CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 161 - Chương 165

Quyển 2 - Chương 38: Hừng Đông (2)

Từ bên ngoài nhìn vào bản thân Mộc Tang vẫn là như vậy, là một cái nhị lưu cao thủ không hơn không kém.

Nhị lưu cao thủ ở trong Tu La Thí Luyện chỉ là pháo hôi, cho dù nhất lưu cao thủ cũng vẫn sẽ bị coi là pháo hôi.

Vô Song hiện nay đã có thể coi là ngụy tông sư cường giả, hắn thậm chí có cả hộ thể cương khí của riêng mình tuy nhiên đứng trước nhị lưu cao thủ kia chính Vô Song còn cảm thấy áp lực.

Áp lực không đến từ võ công của Mộc Tang mà là từ từng làn khí xanh xuất hiện trên người hắn.

Vô Song hắn còn quá trẻ, trong một cái thế giới rộng lớn như vậy có rất nhiều việc hắn không biết, lấy độc nhập thể chính là một trong những việc này.

Cho dù không biết Mộc Tang che giấu loại thủ đoạn nào, nhưng Vô Song thật sự kiêng kỵ làn khói xanh kia, hắn có cảm giác.... đây là khói độc hình thành sau đó xuất ra từ ngay bên trong cơ thể Mộc Tang.

Vô Song chiến lực rất mạnh nhưng nội lực của hắn so với Hồ Phỉ còn không bằng chứ đừng nói các tông sư cao thủ lợi hại trong thiên hạ, Vô Song quả thật rất sợ độc công.

Chỉ khi đến Đại Tông Sư cao thủ mới bắt đầu có lực kháng nhất định với độc công về phần tông sư cao thủ muốn dùng thuần nội lực bức độc chất ra ngoài căn bản là quá khó, độc dược loại thường thường thì còn có thể nhưng nếu gặp phải kinh người độc dược căn bản không có cách nào tự mình bức độc ra.

Cự Môn là một cái tông sư, Thần Tướng cũng là một cái tông sư, cho dù hai người bản thân nội lực bị tiêu hao tương đối nhưng tông sư thì vẫn là tông sư, bọn họ còn không ngăn cản được Đoạn Hồn Tử Tinh Hương thì đám người xung quanh ai ngăn cản được?.

Đoạn Hồn Tử Tinh Hương đầu tiên chỉ làm người trúng độc toàn thân xương cốt đau nhức vô cùng gần như không thể cử động, sau đó sẽ bắt đầu xâm nhập vào bên trong, khi độc dược qua vết thương nhập thể sẽ tàn phá thể nội người trúng độc, thậm chí nếu độc tố đi sâu hơn một chút, hoàn toàn có thể tiến vào tâm mạch, lúc đó mọi việc như thế nào chính Vô Song cũng không dám tưởng tượng ra.

“Ngươi cuối cùng là muốn làm gì?, phải làm thế nào ngươi mới đưa ra thuốc giải?”.

Đây tuyệt đối là xuống nước bởi Vô Song thật sự nghĩ không ra cách đánh bại Mộc Tang.

Mộc Tang cho dù không biết võ công nhưng chỉ từ việc hắn nắm được thuốc giải của mọi người thì Vô Song đã không cách nào hạ thủ với hắn huống hồ Mộc Tang hiện nay còn cho Vô Song một loại cảm giác, Mộc Tang còn mạnh hơn cả Cự Môn.

Đối với việc Vô Song xuống nước, ánh mắt của Mộc Tang lóe lên một tia vui vẻ.

Thiên tài thì sao?, không phải cũng cần cầu xin hắn sao?.

Thiên tài thì sao?, không phải cũng bất lực trước hắn sao?.

Dẫm đạp lên thiên tài, chính là một trong những việc Mộc Tang thích nhất.

Tuy nhiên Mộc Tang hắn vẫn hiểu một cái đạo lý gọi là làm việc gì cũng để lại một đường lui.

Thật ra mà nói Mộc Tang cùng Vô Song hiện nay quan hệ trao đổi thì đúng hơn, bản thân Mộc Tang khát cầu Dược Vương Phần Thiên, còn Vô Song lại muốn thuốc giải độc.

Nếu Vô Song bị trúng độc thì mọi việc dễ dàng hơn nhiều với Mộc Tang hắn, cái chính là Vô Song không có dính độc.

Vô Song cảm thấy áp lực rất lớn từ Mộc Tang thì sao Mộc Tang không có áp lực với Vô Song?, ít nhất nếu Vô Song bất chấp tất cả mà bỏ chạy, Mộc Tang hắn không làm gì được Vô Song.

Mộc Tang từ nhỏ đã không tin vào hai chữ chân tình, hắn căn bản không tin bấ cứ loại tình cảm nào.

Người với người sống với nhau cả chục năm còn có thể rời bỏ nhau huống gì đây rõ ràng... chỉ là vài ngày ngắn ngủi tại Vương Bản Sơn?.

Mộc Tang tự hỏi hắn sẽ không vì đám người mới quen kia hy sinh cái gì, và hắn cũng tin tưởng Vô Song sẽ làm như vậy có chăng giới hạn chịu đựng của Vô Song cao hơn Mộc Tang mà thôi, không hơn.

Nếu Mộc Tang hắn dồn Vô Song vượt quá cái giới hạn kia, đàm phán liền thất bại, Vô Song sẽ rời đi. Đây là tính toán lúc này của Mộc Tang, cũng là suy nghĩ lúc này của hắn.

Đối với Vô Song, Mộc Tang cũng không quyết định nói vòng vo làm gì, hắn ánh mắt âm trầm nhìn đội trưởng của mình.

“Thuốc giả luyện chế không khó, đội trưởng ngươi muốn ta đưa tất nhiên là có thể bất quá ta muốn vật đổi vật, chỉ cần ngươi đưa cho ta vật đó ta liền rời đi”.

Vô Song ánh mắt liền hiện lên một tia bất ngờ, sau đó đầy kỳ dị mà quan sát Mộc Tang.

Nếu nói trên người hắn có gì đáng giá thì chính Vô Song cũng nghĩ không ra, thứ quý giá nhất của Vô Song có chăng là Quỳ Hoa Bảo Điển tuy nhiên Vô Song thật sự sẽ không nghĩ đến Mộc Tang đòi hỏi vật này, nam nhân bình thường không muốn lại muốn đi làm thái giám?, hơn nữa Mộc Tang từ đầu đến cuối cũng không có lộ ra hứng thú với võ học.

“Ngươi cần vật gì?”.

Chính vì không nghĩ ra Mộc Tang muốn lấy thừ gì từ mình, Vô Song liền hỏi lại hắn.

Mộc Tang cũng không che dấu khát vọng của mình với vật này, Vô Song có thể cảm thấy trong mắt Mộc Tang đầy dục vọng cùng khát khao.

“Ta muốn Dược Vương Phần Thiên, chỉ cần ngươi đưa Dược Vương Phần Thiên cho ta, ta lập tức giao ra thuốc giải “.

Đáp án này của Mộc Tang làm Vô Song giật nảy cả mình, Vô Song hắn thật sự không ngờ đối phương yêu cầu Dược Vương Phần Thiên.

Đương nhiên bằng trí tuệ của Vô Song, hắn cũng dễ dàng hiểu được nguyên do bên trong.

Dược Vương Phần Thiên xuất ra từ Miêu Cương, là kinh nghiệm đúc kết cả đời của Độc Thủ Dược Vương. Thân là người Miêu Cương bản thân Mộc Tang chắc chắn không thể không biết đến Dược Vương Phần Thiên, hắn muốn Dược Vương Phần Thiên cũng là điều dễ hiểu chỉ là tại sao Mộc Tang biết Vô Song có Dược Vương Phần Thiên?, cái này Vô Song không rõ lắm.

Dược Vương Phần Thiên thứ này Vô Song tuyệt đối sẽ không có đưa cho ai, đây chính là báu vật của ông ngoại sao có thể tùy tiện đưa cho kẻ khác? lại thêm Vô Song lúc này có muốn đưa Dược Vương Phần Thiên ra cũng là không làm được.

Khi lên Vương Bản Sơn hắn liền bị Mục Nhân Thanh lột sạch đồ, đến cả bộ ám khí tùy thân còn không có huống gì Dược Vương Phần Thiên?.

Chính vì vậy hắn ăn ngay nói thật vô cùng, đối với Mộc Tang chăm chú nhìn mình Vô Song chỉ thản nhiên lắc đầu.

“Ngươi muốn Dược Vương Phần Thiên?, vậy thì xin lỗi thứ này ta không có”.

Câu trả lời của Vô Song làm Mộc Tang giật nảy cả mình, Mộc Tang từng nghĩ Vô Song sẽ từ chối nhưng không ngờ lại từ chối một cách triệt để như vậy.



“Ngươi không muốn cứu đám người kia sao?, uổng công bọn họ coi ngươi là đội trưởng, hơn nữa... khặc khặc đội trưởng ngươi tốt nhất đừng bắt ta dùng sức mạnh”.

Nói miệng không được, liền dùng vũ lực để giải quyết.

Vũ lực của Mộc Tang không mạnh nhưng hắn có thể dùng vật khác bù vào, trên cánh tay của Mộc Tang lúc này xuất hiện một vật dài bò lổm ngổm.

Một con rết 4 màu từ từ hiện ra trong tầm mắt Vô Song, Mộc Tang đối với con rết này như nhìn vật cưng vậy, hắn.... thậm chí nhè nhẹ hôn lên đầu con rết nhỏ, trong ánh mắt tràn đầy âu yếm.

Đây là báu vật của hắn, nếu hắn tiếp tục thu được Dược Vương Phần Thiên thì việc tạo ra một con thất thải độc vương cũng không phải là không thể.

Càng yêu thương con rết 4 màu của mình bao nhiêu, Mộc Tang càng thêm điên cuồng bấy nhiêu, hắn nhất định phải lấy được Dược Vương Phần Thiên.

Cho dù là Vô Song khi nhìn thấy đầu rết kia cũng cảm thấy âm thầm sợ hãi.

Truyền thuyết về thất thải độc vương Vô Song cũng biết, có rất nhiều độc vật trong thiên hạ đều lấy màu sắc ra làm thước đo, ví dụ như đầu rết 4 màu kia, chỉ sợ nó thật sự có thể độc chết một tông sư cao thủ dễ như chơi.

“Ta nói lại lần nữa, ta không có Dược Vương Phần Thiên, ta không hiểu ngươi từ đâu nghĩ đến việc ta có Dược Vương Phần Thiên nhưng ta không có là không có”.Mộc Tang nào sẽ tin lời Vô Song nói, hắn cười sằng sặc.

“Đội trưởng, người nói dối cho ai nghe?, Dược Vương Thần Châm mà ngươi sử dụng ta tuyệt đối không nhìn lầm, thiên hạ này ngoại trừ Dược Vương Phần Thiên ghi lại Dược Vương Thần Châm ra còn có cách nào khác?”.

Đáp lại lời nói của Mộc Tang, cũng không phải âm thanh của Vô Song, mà là một âm thanh của nữ tử.

Cái âm thanh này vang lên, đừng nói là Mộc Tang cho dù là Vô Song cũng cảm thấy giật mình vô cùng.

Âm thanh này, hắn vừa vặn quen biết, âm thanh này hắn vừa vặn có chút thân thuộc.

“Thứ nhất, ai bảo Dược Vương Thần Châm chỉ ghi lại trong Dược Vương Phần Thiên?”.

“Thứ hai cái gọi là Đoạn Hồn Tử Tinh Hương đúng là lợi hại nhưng giải dược cũng không khó kiếm đồng thời độc tố này có thể rất nhanh làm người trúng độc không thể cử động nhưng muốn gây nguy hiểm tính mạng thì khó như lên trời”.

“Thứ ba... bằng vào ngươi cùng con rết kia... muốn đụng vào hắn còn chưa đủ tư cách”.

.........

Quay ngược lại thời gian một chút.

Vô Song hắn cũng không biết, khi hắn giết chết Thiên Lương xong thì không lâu sau có một đội ngũ xuất hiện ngay vị trí đó.

Đội ngũ này là người của Thiên Ý Thành.

Đây cũng không phải là một tông sư đội ngũ, toàn bộ đều là nhất lưu cao thủ mà thôi, cũng vì vậy mà không bị Cơ nhốt vào bên trong mê trận.

Đội ngũ này cũng rất đặc biệt, Tu La Môn mở ra chỉ cho phép Hoàng cấp sát thủ của Thiên Ý Thành tiến vào, luật lệ này vĩnh viễn không thay đổi, cho dù Thôi Trình Tú muốn đưa đám người Cự Môn kia tiến vào Tu La Thí Luyện cũng phải hạ cấp của Cự Môn.

Bao nhiêu năm nay vẫn là một bộ thiết luật như vậy chỉ là trong luật cũng không có nói đến, Hoàng cấp sát thủ của Thiên Ý Thành bắt buộc phải là nhất lưu cao thủ.

Đội ngũ này có bốn người trong đó có ba người là siêu nhất lưu cao thủ, cảnh giới tất nhiên không có vấn đề.

Vến đề là nữ nhân duy nhất trong đội ngũ, nàng chỉ là tam lưu cao thủ thậm chí tam lưu cao thủ cũng không đến vậy mà nàng thật sự được xét vào diện Hoàng cấp sát thủ.

Nếu đám Cự Môn là lách luật thì nữ nhân này phải gọi là siêu cấp lách luật.

Hoàng cấp sát thủ thực lực tông sư không phải là không có xuất hiện bao giờ nhưng Hoàng cấp sát thủ thực lực tam lưu cao thủ thì căn bản chưa từng xuất hiện.

Điều làm người ta khó tin hơn nữa là ba thành viên trong đội ngũ này đều nghe lời của nữ tử kia, ẩn ẩn luôn cố gắng lấy nàng làm trung tâm, bảo vệ nàng ở giữa.

Nữ tử... này thật ra là một cô bé, chiều cao khoảng trên dưới 1m3, cao hơn Vô Song một chút.

Một thân áo xanh tung bay trong gió, trên người cũng không mặc đồng phục của sát thủ Thiên Ý Thành.

Mái tóc đen xõa ra phía dưới cùng một chiếc kẹp tóc nhỏ xinh trên đỉnh đầu, khuôn mặt của nàng ẩn dưới một lớp vải tím che đi toàn bộ nửa khuôn mặt dưới chỉ lộ ra đôi mắt.

Đôi mắt của nàng đen nháy cùng trong suốt, đôi mắt thật sự rất đẹp.

Nàng cùng đội ngũ của mình dừng lại, bởi trước mặt chính là Đường Ngạo cùng Đường Tiếu Tâm đang ngất đi.

“Tiểu thư, phía trước hình như có dấu hiệu đại chiến, hơn nữa còn là đại chiến rất lớn”.

Bên cạnh nữ tử, một giọng nói vang lên kèm theo vài phần cung kính.

Ánh mắt đẹp của nàng hiện ra một tia tò mò, sau đó rất nhanh gật đầu.

“Chúng ta đi xem một chút đi”.

Lời nàng nói ra đương nhiên được cả ba người kia thực hiện, đội ngũ rất nhanh di chuyển về phía trước.Phía trước chính là chiến trường mà Vô Song để lại.

Ở đó là thi thể không đầu ‘trần trụi’ của Thiên Lương thậm chí cái đầu của hắn lăn lông lốc gần đó, vẻ mặt còn tràn ngập kinh hãi không thể tin.

Xa xa hơn là hai thân ảnh của Đường Phong cùng Đường Dần, cho dù đứng từ vị trí của nữ tử mà nhìn, nữ tử cũng có thể thấy hai người kia chỉ sợ đã khí tuyệt bỏ mình.

“Không thể nào, đây không phải là Thiên Lương sao?, là cao thủ nhập Huyền bảng của Thiên Ý Thành chúng ta “.

Lại một giọng nam tử nữa vang lên, vẻ mặt cực kỳ sợ hãi.

Nữ tử nhíu nhíu mày nhìn Thiên Lương sau đó nhẹ lắc đầu.

“Kẻ này... hắn ta mạnh lắm sao?”.

Rất nhanh nghi hoặc của nàng liền được giải đáp.

“Tiểu thư,người này đâu chỉ mạnh, cho dù là tông sư cảnh giới cũng tính là cao thủ, năm nay Tu La Thí Luyện có đội ngũ của bọn hắn tham gia ta vốn nghĩ bọn họ tuyệt đối giết sạch toàn bộ các thí sinh năm nay nữa chứ?, không ngờ Thiên Lương lại chết ở đây “.

“Thiên Phủ, Thiên Lương, Thiên Tướng ba người này đều nhập Huyền Bảng của Thiên Ý Thành lại thêm lão đại Cự Môn của bọn họ, Cự Môn là một nhân vật ‘công tử’ cũng cảm thấy rắc rối. Một tổ đội kinh khủng như vậy mà lại để thành viên chết trong Tu La Thí Luyện?”.

Nữ tử cũng không hiểu lắm lời mấy kẻ kia nói, nhưng nàng biết ‘công tử’ trong miệng bọn họ là ai.

Vị công tử kia họ Đường, tên Quan Nam.

Hắn là một kẻ cực kỳ phiền phức, bám nàng dai như đỉa vậy bất quá kẻ này thiên phú xác thực kinh thiên, toàn bộ thế hệ trẻ của Thiên Ý Thành đều gọi hắn là ‘công tử’.

Nàng rất ít khi quan tâm việc bên trong Thiên Ý Thành, vì vậy đám người Cự Môn kia mạnh thế nào nàng cũng chẳng mấy quan tâm, mạnh hơn nữa cũng không ảnh hưởng đến nàng.

“Phiền phức thật, đám người Cự Môn đó mạnh như vậy không biết có lỡ tay giết luôn tên ngu đần kia không?”.

‘Ngu đần’ khác với ‘Công tử’.

Nếu công tử là Đường Quan Nam thì tên ngu đần họ Phong tên Nhất Trận.

Phong Nhất Trận cũng giống Đường Quan Nam bám nàng dai như đỉa, nàng chỉ hận không thể cắt đuôi hai người này.

Năm nay Phong Nhất Trận tham dự Tu La Thí Luyện chính là vì gia nhập Thiên Ý Thành, cũng chính là để bám theo nàng lần nữa.

Nếu không phải phụ thân của Phong Nhất Trận cũng là Đại Đao Môn Chủ có chút quan hệ cùng sư phụ nàng, muốn nàng giúp ông ta tìm ra Phong Nhất Trận rồi ‘sút’ ra khỏi Vương Bản Sơn đem về Đại Đao Môn, bản thân nàng lười tham gia Tu La Thí Luyện.

Nàng không thích máu, cũng chẳng thích chém giết thậm chí không thích cả Thiên Ý Thành.

Ba nam tử bên cạnh nàng nghe thấy nàng hỏi, vẻ mặt cũng cau lại, bọn họ liền đi theo nàng, bảo vệ nàng hơn nữa cũng là nghe lệnh nàng tìm Phong Nhất Trận gửi về cho Đại Đao Môn.

Thiếu chủ của Đại Đao Môn mà gia nhập Thiên Ý Thành, cái thông tin này nếu để cho người Huyết Kiếm Môn nghe thấy liền sẽ bị cười cho thối mũi.

“Tiểu thư, nếu Thiên Lương chết ở đây chỉ có hai trường hợp, trường hợp đầu tiên là đám Cự Môn tách ra đi riêng biệt, sau đó Thiên Lương chết thảm. Trường hợp thứ hai là Cự Môn lần này đụng độ cùng vài đội ngũ thí luyện một lúc, hơn nữa năm nay ít nhất cũng phải có 6-7 người có chiến lực tông sư cao thủ xin gia nhập Thiên Ý Thành thì mới đủ sức kháng cự lại đám Cự Môn “.

“Trường hợp thứ hai cực kỳ khó tin nhưng không phải là không có, mà nếu nó xảy ra chỉ sợ Phong công tử cũng ở trong đám đó”.

Nữ tử nghe vậy cũng nhẹ gật đầu, ánh mắt nàng nhìn về phía Đường Ngạo cùng Đường Tiếu Tâm, bước chân nhẹ chuyển.

Nữ tử cực kỳ chuyên nghiệp vì cả Đường Ngạo cùng Đường Tiếu Tâm bắt mạch sau đó mắt đẹp nhẹ nhíu lại.

“Nữ tử rõ ràng vì sợ hãi quá độ mà ngất đi, bản thân không có vấn đề. Về phần nam tử bị thương rất nặng nhưng có người vì hắn sơ cứu đồng thời truyền vào nội lực giúp hắn ương ngạnh kéo dài sinh mạng”.

“Nội lực kia... cực mạnh chỉ sợ cùng cấp bậc với sư phụ “.

“Về phần châm cứu thuật.... sao lại quen thuộc như vậy?”.

Nàng cố gắng ổn định suy nghĩ, đứng dậy nhè nhẹ quan sát tất cả để rồi thân hình xinh đẹp run lên.

Nàng nhìn thấy một chiếc châm vàng dính huyết cắm thẳng vào một thân cây gần đó.

Không hề dừng lại, nàng chạy thẳng về phía cây châm vàng kia sau đó dùng lực rút ra, bàn tay trắng ngần có chút gầy yếu kia vận lực đến mức run lên.

Ba nam tử bên cạnh hoàn toàn kinh ngạc, lần đầu tiên thấy ‘tiểu thư’ thất thố như vậy.

Sau đó bọn họ thấy tiểu thư nắm chặt cây châm ngọc này, ánh mắt rõ ràng ngập tràn kích động.

“Đi, nhất định phải đi, tìm xem đám người Cự Môn kia đang ở đâu “.

..........

Hiện tại, giữa trời đêm có chút lạnh này, nàng rốt cuộc cũng đến nơi.

Nàng không hiểu lắm những việc xảy ra hay nói thẳng là nàng chẳng hiểu gì cả, nàng cũng không rõ ai là địch ai là bạn nhưng nàng nhận ra vài việc.

Đầu tiên, nàng hiểu Mộc Tang đang nói cái gì.

Thứ hai nàng biết đám ngươi kia rốt cuộc là trúng độc gì.

Thứ ba nàng biết.... nàng không có nhầm.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 39: Bình Minh (1)

.......

Đêm dài, đêm tàn, hừng đông lên rồi bình minh đến.

.......

Với thực lực của Vô Song, rất khó có ai đủ sức thoát được khỏi cảm giác lực của hắn, cho dù đám người Cự Môn thân là tông sư cường giả cũng là quan sát từ xa, căn bản không cách nào đến gần Vô Song.

Cao thủ vốn không phải chỉ dùng mắt nhìn, tai nghe hay mũi ngửi, cao thủ thật ra rất trọng cảm giác, cảm giác lực, khả năng cảm nhận sự vật sự việc xung quanh.

Nếu muốn vượt qua được cảm giác lực của Vô Song mà lại gần hắn chỉ sợ ít nhất phải là tông sư cường giả có thủ đoạn đặc thù nếu không thì phải là đại tông sư cảnh giới.

Đây là Vô Song tự tin tuy nhiên cái tự tin đó hoàn toàn bị giọng nói nữ tử kia đánh vỡ.

Nàng rất yếu, nàng chỉ là tam lưu cao thủ nhưng Vô Song căn bản không phát hiện được ra nàng xuất hiện, nếu không phải âm thanh của nàng vang lên chỉ sợ nàng thật sự có thể lại gần được Vô Song, thật sự có thể tiến vào phạm vi công kích nguy hiểm đối với Vô Song.

Nàng có thể làm được những việc cho dù rất nhiều tông sư đều không làm được.

Nàng một thân áo xanh, tóc dài đen mượt tung bay trong gió, cơ thể nàng có chút mềm mại yếu đuối, nàng đứng đó toàn bộ thân thể như hòa vào với tự nhiên, nếu không dùng mắt mà nhìn, không dùng tai mà nghe thì Vô Song thậm chí cảm thấy nàng như vô hình vậy, cả người hòa quyện một cách hoàn hảo với không gian xung quanh.

Người khác làm không được nhưng nàng làm được chỉ bởi nàng có Thần Nông Dược Thể, nàng trời sinh đã được thương thiên chiếu cố, được nữ thần sinh mệnh ưu đãi.

Có nàng ở đây, Mộc Tang chỉ sợ thật sự gặp phải khắc tinh, Thần Nông Dược Thể tuy không thể gọi là bách độc bất xâm như Ách Nan Độc Thể nhưng khả năng kháng độc của Thần Nông Dược Thể cũng là kinh người, bằng vào trình độ độc thuật của Mộc Tang căn bản không có cách nào vượt qua nổi ‘kháng độc thuộc tính’ của Thần Nông Dược Thể.

Quan trọng là, nàng ở đây hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Vô Song.

Giọng nói kia, đã rất lâu rồi hắn không nghe.

Nhẹ quay đầu lại, cho dù khuôn mặt kia bị một tấm mạng che lại, nhưng Vô Song chắc chắn phải nhận ra nữ tử này.

Bất kể là hình dáng, khí chất, ánh mắt, giọng nói... đều quen thuộc với Vô Song.

Đã lâu không gặp... cô bé trên Tử Ngọc Sơn năm đó - Thẩm Tương Vân.

Thẩm Tương Vân xuất hiện nằm ngoài dự đoán của Vô Song, với một cô gái như Thẩm Tương Vân mà nói, nàng sao có thể xuất hiện ở Thiên Ý Thành?.

Thẩm Tương Vân bản thân cực kỳ thiện lương cùng trong sáng, là một cô bé tấm lòng mềm yếu vô cùng, một người như Thẩm Tương Vân, một đóa hoa mang vẻ trắng ngần tinh khôi như nàng không nên bị máu huyết của Thiên Ý Thành vầy bẩn.

Thiên Ý Thành cùng Thẩm Tương Vân không nên đi cùng một đường.

Vô Song năm nay 11 tuổi, Thẩm Tương Vân thì đã là một thiếu nữ 13 tuổi, so với năm đó tại Tử Ngọc Sơn cô bé này thay đổi nhiều lắm mà cũng trưởng thành nhiều lắm, ít nhất nhìn nàng không còn là cô bé dễ thương hồn nhiên như xưa, nàng đã bắt đầu xuất hiện phong vận của thiếu nữ đang lớn, một bông hoa mới nhũ ngát hương trước dòng đời.

Vô Song nhìn Tương Vân, thì Tương Vân cũng đang nhìn hắn.

Nếu tính ra Vô Song cùng Tương Vân cũng 3 năm rồi không gặp nhau, cả hai đều không ngờ gặp nhau trong tình trạng này.

Tương Vân nắm lấy châm vàng của Vô Song trong tay, cổ tay trắng ngần có chút run rẩy, khi nàng thấy Vô Song quay đầu lại nhìn mình, chính Tương Vân cũng không biết nói gì mới đúng.

Ba năm là quãng thời gian không ngắn mà cũng chẳng dài nhưng ba năm đã đủ để làm một thiếu nữ như Tương Vân hiểu rất nhiều rất nhiều việc, năm đó đóa hoa trên Tử Ngọc Sơn đã trưởng thành rồi, đã trở thành một trong những mỹ nhân đẹp nhất Ba Thục, trở thành Thần Nông Cốc truyền nhân.

Ba năm đã đủ để Thẩm Tương Vân học thêm rất nhiều thứ, đã đủ để thiên phú Thần Nông Dược Thể của nàng càng thêm đáng sợ, đối với Thẩm Tương Vân ba năm qua với nàng là một khoảng thời gian lột xác.

Nàng đã nghĩ, mình thay đổi rất nhiều, trưởng thành rất nhiều.

Tương Vân có ai theo đuổi không?, cái này không thể không có, ít nhất Đường Quan Nam cùng Phong Nhất Trận không phải đều theo đuổi nàng sao?.

Khuôn mặt xinh đẹp, khí chất tựa như đóa hoa ban mai trắng ngây thơ thuần khiết, bản thân lại sở hữu Thần Nông Dược Thể đồng thời xuất thân của nàng có thể khiến toàn bộ nam võ lâm hâm mộ, loại nữ nhân như Thẩm Tương Vân tuyệt đối sẽ được rất nhiều rất nhiều người theo đuổi.

Thần Nông Dược Thể không lợi hại trong chiến lực nhưng lại cực kỳ khủng bố trong việc trồng thảo dược cùng luyện đan, lại thêm Thần Nông Cốc sau lưng người nào cưới được nàng tuyệt đối là đào được bảo, cho dù thiên phú kém đến mấy mà dùng đan dược bù vào cũng có cơ hội đột phá đại tông sư cảnh giới trong tầm tay, huống gì là đám thiên tài phương nam này?.

Cuộc sống của Thẩm Tương Vân tại phương nam vốn là như vậy, nàng cảm thấy bị nam tử theo đuổi là một việc rất phiền phức, nàng chỉ muốn luyện đan, dành hết thời gian của bản thân luyện y thuật mà thôi, nàng không cầu hơn.

Chỉ đến hôm nay, Thẩm Tương Vân mới cảm thấy rung động, nàng thậm chí không cách nào bình tĩnh nổi.

Nàng nhìn thấy châm vàng kia... nàng nhìn cũng có thể nhìn ra đây là một chiếc châm vàng tinh xảo tuy nhiên châm vàng trong thiên hạ này không thiếu.... chỉ là châm vàng dùng làm vũ khí nàng chỉ nghĩ ra Vô Song mà thôi.

Ba năm trước cũng là như vậy, Vô Song chính là sử dụng châm vàng dạng này, một trận chiến ở Ngưu Gia Thôn, một trận chiến thay đổi nhận thức của Tương Vân rất nhiều.

Vô Song từng cảm thấy không hiểu, Tương Vân tại sao lại rời đi gấp rút như vậy, cho dù vài lời để lại cũng không có nhưng Vô Song nào biết Tương Vân rời khỏi Tử Ngọc Sơn... chính là vì không muốn ở lại gặp hắn.

Ba năm trước, nàng chỉ là một cô bé 9-10 tuổi, một cô bé hồn nhiên chưa trải sự đời, cũng chính ngày hôm đó nàng thấy ‘tiểu sư thúc’ đứng ra bảo vệ mình.

Vô Song tóc trắng tung bay, châm vàng nơi tay lấy sức một người chống lại ba cái nhất lưu cao thủ.Nàng biết nếu không phải nàng ở đó, Vô Song hoàn toàn có thể rời đi, hoàn toàn có thể không bị thương mà lùi lại, hắn chiến đấu là bảo vệ nàng, cũng như bảo vệ Thích Phương thì đã không có việc ngày hôm đó xảy ra.

Ngày hôm đó khi thấy Vô Song ngã xuống, Tương Vân chỉ biết khóc, nàng chỉ biết khóc trong bất lực, chỉ biết sợ hãi không nói ra lời... nàng chỉ làm gánh nặng của hắn.

Tiếp theo Vô Song tất nhiên không sao, trận chiến đó với Vô Song mà nói không tính là gì dù sao chủ coi là ‘miếu ngập nước long vương ‘, Vô Song còn có thể nhân dịp mà gặp lại Khinh Huyền cùng cả Lý Mạc Sầu, với Vô Song lần đó là một hồi kỳ ngộ.

Với Tương Vân lại khác, nàng... đứng bên cạnh Khinh Huyền cùng Lý Mạc Sầu hoàn toàn bị biến thành nhân vật phụ.

Không phải Tương Vân không đủ xinh đẹp, cũng chẳng phải là Vô Song có mới nới cũ, ngày đó Vô Song đã làm gì ‘ có’ mà đã ‘nới’?.

Tương Vân bản thân nàng chính là cảm thấy tự ti, nhan sắc của nàng không bằng Khinh Huyền, nàng nấu ăn cũng không ngon bằng Mạc Sầu nàng cảm thấy mình kém xa hai vị ‘tỷ tỷ’ này.

Cuối cùng khi cả hai trở về Tử Ngọc Sơn, cũng là lúc Tương Vân trái tim nhỏ bé cảm thấy khó chịu.

Nàng quá bé, nàng sao biết cái gọi là tình yêu hơn nữa một đứa bé gái 10 tuổi thì hiểu gì là tình yêu mà biết?. Nàng chỉ đơn giản cảm thấy trái tim không thoải mái, trái tim của nàng mang theo vẻ mất mát mà chỉ có chính nàng biết.

Trước Vong Ưu Thôn, là Linh Tố lao vào lòng Vô Song, Linh Tố tỷ tỷ khóc rất thương tâm.

Dưới ánh hoàng hôn ngày đó, Tương Vân cảm thấy một lần nữa mình như người thừa vậy, tiểu sư thúc từ đầu đến cuối chưa từng nhìn lấy nàng, trong lòng tiểu sư thúc thật sự chưa bao giờ có nàng.

Nàng muốn... thay đổi bản thân mình một chút, thậm chí lần đầu tiên muốn vào bếp muốn chân chính có thể học nấu ăn.

Linh Tố tỷ tỷ không xinh đẹp bằng nàng, cũng chỉ chạc tuổi nàng, bản thân Linh Tố không có cái gì hơn nàng, chỉ hơn duy nhất khả năng nấu nướng mà thôi.

Tương Vân nghĩ rất đơn giản, nếu được... nàng sẽ học nấu ăn, nàng sẽ nấu ăn thật ngon, sau đó nàng sẽ được tiểu sư thúc chú ý, có thể không tiếp tục đứng xa xa mà nhìn lén tiểu sư thúc, có thể như Linh Tố tỷ tỷ ở bên tiểu sư thúc, cùng khóc cùng cười.

Suy nghĩ của nàng.... có chút vớ vẩn có chút ngờ nghệch nhưng với một đứa bé gái 10 tuổi thì lại trở nên quá bình thường.

Ngày hôm đó, nàng nhìn thấy cảnh tượng mà nàng đến bây giờ vẫn không quên.

Lúc đó cũng là nụ hôn đầu tiên của Vô Song tại thế giới này, nụ hôn đầu dành tặng Linh Tố.

Linh Tố không sai, Vô Song hắn đương nhiên cũng không sai về phần Tương Vân nàng cũng không sai.

Chỉ là Tương Vân cảm thấy trái tim có chút đau nhói, nàng không thích tiếp tục ở lại Tử Ngọc Sơn, lại nhìn tiểu sư thúc cùng Linh Tố tỷ tỷ, vì vậy nàng trở về Thần Nông Cốc.

Khi nàng rời đi nàng cũng không biết, nàng cùng Vô Song xa cách lâu như vậy, nàng về Thần Nông Cốc thì Vô Song lại đến Nga Mi Sơn, nàng cho dù có muốn về gặp tiểu sư thúc cũng là không thể.

Thời gian qua đi, chính Thẩm Tương Vân cũng nghĩ rằng ngày đó chỉ là chút gì đó thoáng qua, của một Thẩm Tương Vân 10 tuổi không hiểu sự đời, không hơn.

Ở Thần Nông Cốc còn có rất nhiều việc để nàng làm, sau đó thậm chí nàng còn tiến vào Thiên Ý Thành tất nhiên là theo con đường đặc biệt, có thể coi là ‘cửa sau’ cũng được.
Toàn bộ thời gian của Tương Vân đều dùng dể lĩnh ngộ y thuật, hình bóng của Vô Song cùng chút kỷ niệm quá khứ kia, biến mất trong lòng nàng lúc nào không hay.

..........

Lúc này, một lần nữa nhìn thấy Vô Song, Tương Vân bản thân mới biết... nàng thật ra không phải là quên chỉ là cố gắng muốn giấu hình bóng kia đi mà thôi.

Hắn vẫn như vậy, vẫn cậy mạnh.

Mái tóc trắng tung bay trong làn gió đêm, thân hình có chút gầy yếu trong gió, từ đầu đến chân đều bị máu nhuộm đỏ, tạo nên một cảnh tượng gần như chỉ thuộc về Vô Song.

Ba năm trước như vậy, ba năm sau cũng là như vậy.

..........

Vô Song lần này nhìn thấy Thẩm Tương Vân, hoàn toàn là giật mình, sau đó khi mà Vô Song còn chưa hiểu cái gì xảy ra đã thấy Tương Vân lao vào trong lòng hắn, để lại một Vô Song ngỡ ngàng.

“Tiểu sư thúc... tiểu sư thúc... ô ô”.

Tương Vân vậy mà lại khóc, khác biệt hoàn toàn bới một Tương Vân mạnh mẽ vừa nói ra mấy lời kinh người vừa rồi.

Vô Song hiện nay không biết làm gì nhưng xuất phát từ hành động bình thường đến không thể bình thường hơn của nam nhân, Vô Song ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của Tương Vân, nhẹ xoa mái tóc màu đen óng mượt của nàng, giọng nói mang theo vài phần cưng chiều.

“Tiểu Tương Vân ngoan, lớn rồi không ngờ vẫn còn mít ướt, nói cho sư thúc biết ai bắt nạ người?, sư thúc liền vì ngươi đánh cho hắn kêu cha gọi mẹ”.

Sự xuất hiện của Tương Vân cũng phá hủy hoàn toàn không khí chiến trường này, trực tiếp biến luôn Mộc Tang thành người thừa.

Mộc Tang đứng đó trong gió khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, hắn thậm chí cảm thấy mình vậy mà hoàn toàn bị Vô Song bỏ qua.

Trong lồng ngực của Vô Song, dưới lớp khăn che mặt kia Thẩm Tương Vân khẽ đỏ mặt, đây vốn là cảm xúc nhất thời của nàng, bây giờ chính nàng lại cảm thấy ngượng ngùng, đồng thời dùng sức cố gắng cựa quậy cơ thể, rời khỏi lồng ngực Vô Song.

“Tiểu sư thúc, ngươi vẫn coi ta là là đứa bé mãi, Tương Vân còn lớn tuổi hơn tiểu sư thúc nha, hơn nữa Tương Vân còn cao hơn tiểu sư thúc một chút này”.

Nàng vậy mà thật sự đứng đó ‘đo chiều cao’ với Vô Song, ánh mắt mười phần vui vẻ.

Vô Song cũng triệt để không biết nói gì với nàng, bản thân Vô Song cũng có chút xấu hổ, hắn cũng cảm thấy mình hơi ‘lùn’ rồi.

Thấy vẻ mặt của Vô Song lúc này, Tương Vân lại càng thêm vui vẻ tuy nhiên nàng cũng biết ở nơi đây không chỉ có mình nàng cùng Vô Song, nơi đây còn có người ngoài.

Không chỉ Mộc Tang đứng ở cách đó không xa đang nhìn hai người mà ở đằng sau còn có thêm ba cái siêu nhất lưu cao thủ đi tới.

Ba người này vốn là người bảo vệ của Tương Vân, theo lý thuyết bọn họ phải xuất hiện ở đây sớm hơn Tương Vân dù sao siêu nhất lưu cao thủ sao có thể chậm hơn một cô bé tam lưu cao thủ?, tuy nhiên địa điểm chiến đấu của đám người Vô Song lại là ở trên núi.

Tương Vân nàng có thể không mạnh mẽ gì nhưng đi lại trên núi cao đối với nàng căn bản là không khó, ngoại trừ việc nàng thường xuyên lên núi hái thuốc ra thì nàng còn có thêm Kim Nhạn Công.

Kim Nhạn Công thứ này không chỉ mình Vô Song có, dù sao trong mắt Vô Hà Tử năm đó lão nhân này vốn muốn tặng Kim Nhạn Công cho Tương Vân, giúp cô bé này dễ dàng hơn trong công việc hái dược của mình, bằng vào Kim Nhạn Công trợ giúp thì Tương Vân xuất hiện ở trên này sớm hơn đám cao thủ đằng sau cũng là bình thường.

Khi ba người kia xuất hiện, đập vào mắt họ chỉ là hình ảnh Vô Song đang ôm Tương Vân trong lòng mà thôi, nhìn thấy hình ảnh này cả ba người sắc mặt đều trở nên cổ quái.

Đầu tiên... bọn họ căn bản không rõ Vô Song là nam hay nữ.

Thứ hai cũng là quan trọng nhất, ba người lần đầu tiên thấy một mặt này của Thẩm Tương Vân, trong Thiên Ý Thành vãn còn chưa có bất cứ ai có diễm phúc ôm mỹ nhân này vào lòng.

Cuối cùng khi ánh mắt hướng ra chiến trường cả đám ba người không rét mà run.

Trong mắt ba người này, khi Cự Môn xuất thủ liền đại diện cho sự hủy diệt, cao thủ đứng thứ 14 trên Huyền Bảng ra tay thì sao đám tân sinh năm nay có thể làm đối thủ?, đáng tiếc hình ảnh trước mặt như một cái tát đánh nát sự tự tin này của bọn họ.

Cự Môn cùng Thiên Tướng đều đã gục ngã, xa xa hơn một chút Thiên Phủ thậm chí đã chết, cộng thêm Thiên Lương lúc trước toàn bộ bốn cao thru trên Huyền Bảng của Thiên Ý Thành đều đã bị toàn diệt.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Thiên Ý Thành có nhiều tông sư như vậy tham dự một kỳ Tu La Thí Luyện và đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử Thiên Ý Thành có huyền cấp sát thủ... chết trong một kỳ Tu La Thí Luyện hơn nữa không phải là một người.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 40: Bình Minh (2)

Vô Song cũng đã sớm phát hiện ra ba cái siêu nhất lưu cao thủ kia, bằng vào thực lực của Vô Song hiện nay đánh bại thậm chí giết chết ba người này đơn giản vô cùng tuy nhiên hắn vẫn là không có ra tay chỉ bởi ánh mắt của Tương Vân ngăn cản.

Từ ánh mắt của Tương Vân, Vô Song có thể hiểu được ba người kia ít nhất sẽ không phải là kẻ thù của hắn đồng thời cũng làm Vô Song xác minh được vài việc, ít nhất hắn biết Thẩm Tương Vân chỉ sợ có quan hệ mật thiết với Thiên Ý Thành.

Nếu là ít giây trước Vô Song còn cảm thấy không thể tin được tại sao Tương Vân lại xuất hiện ở đây bởi Tương Vân thực lực bản thân vẫn còn quá yếu, quan trọng nhất nếu Tương Vân cũng là thí sinh như hắn thì hắn không thể không nhìn thấy nàng.

Tất nhiên cũng vì Tương Vân không mặc đồng phục của Thiên ý Thành sát thủ, từ đó Vô Song cũng không biết nàng có phải là người của Thiên Ý Thành hay không.

Tương Vân cũng không quan tâm đến việc Vô Song đang suy đoán thân phận nàng, chỉ thấy nàng bước ra một bước, không ngờ lại vì Vô Song che chắn.

Ba năm trước nàng quá nhỏ yếu là Vô Song che chắn cho nàng.

Hiện nay gặp lại, Vô Song vậy mà vẫn coi nàng cô bé tay trói gà không chặt năm xưa, Tương Vân liền sẽ tức giận.

Vì nàng tức giận, nàng liền muốn cho Vô Song biết, nàng không còn là cô bé năm đó chỉ biết ngước nhìn hắn chiến đấu, Tương Vân sau ba năm cũng rất lợi hại.

Động tác này của Tương Vân cũng vừa vặn làm Mộc Tang nhíu mày, nếu Vô Song cảm thấy kiêng kỵ bao nhiêu với Mộc Tang thì Mộc Tang cảm thấy kiêng kỵ bấy nhiêu với Tương Vân.

Cái này không liên quan đến thực lực chỉ là thuần túy cảm giác lực.

Mộc Tang như cảm thấy mình đang đối mặt cùng thiên địch vậy.

Quả nhiên việc tiếp theo mà Tương Vân làm khiến Mộc Tang tái mặt không thôi.

Nếu làn khí của xanh của Mộc Tang đại diện cho độc tố thì khí trắng của Tương Vân chính là Thần Nông Khí, đây có thể coi là sinh mệnh khí tức.

Thần Nông Dược Thể là một trong hai loại thể chất đứng đầu y đạo, loại thể chất tuyệt đối cực kỳ đáng sợ.

Nếu người luyện võ có đấu võ thì người học y cũng có đấu y.

Đấy y bình thường liền phải xem kiến thức, tay nghề cùng sự chuẩn bị của riêng mỗi người bất quá nếu một phương có Thần Nông Dược Thể hoặc Ách Nan Độc Thể liền gần như không phải đấu, quá khó để thắng.

Vừa nhìn thấy khí trắng của Tương Vân, Mộc Tang sắc mặt đại biến cũng không dám nghĩ nhiều, trong ánh mặt kinh ngạc của Vô Song, kẻ này vậy mà trực tiếp quay đầu bỏ chạy.

Mộc Tang không thể không sợ bởi Thần Nông Khí của Tương Vân đối với kẻ khác căn bản không có bao nhiêu lực sát thương nhưng lại có thể hóa đi độc lực của Mộc Tang, đây chính là khắc chế đến chết.

Tương Vân thấy Mộc Tang có dấu hiệu quay đầu bỏ chạy, sắc mặt liền vui vẻ, nàng cảm thấy mình cực kỳ cực kỳ lợi hại, ít nhất so với năm đó nàng cũng không còn là vô tri nữ hài, nàng ít nhất có thể giúp được Vô Song một chút.

Tuy nhiên hành động tiếp theo của Vô Song lại làm Tương Vân cười không nổi, khuôn mặt biến thành ngượng chín mặt.

Vô Song đưa một tay ra, ôm lấy vòng eo tinh tế của Tương Vân, hai con mắt vẫn thuần một màu đỏ đáng sợ.

“Tương Vân, bám chắc một chút”.

Nói xong, Vô Song động, hắn vậy mà cõng Tương Vân sau lưng đuổi theo Mộc Tang.

Vô Song cũng không phải là một tờ giấy trắng, hắn không phải là không biết cái gì.

Kiến thức về y đạo của Vô Song có lẽ kém xa Mộc Tang cùng Tương Vân nhưng hắn vẫn phải biết Thần Nông Dược Thể có sức kháng độc cao thế nào đồng thời Thần Nông Dược Khí có sức sát thương mạnh thế nào với độc công.

Hắn mà để cho Mộc Tang bỏ chạy mới là vô lý.

Vô Song lúc này rất mệt, nội lực của hắn cũng không còn bao nhiêu nhưng cũng chính vì vậy hắn càng muốn giết chết Mộc Tang.

Gom tất cả mọi việc, làm trong một lần.

Ở sau lưng Vô Song, ánh mắt Tương Vân ban đầu từ ngượng ngùng sau đó liền biến thành cả kinh.

“Tiểu sư thúc, đừng”.

Tuy nhiên lời nói của Tương Vân không có rơi được vào tai Vô Song, chỉ thấy tay Vô Song xuất hiện ra ba cây châm nhọn, đây rõ ràng là ngân châm thuộc loại chỉ dành cho châm cứu.

Về phần tại sao Tương Vân sợ hãi như vậy bởi nàng không lạ gì cái thủ pháp kia của Vô Song, thủ pháp đó nằm trong Dược Vương Thần Châm.

Dược Vương Thần Châm đúng là ở bên trong Dược Vương Phần Thiên nhưng rõ ràng Thần Y cũng biết.

Thân là con gái của Thần Y, Tương Vân cũng được truyền lại Dược Vương Thần Châm, cho dù nàng chưa từng đi sâu vào nghiên cứu nhưng vẫn phải biết đại khái.

Dược Vương Thần Châm vốn dùng để châm cứu nhưng châm cứu có thể cứu người thì đương nhiên cũng có thể giết người, ví dụ như Vô Song vẫn rất hay dùng Dược Vương Thần Châm kết hợp cùng Quỳ Hoa Bảo Điển để giết người vậy.

Tuy nhiên Dược Vương Thần Châm vẫn là một loại võ công riêng biệt, nó cũng có chiêu thức của chính mình.

Bên trong Dược Vương Thần Châm có một chiêu gọi là Thiên Phượng Châm.

Truyền thuyết kể rằng xưa có Phượng Hoàng, là chúa tể tất cả gia cầm trong thiên hạ, là bá chủ bầu trời.

Phượng Hoàng là thần thú đại diện cho sự cao ngạo cùng đẹp đẽ, đại diện cho hỏa diễm đốt cháy mọi thứ, đồng thời đi liền với Phượng Hoàng liền là hai chữ ‘niết bàn’.

Phượng Hoàng mỗi lần niết bàn, liền chân chính sống lại trường tồn với thiên địa nhưng mỗi khi niết bàn đều là cửu tử nhất sinh.
Đây cũng là ý nghĩa của Thiên Phượng Châm.

Một châm này kích phát sinh mệnh lực lượng của cơ thể người bị thi châm, khiến người này trong thời gian ngắn tất cả các khía cạnh đều bạo tăng như chính Phượng Hoàng Niết Bàn vậy có điều tác dụng phụ của một châm này rất lớn, ít nhất vài ngày không xuống giường cũng là bình thường càng nghiêm trọng hơn nếu lạm dụng Thiên Phượng Châm thậm chí sẽ thiêu đốt luôn cả tuổi thọ của bản thân.

Sinh mệnh lực đại diện cho tuổi thọ một người, khi sinh mệnh lực lượng đốt hết cũng là lúc người chết.

Thiên Phượng Châm... mượn sinh mệnh lực chuyển hóa thành sức mạnh, nhưng sinh mệnh lực dùng bao nhiêu ít đi bấy nhiêu, một châm này nếu không phải bị dồn đến đường cùng, Vô Song sẽ không dùng.

Có Tương Vân ở bên Vô Song đương nhiên không có nguy hiểm đến tính mạng nhưng càng vì vậy Vô Song càng muốn liều một lần, hắn không thể để Mộc Tang sống.

Kẻ này phản bội hắn, đương nhiên lý do này còn chưa phải quan trọng nhất.

Lý do quan trọng nhất, Vô Song không có hứng thú để kẻ thù đào thoát ngay trước mặt, đặc biệt là loại kẻ thù ngoan độc bất chấp tất cả ngày, người như Mộc Tang tốt nhất liền phải chết.

Vô Song sau này có thể mạnh mẽ đến trình độ không sợ độc dược nhưng người thân của hắn thì sao?, nữ nhân của hắn thì sao?, cái này Vô Song không biết, Vô Song lại càng không có hứng biết.

Dưới Thiên Phượng châm, khí thể của Vô Song điên cuồng tăng lên, nội lực đã khô cạn trong người hắn một lần nữa trở lại, trong người Vô Song cảm thấy một loại lửa nóng đang thiêu đốt đan điền của mình, dưới sức nóng kia toàn bộ cơ thể của Vô Song không ngờ bắt đầu cảm thấy thoải mái, bắt đầu cảm thấy linh hoạt trở lại.

Tốc độ của Vô Song lúc này toàn bộ mở ra, cho dù có mang theo Tương Vân thì tốc độ của hắn cũng vượt qua tất cả mọi người ở đây.

Mộc Tang thủ đoạn rất mạnh nhưng hắn chỉ là nhị lưu cao thủ, tốc độ của Vô Song cho dù tông sư cảnh giới còn biến sắc huống hồ Mộc Tang.

Mộc Tang ban đầu muốn chạt thẳng vào bên trong hang động, bên trong đó vẫn còn người sống, nếu hắn có con tin nhất định có thể bằng vào con tin tìm đươc một tia sinh cơ nhưng tốc độ của hắn quá chậm.

Cho dù trong hang động không dễ di chuyển chút nào thì Vô Song muốn đuổi theo hắn cũng không khó, dù sao đường hang động khó đi thì cả Mộc Tang cũng bị ảnh hưởng, đâu phải mình Vô Song?.

Mới chỉ chạy được nửa đường, Mộc Tang đã bị Vô Song đuổi kịp, hắn sống lưng lạnh toát.

Nếu chỉ có Vô Song ở đây, hắn dám cùng Vô Song quyết chiến nhưng có thêm Tương Vân hắn thật sự không có cửa đánh lại.

Vô Song mạnh thì cũng không nói, đáng nói là quanh người Vô Song hiện nay xuất hiện từng làn khí trắng của Thần Nông Dược Khí, Vô Song đang được Thần Nông Dược Khí của Tương Vân bảo vệ.

Biết là không chạy được, ánh mắt của Mộc Tang biến thành điên cuồng, bàn tay của hắn nhẹ chuyển cả người gầm lên.

“Chết cho ta “.

Không có bất cứ chiêu thức nào cũng chẳng phải là võ kỹ, đơn giản chỉ là một chưởng mang theo độc khí.

Độc khí cách không đánh ra mang theo mùi hôi cực kỳ kinh dị, thứ mùi làm cho cả Tương Vân cùng Vô Song đều muốn nôn ọe tuy nhiên mùi vốn chỉ là mùi mà thôi, một chưởng của Mộc Tang không là gì cả.

Chưởng lực là không yếu nhưng đối diện với Thần Nông Dược Khí kia trực tiếp như gặp phải thiên địch vậy mà bị Thần Nông Dược Khí mạnh mẽ xé ra làm hai phần.

Khoảng cách của Vô Song cùng Mộc Tang, càng ngày càng gần.

Mộc Tang toàn thân lông tóc dựng đứng, hắn cũng không nghĩ gì vội vã từ trong cánh tay bắn ra một vật nhỏ.

Đây chính là con rết màu đỏ mà Mộc Tang dùng ban đầu, con rết độc này mở miệng tốc độ cũng là không chậm lao về phía cổ Vô Song.Vô Song ánh mắt nhẹ chuyển, nghĩ cũng không thèm nghĩ, liền vung Hắc Long Kiếm lên, một chém chia đôi thân thể con độc vật này.

Bước chân một lần nữa động, khoảng cách giữa hắn cùng Mộc Tang chỉ còn lại 3m.

Mộc Tang chạy, miệng thở hồng hộc tuy nhiên hắn rốt cuộc vẫn phải chạy.

Trực tiếm nắm lấy một cái túi bên hông, Mộc Tang ném luôn về phía Vô Song.

Nhìn thấy vật lạ bay tới, lần này là Tương Vân lên tiếng.

“Tiểu sư thúc, người chém rách thứ kia đi, việc còn lại để Tương Vân lo”.

Có Tương Vân đảm bảo, Vô Song nào cần quan tâm, Hắc Long Kiếm chém ra, ánh kiếm trực tiếp chém rách cái túi kia.

Trong túi lập tức rơi xuống rất nhiều hạt bụi màu tím, những hạt bụi này thậm chí che kín cả một vùng không gian trước mặt Vô Song tuy nhiên hạt bụi màu tím này cũng không có cách nào đụng vào Vô Song.

Cứ như có hai cánh tay vô hình đẩy hết những hạt bụi này ra tạo thành một con đường riêng biệt vậy, Vô Song một lần nữa dễ dàng xuyên qua.

Hạt bụi tím này chính là Tử Đình Lan, một loại bụi độc chỉ cần bám lên người toàn thân đều thấy ngứa ngáy không thể chịu được tuy nhiên ai bảo Vô Song đang có siêu cấp áo giáp bỏa vệ?.

Tất nhiên Mộc Tang không có ngu, hắn cũng biết Tử Đình Lan của hắn không làm gì được Thần Nông Dược Thể, hắn cũng không cầu Tử Đình Lan làm gì Vô Song.

Tử Đình Lan dùng chỉ là che mắt, che đi tầm nhìn của Vô Song mà thôi.

Khi mà Vô Song vừa xuyên qua đám khói bụi màu tím, một vật bay thẳng về phía hắn, hay nói đúng hơn là bay thẳng về phái Tương Vân.

Đây chính là con rết 4 màu của Mộc Tang, tốc độ của nó so với con rết ban đầu kia nhanh hơn đâu chỉ gấp 10 lần, thậm chí ngay cả Vô Song còn cảm thấy tốc độ kia quá mức đáng sợ.

Tất nhiên đã mang Tương Vân trên người, Vô Song nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho nàng, Mộc Tang đừng mơ tưởng đụng vào được một sợi tóc của Tương Vân.

Tương Vân ở trên lưng Vô Song đột nhiên nhìn thấy con vật kinh dị kia bay đến người mình, xuất phát từ nữ tính thường tình liền sợ hãi không thôi, đương nhiên chính Tương Vân cũng biết kể cả mình có bị đầu rết 4 màu này cắn cũng sẽ không có chết.

Nàng là Thần Nông Dược Thể, loại độc dược cỡ này mơ tưởng giết chết được nàng nhưng nếu nàng thật sự bị cắn chỉ sợ sẽ không thể điều động Thần Nông Dược Khí bảo vệ Vô Song, khi đó Mộc Tang liền có thể thật sự quyết chiến cùng Vô Song.

Đáng tiếc con rết 4 màu này có nhanh thì vẫn chưa đủ để vượt qua khả năng phản ứng của Vô Song, chỉ thấy Vô Song bàn tay cách không đưa ra, hắn vậy mà dám dùng tay nắm lấy đầu rết của Mộc Tang.

Mộc Tang không hiểu... hắn không hiểu Vô Song vừa làm cái gì nhưng theo bản năng hắn tiếp tục lựa chọn bỏ chạy, bởi hắn biết đầu rết kia của mình chỉ sợ thật sự đã chết.

Vô Song có thể sẽ sợ độc công của Mộc Tang vì độc công có thể xuyên qua lớp phòng ngự của nội lực, nhưng Vô Song còn lâu mới sợ con rết kia, con rết kia nếu cắn được vào người Vô Song thì đúng là Vô Song sẽ sợ nhưng hắn lại có hộ thân cương khí, con rết kia muốn cắn là việc mơ tưởng.

Hộ thân cương khí bình thường chưa chắc đã ngăn nổi hàm răng con độc vật kinh khủng kia, chỉ là ai bảo hộ thân cương khí của Vô Song lại không bình thường?, bằng vào tiên thiên hàn băng khí trong người, hắn thừa sức đóng băng chết con độc vật này.

Tiếp tục thấy Mộc Tang bỏ chạy, ánh mắt Vô Song càng ngày cũng là càng lạnh lại.

........

Giây phút Mộc Tang thật sự chạy về phần cuối hang động, vẻ mặt hắn tái mét, thân thể kinh khủng liên tục run lên.

Mộc Tang chạy về cũng vừa vặn bị Tuyết nhìn thấy, bản thân Tuyết ánh mắt trợn tròn lên nhìn Mộc Tang, bởi nàng thấy Mộc Tang trên mặt xuất hiện một nụ cười dữ tợn đang nhìn mình.

Mộc Tang cũng không dám nghĩ nhiều, hắn lập tức đưa một cánh tay ra muốn nắm lấy Tuyết, hắn cần một cái con tin.

Tuyết thân hình run lên, nàng không thể nói, nàng không hiểu Mộc Tang muốn làm gì nhưng với kẻ kia nàng thấy kinh khủng vô cùng.

Tiếp theo... nàng cũng không thấy bị Mộc Tang đụng vào người, chỉ thấy một loại mùi tanh tưởi bắn lên cơ thể mình.

Tuyết nhìn thấy, cánh tay của Mộc Tang rơi xuống từ bao giờ, máu bắn tung tóe.

Sau đó một cây châm vàng xé không mà tới, xuyên thủng ngực Mộc Tang, xuyên thủng trái tim của Mộc Tang, để rồi Mộc Tang khục ra một ngụm máu, thân hình vẫn là ầm ầm ngã xuống.

Trong ánh mắt mơ hồ của Tuyết, nàng nhìn thấy từ trong bóng tối, thân ảnh của Vô Song chậm rãi xuất hiện.

Không thể không nói, trong mắt bất cứ ai chỉ cần nhìn thấy Vô Song giết người đều sẽ bị rung động thật sâu.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 41: Đế Thích

Trong hang động lúc này, hình bóng của Vô Song hiện ra, vẻ mặt của hắn cũng không tránh nổi vài phần mệt mỏi.

Cho dù một châm cuối cùng kia có thể thật sự giết chết Mộc Tang thì Vô Song hắn vẫn không cười nổi, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, hắn sao có thể cười?.

Sau lưng Vô Song, Tương Vân cũng quan sát tất cả, ánh mắt đẹp của nàng nhẹ nhíu lại.

“Tiểu sư thúc... bọn họ...”.

Tương Vân không cần nói hết lời thì vô Song cũng hiểu, những người ở đây rõ ràng là bị trúng độc hơn nữa từ sắc mặt mà xem ra, độc dược thậm chí đã chạy ngược vào tim.

Độc của Mộc Tang lợi hại đến trình độ nào?, ít nhất nếu Vô Song không có Thần Nông Dược Khí bảo vệ chính hắn cũng ăn không tiêu huống gì nơi đây chỉ toàn là nhị lưu cao thủ.

Bàn tay của Vô Song run lên, hàn khí nhè nhẹ xuất hiện đại biểu cho sự kích động của hắn.

“Tương Vân, phiền ngươi, xem có thể cứu được ai hay không”.

Tương Vân cũng gật đầu với Vô Song, nói về chữa bệnh cứu người Vô Song còn kém Tương Vân nhiều lắm.

Nàng bước chân nhẹ tiến, khuôn mặt xinh đẹp cau lại, bắt đầu cúi người xuống kiểm tra từng người bệnh, người đầu tiên đương nhiên là Phong Nhất Trận.

Không đụng vào Phong Nhất Trận thì thôi, vừa động vào Tương Vân trong mắt đã hiện ra một tia chán ghét, nhưng cũng dần dần biến thành ngưng trọng.

Về phần Vô Song, hắn cúi người xuống nhìn Tuyết, Tuyết cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt nàng mở lớn, cũng vì nàng bị điểm á huyệt bản thân Vô Song cũng không biết nàng đang nghĩ gì.

Giúp nàng kéo lại vạt áo che đi phần thân thể hở ra kia, rồi mới vì Tuyết giải huyệt đạo, chỉ là Vô Song tuyệt đối không ngờ nữ nhân tóc đỏ lại dùng tay tát vào mặt hắn một cái.

Đây là lần đầu tiên, Vô Song bị một nữ nhân tát, nếu có lý do thì không sao nhưng đây rõ ràng là hắn vô tội, thậm chí còn vừa mới giải cứu nàng?.

Chỉ thấy Tuyết tát xong, lập tức dùng hai tay che lấy bộ ngực trắng ngần của mình, khuôn mặt xinh đẹp khẽ chuyển thành màu đỏ.

“Ngươi... ngươi quay đầu đi “.

Tiếng tát này Tây Môn Tuyết phi thường kêu cũng lập tức làm Tương Vân chú ý, khuôn mặt xinh đẹp của Tương Vân nhẹ cau lại.

Nữ nhân kia là ai mà dám đánh tiểu sư thúc của nàng?.

“Này, ngươi làm cái gì?”.

Lần này một lần nữa đến Vô Song ngạc nhiên, hắn thật sự không ngờ Thẩm Tương Vân còn có một mặt này, một mặt hắn chưa bao giờ nhìn thấy, thậm chí hắn còn cảm nhận được không khí ở đây có chút gì đó sai sai.

Tây Môn Tuyết cũng cảm thấy mình không đúng, cố gắng chỉnh lại bộ áo ngoài che hết đi da thịt lộ ra, vẻ mặt xinh đẹp vẫn có vài phần sợ hãi chưa hề biến mất, nàng đứng lên sau đó cúi người thật sâu với Vô Song, cái cúi đầu này không ngờ lại giống hệt truyền thống người Nhật Bản mà Vô Song thấy kiếp trước.

“Đội trưởng, ta xin lỗi... tại ta vốn tưởng ngài là nữ... ta... là ta quá bất ngờ “.

Câu trả lời của Tuyết đến chính Tương Vân cũng không thể phản bác được, tiểu sư thúc của nàng thật sự giống nữ nhân, trong mắt Tương Vân thì Vô Song chính là nam nhân xinh đẹp nhất thiên hạ, lại thêm khí chất tự nhiên của hắn, nếu không phải Tương Vân từ bé đã nhìn quen Vô Song, nàng thật sự cũng không dám xác định giới tính của Vô Song.

Vô Song dùng một tay khẽ chạm lên khuôn mặt mình, sau đó hắn cũng rất nhanh đổi chủ đề truyện, dù sao cái chủ đề này cũng không có cái gì để nói.

“Tương Vân, hắn ta bị trúng độc đúng không?”.

Ngón tay của Vô Song chỉ về phía Phong Nhất Trận nằm gần Tương Vân, vẻ mặt mang theo vài phần ngưng trọng.

Tương Vân nghe Vô Song hỏi liền gật đầu.

“Hắn bản thân dính độc rất nặng nhưng không phải là quá khó trị liệu, loại độc này là ‘Hủ Tâm Độc’ một loại độc rất khó xâm nhập vào người cao thủ luyện võ, bằng thực lực Phong Nhất Trận vốn có thể hoàn toàn ngăn cản Hủ Tâm Độc công tâm gây nội thương... chỉ là hắn... “.

Nói đến đây khuôn mặt Tương Vân đỏ lên, nàng vậy mà tiện chân đá thẳng vào người Phong Nhất Trận đang nằm im một đống ở đó.

“Tên ngu đần này phong lưu thành tính, chỉ sợ Hủ Tâm Độc lây qua con đường kia, dẫn tới nội lực của hắn không thể ngăn cản nỗi mới dẫn đến tình trạng này”.

Cho dù Tương Vân không có nói ‘con đường kia’ là con đường gì nhưng Vô Song cũng hiểu đại khái, ánh mắt hắn liền khẽ híp lại.

“Tương Vân, ngươi có cứu được không?”.

Tương Vân đối với câu hỏi của Vô Song liền nhẹ gật đầu, chỉ là trong ánh mắt nàng không dấu được vài phần ngưng trọng.

Nếu nàng chỉ phải cứu trị cho một mình Phong Nhất Trận thì cũng không tính là khó nhưng ở đây có quá nhiều người bị trúng độc, Tương Vân biết tiểu sư thcus của mình nếu không bị dồn đến bước đường cùng, tuyệt đối sẽ không bỏ bất cứ ai.

“Tương Vân chỉ biết làm hết sức mà thôi, nếu... có thể tìm được thuốc giải trên người Mộc Tang thì có thêm vài phần nắm chắc”.

Nói xong Tương Vân cùng Vô Song hai người cùng cúi xuống, kiểm tra đồ đạc trên cơ thể Mộc Tang.

.......

Đêm dài rồi đêm tàn, đêm tàn rồi hưng đông lên, sau hừng đông là ánh bình minh.

Khi ánh bình minh khẽ xuất hiện trên khu rừng nơi Vương Bản Sơn báo hiệu đêm tối qua đi.

Đêm ngày thứ ba qua đi, hôm nay là ngày thứ tư của Tu La Thí Luyện, tuy nhiên mới chỉ một đêm thôi, đội ngũ 24 người nhóm Vô Song chỉ còn lại một đống hoang tàn.

Một đêm có quá nhiều người chết, thật sự quá nhiều.

Tương Vân y thuật đúng là rất đáng sợ, nhưng nàng không có cách nào cứu nổi những người bên trong hang động kia, chỉ bởi đây là độc do độc trùng gây ra.

Tương Vân bản thân mang theo Thần Nông Dược Thể nhưng không có nghĩa nàng có thể trị bách độc, đồng thời độc tố đã chạy thẳng vào tim, bản thân người nhiễm độc tu vi nội công rõ ràng quá thấp, khi Tương Vân đến thậm chí đã tắc thở.

Trên người Mộc Tang cũng không có thuốc giải độc bởi hắn không cần thuốc giải độc, bản thân Mộc Tang không sợ trùng độc tấn công thì cần gì thuốc giải?, cho dù thật sự có bị tấn công, thật sự có bị nhiễm độc hắn cũng có thể nhờ con rết 4 màu của mình toàn bộ hút ra ngoài.

Mộc Tang vốn không sợ độc dược cỡ này.

Một đội ngũ 24 người chỉ còn lại Vô Song, Hồ Phỉ, Mộ Dung Ảnh, Tây Môn Tuyết, Phi Lưu, Hùng Bì, Hùng Đảm, Cổ Đại Ngưu, Đường Ngạo, Đường Tiếu Tâm, Đường Vô Lệ cùng Phong Nhất Trận.

Chỉ còn lại vèn vẹn 12 người, tức là có một nửa đội ngũ... chết trong một đêm.

Điều đáng nói hơn nữa là chiến lực đoàn đội, toàn bộ đoàn đội chỉ có Vô Song còn có thể chiến đấu, cùng lắm tính thêm Cổ Đại Ngưu cùng Tây Môn Tuyết, ở trong Tu La Thí Luyện lại càng thêm vài phần nguy hiểm.

Ngồi bên ngoài hang động, Vô Song có chút mệt mỏi, ánh mắt của hắn khẽ nhắm chặt lại, cổ ngước lên bầu trời.

Suốt một đêm qua, hắn cùng Tương Vân đều cố gắng sơ cứu người bị thương, sau đó đến rạng sáng này chính hắn cùng Cổ Đại Ngưu cũng là ngươi chôn xác đội ngũ của mình, có người là bạn, có người là thù, Vô Song cũng đều chôn cất.

Người chết như đèn diệt, ân oán vốn nên theo gió bay.



Vô Song chỉ là cảm thấy không vui, trong lòng Vô Song có một cái gì đó cứ bám mãi lấy hắn không buông.

Những người nằm ở đây, từng cười cười nói nói với hắn, từng là đồng đội với hắn.

Hắn còn nhớ bản thân mình từng muốn bóp cổ Mặc Vân thế nào, tên tiểu tử kia dĩ nhiêm dám tỏ tình với hắn?.

Hắn còn nhớ bản thân Hắc Báo cực kỳ rụt rè gần như không mấy nói chuyện với ai nhưng chỉ cần được giao nhiệm vụ, hắn luôn là người năng nổ nhất.

Hắn còn nhớ Đường Dần, kẻ này ăn rất nhiều nhưng tay nghề cũng rất tốt, là một trợ thủ không tệ trong nhà bếp của Vô Song.

Hắn nhớ... rất nhiều.

Sinh lão bệnh tử việc này ai cũng phải chấp nhận, có chiến đấu liền phải có hy sinh, làm người không ai không phải chết.

Chỉ là Vô Song lần đầu tiên, thấy những người thân quen bên cạnh mình chết đi mà thôi.

Đây là lần đầu tiên, ở cả hai kiệp hắn tận mắt thấy những người thân thuộc với mình phải chết.
Cuộc đời Vô Song tay đã tràn nhập máu tươi, hắn không phải là người hiền lành gì chỉ là lần đầu tiên hắn nhận ra giết chóc còn có một mặt này.

Ai cũng có thể nói rất hay, nói rất đẹp, ai cũng có thể tưởng tượng rất hay, tưởng tượng rất đẹp nhưng khi thực sự chứng kiến người bên mình ngã xuống, nó rất khác, rất khác.

Sau lưng Vô Song, bất ngờ vang lên một tiếng bước chân.

Người đến là Tây Môn Tuyết.

Nàng cũng ngồi xuống bên cạnh Vô Song, đôi chân thả lỏng giữa không trung, ánh mắt nhìn về phía ánh bình mình xa xa.

“Đội trưởng, người làm hết sức rồi... những người này tuyệt đối không có ai oán đội trưởng, có trách chỉ trách Mộc Tang tên đó “.

Tây Môn Tuyết nói xong, mắt đẹp nhẹ nhìn Vô Song, nàng thấy Vô Song vẫn là nhắm mắt, không đáp.

Nàng cũng đành yên lặng, yên lặng ngồi đó với hắn.

“Tương Vân... ngủ rồi à?”.

Bất giác, Vô Song mở miệng.

Tây Môn Tuyết nghe vậy cũng gật đầu.

“Tương Vân cô ấy cũng ngủ rồi, nguyên một đêm vất vẻ luôn tay luôn chân, cô ấy nên được nghỉ ngơi thật tốt “.

“Cổ Đại Ngưu cùng đám cao thủ đi theo Tương Vân cũng là tìm chỗ nghỉ ngơi một chút”.

Vô Song nghe vậy, lắc đầu không đáp thở dài một hơi.

“Tuyết, ta mệt quá, ta cũng muốn nghỉ một chút, nếu có gì người lập tức báo cho ta là được”.

Vô Song cố gắng đứng lên, tuy nhiên không ngờ Tây Môn Tuyết đưa tay ra, nắm lấy cổ tay hắn.

Nói thật, Tây Môn Tuyết nếu là một cái người lớn, thì Vô Song chỉ là trẻ em mà thôi.

Tây Môn Tuyết dùng tay kéo nhẹ Vô Song ngồi xuống.

“Đội trưởng, người... người gối lên đùi của ta mà ngủ, ta giúp ngươi canh chừng”.

Vô Song ánh mắt giật giật nhìn nữ tử trước mặt, sau đó vậy mà gật đầu.

Hắn thật sự rất mệt, đầu đau như búa bổ vậy, đến cả suy nghĩ lúc này với Vô Song cũng là một loại thử thách hơn nữa trước mặt hắn là một mỹ nữ Phù Tang.

Tây Môn Tuyết rất đẹp, nàng thật sự rất đẹp, đồng thời lại mang theo hương vị của nữ nhân ngoại quốc, mang theo vẻ đẹp của nữ nhân Nhật Bản truyền thống. Nằm ngủ trền đùi nàng cũng là một loại hưởng thụ.

Vô Song nằm trên cặp đùi mềm mại kia, hắn dần dần tiến vào giấc ngủ.

.......

Trong giấc ngủ say, Vô Song mơ.

Hắn cũng không biết, bao nhiêu năm rồi hắn không mơ ngủ, một giấc mơ cực kỳ chân thật.

........

Không gian màu đen như mực, có một thân ảnh nhẹ dạo bước, người này một thân hắc y, đen đến tận cùng, hắn như mắc căn bệnh sợ hãi ánh sáng mặt trời vậy, từ đầu đến chân trừ đôi mắt lộ ra ngoài cũng không có gì nữa cả.

Đôi mắt của hắn lúc này thuần một màu huyết hồng sắc, bất cứ ai nhìn vào đôi mắt đó đều thấy cả một biển máu khổng lồ, như hắn nhét cả huyết hải tu la vào trong ánh mắt của mình vậy.

Hắn lúc này đứng trước một con sống lớn, nước sông đen như mực, xung quanh bốn phương tám hương chỉ có sương trắng căn bản không nhìn thấy gì, đồng thời dọc bờ sông không ngờ toàn xương trắng.

Hắn đứng trước dòng sông này, quen việc dễ làm đơn giản chỉ huýt sáo một tiếng.

Không bao lâu sau, có một con thuyền nhỏ vượt qua sương mù mà đi đến đây đón hắn qua sông, người lái thuyền là một lão nhân, người gầy như que củi.

Người lái thuyền hơi hơi cúi đầu với hắn, sau đó nhếch người ra một chút để nam nhân này bước lên, con thuyền tiếp tục chậm rãi quay đầu, lướt đi trên dòng hắc thủy.

Hắn đối với cảnh này thành quen, cũng không bất ngờ gì có điều đối với rất rất nhiều người, dòng sông này vốn cực kỳ kinh khủng.

Không mất bao lâu, hắn liền đi đến bờ bên kia, ở đó có rất rất nhiều người đang xếp hàng trong vô thức, bọn họ phải đi qua từng cây cầu đá lớn.

Đây là một... vùng không gian rộng lớn đến không thể tưởng tượng nổi, ít nhất có đến hàng vạn cầu đá, mỗi cầu đá liền có hàng trăm hàng nghìn người nối đuôi nhau tiến bước, trên cầu... cũng xuất hiện rất nhiều hắc giáp binh sỹ.
Đám hắc giáp binh này cả người mặc giáp đen bóng loáng, tay cầm những loại vũ khí khác nhau, đặc điểm chung duy nhất có lẽ đều là đôi mắt sáng rực luôn nhìn xoáy vào mỗi người đi qua cầu vậy.

Đương nhiên hắn không phải xếp hàng, hắn là ‘Vip”.

Trong tay có một tấm lệnh bài cổ xưa, lệnh bài khẽ đưa về phía trước, trước mặt hắn liền hiện ra một cánh cửa nhỏ.

Mở cửa đi vào bên trong, hắn rất nhanh xuất hiện bên trong một tòa đại điện.

Nói là đại điện cũng không đúng, đây thật ra chỉ là một canh phòng rộng lớn vô cùng mà thôi, trong phòng này toàn bộ nội thất trang trí đều làm cho người ta cảm thấy có một loại quý khí của hoàng gia, khác rất xa với tất cả khung cảnh lúc trước hắn đi qua, cứ như hai thế giới cách biệt vậy.

Trong căn phòng này, cũng có rất nhiều người giống hắn, toàn thân hắc y che kín mít khuôn mặt.

GIây phút mà hắn xuất hiện, hắn liền trở thành trung tâm của tất cả mọi người, trong những ánh mắt kia có kiêng kỵ, có sợ hãi, có cả cuồng nhiệt.

Đám người bọn họ và ngay cả hắn được gọi là tử thần.

Tử thần nghe có vẻ giống thần linh nhưng nói trắng ra, liền là chân chạy vặt cho diêm vương đại nhân, không hơn cũng không kém.

Trong đám chân chạy vặt đó, hắn cảm thấy có lẻ mình cũng thuộc dạng cực kỳ đắc lực.

Với những ánh mắt kia đang nhìn mình, hắn đã quá quen thuộc, chỉ một đường đi thẳng, hắn đi đến đâu tự động có người vì hắn nhường đường.

Tử thần có nhiệm vụ gì?, tử thần có ba nhiệm vụ chính.

Nhiệm vụ đầu tiên của tử thần là săn bắt những linh hồn không chấp nhận trở về địa ngục sau khi dương thọ đã hết, bất quá loại công việc này vốn dành cho tử thần cấp thấp.

Nhiệm vụ thứ hai của tử thần là truy bắt những linh hồn chạy trốn từ địa ngục lên dương gian, những kẻ này vốn được người dương gian gọi là yêu quái.

Nhiệm vụ cuối cùng của tử thần là vá lỗ hổng, vá những lỗ hổng nối giữa dương giới cùng âm giới.

Hắn... vừa đi hoàn thành một cái nhiệm vụ như vậy trở về.

Rất nhanh ngồi xuống tấm bàn quen thuộc, ở đó một nữ tử chờ hắn.

Nàng một thân bạch y trắng toát, làn da trắng bệch không có chút sức sống, khuôn mặt bị mặt nạ che đi hơi hơi lóe sáng nhìn hắn.

“Ngươi đến trả nhiệm vụ? “.

Có lẽ hắn cũng quá quen thuộc với cái nữ tử này, hắn thản nhiên gật đầu.

“Thiên Nguyên Giới, lỗ hổng số 7647 – Nhược Lan Tự đã bị lấp lại”.

Nữ tử áo trắng kia nghe vậy cũng không hỏi nhiều, chỉ thấy nàng lật qua lật lại một quyển sách lớn, rồi nhẹ ấn vào một ấn.

Sau khi giao ban xong công việc, đương nhiên là lúc chơi bời.

Âm giới cũng không phải như dương giới đồn thổi, âm giới bọn họ... thật ra không khác gì âm giới.

Người ta nói chết thật ra là sống ở một thế giới khác, điều này cũng không phải là giả.

Hắn bước một mạch ra khỏi đại điện này, sau đó lại sử dụng tấm lệnh bài cổ xưa kia, đây chính là lệnh bài truyền tống, hắn có thể đi đến bất cứ nơi nào của âm giới, chỉ cần trong quyền hạn của chính hắn.

Nơi hắn xuất hiện, là một tòa đại thành, hơn nữa còn chiếu đèn sáng rực, trong đại thành có không ít người tấp nập qua lại.

Bọn họ đương nhiên là con người, là người cõi âm, là những cư dân trong âm giới.

Đây là một đại thành của âm giới, nơi đây vốn không khác gì thành trì của dương gian.

Tiến vào một quán rượu quen thuộc, đi về chiếc bàn quen thuộc, hắn nhìn thấy thân ảnh quen thuộc.

“Đế Thích?, ngươi đến sớm như vậy”.

Đối diện với hắn là một nam tử, người này một thân giáp vàng khác xa với hắc y mà hắn đang mặc, người này cũng là tử thần, được gọi là Đế Thích.

“Đương nhiên, ngươi nghĩ bản tọa là ai?, đâu có chậm như ngươi “.

“Đúng rồi, lần này ngươi nhận nhiệm vụ ở Lan Nhược Tự, lấy được cái đó không?”.

Hắn nhìn chằm chằm vào Đế Thích, sau đó gật đầu.

“Dỗi hơi, bằng vào thực lực của ngươi, sao không tự lên mà lấy, chỉ là chuỗi chàng hạc mà thôi, nếu không phải ngươi nhờ ta một mồi lửa chỉ sợ thiêu cháy nó lâu rồi”.

Đế Thích mỉm cười, nhẹ vỗ vai hắn.

“Chúng ta không phải là bằng hữu sao?, ta vướng nhiệm vụ không thể làm được thì nhờ ngươi, dù sao nếu không có việc kia, ngươi sớm đã như chúng ta, trở thành cận vệ của Diêm Vương đại nhân”.

Nhắc đến ‘việc kia’, hắn rõ ràng cảm thấy không vui, chỉ lắc đầu.

“Bớt nhắc mấy việc không vui này, lần này ngươi bao hết được chứ?”.

Đế Thích bật cười đầy vui vẻ.

“Có gì không thể, hôm nay liền để ngươi uống thỏa thích, hồn tệ trong tay ta chưa bao giờ thiếu”.

.......

Một cái giấc mơ, một cái giấc mơ chính Vô Song cũng không hiểu gì cả.

Khi hắn mở mắt ra ngồi dậy, chỉ nhìn thấy Tây Môn Tuyết vẫn ngồi đó cùng ánh mặt trời chói chang.

Vô Song lần đầu mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ cỡ này, cũng chân thật cỡ này, điều làm hắn hoang mang nhất là, hắn cảm thấy những hình ảnh trong giấc mơ kia đang dần dần biến mất.

Vô Song lập tức dùng tay ôm đầu, đầu của hắn lại đau.

Ở bên cạnh, Tây Môn Tuyết cũng mặc kệ đùi của mình đang ê ẩm, nàng quay sang đầy lo lắng nhìn Vô Song.

“Đội trưởng, người sao vậy, để ta đi gọi Tương Vân cô nương”.

Tây Môn Tuyết muốn rời đi nhưng là Vô Song dùng một tay giữ nàng lại.

Hắn chỉ đơn giản dùng hai tay di di lông mày của chính mình, cơn đau kia đến cũng nhanh mà đi lại càng nhanh, cứ như có cái gì cố tình xóa đi ký ức của hắn vậy, giấc mơ kia... hắn vậy mà không nhớ cái gì.

Ngoại trừ tên một người, hai chữ ‘Đế Thích’ vậy mà cứ văng vẳng trong đầu hắn, cho dù thế nào cũng không quên nổi.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 42: Mình Ta Là Đủ

Cơn đau đầu kia đến cũng nhanh mà đi lại càng nhanh, những hình ảnh trong giấc mơ kia cũng hoàn toàn biến mất trong trí nhớ Vô Song, có chăng chỉ còn lại những mảnh ghép mơ hồ không hơn không kém.

Vô Song một tay nắm lấy cổ tay của Tuyết, hắn thật sự không muốn làm phiền Tương Vân, Tương Vân một ngày hôm qua đã quá mệt mỏi, tốt nhất liền để Tương Vân nghỉ ngơi nhiều một chút, cô bé này hôm qua vì hắn đã quá lao lực.

Chữa bệnh là một việc nhưng chữa bệnh cần thời gian, nếu chỉ sử dụng phương pháp bình thường thì với vết thương của mọi người căn bản không có cách nào bình phục thậm chí phải mất vài tuần hoặc vài tháng.

Muốn chữa trị vết thương nhanh đầu tiên là phải có ‘dược’, dược ở đây có thể hiểu là thuốc ví dụ như Thiên Hương Ngọc Lộ Hoàn hay Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao đều tính là dược, đáng tiếc đám người Vô Song không có.

Nếu đã không có dược thì cần một đại cao thủ nắm giữ kinh người nội công đặc biệt là nội công còn phải mang theo trị liệu thuộc tính ví dụ như Trường Sinh Quyết của Võ Đang hay Tử Hà Thần Công của Hoa Sơn, đương nhiên cao thủ bậc này căn bản sẽ không xuất hiện ở đây.

Nếu cả hai cái trên đều đã không có liền phải xem thực lực của y sư. Bản thân Tương Vân là một y sư hàng thật giá thật, so với một kẻ tay ngang vào nghề chỉ biết châm cứu như Vô Song thì cao hơn nhiều lắm nhưng để nàng so sánh với những thần y trong thiên hạ thì vốn là điều không thể, nàng còn quá trẻ còn quá nhiều không gian để phát triển, tay nghề của Tương Vân đúng là không đủ để làm một bước này.

May mắn là Tương Vân có Thần Nông Dược Thể, nắm giữ Thần Nông Dược Khí, bằng vào Thần Nông Dược Khí nàng có thể thổi vào bên trong cơ thể bệnh nhân một loại sinh mệnh lực đặc thù, bằng vào Thần Nông Dược Khí bản thân Tương Vân có thể kích thích sinh cơ trong cơ thể bệnh nhân, dẫn tới đề mạnh khả năng tự hồi phục vết thương của bản thân.

Thần Nông Dược Thể không mạnh trong chiến đấu nhưng công dụng của nó cực kỳ đáng sợ bất quá chính vì sử dụng quá nhiền Thần Nông Dược Khí, Tương Vân rất mệt, nàng phi thường mệt mỏi, nàng căn bản cần nghỉ ngơi.

Đứng trên núi, Vô Song ánh mắt chậm rãi cau lại, hắn nhìn thấy một đội ngũ của Thiên Ý Thành, đang truy đuổi một đội ngũ khác, một đội ngũ thí sinh tham dự Tu La Thí Luyện.

Ngày thứ tư có lẽ không giống ngày thứ ba, ít nhất mới sáng sớm Vô Song đã nhìn thấy hai cái đội ngũ việc mà ngày thứ ba hắn tìm mỏi mắt không ra.

Cũng nhờ vào việc Tương Vân mang thêm 3 siêu nhất lưu cao thủ đến đây mà Vô Song cũng biết đại khái tình hình của Tu La Thí Luyện năm này, chính vì biết hắn trong lòng lại càng thêm không mấy vui vẻ.

Một lần Tu La Thí Luyện dĩ nhiên phái ra 16 Tông Sư cảnh cao thủ, nếu loại trừ đám người Cự Môn đều bị Vô Song giết ra thì còn đến 12 Tông Sư cường giả đang có mặt ngoài kia, không cần biết mạnh yếu thế nào nhưng Tông Sư cường giả tồn tại đều cho Vô Song một loại áp lực.

Đứng trên núi cao, hắn lại nhớ tới lời Mục Nhân Thanh nói về Quỳ Hoa Lão Tổ.

Vô Song học võ cũng không phải là vì để mình trở thành kẻ mạnh nhất thiên hạ, hắn học võ vốn chỉ vì thích, sau đó một đường đi đến tận đây.

Hắn không mang theo suy nghĩ của thời đại này, không mang theo cảm giác của con người thời đại này, cái thời đại này thủy chung không phải nhà của hắn.

Có lẽ lúc này, Vô Song mới cảm thấy hắn cùng Quỳ Hoa Lão Tổ rất có duyên, cũng như Quỳ Hoa Lão Tổ, tầm mắt của Vô Song thật ra rất nhỏ, chỉ giữ vững ba phần đất sau lưng, chỉ cầu bảo vệ người thân của mình liền đủ.

Đường phía trước rất dài rất dài, hắn hiện nay mới là nhất lưu cao thủ thì bao lâu nữa hắn đột phá tông sư?, lại bao lâu nữa đột phá đại tông sư?, sau đại tông sư còn là ngũ tuyệt, còn là ngũ đế, trên ngũ đế còn cái gì không? ai biết được.

Quỳ Hoa Lão Tổ năm đó một mạch đi về phía trước, hắn rốt cuộc đạt đến ngũ đế cấp bậc cao thủ, là chí cường giả của thế gian nhưng hắn chưa bao giờ có dục vọng mở rộng con đường của chính mình, hắn vốn chỉ cầu giữ vững sau lưng.

Tầm mắt của thiên hạ luôn hướng về phía trước, nhưng hắn chỉ một mực nhìn sau lưng, nhìn về ba thước đất sau lưng, nhìn về nhà của hắn.

Vô Song lúc trước không hiểu Quỳ Hoa Lão Tổ suy nghĩ, nhưng lúc này đứng trên núi cao, hắn lại hiểu.

Chiến đấu liền có mất mát, chiến đấu liền có hy sinh nhưng Vô Song hắn làm không được, ít nhất hắn không nhìn được những người thân quen của mình lần lượt ngã xuống, hắn không dám.

“Lão tổ năm đó vì không dám nên không thể lùi lại, không lùi lại liền chỉ có thể tiến lên, lão tổ giống mũi kiếm cường đại, không cầu chém địch chỉ cầu chắn cho thanh kiếm toàn bộ phong mang”.

“Lão tổ năm đó có lẽ cũng giống như ta, chính là vì không dám. Có đôi khi nhiệt huyết một đời người cũng bắt đầu từ hai chữ không dám”.

“Không dám lùi nên phải tiến lên, không dám mất nên phải giữ, không dám thử nên phải một mực liều mạng, không dám trải qua liền phải một đường hát vang”.

Ở bên cạnh Vô Song, Tây Môn Tuyết không nghe rõ hắn đang nói cái gì, nhưng lúc này Vô Song lần đầu tiên cho nàng cảm giác mị lực, một cái mị lực của nam nhân chân chính.

Nam nhân hấp dẫn nhất là khi đối với nữ nhân mình thích, nói ra chấp niệm của mình.

Nam nhân trưởng thành nhất là khi đối với bản thân mình, gánh lên hai chữ trách nhiệm.

Sáng sớm, sương muối còn chưa tan, thân hình Vô Song đã biến mất.

Cuộc chiến hôm qua làm hắn ngộ ra vài điều, ít nhất tâm cảnh của hắn một lần nữa trưởng thành, hắn hiểu cái gì mình cần làm, cái gì mình cần vượt qua.

Bất tri bất giác, Vô Song hắn... lại lớn hơn một chút, trên đôi vai gầy yếu kia có thêm hai chữ trách nhiệm.

.........

Trong khu rừng của Vương Bản Sơn, sáng sớm vần còn tràn ngập sương muối.

Lúc này có một đội ngũ đang bỏ chạy, đội ngũ này rõ ràng là thí sinh tham dự Tu La Thí Luyện, có điều nhân số cũng không được tốt lắm, chỉ có vèn vẹn ba người.

Một đội ngũ ban đầu sẽ có 10 người, nếu lúc này chỉ còn lại 3 người thì một là đội ngũ gặp phải tấn công mang tính ‘chí mạng’, nếu không thì liền là lạc đàn.

Ba người này có hai nam cùng một nữ, từ vẻ mặt có thể nhìn ra cả ba người đang cực kỳ sợ hãi, hô hấp tán loạn, sắc mặt trắng bệch.

Sau lưng ba người này là bốn thân ảnh, toàn bộ đều là Thiên Ý Thành sát thủ, tất nhiên đây không phải là một cái tông sư đội ngũ, bốn người ở đây thực lực cũng chỉ khoảng siêu nhất lưu cao thủ.

Siêu nhất lưu cao thủ ở đâu thì không biết nhưng ở Thiên Ý Thành căn bản không có chỗ đứng, cũng chẳng có thực quyền, trừ khi nằm trong top 5 cường giả tại Hoàng Bảng may ra còn được người khác ghé mắt nhìn một chút.

Hiển nhiên bốn người này không nằm trong Hoàng Bảng, dù sao muốn ra nhập Hoàng Bảng chủ yếu là thiên tài, thiên tài cỡ đó sẽ không ai bị phái đến Tu La Thí Luyện.

Trong Thiên Ý Thành, loại cường giả như vậy căn bản chỉ là pháo hôi, tốt hơn một chút có lẽ được gọi là tạp dịch, chỉ có trong Tu La Thí Luyện mới có chút thực quyền, chính vì vậy bọn họ cực kỳ thích thú tấn công các tân sinh hàng năm.

Đây là một loại ‘ma cũ bắt nạt ma mới’, tất nhiên nếu chiến đấu nổ ra thường thường sẽ có nhân mạng nằm xuống, Thiên Ý Thành bản thân là một tổ chức sát thủ, đương nhiên phi thường cổ động giết người.

Bốn siêu nhất lưu cao thủ truy đuổi ba người trẻ tuổi, cả ba người dĩ nhiên không một ai là nhất lưu cao thủ, thông thường mà nói căn bản sẽ không để ba người trẻ tuổi này bỏ chạy, có lẽ đây chỉ là... mèo vờn chuột đi.

Vô Song quan sát tất cả, hắn không quan tâm lắm cái gì là mèo vờn chuột, hắn chỉ quan tâm, nếu đám người này tiến thêm vài bước, sẽ gặp ngọn núi nơi đám người Vô Song ở, nếu mượn đường mòn lên núi thì đối với Vô Song liền tính là phiền phức.

Hắn không thích phiền phức, đối với hắn phiền phức ngày hôm qua là quá đủ rồi.

.......

“Nhanh... nhanh một chút, chỉ cần gặp được một cái đội ngũ nào khác chúng ta an có thể không lo rồi”.

Đây là một giọng nam nhân, một nam nhân tương đối trẻ tuổi.

“Hộc hộc, lão tử đã bảo ngươi rồi, mang theo cô ta làm gì?, cô ta chính là một cái tai tinh, bình bình an an không muốn lại muốn dẫn cái tai tinh này theo?”.

Đây là một giọng nam nhân khác, kẻ này từ thân thể hình dáng mà nhìn thì tương đối cao lớn, có lẽ thuộc dạng người thích dừng sức lực.

Cuối cùng là một cái nữ tử, nữ tử cũng là che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt ở bên ngoài, đôi mắt của nàng rất trong, cũng rất đẹp.

Nữ tử này thực lực không cao, chỉ là nhị lưu cao thủ hơn nữa còn là nhị lưu cao thủ tầng dưới đáy, căn bản sẽ không có bao nhiêu chiến lực.

Nàng đối với đám siêu nhất lưu cao thủ sau lưng truy sát một mực không nói gì.



Nàng đối với lời nói của nam nhân kia cũng một mực không nói gì.

Đây là một nữ tử kỳ lạ, nàng chỉ biết một mạch chạy về phía trước, nàng chỉ cầu.... không chết, trong đôi mắt kia có một luồng ý chí cầu sinh rất lớn, vượt quá cả khả năng của chính nàng.

Bằng vào cái ý chí cầu sinh này, nàng đã ba lần thoát chết.

Đây là đội ngũ thứ hai của nàng, đội ngũ trước cũng là bị toàn diệt nhưng nàng chạy ra được, nàng may mắn sống sót được.

Đội ngũ thứ hai của nàng cũng bị tập kích, cũng bị toàn diệt, chỉ còn lại hai nam nhân kia cùng nàng.

Khí tức phù phiếm, hô hấp khó khăn, thân hình kia vừa chạy vừa run rẩy, thể lực nàng đã đến giới hạn rồi, căn bản cũng không có cách nào chạy tiếp, nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm.

Nam tử trẻ tuổi kia một đường bỏ chạy, phải nói thân pháp kẻ này rất tốt, vượt xa nhất lưu cao thủ bình thường, hắn lúc này nghe thấy nam nhân còn lại lên tiếng, ánh mắt liền cau lại.

Thật sự mà nói thân phận hắn rất cao, là người Mộ Dung thế gia, hắn gọi là Mộ Dung Võ.

Năm nay vừa tròn 13 tuổi đã là nhị lưu cao thủ, thiên phú cũng không tệ, quan trọng hơn, Mộ Dung Võ từ năm 10 tuổi đã đi theo công tử Mộ Dung Phục, đến giờ cũng đã có ba năm.
Bằng vào thiên phú của hắn, đáng nhẽ hiện tại đã sớm là nhất lưu cao thủ nhưng chính vì làm thư đồng đi theo công tử Mộ Dung Phục dẫn đến võ công bị trì trệ, mãi đến 2 tháng trước, Mộ Dung Phục mới để hắn rời đi, tiến vào Thiên Ý Thành.

Mỗi lần Thiên Ý Thành thu sát thủ, Cô Tô Mộ Dung Thế Gia đều phái không ít con cháu trong nhà tham dự, Thiên Ý Thành không chỉ có quan hệ thân mật với Đường Môn mà còn có cả quan hệ cùng cả Mộ Dung Gia.

Mộ Dung Võ tiến vào Thiên Ý Thành, cho dù thực lực của hắn chỉ là nhị lưu cao thủ nhưng nhất lưu cao thủ còn chưa làm gì được hắn, kể cả siêu nhất lưu cao thủ hắn cũng có gan đánh một trận bởi hắn học được vài phân Đấu Chuyển Tinh Di của công tử, bằng vào Đấu Chuyển Tinh Di hắn căn bản không sợ Hoàng Cấp sát thủ của Thiên Ý Thành.

Tất nhiên.... nếu chỉ là một siêu nhất lưu cao thủ thì hắn sẽ không sợ nhưng ai bảo ở đây có đến bốn người?, hắn nhất định phải chạy. Đội ngũ của bọn hắn không ngờ đen đủi đến mức gặp hai đội sát thủ của Thiên Ý Thành hợp công, nếu không phải hắn võ công cao cường đã sớm mất mạng.

Hắn thật sự cũng cảm thấy nữ nhân bên cạnh quá mức ám quẻ, một lần bị Thiên Ý Thành sát thủ tập kích thì cũng thôi đi, đằng này vậy mà có đến hai lần?.

Phải biết lần trước chính đội ngũ của Mộ Dung Võ đã ra tay cứu nữ nhân này, đội ngũ của nữ nhân này bị Thiên Ý Thành sát thủ toàn diệt.

Mộ Dung Võ ánh mắt từ từ lạnh lại, tuy nhiên hắn đi theo Mộ Dung Phục lâu năm, cũng nhiễm một chút tính cách của Mộ Dung Phục, cho dù bất cứ việc gì xảy ra nhất định phải giữ được hình tượng bên ngoài.

Mộ Dung Võ lập tức quay đầu về phía nam tử còn lại.

“ Trần Lượng, ngươi bớt nói nhảm, chạy còn không lo xong, nói nhảm cái gì?, Gia Bình cô nương nơi nào giống tai tinh?, trong Tu La Thí Luyện căn bản không thể thoát được việc bị tập kích?

Nam nhân kia gọi là Trần Lượng, về phần nữ nhân gọi là Gia Bình.

Gia Bình đang chạy, nàng có thể không quan tâm đến âm thanh của Trần Lượng nhưng lời nói của Mộ Dung Võ truyền đến thì nàng phải quan tâm, ánh mắt vẫn là hơi hơi cảm kích nhìn đối phương, nếu không phải nàng quá mệt, nhất định sẽ nói một tiếng cảm ơn.

Mộ Dung Võ vừa dứt lời, như để chứng minh Gia Bình là tai tinh, một tâm thanh xé gió mà đến.

Không ngờ lại là một mũi tên, một mũi tên xuyên qua bắp chân non mềm của Gia Bình, nàng lập tức kêu thảm một tiếng, cả người khụy xuống.

Mũi tên này là do Thiên Ý Thành sát thủ bắn ra, không ngờ trong đám siêu nhất lưu cao thủ kia lại có cao thủ dùng cung tên, hơn nữa theo thời gian khi mà sương mù tan dần, Mộ Dung Võ có thể loáng thoáng nhìn đội ngũ thứ hai đang đuổi đến.

Gia Bình ngã trên thảm cỏ xanh, thân thể run lên liên tục, nhìn mũi tên xuyên thủng chân của mình, Gia Bình có vài phần sợ hãi.

Đâu chỉ Gia Bình sợ hãi, Mộ Dung Võ cũng là sợ hãi vô cùng, bởi mũi tên thứ hai bắn tới, tiếng xé gió nghe mà ghê người, tiếng xé gió kia.... khiến cho Mộ Dung Võ cảm thấy bất lực vô cùng.

Người bắn tên, chỉ sợ.... là một kinh người nhân vật, lực tên có thể khiến tông sư cao thủ cũng biến sắc.

Mộ Dung Võ hiện tại nào còn quan tâm đến mặt mũi, trong ánh mắt kinh ngạc của Gia Bình, chỉ thấy Mộ Dung Võ một tay nắm lấy đai lưng của nàng, sau đó phi thường thuần thục dùng Đấu Chủy Tinh Di ném nàng lên trời, vừa vặn giúp hắn né một mũi tên kia.

Mũi tên mang theo lực sát thương kinh người nhưng không có xuyên thủng luôn ngực Gia Bình như Mộ Dung Võ suy nghĩ, chỉ nghe ‘keng’ một tiếng, cả người Gia Bình bị sung lực bắn bật ra, miệng phun máu tươi.

Kẻ ngu cũng biết, Gia Bình sẽ không chết nhưng nàng lúc này ở quá xa tầm tay Mộ Dung Võ, lập tức Mộ Dung Võ liền biến chiêu.

Ở ngay bên cạnh hắn Trần Lượng căn bản còn chưa kịp phản ứng đã thấy một chưởng lực ấn thẳng vào người mình, một chiêu này không mạnh nhưng mang theo Đấu Chuyển Tinh Di thì lại khác, vừa vặn đẩy ngã Trần Lượng hơn mười bước cahan mới có thể ổn định.

Sau đó cũng không khó đoán, Trần Lượng liền bị một mũi tên từ phía sau xuyên qua bụng, máu huyết của hắn phun ra, ánh mắt trợn ngược lên nhìn Mộ Dung Võ, đã thấy Mộ Dung Võ chân đạp mặt đất cả người lướt đi.

Mộ Dung Võ thấy được.... từ vị trí của hắn thấy được ở trên núi có bóng ảnh, có một người đang ngồi đó, vì khoảng cách quá xa Mộ Dung Võ cũng không nhìn ra thực lực của Tây Môn Tuyết nhưng hắn nào thèm quan tâm thực lực Tuyết là gì, có người chết thay cho hắn là được.

Nhìn theo bóng lưng Mộ Dung Võ bỏ chạy, ánh mắt của Trần Lượng cùng Gia Bình biến thành tuyệt vọng, bởi siêu nhất lưu cao thủ của Thiên Ý Thành, đuổi đến rồi.

.......

“Đại ca, tiểu tử kia vẫn là chạy được kìa, nhìn động tác của hắn có vài phần giống Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Gia”.

Người lên tiếng gọi là Thiên Khuyển, chỉ từ xưng hô đã đủ nói lên kẻ này là cao thủ truy trung.

Đội ngũ siêu nhất lưu cao thủ này lấy một nam tử cao gầy làm đầu, nam tử này gọi là Ưng Mục, hắn xếp thứ 7 trong Hoàng Bảng, là một nhân vật trong thế hệ trẻ của Thiên Ý Thành.

Tay cầm trường cung, ánh mắt Ưng Mục khẽ nhíu lại, hắn nhìn về hướng chân trời xa xa.

Ánh mắt của Ưng Mục cực kỳ tốt nếu không hắn đã không gọi bằng danh hiệu này.

“Tiểu tử kia là người Mộ Dung Gia, chỉ sợ có quan hệ với Thần tỷ, nếu là người của Thần tỷ thì không tiện đụng đến, tha cho hắn cũng được bất quá trên kia có người, có lẽ lại có thêm một cái đội ngũ nữa”.

Ưng Mục nhìn thấy, đương nhiên là Tây Môn Tuyết.

Tây Môn Tuyết vẫn ngồi đó, nàng không có rời đi, chỉ hướng ánh mắt quan sát mấy người bên dưới.

Nàng ở lại vốn chỉ để cho người khác quan sát, vốn là hành động ngu xuẩn nhưng nàng vẫn cứ ngồi lại nơi đây, bởi nàng tin tưởng có bóng hình kia thì nàng căn bản không phải rời khỏi.

Hắn lúc rời đi chỉ nhẹ vỗ vai nàng.

Hắn nói rất đơn giản.
“Đừng kinh động mọi người, mình ta là đủ”.

Hắn nói như vậy, nàng liền tin tưởng. Trong mắt nàng đội trưởng tuyệt đối là quái vật trong quái vật.

.......

Mộ Dung Võ một đường bỏ chạy, ánh mắt hắn hiện nay cũng mang theo chút mệt mỏi nhưng hắn biết chỉ cần lên đến ngọn núi kia, tất cả đều an toàn, chí ít bằng vào tốc độ của hắn chỉ cần thêm vài tấm đệm lưng hắn liền an toàn rời đi.

Mộ Dung Võ nghĩ rất đẹp, tuy nhiên khuôn mặt của hắn rất nhanh biến thành trắng bệch, hắn nhìn thấy ở phía trước mặt có một cái bóng lóe lên.

Mộ Dung Võ thậm chí cảm giác mình gặp phải yêu quái, hắn chỉ thấy một đạo tàn ảnh hiện lên, sau đó.... cũng không có sau đó, ánh mắt trợn lớn chết cũng không hiểu nổi, vì sao có kẻ nhanh đến mức này.

Cổ học của Mộ Dung Võ bị một cái châm vàng xuyên qua, sau đó Vô Song nhẹ rút châm vàng, máu bắn tung tóe lên người hắn, đương nhiên Vô Song cũng không sợ mùi máu này, suốt từ đêm hôm qua trên người hắn chưa bao giờ bớt đi cái mùi đáng sợ này.

“Xin lỗi, trên núi không thông”.

Nhẹ lau vết máu trên cây châm vàng, Vô Song bản thân đúng là chỉ có một cây châm này, hắn có chút quý trọng, có chút cẩn thận.

........

Ở bên dưới, có bốn siêu nhất lưu cao thủ đang chờ Vô Song.

Đứng đầu là Ưng Mục sau đó là Thiên Khuyển, Bạch Hạc cùng Cuồng Đao.

Ưng Mục nhìn thấy Tây Môn Tuyết nơi phương xa, khóe miệng hắn cong lên, tất nhiên từ vị trí này hắn không bắn trúng Tây Môn Tuyết được, lực tay của nhắn không đủ.

Đối với ba người đồng đội của mình, Ưng Mục chỉ mỉm cười.

“Giải quyết hai người này đi rồi săn con mồi mới”.

Ưng Mục vừa dứt lời, Cuồng Đao liền cực kỳ vô tình bổ xuống một đao, đao ra đầu rơi, Trần Lượng thân hình cứ như vậy không còn cử động, cái đầu của hắn lăn lông lốc theo thảm có xuống phía dưới, có chút giống một quả bóng vậy.

Về phần Gia Bình, nàng một chân bị phế, lại nhìn thấy quang cảnh máu tươi vừa rồi, khuôn mặt liền trắng bệch, nàng không muốn chết, nàng còn có việc phải làm, nhất định phải còn sống để làm.

Liên tục dùng hai tay cố gắng lùi lại trên thảm cỏ, ánh mắt sợ hãi vô cùng.

“Xin... xin các ngươi”.

Nhìn về phía Gia Bình, Ưng Mục rõ ràng có chút hứng thú, hắn liền tiến về phía nàng, một tay kéo xuống khăn che mặt nàng.

Không kéo xuống thì thôi, kéo xuống xong cho dù là Ưng Mục cũng bị kinh động không nhẹ.

“Ồ, dị vực mỹ nữ?”.

Gia Bình khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp hơn nữa mặt nàng có chút tròn, ánh mắt to ngập nước, đây là một nữ tử cực kỳ dễ thương, thậm chí mang theo vài phần ngây thơ, nàng không mang theo vẻ xinh đẹp hay hấp dẫn chết người như những nữ nhân khác bất quá cũng là một loại phong vị riêng biệt.

“Đại ca, nữ nhân này không ngờ lại vào hàng cực phẩm... khặc khặc, chúng ta cũng không nhất thiết phải giết người đúng không, cho nàng một đường sống thế nào?, không thấy người ta đang khóc sao”.

Người lên tiếng là Bạch Hạc, hắn là một nam tử cao trên 1m8, thân hình gầy còm thoạt nhìn không khác gì cây cột cả.

Bạch Hạc nói làm cả đám phá lên cười, bởi ai cũng có thể nhìn ra một tia sắc mị trong mắt Bạch Hặc.

Về phần Ưng Mục, bản thân hắn cũng không cho rằng việc này có gì sai trái, chỉ là hắn đưa một tay vào trong áo của Gia Bình, rất nhanh lấy ra một vật.

Một tấm lệnh bài màu vàng hơn nữa toàn bộ đều làm bằng hoàng kim.

Ký hiệu trên đó Ưng Mục không hiểu nhưng hắn biết tấm hoàng kim lệnh bài này là vật cứu mạng Gia Bình lúc nãy, bên trên lệnh bài còn có dấu hiệu bị mũi tên đụng mạnh vào.

“Ồ, hình như thật sự bắt được con cá lớn rồi”.

Ưng Mục nói đến đây, hắn vậy mà trực tiếp nhét tấm lệnh bài vào ngực mình.

Kẻ thắng thu chiến lợi phẩm của kẻ thua cũng là thiên kinh địa nghĩa chỉ là không biết lấy đâu ra sức lực, Gia Bình cố hết sức đưa hai tay ra, khuôn mặt vẫn đầy sợ hãi nhưng... có những thứ còn vượt qua nỗi sợ.

“Đừng lấy cái đó của ta, trả cho ta đi, ta van xin ngươi đấy”.

Không ai ngờ Gia Bình dám tranh đồ của Ưng Hạc, Ưng Hạc lập tức nhếch miệng, vung tay một tát, một cái tát khiến khuôn mặt xinh đẹp của Gia Bình hằn một dấu tay đỏ chót.

“Tiện nhân, còn dám ý kiến? “.

“Bạch Hạc, ngươi điểm huyệt cô ta, sau đó mang trói lại, đừng để đám người phía sau nhìn thấy, chúng ta lên núi chém giết vài con mồi”.

Đám người phía sau đương nhiên là một đội ngũ sát thủ khác của Thiên Ý Thành.

Ưng Mục căn bản không muốn chia sẽ con mồi, cũng không muốn chia sẽ quân công.

Ở bên cạnh hắn, Thiên Khuyển đã rất nhanh lục người Trần Lượng, hắn tìm được tổng cộng 3 tấm hắc lệnh.

Cái thí sinh cần hắc lệnh, thì sát thủ Thiên Ý Thành cũng cần hắc lệnh.

Ưng Mục đơn giản mỉm cười, ánh mắt hướng về phía ngọn núi trên cao.

“Thu hoạch không tệ, tiếp tục săn mồi, tiểu tử Mộ Dung thế gia có thể không đụng đến, còn đám người trên núi kia, giết sạch”.

Cuồng Đao cùng Thiên Khuyển lập tức cười lạnh, về phần Bạch Hạc đã sớm tiến đến, muốn mang Gia Bình đi, chỉ là lúc này... một cơn gió lạnh thổi qua.

Ưng Mục cùng toàn bộ đội ngũ của hắn đều dừng lại.

Nơi đó, có một thân ảnh xuất hiện.

Thân ảnh này đang mang theo một xác người.

Hắn nhẹ ném cái xác kia xuống, như ném con chó con mèo vậy.

Đồng thời hắn ném ra một cái bọc màu trắng, bên trong cái bọc này dĩ nhiên có đến vài chục tấm hắc lệnh rơi ra trên mặt đất, nhìn mà mê người.

Hắn bạch y như tuyết nhưng bạch y đã bị nhuộm đỏ thành huyết y.

Hắn mái tóc trắng phiêu bồng, nhưng mái tóc của hắn cũng sớm bị máu huyết làm bẩn.

Hắn đối với đám người Ưng Mục, chỉ là cười lạnh.

“Đường trên núi không thông, không muốn chết thì cút”.

.........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau