CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 226 - Chương 230

Quyển 2 - Chương 105: Tiêu Dao Truyền Nhân (1)

Có rất nhiều việc biết là một truyện nhưng để làm được lại là một việc hoàn toàn khác, nghiên cứu Đại Bi Phú cũng là một việc như vậy.

Cửu Âm Chân Kinh là do Hoàng Thường sáng tạo ra, trong thế giới của Vô Song mà nói thì Hoàng Thường là ngũ đế cấp bậc cao thủ, vị siêu cấp cường nhân này lấy hết võ công trong thiên hạ dung nhập vào trong Cửu Âm Chân Kinh, bản thân Cửu Âm Chân Kinh có thể coi là tổng cương võ học hoàn mỹ do Hoàng Thường dùng cả đời mình để nghiên cứu ra, chỉ riêng ý nghĩa của bốn chữ ‘tổng cương võ học’ cũng hoàn toàn đủ để ngũ tuyệt đại chiến trên Hoa Sơn chứ đừng nói đến võ công bên trong Cửu Âm Chân Kinh.

Cửu Âm Chân Kinh là do ngũ đế cao thủ sáng tạo ra, bản thân nó sao có thể tầm thường?, đừng nói là viết ra mà chỉ cần hiểu được một phần thâm ảo của Cửu Âm Chân Kinh đã là khó vô cùng.

Đại Bi Phú cũng giống như Cửu Âm Chân kinh bởi Đại Bi Phú chính là do Trương Tam Phong sáng tạo ra, cũng chỉ có loại kỳ nhân như Trương Tam Phong mới nghĩ đến cả việc tách chữ xong ghép lại, cũng chỉ có Trương Tam Phong mới đủ sức kết hợp kiểu chữ hai thời Nam Tống cùng Đại Thanh với nhau.

Cho dù việc của Vô Song cùng Hoàng Dung so với sáng tạo một quyển công pháp thì dễ hơn rất nhiều nhưng cho dù là vậy thì độ khó của nó cũng khiến cả hai người tái mặt, Đại Bi Phú quá mức thâm ảo, dù có thể thành công ghép chữ với nhau nhưng vẫn xảy ra năm – bảy loại kiểu chữ sau đó khi ghép thành một câu khẩu quyết có nghĩa lại tiếp tục trở nên khó khăn vô cùng, năm – bảy kiểu chữ liền thành rất nhiều những câu văn ghép với nhau.

Hai câu văn tưởng chừng có nghĩa nhưng một khi ghép thêm câu thứ ba liền bắt đầu trở nên khó hiểu, khi ghép thêm câu thứ tư liền bắt đầu trở thành tối nghĩa, ghép đến câu thứ năm vào với nhau thì căn bản không ai hiểu gì.

Vô Song cùng Hoàng Dung đều có tư chất tuyệt đỉnh nhưng cho dù là vậy suốt 2 ngày thời gian cả hai đều không có cách nào viết lại một bản Đại Bi Phú hoàn chỉnh hay nói đúng hơn là phiên dịch Đại Bi Phú theo thể chức chữ Nam Tống.

Tất nhiên trong cái rủi cũng có cái may, Vô Song cũng chẳng nhớ trong hai ngày hắn cùng Hoàng Dung đã viết ra bao nhiêu chữ Nam Tống để ghép vào, để biện luận thành câu, sau vô số lần thêm vào rồi lại bớt ra, vô số lần suy xét mà nói thì Vô Song đã nhân thức được gần như toàn bộ mặt chữ thời Nam Tống, hắn còn chưa đến mức có thể thi trạng nguyên nhưng có lẽ việc đọc chữ đối hắn liền không tính là gì.

“Dung nhi, nghỉ một chút đi, muội xem mắt của muội trở nên thâm quầng rồi kìa, thêm vài hôm nữa liền thành gấu mèo mất, nếu thế thì còn đâu là Dung nhi xinh đẹp của ta? “.

Vô Song rốt cuộc đứng lên, hắn dùng một tay ôm lấy vai của Hoàng Dung, có chút thương tiếc lên tiếng.

Khi khám phá ra bí mật bên trong Đại Bi Phú bản thân Vô Song cứ nghĩ có một kho tàng đang đợi hắn khai phá bất quá đúng là có rất nhiều việc bắt tay vào làm mới thấy nó khó như thế nào, không phải Vô Song cùng Hoàng Dung kém trái lại so về ngộ tĩnh hay trí tuệ mà nói thiên hạ này cũng không có nhiều người vượt qua nổi cả hai, cái thiếu chỉ là hiểu biết về võ đạo tổng cương của Hoàng Dung cùng Vô Song không đủ mà thôi.

Võ đạo tổng cương là cái gì?, đây chính là hiểu biết chung về võ học trong thiên hạ, Trương Tam Phong là người viết ra võ đạo tổng cương mở ra cả một thời kỳ luyện võ trong thế giới của ông ta, trí tuệ của Trương Tam Phong không hẳn đã là nhất nhưng hiểu biết về võ học, về nguyên lý trong võ đạo thì lại cao đến tận trời, cao không thể với tới.

Trải qua thêm hai ngày cố gắng, Vô Song cùng Hoàng Dung còn chưa hoàn thành nổi một phần hai mươi Đại Bi Phú đây tuyệt đối là một đòn đả kích nặng đến cả hai bất quá chính Vô Song cũng không biết làm thế nào, nếu hắn thật sự muốn khám phá ra toàn bộ ảo diệu trong Đại Bi Phú ít nhất phải có thêm một vị đại cao thủ am hiểu về toàn bộ võ học thiên hạ, am hiểu về nguyên lý võ đạo mới có thể đẩy nhanh tiến độ hoàn thiện Đại Bi Phú.

Trong đầu Vô Song hiện nay đúng là đã xuất hiện ba người có thể giúp hắn hoàn thiện Đại Bi Phú, đầu tiên là Lý Thu Thủy, người mang Tiểu Vô Tướng Công như Lý Thu Thủy mà còn không am hiểu võ học trong thiên hạ thì đánh chết Vô Song cũng không tin, người thứ hai đương nhiên chính là phụ thân của Hoàng Dung, Đông Tà – Hoàng Dược Sư, bằng vào hiểu biết tinh thông của Hoàng Dược Sư thì Vô Song cũng có niềm tin rất lớn ông có thể giúp hắn hoàn thiện Đại Bi Phú. Người cuối cùng thì lại càng không phải nói tất nhiên là A Thanh bất quá A Thanh lại giống với thần long thấy đầu không thấy đuôi, Vô Song cũng chẳng biết bao giờ nàng lại xuất hiện một lần nữa.

Trong ba nhân tuyển này thì A Thanh khó gặp nhất, Lý Thu Thủy khó tin tưởng nhất, cũng chỉ còn có Hoàng Dược Sư có thể hướng về dù sao với tính cách của Hoàng Dược Sư ông ta liền khinh thường làm mấy việc tiểu nhân ti bỉ lại thêm Hoàng Dung ở bên Vô Song thì chung quy mà nói Hoàng Dược Sư vẫn sẽ chiếu cố đến Vô Song một hai.

.......

Hoàng Dung đang trong trạng thái tập trung sau đó liền khẽ giật mình, nàng cảm thấy Vô Song đang áp sát vào người mình, khuôn mặt có chút mệt mỏi khẽ ngửa lên.

“Muội không sao mà chỉ là Đại Bi Phú này quá mức thâm ảo nhưng muội không tin muội không thể giúp huynh... “.

Hoàng Dung còn chưa nói xong đã thấy Vô Song đưa hai ngón tay ra đặt lên đôi môi mềm của nàng, trong mắt hắn có một tia trách cứ.

“Ngoan, nghe lời, huynh nói thôi là thôi, cho dù đây là võ công vô địch thiên hạ cũng không cách nào so sánh với muội hơn nữa không phải chúng ta còn có nhạc phụ đại nhân sao?, nghe lời ta nghỉ ngơi vài ngày sau đó chúng ta đến Đào Hoa Đảo hỏi cha muội được không?”.

Vô Song là người xuyên không hắn đương nhiên còn nhớ mẹ của Hoàng Dung vì sao mà chết, chính là vì lao tâm quá độ giúp Hoàng Dược Sư viết lại Cửu Âm Chân Kinh dẫn tới, hắn tuyệt đối không chấp nhận để Hoàng Dung đi theo con đường của mẹ nàng.

Vô Song không giống Đông Tà lại càng không giống Quách Tĩnh, hắn có được Hoàng Dung nhưng hắn tuyệt đối sẽ không phụ thuộc vào trí tuệ của nàng, nữ nhân của hắn liền phải do hắn đến bảo vệ chứ tuyệt không phải nữ nhân làm chỗ dựa cho hắn. Trong mắt Vô Song mà nói sự nghiệp hay cơ đồ... thật sự so không được với nữ nhân mình yêu.



Nếu là nam nhân lớn lên trong thời đại phong kiến này mà nói thì rất rất nhiều người đều muốn có một phen sự nghiệp đều muốn thành vương thành tướng nhưng Vô Song lại sinh ra trong thời đại công nghệ thông tin, trong thời đại kinh tế phát triển, cái gọi là làm vương làm tướng cắt đất phong hầu trong mắt Vô Song hoàn toàn là hư vô mờ mịt, có cũng được mà không có thì cũng chẳng sao.

Về phần võ học?, nếu Vô Song không mang theo gánh nặng của Thiên Vương để lại thì hắn cũng chưa chắc đã phải quan tâm đến việc này, như Vô Song đã từng suy nghĩ trước đây, bằng vào vài ngàn năm kiến thức vượt thời đại hắn chẳng nhẽ không thể tự sống? thậm chí là sống tốt, sống rất tốt.

Nếu phải hỏi Vô Song thích ai nhất trong tiểu thuyết Kim Dung hắn sẽ không ngần ngại mà nói là Vi Tiểu Bảo, hắn cũng không nghĩ mình thua kém gì Vi Tiểu Bảo, không cần võ công kinh hãi thế tục vẫn có thể thoải mái tiêu dao khoái hoạt.

Bất kể trước mặt Vô Song là Đại Bi Phú hay là Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Dương Chân Kinh thì cũng không có cách nào so sánh với nữ nhân của mình.

Hoàng Dung cảm nhận được sự ôn nhu của Vô Song nhưng chính cái sự ôn nhu này lại làm nàng cảm thấy mình có chút thất bại, có chút mất mát, nàng cảm thấy không phải lúc nào mà Vô Song cũng gặp phải việc không thể giải quyết vậy mà nàng cuối cùng... cũng không giúp gì được cho hắn.
Thật ra mà nói Vô Song cùng Hoàng Dung cứ như hai cực đối lập vậy, nếu Vô Song mang theo quan đểm hắn chỉ muốn che chắn nữ nhân của mình ở phía sau, hắn muốn vì nàng gánh lấy cả thiên hạ thì Hoàng Dung lại muốn bằng trí tuệ tuyệt luân giúp đỡ nam nhân của mình đi đến đỉnh cao của nhân sinh, cả hai cho dù không ai nói ra nhưng lại có chút cố chấp.

“Có phải Dung nhi... vô dụng lắm không, Dung nhi cứ tưởng có thể giúp được huynh nhưng kết quả thì chẳng ra gì, Đại Bi Phú thứ này quá mức thâm ảo hơn xa Dung nhi hiểu biết, uổng cho Dung nhi vẫn cứ tự nhận mình là thông minh nhưng... vẫn không thể giúp gì cho huynh”.

Vô Song nhẹ nhéo lấy một bên má của Hoàng Dung, hắn có thể cảm nhận được nỗi buồn man mác trong ngôn từ của Hoàng Dung... nàng thật sự rất chú tâm nhưng cuối cùng nàng vẫn không có làm được thậm chí Vô Song còn hoài nghi Đại Bi Phú sẽ thật lâu thật lâu in trong đầu Hoàng Dung, nàng nhất định sẽ muốn tự mình giúp Vô Song hoàn thiện môn bí thuật này... đến một mức độ nào đó Vô Song thậm chí còn sợ Hoàng Dung bước trên con đường của mẹ mình.

Vô Song trong đầu nghĩ đến một việc này trong mắt liền hiện ra một tia yêu thương, Hoàng Dung... nàng thật sự là một nữ nhân rất đặc biệt.

“Hừ, ai nói muội không thể giúp gì được ta, cái gọi là Đại Bi Phú này thì có gì khó khăn chứ, nghe huynh chúng ta đi ăn một bữa no nê sau đó lại ngủ một giấc nghỉ ngơi rồi tiếp tục nghiên cứu Đại Bi Phú, hai ngày không được thì hai mươi ngày dù sao “thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”, ta không tin bằng hai người chúng ta mà không hoàn thành được thứ này”.

Hoàng Dung nghe Vô Song nói vậy liền cảm động, trong lòng xuất hiện một cỗ ấm áp có điều trong mắt liền hiện ra một tia nghi hoặc.

“Vợ?, chồng?, đây là cái gì, từ này thực sự rất lạ, là ngôn ngữ của quê hương huynh sao?”.

Trải qua mấy ngày ở gần nhau đương nhiên Vô Song cũng tạo ra được một câu chuyện về quê hương mình, bằng vào chữ viết của Đại Thanh thêm vào màu tắc trắng yêu dị của hắn thì bịa ra một cái quê hương tuyệt đối chẳng khó khăn gì.

Vô Song vốn chỉ thuận miệng nói ra một câu tục ngữ của Việt Nam nhưng không ngờ Hoàng Dung lại chú tâm như thế, hắn liền bật cười.

Thật ra mà nói Vô Song từ khi đến thế giới này đã phải thay đổi cách xưng hô rất nhiều bởi vai vế trong xưng hô của Trung Hoa đương nhiên khác với thế giới trước của hắn, chính Vô Song còn đôi khi cảm thấy không cách nào quen miệng.

“Dung nhi thật thông minh nha, đây đũng là ngôn ngữ của quê hương ta, vợ đồng nghĩa với phu nhân, chồng đồng nghĩa với phu quân... ta thực sự vẫn thích cách xưng hô này hơn cách xưng hô của trung nguyên, đối với ta xưng hô kiểu này thân thuộc hơn nhiều”.

Hoàng Dung nghe Vô Song nói vậy cái miệng nhỏ khẽ mở ra.

“Chồng?, muội... muội sau này phải gọi huynh như vậy đúng không?”.

Cái gì gọi là nhập gia tùy tục?, đây chính là nhập gia tùy tục.

Vô Song thật sự rất thích nghe âm thanh này, cảm giác thoải mái hơn mấy từ phu quân phu nhân nhiều lắm, nhìn khuôn mặt e thẹn của Hoàng Dung khiến Vô Song lại càng thêm yêu thích không thôi, hắn không ngần ngại cúi đầu xuống tặng cho Hoàng Dung một nụ hôn cháy bỏng.

Ngay lúc Vô Song ôm lấy lưng của Hoàng Dung, khi Hoàng Dung cũng đang kiễng đôi chân nhỏ lên đáp lại nụ hôn cháy bóng của hắn, khi thế giới này cứ như chỉ còn thuộc về hai người thì rốt cuộc... kẻ phá đám cũng xuất hiện.
Vô Song thật sự rất có xúc động muốn chửi thề, hắn cảm thấy... A Thanh tuyệt đối không hiểu phong tình hay thậm chí cứ như A Thanh đang muốn chơi hắn vậy, trong cái giây phút lãng mạng như vậy dĩ nhiên có một con dao nhỏ bắn xuyên qua của sổ cắm phập lên cột gỗ trong phòng, chuôi dao này tuyệt đối là phá hoại phong tình vô cùng.

Vô Song cùng Hoàng Dung rốt cuộc bị con dao vô duyên này làm rời nhau ra, cả hai ai cũng có chút ngượng ngịu, cho dù là Vô Song cũng không khác Hoàng Dung bao nhiêu, tất nhiên Vô Song cũng không dám chửi bậy bởi hắn biết chủ nhân của con dao này.

Đây thậm chí còn không phải là con dao nữa, đây chỉ là một mẩu gỗ mang theo tờ giấy trên đó bắn xuyên qua căn phòng mà thôi, người có được thực lực này ngoại trừ A Thanh ra thì Vô Song không nghĩ được ai khác.

Chậm rãi rút phong thư ra, ánh mắt Vô Song bắt đầu trở nên trầm ngâm, bên trong chỉ ghi vài chữ ngắn ngủi.

“Gặp nhau ở Dã Tam Pha – Lập Tức”.

Nhìn mấy dòng chữ không hề khách khí này Vô Song liền có chút áy náy nhìn Hoàng Dung, Hoàng Dung thì lại tò mò nhìn Vô Song, ánh mắt khẽ chớp mang theo một tia hỏi han.

“Vô Song ca ca, là ai vậy?”.

Vô Song đương nhiên sẽ không nói người gửi thư cho hắn là A Thanh dù sao loại người như A Thanh càng ít người biết càng tốt hơn nữa cho dù nói ra A Thanh là ai thì Hoàng Dung cũng không biết, hắn chỉ có thể ho khan mà trả lời.

“Là Lý Thu Thủy... bà ta muốn huynh lên Dã Tam Pha”.

Hoàng Dung nghe đến ba chữ Lý Thu Thủy liền biến sắc, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên sự lo lắng vô cùng.

“Bà ta còn chưa rời khỏi đây sao?... để muội đi cùng huynh được không?, muội thực sự rất không yên tâm, Lý Thu Thủy bà ta tuyệt đối không đơn giản chỉ là gọi huynh ra đó”.

Vô Song nào dám để Hoàng Dung đi cùng, hắn chỉ đành lắc đầu với nàng rồi bước ra một bước, thân hình có chút vô định hiện ra trước mặt Hoàng Dung, nhẹ vỗ lấy vai của nàng rồi mỉm cuời.

“Dung nhi yên tâm, lần này ta đi cũng không có việc gì nguy hiểm, tuyệt đối sẽ không để muội lo lắng, ta đi một chút liền về luôn được không? “.

Hoàng Dung ánh mắt nhẹ nhíu lại nhưng nàng không phải loại nữ nhân không biết suy nghĩ thậm chí không cần Vô Song nói thì Hoàng Dung cũng tự biết, nếu Lý Thu Thủy thật sự ra tay với Vô Song thì việc nàng đi theo chỉ đơn thuần là gánh nặng.

“Uhm, muội biết rồi... huynh cứ đi đi”.

Vô Song nhẹ cúi xuống hôn lướt qua trán của nàng sau đó nhẹ gật đầu.

“Muội yên tâm, ta nhất định không có việc gì”.

Ngay khi Vô Song xoay đầu đi, đôi môi của Hoàng Dung liền khẽ mấp máy.

“Chồng... nhớ về sớm... vợ đi chuẩn bị đồ ăn cho chồng”.

Hoàng Dung không hiểu sao lại có xúc động nói ra mấy từ này, theo nàng mà nói nàng nhất định sẽ trở thành nữ nhân của Vô Song tuy nhiên hai bọn họ còn chưa đến lúc động phòng, xưng hô ‘vợ chồng’ liền có chút không thích hợp nhưng hiện nay Hoàng Dung liền bất chấp, mỗi khi nhìn thấy Lý Thu Thủy nàng đều có một cảm giác bất an thậm chí là ghen tuông.

Đây là cảm giác của nữ nhân, chỉ thuộc về nữ nhân, nàng liền muốn đánh dấu chủ quyền lên người Vô Song, hắn với nàng là phu thê, là vợ chồng, nàng tuyệt đối không muốn hồ ly tinh Lý Thu Thủy câu dẫn Vô Song.

Vô Song không hiểu được Hoàng Dung đang nghĩ gì nhưng lúc này hắn cảm thấy trong lòng bình yên đến lạ, hắn cũng đối với Hoàng Dung khẽ mỉm cười, để lại cho nàng một ánh mắt trấn an sau đó lập tức theo đường cửa sổ mà lướt đi.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 106: Tiêu Dao Truyền Nhân (2)

Kể từ ngày cuối cùng Vô Song gặp mặt A Thanh đến nay cũng đã có 5 ngày, trong khoảng thời gian này Vô Song chưa từng nhận được bất cứ liên hệ nào của A Thanh, tất nhiên trong mắt Vô Song thì A Thanh là thần long thấy đầu không thấy đuôi, nàng làm gì Vô Song căn bản không có tư cách biết, nếu nàng muốn gặp Vô Song thì lại đơn giản vô cùng vì vậy Vô Song cũng không quá mức để ý đến việc này.

Ngày hôm nay khi đang ở trong phòng với Dung nhi của hắn thì đột nhiên nhận được tin nhắn của A Thanh, đây hoàn toàn là một việc nằm ngoài dự đoán của Vô Song sau đó lại thêm dòng chữ ‘lập tức’ của nữ nhân này liền khiến Vô Song dùng toàn bộ tốc độ chạy lên Dã Tam Pha.

Cho dù tốc độ Vô Song rất nhanh thì Dã Tam Pha cách Thái Hồ Độ một khoảng tương đối xa với tốc độ của Vô Song cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ mới có thể đặt chân lên Dã Tam Pha.

Vừa đặt chân đến Dã Tam Pha bản thân Vô Song liền lập tức giật mình, người đầu tiên mà hắn gặp không phải là A Thanh như Vô Song tưởng tượng mà lại là Lý Thu Thủy.

Vô Song vốn nói dối Hoàng Dung chạy đến Dã Tam Pha gặp mặt Lý Thu Thủy nhưng hắn không ngờ nói bừa cũng thành thật, người đàn bà này vậy mà thật sự hiện thân ở đây?.

Lý Thu Thủy ăn mặc vẫn như mọi hôm, nàng như muốn cố gắng khoe được toàn bộ cơ thể hoàn mỹ của mình ra vậy, bất kể là đôi bờ vai trắng minh hay cặp đùi dài miên man không tỳ vết kia đều khiến vô số nam nhân chảy máu mũi, vô số nam nhân không khống chế được dục vọng, tất nhiên trong đám đó không có Vô Song.

Vô Song khi nhìn thấy Lý Thủ Thủy thì việc đầu tiên mà hắn làm không phải là thưởng thức cỗ thân thể mị hoặc đến chết người kia mà là ngưng thần tụ khí cực kỳ đề phòng nhìn nàng.

Cũng như Tây Độc – Âu Dương Phong, Vô Song không phải không biết trước mặt hắn chính là tuyệt độc nơi nhân gian, độc nào có thể bằng tâm nữ nhân?, loại người như Lý Thu Thủy tốt nhất vẫn là nên tránh xa một chút.

Thật ra mà nói Vô Song chưa hề tiếp xúc quá nhiều với Lý Thu Thủy nhưng ai bảo nữ nhân này trong nguyên tác để cho Vô Song ấn tượng quá mức xấu đây?.

“Tiền bối?, không ngờ vãn bối lại gặp người ở đây... thực sự là bất ngờ”.

Lý Thu Thủy đứng đó, nàng ném cho Vô Song một cái mị nhãn rồi nhoẽn miệng cười, cho dù khuôn mặt nàng ẩn dưới lớp mạng che mặt kia nhưng không hiểu sao vẫn cho người khác một cảm giác rung động không thôi.

“Nha, sao lại gọi người ta là tiền bối rồi, không phải lúc trước đã nói sao, gọi người ta là tỷ tỷ mới đúng nha, tỷ tỷ ngươi đáng sợ như vậy sao?”.

Lý Thu Thủy nói xong chân đẹp bước ra, nàng như bỏ đi mọi giới hạn về không gian, chỉ thấy một tàn ảnh lóe lên Lý Thu Thủy đã xuất hiện trước mặt Vô Song.

Vô Song cho dù không muốn cũng vẫn phải công nhân, chỉ cần Lý Thu Thủy sử dụng Lăng Ba Vi Bộ thì Vô Song không có tư cách bỏ chạy, nàng có lẽ là ngũ tuyệt cao thủ khắc chế Vô Song mạnh mẽ nhất.

Lăng Ba Vi Bộ không phải là loại khinh công nhanh nhất thiên hạ, so về quãng đường di chuyển thì còn thua xa Thần Hành Thái Bảo của Lục Phiến Môn chứ đừng nói là nhiều loại khinh công đỉnh cao trên giang hồ khác bất quá Lăng Ba Vi Bộ vẫn được xưng tụng là đệ nhất khinh công trong thiên hạ cũng không phải là không có lý do.

Lăng Ba Vi Bộ không phải là nhanh nhất nhưng là quỷ mị nhất, là loại khinh công khó đánh trúng nhất, loại khinh công khó phòng nhất hơn nữa trong phạm vi khoảng cách vừa và nhỏ thì không có bất cứ một loại khinh công nào so nổi với Lăng Ba Vi Bộ.

Vô Song không rõ khi hắn luyện đến Quỳ Hoa Bảo Điển tầng 5 hoặc thậm chí là tầng 6 thì Mị Ảnh Thân Pháp của hắn có thể so nổi với Lăng Ba Vi Bộ hay không nhưng đúng là hiện nay mỗi lần Lý Thu Thủy động thì Vô Song chỉ có chịu chết.

Lý Thu Thủy lúc này đã đứng sát trước ngực Vô Song, nàng cho dù là thân nữ tử nhưng chiều cao cũng không kém Vô Song, cặp chân dài miên man kia không biết có thể khiến bao nhiêu người mẫu của hậu thế ghen ghét đến phát cuồng.

Lý Thu Thủy gần như tựa sát vào ngực Vô Song, ngón tay thon dài nhẹ lướt qua phần ngực của hắn, môi hồng khẽ mở cho dù cách một tấm mạng che mặt nhưng Vô Song vẫn cảm thấy hơi nóng phả vào người cộng với việc Lý Thu Thủy là thiên sinh mị cốt trên thân nàng có một mùi hương khí động lòng người, xét tất cả mà nói tất cả những nữ tử trong đời mà Vô Song gặp không ai có sức mị hoặc đáng sợ như Lý Thu Thủy.

Mị hoặc của nàng hoàn mỹ đến mức bản thân Lý Thu Thủy gần như bước ra một con đường riêng, một con đường về mị thuật, dung mạo xinh đẹp tựa thiên tiên, thân hình hoàn mỹ vô khuyết, trời sinh mị cốt lại thêm hương khí cộng với mị công tu luyện nhờ song tu thuật thiên hạ này chỉ sợ không ai có mị thuật đáng sợ hơn nữ tử trước mặt Vô Song.

Kể cả Vô Song mang theo mị cốt cũng cảm thấy hô hấp bản thân càng ngày càng nặng nề, ánh mắt hắn có chút đỏ lên, trong đầu Vô Song trước mị thuật của Lý Thu Thủy còn bắt đầu trở nên mơ hồ vô cùng, đầu của hắn hiện nay vậy mà xuất hiện thân ảnh của Lý Thu Thủy.

Mị thuật công tâm, mị thuật khống thần.

Lý Thu Thủy không chỉ có thể dùng mị thuật mê hoặc bản thân người khác mà còn có thể bắt đầu khống chế tâm trí của người khác, đến chính Vô Song lúc này còn không biết đâu là thật đâu là giả, trong đầu hắn chỉ toàn là thân hình trần trụi mị hoặc kia.

Hai cánh tay Vô Song đầu run lên, hắn gần như không thể tự khống chế cảm xúc của mình nữa rồi, mị cốt có tính kháng ‘dục’ rất mạnh nhưng cũng chỉ có một mức độ mà thôi, nói thẳng ra ở thế giới này thì Vô Song vẫn cứ là ‘trai tân’, đứng trước mặt đại tông sư mị thuật như Lý Thu Thủy, hắn sao có thể ngăn cản?.



Lần đầu tiên trên Dã Tam Pha bản thân Lý Thu Thủy chỉ dùng mị công còn khiến Vô Song suýt nữa thất thủ thì nay Lý Thu Thủy dùng toàn bộ sở học của bản thân mình, Vô Song nào có khả năng chống cự.

Lý Thu Thủy ánh mắt xuất hiện một tia lửa dục, nàng khẽ liếm đôi môi đỏ mọng, cái miệng khẽ mở ra rồi nhẹ nhàng cắn lên vành tai của Vô Song.

Cho dù cách một lớp mạng che mặt thì Vô Song vẫn cảm nhận được cặp môi mềm mại kia, cảm nhận sức nóng phả vào trong tai hắn.

“Phu quân, người ta muốn, chúng ta động phòng được không, phu quân “.Lý Thu Thủy lần này đã dùng đến mị âm, bằng vào mị âm nàng trực tiếp đánh nát luôn phòng tuyến bảo vệ cuối cùng trong tâm thần Vô Song, trong mắt Vô Song hiện nay chỉ còn lại dục hỏa.

Một tay Vô Song đưa ra mạnh mẽ ôm lấy Lý Thu Thủy từ phía sau, cảm nhận thần hình hoàn mỹ kia dựa sát vào người, hô hấp của Vô Song càng ngày càng trở nên gấp gáp, hắn ôm chặt Lý Thu Thủy đến mức như muốn hoàn tan thân thể nữ tử này vào bên trong mình vậy.

“A... phu quân đừng mạnh tay như vậy, người ta đau nha”.

Lý Thu Thủy cười rộ lên, nàng cũng vòng đôi tay ra muốn ôm lấy cổ của Vô Song, trên khuôn mặt tuyệt mỹ xuất hiện một nụ cười đắc thắng.

Không quan trọng là Vô Song tâm trí kiên định bao nhiêu, đừng nói là Vô Song mà cho dù Vương Trùng Dương xuất hiện chỉ cần cho Lý Thu Thủy cơ hội nàng cũng đủ tự tin kéo Vương Trùng Dương vào mộng cảnh.

Lý Thu Thủy bản thân nắm giữ Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp, nàng thậm chí có thể biến mình trở thành Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương triền miên, việc này đối với Lý Thu Thủy cũng không hề khó chứ đừng nói đến Vô Song.

“Tiểu nam nhân, để tỷ tỷ xem ngươi muốn lên giường với nữ nhân nào nhất, tỷ tỷ liền cùng ngươi phiên vân phúc vũ”.

Lý Thu Thủy nói đến đây, nàng bắt đầu sử dụng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp, tất nhiên hiện nay cho dù nàng không có sử dụng thì Vô Song cũng vẫn cứ thất thủ, cái mà Lý Thu Thủy muốn chỉ là tăng thêm vài phần lạc thú mà thôi.

Theo Lý Thu Thủy suy nghĩ thì cái tên mà Vô Song nói ra đương nhiên là Hoàng Dung nhưng việc tiếp theo chính Lý Thu Thủy cũng không ngờ được.

Nàng vốn đang sử dụng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp gợi ra thứ dục vọng nguyên thủy nhất tử bản tâm Vô Song thì đột nhiên cảm thấy rùng mình như có một loại lực lượng không cách nào giải thích được đang uy hiếp nàng vậy, Lý Thu Thủy trong nội tâm liền có chút sợ hãi, nàng liền ngửa đầu lên nhìn về phía Vô Song.

Vô Song lúc này trong mắt không còn lửa dục vọng, trong đôi mắt hắn chỉ còn lại màu đen tuyền, màu đen của sự chết chóc.

Một tay vẫn ôm lấy Lý Thu Thủy nhưng trên khuôn mặt hoàn mỹ của Vô Song lại xuất hiện một nụ cười nhếch miệng, Vô Song đầy khinh thường cười lạnh.

“Ngươi không phải là nàng”.

Lý Thu Thủy nào ngờ tu vi nửa đời mị thuật của nàng lại không có cách nào mị hoặc được Vô Song hơn nữa ánh mắt kia còn đang dọa ngược lại nàng, trên đời sao có thể có ánh mắt đáng sợ đến thế?.

Giữa Lý Thu Thủy và Vô Song hiện nay cũng chẳng còn gì để nói, chỉ thấy Vô Song rốt cuộc cũng động, hắn một quyền đánh thẳng về phía Lý Thu Thủy.

Quyền của Vô Song không hề có sát khí nhưng Lý Thu Thủy lại cảm thấy Vô Song rõ ràng muốn giết nàng, giết người không hiện ra sát ý?, đây rốt cuộc là quyền thuật gì?.

Đương nhiên Lý Thu Thủy nào sợ gì Vô Song, nàng rất nhanh bình ổn tâm thần của mình, hai tay vận lên Đấu Chuyển Tinh Di, bằng vào Đấu Chuyển Tinh Di tá lực đả lực nàng có thể bắt Vô Song như bắt gà chỉ tiếc lần này Lý Thu Thủy đoán nhầm rồi.Quyền của Vô Song chạm vào bàn tay của Lý Thu Thủy liền lập tức làm Lý Thu Thủy biến sắc, một chân nàng liền đạp Lăng Ba Vi Bộ lùi về phía sau hơn nữa toàn bộ Bắc Minh Chân Khí đều mạnh mẽ xuất hiện hộ thể bản thân, tay còn lại cũng liền biến chiêu đánh thẳng về phía Vô Song.

Một chưởng kia không phải là chiêu thức đi mượn của Lý Thu Thủy mà là tuyệt học thành danh của Tiêu Dao Phái, Thiên Sơn Lục Dương Chưởng – Dương Quan Tam Điệp.

Một chưởng của Lý Thu Thủy đánh thẳng vào người Vô Song nhưng một quyền của Vô Song cũng tấn công vào cánh tay còn lại của nàng, thông thường mà nói thì người thiệt hơn chắc chắn là Vô Song dù sao quyền đối chưởng thì sát thương cũng bị tiêu đi phần nào sao có thể so được với một chưởng toàn lực đánh vào thân thể?.

Lần va chạm này vô cùng ngắn ngủi hơn nữa đây là ngũ tuyệt cao thủ đánh với đại tông sư cao thủ, cứ ngõ Vô Song hoàn toàn gục luôn sau một chiêu của Lý Thu Thủy nhưng kết cục lại có chút khác.

Lý Thu Thủy cả người bay ra ngoài cho dù đã có Lăng Ba Vi Bộ làm bước lùi nhưng nàng cũng không có cách nào triệt tiêu được toàn bộ kình lực mà nàng phải chịu.

Đấu Chuyển Tinh Di giỏi nhất là tá lực đả lực nhưng khi lực đã đến một mức độ nào đó thì Đấu Chuyển Tinh Di căn bản không cách nào đẩy đi được, một quyền của Vô Song không ngờ lại vượt qua giới hạn chịu đựng của Đấu Chuyển Tinh Di.

Lý Thu Thủy phải lùi về phía sau hơn 5 bước mới có thể bình ổn thân thể, cánh tay ngọc của Lý Thu Thủy thậm chí còn đang run lên, nàng nhìn Vô Song như nhìn quái vật vậy.

Vô Song thì sao?, hắn dính một chưởng toàn lực của Lý Thu Thủy mà chỉ lùi lại duy nhất một bước đấy là còn trong trạng thái không hề có phòng ngự, đây rốt cuộc là thực lực gì?.

Tại thế giới này không có ngũ đế, tại thế giới này mạnh nhất chỉ là cường giả đẳng cấp ngũ tuyệt chính vì vậy Lý Thu Thủy không biết trước mặt nàng lúc này là một kẻ thực sự đạt đến ngũ đế cảnh giới trong truyền thuyết.

Đôi mắt của Vô Song vẫn cứ đen nháy, trong con mắt không có lấy một tia sức sống nào, một chân đạp vào mặt đất, sau lưng hắn xuất hiện một tiếng long ngâm đáng sợ, Lý Thu Thủy rõ ràng có thể nhìn thấy hư ảnh hắc long như ẩn như hiện trên người Vô Song, nàng thực sự cảm thấy có chút khó thởi.

Chân đẹp nhẹ chuyển, sử dụng Lăng Ba Vi Bộ cả người lướt về phía sau đồng thời ánh mắt Lý Thu Thủy lại đang hướng về một phía khác, trong mắt vậy mà có một tia cầu cứu.

Lý Thu Thủy tất nhiên không phải là ngẫu nhiên đi qua Dã Tam Pha, nàng đến đây cùng A Thanh, người bảo nàng câu dẫn Vô Song cũng là A Thanh, bình thường mà nói Lý Thu Thủy cảm thấy đây là một nhiệm vụ quá mức dễ dàng nhưng hiện nay nàng mới biết... rõ ràng mình bị hố.

Vô Song tốc độ không cách nào so sánh với Lý Thu Thủy, nhưng hư ảnh hắc long sau lưng Vô Song lại mang theo một loại năng lực kỳ lạ, một loại năng lực mang tính uy áp đè thẳng lên người Lý Thu Thủy, cho dù uy áp của Vô Song thua xa lắc xa lơ với thứ uy áp trên người A Thanh nhưng cũng đủ làm Lý Thu Thủy bước bước khó đi, tốc độ mười phần không còn đủ ba, cứ như bị rơi vào vũng bùn vậy.

Cho dù Lăng Ba Vi Bộ nhưng hai chân đã sa lầy thì sao có thể vận dụng?, thân ảnh của Vô Song một lần nữa xuất hiện trước mặt Lý Thu Thủy, một quyền lại tiếp tục đánh xuống.

Vô Song hiện nay tuyệt đối không phải là Vô Song nữa, hắn thậm chí còn chẳng có suy nghĩ, thứ Vô Song biết chỉ là giết chết Lý Thu Thủy mà thôi.

Trong mắt Vô Song thật ra... giết chết Lý Thu Thủy không khác gì bẻ gãy một cành cây một khóm hoa vậy, giết Lý Thu Thủy căn bản không cần lộ ra sát khí.

Lý Thu Thủy lúc này kinh hãi gần chết, nàng không chỉ bị hắc long khóa chặt mà còn bị ánh mắt của Vô Song khiến cho chiến ý tan hết, căn bản không có cách nào tiếp tục ra tay.

Cũng may cho Lý Thu Thủy là sau lưng nàng còn có A Thanh, thân hình A Thanh thoáng chốc đã chắn trước người Lý Thu Thủy, một tay đưa ra mạnh mẽ đối chưởng với Vô Song, một chiêu này của A Thanh thậm chí còn mang theo cả thiên địa đại thế ép thẳng xuống.

Quyền đối chưởng nhưng không có giống với lần va chạm cùng Lý Thu Thủy, lần này người bị bắn ngược ra là Vô Song sau đó hắn phun ra một ngụm máu bất tỉnh nhân sự, nằm im trên mặt đất.

A Thanh thân hình nhẹ nhàng phiêu hốt mà lùi lại ba bước, nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn lên nhìn nhìn một chút sau đó khẽ nhíu mày, trên tay A Thanh vậy mà xuất hiện vết máu bầm.

Nhìn Vô Song bất tỉnh nằm phía trước, trong mắt A Thanh hiện lên một tia kinh dị.

“Chín rồng còn một vậy mà đã mạnh thế này, kẻ này... quả thật không nói dối, hắn cùng Đế Thích Thiên rõ ràng đến từ cùng một nơi, đáng sợ “.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 107: Tiêu Dao Truyền Nhân (3)

Quay ngược lại thời gian khi mà Vô Song bắt đầu học chữ từ Hoàng Dung.

Nếu lúc này Vô Song cùng Hoàng Dung đang hạnh phúc trong thứ tình yêu nam nữ thì A Thanh cùng Lý Thu Thủy lại có một chuyến đi xa.

Đầu tiên liên minh ba người Lý Thu Thủy – Âu Dương Phong cùng Bạch Tự Tại tan rã, tất nhiên không phải ba người không còn hợp tác nữa mà là vì Lý Thu Thủy bắt buộc phải rời đi, nàng còn trực tiếp đưa lại Thất Tinh Kiếm cho hai người Âu Dương Phong cùng Bạch Tự Tại.

Lý do mà Lý Thu Thủy rời đi cũng là dễ hiểu, nàng hiện nay cảm thấy đi cùng Bạch Tự Tại hay Âu Dương Phong căn bản không có lợi, không cách nào so được với A Thanh, những việc không có lợi thì Lý Thu Thủy tuyệt đối không làm.

Lý Thu Thủy cũng đã ở gần A Thanh vài ngày, cho dù nàng kinh sợ trước thực lực của A Thanh nhưng cũng dần dần làm quen với tính cách của A Thanh, A Thanh cũng không phải đại ma đầu giết người không chớp mắt gì thậm chí Lý Thu Thủy còn cảm thấy A Thanh cực kỳ dễ gần, quan trọng nhất là... Lý Thu Thủy nhận ra không rõ tại sao A Thanh lại tương đối vừa mắt với mình, khi ở gần A Thanh thường thường nàng sẽ chỉ điểm Lý Thu Thủy một hai.

Lý Thu Thủy đã đạt đến cảnh giới này rồi, trong thiên hạ hiện nay rất ít người có thể làm đối thủ của nàng nhưng đứng trước mặt A Thanh bản thân Lý Thu Thủy vẫn cứ như một đứa bé chưa lớn, ở bên cạnh A Thanh khiến nàng thu được rất nhiều rất nhiều lợi ích.

Về phần tại sao A Thanh lại vừa mắt với Lý Thu Thủy cái này đương nhiên Lý Thu Thủy không biết rằng đây là đồng bệnh tương liên.

A Thanh cả đời yêu một nam nhân nhưng lại không được đáp lại, nàng là người đến trước nhưng rốt cuộc chỉ là kẻ thứ ba, việc này đâu khác gì Lý Thu Thủy?.

Lý Thu Thủy vốn là thanh mai trúc mã với Vô Nhai Tử, nàng vốn là người đến trước nhưng cũng chỉ là kẻ thứ ba mà thôi, nàng vốn nghĩ Vô Nhai Tử sẽ ở bên nàng cả đời, đời đời kiếp kiếp yêu nàng thương nàng nhưng nàng chung quy chỉ có được thân xác của Vô Nhai Tử mà không có được trái tim ông ta, người Vô Nhai Tử dành chọn tình yêu chính là muội muội của nàng – Lý Thương Hải.

A Thanh thua thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Tây Thi thì Lý Thu Thủy cũng thua một vị thiên hạ đệ nhất mỹ nữ khác – Lý Thương Hải.

Bản thân A Thanh cảm thấy mình cùng Lý Thu Thủy có chút tương đồng với nhau, trong mắt A Thanh mà nói nàng cảm thấy Lý Thu Thủy đáng thương hơn là đáng trách rất nhiều lại thêm việc A Thanh không cách nào đoạt được trái tim của Phạm Lãi từ Tây Thi dẫn đến A Thanh luôn có chút ác cảm với những nữ nhân xinh đẹp hơn mình.

Lý Thu Thủy đương nhiên xinh đẹp hơn A Thanh nhưng đừng quên nàng đã bị hủy dung, cộng thêm việc tình duyên của Lý Thu Thủy thì quả thật tương đối ‘vừa mắt’ với A Thanh.

Trong thời gian hai ngày đi theo A Thanh bản thân Lý Thu Thủy liền rời khỏi Thái Hồ Độ hướng về phía Dã Tam Pha, theo lời A Thanh nói thì nàng muốn ở lại Dã Tam Pha một đoạn thời gian tương đối dài.

Dã Tam Pha là một dãy núi rất lớn nếu so sánh ra mà nói chỉ sợ không thua kém gì Đại Tuyết Sơn của phía tây bắc đồng thời ở Dã Tam Pha vì địa hình cực kỳ khó di chuyển không thích hợp cho khai tông lập phái dẫn đến việc đây là một vùng đất hỗn loạn, không có bất cứ một môn phái võ lâm nào muốn đặt căn cơ ở Dã Tam Pha bù lại thì nơi đây có rất nhiều sơn trại.

Trên Dã Tam Pha có 3 băng mã tặc lớn lần lượt là Hắc Phong Trại, Bạch Hổ Trại cùng Thiên Long Bang.

Trong ba thế lực lớn nhất Dã Tam Pha này thì Hắc Phong Trại là thế lực nằm gần Thái Hồ Độ nhất nên nghiễm nhiên nó trở thành thế lực xui xẻo nhất bị A Thanh cùng Lý Thu Thủy thu phục.

Đứng đầu Hắc Phong Trại là hai vị trại chủ tu vi cực kỳ đáng sợ lần lượt là Hắc Vô Tà cùng Bạch Vô Khuyết, bằng vào thực lực đại tông sư của mình bọn họ có thể chiếm đất xưng vương tự lập một góc trời tại Dã Tam Pha đáng tiếc... đại tông sư trong mắt Lý Thu Thủy thì khác gì kiến hôi?.

Lại nói về A Thanh cùng Lý Thu Thủy, sau khi chinh phục xong Hắc Phong Trại liền không có ý định tiếp tục tiến lên, không có ý định thộng nhất Dã Tam Pha thậm chí còn ra lệnh cho Hắc Vô Tà cùng Bạch Vô Khuyết tuyệt đối không được để lộ nửa điểm phong thanh về sự tồn tại của hai người dẫn tới thế cuộc tại Dã Tam Pha hầu như không thay đổi.

Hắc Phong Trại tổng cộng có khoảng 200 tên sơn tặc, tu vi có thấp có cao, người thấp nhất thì khoảng tam lưu cao thủ về phần mạnh mẽ hơn một chút thì đạt đến nhất lưu cao thủ, ngoài đám sơn tặc này ra thì Hắc Phong Trại còn có tứ đại hộ pháp đều là tông sư thực lực, cộng thêm hai vị trại chủ mà nói thì Hắc Phong Trại cũng có thể tính là nhất lưu thế lực trên giang hồ đáng tiếc kể cả không cần A Thanh ra tay thì một mình Lý Thu Thủy cũng có thể giết sạch Hắc Phong Trại từ trên xuống dưới, so với ngũ tuyệt cao thủ như Lý Thu Thủy thì Hắc Phong Trại tuyệt đối chỉ là món đồ chơi không hơn không kém.

Sau khi chinh phục xong Hắc Phong Trại thì A Thanh cùng Lý Thu Thủy chiếm dụng một căn nhà lớn nằm ở sâu bên trong sơn trại làm nơi ở lại, ở đây A Thanh mới bắt đầu giao nhiệm vụ đầu tiên cho Lý Thu Thủy.

.......

“Thu Thủy, ta muốn ngươi thu đệ tử”.

Lý Thu Thủy vốn đang nhắm mắt luyện công đột nhiên nghe thấy A Thanh mở miệng, nàng lập tức quay đầu lại sắc mặt có chút cung kính xen lẫn tò mò.

“Tiền bối, người muốn ta thu đệ tử?, việc này chỉ sợ... có chút không tốt cho lắm”.

A Thanh nghe thấy Lý Thu Thủy nói vậy rốt cuộc cũng mở mắt ra, nàng có chút không vui lên tiếng.

“Ngươi không đồng ý?”.

Cảm thấy lời nói của A Thanh hướng về phía mình, Lý Thu Thủy lập tức đính chính.

“Tiền bối... cái này không phải là vãn bối không muốn... chỉ là sư phụ đã có di huấn, muốn làm truyền nhân của Tiêu Dao Phái nhất định phải do chưởng môn đời này của Tiêu Dao Phái là... Vô Nhai Tử thu nhận nếu không thì không cách nào học được tuyệt học của Tiêu Dao Phái. Lý Thu Thủy không phải là người tốt nhưng cũng... vẫn phải vâng lời sư phụ di huấn “.

Lời nói của Lý Thu Thủy tất nhiên có lý, nàng là người Tiêu Dao Phái liền phải sống theo luật của Tiêu Dao Phái, nàng cho dù vô pháp vô thiên nhưng lời nói của sư phụ thì nàng vẫn phải nghe, nàng có điểm giới hạn của nàng.A Thanh nghe thấy lời Lý Thu Thủy nói, nàng đang trong tư thế xếp bằng liền đứng lên, nàng thực sự không quan tâm lắm đến di huấn của Tiêu Dao Tử, Tiêu Dao Tử đến tuổi làm cháu nàng còn không đủ vì cái gì nàng phải quan tâm?.

Thứ làm A Thanh hứng thú với Tiêu Dao Phái chỉ là Bắc Minh Thần Công mà thôi, nếu không phải Bắc Minh Thần Công thì nàng lười nhìn đám tiểu bối này.

A Thanh đứng lên, khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện một nụ cười nhạt, nụ cười làm Lý Thu Thủy như cảm thấy bản thân mình run lên từng đợt, nàng cảm thấy lời nói tiếp theo của A Thanh tuyệt đối cực kỳ kinh khủng.

Quả nhiên như Lý Thu Thủy suy nghĩ, nàng chỉ thấy A Thanh đưa bàn tay lên nhẹ bấm sau đó ánh mắt lóe lên hai tia sát khí.

“Tiêu Dao Phái đời này có ba cái truyền nhân, Vu Hành Văn đang ở Thiên Sơn, Vô Nhai Tử thì đang ở Lôi Cổ Sơn, nếu ta giết chết cả hai thì ngươi liền là chưởng môn Tiêu Dao Phái, đúng hay không?”.

Lời nói của A Thanh đương nhiên là đúng, chỉ cần Vô Nhai Tử cùng Thiên Sơn Đồng Mỗ chết thì ngôi vị chưởng môn chắc chắn thuộc về Lý Thu Thủy nhưng chính lời nói này làm Lý Thu Thủy run lên, nàng biết A Thanh có thực lực giết Vô Nhai Tử cùng Thiên Sơn Đồng Mỗ, lời nói của A Thanh căn bản không phải để đùa.

Lý Thu Thủy cắn chặt đôi môi đỏ mọng, nàng ra sức đến mức đôi môi hồng bật máu, sau đó lập tức lên tiếng.

“Tiền bối, vãn bối lúc nãy còn chưa nói xong... vãn bối cũng có thể thay Vô Nhai Tử thu đồ đệ nhưng kẻ đó ít nhất phải đạt được tư cách ra nhập Tiêu Dao Phái...”.

Mỗi lần Lý Thu Thủy nói ra một chữ thì sức ép A Thanh đè lên nàng lại càng lớn, càng trở nên đáng sợ, sắc mặt Lý Thu Thủy thậm chí dần dần chuyển sang trắng bệch, nàng cho dù là ngũ tuyệt cao thủ cũng không có cách nào chịu được sức ép của thủ hộ giả, chỉ cần bằng ánh mắt uy áp bản thân A Thanh đã làm Lý Thu Thủy cảm thấy như nghẹt thở.

“Tiền bối, cái này cũng không phải vãn bối nói láo, võ công của Tiêu Dao Phái chúng ta phi thường đặc biệt, nếu không có siêu cường ngộ tĩnh chỉ sợ...”.

Lý Thu Thủy nói đến đây liền cảm thấy áp lực đè lên bản thân mình đã không cánh mà bay, ở trước mặt nàng A Thanh dõi ánh mắt về phía Thái Hồ Độ, giọng nói đầy thản nhiên.

“Vô Song, dung mạo của hắn thế nào?”.

Lý Thu Thủy nghe A Thanh hỏi về Vô Song thì ánh mắt liền dãn ra, nàng thật sự không ngờ A Thanh lại muốn mình nhận Vô Song làm đệ tử.

Lúc trước A Thanh đã nói nàng vẫn đóng vai sư phụ của Vô Song nhưng Lý Thu Thủy lại nghĩ khác, nàng cảm thấy thực lực của A Thanh đáng sợ đến không bút nào tả xiết, thực lực A Thanh cao hơn mình không biết bao nhiêu lần thì tại sao lại để Vô Song thật sự làm đệ tử của nàng?.

Theo Lý Thu Thủy suy nghĩ thì A Thanh chỉ muốn lấy cho Vô Song một cái danh phận đi trên giang hồ mà thôi về phần võ công của Vô Song đương nhiên là do A Thanh đến dạy rồi, nào đến phiên nàng?.

Nếu A Thanh nói ra bất cứ một cái tên nào thì Lý Thu Thủy còn suy nghĩ nhưng Vô Song lại là một cái khái niệm khác.
Đầu tiên nói về dung mạo, thật ra mà nói chắc chắn Vô Song không hề đẹp trai nhưng ai quy định đệ tử Tiêu Dao Phái phải đẹp trai?, dung mạo của Tiêu Dao Phái chỉ quan trọng là ‘đẹp’ mà thôi, nếu chỉ xét về nét đẹp trên khuôn mặt thì nhan sắc của Vô Song cộng thêm khí chất trời sinh của hắn chỉ cần Vô Song chịu giả gái thì Lý Thu Thủy còn cảm thấy thua kém vài phần, về phần dung mạo Vô Song đương nhiên là đạt.

Tiếp đến là ngộ tĩnh cái này lại càng không cần xét, Lý Thu Thủy đã đi qua rất nhiều nơi, nàng đã rất nhiều thiên tài trong giang hồ nhưng nàng có thể lấy mang ra đảm bảo không có bất cứ thiên tài nào còn trẻ như Vô Song đã đạt đến Đại Tông Sư cảnh giới, thực lực của Vô Song nào còn tính là thiên tài nữa, thực lực của Vô Song liền tính là giang hồ tiền bối thế hệ trước mới đúng.

Cuối cùng là về phần tạp học cái này Lý Thu Thủy cũng không quan tâm cho lắm, đành rằng Tiêu Dao Tử rất thích đệ tử của mình tinh thông cầm kỳ thi họa... nhưng không phải là yếu tố bắt buộc, đến cả Lý Thu Thủy hay Vu Hành Văn cũng đâu có tinh thông khoản này?, đệ tử nhập môn của Tiêu Dao Phái chỉ cần đáp ứng được hai yếu tố đầu tiên đương nhiên là đủ chỉ tiêu xét tuyển.

Gần như không cần suy nghĩ, Lý Thu Thủy lập tức mở miệng.

“Nếu tiền bối muốn Thu Thủy nhận Vô Song là đệ tử đương nhiên không có bất cứ vấn đề gì, bằng vào dung mạo cùng tư chất của Vô Song đều là đỉnh giai, vãn bối tuyệt không có ý kiến”.

A Thanh vẫn không nhìn Lý Thu Thủy, ánh mắt nàng một mực hướng về Thái Hồ Độ, trong mắt dần dần có một tia thần thái khác thường.

A Thanh ngày hôm đó từng nhìn thấy chín đầu hắc long sau lưng Vô Song, lúc đó nàng thực sự không cách nào khống chế được cảm xúc của mình vì vậy cũng khó lòng mà đánh giá được chín đầu rồng sau lưng Vô Song rốt cuộc là mạnh hay yếu nhưng nàng nhớ như in hình ảnh cuối cùng khi mà tám đầu rồng dần dần biến thành hư vô chỉ để lại một đầu hắc long càng ngày càng rõ ràng, đầu hắc long kia rốt cuộc dần dần dung nhập vào cơ thể Vô Song.

Sau hôm A Thanh đến gặp Vô Song thì A Thanh còn biết thêm có rất nhiều việc Vô Song cũng không rõ, đến cả việc hắn là ai chính hắn cũng không nhận thức được vì vậy A Thanh bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn, không phải là nàng không tin tưởng Vô Song, Vô Song có thể để A Thanh không tin tưởng nhưng Trương Tam Phong lại khác vì vậy thứ làm A Thanh suy nghĩ là đầu hắc long kia.

Từ việc Vô Song có thể hấp thụ ma khí thêm vào hư ảnh sau lưng hắn thì A Thanh có dự đoán rất lớn là Vô Song cùng Đế Thích Thiên đến từ cùng một nơi chỉ là Đế Thích Thiên có thể giữ nguyên thần trí cùng sức mạnh còn Vô Song lại mất tất cả mà thôi.

Thực lực của Vô Song liên quan rất lớn đến kế hoạch sau này của A Thanh vì vậy nàng phải biết được... giới hạn của Vô Song rốt cuộc ở đâu.

Ký ức có thể mất đi nhưng có một số thứ còn tồn tại mãi, những thứ được cất thật kỹ trong sâu thẳm linh hồn, những thứ quan trọng nhất mà không ai có thể xóa nhòa, A Thanh muốn biết thứ quan trọng nhất mà Vô Song cất kỹ là gì, nàng muốn biết... dục vọng của Vô Song rốt cuộc là gì.

Dòng suy nghĩ của A Thanh rốt cuộc cũng dừng lại, nàng hướng ánh mắt về phía Lý Thu Thủy sau đó khẽ gật đầu.

“Đúng, ta muốn ngươi thu nhận hắn làm đệ tử như chính ngươi nói với Tây Độc, ta cũng muốn ngươi truyền thụ toàn bộ Tiêu Dao tuyệt học mà ngươi biết cho hắn... tuy nhiên nhất định phải kiểm tra xem hắn có đủ tư chất gia nhập Tiêu Dao hay không “.

“Tiêu Dao các ngươi quan trọng nhất dung mạo cùng ngộ tĩnh sau đó lại đến học thức bất quá ta lại càng muốn ngươi kiểm tra tâm chí hắn, tốt nhất là dùng mị thuật của ngươi đi, dùng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp thử hắn một chút”.

.......

Quay ngược lại thời gian về hiện tại.

A Thanh lúc này đứng lặng thật lâu, cũng không ai biết nàng đang nghĩ gì nhưng hiện nay bằng vào sự tập trung của A Thanh mà nói ngay đến Lý Thu Thủy cũng không dám lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của A Thanh.

A Thanh không nói cũng không cử động khiến Lý Thu Thủy không biết thế nào mà lần nhưng nàng hiện nay vẫn cảm thấy tim đập chân run, nàng trên đời này chỉ sợ sư phụ nhưng hiện nay tuyệt đối thêm hai vị trí nữa trong danh sách này chính là A Thanh cùng Vô Song.

Tiêu Dao Tử thu nhận Lý Thu Thủy từ nhỏ lại truyền võ công cho nàng, nàng sợ xuất phát từ kính.

A Thanh mang theo uy tháp thiên địa, thứ áp lực mà Lý Thu Thủy không cách nào phản kháng, nàng sợ là vì uy.

Cuối cùng là Vô Song, Vô Song cho Lý Thu Thủy một loại cảm giác chân thật nhất của nỗi sợ, sợ đơn giản chỉ vì sợ, căn bản không có lý do. Nhìn vào ánh mắt của Vô Song bản thân Lý Thu Thủy không cách nào coi Vô Song là con người nữa, con mắt kia... rõ ràng là của ác ma.

Nếu lúc trước Lý Thu Thủy còn có chút khinh thị Vô Song thì nay có cho nàng thêm một cái mạng nàng cũng không dám, nàng thậm chí cảm thấy tính ‘mê trai’ của mình không ngờ lại cứu nàng một mạng, nếu hôm đó trên Dã Tam Pha không xuất phát từ sự thích thú của Lý Thu Thủy đối với Vô Song mà nàng lựa chọn trực tiếp chém giết Vô Song thì không biết nàng hiện nay còn sống hay đã chết.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 108: Sự Đáng Sợ Của Hai Đan Điền (1) (fix)

Đầu có chút ong ong, Vô Song đưa một tay lên day day cái chán của mình, ánh mắt hắn có cảm giác hoa lên gần như không nhìn rõ bất cứ cái gì trước mặt nữa, phải mất thêm một lúc Vô Song mới có thể ổn định lại bản thân, mới có thể biết mình đang ở đâu.

Theo trí nhớ mơ mơ hồ hồ của Vô Song thì rõ ràng hắn nhìn thấy Lý Thu Thủy ở Dã Tam Pha có điều sau đó xảy ra việc gì chính Vô Song lại không quá rõ ràng bất quá hắn vẫn nhớ được lúc trước xung quanh hắn toàn bộ đều là núi tuyết mới đúng.

Hiện nay thì Vô Song đang ở đâu?, hắn đang trong một ngôi nhà tương đối lớn, nằm trên một chiếc giường êm ấm phía dưới là nguyên một tấm da hổ mềm mại, dõi ánh mắt ra xa hơn một chút có thể thấy tất cả đồ dùng bên trong đều bằng gỗ, xung quanh đều có không ít da sói xếp lên, đến cả toàn bộ sàn nhà đều được phủ một lớp vải nhung, căn phòng này thực sự rất ấm áp trong những ngày đông giá rét này có điều trong mắt Vô Song mà xem hắn cảm thấy nơi đây rất giống tạo hình trong những trướng bồng nơi sơn trại.

Tất nhiên Vô Song cũng đoán không có sai, nơi đây thật sự là sơn trại, hắn đang nằm trong chính căn phòng của trại chủ Hắc Phong Trại – Hắc Vô Tà.

Cố gắng vặn vẹo thân thể một chút, cảm thấy bản thân mình cũng không có gì là không đúng tựa hồ không chịu bất cứ vết thương nào cả, Vô Song mới chậm rãi rời giường đứng lên.

Khi Vô Song vừa đứng lên cũng chẳng biết có phải là do hắn tạo tiếng động quá lớn hay không mà cánh cửa phòng lập tức mở ra, bên ngoài có một trung niên nhân lập tức bước vào.

Trung niên nhân này tuổi tác khoảng gần 40, mái tóc màu đen tương đối ngắn cùng ánh mắt rất sâu, trong ánh mắt ẩn ẩn còn có cả lệ khí, cho dù kẻ này chưa hề cố tình thả ra khí thế của mình nhưng Vô Song vẫn có thể cảm nhận được mùi huyết nhè nhẹ, đây tuyệt đối là một kẻ giết người không ghê tay.

Tất nhiên Vô Song cảm thấy đối phương cũng không có gì đáng sợ, chỉ là giết người mà thôi bản thân Vô Song cũng giết không ít, cơ thể Vô Song hiện nay cũng không có dấu hiệu bị trúng độc, không có dấu hiệu mang theo thương thế trong khi từ ánh mắt Vô Song mà xem đối phương cũng chỉ là đại tông sư cao thủ cùng một đẳng cấp với Vô Song, loại cao thủ như này Vô Song đã sớm không còn sợ hãi nữa.

Trung niên nhân này đầu tiên quan sát sắc mặc của Vô Song, trong ánh mắt dần dần xuất hiện sự kinh ngạc khó che dấu rồi rất nhanh cũng thu liễm lại, hai tay chắp về phía trước, lưng cúi xuống cung kính.

“Tiểu thư đã tỉnh, chủ nhân nói nếu tiểu thư tỉnh lại thì liền đến gặp chủ nhân”.

Người này tuyệt đối không phải hạng người lương thiện gì nhưng khi nói ra hai chữ chủ nhân thì lại ngập tràn sợ hãi, trong lời nói còn có chút run rẩy, có thể làm một đại tông sư sợ hãi đến trình độ này thì chủ nhân của ông ta tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường.

Vô Song cho dù không rõ vị chủ nhân trong miệng trung niên nhân này là ai nhưng hắn có thể đoán được đến 8 phần là Lý Thu Thủy, lúc trước khi hắn ngất đi hắn còn nhớ rõ gặp mặt Lý Thu Thủy ở Dã Tam Pha, vị cường giả đủ thủ đoạn cùng thực lực trấn áp trung niên nhân trước mặt đồng thời cũng là chủ nhân của ông ta không phải Lý Thu Thủy thì còn là ai?.

Vô Song không nói gì đến cả việc bị đối phương gọi là ‘tiểu thư’ thì Vô Song cũng chẳng mảy may để ý dù sao hắn bị gọi như vậy đã sớm quen thuộc, hắn lập tức đứng lên, điều chỉnh một chút khẩu âm của mình rồi lên tiếng.

“Dẫn đường”.

Trung niên nhân kia cũng cung kính lùi ra một bước, bàn tay hướng về một phía ngụ ý chỉ đường cho Vô Song, trong ánh mắt của ông ta lúc này bắt đầu xuất hiện sự do dự.

Khi Vô Song bước đến gần ông ta đột nhiên thấy trung niên nhân này không do dự gì mà quỳ xuống, khuôn mặt tràn đầy sợ hãi cùng không cam lòng.

“Tiểu thư, cầu xin người cứu lấy đệ đệ ta”.

Người này cả hai tay cùng hai chân đều quỳ rạp xuống mặt đất, cả người đều run lên tuyệt đối không còn một chút xíu nào phong phạm đại tông sư cao thủ.

Vô Song nào hiểu việc gì đang xảy ra trước mặt?, hắn rõ ràng vừa mới tỉnh lại còn không hiểu bất cứ thứ gì xảy ra dĩ nhiên có một kẻ chạy đến quỳ gối cầu xin?.

Vô Song hơi hơi dừng lại sau đó rốt cuộc thở ra một hơi.

“Cho ngươi nói ba câu, sau ba câu ngươi cứ quỳ ở đây, ta không quan tâm”.

Vô Song cũng không phải loại người dễ dãi hay mềm lòng, làm gì có chuyện kẻ khác quỳ xuống cầu xin mà Vô Song hắn phải giúp đỡ phải mủi lòng?, Vô Song thậm chí còn cảm thấy một tia phiền phức, bản thân hắn hiện nay lo cho mình còn chưa xong, lo sao được cho kẻ khác?.

Trung niên nhân kia như cũng cảm nhận được tâm tình của Vô Song, giọng nói lại càng mang theo vài tia khổ sợ.

“Tiểu thư, ta gọi là Hắc Vô Tà trại chủ của Hắc Phong Trại, ta cả đời này làm việc ác vô số vì vậy việc xảy ra trong ngày hôm nay đối với ta mà nói vốn là nhân quả, có chết cũng không oán không hối, ta chỉ cầu tiểu thư cứu... đệ đệ của ta”.

“Chủ nhân khi mang tiểu thư về liền lập tức mang đệ đệ của ta đi theo... chủ nhân... tu luyện... thái dương bổ âm có thể hút hết dương tinh của nam nhân... đệ đệ của ta lần này tiến vào cùng chủ nhân chỉ sợ lành ít dữ nhiều...”.

“Ta cùng đệ đệ Bạch Vô Khuyết tuyệt không phải người tốt lành gì nhưng... ta thực sự không muốn nhìn thấy hắn bị hút khô, cầu tiểu thư đại nhân đại lượng xin chủ nhân... tha cho nó một cái mạng”.

Vô Song gần như lặng người đứng đó, hắn lúc này lại càng tin tưởng Lý Thu Thủy là chủ nhân của Hắc Vô Tà chỉ là hắn không ngờ Lý Thu Thủy lại... biến thái đến một bước này.

Thật ra đây là Vô Song trách oan Lý Thu Thủy, Lý Thu Thủy bình thường cho dù tìm nam nhân cũng phải đáp ứng được cả hai tiêu chí là dung mạo cùng thực lực, Bạch Vô Khuyết nói về thực lực còn tạm ổn nhưng dung mạo tuyệt đối không hợp tầm mắt của Lý Thu Thủy, loại nam nhân như Bạch Vô Khuyết có cho Lý Thu Thủy cũng không thèm, không phải nam nhân nào cũng có tư cách bước lên giường của Tây Ha đệ nhất mỹ nhân.

Lần này Lý Thu Thủy ở Dã Tam Pha sử dụng mị thuật với Vô Song, đúng là nàng có thể mị hoặc Vô Song có thể đánh bại Vô Song hoàn toàn nhưng muốn mị hoặc người khác trước tiên phải tự mị hoặc chính bản thân mình, Vô Song bị dục hỏa công tâm thì Lý Thu Thủy cũng chẳng dễ chịu gì.

Với cao thủ mị thuật như Lý Thu Thủy mà nói nàng tất nhiên cũng có thể đè nén dục vọng của mình xuống bất quá ai bảo nàng tiếp một quyền của Vô Song khiến bản thân bị thương, nội lực phản phệ dễn tới khí huyết bắt đầu nhộn nhạo lại thêm vào nàng bị Vô Song dọa sợ khiến cho tâm thần càng thêm yếu đuối mới bị dục hỏa đốt ngược lại bản thân.

Bạch Vô Khuyết bị Lý Thu Thủy kéo vào trong phòng thật ra một phần rất lớn là tại Vô Song gây ra.

.......

Vô Song đương nhiên không rõ mấy việc này, đối với Hắc Vô Tà đang quỳ xuống bên dưới, Vô Song cũng chỉ đành lắc đầu, hắn nào có tư cách gì thuyết phục Lý Thu Thủy thả người, hắn tiến vào gặp Lý Thu Thủy không biết có bị nàng thái dương bổ âm hay không nữa là.

“Dẫn đường đi”.

Không đồng ý cũng không từ chối lời của Hắc Vô Tà, Vô Song chỉ lạnh lùng lên tiếng.Bản thân Hắc Vô Tà cũng không biết làm cái gì mới tốt, hắn thật sự cảm thấy tiểu cô nương trước mặt thật sự không khác gì Lý Thu Thủy phiên bản lúc trẻ cả, dung mạo cũng là tuyệt mỹ cùng thêm cái ngữ khí lạnh như băng làm cho người khác không rét mà run, trong lời nói thủy chung mang theo một loại khí thế thượng vị giả, Hắc Vô Tà không hề hoài nghi việc chỉ cần hắn còn tiếp tục dông dài thì Vô Song nhất định sẽ để hắn quỳ ở đây đến hết ngày, căn bản không cần quan tâm.

Hắc Vô Tà run run hai chân đứng dậy, sau đó cắn chặt hai hàm răng của mình rồi cũng chỉ biết thở dài một hơi mà dẫn đường cho Vô Song.

Bản thân hai vị trại chủ của Hắc Phong Trại đương nhiên làm không ít việc ác, đã làm ác thì phải chấp nhận chịu trừng phạt, có nhân thì phải có quả bất quá cho dù biết một ngày quả sẽ đến thì người ta vẫn cố kháng cự thứ ‘quả’ này.

Hắc Vô Tà cùng Bạch Vô Khuyết cũng không ít lần cưỡng hiếp thiếu nữ nhà lành, thân là trại chủ Hắc Phong Trại thì tay đã nhuốm không biết bao nhiêu máu người, bọn hộ vốn là ma đầu nơi Dã Tam Pha còn được mệnh danh là Hắc Bạch Vô Thường đáng tiếc Hắc Bạch Vô Thường mấy ngày hôm nay lại được Diêm Vương ghé thăm.

Loại người như Hắc Vô Tà cùng Bạch Vô Khuyết có quỳ nát đầu gối cũng chưa chắc được Vô Song mảy may để ý.

........

Lý Thu Thủy cùng A Thanh sống trong một ngôi nhà lớn nằm sâu bên trong Hắc Phong Trại, ngôi này này lúc trước là nơi chuyên dùng để nhốt nữ nhân bị mang lên sơn trại nhưng nay lại trở thành cấm địa của Hắc Phong Trại.

Một đường có Hắc Vô Tà dẫn đi khiến xung quanh Hắc Phong Trại có rất nhiều sơn tặc đến nhìn cũng không dám nhìn dung mạo của Vô Song, cả đám đều lập tức cúi đầu xuống, ở Hắc Phong Trại này thì uy danh của trại chủ Hắc Vô Tà cực kỳ bá đạo.

Cũng chẳng mất bao lâu Vô Song cùng Hắc Vô Tà đi đến nơi Lý Thu Thủy đợi sẵn, Vô Song thậm chí có thể nhìn thấy trong ánh mắt Hắc Vô Tà mang theo vẻ sợ hãi, hắn còn trực tiếp lùi lại hơn 10 bước so với cửa chính, căn bản không dám bước vào.

“Tiểu thư... chủ nhân... chỉ nói đợi tiểu thư tỉnh ta đưa tiểu thư đến đây, chủ nhân không cho phép ta tiến vào bên trong”.

Nhìn cái bộ dang nam nhân hơn 40 tuổi của Hắc Vô Tà Sợ hãi lại khiến Vô Song bật cười, thủ đoạn của Lý Thu Thủy đúng là đáng sợ, tất nhiên với một người nắm trong tay Tây Hạ Nhất Phẩm Đường thì đám người Hắc Phong Trại tính là gì?.

Chậm rãi đẩy cửa lớn mà vào, đập vào mắt Vô Song là từng tầng từng tầng hàn khí, hàn khí thậm chí dày đặc đến mức gần như che phủ hoàn toàn tầm mắt của Vô Song, thứ duy nhất mà Vô Song có thể thấy là một ánh mắt xinh đẹp động nhân tâm đang nhìn mình.

“Ta đẹp mắt không?”.

Lý Thu Thủy không đợi Vô Song lên tiếng liền mở miệng, theo giọng nói của nàng như mang theo ma âm khiến cho làn sương trắng bao phủ căn phòng này dần dần tán đi lộ ra Lý Thu Thủy đang ngồi chính giữa trên chiếc giường trung tâm, nàng hiện nay vậy mà không có lấy một mảnh vải che thân.

Vô Song ở kiếp này hắn vẫn còn tính là xử nam, khi nhìn thấy thân hình của Lý Thu Thủy lập tức liền khẽ run lên, bản thân Vô Song đã nhìn thấy không ít mỹ nữ, hắn không tin Lý Thu Thủy có thể xinh đẹp hơn Dạ Xoa của hắn nhưng... hiện tại Vô Song có chút phải nghĩ lại.

Nếu nói theo một cách chính xác nhất trong cốt truyện Kim Dung thì Lý Thu Thủy cùng Vương Ngữ Yên có dung mạo giống hệt nhau, chỉ tính riêng dung mạo mà nói ai dám tự tin vượt qua người đàn bà quyền lực nhất Tây Hạ này?.

Nếu Vương Ngữ Yên được gọi là ‘thần tiên tỷ tỷ’ thì Lý Thu Thủy có lẽ phải gọi là ‘ma đầu tỷ tỷ’, khi toàn bộ cơ thể Lý Thu Thủy lộ ra trước mặt Vô Song khiến Vô Song không biết dùng từ nào để tả về nàng lúc này, một cơ thể hoàn mỹ vô khuyết, một thân thể đẹp đến mức không cách nào diễn tả bằng lời quan trọng nhất cơ thể của Lý Thu Thủy mang theo vẻ mị hoặc vô biên.

Xét trên khía cạnh thân thể mà nói cũng có nhiều dạng thân thể ví dụ như đám người Vương Ngữ Yên hay Hoàng Dung có thể dùng từ ‘băng thanh ngọc khiết’ nhưng với người như Lý Thu Thủy hay Khinh Huyền thì cơ thể của bọn họ là trần trụi mị hoặc, đánh thẳng vào ánh mắt người xem, mang theo một loại tuyệt mỹ theo cách khác.

“Đẹp, rất đẹp”.

Vô Song cũng không có già mồm, hắn hiện nay còn cảm thấy cổ họng mình đã bắt đầu trở nên khô nóng bất quá có một hình ảnh khác kéo cho thần trí Vô Song thanh tỉnh trở lại, ở dưới chân giường Lý Thu Thủy dĩ nhiên có một nam nhân.
Nam nhân này hiện nay cũng chẳng còn rõ là sống hay đã chết, hắn nằm một đống dưới đất cứ như ‘lợn’ chuẩn bị làm thịt vậy, mái tóc màu đen tương đối dài hiện nay hoàn toàn rối bời che kín luôn cả khuôn mặt hắn.

Người này từ khí tức mà xét thì có lẽ chính là Bạch Vô Khuyết bất quá hiện nay nếu mang hắn ném ra ngoài đường thì tuyệt đối không ai nhận ra một vị đại tông sư lại thảm thành cái bộ dạng này.

Lý Thu Thủy như cũng nhận ra được khác biệt trong ánh mắt Vô Song, nàng liền khẽ thay đổi cơ thể, một tay đưa ra khoác lấy tấm y phục mỏng màu đỏ mặc lên người, đôi chân dài miên man chạm đất, bàn chân có chút nhón lên, nàng di chuyển chỉ bằng những đầu ngón chân càng khiến bản thân nàng lộ ra sự cao quý cùng mị hoặc bất tận.

Vô Song lúc này thật sự có chút muốn cúi đầu bội phục Vô Nhai Tử, rốt cuộc Vô Nhai Tử làm cách nào có thể không thích người như Lý Thu Thủy?, chỉ riêng thân thể kia của nàng đã không khác gì một loại ma túy làm người ta không cách nào thoát ra vậy mà Vô Nhai Tử vẫn có thể vô tình đến vậy?.

Lý Thu Thủy bước chậm rãi đến trước mặt Vô Song, ngón tay ngọc khẽ vuốt ve khuôn mặt của hắn, hơi thở còn mang theo từng tia xuân ý, theo nàng di chuyển bộ ngực no đủ mà hoàn mỹ cũng khẽ phập phồng, khiến cho Vô Song càng ngày càng cảm thấy... sợ hãi nữ nhân này, thân thể của nàng đẹp đến mức làm người ta phát sợ, thân thể này đừng nói là con người mà cho dù chư tiên thần phật hạ phàm cùng bị mê hoặc không thôi.

“Nha, ngươi có muốn thử không?, ta cam đoan sẽ ôn nhu với ngươi, sẽ cho ngươi tiêu hồn, tuyệt không giống loại phế vật kia”.

Nếu đây là một nữ nhân khác thì Vô Song quả thật có chút động tâm bất quá nếu đã là Lý Thu Thủy thì hắn đương nhiên không dám, theo bản năng Vô Song tính đẩy Lý Thu Thủy ra bất quá khi hai cánh tay của hắn sắp chạm đên đôi ngọc nhũ kia liền khẽ run lên sau đó thu lại, sắc mặt liền xuất hiện vẻ lúng túng.

Lý Thu Thủy sao có thể không phát hiện ra động tác của Vô Song, nàng lập tức cười rộ lên.

“Khách khách, muốn đụng thì cứ đụng nha, tỷ tỷ không có sinh khí nha hơn nữa tỷ tỷ đảm bảo với ngươi.... tỷ tỷ hầu hạ ngươi còn thoải mái hơn nha đầu Hoàng Dung kia gấp vạn lần, thế nào muốn thử không?”.

Vô Song sao dám nhận lời?, chỉ riêng việc Lý Thu Thủy có thái dương bổ âm đã khiến Vô Song nhất định phải giữ vững bản tâm, hắn không muốn thành một cái Bạch Vô Khuyết thứ hai.

“Tỷ tỷ nói đùa, ta còn có... người đang đợi ta... tỷ tỷ đừng trêu chọc ta nữa, không biết tỷ tỷ ngươi gọi ta đến đây có việc gì?”.

Lý Thu Thủy nghe Vô Song nói vậy liền ném cho Vô Song một cái mị nhãn, đôi môi đỏ khẽ chu lên cực kỳ động lòng người.

“Xì, đúng là không hiểu phong tình, không biết bao nhiêu nam nhân muốn hầu hạ tỷ tỷ ta còn chưa đến lượt, đệ đệ ngươi lại năm lần bảy lượt từ chối thực sự làm tỷ tỷ rất buồn nha”.

Lý Thu Thủy lần này còn trực tiếp kiễng chân lân, bộ ngực của nàng dính sát vào ngực của Vô Song, những ngón tay ngọc khẽ chạm vào ngực hắn, Vô Song thậm chí có thể cảm nhận được mùi hương cơ thể của nàng bao trùm lấy bản thân mình, Lý Thu Thủy đầy mị hoặc mà cười.

“Tỷ tỷ thật sự so ra kém nha đầu Hoàng Dung đó sao?, nha đầu đó cho ngươi được cái gì tỷ tỷ nhất định cho ngươi được càng nhiều nha, tỷ tỷ tinh thông võ học thế gian, tỷ tỷ có vô số hoàng kim tài bảo, có cả ngàn tinh binh nơi Tây Hạ thậm chí có cả Tây Hạ Nhất Phẩm Đường..., chỉ cần ngươi chịu đồng ý tỷ tỷ liền cho ngươi tất cả được không?”.

Lời của Lý Thu Thủy không phải là giả, đúng là nếu mang lên bàn cân để mà cân đo đong đếm thì Lý Thu Thủy vượt xa Hoàng Dung, vấn đề mỹ mạo có thể không tính nhưng hầu như cái gì Hoàng Dung có thì Lý Thu Thủy còn có nhiều hơn rất nhiều.

Hoàng Dung có một vị phụ thân là ngũ tuyệt cường giả nhưng Đông Tà thực lực cũng chỉ ngang ngửa Lý Thu Thủy mà thôi, Hoàng Dung có trí tuệ siêu quần thì Lý Thu Thủy trí tuệ cũng chẳng kém ai, một người phụ nữ có thể nắm trong tay cả Tây Hạ, có thể gây dựng lên Tây Hạ Nhất Phẩm Đường liệu trí tuệ có thể kém sao?, về của cải vật chất hay hiểu biết võ công thì Lý Thu Thủy lại càng vượt xa Hoàng Dung, đáng tiếc tình cảm là thứ... không thể mang ra cân đo đong đếm.

Vô Song không hiểu tại sao nghe Lý Thu Thủy so sánh nàng ta với Hoàng Dung hắn lại cảm thấy thanh tỉnh hơn rất nhiều, ánh mắt đang xuất hiện dục hỏa của Vô Song bất giác trở nên thanh mình, hắn đối với Lý Thu Thủy chỉ nhè nhẹ mỉm cười.

“Nếu việc tình cảm có thể mang ra so đo, mang ra cân đo đong đếm thì đệ đệ vẫn khuyên tỷ tỷ nên đi tìm Nam Tống hoàng đế thì hơn, đệ đệ không quyền không thế cũng chẳng có võ công cao cường, đệ đệ căn bản không mang được cho tỷ tỷ chút ích lợi nào cả “.

“So với mấy thứ như tài bảo, địa vị hay võ công kia bản thân đệ đệ vẫn muốn chọn Dung nhi hơn “.

Câu trả lời của Vô Song làm Lý Thu Thủy lặng đi một lúc, nàng không nói gì chỉ khẽ cắn chặt hàm răng, chân mượn Lăng Ba Vi Bộ lùi lại, chỉ thoáng chốc đã xuất hiện trên chiếc giường nơi trung tâm, một tay nàng đưa ra cách không kéo thẳng một tám áo lông dày che đi thân thể của mình.

Đây là lần thứ ba nàng sử dụng mị thuật với Vô Song, lần thứ ba... nàng thất bại.

Vô Song là người đầu tiên cho Lý Thu Thủy một loại cảm giác thất bại đến như vậy, cho dù Vô Nhai Tử cũng tuyệt không thể so sánh với Vô Song.

Khi Lý Thu Thủy ở bên cạnh Vô NHai Tử nàng liền dùng thứ gọi là chân tình, nàng muốn là muốn trái tim của hắn chứ không phải chỉ là thân xác của Vô Nhai Tử hơn nữa năm đó Lý Thu Thủy còn chưa tu mị thuật nàng chỉ là trời sinh mị cốt mà thôi, nếu lúc này Lý Thu Thủy gặp lại Vô Nhai Tử thì nàng không tin tình lang năm xưa có thể như Vô Song chịu được 3 lần mị thuật của Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy nằm trên giường lớn, ánh mắt cũng trở nên thanh tỉnh hơn rất nhiều, nàng nhìn Vô Song đứng đó rồi thở ra một hơi, khuôn mặt xinh đẹp quay về phía sau lưng một tay đưa ra đánh vào thành giường lập tức một cái cơ quan khí được phát động, bức tường phía sau gian phòng vậy mà bắt đầu tự động di chuyển.

“Ra đi, lần này ngươi thắng rồi “.

Vô Song chắc chắn không ngờ trong phòng này còn có bí thất, hắn lại càng không ngờ bên trong bí thất có người, đến khi nhìn thấy bóng người kia xuất hiện, đến khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp với ánh mắt đỏ hoe kia đang nhìn mình, Vô Song liền giật mình không thôi.

Lý Thu Thủy dĩ nhiên mang theo Hoàng Dung đến đây?.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 109: Sự Đáng Sợ Của Hai Đan Điền (2)

“Sao, cảm thấy khó chịu?”.

Sau lưng Lý Thu Thủy xuất hiện một thanh âm nhẹ nhàng vang lên, giọng nói này xuất hiện quá mức đột ngột căn bản không hề có dấu hiệu báo trước gì nhưng Lý Thu Thủy cũng không quá mức bất ngờ, nàng đương nhiên có thể đoán được người lên tiếng là ai.

“Tiền bối, vãn bối thực sự có chút không phục”.

Lý Thu Thủy nói ra câu này đến chính nàng còn cảm thấy buồn cười, nàng đã sống từng này tuổi cho dù Hoàng Lão Tà chỉ sợ còn không nhiều tuổi bằng nàng vậy mà nàng lại đi so đo hơn kém cùng con gái Hoàng Lão Tà?, đây là việc buồn cười bực nào có điều đúng là... nàng thật sự cảm thấy không phục.

Lý Thu Thủy là một cái nữ nhân cường đại, trong số nữ tử tại Kim Dung thế giới mà nói ngoại trừ A Thanh ra thì thực lực của Lý Thu Thủy hoàn toàn xứng làm top đầu, cho dù là nam nhân cũng không có mấy người đủ sức vượt qua nàng.

Nàng có dung mạo, nàng có võ công, nàng có địa vị, nàng có cả tiền tài cùng quyền lực đáng tiếc cuộc đời cho nàng tất cả lại lấy đi của Lý Thu Thủy thứ gọi là tình yêu.

Vô Nhai Tử năm đó tuyệt tình hư vậy để rồi đến bây giờ lại có một tiểu tử ngang trời xuất thế, một tiểu tử cũng không cho nàng mặt mũi, một tiểu tử ba lần bảy lượt từ chối nàng.

“Ngươi thích hắn? “.

Lý Thu Thủy nghe A Thanh nói vậy khẽ lặng người một lúc sau đó nàng liền lắc đầu.

“sao có thể, vãn bối thì yêu duy nhất một mình kẻ đó, đời đời kiếp kiếp yêu thích một mình kẻ đó, hắn không thích ta nhưng ta thích hắn, ta sẽ không thay lòng”.

A Thanh nghe đến đây liền nhẹ lắc đầu, vẫn là cái giọng nói thản nhiên không nhận ra vui buồn hỉ nộ kia.

“Ngươi không thích hắn, vậy vì sao ngươi không cam tâm? “.

Câu hỏi này của A Thanh lại làm Lý Thu Thủy khó lòng mà trả lời bởi chính nàng cũng không hiểu vì sao mình không cam tâm.

Nàng đánh cuộc thua Hoàng Dung đương nhiên nàng phải chịu, Lý Thu Thủy vẫn có phong phạm của tiền bối giang hồ bất quá nàng thực sự cảm thấy không vui vẻ gì trong lòng hay nói đúng hơn... nàng có cảm giác Hoàng Dung giống với Lý Thương Hải năm đó lấy đi một thứ chỉ thuộc về nàng.

Nàng cảm thấy mình không thua đối phương bất cứ thứ gì vậy sao nàng lại thua?.

Ai cũng treo trên cửa miệng hai chữ chân tình nhưng chân tình là gì?, Lý Thu Thủy nàng yêu Vô Nhai Tử chẳng lẽ không gọi là chân tình?, nàng yêu đến chết đi sống lại, yêu đến khắc cốt minh tâm, yêu đến thiên hôn địa ám nhưng chân tình của nàng có tác dụng gì?, chân tình của nàng đổi lại chỉ có bạc tình.

“Mở tâm rộng ra một chút, có những thứ ngươi tưởng là như vậy nhưng không phải như vậy, có những thứ chấp nhất quá cũng không phải là tốt”.

“Nói về thiên phú ai hơn được ngươi?, nói về dung mạo ai hơn được ngươi?, võ công của ngươi cũng chẳng thua bất cứ ai chỉ là suy nghĩ của ngươi mãi mãi chỉ dừng lại ở một điểm”.

“Thu Thủy, ta vốn không muốn tiến vào việc của ngươi, ngươi cũng là người mà ta cũng là người, đã là con người thì không ai có tư cách nhận xét đúng sai, đúng sai chỉ có tự thân cảm nhận nhưng hôm nay ta vẫn phải nói “.

“Ngươi chạm đến giới hạn của bản thân rồi nhưng đây chỉ là giả giới hạn, ngươi đang tự giới hạn lại chính bản thân mình, nếu ngươi có thể vượt qua cái giới hạn mà ngươi tự đặt ra... có lẽ ngươi cũng có thể như kẻ đó chạm đến thiên hạ chí cực, bước vào thế giới của ta”.

A Thanh nói xong cũng không có thêm bất cứ giải thích gì với Lý Thu Thủy, nàng để mặc Lý Thu Thủy lằng lặng đứng đó, nàng cũng chỉ có thể nói đến vậy, không gian phát triển của Lý Thu Thủy là kinh khủng khiếp, trong thế giới này nói về tư chất luyện võ có lẽ Lý Thu Thủy hiện nay đã sớm vô địch rồi, A Thanh căn bản không muốn Lý Thu Thủy mãi mãi bị vây chết ở ngũ tuyệt cảnh giới mà không thể nào bước ra một bước.



Nếu nói về sự kinh khủng của Lý Thu Thủy thì có thể hiểu nàng là bản nâng cấp hoàn hão của Vương Ngữ Yên, nàng hơn Vương Ngữ Yêm ở căn cốt, nàng là kỳ tài luyện võ còn Vương Ngữ Yên thì không, những thứ Vương Ngữ Yên có thể nhìn ra bản thân Lý Thu Thủy đương nhiên có thể nhưng Vương Ngữ Yên nhìn được bất quá cũng không học được, chỉ có Lý Thu Thủy nàng có thể thật sự học được, thật sự gán nó vào bên trong võ đọa của bản thân mình.

Không phải ai... cũng có tư cách học Tiêu Dao Tiểu Vô Tướng Công.

Trong mắt A Thanh nàng có thể cảm nhận được, Lý Thu Thủy thậm chí có thể chạm đến cảnh giới ‘ngũ đế’, Lý Thu Thủy có thể chạm đến độ cao của Tiêu Dao Tử năm xưa, loại tồn tại vượt qua ngũ tuyệt.Thân là ngũ đế cao thủ... bất cứ ai cũng có cơ hội mở ra cực đạo của riêng mình, chạm đến cực cảnh.

.........

Sau khi trở về căn phòng ban đầu của mình, Vô Song lúc này liền nhẹ đưa tay ra nhéo lấy cái mũi của Hoàng Dung.

“Sao nàng lại đến đây, có biết nguy hiểm lắm không hả?”.

Hoàng Dung bị Vô Song nhéo nhéo cái mũi nhỏ liền khẽ chu miệng lên sau đó nàng liền không phục cãi lại.

“Là tại huynh chứ không phải tại muội nha, người ta đã nói muội nhất định sẽ đợi huynh về mà, muội còn chuẩn bị sẵn đồ ăn cho huynh nữa, chỉ là thấy đến tối muộn huynh vẫn chưa về... người ta mới lo lắng”.

“Sau đó là Lý Thu Thủy tiền bối... cho người bắt cóc ta mang lên Dã Tam Pha, bọn họ đều là tông sư cao thủ muội đánh không được lại thêm nghe bọn họ nói... Lý Thu Thủy tiền bối muốn muội lên Dã Tam Pha gặp huynh khiến người ta càng thêm lo lắng vì vậy nên đành theo bọn họ lên Dã Tam Pha, lên Hắc Phong Trại”.

“Bọn họ không chỉ bắt cóc mỗi ta còn bắt cóc cả tên ngốc Quách Tĩnh đó nữa, thực sự muội rất sinh khí với đám người Hắc Phong Trại này bất quá... giờ thì hết rồi nha”.

Nhìn khuôn mặt Hoàng Dung vui vẻ mỉm cười, Vô Song đưa một tay ra ôm lấy nàng, đặt nàng lên đùi mình, hắn khẽ cúi đầu xuống hôn nhẹ lên má Hoàng Dung, Vô Song có chút tò mò lên tiếng.

“Rốt cuộc là muội... cá cược gì với Lý Thu Thủy tiền bối?”.

Vô Song hỏi đến đây lại càng làm Hoàng Dung mặt cười ửng đỏ, nàng thực sự cảm thấy hôm nay là ngày nàng vui vẻ nhất, với nàng mà nói hôm nay là ngày Lý Thu Thủy hợp mắt nhất.

Hoàng Dung vốn cảm thấy Lý Thu Thủy là một cái yêu nữ mị hoặc hết nam tử trong thiên hạ, là loại nữ nhân ai cũng có thể lên giường cùng nhưng hôm nay nàng là có cái nhìn khác với vị tiền bối võ lâm này.

“Hì hì, muội với Lý tiền bối cá cược, nếu.... huynh không bị tiền bối mê hoặc thì muội thắng, nếu huynh bị mê hoặc thì muội thua, nếu muội thua thì... muội sẽ trở về Đào Hoa Đảo, cả đời không gặp mặt huynh nữa”.

Nói đến đây đôi mắt của Hoàng Dung có chút ướt át, nàng tựa cả người vào trong lồng ngực của Vô Song.
“Huynh không biết... lúc đó muội rất sợ, rất sợ huynh sẽ đồng ý với Lý tiền bối, cho dù muội là thân nữ tử cũng không cách nào cưỡng lại vẻ đẹp của tiền bối huống gì... là huynh”.

Vô Song thậm chí có thể cảm nhận được thân thể Hoàng Dung đang nhè nhẹ run lên, quả thật không có nhiều nam nhân có thể chịu được sức hấp dẫn chết người của Lý Thu Thủy, vẻ đẹp của Lý Thu Thủy chính là loại xuân dược đáng sợ nhất thế gian.

“Không phải sợ... không phải huynh ở đây với muội rồi sao, chúng ta trở về Tùng Hạc Lâu sau đó sắp xếp về Đào Hoa Đảo được không?”.

Vô Song vốn muốn nghĩ Hoàng Dung nhất định sẽ vui vẻ đồng ý nhưng không ngờ nàng lại lập tức lắc đầu, trong ánh mắt hiện ra một tia cương quyết.

“Không được, huynh cùng muội sau này liền ở lại Hắc Phong Trại... ít nhất là trong khoảng thời gian tới đây”.

Vô Song tất nhiên không hiểu ý của Hoàng Dung, hắn liền nghi hoặc hỏi lại.

“Ý muội là sao?, cái này huynh không hiểu”.

Hoàng Dung đối với Vô Song chỉ nhẹ mỉm cười.

“Là Lý tiền bối nói với muội, người muốn nhận huynh làm Tiêu Dao truyền nhân... hơn nữa nếu huynh gia nhập Tiêu Dao Phái muội cũng có thể... giúp đỡ cho huynh một hai”.

Lời Hoàng Dung nói không phải là giả, trước khi Vô Song tỉnh lại thì Lý Thu Thủy đã nói rất nhiều với Hoàng Dung về việc của Vô Song, từ vụ cá cược của hai người đến cả việc nhận Vô Song làm truyền nhân.

Võ công của Tiêu Dao Phái căn bản không dễ học, Tiêu Dao Phái có rất nhiều môn võ công căn bản không dành cho ‘người thường’ có thể sử dụng lại càng không phải cho người thường có thể hình dung ra được ví dụ điển hình nhất là Lăng Ba Vi Bộ.

Muốn học được Lăng Ba Vi Bộ căn bản không liên quan gì đến ngộ tĩnh cao thấp mà phải dựa theo 64 quẻ tượng càn khôn trong kinh dịch, cái này không nằm ở thiên phú thông minh bao nhiêu mà là hiểu biết bao nhiêu.

Hoàng Dung còn từng phát sầu về việc không thể giúp Vô Song nghiên cứu thành công Đại Bi Phú thì đây chính là cách để nàng giúp đỡ Vô Song, bản thân Vô Song nói trắng ra là mù tịt với trận đạo, hắn chỉ biết phá duy nhất trận đạo ở Tiêu Dao Cốc đấy còn là được Vô Hà Tử hướng dẫn từng đường đi nước bước, bắt một người tu vi trận đạo xấp xỉ số 0 như Vô Song học Lăng Ba Vi Bộ vốn là việc quá khó.

Hoàng Dung thì lại khác, ngộ tĩnh võ học của Hoàng Dung chưa chắc đã cao bằng Vô Song nhưng nói về hiểu biết trận đạo thì 10 Vô Song cũng không địch lại được nàng, ai bảo nàng là con gái của một trong những trận đạo tông sư đỉnh cấp nhất võ lâm hiện nay – Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dung chưa từng nhìn thấy Lăng Ba Vi Bộ thậm chí võ công của Tiêu Dao nàng còn chưa hề nghe danh nhưng chỉ cần nhìn vào vài quẻ tượng mà Lý Thu Thủy nói qua cũng làm Hoàng Dung cảm thấy hứng thú thật sâu, quan trọng hơn nữa là cho dù phụ thân nàng đối với võ công của Tiêu Dao còn phải dùng tám chữ ‘bác đại tinh thâm, không thể đo lường ‘ để hình dung.

Hoàng Dung biết phụ thân mình cao ngạo hơn ai hết, để phụ thân dùng 8 chữ này đánh giá võ công của Tiêu Dao Phái thì nàng thật sự tin tưởng Vô Song nên gia nhập Tiêu Dao Phái, trở thành Tiêu Dao Phái truyền nhân.

Hoàng Dung tất nhiên không phải là nữ nhân dễ bị lợi dụng, nàng là bậc trí giả hàng đầu Kim Dung chỉ là lý do mà Lý Thu Thủy đưa ra là quá mức hợp lý, hợp lý làm Hoàng Dung căn bản không thể phản bác.

Lý Thu Thủy căn bản không cần phải bịa chuyện, nàng chỉ cần nói đúng tình hình của Tiêu Dao Tam Tiên hiện nay cho Hoàng Dung biết cũng đủ để thuyết phục Hoàng Dung, thử nghĩ mà xem khi Vô Nhai Tử không rõ sống chết, Vu Hành Văn chiếm lấy Thiên Sơn không ra lại thêm Lý Thu Thủy ở Tây Hạ thì Tiêu Dao Phái gần như đoạn tuyệt truyền thừa, để đảm bảo Tiêu Dao Phái đời này có truyền nhân thì Lý Thu Thủy bắt buộc phải tìm được nhân tuyển thích hợp.

Trong mắt Hoàng Dung thì thiên hạ này làm gì có nhân tuyển nào thích hợp với Tiêu Dao Phái hơn nam nhân của nàng?, nói về dung mạo đến Hoàng Dung còn tự ti với Vô Song, tư chất của Vô Song thì lại càng không cần nói chưa kể Vô Song lại còn biết y thuật còn là một bậc đại trù sư, thiên hạ nam nhân ai có thể vượt qua Vô Song?.

Hoàng Dung hiện nay vẫn cứ nghĩ Vô Song xuất thân từ Linh Thứu Cung vì vậy nàng cũng mặc định Thiên Sơn Đồng Mỗ là sư phụ của Vô Song, đệ tử của Thiên Sơn Đồng Mỗ rồi lại thêm vào Lý Thu Thủy thì đương nhiên Vô Song gần như kế thừa toàn bộ tuyệt học của Tiêu Dao Phái, đây lại càng là một việc hợp ý với Hoàng Dung.

Trong cốt truyện chính Hoàng Dung từng dùng hết toàn bộ tâm sức cùng trí lực để thuyết phục Hồng Thất Công dạy Hàng Long Thập Bát Chưởng cho Quách Tĩnh thì hiện tại cũng không khác nhiều cho lắm, Hoàng Dung là một nữ nhân cực kỳ tham vọng, tham vọng của nàng không phải dành cho bản thân mình mà dành cho nam nhân của mình, nàng nhất định có thể giúp đỡ nam nhân của mình trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ.

......

(Chưa xong còn tiếp)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau