CON NỐI DÕI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Con nối dõi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Con của ai?

Tôi 23 tuổi, hai tháng trước vừa mới hủy hôn với người yêu cũ thì hai tháng sau lại bất ngờ làm lễ cưới với chồng hiện tại. Ai cũng ngỡ ngàng trước đám cưới của tôi, đến tôi còn ngỡ ngàng không dám tin vào cuộc sống hiện tại của chính mình nữa là.

Lúc biết tin tôi đi lấy chồng, mẹ tôi cứ khóc suốt thôi. Sáng khóc, trưa khóc, chiều lại tiếp tục khóc, đến cả ăn cơm mà mẹ tôi cũng không cầm được nước mắt. Bà sợ là tôi không biết làm dâu, bà cũng sợ mẹ chồng tôi không đối xử tốt với con gái cưng của bà. Mẹ tôi từng không đồng ý chuyện tôi lấy chồng gấp nhưng dưới uy quyền của ba tôi, dù bà có không đồng ý thì cũng không làm gì được. Ba tôi rất thương anh em bọn tôi, đặc biệt là tôi, ba lại càng thương hơn rất nhiều vì tôi là thân con gái. Nhưng với tình hình hiện tại của tôi bây giờ, ba chắc là không còn sự lựa chọn nào khác nữa, tôi nghĩ là ông đã rất khổ tâm trong lòng...

Tính luôn hôm cưới rồi cả hôm nay, cái bầu của tôi cũng hơn bảy tuần tuổi. Cái bụng vẫn phẳng lì không có tí gì giống mấy bà bầu cả, tôi vẫn ăn uống sinh hoạt đi đứng bình thường, đến cả nghén giống mọi người cũng chẳng có. Đám bạn xung quanh không ai nghĩ là tôi có bầu cả, bọn nó chỉ nghĩ là do tính tôi ngang tàng lại u uất chuyện thằng chó người yêu cũ nên mới quyết định như vậy. Chỉ riêng hai đứa bạn thân là biết chuyện tôi có bầu, mà bọn nó cũng kín miệng, tôi không thích công khai nên hai đứa nó cũng không dám nói với ai.

Kể về chồng tôi một chút, anh ấy là dân trong ngành... À ngành ở đây là ngành hàng không chứ không phải ngành "baylak" như mọi người hay nghĩ đâu. Tôi quen anh trong tiệc sinh nhật của anh trai mình, lần đó cả đám bạn nữ của anh trai tôi đều bị anh làm cho "rụng hết trứng". Tôi thì có bạn trai rồi nên cũng không quá để tâm, sau này khi chia tay bạn trai, tôi vô tình gặp anh ở thành phố, tôi và anh vẫn giữ mối quan hệ tốt cho đến khi sự cố xảy ra.

Năm nay lão công nhà tôi cũng gần 30 rồi, nhìn tuổi thì cũng hơi cao nhưng được cái vẫn còn soái ca phong độ, hàng họ ngon lành chán. Đáng lý anh ấy vẫn sẽ tự do bay nhảy như cái công việc của anh đang làm nhưng xui cho anh, đang yên đang lành lại thả "đạn" trúng đích làm gì cho mang gông vào cổ. Bọn tôi cưới nhau không phải vì yêu nhau mà là vì đứa bé trong bụng của tôi, kết quả từ lần nhào lên lộn xuống không kịp chuẩn bị "áo mưa".

Hôm đó tôi hẹn anh đi ăn để trả công cho anh vì mua giúp tôi cái vòng tay mà tôi thích. Tôi thì hơi say, không say quá mức nhưng cũng không còn tỉnh táo để ngăn cản dục vọng trong người mình lại. Chồng tôi cũng say nhưng được cái vẫn tỉnh táo hơn tôi rất nhiều. Sau khi nhậu nhẹt ở quán xong, anh ấy đưa tôi về phòng trọ của tôi nhưng trời xui đất khiến thế nào mà tôi lại để mất chìa khóa phòng. Để không phiền hà đến bà chủ nhà trọ, lão ấy lại bế tôi về chung cư mà công ty thuê riêng cho lão. Rồi chuyện gì đến cuối cùng cũng đến, tôi thế là bị ăn sạch sành sanh. Tôi còn nhớ mang máng trong cơn kích tình, tôi e ngại hỏi anh ấy thế này.

"Anh không... có bao... lỡ có bầu thì thế nào?"

Chồng tôi nhìn tôi, trên môi là ý cười thích chí:

"Đẻ đi anh nuôi, miễn là con của anh thì anh không ngại."

Tôi "ồ" lên một tiếng rồi vẫn cho anh làm tiếp những chuyện phía sau. Chỉ có điều cái câu "đẻ đi anh nuôi" của anh thì tôi lại không mấy tin tưởng cho lắm. Đàn ông có tiền, có sắc, có địa vị như anh thì dại gì để cho "tình một đêm" của mình có thai. Mà tôi cũng không nghĩ là tôi và anh lại một phát ăn ngay, một lần lăn lộn, về nhà... có thai.

Gọi anh là chồng, nghe thì thân mật thế thôi chứ giữa bọn tôi ngoài có chung một đứa bé ra thì chẳng có gì nữa. Tôi không yêu anh, anh cũng không có tình cảm với tôi, bọn tôi cưới nhau về nhưng cuộc sống của vợ chồng bọn tôi vẫn như lúc còn độc thân. Anh bay những chuyến bay trong nước xa nhà, tôi thì vừa học vừa làm, thi thoảng anh gọi tôi hỏi thăm tình hình sức khỏe. Anh bay xa nhà, tôi cũng không nhớ anh, chỉ có anh là nhắn tin hỏi con có ngoan không, sức khỏe của tôi có ổn không.Thật ra tôi nghĩ, anh rất để tâm đến con của chúng tôi, rất muốn đứa bé ra đời. Cũng vì muốn có con nên điềm nhiên anh vẫn sẽ quan tâm đến tôi nhiều hơn một chút vì tôi là mẹ của con anh.

Thật ra thì tôi cũng không ép anh phải lấy tôi vì tôi có bầu đâu. Tôi lớn rồi, 23 tuổi ở quê tôi mấy đứa bạn đã một nách hai ba đứa con, tôi có con ở tuổi này cũng không gọi là quá sớm. Tôi không giàu có nhưng tiền tiết kiệm lúc đi làm với tiền để dành lấy chồng vẫn đủ cho tôi nuôi con tôi đến khi nó được một tuổi. Chỉ là khi biết tin mình có bầu, tôi muốn cho ba nó biết là con nó đã có mặt trên đời này. Còn ba nó có muốn nhận con hay không, chuyện đó tôi không nghĩ là quan trọng.

Thế nhưng khác với những gì tôi suy nghĩ, chồng tôi không hỏi gì nhiều mà chỉ bảo tôi ở yên ở phòng trọ, anh bay về sẽ đến gặp tôi giải quyết. Nghe đến hai từ giải quyết, tôi bắt đầu ngửi thấy mùi "tra nam", tôi cũng có nhắn tin bảo anh không cần phải giải quyết, tôi không bắt anh chịu trách nhiệm. Mãi hai ba ngày sau, nửa khuya tôi đang ngủ thì anh lại thình lình xuất hiện trước cửa phòng trọ của tôi. Trên người anh vẫn mặc nguyên bộ đồng phục của cơ phó, mặt mũi có chút bơ phờ nhưng gương mặt vẫn rất có sức hút. Anh bước vào phòng rồi bảo tôi cho anh xem kết quả khám thai. Tôi mặc dù không thích nhưng vẫn lấy cho anh xem, trên giấy tờ cũng không có hình ảnh gì rõ ràng vì thai còn bé quá chưa vào làm tổ trong tử cung. Anh nhìn nhìn ngắm ngắm, mắt mở to nghiên cứu các kiểu, miệng đọc lầm bầm kết quả xét nghiệm máu. Nhìn nhìn một hồi, anh mới chịu ngước mặt lên nói chuyện với tôi. Ấy mà câu đầu tiên anh hỏi lại làm cho tôi giật mình cứng người mất mấy phút, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy bàng hoàng.

"Lấy anh đi, tuần sau mình cưới!"

Trong lúc tôi vẫn đứng đực mặt ra nhìn anh thì anh đã gọi điện thoại về cho mẹ chồng tôi thông báo tình hình. Tiếp theo đó, anh gọi cho anh hai tôi rồi từ chỗ anh hai, anh gọi thẳng cho ba tôi. Và kết quả cuối cùng, bọn tôi lấy nhau sau hai tuần kể từ khuya hôm đó.

Đám cưới siêu gấp nhưng mọi thứ vẫn được chuẩn bị đầy đủ và chu đáo. Tôi lên xe hoa về nhà chồng trong sự ngỡ ngàng của mọi người, đặc biệt là chú rể không phải là người đã cùng tôi làm lễ ăn hỏi mấy tháng trước. Thiệt tình... chuyện thật cứ như trong phim.

Cưới nhau, sống cùng nhau nhưng bọn tôi vẫn giữ cuộc sống rất riêng cho mình. Tôi tôn trọng anh và anh cũng thế, bọn tôi phải thực hiện nghiêm túc các nghĩa vụ của một cặp vợ chồng. Vì là không yêu nhau nên tôi không ép anh bỏ cái tình đào hoa vốn có của mình, chỉ cần anh đừng để con của tôi có em rơi em rớt ở đâu là được. Tạm thời là như thế, nếu sau này bọn tôi phát sinh tình cảm thì bàn lại sau. Tôi ra quy định như thế, hai đứa bạn tôi nghe xong liền bảo tôi bị đần à mà cho chồng tự do trai gái. Thế nhưng bọn nó lại không nghĩ đến việc chồng tôi là cơ phó của tàu bay, cơ bản là anh có bao giờ ở yên ở nhà đâu. Hôm nay anh ở chỗ này, mai anh đã bay đến chỗ khác, dù tôi có thần thông quảng đại đến mức nào cũng không quản lý anh được. Với lại, nếu anh có trách nhiệm với mẹ con tôi, anh sẽ không làm chuyện có lỗi với tôi. Thay vì cấm đoán thì tôi nên để anh nhận ra được chân lý chuẩn mực trong hôn nhân, việc tự mình nhận ra sẽ tốt hơn là bị người khác ép buộc.

Suy cho cùng, bọn tôi là hôn nhân không có tình yêu, cứ rộng rãi mà đối đãi với nhau. Nếu có duyên sẽ sống cùng nhau đến trọn đời, mà nếu không có duyên... cũng sẽ không để lại ấn tượng xấu trong lòng nhau!

_____________

Trên đường đi học về thì mưa to vì sợ ướt mưa bị cảm lạnh nên tôi trú mưa ở siêu thị gần đó rồi mới về nhà. Về đến nhà, mẹ chồng tôi đang ngồi xem phim trong phòng khách, thấy tôi về, bà liền tắt tivi rồi quay sang có ý trách tôi.

- Con đi đâu mà giờ mới về? Bình thường 6 giờ đã về, hôm nay gần 8 giờ mới về tới nhà?

Tôi đi đến ngồi xuống ghế, nhỏ nhẹ trả lời:

- Dạ trời mưa, con ghé ngang siêu thị trú mưa rồi sẵn tiện ăn gà rán rồi mới về nhà...

- Có bầu sao lại ăn đồ ăn đông lạnh, con không thương con của con hả?

Mẹ chồng tôi mắng, tôi không muốn phản bác lại bà nên cũng không trả lời. Thấy tôi cúi mặt, mẹ chồng tôi lại tiếp tục lên tiếng trách móc:

- Thằng Trực bay xa nhà, con đang có bầu đi lung tung lỡ có chuyện gì thì sao? Nếu cái chân cứ đi không biết điểm dừng... vậy thì nghỉ học đi, ở nhà dưỡng thai cho đàng hoàng. Chồng con cũng không phải người nghèo khổ gì mà bắt con phải đi làm kiếm cơm, nghỉ học đi.

Tôi ngước mắt lên nhìn bà, lần này lại phải tranh cãi.

- Mẹ, con vẫn rất khỏe mà, bác sĩ cũng nói có bầu nên đi lại làm việc cho sau này dễ sinh. Với lại, con có đi linh tinh đâu ạ, hôm nay vì trời mưa nên con mới về trễ một chút...

- Hôm trước thì đi ăn với bạn, hôm nay thì trời mưa rồi ngày mai ngày mốt thì thế nào? Mẹ cũng không muốn con ở nhà đâu, mẹ chỉ muốn tốt cho cháu nội của mẹ. Chuyện học hành của con, mẹ sẽ bàn lại với thằng Trực, chỉ cần nó đồng ý, ngày mai mẹ sẽ đến trường con xin bảo lưu kết quả học tập.

- Mẹ... ngày mai con sẽ về đúng giờ...

Mẹ chồng tôi không thèm nghe tôi nói, bà đã tự ý quyết định luôn.

- Không bàn đến chuyện này nữa, chị Duyên nói với mẹ, thai của con còn nhỏ tốt nhất không nên đi lại nhiều. Chị Duyên là bác sĩ, con nên nghe theo chị.

Nói đến đây, bà lại nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu:

- Nếu con là dân thành phố thì đã khác... dân quê cứ thích chạy nhông nhông suốt ngày ngoài đường...

Ơ vô lý thế!

Nói rồi bà quay người bỏ đi vào phòng, bà cũng không quên dặn chị bếp đem nước hầm canh bổ dưỡng lên phòng cho tôi. Thấy bà đi rồi, tâm tình tôi thật khó chịu, có mỗi cái chuyện đi học mà suốt ngày bà cứ ép tôi bỏ học ở nhà dưỡng thai. Thai khỏe, mẹ con tôi khỏe thì lại nói tới nói lui rủi ro các thứ. Mà cũng lại là chị Duyên, kể từ cái hôm đầu tiên tôi bước về đây làm dâu, chị ấy đã bảo tôi đừng đi học nữa. Hay thật, chê tôi dân quê thì thôi đi, bây giờ lại muốn tôi thành kẻ ăn bám nữa mới vừa lòng à?

Bước lên cầu thang, tôi ôm một bụng hậm hực lên trên phòng. Vừa bước hết cầu thang, tôi chợt giật bắn người vì nhìn thấy mình trong gương.

Ôi mẹ ơi, nhà chồng tôi thiết kế quái lọ thật. Chả hiểu thằng cha thiết kế nào lại để nguyên một cái gương dài ở cuối tường. Mỗi lần tôi đi lên phòng mà không để ý là lại giật mình vì nhìn thấy mình trong gương, lắm lúc cứ tưởng thấy ma. Kiểu gì tôi cũng đem tấm gương này gỡ xuống, chứ cứ để kiểu này, có hôm giật mình bất tỉnh nhân sự chứ chả đùa.

Lên phòng tắm rửa xong, chị bếp liền đem canh lên cho tôi ăn bồi bổ. Ăn xong, tôi liền nhận được điện thoại của chồng tôi, bắt máy, tôi có chút không vui trả lời:

"Alo, em nghe.""Ừm, mới về à?"

"Vâng."

"Anh nghe mẹ nói... em hôm nay về trễ... hay là..."

Nghe đến hai chữ "hay là", tôi liền điên tiết xả cho một tràn.

"Hay là... hay là sao? Anh cũng muốn em ở nhà hả? Em có thai thì có thai, em vẫn phải được tự do chứ? Em lớn rồi, tự biết bảo vệ cho em và con, sao mọi người cứ thích làm quá vấn đề lên vậy? Anh đi bay, anh có hôm được về nhưng anh không về, em cũng không nói gì anh cả. Em tôn trọng tự do của anh, anh cũng nên tôn trọng tự do của em chứ?"

Đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt, tôi cũng chợt nhận ra là tôi bị hớ. Có chút ấp úng, tôi lại thanh minh:

"Lần đó... mẹ kêu em gọi hỏi anh Thành nên em mới biết anh không về... em không có ý muốn tìm hiểu lịch trình làm việc của anh..."

"Được rồi, anh hiểu rồi. Chuyện học hành của em, cứ tùy theo ý của em. Nhưng sau này thai lớn, em phải nghe theo mẹ nghỉ học. Chuyện học hành không vội, con vẫn là quan trọng hơn. Anh không ép em, sinh con xong, em muốn đi học khi nào thì đi khi đó. Đã được chưa?"

Lúc này tôi mới cảm thấy dễ chịu đôi chút, dịu giọng, tôi nói:

"Được rồi, sau này khi bụng lớn em sẽ ở nhà. Con em... em tự biết bảo vệ mà."

Bên kia phát ra giọng khàn khàn có chút ngượng ngùng:

"Chuyện... khi nãy anh không về nhà... là vì hôm đó anh hơi mệt... bay xa lại thấy không khỏe nên không muốn về... sợ là anh bệnh rồi lây sang em và con. Em nếu để trong lòng, sau này anh sẽ về... dù thế nào cũng sẽ về."

Tôi chợt thấy nghẹn nghẹn, khi nãy cũng vì bức xúc nên mới nói ra như thế chứ thật lòng tôi không để tâm đến chuyện anh có về hay không. Bây giờ nghe anh nói vậy, tôi lại thấy bản thân mình có lỗi. Đòi anh cho tôi quyền tự do mà tôi lại đi bắt bẻ quyền tự do của anh... hình như có chút không hợp lý.

"À không sao mà... anh thấy mệt thì cứ ở lại... em... em không có để ý đâu..."

"Được rồi không nói nữa, em ngủ sớm đi... mai anh về."

"Dạ...vâng."

Tắt máy, tâm trạng tự dưng lại thấy không được vui cho lắm. Mặc dù đã thắng trong chuyện bị ép nghỉ học nhưng sao tôi lại thấy không thoải mái thế này nhỉ?

Anh Trực... đâu cần phải giải thích với tôi như thế đâu... tôi thật sự không để tâm mà... thật không có để tâm đâu...

________________

Vì chồng tôi không đồng ý nên mẹ chồng tôi cũng không ép buộc được tôi. Mà cũng vì không ép tôi nghỉ học được nên bà sinh ra cay cú rồi cứ hay tìm chuyện móc mỉa tôi. Mẹ chồng tôi không thích tôi, chuyện này tôi biết từ khi nghe bà hỏi tôi là dân tỉnh lẻ hả? Nhưng thế thì cũng chẳng sao, tôi lấy chồng chứ không lấy mẹ chồng, bà nói đúng thì tôi nghe, nói sai thì tôi không nghe. Chỉ cần tôi không hỗn láo, không mất dạy, không xéo sắc với mẹ chồng tôi là được. Còn về chuyện bà hay móc mỉa tôi, tôi cứ phiến phiến giả điếc cho qua. Hơn thua với mẹ chồng mình từng li từng tí thì lại dại quá rồi.

..................

Tôi và thằng người yêu cũ phụ bạc học chung một trường nhưng khác phòng. Lúc tôi lấy chồng, tên kia sốc đến mức chạy xuống nhà ba mẹ tôi hỏi cho ra lẽ. Tôi thì quá chán ngán anh ta nên đến nhìn cái bản mặt anh ta một lần, tôi còn chẳng thèm nhìn. Hôm đó anh ta đi cùng mẹ anh ta rồi hai mẹ con khóc lên khóc xuống kêu tôi suy nghĩ lại, đừng vì tức giận nhất thời mà hủy hoại tương lai. Gớm, tôi lấy con bà ấy mới là hủy hoại tương lai chứ lấy chồng tôi thì còn chưa chắc. Phải mãi đến khi anh hai tôi đi trực về rồi gọi khu phố đến bế mẹ con họ đi thì hai mẹ con mới chịu đi về, người gì nhây như đỉa đói ý.

Đi học hôm nào cũng đi ngang phòng học của anh ta nên tôi rất là cảm thấy không thích. Nhưng không thích cũng chẳng còn cách nào khác, tôi không thể đề nghị nhà trường xây thêm một cái cầu thang cho tôi đi hướng bên kia được.Sáng sớm vẫn như mọi ngày, tôi 7 giờ hơn đến trường, tụ tập cùng đám bạn một tí ở căn tin rồi cả bọn kéo nhau đi lên phòng học. Lúc đi gần tới phòng học của thằng người yêu cũ, anh ta tự dưng xuất hiện lù lù chặn đường tôi lại. Nắm lấy tay tôi, anh ta nói khẽ miệng:

- Hòa, em nói chuyện với anh một chút.

Tôi nhìn anh ta, gằn tay mình ra:

- Có gì để nói nữa à? Tôi là gái đã có chồng, phiền anh tự trọng.

Cường nhìn tôi, anh ta cau mày:

- Em không gặp anh, lát anh theo em về tới nhà chồng em để nói chuyện.

Mẹ kiếp, chó chết thật!

Đám bạn tôi có ý kéo tôi về phòng mặc kệ anh ta nhưng tôi thì lại quá hiểu tính cách của tên này. Anh ta nói theo tôi về là sẽ theo tôi về, không đùa được đâu. Suy nghĩ một chút, tôi mới chấp nhận gặp riêng anh ta ở góc hành lang. Ở đây là trường học, hành lang cũng không vắng, tôi cũng không sợ anh ta sẽ gây nguy hiểm gì cho tôi.

Đứng trước mặt tôi, tên Cường liền trưng bộ mặt nai tơ baby ra, anh ta dịu giọng hỏi:

- Chồng em... có tốt với em không?

Tôi cười nhạt:

- Tốt hơn anh rất nhiều.

Tên Cường nheo mắt cau mày:

- Hoà này, chuyện đó em có thể tha thứ cho anh được mà... anh với Kim chỉ là nhất thời bồng bột thôi...

Tôi cười khinh, giọng nhạt tuếch:

- Wow, anh ngủ với con Kim còn nhiều hơn là gặp mặt tôi mà bảo là nhất thời bồng bột. Anh biết con Kim là bạn thân của tôi mà anh còn đưa nó lên giường được... anh lấy tư cách gì kêu tôi tha thứ cho anh?

- Nhưng anh không yêu Kim, mẹ anh cũng không thích Kim. Lần đầu tiên là vì anh say, rồi Kim uy hiếp anh... em cũng biết là Kim thích anh mà.

Tôi vỗ tay bộp bộp vài cái, trong lòng cảm thấy kích động vô cùng.

- Cường này, nếu tôi là đàn ông tôi đã sút anh bay ra khỏi vũ trụ này rồi. Anh ăn nằm với con gái nhà người ta xong lại đổ thừa à? Ơ hay, con Kim nó dạng chân mà anh không đút vào thì nó làm gì được anh à? Trước kia anh câm mồm không nói gì thì tôi vẫn cho rằng anh là đàn ông, hôm nay anh nói ra những lời này thì tôi lại thấy là tôi xem trọng anh quá rồi.

Cường có chút bực dọc, anh ta vừa thẹn vừa giận khi nghe tôi mắng:

- Em đừng nói nặng lời như thế, anh nghĩ là em không có quyền đó đâu.

Tôi lại cười, cảm thấy cuộc sống này thật là thú vị:

- Vậy anh tìm tôi để làm cái quái gì? Muốn tôi bỏ chồng để nối lại tình xưa với anh à? Hay là con Kim không cho anh xoạc nên anh giận dỗi đi tìm tôi? Cường à, tha cho con Kim đi. Anh tìm tôi thế này, con Kim nó biết được nó lại làm trận làm thượng tìm tôi gây sự. Tôi thì chả ngại đâu... tôi chỉ sợ tôi nhịn không được mà múc nó chết cụ nó mất.

Tên Cường nhìn tôi với ánh mắt hơi hoảng, anh ta lúc này mới dịu giọng lại với tôi.

- Được rồi được rồi, em sống tốt là được rồi, những chuyện khác bỏ qua đi. Nhưng mà...

Tôi nhếch mí mắt, không vui hỏi:

- Nhưng mà thế nào?

- Em... có thai à?

Nghe anh ta hỏi, tôi hơi ngạc nhiên một chút. Chuyện tôi lấy chồng thì đám bạn cùng lớp đều biết nhưng chuyện tôi có bầu, ngoài hai con bạn thân ra thì không có ai biết được nữa. Tên Cường... làm sao anh ta biết được nhỉ?

- Ai nói cho anh biết?

Tên Cường hỏi lớn:

- Là thật sao?

Tôi nhìn anh ta, nếu anh ta đã biết tôi cũng không muốn giấu anh ta làm gì. Gật gật đầu, tôi trả lời:

- Phải, tôi có thai rồi. Thế nên sau này, anh biết điều một chút mà tránh xa tôi ra, chuyện của chúng ta kết thúc rồi. Anh đừng làm phiền đến tôi và con tôi nữa.

Nói rồi tôi định quay lưng rời đi nhưng chân chưa kịp bước, tôi đã nghe thấy tiếng tên Cường hỏi vọng đến.

- Đứa bé trong bụng... có phải là con của anh không? Lần đó anh say... có phải đã...

Chương 2

Nghe anh ta hỏi, tay chân tôi tự dưng run bần bật hết cả lên. Tôi nhìn anh ta, anh ta cũng nhìn tôi, trong lúc tôi còn chưa kịp trả lời thì anh ta đã nói tiếp:

- Nếu là con của anh... thì anh nhận, em cũng đừng vì hận chuyện của anh với Kim mà tìm người khác làm ba của con anh. Anh có quyền được biết được sự hiện diện của con mình... em...

Tôi càng nghe càng giận, thiếu điều giận đến tím cả người. Không đợi anh ta nói hết ý, tôi đã gằn lên một tiếng:

- Câm miệng!

Cường nhìn tôi, thái độ trước sau như một:

- Em mới vừa lấy chồng, làm sao nhanh như vậy đã có con được? Anh với em cũng vừa chia tay, hôm họp lớp anh với em chẳng phải đã...

Tôi một lần nữa quát lên:

- Anh tốt nhất câm miệng lại đi, tôi với anh chả có cái mẹ gì với nhau hết. Hôm đó anh say sấp mặt, tôi và anh ở cùng một phòng, ngủ chung một giường thật nhưng đó là phòng đôi, phòng hai giường. Ngoài tôi và anh còn có thêm hai người khác nữa, anh bớt ảo tưởng lại đi. Mà hơn nữa, tôi với anh làm chuyện đó bao giờ? Hôn môi cũng có con được à mà anh lép xép?

Tên Cường cau mày:

- Anh không tin!

Tôi hừ một tiếng:

- Không tin kệ bố nhà anh, tôi bắt anh phải tin à?

- Hoà... em!

Tôi nhìn anh ta, nhìn vẻ hằng học trợn ngược mắt mà tôi thấy phát ghét. Không muốn nói dong dài với anh ta nữa, tôi quay người đi thẳng về phòng học.

Thằng điên! Trước kia đúng là tôi có mắt mà như mù mới quen anh ta.

- Anh không tin những gì em nói đâu Hoà, anh nhất định tìm cho ra được sự thật...

Sau lưng tôi, tên Cường điên tiết gào lên nhưng tôi vẫn mặc kệ anh ta không quan tâm đến. Tôi hiểu anh ta quá mà, anh ta toàn nói suông mồm thôi chứ có làm gì được ai đâu mà lo.

_____________

Hôm nay như đã hẹn, chồng tôi sẽ về nhà. Từ sáng sớm, mẹ chồng tôi đã đi chợ mua rất nhiều thức ăn về nấu cho anh. Đúng là con trai bà về nên bà liền đích thân xuống bếp, bình thường đến ly nước lọc bà cũng không buồn muốn đi lấy. Phải công nhận, trong mắt những bà mẹ thì con cái của họ luôn luôn xếp số một không ai sánh bằng.

Hôm nay tôi không đi học, mà thực ra là tôi không dám đi học vì sợ mẹ chồng mắng là tôi không biết thương chồng. Sáng giờ mẹ chồng tôi nấu ở bếp, tôi cũng ngồi dưới đây không dám đi đâu. Mẹ không cho tôi nấu phụ nhưng tôi vẫn canh chừng xem có việc gì cần thì sẽ bay vào phụ một tay. Đến gần trưa thì cơm nước xong xuôi, giờ chỉ việc đợi chồng tôi về là được.

Đến giữa trưa thì chồng tôi về, thấy anh ấn còi xe ngoài cổng, mẹ chồng tôi liền đi nhanh ra ngoài. Tôi đứng trong phòng khách nhìn ra, trong lòng tự nhiên thấy có chút hồi hộp. Tính ra lần này chồng tôi đi cũng lâu, gần một tuần rồi anh mới về. Mặc dù đã lấy nhau, đã là vợ chồng nhưng mỗi khi gặp anh, tôi vẫn thấy ngượng ngượng thế nào ấy.

Từ ngoài sân tôi đã nghe giọng mẹ chồng tôi hiền dịu hỏi han:

- Con đói chưa? Lên tắm rồi ăn cơm luôn, cơm nước mẹ nấu xong cả rồi.

- Con tắm ở sân bay rồi, mẹ vẫn khỏe hả mẹ? Có còn đau lưng nữa không?

Một già một trẻ dắt nhau vào trong nhà, nhìn thân ảnh cao to với vóc dáng chuẩn người mẫu của anh... tôi tự dưng lại nuốt nước bọt mấy phát. Đúng là body của cơ phó, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy "ngon".

Chồng tôi đi vào trong, vừa nhìn thấy tôi, ánh nhìn của anh sáng lên một chút, giọng cũng dịu hơn nhiều.

- Em đói chưa? Con có ngoan không?

Câu trước hỏi tôi, câu sau mới hỏi đến con... được đấy ông xã!

Tôi cười nhẹ, giọng điệu gái nhà lành:

- Em với mẹ chờ anh về cùng ăn... con ngoan lắm ạ.

Người đàn ông tiến lại phía tôi, ngũ quan này không có gì phải bàn cãi, đậm chất đàn ông, đậm mùi thơm tho của "trai Sài Thành". Bởi, mấy bà hàng xóm ở quê tôi cứ khen tôi tốt số, lấy được anh chồng vừa giàu có vừa đẹp trai. Cái hôm đám cưới, chả ai thèm khen cô dâu xinh, chỉ bu quanh khen chú rể đẹp giống diễn viên điện ảnh. Mà đúng thật, tôi còn phải công nhận là chồng tôi đẹp trai, thế nên lúc anh đòi cưới tôi mới thấy bỡ ngỡ không dám tin đó là sự thật.

Tay anh đặt nhẹ lên cái bụng nhỏ xíu của tôi, giọng vô cùng trìu mến:

- Vẫn còn nhỏ quá nhỉ, anh chưa sờ thấy gì cả?

Tôi gật gật, đang định trả lời thì mẹ chồng tôi đã tranh nói:

- Con Hoà nhỏ con, mà nó cũng không chịu ăn uống nhiều cho con nó lớn. Suốt ngày ăn đồ đông lạnh, uống trà sữa linh tinh. Cháu mẹ mà làm sao thì đừng có mà...

- Mẹ, con đói rồi, mẹ nói dì bếp dọn cơm đi.

- Ừ ừ, con lên cất đồ đi rồi xuống, mẹ chờ.

Mẹ chồng tôi đi nhanh xuống bếp, anh Trực ở đây liền nắm lấy cổ tay tôi như kiểu an ủi.

- Mẹ là vậy, mẹ nói vậy thôi chứ không có ý gì đâu... em đừng để bụng.

Tôi gật gật, trong lòng thực ra cũng không có để tâm lắm, tôi nói:

- Em không có để bụng.

- Ừ, không để bụng là tốt rồi, anh sợ là em buồn.

Không khí giữa tôi với anh có chút gượng gạo, len lén nhìn anh, tôi nói nhỏ:

- Anh lên phòng đi, em xuống bếp phụ mẹ.

- Ừm.
Anh đi rồi, tôi mới yên tâm đi xuống bếp phụ dọn cơm. Bây giờ đã ngại ngùng thế này, không biết tối nay ngủ chung thì như thế nào nữa. Chả nhẽ cứ bắt anh ngủ dưới sàn nhà mãi thì cũng không được nhưng nếu ngủ chung một giường... tôi thật lòng không muốn lắm. Thôi, tới đâu tính tới đó, suy nghĩ chi cho đau đầu.

................

Cơm trưa xong, tôi ngồi học bài, còn anh thì ngủ trên giường. Độ hai ba giờ chiều gì đấy, mẹ chồng tôi từ dưới nhà hớt hải chạy lên, bà kêu toáng lên với giọng run rẩy:

- Trực ơi... con ơi...

Cả tôi và chồng tôi đều giật mình chạy tới chỗ bà, anh nắm tay bà, hỏi gấp:

- Chuyện gì vậy mẹ?

Mẹ chồng tôi khóc mếu máo nhìn anh:

- Dì Phương mày... chết rồi!

Tôi thì không biết dì Phương là ai nhưng chắc chắn là chồng tôi biết. Vì khi nghe mẹ chồng tôi báo dì Phương chết rồi, anh ngẩn người ra gần như bất động. Phải mấy giây sau, tôi mới thấy anh bình tĩnh trở lại. Anh dắt tay mẹ xuống nhà rồi nhanh chóng thay bộ quần áo để cùng mẹ chồng tôi đi tới nhà dì Phương. Mãi đến khi chồng tôi về lại nhà, tôi mới biết dì Phương kia chính là mẹ của chị Duyên, chị gái chồng tôi.

...............

Đám tang dì Phương tôi không đến dự vì đang có thai, mẹ chồng tôi thì túc trực bên nhà dì, chồng tôi đi đi về về vì còn phải đi làm không nghỉ được. Dì Phương với mẹ chồng tôi là bạn rất thân từ lúc còn trẻ. Dì Phương là mẹ đơn thân, mẹ chồng tôi cũng là mẹ đơn thân nên hai người vô cùng thân thiết với nhau. Chị Duyên là con gái của dì Phương, chị ấy lớn hơn chồng tôi 2 tuổi, hiện tại đang là bác sĩ ở một bệnh viện tư.

Tôi thì cũng không biết gì nhiều, hầu như là nghe chồng tôi kể lại. Dì Phương mất, cả mẹ chồng tôi và chồng tôi đều rất buồn, không khí trong nhà có chút ảm đạm. Xong đám tang, mẹ chồng tôi bệnh một trận mấy ngày. Mãi mấy hôm sau, chị Duyên sang thăm bà, bà mới khỏe được đôi chút. Chiều tối, tôi xuống phòng chăm sóc cho bà, tôi mới nghe được bà bàn chuyện với chồng tôi.

- Để Duyên qua nhà mình ở vài tháng, chờ con nhỏ hết buồn thì để nó ở một mình. Dì Phương mày có một mình con Duyên, mẹ với dì thân nhau như chị em ruột thịt, con Duyên lại không có ba... mẹ lo cho nó.

Chồng tôi khẽ giọng:

- Con thì sao cũng được, để chị Duyên ở đây cũng tốt. Con chỉ sợ chị ấy không chịu, tính chị Duyên mẹ cũng biết rồi.

Mẹ chồng tôi lại rưng rưng nước mắt:

- Thì tại con Duyên nó giống tính mẹ nó nên mới cam chịu, nếu không phải vậy thì giờ nó cũng chồng con đề huề rồi chứ ở vậy chi tới giờ. Mà nhắc tới tao lại thấy tức thằng Lâm, dì Phương bây chết mà nó cũng không về.

Tôi ngồi một bên lắng tai mà nghe.

- Anh Lâm có vợ con rồi, mẹ nhắc làm gì nữa. Mình bây giờ lo cho chị Duyên thôi chứ anh Lâm có còn là bạn trai chị Duyên nữa đâu. Thôi để lát con gọi cho chị ấy, mẹ nghỉ ngơi đi đừng suy nghĩ nhiều lại bệnh.

An ủi mẹ chồng tôi xong, tôi và anh ấy cũng đi lên phòng. Chắc là anh gọi cho chị Duyên, tôi thấy anh nói chuyện có chút lâu. Đợi anh nói chuyện xong thì trời bên ngoài cũng tối đen, bọn tôi lại chuẩn bị đi ngủ.

Lần này thì có chút căng, thấy tôi cứ đứng ngẩn tò te nhìn nhìn cái giường, anh đột nhiên cười hỏi:

- Em nhìn cái gì vậy? Thay đồ rồi sao không đi ngủ?

Nghe anh hỏi, tôi lật đật chui lên giường, cười hơi sượng:

- À em... anh cũng ngủ đi, mai còn đi làm nữa.

Thấy tôi ấp a ấp úng, anh chợt ngồi xuống giường rồi đột nhiên ngã người nằm sấp lên trên người tôi. May là hai tay anh chống hai bên chứ nếu không là đè con luôn rồi. Tôi hoảng đến giật bắn người, miệng thì thào run run:

- Anh... con...

Anh nhìn tôi, trên môi chợt nở một nụ cười thích thú.Mẹ nó, cười thế này thì có chết tôi không cơ chứ?

- Em nghĩ... anh định làm chuyện đó với em à?

Tôi nuốt nước bọt vài hơi rồi lắc đầu liên tục. Thấy tôi sợ tới đỏ mặt, anh lại cười:

- Sợ cái gì? Mình là vợ chồng rồi, có gì mà em còn ngại?

- Em... à em đang có bầu... không được đâu.

- Bác sĩ nói được, nhẹ nhàng một chút là được. Em yên tâm, anh biết cách chống đẩy nhẹ nhàng mà.

Thôi rồi Hoà ơi, phen này có mà thịt nát xương tan rồi!

Bình thường tôi là đứa mồm miệng lanh lợi nhưng mỗi khi đứng trước mặt chồng tôi thì khả năng ngôn ngữ linh hoạt của tôi dường như không thể sử dụng được nữa. Mà quan trọng là vì anh quá đẹp trai, tôi lo nhìn anh thôi cũng quên mẹ là phải nói những gì những gì.

Thấy tôi cứ ngớ người ra như vịt đực, chồng tôi phá lên cười sảng khoái. Anh đột nhiên rời khỏi người tôi, giọng anh vô cùng hào sảng:

- Anh giỡn thôi, anh hứa không đụng đến em là không đụng, em không cần phải sợ đâu.

Tôi thở phào ra một hơi, cảm giác cơ thể nhẹ hơn cả chục kí lô. Tôi ngồi bật dậy, cười giả lả:

- Em không có sợ, em chỉ lo cho con trong bụng thôi mà.

Anh quay sang nhìn tôi, ý cười tinh ranh:

- Thật không?

- Thật.

Hai đứa tôi nhìn nhau, đột nhiên cả hai cùng phá lên cười. Anh biết rõ là tôi đang sợ, tôi chỉ là chống chế một chút để giữ sỉ diện mà thôi. Chợt, tôi nghe anh nói:

- Chúng ta là vì con mà cưới... anh thật sự chưa yêu em nhưng sẽ đối tốt với em và con. Em không đồng ý, anh nhất định không tùy tiện chạm vào em. Thời gian này em thiệt thòi nhiều rồi, anh... thật sự xin lỗi.

Tôi ngẩn người vì những gì anh nói, đây có lẽ là lần đầu tiên anh nói với tôi những lời này. Chợt nhớ đến một vấn đề mà tôi suy nghĩ đã rất lâu, hôm nay sẵn dịp nên tôi sẽ hỏi:

- Anh có vì con của chúng ta mà... phụ bạc cô gái nào không?

Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút ngạc nhiên:

- Không, trước khi cưới em... anh chỉ là ăn chơi một chút... không có bạn gái.

Tôi mím môi, hỏi tiếp:

- Vậy... anh đã yêu ai chưa?

Anh do dự nhìn tôi một lát lâu, kết quả vẫn là gật đầu xác nhận.

- Có, yêu một người.

Lồng ngực có vẻ như đầy hơi khó chịu, tôi cười nhạt, hỏi đùa:

- Bây giờ... còn yêu không?

Anh không trả lời ngay, ánh mắt của anh cũng không nhìn thẳng vào mắt tôi như khi nãy. Chợt, tôi có cảm giác... tôi có vẻ là xen vào đoạn tình cảm của anh và ai đó rồi...

- Không còn, chuyện cũ rồi.

Anh trả lời tôi với giọng nhàn nhạt, nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn sâu. Tôi nhận được câu trả lời, dù tin hay không thì cũng gật đầu tỏ vẻ đã biết. Tình cảnh của bọn tôi vốn là như thế, không ai có quyền bắt bẻ ai.

Tôi lại hít vào một hơi, lòng nặng trĩu hỏi thêm một câu đã suy nghĩ từ rất lâu nữa:

- Anh muốn cưới em... có phải vì ngại anh trai của em không?

Lần này thì anh gật đầu không hề do dự, nhìn cái gật đầu đầy dứt khoát của anh, chẳng hiểu sao tôi lại thấy u sầu đến vậy.

- Vì anh trai em một phần, vì em và con nhiều hơn.

Dừng một lát, anh lại nói tiếp:

- Mẹ anh là mẹ đơn thân, anh từ nhỏ đã thiếu tình thương của ba nên anh rất hiểu cảm giác thiếu thốn tình cảm là như thế nào. Mẹ anh đã rất vất vả với anh và với cuộc sống xung quanh. Anh không muốn... con anh cũng giống như anh và em cũng giống như mẹ anh. Những thứ khó khăn trên đời này cũng chẳng là gì so với việc một người mẹ đơn thân phải gánh chịu...

- Không yêu em... anh cũng sẵn sàng cưới em?

Anh chợt cười:

- Là chưa yêu chứ không phải là không yêu, biết đâu sau này chúng ta yêu nhau sâu đậm sống chết không rời được thì sao?

Tôi cười theo anh nhưng nụ cười lại nhạt tuếch vô cùng vô vị. Xuất phát điểm không phải là tình yêu thì làm sao bọn tôi có thể sống cả đời với nhau được. Hơn nữa, chồng tôi... vẫn chưa quên được tình cũ của mình. Tôi có đứa con có thể giữ chân anh lại vì con nhưng còn trái tim của anh... tôi không giữ lại được.

Kệch cỡm quá nhỉ? Hy vọng... tôi không phải là người thứ ba trong câu chuyện tình yêu của anh và cô ấy. Lòng tự trọng của tôi cao lắm, tôi nhất định không biến mình thành kẻ thứ ba xấu xa giống con Kim đâu...

Chương 3

Tôi không biết chị Duyên có qua nhà chồng tôi ở hay không vì đã hai ngày rồi mà vẫn chưa nghe chồng tôi nhắc gì đến chuyện đó. Ấy thế mà đến ngày thứ ba, mẹ chồng tôi đã mừng rỡ đi đón chị Duyên từ nhà chị ấy về. Bà còn chuẩn bị phòng cho chị ấy ở là gần với phòng vợ chồng bọn tôi.

Chị Duyên dáng vẻ có chút tiều tụy, gương mặt nhiều phần xanh xao hốc hác. Chị lớn hơn anh Trực mấy tuổi nhưng nhìn vẫn còn trẻ lắm, cách ăn mặc cũng theo thời, nhìn chung không có chút gì già trước tuổi cả.

- Dì nói chị bếp dọn phòng cho con rồi, cùng tầng với vợ chồng thằng Trực. Có gì con qua hỏi con Hoà rồi chị em giúp đỡ nhau cũng được.

Chị Duyên cười khá nhạt:

- Dì này, dì chẳng tâm lý gì cả, vợ chồng Trực mới vừa cưới nhau cần có thêm không gian riêng tư. Con nhớ lúc trước con đến, con toàn ở lầu trên, hay là dì cho chị bếp dọn dẹp sơ phòng trên ấy đi, con lên đấy ở.

Mẹ chồng tôi chỉ tay lên tầng hai, bà hỏi:

- Ở trên đấy có mỗi mình con... buồn lắm đấy.

- Bình thường con cũng đến bệnh viện suốt, có ở nhà mấy đâu dì. Thôi cứ quyết định vậy đi, có gì con lại xuống gõ cửa phòng dì.

Quyết định này của chị Duyên, mẹ chồng tôi cũng không có ý phản bác. Với thái độ này của chị Duyên, tôi lại thấy chị ấy cũng tương đối dễ chịu. Mặc dù không thích lắm nhưng chị ấy là người nhà của mẹ chồng tôi và chồng tôi, tôi kiểu gì cũng phải đối xử tốt với chị ấy một chút. Dù sao thì cũng không ở lâu, mẹ người ta vừa mất, nhìn kiểu gì cũng thấy đáng thương.

..................

Cơm nước xong, chị Duyên ở suốt trên phòng để làm bệnh án. Tôi ở nhà cũng buồn chán định đi ngủ thì điện thoại lại reo lên. Nhìn vào màn hình là số điện thoại của con Kiều, bạn thân của tôi. Bắt máy, tôi nghe giọng nó gấp gáp:

- Hoà, mày có ở nhà không?

- Có, tao đang ở nhà.

- Mày... mày đến nhà tao một chút được không?

- Bộ mày bị làm sao hả? Có chuyện gì? Bị bệnh phải không?

- Không... tao làm gì có sao, mà con... con Kim... nó... nó cứ bắt tao đưa nó đến nhà chồng mày...

Tôi ngồi thẳng dậy, nghiến răng ken két:

- Nó tìm tao làm gì? Không gặp!

- Hay là mày đến nhà tao nói chuyện một lần với nó luôn đi, tao cũng có muốn cho nó vào nhà đâu, là tại con Phụng nó cho vào. Con Phụng không biết nhà chồng mày... chỉ có mỗi tao biết.

- Mẹ, mày đuổi hai đứa nó về đi.

- Tao chỉ thiếu nước gọi bảo an đến thôi, mày đến nhà tao một chuyến đi, tao đau đầu với con Kim quá.

Trước sự nài nỉ của con Kiều, tôi dù muốn dù không cũng phải chạy đến nhà nó một chuyến. Mà cũng tốt thôi, tôi với con Kim cũng nên nói chuyện một lần cho rõ ràng.

Thay quần áo xong, tôi lại lấy điện thoại gọi cho chồng.

- Anh này, em đến nhà con Kiều chơi một chút nhé.

- Ừ, khi nào em về? Anh cũng sắp về rồi, để anh sang rước em.

- À không cần đâu, em đi chút ấy mà, mà anh làm gì biết nhà con Kiều.

- Gửi địa chỉ đi, một tiếng nữa anh sang rước. Mẹ không thích em đi chơi tầm này đâu, đừng đi xe máy, để anh sang đón về.

Tắt máy, tôi nhắn địa chỉ nhà con Kiều cho chồng tôi. Đợi anh oke, tôi liền len lén ra khỏi nhà rồi bắt taxi chạy đi mất. Mẹ chồng tôi không thích tôi đi chơi, để bà biết bà lại chửi tôi một trận. Mà giờ này bà nghỉ ngơi rồi, có muốn xin cũng không biết xin làm sao.

Không đến 10 phút, tôi đã có mặt ở nhà con Kiều, thấy tôi đến, con Kiều chạy ào ra đón. Giọng nó chứa đầy sự bất lực:

- Mừng quá mày đến rồi, con Kim nó sắp nổi điên với tao, mày đến trễ chút nữa chắc tao trốn luôn.

Tôi lườm con bạn thân:

- Mày thế mà sợ nó, cứ lôi nó ra vả cho vài phát là được chứ gì.

- Tao không phải mày mà muốn đánh cũng nhường mày trước, tao theo sau.

Không nói với con Kiều nữa, tôi đi truớc, con Kiều theo sau, hai bọn tôi đi thẳng vào trong nhà. Vừa bước vào cửa, con Kim đã hét lên với tôi:

- Hoà, mày có chồng rồi sao còn qua lại với anh Cường?

Tôi nhìn nó, nhìn cái mặt xinh đẹp lả lơi của nó, máu tiết tôi lại sôi lên ùng ục. Tôi đi đến trước mặt nó, nó cũng hùng hổ đứng thẳng dậy trừng mắt với tôi. Giống như kiểu nó là đang quang minh chính đại đi bắt ghen vậy, bố con điên!

- Tao qua lại với ai thì liên quan gì đến mày? Mày giật bồ trên tay tao được thì tự mình mà giữ lại. Hay là mày mua sợi dây xích kiên cố một chút rồi xích thằng Cường lại nhốt luôn trong nhà đi.

Con Kim trợn mắt, nó vung tay định tát tôi nhưng xin lỗi trình độ của nó còn kém. Lúc nó vừa động tay là tôi đã vung lên trước rồi, không nói nhiều, một phát vả vào má nó hai cái "chát chát" nghe mà sướng rơn hết người.

Con Kim bị tôi đánh, nó như kiểu hoảng quá không biết phải nói cái gì mà chỉ biết nhìn tôi trân trân. Con Phụng lo cho con Kim, nó quát lên với tôi:

- Hoà, mày nặng tay với Phụng vậy?

Không đợi tôi trả lời, con Kiều đã cao giọng quát:

- Chuyện của con Hòa với con Kim, mày xen vào làm gì. Dám làm dám nhận, nếu con Hòa giật bồ mày mày có để yên cho nó đến giờ này không?

Con Phụng nghe hiểu nhưng thái độ không mấy phục lắm. Mà phục hay không phục cũng kệ nó, sau chuyện con Kim, tôi cũng chẳng xem nó thân thiết như trước kia nữa rồi.

Tôi nhìn con Kim, tôi cười khinh:

- Đánh mày hai cái là quá nhẹ, đáng lý phải cho mày ăn vỏ chai bia như trước kia tao đi đánh ghen con Hạ với thằng bồ của mày giúp mày vậy. Tao thật không ngờ mày lại qua mặt tao mà cấm cho tao cái sừng. Bạn tốt, quả là bạn tốt.Mặt con Kim đỏ rần lên, mỗi bên má in mấy dấu tay rõ rệt. Da mặt con Kim rất đẹp nhưng cái nết thì như rẻ rách.

- Mày với anh Cường chia tay rồi, mày lấy quyền gì đánh tao?

- Tao đánh mày là trả thù cho việc mày chơi tao một vố, còn thằng Cường... mày mê nó thì giữ mà chơi. Sẵn tao nói luôn cho mày biết, mày về dạy lại bồ mày... làm ơn tránh xa tao ra. Tao ghét nó với mày còn hơn ghét cứt, đừng xuất hiện trước mặt tao. Tính tao nóng, tao kêu người múc tụi bây lúc nào không biết được đâu.

Con Kim vẫn ngoan cố lắm:

- Oke, mày nói được thì làm được, mày có chồng có con rồi, đừng làm phiền đến tao và anh Cường nữa. Chuyện bọn tao có lỗi với mày, mày đánh tao hai cái... coi như huề.

Tôi cười lớn:

- Huề? Mày thấy tao giống làm huề với mày không? Mày với thằng Cường mãi mãi là có lỗi với tao, kể cả sau này bọn mày không lấy nhau thì tao cũng đéo bỏ qua cho đứa nào hết...

Tôi tiến tới một bước, vừa cười khinh vừa lấy tay vỗ vỗ nhẹ vào mặt con Kim.

- Ba mẹ sinh mày ra đẹp gái, sao lại có máu làm phò?

Con Kim gạt tay tôi xuống, nó trợn tròn mắt:

- Mày! Mày!

Tôi biết nó muốn đánh tôi nhưng để đánh được tôi thì nó chưa đủ khả năng. Trong lúc nó phùng mang trợn má, tôi đã đẩy nó ngã xuống ghế sô pha, vớ được cái mic hát karaoke trên bàn, tôi vố cho nó một cái vào đầu. Con Kiều với con Phụng không ngăn tôi kịp thời thì con Kim phải bỏ máu ở đây.

Tôi nhìn con Kim đang khóc rống trên ghế sô pha, hai tay nó ôm đầu kêu gào thảm thiết. Tôi cười rồi quăng cái mic vào người nó, tôi gằn tiếng:

- Tao nghĩ tình mày là thân con gái nên mọi lỗi sai tao đều đổ lên đầu thằng Cường. Nhưng mày nhìn lại bản thân mày xem, mày chơi với bạn mà lại thích xơi luôn bồ bạn. Chị chị em em, cây cà rem của chị em cũng giành. Cái ngữ như mày thì khác đéo gì con phò rẻ tiền, đánh mày bẩn thân tao. Coi như tao làm việc phước cho con tao, chỉ cần mày đừng quanh co trước mặt tao thì mày muốn sống kiểu chó gì tùy mày. Còn thằng Cường, mày xích nó lại đi, chứ thả nó ra nó chạy đi tìm tao thì chồng tao lại vố cho chết cụ nó ra bây giờ. Vậy nhé, đéo thân!

Con Kim nó tức lắm nhưng nó là đứa sai nên chả dám làm gì tôi được. Với lại, nó chơi với tôi lâu rồi, tính tình tôi một hai nó cũng hiểu được. Nếu lúc này nó chống lại thì cứ xác định bị tẩn cho ra bã, đã giật bồ người khác thì lấy tư cách đéo gì mà tỏ vẻ bị hại được.

Vì kích động quá nên cơ thể có chút khó chịu, vừa lúc đó ngoài cửa nhà con Kiều, tôi nghe có tiếng còi xe bóp lên inh ỏi. Nhìn ra cửa, là xe của anh Trực, chồng tôi coi vậy mà hay, gửi mỗi cái địa chỉ cũng chạy đến trúng phốc.

Tôi quay sang con Kiều, nói với nó:

- Chồng tao đến, tao về trước. Sau này cứ liên quan đến con Kim, mày đừng gọi cho tao. Nhìn nó tao lại muốn nghén.

Con Kiều gật đầu, tôi lại quay sang con Phụng, nói thẳng cho nó nghe.

- Con Kim là em gái của mày, mày bênh nó là chuyện tất nhiên. Tao cũng không trách gì mày cả, còn về phần mày muốn chơi với tao nữa hay không thì tùy. Tao dễ tính, chơi được thì chơi không thì thôi, không ai phiền đến ai.

Con Phụng có vẻ không vui, nó cũng không trả lời lại tôi. Thấy thái độ của nó như vậy, tôi cũng hiểu được tôi sắp mất thêm một đứa bạn. Nhưng kệ thôi, bạn ít mà chất lượng chứ nhiều mà toàn đâm sau lưng thì có ngày tôi cũng bị tức hộc máu mà chết.

Nói rồi, tôi đi thẳng ra bên ngoài, tự mở cửa rồi tự leo lên xe. Ngồi vào trong, tâm trạng vốn đang bực dọc dường như được xoa dịu đi một nửa vì mùi thơm vị táo trong xe. Thấy tôi nhìn, Trực khẽ cười:

- Em thích mùi táo, anh nhờ bạn mua giúp mùi này. Ổn không? Có gắt quá không?

Tôi nhìn anh chăm chú, chợt trong lòng cảm thấy vô cùng dễ chịu vì sự quan tâm của anh. Ngoài anh hai tôi ra, anh là người để ý đến tôi nhất.

Gật gật đầu, tôi nói:

- Thơm lắm, em thích mùi này.
Anh lại cười, lần này còn đưa tay sờ sờ lên bụng tôi:

- Hai mẹ con thích là được.

Cử chỉ và giọng nói của anh vô cùng dịu dàng, thoáng chốc tôi cứ ngỡ là anh và tôi đã quen nhau từ lâu rồi mới đi đến hôn nhân như bây giờ. Cái con người này sao lại dịu dàng đến như thế nhỉ?

- Sao vậy? Có chuyện gì không vui hả? Em và bạn em gây nhau?

Nghe anh hỏi, tôi giật mình:

- À đâu có, em hơi mệt chút nên mặt quạu vậy mà.

- Ừ, ngồi yên anh đưa em về.

Chồng tôi xoay bánh lái, anh lái xe thật chậm rãi ra đường lớn. Lúc chạy đến ngã 3, từ trong xe tôi nhìn thấy được xe máy của Cường đang chạy vào. E hèm, kiểu này là đến tìm con Kim rồi, tôi mà nán lại thêm chút nữa là có trò hay để xem.

Tên Cường quẹo vào, xe chồng tôi lại hướng ra, vô tình hai xe đối diện với nhau. Đột nhiên xe tên Cường bị xe chồng tôi ép phải dừng lại, tên Cường cau có nhìn về phía xe tôi nhưng vì chồng tôi lướt qua nhanh nên anh ta mới không kịp nhận ra người ngồi trong xe chính là tôi.

Trong lòng tôi có chút khó hiểu, tôi liền quay người sang nhìn chồng tôi. Chồng tôi cũng nhìn tôi, ý tứ trên mặt anh không có một chút điểm nào khác lạ.

- Sao nhìn anh?

Nghe anh hỏi, tôi liền lắc đầu cười cười:

- Đâu có gì đâu, lâu lâu em muốn nhìn tí mà. Ông bà dạy lúc có bầu nhìn ai nhiều thì con sinh ra giống người đó. Em nhìn anh nhiều thêm chút nữa thì con sinh ra sẽ giống anh.

Anh bật cười, biểu cảm thích thú:

- Vậy nhìn anh thêm đi, con sinh ra giống anh thì đẹp trai xinh gái chứ sao.

Tôi bĩu môi, cười sảng khoái:

- Tự tin dữ à!

Thấy anh vui vẻ thật sự, tôi cũng không muốn hỏi đến chuyện khi nãy. Trước kia, lúc tôi vừa chia tay tên Cường, tôi có tìm anh đi nhậu mấy lần. Cơ bản là chuyện của tôi và tên Cường, anh cũng biết rõ 7,8 phần. Không biết chuyện khi nãy là vô tình... hay là do anh cố ý...

_____________

Anh đưa tôi về nhà, vừa bước vào cửa, tôi đã thấy mẹ chồng tôi hậm hực nhìn tôi. Mãi khi thấy chồng tôi bước vào, nét khó chịu trên mặt bà mới giãn ra được đôi chút. Tôi cúi đầu đi vào trong rồi lại lễ phép chào hỏi mẹ:

- Mẹ, con vừa về.

Mẹ chồng tôi nhìn tôi, bà nói:

- Con đi mà không biết vào xin mẹ một tiếng?

Thôi xong rồi!

Tôi quay đầu nhìn chồng tôi, thấy tôi bị mẹ hỏi khó, anh liền nhanh chân đi nhanh vào trong.

- Con không cần nhìn thằng Trực, mẹ có ăn cơm ăn cá gì con đâu.

Tôi cúi đầu, lí nhí trả lời:

- Dạ... tại con thấy mẹ ngủ nên con...

Mẹ chồng tôi liền lớn tiếng:

- Mẹ ngủ thì con kêu mẹ dậy, con lấy chồng rồi chứ có phải còn con gái nữa đâu mà muốn đi đâu thì đi. Con không coi mẹ ra gì hả?

Oan ức quá, ban nãy... mẹ chồng tôi ngủ thiệt mà.

- Mẹ, Hòa có gọi cho con rồi, em ấy nói mẹ ngủ nên không dám xin. Mẹ đừng giận nữa, lần sau đi đâu Hoà xuống xin phép mẹ mà.

Chồng tôi lên tiếng, mẹ chồng tôi liền dịu xuống.

- Biết là vậy nhưng mà... thôi thôi đi, nó cũng lớn rồi, sắp làm mẹ rồi... thấy làm sao được thì làm. Mẹ nói nhiều người ta lại nói mẹ khó tính, tụi mày lớn rồi, tự bảo ban nhau đi.

Thấy mẹ không mắng nữa, tôi liền thở ra một hơi nhẹ nhõm. Mẹ chồng tôi không chửi tục không nói nặng lời nhưng kiểu bà dạy dỗ tôi nghe rất khó chịu. Tôi cũng không biết diễn tả thế nào... à là giống như sếp mắng nhân viên, không chửi cha chửi mẹ nhưng nói câu nào là gây ức chế câu đó. Từ lúc tôi về đây tới giờ, tôi toàn bị mắng bằng văn vở, câu chữ nhẹ nhàng nhưng khiến tôi mất ngủ cả đêm vì khó chịu. Haiz!

Mẹ đi vào trong, Trực liền kéo tôi đi lên phòng. Thấy tôi bị mẹ mắng, anh mới bảo tôi thay quần áo khác rồi đưa tôi đi ăn món tôi thích. Tôi tất nhiên là không từ chối rồi, việc ăn là việc cao cả, dăm ba câu mắng chửi có nhầm nhò gì đâu.

______________

Khuya xuống, tôi đang ngủ thì giật mình muốn đi tè. Đi xong vào ngủ lại thì lại không thấy chồng tôi đâu. Anh đáng lý phải đang ngủ trên ghế sofa trong phòng, giờ này rồi mà anh còn đi đâu nữa.

Tôi định mở cửa để xem có anh bên ngoài không, ấy mà vừa mở cửa ra tôi đã thấy anh đi từ trên cầu thang tầng hai đi xuống. Đầu đội nón trắng, thân mặc đồ thể thao, tay anh dắt tay chị Duyên từ tầng trên đi xuống. Anh đi ngang qua phòng mà không để ý là cửa phòng đi mở hé. Bộ dáng anh gấp gáp, chị Duyên thì nhỏ bé đi theo sau lưng anh.

Thoáng chốc tôi cảm thấy bản thân có chút buồn buồn cũng không có ý định đi ra hỏi xem bọn họ đi đâu. Cũng không phải là tôi sợ gì... chỉ là tôi không muốn. Đưa tay sờ sờ bụng mình, tôi liền quay người đi vào trong, cũng không quên nhẹ nhàng đóng cửa lại... Nếu họ đã muốn giấu giếm... tôi vạch trần họ làm gì?

Hy vọng... à mà thôi!

Chương 4

Đêm đó chồng tôi vẫn về nhà, anh đi được tầm nửa tiếng thì về chứ không đi lâu. Lúc anh về, tôi vẫn chưa ngủ, chả hiểu sao tự dưng mất ngủ ngang hông...

Sáng anh đi làm sớm, lúc tôi dậy thì anh đã đi rồi. Tôi xuống ăn sáng với đôi mắt thâm quầng, mẹ chồng tôi thấy thế lại dạy cho tôi một trận. Tôi chỉ cúi đầu ăn sáng cho xong chứ cũng chả buồn giải thích chuyện đêm qua vì sao tôi mất ngủ. Mà chị Duyên cũng không có xuống ăn sáng, nghe mẹ chồng tôi nói là chị đến bệnh viện lâu rồi. Nghĩ lại thấy trùng hợp, có khi nào chồng tôi đưa chị Duyên đi ăn sáng rồi đưa đón nhau đi làm không nhỉ?

Ăn sáng xong, tôi đến trường, hôm nay học liên tiếp mấy tiết liền nên cả tinh thần và thể xác đều cảm thấy rã rời. Khi sáng chồng tôi có nhắn tin, anh bảo anh bay mấy hôm mới về rồi dặn dò tôi ăn uống cẩn thận, đợi anh về anh đưa tôi đi đăng ký sinh và khám thai. Chuyện của anh và chị Duyên đêm qua, tôi định là đợi anh về rồi sẽ hỏi cho rõ ràng. Tôi cũng suy nghĩ kỹ rồi, tôi không thích mối quan hệ phức tạp và mập mờ. Nếu bọn họ thật sự yêu nhau, tôi nhất định sẽ thành toàn cho họ...

...................

Đi học về mệt nên tôi không muốn ăn cơm, định là đi lên phòng ngủ một giấc rồi cơm nước sau. Vừa bước lên phòng, tôi gặp ngay chị Duyên đang từ trong phòng tôi bước ra, trên tay chị là cái laptop của anh Trực. Không gặp thì thôi, tự dưng gặp nhau kiểu này, máu bực mình trong người tôi lại trỗi dậy. Mà chị Duyên thấy tôi, chị ấy cũng giật mình, hình như là không nghĩ tôi sẽ về lúc này.

Tôi đi đến trước cửa phòng, giọng có chút không vui:

- Chị vào phòng em làm gì vậy?

Chị Duyên cười trừ, giọng vẫn rất ngọt ngào và bình tĩnh:

- À chị mượn Trực cái laptop, laptop của chị hư rồi.

Công nhận là chị có mượn laptop thật, nhưng mà làm sao chị vào phòng tôi được chứ?

- Chị có chìa khóa phòng của em hả?

Nghe tôi hỏi, chị Duyên hơi ngạc nhiên một chút, chị lắc đầu bảo là không có.

- Không, chị làm gì có chìa khóa phòng em. Chị xuống tìm em nhưng gõ cửa không thấy em trả lời, chị vặn chốt thấy không khóa nên chị đi vào luôn. Chuyện này... cho chị xin lỗi... vì chị cần máy gấp quá, không đợi em về được để hỏi trước một tiếng.

Nói dối! Tôi đi học hay là đi đâu đều có thói quen khóa phòng rồi mới đi, rõ ràng lúc sáng tôi có khóa cửa phòng, vậy mà chị lại bảo là không có.

Tôi nhìn chị, thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình:

- Sau này nếu cần gì, chị có thể gọi cho em mà... vì là phòng riêng của em nên em rất không thích người khác đi vào mà không hỏi trước...

Chị Duyên lúng túng ra mặt, chị ấy liên tục nói xin lỗi:

- Chị hiểu rồi, chị biết chị sai... lần sau nếu có mượn gì chị nhất định sẽ hỏi em hoặc Trực trước.

Thấy chị ấy đã nói như vậy, tôi dù giận dù không cũng không thể tiếp tục làm khó chị được. Gật gật đầu, giọng tôi cũng dịu đi chút:

- Em cũng nói vậy thôi chứ không có ý gì đâu, sau này chị có cần gì thì bảo với em. À chị có cần thêm gì nữa không, em lấy cho chị?

- À không không cần đâu Hòa, cảm ơn em nha. Chị lên phòng trước đây, chị có việc gấp cần làm.

- Dạ, chị đi.

Tôi bước sang một bên nhường đường cho chị ấy đi lên phòng, đợi chị ấy đi rồi tôi liền bước vào phòng rồi mở túi xách tìm lại chìa khoá phòng khi sáng tôi bỏ vào.

Quái, chìa khóa vẫn nằm y nguyên trong túi xách, chứng tỏ là sáng này tôi có khoá cửa phòng nên mới đem theo chìa khóa đi học. Cửa khóa, nếu chị Duyên không có chìa khóa thì không cách nào mở ra được. Vậy mà lại bảo với tôi là cửa không khóa... lại định lừa đứa trẻ lên ba à?

Đến chìa khóa phòng của tôi mà chị ta cũng có, đúng là không xem thường chị ta được mà!

________________

Còn hai hôm nữa là đến kỳ khám thai, tôi định là đi khám một mình trước nhưng anh Trực khăng khăng bảo đợi anh về anh đưa đi. Lần trước khám ở phòng khám dưới quê, khám cũng không kỹ càng lắm, mà nghe nói mấy mốc khám này rất quan trọng, không qua loa được đâu.

Mẹ chồng tôi muốn tôi đăng ký khám ở bệnh viện chỗ chị Duyên đang làm, tôi thì nghe nói bệnh viện đó cũng tốt nên cũng định là đăng ký khám và sinh ở đó luôn. Hiếm khi mẹ chồng nàng dâu đồng lòng, mẹ chồng tôi cũng cười nhiều hơn với tôi vài cái. Thật tình tôi cũng muốn hòa thuận với bà, chứ sống lâu dài với nhau mà mỗi người một ý thì sau này lại vất vả rất nhiều.

Từ sáng giờ, bụng tôi cứ nhâm nhẩm đau, tôi có xuống nói với mẹ chồng, bà bảo là không sao đâu. Đau ít ít thì không có gì nguy hiểm, kiểu mới cấn thai nên nó như thế. Tôi lại gọi cho mẹ ruột mình, bà bảo là đi khám đi cho an tâm, bầu bì không vô tư được. Tôi cũng định là chiều mát sẽ đi khám, vì tầm này bên ngoài nắng nóng lắm.Đến trưa, tự dưng lại ra chút máu hồng hồng, tôi hoảng quá liền chạy xuống tìm mẹ chồng tôi nhưng lại không thấy bà đâu. Tôi gọi cho mẹ ruột tôi thì không gọi được. Không nghĩ ngợi gì thêm, tôi liền trực tiếp lên phòng thay quần áo rồi đi thẳng đến bệnh viện. Đi khám trước đã, mọi chuyện tính sau.

Đến bệnh viện, sau khi khai báo tình trạng rõ ràng, tôi được đưa vào phòng siêu âm và thăm khám. Một mình tôi cầm theo giấy tờ đi hết phòng này đến phòng khác để làm xét nghiệm, suốt hơn cả tiếng đồng hồ chỉ có tôi và cô y tá hướng dẫn đi với nhau. Hướng dẫn tôi đến ghế ngồi chờ, chị y tá khẽ bảo:

- Em có người thân ở đây không? Chồng em đâu?

Tôi mím môi, trả lời:

- Bộ... bộ con em có gì hả chị?

Chị y tá cười trấn an:

- Cũng có chút nguy hiểm, đợi có kết quả chính xác, bác sĩ sẽ tư vấn và giải thích cho em rõ hơn. Nếu có người thân, em nên gọi người thân lên đây cùng em. Bác sĩ sẽ tư vấn cho em và người thân, như vậy sẽ tốt cho sức khỏe của em và bé hơn.

Tôi siết chặt tay, đầu vô thức khẽ lắc, miệng thì thào:

- Em... em không có người thân...

Nghe tôi trả lời như thế, chị y tá cũng không dám nói gì thêm. Như là đồng cảm với tôi, chị lại lên tiếng dặn dò:

- À nếu vậy em ngồi đây đợi một chút, có kết quả chị đưa em vào gặp bác sĩ. Em có đói hay khát nước không, chị lấy cho em?

Bụng có chút cồn cào, tôi cũng thiệt tình trả lời:

- Em... hơi đói, chị cho em chút gì ăn được không?

- Được, chị gọi cho em xuất ăn nhẹ, em đợi một chút.

Chị y tá đem đến cho tôi một xuất ăn nhẹ, ăn xong tôi lại tiếp tục ngồi chờ kết quả. Trong lúc ngồi đợi, tôi thấy rất nhiều sản phụ đến kỳ đi khám. Có người đi với mẹ, có người đi với chị, cũng có rất nhiều người đi với chồng con mình. Không hiểu sao, ngay lúc này tôi lại thấy tủi thân đến như vậy. Đi khám một mình, đến giờ đã gần một tiếng trôi qua mà điện thoại vẫn chưa có ai gọi đến. Cũng không phải tôi trách gì ai cả, chắc do đang mang thai, cảm xúc lên xuống thất thường mà thôi...

Tự dưng lại nhớ đến anh Trực, tôi có chút do dự lấy điện thoại gọi cho anh. Trong điện thoại vang lên tiếng nói quen thuộc, điện thoại của anh... không gọi được rồi.
Không sao cả, anh đi làm mà, tôi không nên trách anh, một mình tôi đi khám vẫn được, không có gì nghiêm trọng cả đâu.

Ngồi một chút, chị y tá kêu tên tôi vào trong gặp bác sĩ. Tôi ngồi trên ghế, bác sĩ cho tôi xem ảnh chụp khi nãy, giọng bà ấy vô cùng nghiêm túc:

- Tử cung của cô khá đặc biệt, là tử cung hai sừng... đây, cô có thể nhìn thấy... thai nhi nằm ở sừng trái... hiện tại được 8 tuần tuổi.

Tôi ngước đôi mắt ngẩn ngơ ra nhìn, quả thật là giống hai cái sừng... giống thật.

- Vậy... vậy con tôi có sao không bác sĩ? Còn tử cung hai sừng... là sao?

Bác sĩ nhìn tôi, bà ấy bắt đầu giải thích:

- Tử cung hai sừng là một bất thường về hình dạng cấu trúc của tử cung, vì hai sừng nên thể tích buồng tử cung nhỏ hơn bình thường. Thông thường, thai nhi sẽ phát triển ở một sừng, có thể là sừng bên trái hoặc sừng bên phải. Để tôi nói ví dụ cho cô dễ hiểu, tử cung bình thường sẽ có dạng giống hình tam giác, thai nhi sẽ phát triển nằm gọn và được bao bọc trong buồng tử cung của người mẹ. Còn tử cung hai sừng, thai nhi sẽ phát triển ở một trong hai sừng, sừng bên trái hoặc bên phải... tất nhiên thai nhi phát triển ở tử cung bình thường sẽ tốt hơn tử cung hai sừng.

Càng nghe, tôi càng cảm thấy mông lung và khó hiểu. Hai tay siết chặt đặt trên bụng, tôi khẽ lên tiếng:

- Con của tôi... vẫn bình thường hả bác sĩ?

- Không tốt lắm, kết quả xét nghiệm cho thấy, thai nhi nằm ở sừng bên trái, bóc tách túi thai 10% kèm nhân xơ tử cung... khả năng sẩy thai cũng khá là cao.

Bên tai "ong" lên mấy tiếng, tay tôi siết chặt lấy bụng của mình, giọng tôi gần như ngắt quãng vì run rẩy:

- Vậy... vậy... con của tôi...

Thấy cảm xúc của tôi dao động mạnh quá, bác sĩ liền trấn an:

- Không sao, cô đừng căng thẳng quá. Tử cung hai sừng nhưng vẫn có thai và sinh con bình thường được, không sao cả. Bây giờ, cô phải giữ cho tinh thần thoải mái nhất, nghỉ ngơi và dùng thuốc dưỡng thai. Đợi đến khi thai lớn một chút, có thể thai sẽ di chuyển dần xuống khoảng trống giữa buồng tử cung... như vậy xem như là ổn.

Dừng một chút, bác sĩ lại nói tiếp:

- Tôi sẽ cho cô thuốc dưỡng thai, cô về nhà và nghỉ ngơi đừng đi lại quá nhiều, cũng kiêng chuyện quan hệ vợ chồng. Một tuần sau đến tái khám lại, nếu trong thời gian dưỡng thai, cô có triệu chứng đau bụng hay ra máu... cô phải đi đến bệnh viện ngay... số điện thoại của tôi... tôi cho cô... có việc gì cô gọi cho tôi một tiếng.

Tôi gật đầu trong trạng thái mơ hồ, đừng nói là hoảng sợ, tôi bây giờ gần như không nói được câu gì. Nghe theo sự chỉ dẫn của bác sĩ, tôi đi ra ngoài lấy thuốc rồi nhanh chóng uống trước một liều thuốc vào. Tôi sợ lắm, trong lòng hoảng sợ cực độ, tôi không hề muốn con của tôi có chuyện gì... tôi không hề muốn một chút nào.

Cảm giác lo lắng vây đến, tôi lúc này ngồi không yên mà khóc cũng không được. Tử cung hai sừng là cái quái gì vậy? Sao tỷ lệ 1/1000 phụ nữ gặp phải mà tôi lại xui xẻo là người số 1 đó. Con tôi... bây giờ tôi phải làm sao đây?

Điện thoại reo lên, là chồng... chồng tôi gọi. Nhanh tay ấn nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng lo lắng của anh.

- Em đang ở bệnh viện?

Tôi gật đầu:

- Dạ em đang ở...

- Ở yên đó, anh đến liền... đừng đi đâu hết... anh đến liền.

Nói dứt lời, anh liền tắt máy. Tôi ngơ ngác đứng nhìn điện thoại rồi lại nhìn xung quanh mình... Sao anh biết tôi ở bệnh viện... tôi có nói với anh đâu?

Tôi ngồi xuống ghế chờ, trong lòng vừa hoảng loạn vừa lo lắng nhìn dáo dác xung quanh. Tầm 5 phút sau, tôi thấy anh chạy đến, trên người anh vẫn mặc nguyên bộ đồng phục bay, gương mặt lo lắng đến cực độ. Nhưng mà... sau lưng anh vẫn còn có một người nữa... là chị Duyên... là chị ấy đang đi sát theo sau anh...

Hình ảnh này... tôi không thích... một chút cũng không thích!

Chương 5

Tôi đứng thẳng dậy đợi Trực đi đến, anh dừng trước mặt tôi, vì đi quá nhanh nên giọng cũng lạc đi hẳn:

- Sao em đi khám một mình? Anh đã dặn là đợi anh về anh đưa em đi mà.

Tôi nhìn anh, môi mím chặt:

- Em ra máu nên...

- Ra máu? Em đã khám chưa? Có sao không? Em và con có chuyện gì không?

Thấy anh hỏi gấp liên tục như vậy, tôi cũng không che giấu mà trả lời luôn:

- Bác sĩ nói... không tốt lắm...

Chị Duyên đứng sau lưng anh nãy giờ, bây giờ mới khẽ lên tiếng:

- Em khám rồi đúng không? Bác sĩ cho về nhà nghỉ ngơi phải không?

Tôi không trả lời mà chỉ gật gật. Thấy tôi gật đầu, chị Duyên dịu giọng nói tiếp:

- Ừ, vậy Trực... em đưa em ấy về đi, chị vào hỏi thăm tình hình của em ấy rồi nói cho em biết sau. Sức khỏe Hoà quan trọng hơn, có gì gặp nhau ở nhà.

- Vậy chị giúp bọn em, em đưa vợ em về trước.

- Ừ đi đi, chạy xe cẩn thận.

Chồng tôi nắm lấy tay tôi, anh vừa kéo tay tôi vừa dùng giọng dịu dàng để nói:

- Đi, anh đưa em về nhà.

Đi theo anh ra xe, ngồi vào trong xe, anh giúp tôi thắt dây an toàn rồi mới cho xe chạy. Chạy ra khỏi cổng bệnh viện, anh mới khẽ hỏi:

- Bác sĩ nói thế nào? Có chỗ nào không tốt à em?

Tôi gật đầu, trả lời không chút giấu giếm:

- Em có tử cung hai sừng nên chuyện mang thai không tốt lắm. Bác sĩ nói... có nguy cơ sẩy... thai cao...

Không gian trong xe đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ, tôi không quay sang nhìn anh nên cũng không biết biểu cảm của anh trông như thế nào. Chỉ thấy anh im lặng không trả lời, tiếng thở ra có chút nặng nề hơn bao giờ hết. Mãi lát sau, tôi mới nghe anh cất tiếng, vẫn là dùng giọng điệu dịu dàng hết mức để nói cho tôi nghe:

- Cũng là có nguy cơ thôi mà... không nhập viện theo dõi thì là ổn rồi. Em đừng lo quá, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi.

Tôi không trả lời, không khí trong xe một lần nữa lại rơi vào trầm mặc. Cả tôi và anh đều có những suy nghĩ của riêng mình, chuyện này cũng không phải chuyện nhỏ...

Tôi ngước mắt nhìn về cửa sổ bên cạnh, bàn tay nhỏ cũng khẽ đặt lên bụng mình... cục cưng à... con đừng bị làm sao con nhé!

................

Về đến nhà, mẹ chồng tôi đã đợi sẵn ở cửa. Thấy tôi đi vào, bà lo lắng hỏi gấp:

- Hoà, mẹ nghe chị bếp nói lại... con có sao không? Khám thế nào rồi?

Tôi nhìn bà, chuyện này cũng không biết nói làm sao... thôi, nếu khó quá thì để chồng tôi giải quyết là được.

- Cũng không có gì đâu mẹ... con lên phòng nghỉ chút nha, bác sĩ nói nên nghỉ ngơi nhiều một chút.

- Ừ ừ, lên nghỉ đi, mẹ dặn chị bếp nấu canh cho con.

Tôi cười nhẹ gật đầu với bà rồi nháy mắt ra hiệu cho chồng tôi một cái. Anh cũng như hiểu ý, liền gật đầu đáp lại tôi.

Lên trên phòng, mẹ ruột tôi liền gọi đến, tôi cũng không dám nói quá nhiều về chuyện tử cung hai sừng. Tôi chỉ bảo với bà là sức khoẻ tôi hơi yếu cần được nghỉ ngơi nhiều hơn. Nghe tôi nói vậy, mẹ tôi lại khóc lu loa rồi cứ đòi lên đây chăm sóc cho tôi. Tôi phải nói hết lời rồi cả gọi điện cầu cứu anh hai thì mẹ tôi mới thôi không đòi lên với tôi nữa.

Tắt điện thoại, trong lòng tôi lại thấy ngổn ngang trăm bề. Tôi rất nhớ mẹ, nhớ gia đình, một nửa muốn mẹ lên, một nửa lại không muốn. Thân con gái... lúc mệt mỏi nhất... chẳng phải là muốn được mẹ quan tâm vỗ về hay sao?

Chắc là do trong thuốc dưỡng thai có thuốc giúp dễ ngủ nên tôi nằm một chút là ngủ luôn một giấc đến chiều. Lúc tôi dậy đã thấy Trực ngồi trong phòng, không biết anh ấy đang làm gì, chắc là đang lướt điện thoại.

Thấy tôi tỉnh, anh ấy bỏ điện thoại qua một bên rồi đi đến chỗ tôi:

- Ngủ một chút thấy khỏe hơn chưa?

Tôi gật gật, ngáp ngắn ngáp dài vài cái:

- Có, ngủ giấc dài thấy khỏe ghê.

- Thì anh đã nói là không sao rồi mà, thấy đói bụng chưa, anh xuống bếp đem canh lên cho em nha?

Tự dưng nghe đến đồ ăn, bụng dạ tôi cứ cuồng cuộn lên không chịu được. Vuốt vuốt ngực mấy cái, tôi lắc đầu:

- Thôi lát nữa hãy ăn, em không thấy đói.

Chồng tôi ngồi xuống bên cạnh tôi, anh nói:

- Phải ăn chứ, lỡ con đói thì sao?

Ờ... cũng phải, nếu tôi không ăn uống đúng giờ đúng giấc, con tôi đói thì làm sao? Tôi thực lòng rất muốn sinh một đứa trẻ bụ bẫm đó.

Nghĩ nghĩ tôi miễn cưỡng gật đầu vì con:

- Vậy ăn... nhưng ăn ít thôi... em thấy hơi nhạt miệng á.

- Oke, anh biết rồi.

Tôi ngồi trên giường, nhìn anh đưa tay ra dấu oke, miệng thì cười tươi rói mà khiến lòng tôi dễ chịu hơn được chút. Đúng là người ta nói không sai mà, lấy một anh chồng đẹp trai, mặc dù không giúp no bụng được nhưng mà nhìn anh ấy mỗi ngày cũng khiến tâm tình dễ chịu hơn hẳn. Lời quá rồi!

Đợi 5 phút sau, Quân Trực tay cao tay thấp bưng lên một mâm đầy thức ăn. Tôi lúc này đã rửa mặt đánh răng xong xuôi, chỉ chờ đồ ăn được dâng tới là xơi ngay. Ấy vậy mà khi anh vừa đặt mâm cơm xuống bàn, tôi ngửi được mùi thịt nấu canh liền nôn khốc nôn tháo oẹ lên oẹ xuống liên tục. Hai tay bịt kín miệng, sợ là sẽ nôn xuống sàn nhà nên tôi đứng dậy rồi chạy thật nhanh vào phòng tắm. Đứng trước bồn rửa tay, tôi nôn đến mật xanh mật vàng, nôn đến mức bụng cũng quặng lên vài cái rồi mới chịu ngưng.

Quân Trực cũng hoảng theo tôi, thấy tôi chạy vào phòng tắm, anh cũng nhanh chân chạy theo. Một tay anh vỗ lưng cho tôi, một tay thì bịt mũi, anh nói bằng giọng khàn khàn khó nghe:

- Em... nôn hết chưa? Muốn nôn nữa không?

Tôi mới ngừng nôn, nghe giọng anh kỳ kỳ liền quay sang nhìn thử. Vãi đạn, tự dưng thấy bộ mặt bịt mũi kỳ thị của anh, tôi chẳng hiểu sao lại cúi đầu nôn tiếp. Trong bụng chẳng còn cái quái gì nhưng mồm thì cứ nôn ra tới tấp, thức ăn không có mà nước cũng không còn.

- Sao lại nôn nhiều như thế... trước kia có đâu?

Tôi nghe anh nói lại khẽ quay sang nhìn anh lần nữa, vừa nhìn thấy mặt anh thì bụng tôi lại quặng lên, cổ họng cứ nhợn lên nhợn xuống rồi nôn tiếp. Phải tới ba bốn lần như vậy, tôi chịu hết nổi đuổi anh ra khỏi phòng tắm thì bụng dạ tôi mới đỡ hơn được chút.

Thôi cho tôi rút lại lời nói khi nãy, lấy chồng đẹp trai cũng chẳng được tích sự gì đâu!

Nôn hết ra, chân tôi đi cũng chẳng còn vững, chả hiểu sao trước kia khỏe như trâu, bây giờ lại bắt đầu... nghén.

- Đã đỡ hơn chưa em?

Nghe tiếng anh hỏi, thấy mặt anh nhìn, bụng tôi lại cồn cào khó chịu. Chui tọt vào trong chăn, tôi hậm hực trả lời:

- Đỡ rồi.

Anh đi đến bên giường, cau mày nhìn tôi:

- Em ăn chút gì đi... nôn hết ra thì còn gì trong bụng đâu.

Nôn xong đã mệt, nghe anh nói tôi càng mệt hơn, chưa bao giờ tôi sợ đồ ăn như bây giờ, nghe đến ăn là thấy hoảng.

- Thôi đừng đừng... em không ăn được... anh bưng cơm xuống đi... em nghe mùi lại nôn nữa bây giờ.

Quân Trực nhìn tôi, mặt anh hiện lên vẻ khó xử:

- Nhưng mà... sáng giờ em chưa ăn gì...Tôi phẩy tay:

- Đem xuống đi... lát em ăn sau... đi đi...

Khuyên bảo tôi hết lời mà tôi nhất quyết không ăn là không ăn, hết cách anh đành bưng mâm cơm đi xuống bếp. Thấy anh chuẩn bị đi, tôi liền chui ra khỏi chăn, hí hí mắt khẽ nói:

- Này...

Nghe tôi gọi lại, anh hí hửng trả lời:

- Sao? Em muốn ăn hả?

Tôi lắc đầu đến sợ:

- Không không...

- Vậy... em muốn ăn cái gì khác hả?

Tôi nhìn anh, nhỏ giọng nói:

- Không có, em chỉ muốn hỏi là anh xuống bếp rồi... có lên đây nữa không?

Nghe tôi hỏi thế, mặt anh đờ ra giây lát rồi lại tủm tỉm cười:

- Lên chứ, em đang mệt anh lên để chăm sóc...

Anh chưa nói hết câu, tôi đã chặn ngang họng anh lại:

- Đừng... anh đừng lên... tốt nhất là anh ở luôn dưới nhà đi... đừng lên nữa.

Quân Trực ngẩn người ra nhìn tôi, mặt anh không khác cái đít nồi nấu củi là bao.

- Sao... sao em lại...

Thấy anh có chút buồn bã, tôi liền giải thích rõ ràng:

- Em nhìn anh... em lại muốn nôn. Nếu không có chuyện gì... anh cứ ở dưới luôn đi... không cần lên vội đâu. Em nôn như thế... em sợ lắm.

Một giây... hai giây rồi ba giây trôi qua... gương mặt soái ca của chồng tôi ngày càng đen thui héo hon như cỏ úa. Anh sụ mặt, giọng buồn bã:

- Ừ, anh biết rồi, có gì cần em nhớ gọi anh.

- Dạ vâng.

Thấy tôi ngoan ngoãn dạ vâng, anh liền lủi thủi bưng mâm cơm đi xuống bếp. Thấy anh như vậy, tôi vừa thấy tội vừa thấy buồn cười. Cục cưng trong bụng tôi cũng nghịch quá rồi, nghén gì không nghén lại nghén... ba của nó. Chịu, bà đây hết cách!

Công nhận là không nhìn thấy mặt anh, tôi ăn cũng dễ chịu hơn một chút. Khi nãy đói quá, tôi làm liên tục mấy cái bánh trứng, mặc dù không cảm nhận được mùi vị gì nhưng đỡ hơn là ngửi mùi đã nôn. Ăn xong, tôi uống thuốc rồi leo lên giường đọc sách, định là đọc sách thôi nhưng không ngờ lại ngủ thêm một giấc nữa. Đến lúc tôi tỉnh dậy lần thứ hai, trời bên ngoài đã sụp xuống tối om.

Lò mò ngồi dậy, Quân Trực thấy tôi tỉnh, anh liền quay sang nhìn tôi. Đang còn ngái ngủ mà nhìn thấy anh, tôi lập tức tỉnh hẳn.

Mẹ ơi, anh kiếm đâu ra mặt nạ chó husky đáng yêu như vậy vậy nhỉ?

Tôi bước xuống giường rồi đi nhanh đến chỗ anh, tôi thích thú quên luôn cả khó chịu. Vừa sờ vào mặt nạ tôi vừa hỏi:

- Anh tìm ở đâu vậy? Dễ thương quá đi.

Quân Trực cười lớn, anh chỉ chỉ vào mặt nạ:

- Thích không? Anh vừa đi săn lùng mua cho em đó.

Tôi gật đầu lia lịa:

- Thích, em thích Husky lắm, mua cho em một cái nữa. Mà có lễ hội hóa trang hả? Em nhớ chưa tới mùa Halloween mà.

Anh nhìn tôi, giọng rất tươi:

- Em mua làm gì? Em nhìn mặt anh bị nghén nên anh mới mua mặt nạ đeo vào chứ anh có bị nghén mặt em đâu. Như vậy thấy oke chưa, sau này anh ở nhà, anh sẽ đeo cái mặt nạ này vào để em không nôn nữa. Nhìn em nôn như vậy, anh thấy đau ruột dùm em.

"Lộp bộp", tiếng cõi lòng tôi xao xuyến kêu lên. Hóa ra là vì tôi nhìn mặt anh muốn nôn nên anh mới phải cực khổ như vậy. Mặt nạ cún Husky nhìn thì dễ thương chứ đeo mãi mặt nạ thì chịu làm sao được?

Tôi nhìn anh, tự dưng lại nghiêm túc hỏi một câu:

- Sao anh tốt với em quá vậy?
Vì anh đeo mặt nạ nên tôi cũng không biết là anh đang vui hay đang buồn, tôi chỉ nghe được giọng anh nhàn nhạt:

- Anh tốt với vợ con anh chứ có tốt với ai đâu mà em hỏi.

Tốt với vợ con anh...!

- Nhưng... bọn mình không yêu nhau?

Chắc là thấy khó chịu, anh liền buông mặt nạ xuống, giọng anh hiền hòa:

- Không yêu nhưng là người một nhà, em là người thân của anh... anh không tốt với người thân của mình thì tốt với ai nữa?

Anh nói cảm động quá, đúng quá nhưng mà...

- Oẹ... oẹ...

- Hoà, lại nôn nữa hả?

Tôi gật gật rồi lại đi nhanh vào phòng tắm, chả hiểu sao nhìn mặt anh lại muốn nôn, thật là cản không được mà. Đang lúc cảm xúc dâng trào thì lại tụt hứng, chán chả buồn nói tới.

Thôi, tầm này soái sủng gì nữa, không nôn là may rồi.

_______________

Kể từ hôm đó, tôi cứ hễ thấy mặt "mộc" của chồng tôi là lại nôn điên nôn khùng. Quân Trực cũng thuộc top đàn ông thương vợ bầu bí nghén ngẩm. Anh ở nhà thì đeo mặt nạ Husky ngáo ngơ, chỉ khi nào đi đâu ra đường thì anh mới tháo ra không đeo nữa. Hôm qua anh còn vui vẻ chụp một tấm ảnh đang đeo mặt nạ Husky rồi đăng lên facebook cá nhân có gắn thẻ tôi vào với dòng trạng thái "Khi vợ nghén mặt chồng".

Nhìn tấm ảnh được hơn một nghìn lượt thích mà tôi dở khóc dở cười, bình thường tôi đăng ảnh chả khi nào vượt qua hai trăm lượt thích, ấy thế mà anh lại được hơn một nghìn. Đúng là soái ca Cơ Phó của tàu bay, đăng cái ảnh vu vơ cũng hơn một nghìn lượt thích, tôi nghĩ... chắc chắn là chồng tôi thuê gói hack like. Đúng thế! Chắc chắn là như thế, không lệch đi đâu được.

________________

Chuyện thai yếu, tôi nghĩ là mẹ chồng tôi cũng biết rồi. Chuyện này cũng không thể giấu được bà, chỉ là tôi không biết nên nói với bà như thế nào mà thôi. Về đây làm dâu không bao lâu, một ngày tôi nói với bà không quá nhiều, nếu bà không mắng tôi thì tôi lại càng ít giao tiếp với bà hơn nữa. Cũng không dễ dàng gì tâm sự được với mẹ chồng như mẹ ruột, cứ mở mồm ra là thấy vướng vướng đâu đó rồi. Haiz, tôi cái gì cũng được, chỉ riêng chuyện mẹ chồng nàng dâu là mãi mà không được.

Tôi xin nghỉ học ở trường để dưỡng thai, để xem tình hình sức khỏe thế nào, nếu vẫn không tốt chắc có thể là tôi sẽ bảo lưu kết quả rồi đợi đến khi sinh con xong, tôi sẽ sắp xếp đi học lại. Việc học là việc cả đời, còn con cái mới là chân lý quan trọng nhất đối với người làm mẹ.

Mẹ ruột tôi thì không rõ chuyện thai yếu nhưng anh hai tôi thì rất rõ. Từ hôm qua đến giờ, anh đèo mẹ đi chùa xin lộc bình an cho mẹ con tôi. Mẹ còn gửi từ quê lên trứng gà ta rồi bồ câu cho tôi tẩm bổ, mới khi nãy nhà xe đến nên chồng tôi ra đón nhận đồ rồi. Đúng là không gì bằng nhà ngoại, cái gì cũng chăm cho con gái.

Quân Trực không có nhà, tôi lại thèm mì gói nên là tự thân xuống bếp lấy mì rồi nấu. Chị bếp thấy tôi muốn ăn mì, dứt khoát không cho tôi tự nấu mà để chị nấu cho. Nấu xong lại tranh phần đem lên phòng cho tôi mà tôi thì lại không muốn phiền đến chị nên cũng dứt khoát không đồng ý. Bầu thì bầu nhưng tay chân vẫn lành lặn, cái gì làm được thì làm chứ ỷ vào người khác mãi thì sau này làm sao chăm được con.

Chị bếp hết cách nên để tôi tự đem mì lên phòng, chị còn tặng kèm cho tôi hộp sữa óc chó hạnh nhân uống cho đủ chất. Kể ra thì chị bếp tốt với tôi lắm, chắc là do cùng quê nên có tình đồng hương.

Tôi bưng bát mì lên phòng, lúc đi ngang phòng mẹ chồng tôi, trùng hợp sao cửa phòng bà lại không đóng kỹ cửa. Từ trong phòng, tôi nghe được giọng bà không vui phát ra.

- Dì nghe thằng Trực nói rồi, dì cũng biết là con Hoà bị doạ sẩy. Còn chuyện tử cung hai sừng... con không nói thì chắc dì bị tụi nó giấu cho lú.

Có tiếng đáp lại, giọng này là giọng của chị Duyên.

- Tử cung hai sừng cũng không phải là không tốt, vẫn có người mang thai rồi sinh được con khỏe mạnh đó dì. Bây giờ chỉ hy vọng cho em bé trong bụng Hoà yên ổn qua 4 tháng là được, khả năng sinh non cao nhưng vẫn nuôi được mà.

- Thằng Trực chắc là nghe lời con Hoà giấu dì chuyện tử cung dị tật của con Hoà. Nếu nó nói thiệt với dì thì dì cũng không ghét bỏ gì đâu, có gì cứ nói chứ dấu giếm làm gì. Nghĩ tới dì càng thấy bực, thằng Trực đó giờ chưa có nói dối dì cái gì bao giờ.

Tôi đứng ngoài cửa, trong lòng nao nao khó chịu vô cùng, tô mì trên tay vẫn bốc khói nghi ngút...

- Con tưởng là Trực nói với dì rồi nên con mới giải thích cho dì về tử cung hai sừng để dì đỡ lo. Nếu biết là Trực giấu... con đã không nói. Dù gì cũng tội cho bé Hoà, dị tật bẩm sinh con bé cũng đâu muốn. Dì cũng đừng giận, bất đắc dĩ Trực mới làm vậy thôi, dì cũng biết cậu ấy thương vợ mà.

Mẹ chồng tôi giọng điệu càng lúc càng hậm hực:

- Nó thương vợ nhưng cũng phải nghĩ đến mẹ của nó, nó là một tay dì cực khổ nuôi lớn... Mà thôi đi, con Hòa tử cung hai sừng, ba sừng gì cũng được, đều là dị tật không giống người ta. Quan trọng là cái thai của nó... nếu đúng như con nói... cái thai này coi như bỏ.

Bỏ? Bỏ là bỏ làm sao?

- Ấy dì, còn nước còn tát, chị Liên cũng không có quyết định đình chỉ thai nghén. Cái này cũng dựa vào duyên trời thôi, qua bốn tháng thì em bé giữ được.

- Hừ! Giữ được nhưng sinh non cũng tốt lành gì, dì thấy... nếu không đẻ được thì bỏ mẹ nó đi. Con Hoà mông nhỏ eo nhỏ, đẻ đái làm sao được như người ta, dì...

Mẹ chồng tôi còn nói tiếp nhưng tai tôi đã không còn nghe được gì nữa rồi. Bàn tay bưng bát mì run run, cả người cũng run lên vì giận. Bà ấy lấy tư cách gì bàn về sống chết của mẹ con tôi? Người làm bà nội phát ngôn như vậy thì đủ tư cách?

Tôi cúi đầu nhìn bát mì trên tay rồi thẳng tay thả bát mì xuống sàn nhà. Tiếng bát sứ va vào sàn nhà vỡ ra từng mảnh, những cọng mì cũng theo đó mà vươn vãi rơi đủ hướng. Mùi thơm của mì ăn liền vẫn bốc lên cao nhưng mà... bẩn rồi... không ăn được nữa.

Nghe tiếng đổ vỡ, mẹ chồng tôi với chị Duyên cùng chạy ra. Thấy tôi đứng đó cùng bát mì vỡ dưới sàn nhà, cả mẹ chồng tôi và chị Duyên dường như cũng hiểu ra được chuyện gì...

Tôi nhìn hai người họ rồi cúi người ngồi chồm hỗm xuống sàn nhà, tôi vừa nhặt những mảnh bát vỡ vừa nói:

- Con xin lỗi, đang ngủ thấy đói quá nên con đi nấu mì ăn, đi đến cửa phòng mẹ tự dưng lại choáng váng làm rơi bát mì. Biết vậy, con đã kêu anh Trực đi theo cùng... con vụng về quá.

Nghe đến tên chồng tôi, mặt mẹ chồng tôi hơi tái tái, chị Duyên cũng giống như là ngượng ngùng. Thấy vậy, tôi lại cười nhẹ, nói như bâng quơ:

- Mẹ với chị Duyên nói gì nãy giờ... một chữ con cũng không có nghe... mẹ với chị yên tâm. Thôi, con đi lên phòng, anh Trực không cho con đi lung tung vì sợ ảnh hưởng đến em bé. So với con, đứa bé này còn quan trọng hơn rất nhiều.

Nói rồi tôi liền đứng dậy rồi quay sang cười nói với chị Duyên:

- Chị, chị nói chị bếp dọn giúp em, em thấy mệt quá... em lên phòng trước.

Chị Duyên mặt sượng ngắt, chị ấy nhìn tôi rồi gật đầu trả lời:

- Ừ em lên phòng nghỉ ngơi đi, để chị dọn cho.

- Dạ.

Nói rồi tôi quay người đi lên phòng, đi chưa được mấy bước, tôi đã nghe giọng chị Duyên với tới:

- Hoà nè, dì với chị không có ý gì đâu... mọi người đều mong mẹ con em khỏe mạnh. Chỉ là ngộ nhỡ...

Tôi xoay người, cố nén cơn giận trong lòng mình, tôi nhìn mặt hai người bọn họ mà đáp trả:

- Ngộ nhỡ... chỉ cần mẹ không nói gì thì không có ngộ nhỡ.

Mặt chị Duyên càng lúc càng cứng nhắc, mặt mẹ chồng tôi cũng không khá hơn là bao.

- Em biết là mẹ em không có ý đó mà, con của em thì cũng là cháu nội của bà...

Tôi cười khinh trong lòng một cái, hai tay siết chặt giấu sau ống quần, tôi cười tươi rói như không có chuyện gì xảy ra.

- Dạ em biết mà, em biết là mẹ thương mẹ con em nhiều lắm.

Mẹ chồng tôi im lặng nãy giờ, giờ mới lên tiếng xoa dịu tình hình:

- Vậy... vậy tốt rồi, con lên phòng nghỉ ngơi đi, có gì thì kêu mẹ với chị.

Tôi gật đầu, ngoan ngoãn như đứa trẻ hiểu chuyện.

- Dạ.

Xoay người, môi tôi nở nụ cười bất mãn khinh rẻ nhất mà tôi từng cười. Bà nội sao? Bà nội mà trù ẻo cháu mình thế à?

Ghim, tôi ghim những câu nói đó đến suốt cả cuộc đời!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau