CÒN BAO LÂU MỚI CÓ THỂ HÔN EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Còn bao lâu mới có thể hôn em - Chương 1 - Chương 4

Chương 1

Editor: Anh (peiumon)

Beta: Crashpike

Đã vào cuối tháng chín, nhưng thời tiết vẫn còn oi bức, giống như một lò nướng khổng lồ muốn thiêu rụi cả mặt đất

Ôn Điềm trở về nhà sau khi kết thúc bài thi toán, hai tay cầm chiếc dù màu hồng che nắng, chân bước chậm rãi. Cô cúi đầu thật thấp, mí mắt cũng rũ xuống, theo bản năng cắn nhẹ cánh môi hồng, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Một trận gió nóng đột ngột thổi tới, cảm giác như một làn sóng nhiệt ngay lập tức lan tỏa khắp cơ thể, Ôn Điềm cau mày, nâng cánh tay trắng nõn sờ sờ vầng trán kín mồ hôi, dưới chân trong vô thức càng bước nhanh hơn.

Bước ra khỏi thang máy, Ôn Điềm lấy chìa khóa từ túi áo, mở cửa nhà. Cửa vừa mở, ngay lập tức một chú chó Golden đã lao tới, hướng về phía cô không ngừng lắc đầu, ve vẩy đuôi.

Ôn Điềm cất dù vào hộc tủ cạnh cửa ra vào, vừa thay giày, vừa nhẹ nhàng nói: “Mẹ ơi con về rồi.”

Sau đó Ôn Điềm cúi người xuống, khom lưng vuốt ve chú chó, rồi chào hỏi: “Hi, Bọc Đường.”

Mẹ Ôn từ trong bếp ló đầu ra, nhìn Ôn Điềm cười một tiếng, nhiệt tình gọi: “Điềm Điềm, mau lại đây nếm thử một ít bánh dâu đi!”

Ôn Điềm thu lại cảm xúc, nhàn nhạt cười: “Con đi cất cặp sách xong sẽ xuống.”

Bước nhanh đến phòng ngủ, đem cặp sách đặt lên bàn, Ôn ĐIềm cảm thấy choáng ngợp bởi khung cảnh dưới lầu lúc ấy: náo nhiệt, ồn ào, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

Gia đình họ Ôn sống ở một tiểu khu gần làng đại học, từ phòng ngủ của Ôn Điềm lại vừa vặn có thể nhìn thấy sân thể dục của học viện cảnh sát.

Hiện tại, bãi cỏ xanh cùng đường đua của học viện đầy ắp người, cách một lớp cửa kính, cô vẫn nghe được những tiếng hô hào tràn đầy sức sống cùng tiếng cổ vũ vang dội mạnh mẽ. Ôn Điềm đột nhiên nhớ tới tối qua Phó Hoài nói rằng trường bọn họ hai ngày tới có tổ chức đại hội thể dục thể thao, đại hội sẽ kéo dài đến trước kì nghỉ quốc khánh.

Còn Ôn Điềm vẫn đang là học sinh lớp mười hai, sẽ kết thúc kì thi tháng trước lễ quốc khánh. Hôm nay là ngày thi đầu tiên, ngày mai còn bài thi tiếng Anh và bài thi khoa học tự nhiên.

Vừa nghĩ tới, Ôn Điềm lại nhớ ra mình vừa thi xong môn toán, tâm tình không tránh khỏi có chút phiền muốn. Cô quay người ra khỏi phòng, định bụng sẽ xuống bếp ăn một chút gì đó để trấn an phần nào tâm trạng.

Ôn Điềm cầm lấy một cái bánh, một tay hứng phía dưới phòng trường hợp vụn bánh rơi xuống đất, há miệng cắn nhẹ một cái. Hương vị ngọt ngào ngay lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, đôi mắt hạnh xinh xắn híp lại, để lộ ra biểu cảm hoàn toàn bị thuyết phục, trông Ôn Điềm lúc này giống y như một chú mèo con.

Bởi vì tromg miệng vẫn còn đang nhai bánh dâu, Ôn Điềm chỉ có thể ê a vài lời, giơ ngón tay cái với mẹ, sau khi nuốt xuống được mới nói: “Ngon lắm ạ!”

Nghe được lời khẳng định như vậy, mẹ Ôn mỉm cười hài lòng, nghiêng đầu hoạt bát nói: “Vậy ngày mai mẹ lại kêu người ta mang tới thêm.”

Đợi đến khi Ôn Điềm vừa ăn xong, mẹ Ôn liền hỏi: “Con không ăn nữa à?”

Ôn Điềm liếm môi một cái, lắc đầu: “Con không ăn nữa.”

Mẹ Ôn lúc này mới bắt đầu đặt phần bánh dâu còn dư lại vào một hộp nhựa, đậy nắp, bỏ vào túi sách, vui vẻ nói: “Rồi, cuối cùng cũng gói gém xong, mẹ mang phần này đến cho ba con với Hoài Hoài, còn ở nhà chơi nhé.”

Bố Ôn là giáo sư học viện cảnh sát gần nhà, còn hàng xóm Phó Hoài - thanh mai trúc mã của Ôn Điềm, hiện nay đã thực hiện được ước mơ thi đậu vào học viên cảnh sát từ thuở nhỏ và đang là sinh viên năm nhất ở đây.

Ôn Điềm nghĩ đến thân thể không khỏe của mẹ, nói: “Để con đi cho, mẹ ở nhà nghỉ ngơi đi.”

“Ngoài trời đang nóng lắm, mẹ vẫn chưa khỏe, để con đưa đồ sang đó cho.”

Mẹ Ôn gật đầu đồng ý: “Đi đường nhớ cẩn thận.” Sau đó lại nghĩ đến cái gì, hì hì cười một cái: “Điềm Điềm, còn phải nói cho mấy người đó là mẹ tự làm, không phải đặt.”

Ôn Điềm rất phối hợp vâng một tiếng, tiếng nói trong veo: “Con biết rồi.”

Mẹ Ôn lúc này mới thỏa mãn trở về phòng. Ôn Điềm đã sớm quen với việc mẹ mình dùng chút mánh này để lừa bố, mặc dù đã biết rõ mười mươi ý đồ của vợ, nhưng bố Ôn chưa bao giờ thể hiện ra ngoài.

Ôn Điềm trở lại phòng khách, gọi: “Bọc Đường.”

Bọc Đường đang nằm bên ghế sofa nghỉ ngơi, không ngừng chơi đùa với thú bông hình mèo, nghe được Ôn Điềm gọi, nó lập tức ngoắc cái đuôi chạy tới.

Ôn Điềm ngồi xổm xuống giúp Bọc Đường cài xích thật chắc chắn, lại còn cười chọc ghẹo nó: “Em làm sao lại nghịch Đường Đậu rồi?”

Bọc Đường: "Ô ~ "

Ôn Điềm vỗ một đầu nó một cái: "Mang em đi gặp ba nha."

Ôn Điềm một tay một tay cầm giây xích, một tay xách túi, thay xong giày liền mở cửa rời đi.
Bọc Đường ở bên ngoài cũng đặc biệt ngoan, chưa bao giờ quá phấn khích mà chạy khắp nơi, Ôn Điềm đi nơi nào nó liền theo đến nơi đó.

Nhắc tới cũng rất kỳ quái, Bọc Đường vốn là chú chó nhà Phó Hoài nuôi, khoảng thời gian này bố mẹ anh vì đi du lịch nên mới đem nó gửi nhờ ở nhà Ôn Điềm. Ấy thế nhưng, cậu bạn nhỏ này thích nhất không phải là người trong gia đình Phó Hoài, mà lại là Ôn Điềm.

Nếu như Phó Hoài cùng Ôn Điềm đồng thời phân phát hiệu lệnh, Bọc Đường chắc chắn sẽ nghe theo Ôn Điềm.

Khoảng gần năm giờ, mặt trời nóng rực vẫn lơ lửng giữa không trung, từng tia sáng chói chang chiếu xuống, phủ kín khắp mọi ngõ ngách. Ôn Điềm không che dù, mặc dù nhà cách học viện cảnh sát rất gần, nhưng trên đường đi tới, vầng trán đầy đặn của cô vẫn đẫm mồ hôi.

Tới cửa trường học, Ôn Điềm còn chưa cất tiếng, bác bảo vệ vừa nhìn thấy cô, đã vui vẻ hớn hở thuận miệng hỏi: "Cháu gái, đến tìm giáo sư Ôn sao?"

Ôn Điềm mỉm cười yếu ớt, nhìn bác bảo về gật đầu một cái, lễ phép nói: "Bác Lâm, chúc bác một ngày tốt lành."

Bác bảo vệ mở cửa, Ôn Điền liền nói cảm ơn, rồi mang theo Bọc Đường chậm rãi tiến vào trường.

“Ai, thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngày nào vẫn là cô bé cao bẳng nửa người vậy mà thoáng cái đã lớn như vậy rồi.” Sau khi Ôn Điềm rời đi, bác bảo vệ nhìn bóng lưng gầy nhỏ của cô, bật cười, thở dài nói.

Năm đó, lần đầu tiên bác thấy Ôn Điềm ở đây là khi cô mới chỉ tầm năm, sáu tuổi. Khi đó, cô bé thường xuyên đến cùng với một đứa bé trai, bảo là đến để tìm bố. Mới chớp mắt, mà đã hơn mười năm. Cậu trai bây giờ là sinh viên nơi này, còn cô gái nhỏ cũng đã trở thành thiếu nữ yêu kiều, duyên dáng.



Ôn Điềm xuyên qua quãng đường đá quanh co, đi về phía đường lớn. Hai bên đường trồng những cây ngô đồng cành lá xum xuê, đi về phía trước một đoạn là đến được bên ngoài sân thể dục. Ôn Điềm nghiêng đầu nhìn qua lan can lưới, ở gần đó là nơi đang diễn ra tranh giải điền kinh. Ôn Điềm dừng lại hẳn, say mê quan sát trận đấu.

Tối hôm qua Phó Hoài gửi cho cô một tin nhắn, bảo rằng anh đã ghi danh tham gia cuộc thi chạy một trăm thước và bốn trăm thước. Có lẽ… nếu may mắn, sẽ vừa kịp lúc nhìn thấy anh ấy thi đấu. Ôn Điềm đang nghĩ như vậy, một bóng người chạy vụt qua, như một cơn gió, lướt nhanh qua trước mắt cô.

Mặc dù ai đó cùng tất cả những người tham gia khác đều mặc bộ đồ thể thao tay ngắn màu đen, và đôi giày thể thao cùng màu, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt, Ôn Điềm đã có thể nhận ra anh ta, cao lớn, liều lĩnh, tràn đầy sức sống, nhất định đó là Phó Hoài.

Ôn Điềm không rời mắt khỏi Phó Hoài, không tự chủ nắm chặt tay, trong lòng vì anh mà không ngừng sốt ruột. Phó Hoài, cố gắng lên. Người phía sau sắp đuổi tới rồi. Nhanh nhanh lên một chút nữa.

Kết quả chung cuộc, Phó Hoài là người thứ hai chạm tới vạch đích.

Ôn Điềm đứng từ xa nhìn thấy Phó Hoài đang thả lỏng, anh bị một đám người vây quanh, trên mặt tràn ngập vui vẻ, nụ cười hạnh phúc tươi tắn, giống như ánh mặt trời rực rỡ.

Hình như là có ai đó gọi anh, Phó Hoài chạy chậm về khu thành tích. Đứng từ góc độ của Ôn Điềm nhìn sang, vừa vặn có thể nhìn thấy sườn mặt của Phó Hoài. Ánh nắng vàng chiếu xuống, như tạo xung quanh người chàng thanh niên một màn sáng mỏng manh, mái tóc ngắn gọn gàng, lông mày ngay ngắn, sống mũi cao, đôi môi không quá dày, cũng không quá mỏng…

Ôn Điềm chớp chớp mắt, thầm nghĩ: quả nhiên khi mặc cảnh phục, cả người lẫn khí chất cũng đều không giống.

Mặc dù khi mặc thường phục, trông Phó Hoài cũng rất ưa nhìn, nhưng hôm nay thấy tận mắt anh trong bộ đồ thể thao màu đen, Ôn Điềm cảm thấy đây dường như là một Phó Hoài hoàn toàn khác.

Vẫn là Phó Hoài đẹp trai rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng lại không chỉ đơn thuần có mỗi vẻ đẹp trai rạng rỡ ấy, ngoài cái này ra, trong đầu Ôn Điềm xuất hiện hai chữ: “chững chạc.”Là kiểu chững chạc khiến khiến người khác có cảm giác an toàn, rất thật, nhưng cũng khó nắm bắt.

Ôn Điềm mở điện thoại, tìm dãy số điện thoại của Phó Hoại, rồi gọi cho anh. Cô đứng ở lan can lưới bên ngoài, đôi mắt không rời khỏi người con trai đang đi đi lại lại ở khu vực trao giải ngay bãi cỏ, bên tai là tiếng điện thoại đang chờ kết nối.

Ôn Điềm thấy một nam sinh cao xấp xỉ Phó Hoài đi tới, mang điện thoại đưa cho anh, trong miệng cười cười nói điều gì đó, bị Phó Hoài đấm một cái, rồi chạy đi mất.

Một giây kế tiếp, giọng nói rõ ràng của anh truyền qua điện thoại, có chút khàn: “Điềm Điềm?”

“Phó Hoài, em ở bên ngoài lan can phía bắc, bây giờ anh có thể ra đây không?”

Phó Hoài ngay lập tức ngẩng đầu nhìn sang, quét ánh mắt xung quang, sau mấy giây liền phát hiện ở phía xa, một cô gái đang gọi điện cùng anh, Phó Hoài bật cười thành tiếng, giọng vui vẻ nói: “Chờ anh, anh tới ngay đây.”

Phó Hoài chạy ra khỏi sân, đi tới trước mặt Ôn Điềm, cô cười nói: “Chúc mừng anh.”

Phó Hoài mặt không đỏ, không thở dốc, thanh âm hoàn toàn bình thường hỏi cô: “Sao em biết mà tới đây? Con mang cả Bọc Đường tới nữa.” Anh vừa nói xong liền ngồi xổm xuống ôm lấy Bọc Đường.

Khi Ôn Điềm cười lên thì sẽ để lộ ra một bên lúm đồng tiền nho nhỏ, trông rất xinh. Còn giọng nói của cô lại giống như một cây kẹo bông gòn, vừa mềm mại, vừa ngọt ngào: “Em mang đồ ăn ngon đến cho anh này.”

Ôn Điềm lấy từ trong túi ra một hộp bánh dâu đưa cho Phó Hoài, cùng anh ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: “Tranh thủ lúc đang còn nóng, anh nếm thử một chút đi.”

Phó Hoài mở nắp hộp nhựa ra, vừa cầm một cái lên định ăn, ánh mắt Ôn Điềm nhìn về phía sau anh đột ngột dừng lại, chỉ kịp phát ra một tiếng ngắn ngủi: “Ai…”

Ngay giây kế tiếp, xuất hiện mấy cánh tay từ sau lưng Phó Hoài đưa tới, tốc độ cực nhanh bắt lấy bánh dâu, rồi vụt chạy mất.

Phó Hoài quay đầu lại, năm người bạn cùng phòng cách đó không xa đang vui sướng thưởng thức mấy cái bánh dâu vừa cướp được, có người còn miệng ngậm bánh nói năng không rõ: “Cảm ơn anh Hoài đã chiêu đãi! Bánh này ăn ngon cực anh ơi.”

Phó Hoài: "..."

Mấy thằng nhóc quỷ này!

Anh nghiến răng, đưa ngón trỏ ra chỉ về hướng bọn họ, tỏ ý bảo mấy người cứ chờ đấy.

Năm người hi hi ha ha, cố làm một bộ dạng tỏ ra như đang sợ hãi, Phó Hoài không để ý đến họ nữa, quay đầu trở lại nhìn chằm chằm cái bánh dâu cuối cùng trong hộp, không mấy vui vẻ liếm môi. Anh mới vừa cầm lên tay định ăn, thì Bọc Đường trước đó vốn rất ngoan ngoan không hiểu sao lại dở chứng, chồm ngay tới, ngoạm lấy cái bánh duy nhất còn lại.

Phó Hoài trợn to mắt: "!!!”

"Bọc Đường?!”

Chú chó lông vàng đã nuốt bánh dâu vào bụng nhìn Phó Hoài bằng ánh mắt vô tội: “Ngao ô ô ~”

Ôn Điềm đứng bên cạnh chứng kiến hết mọi chuyện, mặc dù có cảm thấy đau lòng vì Phó Hoài không ăn được bánh dâu, nhưng vẫn thấy rất buồn cười, cuối cùng cũng không nhìn nổi mà bật thành tiếng.

Lần nay thì Phó Hoài cảm thấy thật sự bất mãn.

Điềm Điềm mang bánh dâu đến, vậy mà một miếng anh cũng không ăn được.

Thật là tức điên cả người!

Phó Hoài bĩu môi, uất ức nhìn Ôn Điềm, sắc mặt phấn chấn ban đầu cũng không còn, giọng nói thường ngày cũng trầm xuống: “Điềm Điềm…”

Ôn Điềm đang cười đến chảy nước mắt, nghe được Phó Hoài gọi mình như vậy, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào anh, cảm thấy hết sức khó tin.

Ai có thể nói cho cô biết, Phó Hoài tại sao chỉ sau một giây liền biến thành bộ dạng đáng thương của Bọc Đường lúc đòi được cô vuốt ve?

- -----------

Sau những ngày tháng một mình cô đơn buồn tẻ, bây giờ nhà của tui đã có thêm hai bạn mới, Anh sẽ edit chương lẻ, Nguyên sẽ edit của chẵn, mọi người nhớ ủng hộ nhen

Truyện Tiên Sinh tui đã thất hứa 2 tuần không đăng chương mới rồi, tui sẽ cố gắng tuần này đăng bù.😪😪

Chương 2

Editor: Nguyên (TrucxAnx)

Beta: Crashpike

Trong tay Ôn Điềm là hộp bánh dâu, cuối cùng cô cũng không chịu nổi ánh mắt đáng thương của Phó Hoài cứ nhìn chằm chằm vào cô, sau một hồi mâu thuẫn, cô thương lượng: "Chỉ lén cho anh ăn một cái thôi đấy!"

Phó Hoài mím môi, dè dặt mà ra dấu OK, Ôn Điềm mở nắp hộp ra, nhẹ nhàng mà cầm lên một miếng bánh, nghe thấy anh dò xét hỏi thử: "Ba... Ba cái chứ?"

Ôn Điềm sửng sốt, đôi mắt hạnh mở to. Hiển nhiên cô không nghĩ tới vừa rồi anh ra dấu như vậy là muốn ăn ba tận ba cái, cầm lấy bánh trong tay, Ôn Điềm và Phó Hoài mặt đối mặt ngồi xổm dưới đất, hộp bánh cuộn được đặt trên đùi cô. Tay phải Ôn Điềm cầm lấy bánh, tay trái hứng phía dưới, chỉ lo cái bánh trong tay rơi xuống đất.

Tầng tầng lớp lớp của chiếc bánh đều rất rõ ràng, dưới ánh mặt trời, cảm giác càng thêm xinh đẹp, nhìn qua rất ngon miệng.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Ôn Điềm, Phó Hoài nghiêng người lại gần, cúi đầu cắn một miếng bánh. Vị dâu tây nhàn nhạt hòa lẫn với mùi bánh tràn ngập trong khoang miệng, đặc biệt tơi xốp và thơm ngọt.

Anh nhanh chóng nuốt xuống miếng bánh trong miệng, lại mở miệng cắn nửa miếng bánh còn dư lại trong tay Ôn Điềm.

Bờ môi ấm áp cọ qua đầu ngón tay của cô, lúc cọ nhẹ truyền đến một hồi cảm giác tê dại. Ôn Điềm bỗng nhiên hoàn hồn, thu tay về, nắm chặt, lỗ tai dần ửng đỏ.

Rõ ràng không khí đã bớt oi bức, thế mà bây giờ Ôn Điềm cảm thấy hình như còn nóng hơn. Cả người cô đều đổ mồ hôi, đến nỗi suýt nữa làm cô bị hoa mắt, chóng mặt.

Cô giơ tay lên cà cà vào gò má nóng bỏng của mình, đôi mày chau lại, khe khẽ cắn môi dưới.

Chỉ ăn một cái, đương nhiên Phó Hoài cực kỳ không khỏa mãn. Anh ngầm chọc chọc vào cánh tay chưa rút lại của Ôn Điềm, rồi cầm thêm một cái bánh trong chiếc hộp nhựa chưa đóng lại, ngẩng đầu lên, há miệng nhét toàn bộ vào trong.

Đôi mắt anh hơi nheo lại vì ánh sáng, cằm vì đang nhai nên không ngừng động đậy. Quầng sáng bao phủ xưng quanh người anh, cũng do động tác ăn của anh mà di chuyển. Mãi đến khi anh nuốt thức ăn xuống, qua hầu kết đi xuống dưới, trong nháy mắt Ôn Điềm vội đóng hộp lại, tựa như sợ anh sẽ thò tay vào cầm lấy đi cái bánh cuộn còn lại trong đấy.

Giọng nói của cô nho nhỏ, khàn khàn vì thiếu hơi nước, lắc đầu cự tuyệt anh: "Phó Hoài Hoài, anh không được ăn nữa."

Phó Hoài kêu thảm một tiếng, hai tay đặt lên đùi, cúi đầu đặt cằm lên cánh tay, nhìn sắc mặt đỏ bừng chảy mồ hôi của Ôn Điềm. Sau chốc lát, anh hơi thẳng lưng, một tay với qua, chạm vào trán cô.

Tay Ôn Điềm đang cầm túi bên trong chứa hộp nhựa, nhất thời sửng sốt do bóng tối trước mặt, sau đó giương mắt nhìn về phía Phó Hoài, nhìn thấy anh mỉm cười, hỏi: "Có nóng quá không?"

Ôn Điềm rất trung thực gật gật đầu, sau đó định đứng lên.

Nhưng do vừa rồi ngồi xổm rất lâu nên khi đứng dậy, trước mắt Ôn Điềm đột nhiên tối sầm, lảo đảo một cái.

"Này!" Phó Hoài nhanh chóng đỡ lấy cô, đôi mày khó chịu nhíu lại, lo lắng nói: "Không phải trúng gió rồi chứ? Điềm Điềm, em có khó chịu chỗ nào hay không?"

Trong mắt tối sầm mất vài giây, Ôn Điềm xem nhẹ, ngồi xuống một lúc, thoáng cái đã qua cảm giác chóng mặt, lắc đầu, mềm giọng nói: "Không có việc gì đâu, chỉ là..." Cô giơ tay chạm lên trán một cái "Hơi nóng thôi."

"Phó Hoài, anh quay lại đó đi. Em đi đến phòng nghỉ của ba em, để bánh ở đó cho ông rồi sẽ về nhà."

Phó Hoài nhìn da thịt bình thường đều trắng nõn của cô, lúc này bị phơi nắng đến đỏ bừng. Anh lại không yên lòng để cô cho đi một mình, nên đã đi theo cô đến phòng nghỉ của cha cô. Nửa đường đi qua căn tin của trường, Phó Hoài kéo cổ tay của Ôn Điềm, để cô đứng dưới một bóng cây, trao dây dắt Bọc Đường cho Ôn Điềm, nói: "Điềm Điềm, em ở dây đợi anh một chút."

Lời còn chưa dứt đã bỏ chạy vào căn tin.

Rất nhanh, trong tay Phó Hoài cầm theo một chai nước khoáng ướp lạnh đi ra, anh lấy lại dây dắt Bọc Đường.

Áp chai nước vào mặt Ôn Điềm, cảm giác lạnh buốt bất ngơ làm Ôn Điềm không kịp đề phòng giật mình một cái, trông giống như một chú thỏ bị kinh sợ, nhảy một bước.

Phó Hoài cười ha hả, quơ quơ chai nước khoáng, ý bảo cô cầm lấy, "Không nóng nữa hả? Cầm lấy chai nước ướp lạnh này cho thoải mái chút đi."

Ôn Điềm cầm lấy chai nước khoáng, chậm rãi áp lên gò má nóng bỏng của mình. Tức khắc, cảm giác lạnh lẽo từ mặt lan ra, làm cho cô rất sảng khoái.

Lúc hai người vào phòng nghỉ của ba Ôn, bên trong cũng không có người, thế nhưng điều hòa trong phòng vẫn còn mở. Ôn Điềm và Phó Hoài ngồi trên ghế xô-pha chờ.

Ôn Điềm khát nước nên định mở nắp chai nước uống vài hớp, nhưng mà dọc đường, cô cầm lấy thân chai, nên lúc này đây, tay toàn là nước. Cô thử hai lần đều không mở được. Phó Hoài thấy thế giựt chai nước từ tay cô ra, Ôn Điềm chỉ thấy anh không cần tốn nhiều sức đã dễ dàng nới lỏng nắp bình, đưa lại cho cô.

Quả nhiên sức lực giữa nam và nữ quả thật khác biệt, Ôn Điềm nghĩ thầm.

Đôi môi khô khốc được hơi nước ngấm vào, trong nháy mắt đã trở lại đỏ thắm. Ôn Điềm hài lòng mà liếm liếm vài giọt nước còn trên môi, lại không biết khung cảnh này bị cậu bé bên cạnh nhìn vào, thành một bức tranh có bao nhiêu mê hoặc.

Phó Hoài thầm gác chuyện đó qua một bên, lỗ tai len lén nhiễm hồng, anh nuốt nước miệng, hầu kết lăn lộn. Phó Hoài đột nhiên nhận ra yết hầu ngứa ngáy, khó chịu. Anh ho nhẹ, hắng giọng một cái.

Cửa phòng nghỉ bị mở ra từ phía ngoài, ba Ôn nhìn thấy hai đứa trẻ, cũng không ngạc nhiên chút nào, ung dung bước vào.
Ôn Điềm đưa bốn cái bánh dâu còn thừa lại trong hộp cho ba Ôn, trái tim không khỏi đập nhanh hơn một chút, ánh mắt của cô chớp chớp, làm hết sức để cho mình giống thường ngày, nhẹ giọng cười nói: "Ba, mẹ làm, bảo con đem đến cho ba ăn."

Ba Ôn nhận lấy chiếc hộp, nhìn bốn cái bánh đung đưa trong chiếc hộp to, dịu dàng cười một tiếng, "Ừm."

"... Không còn chuyện gì nữa, thế con về nhé." Ôn Điềm nói.

Ba Ôn gật đầu, "Về đi, ba sẽ về sau."

"Dạ, con biết rồi." Cô trả lời.

Đi khỏi phòng nghỉ, Ôn Điềm và Phó Hoài trở về, lúc bên ngoài bãi tập có người lớn tiếng gọi anh: "Phó Hoài, đội trưởng kêu cậu về hàng!"

Ôn Điềm bèn tạm biệt Phó Hoài: "Anh tranh thủ thời gian về hàng đi, em đi về đây."

Phó Hoài thấy sắc mặt cô chuyển hồng, cái trán không ngừng đổ mồ hôi, không yên lòng nói: "Nếu không... Anh đưa em về, anh trông chừng em..."

Ôn Điềm nén cơn buồn bực trong lòng xuống, nhíu mày, lắc đầu nói: "Khỏi cần, anh cứ đi đi."

Cô buộc lại mái tóc đuôi ngựa, lỗ tai và cổ lộ ra hoàn toàn, da thịt không biết có phải do bị phơi nắng hay không mà làn da vốn màu kem sữa lúc này đã ửng hồng, ngay cả cũng vành tai đỏ ửng.

Ôn Điềm cầm lấy dây dắt chó từ tay Phó Hoài, nở nụ cười, khua tay với anh, "Em đi nhé, gặp lại sau."

Phó Hoài nói: "Về tợ nhà thì nhớ báo anh một tiếng!"

"Dạ."

Nghe được câu trả lời của cô, lúc này Phó Hoài mới bằng lòng đi theo người gọi anh chạy vào trong bãi tập.

Ôn Điềm cúi đầu, cười nói với Bọc Đường: "Chúng ta về nhà nhé."

Phó Hoài liên tục quay đầu nhìn theo Ôn Điềm đang men theo bãi tập ra ngoài đường, ngay khi anh quay đầu trở lại chạy về phía trước, đột nhiên nghe được phía sau truyền đến tiếng kêu "Gâu gâu"

Là Bọc Đường!

Phó Hoài lập tức dừng bước, xoay người, khi nhìn đến thân thể Ôn Điềm đang lắc lư, nắm lấy lưới lan can nhưng vẫn không ngừng trượt xuống. Thấy vậy, Phó Hoài rùng mình, căng thẳng gọi cô: "Điềm Điềm!"

Người chung quanh còn chưa phản ứng kịp, Phó Hoài đã chạy ra khỏi bãi tập.

Trong chớp mắt, anh đã chạy đến bên cạnh Ôn Điềm, Phó Hoài nửa quỳ trên mặt đất, tay vòng ra sau gáy cô, ôm cô vào ngực, cau mày, bóp người cô, liên tục thấp giọng gọi cô: "Điềm Điềm, Điềm Điềm, em đừng làm anh sợ mà..."

Chương 3

Editor: Anh (peiumon)

Beta: Crashpike

Lúc Ôn Điềm tỉnh dậy, phát hiện ra bản thân đang ở phòng nghỉ của bố, cô nằm trên ghế sofa dài, có gió mát chạm vào mặt, cảm giác hết sức thoải mái.

"Điềm Điềm? Điềm Điềm?"

Giọng nói rõ ràng xen lẫn lo lắng như vang vọng mãi bên tai cô.

Đôi mắt nhắm chặt của Ôn Điềm khẽ rung, cô từ từ mở mắt, ngay lập tức, một gương mặt đẹp xuất hiện ngay trước mắt. Phó Hoài đang cầm một xấp giấy trong tay, quạt cho Ôn Điềm. Ngay khi cô vừa tỉnh lại, ánh mắt anh sáng hẳn lên, con ngươi đậm màu đen bóng như ngọc, Phó Hoài thở phào nhẹ nhõm, lo lắng hỏi: “Điềm Điềm, em không sao chứ, có còn khó chịu không?”

Ôn Điềm vẫn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt hạnh chậm rãi chớp vài lần, lắc đầu một cái với Phó Hoài. Sau đó, cô nhìn thấy bố đặt tay lên trán mình, nhẹ nhàng gọi: “Bố”.

Bố Ôn cảm nhận được nhiệt độ bình thường, lúc này mới thu tay lại: "Ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, lát nữa bố sẽ đưa con về."

Ôn Điềm gật đầu một cái, lấy tay chống xuống ghế, muốn ngồi dậy. Phó Hoài vội vàng tiến tới đỡ, rất sợ cô sẽ một lần nữa ngã xuống.

"Hoài Hoài..." Bố Ôn mới vừa gọi tên Phó Hoài, điện thoại đột nhiên vang lên, ông liếc nhìn tên hiển thị trên màn hình, quay lại nhìn bọn trẻ: “Bố nghe điện thoại trước đã.”

Phó Hoài nửa quỳ bên cạnh Ôn Điềm, lấy mu bàn tay chạm lên gò má vẫn còn ửng đỏ của cô, than thở: “Lúc nãy em đúng là đã dọa anh sợ chết khiếp. Bây giờ không còn khó chịu sao? Nếu không thoải mái thì em nhất định phải nói ra nhé.”

Đôi môi nhợt nhạt của Ôn Điềm hơi cong lên: “Em cảm thấy thoải mái lắm, đừng lo lắng, chắc là do… trời quá nóng thôi.”

Cô cười, núm đồng tiền nhỏ nhắn hiện lên, khiến cho Phó Hoài không kìm được muốn dùng ngón tay chọc vào da thịt mềm mại ấy.

Thế nhưng, anh chưa kịp làm gì thì bố Ôn đã nghe xong điện thoại và trở về. Ông vừa tiến vào liền chạy ngay tới bàn làm việc, cầm tài liệu lên, nói với Ôn Điềm: “Điềm Điềm, bố có chuyện phải ra ngoài một chuyến, con…”

Ôn Điềm rất hiểu chuyện, cười nói: "Con không sao, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi, bố đi làm việc đi, lát nữa con có thể tự về được.”

Bố Ôn còn muốn nói điều gì, Phó Hoài đã đứng thẳng lên, nói với ông một cách nghiêm túc: “Bác Ôn, cháu có thể đưa Điềm Điềm về nhà.”

Ôn Điềm kinh ngạc, đôi mắt hạnh mở to:"Một lúc nữa anh còn phải tập hợp mà.”

Phó Hoài cúi đầu nhìn về phía cô, nở một nụ cười trấn an: "Không sao, anh sẽ xin đội trưởng cho nghỉ."

Bố Ôn quả thật cũng không yên tâm khi để Ôn Điềm trở về một mình trong tình trạng này, vậy nên ông gật đầu một cái với Phó Hoài: "Được, bác sẽ gọi cho đội trưởng của cháu. Nhưng cháu cũng nhớ vẫn phải làm đủ thủ tục, đừng nghĩ rằng nhờ bác nói một tiếng là có thể tự tiện chạy ra ngoài mà không xin phép.”

Phó Hoài nhe răng cười lớn: “Dạ vâng, bác yên tâm, cháu chắc chắn sẽ tuân thủ quy định một cách nghiêm chỉnh, bác có thể quay lại làm việc.”

Sau khi bố Ôn rời đi, Phó Hoài nói với cô: “Điềm Điềm, em ở đây chờ anh, anh đi xin đội trưởng cho vắng mặt.”

Ôn Điềm chớp chớp hàng mi dài, gật đầu với anh

Phó Hoài gọi chú chó: "Bọc Đường!"

Bọc Đường lập tức nhổm dậy ve vẩy đuôi với anh.

Anh nói: "Ngoan ngoãn ở với Điềm Điềm, chờ anh trở lại."

Bọc Đường ngước đầu rướn cổ lên "Ngao ô " một tiếng, cọ cọ vào chân Ôn Điềm, ngoan ngoãn liếm bàn tay cô đang đặt trên sofa.

Phó Hoài cười một cái, mở cửa chạy ra ngoài.

Chừng mười phút sau Phó Hoài quay trở lại, bóng dáng vững vàng đứng trước cửa, nói với cô: "Điềm Điềm, anh xong rồi, về nhà thôi.”

Ôn Điềm khom người nắm sợi dây, mang Bọc Đường đi tới cửa, Phó Hoài cầm lấy sợi dây trong tay Ôn Điềm, nhẹ nhàng đỡ cô: "Vẫn còn choáng sao?"

Ôn Điềm bật cười, lắc đầu nói: "Em không sao."

Hôm nay sao anh lại hỏi đi hỏi lại vấn đề này chứ.

Giọt mồ hôi theo đường cong trên khuôn mặt Phó Hoài chậm rãi đi xuống, Ôn Điềm nghiêng đầu, hỏi anh: "Sao anh chảy mồ hôi nhiều thế?”

Vừa hỏi xong, tự cô cũng phát hiện ra lý do: “Anh chạy đến đây sao?”

Phó Hoài ậm ừ một tiếng, coi như thừa nhận.

“Không cần gấp gáp như vậy chứ, anh chạy tới chạy lui như vậy sẽ mệt lắm.”

Phó Hoài cười lớn, xua xua tay: “Đoạn đường này căn bản là chẳng thấm vào đâu, em quên rồi hả Điềm Điềm? Anh kể với em rồi đấy, bọn anh học quân sự mỗi ngày đều phải chạy liên tục năm cây số.”

"Ai..." Ôn Điềm như có điều suy nghĩ thở dài một tiếng: "Các anh thật là vất vả."

Phó Hoài giơ tay gãi gãi đầu, cười có chút ngượng ngùng, "Dù sao cũng… hoàn thành xong rồi.”

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, ra đến cổng học viện, Phó Hoài cất tiếng chào: "Bác Lâm", sau đó đem giấy xin nghỉ đưa cho bác.

Bác bảo vệ cũng chọc ghẹo anh: "Ây, thằng nhãi ranh, cậu là muốn đi theo cô bé này về nhà sao?"

Phó Hoài cười nói: "Điềm Điềm bị cảm nắng nên cháu đưa em ấy về." "Bị cảm nắng sao? Mà hôm nay trời đúng là nóng thật " bác Lâm cất giấy xin phép của Phó Hoài, rồi nói: "Dự báo thời tiết có nói ngày mai nhiệt độ vẫn sẽ cao, cháu gái chú ý một chút, về nhà nhớ nấu canh đậu xanh để uống nhé.”

Ôn Điềm cười lại thay cho lời đáp, rồi cùng Phó Hoài chào tạm biệt với bác trước khi rời đi.

Về đến nhà Ôn Điềm, Phó Hoài cũng không ở lại lâu, uống xong cốc nước mẹ Ôn đưa, anh liền đứng dậy chào: “Dì Việt, cháu xin phép về trường ạ.”

Mẹ Ôn có chút tiếc nuối: "Cháu đi ngay hả Hoài Hoài? Dì còn đang muốn cháu ở lại ăn cơm đã.”

Phó Hoài cười: “Ngày mai được nghỉ cháu sẽ qua ạ.”

Mẹ Ôn ngay lập tức trở nên vui vẻ: “Được được, vừa hay ngày mai Điềm Điềm sau khi thi xong cũng được nghỉ, đến lúc đó để bố con bé làm đồ ăn thật ngon cho hai đứa.”

Phó Hoài cao hứng gật đầu, rồi nhìn sang phía Ôn Điềm đang ngồi trên sofa ôm mèo bông: “Này…Điềm Điềm, anh đi đây.”

Ôn Điềm cười một tiếng: “Vâng.”

“Ngày mai thi em cố gắng lên nhé!”

Ôn Điềm thoáng mím môi, đôi lông mày hơn cau lại, mấy giây sau mới đáp một cách e ngại: “Em sẽ cố gắng hết sức”

Phó Hoài thấy bộ dạng khổ sở của cô, không nhịn được bật cười thành tiếng, trấn an nói: “Thuận theo tự nhiên thôi, đừng áp lực quá.”

“Có gì thì gọi em nhé!”

“Anh đi đây, mai gặp lại.”

….

Tối ấy, Ôn Điềm nằm trăn trở trên giường, hai mắt nhắm lại, cố gắng nhớ lại một lần nữa những trọng tâm thầy có nhắc đến, đột nhiên, trong đầu cô xuất hiện một đề bài. Ôn Điềm cau mày, mở mắt.

Bước ngay xuống giường, Ôn Điềm lấy đề lý từ cặp ra, nhanh chóng lướt tới bài cuối cùng, ngồi vào bàn học, bắt đầu suy nghĩ cách giải. Mặc dù bên cạnh cô đã ghi lại phần sửa bằng bút đỏ, nhưng mà bây giờ nhìn thấy, lại không hiểu được gì.

Bố rất giỏi lý, nhưng bây giờ vẫn chưa về nhà, dựa theo kinh nghiệm trước giờ của cô, có thể cả đêm nay bố cũng sẽ không về.

Ôn Điềm cầm bút, đau đầu suy nghĩ xem phải tìm đến ai, người học tốt môn lý.

Học tốt môn lý…

Phó Hoài

Ôn Điềm cầm điện thoại di động lên liếc nhìn thời gian, còn có năm phút nữa là đến mười giờ rưỡi.

Bọn Phó Hoài từ sau mười giờ rưỡi, trừ việc ngủ ra thì cũng không được làm gì khác, nghịch điện thoại lại càng không.

Ôn Điềm lúc này đã bấm máy gọi cho Phó Hoài.
Anh rất nhanh liền nghe máy, giọng nhẹ nhàng: “Điềm Điềm?”

Ôn Điềm vội vàng nói: "Còn có năm phút thôi, anh giải nhanh cho em một bài nhé!"

"Ừ, em nói đi." Anh cầm ngay bút lên, trong lúc nghe Ôn Điềm đọc đề, tranh thủ ghi lại các dữ kiện quan trọng.

Chỉ sau mấy giây, Phó Hoài đã lập tức giảng giải chi tiết bài tập cho Ôn Điềm. Giảng xong, anh hỏi cô: “Em nghe hiểu không?”

Ôn Điềm: “Vâng, lạ ghê, em nghe giảng thì cảm thấy rất hiểu, nhưng gặp các dạng như thế này lại thường không làm được.”

“Đó là do em vẫn chưa hiểu kĩ, em nên làm thêm nhiều bài dạng này nữa.” Phó Hoài cười: “Tốt rồi, đừng sốt ruột quá, ngủ một giấc thật đã, ngày mai cứ bình tĩnh, chẳng qua cũng chỉ là kì thi tháng thôi mà.”

Ôn Điềm cắn môi, mắt hạ xuống, nhỏ giọng đáp.

Tiếng chuông báo hiệu vang lên, Phó Hoài tranh thủ tiếng chuông chưa dứt, nói với cô: “Ngủ ngon nhé, Điềm Điềm.”

Ôn Điềm cũng chúc lại anh: “Anh ngủ ngon.”

Sau khi cúp máy, tiếng chuông vẫn còn vang, ngồi trong phòng của Ôn Điềm vẫn nghe được rõ ràng.

Mấy giây sau, không gian lại yên ắng.

Ôn Điềm trở lại giường, đắp kín chăn, nhắm mắt ngủ.



Sáng hôm sau, Ôn Điềm bị tiếng chuông báo thức của học viện làm tỉnh giấc.

Cô ngồi dậy, xoa xoa mắt, xuống giường rửa mắt, thay quần áo. Xong xuôi, Ôn Điềm kéo màn cửa sổ lên, nhìn thấy đám sinh viên của học viện đã sớm tập hợp xong, đang bắt đầu tập thể dục buổi sáng.

Ôn Điềm đứng trước cửa số, nhìn chăm chú vào những bóng dáng ngay ngắn chỉnh tề vừa chạy bộ vừa hăng hái hô vang khẩu hiểu dưới sân thể dục, miệng không kìm được mỉm cười.

Từ nhỏ Ôn Điềm đã hình thành thói quen, chỉ cần nghe tiếng chuông báo thức của học viện cô liền ngay lập tức thức dậy, buổi tối khi học viện tắt đèn, reo chuông, cô cũng lên giường bắt đầu ngủ.

Mười mấy năm qua ngày nào cũng như thể.

Phó Hoài cũng giống Ôn Điềm.

Nhưng bây giờ anh ở ngay trong ấy, cùng với hàng ngàn người, theo đuổi ước mơ của bản thân.

Ôn Điềm nghĩ, chính cô cũng cần phải cố gắng hơn nữa. Chỉ có như vậy mới làm được như Phó Hoài, đạt được ước nguyện của mình– thi đậu Đại học Y dược

Trong học viên, các sinh viên hào hứng hô khẩu hiệu, Ôn Điềm cũng đeo cặp lên, rời khỏi phòng, ăn sáng xong, liền đến trường thi hai môn cuối cùng – tiếng Anh và Vật lý.



Sau khi ăn trưa xong, Ôn Điềm cùng bạn thân An Tuyền trở về phòng học. Tới nơi, An Tuyền buông cánh tay Ôn Điềm, cả hai đều trở về chỗ ngồi. Ôn Điềm lấy đề lý trong ngăn kéo ra ôn lại, cô cúi đầu thấp, tay phải cầm bút chì, vừa ngẫm lại kiến thức trong đầu, vừa nghiêm túc viết xuống từng bước lời giải.

Trong phòng ồn ào, ầm ĩ, Ôn Điềm từ đầu đến cuối vẫn luôn tập trung ôn tập, cho đến khi tiếng chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên, các bạn học ngưng nô đùa, về lại chỗ ngồi, hành lang lúc ấy lại khôi phục sự yên tĩnh.

Nửa tiếng sau, tiếng lật sách trong phòng nhỏ dần, rất nhiều bạn học đều đã gục xuống bàn nghỉ ngơi, nhưng Ôn Điềm vẫn một mực cúi đầu, lông mày càng lúc càng cau lại, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào đề bài, cảm thấy hết sức đau khổ quằn quại.

Bài này tối hôm qua rõ ràng nghe Phó Hoài giảng đã hiểu hết, vậy mà bây giờ…

Ôn Điềm lại một lần nữa cảm thấy cuộc đời mình rõ ràng có thù oán với môn lý.

Từ lúc bắt đầu lên sơ trung phải học Vật Lý, cô gần như đều chỉ vừa đủ điểm qua môn. Vậy nên bây giờ mặc dù Hóa, Sinh cũng khá, nhưng vẫn không cách nào cứu vớt được điểm Lý.

Tối hôm qua thời gian gấp gáp, lúc Phó Hoài giảng bài Ôn Điềm ghi lại rất ẩu, bây giờ mở ra xem lại, cô không cách nào đọc được.

Lát sau, Ôn Điềm ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, gần như tất cả mọi người đều đang nghỉ ngơi, chỉ trừ… Ôn Điềm nghiêng đầu một chút, nhìn sang vị đại thần cùng bàn.

Hoắc Ngự Thành đan tay chống cằm, mắt hạ thấp, mặt không biểu cảm, vẽ lung tung trên giấy nháp.

Mặc dù hai người học chung lớp từ năm lớp 11, đến năm lớp 12 lại ngồi chung bàn, nhưng bởi vì Ôn Điềm vốn hiền lành, không giỏi giao tiếp, cũng sẽ không chủ động giao tiếp với những người khác giới không phải Phó Hoài; còn Hoắc Ngự Hàng chính là loại người lạnh lùng, không thuộc tuýp chủ động, đã vậy còn độc mồm độc miệng, mỗi lần bạn học nào hỏi cậu vấn đề gì đều sẽ bị nói cho tức chết.

Vậy nên tình nghĩa một năm cùng bàn, bốn năm bạn học của họ căn bản đều bằng không. Tuy nhiên, mọi người đều biết, Hoắc Ngự Thành là học sinh giỏi nhất trường trung học Thẩm Dương, đặc biêt giởi nhất là một Lý, kỳ thi cuối kỳ lớp 11, cậu ta thậm chí còn được tròn 100 điểm.

Ôn Điềm hơi do dự, tiến gần đến Hoắc Ngự Thành, nghiêng đầu nói khẽ: “Hoắc Ngự Thành.”

Hoắc Ngự Thành ngước mắt lên, con ngươi đậm màu đối diện với đôi mắt trong suốt của Ôn Điềm, tựa như đang hỏi có chuyện gì.

Ôn Điềm mang bài thi đẩy đến trước mặt cậu, dùng bút chì chỉ vào bài tập cuối, giọng nói ngọt ngào mềm như kẹo đường lịch sự nói: “Bạn giảng giúp mình bài này được không?”

Chương 4

Editor: Nguyên

Beta: Crashpike

Hoắc Ngự Thành liếc qua đề bài mà cô dùng bút chì khoanh lại, cậu chống khuỷu tay xuống bàn, cầm ly nước rồi đứng dậy, trước khi đi còn cúi đầu trả lời Ôn Điềm hai chữ: "Ngu ngốc."

Ôn Điềm: "..."

Trước khi mở miệng hỏi, cô thực sự đã chuẩn bị tinh thần để nghe cậu ta chế nhạo, nhưng không nghĩ cậu ta lại trực tiếp giễu cợt cô như vậy. Đã vậy, còn không thèm chỉ cô!

Một tháng qua, hai người cũng không phải chưa từng nói chuyện với nhau, nhưng chuyện hai người nó chỉ toàn là những chuyện nhỏ nhặt, như giáo viên tìm, hoặc bạn học tìm hay mượn vài thứ như cục tẩy. Ôn Điềm mỗi khi nói chuyện đều nhỏ nhẹ, mềm mại và rất lễ phép, cho nên đây là lần đầu tiên Ôn Điềm bị Hoắc Ngự Thành trực tiếp giêu cợt không chút nể nang.

Mà Ôn Điềm cũng không rõ, chỉ hỏi bài không biết thôi mà, không muốn chỉ cũng không cần trực tiếp châm chọc cô ngu ngốc như vậy không? Cô biết mình không thông minh, nhất là môn vật lý, nhưng không có nghĩa lòng tự ái của cô cho phép Hoắc Ngự Thành chế nhạo cô như thế.

Bởi vì, cô vẫn luôn cố gắng học tập, chưa từng lười biếng, cho dù lần lượt gặp khó khăn.

Hoắc Ngự Thành lấy nước ở phòng tiếp nước, trong đầu thoáng qua cảnh tượng lúc nãy, đôi mắt cô ngấn lệ, vành mắt hơi đỏ lên, vẻ mặt ngạc nhiên, ngớ người ra.

Đúng là ngu ngốc.

Bình thường thoạt nhìn cố gắng, chăm chỉ học tập như vậy, thầy giáo giảng đi giảng lại dạng bài này không biết bao nhiêu lần, vậy mà lại không biết.

Lúc Hoắc Ngự Thành trở về phòng học, Ôn Điềm đã cúi đầu ôn tập những đề hình học khác, nhưng mà... Tờ giấy nháp khi nãy cô kẹp trong bài thi, hiện đang nằm dưới chỗ ngồi của anh ta.

Hoắc Ngự Thành để ly nước qua một bên, khom lưng nhặt tờ giấy đó lên. Trên đó viết rất nhiều công thức vật lý và các bước giải đề, mặc dù chỉ là tờ giấy nháp, nhưng chữ viết vẫn rất nắn nót, xinh đẹp. Cậu cầm bút lên, viết tiếp các bước còn lại.

Tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa đột ngột vang lên. Lớp học dần náo động hơn, mọi người ai nấy đều thu dọn sách vở, đẩy bàn lại. Ôn Điềm thu dọn xong đồ trên bàn, đứng lên định rời đi, thì Hoắc Ngự Thành ném một tờ giấy qua, không khách khí nói: "Chỗ của tôi không phải là thùng rác."

Ôn Điềm: "..."

Cô cúi đầu nhìn thoáng qua, đúng là tờ giấy nháp cô tìm cả buổi mà không ra kia.

Do lời nói và việc làm ban nãy của Hoắc Ngự Thành, tâm tình của Ôn Điềm cũng không vui mấy, nhưng không ngờ cậu ta vẫn trả lại cho cô tờ nháp quan trọng mà cô vừa làm rơi mất kia. Hơn nữa do từ nhỏ cô đã được dạy dỗ tốt từ nhỏ, cộng tính cách trời sinh của cô nên cuối cùng Ôn Điềm vẫn rất lễ phép mà đáp lại cậu ta một câu: "Cảm ơn!"

Nói xong cô cũng cầm lấy nó rồi đi về.

Trong lúc chờ đợi ngoài phòng thi, theo thói quen Ôn Điềm lấy tờ giấy nháp làm bài hồi nãy ra, xem lại chữ viết và cách và giải đề của cô, lúc cô nhìn qua nửa mặt sau, tầm mắt cô dừng lại trên câu cuối cùng.

Nét chữ cứng cáp, sống động mê hoặc tầm mắt của cô. Nhìn các bước hết sức cặn kẽ của Hoắc Ngự Thành xong, Ôn Điềm liền thông suốt, giống như được khai sáng.

Nhưng mà...

Mấy hàng cuối cùng của tờ giấy nháp, viết mấy câu...

"Dạng bài này, thầy giáo nói qua không dưới mười lần. Nếu đến bây giờ chưa hiểu, một là do không chăm chú nghe thầy giảng, hai là quá ngu."

"Đề thi lần này, nếu ra dạng bài này, cậu còn làm sai, sau này đừng hỏi bài tôi nữa. Có là thần tiên cũng không thể nào cứu vãn được sự ngu dốt của cậu."

Ôn Điềm cắn môi dưới, cất tờ giấy nháp vào, dọn đồ đạc để ngoài phòng thi vào phòng học, sau đó ngồi lại vào vị trị, trong đầu suy nghĩ lại các giải của Hoắc Ngự Thành. Cô nghĩ kỹ rồi, không có chướng ngại vật nào khó hơn chướng ngại học tập, cho nên nếu cậu ta đã từ bi, cặn kẽ giải thích cho cô hiểu, cô cũng không có lý do cự tuyệt.

Song, nếu bài thi lần này có cùng dạng đề này, cô sẽ làm đúng. Sau này, nếu gặp các bài khác không hiểu, cô cũng sẽ không hỏi vị đại thần độc mồm, khó gần kia nữa.

***

Bốn giờ rưỡi chiều, bài kiểm tra lý kết thúc. Lúc Ôn Điềm trở về phòng học, đã có rất bạn học ngồi vào đúng vị trí của mình, bất ngờ là bàn học của cô đã được kéo lại đúng chỗ.

Ôn Điềm mù mịt liếc nhìn chung quanh, gật gù nói thầm: "Hay là Lôi Phong làm việc tốt không lưu danh nhỉ?"

Sau đó, cô đặt túi tài liệu lên bàn, đi đến phòng hợp gần đây, lấy sách của mình về.

Trong khi Ôn Điềm cực khổ, ôm sách của bản thân trở về bàn học thì học thần* độc mồm ngồi cùng bàn với cô đã ngồi vào chỗ, bắt đầu sắp xếp lại giá sách.

*Học thần: những người không học mà điểm vẫn cao (Theo Chủ Công Các)

Ôn Điểm nhìn thấy mà khó chịu, tâm trạng cũng không tốt theo. Cô rủ mắt, bày từng quyển một lên giá, sau đó rút vài quyển sách cần thiết bỏ vào cặp đi về.

An Tuyền cầm túi sách, chạy đến bên bàn của Ôn Điềm, vỗ vỗ mặt bàn, vui vẻ hỏi: "Hey! Cục cưng bé nhỏ, về cùng nhau không?"

Ôn Điềm kinh ngạc vô cùng: "Nhanh như vậy mà cậu đã dọn xong hết rồi?"

An Tuyền xoay người, chống tay ở ngoài mép bàn, quay đầu lại hướng Ôn Điềm chớp mắt, "Đương nhiên là chưa, nghỉ xong mới dọn!"

Ôn Điềm: "..." Động tác trên tay càng nhanh hơn, nhanh chóng chồng đại hết sách lên giá, "Đợi mình chút nữa, sắp xong rồi."

An Tuyền xua tay: "Không vội, cậu cứ từ từ, chỉ là hiện tại mình không muốn dọn dẹp mà thôi."
Ôn Điềm đem theo đồ đạc đã dọn dẹp xong xuôi, kéo cặp sách lại, đứng lên đeo vào, khoác tay An Tuyền, cười nói: "Đi thôi."

Lúc Ôn Điềm bước ra khỏi lớp học, Hoắc Ngự Thành giương mắt lên nhìn về phía cô, trong chớp mắt, bóng dáng gầy gò của cô khuất dần rồi mất hút tại chỗ rẽ.

Cậu thu hồi tầm mắt, thoáng nhìn qua giá sách bừa bộn của cô, khẽ mím môi, giơ tay sắp xếp lại giúp cô.

Ôn Điềm và An Tuyền cười nói, đi đến cổng trường, hai người đang định tới trạm xe buýt gần đó, thì phía sau truyền đến một tiếng hét: "Điềm Điềm!"

Ôn Điềm dừng bước, xoay người, khi nhìn thấy người phía sau thì kình ngạc, mắt cô mở to, chớp chớp: "Phó Hoài Hoài?!"

Phó Hoài mặc một bộ quần áo ở nhà, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, chạy xe đạp tới trước mặt cô và An Tuyền, phô trương phanh xe lại, ngồi trên xe, một chân để trên bàn đạp, cái chân dài còn lại vững vàng mà giẫm lên mặt đất. Sau đó giơ tay lên, trong tay cầm một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng, đội lên cho Ôn Điềm đang ngớ ra, trên mặt mang ý cười, lui về phía sau, hất đầu lên, ý bảo cô ngồi vào yên sau, nói: "Lên đi! Anh chở em về nhà."

Ôn Điềm mờ mịt hỏi lại: "Hả? Nhưng..." Cô quay đầu lại nhìn An Tuyền, An Tuyền lập tức chạy lại gần Ôn Điềm, xua tay nói: "Không sao. Mình ngồi xe buýt."

Sau đó còn cười hì hì nói: "Vị tiểu cưa cưa này, cục cưng bé nhỏ của em giao cho anh, nhất định phải hộ tống cậu ấy về nhà an toàn đấy!"

Phó Hoài mặc dù lớn hớn Ôn Điềm một cấp, nhưng cũng quen biết bạn thân của Ôn Điềm, đối với sự trêu chọc của An Tuyền, anh khép hai ngón trỏ và ngón giữa lại, giơ lên chạm trán, hơi chếch sang bên phải, sau đó đẩy về phía trước, cười nói: "Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."

An Tuyền cười ha ha, vẫy tay với Ôn Điềm và Phó Hoài, rồi đi đến trạm xe buýt ngồi chờ.

Ôn Điềm giơ tay lên, chỉnh lại chiếc mũ, đi vòng qua sau xe, ngồi lên yên sau. Phó Hoài quay đầu hỏi cô: "Đi nhé?"

Cô nhẹ nhàng đáp: "Vâng, được rồi."

Tay anh giơ ra phía sau, cầm lấy cổ tay Ôn Điềm, khoát tay cô lên hông anh, nói: "Ôm chặt anh."

Lúc ngón tay của Ôn Điềm chạm vào hông của anh, cả người cô như có có dòng điện chạy qua, trong mắt thoáng qua chút mất tự nhiên, sau đó ngoan ngoãn níu lấy áo của anh, nhẹ giọng trả lời: "Ok."

Cả người của Phó Hoài lúc ngón tay cô nắm chặt áo anh, trong nháy mắt cứng ngắc. Anh cảm thấy hơi thất vọng, khẽ thở dài, mang tai anh đo đỏ.

Thấy anh bất động, Ôn Điềm níu níu áo anh, êm ái hỏi: "Hoài Hoài?"

"Hửm?" Anh hoàn hồn, hít thở thật sâu một lần, điều chỉnh lại hơi thở, cười nói: "Ngồi vững vào, anh chuẩn bị chạy!"

Ôn Điềm cười khẽ, lắc đầu, giọng ngân nga: "Ngồi ~ vững ~ rồi, đi thôi."

Lúc Điềm Điềm nhẹ nhàng cười, Phó Hoài đạp lên bàn đạp một cách dễ dàng, trong nháy mắt xe chạy về phía trước.

Đuôi tóc của cô gái tung bay trong gió, cô ngồi yên sau, tay để bên hông một cậu thiếu niên, cười xán lạn, cậu thiếu niên đạp xe đạp kia, giống nàng, mặt tràn đầy ý cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Lúc Hoắc Ngự Thành bước ra cổng trường thì thấy cảnh tượng như vậy.

Giống như, cậu cùng họ căn bản không cùng một thế giới.

Cậu thu lại ánh mắt hơi có chút hâm mộ, mặt không đổi sắc đi đến chỗ chiếc xe ô tô màu đen, sau khi tài xế mở cửa ghế sau xe, cậu ngồi vào trong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương