CON NỐI DÕI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Con nối dõi - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Đúng như tôi dự đoán, khoảng tầm nửa tiếng sau Quân Trực đưa mẹ con bé Su về. Lúc đến bệnh viện, thân nhiệt con bé giảm xuống còn hơn 37 độ, bác sĩ kiểm tra một chút rồi cho về. Đợi Trà vào cho bé con ngủ xong, cô ấy quay ra nói với mọi người:

- Mọi người lên phòng nghỉ ngơi đi, bé Su đỡ hơn rồi.

Bà nội chồng tôi đi tới gần chỗ Trà, bà dịu giọng:

- Con Su ngủ rồi thì con cũng ngủ đi, để con Su cho con Hoà canh chừng.

Ơ, lý do tại sao tôi phải canh chừng cho Trà ngủ?

Mặc dù nghe thấy chói tai nhưng tôi vẫn để thử xem Trà sẽ nói gì. Cô ấy nhìn tôi rồi khẽ lắc đầu:

- Để con canh chừng con bé là được rồi nội, mà giờ con bé cũng hạ sốt rồi, con để ý một chút là được không cần thức canh đâu. Chị Hòa cũng mệt rồi, mọi người cả đêm cũng đâu có ngủ.

Bà nội liếc mắt nhìn tôi, bà càm ràm:

- Thì con để cho con Hoà canh, nó ngồi từ nãy giờ chứ có làm gì đâu mà mệt.

Tôi càng nghe càng thấy nóng hết cả ruột gan, định là lên tiếng nhưng chưa kịp nói thì Quân Trực đã giành nói trước.

- Con ai thì người đó canh, nếu Trà không canh được thì đưa bé Su lên phòng con canh chừng con bé. Sáng vợ con còn phải đi học, sức khoẻ em ấy yếu không thức khuya được.

Bà nội cãi ngay lại:

- Nội nói cái gì tới con Hòa con cũng bênh chằm chằm chằm chằm, con Hòa là vợ, con Trà cũng...

Quân Trực cau mày, anh nghiêm giọng:

- Trà không phải là vợ con, con nói với nội bao nhiêu lần rồi. Pháp luật công nhận 1 vợ 1 chồng, bé Su là con riêng của con, Trà chỉ là mẹ bé Su thôi.

- Nhưng con Trà sinh con cho con, con bé Su là cháu cố nội quý giá của bà. Con Su danh phận cao quý, mẹ nó phải được coi trọng hơn. Mày đừng cãi nội, nội quyết cái gì thì y như vậy mà làm. Ba mày không dám cãi tao một tiếng, mày là cháu, mày không được cãi.

Quân Trực bước lên một bước, anh cười lạnh rồi nói:

- Vậy nội về nhà ông ấy mà ra lệnh, ở đây là nhà của mẹ con con, nhà của đứa cháu đứa dâu mà trước kia nội không thèm nhận đó nội. Chuyện này chuyện riêng của con, nội để con tự giải quyết, con của con cũng không liên quan gì tới họ Vũ hết, đứa nào cũng là người bình thường, nội đừng đem mấy chuyện tông môn ra nói với con nữa. Còn nữa, Hoà là vợ con, trước sau như một, con nói thẳng một lần cho rõ luôn... dù có bé Su ở đây thì Trà cũng không liên quan gì tới vợ chồng con hết. Nội giận con chịu, còn nếu nội thấy không vui, nội có thể kêu ông ấy tới đón nội về.

Bà nội giận tới run rẩy, bà chỉ vào mặt tôi rồi quát lên:

- Mày! Mày... cái thằng trời đánh này!

Vừa nói bà vừa ôm ngực, mẹ chồng tôi với Trà phải đỡ lấy bà rồi dìu bà tới ghế sô pha ngồi xuống. Mẹ chồng tôi thấy vậy liền quát:

- Trực, con nói ít lại một tiếng coi, bà nội lớn tuổi rồi...

- Mẹ! Trước kia bà đối xử với mẹ sao mẹ quên hết rồi hả? Người đuổi đánh mẹ chính là nội, người tạt nước tiểu của thằng Minh vào người con chính là bà nội. Nếu không phải vì mẹ thì một tiếng bà nội này đã chẳng bao giờ kêu ra rồi. Bà nội ác như vậy, có để làm gì?

Bà nội nghe chồng tôi nói như vậy, bà đột nhiên im re không dám kêu trời kêu đất nữa. Mẹ chồng tôi thì đỏ mặt lúng túng:

- Nhưng mà... bà lớn tuổi rồi con...

Quân Trực cười, nụ cười trào phúng thê lương:

- Bà lớn nhưng vẫn ngang ngược độc tài... mẹ là một minh chứng sống rồi... con không bao giờ để vợ con đi vào vết xe đổ của mẹ nữa.

Dừng một vài giây, anh nói trong uất hận:

- Tuổi thơ của con, cuộc đời của con... chỉ muốn ám ảnh một lần thôi... một lần duy nhất thôi. Cái hình ảnh mẹ bị họ đánh đến chảy máu mắt... nó còn in sâu vào não con này mẹ ơi... Họ không tốt với mẹ, mẹ thương họ để làm gì? Để làm cái gì, hả?

Tôi bước đến gần anh, tôi kéo tay anh lại, trong lòng cảm thấy chua xót lắm nhưng không biết phải an ủi anh như thế nào nữa.

- Mẹ... mẹ....

Mẹ chồng tôi mắt đỏ hoe, bà ấp úng nói không ra câu. Bà nội thì cúi mặt không dám ngẩn lên nhìn ai, Trà cũng im lặng không dám nói câu gì. Quân Trực đột nhiên nắm lấy tay tôi, anh hít một hơi rồi nhàn nhạt nói:

- Thôi quên đi, chuyện cũ rồi...

Quay sang nhìn tôi, hai mắt anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng anh vô cùng dịu dàng, anh nói như khẳng định:

- Có anh ở đây, anh không để ai bắt nạt em đâu, không một ai có quyền đó đâu.

Dứt câu, anh đưa mắt quét qua một vòng những người đang ngồi ở ghế rồi sau đó anh kéo tay tôi đi thẳng lên trên phòng. Lên đến trên tôi vẫn còn nghe được tiếng rên than thở của bà nội. Bà nội chồng tôi đúng là hết thuốc chữa, bà diễn còn hay hơn diễn viên điện ảnh nữa.

Lên trên phòng đóng cửa lại, tôi mới kéo anh đến giường rồi ôm chầm lấy anh. Vừa ôm anh, tôi vừa thủ thỉ:

- Cảm ơn anh đã bảo vệ cho em, cảm ơn anh nhiều lắm.

Quân Trực xoa xoa lưng tôi, giọng anh ngọt dịu:

- Sao phải cảm ơn anh, anh là đang bảo vệ vợ anh thôi mà. Nhìn em bị bắt nạt, anh chịu không được.

Tôi cười:

- Nhưng em vẫn muốn cảm ơn anh, anh để yên cho em cảm ơn anh đi.

Quân Trực khẽ đẩy người tôi ra, trên môi anh nở nụ cười gian xảo:

- Cảm ơn bằng cách khác được không, ôm như thế này không thể hiện đủ thành ý.

Tôi lườm nguýt anh một phát, kéo một bên vai áo xuống để hở xương quai xanh, tôi cười nghịch:

- Sao? Đủ chưa?

Anh nhìn tôi, nụ cười càng lúc càng rộng:

- Chưa, xuống thêm chút nữa.

Tôi gật gù rồi nhảy phóc lên giường, tôi cười lớn:

- Muốn xem thêm nữa thì lên đây, lên đây với bổn cung.

Được phất cờ, Quân Trực tất nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Mãi đến khi tôi gần như mệt nhoài, anh mới ôm lấy tôi mà thủ thỉ, mặc dù lúc đó tôi đã nhắm mắt muốn ngủ:

- Thiệt thòi cho em nhiều rồi, vợ ơi!

Tôi nghe nhưng không buồn mở mắt, khẽ trở mình, tôi ôm chặt lấy anh rồi dần dần chìm vào giấc ngủ. Cuộc đời này mong gì hơn là được ôm người mình yêu ngủ thật say cơ chứ.

_________________

Những ngày sau đó, bà nội chồng tôi rất yên phận, chỉ cần thấy Quân Trực ở đâu là bà hiền khô liền ở đó. Bà cũng ít móc mỉa tôi với mẹ chồng tôi hơn, bà cũng ít mắng tôi gái độc không sinh được con hơn. Nhưng đó cũng chỉ là mấy ngày sau đó, chứ như bây giờ, bà lại bắt đầu giở thói hạnh hoẹ suốt cả ngày. Lắm khi tôi bực đến phát điên, chỉ muốn gọi ngay cho chồng tôi về để bà im không nói nữa. Nhưng mà mẹ chồng tôi không cho mà thật ra tôi cũng không muốn. Quân Trực còn phải đi làm, công việc của anh cần sự tập trung cao độ, bình thường đã đủ áp lực rồi, tôi không muốn tạo thêm áp lực cho anh nữa.

Nhưng mà sức chịu đựng của con người có giới hạn, tôi cũng không ngoại lệ.

....................

Chuẩn bị cho Quân Trực đi làm, tôi vừa sửa nếp áo sơ mi cho anh vừa nghe anh nói:- Hay là em về quê chơi với mẹ vài hôm, anh bay về rồi xuống đón em luôn.

Tôi lắc lắc đầu:

- Không được đâu, chơi một hai hôm thì được, anh bay cả tuần, ba em kiểu gì cũng sinh nghi là vợ chồng mình gây nhau rồi lại loạn hết lên.

Anh ôm eo tôi, giọng anh có chút lo lắng:

- Anh bay xa, để em ở nhà anh không yên tâm. Hay để anh gọi điện về quê cho mẹ, anh nói với mẹ một tiếng để mẹ nói lại với ba.

- Anh định nói với mẹ thế nào, mà anh nói với mẹ em cũng như không, mẹ sợ ba đến thế kia cơ mà. Anh cũng biết ba em rồi, ông vừa khó tính vừa đa nghi, mẹ em không nói được ba em đâu.

- Vậy... hay là em bay theo anh luôn đi, coi như là đi du lịch.

Tôi phì cười:

- Điên à, em còn đi học, đi sao được mà đi. Anh yên tâm, em lớn rồi, em tự lo cho mình được mà.

Quân Trực ôm lấy tôi, anh khẽ nói:

- Nhưng anh lo cho em, bà nội tính tình như vậy, anh sợ em chịu thiệt thòi thôi.

Tôi cười nhẹ:

- Bà nói gì thì kệ đi, chửi em thì em đi chỗ khác, bà cũng không thể chửi em suốt ngày được. Anh quên là còn có bé Su hả? Mỗi lần nghe em bị chửi, con bé kiểu gì cũng chạy ra kéo bà nội đi chơi để bà không chửi em. Em có người bảo vệ mà.

Anh cũng cười theo tôi, chợt anh nhìn xuống bụng tôi, tay anh xoa xoa lên bụng tôi, giọng anh có chút tiếc nuối:

- Ước gì bé Su... là con gái của em nhỉ?

- Thì con bé kêu em là mẹ còn gì.

Anh lắc lắc đầu:

- Không phải, ý anh nói... anh ước gì bé Su là do em sinh ra. Như vậy... gia đình ta có thể sống hạnh phúc được rồi.

Nhìn cái cách anh xoa xoa bụng rồi nhìn cả ánh mắt trìu mến của anh khi nhìn vào bụng tôi... chợt, tôi cảm thấy có chút chạnh lòng. Nếu như con tôi vẫn còn sống, bé con... chắc cũng sắp được ra đời rồi.

Thấy tôi rũ mắt buồn bã, Quân Trực liền ôm lấy mặt tôi, anh cười rạng rỡ, nói:

- Không sao, chúng ta rồi sẽ có thêm Su em... đến khi đó, em lại có thêm người bảo vệ rồi.

Tôi đem nỗi buồn giấu hết vào trong lòng, trên môi nở nụ cười thật tươi, tôi hếch mũi, tự tin trả lời:

- Tất nhiên rồi, chuyện đó anh còn phải nói.

Anh không nói gì rồi nhẹ nhàng ôm lấy tôi, được anh ôm vào lòng, tâm tình tôi dễ chịu hơn một chút. Hy vọng ông trời thương cho tôi, thương cho vợ chồng tôi mà ban cho tôi một đứa bé... đứa bé của riêng hai người chúng tôi.

..........................

Quân Trực bay xa nhà, cuộc sống của tôi cơ bản vẫn ổn định, ngoài bà nội làm tôi đau đầu ra thì không có chuyện gì khiến tôi khó chịu.

Bà nội vẫn bênh Trà chằm chặp mặc dù cô ấy không hề nói năng một chút gì về chuyện danh phận vợ lớn vợ bé. Tôi thì cũng mặc kệ bà, bà nói gì thì nói chứ tôi mà nói lại bà, bà lại lên cơn đau tim bất thình lình rồi dọa mẹ chồng tôi nữa.

Chiều xuống, bé Su ngồi phòng khách chơi với bà nội, tôi thì xuống nhà bếp phụ chị bếp nấu thức ăn. Lúc tôi đem cháo lên cho bé Su, tôi vô tình nghe được bà nội chồng tôi nói chuyện với mẹ con Trà.

Giọng bà nội chồng tôi oang oang:

- Su, mốt con không được kêu Hoà là mẹ.

Bé Su non nớt hỏi lại:

- Mẹ Hòa mà bà cố.

- Không được kêu mẹ, con phải kêu là dì, nhớ chưa?

Bé Su nhăn cái mặt nhỏ, con bé nói:- Nhưng con kêu là mẹ Hòa mà.

Bà nội cau có với con bé:

- Bà cố không cho con kêu con Hoà là mẹ, con phải kêu là dì, mẹ con chỉ có mẹ Trà thôi.

Nói rồi, bà bắt đầu rỉ tay con bé nói nhỏ:

- Con nói với ba Trực, dì Hoà đánh con... dì Hoà nhéo con... dì Hoà chửi mẹ Trà, đuổi mẹ Trà đi.

- Nhưng mẹ Hòa hổng có đánh con mà bà cố.

- Cái con bé này, bà cố nói sao con không nghe mà cứ cãi vậy hả?

Bị bà nội mắng, bé con chu môi muốn khóc, Trà thấy vậy mới lên tiếng can ngăn:

- Nội, con bé còn nhỏ mà, bà nói vậy... tội con bé... tội chị Hòa.

Bà nội càm ràm:

- Cũng tại con đó Trà, con hiền quá để cho con Hoà lên mặt. Con sinh được con cho thằng Trực, con có quyền chứ.

Trà khẽ lắc đầu:

- Anh Trực không có thích con, bắt ép ảnh chi cho mệt hả nội?

- Mày... cứ vậy không thì biết khi nào thằng Trực mới quay đầu lại nhìn mày. Mày đợi con Hoà có con đi rồi mẹ con mày bị nó tống cổ ra khỏi nhà. Ngu ơi là ngu, có con Su ở đây, không biết tạo dựng tình cảm với chồng.

- Thôi nội, làm vậy là phá gia đình người ta.

- Con Hoà mới là đứa phá gia đình người khác, con cứ mạnh mẽ lên, bà nội chống lưng cho con.

Vãi cả chống lưng, không biết bà nội đứng có vững hay không mà đòi chống lưng cho người khác.

Tôi cười nhạt một phát rồi đi thẳng ra bên ngoài, thấy tôi đi tới, Trà liền khều tay bà nội, bà liền im bặt không nói gì thêm nữa. Thấy tôi đi tới, bé Su reo lên:

- Mẹ Hòa!

Tôi xoa xoa tóc con bé, tôi cười nói:

- Su đói chưa?

- Dạ đói.

- Vậy để mẹ Trà đút cháo cho con ăn nha.

Bé con lắc đầu, bé con nói:

- Mẹ Hoà đút con ăn đi, ăn xong rồi mẹ Hòa dắt con đi công viên.

Tôi cười với con bé rồi quay sang Trà, tôi hỏi:

- Tôi đút con bé được không?

Trà gật đầu:

- Dạ được, chị đút cho bé Su ăn dùm em nha.

Thấy cô ấy đồng ý, tôi liền đưa tay nắm lấy tay bé Su, con bé cười toe toét đi theo tôi ra đằng trước nhà. Ở sau lưng, tôi nghe loáng thoáng được bà nội đang càm ràm Trà.

- Đó, khéo mất luôn con.

- Nội, đừng nói nữa mà nội.

Tôi cười nhạt, bà nội chồng tôi đúng là xấu tính kinh khủng.

Ra trước nhà, tôi vừa đút cho bé Su ăn cháo vừa chơi đồ gỗ xếp nhà với con bé. Chợt nhớ đến một chuyện, tôi khẽ hỏi:

- Su, con năm nay bao nhiêu tuổi?

Bé Su mãi chơi, con bé nhanh miệng trả lời:

- Dạ ba tuổi.

Tôi có chút ngạc nhiên, tôi liền hỏi lại:

- Ba hay bốn tuổi hả Su?

Bé Su cau mày, con bé vừa làm rớt khúc gỗ xuống đất, vừa cười xuống lấy, bé con vừa nói:

- Ba tuổi mà mẹ Hoà.

- Su!

Tôi ngước mặt lên đã thấy Trà đứng trước mặt, thấy tôi nhìn, cô ấy liền kéo ghế ngồi xuống trước mặt bé Su. Nhìn con bé, cô ấy hỏi:

- Mẹ Hòa hỏi con mấy tuổi kìa Su? Con trả lời đi.

Bé Su nhìn mẹ nó, chợt con bé cúi mặt, miệng lí nhí trả lời:

- Con bốn tuổi...

Tôi nhìn con bé, cảm thấy con bé có gì đó sợ sệt không giống lắm với dáng vẻ hoạt bát thường ngày. Tôi xoa xoa đầu con bé, tôi cười hỏi:

- Ba hay bốn tuổi gì cũng được mà, Su ha.

Trà nhìn tôi, cô ấy đột nhiên kéo chén cháo về tay rồi nắm lấy tay bé Su kéo con bé đứng dậy, cô ấy cười nhẹ:

- Để em đút bé Su ăn cho, chị Hòa làm gì làm đi.

Tôi gật đầu rồi đứng nhìn theo mẹ con bé Su, tôi có cảm giác Trà đang có gì đó không đúng... không đúng về tuổi tác của bé con...

Rốt cuộc bé Su là ba tuổi hay bốn tuổi? Nếu bốn tuổi thì không có gì để bàn tới nhưng nếu là ba tuổi... cái này thì lại có chuyện để bàn đấy!

Chương 22

Cảm thấy Trà có vấn đề, tôi mới lân la dò hỏi Quân Trực với mẹ chồng tôi. Thiệt là, trong giấy khai sinh của bé Su ghi là 4 tuổi nhưng con bé lại nói với tôi là 3 tuổi. Giấy tờ quan trọng không thể nhầm lẫn được, nếu vấn đề không nằm ở giấy tờ... vậy chẳng lẽ là do bé Su nhớ nhầm?

Chuyện này... tôi phải để ý hơn mới được.

.....................

Chuyện Quân Trực nhận con, ba mẹ tôi không biết nhưng anh Hưng thì biết. Lúc nghe tôi báo, anh ấy cũng không nói gì ngoài thở dài mấy hơi. Tôi biết anh tôi không vui nhưng tôi cũng không còn cách nào khác, bé Su và cả chồng tôi đều không có lỗi gì trong chuyện này cả.

Mấy ngày sau, tôi có hỏi bé Su về chuyện tuổi tác, con bé lần này lại trả lời là 4 tuổi chứ không phải là 3 tuổi như lần trước nữa. Tầm tuổi này thì đã biết nghe và hiểu chuyện nên tôi không hỏi gì thêm nhiều, sợ là con bé sẽ nói lại với Trà thì không hay.

Mà Trà dạo này cũng lạ, cô ấy biểu hiện không giống như lúc trước. Lúc trước tôi nói gì cô ấy cũng dạ dạ vâng vâng, một tiếng cũng chị Hòa, hai tiếng cũng chị Hòa. Tầm này thì có chút thay đổi, cô ấy không còn cái dáng vẻ sợ hãi tôi như lúc trước nữa, đặc biệt là trước mặt bà nội, cô ấy lại càng xem tôi ngang hàng. Ban đầu thì thấy cũng bình thường nhưng càng lúc càng thấy hơi quá. Lời nói hay cử chỉ vẫn y như trước, chỉ khác ở ánh nhìn. Tôi cảm nhận được cô ấy dường như có gì đó... không hài lòng về tôi.

Sáng chuẩn bị đi học, chưa kịp bước ra khỏi cửa, Trà đã đến nhờ vả tôi:

- Chị Hòa, chiều chị đi đón bé Su giúp em nha.

Tôi nhìn cô ấy, tôi khẽ hỏi:

- Cô bận gì à?

Trà cười hì hì:

- Em có hẹn với bạn... sợ là đi về trễ không kịp đón bé Su. Chị đón bé Su rồi giúp em cho con bé ăn chiều, trời tối chắc là em về đến.

Tôi mặc áo khoác vào người, vừa nhìn cô ấy tôi vừa nói:

- Từ hôm anh Trực đi tới giờ, ngày nào cô cũng đi ra ngoài, có chuyện gì quan trọng hả Trà?

Trà nhìn tôi, ánh nhìn có chút không vui, giọng cô ấy cũng cao hơn một chút:

- Em có chuyện riêng, chị đón bé Su giúp em được không? Nếu không được em nhờ bà nội của Su vậy.

Nghe cô ấy nhắc đến mẹ chồng tôi, tôi lại thấy bực mình. Mẹ chồng tôi dạo này bị đau lưng, bà đi đứng hơi khó, cô ấy còn không biết nghĩ cho bà.

- Mẹ bị đau lưng, cô không để ý đến bà hả? Để tôi giúp đón bé Su nhưng cô tranh thủ về sớm với con bé, tối tôi còn đưa mẹ đi khám nữa.

Trà đang bình thường, đột nhiên cô ấy sụ mặt, giọng run run:

- Em bận thật mà chị Hòa, em cũng biết mẹ đau lưng nên em mới định nhờ con bạn giới thiệu bác sĩ giỏi cho em để em dẫn mẹ đi khám. Nếu chị không thích em đi... vậy để em đi đón bé Su, ngày mai em đi gặp bạn cũng được.

Sao tự dưng lại thay đổi thái độ như vậy nhỉ?

Tôi nhìn về phía trước, sau lưng Trà là kệ tủ kính, trên mặt kính của kệ tủ có in hình dáng một người đàn ông tay xách vali. Nếu tôi đoán không nhầm... là Quân Trực về. Môi tôi cười nhẹ, trong lòng có chút kích thích trước biểu hiện này của Trà. Hay rồi, dã tâm bắt đầu xuất hiện.

Tôi bước tôi nắm lấy tay Trà, tôi dịu giọng:

- Cô tốt với mẹ quá nhưng nếu không hỏi được cô cũng đừng ép bản thân mình quá mức, lại làm phiền đến người bạn kia. Ngày nào cô cũng đi ra ngoài, bạn cô nếu muốn giới thiệu đã giới thiệu cho cô rồi. Mà thôi đi, nếu cô muốn đi thì cô cứ đi nhưng nếu lần này không đuợc nữa thì thôi nha. Tôi đón bé Su giúp cô, hôm qua lúc đi đón con bé, tôi với con bé có hẹn đi mua kem mà.

Mặt Trà hơi ngệch ra, cô ấy nhìn tôi, nhìn như kiểu không tin được vậy. Thấy vậy, tôi lại tiếp tục diễn:

- Vậy đi nha, tôi đi học đây, chiều về tôi đón bé Su luôn.

Nói rồi tôi quay ra ngoài lấy xe đi học, vừa quay lưng tôi đã nhìn thấy chồng tôi đứng đằng sau. Lúc này anh đang nhìn về tôi, ánh nhìn triều mến, môi cười rạng rỡ. Thấy anh, tôi liền cười, trong lòng rạo rực mừng rỡ vô cùng.

Quân Trực đặt vali xuống, hai tay anh dang rộng, giọng trầm trầm quen thuộc:

- Vợ, nhớ anh không, lại đây với anh!

Tôi cười tít cả mắt, bước chân bước nhanh gấp mấy lần bình thường. Bước tới ôm lấy anh, hít hà mùi hương quen thuộc... tự dưng hôm nay lại muốn nghỉ học...

Quân Trực ôm lấy tôi, anh xoa xoa lưng tôi rồi cười hỏi:

- Lại giảm cân à, sao anh ôm không thấy thịt.

Tôi phì cười:

- Anh đi chưa được một tuần đâu ấy.

- Nhưng anh cảm nhận thế mà.

Tôi và anh không hẹn mà nhìn nhau, rồi cũng không hẹn mà cùng cười. Hai đứa xa nhau mấy hôm, hôm nay gặp lại vừa mừng vừa thẹn, buồn cười thật.

- Gớm, ban ngày ban mặt, hai đứa diễn trò gì vậy? Con Hòa là đàn bà sao không biết giữ ý tứ, gớm, muốn ăn thịt cháu tôi luôn à?

Giọng của bà nội the thé vang lên, tôi vội vàng buông Quân Trực ra. Có chút xấu hổ, tôi nói nhỏ với anh một câu rồi chuồn đi mất:

- Em đi học đây, chiều về gặp.

- Ơ, để anh đưa đi.

Tôi nhìn anh lắc lắc đầu rồi khẽ liếc nhìn sang bà nội. Eo ôi ghê quá, bà nội dùng ánh mắt dao găm nhìn tôi kia kìa. Chuồn, chuồn lẹ thôi.

.......................

Đi học được một lát, điện thoại tôi liên tục reo lên có tin nhắn đến. Mở ra xem, tất cả đều là tin nhắn của chồng tôi, anh nhắn từ khi nãy đến giờ cũng hơn chục tin mà tôi mãi học nên không để ý.

Mấy tin đầu cũng bình thường nhưng đến tin cuối cùng... e hèm... tôi có nên cúp tiết không nhỉ?

Mẹ kiếp, chồng tôi đúng là biết hành hạ sức chịu đựng của tôi, tầm này gửi gì không gửi lại đi gửi ảnh bán thỏa thân chụp trong phòng tắm. Xa nhau cả tuần đã vật lắm rồi, bây giờ còn chơi kích nhau nữa.

"Nghỉ một hôm đi vợ ơi, anh lên trường đón."

"Em có đi xe mà."

"Vậy chạy xe về đi, anh chờ ở cửa."

"Nhưng mà đi đâu?"

"Đi hẹn hò, anh nhớ vợ quá, đi đi mà."

Dưới sự nũng nịu ỉ ôi của chồng tôi... tôi cuối cùng cũng cúp tiết. Hư hỏng, đúng là sinh viên hư hỏng!

Sau tiết mục ăn chơi thỏa thích là tiết mục cà chua dưa muối, thiếu nhau tầm 1 tuần, vật nhau cả buổi vẫn chưa thỏa mãn. Gớm thật, phi công có khác, vừa dai vừa khỏe nữa cơ.

________________Sáng của mấy ngày hôm sau, tôi với Quân Trực vẫn còn đang ngủ trong phòng thì điện thoại tôi có người gọi đến. Vật vờ bắt máy, là mẹ tôi gọi, bà bảo bà với ba tôi lát nữa sẽ ghé thăm vợ chồng tôi một hôm.

- Ba mẹ đi công việc sẵn tiện ghé thăm vợ chồng con, Quân Trực có ở nhà không, lát nữa bảo nó ra đón ba mẹ.

Tôi tỉnh cả ngủ, vội vàng hỏi gấp:

- Dạ có có... nhưng sao ba mẹ lên mà không báo trước cho vợ chồng con biết.

Mẹ tôi đột nhiên khẽ tiếng:

- Báo gì? Ba con còn không cho mẹ gọi cho con, là mẹ lén gọi đấy. Ông ấy muốn kiểm tra vợ chồng hai đứa sống thế nào. Chuẩn bị đi, khi nào xong việc ở đây mẹ gọi.

- Dạ dạ...

Quân Trực xoay người ôm lấy eo tôi, tay anh sờ sờ lên ngực, giọng khàn khàn:

- Ai vậy vợ?

Tôi vừa bàng hoàng vừa lo lắng, giọng tôi hơi run:

- Ba... lát ba mẹ em ghé chơi nhà... một hôm.

- Ừm thì để ba ghé... gì? Em nói sao? Ai ghé?

Tôi nhìn anh, giọng hoảng loạn:

- Ba mẹ em ghé chơi mai về... ba em ghé... ba em... á...

Quân Trực mở to hai mắt nhìn tôi, mặt anh vừa ngáo vừa đần. Anh nhìn tôi một lát rồi đột nhiên bật dậy chạy thật nhanh xuống nhà. Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì anh đã chạy ù lên. Thấy anh gấp gáp, tôi liền hỏi:

- Anh làm gì vậy?

Quân Trực vừa mở tủ vừa nói:

- Anh quên mặc quần.

Quần... à đúng rồi, anh đang mặc quần lót!

Mặc quần đùi vào xong, anh liền chạy xuống dưới nhà, tôi thì ở trên phòng lo sắp xếp mền gối theo tiêu chuẩn của quân đội. Đâu đó ngay ngắn gọn gàng, tôi bắt đầu tổng vệ sinh trong phòng một lượt nữa. Ba tôi siêu khó tính, ông kiểu gì cũng lên kiểm tra phòng của tôi xem tôi sống có ngăn nắp sạch sẽ không. Bình thường phòng ngủ của vợ chồng tôi cũng gọi là sạch sẽ nhưng sạch sẽ bình thường thì chưa đạt đến tiêu chuẩn của ba tôi. Mà chưa đạt đến thì ông sẽ mắng, mắng 7749 tiếng đồng hồ vẫn chưa xi nhê gì đến giọng của ông. Đáng sợ vô cùng!

Chồng tôi chạy xuống dưới được một lát, lúc chạy lên, anh mừng rỡ nói với tôi:

- Yên tâm rồi, bà nội đi rồi.

Tôi trố mắt nhìn anh:

- Đi? Đi đâu?

- Đi chùa với bạn mấy hôm mới về.

Tôi nghe mà mừng như điên, ba mẹ tôi lên lần này, sợ nhất là để ông bà gặp bà nội của chồng tôi. Nhưng còn...

- Vậy bé Su.. với Trà?

Quân Trực đi tới ôm vai tôi, anh cười:

- Anh gọi cho Trà nói với cô ấy hôm nay đưa bé Su ra ngoài ngủ rồi. Em yên tâm đi, ba mẹ sẽ không biết được đâu.

Tôi gật gù, thở phào một hơi. Trước mắt chuyện bé Su cứ giấu đi đã, đợi khi nào Trà đi, tôi sẽ đưa bé con về giải thích với ba mẹ tôi sau. Bây giờ mà nói ra là hư hết chuyện, không ổn chút nào.

Đến trưa thì ba mẹ tôi tự bắt xa đến nhà chồng tôi mà không cần bọn tôi đi đón. Ba mẹ tôi với mẹ chồng tôi đối đãi với nhau rất tốt, rất khách sáo. Nhìn thông gia hai bên vui vẻ, người trẻ như bọn tôi cũng cảm thấy vui trong lòng.Đúng như tôi dự đoán, ba tôi kiểu gì cũng bắt tôi đưa lên phòng kiểm tra một lượt. Chắc thấy khá hài lòng, ông mới không mắng tôi lười biếng ở dơ. Mà đối với tôi thì khó tính chứ đối với chồng tôi thì siêu dễ tính. Nói chuyện với con rể toàn cười, còn nói chuyện với tôi toàn cau có không vui. Tôi quan ngại sâu sắc về chuyện phân biệt con cái như thế này, tầm này anh Hưng mà thấy cái cảnh ba tôi cười tươi với Quân Trực chắc anh ấy tức hộc máu mất thôi.

Đến tối, lúc cả nhà đang xem tivi thì ngoài cửa, tôi nghe được tiếng gọi non nớt của bé Su. Có chút giật mình, tôi nhìn Quân Trực, Quân Trực nhìn tôi... mồ hôi trên trán tôi tự dưng rỉ ra.

- Ba ơi... ba ơi... Su về rồi!

- Ai kêu vậy Hòa?

Nghe ba tôi hỏi, tôi đứng bật dậy, hai chân muốn rụng rời, tôi ấp úng:

- Dạ... dạ...

- Su, đi vào trong nhanh đi con... mẹ...

Trà vừa nói vừa xách cặp đi học của bé Su đi vào, vốn là đang cười tươi, cô ấy thấy tôi và mọi người nhìn, gương mặt đang tươi cười bỗng dưng tái đi. Cô ấy nhìn bọn tôi, bọn tôi cũng nhìn chằm chằm cô ấy.

- Mẹ Hoà... Su về rồi nè!

- Bà nội!

Mẹ chồng tôi thiếu điều bịt miệng bé Su lại không kịp, tôi với Quân Trực nhìn nhau rét run, bé Su thì ngơ ngác không biết gì. Chắc là thấy ba mẹ tôi nhìn, bé con liền quay sang chào hai người:

- Su thưa ông, thưa bà.

Mẹ tôi cười tươi, bà đưa tay vỗ vỗ vào má con bé:

- Ngoan quá đi.

Mẹ tôi thì dễ rồi, còn ba tôi... tôi thấy ông nhìn bé con chăm chăm, hết nhìn con bé, ông lại quay sang nhìn vợ chồng bọn tôi. Tôi thấy ông nhìn, tôi sợ muốn ngất, cứ tưởng là Quân Trực sẽ ổn định hơn tôi, ai dè... bà nội cha nó... chồng tôi hai tay run rẩy như bị trúng gió, mặt anh càng ngày càng tái đi.

Hết trông chờ vào tên này được, tôi nén hết nổi sợ hãi vào lòng, tôi cười hề hề, phá tan không khí ngột ngạt, tôi nói:

- Su... bé Su là cháu gái nuôi của mẹ chồng con á ba mẹ.

Mẹ chồng tôi nhìn tôi, bà gật đầu lia lịa, bà vội vàng nói theo:

- Phải đó anh chị, thấy con bé dễ thương quá nên tôi nhận nuôi.

Trà lúc này cũng đi tới, cô ấy nắm lấy tay bé Su rồi cười nói:

- Dạ con chào hai bác, hôm nay rảnh nên con đưa bé Su tới nhà chơi. Hai bác ăn gì chưa ạ?

Mẹ tôi thay mặt ba tôi trả lời:

- Hai bác ăn rồi, con với bé Su ăn gì chưa?

- Dạ rồi bác, để con đưa Su vào phòng chơi cho mọi người nói chuyện nha.

- Để con bé ở đây chơi cũng được mà.

- Dạ con cho con bé uống sữa rồi để nó ra chơi với mọi người.

- Ừ vậy đi đi con.

Trà dắt bé Su vào trong, trước khi đi, bé con còn ríu rít với mẹ chồng tôi một lát, dụ mãi mới chịu đi theo Trà.

Ba tôi nhìn theo con bé, mặc dù ông không nói gì nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có linh cảm không lành cho lắm. Lúc này thì chồng tôi mới tỉnh người, anh bắt chuyện với ba tôi để cho ông quên đi chuyện bé Su khi nãy. Hy vọng là linh cảm của tôi bị sai, chứ nếu không... không dám nghĩ tới nữa.

..........................

Tối ba mẹ tôi ngủ sớm, sáng dậy sớm để ra bến xe đón xe về lại quê. Chuyện đêm qua tôi không nghe ba mẹ tôi nhắc tới nữa, nếu mẹ tôi không hỏi tức là ba tôi cũng không có nói cái gì.

Đưa ba mẹ ra bến xe, mẹ dặn tôi đủ chuyện, mãi tới khi gần lên xe, ba tôi mới quay sang nhìn tôi rồi hỏi:

- Hòa, nhà chồng con tốt, liệu mà sống cho đàng hoàng đừng để ba mẹ mất mặt với họ hàng, làng xóm.

Tôi nhìn ông, đầu khẽ gật:

- Con biết rồi ba... con hiểu mà.

- Ừ, hiểu là tốt... đừng để ba phải nói nhiều.

Tôi với Quân Trực tiễn ba mẹ tôi lên xe, ba tôi lên xe rồi, không hiểu sao lại đi trở xuống. Tôi đứng nhìn ông từ xa, dáng đi của ông vững vàng nghiêm nghị. Đi đến trước mặt tôi, ông nghiệm giọng, hỏi:

- Hai đứa... có giấu ba mẹ cái gì không?

Quân Trực có chút sững sờ một chút, anh nhìn tôi rồi mới quay sang cung kính trả lời với ba tôi.

- Dạ bọn con đâu có giấu gì ba mẹ đâu, sao ba lại hỏi vậy?

Ba tôi không nhìn anh mà chỉ nhìn tôi, ông hỏi lại lần nữa:

- Hoà... trả lời cho ba biết.

Nghe ông hỏi, tôi chợt nhớ đến cái đêm mà tôi về thưa chuyện làm đám cưới với Quân Trực... ba tôi cũng hỏi tôi y hệt như câu này. Lúc đó, tôi không trả lời, chỉ im lặng cúi đầu rầu rĩ. Lần đó tôi cũng sợ, lần này... tôi cũng sợ.

- Dạ... con không có giấu ba mẹ cái gì hết, ba... yên tâm nha.

Ba tôi cau mày, ông dịu giọng:

- Con là đứa không biết nói dối, ba tin con. Hai đứa sống với nhau cho tốt, đừng để ba mẹ buồn lòng.

Cả tôi và Quân Trực đều đồng thanh "dạ" một tiếng rồi nhìn ông lên xe về lại nhà. Chiếc xe khách từ từ lăn bánh, tôi nhìn lên xe, mẹ tôi đang vẫy tay chào bọn tôi, mẹ tôi vẫn cứ như thế... vẫn hiền lành như ngày nào. Còn ba tôi... ông chỉ đưa mắt nhìn tôi, một biểu cảm khác cũng không có.

Chợt, tôi thấy lòng mình khó chịu quá, nhưng vì sao lại như vậy thì tôi... cũng không biết!

Chương 23

Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên mà Quân Trực làm là đi tìm Trà. Lúc tôi và chồng tôi về, Trà đã ngồi sẵn ở ghế sô pha đợi. Thấy bọn tôi đi vào, cô ấy liền mếu máo xin lỗi.

- Anh... em thật sự không cố ý... em không biết... em không biết thật mà.

Quân Trực đi đến ghế sô pha ngồi xuống, giọng anh lạnh như tờ:

- Không biết? Cô là cố tình đem bé Su về đây, tôi đã gọi nói với cô thế nào? Tôi nói thế nào?

Nước mắt bắt đầu tuôn ra, Trà nghẹn giọng:

- Anh tin em đi, em... em nghe không rõ. Em tưởng là anh nói em tối hãy đưa bé Su về, chứ em... anh có cho vàng em... em cũng không dám đâu.

Quân Trực hừ lạnh:

- Cô tưởng tôi là con nít? Cô tưởng cô nói như vậy là tôi tin sao?

Trà dịch người đến nắm lấy tay Quân Trực nhưng tay cô ấy vừa mới chạm vào tay anh là anh đã hất tay cô ấy ra. Đồng thời anh đứng bật dậy, đến nhìn cô ấy anh cũng không thèm nhìn.

Tôi nhìn cô ấy như vậy, trong lòng nửa tin nửa ngờ. Nếu như không có biểu hiện kênh kiệu của mấy ngày qua thì tôi có thể đã tin là cô ấy nói thật, còn cái này... vẫn phải suy xét lại đã.

Biết không thể giải thích cho Quân Trực hiểu được, Trà bắt đầu quay sang tôi. Cô ấy đi tới chỗ tôi, ánh mắt run rẩy, giọng nghẹn ngào:

- Chị Hòa... chị tin em đi... em nói thật... em không cố ý đâu. Em làm vậy có ích lợi gì đâu chứ, nếu ba mẹ chị biết chuyện của bé Su thì em cũng có được lợi lộc gì đâu. Trước sau gì em không rời đi, em... em làm khó chị để làm gì. Chị Hòa...

Tôi mím môi không trả lời, mà thật ra nếu trả lời thì tôi cũng không biết phải trả lời cô ấy như thế nào nữa. Nói tôi không tin thì hơi kỳ, mà nói tôi tin cô ấy thì lại không được.

- Mọi người tin em đi... em thật sự không cố ý. Bây giờ... bây giờ... em làm gì thì mọi người mới chịu tin em...

Quân Trực nắm lấy tay tôi, anh liếc mắt nhìn sang Trà:

- Cô không cần làm gì hết, cô có làm gì tôi cũng không tin cô đâu.

"Bụp", "Chát... chát".

Hai cái tát giòn tan vang lên, tôi nhìn Trà mà sửng sốt vô cùng. Cô ấy vừa quỳ xuống đất, vừa tự tay tát vào mặt mình.

Buông tay Quân Trực ra, tôi vội vàng đi tới đỡ cô ấy đứng dậy:

- Cô làm sao vậy? Sao cô phải làm vậy?

Trà nhất quyết quỳ không chịu đứng dậy, cô ấy vừa khóc vừa nói:

- Chị Hòa... chị tha lỗi cho em đi... lần này là... em sai... em sai khi không nghe rõ những gì anh Trực nói... là em sai...

Tiếng khóc oan ức hoà cùng tiếng nói run rẩy của Trà khiến người nghe là tôi cảm thấy khó xử vô cùng. Tôi nắm lấy tay của cô ấy lôi lên, phải dùng hết sức thì người của cô ấy mới nhích được một chút.

- Cô đứng dậy đi, đúng sai gì từ từ nói sau, cô quỳ thế này thì có ích lợi gì?

Trà lắc đầu khóc ức:

- Dạ không....em sai... em có lỗi... chị để em quỳ xin tội với hai người... em...

- Mẹ... mẹ... huhu...

Bé Su từ trong phòng chạy ra, mẹ chồng tôi dí theo không kịp. Con bé chạy đến chỗ Trà, vừa khóc vừa nắm tay kéo mẹ nó đứng dậy.

- Mẹ... sao mẹ khóc? Sao mẹ khóc dạ mẹ?

Trà ôm lấy con bé, cô ấy lau nước mắt trên mặt mình, giọng cô ấy nghẹn ngào:

- Đâu có... mẹ đâu có khóc đâu... mẹ không có khóc...

Bé Su mếu máo:

- Sao mẹ ngồi kiểu này... mẹ ngồi trên ghế kia đi... ngồi trên ghế kia mới đúng mà mẹ...

- Ờ mẹ... mẹ...

Tôi nắm tay Trà, tôi nói:

- Đừng để con thấy cô như vậy... cô đứng dậy đi.

Quân Trực im lặng nãy giờ, giờ cũng lên tiếng:

- Đứng dậy đi, trẻ con thông minh lắm.

Mẹ chồng tôi cũng phụ họa theo thì cô ấy mới chịu đứng dậy. Bé Su kéo mẹ nó đến ghế sô pha ngồi xuống, con bé lau nước mắt cho mẹ nó rồi lại chui vào lòng mẹ nó ngồi. Nhìn hình ảnh này, tôi không biết phải nói như thế nào nữa. Trẻ con bây giờ thông minh quá, lại tình cảm nữa...

Tôi nhìn bé con, tôi khẽ cười rồi nói với con bé:

- Su, đi mua kem không... mẹ Hòa dắt con đi.

Bé Su nhìn tôi, bé con nhìn hồi lâu rồi lắc đầu không chịu. Mẹ chồng tôi đi tới thủ thỉ với con bé:

- Su đi theo mẹ Hòa đi, mẹ Hoà mua kem cho con. Kem dâu Su thích đó, hồi nãy Su kêu nội mua mà Su quên rồi hả?

Bé Su lại lắc đầu, con bé nhìn lên mẹ nó rồi lại nhìn sang tôi. Con môi chúm chím thốt ra câu khiến ai cũng bất ngờ.

- Mẹ Hòa không phải mẹ... Su nói là Su không đi với mẹ Hoà.

Tôi giật mình, tay chân có chút run run, cái cảm giác ngỡ ngàng khiến tôi không khống chế cảm xúc của mình được. Tôi biết, tôi biết tôi không phải mẹ của con bé nhưng từ trước tới giờ bé Su chưa hề nói như vậy... con bé chưa từng...

Quân Trực quát ầm lên:

- Su, ai cho con nói như vậy? Mẹ Hòa cũng là mẹ, con nghe rõ chưa?

Bé Su bị quát nên giật mình, con bé khóc ngất lên từng hồi. Quân Trực kéo con bé ra ngoài, anh hỏi lớn tiếng:

- Ba nói cái gì con nhớ chưa? Sau này kêu mẹ Hòa là mẹ, nghe hiểu chưa?

Bé Su vẫn khóc, càng lúc càng khóc dữ dội hơn nữa. Con bé đột nhiên bướng lên, hét ầm:

- Con ghét ba... con ghét mẹ Hòa...

- Con giận ba... Su giận ba...

"Bụp bụp", Quân Trực giận quá nên đánh vào mông con bé vài phát. Con bé đang cáu, bị đánh còn cáu hơn, khóc um lên một góc nhà. Tôi thấy vậy liền chạy tới kéo Quân Trực ra ngoài, mẹ chồng tôi xót cháu, bà quát:

- Tụi bây đi đi... đi lên phòng hết đi...
Trà đi tới ôm bé Su dỗ dành, cô ấy không nói gì ngoài ôm con bé mà khóc theo. Sao tự dưng tôi lại ghét cô ấy tới như vậy không biết nữa, hở tí là khóc, khóc như vậy cũng có giải quyết được con mẹ gì đâu chứ.

Tôi kéo tay chồng tôi, tôi khẽ nói:

- Anh đi lên phòng trước đi, để từ từ nói chuyện với con bé sau.

- Ừm.

Tôi vừa đi lên cầu thang vừa nhìn xuống chỗ của bé Su, con bé bây giờ đã nín khóc, đang được mẹ chồng tôi ôm dỗ dành. Thiệt tình, sao mọi chuyện càng lúc càng rối vậy nè?

________________

Sang ngày hôm sau, tôi dỗ mãi bé Su mới chịu leo lên xe để tôi đưa đi học. Chán thật, tầm này cứ phải là đi dỗ trẻ con cơ.

Chở con bé đến tiệm mì con bé thích ăn, tôi kêu một tô bánh con nhỏ, vừa đút bé Su ăn tôi vừa dò hỏi.

- Su, Su không thương mẹ Hòa nữa hả? Su không thương mẹ nữa vậy mẹ bỏ mẹ đi nha.

Bé Su ngậm một họng bánh canh nhìn tôi, tôi đưa tới cho con bé ly nước lọc, con bé uống một ít rồi mới nuốt hết bánh canh trong miệng xuống. Tôi giả vờ buồn bã, tôi nói:

- Mẹ Hòa thương Su như vậy mà Su không thương mẹ... mẹ buồn quá.

Bé Su chớp chớp mắt nhìn tôi không nói gì, thấy chưa xi nhê lắm, tôi lại mếu máo giả vờ khóc hu hu. Lần này thì con bé mới chịu dỗ tôi, bàn tay bé xíu vỗ nhè nhẹ lên má nói, giọng lí nhí:

- Mẹ Hoà đừng có khóc nữa... Su thương mà...

Tôi hít hít, nói:

- Su nói thương mẹ mà sao hôm qua Su nói ghét mẹ... mẹ buồn Su quá.

Bé Su bập bẹ nói:

- Tại á... tại Su tưởng... tưởng... mẹ Hòa ghét Su...

- Mẹ ghét con hồi nào? Mẹ thương con, chở con đi học, đút con ăn, mua kem cho con, còn dẫn con đi công viên chơi nữa. Có ai ghét con mà giống như mẹ Hòa không?

Bé Su sụ mặt, môi chu chu:

- Mẹ Hòa nói ghét con.

Tôi dịch ghế con bé lại sát bên tôi, tôi hỏi:

- Mẹ Hòa nói khi nào? Mẹ Hòa không có nói như vậy nha Su, Su nói xạo đúng không? Con nít ngoan sao lại đi nói xạo?

- Con không có nói xạo.

Tôi nghiêm mặt:

- Su không nói xạo, Su là bé khỏe bé ngoan... cô giáo cho Su bông hoa là Su ngoan.

- Vậy chứ ai nói với con là mẹ ghét con?

- Mẹ Trà, cố cố... cố cố nói ba Trực thương mẹ Hòa chứ không có thương mẹ Trà.

Tôi dịu giọng, hỏi tiếp:

- Mẹ Trà nói cái gì Su?

- Mẹ Trà nói... mẹ Hòa có em bé... em bé trong bụng nên ghét Su rồi.

Vừa nói, bé con vừa nhìn vào bụng của tôi, giọng con bé nhỏ xíu:

- Mẹ Hòa... có thương Su nữa không? Có mua kem cho Su nữa không?

Thấy cái mặt bí xị của bé con, lòng tôi tự dưng thấy thương con bé vô cùng. Tôi véo má con bé, tôi giải thích:- Mẹ Trà nói không đúng, mẹ Hòa luôn luôn thương Su. Sau này mẹ có em bé thì mẹ và em bé sẽ cùng thương Su. Vì sao? Vì Su là bé ngoan, Su ngoan nên mọi người đều thương Su.

Bé Su mở to cặp mắt tròn xoe ra nhìn tôi, bé con khẽ hỏi:

- Thiệt hả mẹ?

Tôi gật gù:

- Tất nhiên rồi Su, Su ngoan như vậy... ai cũng thương Su...

Bé con chung quy vẫn là bé con, nghe tôi nói như thế, bé con liền cười tít mắt trông đáng yêu vô cùng. Chợt nhớ đến một chuyện, tôi liền thủ thỉ hỏi:

- Su ơi, con tên gì?

Bé Su lắc lắc cái đầu nhỏ, trả lời:

- Linh An ạ.

- Con mấy tuổi?

- Dạ con bốn tuổi.

- Sao hôm bữa Su nói là ba tuổi? Vậy là ba tuổi hay bốn tuổi vậy ta?

Con bé nhìn tôi, mặt con bé hiện rõ nét phân vân. Thấy là biết có gì đó khác thường, tôi liền hỏi:

- Sao vậy Su? Con quên con mấy tuổi rồi hả?

Bé Su lắc đầu, con bé nói như kiểu buồn bã:

- Mẹ Trà nói Su bốn tuổi, mà cô Quỳnh nói Su ba tuổi.

- Cô Quỳnh là ai?

- Cô Quỳnh ở trường Lan Anh á mẹ Hòa, cô Quỳnh thương Su lắm, cô Quỳnh cho Su bánh nữa.

Cô Quỳnh ở trường Lan Anh... trường Lan Anh là trường mầm non ở quận A. Vậy tức là trước khi bé Su chuyển đến học ở đây thì con bé học ở trường Lan Anh?

- Cô Quỳnh nói Su ba tuổi hả?

Bé Su gật đầu:

- Dạ, con nè, bạn Hào nè, bạn Cà Rốt... ba tuổi luôn, cô Quỳnh nói vậy á mẹ Hòa.

- Vậy mà mẹ Trà nói Su bốn tuổi, mẹ Trà sai rồi ha Su.

- Dạ, tự nhiên... tự nhiên...

- Không có cà lăm.

Bé Su nhe răng ra cười với tôi, con bé líu lo:

- Mẹ Trà dặn con nói là con bốn tuổi... con bốn tuổi giống bạn Ngọc á mẹ.

Tôi gật gù không hỏi tiếp, vừa đút cho bé Su ăn tôi vừa suy nghĩ về những gì con bé nói. Để biết chính xác con bé bao nhiêu tuổi, tôi phải tới trường Lan Anh hỏi thăm cô Quỳnh mới được...

________________

Tối đi học về muộn, lúc tôi về chắc Quân Trực đã về rồi. Thấy tôi, mẹ chồng tôi liền kêu:

- Con ra công viên đi, thằng Trực dắt bé Su ra công viên chơi rồi. Trực gọi cho con không được, nó kêu mẹ đợi con về rồi nói với con.

Tôi để giỏ xách xuống ghế, tôi cười:

- Dạ điện thoại con hết bin, để con sạc bin rồi ra chỗ cha con hai người họ.

- Ừ, con đừng mua kem cho con Su nữa, nó ho.

- Vậy hả mẹ? Mua thuốc cho Su chưa mẹ?

- Mẹ nhắc con Trà rồi, chắc lát nó về nó mua.

- Dạ.

Tôi lên phòng sạc bin điện thoại rồi đi thẳng ra công viên, khi nãy đi học về, tôi có ghé ngang mua cho bé Su con búp bê. Khi sáng con bé xin tôi mua búp bê nhưng trễ giờ học tôi không ghé mua được nên có hứa với con bé là chiều về tôi sẽ mua.

Cầm con búp bê đi thẳng ra công viên, tôi định tạo cho con bé bất ngờ. Ai ngờ, người được tạo bất ngờ lại là tôi...

Tôi đứng sững người, siết con búp bê trong tay thật chặt, cảm giác lồng ngực có chút ngột ngạt khi nhìn thấy hình ảnh một nhà ba người bọn họ đang cùng nhau chơi xích đu.

Bé Su ngồi cùng với Trà, Quân Trực đẩy mẹ con họ lên cao. Xích đu bay cao rồi lại hạ xuống, bay cao rồi lại hạ xuống...

Tiếng cười khanh khách vang lên, tiếng hò reo vang vọng, chẳng ai thấy tôi đang đứng trong góc công viên cả, chẳng một ai...

Nói gì bây giờ nhỉ?

Tôi chẳng biết nói gì nữa cả!

Nhìn xuống con búp bê trong tay, đột nhiên cảm thấy buồn cười, cuộc đời này... thích "chơi" tôi quá vậy?

Khẽ xoay người về lại hướng khi nãy, tôi nên về nhà thôi, bé Su đang chơi vui tôi không nên quấy rầy... con bé. Về nhà đợi con bé cũng được, không sao.

- Út Hoà!

Nhìn về nơi phát ra tiếng kêu uy nghiêm quen thuộc, bước chân của tôi sững lại, hai mắt tôi mở to, miệng mấp máy:

- Ơ... ba... ba!

Thôi xong rồi, ba tôi thấy rồi... ba tôi thấy rồi!

Chương 24

Tôi đứng chết trân như bị sét đánh, môi mấp máy nhưng nói không được chữ nào. Ba tôi nhìn tôi, ông tiến tới từng bước, dáng đi của ông thẳng tắp, biểu cảm nghiêm nghị vô cùng. Bước đến trước mặt tôi, ông nghiêm giọng:

- Nói đi, con bé kia là con của ai?

Vừa nói ông vừa nhìn về đằng sau lưng tôi, càng nhìn lâu tôi thấy mặt ông càng đỏ lên, chứng tỏ là ông đang rất giận. Không đợi tôi trả lời, ông bước lướt qua tôi để đi đến công viên, thấy vậy, tôi nhanh tay kéo tay ông lại, giọng tôi run run:

- Ba ơi đừng mà... nghe con giải thích đã...

Ba tôi vùng tay, ông quát:

- Giải thích cái gì? Con còn muốn nói cái gì nữa?

Tôi ra sức kéo ông về phía tôi, tôi gấp gáp nói:

- Con bé nó không có tội, ba đừng làm nó sợ... ba từ từ nghe con nói đã... con sẽ nói cho ba nghe hết mọi chuyện, con hứa... con không giấu... một chữ cũng không giấu...

May sao anh Hưng vừa kịp chạy tới, thấy anh tôi nháy mắt ra hiệu cho anh, anh liền giúp tôi kéo ba tôi lại. Anh nói:

- Ba để Út giải thích mọi chuyện đã, chuyện đâu còn có đó... ba đừng nóng... đừng nóng... ba coi bé Út sắp khóc tới nơi rồi nè.

Ba bị hai anh em bọn tôi kéo tới mức xộc xệch quần áo, dằn co hồi lâu, ông bực quá mới quát lên:

- Tụi bây đừng kéo nữa, để tao tự đi.

Tôi nhìn ông, vừa thở hơi lên tôi vừa hỏi:

- Đi... đi đâu ba?

Ba tôi liếc tôi một phát, ông trầm giọng:

- Về nhà chồng con, đi nhanh lên.

Dứt câu, ông liền một mạch đi trước, tôi với anh Hưng trố mắt đứng nhìn nhau. Tay chân có chút run run, tôi nói gấp với anh hai:

- Anh Hưng... anh dặn anh Trực đừng về... dặn anh ấy đừng về... em về trước... anh dặn anh ấy xong nhớ chạy về với em... không là ba đánh em chết... nha anh hai.

Anh Hưng lắc đầu ngao ngán:

- Đi theo ba đi, anh đi theo sau mày.

- Dạ.

Dặn dò anh Hưng xong, tôi cong chân chạy thật nhanh theo ba tôi. Công nhận không hổ danh là lính đặc công, tôi mới nói chuyện với anh Hưng có tí mà ba tôi đã về tới nhà chồng tôi rồi.

Chạy vào trong nhà, tôi thấy ba đang nói chuyện với mẹ chồng tôi. Thấy tôi đi đến, ông nghiêm túc nói với bà:

- Chị thông gia, tôi xin phép chị cho tôi nói chuyện với con gái tôi một chút.

Mẹ chồng tôi ngơ ngác nhìn ông, bà gật đầu trong lo lắng.

- À anh với con bé cứ tự nhiên... tự nhiên...

Quay sang tôi, ông cau mày:

- Hòa, đi theo ba lên lầu.

- Dạ.

Tôi dạ rồi lúi húi đi theo sau lưng ba tôi, một giây cũng không dám chậm trễ. Nhớ lúc còn nhỏ, mỗi khi làm sai chuyện gì, tôi đều như thế này mà đi theo sau ba tôi để nhận tội. Ba tôi tính tình cương trực, đúng thì không nói nhưng sai nhất định sẽ bị phạt. Năm nào anh em tôi cũng ăn đòn ít nhất mấy chục lần, về sau lớn lên thì đỡ hơn một chút. Nhưng đỡ cũng là đỡ mà thôi, điển hình là anh Hưng, năm nay gần 30 mà vẫn bị ăn đòn như thường.

Đi lên trên phòng, ba tôi tự mở cửa vào trước, ông đi tới ghế sô pha trong phòng ngồi xuống rồi đưa mắt quét về phía tôi. Thấy ông nhìn, tôi sợ chết khiếp, lật đật đi tới trước mặt ông, tôi khẽ nói:

- Ba...

Ba tôi đập bàn cái "ầm", ông quát:

- Nói đi, con bé đó là con của ai? Có phải là con của thằng Trực và con nhỏ kia không?

Chuyện này trước sau gì cũng phải nói, nếu ba tôi đã biết, tôi cũng không muốn giấu ông ấy nữa. Tôi hít một hơi thật sâu rồi từ từ giải thích từng chút từng chút một. Tôi nói cặn kẽ kỹ càng từng giai đoạn, cũng không quên đổ chút tội lỗi lên đầu Trà để giảm bớt tội của Quân Trực xuống. Dù sao thì ba tôi cũng không thể làm gì Trà, còn về Quân Trực... thật tôi không dám nói trước đều gì cả.

Ba tôi nghe tôi giải thích xong, ông nhìn tôi chăm chú, trên gương mặt kiên nghị kia là nét bực dọc không giấu đi đâu được. Ông quát lớn:

- Con biết nó có con riêng nhưng con vẫn giấu, con định giấu đến khi nào?

Tôi ấp úng:

- Con... con xin lỗi... con định khi nào Trà đi... con với anh Trực sẽ về xin tội ba mẹ sau...

- Xin tội? Đợi con về xin tội chắc tao với mẹ mày chết xuống lỗ hết rồi...

Tôi cúi đầu, thành khẩn hết mức có thể:

- Con xin lỗi ba... cả con với anh Trực đều không nghĩ là có chuyện này xảy ra... con... con thật sự không xin lỗi mà.

Ba tôi giận đến nói không ra chữ, ông hết quay sang bên này rồi quay sang bên kia. Mãi một lát sau, ông mới thở dài lên tiếng:

- Cứ coi như con sợ nên giấu ba mẹ đi, nhưng con định thế nào? Con định sống chung nhà với con nhỏ đó, con định chung chồng với người ta hay sao?

Tôi lắc đầu, tiếp tục giải thích:

- Dạ không phải, con làm sao chịu cảnh chung chồng... nhưng tạm thời... tạm thời để cô ấy sống ở đây một thời gian. Đợi khi nào bé Su quen với vợ chồng con thì cô ấy sẽ đi...

- Con nghĩ con nhỏ đó sẽ đi? Con nghĩ thế nào mà bảo con nhỏ đó sẽ rời khỏi thằng Trực? Rời khỏi gia đình này?

Tôi nhìn ông, tạm thời tôi không biết phải trả lời ông như thế nào:

- Con...

- Thôi, không phải con con gì hết... dọn quần áo đi, ba xuống nói với mẹ chồng con một tiếng để con theo ba về quê. Đợi khi nào con nhỏ đó đi, kêu thằng Trực xuống thưa chuyện với ba rồi tính tiếp.

Tôi không đồng ý:

- Không, con không đi đâu, đây là nhà chồng con... tại sao con phải đi? Con đi thì khác nào nhường chồng cho cô ta?

Chân mày ba tôi cau lại, ông cao giọng, hỏi:

- Vậy chứ bây giờ con có nhường chồng không? Con là vợ chính thức của thằng Trực mà phải đứng nhìn lén lút chồng mình đùa vui với người đàn bà khác? Con quên ba dạy con cái gì rồi sao? Ngẩng cao đầu... làm người phải ngẩng cao đầu... đường ta ta bước, sao phải khuất phục trước ai?

- Con không nhường chồng, con cũng không khuất phục trước ai hết. Con chỉ là hành động theo bản năng của mình mà thôi. Có đôi khi nhường một chút mới đi được lâu hơn, chứ chuyện gì cũng ào ào ào ào tranh phần tốt về mình thì làm sao sống yên ổn được hả ba?

- Ý con là muốn tiếp tục ở đây để nhìn chồng con vui vẻ với nhân tình và con riêng của nó?

Tôi có chút mất khống chế:

- Phải, con vẫn tiếp tục ở lại nhưng con không phải là đứa ngu muội hồ đồ đứng nhìn chồng con vui vẻ với người đàn bà khác. Cái ba thấy chỉ là một phần của sự thật mà thôi, bé Su cũng cần có được một chút hạnh phúc như vậy, con chỉ muốn tốt cho con bé chứ con không phải kẻ lụy tình ai nói cái gì cũng tin.

Ba tôi chỉ vào mặt tôi, ông gằng từng tiếng:- Tức là mày tin chúng nó?

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng kiên quyết hơn bao giờ hết:

- Con tin vào chồng con, con tin vào bản thân con và tất nhiên con sẽ không tin Trà.

- Hòa... hôm này mày cãi ba mày?

Tôi im lặng, thấy ba tôi tức giận tới như vậy, tôi tự dưng lại không dám nói thêm gì nữa.

- Quỳ xuống! Quỳ xuống!

Tôi nhìn ông, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu đầy giận dữ của ông, chẳng hiểu bản lĩnh ở đâu ra mà tôi lại hùng hổ quỳ thẳng tắp. Bình thường ông kêu tôi quỳ, tôi sẽ xin lỗi ỉ ôi một hồi, đợi đến khi ông cầm roi mây đến trước mặt, tôi mới sợ đòn mà quỳ xuống. Mới năm trước vẫn còn sợ đòn đến mếu mà bây giờ...

Thấy tôi một tiếng đã quỳ, ba tôi đã giận lại càng giận. Tôi biết là ông giận nhưng tính ngang ngược tự dưng nổi lên, cộng thêm uất ức dồn nén từ bé đến giờ, tôi cứ lầm lì mà quỳ xuống. Cơ bản vì tôi là con gái của quân nhân nên có những chuyện không phải tôi cứ thích là được. Chỉ cần tôi làm gì không đạt yêu cầu của ông thì ông lại bắt tôi quỳ xuống chịu đòn roi mây. Từ bé đến giờ, tôi chưa từng cãi lời ông, mà tôi cũng chưa từng phản kháng lại ông một lần nào.

Ba tôi xoay người tìm roi nhưng chắc chắn là trong phòng tôi không có roi nhưng xui làm sao, cây chổi quét tủ lại nằm chình ình trên tủ bàn trang điểm. Ba tôi cầm lấy cây chổi nhỏ, ông giận dữ quát:

- Út Hòa... bị đánh có oan không?

Tôi đỏ mắt, cả người run run nhưng vẫn ngang ngạnh không nhượng bộ:

- Oan.

- Con nói... cái gì?

Tôi cắn môi rồi trả lời thật to:

- Dạ oan!

Ba tôi giận tới run rẩy, ông gằng từng tiếng:

- Được... được... lấy chồng rồi nên tưởng mình lớn... muốn gạt ba gạt mẹ qua một bên làm loạn. Được rồi... được rồi... muốn ăn đòn thì tao cho ăn đòn.

"Chát", cán chổi đập thẳng xuống lưng tôi, đau đến điếng người nhưng tôi vẫn cắn răng không kêu lên một tiếng. Bên ngoài, tôi nghe được tiếng kêu của mẹ chồng tôi, chắc là bà đang rình nghe lén.

- Đau không?

Nghe ba hỏi, tôi cứng đầu run giọng ương ngạnh trả lời:

- Không đau.

- Không đau... không đau thì để tao đánh đến khi nào đau thì thôi.

"Ầm", cánh cửa phòng bị mở tung ra, Quân Trực chạy xồng xộc từ bên ngoài vào ôm chầm lấy tôi. Anh ôm tôi vào lòng, che chắn toàn bộ cơ thể tôi, tai tôi áp chặt vào ngực anh, tôi nghe rõ nhịp tim của anh đang đập rất nhanh... rất rất nhanh...

Giọng anh run run:

- Ba... ba có giận thì ba đánh con đi... ba đừng đánh vợ con nữa... con xin ba... con xin...

Vừa nói, anh vừa siết chặt tôi vào lòng, anh bao bọc tôi giống như gà mẹ đang ấp trứng. Anh sợ, tôi biết anh rất sợ ba tôi, đến anh Hưng ngang tàng còn không dám chống đối ba tôi thì anh đã là gì.

- Cậu tưởng tôi không dám đánh cậu à? Cậu nghĩ cậu là ai?

- Dạ con không dám... ba giận thì ba cứ đánh con nhưng con xin, con xin ba đừng đánh Hòa nữa. Lỗi là ở con, tại con chứ vợ con không có lỗi gì hết. Em ấy khổ lắm rồi ba, em ấy khổ đủ rồi.

Ba tôi cười không ra tiếng, ông gằng giọng:

- Khổ? Nếu biết nó khổ, tại sao cậu không buông tay nó. Cậu có con riêng rồi, cậu còn muốn gì ở con gái tôi? Gia đình cậu muốn cái gì? Muốn một mái lái hai thuyền à?

Tôi nghe được giọng Quân Trực run đến phát khóc:

- Ba... con thương Hòa... con không thể để em ấy đi được. Cả đời con đào hoa ngang dọc, loại đàn bà nào con cũng từng gặp qua nhưng con... con chưa từng gặp ai để con phải ngày đêm chở che, sợ em ấy buồn... sợ em ấy khổ. Con là thằng hèn, con có con riêng... con biết... con ích kỷ khi giữ Hòa lại bên cạnh... con biết. Nhưng mà ba ơi, Hòa là vợ con, em ấy là vợ con... ba đừng bắt em ấy về.... con xin ba.

- Vậy là tôi phải vinh hạnh khi gả con cho cậu?

- Dạ không... dạ không phải vậy...
- Cậu tránh ra đi, chỗ tôi dạy con... không liên quan đến cậu.

- Ba... đánh con đi... ba cứ đánh con đi...

- Được, nếu cậu muốn, cậu đừng trách tôi nặng tay.

"Chát, chát, chát."

Từng tiếng chát vang lên mạnh mẽ, không cần phải nhìn, chỉ nghe tiếng thôi, tôi cũng đủ biết là đau đến cỡ nào rồi. Ba tôi không đánh thì thôi, một khi đã đánh... nhất định phải để lại thẹo trên người.

Ba tôi càng đánh, Quân Trực càng ôm chặt tôi vào lòng, anh cắn răng chịu đau nhưng vẫn không quên trấn an tôi. Giọng anh khàn khàn, anh nói:

- Nhắm mắt lại đi, đừng sợ... anh chịu được mà.

Mím môi, tôi nắm áo anh siết chặt, tôi nghẹn giọng:

- Anh ơi... anh!

Ba tôi đánh roi nào, anh liền gồng mình lên chịu đựng roi đó. Thấy tôi sắp khóc, anh liền thấp giọng bảo ban:

- Ngoan, có anh ở đây rồi... có anh đây!

Giọng anh run lắm, bị đánh như thế dù cơ thể có cường tráng cũng không chịu nổi. Bên ngoài, mẹ chồng tôi với anh Hưng chạy vào can ngăn dữ lắm thì ba tôi mới dừng tay.

- Anh sui, anh nể tình tôi mà tha cho tụi nhỏ... là lỗi tại tôi không giải quyết chu toàn. Tôi để con Hòa chịu khổ chịu thiệt, là lỗi của tôi... tôi xin anh đó anh sui.

Đợi ba tôi dừng tay hẳn, Quân Trực mới dám buông tôi ra. Tôi nhìn anh, nhìn mồ hôi trên trán anh tuông ra ào ạt, mặt anh cũng tái đi vì đau.

- Con Hoà, đi hay ở?

Ba tôi hỏi, tôi ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn ông, trước sau vẫn như cũ, tôi kiên quyết không đi. Quỳ dưới sàn nhà, tôi khẽ trả lời:

- Ba... con xin lỗi... con không theo ba về được.

Ba tôi trừng lớn mắt, ông không nói được gì ngoài thở từng hơi bực dọc. Quăng cây chổi thật mạnh xuống sàn nhà, ông quát lớn:

- Được rồi, tôi sợ cô chịu thiệt thòi nên bắt cô về, nếu cô đã ngang bướng... tôi không nói tới nữa. Sau này sướng thì cô nhờ, khổ thì cô chịu nhưng mà cô nhớ cho kỹ một điều. Nhà tôi không chứa chấp đứa con ngang tàng như cô được, tôi không cần cô về nhà nữa, tôi có chết... cô cũng đừng về... cứ coi như tôi không có đứa con như cô.

Nói dứt câu, ông liền bước thật nhanh ra bên ngoài. Anh Hưng nhìn tôi, anh đi tới vỗ nhẹ lên đỉnh đầu tôi, anh khẽ an ủi:

- Đừng buồn, ba giận nên nói vậy thôi... anh đưa ba về, có gì anh gọi cho em sau.

Tôi mím môi gật đầu, nhìn anh trai tôi rời đi, lòng tôi lại ngổn ngang đủ vị. Tôi biết là ba tôi giận nên ba nói vậy nhưng thân làm con... để ba mình phải nói lời từ mình... tôi quả thật là đứa con bất hiếu.

Sau khi ba tôi rời đi, mẹ chồng tôi an ủi bọn tôi vài câu rồi cũng đi xuống dưới nhà. Trà thì đứng lấp ló ngoài cửa, thấy mẹ chồng tôi đi ra, cô ấy định đi vào thì lại bị Quân Trực quát ầm lên không cho.

- Cô đi xuống nhà đi, chỗ này không phải chỗ cho cô đi vào.

Trà xấu hổ, cô ta ấp úng:

- Em... em... đem dầu lên cho hai người...

- Không cần, cô đi xuống dưới đi, lát nữa tôi nói chuyện với cô sau. Đi đi.

Bị Quân Trực đuổi, Trà thẹn đỏ mặt rồi chạy một mạch xuống dưới nhà. Tôi thấy cô ta cũng tội nhưng mà thôi cũng kệ, Quân Trực không đuổi thì tôi cũng tống cổ cô ta đi.

Trong phòng không còn ai khác ngoài tôi và Quân Trực, lúc này tôi mới quay sang nhìn anh. Tôi khẽ hỏi:

- Đau không anh?

Anh nhìn tôi, đầu gật gật:

- Đau mà.

Tôi lấy chai dầu trên bàn, vạch lưng áo anh ra, vừa sứt dầu tôi vừa nói:

- Đau thì nói... em nhẹ tay.

- Ừm.

Chợt, tôi nghe anh hỏi:

- Khi nãy... thấy anh ngoài công viên... sao không lại với anh?

Tôi khựng tay, suy nghĩ một chút rồi mới trả lời:

- Em tự dưng thấy mệt nên muốn về trước ấy mà.

Quân Trực lén nhìn tôi, anh nói:

- Thật ra... anh không định cho Trà lên ngồi cùng bé Su... nhưng vì con bé muốn để Trà chơi xích đu trước rồi đợi em ra chơi sau... nên anh...

Tôi rũ mắt, khẽ cười:

- Em hiểu mà, anh là bất đắc dĩ thôi.

Quân Trực đột nhiên nắm lấy tay tôi, anh nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, như muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc lại không nói gì.

- Có chuyện gì vậy ạ?

Anh khẽ lắc đầu, giọng anh rất dịu:

- Không có gì, em có đau không? Khi nãy ba cũng đánh em mà.

Tôi lắc đầu:

- Dạ không, một roi thì có là gì đâu anh.

- Để anh xem thử.

- Thôi đừng mà...

- Cởi áo ra anh xem... này này... đỏ hết rồi này... để anh...

Mặc dù đã kiên quyết không cho anh xem nhưng cuối cùng anh cũng xem được. Ba tôi đánh cơ bản là rất đau, ông chưa bao giờ nhẹ tay với anh em bọn tôi khi nào cả. Nhưng mà vết roi này lại khiến tôi day dứt mãi, tôi không hối hận vì cãi lại lời ba tôi. Tôi lớn rồi... tôi biết cái gì tôi làm đúng, cái gì tôi làm không đúng. Có thể anh Hưng hiểu tôi nhưng ba mẹ tôi lại không thể hiểu được tôi. Người làm cha làm mẹ, luôn có cái lý riêng của họ, tôi là con, suy nghĩ có chín chắn cỡ nào cũng không hòa chung vào suy nghĩ của họ được. Tôi thì không hối tiếc nhưng tôi sợ... tôi làm cho ba tôi buồn, tôi lại sợ... tôi làm cho ông thất vọng...

Tôi... phải làm sao đây?!

Chương 25

Đêm hôm đó tôi không tài nào ngủ được, mỗi lần nhắm mắt tôi lại nhớ đến gương mặt tức giận run rẩy của ba tôi... lòng tôi lại nhói nhói đau đau. Tôi rất muốn gọi cho ông, rất muốn hỏi ông có ổn không nhưng tôi lại không dám. Thật ra, tôi và ba rất ít khi nói chuyện với nhau, lúc tôi còn bé thì ông đi đóng quân xa nhà, mỗi lần ông về nhà, tôi toàn bị ăn mắng. Người ta nói con gái là bình rượu mơ của ba nhưng tôi thấy tôi giống bình rượu chuối hột hơn, màu rượu vừa xấu vừa chát ngầm. Ông thương tôi, tôi biết nhưng cái cách ông thương con khô cằn lắm. Thay vì nói chuyện với bọn tôi, ông lại bắt bọn tôi phải theo ý ông, một ý kiến cá nhân cũng hiếm khi nào được duyệt. Nhưng mà... dù cho ông có khô khan khó khăn tới mức nào thì tôi vẫn là con gái của ông, vẫn là đứa bé ông nhét vào truớc ngực bê đi chơi khắp quân trại. Có thể tôi không sai nhưng tôi làm ông buồn... là tôi sai.

Xoay người trằn trọc mãi mà không ngủ được, quay sang bên cạnh, Quân Trực đã ngủ từ lúc nào. Hơi thở của anh không đều đặn mạnh mẽ như mọi khi nhưng tôi đoán, chắc là anh đã ngủ. Tôi nhìn anh, nhìn gương mặt đẹp trai hiếm người mơ ước, tôi tự dưng lại không biết nên vui hay nên buồn. Người ta nói, củi khô thì dễ đốt mà chồng xấu thì dễ xài... ai biểu tôi lấy chồng đẹp trai quá làm gì, để bây giờ đến ngủ cũng phải khó khăn.

Thật ra ấy, chuyện Trà sinh bé Su, Quân Trực không có lỗi, đến anh còn không biết sự hiện diện của con bé thì anh lỗi lầm thế nào. Tôi biết anh khó xử, tôi cũng biết anh còn nhiều thứ để lo, thế nên tôi không ép anh phải lựa chọn bất cứ việc gì, những gì tôi làm được tôi sẽ giúp cho anh. Duyên phận con người rất mỏng, chỉ cần một chút không tin tưởng, bọn tôi chắc chắn sẽ lạc mất nhau cả đời. Tôi là loại người cố chấp, những thứ tôi làm, chỉ cần không trái với luân thường đạo lý thì nhất định tôi sẽ theo đuổi đến cùng. Ngay từ đầu, tôi đã chấp nhận được sự thật, tôi không hề muốn bỏ chồng chỉ vì một nguyên nhân như thế này. Tôi chỉ bỏ cuộc khi tôi thấy bản thân mình đã quá sức chịu đựng, cảm xúc của tôi là trên hết, hoàn cảnh và con người không thể chi phối được tôi. Là con gái của quân nhân, cái gì không tốt nhưng tính kiên nhẫn thì rất tốt. Cuộc đời mà, thời điểm này không cố gắng... về già nhất định sẽ hối hận không thôi. Tôi sống chỉ được một lần, nếu không sống cho mình... sống cho xã hội thì có vẻ vang gì?!

______________

Sáng hôm sau, lúc tôi dậy, Quân Trực đã không thấy đâu. Vì đêm qua ngủ quá muộn nên sáng tôi dậy rất trễ, buổi học hôm nay cũng coi như bỏ.

Gọi cho anh không được, tôi xuống nhà hỏi mẹ, mẹ bảo là anh giúp Trà... dọn nhà.

Không biết sáng có chuyện gì xảy ra, mẹ nghe Trà khóc rất nhiều trong phòng, lát sau Quân Trực về, Trà đã chuẩn bị sẵn vali để anh đưa cô về lại nhà riêng của cô. Lý do vì sao thì mẹ chồng tôi không biết, bà hỏi Trà, cô ấy không chịu nói.

Mẹ chồng tôi thở dài, bà nhàn nhạt lên tiếng:

- Cũng tốt, con Trà đi cũng dễ xử cho con... bé Su có mẹ lo... hai đứa sống tốt với nhau là được.

Tôi chỉ "dạ" chứ không bình luận gì thêm, chuyện Trà đột nhiên dọn đi... tôi cứ thấy nó không thật cho lắm. Chờ Quân Trực về hỏi xem như thế nào đã rồi tính tiếp.

................

Buổi chiều tôi được nghỉ, sau khi gọi điện cho anh Hưng hỏi thăm tình hình của ba xong, tôi quyết định đi tới trường mầm non Lan Anh hỏi thăm về chuyện của bé Su. Bé Su là con ruột của Quân Trực là chắc chắn rồi, tôi chỉ sợ con bé... không phải con ruột của Trà mà thôi.

Đi một mình thì thấy buồn nên tôi gọi rủ con Kiều đi cùng, hai đứa bọn tôi chạy một vòng tìm trường mầm non của bé Su. Úi giời ơi, trường Lan Anh, đến 4 cái Lan Anh 1234, tìm muốn hết cả thanh xuân.

Con Kiều thả tôi trước cổng, nó xuống xe dắt bộ vào trong, vừa đi nó vừa càm ràm:

- Lần này không phải nữa thì bố nghỉ, mệt như cờ hó ý con giời ạ.

Tôi cười hề hề:

- Vì tương lai của tao, mày cố tí đi, lát nữa tao đưa đi ăn lẩu ếch.

Con Kiều gạt chống xe, nó cau mày nhìn tôi:

- Lẩu ếch à? Đó giờ tao rủ mày đi ăn có bao giờ mày chịu ăn ếch đâu, mày còn chửi tao ác?

Tôi lại cười:

- Tao chịu, tự dưng thèm.

- Hôm trước kêu tao mua bánh tráng rồi mua sầu riêng, hôm nay đòi đi ăn lẩu ếch... dạo này ăn nhiều ra, chồng mày nuôi khéo dữ. Mà toàn món trước kia mày kén, lấy chồng xong đổi máu hả má?

Tôi kéo tay con Kiều vào trong, vừa đi tôi vừa nói:

- Tao không ăn mày bảo tao giảm cân còn da với xương có chó nó lấy, bây giờ tao ăn mày lại bảo tao đổi máu ăn nhiều. Sống thế nào mới vừa lòng mày đây hả?

- Nhưng ăn nhiều quá, sáng giờ mày ăn nhiều hơn cả con mập là tao rồi.

- Chịu chịu, tao quen bụng rồi, chồng tao nuôi khéo. Mày đừng đùa, dạo này tao còn ăn đêm ý, ăn mì Hảo Hảo lại ngon vãi.

Con Kiều trừng mắt nhìn tôi đầy nghi ngờ:

- Ăn nhiều? Có bầu à má?

Tôi vả vào vai nó, tôi lườm:

- Bố mày trông bầu còn hơn mày đây nhưng tháng này tạch nữa rồi.

- Ơ, sao mày biết?

- Kinh nghiệm, bụng tao đau ngầm rồi, theo như tao đoán... ba hôm nữa tao sẽ thành quả dâu héo... máu nhuộm một màu...

Con Kiều lại vả cho tôi một phát, hai bọn tôi cười nói líu ríu rồi hỏi thăm bảo vệ tìm phòng nhân sự của trường hỏi thăm. Cũng không biết là có hỏi được không nhưng cứ thử xem thế nào đã.

Trong phòng nhân sự của trường, cô giáo trẻ cười lắc đầu với bọn tôi:

- Cô Quỳnh chuyển công tác về quê rồi, bọn tôi cũng không rõ là ở đâu, nghe nói là quê chồng cô ấy. Còn bé Linh An, xin lỗi bọn tôi không cho người ngoài thông tin của bé được.

Tôi cười, từ tốn giải thích:

- Dạ cô đừng hiểu lầm, em là người quen của mẹ bé, bọn em bị mất liên lạc, em chỉ biết bé An học ở đây nên đến tìm thử. Không ngờ là con bé chuyển trường rồi, tiếc thật.

- À vậy à, nếu hai cô cần tìm mẹ bé, tôi có thể cho số điện thoai của phụ huynh.

Tôi cười tỏ ra mừng rỡ:

- Tốt quá, bọn tôi cảm ơn cô rất nhiều.

Nhận được số điện thoại, tôi với con Kiều đi ra ngoài trong tâm trạng rất là tan chậm. Hai đứa nhìn nhau, chợt, con Kiều đưa tay lên miệng kêu tôi giữ im lặng.

"Suỵt".

" Bé Linh An này không biết có chuyện gì, mấy hôm trước có anh kia đến hỏi, hôm nay lại hai cô này đến hỏi."

" Thật hả? Sao trùng hợp vậy?"

" Thì bởi vậy, hôm trước anh kia đến hỏi, nói là ba của Linh An."

" Rồi có cho xem hồ sơ không?"

" Em nghĩ sao vậy? Hồ sơ của bé, mẹ bé rút lâu rồi, còn hồ sơ lưu ở trường có cho tiền chị, chị cũng không dám mở cho xem."

Nghe tới đây, tôi vừa cảm thấy ngạc nhiên vừa tò mò, con Kiều thấy tôi đứng trơ ra, nó lôi tôi một mạch ra tới ngoài sảnh.

- Mày làm gì đứng ngu ra vậy?

- Tao đang nghe, mày kéo tao đi chi sớm?

Con Kiều nhếch môi:

- Mày đã nghe lén còn đòi nghe hết, bố lạy mày, nghe thế đủ rồi.

Nói rồi, hai bọn tôi kéo nhau lên xe đi về, vừa đi con Kiều vừa phân tích:

- Một là chồng mày, hai là chồng con Trà đến hỏi thăm hồ sơ của bé Su.

Tôi suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng trả lời:

- Tao nghĩ là chồng tao, bé Su là con ruột của chồng tao, chuyện đó không lệch đi đâu được.

- Sao mày không nghĩ đến chuyện con Trà tráo giấy giám định ADN?

Tôi phì cười:

- Mày xem phim nhiều quá rồi bị lậm, muốn tráo giấy ADN cũng không phải chuyện đơn giản. Chưa kể, chồng tao gửi đến 3 đơn vị làm xét nghiệm, con Trà chỉ biết một chỗ thôi, hai chỗ còn lại nó chắc chắn không biết được. Cả 3 đều cho cùng một kết quả, khả năng đánh tráo kết quả là không có.

- Thế thì... mày đang nghi ngờ con Trà không phải mẹ bé Su?

Tôi gật đầu, giọng nghiêm túc hơn chút:

- Ừ, bé Su nó nói với tao nó 3 tuổi, cái hôm gặp nhau tình cờ ở bệnh viện, chính miệng con Trà cũng nói con bé 3 tuổi. Vậy mà về nhà chồng tao, con Trà lại nói bé Su 4 tuổi, trong giấy khai sinh cũng là 4 tuổi. Nếu là mày, mày có nghi ngờ không?

Kiều gật gù:

- Tất nhiên nghi ngờ, bé Su 3 tuổi hay 4 tuổi... chuyện này rất quan trọng. Nếu 4 tuổi thì chuẩn cơm mẹ nấu nhưng nếu 3 tuổi...

- Thì sao?

- Cái này... tao tạm thời nghĩ chưa ra. Con Su là con ruột của chồng mày nhưng thời gian sinh đẻ không trùng khớp... để tao suy nghĩ thêm đã.

Thật vậy, anh Hưng khẳng định, tiệc sinh nhật của chị Chi là 5 năm về trước. 5 năm, tôi trừ hao là 1 năm mang thai đi thì bé Su chắc chắn phải là 4 tuổi. Lý nào lại là 3 tuổi, chả nhẽ Trà có bầu gần 2 năm? Vô lý.

Suy nghĩ một hồi, tôi thầm ra quyết định:

- Để tao tìm tóc của Trà, đưa mẫu đi xét nghiệm huyết thống giữa Trà và bé Su trước rồi tính tiếp. Còn về chuyện chồng tao có đến trường hỏi về hồ sơ của bé Su không... để tao về nhà hỏi anh ấy đã.- Ừ, chuyện này coi bộ rối còn hơn bài tập hình học không gian... mày cứ từ từ... ông Trực không có tình ý với con Trà... mày không cần vội. Càng vội càng dễ xảy ra sai xót, mẹ chồng mày đang có thiện cảm với mày, mày mà tố cáo sai thì toang đấy con.

- Tao hiểu mà.

Đi được một đoạn, chồng tôi gọi điện hỏi xem tôi đang ở đâu. Tôi bảo với anh ấy, tôi đi chơi với con Kiều đến tối mới về. Anh không bảo gì, chỉ bảo là anh đang ở nhà rồi dặn dò tôi đi xe cẩn thận. Anh cũng có nói là Trà đi rồi nhưng tôi không hỏi lý do, tôi bảo là đợi tôi về rồi nói tiếp.

Hai bọn tôi đưa nhau đi ăn rồi đi nhong nhong mua vài thứ quần áo, mỹ phẩm. Đấy, chuyện gì thì chuyện, cứ phải mua sắm làm đẹp cho mình trước cái đã rồi tính tiếp. Nếu lỡ như tôi và chồng tôi chia tay thật thì lúc ra tòa ký đơn ly hôn, tôi cũng phải mặc cái váy xinh nhất, trang điểm bằng bộ mỹ phẩm xịn xò nhất. Nếu có khóc, tôi cũng phải là đứa khóc xinh nhất... tôi mới cảm thấy hài lòng.

______________

Trời vừa chuyển tối, tôi với con Kiều mới về đến nhà chồng tôi. Ban nãy ăn no quá nên tôi mới bảo nó cứ thả tôi đầu đường, tôi đi bộ từ từ về cho tiêu thực sẵn tập thể dục.

Tay xách mấy túi đồ, chân thì đi, đầu thì suy nghĩ. Chuyện của bé Su, tôi quên mất là bên cạnh tôi vẫn còn có một Quân Trực. Những chuyện tôi biết, chắc chắn anh cũng biết, những chuyện tôi để ý, anh cũng không ngoại lệ. Chỉ là, hai bọn tôi âm thầm lặng lẽ suy tính và hành động, không ai nói gì với ai, tự mình tìm hiểu mọi vấn đề. Tôi thật sự không biết nên vui với chuyện này hay là nên buồn đây nữa. Quân Trực... à không, là cả hai bọn tôi... cả hai bọn tôi đều giấu giếm lẫn nhau. Bất chợt, tôi có cảm giác tôi chẳng hiểu gì về chồng tôi cả...

- Út Hòa!

Tiếng gọi cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi dừng chân, mắt ngước lên nhìn đầy kinh ngạc. Tôi kêu lên:

- Ba... ba...

Ba tôi đứng yên một chỗ, ông ho khan mấy tiếng rồi mới trả lời tôi:

- Ừ, lại đây ngồi đi, ba... có chuyện muốn nói.

Tôi gật gật đầu rồi nhanh chân đi tới chỗ ông, ngồi xuống chung một băng ghế đá, tôi có chút e dè khẽ hỏi:

- Sao ba không đợi con ở nhà hay là ba ở nhà anh hai, con chạy đến?

Ba tôi khẽ lắc, giọng ông trước sau như một, vẫn uy nghiêm vô cùng.

- Ba sẵn đi mua chút đồ nên đến đưa cho con, hôm qua làm phiền mẹ chồng con... để ngày mai ba mua chút quà bánh sang biếu bà ấy xin lỗi.

Tôi cười cười:

- Dạ không cần đâu ba, mẹ chồng con không có nghĩ gì đâu.

Ba tôi cau mày, ông có chút lớn tiếng:

- Không nghĩ gì là chuyện của bà ấy, ba làm sai, ba phải tự động đến xin lỗi. Đợi mẹ chồng con lên tiếng nói ba làm sai thì còn gì để nói nữa.

- Dạ... con hiểu rồi.

Không gian xung quanh đột nhiên im lặng hẳn, tôi len lén nhìn ba tôi, vừa nhìn vừa suy nghĩ xem nên nói cái gì trước với ông. Hôm qua tôi lớn tiếng với ba tôi, tôi sai rành rành, không xin lỗi là không được.

Trong đầu còn đang tìm đủ một nghìn cách xin lỗi thì ba tôi đã cất tiếng mở lời trước.

- Thằng Trực... nó nói gì với con chưa?

Nói gì nhỉ?

Tôi lắc đầu, có chút ngơ ngác:

- Dạ chưa... chuyện gì vậy ba?

Ba tôi chợt quay sang nhìn tôi, ánh mắt ông nhìn tôi rất lạ, rất chăm chú. Trong đôi mắt tinh anh kia là muôn vàn những ẩn ý mà mãi mãi tôi vẫn không tài nào hiểu hết được. Ông nhìn tôi hồi lâu rồi đột nhiên đưa cho tôi túi đồ nhỏ, ông nhẹ giọng, nói:

- Cái này... là thuốc uống trị đau nhức, thuốc sứt sẹo, cao dán trị thương, dầu xoa bóp... hai đứa về chia nhau mà dùng. Thằng Trực bị đánh nhiều, khi sáng ba thấy mặt nó tái quá, con coi mà sứt thuốc cho thằng nhỏ...

Dừng một chút, ông lại nói tiếp, lần này có chút ngượng ngùng:

- Còn cái này là mỹ phẩm... ba đi siêu thị với anh con, mẹ con dặn mua cho bà ấy nên... ba mua luôn cho mày. Xài được thì xài, không thì cho người ta xài cũng được. Ba mua đại, thấy rẻ thì mua.

Tôi mở túi ông vừa đưa ra xem, cái này... có phải là mỹ phẩm rẻ tiền đâu. Đây toàn bộ là mỹ phẩm đắc tiền, cái nào giá cũng trên một triệu...

Chợt, mặt tôi nóng ran lên, hai mắt cũng ửng đỏ không nhịn được. Mẹ tôi ấy, bà bị dị ứng mỹ phẩm, dù là rẻ tiền hay đắc tiền bà cũng không dùng được. Làm gì có chuyện bà nhờ ông mua mỹ phẩm cho... làm gì có. Là ông muốn mua cho tôi nhưng ngại nói với tôi, ông trước giờ toàn vậy mà...

- Hôm qua... ba hơi nóng... ba đánh con có đau lắm không?

Tôi nhìn ông, cố gắng không khóc, nuốt hết nước mắt vào trong mà run rẩy trả lời:

- Dạ... không... con không đau...

Hai tay ông xoa xoa vào nhau, tôi biết là ông đang lo lắng lắm. Thấy ông như vậy, tôi liền cười thật tươi:

- Không đau thật mà ba, con là con gái của quân nhân... không đau... không bao giờ đau.

Ba tôi chợt cười, nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt nghiêm khắc. Thấy ông cười, nụ cười của tôi càng thật hơn, càng tươi hơn nữa.

- Út Hòa, ba nghĩ kỹ rồi... ba không bắt con về nữa... con dù sao cũng đã lớn, cũng đã lấy chồng... không còn là đứa nhỏ như trước kia... không dám cãi ba một lời...
Tôi mím môi, im lặng lắng nghe những gì ông nói.

- Thằng Trực... nó là đứa tốt tính, tốt bụng. 4,5 giờ sáng, nó đã chạy qua xin lỗi ba... nó xin ba đừng bắt con về nhà... nó cũng xin ba cho nó thêm thời gian giải quyết mọi chuyện. Ba... ba đồng ý.

Tôi ngước mắt lên nhìn ông, trong lòng ngũ vị tạp trần, quá nhiều cảm xúc cùng đan xen vào nhau. Môi tôi khẽ mấp máy:

- Ba...

Ba tôi vỗ vỗ lên tay tôi, ông tiếp tục nói:

- Để ba nói hết đã. Ba đồng ý cho thằng Trực giải quyết chuyện riêng với cô gái kia nhưng ba không đồng ý cho con làm mẹ kế của con người ta. Ba cũng có nói với thằng Trực... nó đồng ý.

Chuyện này... làm sao được?

- Con cái lớn rồi, con cái có cái lý của con cái, người làm cha làm mẹ như ba có cái lý do riêng của mình. Thằng Trực là đàn ông tốt nhưng mà đàn ông tốt thì thường đa tình, bởi vì nó tốt nên phụ nữ mới bu vào tranh giành. Con chưa có con nên con suy nghĩ đơn giản chứ việc nuôi một đứa nhỏ không phải con ruột của mình... nó không đơn giản như con nghĩ đâu. Nếu mẹ của đứa trẻ kia chết, ba đồng ý để con nuôi đứa bé kia. Nhưng đằng này... mẹ nó còn sống sờ sờ, con nhỏ đó có ý đồ gì... chắc con nhìn vào con cũng phải hiểu. Ba biết thằng Trực nó khó xử nhưng giữa con và con riêng của nó... nó chỉ có thể chọn một.

Thấy tôi im lặng, ông khẽ nói:

- Con gái lớn rồi, biết mưu cầu hạnh phúc là việc đúng đắn. Ba có thể đoán được con đi bao xa nhưng ba muốn cho con tự mình trải nghiệm. Trong cuộc sống này, có thất bại mới có thành công, va vấp một chút cũng tốt con à. Thằng Trực là đứa tốt... ba cũng hy vọng hai đứa sống đời ở kiếp được với nhau. Cái duyên vợ chồng cũng khó, nếu mà được... con vun vén khôn khéo một chút nha con.

- Người làm cha làm mẹ, không cần gì hơn là nhìn con mình hạnh phúc. Ba... xin lỗi chuyện hôm qua nhưng con gái của ba... ba phải bảo vệ...

Nói đến đây, giọng ông ngập ngừng:

- Chỉ cần con muốn, cứ nói với ba mẹ một tiếng... ba sẵn sàng lên đón con về. Nhà là nơi để con về, không ai thương con... ba mẹ thương con. Cố lên con gái, cố lên con!

Nói rồi, ông đứng dậy muốn về, tôi giữ lại cách nào ông cũng không chịu. Hết cách, tôi liền bắt cho ông một chiếc taxi vừa chạy ngang để ông về lại nhà anh Hưng. Tôi đứng đây nhìn theo bóng lưng của ông, nước mắt tôi tự dưng muốn rơi ra ngoài. Hít vào mấy hơi, tôi nén tất cả xót xa vào trong lòng rồi vẫy tay chào tạm biệt ông.

Ba tôi là quân nhân, ông chưa từng ủy mị trước ai nhưng hôm nay lại phải ủy mị trước con gái của mình. Đến bây giờ tôi mới biết, thì ra bóng lưng quân nhân đầy uy mãnh kia cũng có lúc cô đơn đến hiu quạnh...

_______________

Tôi bước về nhà trong tâm trạng bần thần, vừa đến trước cổng đã thấy Quân Trực đợi tôi từ lúc nào. Thấy tôi về, anh đi nhanh tới vài bước, giọng vui mừng:

- Em về rồi à? Đói không?

Tôi điều chỉnh lại tâm trạng của mình, tôi trả lời:

- Dạ không, em ăn rồi.

- Ừ, em mua gì nhiều vậy?

Tôi nhìn nhìn rồi đưa cho anh cái túi mà ba đưa cho tôi, tôi khẽ nói:

- Em vừa gặp ba, ba đưa cái này biểu em sứt cho anh... ba nói mặt anh tái nhợt.

Anh nhìn tôi rồi ngó trước ngó sau, giọng anh khẩn trương vô cùng:

- Ba đâu? Để anh ra đón?

Tôi phì cười:

- Anh làm gì căng thẳng vậy, ba về rồi, về lâu rồi.

- Sao em không gọi cho anh, anh đưa ba về?

- Ba không thích mà.

- Ừm, thôi vào nhà đi vợ.

...............

Tối hôm ấy, Quân Trực hình như có gọi cho ba tôi, hai người nói với nhau cái gì thì tôi không biết vì anh không cho tôi nghe.

Gọi điện thoại xong, Quân Trực đi vào phòng, chuyện của Trà... đến bây giờ tôi mới hỏi được.

- Anh bảo cô ấy đi là cô ấy đi sao?

Quân Trực gật đầu, anh trả lời:

- Ừm, không đi cũng phải đi, cô ta không có sự lựa chọn khác.

Tôi hơi nghi ngờ, tôi lại hỏi:

- Anh nói với cô ấy cái gì?

Anh nhàn nhạt nói:

- Thì đại loại là ba em không chấp nhận, anh cũng không muốn cô ta ở lại thêm.

- Chỉ vậy thôi?

- Ừ, chỉ vậy thôi.

- Đơn giản vậy thôi?

Thấy tôi hỏi nhiều, Quân Trực đi tới ôm lấy tôi, anh giải thích:

- Vợ à, mọi chuyện vốn dĩ đơn giản mà, tại vì bọn mình cứ dung túng cho cô ta nên mọi chuyện mới phức tạp tới như vậy. Bây giờ cô ta cũng đi, cuộc sống của vợ chồng mình quay về như lúc ban đầu. Vậy là xong.

- Nhưng còn bé Su?

- Bé Su thì có mẹ lo, anh cũng không cấm Trà không được thăm con. Nhưng mà thăm gì tầm này nữa, trước sau gì cô ta không đi nước ngoài. Thôi, mọi thứ êm xuôi rồi, em đừng suy nghĩ gì thêm cho đau đầu.

- Nhưng mà...

- Nhưng nhị gì, để anh tính... em đừng suy nghĩ nữa. Ngoan! Anh xuống nhà nấu cho em bát mì, em đợi anh một chút.

- Này anh...

Nghe tôi hỏi, anh liền quay lại nhìn tôi:

- Sao vậy? Muốn bỏ thêm gì vào mì hả?

Tôi lắc lắc đầu, đi tới tủ đầu giường, tôi lôi mấy hộp bao cao su vừa phát hiện ra, tôi dè chừng hỏi:

- Cái này... anh mua để làm gì? Bọn mình... đâu có kế hoạch?

Quân Trực à lên một tiếng, anh nhìn tôi, giọng anh rất bình tĩnh:

- Cái này... tạm thời vợ chồng mình kế hoạch một hai tháng... sức khỏe của em không tốt... anh muốn đưa em sang Sing để khám trước rồi mới để em mang thai.

Tôi siết nhẹ hộp bao cao su trong tay, tôi nhỏ tiếng:

- Sao anh không nói trước với em... em mua thuốc uống cũng được.

Anh lắc đầu, giọng bắt đầu nghiêm túc:

- Không được uống thuốc, nghe anh... anh dùng bao là được rồi.

- Em... hiểu rồi.

Đợi anh đi rồi, tôi mới ngồi sụp xuống nệm. Chuyện này... tại sao lại như vậy? Rõ ràng bọn tôi đang muốn có con... sao anh lại bắt kế hoạch để đi khám?

Không đúng... cảm giác của tôi cho tôi biết... anh là đang nói dối... anh nói dối!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau