CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 296 - Chương 300

Quyển 2 - Chương 175: Thiên Sơn Đồng Mỗ (4)

Đồng Mỗ hiện nay vẫn chỉ là một đứa bé, chí ít về mặt thân thể là vậy từ đó một cái tét mông của Vô Song cũng không có xúc cảm gì, nói khó nghe một chút là muốn mông không mông, muốn ngực không ngực, ai bảo Đồng Mỗ là tiêu chuẩn loli đây?.

Một cái tét mông này hoàn toàn là theo quán tính của Vô Song dù sao từ đầu đến cuối Đồng Mỗ cũng chẳng cho Vô Song cái cảm giác đáng sợ như người ta truyền miệng mà chỉ có sự dễ thương, chí ít vẻ dễ thương bên ngoài của nàng lúc này có thể đè ép được cái tính cách bên trong của mình.

Sau một cái tét mông, không khí trong huyệt động thực sự không có cách nào diễn tả bằng lời, cả Vô Song cùng Đồng Mỗ đều khựng lại... sau đó cũng không khó đoán lắm, Đồng Mỗ thật sự muốn giết người.

Nàng đang nằm úp sấp đối với Vô Song thì đột nhiên cả người quay ngược lại, nắm quyền nhỏ bé oanh kích thẳng vào mặt Vô Song.

Đừng nghĩ nắm tay của Đồng Mỗ yếu, nhìn quyền đầu của nàng bé tí tẹo nhưng nàng thân là cao thủ ngũ tuyệt đỉnh phong, là một trong những cao thủ mạnh mẽ nhất trên giang hồ, một quyền không bao hàm nội lực cũng đủ để vô số đại tông sư kinh hồn táng đảm.

Vô Song vẫn tính là phản ứng nhanh, hắn rất nhanh đưa tay ra đón đỡ một quyền của nang, chỉ nghe một âm thanh va chạm vang lên trong huyệt động, nguyên bàn tay của Vô Song đều tê tái thậm chí bắt đầu đã ửng đỏ.

Đồng Mỗ chiêu đầu tiên bị Vô Song bắt căn bản là vì nàng không ngờ hơn nữa cơ thể Đồng Mỗ đã bị đẩy đến giới hạn, vì vậy mới dễ dàng bị Vô Song tóm gọn tuy nhiên khi nàng bị nộ hỏa công tâm thì Đồng Mỗ vẫn cứ cực kỳ đáng sợ.

Thân thể Đồng Mỗ hiện tại quả thực không ở trạng thái đỉnh phong thậm chí còn có thể coi là trạng thái tồi tệ nhất, nội lực toàn thân cũng không thể điều động bất quá một quyền của nàng vẫn có thể so với ngũ tuyệt cao thru hàng thật giá thật.

Một quyền đánh về phía Vô Song, cơ thể vận lực xoay tròn thoát ra khỏi cơ thể của Vô Song, ánh mắt càng ngày càng lạnh, sát khí trùng thiên.

“Chết, chết, chết, chết “.

Vô Song cũng không biết đã nghe bao nhiêu từ ‘chết’ của nàng, hắn chỉ biết rằng Đồng Mỗ hiện tại hoàn toàn bị bao phủ trong trạng thái cuồng nộ, thân hình nhỏ nhắn cứ như vậy lao về phía Vô Song, từng quyền từng quyền đánh tới.

Tất nhiên nếu là Đồng Mỗ bình thường thì Vô Song cũng phải sợ hãi một phen nhưng Đồng Mỗ hiện tại thì Vô Song có gì mà sợ?, nếu hắn nguyện ý thậm chí còn có thể giết nàng.

Đành rằng chỉ tính riêng cơ thể Đồng Mỗ đã đủ sức so với ngũ tuyệt cao thủ nhưng mà cơ thể nàng hiện tại cũng không thích hợp cho chiến đấu, càng đánh người thiệt chính là nàng mà thôi lại thêm trên người không có nội lực gia trì, cơ thể mệt mỏi không chịu được, muốn đuổi theo tốc độ của Vô Song cũng là người si nói mộng.

Kết quả là trong cái hang động nhỏ hẹp hai thân ảnh liên tục đọ chiêu với nhau, người tới ta đi, quyền kình liên tục giao phong bất quá cũng là không ai làm gì được ai.

Vô Song bản thân có chút chột dạ hơn nữa hắn còn là người chiếm tiện nghi của ‘lão loli’ này vì vậy chiêu chiêu lưu thủ.

Đồng Mỗ thì rõ ràng có tâm mà vô lực, ai bảo thương thế của nàng quá nặng đây?.

Rốt cuộc sau hơn 30 chiêu, khi Đồng Mỗ bước lên một bước thì chân nàng run lên, cả đầu gối nhỏ gục xuống, lại tiếp tục ho ra một búng máu, tình trạng cơ thể của Đồng Mỗ thật sự quá thảm.

Đồng Mỗ lúc này hai tay đều chống trên mặt đất, ánh mắt đỏ rực lên nhìn Vô Song như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy nhưng mà nàng cũng chỉ có thể dùng ánh mắt mà thôi, căn bản không thể có lực đến chiến với Vô Song một trận.

Nhìn Đồng Mỗ đến cả đứng lên cũng không nổi, Vô Song chỉ có thể thở ra một hơi.

Đồng Mỗ trước mặt thực sự rất khác với Đồng Mỗ trong tưởng tượng của hắn.

Hình ảnh Đồng Mỗ trong tưởng tượng của Vô Song tất nhiên là đến từ phim Thiên Long Bát Bộ nhưng mà cái hình đó đương nhiên cũng không đúng, ai bảo Đồng Mỗ chỉ là đứa bé đây?, ai có thể thuê một đứa bé đi đóng cái vai này đây?.

Với thân hình của một nữ hài 6-7 tuổi, Đồng Mỗ hiện tại thực sự có chút đáng thương, có chút yếu ớt khiến cho chính Vô Song cũng cảm thấy không đành lòng.

Công tâm mà nói lần này Vô Song bị tấn công tất nhiên là vì bị hiểu lầm liên quan tới ‘Linh Thứu Cung’ tức là hắn bị thương có một phần nguyên nhân do Đồng Mỗ gây ra nhưng mà cũng không thể nào trách Đồng Mỗ, Linh Thứu Cung của nàng cũng là đối tượng bị tấn công, nàng căn bản không có ý gây họa cho Vô Song, dến cả Vô Song là ai nàng còn không biết nữa là?.

Nếu bỏ qua điểm trên thì chính Đồng Mỗ còn ra tay cứu Vô Song, hắn biết lúc này nếu hắn không làm gì dẹp nộ hỏa của Đồng Mỗ xuống, không làm gì đó trợ giúp Đồng Mỗ thì vài ngày sau Đồng Mỗ thậm chí trở thành người thiên cổ.

Thở dài một hơi, nhìn về Đồng Mỗ, Vô Song vẫn là nói.

“Khụ khụ... ta chỉ lỡ tay mà thôi, ta cũng không cố ý, huống hồ ta là nữ nhân, ngươi cũng là nữ nhân, mọi việc cũng không nên nghiêm trọng như vậy chứ?, bản thân ta cũng là một y sư, hay để ta lấy công chuộc tội, giúp ngươi trị liệu một phần thương thế đi?”



Đồng Mỗ lúc này ánh mắt nhìn hắn lại càng thêm lạnh lùng, hàm răng trắng ngà xuất hiện một nụ cười dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống Vô Song, sau đó nàng nói ra một câu làm khuôn mặt Vô Song triệt để cứng ngắc.

“Nữ nhân?, ngươi tưởng Mỗ không nhìn ra?, đường đường là một cái nam nhân lại muốn giả nữ nhân?, nam nhân trong thiên hạ này ngoại trừ sư đệ còn lại đều là giòi bọ đáng chết, chỉ cần Mỗ có thể đè ép thương thễ, Mỗ nhất định xé xác ngươi cho chó ăn”.

Vô Song thật sự ngây người, đây là lần đầu tiên có người liếc mắt đã nhận ra hắn là nam hay nữ có điều một câu nói của Đồng Mỗ lại làm hắn mười phần khó chịu.

Vô Song thật sự không cảm thấy Vô Nhai Tử có cái khỉ gì đáng tự hào?, cầm kỳ thi họa?, vô công tuyệt đỉnh?, thiên phú trác tuyệt?, tất cả những thứ này Vô Song đều không để ý, Vô Song hắn năm nay mới chưa đến 16 tuổi, không đến 10 năm thậm chí chỉ cần 5 năm hắn cũng có thể vượt qua Vô Nhai Tử, bản thân Vô Nhai Tử có cái gì để làm chuẩn mực so sánh với hắn?, đặc biệt lúc này Vô Nhai Tử còn là một kẻ bán thân bất toại, nửa thân dưới liền trở thành phế nhân, có cái gì đáng tự hào?.
Nhìn Đồng Mỗ khó chịu với mình, Vô Song cũng cười lạnh mà lên tiếng.

“Vậy ngươi có tin ta lập tức xé xác ngươi cho chó ăn không?, sống bao nhiêu năm vẫn một thân một mình, người ta con đàn cháu đống thì ngươi vẫn cứ là một lão bà trăm năm hoàn bích, không ngực không mông, miệng thì không nói ra được câu nào tử tế, mở mồm ra là mắng chửi người, ngươi thì tính là thứ gì?, cũng may Vô Nhai Tử năm đó không có lựa chọn ngươi nếu không hắn tuyệt đối chết sớm 30 năm”.

So miệng lưỡi xem ai sợ ai?.

Quan trọng hơn, Vô Song đúng là không sợ Đồng Mỗ, đừng nói Đồng Mỗ đang bị thương cho dù là Đồng Mỗ không bị thương mà ép hắn đến đường cùng hắn cũng có cách làm Đồng Mỗ rất thảm rất thảm.

Đúng là Vô Song có việc phải nhờ cái bà điên này bất quá bà điên này nếu cứ nhất mực làm hắn bực mình, hắn cũng không ngại tiễn bà ta một đoạn đường.

Thiên Sơn Đồng Mỗ cơ hồ là lần đầu tiên nghe thấy loại lời nói này, nàng lập tức bão nổi, cơ thể tưởng như không có chút sức lực nào chẳng biết ở đâu ra lực lượng, dùng cả hai tay hai chân lao về Vô Song.

Vô Song nhìn thấy điểm này, chân đạp Quỳ Hoa Bộ Pháp, hắn tốc độ so với Đồng Mỗ cao hơn nhiều lắm, nếu không phải một mực lưu thủ thì chiến cuộc thật ra đã sớm kết thúc.

Thân ảnh như quỷ mị, nhẹ xuyên qua người Đồng Mỗ, sau đó tung ra một quyền.

Đồng Mỗ không phải là Kiều Phong, thân thể nàng hiện nay cho dù không được nhưng nhãn lực vẫn còn cực kỳ đáng sợ, cho dù là Vô Song tốc độ cao hơn nữa cũng không thể nào khiến nàng bất ngờ đáng tiếc vì thân thể không chịu được dẫn đến phản ứng của nàng trì độn hơn rất nhiều, nàng chỉ có thể khó khăn xoay người đưa hay tay trắng nõn lên đỡ một quyền của Vô Song.

Lần này Vô Song tung ra là một quyền toàn lực, trực tiếp đánh bay Đồng Mỗ đi, chịu kình lực của Vô Song truyền đến, Đồng Mỗ lại ho ra một ngụm máu, kinh mạch toàn thân của nàng không biết bao nhiêu chỗ đã đứt lìa bất quá ánh mắt thủy chung vẫn chỉ là giận dữ cùng sát khí, cho dù đau đớn hơn nữa Đồng Mỗ nhất định cũng không kêu thảm một tiếng.

Không thể không nói, lấy thân nữ nhi lại có ý chí lực đến mức này, tuyệt đối là cực kỳ đáng sợ.

Bị đánh bay vào tường, Đồng Mỗ một lần nữa cố gắng đúng dậy nhưng khi nàng vừa ổn định hai chân thì liền thấy một cây ngân châm đâm vào ngực mình, hai mắt Đồng Mỗ trợn lên sau đó trực tiếp ngất lịm.

Nhìn thân ảnh nhỏ nhắn trước mặt bất tỉnh, Vô Song rốt cuộc mới có thể thở ra một hơi, rốt cuộc bà loli này cũng yên ổn được một chút.

Nhìn Đồng Mỗ nằm trên mặt đất, Vô Song chỉ có thể dùng hai tay bế cơ thể nhỏ bé của nàng về phía bên trong thạch động nơi đặt một chiếc giường đá, bên trên chiếc giường vậy mfa còn phủ một tấm da hổ lớn, thoạt nhìn cực kỳ khí thế cũng cực kỳ ấm áp.

Nhẹ đặt Đồng Mỗ lên đó, ngồi xuống thành giường, Vô Song đưa tay ra chậm rãi vì nàng bắt mạch.

Vô Song hiện nay dĩ nhiên không vui vẻ gì với Đồng Mỗ nhưng mà để nàng chết trước mặt hắn cũng là không được, thật ra Vô Song cũng không muốn dùng miệng lưỡi tranh đấu với nàng làm gì, đây chính là xé rách ra mặt chỉ là hắn muốn Đồng Mỗ nộ khí công tâm, càng thêm tức giận mà thôi, dưới cái trạng thái này Đồng Mỗ sơ hở sẽ càng nhiều, Vô Song lại càng dễ đắc thủ, càng dễ khống chế được nàng.

Nếu Vô Song đã bị lộ ra nam nhân thân phận thì Vô Song cũng không tin Đồng Mỗ cho hắn động vào người, chính vì vậy cũng chỉ còn có hạ sách này.

Một tay đặt lên cổ tay trắng ngần của Đồng Mỗ sau đó lông mày của Vô Song liền nhíu chặt lại, không bắt mạch thì thôi, bắt mạch mới biết Đồng Mỗ bên trong nội thương nặng đến mức không còn lời nào để nói.

Thân thể nàng nhìn bên ngoài gần như hoàn hảo nhưng bên trong lục phủ ngũ tạng đều tổn thương trầm trọng, kinh mạch toàn thân đều đứt lìa, nếu không phải Đồng Mỗ là một cao thủ tuyệt thế thì Vô Song tin chắc nàng đã sớm chết.Tất nhiên bắt mạch cho Đồng Mỗ xong, Vô Song lại càng có lý do để cứu nàng.

Vô Song chưa dám nhận mình là thần y có điều tìm được người am hiểu kinh mạch hay huyệt vị hơn hắn cũng là rất hiếm, kinh mạch của Đồng Mỗ bị tổn thương trầm trọng có điều lại bị hai loại lực lượng khác nhau làm tổn thương.

Một loại nội lực đầu tiên Vô Song không có cách nào gọi tên, là một loại dị nội lực Vô Song còn chưa từng gặp, nó vừa như chí dương chí cương nội lực nhưng lại vừa không phải, cái cảm giác này thật sự không nói ra thành lời, nếu bắt buộc phải nói ra cảm nhận của Vô Song về dạng nội lực này thì hắn cũng chỉ có thể dùng màu sắc để miêu tả, loại nội lực này... có màu trắng.

Bên trong cơ thể Đồng Mỗ ngoại trừ nội lực màu trắng này ra còn bị thương tổn bởi một loại nội lực màu đỏ rực, đây mới là chí dương chí cương nội lực, nội lực mang theo khí nóng tựa như vầng mặt trời, loại nhiệt độ này thuần một sắc đỏ rực, đây cũng có thể coi là nội lực cương mãnh nhất mà Vô Song từng nhìn thấy trong đời.

Thiên Sơn Đồng Mỗ là Tiên Thiên Chí Dương Thể, Kiều Phong cũng vậy có điều Thiên Sơn Đồng Mỗ hiện nay vẫn mạnh hơn Kiều Phong nhiều lắm.

Đương nhiên Đồng Mỗ bị nội lực của chính mình đả thương, loại thương thế này chỉ sợ là do nàng cưỡng ép sử dụng nội lực đánh lui Lý Tứ sau đó lại một lần nữa bất chấp tất cả mà đưa Vô Song đến đây.

Sau khi biết tình hình đại khái của nàng, Vô Song cũng chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, đầu tiên là phải thi châm, phải tạm thời bảo vệ kinh mạch của nàng nếu không nàng tuyệt đối sẽ trở thành phế nhân.

Vừa thi châm cho Đồng Mỗ, Vô Song trong lòng lại hiện lên hàng loạt câu hỏi không rõ, hắn thực sự không hiểu vì cái gì Đồng Mỗ cứu hắn?.

Nếu là lúc trước Vô Song có thể nghĩ đến Đồng Mỗ đại khái coi hắn là người Linh Thứu Cung nhưng hiện tại Vô Song liền biết không phải, nàng thân nữ nhân mang theo Tiên Thiên Chí Dương Thể, có lẽ vì cái điểm đặc biệt này mà nàng có thể dễ dàng nhìn ra Vô Song thân nam nhân lại mang Tiên Thiên Chí Âm Thể chỉ là nếu nhận ra Vô Song là nam nhân, vì cái gì phải cứu hắn?, vì cái gì phải bất chấp thương thế đưa hắn tới nơi này?.

Càng nghĩ... càng không hiểu được.

........

“Sư phụ, là ta vô năng để cho bà ta chạy trốn”.

Lúc này trên Linh Thứu Cung, Lý Tứ đang cực kỳ cung kính cúi đầu trước một lão nhân tóc trắng, lão nhân này ngồi trên bảo tọa, ánh mắt có chút âm trầm.

Hắn chính là Long Đảo Chủ.

Linh Thứu Cung chúng nữ lúc này cũng thân bất do kỷ, bản thân Linh Thứu Cung không ngờ thần không biết quỷ không hay bị Hiệp Khách Đảo công phá.

Chính vì Hiệp Khách Đảo công phá Linh Thứu Cung sau đó mượn danh nghĩa Linh Thứu Cung tìm tung tích của Thiên Sơn Đồng Mỗ, nếu nhìn vào một điểm này thì có thể giải thích tại sao cho dù là một thôn dân bình thường cũng có thể biết được Đồng Mỗ mất tích.

Hóa ra bản thân Vô Song từ đầu cũng là đã đoán sai.

Long đảo chủ ngồi trên bản tọa, hắn đeo mặt nạ che đi dung mạo của mình, cũng không nhìn ra hỉ nộ ái ố có điều trong ánh mắt có chút mệt mỏi cùng âm trầm.

Âm trầm ở đây là vì Đồng Mỗ trong lúc dầu hết đèn tắt vẫn có thể dọa lui Lý Tứ còn mệt mỏi?, đơn giản vì Long đảo chủ cũng là bị thương.

Đồng Mỗ bị thương đến mức nửa cái mạng coi như vứt đi còn Long đảo thủ thì tâm mạch cũng bị thương tổn, không có dăm bữa nửa tháng tĩnh dưỡng, căn bản không thể nào khỏi được>

Tất nhiên thương thế này chỉ coi là tương đối nặng mà thôi, không hẳn khiến Long đảo chủ quá mức suy nhược, dẫu sao ngày hôm đó bọn họ cũng chiếm ưu thế cả về chất lượng cùng số lượng, có trách chỉ trách Thiên Sơn Lục Dương Chưởng cùng với Tiên Thiên Chí Dương Thể hợp lại quá mức bá đạo mà thôi.

Nhìn Lý Tứ đang quỳ dưới đất, Long đảo chủ rốt cuộc đứng lên.

“Nếu Đồng Mỗ có thể bức lui ngươi nói rõ nàng ta đã bất chấp tất cả, trải qua một ngày chỉ sợ với thương thế lúc trước đã sớm không chịu được, nếu đã như vậy thì liền phải đẩy mạnh tìm kiếm hơn nữa, nhất định phải bắt sống được nàng”.

Nói đến đây Long đảo chủ trầm ngâm một chút sau đó tiếp tục ra lệnh.

“Ngươi cùng Trương Tam tiếp tục mượn Linh Thứu Cung ra lệnh cho tất cả các bộ tộc lớn nhỏ tại Thiên Sơn, lão phu trải qua mấy ngày tĩnh dưỡng, thương thế cũng đã có thể áp chế xuống, để lão phu tự mình ra ngoài một chút, xem có tìm được Đồng Mỗ hay không”.

Nói dứt lời, thân hình Long đảo chủ cứ như vậy từ hư không tiêu thất, để lại mình Lý Tứ đứng đó.

Lý Tứ cũng thở hắt ra một hơi, hai tay ôm quyền mà cung kính nói.

“Lý Tứ tuân mệnh đảo chủ”

Quyển 2 - Chương 176: Vô Song vs Long Đảo Chủ (1)

Vô Song cũng không biết Long đảo chủ đã đích thân tìm kiếm tung tích của Đồng Mỗ, hắn hiện nay vẫn tương đối cảm thấy an toàn.

Bên ngoài Thiên Sơn đâu đâu cũng là tuyết, việc truy tung là cực kỳ khó khăn huống hồ cái địa điểm này cơ hồ không ai nghĩ đến, vô cùng kín đáo, ai có thể tìm ra tung tích của hai người?.

Điều làm Vô Song lo lắng nhất hiện nay là thương thế của Đồng Mỗ, nàng thương thế quá nặng.

Vô Song có thể khiến Đồng Mỗ tính mạng không lo nhưng nếu nàng không thể nhanh chóng đẩy hết thức nội lực màu trắng kia ra khỏi người thì Đồng Mỗ triệt để trở thành phế nhân, tính mạng không lo nhưng với tình trạng nội lực cuồng bạo cứ chạy trong cơ thể như vậy, Đồng Mỗ từ nay về sau chỉ sợ không thể động võ.

Cái tình trạng thân thể của Đồng Mỗ lúc này có chút giống với Lệnh Hồ Xung trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, tất nhiên Đồng Mỗ thuộc về nghiêm trọng hơn nhiều.

Đầu tiên nội lực truyền vào người Đồng Mỗ vượt xa nội lực mà Lệnh Hồ Xung phải chịu hơn nữa thứ nội lực màu trắng này rõ ràng đang điên cuồng tấn công cơ thể Đồng Mỗ chư skhoong như trường hợp của Lệnh Hồ Xung dù sao trường hợp của Lệnh Hồ Xung chỉ là đơn thuần xung đột nội lực mà thôi.

Vô Song rốt cuộc cũng giống như mấy nhân vật trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, thương thế cỡ này của Đồng Mỗ, một mình hắn là không giải quyết được.

Muốn cứu Đồng Mỗ chí ít phải có một cường giả y thuật cao như ông ngoại của Vô Song, đương nhiên ở thế giới này có hay không có nhân vật như vậy thì Vô Song cũng không rõ ràng.

Như đã nói, tình trạng của Đồng Mỗ hiện hay chính là vì nguồn năng lượng kinh khủng ở trong chính cơ thể nàng vì vậy cách thứ hai chính là có người vì nàng hút nguồn nội lực này ra hoặc ít nhất hóa giải cái nguồn nội lực này, nếu đã như vậy thì Vô Song cũng lập tức nghĩ tới Hóa Công Đại Pháp, Hấp Công Đại Pháp hoặc Bắc Minh Thần Công.

Hóa Công Đại Pháp của Đinh Xuân Thu thật ra lại là phương pháp an toàn nhất bởi thứ năng lượng màu trắng kia cực ‘dị’, đến chính Vô Song cũng không rõ ràng lắm Bắc Minh Thần Công có sau khi hấp thu nó vào trong cơ thể thì có xuất hiện phản phệ gì không chứ đừng nói Hấp Công Đại Pháp.

Đương nhiên Đinh Xuân Thu kẻ này, Vô Song cũng chẳng hy vọng gì lắm, không phải tại Hóa Công Đại Pháp không được mà là cách làm người của Đinh Xuân Thu, Vô Song không tin được, trừ khi có thể đoạt được Hóa Công Đại Pháp của chính Đinh Xuân Thu rồi tự mình ra tay, nếu không Vô Song chắc chắn không nhờ kẻ này, để kẻ này ra tay hắn thậm chí có thể quay lại cắn ngược Đồng Mỗ một cái.

Bắc Minh Thần Công đương nhiên cũng có bao gồm cả ‘hóa công’ cùng ‘hấp công’, là kết hợp hoàn hảo giữa Hóa Công Đại Pháp cùng Hấp Công Đại Pháp nhưng mà Vô Song lại cảm thấy ‘tiếc nuối’, nếu sử dụng Bắc Minh Thần Công chỉ để hóa đi thứ nội lực tinh thuần trong người Đồng Mỗ, quả thực Vô Song cảm thấy cực kỳ ổng phí, đùa gì thế?, Bắc Minh Thần Công thấy nội lực mạnh mẽ cỡ này lại không thể hấp thụ, đây chính là thấy tiền trước mặt mà không dám nhặt.

Suy nghĩ một chút, rốt cuộc Vô Song vẫn cứ cảm thấy có lẽ nên chọn Bắc Minh Thần Công, dẫu sao Bắc Minh Thần Công hiện nay là tuyệt học của Lý Thu Thủy cùng Vô Nhai Tử, Lý Thu Thủy thì Vô Song chắc chắn không nhờ vả gì rồi, nàng mà thấy Đồng Mỗ như vậy không xiên thêm một kiếm đã là vô cùng tốt đẹp nói gì đến cứu người?, nhân tuyển tốt nhất hiện nay chính là Vô Nhai Tử.

Nếu có thể gặp được Vô Nhai Tử, ông ta gần như chắc chắn có thể cứu được Đồng Mỗ hơn nữa lại coi như một mũi tên trúng hai cái đích, vừa cứu được Đồng Mỗ vừa thuận tiện cho Vô Song hoàn thành truyền thừa của Tiêu Dao Phái.

Lại nhìn nhìn Đồng Mỗ nằm trên giường, Vô Song trực tiếp khoanh chân luyện công, đợi Đồng Mỗ tỉnh lại, hắn liền nói với nàng vài câu đi.

.........

Thời gian tiếp tục trôi qua, Đồng Mỗ vậy mà bất tỉnh suốt hai ngày trời.

Cũng may trong hang động này cũng đã có lương khô cùng thịt khô thậm chí đến cả nước uống cũng chuẩn bị dẫn đến Vô Song còn không phải quá mức lo lắng đến mấy cái vấn đề này, hắn có thể yên tâm vừa tu luyện vừa nghiên cứu Đại Bi Phú, trong hai ngày nay không có Đồng Mỗ vì vậy có thể coi là an bình vô cùng.

Vô Song thật ra cũng không biết, trên đầu hắn lúc này hay nói đúng hơn ngay trên cái vực mà Đồng Mỗ dẫn Vô Song nhảy lúc này, có một lão nhân đang đứng, ánh mắt mang theo vẻ trầm ngâm.

Long đảo chủ đến rồi.

Tại sao Long đảo chủ lại có thể đến đây?, bằng vào biện pháp truy tung bình thường dĩ nhiên không được, Đồng Mỗ cũng không phải hạng tam giáo cửu lưu, muốn truy tung nàng đã là khó khăn vô cùng huống gì trong cái thời tiết toàn gió cùng tuyết của Thiên Sơn, chấp cả mang chó săn đến đây cũng không thể nào phát giác ra nàng, Long đảo chủ sao có thể tìm được?.

Đúng là Long đảo chủ không thể dùng biện pháp truy tung đến tìm Đồng Mỗ chỉ là ông ta đã ở lại Thiên Sơn gần 1 tuần.

Gần 1 tuần là khái niệm gì?, điều này có nghĩa toàn bộ các bộ tộc lớn nhỏ của Thiên Sơn đều đã đi tìm Đồng Mỗ được gần 1 tuần.

Thời gian này không đủ để lục tung dãy Thiên Sơn lên, với dãy Thiên Sơn mà nói 1 tuần căn bản không đủ, ít nhất phải 1 năm thì may ra, dãy Thiên Sơn vốn quá mức rộng lớn có điều... 1 tuần cũng đã đủ để tất cả các bộ lạc lớn nhỏ đi tìm ở những nơi con người ‘dễ dàng’ đặt chân đến.



Trong mắt Long đảo chủ, Đồng Mỗ bị thương nặng lại mang thêm một người, nàng rất khó chạy ra quá xa khỏi khu vực giao chiến cùng Lý Tứ, cũng rất khó đi đến những khu vực cực khó đặt chân tới, những nơi này Đồng Mỗ tất nhiên có thể đến được nhưng mà nàng đang bị thương, ở những nơi như vậy vừa khó đi với chính bản thân nàng cũng vừa khó cho nàng trị liệu, quan trọng nhất những nơi như vậy ở dãy Thiên Sơn thì tìm đồ ăn cùng nước uống kiểu gì?, trừ khi Đồng Mỗ đã chuẩn bị sẵn đại lượng đồ ăn cùng nước uống từ trước nếu không căn bản không khả quan.

Mượn vào cái suy nghĩ này, Long đảo chủ cứ chậm rãi mà đi, sau hai ngày ông ta dừng lại trươc cái vách núi này.

Từ trên cao nhìn xuống, ông ta không cách nào quan sát được bên dưới vách núi có cái gì, lại càng không thể nhìn ra huyệt động của Đồng Mỗ cùng Vô Song đang ở nhưng mà ông ta lại nhìn thấy... một dấu chưởng pháp.

Dấu chưởng pháp này in trên vách núi, cho dù rất mờ nhưng Long đảo chủ thật sự vẫn phát hiện ra.

Cái này thật sự là khéo quá hóa vụng, để chuẩn bị cái nơi ẩn trốn này Đồng Mỗ không chỉ đến đây một lần, nàng phải tự mình chuyển rất nhiều chỗ xuống, nàng đương nhiên biết mỗi lần xuống đây phải để lại dấu chưởng pháp trên vách núi đối diện, nàng cũng cực kỳ khéo léo khi lần nào cũng như lần nào đều chỉ đánh vào một chỗ, dù sao xuất hiện quá nhiều dấu chưởng pháp ở nhiều chỗ khác nhau thì còn dễ đoán hơn.Dấu chưởng pháp này thật ra cũng không có gì, dù sao tuyết cùng băng giá có thể che đi dấu tích này nhưng mà qua nhiều lần chồng ấn lên nhau quả thực hiện nay Long đảo chủ có thể nhìn ra một chút vết tích.

Ánh mắt Long đảo chủ đầy nghiền ngẫm nhưng mà ông ta cũng không dám nhảy.

Ai biết bên dưới có cái gì?, cho dù thực lực Long đảo chủ thông thiên nhưng mà ông ta còn chưa có muốn chết, muốn nhảy xuống ít nhất phải chuẩn bị vài thứ, chí ít cũng cần một dây thừng dài buộc bản thân lại.

Long đảo chủ hiện nay đã có 3 phần nắm chắc, Đồng Mỗ ở ngay dưới vách núi này, với cao thủ cấp bậc như ông ta, 3 phần là đủ rồi.

Nghĩ tới đây, Long đảo chủ liền bắn pháo hiệu, ông ta sẽ không rời đi bởi ai biết trong thời gian này Đồng Mỗ có đi ra hay không?, ông ta liền trực tiếp ngồi đợi, cho người chuẩn bị dây thừng liền đủ.

Vô Song cùng Đồng Mỗ quả thực không thể nào biết được bọn họ hiện nay đang nguy hiểm thế nào.

Lúc này, nằm trên giường đá, Đồng Mỗ rốt cuộc cũng tỉnh lại.

Đồng Mỗ ánh mắt mê man nhìn xung quanh một chút sau đó khó khăn ngồi dậy, lúc này nàng mới phát hiện trên người mình toàn là ngân châm, cảm giác cơ thể thật sự không dễ chịu gì nhưng đúng là so với trước đây đã đỡ đau đớn hơn nhiều.

Thở hắt ra một hơi, Đồng Mỗ không cần suy nghĩ cũng biết là Vô Song thi châm cho nàng, dù sao ở đây cũng chỉ có hai người, nàng sẽ không tự thi châm cho mình.

Ánh mắt một chuyển lập tức liền nhìn thấy Vô Song đang khoanh chân luyện công ở cách đó không xa, vừa nhìn thấy Vô Song, Đồng Mỗ liền hừ lạnh, nàng biết hắn có công cứu nàng nhưng mà nàng cũng cứu hắn, căn bản không ai nợ ai, lúc này do thân thể Đồng Mỗ không tiện nếu không nàng vẫn cứ lựa chọn lập tức giết chết Vô Song ở đây.

Càng nhìn Vô Song, nàng lại cảm thấy càng ngứa mắt, chính vì không thể lập tức giết Vô Song, Đồng Mỗ cũng chỉ đành khoanh chân ngồi luyện công tuy nhiên ngay lúc nhắm mắt muốn vận chuyển nội công, sắc mặt Đồng Mỗ liền trở thành khó coi.

“Không cần cố gắng, xin chia buồn, ngươi lúc này quả thật không thể vận công”.

Ngồi cách đó không xa, Vô Song khẽ nhếch miệng nhìn về phía Đồng Mỗ.

Đồng Mỗ quả thực bị dọa sợ, nếu không có nội lực chỉ sợ nàng cách cái chết cũng không xa, bản thân nàng luyện Bát Hoang Lục Hợp Công, chỉ vài năm nữa thôi là đến lần tán công thứ 3, nếu không có nội lực nàng thậm chí thực sự sẽ chết, tuyệt đối không thể sống thêm vài năm.

Đồng Mỗ là bậc đại cao thủ võ học, nàng cũng có thể nhìn ra thảm trạng cơ thể mình cùng lý do mình bị như vậy, lập tức phóng ánh mắt đầy hận thù mà nhìn Vô Song.

“Hừ, tất cả là tại ngươi nếu không Mỗ sao có thể bị thương thành như vậy?, Mỗ nhất định phải giết ngươi, xé xác ngươi ra hàng trăm mảnh”.

Vô Song nghe vậy liền lại cảm thấy không vui, đúng là cái miệng của Đồng Mỗ chẳng thể nói ra được câu nào tốt đẹp.“Nga, ta đâu có van xin ngươi cứu?, là ngươi tự mình ra tay a, hơn nữa ta có điều thắc mắc, ta với ngươi vốn không quen không biết, không thân không thích, ngươi tại sao lại bất chấp mà ra tay?, chẳng nhẽ ngươi đối với ta có tính toán gì?”.

Đồng Mỗ nghe vậy lại càng nổi đóa, nàng lập tức mở miệng mắng chửi.

“Thối lắm, Mỗ việc gì phải tính toán một con kiến hôi như ngươi?, nếu không phải Mỗ nhìn ra thể chất của ngươi, ngươi nghĩ con kiến hôi như ngươi có tư cách gì làm Mỗ ra tay?, nếu biết trước ngươi là cái loại người này, Mỗ mới lười ra tay, Mỗ cả đời không mấy khi đưa tay ra giúp ai, không ngờ lần này giúp người lại còn bị cắn ngược lại”.

Vô Song đối với Đồng Mỗ cũng chẳng nhẹ nhàng gì, nữ nhân như Đồng Mỗ quả thực... không nhẹ nhàng được.

Đồng Mỗ miệng lưỡi còn ác liệt hơn cả Uyển Thanh, Uyển Thanh ngoài lạnh trong nóng, bên ngoài có chút táo bạo nhưng bên trong lại nhất mực ôn nhu còn Đồng Mỗ chính là xấu từ ngoài vào trong.

“Thối lắm, ngươi nói ta kiến hôi cũng không xem lại mình?, không tin thì bước ra đây ta cùng ngươi đại chiến 300 hiệp?, tất cả cũng là tại Linh Thứu Cung các ngươi, nếu ta không bị nhận nhầm là người của Linh Thứu Cung thì đã không bị truy sát, rốt cuộc là xem ai liên lụy ai?, ta mới là người oan uổng chứ không phải ngươi”.

“Lại nói, nhìn ra thể chất của ta thì mới ra tay?, đây là cái lý do khỉ gì?, đừng bảo ngươi thèm quá hóa rồ đâm ra ham muốn cơ thể ta?”.

Nói đến đây ánh mắt Vô Song liền chuyển thành ‘sợ sệt’ mà nhìn Đồng Mỗ.

Tất nhiên cái vế thứ hai kia là Vô Song muốn khích bác Đồng Mỗ một chút, hắn muốn biết tại sao nàng lại vì thể chất của hắn mà ra tay, đối với Đồng Mỗ, cách hỏi bình thường căn bản dùng không được.

Đồng Mỗ bị Vô Song nói đến sắc mặt tái xanh.

Bình thường dùng miệng lưỡi tranh đấu Đồng Mỗ chính là vô địch, người bình thường chính là bị nàng mắng đến xanh cả mặt, về phần có người có thể mắng lại nàng thì sao?, nàng trực tiếp giết là được ai bảo Đồng Mỗ mạnh đây?.

Lần này thì khác, nàng nói không lại Vô Song, đánh cũng là không lại, một cảm giác uất ức cùng tràn ngập nộ khí bao phủ lấy bản tâm nàng.

Nói đi nói lại, Đồng Mỗ là người không giỏi che dấu cảm xúc cá nhân, cũng không phải người thiên về lý trí hay tâm kế nếu không trong nguyên tác nàng cũng không để Lý Thu Thủy hại thảm như vậy.

Với Đồng Mỗ, nắm đấm lớn mới là vương đạo.

Tiếp tục dùng ánh mắt tràn ngập ý muốn giết người nhìn Vô Song sau đó Đồng Mỗ không ngờ khẽ nhếch miệng.

Nếu đây là một nữ nhân trưởng thành, cái nhếch miệng này tương đối dễ sợ nhưng mà với cái dung mạo 7 tuổi của nàng thì lại trở thành tương đối dễ thương.

“Hừ hừ, Mỗ là Chí Dương Thể, ngươi là Chí Âm Thể, Mỗ bản thân có một môn tuyệt học chính là yêu cầu Chí Âm Thể vì vậy mới muốn tìm một kẻ truyền thụ bất quá Chí Dương cùng Chí Âm thể đều là cực kỳ hiếm gặp, ngay cả Mỗ cũng chưa nhìn thấy Chí Âm Thể xuất hiện trên giang hồ “.

“Mỗ xưa nay ghét nhất nam nhân, chỉ cần thấy nam nhân Mỗ liền cho hắn sống không bằng chết chỉ là khuôn mặt ngươi quá mức giống nữ nhân, so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, Mỗ có thể mở một mắt nhắm một mắt, đối xử với ngươi như nữ nhân bình thường nhưng không ngờ ngươi là cái loại lòng lang dạ sói, tâm địa rắn rết, thối không thể tả, Mỗ chính hối hận vì cứu ngươi”.

“Còn nữa, bây giờ ngươi có quỳ xuống cầu xin, Mỗ cũng không dạy cho ngươi môn tuyệt học kia”.

Đồng Mỗ nói xong liền quay mặt đi, một bộ ‘sống chết mặc bay’, nàng căn bản phiền nhìn Vô Song.

Vô Song ánh mắt trắng dã nhìn Đồng Mỗ sau đó cũng bật cười.

Miệng lưỡi tranh đấu, ai sợ ai?, phải biết người hậu thế chửi nhau hơn xa người thời đại này, người trong thời đại này dưới sự ảnh hưởng của nho giáo vẫn còn tử tế chán, người hậu thế chửi nhau căn bản là ‘chửi cho sướng miệng’, Đồng Mỗ mà đặt vào hậu thế, mang ra giữa chợ mà đứng chỉ sợ bị chửi đến tối tăm mặt mày, á khẩu không lên tiếng nổi.

“Cái gì mà làm ơn mắc oán, ta mới chính là làm ơn mắc oán, ngươi xem vì cứu ngươi ta bỏ ra bao nhiêu công sức, bao nhiêu chân khí, không ngờ ngươi tỉnh lại đến một câu cảm ơn cũng không có nói, cảm ơn không nói thì thôi đi đã vậy còn oán hận ta?, còn muốn giết ta?, ngươi chính là ăn cháo đá bát, ngươi mới là lòng lang dạ sói, thối không thể tả”.

“Tuyệt học của ngươi thì ngươi dữ, mắc mớ gì đến ta mà cần học?, bớt dát vàng lên mặt”.

Thế là Vô Song cùng Đồng Mỗ liền trực tiếp nổ ra đại chiến, hai người không dùng cơ thể quyết đấu mà trực tiếp dùng miệng lưỡi tranh đấu với nhau, nói đến thiên hoa loạn vũ.

.......

P/s: Chương này bù cho tối qua nhé

Quyển 2 - Chương 177: Vô Song vs Long Đảo Chủ (2)

Miệng lưỡi tranh đấu đương nhiên cũng không thể kéo dài mãi, Vô Song cùng Đồng Mỗ kể cả không ai chịu ai thì cũng phải cảm thấy khát nước, hai người liền trực tiếp không có để ý đến nhau, trực tiếp khoanh tay không thèm nhìn đối phương.

Nói thật ra thì Vô Song hiện nay cũng cảm thấy vài phần buồn cười, Đồng Mỗ mang theo thân hình trẻ con, nhìn nàng hiện nay làm Vô Song không mấy chán ghét thậm chí lại có vài phần dễ thương, nếu nhìn Đồng Mỗ với ánh mắt một đứa bé ương ngạnh thì Đồng Mỗ quả thực rất dễ thương.

Bỏ qua phần dung mạo của Đồng Mỗ, Vô Song lưng dựa vào tường, lấy ra một tấm gương cùng một chiếc hộp gỗ làm bằng trầm hương có mùi thơm dịu nhẹ, sau đó hắn bắt đầu từ từ mở hộp gỗ ra, nhẹ nhàng cầm lên một cây bút vẽ.

Đồng Mỗ vốn đã không muốn để ý Vô Song nhưng mà mùi trầm hương nhẹ dịu quả thực có sức ảnh hưởng rất lớn đến nữ nhân, Đồng Mỗ quả thật tò mò muốn xem cái mùi dễ chịu đó bắt nguồn từ đâu sau đó Đồng Mỗ kinh ngạc mà há hốc miệng.

Nàng nhìn thấy Vô Song đang... trang điểm, từng nét từng nét bút cứ như vậy mà vẽ lên mặt.

Nếu chỉ là vẽ lên mặt vài nét thì Đồng Mỗ cũng chẳng lạ gì dù sao thiên hạ này vẫn có một bộ môn mang tên ‘kinh kịch’, Đồng Mỗ không quá am hiểu kinh kịch nhưng mà diễn viên kinh kịch không phải cũng đều vẽ loạn lên mặt sao? chỉ là mấy cái hình thù kia cực kỳ dị dạng, căn bản không giống mặt người, nhìn một cái là có thể thấy đang hóa trang, muốn dùng thủ pháp kia so sánh với Vô Song căn bản là không được.

Vô Song vậy mà dùng từng nét bút thay đổi dung mạo của chính mình, thay đổi đến mức nếu không phải Đồng Mỗ đang nhìn chằm chằm, nàng còn tưởng mình bị ảo giác.

Đồng Mỗ trải qua bao nhiêu năm lăn lộn trên giang hồ, nàng biết rất nhiều thủ pháp dịch dung nhưng mà kể cả là dịch dung cũng cần mặt nạ, Vô Song lúc này chính là trực tiếp cải biến dung mạo của mình, từ một khuôn mặt xinh đẹp như hoa làm vô số nữ nhân ghen tị, dung mạo của Vô Song dần dần có vài phần nam tính, sau đó bắt đầu hoàn toàn thay đổi, anh khí bức người.

Đồng Mỗ hiện nay triệt để cảm thấy... rất có thể cái dung mạo vốn có của Vô Song mà nàng nhìn thấy mới là dung mạo giả, dù sao làm gì có nam nhân nào xinh đẹp như vậy.

Cứ như thế Đồng Mỗ nhìn chằm chằm vào sự biến đổi của Vô Song suốt 15 phút đồng hồ để rồi khuôn mặt của ‘Cơ Vô Song’ hoàn toàn bị ‘Đông Phương Bạch ‘ thay thế.

Sau khi biến đổi thành một khuôn mặt khác, Vô Song cũng búi mái tóc trắng của mình lại, từ trong ngăn dưới của hộp gỗ lấy ra một bộ tóc giả màu đen, Vô Song chậm rãi thay đổi luôn màu tóc của chính mình.

Thay đổi dung mạo cùng màu tóc vẫn chưa tính, trước mặt Đồng Mỗ, Vô Song bắt đầu đứng lên cởi luôn áo ngoài màu xanh, từ trong bọc hành lý lấy ra một tấm áo lót mỏng dán vào người màu đen, lại tiếp tục mặc một cái áo trắng ra ngoài rồi khoác lên người một tấm đạo bào màu xanh nhạt, một tấm đạo bào của Toàn Chân Giáo.

Sau khi hóa trang đầy đủ, thay đổi hoàn toàn bản thân, Vô Song mới liếc mắt nhìn Đồng Mỗ.

“Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam tử bao giờ sao?”.

Đồng Mỗ nghe vậy liền trực tiếp bĩu môi, ánh mắt liếc xéo Vô Song sau đó lại nhìn Vô Song từ trên xuống dưới, đôi môi nhỏ nhắn rốt cuộc bật ra một câu.

“ Biến thái “.

Vô Song cũng rất thưởng thức mà gật đầu.

“Cảm ơn, không cần ngươi phải khen tặng”.

......

“Vô sỉ, hạ lưu, đê tiện”

Đồng Mỗ rốt cuộc lại tiếp tục không nhìn Vô Song nữa, nàng cảm thấy ở gần Vô Song lâu tuyệt đối sẽ tổn thọ, trực tiếp để lại một câu nói rồi quay mặt đi, hai mắt trực tiếp nhắm lại, Đồng Mỗ lúc này liền muốn nghĩ cách trừ đi tật bệnh trong cơ thể, nàng không thể không có nội công.

Nhìn Đồng Mỗ ngồi đó, nhìn hai mắt nhắm chặt lại, dùng vẻ mặt cực kỳ cau có tự đánh giá cơ thể mình, Vô Song khẽ thở dài.

Thật ra mà nói muốn trị hết ám tật trong người Đồng Mỗ thì còn một cách nữa, Vô Song là Chí Âm Thể, Đồng Mỗ là Chí Dương Thể, cả hai cùng với nhau song tu, mượn nhờ Hoàng Đế Nội Kinh, nếu có thể thành công chỉ sợ Vô Song nội lực trực tiếp đột phá ngũ tuyệt cấp bậc cao thủ, chân chính bước vào ngũ tuyệt hàng ngũ.

Cái này cũng không phải nói đùa, phải biết Chí Âm Thể cùng Chí Dương Thể vốn là đối nghịch nhau nhưng song tu thuật là dựa trên bản năng thuần túy nhất của nam nữ, dựa trên âm dương hợp nhất, Chí Âm cùng Chí Dương hợp lại công dụng tuyệt đối không bình thường, quan trọng hơn Thiên Sơn Đồng Mỗ một thân hoàn bích, nàng đã giữ hoàn bích... gần trăm năm, chỉ riêng nguyên âm của Thiên Sơn Đồng Mỗ cũng đủ khiến bất cứ ai tu luyện song tu đại đạo thèm muốn vô cùng.

Mượn Âm Dương Hợp Nhất, loại bỏ thứ năng lực kì dị trong người Đồng Mỗ cũng không khó, về phần Vô Song có thể thuận lý thành chương mà đột phá lên ngũ tuyệt cấp bậc, đây chính là trăm lợi mà không có một hại, chỉ tiếc Vô Song còn không có biến thái đến thế.



Từ mặt cơ thể, Đồng Mỗ chỉ là đứa bé gái 7 tuổi.

Về mặt linh hồn, Đồng Mỗ là một lão bà sống gần 100 tuổi.

Bất kể về mặt nào, Vô Song đều không muốn đụng vào nàng.

“Cũng không cần phải cố gắng kiểm tra thân thể nữa, cái này căn bản chỉ là ngươi tự huyễn hoặc mình mà thôi, thứ năng lực kia đã khóa chặt kinh mạch, trừ khi có thủ đoạn đặc biệt còn không thì không thể đẩy nó ra ngoài, cái năng lực kia một khi chưa bị đẩy ra ngoài, xin chúc mừng ngươi vẫn cứ không điều động được nội lực”.

Thiên Sơn Đồng Mỗ lần này mở mắt, liếc xéo nhìn Vô Song.“Hừ, không cần ngươi nói nhảm, Mỗ cũng không tin Mỗ không thể tự giải được mấy cái thứ này, Mỗ cũng không cần ngươi dạy đời, đến cả ngũ tuyệt cấp bậc còn chưa bước vào, muốn dạy đời Mỗ?”.

Vô Song cũng không chấp nhặt lấy nàng, hắn thản nhiên nhích hai vai.

“Nga, còn có rất lớn tự tin, không sai bất quá vẫn là sớm sớm nghe ta mà từ bỏ, ta hiện nay có biện pháp dễ dàng hơn nhiều”.

Đồng Mỗ nghe vậy liền chuyển thành ngạc nhiên, nàng sống bằng này năm, nàng đương nhiên biết tình trạng của mình khó coi thế nào, đến chính nàng không biết hóa giải kiểu gì vậy mà Vô Song còn nói có cách?.

Đồng Mỗ không đáp lại lời Vô Song nhưng mà ánh mắt rõ ràng đang muốn đợi hắn lên tiếng tiếp.

Đồng Mỗ rất ghét Vô Song, nàng chỉ hận không thể giết hắn nhưng hiện tại liên quan đến nội lực của bản thân, Đồng Mỗ nhất định phải lắng nghe một hai.

Vô Song thấy vậy liền nhẹ mỉm cười.

“Bắc Minh Thần Công, cái này ngươi nghe thấy chưa?, nếu có cao thủ luyện thành Bắc Minh Thần Công, hắn tất nhiên có thể trị tật bệnh cho ngươi”.

Đồng Mỗ nghe vậy lập tức giật mình mà biến sắc, ánh mắt nàng ngập tràn sát khí nhìn Vô Song.

“Ngươi rốt cuộc là ai, sao lại biết Bắc Minh Thần Công của bản phái?”.

Đồng Mỗ hiện tại đột nhiên cảm thấy kỳ lạ, nam nhân trước mặt thậm chí biết rất nhiều thứ về nàng, biết về cả ân oán của ba người Tiêu Dao Phái bọn họ, lúc này lại tiếp tục nói ra Bắc Minh Thần Công, cái này thực sự quá mức kỳ lạ.

Nhìn Đồng Mỗ hỏi, Vô Song chỉ cười khinh bỉ nhìn nàng.

“Muốn biết sao?, nhưng mà ta không nói nha, đợi ngươi đánh thắng ta thì ta nói “.

Dùng ánh mắt đầy coi thường nhìn Đồng Mỗ, Vô Song đương nhiên cũng sẽ không nói hắn là người xuyên không, lại càng sẽ không nói hắn có liên quan đến Lý Thu Thủy, nếu lộ ra một điểm này cũng không rõ Đồng Mỗ sẽ làm việc gì kinh khủng thậm chí không biết nàng có thấy nhục nhã mà tự tử không?.

Tiêu Dao Tam Tiên ai ai cũng là thành phần rất dễ kích động.

Đồng Mỗ lại một lần nữa cảm nhận được ánh mắt của Vô Song, nàng liện giận sôi lên có điều nàng cũng ném cho Vô Song một cái ánh mắt khinh bỉ tương tự.

“Nói thì hay lắm, tiểu tử ngươi có biết Bắc Minh Thần Công thiên hạ này chỉ có 3 người luyện thành hay không?, ngươi nghĩ có thể dễ dàng tìm được một người trong số đó? “.

Lời Đồng Mỗ nói tất nhiên không sai, Tiêu Dao Tử đã sớm xanh cỏ, Lý Thu Thủy thì Đồng Mỗ thà chết còn hơn nhờ đại địch này, người duy nhất có thể giúp nàng chính là Vô Nhai Tử nhưng mà nàng không rõ sư đệ hiện nay tung tích nơi nào, nếu Đồng Mỗ biết sư đệ ở đâu chỉ sợ đã sớm bỏ Linh Thứu Cung chạy đến Lôi Cổ Sơn mà sống cùng sư đệ, nàng còn ở Thiên Sơn làm cái khỉ gì?.Nếu Đồng Mỗ mà biết Đinh Xuân Thu hại sư đệ, nàng chỉ sợ đến cả mồ mả tổ tiên nhà Đinh Xuân Thu cũng đào lên, Tinh Túc Phái của Đinh Xuân Thu từ trên xuống dưới nhất định không một ai sống được.

Đừng quên Thiên Sơn Đồng Mỗ - Vu Hành Văn là một cái ma đầu, so với dùng tâm kế nàng càng thích dùng thực lực, dùng phương pháp máu tanh nhất, tàn nhẫn nhất.

Vô Song có thể ở bên nàng lâu như vậy, chửi bới nàng lâu như vậy mà không sao chỉ là vì Đồng Mỗ hiện tại quả thực không giải quyết được Vô Song mà thôi.

Thấy Thiên Sơn Đồng Mỗ tỏ vẻ dương dương tự đắc, Vô Song cũng bật cười.

“Chính xác nha, thiên hạ này thật sự chỉ có vài người luyện thành Bắc Minh Thần Công nhưng mà ta vừa vặn biết một cái thông tin, vừa vặn biết có một lão nhân què học được Bắc Minh Thần Công”.

“Lão nhân này sống cũng đủ khổ, bị nhị đệ tử ám hại dẫn đến hai chân bị phế, may mắn lắm mới giữ được một cái mạng lại vì sợ đệ tử truy sát liền chốn chui chốn lủi, quả thực đủ thảm”.

Vô Song vừa dứt lời, Thiên Sơn Đồng Mỗ lập tức đứng lên, thân hình nhỏ bé run lên, nàng nhìn chằm chằm vào Vô Song.

“Ngươi... ngươi nói cái gì?, kẻ kia... kẻ kia gọi là gì?”.

Nhìn Đồng Mỗ xúc động như vậy, Vô Song hiện tại vẫn là tương đối thán phục Vô Nhai Tử, có thể làm hai nữ nhân yêu mình điên cuồng như vậy hơn nữa lại có thể phụ bạc cả hai người, Vô Nhai Tử đủ để coi là truyền kỳ võ lâm.

“Lão nhân này ư?, hắn gọi Vô Nhai Tử”.

Đồng Mỗ lập tức tung ra một quyền, nắm đấm nhỏ bé oanh kích lên vách đá cứng rắn, nàng dùng lực mạnh đến nỗi trực tiếp oanh ra một lỗ nhỏ trên tường, nắm đấm không hề có nội lực bảo vệ, quyền của nàng va chạm quá mạnh với vách tường dẫn đến nắm đấm nhỏ bật cả máu nhưng mà nàng tuyệt đối không nhíu mày dù chỉ một cái.

Nàng biết Vô Nhai Tử cùng Lý Thu Thủy không còn sống chung nhưng nàng không rõ tung tích của sư đệ lại càng không rõ tình trạng của sư đệ.

Lý Thu Thủy cũng biết, Vô Nhai Tử chắc chắn rõ ràng Lý Thu Thủy đang ở Tây Hạ, chắc chắn cũng rõ nàng đang ở Thiên Sơn nhưng mà sư đệ làm người tâm cao khí ngạo, sao có thể mở miệng xin hai người giúp đỡ?.

Vô Nhai Tử một đời tài hoa trác tuyệt năm đó Vô Nhai Tử là kẻ mạnh nhất trong ba người nhưng hiện tại Vô Nhai Tử lại trở thành phế nhân, lại bị chính đệ tử mình phế đi, cái nỗi nhục này Vô Nhai Tử không cách nào mở miệng.

Nhìn thấy vẻ kích động của Đồng Mỗ, Vô Song cũng chỉ có thể nhẹ lắc đầu.

Một cái nữ nhân... khổ vì tình.

“Đồng Mỗ, ta không rõ ngươi cùng đám người Hiệp Khách Đảo xảy ra chuyện gì nhưng với tình hình thương thế của ngươi nhất định phải sớm tìm cách “.

“Ta biết vị trí của Vô Nhai Tử, chính ta cũng có việc muốn gặp ông ta nhưng ngại khoảng cách quá xa xôi ta mới phải lên Linh Thứu Cung, muốn mượn nhờ một đầu Thiên Sơn Tuyết Điêu rút ngắn thời gian di chuyển chỉ là ta không ngờ Hiệp Khách Đảo cùng Linh Thứu Cung xảy ra chiến đấu”.

“Tình hình lúc này ta cũng không quá rõ ràng nhưng chỉ cần nhìn việc ngươi phải bỏ Linh Thứu Cung mà chạy đến đây thì cũng đã đoán được một hai... ân oán của ta cùng Đồng Mỗ có thể tạm thời gác lại, ta chỉ muốn biết... Đồng Mỗ ngươi có cách nào điều động Thiên Sơn Tuyết Điêu hay không?, không có Thiên Sơn Tuyết Điêu liền không thể đến nơi đó”.

Đồng Mỗ hiện nay nào thèm quan tâm cái gì Hiệp Khách Đảo, nào thèm quan tâm cái gì Linh Thứu Cung, trong đầu nàng tất cả chỉ có sư đệ.

Nàng thật sự rất yêu sư đệ, vì sư đệ... nàng có thể bỏ qua rất nhiều thứ, hy sinh rất nhiều thứ.

Năm đó nếu nàng có thể có chọn vẹn tình cảm với Vô Nhai Tử chỉ sợ đã không có một Đồng Mỗ ngày hôm nay, thiên hạ... liền bớt đi một đại ma đầu.

“Đi, chúng ta lập tức đi tìm sư đệ, lập tức, ta không quản nhiều như vậy, ân oán của ta với ngươi... chỉ cần ngươi để ta gặp sư đệ, ta với ngươi không tính toán”.

“Thiên Sơn Tuyết Điêu ở ngay trong Linh Thứu Cung của Mỗ nhưng mà lúc này căn bản không thể tiến vào Linh Thứu Cung, cũng may Mỗ bên ngoài có một đầu Tuyết Điêu làm bạn với Mỗ vài chục năm qua, ngươi dẫn đường, Mỗ với ngươi cùng đi”.

Đồng Mỗ cùng Vô Song hiện nay liền đạt thành hiệp nghị, cả hai người có chút ăn ý gật đầu với nhau, chỉ là ngay lúc hai người hòa bình muốn hợp tác thì lại có một giọng nói già nua vang lên.

“Đi đâu?, có thể cho lão phu đi cùng với được không?”.

Khi cái âm thanh này vang lên, bất kể Vô Song hay Đồng Mỗ đều cảm thấy lạnh sống lưng.

Long đảo chủ... hắn phát hiện ra nơi này rồi, hắn vẫn là đi đến nơi đây rồi.

Quyển 2 - Chương 178: Vô Song vs Long Đảo Chủ (3)

Võ công của Long đảo chủ rất cao, ông ta cùng Đồng Mỗ chính là cường giả một cái cấp bậc, phải biết Đồng Mỗ trong trạng thái dầu hết đèn tắt còn dọa Lý Tứ sợ mất mật thì đủ hiểu trạng thái toàn thịnh Đồng Mỗ kinh khủng như thế nào.

Long đảo chủ hiện tại trong người cũng có thương thế, ông ta không phải trong trạng thái toàn thịnh nhưng so với khi đó chí ít cũng còn lại 8 thành thực lực, bằng cái thực lực này vẫn có thể xếp vào top 5 cao thủ trong giang hồ hiện nay.

Long đảo chủ sau khi chuẩn bị dây thừng liền tung người xuống, Đồng Mỗ có thể không sao thì Long đảo chủ khi đã chuẩn bị cả dây thừng tất nhiên cũng không sao hơn nữa khi ông ta đi vào bên trong đúng là không ai phát hiện được.

Đầu tiên Đồng Mỗ hiện nay đến thân mình còn lo không xong, sao có thể phát hiện được Long đảo chủ đang tiến đến?, về phần Vô Song thì lại càng chẳng cần nói, hắn quá yếu so với vị Long đảo chủ này, phát hiện được người ta mới là lạ.

Sơn động này cũng không rộng, đường ra tất nhiên chỉ có một đồng thời đã bị vị Long đảo chủ này chắn lại.

Long đảo chủ một thân áo nâu bằng vải sờn, nhìn không có gì đặc biệt, mái tóc màu trắng hoa râm, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ toát ra vẻ già nua, lúc này Long đảo chủ cũng đang quan sát Đồng Mỗ cùng Vô Song đồng thời âm thâm nghi hoặc.

Long đảo chủ cũng không phải nghe thấy hết toàn bộ câu chuyện của Đồng Mỗ cùng Vô Song, ông ta chỉ nghe thấy đại khái Vô Song cùng Đồng Mỗ muốn nhanh chóng rời đi, đương nhiên Long đảo chủ sẽ không để việc này xảy ra, bất quá lúc này Long đảo chủ cũng có chút tự hỏi, không biết là nhân vật nào khiến Đồng Mỗ lại muốn đi gấp như vậy?.

Hơi hơi đảo ánh mắt nhìn Vô Song bên cạnh Đồng Mỗ, Long đảo chủ âm thầm lấy làm kỳ dù sao theo Lý Tứ nói Đồng Mỗ mang theo một tiểu nữ nhân bỏ trốn chứ không phải là nam nhân, thân là nam nhân lại có thể ở cùng Đồng Mỗ, lại có thể không bị Đồng Mỗ đụng vào, nghĩ đến đây Long đảo chủ cũng không khỏi có vài ý nghĩ sai lệch.

Hai tay chắp ở phía sau, ngực ưỡn thẳng nhìn cả Vô Song cùng Đồng Mỗ trước mặt, Long đảo chủ rốt cuộc nhẹ đưa một tay ra.

“Vu cô nương, Long mỗ cũng thật sự không muốn làm địch của cô nương, lần này ra tay với Linh Thứu Cung cũng là bất đắc dĩ, Long mỗ làm người thế nào Vu cô nương cũng biết một hai, chỉ cần Vu cô nương chịu theo Long mỗ về Hiệp Khách Đảo, Long Mỗ có thể cam đoan không đụng tới bất cứ đệ tử nào của Linh Thứu Cung”.

Cách xưng hô của Long đảo chủ với Đồng Mỗ quả thực rất lạ, tưởng tượng hai lão nhân đều đã gần trăm tuổi còn xưng hô như vậy hoàn toàn là không hợp thói thường, tất nhiên từ cách xưng hô cũng có thể thấy Long đảo chủ đối với Đồng Mỗ còn tương đối quen thuộc thậm chí trong lời nói còn có cả thưởng thức.

Tại sao Long đảo chủ lại thưởng thức Đồng Mỗ?, đầu tiên là vì thực lực của Đồng Mỗ đủ sức xếp hàng đầu thiên hạ, thứ hai... chính là vì dung mạo của Đồng Mỗ.

Long đảo chủ đương nhiên không có sở thích đặc biệt, ông ta chắc chắn không phải ‘lolicon’ nhưng mà cũng phải biết Đồng Mỗ khi xưa chính là mỹ nhân nổi danh khắp thế hệ, nàng dung mạo chưa hẳn đã bằng Lý Thu Thủy nhưng cũng sẽ không kém bao nhiêu, Long đảo chủ cùng Đồng Mỗ là người một thời đại thậm chí còn có thể coi là thiên tài cùng một cái thời đại, Long đảo chủ có chút nhung nhớ với Đồng Mỗ cũng không phải chuyện gì quá khó chấp nhận.

Đáng tiếc Long đảo chủ văn nhãn bao nhiêu cũng vô ích, Đồng Mỗ sẽ không nể mặt ông ta.

Ánh mắt Đồng Mỗ như muốn giết người nhìn Long đảo chủ, giọng nói thậm chí tràn ngập sát khí.

“Long Ngạo Thiên, Mỗ hiện tại không có thời gian nói chuyện với ngươi, Mỗ cũng không quan tâm ngươi nói cái gì, Mỗ có việc nhất định phải đi, tránh đường”.

Đồng Mỗ không hổ là Đồng Mỗ, cho dù đã dầu hết đèn tắt nhưng vẫn cứ phải mạnh miệng, dĩ nhiên Đồng Mỗ cũng không phải là không suy nghĩ gì, nàng mạnh miệng chính là để đối phương không rõ tình trạng của nàng.

Theo suy nghĩ thông thường, Long đảo chủ cùng Đồng Mỗ chiến đấu, cho dù là thắng thì thương thế của hai người cũng không quá mức chênh lệch, Đồng Mỗ thương thế nặng hơn mà thôi nhưng không đến nỗi trở thành ‘phế nhân’.

Long đảo chủ hiện nay có thể hồi phục 8 phần thì Đồng Mỗ chắc hẳn có thể hồi phục khoảng 5 phần, với một cường giả như Đồng Mỗ, chỉ cần 5 phần thực lực cũng để Long đảo chủ phải vô cùng cẩn thận, cường giả cấp bậc như bọn họ nếu liều cá chết lưới rách bất chấp tất cả thì hậu quả ai cũng không chịu được.

Đáng tiếc Đồng Mỗ đoán sai rồi, Long đảo chủ nhìn Đồng Mỗ mà khe khẽ lắc đầu.

“Vu cô nương, cô nương cũng không cần sính cường, thương thế của cô nương Ngạo Thiên nắm rõ trong lòng bàn tay, đừng nói là Vu cô nương mà cho dù chính Ngạo Thiên cũng không thể hóa giải trong thời gian ngắn”.

“Ngạo Thiên nhận biết Vu cô nương cũng có hơn nửa đời người, bản tính của Vu cô nương Ngạo Thiên vẫn rõ một hai, nếu không nắm chắc tình trạng của cô nương sao Ngạo Thiên dám đơn thân độc mã đến đây, Vu cô nương vẫn là ngoan ngoãn theo Ngạo Thiên về Hiệp Khách Đảo đi thôi”.

Long đảo chủ nói rất nhẹ nhàng cũng rất khách khí nhưng lời nói của ông ta mang theo một loại khí thế thượng vị giả, khí thế không cho phép bất cứ ai phản kháng, nhìn bề ngoài ông ta chỉ là một lão nhân tuổi xế chiều nhưng mà đừng quên Long đảo chủ chính là một trong hai vị chủ nhân Hiệp Khách Đảo.

Hiệp Khách Đảo là một tổ chức mà nếu nó tung toàn bộ bài tẩy ra liền có tư cách khiêu chiến toàn bộ đại phái Trung Nguyên.

Đồng Mỗ rốt cuộc cũng không nói gì, trong mắt nàng hiện lên một tia sầu lo, thú thật là ngay cả với Đồng Mỗ thì nàng cũng không nghĩ ra cách nào thoát khỏi Long đảo chủ, với tình trạng của nàng hiện tại so với ngũ tuyệt cao thủ sơ kỳ thậm chí còn yếu hơn thì lấy gì làm đối thủ với Long đảo chủ, nàng trong tay hắn chỉ sợ không chịu nổi 3 chiêu.

Nếu là chưa nghe về Vô Nhai Tử, nàng có thể cắn răng chấp nhận lên Hiệp Khách Đảo, chỉ cần có cách phục hội thực lực, bằng vào Sinh Tử Phù nàng nhất định sẽ từ từ mài chết toàn bộ Hiệp Khách Đảo, nàng có đủ khả năng, đủ thủ đoạn khiến đám người Hiệp Khách Đảo sống không bằng chết... bất quá hiện tại nàng không để ý đến mấy cái đó.

Thù hận?, quyền lực?, thực lực? những thứ này nàng hiện nay không quan tâm, nàng chỉ biết tiểu sư đệ đang cần nàng.

Nghĩ đến tiểu sư đệ tàn phế, một thân thực lực cơ hồ không còn lại chút nào, nghĩ đến tiểu sư đệ tài hoa trác tuyệt ngạo thị thiên hạ năm xưa giờ trở thành phế nhân phải chốn chui chốn lủi, lòng của nàng đau như cắt.

Nàng không thông minh như Lý Thu Thủy, nàng không nhiều tâm kế như Lý Thu Thủy, nàng làm người rất thật, đối với nàng toàn bộ thiên hạ này không có gì quan trọng bằng tiểu sư đệ hơn nữa ngoài đau lòng ra nàng còn có một tia mộng tưởng.

Năm đó Vô Nhai Tử lựa chọn Lý Thu Thủy thay vì nàng, nàng cảm thấy nguyên do lớn nhất là vì nàng bị Lý Thu Thủy phá đám khiến tẩu hỏa nhập ma, từ nay về sau mãi mãi giữ thân thể của một tiểu nữ tử hơn nữa từ đó về sau nàng cũng không có cách nào hoài thai, một nữ nhân như nàng không có tư cách ở bên sư đệ, nàng ở bên cạnh hắn là hạ thấp hắn nhưng mà... nếu là bây giờ thì sao?.

Tiểu sư đệ là một người tàn phế, nàng có lẽ cũng tính là một người tàn phế, vậy liệu nàng có thể ở bên cạnh hắn hay không?.

Không cầu hắn yêu nàng, không cầu hắn thích nàng, chỉ cầu nàng có thể ở bên cạnh hắn, một lần nữa dùng chân tâm đả động hắn, một lần nữa trở về những năm tháng xa xưa, trở thành một vị sư tỷ có thể che chắn, có thể bảo vệ sư đệ của mình.

Đây là suy nghĩ duy nhất còn lại trong lòng Đồng Mỗ nhưng nàng biết trước mặt Long đảo chủ... cái mộng tưởng đẹp nhất của nàng rốt cuộc cũng không có tư cách trở thành hiện thực.

Nàng không rõ nàng lên Hiệp Khách Đảo sẽ phải làm gì, sẽ có cái gì đang chờ nàng nhưng nàng có một dự cảm, nàng chỉ cần lên Hiệp Khách Đảo chỉ sợ mãi mãi về sau không gặp lại sư đệ.

Trong lòng một đại ma đầu như Thiên Sơn Đồng Mỗ lần đầu tiên xuất hiện sự bất lực.Hai nắm tay của nàng nắm chặt lại, cơ thể nhỏ bé liên tục run lên, trong ánh mắt nàng thậm chí xuất hiện sự cam chịu.

Đồng Mỗ lúc này quay lại nhìn Vô Song, ánh mắt mang theo nỗi buồn man mác, ánh mát mang theo cả sự cam chịu cùng bất lực, một ánh mắt căn bản không nên thuộc về Thiên Sơn Đồng Mỗ - Vu Hành Văn.

Hít vào một hơi lãnh khí, từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài, nàng trực tiếp đưa cho Vô Song, khóe miệng xuất ra một nụ cười đắng chát.

“Cầm... ngươi sau này là chủ nhân Linh Thứu Cung, Linh Thứu Cung là vài chục năm cơ nghiệp của Mỗ, nay Mỗ cũng tặng cho ngươi... chỉ hy vọng ngươi có thể dùng Linh Thứu Cung của Mỗ bảo vệ sư đệ, sau đó giúp sư đệ báo thù”.

“Long Ngạo Thiên, kẻ này hiện nay là cung chủ Linh Thứu Cung, ngươi đưa ta với hắn về Linh Thứu Cung, ta có vài lời muốn nói với đám nha đầu trong Linh Thứu Cung kia đồng thời cũng có vài vật muốn truyền cho hắn, sau đó ta theo ngươi về Hiệp Khách Đảo, thế nào?”.

Long đảo chủ lập tức mỉm cười, ông ta đương nhiên không quan tâm tới Linh Thứu Cung, lại càng không quan tâm đến việc Đồng Mỗ truyền cho Vô Song cái gì.

Linh Thứu Cung so sao được với Hiệp Khách Đảo?, về phần Đồng Mỗ truyền thừa cho Vô Song cái gì thì Long đảo chủ cũng lười quan tâm, còn truyền thừa nào vượt qua được Tiên Bích?.

Cái Long đảo chủ muốn chỉ là Thiên Sơn Đồng Mỗ - Vu Hành Văn, còn lại ông ta không để ý, nói khó nghe một chút Vô Song trong mắt ông ta vốn là một con kiến hôi, cho dù trở thành cung chủ Linh Thứu Cung thì cùng lắm cũng chỉ là con kiến hôi lớn hơn một chút mà thôi, không lật lên được sóng gió gì.

“Đương nhiên là được, Ngạo Thiên lấy danh dự ra thề chỉ cần Vu cô nương theo ta đi, ta tuyệt đối không làm khó hắn, tuyệt đối không làm khó Linh Thứu Cung”.

........

Vô Song đứng giữa cuộc nói chuyện của Đồng Mỗ cùng Long đảo chủ, hắn trực tiếp không có quyền lên tiếng, cũng chẳng có quyền chọn lựa.

Cho dù hắn hiện tại rất có thể sẽ tiếp nhận Linh Thứu Cung thậm chí là môn kỳ thuật hắn thèm muốn từ lâu – Sinh Tử Phù thì Vô Song cũng không cảm thấy chút vui vẻ nào thậm chí là hắn hiện nay cực kỳ tức giận.

Hắn làm người quả thực có chút cực đoan, ít nhất hắn cảm thấy Đồng Mỗ đang hy sinh vì hắn vậy, để một nữ nhân hy sinh vì mình hơn nữa cái ánh mắt của nàng làm Vô Song cực kỳ khó chịu, một ánh mắt vốn không nên xuât hiện trên người Đồng Mỗ.

Còn có một việc nữa... trong mắt Đồng Mỗ hay Long đảo chủ, Vô Song đều là kiến hôi, một con kiến hôi thì không có tư cách có tên, từ đầu đến cuối cả Đồng Mỗ cùng Long đảo chủ cũng không có hỏi tên Vô Song, thậm chí Long đảo chủ từ khi bước vào nhìn mặt hắn một cái sau đó cũng chưa từng nhìn nhiều một lần.

Vô Song lúc này vậy mà cười nhếch miệng, trong nụ cười mang theo tà khí cực khó che đậy.

Đồng Mỗ muốn đưa cho Vô Song lệnh bài cung chủ Linh Thứu Cung nhưng mà Vô Song cũng không có đưa tay ra tiếp nhận thậm chí bàn tay hắn mở ra, còn dùng lực đẩy tay Đồng Mỗ rụt lại, trong ánh mắt khó hiểu của Đồng Mỗ, Vô Song bước lên một bước.

Giống hệt như Long đảo chủ, Vô Song cũng là hai tay chắp ra phía sau, bễ nghễ vô cùng.

Hắn nhìn thẳng về phía Long đảo chủ, giọng nói mang theo vài phần cuồng ngạo.

“Long tiền bối, ta họ Đông Phương, tên một chữ Bạch”.

Long đảo chủ nào thèm quan tâm Vô Song tên gì? chỉ là trước mặt Đồng Mỗ hắn vẫn là bán cho nàng vài phần mặt mũi.
“A, thì ra là Đông Phương thiếu hiệp, không biết Đông Phương thiếu hiệp phải chăng có gì bất mãn với lão phu?”.

Vô Song chỉ cười nhạt mà đáp.

“Không biết trong mắt đảo chủ, thực lực của ta thế nào?”.

Long đảo chủ lúc này hơi hơi nghi hoặc, ông ta không biết Vô Song rốt cuộc đang tính nói gì có điều vẫn đành trả lời.

“Đông Phương thiếu hiệp thực lực đã rất gần ngũ tuyệt cao thủ, tuổi còn trẻ như vậy đã đạt đến cấp độ này chỉ sợ thế hệ này rất ít người bằng được “

Nói đến đây Long đảo chủ ánh mắt hơi hơi lóe lên.

“Ồ, hay là Đông Phương thiếu hiệp cũng muốn lên Hiệp Khách Đảo?, cái này cũng không khó, nể mặt Đồng Mỗ lão phu cũng có thể đưa thiếu hiệp đi cùng, Hiệp Khách Đảo chính là thánh địa của thiên tài trong thiên hạ, Đông Phương thiếu hiệp lên Hiệp Khách Đảo chỉ cần chịu khó thì với thiên tư của ngươi sớm muộn cũng thành một phen sự nghiệp”.

Vô Song rốt cuộc nắm bàn tay của mình lại, một tay khác buông thõng xuống, trong cổ tay áo xuất hiện một cây ngân châm.

Nhìn thấy cây ngân châm cùng ánh mắt của Vô Song, Long đảo chủ trong mắt liền xuất hiện sự khinh thường.

Ông ta thừa sức nhìn ra Vô Song muốn chống cự nhưng mà Vô Song thực lực đã bày ra đó, Vô Song cho dù dùng tính mạng đặt cược thì trong mắt Long đảo chủ cũng là kiến hôi.

Đến cả Đồng Mỗ sau lưng Vô Song, cho dù không nhìn thấy ánh mắt của Vô Song thì nàng cũng lập tức gắt giọng.

“Đông Phương Bạch, ngươi muốn làm gì?, muốn trái lệnh của Mỗ sao?”.

Nàng vốn tưởng Vô Song cực kỳ thông minh dù sao nếu là kẻ ngu đần sao có thể so sánh miệng lưỡi với nàng như vậy có điều trong mắt nàng lúc này Vô Song chính là ngu không thể tả, nàng chính là hy sinh cho Vô Song rời đi, chỉ có Vô Song rời đi mới có thể giúp nàng chiếu cố sư đệ, vậy mà Vô Song còn không biết điều?.

Nàng tất nhiên sẽ không tin tưởng việc của Vô Nhai Tử dễ dàng như vậy, chỉ cần là người biết suy nghĩ thì cũng sẽ không tin câu chuyện của Vô Nhai Tử, trừ khi nàng tận mắt gặp lại sư đệ nếu không nàng sẽ không tin... chỉ là trí tuệ của nàng không tin nhưng trái tim của nàng thì khác, nàng liền nguyện ý tin tưởng Vô Song, thậm chí còn tự vẽ ra mộng tưởng sau này của nàng cùng sư đệ, Long đảo chủ xuất hiện đã đánh nát mộng tưởng này, nàng hiện nay chỉ mong sư đệ có thể sống thật tốt, thật tốt, cái mong ước này hiện nay... cũng chuẩn bị để Vô Song phá nát.

Một tay Đồng Mỗ đưa ra, muốn nắm lấy cổ tay Vô Song, nàng muốn cho hắn biết kẻ trước mặt là người Vô Song không thể vượt qua.

Đùa gì thế?, đến cả Lý Tứ bản thân Vô Song còn đánh không lại, tư cách gì đối đầu với Long đảo chủ?.

Đáng tiếc Đồng Mỗ chưa kịp lên tiếng đã thấy tay Vô Song động.

Chỉ là cánh tay kia cũng không hướng về phía Long đảo chủ mà là dùng kim châm đâm thẳng vào trái tim mình, ánh mắt của Vô Song lúc này dần dần chuyển thành màu đen, hắn quay đầu lại, nhếch miệng nhìn Đồng Mỗ.

“Đồng Mỗ, ngươi ra gọi điêu, lão già kia ta giải quyết”.

Đừng nói là Đồng Mỗ mà ngay cả Long đảo chủ cũng cảm thấy đây là chuyện cười, là chuyện buồn cười nhất thiên hạ này bất quá rất nhanh trên người Vô Song xuất hiện một luồng kinh thiên động địa khí thế hơn nữa lại là thứ khí thế tràn ngập tà ác.

Ánh mắt Vô Song rốt cuộc hoàn toàn chuyển thành màu đen, hắn nhìn Long đảo chủ sững người đứng trước mặt mà mỉm cười.

“Long Ngạo Thiên đúng không?, giới thiệu một chút bản tọa gọi là Đông Phương Bạch, có điều bản tọa càng thích người khác gọi bản tọa Đông Phương Bất Bại”.

.........

Trong lúc Vô Song dùng ngân châm đâm thẳng vào trái tim mình, ở Mân Côi Khách Điếm tầng cao nhất, A Thanh đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt, trong ánh mắt mang theo từng tia sáng thâm thúy, khóe miệng liền lẩm bẩm.

“Phong ấn của ta bị phá rồi?, là hắn tự phá phong ấn? “.

A Thanh nói xong liền quay đầu nhìn về phương xa, phương hướng của dãy Thiên Sơn.

Đưa ngón tay ra nhẹ bấm, sau đó A Thanh liền khẽ mỉm cười, tiếp tục nhắm mắt khoanh chân coi như nãy giờ chưa phát sinh bất cứ thứ gì cả.

.......

Lời tác giả: Truyện rốt cuộc cũng được 300 chương rồi

(╯‵□′)╯ (╯‵□′)╯ (╯‵□′)╯

Web rốt cuộc nạp được đậu rồi

(╯‵□′)╯ (╯‵□′)╯ (╯‵□′)╯

Quyển 2 - Chương 179: Ma Khí cùng Linh Khí

Cái gọi là phong ấn trong người Vô Song đương nhiên là hắc ám năng lượng mà hắn hấp thụ từ chính A Thanh, đây có thể coi là át chủ bài mạnh nhất của hắn lúc này nhưng mà cái hắc ám năng lượng này cũng không phải tốt như vậy.

Vô Song cũng không muốn giả heo ăn thịt cọp làm gì, so với Long đảo chủ thì hắn hoàn toàn là ‘heo’, cái năng lượng hắc ám kia Vô Song không phải cứ muốn dùng là được, nếu không bị dồn đến lúc bất đắc dĩ thì Vô Song sẽ không dùng.

Đầu tiên thứ năng lượng này Vô Song không thể tự mình sản sinh, A Thanh có nói chỉ cần hắn hấp thụ đủ hắc ám năng lượng thì ‘lượng’ sẽ chuyển thành ‘chất’ nhưng mà một tháng ở bên cạnh A Thanh cái ‘lượng’ kia căn bản chưa từng đủ.

Vô Song hiện nay vẫn chỉ có thể ngưng tụ một đầu hắc long và khi ‘lượng’ chưa chuyển đổi thành ‘chất’ thì Vô Song cứ dùng bao nhiêu liền tiêu tốn bấy nhiêu, năng lượng hấc ám của hắn dĩ nhiên không phải vô cùng vô tận, cứ sử dụng là sẽ mất.

Một điểm yếu nữa là năng lượng hắc ám này không phải nội lực, nó sẽ nhanh chóng bao phủ toàn bộ cơ thể Vô Song rồi biến hắn thành một con quái vật không hơn không kém, một con quái vật với cơ thể mạnh đến đáng sợ, trong trạng thái này bất kể sức mạnh cơ thể, tốc độ, khả năng phản ứng của Vô Song đều tăng mạnh chỉ có điều nội công hay võ kỹ thì hắn căn bản không thể sử dụng, trong người hắn làm gì có nội lực mà sử dụng?.

Năng lượng hấc ám thậm chí còn ăn mòn tâm trí của Vô Song, khiến Vô Song không có cách nào tỉnh táo chiến đấu, hắn chiến đấu căn bản phải dựa rất nhiều vào bản năng, trong một tháng thời gian ở với A Thanh cho dù cực kỳ cố gắng khống chế thứ năng lượng này thì Vô Song cũng chỉ có thể tạm thời bảo vệ tâm trí thanh tỉnh, chí ít hắn sẽ cố gắng không đánh trúng phe mình.

Chung quy lại mà nói, năng lượng hắc ám này không tốt lành gì.

Đương nhiên chiến lực của Vô Song trong trạng thái này đúng là cực kỳ khả quan, phải biết lần đầu tiên ‘ma hóa’ thì Vô Song có thể khiến Lý Thu Thủy ăn thiệt thòi rất lớn, khi đã ma hóa thực lực của Vô Song kể cả không phải là đế vị cao thủ thì ít ra cũng đủ so sánh cùng ngũ tuyệt đỉnh phong cao thủ tức là cùng đẳng cấp với Thiên Sơn Đồng Mỗ hay Long đảo chủ trong trạng thái toàn thịnh.

Quan trọng nhất - Long đảo chủ lúc này không toàn thịnh.

...........

Sự biến đổi của Vô Song thật sự nằm ngoài dự đoán của cả Long đảo chủ cùng Đồng Mỗ, cả hai người lúc này do quá sức bất ngờ vậy mà vẫn chưa làm ra phản ứng thích hợp, thật ra điều này cũng khó trách hai người họ, ban đầu Vô Song vốn là yếu vô cùng vậy mà sau khi đâm một châm vào ngực liền trở thành cường giả có khí thế không thua kém gì bọn họ khi đỉnh cao, thủ hỏi sao có thể không bất ngờ?.

Một điều nữa là Vô Song lúc này không giống con người, quân áo có thể không tính nhưng toàn bộ làn da của hắn đều đã chuyển thành màu đen hắc ám, giống hệt như địa ngục ác ma vậy.

Vô Song cũng không kịp đợi Đồng Mỗ kịp phản ứng, hắn đưa tay ra bắt lấy gáy của nàng sau đó ném thẳng nàng về phái Long đảo chủ như ném một quả bóng vậy, động tác cực nhanh căn bản không có gì cần suy nghĩ.

Tác dụng phụ của ma hóa cực sớm đã hiện ra, Vô Song trong trạng thái này không có giết Đồng Mỗ đã là một loại cố gắng, lấy đâu ra khả năng bảo vệ hay suy nghĩ cho Đồng Mỗ?.

Một tay ném Đồng Mỗ về phái Long đảo chủ sau đó Vô Song lập tức di chuyển, tốc độ nhanh đến đáng sợ.

Long đảo cuối cùng vẫn là làm ra phản ứng, ông ta ánh mắt lóe lên một tia tức giận sau đó giọng nói dần dần xuất hiện sát khí.

“Tà vật, để hôm nay lão phu độ hóa cho ngươi”.

Một tay Long đảo chủ đưa ra muốn đỡ lấy Đồng Mỗ, một tay lại xuất hiện thứ năng lượng màu trắng kia muốn đón đỡ Vô Song có điều Long đảo chủ lại đánh giá thấp tốc độ của Vô Song, Vô Song đột nhiên ngả cả người về phía trước, tốc độ của hắn lại càng nhanh, hắn thậm chí vượt qua cơ thể của Đồng Mỗ đang bay đến.

Một tay đưa ra tóm lấy áo của Đồng Mỗ mạnh mẽ giữ Đồng Mỗ lại sau đó cổ tay một chuyển, hắn trực tiếp biến Đồng Mỗ thành khiên thịt, ra đỡ lấy một chiêu của Long đảo chủ.

Long đảo chủ thấy vậy liền cắn răng sau đó thật sự thu chưởng lại, thu chưởng lại lúc này căn bản cũng đã mất đi ưu thế.

Vô Song lại tiếp tục tung một quyền phá không tới, một quyền uy lực thoạt nhìn không có bao nhiêu cũng không có ba động năng lực nhưng Long đảo chủ cũng không dám coi thường, hắn có thể nhận ra một quyền này nguy hiểm thế nào.

Long đảo chủ quyền đầu cũng tung ra, bảo vệ nắm tay của hắn vẫn có một lớp năng lượng màu trắng, hắn cùng Vô Song quyền đối quyền với nhau ngay lập tức từ trong cơ thể Vô Song xuất hiện một loại lực lượng khủng khiếp, da thịt của hắn cứng còn hơn cả thép nguội, hắn trực tiếp đẩy lùi Long đảo chủ ba bước.

Đương thế làm tới, tay còn lại Vô Song tiếp tục vận lực, theo động tác lùi này của Long đảo chủ mà ném Đồng Mỗ ra ngoài, lần này rốt cuộc Đồng Mỗ cũng vượt qua Long đảo chủ.

Long đảo chủ vốn muốn đưa tay ra bắt Đồng Mỗ lại thì chợt nghe thấy một tiếng rít gào tê cả da đầu, thân ảnh hắc long sau lưng Vô Song rốt cuộc cũng hiện ra, long uy hiển lộ tạo ra một âm thanh cực kỳ đáng sợ, gần giống như tiếng rồng gầm bên trong Hàng Long Thập Bát Chưởng vậy, tiếng gầm bên trong Hàng Long làm người khác kính nể còn tiếng gầm của Vô Song hiện nay lại làm người sợ hãi.

Mượn một tiếng gầm này, Long đảo chủ lại tiếp tục chậm một nhịp, Đồng Mỗ rốt cuộc thành công xuyên qua đồng thời Vô Song cũng thanh công chiếm vị trí ban đầu của Long đảo chủ, từng quyền từng quyền mạnh mẽ đánh tới.

Vô Song chiến đấu có thể nói là đơn giản cực kỳ, không có chút hoa mỹ nào cũng chẳng có cái chiến thuật gì, hắn chỉ dùng tốc độ cùng sức mạnh cơ thể đáng sợ mà đánh với Long đảo chủ, ngoại trừ cách này ra hắn còn không biết sử dụng phương pháp khác.

Vô Song trong trạng thái ma hóa gần như bị mất đi phần người vậy, suy nghĩ của hắn còn căn bản không rõ ràng, hắn chỉ có thể chọn mục tiêu mà điên cuồng chiến đấu mà thôi.

Long đảo chủ lúc này quả thật âm thầm kêu khổ, dĩ nhiên Long đảo chủ sẽ không thua bất quá ông ta cảm thấy chiến đấu trong hang động này quá thiệt thòi, hang động vốn cũng chẳng rộng rãi gì, thân pháp của ông ta bị giới hạn rất nhiều bên trong cái hang động này quan trọng hơn Vô Song lại bám sát không bỏ, một mực bám theo công kích, cứ nhất quyết phải bắt Long đảo chủ dùng thân thể cường ngạnh chiến đấu cùng Vô Song.

Đến cái trình độ của Long đảo chủ mà nói thân thể dĩ nhiên cực kỳ đáng sợ nhưng so sánh thế nào nổi với dạng quái vật như Vô Song, cứng đối cứng người thiệt thòi chỉ có thể là Long đảo chủ mà thôi.

Khuôn mặt già nua ẩn trong lớp mặt nạ càng ngày càng lộ ra vẻ bực bội, rốt cuộc Long đảo chủ hai tay cùng mạnh mẽ đánh ra, năng lượng màu trắng lập tức áp bách cả vùng không gian này, hai chưởng hợp nhất mạnh mẽ đánh ra.

Long đảo chủ bình thường sẽ không sử dụng đến thứ này bởi ông ta có sự tự ngạo của mình.
Long đảo bản thân võ học cực kỳ cao cường nhưng bản thân võ học của ông ta cũng không phải là thủ đoạn mạnh nhất, thủ đoạn mạnh nhất của Long đảo chủ chính là thứ võ công ghi trên Tiên Bích.

Long đảo chủ dùng cả đời tham ngộ Tiên Bích, nhưng căn bản không thể khám phá ra chân chính bí mật của Tiên Bích bất quá tùy theo tư chất lĩnh ngộ, tùy theo sở học hay bản tính mà mỗi người sau khi quan sát Tiên Bích có thể tự thành một dạng võ công khác nhau, Long đảo chủ hơn nửa đời người tham ngộ Tiên Bích sáng tạo ra một môn võ công độc môn của riêng mình gọi là Thiên Địa Huyền Thiên Công.

Bằng vào Thiên Địa Huyền Thiên Công, Long đảo chủ có thể so sánh với cao thủ ngũ tuyệt hậu kỳ tuy nhiên vẫn kém hơn Thiên Sơn Đồng Mỗ một bậc có điều 3 năm trước, có một người đã thay đổi Long đảo chủ hay nói đúng hơn là thay đổi toàn bộ Hiệp Khách Đảo, một thần bí nhân giúp Long – Mộc hai vị đảo chủ tham ngộ ra được thứ võ công trong TIên Bích.

Long đảo chủ có thể đánh hòa Đồng Mỗ thậm chí ẩn ẩn có chút vượt qua Đồng Mỗ chính là vì thứ võ công hắn học được trong khoảng thời gian 3 năm qua - Bạch Thủ Thái Huyền Kinh.

Long đảo chủ cũng chỉ nắm giữ 5 thành Bạch Thủ Thái Huyền Kinh nhưng loại ‘tiên võ’ này đã giúp Long đảo chủ gần như lột xác, trong mắt Long đảo chủ tiên võ chỉ sử dụng với những đối thủ ngang tài ngang sức, ông ta không muốn hai chữ ‘tiên võ’ mất đi vị trí của mình, không muốn sỉ nhục tiên võ tuy nhiên đối mặt với Vô Song liên tục áp sát, Long đảo chủ thực sự vận dụng tới tiên võ của bản thân mình – Bạch Thủ Thái Huyền Kinh.

Đương nhiên một nguyên do rất lớn ở đây là vì ông ta muốn truy đuổi Đồng Mỗ, ‘chủ nhân’ chính là muốn ông ta mang Đồng Mỗ đến Hiệp Khách Đảo hiệp trợ chủ nhân hoàn thành đại nghiệp.

Khí trắng bao phủ cơ thể, hai chưởng hợp nhất mà đánh ra.

“Thái Huyền Hỗn Độn”.

Bạch Thủ Thái Huyền Kinh tu không phải là nội lực mà là linh lực.

Bạch Thủ Thái Huyền Kinh được gọi là tiên võ bởi nó nằm ngoài phạm trụ nội lực của con người, nó tu ra linh lực.

Bạch khí thần bí mà Vô Song cảm nhận được trong người Đồng Mỗ chính là linh lực, dĩ nhiên làm sao tích tụ được linh lực thì không phải là thứ Vô Song có thể biết đồng thời Vô Song thật ra cũng không nhận thấy hắn trong người cũng không phải là nội lực, trong người Vô Song là một dạng năng lượng cao cấp hơn nội lực nhiều, gọi là ma lực.

Nếu không có ma lực trong người, khi Vô Song ma hóa căn bản không có cách nào mạnh như vậy.

Lại nói một chưởng của Long đảo chủ đánh ra, bạch khí trở thành một dạng vô hình tấm chắn đồng thời tấm chắn này như một loại phản lực kinh khủng, trực tiếp xoay ngược Vô Song lại, cả người Vô Song bị phản lực hất bay đi, quyền đầu của hắn không thể xuyên qua tấm chắn của Thái Cực Hỗn Độn, cả người bắn ra xa.

Long đảo chủ chân nhẹ bước, bộ pháp như lục địa thần tiên, chỉ thoáng một cái ông ta tiếp tục áp sát Vô Song, trong mắt ẩn ẩn xuất hiện bạch khí.

Lần này không phải hai chưởng hợp nhất mà là hai tay hai chưởng, từ hai phía đánh tới Vô Song.

“Bạch Thủ Thái Huyền Kinh – Thái Huyền Hỗn Độn”.

Lại là một chiêu vừa rồi nhưng không ngờ công dụng hoàn toàn khác biệt, Vô Song chỉ cảm thấy hai tay ông ta mang theo hai loại lực lượng đối lập sau đó hai loại lực lượng này ép về phía Vô Song, mượn hai loại lực lượng đối lập bao Vô Song vào giữa, thứ công kích Vô Song chính là lực phá hoại do sự đối lập này sản sinh ra, đây cũng gần như khi cực âm chưởng của Vô Song cùng cực dương chưởng của Kiều Phong va chạm vậy.

Vô Song phản ứng cũng rất nhanh, một chân dẫm mạnh xuống đất, mượn lực bật lùi cả cơ thể về phía sau may mắn tránh được một đòn này nhưng xung lực kia vẫn làm Vô Song cảm thấy đầu váng mắt hoa, một chiêu này hắn không hoàn toàn có thể né tránh được.

Long đảo chủ một chiêu thất bài, ánh mắt liền trở nên sắc lạnh.“Ma vật, thân thể còn thật sự rất mạnh”.

Theo Long đảo chủ, một chiêu này kể cả Vô Song có thể tránh được thì xung lực sẽ trực tiếp oanh kích phần đầu của Vô Song, quả thật đúng là xung lực oanh kích nhưng mà Vô Song dĩ nhiên không bị thương đến thân thể?.

Long đảo chủ tiếp tục không có nghĩ nhiều, một chân lại bước tiếp, một tay duỗi thẳng mà đánh ra.

“Thái Huyền Chân Lực”.

Bạch khí bị nén đến cực độ, một chưởng cách không đánh ra.

Một chưởng này không hề có uy áp, không cảm nhận được chút năng lực nào nhưng mà ẩn ẩn trong đó là một dạng năng lượng cực mạnh đang điên cuồng nén lại, chỉ đợi va chạm với đối phương thì lập tức sẽ bùng nổ, trực tiếp oanh đối phương tan xác.

Vô Song chỉ có thể đưa hai tay ra làm thành dấu X, vì cơ thể của mình mà ngạnh kháng một chiêu này.

Khi cái bạch thủ kia cùng cơ thể Vô Song va chạm, trực tiếp oanh Vô Song lùi lại, phải biết Vô Song hiện nay lưng đã chạm vào vách đá, hắn không có cách nào tiếp tục lùi lại, cả người từ hai phía liên tục nhận lấy lực lượng tàn phá, chính vì nhận ra điểm này mà Long đảo chủ mới muốn dồn Vô Song tới đây.

Theo suy nghĩ của Long đảo chủ, Vô Song phòng ngự cực mạnh, muốn phá được phòng ngự của Vô Song cũng chỉ có cái cách này.

Long đảo chủ cực kỳ tự tin một chiêu này của mình và quả thật dính một chiêu này Vô Song liền phải đổ không ít máu nhưng mà điều Long đảo chủ không tưởng tượng ra được là thứ đầu tiên mà ông ta thấy lại là những đầu ngón tay đen xì.

Vô Song không ngờ lại xé ra một con đường, trực tiếp dùng man lực xé đi bạch khí của Bạch Thủ Thái Huyền Kinh mà xông ra, sau đó một tay tóm lấy cổ áo của Long đảo chủ, ném thẳng ông ta xuống mặt đất cứng rắn.

Long đảo chủ nào ngờ được việc này, ông ta cũng không thể chống lại sức mạnh cơ thể của Vô Song, lập tức bị Vô Song quăng thẳng xuống nền đất bên dưới thậm chí còn chưa kịp hoàn hồn Vô Song đã đè lên cơ thể Long đảo chủ, một quyền nện thẳng vào đầu ông ta.

Cơ thể Vô Song hiện tại vừa tràn ngập màu đen của hắc ám nhưng cũng có rất nhiều máu chuyển xuống, Bạch Thủ Thái Huyền Kinh thực sự có thể phá được phòng ngự của Vô Song, tiên võ không hổ là tiên võ.

Một quyền của Vô Song đánh xuống, trực tiếp đấm nát mặt nạ của Long đảo chủ, một quyền đấm lệch luôn sống mũi của ông ta.

Quyền đầu rơi xuống, quyền thứ hai lập tức tiếp nối, một quyền nện thẳng xuống, khuôn mặt già nua của Long đảo chủ gần như biến dạng, toàn máu là máu chỉ tiếc Vô Song cũng cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp đang chạm vào ngực mình.

Long đảo chủ cũng không phải a miêu a cẩu để Vô Song bắt nạt, ông ta biết mình đang bị Vô Song dồn vào thế khó, hai tay cũng không cùng Vô Song chống lại mà trực tiếp đặt lên ngực Vô Song.

“Thái Huyền Hỗn Độn”.

Lại là chiêu này có điều vẫn cực kỳ hiệu quả, Vô Song trực tiếp bị đánh bay đi đồng thời miệng phun thêm một búng máu, lục phủ ngũ tạng của hắn mạnh mẽ bị chấn động.

Long đảo chủ cũng rất nhanh đứng lên, ông ta bị Vô Song đánh đến đỏ mắt sao có thể không đáp lại, thân pháp một chuyển, lập tức đuổi kịp Vô Song, cả người xoay trên không trung, một cước từ trên cao đạp xuống.

Một cước này lại sút Vô Song bay xuống dưới mặt đất như một quả bóng vậy, sau đó chỉ thấy Long đảo chủ hai chân đạp vào không trung, từ bàn chân bắn ra hai luồng kình lực, người của hắn bắn thẳng về phía Vô Song đang nằm đó.

Hai tay chắp làm một nhưng bạch khí không tán mà lại tụ, Bạch Khí tụ lại trên tay giống như đang thủ hộ hai tay của ông ta vậy.

“Thái Huyền Thiên Nộ”.

Vô Song khó khăn lắm mới tỉnh hồn lại đồng thời lập tức thấy đối thủ đang lao tới, đối mặt với Thái Huyền Thiên Nộ hắn có cảm giác như ‘thiên’ đang nộ vậy chỉ là không biết tại sao khi nhìn thấy thứ uy áp của ‘thiên’ này ma khí của Vô Song lại càng bạo ngược, bạo ngược đến tình trạng chuẩn bị ăn mòn lý trí của hắn.

Chính ma lưỡng lập.

Nếu coi ‘bạch’ là chính thì ‘hắc’ là ma.

Trước uy thế một chiêu này chỉ thấy Vô Song gầm lên một tiếng, hư ảnh hắc long lại hiện ra sau lưng sau đó nhập luôn vào trong cơ thể của hắn, tiếp tục xuyên qua cơ thể Vô Song mà bám lên cánh tay trái của hắn, cánh tay vốn thuần một màu hắc ám vậy mà lại xuất hiện cả vẩy rồng... nhìn Vô Song hiện tại quả thực không khác gì quái vật.

Không có bất cứ cảm giác gì, tất cả chỉ còn sự bạo ngược, Vô Song tay trái cũng đánh ra một quyền.

Một quyền đơn giản cực kỳ trực tiếp oanh kích vào Thiên Nộ, hai người Long đảo chủ cùng Vô Song đều không thể tưởng tượng được uy lực hai chiêu vừa rồi, cả hai trực tiếp bị bắn ngược đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau