CỞI SẠCH GIẢI TRÍ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cởi sạch giải trí - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

“Lại lớn thêm rồi, thoải mái như vậy sao?” Lời nói của Khâu Thiên Kỳ khiến Lâm Húc Viễn cảm thấy thẹn muốn chết, nhưng thân thể lại không tự chủ được lại có phản ứng, rất nhanh ra vào khoang miệng ấm áp, Lâm Húc Viễn dựa vào cửa, giữ lấy tóc Khâu Thiên Kỳ, áp hắn sát vào thân mình. Hai đùi hưng phấn run run cơ hồ khiến cho cậu đứng không nổi, Lâm Húc Viễn đành phải một tay giữ lấy cánh cửa vừa mới được sửa, thắt lưng phối hợp cùng Khâu Thiên Kỳ đong đưa.

“A… Khâu tổng… Em muốn bắn…” Động tác Lâm Húc Viễn càng lúc càng nhanh, muốn nhanh chóng bắn trong miệng Khâu Thiên Kỳ, ngay lúc này Khâu Thiên Kỳ lại lấy ngón tay chặn cậu sắp trào dâng.

“A! Không cần…” Lâm Húc Viễn cúi đầu nhìn, vẻ mặt bị kích tình đỏ ửng, đôi mắt hồng hồng như muốn khóc.

Nhìn biểu tình của cậu như vậy, Khâu Thiên Kỳ cũng nhịn không được liếm liếm môi.”Em vừa gọi anh là gì?”

“… Khâu tổng…” Khâu Thiên Kỳ cúi đầu ngậm lấy cậu bé rồi hung hăng hút một ngụm, Lâm Húc Viễn suýt nữa không cầm được tay vịn.

“Thiên… Thiên Kỳ. Ai, cho em bắn đi…” Tay Khâu Thiên Kỳ tìm đến phía sau Lâm Húc Viễn, vuốt ve lên cái mông mềm mềm, vân vê một trận ở huyệt khẩu, từng chút một chen vào tiểu huyệt ấm nóng, trực tiếp đánh lên tuyến tiền liệt của Lâm Húc Viễn. Khóai cảm mãng liệt khiến cho Lâm Húc Viễn thét chói tai, bắn ra. Hai tay cậu đặt ở đầu vai Khâu Thiên Kỳ, ngồi xổm giữa hai chân hắn, ngửa đầu lên, vài giọt nước mắt rơi xuống trên mặt cậu.

“A Húc…” Nhìn đến hai mắt thất thần của Lâm Húc Viễn còn đọng lại những giọt nước mắt kích tình, mái tóc mềm mại nhẹ nhàng phất qua hai má hắn, giữa hai người như không còn khoảng cách, Lâm Húc Viễn không còn sức cúi đầu, chạm phải môi Khâu Thiên Kỳ. Khâu Thiên Kỳ thuận thế ôm lấy cổ cậu, khiến cậu thuận theo cửa trượt xuống, đầu lưỡi linh hoạt thâm nhập khoang miệng cậu, câu dẫn đầu lưỡi đã ngốc đến không thể ngốc hơn kia bị dằn vặt đến thất thần sau cao trào ban nãy. Khâu Thiên Kỳ cởi áo sơmi của Lâm Húc Viễn vứt lung tung, cởi sạch sẽ, hai tay thưởng thức hạt đậu nhô ra trước ngực cậu. Lâm Húc Viễn vẫn trong dư vị cao trào không tự thoát ra được, nhưng bị Khâu Thiên Kỳ cởi sạch đặt trên mặt sàn lạnh lẽo khiến cậu bất giác tỉnh táo lại một chút, cậu đẩy đầu Khâu Thiên Kỳ đang chôn trước ngực ra. Khâu Thiên Kỳ dừng một chút, mặc kệ cậu ngốc, tiếp tục dùng đầu lưỡi đảo quanh núm vú nhỏ của cậu.

“Ưm… Lên giường làm đi…” Lâm Húc Viễn hơi từ chối, Khâu Thiên Kỳ nghe được thanh âm cậu có điểm nũng nịu, rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường, lại làm cho hắn có dục vọng muốn hung hăng yêu thương người trước mắt, hắn không nhiều lời ôm lấy Lâm Húc Viễn ném lên trên giường, bản thân cởi quần áo tiến đến. Nhìn đến khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, Lâm Húc Viễn đỏ mặt không dám nhìn hắn. Khâu Thiên Kỳ cười xấu xa nói: “Mặt em hồng quá, rõ ràng hạ lưu hấp chặt lấy anh như vậy, cầu xin cho em thật nhiều, đã vậy lại còn có thểđỏ mặt nữa cơ đấy.”

Lời nó kích thích khiến thân thể Lâm Húc Viễn không khỏi run lên một cái, thân thể trần trụi của hai người lại gần như vậy, Lâm Húc Viễn xấu hổ quay mặt đi: “Không phải…”

“Phải không đó,, chẳng lẽ em không thích anh thao em đến mức kêu cha gọi mẹ sao? Trước đây không phải em cứ hưởng thụ khiến anh bắn vào bên trong cái động nhỏ kia à, bắn xong rồi còn nuốt tòan bộ vào, cầu xin anh tiếp tục ngấu nghiến en đến no hả?” Nhìn đến bộ dàn thẹn thùng đến ngốc của Lâm Húc Viễn, Khâu Thiên Kỳ lưu manh rất muốn dùng từ ngữ kích thích cậu.Lâm Húc Viễn câm lằn cắn môi, lúc này ngay cả tai cũng đã đỏ mất rồi, chân cậu vòng qua thắt lưng Khâu Thiên Kỳ, dùng thân dưới chạm chạm nhục bổng thô to của Khâu Thiên Kỳ, ngôn ngữ kích thích không cách nào thỏa mãn được thân thể đang kêu gào của cậu.

“Cho em…” Ánh mắt hồng hồng nhìn về phía trước, bộ dạng nhấc cao chân khiến nhục bổng đang bị cậu ma sát của Khâu Thiên Kỳ chảy ra một ít dịch lỏng.

“Hầu hạ anh đi đến khi cao hứng sẽ cho em hết.” Khâu Thiên Kỳ xoay người nằm thẳng bên cạnh cậu, tay liên tục xâm lược. Lâm Húc Viễn vận động tay chân nằm úp sấp trên thân thể hắn, theo môi bắt đầu, một đường hôn đến núm đó trước ngực. Cảm giác thoải mái khiến Khâu Thiên Kỳ nhịn không được hừ lên tiếng. Điều này khiến Lâm Húc Viễn càng hưng phấn, càng thêm ra sức liếm duyệt, thắt lưng đong đưa trước sau khiến côn th*t của mình ma sát bụng Khâu Thiên Kỳ.

Hai tay Khâu Thiên Kỳ khoát lên cái mông cánh hoa của Lâm Húc Viễn vừa nán vừa bóp, Lâm Húc Viễn điều chỉnh tư thế muốn cho hắn chạm vào tiểu huyệt khao khát của mình, nhưng mà Khâu Thiên Kỳ chỉ muốn chạm đến cái mông cánh hoa kia, một chút ý tứ muốn đi xuống cũng không có. Lâm Húc Viễn không chịu nổi, ngẩng đầu lên mang theo một cái chỉ bạc từ trên núm thịt đỏ kia

“Cho em, em muốn anh.”
Khâu Thiên Kỳ vui vẻ thay cậu lau nước bọt nơi khóe miệng “Vậy em ngồi vững vào.” Nói xong liền đánh sâu vào huyệt khẩu. Tràng vách mẫn cảm của Lâm Húc Viễn kịch liệt mấp máy, cậu ngã sấp trên người Khâu Thiên Kỳ.

“A a… Mạnh quá… mạnh…”

Khâu Thiên Kỳ nâng cái đầu có chút vô lực của cậu, vừa vuốt ve, vừa hỏi: “Hôm nay trao đổi với khách hàng em nhớ kỹ được gì không? Nói cho anh nghe một chút.”

Lâm Húc Viễn thừa nhận khoải cảm truyền đến từ sâu trong đằng sau, dương v*t nóng rẫy ở trong cơ thể cậu càn quấy khiến lỗ nhỏ co rút nhanh hơn, cậu căn bản không có sức để nhớ lại cuộc trao đổi với khách hàng, “Em không nhớ rõ … A a a a…” Tiếng kêu của cậu lập tức to hơn bởi mãnh lực đâm vào của Khâu Thiên Kỳ.

Khâu Thiên Kỳ kéo cậu, khiến hai chân cậu ôm chặt lấy thắt lưng mình, sau đó dã man ra vào. Nhục bổng bị vách tường ấm áp hấp đến thích muốn chết, hắn hít sâu một hơi, “Không nhớ được? Vậy thì dùng thân thể để giúp em nhớ lại chút đi.” Lâm Húc Viễn bị hắn làm đến không biết phương hướng, chỉ có thể cảm giác khoái cảm cuồn cuộn không ngừng theo chỗ tiếp xúc trào ra, “A… Ô a… Anh… Tuyệt vời quá…”

Khâu Thiên Kỳ tách cánh mông no tròn của cậu ra, khiến chính mình tiến càng sâu hơn, “Hư đốn, anh đang cùng em nói chuyện công việc!”

Lâm Húc Viễn quấn chặt lấy thắt lưng hắn, vặn vẹo chính mình muốn đuổi kịp tiết tấu của hắn, huệt khẩu bị âm nang của hắn liên tục đánh vào, cảm giác được hắn tiến càng lúc càng sâu, Lâm Húc Viễn co chặt lỗ nhỏ như phản xạ có điều kiện, kẹp chặt Khâu Thiên Kỳ đến thích chết.

“Chết tiệt. Em nút chặt quá, có phải muốn hút khô anh không.” Khâu Thiên Kỳ giữ chặt thắt lưng không ngừng vặn vẹo của cậu, cố định thật tốt lại hung hăng va chạm điểm mẫn cảm.

“Không được …a…nhanh quá, ngừng a a…” Lâm Húc Viễn giãy dụa muốn né tránh, nhưng lại bị Khâu Thiên Kỳ gắt gao giữ chặt, chỉ có thểthừa nhận va chạm mãnh liệt của hắn.

Chương 7

“Cái gì mà không được, chẳng lẽ em đã nhớ lại điều gì sao?” Khâu Thiên Kỳ nhìn khuôn mặt tinh xảo bị dục tình làm ửng hồng của cậu, nhịn không được ôm chặt người trước mắt vào lồng ngực.

Đầu óc Lâm Húc Viễn trống rỗng, làm sao còn có thể nhớ rõ gì được nữa, cậu càng hi vọng mau nhanh nhanh nghĩ ra câutrả lời, thanh âm hỗn loạn dâm đãng lại càng phát ra lớn hơn. “A a… Không… Em a… Không nhớ được… Ô không được… Buông tha cho em đi, sắp chạm đến…”

Khâu Thiên Kỳ cảm giác được tràng vách ấm áp run rẩy ngày càng nhanh “Thật là dâm đãng, mới bắt đầu đã muốn ăn hết tinh dịch của anh rồi .”

Vừa dứt lời hắn lấy mấy bảng giá trên tủ bên giường, quy đầu đảo quanh điểm mẫn cảm lại mạnh mẽ rút ra, Lâm Húc Viễn nhất thời cảm giác được lỗ nhỏ trống rỗng. Cậu khẩn hoảng túm lấy cánh tay Khâu Thiên Kỳ, thanh âm vì khóc mà nức nở khàn khàn, “Cho em, em muốn bắn…”

Nhìn biểu tình bị đùa giỡn của cậu, Khâu Thiên Kỳ cũng chịu không nổi, hắn bắt lấy tóc Lâm Húc Viễn, nói: “Hư đốn, những tài liệu này là chuẩn bị cho em, sau này em kế thừa gia nghiệp, muốn báo đáp anh như thế nào?”

Lâm Húc Viễn trong mắt còn vương ánh lệ, cậu đứt quãng run rẩy, nói ra câu trả lời Khâu Thiên Kỳ muốn nhất “Lấy… Lấy thân báo đáp…”

“Em phải nhớ kỹ. Nếu em không nhớ được anh sẽ làm đến khi nào em nhớ kỹ mới thôi.” Khâu Thiên Kỳ hung tợn cảnh cáo.

“Ưm… Nhớ kỹ.” Lâm Húc Viễn lấy bảng giá trên tay hắn xuống, ôm lấy hắn, hôn lên môi lấy lòng người đàn ông tuấn mĩ của mình, phả hơi thở đến đôi môi hé mở của hắn: “Đến làm em đi…”

“Là em quyến rũ anh” Khâu Thiên Kỳ liếc văn kiện bị cậu ném xuống đất một cái, nâng một chân cậu lên, mạnh mẽ tiến vào.”Hư đốn, sau này muốn em mỗi ngày đều cho anh thượng, lúc nào cũng phải hư đốn rên rỉ lên như thế. Để người khác nhìn xem em dâm đãng đến mức độ nào.”

Vừa tiến vào thân thể cậu phân thân Khâu Thiên Kỳ liền được tiếp đãi nhiệt tình, cả cây gậy th*t to dài cắm vào bên trong, hắn mới bắt đầu đảo quanh huyệt khẩu.

“A…” Lâm Húc Viễn phát ra tiếng kêu kích tình khó có thể chịu được.

“Kêu a, phải kêu lớn tiếng một chút. Là nơi này, đâm vào nơi này của em thích lắm sao?” Khâu Thiên Kỳ mỗi một lần đâm sâu vào đều khiến Lâm Húc Viễn hưng phấn run rẩy. Cậu mê loạn ôm lấy hắn kêu khóc muốn hắn lại khiến hắn không kiềm chế được càng trướng lớn một vòng.“A a… Lại lớn hơn rồi, anh thật lợi hại…” Lâm Húc Viễn lung tung đáp lại nụ hôn của Khâu Thiên Kỳ, cậu sắp phun ra, không ngừng ôm lấy Khâu Thiên Kỳ ôm chặt yêu cầu nhiều hơn. “Lại nữa đi, cho em… A….mạnh nữa… mạnh thêm nữa làm em bắn ra a a…”

Đối mặt với dáng vẻ Lâm Húc Viễn bị làm đến thất thần, miệng đã hồ ngôn loạn ngữ, Khâu Thiên Kỳ y như dã thú kịch liệt làm cậu, nghe cậu hư đốn rên rỉ, cảm thụ sự mềm mại trong cậu “Nuốt nhanh thật, anh cũng nhanh chóng bắn ra.”

“Bắn vào em…” Lâm Húc Viễn nghe thấy phốc xích phốc xích tiếng nước truyền đến từ nơi hai thân thể kết hợp, tuy cảm thấy thẹn nhưng lại hi vọng người đàn ông này càng mãnh liệt giữ lấy bản thân mình. Cần cổ mẫn cảm bị hắn cắn cắn, Lâm Húc Viễn rốt cuộc chịu không nổi phát ra tiếng kêu rên rỉ mê loạn: “A a a…”

Tràng vách tường kịch liệt mấp máy co rút lại, Khâu Thiên Kỳ phối hợp cùng cậu trừu sáp hậu huyệt nóng bỏng, tiếp theo là một luồn tinh dịch từ cậu nhỏ của cậu bắn ra. Tiểu huyệt đang trong cao trào nhanh chóng hút lấy nhục bổng  Khâu Thiên Kỳ không chịu thả lỏng, Khâu Thiên Kỳ rất nhanh rút ra chọc vào vài cái, bắn vào bên trong.

“A ──” Lâm Húc Viễn khống chế không được run rẩy. Hai chân vô lực theo bên hông Khâu Thiên Kỳ trượt xuống.

“Hô…” Khâu Thiên Kỳ giữ nguyên lai tư thế ôm cậu, hưởng thụ dư vị cao trào. Nhìn ánh mắt đã sớm mất tiêu cự  đang nhìn mình của bảo bổi dưới thân, Khâu Thiên Kỳ vươn đầu lưỡi ôn nhu liếm liếm môi cậu. Lâm Húc Viễn hơi tỉnh táo lại từ trong cao trào, có chút mất tự nhiên đẩy Khâu Thiên Kỳ: “Ra ngoài.”
Đôi môi sưng đỏ ráng hồng chưa dứt trên mặt Lâm Húc Viễn đều là mê dược thúc tình, quyến rũ Khâu Thiên Kỳ tiếp tục nâng chân âậu lên rút ra chọc vào. Lâm Húc Viễn mở to hai mắt nhìnhắn. Khâu Thiên Kỳ nhìn bộ dáng không thể phản kháng của cậu, cười cười hôn lên khóe mắt cậu “Yên tâm, tiếp theo là anh làm, em chỉ cần hưởng thụ là tốt rồi.”



Sáng sớm, tiếng di động của Lâm Húc Viễn  đột nhiên vang lên, cậu lập tức bắt lấy, sợ  Khâu Thiên Kỳ bên cạnh thức giấc.

“A lô.” Thanh âm Lâm Húc Viễn vẫn còn có chút khàn khàn, Khâu Thiên Kỳ xoay người tiếp tục ngủ.

“A Húc à, Lâm tiên sinh đột nhiên ngất xỉu!” Bên kia ồn ào, âm thanh hỗn loạn của xe cứu thương, Lâm Húc Viễn vẫn nhận ra người gọi điện.

“Dì Mai, dì bình tĩnh, cụ thể như thế nào ạ?” Dì Mai là người làm đã mấy chục năm trong nhà cậu, Lâm Húc Viễn tuy ngoài miệng an ủi giúp bà một chút, nhưng thật ra trong lòng lại đang lo lắng hơn bất kì ai.

“Tiên sinh vào thư phòng làm việc, bảo dì chút nữa pha cà phê cho ông ấy để nâng cao tinh thần hơn, dì đưa cà phê vào cho ông ấy liền đi ra luôn, không đến một lúc thì bên trong truyền đến thanh âm thật lớn, dì đi vào nhìn thoáng qua liền phát hiện tiên sinh nằm trên mặt đất…” Lâm Húc Viễn xoa bóp hai bên thái dương, vì tối hôm qua quá mức kích tình khiến đầu cậu bây giờ vô cùng đau đớn.

“Ưm, con biết rồi, con sẽ mau chóng về nhà.” Ngắt điện thoại, Lâm Húc Viễn quay đầu nhìn thoáng qua Khâu Thiên Kỳ đang an ổn ngủ bên canh, thở dài một hơi.

“Ba em đã xảy ra chuyện?” Bên kia truyền đến thanh âm rầu rĩ của Khâu Thiên Kỳ. Lâm Húc Viễn lắp bắp kinh hãi. “Anh nghe được sao.”

“Là tiếng âm điện thoại của em quá lớn.” Khâu Thiên Kỳ quay người lại, nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Húc Viễn.”Nếu không có việc gì thì em về trước đi.”

Dự tính đến Nhật Bản ít nhất phải bốn, năm ngày,  Khâu Thiên Kỳ lại có thành kiến rất sâu với cha mình. Lâm Húc Viễn cảm thấy hắn sẽ không dễ dàng để mình về, vốn đang  suy nghĩ phải mở miệng như thế nào,  không nghĩ tới việc hắn lại mở miệng trước.

Chương 8

“Anh…”

“Nói không chừng lão Lâm không trụ được nữa đâu, vừa đúng lúc cũng cần có người nối nghiệp.” Khâu Thiên Kỳ rúc đầu vào cần cổ cậu, tham lam hít lấy mùi hương thuộc về cậu. Lâm Húc Viễn nhìn hắn, lập tức gọi điện thoại đến sân bay.

…..

Lâm Húc Viễn vừa trở về nước liền đi thẳng đến bệnh viện, ông Lâm nằm trên giường bệnh, nhìn đứa con lo lắng chạy vọt vào.”A Húc, con đến rồi à.”

“Ba, xảy ra chuyện gì vậy, bác sĩ có nói làbệnh gì không?” Lâm Húc Viễn cầm tay ông ta, vội vàng hỏi.

“Bác sĩ nói tiên sinh là do vất vả lâu ngày mà thành bệnh.” Dì Mai ngồi bên cạnh gọt táo “A Húc con trở về cũng tốt, giúp tiên sinh xử lý công việc.”

“Ha ha, con người ta già đi rồi thì cũng càng nhiều thêm bệnh quấn lấy thân.” Ông Lâm lạc quan cười cười “Nhưng mà A Húc, ta quả thật đã già rồi, có khả năng không chống đỡ được bao lâu nữa đâu.

Con mau trở về tiếp nhận công ty đi.”

Đang gọi cậu về sao? Lâm Húc Viễn vô cùng căng thẳng, “Nhưng mà ba à, chuyện kia con còn…”

“Không sao hết, con không phải đã làm việc ở đó một thời gian rồi sao? Sau này con với cậu ta sẽ là đối thủ, công việc trước đây cũng có ích.” Ông Lâm nhìn cậu, gật gật đầu. “Còn nữa, trước đây ba luôn bắt con làm việc này việc kia, cũng vất vả cho con.”

Ông Lâm ra hiệu bảo dì Mai lấy tấm hình trên bàn, nhìn Lâm Húc Viễn nói: “Đây là thiên kim nhà họ Tô, ba đã giúp con liên hệ với nhà họ, con xem thế nào đây?”

Lâm Húc Viễn chần chừ nhìn tấm ảnh. Hôn nhân chính trị ư? Trong hình là một cô gái đang tươi cười ngọt ngào, nhưng mà trong đầu Lâm Húc Viễn vẫn chỉ luôn hiện hữu nụ cười tà khí của Khâu Thiên Kỳ.

….

Năm ngày sau, Khâu Thiên Kỳ về nước, vừa mới bước vào văn phòng, ngay lập tức nhìn thấy một phong thư từ chức đang để trên bàn.

“RẦM!” Hắn hung hăng đấm lên mặt bàn.

“Thiên Kỳ, anh vẫn nóng tính như vậy.” Cửa đột nhiên bật mở, đi vào là một mỹ nam mặc vest tím.
“A Bân.” Khâu Thiên Kỳ cũng không thèm liếc hắn lấy một cái.

“Đừng nghiến răng nghiến lợi kêu tên tôi như thế.” Quách Triều Bân nhìn phong thư đáng thương đang nằm trong tay anh bạn tốt kia, nhanh chóng cũng bị hắn nhìn chằm chằm, “Lâm Húc Viễn? Tên này nghe quen quen.”

Khâu Thiên Kỳ buông thư từ chức, ngồi trên sô pha hỏi, “Cậu không phải đi du học bên Pháp sao? Trở lại làm gì vậy?”

“Ta học xong liền trở lại.” Quách Triều Bân cũng ngồi xuống, một cỗ phong độ của xã hội thượng lưu từ trên người hắn chảy ra.”Nga! Ta nhớ gặp tên này này ở đâu rồi.”

Khâu Thiên Kỳ uống một ngụm nước, mạc danh kỳ diệu nhìn hảo hữu vài năm không thấy này.

“Chính là người thừa kế sắp kết hôn của tập đoàn Lâm thị!”

“Phốc…”

“…” Quách Triều Bân không ngừng nhắc nhở mình chú ý hình tượng, rút khăn giấy lau những giọt nước vương trên áo.

“Sắp kết hôn?” Khâu Thiên Kỳ thì thào.
Di động lại vang, Lâm Húc Viễn nhìn thoáng qua số điện thoại, nhấn nút từ chối cuộc gọi. Đây là lần thứ mấy y cắt đứt điện thoại Khâu Thiên Kỳ? Chính y đều không nhớ rõ.

“Không nghe điện thoại của ta?!” Khâu Thiên Kỳ cơ hồ tưởng bắt được y hành hung một chút. Lại không ngừng ở trong lòng hỏi chính mình, Khâu Thiên Kỳ ngươi thật ngu ngốc, người ta một người nam nhân, muốn kết hôn sinh con thực bình thường. Nhưng là chính mình là không thể trơ mắt nhìn y kết hôn cùng người khác.

Bởi vì không có Lâm Húc Viễn làm bạn, sau khi tan tầm hắn không tự chủ được đến trước cửa câu lạc bộ, đây là địa phương hắn thường đến trước kia.

Vừa đi vào, thanh âm tranh cãi ầm ỹ liền tràn ngập lỗ tai, thanh âm mời rượu, vung quyền, còn có người hôn môi ở trong góc như không có người bên ngoài, trên sô pha ở phòng khách có mấy cơ thể trần trụi đang dây dưa với nhau.

“Khâu tổng, ngươi xin chờ một chút, ta liên hệ với quản lí.” Nhân viên đi bên cạnh hắn không dám chậm trễ. Khâu Thiên Kỳ tùy ý nhìn quét bốn phía, đột nhiên phát hiện một bóng dáng quen thuộc, làm cho hắn cảm giác hô hấp đều trở nên khẩn trương đứng lên. Hắn bước nhanh đuổi theo.

“Lâm Húc Viễn!” Hắn bắt lấy cánh tay người kia, đem hắn kéo lại.

“A!” Người bị hắn bắt lấy kinh ngạc quay đầu lại, hoảng sợ nhìn người đột nhiên thô bạo kéo hắn.

“Khâu tổng, hắn là người mới ở chỗ chúng ta, nếu như Khâu tổng thích…”

“Ngươi tên là gì?” Khâu Thiên Kỳ không nhìn nhân viên bên cạnh giới thiệu, ánh mắt nhìn chằm chằm nam nhân cùng Lâm Húc Viễn giống nhau như đúc này.

“Ta… Ta gọi là Dương Thần.” Tay bị nam nhân bắt lấy còn run nhè nhẹ.

Khâu Thiên Kỳ quay đầu đối nhân viên một bên nói: “Liền hắn.” Nói xong liền kéo Dương Thần hướng khách phòng đi.

Sauk hi đóng cửa, thanh ầm ồn ào bên ngoài trở nên im bặt, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ. Khâu Thiên Kỳ dày ngồi ở trên sô pha nhìn Dương Thần đang có chút lạnh run. Quá giống. Nhưng là ánh mắt không phải, Lâm Húc Viễn sẽ không lộ ra ánh mắt sợ hãi như vậy.

Khâu Thiên Kỳ hướng hắn vẫy tay, Dương Thần có chút chần chờ đi tới. Khâu Thiên Kỳ một phen giữ chặt tay hắn, đem hắn kéo vào trong lòng mình, không đợi hắn phản ứng liền cúi đầu hôn trụ.

“Ngô…” Dương Thần từ chối một chút, sau liền cứng ngắc ngồi ở trên đùi Khâu Thiên Kỳ, mặc hắn hôn chính mình. Tuy rằng người trước mắt không giống Lâm Húc Viễn hội vươn đầu lưỡi cùng hắn dây dưa, nhưng là Khâu Thiên Kỳ nhìn khuôn mặt giống y như đúc này liền áp chế không được dục vọng của mình, muốn hắn. Khâu Thiên Kỳ đem Dương Thần đẩy ngã ở trên sô pha, hung ác hôn hắn. Mãi đến khi Khâu Thiên Kỳ ẩm ướt nóng hôn đến gáy hắn, chính là hơi hơi thở dài liền ngồi dậy, không hề tiếp tục. Một quyền thật mạnh đánh vào trên sô pha.

Dương Thần tuy rằng không biết chuyện như thế nào, nhưng là cũng chạy nhanh ngồi xuống, có chút sợ hãi nhìn hắn: “Thực xin lỗi… ta…”

Chương 9

“Không phải lỗi của cậu.” Khâu Thiên Kỳ dùng ngữ khí âm u nói là. Dương Thần hoảng sợ ngậm miệng không dám hé răng thêm lời nào. Khâu Thiên Kỳ đưa tay vào túi lấy ra một điếu thuốc, hung hăng hút một hơi, quay đầu hỏi Dương Thần: “Vì sao không nghe điện thoại của anh?”

Dương Thần kích động mở miệng: “Tôi…”

Khâu Thiên Kỳ giữ chặt nắm chặt vai cậu hét lớn: “Em muốn kết hôn, em quên khi ở Nhật rm đã hứa những gì rồi sao?”

Dương Thần bị hắn dọa đến phát hoảng, kinh ngạc nhìn hắn.Ý thức được bản thân thất thố, Khâu Thiên Kỳ buông vai cậu. Rầu rĩ ngồi hút thuốc.

Thấy hắn đã bình tĩnh lại, Dương Thần nhỏ giọng hỏi: “Là…Lâm Húc Viễn mà anh vừa mới nói muốn kết hôn sao?”

Khâu Thiên Kỳ phun ra một vòng khói “Ừm.”

“Hai người…”

“Chúng ta đều là đàn ông, nhưng thật không hiểu nổi vì sao khi thấy cậu ta muốn kết hôn lại tức giận, thật buồn cười mà.”Khâu Thiên Kỳ khinh miệt cười cười.

Nhìn ngữ khí của hắn đã dịu hơn vừa rồi, Dương Thần hơi hoảng hồn “Không, sẽ không.”

Khâu Thiên Kỳ không nhìn cậu “Tôi đã hi vọng có thể giữ cậuấy bên cạnh, tôi lại không thể đặt ra … có thể là vì tôi quá ích kỷ rồi.”

“Tình yêu vốn chính là ích kỷ mà.” Dương Thần tiếp tục an ủi hắn. Khâu Thiên Kỳ như vừa thức tỉnh, quay đầu nhìn chằm chằm Dương Thần, Dương Thần lập tức khẩn trương đứng hẳn lên.

“Cậu nói tình yêu? Cậu cảm thấy tôi yêu cậu ta?”

Dương Thần không biết bản thân nói sai chỗ nào, lại lắp bắp trả lời: “Anh, anh thấy anh ta muốn kết hôn mà khẩn trương, hẳn là là là…” Tiếng nói càng lúc càng nhỏ , không dám nói tiếp, sợ chọc giận người đàn ông tuấn lãng này.Khâu Thiên Kỳ gạt tàn thuốc trong tay, tựa như đang cười lại nói: “Là yêu cậu ta sao?”

Dương Thần cẩn thận gật gật đầu. Khâu Thiên Kỳ cười cười,đúng vậy, bản thân muốn giữ cậu ta bên người, giữ lấy hết thảy những gì cậu ta có, nghe được cậu phải trở về liền tức giận, nghe được tin cậu ta muốn kết hôn liền tức giận, hẳn làyêu rồi. “Cậu nói, ừm, Dương…”

“Dương Thần.” Dương Thần chủ động giới thiệu.

“Ừm, ” Khâu Thiên Kỳ nhìn khuôn mặt giống Lâm Húc Viễn nhơ đúc này, nhưng hắn biết đây là hai người hoàn toàn khác nhau, “Nhìn phản ứng của cậu, hẳn là chưa từng tiếp khách rồi.”

Dương Thần đỏ mặt, “Tôi là thực tập sinh, tới nơi này chỉ làm tạp vụ.”

Khâu Thiên Kỳ xoa xoa đầu cậu, đưa cho một ít tiền, xoay người ra khỏi phòng, để Dương Thần đờ đẫn ngồi tại chỗ…

“Giám đốc Khâu.” Lâm lão nhìn người trẻ tuổi trước mặt vừa xông vào phòng bệnh.“Ông Lâm. Nghe nói ông bị bệnh.” Khâu Thiên Kỳ đem hoa quả đặt lên bàn, đứng bên giường nói. Ông Lâm đương nhiên biết hắn đến vì lí do gì, thở dài một hơi, “Trước kia ta cảm thấy con nuôi không có cảm tình, nhưng là hiện tại đột nhiên bịbệnh mới phát hiện nó cũng coi ta như người cha ruột, ta cũngđã sớm không bỏ được nó. Hi vọng sau này ta đi rồi, nó có thểsống tốt hơn một chút.”

“Cho nên ông dùng Tô gia tiểu thư bù đắp cho cậu ta?” Khâu Thiên Kỳ nhíu mày.

“Cạnh tranh với cậu nhiều năm như thế, ta đương nhiên biết cậu có thể cho nó những gì tốt nhất, nhưng mà nó là đàn ông, tôi phải đem tôn nghiêm trả lại cho nó.” Lâm lão cười khổ nói.

Khâu Thiên Kỳ không kiêu ngạo cũng không một chút nịnh nọt nói: “Ý tứ của cậu ấy thế nào?”

Ông Lâm liếc mắt nhìn Khâu Thiên Kỳ một cái, “Nó không muốn cũng sẽ không phản kháng ta…” Ông Lâm đột nhiên nhớ tới vài lần thử trước đó, rất mong chờ Lâm Húc Viễn trởvề, nhưng cậu đều uyển chuyển cự tuyệt, chẳng lẽ con thật sự nghĩ sẽ ở lại bên cạnh Khâu Thiên Kỳ?

Khâu Thiên Kỳ thẳng thắn hỏi: “Cậu ta ở đâu, tôi đi tìm cậu ta hỏi rõ ràng.”

“Ở nhà.”

Lâm Húc Viễn ngồi trong phòng nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn không chú ý tới Khâu Thiên Kỳ đã tới đằng sau, Khâu Thiên Kỳ nói bảo mẫu ra ngoài. Nhìn bảo mẫu đi rồi, hắn tiến tới khe khẽ bên tai Lâm Húc Viễn nhẹ giọng hỏi: “Đang nhớđến anh sao?”

Toàn thân Lâm Húc Viễn không tự chủ được run lên, cậu mởto mắt, “Tôi quyết định không làm việc cho anh nữa.”

“Đúng vậy, vì em phải kết hôn.” Ngữ khí Khâu Thiên Kỳ chan chứ bi thương khiến Lâm Húc Viễn nhói lên một chút, Lâm Húc Viễn đứng dậy, lại bị Khâu Thiên Kỳ nhấn xuống, hắn điđến trước Lâm Húc Viễn, quỳ gối giữa hai chân cậu, thuần thục kéo quần lót của cậu xuống. Lâm Húc Viễn bắt lấy tay hắn, Khâu Thiên Kỳ ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt có phầm mỏi mệt kia khiến Lâm Húc Viễn sửng sốt một chút.

Khâu Thiên Kỳ nhân cơ hội rút tay về, kéo quần lót cậu xuống, vươn đầu lưỡi liếm mút vật yếu ớt của Lâm Húc Viễn. Thật lâu không được Khâu Thiên Kỳ âu yếm, thân thể khát khao của Lâm Húc Viễn nhanh chóng tiếp nhận tấn công của Khâu Thiên Kỳ, nhìn Khâu Thiên Kỳ phun ra nuốt vào phân thân của mình, Lâm Húc Viễn nhanh chóng hưng phấn đến cực độ.

Chương 10

Khâu Thiên Kỳ kiên trì dịu dàng không được bao lâu nhanh chóng biến thành cắn mút.

“A… Đừng vội… sắp… sắp bắn ra rồi…” Lâm Húc Viễn một vừa kêu la vừa ôm chặt lấy đầu Khâu Thiên Kỳ. Khâu Thiên Kỳ không nói gì, thầm nghĩ đem cậu đùa giỡn một chút không cho bắn, bàn tay luồn vào sườn đùi vuốt ve, Lâm Húc Viễn nhìn hắn đang chìm trong dục vọng liên tục vuốt ve đùi mình, càng thêm hưng phấn dựng thẳng lên.

“A!” Lâm Húc Viễn bắn một phát vào trong miệng Khâu Thiên Kỳ. Khâu Thiên Kỳ thừa dịp Lâm Húc Viễn vô lực sau khi bắn kéo cậu xuống dưới, cởi hết quần, tách mông cậu ra, đem tinh dịch ngậm trong miệng từng chút từng chút một đưa vào lỗnhỏ phía sau Lâm Húc Viễn.

Lâm Húc Viễn mở to hai mắt nhìn, Khâu Thiên Kỳ tự nhiên liếm huyệt nhỏ của cậu! Không nhịn được lại rơi xuống mấy giọt nước mắt kích tình, kìm lòng không đậu lại càng mở rộng hai chân phối hợp với hắn.

“Hôm nay em thật nhiệt tình, lâu rồi không được anh chạm vào sao?”. Khâu Thiên Kỳ vỗ vỗ cặp mông khiêu gợi của cậu.

Thanh âm Lâm Húc Viễn mang theo hưng phấn: “Đây… làphản ứng sinh lí bình thường.”

“Hửm?” Ngón tay của Khâu Thiên Kỳ mạnh mẽ cắm vào huyệt nhỏ, Lâm Húc Viễn chật vật kêu lên một tiếng. Khâu Thiên Kỳcười cười xoay miết trong huyệt nhỏ, nhắc nhở xem thân thểLâm Húc Viễn cậu có bao nhiêu khát vọng đối với người đànông này.

“Đây cũng là phản ứng sinh lí bình thường?” Lâm Húc Viễn nằm úp sấp cảm thấy thẹn kinh khủng, không trả lời hắn, nhưng cái miệng nhỏ phía dưới lại càng thêm co rút nhanh hơn.

Khâu Thiên Kỳ ghé đến lưng Lâm Húc Viễn, lột quần áo cậu, nhìn cơ thể trần trụi cùng thở gấp, máu nóng Khâu Thiên Kỳchạy thẳng xuống thân dưới. Hắn lật người Lâm Húc Viễn lại, hôn lên đôi môi khát vọng đã lâu. Lâm Húc Viễn kịch liệt đáp lại hắn, cậu nằm dưới chỉ có thể nuốt vào nước bọt của hai người, đầu lưỡi Khâu Thiên Kỳ chen vào khoang miệng cậu, ngón tay từ sau đang khuyếch trương lại trở thành rút ra rồi chọc vào liên tục, khiến Lâm Húc Viễn không nhịn được hưng phấn.

“A… Thiên Kỳ…”

Lâm Húc Viễn trong vô thức liên tục gọi tên Khâu Thiên Kỳ, khiến ngón tay Khâu Thiên Kỳ nhấn thật mạnh lên điểm mẫn cảm.

“A a…”

“To gan, đừng dẫn dụ anh chứ.” Tốc độ rút ra chọc vào của Khâu Thiên Kỳ nhanh hơn, nhìn làn da dần dần ửng hộ của người bị mình âu yếm đùa bỡn dần dần ửng hồng, Khâu Thiên Kỳ liếm lên hạt đậu nhỏ xinh trước ngực cậu.

“Hô… A… Thiên Kỳ, đừng giữ … muốn, muốn ra …” Lâm Húc Viễn bất lực vặn vẹo thắt lưng, nhưng mà người căn bản không cho cậu cơ hội.

“A a a… Không được…” Lâm Húc Viễn thét chói tai bắn ra. Khâu Thiên Kỳ rút ngón tay ra, đưa đến trước mặt Lâm Húc Viễn, cố ý mút vào cho cậu xem, Lâm Húc Viễn bị hắn kích thích đến, cong thắt lưng cầu xin: “Thiên Kỳ…”“Bắn hai lần rồi còn muốn tiếp tục?” Khâu Thiên Kỳ vừa không chế không để mình bị vẻ mặt của cậu câu dẫn, vừa ôm lấy cậuđặt lên giường, “Em thật là càng ngày càng dâm đãng.”

Lâm Húc Viễn nhìn Khâu Thiên Kỳ, kích động giúp hắn cởi áo tháo thắt lưng, Khâu Thiên Kỳ bất động, nhìn ngón tay cậu run nhè nhẹ cởi quần lót của mình, cậu nhỏ cường tráng bắn ra. Lâm Húc Viễn nhìn cậu nhỏ thấy mình liền có cảm giác, nhẹnhàng vuốt ve, cúi đầu hôn hai cái, sau đó ôm vai Khâu Thiên Kỳ nói: “Em muốn anh…”

“Em này như thế không được, sao lại thích dẫn dụ đàn ông như vậy?” Khâu Thiên Kỳ bị cậu câu dẫn muốn ngừng màkhông được, trực tiếp mở hai chân cậu ra, thẳng tiến.

“A a a…” Lâm Húc Viễn cuối cùng cũng ăn đến nhục bổng của Khâu Thiên Kỳ, hưng phấn kêu to, tràng thịt mấp máy hoan nghênh nhục bổng xâm nhập.

”Tuyệt quá a Thiên Kỳ…”

Khâu Thiên Kỳ cảm thụ huyệt nhỏ của cậu càng ngày càng gấp,

“Đem anh nuốt nhanh như thế, em thích ăn cậu bé của anh vậy sao?”

Lâm Húc Viễn biết bản thân không thể làm trái ý tứ phụ cha, nhưng mà người đàn ông trước mắt luôn chiếm lấy cả tưtưởng và thân thể cậu, khiến cậu không thể khống chế hành vi của mình, cậu có cảm giác co rút lại: “Ưm a… Thích, thích nhất ăn cậu bé của Thiên Kỳ… A…”Khâu Thiên Kỳ nhìn Lâm Húc Viễn bị mình thao thích đến chết, một nỗi thỏa mãn nảy lên trong lòng, hắn tách chân Lâm Húc Viễn ra, tay nhu nắn cậu bé cùng âm nang đã bắn ra hai lần của cậu, khiến phát ra tiếng rên rỉ.

”Hư lắm, em có phải quên mất rồi hay không nhớ rõ khi ởNhật đã nói muốn báo đáp anh như thế nào rồi?”

Lâm Húc Viễn có chút khổ sở chảy nước mắt, cậu kéo lí trí đãbay mất trở về trả lời: “Em…”

Khâu Thiên Kỳ lại va chạm thật sâu lên điểm mẫn cảm, Lâm Húc Viễn bất lực bắt lấy lưng hắn dâm đãng kêu lên: “A a…Sâu quá , sâu nữa a…”

“Anh nhớ rõ anh đã nói, nếu em không nhớ liền thao em đến khi nào nhớ kỹ mới thôi.” Khâu Thiên Kỳ hung hăng thao cái miệng nhỏ ấm áp của cậu. Từ miệng nhỏ chảy ra tinh dịch của Lâm Húc Viễn mà Khâu Thiên Kỳ vừa mới đưa vào. Thanhâm dâm mỹ rút ra chọc vào làm cho hai người đều nhanh chóng cảm nhân được.

“Em… Em nhớ rõ… A…” Thanh âm Lâm Húc Viễn khàn khàn còn mang theo nức nở, không ngừng kích phát dục vọng đànông.

“Vậy sao em không nghe điện thoại của anh?” Khâu Thiên Kỳnhư đang trừng phạt thẳng tiến vào chỗ sâu nhất, dùng quyđầu quấy loạn huyệt nhỏ, nghiền nát nơi mẫn cảm trong người Lâm Húc Viễn.

“Aha…” Lâm Húc Viễn không chịu nổi lung tung bắt lấy lưng hắn, muốn thoát khỏi khoái cảm Khâu Thiên Kỳ mang đến, nhưng thân thể lại hưng phấn nghênh đón hắn va chạm.

“A a…Em chịu không nổi a…”

Khâu Thiên Kỳ cắn một cái lên môi Lâm Húc Viễn, nhìn đến hai mắt cậu mông lung sương mù như đang thầm oán hắn, dương v*t không thể ức chế lại lớn thêm một vòng, muốn hung hăng thao chết người trước mắt.”Em còn muốn kết hôn?”

Lâm Húc Viễn bị thao đến thất thần, chỉ biết a a kêu lên, Khâu Thiên Kỳ hung tợn véo núm thịt trước ngực cậu. Nhục bổng chôn trong cơ thể cậu bất động, hung tợn hỏi: “Em muốn thao nữ nhân lại vẫn muốn bị anh thao?”

Lâm Húc Viễn suyễn khí, tiểu huyệt co rút lại muốn Khâu Thiên Kỳ va chạm, cậu khó khăn mở miệng: “Muốn anh thao em, mau, nhanh chút thao em…”

Khâu Thiên Kỳ bắt đầu chậm rãi cử động, hắn tiếp tục nói:“Không cho phép cùng cô gái kia kết hôn, có nghe hay không?” Bị Khâu Thiên Kỳ đòi lấy thân thể, Lâm Húc Viễn không dám trả lời hắn, tuy rằng bản thân thật sự hi vọng cùng hắn chung sống, nhưng đây là ý nguyện của cha, mình không thể cự tuyệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau