CON NỐI DÕI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Con nối dõi - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Trà rời đi, bà nội chồng không đến ở, cuộc sống của tôi đột nhiên dễ chịu hẳn ra. Buổi sáng tôi dậy sớm đưa bé Su đi học, chiều có hôm tôi đón con bé, có hôm thì mẹ chồng hoặc chồng tôi sẽ đón. Bé Su cũng không khóc thét đòi mẹ như tôi tưởng, bé con mặc dù buồn nhưng vẫn ăn chơi ngủ nghỉ rất đúng giờ. Lâu lâu cũng có nhắc đến Trà nhưng tôi bảo là Trà đi làm xa, con bé cũng thôi không hỏi mẹ nữa. Cuộc sống quay trở lại quỹ đạo như ban đầu, êm ả trôi qua từng ngày.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ có cảm giác không ổn, còn không ổn vì cái gì thì tôi lại không giải thích rõ ra được. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện này, Quân Trực lại cười bảo tôi lo xa. Tôi cũng cảm thấy là tôi hơi vớ vẩn một chút nhưng giác quan đặc biệt của phụ nữ... chưa bao giờ sai.

.................

Không xem được hồ sơ đi học của bé Su, tôi quyết định lấy tóc của Trà và con bé đi giám định huyết thống. Chuyện này tôi không nói cho chồng tôi nghe, tôi muốn tìm hiểu thật kỹ càng rồi mới nói với anh. Dù sao thì tôi vẫn chưa chắc chắn chuyện gì cả, mà cái gì không chắc thì đừng nói linh tinh. Nhất là chuyện nhạy cảm liên quan đến quan hệ máu mủ của Quân Trực và con gái anh ấy. Mà thật ra, tôi cũng không hy vọng là Trà không phải là mẹ ruột của bé Su. Vì nếu cô ấy không phải mẹ ruột của con bé thì kiểu gì cũng xuất hiện một mẹ ruột thật 100%. Đến khi đó, vừa mẹ 1 vừa mẹ 2, cả hai cùng lâm le chồng tôi chắc tôi bỏ phế luôn cho rồi. Giành với một bánh bèo đã đủ mệt rồi, đây lại còn những hai bánh bèo... nghĩ thôi cũng thấy sợ.

________________

Chiều cuối tuần, nhà tôi không đón bé Su mà để cho Trà đến đón con bé. Dù gì thì cô ấy cũng là mẹ ruột của bé Su, không ai có cái quyền cấm không cho cô ấy gặp con cả.

Trời sụp tối, mẹ chồng tôi chưa thấy Trà dẫn bé Su về, bà sốt ruột bảo tôi:

- Hòa, con gọi cho con Trà hỏi coi khi nào nó đưa bé Su về. Giờ này phải về cho con bé ăn cơm tắm rửa nữa chứ.

Tôi nhìn lên đồng hồ, giờ này hơn 6 giờ 30 phút một chút, chắc mẹ con cô ấy cũng sắp về rồi.

- Mẹ đừng lo, lúc chiều con có gọi, Trà có nói là đưa bé Su đi siêu thị ăn gà nên về trễ chút.

Mẹ chồng tôi lầm bầm:

- Siêu với thị, gà với vịt, cứ cho con nhỏ ăn toàn đồ đông lạnh...

Tôi không trả lời lại mẹ chồng tôi, người lớn tuổi có nhiều cái rất khó tính, ba tôi cũng vậy, ông không thích tôi ăn hàng ở ngoài vì sợ là không đảm bảo chất lượng. Nhưng sống mà không ăn hết mỹ vị nhân gian thì thiệt là có lỗi với cuộc sống.

Gần 7 giờ tối, chồng tôi đi làm về, ban nãy tôi có bảo anh mua cho tôi nửa con gà nướng nên lúc anh về anh đi thẳng lên trên phòng vì sợ mẹ chồng tôi thấy lại bị bà cằn nhằn. Đặt túi gà trên bàn, chồng tôi bảo:

- Chỗ này bán gà đông thật, anh phải xếp hàng mua cho em gần nửa tiếng. Mặc đồng phục bay đứng xếp hàng mua gà, ai cũng nhìn anh như quái vật sáu tay mười hai đầu.

Tôi phì cười:

- Em gửi cho anh số điện thoại trước rồi, anh không gọi đặt trước, giờ còn nói.

Anh đi đến chỗ tôi rồi giúp tôi cột tóc lên vì tôi đang xõa tóc, sợ là tóc sẽ dính vào thịt gà. Anh khẽ nói:

- Anh từ sân bay về là chạy thẳng đến chỗ mua gà luôn, anh quên oder trước. À quên quên, còn cái này nữa...

Nghe anh nói thế, tôi liền xoay người nhìn theo anh, có chút tò mò không biết là anh quên cái gì. Quân Trực đi đến balo, anh mở balo rồi lấy ra ly trà sữa GongCha đầy ụ. Đem đến cho tôi, anh cười rực:

- Tèn ten, xém chút anh quên là anh mua trà sữa cho em.

Tôi nhận ly trà sữa từ tay anh, theo thói quen lắc lắc xem bên trong có trân châu hay không. Lắc hai ba vòng, thấy không có trân châu, tôi mới hài lòng cười toét miệng.

- Anh nhớ là em không thích trân châu à?

Anh cởi áo sơ mi đặt lên giường, thân trần săn chắc cùng cơ bụng phẳng phiu hiện rõ trước mắt tôi. Cứ mỗi lần thấy lưng trần của anh, tôi lại không tự chủ được mà nhìn không chớp mắt. Đúng là phi công, chất lượng không chê vào đâu được, bảo sao nhiều cô chết mê chết mệt.

Quân Trực đi tới véo mũi tôi, anh cười trả lời:

- Nhớ, cái gì của em anh cũng nhớ, từ thói quen cho đến sở thích... anh nhớ tất.

Nghe mà mát ruột mát gan nhưng mà phải công nhận một điều là Quân Trực rất để ý đến tiểu tiết. Tôi về đây sống với anh, lúc tôi còn chưa biết anh thích ăn cái gì hay không thích ăn cái gì thì anh đã biết rõ những thứ tôi không thể ăn được. Đồ dùng của tôi, mỹ phẩm của tôi hay là nước hoa tôi hay dùng, không cần bảo anh anh cũng tự oder về cho tôi những sản phẩm khác của cùng hãng mà tôi đang dùng. Đến cả cốc nguyệt san anh cũng mua thêm cho tôi vì thấy tôi chỉ có một cái. Thật ra những việc anh làm cũng chẳng có gì là to lớn nhưng so với những ông chồng ngoài kia thì đấy đã đủ ăn đứt họ rồi.

Nhưng thứ mà tôi ghi sâu vào lòng nhất, đó là chồng sách thai giáo và sách tâm lý mẹ bầu. Lúc tôi có thai, anh mua về rất nhiều, đọc cũng được một nửa, còn vài quyển chưa xem thì... tôi xảy ra chuyện. Sau khi mất con, tôi thấy anh âm thầm dọn hết cất vào tủ, lâu lâu vẫn lôi ra xem nhưng chưa bao giờ xem công khai như xem báo. Anh toàn canh những lúc tôi không có trên phòng là xem, thấy tôi vào anh lại lật đật cất đi không xem nữa. Mặc dù tôi không nói nhưng tôi để ý, tình cảm tôi dành cho anh cũng vì thế mà tốt lên từng ngày. Thật ra ấy, chồng giàu thì tốt nhưng chồng đặt tâm vào vợ mới khiến người vợ hạnh phúc thật sự.

.........................

Hơn 7 giờ, Trà mới đưa bé Su về, mẹ chồng tôi có cằn nhằn một chút nhưng rồi cũng thôi. Lúc Trà tới, Quân Trực đang xem tivi dưới nhà, thấy Trà, anh không nói cũng không hỏi tiếng nào. Trà hỏi anh, anh không trả lời nên cô ấy cũng thôi không hỏi nữa.

Đưa bé Su vào trong, tôi với Trà lại giả vờ là cùng nhau đi mua đồ để bé Su không đòi mẹ ở lại. Sẵn như thế nên tôi tiễn Trà ra ngoài cổng, mặc dù không yêu thương gì nhau nhưng phép lịch sự vẫn nên niềm nở với cô ấy một chút.

Đưa Trà ra cổng, tôi nói:

- Cô về đi, tôi vào trong đây.

- Khoan đã chị Hoà, chị nói chuyện với em một chút được không?

Tôi nhìn cô ấy, nhàn nhạt nói:

- Cô đừng kêu tôi bằng chị, tôi nhỏ tuổi hơn cô nhiều.

Trà có chút lúng túng, cô ấy ngập ngừng:

- Em quen rồi...

Thấy cô ấy như vậy, tôi cũng không muốn ép cô ấy phải đổi cách xưng hô. Xưng hô thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là thái độ với nhau mà thôi.

- Tùy cô muốn gọi sao cũng được... cô có chuyện gì muốn nói hả? Là chuyện của bé Su sao?

Trà ngước đôi mắt buồn lên nhìn tôi, cô ấy mím môi, có vài phần e dè, nói:

- Thật ra thì... thời gian nửa năm cũng không nhiều... sao chị không cho em có cơ hội gần con thêm chút nữa?

Tôi hơi ngạc nhiên, tôi không nghĩ là cô ấy sẽ hỏi như vậy. Mà nếu Trà đã thẳng thắn, tôi nghĩ, tôi cũng nên thẳng thắn đáp lại.

- Cô muốn gần con hay là muốn gần Quân Trực?

Lần này thì đến phiên Trà sửng sốt, trước câu hỏi thẳng đến không còn gì có thể thẳng hơn của tôi, Trà có chút hoảng loạn.

- Em... chuyện đó...

Tôi nhìn cô ấy, nhìn vẻ mặt vừa sợ sệt vừa lúng túng vừa không hài lòng của Trà, tôi tự dưng lại thấy cô ấy hơi... tội nghiệp. Thật ra ấy, tôi và cô ấy có hoàn cảnh giống nhau, chỉ là tôi tốt số hơn cô ấy một chút mà thôi. Mà Trà, cô ấy cũng không thủ đoạn giống mụ Duyên hay là Nhã muội muội. Mặc dù có vài lúc rất kênh kiệu và hành động quá tay nhưng những chuyện đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả. Nếu...- Nhưng chỉ nửa năm thôi, bây giờ cũng không còn đủ nửa năm... chị không thể... không thể để bé Su có được kí ức về một gia đình... trọn vẹn và hạnh phúc hả chị Hòa?

Tôi nhìn cô ấy, lòng thương người của tôi vừa mới chớm nở nhưng rất tiếc... nó theo câu hỏi nhảm nhí của Trà mà tàn đi rồi.

Thấy tôi im lặng, Trà lại nói tiếp, lần này giọng điệu lại mang ý trách móc, hơn thua:

- Chị cũng là có bầu con của anh Trực trước rồi hai người mới cưới, nếu vậy... hai người cũng đâu phải yêu nhau rồi cưới nhau đâu. Em với chị giống nhau mà... em lại sinh ra bé Su trước nữa...

Mặc dù trong lòng cảm thấy rất là không vui nhưng tôi vẫn kiên nhẫn lắng nghe hết xem cô ta muốn nói cái gì.

- Nếu nói vậy, cô đang muốn thế nào?

Nghe tôi hỏi, Trà liền trả lời:

- Em thật sự không muốn tranh giành cái gì với chị hết... em chỉ muốn... chị nhường anh Trực một vài tiếng trong tuần cho em và con...

Wow, nhường chồng? Hơi sốc nhỉ?

Thấy mặt tôi nhăn lại, Trà lật đật giải thích:

- Không... ý em là... em muốn anh Trực dành ra thời gian đưa bé Su đi chơi... em muốn con có những ký ức về gia đình thật đẹp... trước khi... trước khi em đi nước ngoài. Vì có thể... có thể em đi rồi sẽ không quay về thăm con bé nữa nên...

Oke, tôi hiểu rồi, cô ấy chủ yếu là muốn chồng tôi dành thời gian cho mẹ con cô ấy chứ gì. Chỉ đơn giản như vậy thôi mà cô ấy nói cứ như trăn trối vậy.

Tôi không suy nghĩ, trực tiếp trả lời luôn:

- Tôi nghĩ là tôi không thể, cái gì có thể nhường chứ chồng thì không bao giờ. Chẳng ai đi nhường chồng cho người khác cả, một hai bên cạnh, hai là bỏ đi, cô bảo tôi nhường chồng cho cô... nghe cứ sai sai thế nào ấy.

Trà cau mày, ý tứ bắt đầu không vui:

- Em không kêu chị nhường anh Trực cho em, em chỉ nhờ chị cho em xin anh ấy chút thời gian dành cho con...

Cô ấy chưa nói dứt lời, tôi đã cắt ngang lời cô ấy:

- Nếu cô đã quyết định đi không quay về, vậy sao còn lưu luyến đến bé Su? Nếu cô muốn cho con có gia đình hạnh phúc đủ cha đủ mẹ, sao từ đầu không đến gặp anh Trực trước? Cô tính cái gì? Cô là muốn cái gì? Người không muốn cho con có đủ cha đủ mẹ là cô, bây giờ cô lại xin người khác cho cô cơ hội... tôi nghĩ, cô muộn rồi.

Trà cười nhạt, sự yếu đuối hoàn toàn mất đi:

- Muộn? Em nghĩ là do chị ích kỷ chứ không phải do em muộn. Thời gian của chị còn dài, chị còn cả đời ở bên cạnh anh Trực... sao chị cứ phải giành lấy một chút thời gian ít ỏi này của mẹ con em? Em là người sinh ra bé Su, em sinh con ra trước...

Tôi mất kiên nhẫn thật sự, tôi nói hơi lớn tiếng:

- Cô sinh con ra trước thì thế nào? Quan trọng là cô vào cửa nhà này trước tôi hay là sau tôi chứ chuyện cô sinh con thì có gì to tát. Con... tôi sinh cũng được, sinh vài đứa cũng được nên cô đừng đem chuyện sinh được con ra nói với tôi. Mà dù cho tôi không sinh được thì cô cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả. Làm người phải biết đủ chứ, được voi lại muốn đòi cả Hai Bà Trưng thì ai chứng cho cô?

Mặt cô ta đỏ dần lên, giọng cũng cứng hơn khi nãy rất nhiều:

- Chị... quyết định không nhường?

Tôi cười nhạt:

- Không.

Cô ta nhìn tôi, giọng cay cú vô cùng:- Nếu chị đã nói vậy... em không còn gì để nói, em về.

- Ừ cô về đi, không tiễn. À khoan...

Nghe tôi gọi, cô ta nhìn tôi, mặc dù cô ta không trả lời nhưng ánh mắt như kiểu bảo tôi nói đi. Thấy cô ta không vui, tôi tự dưng lại vui muốn xỉu. Tôi bước đến gần với cô ta, tôi nhẹ giọng:

- Tôi có chuyện này cứ phân vân mãi... không biết, bé Su là 3 tuổi hay là 4 tuổi nhỉ?

Trà mở to mắt ra nhìn tôi nhưng rất nhanh sau cô ta liền quay trở về biểu cảm như ban đầu. Nhìn tôi cười, biểu cảm của cô ta vô cùng bình thường:

- 4 tuổi chứ chị Hòa, chị nhầm lẫn chuyện gì được chứ đừng nhầm chuyện này. Bé Su... là con gái ruột của anh Trực, dù cho chị có đi giám định 1000 chỗ thì kết quả vẫn là như vậy. Tầm này có là 3 hay 4 tuổi cũng chẳng còn quan trọng gì đâu, máu mủ là máu mủ, tuổi tác quan trọng gì.

Cô ta nói hết câu lại nhìn tôi cười nhếch môi một cái rồi mới quay lưng bước ra khỏi cổng. Tôi đứng nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh đầy tự tin của cô ta, trong lòng tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu vô cùng. Những gì cô ta vừa nói vô cùng đúng, đúng đến mức khiến tôi muốn bốc hỏa ngay tại chỗ.

3 hay 4 tuổi thì quan trọng gì, quan trọng bé Su là con chung của cô ta và Quân Trực kia kìa...

Mẹ kiếp, lại ép nhau quá rồi!

Đêm đó tôi bực mình đến không ngủ được, tôi cứ suy nghĩ về những gì Trà đã nói với tôi. Ngủ không được, tôi lại quay sang cáu véo chồng tôi, nửa đêm mà tôi còn cắn anh đến chảy cả máu.

- Á á!!!

Tiếng la thất thanh của Quân Trực vang lên, anh vừa hét vừa đẩy đầu tôi ra. Anh gào rú:

- Đau, nhả ra... nhả ra nhanh lên Hoà!

Tôi đang bực nên vẫn nhây lì không chịu buông ra, Quân Trực hết cách liền vỗ vào trán tôi mấy phát, anh hét toáng lên:

- Em bị ma chó điên nhập à? Buông anh ra, em cắn rớt thịt anh ra bây giờ... á!

Chịu không được tiếng la kia của anh, tôi mới buông anh ra, ngước đôi mắt lửa hận lên nhìn anh, tôi quát:

- Điếc cả tai, cắn có tí làm gì la ghê vậy?

Quân Trực muốn mếu, anh bực dọc quát:

- Cắn có tí... cái này mà có tí? Em nhìn đi, chảy máu luôn rồi kìa?

Tôi lườm nguýt anh một phát:

- Im ngay!

- Nhưng mà em cắn...

- Cút ra ngoài, anh còn nói nữa anh cút đi luôn đi. Anh lấy tôi mà dám có con riêng bên ngoài, tôi đây đau lòng muốn chết mà vẫn chưa khóc lóc kêu oan... anh bị cắn chút thì kêu cái gì?

Mặt chồng tôi nghệch ra thối đần, anh dường như phản ứng chưa kịp:

- Ơ liên quan gì đâu nhỉ?

Càng nhìn mặt anh tôi càng ghét, chẳng thèm nói với anh nữa, tôi cong chân sút anh bay xuống giường. Tôi gào lên:

- Cút, cút, cút... văn vở gái gú cho lắm vào... cút!

Quân Trực bị sút ngã lăn quay, mặt anh đen như hầm than, vẻ bất lực không giấu được một chút nào cả. Chắc anh không thể tưởng tượng được lại có một ngày, một cơ phó oai phong lẫm liệt lại bị vợ sút bay thẳng cẳng. Haha... đáng đời lắm!

......................

Bị tôi đá văng khỏi giường rồi lại không cho ngủ chung giường, sáng sớm Quân Trực đi làm trong tâm trạng bực bội không vui. Anh đi mà không nói với tôi câu nào, mắt cứ nhìn tôi như nhìn kẻ thù ấy. Tôi thì cứ kệ anh, lòng tôi còn đang khó chịu đây này, anh giận... kệ xác anh.

Hôm nay tôi không đi học nên ở nhà suốt từ sáng đến giờ, vừa ngồi xem tivi tôi vừa ngẫm lại những gì mà Trà nói với tôi hôm qua. Mặc dù lời cô ta nói khiến tôi rất khó chịu nhưng mỗi khi nhớ đến tôi cứ cảm thấy có gì đó sai sai không đúng cho lắm. Mà điểm nào không đúng... tôi lại không giải thích được...

- Hoà, mợ Hoà!

Giật mình, chị bếp vừa khều tôi vừa cười nói:

- Tôi kêu mợ riết mà mợ không nghe, mợ nghĩ gì mà tập trung dữ vậy?

- À em nghĩ chút chuyện ấy mà... có chuyện gì không chị?

- Tôi định kêu mợ lên phòng lấy đồ đi làm của cậu Trực xuống tôi giặt ấy mà. Đồ của cậu ấy là phải giặt tay, giặt máy không sạch.

Tôi gật gật đầu rồi cười hề hề nói:

- Để em lên lấy, chị chờ em chút nha.

Nói rồi, tôi đi ngay lên phòng gom quần áo của Quân Trực xuống cho chị bếp giặt. Ôm quần áo xuống nhà, tôi kiểm tra xem trong túi quần anh có để quên gì không trước khi cho vào giặt. Sờ hết túi này đến túi kia vẫn không thấy gì, đến cái túi cuối cùng, tôi lại lấy ra được một mảnh giấy, là một phiếu voucher giảm giá gà rán.

Tôi cầm phiếu giảm giá lên xem, cái hiệu gà rán này sao giống với tên hiệu gà mà hôm qua bé Su luôn miệng khen ngon vậy... có lẽ nào...

Trong lòng tôi nóng như lửa đốt, gương mặt tươi cười của Quân Trực và Trà lại luân phiên hiện lên trong đầu tôi. Tôi ngỡ ngàng, tôi lo lắng... tôi...

Lồng ngực khó chịu, bụng cũng đau theo... tôi phải cố trấn an bản thân mình... rằng mọi chuyện không giống như tôi nghĩ... đây chỉ là trùng hợp thôi... trùng hợp thôi mà...

Chương 27

Tôi đứng ngớ người ra rất lâu, mãi tới khi chị bếp kêu tôi mấy lần, tôi mới giật mình bừng tỉnh.

- Mợ, mợ bị gì vậy, tôi thấy mặt mợ xanh xao quá.

Tôi nhìn chị ấy, khẽ lắc đầu, tôi nói:

- À không có gì đâu, em đau bụng ấy mà. Chị giặt giúp em quần áo cho anh Trực, em... em lên phòng nằm nghỉ chút.

- Có cần tôi kêu bà đưa mợ đi bệnh viện không mợ?

Tôi lắc đầu xua tay:

- Không cần đâu chị, tôi đau bụng đến ngày ấy mà.

Nói rồi tôi lững thững bước lên trên phòng, trong lòng tôi ngổn ngang suy nghĩ đủ thứ chuyện. Hàng ngàn lý do quẩn quanh trong đầu tôi, nào là Quân Trực ngoại tình, nào là bọn họ bắt tay nhau lừa dối tôi từ lâu. Càng nghĩ đầu óc tôi càng căng thẳng, căng đến mức tất cả rối mù cả lên.

Dưới bụng càng lúc càng đau, vừa đau vừa tức tức rất khó chịu. Chu kì của tôi đang tới, đến hôm nay đã là trễ 4,5 hôm rồi, mà đau bụng kiểu này chắc là tới luôn rồi. Nghĩ vậy, tôi mới đi vào phòng tắm, kiểm tra qua một lượt vẫn không thấy bà dì đến thăm. Lạ thật, tháng này có vẻ trễ hơi nhiều ngày so với tháng trước rồi ấy.

Tự dưng có một suy nghĩ xoẹt qua trong não, tôi lật đật chạy ra tiệm thuốc tây gần nhà rồi mua que thử thai về thử. Kết quả loay hoay một hồi trong phòng tắm, que thử thai chỉ hiện lên một vạch, chứng tỏ là không có thai.

Mặc dù buồn vì không có thai nhưng thật ra tôi vẫn không quá mức buồn bã như mấy tháng trước. Có con thì rất tốt nhưng có vào lúc này thì lại không quá tốt, cơ địa của tôi vốn đã khó mang thai, mà nếu như mang thai tôi phải cẩn thận hơn người bình thường gấp chục lần. Trong khi hiện tại, mọi chuyện đang quá mức rối ren, nếu có con lúc này, tôi chỉ sợ cảm xúc của tôi sẽ ảnh hưởng đến bé con trong bụng.

Ngồi bần thần trong phòng, tôi hết suy nghĩ rồi thở dài rầu rĩ. Nếu thật sự Quân Trực lén lút qua lại với Trà vì bé Su, tôi chỉ cần bắt quả tang được một lần, tôi nhất định sẽ buông bỏ. Đối với tôi, chuyện lâu lâu anh đưa mẹ con Trà đi ăn cũng chẳng có gì to tát. Nhưng điều đáng nói ở đây là anh giấu giếm tôi, anh lén lút không muốn nói cho tôi biết... đó mới là việc khiến tôi thất vọng về anh nhiều nhất.

Tôi không ngại khó, không ngại khổ, tôi chỉ sợ người tôi yêu lừa dối lòng tin và tình cảm của tôi. Tôi yêu rất cuồng nhiệt, chấp nhận hy sinh hết tất cả nhưng chỉ cần biết người kia lừa dối tôi, tôi nhất định sẽ buông tay. Điển hình là chuyện của Cường, một lời chia tay là chia tay, không nói dong dài.

Hy vọng... Quân Trực không phải là người như vậy.

......................

Tối nay Quân Trực về rất khuya, lúc anh về, tôi vẫn chưa ngủ. Bước chân anh bước vào phòng rất khẽ, gần như là không dám đi mạnh như bình thường. Anh đi đến bên giường rồi ngồi xuống cúi người hôn lên trán tôi, giọng anh trầm ấm:

- Anh biết em chưa ngủ, dậy đi, anh về rồi.

Có chút chột dạ, tôi khẽ mở mắt ra nhìn anh, mỉm cười, tôi nói cho đỡ ê mặt:

- Anh về rồi à?

Quân Trực gật đầu, anh xoa xoa lên bụng tôi, anh hỏi:

- Đau bụng à? Còn đau không?

Tôi ngồi thẳng dậy, trả lời:

- Không, không đau nữa.

- Sao em không gọi cho anh?

Tôi cười nhạt:

- Bình thường mà anh, có gì quan trọng đâu mà gọi.

Anh nhìn tôi, sự kiên nhẫn anh có thừa:

- Không gọi nhưng nhắn tin cho anh cũng được hay là đợi anh về nói cho anh biết...

- Em chịu được mà, chút đau bụng đó có là gì đâu.

Quân Trực nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt anh nhìn tôi rất lạ. Chợt, tôi nghe anh hỏi:

- Em có chuyện gì muốn hỏi anh không? Em hỏi đi, anh sẽ giải thích cho em nghe.

Lần này đến phiên tôi ngạc nhiên, tôi nhìn anh vài giây rồi lại hướng mắt nhìn về nơi khác, tôi vờ nói:

- Không, em không có gì để hỏi hết. Anh ăn gì chưa, đi tắm đi.

- Thật là không có gì muốn hỏi anh?

Nghe anh hỏi, tôi nửa muốn nói nửa lại không, nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định hỏi thử một phen để xem anh trả lời thế nào.

- Chuyện... em tìm được một phiếu voucher giảm giá gà rán... có phải hôm đó... anh đi cùng với Trà và bé Su không?

- Nếu anh nói là phải... em cảm thấy thế nào?

Cảm thấy thế nào à? Tôi cảm thấy thế nào đây?

Bước xuống giường, trốn tránh khỏi ánh mắt của anh, giọng tôi hơi run run:

- Em thấy cũng... bình thường...

- Có thật là bình thường không?

Tôi gật đầu, cười nhạt:

- Bình thường thôi, anh nói thật với em là được, đừng nên giấu diếm.

Anh vòng đến trước mặt tôi, anh cau mày, giọng có chút bực dọc:

- Vậy sau này, chỉ cần anh nói với em trước... em sẽ cho anh đi cùng với mẹ con Trà đúng không?

Không, tất nhiên là không rồi... Trong đầu thì nghĩ chắc chắn là không nhưng lúc này, máu ngang ngược của tôi lại nổi lên. Tôi gật đầu, giọng cứng rắn:

- Phải, chỉ cần anh nói trước...

- Em không ghen? Em không ghen anh với Trà?

Tôi mím môi không trả lời, nhìn biểu cảm trên mặt anh lúc này, tôi tự dưng thấy bản thân mình quá mức buồn cười. Tại sao chứ? Tại sao tôi lại như vậy? Chẳng lẽ phụ nữ lấy chồng xong đều học nhau cách chịu đựng?

Xoay mặt sang hướng khác, tôi khẽ nói:

- Chuyện này... mai hãy nói... em...

Quân Trực xoay người tôi lại, giọng anh cất cao:

- Trả lời anh đi, tại sao em phải như vậy? Em của truớc kia đâu rồi, em của mạnh mẽ đâu cả rồi? Đâu rồi?

Những câu anh hỏi nó ghim thẳng vào lòng tôi rồi để lại những dấu chấm hỏi thật to thật đậm. Tôi... tôi của ngày xưa đâu... tôi của sự mạnh mẽ ở đâu... Đến cả tôi cũng không biết được nữa...

Tôi càng im lặng, Quân Trực lại càng giận dữ, anh giữ chắc hai vai tôi, giọng anh đầy tức giận:

- Em không thích, em cứ nói không thích, em đau lòng, em cứ nói là em đau lòng. Tại sao em phải hiểu, tại sao cái gì em cũng hiểu... em hiểu để làm gì hả Hoà? Em ngang ngược một chút đi, em đừng hiểu chuyện nữa...

Tôi cúi đầu, một chút ủy khuất, một chút xót xa, một chút đau lòng dần dần lan tỏa vào nhau. Đúng rồi, tôi thật là một người vợ hiểu chuyện...

- Anh đừng nói nữa, anh đi ra ngoài đi.

Anh vẫn giữ chặt lấy vai tôi, anh ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh:

- Em chỉ cần nói cho anh biết, là em không thích... em không thích anh làm như vậy, em không thích anh nuôi con riêng, em không thích anh để Trà ở lại... anh nhất định sẽ không để em phải buồn. Tại sao hả Hòa? Tại sao khó chịu, tại sao đau lòng mà lại không muốn nói cho anh biết... em không tin anh hay là em... em không yêu anh?

Mí mắt tôi đỏ hoe, tôi lắc đầu liên tục:- Không phải như anh nghĩ đâu, em chỉ không muốn...

- Em không muốn cái gì? Em không muốn anh khó xử đúng không?

- Ph... phải...

- Nhưng anh muốn em ép anh khó xử, tại sao em lại như thế... là tại vì sao em phải như thế? Anh không muốn em phải chịu đựng, anh không muốn người anh yêu phải chịu đựng. Em có biết không Hòa, vì em quá tốt, quá hiểu chuyện... cái gì em cũng hiểu chuyện nên anh hết lần này đến lần khác bỏ qua cảm xúc của em. Càng nghĩ tới... anh lại thấy bản thân mình như một thằng đàn ông tồi. Chỉ có những thằng tồi mới khiến cho vợ mình ngậm đắng nuốt cay mà sống, chỉ có những thằng tồi mới làm cho vợ mình uất ức mà không thể nói ra...

Anh nhìn tôi, mắt anh đỏ hoe, vì tức giận quá mà trở nên run rẩy.

- Nói cho anh biết đi... có phải vì anh mà em trở nên như vậy không em? Có phải là tại anh không?

Cổ họng tôi nghẹn ứ, nước mắt nửa muốn rơi nửa lại không muốn rơi vì giữ sự tôn nghiêm lại cho bản thân mình. Tôi đột nhiên lại thấy buồn cười, nụ cười chua chát:

- Bây giờ anh trách em sao?

- Phải, anh trách em... anh trách em quá tốt... quá hiểu chuyện... quá...

Những gì anh nói từ nãy tới giờ như những hạt muối chà xát vào vết thương vốn dĩ chưa lành hẳn của tôi. Song song với sự đau đớn là sự tức giận chất chứa từ bao giờ mà tôi chưa một lần nói ra với ai. Tôi giận dữ, tôi gạt tay anh ra khỏi người tôi, tôi gào lên thật to:

- Em hiểu chuyện quá cũng bị trách sao anh? Nực cười. Ngày trước, em quen tên Cường... chỉ cần em không vui là em sẽ nói, chỉ cần em không thích là em sẽ phản ứng ra ngay. Em sống như một cái cây thẳng tưng, không hề có một chút nào xiu quẹo. Nhưng rồi thế nào, vì em quá ngay thẳng, em quá nghĩ cho cảm xúc của mình nên hết lần này đến lần khác em bị cắm cho mấy cái sừng... người ta nói em là sống không hiểu chuyện. Cái cảm giác đó... anh có hiểu được không?

- Là vì em yêu anh, hết thảy tất cả mọi chuyện em đều chấp nhận... em sợ là anh tổn thương... em sợ là anh khó xử... em cũng sợ là anh bảo em... không hiểu chuyện.

Anh đứng trước mặt tôi, anh hỏi:

- Là vì người trước lừa dối em, thằng khốn đó không thích em như thế nên em mới phải như thế này sao? Em sống cho anh, em sống cho con anh... em không sống cho em và con em sao hả Hòa? Em đừng như vậy nữa... đừng sợ nữa... để anh sợ em đi được không.... được không em?

Tôi cười nhạt:

- Anh không giống tên kia... em không...

Quân Trực gào lên:

- Em cứ sống cho em... em cứ nói những gì em suy nghĩ... em đừng nghĩ cho anh nữa... anh không muốn em nghĩ cho anh nữa...

- Được rồi... được rồi...

Chợt, anh đi tới ôm lấy hai má tôi, hốc mắt anh đỏ hoe, giống anh khàn khàn run rẩy;

- Vợ ơi, anh hỏi... có phải vì em không yêu anh nhiều nên em không biết ghen... em không muốn ghen... phải không em? Em... em thật sự có yêu anh không? Em có... có yêu anh không?

Tôi đờ người trước câu hỏi của anh, tôi có yêu anh không à? Tôi có không?

Bọn tôi lấy nhau vì bác sĩ bảo cưới, xảy ra quá nhiều chuyện đều là vì lòng tự tôn của tôi bị đụng chạm nên tôi mới phải ra tay lấy lại công bằng cho mình. Nhưng tôi có yêu anh không? Tất cả những chuyện đã xảy ra, quãng thời gian ngắn ngủi tôi và anh cùng chung sống... tôi có... có thật sự yêu anh không?

Thấy tôi không trả lời, anh khẽ cười, nụ cười thê lương nhất từ trước đến giờ tôi từng thấy. Anh gần như khóc, gần như nghẹn ngào:

- Em có biết không... anh... anh cũng khổ sở lắm... trong lòng anh cũng khổ sở lắm... nhưng những khổ sở đó chẳng đủ so với chuyện... em không yêu anh nhiều như anh nghĩ. Chúng ta là gì của nhau... anh... anh là gì của em?

Tôi nhìn rõ được sự bi ai trong mắt anh, anh đau lòng... lòng tôi cũng quặng đau. Chắc anh nghĩ, vì tôi không yêu anh nên tôi mới không biết ghen... chắc anh nghĩ là tôi không yêu anh nhiều như anh đã yêu tôi. Anh trách tôi sao lại quá hiểu chuyện để anh phải cảm thấy có lỗi tới như vậy... nhưng biết làm sao bây giờ... tôi không có sự lựa chọn khác...

- Em....

Lời vừa định nói ra, Quân Trực lại cười nhạt nhìn tôi, giọng anh điềm tĩnh hơn rất nhiều:

- Được rồi, anh hiểu rồi... em không cần nói nữa. Tối rồi, em ngủ đi, anh ra ngoài một lát... lát anh sẽ về.

Nói rồi, anh bước tới hôn lên trán tôi rồi quay lưng bước đi thật nhanh ra bên ngoài. Tôi đứng đơ người nhìn theo anh, đến mãi khi nghe tiếng xe của anh chạy ra khỏi cổng... tôi mới biết là anh đã đi rồi.

Tôi ngồi sụp xuống giường, tâm trạng mông lung không rõ được cảm xúc. Bọn tôi sao phải như vậy, sao phải khổ sở hiểu lầm nhau đủ chuyện như vậy?

Tôi làm sao mà không yêu anh, vì yêu anh nên tôi mới phải như thế này. Nhưng có lẽ khi đứng ở lập trường của anh, tôi cũng sẽ hiểu như anh đang hiểu. Những tổn thương từ mối tình trước nó khiến con người tôi dần dần trở thành như bây giờ. Lo cái này lo cái kia, lo cho đối phương cảm thấy khó xử. Nhưng mà... hình như tôi quên mất một điều rồi... Quân Trực không phải là tên Cường... anh ấy hoàn toàn không phải tên Cường.

Quân Trực đi không được bao lâu, mẹ chồng tôi liền chạy lên hỏi han đủ chuyện, thấy tôi ngồi thừ ra buồn bã, bà cũng không hỏi gì nhiều ngoài an ủi tôi đừng buồn nữa.

- Thôi, con đi ngủ đi, vợ chồng sống với nhau gây nhau là chuyện bình thường. Thằng Trực nó là đàn ông, nó đi lát nó về à.

Tôi ôm bé Su trong lòng, tôi thấp giọng hỏi:- Giờ này khuya rồi, không biết là anh ấy đi đâu...

- Để mẹ gọi kêu nó về với con... thôi ngủ đi... suy nghĩ nhiều làm gì... Su, theo bà xuống dưới cho mẹ Hòa ngủ.

Bé Su quay sang nhìn tôi, con bé chớp chớp mắt:

- Su... ngủ với mẹ được không?

Nghe bé con hỏi, lòng tôi tự dưng giống như được an ủi phần nào. Tôi nhìn con bé, gật gật đầu, tôi nói:

- Ừ, Su ngủ với mẹ nha.

Mẹ chồng tôi thấy vậy, bà cũng không đòi đưa bé Su về phòng nữa. Cho bé Su nằm bên cạnh, con bé hát hết bài này tới bài kia, luyên thuyên cái miệng một hồi rồi cũng ngủ. Chắc không ai hiểu được, một phần lý do tôi đồng ý cho chồng tôi nuôi con riêng là vì con bé quá mức đáng yêu. Thật ra tôi cũng không phải là người quá mức cao thượng, tôi chấp nhận hy sinh... chung quy là vì tôi thấy việc đó có lợi cho mình. Nếu như bé Su ghét tôi, con bé không mến tôi, tôi cũng chẳng ngu ngốc đến mức để con bé ở lại bên cạnh mình như quả bơm nổ chậm. Tại vì từ đó đến giờ tôi không nói ra nên không một ai nghĩ được như thế, mọi người cứ nghĩ là vì tôi yêu Quân Trực nên mới phải ngậm ngùi nuôi con riêng của chồng. Haiz!

Nằm xoay tới xoay lui mà mãi vẫn chưa ngủ được, đồng hồ lúc này đã điểm gần bốn giờ sáng, suốt từ khi Quân Trực đi tới giờ, tôi gọi cho anh toàn thuê bao.

Gọi không được, lòng tôi càng lúc càng nóng như lửa đốt. Chẳng muốn nghĩ nữa, tôi liền bật dậy thay vội một bộ quần áo đi tìm anh.

4 giờ sáng, tôi chạy vòng quanh khắp nơi tìm chồng, những quán bar hay là quán rượu nào trước kia anh hay đi tới, tôi đều chạy đến ngó thử xem.

Chắc là ông Trời thương cho tấm thân bé nhỏ này, lúc tôi đang chạy bơ vơ trên đường thì lại thấy xe của anh vút qua mặt thật nhanh. Chắc là anh không thấy tôi nên anh mới chạy nhanh đến như thế. Nhưng mà... đường này đâu phải là đường về nhà đâu. Nghĩ gì nhiều cho mất thời gian, tôi gồ ga phi theo xe anh giữa màn đêm sương lạnh. Chạy được một đoạn, xe anh rẽ vào đường nhỏ, tôi vì giữ khoảng cách nên chỉ dám chạy theo sau lưng. Đợi xe anh dừng hẳn, anh bước xuống xe rồi đi vào trong nhà, tôi mới dắt xe đến gần quan sát.

Nhà này... là nhà của ai vậy nhỉ? Sao đêm hôm anh lại đi tới đây?

Tôi bước tới mấy bước, may là xung quanh không có nuôi chó nên chó không dí cắn tôi chứ nửa đêm mà đi rình mò kiểu này... không bị chó cắn mới là lạ đó.

Đang còn rình rập ngoài cổng, ở bên trong nhà tôi nghe phát ra giọng nói quen thuộc khá lớn.

- Cô muốn chữa bệnh thì bay sang Sing đi, chi phí khám chữa bệnh của cô tôi lo tất cả, cô đừng ở đây gây phiền phức cho tôi nữa.

Chữa bệnh? Là ai vậy?

Máu tò mò nổi lên, tôi liền đẩy cửa cổng bước vào, may là khi nãy lúc Quân Trực đi vào anh không khoá cửa nên tôi mới có thể lẻn vào dễ dàng. Đăng tò mò không biết bên trong kia là ai thì giọng nữ dịu dàng quen quen liền cất lên.

- Anh Trực... không phải chúng ta đã thỏa thuận là nửa năm rồi sao?

- Không cần nửa năm, cô đi ngay bây giờ đi, trước sau gì cô cũng phải đi, cô không có sự lựa chọn.

- Anh... anh say rồi hả? Anh say rồi thì ngủ một chút đi... sáng mai... sáng mai chúng ta lại nói.

- Tôi say nhưng tôi vẫn tỉnh táo lắm, cô lừa tôi được một lần vào 5 năm trước nhưng không bao giờ có lần thứ hai đâu. Cứ theo những gì tôi nói mà làm, cô sắp xếp bay sang Sing điều trị bệnh đi, trị sớm thì tốt cho cô hơn.

Là Trà... cô ấy và Quân Trực đang nói cái gì vậy? Ai bệnh?

Giọng Trà run rẩy như đang khóc:

- Anh... anh biết rõ ung thư chữa không được mà, có chữa cũng chỉ là cầm cự qua ngày thôi. Lý do em không muốn đi điều trị là vì sợ xa con... anh... anh đã hứa với em là cho em nửa năm với con... sao bây giờ...

Ung thư... Trà bị... ung thư sao?

Chuyện này... chuyện này...

- Trà, cô có thấy tôi đáng thương không hay là cô chỉ thấy mỗi một mình cô đáng thương. Bé Su... cô sinh bé Su nhưng có nói với tôi về con bé chưa? Chưa đúng không? 5 năm qua, cô giấu tôi không nói, cô đợi đến khi cô không còn khả năng nữa, cô lại đem con bé đến giao cho tôi. Tôi đây, chính tôi một tên đàn ông to lớn lại bị cô dắt mũi hết lần này đến lần khác. Cô nói đi, cô thấy tôi có đáng thương không?

- Anh Trực... anh say rồi... anh say rồi...

- Say? Tôi chưa say, hôm nay tôi gây nhau với vợ tôi, vợ tôi đang một mình ở nhà kìa, cô để tôi nói hết đã...

- Vì cô, vì nghĩ cho số phận đáng thương của cô mà tôi lừa dối Hòa... cô muốn tạo kỷ niệm cho con... được, tôi giúp cô... Nhưng mà Trà, tôi bây giờ không muốn nữa, tôi không muốn giúp cô nữa. Cô là ép tôi chứ cô có vì con tôi bao giờ, nếu cô đã biết cô bệnh không qua khỏi, cô sợ con cô đau lòng vì cô... tôi thiết nghĩ cô nên đi chữa bệnh đi. Bệnh của cô đang ở giai đoạn đầu, đi theo phác đồ điều trị nhất định sẽ qua khỏi. Cô day dưa để làm gì, con bé đang sống với vợ chồng tôi rất tốt... cô day dưa mãi để làm gì?

- Em... em...

- Được rồi được rồi, cô không cần nói nữa, tôi gọi điện sang bên Sing rồi, bên ấy đồng ý tiếp nhận hồ sơ bệnh án của cô, tiên lượng tốt... cô nên đi đi, đừng để sau này hối hận.

Tôi đứng bên ngoài nghe không thiếu một chữ nào hết, đừng nói là tôi mà chắc cả những con muỗi vừa mới hút máu của tôi chúng cũng sẽ sốc đến ngất hết mất.

Một từ diễn tả cảm xúc của tôi lúc này thôi... sốc!

Tôi ghét Trà, tôi thấy cô ta quá mức thảo mai giả tạo, tôi từng nghĩ ra hàng nghìn lý do xấu xa khiến cô ta cứ muốn chen chân vào gia đình của tôi... nhưng tôi lại không nghĩ ra được lý do như thế này.

Cô ấy còn rất trẻ, tương lai phía trước còn rất dài...

- Anh Trực... bé Su nó chưa quen với chị Hòa đâu... anh cho em thêm thời gian đi... đi anh...

- Thời gian là bao lâu? Cô biết tôi chịu đựng mệt mỏi đến như thế nào chưa? Nếu cô muốn có thời gian cho con... vì sao cô không cho tôi nói với Hoà và mẹ... tôi thật sự không hiểu cô muốn cái gì nữa. Cô muốn được thông cảm nhưng cô làm những việc khiến mọi người không thể thông cảm được. Nhân lúc sức khỏe tốt nhất, cô nên nghe theo tôi đi sang Sing đi, cô chữa bệnh càng sớm thì hy vọng cô ở bên cạnh con cô càng nhiều. Đừng như thế nữa, cô mệt, tôi mệt, Hòa... cô ấy cũng mệt.

Trong nhà phát ra tiếng khóc nức nở của Trà, trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng khóc càng tịch mịch thê lương.

- Để em suy nghĩ đã... anh để em suy nghĩ đã...

- Cô suy nghĩ đi, tôi về trước.

- Đêm rồi, anh đang say... lái xe nguy hiểm. Anh ngủ lại đây đi, nhà em vẫn còn phòng trống.

- Không cần đâu, vợ tôi đang đợi tôi ở nhà. Cô không cần lo giùm phần của cô ấy.

Trà và anh vẫn còn nói vài câu nữa mới thôi, tôi lúc này đã chạy như bay ra ngoài từ lúc anh bảo là anh về nhà tôi đang đợi. Tôi dắt xe sát vào gốc cây rồi tìm chỗ núp, đợi xe anh chạy qua, tôi mới gồ ga chạy theo về.

Chạy một mình trong đêm, đi qua một cái chợ, tầm này người dân bắt đầu đem hàng ra bán. Tôi đột nhiên thở dài, chợt nghĩ... con người mà, có vất vả một chút nhưng còn sống là tốt rồi...

Chạy về đến nhà trời cũng sắp sáng, xe Quân Trực đã chạy vào trong sân. Tôi đi len lén lên cầu thang, vừa mở cửa bước vào phòng, tôi đụng ngay mặt Quân Trực đang nhìn tôi chăm chú. Thấy tôi, anh cau mày hỏi:

- Em đi đâu vậy? Sao không ở nhà ngủ?

Tôi ưỡn ngực trả lời:

- Đi dạo.

Quân Trực liếc mắt nhìn tôi rồi đi thẳng đến ghế sô pha nằm xuống, miệng anh lèm bèm:

- Em thì hay rồi... em bỏ anh thì hay rồi...

Tôi bỏ anh? Đúng là điêu mồm mà, chẳng biết là đứa nào vừa bỏ đứa nào cả đêm.

Quân Trực vừa mới còn lèm bèm, bây giờ đã ngủ khì như ngủ từ đời nào vậy. Tôi lướt qua anh rồi đi thẳng vào phòng tắm, ban nãy mãi rình nghe trộm nên bây giờ buồn đi vệ sinh quá.

Tôi ngồi trên bồn cầu, mắt lơ đãng nhìn thấy cái que thử thai ban sáng tôi thử. Chợt, tôi giật nảy người vì hoảng hốt khi thấy trên que thử hiện lên hai vạch một đậm một vừa...

Hai vạch... không phải chứ... là hai vạch!

Chương 28

Tôi cầm kết quả xét nghiệm trên tay, trong lòng vừa mừng vừa hồi hộp. Tôi không ngờ... tôi vậy mà lại có thai... tôi... tôi...

Tìm ghế đá ngồi xuống, tôi cứ nhìn chằm chằm vào dòng kết luận dưới cùng, thai 5 tuần tuổi... con của tôi được 5 tuần tuổi rồi!

Quá nhiều cảm xúc cùng xuất hiện trong một lúc, nhất thời tôi không biết phải thể hiện cảm xúc gì là hợp lý nhất nữa. Cho giấy khám thai vào trong túi, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình xoa nhè nhẹ. Đứa bé tôi mong mỏi từ lâu, đứa con chung của tôi và Quân Trực. Cúi đầu xuống nhìn bụng mình, tôi khẽ nói:

- Con ơi, ngoan ngoãn nằm trong bụng mẹ nhé con.

Vừa mừng ấy chứ vừa lo, bác sĩ nói lần trước tôi bị sảy thai nên lần này phải thật cẩn thận. Đừng nên để cảm xúc lên xuống quá mạnh cũng đừng để cơ thể chịu nhiều mệt mỏi. Người bình thường mang thai đã là khó khăn, tôi đây phải chấp nhận nhiều khó khăn hơn nữa. Cũng không chắc thai kỳ của tôi có khỏe mạnh hay không, bác sĩ luôn miệng bảo tôi phải thật cẩn thận.

Chuyện tôi mang thai, tôi chưa báo cho Quân Trực biết, ngoài con Kiều ra thì tôi vẫn chưa nói cho ai kể cả là mẹ tôi. Cũng không biết có phải bản năng làm mẹ luôn lo xa hay không mà khi biết những thứ có khả năng làm hại đến con mình, tôi thật sự bài xích.

Quân Trực, anh ấy là ba của con tôi, anh ấy chắc chắn không làm hại đến con của mình, nhưng còn những người xung quanh anh ấy... tôi đây thật sự không chắc. Trước khi em bé trong bụng được 8 tuần tuổi, tôi nhất định sẽ không nói cho Quân Trực biết chuyện này.

Lần mang thai này, dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi nhất định phải bảo toàn sinh mạng cho con của tôi... nhất định!

___________________

Ở nhà tôi vẫn sinh hoạt ăn uống như bình thường, chỉ là mọi thứ sẽ cẩn thận và dè chừng hơn trước nhiều. Con Kiều gửi qua cho tôi một sớ danh sách những thứ kiêng cử khi mang thai mấy tháng đầu, so với tôi, con bạn tôi còn khẩn trương hơn tôi rất nhiều.

Quân Trực vẫn không biết gì, có đôi khi nhìn anh tôi mủi lòng rất muốn nói cho anh biết nhưng khi suy nghĩ lại tôi lại thôi không muốn nói nữa. Chuyện của Trà và bé Su vẫn còn rắc rối lắm, từ cái hôm tôi và Quân Trực gây nhau đến giờ, ngày nào bà nội cũng chạy sang nhà tôi khóc thuê dùm cho Trà. Mặc dù biết cô ấy bị bệnh hiểm nghèo nhưng nhìn thấy bà nội bị cô ấy lợi dụng, tôi cứ cảm thấy cô ấy ma mãnh kiểu gì ấy. Bé Su dạo này cứ kêu tôi gọi cho mẹ nó, có khi tôi không gọi, con bé liền mếu máo khóc toáng lên đòi tôi phải gọi. Với cái tình hình này, nếu Trà biết tôi có thai... tôi sợ sẽ có chuyện xảy ra mất.

Biết rằng Trà chỉ là một người phụ nữ chân yếu tay mềm nhưng mà tôi nói thật, trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra hết. Chưa kể tầm này Quân Trực vẫn đang tạo áp lực cho cô ta, nhỡ đâu cô ta cùng đường lại vồ đến mẹ con tôi thì sao. Được thì ăn cả, ngã thì về không, đằng nào thì cô ta cũng còn cái gì để mất nữa đâu chứ. Ai chứ Trà... tôi không tin được.

Quân Trực đi làm về, trên tay anh là túi to túi nhỏ trà sữa bánh tráng lỉnh kỉnh các thứ. Sau cái hôm gây nhau ỏm tỏi nửa đêm, bọn tôi huề nhau trong tích tắc. Quân Trực xin lỗi tôi, tôi thì cũng hiểu rõ sự khó xử của anh ấy nên tôi không đem chuyện này ra nói nữa. Gây nhau để hiểu nhau nhiều hơn, chung quy là cũng tốt chứ không xấu. Riêng về chuyện Trà bị bệnh, tôi nghe rồi để trong lòng chứ không nói cũng không hỏi anh về vấn đề này. Đó là chuyện riêng của cô ấy, tôi hỏi nhiều để làm gì, tôi cũng không thể giúp được gì... hỏi ra có khi lại làm cho Quân Trực thêm khó xử.

- Hôm qua là bánh tráng, hôm nay cũng bánh tráng, ngày mai đổi món đi, em ăn bánh tráng nhiều nóng lắm.

Miệng thì lầm bầm nhưng tay vẫn xé bánh tráng trộn muối cho tôi rất chuyên nghiệp. Trộn xong, anh không quên cướp một miếng rồi mới đưa tới tay tôi, anh nói:

- Anh ăn miếng nào đỡ miếng đó nhưng công nhận là bánh tráng này ngon thiệt.

Tôi cười xuỳ, cho một miếng bánh tráng vào miệng nhai nhai, cảm giác thoải mái vô cùng. Kể cũng lạ, từ lúc biết có thai tới giờ, tôi ngày nào cũng ăn bánh tráng, ăn bánh tráng uống trà sữa trừ cơm cũng được.

- Ngon mà, anh ăn ké anh ghiền cho coi.

- Mẹ Hòa ơi, mẹ Hòa gọi điện cho mẹ con đi.

Nghe tiếng kêu nũng nịu của bé Su, tôi liền buông bịch bánh tráng xuống bàn. Chờ con bé đi tới rồi ôm con bé vào người, tôi quay sang nhìn Quân Trực, ý là muốn hỏi anh có nên gọi cho Trà hay không. Quân Trực vô cùng thương bé Su nhưng tầm này anh đang cách ly con bé khỏi Trà, chỉ cần bé Su nhắc tới mẹ của nó, anh liền nổi cáu ngay.

- Ba nói với con bao nhiêu lần rồi, sau này không được gọi cho mẹ Trà nữa.

Bé Su mếu máo, con bé nũng nịu làm vạ trong lòng tôi. Bình thường thì không sao, nay trong bụng tôi có em bé, tôi tất nhiên là không để bé Su vô tình làm ảnh hưởng đến em bé trong bụng được. Bé Su còn nhỏ không biết gì nhưng tôi thì lại khác, tôi không thể để cả hai đứa con của tôi gặp chuyện không may được. Thấy con bé cựa quậy càng lúc càng mạnh, tay chân bé con cứ đập qua đập lại vào người tôi liên tục, tôi liền nhẹ nhàng đẩy bé con ra nhưng vòng tay vẫn ôm lấy con bé, tôi khẽ nói:

- Su, đừng làm nũng như vậy chứ con.

Bé Su oà lên khóc, bé con nhìn tôi đầy uất ức:

- Mẹ Hòa... không thương Su... ba Trực không thương Su... Su nhớ mẹ... nhớ mẹ...

Quân Trực có chút không vui, anh định mắng con bé thì tôi đã vội đi tới bồng bé Su lên. Tôi nhìn anh, tôi nói:

- Con nó nhớ mẹ... anh đừng mắng con nữa.

- Nhưng em thấy nó làm nũng không, bữa nay lại học làm nũng ăn vạ nữa.

- Con nít đứa nào chả vậy, anh dạy con từ từ chứ anh.

Nói rồi, tôi quay sang bé Su, tôi dịu giọng:

- Mẹ nói với Su rồi mà, hôm qua con vừa gọi cho mẹ Trà nên hôm nay mình không được gọi nữa. Bé Su ngoan, con nít mà ngoan ai lại ăn vạ xấu xí.

Bé Su dựa vào người tôi khóc rắm rức, con bé hít hít nghe thương không chịu được. Tội nghiệp, con nít quen hơi mẹ, đang yên đang lành tự dưng bắt xa mẹ đứa nào chả nhớ khóc loạn lên. Thiệt khổ cho con gái tôi.

Nghĩ nghĩ tôi liền bồng con bé vào phòng rửa mặt vệ sinh cá nhân, cho con bé uống sữa rồi dỗ bé con ngủ. Đúng là trẻ con, mới khóc bù lu bù loa đây mà giờ đã ngủ quên trời quên đất. Thấy con bé đã ngủ, tôi mới bồng con bé sang phòng mẹ chồng tôi để bà trông, kể từ lúc Trà đi tới giờ, bé Su toàn ngủ với bà nội.

Haiz, nghĩ cái cảnh bé Su xa mẹ ruột mà tôi chạnh lòng dùm cho con bé. Phải tôi là Trà chắc tôi nhớ con tới điên lên mất, gì thì gì chứ con mình dứt ruột đẻ ra, xa con chịu sao nổi.

______________

Tôi hôm nay không đi học nên tôi đi đón bé Su sớm, đưa con bé đi mua búp bê rồi về lại nhà. Cho con bé ăn cơm tắm rửa xong xuôi, tôi để con bé cho bà nội trông, tôi lên phòng tắm rửa kẻo tối trời.

Tắm rửa xong, tôi mới đi xuống nhà phụ chị bếp nấu cơm, vừa bước được mấy bước xuống cầu thang, tôi tá hỏa khi thấy bé Su đang tìm cách trèo lên đầu tủ với lấy điện thoại bàn.

Ôi mẹ ơi, con bé đang đu lên cái tủ... kiểu này nếu không ngã xuống đất thì chắc chắn sẽ bị tủ ngã ngang ra đè. Tôi nhìn cái tủ lung lay không vững mà hồn phách tôi muốn bay lên mây, nghĩ gì tầm này nữa, chạy tới cứu con bé trước khi quá muộn.

Tôi chạy như bay xuống cầu thang, vừa chạy tôi vừa hét lên:

- Su... trèo xuống... trèo xuống mau.

Con bé thấy tôi phát hiện liền hoảng loạn buông tay cho ngã xuống. Tôi chạy tới thì con bé đã ngã xuống sàn nhà, tôi thấy bé con ôm cái tay trái khóc loạn lên.

- Huhu.... đau quá... đau quá...

Thấy con bé khóc đến điếng người, tôi liền ngồi xuống bồng con bé vào lòng, tôi hỏi:

- Con sao vậy Su? Con đau chỗ nào? Chỗ này phải không?

Tôi vừa hỏi vừa chạm vào khuỷu tay con bé, tay tôi vừa chạm nhẹ con bé đã hét ầm lên khàn cả giọng. Thôi không ổn rồi, một là trật tay, còn hai là gãy tay rồi.

Vừa dỗ con bé tôi vừa chạy vào hô hoán cho mẹ chồng tôi biết, tôi với bà định là kêu taxi đưa bé Su tới bệnh viện cấp cứu thì Quân Trực về. Thấy con bị như vậy, anh tức tốc quay xe rồi chở hết lên bệnh viện. Ngồi trên xe, bé Su khóc ngất không ngừng, nghe con bé khóc mà lòng tôi xót vô cùng. Vừa khóc con bé vừa vùng vẫy, chắc là đau dữ lắm.

Vào cấp cứu, bác sĩ chuẩn đoán là gãy tay phải sắp xương bó bột. Loay hoay ở bệnh viện cả buổi, cuối cùng bé con cũng bó bột xong. Bác sĩ cho bé con nằm lại theo dõi một chút nữa mới cho về, đồng thời cho uống thêm thuốc giảm đau.

Tôi ngồi trên giường ôm con bé vào lòng, vỗ nhè nhẹ ru cho con bé ngủ. Tôi nhớ lúc nhỏ mỗi khi tôi bị bệnh, mẹ tôi lúc nào cũng trực kế bên không dám rời. Nhớ lại lúc nãy, bé Su luôn miệng kêu mẹ Trà... mẹ Trà... thấy mà thương đứt ruột.

Chắc là do có thai, cảm xúc tôi lên xuống thất thường nên khi nghĩ tới tình mẫu tử, tôi lại đỏ mi mắt. Quân Trực đi tới xoa xoa vai tôi, bộ đồng phục cơ phó vẫn còn mặc trên người, gương mặt anh vô cùng mệt mỏi nhưng giọng anh vẫn rất dịu dàng khi nói chuyện với tôi.

- Em mệt à? Mệt thì ngồi nghỉ một chút đi, để anh canh chừng bé Su cho.

Tôi lắc đầu:

- Em bình thường mà...

Mẹ chồng tôi ngồi cạnh bên nãy giờ, giờ bà mới lên tiếng nói với Quân Trực:

- Mẹ gọi báo cho con Trà một tiếng...

Nghe đến tên Trà, Quân Trực cau có trả lời:

- Không cần gọi, Su là con gái của con với Hoà, không liên quan tới cô ta nữa.

Mặt mẹ chồng tôi nghệch ra, bà lúng túng:

- Hồi nãy bà nội con gọi cho mẹ, mẹ quýnh quá nên lỡ miệng nói... không biết bà nội có nói lại với con Trà hay không nữa...

Lần này chồng tôi giận thật sự, anh quát lên:
- Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, bà nội gọi mẹ đừng nghe, lúc trước không nhận con nhận cháu, bây giờ nhận làm quái gì nữa. Bà nội có thương mẹ đâu, mẹ nể nang làm cái gì...

- Nhưng dù sao cũng là bà nội của con, để con nhận tổ tiên chứ Trực.

- Tổ tiên gì loại gia đình đó, con có mẹ chứ không có ba, bên nội có cũng được không có cũng được. Mà không có đi, cho khoẻ, bà nội như vậy... con cũng không muốn nhận. Mẹ khổ cả đời rồi, về già nên sống vui vẻ, mẹ đưa bà ấy về nhà, mẹ không thấy mệt hả?

Mẹ chồng tôi bị anh quát đến đỏ mặt, bà nghẹn giọng:

- Mày bây giờ lớn rồi, đủ lông đủ cánh nên không nghe mẹ nữa. Mẹ tốt với bà ấy cũng vì suy nghĩ cho mày, cả chuyện nhận con bé Su nữa, mẹ cũng...

Quân Trực nhíu chặt chân mày, anh hỏi:

- Chuyện nhận bé Su là chuyện gì? Mẹ nói vậy là sao?

Mẹ chồng tôi định nói nhưng giữa chừng lại ngưng, Quân Trực đang định hỏi bà thì bên ngoài đã nghe tiếng khóc vang lên. Nếu tôi đoán không lầm, tiếng khóc này chắc là của Trà.

Y như tôi dự đoán, người đang khóc ngoài cửa là Trà. Trà chạy vào quá nhanh, Quân Trực cản lại không kịp nên cô ấy làm cho bé Su vừa ngủ đã tỉnh. Bé con nhìn thấy mẹ, con bé lại khóc, hai mẹ con ôm nhau khóc đến lạc giọng. Thật sự nhìn cảnh này, dù thích hay là không thích, trong lòng tôi cũng cảm thấy tội nghiệp. Mẫu tử chia lìa, nghe thôi cũng cảm thấy xót.

Bé Su không gặp Trà thì thôi, một khi đã gặp cô ấy, con bé liền cứng đầu không bảo được. Bác sĩ cho phép xuất viện về, Quân Trực muốn đưa bé Su về mà không cho Trà theo nhưng bé Su nhất định ôm mẹ nó không buông. Ban nãy khóc, bây giờ cũng khóc, khóc mãi như thế này mất sức lắm.

Thấy thế, tôi mới đi tới dỗ dành con bé, dỗ cả buổi, con bé cũng nguôi nguôi thì đến phiên Trà cứ dùng dằng không chịu buông con bé ra. Tôi bực dọc nói với Trà:

- Cô buông con bé ra đi, tôi bồng con bé là được rồi.

Quân Trực bên cạnh cũng quát:

- Cô buông bé Su ra, ngày mai cô muốn đến thăm con thì đến.

Trà nghe được gặp con, cô ấy có chút nương nương, đáng lý là cô ấy sẽ buông bé Su ra để cho tôi bồng nhưng đột nhiên cô ấy lại giật con bé lại rồi ôm con bé cúi đầu khóc lóc van xin tôi.

- Chị Hòa, chị để em ôm con em một chút đi, lát em đi liền... em nói đi là đi mà... em xin chị đó chị.

Tôi hơi ngỡ ngàng trước hành động này của cô ấy, từ nãy tới giờ... vẫn bình thường mà.

"Chát", một cái tát trời giáng rơi xuống má tôi, tôi hoảng đến điếng người, vội vàng ôm lấy mặt.

Quân Trực bên cạnh nhào đến ôm lấy tôi, anh quát ầm lên:

- Bà làm gì vậy? Bà có điên không?

- Trực, con ăn nói kiểu gì với bà nội vậy?

Giọng đàn ông này... là của ai vậy?

Tôi vừa đau vừa hoảng cũng vừa tò mò, ngước mắt lên nhìn, người đàn ông trước mặt này là...

Quân Trực ôm tôi trong lòng, tôi cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy vì giận, anh gằn giọng:

- Ông đến đây làm gì, cút đi!

"Bốp", cái tát lần này lại rơi vào má của chồng tôi.

Đánh tôi thì được nhưng đánh chồng tôi, tôi nhất định không để yên đâu.

Tôi bùng ra khỏi vòng tay của Quân Trực, tôi tiến tới một bước rồi đẩy người đàn ông vừa đánh chồng tôi, tôi trừng mắt:

- Ông là ai? Ai cho ông đánh anh ấy?

Người đàn ông trung niên vẻ mặt giận dữ, ông ta vừa hét lên vừa vung tay muốn tát vào mặt tôi.

- Mất dạy!

Tay ông ta đưa lên cao, tôi cũng chuẩn bị sẵn tâm lý là bị vố vào đầu rồi nhưng may đến phút 80, Quân Trực liền nhào lên chộp lấy tay ông ta giữ chặt lại. Lão già này mạnh đấy nhưng so với sức trai trẻ, ông ta cứ như mấy cọng bún thiu.

Quân Trực kéo tôi về sau lưng anh, giọng anh đanh thép:

- Ông đụng đến vợ tôi, tôi sống chết với ông.

Lão già kia cau mày, cái nét tức giận này... không khác gì so với chồng tôi cả. Ông ta cười lạnh trông đểu vô cùng.
- Mày muốn giết ba mày à con?

À... đây là ba ruột của chồng tôi, người ruồng bỏ mẹ chồng tôi đây mà.

Quân Trực cười đểu đáp lại:

- Tôi làm gì có ba, ba tôi chết mất xác rồi.

- Mày!

Tình hình hai bên căng thẳng vô cùng, tôi cứ tưởng sắp đánh nhau đến nơi. Nói gì thì nói, ông ta cũng là ba của chồng tôi, chồng tôi tốt xấu gì cũng đừng nên xuống tay với ông ấy.

Tôi ở đây kéo tay chồng tôi ngăn lại, mẹ chồng tôi với bà nội cũng chạy ra can. Mẹ chồng tôi thì bênh con trai, ôm con trai chằm chặp, bà nội thì bênh lão già kia. Mọi người xung quanh hiếu kỳ vây quanh trước cửa xem đánh nhau, phải đến khi bác sĩ đến giải tán mới chịu rời đi.

Cuối cùng, dưới sức ép của ba chồng cùng bà nội, Quân Trực ép lòng cho Trà đi theo về cùng. Nhưng anh vẫn có chủ ý riêng của anh, chủ ý này không ai dám phản đối.

- Tôi cho cô đêm nay ở lại với con, sáng mai cô dậy sớm rồi đi khỏi nhà tôi. Còn ai cảm thấy không thích, muốn ý kiến ý cò thì cứ bế mẹ con bọn họ về nuôi... tôi không cản.

Ba chồng tôi cau mày, tôi thấy ông ấy thể hiện sự không thích nhưng lại không dám lên tiếng phản đối. Kết quả cuối cùng đã có, Trà đi theo xe của tôi và Quân Trực về nhà.

Thật ra, cho Trà ở lại một đêm chăm bé Su cũng được, tôi cũng không có ý định phản đối đến cùng. Nhưng ý Quân Trực không muốn, anh ấy muốn cắt đứt Trà ra khỏi bé Su nên tình hình mới căng thẳng đến vậy. Tôi biết, Quân Trực làm vậy là vì tôi, anh ấy không muốn tôi chịu đựng u uất...

Tôi cũng giống anh, tôi cũng muốn Trà đi chữa bệnh để cuộc sống của tôi được bình yên. Nhưng mà ở đời này, đâu phải cứ muốn là được, nhất là máu mủ tình thân, nói chia lìa là chia lìa được hay sao. Quân Trực cũng làm hết sức của anh rồi, còn lại là do duyên số nữa thôi...

Trà với mẹ chồng tôi bồng bé Su xuống dưới sảnh, tôi ở lại đợi lấy thuốc, Quân Trực thì đi lấy xe. Tôi ngồi ở ghế đợi đọc tên rồi mới lấy thuốc, đang ngồi đợi thì thấy ba chồng tôi đi tới. Tôi cứ tưởng là ông ta đi lướt qua tôi để về chứ tôi không nghĩ là ông ta tìm tôi nói chuyện. Ông ấy ngồi xuống ghế cách tôi 1 ghế, giọng ông ấy trầm trầm lạnh lẽo:

- Cô tên gì?

Tôi có chút rụt rè, tôi trả lời:

- Tên Hoà.

Thật sự, tôi không biết phải xưng hô với ông ấy như thế nào cho đúng nữa. Quân Trực không nhận cha, tôi là vợ anh, tôi biết gọi thế nào đây.

Ông ấy cũng không tức giận trước cách trả lời cộc lốc này của tôi, ông tiếp tục nói:

- Cứ gọi tôi là chú.

Thấy ông ta mở lời, tôi có chút giật mình, tôi không nghĩ được một người vừa nãy còn muốn đánh tôi giờ lại nói năng lịch sự đến như thế.

- Dạ.

Không vòng vo, ông ấy vào luôn vấn đề chính.

- Tôi không muốn làm cô khó xử, dù sao cô cũng là vợ của con trai tôi. Nhưng tôi có chuyện này, dù cô muốn hay không, thích hay là không thích... cô cũng phải đồng ý.

Vãi thật, giọng điệu tổng tài trong truyền thuyết là đây ư?

Tôi nhìn ông ấy, tôi nói:

- Chú cứ nói đi, con nghe.

Ông ấy ngồi vắt chéo chân, giọng nghiêm túc:

- Tôi muốn cô để yên cho con Trà ở bênh cạnh cháu nội tôi, con Trà không cướp được vị trí của cô, cô không cần phải ép con bé. Cô cứ là vợ của thằng Trực, con Trà chỉ là người sinh ra bé Su, sống yên bình một chút, đơn giản.

Đơn giản? Sống như vậy khác quái gì một chồng hai vợ? Bình yên chỗ nào?

Tôi tất nhiên là không đồng ý, tôi nói:

- Con nghĩ là không được, sống như vậy khác gì một chồng hai vợ.

Ông ấy cười nhạt, giọng điệu kệch cỡm:

- Một chồng hai vợ thì có gì, họ Vũ đàn ông được phép như vậy.

- Con không đồng ý, con xin phép đi trước...

Tôi đứng dậy định rời đi thì ông ấy liền giữ tôi lại, ông ta đứng thẳng dậy, giọng uy hiếp:

- Con tôi không nhận tôi nhưng tôi vẫn là ba ruột của nó, tôi tìm tới cô tức là ra lệnh chứ không phải hỏi ý của cô. Cô chỉ có thể đồng ý, không có chuyện không đồng ý. Hay là... cô cần bao nhiêu tiền... tôi cho cô.

Lòng tự trọng bị xúc phạm, tôi cười nhạt trả lời:

- Chú, con nghĩ chú hơi quá rồi đó...

Nói chưa hết câu, ông ấy đã tiếp lời:

- Cô nên suy nghĩ cho thằng Trực, vị trí cơ phó của nó cũng chẳng là cái gì to tát cả. Vì nó không thích nhờ vả tôi, chứ nếu nó nhờ, tôi đủ sức đưa nó lên làm cơ trưởng.

Tay tôi nắm chặt hai bên quần, cảm giác vừa tức vừa sợ hãi, giọng tôi bắt đầu run run:

- Ý chú là...

Ông ấy bật cười, đầu khẽ gật:

- Thông minh đấy... phải, nếu cô không đồng ý... vị trí cơ phó của thằng Trực cũng theo gió mà bay. Tôi nói được, tôi làm được.

Lòng tôi khẽ run, nếu như đấm ông ấy mà không bị công an bắt chắc tôi sẽ đấm cho méo hết cả mồm mới vừa bụng tôi. Tại sao lại có một người ngang ngược như vậy chứ?

- Chú nỡ ra tay hại con trai của chú vào đường cùng sao? Chú biết anh ấy yêu thích cái nghề lái máy bay này như thế nào không?

Ông ta cười, nói:

- Tôi là ba của thằng Trực, tôi không bao giờ hại con mình. Người đẩy nó vào đường cùng là cô chứ không phải tôi, tôi cho con tôi được nhiều hơn thế. Xây cho nó một sân bay riêng, tôi cũng có thể làm được, cô hiểu chứ?

Mẹ nó, đây là ép tôi mà!

- Chú không nghĩ tôi sẽ nói lại chuyện này cho anh ấy nghe?

- Cô cứ nói, con trai tôi thì mãi mãi cũng chỉ là con trai của tôi. Nó là phi công, muốn chống đối lại tôi... cả cô và nó đều không có cửa...

Nói đến đây, ông ta dừng một chút rồi lại nói tiếp:

- Vấn đề cũng chẳng có gì to tát, con Trà muốn thế nào... cô cứ nghe theo nó là được, tội tình gì phải làm mọi thứ rối tung lên. Thằng Trực nó yêu cô nhưng cô nghĩ ước mơ của nó không còn... nó có thể yêu cô bao lâu. Con tôi, tôi hiểu, cô suy nghĩ kỹ đi.

Mẹ nó, chó chết thật! 

Chương 29

Tôi ngồi xe về lại nhà trong trạng thái xác ở đây mà hồn thì bay trên mây, giống như kiểu tâm lý bị kích động dữ dội. Đây là lần đầu tiên tôi gặp ba chồng tôi cũng là lần đầu tiên tôi thị thực được độ ngang tàng của một con người là như thế nào. Anh Trực có ba như thế này, mẹ chồng tôi có chồng như thế này... hèn gì bọn họ chẳng sống được với gia đình ông ấy một ngày nào.

Tôi bây giờ chỉ muốn chửi thề, cái lão già độc tài ngang tàng xấu tính, tôi chẳng hiểu được lão ấy lấy cái quyền gì mà uy hiếp tôi phải nghe theo lão. Cả ông ấy và bà nội đều như nhau, những con người tự cho mình cái quyền được điều khiển tất cả mọi thứ.

Nhưng nói đi thì cũng nói lại, tôi hơi thắc mắc về mối quan hệ của Trà và gia đình bên nội của chồng tôi. Hết bà nội rồi đến ba chồng... rốt cuộc thì Trà có quyền năng gì khiến họ bênh vực và bảo vệ cô ấy nhiều đến như vậy?

Hay là... không, không có khả năng. Quân Trực với bé Su đã làm xét nghiệm huyết thống cha con, chắc chắn con bé là con gái ruột của anh ấy không có sự nhầm lẫn hay âm mưu gì ở đây cả. Nhất định là không.

- Hoà, em mệt à?

Nghe anh hỏi, tôi có chút giật mình, vội trấn an lại cảm xúc của bản thân mình, tôi trả lời anh:

- À... em hơi mệt một chút.

Quân Trực một tay lái xe một tay nắm lấy tay tôi, anh vỗ nhè nhẹ:

- Anh xin lỗi... em có đau không?

Đau? À à nhớ rồi, khi nãy tôi vừa bị bà nội đánh.

- Hết đau rồi.

Anh quay sang nhìn tôi một lát rồi lại thở dài quay ra trước tập trung lái xe. Nhìn anh, tôi lại nhớ đến lời của ba chồng tôi vừa nói khi nãy. Thật ra ấy, tôi giận thì có giận nhưng tôi lại sợ nhiều hơn. Được ngồi lên ghế cơ trưởng là tất cả những gì mà anh mong muốn, tôi biết anh yêu thích công việc của anh như thế nào. Nếu chẳng may anh không được làm công việc mà anh yêu thích nữa... tôi thật sự không thể tưởng tượng được chuyện ấy sẽ khó khăn với anh ra sao.

Ba anh, một người nhẫn tâm và ngang tàng, đến bây giờ tôi mới hiểu được lý do vì sao anh không chấp nhận người cha này. Hổ dữ không nỡ ăn thịt con, còn đằng này...

Thở dài một hơi, tôi vô thức đưa tay đặt lên bụng mình, mắt tôi nhìn về phía trước, trong lòng suy nghĩ mông lung. Tương lai phía trước thật sự gian nan quá, nếu bây giờ mọi người biết được trong bụng tôi có đứa bé... chẳng biết sẽ còn loạn đến mức nào nữa. Trước kia chỉ có Trà và bà nội, bây giờ có cả ông ba chồng láo nhất hệ mặt trời... tôi thì tôi ngán ai nhưng tôi lại lo cho con của tôi. Quân Trực anh ấy thương mẹ con tôi nhưng trên cao vẫn còn mẹ chồng tôi ngồi đó. Giả sử anh từ bỏ công việc của anh, anh đưa tôi ra sống riêng thì liệu rằng gia đình bà nội có để yên cho tôi sống an ổn hay không? Mẹ chồng tôi là một minh chứng, bà chịu đựng nuôi con đến từng tuổi này vẫn chưa được buông tha. Với lại, tôi nghĩ Trà có mối quan hệ rất thân thiết với ba chồng tôi, thân đến mức ông ấy vì mẹ con Trà mà ra tay uy hiếp con dâu được cưới hỏi đàng hoàng của con trai ông ấy. Chuyện này... nó rối còn hơn đề thi hình học cấp 3, giải thiếu một bước xem như tạch cả bài.

.......................

Đêm đó Trà ở lại nhà tôi, cô ấy ngủ với bé Su rồi chăm sóc cho con bé. Sáng hôm sau, cô ấy không có ý định muốn về, tôi liền nói bóng gió với Quân Trực để anh ấy thay mặt đuổi cô ấy đi. Tôi làm như vậy, một là vì ghét Trà thảo mai, hai là muốn thử xem ba chồng tôi có thật sự ngang tàng như những gì ông ấy nói hay không.

Một ngày, hai ngày rồi ba bốn ngày sau, tôi vẫn không cho Trà đến thăm bé Su. Lần này tôi không nể mặt ai hết, kể cả là bà nội chồng tôi tôi cũng không cho bước vào cửa nhà. Mẹ chồng tôi lo lắng, bà bảo tôi đừng khó khăn với Trà quá, sợ là bên nội của chồng tôi không vui. Tôi thì cứ kệ, trước mắt tôi phải xem xem lão ba chồng tôi là uy hiếp suông hay là hành động thật rồi tôi mới tính tiếp.

Đến ngày thứ sáu, kết quả chính xác từ Quân Trực làm tôi sốc đến thờ thạo cả người. Cấp trên đình chỉ công tác của anh vì một nguyên nhân vô lý từ mấy năm về trước. Lúc nhận quyết định đình chỉ bay, cả tổ bay của chồng tôi đều ngỡ ngàng vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra với anh. Hoạ từ đâu rơi xuống, đến cả anh cũng không hiểu được chuyện gì đang diễn ra, nhưng mà riêng tôi, tôi lại hiểu rất rõ...

Đêm nay anh uống rất say, say nhất từ trước giờ tôi từng biết. Lúc anh về, cả tôi và mẹ phải chạy ra đỡ anh vào vì anh đi không được nữa. Đưa anh lên trên phòng, tôi thở phào vì mất sức. Giúp anh cởi áo sơ mi, giúp anh lau mặt cho tỉnh, vừa lau tôi vừa nghe anh lèm bèm.

- Hòa, em không biết anh đánh nhau với ai đâu... anh đánh sếp anh... đánh hai cái... há há...

Vừa nói anh vừa cười, trông như là buồn cười lắm vậy đấy.

- Mà em biết... biết sao anh đánh nhau không?

Tôi lắc đầu, vờ như không biết gì.

- Không, sao anh lại đánh nhau?

Chồng tôi ngồi bật dậy, anh quát:

- Ai biểu ông ấy đình chỉ anh... ai biểu...

Anh gật gà gật gù, miệng nói nhưng mắt thì nhắm kịt lại. Tôi nhìn anh, trong lòng cảm thấy nhói nhói đau khó chịu nhiều lắm. Tôi không hiểu vì sao anh phải ra nông nỗi như thế này... vì sao bọn tôi phải khổ sở nhiều tới như vậy...

Đỡ anh nằm xuống giường, nhìn anh đã ngủ thật say nhưng tôi lại không buồn ngủ một chút nào. Bọn tôi kể từ lúc lấy nhau đến bây giờ, vui vẻ thì ít mà khó khăn thì nhiều. Bây giờ ngẫm nghĩ lại mới thấy ba tôi nói đúng, Quân Trực là đàn ông tốt... vì tốt nên mới nhiều đàn bà tranh giành. Bọn họ tranh không được thì chơi hèn giành giựt với tôi, giành bất chấp mọi thủ đoạn...

Tôi... tôi có nên...

Thôi thôi, chuyện ngày mai để ngày mai hẵn tính.

____________________

Bị đình chỉ công tác, Quân Trực ở nhà với tôi và bé Su. Bên ngoài anh vẫn nói cười như bình thường nhưng tôi biết trong lòng, anh đang buồn nhiều lắm. Chuyện bị đình chỉ bay, anh gọi nhờ vả hỏi thăm khắp nơi, chỉ thiếu ba ruột của anh là anh chưa gọi đến. Nhưng kết quả hình như không mấy khả quan, anh vẫn ở nhà đều đặn mỗi ngày.

Anh lo một, suy nghĩ một nhưng tôi suy nghĩ đến mười, suy nghĩ nhiều đến mức vừa đi vừa nghĩ xém tí trượt cầu thang. Không biết có phải vì tôi không chú ý đến con tôi nhiều hay không mà bé con trong bụng giận dỗi dọa tôi khóc lóc một phen.

Ngồi ở nhà con Kiều, con Kiều vừa nhìn tôi vừa hỏi:

- Bây giờ... mày tính thế nào?

Tôi ủ rũ:

- Tao... suy nghĩ thêm đã.

- Suy nghĩ cái quái gì nữa? Ba mẹ mày biết mày có thai chưa?

Tôi nhìn nó, lắc lắc đầu:

- Ngoài mày ra, tao không báo cho ai hết.

Con Kiều cau mày lo lắng:- Sức khỏe mẹ con mày thế này... mày không nói cho gia đình mày biết thì mày đợi chuyện xấu xảy ra mày mới nói à? Anh Hưng biết chưa? Để tao gọi cho anh ấy.

Nghe con Kiều nói thế, tôi liền can ngăn:

- Khoan đi, để tao tự nói... anh tao nóng tính, mày nói không rõ anh tao lại tìm anh Trực tẩn cho anh ấy một trận nữa bây giờ. Để tao tính... tao tính được mà...

Thấy tôi buồn rầu, con Kiều cũng thôi làm căng. Nó đi vào trong rót cho tôi một ly nước cam, nhét vào tay tôi, nó quát:

- Uống đi, bác sĩ bảo mày thiếu chất, lát nữa tao đưa mày đi mua sữa để uống... mày làm ơn chú ý đến bản thân mày đi. Mày nghe bác sĩ nói gì chưa, tao đến khổ với mày.

Tôi nhận lấy ly nước cam trong tay, những lời bác sĩ nói khi nãy vẫn còn vang văng vẳng ở trong đầu. Bà ấy nói, nếu lần này thai không giữ được thì khả năng có con của tôi sau này... chỉ còn lại 20% ít ỏi. Chuyện sau này tôi không muốn tính đến làm gì nhưng còn chuyện con của tôi... tôi không tính ngay thì không được. Tôi từng một lần mất con... nỗi đau đó... đến giờ vẫn chưa phai đi được... tôi không muốn... thật sự có chết tôi cũng không muốn.

- Tao... sao cũng được, tao chỉ lo cho con tao thôi...

- Vậy bây giờ thế nào? Mày tính đi là vừa rồi, không lươn thươn được đâu.

Tôi uống một chút nước cam, dưới bụng vẫn hơi đau đau một chút. Tôi nhăn mày, đặt ly nước cam xuống bàn rồi quay sang nhìn con Kiều, trong lòng đã có sự quyết định.

- Kiều này, vài ngày nữa... mày đến nhà chồng tao một chuyến.

Con Kiều nhìn tôi chăm chăm, nó ngạc nhiên hỏi:

- Để... làm gì?

Tôi mím môi, giọng kiên định:

- Đưa mẹ con tao... đi.

- Mày...

- Ừ, tao quyết định rồi, tao không thể ở lại thêm được nữa. Chồng tao quan trọng nhưng con tao... nó quan trọng hơn rất nhiều. Tao muốn yên ổn sinh con trước, còn những chuyện khác... đợi tao sinh xong thì tính.

Con Kiều nó dịch mông lại ngồi sát bên tôi, giọng nó đầy lo lắng:

- Nhưng làm sao được... ông Trực ông ấy làm gì để cho mày đi.

Tôi rũ mi mắt, tôi nói:

- Tao... có cách, mà dù cho không có cách... tao nghĩ... tao kiểu gì cũng phải tìm nơi sinh con.

- Nhưng mà đi đâu? Đi về quê mẹ mày hả?

Tôi lắc đầu:

- Không, tao không về quê. Vợ chồng tao chia tay nhau, tao về quê sinh con mà không có chồng tao bên cạnh... dưới đấy họ chì triết ba mẹ tao, tội bọn họ.

- Vậy chứ mày định đi đâu? Một thân một mình thì sinh con kiểu gì?Tay tôi đặt trên bụng khẽ xoa, trong lòng tự dưng lại thấy bình yên đến lạ, tôi khẽ nói:

- Anh hai tao... anh ấy lo cho mẹ con tao được!

________________

Tôi không gặp ba chồng tôi nhưng tôi liên hệ với ông ta bằng cách cho Trà và bà nội chồng tôi đến thăm bé Su. Quân Trực tất nhiên là không đồng ý nhưng có tôi thủ thỉ bên tai, anh lại nghe theo tôi nên tôi cứ thế hai người bọn họ được vào nhà.

Bé Su kể từ khi có Trà đến thăm, con bé vui hẳn ra, nói chuyện cũng nhiều hơn trước. Trà cũng không hẳn là quá xấu tính, cô ta trước tiên vẫn chằm chằm bên cạnh bé Su, tôi cũng không thấy cô ta có ý định mon men đến gần Quân Trực. Kể từ khi Trà được đặt chân vào nhà này một lần nữa, tôi gần như trở thành người vô hình. Suốt ngày tôi ở trên phòng, rất hiếm khi tôi bước chân xuống nhà dưới. Nhiều khi bà nội chồng tôi đến chơi rồi cứ bóng gió nói tôi lười biếng nhác việc nhưng tôi vẫn mặc kệ. Ai muốn nói gì thì nói, tôi cứ ở trên phòng dưỡng thai.

Thai của tôi yếu nên tôi xin nghỉ học ở nhà, có ai hỏi thì tôi bảo tôi bị bệnh không đi học được. Quân Trực cũng nghĩ là tôi bệnh, anh mua thuốc cho tôi rồi chăm sóc tôi như chăm em bé. Mấy hôm trước còn khỏe ru ăn ngủ phè phè, kể từ hôm đi khám về đến giờ, tôi bị hành đến dại hết cả người. Ăn thì ít mà nôn thì nhiều, nôn đến mức đang ăn chưa hết đã chạy đi nôn hết cả ra. Tôi sợ Quân Trực phát hiện nên mỗi lần muốn nôn tôi đều cố nhịn rồi chạy vào phòng tắm thật nhanh. Nhưng mà... kiểu gì cũng không giấu được Quân Trực lâu, tôi phải mau mau nghĩ cách.

_______________

Ngồi trên ghế ở nhà của anh Hưng, tôi vừa rầu rĩ vừa nói:

- Ngày mai em đi rồi, em thật sự... không muốn xa anh Trực đâu anh hai.

Anh Hưng tay định mòi lửa điếu thuốc nhưng khi nhìn đến tôi, anh lại thôi không muốn hút nữa. Anh nhàn nhạt cất tiếng:

- Cũng không hẳn là xa luôn, em sinh con xong thì lại về, đến khi đó con kia chắc cũng ngủm củ tỏi rồi.

Tôi mím môi không trả lời, về chuyện bệnh tình của Trà, anh Hưng nói là cô ấy bị ung thư thật. Nhà cô ấy kiểu như có di truyền ung thư hay sao ấy, chị gái cô ấy cũng mất vì ung thư.

Thế nên dù cho tôi có thật sự ghét Trà nhưng khi nghe cô ấy bị ung thư, tôi tự dưng lại không muốn tính chuyện với cô ấy nữa. Thà cô ấy cứ khỏe mạnh như người bình thường, tôi sẵn sàng lôi cô ta ra đánh tay đôi giành trai đường hoàng. Còn cái này... chả nhẽ tôi đi đánh nhau với người bị bệnh ung thư?

Mà nói gì thì nói, Trà vẫn tốt hơn mụ Duyên rất nhiều. Cô ta muốn giành chồng với tôi nhưng cách tranh giành của cô ta cũng chẳng làm tôi thiệt hại gì nhiều cả. Có chăng là cô ta khiến tôi sống không được thoải mái mà thôi. Trà là tiểu tam nhưng lại là tiểu tam lành tính nhất trong tất cả các loại tiểu tam.

- Hòa, em đã quyết định kỹ chưa?

Anh Hưng hỏi, tôi lại có chút ngập ngừng...

- Sinh con một mình sẽ vất vả lắm? Anh chắc chắn là lo cho em nhưng anh cũng không bì được với chồng em. Xứ lạ quê người, em có chịu được không?

Tôi mím môi, lại không trả lời...

- Hay là... để anh nói chuyện ông già thằng Trực đến tìm em uy hiếp, để cho nó giải quyết ổn thỏa rồi hai đứa đi cùng nhau.

Lần này tôi liền nhanh miệng trả lời:

- Không được đâu anh hai, mọi chuyện khó hơn anh nghĩ rất nhiều...

Suy nghĩ một lát, tôi lại nói tiếp:

- Em tính rồi, bọn em cũng không phải là chia tay nhau luôn. Em trước hết gác lại mọi chuyện tìm nơi sinh con, con em được vài tháng, em đưa bé con về xin lỗi ba mẹ. Còn về chuyện của Quân Trực, đợi khi nào Trà... à mà thôi, bọn em nếu có duyên nhất định sẽ tương phùng.

- Ừ tùy em vậy... à quên nữa, anh có chuyện này quên nói với em.

Tôi quay sang nhìn anh, tôi hỏi:

- Chuyện gì vậy anh?

Anh Hưng có chút trầm mặc cất tiếng:

- Chuyện con Trà và thằng Trực, anh nghe Chi kể lại... đêm sinh nhật hôm đó, con Trà không ở chung phòng với thằng Trực. Mà nếu bọn nó ở chung phòng, thằng Trực cũng không làm gì được con Trà với cái bộ dạng say đến đi không nỗi như vậy được.

Tôi nghe mà cảm thấy sửng sờ, tôi gấp gáp:

- Tức là...

- Anh nghĩ, một là hai đứa nó có gặp lại nhau rồi phát sinh chuyện kia mới sinh ra con bé kia được. Còn hai... anh vẫn chưa nghĩ được nguyên nhân nào logic hơn nguyên nhân số một. Chả có nhẽ con Trà ăn cắp t*ng trùng của thằng Trực à? Hay là đứa bé đó là con của đứa khác?

Tôi trố mắt nhìn anh Hưng:

- Ăn cắp t*ng trùng... sao biến thái vậy?

Anh hai bật cười:

- Anh đùa mày thôi, trước kia thấy thằng Trực lắm cô theo nên anh hay đùa nó như thế mà. Vớ vẩn thôi.

Tôi gật gù, lại thêm một thông tin nữa hé mở về chuyện của bé Su. Bé Su chắc chắn là con của Quân Trực rồi nhưng còn cái vụ tuổi tác của con bé làm tôi thật sự đau đầu. Nếu hôm đó Trà và Quân Trực không xảy ra chuyện kia... vậy bé Su vì sao mà có?

Nhưng mà thôi thôi, chuyện đó không còn quan trọng nữa rồi! 

Chương 30

Đêm đó canh chừng lúc Quân Trực đã ngủ, tôi len lén đi xuống dưới phòng tìm Trà. Trà hình như không được khỏe, mặt cô ấy vô cùng xanh xao thiếu sức sống. Thấy tôi, cô ấy hơi ngượng ngùng, giọng khàn khàn không còn dịu dàng như trước nữa.

- Chị Hòa... chị tìm em có chuyện gì vậy?

Tôi hết nhìn lên mặt rồi nhìn xuống tay Trà, những vết bầm do lấy ven máu... tôi chỉ nhìn thôi cũng đủ cảm thấy sợ hãi. Hèn gì mặt cô ấy xanh như vậy, chắc là tiếp nhận điều trị theo phác đồ rồi.

Nhìn cô ấy, tôi dịu giọng nói:

- Tôi có chuyện riêng muốn nói với cô, cô vào trong phòng đi...

- Dạ...

Bước vào trong, nhìn thấy bé Su đang ngủ, tôi liền nhỏ tiếng lại.

- Tôi hỏi cô chuyện này... tôi hy vọng là cô trả lời thật lòng...

Trà ngồi xuống ghế, cô ấy nhìn tôi chằm chằm:

- Chị cứ hỏi trước đi.

Tính tôi không vòng vo nên trực tiếp nói thẳng:

- Có phải cô... cô yêu Quân Trực hay không?

Trà giật mình, cô ta nhìn tôi thật lâu nhưng hình như vẫn chưa muốn trả lời. Thấy cô ta không nói gì, tôi liền nghiêm túc, nói:

- Cô cứ trả lời tôi đi, tôi xuống đây không phải để hỏi tội cô... tôi... tôi sẽ đi.

Lần này thì Trà phản ứng thật sự, cô ta nhanh miệng hỏi:

- Đi? Chị đi đâu?

Tôi cười nhạt:

- Chẳng phải là giống như cô muốn sao, tôi và anh Trực... chia tay nhau.

Trà hoảng hốt thật sự, cô ta nhìn tôi chăm chăm:

- Chị nói thật?

Tôi lại cười:

- Tôi đùa cô được cái gì? Tôi chỉ muốn biết là cô có thích chồng tôi hay không thôi để tôi còn tính tiếp.

Trà nhìn tôi, cô ta im lặng rất lâu, tôi cũng không hối thúc cứ để cho cô ta từ từ suy nghĩ. Mãi lát sau, tôi mới nghe cô ta khẽ cất tiếng:

- Em... có.

Có... tôi biết ngay mà!

Tôi đứng thẳng dậy, đi tới trước mặt cô ta, tôi khẽ nói:

- Vậy... cô giúp tôi một chuyện... xem như cũng là giúp cô...

..............

Bước ra khỏi cửa phòng của Trà, chẳng hiểu sao tôi lại thấy lòng mình buồn đến vậy. Chắc trên đời này chẳng có người vợ nào như tôi đâu, chẳng có người vợ nào gài bẫy chồng để chia tay giống tôi cả...

Haiz!

Mà khoan...

- Trà, khoan đã... tôi còn chuyện này muốn hỏi cô.

Gương mặt Trà lúc này hồng hào hơn chút, không biết là do cô ấy vui hay là do thế nào mà cảm xúc trên mặt dần biến hóa trở nên tốt hơn. Thấy cô ấy tốt lên, cảm xúc của tôi lại tụt xuống, giọng tôi có chút không vui, tôi hỏi:

- Cô... thật sự cô có quan hệ thế nào với ba ruột của anh Trực?

Nghe tôi hỏi, Trà sửng sốt đến cứng người nhưng rất nhanh sau đó, cô ấy liền cười gượng trả lời, điệu bộ vờ như không biết:

- Quan hệ gì đâu chị, ba của anh Trực thì là ông nội của bé...

Tôi cắt ngang lời cô ta:

- Cô giấu tôi làm gì, chính ông ấy đến uy hiếp tôi cho cô về đây ở... cô giấu tôi làm gì nữa.

Trà dần trở nên lúng túng, mặt cô ấy đỏ ửng lên:

- Chuyện này... chuyện này...

Thấy cô ta có ý như không muốn nói, tôi cũng thôi không muốn ép nữa. Cười nhạt một tiếng, tôi gửi lời:

- Cô không muốn nói cũng được nhưng cô giúp tôi chuyển lời tới ông ấy... tôi chọn sự nghiệp của con trai ông, hy vọng ông đừng làm hại đến con trai của ông nữa.

Trà nhìn tôi bằng ánh mắt bàng hoàng tột độ, ngay lúc tôi định quay đi, tôi lại nghe giọng cô ấy run run cất lên.

- Chị gái đã chết của em... từng là người tình của ông ấy...

Tôi khựng bước chân, trong lòng cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa trào phúng. Không trả lời, tôi chỉ gật đầu rồi bước thật nhanh về phía trước mặc cho Trà đang run rẩy đứng sau lưng.

Hóa ra ba chồng tôi vì tình cũ nên bỏ qua luôn cả hạnh phúc của con trai mình... đáng ngưỡng mộ... ông ấy là người cha đáng ngưỡng mộ!

________________

Sáng hôm nay là một ngày đẹp trời, chuyện của một tuần trước như khiến lòng tôi chết lặng. Kéo vali đưa cho lơ xe, ba mẹ tôi cũng ra chào tạm biệt con gái. Tôi về quê mấy ngày nay, Quân Trực trên thành phố chắc là không biết...

- Con nhỏ này, đang yên đang lành sao lại đi du lịch xa vậy... bỏ chồng thì bỏ chồng chứ...

Mẹ tôi vừa nói vừa rưng rưng nước mắt, phải ba tôi quát nhẹ bà thì bà mới thôi không khóc lớn.

- Cái bà này, cái miệng oang oang người ta nghe được thì sao. Bỏ chồng cái gì... tào lao.

Tôi đi tới ôm mẹ mình, nuốt lệ vào trong lòng, tôi xoa xoa lưng an ủi bà:

- Thôi mà ba, ba đừng la mẹ nữa.

Ba tôi liếc mắt nhìn tôi và mẹ, ông càm ràm:

- Thôi mẹ con mày đừng bịn rịn nữa, người ta đợi kia kìa... đi đi...

Ba tôi không nhìn đến tôi, tôi biết ông cũng xót xa cho con gái lắm nhưng ông lại chẳng nói ra câu nào. Hôm qua Quân Trực có gọi điện cho ông, anh nói muốn về thưa chuyện với ông nhưng ông không đồng ý vì tôi đang ở đây. Ông hẹn anh khi nào tôi đi, ông mới cho anh về thưa chuyện. Tôi và Quân Trực chia tay... người đau khổ chưa chắc chỉ có hai đứa bọn tôi.

Ngồi vào ghế trên xe khách, ba tôi cứ đứng nhìn theo tôi mãi, mẹ tôi thì lau nước mắt không ngừng. Tôi phải kiềm lòng lắm mới không để bản thân mình khóc bù lu bù loa trên xe.

Xe chạy được một đoạn, trên xe tài xế bắt hài cho mọi người xem, ai ai cũng cười ríu rít nhưng riêng tôi, tôi lại không thể cười được dù là nửa miệng. Cái cảm giác đau lòng vẫn đi theo tôi suốt từ hôm đó đến nay, một khắc cũng không rời.

Nhớ lại ngày hôm đó...

Lúc tôi mở cửa phòng của Trà bước vào, tôi bắt gặp cảnh Trà đang ôm hôn Quân Trực. Mặc dù biết chỉ là diễn nhưng lòng tôi vẫn rất đau, đau đến mức cảm xúc của tôi dần dần thoát ra khỏi dự tính ban đầu.

Nghe tiếng động, Quân Trực vội vàng đẩy Trà ra xa, anh đỏ mặt giải thích với tôi:

- Hoà... chuyện không phải như em nghĩ đâu... anh không có hôn cô ta... không có...

Tôi nhìn anh, tôi biết chứ... tôi biết là anh không hôn Trà... tôi biết mà...

Trà đi tới nắm lấy tay tôi, cô ấy bắt đầu khóc:

- Chị Hòa... là tại em chứ không phải anh Trực đâu... là tại em...

"Chát."

Tôi nhìn cô ta, biết chỉ là diễn thôi nhưng sao cô ta diễn chân thật đến như vậy được nhỉ? Tôi càng nhìn Trà, máu điên trong người tôi càng trỗi dậy. Kéo tay cô ta đẩy ra xa, tôi thẳng tay tát thật mạnh vào mặt Trà.

Trà nhìn tôi, hai mắt cô ta trợn ngược lên, chắc là trong lòng cô ta phẫn uất dữ lắm. Kịch bản lên sẵn rồi, tới phút 89, tôi lại thích sửa kịch bản không báo trước. Nhưng do cô ta cả thôi, ai biểu cô ta diễn đạt đến thế, tôi chỉ kêu cô ta ôm Quân Trực thôi, cô ta lại tự ý hôn... nụ hôn kia cũng chân thật lắm cơ mà.

Trà ôm mặt khóc nức nở, Quân Trực lúng túng không biết phải làm sao. Anh bước tới nắm lấy tay tôi, anh gấp gáp nói:

- Hòa... để anh giải thích...

Tôi gạt phăng tay anh ra, tôi cười nhạt:

- Anh còn muốn giải thích cái gì nữa... tôi biết là sẽ có ngày này... tôi biết mà...

- Không phải như vậy đâu, em phải tin anh...

Tôi nhìn anh, cảm xúc chân thật vô cùng:- Tin anh? Chuyện rõ ràng như thế rồi mà còn tin gì được nữa. Chúng ta không có con, anh muốn kế hoạch... được, tôi chiều theo ý anh. Anh muốn nuôi bé Su... được, tôi chiều theo ý anh. Bây giờ anh muốn ở chung với Trà đúng không... được, để tôi chiều anh một lần nữa là được chứ gì.

Quân Trực bị ức đến nghẹn, anh giữ chặt lấy tay tôi, anh quát:

- Hòa, em đâu phải người như vậy... chuyện rõ ràng là do cô ta nhưng sao em lại bắt lỗi anh? Tình cảm của anh dành cho em chưa đủ để em tin tưởng sao? Tại sao vậy?

Tôi cười khẩy:

- Vậy nếu anh không đứng yên thì cô ta hôn anh kiểu gì?

Quân Trực lúng túng:

- Chuyện đó... anh phản ứng không kịp...

Tôi trả lời, giọng điệu đanh thép:

- Phản ứng không kịp hay là anh không muốn phản ứng? Được rồi, đừng nói nữa... chúng ta... dừng lại đi...

Nói rồi tôi quay người bước ra ngoài, ở trước cửa, bà nội chồng tôi với mẹ chồng tôi đang đứng rình. Thấy tôi bước ra, bà nội liền tru tréo lên:

- Nó muốn chia tay thì con cứ chia tay cho bà, loại đàn bà đẻ không được thì có quyền gì lên tiếng. Chia tay đi.

- Bà nội, đủ rồi đó!

Nghe Quân Trực quát lên, bà nội được nước làm tới:

- Con Trà tốt biết là bao nhiêu lại sinh được cháu cho họ Vũ, nó làm được chuyện mà cháu dâu họ Vũ không đứa nào làm được. Còn cái thứ gái độc này, con tiếc làm gì?

Tôi nghe mà cảm thấy buồn cười vô cùng, nhịn bao lâu, hôm nay tôi mới có dịp được xả. Tôi quay sang nhìn bà ta, tôi cau mày hỏi:

- Bà nói cái gì? Ai là gái độc? Là tôi à?

Bà ta cũng không vừa, tuổi đã cao nhưng mồm miệng vẫn còn ngoan độc lắm:

- A con này hỗn, mày dám trả lời với bà nội chồng của mày như vậy à? Thứ mất dạy... ba mẹ mày không dạy mày tam tòng tứ đức sao?

Tôi cười khẩy:

- Bà nội chồng gì tầm này, chồng tôi tôi còn bỏ được thì bà nội như bà là cái quái gì?

- Mày!

Lão bà giận run cả người, bà ta vươn tay định tát tôi nhưng tôi lại nhanh tay chộp lấy tay của bà ta trước. Tôi siết chặt cổ tay bà ta rồi đẩy bà ta một phát, may là có mẹ chồng tôi đỡ chứ nếu không lão yêu bà đó đã té chỏng vó.

Mẹ chồng tôi cau mày, bà gằn giọng:

- Hoà, nhường bà nội một chút.

Tôi lúc này như người điên mất trí, tôi nói:

- Con chẳng sợ ai nữa mẹ à, nhất là bà ấy... bà ta là ai mà bắt con phải kêu bằng bà nội? Chồng con không nhận bên nội thì tại sao con phải hiếu kính với bà ta?

Lão bà gào lên:

- Đồ mất dạy, mày biến khỏi đây... biến!

Tôi cười nhạt:

- Bà lấy quyền gì đuổi tôi? Tôi thích thì tôi ở lại, không thích thì tôi đi... bà nghĩ bà là ai? Bà nói tôi gái độc sao bà không tự nhìn lại chính bản thân mình? Chê cháu nội, đánh đập con dâu mà bây giờ chạy đến nhận con nhận cháu như đúng rồi... liêm sỉ của bà để đâu? Để chó tha rồi à?

Lão bà run run chỉ tay vào mặt tôi, tức đến nói không rõ chữ:

- Con... mất dạy... mất dạy...

Tôi đi tới đẩy nhẹ lên vai bà ta, tôi cười trào phúng:

- Cũng do bà cả thôi... đối với loại người như bà tôi không mất dạy không được...

Nói rồi, tôi quay sang Quân Trực, giọng tôi điềm tĩnh đến lạ:

- Quân Trực, chúng ta... ly hôn đi!

Tất nhiên, việc tôi đòi ly hôn là việc của tôi, còn việc anh có đồng ý hay không là việc của anh. Ai cũng nghĩ là do tôi giận quá nên nói bừa, ngay cả Quân Trực cũng nghĩ như vậy.

Kế hoạch một tay tôi dựng lên, tôi bảo Trà dàn cảnh ghen tuông, mục đích chỉ để hợp thức hóa chuyện tôi muốn bỏ nhà đi. Tôi hiểu tính chồng tôi, nếu không có chuyện gì, dù có chết anh cũng không cho tôi đi đâu. Mà với tình hình của tôi hiện tại, tôi không đi thì con của tôi khó giữ, tôi không đi... ước mơ của Quân Trực cũng không thể thực hiện được. Ở lại đây, mọi chuyện càng ngày càng rối, thai của tôi ngày càng lớn, giấu được ít chứ giấu lâu dài làm sao được. Tầm này thì chẳng còn gì quan trọng bằng con của tôi nữa cả.

Tôi lên phòng, vừa mới xếp được mấy bộ quần áo vào vali thì Quân Trực lên tới. Thấy tôi muốn đi, anh đi nhanh tới giữ tay tôi lại, biểu cảm trên mặt anh giận dữ vô cùng. Anh quát:

- Em làm trò gì vậy? Ai cho em đi?

Tôi nhìn anh, bình tĩnh trả lời:

- Em... không muốn sống với anh nữa... chúng ta... dừng lại đi anh.

- Tại sao? Em tin chuyện vừa nãy là do anh muốn?Tôi gật đầu:

- Phải, em tin.

Quân Trực cau mày nhìn tôi chằm chằm, anh đột nhiên cười lớn:

- Tin? Em tin... Hòa, em tỉnh táo lại đi... em tỉnh lại đi.

Anh ôm chầm lấy hai vai tôi, giọng anh giận dữ:

- Anh sống với em bao lâu nay, tình cảm của anh dành cho em thế nào... em không lẽ không biết, em không lẽ không hiểu. Chỉ vì một chuyện như vậy mà em đòi chia tay anh? Em có nghĩ đến anh không? Có thấy tội cho anh không?

Tôi gằn tay ra khỏi người anh, tôi sợ là lát nữa anh vô tình va vào bụng tôi. Cách xa anh một chút, tôi nói:

- Vậy anh có tội cho em không? Anh bắt em phải thế nào đây? Được, được... cứ cho chuyện khi nãy là hiểu lầm đi... nhưng anh có chắc sau này sẽ không có hiểu lầm giống như vậy nữa không? Anh và cô ta có con chung... còn em... em có gì? Em có gì?

Quân Trực nghẹn người trước câu hỏi của tôi, anh khựng lại một chút rồi mới đi tới nắm lấy tay tôi.

- Hòa... anh hiểu rồi... anh hiểu là em khó chịu... vậy được... anh đưa em đi sống riêng... được không em? Được không? Đừng vậy nữa... đừng như vậy nữa...

Tôi lắc đầu liên tục:

- Em không muốn, em mệt mỏi lắm rồi... em không muốn cố gắng nữa... chúng ta... chia tay đi anh.

- Không, anh không đồng ý, anh không...

Tôi gào lên:

- Nhưng em mệt mỏi... em thật sự rất mệt mỏi. Chúng ta lấy nhau đã là một sai lầm rồi, em sai, anh sai, thời gian qua cũng sai. Em không muốn tiếp tục nữa, càng không muốn chôn vùi thanh xuân của mình. Anh... anh và Trà mãi mãi có một sợi dây vô hình ràng buộc... còn em và anh... chúng ta không có.

- Em muốn anh phải thế nào đây hả Hòa? Anh biết em mệt mỏi, chính anh... anh cũng mệt đến không thở được nữa rồi. Anh sợ em buồn, sợ em không vui, sợ đủ thứ... nhưng thứ anh sợ nhất là gì em có biết không? Là mất em... anh sợ mất em...

Tôi nghe anh nói, từng câu từng chữ như cứa vào tim của tôi. Tôi cũng sợ anh buồn, tôi cũng sợ anh không vui... tôi cũng sợ nhất là xa anh... Nhưng tôi hết cách rồi, tôi thật sự hết cách rồi...

- Quân Trực, anh đừng tự dối mình dối lòng nữa... chúng ta không có kết quả đâu... không có đâu. Nếu anh không cho em đi... em cũng sẽ đi. Bao ngày tháng lo nghĩ cho người khác... qua rồi... thật sự qua rồi. Em không muốn nghĩ cho ai nữa... em chỉ muốn nghĩ cho bản thân em thôi.

Anh nhìn tôi, giọng anh đứt quãng:

- Em muốn... đi đâu?

- Đi đâu cũng được... xa nơi này là được.

Chồng tôi đỏ hoen mắt, anh nghẹn giọng:

- Hòa ơi... tại sao lại phải như vậy... sao lại như vậy hả em?

Nhìn gương mặt khốn khổ của anh, tôi... tôi đau lòng lắm... bao nhiêu nước mắt nuốt nghẹn hết vào trong lòng. Sắp thành công rồi, không được siêu lòng... không được.

Tôi nhìn anh, hít một hơi lấy lại can đảm, tôi nói:

- Chúng ta... tạm xa nhau một thời gian đi, nếu có duyên... nhất định sẽ gặp lại.

Quân Trực im lặng rất lâu rất lâu, tôi cũng không nói gì ngoài đứng nhìn anh thật kỹ... thật kỹ...

Đột nhiên anh đi thẳng đến tủ rồi mở tủ lấy quần áo của tôi đặt xuống giường, anh vừa xếp vào va li vừa nói:

- Xếp một ít thôi, vợ anh đi rồi vợ anh lại về... bộ này ấm, bộ này xinh này... còn bộ này đẹp nhưng đừng mặc ra đường... anh không thích. Anh để vào đây cho em, đợi anh lấy đồ dùng cho em nữa...

Nói rồi, anh chạy đến bàn trang điểm lấy một mớ mỹ phẩm cho tôi, anh nhét hết tất cả vào vali rồi kéo chúng lại. Anh đứng dậy, giúp tôi lau mớ nước mắt trên mặt, anh nghẹn giọng:

- Sao lại khóc rồi? Vợ anh... có khóc bao giờ đâu? Sao khi nãy... hùng hồn muốn đi... bây giờ lại mít ướt vậy hả? Đừng khóc... chúng ta rồi sẽ gặp lại mà... đừng khóc...

Tôi kìm lòng mình không được, nhìn bộ dáng anh lủi thủi chịu đựng... tôi... đau lòng quá. Tại sao bọn tôi phải thành ra như vậy... tôi... tôi thật sự không biết nữa...

Ôm lấy tôi, anh vỗ về an ủi, nước mắt cũng chảy dài trên gương mặt nam tính phong trần.

- Quá khứ của anh sai lầm nên hiện tại của anh... mới khiến cho em phải chịu khổ. Anh xin lỗi, đời này... anh thật sự xin lỗi. Anh ước gì anh có thể gặp em ở độ tuổi tươi đẹp nhất... để anh có thể che chở cho em, để anh sẽ không vướng vào quá khứ đen tối. Xin lỗi đã khiến em chịu khổ... mệt mỏi lắm đúng không em... đừng gồng gánh nữa... đừng mạnh mẽ nữa...

Đúng rồi... đừng gồng gánh nữa... xin tôi... đừng gồng gánh nữa...

- Nếu như... anh nói là nếu như thôi... nếu như em gặp ai đó... tốt hơn anh... em cứ nói với anh... anh sẽ trả tự do lại cho em. Anh xin lỗi cho anh ích kỷ, ích kỷ khi không đồng ý ly hôn lúc này. Anh không thể ly hôn... em... chúng ta tạm xa nhau thôi có được không?

Tôi úp mặt vào ngực anh gật gật đầu rồi khóc đến nghẹn, lần này có thể là lần cuối cùng được anh ôm như thế này. Tương lai... tôi không dám chắc bọn tôi có thể quay về bên nhau hay không. Thời gian là thứ khó đoán cũng khó hứa hẹn nhất.

Tôi khóc đến hai mắt sưng húp, khóc đến khi nước mắt thấm ướt vào áo của anh, tôi mới thôi không khóc nữa. Xuống dưới nhà thưa mẹ chồng tôi một tiếng, mẹ ngỡ ngàng nói không được tiếng nào. Hai mẹ con lại ôm nhau khóc, bé Su thấy tôi khóc, con bé cũng khóc theo. Tôi cũng không biết diễn tả cảm xúc của tôi lúc này là thế nào nữa... vừa đau lòng... cũng vừa nhẹ nhõm.

Quân Trực giúp tôi kéo vali ra cổng, anh bỏ vali vào cốp xe taxi rồi lặng yên nhìn tôi ngồi vào xe rời đi. Xe lăn bánh, tôi ngồi trong xe... khóc như một đứa trẻ xa mẹ. Nhìn vào kính xe... Quân Trực cũng đang lau vội nước mắt. Tôi tự hỏi rằng...bọn tôi khổ đến bao giờ mới hết đây?

"Thuyền xa sông thuyền tìm ra biển lớn

Theo tiếng gọi ngàn con sóng khơi xa

Thuyền có hay sông lặng lòng yên ả

Vẫn đợi thuyền nhớ bến sẽ quay về

Ngày em đi để mình anh đứng đó

Em có hay lòng anh mãi thương em

Đừng cách xa cho mi buồn đẫm lệ

Rơi vì người đi mãi không về..."

.............................

Ngồi trên xe về lại thành phố, tiếng cười vẫn rộn vang khắp xe, anh Hưng bảo cuối tuần này tôi và anh đi sang Thái để ổn định chỗ ở cho tôi dưỡng thai. Ban đầu tôi cũng định ở lại quê nhưng khi tôi hỏi ba tôi rằng... lỡ như tôi có thai thì ông tính thế nào. Câu trả lời của ông làm cho tôi vừa giận vừa thương... ông không đồng ý giữ đứa bé...

Người làm cha làm mẹ luôn có cái lý do riêng của họ, tôi... không trách ba tôi được.

Nhìn ra cửa kính xe, phong cảnh làng quê thật là yên bình. Tôi khẽ thở dài gạt đi hết tất cả, tay đặt lên bụng mình, cúi đầu nhìn xuống, giọng tôi dịu dàng:

- Cục vàng ơi... hai mẹ con mình cùng cố gắng nhé!

Bé con tầm này vẫn còn nhỏ lắm, nghe chả hiểu gì đâu. Vậy mà con mẹ hâm như tôi suốt ngày rình rình thì thầm to nhỏ với bé con... thiệt là khổ thân cho con tôi mà.

Còn đang thủ thỉ với cái bụng, điện thoại bên cạnh tôi đột nhiên reo lên. Tôi vội vàng bắt máy, là ba tôi gọi.

- Con nghe ba, bộ con bỏ quên gì hả?

- Không có quên gì hết, ba gọi là muốn nói chuyện này...

- Dạ.

- Bữa trước con hỏi ba chuyện... lỡ như con có bầu thì thế nào... ba... thật sự ba... ba thương con lắm... cháu của ba... ba cũng thương con gái à!

- Ba ơi!

Tôi nghe ông nói, tôi liền oà khóc lên giữa xe mặc cho bao nhiêu người nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ tôi vẫn cứ khóc. Tôi biết ba thương tôi... tôi biết mà...

Bé con ơi... về nhà thôi con... về với cậu và ông bà ngoại nào!

___________________

" Thái Lan ngày X tháng Y năm A

Một bé trai thiên thần vừa ra đời... bé con nặng hơn 2kg7, sinh non...

Cảm ơn con... cảm ơn con đã đến bên mẹ... cảm ơn con đã cứu mẹ khỏi bàn tay của tử thần!"

_________________

HOÀN CHÍNH VĂN - DPV.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước