà... Vô Nhai Tử cũng không dám chọc giận sư tử.

Thật ra mà nói, năm xưa hắn lựa chọn Lý Thu Thủy chính vì... hắn sợ sư tỷ.

Để nói năm xưa hắn thích ai hơn cái này thật sự rất khó, Lý Thu Thủy đương nhiên xinh đẹp hơn Đồng Mỗ nhưng mà Đồng Mỗ lại ở bên cạnh Vô Nhai Tử thời gian nhiều hơn hẳn, chưa chắc đã không có lợi thế nhưng mà hắn thực sự e sợ sư tỷ, vì sợ nên mới không thể yêu.

“Sư tỷ, ta biết... ngươi muốn tốt cho ta, ngươi nói kẻ này gọi là Đông Phương Bạch đúng không?, ngươi muốn hắn tiến hành trắc thí tư cách trở thành Tiêu Dao Chưởng Môn, cái này ta cũng không có ý kiến gì nhưng sư tỷ phải biết, một mình sư tỷ liền không quyết định được, còn cần từ bên... Thu Thủy. Nếu Thu Thủy không đồng ý ta cũng không thể tự mình quyết định “.

Đồng Mỗ sắc mặt liền trở nên khó coi, nàng thừa hiểu Lý Thu Thủy thích nhất là chống đối lại nàng nhưng mà nàng cũng không thể làm gì a, Vô Song không phải là đệ tự của chưởng môn, hắn muốn làm chưởng môn phải vượt qua trắc thí tư cách, hắn muốn có tư cách tham dự trắc thí liền phải được cả Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy gật đầu.

Vô Nhai Tử lúc trước cũng cảm giác được Tiểu Vô Tướng Công trong người Vô Song nhưng hắn cũng không mấy để ý, ban đầu hắn nghĩ Vô Song là người của Lý Thu Thủy nhưng mà khi thấy Đồng Mỗ hắn cũng lập tức làm ra phủ định, hắn không tin kẻ có liên quan đến Lý Thu Thủy có thể gặp Đồng Mỗ mà không chết.

Về phần Tiểu Vô Tướng Công của Vô Song từ đâu mà có?, cái này Vô Nhai Tử lười để ý dù sao cũng chẳng có gì đảm bảo Tiểu Vô Tướng Công của Vô Song là do Lý Thu Thủy dạy.

Đoàn Dự học Lăng Ba Vi Bộ cùng Bắc Minh Thần Công đâu phải do Vô Nhai Tử dạy?.

Cưu Ma Trí học Tiểu Vô Tướng Công đâu phải do Lý Thu Thủy dạy?.

Cả Đồng Mỗ ùng Vô Nhai Tử đều đang có suy nghĩ của chính mình thì đột nhiên bị câu nói tiếp theo của Vô Song làm kinh ngạc trợn tròn cả mắt.

Chỉ thấy Vô Song không nhanh không chậm lên tiếng.

“A, là việc của Thu Thủy sao?, cái này cũng không có gì, nàng chắc chắn đồng ý bởi ta là chân truyền đệ tử của nàng”.

Nói xong, Tiểu Vô Tướng Công toàn bộ bạo phát mà ra, không giữ lại chút gì hơn nữa Vô Song từ hành trang cũng lập tức lấy ra một cái hộp ngọc, trong cổ tay hắn nhanh chóng hiện ra một cái chìa khóa nhỏ, trong ánh mắt thất kinh của Vô Nhai Tử cùng Đồng Mỗ, hắn liền chậm rãi lấy ra thư tiến cử cùng lệnh bài thân phận của Lý Thu Thủy.

Chuyến đi đến Lôi Cổ Sơn này, chí ít đã đi được nửa chặng đường.

Quyển 2 - Chương 190: Tiêu Dao Chưởng Môn (2)

Với quan hệ cực kỳ phức tạp giữa ba người Tiêu Dao Phái bản thân Vô Song đương nhiên không dám dễ dàng để lộ thân phận của bản thân mình, không dám dễ dàng để lộ mối quan hệ với Lý Thu Thủy vì vậy hắn đã chuẩn bị sẵn hộp ngọc này.

Đồng Mỗ có thể biết đến kiểm chứng tư cách chưởng môn thì Lý Thu Thủy sao có thể không biết bất quá chính bản thân nàng cũng không tin việc này có thể xảy ra dù sao để nàng cùng Đồng Mỗ cộng đồng nhận thức một việc là quá khó khăn.

Hộp ngọc mà Lý Thu Thủy đưa cho Vô Song rốt cuộc cũng chỉ là chứng minh thân phận của hắn với Vô Nhai Tử mà thôi, Lý Thu Thủy vẫn là hy vọng Vô Nhai Tử có thể vì Vô Song mở một mắt nhắm một mắt, điều này cũng tương đối giống với Đồng Mỗ, lúc nãy Đồng Mỗ cũng là muốn Vô Nhai Tử mở một mắt nhắm một mắt.

Hiện nay với lời nói do chính miệng Đồng Mỗ lên tiếng lại thêm sự xác minh thân phận từ Lý Thu Thủy thì đừng nói là mở một mắt nhắm một mắt mà là Vô Nhai Tử bắt buộc phải mở cả hai mắt.

Điều duy nhất mà Vô Song lo lắng là Đồng Mỗ.

Quả nhiên sau khi nhìn thấy thân phận của Vô Song, Đồng Mỗ lập tức đứng lên, vẻ mặt non nớt tràn ngập tức giận, nàng thân thể run lên chỉ hận không thể giết chết Vô Song.

Nàng có cảm giác... mình bị lừa, bị lừa rất nặng.

Nếu không phải Đồng Mỗ vẫn còn một tia lý trí, nàng biết hiện tại kể cả dốc hết sức cũng không thể đánh bại Vô Song thì nàng có lẽ đã sớm động thủ.

Vô Song hiện nay có thể coi là yếu hơn Đồng Mỗ một chút nhưng mà Đồng Mỗ có thể thắng khi luận bàn mà thôi, thực sự sinh tử quyết đấu thì Đồng Mỗ đừng mơ giết được Vô Song.

Đồng Mỗ sợ nhất là Vô Song lại tiến vào trạng thái hắc ám kia, khi đó nàng nếu may mắn có thể chạy thoát nhưng Vô Nhai Tử thì chết chắc.

Ánh mắt Vô Song cũng nhận ra sự tức giận của Đồng Mỗ, hắn nhìn vẻ mặt của nàng vì tức giận mà đỏ lên thậm chí có chút buồn cười.

Người đời có thể sợ Đồng Mỗ nhưng mà Vô Song hắn không hiểu tại sao... từ khi quen biết nàng hắn không làm cách nào sợ hãi nàng được.

Nhìn Đồng Mỗ làm hắn nhớ đến A Kha, vài năm nữa khi A Kha lớn lên, nàng có lẽ cũng sẽ thành một cô bé đáng yêu như Đồng Mỗ, nghĩ đến hình ảnh A Kha, Vô Song lại có chút nhớ nhà, nhớ Tử Ngọc Sơn.

Thở hắt ra một hơi, Vô Song thần bí cười với Đồng Mỗ một tiếng.

“Đồng Mỗ, chúng ta ra ngoài nói chuyện chút”.

Nói xong hắn còn làm một hành động làm Đồng Mỗ nghiến răng nghiến lơi, hắn vậy mà dám cầm lấy một cây ngân châm rồi giả vờ làm động tác đâm vào tim mình.

Động tác này quả thật có thể dọa sợ Đồng Mỗ, nàng cũng không dám không nghe Vô Song rồi.

Hai người cứ như vậy bước ra ngoài trong ánh mắt không thể tin tưởng được của Vô Nhai Tử.

......

Đồng Mỗ hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt phụng phịu mà nhìn Vô Song.

“Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?, hừ cho dù ngươi nói gì cũng đừng hòng làm Mỗ tin tưởng ngươi, tiện nhân Lý Thu Thủy lại đang tính toán cái gì?”.

Nhìn Đồng Mỗ như vậy, Vô Song bật cười, một tay đưa ra tốc độ cực nhanh gõ lên trán nàng.

“Đồng Mỗ, ngươi thực sự đầu óc có vấn đề đúng không, đây không phải là muốn tốt cho ngươi, hai bên cùng có lợi? “.

“Ta sau khi trở thành Tiêu Dao Chưởng Môn, bản thân Vô Nhai Tử liền nhàn a?, sau đó ngươi có thể cùng tình lang phiên vân phúc vũ?, có cái gì cần phải suy nghĩ, hắn đôi chân đã phế còn có thể chạy thoát khỏi tay ngươi sao?”.

“Về phần Lý Thu Thủy, chẳng nhẽ ngươi không nhận ra có gì không đúng sao?, bằng thực lực ta thể hiện ra, ngươi nghĩ Lý Thu Thủy nàng ta có tư cách dạy dỗ ta?”.

Câu thứ hai của Vô Song chính là nửa giả nửa thật nhưng mà Đồng Mỗ vậy mà cũng bắt đầu suy nghĩ.

Đồng Mỗ đánh với Lý Thu Thủy bao nhiêu năm, dĩ nhiên cũng biết thực lực của Lý Thu Thủy, thực lực của Lý Thu Thủy có thể coi là ngang ngửa Vô Song khi ma hóa, tất nhiên điều kiện là Vô Song giữ được thần trí của bạn thân mình.

Đừng nghĩ Lý Thu Thủy yếu, lần trước nàng bị Vô Song đả thương toàn bộ đều là tai nạn, nàng khi đó dùng mị thuật với Vô Song, cũng sẽ không ngờ được Vô Song tự nhiên phát điên, nội lực bạo tăng mới dẫn đến trở tay không kịp mà bị thương.

Mị thuật khác rất nhiều với võ thuật, mị thuật trọng nhất một chữ mị, khi sử dụng mị thuật liền không thể lại dùng võ công hoặc ít nhất toàn thân cũng không thể trong trạng thái chiến đấu, làm gì có ai vừa trong trạng thái chiến đấu lại vừa câu dẫn đối phương?, chưa kể Lý Thu Thủy còn dùng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp, nàng mị hoặc tâm thần Vô Song nhưng cũng phải thả ra tâm thần của mình.

Nói theo ngôn ngữ game thì Lý Thu Thủy khi đó phòng ngự bằng 0, nàng bị Vô Song đột nhiên phản chế tấn công mà còn có thể kịp phản ứng đã coi là cực kỳ không tệ, làm sao có thể không bị thương?.

Lại nói về Đồng Mỗ, Đồng Mỗ đúng thật là không tin Lý Thu Thủy đào tạo được dạng quái vật như Vô Song, nếu nàng có thể đào tạo được Vô Song, bằng vào thực lực của nàng cùng Vô Song hợp lại, hai người đánh lên Linh Thứu Cung thì Đồng Mỗ cũng khó mà đỡ được.

Vô Song cùng Lý Thu Thủy hợp lực không phải chỉ đơn giản như Trương Tam cùng Lý Tứ, nếu hai người am hiểu phối hợp chiến đấu thì tuyệt đối mạnh hơn Đồng Mỗ, nên nhớ Vô Song khi ma hóa hay Lý Thu Thủy đơn thuần chiến lực đều mạnh hơn Trương Tam hoặc Lý Tứ, đặc biệt là một Lý Thu Thủy đã quá hiểu điểm mạnh cùng điểm yếu của Đồng Mỗ, khi đó Đồng Mõ lại càng nguy hiểm.

“Ngươi rốt cuộc là gì của tiện nhân đó?”.

Vô Song thật ra không thích Đồng Mỗ xưng hô với Lý Thu Thủy như vậy nhưng mà giữa hai người có thiên đại oán hận, muốn hòa hoãn cũng là không được.

“Ngươi thấy dung mạo ta thế nào?”.

Vô Song sau khi hỏi câu này liền làm ánh mắt Đồng Mỗ xuất hiện vẻ quái dị, cho dù Vô Song chưa từng nói ra nhưng mà chỉ một câu như vừa rồi đã đủ để Đồng Mỗ xác nhận thân phận của Vô Song.

Vô Song là nam sủng của Lý Thu Thủy.

Đương nhiên xuy xét một chút thực lực của Vô Song... Đồng Mỗ liền cảm thấy hắn từ nam sủng thăng cấp thành nam nhân của Lý Thu Thủy.
“Tiện nhân tính toán thật tốt, dĩ nhiên còn muốn chiếm trọn Tiêu Dao Phái chúng ta?, ngươi nghĩ ta sẽ đồng ý?”.

Nào ngờ Vô Song lại đưa tay ra, cốc vào đầu nàng.

“Ngươi là ngốc à, trên danh nghĩa ta là đệ tử của nàng nhưng mà danh nghĩa ta cũng là đệ tử của ngươi à?, không phải sao? “.

“Sau này Lý Thu Thủy thuộc về ta, Vô Nhai Tử thuộc về ngươi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, có cái gì đáng lo lắng?, ta lại có thể đảm bảo Thu Thủy nàng sẽ không tìm đến Vô Nhai Tử, cho dù nàng muốn thì ta cũng kéo nàng về”.

Lần này Đồng Mỗ rốt cuộc cũng cảm thấy xuôi tai bất quá nàng thật tâm vẫn còn lo lắng.

Nàng hiện nay kể cả trừ hết ám tật, kể cả khôi phục đỉnh phong thì vẫn không có cách nào làm đối thủ của Lý Thu Thủy cùng Vô Song liên hợp.

Muốn có lực bảo vệ mình ít nhất phải luyện thành Lục Hợp Bát Hoang Duy Ngã Độc Tôn Công tầng thứ 3.

Nàng biết mình cũng sắp đến chu kỳ tán công lần 3 nhưng mà đây cũng là lúc nàng nguy hiểm nhất, nếu Lý Thu Thủy cùng Vô Song đến thì sao?, nàng chết chắc.

Nàng sợ là sợ, Vô Song sau khi lấy được truyền thừa Tiêu Dao Phái sau đó liền lật lọng.

“Ngươi lấy gì đảm bảo, sau khi nhận được toàn bộ truyền thừa Tiêu Dao Phái... ngươi không lật lọng?, ngươi không cùng tiện nhân kia đối phó Mỗ?”.

Đồng Mỗ biết... nếu nàng chết thì Lý Thu Thủy liền sẽ độc chiếm Vô Nhai Tử.

Nào ngờ nàng vừa nói xong, lại một lần nữa bị Vô Song cốc đầu.

“Ngươi là phát ngốc sao?, giết ngươi xong có lợi gì?, chẳng nhẽ muốn giúp nữ nhân của ta đoạt nam nhân khác?, ta không có cái sở thích biến thái này hơn nữa nếu hiện tại ta muốn ám hại ngươi đã ám hại từ sớm, cần gì đợi đến bây giờ?”.

“Ngươi cũng có thể nghĩ ta làm tất cả vì Tiêu Dao Phái truyền thừa nhưng ngươi phải biết nếu ta chuyên tâm một chút, biết giả vờ một chút, hoàn toàn có thể để Vô Nhai Tử nhận ta làm đệ tử, trở thành đời tiếp theo Tiêu Dao chưởng môn “.

“Bằng vào tư chất của ta lại thêm việc ta là đệ tử của Lý Thu Thủy, chỉ cần thêm một chút thủ đoạn thì không cần đến Đồng Mỗ ngươi ta cũng có thể được chân truyền của Vô Nhai Tử”.

Thật ra Vô Song còn có một cái suy nghĩ tà ác hơn, đáng tiếc hắn không có thời gian.

Cùng lắm mang Vương Ngữ Yên lên Lôi Cổ Sơn, khi đó xem ai sợ ai?.

Hắn không tin có thểm Vương Ngữ Yên trợ giúp, không thể không làm cho Vô Nhai Tử kích động kết hợp với tư chất của hắn, việc trở thành Tiêu Dao Chưởng Môn gần như chắc chắn.

Đáng tiếc, lần đầu đến thế giới này hắn xuất hiện bên cạnh Dung nhi.

Nếu hắn rơi xuống Tô Châu, kế hoạch này không phải là không thể thực hiện.

Rốt cuộc sau khi tốn vài phần công phu miệng lưỡi, hắn cùng Đồng Mỗ liền đạt thành nhận thức chung.

.......
Tiểu viện, lần này không phải là Vô Song nói chuyện với Đồng Mỗ mà là Đồng Mỗ vì Vô Song nói chuyện với Vô Nhai Tử.

Vô Nhai Tử hiện nay tâm tình cực kỳ phức tạp, ông ta cảm thấy lựa chọn đệ tử là việc của riêng mình, vì cớ gì lại không được quyết định?.

Tất nhiên Vô Nhai Tử là vẫn có quyền lựa chọn đệ tử nhưng nếu đệ tử của ông ta sau này không được làm chưởng môn Tiêu Dao thì chọn đệ tử làm gì?.

Tâm khảm Vô Nhai Tử là muốn chọn dạng đệ tử không có căn cơ võ học, dạng đệ tử như vậy mới có thể để ông ta cảm giác ‘một tay dạy dỗ đệ tử’ nhưng Vô Nhai Tử cũng biết dạng đệ tử như vậy dù ông ta truyền hết 70 năm công lực vào thì cũng... không phải là đối thủ của Vô Song.

Vô Song chưa bao giờ tính công lực theo ‘năm’ nhưng mà hắn cảm giác nếu bắt buộc phải chọn một con số, công lực của hắn có thể đạt đến 40 năm.

Dạng công lực như vậy chưa so được với Lý Thu Thủy, Đồng Mỗ, Vô Nhai Tử nhưng mà giải quyết Hư Trúc trong nguyên tác thì quá thừa.

Nếu Hư Trúc dám tranh cướp ngôi vị Tiêu Dao Chưởng Môn với Vô Song, Vô Song không ngại tiễn hắn luôn một đoạn.

Cái ngôi vị Tiêu Dao Chưởng Môn này không đơn thuần chỉ là võ công, không đơn thuần chỉ là Tiêu Dao tuyệt học mà còn có đại tác dụng khác, tác dụng của nó nằm ở ‘nhẫn chưởng môn’.

Cùng là một phái Tiêu Dao, nhẫn chưởng môn không thể khác nhau, ít nhất Vô Song cảm giác như vậy.

Nếu nhẫn chưởng môn là giống nhau, hắn khi trở về thế giới cũ đúng là có thể dùng cái nhẫn này mà kiếm đầy bát đầy bồn, Tây Hạ cùng Tây Hạ Nhất Phẩm Đường có thể không đào được nhưng Linh Thứu Cung trên Thiên Sơn thì lại khác, bằng nhẫn chưởng môn hắn thật sự có tự tin trở thành Linh Thứu Cung Chủ.

Hắn không thể mãi mãi ở thế giới này, hắn nhất định phải quay về vì vậy Linh Thứu Cung trong thế giới này đối với Vô Song không có mấy ảnh hưởng nhưng khi trở về thì lại khác, hắn nếu có thể chiếm được Linh Thứu Cung, có thể coi như nằm mơ cũng sẽ cười.

“Sư đệ, ta biết trong lòng ngươi cảm thấy có chút không phục nhưng ta... cùng tiện nhân kia lần đầu tiên có chút hợp ý “.

“Ngươi cũng đã thấy rồi, Đông Phương Bạch kẻ này dung mạo nhất tuyệt, hắn tuổi cũng còn rất trẻ vậy mà võ công đã tiếp cận ngũ tuyệt cảnh giới, thiên phú cũng cực kỳ kinh người, ngươi lại đã từng nghe được tiếng nhạc của hắn?, sư tỷ không ngại nói với ngươi hắn còn có y thuật cực kỳ kinh người, chỉ bằng hai cái này cũng có thể coi là tài hoa trác tuyệt đúng không?, ngươi đi đầu tìm được một đệ tử hơn hắn?”.

“Tiêu Dao Phái chúng ta phân liệt quá lâu, sở học cũng không tại một người nhưng với tài hoa của Đông Phương Bạch lại được cả ta cùng tiện nhân kia đồng ý, khả năng hắn có thể... đi đến độ cao của sư phụ năm đó, có thể tụ tập tuyệt học phái ta lại một thân, đây không phải là điều sư phụ mong muốn sao?”.

“Cuối cùng là Đinh Xuân Thu, kẻ này mạnh yếu ra sao thì sư tỷ cũng không để ý bất quá sư tỷ tin chắc Đông Phương Bạch có thể thay ngươi giải quyết kẻ này, nếu ngươi chấp nhận thu hắn làm đệ tử vậy thì cũng coi như giải quyết được gánh nặng trong lòng suốt 30 năm qua? “.

“Một mũi tên chúng ba cái đích, ngươi còn chờ đợi gì?”.

Không thể không nói, vì tương lai ở cùng Vô Nhai Tử, một người không thích nói đạo lý như Đồng Mỗ vẫn là rất bỏ công sức ra thuyết phục sư đệ của mình.

Vô Nhai Tử rốt cuộc thở hắt ra, ánh mắt dần dần trở lại vẻ thanh minh.

“Kẻ này có thể khiến sư tỷ cùng sư muội cộng đồng nhận làm đệ tử, bất kể vì sao cũng làm ta rất bội phục, Vô Nhai cũng có thể nhận hắn làm đệ tử, khiến hắn có thể mang Tiêu Dao Phái sở học tụ tập một thân, tiền đề là hắn có thể vượt qua thử thách của Vô Nhai”.

Vô Nhai Tử nói xong, nội lực tích lại trong người, mở miệng lên tiếng mang theo nội lực phóng xuất ra ngoài.

Tinh Hà, bày Trân Lung Ván Cờ.

.......

Trân Lung Trận Cờ này cũng tương đối thú vị, đây là năm ngoái Vô Nhai Tử tự mình sáng tạo ra sau đó liền truyền lại cho đệ tử, cái ván cờ này là tâm đắc cả đời của Vô Nhai Tử nhưng vẫn đang để cho Tô Tinh Hà nghiên cứu sau đó mới mở ra cho thiên hạ võ lâm cùng quan sát.

Trân Lung Trận Cờ này là kiêu ngạo của Vô Nhai Tử, ông ta cảm thấy thiên hạ rất ít người có thể phá được trận này, chỉ có người phá được trận này mới có tư cách làm chưởng môn Tiêu Dao Phái hơn nữa ông ta còn làm sẵn cả chuẩn bị, chuẩn bị mang 70 năm công lực tặng cho người, dẫu sao ông ta hiện nay cũng là phế nhân, chỉ có mang công lực truyền lại cho chưởng môn Tiêu Dao Phái đời tiếp theo mới có thể làm kẻ kia giúp ông ta báo thù.

........

Trân Lung Trận... đây quả thực cũng tính là một cửa ải khó khăn.

Khi Vô Song thấy Tô Tinh Hà bày ra trận này lại nghe thấy yêu cầu của Vô Nhai Tử, hắn suýt nữa có xúc động đánh cho lão nhân què kia một trận.

Hắn đối với Vô Nhai Tử căn bản không có kính trọng, cho dù có thể từ hắn lấy được hai môn tuyệt học là Lăng Ba Vi Bộ cùng Bắc Minh Thần Công thì Vô Song cũng vẫn không kính trọng người này.

Cùng lắm hắn đi tìm Vô Lượng Ngọc Bích, hắn cũng không tin là không tìm được.

Hắn không tìm được... hắn liền đi hỏi Tây Thi, hắn không tin nàng không biết.

Đã tính đến cả bước này nói rõ Vô Song thật sự không tự tin với Trân Lung Trận.

‘Kỳ’ thuật của hắn thật sự chưa đủ phá giải Trân Lung Ván Cờ, hắn cũng chỉ biết muốn phá trận này liền phải tiến vào tử cục, dùng mình ăn quân mình, lấy tử đổi lấy sinh, mở ra một đường sinh cơ.

Biết là biết như vậy nhưng cái này quá mức hão huyền, Hư Trúc năm đó phá trận chính là ăn đại vận, nhắm mắt điền bừa đáp án cũng trúng lại thêm có người nhắc bài sau lưng, Vô Song hắn cũng không có ai nhắc bài, lại càng không mấy tự tin có nghịch thiên may mắn như Hư Trúc.

Trăm tính ngàn tính, rốt cuộc khi Tô Tinh Hà bày xong Trân Lung Ván Cờ, Vô Song cảm giác tròng mắt hắn co giật, nội tâm cảm thấy sóng gió ngập trời.

Trận này... hắn vậy mà biết phá?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau