CON NỐI DÕI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Con nối dõi - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Tôi bị mẹ chồng đánh, trước là ngạc nhiên, sau là ủy khuất. Bà đánh thì không đau mấy nhưng trong lòng lại cảm thấy khó chịu vô cùng. Tôi đứng trước mặt bà, không khóc cũng không la hét, tôi bình tĩnh hỏi:

- Sao mẹ... đánh con?

Mẹ chồng tôi thở dốc mấy hơi, bà được chị bếp đỡ lấy, giọng bà run run:

- Cô còn nói nữa... oan gia... cô đúng là oan gia mà.

Tôi nhịn hết sức, thấy sức khỏe bà không tốt, tôi không muốn đôi co với bà. Chợt thấy bà không khỏe, tôi đi tới đỡ tay bà nhưng bà lại gạt phăng đi. Bà gào lên:

- Cô dọn ra khỏi nhà tôi ngay, ngay lập tức.

- Mẹ... có gì từ từ nói...

Mẹ chồng tôi lấy tay vuốt ngực, bà nói rất khó khăn:

- Cô... dọn đi.... ngay...

- Mẹ!

Mẹ tôi chưa nói dứt câu thì bà đã ngất luôn trên tay chị bếp. Tôi với chị bếp hoảng một cây, cả hai hô hào nhau tìm người đưa mẹ chồng tôi đi bệnh viện. Ngồi trên taxi, chị bếp thì ôm mẹ chồng tôi, còn tôi thì gọi cho Quân Trực bảo anh đến bệnh viện chỗ chị Duyên gấp. May là tôi gọi cho chị Duyên trước, nên lúc bọn tôi đến cửa phòng cấp cứu, bác sĩ đã đứng chờ sẵn để đưa người vào.

Mẹ chồng tôi được đẩy vào trong, tôi với chị bếp thì bị ngăn trước cửa. Trong lòng tôi lúc này rối như tơ vò, cảm giác vừa lo lắng vừa bất an. Bên trong cấp cứu được chừng 5 phút thì Quân Trực chạy đến. Thấy tôi, anh gấp gáp hỏi gấp:

- Mẹ đâu em? Có chuyện gì vậy?

Tôi nhìn anh, mặc dù có chút sợ hãi nhưng tôi vẫn quyết nói thật không giấu giếm:

- Mẹ con tên Cường tới... kiếm chuyện, mụ ấy nói linh tinh... mẹ nghe được nên giận em... rồi ngất. Em không biết phải làm sao nữa... em thật sự không muốn như vậy đâu. Mẹ được đưa vào phòng cấp cứu rồi... nãy giờ hơn 5 phút...

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc, chợt anh khẽ thở dài, giọng điệu cũng không có chút bất mãn nào, đã vậy anh còn nhẹ giọng an ủi tôi:

- Anh hiểu rồi, không phải do em... em đừng tự trách mình.

Tôi khẽ gật đầu, cổ họng cũng đột nhiên nghẹn ứ không nói được thêm gì. Tôi rất muốn giải thích cho anh hiểu, là lúc ấy tôi cũng hoảng loạn và sợ hãi nhiều lắm. Tôi không hề muốn chuyện này xảy ra, càng không muốn mẹ phải ngất đi vì tức giận. Anh không mắng tôi, anh không trách tôi nhưng tôi biết rõ trong lòng anh nhất định là cảm thấy khó chịu. Mặc dù tôi không làm gì sai cả nhưng nguyên nhân cũng do tôi mà ra, nếu không phải vì tôi thì mẹ con tên Cường đã không đến nhà gây sự.

Mím môi suy ngẫm, lấy một chút dũng khí, tôi chợt nói:

- Anh, thật ra thì...

Lời nói ra chưa hết thì từ bên trong phòng cấp cứu, chị Duyên đã nhào ra tát vào má tôi một phát nổ hết cả đom đóm. Chị ta đánh xong lại vung võ mồm mắng:

- Tôi hỏi cô, cô làm gì mà để dì ra nông nỗi phải đến bệnh viện cấp cứu? Cô muốn giết dì tôi đúng không? Em tôi chiều cô quá nên cô không coi mẹ chồng cô ra gì hả?

Ơ kìa, cái con mụ này!

Trước cửa phòng cấp cứu có biết bao nhiêu là người, ai cũng nhìn tôi với ánh mắt tò mò ngại ngùng. Mụ Duyên vẫn chưa dừng ở đó, mụ ta tiếp tục lên tiếng:

- Dì tôi lỡ có chuyện gì thì cô chịu trách nhiệm được không? Ngày nào cô không kiếm chuyện với mẹ chồng cô thì ngày đó cô ăn cơm không ngon hả?

- Trực, cậu nhìn đi, vợ cậu quậy tung cái nhà này lên. Quậy tới mức mẹ cậu nhập viện, chuyện bác Sĩ nói... cậu tin chưa?

Quân Trực hết nhìn tôi rồi lại quay sang nhìn mụ Duyên, mặt anh khẽ biến sắc, biểu cảm cực kỳ khó coi:

- Chị nói đủ chưa?

Mụ Duyên trừng to mắt, mụ ta giận đến mức đỏ hết mặt:

- Cậu còn bênh? Cậu còn...

Lần này thì tới phiên chồng tôi quát lên:

- Chuyện nhà em không liên quan gì tới chị hết. Chị là bác sĩ, chị vào làm đúng nhiệm vụ của chị đi.

- Cậu!

Mụ Duyên nghẹn ứ không nói được gì, không lay chuyển được Quân Trực, mụ ta quay sang liếc mắt nhìn tôi rồi lại ngún nguẩy giận dỗi bỏ đi vào trong. Thấy mụ ta đi rồi, chồng tôi mới kéo tay tôi lại ghế ngồi xuống, anh lo lắng hỏi:

- Bị đánh đau không?

Tôi lắc đầu, môi hơi mím:

- Nhẹ mà, không sao đâu.

Chị bếp ngồi yên lặng nãy giờ, giờ cũng rụt rè lên tiếng nói đỡ cho tôi:

- Ban nãy là bà đánh, giờ tới cô Duyên đánh... mợ Hoà, tôi đi mua đá chườm cho mợ đỡ rát nha.

Không ai nói gì thì thôi, giờ tự dưng có người bênh, lòng tôi cũng trùng xuống muốn biểu tình ăn vạ. Khẽ lắc lắc đầu, tôi thì thầm:

- Thôi chị, em không có đau.

Quân Trực khẽ đưa tay sờ sờ lên má tôi, anh nhẹ nhàng hỏi:

- Mẹ... đánh em hả?

Nghe anh hỏi, tôi vô thức ngước mặt lên nhìn anh, đầu gật gật, tôi không hề giấu giếm:

- Mẹ... đánh nhưng không đau, chị Duyên đánh mới đau.

- Sao em không nói cho anh biết?
Tôi cười nhợt nhạt:

- Mẹ đánh vì hiểu lầm mà, có gì đâu mà nói anh.

Anh nhìn tôi chăm chăm, tôi cũng nhìn lại anh chăm chú. Cả hai bọn tôi không ai nói với ai câu nào nữa hết, giống như là không biết nói gì, cũng giống như là không còn gì để nói.

Quả thật thì mẹ chồng tôi đánh tôi không đau nhưng con mụ Duyên đánh tôi thì lại rất là đau đấy...

Đợi thêm một lát nữa, mẹ chồng tôi được đẩy ra ngoài, bà lúc này cũng đã tỉnh, tạm thời theo dõi thêm mấy tiếng đồng hồ nữa rồi mới cho về nhà. Tỉnh dậy, mẹ chồng tôi một khóc hai nháo không muốn gặp mặt tôi. Bà cứ dọa sẽ rút dây truyền nước nếu tôi còn ở lỳ trước mặt bà. Dưới con mắt căm phẫn của mẹ chồng, tôi đành nhượng bộ đi ra bên ngoài chờ. Đợi về nhà, tôi sẽ giải thích cho bà sau, sức khỏe bà vẫn là quan trọng nhất, chuyện khác để từ từ giải quyết.

Ngồi ở ghế chờ, tôi thẩn thờ nhìn dòng người qua qua lại lại, cuộc sống thế mà khắc nghiệt với tôi thật. Người yêu cũ cắm sừng, con thì mất, mẹ chồng thì không tin tưởng... đúng là lâm li bi đát như trong phim truyền hình. Phải chi lúc này... à há... có rồi!

Mụ Duyên đi từ phòng hồi sức đi ra, thấy tôi ngồi một mình, mụ ta cười cợt rồi quay mông đi mất. Không nhìn thấy thì thôi, tự dưng nhìn thấy mụ ta, bảy bảy bốn chín cục tức của tôi lại dâng lên cùng một lúc. Đứng dậy rồi đi theo sau mụ ta mà không cho mụ ta biết, đi đến một lối rẽ ít người qua lại, tôi đi nhanh để bắt kịp mụ ta. Đưa tay vỗ vào vai kêu mụ ta quay lại, mụ ta vừa quay lưng, tôi ở đây đã vung tay tát thẳng một cái thật mạnh vào bên má của mụ Duyên khiến mụ ta trợn tròn mắt nhìn tôi hoảng hốt. Hai mắt mụ ta trợn tròn lên, kiểu nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Thấy thế, tôi khẽ cười, nụ cười trào phúng:

- Đau không?

Mụ Duyên gào lên:

- Cô... cô!

Tôi nhìn mụ ta, tôi nhếch môi:

- Biết đau thì sau này đừng đụng vào tôi, tôi là loại người ăn miếng trả miếng, chị xấu xa bao nhiêu thì tôi xấu xa lại bấy nhiêu. Nhắm làm lại tôi thì ăn hiếp tôi được, chứ thủ đoạn ít hơn tôi... thôi quên mẹ nó đi.

- Mày!

Mụ Duyên vừa nói vừa vung tay định đánh, nhưng tiếc cho mụ ta, tôi đã nhanh tay hơn bắt kịp cổ ta của mụ. Trừng lớn mắt, tôi gằng từng tiếng:

- Chị quên tôi nói gì rồi hả? Nếu quên để tôi nhắc lại.

"Chát", so với cái tát vừa nãy thì cái này nhẹ hơn chút. Nhưng dù nhẹ hơn thì bên má mụ Duyên cũng đỏ rần lên hết rồi. Thấy cũng tội nhưng thôi cũng kệ, không bao giờ được thương hại kẻ thù của mình.

- Chị đúng là lỗ tai cây, tôi nói chị không hiểu thì để tôi đi đường quyền vài cái là chị nhớ liền. Chị á, già mà ngu, tưởng đánh tôi là tôi sợ... không có đâu, mơ đi cưng.

Mụ Duyên giống như bị sốc văn hóa, mụ ta không nói được cái gì ngoài trân mắt ra nhìn tôi. Thấy có vài người đi tới nhìn nên tôi chỉ cười rồi quay lưng bỏ đi. Bước đi cũng có phần nhanh hơn vì sợ mụ ta úp sọt đánh từ phía sau đánh tới. Mà cũng may, đây là bệnh viện, dù có giận cỡ nào, mụ Duyên cũng không dám làm càn. Còn phần về nhà... quên đi, về đến nhà mà mụ ta muốn đánh tôi thì tôi lại cạo sạch cả lông đầu lông đít chứ chả đùa.

Úi giời, đánh có hai cái mà rát cả tay, da mặt mụ Duyên đúng là dày mà!

_______________

Mẹ chồng tôi ngủ một giấc tỉnh dậy là xuất viện về nhà, đến lúc về, bà dù không thích nhưng cũng không thể đuổi tôi xuống xe không cho tôi đi chung về được. Suốt dọc đường đi, bà luôn miệng than trời trách đất, trách bản thân mình có mắt như mù mới rước tôi về làm dâu...

Haiz, người vô tư như tôi, nghe mãi cũng cảm thấy chạnh lòng!

................

Tối hôm đó về, mẹ chồng tôi nhất quyết bắt Quân Trực ngủ lại dưới phòng bà để canh chăm sóc cho bà. Tôi có xin để tôi ngủ với bà nhưng bà không đồng ý, một hai chỉ bắt chồng tôi ở lại. Cơ bản là bà không muốn cho Quân Trực ngủ chung với tôi thôi, chứ sức khỏe bà thật sự đã ổn rồi.

Cả đêm tôi nằm một mình trong phòng, hết xoay bên này lại xoay bên kia, nhắm mắt muốn ngủ nhưng lại suy nghĩ linh tinh đủ thứ chuyện. Tương lai của tôi với Quân Trực... thật sự khó khăn hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Đến gần sáng, vừa mới chợp mắt được tí thì Quân Trực lên phòng. Thấy anh lên, tôi liền tỉnh dậy hỏi han về tình hình của mẹ.

- Mẹ... sao rồi anh?
Anh đi đến bên giường, khẽ thở dài một hơi:

- Mẹ ngủ rồi, sao em còn chưa ngủ?

Anh vừa hỏi vừa xoa xoa tóc tôi, giọng lại vô cùng dịu dàng:

- Khó chịu ở đâu à? Bụng vẫn đau hay sao? Nằm xuống đi, anh xoa bụng cho.

Tôi mím môi nhìn anh, bao nhiêu thứ suy nghĩ từ đêm qua đột nhiên lại vì câu quan tâm này mà chặn ngang lại. Do dự một chút, tôi lắc lắc đầu rồi trả lời:

- Bụng em hết đau rồi nhưng mà em đau lòng, hay là... tụi mình... dừng lại đi anh.

Quân Trực nhìn tôi ngỡ ngàng, anh có chút lớn tiếng:

- Dừng lại? Tại sao?

Tôi ấp úng, lí nhí nói:

- Mẹ không thích em... bây giờ mẹ còn hiểu lầm em... em không giải thích được, mà có giải thích mẹ cũng không tin. Thanh danh em mất rồi... mà bản thân em, không phải là người có thể chịu uất ức...

Anh nhìn tôi, môi cũng mang chút ý cười, hỏi:

- Lấy anh rồi, cần gì thanh danh trong sạch?

Có chút ủy khuất, tôi sụ mặt:

- Tên Cường ức vì em không cho anh ta chén, đến anh thì anh húp sạch từ xương đến thịt... đã vậy còn có thai. Mà chuyện này... mẹ không biết, giải thích với mẹ mẹ cũng không tin. Mẹ nghĩ là em có thai với tên Cường rồi bắt con trai bà đổ vỏ... haiz, bà lại không nghĩ đến vấn đề là em vốn cũng định cho tên Cường kia đổ vỏ thì đúng hơn.

- Hoà, đứng đắn một chút được không?

Tôi bĩu môi:

- Thật mà, nếu anh không chịu trách nhiệm, em sẽ bắt tên Cường nhận con rồi cắm sừng lên đầu anh ta. Em đã tính như vậy, tự dưng anh lại nhảy ra nhận con...

- Ớ...

Lời còn chưa nói hết ra, Quân Trực đã đẩy tôi xuống giường rồi cứ thế hôn lên môi tôi. Anh hình như giận, lúc hôn có chút mạnh bạo. Môi môi chạm vào nhau muốn rực lửa, đã thế lại còn bị anh cắn cắn vào môi ngây ngây. Tôi không phải lần đầu tiên hôn môi với đàn ông nhưng hôn kiểu mãnh liệt như thế này, đây là lần đầu tiên nếm thử.

Cái lưỡi thơm tho của ai đó cứ cuốn chiếm lấy lưỡi tôi, chốc chốc lại đảo quanh một vòng khoang miệng. Nước bọt thi nhau nghẹn ứ đầy miệng, anh lại cứ dây dưa không chịu buông thả cho tôi. Mãi lát sau, khi thấy tôi đã chịu đến không được, anh mới cười đểu, buông ra một câu:

- Bây giờ có muốn nhắc về người yêu cũ nữa không?

Tôi vẫn chống chế, phùng ngang trợn dọc:

- Anh chỉ như thế là cùng.

Quân Trực cười gian, anh đè sát lên người tôi, bàn tay thon dài đặt ngay trên bầu ngực không mặc áo lót. Tôi chợt như bị điện giật, hai mắt mở to ra nhìn anh, miệng lấp bấp:

- Này...

Tên kia vẫn lưu manh xoa xoa vài cái, bàn tay anh như có ma thuật, chạm đến chỗ nào, da thịt tôi tê rần đến chỗ đó. Thấy tôi cứng đờ người, anh lại mò mẫm xuống phía dưới. Chợt cảm thấy bàn tay anh không chịu yên phận, tôi bèn kéo tay anh lên trên rồi cau mày, quát:

- Anh muốn húp tiết canh à?

Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đột nhiên cả hai cùng phá lên cười. Cười chán chê, anh mới lồm cồm bò dậy khỏi người tôi, kéo tôi ngồi dậy theo, anh khẽ nói:

- Mình đừng hẹn hò nữa... mình yêu nhau đi.

Với câu đề nghị đột xuất này của anh, tôi có chút sững sốt.

- Yêu nhau á? Nhưng mà mình bây giờ và mình yêu nhau... có khác gì hả?

Anh cười, ánh nhìn rất dịu:

- Không khác mấy nhưng anh muốn em đừng đi, đừng nói chia tay, đừng nói ly hôn nữa. Anh... là cơ phó, em để anh yên ổn chở người đi... được không?

- Em không có làm gì anh cả? Em cũng không phải khủng bố máy bay.

- Nhưng em khủng bố sự kiên nhẫn và chịu đựng của anh... hay em muốn anh buộc em trên máy bay rồi đưa em đi theo cùng?

Tôi phì cười:

- Vợ anh không bị liệt.

- Nếu nhận là vợ anh rồi thì đừng nói bỏ cuộc nữa.

Tôi chợt thở dài, giọng có chút buồn bã:

- Em... thật sự mệt mỏi lắm... làm vợ cũng không đơn giản tí nào.

Quân Trực choàng tay ôm lấy tôi, giọng anh vô cùng bất đắc dĩ:

- Hòa ơi, anh... cũng là lần đầu tiên làm chồng... anh... có nhiều thứ cần phải học lắm. Chúng ta cùng... cố gắng có được không?

Chương 12

Anh là lần đầu làm chồng, tôi cũng là lần đầu làm vợ... bọn tôi cần phải học hỏi nhiều hơn vậy!

_______________

Chuyện của tôi và Quân Trực coi như là được xác định rõ ràng. Nếu lúc trước là tìm hiểu tôn trọng lẫn nhau thì bây giờ là cố gắng hết lòng vì nhau. Tôi thì nghĩ đơn giản thế này, dù sao bọn tôi cũng đã cưới nhau, ngu dại gì bỏ nhau trong khi bọn tôi đang dần dần phát sinh tình cảm. Ở đời này, tìm đàn ông đểu thì dễ chứ tìm đuợc một người hết lòng vì mình thì lại siêu khó. Mà Quân Trực là đàn ông tốt, mà của tốt thì không nên bỏ lỡ. Tôi chính là người biết nắm bắt thời cơ, càng tốt thì càng phải giữ thật chặt.

...............

Mẹ chồng tôi sức khỏe tương đối tốt, cơ mà bà lại thích làm nũng với chồng tôi. Thấy bà cứ mếu máo trách tôi suốt ngày, tôi vừa thấy buồn cười cũng vừa thấy tủi thân đôi chút. Đúng là tôi nói thì bà không nghe, bà cứ bảo là tôi lẻo mép. Mặc dù là thế, nhưng khi mẹ ruột tôi gọi hỏi thăm sức khỏe của bà, bà vẫn vui vẻ niềm nở trả lời, một chút nói khó nghe cũng không có. Thật ra thì mẹ chồng tôi không phải là xấu, bà chỉ là không thích cá nhân tôi thôi chứ đối với gia đình tôi, bà chưa bao giờ có ý xấu.

Thôi, chỉ cần như thế là đủ rồi, con gái đi lấy chồng... chỉ cần ba mẹ ruột không bị nhà chồng xài xể là tôi đã thấy nhẹ lòng lắm rồi.

............

Việc học tôi vẫn hoàn thành tốt, về đến nhà lại giúp chị bếp mấy chuyện vặt vãnh. Cơm nước của mẹ chồng tôi mấy hôm nay đều là do tôi nấu, bà không biết là tôi nấu nên vẫn ăn uống rất ngon lành.

Chuyện của mẹ con tên Cường, chồng tôi cơ bản là còn ghim trong lòng. Nhưng ngại sẽ ảnh hưởng đến tôi nên anh mới để yên không làm gì với mẹ con hắn. Mà thật ra, tôi cũng ngán ngẫm với tên Cường và những người liên quan đến hắn ta rồi. Lúc này, tôi chỉ muốn yên ổn mà sống thôi, chứ cứ đánh nhau mãi... tôi sợ là tôi sẽ thành đầu gấu mất.

....................

Xế chiều, tôi với chị bếp nấu chè bắp, món mà mẹ chồng tôi rất thích. Nấu xong, tôi bưng vào phòng bà một chén rồi nhỏ nhẹ lên tiếng:

- Mẹ, chè bắp mẹ thích ăn, con để trên bàn cho mẹ nha.

Biết là tôi vào nhưng mẹ chồng tôi vẫn quay lưng không nhìn đến tôi. Mặc dù có chút buồn nhưng mà cũng quen rồi, bà đã không thích thì tôi cũng không mặt dày ở lại.

- Mẹ ăn sớm để chiều còn ăn cơm nữa nha, con đi ra ngoài ạ.

Nói rồi tôi quay lưng bước ra ngoài, ấy thế mà chưa đi được mấy bước đã nghe được tiếng loảng xoảng của chén bát rơi xuống sàn nhà. Vội quay người lại, tôi thấy chén chè với ly nước lọc bị rơi đổ hết xuống sàn, còn mẹ chồng tôi thì ngồi bật dậy nhìn tôi chăm chăm vô cùng khó chịu. Bà quát ầm lên:

- Tôi không ăn... cô đem ra ngoài đi.

Tôi nhìn bà rồi lại nhìn mớ chè bị đổ đầy dưới sàn nhà, hít một hơi, tôi lặng lẽ đáp:

- Dạ để con đem ra ngoài.

Chị bếp chắc là nghe thấy tiếng đổ vỡ, chị ấy chạy vào rồi tranh dọn giúp tôi.

- Con Tư để cho con Hoà dọn, nhà còn nhiều việc, mày đi ra ngoài làm đi.

Chị bếp có chút ái ngại:

- Bà... chè dính rít lắm... để con lau dọn phụ...

- Tao kêu mày đi ra ngoài, đi đi.

Thấy mẹ chồng tôi gây khó dễ cho chị bếp, tôi mới khẽ lên tiếng:

- Cái này em dọn được mà, chị ra ngoài đi chị.

- Vậy để tôi đem cái này ra giúp mợ rồi mợ lau dọn cho mau nha.

- Dạ.

Chị bếp đem chén bát bị vỡ đi ra ngoài, tôi thì hì hụt lau chùi sàn nhà cho sạch sẽ thơm tho. Vừa lau nhà, tôi vừa nghe mẹ chồng tôi bóng gió nói tôi đủ thứ nhưng tôi vẫn mặc kệ. Bình thường bà cũng không gây khó dễ giống như vậy, chắc là hôm nay bà có gì đó bực mình không vui. Lau dọn xong xuôi, tôi thưa với mẹ chồng tôi một tiếng rồi lặng lẽ đi ra bên ngoài. Làm dâu làm vợ... thật không đơn giản một chút nào.

Đem cây lau xuống bếp, chị bếp mới chạy đến an ủi tôi:

- Hồi nãy bà cố tình hả mợ Hoà?

Tôi gật gật:

- Em cũng không biết nữa, chắc là vậy.

- Bà này kỳ ghê, đó giờ bà có vậy đâu. Hay là để chiều cậu về tôi nói lại với cậu để cậu nói lại với bà, chứ cứ vậy hoài, tội mợ.

Nghe chị bếp đòi nói cho chồng tôi nghe, tôi vội vàng ngăn cản:

- Chuyện có gì đâu, chị đừng có nói. Mẹ đã không thích em, giờ mà còn có chuyện nữa là mẹ ghét em luôn á. Thôi, để từ từ mẹ cũng nguôi ngoai à, không có sao đâu chị.

- Ờ mợ nói vậy thôi, tôi không nói nữa, mắc công tội mợ.

Tôi gật gật, trong lòng cũng thầm cảm ơn chị bếp. Chuyện đã rối, Quân Trực nóng tính bênh vợ nữa lại càng rối hơn. Mẹ con bọn họ gây nhau, cuối cùng tôi mới là người chịu khổ nhiều nhất. Không phải chuyện gì cũng mách với chồng, so với tôi thì anh mới là người khó xử nhất.

.....................

Tối muộn, Quân Trực mới đi làm về. Lúc anh về thì mẹ đã ngủ, anh bảo chưa ăn gì nên tôi vội xuống nấu cho anh chút gì đó ăn. Định là nấu đồ ăn cho anh ăn cơm nhưng anh lại bảo là muốn ăn mì. Oke ngay thôi, làm vợ hiện đại không ngại nửa đêm.

10 phút sau, tôi đem lên một đĩa mỳ xào bò thơm ngon nóng hổi, phía trên còn trùm cả trứng. Đặt đĩa mỳ trước mặt anh, anh cứ gọi là xuýt xoa tròn mắt:

- Em nấu thật à?

Tôi vênh mặt:

- Tất nhiên rồi, là bổn cô nương nấu cho anh đấy.

Anh cười to, thích thú cầm đũa lên nếm thử:

- Ngon đấy, ta thích.

Cả hai bọn tôi cùng phá lên cười, nhìn anh ăn ngon miệng, tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái. Ăn xong, hai bọn tôi đi dạo một vòng trước sân rồi mới chịu vào ngủ. Cơ mà giường ai nấy ngủ, tạm thời anh vẫn chưa được xâm chiếm sang giường của tôi.

.......................

Sáng hôm sau, tôi dậy chuẩn bị đi học, hôm nay chồng tôi không có lịch bay nhưng anh vẫn như thói quen thường ngày, dậy sớm để tập thể dục. Lúc tôi chuẩn bị đi thì vừa lúc đó anh cũng vừa chạy bộ về. Thấy tôi đang định đi học, anh liền nhanh miệng lên tiếng:

- Để anh tắm rồi đưa em đi.

- Không cần đâu, em đi xe máy được mà. Hôm nay được nghỉ, anh ở nhà ngủ thêm đi.

Anh vừa cởi áo thun trên người, vừa nhìn tôi nói gấp:

- Để anh đưa em đi, làm chồng là phải đưa vợ đi học đi làm. Chờ anh một chút, anh xong ngay thôi.

Sáng sớm chưa ăn gì lại được ngắm múi thịt, nhìn cơ bắp đâu vào đấy trên người anh... tôi tự dưng lại muốn sinh con. Khiếp thật, ngon thế này bảo sao lắm bạn gái.

Thấy tôi nhìn, anh chợt nghiêm mặt rồi quát lớn:

- Hòa, cẩn thận, cẩn thận!

Đang tập trung vào cơ thể của anh nên khi anh quát lên, tôi giật mình muốn rớt tim ra ngoài. Vội vàng nhìn trước nhìn sau, không thấy gì khác lạ, tôi mới bực dọc hỏi:- Cái gì vậy? Cẩn thận cái gì?

Lúc này anh mới cười lớn:

- Anh bảo em cẩn thận coi chừng chảy nước dãi... em nhìn anh như nhìn thấy đồ ăn ngon vậy.

Ơ mẹ kiếp, cái tên tự phụ này!

Tôi trừng mắt nhìn anh rồi đi nhanh lại đấm cho anh một phát vào ngực, tôi cằn nhằn:

- Anh dọa em có ngày em đứng tim chết cho anh vừa lòng.

Quân Trực dang tay ôm lấy tôi, anh cười vui vẻ:

- Bảo bối, đừng giận...

Gớm, lại còn bảo bối!

- Bảo bối? Không biết em là bảo bối thứ mấy mà anh gọi rồi. Anh hai em nói, tình trường của anh chắc phải dài hơn sông Cửu Long.

Anh nhìn tôi rồi trầm giọng hỏi:

- Hưng nó nói anh thế à?

Tôi gật đầu:

- Anh hai em nói luôn đáng tin.

Thấy tôi nói thế, anh lại dỗi:

- Phải rồi, phải rồi... anh hai em là nhất chứ gì. Lấy chồng rồi mà cứ anh hai, anh không là gì trong lòng em hết hả?

Tôi ôm eo anh, thừa cơ hội anh đang giận dỗi, tôi sờ trộm cơ ngực của anh một chút. Chu choa mạ ơi, hết sảy!

Thấy tôi im lặng không trả lời, anh lại kéo sát tôi vào lòng anh, giọng anh trầm xuống:

- Cô Hoà, cô có thương tôi không?

Tôi bị anh siết đến nghẹn, vội vàng trả lời:

- Anh đoán xem.

- Không đoán được.

Tôi ngọ nguậy trong lòng anh rồi lại ngước nhìn anh cười vui vẻ:

- Để tối về em trả lời, giờ em sắp trễ học rồi kia kìa.

Hai mắt anh mở to, ý cười càng lúc càng đậm:

- Tối? Được được, tối về anh lại hỏi tiếp. Nhớ là trả lời cho đầy đủ, trả lời không đầy đủ thì cứ trả lời đến sáng.

Tôi lườm nguýt anh:

- Anh thức đến sáng được à?

Anh véo lên mũi tôi một phát rồi kê miệng nói thầm vào tai tôi:

- Anh chỉ sợ là em thức đến sáng không được thôi... yếu lắm cô nương ạ.

Cái tên này!

Nói xong, anh nháy mắt với tôi một cái rồi lấy quần áo nhanh chóng đi vào phòng tắm. Tôi đứng ngoài đây đỏ mặt tía tai, trong đầu cứ vờn tới vờn lui cái cảnh lần trước tôi và anh abcxyz. Mặc dù say xỉn không nhớ rõ lắm nhưng tôi vẫn nhớ được mang máng... cảm giác khá là tuyệt. Úi chà chà, kiểu này là phải bảo con Kiều mua gấp cho mấy bộ đồ ngủ quyến rũ một tí, tình hình này có mà lên bờ xuống ruộng thôi.
Đang mãi suy nghĩ thì điện thoại anh chợt reo lên, tôi đi đến cầm điện thoại lên xem thì thấy có người đang gọi trên tin nhắn của facebook. Tôi thì thường không quan tâm lắm đến bạn bè của anh nhưng lần này vô tình thấy được ảnh đại diện là nữ giới... tôi tự dưng lại sinh ra chút tò mò.

Tôi định ấn nghe thì người đó lại không gọi nữa, chưa tới mấy giây sau, message vang lên liên tiếp mấy tiếng ting ting. Lòng tò mò trỗi dậy, tôi ấn mở máy rồi mở tin nhắn ra xem... ú òa... là một cô đồng nghiệp gọi chồng tôi là phó soái.

"Phó soái, anh tiện đường đưa em đến sân bay luôn được không?"

"À em quên là hôm nay anh được off, xin lỗi anh nha."

"Mà không có anh thì bọn em buồn lắm, đại tỷ khó tính quà à."

Đây chỉ là tin nhắn vừa đến, phía trên có đến hàng chục hàng trăm cái tin nhắn dẻo quẹo của cô gái tên Nhã này. Có điều Quân Trực trả lời cũng không mấy mặn mà gì, cô ta nhắn sáu bảy tin thì chồng tôi chỉ trả lời có một tin hoặc là để lại icon rồi thôi. Ấy thế mà, Nhã muội muội vẫn nhắn rất đều và rất nhiều, nhắn còn nhiều hơn là tôi nhắn tin cho chồng tôi nữa. Ái chà, tôi lại ngửi thấy có mùi "em gái mưa" đâu đây rồi.

Đợi chồng tôi tắm ra, tôi mới lơ đãng nói:

- Khi nãy có ai nhắn tin cho anh á, tên Nhã.

Quân Trực gật gật, thái độ vô cùng dửng dưng:

- Con bé đó phiền phức lắm, anh không thích nói chuyện.

Tôi lâng la hỏi tiếp:

- Đồng nghiệp hả anh?

- Là người mới đang được chị Ngọc bồi dưỡng, cô ấy cứ đi theo anh gọi anh là phó soái. Ban đầu còn cảm thấy vui tai, gọi riết lại thấy nhàm.

Tôi bĩu môi:

- Thì người ta yêu quý anh cơ mà, có phước thế mà không biết hưởng.

Anh lúc này mới nhìn đến tôi, đi tới chỗ tôi, vừa nắm tay tôi anh vừa nói:

- Nếu nói tới yêu quý thì cả sân bay đều yêu quý chồng em vì chồng em vô cùng vô cùng đẹp trai. Nhưng chồng em có vợ rồi, vợ xinh lại đanh đá... cơ bản là anh không có thời gian để ý đến ai đâu.

Nghe mà thấy mát trong bụng, tôi cười mỉm:

- Dẻo miệng thật.

Anh cũng chỉ cười chứ không trả lời, mà thật ra cũng không trách chồng tôi được. Anh cứ phong độ ngời ngời như thế này thì bảo sao con gái nhà người ta không yêu mến. Mà đồng ý cho là yêu mến đi chăng nữa thì Nhã muội muội này có chút quá đà rồi chứ nhỉ. Chả nhẽ cô ta không thấy chồng tôi đeo nhẫn cưới trên tay à? Mà nếu cho là không để ý đi chăng nữa thì chả nhẽ không ai nói cho cô ta biết là phó soái của cô ta vừa mới lấy vợ?

Tầm này nên đặt một dấu chấm hỏi thật to ở đây mới được.

___________________

Đến chiều tối, dưới quê tôi lại xảy ra chút chuyện. Bác tôi bị tai nạn được chuyển đến bệnh viện lớn ở đây để cứu chữa. Nhà bác neo người nên mẹ tôi phải vào chăm sóc, cùng là phụ nữ nên chăm sóc cho nhau tiện hơn.

Sau khi đón mẹ từ bến xe, tôi với Quân Trực đưa bà đi thẳng vào bệnh viện luôn chứ không ghé ngang nhà. Vào thăm bác gái tôi một lát, mẹ lại bảo tôi với anh về nghỉ ngơi đi, ở bệnh viện có bà là được rồi. Tôi định là ở cùng mẹ nhưng mẹ tôi không chịu, bà nói bệnh viện đông đúc chật chội. Người bệnh còn không có chỗ nằm thì nói gì đến người nuôi bệnh. Thấy cũng đúng nên tôi mới không đòi ở lại nữa, nhưng tôi dặn dò bà có gì phải gọi cho tôi đầu tiên.

Quân Trực quen với bác sĩ ở đây nên anh có gửi gắm bác gái tôi cho bác sĩ. Cũng nhờ vậy nên bác và mẹ tôi có chỗ nằm tốt hơn người khác một chút. Đúng là bệnh viện tuyến lớn nhất, đâu đâu cũng nhìn thấy toàn là người bệnh.

Về đến nhà mệt mỏi quá nên cả hai bọn tôi cùng lăn ra ngủ, vẫn là mỗi đứa một nơi, chưa có tiến triển gì khác.

......................

Mấy ngày sau, tôi vừa đi học, vừa chăm sóc mẹ chồng ở nhà, cũng vừa chạy ra chạy vào mua đồ giúp cho mẹ tôi. Mà mẹ chồng tôi tự dưng khó tính, tôi làm cái gì bà cũng không vừa ý. Ngày nào cũng phải hất đổ cái gì đó cho tôi dọn thì bà mới vừa lòng.

Tôi có lúc gần như không chịu được nữa nhưng nghĩ lại những gì mẹ tôi dạy tôi lại cố gắng kìm cơn giận xuống. Một phần cũng vì Quân Trực, tôi không muốn anh phiền lòng.

Suốt cho đến một hôm, mẹ chồng tôi hất chén cháo trên bàn xuống sàn nhà, tôi bực mình lắm mới nói với bà một câu:

- Mẹ, nếu mẹ không thích con... từ mai con nhờ chị bếp đem cơm cho mẹ nha. Sức khỏe mẹ không tốt, mẹ đừng giận nữa.

Mẹ chồng tôi nhìn tôi, bà cười nhạt:

- Cô chịu hết nổi rồi hả? Nếu chịu không nổi nữa thì đi đi.

Tôi hít một hơi, trả lời thẳng thắn rõ ràng:

- Con không đi được, con là vợ của anh Trực, xuất giá thì tòng phu, chồng con ở đâu thì con phải ở đó. Mẹ hiểu lầm con nhưng con không biết phải giải thích sao cho mẹ hiểu hết. Nếu mẹ không thích con... sau này con không đem đồ ăn vào cho mẹ nữa. Nhưng mà sức khỏe mẹ đang yếu, mẹ đừng giận nữa... giận không tốt cho cơ thể. Con... để con dọn chỗ này rồi con đi ra ngoài, mẹ chờ con chút.

Mẹ chồng tôi chỉ nhìn tôi chứ không trả lời, tôi vẫn tiếp tục công việc lau dọn thường ngày rồi nhanh chóng đi ra bên ngoài. Lúc mở cửa đi ra, tôi thấy mụ Duyên đang bước vào, mụ ấy nhìn thấy tôi liền kênh cái mặt trông phát ghét. Tôi cũng nhìn lại mụ ấy rồi cười khinh ra mặt, làm như chỉ có mụ ấy biết trừng mắt hay sao ấy.

- Dì đã không thích cô, cô mặt lỳ làm gì?

Tôi cười:

- Mẹ chồng tôi thì tôi hiếu thuận, chị hơi ngáo rồi á.

Nói rồi tôi quay người bỏ đi lên phòng, đứng dây dưa với mụ Duyên chỉ tổ chuốc lấy bực mình vào người thôi chứ không được lợi ích gì hết. Còn về mẹ chồng tôi, vẫn là đợi bà hồi tâm chuyển ý vậy.

__________________

Mấy hôm nay chồng tôi bay suốt, lịch trình của anh rất dày nên không có nhiều thời gian ở nhà lắm. Tôi thì cũng bận tối mắt tối mũi, đi đi lại lại ở bệnh viện cũng hết ngày hết giờ.

Tối hôm nay tôi đưa mẹ tôi về nhà ngủ nhờ một đêm rồi sáng mai mẹ tôi lại vào bệnh viện sớm. Quân Trực vừa về đến nhà, anh muốn đến bệnh viện đón tôi với mẹ nhưng tôi không chịu, anh mệt hơn tôi nhiều, nên để cho anh nghỉ ngơi.

Đưa mẹ về đến nhà, tôi dắt mẹ lên trên lầu, tôi đã dọn sẵn một phòng kế bên phòng tôi cho mẹ ngủ. Vừa đi mẹ vừa hỏi:

- Mẹ chồng con còn thức không? Để mẹ xuống chào hỏi một tiếng chứ không thì kỳ quá.

Tôi cười với bà:

- Giờ chắc mẹ ngủ rồi, để sáng mai...

Nói chưa hết câu, tôi gần như chết lặng khi thấy mụ Duyên đang bò trên người của Quân Trực. Vì cửa phòng tôi mở toang nên khi đi ngang, tôi nhìn vào là thấy hết. Chồng tôi nằm trên giường, mụ Duyên thì trèo lên trên người anh, tôi cũng không biết là chồng tôi thức hay là ngủ...

- Út, gì vậy con? Sao... trời ơi! Cái gì vậy trời?

Mẹ tôi hét lên một tiếng thật to, hét to đến mức tai tôi cũng cảm thấy lùng bùng. Mụ Duyên chợt quay sang nhìn tôi, mụ ta sửng sốt một lát rồi lại chuyển sang cười... cười thích chí...

Mẹ kiếp, con phò có học thức!

Chương 13

Mẹ tôi định xông vào nhưng tôi nhanh tay kéo bà lại. Thấy tôi cản tay bà, bà ngạc nhiên nhìn tôi:

- Út... sao con?

Tôi giữ bà lại rồi bình tĩnh trả lời:

- Chuyện hiểu lầm thôi... mẹ để con.

Nói rồi tôi bước nhanh vào trong, đi thẳng đến giường ngủ, trước tiên là tôi nhìn chồng tôi... anh ấy quả thật vẫn còn ngủ, lại còn ngủ rất ngon nữa. Trong lòng cảm thấy thoải mái hơn một chút, tôi mới quay sang mụ Duyên...

"Bộp, bộp", tôi vả hai cái đều tay không nhẹ một chút nào. Mụ Duyên ôm mặt nhìn tôi, Quân Trực nghe tiếng động lớn cũng bật người tỉnh dậy. Anh nhìn tôi ngơ ngác, hỏi trong cơn mê ngủ:

- Hoà... chuyện gì vậy? Chị Duyên... sao chị ở đây?

Tôi nhìn mụ Duyên rồi cười nhạt:

- À chị anh nhân cơ hội em không có nhà nên định đóng vai vợ hiền chăm sóc cho anh ấy mà...

Nói rồi, tôi lại quay sang nắm lấy tay chồng tôi, tôi dịu giọng:

- Mẹ em ở trước cửa, anh ra chào mẹ đi.

Quân Trực sửng sốt, anh bật người đứng dậy rồi đi nhanh ra bên ngoài. Tôi cũng quay lại nhìn mẹ tôi, gật đầu bảo bà cứ yên tâm. Còn về mụ Duyên, hôm nay không cho mụ ta cút xéo là không được mà.

Sau khi giải thích cho mẹ tôi xong, tôi đi xuống gõ cửa phòng mẹ chồng tôi rồi nói rõ ràng cho bà nghe hết mọi chuyện. Nghe xong, bà còn giận hơn cả tôi, bà trực tiếp ra ngoài lôi mụ Duyên mắng cho một trận. Mắng thì thôi chưa đủ, theo như ý của Quân Trực, mụ Duyên nhất định sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.

Trong lúc chờ mụ Duyên thu dọn quần áo, cả mẹ tôi và mẹ chồng tôi đều ngồi xuống ghế nói chuyện. Vẫn là mẹ tôi lên tiếng trước:

- Chị sui, cô gái kia...

Mẹ chồng tôi tranh lời xin lỗi:

- Cho tôi xin lỗi, con bé là con của một người bạn... vì thương con bé mồ côi nên tôi kêu nó về đây ở để đỡ buồn. Tôi không biết là nó thích thằng Trực... nếu biết, tôi đã không để nó ở đây. Để chị sui lên chơi mà thấy cảnh này... tôi thật lòng xin lỗi chị.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chồng tôi xuống nước nói chuyện với người khác. Mẹ tôi nghe xong lại quay sang nhìn tôi, bà lúc này mới nhẹ nhàng cất lời:

- Cũng không phải lỗi của chị, chỉ là con Hoà nhà tôi... nghĩ thì thấy sợ thiệt, may là con rể tôi ngủ quên.

Một câu này làm cho cả mẹ chồng tôi và chồng tôi đều ngại ngùng nhìn nhau không biết nói gì. Mẹ tôi lại nói tiếp:

- Tôi chỉ hy vọng con Hoà được hạnh phúc thôi, nếu chuyện này là hiểu lầm, tôi về cũng không nói lại cho ông nhà nghe. Con Hoà còn ngu dại, có gì chị sui dạy dỗ nó giúp tôi. Tôi thật lòng cảm ơn chị rất là nhiều.

- Dạ chị sui, con bé Hoà giỏi giang ngoan ngoãn... tôi cũng hài lòng về nó lắm.

Tôi khẽ liếc mắt nhìn mẹ chồng tôi, úi chà, hôm nay mới được bà ấy khen, nghe mà nở hết cả mũi.

Phía trên lầu, mụ Duyên cũng từ từ bước xuống. Thấy mụ ta, mẹ chồng tôi lại trừng mắt không vui.

- Con về nhà con đi, ngày mai dì tìm con nói chuyện sau.

Mụ Duyên cúi đầu gật gật, khi nãy còn cười với tôi mà giờ đã trốn chui trốn nhủi đến mặt tôi cũng không dám nhìn. Quân Trực tầm này ghét chị ta đến phát hỏa, đến nhìn chị ta anh cũng không muốn.

- Dì... con đi.

Thấy mụ Duyên nói đi, tôi liền đứng dậy đi tới trước mặt mụ ta. Chặn không cho mụ ta đi ra ngoài, tôi nói:
- Chị đứng lại chút nữa đã.

Mụ Duyên ngước gương mặt buồn bã lên nhìn tôi, mụ ta lấp bấp hỏi:

- Hoà... chị xin lỗi... chị thật sự xin lỗi... chị...

Tôi vội ngắt lời:

- Chị không cần xin lỗi tôi đâu, chị uống cái này coi như là hết tội.

Vừa nói tôi vừa đẩy viên thuốc tránh thai khẩn cấp đến trước mặt chị ta, tôi nhắc lại lần nữa:

- Là thuốc tránh thai khẩn cấp... chị uống xong là có thể đi.

Tất cả mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên chứ không riêng gì là mụ Duyên cả. Quân Trực im lặng nãy giờ, giờ mới lên tiếng:

- Hoà, anh với chị ta thật sự chưa có làm gì... anh thậm chí còn đang ngủ mà...

Tôi nhìn anh:

- Em biết.

- Em biết sao còn...

Tôi ngắt ngang lời anh:

- Em tin anh nhưng em không tin chị Duyên, chuyện chị ta thích anh em biết từ lâu rồi, chính miệng chị ta nói với em nên bây giờ em mới phải làm như vầy. Phòng hậu họa về sau này, chị ta nên uống thuốc tránh thai là tốt nhất.

Mụ Duyên lúc này nhìn tôi bằng ánh mắt căm phẫn, nếu như không có người ở đây chắc mụ ta đã nhào tới nhai sống tôi luôn rồi. Đúng là con phò có học thức, giật chồng người khác cũng chiêu trò từng bước một.

Ban nãy khi mụ ta nhìn tôi cười là tôi đã nghĩ mọi chuyện không đơn giản như những gì tôi thấy rồi. Cửa phòng tôi mở toang như vậy, chẳng lẽ mụ ta không nghe được tiếng bước chân với tiếng trò chuyện của mẹ con tôi. Chồng tôi thì ngủ say như chết, chỗ sinh con đẻ cái của anh vẫn chưa ngóc đầu dậy thì mụ ta abcxyz với chồng tôi kiểu gì được. Mặc dù không được lợi ích gì nhưng mụ Duyên vẫn làm, chứng tỏ là mụ ta có tính toán riêng. Cái tầm này, giật chồng người ta cứ gọi là mưu mẹo đầy người, khiếp thật.
Mẹ chồng tôi dường như hiểu được ý tôi, bà cũng lên tiếng ép mụ Duyên uống thuốc.

- Con Duyên, uống thuốc đi, đừng để cho dì phải nói nhiều.

Mụ Duyên trợn ngang trợn ngược cầm lấy viên thuốc trên tay rồi thả vào trong miệng. Thấy vậy, tôi liền đi tới rót ly nước lọc rồi bóp họng mụ ta đổ nước vào. Đến lúc nhìn thấy mụ ta nuốt liên tục xuống, tôi mới thôi không ép mụ ta uống nữa.

Mụ Duyên sặc lên sặc xuống, mụ ta oán hận nhìn tôi:

- Tôi... uống xong rồi... vừa lòng cô chưa?

Tôi gật đầu, thong dong trả lời:

- Vừa lòng tôi rồi, chị có thể đi.

Mụ Duyên lướt nhìn qua một vòng, thấy không ai bênh vực nên mụ ta mới vùng vằn mặt lớn mặt nhỏ bỏ đi ra ngoài. Mụ Duyên đi, mọi chuyện coi như cũng giải quyết xong. Trời cũng không còn sớm, mẹ chồng tôi mới dắt tay mẹ tôi lên trên phòng, hai bà vừa đi vừa nói chuyện trông rất thuận hòa.

Đợi mẹ tôi đóng cửa phòng đi ngủ, mẹ chồng tôi mới quay sang nhìn tôi, bà vỗ nhẹ lên vai tôi rồi khẽ nói:

- Con đi ngủ sớm đi...

Tôi gật gật:

- Dạ, mẹ cũng ngủ sớm, để con đưa mẹ xuống phòng.

- Không cần đâu, mẹ đi được, hai đứa đi ngủ đi, khuya rồi.

Đợi mẹ chồng tôi đi xuống dưới, tôi với Quân Trực mới đi vào trong phòng. Vừa bước vào phòng, tôi đã cau mày ra lệnh cho anh:

- Anh vào tắm rồi thay quần áo đi, em không muốn nhìn thấy bộ đồ này nữa.

Quân Trực gật đầu rồi vội vàng đi vào phòng tắm tắm rửa thay quần áo. Tôi ngoài này cũng không được rảnh rỗi mà đi thay ga giường với mền gối mới. Gớm thật, mụ Duyên không biết có lăn lộn trên giường ngủ của tôi không nữa. Nghĩ lại vẫn thấy tởm lắm.

Đang bận rộn thì điện thoại của chồng tôi lại reo lên, vẫn là Nhã muội muội gọi qua tin nhắn. Lần này tôi nhanh tay ấn nghe không đợi cho cô ta tắt trước. Dùng giọng hiền lành đoan trang nhất, tôi nói:

- Xin chào, anh Trực đang tắm... cho em hỏi mình có chuyện gì gấp không ạ?

- Chị là ai?

Đấy, nói chuyện kiểu má thiên hạ mẹ thiên nhiên thì hỏi sao bà mày dung tục.

- Vậy chứ cô là ai?

- Tôi hỏi chị là ai thì chị trả lời tôi là được rồi, đưa máy cho phó soái giúp tôi.

Tôi cười nhạt, nói rõ từng chữ một:

- Chồng tôi đang tắm, hiện tại vợ chồng tôi đang có ý định sinh em bé... cô có muốn hỏi gì nữa không?

"Tút", đúng là đồ mất lịch sự, người ta trả lời rõ ràng kỹ càng thế kia mà còn tắt máy ngang. May là tôi có sự kiên nhẫn của con nhà lính chứ nếu không thì tôi đã chửi cho tung nóc nhà ra rồi. Đàn bà con gái gì mà vô duyên, học thì cao mà ý thức bé tí.

Mà nghĩ cũng lạ, hôm nay là ngày hội của các chị gái em gái mưa có học thức à? Sao dồn dập hết cô này đến cô khác thế? Úi chồng ơi là chồng, mệt ơi là mệt mà!

Chương 14

Chuyện của mụ Duyên, Quân Trực cơ bản là không có lỗi lầm gì, tôi cũng không trách anh hay nói gì nặng nhẹ anh cả. Mà hình như là anh cảm thấy có lỗi nên sáng sớm đã chạy sang phòng mẹ ruột tôi giải thích cả buổi trời. Mẹ tôi ban đầu nửa tin nửa ngờ nhưng sau khi nghe anh giải thích, bà hoàn toàn tin vào những gì con rể bà nói, công nhận là hay thật.

Chuẩn bị cho anh đi làm, tôi mới dò hỏi:

- Anh nói cái gì với mẹ mà mẹ tin anh hơn tin em vậy?

Anh cười cười nhìn tôi, ra vẻ bí hiểm:

- Anh chỉ giải thích cho mẹ hiểu thôi mà, chỉ là giải thích thôi.

- Thật không đó?

- Thật, không tin em qua hỏi mẹ đi.

Tôi "xuỳ" một tiếng rồi mặc kệ anh, tôi mà hỏi mẹ tôi được là tôi đâu cần dò hỏi anh làm gì.

- À anh này, mẹ dưới nhà... có nhắc gì đến chuyện chị Duyên không?

Nghe tôi hỏi, nụ cười trên môi anh giảm xuống đôi chút, anh trả lời:

- Anh không có hỏi, mà qua chuyện đêm qua, anh chắc là mẹ không còn tin tưởng chị ta được đâu. Bản thân anh, anh cũng cảm thấy thất vọng vô cùng.

- Chị Duyên thích anh... anh không biết à?

Anh nhìn tôi, ánh mắt nhìn thẳng không trốn tránh chút nào:

- Biết... nhưng anh không nghĩ là chị ấy lại làm như vậy.

Tôi thở dài:

- Là do anh không nghĩ thôi chứ người ta vẫn nghĩ là được, xã hội bây giờ hiếm gặp nhất là người tốt, còn người xấu... cứ đi ba bước là gặp một người.

Giống như là hiểu được ý trong lời tôi nói, anh khẽ gật đầu:

- Anh hiểu rồi, sau này anh sẽ cẩn thận hơn.

Tôi cũng chỉ cần anh cẩn thận, chứ sơ suất một bước... chúng tôi chắc chắn sẽ lạc mất nhau cả đời.

________________

Chồng tôi đi làm, anh tiện đường đưa mẹ tôi đến bệnh viện. Mẹ tôi chăm bác ở viện hôm nay nữa là về quê, chiều tôi sẽ đưa bà ra bến xe để về. Lúc đưa mẹ ruột tôi ra cửa, mẹ chồng tôi còn gửi quà bánh đem vào bệnh viện cho bác tôi. Gì thì gì chứ mẹ chồng tôi tiếp đãi sui gia rất chu đáo, cộng thêm chuyện đêm qua nên bây giờ bà càng chu đáo và ân cần hơn nữa. Nhìn tình cảm hai bên gia đình thân thiết, tôi tự dưng cũng cảm thấy vui trong lòng.

Mấy ngày sau, chuyện của mụ Duyên dần dần lấn xuống, mà mụ Duyên cũng không thấy lai vãng hay gọi điện thoại nhắn tin gì cho Quân Trực cả, giống như mụ ta đã hoàn toàn bốc hơi khỏi cuộc sống của bọn tôi vậy. Tôi cũng hy vọng là mụ ta bốc hơi một cách triệt để luôn cho khoẻ người, đừng nhảy ra ám toán bọn tôi nữa.

................

Sáng hôm sau, Quân Trực vừa lái xe đưa tôi đi làm, anh vừa hỏi:

- Cuối tuần này, đồng nghiệp anh đến nhà chơi được không? Em có bận chuyện gì không?

Tôi lập tức lắc đầu:

- À không, em không có bận gì hết, anh cứ bảo mọi người đến đi.

Anh khẽ quay sang nhìn tôi cười:

- Từ lúc bọn mình cưới nhau đến giờ, anh cũng chưa đưa em đi gặp mọi người, lần này xem như có dịp chào nhau một tiếng luôn.

- Cũng tốt mà, để em dặn chị bếp nấu vài món đãi mọi người. Mà có khoảng bao nhiêu người vậy anh?

- Không nhiều, khoảng 10 người thôi.

Chợt nhớ đến một chuyện, tôi ấp úng hỏi:

- Có...

- Có gì em?

- À không, không có gì. Em định hỏi là mọi người có uống bia không ấy mà.

- Bọn anh uống ít thôi, không uống nhiều đâu... em đừng lo.

Tôi gật gật đầu rồi cũng không hỏi thêm chuyện gì nữa, ý tôi muốn hỏi là có Nhã muội muội tới chơi không. Nhưng nghĩ lại thì làm sao không có mặt muội muội cho được, những dịp như thế này... có em gái mưa nào mà không thích chứ.

_____________

Hôm thứ bảy tôi đưa mẹ chồng tôi đi khám bệnh, lần này không phải là ở bệnh viện của chị Duyên mà là khám ở bệnh viện khác. Sau chuyện của mụ Duyên, quan hệ mẹ chồng nàng dâu của mẹ con tôi cũng được cải thiện rõ rệt. Điển hình là chuyện bà nhờ tôi đưa bà đi khám, ngày trước dễ dàng gì mà bà muốn đi với tôi.

Khám xong xuôi tất cả, tôi đưa bà đi ra ngoài, vừa đi, hai mẹ con vừa tâm sự với nhau đủ chuyện.

- Sức khỏe của con... con cũng để ý một chút. Cái tử cung hai sừng gì gì đó... thằng Trực không quan tâm nhưng mình là phụ nữ mình phải quan tâm đến sức khỏe của mình. Vợ chồng sống lâu dài với nhau mà không có con thì buồn tẻ lắm, cố gắng sinh một đứa... là trai hay gái gì thì cũng được, miễn là có đứa trẻ trong nhà.

Dừng một chút, bà lại nói tiếp:

- Mẹ cũng không phải không thích con, chắc là do ngay từ đầu... con với thằng Trực kết hôn gấp quá làm cho mẹ không kịp chuẩn bị. Con cũng hiểu, người làm mẹ sợ nhất là con mình bị lừa dối... Chưa kể đến chuyện yêu đương của con trước kia cũng lùm xùm đến tận bây giờ, riêng mẹ thì mẹ không thích đều đó.

Tôi mím môi, khẽ trả lời:

- Dạ con hiểu, con cũng không muốn những chuyện đó xảy ra...

Tôi với mẹ chồng tôi tìm một chỗ ngồi xuống, gương mặt bà thoáng hiện lên chút buồn bã, giọng cũng nhạt đi một chút.

- Trực có kể cho mẹ nghe, nếu mẹ là con... mẹ cũng không chấp nhận được chuyện người yêu mình phản bội với bạn thân của mình... Thôi, xem như duyên số con à...Tôi nhìn bà, lần đầu tiên tôi nhìn kỹ bà đến như thế. Mẹ chồng tôi thật ra... cũng không còn trẻ mà để tôi phải gây gổ với bà mãi được.

- Con trai mẹ không phải là đứa hoàn hảo, trước khi cưới con cũng nhăng nhít trai gái bên ngoài. Trách làm sao được, thanh niên còn trẻ phải tự do yêu đương. Nó lại là phi công, nay đây mai đó, may là chưa có con rơi con rớt ở đâu là mẹ mừng rồi. Chắc là nó giống ba nó, cái số có nhiều phụ nữ theo... hy vọng là nó không phụ bạc vợ con...

Nói đến đây, mắt bà thấm đượm nỗi buồn. Chuyện của bà, tôi rất ít khi nào nghe chồng tôi kể, tôi chỉ biết bà là mẹ đơn thân... còn những chuyện khác, tôi hoàn toàn không biết gì cả...

- Nhìn xa tưởng là quý bà nào... ai ngờ nhìn gần... là bà Hạnh Mai.

Cả tôi và mẹ chồng tôi đều ngẩn đầu nhìn lên xem là ai vừa nói. Trước mặt tôi, một phụ nữ tầm 50 tuổi mặc một chiếc váy dài màu đỏ sẫm, gương mặt bà ta sắc sảo trông có phần dữ dằn nhiều hơn là hiền hậu. Tôi thì tôi chịu, không biết bà này là ai, chỉ có mẹ chồng tôi là sửng sốt một lát rồi mới kéo tay tôi đứng dậy, bà nói với tôi:

- Về thôi con, trưa rồi.

Tôi có chút không hiểu lắm nhưng vẫn nghe theo lời bà đứng dậy rời đi. Người phụ nữ mặc váy đỏ kia lại tiếp tục cất tiếng, lần này giọng điệu có chút kênh kiệu:

- Hạnh Mai, lâu quá tôi với bà mới gặp lại, sao bà không ngồi nói chuyện với tôi một lát. Má... bà ấy hay nhắc đến bà lắm, bảo sao lâu quá không thấy bà đưa Quân Trực đến gặp bà nội.

Cái nắm tay của mẹ chồng tôi có phần mạnh hơn một chút, bà siết tay tôi, giọng bà hơi khàn:

- Nói với mẹ, cháu bà sống tốt... cảm ơn tình cảm của bà.

- Haha, để tôi chuyển lời lại đến má... lần trước ghi tên con cháu vào gia phả, má muốn ghi tên thằng Trực vào ô cháu nội giống Minh Tuấn nhà tôi nhưng anh Chiến không cho. Bà coi... đã bao lâu rồi mà anh ấy vẫn không muốn nhận con... tôi cũng khuyên nhủ nhiều...

Mẹ chồng tôi đột nhiên gằng giọng:

- Mẹ con tôi không cần, đàn ông tệ bạc thì vứt đi cho bà trông. Nghe bảo bà sống cũng tốt, cũng thường xuyên đi bắt ghen nhỉ?

Nào nào, gia đấu phiên bản đời thực là đây sao?

- Bà!

Người phụ nữ mặc váy đỏ trông không được vui vẻ gì mấy, bà ta trợn mắt ngang dọc nhìn mẹ chồng tôi. Mà mẹ chồng tôi cũng oai lắm, bà đã muốn hiền mà bà kia không chịu thì bà đanh đá cho vừa lòng chị em.

- Bao nhiêu năm rồi, bà vẫn không bỏ được cái tính ganh đua. Bà trèo lên tình cảm bạn bè để vào làm dâu nhà ông Chiến thì bà phải sống cho tốt chứ. Tôi đã không thèm để ý đến thì bà tìm tôi làm gì. Hay bà muốn Quân Trực dọa giết bà, bà mới vừa lòng.

Người phụ nữ kia vênh mặt:

- Tôi và anh Chiến sống rất tốt, kể từ đó tới bây giờ đều như vậy.

Mẹ chồng tôi cười, nụ cười vô cùng nhẹ nhàng:

- Tốt hay không thì tự bà hiểu, sâu có đục khoét trong trái ổi không thì người trồng ổi là bà phải rõ hơn ai hết. Bà bán giả dối cho tôi làm gì, tôi không có mua. Thôi, chào bà, cho tôi gửi lời thăm sức khỏe tới bà nội của Minh Tuấn.

Lần này thì mẹ con tôi đi thiệt mà người phụ nữ váy đỏ kia cũng không kêu lại nói khó. Tôi vừa đi vừa len lén nhìn về phía sau, người phụ nữ kia đứng nhìn ngây người trông có vẻ buồn bực lắm. Ấy thế khi bắt gặp được ánh mắt tôi đang nhìn, bà ta liền đảo mắt khôi phục lại vẻ mặt sắc sảo... công nhận hay thật.

- Hoà, đừng nhìn nữa, bất lịch sự.

Tôi gật gật đầu, rồi bẽn lẽn đi theo mẹ chồng tôi ra xe đi về. Suốt dọc đường đi, bà không nói với tôi cái gì, mãi gần tới nhà, bà mới bảo tôi đừng nói lại chuyện này cho Quân Trực nghe. Lòng tò mò tự dưng trỗi dậy, tôi mới đánh liều hỏi một câu.

- Mẹ, cô khi nãy... là ai vậy ạ?

Mẹ chồng tôi nhìn tôi, giọng bà nghiêm nghị hơn bao giờ hết:

- Là vợ của ba thằng Trực.Tôi đoán không sai mà, là gia đấu... khi nãy chính xác là một màn gia đấu ngoài đời thực vô cùng đặc sắc.

_______________

Cuối tuần mưa phùn se se lạnh. Sáng sớm tôi cùng chị bếp đi chợ rồi nấu thức ăn để đãi bạn bè của Quân Trực. Đến trưa thì mọi người tới, mặc dù không đông đủ hết nhưng cũng gọi là gần đủ. Nhóm đồng nghiệp đi vào có 3 nam, 4 nữ, trong đó có hai cô còn khá trẻ chỉ cỡ tuổi tôi, nghe loáng thoáng có ai đó gọi một trong hai cô là Phương Nhã.

Mọi người chào hỏi nhau rồi ngồi vào bàn ăn, mẹ chồng tôi ra chào hỏi một câu rồi nhường không khí vui vẻ lại cho giới trẻ. Tôi với chị bếp dọn lên một bàn đồ ăn vô cùng thịnh soạn, muốn món gì có món đó, thịt cá tôm cua đều đủ cả.

- Còn nữa không, để anh dọn lên giúp em.

Nghe chồng tôi hỏi, tôi khẽ cười:

- Hết rồi, anh ngồi xuống ăn đi, sáng giờ anh cũng chưa ăn gì.

- Em ngồi xuống đây đi, ngồi kế anh.

Nghe bọn tôi trò chuyện, anh Nam cơ trưởng liền buông lời chọc ghẹo.

- Chà, tình cảm hai đứa tốt quá ta, cái thằng Trực này tốt số lắm mới lấy được cô vợ vừa xinh vừa giỏi như em. Anh nhìn mà thấy ghen tị quá trời luôn nè.

Cả tôi và mọi người cùng cười, tiếp theo là giọng của một cô gái còn trẻ:

- Em thấy ai lấy được phó soái mới là tốt số.

Một câu kia làm mọi người trên bàn ăn sượng ngắt, đến nụ cười trên môi tôi cũng trở nên kỳ cục vô cùng.

- Haha em nói đùa á, đúng là ai lấy được chị dâu mới là tốt số. Phó soái, anh tốt số thật.

- Ờ phải, phải rồi.

Thấy mọi người cùng oà lên cười, tôi cũng vờ cười theo cho qua chuyện. Chứ cái kiểu gọi phó soái kèm theo kiểu nói vênh váo kia... tôi còn lạ gì ai nữa chứ.

- Mọi người ăn đi, để đồ ăn nguội không ngon nữa đâu.

Có tiếng mời của chủ nhà, mọi người bắt đầu ăn uống nói cười vui vẻ. Tôi ngồi kế chồng tôi, cả buổi cũng pha trò thêm mấy câu tạo không khí gần gũi cởi mở. May đây là bạn của chồng tôi chứ nếu là bạn của tôi thì tôi đã kề vai bá cổ rồi gào lên không say là không cho về rồi. Toàn là tiếp viên hàng không với cơ trưởng cơ phó mà vui tính thân thiện ghê gớm. Chồng tôi có được đồng nghiệp như thế này, tôi làm vợ cũng cảm thấy yên tâm phần nào.

Ăn uống được một buổi, nhìn qua nhìn lại trên bàn ăn, tôi không thấy Nhã muội muội ở đây. Nãy giờ cô ấy có vẻ im lặng ít nói, hoặc là ăn hoặc là ngồi nhìn mọi người nói chuyện. Chả hiểu sao chứ tôi thấy cô ta có chút gian xảo sao sao ấy.

Ngửi ngửi lại quần áo của mình có chút hôi mùi thức ăn, tôi mới nói nhỏ với Quân Trực rồi lên phòng đi tắm. Bạn của chồng đến chơi nhà, còn có cả em gái mưa của chồng đến nữa, không ăn diện một chút thì lại thua thiệt người ta.

Tôi đi lên trên phòng, thấy cửa phòng của mình khép hờ chứ không đóng kỹ. Mở cửa phòng bước vào, tôi hoàn toàn giật mình khi thấy Phương Nhã đang mở tủ quần áo của tôi ra xem. Mà cái ngăn tủ cô ta mở ra, vừa vặn là ngăn để quần áo lót...

- Cô làm gì trong phòng tôi vậy? Ai cho phép cô vào phòng của tôi?

Phương Nhã giật mình, mặt cô ta ngại ngùng, vội vội vàng vàng đóng ngăn tủ lại.

- Em... em định đi tham quan một chút... em... em...

Tôi giận thật sự, phải kìm lắm thì mới không buông lời chửi cô ta. Tôi đi ra cửa, mở cửa thẳng ra rồi cất cao giọng:

- Cô đi ra ngoài, mời cô đi ra trước khi tôi nổi điên lên với cô.

Phương Nhã nhìn tôi bằng đủ loại ánh mắt, cô ta cuối cùng vẫn phải cúi đầu đi ra ngoài trong cái nhìn đầy khó chịu của tôi. Đợi cô ta đi rồi, tôi liền đi tới kiểm tra quần áo lót của mình xem có bị mất hay có gì khác lạ không. Bực thật, chẳng lẽ tôi lại đi mua lại quần áo lót chứ? Mặc kiểu này làm sao yên tâm cho được. Kinh thật!

_______________

Tắm rửa xong, tôi đi xuống dưới nhà thì thấy mọi người đang chuẩn bị về. Rõ ràng khi nãy còn bảo chơi đến chiều mới về, sao bây giờ về sớm vậy nhỉ?

- Sao mọi người về sớm vậy, không ở chơi thêm chút nữa?

Nghe tôi hỏi, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, vẫn là anh Nam cơ trưởng lên tiếng trước:

- À bọn anh có chuyện nên về trước, hẹn vợ chồng em dịp khác vậy.

Cảm thấy có chút kỳ kỳ, tôi cũng không hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Tôi quay sang nhìn chồng tôi, chồng tôi cũng lắc đầu chịu thua. Thấy mọi người kiên quyết muốn về, tôi với anh giữ lại không được, đành để mọi người về sớm. Về phần Phương Nhã, cô ta không dám nhìn tôi cũng không nói năng câu nào, liền chui chui theo mọi người rồi đi về mất.

Tiễn mọi người về hết, tôi mới quay sang hỏi Quân Trực:

- Sao vậy nhỉ? Đang vui mà anh?

Anh nhìn tôi, lắc đầu chịu thua:

- Chắc là có chuyện gì đó, anh cũng không biết nữa.

Chắc là vậy...

__________________

Sáng đầu tuần, tôi dậy sớm đi đến bệnh viện rồi mới đến trường đi học. Mẹ chồng tôi hôm truớc có đăng ký cho tôi khám sản khoa ở bệnh viện, nghe nói bác sĩ khám cho tôi là người vô cùng mát tay.

Lúc đi về, tôi đi sau một cặp mẹ con, người mẹ còn rất trẻ, đứa bé thì chừng ba tuổi chứ không hơn. Người mẹ bồng đứa bé trên tay, bé con lại xoay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò. Bản tính vốn thích trẻ con, tâm lý lại đang mong con nên khi thấy bé con nhìn tôi bằng ánh mắt to tròn, tôi liền nhoẻn miệng cười rồi vẫy tay với bé con vài cái. Bé con cười híp mắt lại với tôi, gương mặt ngây thơ đáng yêu vô cùng.

Chợt, trong đầu tôi có suy nghĩ thoáng qua... bé con này nhìn quen mắt quá... hình như là tôi đã từng gặp ở đâu rồi thì phải. Cảm giác quen thuộc... thật sự rất là quen thuộc...

Chương 15

Nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra là đã nhìn thấy bé con này ở đâu, tôi cứ đứng nhìn theo con bé, con bé cũng toe toét cái miệng cười lại với tôi. Ôi, yêu quá đi mất!

- Úi!

Cô gái đang bồng bé con đi trước đột nhiên ngã khụy xuống đất, bé con cũng vì thế mà bị ngã theo. Tôi vội vàng chạy đến đỡ mẹ con họ dậy, người mẹ trẻ tuổi trông có chút yếu đuối mỏng manh.

- Cô ơi, cô có sao không? Cần tôi đưa cô vào trong cho bác sĩ kiểm tra không?

Cô gái lúc này đang bận tâm kiểm tra cho bé con, thấy bé con không sao, cô ấy mới quay sang tôi, biểu cảm có chút chật vật:

- Cảm ơn cô, tôi không sao đâu, là bị trượt chân thôi.

Tôi cười rồi sẵn tay nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của bé con một chút, tôi nói:

- Không sao là tốt rồi, bé con này... năm nay bao nhiêu tuổi vậy chị?

Cô gái vừa sắp xếp lại mớ giấy tờ bị rơi xuống đất, cô ấy vừa trả lời tôi:

- Được ba tuổi rồi chị.

Tôi xuýt xoa rồi cưng nựng bé con một chút, bé con coi như cũng thích tôi, cứ nhìn tôi cười tít mắt.

- Đáng yêu quá, ba tuổi mà trông xinh quá đi mất.

Cô gái trước mặt nhìn tôi cười, giọng cô ấy rất ngọt:

- Vì bụ bẫm nên nhìn già hơn các bạn chị ạ, thôi em đi trước, em cảm ơn chị nhé.

Nói rồi, cô gái liền bảo bé con:

- Con tạm biệt cô đi, bye bye?

- Bai... bai...

Tôi cười tròn xoe mắt nhìn theo mẹ con con bé, đáng yêu thật, tôi mà có đứa con gái như thế này thì cưng phải biết. Eo ôi!

Nhìn hai mẹ con họ dắt tay nhau ra khỏi cửa lớn của bệnh viện, tôi lại vô thức đưa tay đặt lên bụng mình. Bác sĩ nói tôi không được suy nghĩ tiêu cực quá, tử cung hai sừng thì vẫn có thể sinh con được như những người bình thường. Quan trọng là tinh thần tôi tốt và thoải mái là được. Nếu đã khó khăn hơn người thường một chút, chi bằng tôi nên cố gắng từ bây giờ vậy...

_______________

Tối hôm ấy lúc Quân Trực đi làm về, tôi bắt đầu dở trò gạ gẫm. Đi tới trước mặt anh, giúp anh cởi áo sơ mi để đi tắm, tôi cười mỉm hỏi:

- Anh này, anh thích con trai hay con gái?

Quân Trực nhìn tôi, chân mày anh hơi nhíu, giọng anh có chút tò mò:

- Sao em lại hỏi vậy? Có chuyện gì hả?

- Anh trả lời em trước đi đã.

Anh khẽ cười rồi đưa tay ôm lấy eo tôi siết tôi vào người anh, anh trả lời:

- Con trai hay con gái gì cũng được, miễn là con do em sinh ra là được.

Tôi cười tít cả mắt, trong lòng cảm thấy rạo rực khó tả. Vẽ một vòng trên ngực anh, tôi cười rực rỡ:

- Vậy... mình sinh con được không?

Quân Trực siết eo tôi mạnh thêm chút nữa, anh khẽ cúi đầu, để môi anh gần với mặt tôi, giọng anh trầm ấm:

- Bây giờ luôn... được không?

Mặt tôi có chút đỏ rần, tôi e thẹn bẽn lẽn đáp:

- Được...

Anh kề môi hôn lên trán tôi một cái, giọng anh rất dịu:

- Cảm ơn em, thật sự cảm ơn em.

Đây là lần tự nguyện thứ hai tôi cho anh, sau này chắc là sẽ còn những lần tự nguyện như thế này nữa. Thật ra, đã là vợ chồng với nhau rồi, cũng đã từng có với nhau một đứa trẻ... khó khăn với nhau mãi cũng không được. Phụ nữ ỏng ẹo giữ mình quá... cũng không phải là chuyện tốt.

Bên ngoài trời bắt đầu sụp tối, trong phòng thì tràn ngập cảnh xuân phơi phới. Những tiếng rên yêu kiều hòa cùng tiếng thở dốc khiến người nghe cảm thấy chối cả tai.

Một hành trình mới lại bắt đầu!_______________

Đã xác định sẽ sinh con nên bọn tôi bắt đầu lên kế hoạch sinh hoạt lành mạnh nhất có thể. Vì cơ địa tôi có chút khó khăn trong việc sinh con nên bọn tôi phải cố gắng hết sức mình.

Những hôm chồng tôi không có lịch bay, anh toàn ở nhà với tôi hoặc là đưa tôi đi chơi đây đó. Cũng có khi là đi ăn uống với đồng nghiệp của anh chẳng hạn. À mà nhắc đến đồng nghiệp, tôi lại thấy có chút tò mò khi thấy Phương Nhã không còn nhắn tin hay gọi điện cho chồng tôi nữa. Tôi nghe Quân Trực nói, cô ta hình như có đối tượng mới rồi. Như vậy cũng tốt, tôi đỡ mắc công tìm cách trị tiểu tam.

Tôi với Quân Trực sống với nhau vô cùng tốt, hầu hết mọi chuyện anh đều nghe theo ý của tôi. Trước kia anh thế nào tôi không biết, tôi chỉ biết bây giờ anh đối xử với tôi rất rất tốt, như thế là đủ rồi. Cũng không phải tôi đề cao chuyện tình cảm của mình quá mức, chỉ là mưa đến đâu thì mát mặt đến đó. Làm người nghĩ xa trông rộng thì tốt nhưng nghĩ tiêu cực thì lại không tốt chút nào.

.................

Sáng sớm của ngày cuối tuần, bình thường thì tầm này tôi vẫn chưa dậy đâu nhưng cả đêm qua tôi ngủ không được, hôm nay bắt buộc phải dậy sớm để kiểm tra.

Cầm hộp que thử thai đi vào phòng tắm, lát sau tôi đi ra ngoài với gương mặt tiu nghỉu buồn bã. Quân Trực lúc này cũng đã tỉnh, thấy tôi rầu rĩ, anh liền đi đến hỏi han.

- Sao vậy? Em đau bụng à?

Tôi lắc đầu, nói như mếu:

- Que có một vạch thôi.

- Một vạch?

Nói rồi anh cầm que thử thai lên xem thử, ngó nghiêng một hồi, anh liền ôm lấy tôi an ủi.

- Chưa đến một tháng mà em đã vội thử thai rồi, nôn nóng quá như vậy không tốt đâu. Nghe lời anh, để đến khi nào thấy chậm ngày rồi hãy thử, đừng tự làm mình buồn nữa.

Tôi gật gật đầu rồi vùi mặt vào ngực anh, cảm giác trong lòng có chút trống rỗng mất mát. Tôi thật tình không muốn y học can thiệp vào chuyện sinh con của mình, tôi không muốn chút nào.

________________

Hôm nay là cuối tuần, hiếm hoi lắm đồng nghiệp của anh cũng được nghỉ, mọi người hẹn nhau đi ăn sáng uống cà phê trò chuyện. Quân Trực cũng đưa tôi đi theo cùng, kể từ khi lấy nhau về, đi đâu anh cũng muốn đưa tôi đi theo để giới thiệu với bạn bè.

Đến quán cà phê, mọi người vừa ăn sáng vừa nói chuyện, hôm nay Nhã muội muội không đi theo cùng, tôi tự dưng cảm thấy không khí dễ chịu hơn bao giờ hết. Ngồi được một lát, tôi xin phép đi vệ sinh. Lúc ngồi trong phòng vệ sinh, tôi nghe được loáng thoáng bên ngoài có tiếng trò chuyện, nghe kỹ lại mới biết là đồng nghiệp nữ của chồng tôi. Đang định mở cửa đi ra thì nghe bọn họ nhắc đến tên chồng tôi, theo phản xạ tự nhiên của con người, tôi bèn nán lại để nghe thử xem bọn họ nói những gì.

- Con bé Nhã không đi chắc là nó không muốn gặp vợ của anh Trực. Mà là em, em cũng không muốn đi... tại vì lỡ hẹn với mọi người rồi, đến nơi mới biết có cả vợ của anh Trực.

- Ừ, không thích thì để trong lòng thôi, nói ra lại ngại với anh Trực. Dù sao cũng gặp con bé ấy có một lát, mà đối với mình con bé cũng không có nói gì quá đáng, giữ thể diện cho Trực nữa.

- Công nhận thảo mai chị nhờ, trước mặt thì vui vẻ, sau lưng thì mặt nặng mặt nhẹ. Nhìn người cũng xinh xắn, thế mà tâm địa hẹp hòi ích kỷ thật.

Bọn họ... là đang nhắc đến tôi sao? Tôi đã làm gì sai?

- Chị chịu, con bé Nhã không chạy xuống nói thì chị cũng không biết. Mà chỉ có lần đó thôi, lần sau có hội họp sẽ không đến nhà Trực nữa. Ai đi chứ chị không đi.- Em cũng không đi, giận thì em chịu.

Bên ngoài đột nhiên im lặng, chắc hẳn là bọn họ đã đi ra ngoài rồi. Tôi bước ra khỏi phòng vệ sinh, cả người có chút trầm mặc đi đến bồn rửa tay rồi ấn xả nước. Thì ra hôm đó là có chuyện nên mọi người mới đi về trước, thảo nào đồng nghiệp của chồng tôi luôn nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ kỳ. Tôi cứ tưởng do tôi là người lạ nên bọn họ mới nhìn tôi như thế chứ, bây giờ tôi mới biết là có lý do riêng.

Nhưng mà... không biết Quân Trực có biết chuyện này không nhỉ? Anh ấy liệu có biết trong mắt đồng nghiệp của anh ấy... tôi xấu xa như vậy không?

...................

Ngồi trên xe về nhà, tôi cứ do dự mãi không biết là có nên hỏi chồng tôi hay không. Thấy tôi cứ rục rịch không ngồi yên, Quân Trực lại cất tiếng hỏi trước.

- Em sao vậy? Ghế ngồi không thoải mái hả?

Tôi lắc lắc đầu, hít vào một hơi, tôi cuối cùng cũng hỏi được điều mình muốn hỏi.

- Anh này, hôm mọi người đến chơi nhà mình, là có chuyện gì đó... nên mọi người mới về hết... có phải không?

Quân Trực xoay người sang nhìn tôi, ánh nhìn của anh có chút ngạc nhiên, mi mắt cũng khẽ sụp xuống. Nhìn thấy biểu cảm của anh như vậy, tôi đoán chắc chắn là anh đã biết.

Trong lòng có chút buồn bã, tôi lại hỏi:

- Anh biết lý do tại sao rồi, sao anh không hỏi em?

Anh đột nhiên lại cười, tay cũng khẽ xoa xoa đầu tôi:

- Hỏi em làm gì, anh cơ bản là không quan tâm.

- Là anh không quan tâm lời của Phương Nhã nói hay là không quan tâm đến em? Vì không quan tâm đến em nên em có xấu xa thế nào, anh cũng không buồn nghĩ tới.

Anh cho xe chạy chậm lại, rẻ vào một hướng ít xe lưu thông trên đường, anh mới nghiêm túc trả lời câu hỏi của tôi.

- Sao em lại nghĩ là anh không quan tâm đến em, anh đối với em như thế nào... không lẽ một chút em cũng không cảm nhận được hả Hoà?

Tôi có chút lúng túng:

- Không phải là không cảm nhận được nhưng chuyện đó và chuyện này... là hai chuyện khác nhau mà. Người khác nói vợ anh như thế, chả nhẽ anh không có suy nghĩ gì sao?

- Anh không quan tâm, dù họ có nói em xấu đến mức nào... anh cũng không quan tâm. Vì anh không tin, anh không tin em là người như thế.

Tôi nhìn anh, nhìn ánh mắt kiên định khi trả lời của anh, lòng tôi có chút run rẩy. Mím môi nhìn về phía trước, tôi khẽ hỏi:

- Anh biết chuyện này từ khi nào?

- Sang hôm sau... anh Nam đã nói cho anh biết. Anh không tin, anh khẳng định vợ anh không như thế. Còn ai nghĩ thế nào thì tùy họ, chỉ cần đừng nói trước mặt anh là được.

- Sao anh không hỏi em?

- Tại sao phải hỏi em, hỏi em thì đồng nghĩa với việc anh nghi ngờ em nên mới hỏi. Anh nghe anh Nam nói thì đã thấy chuyện đó quá là vô lý rồi, anh Nam cũng không tin nhưng mấy cô trong tổ bay thì lại tin. Phụ nữ lúc thì thông minh tuyệt đỉnh, lúc thì ngớ ngẩn ai nói gì cũng tin. Anh lại không muốn đôi co với bọn họ, bọn họ đã ghét rồi, có nói nhiều thì cũng như đổ xuống sông xuống suối mà thôi.

Anh nói cũng đúng... nhưng mà...

- Anh đã biết mọi người hiểu lầm em... vậy sao anh còn đưa em đi gặp mọi người? Anh biết người ta không thích em mà...

Quân Trực lại cười:

- Anh muốn cho họ thấy là vợ anh rất tốt, cư xử nhã nhặn lịch thiệp, hòa đồng với mọi người.

- Nhưng bọn họ vẫn nghĩ lần trước là em xấu tính không muốn tiếp đãi bọn họ.

- Em yên tâm đi, tất cả đều lớn rồi, đều biết cách nhìn nhận. Chẳng qua là họ cố chấp với lối suy nghĩ của mình thôi. Ấn tượng đầu tiên thấy em không tốt là mặc định em không tốt, đã nghĩ vợ anh không tốt thì anh càng đưa em đi theo cùng. Đợi cho suy nghĩ của bọn họ từ từ thay đổi, vợ anh nhảy ra chốt hạ nữa là xong.

Câu cuối anh vừa nói vừa cười gian xảo, tự dưng nhìn anh tôi lại thấy hơi choáng. Cái tên này, nhìn thế chứ cũng lý luận ranh ma đấy. Chốt hạ, tôi chắc chắn là phải nhảy ra chốt hạ rồi. Thanh danh hoà đồng được bao nhiêu phiếu bé ngoan lúc học mẫu giáo... chẳng nhẽ cứ thế mà bị Nhã muội muội hủy hoại ư? Ai lại để như thế được...

________________

Đêm đang ngủ, tôi lại nằm mơ thấy mình ôm một đứa bé gái... đứa bé ấy chừng hai ba tuổi, cứ luôn miệng gọi tôi là mẹ, gọi Quân Trực là ba.

Sáng tỉnh dậy, giấc mơ đó vẫn cứ quanh quẩn trong đầu tôi. Lần trước tôi mơ thấy mình sinh em bé... mấy ngày sau liền phát hiện ra mình có thai. Lần này... không biết là như thế nào... cảm giác trong mơ cứ buồn bã thế nào ấy... 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau