CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 191 - Chương 195

Quyển 2 - Chương 68: Dị Biến Trong Hắc Địa (1)

“Quân Bảo đại ca, ngươi có biết cách tìm Hoắc Thanh Đồng không?”.

“Ách, cái này ta quả thật không có biết, rất quan trọng sao?”.

“Ngươi không biết thì tìm nàng kiểu gì?, chẳng nhẽ đi vào bên trong Cửu Đầu Xà sau đó đi loạn?”.

“Ách, cái này ta cũng chưa nghĩ đến nhưng cũng không sao, ta có tiểu hắc dẫn đường nha, có tiểu hắc đi cùng thì sợ gì không tìm được nàng, tiểu hắc chỉ đường rất giỏi”.

Một đường vừa đi vừa nói, Vô Song đối với vị Trương Quân Bảo này lại có thêm một cái nhận thức mới, hắn thật sự không hiểu Trương Quân Bảo sống trong cái thời đại nào nữa?, hắn lại càng thêm không hiểu cách nghĩ của người này.

Vào Hắc Địa sau đó tiến xuống Cửu Đầu Xà tìm Hoắc Thanh Đồng để rồi nhờ con rùa đen kia chỉ đường?, cái này tuyệt đối là lừa người, Vô Song chắc chắn không tin.

Tiến vào bên trong Cửu Đầu Xà tìm Hoắc Thanh Đồng nhưng Hoắc Thanh Đồng ở đâu Trương Quân Bảo còn không biết thì tìm sao?.

Vô Song còn tự biết bản thân mình, hắn còn không nghĩ mình có cái bản lĩnh lớn đến mức mang được Trương Quân Bảo vào bên trong Cửu Đầu Xà, Vô Song tự mình tiến vào còn chưa xong huống gì mang thêm một người?.

Trong lòng thở dài một hơi, đối với Trương Quân Bảo đi bên cạnh Vô Song triệt để cạn lời.

“Quân Bảo... đại ca, ngươi nói ngươi muốn đi vào trong Cửu Đầu Xà bất quá nơi này đều có cao thủ trấn giữ, nếu không có lệnh bài thông hành chỉ sợ không cách nào đi vào được, ngươi có lệnh bài thông hành không?”.

Trương Quân Bảo nghe thấy lời Vô Song nói liền ngẩn ra sau đó tiếp tục gãi đầu gãi tai.

“Cái này... ta còn chưa nghe đến bao giờ, tiểu huynh đệ nói thật cho ngươi biết, ta chỉ nghe Hắc Địa cùng Cửu Đầu Xà trong miệng sư phụ mà thôi, căn bản không chưa từng tiến vào nơi này, Cửu Đầu Xà là cái gì.... ta cũng không biết”.

Nhẹ dùng tay nhăn nhăn vầng trán, nếu không phải Trương Quân Bảo khiến Vô Song nhìn không thấu lại thêm cái tên có lực sát thương quá lớn thì Vô Song hiện nay thậm chí muốn ném kẻ này ở lại đây.

Hắn vốn đang muốn luyện công liền bị Trương Quân Bảo phá rối, tất nhiên điều này cũng không tính là gì, Vô Song vẫn có thể dễ tính bỏ qua, quan trọng nhất là Vô Song vốn muốn mượn Trương Quân Bảo để tiến vào trong khu vực Cửu Đầu Xà vậy mà Trương Quân Bảo còn không có lệnh bài thân phận, vậy còn đi vào kiểu gì?.

“Quân Bảo đại ca, nếu không có lệnh bài thân phận... vậy ngươi có cái gì để chứng minh không?, tại đại bản doanh của ta có một vị đại nhân vật, nếu... nếu vị đại nhân vật đó có quen biết với sư phụ ngươi thì mọi việc còn dễ nói”.

Rốt cuộc Trương Quân Bảo cũng không làm Vô Song thất vọng, hắn quả thực rất tự tin gật đầu.

“Đúng đúng, cái này thì ta có, sư phụ trước khi để ta rời đi cũng đưa ta vài thứ, hy vọng vị đại nhân vật kia có thể nể mặt sư phụ mà giúp ta việc này một hai”.

Đại nhân vật Vô Song nói tất nhiên là Kim Hộ Pháp, bản thân Vô Song cũng chẳng hề quen thuộc với vị hộ pháp này thậm chí cực kỳ xa lạ dù sao Kim Hộ Pháp không phải là người dễ nói chuyện, nữ nhân này chính là phiên bản cường hóa của Hoắc Thanh Đồng.

Hoắc Thanh Đồng tuy lạnh lùng nhưng ẩn ẩn bên trong có thể cảm thấy sự yếu đuối của nữ nhân, nàng là loại nữ nhân ngoài lạnh trong nóng, bản thân Hoắc Thanh Đồng cho Vô Song cảm giác nhớ đến Mộc Uyển Thanh.

Nếu Mộc Uyển Thanh tương đối nóng tính, bản tính cực kỳ mạnh mẽ thậm chí có cả sự độc ác ở bên trong, nhưng sâu thẳm bên trong nàng vẫn là một nữ nhân tốt, một nữ nhân biết yêu biết hận, yêu đến chết đi sống lại, hận đến khắc cốt minh tâm, bỏ đi cái vẻ ngoài kia vẫn là tâm hồn thiếu nữ chưa hiểu sự đời.

Về phần Hoắc Thanh Đồng nàng bên ngoài chỉ có sự lạnh lùng, nàng là một cái nữ nhân mạnh mẽ mà tự lập thậm chí tâm ngoan thủ lạt cũng chẳng kém bất cứ một sát thủ nào của Thiên Ý Thành nhưng ẩn sau vẻ cứng cỏi đó là một tâm hồn yếu ớt, là một thiếu nữ đa sầu đa cảm, là một thiếu nữ đang cố gắng mạnh mẽ, cố gắng gồng chính bản thân mình lên mà thôi.

Mộc Uyển Thanh là một đóa hoa hồng gai đỏ thắm còn Hoắc Thanh Đồng lại là đóa hoa hồng đen cao ngạo, nếu Uyển Thanh gặp Thanh Đồng hai người không phải kẻ thù thì chắc chắn sẽ là bằng hữu tốt.

Về phần Kim Hộ Pháp thì sao?, ít nhất trong mắt Vô Song đây là một nữ nhân cao ngạo từ trong ra ngoài, chính sự cao ngạo này khiến không ai dám lại gần nàng, nàng đương nhiên lại càng không quan tâm đến bất cứ ai, sự cao ngạo đó đến từ chính cuộc đời cùng thực lực của nàng, thứ mà Thanh Đồng cùng Uyển Thanh không cách nào có được.

Tất nhiên ẩn sau sự cao ngạo cùng lạnh lùng kia là cái gì, Vô Song không biết.

.......

Một đường đưa Trương Quân Bảo về doanh trại tập trung, hai người rất nhanh hướng về lều trướng của Kim Hộ Pháp.

Kim Hộ Pháp cũng không ở trong doanh trại, lều trướng của nàng được đặt ở một ngọn mảnh đất cao hơn hẳn so với phần còn lại ở xung quanh, từ vị trí này có tầm nhìn rất tốt, tuy không thể quan sát được toàn bộ xung quanh nhưng vẫn có thể đại khái nắm được tình hình mọi việc.

Lều trướng của nàng cũng rất lớn, bên ngoài luôn có một đội thân vệ canh phòng, đội thân vệ này của Kim Hộ Pháp toàn bộ đều là tông sư đỉnh phong luyện thể cao thủ, cho dù chỉ có 10 người nhưng chiến lực cực kỳ đáng sợ.

Đường đi đến lều trướng của Kim Hộ Pháp cũng không quá khó khăn chỉ là muốn vào bên trong lại không dễ, Vô Song cùng Trương Quân Bảo hiện nay đều bị chắn ở bên ngoài, bọn họ còn chưa kịp lại gần lền trướng của Kim Hộ Pháp nữa.

Đương nhiên việc này cũng là bình thường dù sao đâu phải ai muốn đi gặp ‘lãnh đạo’ cũng được?.

Trước mặt Vô Song cùng Trương Quân Bảo hiện nay là hai cái Hắc Vệ, hai người này Vô Song không hề quen biết bất quá hắn cũng có thể đoán ra đây là thân vệ của Kim Hộ Pháp.

“Có việc?”.

Một trong hai người lên tiếng, giọng nói cực kỳ lạnh lùng căn bản không có chút cảm tình nào hơn nữa từ khẩu âm mà nghe Vô Song lại có cảm giác là lạ, giọng nói vừa rồi cũng không giống giọng nói người Trung Nguyên.

Đánh mắt về phía Trương Quân Bảo, sau đó hai tay Vô Song hơi chắp về phía trước dù sao ở Hắc Địa này đẳng cấp phân chia rất rõ ràng, Vô Song chỉ là tân binh hay cùng lắm là tiểu tốt trong Hắc Ma, so với thân vệ của hộ pháp thì kém rất rất nhiều.

“Hai vị tiền bối, là vị đại ca này muốn đến gặp Kim Hộ Pháp, có việc hệ trọng”.

Vô Song nói rồi trực tiếp lùi lại nhường chỗ cho Trương Quân Bảo, quả nhiên khi nghe đến việc hệ trong cả hai nam nhân kia ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều rồi lại nhìn Trương Quân Bảo.

“Ngươi muốn đến gặp chủ thượng? “.

Chủ thượng trong miệng hai người này tất nhiên là Kim Hộ Pháp bất quá cái xưng hô này quả thật có chút lạ.

Trương Quân Bảo luôn cho người ta một loại cảm giác khờ khạo nhưng lúc này khi đối mặt với khí thế của hai vị tông sư đỉnh phong cao thủ ép về phía mình Trương Quân Bảo đến nhíu mày cũng không nhíu một cái.
Với một người sống và lớn lên bên cạnh ngũ đế cường nhân thì mấy cái tông sư đỉnh phong tính là gì?.

Trương Quân Bảo lúc này cũng lấy ra một cái tràng hạt ở trong ngực, cái tràng hạt này tương đối dị dạng, để làm tràng hạt tụng kinh thì nó quá nhỏ nhưng để làm vòng đeo tay thì lại quá lớn bất quá nó đúng là vòng đeo tay, vòng đeo tay của Giác Viễn đại sư.

Thân hình của Giác Viễn thực sự rất to lớn, cho dù là tràng hạt đeo tay cũng quá đặc biệt so với của những người khác.

Hai Hắc Vệ kia cũng không phải là kẻ không có ánh mắt, bọn họ khi nhìn thấy vòng tràng hạt kia cả hai người ánh mắt đều hiện lên một tia thất kinh sau đó một lần nữa phải quan sát lại Trương Quân Bảo.

Trên những vòng tràng hạt kia chính là ký hiệu của Nam Thiếu Lâm, bản thân Nam Thiếu Lâm là võ lâm phương nam đệ nhất thế lực, cho dù là Thiên Ý Thành coi trời bằng vung khi gặp tăng nhân của Nam Thiếu Lâm cũng phải kiêng kỵ 3 phần.

Trương Quân Bảo đương nhiên không phải là tăng nhân bất quá Nam Thiếu Lâm cũng không thiếu tục gia đệ tử, tất nhiên hai Hắc Vệ kia không có bất cứ ý kiến gì, rất nhanh trong hai người có một kẻ dùng hai tay đón lấy tràng hạt của Trương Quân Bảo rồi lập tức chạy đi.

Cũng không mất bao lâu kẻ kia liền quay lại, trong tay vẫn cầm theo chuỗi tràng hạt của Trương Quân Bảo, sau lưng hắn có thêm hình bóng một nữ nhân.

“Chủ thượng lúc này đang có việc quan trọng, ta không cách nào có thể đem vật này đến cho chủ thượng bất quá đây là Hoàn Nhan cô nương, cho đến khi chủ thượng xong việc Hoàn Nhan cô nương hoàn toàn có thể đón tiếp hai người ”.

Hắc Vệ này nói xong liền cảm thấy có chút gì đó không đúng, ánh mắt lập tức quay lại nhìn Hoàn Nhan Bình sau đó lại nhìn Vô Song, hai người lúc này đều đang sững lại nhìn nhau.

Vô Song quả thực không ngờ lại thấy Hoàn Nhan Bình ở đây.

Vô Song đã từng hỏi Hồ Phỉ về Hoàn Nhan Bình dù sao nữ tử này ngày hôm đó rời đi quá đột ngột, mà không để lại lời nói nào khiến Vô Song cũng có chút quan tâm.

Theo lời Hồ Phỉ nói nhóm Hồ Phỉ chính là nhóm người cuối cùng tiến vào Thiên Ý Thành, căn bản không có nhìn thấy Hoàn Nhan Bình, điều này còn làm Vô Song vì nữ nhân này mà xuất hiện chút thương cảm.

Trong ấn tượng của Vô Song thì Hoàn Nhan Bình là một nữ nhân có ý chí cầu sinh rất mạnh hơn nữa đôi mắt của nàng cũng rất đặc biệt, đôi mắt làm người khác yêu thích không buông.

Vô Song đương nhiên cũng không có tình cảm gì với Hoàn Nhan Bình, hắn chỉ cảm thấy hơi chút khó hiểu với nữ nhân này mà thôi, hôm đó nàng rời đi nhưng cũng không đụng vào chỗ hắc lệnh mà Vô Song để lại đủ để nói tới Hoàn Nhan Bình không phải người xấu.

Chính vì việc nàng không phải người xấu nên Vô Song mới càng khó hiểu, nữ nhân này rốt cuộc vì sao lại rời đi?, đến khi biết Hoàn Nhan Bình không có tiến vào Thiên Ý Thành bản thân Vô Song liền có chút cảm khái, nếu một thí sinh không thể ra nhập Thiên Ý Thành thì khả năng chết thảm trong Tu La Thí Luyện là cực kỳ lớn, Hoàn Nhan Bình chỉ sợ không may gặp nạn tại Tu La Thí Luyện ngoài kia.

Về phần Hoàn Nhan Bình hiện nay, nàng vẫn mặc bộ quần áo màu xanh tương tự ngày hôm đó, khuôn mặt che lụa mỏng chỉ lộ ra đôi mắt to tròn, ánh mắt nàng lúc này mở thật lớn nhìn Vô Song, trong ánh mắt vừa có kinh ngạc, vừa có vui vẻ.

“Phong công tử, chúng ta gặp lại rồi”.

Hoàn Nhan Bình mỉm cười, nàng đối với Vô Song nhẹ cúi đầu, từng cử động của nàng đều toát lên một loại quý khí, bản thân Hoàn Nhan Bình hiện nay lại giống với một tiểu thư đài các đi ra từ một gia đình quý tộc hơn là nữ nhân trên giang hồ, giọng nói nhẹ nhàng mang theo vài phần ôn nhu.

Hoàn Nhan Bình sao có thể không bất ngờ, trong miệng Kim Hộ Pháp bản thân nàng biết được nơi này cực kỳ đặc biệt cũng cực kỳ thần bí, đám thiên tài dựa vào Tu La Thí Luyện để đi vào Thiên Ý Thành thì tuyệt đối không thể tiến vào Hắc Địa.

Hoàn Nhan Bình đi theo Kim Hộ Pháp đến Hắc Địa, ở nơi này nàng gần giống với tỳ nữ của Kim Hộ Pháp, chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho vị hộ pháp này, xung quanh Hoàn Nhan Bình tuyệt đối không có lấy một người cùng độ tuổi, nàng muốn nói chuyện với ai cũng có chút khó khăn, chính vì vậy cuộc sống của Hoàn Nhan Bình tại Hắc Địa tương đối buồn chán.

Vô Song cũng vui vẻ nhìn Hoàn Nhan Bình, nhìn nữ nhân này xuất hiện ở đây đương nhiên cũng làm Vô Song tò mò.

“Nhan Bình, sao ngươi lại đến đây, hôm đó ta không nhìn thấy ngươi còn tưởng ngươi...”.

Hoàn Nhan Bình nghe thấy Vô Song hỏi về chuyện hôm đó trong mắt liền biến thành áy náy.
“Phong công tử, ta xin lỗi, hôm đó là cô cô đến mang ta đi, cô cô của ta chính là Kim Hộ Pháp, ta sống cùng cô cô vì vậy mới theo cô cô đi tới đây”.

“ Công tử cùng vị đại ca này muốn đến gặp cô cô đúng không?, vậy để Nhan Bình dẫn hai vị vào bên trong, đợi cô cô xong việc Nhan Bình sẽ vì hai người thông báo”.

Lần này sự xuất hiện của Hoàn Nhan Bình nằm ngoài dự đoán của Vô Song nhưng đây tuyệt đối là một việc vui vẻ, cả Vô Song cùng Hoàn Nhan Bình đều có loại cảm giác xa quê gặp cố nhân vậy.

Cả hai người tuổi tác tương đương nhau lại có chút quen biết từ trước đồng thời cả hai đều không có ai quen thuộc bên trong Hắc Địa này vì vậy khi đi cùng nhau không khí liền có chút vui vẻ.

Có Hoàn Nhan Bình dẫn đầu giảm thiểu cho Vô Song cùng Trương Quân Bảo rất nhiều phiền hà, bọn họ một đường liền tiến thẳng đến trường bồng của Kim Hộ Pháp.

Bình thường sẽ không ai dám bước vào nơi này bất quá Hoàn Nhan Bình là trường hợp đặc biệt, khi Kim Hộ Pháp có việc bận thì ở nơi đây chỉ có một mình Hoàn Nhan Bình được phép tiến vào.

Hắc Vệ không thể vì Trương Quân Bảo thông báo nhưng Hoàn Nhan Bình có thể.

“Phong công tử, Quân Bảo đại ca, ngươi đưa cho ta tràng hạt đi, ta mang vào nói với cô cô”.

Cả Vô Song cùng Trương Quân Bảo đều không hiểu lắm cách xưng hô của Hoàn Nhan Bình bất quá xưng hô cũng chỉ là xưng hô mà thôi, Trương Quân Bảo rất nhanh đưa tràng hạt cho Hoàn Nhan Bình, chỉ thấy nàng nhẹ cúi đầu với hai người sau đó mở cửa lều trướng đi vào bên trong.

........

Bên trong lều trướng của Kim Hộ Pháp có bốn tấm bình phong rất lớn thậm chí trực tiếp tạo thành một căn phòng riêng, bên trong căn phòng này tràn ngập khói trắng.

Hoàn Nhan Bình chậm rãi đi vào, nơi trung tâm căn phòng kia là một nữ nhân đang tựa đầu vào thùng gỗ, đôi mắt hơi hơi nhắm lại.

Nữ nhân này đang tắm, bên trong làn nước nóng là những cánh hoa hồng nhẹ phiêu đãng, mái tóc của nàng tương đối dài, khi ngưa đầu xuống thậm chí làm mái tóc khẽ chạm đất.

Làn da trắng như bạch ngọc không có lấy một tỳ vết, khuôn mặt lãnh ngạo nhưng lại xinh đẹp vô cùng, nếu Hoắc Thanh Đồng được gọi là Hắc Mân Côi thì nàng tuyệt đối là Tuyết Sơn Bạch Liên, đẹp tựa thiên tiên nhưng lại cao không chạm tới.

Nghe thấy tiếng bước chân, nàng rốt cuộc mở mắt.

Khi mặc trong người bộ giáp vàng kia nàng là Kim Hộ Pháp.

Khi không còn bộ giáp vàng trên người nàng là Hoàn Nhan Tuyết Y nguyên soái, là nữ nhân đẹp nhất Kim Quốc.

Hoàn Nhan Tuyết Y không cần nhìn cũng biết là Hoàn Nhan Bình tiến tới, đôi môi hồng liền khẽ mở.

“Nhan Bình, có việc gì sao?”.

Hoàn Nhan Bình bản thân đã rất nhiều lần được thấy cô cô trong tình trạng không mặc giáp bất quá lần nào nàng cũng bị vẻ đẹp kia làm rung động không thôi, trong mắt Hoàn Nhan Bình, nữ nhân trong thiên hạ chỉ cần có 3 phần vẻ đẹp của cô cô đời này tuyệt đối được coi là đại mỹ nhân.

“Cô cô, ở ngoài kia có người muốn gặp cô cô, đây là tín vật”.

Hoàn Nhan Tuyết Y nghe vậy liền có chút không vui, khi nàng đang tắm cũng là lúc nàng đang nghỉ ngơi, những lúc như thế này nàng ghét nhất có kẻ bàn đến công việc.

Cánh tay ngọc lười biếng đưa ra khỏi làn nước nóng, sau đó tiếp nhận tràng hạt mà Hoàn Nhan Bình đưa, ánh mắt khẽ quan sát cái gọi là tín vật này sau đó Hoàn Nhan Bình rất nhanh ngồi thẳng dậy, trong ánh mắt rốt cuộc xuất hiện một tia ngưng trọng.

Hoàn Nhan Bình tất nhiên nhìn ra vật này là gì, đây là tràng hạt bên người của Viên Giác đại sư, nếu người mang theo vật này đến đây không khác gì mang theo ý chí của ngũ đế cường giả.

Ở đâu cũng như vậy, ý chí của ngũ đế cường giả không ai dám không xem, không ai dám không nhìn.

Hoàn Nhan Tuyết Y rốt cuộc đứng lên khỏi mặt nước, trong làn khói mờ áo cũng không cách nào che đi được dáng hình hoàn mỹ, đôi chân thẳng tắp cùng bộ ngực ngạo kiều của nàng.

Một thân thể hoàn mỹ vô khuyết nhưng sắc mặt của nàng hiện nay lại cực kỳ lạnh lùng, Hoàn Nhan Tuyết Y một lần nữa ngủ vùi, thay vào đó là Kim Hộ Pháp.

Kim Quốc đệ nhất mỹ nữ một lần nữa nhường chỗ cho bộ giáp vàng vô cảm kia.

...........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

..........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 69: Dị Biến Trong Hắc Địa (2)

Vô Song cùng Trương Quân Bảo tiến vào lều trướng, bên trong cũng không có một ai chỉ là một căn phòng tương đối đơn giản, ở trung tâm là một trường kỷ tương đối lớn bên trên là một tấm da bạch hổ, là một tấm da bạch hổ nguyên vẹn.

Bên trong lều trướng có phong cách rất đặc biệt, tuyệt đối không giống với phong cách giống với người trung nguyên, đây là một tấm lều trướng cho Vô Song cảm giác giống với người du mục trên đại thảo nguyên mà hắn vẫn được nhìn thấy trên TV kiếp trước.

Hoàn Nhan Bình để Vô Song cùng Trương Quân Bảo ngồi đó, nàng chậm rãi vì hai người pha trà, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như vậy.

“Phong công tử, Quân Bảo đại ca, hai người thưởng thúc chút trà đợi cô cô một chút, cô cô sẽ ra ngay thôi”.

Tất nhiên Vô Song hay Trương Quân Bảo cũng không có bất cứ ý kiến gì, một cường giả cấp bậc ngũ tuyệt thì ai dám hối?, ai dám không chờ đợi?.

Cũng không mất quá nhiều thời gian bộ giáp hoàng kim kia lại xuất hiện trong ánh mắt Vô Song, Kim Hộ Pháp rốt cuộc xuất hiện.

Kim Hộ Pháp đầu tiên nhìn thấy Vô Song, ẩn trong chiếc mặt nạ kia đôi mắt của nàng xuất hiện một tia hiểu ra, nàng còn đang tò mò xem ai có thể khiến Hoàn Nhan Bình tự mình vào lều trướng thông báo cho mình, hóa ra là Vô Song.

Kim Hộ Pháp là người như thế nào?, trí tuệ của nàng chưa chắc đã thua nữ gia cát Hoàng Dung của trung nguyên, nàng nhìn một cái là có thể khám phá ra sự khác thường của Hoàn Nhan Bình.

Hoàn Nhan Bình chắc chắn không nhìn ra vòng tay kia đặc biệt, đám Hắc Ma ngoài kia có thể nhìn ra một hai nhưng cùng lắm chỉ nhìn ra xuất sứ của nó bắt đầu từ Nam Thiếu Lâm ngoài ra căn bản không thể nhìn thêm cái gì mà nếu chỉ là người từ Nam Thiếu Lâm đến thì còn chưa có tư cách để Hắc Ma phải khiến Hoàn Nhan Bình tự mình thông báo cho nàng.

Ngày đó ở trên Vương Bản Sơn bản thân Kim Hộ Pháp từng nhìn thấy Vô Song cứu Hoàn Nhan Bình một mạng, cho dù ngày hôm đó kể cả không có Vô Song thì Hoàn Nhan Bình chắc chắn cũng không thể chết được bất quá Kim Hộ Pháp vẫn coi như nàng nợ Vô Song một cái tiểu ân tình.

Không phải ngẫu nhiên mà bộ giáp của Vô Song lại là hàng đặc biệt, bộ giáp đó chính là Kim Hộ Pháp tặng riêng cho Vô Song để trả cái tiểu ân tình kia.

Tất nhiên Kim Hộ Pháp cũng biết người mang theo tín vật của Giác Viễn đại sư không thể nào là Vô Song, nàng liền nhìn sang người còn lại để rồi ngay sau đó Kim Hộ Pháp lùi lại ba bước liên tục mới có thể ổn định thân hình.

Sự thất thốt của Kim Hộ Pháp là điều không có ai ngờ được, thậm chí Vô Song lần đầu có thể nhìn thấy ánh mắt kích động của Kim Hộ Pháp, bản thân vị hộ pháp này rốt cuộc nhìn thấy cái gì?.

Vô Song cũng là người thông minh, hắn lập tức nhìn về phía Trương Quân Bảo đang không hiểu việc gì xảy ra kia.

Kim Hộ Pháp sao có thể không giật mình sợ hãi, năm đó chính là nam tử này đã cứu nàng một mạng, phong thái của Trường Sinh Chân Nhân tại Thiên Ưng Đỉnh năm đó đánh chết Kim Hộ Pháp cũng sẽ không quên.

Nàng không biết tại sao Trương Tam Phong lại đích thân đến đây nhưng nàng tuyệt đối sẽ không nhận sai.

Ánh mắt sáng như vầng nhật nguyệt trên cao, khuôn mặt không tính là mỹ nam tử luôn lại cho người ta một loại cảm giác đặc biệt, một loại cảm giác tự nhiên của đại đạo.

Một thân quần áo trắng tinh mỹ đồng thời toàn thân không có bất cứ một chút khí thế nào, nhìn vào thân ảnh kia căn bản như đang nhìn vào một tờ giấy trắng tinh không có lấy một vết mực vậy.

Người trước mặt Kim Hộ Pháp không phải là Trường Sinh Chân Nhân Trương Tam Phong thì có thể là ai?.

.........

Kim Hộ Pháp bản thân là một nữ cường nhân hơn nữa nàng tuyệt đối cũng rất tự tin vào khả năng của mình, nàng là một nữ nhân có trí tuệ, một nữ nhân khiến rất nhiều nam nhân tự thẹn không bằng.

Chính vì nàng thông minh nên trong đầu của Kim Hộ Pháp xuất hiện vô số suy nghĩ.

“Hắc Địa mấy hôm nay tuyệt đối không yên bình, chẳng nhẽ chân nhân đến về việc Hắc Địa, muốn trợ giúp vị đại nhân trong Hắc Địa kia?”.

“Nếu chân nhân đến đây căn bản đám Hắc Vệ ngoài kia không phát hiện được hơn nữa cũng cần gì mang tràng hạt của đại sư tới?, chẳng nhẽ chân nhân có tính toán riêng?”.

“Chân nhân lựa chọn cách này để gặp ta đồng thời ở đây còn có tiểu tử tóc trắng cùng Nhan Bình, cũng không tiện lộ ra thân phận của người “.

Nghĩ đến ba điểm này Kim Hộ Pháp rất nhanh liền bình tĩnh lại, trong tay nàng hiện nay là tràng hạt của Giác Viễn, nắm lấy tràng hạt này Kim Hộ Pháp tiến thẳng về phía Trương Quân Bảo.

“Vị... tiểu hữu này, đây là của ngươi?, ngươi là người của đại sư?”.

Trương Quân Bảo cũng không nhận ra cái gì khác lạ của Kim Hộ Pháp, hắn cũng liền mở miệng.

“Tiền bối ta gọi là Trương Quân Bảo, là đệ tử của đại sư, hôm nay đại sư muốn ta tiến vào Thiên Ý Thành giao phó một vật cho Thanh Đồng cô nương”.

Kim Hộ Pháp nghe xong liền khẽ giật mình, nàng dù sao cũng cảm thấy không nhận được hai chữ ‘tiền bối ‘ kia, không chỉ là nàng mà phóng tầm mắt khắp cả thiên hạ này có ai đủ sức nhận hai chữ tiền bối của Trương Tam Phong?.

Đương nhiên tiền đề là người trước mặt quả thực là Trương Tam Phong.

Về phần thân phận của Trương Quân Bảo trong mắt Kim Hộ Pháp cũng là cực kỳ hợp tình hợp lý dù sao trong mắt nàng thì chân nhân vẫn là chân nhân, cho dù chân nhân bản thân muốn che dấu thân phận thì cũng cần phải chọn một thân phận thích hợp, Theo nàng suy nghĩ, nếu không biết chân nhân hoặc chưa từng gặp qua chân nhân thì sẽ không có ai coi đây là thiên hạ đệ nhất cao thủ cả, chân nhân quá trẻ tuổi, trẻ đến mức làm người ta run sợ, với dung mạo của chân nhân như thế này có lẽ thích hợp nhất cũng là đóng vai thiên tài, toàn bộ võ lâm phương nam còn có thiên tài nào có thể cao hơn đệ tử của Giác Viễn đại sư?.

Cho dù là Mộ Dung Phục như vì sao sáng chói nhất phương nam nhưng nếu đem Mộ Dung Phục lên cán cân với Trương Quân Bảo có lẽ sẽ có rất nhiều thế lực chọn người sau.

Mộ Dung Phục thiên tài thì thiên tài, đáng sợ thì đáng sợ nhưng chung quy cũng có mức độ, thiên tài cho dù đi đến cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở đẳng cấp ngũ tuyệt, muốn trở thành ngũ đế ai không phải là người có đại trí tuệ, đại cơ duyên, hàng trăm cái thiên tài được mấy người tu luyện đến ngũ tuyệt? trong số những kẻ đó mấy ai leo lên được ngũ đế cảnh giới?.

Trương Quân Bảo hiện nay có thể chưa có gì nhưng chỉ cần Giác Viễn đại sư sau lưng hắn liền đủ sức đi ngang toàn bộ thiên hạ.



.......

Lại nói về Kim Hộ Pháp lúc này, nàng ánh mắt càng thêm chăm chú tiếp lời Trương Quân Bảo, chính nàng còn sợ mình ăn nói không khéo léo sẽ làm ảnh hưởng đến kế hoạch của chân nhân, chính vì vậy lại càng thêm cẩn thận.

“Quân Bảo?, tên rất hay”.

“Quân Bảo ngươi vừa nói muốn vào Hắc Địa tìm Thanh Đồng?”.

Trương Quân Bảo đương nhiên là gật đầu, đây là lần đầu tiên Trương Quân Bảo tiếp xúc với Kim Hộ Pháp, bản thân hắn căn bản không nhìn ra cái gì đặc biệt.

“Tiền bối, ta đúng là nhận lệnh sư phụ đến đây giao một vật cho Thanh Đồng cô nương bất quá khi đến Hắc Địa lại được biết Thanh Đồng cô nương đã tiến vào Cửu Đầu Xà bên dưới, ta lại không có cách nào đi xuông Cửu Đầu Xà hơn nữa cho dù có thể đi xuống cũng không biết Thanh Đồng đang ở đâu vì vậy mới theo Phong tiểu huynh đệ dến đây, muốn nhờ tiền bối dẫn chúng ta xuống Cửu Đầu Xà tìm Thanh Đồng”.

Lời nói của Trương Quân Bảo toàn bộ đều là lời nói thật nhưng khi vào tai Kim Hộ Pháp lại không giống.Kim Hộ Pháp tuyệt đối không tin chân nhân sẽ đến đây vì Hoắc Thanh Đồng, nàng thân là một trong những người nắm quyền lực tối cao của Hắc Địa đương nhiên có thể thấy được rất nhiều việc.

Bình thường Hoắc Thanh Đồng sẽ không phải tiến vào Cửu Đầu Xà làm gì dù sao Hoắc Thanh Đồng có thể coi là báu vật của Hắc Địa, bản thân nàng sẽ không phải nhận bất cứ nhiệm vụ thăm dò nào.

Đương nhiên hiện nay không phải là lúc bình thường, Hoắc Thanh Đồng tiến vào Hắc Địa là để trợ giúp vị đại nhân bên trong.

Hoắc Thanh Đồng sinh ra cũng nắm giữ một loại tiên thiên thiên phú gọi là Thuộc Đường Lão Mã, cái thiên phú này mà Thiên Ý Thành phải mất rất nhiều công sức tìm kiếm trong nhiều năm mới có thể tìm thấy đồng thời cũng vì nó mà Hoắc Thanh Đồng trở thành báu vật của Hắc Địa.

Thủ hỏi có nơi nào khiến thiên phú này tỏa sáng hơn là đại mê cung dưới lòng đất kia?, Hoắc Thanh Đồng bản thân đi trong Cửu Đầu Xà chưa bao giờ bị lạc, đội ngũ của nàng căn bản không cần phải nhớ đương,f chỉ cần có một mình Hoắc Thanh Đồng ở đây liền là đủ.

Vô Song cho dù nắm giữ Cái Thế Thần Đồng thiên phú nhưng về một mặt này cũng không cách nào so sánh với Hoắc Thanh Đồng, mê cung trong thiên hạ này đều là địa bàn của nàng.

Cũng vì sự tồn tại của Hoắc Thanh Đồng nên nàng rất ít khi phải tiến vào Cửu Đầu Xà, sự tồn tại của nàng không phải nhằm mục đích thăm dò Hắc Địa mà là nhằm mục đích tấn công.

Thuộc Đường Lão Mã là loại thiên phú có khả năng nhớ đường, chỉ cần đi qua thì chắc chắn sẽ không thể quên được bất quá tiền đề của nó là hai chữ ‘đi qua’.

Nếu những nơi Hoắc Thanh Đồng chưa đi qua nàng sẽ không cách nào nhớ đường, chưa gặp thì sao có thể nhớ? chính vì một điểm này trừ khi có thể đảm bảo Hoắc Thanh Đồng sẽ không bị đụng tới một sợi tóc nếu không sẽ không ai để nàng tiến vào Cửu Đầu Xà.

Mỗi lần Hoắc Thanh Đồng tiến vào Cửu Đầu Xà đều sẽ có một vị đại nhân vật của Hắc Địa đi bên cạnh nàng, mục tiêu chủ yếu trong mỗi lần hành động của Hoắc Thanh Đồng đều là dựa theo lộ tuyến thăm dò của lực lượng Hắc Ma đi trước sau đó sẽ tổng hợp lại rồi trực tiếp hướng về mục tiêu rồi tiêu diệt.

Ngoài nhiệm vụ này ra bản thân Hoắc Thanh Đồng còn có một nhiệm vụ khác, một nhiệm vụ mà ngoài nàng ra không có ai có thể thực hiện.

Bên trong Hắc Địa là một cái đại mê cung, Hoắc Thanh Đồng không có cách nào để biết hết các con đường bên trong mê cung nhưng nàng lại có thể đảm bảo sẽ không lạc đường, cho dù đi xa bao nhiêu nàng cũng có thể dẫn đội về lại địa điểm ban đầu, nhờ vào thiên phú đáng sợ này mà hiện nay Hoắc Thanh Đồng đang đi cùng vị đại nhân kia.

Không biết vì sao bên trong Hắc Địa mấy hôm nay rất loạn thậm chí tồn tại kinh khủng nhất của Hắc Địa kia cũng đã xuất hiện, quỷ vương của Hắc Địa thậm chí đã rời khỏi thâm uyên bóng tối đi ra ngoài.

Cũng vì quỷ vương không ngồi yên mà vị cường giả mạnh nhất trong Hắc Địa kia cũng phải động có điều nơi Hắc Địa này không phải địa bàn của cường giả nhân loại, ngũ đế của nhân loại nếu muốn có thể chiến đấu cùng quỷ vương Hắc Địa thì nhất định phải mang theo Hoắc Thanh Đồng, nếu không có Hoắc Thanh Đồng chỉ sợ tuyệt đối sẽ bị quỷ vương cắt đuôi thậm chí bị hắn dùng mê cung dưới lòng đất vây hãm, cực kỳ bất lợi.

Quan trọng nhất, nếu ngũ đế cường giả bị vây trong Hắc Địa tạm thời không thể thoát ra ngoài thì ai có thể ngăn cản đầu quỷ vương kia?.

Lúc này Kim Hộ Pháp trong đầu chỉ có duy nhất một loại suy nghĩ, đối với nàng mà nói Trương chân nhân rõ ràng muốn đi vào trong Cửu Đầu Xà, rõ ràng muốn giải quyết con quỷ vương kia.

Ngũ đế khác làm không nổi nhưng Trường Sinh Chân Nhân chưa chắc đã làm không nổi.

Ánh mắt của Kim Hộ Pháp lại đảo qua Vô Song ngồi cạnh Trương Quân Bảo, nàng không hiểu tại sao chân nhân lại đi cùng Vô Song cũng không hiểu tại sao muốn nàng dẫn chân nhân vào bên trong Hắc Địa, nàng không tin chân nhân không có cách tìm ra Hoắc Thanh Đồng bất quá nàng cũng sẽ không hỏi, nàng thực sự sẽ làm hỏng tính toán của chân nhân.

Rất nhanh Kim Hộ Pháp thản nhiên đối với Trương Quân Bảo lên tiếng.

“Quân Bảo, ngươi muốn tìm Thanh Đồng?, được hiện nay ta cũng không có bận gì, để ta dẫn ngươi cùng tiểu tử kia vào bên trong luôn cũng được”.

Hôm nay đối với Vô Song mà nói, Kim Hộ Pháp đặc biệt dễ nói chuyện, phi thường dễ nói chuyện, đương nhiên Vô Song cũng biết là vì có sự xuất hiện của Trương Quân Bảo bất quá hắn tuyệt đối không nghĩ đến việc chính Kim Hộ Pháp là tưởng lầm Trương Quân Bảo là Trương Tam Phong, cùng lắm Vô Song chỉ nghĩ đến được vị Giác Viễn đại sư đang ở trong Nam Thiếu Lâm kia ảnh hưởng đến Kim Hộ Pháp mà thôi.

Tất nhiên cũng không thể trách Kim Hộ Pháp, đến GIác Viễn đại sư còn không có cách nào phân biệt được ai là Trương Tam Phong ai là Trương Quân Bảo thì Kim Hộ Pháp sao có thể?.

.......

Kim Hộ Pháp lần này ngoại trừ Vô Song cùng Trương Quân Bảo ra cũng không dẫn thêm bất cứ ai đi vào trong Cửu Đầu Xà, đầu tiên thực lực của nàng siêu mạnh, bản thân nàng đương nhiên đủ sức bảo vệ hai cái tiểu bối đằng sau cần gì thêm ai khác?.

Thứ hai và cũng là quan trọng nhất, Kim Hộ Pháp vẫn coi Trương Quân Bảo là Trương Tam Phong, có Trương Tam Phong đi trong đội thì cần gì thêm người?, thậm chí Kim Hộ Pháp còn suy nghĩ lần này là Trương chân nhân bảo vệ nàng mới đúng, nàng đến đây dẫn đường chỉ là cái cớ cho Trương chân nhân mà thôi.Ba người một đường đi thẳng xuống đầu rắn thứ 4 của Cửu Đầu Xà, đây là nơi Hoắc Thanh Đồng cùng vị đại nhân kia tiến vào, đương nhiên nếu bọn họ muốn tìm Hoắc Thanh Đồng cũng không quá khó, chỉ cần dựa theo những ký hiệu mà Hoắc Thanh Đồng để lại trên đường là đủ đồng thời có một vị ngũ tuyệt cao thủ như Kim Hộ Pháp mở đường, chỉ cần gặp phải quỷ vương chắc chắn không gặp nguy hiểm gì.

.........

Ở trên Quỷ Khu có một ngôi nhà tranh, đây là ngôi nhà tranh duy nhất nằm trên ngọn núi này, nơi mà xung quanh chỉ toàn là nhà đá thì ngôi nhà tranh này có thể coi là phi thường đặc biệt.

Trên ngôi nhà tranh có một mảnh đất nhỏ để trồng cây, tất nhiên trồng cây cũng không có gì ghê gớm, cái ghê gớm là có thể trồng cây trên mặt đất của Quỷ Khu, cho dù đất ở Quỷ Khu không cứng bằng ở bên dưới Hắc Địa nhưng muốn trồng trọt cũng không hề dễ dàng.

Trong ngôi nhà tranh này còn có một mảnh sân rộng, trên mảnh sân này có một lão nhân đang nằm ngủ, ánh mắt lim dim nửa tỉnh nửa mê.

Lão nhân này chính là Vương gia lão tổ cũng là Thiên Ý Thành Chủ đời đầu tiên – Vương lão.

Vương lão bình thường cũng không có việc gì làm dù sao Vương lão so sánh với Hoàn Nhan Tuyết Y căn bản không mạnh bằng, việc mà Vương lão có thể làm chỉ là để ý một chút, xem xét một chút, đi dạo một chút, cái gì cũng một chút.

Cho dù Vương lão không muốn cũng phải thừa nhận, tuổi tác đã ảnh hưởng quá lớn đến ông ta, cho dù là cường giả luyện thể, cho dù mỗi nắm đấm của Vương lão có thể làm cả đại đia rung lên thì cũng không cách nào gạt đi sự thực là lão nhân này đang yếu đi, huyết khí đá cạn chiến ý cũng chẳng còn, hùng tâm năm xưa lại càng không.

Ngày đó Vương lão muốn đại nhân trong Hắc Địa nói với nhua về Vô Song, rốt cuộc Vương lão cũng không cách nào thuyết phục được vị đại nhân kia thậm chí còn làm vị đại nhân trong đó tức giận, nguyên một tuần nay Vương lão cũng không đi xuống Cửu Đầu Xà.

Bản thân Vương lão đúng là đặt rất nhiều tâm huyết nơi Hắc Địa bất quá chính ông cũng biết lực lượng bên trong Hắc Địa đã đủ rồi, Hắc Địa rất khó bị xuyên phá, rất khó để đám quái vật dưới kia có thể chui lên dương gian, sớm hay muộn gì thì Hắc Ma cũng có thể xuyên thẳng qua Hắc Địa mà thôi đặc biệt là với sự trợ giúp của tấm bản đồ sống – Hoắc Thanh Đồng.

Có thể là 10 năm nữa, 20 năm nữa hay càng lâu, có thể khi đó Vương lão cũng đã sớm đi theo tiên chủ nhưng Vương lão biết ngày đó chắc chắn sẽ đến.

Trong đầu đang miên man suy nghĩ, đột nhiên Vương lão rùng mình lập tức ngồi dậy, đôi tai của ông ta thậm chí khẽ rung động, đâu đó ngoài kia có tiếng chuông gió vang lên.

Cái âm thanh chuông gió này Vương lão tuyệt khoogn xa lạ gì, lập tức một chân dẫm xuống mặt đất cả người như mũi tên lao thẳng về phía sau ngôi nhà tranh.

Sau ngôi nhà tranh là một cái động thiên, một cái hang động nhỏ dựa vào Quỷ Khu, ở trước cửa hang động có rất nhiều rất nhiều chuông gió đang nhè nhẹ rung những âm thanh du dương mộng mị.

Vương lão cúi đầu, chậm rãi đi vào bên trong hang động này, đây là một động thiên rất đẹp, cứ như là bồng lai tiền cảnh vậy.

Trên kia là trời cao trong xanh, phía trước có một hồ nước nhỏ, bốn bề là những vách đá được thời gian mài nhẵn, xung quanh đầy hoa xanh và cỏ lạ, đây tuyệt đối là một nơi phong cảnh hữu tình.

Ở trung tâm động thiên này có một bia mộ cùng một nam nhân áo trắng.

Nhìn thấy cái nam nhân kia thân thể Vương lão lập tức run lên, bóng lưng kia Vương lão đã nhìn thấy vài lần trong đời, cái bóng lưng kia ông ta tuyệt đối sẽ không thể quên.

“Trương chân nhân?”.

Trong vô thức giọng nói của Vương lão vang lên.

Nam tử ngồi trước bia mộ cũng không đáp chỉ quay nửa khuôn mặt lại, trong tay có một bình hồ lô rượu cỡ nhỏ, thản nhiên lên tiếng.

“Tiểu Vương, ngồi xuống đi”.

Bao nhiêu năm rồi không có ai gọi Vương lão như vậy?, trong thiên hạ này ai có đủ tư cách nói ra mấy lời này, ngoại trừ Trường Sinh Chân Nhân thì ai dám?.

Vương lão cũng lập tức ngồi xuống bên cạnh nam tử áo trắng kia, hai người ‘một già’ một ‘trẻ’ cùng nhìn về phía bia mộ kia.

‘Trường Sinh Chân Nhân – Tống Quân Nhất Tử’.

Trên bia mộ chính là 8 chữ này, cũng chính là bút tích của Trường Sinh Chân Nhân.

Động thiên này là nơi mà Độc Cô Cầu Bại an nghỉ, Độc Cô Cầu Bại một đời tung hoành một đời cao ngạo chỉ là trên đời này ai biết được tên thật của hắn?.

Hắn tự gọi mình là Độc Cô đơn giản bởi hắn Cô Độc.

Thiên hạ gọi hắn là Cầu Bại bởi hắn cả đời bất bại.

Độc Cô Cầu Bại cũng không phải là tên hắn, đã không phải tên thật thì không cần ghi lại trên bia mộ, hắn lại càng không cần người đời tưởng niệm một Độc Cô Cầu Bại đã chết.

Tám chữ trên bia mộ trái lại khiến Độc Cô Cầu Bại vui vẻ hơn, đây là sự công nhận của Trường Sinh Chân Nhân với Độc Cô Cầu Bại.

Người ngồi đây đương nhiên là Trương Tam Phong, sức ngựa bình thường cần đến 3 ngày từ Nam Thiếu Lâm đi đến Vương Bản Sơn nhưng với người như Trương Tam Phong mà nói, ông ta chỉ cần vài giờ đồng hồ.

Trương Tam Phong cũng không uống rượu, hồ lô rượu chậm rãi đổi xuống nền cỏ xanh kia, Trương Tam Phong đang vì Độc Cô Cầu Bại tế rượu.

Những cơn gió vẫn cứ nhè nhẹ thổi, mang hương rượu bay xa bay xa, bay lên tận trời cao dành tặng cho một cuộc đời truyền kỳ.

“Tiểu Vương, Huyễn nói với ta, trong Thiên Ý Thành xuất hiện một tiểu tử có mái tóc trắng rất đặc dị đồng thời bản thân hắn cũng sở hữu Tiên Thiên Chí Âm Thể đúng không?”.

..........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 70: Dị Biến Trong Hắc Địa (3).

Vương lão tuyệt đối không ngờ được Trường Sinh Chân Nhân lại đến đây, ông ta lại càng không ngờ được Trường Sinh Chân Nhân lại hỏi về Vô Song.

Lần trước sự xuất hiện của cô bé họ Đông Phương kia đã khiến Vương lão cực kỳ hâm mộ, Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể thử hỏi trên đời này ai không hâm mộ?, loại thể chất này chính là vượt trên mọi loại thể chất trong thiên hạ, cô bé kai tuyệt đối có thể chạm đến cảnh cửa ngũ đế trong truyền thuyết.

Nếu không phải Đông Phương cô nương là người được Trường Sinh Chân Nhân chọn lựa thì cho dù liều cái mạng già Vương lão cũng phải giữ cô bé đó lại Thiên Ý Thành, kể cả có là gây chiến cùng Đông Phương Bất Bại ông ta cũng dám.

Đương nhiên vì cô bé kia là người do Trường Sinh Chân Nhân chọn nên cho dù có muốn sở hữu thế nào thì Vương lão cũng phải nhịn, cũng phải để cho báu vật nhân gia kia đi ra khỏi Thiên Ý Thành.

Tiếp theo Vương lão liền để ý đến Vô Song, Vô Song tuy không có cách nào so sánh cùng Đông Phương cô nương nhưng Tiên Thiên Chí Âm Thể cũng là cực kỳ đáng sợ thêm vào màn thể hiện của Vô Song tại Tu La Thí Luyện càng khiến Vương lão đề cao Vô Song thêm vài phần.

Trong mắt lão nhân này Vô Song chưa chắc đã không thể trở thành ngũ đế cao thủ, thể chất tuy không bằng nhưng từ tâm trí mà phán xét Vô Song chỉ sợ còn hơn vị thiên chi kiều nữa kia, ngay cả khi biết Vô Song là đệ tử của Vô Hà Tử bản thân Vương lão cũng muốn đoạt, đáng tiếc Thiên Ý Thành không có ngũ đế cường giả, đáng tiếc người kia... không muốn tranh đoạt.

Lần này Vương lão thấy Trường Sinh Chân Nhân đi đến hỏi việc của Vô Song quả thực vô cùng bất ngờ, theo Vương lão cảm thấy Trường Sinh Chân Nhân cũng không đến mức khát khao khó nhịn như vậy mới đúng?.

Võ Đang thiên tài lớp lớp, mấy năm trước có Trương Thúy Sơn, mấy năm sau lại có một cái Tống Thanh Thư đều coi là thanh niên tài tuấn đứng đầu một thế hệ, đấy là còn chưa kể đến Huyễn Hộ Pháp, nếu lấy tuổi mà xét bản thân Huyễn Hộ Pháp chỉ lớn tuổi hơn Trương Thúy Sơn một chút mà thôi, đây là thiên tài cùng thế hệ với đám người Quách Tĩnh – Viên Thừa Chí, không gian phát triển của Huyễn Hộ Pháp căn bản chưa có dừng lại.

Thế hệ sau đã có người chạm đến ngũ tuyệt cảnh giới, thế hệ trước thậm chí còn có người bước một chân vào cảnh giới ngũ đế, bản thân Thiên Thánh – Trương Thiên cho dù đối đầu cùng Đông Phương Bất Bại cũng chưa chắc đã thua.

Địa Thánh – Trương Địa cho dù không so sánh nổi với Thiên Thánh – Trương Thiên nhưng kiếm đạo đã có thể thông thần, chỉ tính riêng trong hàng ngũ tuyệt cao thủ cũng không mấy người dám nhận định thắng được vị Địa Thánh này.

Về phần Nhân Thánh – Trương Nhân làm người hiền hòa, bất kể là ngoại giao hay nội vụ đều có thể xử lý một cách chu toàn lại thêm khả năng nhìn người cực kỳ đáng sợ, Võ Đang Thất Hiệp được Trương Nhân đào tạo đều là cao thủ vang danh một phương, Võ Đang có Trương Nhân xử lý công việc thậm chí càng ngày càng phát triển, uy thế càng ngày càng cường đại.

Nếu hỏi Vương lão đâu là môn phái hoàn mỹ nhất thiên hạ thì đáp án chắc chắn là Võ Đang, từ trên xuống dưới không có một ai là bất tài vô dụng, thậm chí đều là nhân trung long phượng.

Vương lão thật sự không hiểu Trường Sinh Chân Nhân vì cái gì còn phải nhắm tới thằng bé có Tiên Thiên Chí Âm Thể kia?.

“Chân nhân, người chẳng nhẽ... muốn chấm đứa bé đó?”.

Trương Tam Phong hơi hơi quay đầu lại nhìn Vương lão, chính bản thân Trương Tam Phong cũng không biết lúc này mình nên làm gì.

Trương Tam Phong đã sống hơn 200 năm, chính ông cũng không nhớ rõ ràng mình năm nay chính xác đã bao nhiêu tuổi, có rất nhiều việc ông nhớ cũng có những việc ông đã quên.

Trương Tam Phong lần này đến Thiên Ý Thành chính vì muốn gặp Vô Song, chính vì muốn nhìn đứa bé không có mệnh cách trong lời Trương Y nói.

Trương Tam Phong là người hiểu rõ nhất bản thân mình thế nào, hiện nay ông ta cũng không còn bao nhiêu thời gian rồi, ai cũng nói Trường Sinh Chân Nhân có thể trường sinh đáng tiếc thế gian mấy ai biết Trường Sinh Chân Nhân bao nhiêu năm qua trong Trường Sinh Điện đều ở trong trạn thái nửa sống nửa chết?.

Mấy ai trong thiên hạ này biết Trường Sinh Chân Nhân đã bước một chân vào quỷ môn quan?.

Từ Võ Đang Sơn đến Vương Bản Sơn tuyệt đối không phải quãng đường ngắn, cho dù Trương Y toàn lực di chuyển cũng phải mất 1 tháng thời gian bất quá Trương Tam Phong chỉ mất 2 tuần.

Một phần đương nhiên vì Trương Tam Phong mạnh hơn Trương Y rất nhiều rất nhiều nhưng một phần vì Trương Tam Phong không còn bao nhiêu thời gian, khi ông rời khỏi Trường Sinh Quan cũng là lúc bản thân Trương Tam Phong biết giới hạn của mình ở đâu.

Trên đời có mấy ai tin, năm đó Trương Tam Phong từng đến Thiếu Lâm Tự chỉ là ông không bước vào, Trương Tam Phong đứng trước cửa Thiếu Lâm Tự 3 ngày 3 đêm, mắt ướt lệ nhòa sau đó rời đi.

Trên đời có mấy ai biết năm đó Nam – Bắc Thiếu Lâm đại chiến vì cái gì Nam Thiếu Lâm thua trận nhưng vẫn có thể an toàn rời đi?, trận chiến đó trên Thiếu Thất Sơn bản thân Nam Thiếu Lâm không có cơ hội rời đi thậm chí Viên Giác đã sớm phải chết, nếu không phải Trường Sinh Chân Nhân ra tay ai có thể cứu nổi Viên Giác?.

Ngày mưa năm đó, Trường Sinh Chân Nhân hiện thân, một bộ hắc y bịt mắt, lấy sức một người bình định 3 vị ngũ đế cao thủ của Bắc Thiếu Lâm thậm chí không có nửa phần bại cục.

Ngày mưa năm đó Trường Sinh Chân Nhân đội mưa mà đứng, dõi mắt mà nhìn theo bóng hình Giác Viễn rời đi, ngày mưa hôm đó Trường Sinh Chân Nhân là người buồn nhất chứ không phải là Giác Viễn.

Người đời nói Trường Sinh Chân Nhân vô địch thiên hạ, người đời nói Trường Sinh Chân Nhân chỉ cần muốn liền có thể ngồi vào ngôi vị Thái Sư đứng đầu trăm quan, dưới một người trên vạn người bất quá thế nhân ai biết người đứng trên đỉnh núi là người cô đơn nhất.

Trường Sinh Chân Nhân toàn thân lặng đi, câu hỏi của Vương lão... Trường Sinh Chân Nhân không có trả lời, trong lòng ông chỉ còn lại một cái hình bóng.

Thế gian này... cái gì là đau đớn nhất?, đau đớn nhất là gặp nhau nhưng phải vờ không biết, nợ nhau nhưng phải vờ không quen, yêu nhau nhưng phải vờ không nói.

Ngồi trước mộ Độc Cô Cầu Bại, Trường Sinh Chân Nhân không hiểu tại sao lại nhớ về bóng hình đó.

Sau đó... gió lại nhẹ thổi, gió mang những cảm xúc chân tình nhất thổi vào lòng người.

Vương lão không cách nào tin tưởng được thứ mà mình nhìn thấy, Vương lão thấy Trường Sinh Chân Nhân phun ra một ngụm máu, khuôn mặt trẻ măng kia không ngờ bắt đầu xuất hiện từng tia từng tia tử khí.

Trương Tam Phong vẫn không nói câu nào, để cho làn gió kia nhẹ thổi, hương rượu lại khẽ theo gió mà bay, cơ thể Trường Sinh Chân Nhân tràn ngập tử khí thậm chí khiến cho Vương lão cảm giác... chỉ cần một chưởng... chỉ cần một chưởng ông ta có thể kết thúc đệ nhất cao thủ trong thiên hạ ở ngay đây.

Trường Sinh Chân Nhân chưa lúc nào yếu như hiện nay, Trường Sinh chưa bao giờ gần Trường Tử như hiện nay chỉ có điều khi sinh cơ điên cuồng trôi đi thì ánh mắt Trường Sinh Chân Nhân lại càng sáng, ánh mắt không còn chỉ như những ngôi sao trên bầu trời mà như cả vũ trụ bên trong, dưới ánh mắt kia khiến Vương lão như cảm thấy mình bị hút vào hố sâu vô tận, không cách nào thoát ra.

Chỉ một ánh mắt của Trường Sinh Chân Nhân, đủ để khiến toàn bộ cao thủ ngũ tuyệt trong thiên hạ không có ai xuất hiện nổi chiến ý.

Sau đó Trường Sinh Chân Nhân đưa một tay lên, như đang muốn chạm vào thứ gì đó, để rồi khi ông ta nắm tay lại, Trường Sinh Khí biến thành một cây cột sáng, thành một cái vòi rồng nội lực xoáy lại trên người, Trường Sinh Chân Nhân rốt cuộc đứng lên, trên người vẫn không có một hạt bụi nào, toàn bộ tử khí bị quét sạch... chỉ là ánh mắt của ông ta không còn bình bình thản thản như trước, ánh mắt ngập tràn chấp niệm.

“Tiểu Vương, có những việc ngươi không cần biết, ta chỉ muốn hỏi đứa bé đó hiện nay đang ở đâu”.

Vương lão trước đôi mắt kia như cảm thấy sức ép cả bầu trời đè lên mình, sau đó cung kính chắp hai tay cúi gập lưng lại.
“Chân nhân, đứa bé đó ở ngay trong Hắc Địa này, để vãn bối đưa chân nhân đi tìm nó”.

Vương lão hiện nay thực sự âm thầm cảm thấy may mắn, nếu lúc trước vị đại nhân trong Hắc Địa kia nghe theo lời ông ta mà cường ngạnh thu Vô Song làm môn hạ Thiên Ý Thành chỉ sợ được không bù nổi mất.

Đối nghịch với Vô Hà Tử thì cũng thôi đi nhưng đối nghịch với Trường Sinh Chân Nhân tuyệt đối là muốn chết.

Vương lão không biết ai trong thiên hạ có thể làm Trường Sinh Chân Nhân phun ra một ngụm máu như vừa rồi nhưng ông ta chắc chắn biết kẻ kia tuyệt đối thảm hơn Trường Sinh Chân Nhân gấp mười gấp trăm lần.

Trước mặt Trường Sinh Chân Nhân cho dù là ngũ đế chỉ sợ cũng chết.

........

Vương lão thân là người đứng đầu Vương gia đồng thời cũng là Thiên Ý Thành Chủ đời đầu tiên dẫn đến việc Vương lão có thể đi lại bất cứ đâu trong Hắc Địa, cũng giống như Kim Hộ Pháp vậy, Vương lão dẫn Trường Sinh Chân Nhân tiến vào Hắc Địa, một đường không có bất cứ ai dám ngăn cản.

Vương lão cũng không phải cái gì cũng biết dù sao ông đã sớm phủi tay lui về phía sau, Vương lão chỉ biết Vô Song được đưa đến binh đoàn Hắc Ma số 9, nơi này hiện nay do Kim Hộ Pháp làm chủ.

Vương lão tất nhiên cũng không rảnh mà đi đến tận doanh trại để gặp Vô Song, chỉ cần đến nói với Kim Hộ Pháp một lời sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Nếu là vị ngũ tuyệt nào khác ở đây thì Vương lão chưa chắc đã muốn mở lời dù sao ông ta cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến việc của Trường Sinh Chân Nhân bất quá Kim Hộ Pháp thì khác, việc giữa Kim Hộ Pháp và Trường Sinh Chân Nhân bản thân ông cũng biết một hai, ai có thể làm hỏng việc của chân nhân thì Vương lão không biết nhưng chắc chắn không phải Kim Hộ Pháp.

Kết quả là hai người một đường đi đến doanh trại của Kim Hộ Pháp có điều giờ phút này Kim Hộ Pháp đâu còn ở đó nữa?, ở lại chỉ còn Hoàn Nhan Bình.

Đám Hắc Ma Vệ ở bên ngoài căn bản không ai dám ngăn cản Vương lão có điều khi nhìn thấy thanh niên đi sau Vương lão thì rất nhiều người đều cảm thấy có gì đó không đúng, chỉ là không ai dám nói ra câu nào mà thôi, thanh niên đi sau lưng Vương lão không phải là người đi ra ngoài cùng Kim Hộ Pháp sao?.

Tiến vào trướng bồng của Kim Hộ Pháp, chỉ còn lại một mình Hoàn Nhan Bình ở lại, nàng vừa thấy Vương lão xuất hiện đã cung kính đứng lên cúi đầu.

“Nhan Bình xin chao Vương lão, không biết Vương lão đến đây là vì...? “.

Hoàn Nhan Bình nói đến đây liền ngừng lại, nàng hơi hơi khó hiểu nhìn Trương Tam Phong sau lưng Vương lão, nàng thực sự không hiểu Quân Bảo đại ca sao lại quay về rồi?.

Vương lão cũng không để ý đến sự ngập ngừng của Hoàn Nhan Bình, ông thản nhiên lên tiếng.

“Nhan Bình, hộ pháp đâu sao lão phu không thấy? “.

Lần này Hoàn Nhan Bình triệt để không biết nói gì nữa, ngón tay khẽ chỉ về phía Trương Tam Phong đứng sau lưng Vương lão.

“Vương lão... cô cô của cháu không phải vừa đi ra ngoài cùng Quân Bảo đại ca sao?, Quân Bảo đại ca chẳng nhẽ không nói gì với ngài?”.

Vương lão nào biết ai là Quân Bảo?, chỉ là theo phản ứng nhìn theo ngón tay của Hoàn Nhan Bình, khi thấy Hoàn Nhan Bình chỉ tay vào mặt Trương Tam Phong thân hình của ông ta lập tức run lên.

Dám dùng tay chỉ vào mặt Trường Sinh Chân Nhân?, đây là hành vi điên cuồng đến mức nào?.

Trương Quân Bảo là tên thật của Trương Tam Phong chỉ là trên cõi đời này không ai biết, không một ai có thể nói ra hai chữ Quân Bảo mà thôi.
Không phải người đời kính trọng Trường Sinh Chân Nhân mà không dám nói ra tên thật của ông ta mà đơn giản không ai trên đời này biết được tên thật của Trương Tam Phong mà thôi.

Vương lão lúc này thật sự muốn một chưởng đập chết Hoàn Nhan Bình, ánh mắt hiện lên một tia sát khí, đừng nghĩ Vương lão hiền lành, có thể làm Thiên Ý Thành Chủ ai không phải là tâm ngoan thủ lạt, giết một cái Hoàn Nhan Bình để làm hạ cơn giận của thiên hạ đệ nhất nhân đây chính là làm ăn lời thậm chí siêu lời.

“Làm càn”.

Hoàn Nhan Bình bị khí thế của Vương lão bao phủ đến mức không cách nào nói ra lời thậm chí Hoàn Nhan Bình có thể cảm thấy cái bóng tử thần phủ xuống mình bất quá... nàng rốt cuộc vẫn sống.

Chỉ thấy một bàn tay của Trương Tam Phong đặt lên vai Vương lão, sau đó Vương lão căn bản không có cách nào cử động.

Trương Tam Phong có chút ôn hòa đối mặt với Hoàn Nhan Bình, dùng một tay xoa đầu cô bé, nhưng ánh mắt của Trương Tam Phong lúc này đen lại, ánh mắt khiến Hoàn Nhan Bình thậm chí còn sợ hơn khi đối mặt với Vương lão lúc trước.

“Cô bé, ngươi nói... Quân Bảo ca ca, vậy Quân Bảo ca ca có phải rất giống ta hay không?”.

Hoàn Nhan Bình tuy học võ công nhưng nàng làm sao có thể chống lại được ánh mắt kinh khủng kia, trước ánh mắt kia nàng căn bản không dám nói dối cũng không thể nói dối.

“Ngươi... ngươi không phải Quân Bảo ca ca sao?, Quân Bảo ca ca cùng với ngươi thực sự quá giống nhau, Quân Bảo ca ca lúc nãy vừa đi theo cô cô tiến vào Cửu Đầu Xà, hai người các ngươi cứ như một giọt nước tách ra làm hai vậy”.

Trương Tam Phong mỉm cười, bàn tay nhẹ áp lên đầu Hoàn Nhan Bình sau đó chỉ thấy Hoàn Nhan Bình ngã gục xuống đất, nàng vậy mà tiến vào giấc ngủ.

Trương Tam Phong không động vì vậy Vương lão căn bản cũng không dám động.

Vương lão lúc này thực sự rất sợ bởi ông ta có thể nhìn thấy ánh mắt của Trương Tam Phong hiện tại lúc sáng lúc đen, lúc như tinh quang trên bầu trời lúc lại giống hố đen vô tận.

Trương Tam Phong vậy mà... gặp phải tâm ma.

Vương lão quả thực không ngờ, đến đẳng cấp như Trường Sinh Chân Nhân cũng gặp phải tâm ma, đây là vì sao?.

Sau đó... Vương lão cũng ngã xuống đất ngáy o o không còn biết trời đất là gì nữa.

Trương Tam Phong thu hai tay lại, thân hình tiêu thất trong hư không, rời khỏi trướng bồng của Kim Hộ Pháp, chẳng bao lâu thân hình ông ta lại xuất hiện trên một mái nhà đá phía trên bình nguyên đen.

Trương Tam Phong hiện nay cứ như không phải là Trương Tam Phong vậy, cả người nằm ngửa trên mái nhà đá, ánh mắt nhìn bầu trời tối đen của Hắc Địa.

“Tương nhi... “.

Rốt cuộc trong miệng Trương Tam Phong cũng nói lên hai chữ này.

Chấp niệm là một thứ rất đáng sợ, chấp niệm có thể thay đổi con người, trước mặt chấp niệm cho dù là Trương Tam Phong cũng không còn là chính mình.

Chỉ đến khi nói ra hai chữ kia, Trương Tam Phong mới có thể cảm thấy bản thân mình nhẹ đi không hết.

Trương Tam Phong cũng có đạo của riêng mình, ông đi theo một chữ vong, một chữ quên như chính Trương Y vậy bất quá chính vì Trương Tam Phong có thứ không quên được mới dẫn tới đạo của Trương Tam Phong không cách nào chọn vẹn.

Hai chữ ‘Tương nhi’ sao mà nặng nề đến thế, sao mà đắng đến thế, sao mà khó quên đến thế.

Chỉ cần quên được hình bóng kia, Trương Tam Phong có thể bước thêm một bước thậm chí có thể khỏi hẳn thương thế.

Chỉ cần quên được một chữ kia bản thân Trương Tam Phong có tự tin... ông ta có thể vượt qua được Đế Thích Thiên chỉ là chung quy quên không nổi.

Một lão nhân 200 tuổi quên không được một nữ nhân, đây là chuyện cười bực nào nhưng cũng là chấp niệm bực nào?.

Chỉ là... nhớ để làm gì... chấp niệm để mà làm gì khi mà... Tương nhi cũng không phải là Tương nhi.

Trương Tam Phong ngồi dậy, ông cũng không tiếp tục nói gì, một bước đạp vào hư không, tiến vào bên trong Hắc Địa.

Trương Tam Phong không biết Vô Song ở đâu cũng không biết Vô Song đi tìm Hoắc Thanh Đồng.

Trương Tam Phong đơn giản chỉ nhắm mắt lại, bước theo cảm giác của chính mình, lúc này Trương Tam Phong hoàn toàn có thể cảm nhận được, bên trong Cửu Đầu Xà có một thứ quá quen thuộc chính mình, một mình khác.

..........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 71: Dị Biến Trong Hắc Địa (4)

Giây phút mà Trương Tam Phong tiến vào bên trong Hắc Địa, bản thân Trương Quân Bảo không ngờ cũng có phản ứng, ánh mắt Trương Quân Bảo xuất hiện một tia kỳ dị căn bản không cách nào phát hiện ra, hắn quay đầu lại nhìn về đằng sau lưng.

Trương Quân Bảo dừng lại thì Kim Hộ Pháp cũng dừng lại, bản thân nàng từ đầu đến cuối vẫn để ý mọi hành động của Trương Quân Bảo, ít nhất nàng vẫn đang trong cái lối suy nghĩ ban đầu, nàng căn bản không muốn làm hỏng kế hoạch của Trương chân nhân.

Kim Hộ Pháp dừng lại đương nhiên Vô Song cũng dừng lại, ánh mắt Vô Song lúc này cũng nhìn thấy sự bất thường của Trương Quân Bảo.

“Quân Bảo đại ca, có việc gì vậy?”.

Trương Quân Bảo cũng không biết có việc gì xảy ra, hắn chỉ có thể cảm thấy trong ngực mình có một loại cảm xúc rất khó nói thành lời, một thứ cảm giác hắn chưa bao giờ cảm nhận được trước đây.

Trương Quân Bảo đặt một tay vào trong lồng ngực của mình, bên trong có một quyển sách màu đen, nắm lấy quyển sách này trong tay ánh mắt Trương Quân Bảo cố gắng trở nên bình tĩnh hơn, cố gắng ép những cảm xúc trong lòng lại.

Đây chính là thứ Giác Viễn đại sư muốn đưa cho Hoắc Thanh Đồng, đây là một quyển kinh phật.

Thở ra một hơi, nhớ đến nhiệm vụ của bản thân mình, Trương Quân Bảo liền quay đầu lại nhìn Vô Song.

“Không có gì, chúng ta đi thôi, không hiểu sao từ khi vào trong Cửu Đầu Xà ta luôn có loại cảm giác không đúng”.

Lời Trương Quân Bảo nói một ý nhưng Kim Hộ Pháp lại hiểu theo một ý khác, sau câu nói này của Trương Quân Bảo ánh mắt của Kim Hộ Pháp rốt cuộc trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

Thứ có thể khiến Trương chân nhân nói ra câu vừa rồi, tuyệt đối không hề đơn giản.

Cửu Đầu Xà mấy ngày hôm nay rất loạn, phi thường loạn.

Quỷ vương xuất thế, đi theo quỷ vương chính là lũ đầu trâu mặt ngựa kia, toàn bộ Hắc Vệ đều đang trong tình trạng cảnh giới tối đa, chỉ có duy nhất một việc mà Kim Hộ Pháp không hiểu, cho dù Cửu Đầu Xà loạn như vậy nhưng không hề có một sinh vật nào bước ra khỏi mặt đất, không có một sinh vật nào đi ra khỏi Cửu Đầu Xà hướng về phía hắc bình nguyên.

Người nói vô ý người nghe lại hữu tình, sau câu nói của Trương Quân Bảo đến chính Kim Hộ Pháp cũng cảm thấy có gì đó không ổ ở dưới Cửu Đầu Xà này chỉ là cái gì không ổn thì nàng cũng không có cách nào nói ra.

Trong ba người hiện nay mỗi người một tâm tư, mỗi người có một phần lo lắng dẫn tới không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng hơn rất nhiều rất nhiều.

........

Hắc Địa lúc này quả thật xuất hiện rất nhiều quái vật đi ra, số lượng thậm chí không khác gì vào tháng cô hồn.

Lượng quái vật ở trong Hắc Địa cũng giống như động vật sinh sản theo mùa vậy, nhiều nhất là tháng 7 sau đó theo sự diệt sát của Hắc Ma số lượng sẽ dần dần ít lại cho đến khoảng mùa xuân năm sau thì gần như biến mất sạch không còn một mống.

Lúc này đã là đầu tháng 9, khoảng thời gian này theo lẽ thường số quái vật tuy vẫn tương đối nhiều nhưng không thể nào nhiều như lúc này, một đường Kim Hộ Pháp đi đã đánh chết gần trăm con màu tím của Hắc Địa, đám quái vật này tuy không mạnh nhưng từ mật độ xuất hiện mà nói liền quá mức kinh khủng.

Đây là con đường mà Hoắc Thanh Đồng đã đi đồng nghĩa với vị đại nhân kia cũng đã đi trên con đường này, một vị ngũ đế ‘vi hành’ trong Cửu Đầu Xà thì gần như nguyên một con đường sẽ bị diệt sạch nhưng số lượng quái vật chui ra vẫn còn nhiều như thế này quả thật không hề bình thường.

Tất nhiên việc Kim Hộ Pháp nghĩ gì thì cả Vô Song cùng Trương Quân Bảo đều không quá để ý, hai người nào hiểu gì về Hắc Địa?, so với người như Kim Hộ Pháp căn bản không khác gì trẻ con mới sinh so với người trưởng thành, bọn họ chỉ biết đi theo vị hộ pháp này mà thôi.

Trương Quân Bảo chỉ tập trung vào nhiệm vụ sư phụ giao cho, hắn cũng sẽ không suy nghĩ quá nhiều nhưng Vô Song thì khác, có thể nói hiện nay Vô Song cũng đang tập trung không khác gì Kim Hộ Pháp là bao.

Vô Song hiện nay mang theo Dạ Minh Châu soi đường, dù sao có ngũ tuyệt cao thủ mở đường thì căn bản không cần che dấu sự tồn tại của chính mình, thậm chí Vô Song còn không mặc thêm hắc giáp của bản thân mình.

Một đường đi thẳng ở xà lộ số 4, Vô Song một mực chú ý đến vết bớt nơi cánh tay phải của mình, đán tiếc cho dù hàng trăm quái vật màu tím ngã xuống dưới tay Kim Hộ Pháp, Vô Song căn bản vãn không nhìn ra biến đổi của thứ này.

Đương nhiên Vô Song cũng không gấp, hắn đã có nhận định từ trước, giống như lần đầu làm nhiệm vụ trong Cửu Đầu Xà, nếu không phải màu đỏ chỉ sợ không có cách nào làm vết bớt của hắn cảm thấy hứng thú.

Ba người tiếp tục dựa theo những dấu hiệu mà Hoắc Thanh Đồng để lại, một đường đi về phía trước thời gian dần dần trôi qua.

.......

Vô Song đương nhiên biết một việc, càng tiến sâu vào bên trong xà lộ của Cửu Đầu Xà thì quái vật cấp cao càng dễ xuất hiện, hắn cũng không cần phải quá gấp gáp với những quái vật màu đỏ kia, với tốc độ chém giết của Kim Hộ Pháp kiểu gì cũng có thể dụ được sinh vật khát máu kia xuất hiện.

Vô Song quả nhiên cũng không nhầm, chẳng bao lâu sau trong bóng tối đã xuất hiện những tiếng gầm gừ, dưới ánh sáng của Dạ Minh Châu, sinh vật màu đỏ dần dần xuất hiện bất quá bọn chúng cũng rất khác hôm đuổi giết Vô Song, lần này có khoảng 4 con hiện thân nhưng lại không con nào dám tiến lên, chỉ dàm gầm gừ từ đằng xa mà thôi, đây có lẽ là bản năng của dã thú.

Nếu lúc trước chỉ một con đỏ xuất hiện đã có thể coi cả đám người Vô Song là miếng mồi ngon thì hiện nay cho dù cả 4 con đỏ cùng hiện thân đứng trước khí thế của Kim Hộ Pháp cũng trở nên thành thật hơn rất nhiều.

Bọn chúng bị ánh sáng của Dạ Minh Châu hấp dẫn đến đây lại thêm mùi máu tanh nồng bám trên hoàng kim bảo giáp của Kim Hộ Pháp bất quá khi nhìn thấy thân ảnh kia, bọn chúng vẫn sợ, vẫn không dám tiến lên.

Đương nhiên tiến lên hay không kết quả vẫn không đổi, trước mặt bọn chúng không phải là Vô Song mà là cao thủ cấp bậc ngũ tuyệt của nhân loại.

Kim Hộ Pháp bình thường lười đụng vào mấy đầu súc sinh này bất quá hiện này thì khác, có Trương chân nhân đang ở sau lưng mình, Kim Hộ Pháp quả thực không muốn đám tiểu tốt kia làm vướn đường Trương chân nhân.

Bình thường cách chiến đáu của Kim Hộ Pháp rất trực tiếp thậm chí còn trực tiếp hơn cả Vương lão, đơn giản một quyền đánh ra như oanh kích lên cả thiên không, căn bản không mang theo chút khí thế nào cứ thế từng quyền từng quyền đánh đến, đây chính là sức mạnh tuyệt đối của cường giả.

Không cần chiêu thức cũng chẳng quản tốc độ, đơn giản mỗi cử động đều có thể nghiền nát đối thủ.

Lần này thì lại có chút khác biệt so với loại chiến đấu đơn giản kia, chỉ thấy Kim Hộ Pháp khẽ liếc nhìn Vô Song, nàng không ngờ lại lên tiếng.

“Cầm Dạ Minh Châu cho chắc, nhìn cho kỹ, đây là cách chiến đấu của luyện thể cường giả”.

Câu nói này của Kim Hộ Pháp lập tức làm Vô Song chú ý, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy loại lời nói này.

Vô Song vốn tưởng luyện thể cường giả là lao vào dùng tay chân giải quyết đối thủ, không hề hoa mỹ mà là thuần sức mạnh nhưng nghe Kim Hộ Pháp nói thì chẳng nhẽ luyện thể cường giả còn có dạng chiến đấu khác?.

Cái này đúng là Vô Song không biết, dù sao Vô Song gần như chưa bao giờ được tiếp xúc với cường giả luyện thể, cho dù tiếp xúc cũng chưa bao giờ thấy cường giả luyện thể nghiêm túc chiến đấu.

Nếu là bình thường Kim Hộ Pháp lười biểu diễn cho Vô Song xem dù sao chỉ là đám tiểu miêu tiểu cẩu nàng cần gì phải sử dụng dạng chiến đấu này?, tuy nhiên lần này đi theo Vô Song còn có Trương chân nhân, trong mắt Kim Hộ Pháp rõ ràng Trương chân nhân đang muốn rèn luyện cho Vô Song, nàng vẫn là quyết định thay Trương chân nhân làm việc này thì hơn.Chỉ thấy hai bàn tay của Kim Hộ Pháp nắm lại, trên cơ thể xuất hiện một loại khí tràng cực kỳ cường đại, cường đại đến mức làm Vô Song nghẹt thở.

Đây là ‘Giá Y’ của cường giả luyện thể.

Cường giả luyện thể đúng là rất mạnh nhưng cường giả luyện thể không thể luyện ra ‘giá y’ thì căn bản chẳng thể so sánh nổi với cường giả luyện khí, đây là điều chắc chắn.

Giá y cũng có nhiều loại, hiểu nôm na là một bộ áo ngoài của cường giả, giống với một bộ áo giáp vậy chỉ là không ảnh hưởng đến tốc độ của cường giả mà thôi, cái khí tràng này chính Vô Song cũng đã được nhìn thấy, lần đó Quách Tĩnh chính là dùng thứ này bảo vệ cơ thể để quyết đấu cùng Viên Thừa Chí.

Tất nhiên giá y không chỉ là một bộ giáp bảo vệ cơ thể nó còn tăng sức mạnh thân thể của chủ nhân lên một mảng lớn, nếu cường giả luyện khí có thể làm nội lực ly thể khiến mỗi chiêu mỗi thức mang theo sát thương phi thường cường đại thì cường giả luyện thể lại có giá y.

Giá y nếu nhìn bằng mắt sẽ thấy giống với hộ thể chân khí đồng thời cũng có thể hiểu giá y là phiên bản nâng cấp hoàn hảo hơn bởi giá y còn mang theo lực công kích siêu cường đại, loại lực công kích này chính là đi liền với khí chất của chủ nhân nó.

Chỉ thấy sau lưng Kim Hộ Pháp xuất hiện một đôi cánh mờ mờ ảo ảo, để rồi cả Vô Song cùng Trương Quân Bảo đều có cảm giác đang đối mặt với hùng ưng sải cánh trên trời, mỗi cường giả luyện thể khi bước vào cảnh giới tiên thiên đều sẽ có một bước biến đổi này, đều dùng khí thế tự thân kết thành giá y của chính mình.

Mỗi giá y đều có công dụng khác nhau, cái này cũng không chỉ phụ thuộc vào khí chất của chủ nhân mà còn dựa cả vào công pháp của chủ nhân.

Không ai biết công pháp của Kim Hộ Pháp là gì bất quá nàng quả thật rất giống một con hùng ưng trên bầu trời, mạnh mẽ đến mức trở thành cao ngạo, khinh thường toàn bộ thiên hạ nhân gian, dưới đôi cánh của hùng ưng kia có sinh vật nào không sợ?, có sinh vật nào không rét run.

Sau đó thân hình Kim Hộ Pháp động, giá y của nàng chính là dạng tăng cường tốc đô.

Vô Song cùng Trương Quân Bảo căn bản không kịp nhìn thấy gì, đã thấy bốn con quái vật màu đỏ kia bị biến thành huyết vụ, dưới ưng trảo của Kim Hộ Pháp đến cả xương cũng không còn.

“Tông sư có thể luyện thành hộ thể chân khí, đại tông sư sẽ luyện thành hộ thể cương khí, về phần ngũ tuyệt sẽ luyện thành giá y bất quá chỉ có cường giả ngũ tuyệt đi theo con đường luyện thể mới có thể tạo ra giá y cho chính mình, giá y không dùng nội lực để kích hoạt mà dùng nội lực “.

“Bản thân ngươi vốn đi theo đường nội lực nhưng đã đến Hắc Địa này thì bắt buộc phải chuyển hướng, ta không biết sau này đi ra ngoài ngươi có thể một lần nữa trùng tu lại con đường tu luyện nội lực của bản thân hay không bất quá nếu ngươi đã ở Hắc Địa thì hãy nhìn đây mà học tập, nhìn đây mà làm điểm mốc hướng tới”.

“Cường giả luyện thể không thể luyện thành giá y căn bản chỉ giống đám đầu trâu mặt ngựa trong Hắc Địa chỉ biết cậy sức, chỉ có luyện thành giá y mới có thể xưng là cường giả luyện thể hợp cách, ngươi có hiểu không?”.

Giọng của Kim Hộ Pháp vang lên, từng thanh âm đều rơi vào tai Vô Song, không thể không nói bình thường nữ nhân này cực kỳ cao ngạo cùng lạnh lùng nhưng khi giảng dạy quả thực cực kỳ vào tai, cực kỳ dễ hiểu.

Nàng hôm nay không có trách nhiệm phải dạy cho Vô Song cách tạo ra giá y, thậm chí nàng có dậy thì Vô Song cũng không cách nào học được bất quá nàng cho Vô Song nhìn thấy một con đường, một con đường của cường giả luyện thể.

Vô Song có chút cảm kích nhìn Kim Hộ Pháp, bất kể thế nào hắn cũng thật lòng cảm ơn nàng.

“Đa tạ tiền bối dạy bảo”.

Kim Hộ Pháp cũng đối với Vô Song gật đầu, sau đó lại khẽ liếc Trương Quân Bảo, lúc này không ngờ ánh mắt Trương Quân Bảo lái sáng rực tinh quang, loại ánh sáng này làm Kim Hộ Pháp run lên nhè nhẹ.

Kim Hộ Pháp từng nhìn thấy ánh mắt này của Trương chân nhân một lần, đây là ánh mắt khi Trương chân nhân cảm thấy lý thú, bản thân Kim Hộ Pháp rốt cuộc thở dài một hơi, ít nhất bài diễn thuyết của nàng khiến vị Trương chân nhân cao cao tại thượng kia thấy hài lòng.

Kim Hộ Pháp nào biết Trương Quân Bảo không phải là Trương Tam Phong có điều đúng là Trương Quân Bảo cảm thấy cực kỳ hứng thú, đây không phải là hứng thú với mấy lời mà Kim Hộ Pháp nói, Trương Quân Bảo lớn lên bên cạnh cao thủ mạnh nhất phương nam, bản thân Giác Viễn đại sư lại càng là một siêu cao thủ luyện thể trong thiên hạ, cái gọi là giá y hắn đương nhiên sẽ nói qua với Trương Quân Bảo.

Cái làm Trương Quân Bảo hứng thú chính là chiêu thức của Kim Hộ Pháp, chiêu thức của Kim Hộ Pháp kết hợp với giá y tạo thành một loại năng lực hủy diệt cực kỳ đáng sợ, cứ như cực hạn công kích kết hợp với cực hạn tốc độ vậy, đây là lý do nàng có thể biên thân thể đám quỷ đỏ kia thành một vũng máu không hơn không kém.

.........
Giải quyết xong đám cản đường trước mặt, đương nhiên Kim Hộ Pháp sẽ tiếp tục dẫn Vô Song cùng Trương Quân Bảo đi về phía trước tìm Hoắc Thanh Đồng, cũng chính vì Kim Hộ Pháp là người dẫn đường nàng cũng không nhìn ra một việc.

Vô Song ngoại trừ bị rung động thật sâu với giá y mà Kim Hộ Pháp cho Vô Song xem hắn còn bị rung động thật sâu bởi một thứ khác.

Vết bớt của hắn, quả thực có phản ứng rồi.

Lúc trước Vô Song không nhìn ra nhưng bây giờ lại khác, Vô Song có thể cảm nhận được một làn khí đen từ dưới cơ thể đám quỷ đỏ kia bốc lên sau đó dần dần bay về hướng cánh tay phải của Vô Song, bết bớt trên tay hắn.... vậy mà lại thay đổi hình dạng, nó biến thành hình một cái miệng lớn, tham lam cắn nuốt từng làn hắn khí kia.

Cái hình ảnh này thậm chí làm Vô Song suýt nữa làm rơi viên Dạ Minh Châu xuống đất...

Hắn không nhìn thấy hắc khí kia nhưng hắn có thể cảm nhận được khi đám hắc khí xuyên qua da thịt mình, sau đó hắc khí từ cơ thể những sinh vật dưới lòng đất này như có sự sống, chúng sống ngay trên cánh tay phải của Vô Song vậy.

Những hắc khí này cũng dần dần chuyển động, dần dần di chuyển về phía vết bớt quái dị kia, sau đó rất nhanh bị vết bớt thôn phệ, khi vết bớt bắt đầu thôn phệ liền cho Vô Song một cảm giác tê buốt vô cùng, cảm giác này làm hai hàm răng Vô Song nghiến chặt lại.

Hắn cố gắng hết sức giữ vững tâm trí, hắn cố gắng hết sức không phát ra thanh âm đồng thời Dạ Minh Châu cũng đổi về phía bên tay trái, hắn thật sự sợ mình không cầm nổi viên Dạ Minh Châu này mà đi tiếp.

Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến cảnh này, thậm chí vết bớt của Vô Song như có sinh mệnh vậy, sau khi nó ăn no nên làn khói đen thần bí kia lại bắt đầu phân tán ra, tiếp tục biến thành hình ngọn lửa đen chạy dọc cách tay của Vô Song, so với ngọn lửa đen ban đầu thì ngọn lửa đen này rõ ràng lớn hơn một chút.

Vô Song cũng không biết, giây phút ngọn lửa đen của hắn cử động, trong Hắc Địa lại có vài sinh vật không cách nào yên tĩnh.

.......

Trong cái Hắc Địa này lấy quỷ vương làm đầu, sau quỷ vương là lực lượng đầu trâu mặt ngựa cấp dưới, nơi đây như một địa ngục trong truyền thuyết thu nhỏ lại vậy, nếu những quái vật màu tím coi là oan hồn, quái vật màu đỏ coi là quỷ binh, đầu trâu mặt ngựa trở thành tử thần dẫn hồn thì quỷ vương sẽ là diêm vương.

Đây là một sự liên tưởng cực kỳ thú vị đồng thời cũng có thể nói lên hoàn toàn tính chất phân chia của Hắc Địa bất quá không phải ai cũng biết, Hắc Địa không chỉ có một mình quỷ vương.

Quỷ vương rất mạnh đây là điều không ai bàn cãi nhưng sâu bên trong hắc địa còn có một thứ khác.

Phía dưới Cửu Đầu Xà, nơi tận cùng của hắc ám, nơi tận cùng của mỗi xà kia đều có một chiếc quan tài treo ngược.

Vô Song đang ở xà lộ số 4, lúc này ở cuối tiểu mê cung này cái cổ quan tài kia liền khẽ động.

Quan tài rất cổ xưa, nó toát lên một vẻ khí tức tang thương đến sợ, bên ngoài quan tài không có xích sắt bao phủ mà là hàng loạt cổ văn tự màu đen, thứ văn tự trên đời này căn bản không ai có thể hiểu nổi.

Chiếc quan tài này đã nằm đây không biết bao nhiêu năm tháng, xung quanh quan tài này có một cái cây màu đen, cái cây này đã khô quắt không biết bao nhiêu năm nhưng có một nhánh cây vẫn còn màu xanh, một nhánh cây cắm thẳng vào bên trong cổ quan tài đồng thời nhánh cây này tách ra một nhánh nhỏ, trong nhánh nhỏ hiện ra một loại quả màu đỏ kỳ dị.

Giây phút mà vết bớt của Vô Song thôn phệ hắc khí, từng hàng từng hàng cổ văn bắt đầu di chuyển cứ như xiềng xích bị tháo ra vậy để rồi lúc này toàn bộ nơi tối tăm nhất của xà lộ số 4 bừng sáng, thứ ánh màu đỏ như máu.

Không gian chỉ còn một màu đỏ, thứ trái cây kia cũng đang nhè nhẹ rung lên từng nhịp từng nhịp.

Rốt cuộc khi văn tự toàn bộ biến mất, cổ quan tài treo lơ lửng kia cũng mở ra, ban đầu là một cánh tay khô quắt đưa ra, cánh tay này nắm lấy quả đỏ bên dưới rồi thu lại vào trong cổ quan tài.

Không ai biết bên trong xảy ra việc gì nhưng rõ ràng cổ quan tài lại đang sáng lên, trong cổ quan tài thậm chí có từng nhịp từng nhịp rung lên như tiếng tim đập vậy.

Khi mà cánh cửa quan tài kia mở ra lần thứ hai, rốt cuộc thân ảnh bên trong cũng chui ra ngoài, đây là một thân ảnh đã mục rữa, trên người không còn lấy một miếng thịt nào, trên cơ thể xuất hiện vô số lỗ thủng nhưng hắn rõ ràng chưa có chết, ít nhất là lúc này.

Kẻ trong quan tài vậy mà chậm rãi tiến về phía trước, hai hốc mắt đen thui xuất hiện từng ngọn lửa chập chờn.

Đi được vài bước ngọn lửa kia càng trở nên sáng hơn, sau đó thậm chí ngọn lửa tràn ra khỏi đôi mắt của hắn, đốt cháy toàn thân hắn.

Một tiếng gào rú điên loạn như loài quỷ cuồng hoan.

Tiếng thét thê lương như những oán hồn dưới địa ngục.

Hai âm thanh này cùng hợp lại trong một thân thể khiến toàn bộ không gian nơi đây như địa ngục tu la vậy.

Rốt cuộc khi ngọn lửa đỏ xâm chiếm toàn bộ thân thể hắn, hắn cũng lột xác.

Nếu lúc trước kẻ trong quan tài còn nhìn ra giống một con người thì hiện nay đã không còn, hán đã có da có thịt chỉ là đôi chân của hắn trở nên ngắn cũn, đôi tay lại dài quá khổ, sinh vật này dùng cả hai tay hai chân để di chuyển, khuôn mặt của nó bị chia làm bốn phần, ở giữa là miệng còn xung quanh như những xúc tu bạch tuộc loại nhỏ vậy kết hợp với đôi mắt đỏ rực lại càng làm cho người khác cảm thấy sợ hãi.

Phần lưng bắt đầu rách ra, bắt đầu xuất hiện từng hàng từng hàng văn tự màu đen để rồi sau đó một đôi cánh xuyên phá da thịt của nó mà chui ra, đôi cánh như cánh dơi vậy.

Cả người sinh vật này thuần một màu đen nhưng khi đôi cánh xuất hiện lại như khoác lên cho nó một lớp giáp màu đỏ.

Nó khẽ vỗ cánh, dùng cả hai tay cùng hai chân lao thẳng về phía trước, nó lúc này cảm thấy đói, chưa bao giờ đói hơn thế, trong ánh mắt ngập tràn cuồng hoan cùng thị huyết.

..........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 72: Cô Độc (1)

Trong xà lộ số 4 dưới Cửu Đầu Xà cũng không phải chỉ có một mình nhóm người Vô Song, ở đây còn một đại nhân vật của Hắc Địa nữa, so với người này bản thân Kim Hộ Pháp còn chưa tính là gì cả.

Đây là một nam nhân dong dỏng cao, trên người mặc bộ quần áo mang theo hai màu trắng đen bắt mắt, đến cả mái tóc cũng là hai màu trắng đen, bên hông treo một thanh kiếm màu đen đồng thời sau lưng là một cây đại đao cực lớn.

Nếu Vô Song nhìn thấy nam tử này, nhìn thấy thanh đại đao sau lưng hắn tuyệt đối sẽ lập tức giật mình, đây chính là thanh đại đao được xếp trước cửa Hắc Địa, thanh đại đao này có phần lưỡi cực lớn cũng cực dài nhưng phần tay cầm chỉ thuộc hàng bình thường chứ không muốn nói là ngắn, chỉ từ kích cỡ cán tay cầm mà xem, đây là loại đao một tay.

Người này không phải ai khác, kẻ được coi là cường giả mạnh nhất của nhân loại ở Vương Bản Sơn, cường giả ngũ đế duy nhất trường kỳ ở lại Vương Bản Sơn.

Điều làm người ta không cách nào hiểu nổi là... từ đâu xuất hiện một ngũ đế không ai biết tên?.

Toàn bộ Vương Bản Sơn, toàn bộ Thiên Ý Thành có lẽ ngoại trừ Vương lão không có ai biết tên người này, lại càng không có ai biết được thân phận người này, toàn bộ Hắc Địa chỉ dùng hai tiếng ‘đại nhân’ làm xưng hiệu đối với tồn tại biến thái này.

Sau lưng vị đại nhân này hiện nay chính là Hoắc Thanh Đồng.

Bất cứ một xà lộ nào đều không phải một con đường thẳng tắp, một xà lộ là một tiểu mê cung vì vậy có rất nhiều ngã rẽ bên trong một cái xà lộ, từ đó những vật mà Hoắc Thanh Đồng cùng vị đại nhân kia gặp chưa chắc đã giống những thứ Kim Hộ Pháp cùng Vô Song gặp phải.

Lúc này Hoắc Thanh Đồng chậm rãi bước theo thân ảnh trước mặt đột nhiên lông mày nàng hơi nhíu lại, không chỉ có nàng mà chính nam nhân kia cũng chậm bước, trong ánh mắt hiện lên hai tia dị quang.

Bọn họ nghe thấy một âm thanh gào rú đáng sợ như từ địa ngục tu la vọng tới, thứ âm thanh này như ma âm vậy, âm thanh của nó mang theo thứ huyết khí của âm tào đia phủ, của những con quỷ đang cuồng hoan nơi hố đen vạn trượng.

Khi âm thanh này truyền đến, nam tử kia rốt cuộc dừng bước, hắn thản nhiên rút đại đao sau lưng bằng một tay, một cái phất tay nhẹ tựa lông hồng, thanh đại đao theo động tác của hắn vẽ lên một đường bàn nguyệt giữa hư không, trực tiếp chém đứt thứ âm thanh kinh khủng kia ra làm hai, trực tiếp ngăn cản ảnh hưởng của thứ âm thanh kia đến Hoắc Thanh Đồng.

“Thanh Đồng, ngươi đã đi xa đến mức này bao giờ chưa?”.

Nghe thấy giọng nói kia truyền đến ánh mắt đẹp của Hoắc Thanh Đồng hiện ra một tia bất ngờ, cả con đường này nàng chưa hề nghe thấy đại nhân nói gì với mình cả, thứ nàng làm chỉ là âm thầm đi theo thân ảnh kia mà thôi.

“Đại nhân, ta chưa từng đi xa đến mức này”.

Hoắc Thanh Đồng đương nhiên là nói thật bởi chỗ đứng của hai người lúc này cho dù là ngũ tuyệt cấp cao thủ cũng rất khó có thể đi vào.

Nếu có ai ở đây có thể quan sát được con đường sau lưng hai người thì có thể hoàn toàn hiểu ra, ở đó la liệt những xác chết, toàn bộ đều là những cái xác bị chém làm đôi, nửa thân dưới là thân người nhưng nửa thân trên lại là đầu trâu là mặt ngựa.

Một đường tiến tới nam tử kia cho Hoắc Thanh Đồng cảm nhận được cái gì là cường đại, cái gì là vô địch.

Ngày hôm Hoắc Thanh Đồng mang thư đến cho Vô Song cũng là lúc thành phố đá bị đầu trâu mặt ngựa tập kích, chỉ có 6 con thôi nhưng đã đánh nát một nửa thành phố đá bất quá khi đứng trước nam tử này lũ đầu trâu mặt ngựa kia trở nên yếu ớt không thể tả.

Nam tử kia như cũng đoán được câu nói của Hoắc Thanh Đồng, hắn thản nhiên chống thanh đại đao của mình xuống, cả người ngả về phía sau thản nhiên khoanh tay dựa vào cây đại đao của mình cứ như đang dựa vào tường vậy.

Nam nhân này đang đợi, đợi thứ kia xuất hiện.

Quả nhiên sâu trong bóng tối, dưới ánh sáng của Dạ Minh Châu một bàn tay năm ngón đầy xương vươn ra bám vào vách đá, một thân ảnh như đang muốn xé rách bóng tối bước ra ngoài ánh sáng.

Khi Hoắc Thanh Đồng nhìn thấy thân ảnh kia, cả người nàng liền trở nên run nhè nhẹ, quỷ vương xuất hiện rồi.

Tất nhiên Hoắc Thanh Đồng chỉ là bị hình thái của quỷ vương dọa sợ, nàng biết nàng cũng sẽ không gặp quá nhiều nguy hiểm dù sao bên cạnh nàng là một cao thủ cấp bậc ngũ đế.

Điều làm Hoắc Thanh Đồng không thể tin được vào mắt mình là... quỷ vương đưa ngón tay đầy xương của hắn chỉ về phía nam tử kia, cơ miệng thậm chí nhẹ cử động.

“Cútttttttttttttttttttttttttttttttt”.

Âm thanh khô khốc phát ra từ cổ họng khiến người ta cảm thấy rất khó nghe nhưng đây rõ ràng là thứ tiếng của nhân loại, rõ ràng là âm thanh của nhân loại, một câu nói này Hoắc Thanh Đồng đương nhiên hiểu chỉ là nàng sao có thể tin được vào việc trước mắt, quỷ vương không ngờ có thể nói?.

Nam tử kia có vẻ không xa lạ gì với cái hình ảnh này, hắn đứng thẳng người dậy, bộ tóc đen trắng nhẹ tung bay, một tay nắm lấy đại đao sau lưng nhấc lên khỏi mặt đất chỉ là trong ánh mắt cũng không có chiến ý.

“Ngươi vì cái gì lại đi ra ngoài? “.

Quỷ vương rõ ràng có thể nghe được âm thanh kia thậm chí hắn có thể hiểu, ánh mắt xuất hiện hai luồng hỏa diễm cỡ nhỏ chỉ là hắn không có đáp.

Quỷ vương đứng đó chắn toàn bộ lối đi về phía trước, hắn cũng không có trả lời câu hỏi của nam tử kia, hắn đơn thuần nhìn về phía sau nam tử kia, nhìn về sau Hoắc Thanh Đồng... thậm chí nếu ánh mắt có thể kéo dài ra vô tận, hắn liền có thể nhìn thấy Vô Song.

Hắn có thể cảm nhận được một loại hơi thở quen thuộc, hơi thở quen thuộc ở cả phía trước cùng phía sau, loại hơi thở này làm từng khớp xương của hắn run lên, hắn rõ ràng cảm thấy... có thành viên trong gia đình muốn trở về nhà.

Hắn không có nói gì nữa, hai tay nắm lại thành quyền, thân hình khổng lồ lao về phía trước, mỗi bước chân thậm chí làm mặt đất nơi hắc Địa này nhè nhẹ rung lên.

Một quyền rốt cuộc tung ra.

Nam tử kia thì trực tiếp xoay ngang đại đao, trực tiếp dùng một tay đẩy Hoắc Thanh Đồng lùi lại rồi dùng tay còn lại chém thẳng về quyền đầu quỷ vương.

‘Keng’ một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, hai bên cứng đối cứng một chiêu trực tiếp làm lửa đỏ tung bay, sau đó người bị đẩy bay đi không ngờ là cao thủ ngũ đế của nhân loại.

Quỷ Vương gầm lên một tiếng, tiếng gầm của hắn thậm chí khiến toàn bộ Hắc Địa nghe thấy, tiếng gào thét như muốn thông báo với cả thế gian rằng quỷ vương đã thức dậy vậy.

Sau lưng Quỷ Vương từng khớp xương bắt đầu chuyển động để rồi một đôi cánh trắng xé tung da thịt của hắn mà thoát ra, cơ thể cao hơn 2m một lần nữa biến dạng, cả người hắn thậm chí đạt đến 4m.

Nhìn thấy dạng biến thân này của quỷ vương đến cả nam nhân cầm đại đao kia cũng có chút không biết tại sao.

Hắn là ngũ đế cao thủ hơn nữa là ngũ đế quyết đấu với Quỷ Vương nhiều nhất, hắn đương nhiên cũng đã thấy hình dạng này của Quỷ Vương bất quá loại hình dạng này một khi đã xuất hiện liền mang ý nghĩa... Quỷ Vương sẽ không rời đi, hắn sẽ đánh đến cuối cùng.



Quỷ Vương rất khó chết, chỉ cần chạy đi Quỷ Vương gần như không thể chết, có một loại năng lực thần kỳ của Hắc Địa nuôi dưỡng Quỷ Vương khiến hắn không thể chết bất quá năng lượng này cũng không phải là vô địch, ít nhất nếu tốc độ hồi phục không cách nào vượt qua được tốc độ bị thương thì Quỷ Vương quả thực sẽ rất thảm.

Trạng thái bình thường của Quỷ Vương đương nhiên rất mạnh nhưng trong mắt ngũ đế cao thủ trạng thái này còn chưa là gì, cùng lắm chỉ có thể so với những ngũ tuyệt mạnh nhất trong thiên hạ mà thôi, nếu phải so sánh thực lực của Quỷ Vương có lẽ cũng chỉ ngang ngửa Mại Niệm Sanh (Vạn lão)

Chỉ khi thân hình Quỷ Vương trở nên khổng lồ, hắn mới có thể coi là hàng ngũ tuyệt đỉnh cao thủ, bước vào ngũ đế cảnh giới.

Nam tử cầm đại đao rốt cuộc cũng có thể cảm nhận được Quỷ Vương đang nghiêm túc, có thể nhận ra đối thủ cũ của mình hôm nay rất khác.

Buông ra thanh đại đao kia, thản nhiên cắm nó xuống đất, ánh mắt nam tử này càng ngày càng trở nên lạnh hơn, trên người xuất hiện kinh thiên đao khí, đao khí tung hoành toàn bộ đại địa cắt nắt mặt đất dưới Cửu Đầu Xà, đao khí thậm chí chém nát cả hắc thiết bên dưới, đao khí của người này đã mạnh đến trình độ có thể hủy thiên diệt địa cũng không phải là nói quá.

Tiếp theo không phải là rút đao mà là rút kiếm, thanh kiếm của hắn không ngờ lại mà một thanh kiếm gỗ.
Kiếm này gọi là Trường Sinh Kiếm bởi nó được tạo nên từ Trường Sinh Mộc, cùng một loại nguyên liệu với Trường Sinh Quân của Trường Sinh Chân Nhân.

Kiếm này từng có một vị vô địch chủ nhân, chủ nhân đời đầu của nó gọi là Độc Cô Cầu Bại.

Hiện nay người nắm giữ nó cũng là một vị ngũ đế cao thủ, một vị ngũ đế mà nói tên ra tuyệt đối sẽ không ai tin.

Người này gọi là Đao Tôn.

Đao Tôn chưa có chết, không ai ngờ ngũ đế cường giả đầu tiên bị giết chết được ghi lại rõ ràng chưa có chết, người này không ngờ lại tiến tới Hắc Địa, trở thành ngũ đế cường giả trấn thủ Cửu Đầu Xà.

Đao Tôn lạnh lùng nhìn Quỷ Vương đồng thời ánh mắt cũng nhẹ lóe lên, nhẹ liếc về phía màn đêm vô tận sau lưng Quỷ Vương, Đao Tôn rốt cuộc cười gằn.

“Ngươi ngăn cản ta ra tay là vì cho đầu nghiệt súc kia bỏ chạy ra ngoài? “.

Đao Tôn vừa nói dứt lời, ở phía sau Quỷ Vương xuất hiện một thân ảnh mang theo hai màu đen cùng đỏ, thân ảnh này lao thẳng về phía Đao Tôn, cái miệng cực kỳ kinh khủng của nó mở rộng.

Đao Tôn đương nhiên sẽ không sợ hãi sinh vật này, sinh vật này người ngoài còn có thể sợ hãi nhưng Đao Tôn thì không, nó còn yếu hơn cả Quỷ Vương chưa biến thân nữa.

Đao Tôn năm ngón tay cong lại sau đó chỉ thấy sinh vật kia bị chém nát cả người, thân thể của nó gần như chia năm xẻ bảy chỉ sau một chiêu duy nhất của Đao Tôn.

Một chiêu giải quyêt sinh vật kia sau đó Đao Tôn cũng lập tức nắm tay lại thành quyền, quyền đầu của hắn mạnh mẽ va chạm với Quỷ Vương đang thấn công, thân hình của Quỷ Vương to gấp 3 lần Đao Tôn bất quá lực quyền của hai người không hơn không kém thậm chí nhờ vào đao khí kinh thiên kia trực tiếp khiến toàn bộ thân thể của Quỷ Vương xuất hiện vô số ánh lửa.

Điều duy nhất làm Đao Tôn không ngờ là cái sinh vật bị chém giết kia dĩ nhiên có thể bò dậy, máu của nó là máu màu đen tanh tưởi chỉ là thứ máu đen này bắt đầu kết dính lại, khiến thân thể của nó lại một lần nữa nối liền với nhau, lao thẳng về phía trước.

Đao Tôn ánh mắt lập tức lạnh lại.

“Sinh vật bất tử?”.

Đáp án đương nhiên không nói cũng biết bất quá hiện nay Đao Tôn không cách nào phân thân, chỉ thấy Quỷ Vương đưa hai tay lên trời, trong tay của nó xuất hiện một luồng năng lượng màu tím đáng sợ, không ngờ Quỷ Vương lại có thể tạo ra lôi điện gầm vang.

Đao Tôn cũng không có nhìn Quỷ Vương mà chỉ nhìn sinh vật bất tử kia rời đi, hắn rốt cuộc cũng xuất hiện một nụ cười khổ.

“Bị lừa rồi, nó còn biết giả vờ? “.

Đao Tôn nhớ đến một câu nói của Độc Cô Cầu Bại năm xưa, năm đó Độc Cô Cầu Bại đã nói.... nơi tận cùng của Hắc Địa là thứ không ai có thể diệt sát.

Đao Tôn bản thân vẫn luôn muốn đi thông một cái Xà Lộ, nếu Độc Cô Cầu Bại đi thông xà lộ số 6 thì Đao Tôn cũng không muốn kém, hắn cũng chọn xà lộ số 4 để vượt qua, đáng tiếc đến tận hôm nay Đao Tôn vẫn chưa biết được sâu trong bóng tối kia là thứ gì, là cái bí mật gì.

Hắn chung quy... vẫn thua Độc Cô Cầu Bại nửa bước.

........

Sinh vật kia quả nhiên giả vờ, tốc độ này của nó căn bản đâu phải thực lực mà nó thể hiên ra lúc nãy có thể so sánh nổi?, tốc độ của nó chỉ sợ không kém gì Quỷ Vương chưa biến thân.

.........

Một đường đi trong xà lộ số 4 của Vô Song cùng Trương Quân Bảo vô cùng yên bình, dù sao bọn họ có một ngũ tuyệt mở đường.

Càng đi sâu vào lòng đất thì số lượng quái vật càng ít đi nhưng thực lực của chúng càng ngày càng mạnh, cũng chính vì càng ngày càng mạnh mà cánh tay của Vô Song càng ngày ‘ăn càng no’.

Vô Song hiện nay rất mâu thuẫn, hắn thực sự sợ hãi việc vết bớt này đang lan tỏa nhưng ở sâu trong người Vô Song lại có cái gì đó thôi thúc hắn, muốn hắn tiếp tục nuốt lấy thứ năng lượng thần bí kia.

Cái này thực sự vô cùng khó nói, cứ như Vô Song vừa muốn làm lại vừa không muốn làm, cứ như một làn ranh mà hắn không biết có nên bước qua hay không.
Ý trí của Vô Song cho hắn biết, cái vết bớt này tuyệt đối không đúng, thậm chí nó có thể làm Vô Song mất đi rất nhiều thứ.

Vô Song đến tận bây giờ vẫn không biết tại sao mình xuyên không, hắn căn bản không cần xuyên không, hắn căn bản không giống với những nhân vật xuyên không trong bất cứ câu chuyện nào.

Hắn có sự nghiệp, hắn có cuộc sống, hắn có một con đường rộng mở, cho dù hiện tại trí nhớ của Vô Song chưa đầy đủ nhưng tính đến bây giờ hắn quả thực không có nghĩ ra lý do để mình xuyên không.

Hắn không hối hận vì mình đã đến thế giới này bởi cái thế giới này cho hắn nhìn thấy những mảng sắc màu mà kiếp trước hắn không cách nào có, cho hắn những cảm xúc mà kiếp trước hắn không gặp được chỉ là hắn.... vẫn muốn tìm ra một câu trả lời.

Cũng chính vì câu trả lời này hắn muốn đến Hắc Địa, hắn có thể cảm nhận được khi cái vết bớt này lan tỏa ra khắp cơ thể hắn thì sẽ có một thứ kinh khủng vô cùng xảy ra nhưng... hắn vẫn muốn thử.

Hắn vẫn muốn biết lý do tại sao mình xuyên không đồng thời lại càng muốn mở ra những cái bảng xám che mờ trí nhớ của hắn.

“Cẩn thân”.

Trong lúc Vô Song đang suy nghĩ miên man thì cái giọng nói kia vang lên, giọng nói của Kim Hộ Pháp.

Kim Hộ Pháp lên tiếng tất nhiên làm cả Vô Song cùng Trương Quân Bảo lập tức dừng lại, ánh mắt di chuyển theo hướng Kim Hộ Pháp nhìn.

Lúc này Kim Hộ Pháp thực sự cảm thấy khó hiểu vô cùng, trên đường nàng đi rõ ràng dựa theo ám hiệu của Hoắc Thanh Đồng, nếu đã đi theo ám hiệu Hoắc Thanh Đồng để lại thì chắc chắn sẽ không sai.

Trên đường gặp rất nhiều quái vật cản đường đối với Kim Hộ Pháp cũng không phải là lạ bởi đám quái vật kia hoàn toàn có thể từ các ngã rẽ khác di chuyển đến đây, không bao giờ có việc quái vật đứng im một nơi chỉ là cái thứ trước mặt cho Kim Hộ Pháp cảm giác không đúng.

Kim Hộ Pháp cảm thấy áp lực... cái cảm giác này liền khiến nàng không dám tiến lên.

Thứ có thể gây ra áp lực cho ngũ tuyệt cao thủ toàn bộ Hắc Địa này chỉ có duy nhất Quỷ Vương.

Đương nhiên Kim Hộ Pháp chỉ là lo lắng nhưng sẽ không sợ hãi, nàng biết mình căn bản không phải là đối thủ của Quỷ Vương, nếu nàng gặp phải Quỷ Vương chỉ sợ muốn bỏ chạy cũng khó chỉ là hiện tại nàng cũng không quá sợ hãi Quỹ Vương, ai bảo bên cạnh nàng chính là cường giả mạnh nhất thiên hạ - Trương chân nhân.

Rốt cuộc cảm giác lực của Kim Hộ Pháp vẫn đúng, không bao lâu sau trong bóng tối kia có một thân ảnh chậm rãi xuất hiện, đương nhiên đây chính là sinh vật lao từ bên trong nơi tận cùng Hắc Địa ra.

Sinh vật này rốt cuộc cũng chậm lại, chính vì nó chậm lại người ta mới có thể nhìn ra toàn bộ hình dạng của nó, đặc biệt là Vô Song hiện nay lại càng có chút không hiểu thế nào.

Làn da của sinh vật này thật ra không phải hai màu đỏ đen, màu đỏ là của lớp ái giáp bên ngoài ôm chọn phần ngực cùng đôi cánh sau lưng, về phần màu đen... là do văn tự cổ đáng sợ kia.

Vô Song không cách nào hiểu được thứ văn tự kia nhưng nó.... giống hệt với hình xăm của Vô Song ở kiếp trước, những chữ kia Vô Song không lầm được.

Hắn đã nhìn quen bao nhiêu năm, sao có thể nhầm?.

Sinh vật kia cũng không thèm nhìn Kim Hộ Pháp mà chỉ nhìn về phía Vô Song, trong ánh mắt của nó càng ngày càng sáng, cái miệng kinh tởm kia dần dần mở ra lộ ra không biết bao nhiêu cái răng nhỏ sắc nhọn thậm chí nước dãi còn bắt đầu chảy ra ướt cả mặt đất.

Kim Hộ Pháp chưa từng nhìn thấy loại sinh vật này ở trong Hắc Địa thậm chí chưa có bất cứ thông tin nào ghi lại hình ảnh của sinh vật này nhưng... nó cho Kim Hộ Pháp một cảm giác rất áp lực, thực lực của nó rốt cuộc đến mức nào?.

Tiếp theo Kim Hộ Pháp có thể nhìn thấy ánh mắt của sinh vật này không đúng, nó thậm chí bỏ quá nàng.

Hướng mắt theo cái nhìn của sinh vật kia, Kim Hộ Pháp nhìn thấy Vô Song sau đó dưới ánh sáng của Dạ Minh Châu rốt cuộc Kim Hộ Pháp cũng nhìn thấy điều đặc biệt.

Cánh tay nàng rất nhanh đưa ra, nắm lấy cánh tay phải của Vô Song, tốc độ rat ay của Kim Hộ Pháp cực nhanh bản thân Vô Song sao có thể kháng cự?, lúc này nguyên từ cổ tay đến khuỷu tay của Vô Song toàn bộ đều bị ngọn lửa màu đen kia chiếm cứ.

Lúc trước Kim Hộ Pháp không để ý bởi nàng chưa từng để ý đến Vô Song nhưng lúc này lại khác, nàng thực sự không ngờ trên người Vô Song xuất hiện thứu này.

Nàng không rõ cái này là gì nhưng nàng rõ ràng có thể cảm nhận được thứ dính trên người Vô Song cùng đầu quái vật kia toàn bộ đều là giống nhau, ít nhất hai cái có chung một luồng khí tức.

Kim Hộ Pháp nắm rất chặt cánh tay phải của Vô Song đến mức Vô Song có chút đau đớn, Vô Song thậm chí có thể nhìn ra cánh tay của Kim Hộ Pháp đang run lên.

Vô Song từng tự hỏi tại sao người chết ở Quỷ Khu đều được lựa chọn hỏa táng mà không phải là chôn dưới đất.

Vô Song vốn nghĩ vì mặt đất ở đây quá cứng rắn, cứng rắn đến mức khiến việc xây một ngôi mộ là quá khó khăn nhưng hắn sai rồi.

Tại nơi đây không cho phép chôn người xuống dưới đất chứ không phải không ai muốn.

Trong Quỷ Khu hay Hắc Địa tồn tại một luồng năng lượng đáng sợ, thứ năng lượng tà ác này thậm chí có thể làm người chết sống lại, những xác chết bị thứ năng lượng này xâm chiếm thậm chí có thể sống lại, sau đó trở thành cương thi không hơn không kém, mất đi ý thức của bản thân một mạch chỉ biết chém giết như đám quái vật màu tím vậy.

Kim Hộ Pháp đã không xa lạ gì với những hình ảnh kia, lúc này cánh tay Vô Song thực sự giống hệt hình ảnh đó.

“Chân nhân... hắn... hắn có quỷ ấn “.

Nếu là bình thường Kim Hộ Pháp chỉ sợ một chưởng sẽ đánh chết Vô Song, tuyệt đối không để Vô Song hóa ma gây hại cho nhân gian nhưng lúc này lại có Trương chân nhân bên cạnh, nàng thật sự vẫn giữ cái suy nghĩ ban đầu, theo nàng mà nói Trương chân nhân mang Vô Song xuống Hắc Địa tuyệt đối có việc muốn làm.

Đáng tiếc Trương Quân Bảo nào biết cái gì?, đây cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy hình ảnh này, Trương Quân Bảo ánh mắt ngập tràn ngạc nhiên cùng khó hiểu nhìn Vô Song sau đó lại ngơ ngác đáp lại lời Kim Hộ Pháp.

“Tiền bối, người vừa gọi ta?”.

Kim Hộ Pháp ánh mắt như dại ra, nàng bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng, Trường Sinh chân nhân rốt cuộc đang đùa hay còn giữ ngụ ý nào khác?, nàng căn bản không thể hiểu được nam tử áo trắng ở trước mặt rồi.

Đây rốt cuộc là sao?.

..........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau