CỞI SẠCH GIẢI TRÍ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cởi sạch giải trí - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Khâu Thiên Kỳ ngồi trên giường, Lâm Húc Viễn từ trong phòng tắm đi ra, trên người chỉ mặc một chiếc áo tắm mỏng manh, dưới ánh đèn mờ ảo trong khách sạn đặc biệt mê người.

“Lại đây.” Khâu Thiên Kỳ vỗ vỗ đùi, Lâm Húc Viễn tự nhiên ngồi trên đùi Khâu Thiên Kỳ, Khâu Thiên Kỳ ôm lấy thắt lưng cậu, tư thế hết sức ái muội.

“Mỹ nhân kế? Lâm lão thật là hiểu tôi.” Khâu Thiên Kỳ nhìn chằm chằm vào Lâm Húc Viễn đang gần trong gang tấc, không một chút che giấu dục vọng trong đáy mắt.

Lâm Húc Viễn khinh miệt nhếch nhếch khóe miệng.

“Anh đã nhìn ra, vì sao còn muốn dẫn tôi tới nơi này?”

Tay Khâu Thiên Kỳ xoa khuôn mặt tuyệt mỹ của cậu, thật sựđẹp quá, cậu nhăn mày hay cười đều có thể khiến người khác khó mà hô hấp được.

“Hoa hồng nào mà chẳng có gai. Tôi thích loại cảm giác kích thích này.”

“Đây có thể sẽ là loại kích thích làm anh bán cả công ty.” Lâm Húc Viễn bình tĩnh nhận sự vuốt ve của Khâu Thiên Kỳ, không một chút ý tứ phản kháng.

“Em đang lo lắng cho tôi?” Khâu Thiên Kỳ xoay người đem Lâm Húc Viễn đặt ở dưới thân, tới gần cậu, cơ hồ đều có thểcảm giác được hô hấp ấm áp của đối phương. Tay Lâm Húc Viễn vòng qua cổ Khâu Thiên Kỳ, nhìn ánh mắt chan chứa dục vọng kia, Khâu Thiên Kỳ khinh miệt nhíu mày, thuận thế kéo người xuống, đem môi mình dâng lên. Lâm Húc Viễn gợi cảm làm cho Khâu Thiên Kỳ vô lực phản kháng, hắn thuận theo hôn người dưới thân. Quấn quít không buông. Đầu lưỡi Lâm Húc Viễn vươn đến, hung hăng hôn hắn, giống như trừng phạt hắn phóng đãng. Mãi đến khi hai người đều hít thở không thông mới thả ra, tiếng thở dốc khe khẽ của Lâm Húc Viễn rõràng là một loại dụ hoặc khác, làm cho người ta không thểkháng cự. Khâu Thiên Kỳ cắn cắn lên xương quai xanh của cậu, hai tay thâm nhập vào áo tắm, bàn tay to xoa nắn hai hạtđậu nhỏ trước ngực, cảm giác người dưới thân chấn động, hắn cười khẽ liếm liếm lên chỗ mẫn cảm ấy.

“Ưm…” hai tay Lâm Húc Viễn giữ chặt sau đầu Khâu Thiên Kỳ, một bàn tay Khâu Thiên Kỳ dần dần trượt xuống phía dưới, bắt lấy phân thân đã hơi ngẩng đầu của cậu.

“Đã có cảm giác rồi sao?” Thanh âm Khâu Thiên Kỳ vì dục niệm mà biến khàn khàn trầm thấp. Vừa nói vừa xoa nắn lên xuống phân thân phấn hồng. Tựa hồ bất mãn với sự trào phúng của hắn, tay Lâm Húc Viễn cũng lần đến bên hông Khâu Thiên Kỳ, sờ soạng đến phân thân hắn. Nghe hắn ức chế không được đổ hấp một hơi, vừa lòng cầm.
“Em đang khiêu khích tôi?” Khâu Thiên Kỳ cười tà, bàn tay tăng thêm lực, nhìn vệt đỏ ửng trên mặt Lâm Húc Viễn, khẽnhếch môi, nhịn không được lại hôn lên, đem theo cả tiếng rên rỉ của cậu nuốt ngược vào trong. Lâm Húc Viễn dùng chân ôm lấy thắt lưng Khâu Thiên Kỳ, làm cho hắn càng gần mình hơn,động tác hai người càng lúc càng nhanh, vết nước trong suốt Lâm Húc Viễn không kịp nuốt vào thuận theo khóe miệng chảy xuống.

“A ư… ưm…” Lâm Húc Viễn nhịn không được vặn vẹo thắt lưng.

“Muốn ra sao?” Khâu Thiên Kỳ cười liếm sạch sẽ chỉ bạc còn thừa nơi khóe miệng Lâm Húc Viễn, cúi người đến giữa hai chân cậu, vươn đầu lưỡi liếm lên chất lỏng ở đầu chóp, ngậm chặt lấy.

“Ưm… A ~~~” Lâm Húc Viễn nhịn không được phóng ra trong miệng Khâu Thiên Kỳ.

Hắn gợi cảm nuốt xuống dịch trắng của Lâm Húc Viễn, còn như chưa đủ liếm liếm môi: “Mùi vị thật tuyệt”.

Hai mắt Lâm Húc Viễn đã sớm được che bởi tầng sương ướt mờ, kích thích trực tiếp làm cho cậu cũng phải thở dốc. Cậu lật Khâu Thiên Kỳ lên trên giường, chính mình khóa chặt lại ngồi trên người hắn. Cúi xuống hôn một đường tới trước ngực hắn. Khâu Thiên Kỳ thích ý hưởng thụ cậu hầu hạ. Bàn tay theo phía sau đụng đến tiểu huyệt, cố ý nâng chân lên, làm cho nhục bổng chính mình ma sát cửa vào của cậu, khiến tiểu huyệt co rút một trận mãnh liệt.

“Muốn sao?” Khâu Thiên Kỳ nhìn đôi mắt ươn ướt tràn ngập dục vọng trên người, khàn khàn hỏi. Lâm Húc Viễn sớm đãkhông biết Đông Nam Tây Bắc, mờ mịt gật gật đầu, Khâu Thiên Kỳ nhẹ nhàng thoa dầu trơn lên huyệt khẩu cậu và nhục bổng của mình, làm cho huyệt khẩu vừa vặn nhắm ngay nhục bổng, sau đó ra lệnh:“Ngồi xuống.” Lâm Húc Viễn chậm rãi hạ mông, nhục bổng chen vào tiểu huyệt đang co rút nhanh.

“Á… lớn quá…” Nhục bổng mới đâm vào một nửa bị tiểu huyệt gắt gao hấp trụ, Lâm Húc Viễn không dám xuống chút nữa, trong ánh mắt toát lên hơi nước.

“Như vậy không được sao.” Khâu Thiên Kỳ đỡ thắt lưng cậu, nhẹ nhàng hướng lên trên, lại thoáng rút ra một chút. Lâm Húc Viễn áp lực không được rên rỉ.

“Ư~, a… anh… ư… lớn quá…” Hai tay Lâm Húc Viễn đặt trước ngực Khâu Thiên Kỳ để chống đỡ thân mình, đợi cho hắn hơi thích ứng biên độ chấn động nhỏ như vậy, Khâu Thiên Kỳ gầm lên một tiếng liền ép xuống.

“A a a a ~~~” Lâm Húc Viễn giãy dụa muốn tránh ra, lại bị hai tay Khâu Thiên Kỳ gắt gao giữ chặt lấy, không thể không nhận toàn bộ nhục bổng tiến vào bên trong.

“Cắn cũng thật nhanh.” Khâu Thiên Kỳ lấy tay tách cánh hoa nhỏ, bắt đầu đại lực trừu đưa. “Ư, em thật chặt.”

“A… A a…” Lâm Húc Viễn vô lực ngồi phịch trên người Khâu Thiên Kỳ, tùy ý hắn nâng lên mông mình lại hung hăng hạxuống. Thân thể không tự giác phối hợp động tác mạnh mẽcủa hắn.

Lão Lâm này vốn là lão hồ li thật sự ngốc, biết bản thân thích người đàn ông này liền đem đứa con nuôi Lâm Húc Viễn đến bên miệng hắn. Khâu Thiên Kỳ nhìn ra cửa sổ sát đất trong văn phòng, hồi tưởng đêm qua cùng Lâm Húc Viễn kịch liệt áiân, hít một hơi thật mạnh. Người này, biết rõ đó là một cạm bẫy, bản thân vẫn là nguyện ý vì cậu mà lao vào…

“Cốc cốc…” Tiếng đập cửa bỗng nhiên vang lên, chen ngang dòng suy nghĩ của hắn.

“Vào đi.”

Chương 2

Lâm Húc Viễn ôm một xấp tài liệu dày vào văn phòng. Khâu Thiên Kỳ nhíu mày, ngày hôm qua vận động kịch liệt như vậy, hôm nay cậu hẳn là không xuống giường được chứ.

“Không phải anh đã bảo em hôm nay ở nhà nghỉ ngơi rồi sao?”

Lâm Húc Viễn thản nhiên nhìn hắn một cái. “Yên tâm, tôi không sao.”

Người bình tĩnh như vậy, rất khó làm cho người ta tin được bộ dạng khóc lóc trên giường của cậu. Khâu Thiên Kỳ có chút giận dữ bắt lấy cổtay cậu: “Em muốn giúp người kia đến vậy sao?” Thà rằng bỏ qua hết mọi tôn nghiêm nằm dằn vặt dưới thân người đàn ông khác.

“Ông ấy là cha tôi.”

Có người cha nào lại đưa đứa nhỏ của mình đi thỏa mãn hoan tâm của một người đàn ông khác không?

“Hắn đang lợi dụng em.”

“Tôi biết.” Lâm Húc Viễn nhìn thẳng vào mắt Khâu Thiên Kỳ, điều này càng khơi dậy dục vọng chinh phục của hắn, vì sao trong mắt người này luôn chỉ có người khác, cam tâm tình nguyện bị lợi dụng, Khâu Thiên Kỳ thậm chí có điểm hâm mộ lão Lâm.

Thấy hắn nhìn mình xuất thần, Lâm Húc Viễn nghĩ đến hắn lại có chút ham muốn. Bước vài bước dựa sát vào, ngẩng đầu hôn hắn. Khâu Thiên Kỳ nhẹ nhàng đẩy Lâm Húc Viễn ra, tức giận nói: “Hôm nay không cần làm việc nữa, em về nghỉ ngơi đi.” Nói xong xoay người đi ra văn phòng.

Nhìn đũng quần hơi hở ra của mình, hắn gọi điện cho câu lạc bộ, “Alô, là tôi, đêm nay giúp tôi tìmmột người…” Bản thân nhìn đến vẻ gợi tình trên khuôn mặt tuấn mĩ kia nhịn không được đã có cảm giác mất rồi, đáng đáng giận. Lâm Húc Viễn được điều đến công ty đã hơn một tháng, tuy là làm trợ lý tư nhân, nhưng Khâu Thiên Kỳ không cho cậu làm tài xế.

“Khâu tổng.” Lâm Húc Viễn gõ cửa hai lần vẫn không có người trả lời, cậu đẩy cửa ra, giống như bình thường đặt tài liệu đã sắp xếp xong xuôi lên bàn làm việc. Laptop Khâu Thiên Kỳ hay mang theo tùy ý quên không đóng, Lâm Húc Viễn tìm kiếm nửa ngày, cái gì cũng không tìm được. Ngay khi cậu muốn từ bỏ ý định, một đôi tay từ sau vòng đến ôm lấy thắt lưng, xúc cảm quen thuộc theo cổ truyền đến.“Chuyện gì vậy, sao lại vội vàng như thế?” Khâu Thiên Kỳ cố ý liếm qua gáy Lâm Húc Viễn, cảm nhận đượchơi nóng của hắn phả ra khi nói chuyện, một luồn điện lưu theo cột sống Lâm Húc Viễn truyền đến, đầu óc rần rần tê dại. Bất đắc dĩ thở dài một hơi, Lâm Húc Viễn khônggiãy dụa cũng chẳng quay đầu, chỉ nhẹ nhướn thân mình về phía trước một chút, “Nếu như tôi lại không tìm thấy thứ gì giá trị, cha sẽ không cho tôi ở lại chỗ này.”

Biết rõ Lâm Húc Viễn không chịu thừa nhận sự kích thích ở gáy, Khâu Thiên Kỳ đưa cằm lên vai cậu, giống như đứa nhỏ làm nũng hỏi mẹ:“Anh có thể lý giải rằng tại sao em lại lo lắng như vậy, vì không có cách nào ở lại bên cạnh anh nên bất quá mới làm như vậy chứ?”

Lâm Húc Viễn không trả lời, tay dời khỏi máy tính, nghiêng đầu hỏi: “Muốn ư?”

Khâu Thiên Kỳ nhìn mặt bên của cậu, khuôn mặt vô cảm kia đã có một loại quyến rũ không diễn tả nên lời.

Hắn dịch máy tính ra, gạt hết tài liệu sang một bên, chậm rãi nói: “Không vội đâu, trước hết em nghe cái này đã.” Từ máy ghi âm truyền đến tiếng rên rỉ mơ mơ hồ hồ, Lâm Húc Viễn toàn thân chấn động. Khâu Thiên Kỳ cười cắn vành tai cậu. “Nghe tiếng của mình một chút đi”.
“A… Tuyệt quá a ~ a ~… Mau, nhanh chút~…” Thanh âm khuếch đại quanh quẩn trong văn phòng, Lâm Húc Viễn có chút vội vàng muốn tắt điâm thanh kia, lại bị Khâu Thiên Kỳ thuận thế đặt lên bàn làm việc

“Thiên, Thiên Kỳ… Thật thoải mái a… Chính là nơi đó, mạnh nữa đi mà… A~!” Tiếng rên còn đang tiếp tục, Lâm Húc Viễn nhăn mặt thúc giục nói: “Muốn làm thì làm đi!”

Khâu Thiên Kỳ vừa lòng nhìn hai má hơi hơi phiếm hồng của Lâm Húc Viễn, cười cởi bỏ áo cậu, “Tiếng rên của chính mình dễ nghe không?”

Lâm Húc Viễn ngậm miệng không trả lời, nhưng khuôn mặt đã đỏ bừng khi Khâu Thiên Kỳ nói ra cảm thụ của cậu giờ bây giờ. Khâu Thiên Kỳdùng đùi tách hai chân thon dài của cậu ra, trực tiếp kéo quần tây xuồng. Qua lớp quần lót xoa nắn vật yếu ớt đã hơi ngẩng đầu.

“A…” Lâm Húc Viễn không chịu nổi xoay qua, lại bị Khâu Thiên Kỳ bắt lấy cơ hội cúi xuống vừa hôn vừa cắn lên gáy cậu.

Toàn thân đều đang run rẩy, Lâm Húc Viễn mẫn cảm chịu không nổi kích thích như vậy, cậu muốn tránh ra, nhưng mà Khâu Thiên Kỳ đã chặn ở giữa hai chân, không cho cậu có cơ hội trốn thoát. Cuối cùng Khâu Thiên Kỳ thuận theo bả vai cắn đến xương quai xanh. Lâm Húc Viễn mới thôu giãy dụa, trên mặt cậu phủ kín một tầng phi hồng hưng phấn. Tay Khâu Thiên Kỳ cũng không rảnh rỗi, trượt vào trong quần, cầm lấy phân thân Lâm Húc Viễn, mạnh mẽ xoa nắn lên xuống.

“Nghe tiếng rên của chính mình cũng có cảm giác sao?” Lâm Húc Viễn không trả lời, nhưng mà cậu giãy dụa muốn đứng lên tắt đi âm thanhấy, Khâu Thiên Kỳ hôn cậu, toàn bộ văn phòng chỉ còn lại thanh âm rên rỉ nho nhỏ của Lâm Húc Viễn truyền ra từ máy ghi âm.

“A a… Không được, muốn ra rồi …” Không biết có phải do thanh âm đang phát hay không, đầu lưỡi Lâm Húc Viễn có chút khô rát, Khâu Thiên Kỳ nhân cơ hội xâm nhập vào trong miệng cậu công thành đoạt đất. Tiếng ghi âm tràn ngập thanh âm dục vọng cũng cuốn hút đến Lâm Húc Viễn.

“Nâng thắt lưng lên một chút, đúng rồi, ôi, thật dâm đãng…”

Nghe tiếng rên rỉ dâm đãng trong máy ghi âm, Lâm Húc Viễn cư nhiên ức chế không được lại cương thêm một vòng. Cảm giác thân thể theo vân động của Khâu Thiên Kỳ mà vặn vẹo, cố gắng tìm kiếm thật nhiều kích thích.

Chương 3

“… Thật sự không được… Nhanh chút nữa đi mà…” Thân thểcũng nói Lâm Húc Viễn cậu sắp không được, cậu muốn rên rỉnhưng lại bất đắc dĩ bị Khâu Thiên Kỳ nuốt vào bụng, chỉ có thể đong đưa thân mình nhanh hơn nữa, Khâu Thiên Kỳ nhưbắt được tín hiệu, dùng sức nắm chặt lất phân thân của cậu trong tay.

“A a a ── ” Theo tiếng kêu mị hoặc trong máy ghi âm, Lâm Húc Viễn hung hăng bắn ra tay Khâu Thiên Kỳ. Khâu Thiên Kỳlúc này mới buông tha cậu, giữa miệng là sợi chỉ bạc kết quảcủa việc vừa mới môi lưỡi giao triền, đôi môi Lâm Húc Viễn sưng đỏ, Lâm Húc Viễn đang trong dư vị cao trào thoáng nhìn Khâu Thiên Kỳ đóng máy tính.

Quay đầu thấy ánh mắt Lâm Húc Viễn có chút ngốc nghếch, Khâu Thiên Kỳ cười cười: “Đừng lo lắng, anh sẽ làm cho em thỏa mãn.”

“A a a…” Bị Khâu Thiên Kỳ nâng cao chân đặt lên đầu vai hắn, cảm thụ mỗi một lần bị nhục bổng của hắn đâm vào đạt tới khoái cảm, Lâm Húc Viễn mờ mịt dùng thân thể đáp lại hắn, không biết là chính mình muốn hắn hay là hắn khát cầu chính mình nhiều hơn.

“Thực thích a, em như thế nào càng thao càng chặt!” Khâu Thiên Kỳ vân vê núm hồng trước ngực Lâm Húc Viễn, Lâm Húc Viễn lập tức mẫn cảm kêu đi ra: “A… Không, a…”

Khâu Thiên Kỳ cố ý dán bên tai y nhẹ giọng hỏi: “Như thế nào, không phải thực thoải mái đến cắn nhanh anh sao?”

Theo sau tai truyền đến cảm giác tê dại làm cho Lâm Húc Viễn không ngừng giãy dụa, thanh âm sớm khàn khàn: “Không cần…”

“Không cần?” Khâu Thiên Kỳ ôm Lâm Húc Viễn quay lại làm cho cậu nằm úp sấp ở trên bàn, chính mình từ phía sau hôn cậu, thở dốc hơi thở phun thẳng vào cần cổ mẫn cảm nhất. Lâm Húc Viễn mở to hai mắt nhìn, cảm giác như bị điện giật làm cho cậu mê luyến lại không dám xa cầu, nước mắt kích tình không chịu khống chế chảy xuống: “Không cần… Em chịu không nổi…”

Nghe cậu khóc nức nở cầu xin tha thứ, Khâu Thiên Kỳ ra sức tăng thêm lực va chạm, vừa lòng nghe được một tiếng rên rỉ.”Thế nào? Thích không, cha nuôi của em có cách nào cho em kích thích như vậy sao? Hắn có biện pháp thỏa mãn em như thế này sao?” Trong giọng nói Khâu Thiên Kỳ nói ra nghe nồng đậm ghen tuông. Lâm Húc Viễn bị hắn đâm chọc một trận co rút nhanh kịch liệt, thiếu chút nữa bức Khâu Thiên Kỳbắn ra, Khâu Thiên Kỳ một bên nhéo điểm hồng trước ngực cậu, không cho cậu lún sâu vào dục tình, ra sức ép hỏi: “Nói mau, ai có thể thỏa mãn em?”

Đã muốn bị hung hăng chà đạp, còn muốn thừa nhận dòngđiện truyền đến từ sau lưng, Lâm Húc Viễn rên rỉ kêu khóc:“Anh ~ a a… Anh có thể thỏa mãn em…”

Cảm thụ phía trong thân thể mấp máy nhanh hơn, Khâu Thiên Kỳ cũng sắp đến cao trào, hắn dùng tiếng nói trầm thấp nói:“Em đã là người của anh, từ thời khắc ông ta đem em tặng cho anh. Đã hiểu chưa?”

Lâm Húc Viễn khó chịu gật gật đầu, muốn chạy trốn thế công dũng mãnh của hắn. “Không được a…” Dưới va chạm mãnh liệt của Khâu Thiên Kỳ, hai người cùng nhau thấy được cao trào.

“A a…” Khâu Thiên Kỳ một hơi bùng nổ trong cơ thể Lâm Húc Viễn, Lâm Húc Viễn không kìm được tự giác ngẩng đầu lên, nước bọt theo miệng chảy xuống.

…..

…..

Vừa mới bị người ta hung hăng làm tình, vệt ửng hồng trên mặt Lâm Húc Viễn còn chưa chịu tan đi, ngồi trước bàn làm việc, vẫn chưa hoàn hồn, đột nhiên trong túi quần truyền đến cảm giác chấn động làm cậu lắp bắp kinh hãi.

“Này, A Húc, con có phát hiện được gì về phía bên hắn không?” Đầu bên kia là giọng nói có phần già nua.
“Vâng, vâng, ba ba. Khâu Thiên Kỳ hắn rất cảnh giác với con.”Không thể nói cho ông ấy biết chuyện làm gián điệp đã bịKhâu Thiên Kỳ sớm phát hiện rồi, bằng không nhất định sẽ bịgọi về .

Đầu kia điện thoại tạm dừng một chút, rõ ràng thanh âm khàn khàn của cậu đã làm bại lộ việc cậu mới làm. “Như vậy sao, nếu con khôbg…”

“Ba à, con cảm thấy hắn đang dần tín nhiệm con đấy, hãy cho con một chút thời gian nữa.” Lâm Húc Viễn có chút lo lắng cắt lời lão Lâm. Chính cậu cũng hoảng sợ.

“Được rồi, con đó… để ý bản thân một chút.”

Sao lại thế này, giống như thật sự bị Khâu Thiên Kỳ nói trúng rồi, chính bản thân đang lo lắng không có cách nào để ở lại bên hắn sao? Lâm Húc Viễn ảo não ngắt điện thoại. Từ nhỏđến lớn việc gì cha sắp đặt cậu đều hoàn thành một cách xuất sắc nhất, chuyện này cũng phải như vậy, nhất định phải thành công. Cậu nắm chặt chiếc di động.

Trong văn phòng, Khâu Thiên Kỳ bỏ notebook vào ngăn kéo, lấy ra cái khác từ trong ngăn kéo bị khóa để làm việc. Lâm Húc Viễn nói đúng, nếu như lão hồ li họ Lâm kia cảm thấy hắn lâu như thế vẫn không để cậu ngốc tìm được chút manh mối cógiá trị nào, có thể sẽ gọi cậu về. Mà chính bản thân mình…Cũng muốn giữ cậu lại bên cạnh. Khâu Thiên Kỳ nhíu mày, thoáng nhìn lịch công tác. Hắn cầm lấy điện thoại, “A lô, Tiểu Trần, là tôi, sắp tới đặt thêm một vé máy bay đi Nhật, sau đónói với trợ lý Lâm, bảo cậu ta chuẩn bị một chút rồi đi cùng tôi.”

“Hắn chuẩn bị cùng con đi Nhậ?” Lão Lâm bắt máy hỏi.

“Đúng, nghe nói có hạng mục cần khảo sát, còn có mấy cuộc hẹn gặp mặt nữa.” Lâm Húc Viễn xoay xoay bút máy trên tay.

“Ừm, cứ vậy mà chậm rãi tranh thủ sự tín nhiệm của hắn.”

“Con biết, ngày trở về còn không xác định, trong khoảng thời gian ngắn có thể không gọi được điện thoại cho ba.”
“Được, không có gì.”

“Ba à nhớ chăm sóc bản thân.”

Sân bay quốc tế Nhật Bản, hai người chàng trai ăn mặc chỉnh tề khiến không ít người chú ý.

“Bọn họ đẹp quá đi mất, là diễn viên sao?”

“Không có khả năng đó đâu, diễn viên mà lại không có ngườiđón riếp khi ra từ máy bay…”

“Nhưng…”

Khâu Thiên Kỳ tâm tình rất tốt không quan tâm mấy tiếng lời bàn tán xung quanh, nhưng Lâm Húc Viễn lại có điểm mất tựnhiên đi nhanh hơn, tuy rằng ánh mắt tò mò của mọi người làm cho cậu không thoải mái, nhưng cậu càng lo lắng sợ Khâu Thiên Kỳ ở trước đông người có thể làm ra hành động gì đóngoài dự đoán của mọi người. Sự thật chứng minh, Khâu Thiên Kỳ không phụ kỳ vọng của cậu. Hắn bước nhanh theo, vòng tay thân thiết đến không thể thân thiết hơn ôm chặt thắt lưng Lâm Húc Viễn, thấp giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao, bọn họ đâu có để ý chúng ta.”

Quả nhiên, tiếng bàn tán xôn xao từ đám người càng lớn. Lâm Húc Viễn cứ cứng ngắc như vậy bị Khâu Thiên Kỳ nửa kéo nửa ôm đi ra sân bay. Khâu Thiên Kỳ đã liên hệ với đối tácở Nhật từ trước, hẹn ngày mai gặp mặt, nhanh chóng đưa Lâm Húc đi đến khách sạn đã đặt trước.

Chào ngài, xin hi tôi có th giúp gì không? Nhân viên lễ tân thân thiết hỏi.

Chúng tôi đến nhn phòng. Khi Khâu Thiên Kỳ định quayđầu tìm người phiên dịch, Lâm Húc Viễn đã ra trước lưu loátđáp lại.

Vâng, xin hi ngài h gì? Nữ lễ tân thuần thục kiểm tra máy tính.

H Khâu.

Đây là chìa khóa phòng ngài. R trái phía trước s là thang máy. Khâu Thiên Kỳ lấy chìa khóa Lâm Húc Viễn đưa qua, nâng mi: “Hai phòng?”

Lâm Húc Viễn thản nhiên nhìn hắn một cái, “Ngay bên cạnh.”Nói xong đi vào thang máy.

Đến cửa phòng, không đợi Lâm Húc Viễn đem chìa khóa cắm vào ổ, một đôi tay từ phía sau tiếp nhận động tác của cậu. Lâm Húc Viễn giữ lại đôi bàn tay lớn không an phận kia, bấtđắc dĩ nói: “Sáng mai còn phải đi làm.”

Khâu Thiên Kỳ không nói, Lâm Húc Viễn đoán không được vẻmặt của hắn, bất quá hắn không có dây dưa, ngoan ngoãn buông tay mở cửa phòng bên cạnh đi vào. Lâm Húc Viễn quayđầu, vừa vặn nhìn cửa bị sập mạnh đóng lại. Cậu nhẹ nhàng nhếch khóe miệng. Đẩy cửa phòng mình…

Chương 4

Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi thứ, Lâm Húc Viễn tắm rửa nghỉ ngơi một chút, cởi quần áo xong lại phát hiện trên người mình kín những dấu hôn vô cùng kích tình. Nghĩ lại việc bản thân phải đi lấy lòng một tên biến thái thích người cùng giới, lúc ấy cậu cảm thấy chán ghét hắn kinh khủng. Thậm chí còn nôn khan khi nghiên cứu cách hoan ái giữa đàn ông với nhau. Nhưng trong khoảng thời gian này, Lâm Húc Viễn phát hiện, hắn cũng là một người bình thường. Cũng mệt mỏi, cũng phẫn nộ, cũng sẽ cầu hoan, sẽ thật sự vui vẻ ôm lấy cậu dù biết rõ cậu là gián điệp.

Người đàn ông này không bao giờ bỏ qua cảm giác của cậu, khiến cậu từ sâu trong nội tâm cảm thức được sự tồn tại của mình, không hề giống một công cụ bị người khác lợi dụng. Ngón tay Lâm Húc Viễn nhẹ nhàng vuốt lên dấu vết kích tình mà người đó để lại, chẳng những không có cảm giác ghê tởm, ngược lại còn khiến cậu nhớ đến khoái cảm khi bị Khâu Thiên Kỳ đặt dưới thân hung hăng xâm chiếm. Làm cho cậu kìm lòng không được xoa lấy phần nhạy cảm giữa hai chân đang dần trướng đại của mình.Nghe tiếng nước trong phòng tắm ngừng, Khâu Thiên Kỳ đắc ý nhìn ánh mắt kinh ngạc của Lâm Húc Viễn, cậu chỉ quấn một cái khăn từ trong phòng tắm đi ra. Lâm Húc Viễn thực đồng tình nhìn thoáng qua cánh cửa đã bịhỏng, “Anh có viết giá cả ở Nhật Bản rất đắt đỏ không?”Khâu Thiên Kỳ cười lạnh một tiếng: “A, tiền của anh, lo cho em đầyđủ như vậy, còn mua không mua nổi một cái cửa sao?” Câu này để người khác nghe ra cực kì kiêu ngạo, giữa bọn họ lại làtình nhân liếc mắt đưa tình với nhau.

Lâm Húc Viễn nghĩ may mà vừa rồi không chốt cửa, bằng không cánh cửa này đêm nay cũng phải dỡ bỏ. Nhìn lửa dục bùng lên trong mắt hắn, Lâm Húc Viễn thở dài một hơi: “Ngày mai là lần đầu tiên gặp mặt, không được ngủ muộn đâu”

Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng cậu vẫn đi đến chỗKhâu Thiên Kỳ. Khâu Thiên Kỳ cười ôm lấy cậu đặt trên giường, một tay kéo cổ áo mình, một tay lấy gối kê dưới thân Lâm Húc Viễn nói: “Cho nên, phải xem em có biết tiết kiệm thời gian không.” Lâm Húc Viễn nâng tay cởi áo hắn ra, động tác nhanh nhẹn khiến Khâu Thiên Kỳ sửng sốt một chút, nhưđáp lại nghi vấn của hắn, Lâm Húc Viễn liếc mắt nhìn hắn:“Hai người thoát sẽ nhanh hơn.”

Lâm Húc Viễn nói câu này thoáng nhìn hoàn toàn đã kích thích dục vọng chinh phục của Khâu Thiên Kỳ, hắn cúi đầu cắn cắn cánh môi Lâm Húc Viễn, như phát cuồng hôn cậu, khiến đầuóc Lâm Húc Viễn rơi vào trạng thái hoàn toàn thiếu dưỡng khí. Bàn tay to của Khâu Thiên Kỳ khẩn cấp thâm nhập vào khăn tắm, chạm đến mông, nhắm thẳng huyệt khẩu nhấn áp. Lâm Húc Viễn bắt lấy tay hắn, nhắc nhở đừng nóng vội. Khâu Thiên Kỳ không để ý đến phản kháng của cậu, hướng thẳng lỗnhỏ chưa được bôi trơn đi vào.”A!” Lâm Húc Viễn đau quá nhíu mày. Từng trận đau đớn từ lỗ nhỏ truyền đến làm cho cậu thét ra tiếng chói tai.

“Đau quá.”

Một ngón tay của Khâu Thiên Kỳ thong thả vận động pít tông, khẽ cười: “Một ngón tay em cũng cắn nhanh như thế à.”

Theo hô hấp Lâm Húc Viễn, Khâu Thiên Kỳ điều chỉnh tốc độ, ngón tay khác nhẹ nhàng vuốt ve huyệt khẩu, giảm bớt đauđớn cho cậu.Khâu Thiên Kỳ trêu đùa, Lâm Húc Viễn xấu hổđỏ mặt, nhưng đau đớn từ sau truyền đến bị cái vuốt ve dịu dàng thay thế khiến cậu rất nhanh thích ứng dị vật.

Tiếp theo là ngón thứ hai, ngón thứ ba…
“Ư a…” Lâm Húc Viễn thừa nhận khoái cảm mà ngón tay Khâu Thiên Kỳ ở trong cơ thể mang lại, ngón tay hắn khiến vách tường bên trong cảm giác xuất ra chất dịch bôi trơn.

“A… Aha…”

Lâm Húc Viễn chủ động vặn vẹo thắt lưng đuổi kịp tiết tấu của Khâu Thiên Kỳ, không chút phản kháng mặc kệ hắn tùy ý lưu lại dấu hôn đỏ ửng trên người mình.

“Hẳn là có thể .”

Khâu Thiên Kỳ rút ngón tay ra, đưa tiểu huynh đệ thô to của mình ở cửa vào, Lâm Húc Viễn phối hợp nâng thắt lưng lên,đem bản thân dâng lên cho hắn nhấm nháp.

“Hô…”Cảm giác được tiểu huynh đệ của hắn nút chặt vào chỗ sâu nhất trong cơ thể, Lâm Húc Viễn nhẹ nhàng thở ra, Khâu Thiên Kỳ bắt đầu chậm rãi đâm chọc, cảm thụ vách tường kịch liệt co rút, một trận lại một trận khoái cảm dồn đến. Cho dùkhép hờ mắt không xem, cũng có thể rõ ràng nghe thấy tiếng nước phốc xích phốc xích. Lâm Húc Viễn cảm thấy thẹn quálại hóa thành từng tiếng thét chói tai phấn khởi, một lần lại một lần lấy lòng hắn.

Sáng sớm ngày hôm sau, vì đêm qua tích cực phối hợp, Lâm Húc Viễn bị ép không được xuống giường. Khâu Thiên Kỳ ăn mặc chỉnh tề xong, đi đến trước giường khiến người ta nhiều liên tưởng, nhìn người đẹp còn buồn ngủ trên giường: “Anhđi họp trước, chờ buổi chiều em khá hơn chút rồi về đón em.”

“Ưm…” Lâm Húc Viễn khép nửa mắt lười biếng trả lời, Khâu Thiên Kỳ không khống chế được đi lên phía trước, cúi đầu hôn lên đôi môi sưng đỏ của cậu. Mãi đến khi Lâm Húc Viễn dùng sức đẩy hắn mới nhả ra.

“Anh đi đây, em nghỉ ngơi cho tốt.”

Nghe được tiếng đóng cửa, Lâm Húc Viễn thở dài một hơi. Bản thân là gián điệp, ngẫm lại xem hắn làm sao có thể mang mình đi tham gia khảo sát trọng yếu như vậy được, dẫn cậuđến Nhật Bản cũng chỉ để che mắt người khác thôi. Bằng tuổi mình, đã có công ty lớn như thế. Không thể không thừa nhận Khâu Thiên Kỳ là một người khôn khéo, đêm qua hẳn là hắnđã tính toán kĩ lưỡng.

Nghĩ đến hắn đối với bản thân chỉ là muốn giữ lấy thân thể, Lâm Húc Viễn có điểm không hiểu xen lẫn thất vọng. Cậu hơi hơi xoay người, muốn lấy một cốc nước đá làm tỉnh táo đầuóc. Lại ngoài ý muốn đụng phải một xấp giấy, cậu cầm lên xem, những chữ đậm in trên giấy khiến Lâm Húc Viễn lập tức hưng phấn hẳn lên.

Đây chính là bảng giá của công ty Khâu Thiên Kỳ. Mặt trên ghi lại vật phẩm, đơn giá, số lượng. Lâm Húc Viễn kìm nén đau đớn truyền đến từ eo mà ngồi dậy, lấy di động ra, liền vang lên tiếng gõ cửa. Cậu đem tư liệu vứt lại chỗ cũ, mặc thêm áo ngủra mở cửa. Phục vụ đứng ngoài cửa đang đẩy một xe đồ ăn nói, “Đây là bữa sáng Khâu tiên sinh chuẩn bị cho ngài, bảo chúng tôi đưa lên.”

Lâm Húc Viễn ngồi trong phòng, nhìn xe đồ ăn đầy, lại liên tưởng đến bộ dáng Khâu Thiên Kỳ hoa chân múa tay vui sướng thay cậu gọi cơm, khóe miệng nhịn không được nhếch lên. Điều này có thể nói rằng trong lòng hắn bản thân nhấtđịnh vẫn chiếm lấy một phần quan trọng không? Nhìn văn kiện trên tủ, lại nhấm nuốt bữa sáng phong phú, Lâm Húc Viễn nhíu nhíu mày. Tuy rằng không thể bài trừ khả năng sau khi cậu ngủ Khâu Thiên Kỳ thức dậy làm việc, nhưng một người cẩn thận như hắn, sẽ để quên văn kiện quan trọng ở đầu giường sao. Điều này làm cho Lâm Húc Viễn không khỏi nhớtới lần trước dò xét máy tính ở văn phòng hắn… Cho nên đây lại là một cú lừa của Khâu Thiên Kỳ ư? Như vậy mục đích làgì, hắn đã biết mình là người của Lâm lão, không cần thửmình như vậy. Lâm Húc Viễn có điểm đau đầu, lần đầu tiên gặp được người khó nắm bắt như thế. Lấy di động, do dự một chút, Lâm Húc Viễn vẫn buông văn kiện xuống, chuyên tâm ăn bữa sáng.

Chương 5

Giữa trưa, Lâm Húc Viễn lại ngồi trong phòng đối diện với một xe đồ ăn trong, điều này khiến cậu đột nhiên cảm thấy huyệt thái dương đang co giật. Điện thoại bỗng vang lên. Bắt máy lên chợt nghe thanh âm có chút ý cười của Khâu Thiên Kỳ: “Thế nào, đồ ăn khách sạn được chứ?”

Lâm Húc Viễn dùng đũa tùy tiện gắp miếng thức ăn, đưa tới trước mặt quan sát một chút, “Về mặt thẩm mỹ thì cũng được.”

“Đừng nói với anh em chỉ nhìn mà không ăn nha.”

“Cái này là cả một xe đấy.” Lâm Húc Viễn có hơi nói quá.

Ngữ khí đầu bên kia dịu đi một chút: “Em ăn chút gì đi, buổi chiều còn có việc phải làm.”

Cắt điện thoại, Lâm Húc Viễn có chút kinh ngạc nhìn bảng giábên cạnh, Khâu Thiên Kỳ không nhắc tới, là hắn quên thật sao?

Tuy rằng khả năng rất nhỏ, nhưng có thể là hắn đã bắt đầu tin tưởng mình. Lâm Húc Viễn xúc một thìa cơm vừa nuốt vừa suy nghĩ. Buổi chiều, cuối cùng Lâm Húc Viễn đã biết vì gì màgiữa trưa Khâu Thiên Kỳ đặc biệt gọi cho cậu dặn ăn cơm, bọn họ phải đi tiếp khách, đương nhiên Lâm Húc Viễn phải phiên dịch cho suốt chuyến đi.

Mặc dù có xe đưa đi đón về, nhưng cuối cùng, Lâm Húc Viễn vẫn phải xoa xoa cái trán đẫm mồ hôi. Nhìn đến bộ dáng mệt mỏi của cậu, Khâu Thiên Kỳ cười nói: “Sao vậy, không chịuđược?”

Lâm Húc Viễn rất bội phục con người làm việc suốt cả ngày mà vẫn còn sức tươi cười hớn hở trước mặt.

“Anh… Vẫn đều phải tự mình đi tiếp khách như thế này sao?”

“Ưm, đây đều là những khách hàng lớn mà.”

“Cuộc đối thoại vừa rồi em nhớ kỹ được bao nhiêu?”. Khâu Thiên Kỳ ý vị sâu xa nhìn cậu một cái.

Hắn đang lo lắng mình làm lộ tin tức ra ngoài sao. Nếu nhưvậy, vì cái gì mà vừa nãy hắn lại muốn mang cậu đi. Lâm Húc Viễn cúi đầu như có chút suy nghĩ.
“Nhớ kỹ một chút. Cũng đúng thôi, em mới bắt đầu, sau này từ từ quan sát sẽ học hỏi được nhiều hơn.” Khâu Thiên Kỳ nới cổ áo, tùy ý bắt tay lên chỗ dựa lưng.

Hai mắt trừng to, Lâm Húc Viễn có chút bất ngờ nhìn hắn,“Anh… Anh ở bên người ta lâu như vậy sao lại… ”

Khâu Thiên Kỳ cười cười sáp đến bên tai cậu thấp giọng nói, “Không thể chỉ để em cho anh thượng chứ.”

Bị hắn trêu cợt gần như thế, Lâm Húc Viễn lập tức đỏ mặt, quay mặt qua chỗ khác không nhìn hắn. Khâu Thiên Kỳ cười khẽ, ngón tay tự nhiên theo chỗ tựa lưng chuyển đến bên vai Lâm Húc Viễn, “Nếu như em bị lão Lâm gọi về, cũng có cái màbáo cáo. Huống chi em lại là người thừa kế duy nhất của ông ta.”

Khuôn mặt góc cạnh sắc nét hắt lên kính, Lâm Húc Viễn đột nhiên cảm thấy khuôn mặt này thật hấp dẫn. Chẳng lẽ văn kiện hắn để lại đầu giường hôm nay là để cậu nghiên cứu sao. Người này… thật sự đang lo lắng thay cậu.

Vấn đề sau khi trở về, ngay cả chính cậu cũng không nghĩ tới việc thừa kế công ty. Lâm Húc Viễn vừa định mở miệng, Khâu Thiên Kỳ lại bảo lái xe dừng xe bên đường, nắm tay cậu kéo xuống xe.

“Xảy ra chuyện gì sao?” Lâm Húc Viễn không hiểu.

Khâu Thiên Kỳ chỉ chỉ đầu kia đường, nhìn theo hướng hắn chỉ, Lâm Húc Viễn chỉ thấy dòng người hối hả qua lại trongđêm.“Đi qua xem.” Khâu Thiên Kỳ nắm tay cậu mà đi. Cảm giác bịôm trọn trong lòng người khác khiến Lâm Húc Viễn có chút không thoải mái, nhưng mà tay vẫn bị người ta gắt gao nắm chặt nhất quyết không buông. Khâu Thiên Kỳ kéo cậu xuyên qua đám người. Hình như đây là chợ đêm ở thành phố, venđường nhìn đâu cũng là đủ loại hàng quán, Lâm Húc Viễnđoán.

Khâu Thiên Kỳ ôm cậu, tuy rằng không nói gì, nhưng từ biểu hiện trên mặt hắn cũng nhìn ra được đang rất hưng phấn.

“Lần đầu tiên anh đi dạo chợ đêm sao?” Nhìn bộ dáng buồn cười của hắn, Lâm Húc Viễn nhịn không được tò mò hỏi.Ngheđược cậu hỏi như thế, Khâu Thiên Kỳ cười xấu xa nói: “Lầnđầu tiên nang theo đàn ông đi dạo.”

Lâm Húc Viễn biết hắn lại đang trêu ghẹo, cũng không thèm quan tâm nữa. Đột nhiên đám người xao động hẳn lên, khôngđợi cậu suy nghĩ cẩn thận, trên đỉnh đầu đã “Bang bang” ầm ỉ,đủ loại pháo hoa đang thi nhau nổ tung. Rất nhiều người điđường đang lựa mua hàng cũng ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời rựa rỡ săc màu pháo hoa. Lâm Húc Viễn cũng ngẩng đầu, tuy rằng không phải lần đầu tiên xem pháo hoa, nhưng vẻ đẹp ngắn ngủi này lần nào cũng đều hấp dẫn cậu.

Rất đẹp, cậu quay đầu nhìn Khâu Thiên Kỳ, phát hiện hắn cũng đang nhìn mình.

“Pháo hoa đẹp thật …” Tầm mắt không kịp tránh đi chạm nhau cùng một lúc. Lâm Húc Viễn xấu hổ ho khan hai tiếng.

“Đúng vậy.” Nghe ngữ khí thật lòng của hắn, Lâm Húc Viễn cảm thấy có chút cảm xúc kỳ quái như trào lên trong lòng. Nhìn khuôn mặt tuấn lãng của Khâu Thiên Kỳ đang tới gần, lại nhìn xem nhiều người xung quanh, cậu khẽ đẩy Khâu Thiên Kỳ, nhưng dòng người đột nhiên mạnh bạo xô đấy lẫn nhau khiến hai người tình cờ áp sát, lại như chuồn chuồn lướt nước cậu chạm hẳn môi mình lên đôi môi đang ngày càng gần của Khâu Thiên Kỳ. Lâm Húc Viễn hoảng sợ, lập tức đẩy hắn ra. Khâu Thiên Kỳ cũng không muốn làm khó cậu mà quay đầu lại xem pháo hoa rực rỡ. Không biết có phải thật hay không bản thân như mơ cảm thấy lực nắm tay cậu của Khâu Thiên Kỳ lại tăng thêm một chút.

…..

“A a…”

Vừa trở lại khách sạn, Khâu Thiên Kỳ nhanh chóng đưa tay luồn quần lót Lâm Húc Viễn, xoa nắn hạ thân cậu. Lâm Húc Viễn đong đưa thắt lưng phối hợp.

“Anh thích dùng miệng như vậy sao không làm liền luôn đi?”Khâu Thiên Kỳ kéo hẳn quần cậu xuống, dùng miệng phun ra nuốt vào gậy th*t nhỏ của Lâm Húc Viễn. Khiến cậu càng thêm mất hết khống chế kêu lên. Trong khoang miệng cực nóng của hắn, Lâm Húc Viễn thả lỏng thân thể hưởng thụ kỹ năng đặtđến mức cao siêu của đối phương.

“A… Nóng quá… muốn ra …” Đầu lưỡi Khâu Thiên Kỳ đảo quanh đầu chóp, ngón tay vuốt ve âm nang dưới nơi sâu thẳm của Lâm Húc Viễn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau