CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Ai là người xấu

Đột nhiên, Chu Nại Diên trừng to mắt, lập tức mở một quyển tạp chí, nhìn thấy người trên bìa, lại so sánh với tên phía dưới, trước mắt cô ta lóe sáng.

Không sai, chính là anh ta!

Tiêu thị.

Bắc Minh Hạo đè mi tâm, nhìn đồng hồ trên tường, sắp chín giờ rời. E là, bây giờ người trong tòa nhà này, chỉ còn mình anh.

Hai ngày nay, Tiêu Chính Thịnh đột nhiên rất xem trọng anh, không ngừng giao những kế hoạch quan trọng cho anh. Anh bận từ sáng tới tối, ngay cả cơ hội thở dốc cũng không có, anh biết, nhất định là mẹ anh ở sau lưng giúp anh. Cứ như vậy, không cần bao lâu, Tiêu thị sẽ trở thành vật trong túi anh.

Anh bắt đầu mong đợi biểu cảm của Tiêu Chính Thịnh sau khi biết tất cả chân tướng.

Cầm áo khoác, anh đứng dậy muốn rời đi, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.

Anh nhíu mày, không biết trễ thế này rồi ai còn gọi đến. Anh đi nhanh tới, nhấc điện thoại: "Alo, ai vậy?"

Đối diện truyền tới giọng nói sợ sệt: "Tôi...Tôi tìm Bắc Minh Hạo."

Nghe ra không giống người có làm ăn, Bắc Minh Hạo không kiên nhẫn cau mày: "Là tôi."

"Quá tốt rồi, anh Bắc Minh, may là anh công khai số điện thoại văn phòng, nếu không tôi thật sự tìm không được anh..." Đối phương dường như rất vui, Bắc Minh Hạo lạnh lùng cắt ngang: "Cô à, nếu cô lại không nói chuyện gì, tôi cúp đây."

"Không! Xin đợi một chút!"

"Nói." Sự kiên nhẫn của Bắc Minh Hạo đã cạn, nếu cô ta lại phí lời, anh sẽ không do dự ngắt máy.

"Anh Bắc Minh, tôi... tôi biết một người phụ nữ..."

Ánh mắt Bắc Minh Hạo lập tức rụt lại: "Người phụ nữ thế nào?"

"Tôi chưa từng gặp cô ấy... Nhưng, cô ấy bị người ta trói lại... nhốt trong căn phòng dưới hầm... bị một tên đội khăn đầu màu xanh lá tra tấn rất kinh khủng... Nếu anh biết cô ấy, thì nhanh đến cứu cô ấy đi!"

Khăn đầu màu xanh...

Đáng chết, là Đinh Khiên của Hải Thiên Đường!

Hân Dĩnh, người phụ nữ đó nhất định là Hân Dĩnh!

Bắc Minh Hạo nắm chặt điện thoại, vội hỏi: "Cô ấy ở đâu? Cô ấy bị nhốt ở đâu?!"

"Đường Hằng Nguyên." Nói xong, đối phương vội vàng ngắt điện thoại.

Bắc Minh Hạo nhìn hiển thị cuộc gọi đến trên điện thoại, lập tức điều tra số điện thoại đó, quả nhiên chính là gọi tới từ đường Hằng Nguyên, anh lập tự xông ra khỏi văn phòng.

Đêm tối, Ngọc Diệp đang ngủ ngon trên giường, cửa đột nhiên bị gõ, Đinh Khiên sớm đã ăn mặc chỉnh tề, cầm súng trong tay, biểu cảm nghiêm túc, trầm giọng nói: "Chúng ta có khách."

Ngọc Diệp không hỏi gì, lập tức ngồi dậy, mặc quần áo trong thời gian nhanh nhất, lấy côn nhị khúc từ dưới gối ra kẹp ở hông rồi đi ra cửa: "Ai?"

Bốn góc trong phòng khách, đèn đỏ như cảnh báo không ngừng lóe lên.

Đinh Khiên nhìn chằm chằm máy tính trong tay, bên trên liên kết với toàn bộ hệ thống giám sát trong tòa nhà, có thể nhìn thấy từ màn hình, dưới lầu đã tập hợp một nhóm người, đang lại gần phía này.

Anh nhíu mày, có chút không dám tin: "Cảnh sát?"

Ngọc Diệp vừa nghe, biểu cảm băng giá, nhìn lại một cái, quả nhiên nhìn thấy một nhóm cảnh sát mặc đồng phục, nhướn mày: "Còn thật sự mới mẻ."

Đinh Khiên nghi hoặc nghĩ nghĩ, lập tức gọi điện thoại cho Thạch: "Thạch, anh khoan đừng về, đối phương không phải người của Mãnh Hổ."

Cúp điện thoại, anh ta dứt khoát nói: "Trước thu dọn vũ khí, chúng ta ở thành phố A đều là công dân tốt tuân thủ pháp luật."

Ngay lúc này, thang máy "ting" một tiếng, một nhóm cảnh sát xông ra, đi tới ấn chuông cửa.

Đinh Khiên mở cửa, mặc đồ ngủ liền, bộ dạng còn ngái ngủ: "Ai vậy?"

"Chào ông, chúng tôi hoài nghi ở đây giam giữ người phi pháp."

"A? Sao có thể?" Định Khiên mở to đôi mắt ngây thơ làm người ta yêu thích: "Anh cảnh sát, các người có phải nhầm rồi không?"

Cảnh sát dẫn đầu liếc mắt phía sau, lập tức sáu bảy người đi vào bắt đầu lục soát, Đinh Khiên muốn đi lên phía trước, bị người ta ấn vào tường: "Thưa anh, xin anh phối hợp với công việc của chúng tôi."

"Anh, xảy ra chuyện gì?" Ngọc Diệp dụi mắt đi ra, mặc váy ngủ tới gối, giống như em gái đáng yêu nhà bên. Nhìn thấy cảnh sát bên cạnh, sợ đến sắp khóc: "Anh ơi... em sợ..."
Thấy dọa con gái người ta sợ khóc, cảnh sát hai bên lập tức dỗ dành: "Em gái nhỏ đừng sợ, các chú chỉ đang bắt người xấu." Tiếp đó, lại nhẹ giọng hỏi: "Em gái nhỏ, em có nhìn thấy người phụ nữ nào đáng nghi không? Em biết cô ấy bị nhốt ở đâu không?"

Đinh Khiên và Ngọc Diệp vừa nghe, trong lòng lập tức hiểu rõ.

Nhóm người này, thì ra là vì cứu Đỗ Hân Dĩnh mà tới. Ngọc Diệp tranh thủ nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ, hung hăng trừng mắt Đinh Khiên, người sau cười chế nhạo hai tiếng.

Ngọc Diệp thu mắt, thật nghiêm túc hỏi: "Chú là muốn bắt người phụ nữ đó đi sao?"

"Em gái nhỏ, em có từng thấy cô ấy không?"

Ngay vào lúc này, Chu Nại Diên bị giật mình tỉnh giấc, cô ta ra khỏi phòng, trong phòng toàn là cảnh sát, hù dọa cô ta vội lùi về sau: "Đây... Đây là chuyện gì?" Sau đó, cô ta lập tức phản ứng lại, nhất định là Bắc Minh Hạo báo cảnh sát!

Ngọc Diệp kéo tay một người trong đó, đi đến trước mặt Chu Nại Diên: "Vậy bắt cô ta đi đi."

Chu Nại Diên sững sờ: "Cô... cô nói gì vậy?!"

Ngọc Diệp không để ý nói: "Cô ta là yêu quái làm người ta chán ghét, bắt cô ta đi đi."

Chu Nại Diên không dám tin vào tai mình, chỉ vào cô nhóc, tức giận nói: "Cô... cô mới là tiểu ác nhân mà giả bộ ngây thơ!"

Cảnh sát trước đó đã cầm hình của Đỗ Hân Dĩnh, biết không phải người phụ nữ này, cũng không để ý hai người phụ nữ đang tranh cãi, lập tức bắt đầu điều tra thân phận mấy người.

"Mở cửa!" Trong phòng ngủ cuối cùng, cửa đóng chặt, bất kể gõ thế nào cũng không mở.

Đinh Khiên bắt đắc dĩ trợn trắng mắt: "Này, trong đó không có ai!"

Có người ép hỏi: "Chìa khóa đâu?"

Đinh Khiên nhún nhún vai: "Mất rồi."

Nói thẳng, họ thật sự không muốn xảy ra xung đột với chú cảnh sát, như thế còn phiền phức hơn bất kỳ một tổ chức hắc đạo nào, đặc biệt là thân phận Ám đường của họ. Nhưng Đường chủ lúc này, không thể đoán bằng tư duy bình thường, ai biết đụng tới anh sẽ có hậu quả gì?"

Âm thầm, anh làm chuẩn bị, chỉ cần đường chủ ra tay, những người này một người cũng không thể thả đi.

Ngoài cửa đã canh giữ hai người, đang chuẩn bị tông cửa, cửa lại đột nhiên mở ra.

Tiêu Chí Khiêm cả người quần áo đen, đứng bên trong. Trong phòng u ám, anh giống như đã hòa thành một thể với vùng đen tối này, nhưng khí thế chấn động tràn ra trên người anh, lại bao trùm không gian trong chớp mắt.

"Đi ra!" Cảnh sát hét lên.

Đinh Khiên và Ngọc Diệp trao đổi bằng ánh mắt, chỉ đợi Đường chủ vừa động tay, họ sẽ đánh ngã những người này!
Nhưng ngay lúc này, Chu Nại Diên lại đột nhiên xông tới, giơ tay che phía trước Tiêu Chí Khiêm: "Anh ấy không phải người xấu các người muốn bắt!"

Ngọc Diệp híp mắt, thấp giọng gằn hai chữ: "Ngu ngốc."

Mi mắt Đinh Khiên sắp lật rách rồi, anh thế nào lại đánh giá thấp hạn mức IQ của người phụ nữ này?

Cô ta vừa nói ra miệng, thần sắc trên mặt đối phương lạnh lùng, tay sờ súng ngắn bên eo: "Cô à, vậy ai mới là người xấu chúng tôi phải bắt?"

Chu Nại Diên nhất thời nghẹn lời, đứng nguyên tại chỗ, cắn môi, bộ dạng rất rối rắm: "Chuyện này... chuyện này..."

Lập tức, cô ta bị người đàn ông phía sau không chút lưu tình đẩy sang một bên, Chu Nại Diên sững sờ: "Tiêu..."

Tiêu Chí Khiêm ngay cả ánh mắt cũng không nhìn cô ta một cái, từng bước đi tới cửa, quần áo trên người anh màu sắc u ám, cả người lạnh lùng kiêu ngạo, ép không ai dám tiến lên phía trước.

Ngước mắt, bình thản như không có gì, lúc lướt qua mọi người, lại lạnh đến làm người ta run rẩy

Anh từ từ giơ tay, cảnh sát định lực không đủ, lập tức giơ súng: "Không được cử động!"

Tiêu Chí Khiêm như không nghe thấy, lấy điện thoại trong tay, vứt tới, đối phương bất giác nhận, cảnh giác nhìn anh, sau đó đưa đến trước mặt đội trưởng.

Đội trưởng nheo cặp mắt tinh anh, nhìn Tiêu Chí Khiêm, ánh mắt lại rơi trên chiếc điện thoại trong tay, từ từ tiếp nhận: "Alo..."

Sắc mặt anh ta từ từ thay đổi, cuối cùng, rũ mắt: "Dạ." Cúp điện thoại, anh ta trầm giọng ra lệnh: "Rút về!"

"Đội trưởng, còn chưa lục soát..."

"Tôi nói, rút!" Giọng điệu đội trưởng cứng rắn, sau đó lại ra lệnh: "Kêu anh em bên dưới rút về!"

Nhìn cũng không nhìn những người này một cái, dẫn người vội vàng rời đi.

Cho đến lúc vào thang máy, có người không nhịn được tò mò: "Đội trưởng, điện thoại đó rốt cuộc ai gọi tới?"

Sắc mặt đội trưởng rất khó coi: "Không phải cậu nên hỏi thì hỏi ít thôi."

Đối phương mất mặt, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Đội trưởng cau mày thật chặt, anh ta không nghĩ tới, bối cảnh phía sau người đàn ông đó lại cứng như vậy! Có chút chuyện, bên trên đã mở miệng, anh ta chỉ có thể nghe lệnh làm việc, đó không phải những người như họ có thể hỏi.

Sau khi cảnh sát rời đi, Tiêu Chí Khiêm lại đi tới trước cửa sổ sát đất, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì, lại rơi vào thế giới của anh.

Thế giới chỉ có cô và anh.

Đinh Khiên xoay xoay cổ, oán hận nói: "Thật là, phí sức như vậy làm gì ~"

Ngọc Diệp lạnh mặt, đi vài bước tới trước mặt Chu Nại Diên, một tay nắm cổ áo cô ta rồi kéo vào phòng khách, đẩy cô ta lên sofa, đôi mắt tròn lúc này đã bao phủ sương lạnh: "Cô gọi tới?"

Chu Nại Diên hoảng loạn xua tay: "Không phải, tôi không có báo cảnh sát, không phải tôi..."

"Không phải cô?" Đinh Khiên cười lạnh, cho Ngọc Diệp một ánh mắt: "Chúng ta chỉ dùng bụng của cô ta là được rồi, cô ra tay chuẩn một chút, gõ thành người thực vật là được rồi."

Ngọc Diệp không nói hai lời, lấy côn nhị khúc bên hông ra định đánh cô ta, Chu Nại Diên hét chói tai: "Tôi chỉ gọi điện thoại cho Bắc Minh Hạo!!"

Tay Ngọc Diệp dùng trên không, nhướn nhướn mày, xoay người đi: "Ai gây chuyện người đó xử lý."

Đinh Khiên lập tức hiểu rõ, lắc lắc cái đầu xanh mướt, ngoài cười trong không cười nói: "Cô nói cho Bắc Minh Hạo biết, chúng tôi bắt Đỗ Hân Dĩnh?"

Chu Nại Diên sợ hãi nhắm mắt: "Tôi biết các người đều là xã hội đen, tôi... tôi cũng chỉ là thấy người phụ nữ đó đáng thương... tôi không có ý muốn bán đứng các người..."

"Ha, xã hội đen?" Đinh Khiên cười: "Vậy hẳn nên để cô kiến thức một chút xã hội đen chân chính là thế nào!"

Anh vừa giơ bàn tay, Chu Nại Diên đã hét co, tiếp đó nghiêng đầu hôn mê bất tỉnh.

Đinh Khiên bĩu môi: "Thế này đã xỉu? Thật vô dụng."

Ngọc Diệp lên tiếng: "Lập tức giải quyết người bên dưới đi."

Chương 97: Đây là kỳ tích sao

"OK!" Đinh Khiên nhún nhún vai, đi vào thang máy, lúc đến tầng hai dưới hầm, anh ta đột nhiên phát hiện cửa kim loại đó mở to, anh ta cả kinh, vội đi tới.

Đáng chết, lại có người có thể phá giải mật mã của anh ta!

Quả nhiên, bên trong sớm đã không còn bóng dáng của Đỗ Hân Dĩnh.

Cho đến lúc này, Đinh Khiên mới hiểu ra, những cảnh sát đó chỉ là đạn mù của Bắc Minh Hạo! Hắn ta lợi dụng những người đó để dời đi ánh mắt họ, mà hắn thì đến đây cứu Đỗ Hân Dĩnh đi!

A a a, con hồ ly ác độc đó!

Đinh Khiên tức giận điên cuồng, sớm biết thì nên nghe lời Ngọc Diệp, sớm một đao xử lý sạch sẽ người phụ nữ đó là xong!

Anh ta thất thểu và tầng trên: "Đỗ Hân Dĩnh người phụ nữ đó được cứu đi rồi."

Ngọc Diệp vừa nghe, đi vài bước tới, hung hăng gõ vào đầu anh ta, Đinh Khiên rụt rụt cổ: "Được rồi, chuyện này tôi không đúng, tôi thừa nhận lỗi lầm còn không được sao?"

Ngọc Diệp lạnh giọng: "Nói với Thạch đi."

Lúc này, trời đã mờ sáng, Tiêu Chí Khiêm chầm chậm giơ tay, tựa như muốn giơ ra ngoài cửa sổ, chạm tới ráng đỏ bình minh...

Điện thoại Đinh Khiên vang lên, anh nhận: "Thạch..." Nghe xong, sắc mặt anh thay đổi: "Tôi biết rồi!" Cúp điện thoại, anh vội nói: "Có tin tức của phu nhân rồi!!"

Tay của Tiêu Chí Khiêm, đột nhiên cứng lại đó, nửa ngày cũng không có phản ứng.

Thần sắc Ngọc Diệp hơi lạnh: "Ở đâu?"

"Ở gần nghĩa trang công cộng, anh ấy phát hiện người của Quần Ma Điện!"

Giọng anh ta vừa nói, người đàn ông vốn còn đang đứng trước cửa sổ, đã xông ra ngoài.

"Đi nhanh!" Đinh Khiên và Ngọc Diệp cũng lập tức đuổi theo, trong phòng khách chỉ còn lại Chu Nại Diên sợ bất tỉnh, nằm một mình trên sofa.

Đường quốc lộ ALChu Nại DiênChu Nại DiênTuyết Chi, nghĩa trang Thần Sơn.

Đinh Khiên lái xe xuống đường dốc vào đường Thần Sơn, đối diện nhìn thấy vài chiếc Limousine đen dừng ở công nghĩa trang.

Xe còn chưa dừng hẳn, Tiêu Chí Khiêm đã đẩy cửa xuống, Ngọc Diệp và Đinh Khiên theo sau.

Cửa nghĩa trang, có người trông chừng ở đó, nhìn thấy anh, lập tức cung kính nói: "Đường chủ Tiêu, chúng tôi là Đào Ngột Đường, nhận được tin tức của Thạch thì vội tới."

Hai mắt Tiêu Chí Khiêm cuồng loạn, căn bạn không chứa bất kỳ chuyện của người nào ngoài Tuyết Chi, lướt qua như gió. Tính cách của Tiêu Chí Khiêm, mọi người đã sớm nghe nói, đều là thấy mà không trách.

Đinh Khiên phía sau vội chào hỏi một tiếng, đối phương gật đầu: "Người đều ở bên trong, các người nhanh vào đi, chúng tôi canh giữ ở đây."

"Cảm ơn."

Trong nghĩa trang yên tĩnh, từng hàng bia mộ chỉnh tề, những vong hồn dưới đất đều đang an nhiên say ngủ.

Thạch khoác áo khoác đen, khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng dẫn người đứng trước mộ huyệt nắp quan tài bị mở ra. Mà đối diện anh, lại là sáu người đàn ông cao to quần áo xanh thẫm, chân mang giày chiến binh, trên mặt đều mang bịt mặt màu đen, đứng cách xa mười mấy mét, ngạo nghễ liếc nhìn. Dù Thạch lập tức đã bao vây họ, cũng căn bản như không để trong mắt.

Thạch cười lạnh: "Người của Quần Ma Điện quả nhiên lưu truyền không phải giả, mỗi người đều không sợ chết."

Có người hừ lạnh, đùa giỡn chùy thủ màu vàng trong tay, lười biếng nói: "Muốn đánh thì đánh, ít phí lời."

Cách tay Thạch động một cái, súng đã nắm trong tay, giọng nói lạnh đến xương cốt: "Phu nhân chúng tôi đâu?"

Đối phương cười khinh bỉ: "Ha ha, đây là thái độ các người cầu người ta sao?" Sự kiêu ngạo đó, không khác gì đại ca họ.

Thạch gật đầu, giao lưu với họ tới đây kết thúc, lập tức nâng cánh tay, họng súng nhắm chính xác vào đối phương, người phía sau cũng đều đồng thời giơ súng.

Chính vào lúc này, Thạch liếc thấy người đang đi về phía này, vội nghiêng người: "Cậu Tiêu."

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm rơi trên nắp quan tài bị mở ra, đáy mắt nổi lửa, lúc này mưa gió nổi lên, trời đất đổi sắc, tựa như, bên tai chỉ vang lên tiếng gió gào thét.

Quan tài trống rỗng, từ đầu tới cuối đều không thấy bóng dáng cô, cho dù chỉ là cô ngủ say, chỉ cần có thể yên tĩnh nằm đó, đối với anh mà nói, thế giới này vẫn tồn tại, vẫn còn bốn bức tường, có thể nhốt anh bên trong.

Bây giờ, không thấy cô, những lời nói dối anh biên tập cũng bị chính mình tàn khốc vạch trần.

Thế giới của anh, trước nay không tồn tại...

Sáu người đối diện nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm, trong vô hình thu lại cười cợt, có người âm thầm điều chỉnh tai nghe nhét trong tai, thấp giọng nói: "Đại ca, Tiêu Chí Khiêm đến rồi."

Trong tai nghe truyền tới giọng nói không nhanh không chậm của Thiên Ma: "Đó là người phụ nữ của anh ta, anh ta tới thì có gì kỳ quái?"
"Đại ca, chúng tôi phải làm thế nào?"

"Ha ha, khó được xem vở kích, tôi muốn xem xem, tên này sẽ thế nào."

"Dạ."

Tiêu Chí Khiêm không quay đầu, giơ tay ra, Thạch nhíu mày do dự vài giây, vẫn đưa súng trong tay, đặt vào lòng bàn tay anh.

Nắm chặt súng trong tay, anh đi tới.

Sáu người đó vừa nhìn, bất giác đều nắm chặt vũ khí nhìn chằm chằm anh.

Tiêu Chí Khiêm căn bản không nhìn họ, mà là đi thẳng tới trước bia mộ Tuyết Chi, quỳ xuống, nhìn cô trong tấm hình, anh cười.

Đám người Thạch sững sờ, nhiều ngày như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm lộ ra nụ cười, trong lòng lập tức bị bao phủ bởi tràn đầy kinh thán và cảm động.

Vì gầy đi nhiều, gò má Tiêu Chí Khiêm hóp sâu, hốc mắt cũng hõm xuống. Cho dù như vậy, anh vẫn tuấn mĩ như kiệt tác thượng đế ban tặng, ngũ quan hoàn mỹ sắc nét, khí chất bình thản lại ưu phiền. Cho dù là những "ma quỷ" của Quần Ma Điện xưa nay hung ác, cũng không nhịn được nhìn anh như vậy không dời mắt, quên cả nguy hiểm.

Tay đặt trên tấm hình cô, từ từ nhắm mắt, khóe môi cong lên nụ cười hạnh phúc, dường như nhìn thấy dáng vẻ cô nũng nịu tức giận.

Trên má hiện ra núm đồng tiền, hóa thành hai con bướm triền miền, nhẹ nhàng nhảy múa. Người hai bên đều nhìn anh, lúc này, sự ấm áp của anh, kinh diễm của anh, anh... lại không chịu nổi một kích.

"Tuyết Chi..." thì thào trầm thấp như gọi người tình, làm đám người Thạch chấn kinh.

"Xin lỗi, chuyện đồng ý với em, anh làm không được." Anh mỉm cưới, nhìn chăm chú cô trong tấm hỉnh: "Anh không cách nào trơ mắt nhìn em biến mất, anh càng không thể để lại một mình em... Bất kể là ở đây, hay là ở nơi khác, đều không thể..."

Kiên trì mấy ngày nay, đã là cực hạn của anh, lần nữa lại tới đây, anh mới kinh ngạc phát hiện, anh có thể chịu đựng bất kỳ đau khổ nào, chỉ duy nhất không thể chịu đựng sự rời đi của cô.

Sống tiếp, là cần lời nói dối và dũng khí. Đáng tiếc, lời nói dối đã bị phá, dũng khí cũng đã mất, anh giống như xác không hồn, còn có ý nghĩa gì?

Đinh Khiên đột nhiên mở to mắt, trong lòng vang lên hồi chuông cảnh báo, Tiêu Chí Khiêm nói những lời này nghĩa là gì?!

Anh hoang mang nhìn Thạch, căng thẳng trên mặt Thạch cũng càng sâu, khẩn trương nhìn chằm chằm Tiêu Chí Khiêm, vội phân phó một tiếng: "Ngọc Diệp!"

Không cần anh nói, Ngọc Diệp sớm đã nắm chặt côn nhị khúc trong tay, lúc nào cũng có thể phóng tới đánh rơi súng trong tay anh.

Tiêu Chí Khiêm ngồi xuống, hai tay ôm bia mộ lạnh như băng của cô, dán gò má lên: "Đừng giận, nếu em muốn mắng anh, anh sẽ cho em mắng đủ..."

Cười, giơ súng lên...

Đám người Thạch kinh hô: "Đường chủ!"

Cùng lúc, côn nhị khúc của Ngọc Diệp ra khỏi tay, bay về phía súng của anh.
Tiêu Chí Khiêm dường như sớm đoán được, tùy tiện giơ tay một cái, đánh côn nhị khúc bay đi.

Thấy anh nhắm súng vào huyệt thái dương của mình, Thạch và Đinh Khiên bay tới: "Đường chủ, đừng!!"

Người của Quần Ma Điện cũng sợ ngốc rồi, Thiên Ma hét vội trong tai nghe: "Mẹ nó, tên này lại chơi lớn như vậy?! Mẹ kiếp, còn ngây ra đó làm gì? Nói cho anh ta biết, người phụ nữ của anh ta ở trong tay tôi!!"

"Dạ dạ!"

Người hai bên đều chạy về phía anh.

"Đường chủ!"

"Đường chủ Tiêu..."

Tiêu Chí Khiêm nhắm mắt, ngón tay đặt lên cò súng...

Xin lỗi, Tuyết Chi, đây là chuyện duy nhất, anh vị phạm lời thề.

Đột nhiên, một viên đá bay tới, đập lên cánh tay anh, sức lực rất lớn, làm cả cánh tay Tiêu Chí Khiêm tê dại, súng đột nhiên rơi xuống đất.

Tiêu Chí Khiêm giống như một con sư tử ngủ say đi chọc giận, hung hăng mở mắt, cả người tràn đầy chết chóc.

Bất kể là ai, anh phải tự tay xé rách hắn!!

Chính ngay lúc này, một giọng nói yếu ớt, như phá nát vì sao trên bầu trời, lướt qua trái tim anh.

"Tiêu Chí Khiêm..."

Nghe thấy giọng nói này, đám người Thạch không thể tin nổi tai mình, kinh ngạc trợn mắt há mồm, cứng ngắc quay đầu, nhìn về phía cửa.

Thiên Ma cả người xanh thẫm, mang kính đen, không kiên nhẫn đứng ở cửa, nửa người trên đỡ một người phụ nữ.

Nhìn thấy người phụ nữ đó, mọi người hít không khí, tiếp đó, kích động hét to: "A... là... là... phu nhân!!"

Đây là kỳ tích sao? Là kỳ tích sao?!

Trương Tuyết Chi treo trên người Thiên Ma, hai chân mềm yếu không có sức đứng vững, nhưng, cô lại sống, sống sờ sờ xuất hiện trước mặt họ! Họ không dám tin! Cũng không có cách nào tin! Nhưng kết quả, bày ra trước mắt, không cho phép họ không tin!

"Đường chủ, phu nhân, là phu nhân!" Viền mắt Đinh Khiên đỏ lên.

Thạch mở to mắt, sững sờ, muốn nói gì đó cũng chỉ há to miệng.

Nhìn thấy Thiên Ma, nhìn thấy Trương Tuyết Chi, Ngọc Diệp dường như đoán được toàn bộ quá trình của chuyện này. Cô từ từ rũ ánh mắt, khóe môi lạnh đạm, cuối cùng cong lên vài phần.

Nghê Thư... là cô sao?

Tiêu Chí Khiêm vẫn cứng đờ tại chỗ, không có phản ứng, không dám xoay người.

Bên tai anh mỗi ngày đều xuất hiện giọng nói này, có lẽ, đây chỉ là một ảo giác...

Tuyết Chi cố sức ngẩng đầu, nhìn thấy người đối diện, trong mắt cô tràn đầy nước mắt, nhẹ giọng: "Làm phiền anh, đưa tôi qua đó..."

"Thật là phiền phức!" Thiên Ma hừ một tiếng, nhưng vẫn đỡ Tuyết Chi, từng bước đi tới.

Cuối cùng, đến trước mặt anh, Tuyết Chi giãy giụa một mình đứng vững, nhìn người đưa lưng về phía mình: "Tiêu Chí Khiêm, là em..."

Tiêu Chí Khiêm máy móc quay đầu, đôi mắt đỏ ửng khóa chặt cô, sau khi phục chế hình bóng cô trong mắt, ánh mắt bèn bắt đầu mơ hồ, bị từng màn từng màn sương mờ bao phủ.

"Là em sao? Thật sự là em sao?"

Tuyết Chi cười ra nước mắt: "Là em, em về rồi..."

Anh rơm rớm lắc đầu: "Không được lừa anh, không được lại lừa anh..."

Tuyết Chi hít thở sâu, lung lay đi về phía trước, ôm chặt anh: "Sẽ không, sẽ không nữa, em sẽ không để lại mình anh nữa!"

Tiêu Chí Khiêm nhắm mắt, nước mắt thấm ướt gò má trắng bệch của anh, hung hăng ôm chặt người phụ nữ trong lòng, khuôn mặt chôn vào cổ cô, nước mắt lập tức vỡ đê, ôm cả người cô không ngừng run rẩy. Kích động, bất an, lo sợ... cảm xúc cực đoan không ngừng công kích anh, sắp làm anh phân không rõ thời khắc này rốt cuộc là mơ hay là thật.

Chương 98: Đây sẽ là mơ sao

Tuyết Chi, cô là Tuyết Chi sao?

Thiên Ma nhìn, đột nhiên búng tay, đàn em lập tức đi tới, đứng một hàng sau lưng đại ca. Anh ta xoay người, không khách sáo bão nổi: "Mẹ nó, chút chuyện này cũng làm không xong, quay về con mẹ nó đều đi dọn nhà vệ sinh ngủ ổ chó cho tôi!"

Sáu người không dám lên tiếng, cúi đầu càng thấp.

Quay người, Thiên Ma lướt nhìn hai người bên kia, sau đó đến trước mặt Thạch, hung bạo cười: "Lần này, các người thiếu tôi một nhân tình lớn, tôi sẽ nhớ đòi về."

Thạch thu mắt, nhìn anh ta, nghiêm túc nói: "Chỉ cần anh mở miệng, Hải Thiên Đường tôi sẽ cố hết sức."

"Haha... chỉ cần câu này của các người!" Có được thứ mình muốn, Thiên Ma cười to xoay người, dẫn theo đàn em rời đi.

Ngồi vào trong xe, nhìn về phía nghĩa trang, cảnh tượng hai người đó ôm nhau, còn thật sự con mẹ nó hài hòa!

Người phụ nữ đó mạng lớn, trước khi họ động tay thì tỉnh lại, nếu không, cô thật sự chỉ có thể ngủ dài dưới đất rồi.

Xe từ từ lăn bánh, anh lấy điện thoại gọi cho Nghê Thư.

Bên kia, giọng nói Nghê Thư có chút khàn, giống như say: "Có chuyện thì nói, có rắm thì thả."

Thiên Ma cũng không giận, ý tứ sâu xa cười một cái: "Bảo bối Thư Nhi, em thật sự là phúc tinh của tôi." Cũng không nói nhiều, một câu sau thì trực tiếp cúp điện thoại.

Nghê Thư ngây ngốc ngồi trên giường, trong đầu có chút không phản ứng kịp. Thiên Ma lúc này hẳn là đang ở nghĩa trang mới đúng, anh ta đột nhiên nói câu này là có ý gì?

Đột nhiên, cô nhớ tới cái gì, không dám tin thở ra: "Cô ấy... cô ấy..."

Cô vội vàng tay chân cầm điện thoại gọi cho Ngọc Diệp: "Đáng chết, mau nhận đi!"

Không lâu sau, Ngọc Diệp nhận điện thoại, không đợi cô hỏi, giọng nói bình tĩnh của Ngọc Diệp truyền tới: "Trừ Thiên Ma, Hải Thiên Đường chúng tôi cũng thiếu cô một phần nhân tình, nghĩ xong rồi, nhớ đến lấy." Nói xong, Ngọc Diệp cúp điện thoại.

Nghê Thư trừng to mắt, đột nhiên hiện ra vui mừng, cô la to "a" một tiếng nhảy cẫng lên, hưng phấn nhảy nhót trên giường: "Thành công rồi! Tôi thành công rồi!!"

Cô cứu sống người phụ nữ đó! Cô thành công rồi!

Nhảy đến cả giường sắp sập, Nghê Thư mới vội dừng lại.

Không được, cô bây giờ phải đi qua xem Trương Tuyết Chi!

...

Chu Nại Diên hôn mê trên sofa, cho đến trời sáng mới từ từ tỉnh lại.

Đột nhiên, cô ta hét to một tiếng, vội ngồi dậy, căng thẳng sờ cổ, lại kiểm tra cả người, xác định mình không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc nãy bộ dạng Đinh Khiên và Ngọc Diệp thực sự rất dọa người, nghĩ lại cũng sợ. Nếu cô ta còn muốn tiếp tục ở đây, tuyệt đối không thể đắc tội hai người họ!

Rót cốc nước cho mình, mới xem như bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ chuyện cô ta nói bí mật cho Bắc Minh Hạo biết, phải giải thích thế nào mới tốt. Nghĩ đi nghĩ lại, cô ta chỉ có thể đi cầu xin Tiêu Chí Khiêm tha thứ, Tiêu Chí Khiêm là đại ca của họ, chỉ cần anh nói chuyện, họ sẽ phải nghe! Mặc dù Tiêu Chí Khiêm luôn đối xử lạnh như băng với cô ta, nhưng, xem ở việc cô ta vất vả mang thai đứa bé này, anh sẽ tha thứ cho cô ta.

Nghĩ tới đây, Chu Nại Diên thở phào, đồng thời cũng âm thầm tự cảnh cáo mình, sau này ở đây phải cảnh giác mới được, người phụ nữ thô lỗ như Ngọc Diệp và Nghê Thư, tuyệt đối không thể đụng vào.

Thực ra, cô ta cũng hiểu rõ, lý do họ tới tìm mình, chỉ là vì cô ta mang thai đứa con của Tiêu Chí Khiêm. Trong mắt họ, cô ta là con giáp thứ mười ba chen ngang vào giữa Tiêu Chí Khiêm và người phụ nữ xinh đẹp đó. Ở điểm này, cô ta lại không thật sự oán hận họ, những chuyện này cũng không thể trách cô ta, là ông trời chọn cô ta đến mang thai đứa bé, là ông trời chọn cô ta có giao điểm với Tiêu Chí Khiêm.

Chu Nại Diên cúi đầu, nhìn bụng mình, rất không tự nhiên đặt tay lên, giống như ra quyết định quan trọng, nhẹ giọng nói: "Bảo bảo à, sau này, chúng ta sẽ sống cùng nhau thật tốt, mẹ sẽ yêu con như yêu ba con, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ xem con như con ruột!"

Giống như có thể cảm nhận được sinh mệnh của thai nhi trong bụng, cô ta vỗ về một lần rồi lại một lần: "Vậy thì, từ bây giờ, để chúng ta thành lập quan hệ tốt, cùng nhau ở bên cạnh ba con, không để anh ấy lại cô đơn đau khổ."Suy nghĩ của Chu Nại Diên rất ngây thơ, cô ta tin là vận mệnh bắt cô ta không thể chọn lựa phải mang thai hộ, lại vì mang thai hộ mới gặp được Tiêu Chí Khiêm, mà ngay vào lúc này, người phụ nữ anh yêu sâu sắc rời đi. Cho nên, là ông trời đặc biệt an bài mình đến an ủi linh hồn tổn thương của anh. Đây là duyên phận, càng là vận mệnh sắp đặt, cô ta không kháng cự được, giống vậy, Tiêu Chí Khiêm cũng sẽ không thể. Sớm muộn, cô sẽ sưởi ấm trái tim lạnh giá của anh...

Nghĩ vậy, cô ta đều không nhịn được lộ ra nụ cười hạnh phúc. Ngay lúc này, cửa đột nhiên mở ra, dọa cô ta nhảy dựng.

Tiêu Chí Khiêm ôm Tuyết Chi đi vào, đi nhanh vào phòng. Sau lưng là đám người Thạch, sắc mặt nửa vui nửa buồn, phu nhân không chết họ đương nhiên vui mừng, nhưng sợ phu nhân lại xảy ra chuyện, nếu vậy, ngay cả cơ hội giảm xóc cũng không có, tương đương trực tiếp phán tử hình cho Đường chủ.

Nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm ôm một người phụ nữ, Chu Nại Diên nghi hoặc đứng dậy, cô ta bất kể thế nào cũng không nghĩ tới, người phụ nữ đó là Trương Tuyết Chi.

Thạch vội hỏi: "Đinh Khiên, gọi điện thoại cho Nghê Thư chưa?"

"Sớm đã gọi rồi, cô ấy hẳn sắp tới rồi!" Đinh Khiên cũng gấp đến mức chạy vòng vòng tại chỗ.

Chu Nại Diên nhìn sang, tò mò hỏi: "Cô ấy là ai?"

Thạch và Đinh Khiên lúc này nào có thời gian để ý cô ta, biểu cảm đều có chút căng thẳng, ngược lại là Ngọc Diệp nghiêng đầu, ánh mắt nhìn cô ta, quái dị đến mức làm cô ta co rụt, cô ta rất sợ Ngọc Diệp, cô ta vẫn nhớ rõ bạt tai kia.

Ngọc Diệp thu lại ánh mắt, không nhanh không chậm nói: "Đợi lát nữa, cô sẽ biết cô ấy là ai."

Cô nhóc càng như vậy, càng gợi lên sự tò mò của Chu Nại Diên, nhưng, có Thạch và Đinh Khiên đứng giữ ở cửa, cô ta cũng không tiện đi hỏi, ngoan ngoãn ngồi trên sofa.

Tiêu Chí Khiêm ở bên giường, nắm chặt tay Tuyết Chi, từng khắc từng khắc nhìn cô chăm chú, tựa như sợ chớp mắt một cái cô sẽ biến mất. Cho đến bây giờ, anh vẫn không dám tin, đây không phải mơ, cô sống sờ sờ xuất hiện trước mắt mình. Anh sợ, sợ tin quá sớm, sợ tin quá thật. Cuối cùng lại vạn kiếp bất phục.

Tuyết Chi nắm trên giường anh, sắc mặt trắng như tờ giấy, nhưng ánh mắt nhìn anh lại rất ấm áp, từ đôi mắt bất an của anh, cô nhìn thấy sự sợ hãi của anh, sự mềm yếu của anh.

Chậm chậm, cô nói: "Xin lỗi, em làm anh đau khổ lâu như vậy..."

Anh lắc đầu, cầm tay to dán lên mặt, những lời muốn nói với cô, lại không nói ra được chữ nào. Chỉ có thể dùng ánh mắt giữ lấy cô, cho dù là mơ cũng tốt, để anh có thể nhìn chân thật một lát.

Lúc này, Nghê Thư đẩy cửa vào, Thạch nhìn cô ấy, hai mắt sáng lên: "Ở đây!"

Nghê Thư ôm rương, không phí lời, vội vàng đi tới.Chu Nại Diên nghiêng đầu nhìn họ, cô ta ít nhiều cũng có thể hiểu một chút tính tình Nghê Thư, dựa vào tính cách cao ngạo của cô ấy, có thể gấp gáp tới như vậy, người phụ nữ trong phòng Tiêu Chí Khiêm nhất định không phải người bình thường!

Nhưng, sẽ là ai đâu?

Là em gái... của Tiêu Chí Khiêm? Chị? Hay là em họ chị họ?

Nghê Thư đi vào, nhìn thấy người phụ nữ trên giường, trong mắt lóe sáng, đi nhanh tới, đặt rương xuống.

Tuyết Chi cười yếu ớt với cô ấy: "Tôi biết, tôi không tin lầm người."

Nghê Thư mím mím môi, cúi đầu, không nói gì đã bắt đầu kiểm tra cho cô, khóe môi lại hơi cong lên. Tiêu Chí Khiêm canh giữ bên cạnh, mày sắp thành một đường ngang, căng thẳng nhìn chằm chằm.

Kiểm tra xong, Nghê Thư thở phào, đối diện với ánh mắt áp bức của mấy người, cô cười thoải mái với Tuyết Chi: "Cô bây giờ cho dù muốn chết, tôi cũng sẽ không đồng ý."

"Ha ha! Quá tốt rồi!" Đinh Khiên vui vẻ nện lên tường.

Ánh mắt Ngọc Diệp thả lỏng, lập tức về phòng gọi điện thoại cho Trương Thịnh Hải, vừa nãy không nói, là không muốn cho anh hy vọng khi còn chưa xác định tình huống của Tuyết Chi. Bây giờ, cuối cùng có thể yên tâm nói cho anh biết tin tức tốt rồi.

Tuyết Chi híp đôi mắt ưu nhã, sau đó tư từ buông lỏng, khom người ôm cô vào lòng, dán vào bên tai cô, khẽ nói: "Tuyết Chi, anh đợi quá lâu, quá lâu..."

Trong mắt Tuyết Chi lóe lên hơi nước, đau lòng và thâm tình đều tràn ra đáy mắt: "Xin lỗi, là em ngủ quá lâu..."

Nghê Thư dựa vào cửa, nhìn hai người ôm nhau, lại không có chút đố kỵ nào. Có lẽ, cô chỉ là thưởng thức Tiêu Chí Khiêm, mà không phải tình cảm cô tự cho là; có lẽ, là chứng kiến tình cảm sâu sắc khắc cốt ghi tâm của hai người họ, chứng kiến sinh ly tử biệt của họ, cô rút lui rồi; có lẽ... đó không phải tình yêu thật sự.

Sau lưng vài người, Chu Nại Diên ngây ngốc nhìn Tuyết Chi trong phòng, đôi mắt phượng của cô ta, mở thật to.

Là cô ấy!

Là người phụ nữ xinh đẹp đó!

Cô ấy không chết, cô ấy lại không chết?!

Không kịp xác nhận kỹ càng, Chu Nại Diên hoang mang xoay người về phòng, đóng cửa rầm một cái, cô ta lập tức chạy lên giường, chui vào trong chăn, kéo trùm qua đầu.

Trong lòng hoảng loạn, cần thời gian để tiêu hóa kết quả này.

Người phụ nữ đó không chết lại quay về, vậy thì, cuối cùng có phải sẽ ở lại? Vậy cô ta thì sao, cô ta làm thế nào? Cô ta và đứa bé trong bụng làm thế nào?

Chu Nại Diên bắt đầu sợ hãi, cô ta không nghĩ tới sự việc sẽ trở nên thế này, rõ ràng một người đã chết, sao có thể sống lại? Cô ta nghĩ không thông!

Trên người lạnh run, cô ta co rúc lại, ôm chặt mình như muốn tìm hơi ấm. Đôi mắt trừng to, hoàn toàn là không hiểu, còn có sự phẫn nộ vì bị lừa gạt.

Cô ta đã chuẩn bị tiếp nhận đứa bé này, tại sao, người phụ nữ đó lại muốn quay về?

Tất cả mọi thứ đều bị làm xáo trộn, sự việc không nên như vậy, lựa chọn cô ta đến mang thai hộ, cô ta có thể mang thai đứa bé này, đây đều là duyên phận ông trời sắp đặt!

Đột nhiên, cô ta ngồi dậy. Người phụ nữ đó trở về, sẽ đuổi cô ta đi sao?

Chu Nại Diên không dám nghĩ tiếp, khoảng thời gian này ở đường hằng nguyên, cô ta sớm đã thích ứng với cuộc sống ở đây. Không cần phải đi làm, không cần phải sầu muộn vì tiền, đây chính là cuộc sống ổn định mà cô ta luôn mơ ước! Nếu bắt cô ta rời đi, cô ta lại phải quay về cuộc sống trước đây...

Chương 99: Chuột tinh

Nếu lại làm cô ta rời đi, cô ta lại phải sống cuộc sống trước đây...

Không, cô ta không muốn!

Lúc này, bên ngoài có người gõ cửa, mắt Chu Nại Diên trừng càng to, kéo chăn trùm trên người, một tiếng cũng không dám phát ra.

Cửa mở ra, Nghê Thư nhìn vào bên trong, khóe môi cong lên đường cong kỳ dị. Cô vòng hai tay trước ngực, tiêu sái đứng ở cửa: "Cô hẳn biết rồi đi, con hồ ly tinh đó về rồi."

Cả người Chu Nại Diên cứng đờ, cắn chặt môi, rúc trong chăn không phản ứng.

Nghê Thư cúi đầu cười: "Mặc dù, tôi không thích hồ ly tinh, nhưng, tôi càng không thích chuột tinh." Cô muốn đi, vừa xoay người lại dừng lại: "A đúng rồi, nếu tôi là cô, sẽ thu dọn đồ đạc trước, miễn cho lúc rời đi trễ nãi thời gian."

Cửa lại đóng lại.

Nước mắt lại không khống chế rơi xuống, Chu Nại Diên nắm chặt chăn, khóc lên.

Đây không phải kết quả cô ta muốn, không phải...

Bầu không khí bên ngoài rất náo nhiệt, cũng bất kể có phải sáng sớm không, Đinh Khiên lấy bia trong tủ lạnh ra, đưa cho Thạch và Nghê Thư: "Đến, chúc mừng một chút!"

Thạch và Nghê Thư hoàn toàn sảng khoái tiếp nhận, ngưỡng cổ uống hết.

Thạch ngoái nhìn Nghê Thư: "Là cô sắp xếp sao?"

Đinh Khiên cũng lập tức lấy lại tinh thần: "Nghê Thư, rốt cuộc là chuyện thế nào? Mau nói cho chúng tôi!"

Nghê Thư lắc lắc bia trong tay, như cười như không nói: "Tôi chỉ là đề nghị, có muốn làm vật thí nghiệm cho tôi không, cô ấy lại đồng ý." Nâng ly: "Đơn giản như vậy." Sau đó, lại rót một lon.

Thạch ý tứ sâu xa nhìn cô: "Cảm ơn."

Đinh Khiên chậc chậc ra tiếng: "Không nghĩ tới, người có tình có nghĩa nhất Hồng Môn, lại chính là phù thủy trong miệng mọi người a!"

Nghê Thư cau mày: "Phù thủy?"

Đinh Khiên tự biết lỡ miệng, vội chuyển đề tài: "Đến, uống bia uống bia!"

Nghê Thư đột nhiên nắm cổ áo anh ta: "Nói rõ cho tôi, tôi sao lại trở thành phủ thủy rồi?!"

Không nhìn ánh mắt cầu xin giúp đỡ của Đinh Khiên, Thạch cầm bia đến một bên, Đinh Khiên cười chế nhạo hai tiếng: "Anh em bình thường cũng chính là đùa trong nhóm, không ảnh hưởng toàn cục..."

"Vậy thì nói với chuyện ảnh hưởng tiểu cục!" Nghê Thư ngoài cười trong không cười: "Nói!"

"Khụ khụ... Họ gọi cô là phù thủy, là cảm thấy cô ngày thường vui buồn thật thường, nói trở mặt thì trở mặt, lúc tức giận, xuống tay lại không nặng không nhẹ, là đàn ông đều sợ cô, giống như phù thủy không thể gả đi chỉ biết làm giả thần giả quỷ..."

"Chát!" Nghê Thư hung hăng đập một phát lên bàn, dọa Đinh Khiên nhảy dựng: "Này, câu này không phải tôi nói! Tôi lúc đó cũng giải thích thay cô! Tôi nói, sẽ không a, Nghê Thư xem ra là một cô gái đơn thuần thiện lương biết bao a, các người đừng nói bậy! Nhưng họ căn bản không nghe."

Nghê Thư cắn răng nghiến lợi làm người ta sợ hãi: "Tên khốn nào nói?"

Đinh Khiên hơi giãy giụa một chút, vẫn thành thực bán bạn cầu toàn: "Người của Đào Ngột Đường."

Nghê Thư gật đầu: "Tốt, rất tốt, họ tốt nhất từ bây giờ bắt đầu một ngày thắp nhang cầu cho mình, đừng có đau đầu nóng sốt! Nếu không... hừ hừ..."

Nhìn thấy nụ cười lạnh âm u của cô, trong đầu không biết lại tính trò ác độc gì, Đinh Khiên rùng mình, vội nghiêng đầu sang một bên, chạy tới ngồi bên cạnh Thạch.

Thạch liếc nhìn anh ta: "Người của Đào Ngột Đường tính sổ với cậu, đây không chỉ là ân oán cá nhân."

Đinh Khiên không nghe theo: "Thạch Thạch ~ Đừng nhẫn tâm như vậy mà ~"

Thái dương Thạch giật giật hai cái: "Cút sang một bên!"
Không như bầu không khí vui vẻ bên ngoài, trong phòng của Tiêu Chí Khiêm, lại ấm áp bao phủ.

Trong tay Tiêu Chí Khiêm cầm khăn lông, nhẹ nhàng lau mặt Tuyết Chi, nhìn gò má hốc hác của cô, còn có vết thương lớn nhỏ trên người, mắt anh run rẩy, hận không thể thay cô chịu tất đau đớn.

Vì có liên quan tới thuốc Nghê Thư cho cô uống, cô lúc thì buồn ngủ, lúc thì thanh tỉnh. Lúc tỉnh táo, sẽ nói vài câu với Tiêu Chí Khiêm, cho dù chỉ là vài chữ ngắn ngủi, Tiêu Chí Khiêm đều như đoạt được bảo vật, sợ bị lọt mất chữ nào.

Độc Strychnine trong cơ thể cô đã giải, nhưng vì độc tính quá nặng, thương tổn thần kinh, để cô hồi phục sợ là cần khoảng thời gian. Nhưng kết quả thế này đối với Tiêu Chí Khiêm mà, nói, đã là ban ân rồi.

Chậm rãi, anh nằm sau cô, từ phía sau vươn tay ôm eo cô. Bây giờ thật sự là ốm đi một vòng, làm anh đau lòng nhíu mày.

Lúc Tuyết Chi hôn mê, không phải quả an ổn, trong miệng thường kêu tên anh.

Con ngươi sẫm hơn, anh lại sát lại gần cô một chút, vuốt đôi mắt đã nhắm của cô: "Đừng sợ, anh ở đây với em, không đi đâu cả." Lời của anh có ma lực an ủi kỳ lạ, cô không còn nói mê nữa.

Từ sau khi cô xảy ra chuyện, đây là lần đầu tiên Tiêu Chí Khiêm an ổn ngủ.

Hai người ngủ một ngày, Nghê Thư cũng ở đây một ngày, cho đến lần nữa xác định tình huống của Tuyết Chi ổn định mới quay về quán bar của cô.

Buổi tối, Ngọc Diệp nấu cháo gạo đem đến phòng Tiêu Chí Khiêm.

Tiêu Chí Khiêm vừa tắm xong, tóc ẩm ướt còn chưa lau khô đã vội đi ra xem Tuyết Chi, xác định cô vẫn nằm ổn trên giường mới yên tâm.

"Hiện tại mấy giờ rồi?" Người trên giường giọng khàn khàn hỏi.

"Chín giờ." Tiêu Chí Khiêm đi tới, kê cao gối đầu: "Dậy ăn một chút đi."

Tuyết Chi đáp một tiếng, sau đó dựa vào giường ngồi dậy, Tiêu Chí Khiêm tự mình đút cô, chỉ ăn một nửa chén cháo nhỏ, cô đã lắc đầu: "Em ăn không nổi nữa."

Biết cô khoảng thời gian này chỉ dựa vào truyền dinh dưỡng để duy trì, đột nhiên ăn quá nhiêu sẽ tổn thương dạ dày, Tiêu Chí Khiêm cũng không ép cô.

"Anh ăn rồi sao?" Tuyết Chi giơ tay, nâng khuông mặt ốm đến hõm vào của anh: "Sao lại để mình ốm như vậy? Không còn đẹp trai rồi."

Tiêu Chí Khiêm không để ý cười cười: "Như vậy càng tốt."

Tuyết Chi hờn dỗi trừng anh: "Tốt cái gì mà tốt? Đợi em khỏe rồi, nhất định phải nuôi anh mập mạp mới được."Tiêu Chí Khiêm rũ mắt, nắm bàn tay gầy như cành cây của cô, thương tiếc vỗ về: "Hẳn là nên nuôi em mập."

"Ha ha, đây là gầy đẹp." Tuyết Chi dựa vào đầu giường, ánh mắt ôn hòa nhìn anh: "Tiêu Chí Khiêm, một tháng này, điều duy nhất em nhớ, chính là anh. Động lực duy nhất để em sống tiếp, cũng là anh... Em không biết nếu em thật sự chết rồi, anh sẽ kiên trì được bao lâu, còn may, em kịp thời tỉnh lại, nếu không..."

Nhớ tới một màn sáng này nhìn thấy ở nghĩa trang, cô lại kinh hồn khiếp vía.

Không muốn lại nghe thấy sự đau lòng nào trong miệng cô, Tiêu Chí Khiêm khom người, nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Không dám quá dùng sức, không dám quá kích tình, mặc dù, anh vạn lần nhớ nhung, cũng chỉ nhẹ nhàng chà sát trên đôi môi cô.

Ngọc Diệp cũng không gấp gáp giải thích, nhàn nhạt nói: "Tiểu Hải Tử buổi chiều sẽ tới, có chuyện gì, lúc đó lại nói đi."

Tuyết Chi tỉ mỉ đánh giá cô ấy, như một người khác với cô nhóc mũm mỉm mình gặp trước đây, thậm chí sao cô nhóc xuất hiện ở đây, sao tính tình lại thay đổi lớn, chỉ có đợi Tiểu Hải tới mới sẽ giải thích những thắc mắc này.

Không hỏi nhiều nữa, Tuyết Chi nhẹ cười: "Xem ra, một tháng này em không ở đây, thật sự xảy ra rất nhiều chuyện."

"Đi qua ăn sáng đi." Tiêu Chí Khiêm sợ cô mệt, không để cô đứng quá lâu, đỡ cô đi vào phòng ăn.

Thấy họ vào, Chu Nại Diên lập tức đứng dậy, hai tay thói quan nắm góc áo, cúi đầu, cắn chặt môi.

Tuyết Chi nhận ra cô ta, nhướn mày: "Tôi nhớ, cô tên Nại Diên, đúng không?"

Chu Nại Diên ngừng hô hấp, không biết vì sao, trước mặt Trương Tiêu Chí Khiêm, cô ta sẽ hoảng sợ, vô cớ bất an. Cô ta nhẹ gật đầu: "Đúng, cô Trương."

Tuyết Chi cười đi tới, ánh mắt dừng trên bụng cô ta, ánh mắt đột nhiên trở nên kỳ lạ: "Tôi không nghĩ tới, cô cũng ở đây."

Cô chỉ là tiện miệng nói, vì thân phận những người Tiêu Chí Khiêm đặc thù, hẳn là sẽ không cho người ngoài vào mới đúng. Nhưng Chu Nại Diên rõ ràng hiểu lầm lời của cô, cho rằng cô không muốn mình ở đây nữa, sắc mặt đột nhiên thay đổi: "Cô Trương, tôi..."

"Nó bao lớn rồi?" Ánh mắt Tuyết Chi luôn nhìn bụng cô ta, từ sự kinh ngạc ban đầu chuyển sang kỳ diệu lại tới kinh hỉ, cho dù không mang thai trong bụng mình, nhưng đây là con của cô và Tiêu Chí Khiêm!

Chu Nại Diên sững sờ, bất giác trả lời: "Một tháng."

Tuyết Chi đột nhiên cười, quay người nắm tay Tiêu Chí Khiêm: "Tiêu Chí Khiêm, nghe thấy không? Con của chúng ta một tháng rồi!" Cô rất hưng phấn, sống sót sau tai nạn làm cô càng hiểu trân trọng, trân trọng sinh mệnh không dễ dàng gì mới có, trân trọng tất cả những thứ quanh cô.

Nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của cô, Tiêu Chí Khiêm cũng cong khóe môi, đối với bất kỳ người hay vật gì có thể làm cô cười, anh đều sẽ kiên nhẫn rất lớn. Quay đầu, nhàn nhạt nhìn lướt qua Chu Nại Diên, gật đầu: "Ừ."

Chu Nại Diên nói không ra tâm trạng trong lòng, mình có thể có được sự chú ý của anh hai lần, lại đều vì người phụ nữ này.

"Tôi có thể sờ một chút không?" Tuyết Chi giống như cô bé tò mò, đôi mắt phượng toàn là kinh ngạc và vui vẻ, ngay cả gò mà trắng bệch cũng nhiễm lên sắc hồng mê người.

Nhìn cô, ngay cả Chu Nại Diên cũng ngây ngốc, cuối cùng, kinh hoảng luống cuống gật đầu: "Có, có thể."

Tuyết Chi nhẹ đặt tay lên, mặc dù bây giờ còn không cảm nhận được bất kỳ hiện tượng thai máy nào, nhưng, cô vẫn rất vui vẻ: "Tiêu Chí Khiêm, đây là bảo bảo của chúng ta, ở đây!"

Tiêu Chí Khiêm mới không quan tâm bảo bảo gì, anh hiện tại trong mắt trong lòng đều là cô.

Tuyết Chi càng biểu hiện yêu thích, trong lòng Chu Nại Diên càng khó chịu, cảm giác làm giá y cho người khác càng mãnh liệt. Cô ta đột nhiên lùi về phía sau một bước, tránh đi bàn tay của Tuyết Chi: "Cái đó... Tôi... tôi không thoải mái, tôi muốn về phòng trước!" Nói xong, quay đầu chạy về phòng, đóng cửa rầm một tiếng.

Tuyết Chi đứng nguyên tại chỗ, có chút lo lắng hỏi: "Cô ấy có phải bệnh không? Có cần mời bác sĩ tới khám không?"

Ngọc Diệp nhàn nhạt lướt nhìn phía đó, đột nhiên cất tiếng: "Em đi xem thử."

Tiêu Chí Khiêm không muốn Tuyết Chi vì những chuyện vụn vặt đó mà lo lắng, kéo tay cô ngồi xuống: "Ăn sáng trước."

Tuyết Chi nheo đôi mắt phượng, liếc anh, lại nhìn phía Chu Nại Diên biến mất, chậm rãi nói: "Cô ấy vì sao không ở công ty mang thai hộ, mà lại ở đây?"

Chương 100: Làm người vô hình

Tiêu Chí Khiêm rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, cuối cùng, chỉ có thể lắc đầu: "Không nhớ." Chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, anh không có chút ấn tượng, càng đừng nói là người phụ nữ không liên quan.

Nhìn anh nửa ngày, Tuyết Chi đột nhiên cười: "Em tin."

Đây mới là Tiêu Chí Khiêm của cô, trừ thứ anh để ý, nếu không, những chuyện vặt vãnh khác hoàn toàn không để trong lòng.

Tiêu Chí Khiêm nhẹ nắm cằm cô, ép ánh mắt cô, chỉ có thể dừng thật lâu trên người mình, cho tới khi nhìn thấy hình bòng mình trong đáy mắt trong suốt, mới thỏa mãn cong môi cười nhẹ. Anh không thích cô đặt lực chú ý lên người khác. Cho dù người đó mang thai con của họ, cũng không được!

Tuyết Chi chớp đôi mắt câu hồn, lại chủ động sát lại gần một chút: "Đường chủ Tiêu, xem ra rất hài lòng?"

Tiêu Chí Khiêm nhướn nhướn mày, hôn môi cô, đến bên tai cô, thấp giọng nói: "Buổi tối, anh còn muốn nhìn thật kỹ."

Gò má Tuyết Chi đỏ lên, cách xa nhiệt tình của anh: "Em đói rồi."

Tiêu Chí Khiêm cười, đáy mắt nói lên gợn sóng: "Anh đã đói bụng rất lâu rồi, nhưng, anh còn sẽ kiên nhẫn chờ đợi." Bỏ lại một câu làm Tuyết Chi lại đỏ mặt, anh đi lấy cháo.

Tuyết Chi lầm bầm trong miệng: "Người ăn chay lâu năm, quả nhiên không nhiên biết mùi thịt ~"

Trong phòng Chu Nại Diên, Ngọc Diệp đứng giữa phòng, lạnh lùng liếc cô ta, cũng không lãng phí thời gian, nói thẳng: "Từ bây giờ, cô chỉ có thể làm người vô hình, không thể xuất hiện trong phạm vi cô ấy có thể nhìn thấy."

Chu Nại Diên rũ mắt, tủi thân đáp: "Tôi sẽ ngoan ngoãn ở trong phòng." Sợ Ngọc Diệp không tin, cô ta vội nói: "Tôi đảm bảo! Tôi sẽ không để cô Trương nhìn thấy tôi..."

Cô ta biết, những người này, cuối cùng không chịu được mẹ con họ. Nhưng, có thể sống bên cạnh ba đứa bé cũng là chuyện tốt, cô sẽ kiên nhẫn!

Ngọc Diệp hời hợt cong khóe môi: "Không cần, tôi sẽ sắp xếp chỗ tốt cho cô."

Có một dự cảm không tốt bao trùm trong lòng, Chu Nại Diên sững sờ nhìn cô: "Cô..."

"Tối qua, cô kêu Bắc Minh Hạo cứu Đỗ Hân Dĩnh đi, nghĩ hẳn là thích chỗ đó, muốn độc chiếm đi." Nói rồi, cô đột nhiên lộ ra núm đồng tiền thiên sứ ngây thơ: "Cô yên tâm, tôi sẽ kêu Đinh Khiên cho cô."

"Tôi không cần!" Chu Nại Diên sợ hét chói tai.

Trong phòng ăn, Tuyết Chi nghe thấy, vội quay đầu: "Xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm không đổi, quay đầu cô lại: "An tâm ăn của em đi, chuyện gì cũng không có." Nhìn cô ăn cơm, trở thành một nhiệm vụ quan trọng nhất của anh bây giờ.

Lại cẩn thận nghe, quả nhiên bên trong không còn tiếng nữa, Tuyết Chi lúc này mới tiếp tục ăn.

Ăn bữa sáng xong, Tiêu Chí Khiêm đưa cô về phòng, không lâu sau, anh đi ra, Ngọc Diệp cũng đã ở phòng khách.

Sắc mặt Tiêu Chí Khiêm lại khôi phục sự hời hợt trước đó, giọng nói không lạnh lùng như vậy, nhưng hơi thở vẫn hung ác như cũ. Ánh mắt nhẹ lướt về phía phòng Chu Nại Diên: "Giải quyết đi."

Ngọc Diệp cau mày: "Vậy đứa bé trong bụng cô ta thì sao?"

Đó là con của anh và Trương Tuyết Chi!

"Không cần." Tiêu Chí Khiêm ra lệnh, không thể xoay chuyển.

Con anh, chỉ có thể ở trong bụng Tuyết Chi! Mà trong bụng người phụ nữ đó, chỉ là kết hợp của trung và t*ng trùng, anh không rảnh rỗi đi suy nghĩ.

Ngọc Diệp nhận lệnh: "Tôi sẽ xử lý."

Tuy nhiên, trong lòng mọi người đều rất rõ ràng, sau khi Chu Nại Diên sinh đứa bé này, cũng không giữ được. Không phải họ tàn nhẫn, mà là họ không thể mạo hiểm, cho dù tỷ lệ cực thấp. Nhưng, Tiêu Chí Khiêm ngay cả đứa bé cũng không cần, lại làm Ngọc Diệp có chút ngoài ý muốn. Nhưng suy nghĩ lại, đây mới hẳn là tác phong làm việc của Đường chủ họ.

Lúc này, Đinh Khiên thất thểu đi ra, có thể thấy kết quả của hành động ngăn cản mẹ già anh ta tới không khả quan.

Nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm, anh ta vội đi tới, trước thì báo cáo chính sự quan trọng: "Cậu Tiêu, Thạch đã đi hội hợp với người của Đào Ngột Đường, có lẽ là đang thương lượng cách giải quyết, gần đây Mãnh Hổ quá điên cuồng, đã tìm ổ của Hải Thiên Đường chúng ta."

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm dần lãnh khốc, nhàn nhạt nói: "Liên lạc Thiên Ma cho tôi."

"Dạ." Đinh Khiên lập tức liên lạc với người của Quần Ma Điện, không lâu sau, điện thoại của Thiên Ma gọi tới: "Ha ha, đại Đường chủ Tiêu, tôi luôn đợi cuộc điện thoại này của anh!"

Tiêu Chí Khiêm trước nay không khách sáo với ai, lạnh giọng: "Ít phí lời, con hổ già đó có đánh hay không?"
"Ha ha..." Thiên Ma cười to, dường như sớm đã hiểu ý anh: "Hải Thiên Đường các người vì có phần ước định buồn cười đó, cho nên không dám vượt lôi trì một bước, không còn cách nào, chỉ có thể kéo tôi thay các người dẫn rắn ra khỏi hang... haha, Tiêu Chí Khiêm, đây xem là anh xin tôi giúp đỡ sao?"

"Nếu Mãnh Hổ lại chiếm được hai tỉnh địa bàn bên L này, Quần Ma Điện các người cũng sớm muộn bị hắn nuốt không còn xương cốt." Tiêu Chí Khiêm trước nay không thích vòng vo, giọng điệu lạnh lùng, ngông cuồng bá đạo: "Đánh hay không đánh, đây là tôi cho anh cơ hội."

Anh vừa định cúp điện thoại, bên kia đã truyền tới giọng nói không vui của Thiên Ma: "Ai con mẹ nó nói anh không biết đàm phán? Tiêu Chí Khiêm, anh có biết anh làm người ta ghét không? Mẹ kiếp, ông đây hôm qua vừa cứu người phụ nữ của anh!"

Mắt Tiêu Chí Khiêm không ngước lên: "Nghê Thư, là người của Hồng Môn chúng tôi."

Một câu nói, làm tất cả không cam lòng của Thiên Ma, đều nghẹn lại. Anh ta hô hấp thật sâu bên kia điện thoại, nửa ngày mới lười biếng nói: "Địa bàn của Mãnh Hổ, tôi bảy anh ba!"

"Sáu bốn." Tiêu Chí Khiêm nhàn nhạt nói: "Xem mặt mũi anh cứu người phụ nữ của tôi, cho anh bốn."

Thiên Má nổi lửa to: "Năm năm!"

"Thành giao."

Anh ta đột nhiên sững sờ, tiếp đó cười to không ngừng: "Tiêu Chí Khiêm à Tiêu Chí Khiêm, anh sớm đã đánh bàn tính này đi?"

Tiêu Chí Khiêm quả quyết nói: "Đêm hành động, anh toàn quyền chỉ huy, người của tôi cũng theo điều động của anh."

"Anh đâu?"

"Tôi không rảnh, ở nhà với vợ."

Thiên Ma cười khó lường: "Anh tin tôi?"

"Ngay cả hổ già cũng không thu thập được, anh cũng không xứng làm đại ca Quần Ma Điện."

"Ha ha, nếu tôi không cầm đầu hổ già tới gặp anh, thì để anh xem thường rồi! Đợi tin tức tốt của tôi đi!" Nói xong, cúp điện thoại.

Một vấn đề khó giải quyết như vậy, lại ba câu hai lời đã được Tiêu Chí Khiêm giải quyết xong, Đinh Khiên chớp chớp mắt, nhất thời có cảm giác hạnh phúc được hưởng lây ánh sáng.

Quả nhiên, ngày tháng có chủ nhân che chở, thật thoải mái!

Tranh thủ Đường chủ lại bắt đầu làm chủ, anh ta lập tức nói: "Bắc Minh Hạo đã thay anh trở thành phó tổng giám đốc Tiêu thị, giám đốc Tiêu rất coi trọng anh ta, phần lớn có ý tứ muốn bồi dưỡng anh ta thành người thừa kế."

Tiêu Chí Khiêm trầm ngâm giây lát, gò má gầy gò, tràn ra nụ cười lạnh như có như không: "Người không có thực lực, cứ để hắn ta kiêu ngạo một trận trước, lại có vấn đề gì?"Nhìn anh về phòng, Đinh Khiên đột nhiên hỏi Ngọc Diệp bên cạnh: "Cô có phát hiện không, từ khi phu nhân sống lại lần này, cậu Tiêu giống như cũng thay đổi rồi."

Ngọc Diệp ngáp một cái như không để ý. Đinh Khiên lại tiếp tục nói: "Giống như, càng trở nên..."

"Quả quyết." Bỏ lại một câu này, Ngọc Diệp cũng xoay người về phòng, chuẩn bị ngủ bù, buổi chiều mới có tinh thần gặp Tiểu Hải Tử.

"Không sai!" Đinh Khiên không ngừng gật đầu.

Làm việc quả quyết cay độc, một chiêu mất mạng, là vì có người muốn bảo vệ sao?

"A đúng rồi." Ngọc Diệp lại quay đầu, liếc mắt nhìn phòng ngủ bên cạnh: "Đường chủ muốn cô ta biến mất, chuyện này giao cho anh."

"Tại sao là tôi?!" Đinh Khiên bất mãn kháng nghị, Chu Nại Diên không ra khỏi căn nhà này, đây là ước định rồi, nhưng đó cũng là sau khi cô ta sinh đứa con của Đường chủ! Bây giờ làm chuyện đại nghịch bất đạo này, sau này anh còn mặt mũi nào đi gặp tổ sư gia?!

"Chính vì, cấp bậc của anh thấp hơn tôi." Ngọc Diệp lại ngáp một cái, xoay người đóng cửa.

Bà nó ơi, quan lớn cấp một ép chết người!

Đinh Khiên toàn thân tố cáo khối u ác tinh chủ nghĩa quan liêu, nhưng, đối với việc mà đàn chị giao phó cũng không qua loa. Chỉ có thể thở dài vài tiếng, quay về phòng tìm ngày lành hoàng đạo, nhất định phải đủ hoàng mới được.

Cách một cánh cửa, Chu Nại Diên run rẩy đặt ly trà dán trên cửa xuống, sắc mặt trắng bệch.

Cái gì gọi là Tiêu Chí Khiêm muốn cô ta biến mất?!

Lập tức, trong đầu xuất hiện cảnh tượng tàn sát trong phim xã hội đen, cô ta sợ mông ngồi phịch trên đất, mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô ta dường như nghe cả tiếng thịch thịch thịch.

Cúi đầu, nhìn bụng, cô ta đau khổ nhíu chặt mày.

Đây là con anh, anh sao lại nhẫn tâm xuống tay? Bây giờ làm thế nào, ai có thể đến cứu cô ta?!

Cửa sớm đã bị Ngọc Diệp khóa lại, căn bản không thể mở, đột nhiên, Chu Nại Diên ngẩng đầu, báo cảnh sát! Lập tức báo cảnh sát!

Cô ta vội cầm điện thoại trong phòng, lại phát hiện điện thoại sớm đã không gọi được, cô ta vội lấy di động ra, màn hình hiển thị, nhưng một tín hiệu cũng không có!

"A!" Chu Nại Diên gấp gấp phát điên, ném điện thoại, đi tới đi lui trong phòng, hay tay nắm tóc dài. Cô ta nên làm thế nào? Những người này rõ ràng giam lỏng cô ta, lại bí mật giết cô ta.

Nhớ tơi những chuyện này, Chu Nại Diên lại không rét mà run.

Cúi đầu, lại nhìn bụng, cô ta cắn răng.

Cô ta muốn cược một lần, cược đứa bé này!

Đinh Khiên mở cửa đi vào, nhìn thấy Chu Nại Diên sắc mặt trắng bệch nằm trên mặt đất. Anh ta nhíu mày, lập tức đi về phía trước: "Này, cô sao vậy?"

Ngay lúc này, Chu Nại Diên đột nhiên mở to mắt, giơ bình tưới trong tay, phun lên mặt Đinh Khiên.

Đinh Khiên phản xạ có điều kiện xoay người, nhưng mắt vẫn bịt xịt không ít nước xà phòng, đau đến mức anh ta kêu to, mắt nhắm chặt.

Tranh thủ khe cửa mở, Chu Nại Diên dùng cơ thể đụng anh ta, vội chạy ra ngoài. Cô không chạy tới cửa lớn, mà chạy tới ngoài cửa phòng Tiêu Chí Khiêm, dùng sức đập cửa: "Cô Trương! Cứu tôi với! Cứu tôi cứu tôi."

Đột nhiên, tay cô ta bị người ta bóp chặt, tiếp đó, cổ cũng bị hung hăng nắm lại.

Quay đầu nhìn, là Ngọc Diệp thần sắc lạnh như băng, Chu Nại Diên mở to miệng, lại không phát ra tiếng nào.

Ngọc Diệp bẻ hai tay cô ta, kéo cô ta xa cửa phòng. Đừng thấy Ngọc Diệp không cao bằng cô ta, nhưng sức lực lại cực kỳ lớn, lôi Chu Nại Diên đi về phía phòng khách.

Trong phòng, Tiêu Chí Khiêm vừa ngủ đột nhiên tỉnh giấc, nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm cả người lãnh khốc, mơ hồ tức giận điên cuồng: "Tiêu Chí Khiêm, bên ngoài là ai?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau