CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 21 - Chương 25

Quyển 1 - Chương 21: Tiên Thiên Thiên Phú (2)

Nếu là bình thường Vô Hà Tử sẽ không giảng Tiên Thiên Thiên Phú bởi trong đám đệ tử của ông ta liền không có mấy người sẽ quan tâm đến thứ này bất quá trong mắt Vô Hà Tử bản thân Vô Song lại khác.

Vô Song vốn không nên bị giới hạn bên trong Vong Ưu Thôn, tương lai của hắn vốn là bầu trời cao rộng, là giang hồ thiết huyết. Vô Song trong mắt Vô Hà Tử liền không có cách nào ở yên một chỗ, không có cách nào chấp nhận vô danh mà sống, bình bình an an trôi qua tháng ngày, chính vì vậy hôm nay Vô Hà Tử mới phá lệ giảng cho Vô Song về Tiên Thiên Thiên Phú.

“Hai loại thiên phú tiên thiên kia ta không biết ngươi có sở hữu loại nào hay không, về mặt căn cơ mà nói lão phu tương đối tin tưởng căn cơ của ngươi hơn người nhưng không có thiên phú, tất nhiên cũng có thể là lão phu nhầm. Về mặt dung mạo mà nói, lão phu liền không có cách nào xác định rồi, dù sao ngươi mới có 6 tuổi thiên phú dung mạo chưa lộ ra cũng là bình thường, sau này nếu ngươi có cơ hội lên Võ Đang Sơn gặp mặt Trường Sinh Chân Nhân vẫn là đi hỏi chân nhân một hai, hiểu biết về thiên phú lão phu không so nổi với chân nhân”.

Vô Song nghe Vô Hà Tử nói như vậy cũng không có cảm giác thất lạc gì, dù sao thiên phú loại vật này là tiên thiên ưu thế, có cầu cũng không được, hơn nữa từ sau khi nghe tiên thiên thiên phú từ trong miệng Vô Hà Tử, hắn mơ hồ có cảm giác mình nhất định nắm giữ tiên thiên thiên phú, ít nhất là về mặt ngộ tĩnh, cảm giác của Vô Song từ khi đến thế giới này liền phi thường nhạy bén.

Quả nhiên thấy Vô Song không hề tỏ ra buồn bã hay thất vọng, Vô Hà Tử mới khẽ mỉm cười.

“Loại thiên phú thứ ba trong thiên phú thuyết là thể lực, thể lực loại này thiên phú bản thân người khác rất khó nhìn ra, hầu hết là tự bản thân mình cảm nhận mà thôi, cho dù là ba người kia cũng là phần lớn dựa theo sách cổ ghi chép”.

Thể lực thiên phú cũng chia thành mười loại thiên phú khác nhau, cũng giống như căn cơ cùng dung mạo, mười loại thiên phú không phải mang ý nghĩa thật sự chỉ có mười loại, trong thiên phú thuyết cũng chỉ chọn ra những loại thiên phú đáng sợ nhất hoặc những loại thiên phú đặc dị nhất mà thôi.

Thể lực thiên phú có thể hiểu là căn cốt, kinh mạch cùng lực lượng bản thân thậm chí là các bộ phận trên cơ thể, về một ý nghĩa nào đó, thể lực loại thiên phú đi khá gần cùng căn cơ loại hình thiên phú.

Loại thứ nhất trong thể lực thiên phú gọi là Trời Sinh Ngân Cốt, loại thiên phú này đặc điểm chính là xương, xương của ngươi liền cực kỳ cứng cáp phi thường thích hợp trở thành luyện thể cao thủ, ngoại công tu luyện liền như diều gặp gió, gia tăng cường độ phòng ngự rất lớn đồng thời cũng gia tăng rất mạnh khả năng cận chiến.

Loại thể lực thiên phú thứ hai gọi là Bác Kích Đại Sư, thiên phú này liền nhắm vào hai tay, đi theo dương cương lộ tuyến, loại người có được thiên phú này liền là trời sinh tu luyện quyền thuật, khả năng cận chiến cực mạnh, quyền ra như gió lại mãnh liệt như lửa, quyền kình phi thường uy lực, Vạn lão đầu chính là loại thiên phú này, cho dù là lão phu cũng không dám đọ quyền với hắn ta.

Loại thứ ba gọi là Thực Thần Chuyển Sinh, loại này thiên phú tương đối thần ký, ngươi trời sinh chính là một cái dạ dày vương, khả năng ăn uống đều là cực đại, loại này thể chất liền tương đối nhanh đói lại thích ăn ngon phi thường tốn tiền bất quá theo Thiên Phú Thuyết, loại thiên phú này trời sinh hấp thụ hơn hẳn người thường, bất kể là đan dược hay thức ăn đều có thể hấp thu tinh hoa vào trong cơ thể, huyết khí liền phi thường cường đại, cho dù khi ngươi về già cũng có thể khiến khí huyết chỉ tăng không giảm, về một mặt nào đó có thể coi là đáng sợ.

Loại thứ tư gọi là Hồng Trần Tửu Tiên, cũng giống như Thực Thần Chuyển Sinh chỉ khác loại thể chất này liền dựa vào uống rượu, thể chất này không tăng khí huyết nhưng lại tăng công lực, uống càng nhiều rượu công lực lại càng tăng hơn nữa gần như đấu rượu bất bại rất khó say ngã chưa kể uống càng nhiều rượu chiến ý lại càng mạnh, có rượu trong tay thiên hạ ta có, loại này thể chất liền có khí khái anh hùng trời sinh khiến người khác rung động không thôi.



Loại thứ năm thiên phú là Lõ Ban Tái Thế, Lỗ Ban có thể coi là tổ sư của các nghề thủ công, loại này thiên phú lại nhắm vào ngón tay, ngón tay của ngươi gần như không có xương, linh hoạt đến đáng sợ, người có được thể chất này liền thích hợp làm các nghề công tượng, rèn đúc, đương nhiên còn có một công dụng khác dành cho luyện võ, nếu chủ nhân loại thiên phú này luyện chỉ pháp, bất kể loại chỉ pháp nào đều trực tiếp tăng thêm 7 thành uy lực, đây là loại thiên phú tăng uy lực võ công đáng sợ nhất trong bảng thiên phú.

Loại thứ sáu thiên phú là Lực Bạt Sơn Hà, loại này thiên phú tương đối giống với Tiên Thiên Chí Cương thể, thích hợp đi theo dương cương lộ tuyến, trời sinh thần lực bất quá cũng có khác biệt, Lực Bạt Sơn Hà loại này thiên phú không chỉ có tác dụng như vậy, tác dụng đáng sợ nhất của nó liền khiến cho lực lượng thông qua tu luyện tăng lên càng mạnh mẽ hơn, ví dụ mà nói ngươi luyện võ mười ngày có thể tăng thêm 1 điểm khí lực thì chủ nhân loại thuyên phú này có thể tăng 3 điểm, trong truyền thuyết loại thể chất này đi kèm cùng với một môn tuyệt học của Tây Tạng Mật Tông gọi là Long Tượng Bàn Nhược Công, kẻ nắm được Lực Bạc Sơn Hà thiên phú tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công liền là một cái máy hủy diệt hình người, sau này nếu ngươi gặp phải Mật Tông cao thủ, tốt nhất là để ý một hai.Loại thứ bảy thiên phú là Trời Sinh Kim Cốt, không cần phải giải thích, loại này thể chất chính là bản cường hóa của Trời Sinh Ngân Cốt, kẻ nắm giữ loại thể chất này không chỉ xương cốt cực cứng mà cơ thể cũng phi thường cứng rắn, đây chính là tu luyện ngoại công tối cao thiên phú cũng là loại thiên phú có lực phòng ngự lớn nhất.

Loại thứ tám thiên phú gọi là Bất Khuất Bá Vương, loại thể chất này chính là trời sinh thiết huyết, chiến đấu càng lâu khí thế càng cường đại, bị thương càng nặng thế công lại càng mạnh mẽ, càng điên cuồng, cho dù chiến đấu bao lâu cũng không biết mệt mỏi, càng chiến càng cuồng, càng bị thương lại càng mạnh mẽ, chỉ cần không chết liền có thể một mực đánh tiếp, một mực giết xuống dưới, thậm chí có thể toàn lực buông tay phát huy gấp 3 lần chiến lực... bất quá loại thể phách này thường thường là ngọc đá cùng nát thủ đoạn mới có thể phát huy tối đa chiến lực. Chủ nhân của loại thiên phú này cho dù là Tông Sư cũng dám cùng Ngũ Tuyệt một trận chiến, tất nhiên điều kiện tiên quyết là ngũ tuyệt cường giả ở lại cùng hắn đánh một trận, gặp loại thiên phú này tốt nhất một đòn giải quyết hoặc đợi hắn tiến vào điên cuồng trạng thái liền xoay đầu bỏ chạy.

Loại thứ chín thiên phú gọi là Huyết Sát Hung Đồ, loại thể chất này liền tương đối tà đạo, cũng là một dạng càng đánh càng mạnh thiên phú nhưng không phải dùng vết thương của mình đổi lại mà dùng máu của kẻ địch, thiên phú này không thích hợp đấu võ chỉ thích hợp giết người, hơn nữa cũng không thích hợp lấy một chọi một mà là lấy một địch trăm, càng giết càng cường, kẻ địch ngã xuống càng nhiều, chiến lực lại càng mạnh mẽ, trời sinh sát đạo thiên tài.

Loại cuối cùng thiên phú là Phách Giả Hoàng Lan, cũng là một loại càng chiến càng cường thiên phú, bất kể là địch nhân ít hay nhiều đều không ảnh hưởng, càng đánh chiến ý lại càng mạnh mẽ, điều đáng sợ nhất là huyết khí liên miên bất tận, nội lực như cái hồ không đáy, chỉ cần bản thân không chết liền có thể chiến đến tận cùng, không sợ khí huyết khô kiệt cũng không sợ nội lực hư không, chiến ý càng cao chiến lực càng mạnh mẽ, đây chính là trời sinh chiến thần thiên phú, cực kỳ đáng sợ.

Nói đến đây Vô Hà Tử lại dừng lại vuốt râu một chút sau đó mỉm cười.

“Căn Cơ Thiên Phú cùng Dung Mạo Thiên Phú mỗi người đều chỉ nắm giữ một loại thiên phú, rất khó hoặc thậm chí không bao giờ xuất hiện hai loại thiên phú trên cùng một người nhưng ba loại thiên phú còn lại thì không giống thế, thể lực, ngộ tĩnh cùng linh hoạt hoàn toàn không bị giới hạn này, một người chưa chắc đã chỉ có một thiên phú cùng loại, chỉ cần không phải là quá khắc chế nhau thiên phú liền có cơ hội cộng đồng tồn tại, ví dụ như Thực Thần cùng Tửu Tiên đều có thể xuất hiện trên cùng một người hay thậm chí Bất Khuất, Huyết Sát cùng Phách Giả thiên phú đều tồn tại trên cùng một người”.

“Phụ thân của ngươi Lệ Thương Thiên, bản thân hắn liền mang theo Bất Khuất, Huyết Sát, cùng Phách Giả Thiên Phú cộng đồng một thân, năm đó thực lực của hắn mới chỉ là Đại Tông Sư mà thôi, cùng lắm miễn cưỡng có thể chen chân vào hàng Ngũ Tuyệt nhưng nhất định không phải là Ngũ Đế bất quá ai bảo thiên phú thể lực của hắn căn bản quá nghịch thiên, phụ thân ngươi năm đó lên Trường Sinh Điện một lần liền trực tiếp được Trường Sinh Chân Nhân xếp vào hàng Ngũ Đế cao thủ. Lão phu từng thử quyết đấu với phụ thân ngươi, đến chiêu thứ 300 liền phải dùng Lăng Ba Vi Bộ trực tiếp bỏ chạy “

“Tiếp theo là loại Tiên Thiên Thiên Phú thứ tư, Linh Hoạt Thiên Phú”.
“Linh Hoạt Thiên Phú chính là liên quan đến tốc độ hai chữ, bản thân linh hoạt thiên phú cũng thường thường nhắm đến tốc độ cùng né tránh bất quá cũng có thể ra tăng tấn công”.

Loại thiên phú thứ nhất gọi là Vũ Đao Lộng Kiếm, thiên phú này cũng không có cái gì quá cao siêu, đơn giản chỉ là cổ tay của ngươi phi thường linh hoạt, tốc độ xuất kiếm hay xuất đao liền hơn người.

Loại thiên phú thứ hai gọi là Binh Khí Tông Sư, thiên phú này là bản nâng cấp của Vũ Đao Lộng Kiếm, trời sinh thích hợp sử dụng 18 loại binh khí, binh khí trong tay liền như diều gặp gió, thích hợp tu luyện kiếm pháp, đao pháp, côn pháp, tiễn thuật thậm chí là ám khí.

Loại thứ ba thiên phú gọi là Thần Hành Thái Bảo, thiên phú này liền hướng về đôi chân, cước lực của ngươi phi thường nhanh hơn nữa lại dẻo dai hơn người, thích hợp chạy trốn, thích hợp đi đường xa thậm chí sức người chạy cũng chưa chắc đã thua bảo mã, loại thiên phú này trời sinh thích hợp tu luyện thân pháp đồng thời cũng giỏi bảo mệnh, không đánh lại liền trực tiếp bỏ chạy, nếu vận khí không quá đen đủi cùng thực lực sàn sàn đối phương thì căn bản không thể bị giữ chân.

Loại thứ tư thiên phú gọi là Diệu Thủ Không Không... cái này thiên phú liền là đôi tay, đôi tay của ngươi cực kỳ nhanh, tương đối thích hợp luyện quyền nhưng lại càng thích hợp đi theo ám khí con đường, hơn nữa Diệu Thủ Không Không chính là... chính là trộm đạo siêu cường thiên phú, kẻ nào nắm giữ thiên phú này không đi ăn trộm đúng là có lỗi với thương thiên.

Loại thứ năm thiên phú gọi là Cơ Quan Xảo Thủ, loại thiên phú này thích hợp giải khai cơ quan, ngón tay cũng là phi thường linh hoạt bất quá lại không thiên về luyện võ con đường mà thiên về cơ quan lộ tuyến, bản thân loại thiên phú này liền thích hợp làm đồ đạc tinh xảo, phá giải cơ quan thậm chí là làm giả đồ vật, quan trọng nhất Cơ Quan Xảo Thủ cùng Lỗ Ban Tái Thế chính là trời sinh một cặp, rất ít khi có một mà không có hai.

Loại thứ sáu thiên phú là Thân Khinh Như Yến, đây là thiên phú trời sinh đi theo khinh linh cùng âm nhu lộ tuyến, thân hình phiêu hốt rất khó nắm bắt lại cực kỳ mềm mại, bản thân trời sinh sở trường về tốc độ, tiến lui tự nhiên, né tránh dễ dàng, xương cốt dẻo dai vô cùng.

Loại thứ bảy thiên phú là Linh Xảo Hồi Đầu, cũng là trời sinh đi theo khinh linh cùng âm nhu lộ tuyến, bản thân xương cốt liền đặc dị, có độ mềm mại cùng đàn hồi không tưởng, nếu luyện tập thêm súc cốt công thậm chí có thể thay đổi hình dạng bên ngoài, có thể dễ dàng thoát đi trói buộc hoặc giam cầm, chưa kể chính vì xương cốt đặc dị nên có thể ra chiêu ở những góc độ địch nhân căn bản không tưởng, chiêu số quỷ dị vô cùng căn bản không biết làm sao đề phòng, nếu luyện thêm trảo pháp trực tiếp tăng thêm 5 thành uy lực, khả năng tạo ra trí mạng vết thương cũng là cực cao.

Loại thứ tám thiên phú được gọi là Hội Tâm Nhất Kích, cũng là một loại đi theo âm nhu cùng khinh linh lộ tuyến, Hội Tâm Nhất Kích là loại thiên phú ảnh hưởng đến các khớp xương cùng độ đàn hồi của xương, tốc độ ra chiêu nhanh đến dọa người, có thể tăng thêm 5 thành tốc độ ra chiêu so với bình thường, chưa kể vì độ dẻo dai của xương cũng như các khớp xương bất kể là chạy trốn, truy đuổi hay né tránh đều tăng cường rất lớn đặc biệt là khả năng phản ứng của cơ thể phi thường cao, gần như rất khó bị đụng đến chí mạng vết thương.

Loại thứ chín thiên phú được gọi là Tuyệt Mệnh Sát Thủ, loại này thiên phú đáng sợ ở chỗ nhất kích tất sát, chỉ tìm nơi yếu hại tấn công, là loại thiên phú có khả năng tạo thành chí mạng vết thương lớn nhất, loại thiên phú này chính là nhắm vào toàn bộ xương tay cùng phần bả vai, tốc độ xuất thủ chính là nhanh nhất trong tất cả các loại thiên phú trực tiếp tăng thêm 7 thành tốc độ, thậm chí ra tay lúc nào đối phương cũng không biết, chết lúc nào cũng không kịp đề phòng.

Cuối cùng loại thứ mười thiên phú, được gọi là Sát Phá Lang Quân. Sát là Thất Sát, Phá là Phá Quân, Lang là Tham Lang, thiên phú chính là dành cho đệ nhất sát thủ trong thiên hạ, cũng là thiên phú của Độc Cô Cầu Bại. Đây không chỉ là một loại thiên phú mà còn là một loại tính cách, trời sinh độc đoán, thích đi một mình, không thích hợp tổ đội chiến đấu, khả năng độc lập chiến đấu cường đến dọa người, điển hình của lấy một địch trăm, càng chiến đấu tâm tình càng trở nên lạnh lùng bình tĩnh, càng đẩy vào đường cùng lại càng dễ đột phá, về điểm này căn bản không thua bộ ba Bất Khuất, Huyết Sát cùng Phách Giả. Tất nhiên Sát Phá Lang được xếp vào linh hoạt thiên phú bởi Sát Phá Lang chính là Tuyệt Mệnh Sát Thủ cùng Hội Tâm Nhất Kích tổ hợp biến dị, mang theo hai loại đặc điểm này gia trì tại thân, người này chính là trời sinh sát thủ, gặp thần giết thần gặp phật giết phật bất quá thường thường trời sinh cô độc.

“Như ngươi thấy, nếu Thể Lực Thiên Phú hầu hết sẽ gia trì dương cương cùng ngoại công đồng thời tăng cường khí huyết cùng nội lực thì Linh Hoạt thiên phú lại thiên về âm nhu cùng khinh linh đồng thời tăng cường khả năng né tránh cùng tỷ lệ xuất hiện chí mạng vết thương. Ngươi trời sinh âm nhu kinh mạch, căn bản rất khó xuất hiện Thể Lực Thiên Phú nhưng lại có thể đi theo Linh Hoạt Thiên Phú”.

“Cuối cùng...”.

Nói đến đây Vô Hà Tử mỉm cười “ Đây là loại Tiên Thiên Thiên Phú cuối cùng – Ngộ Tĩnh Thiên Phú cũng là loại thiên phú lão phu dám chắc tiểu tử ngươi sở hữu”.

Quyển 1 - Chương 22: Ông Ngoại

Khi nghe Vô Hà Tử nhắc đến loại tiên thiên thiên phú cuối cùng đồng thời lại là tiên thiên thiên phú của chính mình, đương nhiên bản thân Vô Song phải càng chú tâm một điểm, trong nội tâm của hắn tràn ngập háo hức, hắn rốt cuộc cũng sắp được biết Tiên Thiên Thiên Phú của mình là gì.

Bốn loại Tiên Thiên Thiên Phú trước bất cứ loại nào đều làm Vô Song cảm giác rung động thật sâu, chính vì một điểm này hắn lại càng háo hức với Ngộ Tĩnh Thiên Phú của chính mình.

Không để Vô Song phải chờ lâu, Vô Hà Tử lại tiếp tục vì hắn giảng dạy.

“Loại thiên phú cuối cùng chính là Ngộ Tĩnh Thiên Phú, đương nhiên Ngộ Tĩnh hai chữ này cũng không giống như ngươi tưởng tượng”.

“Thế nhân thường nghĩ ngộ tĩnh vốn là thông minh hơn người hoặc trí nhớ siêu phàm?, đáng tiếc điều này cũng chưa hẳn là đúng, ngộ tĩnh liên quan đến ý thức, là một loại thế mạnh của trí tuệ nhưng ngộ tĩnh cũng phân chia thành nhiều loại khác nhau, giả sử một đứa bé 3 tuổi có thể tinh thông toán thuật bất cứ ai cũng gọi nó là tuyệt thế thiên tài bất quá sự ‘thiên tài’ của đứa bé này chỉ trên mặt toán thuât hoặc rộng hơn là khả năng suy luận mà thôi”.

“Ngộ tĩnh trong Thiên Phú Ngộ Tĩnh được hiểu là ‘thiên tài’ về một mặt nào đó, thiên hạ trăm nghề mỗi nghề đều có trạng nguyên, căn bản không chỉ gói gọn trong hai chữ luyện võ, đây chính là đặc điểm của ngộ tĩnh”.

“Loại ngộ tĩnh thứ nhất gọi là Thuộc Đường Lão Mã, đây là một loại ngộ tĩnh nhắm vào trí nhớ con người về một loại lĩnh vực đặc biệt, cụ thể ở đây là nhớ đường, người nắm giữ loại thiên phú này trời sinh là thám hiểm giả, trời sinh mẫn cảm trong việc phá trận, có ưu thế rất lớn về cảm nhận phương vị thậm chí là cả thời tiết, loại thiên phú này bình thường sẽ không thể hiện ra ưu thế nhưng nó lại là một trong số cực ít thiên phú giúp chủ nhân của nó luôn chiếm được địa lợi ưu thế, chưa kể ưu thế này trong những hoàn cảnh ác liệt như bóng tối, mê cung, thâm uyên, biển cả, hang động đều có rất mạnh lực tác dụng, người nắm giữ thiên phú này rất ít khi bị địa thế gây khó dễ”.

“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ hai gọi là Vẽ Rồng Điểm Mắt, thoạt nghe thì thiên phú này chính là dùng cho hội họa bất quá không phải, thiên phú này vốn muốn tô điểm cho hai chữ ‘tinh tế’, người có thiên phú này luôn có khả năng cảm nhận cùng đánh giá phi thường tinh tế, cho dù là học võ công thường thường cũng có thể chỉ ngay ra trọng điểm, dùng trong con đường nghệ thuật lại càng đáng sợ, bất cứ hạng nào bên trong cầm kỳ thi họa đều cường hơn thường nhân quá nhiều, đây là một loại tố chất của kỹ nghệ tông sư”.

“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ ba gọi là Nhất Mục Thập Hành, loại thiên phú nhắm vào trí tưởng tượng, chủ nhân của loại thiên phú này có khả năng suy luận rất đáng sợ, khả năng mô phỏng cũng cực kỳ đáng sợ, loại này thiên phú thậm chí có thể dễ dàng bắt trước võ công của môn phái khác, bất cứ cái gì vừa nhìn liền bắt đầu có thể suy diễn, có thể tưởng tượng lại, loại này thiên phú nghe nói Cô Tô Mộ Dung Thế Gia đã xuất hiện vài lần, chỉ cần tinh lực của ngươi đủ cường thậm chí có thể học tận thiên hạ võ công, đương nhiên học chỉ là học chiêu thức, muốn học được công thể căn bản chỉ là trời sinh nói mộng”.

“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ tư gọi là Nhân Gian Y Thánh, nếu như Thần Nông Dược Thể là dược đạo tối cao thể chất thì Nhân Gian Y Thánh lại là Y Đạo tối cao thể chất, một mặt ngươi có khả năng vô cùng thân thuộc cùng dược liệu nhưng quan trọng nhất ngươi trời sinh có thể cảm nhận được kinh mạch trên người kẻ khác, có thể nhìn thấu huyệt đạo thậm chí cả... vận công lộ tuyến, loại này thiên phú cực kỳ đáng sợ khi chiến đấu dựa theo vận công lộ tuyến của đối phương thường thường có thể tiên phát chế nhân hơn nữa trời sinh có đáng sợ thiên phú với huyệt đạo, khả năng châm cứu liền càng thêm đáng sợ, càng thêm hiệu quả lại không sợ bất cứ điểm huyệt thủ pháp nào, có thể phá tất cả điểm huyệt thủ pháp trong thiên hạ”.

“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ năm gọi là Sinh Sinh Bất Tức, loại thiên phú này cực kỳ thích hợp tu luyện đạo gia công pháp, những loại nội công mang theo cả âm cùng dương. Trong cơ thể nội lực cùng khí huyết liên tục di chuyển, huyết khí cùng nội lực đều có khả năng hồi phục cực nhanh, đặc biệt là nội lực, người nắm giữ thiên phú này muốn nội lực khô kiệt chỉ sợ cũng khó, đây chính là thiên phú nhắm vào đan điền con người”.

“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ sáu gọi là Linh Dị Song Đồng, chủ nhân của loại thiên phú này... có thể nhìn thấy thế giới mà người khác không nhìn thấy, cảm nhận những điều người khác căn bản không cảm nhận nổi, cảm giác lực lượng phi thường mạnh mẽ thậm chí có thể đoán ra xu cát tị hung, thiên phú này chính là giang hồ đạo sĩ tối cường thiên phú. Loại thiên phú này lão phu cũng vô pháp giảng dạy cho ngươi, dù sao thế giới đám người kia nhìn thấy, lão phu cũng không có thấy”.



“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ bảy gọi là Cái Thế Thần Đồng, người nắm giữ thiên phú này trời sinh thông minh hơn người, khả năng đọc hiểu cực mạnh, khả năng suy luận cực mạnh, có thể nói là chân chính học một biết mười, trí nhớ cũng cực cường, chỉ cần đọc qua một lần tuyệt đối có thể nhớ xuống dưới. Thiên phú này gần như làm bất cứ thứ gì cũng dễ dàng, loại này tư chất chính là trời sinh thích hợp học tập, chỉ cần có minh sư chỉ điểm tiền đồ liền vô hạn”.

“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ tám gọi là Hoang Dã Lang Vương, loại ngộ tĩnh này chính là ý thức chiến đấu, ý thức chiến đấu cùng sinh tồn phi thường đáng sợ, giống một đầu hoang mạc lang vương, bản năng sinh tồn có thể vượt qua hết thẩy, đây chính là trời sinh huyết lang, trời sinh chiến đấu thiên tài. Bản thân chủ nhân loại thiên phú này chỉ cần chiến đấu, tấn công, phòng ngự, tốc độ đều mạnh mẽ đề thăng 2 thành”.

“Loại ngộ tĩnh thiên phú thứ chín gọi là Võ Học Kỳ Tài, trời sinh kinh mạch rộng hơn người khác lại phi thường vững chắc, trời sinh có thể cảm ngộ thiên địa linh khí, tốc độ tu luyện nội công liền đề cao ba thành, trời sinh có cảm ứng với võ đạo một đường, luyện võ liền có thể đề cao năm thành tốc độ, đột phá cảnh giới cũng dễ dàng hơn người thường rất nhiều”.
“Cuối cùng là loại ngộ tĩnh thiên phú thứ mười, gọi là Nhâm Đốc Nhị Mạch, loại này thiên phú chủ nhân trời sinh trong người đã tụ tập Tiên Thiên Khí, trời sinh Nhâm mạch cùng Đốc mạch đều rất dễ đả thông, chỉ cần nội lực đủ liền có thể xé rách Nhâm Đốc hai mạch trở thành Tông Sư hàng ngũ cao thủ, quan trọng hơn bản thân nắm giữ Tiên Thiên Khí liền có nội lực tinh thuần hơn đồng cảnh giới rất nhiều, cùng một loại nội công, cùng một loại chiêu thức nhưng uy lực có thể gia tăng 3 thành, quan trọng hơn loại người này không sợ tẩu hỏa nhập ma, không sợ tâm ma quấy rầy, chỉ cần đủ điều kiện liền đột phá dễ như ăn cơm uống nước. Ngũ Tuyệt đệ nhất nhân Vương Trùng Dương năm đó chính là loại ngộ tĩnh đáng sợ này”.

“Tiểu tử ngươi nghe đến đây chắc cũng có thể nhận ra?, Ngộ Tĩnh Thiên Phú của ngươi chính là Cái Thế Thần Đồng, về phần còn loại nào thiên phú ẩn tang hay không lão phu cũng là không biết được dù sao một người hoàn toàn có thể sở hữu nhiều loại thiên phú”.

Thiên phú Cái Thế Thần Đồng sẽ không trợ giúp Vô Song quá nhiều trong chiến đấu nhưng với cuộc sống bình thường mà nói đây lại là một thiên phú đáng sợ, dù sao loại thiên phú có thể điên cuồng gia tăng tri thức cho chủ nhân sao có thể không đáng sợ?.

Vô Song là một cái người xuyên không, hắn cũng không mang theo quan niệm sống chết với võ học, trong mắt hắn nếu có lượng kiến thức khổng lồ lại càng là một loại lợi thế hơn, ít nhất sau này cũng có thể vào kinh thi lấy một cái trạng nguyên chức vị, về đường lui sau này liền tuyệt đối không phải lo.

...........

Cứ như vậy thời gian thấm thoát trôi qua, Vô Song ở lại Vong Ưu Thôn đã 3 tháng.

Trong 3 tháng này cuộc sống của Vô Song cũng cực kỳ yên bình, hắn gần như dùng toàn bộ thời gian ở bên cạnh Thần Y học tập y thuật, cũng vì tiện dạy bảo Vô Song, Thần Y trong khoảng thời gian này cũng không rời đi Vong Ưu Thôn.

Sáng sáng Vô Song sẽ đều đến nhà Thần Y cầu học, đến chiều tối thì lại chuẩn bị đồ ăn cho toàn bộ Vong Ưu Thôn, khi đêm xuống lại cùng lục sư tỷ Mẫn Mẫn bắt đầu học tập về thảo dược cùng cây trồng, ngày nào cũng như ngày nào liền mơ hồ tạo thành một loại thói quen khó bỏ.

Không thể không nói thiên phú Cái Thế Thần Đồng quả thật rất đáng sợ, hắn mới theo Thần Y học y thuật 3 tháng thời gian liền cũng bắt đầu có lang trung phong phạm, chỉ cần không gặp phải bênh nan y hoặc tình trạng bệnh nhân bước một chân vào cửa tử thì Vô Song đều có tự tin có thể chữa khỏi.
Nếu là người bình thường cho dù thực sự thích hợp với y đạo chỉ sợ không có 3 năm tuyệt không có cách nào được như Vô Song, vì một điểm này hắn thường xuyên có thể nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của tam sư huynh.

Về phần lục sư tỷ Mẫn Mẫn, Vô Song từ trước đến nay cũng không có tình cảm khác lạ gì với nàng, hắn với vị tỷ tỷ này đơn thuần chỉ là thưởng thức sự ngây thơ của nàng cùng tài nghệ của nàng trên phương diện hoa cỏ mà thôi.

Ba tháng thời gian ở bên sư tỷ, Vô Song cũng liền có thể bắt tay vào trồng hoa, đặc biệt nhất khi ở bên sư tỷ không ngờ hắn lại được học về thuật pha trà, đây cũng có thể coi là một niềm vui nho nhỏ, thuật pha trà của thế giới này bác đại tinh thâm, Vô Song mới chỉ khẽ chạm vào cánh cửa này mà thôi bất quá lại gây cho hắn hứng thú không nhỏ.

Cuối cùng là về phần Dạ Xoa, sau khi Vô Song tiến vào Vong Ưu Thôn ngày thứ mười, Dạ Xoa cũng đã ổn định thương thế, bản thân nàng liền rời khỏi Tiêu Dao Cốc.

Dạ Xoa rời đi cũng làm Vô Song có chút thất lạc, hắn thực sự thích ở bên người nàng bất quá hắn hiện nay cũng không có lý do giữ Dạ Xoa lại bên người, ở bên người hắn hiện nay chính là phí phạm tài năng của nàng.

Sau khi Dạ Xoa rời đi khoảng 1 tháng cũng là lúc Vô Song nhận được phong thư đầu tiên của nàng, Thiên Long Giáo hai vị hộ pháp còn lại trong thủ bộ cuối cùng cũng bị Dạ Xoa thuyết phục, liền thật sự đưa toàn bộ Thiên Long Giáo tàn dư tiến vào hoạt động bí mật, không còn xuất hiện đại hành động trên chốn võ lâm, mục tiêu lúc này đặt ra liền là điều tra tình báo khắp chốn võ lâm.

Còn một niềm vui nho nhỏ nữa, Dạ Xoa gửi kèm cùng bức thư còn có một chiếc rương lớn, rương đến mức bốn nam tử trưởng thành khiêng cũng có chút quá sức, bên trong bảo rương không ngờ toàn bộ đều là hoàng kim.

Theo Dạ Xoa nói trong thư, đây là một phần tài sản của phụ thân hắn để lại, năm đó thủ bộ sau khi bảo vệ Thiên Long Sơn thất bại liền dựa theo mật đạo mang đám tài sản này chuyển theo.

Không thể không nói phụ thân của hắn tuyệt đối cực kỳ giàu có, gia sản của Thiên Long Giáo phần lớn đến từ Tây Vực màu mỡ, quan trọng hơn Thiên Long Giáo từng diệt Mani Giáo, liền vơ vét vô số của cải của Mani giáo, bên trong hòm mà Dạ Xoa gửi cho Vô Song vậy mà có giá trị đến 1 triệu lượng.

1 triệu lượng là cái khái niệm gì?, Vô Song căn bản không quá rõ ràng bất quá hắn cũng biết là một khoản tài phu lớn kinh người.

Thông thường một chiếc bánh bao chỉ có giá 3 đồng, 1 quan tiền của Đại Thanh liền là 100 đồng, 1 triệu lượng tương đương với 1000 vạn quan tiền, đổi ra bánh bao chỉ sợ đủ để che lấp toàn bộ Tiêu Dao Cốc...

Tất nhiên trong rương cũng không phải là bạc trắng, toàn bộ đầu là hoàng kim cùng trang sức, Vô Song liền trực tiếp nhờ Dạ Xoa chậm rãi quy đổi toàn bộ ra ngân phiếu của Đại Thanh, sau đó hắn cũng cực kỳ dứt khoát đưa cho Dạ Xoa 700 vạn lượng nhằm giúp nàng gây dựng lại Thiên Long Giáo từ trong bóng tối.

Mọi việc trong 3 tháng qua rất nhiều rất nhiều, bất quá lại tương đối an nhàn, cuộc sống của hắn bình thường có thể nói là phi thường thoải mái, tất nhiên lúc này trong lòng Vô Song cũng có chút lửa nóng, hắn vẫn đang mong đợi ông ngoại tiến đến Vong Ưu Thôn, dựa theo Vô Song suy đoán, ông ngoại hiện nay liền phải đến Tiêu Dao Cốc rồi mới đúng.

.........

Rất may Vô Song hắn cũng không phải chờ lâu, tháng thứ tư tại Vong Ưu Thôn, ông ngoại của hắn Dược Vương Trình Hạo Thiên rốt cuộc cũng đến Tiêu Dao Cốc.

Quyển 1 - Chương 23: Trình Linh Tố

Hôm nay sau bốn tháng dạy y thuật cho Vô Song cuối cùng Thần Y cũng rời khỏi Vong Ưu Thôn.

Thần Y lần này rời đi cũng là việc bất đắc dĩ hơn nữa lại là một chuyến đi thời gian rất dài, chỉ sợ đến cuối năm mới có thể một lần nữa trở về Vong Ưu Thôn, đối với Vô Song mà nói đây có thể coi là một điểm ngoài ý muốn nho nhỏ.

Thần Y bản thân đương nhiên muốn truyền lại y bát cho Vô Song, với khả năng linh ngộ kinh người của hắn trong mắt Thần Y mà nói Vô Song tuyệt đối có thể kế thừa ông ta thậm chí vượt qua chính bản thân mình, tuy nhiên lần này Thần Y vẫn là không đi không được.

Như đã nói ngoại trừ Tiên Âm có thể không kể vào thì Vong Ưu Thôn có 7 người cùng 1 thú.

Thú ở đây là một đầu vượn trắng, Vô Song trong mấy tháng nay cũng gặp nó không ít lần, đầu vượn này có thể coi là thực khách bên cạnh đại sư huynh Tửu Điên, vẫn là thường xuyên đến nhà đại sư huynh uống rượu, một người một thú vậy mà có vài phần tri kỷ.

Đầu vượn trắng này ngoại trừ thích uống rượu còn cực kỳ thông minh, thông minh đến không hợp lẽ thường, Vô Song nghe Tửu Điên đại sư huynh nói bản thân đầu vượng trắng này thống lĩnh toàn bộ linh hầu trong phạm vi Tử Ngọc Sơn hơn nữa nó vậy mà có thể luyện võ, cũng chẳng biết có phải yêu quái hóa thành hay không, vượn trắng dĩ nhiên mỗi khi uống rượu lại có thể sử dụng vài đường Túy Quyền của chính đại sư huynh, thực lực mơ mơ hồ hồ không kém nhị lưu cao thủ võ lâm, nếu không phải bản thân nó không có tu vi nội lực chỉ biết dùng man lực trời sinh chỉ sợ không thua kém giang hồ nhất lưu cao thủ.

Khi nhìn thấy đầu vượn trắng trong Vong Ưu Thôn, Vô Song còn thực sự bị nó dọa sợ, hơn nữa khi nhắc đến vượn trắng bản thân Vô Song lại mơ hồ nghĩ đến vượn trắng trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, trong người cất chứa Cửu Dương Thần Công, đương nhiên hai con vượn trắng này không phải là một, đầu vượn trắng kia ở đâu Vô Song hắn cũng không biết.

Về phần 7 người bên trong bao gồm 6 vị sư huynh sư tỷ của Vô Song cùng với con gái Thần Y – Thẩm Tương Vân, Vô Song nghe nói Tương Vân hai năm trước đã rời khỏi Vong Ưu Thôn, đi đến Thần Nông Cốc học nghệ.

Trong võ lâm, về mặt y đạo một đường khó mà xưng ai mạnh nhất bởi có quá nhiều người có danh hiệu Thần Y, Thần Y Tử Ngọc Sơn, Thần Y Tiết Mộ Hoa, Minh Giáo Hồ Thanh Ngưu, Nhật Nguyệt Thần Giáo Bình Nhất Chỉ...

Những thần y này mỗi người đều mơ hồ tự định ra một ranh giới riêng, gần như nước sông không phạm nước giếng, rất ít khi tự mình tiến đến địa bàn của đối phương có điều chắc chắn danh hiệu Đệ Nhất Thần Y thì không ai phục ai, ngôi vị này đã để trống không biết bao nhiêu năm.

Tất nhiên nói về đệ nhất thần y trên giang hồ mỗi người một ý kiến nhưng nói về đan đạo cùng dược đạo thiên hạ liền không ai so sánh nổi với Dược Vương Cốc cùng Thần Nông Cốc.

Dược Vương Cốc – Trịnh Hạo Thiên là thiên hạ đệ nhất đan đạo tông sư, luyện đan một đường liền không ai có tư cách tranh tài.

Thần Nông Cốc – Tôn Tư Mệnh lại là thiên hạ đệ nhất dược sư, bản thân Tôn Tư Mệnh cũng là một thần y có tiếng trong thiên hạ nhưng so với danh tiếng trong nghề trồng dược thì y thuật của Tôn Tư Mệnh lại không tính là gì, dược liệu bên trong Thần Nông Cốc chỉ sợ còn nhiều hơn hoàng cung bảo khố, Tôn Tư Mệnh người này không có dược thảo nào là không thể trồng xuống, không có dược thảo nào là không thể chăm sóc.

Ngày hôm nay tam sư huynh của hắn đúng là tiến về Thần Nông Cốc đón nữ nhi, khoảng cách từ Vong Ưu Thôn đến Thần Nông Cốc chỉ sợ còn xa hơn từ Vong Ưu THôn đến Dược Vương Cốc, đi theo tam sư huynh lần này còn có cả đại sư huynh cùng nhị sư huynh, ba người đột nhiên rời đi cũng làm Vong Ưu Thôn vắng vẻ rất nhiều.

Tứ sư huynh cùng Ngũ sư huynh của Vô Song mỗi tháng lại đến thành Trường An đi thanh lâu một lần, ngày hôm nay cũng vừa vặn không có trong thôn.

Toàn bộ thôn nhỏ lúc này cũng chỉ có Vô Song cùng lục sư tỷ Mẫn Mẫn.

Vô Song đương nhiên sẽ tìm Mẫn Mẫn sư tỷ, không có vị sư huynh nào ở lại trong cốc, bản thân Vô Song lại không biết võ công, hắn căn bản không thể luyện công, chính vì vậy liền tiếp tục sự nghiệp học pha trà với Mẫn Mẫn sư tỷ.

Trà đạo một đường thực sự cực kỳ uyên thâm, quan trọng nhất uống trà lại có những công dụng Vô Song không thể tưởng tượng nổi.

Bình thường uống trà đơn giản chỉ là uống, trong suy nghĩ của Vô Song trà đạo một đường chẳng qua cũng chỉ là một loại đồ uống, so với nước ngọt, bia hay rượu của tiền kiếp cũng thuộc một dạng, đơn giản chỉ là thức uống, về phần cảm nhận của người khác thế nào Vô Song tất nhiên sẽ không quan tâm.

Vô Song vẫn sẽ giữ cái suy nghĩ này nếu không được gặp lục sư tỷ, hắn lúc này mới biết uống trà của thế giới này liền không rất tầm thường, không ngờ trà cũng là một loại đan dược có điều lại là thể lỏng mà thôi.

Trước khi nghe về Thiên Phú Tiên Thiên trong miệng Vô Hà Tử hắn sẽ không tin trà đạo có những công dụng này có điều sau khi chấp nhận Thiên Phú Thuyết thì Vô Song căn bản cũng chấp nhận thế giới này căn bản không thể dùng thường thức mà suy toán.

Uống trà ở thế giới này thứ nhất có thể khiến thần thanh khí sảng, rất dễ nâng cao tinh thần bắt đầu tu luyện hoặc cảm ngộ.

Thứ hai, trà có thể xua tan mệt nhọc, làm tâm thần thanh thản, càng thêm minh mẫn dễ dàng tăng cao ngộ tĩnh tạm thời.

Công dụng thứ ba, trà có thể khiến tâm tình bình thản, thậm chí có hiệu quả bài trừ tâm ma, giảm thiểu khả năng tẩu hỏa nhập ma khi luyện công.

Thứ tư uống trà có thẻ tăng cường khí huyết, làm cho thể lực sung mãn, khí huyết tràn đây, cả cơ thể liền cảm thấy khỏe khoắn, làm bất cứ việc gì cũng cảm thấy dễ dàng hơn.



Thứ năm, trà trong thế giới này là một trong những loại thức uống mà nữ tử thích nhất, một bình trà ngon tuyệt đối có thể tăng lên rất nhiều hảo cảm nữ nhân.

Nam nhân yêu rượu, nữ nhân quý trà, đây là một loại thường thức của thế giới này, tất nhiên cũng không phải tất cả nam nhân đều thích uống rượu cũng như tất cả nữ nhân cùng thích uống trà có điều thường thức vẫn là thường thức, trà đạo một đường đúng là có công dụng dễ dàng tăng hảo cảm nữ nhân hơn bình thường.

Trong suy nghĩ của Vô Song, việc này cũng không lạ, tiền kiếp của hắn đã đi Bar rất nhiều lần, bản thân thậm chí có học chút chút về pha rượu, có thể coi là một cái Bartender nghiệp dư, Bartender loại nghề nghiệp này hoàn toàn có thể dễ dàng lại gần nữ nhân, dị giới không có mấy loại rượu của tiền kiếp bất quá lại có trà, nghĩ đến một điểm này Vô Song lại càng quyết tâm học trà đạo.

Đương nhiên mỗi loại trà khác nhau lại có một cách pha chế riêng, tác dụng cũng là khác nhau, cách pha chế khác nhau của cùng một loại trà cũng sẽ có những vị khác nhau.

Lúc này Vô Song đang cực kỳ nghiêm túc thưởng thức một tách trà nóng hổi do lục sư tỷ đích thân pha, đồng thời nghe lục sư tỷ giảng giải.Bình thường lục sư tỷ cũng giống tam sư huynh, có chút ngờ nghệch cùng ngây thơ bất quá khi đụng đến sở trường liền thực sự biến thành một người khác.

“Vô Song, hôm nay tỷ tỷ liền chân chính dạy ngươi về pha trà nha”.

“Pha trà đầu tiên phải để ý đến chất lượng lá trà, thiên hạ có bốn loại chất lượng lá trà lần lượt là phổ thông là trà, ưu tú là trà, cực phẩm lá trà cùng tiên trà. Bản thân tiên trà loại này chỉ có thể gặp không thể cầu, tạm thời tỷ tỷ sẽ không nói tới”.

“Phổ thông lá trà có thể dễ dàng gặp được ở bất cứ thành trấn nào, thường thường tuyệt đối không khó kiếm, ưu tú lá trà chỉ có thể tìm được ở đại thành thị, đương nhiên cũng có thể đến quan ngoại gần Đại Tuyết Sơn, Linh Châu Biên Cảnh cửa ngõ của Tây Vực cùng Tô Châu đều có thể tìm được ưu tú là trà, ba nơi này gần như tập trung toàn bộ lá trà ngon trong thiên hạ”.

“Cực phẩm lá trà là cấp bậc trà đủ để mang vào hoàng cung tiến cống, chuyên dành cho vương công quý tộc, muốn có được loại trà này một là bản thân ngươi có đại địa vị nếu không liền phải tiến sâu vào bên trong Tây Vực hoặc Đại Tuyết Sơn cũng có cơ hội may mắn gặp được”.

“Tất nhiên cũng phải tùy theo thủ pháp chăm sóc lá trà, cùng một loại cực phẩm lá trà do hai người trồng khác nhau cũng có chất lượng khác nhau, thường thường cũng sẽ chia làm thượng trung hạ, ba loại chất lượng”.

“Cái thứ hai cần phải để ý là nước pha trà, nước pha trà có thể là nước giếng, nước sông hoặc nước suối, tất nhiên sẽ có càng nhiều loại nước tinh khiết hơn ví dụ từ ngọc ngũ chảy xuống hoặc hàn băng ngàn năm tan chảy, bất quá mấy thứ này vẫn đúng là khó gặp vô cùng, trong ba loại nước phổ thông dễ kiếm kia, tỷ tỷ vẫn là khuyên ngươi dùng nước suối, loại nước tinh khiết nhất tạo cảm giác thanh mát thoát tục”.

“Cái thứ ba là độ sấy, độ sấy của lá trà có thể coi như sơ chế lá trà, tùy từng loại trà mà cách sấy khác nhau, sấy ít, sấy vừa, sấy nhiều thậm chí không cần sấy, đây là một loại công thức, ngươi bắt buộc phải học thuộc lòng, chất lượng nước trà sau này cũng tùy theo ngươi sơ chế lá trà ra sao mà ước định”.

“Cái thứ tư cần để ý là lửa, cũng giống như sấy lá trà, tùy từng loại trà có nhiệt độ lý tưởng khác nhau, chỉ có đạt nhiệt độ lý tưởng mới có thể khiến chất lượng nước trà tốt nhất”.

“Cuối cùng là số lượng lá trà cùng thời gian hãm trà, lá trà quá nhiều không tốt mà quá ít cũng không tốt, cái này cũng phải tùy theo loại trà, có thể là ¼ ấm, có thể 1/3 ấm, ½ ấm hoặc 2/3 ấm. Về phần thời gian hãm trà, công đoạn này có thể coi là ít quan trọng nhất, nếu tất cả các công đoạn kia đều đã làm hoàn mỹ thường thường nước trà đều sẽ phi thường tốt uống, bất quá để nước trà được gọi là hoàn mỹ vẫn phải để ý một hai, chỉ có hoàn mỹ thời gian hãm trà mới có thể tạo ra hoàn mỹ nước trà, cũng giống như vẽ rồng điểm mắt vậy. Tất nhiên tùy từng lạo lá trà mà thời gian hãm trà cũng là khác nhau”.

“Tùy theo cách pha trà mà nước trà sẽ khác nhau, có thể... có thể cực kỳ tệ hại căn bản không dành cho người uống loại này nước trà bị gọi là rác rưởi, cũng có thể phi thường khó uống hoặc hương vị thường thường không có gì đặc biệt chỉ có công dụng giải khát. Đương nhiên nếu ngươi pha trà toàn bộ các bước đều đạt đến hoàn mỹ, nước trà có thể đạt thành ưu tú, cực phẩm thậm chí hoàn mỹ vô khuyết tiên phẩm nước trà”.

Mẫn Mẫn say sưa giảng, Vô Song lại chăm chú nghe tuy nhiên ngay lúc này, căn phòng của lục sư tỷ vậy mà bị người đặc biệt mở ra.

Vô Hà Tử không ngờ xuất hiện trước mặt hai người, đồng thời ánh mắt hướng về phía Vô Song.

“Vô Song, ông ngoại ngươi lúc này đang ở dưới Tử Ngọc Sơn, lão già đó lúc này gấp đến độ không thể chờ đợi được nữa rồi, nếu ngươi không đi theo lão phu cho lão già đó sớm sớm gặp mặt, chỉ sợ lão ta liền nổi đóa nha”.

Vô Hà Tử cười mà như không cười nhìn Vô Song, đương nhiên Vô Hà Tử biết Vô Song mong đợi vị ông ngoại này như thế nào.

Vô Song nghe vậy lập tức khuôn mặt xuất hiện vẻ mong đợi, sau đó hắn cũng không quên quay lại gãi đầu với sư tỷ.

“Sư tỷ xin lỗi tỷ, sau này ta nhất định lại tới nghe tỷ giảng dạy”.

Mẫn Mẫn nghe vậy liền khẽ cười, nàng sao có thể trách Vô Song?.“Sư đệ nghĩ cái gì chứ, nếu là ông ngoại ngươi vậy ngươi liền đi đi, sư tỷ sao có thể giữ ngươi”.

Ngồi trong căn nhà nhỏ, nhìn theo Vô Hà Tử cùng Vô Song rời đi, khuôn mặt của Mẫn Mẫn hiện lên một tia hồi ức.

Nàng lúc này cũng đang nhớ đến ông ngoại mình, ông ngoại của Mẫn Mẫn cũng là một cái kinh người nhân vật, ngoại hiệu Trà Vương – Lục Vũ.

Đương nhiên Lục Vũ cái tên này bên trong giang hồ liền không có mấy nổi tiếng bởi bản thân lão nhân này không phải là giang hồ nhân sĩ, Lục Vũ vị này chính là Thanh Triều nội các hàn lâm học sĩ, quan vị nhất phẩm, chính là nhân vật đứng đầu hàn lâm viện của Thanh Triều.

......

Từ Vong Ưu Thôn cửa nam đi xuống dưới chân Tử Ngọc Sơn cũng không phải một chặng đường quá dài lại có ngũ đế cấp bậc cường nhân mang đi cùng, Vô Song rất nhanh đã xuất hiện dưới chân Tử Ngọc Sơn.

Lúc này đập vào mắt hắn là một lão nhân cùng một thiếu nữ.

Lão nhân một đầu tóc bạc có điều mười phần anh khí, thoạt nhìn sinh long hoạt hổ vô cùng, thân hình cao lớn, chí ít cũng phải 1m8, một thân áo tơi giản dị, có lẽ điểm đặc biệt nhất của lão nhân này là một dấu chấm trên giữa trán, thoạt nhìn cũng không giống nốt ruồi mà giống một cái bớt đặc dị hơn.

Nhìn thấy lão nhân đứng dưới chân núi, chính bản thân Vô Song cũng phải dừng chân lại, nhịp tim của hắn vậy mà nhảy lên một nhịp, hắn cảm thấy một thứ cảm giác phi thường khác lạ, thứ cảm giác mà tiền kiếp hắn không có được – đây gọi là ‘máu mủ’.

Lão nhân kia còn có thể là ai ngoại trừ ông ngoại hắn, Dược Vương Trình Hạo Thiên.

Bên cạnh ông ngoại cũng có thêm một thiếu nữ.

Nói là thiếu nữ cũng không đúng lắm, nàng thoạt nhìn cũng chỉ chạc tuổi Vô Song, có thể là hơn hắn 1,2 tuổi nhưng cũng sẽ không hơn quá nhiều, thân hình khá nhỏ nhắn xinh xắn chỉ khoảng 1m1 đổ xuống, đứng vừa vặn đến thắt lưng Dược Vương.

Thiếu nữ một đầu tóc đen, khuôn mặt không phải là xấu xí nhưng cũng không tính là mỹ nhân, chỉ có thể nói có một điểm ưa nhìn mà thôi, trên khuôn mặt đáng chú ý nhất có lẽ là đôi mắt, đôi mắt to tròn mọng nước như muốn thu cả thế gian vào bên trong.

Thiếu nữ rõ ràng có chút rụt rè sợ hãi đứng sau lưng Dược Vương, về phần Dược Vương lúc này khuôn mặt hiếm hoi xuất hiện ý cười.

Dược Vương cũng không cảm nhận được cái gọi là máu mủ mạnh mẽ như Vô Song nhưng ông ta có thể nhận ra một thứ, đôi mắt của Vô Song cực kỳ giống mẫu thân của hắn, khuôn mặt của Vô Song lại mang theo 7 phần khí khái của phụ thân năm đó, chỉ cần bằng một ánh mắt, Dược Vương liền biết trước mặt chính là cháu mình, căn bản không thể nhầm lẫn.

Dược Vương cũng không tiến lên, khuôn mặt nghiêm nghị dãn ra thay bằng một nụ cười hiền từ, hai tay đưa rộng sang hai bên, ánh mắt nhu hòa nhìn Vô Song.

Vô Song lúc này không rõ là ma xui quỷ khiến hay chút khuyết thiếu tình cảm của kiếp trước thôi thúc hắn, hắn như một chú chim non tìm về tổ ấm, hắn vậy mà lao thẳng về phái Dược Vương, nằm gọc trong cái ôm của Dược Vương, Vô Song không cách nào ức chế được cỗ cảm xúc này, đôi mắt hắn vậy mà chảy nước, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Ông... ông ngoại”.

Vô Song tuyệt không yếu đuối như vậy, hắn lại sẽ không dễ dàng khóc bất quá đây là một đạo chấp niệm của chính Vô Song ở tiền kiếp, thứ chấp niệm chính hắn cũng không biết.

Vì cái gì người khác có cha có mẹ, có người thân yêu thương hắn lại không có?.

Sang đến kiếp này hắn đúng là có cha có mẹ, nhưng vì cái gì hai người cũng bỏ hắn mà đi?, vì cái gì hắn vẫn không có người thân yêu thương?.

Chỉ có lúc này lòng Vô Song bất giác như nhẹ đi, hắn vẫn có thân nhân, vẫn có người yêu thương hắn, hắn không phải đứa trẻ bị từ bỏ.

Nếu lúc trước Dược Vương trong mắt Vô Song chỉ là công cụ, là công cụ cho hắn tu luyện Quỳnh Hoa Bảo Điển thì hiện nay Vô Song lại chân tâm đối đãi với ông ngoại, cho dù ông ngoại không phải là cha mẹ nhưng Vô Song hắn cũng không muốn buông tay, hắn nhất định sẽ cố nắm chắc thứ gọi là tình thân này, thứ càm giác mà kiếp trước hắn khuyết thiếu.

Nhìn hai ông cháu ôm nhau, Vô Hà Tử chỉ mỉm cười, trong mắt có một tia ấm áp.

Về phần nữ nhân ở bên cạnh Dược Vương ánh mắt to tròn lập tức mở lớn, nàng ở bên cạnh sư phụ 4 năm nay, đây là lần đầu tiên nàng thấy sư phụ xúc động như vậy, nhìn thấy sư phụ quan tâm đến Vô Song, trong mắt thiếu nữ cũng xuất hiện một tia thiện cảm với hắn, sư phụ vừa là sư vừa giống cha của nàng, nàng cũng là một cái cô nhi không cha không mẹ, thấy sư phụ vui mừng nàng đương nhiên cũng vui mừng.

Người thân của sư phụ, nhất định cũng là người thân của nàng.

Ngày hôm nay, Vô Song có thể chân chính gặp được thân nhân của mình đồng thời ngày hôm nay cũng là lần đàu tiên hắn được gặp một nữ nhân trong Kim Dung tiểu thuyết.

Thiếu nữ sau lưng Dược Vương, nàng gọi Trình Linh Tố.

Quyển 1 - Chương 24: Trình Linh Tố (2)

Người ngoài nhìn Dược Vương lúc này có thể cảm thấy bình thường nhưng trong mắt Trình Linh Tố bản thân sư phụ tuyệt đối không bình thường.

Trình Linh Tố vốn là cô nhi, nàng năm 4 tuổi được Dược Vương thu nhận, đến nay đã trải qua 4 năm.

Trong 4 năm ở Dược Vương Cốc bản thân Trình Linh Tố đều rất sợ hãi vị sư phụ này của mình, Dược Vương chính là hỷ nộ thất thường, hỷ thì ít mà nộ thì nhiêu, bản thân Dược Vương cũng cự tuyệt tiếp khách ngoài ngàn dặm, Dược Vương Cốc thậm chí không còn tiếp khách, không có ai có thể lại để cho Dược Vương luyện dược.

Hầu hết thời gian trong ngày Dược Vương đều chỉ dùng để chỉ dạy Trình Linh Tố làm thế nào nhận biết dược thảo, làm thế nào luyện đan, làm thế nào sử dụng đang dược, Dược Vương trong mắt Trình Linh Tố liền là một vị sư phụ cực kỳ nghiêm khắc đồng thời nàng cũng chưa bao giờ thấy sư phụ mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên Trình Linh Tố nhìn thấy sư phụ nghiêm khắc khiến nàng sợ hãi hàng ngày lại mỉm cười hết sức nhẹ nhàng, lúc này khuôn mặt Dược Vương đâu khác gì một lão nhân bình thường đang ôm đứa cháu nhỏ?.

Việc này khiến trong lòng Trình Linh Tố có chút mất mát, có chút mong ước thậm chí là ghen tị với Vô Song nhưng trên tất cả, Trình Linh Tố thật sự cảm thấy vui mừng cho Dược Vường.

Nàng năm nay mới 8 tuổi, độ tuổi này thật sự quá nhỏ giống như một chú chim non còn chưa học bay vậy có điều Trình Linh Tố không giống những đứa bé 8 tuổi khác, ít nhất nàng không phải là chim non.

Nàng là cô nhi, ít nhất nàng trưởng thành cùng mạnh mẽ hơn những đứa trẻ cùng tuổi nhiều lắm, cho dù Dược Vương chưa từng một lần tỏ ra ân cần với nàng, tất cả chỉ có giáo huấn nghiêm khắc thì nàng vẫn coi Dược Vương như cha, nàng biết sâu trong lòng người cha này của mình có một vết thương chưa lành, một vết thương khiến Dược Vương luôn luôn căm ghét toàn bộ thế giới này.

Bản thân Trình Linh Tố biết, nếu nàng không phải là Tiên Thiên Ách Nan Độc Thể trong truyền thuyết liền không có tư cách được DượC Vương thu nhận, nàng mơ hồ có một loại cảm giác, Dược Vương chỉ như đang muốn truyền thụ lại cho nàng toàn bộ bản lĩnh, khiến một thân dược đạo của ông có người kế tục sau đó... sau đó sẽ thực sự lựa chọn rời khỏi thế giới này.

Thứ suy nghĩ này ở bên cạnh Trình Linh Tố rất lâu rất lâu, nàng căn bản không dám nghĩ tiếp nhưng lại không cách nào xóa đi nó, chỉ có hôm nay, chỉ có duy nhất hôm nay nàng thấy Dược Vường cười, một nụ cười chân thành từ tận trái tim, một nụ cười chứng minh ít nhất còn có thứu có thể níu kéo Dược Vương với nhân gian.

........

Bên trong xe ngựa chở hai thầy trò Dược Vương quả thật có rất nhiều đồ đạc, từng rương từng rương lớn thoạt nhìn lần này Dược Vương chuẩn bị rất kỹ càng để đến Tiêu Dao Cốc.

Điều này nói ra cũng hợp lý, khoảng cách từ Dược Vương Cốc đến Tử Ngọc Sơn chỉ tốn khoảng 2 tháng thời gian đi bằng xe ngựa, còn đường chim bồ câu đưa thư cũng chỉ mất chưa đến 1 tuần, Dược Vương gần như dùng gấp đôi thời gian bình thường để đến Tử Ngọc Sơn, nghĩ đi nghĩ lại khoảng thời gian thừa ra chỉ sợ Dược Vương liền bắt đầu dọn dẹp toàn bộ Dược Vương Cốc.

Vô Song cũng không biết một việc, đáng lẽ bình thường Dược Vương xuất cốc sẽ không chuẩn bị nhiều đồ đạc thế này, cho dù là Vô Hà Tử gửi thư mời cho ông ta, ít nhất Dược Vương cũng phải xác định Vô Song có phải cháu ngoại của mình hay không sau đó mới bắt đầu suy tính việc tiếp theo. Trong những hòm đồ trên xe ngựa kia đã được coi gần như là toàn bộ tài sản đáng quý nhất của Dược Vương Cốc.

Một điểm này có thể nói lên, Dược Vương lần này chỉ sợ ở lại với Vô Song một đoạn thời gian tương đối dài, với cá tính của Dược Vương nếu không nắm chắc thân phận của Vô Song sẽ tuyệt hkoong làm ra hành động này.

Nếu không phải từ hơn bốn tháng trước, Tiên Âm rời khỏi Tiêu Dao Cốc liền đến Dược Vương Cốc, tự mình dùng Dược Vương nói chuyện, ông ngoại của hắn chắc chắn sẽ không chuẩn bị kỹ càng như vậy đi tới Tử Ngọc Sơn.

Không thể không nói Tiên Âm nghĩ rất xa, nàng hôm đó rời đi liền đã tính trước cho Vô Song, Tiên Âm có thể không biết Vô Song sẽ luyện Quỳnh Hoa Bảo Điển nhưng nàng biết Dược Vương chắc chắn có thể là đại lực trợ giúp cho Vô Song sau này, bản thân nàng cũng có thể coi là hiểu rõ cá tính Dược Vương, chính vì vậy nàng quyết định đi trước Dược Vương Cốc, trước cả khi Vô Hà Tử gửi thư đến Dược Vương Cốc, nàng quyết định muốn thông báo cho Dược Vương về sự tồn tại của đứa cháu này, một điểm này có thể khiến Dược Vương chuẩn bị tinh thần, khiến Dược Vương ngay sau khi nhận được thư của Vô Hà Tử cơ hồ lập tức thu dọn sạch đồ đạc của Dược Vương Cốc sau đó rời đi.

Dương Vương đương nhiên sẽ có vài phần tin tưởng với phong thư Vô Hà Tử gửi đến nhưng ông ta lại càng tin tưởng Tiên Âm hơn, Tiên Âm chính mà tỷ muội chí thân với con gái của Dược Vương cũng là mẹ của Vô Song- Trình Tố Dao.

........

Di chuyển hòm đồ của Dược Vương lên trên núi cũng không phải là việc dễ dàng, trong cốc hiện nay cũng không có nam nhân chân chính, lục sư tỷ Mẫn Mẫn chắc chắn không đủ sức bê đống rương đồ này, tất cả cũng chỉ có thể nhờ Vô Hà Tử cùng Vạn lão, hai người tạm thời liền làm cửu vạn khuân đồ lên tới Vong Ưu Thôn.

Cũng may cả hai đều là nhân vật cấp ngũ đế trong chốn võ lâm, mỗi người mang theo 50 kg đồ đạc đi lên núi căn bản không phải là vấn đề gì lớn, mất khoảng 3 giờ đồng hồ, rốt cuộc toàn bộ đồ đạc của Dược Vương cũng được vận chuyển đến Vong Ưu Thôn.



Về phần chỗ ở của Dược Vương cùng Trình Linh Tố tạm thời sẽ không phải lo, hai người trực tiếp ở trong nhà Thần Y là được, chưa kể trong nhà Thần Y không thiếu dược liệu, một điểm này liền khiến Dược Vương tương đối hài lòng.

Vô Song không có quá nhiều thời gian thân thiết với ông ngoại, chuyển đồ đạc của ông ngoại lên núi sau đó sắp xếp một chút chỗ ở liền bắt đầu xuống bếp chuẩn bị cơm nước buổi chiều, về phần ông ngoại hắn liền đến gặp mặt Vô Hà Tử, tất nhiên hai vị lão nhân này nói gì Vô Song cũng sẽ không biết.

Lúc trước mỗi ngôi nhà bên trong Vong Ưu Thôn vẫn sẽ có một phòng bếp nhỏ nhưng 4 tháng này từ khi Vô Song chuyển đến đây thì mấy sư huynh liền góp sức xây một nhà bếp tương đối lớn làm nhà bếp chung cho cả thôn, đương nhiên bếp trưởng liền là Vô Song, dù sao ăn quen đồ ăn do Vô Song nấu, mấy sư huynh sư tỷ của hắn liền căn bản ăn không quen đồ ăn bản thân mình nấu.Lúc này trong nhà bếp, Vô Song khẽ mỉm cười, miệng khẽ hát nghêu ngao những câu hát của tiền kiếp, cho dù lời xiêu xiêu vẹo vẹo thậm chí nhiều câu còn là hắn chế thêm vào bất quá Vô Song liền cảm thấy rất vui vẻ, trong lòng hắn liền cảm thấy thoải mái vô cùng.

Ngày hôm nay hắn liền được trải nghiệm cảm giác nấu ăn cho thân nhân của mình, thử hỏi sao có thể không vui?.

Vô Song mải mê hát, hắn cũng không nhận ra cánh cửa gỗ đã hé mở từa bao giờ, một thân ảnh nhỏ nhắn bất giác xuất hiện sau lưng hắn.

“Ngươi hát thật khó nghe”.

Giọng nói nữ nhân vang lên làm Vô Song giật bắn mình, hắn vội quay đầu lại thì liền phát hiện Trình Linh Tố chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện sau lưng mình.

Nhìn thiếu nữ có đôi mắt to tròn này, Vô Song liền khẽ gãi đầu, mặt có chút đỏ lên.

Hắn đã quên một việc, hắn quá chú tâm đến ông ngoại trực tiếp bỏ qua nàng, đến cả tên nàng hắn cũng không có hỏi.

Cố gắng dùng một nụ cười ấm áp hướng về phía Trình Linh Tố sau đó Vô Song nhẹ gật đầu.

“Cô nương... ngươi sao lại vào trong này?”.

Vô Song đương nhiên muốn hỏi tên nàng là gì bất quá hắn lại có chút ngại, gần nửa ngày mới chịu đi hỏi tên ‘người ta’, nghe có vẻ không đúng cho lắm...

Trình Linh Tố bị Vô Song hỏi cũng không vội đáp lời hắn, đôi chân nhỏ nhắn khẽ kiễng lên, ánh mắt nhìn về phía chảo lớn bên bếp lò, sau đó khẽ gật đầu, khuôn mặt vốn đang lạnh lùng liền biến thành vui vẻ.

“Thật thơm, ngươi hát phi thường khó nghe bất quá nấu ăn không ngờ lại thơm như vậy. Bình thường ta vốn phụ trách nấu ăn cho sư phụ, thấy ngươi đi vào phòng bếp liền có chút tò mò muốn đến xem dù sao ta... ta có chút sợ ngươi nấu ăn không thích hợp khẩu vị của sư phụ nhưng không ngờ trù nghệ của ngươi lại cao như vậy... ta cũng cảm thấy không bằng ngươi”.

Thấy khuôn mặt của Trình Linh Tố có chút đỏ lên, Vô Song khẽ mỉm cười.

“Không quan hệ, nếu cô nương đã muốn trợ giúp liền giúp ta một tay là được, hơn nữa ngươi bình thường vẫn là phụ trách nấu ăn cho ông ngoại, ngươi có biết ông ngoại thích ăn nhất món gì không?”.
Vô Song đương nhiên tự tin vào tay nghề của mình bất quá hắn cũng muốn biết Dược Vương thích ăn nhất món gì, đây đại khái có thể coi là cháu ngoại quan tâm đến ông đi.

Trình Linh Tố nghe Vô Song nói, nàng vậy mà khẽ dùng một ngón tay gõ vào đầu Vô Song, cứ như đang gõ tiểu đệ đệ vậy.

“Một câu cô nương dài, một câu cô nương ngắn, ngươi tiểu tử này vắt mũi còn chưa sạch lại bày đặt học làm người lớn rồi?, ta gọi là Trình Linh Tố, sau này liền gọi ta là Trình tỷ tỷ là được”.

Trình Linh Tố nhoẻn miệng, có chút tinh nghịch nhìn Vô Song.

Về phần Vô Song lúc này cũng không quá để ý đến cái tên của Linh Tố, hắn liền hất mặt lên nhìn nàng.

“Ta gọi là Vô Song, bất quá ta không hiểu tại sao ta phải gọi ngươi là Trình tỷ tỷ nha, ngươi sao không gọi ta là Vô Song ca ca?”.

Trình Linh Tố rõ ràng cao hơn Vô Song một chút, nhưng thân thể nữ tử thoạt nhìn rõ ràng lại nhỏ bé cùng yếu ớt vô cùng, Vô Song đứng cạnh nàng thậm chí còn khiến người ta có cảm giác Vô Song là lớn, Trình Linh Tố là nhỏ.

Trình Linh Tố nghe Vô Song nói vậy lập tức bĩu môi.

“Hừ, ta đã đi hỏi Mẫn Mẫn tỷ, ngươi năm nay mới có 6 tuổi, ta liền đã 8 tuổi, hơn ngươi 2 tuổi chẳng nhẽ không thể làm tỷ tỷ ngươi?”.

Trình Linh Tố hai tay chống hồng, khuôn mặt có chút khiêu khích nhưng vì nàng quá nhỏ, biểu cảm liền trở thành dễ thương vô cùng, quả thật làm Vô Song có vài phần yêu thích.

“Hừ hừ, thương thay cho phận đàn bà, hơn hai ba tuổi cũng là đàn em, ngươi đã nghe câu này chưa?, tuổi tác lớn liền muốn làm tỷ tỷ?, xin lỗi không có cửa nha”.

Trình Linh Tố bị Vô Song nói như vậy, lại càng tiến lên một bước, thậm chí Vô Song có thể cảm nhận được hương khí trên cơ thể nàng, khuôn mặt của nàng hướng về phía Vô Song, thậm chí bộ ngực nhỏ nhắn còn có chút hướng về phía trước.

“Lừa người dối mình, câu nói đó ta liền chưa từng nghe nha, ta chưa nghe đương nhiên không tính, ta lớn hơn ngươi, ngươi vẫn phải gọi ta là tỷ tỷ đi thôi”.

Hai người đang cãi nhau đột nhiên đều nhíu mày, khuôn mặt hốt hoảng vội quay về phía bếp lửa, dĩ nhiên chảo rau xào của Vô Song bị bén lửa, lúc này đã bắt đầu có dấu hiệu quá lửa, liền khiến sắc mặt của Vô Song khó coi vô cùng.

“Hừ, tại ngươi ta liền hỏng mất một đãi rau xào, ngươi tính bồi thường thế nào đây”.

“Ai bảo tại ta?, rõ ràng tại ngươi không chú ý?”.

Cứ như vậy Vô Song cùng Trình Linh Tố người đưa ta đẩy, chẳng mấy chốc trong phòng bếp dĩ nhiên lại tràn ngập tiếng trẻ con cười.

Vô Song hắn không ngờ lại tranh hơn thua cùng với một đứa bé 8 tuổi?.

Về phần Trình Linh Tố nàng từ khi nào muốn đối với một đứa bé 6 tuổi sinh khí.

Nghĩ đến đây hai người liếc mắt nhìn nhau sau đó cùng bật cười.

........

Đáng tiếc Vô Song bản thân hắn kiếp trước lại không phải cái gì yêu thuyết Kim Dung cuồng, hắn đương nhiên cũng theo dõi phim kiếm hiệp Kim Dung bất quá chỉ để ý đến Xạ Điêu Tam Bộ Khúc ( Anh Hùng Xạ Điêu, Thần Điêu Đại Hiệp, Ỷ Thiên Đồ Long Ký), Tiếu Ngạo Giang Hồ cùng Lộc Đỉnh Ký, những tác phẩm khác của Kim Dung liền không quá rõ ràng, chính vì vậy nghe đến tên Trình Linh Tố hắn liền không có bất cứ ấn tượng gì đặc biệt.

Vô Song lúc này vẫn chưa hề nhận ra, hắn đã mơ hồ bước vào trung tâm vòng quay của thế giới này, bắt đầu bước vào chân chính một thế giới Kim Dung khác.

Quyển 1 - Chương 25: Dược Vương Ý Định

Trong nhà bếp của Vong Ưu Thôn lúc này bản thân Vô Song cùng Trình Linh Tố không ngờ lại bắt đầu có chút hòa hợp, không còn giống hai đứa trẻ tranh cãi với nhau trái lại mơ hồ lại bắt đầu trở nên thân thiết.

Trong mắt Trình Linh Tố mà nói, nàng căn bản không biết đối diện làm sao với Vô Song, năm nay Trình Linh Tố mới chỉ 8 tuổi mà thôi, cho dù trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng lứa rất nhiều bất quá tính trẻ con vẫn là phải có.

Ban đầu Dược Vương cho dù cực kỳ nghiêm nghị với nàng nhưng lại là người thân duy nhất của nàng trên thế giới này, Dược Vương liền là thế giới của nàng, lúc này Dược Vương lại gần như dành tất cả tình cảm cho Vô Song, bản thân Trình Linh Tố liền có chút tủi thân, nàng sống bên cạnh Dược Vương 4 năm vẫn chưa thấy Dược Vương cười vậy mà ngày đầu tiên Dược Vương thấy Vô Song đã mỉm cười, hình ảnh này liền làm Trình Linh Tố ghen tị thậm chí khó chịu với Vô Song.

Một mặt khác Trình Linh Tố thật sự mong muốn Dược Vương có thể cười cười nói nói nhưng nàng không có làm được, nàng không thế khiến Dược Vương tâm tình tốt lên, điều này chỉ có duy nhất Vô Song làm được, trên phương diện này nàng tất nhiên muốn cảm ơn Vô Song, hơn nữa nàng mơ hồ biết Vô Song là cháu ngoại của Dược Vương, một điểm này liền khiến bản thân Trình Linh Tố lại càng không muốn nóng giận với Vô Song, nàng không muốn làm chính Dược Vương phật ý thậm chí là tức giận.

Về phần Vô Song, hắn chỉ đơn thuần muốn trêu chọc cô nhóc này một chút mà thôi hơn nữa hắn cũng không muốn gọi một đưa sbes 8 tuổi làm tỷ tỷ, căn bản quá mất mặt, ngoài điểm này ra Vô Song cũng không có gì bất mãn với đối phương.

Hai người đều có tâm tình riêng, đều có suy nghĩ riêng tuy nhiên lại có một điểm chung, hai người đều muốn nấu ăn cho Dược Vương, nấu món ăn ngon nhất cho ngày hôm nay.

Trên một mặt nhận thức chung này, Vô Song cùng Trình Linh Tố liền thật sự hợp tác với nhau, không thể không nói khả năng nấu ăn của Trình Linh Tố rất tốt, chỉ sợ có thể so với đầu bếp tại những nhà hàng 1 – 2 sao. Đương nhiên Trình Linh Tố lại càng kinh ngạc, nàng liền bị trù nghệ của Vô Song rung động thật sâu.

Nếu Trình Linh Tố chỉ là đầu bếp của nhà hàng 1-2 sao thì Vô Song chỉ sợ đã không thua kém thậm chí là hơn đầu bếp nhà hàng 5 sao, ở bên cạnh nhìn Vô Song vào bếp, Trình Linh Tố thậm chí học được rất nhiều.

Trong làn khói bếp nghi ngút, trong cái nóng của lửa cùng khói, Trình Linh Tố bàn tay nhỏ nhắn khẽ lau khuôn mặt của mình, sau đó ánh mắt to tròn lén lút nhìn Vô Song.

Vô Song khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ, dù sao hắn cũng 7 phần giống phụ thân của hắn năm xưa, có thể coi là một cái ngọc thụ lâm phong mỹ nam tử.

Cho dù lúc này Vô Song còn rất nhỏ nhưng dung mạo của hắn đến cả Tiên Âm cùng Dạ Xoa đều phải khen huống gì tiểu cô nương như Trình Linh Tố.

Nhìn khuôn mặt non nớt của Vô Song xuất hiện từng giọt mồ hôi lấm tấm, nhìn mái tóc bạch kim đặc biệt của hắn rủ xuống, nhìn ánh mắt chăm chú nhìn vào món ăn, nghe tiếng dao đều đều tạo thành một thứ âm tiết đặc biệt, khuôn mặt của Trình Linh Tố trong khoảnh khắc này liền khẽ đỏ lên.

Trình Linh Tố bản thân từ trước đến nay gần như chưa bao giờ lại gần nam tử cùng lứa tuổi, lúc này nàng với Vô Song gần như đứng sát với nhau, nàng là phụ bếp hắn là bếp trưởng, cảm nhận mùi mồ hôi cùng sự chú tâm của Vô Song, đôi môi của Trình Linh Tố nhẹ mấp máy.

Khuôn mặt của Trình Linh Tố có chút đỏ lên, sau đó chậm rãi dùng khăn tay lau đi những giọt mồ hôi trên má Vô Song.

Vô Song bị Trình Linh Tố đột nhiên ‘tập kích’ cũng khẽ giật mình sau đó mỉm cười.

“cảm ơn”.

Trình Linh Tố mặt lại càng đỏ lên một chút, sau đó dường như lập tức quay đi.

“Không... không có gì”.

Không thể không nói, nam nhân khi đeo tạp dề vào bếp liền trở nên phi thường hấp dẫn, có sát thương rất lớn đối với nữ nhân.

.......

Nếu như trong phòng bếp hai người Trình Linh Tố cùng Vô Song có cuộc gặp mặt đặc biệt thì ở bên trong nhà Thần Y lúc này, Vô Hà Tử cùng Dược Vương cũng đang nói chuyện.

Dược Vương cùng Vô Hà Tử lúc này đều là ngồi trên ghế, cả hai đều im lặng không nói có điều Dược Vương nhìn chằm chằm về phía Vô Hà Tử biểu cảm cực kỳ tức giận, về phần Vô Hà Tử lại trực tiếp không nhìn đối phương chậm rãi thưởng trà.

Dược Vương rốt cuộc cũng không đấu lại Vô Hà Tử, thở dài không ngớt nhìn lão già kia sau đó lắc đầu.

“Lão phu vẫn là không đấu lại ngươi, vẫn là phải mở miệng trước, Tiêu Hà, ngươi cho lão phu một lời giải thích, hắn là cháu trai của ta, vì cớ gì đến hiện nay lão phu mới được biết?, vì cái gì 6 năm qua đến sự tồn tại của đứa cháu này lão phu cũng không biết”.

Tiêu Hà chính là tên thật của Vô Hà Tử, để có thể gọi ra tên thật của một trong ngũ đế này liền có thể biết Dược Vương cùng Vô Hà Tử giao tình cực kỳ không cạn.



Vô Hà Tử rốt cuộc lại không có tiếp tục uống trà, chậm rãi đặt chén trà xuống bàn liếc nhìn vị bằng hữu cũ này của mình.

“Hạo Thiên, chúng ta giao tình cũng hơn nửa cuộc đời, ta còn không biết tính của ngươi?, năm đó Thiên Vương chiến tử, con gái ngươi một đường khó khăn lắm mới có thể trở ra nhưng tại sao không có đi tìm ngươi mà lại đi tìm con bé Tiên Âm đó?”.

“Tiên Âm cùng con gái ngươi vừa là hảo bằng hữu nhưng cũng là tình địch, mang theo hơi tàn cùng đứa con còn đỏ hỏn, thà đi gặp tình địch chứ không gặp phụ thân, tâm ý của con gái ngươi ngươi chẳng nhẽ không biết?”.

“Nếu không phải đám Thiên Long Giáo dư nghiệt kia xuất hiện, lão phu liền nghe theo Tiên Âm, đứa cháu ngoại này của ngươi thà rằng không tồn tại, tuyệt không giao cho ngươi”.

Nghe lời nói của Vô Hà Tử, Dược Vương lại khẽ trầm mặc.
Dược Vương Trình Hạo Thiên, bản thân liền đến từ Tây Vực.

Xuất thân từ Tây Vực, là một phần tử của Tây Vực, Dược Vương liền mười phần hợp ý với Thiên Vương – Lệ Thương Thiên cũng đồng thời là con rể mình.

Con đường của Lệ Thương Thiên đi cũng là nguyện vọng cả đời của Dược Vương, của vô số con dân Tây Vực.

Lệ Thương Thiên muốn thống nhất toàn bộ Tây Vực, muốn tạo nên một quốc gia lý tưởng, muốn chấm dứt Tây Vực trăm năm chiến loạn, muốn người dân ăn no mặc ấm, không phải chịu cảnh máu vẩy sa trường, màn trời chiếu đất, khổ ải vô biên...

Lệ Thương Thiên có hùng tâm hơn nữa hắn lại càng có thực lực, bản thân Lệ Thương Thiên chỉ cần còn sống liền có thể thống nhất Tây Vực, phải biết Thiên Long Giáo 6 năm trước đã mơ hồ khiến một nửa Tây Vực quy thành một quốc gia thống nhất.

Tây Vực nếu thống nhất, lại thêm 10 năm phát triển liền biến thành một cái Mông Cổ thứ hai, Đại Thanh chống lại Mông Cổ còn cảm thấy áp lực vô cùng sao dám nuôi thêm một cái Tây Vực phát triển?.

Mông Cổ Đại Hãn – Thiết Mộc Chân là đương thời đệ nhất kiêu hùng, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, về phần Thiên Long Giáo – Lệ Thương Thiên lại là đương thời đệ nhất anh hùng, người có thể khiến lòng dân Tây Vực hướng về, toàn bộ Tây Vực không ai không phục.

Một người phương Tây, một người phương Bắc, Đại Thanh bị ép vào giữa căn bản ngày diệt quốc chỉ sợ không còn xa.

Đại Thanh liền nhất định phải diệt đi Thiên Long Giáo, cho dù trận chiến đó khiến đệ nhất cao thủ triều đình – Quỳ Hoa Lão Tổ khí tuyệt bỏ mình, khiến rất nhiều đại nội cao thủ đi đời nhà ma, khiến triều đình căn bản không còn đủ lực để khống chế võ lâm trung nguyên.

Cái giả bỏ về rất thảm nhưng thực sự đáng, nếu 6 năm trước trận chiến ở Thiên Long Sơn không nổ ra, đợi đến lúc Tây Vực triệt để thống nhất lúc đó Lệ Thương Thiên liền trở thành một cái Thiết Mộc Chân của Tây Vực, lúc đó ai có thể kìm hãm lại hắn?.

Lại nói về Dược Vương, Dược Vương cả đời yêu nhất 1 đứa con gái đồng thời cả đời cũng phục nhất đứa con rể của mình, trong trận chiến năm đó tại Thiên Long Sơn, cả hai người cùng rời khỏi thế gian, Dược Vương liền trực tiếp bị ép đến phát điên, nếu không phải may mắn thu được Trình Linh Tố làm đệ tử, có thể khiến tâm tình Dược Vương tốt hơn một chút chỉ sợ Dược Vương cũng đã sớm thương tâm quá độ rời khỏi nhân thế.

Trình Tố Thu là người mà Dược Vương yêu thương nhất, cô con gái này gần như là toàn bộ thế giới của Dược Vương, về phần Lệ Thương Thiên lại mang theo ước vọng của chính Dược Vương, hai thứ này đồng thời sụp đổ, cho dù Dược Vương cứng rắng thế nào cũng đứng bên bờ sụp đổ.

Nếu ngày hôm đó, Trình Tố Thu đưa Vô Song cho Dược Vương đương nhiên sẽ khiến tâm tình của Dược Vương tốt lên rất nhiều bất quá chắc chắn Dược Vương sẽ hướng cho Vô Song đi vào tu la đạo, đi vào con đường trả thù cho phụ thân, thậm chí đặt trọng trách nhất thống Tây Vực cho chính Vô Song.

Bản năng người mẹ, không cho phép Trình Tố Thu làm việc này, nàng liền tìm đến Tiên Âm Động, đưa Vô Song cho Tiên Âm, nàng liền muốn đứa bé này có cuộc sống bình bình an an, ít nhất cũng không đi theo con đường của phụ thân hắn, không bị vướng vào vòng thù hận của chính phụ thân hắn.

Khi Vô Song được sinh ra, Trình Tố Thu liền muốn hắn có thể đội trời đạp đất, trở thành thiên hạ vô song như chính cha của hắn, đáng tiếc thế sự vô thường, đến lúc chết nàng lại muốn đứa bé này bình thường cả đời, hạnh phúc mà sống.

Dược Vương im lặng rất lâu, sau đó lại ngước lên nhìn Vô Hà Tử.

“Tiêu Hà, ta lúc này đã bình tĩnh hơn rất nhiều, Vô Song gọi ta một tiếng ông ngoai, trong lòng ta liền trở nên vui vẻ rất nhiều, bất quá nếu Vô Song đã biết phụ mẫu hắn là ai, biết thân thế của mình, ngươi cũng không có quyền ngăn cản nó”.

Vô Hà Tử liếc nhìn Dược Vương sau đó gật đầu.

“Ngươi cũng như vậy, đứa bé này liền để nó tự chọn con đường của mình đi, lão phu không nhúng tay bất quá ngươi cũng tuyệt đối không được nhúng tay”.Hai vị lão nhân này lại nhìn nhau rất lâu sau đó cùng thở dài một hơi.

“Lần này không phải vô duyên vô cớ ngươi gọi lão phu đến Tiêu Dao Cốc, không biết là việc gì?”.

Cuối cùng lại một lần nữa, Dược Vương là người phá tan bầu không khí yên lặng này.

Vô Hà Tử nhìn Dược Vương sau đó mỉm cười.

“Ngươi cũng không phải là không đoán được nha, đương nhiên muốn ngươi trợ giúp đứa bé kia rồi, ngươi mang theo nhiều đồ đạc như vậy không phải cũng có ý định cư tại Vong Ưu Thôn một khoảng thời gian sao?”.

Dược Vương khẽ gật đầu, sau đó ngưng thần nhìn Vô Hà Tử, Dược Vương lần này đến đây đương nhiên là muốn trợ giúp cháu ngoại của mình, dù sao Dược Vương vẫn thật sự muốn hướng Vô Song đi theo con đường của phụ thân hắn, muốn hắn có thể tạo nên một quốc gia lý tưởng, muốn hắn có thể thống nhất Tây Vực.

Vô Hà Tử cũng không dấu diếm việc gì, hắn trực tiếp kể lại sự việc Quỳ Hoa Bảo Điển cho Dược Vương nghe.

Quỳ Hoa Bảo Điển là võ công của Quỳ Hoa Lão Tổ, Quỳ Hoa Lão Tổ năm đó lại là một trong những nhân vật vây công Thiên Vương đến chết, đương nhiên Dược Vương liền cực kỳ căm ghét, bất quá nếu là loại võ học khiến Vô Hà Tử khen ngợi hết mực như Quỳ Hoa Bảo Điển, bản thân Dược Vương cũng phải trầm ngâm một hai.

Tiêu Dao Phái võ công có thể nói thiên hạ nhất tuyệt, trong mắt Dược Vương ngoại trừ Thiếu Lâm cùng Võ Đang hai phái ra căn bản không có môn phái nào trên giang hồ đủ sức vượt qua võ công của Tiêu Dao Phái.

Dược Vương chưa từng gặp Quỳ Hoa Lão Tổ cũng không biết ông ta lợi hại thế nào nhưng chỉ cần nghe ngữ khí của Vô Hà Tử, Dược Vương liền cảm thấy Quỳ Hoa Bảo Điển tuyệt đối là thiên hạ đỉnh cấp võ công.

Sau khi nghe xong Vô Hà Tử toàn bộ giảng xuống, Dược Vương không suy nghĩ gì mà lập tức gập đầu.

“Vậy theo lời ngươi nói, cần lão phu một lần nữa luyện chế Động Huyền Kim Đan?”.

Vô Hà Tử gật đầu thản nhiên.

“Ngoại trừ Động Huyền Kim Đan ra thì cũng chỉ có cách tự cung, đương nhiên nếu bảo tiểu tử đó tự cung, cho dù tiểu tử đó đồng ý chỉ sợ đám người các ngươi cũng không cho đi”.

Dược Vương lập tức vỗ bàn, lực đạo mạnh đến nỗi bàn gỗ triệt để đổ sập xuống, một chưởng này không ngờ nội lực mười phần.

“Phí lời, cháu ngoại của lão phu sao có thể tự cung?. Động Huyền Kim Đan thứ này đã rất lâu lão phu không có động đến, muốn chuẩn bị tài liệu chỉ sợ cũng không phải việc một sớm một chiều, cũng may đây là Vong Ưu Thôn, tên tiểu tử Thần Y để lại tương đối phong phú dược liệu, cộng thêm con bé Hoa Si kia trợ giúp, việc này cũng không khó”.

Nhắc đến ‘Hoa Si’ đương nhiên Dược Vương không có muốn nàng trợ giúp luyện đan, thứ mà Dược Vương nhắc đến liền là ông ngoại của Hoa Si – Trà Vương.

Có ông ngoại là Hàn Lâm Đại Học Sĩ, chưa kể kinh thành Trường An cũng không cách quá xa Vong Ưu Thôn cùng Tử Ngọc Sơn, tin tưởng thiếu nguyên liệu gì vị Trà Vương kia cũng có thể trợ giúp một hai.

Vô Hà Tử nghe thấy Dược Vương nhận lời liền vui vẻ gật đầu, ánh mắt nhìn về chiếc bàn bị hủy kia căn bản không hề đau lòng.

‘Hừ lão phu quả nhiên là tình xa, gọi tên nóng tính này đến nhà tiểu tam, nếu gọi hắn vào nhà lão phu liền vô duyên vô cớ hỏng mất một cái bàn, tiểu tam ngươi cũng đừng trách sư phụ, ai bảo ngươi không có nhà’.

Vô Hà Tử nghĩ đến đây liền nhẹ vuốt bộ râu của mình, ung dung đứng lên.

“Quỳ Hoa Bảo Điển trước khi tu luyện liền cần thêm vài thủ pháp, cần vài loại thảo dược đun thành nước thuốc giúp tiểu tử kia cải thiện một chút thể chất, loại tuyệt học này yêu cầu căn cơ xương cốt cùng kinh mạch cực kỳ mềm dẻo, tất nhiên loại này yêu cầu chắc không làm khó được Dược Vương đại danh đỉnh đỉnh nha”.

Dược Vương hì mũi coi thường Vô Hà Tử sau đó bật cười.

“Đừng có khích lão phu, Tiêu Hà ngươi trên danh nghĩa cũng là sư phụ của nó, ngươi chuẩn bị dược liệu, lão phu sẽ chế thuốc”.

Vô Hà Tử cũng không phản đối, lập tức khí khái gật đầu.

“Một lời đã định,”.

“Tốt, một lời đã định”.

Dược Vương đương nhiên cũng đồng ý, lúc này trong mắt hai vị lão nhân cùng hiện ra ý cười.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau