CON NỐI DÕI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Con nối dõi - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Tối hôm nay, Quân Trực và đồng nghiệp của anh ấy có cuộc hẹn ăn uống sau khi tan tầm, lần này đầy đủ hết mặt thành viên, cả Nhã muội muội cũng có mặt. Quân Trực gọi điện thông báo muốn về rước tôi đi ăn cùng mọi người nhưng tôi nói là để tôi tự đến, anh không cần về đón.

Sửa soạn một chút, tôi mặc chiếc váy mới mua, tay xách thêm một túi đồ nhỏ, bên trong có đựng thứ mà tôi muốn tặng cho Nhã muội muội. Lần trước cô ấy tặng tôi thị phi, nghĩ kiểu gì thì tôi cũng nên đáp trả lại cô ấy chứ.

Đến nơi, tôi gọi điện cho chồng tôi ra ngoài đón, thấy anh, tôi cười rực rỡ, hỏi:

- Chồng em lúc nào cũng bảnh bao thế này à?

Quân Trực nắm tay tôi đi vào trong, vì vẻ bề ngoài của anh quá mức xuất chúng nên khi đi chung với anh, tôi luôn được hưởng ké một chút hào quang.

- Bảnh bao là đặc điểm nhận dạng con người anh... em không biết à?

Tôi cười mỉm rồi lườm nguýt anh một phát:

- Anh dẻo miệng thật, khen anh một câu là anh đã muốn bay lên mây xanh.

- Bay lên mây xanh là nghề của anh.

Cái này... không cãi anh được!

Tôi tiến lên một bước, sóng vai với anh, tôi hỏi:

- Ngày trước anh đi cưa gái cũng dẻo miệng thế này à? Thảo nào anh hai em bảo đừng có mà thích anh.

Anh quay sang nhìn tôi, ý cười không giấu đi đâu được:

- Hưng còn nói gì về anh nữa không?

Tôi gật gật, phấn khích kể lễ:

- Có, anh em nói anh đào hoa, anh sát gái, thay bạn gái như thay áo, mỗi ngày ngủ với một cô. Ngày trước lúc mới gặp anh, ấn tượng đầu tiên của em đối với anh là anh siêu siêu đẹp trai. Nhưng khi nghe anh hai em kể sơ qua về anh... em càng nhìn anh càng thấy đểu. Lúc đó em còn bảo, có con nào xui xẻo mắt mù lắm mới lấy anh...

Nói tới đây, tôi sụ mặt:

- Hóa ra con ngu đó là em.

Lần này thì đến phiên anh cau mày, giọng anh có chút bất đắc dĩ:

- Anh nào tệ đến như thế, là anh em nói quá về anh rồi.

Tôi bĩu môi:

- Đừng chối, anh và anh Hưng đều giống nhau, đẹp trai nhưng đểu vãi. Đã thế anh lại còn làm phi công, ối giời ơi, cái số của em...

Quân Trực khẽ siết tay tôi, anh làu bàu:

- Thời trẻ trâu bồng bột nông nỗi đi theo phong cách Play Boy, thời tới cản làm sao nổi. Anh vẫn còn đỡ hơn anh hai của em, ít ra anh đã dừng việc tình một đêm từ rất lâu rồi, còn anh của em... đến giờ vẫn sát gái.

Tôi véo vào eo anh một phát, tôi gằng giọng:

- Dừng từ rất lâu rồi mà vẫn đưa được em gái bạn thân lên giường... đấy là dừng của anh à?

Anh nhăn mày, vội vàng xin tha:

- Đừng đừng... anh đau mà... anh dừng chuyện đó lâu rồi... đến em thì không kiềm lòng được...

- Tại sao không kiềm được?

Quân Trực nắm lấy tay tôi rồi hôn một phát vào má tôi, anh cười tươi:

- Tìm đúng gu nên không muốn bỏ lỡ.

Tôi có chút ngạc nhiên trước câu trả lời của anh, tôi buộc miệng hỏi:

- Tìm đúng gu? Em là gu của anh?

Anh gật đầu, giọng có chút bất đắc dĩ:

- Nếu không phải vì Hưng không muốn anh đến gần em... thằng nhãi ranh kia đã không có cửa quen được em.

Khoan, hình như có gì đó không đúng...

Tôi tiến tới sát gần anh, tôi liếc mắt hỏi:

- Anh không dùng bao... là anh cố tình?

Quân Trực đảo mắt một vòng không muốn trả lời, tôi lại ép anh phải nhìn thẳng vào mắt tôi. Chịu không được ánh mắt dò xét của tôi, cuối cùng anh cũng khai thật:

- Chuyện đó... ừ thì... anh muốn có con với em...

Vãi thật!

Anh vừa dứt lời, tôi liền vả cái bốp vào lưng anh, vả một cái chưa thỏa mãn, tôi lại vả thêm mấy cái nữa. Quân Trực cơ bản là im thin thít, không dám kêu la một tiếng nào.

- Anh quá đáng thật, là anh lừa em?

- Anh không lừa em, là cả em cũng thích mà.

Anh không nói thì thôi, anh nói tôi càng thẹn. Nhìn thẳng vào mắt anh, tôi cười gian manh:

- Được rồi, tối nay, tối mai, tối kia nữa... anh cút xuống sô pha ngủ cho em. À không, anh nên lăn sang phòng bên cạnh ngủ, em không muốn nhìn thấy anh.

Mặt anh đần thối ra, huơ tay múa chân phản đối.

- Không được... không ôm em... anh biết ngủ làm sao?

- Mặc kệ anh.

Anh nhìn tôi, ra vẻ nghiêm trọng:

- Em nên suy nghĩ lại đi, không có anh xoa lưng cho em... em không ngủ ngon được đâu.

- Bà đây không cần, anh biến ra chỗ khác cho em.

- Bà xã à... vợ à... đừng như vậy mà...
Anh cứ đi theo sau tôi mà năn nỉ đủ thứ, tôi thì vẫn cứ mặc kệ anh, anh nói gì thì nói, tôi cơ bản là không quan tâm đến. Mãi tới khi vào tới phòng bao, anh mới thôi không lãi nhãi bên tai tôi nữa.

Lúc tôi vào phòng, mọi người đang ăn dở, có vài người nhìn thấy tôi đã vội buông đũa cau mày. Tôi nhìn ở khoảng giữa, kế chỗ trống dành cho Quân Trực là chỗ của Phương Nhã. Tôi nhìn cô ta, cô ta cũng nhìn lại tôi, thái độ cô ta cực kỳ hoà nhã thân thiện. Thấy cô ta, tôi đột nhiên nở nụ cười lạnh, cái này là do xuất phát từ nội tâm thôi. Nội tâm đã ghét nên nụ cười cũng không được thân thiện cho lắm.

- Vợ Quân Trực, em ngồi xuống ghế đi, sao em cứ đứng nhìn bé Nhã mãi thế?

Nghe có người hỏi, tôi vội nhìn sang rồi cười điềm đạm trả lời:

- Bé Nhã xinh quá... em tự dưng muốn nhìn lâu hơn chút.

- Thật không? Em nhìn chị cứ tưởng là em ghét con bé lắm.

Chị ta hỏi một câu làm cả phòng đều cảm thấy ngột ngạt căng thẳng. Tôi không trả lời nhưng Quân Trực thì lại thay tôi trả lời:

- Người không đàng hoàng thì ghét cũng được chứ có sao đâu chị Quỳnh?

Người phụ nữ tên Quỳnh cau mày, tôi thấy chị ta muốn trả lời lại Quân Trực nhưng lại bị người bên cạnh ngăn lại. Phương Nhã thì cúi đầu không ngẩn lên, kiểu như là ngại ngùng sợ hãi lắm.

Thấy không khí không mấy vui vẻ lắm, tôi bắt đầu chốt hạ.

- Nhã này, hôm trước em tới nhà chơi, chị thấy em thích cái này quá nên hôm nay chị đem tới tặng em... hy vọng là em thích.

Tôi vừa nói vừa chồm người đưa túi đựng quà tới trước mặt Phương Nhã, cô ta nhận lấy túi quà rồi nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ lo lắng. Đừng nói là cô ta mà ngay cả Quân Trực cũng cảm thấy ngạc nhiên vô cùng. Chắc anh không biết là tôi tặng cái gì cho cô ta.

- Em mở ra xem đi, chắc là em sẽ thích.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Phương Nhã, ngay lúc cô ta vừa mở túi ra xem, tôi nghe rõ được tiếng rít lên của những người bên cạnh. Mọi người hết nhìn Phương Nhã lại chuyển ánh mắt sang nhìn tôi, có người không nhịn được liền khó chịu lên tiếng:

- Chị Hòa, chị tặng cái này cho chị Nhã thì cũng được đi... nhưng sao chị lại kêu chị ấy mở ra xem ngay lúc này... ở đây có biết bao nhiêu người...

Phương Nhã cúi gầm mặt, vài người thể hiện thái độ không vui ngay tại chỗ. Tôi nghe đủ tiếng rì rầm, Quân Trực cũng kề tai tôi hỏi nhỏ:

- Vợ à... sao lại tặng cho cô ta quần lót?

Tôi nhìn anh, môi khẽ mỉm cười, đợi khi sự bất mãn của mọi người lên đến đỉnh điểm, tôi mới nhàn nhạt cất tiếng nói với Phương Nhã:

- Hôm trước em với mọi người tới nhà chị chơi, lúc chị lên phòng đi tắm thì thấy em mở tủ quần áo của chị ra coi đồ lót... chị nghĩ là em thích nên hôm nay mua tặng cho em...

Dừng một lát, tôi lại nói tiếp:

- Sau này nếu em thích cái gì, em cứ nói với chị... chị sẽ mua tặng cho em. Em không cần canh lúc phòng vợ chồng chị không có ai rồi em vào mở tủ ngắm nghía... lỡ có mất cái gì... chị xấu tính lại đổ oan cho em...

Đến lúc này, Phương Nhã mới ngẩn mặt lên gấp gáp trả lời tôi:

- Em... em không có vào phòng của chị... sao em lại bất lịch sự tới như vậy được chứ?

Tôi nhìn cô ta, dưới sự ngờ vực của mọi người, tôi cười đáp:

- Cô bé này, sao em mau quên vậy... hôm đó mọi người đang ăn uống vui vẻ thì em bỏ đi đâu mất tiêu, chị nghĩ là em đi vệ sinh... ai dè em đi vệ sinh trên phòng riêng của vợ chồng chị.

Lúc này thì chị Quỳnh mới cất tiếng hỏi:

- Nhã... chuyện này là sao? Sao em nói là em đi ra trước nghe điện thoại rồi vô tình nghe được Hoà nói chuyện điện thoại với bạn?

Tôi vờ tỏ ra ngạc nhiên:

- Em nói chuyện điện thoại? Ủa đâu có, hôm đó em có xin phép mọi người lên phòng tắm mà, điện thoại em vẫn để dưới bàn ăn...

Tôi lại nhìn sang Phương Nhã, tôi hỏi:

- Nhã, sao em gặp chị trên phòng mà em lại nói là nghe được chị nói chuyện điện thoại với bạn?

Phương Nhã vẫn chống chế:- Em không có gặp chị trên phòng... em cũng không có mở tủ quần áo chị ra xem đồ lót... chị đừng có đổ oan cho em.

Tôi cười nhạt:

- Chị đổ oan cho em cái gì? Nãy giờ chị chưa hề nói em làm cái gì sai hết, em nghe không hiểu hả? Mà quên, lần trước nhà chị có trộm, chị lắp camera ở trước cửa phòng... chắc là em không biết. Em có cần chị mở ra cho em xem không?

Chốt hạ kiểu này thì Nhã muội muội chỉ có thể câm nín mà khóc.

- Lần trước em gọi điện thoại tìm anh Trực giữa đêm, em nói chuyện vô cùng khó nghe nhưng chị cũng không nặng nhẹ em chút nào. Em lén vào phòng chị, em tìm cái gì... chị cũng chưa chửi mắng em một câu. Thấy em thích quần lót của chị nên hôm nay chị đem tới tặng cho em. Mấy mẫu quần này là giống mẫu của chị mặc... sau này em không cần lén vào phòng chị xem trộm nữa.

Phương Nhã đỏ mặt, cô ta nín thinh không nói được câu nào. Tầm này thì biết nói gì bây giờ, cãi tôi một câu, tôi lại thả đoạn camera ra cho xem thì xấu hết cả mặt mũi.

Mọi người trong phòng nhìn lẫn nhau, những người có mặt hôm đó ở nhà tôi chắc vẫn chưa hết bàng hoàng đâu. Tôi cũng không cần nói thẳng ra là Phương Nhã nói dối vu vạ cho tôi, chỉ cần nói sơ qua như vậy thôi, những người ở đây tự khắc hiểu được.

Quân Trực đột nhiên lên tiếng, giọng anh hơi trầm:

- Hữu xạ tự nhiên hương, người ngay thẳng thì không sợ kẻ gièm pha.

Vẫn là anh Nam cất tiếng hoà giải:

- Là hiểu lầm... là hiểu lầm cả thôi. Trực, cậu đưa vợ cậu tới đây ngồi đi, chắc em ấy cũng đói rồi.

- Ờ phải phải... Hoà, em ngồi xuống ăn chút gì trước đi.

Mọi người đã nhiệt tình, tôi cũng không khách khí, ngồi xuống ghế, Quân Trực gắp cho tôi một chén thức ăn đầy. Mấy người nhìn tôi bằng ánh mắt không vui lúc đầu cũng dần trở nên vui vẻ thân thiện với tôi hơn bao giờ hết. Còn về phần Phương Nhã, cô ta lén bỏ về từ lúc nào rồi. Nếu tôi là cô ta, tôi đáng lý đã bỏ về từ lâu rồi chứ không phải dày mặt ngồi như thế đâu.

....................

Ngồi trên xe về nhà, Quân Trực lúc này mới hỏi tôi:

- Sao em nhẹ tay với Phương Nhã vậy?

Tôi nhìn anh, cười cười:

- Cô ta cũng không làm gì quá đáng với em, em ăn miếng trả miếng, đúng người đúng tội thôi.

Mà nói đúng ra là tôi không muốn làm quá tay, dù gì chồng tôi vẫn phải làm việc, tôi không thể vì tính hiếu thắng của mình mà làm anh khó xử được. Biết là anh sẽ bênh vực cho tôi nhưng phàm cái gì quá cũng không tốt, biết đủ biết dừng là thượng sách.

- Nhưng mà camera... trước cửa phòng mình có camera hồi nào vậy? Sao anh không biết?

Tôi liếc mắt sang nhìn anh, tôi gằng từng tiếng:

- Lắp camera vì sợ chị gái của anh giở trò đồi bại với anh... được chưa?

Lần này thì Quân Trực im re, một tiếng thở mạnh cũng không dám. Thấy anh như vậy, tôi vô thức bật cười, chồng tôi... vẫn cứ dễ bị tôi bắt nạt như vậy đấy!

________________

Một ngày đẹp trời, trước cửa nhà chồng tôi đột nhiên xuất hiện một người lớn, một đứa trẻ. Lúc tôi ra mở cửa, đứa trẻ kia vô thức cười rất tươi với tôi, chắc là bé con nghĩ tôi là người quen của bé.

Tôi nhìn cô gái trước mặt, cô gái kia cũng nhìn lại tôi, giống như kiểu có chút ngạc nhiên khi gặp lại nhau, cô gái kia hơi ấp úng:

- Chị... em muốn tìm anh Trực... anh ấy có nhà không ạ?

Gương mặt thanh tú, giọng nói nhẹ nhàng, thái độ lịch sự, mười điểm không chê vào đâu được.

- Cô tìm anh Trực... có chuyện gì không?

Cô gái kia có chút lúng túng, cô ấy hơi do dự:

- Chị là... chị có phải là...

Biết là cô ta hỏi gì nên tôi trả lời luôn:

- Phải rồi, tôi là vợ anh Trực. Còn cô?

Nét mặt cô gái hiện lên chút buồn bã sững sờ, cô ấy bước lùi một bước, giọng ngập ngừng không dứt khoát:

- À em tìm nhầm người rồi... em đi trước...

- Vợ ơi, là ai vậy?

Quân Trực bước ra, cô gái kia lại dừng bước, tôi thoáng thấy đôi vai thon gầy của cô ấy khẽ run lên. Bé con với đôi mắt đen lay láy chợt mở to ra, con bé khẽ kêu bi bô vài tiếng rất rõ:

- Ba... ba... ba...

Ba?

Tôi nhìn bé con rồi lại nhìn về cô gái ấy, trong lòng vô thức sinh ra dự cảm vô cùng không tốt. Bước tới vài bước, tôi nắm lấy bàn tay bé xinh của con bé rồi mỉm cười dịu dàng hỏi lại:

- Ba... ai là ba của con?

Bé con giơ tay về phía trước, miệng con bé không ngừng bi bô:

- Là ba... là ba... ba... ba...

Hướng tay này của bé con là hướng về phía... chồng tôi mà...

Tôi nhìn anh, anh cũng nhìn tôi, trong mắt anh ngoài ngạc nhiên giống tôi ra thì không còn một ý nào khác nữa. Biểu hiện này của anh...

- Anh Trực...

Cô gái kia quay mặt lại, trên gương mặt thanh tú là vô vàn những giọt lệ nóng hổi. Cô ấy nhìn về phía Quân Trực với đôi mắt ướt át cùng ánh nhìn đầy bi thương...

Chợt, trong đầu tôi hiện lên tấm ảnh của Quân Trực khi còn bé... anh ấy và bé con... giống nhau đến ngỡ ngàng!

Chương 17

- Cô là?

Nghe Quân Trực hỏi, cô gái kia nghẹn ngào trả lời:

- Là em... anh còn nhớ em... là ai không?

Tôi nhìn cô gái ấy rồi lại nhìn sang Quân Trực, với vẻ mặt này của anh, tôi nghĩ là anh không nhớ được cô gái này là ai đâu.

Anh bước tới một bước, giọng anh vô cùng nghiêm túc:

- Tôi... thật sự không nhớ, cô và tôi... từng gặp nhau sao?

Cô gái kia nuốt nghẹn vào trong:

- Nếu anh đã không nhớ... vậy thì...

- Ba... ba... ba!

Bé con kêu "Ba" mấy tiếng, vừa kêu vừa huơ huơ tay đòi bế. Lúc này Quân Trực mới nhớ đến sự hiện diện của con bé. Anh nhìn con bé, nhìn một hồi lâu, giống như đã phát hiện ra gì đó khác lạ. Tôi thấy anh bước đến gần chỗ bé con, giọng anh ngập ngừng:

- Con... gọi ai là ba? Gọi... chú sao?

Bé con lén nhìn mẹ nó rồi lại nhìn sang anh, con bé trả lời:

- Là ba... không phải chú, mẹ nói... là ba của con.

- Là ba? Chú là ba của con?

Với câu hỏi này của Quân Trực, cô gái kia đột nhiên oà khóc lên:

- Anh Trực... bé Su... thật sự là con gái của anh... nó là con gái của anh...

Đừng nói là Quân Trực mà ngay cả tôi, tôi còn ngạc nhiên đến ngỡ ngàng. Con... chồng tôi ấy vậy mà có con lớn như thế này rồi sao?

...................

Vì sự việc quá mức nghiêm trọng, cả tôi và Quân Trực đều không muốn giấu mẹ chồng tôi chuyện này. Nên khi cô gái kia nói bé con là con gái của chồng tôi, tôi liền mời cô ta vào nhà nói chuyện cho rõ ràng.

Cô gái kia ôm bé con ngồi trên ghế, mẹ chồng tôi thì ngồi đối diện với cô ta, tôi với Quân Trực thì ngồi ở giữa. Mẹ chồng tôi cũng bàng hoàng vô cùng nhưng nếu so ra với tôi và Quân Trực, bà tương đối bình tĩnh hơn nhiều.

- Cô gái... cô tên gì? Con bé tên gì?

Cô gái kia khẽ ngẩn đầu, giọng khàn khàn do vừa mới khóc xong.

- Con tên Trà, con gái con là Su.

Trà...

Tôi quay sang chồng tôi, kề tai anh hỏi nhỏ:

- Đã nhớ ra cô ấy là ai chưa?

Quân Trực nhìn tôi, gương mặt anh đâm chiêu vô cùng:

- Anh... không nhớ... thật sự không nhớ.

Giọng anh có chút lớn nên chắc chắn là mẹ chồng tôi và cô Trà kia cũng nghe được. Nghe anh trả lời là không nhớ, cô ấy sụ mặt, trông rất là ủy khuất.

Mẹ chồng tôi lại cất tiếng hỏi:

- Cô nói bé Su là con gái của con trai tôi, cô quen thằng Trực khi nào? Ở đâu? Bao lâu rồi?

Cô gái kia khẽ cất tiếng trả lời:

- Năm năm trước, con chỉ gặp anh ấy một lần trong tiệc sinh nhật của bạn...

Mẹ chồng tôi tỏ ý nghi ngờ:

- Chỉ gặp một lần mà cô dám nói bé Su là con gái của thằng Trực? Cô dựa vào đâu?

Cô ấy mếu máo muốn khóc, giọng cũng gấp gáp:

- Con thề... con không hề nói dối bác và anh chị... bé Su... là con gái của anh Trực... con chắc chắn 100%... con thề... 100% là sự thật. Nếu bác không tin... bác cứ đi xét nghiệm ADN. Chỉ cần xét nghiệm ADN là ra được kết quả chính xác nhất...

- Nhưng tôi và cô... tôi còn không nhớ tôi ngủ với cô khi nào thì làm sao tôi...

- Anh không nhớ cũng đúng... lần đó cả anh và anh Hưng đều say... sinh nhật của Chi... bạn gái anh Hưng... chắc là anh không nhớ...

Chị Chi... chị ấy là bạn gái anh Hưng... cái này thì tôi biết.

Mặt chồng tôi ngệch ra, anh kiểu như đang tua ngược thời gian về 5 năm trước để xác thực lời nói của Trà. 5 năm trước... là 5 năm?

Chồng tôi đứng dậy, anh móc điện thoại từ trong túi ra gọi cho ai đó, tôi nghĩ, chắc là anh gọi cho anh hai của tôi. Tôi nhìn anh rồi khẽ quay sang nhìn bé con, tôi chắc là mẹ chồng tôi cũng thấy điều mà tôi thấy. Rằng bé con quá giống với anh Trực lúc nhỏ, thật sự là rất giống.

Chợt, trong lòng tôi cảm thấy trống rỗng, tôi cũng không biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào cho đúng đây nữa. Có chút buồn cười, có chút lo lắng, cũng có chút thất vọng...

Quân Trực đi được mấy phút, lúc anh quay lại, vẻ ngờ ngệch khi nãy đã được thay bằng nét cương nghị. Anh ngồi xuống, mắt anh hướng về bé con, anh hỏi:

- Tôi sẽ xét nghiệm ADN cha con giữa tôi và con bé, cô... không có ý kiến gì chứ?

Trà gật đầu lia lịa:

- Được... em không có ý kiến gì... không có ý kiến gì hết.

Chồng tôi khẽ gật đầu, anh lại tiếp tục hỏi:

- Con bé nếu đúng là con của tôi... tôi nhận con nhưng không nhận mẹ... đây là điều chắc chắn.

Cô ấy nhìn anh, nước mắt lại trực trào muốn chảy ra:

- Em... biết.

Lần này đến phiên mẹ chồng tôi lên tiếng hỏi, ý bà hỏi cũng là điều mà tôi đang suy nghĩ đến.

- Tôi hỏi cô, nếu cô biết chắc con bé là con của thằng Trực, vậy sao lúc có thai con bé cô không đem con đến nhận cha? Bây giờ đã qua 4,5 năm cô lại đưa con đến nhận cha nhận bà... là có ý gì? Cô trả lời cho tôi hiểu chỗ này.

- Thật sự con... con không muốn báo cho anh Trực biết là bọn con... có con với nhau. 5 năm trước... con nghĩ là con có thể tự mình nuôi con được...

Mẹ chồng tôi tiếp tục hỏi:

- Nếu đã xác định tự nuôi con, sao bây giờ lại đem con tới đây?

Trà ôm bé con, giọng cô ấy nghẹn ngào:

- Con nuôi con một mình nhưng con không phủ nhận ba của con bé... con vẫn cho con bé nhận ba của mình... qua hình của anh Trực. Lúc nhỏ thì không sao, bây giờ con bé lớn rồi... lại luôn miệng hỏi ba của nó ở đâu? Tại sao bạn bè của nó có ba có mẹ... mà nó lại không có... con... con chỉ muốn cho con gái của con có đủ ba lẫn mẹ... con...

Mẹ chồng tôi có chút mất bình tĩnh:

- Ngay khi cô biết thằng Trực đã có vợ... cô vẫn quyết tâm đưa con bé đến nhận cha? Nhận cha cho con thì ít nhưng nhận chồng cho mẹ nó thì nhiều hơn... có đúng không?

Trà thoáng run rẩy, cô ấy ôm bé con quỳ sụp xuống nền nhà, cô ấy khóc, bé con cũng vì hoảng loạn nên khóc theo.
- Không phải đâu bác... lúc con thấy chị nhà... con đã muốn bỏ đi nhưng mà... con bé lại nhận ra ba của nó... con... con...

- Mẹ... mẹ...

Tôi nhìn mẹ con bọn họ, bất giác chỉ biết thở dài. Chuyện này nó cứ ảo ảo thế nào ấy, có con với nhau ngần ấy năm, con đã lớn như thế này mới đưa con đến nhận cha nhận tổ tiên. Tôi ban đầu cứ tưởng Trà là người yêu cũ của chồng tôi nên mới phát sinh ra cớ sự này. Ấy lại không phải, bọn họ cũng giống như tôi... là tình một đêm mà có con. Mà thậm chí còn tệ hơn tôi rất nhiều, Quân Trực cơ bản còn không nhớ được Trà là ai!

Mẹ chồng tôi hình như kích động hơn bình thường, thấy bà thở dồn dập, tôi mới tiến đến vuốt lưng cho bà. Bà lúc này mới quay sang nhìn tôi, ánh mắt bà đột nhiên trở nên kiên định, bà nói rõ ràng:

- Con dâu, mẹ chỉ công nhận một mình con là con dâu... những thứ đầu tôm đuôi tép... mẹ không bao giờ công nhận. Là cháu mẹ thì mẹ nuôi, còn vợ chồng hai đứa... trước thế nào thì sau vẫn y như thế ấy.

Tôi hơi ngạc nhiên với lời tuyên bố của bà nhưng nếu bà đã mở lời như thế, tôi nghe cũng cảm thấy yên trong lòng.

Mẹ con bé Su vẫn quỳ dưới đất, Quân Trực thì cứ trơ ra như khúc gỗ không nói năng thêm gì. Tôi nghĩ, chắc là anh đang rất sốc, nhìn mặt anh là biết anh không được bình tĩnh cho lắm. Mà cũng đúng thôi, nếu tôi là anh, có khi tôi đã ngất luôn vì bị sang chấn tâm lý. Đứa con cứ như trên trời rơi xuống, đùng một phát... có con tận 4 tuổi.

Mà khoan đã...

Tôi nhìn về phía Trà, tôi khẽ hỏi:

- Trà, bé Su năm nay bao nhiêu tuổi?

Trà nhìn tôi, ánh mắt cô ấy rất thật:

- Con bé được 4 tuổi.

- Lần trước cô nói với tôi, con bé 3 tuổi mà?

Trà lắc đầu, cô ấy tỏ vẻ khó hiểu:

- Chắc chị nghe nhầm rồi, bé Su 4 tuổi. Em có giấy khai sinh, nếu chị cần... em lấy cho chị xem.

Tôi cau mày:

- Không cần đâu, chắc là tôi nghe nhầm.

Mẹ chồng tôi lúc này mới quay sang hỏi tôi:

- Con biết nó từ trước?

Tôi nhìn bà, dịu giọng:

- Con đi khám bệnh, có lần gặp mẹ con bé Su ở bệnh viện. Có nói chuyện vài câu, lúc đó con không biết cô ấy là... mẹ của bé Su.

Về chuyện của bé Su, trước tiên phải đợi kết quả xét nghiệm ADN rồi mới tính tiếp. Sau khi nói chuyện xong, Quân Trực đưa mẹ con bé Su và mẹ chồng tôi đến bệnh viện làm xét nghiệm. Anh bảo tôi đi theo nhưng tôi từ chối không đi, ai lại đưa con riêng của chồng đi xét nghiệm huyết thống bao giờ.

Mọi người đi khoảng 2 tiếng là về đến nhà, mẹ con bé Su cũng về nhà của họ chứ không về nhà chồng tôi. Kết quả xét nghiệm ADN thế nào thì mấy hôm nữa mới có.

.........................

Trời sụp tối, sau khi ăn cơm tối xong, vợ chồng tôi và mẹ ra trước xem thời sự. Không khí hôm nay có chút ngột ngạc trầm mặc, tivi thì mở, mắt thì nhìn xem nhưng không ai nói với ai câu nào.

Từ sáng giờ, tôi không nói chuyện với chồng tôi, anh hỏi gì thì tôi trả lời chứ tôi không trực tiếp bắt chuyện ríu rít như mọi khi. Không phải là tôi giận anh nên không muốn nói chuyện với anh mà vì tôi không biết phải nói cái gì với anh nữa. Chuyện này, nếu nói đúng ra thì anh cũng không có lỗi lầm gì với tôi hết. Bé Su nếu đúng là con của anh thì con bé cũng được sinh ra trước khi anh lấy tôi. À không, phải là trước cả khi tôi và anh gặp gỡ nhau nữa kìa. Trên cơ bản, anh không ngoại tình cũng không cố ý có con riêng bên ngoài. Nếu đã vậy, tôi lấy quyền gì giận hờn anh, đổ tội cho anh?

Mà nếu có sai đi chăng nữa, cũng là do cô Trà đem con tới nhận cha nhầm thời điểm. Nếu cô ấy đem con tới sớm hơn vài tháng thì mọi chuyện đã không rối tung như bây giờ. Ý Trời cả rồi!

- Hoà này, anh đưa em đi dạo...

"Ting tang... ting tang..."

Có tiếng chuông cửa kêu lên cắt ngang lời nói của Quân Trực. Tôi nhìn anh, giọng hơi trầm:

- Để em ra mở cửa xem ai đến.

- Anh đi cùng với em.

- Dạ.

Tôi đi theo sau anh, từ phòng khách ra đến cổng, bọn tôi cũng không nói với nhau câu gì. Ngoài cổng là dáng dấp của đàn ông, tôi nhìn kỹ mới biết là anh hai của tôi đến.

Quân Trực mở cửa cổng, tôi chưa kịp chạy đến mừng anh hai thì anh ấy đã nhào đến đấm cho Quân Trực mấy phát vào lưng. Tôi hoảng loạn đến mức hét toáng lên.

- Anh... sao lại đánh anh ấy... đừng đánh nữa mà... đừng đánh nữa...
Anh tôi giận đến đỏ mặt, anh đấm chồng tôi ngã xuống đất mới chịu dừng lại. Anh quát lớn:

- Tao đã nói với mày thế nào, Hoà là em gái tao... mày không được làm khổ nó. Mày nhìn xem, mày nhìn xem mày đã làm ra chuyện gì. Con gái riêng... đmm... tao muốn đấm vào não của mày thật đấy Trực.

Anh hai tôi đã nói là sẽ làm, thấy anh muốn đánh nữa tôi liền chạy tới ôm anh lại. Giọng tôi gấp tới nghẹn:

- Đừng mà anh hai... đừng đánh anh ấy nữa mà.

Mẹ chồng tôi với chị bếp trong nhà cũng chạy ra, thấy anh hai tôi đánh anh Trực, mẹ chồng tôi cũng không can mà chỉ lặng lẽ đỡ con trai bà đứng dậy.

Anh tôi kéo tay tôi ra, anh nói lớn tiếng:

- Em muốn sao? Đi theo anh về, anh về nói chuyện với ba... nếu ông ấy không nhận em... anh nuôi em. Anh nuôi em gái anh cả đời này cũng được, em không cần phải cam chịu vì ai hết.

Mắt tôi đỏ ửng lên, tôi lắc lắc đầu:

- Anh hai... chuyện đâu còn có đó... anh Trực... anh ấy cũng không muốn như vậy đâu mà.

Lúc này, mẹ chồng tôi cũng lên tiếng giải hòa:

- Phải đó con, chuyện đâu còn có đó, con đừng làm lớn chuyện... tội nghiệp nhất là con Hoà...

Anh tôi cố kiềm lại cơn giận, anh nắm lấy tay tôi rồi dịu giọng thưa:

- Bác gái, con... xin phép đưa em gái con về nhà chơi mấy hôm. Chuyện trên này... bác với thằng Trực cứ giải quyết cho ổn thỏa rồi con đưa em con lên lại. Con hứa... con sẽ không nói gì cho ba mẹ con nghe hết, đợi có câu trả lời của mọi người rồi con sẽ thưa chuyện sau. Con không muốn em gái con chịu khổ, nó sinh ra là một tay con trông lớn... em của con... con xót.

Tôi cố nén những giọt nước mắt vào trong, ngẩn đầu hít một hơi, cố gắng để không khóc.

- Anh hai... đừng vậy mà anh...

Quân Trực im lặng chịu trận nãy giờ, lúc này mới gấp gáp đi nhanh đến nắm lấy tay còn lại của tôi giữ chặt. Anh cau mày, giọng đanh thép:

- Mày xót em mày, tao cũng xót vợ tao. Tao đã hứa với mày là không để Hòa chịu khổ, tao hứa được là tao làm được. Mày không được đưa em ấy đi, mày có đánh chết tao, tao cũng không cho phép.

- Mày nghĩ tao không dám giết mày?

- Mày cứ giết chết tao đi, nhưng dù tao có chết tao cũng không cho mày đem vợ tao đi.

Thấy tình hình hai bên căng thẳng, tôi liền đẩy chồng tôi sang một bên, tôi nắm lấy tay anh trai tôi lôi ra ngoài. Tôi nói:

- Anh hai, anh ra ngoài này nói chuyện với em đi... đi đi anh hai.

Anh tôi vùng vằn không đồng ý:

- Nói cái gì? Chồng em có vợ con riêng đến nơi rồi... em còn muốn nói cái gì nữa?

Tôi có chút bực mình trước sự cứng đầu của anh, tôi gằng giọng:

- Nói cái gì? Nếu 5 năm trước anh không làm sinh nhật cho bà Chi thì có ra cớ sự này không? Đi, đi mau.

- Sao lại đổ cho anh... là thằng Trực chứ?

Tôi cau mày, quát:

- Là cả hai người, đi!

Anh trai tôi là vậy, nhìn thì hổ báo cáo chồn chứ một khi con nhím đã xù lông thì hổ, cáo hay chồn gì cũng thành bia ngắm hết. Với tình hình hiện tại, anh hai tôi mà không đi theo tôi thì tôi nhất định sẽ đổ hết tội lỗi lên trên đầu anh cho anh vừa lòng.

Kéo anh ra một góc, hai anh em lại đi bộ đến công viên nhỏ gần nhà. Tôi ngồi một bên xích đu, anh tôi ngồi bên còn lại. Thấy anh vẫn còn cau mày nhăn mặt, tôi liền hỏi:

- Anh đánh chồng em làm gì cho đau tay?

Anh tôi giận dỗi:

- Chuyện của anh, em hỏi làm gì.

Nhìn mặt anh, tôi phì cười:

- Em chỉ sợ anh của em đau tay thôi chứ da anh Trực như da trâu ấy, đánh có đau đâu.

Thấy tôi cười, anh tôi mới bực dọc hỏi:

- Em còn cười được hả Út? Bây giờ em tính thế nào?

Tôi khẽ đẩy chân đưa xích đu:

- Tính thế nào là thế nào, nếu bé Su là con ruột của anh Trực... em cũng phải nhận con cho anh ấy. Nhận con cũng được, miễn sao không nhận mẹ nó là được.

- Nhận con của người ta rồi sau này em sống thế nào?

Tôi mím môi, mắt rũ xuống:

- Trước sống thế nào thì sau sống y như thế ấy, cùng lắm là có thêm đứa trẻ... mẹ chồng em có nói, mẹ sẽ nuôi con bé, không để con bé ảnh hưởng đến vợ chồng bọn em.

Anh tôi hạ thấp giọng:

- Em phải làm mẹ kế người ta... anh nghĩ tới là không chấp nhận được.

Tôi biết là anh tôi lo lắng cho tôi, nhưng mà...

- Anh Trực... anh ấy cũng không muốn chuyện này xảy ra. Hai người các anh ngày trước ăn chơi quá mức nên bây giờ mới xảy ra cớ sự như vậy. Nếu anh là anh ấy, anh sẽ làm thế nào? Chuyện này... đâu ai muốn đâu anh...

- Nhưng mà em có chịu được không?

Tôi khẽ cười:

- Em đâu phải người cam chịu, nếu thấy không được... em tự biết rời đi.

Anh tôi nhìn tôi thở dài, lát sau, anh tôi lại hỏi:

- Em... có thương chồng em không?

Câu hỏi này làm tôi im lặng vài giây, tôi suy nghĩ, tôi đắn đo, tôi đang xác nhận tình cảm của mình...

Có thương Quân Trực hay không? Tôi có thương anh ấy hay không?

Ngay lúc biết anh ấy có con riêng bên ngoài, tôi cũng có ý định sẽ rời đi. Nhưng khi nghĩ đến chuyện sẽ rời xa anh ấy... tôi tự dưng lại thấy không nỡ. Như vậy... có phải là thương hay không?

Tôi nhìn anh tôi, môi khẽ mỉm cười, trong lòng dường như có đáp án:

- Em... không muốn xa chồng em... em thương anh ấy!

Chương 18

Gọi cho anh trai một chiếc taxi, đợi xe anh chạy khuất tôi mới thong dong thả bộ về nhà. Thời tiết ban đêm dễ chịu hơn ban ngày rất nhiều, cũng lâu lắm rồi, tôi không đi bộ trong đêm như vậy.

Nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra, tôi bất giác thở dài vài hơi. Hy vọng là mọi chuyện sẽ không quá tệ, tôi thật sự không muốn bỏ chồng vì lý do như thế này một chút nào.

Đi chưa đến nhà, ở phía xa xa tôi loáng thoáng thấy Quân Trực đang đứng chờ ngoài cổng. Bộ dáng của anh như đứa trẻ đang đợi mẹ đi chợ về. Thấy tôi vừa đi đến, anh liền tiến lên vài bước nắm lấy tay tôi giữ chặt, đột nhiên anh ôm tôi vào lòng, giọng anh hơi gấp:

- Em đừng có đi về mẹ, đừng nghe theo lời anh của em.

- Tại sao em lại không được về mẹ?

Nghe tôi hỏi như thế, anh càng gấp hơn nữa:

- Vợ... em định bỏ anh... định không ở với anh nữa hả?

Nhìn mặt anh lúc này rõ buồn cười, tôi nén cơn cười rồi nghiêm giọng trả lời:

- Thì... em đi vài hôm em về.

- Không được!

Quân Trực nói như hét vào mặt tôi, anh cứ giữ chặt lấy tay tôi, mặt anh nhăn nhó hết cỡ:

- Không được về... anh biết tính của anh em, nó mà đưa em đi là không để em về lại bên anh đâu. Đừng đi... đừng đi mà vợ.

Anh vừa nói vừa nũng nịu dụi dụi mặt vào cổ tôi, đã đang nhịn cười mà anh lại còn làm nũng. Nhịn không được, tôi bật cười đẩy anh ra xa:

- Đừng dụi nữa... em không đi... em không đi mà.

- Thật không?

Tôi nhìn anh, phì cười:

- Thật, anh Hưng về rồi, nếu em đi thì em đã đi theo anh ấy chứ về lại đây làm gì.

- Cảm ơn em... anh cảm ơn em...

Vừa nói anh vừa ôm lấy tôi, giọng anh phấn khích vô cùng. Nhìn chồng tôi to xác vậy chứ tâm hồn mong manh lắm, chả hiểu lái máy bay kiểu gì mà cứ như trẻ con ấy.

Tôi kéo anh ra, xoa xoa vào vai anh, tôi khẽ hỏi:

- Có đau không anh?

Anh nắm tay kéo tôi đi lên phòng, vừa đi anh vừa nói:

- Không đau, anh em vẫn nhẹ tay với anh lắm.

Tôi nhìn anh:

- Nhẹ tay á? Em thấy anh Hưng đánh anh muốn bể phổi... chắc không có nhẹ đâu.

Anh lại lắc đầu, ý tứ không rõ là vui hay buồn.

- Hưng không đánh vào mặt anh là đã nhẹ tay với anh rồi, nó vẫn còn nghĩ cho anh nên mới không chạm vào mặt anh.

- Là sao? Em không hiểu.

Kéo tôi ngồi xuống giường, anh giải thích:

- Bọn anh đã giao kèo, dù có giận thế nào thì anh và nó cũng không được đấm vào mặt nhau. Hưng nó giận tới thế kia nhưng nó vẫn còn nhớ đến giao kèo của anh và nó tức là nó vẫn còn nghĩ tới anh...

Dừng một chút, anh lại nói:

- Cũng không trách Hưng được... là do anh có lỗi trước với em và nó.

Nhắc tới chuyện này, tôi lại không biết nên nói cái gì. Thấy tôi im lặng, anh tiếp tục nói, ánh mắt anh nhìn tôi đầy sự lo lắng:

- Hoà... nếu bé gái đó đúng thật là con của anh... vậy em... em có bỏ anh không?

Nghe anh hỏi, tôi cũng nghiêm túc hỏi lại:

- Anh nghĩ em nên làm thế nào?

Anh ngập ngừng ấp úng:

- Anh không biết... anh biết là em không chấp nhận được nhưng anh... anh thật sự không muốn bọn mình bỏ nhau... anh không muốn.

- Vậy là anh sẽ nhận con?

- Con... nếu thật là con của anh... anh sẽ nhận. Nhưng đứa bé này... anh... anh không biết nói làm sao cho em hiểu. Anh không mong muốn nhưng anh cũng không muốn chối bỏ trách nhiệm... anh... anh...

Nhìn anh nói năng không còn rõ ràng, tôi biết là anh đang rất khó xử. Nếu là tôi, tôi cũng không biết nên giải quyết thế nào cho đúng đắn. Đứa trẻ này, đúng thật là anh không hề biết cũng không hề mong muốn... nhưng nếu đã là một người đàn ông trưởng thành, anh nhất định phải nhận con. Nếu anh không nhận con, tôi nghĩ chắc là tôi sẽ thất vọng nhiều lắm.

Vỗ nhẹ vào tay anh, tôi dịu giọng:

- Là con của anh... anh phải nhận, trẻ con là vô tội, con bé cũng cần có ba bên cạnh để trưởng thành. Còn về phần mẹ của nó...

Nhắc đến Trà, thái độ của Quân Trực khác hẳn, nghe ra có nhiều phần khó chịu.

- Đợi có kết quả ADN, anh sẽ thương lượng với cô ấy sau. Một là anh nhận nuôi con, hai là anh chu cấp cho con. Về phần cô ấy... có duyên không phận, anh chỉ có thể nhận con...

Với câu trả lời này của anh, tôi thật sự không biết nên vui hay nên buồn nữa. Nếu như Trà đem con tới sớm hơn vài tháng, cô ấy nhất định sẽ được đón về nhà này làm dâu... giống như tôi lúc trước. Tiếc là tiếc cho cô ấy đến sau, cuối cùng cũng chỉ nhận con không nhận mẹ.

Tôi nhìn anh, miệng muốn hỏi nhưng lời lại không thể thốt ra được. Tôi rất rất muốn hỏi anh một chuyện, nếu như không có tôi... có phải anh sẽ đón Trà về làm vợ hay không? Nhưng thôi, hỏi ra chỉ làm cho anh thêm khó xử...

Thấy tôi không nói gì, anh liền nắm lấy tay tôi, giọng anh vô cùng chân thành:

- Vợ ơi, anh nợ em một lần này... em rộng lượng... bao dung cho anh và con bé... có được không? Kể từ nay về sau... anh nhất định không bao giờ làm chuyện có lỗi với em... anh thề!Vừa nói anh vừa đưa ba ngón tay giơ lên trời cao, thấy anh thề thốt, tôi liền kéo tay anh xuống. Tôi trách:

- Đừng thề, sau này có chuyện gì cũng đừng thề thốt như vậy.

- Em không tin anh hả?

Tôi lắc đầu:

- Không phải em không tin anh, em là lo cho anh thôi. Con người không bao giờ kiểm soát được tương lai, cứ đến đâu thì tính đến đó... đừng thề... đừng để bản thân mình phải hối hận.

Anh nhìn tôi, đầu anh khẽ gật:

- Anh hiểu rồi... anh hiểu rồi.

_____________

Mấy ngày sau, kết quả xét nghiệm ADN được gửi về tận nhà. Người đem kết quả đến cho mẹ chồng tôi chính là bác sĩ người quen của bà, kết quả chính xác 100% không hề có gian dối. Với kết quả này, tôi ngay từ đầu đã đoán trước được. Nhưng nói gì thì nói, trong lòng tôi vẫn có chút hụt hẫng, cảm giác vô cùng khó chịu.

Sau khi có kết quả ADN, Quân Trực hẹn Trà về nhà nói chuyện. Anh nói rõ ý định là muốn nhận lại con, một là để anh nuôi con, còn hai là anh sẽ chu cấp cho bé con mỗi tháng. Trà nghe xong, cô ấy có chút ngập ngừng trả lời.

- Thật ra... em không cần anh phải chu cấp... em có đủ khả năng lo cho bé Su những thứ tốt nhất. Cái em cần là cho con một gia đình, bé Su không có gia đình.

Quân Trực có chút không vui, anh hỏi:

- Nếu cô muốn cho con bé có gia đình thì sao lúc cô có thai cô không đến gặp tôi? Bây giờ khi tôi đã có vợ con, cô lại đem con đến bắt tôi cho con bé một gia đình? Cô muốn ép tôi à?

Trà đỏ mắt, cô ấy vội vàng giải thích:

- Không phải em muốn ép anh...

- Nếu không ép tôi thì cô muốn thế nào? Chu cấp cho con thì cô không cần... vậy thứ cô cần bây giờ là gì?

Thấy anh hơi mất bình tĩnh, tôi liền kéo kéo tay anh. Biết là mình hơi quá, anh mới dịu giọng lại, hỏi tiếp:

- Vậy bây giờ cô muốn thế nào? Cô cứ nói, tôi sẽ suy xét xem có được không.

Trà ngẩn đầu lên nhìn anh, giọng cô ấy rất ngọt:

- Bé Su là tất cả đối với em, em không thể rời xa con bé được. Giao con cho anh... em không yên tâm...

Quân Trực cau mày:

- Cô không yên tâm cái gì? Cô sợ tôi không thương con bé à?

Trà lắc lắc đầu, cô ấy cắn môi nhìn tôi, giọng rụt rè:

- Anh có chị Hòa... em không yên tâm lắm...

Ơ, cô ấy nghĩ tôi ăn thịt con bé à?

Cô ấy vừa dứt lời, cả mẹ chồng tôi và chồng tôi đều hướng mắt về nhìn tôi. Tôi biết là chồng tôi không có ý gì nhưng còn mẹ chồng tôi...

- Nếu con đã nói vậy, con cứ giao bé Su cho bác. Bác là bà nội, bác không làm hại con bé cũng sẽ không để vợ thằng Trực nuôi con bé... con thấy thế nào?

Tôi nhìn mẹ chồng tôi, trong lòng ngổn ngang đủ vị.- Chuyện này...

Thấy Trà ấp úng do dự, Quân Trực dần dần mất kiên nhẫn thật sự, anh hơi lớn tiếng:

- Chuyện này là chuyện gì? Con là cô sinh ra, cô ích kỷ không muốn cho tôi biết, đợi khi con lớn rồi cô mới chạy đến muốn tôi nhận con. Tôi thương con tôi, tôi cũng nghe theo ý của cô. Bây giờ đến lượt cô lằng nhằng không chịu quyết định. Cô suy nghĩ đi, một là tôi chu cấp, hai là cô đưa bé Su cho mẹ tôi nuôi con bé. Một trong hai, cô cứ chọn.

Cô ấy nhìn anh, giọng run run:

- Em định sẽ giao bé Su lại cho anh... nhưng mà... anh có thể để cho em sống ở đây với con nửa năm nữa rồi em đi được không?

Tôi nhìn cô ấy, có chút không hiểu được vì sao cô ấy lại nói như vậy. Mục đích của cô ấy khi đem bé Su đến nhận ba là gì? Là muốn bù đắp cho con hay là muốn bù đắp luôn cho cả mẹ nó?

Tôi... thật sự không thể hiểu được.

Quân Trực cau mày, anh hỏi:

- Tại sao cô phải ở lại đây? Tôi không đồng ý chuyện này, ngay từ đầu tôi đã nói rõ ràng với cô, tôi nhận con nhưng không nhận mẹ nó. Cô cũng đã đồng ý với tôi?

Trà gấp gáp giải thích:

- Phải, em đồng ý với anh, em cũng không cần anh phải để ý đến em. Bao nhiêu năm qua em không tìm anh... tần ấy năm trôi qua anh cũng hiểu là em không cần anh phải bù đắp cho em còn gì. Còn lý do vì sao em muốn ở với con... sau này em sẽ giao con cho anh nuôi... em không nuôi con bé nữa. Vậy nên em muốn ở với con một thời gian, để con quen dần với anh và bà nội... em sẽ đi.

Mẹ chồng tôi nhìn cô ấy, bà khẽ hỏi:

- Tại sao con lại giao hẳn bé Su cho thằng Trực? Con... có ý định gì khác sao?

Trà gật đầu, cô ấy trả lời:

- Dạ bác, con còn trẻ... con cũng cần có hạnh phúc riêng. Bé Su đến với con, con thật sự rất vui, con bỏ qua hết những hoài bão của tuổi trẻ chỉ để sinh con bé... dù con bé chỉ là ngoài ý muốn. Ban đầu con không định cho anh Trực biết nhưng mà... con nghĩ... anh ấy cần phải biết. Mấy ngày về nhà suy nghĩ, con thấy gia đình mình thích hợp hơn cho bé Su... nếu con bé ở với con... con bé sẽ không bao giờ có ba. Con... không có gia đình... không thể cho con bé một gia đình trọn vẹn được...

Dừng một lát, cô ấy lại nói tiếp, lần này cũng có nhắc đến tôi.

- Nửa năm không nhiều cũng không ít, chỉ cần bé Su thích nghi được với gia đình mình... con sẽ âm thầm rời đi. Bây giờ, con nói thật... con không yên tâm khi giao con bé cho mọi người, đặc biệt là... chị Hòa.

Ơ, vãi cả đùa... cô ấy không yên tâm về tôi thì tôi yên tâm về cô ấy à?

Im lặng nãy giờ, giờ nhịn không được nữa tôi mới lên tiếng.

- Cô không yên tâm về tôi, là không yên tâm giao con cho tôi hay là không yên tâm khi có tôi ở nhà này?

Nghe tôi hỏi, Trà đỏ mặt lúng túng:

- Em... em không có ý...

Tôi cười, ý tứ rõ ràng:

- Không có ý đó thì là ý gì? Vậy cô nghĩ khi cô ở đây... tôi sẽ yên tâm về cô à?

- Chị Hoà... em làm mẹ... em sẽ không yên tâm khi giao con cho người khác nuôi... đặc biệt là vợ của ba con bé... Em...

Tôi nhìn cô ta, tôi ngắt ngang lời:

- Khoan đã, cô nghĩ là tôi sẽ nuôi con bé? Cô nghĩ cô đem con đến giao thì tôi sẽ nhận cho cô? Cô vứt con đi bắt tôi phải giữ, bây giờ lại nói là không yên tâm? Tôi còn chưa lên tiếng, cô lại văn vở cái gì?

Trà nhìn tôi, mặt cô ấy nghệch ra, biểu cảm ngại ngùng vô cùng. Tôi cảm thấy, cô gái này cứ điêu điêu thế nào ấy.

Mẹ chồng tôi nhìn tôi, bà ra ý bảo tôi cứ bình tĩnh. Quân Trực thì không nói gì, tay anh luôn áp sau lưng tôi khẽ vỗ về, suốt từ nãy đến giờ vẫn chưa hề đặt xuống...

Đột nhiên tôi thấy cô ấy đứng bật dậy, hai tay ôm lấy mặt, giọng cô ấy nghẹn ngào uất nghẹn:

- Em... em xin lỗi vì làm phiền mọi người... em thật sự xin lỗi.

Dứt lời, cô ấy liền quay người chạy đi ra cổng, tôi vốn định đuổi theo nhưng Quân Trực lại giữ chặt lấy eo tôi. Anh nhẹ giọng:

- Để cô ấy đi, người lằng nhằng... không đáng tin tưởng.

Mẹ chồng tôi cũng không nói gì nhưng khi tôi nhìn bà, tôi biết là bà không được vui. Người lớn tuổi luôn mong nhiều con nhiều cháu, tôi lại vừa đuổi cháu của bà đi. Haiz.

Nhưng biết làm sao bây giờ, rõ ràng cô Trà đó nói chuyện cứ đả kích tôi mãi. Tôi lại không biết chịu đựng, cơ bản là chướng tai không chịu nổi. Tôi là gái mới lớn rồi lấy chồng, tôi rất muốn làm mẹ nhưng là mẹ của con tôi chứ không phải là mẹ kế. Chả hiểu cô ấy đem cái lý luận ở đâu ra mà bắt tôi phải nhận nuôi con cho cô ta. Buồn cười thật!

____________

Một tuần trôi qua, tôi cứ tưởng là chuyện của bé Su sẽ im luôn nhưng không nghĩ tới một ngày... cô Trà lại tìm đến cửa một lần nữa.

Lúc cô ấy bồng bé Su đi vào nhà, phía sau cô ấy còn có một người nữa. Mẹ chồng tôi nhìn thấy bà lão đó, bà như đứng hình, môi mấp máy run rẩy:

- Mẹ... mẹ...

Quân Trực cũng không khác gì mấy, anh sửng sốt kêu lên:

- Bà Nội!

Tôi nhìn về phía bà lão, đầu vô thức khẽ cúi chào. Bà ấy nhìn thấy tôi chào, biểu cảm có chút khinh thường, mới vào nhà đã chỉ vào mặt tôi rồi quát:

- Cô là ai mà dám không nhận cháu cố của tôi? Cây độc không trái, gái độc không con... vô phép tắc!

Ơ, chuyện quái gì vậy?!

Chương 19

Tôi ngớ người nhìn bà lão trước mặt, bà ấy cũng nhìn tôi chăm chăm đầy khiêu khích. Mới vừa rồi chồng tôi gọi đây là bà nội...

- Bà nội, ai đưa bà tới đây?

Bà nội đi từng bước thật vững chắc đến ghế sô pha rồi ngồi xuống, bà phớt lời đi câu hỏi của Quân Trực rồi ngoắc ngoắc tay bảo với mẹ con cô Trà.

- Trà, cháu dâu của bà, mau bồng bé Su tới đây ngồi, mỏi chân bây giờ.

Trà cúi mặt, lí nhí trả lời:

- Dạ bà nội.

Quân Trực bắt đầu không vui, anh lớn tiếng hỏi Trà:

- Cô cũng giỏi thật, lươn lẹo ở đây chưa đủ, cô còn biết đi tìm bà nội về chống lưng cho cô. Hay thật!

Trà càng lúc càng cúi mặt sợ sệt, nhìn bộ dạng y như vợ bé bị ức hiếp. Bé Su thì không biết gì nhưng khi thấy mẹ nó sợ, con bé cũng không dám cười vui như bình thường.

- Cái thằng này, con ăn nói với vợ con kiểu gì vậy?

Bà nội không nói thì thôi, nói ra lại thấy ngang ngược kinh khủng. Tôi đứng đây còn chưa chết, đâu ra cô Trà là vợ của Quân Trực?

Quân Trực bực mình thật sự, anh lớn tiếng giải thích:

- Bà nội, vợ con là Hoà không phải cô ta. Lúc bọn con cưới nhau, bà không tới nên không biết cũng phải. Nhưng sau này bà đừng nhầm nữa, vợ con nghe được sẽ buồn.

Phải rồi, lúc đám cưới, bên nhà trai qua rất ít người lớn, đa số đều là bạn của mẹ chồng tôi với vài người bên nhà ngoại Quân Trực, bên nhà nội hình như không có một ai... kể cả ba của anh ấy. Đây là lần đầu tiên tôi được gặp người bên nội của chồng tôi, lại còn là bà nội nữa chứ.

- Bà biết nhưng con bé Trà sinh con cho con, con bé cũng nên có danh phận...

Bà nói chưa hết câu, Quân Trực đã quát ầm lên:

- Danh phận? Tại sao cô ta phải có danh phận? Người ích kỷ chỉ biết nghĩ cho mình thì cần có danh phận làm gì?

Bà nội cũng giận, bà đập bàn rồi quát:

- Con là đàn ông sao lại nói chuyện phủi bỏ trách nhiệm như vậy hả Trực? Là mẹ con dạy hư con phải không? Bà biết ngay mà, lúc trước nó chịu giao mày cho bà thì mày đâu đến nỗi. Bà không biết, con Trà sinh con cho mày, con vợ mày vô sinh... nó nên biết điều mà nhường nhịn con Trà một chút.

Bà nội vừa nói vừa liếc ngang liếc dọc nhìn tôi, tôi nóng máu lắm, muốn đi đến nói chuyện với bà cho ra lẽ nhưng lại bị mẹ chồng tôi ngăn lại. Tôi nhìn bà, bà không nói gì chỉ khẽ lắc đầu bảo tôi đừng lên tiếng.

Quân Trực đi nhanh đến trước mặt bà, mặt anh đỏ bừng vì giận:

- Ai nói Hoà vô sinh? Thằng nào nói vợ con vô sinh, con đập chết nó cho bà xem. Con chưa muốn sinh con, là do con chưa muốn.

Bà nội cười nhạt:

- Bà là bà nội của mày, cái gì bà không biết mà mày qua mặt bà. Bà biết mày thương vợ nhưng đàn ông là phải có trách nhiệm chứ con...

Nói tới đây, bà lại nhìn sang mẹ chồng tôi:

- Sao cô là bà nội của bé Su, cô không biết răn dạy con trai cô làm điều đúng đắn. Hay cô muốn cho nhà họ Vũ bọn tôi tuyệt tử tuyệt tôn cô mới hả dạ?

- Bà nội, bà quá đáng thật.

Nghe Quân Trực lên án, bà nội liền quay phắt sang anh ấy, bà gào lên:

- Bà nói cái gì mà con nói quá đáng?

Chồng tôi giận quá hóa cọc cằn, anh cười lạnh:

- Bà muốn con có trách nhiệm, bà chửi mẹ con không biết dạy con... vậy sao ngày đó bà không dạy con trai bà làm chuyện đúng đắn. Người mà ông ta cưới trước là mẹ con, con cũng được sinh ra trước... nhưng cuối cùng thì sao, bà và con trai bà phủ nhận giọt máu của mình. Bà nội, nhà con đang yên đang lành... bà tới đây làm gì?

- Mày!

Bà nội đứng bật dậy chỉ vào mặt Quân Trực rồi kêu lên một tiếng, chưa tới một giây sau, bà đã ngã ngồi xuống ghế, hai tay ôm ngực thở gấp. Mẹ chồng tôi thấy thế liền chạy tới xem bà, tôi cũng chạy theo nhưng lại bị Quân Trực giữ tay kéo lại. Anh nhìn tôi, nói:

- Qua đó làm gì, bà giả vờ thôi.

Tôi trố mắt ra nhìn anh, tôi khẽ hỏi:

- Giả vờ á?

- Ừ, chiêu này anh quen rồi, bà khỏe lắm không dễ ngất vậy đâu.

Tôi gật gật đầu vài cái rồi tập trung nhìn về phía bà nội. Quả thật là bà không sao, ngã xuống như thế nhưng vẫn còn chửi được, suốt từ nãy tới giờ bà luôn miệng trách mẹ chồng tôi dạy hư Quân Trực.

- Cô ơi!

Đang mãi nhìn chợt nghe có tiếng trẻ con gọi, tôi loay hoay nhìn xuống mới thấy bé Su đang đứng bên cạnh mình. Thấy con bé, cả tôi và Quân Trực đều ngồi xuống hỏi han.

- Sao hả Su?

Bé Su mím môi chúm chím, bé con nói nhỏ:

- Con muốn đi si tè...

Quân Trực bên cạnh tôi liền lên tiếng:

- Vậy để chú... à ba... để ba dắt con đi.

Bé Su lắc đầu, con bé e ngại nhìn Quân Trực rồi nắm lấy tay tôi líu ríu:

- Cô ơi... cô dắt con đi đi.

Ôi trời, con bé đáng yêu quá đi mất, là trẻ con nhưng ngoan ngoãn vô cùng. Bé tí đã biết phân biệt hết cả rồi, càng nhìn càng thấy đáng yêu.

Tôi gật đầu rồi bồng con bé trên tay, nháy mắt với Quân Trực một cái, tôi liền bồng con bé đi xuống phòng tắm. Bé con si tè xong, miệng lại ríu rít cảm ơn tôi. Tôi vừa bồng bé con lên trên vừa nghe bé con nói líu ríu:

- Cô ơi, con ở đây với cô được không?

Tôi nhìn bé con rồi gật đầu cười tươi:

- Được chứ Su, con muốn ở đây hả?

Bé Su gật đầu, giọng non nớt:

- Mẹ nói con ở đây... con mới có ba.

- Con thương ba con không?

- Dạ có...

Tôi nhìn bé con, trong lòng vừa thương vừa buồn, con nít là vô tội... người lớn nghịch nhau, khổ nhất là bọn trẻ. Đành rằng là do Trà lừa dối Quân Trực rồi sinh bé Su ra nhưng nói gì thì nói cốt nhục làm sao phân lìa cho được chứ?

Tôi bồng bé con lên phòng khách rồi thả con bé xuống cho con bé chạy chơi vòng quanh. Mọi người thấy tôi bồng bé Su, mỗi người một sắc mặt, chỉ có Quân Trực là vui đến cười ra mặt. Anh kéo tay tôi, khẽ hỏi:

- Bé Su ngoan không?

Tôi gật đầu, thật lòng trả lời:- Ngoan, con bé muốn có... ba.

Quân Trực nhìn tôi, không biết anh đang suy nghĩ đến chuyện gì mà tôi không nghe thấy anh trả lời. Ở bên kia, bà nội chồng tôi cũng đã thôi khóc kể, tôi thấy bà vừa uống hết cốc nước đá, tinh thần có vẻ sảng khoái lắm.

Tất cả mọi người ngồi lại với nhau để bàn bạc lại chuyện của mẹ con bé Su, Quân Trực trước sau như một vẫn giữ nguyên ý kiến nhận con không nhận mẹ. Bà nội chồng tôi thì kiên quyết muốn cả bé Su và Trà đều được ở lại nhà tôi. Mẹ chồng tôi với Trà thì không có ý kiến, tôi cũng bỏ một phiếu trống trong chuyện này.

Ý kiến không được thống nhất, bà nội đi về trong tâm trạng bực mình, Trà thì buồn buồn không nói gì. Riêng bé Su thì tíu tít chào tạm biệt tôi với Quân Trực. Bé Su về rồi, mẹ chồng tôi cũng buồn, tôi thấy bà thở dài đi thẳng vào trong phòng. Thấy vậy, tôi mới quay sang nói với Quân Trực.

- Anh vào xem mẹ thế nào đi... em thấy mẹ hình như buồn.

- Ừ, để anh vào xem sao.

Lúc anh trở lên trên phòng, tôi thấy anh cũng buồn, đợi anh đi đến giường ngồi xuống, tôi liền hỏi:

- Sao vậy anh?

Anh nhìn tôi lắc đầu, giọng rất nhạt:

- Cũng không có gì đâu em, là chuyện cũ thôi.

Chuyện cũ... chắc là chuyện của mẹ chồng tôi trước kia rồi.

Chợt anh ôm lấy tôi, giọng anh vô cùng dịu dàng:

- Hoà, bọn mình sinh một đứa đi... anh muốn có con với em.

Nhìn anh, lòng tôi lại trùng xuống, sinh con... tôi cũng muốn sinh con mà.

- Ừ, bọn mình sẽ sinh con.

Anh ngước mặt lên nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười:

- Nhất định!

________________

Mọi chuyện im ắng được vài hôm, sang mấy ngày sau, lúc tôi vừa đi học về, mẹ chồng tôi đã gọi tôi vào phòng nói chuyện.

Tôi nhìn bà, có chút khó hiểu, tôi hỏi:

- Mẹ... có chuyện gì hả mẹ?

Mẹ chồng tôi gật đầu, bà khẽ nói:

- Chuyện của bé Su với con Trà... nếu cho con Trà ở lại nhà mình nửa năm... con thấy thế nào?

Tôi hơi giật mình, chẳng phải chuyện này đã được quyết định rồi sao? Sao mẹ chồng tôi lại hỏi như thế?

- Mẹ... anh Trực có nói rồi mà...

Mẹ chồng tôi nhìn tôi:

- Mẹ muốn nghe ý kiến của con, con cứ nói đi.

Tôi suy nghĩ giây lát, nếu bà đã muốn nghe ý kiến của tôi, tôi cũng không phụ lòng bà đã hỏi.

- Thật ra, con không đồng ý, con có thể nuôi bé Su nhưng Trà... ở chung nhà sẽ rất bất tiện.

- Mẹ biết là con không đồng ý nhưng mà Hoà này... lần này con nhượng bộ cho con Trà một chút đi, có được không con? Sau nửa năm, dù nó muốn hay không muốn... mẹ cũng không cho nó ở lại đây thêm một ngày nào nữa.

Tôi nhìn bà, trong lòng hơi khó hiểu:

- Tại sao hả mẹ? Tại sao phải làm như vậy?

Mẹ chồng tôi có chút khó xử, bà ấp úng:

- Thật ra thì... là do ba của thằng Trực gọi điện thoại cho mẹ. Ông ấy nói... con Su là đứa cháu duy nhất của họ Vũ... bắt buộc mình phải nhận con nhận cháu. Mẹ ban đầu cũng theo ý của thằng Trực, chỉ muốn nhận cháu chứ không nhận mẹ con bé... nhưng với tình hình này... mẹ không thể từ chối.

Tôi mím môi, trong lòng bắt đầu suy nghĩ liên tục. Thấy tôi im lặng, mẹ chồng tôi lại nói tiếp:- Nếu con của con vẫn còn... mẹ có thể nói lý lẽ với ông ấy. Nhưng còn bây giờ... dù sao thì cũng chỉ nửa năm, thằng Trực thương con như vậy, nó không thích con Trà nên nhất định sẽ không có chuyện gì trái quấy xảy ra đâu con. Con cũng nghĩ thoáng một chút, chịu khó nửa năm thôi... sau này bé Su sẽ ở với mẹ. Mẹ cũng muốn một lần cho ổn thỏa... không muốn lằng nhằng với con Trà.

- Con Trà với bé Su sẽ ở cạnh phòng mẹ, con có thể yên tâm. Mẹ sẽ để ý canh chừng đến con Trà, không để cho con chịu thiệt thòi.

Tôi nhìn bà, hỏi:

- Vậy nếu con nói... con không đồng ý?

Mẹ chồng tôi nhìn tôi, biểu cảm của bà không thay đổi, chỉ có giọng điệu là cương nghị hơn một chút.

- Mẹ không thể không đồng ý.

Tôi cười, giọng có chút trào phúng:

- Nếu mẹ đã quyết định, vậy mẹ còn hỏi con để làm gì?

- Mẹ... không muốn con buồn.

Dừng một chút, bà nói tiếp:

- Trăm năm nghĩa vợ chồng, mẹ cũng có nỗi khổ riêng. Lần này là mẹ sai với con, mẹ sẽ bù đắp lại cho con. Con cho mẹ với thằng Trực thời gian nửa năm, nửa năm sau nhất định con Trà sẽ không còn ở đây nữa. Mẹ hứa được sẽ làm được, mẹ cũng chưa từng thất hứa với ai bao giờ. Nhà họ Vũ quý đứa cháu này, mẹ con mình chiều theo ý họ... cũng là làm chuyện tốt cho thằng Trực.

Tôi thở dài một hơi, không nói cũng không trả lời. Lên trên phòng, tôi ngả người nằm xuống giường, cảm giác trong lòng vô cùng khó chịu. Nuôi bé Su thì tôi không ngại nhưng nuôi luôn Trà... tôi quan ngại thật sự.

Trà rõ ràng không phải đơn giản, miệng nói một đằng nhưng làm thì lại một nẻo. Chỉ tính chuyện cô ta vì sao tìm được bà nội chồng tôi thì đã thấy không hề đơn giản rồi. Thật tình... hay là tôi bỏ quách chồng tôi cho rồi, nghĩ nhiều đau đầu quá. Nhưng mà không được, bỏ chồng thì lại tốt cho Trà quá rồi, chẳng phải cô ta cũng có ý định ly gián vợ chồng tôi sao. Nếu chồng tôi và cô ta có tình ý từ trước, kiểu như là người yêu cũ các kiểu thì tôi nhất định bỏ luôn cho khoẻ người vì tình cũ không rủ cũng đến, nhưng còn đằng này...

Mà điều quan trọng nhất là... tôi lỡ thương chồng tôi mất rồi... Nếu mà nói bỏ là bỏ được thì tôi đã chẳng còn là phụ nữ.

....................

Ngày hôm sau, lúc Quân Trực đi làm về thì mẹ con cô Trà đã dọn về nhà chồng tôi được một lúc. Lần này cũng là cô ta tự đem hành lý tới chứ không có ai tới rước, kể cả là mẹ chồng tôi.

Quân Trực vừa về đến nhà, anh đã kéo tôi đi lên phòng, ngay cả bé Su anh cũng chưa từng nhìn một cái.

- Hoà, anh đưa em ra ngoài ở... em thu xếp quần áo đi.

Tôi thấy anh gấp gáp mở tủ đem quần áo ra, có chút kinh ngạc, tôi liền kéo tay anh lại:

- Khoan đã, có chuyện gì vậy anh? Nói em nghe trước đi đã.

Anh cau có nhìn tôi:

- Mẹ nghe theo lời ông ấy rước cô ta về đây thì để mẹ sống với cô ta, anh đưa em ra ngoài ở, anh không muốn nhìn mặt cô ta một chút nào hết. Em dọn đồ đi, dọn xong anh đưa em đi.

Tôi giữ tay anh lại:

- Nhưng tự dưng đi... anh phải nói mẹ một tiếng chứ?

- Không cần nói, mẹ ép em... anh không chịu được.

- Nhưng mà...

- Trực, con định làm cái gì?

Tôi giật mình khi nghe tiếng mẹ chồng tôi quát lên, tình hình vốn đang căng thẳng, bây giờ còn căng thẳng hơn.

- Con làm gì, con đi cho mẹ sống với cháu nội.

Mẹ chồng tôi bước vào phòng, theo sau là mẹ con Trà. Bà quét mắt nhìn một vòng rồi cất tiếng:

- Mẹ nói với con những gì... con không nghe được chữ nào hay sao hả Trực?

Quân Trực cười nhạt, anh trả lời:

- Con không muốn hiểu, tại sao con phải hiểu cho mẹ và ông ấy. Nhà ông ấy không có cháu thì liên quan gì tới mẹ con mình. Tại sao lại bắt vợ con phải cho cô ta về đây ở?

Anh vừa nói vừa chỉ vào Trà, thấy anh giận như vậy, Trà liền kéo bé Su rút người vào sát trong tường, trông vô cùng đáng thương.

Mẹ chồng tôi tiến tới gần anh, giọng bà hơi dịu xuống:

- Con cũng đồng ý cho bé Su ở lại đây, con bé cũng đã 4 tuổi, nói tách mẹ là tách hay sao hả con? Mày lúc nhỏ có bao giờ tách khỏi mẹ được đâu, mày phải hiểu chuyện này chứ?

Quân Trực lắc đầu, anh vừa xếp quần áo vừa nói:

- Không, con không đồng ý... con không muốn Hoà khó xử, cô ấy vừa mới mất con... con không muốn cô ấy buồn. Mẹ cứ coi như là con bay xa đi, một tuần con về một lần, sau nửa năm lại tính tiếp.

Nói rồi, anh lại quay sang tôi:

- Em khỏi cần xếp quần áo, bây giờ đi theo anh, vài hôm nữa về lấy, đi.

Vừa nói anh vừa nắm tay tôi kéo đi, mẹ chồng tôi giận tới bốc hỏa, bà đi theo sau lưng bọn tôi quát ầm lên.

- Anh, từ từ đã... đừng kéo em.

Mặc cho tôi kêu gào, chồng tôi vẫn nắm chặt cổ tay tôi kéo tôi đi xuống nhà. Tôi nhìn mặt anh, tôi biết là anh đang giận lắm, nếu không phải giận thì anh đã chẳng nổi cơn tam bành như thế này.

"Uỳnh"

- Su... Su...

- Á... mẹ!

Tôi với Quân Trực vừa quay người lại đã thấy bé Su lăn xuống dưới cầu thang. Tôi đứng gần hơn nên liền chạy tới đỡ lấy con bé, con bé lăn đến chỗ tôi liền dừng lại, mặt mày trắng bạch không còn giọt máu.

- Su... Su ơi Su.

Bé con nằm im bất động, trên đầu chảy một dòng máu tươi đỏ choé...

Quân Trực nhanh chân đi tới bồng lấy bé con, anh vừa bồng con bé chạy ra xe vừa hét to lên với tôi:

- Hoà, đi theo anh...

Mẹ chồng tôi cũng chạy theo sau lưng tôi, chỉ riêng Trà là đứng yên bất động. Tôi ngoái đầu nhìn cô ta, mặt mày cô ta xanh tái, ánh mắt thất thần nhìn trân trân xuống dưới chân. Thấy cô ta như thế, tôi liền quát:

- Trà, cô bị ngáo à, còn không mau đi theo?

Nghe tôi quát, cô ta mới cong chân chạy theo. Nhìn thấy dáng vẻ cô ta như vậy, tôi cứ thấy kỳ kỳ sao ấy. Làm mẹ mà không nhanh lẹ, con té ngã kiểu ấy mà vẫn đứng đó nhìn... thật lạ!

Chương 20

Bé Su được đưa đi cấp cứu kịp thời, may là bé con không sao, chỉ bị chấn thương nhẹ ở vùng đầu, nằm theo dõi vài hôm là được về nhà. Với tình hình này, mẹ chồng tôi dứt khoát giữ bé Su để chăm sóc, bà cũng không màn đến chuyện tôi với Quân Trực có đồng ý hay không.

Bé Su hiện tại vẫn đang ngủ, thấy bé con ngủ, tôi với Quân Trực mới đi ra bên ngoài. Mà thực ra tôi có ở trong phòng cũng không làm gì được, bé Su có Trà và mẹ chồng tôi chăm sóc rồi, cơ bản là không cần đến tôi.

Ngồi ở ghế bên ngoài, Quân Trực khẽ hỏi:

- Em mệt không, anh đưa em về trước?

Tôi lắc đầu:

- Lát nữa về cũng được, đợi con bé tỉnh em vào thăm nó một chút.

Chợt nhớ đến chuyện khi nãy, tôi liền hỏi:

- Chuyện của Trà... anh tính sao? Em với anh bây giờ bỏ đi cũng không được, mẹ sẽ giận lắm.

Anh nhìn tôi, gương mặt hiện lên nét ủ rũ:

- Anh cũng không còn cách nào khác, anh không thể sống chung với cô ta được.

Lần này thì đến phiên tôi ủ rũ, tôi và anh ở lại thì lại thấy không ổn, mà nếu bọn tôi bỏ đi thì chắn chắn là không hề ổn chút nào. Bọn tôi mà đi bây giờ, chắc chắn mẹ chồng tôi sẽ từ mặt vợ chồng tôi mất. Chưa nói đến chuyện bà chỉ có một mình chồng tôi là con trai, họ hàng thân thích cũng không có được bao nhiêu người, nếu mà đi, chồng tôi sẽ cảm thấy có lỗi lắm. Phải như mẹ chồng tôi không nói trước với tôi về chuyện Trà về đây ở, bà cứ ngang ngược quyết định thì tôi sẽ dễ cư xử hơn, còn đằng này... bà giống như là xin tôi thông cảm cho bà, tôi mà đi thì sau này tôi đối mặt với bà như thế nào đây?

Còn nữa, chuyện nhận bé Su là chắc chắn, kết quả giám định ADN cũng đã có, chính xác đến 99,99%, tôi nghĩ sẽ không có những chuyện âm mưu như trong phim mà tôi hay xem đâu. Bọn tôi trốn được bây giờ nhưng liệu có trốn được cả đời. Tôi đi lúc này, Trà lại có cớ ở lại nhà chồng tôi lâu hơn, mẹ chồng tôi ở chung với cô ta một thời gian rồi lại sinh ra lòng thương cảm thì tôi biết làm thế nào. Khó khăn lắm mới nên duyên nợ vợ chồng với nhau, tôi nhất định không bỏ chồng tôi chỉ vì nguyên nhân ngớ ngẩn trên trời rơi xuống như thế này được. Còn về Trà, dù sao cũng chỉ nửa năm, nhắm mắt mở mắt là hết. Nếu chồng tôi thương tôi thật lòng, tôi nghĩ dù có 100 cô Trà xuất hiện cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bọn tôi cả. Cứ tiếp tục đường đường chính chính ở lại, xem như là một thử thách cho cả hai người bọn tôi. Nếu... nếu như không cố gắng được nữa, tôi sẽ tự mình buông bỏ, tôi hứa!

Suy nghĩ kỹ rồi, tôi lại quay sang nói với anh:

- Bọn mình... ở lại đi, em không muốn đi lúc này.

Anh nhìn tôi, trong mắt có chút ngạc nhiên, anh hỏi:

- Sao vậy em?

Tôi nhàn nhạt cất tiếng:

- Đi thì được nhưng anh định đi bao lâu? Bé Su chủ yếu là muốn có cha, anh đi như thế... cũng không phải là cách tốt. Còn về Trà, dù sao cô ấy cũng ở đây nửa năm, quan trọng là anh thôi chứ cô ấy thì em không sợ.

- Anh làm sao? Anh và cô ta đâu có gì?

Tôi nhìn cái mặt hậm hực của anh mà thấy buồn cười, tôi lại nói:

- Nếu đã không có gì thì anh sợ cái gì? Em chỉ sợ anh không vững lòng với em, chứ nếu anh đã kiên định thì có 100 hay 1000 cô Trà cũng có là nghĩa lý gì. Nhà mình thì mình ở, mình còn mẹ già cần mình báo hiếu, bỏ đi chỉ vì một cô gái... thiếu ý chí lắm.

Anh nhìn tôi ngập ngừng:

- Nhưng mà... còn em...

Tôi vỗ vỗ vào tay anh, tôi cười:

- Em có lập trường lắm, chỉ cần anh đừng thay lòng, nửa năm chịu khó một chút để đổi về sau hạnh phúc cũng không có gì quá khó đối với em. Hơn nữa mẹ cũng đã hứa sẽ bảo đảm cho em, em coi như cũng yên tâm rồi. Thật ra á, em cũng mến bé Su, trước hay sau gì em cũng nuôi con bé... chịu đựng mẹ nó một chút cũng có là gì đâu.

Quân Trực mím môi nhìn tôi, tay anh nắm lấy tay tôi siết thật chặt, giọng nghẹn ngào:

- Anh... thật sự cảm ơn em... gia đình anh... cảm ơn em rất nhiều.

Tôi cười chứ cũng không biết nói cái gì bây giờ nữa, chuyện đã đến mức này, tôi chỉ có thể xuôi theo dòng nước mà thôi. Hy vọng quyết định của tôi không sai, hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp.

...................

Khuya đó tôi theo Quân Trực về, sáng hôm sau lại vào thay cho mẹ chồng tôi về nghỉ ngơi. Lúc tôi mua thức ăn sáng vào thì bé Su cũng đã tỉnh, thấy tôi, con bé cười tít mắt reo lên:

- Cô Hoà!

Úi giời, bé con giống chồng tôi lúc nhỏ thật, má phúng phính, môi chúm chím, mắt tròn xoe luôn ý. Thật tình, tôi đã mến con bé hôm gặp ở bệnh viện rồi, khi biết con bé là con gái của chồng tôi, tôi không hề cảm thấy ghét con bé chút nào cả. Nói ra thì sợ người ta nghĩ tôi nói dối chứ tôi hoàn toàn không sinh một chút ác cảm nào với bé con này hết. Còn về phần mẹ nó... hên xui vậy.

Trà nghe con bé gọi tôi bằng "cô", cô ấy liền nhắc nhở con bé:

- Su, gọi là mẹ Hoà chứ con, mẹ dạy con cái gì con không nhớ hả?

Bé con lúc này mới gật gật, môi chúm chím khẽ gọi:

- Mẹ Hòa!

Tôi đi tới chỗ con bé, véo yêu vào má nó một cái, tôi cười nói:

- Su ngoan, Su đói chưa, mẹ Hòa mua bánh dâu cho con nè.

- Bánh dâu có trái dâu hả mẹ Hoà?

Tôi phì cười:

- Không có trái dâu nhưng có vị dâu, nếu con muốn ăn trái dâu, để mẹ Hòa nói ba Trực mua cho con nha.

Con bé gật đầu rồi vỗ tay bộp bộp, điệu bộ thích thú vô cùng. Tôi đưa cho con bé hộp bánh rồi mới quay sang nói chuyện với Trà.

- Cô ăn sáng luôn đi, tối qua tới giờ cũng có ăn gì đâu.

Trà mặt mũi bơ phờ, cô ấy có chút ngại ngùng gật đầu:

- Cảm ơn chị.

Sẵn tiện không có ai, tôi vào thẳng chuyện cần nói luôn.

- Tôi mua bánh canh cho cô, cô ăn đi cho nóng. Sẵn tiện tôi cũng có chuyện muốn nói với cô.

Trà nhìn tôi, biểu cảm có chút sợ sệt.

- Chị Hòa... chuyện... có chuyện gì vậy chị?

Thấy cô ấy sợ tới nói năng ngập ngừng, tôi cảm thấy có chút lo lắng, chả nhẽ mặt mũi tôi hung dữ lắm hay sao mà khiến cô ấy sợ tới như vậy?

- Cô làm gì sợ dữ vậy? Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô một chút thôi, cô cứ bình thường đi.

- Vậy... vậy có chuyện gì hả chị?

Tôi ngồi xuống ghế, không vòng vo mà trực tiếp nói thẳng:

- Chuyện cô nói cho cô thời gian nửa năm, có thật không?

Trà nhìn tôi, cô ấy khẽ gật đầu:

- Thật, chị tin em đi chị Hòa.

- Tin thì tôi tin cô nhưng có chuyện này, cô trả lời thật lòng cho tôi biết được không?

- Được, chị hỏi đi, em trả lời thật lòng.

Tôi nhìn cô ấy, hỏi nghiêm túc:- Lý do vì sao cô đem bé Su tới giao cho anh Trực, cô có thể nói thật cho tôi biết được không?

Với câu hỏi này của tôi, cô ấy suy nghĩ vài giây sau rồi mới trả lời.

- Em cũng không giấu chị, em không muốn xa con bé nhưng mà... cuối năm nay có thể em sẽ đi nước ngoài sinh sống. Chuyện em sinh con... người thân của em không biết...

- Cô đi như vậy, cô không nhớ con bé sao?

Trà sụ mặt, ánh nhìn có chút buồn bã, giọng cũng dịu đi nhiều:

- Nhớ chứ chị, con bé là do em sinh ra mà, xa con... chắc em sẽ nhớ nó nhiều lắm.

- Vậy tại sao...

Trà khẽ cười, nụ cười vô cùng nhạt nhòa:

- Vì tốt cho con, em chỉ có thể giao con cho anh Trực. Đi nước ngoài thì tốt nhưng ở bên đấy, con em vừa không có cha vừa là người ngoại quốc, một mình em không thể cho con được cuộc sống trọn vẹn hạnh phúc. Với lại, em đi thì chỉ một mình em đi thôi, em không đem con em theo được.

Tôi nhìn cô ấy, nhìn thật kỹ từng biểu cảm trên gương mặt của cô. Biểu cảm vô cùng thật, một chút giả dối cũng không có. Trà thật sự rất xinh, nét đẹp đằm thắm nhẹ nhàng, nói chuyện nhỏ nhẹ từ tốn đoan trang, là một cô gái dịu dàng lễ phép. Nếu thật sự con người cô ấy thật chất là như thế thì tôi có thể hiểu được lý do vì sao cô ấy lại chấp nhận nuôi con một mình cho đến bây giờ. Phụ nữ thường có hai loại, như Trà là hiền lành cam chịu luôn nghĩ cho người khác, còn như tôi là hổ báo cáo chồn ăn nói ầm ầm mạnh mẽ như đàn ông. Cơ bản thì phụ nữ hiền lành luôn chịu thiệt thòi, tôi không học cách hiền lành này từ họ được.

Thấy tôi nhìn, cô ấy lại cười gượng gạo nói:

- Ban đầu em không tin tưởng chị, vì em sợ cảnh mẹ kế con chồng... nhưng tiếp xúc vài lần, em lại có suy nghĩ khác. Hôm mà bà nội đưa em về nhà, em thấy chị bồng bé Su, chị cười với con bé vô cùng thật lòng... giác quan của người làm mẹ cho em biết chị thật lòng tốt với con bé. Bé Su có được người mẹ như chị... em thật tình không còn gì lo lắng nữa. Em rất muốn gặp riêng để nói cho chị hiểu nhưng em lại không dám nói... em sợ là chị không tin em.

Nói tới đây, cô ấy dừng một chút rồi mới nói tiếp:

- Em sinh bé Su là do sự cố ngoài ý muốn, em cũng biết em không đúng khi không cho anh Trực biết về con bé. Anh Trực ghét em là đúng, em không dám nói cái gì đâu. Nhưng còn chuyện giao con, em thật lòng chỉ muốn giao con bé lại cho anh chị... mong anh chị thương tình mà nuôi nấng con bé thay em. Đợi nửa năm, khi con bé đã quen dần với gia đình mình, em chắc chắn sẽ rời đi. Em hứa.

Tôi nhìn cô ấy, khẽ gật đầu rồi trả lời:

- Cô nói được là làm được, tôi không khó khăn với cô nhưng thật lòng tôi cũng chỉ có thể cho cô thời gian nửa năm, lố một ngày cũng không được. Phụ nữ ai cũng mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình, tôi cũng vậy, hạnh phúc của tôi, tôi phải bảo vệ đến cùng. Chỉ cần cô giữ đúng lời hứa và an phận, tôi nhất định không để cô chịu thiệt thòi. Bé Su... không thể quên mẹ ruột của nó được, cô hiểu ý tôi không?

Trà nhìn tôi sửng sốt, khoé mi cô ấy ửng đỏ lên, cô ấy vội vàng gật đầu:

- Cảm ơn chị, hai mẹ con em... thật lòng cảm ơn chị!

_______________

Chuyện tôi đồng ý cho Trà ở lại, mẹ chồng tôi rất là hài lòng, bà còn gọi tôi vào phòng cảm ơn rối rít. Quân Trực mặc dù không muốn nhưng cũng không còn phản đối thái quá, mẹ con anh ấy cũng đã nói chuyện lại với nhau bình thường. Gia đình chồng tôi tạm thời gió yên biển lặng, mọi chuyện coi như ổn thỏa.

Bé Su nằm viện hai hôm là được về, sau khi về nhà thì con bé đi học, tôi cũng hay đi đón con bé mỗi khi Trà có chuyện bận. Từ ngày có bé Su, nhà tôi ngày nào cũng có tiếng cười từ con bé. Mà Trà cũng rất hiểu chuyện, cô ấy thường hay nhường vị trí mẹ của bé Su lại cho tôi khiến cả Quân Trực và mẹ chồng tôi đều cảm thấy hài lòng. Bé Su cũng dần quen với nếp sống ở đây, con bé cũng mến tôi rất nhiều.

Mọi chuyện đang rất tốt đẹp, cho đến một hôm...

Sau khi đi học về, vừa bước chân vào nhà, tôi đã nghe được giọng sang sảng của bà nội chồng tôi. Thấy tôi bước vào, bà hừ lên mấy tiếng rồi quay sang nói với Trà.

- Con sau này có bà, không sợ bị ai ăn hiếp đâu.

Trà nhìn tôi đầy ngại ngùng, cô ấy lí nhí nói:

- Bà... đâu có ai ăn hiếp gì con đâu bà.

Bà nội liếc mắt nhìn sang tôi, bà nói bóng nói gió:

- Có hay không bà nhìn bà biết, con hiền lắm... không làm lại người ta đâu.

Tôi nghe là biết bà nói tôi rồi nhưng mà mặc kệ, tôi không muốn nhiều lời với bà. Đi đến chỗ bà, tôi cúi đầu chào hỏi:

- Bà nội, con đi học mới về, bà tới chơi hả bà?

Bà trả lời tôi bằng giọng hậm hực:

- Tôi ở đây không được hay sao mà cô hỏi là tôi ở chơi? Tôi ở đây luôn, ở đây để bảo vệ cho cháu cố của tôi.

Ở đây luôn?

Thấy tôi hơi ngẩn người, Trà liền đi tới kề tai tôi nói nhỏ:- Bà nội dọn tới ở với nhà mình...

Thôi xong tôi rồi!

Thì ra là bà nội gây nhau với ba của Quân Trực nên giận dỗi chạy tới nhà tôi ở. Mà mẹ chồng tôi lại không thể không cho bà ở lại, cứ thế bà dọn luôn về đây sống. Nhà tôi lại thêm một người lớn tuổi, người lớn tuổi vô cùng khó tính. Mà thật ra thì bà chỉ khó tính với tôi và mẹ chồng tôi thôi chứ đối với Quân Trực, bé Su và Trà, bà cưng còn hơn trứng mỏng.

Điển hình là hôm nay, đã 10 giờ đêm rồi, bà mới chịu cho tôi lên phòng ngủ. Vừa bước lên phòng, hai tay tôi muốn rã rời, đấm chân cho bà cả đêm mà bà còn mắng tay tôi cứng như sắt đá. Oan ức kinh khủng!

Quân Trực bay đêm, lúc tôi tắm xong, anh cũng vừa đáp xuống sân bay, gọi cho tôi, giọng anh dịu dàng:

- Em đang làm gì vậy? Sao chưa ngủ?

- Em học bài mà, anh có mệt không?

- Mệt nhưng nghe giọng em là hết mệt, à quên nữa, hôm nay bà nội có khó khăn với em không?

Tôi cắn môi, khẽ lắc đầu:

- Không anh, bà cũng như thường ngày thôi mà.

- Ừm, cố lên em, anh thương em!

Một câu "anh thương em" cũng khiến cho lòng tôi mềm nhũn ra, mọi bực dọc dường như tiêu tan hết một nửa. Tôi cười hì hì, nói với anh mấy câu nữa rồi tắt đèn đi ngủ. Đêm nay không có anh ngủ cùng, cảm giác cứ trống trống kiểu gì ấy...

_______________

Bà nội vẫn cứ khó khăn với mẹ chồng tôi và tôi y như thế. Lúc nào có Quân Trực thì bà khác, không có anh ấy thì bà lại khác. Tôi sống chung với bà có mấy hôm mà cảm giác muốn bỏ của chạy lấy người, bà khó tính kinh khủng.

Khi nãy Trà có gọi điện thoại cho tôi bảo tôi đón bé Su giúp cô ấy, cô ấy đưa bà nội đi mua vài thứ nên không tới đón con bé được. Lúc đến đón con bé, cô giáo có bảo là bé con bị ngã lúc chơi ở sân, có trầy vài chỗ. Thấy cũng không đến nỗi nào nên tôi cũng không hỏi thêm, trẻ con đùa nghịch bị té ngã là chuyện bình thường, không trách ai được cả.

Tôi về được một lúc thì bà nội với Trà mới về, giao bé Su lại cho Trà, tôi cũng có nói là con bé bị ngã khi ở trường. Cô ấy cũng bảo với tôi là trẻ con chơi hay bị ngã, chuyện bình thường không có gì quan trọng.

Đến tối, lúc Quân Trực đi làm về, tôi lại nghe bà nội học lại với anh là do tôi trông con bé không kỹ nên con bé mới bị té trầy xước. Quân Trực thì không có ý kiến gì, anh bảo bà đừng quan trọng quá vấn đề rồi đi lên phòng không nghe tiếp. Tôi nghe thì thấy bực mình chứ cũng không lên tiếng, mà thật ra tôi cũng quen với chuyện bà nội hay nói xấu tôi rồi nên cứ kệ thôi. Quan trọng là chồng tôi không hiểu lầm tôi là được rồi, bà muốn nói gì thì tùy vậy.

Đến tối, lúc bọn tôi đang ngủ thì mẹ chồng tôi chạy lên gõ cửa phòng bọn tôi, bà bảo là bé Su bị sốt, kêu bọn tôi đưa con bé đi viện.

Tôi nghe tin liền bật dậy chạy thật nhanh xuống nhà, sờ trán con bé, quả thật là con bé bị sốt nhưng sốt không quá cao.

- Tụi bây đưa con bé đi bệnh viện đi, nó sốt như vậy mà còn đứng ở đây ngó ngó cái gì.

Tôi bỏ qua lời bà nói, tự tôi đi tới đo nhiệt độ cho bé con, bé con sốt 38 độ yếu, nhiệt độ này thì có đi viện bác sĩ cũng cho về nhà theo dõi rồi uống thuốc hạ sốt thôi.

Tôi quay sang Trà, tôi nói với cô ấy:

- Cho bé Su uống thuốc hạ sốt chưa?

Trà gật gật:

- Em vừa cho uống khi nãy nhưng chưa hạ sốt.

- Theo dõi tí nữa xem sao, cô cho con bé mặc thoáng chút, để tôi đi lấy nước ấm lau cho con bé.

Bà nội đi tới quát ầm lên:

- Lau cái gì mà lau, nó sốt phải cho đi bệnh viện để bác sĩ người ta khám, cô biết cái gì mà nói.

Tôi thật kiên nhẫn nói với bà:

- Sốt 38 độ thì bác sĩ người ta cũng không giữ lại đâu nội, bé Su vừa uống hạ sốt, mình để thêm chút nữa xem sao. Đi đi về về chỉ mệt cho con bé thôi.

Bà nội cau có chỉ vào mặt tôi:

- Con nhỏ có phải con của cô đâu mà cô biết xót biết thương, sốt nóng bừng như thế thì phải đưa đi bệnh viện. Tôi làm mẹ rồi tôi biết, cô có đứa nào không mà cãi với tôi. Định để cho cháu tôi nóng bỏng người cô mới cho đi viện hả?

Nói rồi bà quay sang Quân Trực hét toáng lên:

- Thằng Trực với con Trà đưa con Su đi bệnh viện đi, con của tụi bây thì tụi bây lo, nó người ngoài biết cái gì mà nghe theo nó.

Chồng tôi nhăn mày, anh đi tới sờ trán con bé rồi nói:

- Hòa nói đúng mà nội, sốt 38 độ đi viện cũng...

"Ọc ọc", bé Su đột nhiên trở người nôn hết sữa ra sàn, con bé vừa khóc vừa nôn, nhìn thôi mà thấy xót hết cả ruột. Tôi định đi tới vỗ lưng con bé thì thấy Trà bồng con bé lên rồi. Trà bồng bé Su trên tay, chồng tôi thì đi theo sau vỗ lưng vỗ về cho con bé. Chợt, hình ảnh một nhà ba người làm tôi có chút chạnh lòng...

Bé Su khóc không ngừng, chắc là vừa nôn xong nên con bé khó chịu. Bà nội lại quát ầm lên bắt đưa đi viện, tôi lần này không có ý can ngăn, để bọn họ tự quyết định với nhau thì tốt hơn.

Trà bồng bé Su, Quân Trực đi ra tới cửa thì quay sang hỏi tôi:

- Hoà, đi theo anh không?

Tôi lắc đầu, khẽ nói:

- Không, anh đưa bé Su đi đi, có gì thì gọi cho em.

- Ừ, vào trong nhà đi, ngoài trời mưa lạnh lắm.

Dứt lời, anh quay sang che chắn cho mẹ con bé Su ra xe. Tôi đứng trong nhà nhìn ra, nhìn cảnh tượng ba người che chở cho nhau, tôi thật tình không biết diễn tả cảm xúc lúc này của mình như thế nào nữa...

- Hai đứa xứng đôi ghê ta ơi!

Bà nội đứng sau lưng tôi nói vọng ra, bà là cố ý nói cho tôi nghe, tôi biết mà.

- Mẹ, đừng nói vậy.

Nghe mẹ chồng tôi nhắc, bà lại càm ràm:

- Tôi nói có gì sai, tôi nói chưa bao giờ sai hết. Cô im cái miệng lại đi.

Mẹ chồng tôi khó chịu ra mặt nhưng vẫn không cãi lấy một lời. Tôi thì không như bà, nghe chướng tai thì tôi không nhịn được.

- Bà nội như thế hèn gì bác gái kia chịu không được, bà không sai nhưng bà chọn nhầm con dâu rồi kìa.

- Mày!

Tôi nhìn bà rồi đi thẳng đến ghế sô pha ngồi xuống, tôi biết chắc chắn một lát nữa Quân Trực kiểu gì cũng đưa bé Su về. Kinh nghiệm giữ trẻ mấy năm cấp 3 của tôi không lệch đi đâu được cả. Bà nội, lần này bà nhất định sẽ sai!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau