CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 126 - Chương 130

Quyển 2 - Chương 3: Hồ Phỉ

Vô Song vốn tưởng Mục Nhân Thanh sẽ dẫn mình đến Thiên Ý Thành, hắn tuyệt đối không ngờ là... hắn lại bị Mục Nhân Thanh bỏ rơi.

Mục Nhân Thanh lúc đầu là dẫn Vô Song đi trên một con đường nhỏ, dẫn vào Vương Bản Sơn sau đó hai người ngủ lại Vương Bản Sơn một đêm.

Tất nhiên đêm nay Vô Song được Mục Nhân Thanh cho thoải mái nghỉ xả hơi, hắn liền có thể ngủ một giấc ngon lành.

Điều đáng nói là sáng hôm sau, trái với vẻ thoải mái ban đêm là khuôn mặt xám xịt của Vô Song.

Mục Nhân Thanh xuất hiện, sau đó đưa Vô Song một cái bọc hành lý.

Bọc hành lý cũng không có quá nhiều đồ đạc, một ít quần áo, một ít ngân lượng đại khái khoảng 20 – 30 lượng bạc, một tấm bản đồ Vương Bản Sơn, một tấm bản đồ vùng địa vực xung quanh, một tấm lệnh bài, ngoài ra.... còn thêm một hộp gỗ chuyên đựng đồ trang điểm. Còn lại cái gì cũng không có”.

Hắn không biết đêm qua lão nhân này đã làm gì mình, dĩ nhiên lấy đi toàn bộ ngân châm trên người của Vô Song, đến cả tùy thân bội kiếm của hắn cũng bị lấy đi.

Mục Nhân Thanh chỉ duy nhất đối với Vô Song giải thích mấy câu hàm hồ.

“Ngươi muốn học kiếm pháp, dùng Quỳ Hoa Bảo Điển làm gì? “.

Sau đó lão nhân này mặc kệ Vô Song ai oán hay không, liền bắt đầu giảng dạy cho hắn một vài quy tắc.

Vương Bản Sơn chỉ có ba cách ra nhập.

Đầu tiên là triều đình cử tới, loại này sẽ có thân phận lệnh bài màu xanh.

Thứ hai là được đề cử mà tới, loại này sẽ có thân phận lệnh bài màu đen.

Cuối cùng là cô nhi được đưa đến, sau khi Vương Bản Sơn khảo hạch kết thúc, liên tiếp tục mở ra thêm vài ngày để nhận đám cô nhi này, đương nhiên phải có cao thủ của Thiên Ý Thành dẫn đội.

Lệnh bài của triều đình... không có khảo hạch. Lệnh bài màu xanh được trực tiếp tiến vào bên trong.

Lệnh bài đề cử có thể từ danh môn đại phái, có thể là ngoại tộc nhân vật, cũng có thể là chính người của Thiên Ý Thành nhân vật đề cử, nói chung lệnh bài màu đen có thể đến từ rất nhiều nguồn khác nhau.

Lệnh bài màu đen không được đặc quyền tiến vào Thiên Ý Thành mà phải đi qua khảo hạch.

Khảo hạch ở đây, liền trải qua vài công đoạn.

Thiên Ý Thành thật sự sẽ không nhận kẻ tuổi tác quá lớn, tuổi tác cao đồng nghĩa với việc con đường trước mặt đã thành hình, rất khó thay đổi vì vậy Thiên Ý Thành chỉ giới hạn tuổi tác từ 16 đổ xuống.

Ngoài tuổi tác ra, Thiên Ý Thành liền không để ý đến những thứ khác, bất kể là thiên phú, hình dạng bên ngoài hay tâm tính, Thiên Ý Thành đều không để ý. Những người nhận hắc lệnh nếu tuổi tác dưới 16 liền chỉ phải làm một khảo hạch duy nhất, sinh tồn khảo hạch.

Cái gì gọi là sinh tồn khảo hạch?, đơn giản là trong 5 ngày trên Vương Bản Sơn, có thể còn sống.

Đã nhận hắc lệnh, đã dám lên Vương Bản Sơn liền đại diện dám chấp nhận sinh tử, sinh tử do Thiên Ý.

Đương nhiên hắc lệnh cũng có lợi ích của hắc lệnh, không ai quan tâm ngươi tên gì, chẳng màng ngươi đến từ đâu, khai bừa một cái tên, liền đủ, kẻ nắm giữ hắc lệnh, không cần thân phận.

......

Mục Nhân Thành cho Vô Song đương nhiên là một tấm hắc lệnh, đồng nghĩa với Vô Song phải tham gia khảo nghiệm của Thiên Ý Thành.

Điều đáng nói là Mục Nhân Thanh sẽ không hướng dẫn bất cứ cái gì cho hắn, hắn phải tự mình vượt qua Thiên Ý Thành thử thách.

Mục Nhân Thanh nhẹ vỗ vai Vô Song, trên mặt lại hiện ra vẻ hiền từ quen thuộc kia.

Đúng là Vô Song nhiều khi cũng hiểu không nổi, đâu là mặt thật của Mục Nhân Thanh?.

“Tiểu Vô Song, nhớ kỹ Thiên Ý Thành đệ tử mỗi 3 tháng có cơ hội đi ra ngoài một lần, một lần ra ngoài có thể ở bên ngoài trong thời gian 7 ngày. Lão phu tiếp theo liền ở Tô Châu đợi ngươi, mỗi ba tháng đến Tô Châu tìm lão phu, lão phu có thể chân chính dạy ngươi kiếm thuật”.

“Nhớ kỹ, cấm không được dùng Quỳ Hoa Bảo Điển, Nga Mi Kiếm Pháp cũng ít dùng một chút, hoặc cũng không nên dùng “.

“Ngụy Trung Hiền kẻ kia, là người của triều đình, không ngoại trừ khả năng đám người triều đình cử đến có tai mắt của hắn, nếu ngươi bị nhìn ra thân mang Quỳ Hoa, sẽ khó sống”.

“Về phần Nga Mi Kiếm Pháp, gắn liền với một thân phận khác của ngươi, cũng là không nên sử dụng”.

“Đi dọc theo tiểu lộ này, ngoài 10 dặm phía trước, liền là nơi tập hợp của Thiên Ý Thành. Nhớ kỹ, trong Thiên Ý thành ngươi không cần cố kỵ gì cả, thỏa sức mà làm “.

‘Tài không bằng người, chết liền vô oán”.

........

Mặc kệ Vô Song có hiểu Mục Nhân Thanh nói gì hay không, hắn vẫn bị Mục Nhân Thanh đẩy đi.

Dưới cái ánh mặt trời trên Vương Bản Sơn, Vô Song chậm rãi bước về phía trước.

Cảnh sắc của Vương Bản Sơn thật ra không tệ nhưng thủy chung cho Vô Song một cảm giác không thoải mái.

Hắn có cảm giác, xung quanh từng tấc đất, từng phiến lá nơi đây đều là nhuộm sát khí, lệ khí.

Vương Bản Sơn là địa bàn của Thiên Ý Thành, trải qua không biết bao nhiêu năm địa thế của ngọn núi này cũng đã gắn liền với Thiên Ý Thành, nơi đây đã sớm bị sát khí của Thiên Ý Thành ảnh hưởng, cảm giác âm lệ xung quanh Vương Bản Sơn chính là do đời đời sát thủ đi qua, đời đời sát thủ sinh sống tạo thành.

Ngày hôm qua, bản thân Vô Song vốn quá mệt mỏi khi đi đường, hắn không có mấy cảm giác, được ngủ một giấc đương nhiên không nghĩ nhiều.

Hiện nay tinh thần Vô Song, tương đối sảng khoái, hắn mới có thể cảm nhận địa thế của Vương Bản Sơn có cỡ nào đáng sợ.

Dọc theo đường nhỏ mà Mục Nhân Thanh chỉ, Vô Song vẫn chưa gặp người nào, bất quá hắn không quan tâm cho lắm, trong mắt Vô Song mà nói, Mục Nhân Thanh chắc không lừa hắn đi?.

Quãng đường chỉ có 10 dặm, đường cũng không tính là khó đi vì vậy Vô Song cũng không dùng đến Quỷ Ảnh, hơn nữa Vô Song còn nhớ lời của Mục Nhân Thanh, nếu liên quan đến Ngụy Trung Hiền, hắn thật sự phải dấu đi Quỳ Hoa Bảo Điển của mình.

Một đường thưởng thức cảnh đẹp, Vô Song không nhanh không chậm đi về phía trước.

Phải đến 30 phút sau, Vô Song mới thấy một người đầu tiên.

Một thiếu niên, thân hình cao khoảng 1m6, khuôn mặt vẫn có vài phần non nớt, chỉ là người này ánh mắt quá mức lạnh lùng, trong ánh mắt vậy mà không có chút tình cảm nào.

Thiếu niên kia vừa nhìn thấy Vô Song, ánh mắt liền lóe lên, sau đó liếm liếm môi.

Vô Song vừa nhìn thấy cái ánh mắt này, hắn liền cảm thấy khó chịu vô cùng.

Vô Song hiện nay không có bội kiếm, cũng chẳng có châm ngọc,hắn căn bản không có vũ khí.

Thiếu niên kia tay lại cầm một cây trường thương màu tím, lóe lên quang mang lập lòe.

“Nhìn cái gì?”.

Vô Song thấy đối phương nhìn mình không thôi, hắn đương nhiên không vui, ánh mắt lạnh lẽo khẽ liếc thiếu niên.

Thiếu niên này khóe miệng cong lên, trong ánh mắt lại càng có lửa nóng.

“Nhìn mỹ nữ”.

Nói xong, một chân dẫm về phía trước, không rút thương rat hay vào đó là cánh tay, nhắm thẳng về hướng Vô Song.

Vô Song thấy hắn động, trong mắt liền có chút luống cuống.

Đương nhiên Vô Song luống cuống không phải vì hắn sợ đối phương, hắn chỉ đột nhiên cảm thấy, mình không biết dùng cái gì đánh đối phương?.

Quỳ Hoa Bảo Điển không có.

Nga Mi Kiếm Pháp cũng không dùng.

Đến cả.... Dược Vương Thần Châm cũng là không có.
Chưa kịp nghĩ ra giải quyết đối thủ thế nào, cánh tay của nam tử này đã đánh tới, đương nhiên hắn không nhắm vào mặt Vô Song, mà là cổ.

Mỹ nữ đánh mặt liền là tội ác.

Vô Song cũng chỉ có thể nghiêng người về phía sau, chân nhỏ nhẹ bước, cả người thoáng lùi lại, hắn lúc này thật sự có tâm chửi Mục Nhân Thanh.

Mục lão đầu cho hắn ăn không ít khổ lại còn thích hố người, độ hố người thậm chí không thua kém gì Vô Hà Tử.

không trách hai lão đầu này có thể làm bạn bè với nhau.

Chẳng nhẽ Vô Song giữa chốn rừng núi này lại bắt chước trong phim, hô to “Có Dâm Tặc Cứu Mạng”.

Nghĩ đến loại lời nói này, Vô Song sắc mặt hơi hơi đỏ lên.

Vô Song khuôn mặt vốn cực kỳ xinh đẹp, lúc này hơi đỏ lên lại tiếp tục tăng vài phần sắc mị.

Thiếu niên kia hỏa khí lại càng tăng.

“Mỹ nữ đừng chạy, ca ca tuyệt đối sẽ nhẹ nhàng với ngươi”.

Làm tượng đất cũng có ba phần nộ khí, huống gì Vô Song là người?.

Khóe miệng Vô Song nhìn thiếu niên kia, khẽ cong lên.

Bàn tay của hắn khẽ nắm lại, chỉ để hai ngón tay đưa ra ngoài.

Dược Vương Thần Châm cần gì châm?.

Vô Song chỉ là thoáng chưa quen thuộc, kiểu chiến đấu thế này mà thôi.

Ai ngờ lúc này, hắn lại cảm thấy sống lưng lành lạnh.

Đây là một loại cảm giác, Vô Song cảm giác vốn hơn xa người khác, hắn đương nhiên tin vào cảm giác lực của mình.

Vô Song cảm thấy, như đang có một đầu mãnh hổ, lại gần mình vậy.

Đương nhiên cái thiếu niên kia không phải là mãnh hổ.

Trong mắt Vô Song, kẻ này so với chó thì không sai biệt lắm.

Vô Song ánh mắt nhất biến, bàn tay lập tức thay đổi, đua hay tay về phía trước, đỡ lấy một quyền của của thiếu niên kia, sau đó ánh mắt Vô Song hơi hơi nheo lại.

Thiếu niên kia quá yếu... hay nói đúng hơn trong gần 2 tháng tham gia khóa huấn luyện khủng khiếp của Mục Nhân Thanh, lực lượng thân thể của Vô Song đã mạnh lên quá nhiều, tiếp một đòn toàn lực của đối phương, Vô Song căn bản không cảm nhận được mình có chút xíu cảm giác đau đớn nào.

Nếu là như vậy.... Vô Song tương đối tự tin, không cần võ kỹ đơn thuần chỉ dùng hiểu biết võ thuật của Vô Song, cũng đủ hạ đối phương. Tất nhiên lúc này Vô Song đang lo lắng thứ khác, hắn không rảnh tiếp cái thiếu niên này.

Một quyền kia không mạnh nhưng cũng đủ để Vô Song tiếp tục mượn lực lùi lại, sau đó chân đẹp nhẹ dẫm, cả người hắn bay thẳng lên bầu trời.

Động tác này triệt để làm thiếu niên kia thất thố.

Vô Song cả người lộn ngược lại rồi nhẹ nhàng hạ xuống một cành cây lớn gần đó.

Hắn không dùng Quỷ Ảnh Thân Pháp.

Thứ mà Vô Song dùng là Toàn Chân – Kim Nhạn Công.

Năm đó đúng là Vô Hà Tử yêu cầu Toàn Chân Giáo mấy cái thối đạo sĩ kia mang Kim Nhạn Công lên Tử Ngọc Sơn.

Vô Song dù sao cũng đã lĩnh giáo Kim Nhạn Công một lần, cũng thử tập luyện qua, chỉ là hắn chưa có dịp sử dụng mà thôi.

Nhờ Kim Nhạn Công, thân hình Vô Song nhẹ như chim nhạn, dễ dàng nhảy lên cành cây cao.

Khi đôi chân trắng của hắn vừa chạm xuống, từ trong bụi cây gần đó, một nam nhân xuất hiện.

Người này.... thật sự rất giống mãnh hổ.

Cơ ngực nở nang, bắp tay lộ ra ngoài thể hiện từng đường cơ bắp hoàn mỹ, mái tóc có chút dài xõa ra phía sau, ánh mắt nghiêm nghị, khuôn mặt mang theo vài nét chính trực.

Nam nhân này là một cái nam nhân tràn ngập nam tính mị lực.

Nhìn vào hắn quả thật cho Vô Song cảm giác đối đầu với một con mãnh hổ, khí thế của hắn kinh người.
Quan trọng nhất, nam nhân này cũng chỉ khoảng 15-16 tuổi, gọi là thiếu niên mới đúng.

Người này bước ra, không khí liền trở nên có chút không đúng.

Mắt hổ trừng lớn, uy thế trực tiếp nuốt chửng thiếu niên dùng thương.

Vô Song có thể đảm bảo, nam nhân bên dưới.... cùng thế hệ với mình.

Hơn nữa là người mạnh nhất cùng thế hệ mà Vô Song từng gặp.

Tô Xán?, Doãn Chí Bình? Tống Thanh Thư?, thậm chí cả Viên TĨnh cũng không vượt qua nổi nam nhân này.

Trên ngọn cây cao, Vô Song trong đầu hiện lên hai thân ảnh cùng hai cái tên.

Dương Quá – Trương Vô Kỵ.

Vô Song không biết nam nhân này, nhưng hắn tin tưởng nam nhân này chỉ sợ là nhân vật... cấp độ Dương Quá – Trương Vô Kỵ.

Dương Quá cùng Trương Vô Kỵ hiện nay rất yếu bọn họ thậm chí còn chưa bắt đầu đi trên con đường của mình nhưng Vô Song tin tưởng, vài năm sau cả hai tiểu tử kia cùng lắm cũng chỉ như kẻ bên dưới mà thôi.

Chỉ là câu nói tiếp theo của người này khiến Vô Song cảm thấy không ổn.

“Giữa thanh thiên bạch nhật, dám hiếp đáp con gái nhà lành? “.

Nam nhân kia bước ra, nói một câu.... Vô Song căn bản không tưởng tượng nổi.

Về phần thiếu niên kia, mắt cũng trợn lên đầy khó hiểu.

Đây là Vương Bản Sơn, đã lên Vương Bản Sơn còn gái nhà lành?, cái này căn bản sẽ không ai tin.

Điều tiếp theo làm Vô Song ngạc nhiên là, thiếu niên kia cũng không bỏ chạy, hắn rút ra trường thương trong tay, ánh mắt tập trung cực độ.

Hắn không ngờ dám chiến?.

Không biết phải khen kẻ kia là ngu dốt hay dung cảm, Vô Song không tin thiếu niên kia không nhìn ra khoảng cách sức mạnh giữa hai bên.

Nam nhân vừa bước ra thấy vậy, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc.

“Có cốt khí, nhưng ngươi làm vậy với con gái nhà lành vẫn là không được”.

“Nhớ kỹ, người đánh bại ngươi gọi là Hồ Phỉ”.

Người này bước ra, rút thanh đại đao sau lưng, khí thế như hổ, lôi đình vạn quân.

Thiếu niên kia ánh mắt cũng co rụt lại nhưng hai tay nắm chặt trường thương đâm về phái trước.

“Phong Túy Tử Đằng Thương”.

Thương ảnh như xà, tốc độ cực nhanh, trên mũi thương còn có huyết khí nhàn nhạt.

Vô Song có thể nhìn ra, kẻ kia đã từng giết người, thậm chí giết không ít người.

Ở cái độ tuổi này, sát khí có thể coi là mạnh, thực lực không tệ.

Bất quá bốn chữ ‘thực lực không tệ’ là không đủ bởi đối thủ của hắn – Hồ Phỉ là một con quái vật.

Đao rút ra, một đao chém tới, vừa vặn chém vào mũi thương, sau đó lực cánh tay của Hồ Phỉ trực tiếp đè cả cây thương xuống đất, cổ tay bẻ ngược lại, đao trong tay xoay ngược mũi phát lực lần thứ hai.

Trường thương của thiếu niên trực tiếp bị hất bay lên trời.

Hồ Phỉ một tay đưa ra, nắm lấy chuôi đao đâm thẳng vào ngực đối phương.

Thiếu niên mặt xám như tro tàn, trực tiếp thổ huyết điên cuồng lùi lại.

Hắn cố gắng ổn định thân thể, nắm trường thương trong tay, ánh mắt đầy oán độc nhìn Hồ Phỉ sau đó lại nhìn Vô Song trên cao, trực tiếp rời đi.

Giải quyết xong đối thủ, Hồ Phi thu lại đao của mình, ánh mắt nhìn Vô Song ở trên cây, nụ cười có chút chân thành.

“Cô nương không cần phải sợ, Hồ Phỉ giúp cô nương đuổi tên dâm tặc đó đi rồi, bất quá tên dâm tặc đó vẫn là có vài phần cốt khí”.

Vô Song nhảy xuống đất, lúc này hắn mới có thể nhận ra Hồ Phỉ cao đến mức nào.

Hồ Phỉ chỉ khoảng 15-16 tuổi nhưng chiều cao cũng phải 1m7 có hơn, so với Vô Song hơn hẳn nửa cái thân khiến Vô Song cứ phải ngước lên nhìn hắn, phi thường khó chịu.

Hồ Phỉ thấy Vô Song nhìn hắn, lại tưởng Vô Song còn đang sợ hãi, liền khẽ mỉm cười.

“Cô nương không cần sợ, lại nói cô nương ngươi khinh công thật cao, Hồ Phỉ trên đường đã gặp không ít người nhưng khinh công của cô nương là cao nhất. Có điều... tiểu cô nương ngươi còn quá nhỏ tuổi, không biết con nhà ai đi lạc, Hồ Phỉ có thể mang ngươi xuống núi”.

Đùa sao?, Vô Song muốn lên núi còn không xong, dĩ nhiên lại còn nhờ mang xuống núi.

Lại còn tiểu cô nương?, tiểu cô nương cái con khỉ.

“Ai là tiểu cô nương?, cả nhà ngươi mới là tiểu cô nương”.

Hồ Phỉ nghe vậy, lập tức bật cười.

“Không phải tiểu cô nương thì đại cô nương vậy. Cô nương vẫn là trở về đi thôi, nơi đây không thích hợp với mấy cô nương như ngươi. Cũng không biết là hoàng hoa khuê nữ nhà nào đi lạc nữa”.

Hồ Phỉ vừa nói xong sắc mặt đã nghiêm túc lại, chỉ thấy hai ngón tay của Vô Song chỉ thẳng vào người hắn, Vô Song vậy mà tấn công Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ thấy vậy đương nhiên sẽ phải đỡ, bất quá ngoài dự tính của Hồ Phỉ là Vô Song quá nhanh, tốc độ của Vô Song nhanh hơn Hồ Phỉ tưởng tượng nhiều.

Hồ Phỉ thấy thế, cũng là không sợ, hắn không có rút đao ra, chỉ là đứng im một chỗ phòng ngự, đáng sợ nhất là, đao thế của Hồ Phỉ.

Trong lòng có đao, liền có đao.

Đao trong tâm, đao không trong tay.

15-16 tuổi đã đạt đến trình độ như này?, chính Vô Song cũng cảm thấy Hồ Phỉ quá mạnh.

Vô Song cũng không có biết.

Hồ Phỉ người này đương nhiên sẽ mạnh, hắn được Phi THiên Hồ Ly Hồ Binh toàn lực dạy dỗ, có thể yếu sao?.

........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 4: Cuộc Chiến Điều Hòa

“A huynh đệ, ngươi thật sự là nam nhân?”.

Trong rừng vang lên âm thanh của Hồ Phỉ, giọng nói của hắn cũng là không nhỏ.

Bên cạnh Hồ Phỉ, lúc này Vô Song đầy khinh thường nhìn hắn.

“Phí lời, có ngươi mới là nữ nhân”.

Hồ Phỉ gãi đầu, cười lớn.

“Ai mà ngờ chứ, tiểu huynh đệ ngươi giống nữ nhân như vậy, không thể trách được ta. Chỉ sợ trong những nữ nhân ta gặp, cũng không có ai xinh bằng người đi”.

“Hừ, ngươi nói ít một chút, cũng không ai bảo ngươi câm”.

Vô Song bĩu môi một chút, hắn cùng Hồ Phỉ cứ như thế đi về phía trước.

.......

Không đánh không quen nhau cái này cũng có vài phần đúng.

Vô Song thật sự tương đối bất lực với kẻ gọi là Hồ Phỉ này, nếu hắn dùng Quỳ Hoa Bảo Điển còn có thể có cửa thắng đối phương nhưng nếu không có Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn căn bản thắng không nổi.

Hồ Phỉ không ngờ cũng là một cái luyện thể cao thủ, da dày thịt béo, chưa kể nội lực trong người hắn phi thường cường hãn, cường hãn gấp 3 lần Vô Song là ít.

Vô Song nội lực trong hàng ngũ nhất lưu cao thủ đã không tính là yếu thậm chí còn thuộc hàng tương đối mạnh bất quá lại bị Hồ Phỉ bỏ xa đến 3 lần, đây là khái niệm gì?.

Đồng thời Vô Song cũng âm thầm cảm thấy may mắn, Hồ Phỉ mạnh như vậy còn chưa tấn cấp làm siêu nhất lưu cao thủ, nếu hắn hôm ở Hoàng Chân biệt viện thử tấn cấp thành công chỉ sợ liền ảnh hưởng đến toàn bộ con đường võ học của Vô Song.

Lúc nãy Vô Song đã chiến đấu qua với Hồ Phỉ, bản thân Vô Song dĩ nhiên không thể xuyên qua phòng ngự của Hồ Phỉ, đấy là đối phương chỉ rèn luyện thuần túy cơ bắp. Nếu Hồ Phỉ có thêm ngoại công võ học, chỉ sợ người thua thiệt chắc chắn là Vô Song.

Cũng may Vô Song cũng có thể học theo Vô Hà Tử, không đánh được thì chạy, Hồ Phỉ kẻ này muốn đuổi theo Vô Song cũng là không được, Vô Song cũng đành phải đỏ mặt nói là ‘không ai làm gì được ai’.

Trên con đường nhỏ, vậy là Vô Song có thêm một người bạn đồng hành quái dị.

Có cái vệ sĩ như Hồ Phỉ, cơ hồ cũng là không tệ.

Ít nhất bằng vào thực lực của Hồ Phỉ, Vô Song cảm thấy cho dù là Huyết Chích Đoàn sát thủ cũng không cách nào gây thương tổn cho người này.

“Đúng rồi, huynh đệ lúc nãy chỉ pháp của ngươi rất thú vị, ta mơ hồ cảm thấy có chút thâm ảo, đáng tiếc lực công kích quá kém”.

Vô Song liếc mắt nhìn Hồ Phỉ, lông mày giật giật.

“Ta là y sư được chưa, không cần lực công kích “.

Lần này đến lượt Hồ Phỉ giật mình nhìn Vô Song, ánh mắt đầy kinh ngạc.

“Ngươi dĩ nhiên lại là y sư?, thảo nào lúc nãy ngươi tấn công ta có cảm giác tê dại toàn thân, hóa ra là thủ đoạn công kích huyệt đạo của y sư?, Bình Tứ Thúc từng nói với ta thủ đoạn công kích của y sư cực kỳ quái dị, không ngờ ta lại gặp được một người “.

Vô Song ngoái đầu lại nhìn Hồ Phi, trong ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Bình Tứ Thúc là ai?, lợi hại không?”.

Hồ Phỉ cười cười, trong mắt có một tia lo lắng.

“Bình Tứ Thúc hả, đương nhiên là thúc thúc của ta, là Bình Tứ Thúc nuôi ta lớn lên, võ công của ta cũng là Bình Tứ Thúc dạy cho, bất quá Bình Tứ Thúc cũng không còn gì để dạy ta rồi, thúc thúc liền bảo ta đến đây”.

Vô Song thật ra cảm thấy, cái tên Hồ Phỉ có vài phần quen thuộc nhưng cũng giống như vài nhân vật hắn gặp trước đây, hắn căn bản không nhớ ra đây là nhân vật của tác phẩm nào, Vô Song vốn muốn hỏi Hồ Phỉ nhiều thêm một chút, ít nhất dò ra ‘tên tác phẩm’ chỉ là Hồ Phỉ càng nói, Vô Song càng thấy xa lạ.

“Bình thúc thúc nuôi lớn ngươi, chẳng nhẽ ngươi là cô nhi?”.

Hồ Phỉ nghe vậy, liền khẽ im lặng sau đó gật đầu, trong mắt có một tia đau thương.

“Cũng không phải ta vốn có cha mẹ, cha mẹ rất yêu thương ta, bất quá từ nhỏ cha mẹ đã bị kẻ gian hại chết. Ta liền lớn lên bên Bình tứ thúc. Bình tứ thúc nói với ta, sau khi rời khỏi Vương Bản Sơn có thể tiến về trung nguyên, vì cha mẹ báo thù”.

Nhìn thấy một tia đau thương trong mắt Hồ Phỉ, Vô Song chỉ nhẹ thở dài, hắn dùng một quyền nhẹ đấm vào tay đối phương.

“Ta cũng giống ngươi, ta cũng có cha mẹ bất quá từ rất sớm hai người cũng... bị kẻ gian hại chết. Hồ Phỉ này, kẻ thù của ngươi là ai?”.

Cái này không phải Vô Song giả vờ, đây là thật tâm. Hắn cùng Hồ Phỉ đều không được nhận tình thương của cha mẹ, đối với Hồ Phỉ, Vô Song bất giác có thêm vài phần thiện cảm.

Hồ Phỉ cũng kinh ngạc nhìn Vô Song, sau đó mỉm cười.

“Ta cũng không biết kẻ thù của cha mẹ ta là ai, bất quá thúc thúc đã nói.... sau khi chuyến đi của ta ở Vương Bản Sơn kết thúc, ta liền có thể tiến vào trung nguyên, hỏi về chuyện tình năm đó của phụ thân. Ta muốn biết kẻ giết chết phụ mẫu rốt cuộc là ai”.

Sau đó, Hồ Phỉ dùng một tay nhẹ xoa mái tóc trắng của Vô Song.

“Tiểu huynh đệ, nói cho ta biết kẻ thù của ngươi là ai, Hồ Phỉ sau khi báo thù xong, liền giúp ngươi một hai”.

Vô Song bật cười, thân hình khẽ nhích né cái xoa đầu của Hồ Phỉ, sau đó đầy thâm ý liếc nhìn đối phương.

“Kẻ thù của ta chắc chắn mạnh hơn kẻ thù của ngươi, ngươi tốt nhất trả thù xong rồi hãy tính tiếp đi. Chưa biết kẻ thù là ai cũng dám cuồng ngôn?”.

Hồ Phỉ suy nghĩ một chút, sau đó rút đao ra.

Cây đao của Hồ Phỉ thuộc dạng đại đao, cây đao màu tím cực kỳ huyền bí.

Nắm lấy cây đao này, Hồ Phỉ đầy tự tin, ánh mắt sáng lên như mãnh hổ săn mồi.

“Hồ Phỉ ta nhất định có thể vì phụ mẫu báo thù, cho dù kẻ thù là ngũ tuyệt cao thủ, cho dù kẻ thù là ngũ đế cao thủ, ta nhất định cũng dùng một đao này chém hắn”.

Vô Song thật sự bị khí tràng của Hồ Phỉ làm ảnh hưởng, hắn đưa nắm đấm nhỏ về phía Hồ Phỉ.

“Vậy ta ở đây cũng thề, nhất định có thể vì phụ mẫu báo thù, cho dù kẻ thù là ngũ tuyệt, cho dù kẻ thù là ngũ đế, ta nhất định cũng tự tay giết chết hắn”.

Hồ Phỉ đưa nắm đấm lớn đấm nhẹ vào tay Vô Song, sau đó như nhớ ra việc gì, liền quay lại nhìn hắn.

“Đúng rồi huynh đệ, ta chưa biết tên thật của ngươi?, ngươi tên gì vậy?”.

Vô Song triệt để chịu phục tên đầu gỗ này, có những lúc Hồ Phỉ hào khí vạn trượng nhưng có những lúc hắn cũng quá ngốc một chút.

“Tên của ta.... Ngươi gọi ta là Phong đi”.

Đây là cái tên kiếp trước của Vô Song, nghe đến cái tên này, Vô Song có vài phần hoài niệm.

Đã lâu lắm rồi, chưa có ai gọi hắn như vậy.

“Đúng rồi, Hồ Phỉ là... tên thật của ngươi?”.

Hồ Phỉ đột nhiên nghe Vô Song nói, ánh mắt khẽ chớp động.

“Ủa, Phong huynh đệ sao ngươi hỏi vậy, Hồ Phỉ đúng là tên thật của ta nha”.

Vô Song khẽ di di trán mình, hắn cảm thấy Hồ Phi bản tính thật thà quá mức, vậy mà cũng đòi đi báo thù?. Hơn nữa ở Vương Bản Sơn, làm gì có ai dùng tên thật?.

“Ở đây không ai dùng tên thật cả, có lẽ ngoài ngươi ra, không ai dùng đi”.

Hồ Phỉ khuôn mặt liền biết thành ngạc nhiên vô cùng, có chút không hiểu hỏi lại.

“Tại sao không thể dùng tên thật?, chẳng nhẽ Phong huynh đệ ngươi cũng dùng tên giả?”.

...

Vô Song cảm thấy Hồ Phỉ hỏi câu này rất "ngu", chính hắn cũng không biết trả lời Hồ Phỉ thế nào, cũng chỉ có thể nhẹ lắc đầu

“Phí lời, ngươi thông minh hơn một chút được không, nếu ngươi muốn trả thù, kẻ thù nghe thấy tên ngươi, chuẩn bị trước thì sao?”

...

“Hắn chuẩn bị liền để hắn chuẩn bị, ta không sợ a?”.

...

“Thế nếu hắn sợ quá bỏ chạy thì sao?”.



...

“A, Phong huynh đệ ngươi nói có lý, việc này mà ta cũng không nghĩ ra, vậy ta phải lấy tên gì?”.

...

“ Ngươi gọi là Hồ Phỉ, vậy đọc ngược lại tên đi, sau này ngươi liền tên là Phi Hổ”.

...

“Phi Hổ... Phi Hổ, tên thật hay, ta cảm thấy thật hợp. Vậy Phong huynh đệ, tên của ngươi là gì?”.

...

“Bao giờ ngươi thắng được ta, ta liền nói cho ngươi biết”.

...

Cứ thế cứ thế, Vô Song cùng Hồ Phỉ cũng đi đến đỉnh núi.

Vương Bản Sơn không tính là cao, một đường đi căn bản không quá khó khăn.

Chỉ có đi lên đỉnh núi, Vô Song mới biết, Vương Bản Sơn thật ra là cái gì.

Trên đỉnh núi, có một cái hắc y nhân toàn thân chỉ thuần một màu đen nhìn Vô Song cùng Hồ Phỉ.

Hắc y nhân này, lệ khí rất mạnh, hai mắt đầy ngoan lệ.

“Mỗi người có cơ hội xuất thủ một lần, công kích đủ liền qua, công kích không đạt, cút xuống núi”.Nói xong, hắc y nhân cũng nhắm mắt lại, căn bản không để ý đến Hồ Phỉ cùng Vô Song.

Hồ Phỉ nhìn Vô Song sau đó đầy tự tin bước lên.

“Ta lên trước”.

Hắc y nhân lại mở mắt ra, nhíu nhíu mày nhìn Hồ Phỉ, sau đó giọng nói lạnh lẽo không có chút tình cảm nào lại vang lên.

“Không cần đánh, ngươi đạt. Đạt liền tiến về thạch viện đằng sau “.

Hồ Phỉ gãi gãi đầu, sau đó nhìn Vô Song. Hồ Phỉ cũng không đi qua hắc y nhân, trực tiếp bước sang trái ba bước.

Hắn chính là muốn đợi Vô Song.

Vô Song thấy vậy cũng mỉm cười, bước lên.

Hắc y nhân cũng đứng lên, ánh mắt khóa chặt lấy Vô Song.

Vô Song hạ thấp trọng tâm, sau đó lao vút đến như một lõi lò xo bị nén vậy.

Cũng không có gì quá mức mạnh mẽ, Vô Song đơn giản chỉ tung một cước toàn lực.

Hắc y nhân dùng một tay đỡ lấy, sau đó tay còn lại hướng thẳng về ngực Vô Song, muốn tấn công ngực hắn.

Vô Song nào để đối phương đụng vào?, một tay đưa ra nắm lấy tay của hắc y nhân khẽ gạt ra, chân thu về, một chân khác tiến thêm một bước, Vô Song xuất quyền.

Hắc y nhân không ngờ... trực tiếp vận lên hộ thể cương khí. Người này là Tông Sư cao thủ.

Một quyền của Vô Song đánh lên người hắn, căn bản không có sát thương, Vô Song thấy vậy sắc mặt cũng khẽ biến, liền mượn lực cả người lướt về phía sau.

Hắc y nhân cũng không có tiếp tục đuổi theo, hắn ngồi xuống lại nhắm mắt điều tức.

“Công kích Hoàng cấp, tốc độ Huyền cấp, phản ứng Huyền cấp, tổng đánh giá ưu tú “

“Hai người các ngươi đều đủ điều kiện, tiến về phía sau thạch viện”.

.......

Vô Song trong mắt thật sự nổi lên chút hứng thú, hắn nhìn vị hắc y nhân này, tò mò lên tiếng.

“Vậy đánh giá về hắn thế nào?”.

Hắc y nhân lại mở mắt ra, đáng lẽ với thân phận của hắn sẽ không trả lời Vô Song, bất quá nhìn thấy chính Hồ Phỉ cũng tò mò quan sát mình, hắc y nhân suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.

“Công kích Thiên cấp, các chỉ số khác không cần xem xét, đánh già siêu phàm”.

Vô Song trừng mắt nhìn hắc y nhân, trên đời còn có loại đánh giá này?, bất quá Vô Song cũng cảm thấy lời đánh giá của hắc y nhân cực kỳ chuẩn xác, Hồ Phỉ không rút đao ra thì thôi, nếu hắn rút đao chỉ sợ Tông Sư hắn cũng dám chém.

Đương nhiên nếu Vô Song... có thể toàn lực ra tay hắn tự tin bản thân hắn ít nhất sẽ không thua kém Hồ Phỉ.

Vô Song cùng Hồ Phỉ hai người rất nhanh đi về phía thạch viện đằng sau hắc y nhân.

Thật ra thạch viện này cũng không dễ thấy, ít nhất từ vị trí đứng của Vô Song cùng Hồ Phỉ lúc nãy là không thấy.

Nếu không đi qua hắc y nhân, chỉ sợ không có cách nào nhìn thấy thạch viện, bởi nó không ngờ nằm sâu bên trong đỉnh núi, bị vài tảng đá lớn che đi, nằm ở một góc riêng biệt.

Trong thạch viện, dĩ nhiên cũng có người.

Tất nhiên việc này không lạ lẫm gì, dù sao người có được hắc lệnh cũng là không ít, người đến đỉnh núi trước Vô Song cùng Phi Hổ cũng không phải không có.

Trên đường Vô Song không có gặp quá nhiều người chỉ vì đường lên núi không chỉ có một.

Bên trong thạch viện, tổng cộng có 7 người, hơn nữa vị trí ngồi của đám người này cũng rất đặc biệt, là mỗi người một góc.

Bọn họ 7 người để lộ một khoảng trống ở trung tâm, cả 7 đều chọn ngồi sát góc.

Đây là một loại kinh nghiệm, người ngồi ở trung tâm là người có góc nhìn rộng nhất nhưng cũng là người có góc chết nhiều nhất.

Người ngồi ở giữa có thể tấn công tất cả mọi người, nhưng cũng bị tất cả mọi người tấn công.

Ngồi ở góc thì khác, lựng tựa vào góc liền bớt được một phần nguy hiểm, đồng thời vì là góc có thể trực tiếp giảm đi được hai hướng tấn công của kẻ khác, chỉ phải chú ý đến trước mặt.

Thạch viện là một cái nhà bát giác, tổng cộng có 8 góc, lúc này 7 góc đã bị chiếm, với sự xuất hiện của hai người Vô Song cùng Hồ Phỉ, liền khiến cả 7 người ánh mắt lạnh lùng liếc sang.

Vô Song nhìn thấy cái trận hình này, chỉ bật cười.

“Phi Hổ, ở giữa rộng như vậy không ai ngồi, mấy tên kia là đợi chúng ta lấy chủ vị thì phải “.

Hồ Phỉ không rõ ràng lắm lời nói của Vô Song, bất quá hắn cũng thích vào giữa ngồi, lập tức bật cười.

“Được được, mấy vị kia đã nhường chúng ta liền vào giữa ngồi đi”.

Nói xong Hồ Phỉ cùng Vô Song dĩ nhiên đi thẳng về phía trung tâm, động tác này làm cả 7 người ánh mắt khẽ biến, bất quá cũng là không ai nói gì.

Vô Song cùng Hồ Phỉ ngồi vào thạch viện trung tâm, lúc này hắn mới có cơ hội nhìn rõ toàn bộ Vương Bản Sơn là cái gì.

Vương Bản Sơn... là một nơi phi thường phi thường đặc biệt.

Bởi Vương Bản Sơn không chỉ là một ngọn núi, Vô Song đếm thấy có tổng cộng 9 đỉnh núi tính cả đỉnh núi hắn đang đứng.

Quan trọng nhất là Vô Song thấy Thiên Ý Thành.

Thiên Ý Thành nằm ở một nơi, quá mức ngoài dự đoán của Vô Song.

Bình thường ở giữa chín ngọn núi này, đương nhiên sẽ là một cánh rừng hoặc một mảnh bình nguyên có điều nơi đây không phải.

Ở bên dưới chín ngọn núi này là một tòa thành.Thiên Ý Thành dĩ nhiên được xây ở đây, đáng nói nhất là tường thành của Thiên Ý Thành rất cao, từ vị trí của Vô Song mà nói, độ cao chỉ sợ hơn 30m.

Loại tường thành này nếu không phải Ngũ Tuyệt cao thủ, căn bản không thể vượt qua.

Chỉ cần đi vào Thiên Ý Thành, nếu không được cho phép gần như không có cách nào ra ngoài.

Đương nhiên vùng địa vực bên dưới rất lớn, bao quanh Thiên Ý Thành là một cánh rừng, từ trên cao nhìn xuống ngoài màu trắng của tường thành khổng lồ thì thuần màu xanh của những tán lá cây.

Hồ Phỉ ở bên cạnh Vô Song, cũng là giật mình vô cùng, thậm chí bị cảnh sắc nơi đây biến thành kinh hãi không nói nên lời.

Hồ Phỉ lớn lên ở Đại Tuyết Sơn, trung nguyên với hắn đã là cực kỳ xa lạ, lúc này lại thấy Thiên Ý Thành, căn bản muốn giữ bình tĩnh cũng khó.

Đừng nói là Hồ Phỉ, cho dù là Vô Song làm người hai kiếp, trước công trình này còn rung động không thôi.

Thiên Ý Thành.... chỉ cần nhìn thấy Thiên Ý Thành bản thân Vô Song liền không hối hận đã lựa chọn gia nhập nơi này, ngôi thành này cho Vô Song cảm giác phấn khích.

Bảy người đến trước Vô Song, căn bản cũng không cảm thấy Hồ Phỉ cùng Vô Song thất thố là sai, bọn họ là thiên tài từ khắp nơi đến Vương Bản Sơn, cho dù như vậy khi nhìn thấy Thiên Ý Thành cũng kinh ngạc không thôi, căn bản làm gì có ai có thể bình tĩnh?.

Không khí tiếp theo bên trong thạch viện lại có chút im ắng.

Bọn họ chín người đều trực tiếp lựa chọn nhắm mắt ngưng thần. Cho dù là Hồ Phỉ cũng cảm thấy không khí bên trong thạch viện phi thường nặng nề, hắn cũng lựa chọn khoanh chân đả tọa.

Thời gian một mực, kéo đến giữa trưa.

Cho dù đã vào thu nhưng đây là phương nam. Phương nam vốn chỉ có hai mùa Đông cùng Hạ.

Ở trên Vương Bản Sơn lúc này, dưới ánh mặt trời thiêu đốt, có thể nói là nóng vô cùng, cái nóng cháy da cháy thịt.

Đất trên Vương Bản Sơn vốn là đất đỏ bazan, nhìn nhiều lại càng thêm nóng mắt.

Mồ hôi bắt đầu chảy xuống... chỉ có duy nhất Vô Song cùng Hồ Phỉ, không có bị cái nóng ảnh hưởng.

Tiên Thiên Chí Âm Thể của Vô Song bắt đầu vận chuyển, xung quanh Vô Song xuất hiện một cỗ hàn khí như có như không, điều này làm Hồ Phỉ ở bên cạnh cũng cảm thấy thư thái vô cùng.

Hàn khí của Vô Song vốn rất mỏng, hơn nữa trong đình viện đám người đều không nhìn chằm chằm vào người khác, vốn chỉ khoanh chân ngồi đả tọa, cũng không nhận ra Vô Song đặc biệt.

Chỉ có duy nhất.... một cái thân ảnh nhẹ nhàng ngồi xuống vị trí của Vô Song, điều này làm Vô Song cảm thấy có vài phần thú vị.

Hành động của người này, cũng trực tiếp làm những người còn lại chú ý.

Vốn Vô Song cùng Hồ Phỉ tiến đến đã nói rõ quan hệ bọn họ là một cặp, Hồ Phỉ là một cái đại nam tử, Vô Song là một cái tiểu nữ tử, nhìn vào ai cũng cảm thấy bọn họ trời sinh một đôi.

Thật ra với nhan sắc của Vô Song mà nói, liền rất dễ gặp phải phiền phức, sắc lang trong thiên hạ đâu đâu cũng có tuy nhiên đi cùng Hồ Phỉ lại khác, khí thế của Hồ Phỉ rất mạnh, đám người ngồi ở đây cũng không phải toàn kẻ ngu, cảm nhận được khí thế của Hồ Phỉ, ai cũng không dám chắc, ai cũng không dám ngu ngốc tiến lên.

Thật ra mà nói, việc người Vô Song phát ra hàn khí, không phải là không ai thấy nhưng vì Hồ Phỉ ở đây, có vị hộ pháp này tại, không mấy người muốn tìm đến Vô Song, đây là lý do khiến Vô Song thoải mái vận hành Tiên Thiên Chí Âm Thể.

Dù sao trên đời không thiếu công pháp tỏa ra hàn khí, hắn cũng không sợ lộ.

Vô Song quả thật không có ngờ, có người dám ngồi xuống chỗ hắn.

.......

Trong 7 người còn lại tại đình viện này toàn bộ cũng đều có thể coi là thiên tài, ít nhất cùng thế hệ đám người này đều rất mạnh.

Bên trong thấp nhất cũng là nhị lưu cao thủ.

Ở đây có hai cái nhị lưu cao thủ, một tên béo mập trắng trẻo, một người thì trùm vải kín mít, đến mặt còn không nhìn rõ.

Có ba người đạt đến nửa bước nhất lưu cao thủ, một người thân mặc áo trắng, đầu đội mũ quan, vừa nhìn đã thấy giống một cái thư sinh.

Người thứ hai chính là thiếu niên cầm thương kia, kẻ này từ đầu đến giờ không có liếc nhìn Vô Song thêm một lần nào, chỉ là khi hắn nhìn qua Hồ Phỉ, thủy chung có một tia e ngại cùng ghen ghét.

Người cuối cùng, là một cái thiếu niên da đen đen, thoạt nhìn không có gì đặc biệt.

Tiếp theo là hai cái nhất lưu cao thủ.

Một kiếm khách đội mũ trùm kín mặt, một người còn lại là nữ tử một thân áo đen, cũng không lộ mặt ra ngoài, toàn bộ đều bị mũ trùm kín.

Trong số 7 người này, Vô Song có chút không ngờ, tiểu tử béo mập được coi là yếu nhất, dám ngồi xuống bên cạnh Vô Song.

Hắn cũng mặc kệ tất cả, cười hì hì.

“Lão tử mặc kệ, cùng lắm ăn đòn. Vị cô nương xinh đẹp này, phiền vận công cố sức một chút, thật sự ngồi cạnh ngươi quá thoải mái. Nếu có thể ôm ôm ta một cái được không?”.

Vô Song trực tiếp tung nắm đấm vào mặt hắn, khiến gã béo ngã ngược về phía sau.

“Biến “.

Vô Song lạnh giọng có điều tên bàn tử này dĩ nhiên chỉ gãi đầu, sau đó lại bò tới, căn bản không sợ ăn đòn.

“Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu “.

Thấy Vô Song liếc nhìn hắn, bàn tử rất nhanh cười hề hề.

“Đại tỷ, tiểu đệ biết lỗi rồi, tiểu đệ chỉ xin ngồi mé mé có được không, thật sự quá nóng a”.

Bàn tử vừa nói xong, không ngờ nam tử thư sinh thực lực nửa bước nhất lưu cũng ngồi dạy, sau đó ngồi thẳng xuống bên cạnh Vô Song, cảm nhận hàn khí xung quanh Vô Song, khuôn mặt liền hiện lên một tia thư thái.

“ Tên béo đó nói không sai, thật sự quá nóng. Tiểu cô nương có lòng tốt vận công mạnh lên một chút, ta cảm ơn trước”.

Vô Song triệt để... cạn lời hắn vậy mà thành cái điều hòa rồi?.

Điều thú vị là, trung tâm đình viện đúng là rất rộng, nhưng hàn khí chỉ gần Vô Song mới có thể cảm nhận được, dẫn đến.... xung quanh dĩ nhiên vừa vặn chỉ còn một chỗ.

Năm người còn lại cũng lập tức phản ứng, ngoại trừ nam tử cầm thương không dám tiến đến, bốn người kia liền động, cuối cùng vẫn là nữ nhân che mặt nhất lưu cao thủ lấy vị trí đầu tiên, nàng vừa vặn ngồi sát sau lưng Vô Song.

Giọng nói lạnh lùng bất quá cũng mang theo vài phần ý cảm ơn.

“Xin phiền cô nương rồi”.

Vô Song.... hắn thật sự cảm thấy.... hắn có nên thu phí hay không?, Hồ Phỉ thì cũng thôi đi, đám người này chẳng nhẽ coi hắn là máy lạnh?.

Vô Song nhìn đám người này liền cảm thấy y hệt kiếp trước của hắn, mỗi khi trời nóng liền chạy thẳng vào tiệm sách, ngủ cả ngày bên trong không có chui ra.

......

Xung quanh Vô Song có bốn chỗ, đương nhiên lúc này số vị trí đã hết.

Lúc đầu mọi người ở đây đều bo bo giữ mình, nhưng vì Vô Song, cái không khí kia hoàn toàn bị phá đi.

Sau đó liền.... có tranh chấp.

Vị nhất lưu kiếm khách kia, đứng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bàn tử cùng thư sinh.

“Một trong hai người các ngươi, cút ra “.

Hồ Phỉ hắn đương nhiên không muốn dây vào, hắn cảm thấy Hồ Phỉ cực kỳ nguy hiểm.

Nữ nhân kia cùng đẳng cấp với hắn, hắn cũng không dám chắc.

Chỉ còn thư sinh cùng bàn tử, hai người này liền dễ bắt nạt nhất.

Bàn tử thấy thế, sắc mặt liền hoảng sợ vô cùng, sau đó nhìn thư sinh, ánh mắt vậy mà mở lớn, cố làm ra một nụ cười ‘thuần khiết’.

“Vị huynh đệ này, ngươi nhìn mà xem tiểu đệ cả người toàn mỡ, chịu không được nóng a, ngươi đẹp trai như vậy, vừa nhìn đã thấy dáng người tốt, hay là nhường tiểu đệ đi”.

Bàn tử nói xong, đám người ở đây đều khẽ nhếch miệng, có chút buồn cười.

Bàn tử kẻ này có thể coi là dị loại, thậm chí là quả hồng mềm, đã đến Vương Bản Sơn cái gì không có cũng được, nhưng cốt khí phải có.

Điều làm đám người này kinh ngạc nhất là, thư sinh mặt trắng đứng lên, phe phẩy cây quạt trong tay, hắn thật sự rời khỏi chỗ ngồi.

Tiếp theo, thư sinh này liếc nhìn nhất lưu kiếm khách, vừa phe phẩy quạt giấy, vừa lên tiếng.

“Hai lựa chọn, một là cút ra khỏi thạch viện, hai là vừa khóc vừa cút ra khỏi thạch viện”.

Vô Song nhìn... nam tử mặt trắng kia trong mắt có một tia thích thú.

Hắn là nam nhân nhưng ai cũng nghĩ hắn là nữ nhân vậy mà đám người này cũng không nhận ra, nam tử mặt trắng kia vốn là nữ giả nam trang?.

Sự việc... có chút thú vị.

........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 5: Vương Trưởng Lão – Vương Thiên Nhất

Thư sinh nam tử kia lời nói kinh người, trực tiếp khiến mọi người trong tòa bát giác thạch viện này đều bất ngờ,

Thư sinh này một thân áo trắng tinh khôi, đầu đội mũ quan màu đen, tay cầm quạt giấy nhè nhẹ phe phẩy, cơ thể cũng không tính là to lớn, chiều cao khoảng trên dưới 1m5, nhìn đi nhìn lại đều không cảm thấy người này mạnh chỗ nào.

Đương nhiên đã tiến vào Vương Bản Sơn bất cứ ai cũng phải có bản sự, nếu không sao có tư cách nhận được tiến cử?.

Tên nhất lưu kiếm khách kia, ánh mắt nhẹ chớp động nhìn thư sinh nam tử, sau đó nắm lấy thanh kiếm của mình, giọng nói âm trầm cùng lạnh lẽo vô cùng.

“Ngươi muốn chết?”.

Nhất lưu kiếm khách nói xong, thân hình lóe lên, chỉ thấy hắn đã xuất hiện trước mặt nữ tử giả nam trang kia, kiếm phong xé gió mà tới.

Chỉ thấy thiếu nữ kia trong mắt khẽ xuất hiện một tia coi thường, quạt giấy thu lại, sau đó dùng cây quạt giấy mạnh mẽ ngăn một kiếm kia lại, chỉ nghe một tiếng ‘keng’ thanh thúy vang lên.

Cây quạt phe phẩy nhẹ nhàng kia, dĩ nhiên làm bằng sắt?.

Sau đó cây quạt lập tức mở ra, lần này đến cả mắt Vô Song cũng sáng lên, dĩ nhiên bên trong dấu ám khí.

Nhất lưu kiếm khách cũng không phải đèn đã cạn dầu, cả người rất nhanh nhảy ngược về phía sau, vừa vặn đề mấy cây kim châm cực nhỏ kia lướt qua người.

Một kiếm của hắn chống xuống đất dựa theo từng bước chân của hắn lùi lại, cũng không có mất đi trọng tâm.

Thân hình nhất lưu kiếm khách kia một lùi, liền lùi ra khỏi thạch viện mới có thể dừng lại, tuy nhiên thiếu nữ cũng tuyệt không có dừng lại.

Nàng vậy mà phi cây quạt của mình ra, lực cổ tay của nàng tuyệt đối làm Vô Song mở rộng mắt mà nhìn, cây quạt sắt kia căn bản sẽ không nhẹ nhàng gì, trong tay nàng vậy mà không khác gì phi tiêu?.

Hơn nữa Vô Song cảm thấy thủ pháp phóng vũ khí này cực kỳ quen thuộc, đây chính là thủ đoạn của đám Huyết Chích Đoàn phóng ra Huyết Chích.

Cây quạt sắt xé gió mà tới, tốc độ cực nhanh, tuy nhiên với nhất lưu cao thủ mà nói, không phải là không thể đỡ.

Chỉ thấy kiếm khách cổ tay xoay ngược lại, một kiếm chém từ dưới đất lên, mạnh mẽ chém bay cây quạt lên trời.

Tia lửa bắn lên, cây quạt sắt bị đánh bật lại phía nữ nhân.

Lúc này cả Hồ Phỉ cùng Vô Song, trong mắt đều hiện lên một tia ngưng trọng, cả hai thấy nữ tử kia, rút ra một con dao nhỏ từ bên hông.

Con dao này chiều dài chỉ khoảng 15 cm, một con dao hết sức bình thường...

Ở trên chiến trường, một tấc dài một tấc mạnh, ở trên chiến trường thương có thể coi là bá vương.

Trên giang hồ liền cộng tôn đao kiếm, đao cùng kiếm là hai loại vũ khí được dùng nhiều nhất thiên hạ, kiếm chính là đại diện cho người quân tử, đao đại diện cho thiết huyết nam nhi.

Về phần dao... lại khác.

Dao là đoản khí, đoản khí là thứ gọi chung vũ khí ngắn. Trong thiên hạ người dùng đoản khí chiến đấu vốn không nhiều, nhưng không phải vì đoản khí yếu chỉ vì nó quá mức khó sử dụng.

Đoản khí bị giới hạn rất lớn về khoảng cách, rất nhiều người dùng đoản khí chỉ để ám sát mục tiêu, sử dụng đoản khí với nhiệm vụ làm ‘kỳ binh’ dự phòng.

Vô Song cũng có một thanh chủy thủ, hắn cũng dùng thanh chủy thủ này phòng thân, chứ không phải mang ra chiến đấu.

Tuy nhiên cách dùng của đoản khí vốn là tập sát, trong không gian hẹp, đoản khí liền làm vua. Thậm chí song quyền cùng đoản khí đều được gọi là vua cận chiến.

Vô Song thật sự không ngờ, hắn vừa đến Vương Bản Sơn đã được nhìn thấy một cao thủ trẻ tuổi dùng đoản khí tấn công.

Trong trang phục thư sinh, cũng không nhìn ra nữ nhân kia có cái gì đẹp đẽ, bất quá tốc độ của nàng rất nhanh, động tác của nàng cực kỳ gọn gàng, căn bản không có động tác thừa.

Đầu tiên tay đẹp đưa lên cao, chuẩn xác bắt lấy cây quạt đang bay về, sau đó cả người xoay tròn trên không trung, cây quạt lần thứ hai bắn tới, đồng thời nữ nhân này tiếp tục hạ thấp trọng tâm, cả người như một con báo đốm săn mồi.

Quạt sắt lại tiếp tục công kích, có điều lần này nhất lưu kiếm khách cũng không có lùi lại nữa, hắn dùng hai tay nắm chặt kiếm của mình, toàn tực bổ xuống một kiếm.

Lực cánh tay người này cũng là cực đáng sợ, bởi hắn có thể đánh cho cây quạt sắt găm thẳng xuống mặt đất nhưng lúc này, nữ nhân kia cũng vừa vặn lại gần.

Một dao đâm tới, đầu tiên là cổ họng.

Một dao này không ngờ lại mang theo sát tâm phải giết.

Nhất lưu kiếm khách sắc mặt tái đi, cho dù ở Vương Bản Sơn vốn không cho phép trước khi sát hạch bắt đầu chủ nhân của hắc lệnh giết nhau, bất quá nhìn một dao này, sát khí ngưng thành thực chất, loại sát khí này căn bản không phải là giả.

Đừng nói là nhất lưu kiếm khách, cho dù Vô Song hay Hồ Phỉ đều bốn mắt nhìn nhau.

Sát khí của nữ nhân này, rất nặng.

Võ công không phải quá đáng sợ, nhưng sát khí căn bản không hợp cái độ tuổi của nàng.

Rốt cuộc nàng bắt đầu giết người năm bao nhiêu tuổi?.

Nhất lưu kiếm khách hoảng sợ lùi lại, tay nắm chặt trường kiếm, một chém từ dưới lên, muốn đẩy lùi thế công này, tuy nhiên nữ nhân kia lại càng nhanh hơn hắn một nhịp, một bước thật dài, vừa vặn áp sát nhất lưu kiếm khách, ánh mắt lóe lên hàn khí.

Con dao xoay ngang ra, đỡ lấy một kiếm chém lên này, lực va chạm không có đẩy lùi nàng, trái lại làm nàng nhảy bật lên cao, con dao xoay tròn, không ngần ngại đâm xuống.

Một đâm này xuyên thủng qua da thịt, cắm ngập cả con dao vào bả vai nhất lưu kiếm khách.

“AAAAAAAAAAAAA”.

Một tiếng hét thảm đầy đau đớn vang lên, nhưng đổi lại vẫn là cái ánh mắt lạnh như băng kia, nàng rút con dao ra, máu bắn lên khuôn mặt trắng trẻo, căn bản không nhíu lấy một cái.

Cổ tay nhẹ xoay, một con dao đâm thẳng vào bụng hắc y kiếm khác, rồi lại rút ra, vòng tay ra ngoài, sống dao quay ngược trực tiếp đâm thẳng vào lưng đối phương, toàn bộ đều là đâm ngập con dao.

Lần thứ ba rút dao ra khỏi da thịt đối thủ, nàng lùi lại.

Trong cái nắng nóng của Vương Bản Sơn, mặt lạnh không chút cảm xúc, lấy ra một tấm khăn tay từ từ lau đi vết máu trên dao.

Cái nắng nóng của Vương Bản Sơn, bỗng chốc bị nàng... làm cho trở thành rét lạnh.

Mặt có chút cúi xuống, chỉnh lại mũ quan, rồi bước về thạch viện.

Vương Bản Sơn – Thiên Ý Thành vốn là một nơi như thế.



Võ công ở đây, không quan trọng.

Ở Vương Bản Sơn, quan trọng liền là tâm tính.

Sát thủ chỉ cầu giết người, không cầu gì khác.

Nếu nhất lưu kiếm khách mạnh mẽ tiến lên, bất chấp tất cả điên cuồng một chiến, hắn liền thắng chỉ tiếc hắn không có cái dung khí này, hắn bị một người rõ ràng yếu hơn mình đánh bại.

Đây là lý do tại sao, Thiên Ý Thành không quan tâm xuất phát điểm, không có yêu cầu về xuất phát điểm. Xuất phát điểm cao thấp khác nhau nhưng kết thúc điểm lại giống nhau, chỉ có sống cùng chết.

Nhìn theo thân ảnh nữ tử kia từ từ tiến về bát giác thạch viện, lần đầu tiên Vô Song tự hỏi.

Nữ nhân này nàng rốt cuộc lớn lên như thế nào?.

Vô Song năm nay có thể coi là 11 tuổi hắn cũng đã giết người thậm chí không ít người nhưng phải biết linh hồn của hắn là của nam nhân 30, tâm trí của hắn mạnh hơn những đứa trẻ cùng tuổi rất nhiều, lại thêm tác dụng phụ của Quỳ Hoa Bảo Điển làm việc giết người với Vô Song mà nói.... dễ quen thuộc hơn nhiều.

Hắn tự hỏi, là thế lực nào, là cao nhân nào đào tạo một cái nữ nhân thành dạng này?.Nàng còn chưa 16 tuổi, thậm chí càng nhỏ nhưng sau lưng nàng dĩ nhiên là một mảnh tu la huyết lộ.

Nữ nhân bước tới, đám cao thủ bên trong bát giác thạch viện trở nên im lặng rất nhiều, lúc trước bọn họ không có ai đánh giá nàng quá cao, nhưng hiện tại nàng có tư cách để người khác kiêng kị.

Một lần nữa ngồi xuống trước mặt Vô Song, im lặng điều tức.

Giết người với nàng, vốn chỉ như ăn cơm uống nước.

Người chết như đèn diệt, đầu rơi xuống liền xong.

Nhìn bóng lưng thiếu nữ này, Vô Song bỗng lên tiếng.

“Ngươi tên là gì?”.

Ở Vương Bản Sơn hỏi tên người khác là một hành động tương đối ngu xuẩn, dù sao cũng không ai dùng tên thật ở nơi đây hơn nữa nếu ngươi chủ động hỏi tên người khác, sẽ khiến đối phương với ngươi xuất hiện một tia đề phòng.

Trước khi bắt đầu khảo hạch chân chính, bất cứ ai cũng có thể trở thành kẻ thù.

Vô Song dám kết bạn với Hồ Phỉ không phải bởi Hồ Phỉ đáng tin, cũng chẳng phải kẻ này thật thà chỉ là Vô Song tài cao gan lớn mà thôi. Cho dù Hồ Phỉ thật sự tấn công Vô Song, Vô Song hắn sợ gì?.

Nữ nhân kia mắt liếc Vô Song, sau đó cũng không biết suy nghĩ cái gì, liền khẽ mở miệng.

“Ta gọi Tây Môn Tuyết”.

Không đợi Vô Song đáp lời, bên cạnh hắn Hồ Phỉ đã lên tiếng.

“Phi Hổ là tên ta”.

Sau đó lại đến lượt nữ nhân nhất lưu cao thủ duy nhất lúc này mỉm cười, có chút ôn nhu.

“Mộ Dung Ảnh”.

Cuối cùng là bàn tử, gãi gãi đầu rồi cười ngây ngô.

“Hà hà, tiểu đệ là Vương Thiên Nhất, mấy vị đại ca đại tỷ vẫn là chiếu cố nhiều hơn”.

Vô Song cũng không ngờ hỏi tên một người, ra luôn tên ba người còn lại, hắn cũng cười cười.

“Nguyễn Vũ Phong”.

Lần này bàn tử chết bầm khóe miệng mở lớn nhìn Vô Song.

“Oa, Phong tỷ tỷ ngươi họ kép Nguyễn Vũ sao?, họ này thật lạ nha. Ngươi xinh đẹp như vậy nhưng tên ngươi có chút xấu, ghép lại mơ hồ giống tên nam nhân hơn là nữ nhân”.

“Ta biết rồi, là cha mẹ ngươi muốn có con trai, mới đặt tên như vậy đúng không?, chậc chậc họ kép Nguyễn Vũ 9 phần không phải người trung nguyên đi, Phong tỷ tỷ, ngươi là đến từ đâu”.

Vương Thiên Nhất vừa nói xong, Vô Song lại tung quyền đấm một cái vào mặt hắn.

“Câm miệng, ngươi không nói không ai bảo ngươi câm”.

Vô Song thật sự hối hận vô cùng, biết thế hắn trước khi đến đây liền dịch dung một lần... Nguyên Vũ Phong đương nhiên là con trai, nào phải tên con gái?.

Thời gian... cứ thế trôi qua.

Cho đến tận hoàng hôn, khi thời tiết cũng bớt oi bức, Vô Song mới lại nhìn thấy có người lục tục tiến tới.

Đây là một đôi nam tử, thân hình có chút hùng tráng, quần áo đều làm bằng da thú, để lộ cơ ngực cường tráng, khuôn mặt hai người này cũng có chút giống nhau, vừa nhìn đã có thể thấy đây là một đôi huynh đệ.

Hai cái nam tử này thân hình rất cao, phải nói là cao quá tuổi, so với Hồ Phỉ mà nói, còn cao hơn nửa cái đầu.

Hai người này bước đến thạch viện sau đó liền dừng lại, ánh mắt nhìn về phía nhất lưu kiếm khách.

Không thể không nói, nhất lưu kiếm khách kia cũng có vài phần bản sự, hắn bị thương rất nặng, nều là người khác đã sớm chết, vậy mà hắn lúc này vẫn sống.

Người này trước khi lên Vương Bản Sơn, vẫn là chuẩn bị sẵn kim sang dược, dùng kim sang dược bịt vào vết thương, sau đó xé nát áo ngoài, che lấy ba vết dao kia nhờ vậy vẫn chưa mất máu mà chết.

Chỉ là vết thương trên lưng, không cách nào tự mình băng bó, hắn chỉ có thể trực tiếp đắp kim sang dược lên, lưng tựa vào một cành cây lớn, liên tục thở dốc, ánh mắt nhìn thẳng lên bầu trời, trên người lúc nóng lúc lạnh.
Hắn chưa chết nhưng hiện tại đã quá yếu, nếu không chết ở đây chỉ sợ sau khi khảo hạch bắt đầu, cũng sẽ chết.

Hai nam tử hùng tráng kia thấy vậy, ánh mắt khẽ nhíu, sau đó một người đưa chân ra, sút bay vị nhất lưu kiếm khách như một quả bóng vậy.

Một cước này rất mạnh, nhất lưu kiếm khách liền bị sút bay đi, cả người ngã xuống mặt đất, run rẩy không thôi, đô môi màu trắng trở nên nứt nẻ, thở cũng không ra hơi, thậm chí kêu còn chẳng ra tiếng.

Cả hai kẻ kia cùng cười, cười rất sảng khoái.

“Cũng là một cái nhất lưu cao thủ mà phế vật không thể ta, ngươi làm sao trở thành nhất lưu cao thủ được, hay vậy?”.

Giọng nói đầy vẻ khinh thường, sau đó bước về phía thạch viện.

Đây là hai cái huynh đệ, Hùng Bì là anh, Hùng Đảm là em.

Hai người này đều là nhất lưu cao thủ, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy là nhất lưu cao thủ theo đường luyện thể.

Vừa bước đến thạch viện, Hùng Bi cùng Hùng Đảm đều hơi hơi nhíu mày với cái trận hình bên trong.

8 người, vậy mà có đến 5 người ngồi ở vị trí trung tâm, 3 người ngồi ở góc.

“Mẹ nó, đến Vương Bản Sơn rồi còn chơi tổ đội?, lại còn tổ đội 5 người?”.

Đây là giọng của Hùng Bì, về phần Hùng Đảm hắn nào quan tâm tổ đội cái gì, thứ hắn quan tâm là Vô Song ngồi giữa.

“Ca ca, mỹ nhân kia, cho dù bộ ngực còn chưa có bất quá tuyệt đối là mỹ nhân “.

Hùng Bì lúc này mới để ý đến Vô Song, hai mắt cũng là sáng lên, hai huynh đệ này một bước tiến ra, đi thẳng vào thạch viện trung tâm.

Nhìn hai người này tiến đến, Vô Song nhẹ thở ra một hơi, đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng dừng.

“Mỹ nữ, hắc hắc đi theo hai huynh đệ chúng ta đi, đảm bảo chúng ta bao ngươi ăn ngon ngủ kỹ”.

Hai người này vừa nói, chân vừa đạp vào thạch viện.

Ngay lúc này, thân hình hai người dĩ nhiên không cách nào di chuyển tiếp.

Đứng trước mặt hai huynh đệ này, chính là Vương Thiên Nhất.

Hắn đứng ra, đôi tay béo mập nhẹ chạm vào hai cái nhất lưu cao thủ, cả hai người không cách nào có thể nhúc nhích, sắc mặt liền biến thành kinh hãi.

Vương Thiên Nhất khuôn mặt béo núc ních xuất hiện một nụ cười chất phát, hắn rất béo nhưng bộ pháp nhanh kinh người.

Một bước đã lướt qua đôi huynh đệ thợ săn, xuất hiện bên cạnh nhất lưu kiếm khách đang cố kéo hơi tàn.

Vương Thiên Nhất mặt tươi cười, một tay áp vào lưng nhất lưu kiếm khách, sau đó bằng mắt thường cũng có thể nhìn ra, vị nhất lưu kiếm khách trên mặt vậy mà có thểm một chút sinh khí.

Làm xong tất cả mọi việc, Vương Thiên Nhất mới nhấc tên kiếm khách kia, một tay khẽ ném.

Khả năng khống lực phải nói là khủng khiếp, nhất lưu kiếm khách rơi xuống đất, nhưng trên mặt cũng không có đau đớn.

Trong thạch viện hiện nay, ai không nhìn ra Vương Thiên Nhất giả heo ăn thịt cọp?, hắn không phải nhị lưu cao thủ, chỉ sợ thuộc dạng Đại Tông Sư cấp bậc tồn tại.

“Được rồi được rồi, mấy tiểu tử các ngươi thu cái ánh mắt ý lại, không cần nhìn ta như vậy”.

“Giới thiệu một lần nữa, bản tọa là Thiên Ý Thành Vương trưởng lão, đẹp trai phong lưu ngây thơ vô đối Vương THiên Nhất – Vương trưởng lão chính là ta.

“Thế nào, tung hô bản trưởng lão đi, bản trưởng lão cũng không ngại a”.

Toàn bộ mọi người ở đây đều nhìn nhau, rồi lại nhìn bàn tử, căn bản không biết nói gì mới đúng.

Kẻ này tuyệt đối là bị tự kỷ rất nặng.

Vương Thiên Nhất thấy không ai khen mình, khuôn mặt béo liền xị lại.

“Hừ, các ngươi quá ganh tỵ với độ đẹp trai của bản trưởng lão, bản trưởng lão liền không chấp mấy tiểu tử không có khí độ như các ngươi”.

“Bản trưởng lão chính là siêu cấp vô địch đẹp trai dễ thương Vương Thiên Nhất, cũng là giám khảo trực tiếp của các ngươi lần này”.

“Thiên Ý Thành được bao phủ bởi 9 đỉnh núi, trên mỗi đỉnh núi có một tòa Bát Giác Thạch Viện, chỉ có người nắm giữ Thiên Ý Hắc Lệnh mới có thể có tư cách tiến vào Bát Giác Thạch Viện. Một cái thạch viện chỉ cho phép 10 người tiến vào”.

“Thật ra mà nói, bản trưởng lão phải đợi đến hết ngày hôm nay, mới có thể kết thúc công việc, bất quá vẫn là về sớm một chút, ở Vương Bản Sơn ban đêm rất nhiều muỗi, ta có chút sợ”.

“Đã đủ mười người, mấy tiểu tử các ngươi xếp hàng, theo bản trưởng lão tiến về Thiên Ý Thành”.

Vương Thiên Nhất nói xong, 10 người đều đứng lên, cho dù nhất lưu kiếm khách cũng cố gắng run rẩy tiến về phía trước, đôi tay run run chống lấy thanh kiếm của mình, hắn đi còn không vững.

Tất nhiên Vương Thiên Nhất sẽ không quan tâm, chỉ cần đủ 10 người tiền về Thiên Ý Thành, hắn liền xong nhiệm vụ.

Xong nhiệm vụ này, hắn liền có vài ngày nghỉ ngơi, có thể đến Tô Châu tìm kỹ viện, nghĩ đến đây, Vương Thiên Nhất khóe miệng cười lớn, đến nước dãi cũng chảy ra ngoài.

.......

Trong Thiên Ý Thành, có một thành chủ, một đại trưởng lão, bốn vị hộ pháp cùng chín trưởng lão.

Vương Thiên Nhất là một trong chín vị trưởng lão của Thiên Ý Thành.

Hắn thích nhất liền là mỹ nữ, rượu ngon cùng đồ ăn ngon.

Thích ăn, thích ngủ, thích tán gái nhưng lười vô cùng, lười chảy mỡ.

Bất quá thực lực của Vương Thiên Nhất cũng là hàng thật giá thật Đại Tông Sư.

Thiên Ý Thành bốn vị hộ pháp đều là Ngũ Tuyệt tồn tại, tuy nhiên hộ pháp là một chức danh có cũng được mà không có cũng được, cả bốn vị hộ pháp kia chỉ có duy nhất một người trường kỳ ở Thiên Ý Thành, ba người còn lại căn bản gần như không liên quan gì tới nơi đây.

Hộ pháp chỉ có một nhiệm vụ duy nhất, nếu Thiên Ý Thành bị đặt vào sinh tử tồn vong thời khắc, chỉ cần không chạm đến điểm mấu chốt, chỉ cần dư lực liền phải ra tay bảo hộ Thiên Ý Thành.

Cũng vì không tính hộ pháp, từ đó chín vị trưởng lão của Thiên Ý Thành cơ hồ đã có thể coi là lực lượng mạnh nhất nơi đây.

Không bàn tới thành chủ cùng đại trưởng lão thì Thiên Ý Thành ít nhất cũng có 9 vị Đại Tông Sư cao thủ tọa trấn, không trách Thiên Ý Thành có thể sừng sững tồn tại, chiếm đất làm vua.

........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 6: Thiên Ý Thành Khảo Hạch

Từ trên Vương Bản Sơn muốn đi xuống bên dưới cũng là không dễ, bởi dốc núi dựng đứng, rất khó tiến xuống, cho dù là Tông Sư cao thủ cũng gặp khó khăn huống gì đám người Vô Song mới chỉ là nhất lưu cao thủ?.

Tất nhiên Thiên Ý Thành cũng có cách xuống của mình, chỉ là nó hơi đặc biệt một chút mà thôi.

“Các ngươi nghe theo lão phu, nhảy xuống bên dưới”.

Vương Thiên Nhất nói rất thản nhiên, căn bản không có chút cảm xúc nào nhưng vào tai người khác lại không giống, từ trên Vương Bản Sơn nhảy xuống dưới, muốn chết?.

Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, còn không thấy được chân núi có cái gì, sao dám nhảy?.

Nhảy xuống nếu may mắn có tán cây giữ lại thì chỉ tàn phế là cùng, bất quá nếu xui xẻo chỉ sợ chuẩn bị thuê người nhặt xác là vừa.

Vương Thiên Nhất nói xong, khuôn mặt béo mập khẽ liếc nhìn xung quanh, dĩ nhiên không thấy ai nhảy, hắn liền lập tức cảm thấy phiền lòng.

Bất quá Vương Thiên Nhất nhìn đến Vô Song đang đứng cạnh Hồ Phỉ, khóe miệng liền cong lên, đến mức nước dãi của hắn tiếp tục chảy ra.

“Ây ây tiểu mỹ nhân, ngươi có thể không cần nhảy nha, mau mau lại đây cho bản trưởng lão ôm ôm một chút, đảm bảo không có chiếm tiện nghi ngươi nha “.

Nói xong Vương Thiên Nhất lại nhìn tiếp thiếu nữ che mặt, cũng là cười ngọt ngào.

“Ngươi nữa, đến đến, hai người các ngươi một trái một phải nha, bản trưởng lão đảm bảo đối tốt với cả hai, tiểu la lỵ kia để ôm, tiểu cô nương ngươi liền để hôn, thế nào thế nào”.

Vương Thiên Nhất thực sự rất vô sỉ, đến lời nói thế này mà hắn cũng nói ra được, hơn nữa mặt không đổi sắc.

Đương nhiên lời Vương Thiên Nhất nói không giả, hắn là trưởng lão, hắn có thể trực tiếp mang Vô Song cùng Mộ Dung Ảnh tiến vào Thiên Ý Thành, dù sao trưởng lão tất nhiên phải có đặc quyền đi cửa sau.

So với Hùng Bi cùng Hùng Đảm hay nam nhân cầm thương ban đầu kia, Vô Song cảm thấy vị Vương trưởng lão này mặt dày hơn nhiều.

Hắn cũng không có hứng để Vương trưởng lão ôm ấp, hắn lại càng không phải nữ nhân, ôm ấp cái con khỉ.

Vì vậy Vô Song là người đầu tiên nhảy núi.

Vô Song nhảy quá mức bất ngờ, hơn nữa nếu tính tốc độ trong đám người này Vô Song chỉ sợ xếp hạng nhất, lại càng không ai ngăn cản được hắn.

Thấy Vô Song nhảy, Hồ Phỉ cũng không cần nghĩ, lập tức nhảy theo.

Hồ Phỉ nhảy xong, không ngờ người thứ ba lại là tên nhất lưu kiếm khách sắp chết kia, hắn cũng thả mình nhảy xuống.

Có ba người nhảy đầu, đương nhiên những người khác cũng có can đảm hơn nhiều, dù sao nếu ba người kia dám nhảy, có gì bọn họ không dám nhảy?.

Ngay lập tức Tây Môn Tuyết cũng nhảy xuống, sau đó là Mộ Dung Ảnh, trước khi nhảy thiếu nữ này còn không quên gật đầu hữu hảo với Vương Thiên Nhất một cái.

Vương Thiên Nhất thấy vậy, cũng chỉ có thở dài ngao ngán.

“Thế đạo thay đổi, đẹp trai vô địch như ta không ngờ có ngày không cưa được nữ nhân, đúng là mắt mù hết cả lũ mà, dĩ nhiên lại không cho bản trưởng lão ôm ôm”.

Nói xong Vương Thiên Nhất thân hình biến mất, một cái chân béo mập đưa ra, đạp thẳng vào mông Hùng Bì.

“Còn không mau nhảy”.

Sau đó một chân tiếp theo đạp thẳng vào mông Hùng Đảm, sau đó quay lại nhìn mấy người kia.

“Các ngươi nhảy hay để bản trưởng lão đạp xuống hết cả lũ?”.

Lúc này ba người còn lại cũng không nghĩ gì nữa, lập tức nhảy xuống.

Ở trên Vương Bản Sơn, Vương Thiên Nhất bắt đầu lấy ra một quyển sổ tay nhỏ, ánh mắt có chút sắc mị mị.

“Tiểu cô nương tóc trắng kia, khuôn mặt xinh đẹp khí chất cũng là siêu phàm thoát tục, chỉ tiếc không ngực không mông, đã vậy liền điền vào danh xách nuôi từ bé, đợi lớn lên một chút, không tin không đổ trước người ngọc thụ lâm phong như bản trưởng lão”.

“Tiếp theo là Mộ Dung Ảnh, hừ đừng tưởng che mặt bản trưởng lão nhìn không ra ngươi là mỹ nhân, có ngực có mông, bất quá vẫn là đợi lớn thêm một chút đi... hắc hắc”.

“Cuối cùng là Tây Môn Tuyết, nữ giả nam trang tưởng lừa được hỏa nhãn kim tinh của lão phu?, bất quá con bé này sát tính quá mạnh, ôm nó ngủ không biết sáng dậy có con nguyên vẹn cơ thể không, vẫn là không đụng đến thì hơn”.

Vương Thiên Nhất cứ như vậy khúc khích cười, cũng chẳng biết hắn đã nghĩ đến đâu rồi.

Cách Vương Thiên Nhất không xa, có hai cái hắc y nhân, hai người này cũng không dám đến đánh động trưởng lão, bốn mắt nhìn nhau, không ngờ trong mắt hiện lên một tia kính ý.

“Vương trưởng lão bình thường không chính kinh bất quá khi làm nhiệm vụ lại dốc toàn lực mà làm, nghiêm túc vô cùng, dĩ nhiên lại bắt đầu ghi chép về đợt thiên tài lần này”.

Một hắc y nhân khác cũng gật đầu, vẻ mặt mang theo vài phần hâm mộ.

“Ngươi có thấy Vương trưởng lão không, chỉ nói vài câu đám thiên tài kia liền tự động nhảy núi, loại uy thế này quả thật đáng sợ, trong các trưởng lão không phải ai cũng làm được như Vương trưởng lão nha”.

......

“Nhìn mặt Vương trưởng lão vui mừng kìa, chẳng nhẽ xuất hiện nhân vật đạt siêu phàm thành tích?”.

......

“Đương nhiên, phí lời. Trong đám người kia có một tiểu tử dùng đao, hắn chính là khóa này tinh tú, chỉ cần nhìn thôi liền đủ dể đánh giá, lực công kích của hắn là vô địch dưới tông sư rồi”

Hắc y nhân lên tiếng cũng chính là người khảo nghiệm Vô Song cùng Hồ Phỉ đầu tiên kia.

......

Nếu hai cái hắc y nhân này biết, Vương Thiên Nhất căn bản đang nghĩ gì trong đầu không biết sắc mặt bọn họ sẽ như thế nào.

Không biết hình tượng vị trưởng lão cao cao tại thượng có ầm ầm sụp đổ hay không?.

.........

Lại nói đám người Vô Song, sau khi nhảy xuống mới biết, khoảng lưng chừng chân núi không ngờ có một tấm lưới lớn.

Cũng không rõ lưới làm bằng chất liệu gì, đàn hồi vô cùng cũng cực kỳ bền.

Chịu sức nặng của đám người bên trên nhảy xuống nhưng chỉ làm tấm lưới này trùng xuống, chứ tuyệt không có đứt. Đồng thời mắt lưới cũng không lớn, có thể dễ dàng dẫm chân lên trên mà không sợ lọt xuống.

Bên cạnh tấm lưới, vừa vặn có một cái cửa hang.

Bên ngoài cửa hang, có 8 cái hắc y nhân chia thành hai hàng, đứng cực kỳ nghiêm trang. Đám hắc y nhân này vậy mà cũng toàn bộ là siêu nhất lưu cao thủ.

Đám người Vô Song hơi hơi nghi hoặc nhìn nhau, người nhìn ta mà ta nhìn người, rốt cuộc vẫn là Vô Song đi đầu tiên, hắn đi thẳng về phía cửa hang.

Đi được vài bước, Vô Song đột nhiên dừng lại, ánh mắt khẽ liếc về.... vị nhất lưu kiếm khách cách đó không xa.

Người này là người thứ ba nhảy xuống có điều hắn hiện nay còn chưa đứng lên được, nói thẳng ra vì đây là mặt lưới, chỗ mượn lực khó hơn trên mặt đất nhiều cũng không có chỗ chống kiếm, hắn bị thương quá nặng căn bản di chuyển không nổi.

Trong ánh mắt, vậy mà có một tia cầu xin.

Nếu hắn từ lúc bị Tây Môn Tuyết đánh bại liền xuống núi, lúc này chưa chắc thương thế đã nặng như vậy, hắn hiện nay đứng lên còn không nổi, chỉ sợ nếu bước vào chân chính khảo hạch liền chỉ có chết.



Chết sớm hay chết muộn, có khác gì nhau?.

Nếu là bình thường Vô Song sẽ nghĩ như vậy, hắn không rảnh đi cứu một kẻ sắp chết, cũng không quen thuộc đối phương, việc gì phải cứu?. Hắn chưa bao giờ muốn làm một cái người tốt.

Tuy nhiên khi nhìn thấy ánh mắt cầu xin kia, Vô Song lại có chút không nỡ.

Không phải Vô Song mềm lòng, mà là ánh mắt của tên kiếm khách này có một loại chấp niệm, một loại chấp niệm rất lớn.

Vô Song tin tưởng, cho dù phải lết bằng bốn chân, phải bò từng bước từng bước, hắn cũng sẽ bò đến của hang động.

Mỗi người đều có một cái chấp niệm riêng, chấp niệm chính là ‘bách tử vô hối’.

Vô Song không rõ tại sao nhất lưu kiếm khách kia nhất định dù có chết cũng phải tiến vào Thiên Ý Thành, nhưng hắn quả thật bị chấp niệm đối phương đả động.

Vô Song thở ra một hơi, rồi đi thẳng về phía sơn cốc.

Hồ Phỉ đi ngay sau lưng Vô Song, ánh mắt cũng khẽ nhìn qua nhất lưu kiếm khách, có điều khi thấy Vô Song lằng lặng lắc đầu, Hồ Phỉ cũng im lặng, bước theo hắn.
Những người ở đây không phải là chính đạo giang hồ, cũng chẳng được dạy cái gì giúp người tích thiện, bọn họ đến đây để cường hóa bản thân, để không ngừng trở lên mạnh mẽ.

Ở Thiên Ý Thành thật ra, bớt một người là nhiều thêm một loại tài nguyên, bớt một người là nhiều thêm một cơ hội, ít đi một kẻ thù.

Thiên Ý Thành vốn đào tạo sát thủ, không có đào tạo thánh nhân.

Sát thủ vốn vô tình.

Trong số 10 người, ngoại trừ nam tử nhất lưu kiếm khách kia còn đang nỗ lực bò đến, tất cả đều đi vào bên trong cửa động, cũng là lúc Vương Thiên Nhất nhảy xuống, thân hình của hắn vô cùng béo nhưng khi hạ xuống tấm lưới lại nhẹ nhàng vô cùng, thậm chí độ rung động của tấm lưới còn thua xa lúc đám người Vô Song nhảy xuống.

Vương Thiên Nhất nhiều khi mặt rất dày, cũng rất vô sỉ hạ lưu nhưng thực lực của hắn vẫn bày ra đó.

Sau Vương Thiên Nhất là hai tên tông sư cao thủ, ba người bọn họ cũng bước vào bên trong cửa động.

Vương Thiên Nhất lúc này hơi hơi ngoái đầu lại, nhìn nhất lưu kiếm khách, cũng không biết hắn đang nghĩ gì nữa.

“Tiểu tử, thế này đi, lão phu phát thiện tâm một lần, đưa ngươi lên trên núi thế nào?, ngươi hiện tại đi còn không vững, bước vào Thiên Ý Thành chỉ có chết. Cơ hội sống chỉ có một mà thôi, cần gì phải tìm chết”.

“Tiểu tử ngươi đã nhận được hắc lệnh, nói rõ sau lưng cũng có chỗ dựa, chẳng nhẽ không con đường nào để đi, đến mức xin vào quỷ môn quan ngủ tạm? “.

Lời Vương Thiên Nhất nói vô cùng có lý, chỉ là nhất lưu kiếm khách kia không quan tâm, hắn vẫn bò về phía trước, từng bước từng bước một, ánh mắt đầy chấp niệm nhìn Vương Thiên Nhất.

“Trưởng lão... ta chưa có chết... theo luật của Thiên Ý Thành, chỉ cần ta chưa có chết... ta vẫn được tiến vào tham dự thí luyện”.

Nói xong, lại động đến vết thương trên ngực, nam tử này đau đớn sắc mặt rung lên, sự đau đớn của hắn, ai ở đây cũng có thể nhìn thấy.

Hắn thật sự cách cái chết không xa.

Kim sang dược chỉ có thể cầm máu nhưng lúc này vết thương của hắn đều đã bục ra, hắn mất máu quá nhiều, thể lực cũng không còn, sinh mệnh lực đang điên cuồng trôi đi, hắn chỉ còn một cỗ chấp niệm.

Nhờ cái chấp niệm này, hắn vẫn sẽ bò tiếp, đến khi nào không bò được nữa thì thôi.

Vương Thiên Nhất nhìn hắc y nam tử này, khóe miệng cong lên.

“Ngươi tên gì?”.

Hắc y nam tử cố gắng ngước đầu lên, hắn đau đến mức nói không còn ra hơi.

“Phi... Phi Lưu”.

Vương Thiên Nhất gật đầu, sau đó quay người rời đi, cũng không để ý đến Phi Lưu.

“Các ngươi nhìn thấy tên kia rồi đấy, thực lực là có nhưng tâm tính quá kém, căn bản chưa trải sự đời. Loại người như này trong Thiên Ý Thành liền không sống nổi “.

“Hắn không có cách nào sống quá đêm nay, để cho hắn tự sinh tự diệt là tốt nhất, rời đi thôi”.

Vương Thiên Nhất nói xong, một mình mang theo hai hộ vệ đi vào bên trong hang động, theo lời nói của Vương Thiên Nhất, mọi người chỉ khẽ nhìn Phi Lưu một cái rồi cũng rời đi, chỉ có duy nhất Vô Song – Tây Môn Tuyết cùng Hồ Phỉ ở lại.

Rốt cuộc Vô Song thở dài một hơi, gật đầu với Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ thấy vậy liền bước ra một bước, cánh tay cường tráng đỡ lấy Phi Lưu, sau đó nâng hắn lên trên vai, tiến vào bên trong hang động.

Nhìn thấy hành động của Hồ Phỉ cùng Vô Song, Vương Thiên Nhất sắc mặt liền lạnh lại.

“Ngươi không nghe lão phu nói gì?”.

Lúc này Vương Thiên Nhất khí tràng bành trướng, trực tiếp ép cho mọi người không thở nổi, cho dù là Hồ Phỉ sắc mạch cũng run lên.

Khí thế Đại Tông Sư quá mức cường đại chỉ là.... với Vô Song mà nói khí thế này căn bản không là gì.

Vô Song bước ra một bước, vậy mà vì Hồ Phỉ chắn toàn bộ khí thế của Vương Thiên Nhất.

Với một người từng nhìn thấy đến gần 10 ngũ tuyệt cấp cao thủ như Vô Song mà nói, cái khí thể của Vương Thiên Nhất căn bản không đủ dọa hắn.

Đối mặt với Vương Thiên Nhất, Vô Song nhè nhẹ mỉm cười.

“Tiền bối, theo quy định của Thiên Ý Thành, chỉ cần hắn chưa có chết liền có tư cách tham dự Thiên Ý Thành khảo sát. Hắn còn chưa có mất quyền, hắn vẫn là còn sống, theo vãn bối thấy, mang một thí sinh hợp lệ đi vào cũng không có gì sai chứ?”.

Vương Thiên Nhất nhìn nhìn Vô Song, ánh mắt có chút âm trầm, hắn lúc này căn bản không giống một tên béo vô sỉ, vô hại, trái lại cho người ta một cái kinh khủng áp lực.

“Vết thương của hắn, sống không qua đêm nay”.

Vô Song cũng chỉ mỉm cười.

“Vãn bối là diêm vương địch, vãn bối vẫn có chút tự tin”.

Vương Thiên Nhất ánh mắt hơi hơi co lại, trong mắt dần dần xuất hiện một tia hứng thú đánh giá Vô Song từ đầu đến chấn, sau đó quay đi.“Nếu sau này, hắn kéo chân ngươi, ngươi liền tự chịu trách nhiệm”.

Nói rồi, Vương Thiên Nhất phẩy tay đi vào bên trong.

Phi Lưu nằm trên vai Hồ Phỉ, ánh mắt đầy cảm kích nhìn Vô Song, sau đó cũng không thể nói ra bất cứ lời nào, trực tiếp ngất đi.

.......

Hang động này thông xuống bên dưới, sau đó đi theo Vương Thiên Nhất dẫn đầu, đám người Vô Song đi tới một bậc cầu thang, có điều phía dưới sâu hun hút, cũng chẳng rõ cầu thang dẫn đi đâu.

Vương Thiên Nhất cũng không nói gì, hắn bước xuống một bước, thân hình hoàn toàn ẩn vào trong bóng tối vô tận.

Nhìn theo bóng lưng Vương Thiên Nhất biến mất, mọi người cũng chậm rãi đi theo, từng bước từng bước.

“Bài học đầu tiên của Thiên Ý Thành, bóng tối là bạn, không phải thù”.

“Các ngươi đến đây mục đích gì, lão phu lười quan tâm nhưng nhất quyết phải sống đã, còn sống mới có thể tiếp tục thực hiện mộng tưởng”.

“Bài học đầu tiên của sự sống, dùng toàn bộ khả năng đi qua cầu thang này. Nơi đây là vô tận bóng tối, các ngươi chỉ có thể tin tưởng vào đôi tai của mình”.

“Vật liệu xây dựng cầu thang này là đá hoa cương, cầu thang chỉ đủ một người đi qua một lần, khi bước xuống sẽ có âm thanh vong lại, liền dùng cái đó mà cảm nhận”.

“Nói thêm một điều, bên phải là vực thẳm, các ngươi ngã chết cũng đừng đổ tại lão phu”

Cầu thang này rất dài mà cũng rất hẹp, căn bản không đủ chỗ cho hai người đi ngang đồng thời nơi này không có chút ánh sáng nào, chính vì vậy phải xem khả năng cảm nhận khoảng cách của chính đám người Vô Song.

Sát thủ nhất định phải làm quen với bóng tối.

Đây là bài học vỡ lòng đối với sát thủ.

Chỉ có thể dựa vào bước chân của ngươi đi trước, mà phỏng đoán khoảng cách của mình với người đó, nếu khoảng cách giữ không vững, liền dẫn tới va chạm, may mắn thì không sao, đen đủi chỉ sợ thực sự ngã xuống vực.

Đoàn người đi phi thường chậm, hơn nữa lúc này bọn họ bắt đầu cũng học phối hợp, ít nhất những âm thanh bước chân dẫm lên đá hoa cương bắt đầu trở nên đều đều.

Đám người trong tổ của Vô Song không thể không nói, tố chất rất cao, có thể thật sự đi trong bóng tối, đi trên cầu thang nhỏ hẹp kia mà không gặp phải vấn đề gì.

Sau đó phía cuối đường hầm liền thấy ánh sáng.

Ánh sáng bên ngoài rốt cuộc cũng xuất hiện.

Bên trong lòng Vương Bản Sơn, không ngờ có một con đường dẫn thẳng xuống phía dưới, dẫn thẳng xuống Thiên Ý Thành.

Vừa nhìn thấy ánh sáng, chưa ai kịp vui mừng đã thấy âm thanh của Vương Thiên Nhất vang lên.

“Bài học thứ hai, Thiên Ý Thành yêu cầu thể lực, tốc độ cùng sự dẻo dai, chỉ có hội tụ đủ ba yếu tố này, các ngươi mới có thể đặt những bước đi đầu tiên bên trong Thiên Ý Thành”

“Chạy, kẻ nào chạy không kịp, đêm nay liền ngủ ngoài trời”.

Nói xong Vương Thiên Nhất thân hình lóe lên, vậy mà không cho ai chuẩn bị, cả thân hình lao vút về phía trước.

Đám người Vô Song cũng lập tức phải phản ứng, toàn bộ đều chạy theo Vương THiên Nhất.

Một đường di chuyển cũng không làm khó được mọi người, chỉ là quãng đường có chút dài mà thôi, hơn nữa tốc độ của Vương Thiên Nhất càng ngày càng nhanh, thậm chí cơ hồ đã chạm đến tốc độ của Tông Sư cường giả.

Cho dù là Tây Môn Tuyết thiên về tốc độ cũng hoàn toàn bị tốc độ của Vương Thiên Nhất bỏ lại, kể cả Hồ Phỉ nội công cao nhất cũng là khong cách nào theo được bóng lưng ngày càng xa kia.

Chỉ có... một mình Vô Song vẫn như hình với bóng bám theo Vương Thiên Nhất.

..........

“Đáng chết, tí nữa lão phu đuổi việc hết, vậy mà trong danh sách khi cô bé kia tốc độ huyền cấp?, huyền cấp cái con khỉ “.

Vương Thiên Nhất lúc này vừa chạy, trong lòng vừa chửi ầm lên, hắn chạy đã rất nhanh, nhanh đến mức bất hợp lý với đám thí sinh kia, vậy mà Vô Song vẫn đang bám theo không buông?.

Tốc độ của Vương Thiên Nhất chạm đến tông sư cảnh giới, thì tốc độ của Vô Song cũng không kém là bao.

Vô Song toàn lực chạy, kể cả không có Quỷ Ảnh thân pháp mà chỉ cần Kim Nhạn Công cũng đủ sánh ngang với Tông Sư cao thủ.

Đám người Thiên Ý Thành ngày hôm nay, điểm đánh giá đều lấy tông sư mốc làm chủ, vì vậy Hồ Phỉ có thể đạt đến thiên cấp, điều này cũng nói lên Hồ Phỉ đạt đến cực hạn công kích dưới tông sư.

Một khóa Thiên Ý Thành thu người khó mà gặp được một cái đạt đến cực hạn trên một hạng mục, vậy mà lúc này trong tổ Vô Song có đến hai người.

Vương Thiên Nhất quả thật phải nhìn ‘tiểu nữ tử’ Vô Song bằng ánh mắt khác, tốc độ của Vô Song cũng phải dùng hai chữ siêu phàm để đánh giá, hắn cũng đã đạt đến cực hạn dưới tông sư.

Vương Thiên Nhất dù sao cũng là người của Thiên Ý Thành, bên trong Thiên Ý Thành rất trọng luật lệ, hắn ít nhất sẽ không phá luật, cũng đành chỉ có thể cắn răng, một đường chạy tiếp.

Cũng chẳng biết Vương Thiên Nhất cùng Vô Song chạy được bao lâu, vượt qua bao nhiêu cung đường, hắn rốt cuộc dừng lại.

“Không chơi không chơi nữa, mệt chết lão phu rồi “.

“Tiểu cô nương, ngươi thắng, liền đi vào thôi”.

Trước mắt Vô Song lúc này, là một cái doanh trại khổng lồ đặt trong rừng, có chút giống doanh trại của Mông Cổ nơi Bắc Cương.

Tất nhiên đây không phải là Thiên Ý Thành, theo Vô Song mà nói đây có thể là nơi tập hợp của toàn bộ chủ nhân hắc lệnh trong cuộc khảo thí lần này.

Hắn chỉ khẽ gật đầu với Vương Thiên Nhất, sau đó quay đầu rời đi.

Vương Thiên Nhất kinh ngạc trợn mắt há mồm nhìn thân ảnh của Vô Song rời đi.

“Tiểu cô nương, ngươi cuối cùng là tính đi đâu?”.

.....

“đi đón mấy người kia, không phải sao?, cũng không thể để bọn họ ngủ ngoài đường”.

.....

“Ngươi nhớ đường sao?, phải biết cung đường này phi thường...”.

Vương Thiên Nhất còn chưa nói xong đã thấy Vô Song đáp lại.

“Trên đường vượt qua 2 khe suối nhỏ, mỗi lần gặp gốc cây tùng có dấu tay để lại thì rẽ trái, nếu đến ngã tư thì rẽ phải, nếu có hai đường duy nhất thì chọn đường nào có tảng đá đặt ở đầu”.

“Tổng cộng rẽ trái 7 lần, rẽ phải 3 lần, chọn đường bên trái 2 lần, đường bên phải 2 lần “.

Cũng mặc kệ Vương Thiên Nhất kinh ngạc nhìn mình, Vô Song trực tiếp chạy đi đón mọi người.

Nhìn theo thân hình nhỏ nhắn của Vô Song, Vương Thiên Nhất gãi gãi đầu khó hiểu.

“Lão phu... căn bản không có thuộc đường nha, lão phu là nhìn bản đồ mà chạy... con bé kia chẳng lè là quái vật?”.

........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 2 - Chương 7: Trò Chơi Nho Nhỏ

Thật ra mà nói, cũng là nhờ Vương Thiên Nhất rất lười, lười nhất trong số các trưởng lão của Thiên Ý Thành nên nhóm Vô Song đến đại bản doanh tập hợp rất sớm, bọn họ có thể nghỉ ngơi trước các đỉnh núi khác tương đối nhiều.

Mười người nhóm Vô Song bên trong đại bản doanh được xếp trong hai cái lều lớn, mỗi lều năm người.

Lều của Vô Song bao gồm hắn, Phi Lưu, Mộ Dung Ảnh, nam tử cầm thương cùng Hùng Bì.

Vì ở cùng một lều, Vô Song cũng mới biết tên nam tử cầm thương kia, hắn gọi là Mặc Vân, đương nhiên tên thật hay tên giả có trời mới biết.

Lều còn lại là Hồ Phỉ, Tây Môn Tuyết, Hùng Đảm, nam tử da đen cùng nam tử bịt mặt từ đầu đến đuôi.

Nam tử da đen hắn tự gọi mình là Hắc Báo, tên nghe phi thường kêu bất quá thực lực của hắn thế nào, Vô Song cũng không quá rõ.

Về phần kẻ lúc nào cũng che kín cơ thể kia, hắn gọi Mộc Tang.

Nhóm mười người Vô Song bị chia ra, đương nhiên cũng không có vấn đề gì, dù sao Vô Song cũng không quan tâm lắm, việc Vô Song quan tâm hiện nay là thương thế của Phi Lưu.

Vết thương của Phi Lưu đã vỡ ra, cả người hắn toàn máu, bản thân Vô Song việc đầu tiên liền là muốn giúp Phi Lưu lau khô máu trên người.

Chỉ là làm Vô Song không ngờ Hùng Bì cầm tay Vô Song, kéo ra ngoài.

Hùng Bì kẻ này vẫn có vài phần ‘tốt tính’, hắn liếc nhìn Vô Song một chút, khóe miệng cong lên.

“Ta cùng tiểu đệ vốn xuất thân là thợ săn, mấy việc lau rửa vết thương này liền để ta làm đi, ngươi một cái thân nữ tử lau rửa thân thể cho nam nhân làm gì?”.

Vô Song quả thật bị Hùng Bì làm kinh ngạc không thôi, ấn tượng ban đầu của hắn với đối phương có thể nói là xấu vô cùng, nhưng không ngờ Hùng Bì cũng có một mặt này?.

Thật ra đây cũng là vì Hùng Bì cảm thấy tương đối nể phục Vô Song.

Chí ít Hùng Bì cảm thấy hắn không cách nào bình tĩnh được khi đứng trước Đại Tông Sư cao thủ, lại thêm khảo nghiệm tốc độ kia Vô Song làm toàn bộ bọn họ kinh hãi không thôi, dĩ nhiên đủ sức bám theo Vương Thiên Nhất, lại còn quay trở lại đón bọn họ đến đây.

Cường giả liền được trọng thị.

Bên cạnh Vô Song, Mộ Dung Ảnh cười khúc khích, nàng gật đầu hữu hảo với Vô Song.

“Tiểu muội muội, ta liền đi lấy đồ ăn”.

Mộ Dung Ảnh rời đi rồi, đến lượt Mặc Vân ánh mắt hơi hơi ái ngại nhìn Vô Song, sau đó hắn quả thật vẫn là bước đến.

Trong ánh mắt kinh ngạc rồi dần dần biến thành kinh dị của Vô Song, Mặc Vân thản nhiên nói.

“Ta biết ngươi thích nam tử cầm đao kia, hắn đúng là rất mạnh bất quá nếu có cơ hội, ta vẫn là truy cầu ngươi, ta đi lấy nước”.

Nói xong tiểu tử này cũng một mạch rời đi, căn bản không cho Vô Song hắn giải thích.

Đứng ngoài cửa lều, Vô Song lại càng cảm thấy khó chịu hơn.

Hắn chẳng nhẽ cả đời đều phải đóng thân phận nữ nhân?.

Vô Song lúc này quả thật muốn cho mình một cái tát, biết thế hắn ‘vẽ mặt’ trước khi đi đến nơi đây liền là được rồi, không hiểu tại sao hắn để mặt mộc đi tới.

Tất nhiên hiện nay là nữ nhân thân phận, Vô Song cũng được một số đặc quyền riêng, ít nhất có hai cái culi là Hùng Bì cùng Mặc Vân.

Qua một lúc lâu, khi Hùng Bì gọi Vô Song quay vào, hắn mới thấy rõ tình trạng vết thương của Phi Lưu.

Phi Lưu thật ra cũng chỉ là đứa bé 15-16 tuổi, trên khuôn mặt vẫn còn non nớt, bất quá thiên phú của tiểu tử này rất không tệ.

Ở cái độ tuổi này đã là nhất lưu cao thủ, so với Tống Thanh Thư có lẽ chỉ kém hơn một chút, dù sao Tống Thanh Thư xuất thân vẫn là quá tốt.

Lại nói đến vết thương của Phi Lưu, không thể không nói kinh nghiệm xử lý sơ qua vết thương của Hùng Bì là tốt, hắn thật sự lau sạch máu trên người Phi Lưu, có điều vết thương của Phi Lưu qua một ngày đã bị nhiễm trùng, xuất hiện cái gọi là mủ.

Vô Song nhìn vào, một tay đưa ra.

“Có dao không, ta mượn một chút”.

Hùng Bì cũng không nghĩ nhiều lập tức rút từ bên hông ra một con dao đưa cho Vô Song.

Vô Song nhìn lấy con dao này, thử chạm vào một chút liền khẽ gật đầu.

“dao tốt”.

Hùng Bì cũng bật cười.

“dao xẻ thịt của thợ săn, sao có thể không tốt”.

Nhìn Hùng Bì đáp, Vô Song chỉ nhẹ lắc đầu, thợ săn? cái này còn lâu Vô Song mới tin,

Thợ săn cái gì mà 15 - 16 tuổi đã đạt đến nhất lưu cao thủ?. Bất quá hắn cũng không đi hỏi nhiều, đứng lên lấy một cây đèn cầy mang đến.

Bắt đầu dùng dao hơ trên đèn cầy.

Lúc này Mộ Dung Ảnh cũng mang một khay thức ăn đi vào, Mặc Vân cũng xách theo hai chậu nước tương đối lớn.

Nhìn thấy Mộ Dung Ảnh, Vô Song cũng liền mỉm cười.

Một tay vẫn hơ dao trên lửa, đầu quay lại nhìn nàng.

“Ảnh tỷ tỷ, giúp ta sang bên Tuyết, nói ta mượn của hắn mấy cây ám khí kia”.

Sau đó cũng không quan tâm đến hai nam nhân còn lại, bắt đầu dùng dao nóng, đốt lên người Phi Lưu.

Phi Lưu đang mê man bỗng cảm nhận đau đớn kinh khủng truyền đến, cả người hắn liền co giật liên tục.

Vô Song liền lạnh giọng.

“Mặc Vân, giữ lấy miệng hắn, đừng để hắn cắn vào lưỡi”.

Mặc Vân nghe vậy cũng cực nhanh đưa tay ra, sau đó thuần thục bẻ khớp cằm của Phi Lưu, động tác vô cùng chuẩn xác.

“Hùng Bì, giữ hai chân của hắn, cố gắng ổn định thân thể hắn, Mặc Vân ngươi giữ hai lấy một bên vai”.

Hai thiếu niên kia liền như thiên lôi sai đâu đánh đó, bắt đầu trợ giúp Vô Song chữa bệnh.

Một lúc sau, cửa lều của hắn lại mở ra, lần này không chỉ có Mộ Dung Ảnh quay trở lại, bên cạnh nàng còn có Tây Môn Tuyết.

Tây Môn Tuyết hơi hơi nhìn Vô Song một chút, sau đó không nói gì, đặt một bộ kim châm lên trên giường rồi lằng lặng đứng ra một bên quan sát.

Vô Song thấy vậy ánh mắt liền hơi hơi sáng lên.

Nhìn thấy đám đồ nghề mà mình cực kỳ quen thuộc, Vô Song đương nhiên tâm tình rất tốt.

Bắt đầu một lần nữa tẩy trùng kim châm bằng cách hơ nóng, rồi vì Phi Lưu châm cứu.

Châm cứu lần này chính là khiến Phi Lưu chảy ra lượng máu tụ trong cơ thể, giúp kinh mạch bên trong người hắn có thể dễ dàng vận chuyển, không còn bị máu tụ làm tắc nghẽn.

“Có rượu không?”.

Vô Song một tay thi kim, ánh mắt tập trung cực độ.

Lập tức một vò rượu được Mộ Dung Ảnh mang đến, nàng vẫn là mỉm cười nhẹ nhàng như vậy.

“Rượu đương nhiên có, là ta chuẩn trên đường lấy đồ ăn lấy thêm cho hai cái tên kia, bất quá lần này bọn chúng không có rượu để uống rồi”.

Hùng Bì cùng Mặc Vân nhìn nhau, chỉ là cười cười, cũng không nói.

Sau khi đổ rượu lên ba vết thương trên người Phi Lưu, những vết thương bắt đầu.... sủi bọt trắng thoạt nhìn cực kỳ kinh khủng.

Thân hình Phi Lưu lại co giật liên tục, cũng may có Hùng Bì cùng Mặc Vân giữ chặt lại.

Vô Song tiếp theo đang định lấy kim sang dược từ trong túi Phi Lưu đắp cho hắn, nhưng không ngờ Tây Môn Tuyết lại lên tiếng.

“Dùng cái này đi, cực phẩm kim sang dược có thể khép vết thương nhanh hơn “.

Vô Song ngạc nhiên nhìn nữ nhân này một chút, rồi mỉm cười.

“Sao ngươi đột nhiên tốt với hắn vậy?”.

Tây Môn Tuyết cũng khẽ liếc Vô Song.

“Ngươi không phải cũng tốt với hắn sao?”.

Nàng trả lời như vậy, Vô Song đương nhiên cũng không có cái gì giải thích, hắn cuối cùng vẫn là đắp kim sang dược cho Phi Lưu, rồi vì tên tiểu tử này băng bó.

“Đêm nay hắn liền sẽ sốt rất nặng, bất quá đến sáng mai cơn sốt liền lui, tính mạng có thể không lo”.

“Các vị đi đường mệt mỏi, ăn một chút rồi nghỉ ngơi sớm đi”.

Cũng không biết từ bao giờ, Vô Song bất tri bất giác trở thành đầu lĩnh của mọi người, theo lời Vô Song, cũng chẳng ai dị nghị gì.

Một đêm tại khu tập kết cứ như thế trôi qua.

..........

Đến ngày thứ hai, khi bình minh tới cũng là lúc tiếng trống dồn dập vang lên.

Ở bên cạnh Phi Lưu, Vô Song đang đả tọa cũng khẽ mở mắt ra, đám người Hùng Bì, Mạc Vân cùng Mộ Dung Ảnh cũng rất nhanh bật dậy.

Tiếng trống kia thực sự uy lực mười phần, nghe như tiếng thiên lôi vậy, chỉ sợ toàn bộ khu tập trung đều bị đánh thức.

Vô Song liếc nhìn Phi Lưu, đưa một tay chạm nhẹ vào trán hắn, rồi khẽ gật đầu.

“Đã hạ sốt, đêm hôm qua ta vì hắn thay khăn vài lần, vẫn là tương đối khả quan, bất quá tạm thời tên này còn chưa có đi lại được”.

Hùng Bì nghe vậy, hai vai nhếch lên tỏ ý không sao, hắn khẽ nhấc Phi Lưu lên lưng, nói về sức mạnh cơ thể, Vô Song chỉ sợ Hùng Bì tuyệt không thua Hồ Phi bao nhiêu.

Đúng lúc này, ngoài dự đoán của Vô Song, Phi Lưu có thể mở mắt.

Khuôn mặt trắng bệch đã có vài phần huyết khí, Phi Lưu nhìn Vô Song, thở ra một hơi rồi lại nhìn Hùng Bì.

“Không sao... ta có thể tự đi được”.

“Ta từ bé, mạng đã rất lớn, các ngươi đặt ta xuống đi, ta thật sự có thể đi được”.

Nghe Phi Lưu nói xong, Hùng Bì mắt trừng hổ trừng lớn, sau đó quả thật đặt Phi Lưu xuống.



Phi Lưu người này quả thật giống ‘tiểu cường’ trong truyền thuyết, hôm qua còn sống dở chết chết đi dạo một vòng quỷ môn quan, hiện nay quả thật cũng có thể đứng bằng hai chân, cho dù mặt hắn vẫn trắng bệch nhưng tốt xấu gì vẫn tính là đứng bằng hai chân.

Phi Lưu bàn tay run run, nắm lấy bội kiếm, sau đó chống xuống đất, hắn chậm rãi di chuyển.

Nhìn Phi Lưu lúc này, cho dù là Hùng Bì cũng có một tia bội phục, Hùng Bì hắn trời sinh cơ thể khỏe mạnh hơn người nhưng hắn biết nếu dính vết thương như Phi Lưu chỉ sợ hắn nằm trên giường ít nhất mười ngày nửa tháng đi.

“Thôi được rồi, để ta dìu ngươi”.

Hùng Bì nói xong, một tay liền đỡ lấy Phi Lưu, sau đó đám người Vô Song cũng bắt đầu chuẩn bị hành trang, đi về phía trung tâm khu tập trung.

Lều của Vô Song cùng Hồ Phỉ cũng không cách nhau quá xa, hai nhóm liền một lần nữa tập hợp.

Khi đám người Hồ Phỉ nhìn thấy Phi Lưu có thể đi lại cho dù là Hùng Bi dìu đi thì vẫn kinh ngạc vô cùng.

Ít nhất lúc này đám người lại càng để ý Vô Song thêm một phần.

Tại Thiên Ý Thành thật ra có một loại chức nghiệp được coi là báu vật, đây chính là y sư.

Y sư trong Thiên Ý Thành liền là một chức nghiệp cực kỳ dễ kiếm cống hiến, quan trọng nhất là loại nghề này tính cạnh tranh cũng không cao.

Vào Thiên Ý Thành, có mấy người là y sư?.

Y sư vốn là diêm vương địch.

Thiên Ý Thành sát thủ là diêm vương bạn.

Y sư vốn rất ít xuất hiện ở bên trong Thiên Ý Thành.

Bình thường đám người này kể cả Hồ Phỉ cũng không đánh giá quá cao khả năng y thuật của Vô Song, dù sao hắn quá bé, bé như hắn y thuật có thể thế nào?, tuy nhiên khi nhìn thấy Phi Lưu bất cứ ai cũng mở rộng tầm mắt.

........

Nhóm mười người rất nhanh đi đến trung tâm quảng trường, lúc này tiếng trống cũng dừng lại.

Quảng trường thật ra cũng không lớn, lại có... rất nhiều người tụ tập dẫn đến khu vực này bắt đầu trở nên chật hẹp.

Cũng giống nhóm mười người Vô Song, ở đây còn chín nhóm lớn, mỗi nhóm mười người.

Vừa nhìn Vô Song cũng biết, đám người này chắc chắn là thiên tài tập trung ở các đỉnh núi khác.

Tất nhiên tuy là các nhóm mười người với nhau, Vô Song cũng phát hiện ra sự khác biệt.

Khác biệt ở đây là vị trí.

Vì đêm qua tối muộn những nhóm này mới đến tập trung, từ đó dẫn tới thời gian gặp mặt nhau căn bản là không có, thậm chí giữa nhóm với nhóm hoàn toàn không có thông tin gì về nhau.Cũng không loại trừ trường hợp có người quen nhau từ trước nhưng thông thường quen nhau từ trước sẽ như anh em Hùng Bì – Hùng Đảm, căn bản sẽ không tách nhau đi theo hai đỉnh núi khác biệt.

Trong mắt Vô Song, hắn dựa theo vị trí mà bắt đầu nhận định các đối thủ của mình.

Có tổng cộng chín đoàn đội, chính vì chín đoàn đội nên bất kể thân thiết hay không, bọn họ cũng sẽ đứng tương đối gần những người mình đã gặp mặt, tức là đứng gần những người cùng đỉnh núi, đây là suy nghĩ tự nhiên của con người.

Trên quảng trường lúc này tổng cộng vừa vặn có chín đội ngũ đến từ chín đỉnh núi khác nhau.

Tất nhiên giữa đội ngũ với đội ngũ có khác biệt rất lớn, bởi đội ngũ với nhau cũng có khoảng cách.

Trừ đội ngũ của Vô Song ra, thì có 6 cái đội ngũ khác khoảng cách có vấn đề.

Vấn đề ở đây... bọn họ bên trong dĩ nhiên phân thành các đội ngũ cỡ nhỏ hơn, điều này nói lên sự thân cận được thành lập qua một ngày không cao, nói thẳng ra bọn họ không có một người làm trung tâm, một người đủ sức kết nối mọi người.

Ngoài 6 cái đội ngũ này ra, còn 2 cái đội ngũ khác làm Vô Song phải để ý.

Thần kỳ là Vô Song cũng phát hiện ra, có hai ánh mắt đang nhìn về phía hắn... hay nói đúng hơn là nhìn về phía Hồ Phỉ.

Hai cái đội ngũ còn lại kia, toàn bộ các thành viên đều đứng tụ tập với nhau, nói lên bọn họ có khả năng gắn kết, đồng thời đã là một cái đội ngũ luôn phải có người dẫn đầu, Vô Song cũng nhìn ra hai nhân vật trung tâm ở bên kia.

Đầu tiên là một nam tử khuôn mặt lạnh lùng, cái cổ hơi dài đến mức biến thành dị dạng, cơ thể tương đối cao, đặc biệt nhất, ống tay áo rất rộng.

Nam nhân này cho người ta một cảm giác băng lãnh vô cùng, như một con độc xà đang chuẩn bị cắn chết con mồi vậy. Hơn nữa nhìn vào tay áo đối phương, Vô Song cảm thấy một tia thân quen.

‘Cao thủ ám khí’. Đây là bốn chữ hiện lên trong đầu Vô Song lúc này.

Tiếp theo là đội ngũ còn lại người dẫn đầu là một nam tử tương đối cường tráng, nam tử này... không ngờ lại cùng Hồ Phỉ giống nhau, đều là dùng đao làm vũ khí, chỉ có điều nam tử này thủy chung mang theo một loại cảm giác thâm trầm, từ cái nhìn đầu tiên có thể cảm thấy đối phương thuộc dạng người cẩn thận.

Hai kẻ này... chỉ sợ là cường địch.

Tiếp theo, ánh mắt của Vô Song nhẹ chuyển, hắn tiếp tục để ý đến một người khác, vị trí đứng của người này phải dùng một chữ ‘dị’ để hình dung.

Trong sáu đoàn đội mà Vô Song nói lúc đầu kia, có một cái đoàn đội cực kỳ dị.

Mười người đứng với nhau, chín người tụ lại, một người tách ra.

Chín người tụ lại cũng có thể coi là một đoàn đội đáng để Vô Song quan sát, người dẫn đầu đoàn đội này là một nam nhân làn da ngăm đen, mái tóc dựng đứng, nửa thân trên hoàn toàn để trần lộ ra từng tảng cơ bắp cùng với khuôn mặt dùng mặt nạ che đi, khiến Vô Song không nhìn ra kẻ này rốt cuộc là dạng người nào, tuy nhiên nhìn cây gậy dài hắn cầm trong tay, chỉ sợ cùng một dạng với Mặc Vân có điều chắc chắn mạnh hơn Mặc Vân.

Tất nhiên ‘dị’ ở đây là nam tử cuối cùng của cái đội ngũ kia, nam tử này nhìn mặt thật sự như viết sẵn một chữ ‘khờ’ vậy.

Hắn thân hình cao lớn, thậm chí cao nhất ở đây, hai tay dài hơn người bình thường một chút, những đầu ngón tay có thể chạm tới tận đầu gối, nhìn tương đối giống loài linh trưởng.

Đây là một nam tử rất dị, quan trọng hơn hắn đứng một mình một góc, vẻ mặt đầy hoang mang xen lẫn lo lắng.

Loại người này, đáng lẽ không nên xuất hiện ở đây mới đúng nhưng cũng chính vì hắn vẫn có thể có mặt ở đây, mới làm Vô Song phải cẩn thận quan sát.

Thực lực của một người không phải nằm ở cảnh giới mà nằm ở chiến lực cùng thủ đoạn.

Ba người dẫn đội kia đúng là rất mạnh, cho Vô Song một loại cảm giác tương đối khó giải quyết thì nam nhân tay dài kia lại khác.

Hắn ít nhất từ ba người dẫn đội nhìn ra cảnh giới của bọn họ, toàn bộ đều là nhất lưu cao thủ, hơn nữa lại mang theo một loại khí thế tại thân, một loại khí thế khiến người khác bất chi bất giác luôn tự động cảm thấy e sợ.

Về phần nam nhân tay dài, Vô Song không nhìn ra hắn là cảnh giới gì, lại càng không cảm nhận được hắn có khí thế gì đáng sợ.

Đây mới là điều làm Vô Song khó hiểu, đã đến nơi đây căn bản đều có thực lực, làm gì có chuyện không có võ công có thể tiến vào nơi này?, phải biết 90 người trong quảng trường thực lực bét nhất cũng là nhị lưu cao thủ, vậy mà nam nhân tay dài lại không có thực lực?.

Vô Song rốt cuộc thu tầm mắt lại, hắn liếc nhìn Hồ Phỉ.

“Phi Hổ, ngươi nhìn thấy bao nhiêu người”.

Câu nói này Vô Song cũng không có hạ âm thanh xuống, đoàn đội của hắn toàn bộ cũng nghe thấy, ánh mắt cũng đều tò mò nhìn hai người đối thoại.

Hồ Phỉ cũng không cần suy nghĩ, chỉ nhìn Vô Song.

“Nếu hỏi ta nhìn thấy bao nhiêu người, ta thấy một mình ngươi”.

Câu nói này cực kỳ mịt mờ, khiến rất nhiều người... có suy nghĩ sai lệch thậm chí không đúng, bất quá Vô Song lại hiểu.

Trong mắt Hồ Phỉ chỉ có duy nhất một mình Vô Song đáng để hắn để ý, Vô Song là người duy nhất, Hồ Phỉ nhìn không thấu.

Tốc độ của Vô Song, Hồ Phỉ không so được.

Y thuật của Vô Song, Hồ Phỉ đương nhiên cũng không so được.

Đáng sợ nhất là lần ở cửa động kia, đối với khí thế toàn lực của Đại Tông Sư cảnh giới, Hồ Phỉ hắn chịu không nổi, nhưng Vô Song chịu nổi.

Khi Vô Song nói chuyện với Hồ Phỉ, các đội ngũ khác cũng đang quan sát đội ngũ Vô Song.

Có điều bọn họ cũng không có đi nhìn Vô Song, mà là đi nhìn Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ đứng ở đó, hoàn toàn che đi Vô Song tồn tại, hắn như hạc giữa bầy gà vậy, khí diễm kinh người.

Hắn đứng đó, thậm chí làm toàn bộ những đội ngũ khác, đều ghé mắt mà nhìn.

........

Giữa quảng trường tập trung tương đối trống trải tuy nhiên bên trên có vài bậc cầu thang bằng gỗ, nối với một cái bình đài.

Bình đài không lớn, cũng vừa vặn bằng một cái sân quyết đấu nhỏ, ở trên bình đài kia ngoài một cái trống lớn ra căn bản không có cái gì đáng chú ý đồng thời phía sau bình đài có một cái lều trướng.

Cửa lều trướng đóng lại, cũng chẳng ai biết bên trong đang nói những gì.

Mỗi đoàn đội ở đây đều có một vị trưởng lão dẫn đội, đương nhiên không có lệnh của trưởng lão toàn bộ đoàn đội bên trong quảng trường đều phải đợi, không cách nào tự ý hành động.

Bên trong cái lều trướng đang đóng cửa kia, chính là chín vị trưởng lão dẫn đội.

Vương Thiên Nhất lúc này cả người béo như heo gác chân lên ghế dài, hai mắt khép hờ, không biết đang ngủ hay đang thức.

Không khí bên trong lều trướng hiện nay tương đối đặc biệt.

Trong chín vị trưởng lão lúc này, có một cái nữ tử đứng ở trung tâm, trước mặt nàng là một mô hình địa đồ tương đối lớn.

Loại địa đồ này được gọi là hình đồ, hình đồ so với bản đồ càng thêm chân thật bởi bàn đồ là một mặt phảng nhưng hình đồ có thể coi là các mô hình tạo nên, tất nhiên chính vì nó quá tỷ mỉ dẫn tới hình đồ rất khó chế tác đồng thời phạm vi hiển thị cũng là không lớn.

Nữ nhân đứng trước hình đồ này gọi là Cơ, một trong chính vị trưởng lão của Thiên Ý Thành.

Vương Thần Cơ Đao Kiếm Độc Sát Nhân Tâm.

Đây chính là chín vị trưởng lão của Thiên Ý Thành.

Bên trong Thiên Ý Thành cũng không phải ai cũng như Vương Thiên Nhất.... Vương Thiên Nhất đúng là tên thật của Vương trưởng lão, điều này có thể coi là cực kỳ bất bình thường tại Thiên Ý Thành.

Lại nói về Cơ.

Cơ ăn mặc tương đối giống một nữ nhân Tây Vực, mặt che lụa mỏng, trên trán có một dấu ấn nhỏ hình ngọn lửa, quần áo trên người giống hệt một cái nữ nhân Ba Tư, nửa thân trên chỉ có một chiếc áo ngực mỏng, bên ngoài là một lớp áo kim tuyến, để hở nửa bụng dưới, vòng eo tinh tế đến cực điểm, đồng thời quần của nàng cũng là loại quần chuyên dùng cho ca kỹ Ấn Độ. Quần rộng bên trong, bó ở đoạn cổ chân sắc màu xanh nhạt, đôi chân trần đeo ba chiếc vòng vàng.

Nếu Vô Song ở đây, hắn thật sự sẽ nghĩ đến mấy cái mỹ nữ Ấn Độ trên tv.

Cơ lúc này quan sát mọi người trong lều trướng, ánh mắt mang theo một tia vui thích.

“Mấy vị, năm nay chúng ta lại chơi chứ?”.

Giọng nói của Cơ rất nhẹ nhàng, thoạt nhìn cũng không giống cách ăn mặc ‘hở hang’ của nàng.

Vương Thiên Nhất lúc này mở mắt ra, biểu cảm khuôn mặt lười biếng vô cùng.

“Cơ a, năm nay ngươi dĩ nhiên là người đầu tiên rủ chúng ta chơi, hắc hắc không phải trong đám tiểu tử kia ngươi nhặt được siêu phàm cấp nhân vật chứ?”.

Cơ cũng mỉm cười, chỉ là không nói.
Tiếp theo trong góc, một kẻ lên tiếng.

Kẻ này toàn thân dĩ nhiên màu đỏ, nhìn cực kỳ dị dạng, mái tóc dựng đứng cạo sạch hai bên, khuôn mặt dữ tợn cùng hung ác, trên thân hắn cũng chỉ mặc một cái nội khố bằng da hổ, còn lại toàn bộ đều không có gì che chắn, cơ bắp trên người của hắn từng tảng từng tảng lộ ra, thể hiện một thứ sức mạnh bạo ngược.

“Cơ, ngươi muốn chơi thì chơi, như mọi năm 5000 cống hiến điểm, Sát đội của ta đạt giải nhất”.

Người này đúng là Sát trong Thiên Ý Thành.

“Ta rút”

“Ta rút”

“Ta rút”

...

Sát vừa nói xong, vậy mà cũng có vài âm thanh đồng thời vang lên, vừa vặn có đến 4 vị trưởng lão rút khỏi cuộc chơi lần này.

Bốn vị trưởng lão này bên trong có một nữ nhân cùng ba nam nhân.

Nữ nhân là một cái hắc y nhân, nhìn không rõ mặt mũi, nàng gọi là Thần.

Ba nam nhân còn lại, một lão già tóc bạc trắng, bị chột một mắt, người này gọi là Kiếm.

Một nam nhân trung niên khoảng trên dưới 40 tuổi, lưng đeo đại đao, khuôn mặt có một vết sẹo dữ tợn, hắn gọi là Đao.

Người cuối cùng.... bất ngờ cũng là một cái tóc trắng nam tử, hắn gọi là Tâm.

.......

Cơ cùng Sát thấy vừa nói ra đã có bốn vị trưởng lão rút lui, liền cảm thấy có chút không vui, bất quá cũng không ảnh hưởng gì, mỗi lần khảo thí bọn họ đều chơi cái trò này, rất ít khi toàn bộ chín vị trưởng lão đều chơi.

Ánh mắt Cơ lại nhìn sang Vương trưởng lão.

“Vương bàn tử, ngươi là chơi hay là rút?”.

Vương Thiên Nhất cười cười, sau đó cố gắng lê cái thân béo mập ngồi dậy, chỉ chỉ về phía một lão nhân trong góc.

“Hỏi Độc lão xem, Độc lão là chơi hay rút?, ít người quá ta sẽ rút, quá ít điểm chơi vẫn là không vui”.

Độc lão là một người thân hình hơi còng, cả người bao phủ trong một bộ tử y, chỉ lộ đôi mắt âm trầm ra ngoài.

Vương Thiên Nhất lên tiếng, Độc lão cũng sẽ mở miệng, khi hắn mở miệng, không ngờ một làn khói xanh nhè nhẹ xuất hiện.

Người này... không ngờ đã luyện đến cảnh giới lấy độc nhập thân, trở thành Độc Nhân.

“1 vạn điểm cống hiến, nếu chơi, lão phu chơi”.

Lần này Cơ – Sát cùng Vương ba người ánh mắt đều khẽ nhíu một cái.

Ở Thiên Ý Thành, điểm cống hiến là một loại tiền tệ, 1 vạn điểm cống hiến không phải là nhỏ, ít nhất một vị trưởng lão trong vòng 3 tháng toàn lực mới có thể kiếm nổi.

Sát khóe miệng cong lên, rồi bật cười.

“Hay hay, 1 vạn điểm công hiến. Ta chơi với lão”.

Cơ cũng mỉm cười ôn nhu, nhẹ gật đầu.

“Ta vừa vặn cũng không cần cống hiến cho lắm 1 vạn cống hiến, ta chơi”.

Đến lượt Vương Thiên Nhất, hắn có chút gãi đầu gãi tai, sắc mặt vẫn là hơi hơi đỏ lên.

“Cơ xinh đẹp, Cơ đại tỷ, cơ đại thần tiên, ta hiện tại có chút nghèo, hay là ta bán thân được không, mỹ nam như ta một đêm không có đòi nhiều, chỉ đòi 1 vạn điểm cống hiến”.

Vương Thiên Nhất vừa dứt lời, Cơ không ngờ cầm luôn một cái ngọc ấn, ném thẳng vào đầu hắn ta.

Lực đạo mười phần mạnh mẽ.

Một cái ngọc ấn cứ thế bay tới, đập luôn vào khuôn mặt béo mập của bàn tử, khiến hắn ngã ngược ra đằng sau, đầu sưng lên một khối to bằng nắm đấm.

“Bớt tự thôi miên bản thân, ngươi có chơi hay không?”.

Vương Thiên Nhất xoa xoa đầu, hắn thân là trưởng lão bất quá là trưởng lão nghèo nhất.

Vương Thiên Nhất không thích đi làm nhiệm vụ, hắn vốn chỉ thích ăn – ngủ - uống rượu cùng trêu đùa mỹ nhân, hơi đâu đi làm nhiệm vụ?.

Tất nhiên đã không làm nhiệm vụ, đào đâu ra điểm cống hiến?.

Xoa xoa cái trán, Vương Thiên Nhất cười hề hề.

“Có gì mà nóng như vậy chứ, chơi thì chơi nha, 1 vạn điểm cống hiến mà thôi, cùng lắm lão tử đi bán sắc, không tin không có người mua, một cái phong trần lãng tử đẹp trai tuấn mỹ... “.

Vương Thiên Nhất đang nói đột nhiên một tia kiếm khí rạch phá hư không, lướt qua cổ hắn, làm sống lưng bàn tử trở nên lành lạnh.

Người ra tay dĩ nhiên là Thần.

Thần lúc này mắt đẹp khẽ liếc Vương bàn tử, giọng nói mang theo sát khí.

“Ngươi có tin ngươi nói tiếp, ta cắt lưỡi ngươi không?”.

Vương Thiên Nhất lập tức lấy tay bịt miệng, bất quá ánh mắt dĩ nhiên không phục.

“Hừ các ngươi rõ ràng là ghen tỵ ta, một lũ lòng dạ hẹp hòi”.

........

Cái gọi là trò chơi, thuộc một loại hoạt động mà mỗi khi Thiên Ý Thành thu người liền sẽ diễn ra.

Có chín đỉnh núi, mỗi vị trưởng lão đại diện cho một đỉnh núi của Thiên Ý Thành, cũng dẫn đầu một nhóm 10 người.

Sau đó 10 cái tiểu tử giữ hắc lệnh sẽ trở thành trò chơi cho trưởng lão.

Nói thẳng ra, chín vị trưởng lão sẽ bỏ điểm cống hiến, lựa chọn một cái tên trong đội ngũ bên dưới, chỉ cần cái tên này có thể đạt được thành tích ưu tú nhất trong bài sát hạch cuối, vị trưởng lão đó liền thắng.

Đương nhiên nếu trò chơi đơn giản như vậy, không gọi là trò chơi.

Bởi khảo hạch cuối cùng còn có một cửa ải, cửa ải quan trọng nhất.

Chín vị trưởng lão của Thiên Ý Thành, ai cũng là kẻ cực kỳ hung ác, đừng nhìn Vương Thiên Nhất cười cười nói nói sợ trước sợ sau, hắn có thể ngồi vào cái vị trí này không phải chỉ có ăn cùng nằm.

Chín vị trưởng lão của Thiên Ý Thành bên trong đợt sát hạch cuối được quyền hành động.

Bởi trong bài sát hạch cuối có một yêu cầu.... phải sống được dưới tay sát thủ Thiên Ý Thành truy sát.

Thiên Ý Thành sát thủ đại khái cũng chia giống như Huyết Chích Đoàn.

Cũng lấy Thiên Địa Huyền Hoàng làm chủ tuy nhiên mỗi cấp lại chia làm cửu phẩm.

Ví dụ như Vương Thiên Nhất hắn là địa cấp ngũ phẩm sát thủ của Thiên Ý Thành.

Cơ là địa cấp tứ phẩm sát thủ.

Sát là địa cấp cửu phẩm sát thủ.

.....

Bên dưới một cái Địa cấp sát thủ, đương nhiền là Huyền cấp cùng Hoàng cấp.

Trong cuộc thi sát hạch này, Thiên Ý Thành các vị trưởng lão mỗi người được cử bốn tên Hoàng Cấp sát thủ dưới trướng, đi vào chiến trường tàn sát các đội ngũ đoàn đội khác.

Quy tắc cũng không tính là vô lý, dù sao Hoàng Cấp sát thủ thực lực sẽ tương đương nhất lưu cao thủ đến siêu nhất lưu cao thủ tuy nhiên tại Thiên Ý Thành này có một loại Hoàng Cấp sát thủ đặc biệt.

Loại sát thủ này đạt được Huyền Cấp thực lực nhưng chưa đi tham gia khảo hạch tấn thăng.

Đây là một đám Tông Sư.

Tất nhiên không phải lúc nào trưởng lão cũng sẽ phái đám biến thái hoàng cấp sát thủ kia tham gia trò chơi này nhưng khả năng vẫn là có.

.......

Lúc này trong lều trướng, Vương – Cơ – Độc – Sát đều đứng lên, chọn một tấm mộc bài.

Lấy mộc bài, sau đó ghi chữ bên trên.

Mộc bài của Vương liền do Cơ cầm.

Mộc bài của Cơ liền do Độc cầm.

Mộc bài của Độc sẽ do Sát Cầm.

Một bài của Sát đương nhiên sẽ do Vương cầm.

Bốn vị trưởng lão, ánh mắt nhìn về bốn tấm mộc bài, lặng lẽ ghi nhớ cái tên trên đó, đây là bốn người được chọn để đánh cuộc tại kỳ thi sát hạch cuối cùng này.

Bốn cái tên lần lượt là: Phong Nhất Trận – Đường Vô Huyết – Sử Văn Tiến – Nguyễn Vũ Phong.

Vô Song có lẽ không ngờ, Vương Thiên Nhất gã béo này, thật sự buông Hồ Phỉ, chọn hắn.

Bốn vị trưởng lão cũng cất kỹ bốn tấm mộc bài, có điều để Độc cùng Sát bất ngờ là, Vương cùng Cơ dĩ nhiên lại đi về mấy vị hộ pháp còn lại.

Đến cả Cơ cùng Vương nhìn nhau, trong mắt cũng lập lòe chấn động.

Sau đó Vương đi tìm Thần.

Cơ đi tìm Tâm.

Không biết hai người này nói gì, ánh mắt của cả Thần cùng Tâm đều hơi hơi sáng lên.

Quy tắc trò chơi này còn có thêm một loại đánh cuộc nho nhỏ khác.

Các vị trưởng lão không có nhân tuyển thích hợp, cũng có thể thuê nhân tuyển của trưởng lão khác.

Lợi nhuận chia đôi, thiệt hại tự chịu.

Lần này, cả Tâm cùng Thần hai người đều bật cười.

Thật ra mà nói ghép tên hai người này lại... cũng tương đối đáng cười.

Tâm cùng Thần chậm rãi đứng lên, đồng thanh lên tiếng.

“Dùng quyền thuê người, 1 vạn này chúng ta chơi”.

Số tiền cược của sáu vị trưởng lão, lúc này lên đến 6 vạn cống hiến.

6 vạn cống hiến... tương đương với một năm thu nhập của trưởng lão hơn nữa cũng không phải năm nào cũng sẽ thu thập đủ 6 vạn cống hiến.

Đồng thời lúc này cũng có thêm hai cái tên xuất hiện trong mộc bài.

‘Phi Hổ cùng Cổ Đại Ngưu”.

Đám thí sinh bên dưới quảng trường có lẽ không biết 6 vạn điểm cống hiến là khái niệm gì, nhưng những vị trưởng lão ở đây rất rõ, 6 vạn điểm cống hiến đối với một cái trò chơi giới hạn ở Tông Sư cảnh giới mà nói, liền là một cái lỗi lớn, một con số quá lớn với chính cái cuộc thi này.

Lúc này không còn xem thực lực của thí sinh, mà còn phải xem thủ đoạn của mỗi vị trưởng lão rồi.

........

Nếu thấy lỗi chính tả hãy comment để lại cho mình, càng nhiệt tình càng tốt.

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau