CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 231 - Chương 235

Quyển 2 - Chương 110: Sự Đáng Sợ Của Hai Đan Điền (3)

Vô Song thật sự không mấy thiện cảm với Lý Thu Thủy thậm chí hắn rất sợ người phụ nữ này, hắn thật sự sợ có một ngày hắn không chịu được mị hoặc của Lý Thu Thủy liền đẩy ngã người đàn bà này, Vô Song còn sợ hơn nếu ngày đó chính Hoàng Dung lại nhìn thấy việc này, đây là lý do làm Vô Song muốn rời khỏi Hắc Phong Trại càng nhanh càng tốt.

Lý do thứ hai là vì Vô Song cũng có chút nghĩ đến A Thanh, đến tận bây giờ hắn vẫn không nhìn thấy A Thanh đâu trong khi nàng lại là người gọi Vô Song đến Dã Tam Pha này, điều này làm Vô Song mang theo một loại không hiểu, so với ở lại cùng Lý Thu Thủy hắn thà rời khỏi đây, thà cố gắng nghe ngóng tin tức của A Thanh thì hơn.

Tất nhiên đây là suy nghĩ của Vô Song trước khi nghe Hoàng Dung nói, nếu Lý Thu Thủy muốn nhận Vô Song làm truyền nhân Tiêu Dao Phái thì lại khác.

Thân là người đam mê tiểu thuyết Kim Dung ai có thể không thực sự cảm thấy động dung với tuyệt học Tiêu Dao Phái, cho dù là Vô Song cũng không ngoại lệ.

Võ học của Tiêu Dao Phái thậm chí đã đứng ngoài hết võ học trong thiên hạ, nó còn không bị giới hạn trong phạm trù nguyên lý tự nhiên nữa, nó gần giống như thứ võ công... của thế giới cũ mà Vô Song từng sống vậy.

Trong cái thế giới cũ của Vô Song có rất nhiều môn võ công siêu việt phạm trù lý giải của con người, chính Vô Song còn nắm giữ một bộ võ học đẳng cấp này, chỉ tính riêng việc tạo ra phân thân cho chủ nhân trong Quỳ Hoa Bảo Điển đã quá đủ để nói đây là thứ võ học không thuộc về nhân loại.

Võ công của Tiêu Dao Phái cũng thế, đặt trong thế giới Kim Dung mà nói đây cũng là thứ võ học không nằm trong phạm trù hiểu biết của nhân loại, làm gì có môn phái nào chỉ cần 3 người cũng đủ hùng cứ Trung Nguyên? lại càng không có loại võ công bình thường nào có thể làm người khác phản lão hoàn đồng, vĩnh trú thanh xuân.

Nếu Lý Thu Thủy thật sự muốn nhận Vô Song làm Tiêu Dao đệ tử thì Vô Song tất nhiên nguyện ý, cho dù Vô Song từ trước đến nay vẫn luôn cứ đề phòng Lý Thu Thủy thì hắn cũng vẫn cam tâm tình nguyện đi vào hang cọp một lần.

Nghĩ đến võ công Tiêu Dao Phái bản thân Vô Song cũng cảm thấy có chút thú vị, hắn đọc rất nhiều sách, có thể coi là tinh thông cầm kỳ thi họa cũng một phần là vì Tiêu Dao Phái, bản thân hắn thật sự muốn đến Tu Di Sơn như lời Vô Hà Tử nói, muốn gia nhập Tiêu Dao Phái, đối với một môn phái có võ công thuộc hàng vô địch thiên hạ lại thêm không phân chính tà làm việc tại tâm thì Vô Song căn bản không tìm ra bất cứ điểm trừ nào của nó.

Sau khi học được Quỳ Hoa Bảo Điển từ chỗ Vô Hà Tử thì ý niệm của Vô Song với Tiêu Dao Phái cũng dần dần nhạt đi bởi hắn biết tham qua tất loạn nhất là khi chứng kiến sự bá đạo của Quỳ Hoa Bảo Điển lại thêm vào khắc chế lẫn nhau do công thể khác nhau dẫn tới Vô Song cũng không còn muốn đến Tu Di Sơn hoặc ít nhất thì Tu Di Sơn không còn là lựa chọn hàng đầu của Vô Song.

Đến khi Vô Song xuyên không đến một thế giới mới, đến khi Quỳ Hoa Bảo Điển không có cách nào tấn cấp thì Vô Song mới gặp phải vấn đề thật sự, nếu Vô Song hiện nay có thể tấn cấp Quỳ Hoa Bảo Điển thì hắn dám chắc mình mạnh hơn hiện nay rất nhiều rất nhiều đáng tiếc Quỳ Hoa Bảo Điển tấn cấp đối với Vô Song hiện nay là việc nói dễ hơn làm rất nhiều.

Trong khi Vô Song đang không biết làm sao tăng cương thực lực thì việc được Lý Thu Thủy nhận làm truyền nhân Tiêu Dao Phái liền không khác gì tia sáng mở đường cho Vô Song, đây cũng là lần đầu tiên Vô Song cảm thấy... Lý Thu Thủy cũng không có đáng ghét như hắn tưởng tượng.

“À đúng rồi, muội nói cả Quách Tĩnh cũng bị mang đến đây?”.

Đang suy nghĩ về việc Tiêu Dao Phái đột nhiên Vô Song lại cảm thấy có gì đó không đúng, việc Lý Thu Thủy mang Hoàng Dung đến đây có thể dễ nói nhưng lý do nào làm nàng mang theo cả Quách Tĩnh?.

Hoàng Dung đang ngồi trong ngực Vô Song, đầu nhẹ dựa vào ngực hắn, khi nàng nghe Vô Song hỏi ánh mắt liền chớp động một chút rồi gật đầu.

“Đúng vậy, Quách Tĩnh cũng bị mang đến Hắc Phong Trại cùng với muội, bản thân Quách Tĩnh không thể di chuyển vì vậy cũng không có cách nào bỏ chạy được, giống như muội bị bọn họ một đường mang đến Hắc Phong Trại, huynh có muốn đến thăm hắn một chút không?, cũng nửa ngày trôi qua rồi không biết tên ngốc đó bị sao rồi?”.

Vô Song nghe Hoàng Dung nói trong mắt liền hiện lên hai tia sáng kỳ dị, hắn cảm thấy việc này có chút không đúng, thông thường mà nói với cách làm người của Lý Thu Thủy tuyệt đối sẽ không làm mấy việc dỗi hơi này, Lý Thu Thủy mang Hoàng Dung lên Hắc Phong Trại còn có thể hiểu được nhưng thêm vào Quách Tĩnh lại bắt đầu trở nên không hợp lý.

Trong đầu Vô Song rốt cuộc hiện ra hai chữ ‘ A Thanh’.

Quách Tĩnh hiện nay không tiền cũng không sắc, không phải tuyệt thế cao thủ cũng chẳng có tư chất siêu phàm, một bệnh nhân gãy chân nằm trên giường thì ai mà quan tâm?, thiên hạ này ngoại trừ Vô Song cùng A Thanh ra tuyệt không có ai biết được Quách Tĩnh sau này có thể đạt được độ cao cỡ nào.

Nghĩ đến đây Vô Song cũng lập tức đưa một tay ra vỗ lên đầu mình, hắn vậy mà không nghĩ ra việc trên Dã Tam Pha lần này có sự nhúng tay của A Thanh, nếu A Thanh đã gọi Vô Song đến nơi này đương nhiên sẽ có mục đích, sự xuất hiện của Lý Thu Thủy tuyệt đối là do A Thanh sắp đặt nếu không bằng vào thực lực của A Thanh thì cho dù 10 cái Lý Thu Thủy cũng đừng hòng ảnh hưởng đến việc mà A Thanh sắp đặt.

“Dung nhi, muội biết Quách Tĩnh đang ở đâu không, huynh đi thăm hắn một chút, chân của hắn còn chưa lành hẳn, bị người ta mang đi một đoạn đường dài như vậy chỉ sợ có biến tướng”.

Hoàng Dung cũng không hề nghi ngờ lời Vô Song nói, nàng khẽ lắc đầu nhưng cái miệng xinh đẹp thì hơi hơi cong lên.

“Muội không biết Quách Tĩnh bị đưa đến đâu bất quá nơi này là địa bàn của Lý tiền bối, huynh thân là đệ tử của tiền bối muốn hỏi gì không phải dễ dàng sao?. Đi sớm về sớm đi, muội giúp huynh chuẩn bị nước tắm”.

Nghe Hoàng Dung nói khiến Vô Song cảm thấy ấm áp trong lòng, trên đời này nếu có một nữ nhân như Hoàng Dung làm vợ thì còn gì tuyệt vời hơn?, bản thân Hoàng Dung không phải dạng nữ nhân lấn áp nam nhân của mình, sự tồn tại của nàng như một cái giá đỡ, càng làm nam nhân tỏa ra ánh hào quang, nàng cũng không cần cái gọi là danh vọng, không quản nhân gian thiện ác, không quản cái nhìn thiên hạ, trong mắt nàng chỉ có nam nhân của mình, một nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh tài trí siêu phàm lại nhất mực lui về phía sau làm hậu phương chon am nhân, nữ nhân dạng này... thực sự cầu còn không được.

Một lần nữa nhẹ hôn lên trán Hoàng Dung, Vô Song rất nhanh đi ra ngoài.

Theo Vô Song suy nghĩ thì hiện nay A Thanh có lẽ cũng đang ở chỗ Quách Tĩnh đợi hắn bất quá lần này Vô Song đoán sai rồi, Vô Song vừa mới bước ra khỏi cửa thì đã giật mình đứng lại, ngay cạnh cửa ra vào của hắn là một nữ đồng buộc tóc hai bên, tay cầm một thanh mộc kiếm, hai mắt đang nhè nhẹ nhắm lại.

Nàng cũng không cần mở mắt ra, cũng chẳng mở miệng nhưng Vô Song thậm chí cảm giác được nàng đang cùng hắn nói chuyện.

“Theo ta”.

A Thanh lập tức bước ra một bước, chân đạp hư không rồi lướt đi như một bóng ma vậy, tốc độ của nàng cũng không quá nhanh nhưng thân pháp cực kỳ quỷ mị, quỷ mị đến mức Vô Song có cảm giác... sau này Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn cũng chỉ đến thế mà thôi, nhìn vào A Thanh không cách nào liên tưởng đến con người đang di chuyển cả, nàng cứ như bóng ma vậy.

Tất nhiên đây không phải là tốc độ toàn lực của A Thanh, nàng rõ ràng đang giới hạn tốc độ của mình cho Vô Song đuổi theo.

Vô Song cũng không dám chần chừ gì nữa, vận lên toàn bộ Quỷ Ảnh Thân Pháp cùng Nhạn Hành Công một đường bám theo cái bóng của A Thanh.

Hai người một chạy một bám theo, cũng chẳng mất bao lâu liền xuất hiện ở đỉnh Dã Tam Pha.

Trên đỉnh Dã Tam Pha là một mảnh đất tương đối bằng phẳng, ở trung tâm có một tấm đại kỳ có ký hiệu của Hắc Phong Trại, bên cạnh bệ đá cắm tấm đại kỳ và vài viên đá tương đối lớn, xa xa hơn một chút thì là ngôi nhà gỗ nhỏ nằm cô quạnh nơi đỉnh núi.

Vô Song cũng biết sẽ không có ai thực sự xây nhà trên đỉnh núi Dã Tam Pha này, có lẽ đây là nơi A Thanh tạm thời ở lại, khi nhìn thấy ngôi nhà gỗ này Vô Song lại càng tin tưởng A Thanh thật sự muốn ở lại Dã Tam Pha một đoạn thời gian, điều này đồng nghĩa với việc nàng thực sự muốn Vô Song dành thời gian nghiền tập Tiêu Dao Phái võ công.

.......

Bây giờ trời vẫn vào đông, cái rét cắt da cắt thịt bất quá đây là đối với người bình thường còn đối với cao thủ như Vô Song hay A Thanh mà nói thì không tính là bao, cả hai đều bất chấp cái rét kia mà đứng đối mặt nhìn nhau hay nói đúng hơn là A Thanh đang nhìn chăm chú vào Vô Song.

Vô Song cũng không biết nàng đang muốn nhìn gì mình nhưng hắn cũng không phá đi sự yên tĩnh này, trời mới biết người như A Thanh đang có cái dụng ý gì, nàng thích quan sát thì để nàng quan sát đi, dẫu sao nhìn nhiều một chút cũng không mất miếng thịt nào>

Thế là Vô Song cứ như vậy đứng im suốt gần 10 phút đồng hồ, đến khi hắn bị A Thanh nhìn đến mức cảm giác cả người toàn thân bắt đầu trở nên không tự nhiên thì A Thanh mới mở miệng.

“Ta hỏi ngươi, ngươi đã nghe đến Cửu Âm Chân Kinh chưa?”.

A Thanh nói tới Cửu Âm Chân Kinh làm Vô Song tương đối bất ngờ nhưng hắn cũng rất nhanh gật đầu.

“Đã nghe, Cửu Âm Chân Kinh tuyệt đối là một trong những tuyệt học cao thâm nhất thiên hạ, mạnh mẽ nhất thiên hạ”.

Lời nói của Vô Song tất nhiên là thực bất quá... hắn còn chưa nói hết, Vô Song vẫn thường nghe Cửu Âm cùng Cửu Dương là hai đại diện mạnh mẽ nhất cho hai trường phái võ học, Cửu Âm là tuyệt học đứng đầu của âm nhu lộ tuyến còn Cửu Dương là tuyệt học đứng đầu cho con đường dương cương bất quá trong mắt Vô Song thì Cửu Dương vẫn luôn cao hơn Cửu Âm một chút.

Cửu Âm Chân Kinh đương nhiên đáng sợ, có rất nhiều người từng tiếp xúc với Cửu Âm như Hoàng Dược Sư, Vương Trùng Dương, Chu Bá Thông, Dương Quá, Âu Dương Phong và đặc biệt nhất là Quách Tĩnh. Trong Kim Dung thế giới đúng là chỉ có duy nhất Quách Tĩnh tiếp xúc hoàn chỉnh với Cửu Âm Chân Kinh đồng thời lại lấy Cửu Âm Chân Kinh làm gốc, thành tựu võ học của Quách Tĩnh lại càng kinh người bất quá chung quy Vô Song luôn cảm thấy Cửu Âm Chân Kinh có chút không đủ.

Không phải Vô Song coi thường Cửu Âm Chân Kinh mà hoàn toàn là theo cái nhìn của hắn, Quách Tĩnh cho dù thật sự học xong Cửu Âm Chân Kinh nhưng nội lực của Quách Tĩnh không phải là xuất phát tử Cửu Âm, võ học lấy nội lực làm gốc, so với Cửu Âm thì Cửu Dương làm quá tốt việc này.

Giác Viễn Đại Sư, Trương Tam Phong, Quách Tương, Trương Vô Kỵ... hàng loạt những cái tên này người thì học xong toàn bộ Cửuu Dương, người thì chỉ học được một phần của Cửu Dương nhưng ai không phải là thiên hạ chí cường nội lực, nếu lấy nội lực kinh khủng làm gốc thì việc có thể dùng nội lực diễn hóa võ công lại càng dễ dàng, từ đó trong mắt Vô Song bản thân Cửu Dương liền hơn Cửu Âm một bậc.

Đây chỉ là suy nghĩ của riêng cá nhân Vô Song, trong cái thế giới cũ của Vô Song nói đến Cửu Âm là nói tới Hoàng Thường còn nói tới Cửu Dương thì đặt Giác Viễn đại sư lên hàng đầu, Vô Song cũng không dám chắc hai cường giả ngũ đế này quyết đấu thì ai thắng ai bại vì vậy cái suy nghĩ so sánh hai môn tuyệt học này từ trước đến nay Vô Song chưa dám nói cùng ai.

Cũng chẳng rõ là A Thanh có đang đọc suy nghĩ của Vô Song hay không, sau khi nghe Vô Song trả lời nàng liền hỏi tiếp.

“Vậy ngươi có nghe về Cửu Dương Thần Công?”.

Vô Song hơi nghi hoặc một chút sau đó cũng chậm rãi gật đầu.

“Cửu Dương Thần Công cái này ta cũng biết, Cửu Dương Thần Công hay còn được gọi là Cửu Dương Chân Kinh, cùng với Cửu Âm Chân Kinh trở thành hai cực của võ học trong thiên hạ ”.

Vô Song cũng không ngờ sau khi A Thanh nghe thấy hắn trả lời liền lập tức lắc đầu.

“Ngây thơ, ta nói nó là Cửu Dương Thần Công chứ không phải là Cửu Dương Chân Kinh”.

Lần này đến phiên Vô Song nghi hoặc, hắn cũng không hiểu rõ lắm hai cách gọi này có gì khác nhau, dù sao nhắc đến Cửu Dương thì cũng chỉ có duy nhất một loại mà thôi, ai quan tâm nó là thần công hay chân kinh dẫu sao chỉ là tên gọi.

“A Thanh, Cửu Dương Thần Công và Cửu Dương Chân Kinh có gì khác nhau?, đơn giản chỉ là tên gọi mà thôi”.

A Thanh nghe Vô Song nói liền bật cười, nàng nhìn Vô Song như nhìn kẻ ngốc vậy sau đó thản nhiên chỉ tay về một tảng đá gần cột cờ.

“Ngồi đi, để ta giải thích cho ngươi thế nào là Thần Công, thế nào là Chân Kinh”.

A Thanh chính là nhân vật cực cảnh hơn nữa nàng là nhân vật sống qua ngàn năm tuế nguyệt, chỉ cần nàng mở miệng liền là lời vàng ý ngọc, chỉ cần nàng chịu chia sẽ một chút võ học thường thức thì cũng đủ để bất cứ ai mở mang tầm mắt, Vô Song cũng là không ngoại lệ.



Vô Song cũng lập tức ngồi xuống bên cạnh A Thanh, hắn cực kỳ cảm thấy hứng thú, đây... là lần đầu tiên hắn được A Thanh giảng thuật.

A Thanh giọng nói cực kỳ bình thản nhưng trong lời nói lại mang theo một loại tự nhiên đại đạo, lời nói của nàng mang theo một loại uy thế khiến người khác gần như hoàn toàn bị uy thế này trấn nhiếp mà toàn tâm toàn ý đầu nhập vào lời nói của nàng.

Nàng ngồi thản nhiên nơi đó, khi nàng mở miệng có cảm giác thiên đại ngừng chuyển động, gió tuyết thôi thét gào.

“Thế nào là Kinh?, nếu nói kinh liền phải nói đến thế nhân kinh thư, cái gì gọi là Tam Tự Kinh, cái gì gọi là Đạo Đức Kinh?. Kinh căn bản chỉ là một loại sách, nếu so sánh Tam Tự Kinh với Tứ Khố Toàn Thư thì ngươi nghĩ cái gì cái gì thấp?”.

“Tam Tự Kinh đương nhiên không có cách nào so sánh với Tứ Khố Toàn Thư, không có bất cứ một ai sẽ cảm thấy Tam Tự Kinh thâm ảo hơn Tứ Khố Toàn Thư hay Tam Tự Kinh có nhiều thông tin hơn Tứ Khố Toàn Thư bất quá Tứ Khố Toàn Thư mãi mãi không thể gọi là Kinh thư “.

“Tứ Khố Toàn Thư bất quá kéo dài một triều đại, kéo dài trăm năm nhưng Tam Tự Kinh lại xuất phát từ thời kỳ chiến quốc, sau đó kéo dài đến thời kỳ Thủy Hoàng Đế - Tần Thủy Hoàng, xuyên suốt lịch sử phát triển của nho giáo Tam Tự Kinh vẫn sừng sững không ngã bởi nó là ‘Kinh thư’ “.

“Kinh thư là cái cốt lõi, là cái bản nền, nhà không nền sao có thể xây thành, không có Tam Tự Kinh liệu mấy ai biết chữ, mấy ai có thể suy diễn ra những thứ cao hơn, cái gì mà trị quốc bình thiên hạ cũng không còn tồn tại, Kinh thư là thứ đơn giản nhất nhưng lại là nền móng vững chắc nhất, đây là kinh thư”.

“Thần công thì sao?, nếu so Cửu Âm Chân Kinh với Tam Tự Kinh thì thần công chính là Tứ Khố Toàn Thư, bản thân thần công có thể vô địch một đời, vô địch một thế hệ... nhưng chỉ thế mà thôi, trong mắt ta mà nói Cửu Dương chỉ là thần công, nó không có cách nào đặt hai chữ ‘Chân Kinh’ ở đằng sau”.

“Cửu Âm Chân Kinh là một bản tổng cương võ học, lấy toàn bộ võ công trong thiên hạ, dùng kinh người đạo học tổng kết mà thành một bản tổng cương, nhìn vào Cửu Âm Chân Kinh có thể thấy toàn bộ võ công trong thiên hạ còn nhìn vào Cửu Dương Thần Công... ta căn bản không nhìn thấy cái gì, vì vậy một cái gọi là Chân Kinh, một cái gọi là Thần Công”.

“Xuyên suốt cuộc đời của ta chỉ có 4 pho võ học đáng được thêm hai chữ ‘kinh thư’ vào đằng sau, đầu tiên là Bạch Thủ Thái Huyền Kinh, tiếp theo là Dịch Cân Kinh, Tẩy Tủy Kinh và cuối cùng là Cửu Âm Chân Kinh, ngươi hiểu?”.

Lời nói của A Thanh tất nhiên rất dễ hiểu nhưng lại mở ra cho Vô Song một định nghĩa mới.

Nếu nói Cửu Dương Thần Công giống như sách dành cho học sinh giỏi thì Cửu Âm Chân Kinh lại giống sách giáo khoa, cái trong sách giáo khoa là tinh túy nhất, là cốt lõi nhất, là mở đầu, là nền móng cho con đường sau này bất quá cũng không có nghĩa là sách nâng cao không có tác dụng, chí ít... theo Vô Song thấy nếu muốn vượt qua người khác liền phải tự mình tìm tòi, tự mình tìm đến những cái gọi là ‘nâng cao’.A Thanh rõ ràng nâng Cửu Âm Chân Kinh lên cao hơn Cửu Dương Thần Công nhưng đây là nàng, Vô Song lại không dám gật bừa, bản thân A Thanh đã vô địch thiên hạ, cái gọi là nội công trong mắt nàng căn bản có cũng được mà không có cũng được, nàng lại càng hứng thú với cái bản nguyên, cái cơ bản nhất kia bất quá Vô Song còn xa cái cảnh giới của A Thanh nhiều lắm.

Nếu lấy một ví dụ ra so sánh, Vô Song chỉ sợ là học sinh còn đang đi học còn A Thanh thì đã thuộc vào hàng giáo sư viết sách giáo khoa, cái nhìn của mỗi người đương nhiên khác nhau nhưng Vô Song cũng không thể không công nhận, nếu Cửu Dương Thần Công quan trọng với chỉ một người thì Cửu Âm Chân Kinh có tầm ảnh hưởng hơn nhiều, bộ võ học này thậm chí có thể thay đổi căn cơ của cả thiên hạ.

Cửu Âm Chân Kinh cùng Cửu Dương Thần Công ai cao ai thấp... có lẽ tùy vào tầm mắt của mỗi người, cao thấp là khác nhau, đây là đáp án cuối cùng của Vô Song lúc này.

A Thanh vẫn thản nhiên ngồi trên ghế đá, nàng một lần nữa nhìn Vô Song, giọng nói thản nhiên lại vang lên.

“Vậy ta hỏi ngươi, nếu ngươi được chọn giữa Cửu Âm Chân Kinh cùng Cửu Dương Thần Công, ngươi chọn cái gì?”.

Nói xong A Thanh hơi ngừng lại một chút, nhìn nhìn từ trên xuống dưới Vô Song một lần rồi nàng lại nhếch miệng.

“Ta quên mất, bỏ qua cả vấn đề thể chất cùng tuyệt học ngươi đang tu luyện, dựa vào cái nhìn đơn thuần của ngươi thì ngươi chọn Cửu Dương hay là Cửu Âm?”.

A Thanh tất nhiên nhìn không ra Vô Song là Tiên Thiên Chí Âm Thể, tại cái thế giới này làm gì có ‘thuyết thiên phú’ nhưng nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được thể chất của Vô Song đi theo thiên hướng nào đồng thời nàng cũng có thể dễ dàng nhìn ra Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song đi theo thiên hướng nào.

Nếu là Vô Song hiện nay hắn tất nhiên sẽ chọn Cửu Âm Chân Kinh bởi Cửu Âm Chân Kinh đi rất gần cùng Tiên Thiên Chí Âm Thể thậm chí là cả Quỳ Hoa Bảo Điển, còn Cửu Dương thì lại hoàn toàn đi ngược lại với bản chất võ công của Vô Song, nếu hắn luyện Cửu Dương chỉ sợ cách ngày tàn phế không xa, tất nhiên nếu chỉ dựa trên suy nghĩ đơn thuần của Vô Song về Cửu Âm hay Cửu Dương thì đáp án lại là khác.

Có chút ngập ngừng, Vô Song rốt cuộc lên tiếng.

“Ta chọn, Cửu Dương Thần Công”.

Vô Song vẫn giữ cái quan điểm cũ của bản thân mình, võ học xuất phát từ nội lực, Cửu Dương Thần Công trong thực chiến mạnh hơn Cửu Âm Chân Kinh nhiều lắm, tất nhiên chỗ đứng khác nhau thì cách nghĩ cũng khác nhau.

Sau khi được A Thanh giảng về ‘Chân Kinh’ cùng ‘ Thần Công’ thì Vô Song rốt cuộc cũng đã hiểu tại sao Ngũ Tuyệt năm đó lại luận võ trên Hoa Sơn vì Cửu Âm Chân Kinh.

Bọn họ là ngũ tuyệt cao thủ, bọn họ gần như đã vô địch đương thế, con đường của bọn họ đã không có cách nào sửa lại, nếu đổi lại là Cửu Dương Thần Công thì tuyệt không có Hoa Sơn đại chiến dù sao đến độ cao của bọn họ thì Cửu Dương Thần Công đã không còn quan trọng, mỗi người đã có con đường riêng của mình sao có thể sửa lại?.

Cửu Âm Chân Kinh thì lại khác, Cửu Âm Chân Kinh không bắt bọn họ sửa lại con đường đã đi mà lại khiến con đường đó càng trở nên rộng lớn hơn, càng dễ đi hơn, càng đi được xa hơn.

Đâu phải ngẫu nhiên mà Vương Trùng Dương hay Hoàng Dược Sư đạt được Cửu Âm lâu như vậy nhưng không hề tu luyện võ học trong Cửu Âm Chân Kinh?, bọn họ cần là cần sự bác đại tinh thâm của Cửu Âm, cần tham ngộ cái căn bản, cái tinh túy của Cửu Âm chứ không phải là võ công của cửu âm.

Vô Song còn chưa thể đạt được độ cao của ngũ tuyệt, hắn không có được tầm mắt của ngũ tuyệt vì vậy... hắn vẫn sẽ lựa chọn Cửu Dương.

A Thanh như cũng biết được câu trả lời của Vô Song từ trước, nàng không mấy bất ngờ với đáp án của hắn chỉ là ngón tay nhẹ đưa ra chỉ vào đầu Vô Song.

“Đáp án của ngươi ta cũng hiểu, độ cao khác nhau thì nhìn thế giới khác nhau ta cũng hiểu chỉ là nếu ta nói... Cửu Âm Chân Kinh đối với ngươi là Cửu Âm Thần Công thì sao?”.

“Cả đời A Thanh ta tung hoành vô địch chính vì vậy ta rất ít phục người bất quá xuyên suốt dòng chảy lịch sử vẫn có 4 người khiến A Thanh ta mang theo vài phần kính trọng, Hoàng Thường có thể viết ra Cửu Âm Chân Kinh liền là một trong số đó, thế nhân chỉ biết Cửu Âm là ‘Chân Kinh’ nhưng không biết có người có thể biến Cửu Âm Chân Kinh thành Thần Công’.

“Cửu Âm Chân Kinh không chỉ là một đời học thức của Hoàng Thường mà còn là ước mơ của Hoàng Thường, ước mơ về một thứ không tồn tại trên thế gian, thứ mà từ cổ chí kim không ai làm được, cũng chính vì nó không tồn tại nên Cửu Âm Chân Kinh... trạng thái mạnh nhất cũng không phải cho con người học, thiên hạ này căn bản không có ai mở ra được cái khát vọng đó của Hoàng Thường”.

“Trong 4 người mà ta kính phục chỉ có duy nhất Hoàng Thường là còn dang dở trên con đường của mình, ông ta đến chết vẫn không nhìn được cảnh giới tối cao của Cửu Âm Chân Kinh, hôm nay ta liền giúp Hoàng Thường nhìn một chút, cái mộng tưởng điên rồ của ông ta là như thế nào “.

“Từ cổ chí kim đến giờ chỉ có duy nhất... ngươi là kẻ có hai đan điền, ngươi có lẽ là người trong mộng tưởng của Hoàng Thường, ngươi có muốn nhìn một chút, thế nào là Cửu Âm Chân Kinh chân chính không?”.

Vô Song tuyệt đối không ngờ được, Cửu Âm Chân Kinh còn có một mặt này, hắn càng không biết... Cửu Âm Chân Kinh vốn không dành cho người học, ít nhất chỉ có ‘loại người’ trong mộng tưởng của Hoàng Thường mới có thể khai phát hết Cửu Âm Chân Kinh tinh túy, khiến nó không thua Cửu Dương Thần Công.

Lời nói của A Thanh làm Vô Song nhớ lại ngày đó trên Tử Ngọc Sơn, khi mà Vô Hà Tử cũng muốn gửi gắm ước mơ về một vị truyền nhân đích thực của Quỳ Hoa Lão Tổ với Vô Song.

Đối với ánh mắt của A Thanh, Vô Song cũng thản nhiên nhìn nàng, hắn đơn giản đầy tự tin mà gật đầu.

“Đương nhiên muốn, ta nhất định muốn nhìn một chút cái gì gọi là Cửu Âm Thần Công”.

..........

Tiểu Mục: Thần Võ cùng Quái Nhân.

Vô Song gặp rất nhiều việc từ khi xuyên không đến thế giới mới nhưng ở thế giới cũ cũng chỉ mới có gần 1 tuần trôi qua mà thôi, sự mất tích của Vô Song cũng không gây ra ảnh hưởng gì quá lớn, quá nghiêm trọng.

Lúc này ở Nam Phương tiết trời tương đối ấm áp, trên đường lớn tấp nập ngựa xe đi lại.

Không ai rõ con đường này tên gì dù sao trong thời cổ đại cũng không có mấy ai nghĩ đến việc đặt tên đường, trên đường lớn có một khách điếm không to mà cũng chẳng nhỏ, đến cả tên khách điếm là gì cũng ít người chú ý, người ta chỉ quan tâm đến chỗ này có thể cho ngựa ăn cỏ, có thể nghỉ chân mua vài bình rượu ngon, tám chút truyện về thế nhân về giang hồ, ăn vài cái bánh bao cho ấm bụng rổi sau đó lại lên đường tiếp tục những công việc còn dang dở.

Đến giữa trưa, tiết trời càng ngày càng trở nên nóng bức, cái nóng chiếu thẳng xuống bên dưới như muốn đốt cháy toàn bộ đại địa, ông mặt trời cứ như muốn trợ giúp cho cái khách điếm kia thêm phần đắt khách, trong cái tiết trời này mấy ai có thể cưỡng lại một bình rượu ngon cùng mái che đầu mát mẻ?.

Tiếp theo có những âm thanh ‘keng keng’ của xích sắt vang lên, cái âm thanh này cùng với hình ảnh tiếp theo liền trở nên phi thường đáng chú ý nhất là với những khách nhân trong khách điếm, những người căn bản không muốn đi tiếp giữa cái trời nắng gắt kia, những người đang khẽ nhấp rượu ngon cùng nhau nói những câu chuyên trên trời dưới biển.

Dưới cái ánh nắng gay gắt đến đáng ghét kia, hai thân ảnh từ từ đi vào khách điếm, kẻ đi trước hai tay hai chân đều bị xích lại, người này thân hình dong dỏng cao, khuôn mặt có vài phần tuấn lãng nhưng không hiểu sao khi nhìn vào khuôn mặt hắn liền dễ dàng cho người ta nhận thấy hai từ ‘bỉ ổi’ kết hợp với cái ánh mắt cực kỳ dâm đãng mà nói thì kẻ này có lẽ tuyệt không phải người tốt.

Kẻ không phải người tốt này rõ ràng đang bị áp giải, áp giải kẻ xấu thì tất nhiên sẽ là người tốt, chỉ là khi nhìn ‘người tốt’ kia thì rất nhiều người trong tửu điếm đều cảm thấy ngộp thở.

Đây là một nam nhân rất cao, thân hình khoảng 1m85 – 1m87, làn da ánh lên màu cổ đồng, nửa thân trên cởi trần lộ ra những đườn cơ bắp hoàn mỹ lại thêm mồ hôi dưới cái tiết trời nóng nực càng làm những đường cơ bắp kia thêm phần nổi bật.

Người này mái tóc đen dài buông thõng có chút tung bay theo những làn gió nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị toát lên anh khí, ánh mắt mang theo uy áp bức người, nhìn vào người này gần như cho mọi người một loại ảo giác, trước mặt không phải là người... mà là rồng.

Người này đi đến đâu như bóp nghẹt toàn bộ xung quanh, từng bước đi đều lộ ra bá khí đường đường, loại bá khí này thậm chí làm người khác không xuất hiện nổi chiến ý.

Trong tửu điếm này có rất nhiều người là dân giang hồ, khi nhìn thấy nhân vật kia đi đến trong đầu bọn họ đều không hẹn mà cùng xuất hiện một câu hỏi.

“Phương nam khi nào xuất hiện nhân vật này?”.Nam tử mới xuất hiện kia như không quan tâm đến ánh mắt của người khác, hắn thản nhiên chọn một chiếc bàn trống sau đó một tay xách luôn kẻ cao gày đang đi đằng trước rồi ném xuống gầm bàn, một chiếc chân bàn đặt lên xiềng xích, ánh mắt hiện lên hai tia thần uy.

“Ngươi tốt nhất ngoan ngoãn một chút, nếu ngươi muốn chạy liền cẩn thận cái mạng của mình “.

“Tiểu nhị, lấy 50 cân rượu, lần này ta phải uống thống thống khoái khoái”.

Người này mở miệng tiếng như lôi đình, trong âm thanh mang theo sức nặng khôn cùng, kết hợp với bá ý trên cơ thể hắn khiến tiểu nhị đứng cách đó không xa lập tức cúi rập đầu xuống, đến thở mạnh cũng không dám.

“Khách quan đợi chút, 50 cân rượu có ngay đây ạ”.

50 cân rượu vốn là một con số thiên văn, một người giỏi lắm uống được 3 cân rượu liền đã bắt đầu say, 50 cân rượu chính là 15 người điên cuồng uống cũng chưa chắc đã uống hết, vậy mà một mình nam tử này dám gọi?.

Uống rượu luận anh hùng, trong cái thời đại này mà nói nam nhân nhất định phải uống được rượu, uống được nhiều rượu liền là hán tử, uống được rất rất nhiều rượu liền là anh hùng, về phần một người uống 50 cân rượu... liền tính là đại anh hùng.

“Kiều đại nhân, Kiều đại gia... đại gia có thể tha cho ta được không, đừng... đừng mang ta về Cái Bang tổng đà, chỉ cần đại gia tha cho ta, sau này ta nhất định không dám làm việc ác hơn nữa ta liền gọi ngươi làm gia gia được không, khi thấy Kiều gia gia ta liền cúi đầu ba cái mà đi đường vòng, chỉ xin người đừng mang ta về Cái Bang”.

Việc làm rất nhiều người chú ý tiếp theo là lời nói của kẻ bị bắt kia, kẻ này rõ ràng là đang van xin, trong miệng liền nhắc đến hai chữ ‘Cái Bang’ đồng thời nhắc đến một nam nhân họ ‘Kiều’.

Nam tử một tay đỡ lấy bình rượu lớn, chỉ dùng một tay liền tu ừng ực, hắn uống rượu như uống nước vậy, trực tiếp uống cạn nguyên một vò rượu 5 cân trong một hơi, uống xong mặt không đỏ tim cũng không đập, một tay thả ra khiến bình rượu rơi xuống nền đất vỡ toang, hương rượu theo đó liền tỏa lên ngập tràn xung quanh.

Ánh mắt mang theo bá khí nhìn thẳng xuống kẻ đang bị xích lại kia, giọng nói mang theo vài phần khinh thường.

“Vân Trung Hạc, ngươi làm ô uế thanh bạch của bao nhiêu nữ tử trong giang hồ?, nếu không phải lần này Khang Mẫn muốn đích thân giết chết ngươi ta liền đã giết chết ngươi ngay trên đường đi, việc gì phải mất công cho ngươi sống đến bây giờ, loại người như ngươi Kiều mỗ liền muốn một tay bóp chết”.

Vân Trung Hạc nghe nam tử này nói thế lập tức run như cầy sấy bất quá chẳng rõ hắn tại sao gan đột nhiên lớn hơn, lập tức cứng giọng.

“Kiều Phong, ngươi cũng không phải là vô địch, tốt nhất ngươi thả ta ra nếu không đợi đại ca ta đến chúng ta bốn người liên thủ lúc đó cho dù ngươi là Bắc Kiều Phong cũng khó sống”.

Âm thanh của Vân Trung Hạc khi truyền đến tai mọi người lập tức như tiếng sấm, đây là nam phương võ lâm nơi mà Nam Mộ Dung như mặt trời ban trưa bất quá khi nghe cái tên Bắc Kiều Phong cũng làm không ít người kinh ngạc thậm chí hoảng hốt, nếu Nam Mộ Dung là mặt trời thì Bắc Kiều Phong chính là tiếng sầm gầm vang giữa thiên địa, người mà cho dù ở phương bắc xa xôi thì phương nam vẫn ngày ngày nghe thấy.

Cái Bang là thiên hạ đế nhất bang, Kiều Phong chính là người có tư cách ngồi vào ghế bang chủ nhất trong thế hệ này của Cái Bang thậm chí rất nhiều người còn biết Kiều Phong đang trong quá trình thử thách, hắn hiện nay đã sớm là ‘dự bị bang chủ’ của Cái Bang.

Không cần biết Bắc Kiều Phong là mạnh hay là yếu chỉ cần hắn được tề danh cùng Nam Mộ Dung thì ở Phương Nam đã không có bất cứ cao thủ thế hệ trẻ nào dám coi thường Bắc Kiều Phong hơn nữa trong cái khách điếm này trước cái bá khí của Kiều Phong lại càng có nhiều người nhìn hắn mang theo vài phần kính nể.

Bá khí như thế, bá uy như thế không kính không được, không nể cũng không xong.

Về phần Vân Trung Hạc?, kẻ này được mệnh danh là Cùng Hung Cực Ác – Vân Trung Hạc, danh tiếng của hắn cực kỳ ‘thối’, phải biết có câu Bắc Thần Hành Nam Cực Hung chính là để chỉ hai tên hái hoa tặc Điền Bá Quang cùng Vân Trung Hạc, hai người này cậy khinh công siêu phàm đã khiến không ít nữ tử chịu khổ bất quá Vân Trung Hạc thì sao?, Vân Trung Hạc so với Kiều Phong căn bản chỉ là kiến hôi.

Kiều Phong một tay cầm lấy một vò rượu 5 cân khác, một hơi cạn sạch rồi mới nhìn xuống Vân Trung Hạc bên dưới, miệng cười đầy ngạo nghễ.

“Cho dù đại ca ngươi đến, cho dù tứ đại ác nhân cùng lên ta cùng lắm chỉ cần chuẩn bị thêm ba cái xích, bằng vào tứ đại ác nhân các ngươi muốn dọa sợ Kiều mỗ?, ngươi quá mức tự đề cao mình rồi”.

Tứ đại ác nhân có thể dọa không ít người nhưng phải xem người đó là ai, muốn dọa Kiều Phong?, còn chưa đủ tư cách.

Vân Trung Hạc nghe Kiều Phong nói vậy sắc mặt liền đỏ lên bất quá hắn hiện nay cũng không thể làm gì chỉ biết im lặng cúi đầu, chính Vân Trung Hạc cũng biết... hắn thật sự có thể sẽ phải chết, đối thủ chính là Bắc Kiều Phong, loại nhân vật như Kiều Phong hắn không gây nổi.

Tâm Vân Trung Hạc đang xám như trò tàn thì bỗng nhiên ở bàn gần Kiều Phong có một người đứng lên.

Người này so với Kiều Phong thì không cao lớn bằng, thân cao khoảng 1m77, đầu đôi một cái mũ rơm rộng vành che đi toàn bộ khuôn mặt, trên người mặc một cái áo cộc để lộ hai bắp tay cũng tràn đầy cơ bắp ra ngoài.

Nam tử này vậy mà dám làm một việc mà không mấy ai dám làm, hắn dám tiến về phía bàn của Kiều Phong thậm chí còn không hề che đi chiến ý.

Đứng trước mặt Bắc Kiều Phong vẫn có thể lộ ra chiến ý đủ nói lên, nam tử này không phải vật trong ao, tuyệt đối là một cái nhân vật.

Kiều Phong lúc này cũng nhìn về phía nam tử đang lại gần kia, trên khuôn mặt cũng xuất hiện một nụ cười ngạo nghễ.

“Là đến uống rượu cùng Kiều mỗ hay là làm kẻ địch của Kiều mỗ? “.

Nam tử kia nghe Kiều Phong nói vậy thản nhiên ngồi xuống đối mặt với Kiều Phong, hắn vậy mà không bị khí thế của Kiều Phong trấn áp, một tay cầm lấy bình rượu 5 cân một hơi cạn sạch.

Kiều Phong nhìn thấy vậy ánh mắt liền sáng lên, không khỏi gật đầu.

“Tửu lượng tốt, tửu lượng tốt”.

Nam tử kia dùng một tay lau miệng, một tay chỉ về phía Vân Trung Hạc, giọng nói của hắn rốt cuộc vang lên.

Giọng nói người này cũng rất giống Kiều Phong, giọng nói rất trầm mà cũng rất nặng nhưng trong giọng nói thiếu đi vài phần bá ý nhưng thêm vào vài phần cuồng ý.

“Thả người”.

Kiều Phong ánh mắt khẽ híp lại, rồi lập tức đáp lại.

“Tứ đại ác nhân không có nhân vật như ngươi, ngươi vì sao phải đến cứu kẻ này?”.

Kiều Phong vốn tưởng sẽ nhận được một câu trả lời hợp lý nhưng hắn thật sự không ngờ đáp án của quái nhân kia cực kỳ... cực kỳ... không hợp lý.

“Ngươi bắt hắn vậy ta liền thả hắn, ta thả hắn vậy ta là kẻ thù của ngươi, khi đó ngươi cùng ta có thể thỏa sức mà đánh”.

Người này nói xong bàn tay vậy mà chuyển sang màu đỏ, một cái ấn tay khiến bàn gỗ nát vụn, cũng chẳng để Kiều Phong kịp làm gì một quyền đánh thẳng về phía Kiều Phong.

Kiều Phong bị bất ngờ nhưng đương nhiên cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chiến lực của hắn, một quyền cũng thản nhiên rung ra, một quyền bá đạo mười phần.

Hai người đụng quyền vào nhau trực tiếp trấn nát luôn hai cái ghế gỗ bên dưới nhưng cả hai không ngờ vẫn ngồi bất động, cơ thể chỉ là nhè nhẹ rung lên.

Hai người xuất thủ quá nhanh, nhanh đến mức cái bàn lúc này mới bắt đầu sụp xuống, mấy bình rượu lớn liền rơi theo, bất quá cả hai cùng lúc ra tay mỗi người đón lấy một bình rượu, hai người đồng thời đứng lên một hơi cạn sạch.

Quái nhân này không ngờ cực kỳ giống Kiều Phong hơn nữa quái nhân này mạnh đến mức phi lý.

Kiều Phong cũng không còn quan tâm đến Vân Trung Hạc có chạy hay không dù sao Vân Trung Hạc chạy thì bắt lại, không có gì quá khó khăn, cái làm Kiều Phong quan tâm là quái nhân trước mặt.

“Một quyền chí dương chí cương, so với hàng long khí của ta còn cương mãnh hơn vài phần, ngoại trừ Thần Chiếu Kinh ra Kiều Phong thật sự không nghĩ ra loại quyền thuật nào bá đạo hơn, người có thể nắm giữu Thần Chiếu Kinh ngoại trừ Mai Niệm Sanh tiền bối ra... cũng chỉ có quái nhân như ngươi”.

Kẻ kia không đáp lời Kiều Phong, một tay tháo cái mũ che đầu ra, ánh mắt đầy cuồng ngạo nhìn Kiều Phong.

“Ngươi so với Nam Mộ Dung còn mạnh hơn, còn xứng đáng làm đối thủ của Đinh Điền này hơn”.

“Ta vừa mới bước vào ngũ tuyệt cảnh giới không ngờ lại gặp ngươi, một kẻ vừa bước vào ngũ tuyệt cảnh giới, thiên hạ nói Hàng Long Thập Bát Chưởng của Kiều Phong là Hàng Long đệ nhất trong lịch sử của Cái Bang, so với Hồng Thất Công còn cương mãnh hơn vô số lần, hôm nay ta cũng muốn nhìn một chút xem Thần Chiếu Thiên Hạ hay Hàng Long Chưởng Pháp mạnh mẽ hơn”.

Một cuộc gặp gỡ không ai ngờ, tại một khách điếm vô danh.

Cuộc gặp gỡ của hai vị tân tấn ngũ tuyệt trong thiên hạ, cuộc gặp gỡ cứ như là định mệnh.

Một người là Bắc Kiều Phong với Hàng Long Chưởng Pháp uy mãnh vô địch.

Một người là Quái Nhân Đinh Điền với Thần Chiếu Kinh có thể đốt cháy cả thiên địa.

Cuộc chiến này chỉ có hai cái đáng tiếc duy nhất.

Đáng tiếc đầu tiên là Vân Trung Hạc thừa dịp chạy thoát.

Đáng tiếc thứ hai là tại khách điếm này không có cao thủ thứ ba, không có người có thể đi theo Kiều Phong cùng Đinh Điền, không có người có thể chứng kiến xem rốt cuộc Thần Võ Kiều Phong hay Quái Nhân Đinh Điền ai là người chiến thắng.

.........

P/s 1: 1 cân = 0.5 kg nhé, 3 cân rượu = 1.5 lít.

P/s 2: Mình khỏi ốm rồi cơ mà hôm qua ông công ông táo nên cũng không xếp thời gian được, bận quá.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 111: Cực

Thiên hạ này tuyệt đối không có ai hiểu biết sâu rộng bằng A Thanh cũng chẳng có ai có những ý nghĩ điên cuồng như A Thanh, nàng chưa từng tận tâm nghiên cứu võ học, với nàng đây chỉ là cảm nhận.

A Thanh không giống với Trương Tam Phong, Trương Tam Phong mới chân chính là đại tông sư, mới chân chính là người nhập tâm vào võ học còn A Thanh thì không bất quá hiểu biết của nàng về võ học hay về thế giới này so với Trương Tam Phong chỉ có hơn chứ không có kém.

A Thanh là người bảo hộ thiên đạo, nàng có thể nhìn thấy thế giới mà những người khác nhìn không thấy, nàng đứng ở độ cao khác với tất cả mọi người đồng thời ai bảo nàng là cường giả sống quá ngàn năm, nàng không cần chú tâm nghiên cứu võ đạo thì nàng cũng vượt qua hiểu biết của tất cả mọi người.

Trong mắt A Thanh nàng rất ít hợp mắt với người nào lại càng không có mấy người để nàng kính phục bất quá tại Kim Dung thế giới đúng là có bốn người vẫn được A Thanh từ sâu trong lòng công nhận, khi đối mặt với bốn người này A Thanh hoàn toàn tin tưởng... nếu bọn họ cùng nàng đều sống chung một thời đại, nàng chưa chắc thắng nổi.

Người đầu tiên A Thanh phục phải kể đến Tiêu Dao Tử, võ công của Tiêu Dao Phái đã nằm ngoài đạo lý võ công bình thường, nằm ngoài bản chất võ công của thế giới này đồng thời Tiêu Dao Phái võ công cũng là loại võ công duy nhất trong thiên hạ khiến A Thanh tự mình đến kiểm chứng, tự mình đến nghiên cứu, A Thanh kính phục Tiêu Dao Tử chính là ở suy nghĩ, suy nghĩ của Tiêu Dao Tử vượt qua toàn bộ hiểu biết của thế giới này.

Người thứ hai A Thanh phục là phục Độc Cô Cầu Bại, A Thanh chính là phục tư chất của Độc Cô Cầu Bại.

Nói đến Độc Cô Cầu Bại thì phải nói tới Độc Cô Cửu Kiếm bất quá nói tới Độc Cô Cửu Kiếm thì càng phải nhìn ra xa hơn.

A Thanh từng gặp qua Đoàn Tư Bình, cũng từng cùng với Đoàn Tư Bình đối ẩm, nàng đương nhiên cũng nhìn ra Lục Mạch Thần Kiếm của Đoàn Thị, đây là vô hình kiếm khí, là loại kiếm khí hùng mạnh bậc nhất thế gian lại vô hình vô ảnh, sức sát thương của Lục Mạch Thần Kiếm tuyệt đối là đỉnh cấp trong thiên hạ nhưng nói Lục Mạch Thần Kiếm là kiếm khí thì cũng không đúng, nó càng giống một loại chỉ pháp hơn.

Bản thân Lục Mạch Thần Kiếm là vô hình lại dùng siêu cường nội lực kích phát ra, đây là một loại bẻ gẫy nghiền áp lực lượng lại cực kỳ quỷ mị, đến vô ảnh đi cũng vô tung nhưng A Thanh... không hẳn coi trọng Lục Mạch Thần Kiếm, với nàng mà nói Lục Mạch Thần Kiếm chỉ mạnh ở nội lực, yếu cũng là ở nội lực, nàng chỉ coi Lục Mạch Thần Kiếm giống với ‘thần công’ chứ không phải ‘chân kinh’.

Đến khi Độc Cô Cầu Bại xuất hiện mới khiến A Thanh thực sự bội phục người này, Độc Cô Cầu Bại có Độc Cô Cửu Kiếm, bản thân Độc Cô Cửu Kiếm vẫn tự nhận là phá hết võ công trong thiên hạ, tìm sai lầm của đối phương mà phá, liệu trước tiên cơ từng bước chế địch khiến kẻ địch từng bước từng bước khó đi dẫn tới thảm bại dưới tay Độc Cô Cầu Bại tuy nhiên... Độc Cô Cửu Kiếm còn chưa có tư cách làm A Thanh bội phục.

A Thanh phục là phục cảnh giới cuối cùng của Độc Cô Cửu Kiếm gọi là Vô Kiếm Cảnh, Độc Cô Cầu Bại chính là dựa theo Lục Mạch Thần Kiếm sáng tạo ra Vô Kiếm Cảnh.

Lục Mạch Thần Kiếm trong tay không có kiếm nhưng chỉ bằng kinh người nội lực liền vượt qua toàn bộ thế gian bảo kiếm bất quá ai có tư cách sử dụng Lục Mạch?, ngoại trừ Đoàn Tư Bình cùng Đoàn Dự ra thì A Thanh còn chưa thấy ai dùng được Lục Mạch Thần Kiếm, về phần Vô Kiếm Cảnh của Độc Cô Cửu Kiếm lại khác.

Mượn đạo lý ‘Vô Kiếm Thắng Hữu Kiếm’ của Lục Mạch Thần Kiếm, Độc Cô Cầu Bại biến kiếm ý thành kiếm niệm, cũng có bức kiếm khí ra ngoài, kiếm khí của Độc Cô Cửu Kiếm mới đúng là kiếm khí, đến vô ảnh đi vô tướng, sức sát thương không cách nào so sánh với Lục Mạch Thần Kiếm nhưng lại thiên biến vạn hóa, tầng tầng lớp lớp.

Nếu Độc Cô Cửu Kiếm chỉ là tìm ra sai lầm để mà phá vỡ võ công của đối phương thì A Thanh không mấy quan tâm, cho dù chính người sử dụng Độc Cô Cửu Kiếm cũng có dám chắc không có sai lầm hơn nữa mượn sai lầm của đối phương đánh bại đối phương chỉ là thủ xảo, ví dụ như địch nhân mang theo sức mạnh bẻ gãy nghiền nát tất cả thì mọi sai lầm đều quy về không có, bằng vào thực lực tuyệt đối đủ để bỏ qua mọi sai lầm.

Độc Cô Cầu Bại cũng nhận ra một điểm này vì vậy mới có Vô Kiếm Cảnh ra đời, Vô Kiếm Cảnh chính là ‘Kiếm Vực’ của Độc Cô Cửu Kiếm, mới là cảnh giới tối cao của người dùng kiếm, bằng vào Vô Kiếm Cảnh thì Độc Cô Cửu Kiếm mới là toàn vẹn, mới đáng được gọi là Kiếm Kinh.

Độc Cô Cầu Bại sau khi lĩnh ngộ được Vô Kiếm Cảnh thì Độc Cô Cửu Kiếm cũng không còn chiêu thức chỉ còn... ý niệm, niệm đến kiếm đến, niệm tan kiếm tan tùy tâm sở dục, kiếm đến tất phá, kiếm xuất phong hầu, đây mới là Kiếm Kinh, bao hàm toàn bộ kiếm thuật trong thiên hạ cũng đứng trên toàn bộ kiếm thuật trong thiên hạ.

Trong tay không kiếm, trong lòng có kiếm,tâm động kiếm động, vô kiếm thắng hữu kiếm.

Người thứ ba được A Thanh phục cũng chẳng phải ai xa lạ với Vô Song, đây chính là kỳ nhân đệ nhất xuyên suốt lịch sử võ học Trung Hoa, Trương Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong sáng tạo ra Thái Cực, Thái Cực phân lưỡng nghi, lưỡng nghi lại phân âm dương, âm dương hòa hợp liền thành đại đạo.

Lấy nhu khắc cương, lấy tĩnh chế động, trong nhu có cương, trong cương lại ẩn ẩn chứ nhu, cương nhu hoàn mỹ sinh thái cực, thái cực như càn khôn nắm giữ thiên địa biến tướng, thiên địa biến tướng lại sinh thành đại đạo.

Đại đạo chỉ có một nhưng có vô hạn suy diễn, một chiêu một thức chứa càn khôn, một chiêu một thức chứa vô hạn biến chiêu, đây mới là Thái Cực.

Trong con mắt của A Thanh mà nói, Trương Tam Phong còn gần với đạo hơn cả chính bản thân nàng, nếu Trương Tam Phong sinh ra sớm ngàn năm, sinh ra vào thời chiến quốc loạn thế, vào thời Việt Vương Câu Tiễn thì người được chọn thủ hộ thiên đạo phải là Trương Tam Phong chứ không phải là A Thanh nàng.

A Thanh phục Trương Tam Phong ở một chữ đạo.

Về phần người cuối cùng mà A Thanh phục như đã nói chính là Hoàng Thường, A Thanh phục Hoàng Thường là ở sự hiểu biết, sự hiểu biết của Hoàng Thường còn hơn cả A Thanh, hơn cả Trương Tam Phong chỉ tiếc Hoàng Thường không thể tìm ra bản nguyên, không thể hợp thành đại đạo, A Thanh từng vì Cửu Âm Chân Kinh của Hoàng Thường mà nuối tiếc không thôi, nàng thật sự rất muốn nhìn cái gọi là ‘quy về bản nguyên’ của Hoàng Thường.

Nếu Độc Cô Cửu Kiếm lấy vô chiêu thắng hữu chiêu, mượn vô chiêu để phá toàn bộ thiên hạ võ công thì Hoàng Thường lại nằm ở một thái cực khác, ông mượn sự hiểu biết của mình, nghiên cứu thấu triệt tận võ công trong thiên hạ rồi dựa theo đạo giáo mà sáng tạo thành một bộ tổng cương võ học, Cửu Âm Chân Kinh của Hoàng Thường thậm chí được coi là ‘chân kinh’, cái quý giá nhất của Cửu Âm không phải là võ công bên trong Cửu Âm ghi lại mà chính là cái tổng cương, cái lý tưởng, cái đạo học của Hoàng Thường ghi bên trong.

Chỉ bằng một bộ tổng cương võ học này Hoàng Thường đã đáng được vang danh thiên cổ.

Việc mà A Thanh muốn làm chính là để môn tuyệt học này tìm được thứ ánh sáng của nó, nàng muốn thử biến suy nghĩ điên rồ của Hoàng Thường thành sự thật.

Ẩn sau Cửu Âm Chân Kinh chính là một chữ ‘cực’.

........



Trên đỉnh Hắc Phong Sơn, A Thanh vẫn ngồi trên tảng đá kia, nàng bắt đầu giảng cho Vô Song thế nào là ‘cực’.

“Thiên địa phân cực, quang có cực gọi là cực quang, ám có cực gọi là cực ám, dương có cực gọi là cực dược, âm có cực gọi là cực âm, cực chính là giới hạn là thứ vách ngăn tương đối được lập ra cho một thứ tuyệt đối”.

“Như ta đã nói, cực của quang liền là cực quang nhưng ai có thể nói rõ đâu là cực của nó?, vì vậy cực vốn để chỉ thứ giới hạn mà không ai làm nổi, thứ giới hạn chỉ có thể định nghĩa nhưng không cách nào chạm tới, đây chính là cực”.

“Ngươi nói ngươi từ thế giới khác xuyên không đến đây, ngươi nói thế giới của ngươi có rất nhiều thứ giống với cái thế giới này nhưng cũng có nhiều thứ khác, vậy ta hỏi ngươi ngươi thấy Quách Tĩnh thế nào?, không bàn về ngộ tĩnh, không bàn về cách làm người chỉ nói về võ học của hắn “.

Lời A Thanh nói cực kỳ thâm ảo, những cái đạo lý này Vô Song có cái nghe hiểu có cái nghe cũng không hiểu bất quá khi A Thanh hỏi về Quách Tĩnh thì Vô Song đương nhiên biết dù sao nhân vật chính của Anh Hùng Xạ Điêu sao Vô Song có thể không biết.“Tu vi võ học của Quách Tĩnh cực cao, bản thân Quách Tĩnh ngộ tĩnh không tốt nhưng cũng vì vậy lại lĩnh ngộ được Tả Hữu Hổ Bác, thêm vào Không Minh Quyền thì cận chân chiến đấu Quách Tĩnh gần như rất khó gặp được đối thủ, bản thân Quách Tĩnh lại còn thêm chí cương chí dương chưởng pháp – Hàng Long Thập Bát Chưởng rồi lấy hoàn chỉnh Cửu Âm Chân Kinh làm gốc, thiên hạ đúng là khó có cao thủ nào địch lại Quách Tĩnh”.

Lời Vô Song nói cũng không phải là giả, ký ức về sự bá đạo của Quách Tĩnh ngày đó vẫn còn in trong tâm trí Vô Song thậm chí cũng không rõ tại sao Vô Song còn cảm nhận được khi chiến đấu với Viên Thừa Chí bản thân Quách Tĩnh rõ ràng còn lưu thủ, cái này Vô Song cũng không dám nói với ai nhưng bằng con mắt cùng hiểu biết của hắn về chính Quách Tĩnh trong nguyên tác thì Hàng Long Thập Bát Chưởng của Quách Tĩnh căn bản không chỉ dừng lại ở đó, Vô Song có một loại cảm giác... ngày đó rõ ràng Quách Tĩnh không thực sự quyết sống quyết chiến cùng Viên Thừa Chí.

Viên Thừa Chí có thể coi là thúc thúc của Vô Song nhưng cái này Vô Song không công nhận không được, bàn về trị quốc hay cầm binh đánh trận thì Vô Song không rõ nhưng nếu bàn về thực lực Vô Song có lẽ vẫn nghĩ Quách Tĩnh cao hơn Viên Thừa Chí một đường.

A Thanh cũng không thấy khó hiểu lắm về câu trả lời của Vô Song dù sao những điều Vô Song nói ra cũng giống hệt với Quách Tĩnh mà nàng biết, nàng hỏi câu hỏi vừa rồi vốn để chỉ ra một điểm.

“Ngươi từng nói Cửu Âm Chân Kinh là đứng đầu cho âm nhu tuyệt học vậy lý do tại sao Quách Tĩnh vốn lấy Cửu Âm Chân Kinh làm gốc lại có thể sử dụng được Hàng Long Chưởng Pháp vốn đại diện cho cương mãnh?”.

“Ngươi có lẽ cũng không biết, Không Minh Quyền của Toàn Chân Giáo vốn cũng là một loại dương cương quyền pháp, Không Minh Quyền mạnh nhất chính là dùng nội lực của Tiên Thiên Công làm gốc trở thành Tiên Thiên Không Minh Quyền, mượn Tiên Thiên lực lượng khiến lực quyền như phá không, sức quyền có thể bạt cả sơn hà “.

“Bản thân Không Minh Quyền của Toàn Chân Giáo vốn đi theo một chữ đạo, vốn là âm dương hòa hợp, cương nhu hỗ trợ nhưng khi kết hợp cùng tuyệt học Tiên Thiên Công thì lại trở thành thuần dương hay nói thẳng ra Không Minh Quyền vốn là lệch dương “.

“Ngươi có bao giờ tự hỏi, bản thân Quách Tĩnh tại sao lấy Cửu Âm làm gốc, dùng võ công trong Cửu Âm nhưng vẫn có thể dùng quyền pháp lệch dương hay chí dương chí cương chưởng pháp chưa? “.

Câu hỏi của A Thanh đương nhiên là Vô Song đã nghĩ đến, ngày đó khi mới bước chân vào giang hồ bản thân Vô Song có may mắn đến Sơn Nam Tây Đạo, có may mắn được nhìn thấy Quách Tĩnh sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng, Không Minh Quyền hay thậm chí cả Cửu Âm Ngoại Công, điều này gần như nàm ngoài hoàn toàn thường thức võ học của Vô Song.

Vô Hà Tử thân là ngũ đế cường giả lời nói của Vô Hà Tử về võ học chắc chắn là đúng ít nhất là những thứ xếp vào hàng ‘thường thức’ này, Vô Hà Tử rõ ràng đã nói nội công nào đi với võ công đó, dương cương thì đi với dương cương, âm nhu thì đi với âm nhu, khinh linh thì đi với khinh linh, cho dù Hàng Long Thập Bát Chưởng không phải là công thể bởi nó không có nội công đặc dị đi kèm thì đây vẫn là chí dương chí cương chưởng pháp trong thiên hạ, một người mang theo âm nhu nội lực căn bản đánh không ra Hàng Long.

Lấy ví dụ đơn giản như hai kẻ được coi là lão bối giang hồ như Huyền Minh Nhị Lão, bằng vào hai người này thì cho dù dùng hết sức bú sữa mẹ cũng không đánh ra nổi Hàng Long nhưng không có nghĩa nội lực của hai người yếu, Huyền Minh Thần Chưởng căn bản đâu có yếu?.

Lấy một ví dụ khác là Vô Song, Vô Song cũng tin tưởng cho dù hắn của 10 năm sau, cho dù hắn ngày đó có mạnh hơn Quách Tĩnh thì cũng không đánh ra nổi Hàng Long, đây là vấn đề về thể chất, về con đường đã chọn.

Một điều nữa làm Vô Song cảm thấy kỳ lạ ở Quách Tĩnh là khả năng thay đổi nội lực, khi Quách Tĩnh sử dụng Hàng Long thì hắn rõ ràng là dương cương nội lực nhưng khi sử dụng Cửu Âm võ học thì lại là âm nhu nội lực, tốc độ chuyển đổi giữa dương cương cùng âm nhu cũng cực kỳ nhanh lại hòa hợp vô cùng không nhìn ra nửa phần trúc trắc.

Lúc trước Vô Song đã bắt đầu nghĩ đến sự đặc biệt của Quách Tĩnh là nhờ Cửu Âm Chân Kinh đến hôm nay khi mà A Thanh hỏi thì Vô Song lại càng thêm chắc chắn quan điểm này.

“Là vì Quách Tĩnh hắn có tu luyện Cửu Âm Chân Kinh đúng không?”.

A Thanh khẽ gật đầu, đối với Vô Song mỉm cười.

“Thông minh, bản thân Quách Tĩnh nội lực vốn là dương cương, hắn hoàn toàn có thể đánh ra Hàng Long nhưng Hàng Long của Quách Tĩnh lại là một loại ‘dị’ Hàng Long “.

“Hàng Long là loại chưởng pháp cực kỳ bá đạo cũng vì nó bá đạo thiên hạ này chỉ có duy nhất hai người sử dụng Hàng Long hợp pháp nhãn của ta, một người là Kiều Phong người còn lại là Quách Tĩnh”.

“Hàng Long của Kiều Phong là ‘chân’ Hàng Long là chí dương chí cương Hàng Long, lấy lực chứng đạo, là loại Hàng Long mạnh mẽ nhất, Hàng Long có sức hủy diệt lớn nhất”.

“Hàng Long của Quách Tĩnh lại không giống bởi Quách Tĩnh là ‘dị’ Hàng Long, Hàng Long của Quách Tĩnh chính là chí dương sinh nhu, là Hàng Long sinh động nhất, là Hàng Long có biến hóa mạnh mẽ nhất cũng là Hàng Long khó bị đánh bại nhất”.
“Rốt cuộc là chí dương chí cương mạnh hay chí dương sinh nhu – âm nhu hỗ trợ mạnh?, cái này chính ta cũng không có đáp án rõ ràng bất quá ta muốn nhấn mạnh cho ngươi bốn chữ ‘chí dương sinh nhu’ “.

“Cửu Âm Chân Kinh của Hoàng Thường được gọi là ‘chân kinh’ bởi vì ông ta có suy nghĩ kinh người, theo Hoàng Thường mà nói đại đạo là tròn, từ tròn mới bắt đầu mở rộng, từ một điểm quy ra hàng vạn hàng vạn điểm”.

“Từ một hóa vạn thì từ vạn có thể trở về một, lấy vạn hóa một mới gần với đại đạo nhất, với đám các ngươi võ công trong thiên hạ phân thành rất nhiều thứ phức tạp ví dụ như nội công hay ngoại công, bên trong nội công thì lại chia thành cương mãnh hay âm nhu, Hoàng Thường ông ta không có nghĩ nhiều như vậy”.

“Theo Hoàng Thường mà nói, võ công trong thiên hạ bắt đầu từ một điểm cũng như vạn vạn quyển sách đều bắt đầu từ những chữ viết đầu tiên vậy, võ công đã bắt đầu từ một điểm liền là đồng gốc đồng nguyên, võ công đã đồng nguyên thì hà cớ gì còn phân chia?”.

“Hoàng Thường sáng tạo ra Cửu Âm Chân Kinh, muốn dùng đạo học của bản thân... quy nguyên, muốn quy hết toàn bộ võ công trong thiên hạ về nguyên gốc, đây là... một loại kinh người cuồng ngạo, là một loại mộng tưởng mà chính A Thanh ta cũng cảm thấy không cách nào làm được nhưng Hoàng Thường... có thể “.

“Hoàng Thường biết cơ thể con người sinh âm dương, là âm hay là dương không phải do ngươi quyết định mà là do trời quyết định, người với người khác nhau cũng như đạo đạo vô vàn bất quá ông ta muốn mang Cửu Âm Chân Kinh thành một loại môi giới, một loại môi giới giữa âm dương, một loại giao hòa của muôn vàn đạo trong thiên hạ”.

“Theo Cửu Âm thì võ công trong thiên hạ vốn quy nhất, vậy võ công đã không còn chia âm dương thì người đi theo cương mãnh còn đường cũng có thể sử dụng âm nhu võ học và ngược lại, ông ta muốn một người có thể sử dụng tất cả võ công trong thiên hạ, đây chính là chí của Hoàng Thường, muốn phá bỏ cái gọi là rào cản tự nhiên, muốn đấu lại thiên ý”.

“Tiêu Dao Tử năm xưa mượn Vô Tướng Thần Công diễn hóa vạn loại võ công trong thiên hạ, vô sắc vô hình vô tướng, vì vô tướng nên có thể biến thiên, vì vô hình mà hóa vạn hình, đây là từ một suy ra vạn”.

“Nhiều năm sau Hoàng Thường lại lấy vạn loại võ công trong thiên hạ quy nhất, lấy đồng quy mà phá đi vách ngăn, lấy đồng quy mà chạm đến cực, từ vạn hợp làm một “.

“Vô Tướng Thần Công cùng Cửu Âm Chân Kinh đều là loại người có đại trí lực, đại nghị lực mới có thể sáng tạo ra bất quá hai thứ cũng có khác nhau, Vô Tướng Thần Công là từ một hóa ra vạn, hóa ở đây là diễn hóa”.

“Cửu Âm Chân Kinh từ vạn hóa ra một, đây không phải là diễn hóa mà là quy hóa, lấy hiểu biết tự thân, lấy kinh người đạo học, nắm đến tận gốc của võ học rồi quy về làm một “.

“Vô Tướng Thần Công mang cái danh có thể diễn hóa mọi võ công trong thiên hạ nhưng Cửu Âm Chân Kinh lại còn đáng sợ hơn, nó có thể khiến mọi võ công trong thiên hạ... càng trở nên đáng sợ, càng thêm uy lực, so ra mà nói ta vẫn thích Chân Kinh hơn là Thần Công”.

“Lại nói với ngươi về Hoàng Thường cùng Cửu Âm Chân Kinh, nguyên lý của Cửu Âm Chân Kinh rất đơn giản, nó có thể quy ngược âm cùng dương, lấy âm chuyển dương, lấy dương chuyển âm. Cực dương có thể sinh ám, cực ám có thể sinh dương, cực dương có thể sinh nhu mà cực nhu có thể sinh dương vậy tại sao không thể chuyển hóa giữa âm cùng dương?”.

“Vượt qua thường thức võ học, Cửu Âm Chân Kinh thật sự có thể khiến ngươi bỏ qua rào cản âm dương, sinh ra âm lực nơi cực dương cũng như sinh ra dương lực nơi cực âm”.

“Tất nhiên như ta đã nói, cực âm hay cực dương chỉ là một loại tương đối, ví dụ như chính bản thân ngươi, thân thể ngươi mang theo kinh người âm nhu lực lượng mà gần như không có dương cương, loại thể chất này ta tạm thời gọi là ‘Chí Âm Thể’ bất quá còn cách một chữ ‘Cực’ rất rất xa hay nói đúng hơn ‘Cực Âm Thể’ là thứ không cách nào tồn tại, nếu ngươi là ‘Cực Âm Thể’ thì ngươi đã sớm bị chính bản thân mình đóng băng, ngay từ khi ngươi sinh ra toàn bộ cơ thể đã là một khối băng, ngươi chỉ có một con đường chết “.

“Thiên hạ không tồn tại ‘cực’ bởi không nơi nào thật sự có ‘cực’, nơi cực dương có thể sinh ra âm vậy sao nó còn được gọi là ‘cực’ nữa?, vì vậy ‘cực’ là thứ không tồn tại đáng tiếc không biết có phải Hoàng Thường quá tự tin vào bản thân mình hay ông ta vốn dĩ là một kẻ điên, trong Cửu Âm Chân Kinh của ông ta dám hướng con người đến ‘cực’ “.

“Cảnh giới mạnh nhất của Cửu Âm không phải là cương nhu tương trợ cũng chẳng phái là chí âm sinh dương, chí dương sinh nhu mà là cực âm chuyển dương, cực dương chuyển âm “.

“Lý thuyết mà nói thì Hoàng Thường muốn Cửu Âm Chân Kinh của ông ta chỉ cần vận lên liền có thể chuyển hóa toàn bộ dương lực trong cơ thể thành âm lực và ngược lại, lấy ‘cực’ làm một loại khái niệm, ‘cực’ ở đây là rút ra toàn bộ dương khí hoặc âm khí trong người sau đó mạnh mẽ nghịch đảo lại, một đòn đánh ra”.

“Năm xưa ta cũng từng thấy Âu Dương Phong từng sử dụng nghịch đảo của Cửu Âm, bản thân Âu Dương Phong bị Hoàng Dung làm cho luyện sai lộ tuyến chính của Cửu Âm nhưng nhân họa đắc phúc, Hoàng Dung có thể sửa đổi được quá trình vận khí bên trong Cửu Âm nhưng nàng ta lại không cách nào sửa đổi được cái ý niệm, cái căn bản của Cửu Âm từ đó Âu Dương Phong đánh bậy đánh bạ luyện theo lại thêm thiên tư của chính mình thành công nghịch đảo toàn bộ kinh mạch, mỗi lần ra tay liền dựa theo kinh mạch nghịch đảo chuyển hóa nội lực về trạng thái cực dương hoặc cực âm, trong Hoa Sơn Luận Kiếm lần 2 nếu Âu Dương Phong không phải điên điên khùng khùng thì ông ta chắc chắn là người đứng đầu trong Hoa Sơn Luận Kiếm”.

“Tất nhiên trường hợp của Âu Dương Phong ta cũng không muốn nói tới, Âu Dương Phong là nghịch đảo kinh mạch, cái này thì phải xem phúc phận của mỗi người, kinh mạch của Âu Dương Phong vốn từ nhỏ đã được tôi luyện bằng độc vật, kinh mạch của ông ta không phải rộng lớn nhất cũng chẳng phải là hoàn mỹ nhất nhưng lại là kinh mạch khó phá hủy nhất, trải qua vô số lần luyện độc công, luyện dược độc, trải qua một thời gian nửa đời người mới có thể khiến kinh mạch trong người Âu Dương Phong cực kỳ khó bị phá hủy dẫn tới Âu Dương Phong có thể thành công chịu được trọng tải mà nội lực chuyển hóa mà thành “.

“Ngươi không giống với Âu Dương Phong nhưng ngươi lại càng ưu tú hơn Âu Dương Phong bởi ngươi có hai cái đan điền, một người chỉ có một cái đan điền mà thôi vì vậy nếu muốn chuyển toàn bộ dương lực thành âm lực trong khoảng thời gian cực ngắn thì... chỉ có chết, không có bất cứ đan điền nào chịu được tốc độ chuyển hóa của Cửu Âm Chân Kinh”.

“Người luyện Cửu Âm Chân Kinh điển hình là Quách Tĩnh, Quách Tĩnh chỉ có thể chuyển một phần dương cương trong người thành âm nhu và ngược lại, mượn trạng thái cương nhu tương trợ mà tạo thành chí dương sinh nhu khiến chưởng pháp của Quách Tĩnh so với người cùng luyện khác thường thường tăng thêm 3 thành uy lực “.

“Quách Tĩnh đương nhiên cũng có thể lựa chọn chuyển toàn bộ dương cương thành âm nhu bất quá đây là hành động tự sát, khi chiến đấu chỉ trong một chiêu nửa thức, chỉ trong một cái sát na, Quách Tĩnh đổi hết dương cương thành âm nhu thì cũng chỉ có thể tung ra một đòn, đến đòn thứ hai dương cương không sản sinh kịp, âm nhu trong người lại toàn bộ thoát ra, hắn liền trở thành kẻ vô lực, thậm chí trong quá trình chuyển đổi Quách Tĩnh hoàn toàn có thể tự đoạn kinh mạch mà tụ huyết trọng thương”.

“Không phải ta coi thường Quách Tĩnh chỉ bởi nội công càng nhiều càng hùng hậu thì càng khó chuyển hoán, ‘cực’ cảnh của Cửu Âm yêu cầu chuyển hóa toàn bộ nội lực sang trạng thái đối nghịch ngay lập tức tạo ra sức công phá như một cơn đại hồng thủy tuy nhiên đại hồng thủy này không chỉ với đối thủ mà còn với chính đan điền của ngươi, đan điền khi không chịu được một lực trùng kích như vậy liền sẽ bị hủy, đan điền một khi hủy sẽ thành phế nhân”.

“Từ cổ chí kim không có ai có thể mang Cửu Âm chạm đến cực cảnh của nó chỉ bởi không có đan điền nào chịu nổi việc quy đổi này lại thêm trong chiến đấu không chỉ quy đổi một lần mà phải liên tục quy đổi trong một khoảng thời gian rất ngắn vậy không khác gì tự sát, ước mơ của Hoàng Thường về ‘cực’ cảnh chung quy liền chết yểu... chỉ là có lẽ Hoàng Thường có nằm mơ cũng không nghĩ ra... trên đời lại xuất hiện một kẻ mang theo hai cái đan điền”.

“Những thứ ta đang nói chỉ là lý thuyết nhưng là loại lý thuyết dễ thành công nhất, loại lý thuyết dễ áp dụng nhất, hai cái đan điền... khác rất xa một cái đan điền”.

“Một người có một đan điền liền chỉ có thể đi trên một con đường nhất định đã chọn sẵn nhưng khi có hai đan điền... tại sao không thể đi theo hai con đường riêng biệt?, nếu ngươi đã đi theo âm nhu con đường vậy tại sao không đi thêm dương cương lộ tuyến, lấy cương nhu hộ trợ lại thêm vào Cửu Âm Chân Kinh ngươi liền có thể tạo thành trạng thái chí dương sinh nhu như Quách Tĩnh hay chí nhu sinh dương như chính bản thân ngươi? “.

“Về phần ‘cực’ cảnh, một cái đan điền chắc chắn chịu không được sức phá hoại của cực cảnh nhưng hai cái đan điền thì không giống, hai cái đan điền chính là lưỡng nghi, lưỡng nghi liền đã có thể sinh ra vạn vật, bằng vào hai đan điền một trên một dưới cộng thêm nguyên lý thái cực bổ trợ của Trương Tam Phong, ta vẫn là tin tưởng ngươi chịu được sự phá hoại của cực cảnh, ngươi cũng là người có cơ hội nhất... chạm tới cực cảnh của Cửu Âm Chân Kinh, biến nó thành Cửu Âm Thần Công”.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 112: Túy Hồng Nhan – Thu Thủy Lệ

Thời gian không đợi ai cả, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, thoáng cái Vô Song đã đến thế giới này được nửa tháng, hắn ở lại trên Hắc Phong Trại cũng đã có tám ngày.

Trong khoảng thời gian tám ngày này Vô Song ở lại Hắc Phong Trại chỉ làm một việc duy nhất đó là cùng Hoàng Dung nghiên cứu kinh dịch.

Vô Song kiếp trước lớn lên trong một ngôi chùa nhỏ, theo lý thuyết mà nói kinh phật đối với hắn cũng không xa lạ gì bất quá cái này cũng không đúng, cha nuôi thương hắn nhất, cha nuôi cũng không có bắt hắn như những chú tiểu khác ngày ngày tụng kinh làm việc, hắn vẫn còn được ra ngoài đi học, vẫn còn được biết thế giới ngoài kia tròn méo ra sao.

Vô Song đúng là có thể niệm kinh nhưng vốn chỉ là cho có, chỉ là học vẹt, phật lý của Vô Song thực sự rất kém hoặc căn bản không tính cũng được.

Cũng may cho Vô Song là A Thanh cũng không bắt Vô Song học phật pháp, cái mà Vô Song phải nghiên cứu là đạo pháp, là đạo giáo chứ không phải phật giáo.

Trong khoảng thời gian này mỗi buổi sáng Vô Song đều lên đỉnh Hắc Phong Sơn nghe A Thanh giảng dạy, nàng không dạy Vô Song về phật giáo hay đạo giáo, nàng dậy là dậy Vô Song thường thức võ đạo.

Cửu Âm Chân Kinh không phải là thứ Vô Song có thể dễ dàng hiểu được, không phải là tư chất của Vô Song kém mà là Cửu Âm Chân Kinh bác đại tinh thâm, Vô Song đương nhiên là thiên tài nhưng Cửu Âm Chân Kinh cũng là do một thiên tài khác dùng cả đời để viết ra, bản thân Cửu Âm Chân Kinh không phải là thứ có thể hiểu được trong một sớm một chiều.

Võ công của Cửu Âm Chân Kinh có thể không bàn đến, Vô Song hoàn toàn có tự tin học xuống Cửu Âm Chân Kinh bất quá cái ý niệm, cái tư tưởng, cái tinh túy ghi bên trong từng câu từng chữ của Cửu Âm Chân Kinh thì Vô Song gần như không có cách nào có thể dễ dàng hiểu ngay được.

Về phần sau khi mặt trời xuống núi, Vô Song liền trở về nhà nhỏ cùng Hoàng Dung có một đoạn thời gian yên bình mà ấm áp, Hoàng Dung vì Vô Song giang dạy đạo học, giảng dạy thế nào là bát quái, thế nào là lưỡng nghi.

Đạo giáo khác với phật giáo, phật giáo lấy phật lý làm đầu nhưng đạo giáo lại khác, đạo giáo dùng đất trời làm nơi hướng đến, hướng về vũ trụ, về những thứ được gọi là siêu nhiên.

Bên trong đạo giáo gần như bao hàm một loại đạo học, bất kể là bát quái 64 quẻ hay lục hợp lưỡng nan trận đều là bác đại tinh thâm, đạo giáo thiên hẳn về... tính toán.

Bên trong đạo giáo có quẻ, lấy quẻ làm gốc nhưng quẻ tượng lại dựa trên tính toán tự thân, không phải người trời sinh cơ trí tuyệt đối khó mà học được đạo học, lại càng khó lĩnh ngộ phương vị, khó nắm giữ trận pháp.

Thế giới này không phải là thế giới ban đầu của Vô Song, nơi đây vẫn còn đang lưu hành tính toán bằng bàn tính, bảng cửu chương vẫn còn chưa sinh ra, số học còn chưa được định hình, chính vì vậy việc tính toán là một khái niệm cực kỳ cao siêu, không phải ai cũng có thể nhập tâm, không phải ai cũng có thể đi sâu vào bên trong mà tìm hiểu.

Tất nhiên Vô Song không giống người trong thế giới này, hắn đển cả giải tích, đạo hàm, hệ nhị phân, phép căn, phép lũy thừa còn trải qua, đối với Vô Song mà nói tính toán bất ngờ lại là một loại cường hạng, cường đến mức chính Hoàng Dung còn đối với Vô Song sợ hãi không thôi.

Cứ như vậy dựa trên ký ức của thế kỷ 21 về số học, dựa trên thiên phú Tái Thế Thần Đồng cùng khả năng lĩnh ngộ của chính mình, đến ngày thứ 8 bản thân Vô Song liền đến tìm Lý Thu Thủy.

........

Lý Thu Thủy lúc này khác rất nhiều với Lý Thu Thủy mà Vô Song tưởng tượng, đúng là nữ nhân có thể biến hóa thành muôn hình muôn vẻ, quan trọng là họ có thích hay không mà thôi.

Kể từ lần từ chối lên giường cùng nàng hôm đó Vô Song cũng không có gặp lại Lý Thu Thủy, không phải là hắn không thể gặp nữ nhân này mà đúng hơn là Vô Song cảm thấy cả hắn cùng nàng đều không muốn nhìn thấy nhau thì đúng hơn.

Bất kể Lý Thu Thủy làm người thế nào nàng cũng là nữ tử, thân là nữ tử khi bị một nam nhân từ chối vốn là một việc không mấy vui vẻ, với Lý Thu Thủy lại càng giống thế, không phải lúc nào nàng cũng có hứng thú thực chất với một nam tử nhưng nàng dĩ nhiên lại thất bại, lại không cách nào khiến đối phương yêu thích nàng.

Bình thường với một nam nhân như Vô Song thì Lý Thu Thủy hoàn toàn có thể sử dụng những thủ đoạn khác, không dùng được mị lực thì dùng vũ lực dẫu sao nàng là Lý Thu Thủy, thiên hạ này đã có rất ít việc mà nàng không dám làm.

Về võ nghệ mà nói, thế giới này không có đế vị cao thủ thì Lý Thu Thủy căn bản chẳng sợ bất cứ ai, tất nhiên là không tính đến quái vật ngàn năm như A Thanh.

Về quyền lực, quyền lực của Lý Thu Thủy không so được với hoàng đế Nam Tống hay Mông Cổ nhưng tính riêng trong giang hồ mà nói Lý Thu Thủy cũng dám xưng là số một số hai, nàng là hắc thủ sau màn của Tây Hạ Quốc, bản thân nàng thậm chí nắm đến 1 vạn tinh binh Tây Hạ, chỉ cần số lượng quân đội này cũng đủ đánh sập cả Thiếu Lâm chứ còn chưa tính tới Tây Hạ Nhất Phẩm Đường.

Một nữ nhân như Lý Thu Thủy căn bản chính là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, không có bất cứ nam nhân nào có thể chạy thoát ra khỏi ma chưởng của nàng bất quá... Vô Song thì lại khác.

Sau lưng Vô Song chính là A Thanh, Lý Thu Thủy tất nhiên biết khoảng cách của mình và A Thanh lớn thế nào, cho dù nàng có thiên quân vạn mã thì sao?, quyền lực trong tay nàng để làm gì khi mà mạng còn không giữ được?.

Lý Thu Thủy thậm chí còn không dám dùng vũ lực với Vô Song, nàng thật sự vẫn còn bị ám ảnh bởi Vô Song ngày hôm đó, loại thực lực này chính Lý Thu Thủy cũng cảm thấy sợ hãi, cho dù A Thanh đã nói loại tình trạng này của Vô Song rất khó có thể xảy ra thì Lý Thu Thủy vẫn sợ, chính vì sợ hãi nên nàng lại càng không dám làm gì quá phận.

Đây là lần đầu tiên Lý Thu Thủy có hứng thú với một nam nhân nhưng lại không dám có bất cứ hành động quá phận nào lại thêm việc nàng đánh cuộc thua Hoàng Dung dẫn tới bản thân Lý Thu Thủy không ngờ lại có chút ngượng ngạo khi gặp mặt Vô Song, nếu không phải hôm nay Vô Song chủ động đến tìm nàng thì nàng cũng sẽ không chủ động gọi đối phương.

Ngày hôm nay Lý Thu Thủy trong mắt Vô Song gần như thay đổi hoàn toàn, nàng vậy mà quay ngược 180 độ, không còn giống một Lý Thu Thủy mà Vô Song vẫn thấy thường ngày.

Lý Thu Thủy vốn thích nhất màu đỏ, vốn thích khoe nhất cặp chân trắng ngần dài miên man của nàng ra ngoài trong làn váy đỏ xẻ cao, Lý Thu Thủy vốn luôn thích khoe những đường cong cơ thể đẹp đến chết người đặc biệt là bộ ngực căng tròn như muốn phá áo mà ra bất quá hôm nay thì khác.

Lý Thu Thủy hiện nay không ngờ lại mặc một bộ quần áo trắng từ đầu đến cuối, chất liệu vải cũng không phải là tơ lụa mềm mại mà là vải thô làm thành, nhìn Lý Thu Thủy lúc này ăn mặc quần áo giống với nam nhân hơn, bộ ngực không cách nào quá mức phô trương dưới lớp vài dày lại thêm cái đai lưng ở phần bụng khiến nàng khó lòng khoe ra được vòng eo tinh mỹ đến cực điểm.

Khuôn mặt vẫn dùng mạng che lại nửa phần dưới nhưng mái tóc đen dài lại búi cao, nàng hiện tại quả thật có chút nữ giả nam trang.

“Trên mặt ta có gì sao?”.

Ngồi trên ghế cao, Lý Thu Thủy nhìn Vô Song có chút lạnh lùng lên tiếng, trong giọng nói cũng không hề tồn tại cái gọi là mị ý... nàng cứ như biến thành một Lý Thu Thủy hoàn toàn khác vậy.

Vô Song bị Lý Thu Thủy nói vậy trên khuôn mặt xuất hiện một vẻ kì dị hiếm có bất quá hắn rất nhanh nhoẻn miệng cười, hắn... không ngờ lại cảm thấy thích Lý Thu Thủy hiện nay hơn.

Một Lý Thu Thủy quá mức mị hoặc lại khiến Vô Song có chút chán ghét, hắn không thích loại nữ nhân ai cũng có thể lên giường, ai cũng có thể làm chồng, đến khi Lý Thu Thủy xuất hiện trong hình dạng này lại khiến nàng có một loại phong vận khác, thành thục mà ổn trọng, kiều diễm nhưng lại không lộ ra ngoài, Lý Thu Thủy lại có một sức hấp dẫn khác hẳn lúc nàng trong bộ quần áo thiếu vải kia.
“Không có gì, chỉ là cảm thấy tỷ tỷ hôm nay đặc biệt thuận mắt mà thôi”.

Lý Thu Thủy cũng không ngờ Vô Song lại trả lời như vậy, đôi mắt đẹp hiện lên chút ngỡ ngàng, nàng ăn mặc như hiện nay chính là vì tỏ rõ thái độ, nàng không muốn Vô Song chiếm tiện nghi của nàng ít nhất là bằng mắt vậy mà Vô Song lại thấy thuận mắt hơn?.

Lý Thu Thủy đứng lên rời khỏi ghế, lông mày lá liễu nhẹ cong lại, nàng lần đầu thấy được Vô Song khen ngợi mình, trong đôi mắt xuất hiện một tia mông lung khó mà nhận ra.

“Ta không ngờ ngươi lại còn dẻo miệng như vậy, không sợ ta nói với nha đầu kia sao?”.

Vô Song đương nhiên không sợ, hai vai Vô Song nâng lên một chút tỏ vẻ không quan tâm.

“Thưởng người cũng như thưởng hoa, thưởng thức cái đẹp vốn là việc thiên kinh địa nghĩa, căn bản không có gì phải hổ then với Dung nhi, tỷ tỷ ngươi có đi nói với Dung nhi ta cũng không sợ”.

Lý Thu Thủy ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Song sau đó thở ra một hơi, nàng lần đầu tiên phát hiện ra mình hết cách với ‘tiểu tử’ này, dùng quyền thế ép thì không được, dùng mị lực thì không thể mà dùng vũ lực lại càng không xong, đến cả miệng lưỡi giao tranh nàng cũng không chiếm được lợi thế, loại tình trạng này... nàng còn chưa bao giờ gặp phải.

Lý Thu Thủy tiến từng bước từng bước đến vị trí của Vô Song, nàng bắt đều nhếch miệng, trong mắt xuất hiện một tia tinh nghịch, Lý Thu Thủy năm nay đã đủ tuổi làm bà của Vô Song bất quá tính cách của nàng thật sự không giống lão tiền bối giang hồn, nàng nhất định phải chiếm được ‘thượng phong’ trước tiểu tử không biết trời cao đất rộng này.

“Miệng lưỡi trơn tru, sao ta không biết một mặt này của tiểu tử ngươi nhỉ có điều miệng lưỡi trơn tru còn xa xa chưa đủ”.

“Ta đã nói với Dung nha đầu là nhận ngươi làm Tiêu Dao truyền nhân bất quá truyền nhân cũng có vài ba loại truyền nhân, không phải cứ muốn làm Tiêu Dao truyền nhân liền có thể làm truyền nhân”.

Vô Song có chút ngạc nhiên nhìn Lý Thu Thủy bất quá hắn rất nhanh nhoẻn miệng cười, chỉ cần Lý Thu Thủy không dở trò gì thì Vô Song vẫn tự tin có thể trở thành Tiêu Dao đệ tử, không phải ngãu nhiên mà hắn dành ra đến 8 ngày thời gian vùi đầu vào nghiên cứu đạo học, hắn chính là muốn hoàn mỹ vượt qua cửa ải của Tiêu Dao phái.

“Nha, tỷ tỷ không thể dơ tay đánh khẽ một chút sao, chúng ta quen biết lâu như vậy có thể giảm bớt chút độ khó gia nhập Tiêu Dao phái hay không “.

Lý Thu Thủy nghe Vô Song nói liền nghĩ rằng Vô Song đang lo lắng, trong mắt xuất hiện thêm vài tia vui vẻ, nàng thản nhiên dùng một ngón tay chỉ về chiếc bàn thấp trước mặt, trên bàn đã chuẩn bị sẵn một cây đàn tranh cỡ vừa.

“Tỷ tỷ cũng không làm khó ngươi bất quá tổ sư đã di huấn rồi, vào Tiêu Dao Phái không chỉ cần dung mạo mà còn cần có chân tài thực học, vậy ngươi thử tấu một khúc nhạc ta xem?”.

Lý Thu Thủy vốn nghĩ Vô Song chắc chắn sẽ thua, nàng không tin Vô Song biết đánh đàn, cầm nghệ vốn không phải là việc một sớm một chiều, nếu không bỏ thời gian và công sức ra thì rất khó luyện thành chứ đừng nói đạt đến trình độ đăng đường nhập thất trong cầm nghệ.

Trong mắt Lý Thu Thủy thì Vô Song đúng là thiên tài nhưng thiên tài cũng có mức độ của nó, võ công Vô Song đã mạnh đến vậy không thể nào đến cả kỹ nghệ cũng cao như võ công được.

Lý Thu Thủy ra đề bài xong liền thích thú ngồi xuống, vẻ mặt đầy chờ mong nhìn Vô Song khổ sở đáng tiếc... Lý Thu Thủy đúng là quá coi thường Vô Song rồi.

Vô Song thậm chí còn chẳng cần nói một câu, hắn liền ngồi xuống bàn thấp, hai chân khoanh lại, trong phút chốc toàn thân khí thế của Vô Song thay đổi, thay đổi đến mức Lý Thu Thủy triệt để trợn mắt há mồm.

Vô Song lúc này gần như hoàn toàn biến mất, tâm khí thần của hắn gần như toàn bộ hòa hợp lại với nhau, đôi tay trắng ngần không có chút tì vết đưa ra, những ngón tay mềm mại nhẹ đung đưa trên dây đàn cộng thêm cái khí chất của Tiên Thiên Chí Âm Thể khiến Vô Song cùng cây đàn tranh trước mặt lại càng thêm phiêu miễu, càng thêm huyền ảo.

Đôi mắt của hắn nhẹ nhắm lại, chỉ bằng cái khí chất này của Vô Song đã khiến Lý Thu Thủy trong phút chốc bị đình trụ, đến khi những dây đàn nhẹ rung lên mang theo âm luật bay cao vút khắp gian phòng thì Lý Thu Thủy dần dần biến thành thất thần.Nàng như đang xuất hiện ở một không gian khác, giữa một trời đêm đầy tuyết, nàng một thân áo đỏ nhè nhẹ đứng đó, ánh mắt hướng về phương trời xa xa, đầy khổ sở mà bất lực lại chẳng thể nói với ai.

Tiếng đàn sao mà da diết, tiêng đàn sao mà khổ đau, nhưng ẩn ẩn trong đó lại có một loại quyết ý, một tia hy vọng, một tia cố chấp ngưng mà không tán.

Theo tiếng đàn của Vô Song thậm chí Lý Thu Thủy có thể cảm nhận được chính nỗi lòng của nữ nhân kia.

Một đêm đầy tuyết, một dung nhan tuyệt mỹ, một thân ảo đỏ tựa tơ hồng, một ánh mắt đăm chiêu nhìn ra bốn phương trời trắng xóa, trong mắt chỉ có không cam, chỉ có cô quạnh nhưng sâu trong ánh mắt đó vẫn có chấp niệm, có khát vọng mưu cầu hạnh phúc....

Cũng chẳng biết bao lâu, khi mà tiếng đàn của Vô Song dừng lai, đôi bờ môi của Lý Thu Thủy khẽ run lên.

“Khúc nhạc này... tên là gì?”.

Lý Thu Thủy xuất thân từ Tiêu Dao Phái lại làm bạn cùng một bậc thầy kỹ nghệ trong thiên hạ như Vô Nhai Tử nàng đã nghe rất nhiều khúc nhạc khoáng cổ tuyệt kim nhưng tuyệt đối nàng chưa nghe khúc nhạc nào như vậy.

Đây tuyệt đối không phải là khúc nhạc hay nhất mà nàng nghe cũng chẳng phải là khúc nhạc cao siêu nhất nhưng lại là khúc nhạc hợp nhất với nàng, nàng như cảm thấy mình là... nhân vật chính trong cái khúc nhạc kia vậy, cứ như Vô Song đang đánh ra khúc nhạc dành tặng cho cuộc đời của nàng vậy.

Chính Lý Thu Thủy cũng không nhận ra, trong đôi mắt nàng từ bao giờ đã ướt lệ nhòa, đã bao lâu rồi nàng không có khóc?, nàng cũng không biết nữa.

Yếu đuối là đặc quyền của nữ nhân chỉ là cái đặc quyền này... Lý Thu Thủy mất từ lâu rồi.

Vô Song quay lại nhìn Lý Thu Thủy, hắn thật sự bị những giọt nước mắt của nàng đả động, đây có lẽ... mới là Lý Thu Thủy, đây có lẽ mới là những cảm xúc chân thật nhất của nàng.

“Khúc nhạc này... có tên là Túy Hồng Nhan”.

Túy Hồng Nhan là khúc nhạc Vô Song... thích nhất cũng là khúc nhạc Vô Song đánh nhiều nhất trong thế giới này, khoảng thời gian hắn ở cùng Tử Y chính là thường xuyên đánh nhất khúc nhạc này.

Cầm nghệ của Vô Song tất nhiên không so được với Vô Nhai Tử nhưng hắn biết... khúc nhạc này Vô Nhai Tử không tấu lên được, suy nghĩ của Vô Nhai Tử không giống với Vô Song.

Tiếng đàn quan trọng ở tâm, ở cái gọi là cảm xúc, cảm xúc đi qua mới nhớ tới cầm nghệ, thiên hạ này có khúc nhạc nào hợp với Lý Thu Thủy như Túy Hồng Nhan?.

Trong ánh mắt của thế nhân mà nói loại nữ nhân như Phan Kim Liên chính là thất tiết, là chết không đáng tội cũng như chính... Vô Song nhìn Lý Thu Thủy vậy có điều Vô Song hơn người của thế nhân này ở cái nhìn, Vô Song biết người đáng trách tất có chỗ đáng thương.

Thử hỏi một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, một thiếu nữ đang độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời lại bị gả cho một nam nhân mà mình không yêu, đến gặp cũng chưa bao giờ gặp mặt, một nam nhân như Võ Đại Lang liệu có thể tìm được hạnh phúc?.

Bất kể Võ Đại Lang có đối tốt với Kim Liên ra sao nhưng từ khi bắt đầu đã là con số 0 liệu kết quả có còn tốt đẹp, bản thân Kim Liên đặt ở tiền thế liền là thất trinh, liền là dâm phụ nhưng đặt ở tương lai thì nàng có gì sai?, mưu cầu hạnh phúc liệu có là sai?.

Nàng chỉ là một thiếu nữ quá mức yếu đuối giữa cái định kiến của thiên hạ, giữa ngọn núi nho giáo đè nặng lên người, giữa cái quan điểm trọng nam khinh nữ nơi đương thế, con người vẫn luôn muốn hướng về cái tốt đẹp, mưu cầu hạnh phúc đâu có sai trái?, nàng từ đầu đến cuối chưa từng yêu Võ Đại Lang thì sao gọi là phản bội?.

Lý Thu Thủy cũng rất giống với Phan Kim Liên, trong mắt thế nhân nàng là người phụ nữ dâm đãng, một con hồ ly có thể lên giường với bất cứ ai nhưng ai biết sâu trong lòng Lý Thu Thủy chịu vết thương lớn đến thế nào?.

Nam nhân mà nàng yêu nhất quyết định lấy nàng, nàng cùng hắn sinh ra một đứa con thật đẹp, nàng cùng hắn có thể trở thành một đôi thần tiên quyến lữ mà thế gian ước ao nhưng... hắn rõ ràng không yêu nàng, trong trái tim hắn vốn không có chỗ cho nàng, trong lòng hắn... vốn chưa từng có nàng.

Cái tình cảm đẹp nhất của thiếu nữ cứ như vậy bị bóp chết, đến cả nam nhân mà nàng yêu nhất, nam nhân cùng nàng đầu gối tay ấp đêm đêm còn phải bội nàng thì thiên hạ này liệu còn có chân tình?, là hắn phản bội nàng vậy tại sao nàng không thể phản bội hắn, không thể phóng túng mà sống một lần?.

Lý Thu Thủy cũng chẳng lau đi hai hàng nước mắt kia, nàng cứ ngồi đỏ lẩm bẩm tên khúc nhạc của Vô Song, sau đó cũng chẳng biết tại sao, Lý Thu Thủy một lần nữa mở miệng.

“Ngươi... viết tặng ta khúc nhạc này được không?”.

Giờ phút này không biết tại sao Lý Thu Thủy lại nhớ về bản thân mình năm đó khi nàng còn ở bên cạnh sư huynh.

Sư huynh dung mạo ngọc thụ lâm phong, sư huynh võ công cao tuyệt thiên hạ, sư huynh cầm kỳ thi họa không gì không tinh thông, sư huynh hoàn mỹ đến mức chẳng biết từ bao giờ đã lấy mất trái tim của nàng, cũng chẳng biết từ bao giờ đã nghiền nát trái tim của nàng.

Vô Song lúc này, cho Lý Thu Thủy cảm giác... hắn sao mà giống Vô Nhai Tử khi đó như vậy?.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 113: Vượt Ải Tiêu Dao (1)

Túy Hồng Nhan không phải là khúc nhạc hay nhất thiên hạ này nhưng nó có thể coi là khúc nhạc hợp nhất với phận của Lý Thu Thủy, trong thời đại của nàng khi mà cái tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn như một ngọn núi khổng lồ đè thẳng lên đôi vai gầy kia thì Túy Hồng Nhan như một nét chấm phá, như một loại suy nghĩ mà chính Lý Thu Thủy cũng không dám nói ra.

Trên bình diện cầm đạo mà nói Vô Song tất nhiên không phải là cao thủ, so với đám người Đông Tà, Vô Nhai Tử hay cô cô của hắn thì Vô Song thua đến vài bậc cũng không hết chứ đừng nói là cầm đế trong truyền thuyết kia, hắn cùng lắm chỉ coi là ‘biết’ mà thôi chứ không hẳn là tinh thông.

Vô Song thật ra chỉ tự tin với duy nhất ba bản khúc phổ, đầu tiên là Xuân Hạ Thu Đông Khúc, thứ hai là Bi Hoan Ly Hợp Khúc và cuối cùng chính là Túy Hồng Nhan, nếu người kiểm tra cầm đạo của Vô Song là Vô Nhai Tử thì hắn may ra chỉ vừa vặn hợp cách chui qua cánh cửa của TIêu Dao Phái mà thôi chứ tuyệt không thể đạt đến cái sức sát thương lớn như vậy đối với Lý Thu Thủy.

Âm nhạc chung quy... vẫn lấy cảm xúc lên làm đầu, âm nhạc hay chỉ khi chạm đến trái tim.

“Túy Hồng Nhan... Túy Hồng Nhan... tên thật hay, bằng vào bài Túy Hồng Nhan này ngươi liền khiến ta nhìn bằng cặp mắt khác xưa “.

Lý Thu Thủy đôi bờ môi nhẹ run lên, làn môi hồng có chút rung động, ánh mắt rất đẹp với lông mày cong vút một lần quan sát Vô Song ngồi đó, không thể không nói Vô Song hiện nay cho Lý Thu Thủy cảm nhận thấy một loại mị hoặc rất lớn.

Lý Thu Thủy thích nam nhân đặc biệt là nam nhân cường tránh anh tuấn, nói thẳng ra thì Vô Song có lẽ cũng chẳng phải gu của nàng.

Lý Thu Thủy ngay từ ban đầu muốn mị hoặc Vô Song chỉ là vì mị cốt, nàng chỉ đơn giản xuất phát từ sự tò mò của nữ nhân mà muốn chiếm lấy Vô Song làm của riêng mà thôi, có lẽ loại người như Vô Song có thể làm nàng vui vẻ nhất thời nhưng cuối cùng vẫn bị nàng không mang tới, vẫn chỉ có thể chịu phận quỳ dưới váy nàng mà thôi.

Đến khi nàng không cách nào sử dụng mị thuật đối với Vô Song thì nàng một lần nữa thay đổi, lúc này không chỉ còn là sự tò mò của nữ nhân nữa mà trở thành đố kị, trở thành ương bướng của nữ nhân, nàng căn bản không muốn thua Hoàng Dung.

Ở bên ngoài nàng tự mình lừa dối chính mình, nàng muốn cướp Vô Song khỏi tay Hoàng Dung sau đó lại không ngần ngại gì ném Vô Song ra ngoài cửa sổ như rác rưởi, như vô số nam nhân đã từng qua tay nàng, nàng chính là muốn cười vào mặt Hoàng Dung, muốn cho Hoàng Dung biết trước sắc đẹp của nàng tất cả mọi nam nhân đều không có cách nào tự chủ.

Nàng tự nói với bản thân mình như vậy nhưng chính bản thân nàng lại suy nghĩ khác, nàng không phải đang thách đấu với Hoàng Dung mà là đang tự thách đấu với chính mình, nàng thực sự muốn chinh phục nam nhân xinh đẹp kia, một nam nhân xinh đẹp đến mức chính nàng còn cảm thấy có vài phần ghen tị.

Nàng muốn biến hắn thành món đồ chơi của mình, muốn chiếm đoạt hắn nhưng càng có ham muốn chiếm đoạt thì nàng lại càng thấy bất lực, khoảng cách giữa nàng với Vô Song không có kéo lại mà càng ngày càng cách xa ra, ban đầu là hắn ngước lên nhìn nàng, ban đầu là nàng có thể di chết hắn như di chết một con kiến nhưng hiện nay là nàng phải ngước đầu lên nhìn Vô Song, đến hiện nay nàng biết chỉ cần Vô Song trở lại cái trạng thái kia, hắn di chết nàng cũng như di chết một con kiến.

Cảm xúc này khiến Lý Thu Thủy có trăm mối ngổn ngang trong lòng mỗi khi gặp Vô Song, lần đầu tiên khi đối mặt với một nam nhân nàng không tìm ra bất cứ ưu thế gì.

Đến tận lúc này dưới tiếng đàn, dưới khí chất của Vô Song khiến nàng thật sâu bị thu hút, nàng không ngờ lại nghĩ tới những năm tháng đó, những năm tháng một thiếu nữ hồn nhiên mà ngây thơ, một thiếu nữ say trong vị ái tình, đầu nhè nhẹ dựa vào vai sư huynh thả hồn theo tiếng đàn của hắn lên tận mây xanh, lên chín tầng thiên khung.

Lúc này Lý Thu Thủy làm một việc chính Vô Song cũng không ngờ được, nàng một tay đưa ra nắm lấy cổ tay Vô Song, trong ánh mắt hơi nhòa đi vì lệ xuất hiện một tia quyết tuyệt.

“Ta không tin, ta không tin ngươi là hắn, ta không tin ngươi sánh được với hắn”.

Vô Song triệt để nghệt ra thậm chí Vô Song còn cảm nhận được rõ ràng lực đạo mà Lý Thu Thủy bám trên tay mình, nếu không phải thân thể của hắn đạt đến đại tông sư cấp bậc thì rất có thể đã bị nàng bẻ gãy cả cánh tay rồi.

Hắn rốt cuộc không sánh được với ai?

Cũng chẳng đợi Vô Song kịp phản ứng hay hiểu bất cứ cái gì xảy ra, Lý Thu Thủy lúc này cứ như phát điên vậy, nàng lập tức kéo Vô Song đứng lên.

Lý Thu Thủy là ngũ tuyệt cao thủ, cho dù nàng chưa bao giờ mạnh về khoản luyện thể thì nàng vẫn dư sức khống chế một đại tông sư như Vô Song chính vì vậy Vô Song gần như không có khả năng phản kháng bị nàng kéo đứng lên rồi một đường đi thẳng về phía sau.

Căn phòng này ngày hôm nay cũng có chút đặc biệt, thật ra mà nói Lý Thu Thủy đúng là đã chuẩn bị sẵn vài cửa ải để thử thách Vô Song, nàng vốn muốn gây khó khăn cho Vô Song nhưng cũng không thể thật sự không nhận hắn làm truyền nhân vì vậy mới cố ý bày ra mấy cái cửa ải này.

Nàng biết thiên phú lẫn dung mạo của Vô Song đều vô cùng kinh người nhưng như đã nói nàng không tin người như Vô Song có thể tinh thông những thứ khác, không tin Vô Song còn am hiểu nhiều loại tạp học khác nhau, nàng tin tưởng bất cứ cửa ải nào của Tiêu Dao Phái đều gây cho Vô Song khó khăn không nhỏ nhưng đồng thời nàng cũng tin tưởng Vô Song cho dù kém lắm thì cũng có thể đi thông một quan ải, càng nhiều quan ải thử thách được đặt ra vốn là càng nhiều cơ hội cho Vô Song.

Lý Thu Thủy chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh Vô Song có thể phá hết toàn bộ quan ải của Tiêu Dao Phái, nàng chỉ cần Vô Song vừa vặn phá được một cửa đã là tốt lắm rồi bởi vậy nàng mới chuẩn bị toàn bộ quan ải cho Vô Song đến phá ải.

Lần này thì khác, nàng trực tiếp kéo Vô Song đi đến trước mặt một bàn cờ, sắc mặt nàng chưa bao giờ có nghiêm túc đến thế.

“Vô Song, một cửa ‘Cầm’ ngươi coi như xuất sắc phá quan bất quá theo thông lệ của Tiêu Dao Phái thì một cửa này vẫn chưa đủ, đây chính là cửa ‘Kỳ’ của Tiêu Dao Phái, ngươi liền muốn thể hiện kỳ thuật của mình”.

Theo ánh mắt Vô Song nhìn lại, phía trước mặt là một bàn cờ đã đầy hắc tử cùng bạch tử, đây là một bàn cờ thế.

Lý Thu Thủy không có tinh thông đánh cờ, bên trong Tiêu Dao Phái từ xưa đến nay ngoại trừ Tiêu Dao Tử cùng Vô Nhai Tử ra thì không có bất cứ ai tinh thông đủ loại tạp học cả, Lý Thu Thủy cũng không dám bêu xấu, nàng sẽ không cùng Vô Song đánh cờ nhưng trong nghệ thuật đánh cờ còn một con đường khác gọi là cờ thế.

Cờ thế chính là bàn cờ vây đã được đặt sẵn, đợi người nhập cuộc mà phá.

Nói đến cờ thế, ở trong Kim Dung thế giới nổi tiếng nhất chính là ván cờ Trân Lung.

Nhìn bàn cờ thế kia rồi lại nhìn Lý Thu Thủy, Vô Song có chút buồn cười thậm chí... hắn còn có chút cảm giác đang bắt nạt nữ nhân này.

Kỳ nghệ của Vô Song tính ra mà nói còn kém xa cầm nghệ của bản thân hắn, nếu hắn cho cầm nghệ được 7 điểm thì kỳ nghệ giỏi lắm là 5 điểm mà thôi, hắn chỉ có thể bắt nạt vài kẻ không biết đánh cờ chứ tuyệt đối không có cửa thẳng khi gặp cao thủ chân chính bất quá trước mặt hắn lại là ‘cờ thế’.

Nếu trước mặt hắn là Vô Nhai Tử tự mình đối cờ thì Vô Song liền trực tiếp bỏ cuộc cho đỡ tốn thời gian nhưng nếu là ‘cờ thế’ thì lại khác.

Vô Song rất thích Tiêu Dao Phái thậm chí hắn còn chuẩn bị sẽ ghé qua Lôi Cổ Sơn tham dự Trân Lung Ván Cờ trong tương lai chính vì vậy khi ở Tử Ngọc Sơn hắn thích nhất là xem phá cờ thế.

Tất nhiên bằng vào những kiến thức trên sách mà Vô Song đọc khi ở Tử Ngọc Sơn hay thậm chí ở Nga Mi Sơn thì Vô Song vẫn rất khó có thể phá được Trân Lung ván cờ, hắn còn cách mục tiêu rất xa nhưng hiện tại... mấy cái kiến thức đó liền dư thừa.

Thời của Vô Song tốt xấu gì cũng là Đại Thanh còn thời hiện nay lại chỉ là Nam Tống, hai bên hơn kém nhau đến vài trăm năm có hơn dẫn tới Vô Song tiến một bước rất xa so với ‘cờ thế’ của thế giới này.

Cái gọi là cờ thế liền dựa trên một khuôn mẫu, cờ thế càng khó thì càng có nhiều người đến tìm cách phá giải, cờ thế càng khó thì lại càng nổi tiếng, nếu Vô Song sinh ra ở thời Nam Tống thì hắn quả thật chịu chết với ván cờ trước mặt nhưng tiếc cho Lý Thu Thủy, Vô Song lại đọc vô số quyển sách về cờ thế bắt nguồn từ thời Mãn Thanh.

Hắn vậy mà... nhận ra thế cờ trước mặt.Nhìn ra một điểm này, Vô Song thản nhiên ngồi xuống, cổ tay cong lên hai ngón tay nhẹ đưa ra nắm lấy một quân hắc tử, vẻ mặt đầy tự tin nhìn Lý Thu Thủy.

“Tỷ tỷ, ván cờ này cũng mang ra làm khó ta không phải quá coi thường đệ đệ sao?”.

Lý Thu Thủy nghe vậy liền không cho là đúng bất quá nàng cũng có chút giật mình, tay cầm cờ của Vô Song rất đẹp, cực kỳ chuyên nghiệp đủ nói lên Vô Song cũng không phải là tay mơ trong cờ đạo.

Lý Thu Thủy ánh mắt đẹp đầu tiên là bất ngờ sau đó liền biến đổi thành nghiêm túc.

“Giả thần giả quỷ, ta cũng không tin là ngươi có thể phá được trận cờ này”.

Lý Thu Thủy đương nhiên rất tự tin với thế cờ trước mặt dù sao nàng cho dù không biết đánh cờ nhưng trí nhớ của nàng liền cực tốt, điểm mạnh của nàng cũng là cờ thế, những ngày còn ở bên Vô Nhai Tử nàng đã nghiên cứu không biết bao nhiêu thế cờ, đặc biệt trận cờ trước mặt gọi là Thiên Sát Trân, nhìn như tầm thường nhưng nước nước đều ẩn chứa sát cơ, chỉ cần không phát hiện ra sát cơ bên trong mỗi nước đi liền vĩnh bất siêu sinh.

Lý Thu Thủy cũng cầm lấy một quân bạch tử, khóe miệng hơi hơi cong lên một nụ cười tự tin.

.......

Thời gian trôi qua, sau gần 2 tiếng đồng hồ thì vẻ tự tin của Lý Thu Thủy toàn bộ không cánh mà bay.

Lý Thu Thủy lúc này ngoại trừ sợ hãi còn có một tia không cách nào tin tưởng nhìn Vô Song, nàng nhìn Vô Song cứ như nhìn quái vật vậy.

Trong gần 2 tiếng, Vô Song một đường phá tan 5 trận cờ của Lý Thu Thủy hơn nữa 5 trận cờ này đều là những trận cờ khó nhất bên trong Tiêu Dao Phái mà Lý Thu Thủy từng nghiên cứu, độ khó chỉ kém Trân Lung Trận của đại sư huynh một chút mà thôi vậy mà Vô Song đều thản nhiên phá, Vô Song trên mặt thậm chí không có một tia áp lực.

Nếu không phải Lý Thu Thủy biết những thế cờ này đều là sư phụ năm đó mất công sưu tập lại đồng thời chưa bao giờ truyền ra ngoài thì nàng còn tưởng Vô Song đã học xuống toàn bộ, nếu đã không học được toàn bộ sao có thể phá trận cờ của nàng nhanh như vậy?.

Tất nhiên là Lý Thu Thủy đoán đúng rồi, thế cờ càng khó thì càng nổi tiếng, thế cờ càng nổi tiếng thì hậu thế càng dễ nhìn thấy, càng dễ học thuộc, nếu Lý Thu Thủy mang một thế cờ tầm thường ra thì chính Vô Song chỉ sợ còn luống cuống một phen dù sao ‘học phá cờ thế’ như Vô Song vốn chỉ là học vẹt mà thôi, bản lĩnh cờ vây của hắn tuyệt không cao.

Lý Thu Thủy đương nhiên sẽ không biết được việc này, nàng không phải là A Thanh, nàng lại càng không biết được Vô Song vốn đến từ đâu, toàn bộ những thế cờ mà nàng biết đều bị Vô Song nhất mực phá sạch vậy nàng còn có thể làm gì nữa?, căn bản chỉ có thể chịu phục.

Đối với Lý Thu Thủy lúc này thì kỳ nghệ của Vô Song còn cao hơn cả cầm nghệ của hắn thậm chí kỳ nghệ của Vô Song trong mắt Lý Thu Thủy đã vô hạn tiếp cận với sư huynh của nàng – Vô Nhai Tử.

Bản thân nàng thẫn thở một lúc nhưng cũng là rất nhanh tỉnh lại bản thân mình, móng tay màu đỏ bấu chặt vào lòng bàn tay, bờ vai có chút run lên nhưng ánh mắt rất nhanh biến trở về vẻ bình tĩnh ban đầu.

“Ngươi... rốt cuộc là người hay quỷ?, đến cả Thiên Niên Trận Cờ của Tiêu Dao Phái chúng ta ngươi cũng có thể phá? “.

Nói xong câu này Lý Thu Thủy cũng ngay lập tức tiếp lời.

“Tất nhiên cầm cùng kỳ ngươi có thể vượt qua nhưng hai cửa nữa là thi cùng họa... hy vọng ngươi không làm cho tỷ tỷ thất vọng”.

Vô Song nghe đến đây có chút sững người, hắn thật sự không ngờ Tiêu Dao Phái cửa vào lại có độ khó cao đến thế này, dĩ nhiên phải cần cầm kỳ thi họa bốn hạng đều thông quan?.

Vô Song nghe nói Tiêu Dao Phái đối với tư chất cùng dung mạo của đệ tử có yêu cầu rất cao nhưng nếu như Lý Thu Thủy đang làm thì mọi thứ cao đến có chút biến thái.
“Tỷ tỷ, cứ tiếp tục ra đề, Vô Song vẫn có tự tin thông quan thành công”.

Vô Song nói ra lời này cũng không phải là cuồng ngôn, cầm kỳ thi họa bốn cửa ải này Vô Song đều không tính là tông sư nhưng cũng không phải là gà mờ, chỉ cần điều kiện của Lý Thu Thủy không quá biến thái thì Vô Song vẫn có tự tin của bản thân mình.

Lý Thu Thủy ánh mắt đẹp hiện lên một tia kì dị.

Tiêu Dao Phái thật ra cũng không chỉ có 4 cửa cầm – kỳ - thi – họa mà tất cả các loại tạp học bản thân Tiêu Dao Phái đều tinh thông hay nói đúng hơn tất cả các loại tạp học Tiêu Dao Phái đều có cách kiểm tra riêng biệt, ở bên trong Tiêu Dao Phái gọi đây là kỳ môn.

Kỳ môn vốn bao gồm 8 của do chính Tiêu Dao Tử lập ra trong đó 4 cửa Cầm – Kỳ - Thi – Họa là hay được mang ra thử thách nhất bất quá vẫn còn 4 cửa nữa lần lượt là Y – Toán – Tửu – Trí chỉ là 4 cửa sau ít được sử dụng hơn hẳn 4 cửa trước mà thôi.

Muốn gia nhập Tiêu Dao Phái thật ra không quan tâm đến võ công của ngươi thế nào bởi Tiêu Dao Tử có tự tin ông hoàn toàn có thể biến gỗ mục thành thần kỳ, cái Tiêu Dao Tử cần là dung mạo cùng với tư chất.

Tiêu Dao Tử ánh mắt nhìn rất xa, tư chất của ông không nằm trong mặt võ học mà là nằm ở 8 cửa, 8 Kỳ Môn kia cũng là sở học cả đời của Tiêu Dao Tử, tất nhiên trong quá trình nhập môn Tiêu Dao mà nói không có bất cứ ai có thể xông phá 8 Kỳ.

Lý Thu Thủy cùng muội muội của mình Lý Thương Hải đều ra nhập Tiêu Dao Phái khá muộn, Lý Thu Thủy chỉ có thể vượt qua 2 kỳ còn Lý Thương Hải có thể vượt qua 3 kỳ, về phần Thiên Sơn Đồng Mỗ - Vu Hành Văn cũng chỉ có thể vượt qua 2 kỳ, cũng chỉ có sư huynh của nàng – Vô Nhai Tử có thể vượt qua 4 kỳ của sư phụ cũng vì vậy bản thân Vô Nhai Tử liền được trở thành chưởng môn của Tiêu Dao Phái.

Tất nhiên khi Vô Nhai Tử vượt qua 4 kỳ là khi ông ta còn rất trẻ, cũng chỉ ngang ngửa cỡ tuổi Vô Song hiện nay, sau này qua nhiều năm tháng rèn luyện bản thân, trình độ của Vô Nhai Tử thậm chí đã chạm đến 6 kỳ, là người gần với sở học của Tiêu Dao Tử nhất.

Lý Thu Thủy cũng biết trên đời không có bất cứ ai có thể ưu tú hơn sư huynh của nàng bất quá cái suy nghĩ này đến hiện nay liền bắt đầu bị lung lay, Vô Song mới bao nhiêu tuổi? vậy mà có thể hoàn mỹ vượt qua 2 kỳ trong 8 kỳ thậm chí còn là hoàn mỹ vượt qua, đặc biệt là kỳ thuật của Vô Song đã đến trình độ kinh hãi thế tục, Lý Thu Thủy cũng không biết trước mặt mình là người hay quỷ nữa.

Trong 4 kỳ đầu tiên là Cầm – Kỳ - Thi – Họa thì hai kỳ cuối bản thân Vô Song thiếu tự tin nhấ, cả Thi cùng Họa hắn đếu không quá cao nhưng cũng may cho Vô Song, so với Vô Song thì Lý Thu Thủy chính là dốt đặc cán mai.

Lợi thế lớn nhất của Lý Thu Thủy năm đó chính là tư chất luyện võ cùng thể chất của chính bản thân nàng, trong 8 kỳ của Tiêu Dao Tử lập ra thì Lý Thu Thủy chính là vượt qua hai cửa ải Y cùng Trí, về phần những cửa ải khác nàng có hiểu biết không hề cao.

Không giống với hai kỳ đầu tiên lần này Lý Thu Thủy trực tiếp lấy ra một tấm giấy trắng chất liệu cực tốt, trong ánh mắt nàng cũng không còn sự tự tin ban đầu mà có chút ngập ngừng đối với Vô Song.

“Đây chính là giấy thanh công, không có bất cứ loại giấy nào thích hợp vẽ tranh như giấy thanh công, ngươi muốn vượt qua cửa ‘họa’ của Tiêu Dao Phái liền lấy bút, ta cũng không yêu cầu ngươi có thể vẽ được cái gì cao siêu, chỉ cần cho ta cảm thấy dễ nhìn là được, ta liền vì ngươi mài mực”.

‘Cảm thấy dễ nhìn’, bốn chữ này của Lý Thu Thủy làm Vô Song có chút lưỡng lự, hắn nào biết cái gì dễ nhìn cái gì không?, hắn nào biết hai chữ ‘dễ nhìn’ của Lý Thu Thủy dừng ở mức độ nào?.

Vô Song nhớ rõ ràng trong Thiên Sơn Linh Thứu Cung có vô số bức tranh nghiên cứu võ học trong thiên hạ, Vô Song cho dù chưa từng nhìn thấy mấy bức tranh này thì cũng đại khái đoán ra họa thuật của Tiêu Dao Phái cực kỳ kinh người, hắn cũng không biết sâu cạn của Lý Thu Thủy về họa đạo ra sao, dù sao hai cửa ải cuối trong ‘cầm, kỳ, thi, họa’ đúng là Vô Song không có mấy tự tin.

Tất nhiên thiếu tự tin là một việc nhưng thể hiện ra ngoài lại là một việc khác.

Vô Song cũng biết tấm giấy trước mặt cực kỳ trân quý, từ độ mượt cùng độ sáng của nó mà xem thì cho dù giấy vẽ bình thường của hậu thế cũng khó so sánh được, trong thời kỳ phong kiến cổ đại này một tấm giấy thanh công chỉ sợ tính bằng hoàng kim bất quá hoàng kim thì sao?, Vô Song cũng không có ý định sử dụng tấm giấy này vẽ tranh.

Lý Thu Thủy ở bên cạnh đã bắt đầu lấy một nghiên mực làm hoàn toàn từ bích ngọc ra, nàng cũng đã rất lâu rồi không vì người khác mài mực, ít nhất kể từ khi rời khỏi Vô Nhai Tử nàng chưa từng vì bất cứ ai mài mực chứ đừng nói là nam nhân bất quá cũng không rõ tại sao Lý Thu Thủy lúc này đặc biệt lại hạ mình vì Vô Song chuẩn bị mài mực bất quá khi đặt nghiên mực xuống bàn nàng liền bắt đầu nghi hoặc.

Lý Thu Thủy chỉ thấy Vô Song không hề đụng bút, ánh mắt của Vô Song lại đang hướng về một nơi khác, hắn dĩ nhiên nhìn về phía bàn trang điểm của nàng.

Lý Thu Thủy tất nhiên không hiểu Vô Song đang làm gì, nàng lập tức lên tiếng.

“Tiểu tử thối, ngươi đang nhìn cái gì với?, còn không mau vẽ một bức tranh cho ta xem?”.

Vô Song đương nhiên sẽ không vẽ tranh, hắn thực sự bị thủ pháp mài mực của Lý Thu Thủy khiến cho bản thân lại càng không có mấy phần tự tin, Lý Thu Thủy vẽ không tốt nhưng khả năng mài mực của nàng cực kỳ chuyên nghiệp dẫn tới Vô Song cũng nhất thời khó đoán ra họa đạo của nàng cao hay thấp, nếu đã không biết được khả năng của Lý Thu Thủy thì Vô Song liền chọn con đường an toàn hơn.

Vô Song trực tiếp vận dụng thân pháp của Quỳ Hoa Bảo Điển đến mức tối đa, thân hình hắn lại lướt về phía bàn trang điểm của Lý Thu Thủy, hắn đương nhiên biết một nữ nhân như Lý Thu Thủy căn bản sẽ không thiếu dụng cụ trang điểm sắc đẹp rồi.

Lý Thu Thủy ban đầu vốn tưởng Vô Song sẽ trổ tài họa đạo của mình nhưng nàng hiện nay hoàn toàn bất ngờ, chỉ thấy Vô Song vậy mà dám hai mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt của nàng, một tay đưa ra nâng cái cằm xinh đẹp của nàng lên, cho dù khuôn mặt của nàng có một tấm lụa che đi nhưng Lý Thu Thủy vẫn có cảm giác Vô Song như có thể nhìn xuyên qua dung nhan của chính mình.

Thật ra với lực lượng của Lý Thu Thủy hoàn toàn không để Vô Song vào mắt nàng lại càng không dễ dàng để Vô Song chạm vào khuôn mặt nàng nhưng hiện tại nàng thực sự không kịp phản ứng, không phải là nàng kém mà đơn giản... tâm nàng có chút loạn rồi.

Nâng lên khuôn mặt xinh đẹp kia, Vô Song đơn giản chỉ tà tà một nụ cười.

“Giấy Thiên Công kia sánh sao nổi với gương mặt của tỷ tỷ, nếu muốn Vô Song ta vẽ tranh vậy liền phải vẽ trên khuôn mặt hoàn hảo này mới đúng”.

.........

.............

CHÚC MỪNG NĂM MỚI:XD

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 114: Vượt Ải Tiêu Dao (2)

Giấy thiên công đúng là một trong những loại giấy quý nhất thế gian bất quá nếu so với dung mạo của nữ nhân trước mặt thì giấy thiên công lại biến thành tầm thường, căn bản không cách nào so sánh.

Muốn quyền lực có quyền lực, muốn địa vị có địa vị, muốn võ công có võ công, muốn dung mạo lại càng không có ai có thể so sánh được với Lý Thu Thủy, dung mạo của nàng... so với tấm giấy kia thì đẹp hơn nhiều lắm nhiều lắm.

Dẫu biết tỷ lệ người giống người đã là rất hiếm gặp nhưng ở trong Kim Dung lại có một loạt trường hợp đặc dị chính là gia đình của Lý Thu Thủy, có thể nói thẳng là ba đời khuôn mặt giống hệt nhau, có khác biệt cũng là không đáng kể, nếu chỉ từ dung mạo mà nói thiên hạ này có mấy ai có tư cách so sánh cùng vị bá chủ Tây Hạ này đây?, dẫu sao khuôn mặt của ‘thần tiên tỷ tỷ’ Vương Ngữ Yên cũng gần như là đúc từ một khuôn với Lý Thu Thủy, trong Kim Dung có lẽ ngoại trừ Cổ Mộ - Tiểu Long Nữ thì khó có nữ nhân nào có thể so sánh mỹ mạo với vị thần tiên tỷ tỷ nơi Mạn Đà Sơn Trang kia cả.

Lại nói tiếp về Vô Song lúc này, hắn cũng là đang đánh liều, đánh liều Lý Thu Thủy sẽ không nổi giận mà đem hắn đánh cho nhừ tử dẫu sao khuôn mặt của Lý Thu Thủy cũng có chút không muốn cho người ta nhìn thấy, Vô Song làm người hậu thế hắn tất nhiên biết dưới lớp khăn che mặt kia của Lý Thu Thủy là cái gì.

Lý Thu Thủy chính là bị Thiên Sơn Đồng Mỗ hủy dung, một vết rạch thật dài trên khuôn mặt hoàn mỹ kia, dẫu cho Lý Thu Thủy có thủ đoạn dịch dung thông thiên nhưng cũng không có nghĩa là nàng có thể ‘phẫu thuật thẩm mỹ’ như hậu thế, vết sẹo đáng chết kia vẫn theo nàng một đời một đời, có chăng Lý Thu Thủy chỉ có thể dấu nó đi dưới lớp mặt nạ dịch dung mà thôi.

Cho dù không ai có thể thấy vết rạch xấu xí kia của nàng nhưng Vô Song vẫn hiểu trên đời có những thứ gọi là mặc cảm, Lý Thu Thủy chính là mặc cảm với khuôn mặt của chính mình, nàng bị ám ảnh tâm lý với khuôn mặt của chính mình, đây là lý do tại sao một nữ nhân dám lộ ra toàn bộ cơ thể như bạch ngọc trước mặt Vô Song lại cứ phải đeo tấm mạng mỏng kia.

Có những thứ... rất khó vượt qua, Tiêu Dao Tam Lão về võ công có thể đứng hàng đầu thiên hạ nhưng cả ba người này, về mặt tâm lý tuyệt đối rất có vấn đề, mỗi người tuyệt không phải là kẻ bình thường.

Lý Thu Thủy bị bàn tay của Vô Song chạm vào khuôn mặt, thân thể nàng liền khẽ run lên, trên đời này ngoại trừ Vô Nhai Tử ra thì chưa có một nam nhân nào có thể chạm vào khuôn mặt của nàng, kẻ dám làm việc này tuyệt đối sẽ chết rất thảm rất thảm bất quá hành động tiếp theo của Vô Song lại làm Lý Thu Thủy sững sờ.

Nàng chỉ cảm thấy Vô Song đưa bút vẽ lên, hắn cực kỳ nhẹ nhàng, trong mắt còn có một tia ôn nhu hiếm gặp bắt đầu chấm nhẹ nơi đuôi mắt của nàng, sau đó cổ tay của Vô Song bắt đầu nhè nhẹ run lên rồi từ từ chuyển động, Lý Thu Thủy có thể cảm nhận được trong mắt của Vô Song không có sự khinh nhờn, không có dục vọng, chỉ có... đơn thuần thưởng thức cái đẹp, chỉ có sự ôn như cẩn thận như đang chạm vào một khối ngọc bích hoàn mỹ vậy.

Cái gọi là trang điểm thì bất cứ một nữ nhân nào cũng biết, đây có thể coi là ‘thiên phú’ của nữ nhân, là đặc quyền của phái đẹp bất quá cho dù là Lý Thu Thủy cũng không ngờ được trang điểm còn có một mặt này, nàng lần đầu tiên thấy có người khác... sử dụng vẽ mặt.

Lại một lần nữa, Vô Song cho Lý Thu Thủy cảm nhận được một thứ mà với lịch duyệt cả đời của nàng... nàng vẫn chưa có nhìn thấy.

Túy Hồng Nhan là bản nhạc cả đời nàng chưa bao giờ nghe cũng chưa bao giờ thưởng thức, lần vẽ mặt này... cũng vậy.

Lý Thu Thủy không phải thần tiên, việc Vô Song vẽ cái gì lên mặt mình thì nàng cũng không rõ nhưng đúng là nàng bị sự chăm chú, bị ánh mắt cùng khí chất của Vô Song hấp dẫn, nàng vậy mà quyết định ngồi im như một bức tượng điêu khắc đợi chờ vị hoa sư trẻ tuổi trước mặt làm cho mình càng thêm hoàn mỹ, càng thêm tỏa sáng vậy.

Đến khi Lý Thu Thủy cảm nhận được Vô Song đưa một tay ra muốn tháo mạng che mặt của nàng, thân thể Lý Thu Thủy mới nhè nhẹ run lên, nàng gần như ngay lập tức phản ứng mà đưa một tay ra nắm chặt lấy cổ tay của Vô Song thậm chí bàn tay với những ngón tay thuôn dài của nàng lại phát ra một thứ sức mạnh đáng sợ, thứ sức mạnh như muốn bóp nát cổ tay của Vô Song ra.

“Ngươi muốn làm gì?”.

Trong ánh mắt của Lý Thu Thủy ngoại trừ sát khí còn có một tia ngỡ ngàng, đã bao lâu rồi không có nam nhân nào dám đụng vào tấm mặt che mạng của mình, nàng cảm thấy Vô Song đây là muốn chết.

Tất nhiên cũng vì ngỡ ngang dẫn tới hành động của Lý Thu Thủy cũng khó mà kiềm chế, nàng biết nàng không thể giết Vô Song nhưng dưới cảm xúc nhất thời nàng thật sự muốn một chưởng đánh chết tiểu tử không biết trời cao đất dày kia.

Sư tử không thị uy liền nghĩ là mèo bệnh?.

Đây là suy nghĩ lúc này của Lý Thu Thủy nhưng nàng cũng không ngờ được câu nói tiếp theo của Vô Song lại làm bản thân Lý Thu Thủy sứng sờ lại, nàng thậm chí hơi hơi buông lỏng cổ tay của Vô Song ra.

Rõ ràng Lý Thu Thủy đã nắm lấy cổ tay của Vô Song nhưng Vô Song cũng không phải kẻ không biết võ công để nàng muốn làm gì thì làm, mục tiêu của Vô Song chính là tấm mạng che mặt kia, hắn sao có thể để Lý Thu Thủy ngăn lại?, giây phút Lý Thu Thủy phản ứng trong vô thức nắm lấy cổ tay của Vô Song thì Vô Song cũng búng một ngón tay ra, một làn khí lạnh rất mỏng từ tay của hắn lướt nhẹ đến sợi dây nhẹ buộc bên vành tai của Lý Thu Thủy, tấm mạng che mặt của nàng... rốt cuộc rơi xuống.

Nhìn thấy dung mạo kia, Vô Song cũng chỉ có thể thốt lên hai chữ.



“Đẹp quá”.

Đối với người khác thì đây có thể là lời khen quá đỗi bình thường nhưng chỉ có Vô Song biết ý vị của nó là như thế nào, trong đời Vô Song đã gặp không ít mỹ nữ thậm chí toàn bộ đều có thể rơi vào hàng tuyệt sắc giai nhân bất quá để được như Lý Thu Thủy hiện tại mà nói... căn bản gần như không có ai có thể so sánh nổi.

Để miêu tả vẻ mặt của Lý Thu Thủy chỉ có thể dùng từ hoàn mỹ để hình dung đồng thời khuôn mặt của nàng có một khí chất rất riêng, cái khí chất mà chính Vô Song cũng không biết hình dung sao cho rõ.

Từ khuôn mặt mà nói, vẻ đẹp của nàng hoàn mỹ như từ trong tranh họa ra vậy, tất nhiên đây không phải là bút lực của phàm nhân có thể lột tả được mà phải là thần tiên trên trời, trên khuôn mặt đó một vẻ nhẹ dịu nhẹ nhàng, toàn bộ khuôn mặt cho người ta một loại cảm giác hoàn mỹ, một sự định nghĩa chuẩn mực của cái đẹp tuy nhiên khuôn mặt của Lý Thu Thủy quả thực có chút khác so với Vô Song tưởng tượng.Khuôn mặt của nàng tuyệt không thích hợp làm một mỹ nhân hại nước hại dân, không phải là một hồ ly tinh như người ta vẫn thường tưởng tượng, đây rõ ràng là khuôn mặt của một thần tiên trên trời, có mỹ lệ, có thánh khiết và cũng có cả ngây thơ trong trắng, Vô Song không rõ đây có phải là khuôn mặt ban đầu của Lý Thu Thủy hay không nhưng nếu đây là thật thì mới càng trở nên không thích hợp.

Trên dung mạo mà nói không ai có thể liên tưởng đến thân phận của Lý Thu Thủy hiện nay nhưng khí chất của nàng thì lại hiện lộ ra toàn bộ, khí chất của nàng rõ ràng không hợp với khuôn mặt này, cái khí chất yêu yêu mị mị, trong mắt ẩn ẩn một tia sắc dụ nhưng lại mang theo một loại nguy hiểm cực kỳ lớn cho người khác, toàn bộ thần thái trên khuôn mặt không còn dùng từ thánh khiết nữa mà là sự cao ngạo, sự độc tôn, cái khí chất trên người Lý Thu Thủy hoàn toàn không hợp với dung mạo của nàng.

Khi nhìn vào dung mạo của Lý Thu Thủy, Vô Song lập tức liên tưởng đến... Vương Ngữ Yên, có lẽ cũng cái khuôn mặt của Lý Thu Thủy khi kết hợp cùng khí chất của Vương Ngữ Yên mới có thể dùng bốn chữ ‘thần tiên tỷ tỷ’ để hình dung.

Tất nhiên khi nhìn vào dung mạo kia, Vô Song còn có một loại suy nghĩ thậm chí hắn bắt đầu vì Lý Thu Thủy mà có vài phần thương hại.

Khuôn mặt vốn là thứ trời sinh nhưng khí chất... khí chất thì thay đổi theo năm tháng.

Có lẽ rất nhiều năm trước nàng là một thiếu nữ xinh đẹp, một thiếu nữ hiền dịu đắm chìm trong men say tình ái, trong cái hạnh phúc vô hạn của tình yêu, một thiếu nữ dành cả thanh xuân, dành cả trái tim cùng cơ thể cho sư huynh của mình... nhưng năm tháng đi qua, vật đổi sao dời, thiếu nữ năm xưa đã là bậc mẫu nghi Tây Hạ, đã quyền khuynh một nước, trên khuôn mặt nàng không có sự ngây thơ năm đó, cái cơ thể mà ông trời cho nàng... cũng không còn chỉ thuộc về nam nhân kia... thứ còn lại có lẽ chỉ là chút tư tình, chút tình cảm thiêng liêng nhất ẩn dấu nơi trái tim mà thôi.

Trong giây phút nhìn thấy khuôn mặt đi ngược lại với khí chất của bản thân Lý Thu Thủy lại làm Vô Song cảm thấy, nữ nhân này đáng thương nhiều hơn là đáng trách, một đời kỳ nữ, một đời ngũ tuyệt cao thủ, một đời đứng ở đỉnh cao nhân sinh nhưng cũng chỉ có được sự cô quạnh trong lòng, chỉ thế mà thôi.

......

Lý Thu Thủy lúc này cũng sững lại trước hành động của Vô Song, nàng không muốn ai nhìn thấy dung mạo của mình cho dù chính bản thân nàng cũng biết vết sẹo kia không có ai có thể phát hiện ra nhưng nàng vẫn không muốn.

Khi Lý Thu Thủy thấy Vô Song quan sát dung mạo mình, khi nàng thấy hắn ngợi khen vẻ đẹp của mình trong lòng Lý Thu Thủy cũng không có vui sướng, trong lòng nàng chỉ có sự lãnh đạm cùng khinh bỉ, trong mắt nàng Vô Song chỉ như bao kẻ khác, cũng chẳng thay đổi được việc bị sắc đẹp của nàng mê hoặc bất quá rất nhanh Lý Thu Thủy liền suy nghĩ lại thậm chí đến cả cánh tay đang nắm lấy cổ tay Vô Song cũng đã buông ra từ bao giờ.

Trong mắt Vô Song không có dục vọng, cũng chẳng có ham muốn chiếm hữu, trong mắt hắn ban đầu chỉ là sự hân thưởng, trong mắt hắn nàng chỉ như một bông hoa mỹ lệ nhất thế gian, đã là hoa liền chỉ có thể tán thưởng vẻ đẹp của nó nhưng sẽ không ai thật sự chiếm đoạt nó, không ai thật sự muốn phá hủy đi vẻ đẹp của nó cả, trong ánh mắt Vô Song chỉ có sự hân thưởng của cái đẹp mà thôi.

Ánh mắt trong vắt chẳng có lấy một tia dục vọng của nam nhân để rồi cái ánh mắt kia dần dần thay đổi, ban đầu là hân thưởng rồi đến ngỡ ngàng cuối cùng lại ẩn ẩn có một tia thương hại, một tia trìu mến để rồi tất cả biến thành sự không đành lòng.

Lý Thu Thủy năm nay đã sống hơn 70 tuổi, 70 năm cuộc đời khiến nàng không phải là thiếu nữ đôi mươi còn tin vào cái tình ái viển vông, còn tin vào mất cái tình yêu chân chính hay khát khao mơ hồ, trên đời này nàng đã thấy rất nhiều việc, đã thấy rất nhiều ánh mắt nhìn mình.

Khi người khác nhìn nàng, nàng cũng nhìn bọn họ, từ ánh mắt của bọn họ nàng có thể nhìn ra tâm trạng bên trong, con mắt là cửa sổ tâm hồn, là thước đo đánh giá đúng nhất một con người, Lý Thu Thủy cứ ngỡ nàng... đã nắm được toàn bộ tâm tình của nam nhân trong thiên hạ.

Nàng biết khi mà khăn che mặt được kéo xuống cộng với thân thể hoàn mỹ vô khuyết thì không nam nhân nào không xuất hiện dục vọng với nàng, cái ánh mắt ngập tràn dục vọng kia nàng đã thấy quá nhiều quá nhiều, khi đó nam nhân chỉ là những con thú trong men say của tình dục, trong cái ý niệm điên cuồng chiếm hữu... bất quá đây là lần đầu tiên trong cuộc đời của mình, Lý Thu Thủy nhìn thấy một ánh mắt phức tạp như vậy.Lý Thu Thủy không thích kẻ khác thương hại mình, nàng không phải là loại nữ nhân cần thương hại, cần sẽ chia, nàng là đại danh đỉnh đỉnh Lý Thu Thủy, nhân vật lật tay là mây úp tay là mưa, nàng vốn muốn lên tiếng khiển trách Vô Song, vốn muốn cho hắn biết nàng không cần ai thương hại nhưng nàng... không lên tiếng được.

Chỉ thấy nét bút của Vô Song động, trong nét bút trở nên có hồn hơn rất nhiều, cứ như Vô Song thổi cả hồn mình vào trong từng chuyển động của nó vậy.

Vô Song rốt cuộc cũng bắt đầu tác phẩm của mình, hắn vì Lý Thu Thủy vẽ mặt, hắn muốn vẽ một đóa Quỳ Hoa trên dung mạo của nàng.

Đến tận giờ phút này Vô Song cũng vẫn không rõ Quỳ Hoa rốt cuộc là hoa gì, ít nhất kiếp trước hắn chưa có thấy, kiếp này hắn lại càng chưa có thấy, trong thế gian này có lẽ cũng chẳng có Quỳ Hoa hoặc là đơn giản hơn nữa Quỳ Hoa vốn không phải tên một loại hoa.

Vô Song chỉ biết cái sắc đỏ của Quỳ Hoa, cái sắc đỏ ẩn ẩn bên trong khí tràng của hắn rất đẹp, nó mỹ lệ, nó mạnh mẽ, nó nguy hiểm nhưng nó cũng đầy yếu đuối, nó mang theo màu đỏ của máu, của huyết tinh nhưng cũng mang theo sự đẫm lệ của máu, sự lạnh lẽo của máu.

Hắn cảm thấy... đóa Quỳ Hoa kia bỗng nhiên rất thích hợp với Lý Thu Thủy, vì vậy... hắn họa ra một đóa Quỳ Hoa.

Lý Thu Thủy cũng không rõ Vô Song đang làm gì trên khuôn mặt của mình nhưng khi nhìn thấy Vô Song đang thả cả hồn mình trong những nét vẽ kia chính Lý Thu Thủy cũng không đành lòng động, nàng một tay đưa ra nắm lấy trước gương nhỏ bên cạnh, bàn tay run run bất quá cũng không đưa lên nhìn khuôn mặt mình.

Đến tận khi Vô Song thu tay lại, đến tận khi hắn thở ra một hơi nhọc khí thì Lý Thu Thủy mới dám đưa tấm gương đồng kia lên...

Lý Thu Thủy đặt gương trong phòng nhưng chỉ có nàng mới biết nàng đã bao lâu không soi gương, mỗi lần nàng soi gương, mỗi lần nàng chứng kiến khuôn mặt hoàn mỹ của mình nàng lại nhớ đến vết sẹo năm xưa, vết sẹo cho dù nàng đã cố gắng che nó đi nhưng không thể, nó vẫn mãi mãi tồn tại đi với nàng theo từng năm từng tháng, vết sẹo vẫn luôn là ám ảnh của chính nàng.

Ngày hôm nay, Lý Thu Thủy lại nắm lấy chiếc gương đồng kia, ngón tay thuôn dài nhẹ mân mê bên má phải của mình, nơi đó có một đóa hoa rất đẹp đang nở rộ.

Đóa hoa có màu đỏ như máu, nó mang theo cái nóng của máu nhưng cũng mang theo cái lạnh của máu, nó mang theo sự đẹp đẽ của một đóa huyết hoa nở giữa bầu trời nhưng cũng đầy cô độc, đóa hoa này.... nàng cũng rất thích.

Lý Thu Thủy chậm rãi ngửa đầu lên, nàng nhìn chằm chằm vào Vô Song để rồi khóe miệng xuất hiện một nụ cười nhạt, một nụ cười như trút hết toàn bộ nỗi buồn của chính bản thân nàng nhưng cũng là nụ cười thể hiện nhân sinh quan, thế giới quan cảu nàng, thế giới này với nàng thật ra từ lâu... nó cũng không còn giá trị nữa rồi.

Cái này Lý Thu Thủy rời khỏi Vô Nhai Tử là ngày Lý Thu Thủy đã chết.

Chính bản thân nàng cũng biết... hận thù của nàng với Đồng Mỗ, cuộc chiến của nàng với Đồng Mỗ thật ra... là sự khẳng định giá trị tồn tại của chính nàng, là chút lý do níu kéo nàng ở lại với cái thế giới chỉ thuần một màu xám này.

Nhìn khuôn mặt của Vô Song ngay trước mặt nhưng lại vô cùng xa vời, kỳ nam nhân có mái tóc trắng kia cùng bản thân nàng vốn không cùng một thế giới.

“Biết gì không?, nếu ngươi sinh sớm 40 năm, có lẽ... “

Giọng nói của nàng rất nhỏ, nhỏ đến mức trừ nàng ra không ai có thể nghe thấy, nàng dẫu sao cũng không phải là Lý Thu Thủy năm đó, Lý Thu Thủy năm đó vốn đã chết rồi.

Nàng đứng lên, mạnh mẽ như một đóa Quỳ Hoa đang nở rộ, vạt áo tung bay, ánh mắt trở lại cái vẻ lạnh lùng vốn có mà nhìn Vô Song.

“Ngươi rất giỏi, bằng tuổi ngươi ba người chúng ta không có cách nào so sánh, đóa hoa này ta rất thích, món quà này ta liền nhận, ngươi có thể lựa chọn tiếp tục vượt qua thử thách của Tiêu Dao Phái hoặc... ngay bây giờ cúi đầu trực tiếp bái ta làm sư phụ, ta liền nhận ngươi làm truyền nhân “.

.......

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau