CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 186 - Chương 190

Quyển 2 - Chương 63: Ma Văn (1).

.........

“Cẩn thận bên trái kìa, tránh “.

Trong không gian tối đen như mực một giọng nói lạnh lùng vang lên, quả nhiên khi người này vừa lên tiếng thì ở mạn trái một tiếng va chạm cực mạnh nổ ra, sau đó chỉ còn nghe một tiếng ‘bịch ‘ cùng một tiếng rên rỉ đầy đau đớn.

Đây là âm thanh của tiếng va chạm rất mạnh, lực quyền cùng hắc giáp vang lên tạo thành âm thanh thuần túy của lực lượng, đáng tiếc người mặc hắc giáp lực lượng yếu hơn mà thôi

Cửu Đầu Xà, đường số 9.

Bản thân Cửu Đầu Xà có 9 con đường, mỗi con đường đều là một tiểu mê cung nằm bên trong đại mê cung dưới lòng đất này, bình thường đám người Hắc Ma Vệ đều sẽ dựa vào ghi chú của các tiền bối đi trước mà tiếp tục thăm dò cùng chinh phục những tiểu mê cung này bất quá mọi việc không phải lúc nào cũng là bình thường.

Tại Hắc Địa cũng chia thời gian, từ tháng 1 đến tháng 7 mỗi năm di chuyển ở nơi đây có rất ít nguy hiểm, chỉ cần cẩn thận một chút cũng sẽ không gặp quá nhiều vấn đề nhưng từ tháng 7 trở đi lại là một việc khác.

Tháng 7 ở dương gian được gọi là tháng cô hồn, theo truyền thuyết đây là lúc cô hồn dã quỷ từ địa ngục trèo lên dương gian, mượn nhờ địa ngục môn mở ra mà lại có thể lên dương giới.

Đây vốn là một câu chuyện dân gian không hơn mà cũng chẳng kém, những câu chuyện này có thể nói là không một ai tin, cái gọi là dân gian truyền miệng liệu có mấy cái là sự thực?.

Tất nhiên người khác có tin không thì không biết nhưng những Hắc Ma ở bên trong Hắc Địa thì tin, tháng cô hồn quả thật có rất nhiều cô hồn.

Không ai biết lý do tại sao đám cô hồn đó lại chui lên mặt đất cũng chẳng ai rõ đám người đó vì sao lại có thể hiện ra giữa nhân gian người ta chỉ biết tuyệt đối không để bọn chúng có thể vượt qua Hắc Địa.

Bản thân Hắc Địa là một bức tường ngăn cản những âm hồn bất táng của ngày cô hồn tiến lên nhân thế, ngăn cản bọn chúng làm loạn nhân thế.

Nếu có ai nghe được câu chuyện này có lẽ chỉ mỉm cười cho qua nhưng bao nhiêu năm nay Hắc Ma vẫn sống như vậy, dùng toàn bộ sinh mạng của mình ngăn cản đám cô hồn kia.

Những cô hồn này không rõ là từ địa ngục trong truyền thuyết hay là một loại chủng tộc không ai biết tên đang sinh sống dưới sâu lòng đất nhưng quả thật bọn chúng tồn tại, đám sinh vật này cực kỳ khủng bố, bọn chúng không luyện công như hầu hết người trên mặt đất, bọn chúng luyện thể.

Phương thức luyện thể thì không ai biết bởi đám quỷ này không biết nói hoặc bọn chúng nói những ngôn ngữ mà nhân loại không hiểu chỉ biết là thân thể của đám quỷ này có thể so với cao thủ hàng đầu trên mặt đất.

Ban đầu Vô Song vốn nghĩ đám quỷ này tuy thực lực cao nhưng tâm trí lại rất thấp bất quá Vô Song đã nhầm, đám quỷ này tùy vào thực lực mà linh trí cũng tăng dần.

Theo sổ sách mà Hắc Ma ghi lại sau bao nhiêu năm tháng chiến đấu cùng đám ác quỷ kia thì có thể phân đám quỷ thành 4 loại.

Đầu tiên là quỷ thân tím, đám này chính là đám Vô Song đã gặp trong Hắc Địa, thực lực so với nhất lưu cao thủ bình thường thì mạnh hơn nhiều bất quá linh trí quá mức kém cỏi, chính vì linh trí quá kém dẫn đến không cách nào phát huy hết thực lực của chính bọn chũng, cũng có thể coi là niềm vui cho nhân loại trên mặt đất.

Đám quỷ thân tím này được coi là đối thủ trực tiếp của Hắc Ma, nhiệm vụ chủ yếu của Hắc Ma là tìm và tiêu diệt đám quỷ tím này, bọn chúng là cấp bậc yếu nhất đồng thời cũng là đông nhất.

Loại quỷ thứ hai toàn thân màu đỏ, vẫn là thân hình con người kia nhưng lại đi bằng bốn chân, cái miệng rất lớn cũng rất quỷ dỵ, nửa hàm dưới của bọn chúng thậm chí có thể gần chạm đến mặt đất.

Loại quỷ thứ ba thì càng không phải nói, đám quỷ này được liệt vào hàng... thấy là chạy của Hắc Ma, thực lực của bọn chúng cho dù Đại Tông Sư cũng ăn không tiêu, không phỉa ngũ tuyệt đích thân xuất hiện thì không thể nào hàng phục nổi, cũng chính vì loại quỷ thứ ba này mà mọi người mới nghĩ Hắc Địa là cổng thông xuống địa ngục, đây là đám đầu trâu mặt ngựa.

Vô Song chưa được tận mắt nhìn thấy hung thần của Hắc Địa này bao giờ hắn lại càng không mong sẽ phải nhìn thấy, chỉ là theo những thông tin để lại của thế hệ trước lũ đầu trâu mặt ngựa này ngoại trừ từ phần cổ đổ lên giống quái vật ra thì cơ thể toàn bộ đều là con người, làn da đen bóng như thành đồng, cơ bắp hoàn mỹ đến đáng sợ, nếu không nhìn phần đầu của bọn chúng thì cũng không khác nhân loại bao nhiêu.

Đám đầu trâu mặt ngựa này cũng có trí tuệ cực đáng sợ, bọn chúng có thể chỉ duy đám phía dưới kết thành quân đội, khi một con quái vật dạng này tham chiến tại chiến trường Hắc Địa thì bắt buộc phải có một cường giả cấp bậc ngũ tuyệt của nhân loại tham chiến nếu không lực lượng Hắc Ma tuyệt đối sẽ rất thảm.

Cuối cùng... là cấm kỵ của Hắc Địa, loài màu trắng.

Sinh vật này được ghi rất rõ lại trong sách cổ, thân hình chỉ có những bó cơ màu đen cùng xương thuần một màu trắng, thân cao trên dưới 2m, cơ thể cực kỳ cân đối cùng đáng sợ, trên khuôn mặt của nó rất khó nhìn ra là sinh vật nào bất quá phần hai bên đầu có một cặp sừng tương đối dài.

Loài màu trắng này là loài cao cấp nhất của đám quỷ trong Hắc Địa, bọn chúng gần như không bao giờ xuất hiện, một khi xuất hiện thì phải có cao thủ cấp bậc ngũ đế của nhân gian đến ngăn cản.

Ngũ đế rất đáng sợ, là cường giả mạnh nhất của nhân loại tuy nhiên cho dù ngũ đế đáng sợ cũng không trấn áp nổi thứ sinh vật kia, dọc theo chiều dài lịch sử của Hắc Ma đã từng có 5 vị ngũ đế từng giao thủ qua với sinh vật màu trắng kia bất quá đều không thể nào làm gì được quái vật đẳng cấp này.

.........

Đã một tuần trôi qua từ lần đầu tiên Vô Song vào Hắc Địa cùng với Vương lão, cũng trong một tuần này Vô Song được phân vào một đội ngũ riêng biệt của Hắc Địa, một đội hình tấn công.

Người trong Hắc Địa cũng không ít như Vô Song tưởng tượng, những người mà Vô Song thấy ở ngoài khu vực thành phố đá là lực lượng bảo vệ cửa ngõ ra vào giữa Hắc Địa cùng Quỷ Khu chứ không phải toàn bộ binh lực của Hắc Ma ở đây.

Một lượng lớn binh lực của Hắc Ma không ở tại thành phố đá, bọn họ sống trong những công trình bên ngoài bình nguyên đen, khi nào cần nghỉ ngơi thì sẽ vào bên trong những ngôi nhà đá bổ sung nước cùng thức ăn rồi lại tiếp tục công việc của mình bên trong Hắc Địa, đây gọi là đội tấn công.

Vô Song hiện nay đang ngồi trong một đội tấn công của Hắc Ma, bản thân hắn cùng Hoắc Thanh Đồng đã tách ra, bản thân Hoắc Thanh Đồng được sắp xếp vào đội ngũ hậu phương của Hắc Ma, tất nhiên hậu phương cũng sẽ không an toàn gì, điển hình là sự việc đêm đó.

Toàn bộ đoàn số 9 của Hắc Ma bị toàn diệt, sau đó một lượng lực ác quỷ từ đường số 9 xuyên phá thẳng qua hắc bình nguyên rồi tấn công thành phố đá, đây là trận chiến... khiến Hoắc Thanh Đồng nàng mất đi một vị ca ca.

Đội hình tấn công... chỉ cần đánh không lại liền có thể bỏ chạy nhưng đội hình phòng ngự thì không, cho dù chỉ còn một người cũng phải bảo vệ thành phố đá, căn bản không có khái niệm bỏ chạy, đây là nhiệm vụ của họ, nhiệm vụ của phòng tuyến cuối cùng trong Hắc Địa.

Về phần đội hình tấn công... ví dụ như đội hình của Vô Song lúc này quả thật đang bỏ chạy, Vô Song mang theo bộ hắc giáp đặc chế vội vã quay đầu rời đi, đây là lần đầu tiên Vô Song gặp phải quỷ tập kích trong Hắc Địa.

Mỗi đội tấn công của Hắc Ma đều được đánh số, có 9 cái đầu rắn thì bọn họ cũng phân chia từ số 1 đến số 9, Vô Song hiện nay được phân vào đường số 9.

Công bằng mà nói đường nào cũng nguy hiểm như nhau nhưng đường số 9 này hiện nay cực kỳ thiếu người, hơn trăm người bị toàn diệt, nguyên một đoàn đội Hắc Ma không ai chạy ra ngoài được đã đủ nói lên tính chất nghiêm trọng của việc này, trong trận chiến đó có đầu trâu mặt ngựa tham ra hơn nữa bọn chúng còn chưa có chết.

Nhiệm vụ lần này là tpaaj hợp những người nhanh nhất tại Hắc Địa, mục tiêu nhiệm vụ cực kỳ đơn giản, ghi lại vị trí của đầu trâu – mặt ngựa cho cao tầng Hắc Địa sau đó lập tức bỏ chạy giữ mạng về phần còn lại sẽ có ngũ tuyệt cấp bậc cao thủ giải quyết.

Nhiệm vụ nghe thì đơn giản nhưng mà lại nguy hiểm vô cùng, cũng chính vì nó quá mức nguy hiểm nên Vương lão mới để Vô Song đến đây, theo lời lão nhân này bản thân Vô Song cùng Hoắc Thanh Đồng đều là tương lai của Hắc Địa, mỗi người đều mang theo kỳ vọng rất lớn của cao tầng Hắc Địa, càng nhận nhiều kỳ vọng thì lại càng phải chịu áp lực, cách để vượt qua áp lực tốt nhất... tất nhiên là sinh tử rèn luyện.

Vì cái lý do này mà hiện tại Vô Song rất muốn chửi ầm lên.

.........

“Phong, A Mộc bị đánh trúng rồi, lập tức cứu viện đồng thời giữ vững cự ly, từ thực lực mà xem đây là màu đỏ”

Ở Hắc Địa rất tốt, cực kỳ tối hơn nữa không phải lúc nào cũng có thể mang Dạ Minh Châu mà đi trong Hắc ĐỊa, đây chính là hành vi muốn chết.

Lần trước Vô Song không biết gì nên không cảm nhận được... Dạ Minh Châu là thứ rất dễ thu hút loài màu tím, một khi loài màu tím bị ánh sáng hấp dẫn bọn chúng sẽ quay thành đàn đi tới, nếu không phải ngày đó hắn đi cùng Vương lão thì đã sớm bị xé xác.

Người di chuyển trong Hắc Địa chỉ dám dùng một mảnh cực nhỏ của Dạ Minh Châu, để đi lại trong bóng tối, ở nơi này vốn không cần dùng tới ánh sáng mà là cảm giác cùng kinh nghiệm.

Hắc Ma không cho phép cãi lời chỉ huy vì chỉ huy chưa chắc đã là người mạnh nhất nhưng phải là người có kinh nghiệm nhất trong đội ngũ, tại nơi không thể dùng mắt, không thể dùng đến nội lực thì khả năng phản ứng cùng kinh nghiệm là thứ cứu mạng tốt nhất.

Phong... là tên của Vô Song.

A Mộc là một kẻ trong đội ngũ của hắn lúc này, về phần người lên tiếng chính là đội trưởng, họ Vương tên Lôi.

Vô Song đang bỏ chạy nghe thấy âm thanh của đội trưởng liền lập tức cắn răng quay đầu lại, đây là lần đầu tiên hắn chiến đấu trong đội ngũ mà phải nghe lận người khác, cảm giác có chút không quen bất quá không quen thì có thể làm gì?, thân là một thành viên trong đội do thám hắn không quen cũng phải quen.

Hắc giáp của Vô Song thuộc dạng tương đối mềm và nhẹ hơn hắc giáp bình thường nhưng cho dù như thế cũng làm tốc độ của Vô Song chậm lại rất nhiều lại thêm vào từ trường địa lực khiến Vô Song không bằng nổi một nửa so với lúc bên ngoài bất quá tốc độ như Vô Song hiện nay cũng đã tính là nổi bật trong Hắc Ma, bản thân Hắc Địa này không hổ là mồ chôn cho cường giả thiên về tốc độ.

Vô Song cắn răng một cái, vẫn là bất chấp tất cả lao về phía bên trái, ở đó A Mộc đang ôm lấy cánh tay của mình, cánh tay của hắn đã bị đánh gãy.

Vô Song cũng không có nhiều lời trực tiếp đưa một tay ra nắm vào cánh tay của A Mộc kéo ngược lại về phía mình, đồng thời một chưởng mạnh mẽ đánh ra, hắn lại dùng đến nội lực.

Một chưởng này có thêm sự kết hợp của Đại Bi Phú cũng là một chưởng mạnh nhất lúc này của Vô Song bất quá khi hắn giao thủ với sinh vật kia mới cảm thấy thế nào là đáng sợ.

Sinh vật kia cũng đưa một tay ra va chạm với chưởng lực của Vô Song, tiếp một chưởng toàn lực có thêm sự gia trì của Đại Bi Phú nhưng chính Vô Song mời là người ăn không tiêu, bàn tay của sinh vật kia cứng một cách kinh khủng.

Va chạm mạnh một cái, Vô Song lập tức bị đánh bay ra ngoài bất quá cũng may hắn không có chiến đấu một mình, chẳng biết ở đâu có một thân ảnh rất nhanh xuất hiện đỡ lấy cả hắn cùng A Mộc.

“Cẩn thận, 10 bước bên ngoài, đây là tím”.Giọng Vương Lôi ở xa xa vang lên, lập tức người vừa đỡ Vô Song cùng A Mộc liền mạnh mẽ phát lực, chỉ thấy hắn dùng tay trái ném A Mộc lùi lại sau lưng, dùng tay phải hất tung Vô Song lên trời rồi dẫm một chân trụ xuống đất, cả người quay ngược lại tung quyền, một quyền của hắn đấm nổ đầu của thân ảnh đang lao tới sau đó người này rất nhanh cũng hét lên.

“Vẫn còn”.

Hắn hét lên như vậy đương nhiên là báo hiệu cho Vô Song trên trời, Vô Song lợi dụng Kim Nhạn Công khẽ xoay tròn trên không trung, hai tay cùng đưa ra, trong tay xuất hiện kinh người hàn khí đánh thẳng xuống bên dưới.

Lại là hai chiêu sử dụng nội lực, trực tiếp đập nát đầu hai quái vật màu tím lao lên trong bóng tối đồng thời mượn lực rất nhanh lui ngược lại.

Vô Song vừa lùi lại thì nam tử kia lại bước ra một bước, trực tiếp che cho Vô Song có cơ hội thở dốc, một quyền của người này liền đánh ra phía trước, sau đó chỉ thấy hắn điên cuồng lùi lại nhưng giọng nói ngập tràn kiên định.

“Đội trưởng, là đỏ”.

Thông báo màu xong... thì liền phải cắm đầu cắm cổ mà chạy, màu đỏ căn bản không phải đội ngũ Vô Song hiện nay có thể giải quyết.

Trong cái đội ngũ do thám này có tổng cộng 10 người, đội trưởng Vương Lôi là người lớn tuổi nhất nhưng cũng không phải là người mạnh nhất, hai người mạnh nhất phải kể đến Vô Song khi sử dụng cả nội lực cùng với nam tử vừa cùng Vô Song phối hợp kia, người này họ Vương tên một chữ Lâm.

Một đội do thám nhiệm vụ đơn giản gói gọn trong hai chữ ‘dò đường’, bản thân chiến lực một đội cũng không quá khả quan, việc xuất hiện một con đỏ tuyệt đối là cực kỳ xui xẻo, trong đội hình hiện nay của Vô Song căn bản không có ai đủ sức làm đối thủ của đỏ.

Nếu coi tím là siêu nhất lưu cao thủ đỉnh phong thì đỏ có thể coi là tông sư đỉnh phong của nhân loại, loại cường nhân này hiện nay không phải Vô Song có thể giải quyết, nếu ở bên ngoài hắn còn có thể cắn răng liều đánh cuộc một lần nhưng đây không phải là bên ngoài, đây là Hắc Địa.

Vô Song mạnh nhất ở tốc độ, khi mà tốc độ không còn đủ bằng một nửa so với ban đầu, hắn thật sự không biết giải quyết thứ quái vật kia kiểu gì.

Vương Lâm cùng Vô Song sau khi phát hiện ra đỏ thì cũng ngay lập tức lùi lại, bất chấp việc còn có vài con màu tím đang lao đến chỗ bọn họ, màu tím đánh vài cái cùng lắm bị gãy xương nhưng nếu màu đỏ tấn công chỉ sợ mất nửa cái mạng.

Khi hai người lùi lại thì ở phía sau cũng có người vì bọn họ hỗ trợ, bên trong đội ngũ Vương Lôi gầm lên một tiếng sau đó mạnh mẽ trùng cả người xuống đấm ra một quyền.

Quyền kình của Vương Lôi đội trưởng không mạnh được như Vương Lâm nhưng cũng đủ là rồi, quyền kình lao tới mạnh mẽ ép lên người đám tím đằng sau trực tiếp dọn dẹp đằng sau cho Vô Song cùng Vương Lâm quay lại an toàn, đội ngũ tiếp theo cũng lập tức quay đầu bỏ chạy, sau một đợt bị đỏ áp sát, cự ly đội hình cùng số lượng người dĩ nhiên không giảm một ai.

Nhìn vào Vương Lôi cùng đội ngũ này, Vô Song thật sự phải gật đầu, cái cảm giác thống lĩnh một đội ngũ cùng với làm thành viên nó rất khác nhau, chỉ có khi làm một thành viên trong đội mới có thể cảm nhận hết tài năng của người đội trưởng.

Chỉ riêng về khả năng giữ khoảng cách đội hình cũng như tổ chức hỗ trợ giải cứu các thành viên trong đội ngũ đã khiến Vô Song cảm thấy không bằng.

Hắc Ma từ trên xuống dưới toàn bộ đều là tinh anh trong tinh anh.

........

“Phong, tiểu tử ngươi còn bao nhiêu hồi khí đan?”.

Vừa chạy Vương Lôi vừa quay đầu lại hỏi Vô Song.

Vô Song cũng không nghĩ nhiều lập tức lên tiếng.

“ Đội trưởng ta còn lại 3 viên, nếu một lần sử dụng toàn bộ 3 viên có thể tính là gấp đôi số nội lực trong cơ thể”.

Hắc Ma toàn bộ đều là cao thủ luyện thể vì vậy rất ít người trong Hắc Ma dùng đến hồi khí đan, đối với họ hai từ này quá xa xỉ mà cũng quá phiền phức.

Vô Song lại là trường hợp đặc biệt, nếu không có hồi khí đan bản thân Vô Song liền không có cách nào chiến đấu nổi ở Hắc Địa này, hắn mới đến đây hơn một tháng mà thôi, điểm mạnh tốc độ đã bị loại bỏ giờ nếu cả nội lực bản thân cũng không thể dùng thì Vô Song chỉ có thể làm pháo hôi, cơ thể hắn quá yếu.

Vương Lôi nghe Vô Song nói ánh mắt liền trở nên âm trầm hơn rất nhiều, bản thân Vương Lôi biết nếu chỉ chạy như vậy không phải là cách.

Nếu bị một đống tím vây công quả thực có thể lựa chọn bỏ chạy nhưng đỏ lại có khả năng ngửi máu, đây là một loại khả năng kinh khủng của Hắc Địa.

Bản thân đỏ là một sinh vật khát máu cũng khát cái mùi tanh nồng của máu, khi mùi máu trong chiến trường càng nồng nặc thì đỏ càng tỏ ra kích động, chiến lực của nó theo mùi máu cũng đề cao rất nhanh, đây là một loại sinh vật có thể mạnh lên trong chiến đấu.

Cái mũi của đỏ còn thính hơn cả mũi chó, trong khu vực mê cung như hiện tại mà bị đỏ truy sát thì cực kỳ khổ gần như không cách nào cắt đuôi.

“Đỏ lúc này ở trong trạng thái thị huyết rồi, không chạy nổi nữa”.

Câu nói này của Vương Lôi là nói cho toàn bộ đồng đội, bản thân A Mộc đã bị đỏ đánh trúng, máu đã chảy hơn nữa đội ngũ cũng không phải là không có người bị thương qua, bằng vào số lượng ‘mùi máu’ này thì quá khó để thoát khỏi đỏ.

Ở ngoài con đường số 9 đương nhiên có viện binh, bằng vào ba người Vô Song – Vương Lâm – Vương Lôi tuyệt đối có thể chạy ra ngoài bất quá bù lại là sinh mạng 7 người đồng đội.

Cả Vương Lôi cùng Vô Song... đều không thích nhìn đồng đội ngã xuống.
“Đội trưởng, ta có thể chiến với đỏ, thời gian 10 hơi thở”.

Vương Lâm lúc này sắc mặt trở nên lạnh lùng hơn, hắn tất nhiên cũng hiểu trường hợp hiện nay của đám người mình hơn nữa Vương Lâm đã ở Vương Lôi qua quá nhiều trận chiến, hắn hiểu đội trưởng đang nghĩ gì.

Vương Lôi nghe vậy cũng không đáp, đội ngũ vẫn đang dùng tốc độ cao nhất bỏ chạy khỏi mê cung dài đằng đẵng này.

.......

Đỏ vẫn đuổi theo, nó vẫn rít gào ở đằng sau một bước cũng không rời sau đó trong ánh của nó cau lại.

Nó không giống tím, bản thân đỏ đã có linh trí mặc dù vẫn rất mơ hồ, đỏ nãy giờ truy sát đám người Vô Song không được vốn cực kỳ tức giận bất quá khi thấy cả đội ngũ Vô Song rẽ phải để rồi có một người trong đội ngũ không biết vì sao lại bị đẩy ra ngoài, bị đẩy về phía sau.

Người này chính là người bị thương nặng nhất – A Mộc.

Đẩy A Mộc trở lại, dùng mạng A Mộc để mở đường cũng là một phương án hay, nếu đỏ giết chết A Mộc bản thân nó sẽ bị giải trừ khỏi trạng thái thị huyết, chiến lực của nó tất nhiên sẽ giảm, chỉ cần A Mộc hy sinh có thể khiến đám người còn lại an toàn chạy đi, ít nhất có thể chạy thêm một đoạn đường.

Đỏ thấy con mồi ngã xuống, ánh mắt của nó càng ngày càng đỏ, lập tức đưa cái miệng rộng về phía A Mộc, thân hình lao lên như mãnh thú săn mồi vậy bất quá ngay lúc này, cả Vô Song cùng Vương Lâm đều quay ngược trở lại đồng thời ánh sáng Dạ Minh Châu lóe lên.

Gặp lại cái ánh sáng đã lâu không thấy, tất cả cảnh vật đều trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, khi một đội ngũ do thám quyết định phản kích cùng chiến đấu, Dạ Minh Châu sẽ được sử dụng, khi mà không cần né tránh thì sợ gì bại lộ hành tung?.

Đỏ lao lên, bằng vào linh trí của nó căn bản không thể nào biết được mình bị phục kích, thân hình vốn lao về phía con mồi sao có thể dễ dàng chuyển động, lập tức nó bị một bàn tay đánh thẳng vào đỉnh đầu, đây chính là Vô Song.

Một hàn băng chưởng đánh xuống, trực tiếp đánh cho đỏ bắn thẳng xuống mặt đất, đương nhiên nó tuyệt đối không chết sau một đòn trực diện như vừa rồi.

Đỏ bị đau lập tức rú lên một tiếng đau đớn nhưng ngay sau đó đã có người giúp nó câm họng, nguyên một cánh tay của Vương Lâm nện thẳng vào mặt của đỏ, ấn nó xuống dưới đất.

“Phản kích, mục tiêu là màu tím”.

Ở ngay đằng sau toàn bộ đội ngũ cũng giết ngược trở lại, hướng thẳng về phía sau mà đánh tới.

Đội ngũ chỉ còn lại 8 người nhưng ở phía sau còn đến hàng chục màu tím, cũng chính vì vậy trận chiến này phải xem Vô Song cùng Vương Lâm đánh ra sao.

.......

Đỏ bị ép xuống mặt đất, nửa bên mặt của nó gần như bị đập nát nhưng sức mạnh của nó vẫn không thay đổi, nó dùng một tay nâng cả cơ thể lên đồng thời cả người xoay mạnh lại, một vuốt đập về phía Vương Lâm.

Cho dù Vương Lâm đưa cả hai tay lên đỡ đòn này thì hắn cũng lập tức bị đánh bay đi, trên Hắc Ma Giáp của hắn thậm chí xuất hiện vết nứt vỡ rất lớn, trảo lực của đỏ quá kinh khủng, nếu đây là một người chiến đấu với đỏ tuyệt đối sẽ thảm vô cùng, cũng may sau Vương Lâm còn có Vô Song.

Một hàn băng chưởng giết không nổi đỏ thì dùng thêm một lần, đánh đến bao giờ đầu của nó vỡ ra thì thôi, đây chính là suy nghĩ của Vô Song.

Ở nơi không cách nào sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển như Hắc Địa mà nói, Vô Song chỉ còn có thể tin tưởng vào Đại Bi Phú cùng Hàn Băng Chưởng.

Mượn Kim Nhạn Công cố gắng đề cao tốc độ của mình thêm một chút, Vô Song cả người lao thẳng xuống dưới, một tay đưa ra hàn khí kinh người đánh về phía đỏ.

Đỏ cũng không chậm, một tay của nó chém thẳng lên phía trên, Vô Song còn chưa chạm nổi vào nó thì trảo kình đã tới, nếu Vô Song không tránh hắn tuyệt đối sẽ bị đánh bay đi như con ruồi vậy.

Cắn răng mộ cái, xoay mạnh cả người trong hư không, Vô Song xoay cổ tay, một chưởng đánh thẳng vào trảo nhận đang lao tới.

Cánh tay của Vô Song ngay sau đó xuất hiện một vết rách lớn, nguyên một mảng giáp của hắn bị chém vỡ, dọc theo cánh tay xuất hiện rãnh máu tương đối sâu.

Về phần đỏ lại càng thêm điên cuồng, sau khi Vô Song hạ xuống mặt đất, nó lại lao tới, cái miệng bị đập nát một nửa kia vẫn cứ mở lớn.

Đỏ thích màu, máu rơi càng nhiều nó lại càng thích, nó thèm khát cái mùi này.

Vô Song cũng không có thời gian ôm tay đau đớn, hắn trực tiếp hạ thấp trọng tâm, song chưởng mở ra, cả người bị bao phủ bởi hàn băng chân khí.

Nếu cứng đối cứng tiếp một lần nữa với đỏ Vô Song hắn chết chắc bất quá hắn vẫn không lùi lại, không né tránh.

Bên trong Hắc Địa phải học tin tưởng đồng đội, nếu không tin đồng đội của mình sớm muộn gì cũng sẽ chết.

Khi đỏ lao tới càng gần, Vô Song ánh mắt càng tập trung, hắn thậm chí cũng trực tiếp lao tới đỏ.

Tất nhiên Vô Song sẽ không có việc gì bởi đỏ không thể tấn công trúng Vô Song bởi ngay lúc này có một quyền xé không mà tới, một quyền của Vương Lâm lại nện vào mặt đỏ khiến cả người nó bị hất bay đi.

Vô Song nhìn thấy cảnh này ánh mắt càng ngày càng sáng, hắn cũng có thể nghe thấy Vương Lâm đang lập tức chuyển thân chạy đến, khóe miệng của Vô Song liền hơi hơi cong lên.

Vương Lâm lúc này gần như không tin được vào cảnh trước mắt, chỉ thấy Vô Song đưa tay ra nắm lấy cánh tay to lớn của đỏ, dùng toàn bộ sức bình sinh kéo cơ thể đỏ lại gần phái mình, một tay còn lại bồi thẳng mộ chưởng về phía đỏ.

Theo lực tay của Vô Song, cả người đỏ bị ấn xuống mặt đất, một chưởng của Vô Song đánh vào mặt nó In thẳng một bàn tay hàn băng lên khuôn mặt đã sớm bị đánh nát một nửa kia.

Đỏ tiếp tục gào rú, nó bị Vô Song đè lên người, việc này đối với nó là không thể chấp nhận, đỏ lập tức dùng sức vùng dậy, nó mạnh đến nỗi cho dù bị Vô Song đè lên cũng có thể hất bay Vô Song ra, rồi lại như lúc trước dùng một tay búng cơ thể lên, một tay còn lại từ trên cao đánh thẳng xuống vị trí Vô Song đang đứng.

Vô Song ánh mắt càng ngày càng lạnh lại, hắn biết một chiêu này hắn không đỡ nổi mà chỉ có thể tránh nhưng hắn việc gì phải tránh?, hắn còn có đồng đội.

Vương Lâm dùng một tay kéo Vô Song lại rồi vận hết toàn bộ nội lực trong cơ thể, đưa hai tay ra mạnh mẽ bắt lấy trảo lực kia của đỏ, Vương Lâm ánh mắt cũng bắt đầu trở nên điên cuồng, hắn dùng cả hai tay vật ngã đỏ xuống dưới.

Vô Song không đè được đỏ xuống nhưng Vương Lâm hoàn toàn có thể, cả người Vương Lâm ghìm chặt lấy cơ thể đỏ dưới mặt đất.

Đỏ một lần nữa bị kẻ khác ngồi lên người, hai tay của nó như hai cây phong nhận chém thẳng về phía cơ thể Vương Lâm.

Hai cánh tay của đỏ đánh tới trực tiếp xuyên phá lớp phòng ngự của hắc giáp, đánh thẳng vào mạn sườn của Vương Lâm nhưng khi nó đánh ra một chiêu này cũng đã nói lên, hai tay của nó tạm thời bị khóa.

Vương Lâm cũng mặc kệ đau đớn trực tiếp đưa hai tay ra nắm lấy hai cổ tay của đỏ, dùng sức giữ chặt lại.

Đã có người ghìm được đỏ, nhiệm vụ của Vô Song lập tức dễ dàng, Vô Song cũng tuyệt đối không chậm, cả người Vô Song lao thẳng đến, nguyên một cái đầu gối từ trên cao nệ xuống đầu của đỏ, sau đó song chưởng ép thẳng vào hai bên đỉnh đầu của nó.

Thân hình đỏ co giật liên tục, càng lúc này sức mạnh cơ thể nó càng lớn, nó điên cuồng muốn hất bay Vương Lâm ra đáng tiếc không phải chỉ có nó mới được điên cuồng.

Vô Song sau khi đánh ra hai chưởng, vẫn chưa thể kết thúc được sinh mệnh thứ đáng ghét này trực tiếp đưa hay tay ra nắm lấy cái miệng của nó, toàn bộ nội lực trong người điên cuồng trào ra, dùng sức mạnh hay tay bẻ lệnh miệng đầu quái vật này, hắn trực tiếp xé rách miệng dưới của đỏ.

Về phần Vương Lâm lại càng trực tiếp, mặt kệ hai bền xương sườn của hắn bị đập nát, Vương Lâm gầm lên một tiếng, hai cánh tay đan lại với nhau, nện thẳng từ trên xuống dưới như búa tạ vậy, trực tiếp đập nát luôn đầu của đỏ.

Sinh vật đáng sợ này, rốt cuộc cũng chết đi.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 64: Ma Văn (2)

Vô Song đã quen với việc giết người thậm chí giết người đối với hắn đã trở thành một công việt hết sức đơn giản, giết người chỉ là đầu rơi xuống đất không hơn chỉ có duy nhất lần này là khác.

Đây là lần đầu tiên Vô Song cảm thấy khó khăn như vậy, cái thứ nằm dưới đất kia đến bây giờ thân hình củao ó vẫn co giật thậm chí Vô Song có thể cảm nhận được trái tim vẫn đập, sinh mệnh vẫn còn chỉ là đầu bị đập nát mà thôi.

Tất nhiên khi đầu đã bị đập nát nó không cách nào đứng dậy, không cách nào cử động nhưng rõ ràng nó vẫn sống... ít nhất là từ mặt y sư như Vô Song mà xem xét, nó thật sự vẫn còn sinh mệnh.

Chỉ một con đỏ đã khiến một đội ngũ Hắc Ma thảm không thể tả, nếu ở sâu bên trong Hắc Địa kia có hàng chục, hàng trăm con quái vật dạng này thì sao?, nghĩ đến một điểm này bản thân Vô Song cảm thấy không rét mà run, sâu trong đại mê cung dưới lòng đất rốt cuộc là cái gì?.

Tất nhiên tò mò thì tò mò, Vô Song hiện nay không có nhiều thời gian suy nghĩ đến vậy, khuôn mặt của hắn lúc này đầy nhăn nhó, cánh tay phải của hắn đau đớn vô cùng cứ như có cái gì chạy xuyên qua cánh tay hắn, chạy dọc trong tủy của Vô Song vậy, cực kỳ nhức nhối và khó chịu.

Cắn răng một cái, Vô Song thậm chí không có thời gian suy nghĩ, hắn trực tiếp hét lớn.

“Đội trưởng bên này hoàn thành nhiệm vụ rồi”.

Tiếng nói của Vô Song vang lên chính là thứ âm thanh tuyệt vời nhất mà Vương Lôi muốn nghe lúc này, vị đội trưởng này cũng lập tức gầm lên.

“Phản kích, liều mạng phản kích sau đó quay về, cố gắng giữ khoảng cách an toàn, đường ra không còn xa nữa”.

Nhìn đồng đội của mình điên cuồng đảy lùi từng con màu tím đang lao tới, Vô Song liền khẽ thở ra một hơi nhọc khí, tạm thời không bàn tới cánh tay phải đang khó chịu vô cùng ra thì Vô Song toàn thân đều đau nhức, hắn cũng không rõ mình đã gãy bao nhiêu cái xương nữa.

Lại hướng ánh mắt về Vương Lâm, hắn dùng một tay kéo Vương Lâm đứng dậy, trong ánh mắt có một tia bội phục.

Vương Lâm là cao thủ mạnh nhất của đoàn đội này thậm chí còn mạnh hơn cả Vô Song, chiến lực của Vương Lâm rất cao nhưng chính vì vậy hắn cũng là người bị thương nặng nhất, hai bên xương sườn của hắn đã bị nghiền nát, hắc giáp trên người rất nhiều chỗ đã nát vụn, hai cánh tay xuất hiện hai cái rãnh máu chạy dọc từ trên vai xuống đồng thời đôi tay của Vương Lâm hiện nay còn không thể tự mình nâng lên, từng ngón tay của hắn còn đang run run.

“Vương đại ca, người có sao không?”.

Vương Lâm được Vô Song đỡ dậy, khuôn mặt hiện lên vẻ đau đớn bất quá hắn cũng không kêu lên một tiếng, nhìn một đứa bé thấp hơn mình đỡ mình dậy, Vương Lâm có chút không biết nói gì.

Bản thân Vô Song không biết rằng khi hắn được đưa vào đội tấn công của Hắc Ma đã có bao nhiêu người bất ngờ, bản thân Vô Song tuyệt đối là trường hợp đặc biệt nhất trong Hắc Ma, tuyệt đối chưa có ai mới tiến vào Quỷ Khu một tháng, bản thân đối với từ trường địa lực căn bản còn chưa hề quen thuộc mà đã được dẫn vào Hắc Địa.

Vô Song cũng là cao thủ duy nhất trong Hắc Địa hiện nay sử dụng nội lực, ngoại trừ thiên phú cùng tuổi tác ra thì đây lại là một điều đặc biệt khác.

Đan dược không phải là rau cải trắng, muốn mua đan dược thực sự phải bỏ tiền ra hoặc dùng điểm cống hiến bù vào, ở Hắc Địa nơi mà dùng nội lực bao nhiêu hết bấy nhiêu và không có cách nào tự thân phục hồi thì đan dược quả thật có tác dụng rất lớn chỉ là... mỗi ngày có khi phải dùng đến vài viên hồi khí đan, lúc đầu có thể còn chịu đựng nổi nhưng nếu tính thời gian theo tháng hay theo năm thì chắc chắn là con số thiên văn.

Vô Song đương nhiên sẽ không sử dụng điểm cống hiến để đổi lấy đan dược, hắn chính là được tiểu phú bà Tương Vân bao nuôi, có Tương Vân ở phía sau luyện đan lượng hồi khí đan của Vô Song căn bản không thiếu.

.......

Thấy Vương Lâm nhìn thẳng vào mặt mình, Vô Song cũng khó hiểu nhìn hắn.

“Vương đại ca?, có việc gì vậy?”.

Vương Lâm bị hỏi liền ho khan, rồi lại có chút thở dài.

“Không đi được nữa rồi, xương sườn hai bên ít nhất cũng gãy 10 cái, hai cánh tay đã vô lực, chỉ sợ lần này phải nhờ ngươi cõng ra ngoài”.

Vương Lâm nói xong liền cảm thấy có chút xấu hổ, hắn cũng không phải coi thường Vô Song là trẻ nhỏ nhưng đúng là Vô Song rất đặc biệt, bắt một đứa trẻ bảo vệ mình là ai cũng cảm thấy không được tự nhiên mà thôi.

Vô Song đương nhiên cũng không có ý kiến gì, khi quan sát thấy toàn bộ đội ngũ lùi lại, Vô Song cũng cấp tốc mang theo Vương Lâm, toàn bộ đoàn đội cùng nhau chạy ra cửa động, chạy về hắc bình nguyên.

Có thể coi cuộc chiến đầu tiên của Vô Song tại Hắc Địa chấm dứt, ít nhất... Vô Song cho là thế.



Bản thân Vô Song không nhận ra một việc, khi cái giây phút con quái vật màu đỏ kia chết đi có một luồng hắc khí mờ mờ ảo ảo phát tán trong hư không, loại hắc khí này cùng với cái màu đen của Hắc Địa khiến nó trở nên hoàn toàn vô hình, thứ này ở trong Hắc Địa được gọi là ‘âm khí’.

Không ai nói với Vô Song về âm khí chỉ bởi âm khí căn bản không có tác dụng gì, có hay không không quan trọng, âm khí này chỉ có một tác dụng duy nhất là bám lên người khác, càng tham ra chém giết nhiều ở Hắc Địa thì âm khí càng mạnh, sau đó sẽ tạo cho người khác một loại cảm giác không rét mà run.

Cái lạnh của âm khí khác xa cái lạnh của nhân gian, nếu cái lạnh của nhân gian ảnh hưởng đến da thịt thì cái lạnh của âm khí lại ảnh hưởng đến tâm hồn, đây là lý do tại sao Vô Song nhìn bất cứ ai trong Hắc Ma cũng cảm thấy lành lạnh.
Thông thường mà nói khi có bất cứ cái gì bám lên người đều là ngoài ý muốn với cao thủ võ lâm, bọn họ sẽ tìm cách để loại bỏ thứ âm khí này bất quá đến tận bây giờ vẫn chưa có ai biết cách loại bỏ âm khí đồng thời bao nhiêu năm trôi qua vẫn chưa ai tìm ra được bất cứ tác dụng nào của âm khí thậm chí âm khí còn có thể giúp cao thủ trong Hắc Ma khi chiến đấu có thể làm đối thủ cảm thấy khó chịu vô cùng bởi cái lạnh từ tâm hồn kia.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng thậm chí rất nhiều cao thủ trong Hắc Ma đều bắt đầu nghĩ âm khí là phần quà của Hắc Địa đối với bọn họ, kể từ đó âm khí căn bản không còn là vấn đề mà người khác quan tâm, đã là món quà đã là không quan tâm thì căn bản rất ít người giới thiệu cho tân binh về âm khí, Vô Song không biết cũng là hiển nhiên.

Đội ngũ của Vô Song không tính là mạnh nhưng chỉ cần có thể sống ở Hắc Địa đến giờ phút này thì tuyệt đối kinh nghiệm có thừa, bọn họ lại càng không xa lạ gì với âm khí thậm chí cơ thể bọn họ đã hấp thu quá nhiều âm khí qua vô số trận chiến tại nơi này, càng vì vậy bọn họ lại càng không nhận ra trong trận chiến này... bọn họ không thu được chút âm khí nào.

Âm khí quá nhiều bớt đi một hai ai quan tâm?.

Cái âm khí kia không tiến vào cơ thể đám cao thủ Hắc Ma như bình thường mà bắt đầu di chuyển, chúng bị một thứ khác hấp dẫn, chúng bắt đầu tiến về phái Vô Song hay nói đúng hơn bị vết bớt trên tay phải Vô Song hấp thu, việc này không ai biết.

Khi Vô Song rời đi, có hai việc xảy ra.

Việc đầu tiên có hai thân ảnh chậm rãi xuất hiện từ trong bóng tối, đây là hai cao thủ của nhân loại một người bên trong là Vương lão, người còn lại toàn thân mặc hắc y bất quá mái tóc người này cực kỳ đặc biệt, tóc mang theo hai màu trắng đen vô cùng phong cách.

Nam tử có hai màu tóc này mang theo một loại khí lạnh kinh người, âm khí của hắn có thể trực tiếp ảnh hưởng đến chiến ý của người khác, trực tiếp làm người ta như đóng băng linh hồn lại, nhìn còn không dám nhìn chứ đừng nói đến chiến.

Để có thể thu được một lượng âm khí lớn đến mức này đủ để nói lên đây là siêu cấp cường nhân trong lực lượng của Hắc Ma thậm chí Vương lão còn đứng thấp hơn người này hai bước chân, chỉ cần nhìn vào khoảng cách đứng giữa hai người cũng biết ai là chính ai là phụ.

Người này là tử thần của Hắc Địa cũng là người mạnh nhất của toàn bộ Vương Bản Sơn, nhân vật cấp bậc ngũ đế thống lĩnh toàn bộ Hắc Ma của Hắc Địa cũng là bóng đen thần bí mà Vô Song gặp trong hắc ngục kia, người khiến cả Viên Thừa Chí cũng phải cung kính không thôi.

“Đại nhân, tiểu tử đó thế nào?”.

Vương lão ở đằng sau khẽ mỉm cười, ánh mắt tỏa sáng nhìn bóng lưng nam nhân kia.

Nam tử kia cũng không quay đầu lại, ánh mắt toát ra hai luồng hàn khí, khuôn mặt ẩn trong bóng tối của Hắc Địa khiến người khác khó mà nhìn ra hắn đang nghĩ gì.

“Không tệ đáng tiếc không hợp với ta, nó mang theo Tiên Thiên Chí Âm Thể lại luyện Quỳ Hoa Bảo Điển của kẻ kia, hắn không hợp cách “.

Vương lão nghe vậy liền thở dài nhưng khuôn mặt vẫn không che dấu được sự cố chấp.

“Đại nhân, đứa bé đó tuy luyện Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng chẳng nhẽ người không nhìn ra nó chưa có tự cung?, không biết Vô Hà Tử lão già kia làm cái gì bất quá lão già kia đúng là tạo ra được một đóa kỳ hoa trong thiên hạ, bằng vào thiên phú của hắn lại thêm Tiên Thiên Chí Âm Thể, nhất định có thể nhận được truyền thừa của đại nhân, đưa nó phát dương quang đại trên nhân gian “.

“Đứa bé này mới có 11 tuổi, ở độ tuổi này không thiếu người còn đang bắt đầu tập võ, cho dù phế sạch nội công của nó để tu luyện lại từ đầu cũng tuyệt không ảnh hưởng gì đến con đường tương lai của nó, lại thêm công dụng luyện thể của Hắc Địa, kể cả tu luyện lại từ đầu thì 5 năm sau nó vẫn có thể đạt đến độ cao của nó hôm nay thậm chí còn cao hơn nữa “.

Khuôn mặt của Vương lão cực kỳ cố chấp hơn nữa lời nói vô cùng kinh người, phải biết Vô Song là đệ tử của ai?, trên lý thuyết mà nói Vô Song là đệ tử của Vô Hà Tử, cướp đệ tử của ngũ đế cao thủ lời nói này chỉ sợ ngoài Vương lão ra không ai dám nói.Tất nhiên Vương lão đã dám nói thì lão nhân này dám làm, người khác sợ Tiêu Dao Phái nhưng Thiên Ý Thành chưa chắc đã sợ, hai bên sinh tử quyết chiến người thau chắc chắn là Tiêu Dao Phái, bao nhiêu năm này Thiên Ý Thành trấn áp Hắc Địa khiến rất nhiều Hắc Ma hy sinh bất quá cũng luyện ra được một đám thiết huyết vô địch quân đoàn, trong mắt Vương lão Tiêu Dao Phái có gì đáng sợ?.

Nam nhân kia nghe Vương lão nói, bàn tay xòe ra chưởng lực đánh thẳng về phía Vương lão bất quá một chưởng kia cực kỳ quái dị, kình phong cực kỳ khủng khiếp nhưng khi đến trước mặt Vương lão thì lại tách ra, năm ngón tay tạo nên năm đừng rạch lớn trên vách đá của Hắc Địa.

Có thể tạo nên 5 vết chém cực lớn trên vách đá của Hắc Địa, chỉ nhìn vào một chiêu này cũng đã khiến người ta ngộp thở, không biết mấy người trên thế gian này dám đỡ một chiêu này?.

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì, ta biết ngươi nôn nóng muồn tìm một truyền nhân cho Thiên Ý Thành, ta biết ngươi mong đợi Thiên Ý Thành có thêm một ngũ đế, việc này ta hiểu, ngươi muốn ta tìm truyền nhân chẳng nhẽ bản tọa không muốn?”.

“Có những thứ không phải muốn là được, con bé họ Đông Phương kia thiên phú khiến ta cũng cảm thấy sợ hãi, tại sao ngươi không bảo bản tọa ra tay với tiểu tử Đông Phương Bạch cướp con bé đó về?, đơn giản vì con bé đó liên quan đến kẻ bất tử núi Võ Đang kia, ngươi không dám chắc Thiên Ý Thành tranh nổi nên không dám nói, cái này đúng chứ?”.

“Nếu bản tọa phải tranh đệ tử với người khác liền tranh đồ tốt nhất, nếu đã tranh thì phải là con bé kia, Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể loại thể chất này trong mơ ta cũng không dám tưởng tượng ra, nếu ngày con bé đó tiến vào Thiên Ý Thành ngươi muốn bản tọa tranh, bản tọa còn có vài phần hùng tâm “.

“Về phần đứa bé kia, ngươi thấy bản tọa giống kẻ lấy đồ thừa của người khác?”.

Nam nhân này nói xong trên người của hắn xuất hiện một loại áp lực kinh khủng khiếp, lại càng không ngờ hắn có thể kết hợp với từ trường địa lực của Hắc Địa, một tay đè xuống vai Vương lão.

Vương lão thấy vậy cũng không dám tránh, khuôn mặt càng trở nên trắng bệch, bị một bàn tay kia ép lên người thậm chí hai chân trực tiếp trùng xuống, trước mặt người kia Vương lão không cách nào đứng thẳng nổi.

“Nể tình chủ nhân cũ của ngươi, nể tình người cúc cung tận tụy bao nhiêu năm vì nhân loại mấy lời nói lúc nãy coi như bản tọa chưa nghe, sau này ta lại càng không muốn nghe đến những lời nói kiểu như vậy”.

Nói xong nam nhân kia chậm rãi rời đi chỉ để lại Vương lão đứng đó, lúc này hai tay của Vương Lão thậm chí còn đang run lên, không cách nào bình tĩnh nỗi, khoảng cách giũa ngũ tuyệt cùng ngũ đế... thực sự quá lớn.

Việc thứ nhất là việc giữa người cao tầng Thiên Ý Thành với nhau còn việc thứ hai lại càng thêm kinh khủng.

Không nhiều người trong thiên hạ biết sâu trong Hắc Địa có cái gì, ngoại trừ Độc Cô Cầu Bại từng đi thông một con đường của Hắc Địa ra thì chưa có ai đi đến nơi tận cùng của Hắc Địa, thế giới này đã không còn cái ai gọi là Độc Cô Cầu Bại vì vậy cái bí mật về Hắc Địa này mãi mãi bị vùi vào trong bóng tối.

Cái giây phút Vương lão cùng nam nhân kia nói chuyện, ở tận nơi tận cùng của bóng tối, có một đôi mắt đỏ mở ra.

Đây là một đôi mắt rất đáng sợ, đôi mắt này nhu có thể khiến người khác bị chôn vùi vào trong một huyết hải mà không có cách nào thoát ra.

Trong bóng tối vô tận kia, thân ảnh này rốt cuộc cũng thức tỉnh, chỉ thấy hắn khẽ vươn vai vang lên từng tiếng răng rắc.

Nếu nam nhân mang theo hai màu tóc trắng đen là cường giả mạnh nhất của nhân loại tại Vương Bản Sơn này thì trong bóng tối kia là một cực đối lập khác, cường giả mạnh nhất của Hắc Địa.

Nó là một sinh vật đặc biệt, thân cao khoảng 2m2, thân hình cực kỳ cân đối thậm chí phải nói là hoàn mỹ về từng đường nét cơ bắp, từng bó cơ.

Thân thể giống như một khung xương trắng lớn còn bên trong toàn bộ được lấp đầy bằng những bó cơ màu đen, kết hợp với màu ánh bạc của lớp xương bên ngoài khiến người khác có cảm giác thân thể của nó mạnh đến đáng sợ.

Sinh vật này đang ngồi trên một cái bảo tọa được xếp đầy đầu lâu màu trắng, xung quanh nó lượn lờ đầy âm khí.

Nó xuất hiện ở Hắc Địa quá lâu quá lâu rồi, bản thân nó thậm chí đã từng đối đầu với không ít người cấp bậc ngũ đế của nhân loại, cho dù nó không thắng được thì nó cũng không thua, nó là sinh vật tồn tại cùng đẳng cấp với ngũ đế cường giả.

Bình thường nó sẽ đi ngủ, nếu không có việc gì đặc biệt thì nó sẽ không thức giấc nhưng hôm nay thì lại khác, nó cảm nhận được một mùi quen thuộc... một loại cảm giác từ sâu tận bên trong tâm linh của nó.

Rốt cuộc, sinh vật này lại đứng lên một lần nữa, thân hình khổng lồ chậm rãi di chuyển, nó bắt đầu đi ra ngoài khu vực của mình, hai con mắt càng ngày càng đỏ.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 65: Ma Văn (3)

Những người phụ trách dò đường trong Hắc Địa bản thân không có nơi để về, bọn họ như những kẻ du mục lang thang muốn đi tìm chân trời mới, đây là sứ mạng của kẻ dò đường.

Ở trong Hắc Địa cứ vào tháng cô hồn hàng năm sẽ có biến động kinh thiên động địa cũng là lúc rất nhiều cao thủ của Thiên Ý Thành quay về nơi này, không phải ngẫu nhiên Kiếm Hộ Pháp, Xà Hộ Pháp đều quay về Vương Bản Sơn, cũng chẳng phải ngẫu nhiên Đông Phương Bất Bại lại rời khỏi Hắc Mộc Nhai để đến Vương Bản Sơn, trên đời này vốn không có cái gọi là ngẫu nhiên.

Nếu không phải Viên Thừa Chí trên đường gặp quá nhiều truy sát của triều đình, nếu không phải Trương Y bất ngờ nhìn thấy Vô Song chỉ sợ trong cái tháng cô hồn này có đến 6 cao thủ cấp bậc ngũ tuyệt của Thiên Ý Thành sẽ tiến tới Hắc Địa, nếu cần thiết bản thân Vương Bản Sơn có thể điều động đến 10 cao thủ cấp bậc ngũ tuyệt.

Thiên Ý Thành có mất hay không có rất nhiều người không để ý, giả sử một ngày Thiên Ý Thành bị triều đình giết sạch chỉ sợ cũng không có mấy người đưa tay ra cứu nhưng nếu là Hắc Địa cùng Quỷ Khu thì khác, đây là nơi bất cứ cao thủ nào trong thiên hạ đều không muốn bị mất.

Bao nhiêu năm qua Thiên Ý Thành đắc tội toàn bộ phương nam thậm chí toàn bộ phương bắc, Độc Cô Cầu Bại đã chết không biết bao nhiêu năm, vì cái gì đến tận bây giờ vẫn không có cao thủ cấp bậc ngũ đế nào đến diệt đi Thiên Ý Thành?, đơn giản chỉ vì nhiệm vụ của Thiên Ý Thành.

Thiên Ý Thành có thể bị diệt chỉ cần... có một thứ lực khác xuất hiện, một thế lực đủ sức nhận cái nhiệm vụ mà Thiên Ý Thành nhận, vậy là đủ rồi.

Lại nói tiếp về lực lương dò đường của Hắc Ma, vào tháng cô hồn hàng năm sẽ có một số lượng quái vật khổng lồ tràn ra ngoài Cửu Đầu Xà, đây cũng là lúc toàn bộ lực lượng của Hắc Ma đều tập hợp lại, tất nhiên đây không phải là công việc của một mình Hắc Ma, bên trong trận chiến này Vương Bản Sơn đều đón tiếp vài vị khách đặc biệt, ví dụ như năm nay là trường hợp của Đông Phương Bạch.

Mỗi năm tại Vương Bản Sơn đều có hai vị ngũ đế cao thủ xuất hiện giữ ải, cho dù là Đông Phương Bạch năm nay cũng đã có thể coi là ngũ đế cường giả, bằng vào thực lực của hắn trấn ải thừa sức.

Sau trận chiến mở đầu của Hắc Địa thì mới đến việc của Hắc Ma, lúc này Hắc Ma phải tiến vào bên trong Hắc Địa, tiến vào bên trong Cửu Đầu Xà giết nốt chỗ ác quỷ còn lại, thông thường hàng năm sẽ chỉ có đầu trâu mặt ngựa xuất hiện còn quỷ vương ở sâu nhất trong bóng tối sẽ không hiện thân, bằng vào 2 vị ngũ đế cao thủ lại thêm 4 vị ngũ tuyệt rồi hơn chục vị đại tông sư cùng tham chiến tuyệt đối sẽ chiếm thượng phong hoàn toàn trong cuộc chiến này dù sao đám quỷ binh của Hắc Địa chủ yếu là màu tím, trừ số lượng ra thì không có gì cả.

Số lượng nhiều khi không giải quyết được gì, trước thực lực tuyệt đối của ngũ đế thì đến bao nhiêu sẽ chết bấy nhiêu bất quá cái làm người ta cảm thấy lạ là ngũ đế gần như không bao giờ đi vào bên trong Cửu Đầu Xà, gần như không tiến thêm vào sâu hơn bên trong Hắc Địa.

Từ trước đến nay chỉ có duy nhất Độc Cô Cầu Bại dám đi đến nơi tận cùng của Hắc Địa cũng chỉ có Độc Cô Cầu Bại là người duy nhất mang thông tin về nơi tận cùng Hắc Địa đi ra ngoài.

Không ai biết bên trong Hắc Địa có cái gì dù sao Độc Cô Cầu Bại cũng không nói một lời với ai nhưng có một việc duy nhất mà Độc Cô Cầu Bại tiết lộ, ở nơi tận cùng Hắc Địa có thứ giết được ngũ đế cao thủ.

Trên thế gian này ngoại trừ thời gian ra căn bản không có gì giết nổi ngũ đế cao thủ trừ khi một vị ngũ đế cố tình muốn chết.

Từ trước đến nay chỉ có duy nhất Độc Cô Cầu Bại có thể giết được ngũ đế cấp nhân vật, đây chính là thứ khiến danh hiệu Độc Cô Cầu Bại bao nhiêu năm qua vẫn trường tồn với thế gian.

Để một kẻ từng giết ngũ đế nói ra một câu kia, thiên hạ này ai không kinh, ai không sợ?.

Độc Cô Cầu Bại quả thật đã chết đi, chỉ chưa đến 7 ngày sau khi hắn đi thông Hắc Địa hắn liền chết đi, từ đó lại càng không có vị ngũ đế nào muốn tìm kiếm bí mật của Hắc Địa.

Ngũ đế là chí cao vô thượng tại thế giới này, đã là cường giả đến cảnh giới này thì không ai muốn chết, lại càng không ai đủ khả năng phán xét việc mà họ làm, trên đời không có đúng và sai chỉ có đáng hay không.

Ngoại trừ Độc Cô Cầu Bại ra vẫn chưa có một ai đi đến điểm cuối của Hắc Địa vì vậy cái chu kỳ xuất hiện của đám quái vật kia cứ như một vòng tuần hoàn bất tận, bao nhiêu năm nay bao nhiêu thế hệ Hắc Ma cố gắng tiêu diệt đám quái vật tàn dư, cố gắng khám phá ra điểm cuối của Hắc Địa đáng tiếc Hắc Ma không đủ lực, bao nhiêu năm qua cho dù bọn họ đã đi rất xa rất xa chỉ là chưa đủ mà thôi.

........

Thân là một người trong đội do thám, Vô Song không có nhà để về, đội ngũ của bọn họ không ở trở về thành phố đá mà chỉ ở lại trên bình nguyên đen, trong một ngôi nhà đá nằm trên bình nguyên, ở nơi này quả thực có chút gần Cửu Đầu Xà bất quá xung quanh cũng có không ít Hắc Ma, quan trọng hơn nữa ở đây là đại bản doanh của binh đoàn Hắc Ma số 9, nơi mà rất nhiều người tập hợp lại thì căn bản không có việc gì phải sợ hãi đám quái vật kia tập kích.

Con đường số 9 đã từng bị phá hủy, nguyên một đội Hắc Ma lên đến cả trăm người bị giết sạch không còn một ai chính vì vậy hiện nay con đường này lại càng an toàn, bản thân Kim Hộ Pháp thậm chí đã chuyển đến đây để trấn thủ tại đại bản doanh, có một vị cường giả cấp bậc ngũ tuyệt thì có gì phải sợ?.

Số lượng nhà đá là có hạn và căn bản cũng không cách nào xây dựng một thành phố đá nữa ở ngay cổng ra vào của Cửu Đầu Xà chính vì vậy Hắc Ma lựa chọn tự lập lên một ngôi lều cho mình, mỗi người ở trong một cái lều nhỏ, Vô Song dĩ nhiên cũng vậy.

Vô Song rất nhanh trở về lều nhỏ của mình, vẻ mặt của hắn hiện nay bắt đầu trở nên nghiêm túc, thản nhiên ngồi xuống một tấm nệm da bên dưới, đây cũng là ‘sàn nhà’ của Vô Song, lồng ngực thở ra một hơi nhọc khí, Vô Song lúc này mới bắt đầu tháo bỏ lớp hắc giáp của mình ra.

Bộ giáp của Vô Song thậm chí đã được coi là hàng đặc chế, ít nhất so sánh với hắc giáp bình thường thì nhẹ hơn nhiều và cũng dễ cử động hơn nhiều nhưng dù là thế thì vẫn rất khó chịu với Vô Song, ngoại trừ thời gian đi làm nhiệm vụ ra thì Vô Song không có hứng thú mặc giáp cho hắn.

Cởi bỏ nửa phần trân của hắc giáp ra, tháo luôn cả hai phần giáp tay, Vô Song đến tận bây giờ vẫn cảm thấy cánh tay phải vô cùng nhức nhối, đây là thứ khiến Vô Song vội chạy về lều lớn.

Trận chiến với con quái vật kia tuy vất vả nhưng không tính là nguy hiểm chí ít Vô Song còn chưa bị đẩy vào bước đường sinh tử nhưng hắn cũng biết bản thân mình bị rạn vài cái xương bất quá cảm giác đau cảu rạn xương rất khác cái cảm giác nhức nhối này, với một người thường xuyên ăn đòn cũng thường xuyên bị thương như Vô Song thì cảm giác đau là thứ hắn quá quen thuộc.

Quan trọng nhất là vị trí của cơn đau, đây là tay phải, đây là nơi vết bớt chết tiệt kia hiện ra.

Cái vết bớt này nếu là kiếp trước Vô Song sẽ không để ý nhưng kiếp này thì khác, hắn thậm chí tin tưởng chắc chắn rằng lý do hắn xuyên không nằm ở vết bớt này hoặc ít nhất cũng có liên quan đến vết bớt này.

Làm gì có chuyện vết bớt tự nhiên xuất hiện?, cũng làm gì có chuyện cho dù đã đổi thân xác mà vết bớt vẫn bám theo hắn đến tận đây.

Không xắn tay áo lên thì thôi, khi xắn lên cơ thể Vô Song liền rung lên bần bật, Vô Song nhìn thấy... cái vết bớt thay đổi.

Vô Song làm bạn với thứ này 30 năm, hắn căn bản không thể quên hình dáng của nói, vậy mà lúc này nó rốt cuộc cũng thay đổi rồi.



Vô Song không cách nào nhìn thấy những dòng chữ cổ mà chẳng ai hiểu nữa rồi, hắn đang thấy... những bóng ma.

Nuốt một ngụm nước miếng, các ngón tay của Vô Song bắt đầu run run, hắn nhìn thấy vết bớt bắt đầu thay đổi, bắt đầu di chuyển, nó trở thành một hình xăm bao phủ nửa dưới cánh tay của Vô Song, điều đáng sợ nhất là thứ này đang có dấu hiệu biến lớn hơn.

Vô Song kiếp trước hay kiếp này đều đã thử đo độ dài của vết bớt, lúc đầu vết bớt chỉ dài không đến 10 cm nhưng hiện nay thậm chí đã dài lên tới 15 cm, nó cũng không còn là những dòng chữ kia nữa, nó đã trở thành hình một ngọn lửa đen, một ngọn lửa đen đang muốn... lan ra.

Vô Song không hiểu việc gì xảy ra nhưng hắn có thể cảm nhận được sự hoang mang trong người mình, trong đầu hắn chỉ có một câu hỏi mà chính hắn cũng không muốn biết đáp án.

Nếu cái vết bớt này có thể lan ra... vậy nếu nó lan ra khắp cơ thể Vô Song gì cái gì xảy ra?, Vô Song thực sự sẽ không muốn biết cái đáp án này.
Cố gắng bình ổn lại tâm tình, Vô Song càng ngày càng bị cái vết bớt này làm cho hoang mang hơn, hắn không rõ lý do vết bớt này xuất hiện thì thôi đi nhưng đến lúc này ngay cả lý do vết bớt biến đổi Vô Song cũng không biết, điều này thực sự không tốt.

Nhắm mắt lại, Vô Song cố gắng bình tâm lại, hai chân bắt đầu khoanh tròn trên mặt đất, hắn bắt đầu cố gắng suy nghĩ.

Cái vết bớt này xuất hiện khi Vô Song lần đầu đặt chân đến phạm vi địa lý của Quỷ Khu.

Cái vết bớt này lần đầu tiên biến đổi khi Vô Song lần đầu tiên chiến đấu ở bên trong Hắc Địa.

Vô Song từng giết quỷ tím bất quá cái vết bớt này cũng không hề thay đổi, nghĩ đến đây trong đầu Vô Song hiện lên một hình ảnh, một hình ảnh mà hắn không cách nào đuổi ra khỏi suy nghĩ trong đầu.

‘Quỷ đỏ’.

Đây là thứ duy nhất mà Vô Song nghĩ đến.

Con người là một sinh vật khó hiểu, càng sợ hãi thì càng tò mò, càng không muốn biết thì lại càng tò mò.

Tò mò là thứ hại chết người, việc này Vô Song tất nhiên biết, tại thế giới trước kia của hắn con người chỉ nên biết đủ là được, đừng có biết quá nhiều, biết càng nhiều có thể đưa đến địa vị càng cao nhưng địa vị càng cao thì áp lực càng lớn, chết cũng càng thảm.

Biết là một việc nhưng Vô Song vẫn là con người, hắn vẫn thực sự muốn kiểm chứng... kiểm chứng bên trong Hắc Địa có cái gì làm ảnh hưởng đến vết bớt của hắn, có đúng là tại quỷ đỏ hay không?.

Chậm rãi nắm bàn tay của mình lại, ở Hắc Địa không có ngày có đêm, thời gian đều được tính bằng một cái đồng hồ cát cỡ vừa, cho dù không quá chính xác nhưng cũng có thể dùng đồng hồ cát phán định thời gian, tất nhiên đây không phải là đồ dùng của trung nguyên, đây là một loại hàng hóa xa xỉ đến từ Tây Vực, ở một đại bản doanh của Hắc Ma đều chỉ có vài cái mà thôi.

Dựa vào đồng hồ cát mà phân chia công việc, phân chia từng nhóm hành động thậm chí phân chia nghỉ ngơi, theo lịch mà nói nhóm Vô Song phải đến 3 ngày sau mới lại phải tiến vào bên trong Cửu Đầu Xà hơn nữa do nhóm bọn họ vừa gặp quỷ tập kích, thời gian của nhiệm vụ tiếp theo có thể kéo thêm càng xa.

Vô Song cũng không biết bao nhiêu lâu nữa hắn mới được tiến vào Hắc Địa lần thứ hai, ở Hắc Địa lấy lệnh của cấp trên là cao nhất, sẽ không có chuyện Vô Song có thể tự mình tiến vào Hắc Địa hơn nữa Vô Song cho dù có tò mò hơn nữa, hắn cũng phải biết một việc, hắn quá yếu.

Vô Song biết nếu hắn thật sự một mình gặp phải ‘đỏ’ thì hắn chết chắc, cái hắn cần chính là làm mình tiếp tục mạnh lên, cho đến khi có nhiệm vụ tiếp theo bên trong Hắc Địa, Vô Song nhất định phải cải thiện chiến lực của mình.

Muốn cải thiện chiến lực... ở Hắc Địa này ngoại trừ việc liên tục luyện tập với địa lực từ trường ra không còn cách nào khác, dù sao ở đây nội lực cũng là thứ không cách nào sử dụng một cách phung phí, dùng bao nhiêu mất bấy nhiêu, kể cả có đan dược của Tương Vân trợ giúp, Vô Song cũng không thể nào chịu nổi loại tiêu tốn này.

........

Thời gian cứ thế trôi qua, lại là một tuần nữa của Vô Song ở Hắc Địa.

Sau một tuần nhóm của Vô Song vẫn chưa hề được điều động vì vậy hắn cũng chỉ có thể cố gắng luyện tập, cố gắng làm cho mình mạnh lên một chút, từng ngày từng ngày mà thôi.

Lúc này Vô Song đang luyện quyền, ở hai tay cùng hai chân của hắn là nguyên một bộ giáp làm bằng hắc thiết.

Để luyện thể thì dùng hắc thiết là thích hợp nhất, không quá lớn nhưng lại nặng vô cùng, bản thân Vô Song rõ ràng đang tập lại những động tác mà Mục Nhân Thanh dạy hắn trong 2 tháng đi tới Vương Bản Sơn này.

Từng quyền từng quyền đánh ra, hai chân đứng theo thế trung bình tấn, từng giây từng phút trôi qua đều làm Vô Song cảm thấy đau đớn vô cùng, hắc thiết thậm chí còn đáng sợ hơn loại còng đá mà Mục Nhân Thanh cho Vô Song sử dụng rất nhiều.

Mỗi quyền đều là lao lực, mỗi quyền đều khiến hắn phải vận lên toàn bộ sức mạnh của bản thân có điều kết quả sẽ không làm Vô Song thất vọng.
Bản thân Vô Song 7 ngày trước kể từ lần đầu giết chết quỷ đỏ hắn chỉ có thể tung ra 7 quyền một lần sau đó sẽ không nâng nổi cánh tay lên nữa nhưng hiện nay hắn đã có thể một hơi đánh ra 13 quyền mới kiệt sức, thành quả tất nhiên là không tệ.

Thu quyền, nhắm mắt điều khí, Vô Song lại thở ra một hơi.

Chậm rãi bỏ đám hắc thiết ra khỏi hai tay hai chân, Vô Song lấy từ bên hông ra một bình rượu cỡ vừa rồi chậm rãi dùng rượu thoa lên cổ tay cùng cổ chân của chính mình, mỗi lần luyện quyền Vô Song đều phải dùng đến rượu thuốc xoa bóp hai tay hai chân nếu không cho dù là Tiên Thiên Chí Âm Thể cũng sẽ không đủ để chịu được cường độ luyện tập này.

“Bên trong không ngờ có cả Cam Nguyên Thảo, vị tiểu huynh đệ này quả thực có tiền, chỉ tính riêng Cam Nguyên Thảo ở ngoài kia đã đủ để một gia đình bình thường ăn trong vòng 1 tuần, tính ra riêng điểm cống hiến của Hắc Thị cũng lên đến vài trăm điểm, tiểu huynh đệ ngươi quả thực làm ta mở rộng tầm mắt”.

Vô Song giật mình quay đầu lại, hắn thật sự không ngờ nơi đây lại có người.

Ở bình nguyên đen rộng lớn này việc có người xuất hiện cũng chẳng xa lạ gì bất quá phải biết Vô Song đã mất rất nhiều công sức chọn chỗ hoang vắng này để luyện quyền, nơi này vậy mà thật sự có người tìm đến được?.

Quay đầu lại nhìn người vừa lên tiếng, Vô Song ánh mắt liền híp lại.

Hắn cảm thấy... người này rất đặc biệt.

Tóc đen tương đối ngắn, đây thậm chí không giống cách để tóc của người trong thế giới này, ít nhất trong mắt Vô Song đây là một kiểu tóc đặc biệt, kiểu tóc ngắn của người hiện đại thì đúng hơn.

Tiếp theo là quần áo, người này từ đầu đến cuối một thân quần áo trắng tinh không nhiễm lấy một hạt bụi, bên hông treo một cái ngọc giản màu xanh, từ trên xuống dưới đều khiến cho người ta cảm nhận được sự bất phàm.

Tại Hắc Địa này rất ít người dám chọn đồ trắng.

Kẻ dám mặt đồ trắng ở Hắc Địa chỉ sợ rất dễ trở thành mục tiêu sống của đám quỷ dưới kia, nếu không muốn chết tốt nhất không nên mặc đồ nổi bật hẳn lên so với môi trường xung quanh.

Tất nhiên nếu là siêu nhân như dạng Kim Hộ Pháp thì khác, dù sao thực lực đã tới một ngưỡng nào đó thì ai quan tâm đến mấy thứ khác?.

Nhìn kiểu nào Vô Song cũng không thấy nam tử xuất hiện ở đây giống kẻ muốn chết.

Trong cái Hắc Địa đầm rồng hang hổ này không thiếu cao thủ, dù sao mỗi thống lĩnh một doanh của Hắc Ma cũng là đại tông sư cường giả, loại nhân vật cấp bậc này Hắc Địa không thiếu.

Chậm rãi đứng lên, xoay đầu lại với nam nhân trẻ tuổi kia, đầu hơi hơi cúi xuống.

“Hắc Ma Vệ quân đoàn số 9, Phong gặp qua tiền bối, không biết tiền bối là?”.

Nam tử áo trắng thấy Vô Song xưng hô liền đầy thú vị nhìn hắn.

“Nga, tiểu huynh đệ ngươi gọi ta là tiền bối?, ta thật sự già như vậy sao?”.

Vô Song không hiểu lắm nhìn nam nhân này sau đó cũng đành thở dài đổi giọng.

“Vậy Phong gặp qua vị đại ca này, không biết ngươi là?”.

Nam tử kia lần này tiếp tục nhìn Vô Song, ánh mắt vẫn đầy thú vị quan sát hắn.

“Nga, tiểu huynh đệ ngươi gọi ta là đại ca?, ngươi gặp qua ta sao?”.

Vô Song triệt để cảm thấy khó hiểu với cái nam nhân này, thậm chí hắn còn cảm thấy người này rõ ràng là đến đây gây sự với mình, dù sao làm gì có ai dở hơi đi hỏi mấy câu như vậy?.

“Không phải gặp qua rồi sao?, ngươi gọi ta là tiểu huyn đệ ta gọi ngươi là đại ca có gì sai?, hay gọi ngươi là đại huynh đệ?”.

Nam tử áo trắng vẻ mặt lần này biến thành vui vẻ, hắn nhìn Vô Song mà tươi cười.

“Đại huynh đệ?, danh xưng này không tệ, có vài phần thú vị. “.

“Được rồi Phong tiểu huynh đệ, ta gọi là Trương Quân Bảo, lâu lắm rồi ta không đặt chân đến nơi này, không biết ngươi có thể dẫn ta đến gặp vài người quan hay không?”.

Người này vừa nói xong Vô Song triệt để run cả người... Trương Quân Bảo?, đây không phải là tên thật của Trương Tam Phong sao?.

Chỉ là... Vô Song không cách nào liên hệ Trương Tam Phong trong tưởng tượng với nam tử trẻ tuổi trước mặt, rốt cuộc là tên giống nhau hay là một người?.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 66: Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân (1)

Vô Song không phải lần đầu tiên nhìn thấy cường giả trong thiên hạ, hắn biết có những người đã có thể cải lão hoàn đồng, ở trong cái thế giới này không cách nào nhìn mặt mà đoán tuổi bất quá nếu kẻ trước mặt thật sự là Trương Tam Phong thì quá mức khó tin.

Vô Song từng nhìn thấy Phong Lăng Sư Thái, vị sư thái này cùng thời với Mục Nhân Thanh, bản thân Mục Nhân Thanh đã tóc bạc trắng phớ trong khi nhìn sư thái bản thân cũng chỉ như một nữ nhân trung niên mới gần 40 mà thôi, bỏ đi bộ đạo bào cùng cái nét cao cao tại thượng kia bản thân Phong Lăng Sư Thái tuyệt đối là mỹ nữ.

Tất nhiên Phong Lăng Sư Thái mới là ngũ tuyệt cường giả, bản thân bà so với ngũ đế còn là một cái khoảng cách quá lớn nhưng ngũ đế không phải là Vô Song chưa từng gặp, hắn sống cùng Vô Hà Tử bao nhiêu năm cũng không xa lạ gì, bản thân Vô Hà Tử đã sống quá trăm tuổi nhưng vẫn minh mẫn vô cùng, nhìn kiểu gì cũng chỉ như ông lão 60 ngoại trừ việc bộ râu trắng cùng mái tóc bạc trắng bắt mắt mà thôi.

Truyền thuyết của Trương Tam Phong tại thế giới này rất nhiều, người nắm giữ danh hiệu thiên hạ đệ nhất nhân bao nhiêu năm qua vẫn không một lần bị dao động, người có thể đứng trên tất cả các ngũ đế cường nhân khác, vị tổ sư phải võ đang này đã sống hơn 200 năm.

Vô Song ban đầu còn không tin nhưng có những bằng chứng xác thực đến mức hắn không thể không tin, tại cái thế giới này, Trương Tam Phong sống từ thời Minh Quang Tông chưa lên ngôi, từ thời Minh Thần Tông vãn còn tại vị, tính đến thời điểm này Trương Tam Phong đã trải qua 3 lần thay đổi triều đại cùng 5 vị hoàng đế.

Giang hồ truyền miệng có thể sai nhưng lịch sử sẽ không sai, nói Trương Tam Phong là lão bất tử cũng sẽ không sai chỉ là... Trương Tam Phong đã sống quá 200 tuổi, sao có thể nhìn như thiếu niên chưa đến 20?.

Tuổi tác của một người cho dù cố gắng đến mấy cũng phải để lại dấu hiệu, ví dụ như ánh mắt của một người, bản thân những cường giả thế hệ trước ánh mắt vẫn luôn mang theo sự thâm trầm của thế sự chứ không thế sáng long lanh như những tân binh mới ra đời.

Với những cường giả đã sống quá lâu quá lâu thì trong mắt lại mang theo một tia tang thường, đời mà... trong đời làm gì có chỉ toàn kẹo ngọt, trong cuộc đời có rất nhiều vị đắng, chính cái vị đắng đó tạo nên sự trưởng thành của một người, tạo nên một cường giả đứng trên vạn ngươi.

Vô Song căn bản không nhìn ra cái ánh mắt kia có gì giống với cường giả thế hệ trước, ánh mắt ngập tràn tinh quang sáng như sao trời, loại ánh mắt này sao có thể là ánh mắt của lão nhân bình thường?.

Đối với kẻ tự gọi mình là Trương Quân Bảo kia, quả thực lại khiến Vô Song cảm thấy có vài phần nhìn không thấu.

Trương Quân Bảo rốt cuộc là Trương Tam Phong hay không phải Trương Tam Phong?.

Tất nhiên Vô Song trong đầu còn có một loại suy nghĩ kinh người hơn nữa, cái suy nghĩ này đến chính Vô Song còn cảm thấy khó tin tưởng.

Trương Tam Phong dù sao cũng là một nhân vật trong Kim Dung, đây không phải là nhân vật chính nhưng lại càng hơn nhân vật chính, có thể coi đây là một cái nhân vật vô cùng đặc biệt.

Vô Song từng đọc một bài phỏng vấn với chính Kim Dung, với những người đam mê tiểu thuyết Kim Dung mà nói đều sẽ tò mò muốn biết trong những nhân vật của ông ai là người mạnh nhất.

Xuyên suốt những tác phẩm của Kim Dung có rất nhiều nhân vật đáng sợ nổi lên, có rất nhiều nhân vật phụ vượt xa hoàn toàn nhân vật chính về thực lực, có thể kể đến Lệnh Hồ Xung cùng Đông Phương Bất Bại, ai dám nói Lệnh Hồ Xung có thể thắng nổi Đông Phương Bất Bại?.

Ai dám nói Dương Quá mạnh hơn nổi Độc Cô Cầu Bại? cũng có mấy ai dám nhận định ba huynh đệ Kiều Phong có thể thắng nổi Tảo Địa Thần Tăng?, đây có thể coi là một nét chấm phá đặc biệt trong tiểu thuyết Kim Dung.

Trước câu hỏi của người phóng viên kia, Kim Dung rốt cuộc vẫn là chọn Trương Tam Phong.

“Võ công của Trương chân nhân cao lắm, cao không thể tả được”

"Trương Tam Phong tinh thông võ công thiên hạ, luyện được cả nhu cương, âm dương, sáng tạo ra môn võ thái cực quyền và thái cực kiếm lấy nhu chế cương, hiểu đạo lý trời đất."

"Võ công của Trương Tam Phong nghìn năm trước không ai sánh bằng, nghìn năm sau cũng chẳng ai vượt qua nổi."

.......

Lại nói về Trương Quân Bảo trước mặt Vô Song kia, Vô Song biết tại thế giới này Quách Tương chưa sinh ra cũng chưa từng tồn tại hơn nữa hắn cũng chưa có nghe được bất cứ ai gọi Trương Tam Phong là Trương Quân Bảo tại thế giới này, dù sao dám gọi ra tên thật của một vị thiên hạ đệ nhất nhân là một việc không mấy ai dám, đây là sự kính trọng đối với võ lâm bắc đẩu này.

Chính vì điểm này Vô Song tự hỏi liệu Trương Quân Bảo cùng Trương Tam Phong có phải hai người khác nhau?.

Cho dù rất khó tin nhưng Vô Song vẫn biết Trương Quân Bảo là đệ tử của Giác Viễn đại sư, Giác Viễn đại sư hiện nay ở lại Nam Thiếu Lâm, bản thân Trương Quân Bảo có lẽ cũng nên xuất hiện ở Nam Thiếu Lâm, từ Nam Thiếu Lâm đến Vương Bản Sơn cũng không phải là quãng đường xa xôi gì, hơn nữa việc tồn tại Hắc Địa ở ngay Vương Bản Sơn thì Vô Song không tin Nam Thiếu Lâm không biết.

Nam Thiếu Lâm là bá chủ phương nam cho dù vị bá chủ này vẫn đang ngủ vùi sau thất bại với Bắc Thiếu Lâm nhưng bá chủ vẫn là bá chủ, làm gì có chuyện Giác Viễn đại sư thân là ngũ đế cao thủ lại không biết việc trong Vương Bản Sơn?.



Nếu Trương Quân Bảo này không phải là Trương Tam Phong thì việc này hoàn toàn có thể dễ nói, dù sao Trương Quân Bảo được Giác Viễn Đại Sư cử đến Hắc Địa trợ giúp một tay cũng không phải là không thể, về phần tuổi tác cùng hình dáng bên ngoài lại càng thêm thích hợp.

Tất nhiên nếu Trương Quân Bảo là thiên tài trẻ tuổi cùng thế hệ với Vô Song thì Vô Song dám chắc người này là cao thủ trẻ tuổi mạnh nhất cùng thế hệ bởi đây là người đầu tiên Vô Song không nhìn thấu, căn bản không nhìn ra bất cứ điểm gì trên người Trương Quân Bảo, việc này Vô Song chưa từng cảm nhận được ở bất cứ ai, kể cả là cao thủ thế hệ trước cũng không làm được một điểm này.

Trương Quân Bảo như một tờ giấy trắng tinh, như mặt biển không có lấy một gợn sóng, người này bất kể thế nào đều tuyệt đối cực kỳ đáng sợ.
........

“Tiểu huynh đệ, tiểu huynh đệ?, ngươi làm gì mà thẫn người ra vậy?”.

Vô Song quả thật có chút thất thần, khi nghe thấy nam nhân trước mặt lên tiếng hắn mới giật mình tỉnh lại, quả thật sự xuất hiện của Trương Quân Bảo nằm ngoài hoàn toàn phạm vi suy nghĩ của Vô Song.

Vô Song biết Quách Tương chắc chắn chưa có sinh ra mà cho dù Quách Tương sinh ra thì Nga Mi phái cũng tuyệt đối không coi nàng là tổ sư, trường hợp của Trương Quân Bảo hiện nay có lẽ cũng giống với Quách Tương, nếu quả thật Trương Quân Bảo không phải là Trương Tam Phong thì người trước mặt sau này chỉ sợ có rất nhiều quan hệ với Võ Đang nhưng tuyệt đối sẽ không trở thành Võ Đang tổ sư.

“Ta không sao, chỉ là suy nghĩ một chút mà thôi, Quân Bảo huynh, ngươi nói ngươi đến nơi đây gặp người quen?, vậy rốt cuộc người quen của ngươi là ai? “.

Trương Quân Bảo gãi đầu gãi tai một chút, sau đó khẽ cười, khuôn mặt của hắn mang theo vài phần khờ khạo nhưng nụ cười của hắn tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ.

“Tiểu huynh đệ, lần này ta đến Quỷ Khu để tìm Thanh Đồng, không biết ngươi có thể dẫn ta đến chỗ vị cô nương đó hay không?”.

Vô Song ánh mắt nheo lại nhìn Trương Quân Bảo ở trước mặt, tất nhiên nếu chỉ là dẫn đường cho người khác thì không có gì, chỉ là... nếu Trương Quân Bảo muốn tìm Hoắc Thanh Đồng thì phải đến thành phố đá mới đúng, nơi này ở gần bản doanh quần đoàn 9 của Hắc Ma, nào có Hoắc Thanh Đồng?, hơn nữa Trương Quân Bảo nếu từ bên ngoài tiến đến thì phải đi qua doanh trại ở bên trên kia, tất nhiên sẽ phải đi qua thành phố đá, hắn căn bản không nên xuất hiện ở đây mới phải.

“khụ.. khụ, Quân Bảo đại ca, người ngươi muốn tìm có phải một cô nương họ Hoắc, thân hình dong dỏng cao, mái tóc đen tương đối dài cùng với việc chỉ để lộ nửa khuôn mặt hay không?”.

Trương Quân Bảo lập tức mỉm cười vui vẻ gật đầu.

“Chính xác, ta đúng là muốn đến gặp nàng, sư phụ ta nói có mấy thứ muốn giao cho nàng ta, tiểu huynh đệ ngươi biết nàng ở đâu không?”.

Vô Song thở dài một hơi, từ biểu cảm mà xem bản thân Trương Quân Bảo cũng không phải là đang nói dối, hắn hình như quả thật không rõ Hoắc Thanh Đồng ở đâu.

“Quân Bảo đại ca, ngươi nhìn thấy hướng ngón tay ta chỉ không?, lúc ngươi đi vào Hắc Địa này có thấy một cầu tháng đá rất dài đi xuống đúng không, ở ngay bên dưới đó là một tòa thành có rất nhiều ngôi nhà bằng đá được dựng lên, nơi đó chính là nơi ở của Hoắc Thanh Đồng, ngươi chính là đi qáu rồi”.

Vô Song quả thực chỉ cánh tay của mình về phía thành phố đá ngoài kia, bất quá vẻ mặt của Trương Quân Bảo lúc này lại hiện ra ngoài ý muốn.

“Không phải chứ?, Hoắc cô nương không phải tiến vào bên trong Cửu Đầu Xà rồi sao?”.

Cái thông tin này của Trương Quân Bảo đúng là Vô Song không biết dù sao hắn cùng Hoắc Thanh Đồng không hề thân quan, có thể coi là biết nhau nhưng để dùng từ thân thuộc thì còn xa lắm, nàng ở đâu nàng làm gì sao Vô Song có thể biết?.

Vô Song bình thường có lẽ sẽ không có hứng thú đi dẫn Trương Quân Bảo vào Cửu Đàu Xà đi tìm Hoắc Thanh Đồng làm gì, nơi đó quá mức nguy hiểm bất quá hiện nay Vô Song lại có chút tiểu tâm tư, bản thân Vô Song ngay từ khi phát hiện sự biến dị ở cánh tay thì hắn liền muốn tiếp tục tiến vào Hắc Địa chỉ là chưa có dịp mà thôi, hiện nay có Trương Quân Bảo tiến vào thì lại khác.
“Quân Bảo đại ca, nếu Thanh Đồng tiến vào Cửu Đầu Xà thì tốt nhất ngươi không nên đi vào thì hơn, nơi đó quá mức nguy hiểm, ta thực lực không cao chỉ sợ khó mà bảo vệ cho đại ca ngươi được”.

Trương Quân Bảo nghe vậy liền lập tức cười ha hả.

“Cái này tiểu huynh đệ không cần quan tâm, thực lực của ta vẫn là rất khá, ít nhất sư phụ nói thực lực ta đã đủ nên mới để ta tới Hắc Địa này, ta thật sự cũng muốn xem Hắc Địa trong truyền thuyết mà sư phụ hay nói có cái gì “.

Vô Song cũng không hỏi sư phụ của Trương Quân Bảo là ai dù sao nếu hắn hỏi sẽ gây nên đối phương đề phòng, Vô Song thừa biết vị sư phụ của Trương Quân Bảo không phải là phương nam đệ nhất cao thủ - Giác Viễn đại sư thì còn có thể là ai?.

Theo nguyên tác Giác Viễn đại sư sau khi đại chiến với Hà Túc Đạo liền bỏ mình bất quá thế giới này không giống, Hà Túc Đạo cho dù là một trong Côn Lôn Tam Thánh nhưng cũng chỉ dừng ở mức ngũ tuyệt, thân là ngũ tuyệt lấy cái gì ra để làm đối thủ của ngũ đế cường nhân?.

Nếu Giác Viễn đại sư không viên tịch chỉ sợ sự việc Trương Vô Kỵ tìm được Cửu Dương Thần Công trong bụng viên hầu cũng là điều rất khó xảy ra, trong thế hệ này người học được Cửu Dương Thần Công có lẽ không còn là Trương Vô Kỵ mà chính là nam tử trước mặt của Vô Song – Trương Quân Bảo.

Nếu Trương Quân Bảo học được Cửu Dương Thần Công thì Vô Song quả thực có chút tò mò, muốn nhìn thiên hạ đệ nhất dương cương công thể mạnh đến mức độ nào?.

“Quân Bảo đại ca, thực lực của ngươi đã không có việc gì đương nhiên không sao bất quá ta có một việc nữa muốn hỏi, chỗ này của ta đồng không mông quạnh lại có chút heo hút, nơi này là nơi ta thường xuyên luyện công nên đặt nặng yêu cầu yên tĩnh, không biết đại ca ngươi... vì sao tìm được?”.

Từ việc nói chuyện với Trương Quân Bảo bản thân Vô Song cũng biết người này không chủ ý đến tìm chính mình gần như chỉ là đơn giản đi qua bất quá nếu không có lý do gì đặc biệt thì gần như không thể đi qua địa điểm này, vậy rốt cuộc Trương Quân Bảo vì sao có tìm thấy?.

Trương Quân Bảo lần ngày ngơ ra một chút, sau đó rất nhanh bật cười.

“Phong tiểu huynh đệ, cái này là khả năng đặc biệt của ta có điều nếu ngươi đã hỏi thì ta cũng sẽ trả lời cho ngươi”.

Tiếp theo trong ánh mắt không tin được của Vô Song, từ trong ngực của Trương Quân Bảo xuất hiện một con rùa đen cỡ nhỏ to bằng bàn tay, dùng ngón tay nhẹ xoa lên đầu con rùa này, Trương Quân Bảo thản nhiên lên tiếng.

“Con vật này gọi là tiểu hắc, trời sinh thông linh, ta khi ở cùng sư phụ mỗi khi chán đều cùng tiểu hắc nói chuyện, hôm nay ta đi đến đây thấy ngươi cũng là nhờ tiểu hắc, tiểu hắc là con vật may mắn của ta nha, khi không biết đi đường nào nữa, ta toàn đi hỏi tiểu hắc, phải không tiểu hắc?”.

Phần trước là nói với Vô Song, phần sau đương nhiên là nói với con rùa kia bất quá Vô Song không ngờ là đầu rùa rõ ràng ngoáy ngoáy cái đầu, thoạt nhìn cũng giống như nó đang... gật đầu vậy.

Tất nhiên lý do của Trương Quân Bảo thoạt đầu rất khó để thuyết phục Vô Song nhưng Vô Song cũng không tìm ra điểm gì không đúng, nếu hôm nay đã gặp Trương Quân Bảo thì cũng coi như một loại duyên phận, ít nhất hiện nay Vô Song không muốn làm đối thủ của người này.

Hiện nay Vô Song ngoại trừ tự tò mò về vết bớt nơi cánh tay ra hắn còn tò mò muốn biết thiếu niên trẻ tuổi này vài chục năm sau sẽ có phong phạm gì, nếu thế gian đã có một Trương Tam Phong thì sau này Trương Quân Bảo sẽ phát triển theo lộ tuyến nào?.

Đây là lần đầu tiên Vô Song có cảm giác này, sự xuất hiện của Trương Quân Bảo gần như khiến Vô Song liên tưởng đến một loạt hiệu ứng, một loạt câu hỏi.

Nếu đây là Trương Quân Bảo thì Trương Tam Phong là ai?.

Nếu Trương Tam Phong sáng chế ra Thái Cực Quyền cùng Thái Cực Kiếm lại thêm sáng lập Võ Đang Phái thì Trương Quân Bảo sau này sẽ làm cái gì?.

Nếu đây là Trương Quân Bảo thì sau này khi Quách phu nhân hạ sinh Quách Tương liệu có còn một đoạn tình duyên như trước?.

Nếu đây là Trương Quân Bảo, sau này hắn mà gặp Dương Quá thì việc gì sẽ xảy ra?.

Quan trọng nhất, nếu Giác Viễn không chết, vậy ai có thể lấy Cửu Dương Thần Công ra khỏi Nam Thiếu Lâm, Cửu Dương Thần Công không bị mất đi thì sau này Trương Vô Kỵ làm sao để học?, Trương Vô Kỵ đã không học được Cửu Dương Thần Công vậy không biết Trương Vô Kỵ sau này còn có thể đại náo Quang Minh Đỉnh như nguyên tác?.

Nam võ lâm tuy không mạnh như Bắc võ lâm nhưng những sự việc diễn ra ở đây rắc rối hơn Vô Song tưởng tượng rất nhiều, rất nhiều.

...........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 67: Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân (2)

“A Di Đà Phật, chân nhân so với năm đó không khác cái gì, quả thực làm bần tăng mở rộng tầm mắt”.

Đây là một giọng nói mang theo vài phần ấm áp hiền hậu nhưng trong giọng nói từng từ từng chữ đều rất nặng, mang theo một cái áp lực trực tiếp đè lên người khác.

Đây là một... pho tượng hoặc ít nhất khi người ta lần đầu tiên nhìn cũng sẽ cho rằng đây là một pho tượng.

Cơ thể người này rất to lớn, thân cao ít nhất hơn 2m, người này xếp bằng trên bồ đoàn bằng đá quả thực không khác gì một pho tượng phật đồng thời trên người còn ẩn ẩn hào quang, chỉ cần nhìn vào hào quang sau người kia đã đủ để khiến rất nhiều người biến sắc.

Mỗi loại công pháp đều có đặc điểm riêng, đều sẽ ảnh hưởng đến chủ nhân của nó dù ít hay nhiều ví dụ như Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song, bản thân Vô Song cho dù có muốn hay không thì hắn vẫn có chút mềm mại, yểu điệu, xinh đẹp trong từng hành động cử chỉ.

Lại ví dụ như Hàng Long Thập Bát Chưởng của Cái Bang, đây không phải là công thể nhưng ví nó là chí dương chí cương chưởng pháp cực kỳ đáng sợ trong thiên hạ luôn khiến cho bất cứ ai luyện thành cũng có một loại bá khí trời sinh, rất dễ áp đảo kẻ khác.

Ngoại trừ vể mặt võ học ra thì cũng có không ít thứ có thể làm thay đổi một người, làm ảnh hưởng đến bản thân người đó, điển hình nhất là kỳ thuật.

Tửu Thần Quyết của Vô Song là kỳ thuật, Chính Khí Quyết của Vô Song cũng là kỳ thuật, toàn bộ đều là loại kỳ thuật có thể thay đổi khí thế của bản thân, thay đổi cái nhìn của người khác về bản thân mình, tất nhiên tất cả kỳ thuật loại đó đều chỉ có một mục đích chính là tạo nên một loại ‘giả’ khí thế.

Một người quân tử đọc sách 10 năm thậm chí 20 năm thì cho dù không có Chính Khí Quyết cũng sẽ có hạo nhiên chính khí.

Một người say trong men rượu, sống với rượu, coi rượu là tri kỷ thì cũng không cần đến Tửu Thần Quyết, bản thân lấy rượu làm đạo, mượn rượu làm vui thì cần gì loại giả tưởng kia?.

Vòng quang hoàn của vị đại sư kia cũng như vậy, đây không phải là kỳ thuật đây là trải qua không biết bao nhiêu năm tháng tụng kinh niệm phật, đây là một loại cảnh giới không liên quan gì đến võ học, đây là cảm ngộ với phật pháp.

Tại võ lâm trung nguyên gần như không có ai đạt đến cảnh giới của người trước mắt, có thể coi người này chính là bồ tát tại nhân gian cũng không phải là không thể.

Phật môn trong võ lâm chưa bao giờ thiếu cường giả chỉ là xuyên suốt lịch sử của Thiếu Lâm rất khó xuất hiện một người nào tu được phật pháp đến cái cảnh giới này hơn nữa lại còn là phật – võ đồng tu.

Đây chính là cường giả mạnh nhất võ lâm phương nam, người này năm đó không xếp vào vị trí ngũ đế nhưng bất cứ ai cũng biết người này tuyệt không thua bất cứ ai trong ngũ đế có chăng chỉ là rời xa hồng trần không màng thế sự mà thôi.

Một trong các tuyệt thế cao thủ còn sống tại nhân gian, Nam Thiếu Lâm – Giác Viễn đại sư.

Về phần người đối mặt với Giác Viễn là ai?, người này so với Giác Viễn lại càng cao hơn một bậc, đứng trên toàn bộ các nhân vật trong Ngũ Đế, nắm giữ danh hiệu thiên hạ đệ nhất nhân bao nhiêu năm qua chưa một lần bị lay động.

Võ công của người này rất cao, cao không thể tả.

Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong lúc này chậm rãi thưởng thức hương vị trà sen của Thiếu Lâm Tự, vì trà thanh dịu lại có sự thơm ngọt vương lại trong cổ họng, vị ngọt dịu thanh đạm đọng lại trên môi, đối với Thanh Liên Trà của Nam Thiếu Lâm, Trương Tam Phong vẫn là cực kỳ thưởng thức.

“Đại sư, người so với năm đó lại càng mạnh hơn rồi, Cửu Dương Thần Công của đại sư thậm chí cho ta cảm giác đang đối mặt với vầng thái dương trên cao, nội lực cường hãn đến đáng sợ, so với đại sư Trương Tam Phong tự nhận không bằng, cao thủ đệ nhất thiên hạ có lẽ phải là đại sư mới phải ”.

Giác Viễn vẫn ngồi trên bồ đoàn, bản thân Giác Viễn từ lâu đã không tranh với đời lại càng không quan tâm đến thiệt hơn bất quá cho dù là vậy Giác Viễn vẫn không tin lời Trương chân nhân nói, ít nhất Giác Viễn biết mình không cách nào đủ sức đánh bại nam nhân thoạt nhìn phi thường trẻ tuổi kia.

“Trương chân nhân người cũng đừng nâng bần tăng lên cao quá, bần tăng không chịu được xưng tụng này, ngôi vị thiên hạ đệ nhất bao nhiêu năm qua đều do chân chân chưởng quản, bần tăng không dám nhận cái danh hiệu này “.

Trương Tam Phong nghe được lời nói của Giác Viễn, cũng không tiếp tục bàn đến việc này, chỉ là qua câu nói vừa rồi cũng đủ để nói lên kính ý của Trương Tam Phong với Giác Viễn, cường giả đệ nhất phương nam tuyệt đối rất mạnh.

“Đại sư, lần này ta đến đây đầu tiên là muốn đến thăm đại sư, thứ hai Tam Phong muốn mượn của đại sư một vật”.

Giác Viễn ngồi trên bồ đoàn, ngón tay to chậm rãi niệm tràng hạt, lông mày màu trắng nhẹ rung động, rốt cuộc cũng mở mắt ra.

Trong mắt Giác Viễn không ngờ lại đang có một luồng liệt hỏa thiêu đốt, đôi mắt cứ như hỏa nhãn kim tinh trong truyền thuyết vậy, đây chính là Cửu Dương Thần Công đại thành, chỉ bằng thuần dương nội lực kinh khủng của Giác Viễn, nếu thế gian này không tồn tại loại quái vật như Trương Tam Phong thì đúng là Giác Viễn có vốn để trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ.

Giác Viễn không quan tâm thế sự chỉ một lòng hướng phật bất quá Giác Viễn đối với Trương chân nhân trước mặt luôn mang theo một loại cảm giác rất đặc biệt, nhất là lúc này khi ông ta mở mắt ra, trong ánh mắt hiện lên một tia rung động thật sâu.

Lần cuối cùng Giác Viễn gặp mặt Trương Tam Phong là 20 năm trước, sau 20 năm Trương Tam Phong vẫn là như vậy, vẫn không thay đổi bất cứ thứ gì cả, quả thật so với người luyện võ bình thường thì Trương Tam Phong rất giống quái vật.

“Trương chân nhân bao nhiêu năm rồi không hạ sơn, bao nhiêu năm rồi không rời khỏi Trường Sinh Điện vậy lần này tiến tới Nam Thiếu Lâm đương nhiên là có đại sự trong người, chỉ cần là vật Trương chân nhân muốn lại thêm không phạm vào điểm mấu chốt của Thiếu Lâm, bần tăng quả thực có thể làm chủ cho Trương chân nhân mang đi”.

Giác Viễn đại sư từ trước đến nay luôn cảm thấy Trương Tam Phong có gì đó không đúng, càng tiếp xúc với Trương Tam Phong ông ta lại càng cảm nhận được việc này, đặc biệt là hiện nay sau 20 năm trời dài đằng đẵng lại nhìn thấy Trường Sinh Chân Nhân thì Giác Viễn lại càng khẳng định những gì mình suy nghĩ.

Có rất nhiều người không biết, Giác Viễn luôn có thành kiến rất lớn với Trương Tam Phong.

Đầu tiên mà nói Giác Viễn là người Thiếu Lâm Tự, cho dù Thiếu Lâm hiện nay không còn là Thiếu Lâm cũ trong ký ức của Giác Viễn nhưng đây vẫn là nơi Giác Viễn thành tài, Thiếu Lâm hai chữ này đối với Giác Viễn vẫn cực kỳ có ý nghĩa.

Thiếu Lâm là thái sơn bắc đầu của võ lâm, Thiếu Lâm thậm chí đã có hơn 500 năm lịch sử vẫn luôn là võ lâm đệ nhất thế lực đáng tiếc đến đời Giác Viễn thì không còn như thế nữa.

Sự xuất hiện của Võ Đang Phái đã trực tiếp ảnh hưởng đến Thiếu Lâm Tự, trực tiếp khiến Thiếu Lâm không còn là võ lâm bắc đẩu rồi lại thêm sự việc Nam – Bắc đại chiến dẫn tới hiện nay bất kể là Nam Thiếu Lâm hay Bắc Thiếu Lâm đều không thể nào so sánh cùng Võ Đang.

Tất nhiên đây không phải là lý do chính, tài không bằng người sao có thể trách đến Trương Tam Phong? hơn nữa Thiếu Lâm là tự mình diệt mình chẳng qua người được lợi nhất của việc này là Võ Đang Phái mà thôi, đây chính là gặp thời.



Cái làm Giác Viễn có thành kiến nhất với Trương Tam Phong là vì Trương Tam Phong nói dối.

Người khác có thể không biết nhưng Giác Viễn chắc chắn biết Trương Tam Phong đang nói dối, sự xuất hiện của Võ Đang Phái từ đầu đến cuối đều bắt đầu từ hai trữ ‘dối trá’.

Ai cũng biết đến Nga Mi cùng Võ Đang đi lại phi thường gần nhau, nam đệ tử thường sẽ đến Võ Đang còn nữ đệ tử sẽ chọn Nga MI, hai phái tuy hai mà là một đồng thời cũng nhờ có Võ Đang chống lưng mà Nga Mi có thể ngoi lên được vị trí đại phái trong thiên hạ.

Ai cũng biết nói đến Nga Mi cùng Võ Đang thì phải nói tới Nga Mi Cửu Dương Công cùng Võ Đang Cửu Dương Công, đây chính là hai môn công pháp thuộc hàng siêu cấp của võ lâm, ít nhất không có bất cứ một môn phái nào trong thiên hạ có đủ bá khí đến mức mang hai môn võ học này cho toàn bộ đệ tử trong phái học xuống.

Nga Mi Cửu Dương Công cùng Võ Đang Cửu Dương Công đều cực kỳ đáng sợ, so với những siêu cấp tuyệt học như Quỳ Hoa Bảo Điển, Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Dương Chân Kinh thì đương nhiên không bằng bất quá nếu so với mấy loại nội công nhập môn mà nói thì tuyệt đối là số một, đây cũng là thứ khiến Nga Mi cùng Võ Đang có căn cơ đệ tử cực mạnh, vượt xa rất nhiền môn phái như Tung Sơn, Hành sơn, Hoa Sơn, Cái Bang,....

VIên Giác cho dù chưa bao giờ nói ra nhưng chính ông cũng biết nếu không phải đệ tử Thiếu Lâm Tự chọn đi theo con đường luyện thể thì sợ cũng khó mà sánh nổi với Nga Mi cùng Võ Đang, trên giang hồ không có bất cứ một bộ nhập môn công pháp nào đáng sợ bằng Nga Mi – Võ Đang Cửu Dương Công cả.

Điều đáng nói là về sự tích xuất hiện của bộ võ công này, sự tích xuất hiện của nó là một lời nói dối trắng trợn.Thiếu Lâm Tự có lịch sử 500 năm, năm đó có một đại sư từ Tây Trúc đi đến trung thổ muốn phổ biến giáo lý của phật giáo đến toàn bộ trung nguyên, vị cao tăng này gọi là Đạt Ma.

Đạt Ma tổ sư năm đó lựa chọn Tung Sơn làm nơi đặt chân, lựa chọn ngọn núi cao nhất của một dãy Tung Sơn làm nơi truyền đạo, từ đó Thiết Thất Sơn trở thành nơi gây dựng nên cơ nghiệp bất thế của Thiếu Lâm Tự.

Đạt Ma tổ sư không chỉ mang phật giáo từ Tây Trúc đến trung thổ mà còn đặt nền móng cho căn cơ võ học của Thiếu Lâm Tự, bản thân Đạt Ma năm đó để lại cho Thiếu Lâm Tẩy Tủy Kinh, Dịch Cân Kinh, Kim Chung Tráo, Đạt Ma Kiếm Pháp, Đạt Ma Công Pháp... chỉ là tuyệt đối không có Cửu Dương Thần Công.

Chỉ đến những năm cuối đời Đạt Ma mới sáng tạo ra Cửu Dương Thần Công thậm chí ông ta giấu Cửu Dương Thần Công trong một quyển kinh phật cổ trong tàn kinh các, quyển kinh phật đó chính là Giác Viễn tìm được.

Giác Viễn chính là người đầu tiên đọc được di thư của Đạt Ma tổ sư cũng là người duy nhất trong thiên hạ học được Cửu Dương Chân Kinh chính thống.

Cả đời Giác Viễn chưa đưa Cửu Dương Chân Kinh cho bất cứ ai, cho dù là Thượng Quan Hùng năm đó cũng chỉ được Giác Viễn truyền lại 1/10 Cửu Dương Chân Kinh mà thôi.

Bút tích của Đạt Ma tuyệt đối không phải là giả hơn nữa trên dòng chảy của giang hồ từ trước đến nay chắc chắn chưa có cao thủ nào luyện được Cửu Dương Thần Công ngoại trừ Giác Viễn.

Giác Viễn rất muốn hỏi Trương Tam Phong, rốt cuộc Trương Tam Phong bằng cách nào học được 3 phần Cửu Dương Chân Kinh?.

Giác Viễn rất muốn hỏi Nga Mi tổ sư, rốt cuộc bà ta bằng cahcs nào đọc được 2 phần Cửu Dương Chân Kinh?.

Cái lý do mà Trương Tam Phong công bố bản thân Giác Viễn không chấp nhận nổi, tìm được động phủ của Đạt Ma Tổ Sư để lại?, cái này Giác Viễn lại càng không tin.

Giác Viễn một đời đam mê phật pháp, nếu không phải ông ta cực kỳ yêu thích phật học thì ông ta với Cửu Dương Chân Kinh chắc chắn không có duyên phận, cũng chính vì đam mê phật học nên Giác Viễn cũng nghiên cứu rất nhiều về Đạt Ma tổ sư, Giác Viễn biết những năm cuối đời tổ sư chưa từng rời khỏi Thiếu Thất Sơn.

Chiếu theo bút ký của Đạt Ma mà xem, Giác Viễn cũng có thể biết được Cửu Dương Thần Công chính là tâm lực cuối cùng của Đạt Ma tổ sư, ngoại trừ một bản trong kinh thư ra tuyệt không có thêm bản nào khác, vậy Trương Tam Phong làm sao đạt được Đạt Ma tổ sư truyền thừa?, lại còn là Cửu Dương Chân Kinh khuyết thiếu?.

Đây là một câu hỏi Giác Viễn rất muốn hỏi, đáng tiếc thủy chung Giác Viễn không cách nào hỏi được.

Giác Viễn lấy cái gì để hỏi Trương Tam Phong?, đây mới là vấn đề lớn nhất.

Giác Viễn có thể coi là giang hồ tiền bối nhưng Giác Viễn tại thế giới này cũng chỉ là cường giả cùng thời Vô Hà Tử cùng Tiêu Dao Tử, so về tuổi tác Giác Viễn còn phải gọi Trương Tam Phong hai chữ tiền bối, so với Trường Sinh Chân Nhân bản thân Giác Viễn chỉ có thể coi là trung niên.

Không ai biết Trương Tam Phong đến từ đâu cũng chẳng ai biết sư phụ của Trương Tam Phong là ai, tất cả những thông tin mọi người biết về Trương Tam Phong chỉ là truyền thuyết mà vị cường nhân này để lại.

Không phải Trương Tam Phong không có xuất thân cũng chẳng phải Trương Tam Phong không có sư phụ cũng có thể tự học thành tài chỉ là cường giả sống cùng thời với Trương Tam Phong đã chết sạch, nếu coi một trăm năm là một cái thời đại thì bản thân Trương Tam Phong đã sống hơn hai cái thời đại, Giác Viễn lấy cái tư cách gì nói Trương Tam Phong, lấy tư cách gì chất vấn Trương Tam Phong?.

Giác Viễn có thể dùng bản tâm để thề, ông ta tin chắc Trương Tam Phong chưa bao giờ nhìn thấy Cửu Dương Chân Kinh chỉ là lời thề của ông ta ai sẽ tin?, cho dù Giác Viễn công bố việc này ra ngoài thì ai tin?, đây chính là khoảng cách về chỗ đứng của Giác Viễn cùng Trương Tam Phong hiện tại.

Giác Viễn có thể coi là cường nhân một đời, là một nhân vật đủ để ghi lại trong sử sách của võ lâm trung nguyên bất quá người như Giác Viễn đời nào mà chẳng có?, mỗi đời đều không thiếu yêu nghiệt xuất thế, thiên hạ này không chỉ có mình Giác Viễn là ngũ đế.

Chỉ có Trương Tam Phong là khác, ngàn năm trước không có ai, ngàn năm sau lại càng không có ai.

Trương Tam Phong bản thân đã đứng trên ngũ đế từ rất lâu rất lâu rồi, cái địa vị của ông ta hiện nay được gây dựng từ chính Giác Viễn cùng các ngũ đế khác, hai người căn bản không cùng đẳng cấp, đây là sự thực.

.......

Một đời Giác Viễn chỉ gặp Trương Tam Phong 3 lần.

Giác Viễn thật sự chưa bao giờ hợp mắt với Trương Tam Phong, không phải là Giác Viễn không kính nể Trương Tam Phong chỉ là từ khi Giác Viễn nhận được truyền thừa Cửu Dương Chân Kinh đến bây giờ trong lòng ông ta luôn có một cái gai, luôn có sự cố chấp.

Giác Viễn đôi khi cũng cảm thấy rất khó hiểu, ông ta luôn cảm thấy vị Trường Sinh Chân Nhân đối với mình luôn ẩn ẩn kính ý, cũng chính cái kính ý lại càng khiến Giác Viễn không biết làm thế nào, lại càng không thể mở miệng hỏi Trương Tam Phong một câu kia.Tất cả mọi việc chỉ thực sự thay đổi khi Giác Viễn thu đứa đệ tử thứ hai.

Đệ tử đầu tiên của Giác Viễn là Lâm Viễn Đồ đáng tiếc kẻ này khi sư diệt tổ phản bội sư môn, phản bội Thiếu Lâm Tự.

Sau Lâm Viễn Đồ thì Giác Viễn không còn thu thêm bất cứ đệ tử nào nữa, cùng lắm chỉ có Thượng Quan Hùng được Giác Viễn chỉ điểm một chút mà thôi, tuyệt đối không được tính là đệ tử của Giác Viễn.

Chỉ đến hơn 10 năm trước, Giác Viễn thu nhận một tiểu tử 6 tuổi chết đói dưới chân Nam Thiếu Lâm, để rồi thời gian qua đi đứa bé đó dần dần chiếm chọn tình cảm của Giác Viễn, thậm chí Giác Viễn coi nó như con, đứa bé này gọi là Trương Quân Bảo.

Giác Viễn cả đời tu phật niệm kinh, ông ta không quan tâm đến học thuyết thiên phú của Trương Tam Phong lập ra, Giác Viễn cũng không nhìn ra Trương Quân Bảo chiếm được loại tiên thiên thiên phú nào bất quá một đời làm người, Giác Viễn chưa từng gặp ai có thiên phú kinh khủng như Trương Quân Bảo.

Năng lực của Trương Quân Bảo không nằm ở việc hắn thông minh như thế nào, cũng không phải hắn có trí nhớ tốt đến mức nào trái lại Trương Quân Bảo có chút khờ, có chút ngây ngốc bất quá... Trương Quân Bảo có khả năng tự suy diễn rất mạnh, mạnh đến mức nghịch thiên.

Người khác học một biết mười nhưng Trương Quân Bảo học một có thể suy ra mười con đường khác để rồi mười con đường đó lại suy ra hàng trăm hàng ngàn con đường, loại khả năng này cả đời Giác Viễn chưa từng gặp.

Năm đó khi Mộ Dung Phục lên Nam Thiếu Lâm vượt qua đồng nhân trận, Trương Quân Bảo cũng thực tiếp quan chiến, kết quả là... đối với vị phương nam đệ nhất thiên tài kia Trương Quân Bảo hoàn toàn không coi vào mắt.

Mộ Dung Phục dùng bao nhiêu chiêu thì Trương Quân Bảo có thể diễn lại toàn bộ đồng thời phá toàn bộ, khi nhìn thấy hình ảnh đó Giác Viễn toàn thân run lên, so với Trương Quân Bảo thì Mộ Dung Phục từ thiên tài chỉ còn là một cái phàm nhân không hơn không kém.

Sau đó thì sao?, sau đó là những việc khiến Giác Viễn không cách nào hiểu được, Trương Quân Bảo rốt cuộc cũng lớn lên nhưng hắn càng lớn... càng giống hệt Trương Tam Phong.

Trương Quân Bảo hiện nay so với Trương Tam Phong mà Giác Viễn nhìn thấy 20 năm trước không có lấy một điểm nào khác nhau để rồi ngày hôm nay nhìn thấy Trương Tam Phong, Giác Viễn lại càng sợ hãi.

Giác Viễn thậm chí đã nghĩ, nếu Trương Quân Bảo đứng cùng với Trương Tam Phong thì cho dù là Giác VIễn cũng không nhận ra ai là đệ tử của ông ta, ai là Trường Sinh Chân Nhân cao cao tại thượng kia.

.........

Trương Tam Phong cũng không biết Giác Viễn đang nghĩ gì, đối với Giác Viễn trả lời ánh mắt Trương Tam Phong xuất hiện một tia vui vẻ.

Cho dù chỉ là một tia vui vẻ nhưng cái cảm xúc này Trương Tam Phong chưa hề thể hiện đối với ai... ngoại trừ Giác Viễn.

“Đại sư, lần này ta muốn đến điểm cuối của Hắc Địa, chỉ là Tam Phong trong người có thương thế, cũng đành phải mặt dày lên Thiếu Lâm Tự muốn mượn Cửu Dương Chân Lực của đại sư “.

Cửu Dương Chân Lực là thứ chỉ có Cửu Dương Chân Kinh mới có thể tạo thành, hơn nữa thứ này cực kỳ quý, Cửu Dương Chân Lực một đời chỉ có thể luyện thành 9 lần.

Người tu luyện Cửu Dương Chân Kinh có 9 lần cơ hội luyện ra Cửu Dương Chân Lực hơn nữa khi đẳng cấp Cửu Dương Chân Kinh càng cao thì khả năng thành công tạo ra Cửu Dương Chân Lực lại càng thấp, tất nhiên chất lượng cũng càng tăng.

Một lần mở miệng đã đòi Cửu Dương Chân Lực hơn nữa lại muốn mượn của một người luyện đến đại thành Cửu Dương Chân Kinh như Giác Viễn, đây tuyệt đối là muốn mượn hổ bộ da, Cửu Dương Chân Lực bình thường đã quý nhưng Cửu Dương Chân Lực của Giác Viễn còn quý hơn gấp trăm lần, ngàn lần.

Giác Viễn nghe Trương Tam Phong mở miệng, bàn tay to lớn hơi hơi run lên, chỉ là... đây không phải vì việc Trương Tam Phong mở miệng đã đòi thứ quý giá này mà là Giác Viễn cảm thấy giờ phút này Trương Tam Phong cùng Trương Quân Bảo như hòa thành một người.

Cái này rất khó tin nhưng Giác Viễn ở bên Quân Bảo từ bé, Giác Viễn một đời không vợ cũng chẳng con, ông coi Quân Bảo như đứa con trai vậy, nhìn Quân Bảo cười, nhìn Quân Bảo khóc, nhìn đứa bé này quyết tâm luyện võ, nhìn đứa bé này từ từ lớn lên, ông ta nhìn thấy toàn bộ cũng sẽ không quên một hình ảnh nào.

Khi nghe thấy Trương Tam Phong nói mình bị thương, trong lòng Giác Viễn như mềm nhũn ra, ông ta như nghe được Quân Bảo bị thương vậy.

Giác Viễn lúc này thật sự hoảng sợ, ông ta rốt cuộc là đang bị sao?.

Đây là lần thứ tư trong đời Giác Viễn đối mặt với Trương Tam Phong chỉ là so với ba lần trước thì hiện nay Trương Tam Phong cho Giác Viễn một cảm giác thân thuộc đến lạ.

Kẻ trước mặt rốt cuộc là Trường Sinh Chân Nhân cao cao tại thượng hay là... Quân Bảo đồ nhi của ông?.

Trương Tam Phong cùng Trương Quân Bảo rõ ràng là hai người nhưng... thật sự là hai người sao?.

Lúc này rốt cuộc đại não như chết đi, không có ai có thể hiểu được cũng không có ai có thể suy nghĩ được, tất cả chỉ còn lại bản tâm.

Rốt cuộc, Giác Viễn cũng không nói nhiều lời, hai bàn tay của ông ta chắp lại, sau đó cả người như xuất hiện thuần dương hỏa diễm, từ hai bàn tay thậm chí tạo thành một mặt trời cỡ nhỏ.

Giác Viễn không biết Trương Tam Phong muốn làm gì, cũng không biết Trương Tam Phong tại sao lại muốn đi đến nơi cuối cùng tại Hắc Địa kia, Giác Viễn hiện nay lại càng không muốn đi hỏi Trương Tam Phong từ đâu biết được Cửu Dương Thần Công, lúc này trong đầu ông ta chỉ có một ý niệm, ông ta muốn Trương Tam Phong trở về lành lặn, chỉ đơn giản thế mà thôi.

......

Nhận được Cửu Dương Chân Lực từ trong tay Giác Viễn, Trương Tam Phong hai tay khép lại, cúi đầu thật dài với vị đại sư này, sau đó xoay người rời đi.

Trương Tam Phong không nói thêm một câu nào mà Giác Viễn cũng không nói thêm một câu nào.

Có rất nhiều thứ không cần phải lên tiếng, lên tiếng có thể phá hủy rất nhiều thứ.

Có đôi khi con người không toan tính thiệt hơn, không quản đúng sai, cũng không cần nói bất cứ ngôn ngữ nào, đấy là khi con tim làm chủ lý trí.

Có những thứ nói ra không ai tin nhưng chỉ cần bản thân mình tin là được.

...........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau