CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 276 - Chương 280

Quyển 2 - Chương 155: Di Quang

Cương cùng nhu là hai cái thái cực trong võ học, võ học thường thức vẫn luôn nói lấy nhu khắc cương nhưng đương nhiên cương cũng có thể khắc nhu, chỉ cần cương đến tận cùng thì liền có thể bẻ gãy nghiền nát tất cả.

Vô Song lúc này chính là được diện kiến cái gọi là cương đến tận cùng, một lần xuất ra 5 chiêu chí dương chí cương chưởng pháp gần như bóp nghẹt cả mảnh không gian trước mặt Vô Song đồng thời cũng không cho phép hắn có thể rời khỏi, Vô Song có cảm giác như kình lực trong chưởng pháp của Kiều Phong như một cái lồng giam vô hình bao phủ lấy Vô Song, hắn gần như chỉ có thể mạnh mẽ cắn răng mà chống lại.

Đã không thể lùi tất nhiên liền chỉ có tiến tới nhưng mà đối mặt với một chiêu Kháng Long Hữu Hối thì còn có thể nhưng đến năm chiêu Kháng Long Hữu Hối cộng đồng đánh tới thì Vô Song căn bản không có cửa để mà lấy cứng đối cứng, hắn lại cũng không dám tiếp tục vận dụng Đại Bi Phú, hắn biết nếu sử dụng đến Đại Bi Phú đón một đợt chưởng pháp này của Kiều Phong thì cho dù hắn không bị Kiều Phong đánh chết cũng tự chết với chính Đại Bi Phú phản phệ.

Rốt cuộc Vô Song cũng chỉ đành cắn răng, bất kể đã sử dụng Phượng Hoàng Châm thì hắn vẫn nhận ra mình không cản được chiêu thức của Kiều Phong, hai tay của hắn cũng rất nhanh tích tụ toàn bộ nội lực trong người, hàn băng chân khí bao phủ nơi cổ tay sau đó vận dụng Âm Duy Mạch cố gắng đánh ra 5 chưởng đối kháng với chính Kiều Phong.

Đánh ra chưởng pháp là một việc nhưng có thể cản được đợt tấn công này của Kiều Phong không thì lại là một việc khác bởi Vô Song không biến thái như Kiều Phong, chưởng chưởng nối nhau mà đến nhưng chưởng sau lại rõ ràng uy lực yếu hơn chưởng trước bởi đơn giản kinh mạch hay nội lực của Vô Song không thể so sánh với Kiều Phong, hắn không thể trong thời gian cực ngắn điều động một lượng nội lực lớn như vậy sau mỗi chưởng.

Đương nhiên với bản tính của Vô Song hắn không thích thua, cho dù đối thủ là Kiều Phong đi chăng nữa thì hắn cũng không muốn thua, tay phải của Vô Song chính là nơi tập trung của Âm Duy Mạch vì vậy chưởng pháp tay phải tất nhiên mạnh hơn chưởng pháp tay trái rất nhiều bất quá kể cả với sự trợ giúp của Âm Duy Mạch thì Vô Song cũng không thể nào đường hoàng ngạng kháng với Kháng Long Hữu Hối vì vậy hắn chấp nhận cắn răng liều một lần.

Vô Song về thể chất hắn tất nhiên kém rất nhiều so với Kiều Phong nhưng Vô Song lại có đến hai cái đan điền, từ lúc có đan điền thứ hai đến bây gườ bản thân Vô Song còn chưa bao giờ dùng nó cho thực chiến nhưng hiện tại hắn liền muốn sử dụng, khi hai đan điền cùng cộng động xoay chuyển trở thành hai vòng xoáy trong chính cơ thể của Vô Song, hai đan điền lập tức dồn nội lực theo hai đường đi thẳng qua hai cánh tay của Vô Song, một đường Âm Duy Mạch, một đường Dương Duy Mạch.

Vô Song tất nhiên chưa có đả thông Dương Duy Mạch vì vậy chưởng pháp từ tay trái của hắn vẫn là yếu hơn tay phải, Vô Song đương nhiên không có kinh mạch rộng đến biến thái như Kiều Phong dẫn đến hắn cũng không thể nào khiến mỗi chưởng đánh ra đều có nội lực tương đương với nhau nhưng bằng vào hai đan điền đồng thời chuyển động, Vô Song có thể trực tiếp đánh ra tăng thêm số chưởng lực có thể đánh ra.

Thay vì 5 chưởng hợp lại để đấu với Kiều Phong, Vô Song liền một đường đánh ra 8 chưởng, 8 chưởng chí âm chí nhu mang thêm tiên thiên hàn băng khí phụ trợ.

Một lần nữa cương cùng nhu lại mạnh mẽ va chạm với nhau, một bên chí dương chí cương, một bên chí âm chí nhu.

Chỉ nghe một tiếng nổ kinh thiên động địa, chưởng lực va chạm với nhau tạo ra ba động lực lượng mạnh đến mức kình khí của nó oanh thẳng lên người Kiều Phong cùng Vô Sogn khiến cả hai đồng thời bị đánh bật ra.

Nếu đây là hai chưởng pháp bình thường tì không nói nhưng một bên chí âm, một bên chí dương, khi va chạm với nhau kết quả thế nào căn bản không cần phải nghĩ, ba động va chạm cực kỳ mạnh mẽ.

Kiều Phong bị đánh bay về phía sau, cả người bắn thẳng lên không trung có điều hắn rất nhanh cắn răng, vận khởi nội lực còn lại trong cơ thể mà lộn ngược cả người lại, rồi hạ thân xuống đất, tất nhiên Kiều Phong cũng không thể tiếp đất một cách nhẹ nhàng được, hắn phải dùng một cánh tay chống lấy cơ thể, hai chân đều đang khụy xuống, ở khóe miệng xuất hiện một vết máu dài.

Về phần Vô Song, thân pháp của hắn cao hơn Kiều Phong nhiều, cho dù kình khí mạnh mẽ cực kỳ thì Vô Song chân vẫn cực kỳ uyển chuyển, cả người như một con quay mà liên tục xoay tròn tá đi cái kình lực kia để rồi dần dần một chân lướt nhẹ trên mặt đất, cả người chậm rãi dừng lại, chỉ so về động tác tiếp đất hắn tuyệt đối đẹp hơn Kiều Phong quá nhiều quá nhiều, tất nhiên đẹp là một chuyện về phần thắng bại thì lại là một chuyện khác.

Kình khí của hai loại chưởng lực va chạm với nhau cực kỳ kinh người, Kiều Phong bị nội thương thì Vô Song cũng vậy chỉ là người bị thương nặng hơn lại là Vô Song, lý do cũng rất đơn giản, 8 chưởng của Vô Song so về uy lực vẫn kém hơn nhiều so với 5 chưởng của Kiều Phong, đây cũng không phải vì vấn đề thể chất hơn kém, Vô Song có hai đan điền cộng đồng vận chuyển nội lực thì hắn cũng không thua kém thể chất của Kiều Phong là bao nhiêu, cái Vô Song thua là chưởng pháp.

Hàn Băng Chưởng của Vô Song căn bản không thể đấu lại được Hàng Long Chưởng của Kiều Phong.

Vô Song đúng là từ trước đến nay không có một bộ chưởng pháp nào quá mạnh mẽ, so đấu chưởng pháp hắn thua không oan.

Nội thương của hắn đã nặng hơn Kiều Phong nhưng quan trọng hơn là nội lực, nội lực của Vô Song lúc này đã cạn khô rồi.

Vô Song quả thực có hai cái đan điền, trữ lượng nội lực của hắn có thể đạt đến gấp hai lần so với một cái đan điền của chính hắn nhưng tiền đề là Vô Song có thể lấp đầy được hai cái đan điền kia.

Nội lực của Vô Song kể cả dưới sự trợ giúp của Âm Duy Mạch thì cũng chỉ đủ lấp đầy một cái đan điền hay nói trắng ra nội lực trong người Vô Song chỉ so với đại tông sư cao thủ bình thường cường hơn một chút mà thôi, hắn muốn có thể lấp đầy hai cái đan điền của bản thân tuyệt đối không phải là việc trong một sớm một chiều.

Trận chiến này, Vô Song hắn thua rồi.

Hắn không rõ ở phía bên kia Kiều Phong còn bao nhiêu nội lực nhưng Vô Song vẫn tin vào cảm giác của mình, hắn tin tưởng Kiều Phong tuyệt đối chưa bị ép khô nội lực.

“Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung, hôm nay rốt cuộc đã lĩnh giáo”.

Hai tay chắp quyền với Kiều Phong, Vô Song lập tức quay đầu rời đi, hắn biết đánh tiếp hắn đương nhiên đánh không lại Kiều Phong nhưng mà nếu hắn muốn đi thì Kiều Phong cũng tuyệt không cản được hắn.

Kiều Phong nhìn thấy Vô Song quay đầu đi, vốn muốn lên tiếng ngăn cản nhưng hắn rốt cuộc cũng không nói lên được lời nào, Kiều Phong rõ ràng đang nội thương, kinh mạch trong người hắn đang phải chịu thương tổn, hắn đánh tiếp vài trăm chiêu nữa cũng không thành vấn đề nhưng mà muốn đuổi theo ngăn cản Vô Song thì hắn cũng không làm nổi, tốc độ của Vô Song là thứ mà Kiều Phong không thể so sánh.



“Không biết Kiều mỗ có thể biết danh tính của cô nương?”.

Kiều Phong đứng lên cũng ôm quyền, nếu được hắn tất nhiên muốn bắt giữ Vô Song để trả thì cho những huynh đệ Cái Bang đã ngã xuống đồng thời để cứu người của chính Cái Bang đáng tiếc hắn hiện tại có chút lực bất tòng tâm, đúng là không cách nào ngăn cản Vô Song rời đi.

Nghe Kiều Phong nói vậy, Vô Song hơi hơi dừng bước chân bất quá hắn cũng không có trả lời đối phương, thở ra một hơi nhọc khí sau đó Vô Song một đường vẫn quay đầu rời đi.

Cũng không phải là hắn không muốn trả lời Kiều Phong, hắn cũng không căm thù hay sợ hãi đối phương đến mức cái tên cũng không dám để lại bất quá đúng là hắn đang bị nội thương rất nghiêm trọng, nếu Vô Song mở miệng ra chỉ sợ không ép được nội thương trong cơ thể mà trực tiếp thổ huyết, việc này căn bản Vô Song không muốn.

........Một đường trở về theo đường cũ, cố gắng qaun sát xung quanh đến khi chắc chắn không có ai ở gần đây Vô Song mới nhún người bay lên một ngọn cây lớn, lưng dựa vào cây mà tĩnh tọ, nội thương trong người hắn nặng đến mức hắn còn không tự tin có thể đi một mạch trở về thành Yến Kinh, trận chiến này có thể nói là đủ thảm.

Đối chưởng với Kiều Phong hoàn toàn có thể coi là cực hình nhất là cứng đối cứng, gần như mỗi chiêu mỗi thức đều làm Vô Song phải toàn lực đối kháng, dốc hết lòng mà chiến, phải biết với người đi theo âm nhu nội lực vốn cực kỳ kỵ cứng đối cứng cùng những kẻ đi theo con đường dương cương, cho dù nội lực hai bên là bằng nhau thì người thiệt thòi ở đây vẫn cứ là Vô Song.

Khoanh chân tĩnh tõa, cố gắng điều chỉnh trạng thái của bản thân... bỗng nhiên Vô Song liền khẽ rùng mình, ánh mắt hắn căng ra mà nhìn về phía trước mặt, trước mặt Vô Song vậy mà xuất hiện hai thân ảnh.

Hai người này ăn mặc quần áo cực kỳ đặc biệt, đặc biệt ở chỗ một người thauanf sắc trắng còn một người lại thuần sắc đen, hai người đều đeo mặt nạ quỷ trên mặt căn bản không nhìn ra dung mạo tuy nhiên có thể đại khái nhìn ra tuổi tác bởi mái tóc đều đã bạc trắng, quan trọng nhất cả hai người này đều đang đứng trên cành cây nơi Vô Song lựa chọn, thân hình nhẹ như loài chim trời vậy, chỉ cần nhìn động tác của hai người đã đủ nói lên khinh cong rơi vào hàng ngũ tuyệt đỉnh.

Vô Song nhìn thấy hai người này liền cười khổ không thôi, hắn... lúc này chỉ sợ gặp tông sư cao thủ còn chật vật huống hồ trước mặt còn là hai người sâu không thể lường?.

Hai lão nhân này một thân khí thế căn bản không lộ ra, nếu không biết còn tưởng đây là hai lão nhân bình thường tuy nhiên người thường sao có thể xuất hiện ở đây?.

Vô Song hiện nay vô cùng suy yếu nhưng mà khả năng cảm nhận của hắn căn bản không kém đi, hắn rõ ràng đã quan sát rất kỹ xung quanh mới dừng lại vậy mà hai người này cứ như từ trong hư không hiện ra vậy, căn bản không có bất cứ dấu hiệu nào, hai lão nhân này tuyệt đối là cao thủ thậm chí là đại cao thủ.

Hai người cũng đang nhìn chằm chằm vào Vô Song sau đó lão nhân áo đen rốt cuộc lên tiếng.

“Thiếu hiệp, chủ nhân của chúng ta cho gọi”.

Nghe hai chữ ‘thiếu hiệp’ ánh mắt của Vô Song liền khẽ giật giật, trên đời này căn bản không có ai vừa nhìn đã nói chuẩn xác giới tính của Vô Song vậy mà hai người này lại có thể?.

Là ánh mắt của mấy lão nhân này quá mức biến thái... hay hai người này đã nắm rõ thông tin về Vô Song từ trước?.

Thêm một điều làm Vô Song giật mình nữa là hai người này vậy mà có chủ nhân?, để khiến hai vị đại cao thủ cộng đồng gọi hai tiếng chủ nhân thì là nhân vật thần thánh nào?.

Hai người này không lộ ra khí tức nhưng Vô Song cảm thấy chí ít cũng là ngũ tuyệt cao thủ, cao thủ cấp bậc này thì cho dù Hoàn Nhan Hồng Liệt hay thậm chí Hoàn Nhan A Cốt Đả đều phải dùng lễ đối đãi, bọn họ có thể trợ giúp nhưng tuyệt đối không cung phụng, người có thể khiến hai vị ngũ tuyệt cao thủ cộng đồng cung phung... thực sự quá mức kinh khủng.

“Hai vị tiền bối, chủ nhân của hai vị là? “.

Vô Song cũng không có ý định kháng cự, hắn muốn kháng cự đối phương cũng không được vì vậy đương nhiên phải đi cùng hai người này bất quá kể cả không hề kháng cự thì hắn cũng phải tò mò muốn biết người ‘chủ nhân’ kia là ai.

Hai lão nhân này nhìn nhau sau đó như cùng có một loại nhận thức chung, vẫn là lão nhân áo đen lên tiếng.

“Chủ nhân của chúng ta họ Thi về phần tên của người thứ cho lão hủ không thể nói ra, thiếu hiệp người tốt nhất nên đi hỏi chủ nhân thì hơn”.

Vô Song chậm rãi đứng lên, trong đại não bắt đầu vận chuyển trí nhớ, hắn vậy mà không thể nào nhớ ra trong Kim Dung thế giới có nhân vật nào họ Thi, chẳng nhẽ thế giới này bắt đầu cải biến, bắt đầu từ trong hư không chui ra một cao thủ mới toanh?.Mang theo vô số tò mò, Vô Song liền đi theo hai lão nhân trước mặt, một đường đi về phía nội thành Yến Kinh.

Nhìn thấy thành Yến Kinh sừng sững trước mặt, Vô Song cước bộ liền trở nên chậm lại, hắn thật sự không ngờ chủ nhân của hai lão nhân này lại sống trong thành Yến Kinh?.

Tất nhiên cũng không thể dừng lại lâu lắm, Vô Song vẫn theo hai lão nhân này đi tiếp, ba người một đường đi không nhanh cũng không chậm, trên đường có không ít thủ vệ quân cũng đang tuần tra bất quá khi nhìn thấy hai lão nhân kia dẫn đầu trong mắt liền hiện ra một tia kinh sợ, căn bản không có ai dám cản đường cũng chẳng có ai dám đứng ra ngăn cản.

Vô Song có thể thấy được cảnh giới của thành Yến Kinh lúc này vượt xa ban sáng khi hắn rời đi, có thể thấy việc sáng nay có chút ảnh hưởng đến trị an thành Yến Kinh, quân đội cũng bắt đầu được xuất động nhưng càng vì thế mà Vô Song càng thêm tò mò, hắn đương nhiên có thể nhìn ra sự cung kính của đám binh sỹ kia với hai người trước mặt.

Có thể được đám binh sỹ cung kính như vậy có thể nói rõ hai lão nhân này là người có liên quan đến Đại Kim, ít nhất cũng là nhân vật đứng về phía người Kim, đứng về phía Hoàn Nhan Hồng Liệt, tất nhiên càng vì cái suy nghĩ này mà Vô Song càng thấy lạ lẫm, chủ nhân của hai người này họ ‘Thi’ trong khi người Đại Kim lấy họ Hoàn Nhan làm quốc họ, Hoàn Nhan Hồng Liệt căn bản không phải họ Thi.

Rốt cuộc người họ Thi này là ai?.

Hai lão nhân cũng không dẫn Vô Song đi vào về phía vương phủ mà trực tiếp dẫn Vô Song đến một kỹ viện lớn ở Yến Kinh, kỹ viện này gọi là Di Hồng Lâu.

Di Hồng Lâu chính là kỹ viện lớn nhất Yến Kinh, kỹ viện này cũng không có nữ nhân người Kim mà toàn bộ đều là ca kỹ người Hán, đây cũng có thể coi là một nét đặc biệt hơn nữa ở cái nơi có rất nhiều người Kim này thì ‘dị vực’ phong tình trong Di Hồng Lâu quả thực có tính thu hút rất lớn, trong Di Hồng Lâu chưa bao giờ vắng khách.

Di Hồng Lâu có tổng cộng năm tầng, bốn tầng đầu đương nhiên là để làm sinh ý, để hầu hạ khách nhân nhưng tầng thứ năm thì chưa từng mở ra, quanh năm đều đóng lại>

Hai lão nhân dẫn đường cho Vô Song bản thân cũng có chút tị hiềm cái gọi là phấn hoa lầu xanh chính vì vậy liền đưa thẳng Vô Song đến ngõ nhỏ phía sau Di Hồng Lâu rồi dùng khinh không kinh người, một đường mang Vô Song lao thẳng lên tầng năm Di Hồng Lâu.

Tất nhiên đây không phải là bay thẳng, mỗi tầng của Di Hồng Lâu đều có một ban công tương đối lớn cho khách nhân thưởng thức khung cảnh bên dưới, dựa vào cái ‘ban công’ này để một đường lên thẳng tầng thứ năm cũng không có khó khăn lắm.

Đứng trên ban công tầng năm, hai lão nhân khẽ gật đầu với Vô Song, vẫn là lão nhân áo đen quyết định lên tiếng.

“Thiếu hiệp, chủ nhân ở bên trong đang đợi ngươi, mời ngươi tiến vào”.

Vô Song khuôn mặt hơi hơi giật giật sau đó thở ra một hơi, hai tay đẩy cửa chậm rãi bước vào bên trong về phần hai cái lão nhân kia vậy mà một lần nữa biến mất như chưa từng xuất hiện.

Cánh cửa mở ra, Vô Song đi từ bên ngoài vào trong, đập vào mắt hắn là một căn phòng cực kỳ xa hoa tuy nhiên tất cả cảnh vật bố trí trong phòng đều cực kỳ tầm thường thậm chí phải dùng từ... ảm đạm để hình dung.

Không phải bên trong bố trí không đẹp mà là toàn bộ chú ý của Vô Song đều chăm chú nhìn vào nữ nhân đang nằm trên trường kỷ dài ở trung tâm căn phòng, trước nữ nhân này thì cảnh vật có đẹp hơn nữa cũng không thể nào không trở nên ảm đạm, so với dung mạo của nàng thì còn cảnh vật nào đẹp hơn?.

Đôi chân dài trắng ngần duỗi thẳng trên trường kỷ, bàn chân trần khẽ duỗi ra, cả người nằm nghiêng nhìn về phía Vô Song, ánh mắt đầy vẻ hứng thú.

“Đêm hôm qua ngươi hùng hổ rời đi như vậy, quả thực khiến nhân gia không vui nha”.

Nữ nhân này dĩ nhiên là Bao Tích Nhược.

Nữ nhân mà Vô Song không muốn gặp mặt nhất, vị vương phi này vậy mà là chủ nhân của hai ngũ tuyệt cao thủ?, cái địa vị này cho dù Hoàn Nhan Hồng Liệt cũng không so nổi.

“Vương phi? “.

Bao Tích Nhược nhìn tháy vẻ ngạc nhiên của Vô Song liền bật cười, nàng vẫn giữ nguyên cái tư thế lười biếng kia, ngón tay thon dài lấy một quả nho nhỏ trên bàn bỏ vào miệng, dùng nụ cười tuyệt mỹ hướng về phía Vô Song.

“Đây không phải vương phủ, không cần gọi nhân gia là vương phi, ở đây ta cũng không phải là Triệu Vương Phi – Bao Tích Nhược, ta họ Thi tên Di Quang, ngươi có thể gọi nhân gia là Thi tỷ cũng được”.

Vô Song đột nhiên hít vào một hơi lãnh khí, sống lưng trở nên cứng ngắc, ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía nữa nhân kia.

Thi Di Quang là ai?... Thi Di Quang chính là tên của mỹ nhân đẹp nhất lịch sử Trung Hoa Cổ Đại, hình ảnh của nàng là hình ảnh đẹp nhất trong vài ngàn năm văn hóa của Trung Hoa.... Tây Thi Ôm Ngực.

Vô Song đầu óc hoàn toàn loạn lên rồi, lúc trước hắn vốn không hiểu sao Bao Tích Nhược lại xinh đẹp đến mức không hợp thói thường như vậy nhưng nếu là Tây Thi thì tất cả đều là thuận lý thành chương.

Thế giới này có A Thanh thì vì cái gì không thể có Tây Thi?.

Bất quá tại sao Tây Thi lại là Bao Tích Nhược?, tại sao Tây Thi có thể sống đến tận bây giờ?, tại sao một nữ tử như Tây Thi lại xuất hiện ở đây?.

Quyển 2 - Chương 156: Thương Cùng Thuẫn (1)

Đối mặt với một nữ nhân đặc biệt là một nữ nhân xinh đẹp thì nam nhân chắc chắn không được phép im lặng, cho dù không biết nói gì cũng nhất định phải lên tiếng ít nhất phải thu được sự chú ý của vị tuyệt thế mỹ nhân trước mặt, đây là thường thức.

Tây Thi là ai?, nàng là đệ nhất mỹ nhân Trung Hoa cũng là đệ nhất mỹ nhân mà Vô Song từng thấy trong đời có điều hiện tại hắn quả thực không biết nói gì, không phải là Vô Song bị vẻ đẹp của nàng làm kinh diễm đến mức không nói thành lời mà quả thật là hắn không biết nói gì.

Bản thân Vô Song không thích nữ nhân trước mặt, cho dù nàng xinh đẹp hơn nữa thì hắn cũng không thích đối phương bởi khi đối mặt với Tây Thi thì Vô Song luôn cảm thấy bị bóp nghẹt, một loại đè nén thẳng lên người hắn, cái cảm giác này quả thực vô cùng khó chịu.

Tây Thi cùng A Thanh cứ như hai thái cực vậy, A Thanh cho người ta cảm giác không cách nào đánh bại, nàng là cao thủ khoáng cổ tuyệt kim đại diện cho thiên đạo một giới, cho dù chỉ cần bằng khí thế của thiên đạo thì một mình A Thanh có thể chấp tất cả cao thủ ngũ tuyệt cùng lên một lúc, đây là sức mạnh tuyệt đối về thực lực, dạng sức mạnh của A Thanh có thể ví như một chữ ‘dương’.

Tây Thi không giống như A Thanh, nàng có võ công hay không thì Vô Song không biết nhưng mà nàng đẹp đến mức làm người ta chết lặng, nữ nhân này chỉ dùng ánh mắt cũng có thể khiến toàn bộ nam nhân trong thiên hạ quỳ gối dưới váy nàng, sức mạnh của nàng đến từ tuyệt thế dung mạo, cũng có thể coi đây là một chữ ‘âm’.

Giữa việc đối mặt cùng A Thanh hay Tây Thi thì hắn rốt cuộc vẫn sẽ chọn A Thanh, không hiểu tại sao Vô Song có cảm giác... có một ngày hắn có thể sánh ngang với A Thanh thậm chí vượt qua A Thanh nhưng... với Tây Thi thì lại khác, muốn vượt qua Tây Thi thì không chỉ cần sức mạnh là đủ, nàng chỉ cần ngồi đó, chỉ cần một cái nhìn, chỉ cần một nụ cười hé miệng đủ khiến Vô Song cảm thấy khó thở.

Ánh mắt dần dần chuyển xuống bàn tay của mình, ở đó vẫn có vết thương ngày hôm qua, với định lực của Vô Song lại thêm hàn khí có thể đè nén dục hỏa mà vẫn miệng đắng lưỡi khô khi đối mặt cùng Tây Thi thì Vô Song hoàn toàn không hiểu có ai chống lại được mị lực của nàng?.

Tây Thi khuôn mặt tươi cười lúc này lại xuất hiện một tia không vui, nàng ném cho Vô Song một cái nhìn ai oán, vẫn giữ tư thế nằm dài trên trường kỷ, ngón tay mân mê miệng nhỏ.

“Tiểu nam nhân, khuôn mặt thế là sao, gặp nhân gia chẳng nhẽ không vui vẻ gì?, hay chẳng nhẽ ngươi không có gì muốn hỏi nhân gia sao?”.

Tây Thi đương nhiên không vui, nàng có thể nhận ra sự kích động trong ánh mắt của Vô Song, từ một điểm này nàng sao có thể không nhìn ra Vô Song với cái tên Tây Thi này chắc chắn có ấn tượng tuy nhiên Vô Song chỉ đứng lặng ở đó mà không có nói gì, điều này làm Tây Thi mất rất nhiều hứng thú.

Tây Thi cùng A Thanh là người cùng một cái thời đại, Vô Song là người của A Thanh thì chắc chắn không thể không biết đến nàng dẫu sao A Thanh cùng Tây Thi đều là người sống không biết bao nhiêu năm, nàng vốn đang muốn trêu chọc tiểu nam nhân kia một chút nhưng hiện tại quả thật là mất hứng.

Vô Song thở ra một hơi mà nhìn Tây Thi nằm đó, hắn đối với vị ‘danh nhân ‘ này quả thực có rất nhiều việc muốn hỏi nhưng lại chẳng biết hỏi gì, nghĩ nghĩ một hồi hắn vẫn muốn quay đầu rời đi, ở bên cạnh Tây Thi quá mức đáng sợ.

“Khụ... Thi tỷ tỷ, trong người ta hiện nay có nội thương không tiện nói chuyện, không bằng ta trở về vương phủ dưỡng thương trước, sau đó...”.

Tây Thi khẽ ngồi dậy, ánh mắt như làn thu thủy nhìn về phía Vô Song, khóe miệng vẫn nhẹ cong lên.

“Sau đó?, sau đó thì sao, đến Di Hồng Viện gặp tỷ tỷ ta sao?”.

Vô Song đương nhiên sẽ không nghĩ thế, hắn lập tức lắc đầu.

“Sau đó... sau trận chiến này ta mới nhận ra bản thân có rất nhiều điểm yếu... ta vẫn nghĩ sẽ rời khỏi Yến Kinh đi ngược lên phương Bắc đi, cũng đành hẹn Thi tỷ tỷ ngày sau gặp lại”.

Tây Thi nghe vậy không có bực mình trái lại nàng liền cười lớn, sau đó đôi chân trần duỗi thẳng ra ngoài, hai chân đặt lên bàn, tư thế ngồi không hề có cái vẻ ‘mỹ miều’, ‘yểu điệu’ thục nữ như trước nhưng đúng là đôi chân kia cực kỳ mê hồn, động tác này khiến Vô Song cảm thấy hô hấp càng thêm khó khăn, đặc biệt như cố muốn trêu tức Vô Song, từng ngón chân nhỏ của Tây Thi còn khẽ chuyển động, cực kỳ mị hoặc.

“Tiểu đệ đệ cần gì đi đâu xa, ở bên cạnh tỷ tỷ, chỉ cần tỷ tỷ vui vẻ thì tỷ tỷ liền có thể truyền cho người tuyệt thế thần công nha, cũng không có gì khó khăn “.

Vô Song nghe câu này quả thực có hứng thú, hắn không phải hứng thú tuyệt thế thần công trong miệng Tây Thi là gì, cái làm hắn hứng thú chính là... Tây Thi vậy mà có võ công?.

“Thi tỷ... không biết tuyệt thế võ công theo lời tỷ là gì?”.

Tây Thi hởi ngửa cổ lên, lộ ra phần cổ trắng ngần, theo động tác này ngực nàng hơi hơi ưỡn ra, bộ ngực no đủ như muốn phá áo mỏng mà ra, không biêt nàng cố tình hay là vô ý nhưng quả thật mỗi động tác của nàng đều có thể khiến đàn ông căn bản không giữ nổi bình tĩnh.

“A, nghĩ một chút xem nào, tỷ tỷ ta quả thật không thiếu gì võ công, hay là ta truyền thụ cho ngươi Bạch Thủ Thái Huyền Kinh? “.

Lần này Vô Song quả thật giật mình, Bạch Thủ Thái Huyền Kinh là gì?, đây chính là võ công ở trên Hiệp Khách Đảo, thậm chí còn được chính A Thanh nhắc đến, thứ võ công đã không còn nằm trong nhận thức của con người, trong Kim Dung thế giới chỉ sợ không có bất cứ một môn võ công nào có thể so được với Bạch Thủ Thái Huyền Kinh.Nhìn Tây Thi không có vẻ gì là đang nói đùa, Vô Song quả thực đối với Bạch Thủ Thái Huyền Kinh xuất hiện nồng đậm hứng thú tuy nhiên rốt cuộc Vô Song vẫn là thở ra một hơi.

“Thi tỷ tỷ, trước khi nói đến việc võ công... ta có một việc muốn biết, ngươi tại sao lại là Triệu Vương Phi?”.

Bạch Thủ Thái Huyền Kinh đúng là rất mê người tuy nhiên Vô Song lại thấy không hẳn là thứ hắn nhất định phải quan tâm, ở cái thế giới trước của hắn võ đạo thực sự rất cao, cao hơn cái thế giới này một bậc, chỉ cần nhìn vào Quỳ Hoa Bảo Điển bản tiên thiên đã đủ để Vô Song nhận ra võ công trong thế giới cũ cao thâm thế nào hay nói đúng hơn đây là một bản cường hóa của cái thế giới này.

Thế giới này cao thủ sống quá trăm tuổi thì Vô Song vẫn chưa thấy, ngũ đế cao thủ cùng lắm cũng chỉ có Vô Danh Tăng trong Thiếu Lâm Tự, trong khi ở cái thế kia có bao nhiêu cao thủ đạt đến cảnh giới này?, quan trọng nhất khi đi qua Hắc Địa, khi nhìn thấy Trương Tam Phong thì Vô Song đã biết cái thế giới cũ của hắn đã không còn trong phạm trù võ hiệp, ít nhất cũng đứng giữa tiên hiệp cùng võ hiệp, không phải một thế giới thuần võ hiệp này có thể so sánh.

Tất nhiên nói là thuần võ hiệp liền phải trừ hai người không tính, người thứ nhất là A Thanh, người thứ hai chính là Tây Thi.

Vô Song không tin Quỳ Hoa Bảo Điển một trong những công thể hàng đầu thiên hạ trong thế giới kia sẽ thua Bạch Thủ Thái Huyền Kinh của thế giới này, việc học thêm Bạch Thủ Thái Huyền Kinh đương nhiên là tốt nhưng không phải không thể không có, nếu đã muốn nói chuyện với Tây Thi thì hắn càng hứng thú hơn với việc tại sao nàng lại đóng vai Bao Tích Nhược.

Tây Thi cùng PHạm Lãi yêu nhau thế nào thì Vô Song không biết nhưng đúng là Tây Thi cùng Phạm Lãi đã trở thành một đôi thần tiên quyến lữ, rời khỏi nhân thế mà cùng nhau ở ẩn, Phạm Lãi hiện nay thì chắc chắn đã xanh cỏ không biết bao nhiêu năm, Tây Thi lúc này không biết bằng cách nào vẫn còn sống tuy nhiên nếu nàng xuất hiện với thân phận Bao Tích Nhược thì lại làm Vô Song có chút không đồng ý cho lắm.

Bao Tích Nhược là ai?, nàng là vợ của Dương Thiết Tâm, nếu là bình thường thì không sao nhưng rõ ràng trong thế giới này Bao Tích Nhược cùng Tây Thi lại là một người vậy khác gì Tây Thi tặng cho Phạm Lãi một cái sừng?.

Tây Thi sống từ thời Việt Vương Câu Tiễn, nàng sống từ thời Chiến Quốc đến tận bây giờ, vậy trong suốt khoảng thời gian này... nàng liệu có mấy cái nam nhân?, tặng cho Phạm Lãi mấy cặp sừng?.

Cái suy nghĩ này Vô Song không dám nói ra nhưng đúng là Vô Song nghĩ như vậy, chính vì như vậy Vô Song lại càng không nguyện ở bên cạnh Tây Thi... hình ảnh của người nữ nhân gọi là Thi Di Quang này trong mắt Vô Song hiện nay càng giống với yêu hồ Đắc Kỷ hơn là Trầm Ngư Tây Thi.

Tây Thi ánh mắt chớp động nhìn Vô Song, một ánh mắt cực kỳ bình thản, bình thản đến mức Vô Song có cảm giác hắn đang đối mặt với một người khác vậy.

“Ngồi xuống đi, ngươi đã nghe chuyện về đệ nhất thương cùng đệ nhất thuẫn chưa?”.

Vô Song rốt cuộc cũng ngồi xuống, nghe Tây Thi hỏi như vậy liền nhíu mày, câu chuyện về cây thương mạnh nhất cùng thuẫn mạnh nhất hắn quả thực đã từng nghe hơn nữa rất rất nhiều người đã từng nghe những câu chuyện dạng đại loại, đây là một câu chuyện tương đối nổi tiếng vì vậy Vô Song liền gật đầu.
Thấy Vô Song gật đầu, Tây Thi cũng khẽ gật đầu, ánh mắt mang theo vài phần khinh bỉ, chỉ là không biết nàng đang khinh bỉ với ai?.

“Biết gì không, lần này tỷ tỷ gọi ngươi đến đây là muốn ngươi lựa chọn, lựa chọn giữa A Thanh cùng ta”.

“Cái gì A Thanh cho ngươi, tỷ tỷ cũng có thể cho ngươi hơn nữa càng có thể cho ngươi nhiều hơn, thứ A Thanh có bản thân tỷ tỷ cũng có, thứ A Thanh không có, tỷ tỷ cũng có”.

Câu nói này cực kỳ tự tin, đây là tự tin của đệ nhất mỹ nhân từ cổ chí kim.

Vô Song không ngờ Tây Thi lại trực tiếp như vậy hơn nữa cái này liên quan gì đến ‘thương cùng thuẫn’?, nếu A Thanh là thương thì chẳng nhẽ Tây Thi là thuẫn?, Vô Song nghĩ đến đây liền hơi hơi run lên.

Trong câu chuyện kia cây thương mạnh nhất có thể xuyên phá tất cả muốn thử sức cùng tấm khiên mạnh nhất không gì xuyên qua được, chẳng nhẽ A Thanh cùng Tây Thi lại muốn đánh một trận?.

Năm xưa A Thanh đã thua Tây Thi một lần, nếu lần này hai nữ nhân này lại đấu với nhau thì kết quả sẽ như thế nào?.

Vô Song cũng không hoài nghi thực lực của Tây Thi, nàng có thể sống đến hiện nay thậm chí sống tốt đến mức A Thanh còn không làm gì được nàng, nói nàng không có thủ đoạn thì Vô Song sẽ không tin tuy nhiên nếu được chọn hắn vẫn sẽ chọn A Thanh.

A Thanh đã dậy cho Vô Song rất nhiều thứ, so với một nữ nhân đáng sợ như Tây Thi thì Vô Song càng nguyện ý đi theo A Thanh hơn.

Đang muốn trả lời câu hỏi của Tây Thi sau đó quay đầu rời khỏi lầu các này thì Tây Thi đưa một ngón tay ra biểu hiện cho Vô Song im lặng khiến Vô Song lại phải nuốt lời nói vào trong, hắn nghi hoặc mà nhìn Tây Thi.

Tây Thi cũng đang nhìn Vô Song, lúc này ánh mắt của nàng vậy mà xuất hiện một tia bi thương?.

Trong một khoảng thời gian rất ngắn, Vô Song cứ như nhìn thấy ba người phụ nữ khác nhau cộng đồng tồn tại vậy.

“Vô Song, ngươi có biết gì không?, ngươi cũng là con người, ngươi có biết loài người chúng ta thật sự suy nghĩ rất phiến diện cũng rất ích kỷ không?”.

“Ngươi không có mệnh cách, ngươi không phải là người của thế giới này, A Thanh nhìn ra, ta cũng nhìn ra, ta cũng biết A Thanh tiếp cận ngươi rất sớm, ta cũng biết ngươi hiện nay chắc chắn đứng về phía A Thanh nhưng mà...”.

“Tiểu nam nhân, ngươi nghĩ lời A Thanh nói có mấy phần thật?, mấy phần giả? “.

“Tiểu nam nhân. ngươi nghĩ ta cùng A Thanh, ai là thương mà ai là thuẫn?”.

“Tiểu nam nhân, ngươi đã nghe A Thanh nói, vậy ngươi có nguyện cho tỷ tỷ một cơ hội để nói không? ”.

.........

.......

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 157: Thương Cùng Thuẫn (2)

Công bằng mà nói, Vô Song chẳng là gì trong mắt Tây Thi cùng A Thanh.

Công bằng mà nói, Tây Thi nói không sai, bằng cái gì mà Vô Song sẽ tin lời A Thanh?, bằng cái gì hắn có thể chắc chắn A Thanh là đúng và Tây Thi là sai?, căn bản không có gì đảm bảo.

Vô Song là con người... câu này đúng.

Tây Thi cùng A Thanh... thật ra đã không tính là con người nữa rồi.

Giữa Tây Thi cùng A Thanh, ai là thương ai là thuẫn?.

Thương có thể phá hủy tất cả, thuẫn có thể bảo vệ tất cả.

A Thanh vô địch thiên hạ, nàng đương nhiên là thương.

Tây Thi nghiêng nước nghiêng thành, nàng tất nhiên là thuẫn.

Bất quá... liệu có đúng là thế không?.

........

Tây Thi là một nữ nhân cực kỳ khó hiểu hoặc chí ít là Vô Song không hiểu được, Vô Song không nhận ra được đâu mới là khuôn mặt thật của Tây Thi, đâu mới là Tây Thi?.

Nàng có thể trở thành một đoan trang nữ nhân, một nữ nhân hiền dịu nhẹ nhàng cho người ta một cảm giác bình yên đến lạ như Bao Tích Nhược trong mắt của Dương Khang cùng Hoàn Nhan Hồng Liệt.

Nàng có thể trở thành một phụ nữ đáng sợ, một mỹ nhân tâm như rắn rất, một mỹ nhân làm cho người khác lạnh run lên như trong cái đêm mà Vô Song gặp nàng.

Nàng có thể trở thành một nữ nhân mị hoặc đến tận cùng, trở thằng một hồ ly tái thế, mỗi hành động, mỗi nụ cười, mỗi lời nói liền khiến nam nhân không cách nào bình tĩnh.

Nàng có thể trở thành một nữ nhân mang theo nỗi buồn mang mác trong ánh mắt, mang theo sự yếu đuối trong tâm hồn, sự yếu đuối có thể khiến thiên hạ đồng cảm.

Nàng... rốt cuộc là ai?, đâu mới là Tây Thi?.

.......

Đối mặt với Vô Song lúc này là một Tây Thi mang theo nỗi buồn man mác trong ánh mắt, khi nhìn vào đôi mắt này của nàng... thân hình Vô Song liền khẽ run lên, hắn cảm thấy bi thương, hắn cảm thấy đau lòng.

Vô Song hiện nay có cảm giác, hắn muốn bất chấp tất cả ôm lấy nàng vào lòng, không quản đúng sai, không tính thiện ác, hắn chỉ muốn ôm lấy cái nữ nhân này, dùng hết khả năng che chở nàng, bảo vệ nàng, ở bên nàng xóa tan đi nỗi bi thương trong ánh mắt kia.

Vô Song thậm chí phải mạnh mẽ cắn đầu lưỡi của mình, sự đau đớn cùng mùi máu huyết khiến Vô Song mới có thể ngăn cản được cái xúc động kia, mới có thể cố gắng đè xuống những cảm xúc trái chiều kia, Tây Thi nàng không cần võ công tuyệt thế, nàng chỉ cần dùng một ánh mắt cũng hơn bất cứ võ công gì trong thiên hạ.

Tây Thi Ôm Ngực, nghĩ đến đây Vô Song thân hình run lên.

Một nữ nhân ôm ngực chỉ có hai trường hợp.

Trường hợp thứ nhất là nàng xấu hổ muốn che đi xuân quang.

Trường hợp thứ hai là thể hiện sự nhỏ yếu của bản thân, thể hiện sự bất lực của bản, muốn một nam nhân che chở.

Vô Song hiện nay chắc chắn một điều, một ánh mắt đã như vậy nếu hình ảnh Tây Thi Ôm Ngực kia xuất hiện thì hắn thật sự không thể nào bình tĩnh nổi nữa, hắn nhất định sẽ bất chấp tất cả mà đứng về phía nàng, đây chính là sức mạnh của Tây Thi.

Vô Song vốn muốn lập tức quay đầu lao khỏi cửa sổ, sống chết thế nào cũng phải rời khỏi Yến Kinh càng xa càng tốt tuy nhiên hắn vẫn là kiềm chế được suy nghĩ này, hắn biết Tây Thi có lẽ cũng không phải là cố ý.

Ánh mắt kia... có lẽ là thật.

Nếu nàng muốn mê hoặc Vô Song thì có lẽ không chỉ có một cái ánh mắt kia chính vì vậy hắn vẫn ở lại, vẫn đang đợi Tây Thi lên tiếng.

Vẫn là ánh mắt u buồn kia, Tây Thi nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, nàng không nhìn vào Vô Song mà là nhìn lên thiên không, nhìn lên bầu trời cao rộng.

“Thương mạnh nhất thiên hạ là thương có thể phá hủy tất cả, thuẫn mạnh nhất thiên hạ là thuẫn không gì có thể vượt qua”.

“Thiên đạo ở trên cao cao tại thượng, thiên đạo sở hữu cả thương cùng thuẫn”.

“Ta không biết ngươi đang suy nghĩ gì nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, ta là thương, A Thanh là thuẫn”.



“A Thanh là tấm thuẫn mạnh nhất thế gian này, tấm thuẫn sinh ra để bảo vệ Thiên Đạo”.

“Ta không giống như A Thanh, ta là cây thương, là thứ vũ khí trong tay Thiên Đạo, thứ vũ khí mang tên diệt quốc”.

“A Thanh cùng ta đề sống rất lâu rất lâu nhưng ta cùng A Thanh cũng không giống nhau, A Thanh có thể sống từ đời này qua đời khác, nàng có thể trường tồn cùng thế giới này nhưng ta không làm được”.

“Ta là diệt quốc vũ khí, ta là họa quốc yêu cơ, là nữ tử đại diện cho tai họa, mỗi lần ta xuất hiện đều đánh dấu vương triều suy tàn, một vương triều mới lại xuất hiện”.

“Ta... “.

Nói đến đây đột nhiên Vô Song thấy Tây Thi rút một con dao nhỏ ở bên hông ra, nàng đâm thẳng con dao kia vào cuống họng mình.Vô Song nhìn thấy liền cực kỳ kinh hãi mà lao đến bất quá hắn không phải là siêu nhân, cho dù Đông Phương Bất Bại hay Vi Nhất Tiếu thay vào vị trí của Vô Song cũng đừng hòng nhanh hơn động tác của Tây Thi, một dao kia tất nhiên đâm xuyên cổ họng nàng.

Vô Song lúc này chỉ còn cách Tây Thi vài bước chân, bàn tay của hắn đưa ra muốn ngăn cản nàng nhưng dĩ nhiên đã không kịp, tiếp theo... Vô Song cũng không có bất cứ động tác nào mà chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Tây Thi.

Tây Thi sau khi đâm một dao xuyên cổ họng mình, nàng rút con dao nhỏ này ra khiến máu tươi tung tóe bắn ra, nàng tiếp tục đâm một nhát vào trái tim mình, cổ tay linh hoạt chuyển động, lại rút dao ra đâm thẳng vào bụng lưỡi dao kéo ngước lên phía trên đâm xuyên da thịt, cắt ngược lần phần ngực của bản thân.

Con dao nhỏ cảu Tây Thi tuyệt đối được xếp vào hàng thần bình, nó cắt da thịt con người dễ dàng như dao rọc giấy vậy, căn bản không có bất cứ ngăn cản gì.

Cảnh tượng trước mặt Vô Song trở nên cực kỳ buồn nôn, hắn nhìn thấy cả người Tây Thi toàn máu là máu nhưng mà ánh mắt của nàng vẫn cực kỳ thanh minh, ánh mắt vẫn mang theo nỗi buồn man mác kia.

Nàng một lần nữa rút dao ra rồi đặt nhẹ nó xuống bàn, nàng... vẫn còn sống.

Những vết thương trên người nàng vừa tạo ra dùng tốc độ mà mắt thường còn không cách nào nhìn thấy đã khép lại, ngay cả Vô Song cũng không nhận ra nó khép lại lúc nào, nếu không phải máu tươi vẫn nhuộm đỏ y phục của nàng thì Vô Song còn cho là mình dính phải ảo giác.

Nhìn Vô Song đang sững sờ kia, Tây Thi mỉm cười.

“A Thanh là thần tiên trên trời còn ta là quái vật, một con quái vật giết không chết, một con quái vật không chết được”.

“Ngươi hỏi tại sao ta lại là Bao Tích Nhược đúng không?, vậy để ta kể cho ngươi nghe một cái chuyện xưa”.

“Ta là Thi Di Quang, người núi Trữ La, sinh tại Việt Quốc thời Xuân Thu “.

“Ta là một nữ nhân thích ở nhà dệt vải sau đó mang vải xuống chợ bán lấy chút tiền mà thôi, nhưng một ngày ta lại trở thành một cái diệt quốc mỹ nhân, trở thành một cái trầm ngư lạc nhạn”.

“Thi Di Quang cái tên này vốn đã chết, Thi Di Quang chết để Tây Thi sống, sự tồn tại của ta là tương lai của Việt Quốc nhưng lại là dấu chấm hết của Ngô Quốc”.

“Một nữ nhân cổ đại tất nhiên phải biết cái gì gọi là tam tòng tứ đức, Thi Di Quang cả đời cũng chỉ yếu một mình Phạm Lãi bất quá Thi Di Quang đã sớm chết, nàng vĩnh viễn đã biến mất trong cái thế giới này, có chăng chỉ còn lại một Tây Thi, một Tây Thi dùng thân thể mê hoặc nam nhân mà thôi”.

“A Thanh có kể với ngươi tại sao nàng lại chấp nhận trường sinh không?, một nữ nhân phiêu diêu tự do giữa trời đất, không có gì níu kéo, không có mục tiêu để tiến lên, không có gì cần giữ gìn, một nữ nhân như nàng cần gì trường sinh?, cần gì vì Thiên Đạo thủ hộ?, nàng không kể với ngươi đúng không?”.

Câu nói này của Tây Thi như tiếng sét giữa trời quang với Vô Song, hắn lúc này mới nhận ra... một nữ nhân như A Thanh vốn không nên thủ hộ Thiên Đạo mới đúng.

Trường sinh đương nhiên cực kỳ mê người nhưng Vô Song cảm thấy có một số loại người vốn không ham mê cái gọi là trường sinh, điển hình là A Thanh.

Một người không quan tâm đến tất cả thì cần gì trường sinh?.

A Thanh cũng không nhắm đến thực lực, nàng đã sớm mạnh nhất thế gian thì có hay không có Thiên Đạo có liên quan gì đâu?.

Một người không cần Thiên Đạo cũng đã sớm vô địch vậy vì cái gì phải nhờ Thiên Đạo trợ lực?.

Vô Song... không giải thích được.

Tây Thi như nhận ra suy nghĩ của Vô Song, nàng chỉ cười nhếch miệng, một nụ cười đầy khinh bỉ, đầy coi thường.Nụ cười này của Tây Thi cũng không khiến cho Vô Song phản cảm, hắn có cảm giác... nụ cười khinh bỉ này không phải dành cho Vô Song, không phải dành cho A Thanh mà là dành cho bầu trời cao cao tại thượng kia.

“Ta được Thiên Đạo lựa chọn cũng giống như A Thanh, nàng là vĩnh sinh còn ta là bất tử”.

“A Thanh có thể một mực sống bất chấp thời gian còn ta lại khác, ta sống vì Thiên Đạo”.

“Ngươi có lẽ cũng không biết ta có bao nhiêu nam nhân đúng không?, ta có thể nói cho ngươi biết cuộc đời ta đã ngủ với rất rất rất nhiều nam nhân”.

“Phạm Lãi tính là một người, Phù Sai tính là một người, Lã Bố tính là một người, Đổng Trác tính là một người.... nam nhân mà ta đã ngủ cùng chính ta cũng không nhớ được”.

“Ở cái thế giới này, ta là Tây Thi,, là Ngu Cơ, là Điêu Thuyền, là Chiêu Quân hay thậm chí là cả Võ Chiếu”.

“Thiên Đạo không cho ta vĩnh sinh như A Thanh, ta chỉ có thể sống từng đời từng đời, từng kiếp từng kiếp, mỗi kiếp của ta đại diện cho một lần thanh tẩy, một lần diệt quốc, một lần trăm vạn bách tính lầm than, đây là năng lực của cây thương mạnh nhất thiên hạ, năng lực của mỹ nhân diệt thế”.

“Ta không thể chết, trươc khi hoàn thành nhiệm vụ diệt thế của bản thân mình, ta liền không thể chết, chỉ có khi nhiệm vụ diệt quốc kia thành công, ta mới có thể chết sau đó hồn lại về với trời, chờ đợi nhiệm vụ tiếp theo, chờ đợi dùng cái thên thể này, cái dung mạo này điên đảo nam nhân”.

“Vô Song, ngươi cảm thấy tỷ tỷ ta... có nên sống tiếp không?”.

“Ta vô số lần muốn chết đi, tìm hết mọi cách để tự sát nhưng trong cái thế giới này khi mà Thiên Đạo còn ngự trị, ta sao có thể chết?, không chết được thì thân thể này vẫn chỉ là đồ chơi của nam nhân, là vũ khí của Thiên Đạo”.

Nói xong, Tây Thi đứng lên, cơ thể nàng nhẹ nhẹ rung động sau đó chiếc áo ngoài từ từ rơi xuống, toàn bộ cơ thể hoàn mỹ không hề che đậy lộ ra trước mặt Vô Song chỉ là cái cơ thể hoàn mỹ kia hoàn toàn lu mờ trước... hai hàng nước mắt của Tây Thi.

Nàng khóc nhưng không phải nước mắt bình thường, là hai hàng huyết lệ.

Nàng đã khóc cạn khô nước mắt từ lâu rồi.

“Ta rất hâm mộ những nữ nhân khác, bọn họ có tình yêu, có tương lai, có cuộc sống, bọn họ sống cuộc sống của mình, có thể yêu có thể hận, một đời một thế chỉ, nhân ở đâu thì quả ở đó, nhân quả tuần hoàn liền sống chọn một đời “.

“Nhân của Tây Thi ta là vì ta quá xinh đẹp vậy quả của ta ở đâu?, bao giờ nhân với quả của ta mới có thể gặp nhau?, bao giờ ta mới có thể sống hết được một đời này? “.

“Sinh ra đã được định sẵn nhiệm vụ, sống không mơ mộng, sống cũng chẳng có mục tiêu, một thân thể nhận hết cái nhìn của thiên hạ, cái thân thể này không biết bao nhiêu nam nhân chơi qua, ta so với kỹ nữ ở Di Hồng Viện này có khác gì?”.

“Vô Song, ta không biết ngươi nghĩ gì về ta, nghĩ xấu cũng được, nghĩ tốt cũng được, ta chỉ là không tiếp tục muốn làm con rối cho Thiên Đạo, không tiếp tục muốn sống trong cái vòng lặp kinh tởm và đầy bẩn thịu này... ta chỉ cầu một chết”.

“Thiên Đạo đang suy yếu, ta có thể cảm nhận được, nó yếu đến mức để cho ta sống lại trước thời gian, nó yếu đến mức để cho ta trở thành Bao Tích Nhược, một nữ nhân bình thường đến không thể bình thường hơn... đây chính là cơ hội của ta”.

“Nhiệm vụ của Bao Tích Nhược sắp hết rồi... nàng ta không còn cơ hội tiếp tục sống nữa, khi Dương Thiết Tâm hiện thân ta đã biết... cái thân phận Bao Tích Nhược này sắp chấm dứt rồi, khi màn kịch của Bao Tích Nhược kết thúc, tính mạng nàng đương nhiên sẽ mất đi bởi vai diễn của nàng đã hoàn thành, khi đó ta lại trở về với Thiên Đạo, có lẽ lại ở trong cái vòng tuần hoàn kia... nhưng ngươi xuất hiện”.

“Ngươi đứng ngoài thế giới này, A Thanh muốn ngươi giúp nàng cứu lấy Thiên Đạo, còn ta lại khác, ta lại muốn giết chết Thiên Đạo”.

“Đây là cơ hội duy nhất cho ta, trước khi cái vai diễn của Bao Tích Nhược kết thúc ta nhất định phải giết chết Thiên Đạo từ đó có thể tự giải thoát chính mình, lên thiên đàng cũng tốt, xuống địa ngục cũng được, cuộc đời của ta sớm đã là ở trong địa ngục”.

“Vô Song, ta muốn hỏi... ngươi có thể giúp ta một tay hay không?, ban cho ta một cái chết như bao nữ nhân khác?”.

........

A Thanh muốn Vô Song cứu Thiên Đạo.

Tây Thi lại muốn Vô Song giết chết Thiên Đạo.

Hắn thật sự không ngờ có ngày mình lại đứng giữa hai cái thái cực này.,

Vô Song tất nhiên tin tưởng trong cái thế giới này cả A Thanh cùng Tây Thi đều là nhân vật cấp ‘Boss’.

Vô Song hắn nhất định phải làm ra lựa chọn, là giúp A Thanh cứu Thiên Đạo hay giúp Tây Thi giết chết Thiên Đạo.

Nếu giúp A Thanh liền đối đầu cùng Tây Thi, Vô Song không biết Tây Thi mạnh thế nào nhưng chỉ cần hai lão nhân kia xuất hiện thì Vô Song hắn chết chắc.

Về phần giúp Tây Thi đương nhiên sẽ đối đầu với A Thanh, nếu A Thanh tiến đến, bản thân Tây Thi có thể không chết nhưng Vô Song hắn cũng sẽ chết chắc.

Hắn sẽ phải chọn gì đây?

.......

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 158: Hoàng Đế Nội Kinh – Song Tu Thuật

Nói thân thể của Tây Thi ‘bẩn’ chắc chắn cũng không đúng, nàng cũng giống như Vô Song là một dạng xuyên không, một dạng sống lại tất nhiên đây chỉ là tương đối mà thôi, về bản chất hai bên vẫn là khác nhau rất nhiều.

Tây Thi cùng Vô Song đều có thể coi là mang theo linh hồn cùng ký ức kiếp trước sống lại một thế, một cơ thể hoàn toàn mới, một thân phận hoàn toàn mới, có chăng thì Tây Thi vẫn mang theo cơ thể cùng dung mạo giống hệt kiếp trước mà thôi.

Về phần khác nhau cũng rất rõ ràng, Vô Song không biết tương lai hay vận mệnh của mình có bị kẻ khác chưởng khống hay tính toán không chỉ biết rằng hiện tại hắn vẫn chưa cảm thấy gì còn Tây Thi lại như một phần mềm được lập trình sẵn, nàng như một diễn viên được giao cho kịch bản vậy, tất cả mọi thứ diễn ra trong cuộc đời nàng đều là một cái kịch bản.

A Thanh có thể giết bao nhiêu người?, cho dù võ lực A Thanh kinh người, cho dù nàng vô địch thiên hạ đi chăng nữa thì nàng cũng không bao giờ có thể so ‘lực sát thương’ với Tây Thi, một đời Tây Thi xuất hiện liền đại diện hàng vạn người vì nàng mà chết, đại diện một vương triều suy sụp, một thế lực biến mất khỏi dòng chảy thời gian để rồi một vương triều mới sinh ra, một đời lặp lại một đời, số lượng người vì nàng mà chết chỉ sợ đã lên đến con số vài trăm vạn thậm chí ngàn vạn.

Một người từ khi sinh ra đã phải đi theo một khuôn mẫu nhất định, không có tương lai mà cũng chẳng tồn tại cái gọi là thực tại, một người như vậy có bao nhiêu bi ai?, một đời một thế cứ lập lại như vậy thì lại có bao nhiêu bi ai?.

Tây Thi có vẻ đẹp khoáng cổ tuyệt kim nhưng chính vẻ đẹp này lại hại chính bản thân nàng bước vào một con đường không có chỗ quay đầu, một nữ nhân bán đi thân thể, bán đi nụ cười, bán đi cả cảm xúc của bản thân để thực hiện cái kịch bản mà thiên đạo vẽ ra sẵn, một nữ nhân như vậy là bi ai đến nhường nào?.

Nàng còn không có quyền nghĩ suy, không có quyền mưu cầu hạnh phúc, nam nhân của nàng đáng lẽ phải là người mà nàng yêu thương nhất nhưng không thể, nam nhân của nàng từ trước khi nàng sinh ra đã được vạch rõ ràng, nàng chỉ cần giao phó thân thể này cho hắn mà thôi, dùng cái vẻ đẹp khoáng cổ tuyệt kim này mà câu dẫn hắn, đơn giản vô cùng mà cũng đắng cay vô cùng.

Vô Song không biết lời nói của Tây Thi có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả nhưng nếu Vô Song bị đặt vào vị trí của Tây Thi, hắn nhất định cũng muốn giết chết thiên đạo hoặc ít nhất tìm cách giải thoát cho chính mình.

Lần trước Vô Song đã được nhìn thấy hắc khí đầy tà ác kia bao phủ lấy A Thanh, hắn tất nhiên cũng nhận ra hắc khí là thật, thứ khí tà ác kia thậm chí còn tạo cho Vô Song một cái đan điền thứ hai, còn cho Vô Song biết ‘tà khí’ kia có liên quan đến hắn, loại cảm giác này không giả được.

Về phần lần này được gặp mặt Tây Thi, nhìn thấy hành động tự sát điên cuồng của nàng, Vô Song đương nhiên cũng không nghĩ là giả hơn nữa hai hàng huyết lệ kia lại có thể khiến Vô Song từ trong chân tâm rung động.

Giữa A Thanh cùng Tây Thi, hắn thật sự không biết chọn ai mới tốt.

Mục đích của A Thanh là gì?, chính là cứu cả thế giới này về phần Tây Thi nàng chỉ đơn giản cầu sự giải thoát, cầu một cái chết mà thôi.

Vô Song biết hắn là người đứng ngoài thế giới, là người không có mệnh cách chính vì vậy hắn... có thể không phải chịu những quy luật của thế giới này bất quá từ việc ‘không có mệnh cách’ đến việc lấy thiên đạo làm mục tiêu thực sự quá mức xa đi?.

Vô Song rốt cuộc vẫn đứng lên, Tây Thi cũng cao xấp xỉ Vô Song, so về thân hình hai người cũng không có quá nhiều khác biệt vì vậy Vô Song cũng trực tiếp cởi áo ngoài của mình ra, hắn dùng áo của mình che đi thân thể mềm mại tuyệt mỹ kia của Tây Thi, cho dù Vô Song không có bất cứ tà niệm gì nhưng mà khi đến gần nàng trái tim vẫn không khỏi loạn nhịp.

Nàng... quá đẹp.

Tây Thi cảm nhận được động tác của Vô Song, khuôn mặt xinh đẹp khẽ xuất hiện một nụ cười mỉm, nàng quay đầu nhìn hắn, trên khuôn mặt vẫn là hai hàng huyết lệ kia nhưng mà nàng lúc này lại trở về với Tây Thi trong ấn tượng ban đầu của Vô Song, một Tây Thi đầy ma mị, đầy mị hoặc.

“Hì hì, đây có thể coi như đệ đệ quan tâm tỷ tỷ hay không?”.

Tây Thi thay đổi còn nhanh hơn cả lật sách nữa nhưng hiện tại Vô Song lại bắt đầu sinh ra thiện cảm với nàng, Tây Thi thật sự rất giỏi, chỉ cần vài câu nói lại khiến Vô Song có cảm giác hắn sâu đậm hiểu lầm nàng đồng thời khi nhìn vào Tây Thi... Vô Song lại nghĩ đến Lý Thu Thủy.

Hai người thực sự quá mức giống nhau có điều Tây Thi so với Lý Thu Thủy càng thêm đáng thương, Lý Thu Thủy ít nhất còn có cuộc sống của mình còn Tây Thi đến cả cuộc sống của mình cũng không có.

Đối mặt với dung nhan khuynh thế kia, Vô Song rốt cuộc gật đầu thậm chí sắc mặt của Vô Song còn hơi hơi đỏ lên.

“Thi tỷ tỷ, thứ lỗi cho ta tạm thời không thể đưa ra được đáp án, ta còn cần phải suy nghĩ thật kỹ việc này... hơn nữa ta muốn biết Thiên Đạo rốt cuộc là gì?”.

Thiên Đạo cái này gần như có thể hiểu là luật lệ của một thế giới, Thiên Đạo cũng chẳng bao giờ xuất hiện trong võ hiệp, đây là sản phẩm của tiên hiệp, kiếp trước Vô Song thỉnh thoảng cũng đọc vài mẩu truyện tiên hiệp trong quá khứ, hắn cũng biết Thiên Đạo không phải là thứ mà người phàm có thể đụng đến, không phải là thứ sức người thường có thể đụng tới, không rõ Thiên Đạo trong cái thế giới này thế nào?.

Nghe thấy câu trả lời của Vô Song, Tây Thi cũng không quá mức ngạc nhiên, nàng cần là cần Vô Song nghiêm túc suy nghĩ, nghiêm túc toàn tâm toàn lực giúp đỡ nàng chứ nàng không cần chút cảm xúc nhất thời kia, Vô Song muốn suy nghĩ nàng tất nhiên sẽ cho Vô Song thời gian suy nghĩ.

Đến khi nàng nghe thấy câu hỏi của Vô Song, miệng nhỏ hơi hơi mở ra rồi lại thở dài.

Tây Thi không có trả lời câu hỏi của Vô Song, nàng chỉ đặt một ngón tay nhỏ lên miệng hắn rồi lại đặt chính ngón tay đó lên miệng mình, một tay còn lại liền chỉ chỉ lên trên đầu, ngụ ý không nói ra cũng biết.

Nàng cùng A Thanh có thể coi là người của Thiên Đạo, thân là người của Thiên Đạo tất nhiên đủ khả năng bàn luận về Thiên Đạo nhưng người khác đừng mơ tưởng, Thiên Đạo thứ này... không phải ai muốn bàn là bàn quan trọng hơn thân là Thiên Đạo một giới, nếu không phải thời gian thích hợp liền không thể mang ra bàn luận.

Vô Song nhìn thấy động tác của Tây Thi liền không tiếp tục muốn hỏi về Thiên Đạo nữa, hắn tất nhiên cũng hiểu có những thứ biết nhiều quá đương nhiên không tốt.

Vô Song vốn muốn chắp tay lui xuống trở về vương phủ tỉnh dưỡng nhưng lúc này... áo khoác ngoài hắn khoác lên người Tây Thi lúc này đột nhiên rơi xuống, lần này Vô Song vậy mà vẫn đang giữ tư thế vòng hai tay qua người Tây Thi, lúc này lại giống hệt như hắn muốn ôm nàng vào lòng vậy.

Khuôn mặt xinh đẹp ngước lên nhìn Vô Song, trong phút chốc không gian và thời gian cứ như toàn bộ ngừng lại vậy, Vô Song thậm chí còn không thể suy nghĩ được gì nữa, hô hấp cảu hắn dần dần trở nên ngừng lại.

Tây Thi hơi hơi kiễng chân lên, nàng vậy mà đặt vào môi Vô Song một nụ hôn phớt qua, sau đó hai tay đặt vào ngực hắn... lần đầu tiên trong đời Vô Song bị một cái nữ nhân đẩy ngã.

Vô Song một thân võ công hiện nay vậy mà toàn bộ không dùng được, Tây Thi đẩy rất nhẹ căn bản không dùng sức vậy mà vẫn có thể làm cho Vô Song không thể giữ thăng bằng được, cả người liền ngã xuống đất.

Thứ mà Vô Song thấy tiếp theo chỉ là bộ ngực cao ngất của Tây Thi, một cảnh tưởng thậm chí làm hắn muốn chảy máu mũi.

Tiếp theo thì sao?, tiếp theo chắc là ai cũng biết đi?.

Vô Song căn bản không hiểu được Tây Thi tại sao lại muốn làm như vậy tuy nhiên... cái cảm giác tiêu hồn lạc phách này quả thực có thể nói là nhân gian lạc tiên, tiên nhân có lẽ cũng phải ghen tỵ đi?.
Trái ngược với Hoàng Dung, công phu giường chiếu của Tây Thi rất tốt... thậm chí phải nói là rất rất tốt, cơ thể nàng mềm mại như yêu xa mà di chuyển trên người Vô Song, làn da trắng nõn mềm mại đến mức Vô Song khi chạm vào còn cảm nhận đường từng đợt từng đợt đàn hồi, làn da của nàng cứ như da em bé vậy, xúc cảm mười phần.

Trên người Tây Thi bình thường không nhận ra nhưng chỉ có lúc này mới có thể cảm thấy một mùi hương dịu nhẹ mà say lòng người, mùi hương cơ thể của Tây Thi khiến Vô Song không cách nào bình tĩnh được, hô hấp càng ngày càng càng trở nên gấp gán, huyết mạch cứ như sôi trào.

Thân thể mềm mại không xương, cặp nhũ phong mềm mại chạm vào ngực Vô Song, khuôn mặt hoàn mỹ kề sát mặt hắn, cái lưỡi như đinh hương khẽ mở ra, nàng hé đầu xuống thở nhẹ một hơi nhọc khí vào cổ Vô Song.

“Ngoan, đừng chống cự, tỷ tỷ sẽ ôn nhu”.

Câu nói này làm khuôn mặt Vô Song giật giật, đây hình như là lời thoại của hắn mới đúng?, từ bao giờ lại thành lời thoại của Tây Thi?.

Vô Song cũng là một nam nhân, bất kể lý trí hắn có muốn hay không thì lúc này khi đối mặt với Tây Thi phần con tuyệt đối cắn chết phần người.

Hắn dùng hai tay liền ôm lấy vòng eo tinh mỹ kia rồi đè thẳng nàng xuống bên dưới, trong gian phòng này giờ đây chỉ còn lại tiếng thở dốc của Vô Song cùng những âm thanh yêu mị rung động đến tận tâm hồn của vị thiên hạ đệ nhất mỹ nhân mà thôi.

.........

Tây Thi quả thật là nhân gian vưu vật, chỉ sợ không có bất cứ một nữ nhân nào trong thiên hạ hiểu rõ về nam nhân như nàng, có thể làm nam nhân cảm thấy thỏa mãn như nàng dẫu sao trong thế giới này Tây Thi là nhân vật cấp độ ‘diệt quốc’, dùng thân thể cùng dung mạo của mình mà mở ra chế độ diệt quốc.

Đừng nói anh hùng mà cho dù là kiêu hùng một đời cũng không vượt qua được vị mỹ nhân này, việc Vô Song thất thủ đương nhiên cũng chẳng có gì là khó chấp nhận chỉ là ngay chính Vô Song hiện nay cũng có chút lúng túng.

Thứ nhất hắn cùng Dương Khang có thể coi là đồng thế hệ vậy mà lúc này hắn lại đang ôm mẹ của Dương Khang trong ngực?, nghĩ đến đây quả nhiên có chút tà ác.

Thứ hai Vô Song còn chưa quên Hoàng Dung vẫn đang trong vương phủ đợi hắn, việc hắn làm chẳng khác nào đang lừa dối Dung nhi cả, thật sự không khác gì mấy sếp tổng ở hậu thế cho dù biết vợ đang đợi cơm ở nhà vẫn là ôm tình nhân say bí tỷ.

Cảm nhận hô hấp của Tây Thi đều đều trong ngực mình, Vô Song một mặt hắc tuyến hơn nữa nhìn thân thể hoàn mỹ không mảnh vải che thân, nhìn làn da ửng hồng sau một cuộc mây mưa, nhìn thân thể nàng khẽ run lên sau mỗi lần hô hấp suýt chút nữa Vô Song còn không khống chế được tà hỏa của mình, nữ nhân này quá yêu mị rồi.

Vô Song từng tự hào vì có thể ngăn cản được mị thuật của Lý Thu Thủy bất quá đối với Tây Thi thì cái định lực này của hắn trở nên yếu đuối vô cùng.

Cố gắng rút cánh tay của mình ra một cách nhẹ nhàng nhất, Vô Song chậm rãi ngồi dậy thậm chí còn có chút lén lút đi lấy quần áo, cố gắng nhìn ra ngoài trời, phát hiện ra lúc này đã là ban chiều chính Vô Song còn giật mình một cái.

Hắn cùng Tây Thi dĩ nhiên ở trong phòng gần nửa ngày?.

Thở ra một hơi, mặc lại quần áo trên người, Vô Song liền muốn rời khỏi tòa lầu các này tuy nhiên khi hắn chuẩn bị rời đi vẫn là có chút không đành lòng quay đầu lại, nhìn thấy người ngọc còn đang say ngủ Vô Song chậm rãi quay lại lấy một tấm chăn mỏng gần đó muốn đắp cho nàng.

Cho dù là nàng chủ động nhưng Vô Song hắn cũng không thể ăn xong quẹt mép, cũng không thể mặc kệ nàng ta không cần suy nghĩ gì đến nữa.

Ngay khi Vô Song đắp tấm chăn mỏng lên cho Tây Thi thì nàng đột nhiên mở mắt ra, khóe miệng xuất hiện một nụ cười đầy tinh nghịch.

“Tiểu đệ đệ vẫn không tính là bạc tình nha, ít nhất còn có chút ôn nhu”.Vô Song bị Tây Thi nói thể sắc mặt hơi hơi đỏ lên, đây là lần đầu tiên trong hai kiếp làm người Vô Song để một cái nữ nhân hoàn toàn chủ động... thậm chí hắn bi ai phát hiện kinh nghiệm giường chiếu hai kiếp làm người đối đầu cùng Tây Thi căn bản không tính tiền, chấp cả Hoàng Đế Nội Kinh mà Vô Song tu luyện cũng không thể đối kháng cùng nàng.

Võ công của Tây Thi thế nào thì không biết nhưng mà kỹ năng giường chiếu của nàng quả thực vượt qua Vô Song ít nhất 10 con phố.

Nhìn ánh mắt Tây Thi đầy ai oán nhìn mình, Vô Song vẫn là hơi hơi chột dạ.

“Tỷ tỷ... khụ khụ... ta có chút việc phải trở về vương phủ trước, không thể tiếp tục bồi tỷ tỷ “.

Vô Song nói đến đây liền mặc niệm, hắn nhất định sẽ phải quay đầu rời đi nếu không sẽ bị Tây Thi hút khô dương khí, nếu hắn mà ở lại nhìn nàng thêm mấy lần chỉ sợ hắn cũng không kiềm chế được mà lại muốn lên giường chiến tiếp vài hiệp với nàng, đến khi đó... cũng không biết khi quay về phải nói gì với Dung nhi đây?.

“Tiểu đệ đệ không ngoan nha, vậy mà không đối với tỷ tỷ phụ trách?, phải biết tỷ tỷ vì giúp ngươi liền rất mệt mỏi, rất chịu thương chịu khó nha “.

Nói xong Tây Thi lại nhìn về phía hạ thân của Vô Song, ánh mắt ma mị hơi hơi ngước lên.

“Thật ra mà nói, đệ đệ ngươi vẫn làm tỷ tỷ ta tương đối hài lòng có điều tỷ tỷ thắc mắc là giữa tỷ tỷ cùng tiểu cô nương Hoàng Dung kia, đệ đệ thích lên giường cùng ai hơn?”.

Mấy cái lời này ngoại trừ Lý Thu Thủy ra có lẽ cũng chỉ có Tây Thi dám nói ra, nàng căn bản không hề cố kỵ hơn nữa nàng có vốn để không hề cố kỵ, tất nhiên Vô Song sẽ không trả lời cái câu hỏi này, hắn với Dung nhi là tình yêu còn với nàng... có lẽ chỉ là tình dục.

Ừm, có lẽ là thế đi?.

Mặc lại quần áo chỉnh chu, Vô Song hít vào một hơi thật sâu muốn rời khỏi tòa lầu các này nhưng rất nhanh hắn liền cảm thấy giật mình mà sờ sờ đan điền của mình, ánh mắt cực kỳ kinh ngạc nhìn Tây Thi.

“Ta.. thân thể ta?”.

Tây Thi nhìn vẻ mặt ‘ngây thơ’ này của Vô Song liền cảm thấy muốn phì cười, Vô Song vốn giống hệt một cái đại mỹ nhân, nhìn Vô Song khiến nàng càng cảm thấy đang đối mặt với một cái muội muội hơn, đây là lý do tại sao Tây Thi lại thật tâm muốn đẩy ngã Vô Song như vậy.

Công bằng mà nói, Tây Thi nàng không thích nam nhân, thử nghĩ mà xem với một nữ nhân đời đời kiếp kiếp phải hy sinh thân thể để làm đồ chơi chon am nhân thì nàng có thích nam nhân hay không?, đáp án tất nhiên là không, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì nàng sẽ không lên giường với nam nhân tuy nhiên có một cái nghịch lý là... nhu cầu sinh lý của nàng cũng lớn hơn nữ nhân bình thường rất nhiều.

Cái này chính bản thân Tây Thi cũng không hiểu tại sao nhưng quả thật ham muốn giường chiếu của nàng vượt xa nữ nhân bình thường, có thể coi đây là tác dụng phụ từ thân thể mị hoặc đệ nhất nhân gian đi?.

Vì cái nghịch lý trên khiến Tây Thi nhiều lúc cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu nhưng mà nàng đã luyện mị thuật đến đỉnh phong, chỉ cần nàng muốn nàng vẫn hoàn toàn đè ép được dụng vọng của bản thân mình xuống, nàng thật sự không muốn dùng thân thể bồi tiếp nam nhân nữa.

Tây Thi thật sự cũng không ngờ nàng có thể gặp được một cái nam nhân càng giống nữ nhân, một cái nam nhân xinh đẹp đến mức làm nữ nhân phát hờn, đối với nàng mà nói đây chính là chút niềm vui nho nhỏ trong cái dòng đời đầy nghiệt ngã này.

Lại nói về Vô Song, hắn bất ngờ bởi vì nội thương của hắn vậy mà toàn bộ đều đã chữa khỏi hơn nữa thân thể nội tức tràn đầy, nội lực sung mãn căn bản không có dấu hiệu của việc trọng thương qua thậm chí nội lực còn hơi hơi tăng tiến, đây là cái gì?.

Tây Thi cũng khẽ ngồi dậy, nửa thân dưới bị tấm chăn mỏng phủ lên, nửa thân trên thì hoàn toàn lộ ra trước mặt Vô Song, nàng thậm chí đưa hai tay ra đằng sau khẽ búi lại mái tóc của mình, theo động tác này bộ ngực kia như càng muốn thị uy với Vô Song, muốn tiếp tục câu dẫn Vô Song vậy.

Muốn ôn nhu có ôn nhu, muốn xinh đẹp có xinh đẹp mà muốn mị hoặc đương nhiên có mị hoặc.

Hai tay vẫn đang chăm chú búi tóc, Tây Thi đầy mỉm cười nhìn Vô Song.

“Vô Song, tỷ tỷ có thể nói với ngươi nếu ngươi một mực tu luyện nội công theo con đường bình thường ngươi rất khó có thể vượt qua kẻ gọi là Kiều Phong kia, hắn thông qua rượu có thế chắt lọc dược lực, chuyển hóa dược lực thành nội lực, nội lực của hắn đã đến một mức độ kinh người, cho dù cao thủ hàng đầu trong thiên hạ cũng chưa chắc đã sánh bằng, thiên phú của ngươi tất nhiên cũng rất tốt nhưng muốn vượt qua kẻ gọi là Kiều Phong kia ít nhất cũng phải có 3-5 năm khổ tu”.

“Tỷ tỷ có thể trợ giúp ngươi khiến con đường này trở nên ngắn hơn rất rất nhiều, bản thân A Thanh đã giúp đỡ ngươi thì tỷ tỷ cũng sẽ không thua kém nàng ta, có hứng thú theo tỷ tỷ song tu không?, tỷ tỷ dạy ngươi cách dùng Hoàng Đế Nội Kinh chính xác?”.

Tây Thi quen thuộc nhất là gì?, chính là thuật phòng the.

Nam nhân của nàng từ trước đến nay ai không phải nhân vật đứng đầu thiên hạ?, có kiêu hùng, có anh hùng hơn nữa phần nhiều chính là hoàng đế một quốc gia.

Tây Thi chỉ cần nhìn cũng biết Vô Song có tu luyện qua Hoàng Đế Nội Kinh nhưng mà Hoàng Đế Nội Kinh mỗi triều đại cũng không giống nhau hơn nữa Hoàng Đế Nội Kinh của Vô Song trong mắt Tây Thi như một cái đứa trẻ còn đang tập đi tập nói vậy, Vô Song căn bản không biết cách dùng Hoàng Đế Nội Kinh.

Tây Thi âm khí no đủ, nàng là nhân vật sống không biết bao nhiêu năm lại tu luyện mị thuật đến đỉnh cao quan trọng hơn một đời một đời tích lũy nàng đã tích lũy không biết bao nhiêu long khí của đế vương, đây chính là loại dương khí của cửu ngũ chí tôn, nàng có mười phần tự tin nếu Vô Song cùng nàng song tu, bằng vào dương khí này nàng có thể giúp Vô Song trong thời gian ngắn hạn trực tiếp đột phá đại tông sư cảnh giới, trở thành một đời ngũ tuyệt.

.......

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 159: Hoàng Đế Nội Kinh – Song Tu Thuật (2)

Nhắc đến song tu thật ra có rất nhiều người sẽ dùng cái nhìn không tốt với nó dẫu sao trong giang hồ cũng không có cái gì gọi là song tu, trong giang hồ vốn chỉ có thái âm bổ dương hoặc thái dương bổ âm, nơi nào có song tu thuật pháp?.

Ví dụ điển hình như Lý Thu Thủy, nàng liền là cao thủ thái dương bổ âm, bản thân bất cứ nam nhân nào khi nói đến việc song tu với nàng liền sợ như sợ cọp, không chỉ dương khí bị hút mà một thân tu vi cũng theo gió mà bay, còn lại một cái mạng đã phải cảm ơn trời đất.

Trong giang hồ không có cái gì cả hai cùng lợi, trong giang hồ vốn kẻ lừa ta gạt, cường giả vi tôn, nếu đã có thể thái bổ đối phương vì cái gì phải cả hai cùng tiến? hơn nữa ‘song tu’ hai chữ này cũng không phải dễ dàng có thể đem ra nói.

Song tu ở đây là cả hai người cùng được lợi ích bất quá để làm được điều này thì cần âm dương hòa hợp, tâm linh tương thông đồng thời tuyệt đối không có tà niệm, trong quá trình song tu cũng không thể nào xuất hiện phản kháng, cái điều kiện này không phải ai cũng có thể làm được.

Song tu thuật nói trắng ra là cần sự thăng hoa về cả linh hồn cùng thể xác của hai người... hay thậm chí nhiều người.

Song tu hai chữ này ở trên giang hồ gần như không bao giờ xuất hiện thay vào đó liền là hai chữ ‘thái bổ’.

Dùng thái bổ tăng cường nội lực bản thân thì có rất rất nhiều người sử dụng, hái hoa đạo tặc trong thiên hạ ai cũng phải học một môn này coi như trụ cột công pháp hơn nữa cũng không thiếu môn phái trên giang hồ sử dụng thuật thái bổ trong đó điển hình nhất có thể nhắc tới Thiên Sơn – Huyết Đao Môn thậm chí cả Tây Vực – Bạch Đà Sơn Trang cũng am hiểu thuật này.

Song tu thuật yêu cầu cực kỳ khó khăn tuy nhiên đấy chỉ là trong thế tục, đấy chỉ là trong giang hồ còn trong cung đình thì hoàn toàn khác, song thu thuật của bậc đế vương tuyệt đối cao cấp hơn rất rất nhiều so với tất cả những thuật pháp liên quan đến giường chiếu khác trong thiên hạ.

Đầu tiên ai cũng biết đế vương có tam cung lục viện thất thập nhị phi chưa kể ngoại trừ đám phi tần này ra còn vô số cung nữ như hoa như ngọc, chỉ cần hoàng đế cảm thấy vừa mắt liền có thể tự tay hái lượm, không ai dám nói cũng chẳng ai dám ý kiến gì, đây là quyền lực của hoàng đế nhưng cũng là bi ai của hoàng đế.

Đừng nói ‘thất thập nhị phi’, chỉ cần lấy 1/10 số lượng đó thôi chỉ sợ hoàng đế cũng ăn không tiêu dẫu sao tinh lực có hạn, sức người căn bản không chịu được loại lao động quá độ này vì vậy bất cứ triều đại nào cũng phải có một môn Hoàng Đế Nội Kinh làm áp đáy hòm, là thủ đoạn bảo mệnh của hoàng đế.

Hoàng Đế Nội Kinh chính là công phu song tu lợi hại nhất thiên hạ bởi đây là tinh hoa của một cái triều đại, vô số ngự y cùng cao thủ y thuật trong dân gian cộng đồng nghiên cứu thậm chí còn không ít tông sư võ học tham gia, tinh hoa của một triều đại căn bản không ai có thể coi thường, một bản Hoàng Đế Nội Kinh có thể so sánh với bất cứ công thể tuyệt học nào trong thiên hạ.

Hoàng Đế Nội Kinh mỗi triều đại có thể khác nhau nhưng khác nhau cũng là không nhiều dẫu sao đều là thuật giường chiếu, đều nghiên cứu cơ thể con người, bao nhiêm năm đúc kết lại thì cũng chỉ có vậy rất khó cải tiến cũng rất khó có đại thay đổi vì vậy cũng có thể nói là Hoàng Đế Nội Kinh cũng chỉ có một bản duy nhất dẫu sao các dị bản cũng chẳng thể khác nhau quá nhiều.

Hoàng Đế Nội Kinh chia làm bốn cảnh giới, cảnh giới ở đây cũng không liên quan đến thứ tự, không phải cảnh giới này mạnh hơn cảnh giới kia mà là bốn con đường, bốn tác dụng của Hoàng Đế Nội Kinh.

Đầu tiên là ‘Bế Khí Thuật’, cái Bế Khí Thuật này mục đích duy nhất là giúp hoàng đế có thể long hành hổ bộ trên giường, ngăn cản xuất dương từ đó cho dù lấy ít địch nhiều cũng không đến mức thua quá thảm bại, chí ít vẫn có thể ‘trả bài’ cho phi tần đồng thời trả bài xong cũng không bị vô lực mà bỏ bê triều chính.

Thứ hai là ‘Dẫn Khí Thuật’, Dẫn Khí Thuật là một loại cường thân kiện thể thủ đoạn, mượn âm khí của nữ tử bồi bổ thân thể của hoàng đế, cái này đương nhiên không khác gì thái âm bổ dương có điều dẫn khí thuật ngoại trừ cường thân kiện thể cho hoàng đế còn có cả công dụng bảo trì thanh tỉnh, mượn âm khí của nữ nhân cùng dương khí trong người tạo thành trạng thái âm dương hòa hợp dẫn tới thần thanh khí sảng từ đó tinh thần luôn thoải mái, trạng thái cơ thể luôn được đảm bảo một cách tốt nhất, vừa có thể đảm bảo việc giường chiếu nhưng cũng không chểnh mảng việc sơn hà xã tắc.

Thứ ba là “ Thôn Khí Thuật”, Thôn Khí Thuật mới có thể coi là diệu dụng hàng đầu của Hoàng Đế Nội Kinh bởi đây là loại thuật pháp chỉ có hoàng đế mới có tư cách đụng đến, mỗi quốc gia được xây dựng đều là đại sự, một quốc gia bắt buộc phải có hai thứ đầu tiên là quốc vận thứ hai liền là long mạch, hoàng đế là người chấp chưởng quốc vận đồng thời ngự trị long mạch, dựa vào long mạch cùng quốc vận mà trong đăng cơ đại lễ trên người hoàng đế sẽ sinh ra hoàng khí hay còn gọi là Đế Hoàng Khí.

‘Thôn Khí Thuật’ là cách biến Đế Hoàng Khí thành chân thật, mượn giao hợp giữa nam nhân cùng nữ nhân tạo thành âm dương giao hòa, lấy trạng thái âm dương mà dẫn động Đế Hoàng Khí, Đế Hoàng Khí có thể trực tiếp dùng để chữa thương, dùng để tăng cường thể phách, bách độc bất xâm tà ma bất nhập hơn nữa còn có thể liên tục tăng cường thực lực bậc đế vương tuy nhiên ‘Thôn Khí Thuật’ không phải vị đế vương nào cũng có thể học được, Đế Hoàng Khí mạnh yếu liền phải xem vận nước, khai quốc chi chủ có thể coi như là Đế Hoàng Khí mạnh nhất cũng là lúc triều đại ở trên đỉnh phong, Đế Hoàng Khí sẽ dần dần giảm theo vận nước, triều đại suy tàn sẽ dẫn tới Đế Hoàng Khí suy tàn, đây là điều không có triều đại nào tránh được.

Lại nói đến âm dương hòa hợp, nếu hoàng đế đã mang theo Đế Hoàng Khí chứng tỏ trong người đã là chí dương trạng thái, muốn tìm được nữ nhân thích hợp để dẫn động ra trạng thái âm dương hòa hợp cũng không phải là dễ, dẫu sao chí âm thể nữ nhân không phải đời nào cũng có, thường thường chỉ có thể dùng xảo mà qua ải, tìm những nữ nhân thuần âm thể chất, âm khí no đủ mà tiến hành song tu.

Cảnh giới cuối cùng trong Hoàng Đế Nội Kinh chính là ‘Hoán Khí Thuật’, Hoán Khí Thuật có thể hiểu là chuyển hoán, có thể hiểu là tuần hoàn, đây có thể coi là chân chính song tu, dựa vào Hoán Khí Thuật có thể bài trừ tạp chất, tinh luyện nội khí trong cơ thể đồng thời đây là song song trạng thái, không chỉ có hoàng đế tinh luyện nội khí mà phi tần cũng như vậy, loại cảnh giới này khiến hoàng đế thu lợi ít nhất nhưng nữ nhân bên cạnh lại thu lợi nhiều nhất, có thể khiến tăng cường thể chất, rèn luyện kinh mạch, tinh luyện nội khí và đặc biệt còn có thể... dùng Hoán Khí Thuật để cải thiện cả thể chất của nhau thai.

Bốn cảnh giới này đều tập hợp vào bên trong Hoàng Đế Nội Kinh, trong cái thế giới này đúng là không có bao nhiêu môn tuyệt học có thể so sánh với Hoàng Đế Nội Kinh, loại võ học chỉ dành cho Hoàng Đế, dành cho thiên hạ chí tôn.

Vô Song kể cả có Hoàng Đế Nội Kinh hắn cũng chỉ có thể luyện được Bế Khí Thuật cùng Thôn Khí Thuật, về phần hai cảnh giới sau nhất định phải có Đế Hoàng Khí làm dẫn, Vô Song không phải là đế vương, hắn đào đâu ra Đế Hoàng Khí?.

Tây Thi thì khác, nàng cho dù không phải là đế vương nhưng Đế Hoàng Khí của nàng nhiều đến mức kinh người, ai bảo nàng đã song tu với không biết bao nhiêu đại nhân vật trong lịch sử đây?, tích tiểu thành đại, mượn Hoán Khí Thuật, sau mỗi lần mây mưa trogn thể nội nàng lại bắt đầu tích lũy Đế Hoàng Khí, cái Đế Hoàng Khí này lại đi theo mệnh vận của nàng, theo nàng chuyển thể trùng sinh mà dần dần tích thành một con số khổng lồ.

Nói hơi khó tin một chút nhưng Đế Hoàng Khí của Tây Thi hiện nay chưa hẳn đã thua Tần Thủy Hoàng, Hán Cao Tổ hay Đường Thái Tông chưa kể.... Tây Thi còn từng trở thành một đời nữ vương, trong thế giới này bản thân nàng với Võ Chiếu – Võ Tắc Thiên vốn là một người.Quỹ tích thế giới thay đổi, thời gian và không gian bị bẻ ngược lại, Thiên Đạo cũng sắp không thể giữ được kết nối của thế giới nữa bất quá khác với các sinh linh bình thường không hiểu chuyện gì xảy ra thì Tây Thi cùng A Thanh lại không tính, bọn họ đứng ngoài ‘phàm nhân’, cho dù quỹ tích thời gian cùng không giant hay đổi nhưng những thứ mà hai người đoạt được đương nhiên vẫn còn giữ lại.

Nói về Đế Hoàng Khí, Tây Thi tự tin ngạo thị cổ kim.

Nếu Tây Thi hiện nay được ví như thiên cổ nhất đế thì... Vô Song lại giống ái phi của nàng.

Nghịch lý vô cùng nhưng cũng hợp lý vô cùng.

Chỉ cần nàng cùng Vô Song một mực song tu, bằng vào Đế Hoàng Khí khổng lồ đúc thành, đừng nói phá tan đại tông sư của ải, cho dù trở thành một trong những cường giả ngũ tuyệt có nội lực hàng đầu trong thiên hạ cũng nằm trong tầm tay của Vô Song.

Kiều Phong uống rượu có thể tăng lên nội lực, Vô Song hắn song tu tất nhiên cũng có thể tăng thêm nội lực hơn nữa Đế Hoàng Khí là khí vận của cả một quốc gia, là khí của cả một vương triều, của một thời đại, dùng Đế Hoàng Khí luyện thân... hiệu quả vượt xa bất cứ công pháp hay thể chất nào trong thiên hạ, điều kiện tiên quyết là lượng Đế Hoàng Khí đủ nhiều.

Nói về nhiều... Tây Thi tất nhiên đủ.

........

Vô Song cũng không rõ công dụng của Hoàng Đế Nội Kinh là gì nhưng hắn hiện nay thật sự cảm thấy thần thanh khí sảng, thương thế của bản thân cũng không đến mức khỏi hẳn nhưng nội tức tràn đầy, đan điền khô cạn lại tràn ngập nội lực, hắn sao có thể ngờ được cùng Tây Thi ngủ một lần lại có diệu dụng này?.

Nhìn thấy Vô Song đứng ngây ra đó không biết làm gì mới đúng, Tây Thi miệng nhỏ mở ra, cái lưỡi đinh hương khẽ liếm nhẹ đôi môi đỏ mọng sau đó toàn bộ thần thái của nàng đều thay đổi.

Trên người Tây Thi vậy mà hiện ra một thân ảnh đầu rồng, thân ảnh này tất nhiên là hư ảnh nhưng cường đại gấp trăm lần so với Kiều Phong, đây chính là Đế Hoàng Khí của Tây Thi, nàng hiện nay như một bậc đế vương ngạo thị thiên hạ, chỉ điểm giang sơn.

Tây Thi hiện nay tất nhiên vẫn cực kỳ mị hoặc nhưng trên người nàng xuất hiện uy thế kinh người, một loại uy thế làm người khác không dám phản kháng cũng chẳng dám dùng mắt mà nhìn thẳng nàng, trước uy thế của Tây Thi chính Vô Song còn cảm thấy nhỏ bé.

Vô Song từng có cảm giác này khi đối mặt với A Thanh, đối mặt với thiên đạo khí thế, lúc này hắn lại một lần nữa được trải nghiệm cảm giác kia, hắn được đối mặt với quốc vận, với Đế Hoàng Khí.“Ân hầu hạ trẫm không tệ, trẫm cho ngươi lui”.

Câu nói này rất buồn cười nhưng dưới Đế Hoàng Khí thì nó tuyệt không buồn cười, Vô Song hiện nay rốt cuộc cũng một lần nữa xác minh, hắn rõ ràng là người phàm, một người phàm bị kẹt trong trận chiến của hai con quái vật.

A Thanh cùng Tây Thi.

A Thanh... nàng đại diện cho Thiên Thời.

Tây Thi lại nắm trong tay Địa Lợi.

Về phần Vô Song?, hắn cảm thấy mình có lẽ là Nhân Hòa chỉ là Nhân này rốt cuộc nghiêng về phía ai?.

.....

Khi Vô Song rời khỏi vương phủ trời mới vừa rạng sáng còn khi hắn trở về mặt trời đã sắp xuống núi.

Vô Song cũng không biết việc hắn rời khỏi thành rạng sáng gây ra kinh động thế nào với đám binh lính thủ vệ, hắn cũng không quan tâm lắm hạ tràng của đám người Cái Bang, việc Vô Song quan tâm là Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong hơn.

Vô Song tính đi tính lại hắn mới ở Yến Kinh khoảng 7 ngày có điều trong khoảng thời gian này hắn gặp nhiều việc còn hơn cả tháng qua ở cùng Lý Thu Thủy thậm chí có nhiều việc hắn còn cảm thấy như thật như ảo đặc biệt là sự xuất hiện của Tây Thi.

Vô Song với Tây Thi hiện nay cũng khó nói rõ ra được là cái quan hệ gì, bản tính của Vô Song là người tương đối cố chấp hơn nữa hắn cũng có tự kiêu của riêng mình, tất nhiên không chỉ Vô Song mà có lẽ bất cứ nam nhân nào cũng không mấy vui vẻ khi thấy nữ nhân từng ngủ với mình lại ngủ trên giường của kẻ khác cho dù chỉ là một quãng thời gian mây mưa thoáng qua.

Bảo Vô Song ghét Tây Thi đương nhiên không đúng nhưng mà thích cũng không phải, hắn đối với Tây Thi thậm chí vừa muốn bảo vệ lại vừa muốn tránh xa, vừa đồng tình nhưng lại vừa sợ hãi, đối với một nữ nhân có không biết bao nhiêu loại tính cách, loại khí thế cùng một cái kinh người xuất thân... đúng là Vô Song vẫn không biết đường nào mà lần.

Thân hình Vô Song rốt cuộc dừng lại, ánh mắt hắn nhìn thấy cửa vương phủ ở xa xa rốt cuộc thở ra một hơi.

“Đi đến đâu tính đến đó vậy..., thế giới này càng ngày càng loạn”.

Để lại một nụ cười bất đắc dĩ, dưới ánh chiều tà thân hình Vô Song chậm rãi đi về hướng vương phủ.

.........

.......

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau