CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 16 - Chương 20

Quyển 1 - Chương 16: Vong Ưu Thôn

Một trong những việc quan trọng nhất với Vô Song hiện nay chính là học cách di chuyển trong màn sương trắng của Tiêu Dao Cốc, cho dù hùng ưng có thể bay lượn cao bao nhiêu bước đầu tiên vẫn phải học cất cánh, cho dù Vô Song ngày sau muốn làm gì thì cũng bắt buộc phải đi ra được khỏi Tiêu Dao Cốc.

Nếu là trước đây bản thân Vô Hà Tử sẽ ngăn cản Vô Song có điều hiện giờ thì khác, trong mắt Vô Hà Tử Vô Song đã chọn được con đường cho mình, không cần biết là con đường đúng hay sai nhưng ít nhất Vô Song đã có tư cách tiếp cận với thế giới bên ngoài.

Lúc này Vô Song đang cẩn thận từng li từng tí bước theo Vô Hà Tử, trong mắt toát lên từng tia từng tia chăm chú.

“Tiểu tử, ngươi nhớ kỹ trận pháp này được gọi là Tiêu Dao Trận, trận pháp này bắt nguồn từ Đào Hoa Đảo - Đào Hoa Trận, khi mang đến Tiêu Dao Cốc thì có biến đổi một chút nhưng trên lý thuyết vẫn là không quá khác biệt”.

“Trân pháp dựa trên bát quái, phân thành tám quẻ thứ tự lần lượt là càn, khôn, chấn, cấn, ly, khảm, đoài, tốn, nhất định phải nhớ kỹ thứ tự của tám quẻ này, không được phép quên, muốn vượt qua trận này liền phải bước theo lộ tuyến của tám quẻ”.

“Mỗi quẻ trong bát quái được tạo nên từ âm cùng dương, ở trong Tiêu Dao Cốc này, cây liễu tượng trưng cho quẻ dương, cây trúc tượng trưng cho quẻ âm, mỗi lần ngươi dựa theo bát quái trận mà di chuyển liền khiến hoạt cảnh xung quanh thay đổi, sương mù cũng vì thế mà biến đổi theo, chỉ cần đi đúng bát quái tám quẻ mà lão phu nói liền có thể khiến trận pháp biến đổi 8 lần, sau đó liền có thể xông trận thành công”.

“Càn là dương dương dương, khôn tức âm âm âm, chấn là dương âm âm, cấn đại biểu âm âm dương, ly là dương âm dương, khảm là âm dương âm, đoài là dương dương âm, cuối cùng là tốn âm dương dương”.

“Bước đầu tiên bước ra liền là quẻ càn, nhìn về hướng quẻ càn đại biểu đi về phía tây bắc”

“Quẻ khôn là hướng là tây nam, quẻ chấn là đông, quẻ cấn là đông bắc, quẻ ly là là nam, quẻ khảm là bắc, quẻ đoài là tây, cuối cùng quẻ tốn là đông nam”.

Vô Hà Tử lúc này vừa đi vừa nói, thong dong vô cùng để lại một Vô Song rung động thật sâu, có điều bản thân Vô Song dĩ nhiên lại không cảm thấy khó nhớ, điều này làm Vô Song cực kỳ bất ngờ.

Đạo quẻ trong đạo giáo thứ này cực kỳ khó học, ít nhất nếu là Vô Song của kiếp trước nghe thì liền giống hệt vịt nghe sấm, hắn không tính là ngu đần thậm chí còn được coi là thông minh bất quá nghe một lần căn bản sẽ không thuộc chứ đừng nói là hiểu được trận pháp của Tiêu Dao Cốc, điều kỳ lạ là đến kiếp này không ngờ hắn lại có thể nhớ, lời Vô Hà Tử nói căn bản đều khắc trong đầu Vô Song, hắn thậm chí còn thật sự có thể hiểu, bắt đầu tự mình bước đi trong trận pháp, không cần Vô Hà Tử dẫn đường.

Điều này không chỉ khiến Vô Song cảm thấy ngạc nhiên, cho dù là Vô Hà Tử cũng lại thêm một lần nữa chết lặng với ngộ tĩnh của Vô Song.

Sống với Vô Song hai năm, bản thân Vô Hà Tử liền biết ngộ tĩnh của Vô Song siêu phàm có điều ông ta ngày hôm nay một lần nữa còn đánh giá thấp ngộ tĩnh của đứa bé này.

Từng bước tự mình di chuyển trong làn sương mù, Vô Song ngoài mặt không biêt hiện ra nhưng trong lòng lại như từng nhịp trống nổ vang.

“Đây chẳng nhẽ là xuyên việt phúc lợi?, từ khi nào ngộ tĩnh của mình lại đáng sợ như vậy?”.

.........

Trận pháp của Tiêu Dao Cốc cũng không tính là lớn, Vô Song cùng Vô Hà Tử chỉ vèn vẹn mất chưa đến 15 phút liền có thể xuyên qua đoàn sương mù, bỏ đi sương mù dày đặc che tầm mắt thì bọn họ liền đến một cách rừng lớn, với cây cối xanh mơn mởn.

Vô Song còn tinh tế nhận ra, xung quanh đây chỉ sợ có không ít thú rừng, cánh rừng này chính là nơi cung cấp nguyên liệu nấu ăn cho Vô Song.

Từ bìa rừng có một tiểu lộ, tiểu lộ nhìn tương đối khó đi nhưng miễn cưỡng có thể coi là một con đường, đi dọc trên tiểu lộ này đến điểm cuối liền là Vong Ưu Thôn.

Vong Ưu Thôn dựa vào rừng, gần thôn có một dòng suối tươi mát, con suối nhỏ uốn lượn cũng không biết kéo dài đến tận đâu, phía xa xa thấp thoáng một ngọn núi màu tím ẩn hiện trong làn mây, thoạt nhìn có vài phần mộng mị.

“Ngọn núi kia là Tử Ngọc Sơn, lão phu ở đó có một cái động phủ cho dù đã lâu không sử dụng nhưng cũng tính là tương đối sạch sẽ, tiểu tử ngươi sau này nếu muốn tìm nơi luyện võ có thể lên Tử Ngọc Sơn, ở lại bên trong động phủ, trên Tử Ngọc Song không khí thoáng đạt, mười phần thoải mái, mơ hồ có thiên địa linh khí tụ tập, liền thích hợp nhất cho luyện công dùng diễn võ”.

Vô Song ánh mắt chớp chớp nhìn Vô Hà Tử, nếu không phải hắn xác nhận hàng trăm lần thế giới này không có tu tiên giả thì sau khi nghe lời Vô Hà Tử nói hắn thậm chí nghĩ đến tu tiên.



Hai người một già một trẻ tiếp tục di chuyển chẳng mấy chốc đã đến cửa đông Vong Ưu Thôn.

Không bước vào Vong Ưu Thôn thì thôi, vừa bước vào liền thật sự cảm thấy thoải mái trong lòng, một nơi bình dị cùng đẹp đẽ, bốn phía xung quanh là những hàng liễu rủ xuống, đầu cổng thôn có trồng hai cây hoa sữa, mùi thơm nhè nhẹ kết hợp với làn gió khẽ thổi qua khiến Vô Song cảm thấy trong lòng nhẹ đi rất nhiều.

Vong Ưu Thôn, nơi này quả thật rất giống với tên của nó, hai chữ ‘vong ưu’ đúng là có vài phần đạo lý.Lúc hai thầy trò Vô Song bước vào thôn, rất nhanh liền nhìn thấy thân ảnh đầu tiên.

Một cô gái xuất hiện trong tầm mắt Vô Song, nhìn thấy nữ nhân này bản thân Vô Song cũng khó lòng miêu tả bằng lời.

Nói nàng xinh đẹp cũng đúng nhưng nàng không phải là cái gì tuyệt thế giai nhân, chỉ có thể gọi là ưa nhìn, thân hình dong dỏng cao, trên người mặc một bộ đồ tương đối giống trang phục cổ xưa trong phim hàn quốc, tóc thắt bím kéo dài chấm lưng, làn da trắng hồng cùng ánh mắt to tròn, nhìn nàng liền khiến Vô Song cảm thấy có vài phần thật thà, vài phần chịu khó.

Vô Song nhìn thấy nàng, nàng cũng phát hiện ra hai thầy trò Vô Song, khi ánh mắt khẽ đảo qua Vô Song liền hiện lên một tia nghi hoặc nhưng khi nhìn thấy Vô Hà Tử khi lông mày dãn ra thể hiện ý mừng, nàng rất nhanh chạy đến chỗ hai người.

Tướng chạy của nàng tương đối buồn cười, thoạt nhìn lạch bạch như vịt cạn, nhìn có vài phần hậu đậu có điều bộ ngực theo từng bước chạy của nàng lại khẽ rung lên, nhìn bộ ngực của nàng thậm chí còn lớn hơn cả Dạ Xoa.

“Trời ạ, bộ ngực kia ít nhất cũng phải là 95 ”.

Nhìn theo bộ ngực của nàng rung lên rung xuống, Vô Song liền khẽ nuốt một ngụm nước bọt, ở tiền kiếp của Vô Song, nữ nhân như nàng liền được gọi là ‘quái vật ba đầu’.

Vô Hà Tử nhìn thấy nàng chạy gần lại cũng hiền từ mỉm cười, trong các đệ tử của Vô Hà Tử ngoại trừ Vô Song thì nữ nhân này là nhỏ nhất, tuổi vừa tròn 20 lại có chút ngốc nghếch chưa hiểu sự đời, Vô Hà Tử liền quan tâm đến nàng nhiều nhất.

“Sư... sư phụ, Mẫn Mẫn thỉnh an sư phụ”.

Nàng hớt ha hớt hải chạy tới, sau đó cúi đầu phi thường lễ phép với Vô Hà Tử có điều khi nàng cúi đầu xuống, bộ ngực sữa cũng bị hạ thấp theo, cho dù có áo che đi vẫn loáng thoáng lộ ra hai khe rãnh thật sâu.

Vô Hà Tử vuốt bộ râu dài của mình sau đó mỉm cười.

“Mẫn Mẫn, hôm nay vi sư giới thiệu cho ngươi, đứa bé này gọi là Vô Song, có thể coi là sư đệ của ngươi, về phần sở trường của hắn coi như... coi như nấu ăn đi”.

Mẫn Mẫn nghe vậy liền quan sát Vô Song một chút, sau đó nàng nở một nụ cười tươi rói, một nụ cười tràn ngập chất phát, không câu nệ mà cũng chẳng toan tính.

“Sư đệ tốt, ta gọi là Mẫn Mẫn, sau này có ngươi ta liền không tính là nhỏ nhất rồi, ngươi có thể gọi ta là Mẫn tỷ hoặc Hoa tỷ, dù sao trong Vong Ưu Thôn đều thích gọi nhau bằng biệt danh nha, ta thích nhất trồng hoa cũng giỏi nhất là trồng hoa, ta liền được gọi là Hoa Si”.

Vô Song nhìn Mẫn Mẫn tươi cười với mình hắn cũng mỉm cười, tuy nhiên Vô Song quá lùn, đứng với Mẫn Mẫn muốn quan sát khuôn mặt nàng liền phải ngước lên, nếu hắn để cổ như bình thường chỉ có thể thấy bộ ngực vĩ đại kia khuôn mặt hắn lại khẽ đỏ lên.“Sư tỷ tốt, ta gọi là Vô Song, sau này liền cần ngươi chiếu cố nhiều hơn”.

Hắn còn chưa nói xong liền bị Mẫn Mẫn ôm vào trong lòng, đương nhiên vì ‘ưu thế’ chiều cao, hắn liền trực tiếp úp mặt vào bộ ngực khổng lồ kia, cảm giác ôn hương nhuyễn ngọc cùng xúc cảm phi thường tốt chuyền lại, mặt Vô Song liền đỏ lên, thậm chí nếu Mẫn Mẫn ôm lâu hơn một chút, Vô Song còn hoài nghi liệu mình có chết vì ngộp thở?.

Rất may Mẫn Mẫn cũng không có ý định khiến Vô Song quy thiên, nàng sau khi ôm đủ liền buông Vô Song, vẻ mặt phi thường vui vẻ.

“Hì hì, vậy là ta có một cái tiểu sư đệ rồi, tiểu sư đệ lại còn phi thường đáng yêu, sau này ta liền không phải là nhỏ nhất rồi, tiểu sư đệ ngươi chỉ cần nghe lời tỷ tỷ, tỷ tỷ liền đảm bảo trong Vong Ưu Thôn không ai dám bắt nạt ngươi nha, ai bắt nạt ngươi liền nói cho tỷ tỷ, tỷ tỷ chỉ cần khóc đảm bảo sư phụ sẽ vì tỷ tỷ lấy lại công đạo”.

Nhìn Mẫn Mẫn tay bắt mặt mừng hồn nhiên khoe ‘chiến tích’ với Vô Song, đến cả Vô Hà Tử đằng sau mặt cũng đen lại.

“Mẫn Mẫn, ngươi đừng để vẻ bề ngoài của tiểu quỷ kia đánh lừa, hắn chính là một cái tiểu sắc lang, sau này hắn liền là đại sắc lang, tốt nhất tránh xa hắn một chút”.

Sau đó Vô Hà Tử trực tiếp gõ vào đầu Vô Song, khiến Vô Song lập tức phải ôm đầu đau đớn.

“Tiểu tử ngươi nãy giờ chỉ nhìn ngực tiểu Mẫn, vừa nhìn đã thấy không chính kinh, đáng ăn đòn”.

Vô Song thật sự tức giận với Vô Hà Tử, hắn chính là không có ý nhìn nha, ai bảo bộ ngực kia cứ đập vào mặt hắn?.

Vô Song còn chưa kịp nổi đóa với Vô Hà Tử lại một lần nữa bị Mẫn Mẫn tấn công, nàng trực tiếp ôm Vô Song vào trong ngực, vẻ mặt đầy hờn dỗi đối mặt với sư phụ mình.

“Sư phụ, người thật là nhẫn tâm, tiểu sư đệ nhỏ như vậy mà người cũng đánh, lại đánh mạnh như vậy, tiểu sư đệ chính là số khổ a”.

Lần này Vô Hà Tử triệt để không thể làm gì được Vô Song, về phần Vô Song lại càng thích ý, hắn cố gắng dùng hai tay ôm lấy vòng eo của Mẫn Mẫn, khóe miệng cong lên thậm chí lè lưỡi với Vô Hà Tử đang tức nổ đom đóm mắt.

“Tỷ tỷ, sư phụ chính là khi dễ ta, ngày nào cũng gõ đầu ta hơn nữa lại còn bắt ta....”.

Đáng tiếc Vô Song còn chưa nói xong đột nhiên bị một luồng hấp lực hút lại, hắn căn bản không hiểu tại sao lúc này mình lại đứng ở bên cạnh Vô Hà Tử, miệng bị Vô Hà Tử bịt lại căn bản không thể phát âm, đồng thời trong tai liền nghe thấy âm thanh đe dọa của Vô Hà Tử.

“Hừ hừ tiểu tử, ngươi cứ thử bêu xấu lão phu xem, lão phu liền không viết thư cho ông ngoại ngươi, hừ hừ”.

Vô Song nghe vậy trực tiếp im miệng, dù sao võ công vẫn là quan trọng nhất, hắn liền thỏa hiệp với Vô Hà Tử một lần.

Vô Hà Tử tiếp theo lại quay lại với cao nhân phong phạm mỉm cười với Mẫn Mẫn.

“Tiểu Mẫn, ngươi mau vào trong thôn gọi hết các sư huynh ra đây, giới thiệu tiểu tử này với bọn họ”.

Mẫn Mẫn ngoan ngoãn gật đầu, có điều trước khi đi không quên dơ nắm đấm nhỏ quơ quơ với Vô Hà Tử.

“Hừ hứ sư phụ, ta đi nhưng không cho phép lại đánh tiểu sư đệ nha, ta sẽ... ta sẽ tức giận nha”.

Nói xong nàng lại quay đầu rời đi, nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ lại khiến Vô Song cảm thấy vui vẻ đến lạ thường.

Trên đời này liệu có thể may mắn thấy được một thiếu nữ thiện lương ngây thơ như vậy bao nhiêu lần?.

Mẫn Mẫn như một tờ giấy trắng tinh khôi giữa thế gian đầy tính toán, một đóa hoa sữa trắng giữa cả một rừng hoa đa sắc, dùng chính sự ngây thơ cùng trong sáng tô điểm chính mình.

Quyển 1 - Chương 17: Vong Ưu Thôn (2)

Vong Ưu Thôn không tính là lớn lại càng không có nhiều người bất quá lại là một nơi phi thường đặc biệt.

Vô Song từng nghe nói toan bộ Vong Ưu Thôn đều là đệ tử của Vô Hà Tử có điều bên trong Vong Ưu Thôn cũng không có ai là cao thủ chân chính bất quá khi gặp trực tiếp những đệ tử này của Vô Hà Tử bản thân Vô Song liền phải nhìn lão nhân kia bằng con mắt khác, rất khác.

Vong Ưu Thôn hiện nay có tổng cộng 7 người cùng 1 thú chưa tính cả Cô Cô của hắn – Tiên Âm không có mặt.

Trong 7 người này có 6 người là đệ tử của Vô Hà Tử, Vô Song có thể coi là thất sư đệ.

Vong Ưu Thôn đại sư huynh là một lão nhân tương đối già nua, tóc đã sớm bạc trắng, nhìn chỉ sợ cũng phải 60 – 70 tuổi có điều lại không có chút nào dấu hiệu của tuổi già, vẫn sinh long hoạt hổ, bên hông mỗi bên treo lấy hai cái hồ lô rượu.

Đại sư huynh là đệ nhất cao thủ của Vong Ưu Thôn, ngoại hiệu Tửu Điên sở trường nhất là nấu rượu cùng uống rượu, một thân thực lực dĩ nhiên đạt đến Tông Sư cảnh giới, nếu Thiên Long Giáo lần trước không sử dụng Bì Tô Thanh Phong Tán chưa chắc đã có thể qua được một cửa của đại sư huynh.

Nhị sư huynh gọi là Lôi Chấn, là một trung niên nhân khoảng gần 50 tuổi, thân hình cao lớn chính khí đường đường, quần áo giản dị nhưng lại toát lên vài phần khí khái, nhị sư huynh sở trường nhất là đánh cờ, đam mê nhất cũng là đánh cờ.

Tam sư huynh gọi là Thần Y, người này Vô Song đã gặp trong Tiêu Dao Cốc, thân hình béo mập cực kỳ chất phát, Thần Y chỉ cần nghe ngoại hiệu liền biết y thuật cực kỳ cao cường, theo lời Vô Hà Tử nói vị tam sư huynh này của Vô Song về mặt y thuật liền có tư cách liều mạnh cùng ông ngoại hắn, tất nhiên Thần Y chỉ mạnh về y thuật, về phần luyện dược lại là một phạm trù khác.

Thần Y cũng là người duy nhất trong Tiêu Dao Cốc có hậu nhân, tam sư huynh của hắn có một con gái năm nay 15 tuổi gọi là Thẩm Tương Vân, có điều cô gái này hiện nay cũng không ở bên trong Vong Ưu Thôn.

Tứ sư huynh của hắn gọi là Phán Quan, tứ sư huynh là một cái thư sinh có điều thoạt nhìn lại tương đối ‘hèn mon’, sở trường của tứ sư huynh chính là thư pháp có điều hắn thích nhất lại là đi thanh lâu, một điểm này liền khiến Vô Song triệt để im lặng.

Ngũ sư huynh gọi là Thư Sinh, nhìn ngũ sư huynh mới thật sự xứng với thư sinh hai chữ, thân hình dong dỏng cao, ngũ quan tỏa ra anh khí bức người, một thân áo trắng lại càng tôn thêm vẻ ngọc thụ lâm phong, tay cầm quạt khe khẽ phe phẩy, mái tóc đen nhè nhẹ đung đưa theo gió, ngũ sư huynh có thể coi là một cái mỹ nam tử, sơ trường của hắn là vẽ tranh có điều... có điều hắn thích nhất cũng là đi thanh lâu vẽ mỹ nhân.

Cuối cùng tất nhiên là Hoa Si, lục sư tỷ Mẫn Mẫn, sở trường của sư tỷ là trồng thực vật, chỉ cần là thực vật bất kể là hoa lá, cây cỏ thảo dược bản thân lục sư tỷ đều có tạo nghệ rất cao, bất quá nàng thích nhất vẫn là trồng hoa.

Sáu vị sư huynh sư tỷ mỗi người mỗi tính, võ công chưa chắc đã cao bất quá mỗi người lại có sở trường riêng không ai giống ai, càng quan trọng hơn mỗi vị sư huynh sư tỷ của hắn về mặt sở trường riêng liền đi được rất xa rất xa, mặt sở trường của họ trong thiên hạ liền không có mấy người có thể so sánh.

Có thể dạy ra sáu vị đệ tử như vậy, Vô Hà Tử lại càng không đơn giản, ngoại trừ võ công cao đến dọa ngươi học thức không ngờ cũng sâu như biển.

Một điều trùng hợp nữa mà Vô Song nhận thấy, nếu tính cả Cô Cô của hắn Tiên Âm mà nói thì Vong Ưu Thôn liền có đầy đủ hết toàn bộ kỹ nghệ trong thiên hạ, thậm chí Vô Song có một suy nghĩ cực kỳ táo bạo, thứ suy nghĩ này vừa xuất hiện liền không có cách nào xóa đi.

Khi bản thân hắn vượt qua Tiêu Dao Trận tiến về Vong Ưu Thôn liền nhận ra mình có kinh người ngộ tĩnh, nếu có thể học được một phần bản lĩnh của sư huynh cùng sư tỷ, cái gọi là cầm kỳ thi họa với Vô Song mà nói chỉ sợ đều có thể dễ dàng vượt qua.



Hắn còn không quên được Tiêu Dao Phái

Theo nguyên tác mà nói Tiêu Dao Cốc không có cách nào gia nhập, toàn bộ đều là thần long thấy đầu không thấy đuôi, muốn học được Tiêu Dao Cốc võ công liền phải tiến về Lôi Cổ Sơn, liền phải phá được trân lung ván cờ chỉ là Lôi Cổ Sơn ở đâu Vô Song căn bản không biết, hơn nữa kể cả kỳ nghệ của hắn đại thành cũng chưa chắc có thể phá được Trân Lung ván cờ này.
Cách thứ hai liền tiến về Đại Lý Vô Lượng Sơn, có thể học được Bắc Minh Thần Công cùng Lăng Ba Vi Bộ giống Đoàn Dự có điều ai mà biết liệu Đoàn Dự giờ phút này đã học được chưa?, nếu hắn đã học thành thì căn bản Vô Song đến chỉ phí công vô ích.

Nếu nói trong Kim Dung chỉ sợ dù là Thiếu Lâm võ công cũng không hấp dẫn bằng Tiêu Dao Phái võ công.

Có cơ hội học được đầy đủ cầm kỳ thi họa, Vô Song hắn cũng thật sự không ngại đến Tu Di Sơn xin ra nhập Tiêu Dao Cốc một lần, huống hồ lại có thêm thân phận đệ tử của Vô Hà Tử, gia nhập Tiêu Dao Phái liền đơn giản hơn rất nhiều, liền là thuận lý thành chương.

Cho dù là lần đầu gặp mặt bất quá sư huynh sư tỷ đối với hắn rất tốt, mọi người cười cười nói nói, cảm giác liền giống một đại gia đình.

Vô Song có thể coi là cháu của TIên Âm lại là thất sư đệ của mọi người, đương nhiên là rất nhanh hòa nhập.

Không thể không nói thêm một việc, Vô Song sau khi đến Vong Ưu Thôn mới nhận ra, bản thân Vô Hà Tử không ngờ đã vì hắn tính toán đến một ngày hôm nay, trong Vong Ưu Thôn mỗi người một kỹ nghệ riêng không ai giống ai, chính vì vậy Vô Hà Tử từ 2 năm trước đã cho Vô Song đọc rất nhiều sách cổ về nấu ăn, đơn giản thì có Nhập Môn Trù Nghê, Mặc Nga Tiểu Lục, cao hơn thì có Hoài Nam Vương Thực Kinh, Thực Hiến Hồng Bì, thậm chí trân quý nhất liền phải kể đến Tông Triều Ngự Thiện Phòng.

Tống Triều Ngự Thiện Phòng chính là chân chính hoàng cung đều bếp tinh túy, toàn bộ các món ăn đều là thế gian nhất đẳng, đều là dùng cho cung đình hoàng đế hoặc hoàng thân quốc thích, ngày hôm nay trong buổi đầu gặp mặt, Vô Song liền xung phong xuống bếp, vì toàn bộ Vong Ưu Thôn nấu một bữa Lạc Thần Lăng Ba Yến thật hoành tráng.

Lạc Thần Lăng Ba Yến chính là cung đình đại thiện, là Tống triều ngự thiện cũng là món ăn ngon nhất mà Vô Song có thể làm được lúc này.

............

Trời về đêm, ở trung tâm Vong Ưu Thôn nơi ánh lửa bập bùng, một đoàn 8 người ngồi xung quanh bếp đống lửa lớn, quay quần bên một bàn ăn lớn được lợp lá ở dưới, lúc này mặt ai cũng vui vẻ, tiếng cười tiếng nói vang vọng toàn bộ thôn nhỏ.

Thân là một thành viên của Vong Ưu Thôn, Vô Song cũng không khỏi mỉm cười, hắn liền thích cảm giác này, nơi đây mới chân chính xứng với hai chữ Tiêu Dao, môt nơi có thể gột rửa hồng trần, tìm về những niềm vui thú nhân gian.
Không lo không nghĩ, không sầu không bi, không toan tính cũng không nhiễm khói lửa nhân gian, chỉ đơn thuần sống vì chính mình, sống vì niềm vui, chỉ cầu tâm thanh thản.

Nếu Tiêu Dao Tử ở trên trời nhìn thấy cảnh này có lẽ chỉ biết thở dài.

Cuộc đời Tiêu Dao Tử không chạm được đến hai chữ tiêu dao chân chính, ông ta không bằng sư đệ.

Đệ tử của Tiêu Dao Tử lại càng không được như đệ tử của Vô Hà Tử.

Tiêu Dao Phái ai ai cũng võ công cao cường nhưng liệu có ai được chân chính tiêu dao khoái hoạt?.

Thiên Sơn Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy cả đời thù hận, đánh đánh giết giết lẫn nhau, có khi nào được thoải mái?.

Tiêu Dao Phái trưởng môn Vô Nhai Tử bị chính đệ tử hại, cả đời trở thành phế nhân không thể đi lại, cả đời tương tư một mối tình sống đau đâu khổ khổ, sao có thể coi là Tiêu Dao?.

...........

“Oa sư đệ, ngươi nấu ăn thật ngon, tỷ tỷ chưa bao giờ ăn ngon như vậy”. Sau này ngươi liền phải ở lại Vong Ưu Thôn, vì tỷ tỷ nấu ăn nha, tỷ tỷ liền dạy ngươi trồng hoa, hoa rất đẹp cũng rất đáng yêu.

Lục sử tỷ Hoa Si khuôn mặt đỏ lên, tửu lượng của nàng rất thấp, lúc này đã ngà ngà say, một tay liền trực tiếp đưa ra ôm Vô Song vào ngực, khuôn mặt mười phần thỏa mãn.

Đại sư huynh lúc này đã trực tiếp ngáy o o, Vô Song cũng không biết đại sư huynh của hắn từ đầu đến cuối uống hết bao nhiêu rượu, khuôn mặt lúc này đầy dầu mỡ, khóe miệng còn có bọt nước.

Nhị sư huynh vẫn là tương đối giữ hình tượng, có điều khuôn mặt cũng tràn ngập ý cười.

Tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh lúc này đã quên hết trời đất, say quên cả đất trời bắt đầu nghêu ngao hát những câu Vô Song không cách nào hiểu.

Tam sư huynh căn bản có thể coi là ‘diệt mồi cao thủ’, miệng lúc này vẫn đang nhai nhồm nhoàm, vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn.

Cuối cùng là Vô Hà Tử, lúc này trong mắt lão nhân xuất hiện từng tia từng tia ấm áp, Vong Ưu Thôn võ công có thể không cao nhưng tuyệt đối không thua người, mỗi đệ tử bên trong Vong Ưu Thôn đều là niềm tự hào của Vô Hà Tử, ông không cầu đám đệ tử này vô địch thiên hạ, cái gì ngũ đế, cái gì ngũ tuyệt đơn giản cũng chỉ là hư danh, võ công cao hơn nữa thì sao?, liệu có thể chân chính tìm được khoái hoạt?.

Vô Song thu toàn bộ những hình ảnh này vào mắt, khuôn mặt nằm gọn trong bộ ngực sữa của Mẫn Mẫn, khóe miệng hắn cũng xuất hiện một nụ cười ấm áp, cái thứ cảm giác này, kiếp trước hắn vốn không có.

Nơi này có thể coi là gia đình, là gia đình của Vô Song hắn, hai chữ gia đình này kiếp trước hắn vốn không được cảm nhận.

Ở trong ngực Mẫn Mẫn, bản thân hắn cũng không biết từ bao giờ đã ngủ thiếp đi, khóe miệng thủy chung vẫn giữ nụ cười ngọt ngào.

Quyển 1 - Chương 18: Vong Ưu Thôn (3)

Vong Ưu Thôn có một căn nhà dành riêng cho Tiên Âm lúc này cũng trở thành nơi ở của Vô Song, hắn hiện nay liền thật sự quyết định ở lại Vong Ưu Thôn, dù sao từ Vong Ưu Thôn tiến vào Tiêu Dao Cốc cũng không khó khăn gì, từ lúc học được cách phá Tiêu Dao Trận thì việc đi lại giữa hai nơi có thể coi là dễ dàng.

Tiêu Dao Cốc ba mặt là núi, một mặt là cánh rừng ngập tràn sương mù chỉ thông duy nhất với một mình Vong Ưu Thôn có thể coi là chân chính ẩn thế, người ngoài rất khó đi vào.

Thiên Long Giáo nếu không phải có hai đệ tử của Tiên Âm Động là Kiền Thác Bà – Dư Hình Nhi cùng Khẩn Na La – Lăng Phong dẫn đường chỉ sợ không biết năm nào tháng nào mới đặt chân được lên Tiêu Dao Cốc.

Nhắc đến Tiên Âm Động lại làm Vô Song có chút tò mò, Tiên Âm Động lấy Cầm Đế làm người đứng đầu, bản thân Cầm Đế cũng đào tạo được 5 cái đệ tử, điều đáng nói là theo lời Dạ Xoa toàn bộ đệ tử của Tiên Âm Động đều biết cách phá Tiêu Dao Trận, đây có thể nói là một việc phi thường khó hiểu với Vô Song.

Lại nói về Vong Ưu Thôn, Vong Ưu Thôn cũng không giống với Tiêu Dao Cốc, không phải là cái gì ẩn thể tông môn, Vong Ưu Thôn theo lời lục sư tỷ Hoa Si mà nói liền cực kỳ nổi tiếng.

Tính cả Cô Cô của Vô Song – Tiên Âm thì Vong Ưu Thôn còn được biết đến với cái tên Vong Ưu Thất Hiền, không mấy ai biết Vong Ưu Thôn phần lớn đều là đệ tử của Vô Hà Tử, trong mắt thế nhân Vong Ưu Thôn vốn là nơi tập hợp kỹ nghệ đại sư trong thiên hạ.

Bắc có Vong Ưu, Nam hữu Hàm Cốc. Đây chính là hai nơi tập hợp nhiều kỹ nghệ đại sư nhất của võ lâm, thế lực có thể tề danh cùng Vong Ưu Thôn, bản thân Vô Song nhất định cũng muốn thử đến một lần.

Vong Ưu Thôn có hai cửa chính, ở cửa đông liền giáp với Tiêu Dao Cốc cũng là con đường duy nhất có thể nhập cốc.

Về phần Vong Ưu Thôn cửa nam lại mở ra chân chính hai chữ ‘giang hồ’.

Cả Tiêu Dao Cốc cùng Vong Ưu Thôn đều nằm trên Tử Ngọc Sơn, cửa nam của Vong Ưu Thôn liền dẫn xuống dưới chân Tử Ngọc Sơn.

Ở gần Tử Ngọc Sơn liền có ba đường lớn, một sông lớn cùng một ngọn núi lớn.

Đường lớn lần lượt là Kinh Kỳ Đạo có thể dẫn tới Hoa Sơn Phái, Kiếm Các Thục Đạo có thể dẫn tới Nga Mi Sơn, Tây Bắc Cổ Đạo thì hướng về Nhạn Môn Quan.

Núi lớn nhất ở gần Vong Ưu Thôn liền là Chung Nam Sơn, nhắc đến Chung Nam Sơn đương nhiên phải nhắc đến Toàn Chân Giáo.

Về phần sông lớn được người dân xung quanh gọi là Tam Giang Hà.

Tam Giang Hà rất lớn, cong sông này hạ lưu chia làm ba cửa, một cửa hướng về Nhạc Sơn, một cửa hướng xuống Thanh Thành Sơn, cuối cùng một cửa liền hướng ra biển lớn.

Theo địa thế mà nói, Tử Ngọc Sơn liền bị vây ở giữa bốn ngọn núi lớn lần lượt là Hoa Sơn, Nhạc Sơn, Thanh Thành cùng Nga Mi Sơn, chỉ tính riêng một điểm này mà nói Tử Ngọc Sơn liền phi thường thích hợp để lập danh môn đại phái, theo Vô Song suy nghĩ, nếu không phải Vô Hà Tử thân là một trong ngũ đế chỉ sợ cũng vô pháp có thể lấy Tử Ngọc Sơn làm nơi đặt chân.

Vô Song cho dù đã đến thế giới này 2 năm nhưng căn bản hắn không biết bất cứ một địa danh nào của thế giới này, cho đến hôm nay hắn mới có thể mơ hồ nhìn thấy một phần thế giới nơi hắn sinh sống.

Thanh Triều tổng cộng có năm thành lớn lần lượt là kinh đô Trường An, đệ nhất đại thành phía Bắc – Tương Dương Thành, đệ nhất hải cảng Đông Độ Khẩu, Tô Châu thủ phủ – Vô Tích Thành, đệ nhất cổ thành – Lạc Dương cùng Giang Nam thủ phủ - Giang Lăng Thành.

Tiêu Dao Cốc cùng Vong Ưu Thôn mơ hồ nằm gần ở Trường An, về phần Dược Vương Cốc của ông ngoại hắn lại hướng về phía Giang Lăng Thành, theo Vô Song ước lượng cả đi cả về từ Giang Lăng Thành đến Trường An cũng mất ít nhất 2 tháng.



Từ lúc Vô Hà Tử viết thư cho ông ngoại hắn, chỉ sợ cũng phải 2 đến 3 tháng sau Vô Song mới có thể chân chính gặp ông ngoai, khoảng thời gian này Vô Song liền muốn dùng để học nghệ, dù sao xung quanh đều là đỉnh cấp đại sư trong lĩnh vực của mình, không tận dụng cũng quá lãng phí đi.

..........

Tửu Điên đại sư huynh võ công cao nhất, sở trường là uống rượu cùng nấu rượu bất quá Vô Song liền không muốn đi tìm vị đại sư huynh này, học uống rượu?, hắn còn cảm thấy chưa cần thiết lắm.

Nhị sư huynh giỏi cờ, tứ sư huynh giỏi chữ, ngũ sư huynh giỏi họa, lục sư tỷ yêu hoa, cả bốn người mỗi người một thế mạnh, công dụng bên trong cuộc sống cũng là phi thường lớn, tiếu ngạo giang hồ liền không thể không biết cầm kỳ thi họa, dù sao Trung Quốc cổ đại cũng là trọng nhất bốn hạng mục này, về phần ‘hoa’ chính là để lấy phương tâm mỹ nhân, trong mắt Vô Song mà nói đi tìm lục sư tỷ học nghệ lại càng cần thiết hơn một chút so với ba vị sư huynh.
Tất nhiên Vô Song lúc này cũng không chọn ai trong bốn người, hắn đến tìm tam sư huynh – Thần Y.

Du lịch giang hồ tiếu ngạo nhân gian quan trọng nhất vẫn là phải bảo toàn tính mạng, mạng không còn lấy gì cười cười nói nói, lấy gì tiêu dao khoái hoạt?, chỉ một điểm này Vô Song nhất định phải học y thuật, tăng thêm một điểm bảo mệnh thủ đoạn.

Nhà của tam sư huynh Thần Y nằm ở trung tâm Vong Ưu Thôn cũng là ngôi nhà lớn nhất Vong Ưu Thôn.

Bình thường tam sư huynh cũng ít khi ở lại Vong Ưu Thôn, thân là một đời Thần Y nếu chỉ ở ẩn liền quá phí phạm tài năng, tam sư huynh của Vô Song đúng là rất hay đi ra ngoài, một năm ở lại Vong Ưu Thôn cũng chỉ vài tháng, Vô Song liền phải tận dụng khoảng thời gian này.

Đứng trước cửa nhà tam sư huynh, Vô Song nhè nhẹ đẩy cửa ra sau đó lập tức lùi lại, khuôn mặt có chút nhíu nhíu.

Bên trong căn phòng không ngờ tràn ngập mùi thuốc bắc, hơn nữa còn có một mùi thối phi thường đáng sợ, chỉ cần thoáng ngửi thấy Vô Song đã lập tức muốn bỏ đi, hắn thật sự không biết rốt cuộc tam sư huynh đang làm cái gì trong nhà?.

Mùi này cực kỳ giống mùi trứng thối thậm chí còn nồng hơn, ngửi một chút thôi đầu óc Vô Song đã ong ong.

Như phát hiện ra Vô Song đến, thân hình béo mập của tam sư huynh liền xuất hiện ở trước cửa, khuôn mặt đang bịt kín bên trong một tấm khăn dày.

Thấy Vô Song khuôn màn tràn ngập khó chịu tam sư huynh liền gãi đầu, ánh mắt mang theo ý cười rồi rất nhanh đóng cửa lại.

Chậm rãi bỏ khăn che mặt xuống, Thần Y cười chất phác, một tay gãi đầu.

“Hì hì, thất sư đệ, thật là xin lỗi, sư huynh không biết hôm nay có người đến, ta còn tưởng các ngươi hôm qua uống say bí tỷ liền không dậy được chứ”.

Vô Song nhìn nụ cười của Thần Y cũng mỉm cười theo, đúng là hôm qua hắn uống rất nhiều rượu bất quá Vô Song biết tửu lượng của mình rất cao, từ năm 4 tuổi hắn ở Tiêu Dao Cốc đã bị Vô Hà Tử dạy hư, uống rượu thay nước, kiếp trước cũng uống rượu tiếp khách không ít, trong Vong Ưu Thôn này bàn về tửu lượng có lẽ chỉ có đại sư huynh hơn được hắn mà thôi.

“Tam sư huynh, không phải lỗi của sư huynh là ta đường đột, bất quá... bất quá tại sao trong phòng ngươi lại thối như vậy”.

Tam sư huynh nghe đến sự việc này liền thở dài.
“Haizz sư đệ, ta đang luyện chế giải dược”.

“Sư huynh luyện chết giải dược?, là cái gì giải dược”. Vô Song tò mò hỏi, giải dược thối như vậy ai có thể tin?, mà có tin thì ai dám uống.

“Lần ở Tiêu Dao Cốc sư đệ cũng có mặt chắc sư đệ còn nhớ Bì Tô Thanh Phong Tán chứ?, ta luyện chế chính là Bì Tô Thanh Phong giải dược, dù sao thứ này luyện chế nhiều một chút vẫn là tốt hơn”.

“Từ khi đám người Thiên Long Giáo thất bại chạy trốn, sư huynh liền có chút phòng xa, ta xuống núi cố gắng kiếm Bì Tô Thanh Phong giải dược nguyên liệu, đến hôm qua trở về trong thôn lại trùng hợp sư đệ cùng sư phụ tiến đến, căn bản cũng không có thời gian luyện chế, hôm nay mới bắt đầu đụng tới”.

Vô Song nghe vậy liền khẽ gật đầu, dù sao tam sư huynh luyện chế giải dược của Bì Tô Thanh Phong liền là phi thường tốt, ít nhất sau này ra giang hồ có trúng loại độc dược này Vô Song cũng không sợ.

“Sư huynh, bất quá ta thấy hôm đó giải dược Thiên Long Giáo đưa cho sư phụ cũng không có thối”.

Tam sư huynh nghe vậy liền cười hề hề lắc đầu.

“Sư đệ, đệ vẫn là không biết rồi, Bì Tô Thanh Phong là tuyệt độc xuất phát từ Tây Hạ Nhất Phẩm Đường, chỉ cần 6 tiếng không có giải dược liền nội công tán hết, xương cốt rời rạc, sau 6 tiếng kể cả có giải dược cũng chỉ giữ được tính mạng, một thân thực lực quy về hư không thậm chí thành phế nhân”.

“Loại này tuyệt độc cực đáng sợ nhưng vi huynh lại vừa vặn biết thuốc giải, muốn giải thứ này cần ba loại hoa quý, lần lượt là Thập Bát Học Sỹ, Mạn Đà La Hoa cùng Mỹ Nhân Kiếm, ba loại hoa quý này mùi vốn là rất thơm bất quá khi nghiền nát chúng với nhau lại tạo ra một loại bột phấn cực thối, tiếp theo liền dùng lửa đun lên, đợi mùi thối bay đi hết liền tạo thành một loại dược cao, dùng dược cao dán lên người, liền có thể hút ra toàn bộ độc của Bì Tô Thanh Phong, sư đệ ngươi đến đúng lúc ta đang đun dược liệu, sư đệ ngươi cũng thật đen đủi a”.

Vô Song nghe vậy liền bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt hắn nhìn tam sư huynh càng thêm vài phần tin phục.

Tam sư huynh thoạt nhìn rất chất phát, thân hình lại cục mịch có chút hậu đậu bất quá y thuật quả nhiên kinh người.

“Sư huynh, Bì Tô Thanh Phong lợi hại như vậy nhưng tại sao không làm ảnh hưởng đến sư phụ cùng Vạn lão?”.

Tam sư huynh ngồi xuống ghế đá ở sân, ôn hòa cười.

“Độc dược thứ này cũng phải xem là dùng để độc ai, sư phụ lão nhân gia nội công đã chạm đến cực cảnh, chỉ cần dùng nội công bức độc liền thừa sức ngăn cản độc tính của Bì Tô Thanh Phong, về phần Vạn tiền bối lại càng đáng sợ, việc của Vạn tiền bối ta cũng không rõ bất quá theo lời sư phụ, Vạn tiền bối liền là vạn độc bất xâm, chậc chậc”.

“Trong Y giới có hai loại thể chất lần lượt là Thần Nông Dược Thể cùng Ách Nan Độc Thể đều là y học chí cao thể chất, đều có hiệu quả vạn độc bất xâm coi thường thiên hạ độc dược có điều Vạn tiền bối cũng không phải cái nào trong hai thể chất này, thật là thần kỳ, vi huynh nghĩ mãi vẫn là không hiểu được”.

“Sư huynh, vậy thiên hạ độc dược, Bì Tô Thanh Phong xếp thứ mấy?”. Vô Song tò mò hỏi tiếp, hắn đúng là tương đối sợ hai chữ ‘độc dược’.

Thần Y nghe Vô Song hỏi liền khẽ vuốt cằm suy nghĩ.

“Bì Tô Thanh Phong xuất thân từ Tây Hạ Nhất Phẩm Đường, cực kỳ đáng sợ, trong thiên hạ tuyệt độc có thể xếp thứ năm”.

“Thiên hạ tuyệt độc bảng đứng đầu là Vạn Độc Cổ Vương, nghe nói là chí độc vật của Miêu Cương Ngũ Độc Giáo, bị Vạn Độc Cổ Vương cắn đến cả sư phụ cũng khó lòng chịu được. Về phần xếp thứ hai liền là Nhật Nguyệt Thần Giáo – Tam Thi Não Thần Hoàn bất quá nghe nói xếp thứ ba Bảo Thai Dịch Cân Hoàn của Bạch Đà Sơn Trang cũng không kém, cả hai loại độc dược này liền dùng để khống chế người khác, người trúng độc mỗi một đoạn thời gian phải cần đến giải dược nếu không sống không bằng chết, thảm vô cùng”.

“Bảo Thai Dịch Cân Hoàn cùng Tam Thi Não Thần Hoàn đều là thủ đoạn khống chế thuộc hạ của tà giáo, phi thường đáng sợ”.

“Về phần xếp thứ tư, liền là Tiêu Dao Phái – Tiêu Dao Tam Tiếu Tán. Loại này độc dược hiện nay nghe nói thuộc về Tây Vực Tinh Túc Phái chí cao độc dược, dược lực mạnh mẽ vô cùng lại không màu không mùi, cực khó bị phát hiện, nếu không phát hiện ra thì nội công cao đến mấy cũng bằng thừa, sau khi trúng độc liền cười ba tiếng, sau ba tiếng cười liền biến thành vũng máu, độc ác vô cùng”.

“Cuối cùng là Bì Tô Thanh Phong của Tây Hạ, độc dược này thắng ở hậu quả, bốn loại trên chỉ cần có thuốc giải tương ứng liền có thể tránh được một kiếp bất quá Bì Tô Thanh Phong, kể cả có thuốc giải mà phục dụng muộn vẫn là trở thành phế nhân”

Quyển 1 - Chương 19: Sơ Học Y Thuật

Trên giang hồ dùng độc liền là một loại thủ đoạn bị người người phỉ nhổ, là một loại hèn hạ thủ đoạn mà chính giáo gán ghép lên người tà giáo bất quá trong mắt Vô Song độc dược liền là một loại vũ khí đáng sợ.

Hắn không phải là người thế giới này, không mang theo cái gì tinh thần quân tử, dù sao quân tử cũng là không mài ra ăn được, quân tử cũng không phải là miễn tử kim bài, trong mắt hắn mèo trắng hay mèo đen đều là mèo, chỉ cần không vi phạm điểm mấu chốt của bản thân hắn, hắn liền không ngại sử dụng.

Vô Song thật sự chưa bao giờ thức chính phái, đây là một cái nho nhỏ suy nghĩ từ chính bản thân hắn hồi bé kéo dài đến tận khi trưởng thành, chính phái trên danh nghĩa liền là hành hiệp trượng nghĩa, được thế nhân ngưỡng vọng nhưng chính bản thân chính phái sử dụng thủ đoạn đâu có ít?, thủ đoạn thậm chí không thua kém gì tà phái, có điều chỉ là bọn họ che dấu khéo léo mà thôi.

Chính phái như Nhạc Bất Quần, Tả Lãnh Hiền, Diệt Tuyệt Sư Thái thì bản thân Vô Song thà chọn tà phái còn hơn.

Hắn vốn không phải là người thích đi vào khuôn khổ, thích bị ghò ép trong hai chữ lễ giáo, một điểm này lại càng thích hợp với tà phái, hắn căn bản không hợp với chính đạo.

Lại nói về độc dược, trong mắt Vô Song độc dược căn bản không phải là hèn hạ thủ đoạn mà là một loại vũ khí, một loại vượt cấp giết người siêu cấp vũ khí, bị hạ độc chỉ có thể nói là tài không bằng người, hạ độc là một loại nghệ thuật, giải độc lại càng là một môn cao thâm học vấn.

Chính vì một điểm này, Vô Song thật sự có hứng thú rất lớn độc dược, cả về phối dược cùng giải dược, sau khi nghe về thiên hạ năm loại tuyệt độc đứng đầu, ánh mắt của hắn liền sáng lên.

“Tam sư huynh, lần trươc sở Tiêu Dao Cốc ta đúng là thật sợ, một lần bị rắn cắn cả đời sợ dây thừng, nghĩ lại ta vẫn còn bị ám ảnh đây này, hay là tam sư huynh người dạy ta y thuật đi, nếu có được y thuật như tam sư huynh sau này đi lại trên giang hồ liền an toàn hơn rất nhiều, cũng không sợ bị độc chết oan uổng”.

Nghe Vô Song nói ánh mắt của Thần Y lập tức sáng lên, trong mắt tràn ngập vui mừng.

Y Sư là một loại nghề nghiệp phi thường cao quý trong thiên hạ nhưng người có hứng thú với y học căn bản không nhiều, trong thế giới này có ai không mong muốn vô địch thiên hạ? ai không muốn luyện võ, tìm được những người thật sự có hứng thú với y học liền tương đối khó.

Tìm được người có hứng thú với y học đã khó bất quá hứng thú căn bản là không đủ, còn phải có tố chất, phải có quyết tâm cùng cả nghị lực chưa kể bỏ ra vô số thời gian theo đuổi miệt mài, y sư vốn là một con đường vô cùng dài, vô cùng khó đi.

Lúc này Thần Y thấy Vô Song muốn học sao lại không vui mừng?.

“Thất sư đệ, ngươi thật sư muốn học y thuật?, y thuật liền cực kỳ không dễ học hơn nữa nếu không nghiêm túc học tập căn bản không cách nào có thể tiến bộ, ngươi thật sự nghĩ kỹ sao?”.

Vô Song thấy tam sư huynh của hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc cũng lập tức trịnh trọng gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía tam sư huynh.

“Sư huynh, ta là nghiêm túc học tập, vẫn là xin người dạy ta y thuật”.

Tam sư huynh vui mừng gật đầu, sau đó lại nhìn vào trong nhà rồi gãi gãi đầu.

“Hì hì, thất sư đệ, trong nhà ta hiện nay ngươi cũng biết, không có cách nào tiến vào đi, bên trong đó hiện nay sư huynh cũng không muốn vào, ở ngoài này vậy sư huynh dạy ngươi kinh mạch huyệt vị trên cơ thể trước”.

“Sư đệ ngươi chưa tu luyện võ công có lẽ kiến thức này rất quan trọng với ngươi đi, cẩn thận nhớ kỹ một chút, hơn nữa coi như sư huynh đang kiểm tra trí nhớ của ngươi, làm nghề y cần phải quan sát cùng thuộc làu rất nhiều loại thảo dược, trí nhớ ngươi nếu là không được, tam sư huynh cũng đành từ chối dạy ngươi rồi”.

Vô Song đương nhiên sẽ không có ý kiến gì, hồi còn đi học trí nhớ của hắn liền đã rất tốt, lúc này sống lại một kiếp, ngộ tĩnh của hắn mơ hồ lại càng kinh khủng hơn, một điểm này hắn vẫn là có tự tin dù sao Vô Song cũng biết lấy IQ của hai đời cộng lại chí ít cũng hơn 200 đi...

Tam sư huynh cùng Vô Song ngồi xuống ghế đá sau đó tam sư huynh nhẹ chỉ cơ thể mình.

“Tam sư đệ, cơ thể con người có rất nhiều huyệt đạo, hiểu được huyệt đạo liền là điều căn bản của y sư chúng ta, huyệt đạo hiểu đơn giản là những vị trí quan trọng mà máu lưu thông qua, trên thân thể có rất nhiều huyệt vị, mỗi huyệt vị lại có một công dụng khác nhau, tùy từng huyệt đạo, tùy từng mục đích mà khi châm cứu vị trí cũng là khác nhau”.



“Châm cứu có thể trị rất nhiều tật bệnh trên cơ thể cũng là cách an toàn nhất đối với bệnh nhân, chỉ cần thủ pháp châm cứu đúng cùng xem bệnh chính xác thì căn bản không có tác dụng phụ nào. Sư đệ phải biết vật cực tất phản, thuốc cho dù có tốt đến mấy cũng mang theo 1 phần độc tính, cái gì không cần dùng đến thuốc vẫn là ít dùng một chút”.

“Một số huyệt đạo cơ bản ví dụ như Kiên Tỉnh Huyệt nằm ở vai phải, có khả năng làm giảm đau nhức vai cổ cùng cánh tay tê dại”.

“Huyệt Thiên Trung nằm ở giữa ngực có thể giảm ho khan, đau nhức ngực sườn cùng với đau dây thần kinh”.

“Huyệt Đại Hoành nằm trên rốn 3 tấc chếch về phía bên phải, huyệt này có thể trị táo bón cùng các bệnh đường ruột”.“Huyệt Trung Quản nằm giữa huyệt Thiên Trung cùng rốn, có thể trị dạ dày”.

“Huyệt Khúc Trạch ở giữa cánh tay trái liền có thể trị đau cơ, ngón tay co giật cùng đau khớp ngón tay”.

..........

Tam sư huynh giảng cho Vô Song rất nhiều huyệt đạo trên cơ thể, không thể không nói tam sư huynh bình thường có chút khờ khạo nhưng khi nhắc đến sở trường thì lại như cá gặp nước, cực kỳ có phong phạm đại sư.

Ở bên cạnh tam sư huynh, Vô Song dùng toàn bộ tập trung quan sát, hắn nhìn từng ngón tay của tam sư huynh điểm lên chính cơ thể làm mẫu cho hắn, trong thoáng chốc sư huynh đã giới thiệu cho hắn cả trăm huyệt đạo trên cơ thể.

Bình thường Vô Song tất nhiên không có cách nào nhớ nổi, chỉ sợ nghe tai này rồi lại ra tại khác, muốn học thuộc ít nhất phải mất vài ngày nhưng Vô Song lại một lần nữa phát hiện một việc vui mừng, hắn vậy mà có thể toàn bộ nhớ xuống dưới, không quên đến một từ.

Chẳng biết qua bao lâu, tam sư huynh nói đến khô cả cổ, khuôn mặt thích chí vô cùng có điều như nhận ra cái gì đó không đúng liền khẽ nhìn Vô Song, ánh mắt mang theo vài phần xin lỗi.

“Xin lỗi sư đệ, sư huynh quá cao hứng, ngươi... ngươi nhớ được mấy phần, kể cả “.

Vô Song mỉm cười nhìn sư huynh, hắn cũng không muốn tam sư huynh cảm thấy có lỗi.

“Tam sư huynh không có việc gì cả, ta nhớ được toàn bộ rồi, tam sư huynh không cần lo lắng”.

Thấy Vô Song nói vậy mặt tam sư huynh lại càng khổ sở hơn, thở dài nhìn hắn.

“Thất sư đệ, ta biết sư đệ ngươi nói tốt cho ta nhưng cũng không cần như thế, cho dù không nhớ cũng không sao, để sư huynh đi vào lấy cho ngươi y kinh, ngươi từ từ nghiên cứu”.

Thấy giáng vẻ của tam sư huynh, Vô Song liền có chút buồn cười.

“Sư huynh, vừa rồi ngươi nói Huyệt Thiên Trung nằm ở giữa ngực có thể giảm ho khan, đau nhức ngực sườn cùng với đau dây thần kinh... “.

Vô Song một hơi liền vừa chỉ vào cơ thể vừa đọc một mạch hơn hai mươi huyệt đạo, vẻ mặt mười phần nhẹ nhàng mỉm cười, để tam sư huynh nhìn hắn như nhìn thấy quỷ.

End of dialog window.

“Thất sư đệ... ngươi thật sự thuộc làu?”.

Vô Song cực kỳ vô tội gật đầu.

“Tam sư huynh, ngộ tĩnh của ta rất tốt, chính sư phụ lão nhân gia cũng phải công nhận, tam sư huynh không cần lo lắng ta không theo kịp”.

Như chưa tin lắm về Vô Song, Thần Y nuốt một ngụm nước bọt sau đó vậy mà bắt đầu hỏi hắn về huyệt đạo trên cơ thể, bắt đầu thật sự kiểm tra Vô Song một cách nghiêm túc.

Không kiểm tra thì thôi, càng kiểm tra Thần Y lại càng hoảng sợ, nhìn Vô Song như nhìn thấy quỷ.

“Ngươi... thất sư đệ ngươi tuyệt đối thần đồng a, thật sự không ngờ ngươi lại nhớ hết”.

“Ta từng nghe nói, có những loại tiên thiên ưu thế cực kỳ đáng sợ, nay không ngờ lại được tận mắt chứng kiến”.

Vô Song nghe vậy lòng tò mò lại hiện lên, ánh mắt chớp động nhìn Thần Y.

“Tam sư huynh, tiên thiên ưu thế là cái gì?, cái này ta không biết”.

Nghe Vô Song hỏi Thần Y liền cười hề hề sau đó khẽ gãi đầu.

“Cái này... cài này”.

Cũng may cho Thần Y, lúc này có một giọng nói vang lên cứu nguy.

“Vô Song, ngươi cũng không cần làm khó tam sư huynh của ngươi, tiên thiên ưu thế thứ này tam sư huynh của ngươi chỉ mơ hồ nghe thấy chứ không có biết, hắn dù sao cả đời chỉ đi sâu vào y học, nào quan tâm cái gì ưu thế”.

Vô Song lập tức quay đầu lại, sau lưng hắn lúc này đương nhiên là Vô Hà Tử, với võ công của Vô Hà Tử chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng hắn, Vô Song căn bản không có khả năng phát hiện ra.

Thấy ánh mắt của Vô Song tràn ngập tò mò, Vô Hà Tử khẽ mỉm cười.

“Cái tiên thiên ưu thế này là một loại học thuyết, học thuyết này lão phu cũng không phải mười phần tin tưởng bất quá loại lý luận này do ba người khác cộng đồng suy tính ra, ba người này không có ai là không hơn lão phu, lão phu cho dù không tin nhưng cũng không dám phủ nhận”.

“Nói cũng thú vị, năm đó Hoa Sơn Luận Kiếm tranh dành Cửu Âm Chân Kinh có điều thế nhân lại không biết cùng ngày trên Võ Đang Sơn, Trường Sinh Chân Nhân, Hoàng Đạo Sư cùng sư huynh ta Tiêu Dao Tử cũng gặp nhau một lần, ba người không ngờ lại đồng thời nghiên cứu ra tiên thiên ưu thế’.

“Theo thuyết của ba người, tiên thiên ưu thế chia làm năm loại, thể lực, căn cơ, ngộ tĩnh, linh hoạt cùng dung mạo”.

“Vi sư căn bản nhìn không ra tiên thiên ưu thế, dù sao tiên thiên thuyết pháp cũng không phải ta nghĩ ra, chỉ là nghe sư huynh mơ hồ kể lại bất quá ta cũng có hiểu qua qua đi”.

“Theo loại lý luận này, mỗi cá thể sinh ra đều có năm loại ưu thế, có điều lại cao thấp khác nhau, mỗi ưu thế sẽ có 10 điểm, trung bình mà nói mỗi loại ưu thế liền có khoảng 5 điểm, có thể cao hơn một chút cũng có thể thấp hơn một chút, không khác biệt lắm”.

“Tất nhiên đó là thường thường, rất nhiều người trời sinh liền nắm giữ ưu thế khác nhau, ví dụ đơn giản nhất dung mạo trời sinh liền đã là 9 điểm vậy chúc mừng ngươi chính là đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành còn nếu dung mạo trời sinh chỉ là 1 điểm. lão phu đúng là chia buồn với ngươi”.

“Lại theo thuyết này, bất cứ một loại ưu thế nào chỉ cần đạt đến 7 điểm liền bắt đầu gọi là trời sinh dị bẩm, tiên thiên tư chất, dù sao trung bình người thường cũng chỉ có 5 điểm, 6 điểm liền đã bắt đầu ít hơn rất nhiều. Dung nhan 5 điểm nếu được coi là bình thường thì 7 điểm cũng đã được gọi là mỹ nhân, cái này ngươi có thể hiểu?”.

Lấy dung mạo ra làm ví dụ, đương nhiên vô cùng dễ hiểu, dù sao kẻ xinh người xấu, vừa nhìn đã có thể nhận ra, theo Vô Song suy nghĩ, tiên thiên học thuyết này chưa hắn đã không tồn tại, cho dù Vô Song không hiểu tiên thiên học thuyết cho lắm bất quá hắn vãn hiểu giả sử trời sinh 9 điểm dung mạo đơn giản liền dễ dàng lấy hảo cảm của người khác nha, đây chẳng nhẽ không phải là một loại ưu thế?, thậm chí là một loại thiên phú?.

Quyển 1 - Chương 20: Tiên Thiên Thiên Phú (1)

Thiên phú thuyết tồn tại căn bản rất ít người biết hơn nữa cái gọi là thiên phú nếu không phải người chí thân thường xuyên ở cạnh quan sát hoặc chính bản thân mình thì liền rất khó có thể nhìn ra, một người ngộ tĩnh cao hay thấp sao có thể dùng mắt thường để đánh giá?.

Một người trời sinh thần lực chưa chắc thân thể thoạt nhìn đã to lớn và ngược lại, càng quan trọng hơn là thiên phú thuyết không ai có thể chân chính chứng minh, cho dù là Vô Hà Tử sống không biết bao nhiêu năm tháng cũng không cách nào hoàn toàn tin tưởng thiên phú thuyết này.

Tất nhiên không tin tưởng nhưng Vô Hà Tử cũng không dám phủ định chỉ bởi ba người đồng thời sáng tạo ra thiên phú học thuyết đều vượt hơn Vô Hà Tử.

Tiêu Dao Tử không phải nói, người này liền sáng lập ra Tiêu Dao Phái, tất cả võ công của Vô Hà Tử cũng là từ sư huynh truyền lại, một điểm này đã đủ để Vô Hà Tử rất khó chân chính vượt qua sư huynh, trường hợp của hai người này cũng tương đối giống Vương Trùng Dương cùng Chu Bá Thông, Chu Bá Thông trên mặt võ công căn bản rất khó vượt qua được vị sư huynh của mình, kể cả Vương Trùng Dương đã qua đời rất nhiều năm Chu Bá Thông vẫn là không vượt qua được cái bóng của sư huynh.

Người thứ hai là Hoàng Đạo Sư, Hoàng Đạo Sư chính là Đại Thanh Thái Sư, thân là một nước thái sư căn bản đã không phải thường nhân có thể so sánh, ngăn ngắn 20 năm Đại Thanh có thể thiết đặt căn cơ lên trung nguyên, một điểm này liền có công sức rất lớn của Hoàng Đạo Sư, càng đáng sợ hơn Hoàng Đạo Sư dựa trên Âm Dương Học Thuyết sáng tạo ra Cửu Âm Chân Kinh, tuyệt thế công thể không thua kém gì Cửu Dương Chân Kinh của Thiếu Lâm Tự, phải biết Cửu Dương Chân Kinh là Thiếu Lâm Đạt Ma Tổ Sư để lại, Hoàng Đạo Sư có thể cùng tiền nhân không thua không kém, Vô Hà Tử liền tự nhận mình không có cách nào làm nổi.

Người thứ ba lại càng đáng sợ, Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong. Trường Sinh Chân Nhân cũng là một trong ngũ đế nhưng luôn luôn ở vị trí thiên hạ đệ nhất nhân, thậm chí bốn người còn lại trong ngũ đế không có lấy một người đủ tự tin vượt qua được vị cường nhân này. Trường Sinh Chân Nhân sáng tạo ra Trường Sinh Quyết, là thiên hạ đệ nhất hoàn mỹ công thể hoàn toàn không thua kém Cửu Dương Chân Kinh cùng Cửu Âm Chân Kinh đồng thời còn đánh vỡ vị thế võ lâm bắc đẩu của Thiếu Lâm Tự đưa Võ Đang cùng Thiếu Lâm trở thành hai đại phái đứng đầu trong võ lâm.

Cả ba nhân vật này đều không đi theo con đường của tiền nhân, đều tự sáng tạo ra con đường của mình, biến không thành có, tự mình tạo ra một đoạn truyền kỳ, ba người cộng đồng đưa ra học thuyết, Vô Hà Tử cho dù không tin cũng không dám phủ định.

Theo thiên phú học thuyết, thiên phú chia làm 5 dạng, thể lực, căn cơ, ngộ tĩnh, linh hoạt cùng dung mạo.

Căn cơ có thể chính là trời sinh thể chất, căn cơ tốt hay không liền là một vấn đề quan trọng, ví dụ như Tiên Thiên Thần Nông Dược Thể, Tiên Thiên Ách Nan Độc Thể, Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, tất cả đều được tính là căn cơ.

Căn cơ có thể là tiên thiên ưu thế nhưng cũng có thể là hậu thiên tu luyện tuy nhiên hậu thiên tu luyện liền không hoàn mỹ, không thể so sánh với tiên thiên trời sinh hơn nữa cũng không phải loại tiên thiên ưu thế nào hậu thiên cũng có thể luyện ra.

Căn cơ thuyết bên trong thiên phú thuyết liền là một loại thuyết pháp tương đối đáng tin thậm chí nếu công bố sẽ được rất nhiều người công nhận, dù sao Ách Nan Độc Thể cùng Thần Nông Dược Thể thế gian không phải là không có, nếu coi đây là một loại thiên phú cơ thể cũng là chấp nhận được.

Theo ba vị ngũ đế năm đó cộng đồng nghiên cứu, lập ra tiên thiên đạo thể bảng, dựa trên điển tịch cổ cùng lịch duyệt tự thân chọn ra 10 loại tiên thiên thể chất đứng đầu thiên hạ.

Xếp thứ mười là Tiên Thiên Huyền Hoàng Thể, loại thể chất này có thể dễ dàng cảm nhận thiên địa linh khí, dễ dàng gia tốc tu luyện.



Xếp thứ chín là Tiên Thiên Tụ Thần Thể, loại thể chất khiến cho đan điền trời sinh phi thường kiên cố, có thể hấp thu càng nhiều nội lực vào trong cơ thể, nội lực luôn luôn nhiều hơn cùng cảnh giới 3 thành.

Xếp thứ tám Tiên Thiên Thần Nông Dược Thể, dược đạo chí cao thể chất, đối với hoa cỏ cùng đan dược có kinh người thiên phú, chỉ cần không bất hạnh ngã xuống liền có thể trở thành luyện đan tông sư, bản thân liền miễn nhiễm độc dược, sử dụng đan dược tăng thêm 2 thành hiệu quả.

Xếp thứ bảy Tiên Thiên Ách Nan Độc Thể, độc đạo chí cao thể chất, đối với độc vật trời sinh mang theo thân thuộc, chỉ cần không bất hạnh ngã xuống liền trở thành độc đạo tông sư, bản thân liền miễn nhiễm độc dược, sử dụng độc dược thậm chí có thể tăng cường bản thân công lực.Xếp thứ sáu Tiên Thiên Chân Nguyên Hộ Thể, trời sinh liền có được chân nguyên hộ thể, được ông trời chiếu cố, cho dù không cần đột phá đại tông sư chỉ cần có đủ nội lực cũng có thể tạo ra chân nguyên hộ thể, sau khi đột phá đại tông sư chân nguyên hộ thể lại càng mạnh mẽ, có thể cùng Thiếu Lâm Kim Chung Tráo só sánh một hai.

Xếp thứ năm Tiên Thiên Chí Cương Thể, trời sinh mang theo chí dương nội lực, cực kỳ thích hợp đi theo cường kinh lộ, luyện chí dương chí cương công thể, trời sinh thần lực, lực lớn vô cùng, cho dù không cần luyện qua võ hộc cũng chưa chắc đã thua giang hồ nhất lưu cao thủ, sức tấn công cực kỳ đáng sợ.

Xếp thứ tư Tiên Thiên Chí Âm Thể, trời sinh mang theo chí âm nội lực, cực kỳ thích hợp đi theo âm nhu lộ, luyện chí âm chí nhu công thể, trời sinh kinh mạch dẻo dai, nội công tự động vận hành, trên con đường tu luyện nội công thường thường nhanh hơn người khác 5 thành.

Xếp thứ ba Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, có thể bỏ qua toàn bộ điều kiện của võ học, cho dù là âm nhu kinh mạch cũng có thể luyện dương cương võ học cùng ngược lại, tất cả các loại võ công trong thiên hạ đều trời sinh dành cho chủ nhân loại thể chất này tu luyện, cùng một loại võ học uy lực hơn người khác 2 thành, tốc độ tu luyện cao hơn người khác 3 thành thậm chí cùng một loại đan dược tác dụng cũng cao hơn người khác 2 thành.

Xếp thứ hai Tiên Thiên Minh Tâm Thể, luôn luôn giữ được bản tâm thanh tỉnh, khi tu luyện căn bản không sợ tâm ma cũng rất khó tẩu hỏa nhập ma, mỗi khi nhập định liền dễ dàng tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất, đối với tu luyện hay làm bất cứ việc gì liền có trợ giúp phi thường lớn.

Xếp thứ nhất Tiên Thiên Bách Mệnh Thể, sinh mệnh cực cường, bản thân rất khó bị đánh chết, nội thương hay ngoại thương đều có thể hồi phục với tốc độ kinh người, bản thân nội công có thể tự động tạo thành chu thiên, rất khó rơi vào tình trạng nội công cạn kiệt, dựa vào kinh người sức sống có khả năng kháng độc tính rất mạnh, đồng thời cũng rất khó gặp phải chí mang vết thương.

Mười loại tiên thiên thể chất này quả thực cực kỳ đáng sợ, nhất là 5 loại thể chất đứng đầu tiên, có thể nói bất cứ loại thể chất nào cũng có thể tạo ra một vị ngũ đế trong tương lai.

Theo lời Vô Hà Tử nói, Tiêu Dao Tử liền là Tiên Thiên Minh Tâm Thể, Hoàng Đạo Sư là Tiên Thiên Chí Âm Thể, về phần Trường Sinh Chân Nhân không ngờ lại là Tiên Thiên Bách Mệnh Thể.

Không phải ngũ đế nào cũng có tiên thiên thể chất đáng sợ nhưng đã có được tiên thiên thể chất đáng sợ chỉ cần không ngã xuống liền rất có khả năng trở thành ngũ đế hoặc ít nhất cũng có thể trở thành ngũ tuyệt cấp cao thủ. Phụ thân của Vô Song – Lệ Thương Thiên chính là Tiên Thiến Chí Cương Thể.

Loại thiên phú thứ hai Vô Hà Tử giảng cho Vô Song là dung mạo.

End of dialog window.

Cả căn cơ cùng dung mạo đều là hai loại thiên phú cực kỳ dễ thấy, một điểm này ai cũng có thể công nhận, đặc biệt là dung mạo, chỉ cần nhìn vào mắt thường cũng có thể nhận ra người này có thiên phú hay không.

Dung mạo không phân nam nữ, nam hay nữ đều có thể có dung mạo thiên phú, dung mạo xấu cũng là một loại thiên phú mà dung mạo như thiên tiên cũng có thể coi là một loại thiên phú, đương nhiên xinh như thiên tiên cũng không giống nhau, xinh đẹp cũng phân thành những loại thiên phú khác nhau.

Nếu căn cơ thiên phú còn có thể dễ dàng chấp nhận thì dung mạo thiên phú lại khác, dung mạo có thể nhìn ra là xinh hay xấu cực kỳ dễ dàng nhưng để muốn biết được thiên phú của từng dung mạo, căn bản vô cùng khó.

Theo thuyết thiên phú, dung mạo cũng có mười loại thiên phú, mười loại thiên phú này không phân chia mạnh yếu giống căn cơ mà lại mang ý nghĩa mười loại thiên phú dung mạo đặc biệt nhất.

Loại dung mạo đầu tiên gọi là Quỷ Diện Dung Nhan, thiên phú dành cho dung mạo cực kỳ xấu xí nhưng lại mang theo tác dụng khiếp nhân tâm... có thể dùng để dọa ma phi thường tốt hơn nữa đi ban đêm... đi ban đêm cũng không sợ gặp phải dâm tặc, dung mạo này thường thường mang theo khắc chế dâm tặc ưu thế.

Loại thứ hai gọi là Vô Thường Dung Nhan, loại này dung nhan tương đối đặc biệt, dung nhan này liền cực độ bình thường, bình thường đến mức trở nên bất thường, đứng trong đám đông luôn luôn có tác dụng ẩn mình đi, căn bản trực tiếp bị lãng quên, thường thường loại dung mạo này liền không cách nào bị thế nhân chú ý.

Loại thứ ba gọi là Mơ Hồ Dung Nhan, loại dung nhan này khiến người khác rất khó nhớ ra dung mạo của ngươi, thường thường cách một đoạn thời gian không gặp chỉ sợ trực tiếp quên, nếu sở hữu loại này dung nhan liền dễ dàng dấu đi thân phận, dù sao người khác cũng khó mà nhớ đến ngươi.

Loại thứ tư dung nhan liền chân chính có thể coi là thiên phú, loại này thiên phú là Vạn Vật Hữu Hảo, người mang theo thiên phú này trời sinh có thể khiến động vật cảm thấy thiện cảm, loại này thiên phú bình thường có rất ít công dụng nhưng nếu là đặt trong Vạn Thú Sơn Trang lại cực đáng sợ, đây là luyện thú chí cao thiên phú.

Loại thứ năm thiên phú liền là Nhân Súc Vô Hại, loại thiên phú này có tác dụng dễ dàng tạo thành thiện cảm với người khác, có thể khiến người khác cảm thấy ngươi vô hại, từ đó có thể giảm đi bình thường ngăn cách, dễ dàng bắt chuyện với đối phương, tạo thành một điểm lòng tin.

Loại thứ sáu thiên phú là Nhân Kiến Nhân Ái, nếu ba loại thiên phú đầu tiên chỉ dành cho người có dung mạo bình thường hoặc xấu xí thì loại thiên phú này chỉ dành cho mỹ nhân, chỉ cần nhìn thấy dung mạo của ngươi, bất cứ ai cũng cảm thấy muốn thân cận, muốn lại gần thậm chí là muốn chinh phục, loại dung mạo này liền phải phi thường cẩn thận bị dâm tặc tập kích.

Loại thứ bảy thiên phú là Trầm Ngư Lạc Nhạn, dung nhan bực này liền không còn gọi là mỹ nhân nữa, đây tuyệt đối là cấp bậc khuynh quốc giai nhân, loại này giai nhân đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý, thậm chí dễ dàng đoạt nhân tâm kẻ khác, dễ dàng khiến kẻ khác như si như say tiến vào lưới tình, hành tẩu trân giang hồ nhìn thấy loại thiên phú dung nhan này liền phải cẩn thận một hai.

Loại thứ tám thiên phú là Đế Vương Chi Khí, loại này thiên phú thường thương xuất hiện ở nam nhân hơn là nữ nhân, bất quá nữ nhân cũng không phải là không có, loại thiên phú này liền mang theo đế vương phong phạm, mười phần khí thế, khiến người khác mơ hồ có cảm giác lép vế, cung kính thậm chí là tin phục.

Loại thứ chín thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ, loại này thiên phú phi thường đáng sợ, thậm chí còn đáng sợ hơn cả căn cơ thiên phú, người nắm giữ thiên phú này quá đẹp, đẹp đến mức thương thiên cũng phải động lòng huống hồ là người phàm?, thiên phú này... chỉ sợ chủ nhân của nó không phải Đắc Kỷ, Dương Quý Phi thì cũng là Tây Thi, chỉ cần có chủ tâm xấu thì hoàn toàn là diệt quốc vũ khí, một nụ cười nghiêng thành, một ánh mắt diệt quốc.

Loại thứ mười thiên phú cũng là loại thiên phú dung mạo cuối cùng gọi là Ý Loạn Tình Mê, thiên phú này liền là mị đạo một đường đệ nhất thiên phú, bất cứ ai gặp ngươi đều muốn chiếm hữu, đều khó có thể ổn định bản thân, gợi lên dâm dục bản tính, khó lòng tiết chế dương khí trong người, nói đơn giản chính là muốn mang ngươi lên giường triền miên, đáng sợ nhất Ý Loạn Tình Mê không phải là dung mạo mà là đôi mắt, loại này thiên phú không chỉ đi một mình mà thường thường kết hợp với một loại thiên phú dung mạo khác, nếu là cộng thêm Thương Thiên Thủ Hộ thiên phú, chủ nhân của nó tốt nhất không nên xuất hiện trước mặt đế vương, nếu không diệt quốc cũng không xa.

Ngày hôm nay, Thần Y cùng Vô Song hoàn toàn bị lời nói của Vô Hà Tử hấp dẫn, đặc biệt là Vô Song, hắn như được vị sư phụ này mở ra một cánh cổng hoàn toàn mới, thế giới này tuy là Kim Dung Thế Giới nhưng cũng không hẳn chỉ toàn thuần võ đạo, nó thật sự đặc biệt hơn rất nhiều, thế giới này tựa hồ càng rộng lớn hơn, càng đặc sắc hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau