CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 286 - Chương 290

Quyển 2 - Chương 165: Chí Nhu Sinh Dương

Mã Ngọc có lý do để đứng ra bảo vệ Quách Tĩnh hơn nữa đây là lý do khiến Mã Ngọc nhất định phải làm bất quá việc này khác gì gây chiến với Hoàng Dược Sư?.

Hoàng Dược Sư lúc ban đầu tất nhiên muốn giết Quách Tĩnh dù sao trong mắt ông ta nhân mạng cũng là thứ cực kỳ bé nhỏ chỉ là sau trận chiến vừa rồi ông ta đương nhiên cũng hiểu lấy mạng Quách Tĩnh là việc không thể nào, ít nhất hiện nay không thể lại thêm việc Vô Song xuất hiện dẫn tới Hoàng Dược Sư từ ‘muốn giết’ đổi thành muốn cho Quách Tĩnh một bài học.

Thân là một trong ngũ bá, Hoàng Dược Sư có thể coi là nhân vật đỉnh cao trong thế giới này, để Hoàng Dược Sư lui một bước đã là chuyện không dễ, vậy mà còn muốn ông ta nhường hai bước?.

Bên trong Ngũ Bá năm xưa, ngoại trừ Hồng Thất Công ra thì có ai là nhân vật dễ nói chuyện?.

Hoàng Dược Sư lúc này ánh mắt nhìn thẳng về phía Mã Ngọc, trong mắt có sát khí.

“Lão phu làm việc khi nào cần một tiểu bối như ngươi nhắc nhở?”.

Hoàng Dược Sư hiện tại thật sự bạo nộ, chỉ thấy thân hình Hoàng Dược Sư hóa thành tàn ảnh, lướt thẳng về phía sau, mục tiêu nhắm thẳng về phía Quách Tĩnh.

Nhìn thấy động tác này của Hoàng Dược Sư bất kể là Mã Ngọc hay Kiều Phong đều biến sắc sau đó Mã Ngọc liền rút kiếm ra mà gầm lên một tiếng.

“Lập Bắc Đẩu trận”.

Sau một tiếng này, năm người ở đằng sau cũng lập tức xoay người, theo phương vị sắp xếp mà liên tục biến đổi thân hình, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Hoàng Dược Sư.

Mã Ngọc phản ứng không chậm chỉ là hắn thiếu một chút thông tin, Mã Ngọc đánh giá sai người mới xuất hiện – Vô Song.

Mã Ngọc đã từng gặp Vô Song một lần tuy nhiên hiện tại Vô Song đang dịch dung, Mã Ngọc tất nhiên nhìn không ra cái gì, cho dù có thật sự nhận ra Vô Song thì Mã Ngọc cũng không đánh giá cao Vô Song, dẫu sao Vô Song lúc ra tay vẫn là phóng ám khí.

Ám khí cho dù tinh thâm thế nào thì khi bị áp sát cũng bị hạn chế rất lớn, trong mắt Mã Ngọc chỉ cần Kiều Phong nhập trận, bằng thực lực của Kiều Phong lúc đó cho dù đối đầu với cả Vô Song cùng Hoàng Dược Sư cùng lên thì có sao?.

Suy nghĩ của Mã Ngọc là đúng đáng tiếc Kiều phong không nhập trận nổi.

Kiều Phong cũng để ý thấy Hoàng Dược Sư hành động, một chân hắn lùi về, thân hình lập tức xoay ngược lại rồi lao về phía Hoàng Dược Sư, nhìn thân pháp của Kiều Phong như một đầu rồng lướt đi trong gió vậy đáng tiếc thân pháp của Kiều Phong trong mắt Vô Song chung quy vẫn là thiếu một chút.

Kiều Phong vừa xoay người, thân ảnh vốn muốn lướt đi nhưng rất nhanh phải lùi lại thậm chí nửa người lộn ngược về phía sau bởi Vô Song đã sớm chặn đầu hắn rồi một chưởng mạnh mẽ đánh ra.

Thân hình Kiều Phong lui về phía sau, một tay chống xuống đất rồi cả người đã bắn ngược lại, sắc mặt Kiều Phong liền trở nên trầm trọng.

“Cơ cô nương, Kiều Phong hiện nay không muốn làm đối thủ của ngươi, vẫn là hy von gj Cơ cô nương mở cho một con đường”.

Vô Song đương nhiên sẽ không mở đường cho Kiều Phong, thân là người xuyên không bản thân Vô Song cũng rõ ràng một vài điều.

Bắc Đẩu Thất Tinh Trận hiện nay thiếu một người tất nhiên không có tư cách ngăn cản Hoàng Dược Sư bất quá không phải còn Quách Tĩnh đó sao?.

Theo nguyên tác Quách Tĩnh cũng có thể thế chân một người trong Toàn Chân Thất Hiệp để lập thành Bắc Đẩu Trận, cho dù Quách Tĩnh hiện nay so với Quách Tĩnh trong nguyên tác yếu hơn thì cũng sẽ không bại trong thời gian ngắn được dù gì Bắc Đẩu Thất Tinh Trận cũng không phải hư danh.

Nếu Quách Tĩnh tạm thời không lo thì Vô Song thật sự muốn cùng Kiều Phong quyết đấu, hắn muốn biết khoảng cách của hai người hiện nay thế nào.

Kiều Phong uống rượu là Kiều Phong mạnh hơn hẳn ngày hôm đó nhưng Vô Song hiện nay cũng không phải Vô Song lúc trước, chí ít hắn mạnh hơn.

Vô Song sau một tháng vẫn đang luyện tập Thiên Sơn Chiết Mai Thủ cùng Tiểu Vô Tướng Công, so với một tháng trước càng thêm vài phần hỏa hầu, tất nhiên có tiến bộ nhưng cũng chẳng tiến bộ quá nhiều.

Cái làm Vô Song tự tin là Đế Hoàng Khí bởi theo lời Tây Thi mà nói Đế Hoàng Khí có thể giúp uy lực võ công của Vô Song tiến thêm một bước.

Trong phủ Hoàn Nhan Hồng Liệt không thiếu cao thủ nhưng mà cao thủ cũng chỉ dừng lại ở cấp độ đại tông sư hơn nữa còn yếu hơn Vô Song nhiều, Vô Song đối chiêu với đám người này căn bản không có ý nghĩa hơn nữa... trong phủ Vương gia mà để lộ cái gọi là Đế Hoàng Khí thì thực sự được không bù nổi mất, ‘Đế Hoàng Khí’ là thứ mà hoàng tộc cực kỳ mẫn cảm chính vì vậy Vô Song cũng không muốn mang Đế Hoàng Khí ra thể nghiệm.

Một chưởng Vô Song đánh về phía Kiều Phong chính là chưởng đầu tiên từ khi Vô Song luyện thành Đế Hoàng Khí.

Vô Song không biết hoàng đế trong lịch sử có võ công hay không nhưng trong cái thế giới này thì Tây Thi gần như đảm bảo chắc chắn, chỉ cần là Hoàng Đế, chỉ cần có thể sở hữu Đế Hoàng Khí đến cảnh giới nhất định thì tuyệt đối chẳng thua bất cứ cao thủ nào nơi giang hồ, ít nhất bằng vào lượng Đế Hoàng Khí mà Tây Thi có, nàng đã không ngại bất cứ cao thủ ngũ tuyệt nào trong thiên hạ.

Một chưởng của Vô Song đánh ra cũng không trúng Kiều Phong chính vì vậy thân ảnh Vô Song lập tức lóe lên rồi biến mất, gần như bám sát lấy Kiều Phong không bỏ.

Kiều Phong rốt cuộc cũng chỉ kịp thở ra một hơi rồi lập tức biến chiêu, cổ tay hắn vừa đưa ra thì quyền phong của Vô Song đã tới, thân ảnh hai người một tiến một lùi, quyền cước va chạm liên tục vào nhau cứ như âm thanh va chạm của thép nguội vậy.

Thân thể Vô Song phi thường mạnh mẽ bất quá Kiều Phong cũng không phải dạng thường, dưới tác dụng của rượu, chiến ý của Kiều Phong càng ngày càng nồng, cũng không biết hắn làm cách nào mà sau khi uống rượu sức mạnh thân thể rõ ràng tăng lên, chí ít khi va chạm cùng Vô Song bản thân Kiều Phong cũng không lộ ra hạ phong như một tháng trước.



Hai người đã có thể coi là lão đối thủ cũng chẳng có cái gì để mà thăm dò nhau, hai người quyền phong kẻ tới người đi, kẻ công người thủ tốc độ càng ngày càng nhanh, nhanh đến mức cho dù Đông Tà đang phá Bắc Đẩu Thất Tinh Trận cũng phải nhíu mày.

Bắc Đẩu Thất Tinh Trận thiếu một người, trong mắt Đông Tà thì chẳng khác gì trò trẻ con vì vậy ông ta nhàn nhã vô cùng, chính vì nhàn nhã nên Đông Tà mới có thể dõi mắt theo trận chiến giữa Vô Song cùng Kiều Phong sau đó trong lòng bắt đầu chìm xuống.

“Hậu sinh khả úy”.

Bốn chữ từ trong miệng Đông Tà nói ra, đây chính là đánh giá của Đông Tà với hai người Vô Song cùng Kiều Phong.

Đông Tà là bậc thái sơn bắc đẩu hàng đầu thiên hạ, ánh mắt của ông ta cực cao và cũng cực độc, chỉ từ âm thanh cùng con mắt của Vô Song cũng đủ để Đông Tà nhận ra Vô Song tuổi tác cũng không lớn, tuổi tác không lớn mà có thể làm đối thủ của Kiều Phong... đây tuyệt đối là việc Đông Tà chưa nghĩ đến.Thiên hạ này hiện nay cũng đã truyền lưu câu nói: Nam Mộ Dung – Bắc Kiều Phong.

Đông Tà bản thân chưa nhìn qua Mộ Dung Phục nhưng có thể tề danh cùng Kiều Phong liền có thể coi là một đời thiên tài, đương nhiên trong mắt Đông Tà bản thân Mộ Dung Phục gần như không thể so sánh cùng Kiều Phong.

Kiều Phong là tên một người, Mộ Dung là họ của cả gia tộc, lấy tên một người tề danh với một gia tộc, chỉ cần nhìn vào điểm này đã đủ thấy Kiều Phong mạnh hơn Mộ Dung Phục nhiều.

Lại nói tiếp trong thế hệ trẻ, bản thân Đông Tà cũng biết không có ai có thể làm đối thủ của Kiều Phong, người này đã vô hạn tiếp cận cấp bậc của đám người ngũ bá, cái suy nghĩ này một mực xuất hiện trong đầu Đông Tà tuy nhiên lúc này bắt đầu trở nên lung lay, không ngờ lại có cao thủ trẻ tuổi đủ sức làm đối thủ của Kiều Phong, đặc biệt còn là một nữ nhân.

Vì trận chiến của Kiều Phong cùng Vô Song trong lúc bất tri bất giác đã ảnh hưởng đến Đông Tà, bản thân Đông Tà đột nhiên cảm thấy... có xử lý Quách Tĩnh hay không cũng không quan trọng, có xử lý đám người Toàn Chân Thất Tử hay không cũng là không quan trọng.

Nếu Kiều Phong thắng, bản thân Đông Tà có thể nển mặt Vương Trùng Dương trên trời cùng Hồng Thất Công mà bỏ đi.

Nếu Kiều Phong thua thì sao?, tất nhiên khi đó ai có thể cứu Quách Tĩnh?.

Về phần hòa?, lúc đó Đông Tà quyết định xem tâm tình của bản thân đi.

......

Cuồng phong bạo vũ, kình lực tỏa ra bốn phương tám hướng, hai luyện thể cao thủ như hai cỗ xe tăng hình người liên tục va chạm vào nhau, càng đáng nói hơn là khí thế giữa hai người hoàn toàn đối lập, một bên cực lạnh, một bên cực nóng dẫn tới nhiệt độ xung quanh cũng bắt đầu bị ảnh hưởng.

Hai người một là Tiên Thiên Chí Âm Thể, một là Tiên Thiên Chí Dương Thể, khi va chạm với nhau tất nhiên lộ ra tính chất khác biệt, không gian xung quanh cả hai vậy mà trở nên một nóng một lạnh.

Kiều Phong rốt cuộc vẫn là người lùi lại đầu tiên, chỉ thấy hắn mạnh mẽ xoay người lại, một chiêu Thần Long Bài Vĩ đánh ra đẩy lùi Vô Song lại sau đó rất nhanh kéo dài khoảng cách với hai người.

Kiều Phong lúc này trong mắt tràn ngập sự bất ngờ, một tháng trước hắn cận thân chiến đấu với Vô Song đương nhiên bị ép vào hạ phong nhưng mà cái hạ phong này thật ra cũng có thể nói là nhỏ bé không đáng kể, Kiều Phong hoàn toàn tự tin chỉ cần có rượu hắn liền có thể biến hạ phong thành thượng phong.

Loại người như Kiều Phong vốn mượn rượu đúc thành chiến ý, chiến ý càng cao thế càng mạnh, thế càng mạnh quyền cước – chưởng pháp lại càng hung mãnh, càng uy lực, so với một tháng trước hắn quả thực mạnh hơn không ít.

Với trạng thái của tửu ý, Kiều Phong mới muốn cận thân chiến đấu với Vô Song bất quá hắn rất nhanh nhận ra mình không thể chiếm thượng phong, dưới tác dụng của tửu ý hắn cũng chỉ có thể cầm hòa được Vô Song mà thôi.

Tửu ý là cái gì?, nói đơn giản là hơi rượu, là men say, cái loại trạng thái này có thể làm huyết khí cùng nội lực Kiều Phong tăng mạnh, càng đánh càng hang nhưng cũng không phải là thập toàn thập mỹ bởi Kiều Phong là Tiên Thiên Chí Dương Thể, hắn càng chiến đấu thì nhiệt lượng tỏa ra càng tăng, khi đó tửu ý càng nhanh bị bốc hơi, càng nhanh bị đẩy đi chính vì vậy Kiều Phong dần dần bắt đầu cảm thấy cố hết sức, theo thời gian cái thế hòa kia dần dần bị một mực kéo xuống dưới.

Kiều Phong đáng lẽ không bị kéo xuống nhanh như vậy nhưng đừng quên trước khi đánh với Vô Song bản thân hắn còn đánh một trận cùng Hoàng Dược Sư.

“Một tháng không gặp không ngờ nội lực của Cơ cô nương càng ngày càng tăng tiến hơn nữa lại có thêm vài phần tinh thuần, Kiều Phong bội phục”.

Lời Kiều Phong nói tất nhiên không giả, chính vì nội lực Vô Song tăng lên mới khiến Kiều Phong ngay cả có tửu ý cũng không chiếm được thượng phong.

Vô Song không đáp, hắn chỉ hơi hơi nhếch miệng đồng thời liên tục vận chuyển nội công trong cơ thể, ánh mắt Vô Song càng ngày càng sáng.

Vô Song sẽ không muốn chiến đấu lâu lại càng không muốn bị thương dù sao Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong đang đợi hắn, hắn lần này vốn chỉ muốn giải khó cho Hoàng Dược Sư đồng thời tiện tay thử uy lực của Đế Hoàng Khí mà thôi.
Vô Song cũng không lạ gì Kiều Phong nữa, Vô Song cũng có thể nhìn ra Kiều Phong không muốn tiếp tục cận thân chiến đấu với Vô Song nữa, hắn muốn dùng chưởng pháp thủ thắng.

Một tháng qua, liên tục hồi tưởng lại trận chiến với Kiều Phong, Vô Song cũng đại khái ước lượng được chiến lực của hai người.

Công tâm mà nói, nếu là võ đài chiến thì Kiều Phong trong vòng 200 chiêu có thể đánh bại Vô Song.

Nếu là chiến đấu bình thường thì hai người có thể coi là ngang tay, dẫu sao như một tháng trước chỉ cần Vô Song muốn đi thì Kiều Phong cũng chẳng cản được, Vô Song cũng khó lòng đánh bại được Kiều Phong, tạm thời có thể coi là thế hòa.

Về phần nếu sinh tử chiến một mất một còn có lẽ tỷ lệ chết của Vô Song sẽ cao hơn 1 chút, Vô Song là 6, Kiều Phong là 4.

Đây chính là tương quan lực lượng giữa Vô Song cùng Kiều Phong một tháng trước.

Nhìn Kiều Phong đang chuẩn bị vận sức, Vô Song rốt cuộc cũng lên tiếng.

“KIều thiếu bang chủ, chúng ta có thể coi là không đánh không quen biết, ta sau lưng còn có việc cần phải hoàn thành, trận chiến này dùng một chiêu phân thắng bại thôi “.

Kiều Phong nghe vậy cũng lập tức gật đầu.

“Tốt, Cơ cô nương, ta thật sự cũng không muốn đánh tiếp với cô nương”.

Câu nói này rơi vào tai mọi người ở đây mơ hồ có chút ý vị sâu xa bất quá chỉ có Kiều Phong biết, hắn cũng chẳng có thâm ý gì, đơn giản mà nói hắn lúc này thật sự không muốn đánh tiếp với Vô Song.

Một trận chiến với Vô Song thực sự khiến Kiều Phong cực kỳ lao lực hơn nữa phải biết cho dù thắng cùng lắm chỉ đả thương được Vô Song chứ tuyệt chẳng giữ Vô Song lại được, kể cả đánh bại Vô Song thì đừng quên còn một Đông Tà ở đó, Kiều Phong cũng không có tự tin vừa đánh bại một đối thủ ngang ngửa với mình sau đó tiếp tục chiến với một đối thủ còn mạnh hơn mình, đây là hành động quá mức mạo hiểm.

Toàn bộ nội lục của Kiều Phong tụ lại ở đan điền sau đó chạy thẳng lên trung tâm phần ngực, chí dương chí cương khí tiếp tục tản ra hai bên tay, Kiều Phong thân hình hơi khom xuống, một chút tửu ý cuối cùng cũng bốc lên.

“Kháng Long Hữu Hối”.

Hai tay dồn lực, mạnh mẽ đánh ra một đầu rồng, một chưởng đơn thuần cũng là một chưởng uy lực vô cùng trong Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Lộ tuyến vận công của Vô Song tất nhiên cũng khác Kiều Phong, nội lực của hắn xuất phát từ hai đan điền, từ trên đi xuống, từ dưới đi lên, tất cả chuyển về phía cánh tay phải, dựa theo lộ tuyến của Âm Duy Mạch, hàn khí tụ lại một điểm mà đánh ra.

Hai đan điền cùng vận hành, trong cùng một khoảng thời gian cơ hồ khiến tốc độ tập trung nội lực của Vô Song không hề thua kém gì so với Kiều Phong, bằng vào hai đan điền có thể hoàn toàn san lấp cái ưu thế kinh mạch của Thần Võ.

“Thiên Thiên Hàn Băng Chưởng”.

Một chưởng này Vô Song cũng lập tức vận lên cả Đại Bi Phú, một đơn chưởng mạnh nhất của Vô Song.

Một chưởng này nếu để ý kỹ có thể nhìn thấy khí thế của Vô Song dần dần thay đổi, trên người hắn có thêm một cỗ uy áp mơ mơ hồ hồ đồng thời hai con ngươi của hắn lóe lên màu vàng, màu sắc của bậc đế vương.

Hai chưởng va chạm với nhau, kình lực của cực âm cùng cực dương va chạm bắn thẳng về phía hai người, uy lực của hai chưởng này thật sự phải dùng từ kinh tâm động phách để hình dung, ngũ tuyệt cao thủ đối chưởng có lẽ cũng chỉ thế mà thôi.

Cái va chạm chưởng pháp này cũng không sánh được với một tháng trước dẫu sao đây chỉ là đơn chưởng tuy nhiên kết quả cũng không khác gì, hai người đều bị kình lực đẩy lùi lại.

Vô Song mượn nhờ thân pháp kinh người tá lực đả lực, hắn lùi lại 7 bước.

Kiều Phong cũng liên tục lùi lại tuy nhiên mỗi bước chân hắn dẫm xuống mặt đất đều để lại dấu chân cực kỳ rõ nét, Kiều Phong chính là dồn kình lực phải nhận xuống thẳng mặt đất lại thêm nội lực hắn vốn mạnh hơn Vô Song, hắn chỉ lùi lại 5 bước.

Thắng bại lập tức phân ra.

Trước một chưởng này bất kể bên kia chiến đấu ra sao đều phải quay đầu mà nhìn.

Nhìn thấy một chưởng này, ánh mắt Mã Ngọc toát lên vẻ vui mừng, hắn có thể nhìn ra là Kiều Phong thắng.

Về phần Đông Tà thì sao?, lúc này ánh mắt của Đông Tà lại toát lên vẻ nghiền ngẫm sau đó âm thầm nhìn Vô Song mà gật đầu.

Một tháng trước, Vô Song đối chưởng với Kiều Phong, nếu chỉ là đơn chưởng hắn căn bản không có khả năng thắng.

Một tháng sau, hắn lùi lại 7 bước, Kiều Phong lùi lại 5 bước, nhìn từ bên ngoài mà xem Kiều Phong vẫn thắng bất quá rất nhanh chiến cuộc có chút thay đổi.

Kiều Phong sau khi lùi 5 bước rõ ràng đã ổn định thân thể vậy mà lại lắc lư một chút rồi lùi lại bước thứ 6, miệng của hắn còn xuất hiện một vết màu nhàn nhạt, Kiều Phong bị thương rồi.

“Cơ cô nương một tháng trước chưởng pháp vốn đã đạt đến chí âm chí nhu cảnh giới vậy mà một tháng sau lại sinh ra một tia dương khí, còn để lại một luồng ám kình, Kiều Phong bội phục”.

Mượn nhờ Đế Hoàng Khí, Vô Song lần đầu tiên trong đời đạt đến cảnh giới mới trong chưởng pháp.

Chí Nhu Sinh Dương.

Quyển 2 - Chương 166: Ngũ Bá Tập Trung

Nếu nói về chưởng pháp thường thường chỉ chia thành âm nhu cùng dương cương.

Đỉnh cao của âm nhu tất nhiên là chí âm chí nhu còn của dương cương chính là chí dương chí cương.

Chí âm chí nhu hay chí dương chí cương mạnh hơn?, câu hỏi này rất khó trả lời vì đây có thể coi là cảnh giới chưởng lực tối cao của hai trường phái riêng biệt bất quá trong con đường võ học, dọc theo dòng chảy thời gian bao nhiêu năm qua cũng không chỉ có chí âm chí nhu cùng chí dương chí cương.

Vật cực tất phản, đi đến tận cùng liền có thể mở ra một cánh cổng mới.

Để minh chứng rõ ràng nhất cho câu này chính là cảnh giới chí dương sinh chí nhu của Quách Tĩnh, một loại cảnh giới chưởng lực phải dùng từ vô tiền khoáng hậu trong Kim Dung.

Vật cực tất phản, ai cũng hiểu câu này bất quá để chạm đến chữ ‘cực’ rồi tiếp đến chữ ‘phản’ thì không hề dễ, không phải chỉ cần nỗ lực là có thể làm được, không phải chỉ cần ngộ tĩnh là có thể làm được mà bất buộc còn phải nhờ đến cơ duyên.

Cơ duyên của Quách Tĩnh chính là một bộ chí dương chí cương chưởng pháp như Hàng Long Thập Bát Chưởng kết hợp cùng chí âm chí nhu công pháp – Cửu Âm Chân Kinh.

Mượn nhờ hai bộ tuyệt học này đã giúp Quách Tĩnh tạo ra một Hàng Long hoàn toàn mới, một Hàng Long vượt qua toàn bộ các đời chưởng môn của Cái Bang.

Hàng Long Chưởng Pháp duy nhất có thể so sánh với Quách Tĩnh chính là Hàng Long của Kiều Phong, Hàng Long chạm đến Chí Dương Chí Cương cảnh giới bất quá công tâm mà nói chỉ xét chưởng pháp đơn thuần có lẽ Kiều Phong vẫn là thua Quách Tĩnh một bước.

Chưởng pháp của Kiều Phong chạm đến chí dương chí cương, cái loại cảnh giới này đúng là cực kỳ đáng sợ nhưng mà đừng quên Kiều Phong còn là Thần Võ, chưởng lực của Kiều Phong không phải chỉ đến từ nội lực cùng tu vi võ đạo mà còn liên quan đến thể chất Thần Võ của chính hắn.

Vô Song cũng là một dạng như Kiều Phong, nói trắng ra Vô Song năm nay cùng lắm mới có 16 năm luyện võ, lấy cái tư cách gì đòi chạm đến chí âm chí nhu cảnh giới?, chí âm chí nhu chưởng pháp là thứ Vô Song chưa thể chạm đến, cảnh giới võ đạo của Vô Song còn thiếu nhiều lắm, thứ làm Vô Song chạm được đến chí âm chí nhu chưởng pháp cũng là vì thể chất cường hãn của chính hắn.

Làm một phép so sánh đơn giản giữa Kiều Phong cùng Vô Song, cảnh giới võ đạo của Kiều Phong đã đạt đến chí dương chí cương lại thêm thể chất Thần Võ, về phần Vô Song thì cộng cả cảnh giới võ đạo cùng thể chất mới đạt được chí âm chí nhu cảnh giới, chưởng pháp so đấu nếu không có thủ đoạn khác thì Vô Song thắng được Kiều Phong mới là lạ.

Thủ đoạn khác ở đây chính là Đế Hoàng Khí.

Đế Hoàng Khí là khí thế của cửu ngũ chí tôn, có thể coi là một dạng chí dương chí cương khí hơn nữa độ tinh thuần của nó còn vượt xa ‘khí’ bình thường bởi đây không phải là thứ ‘khí’ mà con người có thể tu luyện được, đây chính là khí vận quốc gia, long mạch quốc gia tụ lại một thân, thứ này đã không còn nằm trong phạm trù bình thường nữa rồi.

Bằng vào thân thể tiên thiên của Vô Song nếu chỉ một đạo chí dương chí cương khí thì chỉ làm loãng chân khí của hắn, thậm chí làm chưởng pháp tinh thuần của Vô Song chuyển thành có chút pha tạp, đây chính là một bước lùi của hắn bất quá chí dương chí cương khí bình thường so sáo nổi với Đế Hoàng Khí?.

Bằng vào tính chất của Đế Hoàng Khí khi kết hợp cùng thể chất của Vô Song lại giúp nội lực của hắn biến đổi sang một trạng thái kỳ dị, trạng thái này gọi là Chí Nhu Sinh Cương.

Chí Nhu Sinh Cương tất nhiên chưa dễ diễn hóa đến mức tận cùng, trên nó còn một cảnh giới Chí Nhu Sinh Chí Cương, đây chính là loại cảnh giới ngược hẳn với Quách Tĩnh, đương nhiên để Vô Song đạt đến cảnh giới này vẫn còn một khoảng cách rất xa.

Công bằng mà nói Chí Nhu Chí Âm cùng Chí Nhu Sinh Cương cũng khó nói cảnh giới võ học nào cao hơn thậm chí nói về uy lực thì Chí Nhu Chí Âm còn mạnh mẽ hơn bất quá Chí Nhu Sinh Cương lại thắng ở nội kình sau đó, thắng ở sự khó phòng càng quan trọng hơn với Vô Song hiện nay thì Chí Nhu Sinh Cương quả thật là một bước tiến trong nhận thức võ học của hắn, nếu cộng thêm thể chất của bản thân uy lực hoàn toàn vượt qua một ‘chí nhu chí âm’ đơn thuần như trước đây.

Cũng tiếc là Đế Hoàng Khí của Vô Song hiện nay còn quá mỏng manh dẫn tới nội kình trong chiêu thức còn quá mức yếu đuối nếu không Kiều Phong tuyệt không chỉ là chảy xuống chút máu, bị chút nội thương như vậy.

Đương nhiên cũng phải nói, bản thân Kiều Phong bị nội thương cũng vì không ngờ chưởng lực của Vô Song sau một tháng lại có sự lột xác đáng sợ, loại biến hóa này căn bản không ai ngờ được mới dẫn tới Kiều Phong không kịp đề phòng mà chịu thụ thương.

........

Cảm nhận được uy lực của Đế Hoàng Khí, Vô Song vẫn cảm thấy cực kỳ thỏa mãn tuy nhiên Đế Hoàng Khí dẫu sao vẫn có một điểm yếu cố hữu, thứ này quá mức khó tu luyện, ngoại trừ dùng Hoàng Đế Nội Kinh sử dụng song tu thuật ra thì không có cách nào tu luyện Đế Hoàng Khí hơn nữa chính Vô Song cũng biết nếu chỉ dùng song tu thì không rõ năm nào tháng nào Đế Hoàng Khí của hắn mới có thể thực sự uy hiếp địch nhân.

Nếu chỉ cần song tu mà có thể làm Đế Hoàng Khí bạo tăng thì hoàng đế trong thiên hạ ai chẳng vô địch?, tam cung lục viện thất thập nhị phi, cái số lượng nữ nhân như vậy thì sợ gì không có ai song tu? đáng tiếc đây chỉ là mộng tưởng xa vời.

Đầu tiên muốn dùng song tu thuật tốt nhất vẫn phải lựa chọn nữ tử mang đặc dị thể chất, hoàn mỹ nhất là đi tìm một nữ tử Tiên Thiên Chí Âm Thể như Vô Song hoặc chí ít cũng là thuần âm thể chất nếu không Đế Hoàng Khí rất khó từng bước tăng thêm.

Thứ hai Đế Hoàng Khí bắt nguồn từ quốc vận, quốc khí cùng long mạch quốc gia, không phải ngẫu nhiên mà khai quốc hoàng đế luôn có Đế Hoàng Khí vượt xa con cháu, Đế Hoàng Khí thường thường lấy sẽ giảm dần theo năm tháng, giảm dần theo triều đại. Đế Hoàng Khí là đại diện cho nhân gian Đế Hoàng, Vô Song không phải Hoàng Đế thì hắn lấy tư cách gì sở hữu Đế Hoàng Khí cường đại?, hắn cùng lắm chỉ có thể thủ xảo mà tập hợp từng chút từng chút Đế Hoàng Khí mà thôi.

Một chưởng đối chiêu với Kiều Phong, Vô Song lúc này liền muốn quay lại nhìn Hoàng Dược Sư thuận tiện cầu tình cho Quách Tĩnh dẫu sao hắn hiện nay vẫn tương đối có thiện cảm với kẻ ngốc này, Quách Tĩnh với hắn dẫu sao vẫn là bạn bè, hắn thật sự không muốn nhìn Quách Tĩnh rơi vào tay Hoàng Dược Sư.

Ánh mắt chuyển đổi một chút, Vô Song cũng có thể thấy được Hoàng Dược Sư hiện nay vẫn nhẹ nhàng phiêu trần tựa như không có gì còn Toàn Chân Lục Hiệp trận cước đã tự loạn, sắc mặt ai cũng không tốt lắm đặc biệt Mã Ngọc hiện nay khí tức tán loạn, bản thân bị nội thương cũng là không nhẹ.

Từ thế cuộc mà xem, chỉ cần vài chiêu nữa Hoàng Dược Sư chắc chắn phá được trận dù gì thì trước mặt Hoàng Dược Sư cũng chỉ là Toàn Chân Lục Hiệp, Bắc Đẩu thiếu một góc thì có gì đáng sợ?.

Hoàng Dược Sư hiện nay cũng dừng tay lại, ánh mắt mang theo chút ý vị thâm trường nhìn Vô Song, từ chưởng pháp, từ khí tức hay nội lực mà xem thì Hoàng Dược Sư hiện nay vẫn không nhận ra Vô Song là ai hay đến từ đâu nhưng chỉ từ ấn tượng đầu tiên mà Vô Song cho Hoàng Dược Sư thì vị Đông Tà này vẫn tương đối thuận mắt với hắn.Trẻ tuổi, võ công cao hơn người, chưởng pháp không đi theo đường cương mãnh mà lại theo đường hàn khí âm nhu, thân pháp lại phiêu dật xuất trần quan trọng hơn còn đứng về phía bản thân Đông Tà, mấy điểm này khiến bản thân Hoàng Dược Sư vẫn cảm thấy hài lòng.

Nhìn thấy Vô Song nhìn về phía mình, Hoàng Dược Sư ánh mắt lóe lên một tia tinh minh bất quá ánh mắt rất nhanh dãn ra, trong mắt xuất hiện nồng đậm kinh ngạc rồi lập tức quay người ra một phía khác.

Vô Song đương nhiên cũng nhận ra biến đổi của Hoàng Dược Sư, cả hắn cùng Kiều Phong theo quán tính cũng nhìn theo phương hướng của Hoàng Dược Sư bất quá cả hai cũng không thể cảm nhận được cái gì, trong ánh mắt dần dần chuyển thành mơ hồ khó hiểu.

Là cái gì có thể khiến một trong ngũ bá kinh ngạc như vậy?, thất thốt như vậy?.

Hoàng Dược Sư cũng không giải thích gì, chậm rãi quay đầu lại nhìn qua Mã Ngọc đứng đó, cũng chẳng biết ông đang nghĩ gì sau đó liền phất tay rời đi.

“Hôm nay nhìn thấy một trận vãn bối chiến trong lòng lão phu đúng là có chút vui vẻ, ngày hôm nay lão phu có thể không tính toán với tiểu tử kia bất quá sau này tốt nhất đừng để lão phu nhìn thấy hắn, về phần tiểu cô nương vẫn hợp pháp nhãn của lão phu, sau này nếu có thời gian có thể lên Đào Hoa Đảo, lão phu có thể phá lệ mời ngươi lên đảo”.

Nói xong Hoàng Dược Sư rung rung cổ tay, chưởng phong bắn về phía Vô Song rồi lập tức vận chuyển khinh công mà biến mất.

Vô Song cũng thản nhiên đưa tay ra, trong tay hắn vậy mà có một tấm lệnh bài nhỏ, lệnh bài thuần một sắc màu đen cũng chẳng có chữ viết gì bất quá hai mặt đều có một đóa hoa đào màu hồng nhạt, điêu khắc cực kỳ tinh tế.

Cầm lấy tấm lệnh bài này, Vô Song vẫn thở ra một hơi.

Lần đầu gặp cha vợ như thế hình như cũng tính là quá quan?.

..........

Lại nói về Đông Tà, thân là một trong võ lâm ngũ bá đã có rất ít việc có thể làm cho Đông Tà kinh ngạc đến mức biểu hiện ra mặt như vậy bất quá lúc này Đông Tà không kinh ngạc cũng không được bởi ông ta cảm nhận được một loại khí tức quen thuộc, khí tức của Vương Trùng Dương.

Thân ảnh xé gió mà đi, trên khuôn mặt của Đông Tà thêm vào một tia ý vị, Vương Trùng Dương người này chưa có chết, cái này Đông Tà cũng biết.

Khác với nguyên tác, trong thế giới này Vương Trùng Dương đã có rất nhiều thay đổi, ví dụ như Vương Trùng Dương trong thế giới này là người sáng tạo ra Không Minh Quyền chứ không phải Chu Bá Thông, Vương Trùng Dương cũng không tử vì nước, không dành tất cả cuộc đời của mình để kháng Kim, bản thân ông trong thế giới này quyết định rời xa trần thế cùng Lâm Triều Anh làm một đôi thần tiên quyến lữ.

Lâm Triều Anh hiện nay cũng không lập ra phái Cổ Mộ bất quá võ công Cổ Mộ thì vẫn cứ sáng tạo ra hơn nữa với việc Lâm Triều Anh đi cùng Vương Trùng Dương thì đây có thể là cặp đôi đáng sợ nhất nhì võ lâm thậm chí đi ngang võ lâm cũng chẳng phải việc không thể dù gì Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương cũng luyện thành Song Kiếm Hợp Bích, bằng vào hai người cùng lên thiên hạ mấy ai dám tranh phong?.

Trong khoảng thời gian này Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh đúng là vẫn xây một tòa ‘Cổ Mộ’ ở Chung Nam Sơn, bản thân cả hai xây dựng nơi này để ẩn cư những năm cuối đời, sau khi xây dựng xong Cổ Mộ thì hai người liền tiếu ngạo nhân gian, đi khắp thiên địa, sự tồn tại của Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh gần như không còn trên nhân thế, rất ít người biết hai người này vẫn còn sống, vẫn còn tồn tại, trong đám số ít người này vẫn có Đông Tà – Hoàng Dược Sư.
Quan hệ của Hoàng Dược Sư cùng Vương Trùng Dương cũng chẳng tốt đẹp gì nhưng mà quan hệ giữa Lâm Triều Anh cùng Phùng Hành lại cực kỳ tốt, mỗi năm đến ngày dỗ của Phùng Hành hai vợ chồng Vương Trùng Dương vẫn đến trước mộ Phùng Hành tế bái.

Hoàng Dược Sư cũng biết Vương Trùng Dương đã buông tay với thế sự thậm chí cho dù Toàn Chân Giáo rơi vào vạn kiếp bất phục chưa hẳn Vương Trùng Dương đã ra tay xuất thủ vậy mà lúc này lại trực tiếp dùng khí thế báo động cho Hoàng Dược Sư, việc này căn bản không bình thường.

Ngũ Bá bọn họ tranh đấu bao nhiêu năm đã quá hiểu tính cách của nhau, quá hiểu võ công của nhau.

Dựa theo khí tức mà Vương Trùng Dương lộ ra, Hoàng Dược Sư rất nhanh đi đến một sơn cốc gần đó sau đó khóe miệng giật giật.

Bên trong sơn cốc lúc này có một mùi thịt nướng thơm ngát, ở giữa sơn cốc là một đống lửa bập bùng cùng vài con gà nướng thơm mùi mật ong.

Vừa nhìn thấy Hoàng Dược Sư xuất hiện đã có một giọng nữ tương đối vui mừng vang lên.

“Hoàng đại ca “.

Ba chữ ‘Hoàng đại ca’ này cũng không phải ai cũng có tư cách nói tuy nhiên Lâm Triều Anh hoàn toàn có cái tư cách này.

Hoàng Dược Sư ánh mắt cổ quái nhìn Lâm Triều Anh rồi lại nhìn hai người bên cạnh nàng, rốt cuộc vẫn bất đắc dĩ thở ra một hơi sau đó đi đến đống lửa rồi ngồi xuống.

“Các ngươi đây là muốn làm gì?”.

Nếu có cao thủ võ lâm đi qua sơn cốc lúc này có lẽ sẽ kinh ngạc đến mức rớt hàm, trong sơn cốc vậy mà một hơi xuất hiện 4 nhân vật tuyệt đỉnh trên giang hồ.

Một nữ tử mặc áo đen, bên ngoài khoác một tấm áo mỏng màu trắng, làn da trắng nõn mềm mại, trên người thỉnh thoảng xuất hiện hàn ý như có như không, khuôn mặt xinh đẹp nhưng cũng ngập tràn sự sắc sảo, thông minh.

Một nam tử mặc đạo báo mang theo hai màu trắng xanh làm chủ đạo, mái tóc búi cao, ánh khí bức người đặc biệt ánh mắt sáng tựa sao trời.

Một lão nhân ăn mặc rách rưới, màu da cũng có chút cáu bẩn, nhìn lôi thôi lếch thếch vô cùng, phần hông có một cây gậy gỗ thuần một sắc xanh ngọc cùng một hồ lô rượu liên tục đung đưa.

Người cuối cùng tất nhiên không cần miêu tả thêm, dĩ nhiên là Hoàng Dược Sư vừa xuất hiện nơi sơn cốc.

Lâm Triều Anh, Vương Trùng Dương, Hồng Thất Công vậy mà đều tập trung tại đây?.

Hồng Thất Công vẫn cứ cà lơ phất phơ như trước, tay cầm đùi gà một mực giải quyết phần ăn của mình.

Vương Trùng Dương thì ánh mắt lại tập trung nhìn sang Hoàng Dược Sư sau đó hơi hơi mỉm cười.

“Hoàng huynh, không biết huynh có hứng cùng chúng ta đến chỗ Nam Đế luôn không?”.

Hoàng Dược Sư vừa ngồi xuống liền lại cảm thấy kinh ngạc.

“Trùng Dương, ngươi cuối cùng muốn làm gì?, Đoàn hoàng gia giống như ngươi đã lâu không màng thế tục hơn nữa... “.

Nói đến đây Hoàng Dược Sư cũng không quên nhìn Bắc Cái cùng Lâm Triều Anh một chút, ánh mắt chuyển thành ngưng trọng.

“Chẳng nhẽ ngươi muốn đến Phật Sơn?”.

Vương Trùng Dương lần này xuất thế hoàn toàn vì Phật Sơn.

Ngoại trừ Tây Độc bản thân Vương Trùng Dương không muốn liên hệ ra ông ta lúc này đúng là muốn mời toàn bộ Ngũ Bá cùng đi đến Phật Sơn, tất nhiên vị trí của Tây Độc liền do Lâm Triều Anh đảm nhiệm.

Bằng sự phối hợp của hai vợ chồng bọn họ, bằng trận đạo cùng hiểu biết kinh người của Hoàng Dược Sư, bằng vào phật đạo cùng một Nhất Dương Chỉ có thể phá tà ma của Nam Đế, bằng vào Hàng Long Thập Bát Chưởng uy mãnh tuyệt luân của Hồng Thất Công, chuyến đi đến Phật Sơn lúc này có thể vô lo.

Quyển 2 - Chương 167: Phong Vân Tụ Bắc Địa

Vô Song rời khỏi thế giới cũ đã có hơn 2 tháng.

Với một tiểu nhân vật như Vô Song mà nói thì sự mất tích của hắn căn bản không ai để ý hoặc chí ít hiện nay vẫn là không ai để ý.

Trong cái thế giới rộng lớn vô ngần này, Vô Song quả thật là một tiểu nhân vật không hơn không kém, sự biến mất của hắn không ảnh hưởng đến vận hành của cái thế giới này, chí ít trong tương lai gần là vậy.

Trong khoảng thời gian này toàn bộ thiên hạ đang rung động bởi một đại sự, một đại sư bao trùm toàn bộ thiên địa.

Bá chủ phương Bắc lúc này đã động.

Năm Khang Hy thứ 4, không rõ lý do gì nhà Liêu mở cửa cho quân Mông Cổ mượn đường, Liêu Quốc từ bỏ chống lại.

Trong cùng năm, đại quân Mông Cổ rốt cuộc nam tiến, hướng về tấm khiên chắn đầu tiên của Đại Thanh nơi phương Bắc.

Rất nhiều người nói đại thành lớn nhất phía Bắc là Tương Dương Thành bất quá điều này không đúng, tòa thành lớn nhất phương Bắc là Vĩnh An Thành.

Vĩnh An Thành là một tòa thành thuộc quyền quản lý của nhà Thanh bất quá thực tế đây là tòa thành mà nhà Thanh ban cho vị vua không ngai Bắc Địa Vương – An Lộc Sơn.

Vĩnh An Thành chỉ có 2 phần dân số là người Hán còn lại dân số chủ yếu là người Kim, người Liêu, người Thổ Phồn, đây có thể coi là khu tự trị của Đại Hán, dưới quyền An Lộc Sơn nắm giữ 20 vạn binh mã, một đội quân thuần túy được tạo nên từ người ‘ngoại tộc’.

Nếu là triều đại khác có lẽ còn không ai dám cho An Lộc Sơn tự mình xây dựng một đội quân mạnh mẽ và hung hãn thế này bởi cái quan điểm ‘không phải tộc ta ắt có dị tâm’ đã đi rất sâu vào văn hóa cũng như truyền thống của người Hán, đáng tiếc trong mảnh thiên địa này người Hán không làm chủ được, Trung Nguyên là của Đại Thanh.

Nhà Thanh căn bản không cố kỵ An Lộc Sơn bởi trong mắt nhà Thanh mà nói bất kể người Hán, người Tiên Ti, người Mông Cổ, người Thổ Phồn, người Tây Hạ... đều là ‘dị tộc’, có thể dùng được người Hán thì sao không dùng được các dân tộc khác?.

Đạo quân 20 vạn của An Lộc Sơn thực sự rất thiện chiến, đây là đạo quân đầu tiên ngăn cản Mông Cổ nam hạ, một đạo quân thiện chiến không ai dám coi thường, với Vĩnh An Thành cùng 20 vạn quân này của An Lộc Sơn khiến người Thanh tạm thời có thể kê cao gối mà ngủ bất quá thế sự cũng không theo ý người.

Không ai biết lý do tại sao Liêu Quốc vốn đang chống cự Mông Cổ, đang nhận viện trợ của Đại Thanh để ngăn cản quân Mông Cổ lại bắt đầu chuyển hướng thần phục Mông Cổ, cái loại biến cố bất ngờ này ai mà ngờ được?.

Đội quân 20 vạn của An Lộc Sơn trong phút chốc bỗng trở nên yếu đuối không thể tả trước người Mông Cổ hùng mạnh.

Thiết Mộc Chân lần này không xuất hiện nhưng người dẫn binh lần này cũng là một nhân vật có thể làm bất cứ ai cũng phải cảm thấy kinh hồn táng đảm – Thánh Đức Văn Vũ Nguyên Soái – Hốt Tất Liệt.

Mùa thu năm Khang Hy thứ 4, Hốt Tất Liệt mang 60 vạn đại quân nam hạ, trong 3 ngày đánh sập 6 tiểu thành tiền phong, 60 vạn đại quân trong 3 ngày ép thẳng An Định.

Tháng 10 năm Khang Hy thứ 4, 60 vạn đại quân Mông Cổ bao vây Bắc Địa, kiếm chỉ An Định.

Cũng trong tháng 10, Bắc Địa Vương An Lộc Sơn 3 lần mang quân ngăn cản Hốt Tất Liệt, cả 3 lần đều thảm bại mà chạy.

Toàn bộ Bắc Địa rơi vào tay đại quân Mông Cổ, An Lộc Sơn chỉ còn có thể trấn thủ thành An Định, trong thành bao gồm 2 tháng lương thực cùng 15 vạn đại quân.

Tháng 10 năm Khang Hy thứ 4, hai đại quân đoàn của Đại Thanh được điều động tiến về An Định.

Thanh Long Quân Đoàn từ Hoài Nam Đạo.

Chu Tước Quân Đoàn từ Tương Dương Thành.

.......................

Tương Dương Thành, thời điểm tháng 10, sau khi Vô Song rời khỏi thế giới này 10 ngày.

Quách Tĩnh lúc này thân mang trọng giáp, bộ giáp ánh lên sắc xanh ngọc cực kỳ đặc biệt, mái tóc búi cao cùng một dải khăn tím trên đầu, đứng trên tường thành ánh mắt có chút thâm trầm nhìn về thảo nguyên phương Bắc.

Đó là nơi Quách Tĩnh hắn lớn lên hơn nữa... ở đó còn có một nữ nhân mà Quách Tĩnh nợ một đời.

Lúc này trên tường thành có một tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên, tiếng bước chân này làm lòng Quách Tĩnh trở nên an tĩnh rất nhiều.

“Dung muội, muội về rồi”.

Người xuất hiện sau lưng Quách Tĩnh đương nhiên là Quách phu nhân, nàng lúc này một thân áo vàng, khuôn mặt xinh đẹp đầy sắc sảo nhìn về nơi phương xa, bàn tay mềm mại khẽ chạm vào bàn tay đầy thô ráp của Quách Tĩnh.

“Quách đại ca, ta đã đưa Phù nhi, Đại Võ, Tiểu Võ cùng Dương Quá đến Đào Hoa Đảo rồi”.

Quách Tĩnh nghe vậy liền gật đầu, rồi thở ra một hơi.

“Chiến tranh vẫn là đến rồi, từ lúc trở thành tướng quân của Đại Thanh, từ lúc tiếp quản Tương Dương Thành ta đã biết chắc chắn có một ngày nay chỉ là đến khi đối mặt với nó vẫn là cảm nhận được áp lực thật lớn”.

Quách phu nhân cười cười, nàng đương nhiên hiểu ý của trượng phu mình, bàn tay nắm càng chặt tay của Quách Tĩnh hơn, lúc này hai vợ chồng bọn họ không nói gì chỉ im lặng hưởng chút ánh nắng còn xót lại của hoàng hôn trên Tương Dương Thành.

Quách Tĩnh – Bắc Tướng Quân được lệnh dẫn 2 vạn tinh binh tiếp viện Bắc Địa, cùng với hai đại quân đoàn hợp quân với An Lộc Sơn, tại Vĩnh An Thành quyết chiến với Hốt Tất Liệt.

...........

Trường An Thành, mùa thu tháng 10 năm Khang Hy thứ 4.

Cổng thành Trường An lúc này mở lớn, một đội quân chậm rãi theo cửa thành mà di chuyển, theo đường Hoài Nam Đạo đi thẳng về phía Tương Dương.

Đạo quân này không nhiều chỉ có 8000 binh lính bất quá trang phục thuần một sắc trắng cực kỳ thu hút, bất kể là binh khí, giáp trụ hay kỵ mã đều toát lên một vẻ xa hoa, có thể nói thẳng đây là một đạo quân được trang bị đến tận chân răng.



Bát Kỳ Đại Thanh – Chính Bạch Kỳ Quân Đoàn xuất động.

Chính Bạch Kỳ Quân Đoàn là một trong Bát Kỳ Đại Thanh, đây là quân đoàn còn tinh nhuệ hơn cả Tứ Đại Quân Đoàn của Đại Thanh hơn nữa một lòng trung thành với hoàng thất, vương bài quân đội của Đại Thanh, càng đáng nói hơn là người được gọi là Chính Bạch Kỳ Nguyên Soái.

Thượng thư bộ binh kiêm Bạch Kỳ Nguyên Soái – Phúc Kiến An – Phúc Vương Gia.

Nguyên Soái của quân Mông Cổ là Hốt Tất Liệt thì nguyên soái trong trận chiến này của Đại Thanh chính là Phúc Kiến An người được coi là Đại Thanh đệ nhất yêu nghiệt.

............

Đại Thanh lúc này lý thuyết là do Khang Hy đứng đầu nhưng Khang Hy vốn còn quá nhỏ vì vậy toàn bộ mọi việc cũng là do Tả Tướng cùng Hữu Tướng đứng ra bàn bạc với nhau bất quá hiện nay cả Tả Tướng cùng Hữu Tướng đều không có mặt ở hoàng cung, hai người đều xuất hiện ở Bắc Thiếu Lâm.
Bắc Thiếu Lâm hiện nay có thể coi là trung tâm quyền lực của Đại Thanh cũng không quá bởi Thiết Mộc Chân đã không cho Khang Hy cơ hội trưởng thành, người có thể đủ tư cách lấy thiên hạ làm bàn cờ, lấy quốc lực làm quân cờ mà đấu với Thiết Mộc Chân chỉ có lão hoàng đế Thuận Trị.

Trong thiền viện của Thuận Trị hiện nay có tổng cộng bốn vị cận thần.

Tả Tướng – Tần Cối.

Hữu Tướng – Lý Lân.

Chính Lam Kỳ Nguyên Soái – Ngao Thiếu Khanh – Ngao Bái.

Tương Lam Kỳ Nguyên Soái – Sách Vương – Sách Ni.

Khác với tất cả biểu hiện thường ngày, cả bốn người đều quỳ trên bồ đoàn, toàn bộ đều giữ im lặng, hai mắt nhắm lại, trong gian phòng chỉ còn tiếng gõ mõ của Thuận Trị Hoàng Đế.

Thuận Trị một thân tăng bào, cũng không đối mặt với các cận thần năm xưa mà lựa chọn quay lưng lại, hai chân khoanh trên bồ đoàn, tay vẫn chậm rãi gõ mõ.

Cũng chẳng biết qua bao lâu, Thuận Trị rốt cuộc lên tiếng.

“Sách Ni, theo ngươi tân nhiệm nguyên soái của chúng ta lần này xuất chinh có cơ hội thắng hay không?”.

Tân nhiệm nguyên soái dĩ nhiên là Phúc Kiến An.

Sách Ni một thân áo trắng, toàn bộ khuôn mặt đều vô cùng già nua, mái tóc bạc trắng bất quá cũng không có vẻ sắp chết như nhiều người đồn đoán, đối với câu hỏi của Thuận Trị rất nhanh cung kính trả lời.

“Hốt Tất Liệt là một trong tứ tử của Thiết Mộc Chân, tài năng của hắn đã được Thiết Mộc Chân khâm điểm, có thể hợp pháp nhãn kẻ đó thì Hốt Tất Liệt dĩ nhiên cực kỳ đáng sợ bất quá nói về quân sự thần vẫn nhất mực tin tưởng vào Kiến An, đứa nhỏ này nhất định sẽ không làm cho cơ nghiệp của Đại Thanh bị rung chuyển”.

Thuận Trị tiếp tục im lặng, theo sự im lặng của ông ta không khí trong căn phòng như bị căng lên, một cảm giác áp lực đè thẳng lên mọi người.

“Lý Lân, Thái Sư lần này có nói gì không?”.

Lý Lân vẫn một thân áo vải gai, khi nghe Thuận Trị hỏi cũng lập tức cung kính trả lời.

“Bẩm thái thương hoàng, Thái Sư lần này muốn điều động người đó đến phương Bắc, thái sư nói... cũng chỉ có người đó mới có thể ổn định Bắc Địa”.

Thuận Trị lần này lông mày liền nhíu chặt lại, đối mặt với Thiết Mộc Chân ngay cả ông ta cũng cảm thấy áp lực, Thiết Mộc Chân như một đầu hung lang sẵn sàng nuốt chửng tất cả vậy, cực kỳ đáng sợ.

Tâm cảnh bao nhiêu năm vốn yên tĩnh của Thuận Trị rốt cuộc dần dần không cách nào giữ được nữa, vốn tưởng đã đoạn tuyệt hồng trần nhưng hiện nay trong lòng Thuận Trị lại xuất hiện một cỗ hùng tâm tráng trí.

“Lệnh Tây Phương Nguyên Soái – Nhạc Phi cấp tốc đến Bắc Địa, Nhạc Phi tạm thời trở thành Bắc Địa Nguyên Soái, Phúc Kiến An làm phó soái, hai người cộng đồng trấn thủ Vĩnh An Thành”.

“Lệnh phong Ngao Bái làm Hữu Tướng Quân, thống lĩnh Chính Lam Kỳ Quân tiến về Bắc Địa”.

“Lệnh phong Quách Tĩnh làm Tả Tướng Quân, mang 2 vạn quân Tương Dương Thành đến Bắc Địa”.

“Lệnh phong An Lộc Sơn làm Hậu Tướng Quân “.

“Lệnh.... Hoàn Nhan Cô Nương xuất sơn, trở thành Tiền Tướng Quân “

..........

Tháng 11 năm Khang Hy thứ 4.

Sau khi Vô Song rời khỏi thế giới này được một tháng.
Đại Doanh Mông Cổ.

Mông Cổ trận doanh lúc này là một mảnh an tĩnh, bên trong đại doanh không thiếu tướng lĩnh mông cổ hơn nữa còn có cả Hốt Tất Liệt thân là nguyên soái bất quá ngay cả Hốt Tất Liệt cũng không dám lên tiếng.

Trong đại doanh Mông Cổ lúc này có một bàn lớn xây dựng trận hình cùng địa thế xung quanh thành An Định, trước cái trận hình mô phỏng này có một nam tử đang đứng, ánh mắt nam tử này nhíu càng ngày càng chặt.

Người thân một thân cẩm bào, bên ngoài khoác áo lông chồn cực kỳ ấm áp, khuôn mặt nghiêm nghị toát lên anh khí bức người.

Ở bên ngoài Hốt Tất Liệt liền là nguyên soái nhưng thực tế nam nhân này mới chịu trách nhiệm toàn bộ cuộc chiến chiếm An Định Thành này.

Nhữ Dương Vương – Gia Luật Võ Thần.

Gia Luật Võ Thần lúc này nói thẳng ra thì tuyệt đối không mấy dễ chịu, hắn mang theo tuyệt đối tự tin cùng tuyệt đối lực lượng muốn đánh sập Ân Định Thành bất quá gần 1 tháng trôi qua hắn vẫn không thể tiến thêm một bước nào.

Càng đáng ghét hơn hắn lại bị ngăn cản bởi kẻ thù của mình – Quách Tĩnh.

Nói về dẫn binh đánh trận bản thân Gia Luật Võ Thần tự tin chấp 10 cái Quách Tĩnh cùng lên bất quá đây không phải là hai quân quyết chiến trên đất bằng, đây là một bên công, một bên thủ.

Nói về năng lực thủ thành, dõi mắt khắp thiên hạ không có mấy ai qua được Quách Tĩnh.

Đương nhiên nói đến Quách Tĩnh là không đủ, bắt buộc phải nói đến cả Quách phu nhân, trong gần một tháng này Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh một mực giữ vững Vĩnh An thành khiến đại quân Mông Cổ không có cách nào một đường hát vang, một đường xuyên phá.

Nếu là kẻ khác ngăn cản đại quân Mông Cổ thì Gia Luật Võ Thần không cảm thấy quá mức bực mình tuy nhiên Quách Tĩnh lại khác, Quách Tĩnh là một kẻ Gia Luật Võ Thần năm mơ cũng muốn lấy mạng.

Thế giới này là một cái thế giới rất thần kỳ mà cũng rất thú vị.

Gia Luật Võ Thần là Nhữ Dương Vương tuy nhiên ba chữ Nhữ Dương Vương này còn chưa đủ để Gia Luật Võ Thần được tặng cho họ ‘Gia Luật’, cái họ hoàng tộc này chính là do phu nhân của hắn mang lại, trong thế giới này phu nhân của Gia Luật Võ Thần chính là đại danh đỉnh đỉnh Mông Cổ Công Chúa – Gia Luật Hoa Tranh.

Mông Cổ tiểu Công Chúa – Triệu Mẫn chính là kết tinh tình yêu của Gia Luật Võ Thần cùng Hoa Tranh bất quá Gia Luật Võ Thần biết, sâu trong trái tim phu nhân mình vẫn còn hình bóng của tên phò mã năm xưa.

Lần này Gia Luật Võ Thần chủ tâm hướng xin đánh trận đầu cũng chính là muốn tự tay lấy mạng Quách Tĩnh.

Hít vào một hơi lãnh khí, bình ổn lại khí thế của bản thân mình, đầu hơi hơi quay lại, Gia Luật Võ Thần lên tiếng.

“Triết tướng quân, thứ đó chuẩn bị xong chưa”.

Gia Luật Võ Thần vừa lên tiếng lập tức có một nam nhân đứng lên, nếu Quách Tĩnh có mặt ở đây tuyệt đối sẽ nhận ra người này, Mông Cổ Thần Xạ Tướng – Triết Biệt.

Triết Biệt hai tay chắp lại đối với Gia Luật Võ Thần cung kính lên tiếng.

“Bẩm quân sư, nội trong chiều nay thứ đo sẽ được mang tới”.

Gia Luật Võ Thần nghe vậy liền gật đầu, khóe miệng hơi hơi cong lên.

“Quách Tĩnh, Hoàng Dung, ta để các ngươi sống thêm một buổi chiều”.

..........

Trong lúc Gia Luật Võ Thần ở trong lều trướng một hơi đánh ra 12 đạo quân lệnh thì ở gần thành An Định, có hai nữ nhân chậm rãi tiếng tới.

Hai người này di chuyển cực kỳ thong dong trên lưng ngựa, đáng nói hơn là sau lưng hai người này có ít đến 3000 binh sỹ.

Hai nữ nhân này đều dùng mạng che mặt bất quá một người mặc trang phục màu đen, một người thì lại mặc hoàng kim bảo giáp.

Nói đến nữ nhân mặc hoàng kim bảo giáp có lẽ cũng không khó đoán, nàng chính là Hoàn Nhan Tuyết Y, Tiền Tướng Quân của Đại Thanh lần này.

Về phần nữ nhân mặc áo đen, nàng cũng chẳng phải ai xa lạ - Hoắc Thanh Đồng.

Hai nữ nhần dần dần đi về phía thành An Định, bỗng nhiên ngựa của Hoàn Nhan Tuyết Y liền dừng lại.

Theo động tác của nàng toàn bộ 3000 thân vệ cũng lập tức dừng lại, đạo quân này không ngờ đều cùng một nhịp thở với bản thân nàng.

Quay sang một bên nhìn Hoắc Thanh Đồng, Hoàn Nhan Tuyết Y nhếch miệng.

“Đại Thanh cùng Mông Cổ vốn là chó cắn chó, ta thật sự hy vọng bọn chúng cắn chết nhau mới tốt bất quá thân bất do kỷ, vẫn phải đến đây trợ giúp Đại Thanh dù sao thù diệt quốc không thể không báo”.

“Ngươi thì khác, ngươi không liên quan đến cuộc chiến này vì vậy ta mang ngươi đến đây mở rộng tầm mắt, cũng không cần dùng tên Hoắc Thanh Đồng, tốt nhất dùng tên một cái tên giả đi, từ giờ trở đi ngươi gọi là Hoàn Nhan Thanh Thanh”.

“Cuộc chiến này bất kể thắng thua đều sẽ là một cơ hội cho ngươi, một cơ hội cho ngươi mở rộng tầm mắt, được nhìn thấy hai quái vật thật sự về tài dụng binh, cố mà chắt lọc kinh nghiệm”.

Nói đến đây Hoàn Nhan Tuyết Y trong mắt cũng xuất hiện một tia thán phục, trong chiến trường lần này có hai người nàng bội phục từ tận chân tâm.

Một người mà vào thời hoàng kim của nàng, nàng dùng tất cả mọi cách cũng không thắng nổi.

Một người khác liền là kẻ diệt đi nhà Kim.

Nhạc Phi cùng Gia Luật Võ Thần.

Nghĩ đến hai cái tên này, Hoàn Nhan Tuyết Y liền cảm thấy trận chiến này cực kỳ cực kỳ thú vị.

.........

Hiện nay mới là 1 tháng kể từ lúc Vô Song rời khỏi thế giới này.

Quyển 2 - Chương 168: Thiên Sơn - Linh Thứu Cung (1)

Vô Song không biết được ở thế giối cũ xảy ra chuyện gì, hắn cũng không biết việc Vương Trùng Dương muốn tiến về Phật Sơn, hắn sau khi thấy Hoàng Dược Sư rời đi tất nhiên cũng không níu kéo gì mà lập tức quay về xe ngựa của bản thân mình.

Vừa trở về xe ngựa lập tức nhận được sự quan tâm của Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong hắn chỉ thản nhiên mỉm cười bất quá hắn cũng không dám kể sự thật cho hai người này nghe.

Nếu chỉ có mình Hoàng Dung thì Vô Song sẽ không nói gì nhưng mà còn có cả Mai Siêu Phong ở đây, nếu Mai Siêu Phong biết kẻ giết trượng phu của mình ở ngay gần đây chỉ sợ nàng lập tức hóa điên bất chấp tất cả mà đi tìm Quách Tĩnh.

Đây là việc Vô Song không mong nhìn thấy.

“Cũng không có gì, ta một đường đi theo hướng Nhược Hoa chỉ sau đó rất nhanh nhìn thấy phụ thân muội đang cùng người khác chiến đấu bất quá chỉ là đơn giản luận bàn mà thôi tuyệt đối không có gì nguy hiểm, sau khi quan sát trận chiến của phụ thân muội rồi tận mắt thấy lão nhân gia rời đi thì ta liền trở về”.

Hoàng Dung mở to ánh mắt ra nhìn Vô Song một chút, đôi mắt cơ linh chớp chớp cực kỳ linh động sau đó tò mò mà lên tiếng.

“Luận bàn?, có thể luận bàn với phụ thân tuyệt đối là cao thủ trong cao thủ, không biết là vị nào?”

Vô Song cũng không hề nghĩ ngợi, nói dối không chớp mắt.

“Thoạt nhìn là một lão đầu tử tóc tai bù xù, bản thân quần áo rách rưới, nếu ta không nhầm mà nói người này chắc chắn là đại danh đỉnh đỉnh Bắc Cái – Hồng Thất Công, Hàng Long Thập Bát Chưởng của vị Thất Công này so với Kiều Phong còn uy mãnh hơn không ít, quả thực đáng sợ”.

Lời Vô Song nói ra tất nhiên là vô căn cứ, chính bản thân Vô Song cũng không mấy tin tưởng Hàng Long của Thất Công có thể so sánh cùng Kiều Phong, cùng cảnh giới một trận chiến bản thân Thất Công không có mấy cơ hội thủ thắng.

Cũng không rõ có phải quan niệm của bản thân hắn kéo dài từ kiếp trước hay không. đối với Vô Song mà nói trong Ngũ Bá Trung Nguyên thì vị Hồng Thất Công này chung quy vẫn là xếp cuối, nhắc đến Hồng Thất Công, Vô Song không mấy khi liên tưởng tới thể hiện võ công của ông ta, thứ làm Vô Song nhớ chỉ là số lần Hồng Thất Công gặp nguy hiểm mà thôi, cẩn thận tính toán mà xem Hồng Thất Công chỉ sợ là đỉnh cấp cao thủ bị dồn vào tình thế nguy hiểm nhiều nhất Kim Dung đi?.

Trong xe lúc này, sau khi nghe được Vô Song nói thì liền an tâm hơn không ít, cả Mai Nhược Hoa cùng Hoàng Dung đều biết Hồng Thất Công là nhân vật bậc nào, thân là ngũ bá với nhau thỉnh thoảng đối vài chiêu thức cũng đâu là gì?, nhìn vào một điểm này chỉ cần hiểu Hoàng Dược Sư không gặp nguy hiểm thì có gì để lo lắng?.

Mai Siêu Phong cho dù nằm mơ cũng muốn gặp lại Hoàng Dược Sư tuy nhiên thân là phản đồ nàng hiện tại cũng chỉ dám suy nghĩ trong mơ mà thôi, nói nàng gặp mặt Hoàng Dược Sư?, nàng căn bản không dám, nàng thậm chí còn không có mặt đi gặp sư phụ.

Hoàng Dung cũng không khác gì Mai Siêu Phong, nàng chính là trốn nhà mà ra, nếu như gặp mặt Hoàng Dược Sư chẳng khác nào chui đầu vào lưới, nhất định sẽ bị phụ thân mang về Đào Hoa Đảo, nàng căn bản vẫn còn chưa muốn trở về, ít nhất nếu trở về cũng phải mang Vô Song đi cùng.

Cả hai nữ nhân đều không thể gặp mặt Hoàng Dược Sư lúc này vì vậy cũng không có ai trách cứ Vô Song tại sao không xuất hiện giúp đỡ Hoàng Dược Sư, xe ngựa liền chậm rãi di chuyển trên đường lớn, một mực đi về phương Bắc.

Lôi Cổ Sơn thật sự rất xa, bản thân Lôi Cổ Sơn nằm ở gần Đại Tuyết Sơn, cho dù nó không đến mức nằm tại điểm cực bắc của trung nguyên nhưng mà cũng đã rất gần cực bắc rồi, từ Yến Kinh đi đến Lôi Cổ Sơn tuyệt đối là một đoạn đường không ngắn phải biết Yến Kinh nằm trong Yến Vân Thập Bát Châu, bản thân Yến Vân Thập Bát Châu tương đương với biên thùy của nhà Tống lúc trước, là điểm cực tây của Đại Tống trong khi Lôi Cổ Sơn cũng coi như là điểm cực Bắc, khoảng cách này chính Vô Song cũng phải tặc lưỡi.

Muốn từ Yến Kinh đi đến Lôi Cổ Sơn với tốc độ của đoàn xe Vô Song như hiện nay tuyệt đối cũng phải vài tháng hành trình, dùng đoàn xe di chuyển tốc độ thực sự quá chậm quá chậm.

Đương nhiên Vô Song cũng biết hắn không có quá nhiều thời gian, cho dù A Thanh không có nói nàng sẽ cấp cho Vô Song bao nhiêu thời gian nhưng hắn cũng cảm thấy mình không có thể lãng phí thời gian di chuyển từ điểm cực Tây Nam đi đến cực Đông Bắc vì vậy Vô Song phải nhắm tới phương tiện di chuyển khác.

Nói về phương tiện di chuyển nào nhanh nhất?, trong cái thời cổ đại này dĩ nhiên là dùng ngựa, dùng bảo mã, tốt nhất là Mông Cổ - Hãn Huyết Bảo Mã tuy nhiên ngay cả Hãn Huyết Bảo Mã một đường chạy không dừng vó muốn tới Lôi Cổ Sơn chí ít cũng phải một tháng thời gian hơn nữa không phải một con ngựa có thể đáp ứng được mà phải cần 3 đầu bảo mã thay phiên nhau chạy đến chết.

Cái phương tiện ‘bảo mã’ này Vô Song trực tiếp lắc đầu, đừng quên đi theo Vô Song còn có Hoàng Dung cùng Mai Nhược Hoa, di chuyển với cường độ như vậy đến Vô Song còn cảm thấy khó thở huống gì hai nữ nhân này?.

Cũng may trong cái thế giới này vẫm còn một phương tiện đặc biệt – phương tiện di chuyển đường hàng không.

Nói ra cực kỳ khó tin nhưng nó vẫn tồn tại, Vô Song bản thân đã nghe Lý Thu Thủy nhắc đến không ít lần, trong thiên hạ có một nghề gọi là tuần thú sư.

Thế giới này đương nhiên không có thần thú hay thánh thú gì đó, thuần thú ở đây cường đại nhất may ra cũng chỉ là hổ - báo – sư tử các loại bất quá có một dạng địa phương thực sự thuần được ‘thần thú’ hoặc nói chính xác hơn là ‘thần điểu’.



Thiên Sơn – Linh Thứu Cung.

Thiên Sơn Linh Thứu Cung là nơi Vô Song nhất định phải đi qua, bởi chỉ có mượn Thiên Sơn Đại Tuyết Điêu hắn mới có hy vọng đến được Lôi Cổ Sơn, nếu có thể mượn được Thiên Sơn Đại Tuyết Điêu trong vòng 7 ngày liền có thể đặt chân tới Lôi Cổ Sơn.

Dĩ nhiên Linh Thứu Cung là nơi nào?, đây là nơi còn đáng sợ hơn bất cứ thế lực tà mà ngoại đạo nào của võ lâm, cho dù Bạch Đà Sơn Trang uy chấn giang hồ của Âu Dương Phong mà nhìn thấy Linh Thứu Cung chỉ sợ lập tức quay đầu rời đi.

Đầu tiên mà nói về võ lực, người của Linh Thứu Cung rất ít khi đi khỏi Thiên Sơn, võ lực cao thấp tạm thời bất luận tuy nhiên Linh Thứu Cung – Thiên Sơn Đồng Mỗ thì lại khác, Thiên Sơn Đồng Mỗ - Vu Hành Văn có thể coi là quái vật, chỉ bàn về thực lực thiên hạ này nàng có thể ngồi vào 3 vị trí đầu.
Nếu lấy Tảo Địa Thần Tăng trong Thiếu Lâm Tự làm đầu thì Vương Trùng Dương sẽ là người thứ hai, về phần kẻ thứ ba ngoại trừ Vu Hành Văn ra... Vô Song không nghĩ ra được thêm ứng củ viên nào, quan trọng hơn Vu Hành Văn thậm chí có khả năng truy thẳng ngôi vị đệ nhất cao thủ của vị Vô Danh Tăng kia cũng không biết chừng.

Vô Song còn chưa có quên Vu Hành Văn chuẩn bị lần phản lão hoàn đồng, chỉ cần Bát Hoang Lục Hợp Công của nàng thành công phản lão lần thứ 3, Vô Song tương đối chắc chắn thiên hạ võ lâm không ai ngăn được ác bà bà này.

Thứ hai phải nói về lực ảnh hưởng, Thiên Sơn Linh Thứu Cung thật ra cũng nằm ở Tây Vực, nằm ở dãy Thiên Sơn.

Dãy Thiên Sơn thậm chí còn lớn hơn Đại Tuyết Sơn nhiều, là một trục dọc chắn ngang Tây Vực cùng Trung Nguyên, có thể coi là sống lưng của Tây Vực, bản thân Thiên Sơn nằm ở cực Bắc của Tây Vực.

Muốn nói có thể lực võ lâm nào ở Tây Vực đủ sức đấu với Linh Thứu Cung thì cũng chỉ có Tây Hạ Nhất Phẩm Đường, dĩ nhiên Nhất Phẩm Đường cũng không có lợi hại như Linh Thứu Cung bất quá đừng quên sau lưng Nhất Phẩm Đường là Tây Hạ Quốc, hiềm một nỗi duy nhất bản thân Tây Hạ lại tương đối cách xa Linh Thứu Cung, nó nằm ở cực Tây của Tây Vực.

Với sự thù hận giữa Lý Thu Thủy cùng Vu Hành Văn thì Nhất Phẩm Đường cùng Linh Thứu Cung cũng không thiếu lần va chạm với nhau thậm chí vài lần Lý Thu Thủy ẩn ẩn vận dụng cả binh lực của Tây Hạ bất quá vẫn là không thể lay chuyển nổi Linh Thứu Cung bởi dưới quyền Vu Hành Văn còn có 36 Động – 72 Đảo.

Đám người 36 Động – 72 Đảo này rốt cuộc có bao nhiêu người thì không ai biết tuy nhiên số lượng thấp nhất cũng không dưới 5000 người, 5000 võ lâm nhân sỹ tuy khả năng phối hợp không tốt nhưng sức chiến đấu tự thân cũng tương đối cường hãn, bằng 5000 thuộc hạ này cộng thêm địa thế của Linh Thứu Cung thì cho dù 2 vạn tinh binh Tây Hạ đánh đến cũng phải vô công mà về, bản thân Linh Thứu Cung vì vậy đã được coi là ‘vô địch thế lực’.

Chỉ cần Vu Hành Văn không xảy ra việc gì, chỉ cần đám người 36 Động – 72 Đảo vẫn còn trong khống chế của Vu Hành Văn thì Linh Thứu Cung có thể chấp cả Trung Nguyên Võ Lâm cũng không phải là không thể, đừng quên địa thế của Linh Thứu Cung, nếu không phải tông sư cao thủ rất khó có thể leo đến đỉnh Thiên Sơn thậm chí dưới cái lạnh của Thiên Sơn có khi phải Đại Tông Sư cao thủ mới có thể mạnh mẽ ngăn cản, thử nghĩ Trung Nguyên Võ Lâm toàn bộ tập hợp được bao nhiêu cái Đại Tông Sư cao thủ?, chỉ cần bằng chiến thuật biển người Linh Thứu Cung vẫn thừa sức mài chết đám cao thủ Trung Nguyên này.

Từ hai điểm trên mà nói, cho dù Vô Song khi nghe đến Linh Thứu Cung... cũng phải cẩn thận vô cùng.

........

Từ Yến Kinh nhập Tây Vực cũng không tính là một đoạn đường xa xôi gì, tính từ lúc Vô Song chia tay Hoàng Dược Sư, sau 3 ngày rốt cuộc Vô Song cùng Hoàng Dung cũng đặt chân tới địa giới Tây Vực, đập vào mắt bọn họ liền là Nhạn Môn Thành, liền là đại danh đỉnh đỉnh Nhạn Môn Quan.

Nhạn Môn Quan hiện nay vẫn có thể coi như trực thuộc Đại Tống.

Sau khi đến Nhạn Môn Quan, Vô Song – Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong cũng chia tay với đoàn hộ vệ, ở Nhạn Môn Quan... đã có sẵn người tiếp đón bọn họ.

Nhạn Môn Thành là nơi giao dịch, là nơi giao thoa văn hóa giữa người Tống cùng người Tây Vực thậm chí còn có cả người Kim thỉnh thoảng đi qua, nói về độ hùng vĩ hay to lớn Nhạn Môn Thành thua xa Yến Kinh nhưng về độ phồn hoa hay tấp nập chỉ sợ Yến Kinh cũng là không so được, Nhạn Môn Thành có thể coi là đỉnh điểm của giao thương trong cái thế giới này.

Sau khi Vô Song cùng Hoàng Dung đặt chân đến Nhạn Môn Thành, ánh mắt Vô Song liền hiện lên một tia tinh quang.

“Thú vị”.
Nói ra hai chữ mà Mai Siêu Phong cùng Hoàng Dung không lý giải được, sau đó Vô Song trực tiếp dẫn hai người đi về phía trước.

Nhóm ba người Vô Song thật sự có chút đặc biệt, đầu tiên cả Vô Song cùng Hoàng Dung đều không lựa chọn hóa trang hay gì cả, một người bạch y như tuyết, một người mạch quần áo màu xanh nhạt tôn lên vẻ dịu dàng nữ tính, quan trọng hơn chỉ xét về khuôn mặt cả Vô Song cùng Hoàng Dung đều rơi vào hàng tuyệt sắc mỹ nhân, hai cái mỹ nữ nắm tay nhau mà tuyệt đối có thể làm rất nhiều nam nhân rửa mắt, đương nhiên cái sự đặc biệt của nhóm ba người cũng không nằm ở Hoàng Dung mà nằm ở Vô Song cùng Mai Siêu Phong.

Mái tóc trắng của Vô Song dĩ nhiên coi là một điểm đặc biệt dẫu sao nữ nhân tóc trắng quả thật không nhiều, cực kỳ hiếm lại.

Điểm đặc biệt thứ hai là Mai Siêu Phong, nàng mặc một bộ áo choàng màu đen che kín cả người, đến cả dung mạo cũng không lộ bất quá ở phần đai lưng của nàng có một vòng xích sắt, cái vòng xích sắt này vừa vặn gắn với một đầu khác đặt tại vòng eo của Hoàng Dung, nhìn thấy việc này ai ai cũng âm thầm kỳ lạ.

Tại thời cổ đại không thiếu nô lệ, dùng xích sắt trói buộc nô lệ cũng chẳng phải việc xa lạ gì có điều chỉ cần không phải kẻ não tàn mà nói đều có thể nhìn ra Hoàng Dung cùng Mai Siêu phong không phải quan hệ chủ - nô, làm gì có nô lệ nào buộc xích sắt bên hông lại còn gắn chặt với chủ nhân?.

Đương nhiên việc này Vô Song cùng Hoàng Dung đều đã tính trước, ai bảo Mai Siêu Phong bị mù đây?, nếu không dùng cách này chỉ sợ giữa một tòa thành trấn phồn hoa tuyệt đối có rất dễ dàng lạc Mai Siêu Phong.

Ba người theo Vô Song dẫn đầu rất nhanh dừng trước một tòa khách điếm, tòa khách điếm này có cái tên cũng tương đối hoa mỹ gọi là Mân Côi Khách Điếm.

Mân Côi nghĩa là gì?, nó có nghĩa là hoa hồng, Mân Côi Khách Điểm là Khách Điếm lớn nhất Nhạn Môn Thành đồng thời cũng là khách điếm cao quý nhất Nhạn Môn Thành.

Muốn vào cửa Mân Côi Khách Sạn không phải đại phú thì liền là đại quý, người thường là không có tư cách bước vào, dĩ nhiên khi ba người Vô Song đi vào bên trong tòa này Mân Côi Khách Điểm, thủ vệ ở trước cửa cũng thật sự không hề ngăn cản thậm chí ngay lập tức có một tên tửu nhị chạy ra đón tiếp.

Quần áo của cả Vô Song cùng Hoàng Dung đều là nhung lựa thượng hạng làm thành lại thêm dung mạo cùng khí chất của cả hai, căn bản không phải phàm nhân có thể so sánh, chỉ cần có chút ánh mắt cũng sẽ nhìn ra Vô Song cùng Hoàng Dung – không phú thì quý.

‘Quý’ hay không bản thân Vô Song không dám chắc bất quá ‘phú’ thì chính xác rồi, lần này hắn rời khỏi Hoàn Nhan Phủ dĩ nhiên được Hoàn Nhan Hồng Liệt tặng cho trăm vạn lượng bạc, tất nhiêu đều là ngân phiếu, là Đại Tống ngân phiếu.

Trăm vạn lượng này một phần là để kết giao cùng vị Lý Thu Thủy sau lưng Vô Song, một phần cũng là ‘vốn’ cho Vô Song thực hiện nhiệm vị lung lạc võ lâm nhân sỹ trung nguyên, không thể không nói Hoàn Nhan Hồng Liệt vẫn cực kỳ bạo tay.

“ 2 vị tiểu thư, không biết là đặt phòng hay là muốn gọi món “.

Tiểu nhị của Mân Côi Khách Điếm rất nhanh xuất hiện, khuôn mặt ngập tràn tươi cười chào đón Vô Song cùng Hoàng Dung bất quá có một điểm làm Vô Song tương đối thưởng thức tên tiểu nhị này, hắn hai mắt đang nhìn thẳng xuống mặt đất.

Một nam nhân bình thường khi nhìn thấy Hoàng Dung cùng Vô Song tuyệt đối là thất thố như gặp thiên tiên, tên tiểu nhị này đương nhiên cũng vậy tuy nhiên hắn được đào tạo cũng cực kỳ bài bản, căn bản không dám lựa chọn nhìn dung mạo của Vô Song cùng Hoàng Dung, trực tiếp mà nhìn xuống dưới nền sàn gỗ.

Vô Song khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua Mân Côi Khách Điếm một chút, kiến trúc của nơi này thật sự làm Vô Song rung động, toàn bộ sàn nhà cùng cột gỗ đều được phủ một lớp sơn màu đỏ hơn nữa còn gắn lên tiêu chí của ‘Mân Côi’ khách điếm, trên sàn nhà cùng cột gỗ chính là những đóa hoa hồng được trạm khắc tinh xảo, hoa hồng đen trên nền đỏ thẫm, cực kỳ bắt mắt.

“Không hổ là gia sản của nàng”.

Tự nói thầm trong lòng một câu, Vô Song từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài rồi trực tiếp thả nhè nhẹ vào trong tay tân tiểu nhị.

Tiểu nhị ban đầu không hiểu gì lắm bất quá vừa nhìn thấy lệnh bài sắc mặt liền trắng bệch, khuôn mặt sợ hãi mà ngước lên nhìn Vô Song, có chút tò mò mà đánh giá Vô Song sau đó lập tức cung kính cúi đầu.

“Xin ba vị đại nhân đợi một chút, nô tài lập tức đi mời điếm chủ”.

Nhìn theo tên tiểu nhị xoay đầu rời đi, khóe miệng Vô Song hơi hơi giật giật, khi tên tiểu nhị ngẩng đầu lên, Vô Song mới biết... hắn không có râu, không có cả hầu kết, đây là một... thái giám.

Tất nhiên thái giám làm tiểu nhị ở Mân Côi Khách Điếm có lẽ không phải là việc gì quá mức khó hiểu, phải biết người đứng sau cái khách điếm này chính là Lý Thu Thủy về phần tấm lệnh bài mà Vô Song đưa ra vừa rồi tất nhiên là lệnh bài ‘vương tử’ Tây Hạ mà Lý Thu Thủy cấp cho hắn.

Từ Nhạn Môn Quan đi đến Thiên Sơn không tính là xa nhưng cũng không gần, Vô Song nhất định phải một lần nữa thay đổi phương tiện đi lại, hắn cần bảo mã.

Bảo mã là thứ không dễ mua, muốn có được bảo mã ít nhất phải gặp cái đại thương đội đi qua giao dịch hoặc trực tiếp tìm tộc trưởng các bộ tộc thiểu số nơi Tây Vực bất quá có Lý Thu Thủy thì việc này cũng không còn cần thiết, Lý Thu Thủy quả thật có thể coi là ‘cự vô phách’ của Tây Vực, tại cái mảnh đất này quyền lực của nàng có thể dùng hai chữ ‘thông thiên’ để hình dung.

........

Hôm qua dỗ tổ đi chơi, mọi người thông cảm X_X

Quyển 2 - Chương 169: Thiên Sơn – Linh Thứu Cung (2)

Nhạn Môn Thành – Mân Côi Khách Điếm.

Mân Côi Khách Điếm có thể coi là đại kiến trúc hàng đầu của Nhạn Môn Thành, trong cái thời cổ đại này mà Mân Côi Khách Điếm có thể xây đến 5 tầng lâu tuyệt đối là một cái đại thủ bút hơn nữa đừng quên Mân Côi Khách Điếm còn là một quần thể kiến trúc, một quần thể kiến trúc 5 tầng lâu, đây không phải ai cũng có thể thực hiện nổi.

Mặt tiền đương nhiên vẫn là Mân Côi Khách Điếm, với tầng 1 cùng tầng 2 là nơi dành cho khách vãng lai chỉ đi qua đặt món, 3 tầng tiếp theo liền dành cho khách nhân thuê phòng, đỉnh điểm Mân Côi Khách Điếm có thể chứa 500 khách nhân, cả ăn uống cùng thuê phòng, cái con số này chỉ sợ đã không thua kém bao nhiêu với các khách sạn 3 sao của hậu thế.

Tất nhiên Mân Côi Khách Điếm cũng không phục vụ ăn uống cùng nghỉ ngơi đơn giản như vậy, ngoại trừ nhà bếp cùng với gian phòng của hạ nhân ra bản thân Mân Côi Khách Điếm còn có phòng đấu giá, có phòng nghỉ dưỡng, và đặc biệt nhất là Mân Côi Các.

Mân Côi Các chân chính là nơi đốt tiền nhất của Nhạn Môn Thành bởi nơi đây chỉ cần có tiền ngươi liền không khác gì hoàng đế, Mân Côi Các nói trắng ra chính là kỹ viện nhưng là một kỹ viện cực kỳ cao cấp, một cái kỹ viện trải đầy hoàng kim.

Đương nhiên sau lưng Vô Song là Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong, hắn sẽ không hứng thú lắm với cái gọi là Mân Côi Các, cùng lắm chỉ ghé mắt nhìn qua mà thôi, Vô Song hắn vẫn có kháng cự rất lớn với những nữ tử dùng thân thể mua vui cho người hơn nữa hắn cũng không khát khao khó nhịn gì mà đi tới mấy cái địa phương này;.

Cái làm Vô Song chú ý là Độc Bảo Các (phòng đấu giá) cùng Trầm Hương Các (phòng nghỉ dưỡng).

Độc Bảo Các tất nhiên là nơi nhận đấu giá của Nhạn Môn Thành, một cái phòng đấu giá duy nhất trong Nhạn Môn Thành hơn nữa phải biết tại nơi được coi là trung tâm giao thương giữa Tây Vực cùng Trung Nguyên mà nói trong Độc Bảo Các hoàn toàn có thể xuất hiện những vật khó lường, không thiếu cổ thư, cổ đồ, cổ họa xuất hiện trong Độc Bảo Các được mang gia đấu giá, những thứ này đều là dùng vạn lượng bạc làm đơn vị tính toán.

Về phần Trầm Hương Các thì lại thật sự là một nơi nghỉ dưỡng, khác với Mân Côi Các dùng thân thể nữ nhân thậm chí rất nhiều những thứ khác làm thỏa mãn dục vọng của nam nhân thì Trầm Hương Các lại đơn giản hơn nhiều, an tĩnh hơn nhiều, Trầm Hương Các tổng cộng có 3 tầng tuy nhiên mỗi tầng của nó lại cao hơn những tầng lâu bình thường rất nhiều.

Tại tầng 1 ngoại trừ lối cửa vào có đặt một phòng nhỏ làm giám sát cùng điều hành ra thì bên trong toàn bộ đều là phòng tắm hơn nữa còn là một cái cực kỳ hiếm lạ phòng tắm – suối nước nóng lộ thiên.

Tầng thứ 2 cùng tầng thứ 3 thì cũng không có gì đặc biệt, ở nơi đây chủ yếu treo các họa tác nổi danh đồng thời chỉ phục vụ trà tuyệt không phục vụ rượu, có thể coi là tương đương thanh đạm, tương đương thoải mái.

Chung quy lại mà nói, Vô Song vẫn cực kỳ bất ngời với Mân Côi Khách Điếm, nơi này cứ như một cái Resort thu nhỏ của hậu thế vậy, không biết là ai ném cho Lý Thu Thủy mấy cái suy nghĩ ‘tân tiến’ này để nàng xây dựng Mân Côi Khách Điếm?.

Đương nhiên Vô Song tạm thời hiểu rõ Mân Côi Khách Điếm như vậy thật ra là vì nữ nhân đang dẫn đường cho hắn.

Đây là một nữ ăn mặc tương đối làm người ta nóng máu, áo ngực màu đỏ khoét cổ rất rộng như muốn khoe bộ ngực ra cho toàn dân thiên hạ thấy, nửa thân dưới mặc váy lụa cũng là màu đỏ bất quá lại mỏng tan gần như có thể nhìn xuyên qua đặc biệt cái sắc đỏ kia lại càng làm tăng thêm sự ma mị của đôi chân dài miên man bên dưới, đáng tiếc duy nhất là lại dùng mạng che mặt, cũng không nhìn ra được dung mạo thật sự của nàng là xinh hay xấu.



Nữ nhân này tự giới thiệu, nàng gọi Lý Lan.
Lý Lan cái tên này vẫn tương đối tầm thường tuy nhiên nếu liên hệ với Lý Thu Thủy thì lại trở nên khác thường.

Tại Tây Hạ, họ Lý là dòng họ của hoàng tộc, Lý Lan không rõ có phải là người hoàng tộc hay không nhưng chỉ bằng cái họ ‘Lý’ cùng với thân phận thuộc hạ của Lý Thu Thủy liền có thể nhận ra nàng chiếm vai trò tương đối quan trọng trong đám thuộc hạ của Lý Thu Thủy.

Lý Lan một đường cười nói giới thiệu Mân Côi Khách Điếm cho Vô Song cùng Hoàng Dung, một đường lại dẫn bọn họ đi thẳng về một tiểu viện trong Mân Côi Khách Điếm.

Cái tiểu viện này nằm trong khu hạ nhân của Mân Côi Khách Điếm, tức là chỉ dành cho nhân viên trực thuộc khách điếm ra vào, tuyệt đối ngăn chặn người ngoài, nếu không phải có Lý Lan dẫn đường chỉ sợ nhất định sẽ có người đứng ra ngăn cản.

Lý Lan rất nhanh mở cửa tiểu viện nhỏ, sau đó thần thần bí bí cúi đầu với Vô Song, nàng chậm rãi khóa cửa lại rồi nhẹ tiến về giá sách nơi cuối phòng, bàn tay trắng khẽ đụng vào một quyển sách rồi nhẹ kéo, giá sách lập tức di chuyển để lộ ra một con đường tối đen như mực.

Lý Lan cũng cực kỳ quen thuộc xoay người lại, nàng không để ý ánh mắt tò mò của Vô Song, từ trong hộc bàn lấy ra một hộp ngọc lớn, mở chiếc hộp này ra trong tay nàng xuất hiện một viên đá rực đỏ.

Viên đá này thực sự cực kỳ ma mị, so với Dạ Minh Châu thậm chí còn đẹp hơn không biết bao nhiêu lần bởi thứ ánh sáng mà nó tỏa ra cũng thuần một sắc đỏ.

Lý Lan lúc này mới nhoẻn miệng cười, ung dung gật đầu với Vô Song cùng Hoàng Dung.

“Lý Lan chỉ có thể dẫn đại nhân đến đây, bên dưới mới là người tiếp đón đại nhân, thỉnh đại nhân đi xuống dưới “.
Nói xong nàng còn cung kính cúi đầu, hai tay dâng lên viên đá màu đỏ cho Vô Song.

Vô Song cũng chẳng suy nghĩ nhiều, tiếp lấy viên đá này, quả thực viên đá này quá mức ma mị, Vô Song thậm chí có thể nhận ra ánh mắt Hoàng Dung nhìn nó tràn ngập yêu thích, đây có lẽ cũng là lần đầu tiên Hoàng Dung lộ ra thích thú với ‘của cải vật chất’ như vậy.

“Viên đá này gọi là gì?”.

Trước khi đi xuống mật thất, Vô Song không quên quay lại hỏi Lý Lan.

Lý Lan đứng sau lưng Vô Song, nhẹ nhàng mà lên tiếng.

“Bẩm đại nhân, đây là Huỳnh Sa Thạch, là báu vật của Tây Hạ, cũng chỉ có đại phân đà mới được phép sở hữu thứ này, là chủ thượng ban ân”.

Chủ thượng trong giọng nói của nàng dĩ nhiên là Lý Thu Thủy.

Một tay nắm Huỳnh Sa Thạch, một tay nắm lấy tay Hoàng Dung, nhóm ba người Vô Song vẫn là chậm rãi tiến xuống mật thất bên dưới.

Đợi Vô Song, Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong đi xuống, giá sách lại được di chuyển về vị trí cũ, trong căn phòng chỉ còn lại một mình Lý Lan.

Lý Lan lúc này đưa tay ra nhìn tấm lệnh bài mà ban đầu Vô Song xuất ra, ánh mắt nàng nhè nhẹ nhíu lại.

“Vương tử lệnh bài.... cái này tất nhiên không giả bất quá... chủ thượng khi nào lại có hậu nhân?”.

Lý Lan tò mò đương nhiên là phi thường chính xác, toàn bộ Tây Hạ trên dưới đều biết ‘vương tử lệnh bài’ là minh chứng cho Tây Hạ hoàng thất đồng thời chỉ có nữ nhân mới có tư cách chưởng quản lệnh bài này, dẫu sao Tây Hạ cũng là một đất nước ‘mẫu chủ’.

Điều đáng nói là... toàn bộ Tây Hạ có ai không biết vương tử hiện nay của Tây Hạ chỉ có một, là Ngân Xuyên Công Chúa – Lý Thanh Lộ.

Hiển nhiên bất kể Vô Song, Hoàng Dung hay Mai Siêu Phong đều không phải Lý Thanh Lộ.

..........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau