CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 271 - Chương 275

Quyển 2 - Chương 150: Phá Trận (2)

Vô Song một mình một ngựa tiến tới điểm hẹn của Vân Trung Hạc cùng đám người Cái Bang, hắn có thể nhận thấy nơi đây rất gần một bìa rừng, xung quanh có chút khó đi lại nhưng vẫn tính là tương đối bằng phẳng, dõi mắt quan sát địa thế bản thân Vô Song cũng không khỏi gật đầu.

Vô Song từ miệng Vân Trung Hạc cũng biết đám người Cái Bang lo lắng cái gì mà phải đầu tư lớn như vậy để vây công Vô Song đồng thời Vô Song cũng đại khái đoán ra đám người Cái Bang muốn bắt giữ Vô Song để trao đổi với ai đó, mấy việc này cũng chẳng phải kế hoạch cao siêu gì.

Một người một ngựa dừng lại, ánh mắt theo dõi xung quanh, Vô Song thậm chí còn phát hiện được xung quanh có không ít kẻ đang ẩn núp trong đó có vài luồng khí thế đúng là khiến Vô Song khó mà có thể khinh thường.

Từ khi xuyên không đến thế giới này thì Vô Song chưa gặp đối thủ vừa sức nào, các trận chiến của hắn hoặc là nghiền nát đối phương nếu không thì đối phương sẽ nghiền nát hắn, Vô Song còn chưa được chân chính giao thủ cùng đại tông sư cao thủ, hai luồng khí tức mạnh nhất xung quanh nơi này cho dù chưa đến đại tông sư nhưng cũng không cách đại tông sư bao nhiêu, thực lực có lẽ cũng ngang với Khâu Xử Cơ.

Nếu đây chỉ là hai kẻ thực lực ngang Khâu Xử Cơ thì tất nhiên Vô Song sẽ lười quan tâm nhưng nếu cộng thêm Đả Cẩu Trận Pháp nức tiếng giang hồ của Cái Bang thì quả thật có thể làm cho Vô Song chú tâm.

Trận pháp trong thế giới Kim Dung là một loại siêu bug chiến lực, chuyên dùng cho lấy yếu thắng mạnh, lấy ít địch nhiều.

Toàn Chân Thất Tử không có một ai đủ sức đối chiêu cùng Đông Tà hoặc Tây Độc nhưng khi Bắc Đẩu Thất Tinh Trận hợp lại thì cho dù hai người này cũng khó lòng mà phá vây.

Tam Độ mang danh Thiếu Lâm Thần Tăng nhưng nếu tách riêng thì không ai là đối thủ của Trương Vô Kỵ bất quá dưới Kim Cương Phục Ma Trận thì Tam Độ cũng làm Vô Kỵ mệt bở hơi tai.

Võ Đang Thất Hiệp thực lực mạnh lắm cũng chỉ là đại tông sư mà thôi nhưng khi 7 người hợp thành Chân Võ Thất Tiệt Trận liền được miêu tả là vô địch, lấy sức 7 người có thể chống lại 64 cao thủ hạng nhất trân giang hồ.

Vô Song không rõ Đả Cầu Trận có uy lực thế nào nhưng nếu lấy hai tông sư đỉnh phong cao thủ làm trận nhãn lại thêm một đám siêu nhất giai cao thủ trợ trận, thực lực sao có thể tầm thường?.

.......

Vô Song đang suy nghĩ về đám người Cái Bang này thì hai người đứng đầu nơi đây cũng có chút giật mình nhìn Vô Song.

Trần Cô Nhạn cùng Hề Sơn Hà hai mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều có một tia kiêng kỵ.

Đầu tiên bọn họ không thấy Vân Trung Hạc, điều này có nghĩa ‘cao thủ phía sau’ Vô Song đã giải quyết Vân Trung Hạc, tất nhiên bọn họ sẽ không tin việc Vô Song có thể đánh bại Vân Trung Hạc, điều này thì bọn họ căn bản chưa từng nghĩ đến.

Tiếp theo là thái độ của Vô Song, Vô Song rất xinh đẹp điều này không cần phải nói thêm nhưng với đám Trần Cô Nhạn mà nói thì bọn họ lại để ý tới việc Vô Song quá mức bình tĩnh hơn, bình tĩnh đến không hợp thói thường, loại bình tĩnh này chỉ khi sau lưng Vô Song có một đại cao thủ sẵn sàng ứng cứu.

Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạc cố gắng cảm nhận xung quanh tuy nhiên cũng không cách nào phát hiện ra sự xuất hiện của ‘cao thủ kia’ điều này dẫn đến cả hai có chút chần chừ.

“Là đánh hay không đánh, sau lưng đối phương chỉ sợ có cao thủ”.

Bị Trần Cô Nhạn hỏi, Hề Sơn Hà nhíu chặt lông mày lại rồi rốt cuộc cũng mạnh mẽ gật đầu.

“Hừ có gì mà sợ, Đả Cầu Trận mở ra thì cho dù Đại Tông Sư cao thủ cũng bị khốn lại, nơi địa điểm chúng ta chọn là bìa rừng, chỉ cần bắt cóc được nữ nhân kia, không đánh lại liền có thể bỏ chạy, cần gì sợ tên cao thủ kia?”.

Lời nói của Hề Sơn Hà nói tất nhiên cực kỳ có lý, ngũ tuyệt cao thủ không phải là rau cải trắng, trừ khi là Hoàn Nhan Hồng Liệt hoặc Hoàn Nhan A Cốt Đả ngự giá thân trinh thì mới có cao thủ cấp bậc này bảo vệ nếu không căn bản không thể nào xuất hiện nơi đây.

Nếu chỉ là đại tông sư cao thủ mà nói, trận này... đánh được.

Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn nhìn nhau rồi lập tức gật đầu, theo Hề Sơn Hà ra lệnh toàn bộ 36 tinh anh đệ tử Cái Bang cùng lao ra khỏi điểm ẩn nấp đồng thời Trần Cô Nhạn lao lên đầu tiên, trong hai vị hộ pháp này thì Trần Cô Nhạn là người có khinh công cao nhất.

Khinh công của Trần Cô Nhạn là tốt nhất nên nhiệm vụ của hắn là dùng ngay chiêu đầu tiên khống chế Vô Song, khống chế được Vô Song thì lo gì cao thủ sau lưng Vô Song nữa?.

Suy nghĩ đương nhiên là đúng có điều phàn đoán của hắn sai lầm.

Trần Cô Nhạn võ công cao hơn Vân Trung Hạc một đường nhưng trong mắt Vô Song thì cũng chẳng ra gì cả.

Trần Cô Nhạn lao tới, năm ngón tay hóa thành trảo muốn nắm lấy yết hầu của Vô Song thì đột nhiên hắn thấy Vô Song đưa tay ra.

Cổ tay của Vô Song cứ như linh xà vậy, khẽ xoay tròn một cái liền nắm lấy cổ tay của Trần Cô Nhạn rồi kéo ra phía mình.

Trần Cô Nhạn đang ở trên không trung vốn tưởng có thể dễ dàng bắt được Vô Song nào ngờ dưới một kéo của Vô Song liền cảm giác như một hấp lực không thể phản kháng vậy, cả người của hắn bị kéo về phía Vô Song.

Vô Song rất nhanh cũng thả tay ra, cổ tay khẽ xoay tròn biến thành chưởng, một chưởng phát ra đánh thẳng vào ngực Trần Cô Nhạn hất bay hắn xuống mặt đất, từ đầu đến cuối ánh mắt của Vô Sông còn chưa từng nhìn Trần Cô Nhạn.

Đám đệ tử Cái Bang này cũng toàn bộ là tinh anh đệ tử, tố chất cực tốt, khả năng kết trận cực nhanh bất quá khi bọn họ còn chưa kết trận xong đã thấy Trần hộ pháp phun máu miệng mà bay ra ngoài, thân hình chật vật vô cùng thì cả đám cứ như dính định thân thuật, căn bản không biết làm gì mới đúng.

Ở đây chỉ có Hề Sơn Hà là kịp phản ứng mà đưa tay ra đỡ lấy Trần Cô Nhạn bất quá dưới kình lực của một chiêu vừa rồi, Hề Sơn Hà bị đẩy lùi một mạch 7 bước mới có thể dừng lại.

Vô Song lúc này rốt cuộc đứng lên, không biết từ bao giờ hắn cũng không còn đi giày nữa, đôi chân trần của Vô Song đạp lên đầu con ngựa này, nhẹ nhàng mà phiêu bồng vô cùng, hàn khí trong người hắn dần dần bao phủ toàn bộ xung quanh.

Ánh mắt cao cao tại thượng mà nhìn hai người Hề Sơn hà cùng Trần Cô Nhạn còn chưa hiểu hết việc gì đang xảy ra.

“Nếu thực lực các ngươi chỉ có thế, đi chết được rồi”.

GIọng nói ngập tràn sát khí, thứ sát khí cho dù là hai người Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn đã trải qua không biết bao nhiêu biến cố cuộc đời cũng phải kinh hồn táng đảm, bọn họ rốt cuộc biết mình sai ở đâu rồi.



Vô Song đứng trên đầu ngựa không phải vì thuật cưỡi ngựa của Vô Song lợi hại ra sao mà là vì khinh công của hắn đạt đến trình độ kinh người.

Vô Song không có cao thru đi theo hộ tống, hắn căn bản không cần cao thủ đi theo hộ tống bởi hắn chính là cao thủ, một đại tông sư cường giả hàng thật giá thật.

Nhìn Vô Song đứng đó, Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn rốt cuộc đã hiểu tại sao Vân Trung Hạc không đến, Vân Trung Hạc đến được mới là lạ.

Một điều quan trọng nữa, vây hãm một Đại Tông Sư cao thủ không phải là dễ, đánh bại một Đại Tông Sư cao thủ thì lại càng khó, giết chết một Đại Tông Sư cao thủ thì ngoài ngũ tuyệt ra gần như không ai có thể làm được, về phần bắt sống một vị Đại Tông Sư cao thủ thì chỉ sợ ngũ tuyệt ra tay cũng không dễ dàng.

Với trình độ cùng thực lực của Vô Song, đám người Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn căn bản không có tư cách bắt sống, kế hoạch bắt cóc Vô Song căn bản không thể nào thành công.........

Kế hoạch thì chắc chắn thất bại rồi tuy nhiên việc giải quyết thế nào lại là một vấn đề hoàn toàn khác, là chạy hay là chiến?.

Trần Cô Nhạn dính một chưởng của Vô Song có điều hắn lại chưa đến mức triệt để không thể chiến đấu, một chưởng kia chỉ làm khí tức của hắn đại loạn, chính Trần Cô Nhạn cũng cảm nhận được một chưởng của Vô Song không có gì quá mức bá đạo.

Nếu một chưởng của Vô Song như vậy thì Trần Cô Nhạn có thể tự tin chịu thêm vài chưởng nữa cũng sẽ không chết, lực công kích này vốn không phải là đại tông sư cao thủ, lực công kích này cùng lắm chỉ có thể coi là tông sư đỉnh phong mà thôi, chính vì vậy trong mắt Trần Cô Nhạn cũng xuất hiện chiến ý.

Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn đã là bằng hữu bao nhiêu năm sao không hiểu ý nhau có điều Hề Sơn Hà sau lưng khéo léo cũng bắn ra một cọc ám hiệu.

Hề Sơn Hà không có tự mình chịu một chưởng của Vô Song vì vậy hắn cũng không dám chắc chiến lực của Vô Song ra sao từ đó cũng đành phóng ra ám hiệu, tất nhiên ám hiệu này vừa để báo cho Lỗ Hữu Cước có đại sự phát sinh vừa để báo cho một người khác, một vị cứu tinh của Cái Bang, thiếu bang chủ Kiều Phong.

Theo kế hoạch dự tính thì Hề Sơn Hà cũng biết Kiều Phong có lẽ sắp đi đến phụ cận Yến Kinh, hắn không rõ Kiều Phong có nhìn thấy ám hiệu này hay không nhưng dù sao cũng không ngại thử một lần.

Sau khi phóng ra ám hiệu, Hề Sơn Hà lập tức lên tiếng.

“Thiết trận, vây địch”.

Hề Sơn Hà vừa nói xong đám tinh anh đệ tử của Cái Bang lập tức bao vây Vô Song vào giữa, tạo thành một cái vòng tròn lớn, càng đáng nói hơn là đám này còn di chuyển liên tục theo hình vòng tròn đồng thời gậy gỗ trong tay liên tục gõ xuống nền đất cứng rắn.

Vô Song không hiểu gì lắm hành động của đối phương, hắn chỉ biết hiện nay hắn chân chính được đối đầu với Đả Cẩu Trận Pháp.

Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn hai người nắm lấy gậy trúc trong tay, dùng hai tay nắm thật chắc cây gậy của mình sau đó lập tức lao về phía Vô Song, người bên trái, kẻ bên phải tạo thành gọng kìm vây Vô Song vào chính giữa.

Vô Song thân hình lướt nhẹ về phía trước gần như lướt đi trên không trung vậy, hắn đưa tay thành trảo trực tiếp va chạm cùng hai cây gậy đang đánh về phía mình, ba người ở trên không trung lập tức va chạm gần 10 chiêu sau đó Vô Song mới mượn thế mà lùi lại, ánh mắt hơi hơi liếc về cánh tay của mình.

Hai cây gậy kia tuyệt đối có vấn đề, độ mềm dẻo của nó làm tốc độ ra chiêu của Trần Cô Nhạn cùng Hề Sơn Hà như trở nên nhanh hơn đồng thời chẳng biết vì sao đầu gậy lại rất nặng, nặng đến mức làm tay Vô Song bắt đầu có dấu hiệu ê ẩm.

Thấy Vô Song lùi lại hai người này cũng lập tức tiến lên không bỏ, Hề Sơn Hà tay nắm gậy gỗ đâm về phía trước như đang sử dụng trường thương còn Trần Cô Nhạn lại cúi thấp người xuống, chuyên đánh dưới chân, hai người phối hợp cực kỳ chỉnh chu gần như không hề nhìn ra sai lầm nào.

Vô Song thì lại không tiếp tục cứng đói cứng với hai cây gậy có vấn đề kia, bộ pháp của hắn cực kỳ thong dong mà né tránh, thân hình phiêu hốt vô định tuy bị vây trong một làn mưa bóng ảnh của gậy gỗ nhưng Vô Song hoàn toàn không bị chạm đến.

Vừa né tránh vừa lùi lại thì Vô Song cũng phát hiện ra đám tinh anh đệ tử Cái Bang cũng lùi theo, cả vòng tròn khổng lồ cũng đang di chuyển theo từng bước Vô Song di chuyển, gần như nếu Vô Song chỉ lùi mà nói gần như không có cách nào lùi đến điểm giới hạn của vòng tròn.

Hề Sơn Hà thấy Vô Song một đường lùi lại lập tức vận sức cả người nhảy lên dùng gậy bổ thẳng xuống cứ như bổ củi vậy quan trọng hơn cây gậy của Hề Sơn Hà rõ ràng đã qua xử lý, phần tay của hắn cầm mềm dẻo vô cùng nhưng phần đầu gậy lại mang theo ngàn cân trọng lực.

Nhìn thấy một chiêu này Vô Song cũng không lùi lại nữa, tay hóa thành quyền một quyền đánh thẳng lên trời, quyền đầu của hắn va chạm cùng đầu gậy của Hề Sơn Hà liền đánh bật đối phương ra nhưng cũng cùng lúc này Trần Cô Nhạn một chân dẫm xuống, sử dụng gậy trong tay như trường thương, cây gậy gỗ của hắn liên tục được dùng lực cánh tay xoay tròn mà đâm thẳng về phía bả vai của Vô Song.

Vô Song cũng đưa một tay ra nắm thẳng vào đầu gậy kia tuy nhiên theo đà đẩy của Trần Cô Nhạn hắn cũng lập tức bị đẩy lùi lại, bàn chân trần lướt nhẹ trên mặt đất.

Ngay lúc Vô Song bị lùi lại, Trần Cô Nhạn liền hét lên.

“Biến trận – xiên cẩu”.

‘Xiên cẩu’ là cái gì thì Vô Song không biết nhưng hắn đang cảm thấy có chút bực mình, đối phương dĩ nhiên coi hắn là ‘cẩu’? đồng thời Vô Song cũng có thể nhìn thấy đám tinh anh đệ tử Cái Bang cũng không có lùi lại nữa, có đến bốn người tay nắm chặt gậy gỗ mà xoay về hướng lưng Vô Song.

“Trò hề”.Rốt cuộc Vô Song cũng lên tiếng, hắn bắt đầu vận lên nội kình đồng thời tiên thiên hàn băng chân khí mạnh mẽ mà ra trong phút chốc cả cánh tay phải của Vô Song như bị đóng băng đồng thời nguyên cây gậy của Trần Cô Nhạn cũng bị đóng băng lại, Trần Cô Nhạn cứ như cảm thấy mình đâm vào một ngọn núi lớn, căn bản không có cách nào làm Vô Song lùi thêm.

Đã vận lên cả nội kình cùng hộ thân cường khí, khi bốn cây gậy gỗ đâm vào sau lưng Vô Song cũng lập tức bị đẩy cong lại tuy nhiên đám đệ tử Cái Bang cũng không hề hoảng sợ bởi Hề Sơn Hà đã lao tới, Hề Sơn Hà chân đạp vào vai Trần Cô Nhạn, cả người nhảy lên không trung, hai tay nắm lấy đầu gậy rồi đập mạnh xuống.

“Đả Cẩu Bổng Pháp – Thiên Hạ Vô Cẩu”.

Cái chiêu này kiếp trước Vô Song đã nghe rất nhiều lần nhưng hiện tại liền thấy chói tai vô cùng, chói tai vì sao?, bởi đối phương đang dùng chiêu này đánh hắn.

Trần Cô Nhạn hay Hề Sơn Hà đều tin tưởng Vô Song không thể né tránh hay lùi lại trong trường hợp này nữa thì đột nhiên cây gậy của Trần Cô Nhạn bị bẻ cong sau đó một luồng kình lực kinh khủng khiếp từ đầu cây gậy truyền về, nó xoáy nát cả cây gậy của Trần Cô Nhạn sau đó bắn hắn bay xa như diều đứt dây vậy.

Vô Song vừa rồi sử dụng toàn bộ Âm Duy Mạch mà giải phóng Tiên Thiến Chí Âm Nội lực, khi những mảnh gỗ kia bay lên không ngờ còn từng mảnh từng mảnh hàn băng xuất hiện.

Vô Song cũng mặc kệ mấy cây thương sau lưng, tay trái trực tiếp đánh ra một chưởng.

Chưởng này chính là dùng đến Đại Bi Phú, hàn bằng chân khí chạy dọc cơ thể Vô Song cũng mạnh mẽ bắn ngược bốn tên Cái Bang đệ tử ra sau đồng thời Hàn Băng Chưởng oanh kích về phía Hề Sơn Hà.

Vô Song vốn tự tin một chưởng này thậm chí đủ sức đánh chết Hề Sơn Hà thì sắc mặt hắn rốt cuộc khẽ xuất hiện một tia kinh ngạc, cây gậy của Hề Sơn Hà vậy mà đến trước Vô Song, một gậy đập xuống khiến cả người Vô Song liền quỳ trên mặt đất, xung lực của nó làm phần bả vai của Vô Song trở nên đau đớn vô cùng, gần như trong thời gian ngắn không thể nhấc ra.

Hề Sơn Hà bên kia cũng không dám tiếp tục tấn công Vô Song, nói đúng hơn hắn bị chưởng lực của Vô Song dọa sợ vỡ mật, hắn sau khi đánh trúng vai của Vô Song liền vận toàn bộ nội lực bắn ngược cơ thể ra phía sau đồng thời đến cả gậy gỗ cũng buông ra khỏi tay, hành động này không khác nghịch hành kinh mạch là bao, ngực của Hề Sơn Hà đột nhiên cảm thấy đau xót, hắn nhẹ phun ra một ngụm máu tươi tuy nhiên đúng là hắn né được một chưởng của Vô Song.

“Biến trận, cũi nhốt chó”.

Cả Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn lập tức lên tiếng, đám đệ tử của Cái Bang liền nắm chặt gậy gỗ trong tay mà lao về phía Vô Song, bọn chúng thấy Vô Song ngã xuống vậy mà liền lập tức muốn bắt sống hắn.

Vô Song lúc này cũng không có tức giận, trái lại hơi hơi mỉm cười, hắn rốt cuộc cũng nhận ra cái Đả Cẩu Trận này vì sao giữ được đại tông sư cường giả rồi.

Người khác có thể chưa phát hiện ra, nếu là đại tông sư khác có lẽ phải chiến đấu thêm một lúc mới nhận thức được nhưng Vô Song lại khác.

Đám tinh anh đệ tử kia mới mà mắt xích của Đả Cẩu Trận, hành động gõ gậy điên cuồng kia dĩ nhiên là một loại âm ba công kích, một dạng âm công.

Vô Song bị thứ âm thanh kia ảnh hưởng, chính vì tai hắn bị ảnh hưởng mới dẫn tới một chiêu vừa rồi... phán đoán sai khoảng cách.

Một đám tinh anh đệ tử lao tới, gậy gỗ trong tay như một ngọn giáo đâm xuống, đương nhiên gậy gỗ sẽ không đâm chết người, bọn chúng muốn dùng gậy gỗ tạo thành một cái cũi ghì chặt bản thân Vô Song xuống.

Ngay lúc này Vô Song lại làm một hành động mà Trần Cô Nhạn cùng Hề Sơn Hà không thể hiểu nổi, cánh tay trái của Vô Song rõ ràng dính một đòn rất nặng, trong thời gian ngắn vốn khoogn thể cử động được mới đúng nhưng Vô Song lại có thể cong cả hai tay lên, cổ tay của hắn khẽ xoay tròn ngăn chặn gậy gỗ đang đánh tới, bàn tay của Vô Song bỗng chốc cứng rắn như sắt thép trực tiếp đánh bay bốn cây gậy lao tới từ hai phía sau đó cả người vận kình xoay tròn trên không trung.

Thấy không thể bắt giữ được Vô Song thì Hề Sơn Hà tất nhiên lại lên tiếng.

“Biến trận, vây cẩu”.

Đám đệ tử cực nhanh lùi về vị trí của mình tuy nhiên lúc này thời gian và không gian cứ như bị đóng băng vậy bởi bọn họ nhìn tháy... Vô Song múa.

Vô Song vốn đang mượn lực xoay tròn, ai cũng nghĩ hắn sẽ đặt chân xuống đất thì thân hình của Vô Song lại lướt nhẹ trên không trung thêm một đoạn tương đối xa sau đó khi mà chân của hắn chạm xuống mặt đất... thân ảnh Vô Song liền triệt để biến thành quỷ mị.

Vô Song có thể sử dụng cánh tay trái của mình vì hắn có Súc Cốt Công, có thể gần như ngay lập tức vặn lại phần khớp của bản thân.

Vô Song có thể lướt đi thêm một đoạn chính là tác dụng của Kim Nhạn Công làm cơ thể hắn nhẹ bẫng đi.

Về phần tốc độ đương nhiên là Quỳ Hoa Bảo Điển.

Hai người Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn chỉ cảm thấy một cơn gió lành lạnh đi qua, cơ gió nây không làm gì bọn họ nhưng khi hai người vô thức quay đầu lại chỉ thấy từng tiếng hét thảm vang lên.

Vô Song có thể giết chết hai kẻ kia nhưng hắn không có làm thế, hắn nhắm tới tinh anh đệ tử của Cái Bang.

Dưới ánh sáng mặt trời, một hình ảnh rất lâu rồi mới xuất hiện.

Một tàn ảnh lướt đi như bóng ma, khi đi đến đâu máu văng đến đó, khi đi đến đâu từng sinh mạng gục ngã đến đó.

Tàn ảnh kia quá nhanh, nhanh đến nỗi người ta chỉ nhìn thấy mái tóc trắng tung bay nhuộm máu hồng cùng đôi chân trần như đang nhảy múa giữa thiên địa.

Ba mươi sáu tinh anh đệ tử của Cái Bang cùng hai vị hộ pháp... hôm nay chính thức nhìn thấy thế nào là cái đẹp của nghệ thuật giết người.

Giết người như múa, huyết hoa như họa, thiên địa như bức tranh, cả thời gian cùng không gian như dừng lại, có chăng chỉ là những tiếng hét thảm như bản hòa ca ngân vang giữa trời.

.......

.......

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 151: Thần Võ

Đả Cẩu Trận không phải là yếu, để thêm một lúc nữa chỉ sợ Vô Song cũng phải chịu cảnh khốn đốn tuy nhiên đúng là Đả Cẩu Trận này chỉ mạnh ở một chữ ‘dị’ còn lại thì tương đối tầm thường với Vô Song.

Vô Song là cao thủ âm luật ít nhất khi hắn đi theo Tiên Âm thì hắn đã phải hiểu rất rất rõ về mặt âm luật cũng như cảm âm chính vì vậy khi biết mình bắt đầu có cảm giác sai lệch về không gian thì Vô Song nghĩ ngay đến ảnh hưởng đến tai sau đó là đến mắt hay đúng hơn là hệ thần kinh, chỉ cần nghĩ một chút tự nhiên nhìn ra cái bài giấu âm ba công kích bên trong trận pháp.

Nếu là đại tông sư cao thủ khác chưa hẳn đã nhận ra sớm như Vô Song, nếu tiếp tục bị âm thanh kia xung kích màng nhĩ dẫn đến thần trí mung lung thì thật sự rất khó phá được Đả Cẩu Trận tuy nhiên với bản thân Vô Song mà nói, hắn rốt cuộc vẫn phá xong trận rồi.

Tuy phá được Đả Cẩu Trận này của Cái Bang nhưng Vô Song cũng sẽ không ngay thơ đến mức Đả Cẩu Trận chỉ có thế này, trận pháp lấy nhiều địch ít trấn phái của Cái Bang căn bản không chỉ dừng lại ở đây, trện pháp không thể hiện ra những mặt đáng sợ nhất của nó thật ra cũng là vì hai người chủ trận quá mức yếu đuối, bọn họ có thể gây khó khăn cho đại tông sư cao thủ bình thường cũng là nhờ vũ khí mà thôi.

Một đường giải quyết sạch toàn bộ tinh anh đệ tử của Cái Bang, Vô Song rốt cuộc quay đầu lại nhìn Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn, chỉ một cái nhìn của Vô Song cũng khiến hai vị hộ pháp Cái Bang lạnh run lên, vũ khí duy nhất đã bị Vô Song hủy đi lại thêm việc Đả Cẩu Trận bị phá khiến cho hai người vốn không còn chiến ý tuy nhiên cái thủ pháp giết người của Vô Song mới gây ám ảnh cho hai người.

Đả Cẩu Trận bí phá không phải là việc chưa bao giờ xảy ra, cái này thì Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn đã sớm lường trước bởi Đả Cẩu Trận mạnh nhất liền phải lấy bang chủ làm trung tâm rồi tứ đại trưởng lão, ngũ đại pháp vương cùng nhau thi trận mới là tinh túy của Cái Bang, một đả cẩu trận được tạo ra bởi cao thủ tông sư đỉnh phong vốn cũng rất khó đánh bại một đại tông sư cao thủ, bị đại tông sư cao thủ như Vô Song phá không phải là việc gì khó chấp nhận nhưng cái cách mà Vô Song phá trận thì thực sự quá mức kinh khủng.

Vô Song hiện nay cho người khác cảm giác không giống người nữa mà giống một tử thần lãnh khốc mang theo cái đẹp gây họa nhân gian, màu tóc trắng vốn cho người ta cảm giác băng thanh ngọc khiết mà giời lại lãnh lẽo thấu xương thêm vào màu đỏ của máu huyết khiến Vô Song như vừa bước ra khỏi luyện ngục tu la.

Giết người ai cũng biết nhưng giết người có thể đẹp như vậy, mỹ lệ như vậy và đáng sợ như vậy thì Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn lần đầu tiên được thấy.

Hai vị hộ pháp Cái Bang lúc này cảm nhận được sinh tử tồn vong trước mắt lập tức xoay người lại, cả hai vốn đã là đồng đội bao nhiêu năm tất nhiên chỉ từ ánh mắt cũng biết được đồng bọn của mình định làm gì, cả hai đều ra chưởng lực sau đó đối chưởng với nhau.

Hai chưởng pháp đụng vào nhau tạo ra một lực phản chấn vừa đủ lên cả hai người, Trần Cô Nhạn cùng Hề Sơn Hà liền bị bật ra về hai phía sau đó dùng toàn bộ khinh công cùng nội lực của bản thân mà dốc sức chạy về hai hướng khác nhau.

Vô Song nhìn hai người này ánh mắt lóe lên, hắn đã đứng về phe người Kim đương nhiên sẽ đi theo con đường ma đạo, đã chọn con đường này hắn cũng không ngại kết thù cùng Cái Bang, đối với Vô Song mà nói thì Hề Sơn Hà hay Trần Cô Nhạn có chạy kiểu gì cũng chỉ có một con đường chết.

Hai tay một lần nữa thu lại cất kỹ trong ống tay áo sau đó chỉ chấy ống tay áo của Vô Song khẽ rung động, từ bên trong tay áo hắn hai cây ngân châm bắn ra.

Hai cây ngân châm xé gió mà đi, căn bản gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường thậm chí tai nghe cũng không thể cảm nhận được Vô Song xuất thủ, khả năng phóng ám khí của Vô Song đã được kéo tới trình độ thập toàn thập mỹ, căn bản không tìm được sai lầm nào trong thủ pháp phóng ám khí.

Hai cây ngân châm xuyên đi sau mà đến trước, một lần vung tay của Vô Song liền khiến thứ ám khí này xuyên thẳng qua bắp chân của cả Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn, sau đó hai người đều kêu thảm một tiếng mà ôm chân gục xuống, vẻ mắt xám như tro tàn.



Ở trong hai người này thì Trần Cô Nhạn khinh công cao nhất còn Hề Sơn Hà là sức khỏe tốt nhất, lúc này Hề Sơn Hà bị ngân châm xuyên qua bắp đùi, hắn căn bản chưa có gục ngã nhưng lại không chạy được còn Trần Cô Nhạn thì triệt để gục xuống bất quá hắn chống một tay xuống đất, cả người một lần nữa búng lên không trung, cố gắng chạy vào bên trong cánh rừng trước mặt.

Vô Song nhìn thấy cảnh này liền hơi hơi nhếch miệng, hắn lại cong bàn tay chuẩn bị tiếp tục phóng ra một cây ngân châm nữa, lần này mục tiêu là chân còn lại của Trần Cô Nhạn tuy nhiên rốt cuộc Vô Song vẫn dừng tay lại, ngân châm chuẩn bị rời tay một lần nữa trở lại trong cổ tay áo, ánh mắt nhìn về phía bìa rừng trước mặt.

Tuy từng thời điểm, tùy từng hoàn cảnh mà cái nhìn của một con người với một con người sẽ khác nhau.Khi Vô Song ở Vương Bản Sơn hắn từng hình dung Hồ Phỉ là một đầu mãnh hổ xuống núi, một bá vương chân chính tuy nhiên nếu hiện tại hắn lại nhìn thấy Hồ Phỉ khi đó thì cái suy nghĩ kia căn bản sẽ không tồn tại, Vô Song đã mạnh hơn, tầm mắt hắn đã cao hơn, Hồ Phỉ đã không có tư cách trở thành mãnh hổ trong mắt vô Song hoặc ít nhất là Hồ Phỉ trong ký ức của Vô Song là như vậy.

Cái hình ảnh mãnh hổ của Hồ Phỉ đã được chuyển sang cho người khác hơn nữa nếu chỉ là mãnh hổ thì Vô Song còn cảm thấy quá mức coi thường người này, trước mặt hắn không còn là mãnh hổ nữa mà là một đầu rồng.

Khác với hình ảnh loài rồng mà Quách Tĩnh mang lại, nếu con rồng của Quách Tĩnh ẩn mà không phát, mạnh mẽ chắc chắn nhưng không mang theo ngạo khí bức người mà thiên về trầm ổn tự nhiên thì cái con rồng trong mắt Vô Song lúc này cứ như một đầu rồng cực kỳ kiêu ngạo, ở trên trời quan sát toàn bộ thế gian, cái nhìn mang theo hào khí bức người, một thứ sức mạnh cực kỳ áp đảo.

Nhân vật vừa xuất hiện trong tầm mắt của Vô Song kia, hắn lúc này đưa cánh tay lực lưỡng ra đỡ lấy cơ thể Trần Cô Nhạn đang lao về phía trước, ánh mắt như rồng khóa chặt Vô Song, ánh mắt kia khiến Vô Song căn bản không thể phóng ra cây ngân châm thứ hai.

Nhìn vào ánh mắt kia Vô Song toàn thân run lên.

Hắn run lên không phải vì sợ mà là vì hưng phấn.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một nam tử trái ngược hẳn với mình, cứ như hai người đứng ở hai cực của thế giới vậy.

Cương – cương đến mức trở thành chí dương.

Âm – âm đến mức trở thành chí âm.

Nóng – nóng cho người ta cảm thấy như mặt trời chói chang.Lạnh – cái lạnh làm cho người khác như đang trong địa ngục hàn băng.

Đối mặt với luồng khí thế như rồng kia của đối phương, thân thể Vô Song càng ngày càng trở nên lạnh giá, lạnh đến mừng từng màn sương trắng bắt đầu lơ lửng xuang quanh hắn, kể từ khi đối phương xuất hiện cả Vô Song cùng đối phương căn bản không rời mắt khỏi nhau, đây là một loại cảm giác rất vi diệu gọi là chiến ý.

Người có tên cây có bóng, người đến tất nhiên chính là Kiều Phong.

Chỉ cần Kiều Phong đến bất kể là Hề Sơn Hà hay Trần Cô Nhạn đều trút ra một hơi nhọc khí, vẻ mặt như bỏ đi một cái gánh nặng, trong mắt bọn họ Kiều Phong đã cường đại đến mức không còn gì để nói.

Thế nào là cường đại?, Kiều Phong thân là đại tông sư cao thủ nhưng cho dù sư phụ của hắn hiện nay là Hồng Thất Công cũng không có cách nào đánh bại Kiều Phong.

Đây là bí mật của cao tầng Cái Bang cũng là kiêu ngạo của bọn họ.

Đây là Thần Võ của Trung Nguyên.

Kiều Phong rốt cuộc cũng đến rồi.

Kiều Phong lúc này ánh mắt xoáy thẳng vào Vô Song, ánh mắt của hắn vẫn kiên định như vậy nhưng ẩn dấu bên trong ánh mắt kia có một thứ mà chính Kiều Phong cũng không nhận ra, trong mắt hắn có một tia kinh ngạc.

Cả đời Kiều Phong thích nhất dùng khí thế để đánh bại đối phương, dẫu biết vật cực tất phản, khí thế khi đến đỉnh điểm tất sẽ xuất hiện bại thế nhưng đây vẫn là cách chiến đấu của Kiều Phong, cách chiến đấu của Thần Võ, cũng vì cách chiến đấu này nên những đối thủ người khác phải mất 10 chiêm 20 chiêu hay 30 chiêu thì Kiều Phong chỉ hạ trong vài chiêu đơn thuần.

Bản thân Kiều Phong đã quen phủ đầu người khác nhưng đây là lần đầu Kiều Phong cảm nhận được có một người mình không thể phủ đầu, một người cho Kiều Phong cảm giác khí thế của hắn khi nghiền áp về phía đối phương thì lập tức không có tác dụng mà còn bị đóng bang lại rồi đè ép thẳng xuống, cái cảm giác này vẫn là lần đầu tiên Kiều Phong gặp phải, quan trọng hơn nữa trong con mắt của Kiều Phong thì Vô Song quá trẻ, trẻ đến làm người ta sợ hãi.

“Cô nương tuổi còn trẻ võ công lại kinh người quả thật làm Kiều mỗ bội phục bất quá làm người vẫn hy vọng có vài phần long từ bi, cô nương ra tay không khỏi quá mức bất cận nhân tình “.

Đây chính là câu nói đầu tiên của Kiều Phong, về phần Vô Song thì sao, ánh mắt hắn nhìn thẳng về Kiều Phong mang theo vài phần coi thường, hắn căn bản cũng không coi thường Kiều Phong, một người như Kiều Phong có thể nói không ai dám coi thường trái lại Vô Song kiếp trước đối với Kiều Phong còn mang theo vài phần kính nể cùng yêu thích, cái mà Vô Song coi thường chính là đám người Cái Bang này, Cái Bang chung quy là một đại bang lớn nhất trong thiên hạ nhưng lại chẳng ra làm sao cả, nhất là đám người Cái Bang trong Thiên Long Bát Bộ lại càng đáng để Vô Song coi thường.

“Mang nguyên một đám cao thủ đi đối phó với ta còn mong ta thủ hạ lưu tình?, còn dám nói cái gì nhân nghĩa với tình người?, Kiều bang chủ đúng là khí độ hơn người, quả thật kính đã lâu “.

…………..

Mình đang trong giai đoạn Training 1 tuần, gần như ngày nào cũng full time nên mình thực sự rất khó có thời gian rảnh để viết nữa, thành thật xin lỗi mọi người, sau khoảng thời gian này mình sẽ cố gắng viết lại, yên tâm truyện sẽ không drop.

Quyển 2 - Chương 152: Thần Võ (2)

Đứng ở góc độ Kiều Phong mà nói bản thân Vô Song đương nhiên không sai nhưng chắc chắn cũng chẳng đúng, thân là người nối nghiệp Hồng Thất Công sau này mà quản lý Cái Bang thì Kiều Phong nhất định phải đứng ra bảo vệ Cái Bang, cho dù Cái Bang k đúng thì Kiều Phong cũng nhất định phải đứng ra mà che cho bọn họ, việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa hư không.

Vô Song tất nhiên cũng sẽ hiểu việc này, bản thân Kiều Phong giống với cha mẹ vậy, con mình đi đánh nhau bất kể đúng sai thì vẫn phải quan tâm con mình trước hơn nữa bản thân con mình chắc chắn rất ít khi sai, với bất cứ ai đứng vào địa vị Kiều Phong chỉ cần có năng lực thì sẽ đều vì Cái Bang ra mặt, ngay cả Vô Song cũng vậy.

Hai người căn bản không ai sai, sai ở đây chỉ là vì chỗ đứng khác nhau mà thôi.

Kiều Phong dần dần bước về phía Vô Song hay nói đúng hơn là bước về phía Hề Sơn Hà, thân hình cao lớn dần dần cúi xuống nhẹ vỗ vào vai vị hộ pháp này sau đó khẽ lên tiếng.

“Hề hộ pháp, ngươi lui lại trước đi, nói với Lỗ trưởng lão lần hành động này đặt hết lên người ta, mấy vị cứ lui đi”.

Hề Sơn Hà chỉ bị thưởng ở chân mà thôi cũng chẳng phải trọng thương gì, hắn tất nhiên là có thể đứng dậy, Hề Sơn Hà cũng như Trần Cô Nhạn, hai người này khi nhìn thấy Kiều Phong đều thở ra một hơi, Kiều Phong trong mắt đám người Cái Bang thực sự cũng rất giống Vô Song trong mắt đám đồng lứa cùng thi vào Thiên Ý Thành lúc trước, đều là dạng nhân vật ‘định hải thần châm’, cho dù song to gió lớn thế nào cũng nhất định cũng có thể một tay đè ép xuống.

Hề Sơn Hà hay Trần Cô Nhạn đương nhiên sẽ không ở lại đây, đối với bọn họ thì Vô Song quá mức đáng sợ, ở lại thêm một giây một phút với Vô Song bọn họ cũng cảm thấy dài như cả thế kỷ, căn bản có cho tiền bọn họ cũng không dám ở lại, Kiều Phong nói câu này như một loại giải thoát với hai người vậy, cả Trần Cô Nhạn cùng Hề Sơn Hà lập tức cúi đầu chắp tay.

“Thiếu bang chủ xin cẩn trọng, con yêu nữ này thực lực cực kỳ đáng... “.

Hai người này chưa nói hết câu đã lập tức câm họng bởi bọn họ rốt cuộc lại được nhìn thấy Vô Song đang liếc về phía mình, cái ánh mắt kia như hố sâu vạn trượng, chỉ bằng một ánh mắt cho bọn họ cảm nhận được một áp lực không tưởng.

Vô Song trong tay lại cầm lên một cây ngân châm, đối với Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn hắn chỉ khe khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo.

“Biết gì không?, thật ra bảo vệ một người đã khó, bảo vệ hai người lại càng khó hơn, ta thực sự rất muốn thử xem vị thiếu bang chủ của Cái Bang này có bao nhiêu bản lĩnh để bảo vệ một trong hai người các ngươi?”.

Lời Vô Song nói đương nhiên không giả, so cái gì thì không biết nhưng so thân pháp thì Vô Song căn bản không bao giờ nghĩ hắn kém hơn Kiều Phong hơn nữa nghệ thuật sử dụng ám khí của Vô Song đã đến một loại trình độ rất cao, nếu Vô Song thật sự muốn giết người thì Kiều Phong căn bản ngăn không nổi, đây là tự tin cũng là tự ngạo của Vô Song.

Quả nhiên câu nói này có sức sát thương rất lớn, Trần Cô Nhạn cùng Hề Sơn Hà nghĩ đến cái thân pháp kinh khủng kia của Vô Song rồi lại nghĩ tới ám khí trong tay hắn lập tức không rét mà run, cả hai không nói lời nào vẻ mặt trắng bệch lập tức xoay người rời đi, tuyệt đối không dám nán lại.

Hai vị hộ pháp của Cái Bang đã rời đi vậy hiện nay chỉ còn lại Kiều Phong cùng Vô Song, hai người hoàn toàn ở hai cái thái cực khác nhau, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào đối phương.

Kiều Phong lúc này cũng có chút khó giải quyết, bản thân Vô Song trong mắt Kiều Phong là một cái mỹ nữ, Kiều Phong không phải loại người ham mê mỹ sắc nhưng bảo hắn sinh tử quyết đấu cùng một nữ nhân thì vốn không hợp với tính cách Kiều Phong tuy nhiên nhìn những xác chết của đệ tử Cái Bang trên mặt đất, Kiều Phong không giận không được.

Như đã nói, cái này không nằm ở đúng sai, cái này nằm ở chỗ đứng mỗi người.

“Cô nương, xin mời ”.

KIều Phong lúc này cũng không cần biết tên Vô Song, cũng không cần biết Vô Song có lời gì để nói hay không, đạo bất đồng bất tương vi mưu, đã vậy không bằng cứ đánh một trận.

Kiều Phong làm người thẳng thắn, hắn không thích chơi tâm kế cũng lại càng không thích nói nhiều hay giải thích, với Kiều Phong thì hắn luôn chọn cách trực tiếp nhất chính là dung bản sự đến nói chuyện.

Không đợi Vô Song trả lời cũng không cần đợi Vô Song trả lời, Kiều Phong rốt cuộc cũng động.

Một tiếng long ngâm vang lên, âm thanh như thét gào mang theo một loại uy thế không thể đỡ, chỉ trong một cái chớp mắt thậm chí Vô Song còn nhìn thấy long ảnh, thấy một đầu rồng đang lao thẳng về phía mình, thân hình con rồng kia nhanh đến đáng sợ đồng thời xung quanh nó ngập tràn ngọn lửa của thái dương.

Cái hình ảnh này tất nhiên chỉ là ảo giác, chỉ là cảm nhận của Vô Song nhưng Kiều Phong quả thật có thể so sánh với một đầu hoàng kim long đầy cuồng ngạo, thậm chí cơ thể Kiều Phong cho người ta cảm giác cứ như vầng thái dương sẵn sang đốt cháy nghiền nát tất cả.

Thân ảnh hình rồng kia rốt cuộc cũng tan biến lộ ra thân hình Kiều Phong ngập tràn chiến ý, hắn lúc này vậy mà đã áp sát Vô Song, cánh tay duỗi ra thành trảo thủ, một trảo hưởng thẳng về phía ngực Vô Song.

Vô Song ánh mắt căng ra, gần như không mấy tin tưởng việc trước mặt, Kiều Phong tốc độ quá nhanh, nhanh đến mức vô lý... hay nói đúng hơn bản thân Kiều Phong đã là một sự tồn tại vô lý.

Kiều Phong người này... tính đi tính lại thì chỉ có duy nhất Hàng Long Thập Bát Chưởng cùng Đả Cẩu Bổng Pháp có thể coi là võ công tuyệt đỉnh trong thiên hạ còn lại bất kể quyền pháp, thân pháp hay cả nội công tâm pháp đều không có nhắc đến nhưng... hắn vẫn cứ mạnh đến biến thái.

Bất kể là quyền pháp, thân pháp hay nội lực bản thân Kiều Phong đều phải dung hai chữ ‘biến thái’ để hình dung.

Đây là nam nhân vật chính duy nhất trong Kim Dung... không được miêu tả về nội công tâm pháp của hắn hay nói đúng hơn... Kim Dung còn không dám cho Kiều Phong một bộ nội công tâm pháp như những nhân vật chính khác bởi khi đó bản thân Kiều Phong căn bản không thể đánh bại, bá đạo đến mức không thể đỡ, đây mới là Thần Võ.

Ở hậu thế, rất nhiều người đã từng nói... nếu Kiều Phong có thể học được Dịch Cân Kinh mà A Châu lấy được từ Thiếu Lâm Tự thì cường giả mạnh nhất Thiên Long Bát Bộ phải là Kiều Phong chứ tuyệt chẳng thể làm Vô Danh Tăng.

Lại nói đến lúc này, trảo thủ kia đưa ra vẫn cứ mang theo tiếng long ngâm đáng sợ mà đầy uy áp kia, dính một trảo này Vô Song có thể không chết nhưng chắc chắn trọng thương bất quá Vô Song cũng không phải là người mà Kiều Phong có thể dung khí thế đề nghiền áp.

Một chiêu chí dương chí cương của Kiều Phong đánh ra vốn muốn lập tức chiếm thượng phong trong chiêu đầu tiên tuy nhiên rất nhanh khuôn mặt của Kiều Phong liền xuất hiện một tia kinh ngạc.

Chỉ thấy Vô Song cũng đưa tay ra, bàn tay của hắn cực kỳ đúng lúc mà nắm lấy cổ tay Kiều Phong sau đó vận lực, mượn một lực rất nhỏ này thân hình của Vô Song như một bóng ma mà lướt về phía trước, thân thể hắn cứ như xuyên qua một chưởng của Kiều Phong vậy đồng thời một tay còn lại nắm lấy ngân châm trực tiếp đâm thẳng về phía thái dương của Kiều Phong.

Một chiêu này không phải thăm dò cũng chẳng phải để lấy thế thượng phong, một chiêu này nhắm đến tính mạng của Kiều Phong, đương nhiên cũng như Kiều Phong, Vô Song cũng không nghĩ có thể giết chết được đối phương.

Kiều Phong thấy động tác của Vô Song cũng quả thật giật mình, hắn dù sao cũng không được thấy tốc độ của Vô Song lúc phá Đả Cẩu Trận vì vậy Kiều Phong hoàn toàn không kịp phòng bị tuy nhiên kể cả không kịp phòng bị thì khả năng phản ứng của Kiều Phong vẫn phi thường đáng sợ.

Kiều Phong bị Vô Song một kéo vốn đã mất đi trọng tâm nhưng hắn cũng lập tức dẫm mạnh một chân của mình xuống rồi lấy kinh người lực lượng kéo thẳng Vô Song về phía mình, sử dụng một cách giống hệt Vô Song đồng thời cơ thể xoay một góc 90 độ, cùi chỏ của Kiều Phong hướng thẳng về phía đầu Vô Song.

Vô Song cũng không thể tiếp tục đâm xuống một mũi ngân châm kia chỉ bởi hắn lúc này đã mất đi trọng tâm, cho dù có thể đâm vào người Kiều Phong thì cũng không phải là vết thương chí mạng trái lại nếu dính một cùi chỏ kia bản thân Vô Song cũng biết hắn tuyệt không dễ chịu.

Cánh tay đang nắm lấy tay Kiều Phong kia đột nhiên buông ra, cả người như một tàn ảnh lướt đi trên mặt đất, lập tức kéo dài khoảng cách với Kiều Phong cũng vừa vặn tránh được một cái xoay người của đối phương.

Kiều Phong thấy Vô Song tránh thoát cũng không có bất cứ biểu hiện gì, hắn xoay cả cơ thể lại, hai tay giật mạnh về phía sau rồi đánh ra.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Thời Thừa Lục Long”.

Một chiêu này cách không mà đánh tới, tiếng long ngâm lại càng uy mãnh đáng sợ, sáu con rồng như muốn phá nát cả mảnh không gian này, chí cương chí dương lực lượng mạnh mẽ vô bờ bến cứ như vậy nó lao thẳng về phía Vô Song như muốn nuốt chửng chính Vô Song vào trong cái chí dương chí cương kia vậy.Nhìn thấy một chiêu này cho dù Vô Song cũng cảm thấy cực kỳ e ngại, nội lực của Kiều Phong cường hãn là việc không phải bàn nhưng nhìn thấy một chiêu này của đối phương thì Vô Song bắt đầu cảm giác được... thế nào là biến thái.

Vô Song còn chưa kịp ổn định thân hình đã lập tức phải bước tiếp, hắn vận dụng quỷ ảnh thân pháp đến mức cực hạn, thân thể liên tục xoay tròn về phía sau, cả người cấp tốc lùi lại, hắn biết cứng đối cứng với Kiều Phong... Vô Song hắn chắc chắn thảm bại.

Sáu đầu rồng đánh trúng khoảng không lập tức oanh ra một cái hố trên mặt đất, cứ như một vụ nổ vậy, nhìn thấy một cảnh này đến chính Vô Song cũng hít vào một hơi lãnh khí, Hàng Long Thập Bát Chưởng hình như... hơi ‘điêu’ rồi?.

Vô Song còn chưa kịp hết kinh ngạc với lực phá hoại của Hàng Long Thập Bát Chưởng thì Kiều Phong đã hiện ra, trong mắt ngập tràn chiến ý, lần này lại là một chưởng đánh tới.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Đột Như Kì Lai”.

Người tới thì trảo tới, trảo như cuồng phong, dồn dập như thác đổ, trảo không mạnh nhưng tốc độ xuất thủ liền kinh người.

Kiều Phong thân trải trăm trận, hắn chỉ cần nhìn Vô Song di chuyển liền nhìn ra ba điều.

Đầu tiên là thân pháp cùng tốc độ của Vô Song đều rơi vào hang thượng thừa thậm chí còn mạnh hơn cả Kiều Phong hắn.

Thứ hai bản thân Vô Song là cường giả thiên hẳn về tốc độ cùng thân pháp, loại cường giả này chỉ giỏi công không giỏi thủ.

Cuối cùng chính là vấn đề nội lực, Kiều Phong thật sự có thể cảm thấy hắn tuyệt đối mang theo uy thề áp đảo về nội lực đối với Vô Song.

Ba điều trên đã đủ để Kiều Phong biết, hắn chỉ cần từ đầu đến cuối nghiền ép Vô Song thì căn bản không có cơ hội cho Vô Song tránh thoát, không có cơ hội cho Vô Song sử dụng thân pháp của mình, tiếp đó lại dung nội lực mà bẻ gãy nghiền nát liền có thể chắc thắng.

Vô Song đứng trước một chiêu của Kiều Phong vẫn cứ lựa chọn lùi lại, Đột Như Kì Lai tên như ý nghĩa, đây là một chiêu dung để chiếm tiên cơ trong Hàng Long, chiêu này uy lực không cường mãnh nhưng chiêu chiêu nối nhau, tốc độ nhanh đến đáng sợ bất quá tốc độ như vậy vẫn còn thiếu một chút.

Kiều Phong cứ thuận thế mà tiến, Vô Song cứ theo thế mà lùi bất quá cả hai người dù tiến hay lùi thì bộ pháp đều không có lấy một tia bất ổn, trong mắt của cả hai người đều cực độ thanh minh.

“Vị cô nương này, hảo thân pháp”.

Kiều Phong cười lớn, tất nhiên hắn cũng không có dừng tay thậm chí một trảo còn trực tiếp biến thành hai trảo.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Song Long Thủ Thủy”.

Một trảo biến thành hai trảo, thay vì một đầu rồng tốc độ nhanh đến đáng sợ thì lại trở thành song đầu long khóa chặt đường lùi của Vô Song, khí thế của Kiều Phong càng ngày càng cường, nội lực của hắn càng ngày càng uy mãnh.

Nhìn thấy trạng thái của Kiều Phong lúc này, Vô Song trong đầu liền chỉ có một suy nghĩ.

“Tiên Thiên Chí Dương Thể”.

Có lẽ cũng chỉ có loại thể chất này mới cho Kiều Phong một loại nội lực chí dương chí cương đáng sợ như vậy cũng chỉ có Tiên Thiên Chí Dương Thể mới bỏ đi cái điểm yếu về tâm pháp cho Kiều Phong khiến nội lực của Kiều Phong căn bản không thua bất cứ một loại nội công tâm pháp tuyệt đỉnh nào.

Vô Song rốt cuộc ánh mắt cũng lạnh lại, hắn đương nhiên vẫn có thể lùi lại, Đột Như Kì Lại chưa đủ, Song Long Thủ Thủy vẫn là chưa đủ tuy nhiên Vô Song lại không muốn lùi lại nữa, bằng vào Tiên Thiên Chí Dương Thể mà muốn đè ép Vô Song?, nằm mơ đi.

Kiều Phong vốn dĩ nghĩ Vô Song tiếp tục sử dụng thân pháp của mình để né tránh thì đột nhiên hắn thấy Vô Song khựng lại sau đó hai cánh tay của Vô Song rung lên, khuôn mặt tuyệt mỹ kia xuất hiện một nụ cười nhếch miệng.

Vô Song vốn đang một mực lùi lại nhưng đột nhiên cánh tay của Vô Song cũng đưa ra, lần đầu tiên cùng Kiều Phong cứng đối cứng.Nếu Kiều Phong sử dụng là trảo pháp thì bàn tay của Vô Song lại có chút khác, ngón cái, ngón trỏ cùng ngón giữa đưa ra, ngón áp út cùng ngón út lại thu về, đây giống như một dạng trảo pháp có chút biến dị vậy.

Lại một lần nữa Kiều Phong cảm thấy hai cánh tay của mình bị Vô Song nắm lấy hay nói đúng hơn là phần cổ tay của bản thân, sau đó hắn chỉ cảm nhận thấy cổ tay đau điếng, có một loại hàn khí xâm thực vào cổ tay, chạy dọc cổ tay mà bức thẳng vào bên trong kinh mạch.

“Cầm Nã Thủ?”.

KIều Phong có chút nghi hoặc mà lên tiếng, Cầm Nã Thủ thứ này cao thủ trong giang hồ gần như ai cũng biết nhưng để dung Cầm Nã Thủ đi phá Hàng Long thì đây là lần đầu tiên Kiều Phong thấy hơn nữa Kiều Phong cũng không có thời gian mà suy nghĩ về Cầm Nã Thủ, hắn lập tức phải vận nội công xua tan cái hàn khí đáng sợ kia.

Vô Song ngăn lại hai tay của Kiều Phong sau đó cũng không lùi lại nữa, hắn một mực tiến lên, thẳng thắn quyền đối quyền cùng Kiều Phong, so về nội lực có thể Vô Song không bằng Kiều Phong nhưng cận thân chiến đấu cùng thân thể chiến đấu, Vô Song sợ gì?.

Kiều Phong bản thân cũng là siêu cấp cường nhân trong việc cận chiến, hắn tuy bị một đòn kia của Vô Song làm trở tay không kịp nhưng bằng thần lực trời sinh, Kiều Phong cũng lập tức biến đổi, cổ tay xoay mạnh một cái mà giật về đồng thời trảo pháp của hắn cũng bắt đầu biến đổi.

Thay vì một mực chuyển công như ban đầu, trảo pháp của Kiều Phong vậy mà chuyển sang việc... kiềm chế cùng khóa.

Nếu Vô Song sử dụng cái gọi là ‘Cầm Nã Thủ’ thì Kiều Phong sử dụng một phiên bản năng cấp mạnh hơn rất nhiều lần so với Cầm Nã Thủ, đại danh đỉnh đỉnh Thiếu Lâm – Long Trảo Thủ.

Kiều Phong suy nghĩ vẫn tương đối đúng, với một người mà ngay cả Thái Tố Trường Quyền cũng có thể biến thành đỉnh cao quyền pháp thì không có lý gì Long Trảo Thủ trong tay Kiều Phong lại thua Cầm Nã Thủ của Vô Song, tuy nhiên cái suy nghĩ này có một điểm chết người rất lớn chính là... Vô Song không sử dụng Cầm Nã Thủ.

Vô Song sử dụng chính là Thiên Sơn Chiết Mai Thủ.

Kiều Phong sử dụng Long Trảo Thủ của Thiếu Lâm còn Vô Song lại sử dụng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của Tiêu Dao, một bên chí dương chí cương còn một bên lại chí âm chí nhu.

Thông thường mà nói nếu đây là Lý Thu Thủy sử dụng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ thì Kiều Phong tuyệt không phải là đối thủ, không phải vì Kiều Phong kém mà là vì bản thân Long Trảo Thủ quả thật thua kém rất xa so với Thiên Sơn Chiết Mai Thủ nhưng nếu Vô Song sử dụng thì khác.

Vô Song mới chỉ coi là nắm vững Thiên Sơn Chiết Mai Thủ chứ không được gọi là lô hỏa thuần thanh trong khi Kiều Phong thì đã sớm chạm đến cảnh giới này của Long Trảo Thủ, bằng vào việc cảnh giới Long Trảo Thủ luyện đến đỉnh phong thậm chí bắt đầu áp chế ngược lại Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của Vô Song tuy nhiên kể cả như thế thì Kiều Phong vẫn không chiếm được chút tiện nghi nào.

Kiều Phong phải nói là càng đánh càng kinh hãi, Vô Song vốn đang chuyên thủ lại chuyển công còn Kiều Phong vốn đang chuyên công thì lại chuyển thủ, uy lực Long Trảo Thủ trong tay Kiều Phong hơn xa Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của Vô Song nhưng Vô Song đi sau mà đến trước, thủ pháp thường thường chiếm lấy một tia tiên cơ dẫn đến việc không cho Kiều Phong phản thủ làm công, một mực bị dồn nén trong thế bị động.

Một việc tiếp theo là vấn đề thân thể, thân thể Kiều Phong trời sinh thần lực nhưng khi hắn bị chuyển về thế thủ thì cái thần lực kia lại bắt đầu không có đất dụng võ đồng thời bên kia chiến tuyến thân thể Vô Song lại mạnh đến mức làm người ta kinh hãi không hợp thói thường, đây chính là tác dụng của hắc khí.

Vô Song chưa từng quyết đấu cùng cao thủ ngang sức ngang tài nào nên hắn cũng không biết cực hạn thân thể của mình mạnh đến đâu, chỉ có một trận chiến này mới làm Vô Song hiểu rõ giới hạn bản thân mình, thân thể hắn dưới sự trợ giúp của hắc khí khi xuyên không vậy mà cứng như thép nguội vậy, cho dù Kiều Phong hơn về mặt nội lực nhưng lại hoàn toàn bị ưu thế thân thể của Vô Song san lấp.

Một điểm cuối cùng là trận chiến giữa Tiên Thiên Chí Âm Thể cùng Tiên Thiên Chí Dương Thể, đây cũng là điểm làm Kiều Phong kinh hãi nhất.

Kiều Phong không biết thể chất của mình là gì tuy nhiên từ khi sinh ra đến giờ lần đầu tiên Kiều Phong mới bị áp chế mạnh mẽ như vậy, nội lực chí dương chí cương của Kiều Phong không có cách nào ép ra ngoài, không có cách nào dung để tang cường lực lượng vào bên trong trảo pháp mà toàn bộ phải dung để chống lại hàn khí xâm thực của Vô Song,dung chí dương chí cương nội lực mà hòa tan chí âm chí nhu hàn khí.

Tất nhiên nếu Tiên Thiên Chí Dương Thể bị áp chế thì Tiên Thiên Chí Âm Thể cũng chẳng khác gì, hàn khí xâm thực là thứ mạnh nhất khi cận chiến của Tiên Thiên Chí Âm Thể nhưng hiện nay căn bản cũng chẳng có tác dụng gì, hai loại thể chất vừa kiềm hãm lẫn nhau lại vừa triệt tiêu lẫn nhau.

Hai người cứ như vậy quyền đối quyền, thân thể trực tiếp va chạm căn bản không thể tách ra đồng thời bằng việc thân pháp của Vô Song yêu dị hơn Kiều Phong, trải qua gần trăm chiêu cận thân giao thủ, lần đầu tiên Kiều Phong bắt đầu lộ ra hạ phong.

Kiều Phong vốn luôn lấy áp chế người khác làm ngạo, bất cứ trận chiến nào hắn cũng chỉ cần vài chiêu là có thể chiếm thượng phong tuyệt đối nhưng đây là lần đầu tiên Kiều Phong sau trăm chiêu lộ ra thế hạ phong, chỉ bằng một điểm này đã đủ nói lên thực lực của Vô Song hiện nay thế nào... bất quá cũng vì điểm này mà Kiều Phong chiến ý lại càng cường, hắn lại càng không muốn giữ lại chút thực lực nào, tận tâm mà chiến một trận.

Trăm chiêu là một cái mốc, một loại cố chấp.

Kiều Phong cùng Vô Song sau khi giao thủ quá trăm chiêu thì cái cố chấp kia cũng bị phá bỏ, đúng hơn là cố chấp của Kiều Phong bị phá bỏ, hắn không thể không công nhận, cận thân chiến đấu hắn không thắng nổi Vô Song, đương nhiên không thắng mà thôi, hắn cũng không bại.

Sau trăm chiêu thì sao?, sau trăm chiêu Kiều Phong vậy mà thu hai tay lại, trực tiếp dính một chưởng của Vô Song vào ngực, hắn vậy mà không tiếp tục phòng thủ.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Tiềm Long Vật Dụng”.

Vô Song đánh thẳng một quyền vào người Kiều Phong, quyền này nội công không mạnh nhưng thắng ở thân thể cương mãnh bất quá sau khi dính một quyền này thì Kiều Phong lập tức gầm lên, trên người hắn xuất hiện một luồng chí dương chí cương hộ thể chân khí, trực tiếp bắn ngược Vô Song ra ngoài.

Tiềm Long Vật Dụng chính là như vậy, nội lực tụ mà không phát, vì không phát lực nên tụ kình, kình lực tại thân liền thành hộ thể, dung hộ thể lực lượng này mà bức lui địch thủ.

Vô Song bị đẩy lùi, chân đẹp khẽ lướt trên mặt đất mà chậm rãi dừng lại, theo thân pháp của hắn vậy mà để lại một làn sương mỏng trên mặt đất.

Về phần Kiều Phong thì miệng phun ra mộ ngụm máu có điều sắc mặt hồng hào tự nhiên, căn bản cũng không lộ ra thương thế nghiêm trọng, hắn lùi lại không có đẹp đẽ hay phiêu miễu như Vô Song, hắn dính một quyền kia cứ như vậy liên tục đạp ba bước về phía sau mới có thể dừng lại, động tác tuy không thanh thoát hay đẹp đẽ nhưng lại lộ ra mười phần chắc chắn, bước bước đều nhau, mỗi bước đều lộ ra nội lực kinh người.

“Thống khoái, có thể sử dụng Cầm Nã Thủ đơn giản đến cực điểm kia mà vượt qua cả Long Trảo Thủ của Kiều Phong thì Kiều Phong quả thực bội phục, cho dù là Thất Công so về cận chiến cũng không so sánh nổi với cô nương, thân là nữ nhân lại không thua kém nam nhân, Kiều Phong từ trong tâm liền bội phục”.

“Kiều Phong cho dù bội phục nhưng ta vẫn là người Cái Bang, nhất định phải vì huynh đệ Cái Bang lấ một câu công đạo, cô nương tiếp theo Kiều Phong liền tuyệt không lưu tình”.

Đáp lại mấy lời nói kia của Kiều Phong, Vô Song khuôn mặt liền giật giật sau đó khóe miệng hắn cong lên.

Ống tay áo của Vô Song nhẹ rung, từ trong tay áo từng cây ngân châm xuất hiện, nối giữa ngân châm cùng cánh tay chính là những sợi tơ vô hình.... cho người ta cảm giác cực kì quỷ dị.

“Lưu tình hay không thì không biết, ta chỉ sợ ta lỡ tay hạ sát luôn vị thiếu bang chủ tương lai của Cái Bang như ngươi thôi”.

.........

Quyển 2 - Chương 153: Thế Hệ Này Đệ Nhất Nhân.

Kiều Phong thực sự rất đáng sợ, người này mạnh đến biến thái, mạnh đến mức không tưởng tượng nổi.

Vô Song có thể một mực áp chế Long Trảo Thủ của Kiều Phong nhưng không có nghĩa là hắn có thể vượt qua Kiều Phong, so với Kiều Phong bản thân Vô Song thật sự quá non nớt.

Non nớt ở đây không phải là tuổi đời cũng không phải là kinh nghiệm chiến đấu, non nớt ở đây là thủ đoạn có thể sử dụng.

Thủ đoạn mạnh nhất của Vô Song hiện nay chỉ là Thiên Sơn Chiết Mai Thủ sử dụng khi cận chiến, Quỷ Ảnh Thân Pháp của Quỳ Hoa Bảo Điển làm thân pháp, sử dụng thân thể đại tông sư cấp bậc đảm nhiệm vai trò cả tấn công cùng phòng ngự, cuối cùng là sử dụng tính chất của Tiên Thiên Chí Âm Thể một đường phụ trợ, đây có thể coi là toàn bộ những cái Vô Song có hiện nay.

Về phần Kiều Phong thì sao?, hắn cùng Vô Song hiện nay vốn dĩ không phải một cấp bậc.

So về thủ đoạn mà nói, cho dù là Hàng Long Thập Bát Chưởng, Thái Tố Trường Quyền hay Long Trảo Thủ thì Vô Song đều không sợ nhưng mà... Kiều Phong là một loại người cực kỳ ‘lỗi’ tồn tại trong cái thế giới này.

.......

Kiều Phong mang theo tiếng cười hào sảng, hắn đương nhiên có thể cảm nhận được những sợi tơ vô hình đang bám trên từng cây ngân châm cũng cảm nhận được sát khí cực mạnh của Vô Song nhưng mà hắn cũng không quan tâm, một tay vỗ vỗ vào hông bất quá Kiều Phong rất nhanh cũng hơi hơi khựng lại.

“Chết quên mất hồ lô rượu ở chỗ Tĩnh đệ”.

Kiều Phong chiến đấu thích nhất là trong trạng thái uống rượu, Kiều Phong hắn sinh ra đã lớn lên cùng với rượu, hắn uống căn bản không thể say nên tuyệt đối chẳng thể cảm nhận được cái gì gọi là tửu ý, cái mà Kiều Phong thích chính là vị cay nóng bên trong rượu, vị cay nóng ngập tràn toàn thân khiến hẳn cảm nhận được một loại hào khí thế không thể đỡ.

Tiên Thiên Chí Dương Thể vốn đã là chí dương khi có thểm rượu vào gần giống như một dạng đổ xăng vào ngọn lửa rực cháy vậy, Kiều Phong tuyệt đối sẽ như núi lửa phun trào mà bộc phát ra kinh người chiến lực, bản thân Kiều Phong không chỉ thích rượu, không chỉ mê rượu mà rượu còn giống như một loại đan dược, một loại doping cho Kiều Phong vậy.

Kiều Phong vốn đang uống rượu nói chuyện vui vẻ cùng Quách Tĩnh nhưng không ngờ lại phát hiện ra đám người Hề Sơn Hà cùng Trần Cô Nhạn kêu cứu lập tức phải động thân mà đến, một đường chạy thẳng tới nơi này sau đó lại lao vào điên cuồng chiến đấu với Vô Song dẫn tới việc đến cả hồ lô rượu mang theo bên người cũng để quên luôn ở chỗ Quách Tĩnh.

Nghĩ đến việc này Kiều Phong khẽ cười khổ bất quá hắn cũng không quá câu nệ vào rượu bên người, rượu có thể làm chiến lực của hắn them cường đại, làm chiến ý ngùn ngụt bốc lên nhưng không có rượu cũng không đại diện việc Kiều Phong yếu đi.

Kiều Phong đến cả ngũ tuyệt cao thủ còn không thắng nổi trong khi với Vô Song mà nói, hắn không làm nổi.

Không có rượu cũng không sao, Kiều Phong vẫn mạnh mẽ tiến tới, thân pháp như long hành hổ bộ, trên người hắn lại là thân ảnh hoàng kim long như ẩn như hiện.

Nhìn Kiều Phong tiến lên, Vô Song cũng không có bất cứ cái gì lo lắng, từng sợi tơ vô hình bắt đầu được truyền vào Quỳ Hoa Khí sau đó nhè nhẹ rung lên, kết hợp giữa Quỳ Hoa Khí cùng Tiên Thiên Chí Âm Thể khiến Vô Song lại càng cho người khác cảm giác thêm bång giá cùng lãnh huyết, khác với đầu rồng đang gào thét về phía mình, Vô Song sau lưng lại là một đóa Quỳ Hoa u lãnh, yên tĩnh nhưng lại tràn ngập nguy hiểm.

Tốc độ của Kiều Phong càng ngày càng nhanh, cước bộ của hắn càng ngày càng gấp gáp sau đó một tay thu về, một tay mạnh mẽ đẩy ra kèm theo tiếng long ngâm nghe sao mà ghê người.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Kháng Long Hữu Hối”

Kháng Long Hữu Hối một chiêu này bá lực cùng uy lực vốn không phải suy nghĩ, một trong những sát chiêu mạnh nhất của Hàng Long Thập Bát Chưởng, đây gần như là đòn tuyệt sát mạnh nhất của Hàng Long Thập Bát Chưởng, tất nhiên một chiêu này Kiều Phong cũng không nghĩ đến việc sẽ đánh bại Vô Song, hắn chỉ nhằm đến hai chữ ‘tiên cơ’.

Chưởng đầu tiên đánh ra, khoảng cách giữa Kiều Phong cùng Vô Song chỉ là 7m, khoảng cách quá ngắn.

Vô Song vốn đã làm trước chuẩn bị sẽ bị Kiều Phong sử dụng thế công mãnh liệt nhất nhưng khi nhìn thấy một chiêu Kháng Long Hữu Hối cũng phải biến sắc, một chiêu này hoàn toàn có thể so sánh với ngũ tuyệt cao thủ một đòn toàn lực.

Không dám mạnh mẽ đón đỡ một chiêu kia của Kiều Phong, Vô Song sử dụng Quỷ Ảnh Thân Pháp mà cấp tốc lùi lại nhưng hắn cũng không lùi lại đơn thuần, hai cánh tay áo rung lên sau đó đầy trời ngân châm theo Quỳ Hoa Nội Lực mà ra.

Đầu hoàng long từ tay Kiều Phong phá không mà tới tạo thành một đường thẳng không thể cản phá nhưng động tác ném ngân châm của Vô Song cũng rất đẹp, như một đóa Quỳ Hoa nở rộ vậy, lấy Vô Song làm trung tâm, từng cánh hoa lan ra, vòng qua đầu rồng kia mà hướng thẳng về phái Kiều Phong.

Kiều Phong thấy vậy cũng không hề biến sắc, bản thân một chiêu Kháng Long Hữu Hối thật sự thừa sức để oanh sát đại tông sư cao thủ bình thường có điều với Vô Song thì lại chưa đủ, tốc độ của Vô Song quá mức kinh khủng dẫn tới chỉ cần hắn một mực lùi lại đến khi kình lực trong Kháng Long Hữu Hối dần dần tiêu tán thì Kháng Long Hữu Hối thực sự sẽ trở thành ‘Kháng Long Hấp Hối’, cũng chẳng thể gây ra được sát thương thực chất.

Nắm rõ một điểm này, một tay của Kiều Phong tiếp tục đẩy mạnh ra, nội lực của hành trong cấp tốc bành trướng, mạnh mẽ đến mức đáng sợ.

“Cô nương, ở lại đi thôi, Kháng Long Hữu Hối”.

Lượng nội lực của một người là có hạn nhưng mà Kiều Phong vậy mà dám đánh ra hai chiêu Kháng Long Hữu Hối liên tục phải biết để mà sử dụng một chiêu Kháng Long Hữu Hối thôi thì đã không phải việc dễ dàng huống gì hai lần liên tiếp?.

Chưởng trước chưa đi, chưởng sau đã tới dẫn đến như thổi vào đầu hoàng long kia một luồng sinh khí mới, chưởng phong gào thét mà đi, lấy chưởng sau làm tiếp dẫn cho chưởng trước, một chiêu Kháng Long Hữu Hối mang theo hai đường kình lực ép thẳng lên nhau thì Vô Song căn bản chạy không nổi.

Đừng nói là Vô Song không chạy nổi mà cho dù là ngũ tuyệt cao thủ hàng thật giá thật đến đây cũng phải mạnh mẽ mà đón đỡ.

Vô Song không thể lùi nữa hắn liền mạnh mẽ dẫm thẳng hai chân xuống mặt đất, trong người hàn khí tuôn trào, dọc theo cánh tay phải của Vô Song thậm chí còn có hàn băng ngưng kết, nếu đã không tránh được thì hắn cũng không tránh nữa.



“Đại Bi Phú – Đại Cực Băng Thủ”.

Một chiêu này tất nhiên là chưởng pháp mạnh nhất của Vô Song, hắn cũng chỉ có chiêu này là chiêu cứng đối cứng đáng sợ nhất mà thôi.

Một chưởng mang theo cực độ lãnh lẽo cùng chí âm chí hàn nội lực lại thêm Âm Duy Mạch và Đại Bi Phú cường hóa, một chưởng này của Vô Song từng được Lý Thu Thủy đánh giá là không hề thua kém Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, là một cái cực khác của Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Một chưởng này của Vô Song trực tiếp oanh kích lên đầu rồng kia, hàn khí mạnh mẽ xuất ra đánh cho thân ảnh hình rồng kia lập tức bị đóng băng sau đó hoàn toàn vỡ vụn tuy nhiên kể cả như thế Vô Song vẫn phải một lần nữa lùi lại thậm chí là phun ra một ngụm máu tươi.

Hai chưởng hợp một, cái đáng sợ nhất không phải là nội lực chí dương chí cương bên trong mà là kình lực, kình lực chồng lên nhau, một khi gặp vật cản sẽ lập tức nổ tung mà dẫn phát ra kình khí, cái kình khí này Vô Song có chút ăn không tiêu.

Nguyên cánh tay phải của hắn run lên, gần như tê liệt hơn nữa từ vai của Vô Song đến cánh tay đã xuất hiện một vết rách rất dài.Công bằng mà nói đây cũng không phải là kình lực của một mình Kiều Phong mà còn là tác dụng phụ rất lớn của Đại Bi Phú.

Đại Bi Phú như đã nói, ở cảnh giới thứ nhất nó vốn không hợp để cứng đối cứng, nó vốn là một chiêu tuyệt sát, tuyệt sát không cho đối thủ phản kích mà thôi.

Vô Song bị đánh bật lại thì thân ảnh Kiều Phong một lần nữa xé gió mà đến, nhìn Kiều Phong hiện nay cũng không toàn vẹn gì, trên người hắn xuất hiện rất nhiều vết máu, áo ngoài rách tả tơi, tất nhiên đây là vì Kiều Phong căn bản không thèm né tránh mưa ngân châm của Vô Song, hắn cứ một đường mãnh tiến mà lao tới.

Ngân châm rất khó phòng bị nhưng mà sát thương của nó cũng không cao, nếu không phải là tử huyệt thì ngân châm rất khó gây ra sát thương thực chất với cao thủ đặc biệt với một kẻ có ngoại công tương đối cường hãn như Kiều Phong.

Kiều Phong rốt cuộc đuổi tới chỗ của Vô Song, một quyền mạnh mẽ đấm ra, dính một quyền này cả người Vô Song như con tôm vậy, cong cả người lại, miệng tiếp tục phun máu, một quyền này mang theo chí dương chí cương nội lực của Kiều Phong, tuyệt không dễ chịu.

Một quyền đánh trúng Vô Song, Kiều Phong đương nhiên sẽ không buông tay, quyền đầu hóa thành trảo pháp nắm lấy vạt áo của Vô Song sau đó quyền sau tiến tới, một quyền hướng xuống khuôn mặt hoàn mỹ của Vô Song.

Kiều Phong thật ra cũng tương đối muốn thương hoa tiếc ngọc, kể cả là một người được coi là thô lỗ như Kiều Phong cũng cảm thấy Vô Song thực sự quá mức xinh đẹp, nếu Vô Song là nữ tử bình thường mà mang theo khuôn mặt này Kiều Phong chắc chắn sẽ lựa chọn phương án khác bất quá khi đối thủ là Vô Song thì hắn phải toàn lực mà rat ay.

Kiều Phong cũng không sợ nắm đấm của mình sẽ hủy dung Vô Song, dẫu sao hắn đã được trải nghiệm thân thể của Vô Song, thân thể của Vô Song còn mạnh hơn thân thể của Kiều Phong hắn, một đấm trực tiếp xuống kia chỉ nhằm đến việc khống chế Vô Song mà thôi, cũng khó mà hủy đi được dung mạo của Vô Song.

Ngay lúc dính một trọng quyền của Kiều Phong, Vô Song rốt cuộc cũng đưa tay ra, tay của hắn biến thành trảo thủ giữ lấy cổ tay của Kiều Phong, một đường ấn mạnh xuống đồng thời một tay kia cũng đưa lên đỡ lấy một trọng quyền đang hướng vào khuôn mặt mình.

Một tay kia đưa ra là dùng đến lòng bàn tay, lòng bàn tay vốn tưởng như mềm mại vô lực nhưng khi trọng quyền của Kiều Phong đánh tới lại bị mạnh mẽ đẩy bật ra, đây chính là Quỳ Hoa Phi Bộc.

Quỳ Hoa Khí như có như không tạo thành một tấm nệm chắn, trực tiếp ngăn cho Vô Song một trọng quyền.

Kiều Phong chỉ cảm thấy quyền mang theo chí dương chí cương lực lượng của mình bị đánh bật ra tuy nhiên cái mà làm hắn cảm thấy khó hiểu nhất là cánh tay đang giữ lấy tay mình kia.

“Long Trảo Thủ?”.

Kiều Phong cho dù không nhìn rõ động tác của Vô Song cho lắm nhưng mà Vô Song rõ ràng đang dùng Long Trảo Thủ, với một người sử dụng Long Trảo Thủ đến lô hỏa thuần thanh cảnh giới như Kiều Phong sao có thể không nhận ra?, đương nhiên long trảo thủ mà Vô Song sử dụng trong mắt Kiều Phong chỉ là tạm được mà thôi.

Vô Song cũng mặc kệ là được hay không được, đúng là hắn đang sử dụng Long Trảo Thủ của chính Kiều Phong đồng thời cánh tay mạnh mẽ phát lực, gần như muốn bóp nát cổ tay của Kiều Phong.

Long Trảo Thủ là một trong những bản nâng cấp mạnh mẽ nhất của nghệ thuật cầm nã thủ, Long Trảo Thủ của Thiếu Lâm Tự gần như là một trong những môn tuyệt học cận chiến mạnh nhất, trong Long Trảo Thủ không có chiêu thức mà chỉ có thế, bao gồm Đào Hư, Bổ Phong, Nã Vân, Thủ Khuyết, Bão Tàn cùng Tróc Ảnh.

Vô Song cũng không biết rõ Long Trảo Thủ hay đúng hơn hắn còn chưa từng được ai dậy tuy nhiên ai bảo hắn có Tiểu Vô Tướng Công lại thêm trăm chiêu ngạnh kháng cùng Kiều Phong cũng quá đủ để Vô Song coi như nắm rõ môn trảo pháp này.

Vô Song phát lực đương nhiên Kiều Phong cũng phát lực, cổ tay hắn mạnh mẽ giật lại đồng thời một tay kia đánh ra hơn nữa không ngờ lại là chỉ pháp.

Kiều Phong rõ hơn ai hết Long Trảo Thủ giống với một cái hàm rồng vậy, một khi đã bắt được đối phương thì rất khó để thoát ra hơn nữa thân thể của Vô Song phi thường cường hãn, Kiều Phong nhất thời cũng không tự tin mình có thể chỉ dùng kình lực mà thoát ra, vì vậy hắn liền lựa chọn lấy công làm thủ.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Ly Sương Băng Chí”.

Một chỉ điểm ra, một chỉ này đi ngược lại với đạo lý chí dương chí cương của Hàng Long Thập Bát Chưởng, một chỉ này vậy mà lại ôn nhuận như băng, nhẹ nhàng như làn gió bất quá cho dù là thế Vô Song cũng không dám coi thường, hắn có thể cảm nhận được Ly Sương Băng Chí đáng sợ như thế nào.Ly Sương Băng Chí nhìn kiểu gì cũng ra âm nhu võ học bất quá nếu nhìn vào đó mà suy đoán thì tuyệt đối sẽ rất thảm, bản thân Ly Sương Băng Chí là một loại ‘dị’ chỉ pháp, nén toàn bộ chí dương chí cương lực lượng lại biến nó thành hư vô, bên ngoài tưởng như mềm yếu vô lực nhưng chỉ cần xuất chỉ ra thì liền xuất ra một loại lực lượng bạo tạc kinh hãi thế tục.

Vô Song bản thân cực kỳ mẫn cảm với âm nhu khí tức vì vậy hắn cũng có thể nhận ra Ly Sương Băng Chí lợi hại, nhận ra sự nguy hiểm của loại võ công này.

Chỉ pháp của Kiều Phong đánh xuống, hắn vốn muốn lấy công làm thủ, nhận ra một điểm này Vô Song cũng không lùi lại, cũng chẳng chọn cường ngạnh cản một chỉ của Kiều Phong, chỉ thấy cổ tay Vô Song lóe lên một vật sáng, trong tay hắn vậy mà xuất hiện một cây ngân châm toàn bộ màu trắng mang cho người khác một cảm giác đáng sợ vô cùng.

Nắm lấy vũ khí trong hai ngón tay, Vô Song không lùi mà tiến, Quỷ Ảnh thân pháp một lần nữa được vận dụng đồng thời hắn rốt cuộc một lần nữa lại đụng tới Quỳ Hoa Bảo Điển.

“Quỳ Hoa Ti Triển”.

Cánh tay của Vô Song đột nhiên trở nên nhanh đến cực hạn, cây ngân châm kia hướng thẳng về phía đôi mắt của Kiểu Phong, dính một chiêu Ly Sương Băng Chí của đối phương bản thân Vô Song chắc chắn không chết được nhưng nếu cây ngân châm này đâm đến trước, Kiều Phong chết chắc.

Kiều Phong cũng không hổ là một đời thần võ, cảm giác lực cùng khả năng phản ứng đáng sợ đến cùng cực, chỉ thấy hắn dẫm mạnh một chân xuống làm trụ, cả người rung lên sau đó cái cổ ngửa về phía sau, Kiều Phong vậy mà lấy hai hàm răng cắn chặt lấy cây ngân châm của Vô Song, so về tốc độ ra chiêu, Kiều Phong đúng là không so được.

Ly Sương Băng Chí chưa đánh ra liền đã phải thu lại, tất nhiên cũng chẳng có bao nhiêu uy lực, một chỉ kia cũng không còn đáng sợ nữa đồng thời một chỉ này vậy mà cũng không có điểm trúng Vô Song.

Thân hình Vô Song một lần nữa hạ thấp trọng tâm, hắn lướt về phía sau Kiều Phong, hai cánh tay dang rộng ra hai bên, trong tay cầm lấy hai cây ngân châm khác hướng thẳng về thái dương của Kiều Phong.

Tay phải của Kiều Phong đã được buông ra, tay trái thì vừa đánh trượt Vô Song, hai hàm răng vẫn cắn chặt cây ngân châm kia, hắn gần như không thể nào mà phản ứng kịp với thân pháp của Vô Song nhưng Vô Song cũng không để ý một việc... Kiều Phong vốn đang dùng một chân làm trụ.

Thân hình Kiều Phong cứ ngỡ đã bị Vô Song khóa chết thì đột nhiên hắn quay ngoắt lại cũng bằng một tốc độ không tưởng, chân sau đạp thẳng về phía trước, theo động tác này một tiếng long ngâm lại tiếp tục vang lên.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Thần Long Bài Vỹ”

Kiều Phong không ngờ đi sau mà đến trước, hắn dùng nội lực kinh người làm điểm tựa mà mạnh mẽ nghịch chuyển, một cước này sút thẳng vào ngực Vô Song, đạp bay Vô Song ra.

Vô Song bị đạp trúng ngực chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng bên trong gần như xuất hiện tình trạng xuất huyết, xương ngực hắn vang lên từng tiếng răng rắc, hai hàm răng cắn chặt vào nhai, hai ngón tay của Vô Song vẫn búng ra hai cây ngân châm.

Kiều Phong cũng không ngờ Vô Song có thể tiếp tục phóng ra ám khí, hắn đang ở trên không trung căn bản không thể cựa quậy được, cũng đành đưa một tay ra mạnh mẽ ngạnh kháng ám khí bay tới.

Khi Kiều Phong hạ chân xuống đất, cánh tay phải của hắn đã xuất hiện hai vết thủng cực kỳ đáng sợ, nguyên hai cây ngân châm cắm phập vào cánh tay của Kiều Phong, tất nhiên vết thương cỡ này còn lâu mới đủ sức ảnh hưởng tới Kiều Phong.

Kiều Phong vốn muốn rút hai cây ngân châm của Vô Song ra đột nhiên ánh mắt mở lớn, hắn rõ ràng biết lực đạo một cước kia, hắn cũng biết mình có thể dễ dàng đạp bay Vô Song đi nhưng Vô Song rõ ràng không có bị đá bay xa như hắn tưởng tượng, thân hình cực kỳ vô lý mà bắn ngược về phía Kiều Phong.

Kiều Phong cũng không phải ‘gà mờ’, hắn lập tức nhận ra trên cánh tay của mình đã bị vô hình tơ bám lên, căn bản không kịp loại bỏ thứ vô hình tơ kia thì Vô Song đã đến, bàn tay mạnh mẽ xuất chưởng.

“Hàn Băng Chưởng”.

Một chưởng này không có Đại Bi Phú làm trợ lực, một chưởng này chỉ có đơn thuần mang theo hàn băng lực lượng lập tức đánh bay Kiều Phong đi, lần này Kiều Phong cũng phun ra một ngụm nghịch huyết, hắn đã cảm thấy hàn khí xâm thực vào cơ thể, hàn khí lần này trực tiếp khóa đi kinh mạch của Kiều Phong, hắn kể cả có Tiên Thiên Chí Dương Thể thì cũng không phải muốn phá là phá.

Vô Song một chiêu đắc thủ, thân hình như bay mà tới, ánh mắt trở nên cực độ lạnh lùng hơn nữa trong mắt hắn còn mang theo hai tia sát khí.

Kiều Phong thấy vậy liền cười lớn, một tay mở lớn đưa về phía trước, cũng không cần đợi hàn khí bị dương khí trong người hắn triệt tiêu, Kiều Phong vậy mà một đường tiếp tục tiến tới.

Vô Song một lần nữa sử dụng Hàn Băng Chưởng mà đánh tới nhưng lần này khi mà Kiều Phong đã có phòng bị hắn căn bản không thể mắc thêm sai lầm, cánh tay mở lớn không ngờ mang theo cả hấp lực, cái hấp lực kia trực tiếp làm một chưởng của Vô Song gần như bị lệch đi, ngay lúc này một chân Kiều Phong dẫm xuống đất, cả người quay ngược lại.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Kiến Long Tại Điền”.

Đây chính là chiêu phản thủ làm công của Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Một chiêu này vừa phá bỏ thế công của Vô Song vừa khiến Kiều Phong có cơ hội xuất quyền, cánh tay hắn mạnh mẽ đưa ra một quyền nện thẳng vào ngực Vô Song, ánh mắt mang theo rực lửa chiến ý.

Vô Song đương nhiên không thể đơn giản dính chiêu kia, khi quyền phong ập đến chỉ thấy một chân Vô Song chạm xuống đất, thay vì mạnh mẽ như Kiều Phong thì Vô Song lại lướt nhẹ trên mặt đất, cả người cúi gập lại như một nhà trượt băng nghệ thuật, cứ như vậy mà tách rời Kiều Phong một khoảng.

Một lần nữa hai người tách nhau ra nhưng... lần này Vô Song chỉ có thể cười khổ.

Kiều Phong thật ra bị thương nặng hơn Vô Song nhiều nhưng không hiểu sao hắn chiến ý càng ngày càng cường, nội tức càng ngày càng no đủ, nội lực tuy có hư hao rất nhiều nhưng căn bản chưa hề khô cạn đồng thời khí thế của Kiều Phong càng đánh lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, càng đánh càng cho người khác một áp lực kinh khủng.

Về phần Vô Song thì sao?, nội lực của hắn tất nhiên còn lâu mới cạn nhưng kinh mạch của hắn thì bị thương tổn không hề nhẹ, nếu không phải Đại Bi Phú phản phệ thì sao Vô Song lại chỉ có thể dùng Hàn Băng Chưởng?.

Có lẽ Vô Song cũng không nhận ra... kẻ trước mặt hắn cực kỳ cực kỳ biến thái.

Kiều Phong biến thái bởi hắn không chỉ là Tiên Thiên Chí Dương Thể, hắn cũng như Vô Song, người mang theo hai loại thể chất... thậm chí càng nhiều.

So với Vô Song thì cũng không đúng, Thần Võ như Kiều Phong phải so với phụ thân của Vô Song... Lệ Thương Thiên mới đúng.

Quyển 2 - Chương 154: Hack

Vô Song đã gặp rất rất nhiều người có thực lực phi thường cường đại, nói thẳng ra thì bất kể là sinh vật bất tử trong hắc địa hay bất cứ nhân vật ngũ tuyệt cấp nào Vô Song đã từng gặp đều mạnh hơn Kiều Phong nhưng chỉ tính đối thủ chân chính thì Vô Song chưa từng gặp ai vượt qua được Kiều Phong cả.

Kiều Phong có thể coi là nhân vật chính đầu tiên trong Kim Dung thế giới mà Vô Song tự mình chiến đấu, thực lực của hắn phải dùng từ kinh khủng để hình dung, Kiều Phong cũng là người đầu tiên khiến Vô Song có khái niệm thế nào là ‘chiến lực’ của một nhân vật chính.

Trận chiến giữa Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí tuy Vô Song được tận mục sở thị tuy nhiên hai người này ở trình độ quá cao mà Vô Song năm đó lại quá yếu dẫn tới việc hắn có cảm giác như mộng như mị còn Kiều Phong lại khác, Kiều Phong cùng Vô Song đều là đại tông sư cao thủ nhưng đây là lần đầu tiên cùng cảnh giới chiến đấu khiến Vô Song cảm thấy áp lực như vậy.

Tất nhiên thực lực của Kiều Phong không phải chỉ đến từ Hàng Long Thập Bát Chưởng bá đạo ra sao cũng không phải kinh nghiệm chiến đấu của hắn tốt đến mức nào, cái đáng sợ nhất của Kiều Phong là hai chữ Thần Võ.

Thần Võ ở đây không phải là danh hiệu mà là thể chất, thể chất của Kiều Phong quả thật xứng đáng với hai chữ Thần Võ, hắn căn bản không chỉ có Tiên Chiên Chí Dương Thể.

Vô Song không biết Thần Võ là gì cũng không rõ ràng thể chất của Kiều Phong đáng sợ thế nào nhưng nếu hắn biết được thì đương nhiên cũng đối với bản thân mình vỗ ngực tự hào.

Đầu tiên bỏ qua Tiên Thiến Chí Dương Thể cực kỳ biến thái liền phải nói tới kinh mạch của Kiều Phong.

Kinh mạch của Kiều Phong trời sinh đã lớn hơn người bình thường, tất nhiên đây không phải là tiên thiên thiên phú của hắn mà là hậu thiên được tạo thành, một dạng lợi thế cứ như Vô Song vậy.

Kinh mạch Vô Song mạnh ở bền dẻo rất khó bị tổn thương thực chất, loại lợi thế này đến từ việc hắn là Tiên Thiên Chí Âm Thể lại thêm từ rất nhỏ đã được dược vật bổ trợ về phần Kiều Phong thì sao?, Kiều Phong trời sinh là Tiên Thiên Chí Dương Thể, cho dù vô tình hay cố ý thì hắn đều có thể dùng chí dương chí cương nội lực làm nới rộng kinh mạch của bản thân ngoài ran gay từ khi còn đỏ hỏn thì Kiều Phong đã được cường giả ‘thông huyệt’.

Kiều Phong là con trai của Tiêu Viễn Sơn, điều này hiện nay đương nhiên Kiều Phong không biết, ngay từ khi còn là một đứa bé nằm trong tã bản thân Kiều Phong tham dự trận chiến Nhạn Môn Quan, trong trận chiến này cho dù Tiêu Viễn Sơn thần công cái thể, thực lực kinh người nhưng cuối cùng cũng khó mà địch lại cao thủ trung nguyên vây công dẫn đến việc ngay cả con trai mới sinh của mình Tiêu Viễn Sơn cũng không bảo vệ được.

Trận chiến Nhạn Môn Quan kia không giết chết Kiều Phong nhưng mà nghĩ mà xem, một đứa bé còn đỏ hỏn lại đặt thân vào trong trận chiến mà người yếu nhất cũng là siêu nhất lưu cao thủ vậy kết quả ra sao?, chỉ cần khí tràng lan ra cũng đã đủ để Kiều Phong không qua được chứ đừng nói sống đến ngày hôm nay, Kiều Phong có thể sống đến bây giờ là vì hắn vốn được Tiêu Viễn Sơn đưa nội lực vào bảo vệ bản thân, sau đó lại được hai vị siêu cao thủ đương thời là Huyền Khổ cùng Uông Kiếm Thông tiếp tục truyền vào nội lực cải thiện thể chất, cũng vì việc này nên kinh mạch trong người Kiều Phong phi thường rộng lớn, nếu người ta chỉ là dòng suối nhỏ thì Kiều Phong chính là con sông lớn.

Kinh mạch rộng có lợi ích gì?, khác với kinh mạch bền dẻo thích hợp cho luyện công cùng đột phá của Vô Song thì kinh mạch của Kiều Phong trời sinh thích hợp với chiến đấu bởi kinh mạch càng rộng đại diện cho việc nội lực lưu động trong cơ thể càng nhanh, càng dễ dàng đồng thời quan trọng nhất là lượng nội lực cực hạn có thể đánh ra.

Mỗi người đều chỉ có một lượng nội lực nhất định, tùy người khác nhau mà lượng nội lực này mạnh yếu khác nhau tuy nhiên trữ lượng nội lực trong người là một việc còn có thể lấy ra một lần bao nhiêu nội lực lại là một việc khác.

Nếu trữ lượng nội lực của một người là 10 vậy thường thường toàn lực một chiêu có thể đánh ra từ 1 phần tổng trữ lượng nội lực, đấy là trong tình trạng bất chấp tất cả dồn lực mà phát chưởng, bản thân Vô Song có kinh mạch phi thường bền vững vì vậy một chưởng mà hắn đánh ra tối đa có thể sử dụng 1.5 thậm chí là 2 phần trữ lượng nội lực, về phần Kiều Phong thì sao?, một chưởng của hắn có thể sử dụng đến 3 phần trữ lượng nội lực của bản thân.

Đương nhiên đây chỉ là một thuyết tương đối dựa trên việc trữ lượng nội lực của mỗi người là giống nhau nhưng chỉ cần từ cái thuyết này mà nhìn, cùng một loại chưởng pháp trong tay Kiều Phong liền mạnh gấp 3 lần người bình thường hoặc... gấp rưỡi những thiên tài cấp bậc như chính Vô Song.

Đây là lý do tại sao cùng là một chiêu Kháng Long Hữu Hối nhưng Kiều Phong ở đại tông sư cảnh giới đã có thể sánh ngang với Hồng Thất Công người nắm giữ ngũ tuyệt thực lực, đương nhiên mặt tốt đã có còn mặt xấu cũng không phải là không hiện ra.

KIều Phong chưởng pháp là chí cương chí dương, uy lực tuyệt luân, chưởng pháp của hắn có thể nói là kinh người bất quá Kiều Phong mỗi chiêu mỗi thức đều hao rất lớn nội lực, cho dù trữ lượng nội lực của hắn có là biển đi chăng nữa thì chẳng bao lâu chính hắn cũng sẽ xài hết lượng nước trong biển này, ai bảo chưởng pháp của hắn quá mạnh đây?.

Để loại bỏ cái điểm yếu này thì Kiều Phong ít nhất phải có một môn công thể đỉnh cấp có thể giúp lượng nội lực hồi phục của hắn đuổi kịp lượng nội lực mà hắn sử dụng, những bộ công thể này có thể ví dụ như Dịch Cân Kinh, Cửu Dương Thần Công, Bắc Minh Thần Công hay thậm chí là Hấp Tinh Đại Pháp, đáng tiếc Kiều Phong không có một bộ công thể nào như thế.

Nhìn vào việc lượng nội lực mà Kiều Phong sử dụng vượt xa lượng nội lực bản thân hắn có thể tự mình hồi phục thì bất cứ đối thủ nào chỉ cần cố gắng kéo dài trận chiến, cố gắng không thể đẻ Kiều Phong hoàn toàn áp chế trong vài chiêu đầu tiên mà nói thì hoàn toàn có thể lật bàn với Kiều Phong, có thể chuyển bại thành thắng, dĩ nhiên nếu muốn đánh bại Kiều Phong đơn giản như vậy thì hắn đã không phải là Thần Võ.

KIều Phong ngoại trừ tiên Tiên Thiên Chí Dương Thể ra hắn còn hai loại thiên phú nữa, một loại thiên phú tăng cường tốc độ tu luyện, một loại thiên phú tăng cường chiến lực.

Cả hai loại thiên phú còn lại của Kiều Phong đều là dạng thể lực thiên phú, đầu tiên là Hồng Trần Tửu Tiên, thứ hai là Phách Giả Hoàng Lan.

Hồng Trần Tửu Tiên là gì?, loại thiên phú này vốn nhằm vào một chữ ‘tửu’, người nắm giữ thiên phú này gần như ngàn ly không say, tửu lượng gần như vô hạn nhưng mà quan trọng nhất là khi uống rượu có thể lấy được tinh hoa bên trong rượu mà chắt lọc ra, mang cái tinh hoa đó nhập vào cơ thể, uống càng nhiều rượu thì chỗ tốt lại càng lớn, chỗ tốt ở đây đương nhiên là nội lực.



Kiều Phong không có bất cứ một môn tuyệt học nội công nào bá đạo đi theo như Đoàn Dự mà cũng chẳng được ai truyền cho vài chục năm nội lực như Hư Trúc nhưng nội lực của Kiều Phong vẫn như một cái động không đáy, nội lực của hắn lớn đến kinh người chính là vì loại thiên phú này, từ nhỏ làm bạn với Kiều Phong chính là rượu, hắn uống rượu không biết bao nhiêu năm, một ngày uống không biết bao nhiêu rượu dẫn đến việc nội lực của Kiều Phong cho dù không cần tu luyện vẫn cứ từng chút từng chút một bành trướng.

Gần 30 năm làm bạn với rượu lại thêm vào nội công mà Kiều Phong tự mình tu luyện ra, chỉ bằng hai cái điểm này mà nói, nội lực của Kiều Phong cực kỳ đáng sợ, tuyệt đối hơn xa Vô Song, cũng chính nhờ cái thiên phú này mà Kiều Phong có thể bất chấp tất cả mà sử dụng một lượng lớn nội lực ở bên trong mỗi chiêu mỗi thức.

Về phần Phách Giả Hoàng Lan thì sao?, đây cơ hồ đã là thiên phú chiến đấu mạnh nhất bởi Phách Giả Hoàng Lan gần như sẽ chắc chắn khí huyết cùng nội lực không bao giờ suy kiệt, đây là loại thiên phú có thể biến chiến ý thành chiến lực, càng đánh càng mạnh, càng đánh chiến ý càng cường sau đó biến chiến ý thành khí huyết, biến chiến ý thành nội lực, huyết khí liên miên bất tuyệt, nội lực như cái động không đáy, càng chiến càng cường, chỉ cần không chết thì liền có thể chiến đến cuối cùng.

Một thân ba thiên phú cộng đồng, Kiều Phong không phải là Thần Võ cũng lạ.

........ Chiến trường giữa Kiều Phong cùng Vô Song hiện nay quả thật bắt đầu trở nên yên tĩnh, sau lần giao thủ kia cả Kiều Phong cùng Vô Song đều cách ra một đoạn nhìn đối phương, đều đang chậm rãi quan sát kẻ địch của mình.

Từ mặt chiến cuộc mà xem đương nhiên Kiều Phong bị thương nặng hơn Vô Song nhưng hai người liền tự biết mình, đặc biệt là Vô Song hiện nay, hắn không sợ Kiều Phong nhưng đúng là bắt đầu trở nên cực kỳ kiêng kỵ với chiến lực của đối phương.

Vô Song không biết Kiều Phong giới hạn ở đâu nhưng Vô Song dần dần cảm thấy có chút quá sức, nhìn khí tràng của đối phương mà nói khiến cho Vô Song xuất hiện một loại ảo giác, hắn bắt đầu tin tưởng nếu đánh tiếp thì Kiều Phong sẽ càng ngày càng mạnh, cho dù thương thế của hắn có càng ngày càng nặng đi chăng nữa thì hắn chiến lực chỉ biết càng ngày càng tăng chứ tuyệt không giảm.

Rốt cuộc Vô Song vẫn không bỏ được cái cố chấp của bản thân, hắn càng nhìn Kiều Phong đứng đó lại càng muốn đánh một trận, hắn lại càng muốn vượt qua cái kẻ được gọi là Thần Võ kia.

Hai tay Vô Song từ từ nâng lên cao, trong những khe rãnh ngón tay kia dần dần xuất hiện từng cây ngân châm nhỏ, sau đó nhìn chằm chằm vào Kiều Phong, khóe miệng dần dần cong lên.

“Kiều bang chủ, cẩn thận rồi”.

Kiều Phong nghe Vô Song nói vậy ánh mắt hơi hơi nhíu lại nhưng cũng rất nhanh trở về như bình thường, hắn cũng nắm chặt song quyền của bản thân lại, khí thế càng ngày càng trở nên cường hãn.

“Cô nương quả thực là nữ trung hào kiệt, Kiều Phong đời này đã chiến đấu với không ít cao thủ nhưng cao thủ tuổi trẻ lại có chiến lực như cô nương thì tuyệt chưa từng gặp qua, đáng tiếc người lại về phe giặc Kim nếu không Kiều Phong nguyện kết bằng hữu cùng cô nương”.

“Kiều Phong bản ý cũng không muốn làm theo cách của mấy vị trưởng lão tuy nhiên nhiệm vụ lần này liên quan trọng đại đến cao tầng của Cái Bang, vốn ta không muốn gây tổn thương cho cô nương nhưng để Kiều Phong thân là người của Cái Bang đúng là không thể không toàn lực ra tay, vẫn là xin mạo phạm”.

Kiều Phong đột nhiên nói ra mấy lời ‘sến’ này thật ra cũng không hợp bản tính của hắn bất quá hắn vẫn phải nói, đơn giản bởi hắn thực sự cực kỳ cảm thấy thích thú với Vô Song.

Thích ở đây không phải là tình yêu nam nữ mà giống một dạng quý trọng, một dạng trân trọng.

Lần đầu tiên trong đời Kiều Phong chiến đấu với cao thủ cùng cảnh giới lại mệt mỏi như vậy hơn nữa Kiều Phong cũng chắc chắn Vô Song nhỏ tuổi hơn hắn, nếu hai người cùng độ tuổi với nhau thì ai ăn ai cũng còn khó nói.

Thứ hai là vì chiến lực mà Vô Song thể hiện ra, bất kể là phản ứng, tốc độ, kinh nghiệm chiến đấu của Vô Song đều cao đến kinh người, đặc biệt Kiều Phong đến nay vẫn chưa hiểu Vô Song vì cái gì có thể dùng cầm nã thủ khắc thế long trảo thủ của hắn.

Từ xưa đến nay chỉ có Kiều Phong hắn dùng võ công đơn giản đánh bại võ công tinh diệu, dùng một bộ Thái Tố Trường Quyền đánh đông dẹp bắc, đây là lần đầu tiên Kiều Phong gặp phải tình trạng dùng võ học cấp cao không thể đánh bại được võ học cấp thấp mà còn bị áp chế vào trạng thái hạ phong, đương nhiên Kiều Phong sẽ không biết Vô Song sử dụng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ chứ không phải là cầm nã thủ.

Vô Song trong mắt Kiều Phong giống với anh hùng trọng anh hùng vậy, đáng tiếc trong mắt Kiều Phong thì Vô Song không phải nam nhân, chính vì vậy ánh mắt của Kiều Phong với Vô Song có thêm chút kì dị.

Sau khi nói mấy lời vừa rồi, hai tay của Kiều Phong lại bắt đầu ngưng tụ nội lực, trên hai cánh tay tràn đầy cơ bắp kia dĩ nhiên xuất hiện hư ảnh hai đầu rồng xung quanh mang theo chí dương chí cương nội lực sao mà kinh người.Vô Song nhìn thấy hai cánh tay của Kiều Phong, hắn cũng có thể cảm nhận được áp lực kinh khủng đến từ đợt tấn công tiếp theo của đối phương vì vậy Vô Song liền bắt đầu thi châm.

Trong ánh mắt khó hiểu của Kiều Phong, từng cây ngân châm đều đi vào đỉnh đầu của Vô Song, Vô Song lúc này muốn kích thích sinh mạng trong cơ thể, hắn muốn dùng đến Phượng Hoàng Châm bên trong Dược Vương Phần Thiên.

Cho dù thế nào, hắn cũng phải phân ra thắng bại cùng Thần Võ.

KIều Phong sau một thoáng ngỡ ngàng rốt cuộc thở ra một hơi, khoảng cách của Vô Song cùng Kiều Phong hiện nay là 15 m, hắn ước lượng khoảng cách một chút sau đó liền gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía Vô Song.

“Kháng Long Hữu Hối”.

Lại là một cái chiêu này, hai tay tụ lấy chí dương chí cương nội lực mà đánh ra một đầu hoàng kim long mang theo sức phá hoại ghê người.

Vô Song ánh mắt mở lớn, hàn khí bao phủ toàn bộ cơ thể, sau khi sử dụng Phượng Hoàng Châm bất kể là nội lực hay tố chất thân thể của hắn đều điên cuồng tăng lên, đây chính là đốt cháy sinh lực của bản thân để biến thành chiến lực, Vô Song lại vận dụng Quỳ Hoa Bảo Điển, tốc độ của hắn lúc này vậy mà gần như tăng lên gấp đôi.

Tăng lên gấp đôi tốc độ là khái niệm gì?, ít nhất chỉ xét về mặt tốc độ thì Vô Song có lẽ đã có thể so sánh với Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ càng cao hơn rồi, ít nhất cũng là Quỳ Hoa Bảo Điển phiên bản tiên thiên.

Quỷ Ảnh Thân Pháp của hắn chưa thể nâng cấp thành Quỷ Mị, còn thua kém Quỷ Mị rất rất nhiều nhưng chỉ tính riêng tốc độ thôi thì đã không thua Quỷ Mị.

Nhìn thấy tốc độ của Vô Song, Kiều Phong trong mắt càng xuất hiện chiến ý càng mạnh mẽ hơn, sau đó hắn làm ra một hành động điên cuồng mà chính Vô Song cũng cảm thấy hô hấp khó khăn.

Đánh ra một chiêu Kháng Long Hữu Hối ở khoảng cách 15m sau đó thì sao?.

Kiều Phong vừa chạy, hai tay vừa đánh ra một chiêu nữa.

“Kháng Long Hữu Hối”

Một chưởng này khoảng cách giữa hai người là 12m

“Kháng Long Hữu Hối”

Một chưởng này khoảng cách giữa hai người là 10 m

“Kháng Long Hữu Hối”

Một chưởng này khoảng cách giữa hai người là 7m

Nhìn thấy 4 chiêu Kháng Long Hữu Hối tiếp nhau mà tới, Vô Song thiếu chút nữa buông tay mà chửi ầm lên, Kiều Phong... rõ ràng đang mở phần mềm hack.

Một chiêu Kháng Long Hữu Hối đánh ra gần như đã dốc gần hết nội lực của một đại tông sư cao thủ huống hồ là vài chiêu Kháng Long Hữu Hối cùng đánh?.

Vài chiêu Kháng Long Hữu Hối đánh ra thì vẫn có thể tạm thời chấp nhận nhưng mà liên tục đánh ra, liên tục nối đuôi nhau mà đi thì đây chắc chắn là hack, kinh mạch nào chịu được?, nội lực nào chịu được?, đan điền nào chịu được?.

Kiều Phong sau khi đánh ra 4 chiêu Kháng Long Hữu Hối cùng lúc, hắn không hề giảm tốc độ, hai tay đưa ra đồng thời tiếng long ngâm lại gầm thét.

“Thời Thừa Lục Long”.

Bốn chiêu Kháng Long Hữu Hối đi đầu thẳng tiến về phía Vô Song, tiếp theo lấy Thời Thừa Lục Long đánh thẳng ra các hướng xung quanh, không nhằm công kích chỉ cầu khóa đường di chuyển của Vô Song, có thể nói trong phút chốc Kiều Phong đánh ra năm chiêu chưởng pháp chí dương chí cương uy lực kinh người.

Thế này thì đánh sao?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau