CON NỐI DÕI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Con nối dõi - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Nghỉ dưỡng thai được mấy hôm, Quân Trực cũng không thể ở nhà suốt với tôi được. Mà sau vụ bát mì, mẹ chồng tôi dường như cũng có chút ngại ngùng khi thấy tôi. Tôi cũng không nói cho chồng tôi biết về chuyện đó, nói ra cũng chẳng được gì, chỉ khiến mâu thuẫn càng tăng lên thôi. Với lại tôi suy nghĩ đơn giản cho dễ sống, người ta quý con mình thì mình còn quý lại, người ta mà đã không quý thì mình cũng không cần nhọc công làm gì. Bầu bí cũng đủ vất vả rồi, quan tâm nhiều làm gì đến những người không thương mình.

................

Chồng tôi đi làm từ sớm, tôi nằm trên phòng mãi cũng cảm thấy oải người nên mới đi xuống dưới nhà, dạo một vòng ra trước sân nhìn xe cộ cho đỡ chán. Đi một vòng rồi lại vào nhà bắt tivi xem, thấy tôi ngồi một mình buồn, chị bếp đem lên cho tôi đĩa trái cây ăn cho đỡ buồn miệng.

Ngồi được một lát, chị Duyên cũng vừa đi làm về đến, thấy tôi ngồi một mình, chị cũng ngồi xuống hỏi han:

- Hôm nay còn nghén nhiều không Hòa?

Tôi lắc đầu:

- Cũng đỡ hơn rồi chị.

- Ừ, cố dưỡng thai cho tốt em nha, Trực cậu ấy mong con lắm. Có gì thì hỏi chị, chị mặc dù không phải bác sĩ khoa sản nhưng chị cũng biết được này kia, có thể giúp được mẹ con em.

Nói rồi, chị vừa lấy trong balo ra cái máy laptop hôm trước chị mượn của chồng tôi. Đưa cho tôi, chị cười nói:

- Quên nữa, chị trả cho Trực, em đem lên phòng giúp chị nha.

Tôi nhận máy laptop rồi gật đầu tỏ ý đã hiểu, thấy tôi không trả lời, chị Duyên cũng không nói thêm gì nhiều. Tôi đối với chị Duyên là bằng mặt mà không bằng lòng, thiện cảm tôi dành cho chị ấy chẳng hiểu bay đi đâu hết cả rồi.

Đợi chị ấy đi lên phòng, tôi mới đặt máy laptop lên trên bàn, tự dưng thấy có chút tò mò, tôi lại mở máy của chồng tôi ra xem thử bên trong chứa những gì. Mặc dù là vợ chồng với nhau nhưng đồ đạc của chồng tôi, tôi ít khi nào động vào lắm. Cái laptop này tôi cũng chưa bao giờ chạm vào, bây giờ thấy chị Duyên mượn dùng, tôi lại muốn xem thử xem nó có gì khác lạ không.

Mở máy ra xem, lại thấy hiển thị ô nhập mật khẩu. Mật khẩu là gì nhỉ? Có phải là ngày sinh của chồng tôi không?

Nghĩ nghĩ tôi bấm đại ngày sinh của chồng tôi vào, ô, thế mà đúng thật này.

Mở được máy, tôi lướt hết mấy mục xem xem có gì đặc biệt hơn máy của tôi không. Mò mẫm một lát, tôi thấy chẳng có gì khác với máy của tôi cả, ngoài những mục liên quan đến công việc của anh thì còn lại đều rất quen thuộc. Có chút nhàm chán, tôi lại mở mục hình ảnh ra xem, trong hình ảnh có mục yêu thích với hình trái tim làm biểu tượng. Tự dưng có chút tò mò, tôi liền ấn vào xem thử. Đập vào mắt tôi là bức ảnh rất đẹp, người trong ảnh là chồng tôi và... chị Duyên.

Bọn họ mặc đồ bơi, chụp ở bãi biển lại còn ôm nhau rất là thân mật và tình tứ. Chẳng hiểu sao khi nhìn thấy bức ảnh này, cả người tôi lại đột nhiên nóng rần lên, cảm giác nghẹn nghẹn như muốn phát hỏa. Hít một hơi, tôi lại phải tự trấn an bản thân mình một lát. Đây dù sao cũng chỉ là một bức ảnh, có thể là bọn họ đi du lịch cùng nhau nên...

Mẹ nó, chụp ảnh thì cũng không nói đi, sao lại còn lưu vào mục yêu thích? Càng nghĩ càng cảm thấy mờ ám quá mức đi mà.

Tôi đóng máy laptop lại, cảm giác bực mình không xua đi được. Đúng là tôi và chồng tôi là hôn nhân gượng gạo và ép buộc, trước khi cưới nhau chồng tôi cũng không phải không có tình cũ. Nhưng tình cũ thà là khuất bóng khuất dạng tôi sẽ không bực bội như bây giờ, chưa kể chị Duyên lại còn ở chung một nhà với bọn tôi nữa. Mà cái mụ Duyên này... nhìn cỡ nào cũng thấy không phải là người đơn giản.

Bụng tôi tự dưng lại quặng lên đau nhói, tôi phải ôm bụng rồi xoa bụng vỗ về. Chắc là do tâm trạng kích động quá nên bụng mới đau như thế này, chắc là do con tôi cũng không vui...

Hít mấy hơi, tôi bước lên cầu thang rồi đi lên trên phòng nằm nghỉ. Chả hiểu sao bụng càng lúc càng đau... bước được mấy bước mà gần như vã hết mồ hôi hột. Khó khăn lắm mới bước lên được đến trên, vừa ngước mặt lên nhìn, tôi lại thấy hình ảnh của mình trong tấm kính treo cuối tường. Mẹ ơi, giật hết cả mình... tôi cứ bị tấm kính này dọa mấy lần, lần nào cũng bị hù đến dựng cả tóc gáy.

Đã đau bụng lại còn bị doạ giật mình, tôi gần như không đi thêm được bước nào nữa. Đứng vịn tay vào tường, cảm giác thân dưới dường như có gì đó vừa chảy ra... không nhiều nhưng rò rỉ vô cùng khó chịu. Mồ hôi trên trán bắt đầu tuôn ra, tay tôi ôm bụng, môi thì cắn chặt vì quá đau. Thật sự đau quá... đau đến mức không chịu đựng nổi nữa rồi... đau quá đi mất.

Tôi ngã người ngồi sụp xuống đất, cố dùng sức hét lên thật to:- Cứu... cứu tôi với... đau quá... đau quá...

Kêu được mấy tiếng, tôi lại thở dốc ra vì mệt và đau. Cũng may là chị bếp nghe thấy, chị ấy phi từ dưới nhà lên rồi ôm lấy tôi kêu gào:

- Bà ơi... bà đâu rồi... cứu mợ nè bà ơi.

Cả mẹ chồng tôi và chị Duyên đều chạy ra xem tình hình, thấy tôi ngồi bệch xuống sàn nhà, mẹ chồng tôi thì đỡ tôi dậy, chị Duyên thì chạy xuống dưới nhà gọi taxi. Trong cơn đau mê mang, mọi người đang đỡ tôi đi xuống cầu thang thì tôi lại vô thức đưa mắt nhìn vào tấm kính ở cuối tường. Chẳng hiểu sao tôi lại rùng mình lên mấy cái... cảm giác quá mức ghê rợn.

Ngồi trên taxi, mẹ chồng tôi và chị Duyên thay phiên nhau trấn an tinh thần tôi. Tôi biết, tôi biết cơ thể của tôi thế nào, tôi... tôi biết rõ lắm.

Đưa tay ôm lấy bụng, nước mắt tôi lại vô thức chảy dài. Hy vọng trời cao thương xót cho mẹ con tôi một lần nữa. Cố cúi đầu nhìn xuống bụng mình, miệng tôi thì thầm run rẩy:

- Cố lên con yêu, mẹ con mình cùng cố lên nào!

Sau khi được đưa đến bệnh viện, tôi vì đau quá mà ngất đi... chẳng còn biết gì nữa cả. Trong cơn mơ, tôi thấy... có một thiên thần vừa phất đôi cánh rời đi... tôi với tay níu lại nhưng thiên thần nhỏ vẫn bay đi mất...

.....................

Tiếng chuông điện thoại làm cho tôi tỉnh dậy, mùi hương nồng đặc xông tới, pha lẫn có cả mùi tanh của máu. Tôi chớp mắt mấy cái, một cơn đau dồn dập từ bụng truyền đến khiến cho người giỏi chịu đựng như tôi cũng phải cau mày.

Chợt bên tai có giọng nói thân thuộc vang đến:

- Út... Út à!
- Mẹ!

Mẹ tôi đứng bên cạnh giường, hốc mắt bà ửng đỏ như là vừa khóc xong. Tôi nhìn bà rồi lại nhìn một vòng quanh căn phòng hiện tại, mấy loại nước truyền cứ thi nhau truyền nhỏ giọt vào cơ thể tôi... như là muốn an ủi tôi, như là muốn vỗ về tôi... đừng để rơi nước mắt.

Ở dưới bụng vẫn còn đau lắm, đau như kiểu đau bụng đến tháng nhưng là đau gấp 10 lần như vậy. Dự cảm không tốt càng lúc càng hiện rõ, tôi không nói gì chỉ lặng lẽ cảm nhận sự thật.

- Út... có thấy đói không con?

Nghe giọng mẹ run run hỏi đến, lòng tôi tự dưng lại nặng trĩu đau đớn. Tôi nhìn bà, cất giọng khàn khàn khẽ hỏi:

- Con của con... mất rồi hả mẹ?

Mắt mẹ tôi lại rưng rưng, bà không trả lời mà chỉ dám gật đầu lảng tránh.

Nhận được câu trả lời của bà, tôi như người bị sét đánh, cổ họng nghẹn ứ không nói được cái gì. Nhấc cánh tay không cấm dây truyền, tôi sờ lên bụng rồi vỗ nhè nhẹ, giọng tôi run rẩy đến lạc hẳn đi:

- Xin lỗi... mẹ xin lỗi!

Dứt lời, mẹ tôi ngồi xuống ôm chầm lấy tôi rồi an ủi. Bà ôm tôi rất chặt, vừa nói vừa khóc như lúa mất mùa. Ấy vậy mà tôi đây lại sắt đá đến mức không rơi được giọt nước mắt nào. Mặc dù đau lòng đến độ gần như không chịu được nữa nhưng tôi lại không thể khóc, một chút nước mắt cũng không ứa ra được.

Mãi đến tối, khi không có ai trong phòng, tôi mới lặng lẽ thu mình phá vỡ lớp vỏ bọc mạnh mẽ ấy. Tôi nỉ non như là nói với chính mình cũng như là nói với đứa con tội nghiệp của tôi...

- Mẹ xin lỗi... nếu được... con hứa phải quay lại với mẹ nhé!

Tiếng tin nhắn điện thoại "ting ting" vang lên, tôi lặng lẽ sửa soạn lại cảm xúc trong lòng mình. Ấn xem tin nhắn, trong điện thoại hiện lên một dòng tin:

"Anh đang đến bệnh viện, em đừng khóc."

Khóc? Tôi nào có khóc đâu, tôi... tôi không khóc!

.....................

Lúc anh đến bệnh viện cũng đã hơn nửa đêm, cũng may là bệnh viện tư nên anh được vào luôn không phải đợi đến sáng. Anh đến, tôi vẫn thức nhưng lại vờ là đã ngủ. Tôi nghe được tiếng anh nói chuyện với mẹ tôi, tôi cũng nghe được giọng mẹ tôi run run vì khóc. Khẽ thở dài, mẹ tôi là người dễ xúc động, lần này chắc là bà đau lòng về tôi nhiều lắm.

Quân Trực ngồi xuống cạnh tôi, tôi cảm nhận đuợc anh đang vuốt ve cái bụng bằng phẳng của tôi. Mãi lâu sau mà tôi vẫn không nghe anh nói gì ngoài mấy tiếng thở dài mệt mỏi. Lòng tôi như thắt lại, tôi đột nhiên chợt nhớ... anh cũng là ba của con tôi... anh cũng đau lòng giống như tôi vậy...

Hí mắt ra nhìn anh, tôi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi cùng bất lực không giấu đi đâu được. Lòng tôi chợt nghĩ... bọn tôi là hai người xa lạ, lại vì một đứa bé mà ép buộc phải ở bên cạnh nhau. Bây giờ... đứa bé cũng không còn nữa... bọn tôi... không còn gì ràng buộc nhau nữa rồi...

Ly hôn... là quyết định sáng suốt và hợp lý nhất dành cho tôi và anh. Không có sự ràng buộc, không nhất thiết phải ở bên cạnh nhau nữa, đúng không

Chương 7

Tôi ở bệnh viện ba hôm là được xuất viện về nhà, trong ba hôm ở viện, Quân Trực hầu như không có đi làm, anh lúc nào cũng có mặt trong phòng bệnh. Mẹ chồng tôi lên thăm được bữa đầu tiên, rồi mấy ngày sau bà toàn gọi điện hỏi thăm chứ không vào bệnh viện thăm tôi nữa. Cơm bệnh viện không phải cơm cử nên chuyện cơm nước là một tay chị bếp lo hết.

Xuất viện về nhà, đáng lý mẹ ruột tôi sẽ ở lại chăm tôi đến hết tháng giống như đàn bà ở cữ nhưng mới được mấy hôm thì dưới quê có chuyện gấp, bà bắt buộc phải về. Ba mẹ tôi có ý muốn đưa tôi theo về quê để chăm sóc nhưng mẹ chồng tôi nhất quyết không đồng ý. Bà nói cứ để tôi ở đây, có bà với chị bếp thay nhau chăm sóc. Mẹ chồng tôi thế nào với tôi thì tôi cũng rõ ràng quá rồi, chỉ không biết tại sao bà lại không cho tôi về quê thôi. Chắc bà cũng giống như những người mẹ chồng khác... không thích cho dâu con về nhà mẹ đẻ.

Mất con, cuộc sống tôi mỗi ngày trôi qua rất tẻ nhạt. Tôi biết rõ là mình không thể cứ mãi như vậy được, tương lai vẫn còn phía trước, cuộc sống vẫn rất muôn màu và con tôi cũng không muốn nhìn thấy mẹ nó cứ ủ rũ buồn bã mãi như vậy. Nhưng mà, mỗi khi nghĩ đến con, tôi lại không kìm lòng mình được, cảm giác đau lòng không thể nói được thành lời. Con là ở trong bụng tôi, núm ruột của mình... mình không đau thì ai đau?!

Một tháng này, người ngoài nhìn vào thì thấy tôi vẫn ổn nhưng thực chất có ổn hay không thì chỉ mỗi mình tôi hiểu rõ mà thôi.

______________

Con Kiều với con Phụng đến thăm tôi, thấy tôi như vậy, bọn nó cũng ríu rít nói cười pha trò đủ chuyện. Chồng tôi hôm nay được nghỉ, anh ở nhà suốt từ sáng giờ để chăm sóc cho tôi.

- Hoà, tao bảo...

Con Kiều lấy trái cây từ bếp lên phòng, thái độ nó có chút khác lạ.

- Ừ sao á?

Con Kiều ngồi xuống ghế, giọng nó không mấy vui vẻ:

- Mẹ chồng mày... có tốt với mày không?

Tôi nhìn nó, cười trừ:

- Bình thường mà, sao vậy? Mẹ tao nói gì mày hả?

- Không, tao có làm gì đâu mà bà ấy nói tao, ngược lại... bà ấy đang nói mày á?

Tôi ngạc nhiên nhìn nó:

- Nói tao á? Nói gì?

- Khi nãy tao đi xuống bếp, tao nghe mẹ chồng mày đang nói chuyện với anh Trực. Bà ấy cấm không cho chồng mày ngủ chung với mày, bà bảo là gái đẻ tanh hôi.

- Rồi chồng tao nói thế nào?

Con Kiều lại lắc đầu:

- Tao không biết, có kịp nghe đâu. Đã nghe lén còn muốn nghe nhiều, mẹ chồng mày rượt tao chạy không kịp.

Tôi mím môi, đối với sự ghẻ lạnh của mẹ chồng tôi với tôi thì tôi cũng không cảm thấy ngạc nhiên hay tức giận gì cho cam. Cái tôi quan tâm là thái độ của Quân Trực kia kìa...

Thấy tôi im lặng, bọn nó tưởng là tôi đang buồn, hai đứa lại thay phiên nhau an ủi tôi đủ thứ.

- Tụi mày làm gì nói nhiều vậy, tao vẫn bình thường, tao quen rồi.

Con Phụng lại hỏi:

- Tính mày bộc trực vậy mà cũng chịu đựng được hả Hoà?

Tôi cười:

- Bình thường mày ơi, sau này mày lấy chồng rồi sẽ hiểu. Không nhịn cũng phải nhịn, không muốn nhịn cũng phải kìm lòng nhịn xuống. Mà thực ra cũng là mấy lời nói thôi, quan tâm làm gì cho nặng đầu.

- Hay, mày hay thiệt á.

- Chuyện, tao là Hoà mà.

...................

Đợi bọn bạn về rồi, tôi lại ngồi thẩn thờ trên giường suy nghĩ. Mẹ chồng đúng là mẹ chồng, tôi không chê con bà ấy thì thôi, bà ấy lại cứ xúi con trai bỏ bê vợ. Nghĩ tôi cần con bà ngủ chung ấy hả? Xuỳ!

- Em nghĩ cái gì mà thẩn thờ vậy?

Nghe tiếng anh hỏi, tôi khẽ quay sang nhìn anh, thấy anh đang đứng dựa vào tủ nhìn tôi, tôi nói:

- Anh lên rồi à? Ngồi xuống đây đi, em có chuyện này muốn nói.

Anh nhìn tôi, bước đến giường rồi kéo ghế ngồi xuống. Giọng anh đùa vui:

- Chuyện gì vậy? Sao anh nhìn em có vẻ nghiêm túc khác thường vậy ta?

Tôi không trả lời, cúi người xuống hộc tủ kéo, lấy ra một tờ giấy viết chi chít chữ. Đặt tờ giấy và cây viết lên mặt tủ, tôi nghiêm nghị nói:

- Đơn xin ly hôn em viết sẵn rồi, anh kí đi.

Quân Trực nhìn tôi, mắt anh mở to hết cỡ, giống như là không tin vào mắt mình vậy. Phải mấy giây sau, anh mới trấn tĩnh lại.

- Ý em là sao?

Tôi hít một hơi, thẳng thắn trả lời:

- Em muốn ly hôn.

- Ly hôn? Tại sao?

Với câu hỏi này của anh, tôi cơ bản là có chuẩn bị sẵn từ trước. Tôi rũ mi, khẽ nói:

- Con chung của chúng ta... không còn nữa, em nghĩ... em với anh cũng nên kết thúc. Anh cũng hiểu, bọn mình cưới nhau là vì nguyên nhân gì mà...

Anh nhìn tôi, không đợi tôi nói hết câu, anh đã thẳng thừng phản đối.

- Anh không đồng ý, chúng ta vừa mới kết hôn... bây giờ ly hôn... không được.

- Tại sao không được? Kết hôn rồi ly hôn vẫn bình thường mà, mình có yêu nhau đâu, không ly hôn thì sống chung kiểu gì.

Anh cau mày:

- Trước sống thế nào thì bây giờ sống thế ấy, nói tóm lại là anh không đồng ý ly hôn. Vừa mới kết hôn, ly hôn... bạn anh cười.

Ơ, lý do kiểu gì vậy?

- Vậy bao lâu thì ly hôn được?

- Không biết, lâu lâu chút. Muốn ly hôn thì cũng để anh chán em rồi ly hôn.

Tôi ngẩn người ra nhìn anh, vừa buồn cười vừa bực dọc với gương mặt bí xị của anh. Tôi nói:

- Lâu lâu chút là bao lâu?

Nghe tôi hỏi, anh gằn lên:

- Em chán anh lắm à mà muốn ly hôn gấp thế, bây giờ không yêu nhau thì sau này yêu. Một năm... hai năm... mình còn trẻ chứ có phải già cả gì đâu. Hay là em yêu ai rồi, không muốn sống chung với anh nữa?

- Em không yêu ai hết, em chỉ không muốn phí thời gian của anh và em thôi. Trước kia là vì con, bây giờ con không còn nữa, em thật tình không có lý do nào nữa để tiếp tục. Ly hôn cũng có gì xấu đâu, em cũng không muốn ràng buộc anh chỉ vì một tờ giấy.

Anh hết nhìn tôi rồi nhìn tờ giấy trên bàn, giọng anh tự dưng trở nên nghiêm túc:- Em chắc chưa?

Tôi gật đầu:

- Em chắc rồi.

- Anh kí vào rồi, em có thấy hối hận không?

Tôi mím môi, lại gật đầu lần nữa:

- Không hối hận.

- Được, vậy anh kí.

Dứt lời, anh cầm cây viết trên tay rồi kí thật nhanh vào ô còn trống. Cũng không hiểu sao, khi thấy anh kí nhanh như vậy, lòng tôi lại có chút không vui...

- Mai em đem đi nộp... thủ tục chắc cũng...

- Không cần em đem đi nộp, anh kí cho em hài lòng thôi chứ anh vẫn chưa muốn ly hôn. Mà em đã hỏi ba em chưa mà quyết định ly hôn với anh?

Có chút chột dạ, tôi vội đánh trống lảng:

- Ly hôn trước đi... kiểu gì ba em không đồng ý.

Anh đột nhiên cười gian:

- Anh nghĩ là ba em sẽ bẽ gãy chân em thành trăm mảnh nếu như em thông báo ly hôn. Em cũng biết rồi đó, ba em là quân nhân, trước sau như một... đến anh hai em còn bị đánh đến gãy xương sườn thì em... nhìn em thế này, anh sợ là thân tàn ma dại quá.

Nhắc đến ba tôi, tôi đột nhiên lại run lên:

- Anh đừng nói nữa, em... em không sợ đâu. Cùng lắm thì chết trẻ chút thôi, em không tin là ba em giết em.

Anh cười lớn, lấy trong túi ra cái điện thoại, anh đưa đến trước mặt tôi rồi thách thức:

- Vậy em gọi cho ba đi, ba oke thì anh oke. Lúc anh hỏi cưới em, anh phải xin phép ba em đàng hoàng, giờ em muốn ly hôn anh... được thôi, em xin phép lại ba vợ của anh đi. Ông đồng ý thì anh đồng ý, anh là người con hiếu thảo.

Xảo quyệt thật!

Tôi có chút bực dọc liền đẩy tay anh ra:

- Thôi khỏi đi, em còn trẻ, chết sớm khó coi.

- Là em không gọi chứ không phải do anh đó.

Tôi cau mày, lầm bầm mấy tiếng:

- Vậy giờ anh nói đi, anh không chịu ly hôn sao còn kí vào giấy ly hôn?

Quân Trực nhìn tôi, nét cười đùa bỗng dưng biến mất, giọng lộ rõ vẻ nghiêm túc hiếm gặp:

- Vì em muốn anh kí nên anh sẽ kí, giấy thỏa thuận ly hôn này anh sẽ giữ, giữ để làm tin với em. Anh biết là chúng ta không yêu nhau nhưng thực lòng anh không muốn ly hôn. Anh thích em, thích con người của em, thích gia đình của em, càng thích có một cô vợ khó tính như em. Vậy nên, cho anh thêm thời gian đi, một năm thôi... có được không?

Lòng tôi khẽ run nhẹ lên một chút, giọng hơi ấp úng:

- Một năm... để làm gì?

- Để anh yêu em.

Tôi nhìn anh, nhìn rõ được sự kiên định cùng chân thành trong mắt anh. Có chút không kịp tiêu hóa, tôi lại làu bàu chống chế:

- Dẻo miệng, để em suy nghĩ đã.

Anh véo mũi tôi một cái, môi nở nụ cười:

- Không cần suy nghĩ đâu, cho anh một năm nhé, được không? Anh hứa là không làm em thất vọng.

- Có ít quá không? Em cho anh thêm một ngày nữa vậy, là 366 ngày nhé, được không?- Được, 366 ngày... chốt kèo!

Lần này thì cả hai cùng cười, thỏa thuận coi như được thành lập. Thật ra, lúc tôi đồng ý với anh về thỏa thuận 366 ngày, tôi thật lòng không suy nghĩ gì nhiều cả. Dù gì thì cũng đã như thế, tôi muốn cho anh được tự do, anh không muốn thì tôi cũng không làm gì được anh. Tất cả là do anh lựa chọn, tôi không ép cũng không lừa gạt gì anh, chỉ hy vọng sau này... anh sẽ không hối hận.

Một năm cũng không quá dài, nếu hết một năm mà bọn tôi vẫn không thể yêu nhau, lúc đó ly hôn cũng không khiến mọi người sửng sốt. Một năm sau, hy vọng bọn tôi không gặp nhau ở tòa!

_________________

Hết một tháng nằm lỳ ở cữ, tôi được "xuất chuồng" đi học trở lại. Tôi với chồng tôi đang bước vào giai đoạn cưa cẩm hẹn hò, tình hình cũng có chút khả quan. Bọn tôi vẫn ngủ chung phòng nhưng chỗ nằm thì khác nhau. Quân Trực cũng không hay ở nhà, mà sô pha trong phòng còn êm hơn cả nệm, nhìn chung cũng không mấy thiệt thòi cho anh. Còn về chuyện mẹ chồng nàng dâu, không tính là căng thẳng nhưng cũng không phải hòa bình chim bồ câu. Chỉ cần mẹ chồng tôi không quá đáng, tôi cũng không xù lông nhím lên với bà.

Sáng tôi đi học sớm, trưa về ăn cơm rồi chiều ở nhà làm thêm. Quân Trực lịch bay dày đặc, số ngày anh ở nhà cũng không nhiều, bọn tôi cũng ít ra ngoài đi chơi. Mấy lúc anh được nghỉ, tôi và anh hẹn nhau đi xem phim, ăn uống, mua sắm, nhìn chung thì giống cặp đôi đang yêu nhau nhiều hơn là đôi vợ chồng mới cưới. Mà như vậy cũng tốt, cái gì dồn dập quá cũng không hay.

...................

Mấy hôm nay xe của chị Duyên bị hỏng bỏ sửa, thành ra hôm nào Quân Trực đi làm cùng giờ cũng giúp đưa chị ấy đến bệnh viện. Tôi thì tôi không khắt khe mấy vụ này nhưng vì chị Duyên có khúc mắc trong lòng tôi nên tôi cơ bản không thích chị ấy tiếp xúc quá gần với Quân Trực.

Sáng ra, chị Duyên đã dẻo miệng nói với chồng tôi:

- Trực, em đưa chị đi làm với, xe chị sửa chưa xong nữa.

Chồng tôi thì nhiệt tình sẵn có:

- Vậy chị chuẩn bị đi, em đưa vợ em đi học rồi em đưa chị đi làm luôn.

Chị Duyên lại nói:

- Đưa chị đến bệnh viện trước được không, chị có việc gấp.

Khiếp, đi ké còn đòi hỏi!

- Đưa chị đi trước thì Hoà trễ giờ học, chỗ hai người nghịch đường với nhau...

Đấy, chồng tôi vẫn là số 1.

- Nếu vậy để chị đi taxi, em đưa Hoà đi đi, chị tự đi làm cũng được.

Thấy mặt mũi chị Duyên bí xị, tôi cũng không muốn làm người xấu, nhỡ như chị có chuyện gấp thật thì sao, nói gì thì nói chị ấy cũng là bác sĩ mà.

- Đưa chị Duyên đi trước cũng được, em lên trễ một chút cũng không sao đâu.

Anh nhìn tôi, sau đó lại nói:

- Vậy anh đưa chị Duyên đến bệnh viện trước rồi đưa em đi học sau, em đến trễ không sao phải không?

Tôi lắc đầu:

- Không sao mà.

Nghe tôi nói vậy, Quân Trực cũng không từ chối chị Duyên nữa. Đợi bọn tôi sửa soạn xong xuôi, anh lùa lên xe đưa đi nhanh kẻo trễ.

Chạy được một đoạn gần đến bệnh viện chỗ chị Duyên làm, chồng tôi tấp vào mua mấy túi thức ăn nhanh cho tôi và chị Duyên. Anh xuống xe mua thức ăn, trên xe chỉ còn tôi và chị Duyên. Tôi ngồi ghế phụ lái, chị ấy thì ngồi ghế sau, tôi vô tình nghe được chị ấy nói chuyện điện thoại với bạn. Đại khái là bệnh viện không có việc gì gấp, chị Duyên nói gấp là gấp hẹn nhau đi ăn sáng chứ chả có việc gì lớn lao cả.

Nói chuyện xong, chị ấy mới giật mình khi nhìn thấy tôi lú đầu quay lại nhìn. Dường như mụ ấy quên luôn có tôi trên xe hoặc là chị ấy cố tình nói rõ như vậy cho tôi nghe. Mà tôi nghĩ là chị ấy quên chứ ai lại ngu đến như vậy.

Thấy tôi nhìn, chị Duyên cười trừ, giọng hơi gượng gạo:

- Tự dưng bị hủy lịch đột xuất, để chị nói Trực đưa em đi học trước nha.

Tôi cười, không muốn dòng do mà hỏi thẳng:

- Hình như không phải tự dưng bị hủy lịch, em nghe chị với bạn chị hẹn nhau từ hôm qua rồi mà.

Chị Duyên có chút lúng túng:

- Chắc em nghe nhầm rồi, chị...

Tôi cắt ngang lời chị ta, quyết định lật bài ngửa:

- Không có anh Trực ở đây, chị giải thích với em làm gì. Tai em vẫn tốt lắm, không có nghe lầm đâu. Chị gái, chị cố tình hả?

Tôi đã hỏi như vậy, bà Duyên cũng sửa lại nét mặt, thái độ kênh kênh, vừa tô son vừa nói:

- Ừ chị cố tình.

- Chị thích anh Trực?

Mụ Duyên nhìn tôi không chớp mắt, mụ ấy cũng mặt dày gật đầu đồng ý.

- Phải, chị thích cậu ấy.

Tôi cười nhạt, trong lòng cảm thấy trào phúng quá đỗi.

- Chị chắc chưa?

Mụ Duyên hiện nguyên hình là con giáp thứ mười hai cộng thêm một, một chút xấu hổ cũng không có.

- Chắc gì? Chị thích ai đâu cần em phải đồng ý?

Ố ồ, thì ra mày chọn cái chết?

Tôi liếc mắt nhìn chị ta rồi trực tiếp bước thẳng xuống xe. Bắt chiếc taxi đang đậu bên cạnh trước rồi mới đi đến mở cửa xe lôi mụ Duyên ra ngoài. Mụ Duyên tất nhiên là không chịu, thấy mụ ta vùng vằn, tôi liền gằn giọng:

- Chị muốn bây giờ đứng dậy hay là muốn bị đuổi ra khỏi nhà? Để anh Trực biết, cộng thêm cái mồm của em, em không tin là anh Trực để chị tiếp tục ở lại nhà em đâu. Đứng dậy đi, năng động lên nào!

- Em!

Tôi lôi chị ấy ra ngoài rồi lại nhét chị ấy vào trong xe taxi, vừa đẩy chị ấy vào trong tôi vừa nói với bác tài.

- Đưa chị gái của em đến bệnh viện X, đến nơi chị em trả tiền. Anh chạy nhanh nhanh chút nha, chị em bị đau bụng tiêu chảy dữ lắm, anh mà chạy chậm là đầy xe anh luôn á. Anh chạy đi, tới nơi chị em trả gấp đôi. Tới luôn bác tài ơi!

Tôi vừa nói vừa đóng cửa xe lại, thao tác nhanh chóng không đến một phút. Mụ Duyên còn đang ngơ ngác thì bác tài đã phi xe chạy mất dạng. Tội nghiệp bác tài, vì miếng cơm manh áo mà chấp nhận rủi ro, chị Duyên đúng là may mắn lắm mới gặp được chú chạy taxi có tâm với nghề như vậy. Haha!

Mụ Duyên từ cửa sổ xe nhìn trừng trừng về phía tôi, hai mắt mụ ấy mở to như kiểu muốn lấy tròng mắt dọa chết tôi vậy. Eo ôi, sợ quá cơ.

Tôi cũng không vừa gì, tôi lấy tay làm động tác cắt ngang qua cổ cảnh cáo lại chị ấy. Gớm, yêu thầm chồng người ta mà còn huênh hoang, thời thế đảo điên. Chắc lại muốn tôi đập cho một trận mới biết sợ hay sao á?!

Chương 8

Tiễn mụ Duyên lên đường, tôi nói với Quân Trực là chị ấy có chuyện gấp nên đón taxi đi trước. Anh cũng không suy nghĩ gì nhiều, tin tưởng lời tôi nói 100%. Chiều hôm ấy lúc mụ Duyên đi làm về, mụ ấy gần như không nhìn đến tôi một cái. Khiếp đấy, để coi mụ ấy ngoan cố được bao lâu!

_______________

Về chuyện bức ảnh của chồng tôi và chị Duyên trong mục yêu thích, tôi hôm nay chợt nhớ kiểm tra lại thì thấy đã bị xóa rồi. Tôi có hỏi Quân Trực, anh bảo anh không sử dụng đến laptop. Vậy xem ra, trong lúc tôi nằm viện, có người đã động tay xóa bức ảnh kia?

Ố ồ, có phải là chị Duyên làm không ta?

Kể từ hôm đó, mụ Duyên không còn nhờ vả Quân Trực đưa đi làm nữa, mà chị ấy cũng không còn rảnh rỗi tìm chồng tôi nói chuyện phiếm như trước kia. Tạm thời biết điều đấy, còn để xem xem chị ta đang muốn dở trò gì?

......................

Mẹ chồng tôi có sở thích nuôi cá cảnh trong nhà, chồng tôi thương mẹ nên rất hay mua giống cá đẹp về cho bà nuôi. Thấy bà suốt ngày cho cá ăn rồi ngắm nghía hồ cá, tôi tự dưng lại không dám lại gần. Sợ lỡ có chuyện gì với mấy con cá, mẹ chồng tôi lại đổ hết lên trên đầu tôi.

Sáng dậy tập thể dục rồi giúp chị bếp dọn thức ăn lên bàn cho mọi người ăn sáng. Hôm nay là 49 ngày của mẹ chị Duyên, chồng tôi đưa mẹ và chị Duyên về lại nhà của chị ấy. Ngồi trên bàn ăn, chị Duyên thức thời mở miệng.

- Hôm nay cũng 49 ngày của mẹ con rồi, dì để con dọn về nhà ở cho tiện. Lúc trước cậu Trực chưa có vợ thì khác, giờ cậu ấy có vợ rồi, con ở lâu quá cũng không tiện.

Mẹ chồng tôi tất nhiên là không đồng ý:

- Sao tự dưng con đòi về, bộ thằng Trực hay con Hoà nói gì con hả?

Chị Duyên nhìn lướt qua Quân Trực rồi dừng lại trước mặt tôi, chị ấy cúi đầu, bộ dáng rụt rè lên tiếng:

- Dạ có đâu dì, Trực với... Hoà... tốt với con lắm.

Ai cũng cảm nhận được có gì đó khác thường trong lời nói của chị Duyên, miệng thì chị ấy nói vậy nhưng thái độ thì lại khác hoàn toàn.

Mẹ chồng tôi nhìn tôi, mắt bà liếc ngang liếc dọc:

- Tốt sao con đòi đi? Mẹ con với dì là chị em thân như ruột thịt, con ở đây với dì là đúng rồi. Mất cha còn chú, mất mẹ bú dì... dì nuôi mày đến lúc mày đi lấy chồng thì thôi.

Nói đến đây, bà lại nửa liếc nhìn tôi nửa nói:

- Còn đứa nào thấy không thích thì cứ dọn đi, dì không ưa thứ người ích kỷ nhỏ mọn.

Quân Trực nhìn tôi, giọng anh có chút không vui.

- Mẹ nói gì kỳ vậy? Ở đây có con với Hoà, Hoà thì không có nói gì rồi đó, không lẽ mẹ nói con?

Mẹ chồng tôi buông đũa, bà sẵn giọng:

- Thì mẹ nói vậy, đứa nào bụng dạ xấu thì đứa đó hiểu.

Thấy tình hình căng thẳng, chị Duyên mới lên tiếng giải thích:

- Dì này, có ai nói gì đâu, tại con thấy bất tiện quá nên mới đòi về nhà. Dì đã không thích thì con không dám cãi nữa đâu, con ở đây luôn với dì được không?

Mẹ chồng tôi lúc này mới hết căng thẳng, bà quay sang cười hề hề với chị Duyên:

- Cô cứ rảnh việc, mày làm dì tưởng có ai ức hiếp mày chứ?

- Ai dám hả dì?

Thấy dì cháu bọn họ cười nói, tôi thấy hình như là có gì đó sai sai. Mục đích của chị Duyên là làm cho mẹ chồng tôi mắng tôi hay là chị ta muốn tìm cách ở đây lâu thêm nữa?

Nếu là vế đầu thì hợp tình hợp lý, nhưng nếu là vế sau... chẳng lẽ có chuyện gì mà tôi không biết à?

........................

Ăn sáng xong, chồng tôi lên phòng thay đồ, tôi cũng mon men chạy lên theo. Lúc tôi đi vào thì vừa thấy anh đang thay áo, thấy vậy tôi liền né né sang một bên.

- Em không biết anh đang thay áo...

Quân Trực khẽ cười:

- Phòng của em thì em cứ vào, anh chỉ là thay áo thôi chứ có thay quần đâu mà em sợ.

- Em không có sợ anh, em sợ là em kiềm lòng không được thôi.

Có tiếng cười lớn phát ra:

- Vậy hả, vậy đừng kiềm lòng nữa, cố thả lòng em ra đi.

Tôi lườm nguýt anh một phát rồi mặc kệ anh không thèm trả lời. Thấy anh thay quần áo xong rồi, tôi lại lân la tìm anh hỏi chuyện.

- Anh này, giờ anh đưa mẹ với chị Duyên đi hả?

Anh gật đầu rồi ngồi xuống mang vớ vào chân:

- Ừ, em cần gì hả?

Tôi xua xua tay:

- À đâu có, em hỏi vậy mà. Mà nghĩ thì thấy tội chị Duyên, mẹ mất giờ lủi thủi còn có một mình. Chắc chị ấy ngại là anh có vợ nên mới không muốn ở lại đây...

Anh ngước mặt lên nhìn tôi, biểu cảm hơi cứng:

- Không phải đâu...

- Không phải? Chứ là sao hả anh?

Mang vớ xong xuôi, anh đi đến vỗ nhè nhẹ lên đỉnh đầu tôi, giọng anh hơi khàn:

- Không có gì đâu, anh nói vậy thôi mà. Thôi anh đi, tối về anh đưa em đi xem phim.

- Ơ anh...Tôi còn chưa kịp hỏi cho rõ ràng thì anh đã đi mất dạng. Quái nhỉ? Rốt cuộc là không phải chuyện gì vậy ta?

Bực mình thật, tôi ghét nhất là ai nói cái gì đó lấp lửng rồi bỏ đi không nói nữa. Giống như kiểu đang đi tiểu giữa chừng thì dừng, vừa nặng bụng vừa tức giận tím cả người.

_________________

Về chuyện lấp lửng hôm đó, Quân Trực nhất quyết không nói cho tôi nghe. Dù cho tôi có hỏi đến cỡ nào thì anh cũng không chịu nói, càng nghĩ càng thấy khả nghi.

Mấy hôm nay tôi phải đi học suốt, học ở trường rồi về nhà tiếp tục học để thi. Thời gian ăn uống không có, tôi phải mua sữa trữ trong tủ lạnh. Thế quái nào mà sữa và bánh ngọt tôi mua để dành ăn đêm thì ngày nào cũng bị vơi đi một nửa. Hôm nay mua một lốc sữa bốn hộp, tôi uống mới có một hộp, sang ngày hôm sau lại chẳng còn một hộp nào. Mà không phải một lần, là nhiều lần như vậy lắm rồi. Mẹ chồng tôi với Quân Trực thì chắc chắn là không đụng vào sữa, vì mẹ chồng tôi không uống được sữa hạnh nhân, còn Quân Trực thì không thích uống sữa. Tôi cũng có hỏi chị bếp, chị ấy bảo là không có uống mà cũng không biết là có ai lấy uống không nữa.

Nghĩ lại thấy lạ, chẳng nhẽ tủ lạnh nhà tôi tự lấy uống?

Nửa đêm, tôi học bài xong thì đói bụng đến không chịu được. Nhớ lại khi nãy có bỏ sữa vào tủ cho lạnh nên chạy xuống bếp tìm sữa uống. Đi gần đến bếp, tôi mới thấy dưới bếp có tiếng xì xì, ngẫm nghĩ chắc giờ này chị bếp vẫn còn nấu cái gì đó. Bước vài bước vào trong, tôi lại không thấy chị bếp đâu mà chỉ thấy chị Duyên đang đứng ở bồn rửa chén. Tay chị bóp hộp sữa cho sữa đổ hết vào bồn rồi lại cầm hộp sữa trên tay chuẩn bị vứt đi. Thấy vậy, tôi liền bật đèn cho sáng để nhìn rõ hơn. Quả nhiên, trên tay chị ta đang cầm hộp sữa mà tôi bỏ vào trong tủ lạnh.

Thấy tôi, chị ta có chút chưng hửng, nhanh tay giấu hộp sữa sau lưng:

- Hoà...

Tôi nhìn rõ mồn một đúng là sữa của mình, trong lòng lại cảm thấy trào phúng dễ sợ. Không ngờ chị ta lớn đầu rồi mà lại chơi cái trò bẩn thỉu này.

- Chị Duyên, chị giấu cái gì sau lưng vậy? Sữa sao chị không uống mà lại đổ hết đi?

Mụ Duyên nhìn tôi, mụ ta ấp úng:

- Chuyện này... chuyện...

Đang ấp úng, chị ta lại đột nhiên chuyển sang mếu khóc, tay hiên ngang cầm hộp sữa để ra trước, giọng như muốn khóc đến nơi.

- Chị xin lỗi, chị không biết là sữa của em... để mai chị mua cái khác trả cho em... em đừng nói với cậu Trực...

Tôi nhìn chị ta, vừa kịp nhận ra là có chuyện gì đó không đúng thì từ sau lưng, tôi đã nghe có giọng quát quen thuộc vang lên.

- Cái gì vậy Duyên? Cái gì mà phải xin lỗi?

- Ớ dì... không có chuyện gì hết... không có gì đâu dì.

Chị Duyên thấy mẹ chồng tôi lên tiếng, chị ấy vừa lắc đầu vừa ra vẻ đáng thương. Tôi vừa tức vừa thấy hài hước vô cùng, mẹ kiếp, sao mụ Duyên này không đi học làm diễn viên mà học bác sĩ làm gì không biết nữa. Diễn như thiệt.

Thấy tình hình quá bất lợi cho mình, tôi cũng bắt đầu nhập vai cô Tấm.

- Chị Duyên ơi là chị Duyên, chị uống sữa thôi mà có gì đâu chị phải lén trong bếp uống. Em mà không xuống bắt đèn giúp chị rồi lỡ chị trượt chân té ngã rồi sao?

Mụ Duyên liếc mắt nhìn tôi, mẹ chồng tôi thì ngờ ngợ không tin vào lời tôi nói. Thấy chưa đủ thuyết phục, tôi lại nói thêm.

- Chị thích uống sữa này thì để em mua thêm cho chị nha, hai chị em mình coi vậy mà sở thích giống nhau ghê á.

Mẹ chồng tôi nhìn chị Duyên, bà cau mày hỏi:

- Khi nãy con xin lỗi cái gì vậy Duyên?

Tôi nhanh miệng hơn mụ Duyên một phát, tôi vừa cười vừa nói:

- Con cũng định xuống lấy sữa uống nè mẹ, chị Duyên thấy con nên hù con một cái làm con hết hồn. Chị này, mốt đừng chơi vậy nữa nha.

- Duyên, thiệt vậy hả?Mụ Duyên nhìn tôi, tôi cũng không ngại trừng mắt cảnh cáo chị ta. Không biết chị ta nghĩ gì mà cũng phụ họa theo tôi, tôi cứ tưởng là mụ ta phản kèo kiếm chuyện với tôi chứ.

- Dạ phải vậy đó dì.

Mẹ chồng tôi nghe chị Duyên xác nhận, bà lúc này mới nhìn tôi hiền hòa hơn chút.

- Khuya rồi, hai đứa lên phòng ngủ sớm đi, mẹ cứ tưởng là có chuyện gì.

- Dạ đâu có gì đâu mẹ.

- Dì lên ngủ đi dì.

Đợi mẹ chồng tôi đi rồi, tôi không nói không rằng gì với mụ Duyên cả, quay người tôi đi thẳng lên trên phòng trước. Đứng đợi mụ Duyên ở cầu thang, vừa thấy mụ ấy bước lên đến, tôi đã chặn đầu lại hỏi.

- Chị lớn rồi hay còn con nít mà chơi cái trò gì mất dạy vậy?

Mụ Duyên trừng mắt nhìn tôi, mụ ta hằng học:

- Mày nói ai mất dạy?

Tôi chỉ thẳng vào mặt chị ta rồi gằng từng tiếng:

- Tôi nói chị đó, sữa của tôi mua ngày nào cũng mất tích không rõ dấu vết. Nếu là chị uống thì tôi đã không nói, còn đằng này... chị nghĩ cái gì mà đổ sữa hết đi vậy? Mục đích chị làm vậy để làm gì?

Mụ Duyên cười nhếch môi, mụ ta mặt dày trả lời.

- Tôi thích vậy đó, cô làm gì được tôi. Ai chắc sữa đó là của cô mua? Tôi thấy ở trong tủ lạnh thì tôi uống thôi, nhưng xui là hộp sữa hôm nay bị chua nên tôi đổ đi. Có hộp sữa thôi mà, nếu cô thấy oan ức quá thì đi méc dì đi, đi đi.

Tôi cười lạnh:

- Chị chắc chưa?

- Cô có giỏi thì đi nói với cậu Trực đi, tôi... á á cô làm cái trò gì vậy?

Tôi vừa bóp hộp sữa để nó xịt hết lên mặt lên mũi mụ Duyên, tôi vừa cười nói:

- Muốn uống hả? Nè, chị uống đi... uống nữa đi. Khốn kiếp, nghèo mà hoang phí, sữa người ta không có mà uống, chị lại làm trò mèo.

Mụ Duyên đưa tay muốn giật lấy hộp sữa trên tay tôi thì tôi đã nhanh tay giấu hộp sữa vào sau lưng mình. Tôi nói rõ ràng từng chữ:

- Chị thích Quân Trực là chị đã sai rồi, chị giở trò với tôi thì chị lại càng sai nhiều hơn nữa. Chị đừng tưởng có mẹ ở đây thì chị muốn làm gì thì làm, chị là kiểu không làm được gì nên mới chơi trò tiểu nhân với tôi như thế này. Xuỳ, tép riu.

- Mày!

Tôi lại cười:

- Mày tao gì ở đây? Lần này là đổ sữa, lần sau... à lần sau là chị đổ máu với tôi đó chứ chả đùa với chị đâu.

Nói xong, tôi quay người đi vào trong phòng rồi đóng chặt cửa lại. Mụ Duyên là kiểu người không làm được gì nên mới chơi trò tiểu nhân. Rõ là mụ ta không được lòng Quân Trực nên mới hành xử như thế, chứ nếu chị ta được Quân Trực yêu như trước kia tôi đã từng nghĩ thì bây giờ chắc chị ta đã tìm cách cắm sừng lên đầu tôi rồi. Đúng là... ơ mà khoan, nếu mụ Duyên không phải người mà Quân Trực từng yêu... vậy thì người đó là ai nhỉ?

Tò mò thật!

_________________

Chồng tôi có lịch bay đến ba ngày mới về, ngày nào anh cũng nhắn tin gọi điện thoại cưa cẩm tôi hết. Càng nghĩ thì càng thấy tên này còn trẻ trâu phết, chứ như ông anh của tôi, mặt mày lúc nào cũng nghiêm túc như bị táo bón. Hai người bọn họ cùng một tuổi nhưng người thì như con nít, người thì giống như ông già.

Hôm nay đi học về muộn, khi sáng tôi không đi xe máy mà đi taxi vì muộn giờ, đến chiều về thì đi xe ôm công nghệ. Tài xế xe dừng xe trước cửa nhà, tôi chưa kịp mở cổng đi vào trong thì đã nghe có giọng đàn ông hơi quen tai vang lên.

- Hoà... Hoà...

Nhìn về nơi phát ra tiếng nói... ôi mẹ ơi... là tên Cường!

Thấy hắn ta, tôi lật đật muốn mở cổng đi vào thật nhanh thì lại nghe hắn ta nói lớn:

- Em mà đi vào, anh sẽ đứng dưới nhà kêu cửa đến khi nào em ra thì thôi.

Chơi mà chơi hù, chắc tưởng bà mày sợ mày á?

Tay tôi chợt dừng lại, trong lòng chợt có lửa giận bùng lên, tôi trừng mắt về phía hắn ta, tôi quát:

- Anh muốn quấy rối đúng không? Oke, bố mày báo công an còng đầu mày lên phường ngay và luôn đây này. Ở đây là khu an ninh cao, định giở trò à?

Vừa nói tôi vừa lấy điện thoại ra định gọi thật, tên này phải để công an bắt một lần cho bỏ cái thói nhây như đỉa đói.

Nghe tôi nói vậy, tên Cường liền nhào đến chỗ tôi, hắn ta nắm lấy tay tôi rồi gấp gáp nói:

- Em đừng gọi, anh chỉ muốn hỏi thăm em thôi. Em bỏ chặn zalo anh đi, anh muốn hỏi thăm em và con thôi mà. Em bỏ chặn anh, anh hứa sẽ không đến đây tìm em nữa, anh hứa đó.

Tôi vùng tay ra khỏi tay hắn ta, định tống cho hắn ta một phát thì từ sau lưng, tôi nghe được giọng đanh thép của mẹ chồng tôi truyền đến.

- Hoà, ai vậy?

Phía sau lưng tên Cường, con Kim với con Phụng cũng xuất hiện bất thình lình.

- Anh Cường!

Trời má, cái quái gì vậy trời?

Chương 9

Tôi và tên Cường đứng giữa mẹ chồng tôi và bọn con Kim. Tôi thì lo nhìn về phía mẹ chồng tôi liền quên mất con Kim cũng đang đứng sau lưng. Lúc tôi thấy được mặt nó thì nó đã vung tay tát cho tôi một cái vào bên má, kèm theo đó là giọng quát gân cổ:

- Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi hả Hoà, mày có chồng rồi sao lại còn đong đưa với anh Cường? Mẹ nhà mày, đàn bà trắc nết!

Nó vừa quát vừa định tát tôi tiếp, tôi đâu phải đứa ngu mà chịu đứng yên cho nó đánh được. Trước tôi có bầu thì không nói đi, còn tầm này thì đố con điên này chạy được đằng nào.

Con Kim vung tay, tôi liền cong chân đạp cái hự vào bụng nó khiến nó loạng choạng muốn ngã ra đất. Thấy con Kim không để ý, tôi liền phi đến vụt tới tấp vào mặt vào mũi nó. Chả cần biết mắt mũi miệng nó nằm ở đâu, tôi cứ cong tay thành nắm đấm mà vụt. So với cái tát khi nãy nó đánh tôi thì mấy cái đấm này mạnh hơn rất nhiều.

Con Phụng bay vào kéo tôi ra, tên Cường thì lấy thân mình ra che chắn cho con Kim. Tôi bị yếu thế trước ba đứa bọn nó, tôi liền hét ầm lên:

- Bớ làng nước ơi, dàn cảnh cướp đồ... cứu tôi với... ai cứu tôi với.

Con Kim lúc này như chó bị lên cơn dại, nó vòng qua người tên Cường rồi lao vào xâu xé tôi tiếp tục. Một mình nó thì tôi không sợ, đằng này bọn nó chơi mất dạy, một con ôm tôi lại, một con thì thẳng tay đánh. Chơi kiểu này thì bố tôi là quân nhân đánh cũng không lại chứ nói gì là tôi.

"Chát chát chát", ba bốn cái vả liên tục vào mặt tôi, con Kim còn bắt thằng Cường lấy điện thoại ra quay clip lại. Mà thằng Cường nó hèn còn hơn chữ hèn, con Kim trừng mắt nhìn nó một phát nó đã cong quíu đuôi lấy điện thoại ấn quay.

Tôi nhìn bọn nó, trong lòng vừa tức vừa cảm thấy bất lực ghê gớm, lúc này mà có con Kiều thì nó tọng cho gãy răng hết lũ này. Chơi ba đánh một, chơi vậy về chơi một mình đi chứ ai chơi lại.

- À đm mày Hoà, mày đánh tao à? Đánh này... đánh này... á á....

Con Kim chưa nói dứt lời thì từ sau lưng tôi, mẹ chồng tôi đã cầm chổi chà quét sân vụt mấy vụt vào mặt con Kim. Cả con Phụng đang ôm tôi lại cũng bị bà vụt cho hai ba vố lên đầu. Bà vừa vụt tụi nó, bà vừa quát ầm lên:

- Bớ bà con ơi, lũ này đến ức hiếp người... gọi bảo an giúp tôi đi... ai gọi bảo an đi...

- Đánh con dâu tao này, bọn mày đánh con tao này!

Tôi nhìn mẹ chồng tôi, chưa bao giờ tôi cảm thấy bà đáng yêu như lúc này. Để không phụ lòng mẹ đã chạy ra đỡ đạn cho tôi, tôi thừa thắng xông lên, tay chộp lấy cái ky hốt rác mà xúc thẳng vào mồm bọn con Kim. Tôi vừa xúc vừa quát với mẹ chồng tôi:

- Con xử con này, mẹ con kia!

Mẹ chồng tôi gật đầu, bà gằng giọng:

- Mày để con tóc dài cho mẹ, bố láo!

Một mẹ chồng một nàng dâu, hai người bọn tôi có hung khí nên bọn con Kim đâu đánh lại. Thằng Cường cũng bị tôi vố cho mấy cái, tôi đập cái ki hốt rác muốn bể tan tành. Đầu cổ bọn con Kim cũng chả còn ra cái thể thống cống rãnh gì nữa cả.

Tôi phun một bãi nước bọt rồi cười nhếch môi hét lên:

- Cái ky này bình thường là để xúc cứt nhưng hôm nay tao lấy tao xúc cái não của tụi mày. Tụi mày mèo mả gà đồng, đuôi chuột ngoáy lọ mỡ cắm cho tao mấy cái sừng rồi bây giờ còn đến đập phá kiếm chuyện hả? Đm mày, lên phường, lên phường trình bày.

Con Kim với con Phụng bị đánh la oai oái, riêng thằng Cường thì trốn đâu mất dạng không thấy mặt. Chắc là thấy tình hình không ổn nên hai đứa bọn nó kéo nhau chạy mất. Tôi thì muốn dí theo rượt cho trận nữa nhưng mẹ chồng tôi thì ngăn tôi lại. Nắm cổ tay tôi giữ lại, bà lườm nguýt:

- Được rồi, bọn nó đi rồi không cần đuổi theo.

Mặc dù rất muốn lôi cổ bọn nó để hỏi cho ra ngô ra khoai mọi chuyện nhưng mẹ chồng tôi đã nói như vậy thì tôi cũng thôi không làm lớn chuyện nữa. Mãi khi bọn con Kim trốn mất dạng thì bảo an mới chạy đến, mẹ chồng tôi trao đổi với mấy chú bảo an xong thì lôi cổ tôi vào nhà nói chuyện. Hàng xóm xung quanh ai về nhà nấy như chưa có chuyện gì xảy ra.

Mẹ chồng tôi ngồi trên ghế, tôi thì đứng trước mặt bà cúi rụt cổ không dám ngẩn đầu nhìn lên. Bên má tự dưng cũng thấy ran rát khó chịu, khi nãy không sao, bây giờ mới thấy có sao. Đưa tay xoa xoa bên má của mình, tôi có chút giật mình khi nghe mẹ chồng tôi hỏi:

- Giờ mới thấy đau hả con? Con ngẩn cái đầu lên nhìn mẹ đây này.

Nghe lệnh của bà, tôi ngẩn đầu từ từ nhìn lên, giọng tôi ấp úng:

- Dạ con...

- Con thế nào? Chuyện khi nãy là sao? Người thanh niên nắm tay con ngoài cửa nhà là ai? Còn hai đứa kia là sao nữa?

Tôi nhìn bà, biết là khó thể giấu được bà nên tôi đành nói thẳng ra hết.

- Chuyện... thằng ngoài cổng là... người yêu cũ của con... còn hai con nhỏ khi nãy từng là bạn thân chơi chung với con.

Mẹ chồng tôi trố mắt nhìn tôi, tôi thấy bà hình như có chút không kiên nhẫn được nữa rồi. Thấy vậy, tôi liền nói tiếp:

- Mẹ, mẹ nghe con nói hết đã...

Mẹ chồng tôi rót một ly nước trà tu hết ực, bà hậm hực trả lời:

- Con nói đi, mẹ nghe.

Tôi hít một hơi rồi nghiêm túc kể về sự tích cắm sừng của thằng Cường và con Kim. Vừa nói, tôi vừa quan sát sắc mặt của mẹ chồng tôi. Hễ mà bà cau mày cái nào là ruột gan tôi như muốn xoắn hết vào nhau vì sợ. Kể xong, tôi lại dẻo mồm chốt hạ một câu:

- Con là con gái của bộ đội, ba con là người kỷ cương ngay thẳng nên bọn con cũng thế. Cái thằng chó người yêu cũ con chia tay ngay khi biết nó qua lại với bạn thân con. Mãi sau này con lấy anh Trực rồi mà bọn nó vẫn phá. Cái thằng người yêu cũ cứ muốn tìm con nói chuyện... Mẹ, con thật sự vô tội, con không hề muốn gặp mặt nó.

Nói xong rồi tôi lại căng thẳng nhìn mẹ chồng tôi, thấy tôi nhìn chăm chú, bà tằng hắng một tiếng rồi mới cất lời:

- Ra là mẹ không biết con cũng lanh lẹ như vậy, sao trước giờ mẹ thấy con ít nói lắm mà?

Tôi nở nụ cười sượng trân giả lả:

- Tại vì mẹ con mình ít nói chuyện với nhau... nên mẹ mới không biết là con nói nhiều. Mà do con lúc trước sợ mẹ nên không dám bắt chuyện...

Bà liếc mắt nhìn tôi, ánh nhìn cũng không còn bực dọc như khi nãy nữa. Thật ra thì tôi cũng không có nói cái gì dối lòng mình cả, kể cả chuyện tôi ít nói với bà cũng là sự thật. Tính tôi không phải trầm tính mà là loại hoà đồng nhanh nhạy. Trước kia là do tôi có bầu rồi cộng thêm việc mẹ chồng tôi không thích tôi nên tôi ngại nói chuyện với bà. Sau này còn sinh ra mấy chuyện khúc mắc khi mang thai, tôi lại càng không muốn mở miệng nói chuyện gì với bà cả. Mãi đến hôm nay mới có dịp hai mẹ con nói chuyện với nhau, dù là nói chuyện trong tình hình căng thẳng mới vừa đi tẩn nhau xong. Nhưng dù là vậy, tôi vẫn cảm thấy tôi và mẹ chồng tôi có chút tiến triển về mặt tình cảm. Cơ bản là mẹ chồng tôi cũng không quá ghét tôi, điển hình là khi bà thấy người khác đánh tôi, dù không biết ất giáp gì nhưng bà cũng phi vào đánh túi bụi giúp tôi gỡ dây.

- Con nói có thiệt không?

Nghe mẹ chồng tôi hỏi vậy, tôi liền ra sức gật đầu:

- Con không có nói dối mẹ đâu, nếu mẹ không tin mẹ gọi cho anh Trực hỏi là rõ liền luôn á mẹ.

Nghe nhắc đến con trai vàng con trai ngọc, mẹ chồng tôi mới tạm tin những gì tôi nói.- Nếu vậy thì để mẹ hỏi lại thằng Trực... con lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm đi.

Dứt câu, bà nhìn lướt qua tôi một cái rồi mới thong dong đi vào trong phòng. Tôi đứng đây nhìn theo bà, môi vô thức cũng nở nụ cười hài lòng. Xem ra thì mẹ chồng tôi cũng đâu khó tính lắm đâu...

Tối hôm đó, lúc tôi chuẩn bị đi ngủ, mẹ chồng tôi còn bảo chị bếp đem sữa lên phòng cho tôi. Thấy tình cảm mẹ chồng nàng dâu tôi có chút tiến triển, tới chị bếp còn vui nữa là nói gì đến tôi.

________________

Sau vụ đánh nhau trước cổng nhà tôi, tên Cường gần như không lảng vảng đến trước mặt tôi nữa. Riêng con Phụng, tôi nhắn cho nó một tin rồi xem như dứt tình chị em từ đó đến giờ. Còn về con Kim, tôi rất hy vọng một ngày nào đó nó đi một mình ra đường và vô tình bá vào vai tôi... tôi sẽ cưng nựng nó giống ý như cái cách tôi xúc cái ky hốt rác vào đầu nó vậy.

Chồng tôi về, anh được nghe hàng xóm tường thuật lại chuyện mẹ con tôi đánh nhau trước cả khi anh kịp vào nhà. Mà anh cũng không trách mắng gì, chỉ bảo tôi sau này đừng đánh nhau như vậy nữa. Ấy thế mà anh lại đi tìm tên Cường rồi tẩm quất cho nó một trận thừa sống thiếu chết. Đến mức tôi và mẹ phải lên phường để bảo lãnh anh về.

Lúc đến phường, chỉ có anh ngồi một mình ở đó, còn tên Cường thì không thấy đâu. Hỏi ra mới biết nhà tên Cường quen biết máu mặt gì đấy nên cho hắn ta về trước. Mẹ kiếp, khốn nạn ghê!

Về đến nhà, mẹ chồng tôi vừa giận vừa xót xa đứng nhìn chị Duyên chấm thuốc sứt cho anh. Bà mắng:

- Tự dưng con đi tìm cái thằng đó làm gì hả Trực?

Anh bị bầm một chút trên mặt chứ cũng không có bị gì nặng. Anh nhìn tôi rồi lại liếc mắt sang chỗ khác, giọng anh trầm xuống:

- Sự cố thôi mẹ, sẽ không có lần sau đâu.

Mẹ chồng tôi thở dài một hơi bực dọc, tôi thì đứng một bên không biết nên nói cái gì. Chị Duyên vừa bôi thuốc vừa luôn miệng:

- Mẹ thương cậu lắm, đó giờ cậu có đánh ai đâu mà nay lại đi đánh người. Là ai xúi cậu hả?

Con mụ Duyên này, mở mồm ra là thấy cái móc câu.

Quân Trực gạt tay chị Duyên ra, anh đứng thẳng dậy rồi phun lại một câu khó chịu:

- Em lớn rồi, không ai xúi em được cả.

Chị Duyên lúng túng ra hẳn:

- Ừ thì chị cũng không có ý gì đâu...

- Nếu không có gì thì sau này chị đừng nói những lời như vậy nữa. Người nghe người ta hiểu lầm thì không tốt.

Nói rồi anh quay người bỏ đi lên trên phòng, đi đến nửa cầu thang, anh lại xoay người gọi tôi một tiếng.

- Hoà, lên theo anh.

Tôi gật gù xin phép mẹ chồng rồi chạy nhanh lên trên phòng. Thật là thú vị, cái mặt chị Duyên đen thui quê xệ một cục luôn.

- Em cười cái gì?

Vừa mở cửa phòng bước vào, tôi đã nghe được giọng hậm hực của chồng tôi. Đứng ở cửa chớp mắt nhìn anh, tôi thấp giọng trả lời:

- Em có cười gì đâu...

Quân Trực đang ngồi trên ghế sô pha, biểu cảm của anh cực kỳ không vui. Anh nhìn tôi rồi lại ngoắc ngoắc tay:
- Lại đây.

Tôi đột nhiên ngoan ngoãn như con cún giữ nhà, đi đến trước mặt anh rồi ngồi xuống kế bên anh, tôi khẽ hỏi:

- Anh có đau không? Sao lại đi đánh...

- Anh là vì cái này.

Ơ đây là điện thoại của tên Cường mà... sao lại?

Tôi nhìn chiếc điện thoại trên tay anh, trong lòng cảm thấy hơi rối rắm:

- Sao anh lại lấy điện thoại của tên Cường? Rồi anh ta có biết không?

Quân Trực nhìn tôi, anh trả lời:

- Nó không biết, anh trộm.

Tôi mở to mắt ra nhìn anh rồi hét lên đầy bất ngờ:

- Trộm á?

- Ừm.

- Anh trộm làm cái gì? Nó làm đơn thưa anh còn chưa đủ phiền phức hả?

Anh cười nhạt:

- Mai giao cho luật sư là xong, dăm ba đứa như nó thì làm gì được anh...

- Nhưng anh trộm điện thoại của hắn ta làm gì? Sao tự dưng lại trộm?

Quân Trực nhìn tôi, anh đưa điện thoại đến trước mặt tôi rồi hỏi:

- Nhớ pass không?

Tôi gật gật:

- Nhớ nhưng hên xui.

- Vậy đọc đi.

- 2205.

- Được rồi.

Thấy anh mở điện thoại tên Cường ra rồi lướt đến ô video mở ra xem, tôi càng nhìn càng không hiểu được chuyện gì đang xảy ra nữa.

Đưa điện thoại cho tôi xem, hai mắt anh híp lại, giọng khàn khàn:

- Anh lấy điện thoại để xóa mấy cái video này.

Video?

Tự dưng nhìn thấy một chuỗi video hiện ra, lòng tôi có chút cồn cào khó chịu. Mẹ nó, tôi và hắn ta chia tay tám kiếp rồi, hắn ta còn lưu mấy video cầu hôn làm con mẹ gì nữa cơ chứ.

Chợt nhìn lại gương mặt sừng sỏ không vui của Quân Trực, tôi liền tìm cách nói đỡ cho mình.

- Là video hắn ta cầu hôn em... không biết sao hắn ta còn lưu nữa. Đúng là thằng điên mà!

Gương mặt sát khí của chồng tôi vẫn không giảm đi được chút nào. Anh ấn vào một video rồi hạ thấp giọng nói với tôi:

- Anh quan tâm đến video cầu hôn chó chết kia làm gì, cái anh để ý là video em mặc bikini ở biển. Thằng chó, chia tay rồi mà vẫn để trong máy để ngắm à? Mẹ nó!

Nào nào... mọi chuyện xảy ra là vì... nguyên nhân này ư?

Tôi bị sốc một chút... à không là sốc nhiều chút mới đúng. Cái video này có phải là video phim heo đâu mà anh gay gắt như vậy chứ? Mặc bikini tắm biển... thường tình thôi mà.

Tôi ngồi xuống nhìn anh, thật bình tĩnh để hỏi han anh:

- Anh... em chỉ là mặc bikini thôi... bikini cũng không quá sexy mà...

Anh nhìn tôi, bực dọc trả lời:

- Nhưng em và nó chia tay rồi, anh thấy hành vi lưu giữ video bán thỏa thân của người khác như vậy... cứ biến thái kiểu gì đó. Đàn ông ai mà làm thế, nếu là anh... anh sẽ không làm thế.

Ôi trời ơi! Anh ơi là anh... chồng ơi là chồng!

Cái nguyên nhân chính gây ra sự việc đánh nhau kia chính là vì mấy video tôi mặc bikini được lưu trong máy của tên Cường. Tôi nghe Quân Trực kể lại, tên Cường hẹn gặp mặt anh rồi kiếm chuyện với anh trước. Anh đã nhịn rồi nhưng hắn ta lại đem mấy cái video cầu hôn ra chọc tức anh. Đáng lý là anh sẽ không tức rồi đánh hắn đâu, cho đến khi anh thấy mấy video tôi mặc đồ bơi ở trong máy của tên Cường.

Thôi ý trời rồi, bố tôi cũng chịu chứ đừng nói là tôi. Xui cho tên Cường!

Chương 10

Vì gương mặt bị thương vài chỗ nên Quân Trực xin nghỉ vài hôm, anh dùng mấy ngày phép trong năm để nghỉ nên cũng không ảnh hưởng gì mấy đến công việc. Chuyện anh và tên Cường đánh nhau, luật sư bảo là không có gì đáng ngại, chỉ là thưa kiện nhân sự vặt vãnh mà thôi. Còn về cái điện thoại của tên Cường, hắn ta hình như chưa biết là điện thoại hắn bị mất.

Sáng sớm, vừa đứng dậy khỏi giường, thân dưới đột nhiên chảy ra một ít chất lỏng. Tôi có chút bàng hoàng vội vàng chạy thẳng vào phòng tắm. Lạ nhỉ, vẫn chưa đến ngày mà, hay là do lần trước tôi sảy thai nên lần này kinh nguyệt không đều đặn? Chắc là vậy rồi.

Lần này đến tháng lại thấy đau bụng dữ dội, tắm rửa xong tôi chỉ biết leo lên giường nằm nhắm mắt mà rên rỉ. Đau kiểu này chắc chắn là không đi học được rồi, hôm nay lại phải nghỉ học.

Sáng bỏ cữ không ăn, Quân Trực phải đem cháo loãng với nước đậu đỏ lên cho tôi uống. Thấy tôi mặt nhăn mày nhó, anh quan tâm hỏi:

- Đau nhiều lắm hả?

Tôi gật gật, nhíu mày trả lời:

- Đau lắm.

- Có cần đi bệnh viện không, anh đưa em đi?

Tôi lắc đầu, thở dốc:

- Thôi, đau bụng này ai lại đi bệnh viện.

- Ừm... vậy em ngủ một chút đi, lát nữa chắc sẽ hết.

Tôi gật đầu rồi khẽ xoay người trùm mền không trả lời thêm. Tầm này thì nói năng gì nữa, ngủ là thượng sách.

................

Lúc tôi mơ màng nửa mê nửa ngủ thì bỗng nhiên cảm nhận được giống như có cái gì đó ấm ấm đang vờn qua vờn lại trên bụng mình. Khẽ xoay người, cái chất ấm ấm kia vẫn còn nguyên không xê dịch chút nào cả. Một cảm giác dễ chịu dần dần lan tỏa, hai mắt cũng nhíu chặt lại hơn. Giấc ngủ lúc này có phần hài hòa hơn khi nãy rất nhiều.

Ngủ một giấc rất dài, mãi đến khi bụng đói réo lên inh ỏi, tôi mới lồm cồm bò dậy tắm rửa rồi thay đồ đi xuống bếp tìm cái gì đó ăn. Chồng tôi không có trong phòng, chắc là anh đi đâu đó rồi. Bước được mấy bước xuống cầu thang, phía dưới nhà liền truyền lên vài giọng nói cười rôm rả. Tôi khẽ dừng chân rồi lắng tai nghe thử xem là dưới nhà đang bàn đến chuyện gì mà nghe có nhắc đến cả tên của tôi.

- Con Hoà ngủ lâu quá, sao con không lên kêu nó dậy?

- Em ấy đau bụng, để cho em ấy ngủ thêm đi mẹ.

- Mày, cứ chiều vợ như vậy rồi nó hư. Ai tới tháng mà như nó đâu, hồi đó mẹ mày có đau cũng cắn răng mà chịu. Thời giờ sung sướng quá nên tụi nó hư hết.

Chồng tôi không trả lời, tôi lại nghe giọng chị Duyên khẽ cất.

- Cậu kêu em ấy dậy ăn uống kẻo đau bao tử, nằm hoài cũng không tốt đâu.

- Cứ để vợ em ngủ đi, khi nào đói thì cô ấy dậy.

Mẹ chồng tôi thở dài một hơi, giọng bà có chút bất mãn:

- Con cứ để cho vợ chồng nó muốn làm gì thì làm, có vợ trẻ thì phải biết dạy, không dạy mai mốt nó leo lên trên đầu ngồi rồi nói làm sao khổ. Con Hoà bản tính cũng ngang bướng cứng đầu lắm chứ có phải hiền lành gì đâu.

Ngừng một lát, bà lại nói tiếp:

- Tính tình đằm thắm như con Duyên còn không ăn được ai, kiểu như con Hòa... có mỗi mình mày mới chịu lấy nó làm vợ thôi đó con. Đã vậy còn khó sinh con đẻ cái, may là mẹ dễ chứ mẹ mà khó như người ta thì cái ngữ như con Hòa... bị đuổi từ mấy kiếp trước.

Phía dưới phòng khách im lặng không phát lên một tiếng nói, tôi đứng trên đây lại thấy trào phúng vô cùng. Hài hước thật, tôi cứ tưởng là mẹ chồng tôi đã có cái nhìn khác về tôi rồi chứ, ai dè... trước sau vẫn như một. Mẹ chồng đúng là mẹ chồng, khác máu tanh lòng là điều hiển nhiên.

Vài giây sau, tôi lại nghe giọng chồng tôi cất lên:

- Thôi được rồi mẹ, vợ con con nói được, nếu mẹ không thích cô ấy... mẹ đừng quan tâm tới cô ấy nữa. Vợ con về đây làm dâu cũng chịu thiệt thòi cho cô ấy rồi, mình là nhà chồng, mình dễ chịu một chút thì cô ấy tự biết mà đối đãi. Con thấy Hòa cũng không có làm gì sai, mà nếu cô ấy sai... mẹ là mẹ... chỉ cần mẹ dạy là cô ấy sẽ nghe, mẹ nói là cô ấy sẽ hiểu. Con đi làm bên ngoài đủ vất vả rồi, về nhà con chỉ muốn gia đình mình hòa thuận êm ấm mà thôi.

- Thì mẹ cũng có làm khó dễ gì vợ mày đâu... thôi thôi đi, bây giờ có vợ rồi... mẹ nói cái gì cũng bằng thừa. Sau này mẹ không nói nữa, con Hòa muốn làm cái gì thì làm.

- Kìa mẹ!

Tôi đứng trên lầu, nhìn thoáng được bóng dáng mẹ chồng tôi đang bực dọc đi vào phòng. Dưới phòng khách lúc này chỉ còn lại chị Duyên và chồng tôi. Chợt, có tiếng chị Duyên vang lên.

- Dì nói vậy thôi chứ không có ý gì đâu, cậu cãi lại dì ấy làm gì cho dì buồn.

- Mẹ em càng lúc càng khó tính, tới em còn thấy khó chịu, vậy thì hỏi sao vợ em chịu không được.

- Hoà nói gì với cậu à mà sao cậu nói thế?

- Không, vợ em không nói gì cả, là tự em cảm nhận thôi. Nếu có thời gian, chị khuyên bảo mẹ giúp em, em là con trai bà nhưng em không nói với bà được.

- Cậu Trực này, chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở. Cậu cũng không thể vì vợ mà bỏ mẹ cậu được, mẹ thì chỉ có một, còn vợ... không có cô này thì còn có cô khác... cuộc đời này chỉ sợ thiếu mẹ thôi chứ thiếu vợ thì lo gì.

Vãi thật, tôi không tin được là mụ Duyên lại nói ra được những lời như thế. Mụ ấy có phải là đàn bà không nhỉ, suy nghĩ kiểu quái gì lạ lùng vậy?

Thấy chồng tôi không trả lời, mụ Duyên lại ngọt nhạt nói tiếp:

- Chị thấy cậu chiều Hoà quá, đành rằng biết vợ là để yêu thương nhưng cũng không thể quá đà như vậy được. Bọn chị cũng là phụ nữ, có người đau bụng đến tháng còn ngất lên ngất xuống nhưng vẫn phải đi làm đi học không dám kêu ca gì. Vợ cậu... vẫn còn trẻ con, tính tình như công chúa thì làm mẹ kiểu gì được. Cậu thấy chị nói đúng không? Vợ cậu nhà cửa cơm nước không đụng đến móng tay, chỉ ăn rồi đi học, dì làm mẹ chồng như vậy là quá tốt rồi. Cậu còn muốn dì thế nào nữa?

Đúng... đúng cái quần đùi, tức cái mình thiệt chứ!

Lần này thì chồng tôi mới lên tiếng:

- Em có tiền, nhà em có tiền, vợ em em không cần quần quật trong bếp. Tiền nhiều để làm gì? Là để cho vợ với mẹ sống an nhàn sung sướng. Mà ví như em không có tiền thì em cũng chia sẻ việc nhà được với vợ em, mấy chuyện vặt vãnh này không cần đem ra làm thước đo với cô ấy, lạc hậu rồi. Những gì chị nói em hiểu, chỉ là em thấy chị chưa có chồng, đợi chị có chồng đi rồi nói tiếp với em chuyện này.

Nghe chồng tôi trả lời mụ Duyên mà tôi cảm thấy mát cái bụng gì đâu hà. Đấy, lấy chồng giàu thì để làm gì? Chả nhẽ nhà có điều kiện thuê được giúp việc cũng bắt tôi phải làm việc nhà? Ai lại đi dạy người giàu cách tiêu tiền bao giờ hả chị Duyên ơi?

- Thì chị chỉ góp ý với cậu thôi, còn thế nào là tùy cậu. Hòa lấy được cậu là quá tốt số rồi, chị muốn được như cô ấy mà còn không được đây.

- Thôi, em đi lên phòng, chị vào nói chuyện với mẹ đi.

Thấy chồng tôi đang bước lên, tôi vội vàng chạy thật nhanh vào phòng. Lúc anh mở cửa phòng ra thì tôi đã ngồi chễm chệ trên giường, kiểu giống như là vừa ngủ dậy. Nhìn thấy tôi, anh khẽ hỏi:

- Dậy rồi à?

Tôi gật gật:

- Em vừa...

- Vừa chạy vào phòng à?Có chút chột dạ, tôi lén lén nhìn anh:

- Có đâu... em...

Quân Trực ngồi xuống ghế sô pha, môi anh khẽ cười:

- Anh thấy em chạy lên phòng, em không cần chối nữa. Sao, nghe thấy hết rồi hả? Đang buồn?

Tôi lắc lắc đầu rồi lại gật gật đầu, giọng cũng có chút buồn:

- Không, em không có buồn mẹ, em là em buồn chị Duyên thôi. Em không hiểu sao chị ấy lại nói được những lời như vậy... một đứa vô tư như em nghe còn cảm thấy chạnh lòng.

Nhắc đến chị Duyên, nụ cười trên mặt anh ấy có chút co rút lại, giọng hơi không vui:

- Tư tưởng bọn họ giống nhau, nên tách ra là hợp lý.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh, giọng có chút phấn khích:

- Tách ra? Ý anh là sao?

Quân Trực nhìn tôi cười cười:

- Em không hiểu thật à? Chị Duyên cũng cần có gia đình, sống mãi với nhà anh cũng không được.

Trong lòng tôi vì câu nói này của anh mà nở hoa, đúng thật là chồng tôi... không bao giờ làm cho người ta thất vọng. Thế là bao nhiêu bức xúc bực dọc liền bay hết đi, cảm giác lúc này thật là dễ chịu. Quân Trực đã không có ý kiến thì thôi, một khi đã có ý kiến thì đố mụ Duyên tiếp tục giở trò chia rẽ được.

_____________

Ngày hôm sau, tôi nghe được mẹ chồng tôi và chồng tôi bàn nhau về vụ chị Duyên. Tôi cứ tưởng là mẹ chồng tôi sẽ phản đối gay gắt lắm nhưng kết quả lại khả quan hơn mong đợi. Bà không chửi cũng không mắng, trái lại còn có chút ý kiến đồng tình. Đúng là mẹ chồng tôi bị ảnh hưởng của tư tưởng cổ xưa khá là nhiều, bà dù thương chị Duyên nhưng vẫn e ngại chị ấy là gái chưa chồng. Mà thực ra, mẹ chồng tôi là kiểu người phân rõ rạch ròi, điều quan trọng nhất với bà là Quân Trực, hết thảy những gì bà làm đều là vì suy nghĩ cho con trai của bà.

.................

Sáng sớm, tôi đi học sớm, đến chiều thì về. Quân Trực đi công việc, lúc tôi về anh vẫn chưa về đến nhà. Vừa lên phòng tắm rửa, định là xuống nhà bếp phụ giúp chị bếp nấu cơm thì từ ngoài cổng tôi đã nghe được giọng oang oang của ai đó vọng vào.

Tôi với chị bếp nhìn nhau rồi mạnh ai nấy chạy ra xem là có chuyện gì. Ra chưa đến phòng khách, tôi đã nghe được giọng mẹ chồng tôi vang vọng:

- Chị nói cái gì? Con Hòa con dâu tôi thì liên quan gì tới con trai nhà chị?

Phía bên ngoài một giọng nói đàn bà sỗ sàng bay đến:

- Sao không liên quan? Trước khi cưới con chị, con Hoà nó là bạn gái thằng Cường nhà tôi. Hai đứa nó yêu nhau sắp cưới rồi, là con trai chị phá đám.

- Gì? Chị nói con ai phá đám? Chứ không phải do con trai chị qua lại với bạn thân con Hoà, con Hoà mới chia tay nó hả? Ăn nói cho cẩn thận nha bà chị.

Hai người đàn bà xêm xêm tuổi nhau đang cực kỳ hăng máu khẩu chiến. Tôi bước lên thấy được cảnh này mà chân tay muốn rụng rời, nhanh cái chân, tôi chạy đến gần mẹ chồng tôi rồi trừng mắt nhìn mẹ tên Cường:

- Dì, đây là nhà chồng con, dì tới kiếm chuyện nữa hả?

Thấy tôi, mẹ tên Cường liền tru tréo khóc lóc:

- Hòa ơi là Hoà, dì nghe thằng Cường nói hết rồi. Con giận thằng Cường thì giận, cớ làm sao mà con có bầu con không nói cho thằng Cường biết. Dù sao cũng là máu mủ nhà dì, dì thương đứt ruột mà con.

Mẹ kiếp, chuyện gì nữa đây?

Mẹ chồng tôi kéo tay tôi, bà quát:

- Con cái gì? Bầu gì hả Hoà?Tôi vỗ vỗ tay mẹ chồng tôi trấn an:

- Mẹ đừng tin bà ấy nói, mẹ con bà ấy ngậm máu phun người.

Tôi nhìn mụ ấy, tôi gằng giọng:

- Dì nói điên nói khùng cái gì vậy? Ai có bầu với con dì, dì nói chuyện cho cẩn thận.

Mẹ tên Cường ngồi phịch xuống sàn nhà mà gào khóc ăn vạ:

- Con không cần chối, thằng Cường khai hết cho dì nghe rồi. Bởi lúc con đi lấy chồng là dì nghi ngờ có chuyện uẩn khúc rồi. Mà sao con ác vậy Hoà, con có bầu với thằng Cường mà bắt thằng khác nhận. Chuyện này thất đức lắm con biết không?

Ơ, vãi cả có bầu với tên Cường... đâu ra?

Tôi điên tiết đi tới lôi mẹ tên Cường đứng dậy, tôi hét vào mặt mụ ấy:

- Dì tự tin y như thằng con dì, mời dì biến khỏi đây trước khi tôi gọi công an gông cổ dì lên phường.

Tôi lôi mụ ấy ra, mụ ấy vùng vằn chống cự hét vào trong cho mẹ chồng tôi nghe thấy.

- Đó, bà thấy chưa? Con Hoà nó giấu, nó giấu nên nó mới đuổi tôi về. Cháu nội của bà là cháu ruột của tôi, con Hòa có bầu với thằng Cường... nó thấy không ổn nên mới phá...

"Chát", tôi dùng sức tát vào mặt mụ này một phát, mụ ta đau quá nên trừng mắt há hốc mồm nhìn tôi. Tôi lại tát một cái nữa, tay tôi cũng run lên vì giận:

- Bà y như một con điên, con của tôi, bà lấy quyền đéo gì nhắc đến nó. Bà cút, bà không cút thì tôi giết bà chết tại chỗ.

Gương mặt mụ ta càng lúc càng hiện rõ vai tiểu nhân, mụ ta định nhào đến đánh tôi nhưng may là có tên Cường chạy vào can ngăn kịp thời.

- Mày buông tao ra để tao đánh chết con mất dạy này.

Tôi kênh mặt, cười lớn:

- Lại đây, lại đây bà mày tiếp hết.

- Con chó này...

Tên Cường ôm mẹ hắn lại, hắn quát lên:

- Mẹ thôi đi, vụ kiện tụng chưa xong... mẹ còn muốn gây rối nữa hả?

Mụ già giãy đành đạch lên gào khóc um xùm:

- Cái thằng ngu này, nó đánh mẹ mày mà mày còn bênh nó. Cái thằng khôn nhà dại chợ.

Thấy mẹ con bọn họ xào xáo, tôi liền xua tay đuổi đi:

- Anh đưa mẹ anh về giúp tôi một cái, làm ơn sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi và gia đình tôi nữa. Anh mà còn dài dòng, tôi gọi cho anh hai tôi tìm anh tâm sự.

Hai chữ "tâm sự" tôi nhấn nhá khá mạnh, tên Cường nghe xong, mặt mày có chút tái xanh vội vã kéo mẹ hắn ta đứng dậy. Đưa mụ ta ra ngoài cổng, hắn ta lại quay vào xin lỗi:

- Con thay mặt mẹ con xin lỗi bác, xin lỗi Hòa, là mẹ con không hiểu chuyện nên mới ăn nói như vậy. Chuyện hoàn toàn không phải như vậy đâu, bác đừng tin.

Mẹ chồng tôi lúc bấy giờ mới lên tiếng, thế nhưng câu mà bà hỏi tên Cường lại khiến cả tôi và hắn ta đều cảm thấy hoang mang.

- Tôi hỏi cậu, cậu và con dâu tôi chia tay được bao lâu rồi?

Tên Cường nhìn tôi, mặt anh ta có chút ngại ngùng:

- Dạ cũng lâu rồi... bác.

Mẹ chồng tôi cau mày, bà lại hỏi:

- Cậu với nó chia tay bao lâu thì con Hòa kết hôn?

- Mẹ...

Nghe tôi lên tiếng, mẹ chồng tôi liền trừng lớn, quát:

- Con câm miệng!

- Cậu nói đi... bao lâu?

Tên Cường sợ đến vã mồ hôi, hắn ta run run trả lời:

- Dạ khoảng hai tháng..

Mẹ chồng tôi hỏi lại:

- Hai tháng?

- Dạ là hai tháng... nếu không có gì nữa thì con... con xin phép đi trước, con chào bác.

Trả lời xong, tên Cường quay người khúm na khúm núm đi thẳng ra cửa. Nhìn hắn ta đi rồi, tôi lại quay sang mẹ chồng tôi, tôi định là giải thích.

- Mẹ, con và Cường không phải...

"Chát", tôi chưa kịp nói hết câu thì mẹ chồng tôi đã tát cho tôi một cái vào má. Bà nhìn tôi chăm chăm, gương mặt bà giận dữ vô cùng, bà chỉ tay vào tôi rồi quát ầm lên:

- Khốn nạn, cô là quân khốn nạn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau