CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 196 - Chương 200

Quyển 2 - Chương 73: Cô Độc (2)

Nếu Kim Hộ Pháp bất ngờ với Vô Song mười thì nàng bất ngờ với Trương chân nhân cả trăm lần.

Từ đầu đến cuối nàng cung kính có thừa hơn nữa cũng chưa bao giờ dám quan sát kỹ Trương chân nhân dù sao trước mặt nàng là một lão quái vật cao cao tại thượng tại giang hồ, một lão nhân đã sống hơn 200 năm, nàng sao có thể bất kính?.

Chỉ có lúc này nàng mới cảm thấy không ổn, Trương Quân Bảo rõ ràng không giống như nói dối, ánh mắt của hắn sáng như sao trời căn bản không có cái gì lừa dối.

Kim Hộ Pháp thậm chí bỏ tay đang cầm tay Vô Song ra, ánh mắt nhìn thẳng về phía Trương Quân Bảo.

“Chân nhân... người... “.

Kim Hộ Pháp muốn mở miệng nhưng cũng không biết mở miệng thế nào, nàng hiện này vẫn chưa thể nào chắc chắn được Trương Quân Bảo rốt cuộc là người như thế nào.

Trước mặt nàng có phải Trương chân nhân hay không?.

Trương Quân Bảo đương nhiên không cách nào hiểu được Kim Hộ Pháp đang nói gì.

Ở nơi này ngoại trừ Vô Song ra thì cũng chỉ có mỗi hắn, từ hướng mặt Kim Hộ Pháp quay lại căn bản không thể là Vô Song, Trương Quân Bảo thậm chí trực tiếp xoay đầu lại nhìn về phía sau xem có ai hay không, khi xác định người được gọi là chân nhân kia chính là mình, Trương Quân Bảo lại càng thêm khó hiểu.

“Tiền bối, ta không phải là cái gì chân nhân cả, người gọi ta là Quân Bảo như lúc trước không được sao?”.

Kim Hộ Pháp triệt để sững người, nàng thậm chí gần như chắc chắn người trước mặt mình không phải là Trương chân nhân nhưng nếu Trương Quân Bảo không phải là Trương Tam Phong thì rốt cuộc Trương Quân Bảo là ai?.

Đương nhiên cũng có thể hỏi ngược lại, nếu Trương Tam Phong không phải là Trương Quân Bảo vậy Trương Tam Phong rốt cuộc là ai?.

Thời gian để suy nghĩ của Kim Hộ Pháp cũng không dài bởi thứ quái vật kia thì chẳng để nguyên cho nàng muốn làm gì thì làm, nó rốt cuộc cũng động.

Đây là một sinh vật rất khó để miêu tả bằng lời, một sinh vật bất tử.

Không ai biết lý do tại sao nó bất tử, ít nhất một chiêu của Đao Tôn không thể giải quyết được nó hơn nữa chỉ cần nhìn thấy khả năng tái tạo của sinh vật này sau khi bị phanh thây đã đủ nói lên... cho dù nó không bất tử thì sức sống của nó cũng rất đáng sợ.

Đây là lần đầu tiên tất cả những người ở đây nhìn thấy sinh vật này lại càng không hiểu nó mạnh yếu ra sao tuy nhiên chỉ từ khí tức mà nói, thứ này khiến cho Kim Hộ Pháp run lên, nó cho Kim Hộ Pháp thứ áp lực không khác gì khi đối mặt với vị Đao Tôn thần bí kia.

Ở đây chỉ có duy nhất Vô Song, hắn cảm thấy không có cách nào bình tĩnh được, trong tai Vô Song xuất hiện những âm thanh mà chính hắn cũng không tin tưởng được, hắn có thể cảm thấy sinh vật kia đang khóc.

Nó đang gào thét, đang đau đớn, đang cầu xin.

“Giết.... giết... giết... giết... ta”.

Vô Song có thể chắc chắn đây không phải là âm thanh mà tai người có thể nghe được, đây là thứ âm thanh đến từ linh hồn.

Vô Song đủ thông minh để hiểu rất nhiều chuyện.

Từ lúc vết bớt của hắn có thể thôn phệ làn khói đen thần bí để rồi khi nhìn thấy sinh vật thần bí kia xuất hiện Vô Song thậm chí có một suy nghĩ điên loạn trong đầu, hắn.... hắn thật sự có thể giải thoát cho sinh vật này.

Không biết tại sao Vô Song cảm thấy cơ thể sinh vật kia đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa đen, thứ ngọn lửa đen ở ngay trên cánh tay Vô Song.

Chỉ cần... chỉ cần đưa tay ra, nuốt lấy ngọn lửa đen kia, Vô Song liền có thể giải thoát cho nó.

Cái cảm giác này càng ngày càng trở nên rõ ràng bất quá từ suy nghĩ đến việc hành động thật sự là quá khó khăn, cho dù thứ cảm xúc kia rất rõ ràng nhưng để Vô Song thật sự lại gần sinh vật kia còn chưa đủ.

Sinh vật kia không chỉ kinh khủng về mặt ngoại hình mà thực lực của nó cũng rất đáng sợ, thân hình của nó lao thẳng về phía Kim Hộ Pháp, móng vuốt của nó nhọn hoắt như muốn xé nát tất cả, thậm chí bộ móng vuốt trực tiếp tạo ra 5 vết vạch ra bên vách đá nơi Hắc Địa.

Ở Hắc Địa này không ai nói chuyện với ngươi về kỹ thuật cũng chẳng ai quan tâm ngươi có bao nhiêu nội lực, ở Hắc Địa chỉ có 3 thứ cần quan tâm.

Thứ đầu tiên là sức mạnh thân thể, cái thứ hai là tốc độ bản thân còn cuối cùng là khả năng chịu đựng, đây là yếu tố trở thành cường giả ở Hắc Địa.

Ở trong Hắc Địa tồn tại một thứ gọi là từ trường địa lực, thứ này khiến bất cứ một cao thủ thiên về tốc độ nào cũng phải tặc lưỡi bất quá khi đã luyện thể đến một mức độ nào đó thì từ trường địa lực không phải là thứ khiến đám cao thủ này quá mức quan tâm.

Từ trường địa lực vừa là một loại tai hại nhưng cũng là một loại lợi thế rất lớn, nếu không có từ trường địa lực thì Hắc Địa cũng không có cách nào được gọi là thiên đường của cường giả luyện thể.

Lại nói về cường giả luyện thể, chỉ cần đạt đến ngũ tuyệt trình độ thì đều có thể bỏ qua từ trường địa lực, chỉ cần trực tiếp gọi ra giá y liền có thể ngăn cản cơ thể khỏi ảnh hưởng từ trường địa lực bất quá đi kèm với đó thể lực cũng tiêu hao rất nhanh dù sao thể lực cũng là thứ để duy trì giá y của bản thân.

Kim Hộ Pháp ban đầu còn chưa gọi ra giá y của bản thân, bất quá hiện nay có lẽ nàng không gọi không được, thứ trước mặt quá mạnh.

Chỉ thấy sinh vật kia rung lên hai cánh, tốc độ của nó đáng sợ vô cùng, một cánh tay to lớn mà dài ngoằng ấn thẳng vào mặt Kim Hộ Pháp, nó quăng cơ thể nàng ‘rầm’ xuống mặt đất cứng rắn, trực tiếp tạo ra từng vết nứt trên mặt đất.

Một tay ấn vào mặt Kim Hộ Pháp, một tay đưa lên lộ ra những móng vuốt sắc nhọn, những móng vuốt này hoàn toàn có khả năng xuyên thủng lớp giáp hoàng kim của Kim Hộ Pháp, trực tiếp có thể đe dọa tính mạng nàng.

Cường giả luyện thể chiến đấu cực kỳ trực tiếp, khi chiến đấu mạnh ra mạnh mà yếu ra yếu, thắng thua chỉ trong một chiêu, một chiêu liền có thể mất mạng, đám người bọn họ đã rèn luyện cơ thể mạnh mẽ đến mức mỗi bộ phận trên cơ thể đều là những cỗ máy giết người riêng biệt.

Kim Hộ Pháp tất nhiên cũng là một cường giả luyện thể nhưng sinh vật kia thì cũng thế, cánh tay của nó cứng như thép nguội, khi cánh tay kia ấn xuống lại cho Kim Hộ Pháp cảm giác khó thở vô cùng thậm chí không thể nhúc nhích.



Kim Hộ Pháp cắn chặt hàm răng, sau đó thân thể nàng run lên, giá y của nàng rốt cuộc cũng được gọi ra.

Có giá y trợ giúp, hai cánh tay rất nhanh đưa ra dồn toàn lực đập thẳng vào phần khuỷu tay của sinh vật kia sau đó trực tiếp bẻ nó làm đôi, thân hình Kim Hộ Pháp mạnh mẽ xoay ngược lại thoát khỏi thế bị đè, đôi cánh ưng hư ảo sau lưng run lên nhè nhẹ, hai tay chắp lại nện thẳng từ trên xuống dưới như một cây đại chùy vậy.

Một chùy này của nàng đánh nát nửa đầu của đầu quái vật phía dưới bất quá Kim Hộ Pháp không hề vui vẻ gì, nàng có thể cảm nhận được nó chắc chắn chưa chết, trên người nó tồn tại một loại khí tức mà nàng không cách nào hiểu nổi.

Thứ này... là ma khí.

Một tay bị bẻ gãy gập lại, nửa đầu bị đánh nát khiến sinh vật kia rõ ràng bị choáng một chút bất quá đôi cánh của nó vẫn rung lên, cả người lướt về phía trước cách xa Kim Hộ Pháp một đoạn, lao thẳng về hướng Vô Song cùng Trương Quân Bảo.

Kim Hộ Pháp thấy nó bỏ chạy về phía Vô Song cùng Trương Quân Bảo, nàng lập tức cảm thấy không ổn.Vô Song trên tay có ma khí, thứ này là gì thì nàng không hiểu bất quá đã liên quan đến một chữ ‘ma’ thì Vô Song có chết 10 lần vẫn chưa hết tội, Kim Hộ Pháp sẽ không quan tâm bất quá Trương Quân Bảo thì khác.

Kim Hộ Pháp không cách nào xác định đây có phải là Trương chân nhân hay không nhưng nàng có thể chắc chắn hai người giống hệt nhau như một khung đúc ra, chỉ bằng diện mạo của hai nói Trương Quân Bảo không liên quan gì đến Trương Tam Phong là điều không ai tin tưởng.

Nội lực của Kim Hộ Pháp bành trướng, nàng là cường giả luyện thể nhưng không có nghĩa nàng không có nội lực, đôi cánh sau lưng nhẹ rung lên, tốc độ lập tức bạo tăng.

Đi sau mà đến trước, hoàng kim quyền của nàng tiếp tục đập thẳng vào khuôn mặt sinh vật kia, một quyền nện nó bắn xuống mặt đất bên dưới.

Thân hình nàng lao thẳng xuống dưới như hỏa tiển, đôi tay đưa ra tóm lấy đầu thứ kia, đầu gối đưa ra huých thẳng vào khuôn mặt của nó, lần này trực tiếp đánh nát phần mặt kinh dị kia để rồi trực tiếp ép sinh vật này ngã xuống đất.

Thân thể Kim Hộ Pháp đè lên người đối phương, nàng không có một tia thương tình, từng quyền từng quyền nện xuống mang theo những âm thanh ghê người, sau mỗi quyền của nàng máu huyết bắn ra, mùi tanh tưởi càng ngày càng nồng bám trên giáp hoàng kim, nàng vậy mà trực tiếp đánh nát đầu nó thành huyết nhục.

Kim Hộ Pháp rốt cuộc cũng đứng lên thở ra một hơi, nàng thực sự cảm thấy có gì đó không đúng, sinh vật này cho nàng một cảm giác rất mạnh nhưng... nó thể hiện ra bên ngoài rõ ràng không mạnh mẽ như nàng tưởng tượng, nó giống như một cái... xác biết đi vậy.

Nếu phải hỏi Kim Hộ Pháp về đối thủ vừa rồi thì nó cho nàng cảm giác, sức mạnh của sinh vật kia giống một ngọn núi khổng lồ nhưng những thứ nó thể hiện ra chỉ là một ngọn đồi nhỏ không hơn không kém.

Giải quyết xong sinh vật kia bản thân Kim Hộ Pháp liền muốn hỏi cho ra lẽ hai người Trương Quân Bảo cùng Vô Song bất quá nàng còn chưa kịp lên tiếng đã cảm thấy có gì đó không đúng.

Kim Hộ Pháp chỉ cảm thấy một lực xung kích mạnh kinh khủng khiếp từ sau lưng oanh kích đến, một trọng quyền này khi va chạm với hoàng kim giáp của nàng trực tiếp vang lên tiếng ‘răng rắc’.

Kim Hộ Pháp phun ra một ngụm máu, cả người của nàng bị đánh bay đi về phía Trương Quân Bảo, cơ thể nàng như một quả bóng bay bị xì hơi vậy.

Vô Song cùng Trương Quân Bảo cũng không ngờ sự việc lại xảy ra như vậy, Vô Song lập tức dậm chân lao thẳng về phía trước, hắn vốn muốn đỡ lấy Kim Hộ Pháp dù biết sẽ không dễ chịu gì.

Kim Hộ Pháp bản thân bị đánh bay đi, nếu Vô Song ra đỡ nàng thì cơ thể của Vô Song chỉ sợ cũng lập tức bị đẩy lùi theo, xung kích lực của một đòn kia vẫn còn chưa tan hết, bất cứ ai tiếp lấy Kim Hộ Pháp lúc này đều phải chịu một lực không hề nhẹ.

Vô Song nhanh nhưng ở đây có một người còn nhanh hơn Vô Song.

Vô Song có thể nhìn ra lực quyền kia chưa tán thì Trương Quân Bảo cũng có thể nhìn ra, không cần biết Trương Quân Bảo có phải là Trương Tam Phong hay không nhưng hắn tuyệt đối là một cái siêu cấp thiên tài.

Vô Song chưa từng thấy Trương Quân Bảo ra tay, chỉ đến lúc này Vô Song mới trợn tròn mắt lên, chỉ thấy Trương Quân Bảo dùng một tay tóm lấy tay Vô Song rồi nhẹ nhàng đẩy hắn lại phía sau, một chân chậm rãi bước ra.

Tốc độ không quá nhanh thậm chí rất chậm rãi, năm ngón tay đưa ra đỡ lấy Kim Hộ Pháp sau đó cổ tay Trương Quân Bảo nhẹ xoay tròn, hắn vậy mà xoay tròn luôn cả cơ thể Kim Hộ Pháp, tiếp theo một tay thu lại, kéo cả người Kim Hộ Pháp về phía mình, dùng cả hai tay đỡ lấy nàng rồi nhẹ nhàng lùi lại.

Tất cả động tác đều mềm mại vô cùng, thủ đoạn tá lực đả lực thực sự quá mức kinh khủng.

Trương Quân Bảo không ra tay thì thôi, khi hắn ra tay thì Vô Song mới biết, nội lực của Trương Quân Bảo chỉ xếp vào hàng nhị lưu cao thủ, nội lực của hắn rất mỏng, phi thường mỏng nhưng chính vì thế hắn mới lại càng đáng sợ.

Động tác tá lực đả lực kia chắc chắn không phải là Thái Cực Quyền, nó giống với... Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Gia hơn.

Tất nhiên nói là giống nhưng không hoàn toàn giống, nó cho Vô Song một cảm giác ôn hòa hơn Đấu Chuyển Tinh Di rất nhiều,không có mang nặng tính chất sát phạt như vậy trái lại có chút hơi hướng chậm rãi điềm đạm của Thái Cực Quyền.

Vô Song cũng không biết Trương Quân Bảo năm đó từng nhìn thấy Mộ Dung Phục sủ dụng Đấu Chuyển Tinh Di đánh bại các sư huynh của mình trong Nam Thiếu Lâm, Trương Quân Bảo chỉ mất nửa ngày để học xuống Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Phục sau đó bắt đầu cố gắng biến đổi môn võ công này.

Bản thân Trương Quân Bảo cảm thấy... Đấu Chuyển Tinh Di cực kỳ thần diệu nhưng lại có chút không hợp với mình vì vậy hắn mới thay đổi... không một ai có thể nhìn ra, cái mà Trương Quân Bảo sử dụng chính là những bước đi sơ khai nhất của Thái Cực Quyền.

Không rõ năm đó Trương Tam Phong làm sao mà ngộ ra Thái Cực Quyền nhưng phiên bản Thái Cực Quyền đầu tiên những ngày sơ khai nhất thì giống hệt thứ mà Trương Quân Bảo đang sử dụng.
Đương nhiên chỉ bằng Thái Cực Quyền trình độ này, đừng mơ tưởng thắng nổi sinh vật kia.

Sinh vật kia rốt cuộc vẫn là sống lại rồi, hơn nữa... khí tức của nó lại càng mạnh hơn lúc nãy.

Nếu ban đầu sinh vật kia chỉ có thể mang ra ngoài một ngọn đồi thì lúc này tuyệt đối là một ngọn núi cỡ vừa, một quyền vừa rồi không khác gì một quyền trực tiếp của cao thủ ngũ tuyệt bình thường.

Nếu lúc trước nó chỉ là đại tông sư hơi mạnh một chút thì hiện tại nó đã là ngũ tuyệt.

Mỗi lần thứ này gục xuống để rồi khi nó đứng lên, thực lực của nó không ngờ có thể dần dần mạnh lên, đây rốt cuộc là sinh vật gì?.

Bản thân nó đã bất tử lại thêm khả năng mạnh lên sau mỗi lần, rốt cuộc làm sao có thể giết chết nó?.

Sinh vật kia dùng đôi mắt đỏ lòm đầy khát máu nhìn Kim Hộ Pháp, lúc này thậm chí những âm thanh ‘răng rắc’ càng ngày càng lớn, lần đầu tiên bộ hoàng kim giáp của nàng vỡ ra từng mảng.

Kim Hộ Pháp bản thân không có một chút lực hấp dẫn nào, một bộ áo giáp biết đi thì có cái gì hấp dẫn? bất quá lúc này thì khác, cơ thể nàng nằm gọn trong lồng ngực của Trương Quân Bảo dẫn đến việc ngay cả trong bộ hoàng kim giáp nàng cũng có chút phong thái nữ nhân, chút yếu đuối của nữ nhân.

Kim Hộ Pháp nhìn vào khuôn mặt kia, không hiểu sao khuôn mặt nàng khẽ đỏ lên, nhịp tim đập có chút loạn, nàng lập tức cắn răng cố gắng đẩy Trương Quân Bảo ra, nàng không có thời gian suy nghĩ đến mấy việc này, nàng biết con quái vật kia không để nàng có không gian để suy nghĩ.

Con quái vật tiếp tục tấn công, tốc độ của nó vẫn không hề thay đổi nhưng lực quyền của nó lại tăng lên một mảng lớn, hai người quyền đấu quyền, thân hình của con quái vật kia lập tức bị đánh bay đi bất quá chính Kim Hộ Pháp cũng lảo đảo lùi lại, đây là nàng trong trạng thái có giá y bảo vệ, đủ để nói lên sinh vật kia mạnh mẽ đến mức nào.

Kim Hộ Pháp không rõ tại sao nàng đã đánh nát đầu thứ kia nó vẫn sống lại nhưng nàng hiện nay có một loại cảm giác mơ hồ... nếu nàng đập nát đầu nó một lần nữa thì nó vẫn sống lại.

Kim Hộ Pháp không biết mình có thể tiếp tục đánh ngã nó được bao nhiêu lần, không biết nàng có thể đập chết sinh vật này được bao nhiêu lần nữa bất quá nàng lại biết cứ như vậy người chết sẽ là nàng.

“Chạy, hai người các ngươi lập tức dựa theo ký hiệu đường của Thanh Đồng mà đi ngược trở lại sau đó mang vật này đến quân doanh của ta gửi pháo hiệu cầu cứu”.

Kim Hộ Pháp sẽ không chạy, nếu nàng chạy thì Vô Song cùng Trương Quân Bảo chết chắc, nàng phải ở lại đây đối đầu cùng thứ kinh dị kia.

Từ trong tay nàng một tấm hoàng kim lệnh bài bắn thẳng về phía Trương Quân Bảo, đương nhiên với khả năng của Trương Quân Bảo hắn có thể đón thứ này nhẹ tựa lông hồng... chỉ là có một cánh tay khác nhanh hơn Trương Quân Bảo một chút.

Sự xuất hiện của người này quá mức bất ngờ, Kim Hộ Pháp căn bản cũng không hề nhện ra chứ đừng nói là Vô Song hay Trương Quân Bảo.

Trương Quân Bảo cũng không hiểu việc gì xảy ra, hắn chỉ thấy một cánh tay đưa ra trước mặt mình sau đó cả người hắn liền mơ hồ ngã xuống, Trương Quân Bảo vậy mà bất tỉnh nhân sự.

Cảnh tượng hiện nay vô cùng kỳ dị... một Trương Quân Bảo khác đi ra từ bóng tối, bàn tay cầm lấy hoàng kim lệnh bài của Kim Hộ Pháp.

Người này đương nhiên không phải là Trương Quân Bảo nhưng không khác gì Trương Quân Bảo cả.

Trương Tam Phong đến rồi.

Với thực lực của Trương Tam Phong mà nói, ông ta đã đến đây từ lâu rồi.

Cho dù là sinh vật kinh khủng đi ra từ nơi tận cùng của Hắc Địa kia khi nhìn thấy Trương Tam Phong cũng cảm thấy một thứ vô hình áp lực, nó lập tức đứng bằng cả hai tay hai chân, đầu cúi thấp xuống mặt đất, thay vì tiến lên liền chuyển thành gầm gừ.

Trương Tam Phong bước tới như khiến thế gian này như ngừng lại, từng bước từng bước đi đến chỗ Kim Hộ Pháp trong sự thẫn thờ của nàng.

Nàng lúc này triệt để không hiểu cái gì xảy ra.

Trương Quân Bảo – Trương Tam Phong... rốt cuộc là thế nào?.

Trương Tam Phong đưa một tay ra, nhẹ vỗ lên vai của Kim Hộ Pháp, giọng nói của ông ta vang lên nhưng bất kể là thanh tâm hay tiết tấu cũng không khác gì Trương Quân Bảo cả, hai người này thực sự quá mức giống nhau.

“Tuyết Y, ngươi mang hắn ra khỏi Hắc Địa đi, việc này để lão phu giải quyết là được, hơn nữa việc trong Hắc Địa ngày hôm nay, đừng nói với ai”.

Kim Hộ Pháp nghe thấy Trương Tam Phong nói, nghe thấy hai chữ ‘Tuyết Y’ kia, nàng liền biết đây quả thực là Trường Sinh Chân Nhân bằng xương bằng thịt.

Nàng chậm rãi đi đến chỗ Trương Quân Bảo bất tỉnh, một tay đưa ra nắm lấy thân hình của hắn đưa lên vai, trong ánh mắt hiện lên sự nghi hoặc không thôi.

Trước khi đi ánh mắt của nàng còn có một tia sát khí đảo qua Vô Song, nàng thậm chí muốn giết chết Vô Song để đảm bảo cái bí mật này chỉ là cuối cùng nàng vẫn thu tay lại, nàng biết Trương chân nhân ở đây, nàng chỉ việc làm tốt những điều chân nhân nói mà thôi.

.......

Kim Hộ Pháp rời đi cùng Trương Quân Bảo, nơi này chỉ còn lại Trương Tam Phong, Vô Song cùng sinh vật thần bí kia.

Trương Tam Phong từ đầu đến cuối cũng không thèm nhìn thứ kia, phần lưng toàn bộ lộ ra cho nó nhìn thấy, hai tay chắp ở phía sau, ánh mắt chỉ nhìn về Vô Song hay nói đúng hơn là nhìn vết bớt của Vô Song.

Vô Song cũng nhìn Trương Tam Phong, hắn hiện nay thậm chí mười phần chắc chắn người xuất hiện ở đây là Trương Tam Phong, là thiên hạ đệ nhất cao thủ bất quá khi nhìn người này, Vô Song lại cảm thấy có điều gì đó không đúng, bản thân Trương Tam Phong chắc chắn có điều gì đó lệch khỏi cái thế giới này.

Vô Song không biết vì sao nhưng đây là cảm giác của hắn, thứ cảm giác từ sâu thẳm trong linh hồn.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 74: Cô Độc (3)

Trương Tam Phong xuất hiện là việc không ai có thể tưởng tượng được chỉ là Trương Tam Phong hiện nay cho Vô Song một cảm giác không hề đúng, bản thân Trường Sinh Chân Nhân luôn cho hắn một thứ cảm giác khác lạ thậm chí không giống với con người bình thường.

Vô Song không biết sau ngũ đế cảnh giới là cái gì thậm chí tại cái thế giới này nếu có người nói sau ngũ đế cảnh giới là tiên nhân thì Vô Song hắn cũng tin. Đương nhiên nếu trên đời có tiên nhân tồn tại thì người đó chắc chắn phải là Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong giống hệt Trương Quân Bảo từ đầu đến cuối, bất kể là khí thế, khuôn mặt, hình dáng, giọng nói, đến cả trang phục cũng giống hệt nhau, thứ duy nhất khác nhau giữa hai người chỉ là chút cái vị là lạ kia, cái vị là lạ mà Vô Song cảm nhận được.

Trương Tam Phong mắt nhìn Vô Song, trong mắt toát lên từng vầng hào quang của trí tuệ sau đó ông ta bước lùi lại một bước, một bước bước ra liền lập tức xuất hiện bên cạnh Vô Song.

Nếu nhìn từ bên ngoài mà nói, bản thân Vô Song cùng Trương Tam Phong hoàn toàn có thể coi là người cùng thế hệ nhưng ai biết được nam tử trẻ tuổi kia lại sống quá 200 năm?.

Trương Tam Phong lại gần Vô Song, cho dù trên người ông ta không có bất cứ một áp lực nào nhưng lại làm cho Vô Song không cách nào cử động nổi, đây tuyệt đối không phải là từ khí thế của Trương Tam Phong, cơ thể Trương Tam Phong như một tờ giấy trắng, sự tồn tại của Trương Tam Phong như hòa cùng thiên địa, tuyệt đối không cách nào cảm nhận được bất cứ khí thế nào của ông ta thậm chí... nếu Vô Song nhắm lại chỉ sợ sự tồn tại của Trương Tam Phong cũng bị xóa đi.

Đây rốt cuộc là người nào?... có lẽ dùng từ ‘người’ với Trương Tam Phong cũng chẳng còn đúng nữa, đây là lần đầu tiên Vô Song có cái suy nghĩ này.

Trương Tam Phong rốt cuộc cũng mở miệng, giọng nói mang theo vài phần vui vẻ.

“Cái này gọi là Uy, khí thế bản thân là do bản thân cố gắng tạo ra ảnh hưởng đến kẻ khác nhưng uy lại khác, uy không cần tạo ra, uy không nằm trong thân thể mà uy nằm trong ánh mắt đối phương nhìn mình, thiên trên trời, thiên cao không thể chạm tới chính vì vậy thiên có thiên uy, chính vì vậy con người triều bái thiên”.

“Khí thế có thể khóa chặt đối thủ làm đối thủ run sợ nhưng uy có thể làm đối thủ kính nể, dọa sợ một người thì dễ nhưng để người khác kính nể liền khó vô cùng, đây là uy”.

“Trên đời này mỗi người đều có uy của mình, uy mạnh yếu không nằm ở bản thân mà là ở cách nhìn người khác, ngươi cảm thấy ta cao cao tại thượng, ngươi liền sợ ta, vì sợ mới kính, vì kính mới có uy “.

Trương Tam Phong rốt cuộc thở ra một hơi, sau đó bất kể là Vô Song hay sinh vật thần bí kia đều có thể cử động trở lại, uy là một thứ vô hình vô sắc nhưng lại là một thứ cực kỳ đáng sợ.

Thứ này hiện nay Vô Song không nhận ra cũng chẳng cảm nhận được nhưng hắn rốt cuộc cũng đã biết một mặt của thiên hạ đệ nhất cao thủ.

Uy biến mất, sinh vật thần bí kia lao tới, nó vẫn mang theo sát khí kinh người kia chỉ là so với một Trương Tam Phong bình chân như vại lại khiến Vô Song có cảm giác con quái vật kia trở nên quá mức bình thường.

Trương Tam Phong thản nhiên đưa tay ra, trong bàn tay ông ta gần như không có chút lực lượng nào nhưng lại có thể dễ dàng ngăn cản con quái vật kia tấn công, cổ tay nhẹ xoay liền có thể hất văng nó xuống đất, trong mắt Trương Tam Phong thứ trước mặt không tính là quái vật, chỉ có thể tình là một đầu tiểu cẩu không hơn.

“Thứ này được gọi là sinh vật thâm uyên, muốn giết sinh vật này chỉ có thể dùng 3 cách, đầu tiên là cực dương, thứ hai là cực âm cuối cùng là cực đạo’.

“Lão phu cả đời đi theo một chữ đạo liền dùng cực đạo giết nó đi “.

“Đời người dài đằng đẵng, thế gian muôn vạn biến đổi, người khác nhau thì đạo khác nhau, cho dù cùng một người thì cũng không phải chỉ có một đạo, thế gian muôn vạn người thì có nghìn vạn loại đạo, đạo là thiên biến là vạn hóa, người có đạo, cỏ cây cũng có đạo, đạo ở trong tâm “.

“Đạo vốn vô lực nhưng nếu có thể làm đạo có lực liền gọi là đạo lực, đây là đạo lực của lão phu, lão phu được thế nhân gọi là Trường Sinh Chân Nhân bởi lão phu tu ra Trường Sinh Khí, đạo lực của lão phu là Trường Sinh”.

Một chưởng của Trương Tam Phong vỗ xuống mang theo kinh người trường sinh khí tức, nếu coi sinh vật kia đại diện cho ma khí, đại diện cho tử khí thì Trương Tam Phong lại đang đại diện cho sinh khí, sinh cùng tử là hai mặt của đạo cũng giống như âm cùng dương, tận sinh chính là tử mà tận tử liền là sinh, sinh tử vốn đối nghịch.

Con quái vật kia thua đơn giản chỉ vì, tử khí của nó không cách nào sánh nổi với sinh khí của Trương Tam Phong mà thôi, căn bản không tồn tại mạnh yếu, thua là vì tài không bằng người chứ không phải đạo không bằng người.

Ma khí của sinh vật kia gặp phải trường sinh khí của Trương Tam Phong liền rất nhanh bị đánh bại, khi lớp ma khí toàn bộ bị hút ra ngoài, thân thể sinh vật kia cũng từ từ trở thành khô héo, từ từ biến trở về với cát bụi.

Sinh vật thần bí từ nơi thâm uyên chạy đến, nó có thể gây ra khó khăn cho Kim Hộ Pháp nhưng khi đối mặt với Trường Sinh Chân Nhân, nó liền không có giá trị tồn tại.

Nhìn toàn bộ cảnh tượng kia, Vô Song chỉ sững sờ đứng đó, hắn đương nhiên cảm thấy những đạo lý mà Trường Sinh Chân Nhân nói thực sự rất có lý chỉ là hắn một chữ cũng không hiểu, hắn cùng nam nhân kia vốn không cùng một đẳng cấp, ít nhất là hiện nay.

Sau đó Vô Song thấy Trương Tam Phong quay đầu lại với hắn.

“Ngươi có hiểu lão phu đang nói gì không?”.

Vô Song đương nhiên ăn ngay nói thật, hắn lập tức lắc đầu.

“Vãn bối không hiểu, bất quá vãn bối cảm thấy người nói rất có lý”.

Vô Song nói dứt lời, đáp lại hắn là tiếng cười của Trương Tam Phong.

“Nga, ta cũng cảm thấy những lời đó rất có lý, bất quá ta cũng không hiểu”.

Vô Song triệt để không biết nói gì nữa với nam tử trước mặt, đạo lý mà chính mình cũng không hiểu còn muốn diễn thuyết cho người khác?.

Trương Tam Phong như hiểu suy nghĩ của Vô Song, ông thản nhiên lắc đầu, cũng không vì Vô Song giải thích.

“Hôm nay ta có chút việc nghĩ không thông, ngươi đi cùng ta một đoạn được không?”.

Ngữ khí của Trương Tam Phong bắt đầu thay đổi, sau câu nói đùa vừa rồi dĩ nhiên không tiếp tục dùng cái giọng trưởng bối đối với Vô Song thậm chí bắt đầu trở thành ngang hàng phải lứa, điều này làm Vô Song một lần nữa kinh ngạc không thôi.

Tất nhiên Trương Tam Phong đã mở lời, Vô Song liền không thể từ chối, hắn cùng với vị Trường Sinh Chân Nhân này bắt đầu đi về phía trước, hai người bước đi rất chậm rất chậm.

Trương Tam Phong không có nói câu nào, vì ông ta không nói nên Vô Song cũng không có cách nào lên tiếng, trong bóng đêm vô tận trong xà lộ, không khí liền trở nên có chút yên tĩnh.

Sự yên tĩnh chỉ được phá hủy khi Trương Tam Phong dừng lại, ông ta tìm một tảng đá tương đối lớn ngồi xuống, sau đó chỉ chỉ Vô Song.

“Ngồi đi”.

Vô Song như một cái máy ngồi xuống bên cạnh Trường Sinh Chân Nhân, đến tận bây giờ Vô Song vẫn cảm thấy mơ mơ màng màng, không hiểu cái gì xảy ra cho đến khi Trương Tam Phong tiếp tục mở miệng, một câu nói này khiến Vô Song lạnh toát mồ hôi.

“Thế giới cũ của ngươi thế nào?”.

Một câu nói này với người khác có lẽ sẽ thấy mơ hồ không hiểu thậm chí còn mất công suy nghĩ dụng ý trong lời ông ta bất quá với một người xuyên không như Vô Song mà nói thì rất rất khác, tất nhiên Vô Song sẽ không dễ dàng lên tiếng, đối với hắn hai từ ‘xuyên không’ này quá mức khó nói.

Ai cũng bảo nếu nói với người khác bản thân mình là kẻ ‘xuyên không’ mà đến thì sẽ không ai tin thậm chí còn coi bản thân mình là kẻ bị điên, tuyệt đối sẽ thành một trò cười, đến chính Vô Song cũng là nghĩ như vậy.

Chỉ đến hôm nay Vô Song mới cảm nhận được cái câu nói đó vốn là lừa mình dối người, ngay cả khi có người nguyện ý tin tưởng ngươi là kẻ xuyên không thì ngươi có dám nói ra hay không?, đây chính là tình cảnh của Vô Song hiện nay.

Hắn thực sự không mở miệng nổi.

Đối với câu hỏi của Trương Tam Phong, Vô Song chỉ khẽ cắn răng.

“Tiền bối... nói gì vãn bối không hiểu”.

Trương Tam Phong hình như đối với Vô Song trả lời cũng không lấy làm ngạc nhiên, ông ta dùng hai ngón tay chỉ vào mắt mình rồi lại chỉ vào mắt Vô Song.

“Trên đời này bất cứ ai cũng có mệnh cách, loại người duy nhất không có mệnh cách là người chết... tuy nhiên vẫn còn một trường hợp ngoại lệ”.

“Ngươi không có mệnh cách, ngươi cũng không phải là người chết vậy chỉ có một câu giải thích duy nhất, ngươi không phải là người thế giới này”.

“Lão phu... giống như ngươi, lão phu cũng không phải là người thế giới này”.

Câu nói của Trương Tam Phong như sấm chớp nổ vang trong đại não của Vô Song, hắn quả thực không thể tin tưởng được trên đời lại có người xuyên không giống mình?, thế giới này còn có việc như vậy?.

“Ngươi... ngươi cũng là người xuyên không?”.

Vô Song hiện tại còn chẳng quan tâm tiền bối ngắn tiền bối dài, hắn hoàn toàn bị câu nói của Trương Tam Phong đánh bại.

Trương Tam Phong nhìn Vô Song, khuôn mặt hiện ra một tia khó hiểu.

“Xuyên không là gì?, ta không hiểu, chỉ là nếu ngươi thật sự là người thế giới khác, ta cũng có chút vui vẻ bởi ít nhất còn có người tương đối giống ta trong thế giới này”.

Thứ mà Trương Tam Phong muốn nói cho Vô Song hiện nay thật ra... vốn chỉ là sự cô độc.

Trương Tam Phong ở trên đỉnh cao của thế giới này nhưng chính ông ta cũng là người cô đơn nhất.

Không thân không thích, không cha không mẹ cũng chẳng có gia tộc, chẳng có nơi để về, đây chính là quá khứ cùng tương lai của Trương Tam Phong.

Trương Quân Bảo là Trương Tam Phong, Trương Tam Phong cũng là Trương Quân Bảo chỉ là hai người không cùng một thế giới mà thôi.

Không ai biết... Trương Tam Phong từng thủ hộ Nga Mi Phái không biết bao nhiêu năm, đứng trên Nga Mi Sơn ngắm nhìn sự đời, nhìn thế sự.



Không ai biết Trương Tam Phong sáng tạo ra Trường Sinh Quyết, ngộ ra Trường Sinh khí ở trên Nga Mi Sơn.

Không ai biết Trương Tam Phong đi đến tận ngày hôm nay không vì trường sinh cũng chẳng vì vô địch, ông ta chỉ muốn nhìn thấy lại nụ cười kia, một lần nữa nắm lấy bàn tay kia, đây chính là tâm nguyện cả đời của Trương Tam Phong.

Cuộc đời của Trương Tam Phong có thể coi là truyền kỳ, ngàn năm trước không ai sánh bằng, ngàn năm sau cũng không ai so nổi chỉ là đối với một nam nhân mà nói, chưa chắc Trương Tam Phong đã cảm thấy vui vẻ.

Người không phải là cá sao biết niềm vui của cá?, không phải Trương Tam Phong sai biết Trương Tam Phong nghĩ gì?.

Trương Tam Phong một đời đạt đến thành tựu vô địch trong giang hồ, võ công của ông ta rất cao, cao không thể tả nổi chỉ là... Trương Tam Phong không con không cái.

Trương Tam Phong không phải là nhân vật chính trong Kim Dung, ông ta không phải là Quách Tĩnh, Dương Quá, Trương Vô Kỵ, ông ta là một nhân vật phụ nhưng lại là một nhân vật phụ có thể đi đến cuối cùng.

Độ cao của Trương Tam Phong vượt qua cả Quách Tĩnh, Dương Quá, Vô Kỵ hay bất cứ nhân vật chính nào khác trong Kim Dung, ảnh hưởng của Trương Tam Phong bao trùm thiên hạ chỉ là cuộc đời Trương Tam Phong cũng chẳng yên ả.

Người được Trương Tam Phong coi như cha – Giác Viễn Đại Sư vì bảo vệ Trương Tam Phong mà chết.

Nữ nhân Trương Tam Phong yêu thương nhất cũng không yêu hắn, nàng chỉ chạy theo một bóng hình mà nàng không cách nào nắm bắt để rồi nàng cùng hắn mãi mãi chỉ có duyên mà chẳng có phận.

Nếu năm đó Quách Tương không lập ra Nga Mi Phái, nếu năm đó Quách Tương cùng Trương Quân Bảo có thể trở thành một đơi thần tiên quyến lữ như Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ đã làm thì thế gian này liệu có Nga Mi?, liệu có Võ Đang?.

Đáng tiếc trên đời này không có chữ nếu.

Quách Tương vẫn trở thành tổ sư Nga Mi còn Trương Tam Phong... vẫn trở thành tổ sư Võ Đang.
.........

Điều duy nhất đáng nói ở đây, là thế giới này, là ông trời vẫn cho Trương Tam Phong một cơ hội làm lại.

Cái ngày Trương Tam Phong sáng tạo ra Thái Cực Quyền cùng Thái Cực KIếm, không biết tại sao trời sinh dị tượng, sau đó... Trương Tam Phong liền xuyên không sang thế giới này.

Trương Tam Phong quả thực không ngờ mình xuất hiện ở một thế giới hoàn toàn mới... nhưng chính cái thế giới này lại có chút cũ.

Khi Trương Tam Phong xuyên không là 200 năm trước, thời kỳ Trương Tam Phong sinh sống là thời đại của Đại Minh Hoàng Đế - Minh Mục Tông – Chu Tái Hậu.

Trương Tam Phong không hiểu việc gì xảy ra bởi thời đại của ông ta cũng không có nhà Minh, thời đại của Trương Tam Phong vốn là những năm cuối nhà Tống chuyển giao sang nhà Nguyên.

Tiếp theo cũng như Vô Song, chỉ khác là thực lực của Trương Tam Phong khi đó đã đến trình độ vô địch thiên hạ bởi khi ông ta xuyên việt đến thế giới này, Trương Tam Phong vừa mới sáng tạo ra Võ Đang Phái.

Trương Tam Phong sau đó cố gắng đi tìm sử ký ghi lại chỉ là ông giật mình phát hiện, trong thế giới này... chưa từng tồn tại nhà Nguyên, chỉ tồn tại Đại Tống.

Đại Tống suy tàn sau đó khởi nghĩa nông dân nổ ra ở khắp nơi, sự kết thúc của Đại Tống không phải là do người Mông Cổ mà là do chính người Hán, nhà Tống suy tàn mở ra thời kỳ nhà Minh.

Trương Tam Phong cũng như Vô Song ngày đó, hoàn toàn không hiểu gì ở cái thế giới xa lạ này, đây không phải là thời đại của ông ta, lại càng không phải thế giới mà Trương Tam Phong được biết chính vì vậy Trương Tam Phong chỉ có thể từng bước từng bước tìm hiểu.

Hai trăm năm trước khi Trương Tam Phong xuyên không, Đạt Ma Tổ Sư đi đến Thiếu Lâm Tự, Đạt Ma Tổ Sư mang phật giáo từ Thiên Trúc truyền tới Trung Thổ đồng thời đó cũng là lúc khởi đầu cho sự thành lập của Thiếu Lâm Tự.

Ở thế giới của Trương Tam Phong ông đương nhiên nghe đến Đạt Ma Tổ Sư, dù sao Trương Tam Phong cũng đi ra từ Thiếu Lâm Tự chỉ là Thiếu Lâm Tự này trong mắt Thiếu Lâm Tự mà Trương Tam Phong mong đợi lại quá yếu.

Cũng có thể năm đó độ cao mà Trương Tam Phong đứng mà ông ta cảm thấy Thiếu Lâm ngày đó quá mức yếu đuối, căn bản không có phong phạm của Thiếu Lâm đệ nhất môn phái, thực sự giống một cái đại chùa miếu hơn.

Bằng vào thực lực của Trương Tam Phong năm đó, ông ta dễ dàng tiến vào tàng kinh các của Thiếu Lâm Tự, bản thân Trương Tam Phong có thể quét ngang tàng kinh các, chỉ cần ông muốn liền có thể học xong toàn bộ 72 tuyệt kỹ Thiếu Lâm đồng thời mang đi hết toàn bộ tuyệt học mà Đạt Ma Tổ Sư để lại, chỉ là Trương Tam Phong khinh thường làm vậy.

Trương Tam Phong kính con đường tiền nhân đã đi nhưng với một người đã bước ra con đường mới của chính mình, ông căn bản coi thường mượn đường của tiền nhân, Trương Tam Phong khi đó đã có phong phạm tổ sư, phong phạm của Trương chân nhân, có thể tự sáng tạo con đường riêng cho mình vì cớ gì phải đi theo con đường tiền nhân?.

Trương Tam Phong chỉ có hứng thú duy nhất với Lăng Già Kinh bởi bên trong cất giữ Cửu Dương Chân Kinh.

Trương Tam Phong đương nhiên không đam mê Cửu Dương Chân Kinh, cũng chẳng muốn học Cửu Dương Chân Kinh, thứ Trương Tam Phong muốn chỉ là sự tò mò.

Trương Tam Phong không rõ trong tàng kinh các có Lăng Già Kinh hay không... nhưng rốt cuộc ông cũng tìm ra.

Lăng Già Kinh vốn là một quyển kinh phật bình thường không thể bình thường hơn tuy nhiên ẩn bên trong Lăng Già Kinh là bí mật của Cửu Dương Chân Kinh, tuy nhiên Cửu Dương Chân Kinh không phải là tất cả.

Khi cầm trong tay Lăng Già Kinh, đôi mắt của Trương Tam Phong xuất hiện hai hàng lệ, ông nhìn thấy Cửu Dương Chân Kinh vẫn chưa bị mất... ông có thể nhìn thấy cả bút tích của Đạt Ma Tổ Sư để lại.

Điều này nói lên cái gì?, Cửu Dương Chân Kinh chưa mất, Cửu Dương Chân Kinh chưa ai đọc qua có nghĩa là Giác Viễn... chư có tìm thấy Lăng Già Kinh, chưa khám phá ra bí mật của Lăng Già Kinh.

Trương Tam Phong khi đó chậm rãi đặt lại Lăng Già kinh vào vị trí của nó, lằng lặng rời khỏi Thiếu Lâm Tự, ngày hôm đó ông ở trên đỉnh Thiếu Thất Sơn nhắm mắt tĩnh tu ba ngày ba đêm, sau đó ông rời đi, từ đầu đến cuối không ai biết.

Nếu nói trên đời này ai ảnh hưởng nhất đến Trương Tam Phong thì người đó chỉ có thể là Giác Viễn đại sư, ông vừa là thầy vừa là cha của Trương Tam Phong vậy, bản thân Trương Tam Phong từ đó liền ở lại Thiếu Lâm Tự.

Trương Tam Phong không ra nhập Thiếu Lâm, Thiếu Lâm đối với ông không cùng một đường hơn nữa trong Thiếu Lâm có quá nhiều kỷ niệm mà ông muốn quên đi, Trương Tam Phong khi đó chỉ là một lão tiều phu đốn củi trên Thiếu Thất Sơn.

Một đường ở Thiếu Lâm 30 năm, Trương Tam Phong vẫn chưa gặp được sư phụ, chút... ước vọng cuối cùng của Trương Tam Phong liền trở nên mơ hồ hơn bao giờ hết.

Thế giới này không phải thế giới mà ông sống vì vậy Trương Tam Phong có một suy nghĩ, nếu thế giới này đã có Đạt Ma Tổ Sư vậy... liệu có thể có lại sư phụ không?.

Nếu Lăng Già Kinh chưa bị mở ra, nếu bí mật về Cửu Dương Chân Kinh chưa bị phát hiện liệu có phải... sư phụ chưa xuất hiện hay không?.

Đáng tiếc Trương Tam Phong vẫn là không tìm được, ông không đợi được sư phụ.

Khi Trương Tam Phong đến thế giới này, ông mang theo hình hài một nam tử tóc đen 18 – 19 tuổi.

Khi Trương Tam Phong rời khỏi Thiếu Thất Sơn, năm đó ông đã gần 50.

Nếu thế giới này không phải thế giới của ông, nếu thế giới này không có Võ Đang, Trương Tam Phong liền muốn tạo dựng nên Võ Đang Phái.

Ở tiền kiếp Trương Tam Phong thu 7 cái đệ tử được gọi là Võ Đang Thất Hiệp, đây là căn cơ của Võ Đang Phái đáng tiếc ở kiếp này ông không rõ 7 đứa trẻ kia... có tồn tại hay không.

Trương Tam Phong một đường đi, cũng chẳng biết đi đâu về đâu, ông còn chẳng có nhà để về.

Một thân thực lực thiên hạ vô địch thì sao?, rốt cuộc vẫn là lục bình không rễ.

Trương Tam Phong rốt cuộc... đi đến một ngọn núi cao... rất cao.

Ngọn núi này... Trương Tam Phong cảm thấy quen thuộc vô cùng, đây là một ngọn núi vô danh nhưng ông ta nhìn bất kể thế nào cũng cảm thấy giống hệt Võ Đang Sơn của chính mình kiếp trước.

Trên núi có rất ít hộ dân, Trương Tam Phong khi lên núi gặp được một đôi cha con tiều phu, người cha khoảng hơn 40 tuổi còn đứa con chỉ vèn vẹn 7 tuổi.

Đây là lần đầu tiên Trương Tam Phong gặp Trương Thiên, cũng là lúc Trương Tam Phong lần đầu tiên thu đệ tử.

Trương Tam Phong lại cảm thấy cái thế giới này võ học không hề phát triển, cái gọi là giang hồ ở nơi đây thua xa giang hồ của chính ông chỉ là Trương Tam Phong cũng cảm nhận được mình càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh đến mức chính ông cũng không biết giới hạn của mình ở đâu, võ học của thể giới này có uy lực vượt xa võ học của thế giới trước.

Cùng là Thái Cực Quyền nhưng Thái Cực Quyền ở nơi đây mạnh hơn xa Thái Cực Quyền của ông ở tiền kiếp, vì vậy Trương Tam Phong bắt đầu dựa vào kiến thức của bản thân ở tiền kiếp cùng với những thứ mình thấy ở thế giới này sáng tạo ra một bộ tổng cương tu luyện võ học.

Trương Tam Phong mất 10 năm hoàn thành quyển tổng cương võ học của chính mình, đây cũng là lúc Trương Tam Phong gặp Trương Địa, cũng là lúc ông thu đứa đệ tử thứ 2 của mình.

Sau khi có tổng cương võ học, Trương Tam Phong dùng vàng bạc tích góp mang thứ này lưu truyền khắp thiên hạ có điều từ đầu đến cuối, Trương Tam Phong không đề danh bản thân mà chỉ nói đây là bút ký của Đạt Ma Tổ Sư.

Tổng cương võ học... thần kỳ được tìm thấy.... ở Thiếu Lâm Tự, cũng thần kỳ lan ra toàn bộ thiên hạ.
Trương Tam Phong lấy ngũ tuyệt làm mốc bởi Trương Tam Phong năm đó hâm mộ nhất là ngũ tuyệt sau đó dừng thực lực của ngũ tuyệt kiếp trước so sánh, phân chia, nhận định về cảnh giới võ học... rồi chính ông cũng viết ra cảnh giới ngũ đế bởi ông biết cực hạn của thế giới trước không cách nào có thể so sánh nổi với cực hạn của thế giới này.

Thiếu Lâm Tự nhờ Trương Tam Phong mà trở thành thiên hạ đệ nhất môn phái, không còn giống một cái đại chùa chiền mà bắt đầu có khí khái của Tung Sơn Thiếu Lâm Tự trong ký ức của Trương Tam Phong.

Lại qua tiếp 10 năm, khi Trương Tam Phong đi du lịch giang hồ, ông nhận Trương Nhân làm đệ tử thứ 3 đồng thời sáng lập ra Võ Đang Phái nằm trên Võ Đang Sơn.

Trương Tam Phong thành lập Võ Đang Phái năm 70 tuổi.

Khi Trương Tam Phong đến thế giới này còn là mái tóc đen ngắn cũn nhưng hiện tại đã là một đời tông sư, cả đời cô độc cống hiến cho võ học, việc ông làm không ai hiểu mà cũng chẳng ai biết, đây là phong thái của Trương chân nhân.

Ở kiếp trước ông không thể so sánh cùng Đạt Ma Tổ Sư, ít nhất trong tiềm thức Trương Tam Phong là vậy tuy nhiên ở kiếp này, Đạt Ma Tổ Sư sao có thể so sánh cùng Trường Sinh Chân Nhân?.

Trương Tam Phong xây dựng Võ Đang Phái chỉ là Võ Đang Phái năm đó như bao môn phái bình thường khác, cũng chẳng có hành động gì kinh người, Trương Tam Phong chỉ tận tâm nghiên cứu võ học, ông coi Võ Đang Phái làm nơi... yên nghỉ.

Đây có lẽ là kết thúc của một đời tông sư... chỉ là đến một ngày Trương Tam Phong kinh hoàng phát hiện ra một sự kiện, thế giới này có chút kỳ lạ.

Trương Tam Phong đã sớm coi thường sinh tử, coi thường công danh lợi lộc nhưng có nhiều thứ ông không buông bỏ được.

Thảo nguyên không biết tại sao xuất hai quốc gia hùng mạnh, Mông Cổ cùng Mãn Châu.

Thời kỳ của Trương Tam Phong nào biết đến hai từ Mãn Châu vì vậy ông cũng không để ý lắm, thứ làm Trương Tam Phong giật mình là hai từ ‘Mông Cổ’.

Mông Cổ vốn là những dân tộc du mục nhỏ lẻ ở thảo nguyên tây bắc kết hợp lại, Đại Hãn năm đó gọi là Dã Tốc Cai.

Nếu người khác nghe thấy cái tên này liền cảm thấy rất bình thường nhưng Trương Tam Phong thì không.

Năm đó Trương Tam Phong sống trong thời kỳ hậu Tống tiền Nguyên.

Năm đó Trương Tam Phong đi ra giang hồ thì Tương Dương Thành đã bị phá, vợ chồng Quách Tĩnh – Hoàng Dung trong đêm thành phá cũng liền tuẫn tiết.

Năm đó Trương Tam Phong cũng biết sự xuất hiện của một đại nhân vật, một đầu hùng ưng bay lượn trên cửu thiên – Mông Cổ Đại Hãn – Thiết Mộc Chân.

Trương Tam Phong dù gì cũng sống cùng thời đại với Thiết Mộc Chân, ông cũng phải hiểu về đế quốc Mông Cổ.

Mông Cổ vốn không có đại hãn, Mông Cổ được thành lập là nhờ Đại Khả Hãn – Thiết Mộc Chân thống nhất toàn bộ các bộ tộc lớn trên đại thảo nguyên.

Thiết Mộc Chân chưa xuất hiện, sao lại có cái tên Mông Cổ?, hơn nữa... Trương Tam Phong vừa vặn biết một việc, phụ thân của Thiết Mộc Chân gọi là Dã Tốc Cai.

Trong đầu Trương Tam Phong khi đó nổ vang, ông có thể cảm nhận được... thế giới này có lẽ có rất nhiều thứ ông còn chưa biết.

Nếu.... Dã Tốc Cai xuất hiện vậy Thiết Mộc Chân có xuất hiện không?, nếu Thiết Mộc Chân xuất hiện liệu... Quách Đại Hiệp có xuất hiện không?, trên hết... liệu Quách Tương có xuất hiện hay không?.

Trương Tam Phong ngay lập tức muốn đi đến một nơi... ông tiến về Thiếu Lâm Tự.

Thiếu Lâm Tự năm đó đã xuất hiện không ít cao thủ nhưng để làm đối thủ của Trương Tam Phong thì còn thua xa lắm, ông vẫn có thể tới lui tự nhiên để rồi Trương Tam Phong phát hiện, trong Thiếu Lâm Tự có một chú tiểu... một chú tiểu có chút ngô nghê... một chú tiểu thích đọc kinh phật... chú tiểu gọi là Giác Viễn.

Kể từ giây phút đó, thế giới quan cùng nhân sinh quan của Trương Tam Phong thay đổi, ông ta có thể nhìn thấy sư phụ... ông ta đến thế giới này sớm hơn gần 100 năm.

Trương Tam Phong sau đó dùng bàn tay nhăn nheo chạm vài mái tóc bạc trắng của mình, ông chỉ có thể cười đắng chát... ông dùng bộ dạng gì đến nhìn sư phụ đây?, dùng bộ dạng gì đến nhìn Tương nhi đây?.

Trương Tam Phong cũng không có trở về Võ Đang, ông đi đến Nga Mi Sơn.

Nga Mi Sơn lúc này không có tên là Nga Mi, nơi này gọi là Tố Vân Sơn chỉ là từ địa thế của Võ Đang Phái mà suy ra, nơi này tương lai rất có thể là Nga Mi Sơn.

Trương Tam Phong ngồi trên đỉnh Nga Mi Sơn suy nghĩ, ông từng nghe nói thế gian có một loại thần công gọi là Khô Mộc Phùng Xuân Công.... một loại chú nhan thuật của Tiêu Dao Phái.

Trong thời đại của Trương Tam Phong cái gọi là Tiêu Dao Phái chỉ có trong truyền thuyết, nếu không phải năm đó Trương Tam Phong từng có cơ may gặp được Nam Đế - Đoàn Trí Hưng.

Năm đó Trương Tam Phong chỉ là một tiểu tử hơi hơi lộ ra tài năng còn Nam Đế đã là một trong những cường giả vô địch thiên hạ, cho dù Thần Điêu Hiệp – Dương Quá cũng chưa chắc đã sánh nổi với Nam Đế.

Năm đó Nam Đế có kể cho Trương Tam Phong nghe về Đại Lý Hoàng Đế - Đoàn Chính Nghiêm thì ông cũng chưa chắc đã biết được truyền thuyết về Tiêu Dao Phái.

Đoàn Chính Nghiêm... còn được biết đến với cái tên khác là Đoàn Dự.

........

Trương Tam Phong ngồi trên Nga Mi Sơn, Trương Tam Phong chỉ muốn... gặp lại Quách Tương chỉ là ông khuôn muốn gặp Quách Tương trong tình trạng một lão nhân gần đất xa trời, Trương Tam Phong cũng biết ông liệu có thể sống được thêm bao nhiêu năm nữa?.

Mười năm?, hai mươi năm? hay nhiều hơn?, ông không biết.

Trương Tam Phong muốn sống, sống không phải để trở thành vô địch bởi thế gian này ông đã sớm vô địch.

Trương Tam Phong muốn sống... chỉ vì muốn bảo vệ sư phụ như năm đó sư phụ bảo vệ bản thân.

Trương Tam Phong muốn sống... chỉ vì muốn nhìn thấy nụ cười kia.

Năm đó ông mượn đạo lý âm dương sáng tạo ra Thái Cực Quyền cùng Thái Cực Kiếm.

Năm đó ông mượn 3 phần Cửu Dương Chân Kinh sáng tạo ra Võ Đang Cửu Dương Công.

Năm đó khi đến thế giới này, khi viết xong võ học tổng quyết, Trương Tam Phong ở Võ Đang Sơn sáng tạo ra Thái Cực Quyền Cực Ý cùng Thái Cực Kiếm Cực Ý.

Lúc này... ông ở trên Nga Mi Sơn, mượn hàm nghĩa của sinh tử, mượn khát vọng cầu sinh cùng cảm ngộ võ học cả đời, sáng tạo ra Trường Sinh Quyết.

Trường Sinh Quyết vừa ra tạo thành thiên địa dị tương khiếp thiên hạ.

Trường Sinh Quyết vừa ra tóc trắng rụng hết lộ ra màu tóc đen đầy sức sống.

Trường Sinh Quyết vừa ra làm một lão nhân gần 100 tuổi trở thành một nam tử 16- 17 tuổi.

Cũng vì dị tượng của Trường Sinh Quyết, cũng vì Trường Sinh Khí lần đầu tiên hiện thân trong thế gian dẫn tới vô số cao thủ thời kỳ đó đến Nga Mi Sơn, vô số người nhìn thấy Trương Tam Phong khoanh chân ngồi đó ngắm nhìn thiên hạ.

Ở Nga Mi Sơn cũng là lần đầu tiên Trương Tam Phong hiển lộ thực lực của bản thân.

Trương Tam Phong lấy lực một người, đánh bại toàn bộ cao thủ trong thiên hạ, không một ai có tư cách đuổi theo bước chân của vị thần nhân này.

Sau đó rất nhiều người kinh hãi phát hiện, người sáng lập ra Võ Đang Phái chính là thiếu niên tóc đen kia, hắn gọi là Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong sống trăm năm tại thế giới này, ông chưa bao giờ muốn đề danh nhưng làm người sao có thể không đề danh?, người như Trương Tam Phong làm gì cũng phải để lại một chút dấu tích.

Rất nhiều người kinh hãi nhận ra, thanh niên tóc đen kia... đã sống gần trăm năm.

Đây cũng là lúc danh hiệu Trường Sinh Chân Nhân được phong tặng cho Trương Tam Phong, cũng là lúc Võ Đang vươn lên thành siêu cấp quái vật.

Nếu Thiếu Lâm có ‘danh tiếng’ thì Võ Đang lại có thực lực.

Tất nhiên trước sức ép của Võ Đang, nơi luôn tự cho mình là thánh địa võ học như Thiếu Lâm liền không mấy vui vẻ bất quá Trương Tam Phong còn đó Thiếu Lâm có thể làm gì được Võ Đang? đồng thời vô hình chung dưới sức ép của Võ Đang, thế hệ sau của Thiếu Lâm lại mạnh hơn thế hệ trước, Thiếu Lâm cũng càng ngày càng có phong phạm Võ Lâm Chí Tôn.

Đây là một trăm năm đầu tiên, Trương Tam Phong đặt chân đến thế giới này.

Trăm năm cô độc, trăm năm vô địch, trăm năm truyền kỳ.

Võ công của ông cao lắm, cao không bút nào tả xiết.

Thành tựu của ông cao lắm, ngàn năm trước không ai bằng, ngàng năm sau cũng không ai bằng.

........

P/S 1:

Cửu Dương Chân Kinh được ghi lại bên trong mép cuốn Lăng Già Kinh, được Giác Viễn thiền sư - một người gác Tàng kinh các trong Thiếu Lâm tự - phát hiện. Lăng Già Kinh là một quyển kinh Phật được viết bằng chữ Phạn của Đạt Ma sư tổ nên Giác Viễn cho rằng Cửu Dương Chân Kinh là của Đạt Ma sư tổ để lại.

Trong những bản sửa đổi mới nhất của Kim Dung về Ỷ Thiên Đồ Long ký thì tác giả có nêu nguồn gốc của Cửu Dương Chân Kinh: "Vô Kỵ đem bốn quyển kinh thư từ đầu đến cuối đọc lại một lần, đọc xong quyển cuối cùng chàng thấy tác giả chân kinh tự thuật lại quá trình viết chân kinh. Y không nói tính danh, xuất thân, chỉ nói chính y không biết theo nho theo đạo hay theo tăng. Một hôm ở Tung Sơn đấu rượu thắng tổ sư phái Toàn Chân Vương Trùng Dương, được mượn đọc Cửu Âm Chân Kinh, mặc dù bội phục võ công tinh diệu trong kinh thư nhưng một mặt tôn sùng Lão Tử học, lại xem kinh thư chỉ thiên về lấy nhu thắng cương, lấy âm thắng dương, không bằng âm dương hòa hợp, vì thế ở bên lề bốn cuốn kinh Lăng Già lấy chữ Hán viết nên bộ Cửu Dương Chân Kinh do chính mình sáng chế, cảm thấy so với Cửu Âm Chân Kinh thuần âm thì có âm dương điều hòa, cương nhu trung hòa, hỗ trợ nhau. Trương Vô Kỵ bội phục sát đất đạo lí võ học không thiên lệch, nghĩ thầm bộ kinh này phải gọi là Âm Dương Hỗ Tế Kinh, nếu chỉ gọi là Cửu Dương Chân Kinh thì vẫn không khỏi thiên lệch."

P/S 2: Viết chương này mệt quá:(

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 75: Bản Chất Thế Giới (1)

Lời kể chuyện của Trương chân nhân không lớn, lời nói của ông rất chậm rất chậm nhưng khi vào tai Vô Song lại cảm thấy từng từ từng chữ như tiếng sấm giữa trời quang.

Vô Song không cách nào có thể tưởng tượng được... trên đời này lại có một người xuyên không giống mình, hắn không thể nào tin tưởng được Trương chân nhân còn có một đoạn cố sự như vậy, đấy mới chỉ là 100 năm đầu tiên của ông ở kiếp này, vậy khoảng thời gian sau nữa thì sao?, đây là thứ Vô Song thật sự tò mò.

100 năm đầu theo lời kể của Trương chân nhân, cao thủ trong thiên hạ rõ ràng không nhiều nhưng 100 năm tiếp theo thì lại khác bởi đây là thời kỳ trung nguyên ra nhiều nhân vật nhất thậm chí có thể coi là thời hoàng kim của võ đạo, Vô Song hoàn toàn tin tưởng mà nói rằng thời đại đó đâu đâu cũng là thiên tài, nguyên một cái thế hệ trước của tiểu thuyết Kim Dung đều xuất hiện, trong thời đại đó cũng là lúc đánh dấu cho sự thống trị của cường giả ngũ đế trong thiên hạ.

Vô Song không sống trong thời đại đó nhưng chỉ cần nghe đến những cái tên như Tiêu Dao Tử, Độc Cô Cầu Bại, Giác Viễn Đại Sư, Hoàng Thường, Quỳ Hoa Lão tổ... đều cảm thấy huyết mạch sôi trào, đều có thể cảm thấy áp lực vô cùng nặng nề.

Trương Tam Phong đúng là vô địch thiên hạ nhưng Vô Song biết bất cứ ai cũng có giới hạn của mình, khi đạt đến một độ cao nào đó thì quá khó để tiếp tục tiến lên, đây gọi là cực hạn.

Vô Song không tin ngũ đế cường giả chịu để người khác ngồi lên đầu, Vô Song không tin trong những năm tháng sáng chói nhất của võ học này không có ai đến khiêu chiến với Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong, điển hình trong đó không phải còn có Độc Cô Cầu Bại sao?

Đáng tiếc Trương Tam Phong không có kể cho Vô Song nghe những điều tiếp theo, lúc này thân hình Trương Tam Phong trở nên trầm ngâm hơn một chút, trong ánh mắt mơ hồ xuất hiện một tia cô đơn, cái ánh mắt mang theo tang thương của thời gian, tang thương của đời người.

Đối với Vô Song, Trương Tam Phong đột nhiên hỏi một câu.

“Ta không biết thế giới của ngươi như thế nào, ta cũng không biết ngươi đã trải qua cái gì... ta chỉ muốn hỏi, nếu một ngày ngươi phát hiện ra ngươi không phải là ngươi... thì ngươi làm thế nào?”.

Câu hỏi của Trương Tam Phong làm Vô Song run lên... hắn vậy mà hiểu hàm ý của Trương Tam Phong.

Thế giới này có tất cả các nhân vật trong Kim Dung, nhân vật không có trong Kim Dung thì thế giới này cũng vẫn có vì vậy thế giới sinh ra một cái Trương Quân Bảo.

Trương Quân Bảo là Trương Tam Phong nhưng Trương Tam Phong lại chưa chắc đã là Trương Quân Bảo.

Trương Tam Phong không thuộc về thế giới này vậy... khi Trương Quân Bảo xuất hiện thì cái gì sẽ xảy ra?.

Giác Viễn đúng là sư phụ của Trương Quân Bảo, là cha của Trương Quân Bảo... nhưng ông ta không phải là sư phụ của Trương Tam Phong.

Tất cả những cảm xúc của Trương Tam Phong về Giác Viễn là những thứ trong ký ức của ông ta, là những thứ trong ký ức trước của ông ta nhưng... đây là đối với Giác Viễn của thế giới kia chứ không phải là Giác Viễn của thế giới này, Giác Viễn đại sư của thế giới này... từ đầu đến cuối đâu có biết Trương Tam Phong?.

Bi ai nào bằng... nhận ra nhau nhưng không dám nói.

Bi thương nào bằng.... đến cả sự tồn tại của bản thân cũng là một dấu?.

Cả đời Trương Tam Phong... ngoại trừ Giác Viễn ra còn có cả Quách Tương.

Quác Tương còn chưa sinh ra trên nhân thế chỉ là... liệu Quách Tương... thế giới này có phải là Quách Tương mà Trương Tam Phong yêu sâu đậm?.

Tình cảm là một thứ rất đặc biệt, tình cảm không phải đến từ bề ngoài giống hệt nhau.

Quách Tương mà Trương Tam Phong yêu là Quách Tương trải qua vô số u buồn.

Là Quách Tương chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, là con của đại anh hùng Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung, là người... không có nhà để về.

Vô Song không rõ có phải vì cùng sự đồng điệu này không mà Trương Tam Phong mới có tình cảm sâu đậm như vậy với Quách Tương, cả hai người đều không có nhà để về, cả hai người cũng đều đuổi theo tình yêu của mình một cách vô thức, một cách mù quáng thậm chí là... dại khờ.

Quách Tương cả đời chạy theo Thần Điêu Hiệp – Dương Quá, để rồi đến cuối cùng cắt tóc làm ni, mở ra Nga Mi Phái.

Trương Tam Phong một đời vô địch nhưng vẫn chỉ nuôi một mối tình với Quách Tương để rồi cuối cùng cũng chỉ có thể ở Võ Đang Sơn nhìn nàng, chỉ thế mà thôi.

.......

Quách Tương ở thế giới này thì sao?, cái gì thì Vô Song không biết nhưng riêng việc để Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung tuẫn tiết cùng thành Tương Dương thì hắn không tin.



Nếu là trong nguyên tác, trước cảnh mất nước Quách Tĩnh liền hy sinh đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ vách ngăn phương bắc sau đó Hoàng Dung tuẫn tiết theo chồng, đây là bi ai bực nào, là hùng tráng bực nào?.

Thế giới này lại khác, Đại Thanh sao có thể như Đại Tống?, một cái Đại Tống thối nát so sao được với Đại Thanh binh hùng tướng mạnh?.

Cho dù thành Tương Dương thật sự có bị phá, Đại Thanh vẫn có sức lấy lại thậm chí khuynh lực cả quốc gia thì hoàn toàn có thể đầy lùi người Mông Cổ, Mông Cổ cùng Đại Thanh hai bên vốn chẳng hơn kém nhau bao nhiêu.

Một cái Đại Thanh như vậy, Vô Song không tin Quách Tĩnh sẽ ở lại chết cùng thành Tương Dương đồng thời chỉ cần Quách Tĩnh không chiến đến chết thì ai ngăn cản được hắn rời đi?.

Ngũ đế không ra ai cản nổi Quách Tĩnh rời đi?, cho dù ngũ đế có ra thì Đại Thanh không phải không có người gánh lấy.Người mình yêu say đắm... lại không phải là chính nàng.

Người mình chờ đợi bao nhiêu năm... chưa chắc đã là cái hình bóng trong ký ức kia.

Đối với Trương Tam Phong... đây cũng là một loại bi ai, đây cũng là một loại mệt mỏi.

Trương Tam Phong ngỡ như có tất cả nhưng ông lại chẳng có gì, đây là cô độc bậc nào?.

........

Cuối cùng... là sự tồn tại của chính Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong tồn tại là đúng hay sai khi thế giới này xuất hiện Trương Quân Bảo?.

Trương Quân Bảo là một bản sao hoàn toàn của Trương Tam Phong lúc trẻ... tất cả những cái gì Trương Tam Phong không làm được chưa chắc Trương Quân Bảo đã không làm được.

Trương Quân Bảo... là người nắm giữ quá khứ cùng hiện tại.

Trương Tam Phong lại là người nắm giữ tương lai.

Sự tồn tại của hai người cùng lúc vốn đã là không hợp lý, vốn đã là sai lầm của tạo hóa.

Tất nhiên người sai ở đây là Trương Tam Phong, sự xuất hiện của Trương Tam Phong ngay từ đầu đã là sai lầm.

Không cần biết Trương Tam Phong mạnh như thế nào nhưng vì có sự xuất hiện của Trương Quân Bảo, Trương Tam Phong liền trở thành sai lầm.

Không người thân, không nơi trở về cũng chẳng có mục đích, tất cả chỉ như thế.

Thực lực cao... để làm gì?.

Bi ai nào bằng, cả sự tồn tại của bản thân cũng trở nên hư vô mờ mịt.

.........

Đối với câu hỏi của Trương Tam Phong, Vô Song đột nhiên hiểu được cho vị cường nhân này, cái cảm giác cao cao tại thương kia không cánh mà bay.

Vô Song chưa bao giờ ngờ, Trương Tam Phong còn có một mặt này, một mặt gần gũi đến thế, đây mới là một mặt thật của thiên hạ đệ nhất nhân.
Vô Song cũng không lựa chọn im lặng, hắn nhìn Trương Tam Phong, không phải như đang nhìn một vị tiền bối mà giống như đang nhìn một người bạn vậy.

“Có... một nhà văn... nhà văn ở thế giới của có lẽ được gọi là kẻ viết sách đi, đúng rồi có một người viết sách, ông ta viết ra được một tác phẩm để đời nhưng chưa kịp công bố với mọi người thì đã bị kẻ gian đánh cắp, cuối cùng không ai biết người nào mới là tác giả chân chính, là người viết sách... hay kẻ trộm kia”.

“Người viết sách sau đó cũng không đi chứng minh, ông ta chỉ lặng lẽ viết tiếp tác phẩm của mình, chỉ cần ông ta có thể viết tiếp, có thể một mực viết đến cuối cùng thì ông ta sẽ không sợ sự hoài nghi, ông ta rốt cuộc sẽ nhận được sự thừa nhận cho chính mình”.

“Trương chân nhân... bản thân ta... ở thế giới cũ cũng kính phục nhất là ngươi, việc ngươi nói ta hiểu, ta chỉ muốn nói tại sao ngươi phải quan tâm đến Quân Bảo đại ca?, nếu trên đời này có hai Trương Quân Bảo thì sao ngươi không tự biến Trương Quân Bảo thành Trương Tam Phong?”.

“Trương Tam Phong là Trương Tam Phong, Trương Quân Bảo là Trương Quân Bảo... không phải sao?”.

“Trương Tam Phong nếu có thể đi đến cuối cùng liền sẽ là Trương Tam Phong, một khi Trương Tam Phong đã được thừa nhận thì người phải đi tìm sự thừa nhận phải là Quân Bảo đại ca mới đúng, rốt cuộc có lẽ hai người các ngươi khởi đầu giống nhau nhưng đích đến sẽ khác nhau “.

“Ta không... ở trong trường hợp của ngươi, ta cũng không thể đưa ra lời khuyên chính xác nhất chỉ là... suy nghĩ của ta chính là như vậy”.

Vô Song không phải là bác sỹ tâm lý cũng chẳng ở trong trường hợp của Trương Tam Phong, hắn chỉ có thể nói những điều tốt nhất mà thôi, về phần công dụng thế nào, Vô Song không biết.

Điều làm Vô Song ngạc nhiên là... Trương Tam Phong khẽ nhìn sang hắn, trong mắt mang theo một tia sáng kỳ dị.

“Vẫn câu hỏi cũ... ta vẫn muốn hỏi nếu ngươi nhận ra ngươi không phải là ngươi thì ngươi sẽ làm gì?”.

“Để ta nói với ngươi một cái bí mật... những người được sinh ra không có mệnh cách như chúng ta vốn là những người không phải của thế giới này “.

“Ta từng được một người chỉ điểm, người đó nói nếu ta thấy một ta khác của thế giới này thì chắc chắn cả hai sẽ cùng bị tiêu diệt, không bao giờ cùng một thế giới, cùng một thời điểm có hai người giống nhau tồn tại, nếu cùng tồn tại thì sẽ trở thành sai lầm của tạo hóa, sẽ bị luân hồi gạt bỏ”.

“Chính vì ta không có mệnh cách, vì vậy ta cùng một ta khác có thể gặp nhau, có thể song song tồn tại “.

“Người như chúng ta nằm ngoài quy luật của thế giới, dẫn đến việc chúng ta chắc chắn không có phụ mẫu, nếu có phụ mẫu liền phải có mệnh cách, ngươi hiểu không?”.

“Lão phu lúc này vẫn muốn hỏi lại ngươi, nếu ngươi phát hiện ra ngươi không phải là ngươi, ngươi tính thế nào?”.

Vô Song triệt để sững người, hắn toàn thân run lên... hắn thật sự không hiểu việc gì xảy ra chỉ là sâu trong tâm hồn Vô Song cảm thấy lời nói của Trương Tam Phong là đúng, người xuyên không... vốn không phải là người của thế giới này, đã không phải là người của thế giới này liền không có mệnh căn, nếu không có mệnh căn... vậy làm sao có thể có cha mẹ.

........

Như nhìn ra suy nghĩ của Vô Song, Trương Tam Phong liền đứng lên phủi phủi vạt áo của chính mình, khóe miệng hơi hơi cong lên.

“Ngươi chẳng nhẽ không có cảm giác... nếu ngươi ra tay cũng có thể giải thoát cho sinh vật kia sao?”.

“Ngươi liệu có cảm thấy Hắc Địa nà với ngươi có gì đặc biệt không? “.

“Ngươi liệu có cảm thấy Hắc Địa là tồn tại phi lý bực nào không?”.

“Ngươi... liệu có tò mò muốn biết tận cùng Hắc Địa là gì không?”.

“Ngươi... liệu có muốn trả lời câu hỏi về bản thân ngươi không?”.

“Ngươi có dám đến nơi tận cùng Hắc Địa, cùng lão phu nhìn thấy mặt thật của thế giới này không?”.

Từng câu từng chữ nện vào đại não của Vô Song, âm thanh của Trương Tam Phong như tiếng trời đối với hắn vậy.

Mặt thật của thế giới này... rốt cuộc là như thế nào?

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 76: Bản Chất Thế Giới (2)

Hắc Địa ẩn dấu bí mật gì chỉ sợ không ai biết, bao nhiêu năm qua bao nhiêu thế hệ của Hắc Ma tiến vào Hắc Địa đều không có cách nào tìm được bí mật của Hắc Địa thậm chí sau Độc Cô Cầu Bại vẫn chưa có ai có thể hoàn thành một cái xà lộ, chưa có ai có thể thật sự khám phá ra trong Hắc Địa có gì.

Vô Song không hiểu tại sao Trương Tam Phong lại nói những lời như vừa rồi nhưng hắn không trả lời được bất cứ câu hỏi nào, hắn thật sự hiện nay còn đang bị ‘sock’ bởi câu nói của Trương Tam Phong.

Nếu hắn không cha không mẹ, vậy Thiên Vương là ai?, vậy ông ngoại của hắn là ai?, vậy những thứ hắn đã có từ khi mới bắt đầu xuất hiện ở thế giới này chẳng nhẽ... vốn không phải là của hắn?.

Lời Trương Tam Phong nói đương nhiên rất có lý, đối với một lão nhân đã sống hơn 200 năm trên thế giới này thì nói bất cứ câu gì cũng trở thành có lý, đây là điều căn bản không cần phải nói chỉ là ẩn trong lời nói cảu Trương Tam Phong khiến Vô Song cảm thấy có gì đó không đúng.

Vô Song nhớ rõ ràng bất cứ ai ngày đó thấy dung mạo của hắn đều nói hắn giống hệt Lệ Thương Thiên, đều nói hắn cùng Thiên Vương là cha con, ngay cả Tiên Âm cô cô người vô cùng thân thuộc với phụ thân hắn cũng bị dung mạo của Vô Song làm cho rung đậu thật sâu.

Nếu không phải ngày đó ông ngoại cùng Vô Hà Tử cố gắng giúp hắn thay đổi thể chất, cố gắng giúp hắn thay đổi dung mạo thì hiện nay bản thân Vô Song chỉ sợ sẽ trở thành một tiểu Thiên Vương thứ hai trên đời.

Thêm một điều nữa Vô Song nghĩ không thông, Trương Quân Bảo cùng Trương Tam Phong tuy hai mà là một, bọn họ giống nhau là hiển nhiên nhưng Vô Song.. Vô Song cùng Lệ Thương Thiên đâu phải là một người, nếu hắn không phải là con của Lệ Thương Thiên... hai người vì sao có thể giống nhau như vậy?.

Vô Song cũng không hiểu cái gì gọi là mệnh cách nhưng việc Trương Tam Phong nhìn ra hắn không có mệnh cách chỉ sợ cũng là sự thực, bí mật hắn là người xuyên không là thứ bí mật hắn chưa từng nói với ai vậy mà Trương Tam Phong liếc mắt ra là có thể biết, hơn nữa lão nhân này vì cái gì lần đầu gặp mặt dám nói bí mật kinh thiên này với Vô Song?.

Cố sự của Trương Tam Phong quá mức đặc sắc cũng quá mức khó tin nhưng ít nhất Vô Song tin chỉ là Vô Song cũng biết cho dù hắn có nói ra bên ngoài cũng sẽ không ai tin.

Lúc này Vô Song nhìn chằm chằm vào nam tử trẻ măng trước mặt kia, ánh mắt hắn dần dần trở nên nghiêm túc một cách kỳ lạ.

“Ngươi nói chỉ cần đi theo ngươi là có thể giải đáp được những câu hỏi đó sao?, chỉ cần đi theo ngươi liền có thể biết được bản chất của thế giới này?, nếu như vậy ta ngại gì không đi”.

Trương Tam Phong mỉm cười, nụ cười cực kỳ thản nhiên, sau đó chậm rãi gật đầu.

“Được, ta dẫn ngươi đi, ta cho ngươi xem Hắc Địa rốt cuộc là cái gì, ta cho ngươi xem thế giới này rốt cuộc là cái gì, ta để ngươi tự đi trả lời những câu hỏi vừa rồi”.

Bản thân Vô Song biết một việc, biết nhiều chưa hẳn đã tốt, có rất nhiều thứ không phải muốn biết là được, có rất nhiều câu trả lời mà bản thân căn bản không muốn nhận lấy, có rất nhiều việc trên đời thà rằng chưa từng biết còn tốt đẹp hơn... chỉ là Vô Song không muốn biết cũng không được.

Hắn thật sự muốn mở hết những bảng xám trong đầu ra, hắn muốn biết quá khứ chân chính của hắn là gì, hắn cũng muốn biết sứ mệnh của hắn khi đến thế giới này là gì... thứ mà chính hắn cũng vô cùng mông lung, vô cùng khó hiểu.

Vô Song luôn tâm niệm, bất cứ việc gì cũng có lý do, bất cứ việc gì cũng có nhân quả.

Hai chữ nhân – quả của đạo Phật là thứ quá gần gũi với những năm tháng ở trong chùa của Vô Song bất quá nó cũng quá mức uyên thâm, quá mức khó hiểu, Vô Song chỉ đơn giản biết một điều – gieo nhân nào thì gặt quả ấy.

Hắn không biết hắn đến thế giới này là nhân hay là quả nhưng hắn muốn biết nguyên do, nếu đây là quả thì nhân ở đâu?, nếu đây là nhân thì quả là cái gì?.

Vô Song bắt đầu bước theo Trương Tam Phong trong vô thức.

........

Đây là xà lộ thứ 4 của Cửu Đầu Xà, nếu đi tiếp thì chắc chắn Trương Tam Phong cùng Vô Song sẽ gặp Đao Tôn cùng Quỷ Vương, đương nhiên Trương Tam Phong không có ý định dừng lại.

Một đường tiến về phía trước, không mất bao lâu hai người bọn họ quả thực nhìn thấy Quỷ Vương cùng Đao Tôn, đây cũng là lần đầu tiên Vô Song có thể trực tiếp nhìn thấy trận chiến của hai cao thủ cấp bậc ngũ đế.

Thật sự rất khó diễn tả bằng lời, chí ít Vô Song có thể nhìn rõ toàn bộ không gian xung quanh bị phá nát, mặt đất Hắc Địa cứng như thế nào?, độ cứng của nó bất kể ai cũng biết bất quá hiện nay trên mặt đất xuất hiện vô số vết chém, xuất hiện không biết bao nhiêu những cái hố lớn, lực công kích dạng này vượt quá khả năng hiểu biết của Vô Song, đây không còn là lực công kích của con người nữa rồi.

Đao Tôn cùng Quỷ Vương lúc này cũng đã ngừng chiến, Vô Song có thể chậm rãi quan sát cả hai người.

Đầu tiên nói về Quỷ Vương, Vô Song chưa từng gặp sinh vật này trước đây nhưng so với thứ sinh vật kinh khủng đi ra từ thâm uyên kia thì đẹp mắt hơn nhiều, ít ra nó không có cảm giác quái dị mà cho người ta một loại áp lực kinh khủng, thứ áp lực của hai chữ sức mạnh.

Quỷ Vương vốn là hai màu trắng đen kết hợp nhưng Vô Song hiện nay có thể nhìn thấy từng tia từng tia tử điện bao quanh người hắn lại thêm cơ thể cùng đôi cánh của Quỷ Vương lúc này, quả thật không khác gì ma đầu hàng lâm.

Về phần nam tử chiến đấu với quỷ vương thì sao?, nam tử này không nhìn thấy thì thôi nhưng vừa nhìn thấy Vô Song ngay lập tức biết ngay đây là người xuất hiện trong Hắc Ngục ngày đó.

Nam tử trên người ngập tràn hàn khí, đây cũng không phải là hàn khí giống như Vô Song chỉ là cảm giác thuần túy rét lạnh đến từ linh hồn của hắn.

Nam tử này không hề cao lớn, thân cao khoảng 1m7 chứ không hơn, mái tóc trắng đen hai màu, thân mặc quần áo màu tím, ở cổ đeo một tấm khăn lớn vừa vặn che mất nửa khuôn mặt dưới, nhìn mơ hồ có chút phong cách ăn mặc của Hồ Phỉ đồng thời một tay của hắn đang cầm lấy thanh đại đao khổng lồ kia.Như đã nói, vừa nhìn một cái Vô Song đã nhận ra thanh đại đao này, đây chính là thanh đại đao đặt ở cổng ra vào Hắc Địa, Vô Song có thể nhìn thấy cánh tay không hề to lớn kia nổi lên từng đường gân, từng bắp thịt săn chắc cùng với đao khí mơ hồ như ẩn như hiện xung quanh người này.

Vô Song không gặp quá nhiều cao thủ dùng đao, cao thru dùng đao mạnh nhất mà hắn thấy... chính là Hồ Phỉ.

Đương nhiên trước đây Vô Song đã có cơ may gặp qua Phi Thiên Hồ Ly bất quá ông ta cũng đâu có dùng đao, chỉ đánh một chưởng là Vô Song đã bất tỉnh nhân sự, Vô Song căn bản không cảm nhận được đao khí của ông ta.

Lại nói về đao khí, đao khí của nam nhân kia mạnh hơn Hồ Phỉ trăm lần, ngàn lần, Vô Song có cảm giác chỉ cần một tia đao khí đó phóng ra, đủ sức nghiền nát Hồ Phỉ, tuyệt đối không cần xuất đao.

Vô Song chưa bao giờ nhìn thấy người này nhưng ngay từ lần đầu nhìn thấy hắn, Vô Song chỉ có thể... nghĩ ra một cái tên – Đao Tôn.

Không vì lý do nào cả, đơn giản chỉ vì cái đao khí kia, Vô Song rất khó tưởng tượng trên đời này ngoại trừ Đao Tôn người dùng đao đạt đến trình độ ngũ đế ra thì còn ai có thể đạt đến nổi, xuyên suốt lịch sử của võ lâm trung nguyên cũng chỉ có mình đao tôn là cao thủ dùng đao đạt đến ngũ đế đẳng cấp.

Nếu Vô Song đang quan sát Quỷ Vương cùng Đao Tôn thì cả hai cũng đang quan sát Vô Song, tất nhiên chỉ là nhìn về hướng Vô Song mà thôi, người bọn họ thật sự phải quan sát là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong đối với cái nhìn của hai vị ngũ đế cũng không quan tâm cho lắm, ông thản nhiên liếc nhìn hai người.

“Hai vị, cứ chiến đấu tiếp đi, lão phu chỉ là đưa một cái tiểu bối đi thăm thú Hắc Địa một chút mà thôi”.

Câu nói rất bình thản cũng không mang theo ngữ khí gì đặc biệt nhưng Vô Song có thể cảm nhận được sự cao ngạo của Trương Tam Phong, cho dù bị hai vị ngũ đế nhìn chằm chằm vào thì sao chứ?, hai ngũ đế thì thế nào?, đơn giản chỉ là chút vật cản không hơn không kém.

Tất nhiên Trương Tam Phong muốn vượt qua nơi đây thì không dễ đến thế, dù sao Quỷ Vương tuyệt không thể để ông ta đơn giản rời đi.

Đao Tôn đối mặt với Quỷ Vương cũng không có ý giúp đỡ Trương Tam Phong, dù sao trong thiên hạ này cũng không phải ai cũng muốn vừa mắt với Trường Sinh Chân Nhân hơn nữa chính Đao Tôn cũng biết, bằng vào thực lực kẻ trước mặt Quỷ Vương căn bản thắng không nổi.

So với Quỷ Vương kia, Trương Tam Phong lại càng giống quái vật hơn.

Điều khiến Đao Tôn không hiểu trái lại là Vô Song, Đao Tôn biết bằng vào thực lực của Trương Tam Phong việc muốn đi thông quan một cái xà lộ không tính là khó, chí ít vị ngũ đế nào cũng có thể đi thông Hắc Địa, vật cản lớn nhất chỉ là Quỷ Vương mà thôi, chỉ cần vượt qua được Quỷ Vương liền có thể biết trong Hắc Địa có cái gì.

Thiên hạ không thiếu cao thủ cấp bậc ngũ đế nhưng trong Hắc Địa cũng không thiếu Quỷ Vương, đây mới là phòng tuyến mạnh mẽ nhất của Hắc Địa.

Cửu Đầu Xà tổng cộng có 9 vị Quỷ Vương chỉ là bọn chúng hoàn toàn giống nhau mà thôi, bất kể là hình dáng, khí thế, sức mạnh hay thủ đoạn cả 9 con Quỷ Vương này đều như cùng một khuôn đúc ra vậy, thực lực của Quỷ Vương cũng chưa chắc là quá đáng sợ chí ít Đao Tôn tin tưởng ngũ đế của nhân loại tuyệt đối mạnh hơn Quỷ Vương một chút, đáng tiếc là Hắc Địa được coi là sân nhà của Quỷ Vương, ở đây Quỷ Vương có thể mượn từ trường địa lực của âm khí ở toàn bộ Hắc Địa dẫn đến muốn vượt qua thứ này gần như là việc không tưởng.

Đối với Đao Tôn... đây là không tưởng nhưng ông ta cũng biết, kẻ mang mái tóc đen kia có thể, Trương Tam Phong có thể.Trương Tam Phong có thể đánh bại Quỷ Vương nhưng ông ta chưa một lần đi vào nơi tận cùng của Hắc Địa, đây đã là việc thiên hạ không ai hiểu, bây giờ Trương Tam Phong dĩ nhiên lại muốn đi đến tận đây, dĩ nhiên lại muốn dẫn một tiểu tư còn chưa đạt đến tông sư cảnh giới đi đến nơi tận cùng của Hắc Địa, rốt cuộc là có ý gì?.

Đao Tôn khoanh tay đứng nhìn là muốn xem, rốt cuộc Trương Tam Phong sẽ xử lý thế nào.

Điều khiến Đao Tôn không ngờ là Trương Tam Phong không có rat ay, cũng chẳng có dấu hiệu ngăn cản một quyền của Quỷ Vương kia, Trương Tam Phong đơn giản bước về phái trước.

Quyền kình của Quỷ Vương cực mạnh, đây là quyền mang theo khí thế toàn thân của một vị ngũ đế, cái loại khí thế này Vô Song không có cách nào chịu được.

Vô Song ở Sơn Nam Tây Đạo từng nhìn thấy ngũ tuyệt cao thủ, chỉ riêng khí thế của Ngụy Trung Hiền hôm đó đã làm Vô Song như bị đóng đinh trên mặt đất, ngay cả bây giờ Vô Song đã mạnh lên không ít nhưng vẫn không đủ tự tin để vượt qua khí thế của ngũ tuyệt cao thủ huống gì ngũ đế như Quỷ Vương?.

Một quyền kia đánh không chết được Trương Tam Phong nhưng... chỉ cần dư chấn của nó thừa sức đánh chết Vô Song.

Đúng lúc này, dị biến phát sinh.

Vô Song vậy mà tung quyền.

Vô Song căn bản chưa bao giờ có ý định tung quyền thêm vào hiện nay hắn bị khí thế của Quỷ Vương kháo cứng lại, hắn sao có thể cử động, vậy mà Vo Song vẫn cứ tung quyền.

Đây là một quyền bằng tay phải.

Vô Song có thể bằng mắt mà nhìn thấy, không biết tại sao nguyên một cánh tay phải của hắn bị ngọn lửa kia bao chọn, cánh tay của hắn chuyển thành màu đen, giống hệt thân thể của thứ sinh vật bất tử kia.

Vô Song xin thề là khi hắn tiến vào nơi này, cánh tay phải của hắn đúng là có hắc hỏa nhưng ngọn lửa này cũng chỉ bao phủ được 1/3 cánh tay của Vô Song nhưng mà lúc này nguyên cả cánh tay phải của hắn đã chuyển màu.

Tiếp theo nắm đấm của Vô Song cùng nắm đấm của Quỷ Vương va chạm.

Trong ánh mắt ngơ ngác của Đao Tôn cùng cả Quỷ Vương, thân hình Quỷ Vương dĩ nhiên bị đánh bay đi.

Một quyền kia... quá mức... khó nói.

Quyền kia không có quyền kình, quyền kia cũng chẳng có bất cứ lực lượng nào nhưng khi đụng vào quyền của Vô Song, một quyền của Quỷ Vương phát không ra lực lượng, thân thể của Quỷ Vương bị đánh bay đi... không phải vì quyền cùng quyền va chạm mà là... hắn theo bản năng lùi lại.

Trương Tam Phong dường như đã biết trước tất cả, ông thản nhiên tiếp tục đi về phía trước, ánh mắt thản nhiên nhìn Quỷ Vương.

“Hắn đi vào được chứ?”.

Trương Tam Phong không đợi Quỷ Vương đáp mà ông ta cũng không cần Quỷ Vương đáp, Trương Tam Phong chậm rãi cùng Vô Song biến mất trong bóng tối vô tận, để lại Đao Tôn căn bản không hiểu việc gì xảy ra.

Tất nhiên người không hiểu việc gì xảy ra còn có cả Hoắc Thanh Đồng, nàng vốn đứng trong một góc quan sát trận chiến của hai ngũ đế, chỉ cần chưa đến mức sinh tử tồn vong thì Đao Tôn vẫn có thể bảo đảm an toàn cho nàng, đây là thực lực cùng tự tin của Ngũ Đế cao thủ vì vậy Hoắc Thanh Đồng tương đối dễ dàng quan sát tất cả.

Hoắc Thanh Đồng có thể nhìn thấy Trương Tam Phong, có thể nhìn thấy Vô Song, giây phút nàng thấy Vô Song bị tấn công, chính nàng còn vì Vô Song lo lắng, bất quá khi nhìn thấy Vô Song cùng Trương Tam Phong đi vào bên trong nơi đó, Hoắc Thanh Đồng chỉ còn lại sự rung động cùng kinh ngạc.

Hoắc Thanh Đồng nàng... cho dù chưa bao giờ nói ra nhưng với thiên phú Thuộc Đường Lão Mã nàng thực sự rất muốn vượt qua Hắc Địa, rất muốn chinh phục Hắc Địa nhưng vì cái gì nàng làm không nổi?, vì cái gì nàng không làm dược mà Vô Song có thể dễ dàng làm được?.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 77: Đế Thích Thiên

Nơi tận cùng của Hắc Địa là như thế nào?, cái này ngoại trừ Độc Cô Cầu Bại năm đó cùng Trương Tam Phong hiện nay ra chưa có ai nhìn thấy, có lẽ tính đến thời điểm này Vô Song là người thứ ba.

Cuối xà lộ số 4 là một hang động hay nói đúng hơn là một cái đường cụt, là một vách đá không có đường đi tiếp, khi nhìn cái vách đá này chính Vô Song cũng cảm thấy vô cùng giật mình.

Đầu tiên ở đây không phải là màu đen mà là thuần một màu đỏ, đá ở đây không phải là hắc thiết mà toàn bộ đều là những viên thủy tinh đỏ mỹ lệ, so với đoạn đường ngoài kia trong Cửu Đầu Xà thì không khác gì một trời một vực.

Đương nhiên cái đáng nói nhất không phải là vách đá đỏ rực không có đường ra kia, cái làm người ta chú ý là một thân cây đã chết khô nhưng lại có một cành lớn vẫn còn cực kỳ tươi tốt, mang theo màu xanh mơn mởn ngập tràn sức sống.

Cái cành cây này phân ra rất nhiều nhánh cây, nhánh cây của nó đang ôm chọn một cỗ quan tài bằng đá chỉ là... quan tài này đã mở ra.

Vô Song có thể nhìn vào bên trong quan tài đá, hắn nhìn thấy những ký hiệu màu đen dày đặc trên đó, những dòng chữ đó Vô Song đương nhiên không xa lạ gì, đây là chữ trên cánh tay của hắn.

Vô Song không hiểu... nếu đây thật sự là nơi tận cùng của Hắc Địa thì hắn hoàn toàn không hiểu gì cả, ở đây căn bản còn không có thứ để coi là... hiểu, ngoại trừ cái cây cùng quan tài đá cổ xưa kia ra căn bản không có cái gì để nhìn vào, tất nhiên là với tầm mắt hiện nay của Vô Song là thế.

Trương Tam Phong cũng không hỏi gì Vô Song, ông ta dường như hiểu được tất cả những suy nghĩ của Vô Song dựa trên ánh mắt của hắn, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt hướng về phía quan tài đá kia.

“Ta từng được một vị kỳ nhân nói cho vài việc, có lẽ ngươi không biết sinh vật lúc nãy chính là ở đây chui ra hơn nữa sinh vật đó cũng không tính là bất tử, thứ trên người bọn chúng gọi là ma khí, ma khí có thể giúp cho những sinh vật này bất tử nhưng ma khí không phải là bất tận”.

“Ngươi chưa từng chiến đấu với nó có lẽ ngươi không cảm nhận được, sinh vật này mỗi lần bị tiêu diệt thì nó càng ngày càng mạnh lên bất quá đi kèm theo đó ma khí trên người nó càng ngày càng mỏng, khi mà nó mạnh nhất cũng là khi nó gần cái chết nhất, muốn tiêu diệt sinh vật này tốt nhất nhắm tới ma khí”.

“Muốn diệt được ma khí không dễ, thủ đoạn đầu tiên như ta nói là thuần dương nội lực, đã gọi là thuần dương nội lực thì ngoại trừ Minh Giáo Bái Hỏa Quyết, Thiếu Lâm Cửu Dương Thần Công cùng Thần Chiếu Kinh ra.. không có bất cứ loại nội công nào khác có thể diệt đi ma khí”.

“Phương pháp thứ hai là dùng đạo lực, cái gọi là đạo lực ta không thể nói cho ngươi biết, đạo vốn là thứ không cách nào nói ra, đã nói ra liền là tiểu đạo. Đạo mỗi người khác nhau, không cách nào nói, không cách nào dạy, nếu ngươi đi theo đạo của lão phu, ngươi liền không cách nào nhập đạo, ngươi liền không cách nào nắm giữ đạo lực”.

“Phương pháp thứ ba là cực âm lực lượng, cái gọi là cực âm có thể coi như chân khí hóa hàn băng, chỉ cần chí âm nội lực liền có tư cách kích thương bất tử sinh vật, có tư cách phá hủy ma băng bất quá hàn băng trong thiên hạ này... có thể coi là âm nhưng căn bản không đạt đến chí âm”.

“Ngươi có thể sử dụng hàn băng tấn công sinh vật bất tử kia, hiệu quả là có nhưng cũng không quá lớn, cái gọi là chí âm ở đây chính là âm khí, nếu có thể chưởng quản âm khí liền có thể mạnh mẽ hủy diệt đi ma khí”.

“Nói đến đây chắc ngươi cũng hiểu, âm khí là cái gì?”.

Vô Song đứng đó... khẽ gật đầu, hắn quả thực đã biết âm khí là gì.

Vô Song nhìn vào cánh tay phải thuần một màu đen của mình, cánh tay phải tràn ngập ma khí của chính mình, hắn biết cánh tay của hắn... có thể hấp thu âm khí hay nói đúng hơn là vết bớt trên người hắn có thể hấp thu âm khí chuyển hóa thành ma lực, chỉ sợ cả cánh tay phải của Vô Song toàn bộ đều là ma khí.

“Cánh tay của ta... rốt cuộc là cái gì?”.

Đây có lẽ là câu hỏi lớn nhất mà Vô Song muốn hỏi Trương Tam Phong lúc này, hắn hiện nay đã quá rõ cánh tay này đặc biệt chỉ là tại sao hắn lại nhận được cánh tay này?, tại sao ngay từ khi hắn sinh ra đã mang theo vết bớt quái dị kia?.

Vết bớt đi theo hắn 30 năm dài đằng đẵng chưa một lần biết dị có phải là vì kiếp trước không có âm khí hay không?.

Vô Song thậm chí còn có suy nghĩ, cái vết bớt này thật ra chưa từng xa lánh hắn, chưa từng rời bỏ hắn chỉ là khi đến thế giới này nó bị ẩn đi mà thôi, thứ làm nó một lần nữa hiện ra chính là ma khí mà nó có thể cảm nhận được ở Hắc Địa.

Đối với câu hỏi của Vô Song, Trương Tam Phong không có ý định đáp, ông ta thản nhiên lại gần quan tài cổ xưa kia, ánh mắt hiện lên một tia trầm ngâm.

“Ngươi biết nơi đây là nơi nào không?, cái quan tài này thật ra là một nhà tù, nhà tù giam giữ sinh vật bên trong, khiến nó cả đời bị tra tấn, cả đời không thể thoát ra, đây là ý nghĩa của nơi này”.

“Cửu Đầu Xà có chín con đường vậy tổng cộng có 9 tử tù bị giam giữ ở nơi Hắc Địa này, ngươi có biết những tử tù này là từ đâu ra không?”.

Vô Song nào biết mấy cái xác khô này là từ đâu ra?, hắn có cảm giác như Trương Tam Phong đang cố tình làm khó hắn vậy.

Trương Tam Phong cũng không đợi Vô Song trả lời hoặc bản thân ông ta thừa biết Vô Song không trả lời nổi.

Trương Tam Phong thản nhiên tiến về phía trước, đối mặt với bức tường màu đỏ như hổ phách kia, chỉ thấy Trương Tam Phong ấn tay vào đó, trên người bắt đầu xuất hiện kinh người nội lực.

Nội lực của Trương Tam Phong làm cho Vô Song biến sắc, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được nội lực dạng này, Vô Song từng được nhìn thấy nội lực của Vô Hà Tử, hắn cũng mơ hồ có thể biết được thực lực của một cái ngũ đế cao thủ.

Vô Song có thể coi là may mắn khi hắn được nhìn thấy rất nhiều trận chiến mà với cái cấp độ của hắn không cách nào tham dự được, những trận chiến của ngũ tuyệt.

Nếu phải cho Vô Song nhận xét về ngũ tuyệt cao thủ thì trong những ngũ tuyệt mà Vô Song gặp không có ai có nội lực qua được Quách Tĩnh.

Nếu phải cho Vô Song làm một phép tính đơn giản, nội lực bản thân Quách Tĩnh như sông Hồng thì nội lực của Vô Hà Tử chỉ sợ như Biển Đông, tất nhiên sông cho dù lớn vẫn không cách nào so với biển.

Vô Song vốn nghĩ các ngũ đế cao thủ khác nội lực có thể không kém Vô Hà Tử nhưng có lẽ cũng chẳng hơn được bao nhiêu phải biết Vô Hà Tử thân mang theo toàn bộ tuyệt học của Tiêu Dao Phái trong đó có cả Bắc Minh Thần Công, có thể vượt qua nội lực của Vô Hà Tử thiên hạ này tuyệt không có mấy người.

Cái suy nghĩ này của Vô Song rốt cuộc cũng đã bị sụp đổ khi đối mặt với Trương Tam Phong, nội lực của Vô Hà Tử như biển lớn thì nội lực của Trương Tam Phong mênh mông tựa trời cao, rộng lớn tựa đại địa, đối mặt với nội lực của Trương Tam Phong bản thân Vô Hà Tử căn bản không cách nào so sánh.

Trương Tam Phong liệu có còn được tính là ngũ đế cường giả không?, chỉ tính bằng nội lực của ông ta thiên hạ này ai có thể... so sánh nổi?.

Dưới nội lực kinh người của Trương Tam Phong, ông ta vậy mà khiến bức tường kia tách ra làm đôi.

Vô Song bây giờ mới nhận ra, bức tường này tưởng như điểm cuối của Hắc Địa nhưng không ngờ lại là... điểm khởi đầu cho một vùng đất mới.

Trương Tam Phong thu tay lại, thở ra một hơi nhọc khí, đối với thực lực của Trương Tam Phong mở ra vùng đất này còn cảm thấy mệt nhọc, Vô Song quả thật không rõ ngoại trừ Trương Tam Phong ra có ai có thể mở ra nơi này?.



Đi theo Trương Tam Phong tiến vào cái thế giới mới kia sau đó Vô Song liền thấy rùng mình.

Trước mặt Vô Song là nguyên một vùng không gian thuần một sắc đen đến mức dơ tay ra cũng không nhìn thấy được năm ngón, cũng may phía trước hắn có vật sáng giúp hắn có thể tạm thời nhìn thấy vài thứ.

Những vật sáng này là cầu thang, toàn bộ những bậc cầu thang đều đang tỏa sáng, hướng ánh mắt đến tận cùng điểm sáng kia, VÔ Song có thể thấy những bậu cầu thang dài đằng đẵng này là một cái vương tọa màu đỏ như máu, toàn bộ vương tọa đều do đầu lâu xếp thành, thoạt nhìn cho người ta cảm giác tương đối kinh khủng.

Trương Tam Phong cũng không suy nghĩ gì, thản nhiên đi về phía trước, chậm rãi tiến về vương tọa kinh khủng kia.

Có Trương Tam Phong đi đầu tất nhiên Vô Song không có gì phải suy nghĩ, việc của hắn chỉ là đi theo Trương Tam Phong mà thôi.

Vương tọa trước mặt tương đối lớn nhưng lại không có người ngồi, cứ như chủ nhân của vương tọa này đã rời khỏi nơi đây vậy, tất nhiên mục tiêu của Trương Tam Phong không phải là vương tọa này mà là thứ vương tọa này che đi.

Chỉ có lại gần vương tọa khổng lồ kia Vô Song mới có thể thấy được không ngờ đằng sau nó còn một con đường nữa, đây cũng là những bậc cầu thang thì là nó hoàn toàn là màu đen, khi hòa cùng cái không gian này thì lập tức trở nên vô hình.Càng đi sâu vào tìm hiểu Hắc Địa, Vô Song càng ngày càng cảm thấy ngạ nhiên về nơi này, bất kể là sự đặc biệt của Hắc Địa hay cấu trúc hình thành nơi này, Vô Song đều cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Trương Tam Phong cùng Vô Song tiếp tục bước trên hành trình của mình, từng bước từng bước đạp lên những bậc cầu thang vô hình này, hai người như đang tiến lên núi vậy.

Đã là núi thì phải có đỉnh núi, chỉ đến khi đứng trên đỉnh núi, Vô Song mới có thể nhìn thấy chân thực diện mạo của Hắc Địa.

.........

Khi Vô Song được nghe về Hắc Địa, Vô Song đã tưởng tượng ra Hắc Địa... là lối dẫn xuống lòng đất, thậm chí là nơi một tộc đàn khác sinh sống.

Kiếp trước dù sao ai cũng từng đọc qua Doremon không phải sao?, đã đọc qua Doremon thì có liên tưởng như Vô Song cũng không phải lạ, ai biết bên dưới lòng đất có chủng tộc nào khác không?, dù sao cái thế giới này quá mức huyền ảo rồi.

Lúc này khi được chân chính nhìn thấy nơi tận cùng của Hắc Địa, Vô Song lại... không biết nói cái gì, nó khác hoàn toàn với liên tưởng của Vô Song.

Nơi tận cùng của Hắc Địa.... là một cái hố đen, là một cái vực, là một mảnh bóng tối vô tận, đến chính Vô Song cũng không biết dùng từ nào để miêu tả nữa.

Vô Song đang nhìn thấy cái gì?, hắn nhìn thấy một... một lỗ thủng khổng lồ tối đen như mực, bên trong... là một loại nước cực kỳ... kinh tởm.

Thứ nước này rất giống với Ma Khí cô đặc lại, rất giống thứ bám lên trên trên người sinh vật kia.

Vô Song đồng thời cũng biết... Chín điểm của Cửu Đầu Xà đều dẫn đến nơi này.

Đây rốt cuộc.... là cái gì?.

Đứng ở trên đỉnh núi cũng là lúc tầm mắt của con người cao nhất, Vô Song có thể nhìn thấy bên dưới, xung quanh khu vực này có tổng cộng 9 điểm màu đỏ nổi lên trong bóng tối, 9 cái vương tọa xấp xung quanh bảo vệ cái hố bóng đêm này, Vô Song lúc này cũng có thể cảm nhận được bên trong mỗi vương tọa đều có một cái hơi thở cực kỳ đáng sợ.

Trương Tam Phong đứng cùng Vô Song, sau đó thở ra một hơi.

“Bên dưới toàn bộ đều là Quỷ Vương, ở trong Hắc Địa có 9 Quỷ Vương, bọn chúng là phòng tuyến cuối cùng ngăn cản bước chân người khác tiến vào nơi đây bất quá ngươi có biết tại sao bọn chúng không ngăn cản ngươi không?”.

Lại là một câu nói mà Vô Song không cách nào trả lời, hắn biết trả lời như thế nào đây?, ngày hôm nay có quá nhiều việc đã vượt qua tưởng tượng của hắn.

Thứ duy nhất mà Vô Song có thể nghĩ ra lúc này, cũng chỉ là vết bớt ở trên tay mình mà thôi.

“Có phải là do thứ trên tay phải của ta không?”.

Đây là câu trả lời của Vô Song, đáng tiếc câu trả lời này không đúng.

Chỉ thấy Trương Tam Phong hai tay ép vào bới nhau, trên người ông ta xuất hiện kinh thiên nội lực nhưng lần này nội lực không còn cho người ta cảm giác mênh mông rộng lớn vô cùng vô tận nữa, nội lực lần này của Trương Tam Phong rõ ràng là thuần dương nội lực, cứ như một vầng thái dương vậy.

Trương Tam Phong ngoại trừ Trường Sinh Quyết, bản thân ông ta còn nắm giữ Cửu Dương Thần Công đại thành..., ông ta là người thứ hai trong thiên hạ này, luyện thành Cửu Dương Thần Công đại thành.

Cửu Dương Thần Công có một vật gọi là Cửu Dương Chân Lực, lúc này trên người Trương Tam Phong tổng cộng xuất hiện chín mặt trời màu đỏ xoay sau lưng ông, nhìn Trương Tam Phong hiện nay cứ như thần minh vậy.

Trương Tam Phong vận lên Cửu Dương Thần Công đương nhiên cũng không phải là làm cảnh, ông ta lúc này thản nhiên quay lại nhìn Vô Song, khóe miệng hơi hơi cong lên.

“Câu trả lời tương đối đơn giản, đám Quỷ Vương đó không có ngăn cản ngươi, vì chúng nhận ra ngươi”.

Vô Song còn chưa kịp hoàn hồn, Trương Tam Phong đưa tay ra, một đẩy.

Vô Song ánh mắt trợn lên, hắn vậy mà bị Trương Tam Phong đẩy xuống hố đen vô tận kia, ngay sau đó từ bên trong vô tận hắc ám không biết có bao nhiêu cánh tay xuất hiện, những cánh tay màu đen đầy mùi hôi thối đưa ra bám lấy Vô Song, thân hình của Vô Song dần dần bị dìm thẳng xuống bóng tối vô tận.
Vô Song ở bên dưới dùng hết sức muốn dãy dụa nhưng hắn không làm được, lực kéo ở bên dưới quá mức đáng sợ.

Trương Tam Phong lại như không hề quan tâm đến Vô Song, ông ta cũng tiến lên một bước, chân đạp hư không bước về phía trước, sau lưng là chín đóa hỏa liên như những mặt trời thu nhỏ vậy, dưới sức mạnh của Cửu Dương Chân Kinh thiêu đốt toàn bộ những bàn tay màu đen đáng sợ kia không có bất cứ một cái nào dám tấn công Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong đứng đó... chính là vì đợi.

Ở dưới vô tận bóng tối kia bắt đầu xuất hiện một lốc xoáy màu đen, từ bên trong hố đen bất tận kia, một bóng đen chậm rãi xuất hiện, bóng đen này toàn bộ đều được tạo nên từ ma khí, ngoại trừ ánh mắt đỏ như máu ra, cơ thể nó thuần một màu đen.

Tất cả những gì cuối cùng Vô Song có thể quan sát được trước khi bị ma khí nuốt chửng chính là việc... cái bóng màu đen kia mang theo thân hình của con người, sau đó hắn chìm dần chìm dần, căn bản không còn biết gì nữa.

.......

Sinh vật màu đen mới xuất hiện kia, nó không nhận ra Trương Tam Phong là ai nhưng nó lại ẩn ẩn cảm thấy nhất định phải tiêu diệt Trương Tam Phong.

Nó không có ký ức, nó chỉ sống để nhận lệnh.

Nhiệm vụ của nó là tiêu diệt những người không có mệnh cách chỉ là chủ nhân của nó hình như cũng không ngờ... trên đời này lại có nhiều hơn một người không có mệnh cách.

Trương Tam Phong phải đến tận Nam Thiếu Lâm mượn một viên Cửu Dương Chân Lực của Giác Viễn cũng chính vì sinh vật này, nhìn thấy thứ này, Trương Tam Phong nhè nhẹ thở ra một hơi.

“Nếu đây là bản tôn của Đế Thích Thiên lão phu thương thế đầy mình đúng là không chắc có thể cầm chân hắn nhưng ngươi chỉ là tử khôi của Đế Thích Thiên, lão phu vẫn đủ sức vì tên kia tranh thủ thời gian”.

.........

Vô Song cứ chìm dần chìm dần xuống vô tận hắc ám, bản thân hắn cũng không còn nhận ra bất cứ thứ gì nữa, xung quanh chỉ thuần một sắc hắc ám sau đó hắn hoàn toàn ngất lịm đi.

Vô Song cũng không cách nào biết được lúc này hình xăm của hắn dần dần biến đổi, nó như một con quái vật tham lam bị bỏ đói lâu ngày, dần dần hóa thành một cái miệng lớn điên cuồng hấp thụ ma khí, càng hấp thụ ma khí thì hình xăm của Vô Song lại càng lan ra, khi mà xung quanh là một mảnh thế giới được tạo nên từ ma khí thì dễn đến tốc độ lan ra của hình xăm cực kỳ đáng sợ, khi mà nó ăn no cũng là lúc thân hình của Vô Song hoàn toàn hóa thành màu đen, toàn toàn trở nên giống thứ sinh vật xuất hiện chiến đấu cùng Trương Tam Phong kia.

Nhìn Vô Song lúc này cực kỳ đáng sợ, quanh người hắn xuất hiện kinh người ma khí, căn bản không hề giống một con người nữa, cứ như quái vật phá xích mà ra vậy, phần người hoàn toàn bị nuốt chửng vào bên trong.

Trên đời ngoại trừ Vô Song cùng Trương Tam Phong ra còn có một người nữa không có mệnh cách, đó chính là Đông Phương cô nương chỉ là trên người Đông Phương cô nương không có hình xăm mà thôi, không có cái hình xăm của Vô Song dẫn đến việc nàng không cách nào đi xuống nơi vô tận bóng tối kia.

Bất cứ ai khi tiến vào đó đều sẽ trở thành nô lệ cho nó, sẽ bị nó biến thành khôi lỗi bởi đây là ma khí, ma khí sẽ cắn nát linh hồn ngươi, xâm chiếm trí não ngươi, biến ngươi thành một đời xác sống, trở thành thứ sinh vật bất tử không hơn không kém...

Lần này nếu Vô Song không có vết bớt bao phủ cơ thể, chính Vô Song cũng sẽ trở thành sinh vật bất tử ở trong quan tài lúc trước, căn bản không có con đường khác.

Thân hình Vô Song chìm dần chìm dần, hắn lúc này bị giam trong vô tận bóng tối, để rồi hắn lại một lần nữa thả hồn mình theo những ký ức rất xa rất xa kia.

..........

Bí mật của thế giới này là gì?, đây là một thế giới bị xâm thực.

Thế nào gọi là thế giới bị xâm thực?, đơn giản vì nó bị một thế giới khác xâm chiếm.

Thế giới này ban đầu không có bất cứ ai liên quan đến Kim Dung thế giới, thế giới này hiện nay có thể coi là sự kết hợp của thế giới ban đầu cùng Kim Dung thế giới, đây là sự thực.

Giây phút Trương Tam Phong xuyên không đến thế giới này, thế giới này liền biến đổi.

Tất nhiên nó biến đổi... không phải vì một mình Trương Tam Phong, nó biến đổi vì có một người... mang theo tâm thế giới chạy đến nơi đây.

Có một kẻ mang theo tâm của Kim Dung Thế Giới xuyên không mà đến đây, kẻ không có mệnh cách thứ tư, hắn gọi là Đế Thích Thiên.

Thế còn Hắc Địa?, Hắc Địa là nơi nào?.

Hắc Địa là lỗ thủng của thế giới này, là nơi như Trương Tam Phong nói, thứ được gọi là quỷ lộ.

Bất cứ thế nào đều có quỷ lộ, quỷ lộ là đường dành cho quỷ hồn di chuyển, đã là đường của quỷ hồn thì con người không cách nào nhìn thấy cũng không cách nào đi vào chỉ là có người cường ngạnh xé ra một con đường mà thôi, kẻ này... gọi là Đế Thích Thiên.

Hắc Địa... được Đế Thích Thiên tạo ra.

Hắc Địa từ trước đến nay là quỷ lộ, là nơi nối liền âm dương, là nơi mà truyền thuyết về tháng cô hồn xuất hiện nhưng Hắc Địa lúc này đã không giống, từ sau sự xuất hiện của Đế Thích Thiên, đã không còn bất cứ một cô hồn nào có thể đi qua nơi này, đây là con đường một chiều.

Hắc Địa trước kia là cửa thông giữa âm cùng dương, âm đi đến dương, dương đi đến âm nhưng hiện tại không giống bởi nó hiện tại chỉ có một đầu.

Bất cứ ai chết đi đều sẽ sinh ra oán niệm, oán niệm có thể hiểu là chấp niệm của một người về cuộc sống thậm chí được coi là.... sự cưỡng lại với cái chết.

Oán niệm nếu nhỏ thì linh hồn rất nhanh sẽ tan đi giữa thiên địa bất quá khi mà oán niệm lớn đến mức độ nào đó, khi mà không cách nào tự động tán đi thì nó sẽ bị khí tức của Hắc Địa hấp dẫn, dựa theo Hắc Địa kêu gọi mà tiến vào nơi đây, dựa vào quỷ lộ đi xuống âm giới bất quá Đế Thích Thiên đã thay đổi toàn bộ.

Oán niệm từ dương giới vẫn sẽ đến âm giới bất quá phải vượt qua ma khí tẩy lệ, với sự tẩy lễ của ma khí, bị ma khí đúc thân thì sao có thể còn là quỷ hồn?, căn bản sẽ không thể bước tiếp trên quỷ lộ, bọn chúng sẽ trở thành những sinh vật trong hắc địa.

Oán niệm càng lớn, sinh vật đi ra từ ma khí càng mạnh mẽ, đây là lý do tại sao Hắc Địa quái vật chia theo màu.

Thế còn con đường từ âm giới đến dương giới?, con đường này.... không thông nữa, con đường này đã sớm bị Đế Thích Thiên từ đó Hắc Địa liền chỉ có một đường thông bất quá đường thông này ngoại trừ Vô Song chưa có ai đi qua nổi.

.............

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau