CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 11 - Chương 15

Quyển 1 - Chương 11: Quỳ Hoa?

“Sư Phụ à, sư phụ a”.

Vô Song lúc này đang ở sau lưng Vô Hà Tử, vì Vô Hà Tử đấm lưng, vẻ mặt mười phần ngoan ngoãn, thật sự không khác gì một đứa bé sáu tuổi bình thường.

Vô Hà Tử lúc này cũng không có uống rượu, ánh mắt chớp chớp nhìn Vô Song sau đó cũng không nguyện nói gì, một bộ cao nhân mặc khách, khẽ vuốt râu vẻ mặt mang theo vài phần hưởng thụ.

“Tiểu tử ngươi rốt cuộc lại đang nghĩ cái gì?, không ở bên cạnh tiểu tình nhân sao?”.

Tiểu tình nhân đương nhiên là chỉ Dạ Xoa, bất quá cái xưng hiệu này rất tốt ít nhất Vô Song hắn cũng không ngại.

“Hì hì sư phụ a, người thân là Độc Cô Cầu Hòa danh chấn võ lâm, ta là đệ tử của người sau này ra ngoài bị bắt nạt chắc chắn ảnh hưởng đến uy danh của sư phụ nha, chi bằng”.

Vô Hà Tử lập tức bật cười, ông ta dùng tay gõ mạnh lên đầu Vô Song.

“Nha sợ đánh không lại ảnh hưởng đến uy danh của lão phu?, cũng đúng nha thế từ sau ngươi ra ngoài đừng nói quen biết lão phu là được”.

Vẫn cái động thái vuốt râu kia, căn bản như muốn chọc tức Vô Song vậy.

Nhìn Vô Hà Tử cười mà như không cười nhìn mình, Vô Song khóe miệng cũng cong lên.

“Cũng được a, vậy sau này sư phụ tự đun nước, tự giặt đồ, tự nấu cơm nha, dù sao chúng ta cũng không quen biết, hơn nữa ta còn phải chăm sóc tình nhân”.

Vô Song chưa nói dứt lời liền bị Vô Hà Tử mạnh mẽ cốc một cái.

“Tiểu tử thối, dám không làm?”.

Vô Song lập tức xoa xoa đầu, ánh mắt đầy bực tức nhìn Vô Hà Tử.

“Lão đầu, ta đã nói không được đánh vào đầu, đã vậy ta lại càng không nấu cơm nữa, hôm nay lão hít gió xuân đi”.

Cũng không phải Vô Hà Tử cùng Vạn lão không thể nấu cơm, trước khi Vô Song đến hai người cũng thường xuyên làm việc này bất quá cả hai lão nhân nấu ăn chỉ có thể coi là ‘có thể nuốt được’ sao có thể sánh với Vô Song hắn?.

Hai năm trời ăn cao lương mỹ vị, Vô Song vẫn là không tin lão đầu thích hưởng thụ kia có thể lại tự thân vào bếp rồi.

Quả nhiên lần này uy hiếp mang theo sức sát thương rất lớn.

Vô Hà Tử người này là một cái kỳ nhân, một cái vô lo vô nghĩ kỳ nhân, nếu so ra bản thân Vô Hà Tử mang theo vài phần giống Chu Bá Thông.

Sư huynh của Vô Hà Tử là một cái phi thường phi thường đáng sợ nhân vật, sư huynh của hắn có thể cùng Trường Sinh Chân Nhân song song tồn tại có điều sư huynh hắn rốt cuộc cũng không thể như Vô Hà Tử, rốt cuộc vẫn không thắng được thời gian, vô lực mà chết.

Vô Hà Tử lại khác, hắn có thể buông được lại càng có thể bỏ được, Vô Hà Tử so với sư huynh lại càng xứng với Tiêu Dao hai chữ, một điểm TIêu Dao ý cảnh này Vô Hà Tử càng đi xa hơn sư huynh của hắn năm đó.

Sư huynh của Vô Hà Tử chính là Tiêu Dao Phái tổ sư – Tiêu Dao Tử.

Người này cả đời vô địch, cho dù Trường Sinh Chân Nhân là thái sơn bắc đầu trong võ lâm chung quy cũng chỉ ngang ngửa hắn bất quá Tiêu Dao Tử trước khi chết liền thẹn với hai chữ tiêu dao, rốt cuộc cũng vẫn thua sư đệ một điểm.

Vô Hà Tử không thích luyện võ, không thích cái gì đấu trí so mưu lại càng không ham quyền lực, thứ Vô Hà Tử truy cầu chỉ là hưởng thụ, chỉ là tiêu dao.

Vô Hà Tử lúc này nhìn Vô Song ánh mắt có chút không nói lên lời.

“Tiểu tử, thật sự nghĩ lão phu sợ ngươi”.

Vô Song căn bản cũng không sợ Vô Hà Tử, hắn lập tức bĩu môi.



“Hừ, lão đầu ta cũng không bảo ngươi sợ ta nha, từ bây giờ ngươi liền vào bếp của ngươi, ta liền vào bếp của ta, đồ ăn sau này liền không nấu cho ngươi”.

Vô Hà Tử lập tức vỗ đùi.

“Tiểu tử thối, lão phu liền bảo Vạn lão đầu không có giúp ngươi tìm kiếm nguyên liệu, hừ hừ xem ai sợ ai”.

Hai người thật sự rất giống hai cái tiểu hài tử xem ai lợi hại hơn ai, thật sự mười phần thú vị.
“Lão đầu, ta chỉ không nấu cho lão thôi nha, Vạn lão muốn ăn ta đương nhiên nấu, ta muốn xem Vạn lão ngồi ăn cùng ta hay ăn cùng ngươi, hừ hừ”.

“Hơn nữa nha, sau này trà ngươi pha, quần áo tự giặt, nhà tự quét, nước tự đun, củi tự bổ...”.

Vô Song nói một hồi, hắn càng nói khuôn mặt Vô Hà Tử càng đỏ lên, sau đó rốt cuộc cũng ‘sợ’.

“Thôi, lão phu đúng là bất lực với ngươi, trên danh nghĩa lão phu là ngươi sư phụ dạy võ công cho ngươi cũng là hợp tình hợp lý, bất quá ngươi chuẩn bị tinh thần chưa?”.

Vô Song nhíu nhíu lông mày, hắn liền cảm thấy lão đầu lời nói có chút không ổn, học võ lại còn chuẩn bị tinh thần?, chẳng nhẽ có cái gì ẩn ý.

Bất quá cảm thấy ngữ khí Vô Hà Tử mang theo vài phần nghiêm túc, Vô Hà Tử thường rất ít khi nghiêm túc bất quá một khi đã nghiêm túc thường thường là việc phi thường quan trọng, Vô Song lúc này vẫn là lễ phép một điểm.

“Sư phụ, ta phải chuẩn bị cái gì?”

Thấy Vô Song không có lập tức gật đầu, Vô Hà Tử liền khẽ mỉm cười vuốt râu.

“Sư huynh của ta kỳ danh Tiêu Dao Tử là Tiêu Dao Phái tổ sư, nếu tính bối phận ta cũng có thể coi là Tiêu Dao Phái lão tổ, một thân võ công của ta toàn bộ đều là từ Tiêu Dao Phái bất quá một thân võ công của ta lại không thể truyền cho người ngoài, đây là lão sư hứa với sư huynh, lời hứa không thể làm trái”.

“Tiểu tử ngươi thân là cốt nhục của Lệ Thương Thiên, thân liền dính vào hắn nhân quả, con đường sau này tất không bình thường, nếu muốn lão phu dạy võ công cho ngươi chỉ sợ ngươi.... ngươi không cách nào tiến xa được”.

“Nếu không sử dụng Tiêu Dao phái võ công, trong tay ta quả thật cũng không có cái gì tuyệt thế võ công để dạy ngươi, bên ngoài Vong Ưu Thôn lão phu có tổng cộng 6 cái đệ tử, bất quá cả 6 người này không một ai biết được Tiêu Dao Phái một chiêu một thức, không ai học được lão phu một phần bản lĩnh, ngươi cũng hiểu?”.

Vô Song nghe đến đây liền cảm thấy rung động thật sâu, bất quá nếu đã là lời hứa của Vô Hà Tử với sư huynh, hắn cũng không có lý do khiến Vô Hà Tử làm trái bản tâm.

Nam nhân một lời đã hứa nhất định phải làm được, không làm được tốt nhất... không hứa.

Vô Hà Tử nếu muốn dạy Vô Song võ công đã dạy hắn từ hai năm trước, chỉ là Vô Hà tử thủy chung suy nghĩ đến thân phận của Vô Song, nếu hai năm trước Vô Hà Tử thật sự bắt đầu dạy võ công cho Vô Song chỉ sợ hủy đi tiền đồ của hắn, một điểm này mới là lý do chính khiến tại sao 2 năm qua bản thân Vô Song cũng không biết cho dù chỉ một chút võ công.

“Nếu ngươi có thể giống lão phu, một đời nhàn vân dã hạc không tranh quyền thế tiêu dao tự tại, cả đời ở lại tiêu dao cốc đương nhiên không cần quan tâm bất quá cho dù ngươi gật đầu lão phu cũng không muốn ngăn chặn đôi cánh của ngươi”.

“Thiên phú ngươi rất đáng sợ, ngô tĩnh cùng căn cốt của ngươi chỉ sợ còn hơn phụ thân ngươi năm đó, lão phu đời này vẫn chưa gặp đứa bé nào có ngộ tĩnh như ngươi, lão phu cũng không muốn làm thui chột thiên tài”.

“Nếu ngươi muốn học tuyệt thế thần công, muốn có thể trở thành một đời nhân vật, ta có bốn cái con đường”.

Nghe Vô Hà Tử nói vậy, khuôn mặt vốn mang vài phần thất vọng của Vô Song lập tức trở nên vui mừng.

“Xin sư phụ chỉ điểm”.Nhìn thấy Vô Song cung kính, Vô Hà Tử nhè nhẹ gật đầu.

“Con đường thứ nhất ở ngay trong Tiêu Dao Cốc, chỉ cần ngươi có thể làm Vạn lão mở miệng, có thể bái Vạn lão làm sư phụ liền có tư cách học được thế gian tuyệt thế thần công bất quá cách này chung quy là tiểu thừa, võ công của Vạn lão không phải ngươi có thể học, hơn nữa chuyện xưa của Vạn lão... lão phu cũng có vài phần biết, muốn Vạn lão nhận đệ tử... khó hơn lên trời bất quá nếu tiểu tử ngươi muốn thử biết đâu kỳ tích xảy ra”.

“Con đường thứ hai, đến Tu Di Sơn, Tu Di Sơn là Tiêu Dao Phái chỗ ở, chỉ cần ngươi có thể bái Tiêu Dao Phái đời này chưởng môn vi sư, có thể trở thành Tiêu Dao Phái một thành viên, ngươi liền có tư cách quay lại Tiêu Dao Cốc, lão phu dạy ngươi Tiêu Dao Phái thần công, cách này cũng là... tiểu thừa. Tiêu Dao Phái muốn nhập môn cần cầm kỳ thi họa tứ hạng đều thông ngoài ra còn quan tâm đến cả... hình dáng bên ngoài”.

“Ngươi lớn lên chỉ sợ phi thường không tệ, cùng phụ thân ngươi một dạng, cửa ải mỹ quan bên ngoài đương nhiên có tư cách thông qua tuy nhiên cầm kỳ thi họa?, ngươi thử nghĩ xem”.

Nhìn thấy Vô Hà Tử có chút coi thường, Vô Song cũng không cách nào phản bác, cầm kỳ thi họa là cái gì?, hắn chịu.

Cầm?, bảo hắn đánh đàn ghita hắn có thể biết chút chút bất quá thế giới này căn bản không có cái gọi là ghita hơn nữa Tiêu Dao Cốc cũng không dùng loại đàn này.

Kỳ?, bảo hắn chơi cờ caro hắn còn có chút tự tin, về phần mấy loại cờ khác hắn liền triệt để bó tay hơn nữa Trung Quốc cổ đại hình như đều lấy cờ vây làm chủ đi?, cờ vây luật chơi hắn còn không biết.

Thi?, cái này khỏi nói, thế kỷ 21 người người nhà nhà lao đầu vào học kinh tế xã hôi, công nghệ thông tin..., mấy ai rảnh mà học làm thơ?, cái này Vô Song cũng chịu chết.

Họa... cái này Vô Song còn có chút tự tin bất quá bảo hắn vẽ chó vẽ mèo còn được, mấy thứ quá cao thâm, hắn cũng chịu chết.

Cầm kỳ thi họa, tứ hạng... Vô Song một cái cũng không thông.

Thấy Vô Song cúi đầu, Vô Hà Tử bật cười, hắn thích nhất là mấy lúc Vô Song căn bản không thể lên tiếng, đây chính là triệt để thắng lợi a, cho dù chỉ là thắng lợi trong tâm.

“Con đường thứ ba, cha ngươi Lệ Thương Thiên tu luyện chính là Thiên Long Bát Bộ Thần Công, năm đó nghe nói Thiên Long Giáo gần như nhất thống Tây Vực, diệt đi Mani giáo, Mani giáo tuyệt học cùng Minh giáo tuyệt học có thể coi là một thậm chí còn hoàn chỉnh hơn, trong Thiên Long Giáo chắc hẳn còn lưu giữ, Càn Khôn Đại Na Di như sấm bên tai so với Tiêu Dao Phái tuyệt thế thần công cũng không kém bao nhiêu. Thiên Long Bát Bộ Thần Công hoặc Càn Khôn Đại Na Di ngươi học được một trong hai liền đủ sức tung hoành thiên hạ, bất quá... cái này là trung thừa”.

“Lý do thì hai bộ thần công này lão phu không biết nơi hạ lạc, nếu ngươi có thể tìm thấy liền là ngươi vận khí, lão phu không thể cho bất cứ cái gì thông tin”.

Vô Song nghe đến đây trong tâm liền có chút vui mừng, Thiên Long Bát Bộ Thần Công có thể khiến phụ thân hắn đánh khắp thiên hạ vô địch thủ tuyệt đối đáng sợ, về phần Càn Khôn Đại Na Di như sấm bên tai càng không phải nói, hai bộ tuyệt học này ở đâu, hắn hoàn toàn có thể thử hỏi Dạ Xoa.

Bất quá Vô Song trong lòng lại càng háo hức một điểm nhìn Vô Hà Tử.

“Hì hì, sư phụ còn chưa nói con đường thứ tư nha”.

Ba con đường đầu tiên có hai cái là hạ sách, một cái là trung sách, Vô Song liền có lòng tin con đường cuối cùng rất có khả năng là thượng sách.

Vô Hà Tử mỉm cười, vẻ mặt bình thản.

“Quỳ Hoa lão tổ cùng ta có thể coi là bằng hữu, Quỳ hoa lão tổ có một bộ Quỳ Hoa công pháp, thế gian này liền có thể xếp vào hàng tuyệt học, luyện thành Quỳ Hoa có thể xưng bá thiên hạ hơn nữa Quỳ Hoa môn này thần công tiến triển cực nhanh, lại càng không có di chứng, ngộ tĩnh ngươi siêu phàm học Quỳ Hoa liền là thích hợp nhất. Năm đó Quỳ Hoa lão tổ tọa hóa, Quỳ Hoa liền để lại chỗ của lão phu, vẫn là muốn lão phu tìm cho hắn một cái truyền nhân, ngươi có nguyện ý học?, đây chính là thượng sách, lão phu thật sự không nghĩ ra môn nào tuyệt học thích hợp hơn với ngươi”.

Vô Song nghe đến đây thân thể run run, ánh mắt đỏ lên, hắn liền có xúc động muốn chửi thề, muốn nhổ hết râu của Vô Hà Tử.

“Mẹ nó, cái gì mà tuyệt thế thần công, cái gì mà thích hợp nhất?, có thể bớt lừa người được không?”.

Trong lòng Vô Song liền run rẩy không hề nhẹ, hắn liền biết Vô Hà Tử đang trêu ngươi hắn.

Quỳ Hoa... hai chữ này liền khiến vô số nam nhân hai chân run lên.

Quỳ Hoa lão tổ có thể bị hậu thế quên lãng bất quá Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Đông Phương Bất Bại liền là một cái siêu cấp vô địch truyền kỳ.

Trước luyện võ công liền phải tự cung, loại này võ công đánh chết Vô Song hắn cũng không học, bắt hắn học bản thân hắn liền đập đầu chết tại chỗ.

Bất quá có một điểm không giả, Quỳ Hoa Bảo Điển tuyệt đối là một trong những tuyệt học cao cấp nhất thiên địa, tiến triển cực nhanh lại không có tác dụng phụ.

Lâm Bình Chi loại này tam lưu cao thủ, đặt ở võ lâm liền không đáng tiền bất quá ngắn ngủi vài tháng học Tịch Tà Kiếm Phổ liền có thể diệt đi Thanh Thành Phái, Tịch Tà Kiếm Phố vốn chỉ là Quỳ Hoa Bảo Điển bản thiếu, so với bản đầy đủ trong tay Vô Hà Tử liền kém quá nhiều.

Tịch Tà Kiếm Phổ còn như thế, chân chính Quỳ Hoa Bảo Điển mạnh thế nào?.

Đương nhiên mạnh hơn nữa cũng thế, Quỳ Hoa Bảo Điển... Quỳ Hoa Bảo Điển môn võ công này tuyệt đối Vô Song không luyện.

Quyển 1 - Chương 12: Học Võ (1)

Nhìn thấy khuôn mặt Vô Song nhăn lại, Vô Hà Tử trong mắt thoáng hiện ra một tia ngạc nhiên, Vô Hà Tử lúc này làm gì có tâm trêu đùa Vô Song, lời hắn nói đương nhiên là thật, trong mắt Vô Hà Tử liền không có loại võ công nào thích hợp cho Vô Song hơn Quỳ Hỏa Bảo Điển.

“Uy, tiểu tử khuôn mặt đó là sao, Quỳ Hỏa Bảo Điển chính là lão phu tân tân khổ khổ lựa chọn cho ngươi, cũng không cần làm mặt xị ra, tâm ý của lão phu ngươi dĩ nhiên lại không nhận?”.

Vô Song lập tức lắc đầu, hắn nào dám tu luyện Quỳ Hỏa Bảo Điển, thứ này vốn không dành cho hắn, loại chết người võ công này có điên mới luyện.

Tất nhiên Vô Song sẽ không nói cái gì ‘tự cung’ hai chữ rồi, dù sao nói ra bản thân hắn lại không biết giải thích thế nào với Vô Hà Tử, chẳng lẽ nói ta đã đọc qua Quỳ Hoa Bảo ĐIển?, Vô Hà Tử tin mới là lạ cũng không thể nói là tại hắn xem phim liền biết bản chất của Quỳ Hỏa Bảo Điển, Vô Hà Tử chỉ sợ trực tiếp đối xử với hắn như người điên, hắn nhất định phải tìm một cái lý do nghe tương đối chân thật.

“Hừ hừ không luyện liền là không luyện, Quỳ Hoa lão tổ thân là thái giám, Quỳ Hỏa Bảo Điển 9 phần liền là võ công âm dương quái khí, chỉ sợ dành cho thái giám tu luyện, chỉ sợ phải tự cung ta mới không thèm tu luyện loại này hại người công pháp, lão tốt nhất... vẫn là tìm một cái khác truyền nhân đi”.

Vô Hà Tử nghe Vô Song nói thực sự có chút ngạc nhiên, ánh mắt chớp động nhìn tiểu tử 6 tuổi trước mặt.

“Tiểu tử, ai nói với ngươi Quỳ Hỏa Bảo Điển phải tự cung?”.

Vô Song nghe vậy liền giật mình lập tức hỏi lại.

“Chẳng nhẽ không phải tự cung?”.

Vô Hà Tử khuôn mặt phi thường nghiêm trọng, nhè nhẹ gật đầu.

Khuôn mặt Vô Song dãn ra, tràn ngập ý mừng, dù sao ai biết được thế giới này có gì thay đổi với Kim Dung tiểu thuyết, Quỳ Hỏa Bảo Điển không cần tự cung chỉ sợ... chỉ sợ cũng hợp lẽ thường.

“Thật sự không phải tự cung?”.

Vô Hà Tử nhè nhẹ vuốt râu, khóe miệng cong lên, biểu hiện phi thường có tông sư phong phạm.

“Lão phu gật đầu là thật sự phải tự cung nha, tiểu tử ngươi suy đoán không tệ, không hổ là đệ tử lão phu”.

Vô Song lần này triệt để có xúc động nhổ sạch râu của Vô Hà Tử, hắn tức đến run rẩy.

“Lão đầu, dĩ nhiên khi dễ người, loại tự cung võ công này cũng bắt ta luyện, lão tốt nhất đi tìm người khác đi”.



Vô Hà Tử bật cười, cười tương đối thoải mái.

“Hừ, tiểu tử ngươi lúc ranh ma như quỷ có khi lại ngu đần quá mức, nếu thật sự lão phu đưa ngươi luyện Quỳ Hỏa Bảo Điển chỉ sợ cô cô của ngươi Tiên Âm nha đầu có thể để yên sao?, đúng là Quỳ Hỏa Bảo Điển phải tự cung bất quá ai nói không thể có con đường khác?”.Vô Song lần này liền bình tĩnh lại, hắn cảm thấy Vô Hà Tử nói có vài phần đạo lý, Quỳ Hỏa Bảo Điển nếu thật sự không phải tự cung, hắn liền tương đối muốn xem xét con đường này.

Chỉ cần không liên quan đến ‘tự cung’ hai chữ, Vô Song cũng không biết lấy gì ra để chê trách môn tuyệt thế thần công rồi.

Thấy Vô Song bình tĩnh trở lại, Vô Hà Tử mới lại gật đầu.

“Tiểu tử ngươi kiến thức về võ công căn bản là tờ giấy trắng, đã vậy lão phu thân là sư phụ ngươi cũng nên nói với ngươi một hai”.

“Võ công trong thiên hạ phân làm chiêu thức cùng tâm pháp bất quá gộp chung cả hai lại được gọi là công thể”.

“Một bộ công thể đầy đủ liền bao gồm cả võ công chiêu thức cùng nội công tâm pháp bất quá công thể cũng chia đẳng cấp. Những bộ công thể mạnh nhất trong thiên hạ liền được gọi bằng hai từ Tuyệt Học”.

“Quỳ Hỏa Bảo Điển là tuyệt học, Càn Khôn Đại Na Di là tuyệt học, Trường Sinh Quyết là tuyệt học, Cửu Âm Chân Kinh là tuyệt học... tuyệt học thường thường liền có thể nghiền ép tất cả các loại công thể đẳng cấp thấp hơn, về phần tuyệt học so với nhau đương nhiên không phân cao thấp, phải xem người sử dụng là ai”.

“Võ giả trong thiên hạ quá nhiều bất quá người nắm giữ tuyệt học lại đếm trên đầu ngón tay, nếu có thể nắm giữ được tuyệt học công thể ngươi so với kẻ khác lại càng đi được xa hơn, con đường sau này lại càng dễ đi hơn”.

“Lại nói về võ giả trong thiên địa, võ giả cường thân kiện thể, rèn luyện kinh mạch, khai thông khiếu huyệt, chỉ cần đột phá thành công nhâm mạch cùng đốc mạch liền có thể coi là tông sư cao thủ”.

“Tông sư cao thủ đã có thể có tiếng nói trên giang hồ, như Dạ Xoa Bát Bộ của Thiên Long Giáo các ngươi chỉ sợ toàn bộ đều cũng đều là tông sư cao thủ đi”.
“Phía trên tông sư còn có đại tông sư, đã đến đại tông sư đều là đại môn phái chưởng giáo, đến trình độ này đều võ lâm đại kỳ, đã phi thường khó so sánh hơn thua bất quá từ sau khi Hoàng đạo sư xuất hiện lại thêm một cái Hoa Sơn Luận Kiếm, xuất hiện Ngũ Tuyệt danh hào”.

“Ngũ tuyệt liền có thể coi là trên đại tông sư một đoạn, so với đại tông sư lại càng đi được xa hơn, cũng có thể nói ngũ tuyệt là một cái trình độ mới, mạnh hơn đại tông sư bất quá yếu hơn ngũ đế”.

“Trong võ lâm này ngũ đế liền là cao thủ chí tôn, có thể đi ngang võ lâm, đều là đại giáo lão tổ nhân vật, những người này... ngươi tốt nhất không nên trêu chọc, cũng không phải ai cũng dễ nói chuyện như lão phu, bất quá nếu gặp đám lão đầu, không đánh lại có thể chạy về Tiêu Dao Cốc, lão phu vẫn là có thể giúp ngươi ngăn cản một hai”.

“Kỳ nhân trong thiên hạ vốn không thiếu, lão phu biết có những người không phải ngũ đế nhưng thực lực căn bản không thua ngũ đế, Quỳ Hoa Lão Tổ là một nhân vật, Vạn lão đầu cũng là một nhân vật, thần bí cao thủ của Thiếu Lâm cũng tính một người, ngoài ra còn ai không lão phu cũng không biết, bất quá nếu ngươi thật sự đi ra giang hồ, vẫn là để ý một hai”.

“Cuối cùng là đặc tính võ kỹ, võ giả tu luyện vốn quan tâm 5 loại hạng mục, huyết khí, nội công, dương cương, âm nhu cùng khinh linh”.

“Huyết khí chính là cường kiện thân thể, huyết khí càng mạnh khí lực càng lớn, sinh mệnh càng cường, huyết khí trời sinh có kẻ cao có người thấp bất quá theo tuổi tác tăng cường liền dần dần tăng lên, theo công thể tu luyện cũng dần dần tăng lên, bất quá đến một mức nào đó, huyết khí liền giảm theo tuổi tác, ví dụ gần nhất liền như lão phu, nếu hiện nay thiên hạ xuất hiện một cái 40 tuổi cao thủ cấp bậc ngũ đế, lão phu liền biết không phải đối thủ của kẻ này, như cha ngươi năm đó lão phu đúng là đánh không lại, đến loại tuổi tác này cũng đã gần đất xa trời, huyết khí liền coi như khô kiệt, không giảm đã là thiên đại phúc phận, căn bản không thể tăng”.

“Nội công liền là nội lực, nội lực là võ giả hết thẩy, Tông Sư có thể coi là tông sư cũng vì mở ra nhâm đốc hai mạch, nội lực càng thêm mạnh mẽ càng thêm tinh thuần có thể nghiền ép hết thẩy nhất lưu cao thủ bất quá nếu nội lực khô cạn, cho dù ngũ đế cấp bậc cao thủ cũng có thể bị nhất lưu cao thủ hàng ngũ vây công đến chết, một điểm này ngươi phải cẩn thận”.

“Dương cương cùng Âm nhu lại là một dạng đặc biệt, cha mẹ sinh con trời sinh tính, dương cương cùng âm nhu có thể coi là tiên thiên thể chất, có kẻ hợp đi dương cương con đường, nội lực mang theo chí dương chí cương lực lượng, mười phần mạnh mẽ, bên trong dương cương đường cũng không thiếu tuyệt học ví dụ như Thiếu Lâm Dịch Cân Kịch, Thiếu Lâm Kim Cương Kinh, Cửu Dương Thần Công... tất cả đều là chí dương chí cương tuyệt học”.

“Âm nhu cũng như dương cương, chỉ là đi theo một chữ ‘âm’, nội lực không mang theo cương mãnh mà lại tương đối ôn hòa, càng đáng nói hơn lại vô cùng khó phòng, thường thường lấy xảo thắng địch chứ không cần cường công, tất nhiên âm nhu tuyệt học căn bản không kém dương cương tuyệt học ví dụ như Tiêu Dao Bắc Minh Thần Công, Tiêu Dao Tiểu Vô Tướng Công, Cửu Âm Chân Kinh... tuyệt không thua dương cương”.

“Tất nhiên trong thiên địa cũng có những loại tuyệt học chủ tu cả âm dương, hướng về hài hòa, đi theo một chữ đạo điển hình liền là Mani giáo Càn Khôn Đại Na Di, Võ Đang Trường Sinh Quyết, Toàn Chân Tiên Thiên Công...”.

Vô Hà Tử nhìn về phái Vô Song một chút sau đó khẽ mỉm cười.

“Ngươi liền không hợp đi theo dương cương đường, ngươi trời sinh tư chất lại càng thích hợp với âm nhu lộ tuyến. Kinh mạch của ngươi vốn không cứng cỏi nhưng lại mười phần dẻo dai, cơ thể ngươi cũng không có cái gì là trời sinh thần lực thậm chí tương đối gầy yếu bất quá nội tức lại dồi dào, đây chính là trời sinh âm nhu mệnh cách”.

“Cuối cùng là khinh linh, võ công trong thiên hạ duy nhanh bất phá, câu nói này đặt ở đâu cũng không sai, khinh linh có thể coi là hai chữ tốc độ, bất kể ngươi nội công cỡ nào vô địch, khí huyết như rồng như hổ nhưng tốc độ không có chỉ sợ giống một đầu rùa, không ai thắng nổi ngươi nhưng ngươi cũng không thắng được ai”.

“Bất cứ một môn tuyệt học nào đều tăng khinh linh, thậm chí ngươi rèn thân luyện thể cũng có thể ra tăng khinh linh bất quá nói về khinh linh hai chữ, đáng sợ nhất không gì bằng Quỳ Hoa Bảo Điển”.

“Quỳ Hỏa Bảo Điển có thể coi là võ công nhanh nhất thiên hạ, Quỳ Hỏa lão tổ có thể coi là một đời kỳ nhân, chỉ bằng Quỳ Hỏa Bảo Điển tốc độ không cần đột phá hai mạch nhâm đốc ngươi cũng có thể trở thành một cái tông sư”.

“Độc Cô Cầu Bại năm đó từng đánh cùng Quỳ Hoa Lão Tổ một trận, Độc Cô Cửu Kiếm phá tận thiên hạ võ công, là hoàn mỹ nhất chiêu thức trong thiên hạ bất quá Quỳ Hoa Lão Tổ cũng không thua kém, Quỳ Hoa của hắn là thiên hạ chí linh, là võ công nhanh nhất trong thiên địa, Độc Cô Cầu Bại lần đó đúng là phá không xong Quỳ Hoa Bảo Điển, đương nhiên Quỳ Hoa Lão Tổ cũng không làm gì được Độc Cô Cầu Bại, hai người liền lấy hòa làm kết cục”.

Nói đến đây Vô Hà Tử khuôn mặt có chút co giật, hắn năm đó đánh với Độc Cô Cầu Bại cũng dựa trên một chữ nhanh bất quá là sử dụng Lăng Ba Vi Bộ chạy đông chạy tây, Độc Cô Cầu Bại vẫn đúng là không làm gì được hắn, tất nhiên một việc này có đánh chết Vô Hà Tử cũng không kể cho Vô Song, thật sự mất mặt.

Quyển 1 - Chương 13: Học Võ (2)

Vô Song hắn bản thân là người thế kỷ 21 bất quá là nam nhân ai không từng một lần nghĩ có được tuyệt thế võ công đánh khắp thiên hạ vô địch thủ?, một phần nhiệt huyết này một phần suy nghĩ này chỉ sợ đứa bé nào cũng từng mộng tưởng đi.

Ngày hôm nay ở trước mặt Vô Hà Tử nghe về võ công thật sự làm Vô Song có chút cảm giác nhiệt sôi trào, hắn lúc này có chút không chờ được, ánh mắt vô cùng mong đợi nhìn Vô Hà Tử, hắn rốt cuộc thật sự muốn học Quỳ Hỏa Bảo Điển, bất quá yêu cầu tiên quyết, nhất định không được tự cung.

Nhìn thấy ánh mắt của Vô Song, Vô Hà Tử liền cảm thấy vui vẻ, cuộc đời của Vô Hà Tử có rất nhiều bằng hữu bất quá nếu là huynh đệ chí thân hắn liền chỉ có hai người, một là Quỳ Hỏa Lão Tổ, người thứ hai là Vạn lão đầu.

Việc của Vạn lão đầu thủy chung là một cái hố sâu không đáy, Vô Hà Tử chỉ có thể chờ đợi Vạn lão đầu tự bước ra khỏi hố sâu của chính mình, hắn căn bản không thể giúp.

Về phần Quỳ lão tâm nguyện, hôm nay Vô Hà Tử cũng có thể coi như hoàn thành, sao có không vui?, lời hứa của Vô Hà Tử năm đó với sư huynh khiến đời này bản thân Vô Hà Tử rất khó tìm được truyền nhân cho mình, thậm chí Vô Hà Tử đã đoạn tuyệt ý nghĩ chính thức thu đệ tử, lúc này có thể giúp huynh đệ thu một cái đệ tử, trong mắt ông ta liền là thiên đại việc vui.

“Quỳ Hoa Bảo Điển không cầu nội lực hung mãnh chỉ cầu căn cốt cùng kinh mạch trong cơ thể, thiên hạ võ công ngoại trừ Bắc Minh Thần Công của Tiêu Dao phái liền không có môn tuyệt học nào có thể nhanh chóng tấn cấp Tông Sư như Quỳ Hỏa Bảo Điển, càng đáng nói hơn, cho dù là bản môn Bắc Minh Thần Công cũng chỉ đáp ứng điều kiện về nội lực của Tông Sư cấp, Quỳ Hỏa Bảo Điển lại trực tiếp biến ngươi có chiến lực của Tông Sư cấp, một điểm này lão phu liền công nhân Quỳ Hỏa Bảo Điển vượt trên Bắc Minh Thần Công”.

Tất nhiên cũng không thể nói Bắc Minh Thần Công kém, trên lý thuyết Bắc Minh Thần Công xa xa không bằng Quỳ Hỏa Bảo Điển bất quá Bắc Minh Thần Công vốn luôn luôn không đi một mình, Bắc Minh Thần Công vốn được Tiêu Dao Tử sử dụng cùng Tiêu Dao võ công cùng Tiêu Dao nội công.

Ví dụ như Bắc Minh Thần Công, Tiểu Vô Tướng Công, lấy hai môn nội công này cùng tu luyện, chỉ cần giữa đường không có bất hạnh ngã xuống, đời này ít nhất cũng là Ngũ Tuyệt cấp nhân vật.

Lại ví dụ như bản thân Đoàn Dự nắm dược Bắc Minh Thần Công cùng Lục Mạch Thần Kiếm, lại thêm Lăng Ba Vi Bộ, xa có thể đánh gần có thể chạy lại không lo nội công cạn kiệt liền tiên thiên bất bại.

Võ công vốn khó phân cao thấp, cao thấp vốn chỉ là người dùng.

Vô Hà Tử sau một hồi giảng dại cho Vô Song về võ học thường thức, bản thân lúc này khẽ đứng lên, sau đó tiến vào nội phòng để lại Vô Song một mình đang cực kỳ mong đợi.

Cũng may Vô Hà Tử đi nhanh mà về cũng nhanh, trong tay xuất hiện một cái hộp gỗ.

Hộp gỗ làm bằng trầm hương rất đẹp cũng rất tinh tế hơn nữa cũng không bị khói bụi bám vào, một điểm này có thể thấy Vô Hà Tử vô cùng nâng niu vật bên trong, vô cùng coi trọng vật này.

Hộp gỗ là di vật của Quỳ Hoa lão tổ, Vô Hà Tử đương nhiên sẽ cẩn thận cất kỹ.

Hộp gỗ mở ra, bên trong có một quyển sách tương đối cũ đồng thời có thêm một bộ kim châm.Kim châm màu vàng, tổng cộng 7 cái, độ dài khác nhau, ngắn nhất chỉ vèn vẹn 3cm, loại dài thậm chí đến 20 cm.

Nhìn thấy bộ kim châm này, trong mắt Vô Song liền nhớ về Đông Phương Bất Bại trên TV, cũng chính là sử dụng kim châm làm vũ khí.

Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ta Bất Bại, cái này thật đúng là bá khí chỉ tiếc là cái tự cung nam nhân.

Vô Song thật sự không biết nói sao với Đông Phương Bất Bại tuy nhiên nhân vật này hắn lại không có chán ghét.

Cùng là ‘tự cung’ bất quá nếu Đông Phương Bất Bại không nổi lên ‘tình cảm’ với hắn bản thân hắn có thể coi kẻ này là bằng hữu, về phần Nhạc Bất Quần hay Lâm Bình Chi, bản thân Vô Song chỉ sợ một kiếm giết đi, hai cái người này mỗi lần nghĩ đến Vô song liền cảm thấy lành lạnh sống lưng.

“Trước luyện Quỳ Hoa liền phải tự cung bất quá lão phu có ba cách có thể thủ xảo né quá cái việc này”.

“Thứ nhất liền là tiên thiên thân thể, truyền thuyết trong thiên hạ có một loại thể chất được gọi là Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, loại thể chất này có thể bỏ qua tất cả điều kiện võ công trong thiên hạ, cho dù là Quỳ Hoa Bảo Điển cũng như thế, có thể trực tiếp lấy thân nữ tử hoặc nam tử học Quỳ Hoa, đây là chính là trong truyền thuyết thể chất, lão phu cũng là chỉ nghe đồn, đương nhiên ngươi không cần mong đợi, ngươi là không có cái này thể chất”.

“Thứ hai liền là ‘hư long đảo phượng’, bản thân ngươi chỉ cần tìm một loại Âm Nhu tuyệt học, lấy tuyệt học này làm gốc, nghịch chuyển kinh mạch, trực tiếp sử dụng Quỳ Hỏa Bảo Điển chiêu thức, không quan tâm đến Quỳ Hoa nội công, loại này thủ xảo phương thức đúng là có thể luyện được Quỳ Hoa bất quá chỉ phát huy được chưa đến 5 phần uy lực chân chính của Quỳ Hỏa Bảo Điển, cách này là do Quỳ Hoa Lão Tổ tự mình nghĩ ra, độ xác thực là 10 phần, nếu ngươi thật sự muốn đi theo cách này tốt nhất nên chọn Cửu Âm Chân Kinh”.“Năm đó Quỳ lão cùng Hoàng đạo sư là cùng triều cao thủ, giao tình cũng không cạn, Quỳ lão bản thân liền mượn Cửu Âm Chân Kinh thôi diễn Quỳ Hoa Bảo Điển liền thật sự thành công, về phần các loại tuyệt học khác Quỳ lão chưa có dịp thử, nếu ngươi không ngại có thể thử trước”.

Nói đến đây Vô Hà Tử mỉm cười vui vẻ, tại sao nói Vô Song là người thích hợp nhất làm Quỳ Hoa truyền nhân?, nguyên nhân chính vì cách thứ ba này.

“Thứ ba... đầu tiên lão phu phải nói về bản chất của Quỳ Hỏa Bảo Điển, Quỳ Hoa đi theo chí âm đường, so về âm nhu còn hơn cả Cửu Âm Chân Kinh, chính vì việc này người luyện liền phải tự cung bởi khi luyện quỳ hoa chỉ cần dương khí xuất hiện liền trực tiếp bạo thể mà chết”.

“Quỳ Hỏa Bảo Điển tông cộng chia làm 7 tầng cảnh giới, nếu ngươi không tự cung chỉ sợ tầng thứ 1 cũng không có cách nào luyện được bởi lúc đột phá Quỳ Hỏa cảnh giới bắt buộc phải chặt đứt dương khí trong thân thể, làm được một việc này chỉ có tự cung”.

“Đương nhiên đã nói là thủ xảo liền có cách để vượt qua một đạo này, chỉ cần ngươi lúc đột phá cảnh giới của quỳ hoa bảo điển liền có cách khiến toàn thân không còn dương cương, liền triệt để biến thành một cái bán nam bán nữ liền có thể an toàn vượt qua, cách này trên giang hồ chỉ sợ không có ai làm nổi, không có loại tuyệt học nào giúp được ngươi bất quá lão phu vừa vặn nghe được một loại cố sự thú vị”.

“Trong hoàng cung minh tranh ám đấu không ít, hoàng đế thủ đoạn lại càng không ít, Minh triều năm đó hoàng đế chính là sợ các huynh đệ của mình sinh con, liền sợ ảnh hưởng đến ngai vàng của chính con trai hắn liền trong bóng tối âm thầm giở thủ đoạn khiến Minh triều rất nhiều vị vương gia từ đó bất lực, không cách nào... không cách nào một lần nữa trở lại là nam nhân, so với tự cung không khác là bao”.

“Cách của lão hoàng đế chính là dùng đan dược, một loại cực kỳ hại người đan dược, kẻ luyện đan dược này vì thiếu Minh triều hoàng đế một ân tình liền chỉ ra tay một lần sau đó trực tiếp rời khỏi hoàng quyền tranh đấu ẩn cư sơn cốc”.

“Người khác thì lão phu không biết bất quá người này lão phu liền chắc chắn hắn luyện độc dược luôn luôn luyện ra thêm giải dược, không luyện được ra giải dược tương ứng hắn thà rằng công bố luyện đan thất bại”.

“Kẻ này họ Trình, tên hai chữ Hạo Thiên, thế nhân gọi hắn là Dược Vương Trình Hạo Thiên, người này thần kỳ lại là ông ngoại của ngươi, nếu Dược Vương chịu ra tay, vì ngươi luyện dược, chỉ cần luyện ra 7 viên độc đan năm đó cùng 7 viên giải dược, ngươi liền có thể thủ xảo học được Quỳ Hỏa Bảo Điển, loại độc dược kia liền được gọi là Động Huyền Kim Đan, ăn vào một viên liền trừ tận dục hỏa, không xuất dương nguyên, nếu không có giải dược, sau 7 ngày liền triệt để... triệt để bất lực”.

“Động Huyền Kim Đan quá mức thương thiên hại lý, Dược Vương hắn ta chỉ sợ cả đời đều không chịu luyện thêm một lò thứ hai, hơn nữa người biết được Động Huyền Kim Đan tồn tại cùng việc năm đó chỉ sợ không đủ một bàn tay, lão phu tính một người, tiền triều hoàng đế tính một người, Dược Vương tính một người, mẫu thân của ngươi tính một người, ngoại trừ bốn người này ra thiên hạ chỉ sợ không còn ai biết”.

“Ngươi là cháu ngoại của Dược Vương, nếu ngươi thật sự cầu ông ta, có 7 phần nắm chắc mời được Dược Vương xuất thủ, vì ngươi luyện ra Động Huyền Kim Đan”.

Lời Vô Hà Tử nói khiến Vô Song trợn tròn mắt, hắn thật sự không ngờ võ lâm lại còn có đoạn này bí sử, hơn nữa nếu lời Vô Hà Tử nói là thật chỉ sợ Quỳ Hoa Bảo Điển vốn sinh ra dành cho hắn, trên đời liệu còn ai không cần tự cung có thể luyện thành Quỳ Hoa?, căn bản không có ai.

Dược Vương Cốc hắn nhất định phải đi một lần, hơn nữa càng sớm càng tốt.

Quyển 1 - Chương 14: Gây Dựng Thế Lực

Trong chính phòng, hai tay Vô Song lúc này đang cầm chiếc hộp gỗ trầm hương, ánh mắt của hắn gần như không có cách nào rời khỏi được quyển sách cổ cùng vài cây kim châm, tất nhiên lúc này Vô Song vẫn không có cách nào học được Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn phải đến Dược Vương Cốc, phải gặp được ông ngoại.

Vô Hà Tử có thể nhìn thấy trong mắt Vô Song có một tia nôn nóng liền khe khẽ lắc đầu bất quá Vô Hà Tử cũng không có trách gì Vô Song, đây mới là biểu hiện giống với một đứa bé 6 tuổi, sự háo hức của hắn cũng có thể coi là dễ hiểu.

“Dược Vương Cốc nằm ở Ngô Việt Đông Đạo cách nơi đây quá xa, muốn tới được Dược Vương Cốc chỉ sợ bằng sức ngươi là không đi được”.

Vô Song ánh mắt chớp chớp nhìn Vô Hà Tử, lời Vô Hà Tử nói đối với Vô Song tương đương vô nghĩa.

“Phí lời, bắt một đứa bé 6 tuổi đi đến Dược Vương Cốc thì sao đi nổi?, lão chẳng nhẽ không thể giúp sao?”.

Tất nhiên đây là lời trong lòng Vô Song, về phần bên ngoài ư?.

Lúc này Vô Song lại tiếp tục dùng nụ cười lấy lòng với Vô Hà Tử, vẻ mặt phi thường đáng yêu.

“Sư phụ à, đệ tử tất nhiên không thể tự mình đi được, hay là sư phụ dẫn ta đi được không, sư phụ người thần thông quản đại như vậy, tuyệt đối là quét ngang võ lâm, đi với sư phụ tất nhiên là không có vấn đề gì”.

Không phải lúc nào Vô Hà Tử cũng được Vô Song vỗ mông ngựa, khuôn mặt Vô Hà Tử lúc này phi thường thoải mái, lại là động tác vuốt râu mang theo cao nhân phong phạm kia, Vô Hà Tử mỉm cười.

“Cái này cũng đúng, có điều ta thật sự cũng khó mà đưa ngươi đi, cho dù là lão phu khi nghĩ đến đoạn đường từ Tiêu Dao Cốc đến Dược Vương Cốc cũng thấy mệt mỏi vô cùng”.

Vô Song trợn tròn mắt lên nhìn Vô Hà Tử, hắn đúng là vẫn không hiểu Vô Hà Tử đang nói cái gì.

“Chẳng nhẽ Dược Vương Cốc ở xa đến thế?”.

Vô Hà Tử chậm rãi mỉm cười.

“Chính xác, ta có thể nói cho ngươi biết, cho dù ngày đêm cưỡi ngựa không nghỉ từ Tiêu Dao Cốc đến Dược Vương Cốc cũng mất 40 ngày, nếu vừa đi vừa nghỉ chỉ sợ phải 2 tháng mới đến nơi, lão phu đôi khi cũng sẽ rời khỏi Tiêu Dao Cốc, bất quá 2 tháng căn bản là quá lâu, lão phu không cách nào rời đi lâu như vậy”.

“Tiêu Dao Cốc nằm gần về phía Trường An Thành còn Dược Vương Cốc lại ở gần Hành Dương Thành, có thể nói gần như xuyên qua Đại Thanh phạm vi, ngươi hiểu?”.

Vô Song lần này gật đầu, đây là thời kỳ cổ đại cũng không có cái gì xe lửa hay máy bay, phương tiện nhanh nhất chỉ sợ là ngựa, dùng ngựa di chuyển liền tốn một khoảng thời gian rất lớn, hơn nữa Vô Song lúc này tương đối cảm thấy khó khăn trong lòng, nếu Vô Hà Tử không thể rời đi cùng hắn, hắn gần như không có cách nào đến Dược Vương Cốc, dù sao chặng đường dài như vậy, quả thật... hắn không tưởng tượng nổi.

Lúc này Vô Song đột nhiên vỗ vào đầu mình một cái, ánh mắt hắn tỏa sáng.

“Sư phụ, vậy nếu người gửi một phong thư cho ông ngoại thì sao?, chúng ta không thể đến Dược Vương Cốc thì bảo ông ngoại đến Tiêu Dao Cốc được không?”.

Nhìn Vô Song vui vẻ, Vô Hà Tử liền mỉm cười vui vẻ.

“Thông minh, ngươi vẫn là không có bị Quỳ Hoa Bảo Điển làm ngốc đi, thư để ta viết là được, tiểu tử ngươi còn không mau đi nấu cơm?”.

Vô Song cười trừ với Vô Hà Tử sau đó gãi đầu, lập tức cầm theo hộp trầm hương ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài chính phòng.

Nhìn theo bóng lưng Vô Song rời đi, Vô Hà Tử nhàn nhạt mỉm cười.

Từ cái bóng lưng nhỏ bé kia, Vô Hà Tử nhìn thấy một bóng lưng hết sức quen thuộc.

“Hổ phụ không sinh khuyển tử, vẫn là hy vọng ngươi không thua phụ thân ngươi năm đó”.

.............

Vô Song tâm tình rất vui vẻ, phải nói là phi thường vui vẻ.Như thường lệ, hắn chuẩn bị cơm cho Vạn lão, Vô Hà Tử sau đó lại rất nhanh chạy đi tìm Dạ Xoa.

Đây là ngày thứ ba của Dạ Xoa tại Tiêu Dao Cốc, thương thế của nàng tuy vẫn còn rất nặng không thể vận dụng nội lực bất quá cũng đã có thể cử động nhẹ, thoạt nhìn sắc mặt cũng đã có thểm vài phần khí huyết.

Thấy Vô Song bước vào, Dạ Xoa ánh mắt đẹp nhẹ chớp sau đó ôn nhu mỉm cười.

Dạ Xoa cười rất đẹp, nàng cười lên như tỏa nắng toàn bộ gian phòng, cho dù Vô Song không phải một lần nhìn thấy nàng cười bất quá mỗi lần đều rung động thật sâu.

“Nhìn gì, tiểu tử ngươi không thu ánh mắt lại có tin tỷ tỷ chọc mù mắt ngươi không?”.

Vô Song mỉm cười, hắn cũng quen với ngữ khí của Dạ Xoa, Dạ Xoa da mặt thật sự rất mỏng, đừng nhìn nàng bề ngoài giống yêu nữ có điều chỉ là giả tạo, bản thân Dạ Xoa rất hay xấu hổ, mỗi lần mặt nàng đỏ lên lại mang theo vài phần yêu mị.

“Tỷ tỷ, chúng ta ăn cơm thôi”.

Dạ Xoa gật đầu, nàng cùng Vô Song có thể coi là sống cùng nhau ba ngày nhưng nàng liền thật sự bị đồ ăn của Vô Song làm cho động dung, cho dù chưa bao giờ nói ra miệng nhưng với Dạ Xoa mà nói, nàng chưa từng ăn đồ ăn ngon đến vậy.

Cách tốt nhất để giữ nam nhân liền là giữ được bao tử của hắn, điều này với nữ nhân đúng là không khác bao nhiêu.

Trong căn phòng nhỏ lúc này liền có chút ấm áp, không cần nhiều lời, cũng không cần cái gì biểu hiện, hai người vốn chỉ im lặng ăn phần thuộc về mình nhưng chúng cái không khí này lại làm cả Vô Song cùng Dạ Xoa đều thấy vui vẻ.

“Dạ Xoa tỷ tỷ, đêm qua ta đã nghĩ đến một việc”.

Dùng khăn lau mỡ trên miệng, lưng dựa vào giường, ánh mắt Vô Song nhìn lên trần nhà, khóe miệng khẽ cong lên.

Dạ Xoa ở bên cạnh cùng chậm rãi lau miệng, ánh mắt xinh đẹp nhìn tiểu sắc lang bên cạnh.

“Ngươi nghĩ đến việc gì?”.

Vô Song mỉm cười.“Tỷ tỷ, nếu hôm đó người có thể mang ta ra khỏi Tiêu Dao Cốc, ngươi liền làm thế nào?”.

Câu hỏi rất trực tiếp cũng cực kỳ nghiêm túc, Dạ Xoa hoàn toàn không cảm nhận được chút trêu đùa nào từ Vô Song, đây là lần đầu tiên nàng thấy tiểu sắc lang này nghiêm túc như vậy.

“Còn thế nào nữa, ngươi là huyết mạch cuối cùng của giáo chủ, nếu... nếu ngày hôm đó tỷ tỷ có thể mang ngươi ra khỏi Tiêu Dao Cốc chúng ta liền muốn ngươi tiếp nhận ngôi vị của giáo chủ”.

Vô Song bật cười.

“Ta mới có 6 tuổi thôi à, cũng có cần phải bắt ta nhận trọng trách lớn như vậy không?”.

Dạ Xoa bĩu môi nhìn Vô Song.

“Tiểu quỷ ngươi 6 tuổi mới lạ, ta liền không tin đứa bé nào 6 tuổi được như ngươi bất quá Thiên Long Giáo từ khi Thiên Vương gặp bất hạnh liền chia năm xẻ bảy, Thiên Long Giáo lập nên chính là vì con đường cùng lý tưởng vĩ đại của Thiên Vương nhưng Thiên Vương không tồn tại, bản thân Thiên Long Giáo liền không tồn tại, Thiên Long đại kỳ chỉ sợ không có cách nào xây dựng lại trừ khi... trừ khi huyết mạch chính thống của giáo chủ xuất hiện, một lần nữa gây dựng lại Thiên Long Giáo”.

“Suy nghĩ của ta vốn rất đơn giản, chúng ta cố gắng đưa ngươi ra khỏi Tiêu Dao Cốc, sau đó liền đào tạo ngươi trở thành một Thiên Vương thứ hai, gây dựng lại Thiên Long Giáo đại kỳ, đáng tiếc... Thiên Long Giáo hiện nay đã không còn so sánh được với năm đó, căn bản không đủ sức chống lại hai... hai vị Ngũ Đế liên thủ”.

Vừa nói Dạ Xoa vừa nhớ đến Vô Hà Tử cùng Vạn lão, đặc biệt là khi nghĩ đến Vạn lão thân hình liên run lên sợ hãi, một quyền kia của Vạn lão chỉ sợ để lại bóng ma cả đời cho Dạ Xoa.

“Tỷ tỷ, thật ra đêm hôm qua ta nghĩ, tiếp nhận Thiên Long Giáo cũng không phải là không được, Thiên Long Giáo là của cha ta, cho dù từ khi sinh ra ta chưa một lần gặp ông ấy bất quá cũng không muốn tâm huyết của cha đổ sông đổ bể, sau này Thiên Long Giáo cứ để cho ta tiếp quản đi, ta liền là một đời Thiên Vương mới”.

Vô Song nói rất chậm đồng thời cũng phi thường tự tin.

Việc này hắn đã nghĩ rất kỹ, phi thường kỹ.

Thiên Long Giáo từng suýt nữa thống nhất toàn bộ Tây Vực, trở thành Tây Vực đệ nhất đại giáo, thực lực liền phi thường cường đại, cho dù bỏ đi Thiên Vương cũng vẫn như cũ đáng sợ, nếu Dạ Xoa thật sự có tâm ý giao Thiên Long Giáo cho hắn, hắn liền nhận.

Thiên Long Giáo tài nguyên đương nhiên cũng sẽ đi cùng với áp lực trọng đại có điều có áp lực mới có thể liên tục lột xác, liên tục tiến bộ, Vô Song hắn từ kiếp trước đã không sợ cái gọi là áp lực.

Nếu muốn hắn từng bước từng bước xây dựng thế lực, cho dù vận khí nghịch thiên thì muốn được như phụ thân ít nhất cũng mất 20 năm, 20 năm với Vô Song mà nói, quá dài.

Thêm một lý do quan trọng nữa, đây là một loại khuyết thiếu trong đời Vô Song, một loại cảm giác mà kiếp trước hắn không có, Vô Song hắn kiếp trước không có cha, đến cả cha hắn là ai hắn cũng không biết, kiếp này hắn rốt cuộc cũng có cha, cho dù cha của hắn đã sớm qua đời thì hắn cũng không phải một đứa con hoang, chỉ cần vì một điểm này, hắn liền không buông được cơ nghiệp mà cha hắn tạo dựng.

Thiên Vương Lộ vốn là một con đường phi thường khó khăn chỉ sợ là tu la lộ có điều Vô Song mơ hồ lại cảm thấy thích thú, cảm thấy chờ đợi.

Hắn không biết lý do tại sao xuyên việt đến thế giới này nhưng nều ông trời đã cho hắn cơ hội này, hắn liền sống thật đặc sắc.

Ở bên cạnh Vô Song, Dạ Xoa tròn mắt nhìn hắn, nàng như không tin tưởng lời nói vừa rồi lại từ một đứa bé 6 tuổi nói ra.

“Ngươi nói là sự thật?, bất quá Vô Hà Tử tiền bối chỉ sợ sẽ ngăn cản, ta... ta tự biết sức mình, liền không có cách nào mang ngươi ra khỏi Tiêu Dao Cốc”.

Dạ Xoa vừa nói xong liền bị Vô Song nhẹ cốc lên trán, ánh mắt của Vô Song lúc này tràn ngập tự tin.

“Ngốc, ta năm nay mới có 6 tuổi thì tiếp quản cái gì?, cho dù tỷ tỷ ngươi mang ta ra ngoài Tiêu Dao Cốc được cũng không cách nào để ta trực tiếp kế nghiệm phụ thân có chăng ta chỉ làm một cái bù nhìn, loại bù nhìn rơm này ta mới không thèm làm, nếu Vô Song ta tiếp quản Thiên Long Giáo, dương lên Thiên Long đại kỳ liền phải dùng tối cường tư thế quay trở lai”.

(hôm nay mất hơi nhiều thời gian vẽ bản đồ cho truyện này nên chương hơi ngắn, mọi ngươi thông cảm)

Quyển 1 - Chương 15: Tro Tàn Lại Cháy

Năm nay Vô Song 6 tuổi, 10 năm nữa hắn sẽ tròn 16 tuổi.

10 năm là một khoảng thời gian rất dài nhưng cũng trôi qua rất nhanh đặc biệt với tuổi trẻ, trong 10 năm này thiên hạ biến đổi ra sao, quần hùng nổi lên thế nào đều không phải việc Vô Song hắn quan tâm, thứ làm hắn quan tâm chỉ có Thiên Long Giáo liệu có tồn tại được không.

Lưng vẫn dựa vào thành giường, ánh mắt hướng về phía trần nhà, khuôn mặt thủy chung vẫn tràn đầy tự tin.

“Thiên Long Giáo đã không còn là Thiên Long Giáo, muốn đông sơn tái khởi liệu có dễ dàng?, cái này chỉ sợ tỷ tỷ còn rõ hơn ta. Không cần bàn đến Thiên Long Giáo có chia năm xẻ bảy chỉ cần nghĩ đến những đối thủ năm xưa vây công Thiên Long Sơn, bản thân Thiên Long Giáo liền khó có ngày quay đầu”.

“Nga Mi, Cái Bang, Thiếu Lâm, Võ Đang toàn bộ đều là danh môn đại phái, đều đứng đầu chính đạo võ lâm, lại thêm triều đình bí mật đứng đằng sau, bằng vào Thiên Long Giáo hiện nay căn bản không có ngày đứng lên”.

“Muốn đứng lên chỉ có một cách duy nhất, giải tán Thiên Long Giáo tàn dư đi, chia nhỏ toàn bộ lực lượng còn lại của Thiên Long Giáo, sau đó chính thức khiến Thiên Long Giáo bị xóa tên khỏi võ lâm, chúng ta cần một khoảng thời gian, một khoảng thời gian để che đi sự tồn tại của chính mình, 10 năm... 10 năm liền đủ”.

Vô Song cũng không biết, trên người hắn lúc này xuất hiện một thứ khí tràng mờ mờ ảo ảo, Vô Song cũng không biết lúc này ánh mắt Dạ Xoa tràn ngập hoảng sợ, sau đó ẩn trong mắt nàng xuất hiện một làn hơi nước.

Năm đó Thiên Vương vẫn là tự tin như vậy, trong mắt Thiên Vương trên đời này căn bản không có việc gì hắn không làm được, trong cùng thế hệ với Lệ Thương Thiên, không có bất cứ ai có thể so sánh.

Vô Song lúc này muốn có bao giống Thiên Vương liền có bất nhiêu giống.

Dạ Xoa khẽ mỉm cười, dùng tay vén mái tóc của mình ra sau lưng, ánh mắt hướng về Vô Song, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy Vô Song thật sự có thể kế thừa khoảng trống mà Thiên Vương để lại.

“Muốn trở nên vô hại, tốt nhất liền vô hình, chỉ có biến mất Thiên Long Giáo mới là Thiên Long Giáo”.

Ánh mắt Vô Song dần dần nhắm lại, hắn lúc này không quan tâm đến hết thảy, trong đầu chỉ còn lại những dòng chữ nguệch ngoạc, chỉ còn lại những dự định mơ hồ.

“Muốn trở nên vô hại, liền phải vô hình sao?”.

Dạ Xoa ánh mắt mở to nhìn Vô Song, ngày hôm nay không biết vì lý do gì, Dạ Xoa liền quyết định làm theo lời một đứa bé 6 tuổi.

Nói ra chỉ sợ không ai tin, nhưng Thiên Long Giáo tàn dư giống như tro tàn bị gió cuốn đi, từ ngày hôm đó liền thật sự biến mất trên giang hồ.

Ngày hôm nay Vô Song có cảm giác rất đặc biệt, hắn chẳng biết từ lúc nào bàn tay mình đã ướt đẫm, bàn tay có chút nắm chặt với những ngón tay run lên, thứ cảm giác này hắn không có cách nào gọi tên nhưng hắn có thể mơ hồ cảm nhận được, hắn cảm nhận được vòng xoáy của thế gian đang dần xoay chuyển.

Bàn tay hắn như mơ hồ nắm được một thứ - Quyền Lực.

“Dạ Xoa, Thiên Long Giáo lực lượng còn lại bao nhiêu”.

Vẫn bị vây trong thứ cảm giác kia, Vô Song lúc này khẽ lên tiếng.

Dạ Xoa cũng không cần đến một giây suy nghĩ, nàng liền vì chủ nhân tương lai của Thiên Long Giáo tổng kết lại toàn bộ thực lực của Thiên Long Giáo hiện nay.

“Thiên Long Giáo đứng đầu liền là Thiên Vương cùng Long Vương, ngoài ra là các hộ pháp lộ, có tổng cộng sáu hộ pháp tồn tại ở Thiên Long Giáo, may mắn là Trận chiến năm đó ở Thiên Long Sơn, toàn bộ các hộ pháp của Thiên Long Giáo đều có thể an toàn rút đi”.
“Thiên Long Giáo chia làm thủ bộ cùng chiến bộ, ta liền thuộc thủ bộ hay nói đúng hơn toàn bộ những người tham dự cuộc chiến tại Tiêu Dao Cốc đều được coi là thủ bộ, thủ bộ cũng là lực lượng tổn hại nhiều nhất của Thiên Long Giáo trong trận chiến tại Thên Long Sơn”.

“Thủ bộ bao gồm Dạ Xoa, Kiền Thác Bà cùng Khẩn Na La”.

“Thủ bộ chúng ta là những người đồng ý để huyết mạch đời sau của Thiên Vương trở thành Thiên Long Giáo chủ nhân, bất quá chiến bộ đám người này lại có suy nghĩ khác”.

“Thiên Vương đã chết, liền không ai còn có thể tiếp tục đi theo con đường của Thiên Vương, chiến bộ từ đó liền triệt để tan dã, mỗi người hùng bá một phương”.

“Chiến bộ đầu tiên phải kể đến Ca Lâu La, hắn là đệ tử chân truyền của Thiên Vương cũng là Thiên Long Giáo đệ nhất hộ pháp”.

“Tiếp theo là Atula, người này hiện nay chính là Tây Vực – Thiết Quyền Môn chủ, nắm trong tay lực lượng mạnh nhất của chiến bộ, Thiết Quyền Môn ở Tây Vực hiện nay liền trở thành một trong những tông môn mạnh nhất của Tây Vực”.

“Cuối cùng là Ma Hầu La Gia, hắn còn được biết với một cái tên khác – Âu Dương Tuệ, kẻ này là cháu của Tây Độc Âu Dương Phong trong ngũ tuyệt, năm đó sau khi Thiên Long Giáo bị vây công, Âu Dương Tuệ liền trở về tiếp quản Tây Vực Bạch Đà Sơn Trang”.

“Ba kẻ này của chiến bộ chỉ sợ đều là những vật cản lớn nhất với ngươi, ba người này đều là nhân vật coi trời bằng vung, ngoại trừ Thiên Vương liền không có ai có tư cách khiến bọn họ tin phục, cho dù... cho dù là ngươi”.

“Muốn để đám người của chiến bộ quay lại với Thiên Long Giáo, thật sự không phải là việc dễ dàng, đây có thể coi là đại thử thách đấy, ‘tiểu’ Thiên Vương không biết có tự tin hay không?”.

Dạ Xoa lúc này bỗng dung dùng cả hai tay hai chân tiến lại gần người Vô Song, đôi môi mở ra, nàng nhè nhẹ cắn vào vành tai của hắn, lúc này Dạ Xoa lại trở về với ngày thường, một yêu nữ yêu mị tận xương.

Vô Song bật cười, hắn dùng tay gõ vào cái trán của Dạ Xoa, ánh mắt lúc này ngoại trừ tự tin còn có chiến ý.

“Việc khó một chút, khi làm mới có vài phần thử thách, bất quá đệ đệ cũng không phải làm một mình nha, không phải còn có tỷ tỷ ủng hộ?”.

Dạ Xoa như một con mèo nhỏ trong bộ áo mỏng, nàng nhè nhẹ bò ra sau người Vô Song, phả hơi nóng vào gáy hắn, giọng nói mang theo 7 phần mị hoặc.“Vậy tiểu Thiên Vương muốn tỷ tỷ làm gì”.

Vô Song dùng một tay vòng ra sau nhẹ vuốt mái tóc của Dạ Xoa, ánh mắt của hắn hiện lên một tia sáng rất khó nhận ra.

“Thông tin, càng nhiều thông tin tình báo càng tốt, trong 10 năm ta chỉ yêu cầu thủ bộ có thể xâm nhập vào trong võ lâm, tìm kiếm càng nhiều thông tin càng tốt, nhất là thông tin về triều đình”.

“Việc thứ hai chúng ta phải biết vận dụng một chút, đúng là trong khoảng thời gian này phải ở ẩn nhưng cũng không thể không để mắt đến những thế lực được coi là vật cản cho Đại Thanh, liền để ý đến Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội, nếu có cơ hội thì hợp tác với bọn họ cũng không phải là không thể bất quá chúng ta liền không ra sức, chúng ta chỉ xuất tình báo”.

Dạ Xoa ở sau lưng Vô Song nhẹ gật đầu, ánh mắt nàng tiếp tục nhìn chằm chằm vào Vô Song, như đợi hắn tiếp tục ra đạo mệnh lệnh thứ ba vậy.

“Thứ ba, tỷ tỷ ngươi sau khi vết thương lành liền có thể rời khỏi Tiêu Dao Cốc, bất quá không cần rời đi hẳn, ta biết tỷ tỷ là một cái tông sư cao thủ hoặc ít nhất cũng rất gần tông sư cảnh giới, tỷ tỷ liền trở thành người liên lạc giữa ta cùng Thiên Long Giáo thủ bộ đi, dù sao ngươi... là người duy nhất ta tin tưởng”.

“Cuối cùng, ta cần thuộc hạ, không cần nhiều cũng không cần là cái gì tuyệt thế cao thủ, chỉ cầu trung tâm, chỉ cầu được việc, việc này tỷ tỷ liệu có thể đảm đương?”.

Lần này Vô Song trực tiếp vòng tay ra sau lưng, hắn kéo đầu của Dạ Xoa vào trong ngực mình, ánh mắt mang theo một tia lửa nóng.

Dạ Xoa đỏ mặt, bất quá nàng cũng không đẩy Vô Song, đầu nhẹ dựa trên đùi hắn nhẹ nhàng gật đầu.

“Tiểu Thiên Vương của chúng ta cần sao Dạ Xoa có thể không đáp ứng, những việc này liền để tỷ tỷ giải quyết, nhất định sẽ không làm ngươi thất vọng”.

......

Ngày hôm đó Vô Song cũng không trở về căn phòng nhỏ của mình, hắn ở lại trong nhà trúc của Dạ Xoa, hắn liền muốn Dạ Xoa vẽ cho mình một tấm bản đồ thế lực trong thiên hạ.

Công việc này phi thường mất sức, Dạ Xoa trên người lại mang theo thương thế, tấm bản đồ thế lực này liền được tạo nên bởi hai người Dạ Xoa cùng Vô Song.

Suốt một đêm Dạ Xoa cùng Vô Song đều không ngủ, cả đềm ánh đèn mập mờ cố gắng chiếu rọi căn phòng nhỏ, khi một tấm bản đồ hoàn chỉnh dần dần hiện ra, trong ánh mắt của Vô Song lại càng ngày càng sáng, rốt cuộc sau 2 năm, hắn lần đầu tiên được nhìn thấy bộ mặt của thế giới này.

Võ lâm chia làm ba phần phần, đầu tiên không thể không kể đến chính phái cùng tà phái, về phần loại thứ ba liền là thế lực đứng giữa, không chính cũng không tà.

Theo lời Dạ Xoa, thập đại chính phái trong thiên hạ đứng đầu là Thiếu Lâm, thứ hai là Võ Đang sau đó kể đến Cái Bang, Nga Mi, Ngũ Nhạc, Côn Lôn, Đúc Kiếm Sơn Trang, Thiên Long Tự, Không Động cùng Phích Lịch Đường

Thập đại tà phái sau sự sụp đổ của Thiên Long Giáo liền lấy Nhật Nguyệt Thần Giáo làm đầu, thứ hai là Minh Giáo, thứ ba là Tu La Môn rồi đến, Mật Tông, Kim Cương Tông, Bái Nguyệt Giáo, Tinh Túc Phái, Thiết Chưởng Bang, Ngũ Độc Giáo, Thiết Quyền Môn.

Cuối cùng là lực lượng trung lập, rất khó nói ra là chính hay là tà, nổi bật nhất không gì hơn được Tiêu Dao Phái, Đào Hoa Đỏa, Bạch Đà Sơn Trang, Huyết Kiếm Môn, Đại Đao Môn, Bát Quái Tông...

Nhìn vào bản đồ thế lực trong thiên hạ, lại nhìn mỹ nhân khe khẽ ngủ say sau lưng, khóe miệng Vô Song cong lên, cây bút lại nhè nhẹ xoay trên tay, hắn một lần nữa vẽ lên kế hoạch cho mình, một bản kế hoạch 10 năm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau