CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 26 - Chương 30

Quyển 1 - Chương 26: Bước Đầu Luyện Võ

Nếu đã quyết định bắt đầu để Vô Song học tập Quỳ Hoa thì hai người Vô Hà Tử cùng Dược Vương phải lập tức hành động.

Cả hai người đều là giang hồ lão tiền bối, người thì thực lực thông thiên, người lại hiểu biết hơn người đương nhiên cũng thừa hiểu đâu là độ tuổi tốt nhất dành cho luyện võ công.

Võ công trong thiên hạ căn bản không phải muốn học là học, muốn luyện là luyện, tất cả đều phải lấy căn cơ làm trọng, đây là lý do chính khiến nhiều kẻ cho dù thiên phú cao đến mấy nhưng bắt đầu đi trên con đường võ đạo quá muộn liền tự chặt đứt tiền đồ của bản thân.

Vô Song năm nay mới 6 tuổi, đây chính là độ tuổi thích hợp nhất đề rèn luyện căn cơ, giúp hắn tồi thân kiện cốt.

Trước khi để Vô Song học được Quỳ Hoa tất phải giúp hắn rèn luyện căn cơ một phen, bản thân Quỳ Hoa không yêu cầu nội lực hung mãnh cũng không yêu cầu tiên thiên thể chất đặc dị nhưng cũng có khảo nghiệm rất lớn với cơ thể người sử dụng.

Quỳ Hoa bản thân không phải là tuyệt đỉnh tâm pháp, người tu luyện Quỳ Hoa đương nhiên sẽ không thiên về nội lực một đường, nếu chỉ xét về tinh thuần nội lực Quỳ Hoa Bảo Điển chỉ có thể coi là cao minh hơn Tử Hà Thần Công của Hoa Sơn mà thôi, so với thiên hạ tuyệt học liền thua kém rất nhiều.

Bù lại một điểm này Quỳ Hoa lại đi theo đường võ, trọng tâm đặt vào chiêu thức, cực kỳ đáng sợ.

Không phải ngẫu nhiên loại mèo ba chân như Lâm Bình Chi sau khi học được Tịch Tà Kiếm Phổ liền đủ sức giết chết nhất lưu cao thủ thậm chí tông sư hắn cũng có khả năng đánh một trận hơn nữa chưa chắc đã thua.

Điểm đáng sợ nhất của Quỳ Hoa Bảo Điển là trọng công không trọng thủ, dùng siêu phàm tốc độ làm điểm mạnh, bù khuyết cho nội lực thiếu xót, cho dù nội lực không cao nhưng vượt cấp giết địch vẫn là dễ như trở bàn tay.

Tất nhiên muốn luyện theo thuần tốc độ một đường cũng là không dễ, điều này cần căn cốt tố chất thân thể rất lớn, hơn nữa lại cần bản thân chủ nhân thủy chung tồn tại âm nhu lực lượng, cho dù nam tử bản thân cũng mềm mại không xương, không khác nữ tử là bao.

Tự cung là một cửa ải bắt buộc gặp phải trong Quỳ Hoa Bảo Điển bởi kẻ tự cung không còn coi là nam nhân, làn da càng ngày càng trắng, da dẻ cũng trở nên mềm mại thậm chí cơ thể không còn dương cương khí liền dần dần biến ảo thành thuần âm nhu thể chất, tiếp tục lấy thân thể mềm dẻo gia trì khinh linh bản thân, lúc này mới có thể bắt đầu tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển võ học.

Đây có thể coi là một loại đánh đổi, sau khi tự cung toàn bộ dương cương khí sẽ trở thành âm nhu khí, lúc này tiên thiên thể chất lập tức chuyển về thuần âm thân thể, nếu lấy loại thể chất này tu luyện Quỳnh Hoa Bảo Điển liền làm ít công to, thực lực điên cuồng tăng trưởng.

Tất nhiên lại nói về thuần âm thể, thuần âm thể chất có một loại thể chất được gọi là Tiên Thiên Chí Âm Thể, bản thân Tiên Thiên Chí Âm Thể còn mạnh mẽ hơn thuần âm thể rất nhiều lần bất quá muốn tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển vẫn không cách nào tránh được một cửa ‘tự cung’.

Muốn tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển thật ra bản thân phải sở hữu hậu thiên thuần âm thể, hoặc hậu thiên chí âm thể, cả hai loại hậu thiên thể chất này muốn có được cũng chỉ có thể tự cung mà ra, một cửa chuyển hóa toàn bộ dương cương thành âm nhu vốn không thể tránh khỏi.

Động Huyền Kim Đan của Dược Vương được coi là một loại thủ đoạn lấy xảo vượt qua ‘tự cung’ cửa ải, sau khi dùng thuốc liền loại bỏ toàn bộ dương cương trong cơ thể, lập tức thân thể tạm thời sẽ biến thành hậu thiên thuần âm thể có điều lại thiếu đi một cửa chuyển hóa toàn bộ dương cương thành âm nhu của tự cung, từ đó dẫn đến căn cốt thân thể không cách nào đạt được lột xác như ‘tự cung’.

Muốn bỏ qua thứ thiết hụt này, liền chỉ có dùng dược vật, dùng dược vật cải thiện thể chất của Vô Song, đến mức độ sánh ngang với ‘tự cung’ con đường.

Động Huyền Kim Đan cùng dùng dược vật cải thiện thể chất, cả hai điểm này chỉ sợ thiên hạ không ai làm tốt hơn Dược Vương, nếu không có tự cải thiện thể chất của Vô Song, cho dù có Động Huyền Kim Đan trợ giúp, Vô Song sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển cũng không thể bằng những kẻ trải qua tự cung, chiêu thức luôn thiếu đi 5 phần âm nhu, thiếu đi 5 phần tốc độ thậm chí có thể dẫn đến kinh mạch tổn thương.

Nếu Quỳ Hoa Bảo Điển trong tay Vô Song chỉ có như thế, Vô Hà Tử tuyệt không hướng Vô Song tu luyện loại tuyệt học này.

Sau khi hai vị lão nhân cùng đưa ra quyết định, đương nhiên phải bắt tay vào thực hành, cũng may Vô Hà Tử bản thân liền đã chuẩn bị đầy đủ, trong thời gian mấy tháng đợi Dược Vương tiến đến Vong Ưu Thôn liền đã yêu cầu Thần Y chuẩn bị trân quý dược thảo.

Thần Y bản thân thuật luyện đan đương nhiên không so nổi với Vô Hà Tử nhưng y thuật một đường liền không kém hơn bao nhiêu, thân là một đời thần y muốn tập hợp vài loại dược vật quý hiếm cũng không khó, huống hồ Vong Ưu Thôn lại tương đối gần kinh thành, muốn tập hợp trân quý dược liệu liền đơn giản hơn rất nhiều.

...........

Khi trời bắt đầu sẩm tối, Vô Song cùng Linh Tố bắt đầu vì ba người Mẫn Mẫn, Vô Hà Tử cùng Dược Vương bầy biện đồ ăn.

Lúc này Vô Song cùng Linh Tố liền trở nên thân thiết hơn rất nhiều, cả hai đều ‘trưởng thành’ hơn những đứa trẻ cùng lứa tuổi, hơn nữa Linh Tố sau nửa ngày ở bên Vô Song liền phải dùng ánh mắt khác nhìn hắn, thậm chí chính bản thân nàng còn bị rung động thật sâu.

Về mặt trù nghệ Linh Tố liền thua Vô Song một khoảng cách rất xa, về mặt y thuật thứ mà nàng tự tin nhất cũng không hơn được Vô Song bao nhiêu, điều này khiến Linh Tố mơ hồ có một loại cảm giác không bằng người, mơ hồ có cảm giác kính phục từ bên trong.

Thấy Linh Tố cùng Vô Song tạo thành một loại ăn ý nhất định, ở trên bàn tiệc cả Dược Vương cùng Vô Hà Tử đều hiếm có một lần nhìn nhau mỉm cười, về phần Mẫn Mẫn đương nhiên không nhìn ra cái gì kỳ quái, lúc này nàng toàn bộ lực chú ý đều nhìn vào từng đĩa đồ ăn được bày lên bàn.

Đây là một bàn tiệc rất lớn, nếu không có Trình Linh Tố trợ giúp bản thân Vô Song cũng khó khăn hoàn thành kịp giờ ăn tối.



Hắn cùng Trình Linh Tố từng người mang từng đĩa đồ ăn thơm phức đặt lên bàn.

“Ông ngoại, sư phụ, lục sư tỷ, đây là công sức cả chiều nay của ta cùng Linh Tố, ba người tuyệt đối không được để thừa lại nha”.

“Đây là Chân Hưu Nướng, Lư Ngư Kho Tàu, Hương Xốp Giòn Nem Rán, Đậu Hũ Ma Bà, Hoàng Kim Cơm Chiên, Gà Chưng Hoa Sen...”.

“Còn có đây là 30 năm Trúc Diệp Thanh, ta lén lấy của đại sư huynh, sau này đại sư huynh có hỏi sư phụ người nhất định phải bảo vệ ta a”.

Vô Song vừa dứt lời Dược Vương đã trìu mến nhìn hắn.
“Hừ, là Tưu Điên tiểu tử đó?, nếu tiểu tử đó dám có ý kiến với cháu ngoại ta, ta liền khiến hắn cả đời không thể uống rượu”.

Mẫn Mẫn ở bên cạnh cũng cực kỳ trượng nghĩa vỗ bộ ngực sữa của mình, ánh mắt thủy chung vẫn nhìn vào từng đĩa đồ ăn trên bàn.

“Thất sư đệ yên tâm, nếu đại sư ca tức giận liền đến tìm lục sư tỷ, sư tỷ liền bảo vệ ngươi”.

Vô Hà Tử ở bên cạnh nhìn hai người liền trực tiếp im lặng, căn bản không biết nói gì mới tốt.

Bữa cơm tối hôm nay thật sự ăn rất ngon, bởi nó mang theo thứ ấm áp mà Vô Song chửa từng đương trải nghiệm trước đây, cảm giác ấm áp của gia đình.

Thứ cảm giác Dược Vương Thôn các sư huynh sư tỷ cho Vô Song cũng là một loại gia đình nhưng lại không giống cảm giác Dược Vương mang lại cho hắn, loại cảm giác này được gọi là ‘thân tình’.

Ngày hôm nay Dược Vương cũng phá lệ uống nhiều, mặt cười ửng đỏ, cùng Vô Song trò chuyện thiên nam địa bắc, Vô Song đương nhiên cũng không chối từ, hắn có thể cảm nhận được ánh mắt ấm áp đến từ ông ngoại, loại cảm giác này hắn mong đợi thật lâu thật lâu.

Về phần Trình Linh Tố lại có chút nhu thuận, nàng ở bên cạnh Dược Vương, chỉ lặng lẽ mỉm cười rót rượu cho sư phụ, cả cuộc đời nàng ở Dược Vương Cốc cũng chưa bao giờ nhìn thấy Dược Vương cười nhiều như hôm nay.

Trên bàn ăn Mẫn Mẫn đương nhiên vẫn làm tốt nhiệm vụ ‘diệt mồi đại sư’ cảu mình, cái bụng cũng đã có chút căng lên vì no, Vô Hà Tử thì lại mỉm cười vuốt râu chậm rãi uống rượu.

Chỉ cần nhìn vào việc Vô Hà Tử biết Động Huyền Kim Đan từng được Dược Vương luyện ra liền có thể thấy giao tình của Vô Hà Tử với vị Dược Vương này thế nào, bản thân ông ta cũng chính là muốn nhìn thấy loại hình ảnh này từ rất lâu rồi, 6 năm qua kể từ cái thể của Thiên Vương, Vô Hà Tử liền biết vị bằng hữu này của mình dường như biến thành một loại người khác, đã vô tâm sống tiếp.

Vô Hà Tử còn có một loại cảm giác, chỉ cần Dược Vương truyền lại hết y bát cho Trình Linh Tố liền triệt để không còn gì quấn thân, liền muốn rời khỏi thế gian này.

Sự xuất hiện của Vô Song chính là một loại thuốc khởi tử hồi sinh với vị bằng hữu này, cho dù Dược Vương cùng Vô Hà Tử vốn đi trên hai con đường khác nhau nhưng cả hai người đều coi đối phương là chân tri kỷ. Nhìn thấy bằng hữu tốt của mình cười cười nói nói bên cạnh Vô Song, Vô Hà Tử sao có thể không mừng?.

.........

Ba ngày sau, tại Vong Ưu Thôn, nhà Thần Y.

Nhà của Thần Y là ngôi nhà lớn nhất Vong Ưu Thôn, lúc này cũng là nơi sinh sống của Trình Linh Tố cùng Dược Vương, không thể không nói nhà của Thần Y cũng thực sự tương đối giống ngôi nhà mà hai người sống trong Dược Vương Cốc, xung quanh toàn là dược thảo cùng sách cổ, ở bên ngoài có một khoảng sân tương đối rộng cùng rất nhiều thảo dược đang trồng.

Ở giữa sân có một khoảng trống, giữa khoảng trống lúc này là Vô Song, Dược Vương cùng Vô Hà Tử.

Vô Song lúc này trên người không có lấy một mảnh vải che thân, đối mặt cùng ông ngoại cùng Vô Hà Tử liền có chút bối rối.

Hắn thân là một nam nhân 30 tuổi, nếu là một đứa bé 6 tuổi bình thường sẽ không có cảm giác gì, nhưng với nam tử trưởng thành như hắn lại cực kỳ không tiện.

Tiện tay lấy áo ngoài che đi ‘chỗ đó’ vẻ mặt có chút không tự nhiên nhìn về phía Dược Vương cùng Vô Hà Tử.Hai người thấy biểu hiện của Vô Song liền bật cười.

“Tiểu tử này dĩ nhiên còn biết ngượng”.

Vô Song lập tức liền khẽ lườm Vô Hà Tử nhưng cũng không lên tiếng, ánh mắt cầu cứu nhìn ông ngoại.

Dược Vương nhìn thấy ánh mắt của hắn cũng bật cười, có điều cũng không tiếp tục làm Vô Song phải chờ.

Ngón tay Dược Vương chỉ về phía lu nước lớn ở bên cạnh, ánh mắt hiền từ nhìn Vô Song.

“Vô Song, lần này ta cùng lão già kia liền chuẩn bị bỏ ra rất nhiều tâm huyết, ngươi nhất định phải chịu khó một chút, thứ nước bên trong liền dễ chịu nhưng nhất định phải cố gắng vượt qua, được không?”.

Nghe ông ngoại nói, Vô Song mới lại gần cái lu nước kia nhìn một chút, khi hắn đến đây cũng chú ý đến cái lu này bất quá hiện nay mới có thể nhìn rõ, nước trong lu không ngờ lại đen ngòm thậm chí còn sánh lại, tuy không có mùi gì nhưng lại cho Vô Song cảm giác tương đối kinh khủng.

Vô Song đương nhiên cũng sẽ không sợ, hắn hướng về phía ông ngoại gật đầu.

“Ông ngoại, cháu liền phải vào trong cái lu này đúng không?”.

Dược Vương gật đầu, sau đó liếc mắt nhìn Vô Hà Tử.

Vô Hà Tử cũng mỉm cười.

“Nước trong này là Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy, tiến vào trong này liền có đại công dụng, có thể giúp ngươi rèn luyện căn cốt, bắt đầu đạp vào con đường luyện võ, mới có thể đạt điều kiện tất yếu tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển”.

Nghe Vô Hà Tử nói đến đây, Vô Song lập tức gật đầu, hai mắt tỏa sáng.

Hắn liền có cảm giác, bản thân mình sắp được luyện võ công, được cảm nhận thế giới này thần kỳ đến mức nào, chỉ có nắm giữ võ công, Vô Song mới có thể trải nghiệm thế giới, trải nghiệm thiên hạ này rộng lớn đến mức nào.

Hắn liền không nói hai lời, thân hình nhỏ nhắn chậm rãi tiến vào bên trong lu nước.

..........

Ngay sau khi thân thể của Vô Song tiến vào bên trong, ánh mắt của hắn liền trợn lên, thân hình lập tức run rẩy, có điều hai hàm răng lại cắn chặt, không có kêu lên một tiếng nào.

Đau.

Rất đau.

Thứ Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy này bám vào da thịt sau đó liền khiến Vô Song có cảm giác như bị dao cắt qua, tất nhiên nếu chỉ là đau đớn thì đã không đáng sợ đến thế, sau khi cảm giác đau đớn đó qua đi liền lập tức cảm thấy ngứa ngáy như có kiến bò qua người hắn vậy.

Thứ cảm giác này đến cũng nhanh rồi qua cũng nhanh nhưng lại lập tức tiếp tục một đợt đau đớn mới.

Cả người Vô Song bị Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy bao phủ, cảm giác khó chịu này liền bao phủ toàn thân, liên miên bất tuyệt.

Nhìn thấy sắc mặt của vô Song dần dần trở thành trắng bạch, Dược Vương trong mắt có chút không đành lòng có điều rất nhanh cầm lấy một cái nắp đục thủng ở giữa, đậy lên trên lu nước.

Lúc này cũng chỉ có đầu của Vô Song lộ ra ngoài, giúp hắn hít thở không khí, cả cơ thể Vô Song liền hoàn toàn bị Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủ bao phủ.

“Cố gắng một chút, đừng làm tâm ý của ông ngoại ngươi đổ sông đổ bể”.

Vô Hà Tử ở bên cạnh Vô Song, khẽ mỉm cười với hắn.

Loại hắc tuyền thủy này phi thường đáng sợ có điều Vô Hà Tử liền tin tưởng Vô Song sẽ vượt qua, ông ta quá hiểu tính đứa bé này, Vô Song trong mắt Vô Hà Tử liền có tâm trí hơn người, căn bản không giống một đứa bé 6 tuổi.

Vô Song cắn răng gật đầu với Vô Hà Tử, hắn cũng không dám lên tiếng, chỉ sợ lên tiếng xong hắn không kìm được mà rên rỉ đau đớn.

Hai người Dược Vương cùng Vô Hà Tử nhìn nhau rồi lại nhìn Vô Song, ánh mắt cả hai có một loại cổ vũ sau đó liền rời khỏi sân nhỏ.

Quyển 1 - Chương 27: Tiên Thiên Chí Âm Thể (1)

Vô Song cũng không biết rốt cuộc mình ở trong cái lu nước kia bao lâu, lúc này ở trong nhà Thần Y chỉ còn những tiếng hô hấp nặng nề của Vô Song, đầu của hắn trực tiếp gục xuống, tâm trí liền có chút mơ hồ.

Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy có một loại thành phần cực kỳ quan trọng gọi là ngạc huyết.

Ngạc thật ra là tên gọi của cá sấu, loại huyết này cực kỳ chân quý bởi cá sấu muốn săn được căn bản không dễ.

Khi ngạc huyết tiến vào cơ thể liền có tác dụng ảnh hưởng đến ‘tủy’ cùng bôi trơn các khớp xương, chính loại cảm giác này mới là thứ đáng sợ nhất.

Khi nước thuốc thẩm thấu qua da, dần dần tiến vào xương của Vô Song liền khiến hắn có cảm giác hàng ngàn hàng vạn con kiến bò trong cơ thể, nếu không phải tâm trí hắn cực kỳ kiên định, không phải hắn mang theo lình hồn xuyên việt đến thế giới này chỉ sợ đã sớm chạy ra khỏi cái lu này, thứ này căn bản quá sức với một đứa trẻ 6 tuổi.

Lần ngâm thuốc này chính bản thân Dược Vương cũng không đồng ý, nếu không phải Vô Hà Tử thề thốt Vô Song có thể chắc chắn vượt qua, Dược Vương liền sẽ không liều dùng một bước này.

Loại Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy này có thể so sánh với thập phẩm đan dược - Tẩy Tủy Đan.

Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy tuy chỉ là nước thuốc nhưng cũng có thể coi là một loại đan dược dạng ‘dịch’. Nếu phải lấy đan dược đẳng cấp để nhận xét bản thân nó cũng là một loại cửu phẩm dịch đan, cực kỳ bá đạo.

Đan dược trong thiện hạ phân từ nhất phẩm đến thập nhị phẩm, thập nhị phẩm đan dược liền có thể xưng là tiên đan hơn nữa loại đan dược này vốn chỉ có trong truyền thuyết, đan phương tuy có tồn tại trong cổ thư nhưng để tìm được nguyên liệu liền phi thường khó.

Thập nhất phẩm đan dược liền có thể coi là chí cao đan dược của thế gian, có thể khởi tử hồi sinh cũng không phải là không thể, bản thân Dược Vương có thể coi là đan đạo đệ nhất nhân cũng chỉ vì ông là một trong số ít người trong thiên hạ có thể luyện ra thập nhất phẩm đan dược, thứ đan dược gọi là đế đan.

Thập phẩm đan dược được gọi là thánh đan, lúc này Dược Vương cũng bắt đầu vì Vô Song luyện chế 1 viên thánh đan đầu tiên – Tẩy Tủy Đan.

Tẩy Tủy Đan vốn là đan dược xuất từ Thiên Trúc, sau đó từ trong tay Đạt Ma Tổ Sư sáng lập ra Thiếu Lâm Tự liền trở thành thánh phẩm đan dược của Thiếu Lâm, loại này đan dược liền có thể triệt để cải thiện thể chất của con người, dựa vào thể chất ban đầu của người phục đan mà quyết định xem có thể khiến thân thể lột xác đến mức nào.

Tẩy Tủy Đan có thể trở thành Thiếu Lâm bất truyền đan dược bởi đây là một trong những loại cực kỳ hiếm có đan dược có thể khiến người phục đan có thể biến hậu thiên thể chất trở thành tiên thiên thể chất, chỉ cần bản thân thể chất người phục đan chạm đến cực hạn của hậu thiên, liền có xác xuất rất lớn đột phá tiên thiên thể chất.

Năm đó nếu không phải Thiếu Lâm gặp đại biến cố phân thành Nam – Bắc hai nơi chỉ sợ Tẩy Tủy Đan đan phương không cách nào rơi vào tay Dược Vương.

Lại nói đến Tẩy Tủy Đan, loại đan dược này cùng với Tẩy Tủy Kinh liền khiến Thiếu Lâm Tự cao thủ xuất hiện lớp lớp, cực kỳ mạnh mẽ gần như chắc chắn đứng nhất võ lâm, chỉ cần Tẩy Tủy Đan cùng Tẩy Tủy Kinh không mất, Thiếu Lâm liền vĩnh viễn không ngã.

Sau sự kiện Nam – Bắc hai miền, Tẩy Tủy Đan đan phương liền rơi vào trong tay Nam Thiếu Lâm, Tẩy Tủy Kinh liền do Bắc Thiếu Lâm nắm giữ, từ đó thực lực của Thiếu Lâm suy giảm mởi dẫn đến thế cục Võ Đang cùng Thiếu Lâm song hành trên bản đồ võ lâm.

‘Tẩy Tủy Kinh’ thứ này cả Dược Vương cùng Vô Hà Tử căn bản đều không có khả năng có được, loại tuyệt học này trừ khi Bắc Thiếu Lâm xảy ra đại sự, có đại nhân vật tính mạng gặp nguy hiểm cần Dược Vương xuất thủ hoặc Vô Hà Tử mang Tiêu Dao Phái tuyệt học đến đổi nếu không liền không có khả năng sở hữu.

Về phần Tẩy Tủy Đan đan phương vừa vặn lại trong tay Dược Vương, có điều một người một đời chỉ có thể phục dụng một viên Tẩy Tủy Đan, chính vì một điểm này Dược Vương liền nhất định muốn đẩy thể chất của Vô Song lên cao nhất, trở thành cực hạn của hậu thiên thể chất.

Theo Vô Hà Tử đánh giá, Vô Song cơ thể liền thích hợp đi theo âm nhu đường, chính vì vậy mục tiêu của ca hai vị lão nhân này chính là tạm thời giúp Vô Song nắm giữ Hậu Thiên Chí Âm Thể rồi dùng Tẩy Tủy Đan giúp hắn lột xác thành Tiên Thiên Chí Âm Thể, loại thể chất của Hoàng Đạo Sư.

Muốn để thể chất của Vô Song đột phá thành Hậu Thiên Chí Âm Thể, tất nhiên cần một loại dược thuốc bá đạo không ngừng cải thiện thể chất của hắn, nếu bỏ qua đặc điểm quá sức đau đớn của Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy thì loại dược thuốc này cơ hồ là thích hợp nhất.

Cá sấu vốn là một loại hung vật máu lạnh trong thế giới này, nếu tính ra cá sấu cũng được coi là âm nhu một đường, dùng máu cá sấu cộng thêm 7 loại chí âm dược vật lần lượt là Đông Trùng Hạ Thảo, Nhân Sâm Bách Niên, Tuyết Sơn Cam Thảo, Sinh Địa Hoàng, Bạch Thược, Thiên Sơn Tuyết Liên, Thiên Sơn Huyền Hoàng Thảo.

Dựa vào 7 loại chí âm dược thảo cùng Ngạc Huyết làm môi giới, liền có rất lớn khả năng trợ giúp Vô Song đạt đến Hậu Thiên Chí Âm Thể.

Cho dù là Vô Hà Tử lịch duyệt kinh người cũng không dám tưởng tượng, đệ nhất chí âm võ công kết hợp với đệ nhất chí âm thể chất rốt cuộc mạnh mẽ thế nào.

Hoàng Đạo Sư bản thân nắm giữ Tiên Thiên Chí Âm Thể nhưng lại tu luyện Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh lấy một chữa ‘đạo’ làm gốc, đã là ‘đạo’ liền sẽ không nghiêng hẳn về bên nào, cho dù là âm nhu tuyệt học cũng vẫn hướng về ‘hoàn mỹ’ hai chữ.



Chỉ có Quỳ Hoa Bảo Điển, loại võ công kinh khủng tự động diệt tuyệt dương cương, chặt đứt cương khí mới dám xưng làm đệ nhất chí âm võ công.

Đệ nhất ở đây không phải là nói Quỳ Hoa Bảo Điển mạnh hơn Cửu Âm Chân Kinh có điều bản thân người sử cụng âm khí càng mạnh mẽ, uy lực Quỳ Hoa càng đáng sợ. Quỳ Hoa Lão Tổ năm đó cũng chỉ là hậu thiên chi thể đã có thể xếp vào hàng ngũ đế, trong mắt Vô Hà Tử, Vô Song sau này thậm chí đi sau mà đến trước, có thể thật sự vượt qua chính Quỳ Hoa Lão Tổ.

........

Suốt một ngày trôi qua, đến mức Vô Sõng cũng không hiểu hắn rời khỏi lu nước kiểu gì, khi Vô Song mở mắt đã thấy mình nằm trên giường lớn, cùng khuôn mặt mang theo vài phần lo lắng của Trình Linh Tố.

“Ngươi tỉnh rồi?, trời ạ không biết sư phụ làm cái gì khiến ngươi thành thế này, thực sự làm ta lo chết”.

Vô Song sắc mặt tái nhợt nhìn khuôn mặt của Trình Linh Tố, lúc này ánh mắt to tròn của nàng nhìn chằm chằm vào hắn, trong ánh mắt ngập tràn lo lắng.Vô Song trên mặt cố gắng xuất hiện một nụ cười, đáng tiếc nụ cười của hắn còn khó coi hơn cả khóc, khuôn mặt tái nhợt không có chút huyết sắc.

“Linh Tố, ta nằm đây bao lâu rồi”.

Hắn cố gắng ngồi dậy có điều thân thể đau như ngàn vạn nhát dao cắt qua người, xương cốt toàn thân như nát vụn, lập tức rên lên đau đớn rồi triệt để lại nằm xuống.

Linh Tố thấy vậy lại càng hốt hoảng hơn, bàn tay rất nhanh giúp Vô Song bắt mạch, khuôn mặt đầy lo lắng.

“Mạch tượng của ngươi thực sự quá yếu ớt, sinh lực cơ thể gần như cạn kiệt...”.

Nói xong Linh Tố thở dài một hơi, mắt nhìn Vô Song nằm đó liền hiện một tia thương cảm, nàng biết sư phụ sẽ không hại Vô Song nhưng chứng kiến Vô Song đau đớn cả ngày ngâm mình bên trong hắc thủy, Linh Tố có thể cảm nhận được hắn cố gắng đến mức nào.

“Ngươi ngủ được 5 tiếng rồi, lúc sư phụ đưa ngươi cho ta chăm sóc... ta thật sự sợ ngươi không qua được nữa chứ... ngươi lúc đó thật sự rất yếu”.

Nói xong Linh Tố mới như nhớ ra điều gì đó, liền rất nhanh chạy đi.

Cũng không để Vô Song đợi quá lâu, trên tay nàng cầm một bát cháo yến mạch nhỏ, nàng ôn nhu ngồi xuống cạnh Vô Song, cố gắng di chuyển đầu hắn gối lên đùi mình, bàn tay mềm mại chậm rãi đặt thìa cháo gần miệng hắn.

“Ngươi ăn một chút đi, cố gắng một chút rồi lại ngủ, cả ngày liền ở trong đó căn bản quá sức với ngươi”.

Vô Song ánh mắt tràn ngập mệt mỏi có điều nhìn Linh Tố đầy trìu mến, hắn lúc này cảm thấy Linh Tố thật sự rất dễ thương.

Ánh mắt cố gắng nhìn ra bầu trời, lúc này cả bầu trời đã tối mịt, nghĩ đến Linh Tố nửa đêm còn vì hắn xuống bếp nấu cháo liền có chút cảm động, bất chấp cơ thể mệt mỏi cùng đau đớn, vẫn là chậm rãi nuốt từng thìa cháo.

Vô Song cũng không biết từ bao giờ, hắn lại một lần nữa ngủ thiếp đi.

Những ngày tiếp theo, cũng may cho Vô Song hắn liền không tiếp tục ngâm Ngặc Huyết Hăc Tuyền Thủy, có điều hắn triệt để chỉ có thể nằm trên giường, trên người dán một loại cao màu đen, loại cao này liên tục tỏa ra nhiệt lực dính vào cơ thể hắn, khiến hắn khó chịu vô cùng, cũng may có Linh Tố làm bạn, có Linh Tố ôn nhu chăm sóc, những ngày tiếp theo của hắn mới có thể coi là dễ chịu một chút.

Đến ngày thứ 5, khi Vô Song đã có thể triệt để rời giường đồng thời trải qua cả Dược Vương cùng Vô Hà Tử kiểm tra, hắn lại bắt đầu tiến hành lần ngâm mình thứ hai.

Nghĩ đến cảm giác mà Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy gây ra, Vô Song liền có chút sợ, bất quá hắn cũng không thể để tâm huyết ông ngoại cùng sư phị bỏ phí, hắn có thể nhìn thấy sự lo lắng xen lẫn động viện của cả hai người, bản thân hắn liền quyết tâm hơn nhiều, một lần nữa ‘anh dũng’ đi ngâm mình.

Cũng may cho Vô Song, lần thứ hai tuy vẫn đau đớn như vậy nhưng cơ thể hắn đã trải qua lần thứ nhất tẩy lễ, đã tương đối quen thuộc với thứ cảm giác đau đớn này, lần tẩy lễ thứ hai liền có chút dễ dàng, ít nhất sau khi dược lực hòa hết vào cơ thể rồi được Dược Vương mang ra ngoài cũng không có bị bất tỉnh nhân sự.
Sau lần tẩy lễ thứ hai, tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh cũng trở về từ Trường An, hai người lần này trở về cũng mang theo một bọc đồ vật cung kính đưa cho Vô Hà Tử, tất nhiên đưa cái gì thì Vô Song cũng là không biết.

Hắn một lần nữa phải trải qua thời gian chăm sóc cùng trị liệu của Linh Tố.

Không giống với đợt trị liệu đầu tiên, lần này Vô Song vẫn phải dán thứ cao màu đen kia lên người nhưng ngoài ra còn được đích thân ông ngoại châm cứu, đến khi toàn bộ cơ thể hắn cắm rất nhiều ngân châm thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ, Vô Song liền ngủ thiếp đi.

Cứ như vậy 3 ngày nữa lại trôi qua.

Lần tẩy lễ đầu tiên hắn mất 5 ngày hồi phục, lần thứ hai chỉ mất vèn vẹn 3 ngày.

Tất nhiên sau khi rời giường, Vô Song lại bắt đầu lần tẩy lễ thứ ba.

Có hai lần đầu kinh nghiệm, hắn trải qua lần thứ 3 tẩy lễ cũng tương đối dễ dàng, đau đớn vẫn còn nhưng cũng không còn đáng sợ, ít nhất cuối ngày hắn cũng không bị vây vào trạng thái vô lực, đầu óc vẫn tương đối tỉnh táo.

Sau khi tẩy lễ lần 3 là đợt trị liệu lần 3, lần này không có dùng kim châm phía trước cơ thể mà dùng kim châm phía sau cơ thể, trong 3 ngày Vô Song liền không được nằm ngửa, cũng may Linh Tố đã chuẩn bị sẵn cho hắn mấy cái gối mềm mại, nếu không chỉ sợ... ‘bảo bối’ của hắn triệt để biến dị.

Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy cũng không phải là không có công dụng, tuy cực kỳ đau đớn nhưng Vô Sõng cũng có thể cảm giác được thân thể mình mềm dẻo hơn rất nhiều, cũng nhanh nhẹn hơn rất nhiều, sau mỗi lần trị liệu kết thúc, hắn liền có cảm giác thần thanh khí sảng, thoải mái vô cùng.

Rất nhanh lại một lần trị liệu kết thúc, lần này Vô Song liền bắt đầu bước vào đợt tẩy lễ thứ 4.

Cũng may cho Vô Song, sau 3 lần đầu tác dụng của Ngạc Huyết Hắc Tuyền Thủy liền không còn, loại dịch thuốc này đã rất khó tiếp tục trợ giúp Vô Song cải thiện thể chất.

Lần tẩy lễ thứ 4 này là một loại đan dược – Cửu Phẩm Hoàng Đan – Tiên Thiên Huyền Âm Đan.

Thập Nhị Phẩm – Tiên Đan

Thập Nhất Phẩm – Đế Đan

Thập Phẩm – Thánh Đan

Cửu Phẩm – Hoàng Đan

Lục Phẩm cùng Thất Phẩm được gọi là Thượng Phẩm Đan Dược.

Tứ Phẩm cùng Ngũ Phẩm được gọi là Trung Phẩm Đan Dược.

Nhị Phẩm đến Tam Phẩm được gọi là Hạ Phẩm Đan Dược.

Nhất phẩm liền gọi là Sơ cấp đan dược.

Lần tẩy lễ thứ tư này sau khi kiểm tra căn cốt của Vô Song, ông ngoại hắn liền muốn cho hắn phục dụng Tiên Thiên Huyền Âm Đan.

Tiên Thiên Huyền Âm Đan bản thân liền kém Tẩy Tủy Đan rất nhiều hơn nữa chỉ có thể sử dụng với người chưa luyện võ công, chưa tu ra nội lực có điều lại khiến người phục dược tăng cường 40% lượng âm nhu khí trong cơ thể, sau này nếu tu luyện âm nhu công pháp liền trực tiếp xuất hiện lợi ích cực lớn.

Chỉ cần chưa qua tu luyện, dương cương cùng âm nhu đều bị vây vào tiên thiên trạng thái, tất nhiên khi đến một độ tuổi nhất định cả hai khí này sẽ không còn là tiên thiên.

Loại tiên thiên khí này ảnh hưởng rất nhiều đến con đường võ học mai sau, số lượng tiên thiên âm khí hoặc tiên thiên dương khí sẽ ảnh hưởng đến độ thích hợp với dương cương hoặc âm nhu lộ tuyến, phục dụng Tiên Thiên Huyền Âm Đan sẽ càng khiến Vô Song sau này dễ dàng tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, hơn nựa dựa vào lực lượng âm khí át hẳn dương khí trong cơ thể sẽ khiến thể chất Vô Song càng đến gần Hậu Thiên Chí Âm Thể một bước.

Không thể không nói, có một ông ngoại như Dược Vương, Vô Song liền rút ngắn con đường tu luyện tương lai gần như gấp đôi.

Thiên hạ này liệu có ai được Dược Vương bỏ sức ra như vậy?, toàn bộ đan dược cải thiện tiên thiên thể chất Dược Vương lần này đều vì Vô Song luyện ra.

Hai ngày bão chỗ tác giả mất mạng, không cách nào đăng chương được, bây giờ đăng bù cho anh em đây, mọi người bình luận nhiều vào làm động lực cho mình nhé.

Nguyệt phiếu thì càng tốt.:P

Quyển 1 - Chương 28: Tiên Thiên Chí Âm Thể (2)

Khác với dùng Ngạc Huyết, khi Vô Song xếp bằng trên giường trúc cảm nhận dược lực của Tiên Thiên Huyền Âm Đan liền cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Hắn lúc này chưa biết tu luyện là cái gì nhưng lại có thể cảm thấy một dòng khí tươi mát chạy dọc cơ thể của mình, cảm giác thoải mái mà Tiên Thiên Huyền Âm Đan cho Vô Song khiến hắn có cảm giác như đang ngồi điều hòa giữa thời tiết nóng 42 độ ở thể giới trước vậy.

Vô Song cảm nhận từng dòng khí mát chạy dọc khắp cơ thể, từng kinh mạch, từng khớp xương đều thoải mái khó nói nên lời.

Tiên Thiên Huyền Âm Đan là một lọa đan dược mười phần ôn nhuận, đương nhiên sẽ không gây cho Vô Song bất cứ cảm giác khó chịu nào, hơn nữa cái đáng sợ nhất của Tiên Thiên Huyền Âm Đan là khả năng điệp gia.

Bất cứ đan dược nào trong thiên hạ đều có mặt trái, ví dụ như độc dược bên trong cũng sẽ có vài phần bổ dược, đan dược bên trong cũng mang theo vài phần độc dược, căn bản không có cách nào tránh nổi, chỉ quan trọng là độc tính cao hay thấp mà thôi.

Loại tình trạng này gọi là Vật Cực Tất Phản, lấy ví dụ như Tiêu Dao Tam Tiêu Tán của Tiêu Dao Phái, sau khi dính loại độc dược này liền khiến kẻ chúng độc cười 3 tiếng, sau 3 tiếng cười lập tức hóa thành vũng máu, đáng sợ vô cùng, độc lực mười phần bá đạo bất quá nếu nội lực đủ tinh thuần trực tiếp ngăn cản được TIêu Dao Tam Tiêu Tán rồi bức ra khỏi cơ thể thì lập tức khiến nội lực càng thêm tinh thuần, kinh mạch trong người càng thêm vững chắc.

Lại nói như Tẩy Tủy Đan, mang danh thánh phẩm đan dược có thể bài trừ toàn bộ tạp chất trong cơ thể có thể biến toàn thân thanh tịnh, gột rửa toàn bộ cơ thể sau đó trực tiếp dùng dược lực rèn luyện kinh mạch, tẩy kinh phạt tủy có điều nếu sử dụng đến viên Tẩy Tủy Đan thứ hai liền gây ra phản ứng phụ, thậm chí dược lực quá mạnh mẽ lại không có chỗ phát tiết do tạp chất trong cơ thể đã bị lần đầu tiên bài trừ, dược lực của nó liền biến thành độc lực mạnh mẽ tiến vào kinh mạch, nhẹ thì nội thương nặng thì đứt gãy kinh mạch, trực tiếp thành phế nhân.

Tiên Thiên Huyền Âm Đan thì lại không giống, đây là một trong những loại đan dược có độc lực ít nhất trong thiên hạ, phi thường ôn nhuận, phi thường thích hợp với trẻ em, vừa rèn luyện căn cơ, vừa rèn luyện tư chất đồng thời một người liền có thể phục dụng đến 3 viên Tiên Thiên Huyền Âm Đan.

Dựa vào lượng độc chất bên trong Tiên Thiên Huyền Âm Đan rất ít, người sử dụng có thể điệp gia 3 lần sử dụng mới bắt đầu có dấu hiệu đan dược phản phệ, chỉ riêng một điểm này thiên hạ đã ít có đan dược sánh bằng.

Tất nhiên Dược Vương sẽ không để Vô Song sử dụng 1 lần 3 viên Tiên Thiên Huyền Âm Đan, cách sử dụng này liền phi thường phí phạm.

Muốn sử dụng Tiên Thiên Huyền Âm Đan tốt nhất nên cách 1 ngày dùng 1 ngày, chỉ có như vậy mới khiến huyền âm khí bên trong không bị tình trạng dư thừa dẫn đến quá tải với cơ thể sau đó trực tiếp làm tổn thương đến kinh mạch.

Xếp bằng trên giường trúc gần 1 tiếng đồng hồ, rốt cuộc Vô Song cũng mở mắt ra, hắn thở ra một hơi khí lạnh từ bên trong lồng ngực sau đó chậm rãi vươn vai, cảm giác toàn thân thoải mái khiến Vô Song không ngần ngại rên lên một tiếng.

So với Ngạc Huyết, Huyền Âm Đan quả thực phải gọi là thiên đàng.

Sau khi phục dụng viên Tiên Thiên Huyền Âm Đan đầu tiên, ngày hôm đó Vô Song cũng không phải nằm giường, lại càng không phải tiếp tục quá trình trị liệu, có thể coi gần nửa tháng trôi qua đây là ngày bình thường đầu tiên của hắn.

Hiếm có được 1 ngày bình thường, hắn liền trực tiếp mang theo Trình Linh Tố đến học trà đạo của Mẫn Mẫn sư tỷ, 1 ngày trôi qua cũng tương đối nhẹ nhàng.

Đến ngày thứ hai Dược Vương cùng Vô Hà Tử liền dẫn Vô Song quay lại Tiêu Dao Cốc.

Khi nhìn thấy một cái lu nước lớn đặt trước mặt mình, Vô Song liền nghĩ ngay đến Ngạc Huyết lần trước, ánh mắt không khỏi cụp lại, đương nhiên trải qua 3 lần Ngạc Huyết tra trấn, Vô Song liền cảm thấy Ngạc Huyết cũng không còn quá nhiều đáng sợ, dù sao vẫn trong phạm vi chịu đựng của hắn.

Rất may khi đến gần lu nước, hắn mới nhận thấy trước mặt làn nước cực kỳ trong có điều mặt nước lại nổi lên từng đợt hàn khí.

Hàn khí bốc lên làm Vô Song lạnh run cả người, da gà bắt đầu nổi lên.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt sau đó quay lại nhìn sư phụ cùng ông ngoại.

“Ông ngoại... thứ này là?”.

Dược Vương nghe vậy liền mỉm cười.

“Yên tâm thứ này liền không phải Ngạc Huyết, nước trong này đều là nhờ Vô Hà Tử sư phụ ngươi, lần này ngươi đúng là không nên làm sư phụ thất vọng nha”.

Vô Song nghe vậy lại liếc nhìn Vô Hà Tử, sau đó bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào làn nước để rồi lập tức rụt tay lại.

“Trời ạ, lạnh như vậy”.

Vô Hà Tử thản nhiên vuốt râu, lúc này liền ngập tràn tiền bối phong phạm.

Nhìn thấy động tác này của Vô Hà Tử, Vô Song liền biết vị sư phụ này căn bản đang muốn khoe khoang, quả nhiên Vô Hà Tử lúc này đầy mặt tươi cười lên tiếng.
“Tiểu tử, nói cho ngươi biết lão phu liền dùng công lực khiến nước trong này đến gần nhiệt độ đóng băng, rét lạnh đương nhiên là bình thường”.

Vô Hà Tử nói xong triệt để làm Vô Song cảm thấy chấn động.

“Nội lực cũng có thể làm nước đóng băng?”.

Vô Hà Tử thản nhiên gật đầu.

“Cái này có gì khó, lão phu cũng luyện âm nhu tuyệt học, mặc dù Tiểu Vô Tướng Công của Tiêu Dao phái chúng ta không hẳn quá nghiêng về mặt âm nhu bất quá dùng nội lực đóng băng mặt nước vẫn tính là đơn giản, công lực sau khi đột phá đại tông sư liền biến đổi về chất, thậm chí ngũ đế cấp bậc cao thủ trên lý thuyết đủ sức dùng nội lực tạo nên một con đường băng nhỏ qua sông, đương nhiên điều kiện tiên quyết là nội lực đầy đủ “.

Vô Song hôm nay liền được chứng kiến rốt cuộc ngũ đế cấp cường giả mạnh thế nào, dùng tay không đóng băng mặt nước căn bản chưa từng nghe.

Một chưởng toàn lực của ngũ đế cường giả chỉ sợ tuyệt đối có thể đánh nát lục phủ ngũ tạng của người khác, thế mới thể nhận thấy Dạ Xoa lần trước liền là mạng lớn, Vạn lão chỉ sợ chưa có xuất ra toàn lực.

Dạ Xoa dù sao cũng mới chuẩn bị đột phá Tông Sư cảnh giới, cho dù chân chính Tông Sư gặp phải ngũ đế cấp bậc cường nhân, chỉ cần dính 1 quyền toàn lực tuyệt đối là sang thế giới bên kia, trừ khi có thủ đoạn phòng ngự đặc biệt.

Vô Song cũng không có thời gian để lãng phí, hắn chậm rãi vào bên trong lu nước.

Không vào thì thôi, vừa tiền vào Vô Song đã cảm thấy sợ hãi, cả người hắn như bị đóng băng, thậm chí muốn lập tức nhảy ra ngoài, nếu không phải có một bàn tay mạnh mẽ ấn hắn xuống, hắn tuyệt đối sẽ nhảy ra khỏi lu nước này.

Vô Song cố gắn ngửa đầu nhìn lên, không ngờ bàn tay kia lại là Vạn lão.

Vạn lão cũng khẽ gật đầu với Vô Song sau đó bàn tay chuyển động, bàn tay khẽ đặt vào sau lưng của Vô Song.

Lu nước này rất lớn cũng tương đối đặc biệt, chiều cao cũng chỉ quá đầu Vô Song một chút nhưng độ rộng cực kỳ kinh người, ít nhất Vô Song tin tưởng có thể dùng làm bốn tắm nhỏ cũng không nói quá.

Nước lạnh thấu xương ngập đến ngực hắn nhưng khi bàn tay của Vạn lão chạm đến lại có một luồng dương khí mạnh mẽ chạy dọc cơ thể Vô Song, trực tiếp chống lại hàn khí xung quanh hắn.

Tiếp theo chỉ thấy cả Dược Vương cùng Vạn lão đều tiến vào trong lu nước, Vạn lão ngồi sau hai mắt nhắm lại sau đó trực tiếp bắt đầu chuyền dương khí vào trong người Vô Song, về phần ông ngoại hắn Dược Vương lại ngồi trước mặt hắn, trong tay có một bộ ngân châm.

“Nhắm mắt lại, hít thở đều đều, cố gắng thả lỏng cơ thể, chịu đựng một chút”.
Giọng nói của Dược Vương vang lên, Vô Song đương nhiên sẽ làm theo, hai mắt liền nhắm lại, toàn bộ cơ thể buông lỏng.

Cuối cùng Vô Hà Tử cũng ngồi khoanh chân xuống, hai tay áp thẳng vào trong lu nước, âm hàn nội lực bành chướng cực nhanh, thậm chí nơi tiếp xúc với lu nước trực tiếp bị đóng băng.

Dược Vương cũng lập tức vận nội công kháng hàn khí, sau đó bàn tay rất nhanh thi châm xuống.

Xung quanh rất lạnh, cái lạnh thấu xương thấm vào cơ thể Vô Song khiến toàn thân hắn liên tục run lên, điều này cũng chưa tính, chết người nhất là dương cương khí của Vạn lão, loại dương cương khí này trực tiếp quyết đấu với âm hàn khí từ nước lạnh truyền vào, sau đó hai loại lực lượng này vậy mà cực kỳ phối hợp, bắt đầu chạy dọc kinh mạch Vô Song.

Vô Song tất nhiên không dễ chịu gì, hai luồng nội lực phi thường phối hợp với nhau bao phủ khắp kinh mạch của hắn có điều người phải chịu đựng liền đau đớn vô cùng, nửa nóng nửa lạnh trên khắp toàn thân, cả người hắn liên tục run lên, cũng may trải qua lần Ngạc Huyết trước, Vô Song liền có khả năng chịu đau cao hơn rất nhiều.

Hai vị Ngũ Đế cấp cao thủ không hổ là võ lâm chí tôn, khả năng khống chế nội lực cùng lực đạo đã siêu phàm thoát tục, đặc biệt là Vô Hà Tử lại càng đáng sợ, vận chuyển hàn băng chân khí cách không qua dòng nước mới đến cơ thể Vô Song, vậy mà vẫn có thể điều khiển tự nhiên như thường.

Đương nhiên đây cũng là một trong những điểm mạnh nhất của Vô Hà Tử, khả năng khống chế nội lực của Vô Hà Tử cho dù Trường Sinh Chân Nhân cũng phải nể 3 phần, ai bảo cả Tiểu Vô Tướng Công cùng Bắc Minh Thần Công đều là hai loại tuyệt học cần phải sử dụng nội lực phi thường tinh tế?.

Về phần Vạn lão, nội lực chí dương chí cương vốn mang theo sức phá hoại kinh hồn, nay lại uyển chuyển vô cùng kết hợp với Vô Hà Tử không xuất hiện 1 lỗi nhỏ cũng đủ thấy Vạn lão cực kỳ đáng sợ. Đây chính là năng lực của Ngũ Đế cấp cường nhân.

Lần này mục tiêu đương nhiên cũng là nhắm tới căn cơ cho Vô Song, hai người Vạn lão cùng Vô Hà Tử trực tiếp dùng Âm – Dương hai loại chân khí bắt đầu vì hắn mở rộng kinh mạch, kinh mạch trải qua Ngạc Huyết tẩy lễ lại được y thuật của Dược Vương ôn dưỡng, sau đó liên tục gặp nóng lạnh luân chuyển liền bắt đầu trở nên rộng hơn, đây chính là một loại thủ đoạn đả thông kinh mạch cực kỳ đáng sợ.

Về phần Dược Vương, cũng chậm rãi thi châm trên người Vô Song, từng châm từng châm đâm xuống, mỗi châm mạnh mẽ điểm xuống lại lập tức khóa chặt một phần âm – dương hai khí của Vạn lão cùng Vô Hà Tử lại.

Dược Vương chính là dùng châm cứu giúp Vô Song tụ lại âm – dương nhị khí, sau đó bắt đầu thông huyệt đạo giúp hắn.

Bằng y thuật của Dược Vương cộng thêm công lực hai vị Ngũ Đế, tuyệt đối có thể khiến căn cơ của Vô Song càng thêm vững mạnh, thể chất của hắn sẽ lại một lần nữa lột xác.

Một vị Dược Vương cùng hai vị Ngũ Đế cùng ra tay, hiệu quả kinh người, quan trọng nhất thế gian này cho dù là hoàng đế cũng chưa chắc đã có thể có diễm phúc như Vô Song, càng may mắn hơn nữa là Vô Song có thể tìm được hai vị ngũ đế cường nhân, một người luyện âm nhu tuyệt học, một người lại theo dương cương, đây gọi là Âm Dương Khai Huyệt.

Loại tẩy lễ này phi thường khó chịu với Vô Song, nhưng hiệu quả tuyệt đối kinh người.

........

Cứ như vậy, lại 1 tuần nữa trôi qua.

Thời gian này Vô Song liền phục dụng xuống thêm 2 viên Tiên Thiên Huyền Âm Đan sau đó lại trải qua thêm 3 lần Âm Dương Khai Huyệt.

Âm khí trong cơ thể hắn lúc này triệt để áp chế dương khí trong người, lượng tiên thiên âm khí của Vô Song so với hơn 1 tháng trước khi Dược Vương đến tăng thêm gấp 3 lần.

Kinh mạch đều được đả thông, đều được mở rộng, huyệt đạo cùng đan điền đều được âm dương nhị khí rèn luyện liền trở nên vững chắc hơn rất nhiều.

Làn da của Vô Song lại càng trở nên trắng trẻo, làn da 10 phần đàn hồi thậm chí làn da Dạ Xoa cũng vô pháp so sánh, da của hắn lúc này cứ như da em bé vậy, càng đáng sợ hơn xương cốt của Vô Song bắt đầu trở nên dẻo dai, hắn hoạt động càng ngày càng thấy thoải mái, tất cả các mặt tốc độ cùng phản ứng trong 1 tháng nay đều bạo tăng.

Đây cũng là dấu hiệu, Dược Vương cùng Vô Hà Tử rốt cuộc đã thành công giúp Vô Song cải biến thể chất, trở thành Hậu Thiên Chí Âm Thể.

Loại thể chất này cho dù không bì được với Tiên Thiên Chí Âm Thể, cho dù Tẩy Tủy Đan không thể giúp Vô Song lột xác thì cũng thừa điều kiện để hắn tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, tuyệt không kém Quỳ Hoa Lão Tổ năm xưa, ít nhất về mặt khởi đầu, Vô Song còn vượt xa Quỳ Hoa Lão Tổ.

Tất nhiên Dược Vương cùng Vô Hà Tử không chỉ muốn Vô Song dừng lại ở đây.

Hai người liền cơ hồ đồng nhất một việc, Vô Song nhất định không thể là hậu thiên thể chất, nhất định phải là tiên thiên thể chất.

Lúc này chính là lúc Vô Song phục dụng Tẩy Tủy Đan, nhất cử đột phá Tiên Thiên ranh giới, trở thành Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Quyển 1 - Chương 29: Tiên Thiên Chí Âm Thể (3)

Phục dụng Tẩy Tủy Đan vốn là việc bất cứ một ai cũng mong muốn, loại thánh phẩm đan dược này chỉ có thể gặp không thể cầu có điều Tẩy Tủy Đan với Vô Song mà nói vẫn là sự mạo hiểm tương đối lớn.

Tẩy Tủy Đan vốn có dược lực cực kỳ mạnh mẽ, thông thường ở lứa tuổi của Vô Song liền sẽ không ai phục dụng Tẩy Tủy Đan, đây có thể coi là tốt quá hóa dở, dược lực đáng sợ có thể ảnh hưởng đến kinh mạch trong cơ thể hắn, thậm chí gây tổn thương cực mạch cũng không phải việc hiếm lạ gì.

Tẩy Tủy Đan khác với Tiên Thiên Huyền Âm Đan, nếu cái sau dùng trước khi người phục đan bắt đầu tu luyện võ công thì Tẩy Tủy Đan lại không có hạn chế thời gian, bất cứ độ tuổi nào cũng có thể tự bài trừ tạp chất, đương nhiên phục dụng Tẩy Tủy Đan càng sớm thì càng có lợi.

Theo kinh nghiệm của tiền nhân, lứa tuổi tốt nhất để sử dụng Tẩy Tủy Đan liền là 10 tuổi, bản thân bắt đầu rèn cân luyện cốt, tu qua một chút võ đạo thương thức tự mình rèn luyện căn cơ, chỉ có như vậy kinh mạch mới đủ ổn định, đủ chắc chắn, với lứa tuổi của Vô Song thì phục dụng Tẩy Tủy Đan liền là quá sớm.

Đương nhiên điểm hạn chế lúc này của Vô Song không chỉ có thể, hắn đối với võ học thường thức căn bản không hề biết gì, đến cả cách điều khí trong cơ thể cũng là cực kỳ xa lạ với Vô Song, việc này dẫn đến cho dù kinh mạch của hắn đã trải qua rèn luyện, trải qua mấy lần tẩy lễ, cũng không thể nào tận dụng hết giá trị của Tẩy Tủy Đan.

Kinh mạch trên người Vô Song đương nhiên có thể chịu đựng Tẩy Tủy Đan dược lực nhưng chính vì Vô Song chưa luyện qua võ công, chưa biết cách điều khí, từ đó dẫn đến bản thân hắn liền phí phạm đại lượng dược lực bên trong Tẩy Tủy Đan, đây tuyệt đối là phí phạm.

Thân là một đời Dược Vương, ông ngoại của hắn tuyệt đối không để giá trị của Tẩy Tủy Đan bị Vô Song hấp thu không toàn vẹn như vậy.

Chính vì lý do này, Vô Song hiện nay sau khi phục dụng Tẩy Tủy Đan liền mê man trên giường, không phải hắn quá mất sức nên thiếp đi mà là do Dược Vương khiến hắn tiến vào giấc ngủ say, hô hấp càng ngày càng sâu, mặc kệ dược lực bên trong Tẩy Tủy Đan đang bao trùm cơ thể.

Vô Song hai mắt nhắm lại, toàn bộ tâm thần đều tiến sâu vào bên trong giấc ngủ, cả người ngồi khoanh chân trên giường, sau lưng hắn là Vô Hà Tử, về phần trước mặt hắn đương nhiên là ông ngoại.

Vô Hà Tử hai mắt cũng nhẹ nhắm lại, vạt áo không gió mà khẽ cử động, hai tay áp vào lưng Vô Song, Vô Hà Tử chính là đang dùng nội lực giúp Vô Song bảo vệ kinh mạch trong cơ thể, về phần Dược Vương đương nhiên tiếp tục làm công việc của mình, Dược Vương sẽ giúp Vô Song dẫn lực lượng của Tẩy Tủy Đan chạy dọc trong cơ thể, giúp hắn có thể tận dụng toàn bộ dược lực của Tẩy Tủy Đan.

Đã là tiên thiên thể chất vốn chỉ có thể gặp không thể cầu, loại thể chất này nếu trời sinh đã là không có thì rất khó có thể tạo ra, nếu không phải một vị Dược Vương cùng một vị Ngũ Đế cấp cao thủ gần như bỏ toàn bộ vốn liếng ra, Vô Song chỉ sợ cả đời này cũng không cách nào đột phá thành Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Thể chất của Vô Song hiện nay đã là Hậu Thiên Chí Âm Thể, lại có Tẩy Tủy Đan làm vật dẫn cộng thêm y thuật thông thiên của Dược vương, việc hắn thành công lột xác thành Tiên Thiên Chí Âm Thể vốn là thuận lý thành chương, căn bản không có chút độ khó nào.

Tiên Thiên Chí Âm Thể, trời sinh mang theo chí âm nội lực, cực kỳ thích hợp đi theo âm nhu lộ, luyện chí âm chí nhu công thể, trời sinh kinh mạch dẻo dai, nội công tự động vận hành, trên con đường tu luyện nội công thường thường nhanh hơn người khác 5 thành.

Kinh mạch của Vô Song lúc này tràn đầy âm nhu khí tức, nội lực của hắn cũng dần dần chuyển đổi về thuần âm nội lực, dương cương nội lực của chính bản thân hắn liền bị áp chế rất nhiều, sau này vì lượng âm nhu nội lực quá lớn mà khiến cho dương cương nội lực gần như không thể tự tăng trưởng.

Loại Tiên Thiên Chí Âm Thể này chỗ tốt đương nhiên cực lớn nhưng trên thiên hạ này vốn không có cái gì gọi là hoàn mỹ thân thể, bất cứ loại thể chất nào đều có điểm yếu, điểm yếu của Tiên Thiên Chí Âm Thể đúng là vì dương cương trong người hắn quá ít.

Dương cương quá ít liền dẫn đến hậu quá là Vô Song sau này luyện ngoại công liền gặp khó khăn rất lớn, nói rộng ra thân thể của Vô Song sau này liền cũng không được coi là mạnh mẽ, nếu hắn bị ép vào tình cảnh cứng đối cứng liền chắc chắn nhận phần thua thiệt về mình.

Đương nhiên cao thủ đã đi theo âm nhu lộ tuyến thường rất ít người nào quyết định lấy cứng đối cứng, đây là một loại con đường tu luyện đặc thủ của riêng âm nhu lộ tuyến, thường chú trọng tốc độ cùng sự uyển chuyển, lấy xảo phá lực.

Một ví dụ đơn giản nhất về âm nhu lộ tuyến phải kể đến Tiêu Dao Tử, vị sáng lập ra Tiêu Dao Phái này bản thân tu luyện Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công, lấy hai loại tuyệt học này gia trì bản thân gần như đánh khắp thiên hạ không địch thủ bất quá vẫn là phải sáng tạo thêm Lăng Ba Vi Bộ cũng là để lấy xảo phá lực, loại bỏ khả năng phải cận thân chiến đấu, bị đối thủ ép vào thế khó.

Một nhân vật nữa trong thiên hạ nổi tiếng lấy xảo phá lực liền là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong, bản thân Trương Tam Phong tuy hướng đến hoàn mỹ lộ tuyến, bản thân Trường Sinh Quyết mạnh mẽ tuyệt luân sinh sinh bất tức vô cùng vô tận bất quá cũng vẫn phải tránh lấy lực đấu lực, vẫn hướng theo con đường thủ xảo phá lực.

Nếu lấy hai vị tiền nhân này làm thước đo, điểm yếu của Tiên Thiên Chí Âm Thể cũng liền không tính là điểm yếu, ít nhất chỉ cần có thể tìm được một loại tuyệt học tương ứng với thân thể liền có thể giảm thiếu tối đa điểm yếu này.

Đương nhiên cũng không phải nói Âm Nhu lộ tuyến mạnh mẽ hơn Dương Cương lộ tuyến, cường giả đi theo dương cương lộ có thân thể mạnh mẽ đến đáng sợ, đao kiếm còn chưa chắc đã đủ gây tổn thương, nội công phi thường cường mãnh, một quyền xuất ra liền mang theo kinh người sức công phá, thường thường một quyền cũng có thể dễ dàng lấy mạng đối phương.

Nhắc đến dương cương lộ tuyến liền lập tức phải nhắc đến Thiếu Lâm Tự, Thiếu Lâm Dịch Cân Kinh, Thiếu Lâm Kim Cương Kinh, Thiếu Lâm Đồng Tử Công, Thiếu Lâm Cửu Dương Công đều là chí dương tuyệt học trong thiên hạ, cường giả xuất ra từ Thiếu Lâm đều có một thân ngoại công thập phần đáng sợ bất quá Thiếu Lâm Tự cao tăng từ trước đến nay vẫn chưa có ai lấy tốc độ nổi danh trên giang hồ, đây cũng là điểm thiếu hụt của Dương Cương lộ tuyến.

Nếu phải đánh giá, Âm Nhu lộ tuyến tương đối giống máy bay tiêm kích trên bầu trời, về phần Dương Cương lộ lại giống xe tăng, một loại lộ tuyến đều có điểm mạnh cùng điểm yếu của riêng mình, khó lòng phân định thắng thua.

...............

Vô Song một lần ngủ liền ngủ cả ngày, khi hắn mở mắt ra một lần nữa, bầu trời đã bắt đầu sáng.



Vô Song chậm rãi ngồi dậy, sau đó khuôn mặt non nớt khẽ xuất hiện một vẻ kinh ngạc, hắn bắt đầu quan sát toàn bộ cơ thể mình, vẻ kinh ngạc càng ngày lại càng nhiều.

Lúc trước làn da của Vô Song trắng hồng, cực kỳ đàn hồi còn hiện tại làn da của hắn dĩ nhiên lại màu bạch ngọc, làn da mềm mại vô cùng, lại mười phần đàn hồi.

Vô Song lại tiếp tục xoay đầu lại nhìn về chiếc gương đồng cạnh giường sau đó liền kinh ngạc đến há hốc mồm, không ngờ cả dung mạo của hắn cũng bắt đầu thay đổi.

Vô Song năm nay mới có 6 tuổi, độ tuổi này khuôn mặt vẫn chưa thật sự định hình bất quá hắn thề rằng trường kia hắn nhìn thế nào cũng thấy mình vẫn giống nam nhân vậy mà lần này soi gương hắn thậm chí thấy bản thân mình mang theo 5 phần khuôn mặt nữ nhân, cộng thêm mái tóc màu trắng cùng thân thể có chút gầy gò, vậy mà lại có cảm giác giống một cái loli.

Điều này làm Vô Song triệt để Im lặng, hắn lập tức nuốt một ngụm nước bọt, sau đó chậm rãi nhìn xuống bên dưới.

Khi thấy cái ‘ấy’ vẫn còn, Vô Song mới có thể nhẹ thở ra một hơi.

“Trời ạ... may quá vẫn chưa biến thành nữ nhân, mới ngủ một giấc mà thôi, rốt cuộc việc gì xảy ra?”.
Vô Song thật sự sợ sau này biến thành cái loại bất nam bất nữ hoặc nam nhân nhưng mười phần giống nữ nhân, nếu như vậy chẳng bằng hắn đập đầu đi chết cho rồi.

Vô Song cũng không biết đây là đặc dị của thuần âm thể chất, huống hồ hắn lại là Tiên Thiên Chí Âm Thể, lúc này nhìn còn chưa rõ nhưng sau này hắn tuyệt đối thành một cái tiểu bạch kiểm, cho dù không tu luyện võ học, cho dù bất tài vô dụng thì chỉ bằng khuôn mặt cũng có thể cả đời không lo đói.

Nếu là Tiên Thiên Chí Cương Thể đương nhiên sẽ có một loại cảm giác anh hùng khí khái, bá giả uy vũ nhưng Tiên Thiên Chí Âm Thể thì lại khác, loại nam nhân mang theo thể chất này tuyệt đối là mỹ nam tử, ngọc thụ lâm phong hại nước hại dân.

Đương nhiên đây là nam nhân, nếu là nữ nhân Tiên Thiên Chí Âm Thể tuyệt đối có thể tạo ra siêu cấp mỹ nhân, đẹp tựa thiên tiên, băng thanh ngọc khiết. Về phần nếu nữ nhân sở hữu Tiên Thiên Chí Cương Thể chỉ sợ tính tình 10 phần nóng nảy, khí vũ hiên ngang áp cả nam nhân.

Nếu trách Vô Song cũng chỉ có trách tại sao hắn trời sinh đã thích hợp tu luyện âm nhu lộ tuyến đi...

Lại nói thêm một việc, nếu Vô Song tu luyện thêm Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ sợ hắn giả gái tuyệt không có ai nhận ra đi... thậm chí chưa chắc đã thua tuyệt thế mỹ nhân trong thiên hạ.

Đúng lúc Vô Song đang thẫn thờ, cưa phòng lại một lần nữa mở ra, ngươi đi vào là Trình Linh Tố.

Linh Tố lúc này đang bê một khay đồ ăn cho hắn, 1 tháng nay Vô Song phục dụng đan dược thì việc nấu ăn đều do Linh Tố lo, hơn nữa 1 tháng nay cũng là nàng chăm sóc cho hắn.

Linh Tố thấy Vô Song tỉnh dậy, ánh mắt to chớp động một chút như không thể tin được, nàng chậm rãi đến gần hắn, đặt khay đồ ăn xuống sau đó khuôn mặt dí gần vào mặt của Vô Song, ánh mắt chớp chớp.

“Vô Song?”.

Vô Song bị nàng dí gần mặt vào như vậy cũng có chút không hiểu làm sao, bất quá hắn vẫn gật đầu.

“Có việc gì sao?”.

Linh Tố bàn tay nhỏ khẽ chạm vào má của Vô Song, sau đó trong ánh mắt không thể tin được của hắn, cô nàng này vậy mà áp má vào mặt Vô Song sau đó cọ cọ.

“Oa, sao lại có chuyện không công bằng như vậy, ngươi... ngươi còn đẹp hơn cả ta, da ngươi thật trắng, thật mịn, còn mềm hơn cả da của ta, oa oa thiên lý ở đâu chứ?”.

Vô Song thấy Linh Tố nói vậy triệt để im lặng, hắn căn bản không muốn giống như thế này a.

........

Tất nhiên loại chuyện này Vô Song không muốn cũng không thay đổi được gì, chờ đợi hắn là một thứ quan trọng hơn – Quỳ Hoa Bảo Điển.

Mang theo Tiên Thiên Chí Âm Thể, Vô Song lần đầu tiên có thể luyện võ công.

Sau khi được Vô Hà Tử thông báo, Vô Song liền kích động đến không có cách nào ngủ ngon, con đường võ học của hắn rốt cuộc cũng mở ra.

......... Ngày thứ hai kể từ khi Vô Song nắm giữ Tiên Thiên Chí Âm Thể, hắn chính được Vô Hà Tử truyền dạy võ học.

Võ học việc này Dược Vương đương nhiên sẽ không tham gia, ông ngoại cùng Linh Tố hiện nay liền chuẩn bị mở lò luyện chế Động Huyền Kim Đan cho hắn.

Ngồi giữa sân lớn trong Tiêu Dao Cốc, trước mặt là Vô Hà Tử khoanh chân trên giường trúc, lúc này Vô Hà Tử khẽ vuốt râu mỉm cười với Vô Song.

“Tiểu tử, có phải đợi ngày này lâu lắm rồi đúng không”.

Vô Song đương nhiên lập tức gật đầu, ánh mắt háo hức không thôi, nếu tính ra đã có gần nửa năm hắn phải chờ đợi rồi.

Vô Hà Tử chậm rãi nâng lên hòm cổ, sau đó cẩn thận lấy Quỳ Hoa Bảo Điển ra, ánh mắt cũng mang theo một tia xúc động.

“Tiểu tử, lần này ngươi phải nghe kỹ một chút, lão phu muốn nói rõ cho ngươi biết về Quỳ Hoa Bảo Điển”.

“Khoảng 40 năm trước, Quỳ Hoa Lão Tổ trong một lần đến Thiếu Lâm Tự liền để lại cho Giác Viễn đại sư bộ tuyệt học của chính bản thân mình, đương nhiên Quỳ Hoa năm đó cũng mang một vật ra khỏi Thiếu Lâm”.

“Giác Viễn đại sư thân là Thiếu Lâm đệ nhất cao thủ, lại tu luyện Cửu Dương Thần Công đến đại thành cảnh giới, võ học đi theo chí dương chí cương con đường, căn bản không thể tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển liền cũng chỉ tạm thời tham ngộ đạo lý bên trong”.

“Năm đó Giác Viễn chính là muốn dựa vào Quỳ Hoa Bảo Điển đạo lý, cố gắng cải thiện vấn đề tốc độ cho Thiếu Lâm Tự, bất quá đại sự từ đó phát sinh”.

Nói đến đây, Vô Hà Tử liền thở dài một hơi

“Cùng thời gian đó, có hai cao thủ phái Hoa Sơn là Nguyễn Mẫn Túc và Chu Tử Phong lên Thiếu Lâm Tự, hai người này dưới cơ duyên xảo hợp mà vô tình nhìn thấy Quỳ Hoa Bảo Điển của Quỳ Hoa để lại liền hiện lên tham niệm, không biết bằng cách nào lại học lén Quỳ Hoa Bảo Điển, đương nhiên vì sợ Giác Viễn phát hiện ra, hai người chia ra mỗi người thuộc lấy một nửa rồi lập tức rời khỏi Thiếu Lâm”.

“Đáng tiếc trêu người nhất là cả hai sau khi trở về Hoa Sơn thì không có cách nào ghép hai phần làm một, đọc thế nào cũng không thông, hai người tâm sinh nghi kỵ lẫn nhau sau đó trong nội bộ Hoa Sơn bắt đầu chia rẽ”.

“Nguyễn Mẫn Túc thuộc được nửa bộ đầu của Quỳ Hoa sau đó tự mình sáng lập ra Hoa Sơn Khí Tông”.

“Chu Tử Phong thuộc bửa bộ dưới liền sáng lập ra Hoa Sơn Kiếm Tông”.

“Từ đó Hoa Sơn vốn là Ngũ Nhạc đệ nhất liền bị chia thành Kiếm – Khí hai phái, căn cơ liền vô cùng bất ổn”.

“Phải đến vài năm sau, Giác Viễn đại sư biết chuyện liền sai đệ tử Độ Nguyên lên Hoa Sơn muốn thu hồi cả hai bản của Quỳ Hoa Bảo Điển, nhắm xoa dịu hai phái, giúp Hoa Sơn một lần nữa thống nhất”.

“Độ Nguyên người này lão phu vừa vặn quen biết, kẻ này trí tuệ cực kỳ đáng sợ, ngộ tĩnh chỉ sợ không thua ngươi, là đệ tử đắc ý nhất của Giác Viễn đại sư”.

“Dưới uy thế của Thiếu Lâm năm đó cùng tình thế của chính Hoa Sơn, cuối cùng Nguyễn Mẫn Túc cùng Chu Tử phong vẫn phải đưa cả hai bản Quỳ Hoa cho Độ Nguyên hơn nữa hai người kia tưởng lầm "Độ Nguyên" đã tinh thông bộ Bảo Điển nên đọc lại nhờ nhà sư kiểm chứng nào ngờ Độ Nguyên căn bản một chữ cũng chưa xem qua”.

“Độ Nguyên đọc hết cả hai bản kinh thư, cộng với siêu phàm ngộ tĩnh liền thuộc làu làu, sau đó tham niệm nổi lên, sau khi rời khỏi Hoa Sơn lại không về Thiếu Lâm mà mai danh ẩn tích, lấy tên giả là Lâm Viễn Đồ, lập ra Phúc Uy Tiêu Cục”.

“Độ Nguyên người này không thể không nói là kỳ nhân, có thể từ hai bản tàn khuyết võ học tự mình ngộ ra Tịch Tà Kiếm Phổ, đáng tiếc hắn tốt quá hóa dở, tự phế tu vi tu luyện lại từ đầu, cho dù Tịch Tà Kiếm Phổ cực kỳ mạnh mẽ bất quá nội lực của Độ Nguyên lại không đủ, chỉ có thể lấy chiêu thức xưng hùng, sau này đến chết vẫn bị vây vào Đại Tông Sư cảnh giới, đương nhiên chiến lực của hắn có thể so với Ngũ Tuyệt, bất quá... nếu kéo dài chiến đấu liền chắc chắn phải thua”.

“Khoảng 10 năm sau tức là 30 năm trước, cuối cùng thì Kiếm Tông cùng Khí Tông của Hoa Sơn cũng bùng lên mồi lửa chiến tranh, hai phái vì đều muốn đoạt được nửa bộ kinh thư của đối phương liền lao vào chém giết, dẫn đến tử thương tham trọng, Hoa Sơn thực lực 10 phần chỉ còn lại 2-3”.

“Sau trận chiến này Hoa Sơn thực lực đại tổn, càng đáng chết hơn Nhật Nguyệt Thần Giáo lại nhất cử tấn công lên Ngũ Nhạc, Ngũ Nhạc Phái vốn lấy Hoa Sơn làm đầu nay như rắn mắt đầu, tử thương thảm trọng, nếu không phải dùng kì mưu thủ thắng, Ngũ Nhạc chỉ sợ bị xóa tên”.

“Sau trận chiến đó, hai bản tàn quyết kia lại rơi vào tay Nhật Nguyệt Thần Giáo, rơi vào trong tay Nhậm Ngã Hành”.

“Nhậm Ngã Hành kẻ này cũng không có luyện qua Quỳnh Hoa Bảo Điển, bất quá sau này bên cạnh Nhậm Ngã Hành có một người gọi là Đông Phương Bạch”.

“Đông Phương Bạch sau khi đọc được hai bộ tàn quyết, vậy mà thật sự thành công tự mình ngộ ra Quỳ Hoa Bảo Điển, so về tư chất chỉ sợ còn cao hơn Lâm Viễn Đồ năm đó”.

“Đông Phương Bạch có thể coi là một trong những người hiếm có trên thế gian luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn cũng cùng thời với phụ thân ngươi, thực lực của hắn hiện nay có thể coi là gần vỡi ngũ đế nhất trong lớp cao thủ thế hệ sau. Ngũ đế cường giả thường thường là cao nhân ẩn sĩ không hiện thế gian hoặc mỗi người một phương, ngũ đế không ra Đông Phương Bạch liền bất bại, từ đó hắn tự gọi mình là Đông Phương Bất Bại, danh tự phi thường kinh người bất quá cũng là danh xứng với người”.

“Lại nói tiếp, Quỳ Hoa Bảo Điển vốn chia làm 2 quyển gọi là Càn Kinh cùng Khôn Kinh, Càn làm nội Khôn liền làm ngoại, Quỳ Hoa Bảo Điển chân chính liền lấy Quỳ Hoa làm nội công, dùng Tịch Tà làm ngoại công, nội ngoại hợp nhất quỳ hoa vô địch”.

“Lâm Viễn Đồ chỉ có ngoại, Đông Phương Bạch lại chỉ tu nội, cả hai người đều thiếu đi tinh hoa của Càn Khôn hai chữ, cả hai liền chỉ có thể sử dụng được 7 phần thực lực của Quỳ Hoa Bảo Điển thậm chí còn không đến, càng quan trọng hơn, hai người này không có ai có thể trở thành Ngũ Đế cao thủ”.

“Hôm nay lão phu thay Quỳ Hoa truyền công, hy vọng ngươi có thể khiến Quỳ Hoa dương danh, ngươi có tự tin không?”.

Quyển 1 - Chương 30: Phong Vân Động

“Hôm nay lão phu thay Quỳ Hoa truyền công, hy vọng ngươi có thể khiến Quỳ Hoa dương danh, ngươi có tự tin không?”.

Ở trước mặt Vô Song, Vô Hà Tử nghiêm nghị vô cùng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, cho dù Vô Song biết câu hỏi này không có ai sẽ trả lời là ‘không tự tin’ nhưng trước khí tràng cường đại mà Vô Hà Tử tỏa ra, Vô Song cũng vẫn cảm thấy một áp lực phi thường trầm trọng bao phủ toàn thân.

Hắn cũng ngước mắt lên, ánh mắt tràn ngập tự tin sau đó mạnh mẽ gật đầu.

“Phi thường tự tin, đệ tử nhất định có thể khiến Quỳ Hoa Bảo Điển dương danh”.

Vô Hà Tử nghe vậy mới gật đầu, khí tràng toàn thân dần dần tan biến, sau đó chậm rãi đặt quyển sách cổ vào tay Vô Song.

“Quỳ Hoa Bảo Điển là thiên hạ tuyệt học, có điều Quỳ Hoa lại có một điểm yếu cố hữu, một điểm yếu mà Quỳ Hoa Lão Tổ đến chết vẫn không cách nào giải được, Quỳ Hoa chú trọng vào chiêu thức cùng tốc độ, từ đó dẫn đến vấn đề về nội lực, nếu ngươi chỉ tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển thì nội lực liền tăng lên rất chậm”.

“Lão phu đi nhiều, nhìn nhiều, đọc cũng nhiều, trong mắt lão phu nội lực của Quỳ Hoa tăng lên rất chậm, so sánh với tuyệt học trong thiên hạ căn bản thua kém quá nhiều, cùng lắm Quỳ Hoa chỉ có thể so sánh cùng Hoa Sơn tuyệt học – Tử Hà Thần Công”.

“Với thực lực của Quỳ Hoa Lão Tổ năm đó lại công thêm Quỳ Hoa Bảo Điển ưu thế vốn không cần đến nội công quá mức tinh diệu, bất quá người tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển chính vì nội công không khuyết thiếu dẫn đến rất sợ những loại thử đoạn khác... điển hình là độc dược”.

“Lần trước ngươi cũng thấy, Tây Vực Bì Tô Thanh Phong Tán không có cách nào ảnh hưởng đến lão phu bởi lão phu nội lực đã đến cực cảnh, có thể dễ dàng dùng nội công áp chế nội lực, bất quá Quỳ Hoa Lão Tổ nếu thay vào vị trí của lão phu liền làm không có được, sau này ngươi đi lại trân giang hồ phải vạn vạn phần đề phòng, có thời gian rảnh rỗi liền đi tìm ông ngoại ngươi, học hỏi từ ông ta còn hơn xa tam sư huynh của ngươi, sau này đi ra giang hồ cũng không sợ người ta ám toán”.

Nghe Vô Hà Tử nói vậy, Vô Song cũng lập tức gật đầu, hắn là người kiếp sau, hắn liền biết độc dược có sức mạnh công phá đến mức nào, cho dù Vô Hà Tử không có nhắc nhở, hắn cũng nhất định vạn phần coi trọng.

Vô Hà Tử thấy ánh mắt cực kỳ nghiêm túc của Vô Song liền nhè nhẹ mỉm cười, sau đó Vô Song cũng không phát hiện, trong mắt Vô Hà Tử lóe lên một tia sát khí như có như không.

“Tiểu Vô Song, lão phu vừa mới kể cho ngươi về Quỳ Hoa sự tích, bây giờ đến lúc giảng về Quỳ Hoa Bảo Điển”.

“Quỳ Hoa Bảo Điển bên trong phân chia làm Càn Quyển cùng Khôn quyển, lấy Càn vốn tu nội công còn Khôn liền tu ngoại”.

“Càn Kinh bên trong ghi lại Quỳ Hoa Công Thể cùng Quỳ Hoa Tâm Pháp, về Khôn Kinh bên trong ghi lại Quỳ Hoa Kim cùng Quỳ Hoa Kiếm”.

“Đầu tiên liền về Quỳ Hoa Công Thể, công thể trong thế gian như lần trước lão phu đã nói một bộ công thể đầy đủ liền bao gồm toàn bộ nội công tâm pháp cùng chiêu thức có điều hôm nay liền đi sâu vào hai chữ công thể này một chút”.

“Tất cả các loại võ công trong thiên hạ nếu nghiêm ngặt phân loại liền chia thành công thể, tàn quyển cùng nội công tâm pháp”.

“Công thể có thể coi là một bộ hoàn chỉnh võ học, có nội công tu luyện, có tâm pháp xen lẫn cả võ học, bất quá hiểu sâu hơn một tầng thì công thể là một loại đánh dấu”.

“Tuyệt học trong võ lầm đều phải có một loại đánh dấu này, một loại phân chia để không có tuyệt học nào giống tuyệt học nào, ví dụ như khi ngươi tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển trong người nội công sẽ dần dần chuyển đổi thành quỳ hoa khí, loại khí này không khác gì nội công lại mười phần thích hợp để sử dụng quỳ hoa chiêu thức, tuy nhiên nếu ngươi muốn dùng quỳ hoa khí này để đánh ra chiêu thức trong Cửu Âm Chân Kinh thì lại gặp trở ngại rất lớn, chiêu thức uy lực 10 phần rơi vào tay ngươi thường thường chỉ còn lại 5 phần”.

“Tương tự cách hiểu này, Quỳ Hoa Bảo Điển tu luyện nội công vốn không nhanh, nhưng cho dù ngươi đoạt được Cửu Âm Chân Kinh, dùng Cửu Âm Chân Kinh tu luyện nội công để sử dụng quỳ hoa chiêu thức cũng chỉ còn lại 5 phần uy lực bởi Cửu Âm Chân Kinh tu thành cửu âm khí chứ không phải quỳ hoa khí, đây là trở ngại của tuyệt học”.

“Một người, một đời nếu không có gì đặc biệt, chỉ có thể tu luyện một loại tuyệt học bởi cho dù tu luyện đến loại tuyệt học thứ hai, kể cả tinh lực có đủ thì cũng không thể sử dụng hai loại tuyệt học cùng lúc, tương đương với bỏ phí một loại tuyệt học”.

“Nội công tâm pháp lại không giống như tuyệt học, nội công tâm pháp không thể tu thành ‘công thể’ hai chữ, nó tu luyện ra thuần nội công, bất quá nội công tâm pháp thường thường cũng không có cái gì đặc biệt, đại loại như Hoa Sơn Tâm Pháp, Cái Bang Tâm Pháp, Thái Sơn Tâm Pháp... loại tâm pháp này cho dù chủ nhân của nó có tu luyện cả đời cũng khó lòng trở thành Đại Tông Sư”.

“Tất nhiên trên đời cũng không thiếu kỳ nhân, Tiêu Dao Tử sư huynh của ta tính là một cái kỳ nhân, công bằng mà nói cả Tiểu Vô Tướng Công cùng Bắc Minh Thần Công của bản môn chỉ tính là nội công tâm pháp”.

“Cả Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công đều không có chiêu thức đi kèm, Bắc Minh Thần Công lấy Bắc Minh Đại Pháp xưng danh, luyện hóa hết thẩy nội lực trong thiên hạ trở thành nội lực của bản thân, về phần Tiểu Vô Tướng Công lại lấy Vô Tướng – Vô Hình – Vô Sắc tam cảnh hiển hóa vạn võ. Đương nhiên vì nội công tâm pháp chỉ có thể tu luyện ra thuần nội công, không mang ‘công thể’ hiệu ứng vì vậy cũng không có khả năng dùng loại nội công đó để sử dụng tuyệt học chiêu thức, ít nhất Tiểu Vô Tướng Công của Tiêu Dao Phái chúng ta cho dù bác đại tinh thâm cùng lắm cũng chỉ có thể đánh ra 4 phần uy lực của Quỳ Hoa Chiêu Thức, không hơn...”.

“Cuối cùng là tàn quyển. Tàn quyển chỉ có chiêu thức võ công, không có nội công tâm pháp, võ học trong tàn quyển không thể tu ra nội công bất quá chính vì điểm này cho dù là Công Thể hay Tâm Pháp đều có thể dễ dàng sử dụng võ công trong tàn quyển”.

“Nếu nói thuần võ công chiêu thức, liền kể tới Cửu Âm Thần Trảo, Như Lai Thần Chưởng, Hàng Long Thập Bát Chưởng... đây đều là những loại tuyệt cường võ học, nhưng lại không có nội công tu luyện đi kèm”.

“Đương nhiên chắc ngươi cũng hiểu, không phải cứ có nội công là có thể sử dụng đủ hết chiêu thức trong thiên hạ, lấy Hàng Long Thập Bát Chương làm ví dụ, đây là một trong những loại chí dương chí cương trưởng pháp trong thiên hạ, người đi theo âm nhu lộ tuyến như chúng ta căn bản dùng không được”.

Nói đến đây Vô Hà Tử chậm rãi dừng lại, khẽ nhấp một ngụm nước trà.

“Bên trong Quỳ Hoa Càn Kinh ghi lại Quỳ Hoa Tâm Pháp, Quỳ Hoa Tâm Pháp chia làm 7 tầng cảnh giới. Lần lượt là Quỳ Hoa Tương Lam Khí – Quỳ Hoa Tương Hồng Khí – Quỳ Hoa Tương Bạch Khí – Quỳ Hoa Tương Hoàng Khí – Quỳ Hoa Chính Hồng Khí – Quỳ Hoa Chính Bạch Khí cùng Quỳ Hoa Chính Hoàng Khí “.

“Tu luyện Quỳ Hoa vốn không trọng nội công chỉ nhìn chiến lực, tu thành ba tầng đầu của Quỳ Hoa có thể được coi là thế gian Siêu Nhất Lưu Cao Thủ:.

“Tu thành Quỳ Hoa tầng thứ tư có thể một trận chiến Tông Sư, tu thành tầng thứ năm liền là Đại Tông Sư, tu thành tầng thứ sau của Quỳ Hoa có thề tề danh cùng Ngũ Tuyệt, cuối cùng là tầng thứ bảy, đương nhiên có thể coi là Ngũ Đế cấp bậc”.

“Loại chiến lực của Quỳ Hoa phi thường phi thường đáng sợ, cho dù không có nội lực cao thâm cũng không ai dám coi thường, cho dù đồng cấp ngũ tuyệt hoặc ngũ đế Quỳ Hoa cũng rất khó bị đánh bại bất quá vẫn lại là điểm yếu của nội lực, kể cả ngươi có tu thành Quỳ Hoa tầng thứ 7, chỉ tính nội lực cũng không hơn được Đại Tông Sư trình độ, so với Ngũ Tuyệt vẫn còn kém một chút chứ đừng nói đến Ngũ Đế”.

Câu nói cuối cùng, Vô Hà Tử nói rất chậm, cũng phi thường nghiêm túc.

Vô Song biết đây không phải là lần đầu tiên Vô Hà Tử nhắc đến điểm yếu của nội lực, bất quá hắn cũng không thấy phiền, Vô Hà Tử chỉ là muốn Vô Song đặc biệt nhớ kỹ, Quỳ Hoa vốn không phải loại võ công dùng đến sức, dùng để cứng đấu cứng, quỳ hoa nếu dùng như vậy liền cách cái chết không xa.



“Càn Kinh có thể giúp ngươi tu luyện ra quỳ hoa khí, có Càn Kinh liền có thể sử dụng Khôn Kinh càng thêm dễ dàng, càng thêm uy lực”.

“Khôn kinh chia thành Quỳ Hoa Kim cùng Quỳ Hoa Kiếm, Quỳ Hoa Kim có thể coi là Quỳ Hoa Bảo Điển phiên bản chính gốc, về phần Quỳ Hoa Kiếm liền là sau này Quỳ Hoa Lão Tổ thêm vào, sau trận chiến với Độc Cô Cửu Kiếm của Độc Cô Cầu Bại liền có rất nhiều lĩnh ngộ, từ đó Quỳ Hoa Kiếm mới có thể ra đời, đương nhiên Quỳ Hoa Kiếm còn được biết đến một cái tên khác – Tịch Tà Kiếm Phổ”.

“Tịch Tà Kiếm – Từ Bi Đao – Hàng Long Chưởng –Dã Cẩu Quyền – Lục Mạch Chỉ Pháp, đây có thể coi là 5 loại võ học đứng đầu về sức sát thương trong thiên hạ, nói về kiếm pháp đúng là không có kiếm pháp nào mang theo tính sát thương mạnh như Tịch Tà Kiếm. Năm đó Lâm Viễn Đồ có thể xưng hùng xưng bá cũng là nhờ Tịch Tà Kiếm quá mức bá đạo, cho dù đồng cấp cao thủ gặp hắn cũng khó mà chống đỡ”.

“Quỳ Hoa Kim thì lại khác Quỳ Hoa Kiếm, Quỳ Hoa Kim chủ yếu sử dụng vẫn là kim châm, tương đối giống thủ đoạn ám khí cùng chỉ pháp kết hợp, bất quá cũng không thể coi thường khả năng cận chiến của Quỳ Hoa Kim, Quỳ Hoa Kim là Quỳ Hoa Bảo Điển bản gốc, cho dù đánh xa hay đánh gần đều cực đáng sợ, đương nhiên Quỳ Hoa Kim có yêu cầu với kim châm rất cao, nếu không có được 1 bộ kim châm thích hợp, liền phi thường rắc rối”.

Nói đến đây Vô Hà Tử mỉm cười với Vô Song, bàn tay chỉ về chiếc hộp cổ bên cạnh.

“Trong này chính là bộ kim châm của Quỳ Hoa năm đó, là do Đại Thanh hoàng đế đích thân ban tặng, chính là trời sinh một cặp với Quỳ Hoa Kim”.

“Được rồi, nói cũng khản cổ, hôm nay bản thân ngươi đã là Tiên Thiên Chí Âm Thể, để lão phu giúp ngươi một việc cuối cùng, dẫn ngươi vào con đường võ học”.

Không đợi Vô Song kịp phản ứng, thân hình Vô Hà Tử đang biến mất sau đó rất nhanh xuất hiện trước mặt hắn, một ngón tay đưa ra nhẹ điểm vào đỉnh đầu của Vô Song.

Vô Song lúc này đột nhiên cảm thấy thần thanh khí sảng, cả người có một luồng khí tươi mát chạy dọc toàn thân, một loại cảm giác thoải mái khó nói lên lời.“Hôm nay lão phu vì ngươi khai thông huyệt bách hội, ngươi liền có thể bước đầu cảm ngộ thiên địa đại khí, từ đó hấp thu khí thiên địa kết hợp cùng Quỳ Hoa Bảo Điển bắt đầu chính thức luyện võ công, về phần kinh mạch trong cơ thể, ngươi đi theo Thần Y tiểu tử kia 4 tháng, lão phu liền không vì ngươi hướng dẫn, sau này bắt đầu tu luyện ở bên trong Vong Ưu Thôn đi, nếu có gì không hiểu liền đi hỏi lão phu”.

Vô Song cầm lấy Quỳ Hoa Bảo Điển sau đó cẩn thẩn để vào lại hộp ngọc, hắn chậm rãi đứng lên cung kính cúi đầu với Vô Hà Tử.

Từ giây phút này Vô Song hắn liền có thể bắt đầu đi trên con đường hắn chờ đợi từ lâu, con đường võ học.

..........

Cách chân núi Tử Ngọc Sơn không xa, khoảng 2 ngày đi đường liền có thể đến kinh đô Trường An.

Trường An là Đại Thanh kinh đô, là nơi tập hợp toàn bộ đầu não của Đại Thanh.

Tại kinh đô của Đại Thanh thật sự là một nơi phi thường phúc tạp, nơi này quan lại đi đầy đất, hoàng thân quốc thích cũng không phải là hiếm lạ, chỉ cần không cẩn thận một chút cũng không biết chọc ra loại phiền toái gì.

Lúc này triều đình Đại Thanh cũng đang bị vây vào tình huống tương đối khó xử.

Tiên hoàng Thuận Trị Đế mới băng hà không lâu, khang Hy hoàng đế năm nay mới vừa tròn 4 tuổi, căn bản không có cách nào lên chiều nghị sự, không có cách nào điều hành quốc gia.

Lúc này triều đình Đại Thanh liền hoàn toàn do Từ Hòa Hoàng Thái Hậu nhiếp chính cùng sự giúp sức của quan lại đại thần.

Từ Hòa Hoàng Thái Hậu cũng không phải là mẹ để Khang Hy có điều lại là hoàng hậu của Thuận Trị Đế, uy vọng trong triều liền cực cao.

Từ Hòa Hoàng Thái Hậu thật sự rất đẹp, được coi là Mãn Thanh đệ nhất mỹ nhân, năm nay khoảng 30 tuổi nhưng dung nhan thậm chí như thiếu nữ 20 lại nhiều thêm vài phần phong vận, vài phần vũ mị, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt luân như hoa như nguyệt ẩn dấu sau lớp màn che, bên cạnh nàng hiện nay chính là Khang Hy tiểu hoàng đế.

Tiểu hoàng đế phải nói là rất bé, cho dù ngồi trên ngai vàng cũng là do thái giám bế lên, hai chân còn không có cách nào chạm đất, đôi chân nhỏ quơ quơ giữa hư không, căn bản không có cảm giác hoàng đế đương triều.

Bên dưới nghị sự điện lúc này lại là một mảnh ồn ào.

Đại Thanh lúc này nhập trung nguyên được 46 năm, căn cơ đã có thể coi là vững chắc bất quá cựu thần thật sự rất nhiều.

Thuận Trị hoàng đế với phương châm người Mãn cũng như người Hán đối xử như nhau bất quá trong triều hiện nay người Mãn vẫn đang làm chủ hoàn toàn.

Đứng đầu phe Mãn Thanh là tiền triều tứ trụ, lần lượt là Ngao Bái, Sách Ni, Át Tất Long cùng Tô Khác Táp Cáp.

Bình thường thì cũng không sao, bất quá cả bốn vị trụ cột này của tiền triều đều xuất thân võ tướng, tay nắm binh quyền, bản thân đều lập đại công cho Mãn Thanh diệt đi Minh triều, chính vì vậy cái uy rất lớn, đây mới là điều chết người.

Trong bốn trụ cột của tiền triều, Sách Ni giảo hoạt như hồ, thường thường ít nói, thích đứng một bên quan sát thế cuộc.

Át Tất Long làm người vốn chết nhát, sợ đầu sợ đuôi khó thành đại sự, chỉ còn Tô Khác Táp Cáp cùng Ngao Bái liền chia triều đình thành 2 phe, hai người vốn bằng mặt không bằng lòng, liền trực tiếp cãi nhau nảy lửa trên triều, điều này làm Từ Hòa Thái Hậu cũng không biết làm gì mới phải.

Từ Hòa làm người vốn phi thường thông minh, từng trợ giúp Thuận Trị Hoàng Đế rất nhiều việc, được chính Thuận Trị Đế gọi là Đại Thanh Nữ Gia Cát, bất quá nàng vẫn là không quen nhìn cung đình tranh đấu, ánh mắt khẽ chớp động nhìn về phía bên cạnh.

Đương nhiên Từ Hòa không có nhìn Khang Hy mà nhìn sang một vị công công, người lúc này đang đứng sau khang hy.

Người này vẻ mặt cực kỳ tuấn tú, làn da hồng hào, vẻ mặt chất phát cho người ta cảm giác vô cùng hiền hòa, gần gũi.

Vị công công này họ Ngụy, là người Hán nhưng từ rất sớm đã theo Mãn Thanh, thậm chí còn được coi là công công hai triều, phục thị Thuận Trị hoàng đế từ năm 10 tuổi, đã trải qua hơn 30 năm, một mực cúc cung tận tụy.

Công công kia nhìn qua tấm rèm khẽ quan sát Ngao Bái cùng Tô Khác Táp Cáp, sau đó khẽ lắc đầu với Từ Hòa làm dấu im lặng.Từ Hòa nhìn thấy liền hiểu ý, cũng không tiếp tục nói chuyện, theo ý vị công công kia, liền để Ngao Bái cùng Tô Khác Táp Cáp chó cắn chó.

...........

Khi tan triều, vị Ngụy công công này cũng một mực làm tròn chức trách, đưa tiểu hoàng đế Khang Hy cùng Từ Hòa về tẩm cung, sai bảo ngự thiên phòng, chuẩn bị quần áo, nước tắm cho tiểu chủ nhân, có thể nói là cực kỳ cần mẫn, trong ánh mắt luôn tràn ngập yêu thương với Khang Hy.

Có thể nói trong nội cung này, ngoại trừ mẹ đẻ của Khang Hy – Nhân Hiền Hoàng Thái Hậu ra thì không có thân thiết với tiểu hoàng đế bằng Ngụy công công.

Thân là thái giám, bình thường sẽ không được phép rời khỏi hoàng cung, có điều Ngụy công công là là tổng quản thái giám, lại là hai triều ‘nguyên lão’, được cấp một biệt viện riêng ở ngoài hoàng cung để nghỉ ngơi cũng là không có gì lạ.

Mỗi khi sáng sớm tinh mơ Ngụy công công đều đến hoàng cung làm việc đến tối mịt mới về, nhìn vào vị công công này không ai không dành tặng cho hai chữ ‘hiền thần’.

............

“Cha nuôi, Ngao Bái càng ngày càng phách lối, thậm chí không coi ai ra gì, cho dù là thị vệ cấm quân cũng bị hắn cài tâm phúc vào, không ít kẻ bị hài nhi mua chuộc không may đều bị Ngao Bái dùng thủ đoạn rời đi, chúng ta chẳng nhẽ cứ để hắn như vậy”.

Trong Ngụy phủ của Ngụy công công lúc này, một giọng nói the thé vang lên.

Chủ nhân của giọng nói này không có râu, làn da cũng có phần trắng hồng chưa kể hầu kết không lộ, kết hợp với giọng nói kia, 8-9 phần cũng là một cái thái giám.

Dưới ánh đèn mở ảo, Ngụy công công bàn tay khẽ xoay tròn 3 viên long não, ánh mắt thâm trầm, trên khuôn mặt xuất hiện một nụ cười quỷ dị.

“Đại Phú, ngươi vẫn là không hiểu, Ngao Bái hiện nay giống một con chó dữ cắn càn, loại chó này liền không cần quan tâm”.

“Chó cắn người thì không sủa, chó sủa cũng sẽ không cắn người, ngươi ánh mắt quá hẹp”.

Người bị gọi là Đại Phú kia thân hình run lên.

“Cha nuôi, là hài nhi lo lắng cho ngài... chỉ sợ một ngày nào đó Ngao Bái hắn dám... binh biến”.

Ngụy công công bật cười, nhìn Đại Phú như một đứa ngốc vậy.

“Hải Đại Phú ơi là Hải Đại Phú, cha nuôi đúng là thất vọng vì ngươi. Ngươi biết Đại Mạc Hùng Ưng Hốt Tất Liệt chứ?, Thuận Trị Đế năm đó được coi là Mãn Châu Hung Lang, so với Hốt Tất Liệt không hơn cũng không kém, cho dù... cho dù Thuận Trị không còn trên đời, Ngao Bái cũng đừng hòng lật bàn, chỉ sợ hắn không dám binh biến, hắn dám binh biến liền chết không có chỗ chôn”.

“Ngươi đi đi, sau này cũng ít tới Ngụy phủ, làm tốt phận sự của mình là được rồi, không cần suy nghĩ nhiều, sau này cũng bớt hành động, càng ẩn mình thấp càng tốt, tiểu hoàng đế năm nay mới có 4 tuổi, lúc này còn chưa phải thời của chúng ta, 10 năm... tối đa 10 năm nữa Ngao Bái liền phải chết “.

Hải Đại Phú nghe vậy lập tức kinh sợ nhìn Ngụy công công sau đó cũng không dám nói thêm lời nào, cung kính cúi đầu rồi lập tức rời đi.

Nhìn thân thủ của Hải Đại Phú, thình lình không ngờ lại là Siêu Nhất Lưu Cao Thủ.

Nhìn theo bóng lưng Hải Đại Phú rời đi, Ngụy công công khẽ lắc đầu.

“Tư chất võ học tạm được có điều đầu óc không dùng được”.

Ngụy công công nói xong, trong mắt xuất hiện một tia tàn nhẫn.

“10 năm... 10 năm thời gian rất ngắn nhưng có lẽ cũng đủ rồi, nội trong 10 năm lão phu nhất định phải đột phá Ngũ Tuyệt cấp, nhất định phải đột phá tới Quỳ Hoa Chính Bạch Khí”.

“Đáng tiếc Quỳ Hoa lão tặc không biết dấu Quỳ Hoa Bảo Điển bản gốc ở đâu, thật sự khiến ta đau đầu”.

Ngụy công công trầm ngâm một chút như có điều suy nghĩ, sau đó lập tức lạnh giọng.

“Người đâu”.

Ngụy công công vừa dứt lời, có hai đạo thân ảnh cung kính xuất hiện.

“Đại nhân xin phân phó”.

Ngụy công công lấy ra một khối ngọc bội bên hông ném về phía hai hắc y nhân, ánh mắt trở nên âm trầm.

“Đưa ngọc bội này của lão phu đến Hắc Mộc Nhai, đưa cho Dương Liên Đình, bảo hắn đẩy nhanh tiến độ lên một chút, cần giúp gì cứ việc nói, chỉ cần có thể đẩy ngã Nhậm Ngã Hành càng sớm càng tốt, lão phu liền ghi xuống công lao của hắn”.

.........

Nếu Vô Song ở đây, nếu Vô Song biết tên của vị Ngụy công công này chỉ sợ cực kỳ kinh hãi.

Hắn họ Ngụy, tên hai chữ Trung Hiền.

..........

Cuối năm nay Nhật Nguyệt Thần Giáo xảy ra đại biến động.

Nhật Nguyệt giáo chủ đại ma đầu Nhậm Ngã Hành vì tẩu hỏa nhập ma liền bạo thể mà chết.

Nhật Nguyệt Thần Giáo phó giáo chủ lên thay thế, người này họ Đông Phương, lấy Bất Bại làm danh hào, được thiên hạ xưng tụng Đông Phương Bất Bại.

Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ta Bất Bại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau