CỞI SẠCH GIẢI TRÍ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cởi sạch giải trí - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Thấy cậu không trả lời, Khâu Thiên Kỳ tức giận chọc vàođiểm mẫn cảm, dùng quy đầu nghiền nát mặt trên: “Không muốn? Vậy thì thao đến khi nào em nghe lời!” Nói xong hung hăng rút ra chọc vào phát ra những thanh âm khó mà nóiđược…

Lâm Húc Viễn một bên giãy dụa đuổi kịp tốc độ của hắn, một bên nghĩ muốn nói cho hắn biết suy nghĩ trong lòng, nhưng chỉcó tiếng rên rỉ nát thành từng mảnh nhỏ: “A a… Thiên Kỳ…Mạnh quá a, thật thoải mái…”

Khâu Thiên Kỳ nhấc một chân của cậu lên cao, thay đôi gócđộ sáp lấy: “Em thích bị anh sáp như thế, tiểu huyệt cũng không biết bị anh thao quá bao nhiêu lần, còn muốn cùng phụnữ kết hôn?”

“Đâm chết em, đâm mạnh cho em chịu hết nổi”

“Ngốc”

“Ngốc”

Lâm Húc Viễn cảm thấy thẹn quá lại ngậm chặt nhục bổng của hắn, “A… Không được nói …”

“Lâm Húc Viễn, không cho phép em lấy người khác, nhớ kỹkhông, nhớ kỹ không?” Khâu Thiên Kỳ khóa chặt ngồi giữa hai chân cậu, tìm góc độ mang đến cho cậu nhiều cảm giác nhất, ngón thưởng thức đầu v* cậu. Tiểu huyệt Lâm Húc Viễn vội vàng co rút lại, cảm giác cực nóng khiến Khâu Thiên Kỳ càng mạnh mẽ tiến vào, mỗi một lần rút ra chọc vào đều kéo căng mị thịt diễm hồng bên trong.

“Thiên Kỳ… A a a… Ư a…” Lâm Húc Viễn khó kiềm chế cắn lấy ngón tay mình, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Khâu Thiên Kỳ rút ngón tay cậu ra, bất đồng với nửa người dưới cuồng dã, dịu dàng nói: “A Húc, em không thể cưới người khác. Bởi vì anh yêu em.”

Lâm Húc Viễn khiếp sợ nhìn Khâu Thiên Kỳ dịu dàng giúp cậu lau nước mắt, nhưng mà kích thích từ sau truyền đến lại làm cậu khóc to hơn.”A… Không cần, không cần nói như thế…”Bởi vì em không có cávh đáp lại anh, Lâm Húc Viễn tuyệt vọng nghĩ.

Khâu Thiên Kỳ ghé vào bên tai cậu, phun hơi nóng lên cần cổmẫn cảm: “Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em…” Phối hợp va chạm với hắn, mỗi lần đỉnh đến luôn là điểm mẫn cảm sẽliên tục nói câu anh yêu em.

“Ư a a… Đừng nói nữa…” Lâm Húc Viễn cảm thấy bản thân như bị chia làm hai nửa, một bên cảm thấy cao hứng, mặt khác một bên lại bị thao muốn khóc, nhiều nhất vẫn là khổ sở.“Anh muốn nói cho em nghe. Em thích nghe, em cũng thích anh.” Khâu Thiên Kỳ tiếp tục dùng nhục bổng trướng đến mạnh mẽ hết sức xỏ xuyên qua Lâm Húc Viễn.

“Không cần a… Không được…” Lâm Húc Viễn không chịu nổi, bắn mạnh ra, tiểu huyệt cao trào run rẩy kẹp chặt Khâu Thiên Kỳ, đem hắn hướng càng sâu càng sâu.

Khâu Thiên Kỳ không quan tâm tiếp tục thao cậu, lật người khiến cậu nằm úp sấp, bản thân từ saj tiến vào tiểu huyệt cao trào của cậu. “Nóng quá a, thích quá, nuốt nhanh quá.”

Lâm Húc Viễn chìm đắm cao trào, bị hắn đâm sâu dần biến thành kêu khóc: “A a… Đừng…”

Khâu Thiên Kỳ mỗi một lần đều chuẩn xác đánh vào điểm mẫn cảm, làm cho Lâm Húc Viễn không thể hoàn hồn. “Nói, ngươi có phải hay không thích ta, nói mau!”

Khâu Thiên Kỳ từ sau cầm lấy cậu nhỏ của Lâm Húc Viễn thôlỗ triệt động, dùng đầu ngón tay gảy lên quy đầu.

Phân thân cùng tiểu huyệt Lâm Húc Viễn đều đã bị Khâu Thiên Kỳ kích thích, cậu khổ sở cầu xin tha thứ: “Là, là, em thích anh… A… Chậm một chút…”Khâu Thiên Kỳ hài lòng thả chậm tốc độ, nhục bổng chậm rãi cắm vào, như vậy càng làm cho tiểu huyệt mẫn cảm hưng phấn mà co rút lại, phân thân thô to kéo căng mị thịt, hướng chỗ càng sâu mà khai thác, khai thác.

“A Húc, cùng anh làm có thoải mái không?”

Phối hợp thong thả, Khâu Thiên Kỳ dịu dàng hôn khóe mắt Lâm Húc Viễn. Lâm Húc Viễn cuối cùng được chút thời gian thở dốc, miệng há to hớp lấy không khí, tiểu huyệt co rút nhanh rồi lại cuồn cuộn không ngừng mà giao hòa, phản ứng thân xác chân thực nhất nói rõ cho cậu biết thế nào là khoái cảm, Khâu Thiên Kỳ hướng chỗ sâu trong cơ thể cậu khẩn khiết vào thật sâu thăm dò…

“Ư… Thoải mái… sâu quá…” Kìm không được hai chân kẹp chặt nhục bổng không để nó rời đi, ma sát ở tiểu huyệt tựa hồđều mang ra lửa nóng đốt chạy họ.

“Vậy, vẫn cứ theo anh, anh sẽ cho em những gì thoải mái nhấtđược không?” Khâu Thiên Kỳ dịu dàng ghé vào tai cậu thìthào, dẫn dắt khoái cảm…

Không được… Ngực Lâm Húc Viễn đau như muốn chảy máu, cậu run rẩy bắt lấy tay Khâu Thiên Kỳ, “Em… A ư… Em yêu Anh, ư…” Không biết vì gì, nước mắt Lâm Húc Viễn chảy càng nhiều, thấp giọng nức nở khiến Khâu Thiên Kỳ đau lòng cầm chặt lấy tay cậu.

“Đừng khóc, ” Khâu Thiên Kỳ hôn lên những giọt nước nơi khóe mắt cậu, “Bất luận ra sao anh cũng sẽ không cho bất cứai nào mang em đi.” Lời nói an ủi từ miệng người đàn ông vôcùng đẹp này nói ra khiến Lâm Húc Viễn ngoài ý muốn bình tĩnh lại, cậu bỗng nhiên có một ảo giác, chỉ cần sống cùng người này, không cần quan tâm việc gì khác nữa.

“Thiên Kỳ…” Mười ngón tay Lâm Húc Viễn và Khâu Thiên Kỳđan vào nhau giao, cậu kéo Khâu Thiên Kỳ lại gần mình hơn.“Hôn em…”

Đầu tiên Khâu Thiên Kỳ là vươn đầu lưỡi liếm liếm lên cánh môi hơi hé mở của cậu, rồi mới xông vào khoang miệng. Đầu lưỡi Khâu Thiên Kỳ đảo qua mang đến từng trận tê dại khiến Lâm Húc Viễn nhịn không được khát khao hắn mang đến càng thêm nhiều kích thích. Tiểu huyệt co rụt lại buông lỏng, cảm thấy chú rồng vẫn lì lợm nằm bên trong, gân xanh của tiểu bảo bối nhảy cả lên.

Cậu thình lình co rút, Khâu Thiên Kỳ thỏa mãn gầm nhẹ một tiếng, bắt đầu mạnh mẽ cử động. Mỗi lần mỗi lần đem quy đầu không ngừng hướng nơi sâu thẳm mẫn cảm kia, người dưới thân mất kiềm chế kêu một tiếng, hắn khoái ý hưởng thụ lỗnhỏ đang kẹp chặt nhục bổng của mình, cảm thấy vẫn chưađủ chưa đủ không ngừng yêu cầu Lâm Húc Viễn thêm nữa thêm nữa.

“A a… Anh rất lợi hại…” Tuy rằng bản thân bị người này hung mãnh giữ lấy, nhưng mà khoái cảm của Lâm Húc Viễn cũng không ngừng lại được, hai chân cậu khoát lên tấm lưng cường tráng của Khâu Thiên Kỳ, hạ thân đong đưa theo từng cửđộng của hắn, chìm sâu vào tình ái. Hắn dũng mãnh tiến công, trên trán rỉ những giọt mồ hôi ngày cả gầm nhẹ cũng khiến Lâm Húc Viễn thêm hưng phấn mà phối hợp.”Ưm a… Đúng…Chỗ đó, mạnh một chút a a…”

Chương 12

Thấy cậu không trả lời, Khâu Thiên Kỳ tức giận chọc vàođiểm mẫn cảm, dùng quy đầu nghiền nát mặt trên: “Không muốn? Vậy thì thao đến khi nào em nghe lời!” Nói xong hung hăng rút ra chọc vào phát ra những thanh âm khó mà nóiđược…

Lâm Húc Viễn một bên giãy dụa đuổi kịp tốc độ của hắn, một bên nghĩ muốn nói cho hắn biết suy nghĩ trong lòng, nhưng chỉcó tiếng rên rỉ nát thành từng mảnh nhỏ: “A a… Thiên Kỳ…Mạnh quá a, thật thoải mái…”

Khâu Thiên Kỳ nhấc một chân của cậu lên cao, thay đôi gócđộ sáp lấy: “Em thích bị anh sáp như thế, tiểu huyệt cũng không biết bị anh thao quá bao nhiêu lần, còn muốn cùng phụnữ kết hôn?”

“Đâm chết em, đâm mạnh cho em chịu hết nổi”

“Ngốc”

“Ngốc”

Lâm Húc Viễn cảm thấy thẹn quá lại ngậm chặt nhục bổng của hắn, “A… Không được nói …”

“Lâm Húc Viễn, không cho phép em lấy người khác, nhớ kỹkhông, nhớ kỹ không?” Khâu Thiên Kỳ khóa chặt ngồi giữa hai chân cậu, tìm góc độ mang đến cho cậu nhiều cảm giác nhất, ngón thưởng thức đầu v* cậu. Tiểu huyệt Lâm Húc Viễn vội vàng co rút lại, cảm giác cực nóng khiến Khâu Thiên Kỳ càng mạnh mẽ tiến vào, mỗi một lần rút ra chọc vào đều kéo căng mị thịt diễm hồng bên trong.

“Thiên Kỳ… A a a… Ư a…” Lâm Húc Viễn khó kiềm chế cắn lấy ngón tay mình, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Khâu Thiên Kỳ rút ngón tay cậu ra, bất đồng với nửa người dưới cuồng dã, dịu dàng nói: “A Húc, em không thể cưới người khác. Bởi vì anh yêu em.”

Lâm Húc Viễn khiếp sợ nhìn Khâu Thiên Kỳ dịu dàng giúp cậu lau nước mắt, nhưng mà kích thích từ sau truyền đến lại làm cậu khóc to hơn.”A… Không cần, không cần nói như thế…”Bởi vì em không có cávh đáp lại anh, Lâm Húc Viễn tuyệt vọng nghĩ.

Khâu Thiên Kỳ ghé vào bên tai cậu, phun hơi nóng lên cần cổmẫn cảm: “Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em…” Phối hợp va chạm với hắn, mỗi lần đỉnh đến luôn là điểm mẫn cảm sẽliên tục nói câu anh yêu em.

“Ư a a… Đừng nói nữa…” Lâm Húc Viễn cảm thấy bản thân như bị chia làm hai nửa, một bên cảm thấy cao hứng, mặt khác một bên lại bị thao muốn khóc, nhiều nhất vẫn là khổ sở.“Anh muốn nói cho em nghe. Em thích nghe, em cũng thích anh.” Khâu Thiên Kỳ tiếp tục dùng nhục bổng trướng đến mạnh mẽ hết sức xỏ xuyên qua Lâm Húc Viễn.

“Không cần a… Không được…” Lâm Húc Viễn không chịu nổi, bắn mạnh ra, tiểu huyệt cao trào run rẩy kẹp chặt Khâu Thiên Kỳ, đem hắn hướng càng sâu càng sâu.

Khâu Thiên Kỳ không quan tâm tiếp tục thao cậu, lật người khiến cậu nằm úp sấp, bản thân từ saj tiến vào tiểu huyệt cao trào của cậu. “Nóng quá a, thích quá, nuốt nhanh quá.”

Lâm Húc Viễn chìm đắm cao trào, bị hắn đâm sâu dần biến thành kêu khóc: “A a… Đừng…”

Khâu Thiên Kỳ mỗi một lần đều chuẩn xác đánh vào điểm mẫn cảm, làm cho Lâm Húc Viễn không thể hoàn hồn. “Nói, ngươi có phải hay không thích ta, nói mau!”

Khâu Thiên Kỳ từ sau cầm lấy cậu nhỏ của Lâm Húc Viễn thôlỗ triệt động, dùng đầu ngón tay gảy lên quy đầu.

Phân thân cùng tiểu huyệt Lâm Húc Viễn đều đã bị Khâu Thiên Kỳ kích thích, cậu khổ sở cầu xin tha thứ: “Là, là, em thích anh… A… Chậm một chút…”Khâu Thiên Kỳ hài lòng thả chậm tốc độ, nhục bổng chậm rãi cắm vào, như vậy càng làm cho tiểu huyệt mẫn cảm hưng phấn mà co rút lại, phân thân thô to kéo căng mị thịt, hướng chỗ càng sâu mà khai thác, khai thác.

“A Húc, cùng anh làm có thoải mái không?”

Phối hợp thong thả, Khâu Thiên Kỳ dịu dàng hôn khóe mắt Lâm Húc Viễn. Lâm Húc Viễn cuối cùng được chút thời gian thở dốc, miệng há to hớp lấy không khí, tiểu huyệt co rút nhanh rồi lại cuồn cuộn không ngừng mà giao hòa, phản ứng thân xác chân thực nhất nói rõ cho cậu biết thế nào là khoái cảm, Khâu Thiên Kỳ hướng chỗ sâu trong cơ thể cậu khẩn khiết vào thật sâu thăm dò…

“Ư… Thoải mái… sâu quá…” Kìm không được hai chân kẹp chặt nhục bổng không để nó rời đi, ma sát ở tiểu huyệt tựa hồđều mang ra lửa nóng đốt chạy họ.

“Vậy, vẫn cứ theo anh, anh sẽ cho em những gì thoải mái nhấtđược không?” Khâu Thiên Kỳ dịu dàng ghé vào tai cậu thìthào, dẫn dắt khoái cảm…

Không được… Ngực Lâm Húc Viễn đau như muốn chảy máu, cậu run rẩy bắt lấy tay Khâu Thiên Kỳ, “Em… A ư… Em yêu Anh, ư…” Không biết vì gì, nước mắt Lâm Húc Viễn chảy càng nhiều, thấp giọng nức nở khiến Khâu Thiên Kỳ đau lòng cầm chặt lấy tay cậu.

“Đừng khóc, ” Khâu Thiên Kỳ hôn lên những giọt nước nơi khóe mắt cậu, “Bất luận ra sao anh cũng sẽ không cho bất cứai nào mang em đi.” Lời nói an ủi từ miệng người đàn ông vôcùng đẹp này nói ra khiến Lâm Húc Viễn ngoài ý muốn bình tĩnh lại, cậu bỗng nhiên có một ảo giác, chỉ cần sống cùng người này, không cần quan tâm việc gì khác nữa.

“Thiên Kỳ…” Mười ngón tay Lâm Húc Viễn và Khâu Thiên Kỳđan vào nhau giao, cậu kéo Khâu Thiên Kỳ lại gần mình hơn.“Hôn em…”

Đầu tiên Khâu Thiên Kỳ là vươn đầu lưỡi liếm liếm lên cánh môi hơi hé mở của cậu, rồi mới xông vào khoang miệng. Đầu lưỡi Khâu Thiên Kỳ đảo qua mang đến từng trận tê dại khiến Lâm Húc Viễn nhịn không được khát khao hắn mang đến càng thêm nhiều kích thích. Tiểu huyệt co rụt lại buông lỏng, cảm thấy chú rồng vẫn lì lợm nằm bên trong, gân xanh của tiểu bảo bối nhảy cả lên.

Cậu thình lình co rút, Khâu Thiên Kỳ thỏa mãn gầm nhẹ một tiếng, bắt đầu mạnh mẽ cử động. Mỗi lần mỗi lần đem quy đầu không ngừng hướng nơi sâu thẳm mẫn cảm kia, người dưới thân mất kiềm chế kêu một tiếng, hắn khoái ý hưởng thụ lỗnhỏ đang kẹp chặt nhục bổng của mình, cảm thấy vẫn chưađủ chưa đủ không ngừng yêu cầu Lâm Húc Viễn thêm nữa thêm nữa.

“A a… Anh rất lợi hại…” Tuy rằng bản thân bị người này hung mãnh giữ lấy, nhưng mà khoái cảm của Lâm Húc Viễn cũng không ngừng lại được, hai chân cậu khoát lên tấm lưng cường tráng của Khâu Thiên Kỳ, hạ thân đong đưa theo từng cửđộng của hắn, chìm sâu vào tình ái. Hắn dũng mãnh tiến công, trên trán rỉ những giọt mồ hôi ngày cả gầm nhẹ cũng khiến Lâm Húc Viễn thêm hưng phấn mà phối hợp.”Ưm a… Đúng…Chỗ đó, mạnh một chút a a…”

Chương 13

“Thực sảng khoái! Nhiều ngày không chạm vào em như thế, tốt nhất là anh nhanh chóng bắn vào em.”

Bàn tay to của Khâu Thiên Kỳ đánh lên cái mông cánh hoa của Lâm Húc Viễn, “Nhanh một chút, uống tinh dịch của anh!”

“Ưm a a…” Hai chân Lâm Húc Viễn càng quấn chặt thắt lưng hắn, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể như lửa nóng dị thường của hai người truyền đến từ nơi gắn kết hai thân thể, cậu nhỏKhâu Thiên Kỳ ma sát cực nhanh tại huyệt khẩu, khiến cậu không có cách nào khống chế động tác dâm đãng của mình, thắt lưng đã muốn mỏi đến gãy đôi vẫn kích động đong đưa,“Thiên Kỳ… A…”

Khâu Thiên Kỳ tiến mạnh thêm một cái, đẩy Lâm Húc Viễn lênđỉnh cao: “A a a a…” Khâu Thiên Kỳ bắn vài đợt, Lâm Húc Viễn cảm giác được tinh dịch nóng bỏng phun lên điểm mẫn cảm của mình.

Xong việc, Khâu Thiên Kỳ cứ như vậy ôm cậu, nhục bổng luyến tiếc rút ra. Cảm thụ tinh dịch của hắn tràn đầy thân thểmình, Lâm Húc Viễn tự nhiên ôm lấy nam người đàn ông anh tuấn này, vô cùng cao hứng khi thân thể của mình có thể làm hắn lộ ra biểu hiện thoải mái như thế.

“Thiên Kỳ.” Thanh âm của cậu khàn khàn nhỏ bình thường, tựa như đang lầm bầm lầu bầu rất thấp.

“Xảy ra chuyện gì sao?” Tay Khâu Thiên Kỳ dịu dàng lau nước mắt kích tình trên mặt cậu, ái muội xẹt qua đôi môi bị hắn hônđến sưng đỏ.

“Em rất nhớ anh…” Lửa dục trong mắt Lâm Húc Viễn chưa tan, nhiều hơn vẫn là nhu tình đối với người yêu.

“Đừng quyễn rũ anh.” Khâu Thiên Kỳ cười khổ hôn lên bờ môi cậu, “Anh cũng nhớ em.”

“Ngày hôm qua cậu vừa cùng người ta kịch liệt vận động, hôm nay lại đi dám đi gặp cha vợ à?” Nhìn người trước mắt tây trang thẳng thắn tinh thần tỏa sáng, Quách Triều Bân oán thầm, sức mạnh tình yêu thật là vĩ đại.

Khâu Thiên Kỳ sửa sang lại cà vạt trước ngực, “Cái này gọi làrèn sắt khi còn nóng. Học tập nhiều chút đi.”

Khâu Thiên Kỳ vỗ vỗ bả vai Quách Triều Bân.

”Tôi phải đi bây giờ ” hắn liếc văn kiện trên bàn, “Những thứnày… cậu nhanh chóng tiếp nhận đi.”
Quách Triều Bân ném cho hắn một ánh mắt cực kì tê tái, “Được thôi, chỉ cần cậu thẻ hội viên của câu lạc bộ kia cho tôi mượn xài vài ngày.”

Khâu Thiên Kỳ đi đến bệnh viện, tay còn chưa đụng đến chốt, cửa đã bị mở ra từ bên trong, đập ngay vào mặt là khuôn mặt thoáng giật mình của Lâm Húc Viễn. “Anh…” Lâm Húc Viễn nhớ đến ngày hôm qua hắn nói hôm nay sẽ tới tìm ông Lâm nói rõ ràng, có chút kích động chắn ngang ở cửa, “Ba emđang nghỉ ngơi, có việc gì ngày mai lại đến.”

Khâu Thiên Kỳ nhìn đến người yêu không muốn lui bước, cóchút căm tức, hắn thấp giọng bên tai Lâm Húc Viễn: “Để anh vào nói rõ ràng, bằng anh làm em ngay tại bệnh viện.”

Thân thể Lâm Húc Viễn chấn động, cậu gần như khẩn cầu nhìn Khâu Thiên Kỳ. Ngay tại thời điểm bọn họ giằng co, tiếngông Lâm từ trong phòng bệnh truyền đến, “Khụ, là giám đốc Khâu sao. Để hắn vào đi.”

Lâm Húc Viễn nhướng mày, chưa kịp phản ứng lại, đã bị Khâu Thiên Kỳ nắm tay cùng vào. Nhìn đến bộ dáng ái muội của bọn họ, ông Lâm cũng chỉ hơi hơi thở dài.

“Lão Lâm, tôi hôm nay là đặc biệt đến hỏi cưới A Húc.” Lâm Húc Viễn thấy thẹn, nhanh chóng nhìn chằm chằm xuống sàn, mồ hôi trong lòng bàn tay túa ra dữ dội. Cảm nhận được cảm xúc của cậu, Khâu Thiên Kỳ nắm chặt tay cậu hơn, Lâm Húc Viễn ngẩng đầu nhìn hướng hắn, Khâu Thiên Kỳ nở nụ cười trấn an.

“Ta biết.” Ông Lâm nhìn bọn họ, ánh mắt dừng lại ở trên người Lâm Húc Viễn.

”A Húc, trước kia ta vẫn bỏ qua cảm giác của con, là ba ba không tốt.”“Không, không có chuyện này đâu ạ.” Lâm Húc Viễn vội vàng nói.

Ông Lâm lắc đầu, “ Con rất hiếu thuận, nếu ta nói gì con đều nhất định sẽ làm. Nhưng mà lần này ta tôn trọng ý kiến của con.”

Lâm Húc Viễn muốn đứng trước mặt cha thừa nhận mình đãcó người yêu lại còn là đàn ông nhưng lại cảm thấy cực kìthẹn thùng, cậu xấu hổ cúi đầu, dùng thanh âm không thể nhỏhơn được nữa rồi nói: “Con thật lòng thương anh ấy…”

Ý cười nơi khóe miệng Khâu Thiên Kỳ không tan được, hắn cảm thấy trong lòng tràn đầy hạnh phúc, nhất thời mọi lo lắng hoàn toàn tiêu tan.

Ông Lâm bất đắc dĩ cười cười với Khâu Thiên Kỳ, “Có lẽ đem nó đưa đến bên cạnh cậu là chuyện đúng đắn nhất cả đời này ta làm cho nó. Hãy đối xử tốt với nó.”.

“Không cần ông nói tôi cũng sẽ làm như vậy.” Khâu Thiên Kỳcười.

Lâm Húc Viễn vẫn cúi thấp đầu mãi đến khi ra bệnh viện, Khâu Thiên Kỳ thừa dịp đèn đỏ hôn cậu, “Em vẫn còn xấu hổvì cuộc nói chuyện vừa rồi à?”

Khi dụ dỗ mình cậu cũng bao giờ không lộ ra vẻ mặt như vậy, bình tĩnh mà xem xét, đúng là ở trước mặt trưởng bối thừa nhận chuyện này cũng cần dũng khí thật lớn. Nghĩ đến đây Khâu Thiên Kỳ tâm tình liền tốt hẳn lên.

Lâm Húc Viễn thuận thế ôm lấy hắn, khoảng cách như thể dán chặt lấy nhau khiến toàn bộ hơi thở khi cậu nói chuyện phảng phất trên môi ở Khâu Thiên Kỳ, “Hiện giờ em đã là của anh…”

Máu nóng trong Khâu Thiên Kỳ xộc lên không thể chống đỡkhiêu khích của cậu, thuận tay đưa xe chạy vào gara, tìm vị trítrống dừng lại, liền kéo Lâm Húc Viễn ngồi bên cạnh vào trong lòng, đôi tay thô ráp sờ nắn khuôn mặt tinh tế của Lâm Húc Viễn. Lâm Húc Viễn bị hắn ôm nửa người vào ngực, ngẩngđầu nhìn hắn, khoảng cách giữa hai người là chỉ có ở tình nhân mới có được.

Hai người chen chúc trong không gian nhỏ hẹp của chiếc xe hơi, một loại tình ý thản nhiên tràn ra, đầu ngón tay Khâu Thiên Kỳ để dưới cánh môi Lâm Húc Viễn, cậu nhu thuận vươn đầu lưỡi màu đỏ ra liếm mút. Vì trong xe mở điều hòa, ngón tay Khâu Thiên Kỳ có hơi lạnh hơn so với bình thường, Lâm Húc Viễn chậm rãi dùng độ ấm của mình giúp hắn ấm lên.

Khâu Thiên Kỳ nhìn Lâm Húc Viễn liếm ngón tay mình nhưmèo con mị hoặc, mút vào đều đều phát ra thanh âm chậc chậc làm hạ thân hắn trong đũng quần dựng lên hẳn thành chiếc lều. Lâm Húc Viễn không hề xem nhẹ loại biến hóa mẫn cảm này, tay cậu cởi dây lưng Khâu Thiên Kỳ thâm nhập vào trong quần, vuốt ve lên xuống vật tượng trưng nam tính của Khâu Thiên Kỳ. Khâu Thiên Kỳ kéo chỗ dựa lưng xuống, ôm Lâm Húc Viễn chuyển đến ghế sau. Vì Lâm Húc Viễn chủđộng tình khiêu khích, hắn không thể nhịn được nữa ấn đầu Lâm Húc Viễn hướng xuống nhục bổng của mình.

Chương 14

“Dùng miệng liếm cho anh, nhanh lên!”

Lâm Húc Viễn liếm liếm ở đỉnh, nhục bổng của Khâu Thiên Kỳbị cậu nắm trong tay, cảm thấy gân xanh như nhảy lên. cậu dùng đầu lưỡi đảo quả đỉnh chóp, khiến Khâu Thiên Kỳ thích thú rên lên một tiếng: “Ưm…”

Lâm Húc Viễn ra sức mút cậu nhỏ của hắn vào trong miệng, dương v*t Khâu Thiên Kỳ được cậu liếm láp lại lớn thêm mấy phần, hắn nhấn đầu Lâm Húc Viễn, không ngừng ra vào khoang miệng cậu.

Bị nhục bổng của Khâu Thiên Kỳ khuấy đải trong miệng, Lâm Húc Viễn cảm giác yết hầu đều bị hắn xỏ xuyên, nhưng lại càng hi vọng hắn có thể vì mình mà cương lớn hơn rồi bắn vào bên trong.

“Ô…” Lâm Húc Viễn cảm giác được hắn lên đỉnh trong cổhọng mình, vì lâu quá không thể khép kín miệng, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống, Khâu Thiên Kỳ nhìn liền cảm thấy thân dưới khô nóng, nghĩ muốn hung hăng yêu thương cậu nhiều hơn.

Ngay khi Lâm Húc Viễn cảm thấy cằm sắp trật tới nới, một luồn tinh dịch nóng bỏng phun vào sâu trong yết hầu của cậu, Lâm Húc Viễn không chuẩn bị trước uống xuống vài ngụm.

“Khụ khụ khụ…” cậu nâng bàn tay lên lau đi tinh dịch còn lưu lại trên khóe miệng, động tác tưởng như bình thường này trong mắt Khâu Thiên Kỳ lại là dụ hoặc chí mạng, trong lòng như có tiếng đang kêu gào, giữ lấy cậu, cho dù là thân thể hay suy nghĩ! Khâu Thiên Kỳ tách chân Lâm Húc Viễn ra. Hai tay nhanh nhẹn xé rách áo sơ mi của cậu, lập tức nhu nắn khỏa thịt trước ngực.

“Ưm…” Lâm Húc Viễn vừa mới giúp hắn khẩu giao xong, đầu lưỡi mềm mại không giống với nhục bổng vói sâu đến khiến cậu có chút không kịp phản ứng. Khâu Thiên Kỳ rất nhanh chấm dứt nụ hôn sâu, đưa lưỡi đến trước hạt đậu nhỏ liếm liếm cho đến khi nó cứng đến dựng đứng lên.

“Ô… Thiên Kỳ…” Hơi nóng ẩm ướt trên đầu v* đối lập với không khí lạnh lẽo xung quanh, khiến Lâm Húc Viễn càng dễdàng lâm sâu vào bể dục hơn.
“Thoải mái sao?” Khâu Thiên Kỳ đùa bỡn đầu v* dựng thẳng, chống mình trên người Lâm Húc Viễn bắt cậu thấy rõ ai đangâu yếm mình.

Tay Lâm Húc Viễn khoát lên đầu vai hắn, ánh mắt mê ly nhìn hắn: “Ai, thoải mái…” Khâu Thiên Kỳ tiếp tục vùi đầu vào núm vú khác của cậu, cũng nuốt nó cho đến khi sưng to dựng thẳng lên. Ngay cả mảnh da xung quanh cũng khiến phải đỏhồng mới chịu buông tha.

“A… Ưm a…” Lâm Húc Viễn thoải mái rên rỉ, Khâu Thiên Kỳbên nào cũng không chịu buông tha liên tục mút vào, ngẫu nhiên cắn nhẹ núm vú khiến Lâm Húc Viễn thoải mái không thôi, nâng ngực lên cho người đàn ông của mình nhấm nháp, khiến hắn yêu cầu thêm thật nhiều kích thích.

Khâu Thiên Kỳ cảm giác được cậu bé giữa hai chân Lâm Húc Viễn đang gọi hắn, không hề có ý gì tốt đẹp dùng đầu gối ma sát ở hạ thân cậu, “Sau lại mau cương cứng lên như thế nhỉ?”

“A!” Khâu Thiên Kỳ công kích hạ thể phân tán sự chú ý của cậu ép cậu phải kêu ra tiếng, cậu tự mình cởi quần, hai ngườiđều có thể thấy rõ ràng những giọt nước trên quần lót cậu.

Lâm Húc Viễn dừng lại bất động, nhìn Khâu Thiên Kỳ, biểu tình kia như đang làm nũng với hắn, “Thiên Kỳ, sờ em đi.”Khâu Thiên Kỳ đưa tay vào chỗ hở ra của quần lót, nhẹ nhàng xoa nắn. Một bên khàn khàn hỏi: “Thoải mái sao?”

Lâm Húc Viễn nghẹt thở, sắc mặt so với vừa nãy lại càng thêm ửng hồng, cậu bắt lấy tay Khâu Thiên Kỳ, kéo quần lót lót, đặt tay hắn lên phân thân trướng đỏ của mình, “Thoải mái lắm… Sờ em…”

Khâu Thiên Kỳ bắt lấy cái tay muốn dời đi của Lâm Húc Viễn nói: “Cùng nhau làm.” Nói xong nắm tay Lâm Húc Viễn cùngđùa bỡn phân thân của cậu. Người yêu cùng mình thưởng thức phân thân trong quần, tuy Lâm Húc Viễn đang nắm không nhìn thấy tình huống bên trong, nhưng hạ thân truyềnđến hưng phấn khiến cậu sợ run kìm lòng không được rên rỉ.“A…”

Cậu chảy ra dâm dịch như thể muốn làm ướt sũng quần lót, tay Khâu Thiên Kỳ linh hoạt kích thích phân thân cậu, từ gócđộ của Khâu Thiên Kỳ là có thể thấy bên trong chiếc quần lótướt át màu trắng của Lâm Húc Viễn, hai bàn không biết mệtđang trấn an phân thân, lại nhìn đến biểu tình hưởng thụ của Lâm Húc Viễn, hắn nhịn không được đến bên tai Lâm Húc Viễn hôn một cái, “Chậc chậc, cùng anh thưởng thức phân thân của mình liền có cảm giác như vậy sao, em thật hạ lưu.”

Lâm Húc Viễn xấu hổ đỏ mặt, cậu cắn môi, phân thân mình lại vì hắn cười nhạo mà không biết liêm sỉ lớn hơn nữa. Cậu ma sát cậu bé nhanh hơn. Phản ứng đáng yêu của cậu bị Khâu Thiên Kỳ nhìn thấy, tay Khâu Thiên Kỳ đè ép âm nang của cậu, khiến Lâm Húc Viễn thoải mái mà nhắm mắt lại:“A…Nhanh…..nhanh chút…”

Một bàn tay Lâm Húc Viễn rất nhanh triệt động cậu, tay kia thìkẹp tự lấy đầu núm còn chảy nước trước ngực mình, “A…Mau, Thiên Kỳ…”

Nhìn cậu sắp bắn ra, Khâu Thiên Kỳ chặn đứng phân thân cậu, ra lệnh: “Không được phép bắn nhanh như thế.”

“A a… Thiên Kỳ…” Ánh mắt Lâm Húc Viễn hồng hồng nhìn Khâu Thiên Kỳ, giống như đang thầm oán hắn, cậu ôm Khâu Thiên Kỳ, dán lên trên người hắn, đầu lưỡi nhu thuận liếm môi Khâu Thiên Kỳ, gợi cảm dụ hoặc hắn: “Khiến em bắn đi, Thiên Kỳ khiến em bắn…” Khâu Thiên Kỳ hé miệng hấp trụ đầu lưỡi quyễn rũ này, tay kia thì nhân cơ hội thâm nhập tiểu huyệt nhỏnhắn.

Chương 15

“Ưm…”

Không có cho cậu cơ hội thở dốc, ngón tay Khâu Thiên Kỳ ôn nhu đảo qua vách tường nóng bỏng, tiếp theo đâm thêm ngón thứ hai vào. Dưới thế công hung mãnh của hắn, mị thịt còn không biết liêm sỉ mấp máy lấy lòng hắn. Thật vất vả mới xong một nụ hôn cuồng nhiệt, Lâm Húc Viễn ngẩng đầu lên, đầu lưỡi hai người lôi ra một sợi chỉ bạc, Lâm Húc Viễn thực hưởng thụ liếm sạch sẽ, cầu xin: “Thiên Kỳ, em muốn bắn.”

“Ngoan, chờ anh cùng bắn.” Khâu Thiên Kỳ đem nhục bổng để ở cửa huyệt hơi chút khuếch trương qua của Lâm Húc Viễn. Cậu liều mạng co rút tiểu huyệt lại, có thể cảm nhận được nhục bổng thật lớn. Cậu hưng phấn vặn vẹo thắt lưng muốn nuốt vào nhục bổng, nhưng mà mỗi lần nhục bổng chỉ đều lướt qua huyệt khẩu, Lâm Húc Viễn không thể không vươn tay nắm lấy nhục bổng. “Lớn thật đó…”

Lâm Húc Viễn thỏa mãn cảm nhận nhục bổng lớn nhỏ, cậu đem nhục bổng để ở huyệt khẩu, chậm rãi hạ thắt lưng xuống.”A… Anh giỏi quá nha… Dài quá…”

Huyệt nhỏ nhất thời bị nhục bổng lấy đầy, vì động tác của Lâm Húc Viễn thong thả, hai người đều có thể rõ ràng cảm giác được khoái cảm kết hợp. Khâu Thiên Kỳ vỗ vỗ mông của cậu, “Cử động đi.”

Lâm Húc Viễn nâng mông lên, lại chậm rãi hạ xuống, tự mình gắng gượng khống chế nhục bổng trong huyệt nhỏ mà ma sát, “Thiên Kỳ… Lớn quá…”

Khâu Thiên Kỳ thích nghe cậu ca ngợi khi giao hoan, tay đặt ở cậu bé của cậu bắt đầu xoa nắn, “Thích cậu nhỏ của anh lắm sao?”

“A… Thích… A…” Dục vọng muốn bắn tinh của Lâm Húc Viễn vừa mới thoát ra lại bị dời đến sau, lại vì Khâu Thiên Kỳ liên tục cử động mà lại dựng thẳng lên.

“Anh nhìn em cũng thích quá đi, em thử nhìn cái miệng nhỏ của em đi, nuốt nhanh như thế, trên cậu bé của anh toàn là dâm dịch của em cả đấy.” Khâu Thiên Kỳ búng phân thân dựng thẳng của Lâm Húc Viễn một cái, lập tức kích thích nó chảy ra dâm dịch. “A…! Đừng đùa em mà…”

Lâm Húc Viễn cũng biết bản thân thật hạ lưu, nhưng mà khoái cảm này đến từ người mình yêu, cậu quyết không thể quá phóng túng thân thể mình theo đuổi khoái cảm.

Khâu Thiên Kỳ nhìn cậu chủ động đong đưa thắt lưng muốn mình, nhịn không được dùng nhục bổng đâm chọc điểm mẫn cảm của cậu.

Lâm Húc Viễn vốn đang cố khống chế khoái cảm của mình, một lúc lại phát hiện đã bị tước đoạt quyền chủ động, lớn tiếng hét lên, “A a…”“A Húc em cử động quá chậm, để anh dạy em.” Nói xong Khâu Thiên Kỳ nắm lấy phân thân Lâm Húc Viễn, hướng về phía trước nâng nâng thắt lưng, Lâm Húc Viễn ngồi trên đũng quần hắn, không cách nào kháng cự hắn công kích, “Muốn dùng hết lực đâm vào nơi này”.

Khâu Thiên Kỳ hung hăng đâm vào điểm mẫn cảm.

“A…” Hai tay Lâm Húc Viễn phải chống lên trước ngực Khâu Thiên Kỳ mới có thể miễn cưỡng chống đỡ bản thân không ngã xuống. Khâu Thiên Kỳ lại hung hăng rút ra chọc vào.

“Đã hiểu chưa, phải nhanh, giống như vậy, trước tiên nâng thắt lưng lên, rồi nuốt vào toàn bộ cậu bé của anh!” Khâu Thiên Kỳ tự thể nghiệm dạy cậu làm cách nào để đàn ông càng thêm khoái ý xâm phạm mình.

Huyệt nhỏ Lâm Húc Viễn bị kích thích co rút nhanh cực độ, cậu cầu xin tha thứ nói: “A a… Đừng… Em muốn bắn…”

Khâu Thiên Kỳ hung hăng bịt chặt đỉnh phân thân của Lâm Húc Viễn, khiến cậu run rẩy chảy xuống nước mắt, “Muốn bắn thì phải dùng động tác mới dạy em làm lại lần nữa.”
Lâm Húc Viễn hết cách, xét về sức cậu hoàn toàn không phải đối thủ của Khâu Thiên Kỳ, cậu chỉ có thể dựa theo lời Khâu Thiên Kỳ nói, nâng thắt lưng lên, khi nhục bổng sắp rời khỏi thân thể mình hung hăng hạ xuống, khiến quy đầu va chạm điểm mẫn cảm yếu ớt của mình. “A a a… Lớn quá…”

Khâu Thiên Kỳ “Báp” một chưởng vỗ lên mông của cậu, Lâm Húc Viễn cắn môi ngồi lên người anh em của hắn không dám động đậy, Khâu lão sư rất có trách nhiệm chỉ giáo thêm cho cậu, “Tốc độ phải nhanh!” Lại trừng giống như trừng phạt cậu nhỏ đáng thương của Lâm Húc Viễn.

“A…” Lâm Húc Viễn không dám chậm trễ, chỉ có thể đáng thương dựa theo yêu cầu của Khâu Thiên Kỳ, rất nhanh khiến nhục bổng thao chính mình, đến thỏa mãn tên khốn xấu xa này. “A… Thiên Kỳ… A a… Anh mạnh mẽ quá …”

Lâm Húc Viễn rất nhanh tự phun ra nuốt vào nhục bổng của Khâu Thiên Kỳ, nhìn Khâu Thiên Kỳ lại nổi thú tính lên, kéo Lâm Húc Viễn đặt dưới thân, phốc xích phốc xích thao cậu.

Bị kéo xuống dưới, nhục bổng dùng góc độ bất đồng với vừa rồi chọc vào huyệt nhỏ mẫn cảm, khiến Lâm Húc Viễn không khống chế được lại kêu la, “A a… Thật là lợi hại…”

“Nói, em có thoải mái khi bị thao hay không?” Khâu Thiên Kỳ hỏi.

“Đúng vậy a… Thoải mái đến chết… A…” Lâm Húc Viễn bị hắn thao đến nước mắt chảy ròng, bản thân bị ép lâm vào thứ khoái cảm không thể tự thoát ra được, “Thiên Kỳ… Anh giỏi quá… Dùng sức làm em a a…” Chỉ có thể khiến người này càng dùng sức giữ lấy bản thân mới có thể thỏa mãn thân thể dâm đãng này.

“Nuốt nhanh thật.” Khâu Thiên Kỳ kéo quần Lâm Húc Viễn xuống hoàn toàn, khiến chân cậu vòng qua thắt lưng mình, “Nhanh lên, chỗ này có đủ sâu không?”

“A… Đến đỉnh… sâu quá sâu quá a…” Lâm Húc Viễn hết cách tự hỏi, chỉ có thể nói ra cảm thụ chân thật của lỗ nhỏ đang hưng phấn mấp máy làm hai người càng thêm khoái cảm.

“Ô a… Thiên Kỳ anh, anh… Làm em chết mất… Cho em bắn a a…”

“Thao chết em, dâm đãng không biết liêm sỉ!” Khâu Thiên Kỳ bị lời nói phóng đãng của cậu kích thích, càng thêm dũng mãnh thao người dưới thân, Lâm Húc Viễn muốn bắn tinh lại bị Khâu Thiên Kỳ giữ lại trong cơ thể, cậu bắt lấy cánh tay Khâu Thiên Kỳ cầu xin: “Để em a a…để em bắn a…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau