CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Đảm bảo không giết cô

"Hai ngày." Ngọc Diệp đặt thuốc xuống, mùi thuốc bắc đắng nghét nồng đậm xộc lên mặt, Chu Nại Diên nhíu mày, trong dạ dạy đột nhiên cuồn cuộn, nằm sấp một bên nôn khan.

Ngọc Diệp lạnh lùng nhìn, căn bản không có ý muốn đi lên phía trước chăm sóc.

Chu Nại Diên mặt trắng bệch dựa vào đầu giường, xua tay: "Tôi không muốn uống, mùi quá khó ngửi..."

Ngọc Diệp mày cũng không nhăn một chút, cầm bát lên, đẩy đến trước mặt cô: "Uống."

Chu Nại Diên lắc đầu, giơ tay đẩy ra, ai biết, Ngọc Diệp không nói hai lời, một tay bóp má cô, một tay khác cầm bát lên đổ vào trong miệng cô.

"Ô..." Ngọc Diệp bị đút rất chật vật, nước thuốc vừa đắng vừa nóng, hại cô ta bị sặc đến ho ra.

Cả một bát, đút đến sạch sẽ, Ngọc Diệp thu tay lại, đặt bát sang một bên. Chu Nại Diên tủi thân nhìn cô ta, nước mắt đọng trong hốc mắt: "Cô...Tại sao cô muốn đối xử với tôi như vậy?"

So với Thạch và Đinh Khiên, người phụ nữ này giống như một ác ma, ngay cả một chút sự đồng tình cũng không có!

Ngọc Diệp liếc nhìn cô ta: "Tôi chỉ phụ trách chăm sóc đứa bé trong bụng cô, sống chết của cô, không liên quan tới tôi." Nói xong, xoay người rời đi.

Mặt Chu Nại Diên trắng bệch ngồi đó, nước mắt ngày càng nhiều, xông đến bên cạnh khóc hu hu. Khóc tới cổ họng khàn khàn, khóc tới cả người không còn chút sức lực, cô mới dừng lại. Im lặng lau khô nước mắt, cô ngồi dậy, mở cửa phòng đóng kín, cắn chặt môi.

Bất kể những người này tra tấn cô như thế nào, cô đều không thể từ bỏ như vậy!

Cô đã có con của Tiêu Chí Khiêm, đó chính là đã định sẵn thân phận của cô - Mẹ của đứa trẻ! Người phụ nữ đó không ở đây, bây giờ người có thể làm mẹ của đứa bé này, chỉ có mình cô! Cô vất và sinh nó như vậy, không nên chỉ có chút hồi báo như vậy, cô muốn có được danh phận mình nên có!

Chu Nại Diên từ từ bình tĩnh lại, cẩn thận phân tích chuyện hôm đó. Cô vì mặc nhầm quần áo của người phụ nữ đó, mới sẽ dẫn tới phản ứng lớn như vậy của Tiêu Chí Khiêm, điều này không thể nói rõ, anh ghét mình a! Hơn nữa, anh có thể thâm tình với người phụ nữ đó như vậy, vừa khéo giải thích anh là một người đàn ông tốt đáng để giao phó cả đời! Cho nên, điều cô cần làm chính là kiên nhẫn chờ đợi, dùng hành động của mình để cảm hóa anh.

Nghĩ như vậy, tâm trạng cũng trở nên thoải mái rất nhiều.

Muốn có được, cần phải bỏ ra trước. Cô tin tưởng, cô và Tiêu Chí Khiêm, giống như trong đa số tiểu thuyết viết, bắt đầu từ một đoạn duyên phận phát sinh quan hệ không rõ ràng, từ từ, đương nhiên sẽ khai hoa kết quả...

Chu Nại Diên thầm vui vẻ cười, sự buồn bực vừa rồi không còn nữa.

Tắm nước nóng thoải mái, cô lại thay quần áo của mình, nhìn bộ dạng quê mùa trong gương, cô hơi nhíu mày. Mình thế này, sao có thể so với người phụ nữ diễm lệ đó? Nhưng, rất nhanh cô lại nghĩ thông suốt, cô có ưu điểm của cô, không cần so sánh với bất kỳ ai. Người đàn ông ưu tú như Tiêu Chí Khiêm, người đẹp bên cạnh nhất định không ít, hẳn sớm đã xem ngấy rồi. Mà cô muốn sự thanh thuần và sức sống của mình đả động anh!

Cổ vũ chính mình, cô mới tự tin ra khỏi phòng.

Trong phòng khách, chỉ có một mình Ngọc Diệp làm ổ trên sofa, nghe thấy hô hấp đều đều của cô ta, hẳn là ngủ rồi.

Chu Nại Diên âm thầm trừng mắt cô ta một cái, thật sự rất ghét cô gái vẻ ngoài thuần khiết này! Trên thực tế, cô ta chính là một tiểu ác ma!

Nhìn về phía phòng ngủ, mấy cánh cửa đều đóng chặt.

Lúc này, họ hẳn là đều đi làm rồi đi? Vậy thì, chỉ còn cô và cô nhóc này?

Chu Nại Diên đứng đó, híp đôi mắt phượng nhìn thẳng Ngọc Diệp, nhìn ngang nhìn dọc cô cũng đều không thuận mắt, cô không thích cô nhóc này đến chăm sóc mình!

Cho nên...

Cô muốn nghĩ cách để cô ta đi!

Đi đến trước sofa, cô làm thanh cổ họng, sau đó dùng chân đá đá: "Này, cô tỉnh đi."

Ngọc Diệp nhíu mày, mở mắt, lạnh lùng lướt nhìn cô.

Chu Nại Diên cố ý hất cao cằm, để mình có chút uy nghiêm trong mắt cô nhóc này: "Tôi đói rồi."

Thấy Ngọc Diệp không nói chuyện, cô chỉ bụng: "Cô muốn tôi đói đến đứa bé trong bụng sao?" Mắt Ngọc Diệp hơi híp lại, không nói gì, đứng dậy đi vào nhà bếp.

Thấy cô ta nghe lời như vậy, Chu Nại Diên chậm rãi thở phào, đồng thời lại có chút đắc ý. Quả nhiên, chỉ cần lấy đứa bé trong bụng là sẽ dùng được!

Thân thể Chu Nại Diên vẫn có chút yếu ớt, cô ngồi xuống sofa nghỉ ngơi, không lâu sau, Ngọc Diệp bưng một dĩa ra, đặt trên bàn trà.

Nhìn thấy sandwich trong dĩa, cô lại xụ mặt: "Thứ này không có chút dinh dưỡng nào." Vươn tay đẩy ra: "Tôi không ăn, cô đi đổi cái khác đi." Trong vô hình, giọng điệu có chút mệnh lệnh.

Ngọc Diệp ngước đôi mắt tròn, liếc nhìn cô, nhàn nhạt nói: "Tôi chỉ biết làm cái này."

"Vậy sao được?" Chu Nại Diên hét lên: "Cô không biết làm gì cả, sao chăm sóc tôi và đứa bé? Tôi thấy, vẫn là nói cho Tiêu Chí Khiêm biết để đổi người mới được!"

Cô có ý lôi Tiêu Chí Khiêm ra, chính là muốn dù dọa cô nhóc này một chút. Có thể thấy, họ đều rất tôn trọng Tiêu Chí Khiêm, đương nhiên cũng không dám chậm chạp mới đúng!

Ngọc Diệp ngay cả biểu cảm cũng chưa thay đổi, mắt lại nheo chặt.

Hai tay Chu Nại Diên ôm ngực, chán ghét nói: "Tôi cũng không biết người tên Thạch đó làm thế nào, lại kêu một cô nhóc đến chăm sóc tôi! Ngay cả cơm cũng không biết nấu, kêu mẹ con tôi ăn gì a..."

Cô còn muốn nói thêm gì, Ngọc Diệp đột nhiên đi tới, một tay cầm sandwich trong dĩa lên, một tay khác mở miệng cô, mặt không biểu cảm nhét vào, cuối cùng hình như sợ cô nuốt, dùng tay che miệng cô, đóng cằm cô.

"Ô...ô..." Chu Nại Diên giãy giụa, nhưng lực tay của cô nhóc này lại mạnh kinh khủng, bóp cảm cô giống như muốn xé ra, cả người càng là bị ép đến động của không được. Trong miệng bị nhét đầy, chút chỗ trống cũng không có, cô nhả cũng không được, nuốt cũng không xong, khó chịu đến mức trực tiếp muốn ói.

Ngọc Diệp nhướn mày, vỗ vỗ ngực cô, Chu Nại Diên bản năng muốn mở miệng kêu, thức ăn trong miệng lại vừa đúng thuận thế nuốt xuống.

Ngọc Diệp lúc này mới buông lỏng tay, lùi về một bên, giọng bình tĩnh: "Nếu bụng lại đói, nhớ tìm tôi."

"Phụt phụt phụt..." Chu Nại Diên cố hết sức nhổ ra thức ăn trong miệng, đỏ mắt nhìn cô ta: "Tôi đụng đến cô ở đâu, cô làm gì đối xử với tôi như vậy?!"

Ngọc Diệp lười để ý cô, bò lên sofa bên cạnh, làm ổ ở đó tiếp tục bổ sung giấc ngủ.

Phù, Tiểu Hải Tử không ở bên cạnh, thật sự rất nhàm chán...

"Cô, cô có thái độ gì?" Chu Nại Diên thẹn quá hóa giận, kích động cầm dĩa trên bàn lên muốn ném đi, Ngọc Diệp mở mắt, sự lạnh lùng trong mắt dọa tay cô run rẩy, cắn cắn môi, lại đặt dĩa xuống, tủi thân khóc: "Các người đều bắt nạt tôi... tôi không làm gì cả, các người làm gì muốn đối xử với tôi như vậy?" Ngay lúc này, cửa chính mở ra, Thạch đi vào, sắc mặt không quá tốt.

Chu Nại Diên vừa nhìn thấy anh ta, tiếng khóc càng to. Thạch nhíu mày: "Sao vậy?"

Cô run rẩy chỉ Ngọc Diệp: "Tôi không thích cô ta, kêu cô ta đi... cô ta vừa nãy xém chút dùng thuốc làm tôi sặc chết!"

Thạch nhìn Ngọc Diệp, người sau ngay cả phản ứng cũng lười cho anh, thân thể nho nhỏ rúc trong sofa, không lâu sau thì khẽ ngáy.

"Thạch." Chu Nại Diên đi về phía trước, khóc thê thảm: "Thạch... kêu cô ta đi được không... tôi không muốn cô ta."

Thạch đang phiền lòng vì chuyện Hải Thiên Đường, mày nhíu càng sâu, nghĩ một chút, nói: "Vậy thì đưa cô về công ty được rồi, bên đó hẳn sẽ có người chăm sóc cô." Nói xong, xoay người muốn đi.

Chu Nại Diên khựng lại, đưa cô về công ty mang thai hộ? Không được, thế này không phải kết quả cô muốn!

Cô vội nói: "Nhân viên hộ lý của phía công ty rất bất cẩn, ngay cả thức ăn tôi dị ứng cũng không rõ..." Cắn môi, cô khẽ nói: "Bây giờ đầu tôi rất mơ hồ, cả người không có chút sức lực nào, tôi muốn... về phòng trước."

Cô cúi đầu, chầm chạp đi về phòng.

Nhìn bóng lưng của cô, con ngươi Thạch khẽ nhíu lại. Người đang làm ổ trên sofa đột nhiên mở miệng: "Tôi không giết cô ta, đã rất nể mặt rồi."

Thạch đỡ trán: "Ngọc Diệp, nhịn một chút đi, chúng ta muốn là đứa bé đó."

Ngọc Diệp chậm rãi mở mắt: "Tôi không tin, anh nhìn không ra tâm tư của người phụ nữ này."

Thạch nhìn lại: "Vậy thì thế nào? Cô ta từ đầu tới cuối không có cách nào thay thế bất kỳ ai." Dừng lại một chút, anh nói: "Gần đây, có người nhắm đến chúng ta rồi... Cô ta bây giờ đang mang thai con của Đường chủ, chúng ta không thể buông lỏng, khoảng thời gian này cô ta cần phải ở đây."

Ngọc Diệp xoay người, lại nhắm mắt: "Tôi đảm bảo, tôi sẽ không giết cô ta."

"..." Thạch cạn lời, Đường chủ không giải quyết, kêu anh ta làm thế nào với những vấn đề này của Hải Thiên Đường đây?

Tây Sơn.

Tiêu Chính Thịnh ngày thường rất ít khi trở về tổ trạch Tiêu gia, nhưng một tháng gần đây, từ sau khi Tiêu Chí Khiêm dọn ra ngoài ở, ông ta và Kiều Nhã lập tức dọn về. Tiêu gia phất lên ở Tây Sơn, Tiêu Chính Thịnh từ đầu tới cuối tin tưởng phong thủy nơi đây tốt, trước đây cũng vì tránh Tiêu Chí Khiêm, mới chọn ở gần công ty.

Dưới sự kiên trì của Kiều Nhã, Bắc Minh Hạo cũng cùng dọn vào.

Buổi tối, một nhà ba người ngồi trong phòng ăn dùng bữa, hòa hợp vui vẻ. Tiêu Chính Thịnh ngẫu nhiên sẽ nói chút chuyện công ty với Bắc Minh Hạo, Bắc Minh Hạo thường sẽ trả lời rất khéo léo, vừa nghênh hợp ông vừa duy trì quan điểm của mình, Tiêu Chính Thịnh ra sức gật đầu, thường tán thưởng nói: "Không tệ, xem ra con quả thật dụng tâm với công ty."

Kiều Nhã ngồi một bên cười híp mắt tiếp lời: "Vậy anh không biết rồi, mỗi tối Hạo đều ngủ rất trễ, còn không phải vì công ty của anh, người cũng ốm một vòng rồi!"

Tiêu Chính Thịnh hài lòng cười to: "Ha ha, Tiểu Hạo tiến bộ như vậy, là phúc khí của chúng ta! Có nó ở đây, anh cũng sẽ thoải mái không ít, đến lúc đó, anh có thể trích thời gian đến bên em."

"Đây là anh nói, đến lúc đó không cho phép chơi xấu." Kiều Nhã ánh mắt lóe sáng, sau đó có ý chỉ: "Chính Thịnh, chẳng lẽ anh không phát hiện, Hạo thật sự có rất nhiều chỗ đặc biệt giống anh sao."

Bắc Minh Hạo luôn cúi mắt mỉm cười, hàm súc nhưng không mất khí độ, thần sắc không tự ty không kiêu ngạo, rất phong độ.

Tiêu Chính Thịnh gật đầu: "Tinh thông đạo lý kinh doanh, điểm này rất giống anh."

Kiều Nhã cười cười, ánh mắt lại dời đến con trai: "Không chỉ những điểm này đâu ~"

Hẳn là đã tới thời cơ ném qua bom nặng ký đó ra rồi.

Chương 92: Anh phải trở nên mạnh hơn

Nghe lời nói chuyện vui vẻ trong phòng ăn, thím Trương ở trong nhà bếp thường thở dài, cũng không biết cậu chủ bây giờ thế nào rồi? Lâu như vậy không liên lạc, anh ở bên ngoài ăn có no không? Có lúc, bà không nhịn được tức giận ông chủ, đối xử với hai mẹ con Kiều Nhã tốt như vậy, lại không nghe không hỏi với con trai ruột của mình, còn khắp nơi đề phòng? Đây là chuyện gì a!

Sau bữa tối, Kiều Nhã cùng Tiêu Chính Thịnh xem tivi ở phòng khách, Bắc Minh Hạo lên lầu.

Về đến phòng, đóng cửa, anh ta mở máy tính, vào web, nhập một dãy mật khẩu ở khung mật mã, trang web lập tức trở thành màn hình đen, sau ba giây ngắn ngủi, phía trên xuất hiện một khuôn mặt kinh kịch.

Khuôn mặt Bắc Minh Hạo lạnh lùng, con ngươi âm trầm nhìn chằm chằm khuôn mặt trong khung đối thoại: "Thứ tôi muốn đâu?"

Giọng nói đã qua xử lý đặc thù truyền tới: "Chỉ tra được một phần."

Bắc Minh Hạo nhíu mày, cười lạnh: "Anh không phải tự xưng đứng đầu toàn quốc sao? Tại sao không tra được?"

Đối phương cũng không tức giận, bình tĩnh nói: "Vì, đối tượng là Hồng Môn."

Con ngươi Bắc Minh Hạo tỏa ra lãnh khốc, im lặng vài giây, anh ta nói: "Tôi muốn phương pháp có thể đối phó Hải Thiên Đường! Bất kể là gì, chỉ cần có thể lật đổ Tiêu Chí Khiêm!"

"Chuyện này không nằm trong phạm vi nhiệm vụ của tôi."

"Là anh không muốn nói, hay là anh không biết?" Bắc Minh Hạo cong đôi môi mỏng: "Chỉ cần anh nói, giá tiền tùy anh nói."

Đối phương suy tư vài giây mới nói: "Đi tìm Mãnh Hổ đi."

"Âm Dương Các?" Bắc Minh Hạo hoài nghi: "Anh xác định, anh ta còn sống?"

"Anh không phải muốn phương pháp sao? Tôi đã cho anh biết rồi, những cái khác, là chuyện của anh. Nhớ chuyển tiền đến tài khoản của tôi, nếu muốn tin tức của anh ta, vậy thì là một cuộc giao dịch khác. A đúng rồi, tôi muốn thanh toán ngay lập tức." Nói xong, đối phương lập tức offline.

Bắc Minh Hạo mím chặt môi, mấy vết nhăn ở giữa mày lại càng không ngừng sâu hơn.

Mãnh Hổ...

Lúc này, Kiều Nhã đẩy cửa vào, anh ta lập tức đóng máy tính, xoay người: "Mẹ."

"Hạo, ăn chút trái cây." Kiều Nhã đặt trái cây lên bàn, ngồi xuống cười khúc khích nói: "Hạo, chú Tiêu của con vừa rồi con khen con đâu, ông nói con rất thông minh lại hiếu học, trong công ty liên tục phụ trách mấy dự án, đều hoàn thành rất tốt."

Biểu hiện của Bắc Minh Hạo rất bình tĩnh: "Đó là việc con nên làm."

"Ha ha, Hạo, mẹ biết gần đây con rất cố gắng, như vậy mới đúng! Tranh thủ lúc hỗn loạn Tiêu Chí Khiêm còn chưa quay về, con nhất định phải thể hiện thật tốt mới được."

"Con biết."

Kiều Nhã nhìn anh ta một lúc, chậm rãi nói: "Con còn nhớ con nhỏ Hân Dĩnh đó?"

Nhắc tới Đỗ Hân Dĩnh,, sắc mặt Bắc Minh Hạo khẽ biến, cúi mắt, trầm giọng nói: "Không có."

"Hân Dĩnh không phải đã xuất ngoại rồi sao? Con còn nhớ đến cô ta làm gì?" Giọng điệu Kiều Nhã có chút khinh thường: "Những cô gái xuất thân giống cô ta, mẹ rõ ràng hơn ai hết, trên mặt nói yêu nói thương, thực ra chỉ cần cho cô ta tiền, thì có thể đuổi đi. Nếu không, cô ta sao sẽ tiếp nhận đề nghị của con ra nước ngoài du học?"

Sắc mặt Bắc Minh Hạo càng tệ, anh không kiên nhẫn đứng dậy: "Mẹ, con không muốn nói chuyện này nữa."

Thấy con trai không vui, Kiều Nhã lập tức thu giọng, cười nói: "Được, con không thích nghe thì mẹ không nói nữa. A đúng rồi, mẹ xém chút quên mất, mẹ đã hẹn tối mai dùng cơm với cô Phạm, con đi cùng mẹ đi."

Bắc Minh Hạo nghiêng đầu, có chút không vui: "Mẹ, con không phải nói rồi sao, con không có hứng thú với người phụ nữ đó."

Kiều Nhã cười: "Con chỉ cần có hứng thú với công ty của ba cô ta là được rồi." Lúc đi tới cửa, bà ta lại dừng lại: "Hạo, bất kể thế nào, mẹ cũng sẽ giúp con đứng ở vị trí cao nhất Tiêu thị."

Cửa lại đóng lại, Bắc Minh Hạo từ từ thu lại ánh mắt, trong đầu lại phức tạp.

Đỗ Hân Dĩnh mất tích rồi, anh rất rõ là ai bắt cô. Lời Thạch cảnh cáo anh hôm đó, đã rất rõ ràng, nếu anh mạo hiểm đi tìm họ, đừng nói không cứu được Hân Dĩnh, ngay cả anh cũng sẽ gặp phiền phức. Ánh mắt anh tối lại, lạnh lùng híp mắt, trong đó xen lẫn phẫn hận

Hân Dĩnh mặc dù phạm sai lầm không thể tha thứ, nhưng, cô từng là ngọn đèn tươi sáng trong thời kỳ đen tối nhất của anh, cùng anh đi qua vô số đêm ngày đau đớn! Anh có thể tước đoạt con anh như trừng phạt, lại không thể mở to mắt nhìn cô bị những người đó tra tấn.

Anh đã từng nói, anh có thể tuyệt tình với bất kỳ ai trên thế giới này, nhưng duy nhất không làm được với Hân Dĩnh.

Nói tới cùng, vẫn là vì mình không đủ cường đại! Cho nên, mới sẽ ngay cả người phụ nữ yêu thương cũng tranh không lại, ngay cả Hân Dĩnh cũng không có cách nào cứu về!

Anh căm hận đập lên bàn, con ngươi lạnh lùng tràn ra vô số ánh sáng sắc bén.

Anh cần phải trở nên mạnh hơn, anh phải từng bước từng bước phả hủy Tiêu Chí Khiêm, phá hủy Tiêu gia!

Kiều Nhã quay về phòng, Tiêu Chính Thịnh đang ngồi trên giường đọc sách, hỏi: "Chuyện ngày mai dùng cơm với cô Tống, nói với Tiểu Hạo rồi sao?"

"Nói rồi, nó đồng ý rồi." Kiều Nhã đi đến, ngồi bên cạnh ông ta, ấm áp nhìn ông ta: "Chính Thịnh, có chuyện, em luôn muốn nói cho anh biết."

Tiêu Chính Thịnh ngẩng đầu: "Chuyện gì?"

Kiều Nhã muốn nói lại thôi, do dự nhiều lần mới mở miệng: "Em từng thề trước mặt ba của Hạo, sẽ không nói chuyện này cho bất cứ ai, càng sẽ không nói với Hạo..."

Tiêu Chính Thịnh cau mày, đóng sách lại, nắm chặt tay bà ta, dán sát người lại nói: "Tiểu Nhã, nếu lời quá khó nói, thì không cần nói."

"Vốn em muốn tuân thủ lời hứa với ba nó, nhưng, chúng ta... có lỗi với nó." Kiều Nhã cụp mắt, thì thào: "Nhưng, nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm luôn không chịu tha thứ cho anh, lại khắp nơi chống đối với anh, làm anh thất vọng như vậy, em thật sự không nhẫn tâm. Chính Thịnh, anh là người cha tốt có trách nhiệm, không nên chịu đối xử không công bằng như vậy."

Tiêu Chính Thịnh có chút hồ đồ: "Tiểu Nhã, em rốt cuộc muốn nói gì?"

Kiều Nhã giống như quyết tâm, nói với Tiêu Chính Thịnh: "Chính Thịnh, ba của Hạo, không thể sinh con, Hạo... Hạo là con trai anh."

Tiêu thị.

Dương Châu Kiệt đi vào đường thoát hiểm, phiền não lấy một điếu thuốc, châm lửa lại không cháy. Chính lúc này, "bốp" một tiếng, có người đưa lửa tới trước mặt anh ta.
Anh ta sững sờ, nghiêng đầu, lại nhìn thấy Chiêm Gia Linh.

Cô ta đang dựa vào tường, trong miệng ngậm điếu thuốc, mái tóc thẳng cực kỳ gợi cảm vén sang một bên, lộ ra một bên đường cong phần cổ xinh đẹp, cô híp mắt nhìn anh ta.

"A, cảm ơn." Châm thuốc, anh ta đứng tới đối diện cầu thang.

Sự im lặng làm không gian nhỏ hẹp trờ nên có chút xấu hổ, Dương Châu Kiệt muốn tìm đề tài để phá vỡ bầu không khí, nhưng lại không biết nên nói gì, trừ chuyện công việc, hai người trước nay chưa từng qua lại.

Đường cầu thang, luôn là nơi yêu thích nhất của đàn ông, vừa hút thuốc vừa nói đùa ở đây. Anh ta thậm chí không nghĩ tới, sẽ gặp cô ở đây.

Ngay lúc này, Chiêm Gia Linh lại mở miệng: "Giám đốc Tiêu hôm nay họp, lại đem dự án thành phố Z giao cho Bắc Minh Hạo."

Dương Châu Kiệt sững sờ, sau đó mày nhíu chặt, hít một hơi thuốc: "Cứ như vậy, Bắc Minh Hạo sớm muốn sẽ thay thế cậu Tiêu."

Chiêm Gia Linh vứt tàn thuốc, nhàn nhạt nói: "Tên đó không muốn phản kích, lại có phương pháp gì?" Xoay người, cô dẫm lên đôi giày mười phân đi ra ngoài.

Nhìn bóng dáng cô, thần sắc Dương Châu Kiệt có chút thất vọng, hít thở mạnh hơn.

Từ sau chuyện của Tuyết Chi, trạng thái của cậu Tiêu họ đều rất rõ, chỉ là không biết còn cần bao lâu mới hồi phục. Nếu như tiếp tục như vậy, vậy thì Tiêu thị, sớm muộn cũng sẽ là của Bắc Minh Hạo!

...

Thân thể Chu Nại Diên từ từ tốt lên, ở đường hằng nguyên hai ngày, cũng bắt đầu thích ứng với cuộc sống ở đây.

Ăn uống của cô ta cực kỳ tốt, đều là Thạch trực tiếp lấy từ bữa ăn dinh dưỡng của khách sạn, tất cả đồ dùng sinh họat, cũng đều là hàng cao cấp. Có thể nói, từ lúc Chu Nại Diên sinh đến giờ, chưa từng có những thứ như vậy, chưa từng hưởng thụ như vậy! Để xóa bỏ sự lo lắng kiếm tiền của cô ta, Thạch rất phóng khoáng cho cô ta một số tiền, tùy ý cô ta dùng thế nào, chỉ cần an tâm dưỡng thai ở đây, vậy là đủ rồi. Nói cách khác, họ chỉ muốn đứa bé an toàn sinh ra, không còn bất kỳ yêu cầu khác.

Ban đầu, Chu Nại Diên còn co chút bài xích việc mình lây ánh sáng của đứa bé, cuối cùng thì đây chỉ là đứa bé ở nhờ trong tử cung cô ta, không phải con ruột cô ta. Lâu dần, cô ta cũng nghĩ thông, bây giờ đứa bé và cô ta là một thể, vậy thì, mẫu bằng tử quý có vấn đề gì?

Cô ta ngồi trong phòng khách, dựa vào sofa, ăn trái cây đọc tạp chí.

Ngọc Diệp ở bên cạnh, trong lòng ôm gối tựa tiếp tục ngủ bù.

Lúc này, Đinh Khiên ra khỏi phòng, cầm một cái hộp đen trong tay, trên mặt là nụ cười mỉm quỷ dị.

Chu Nại Diên tò mò nhìn anh ta: "Đinh Khiên, anh lại muốn ra ngoài?"

"Ừ." Đinh Khiên chỉ tùy tiện đáp một tiếng thì rời đi.

Chu Nại Diên nghi hoặc đặt dĩa trái cây xuống, đứng ở cửa nhìn thang máy đang đi xuống. Đinh Khiên thật sự rất kỳ quái, chỉ cần có thời gian sẽ thần bí chạy xuống dưới lầu, khoảng nửa tiếng sau lại cười híp mắt leo lên, thư giãn gân cốt, thỏa mãn về phòng. Đây thật sự quá quỷ dị rồi!

Chu Nại Diên vốn tò mò về họ, mặc dù có tra qua tài liệu trên mạng của Tiêu Chí Khiêm, biết anh là con trai duy nhất của giám đốc Tiêu thị, nhưng, những người này xem ra không giống bộ dạng biết làm ăn, nói họ buôn lậu thuốc phiện còn đáng tin hơn.

Thấy rõ thang máy dừng ở tầng hầm lầu hai, cô quay đầu nhìn cô nhóc trên sofa, đi tới, nhẹ nhàng đẩy đẩy cô, không dám dùng quá sức, sợ làm cô không vui: "Ngọc Diệp, thuốc an thai của tôi uống hết rồi, giúp tôi mua một chút được không?"

Ngọc Diệp mở mắt, nhìn cô ta, đứng dậy đi ra ngoài.

Đợi Ngọc Diệp rời đi, Chu Nại Diên lập tức cũng vào thang máy, trực tiếp đến tầng hầm lầu hai.

Thang máy mở ra, cô ta cẩn thận đi ra, hai bên là hành lang dài thườn thượt, ánh sáng lúc sáng lúc tối, rõ ràng u ám đáng sợ. Đối diện là cánh cửa lớn kim loại, lộ ra một khe hở, từ trong truyền ra vài tiếng rên rĩ như có như không.

Trong lòng Chu Nại Diên run rẩy, chầm chậm đi tới, anh mắt xem qua ánh sáng khe hở nhìn thấy cảnh tượng bên trong, dọa cô vội vàng che chặt miệng, sợ mình hét ra tiếng.

Chương 93: Hy vọng cuối cùng

Một cô gái ốm đến không ra hình người, tứ chi bị treo thành hình chữ đại trên tường, dưới váy có vết máu, nhức mắt dị thường. Cô ấy bất lực cúi đầu, thường hừ vài tiếng, cho dù đã cực kỳ yếu ớt, thân thể vẫn không ngừng run rẩy giãy giụa.

"Giết tôi đi... Anh giết tôi đi... Đừng tra tấn tôi thế này nữa..." Giọng cô gái khàn khàn, bất lực mất đi ý cầu xin sự sống, hận không thể chết ngay lập tức.

Đối diện, Đinh Khiên lắc lư đầu màu xanh như súp lơ, không nhanh không chậm nói: "Đừng như vậy, cô đã kiên trì lâu như vậy rồi, bây giờ sao có thể từ bỏ? Tôi còn có rất nhiều đồ chơi vui, chưa thử trên người cô đâu!" Tiếp đó, anh ta hưng trí bừng bừng nói: "Lần này loại thuốc này, sẽ làm cô toàn thân cực kỳ ngứa! Tôi đặc biệt lấy từ Bạch Trạch Đường tới! Như thế nào, không tệ đi!"

"Cầm... cầm thú..." Đỗ Hân Dĩnh oán hận nguyền rủa, thân thể liên tục vặn vẹo: "Anh giết con tôi... Tại sao anh không giết tôi... Đồ khốn..."

"Ha ha, cô hại chết phu nhân của chúng tôi, một đao giải quyết cô không phải quá tiện nghi cho cô sao? Cô yên tâm, tôi không những không giết cô, còn cẩn thận không để cô chết!" Nói rồi, khuôn mặt tuấn tú của Đinh Khiên trở nên lãnh khốc: "Nếu cô dám cắn lưỡi tự sát, người đến đây thay cô, sẽ là Bắc Minh Hạo."

Đỗ Hân Dĩnh trừng anh ta, do nhìn xa, khuôn mặt khô khốc, chỉ còn hốc mắt, mắt to vành vạch: "Anh dám động đến anh ấy, tôi làm quỷ cũng không tha cho anh!!"

"Ồ, còn thật là tình thâm ý trọng a." Đinh Khiên cười trào phúng một tiếng: "Động anh ta, cô biết đau lòng sao? Vậy cô có biết sau khi cậu Tiêu mất đi phu nhân thì đau đớn bao nhiêu không? Giống như xác không hồn, ngày ngày ngay ngốc nhìn cửa sổ, sống không bằng chết! Tất cả chuyện này, đều là vì người phụ nữ ác độc cô!"

"Ha ha..." Đỗ Hân Dĩnh đột nhiên điên cuồng cười: "Người phụ nữ đó đáng chết, cô ta đáng chết!"

Đinh Khiên tức giận nhìn cô, lập tức cười lạnh: "Trách tôi, cũng quá nhân từ với cô, đừng gấp, ngày mai tôi sẽ tiếp tục mang đồ tốt đến cho cô. A đúng rồi, chống đỡ một thời gian, nếu cô chết, Bắc Minh Hạo sẽ thay cô chịu khổ."

Chu Nại Diên sớm đã sợ đến hai chân mềm nhũn, nhìn thấy Đinh Khiên sắp ra, vội nhìn hai bên, đều là cánh cửa u ám, cô ta không quan tâm đến cái khác, chạy đến trốn phía sau một cánh cửa. Sau khi Đinh Khiên rời đi, cô ta mới run rẩy đi ra.

Đây là cầm tù phi pháp sao?!

Cô đầu tiên nhớ tới báo cảnh sát, nhưng rất nhanh lại phủ định ý nghĩ này. Một là thân phận những người này không đơn giản, cô ta không xác định mình có thể động tới không. Hai là cô ta không muốn gậy phiền phức cho Tiêu Chí Khiêm, nếu như vậy, tương lai anh ta còn phải chăm sóc cô ta và con đâu!

Chu Nại Diên đứng nguyên tại chỗ nửa ngày, nghiêng đầu nhìn cánh cửa lớn kim loại đóng chặt đó, nhớ tới người phụ nữ ở cách cánh cửa, trừ đồng tình còn có nghi hoặc. Cuộc nói chuyện vừa nãy của họ, cô nghe nửa hiểu nửa không, mơ hồ nghe thấy một cái tên "Bắc Minh Hạo"...

Biết Ngọc Diệp sắp về rồi, Chu Nại Diên cũng không dám ở lại đây quá lâu, lập tức lên thang máy về tầng trên cùng. Còn may, cô ta vừa ngồi trong phòng khách không bao lâu, Ngọc Diệp đã về, ném thuốc lên người cô ta, lại chui vào sofa.

Tay Chu Nại Diên nắm chặt thuốc, trong đầu toàn là cảnh tượng vừa nhìn thấy.

Đinh Khiên xem ra chỉ lớn hơn mình vài tuổi, trông tuấn tú nho nhã, giống như một cô gái, không nghĩ tới việc làm ra lại tâm ngoan thủ lạt. Lại có thể bình thản tra tấn một người phụ nữ thành như vậy! Vậy càng không cần nói đến Ngọc Diệp trước nay chưa tùng khách sáo với mình, còn có Thạch cả người lãnh khốc! Chẳng lẽ, họ giống như mình đoán, là trong hắc đạo?!

Ngoài ý muốn, Chu Nại Diên không những không sợ, ngược lại có hưng phấn và chờ đợi. Có gia thế hiển hách, lại có bối cảnh hắc đạo kiêu ngạo, điều này càng chứng minh, Tiêu Chí Khiêm là một người đàn ông có năng lực!

Người ta đều nói đàn ông không hư, đàn bà không thương, sau khi phát hiện một dãy các thần bí về Tiêu Chí Khiêm, sự sợ hãi của Chu Nại Diên đối với Tiêu Chí Khiêm trước đó, lại không còn nữa. Trong ý thức nhận định, loại đàn ông này nhất định không tầm thường! Vậy thì, anh từng thương tổn mình, đó cũng là sự bá đạo từ trong xương tủy, cô ta lại càng thêm mê muội.

Cửa quán bar Huyền Sắc, bảo vệ nhàm chán ngáp một cái, anh ta thật sự không hiểu bà chủ mới nghĩ thế nào, tình nguyện cả ngày đều trốn trong quán bar cũng không suy nghĩ nhanh chóng trang trí lại để kinh doanh kiếm tiền!

Lúc này, bắp chăn anh ta bị người ta hung hăng đá một cái, bảo vệ vừa định tức giận, quay đầu thấy là bà chủ, lập tức đứng thẳng: "Bà chủ!"

Nghê Thư lạnh lùng nhìn anh ta: "Tôi tốn tiền thuê anh tới, không phải để anh ở chỗ này ngây ngô đếm ruồi."

"Dạ!" "Lấy lại tinh thần xem kỹ cho tôi, không cho bất kỳ ai vào." Lạnh lùng phân phó một câu, Nghê Thư lại rời đi đại sảnh.

Bảo vệ không dám lười biếng, mở to mắt trong chừng ở cửa.

Không phải anh ta chăm chỉ, mà là tiền lương ở đây cao gấp ba lần chỗ khác, anh ta không muốn mất chén cơm này.

Nghê Thư lại đi đến phòng tầng hầm, cởi áo khoác tây trang, lộ ra áo sơ mi trắng bên trong, chiết eo, lộ ra đường cong nữ tính mềm mại, xắn tay áo, đi thẳng đến trước giường bên trong, nhìn người phụ nữ giống như đang ngủ say, cô nhàn nhạt nói: "Này, thử lần cuối cùng, nếu vẫn không hiệu quả, tôi không còn cách nào rồi."

Thân thể cô hẳn sắp chống đỡ đến cực hạn rồi, nếu chữa trị không hiệu quả, vậy kết quả chỉ có thể thành thật lại đem cô trở về trong mộ.

Hít thở sau, Nghê Thư lại cầm dao phẫu thuật lên.

Cô dùng dao này, từng cứu người, cũng từng giết người, giống như côn nhị khúc của Ngọc Diệp, dao phẫu thuật là công cụ giết người của cô, cô dùng tiện, cũng dùng xuất thần nhập hóa, nhưng lần này, có lại nặng nề vô cùng.

Nói thật lòng, lần đầu gặp mặt, cô vô cảm với Trương Tuyết Chi, người phụ nữ này quá xinh đẹp diễm lệ, giống như hồ ly tinh.

Chính vẻ ngoài xinh đẹp diễm lệ này làm người ta dễ dàng bỏ qua bản chất của cô, lại không do dự đáp ứng đề nghị của cô, ngay cả do dự cũng không có, dùng mấy ngày sinh mệnh quý báu của cô, đổi lại mạo hiểm lần này. Mặc dù Nghê Thư đã sớm nói cho cô biết, tỷ lệ thành công chỉ chiếm ba phần.

Ba phần quý báu và xa xỉ biết bao.

Khăn khử trùng màu trắng che trên người cô, đôi mắt Nghê Thư lạnh lùng, dao trong tay không chút do dự đâm vào vài đại huyệt trên người cô, máu tươi đột nhiên chảy ra. Mà lúc này mới có thể phát hiện, trên thân thể trắng như ngọc của Tuyết Chi, sớm đã bị đâm vài chỗ, mặc dù đều được xử lý băng lại, nhưng cô lúc này đang trong thời kỳ tế bào nghỉ ngơi, đã mất đi năng lực liền lại, chỗ bị băng lại vẫn không ngừng thấm máu ra.

"Phàm là trị bệnh, phải thử máu trước... Thầy à, người đừng lừa con..." Nghê Thư vừa lẩm bẩm vừa đâm vào vài huyệt, đây là mấy đại huyệt cuối cùng rồi, cũng là cơ hội cuối cùng của người phụ nữ này rồi.
Máu xịt ra, giường dưới ngày Tuyết Chi, lập tức trở thành màu đỏ sẫm.

Đặt dao xuống, Nghê Thư lập tức lấy một hộp gỗ to từ trong rương ra, mở ra, bên trong là mười mấy con đỉa trâu màu nâu sẫm không ngừng vặn vẹo, đỉa trâu bình thường dài từ 3~5 cm, ngang không tới Trương Tuyết Chi cm, nhưng những đỉa trâu này của Nghê Thư, lại là cô dùng các loại độc dược và máu để nuôi, không chỉ to, màu sắc cũng đậm hơn đỉa trâu bình thường, lực hút càng lớn gấp hai lần bình thường, răng trong miệng phát triển, mỗi con đều hung hăng vô cùng, thân thể mềm nhũn trơn trượt chen chúc một chỗ, làm da đầu người ta tê dại.

Nghê Thư dùng kẹp kẹp một con lên, đặt trên miệng vết máu chỗ huyệt vị trên người Tuyết Chi, vừa tiếp xúc với máu tươi, đỉa trâu hoàn toàn hưng phấn, vặn vẹo cơ thể muốn chui vào trong cơ thể cô.

"Nhóc con, em ngoan một chút cho chị ~" Nghê Thư dùng kẹp kẹp đuôi nó lại, chỉ làm cho phần trước của nó cố gắng ủn về phía trước, hàm răng phát triển chốc lát đâm vào thịt cô, giống như răng của rắn độc sẽ nhả ra độc dược, đỉa trâu uống máu độc lâu dài, độc tính tự có đều xâm nhập vào trong cơ thể Tuyết Chi. Tiếp đó, nó không ngừng hút máu, cho đến khi thân thể hút đến phình gấp ba lớn mới ngừng.

Thấy nó không hút nổi nữa, Nghê Thư kẹp nó lên đặt về trong hộp, lại đổi một con khác tới, đặt ở chỗ huyệt vị khác. Cứ như vậy, cô không ngừng lặp lại quá trình này, cho đến khi tất cả miệng vết máu đều để đỉa trâu hút máu tươi.

Cuối cùng, Nghê Thư lại băng bó cho miệng vết thương mới, truyền huyết tương mới cho cô.

Đây là phương pháp cuối cô cô nghĩ tới rồi, là phương pháp lâu đời nhất và cũng là duy nhất.

Làm xong lần này, Nghê Thư xoa xoa mồ hôi trên trán, yên tĩnh ngồi một bên chờ đợi kỳ tích. Nhưng mà, ba tiếng sau, người phụ nữ trên giường cũng không có sự thay đổi nào, Nghê Thư mím môi, nhìn cô, nửa ngày mới nói: "Có lẽ, cô không nên tin tôi."

Tâm trạng của cô phiền não đến mức cầm áo khác, xoay người đi ra phòng tầng hầm.

Đóng cửa, trong phòng lại rơi vào đen tối, trong không khí tràn đầy mùi máu nồng nặc.

Tuyết Chi nằm trên giường, từ đầu tới cuối yên tĩnh đắp vải khử trùng màu trắng, lộ ra phần cổ.

Thật lâu, không biết là mấy phút hay mấy tiếng, có lẽ là lâu hơn nữa, bàn tay rơi khỏi giường, đầu ngón tay cong lên một chút...

Giường vẫn lạnh như băng, giống như phủ một lớp hàn băng ngàn năm.

Hai tay Tiêu Chí Khiêm đỡ bên giường, ngồi dậy, con ngươi khô khốc sớm đã không còn thần thái như ngày thường, đã như một vũng nước đọng, không có tia gợn sóng.

Lại hai ngày không chợp mắt, sắc mặt anh rất khó coi, mắt hõm sâu. Đôi môi vốn diễm lệ, trắng bệch mím chặt, khóe môi cũng không thể giương lên độ cong mà cô yêu thích.

Đẩy mở cửa, chiều tà hoàng hôn, trong phòng khách đều bao phủ một màu vàng cam xinh đẹp.

Chu Nại Diên ở trên sofa, trong tay cầm sách dưỡng thai, mái tóc dài mềm mại che nửa gò má.

Anh nhìn như không thấy, chỉ nhìn chăm chú mặt trời lặn ở nơi xa, nhớ tới, cũng là hoàng hôn thế này, cô và anh ngồi dưới cây đào trong vườn sau Tiêu gia, đến cánh hoa, nhìn chiều tà.

Cô nói, Tiêu Chí Khiêm, em thích nhìn bộ dạng anh dùng hai chân đi đường...

Anh chưa từng nghiên cứu sâu về ý nghĩa câu này, chỉ biết, anh lại thích mỗi câu nói của cô, thích mỗi biểu cảm của cô, mỗi động tác, mỗi ánh mắt...

Chương 94: Vì sao không thể hiểu tôi

Lúc Chu Nại Diên mở mắt, một ánh mắt thì đã nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm đối diện, cô ta sững sờ, nhanh chóng ngồi dậy, vuốt lại tóc, lại chỉnh đốn quần áo trên người. Từ sau chuyện quần áo ngủ lần đó, cô ta lập tức có mười mấy bộ quần áo mới, bộ nào cũng rất đẹp, đặc biệt là quần áo lông màu vàng trên người này, càng có thể thể hiện ra nét thanh thuần xinh đẹp của cô ta.

Cô ta cố ý mặc nó ngồi trong phòng khách, chính là muốn đợi Tiêu Chí Khiêm ra khỏi phòng, đảm bảo ánh mắt đầu tiên thì có thể nhìn thấy mình, cho anh một ấn tượng mới!

Đối diện cửa sổ, anh vươn tay ra, nhẹ nhàng chạm tới thủy tinh, giống như chạm tới khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của cô, phản xạ trong vầng sáng màu hồng, mềm mại xinh đẹp làm người ta xao xuyến.

Khóe môi cứng ngắc, ở giây phút này, nhẹ cong lên, sự say mê trong ánh mắt cũng tăng lên.

"Tuyết Chi..." Gọi tên cô, giống như có thể nghe thấy cô trả lời, anh thì thào, không ngừng lặp lại: "Tuyết Chi... Tuyết Chi..."

Tuyết Chi của một mình anh.

Chu Nại Diên ở phía sau nhìn anh, bóng dáng cao lớn của anh, bị che phủ trong ánh mặt trời ấm áp, tựa như dát lên viền vàng xinh đẹp, biến anh trở thành một vị thần hoàn mĩ.

Cô ta sững sờ nhìn, ngực lại không chịu khống chế đập thình thịch, ánh mắt căn bản không có cách nào dời khỏi người anh.

Người đàn ông này thực sự quá chói mắt, bất kẻ là anh im lặng, hay là anh tức giận, giống như một miếng nam châm, thu hút anh mắt của cô ta. Chỉ cần nghĩ tới, con trai của anh đang trong cơ thể mình, cô ta liền kiêu ngạo, vui vẻ, cảm thấy mình chưa từng hạnh phúc như bây giờ.

Có lẽ, chính là vận mệnh.

Chịu dạy dỗ một lần, cô ta không mạo hiểm đi tới bắt chuyện, mà là yên lặng ở bên cạnh anh, ngồi ở nơi cách anh thật gần, một chốc nhìn anh chăm chú, một chốc lại nhìn nơi xa.

Chiều ta dù đẹp, lại không kịp một phần nghìn của anh.

Mặt Chu Nại Diên đỏ lên, tim như nai con chạy loạn, loại cảm giác vừa căng thẳng lại không đè nén được sự hưng phấn này, hẳn chính là tình yêu đi. Thiếu nữ thường sẽ ôm vẻ đẹp đẽ của tình yêu đầu, cô ta cũng không ngoại lệ, không nghĩ tới, tình yêu chờ đợi, sẽ lặng lẽ tới thế này, đối tượng còn là người đàn ông hoàn hảo Tiêu Chí Khiêm này, cô ta có thể cho tình yêu đầu của mình điểm tối đa!

Anh đứng đó, hoàn toàn xem mình như không tồn tại, nhưng Chu Nại Diên lại không trách anh, cô ta biết, anh nhất định đang nhớ người phụ nữ đó.

Cô ta thừa nhận, cô ta có chút ghen tỵ, nhưng cô ta lại sẽ không ghen với người chết. Chính vì anh là người đàn ông tốt chung tình, cho nên mới sẽ luôn nhớ về cô ấy. Chu Nại Diên tin rằng, chỉ cần mình im lặng ở bên cạnh anh, cùng anh trải qua đau khổ, vui vẻ, anh sớm muộn cũng sẽ phát hiện điểm tốt của mình.

Không giây phút nào không quan tâm đến sự vui vẻ và bi thương của anh, dùng toàn bộ sự nhiệt tình của mình để hòa tan anh, đây chính là tình yêu, không phải sao?

Cho dù tạm thời chỉ là tình yêu đơn phương, cô ta cũng bằng lòng.

Nghĩ vậy, cô ta liền cười, đầu dựa lên ghế, cùng anh nhìn nơi xa.

Anh đang nhớ cô ấy, mà cô ta lại nhớ anh...

Ngọc Diệp ra khỏi phòng, thì nhìn thấy một màn này, cô đứng ở cửa, nhìn Chu Nại Diên một lúc, đem nụ cười hạnh phúc giả tạo của Chu Nại Diên thu hết vào đáy mắt.

Chính vào lúc này, cửa lớn bị người ta gõ vang.

Cô nghiêng đầu, nhìn camera bên cạnh, tiện tay mở cửa.

Nghê Thứ áo khoác tay trang trên vai, hai tay đút vào túi quần tây, có chút phiền não đi vào: "Tiêu Chí Khiêm đâu?"

Ngọc Diệp liếc nhìn phía trước, Nghê Thư vừa ngẩng đầu thì thấy người đàn ông đứng trước cửa sổ, đương nhiên, cũng nhìn thấy Chu Nại Diên bên cạnh đang nhìn anh thâm tình.

Nghê Thư nhíu mày, cởi áo khoác xuống, ném lên sofa, đứng ở giữa, lạnh mắt nhìn cô ta.

Thật sự là mèo không ở nhà, chuột lại thành tinh, thế nào, không kịp đợi trời sáng đã muốn chết? Cho dù Trương Tuyết Chi không ở đây, cũng không tới lượt người phụ nữ này!

Nghê Thư lúc này trong ngực bùng lên ngọn lửa, không thể cứu sống Trương Tuyết Chi là lần thất bại nhất từ khi làm y của cô! Cô không muốn có bất kỳ hổ thẹn nào với người phụ nữ đó, rõ ràng cũng không nên có, nhưng mà... nhưng mà, cô lại đáng chết cảm thấy thiếu cô ấy!

Bây giờ, nhìn thấy người phụ nữ khác phóng điện với Tiêu Chí Khiêm, cô không vui, muốn động dao phẫu thuật đâm người.

Nhưng, chỉ là lúc này, cô sẽ không quên ý nghĩa của người phụ nữ này với Tiêu Chí Khiêm, cô ta đại diện cho lời hứa của Tiêu Chí Khiêm với Tuyết Chi, cho nên, Nghê Thư không thể thật sự động dao.

Toàn bộ lực chú ý của Chu Nại Diên đều tập trung trên người Tiêu Chí Khiêm, không chú ý đến sự xuất hiện của Nghê Thư.

Nghê Thư cười lạnh, đi tới dùng chân đá chân ghế Chu Nại Diên đang ngồi: "Cô qua đây."

Chu Nại Diên hồi thần, thấy là cô, dọa nhảy dựng, bản năng lùi về phía sau vài bước, nhưng rất nhanh lại ép mình trấn định lại, cười cứng ngắc với Nghê Thư: "Chị Nghê..."

"Chị gì mà chị, tôi thân với cô lắm sao?" Nghê Thư phun cô ta một câu, làm cô ta đỏ mặt.

Chu Nại Diên tủi thân cắn môi, rũ mắt không dám lại nhìn cô. Cô ta biết Nghê Thư không thích mình, mặc dù cô ta cũng không thích Nghê Thư, nhưng không thể đắc tội cô. Không chỉ là cô, tất cả mọi người ở đây, cô ta đều không thể làm họ không vui.

Nếu như cô ta muốn ở bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, vậy thì lấy lòng những người này là bước đầu tiên.

Không nhìn nổi bộ dạng như bị ngược đãi của cô ta, Nghê Thư không có kiên nhẫn: "Qua đây!" Cô nghiên đầu đi về phía sofa, Chu Nại Diên giãy giụa vài giây, nhìn Tiêu Chí Khiêm bên cạnh một cái, anh không động, căn bản giống như không nhìn thấy cô ta bị cấp dưới bắt nạt. Thu lại ánh mắt, Chu Nại Diên từ từ đứng dậy đi qua.

Mà lúc này, Nghê Thư tiện tay cầm lên tạp chí nuôi con trên sofa, mở xem vài trang, cười khinh thường một tiếng, cong môi với Chu Nại Diên: "Cô đang học nuôi con?"

Biết cô muốn cười nhạo mình, Chu Nại Diên hít thở sau, vẫn gật đầu: "Đúng."

Nghê Thư hứng thú, đặt tạp chí xuống, hai tay vòng trước ngực, nụ cười đầy chế nhạo: "Học nuôi con, là muốn sau này tự mình nuôi con?"

Chu Nại Diên không chịu nổi sự khinh miệt trong giọng nói của cô, đỏ mắt cúi đầu, hai tay nắm vạt áo, qua nửa ngày, mới có đủ dũng khí nói: "Đứa bé là tôi sinh, tôi... tôi muốn tự mình nuôi nó." "Ha ~" Nghê Thư khoa trương cười một tiếng, đi về phía trước hai bước, đi về phía trước hai bước, ngón tay lạnh như băng nâng cằm cô ta lên, đôi mắt lạnh đạm nhìn thẳng cô ta: "Cô à, cô là tự mình cảm thấy mình quá lương thiện, hay là không rõ vị trí của mình?"

Chu Nại Diên cắn môi, nước mắt bắt đầu tràn ra, cũng không biết là gan dạ từ đâu, cô ta đẩy tay Nghê Thư ra, khóc nói: "Tôi biết cô muốn sỉ nhục tôi, không chỉ cô, các người ở đây đều khinh thường tôi!" Lúc nói, ánh mắt tố cáo nhìn thẳng Ngọc Diệp.

Ngọc Diệp nhướn mày, nhàm chán ngồi trên sofa, vô cảm với việc mình tự nhiên trúng đạn.

"Nhưng các người đừng quên, là các người tìm tôi tới, muốn tôi giúp sinh đứa bé này! Không sai, tôi nhận thù lao, nhưng tôi lại thật lòng yêu đứa bé này! Nó ở trong tử cung tôi, là tôi mỗi ngày nuôi nó lớn, tôi cũng có cảm tình với nó!" Chu Nại Diên nói càng lớn tiếng, giống như muốn nói cho cô nói cho người cô ta thật sự muốn thổ lộ.

Nghê Thư cười nửa miệng, liếc nhìn cô ta đang kích động, không nhanh không chậm hỏi lại: "Sao nào, cô còn muốn làm mẹ của đứa bé này?"

Chu Nại Diên khựng lại, lập tức, cô ta cúi đầu, khẽ nói: "Tôi sinh nó, tôi chính là mẹ nó..."

Nghê Thư buồn cười dò xét trên dưới cô ta: "Cô Chu, tự cảm thấy không cần quá tốt bụng, bất kể là từ góc độ pháp luật hay y học, đứa bé này đều không có quan hệ với cô, cô chỉ là vừa khéo lựa chọn tử cung của cô mà thôi. Muốn làm mẹ, tự mình tìm đàn ông sinh, chỉ cần công phu người đó tốt, không chừng có thể làm cô một lần sinh hai."

Nghê Thư đối với người không thích, trước nay nói chuyện không tích đức, huống chi, hôm nay cô còn tức giận, thấy Chu Nại Diên như ngu si nhìn Tiêu Chí Khiêm, cho cô ta mặt mũi mới lạ!

Hoàn cảnh cuộc sống của Chu Nại Diên rất đơn giản, trước nay chưa từng gặp phải người độc mồm như vậy, nhất thời, bị Nghê Thư làm tức giận đến chỉ biết khóc, ngắt quãng nói: "Các người tại sao phải tàn nhẫn như vậy? Nhất định muốn làm đứa bé mất đi tình yêu của mẹ?"

Nghê Thư bị cô Chu Nại Diên đánh bại rồi, không rõ cô ta đây là logic gì?

Chu Nại Diên khóc thương tâm, chỉ Tiêu Chí Khiêm phía sau: "Chẳng lẽ, các người hy vọng đứa bé cô độc còn không đủ, còn muốn Tiêu Chí Khiêm cũng cô độc sao?"

Tim Nghê Thư sững sờ, cô phát hiện, mình sắp không theo kịp tư duy của cô ta rồi.

Ngọc Diệp đang làm ổ trên sofa từ từ ngước mắt, liếc về phía này một cái, không nói chuyện, mà là đứng dậy, đi tới, giơ tay tát lên mặt Chu Nại Diên một bạt tai.

Chu Nại Diên hét chói tai, cơ thể vốn đau đớn, sao có thể chịu được một cái tát của Ngọc Diệp, đặt mông ngồi lên sofa. Mở to đôi mắt đầy nước mắt nhìn hai người, thậm chí quên cả khóc.

Ngọc Diệp thu tay lại, nhàn nhạt nói: "Ở đây, không cho phép cô tới làm chuyện thị phi."

Nghê Thư nhìn cô nhóc này, như cười như không giơ tay muốn xoa đầu cô, bị Ngọc Diệp tránh đi, cô không để ý nhún nhún vai. Vấn đề nhi đồng của Hải Thiên Đường, luôn là một nan đề của môn chủ, nhưng nếu để Nghê Thư đến nói, trong tứ đại ám đường này, lại là người thú vị nhất trong Hải Thiên Đường.

Chu Nại Diên che má, tủi thân không ngừng khóc, ép mình không khóc ra tiếng, cô ta run giọng nói: "Mặc dù, tôi chỉ là người mang thai hộ, nhưng tôi thật sự yêu đứa bé này... Tại sao, các người không thể hiểu một chút tâm trạng của tôi?"

Nghê Thư cười lạnh: "Không bỏ xuống được chuyện này, thì đừng đến kiếm tiền. Chúng tôi trả tiền, cô làm việc, hiểu không nằm trong phạm vị phục vụ chúng tôi cần cung cấp."

Chu Nại Diên im lặng rơi nước mắt, trong lòng như bị ngàn vạn con kiến cắn nuốt: "Tôi thật sự vì tốt cho đứa bé..."

Nhìn cô ta, Nghê Thư đột nhiên cười, khom người, áp lại gần cô ta: "Thật sự chỉ vì tốt cho đứa bé này? Nếu đứa bé trong bụng cô vốn không phải của Tiêu Chí Khiêm đâu? Cô vẫn nói vậy sao?"

Người phụ nữ quá tham lam dễ dàng bị nhìn thấu.

Ánh mắt Chu Nại Diên thay đổi, lập tức dời ánh mắt: "Sẽ vậy, chỉ cần là đứa bé trong bụng tôi, bất kể ba mẹ là ai, tôi đều sẽ yêu thương như nhau."

Nghê Thư mím môi, lười biếng đứng thẳng dậy, giống như phát hiện một trò vui, tâm trạng lại từ từ tốt lên.

Chương 95: Cô cầu xin tôi

Nghê Thư cầm áo khoác lên, khoác lên vai, không nhìn Chu Nại Diên nữa, mà là nghiêng đầu nói với Ngọc Diệp: "Ngọc Diệp, chăm sóc tốt cho cô ta, đứa bé này không thể xảy ra chuyện."

Ánh mắt Ngọc Diệp không ngước lên: "Không cần cô phí lời."

"Ha ha." Cô cũng không để ý, đẩy cửa đi.

Chu Nại Diên từ từ quay đầu, bất kể bên này vừa khóc vừa nháo, Tiêu Chí Khiêm lại vẫn không chịu ảnh hưởng, cô đột nhiên cảm thấy càng tủi thân, nước mắt không ngừng chảy ra...

Nghê Thư từ đường Hằng Nguyên về tới quán bar trung tâm thành phố.

Bảo vệ nhìn thấy cô, lập tức hành lễ, khí thế cực kỳ: "Bà chủ!"

Cô đầu không ngẩng mắt không mở phất phất tay: "Anh đi đi."

Bảo vệ kinh ngạc, mở to mắt: "Bà chủ, tôi... tôi luôn nghe lời bà, ngay cả con ruồi cũng không cho vào! Tôi thật sự không lười biếng... bà chủ, đừng, đừng đuổi việc tôi..."

Nghê Thư tâm phiền ý loạn ngẩng đầu: "Muốn tăng ca sao? OK, tùy anh, nhưng đừng đòi tiền tăng ca với tôi."

Biết cô chỉ muốn mình tan ca trước, không phải muốn đuổi việc mình, bảo vệ vui vẻ, vội gật đầu: "Cảm ơn bà chủ, tôi tan ca đây!"

Nghê Thư đi tới tủ rượu, lấy một bình rượu tay ra, đây là rượu ông chủ trước của quán bar để lại, nghe nói đều là ông ta cất giữ đã rất nhiều năm. Cô mở nắp rồi uống nửa bình nhỏ, cầm rượu còn dư, trực tiếp đi đến phòng tầng hầm.

Mở đèn, nhìn thấy người phụ nữ nằm trên giường, Nghê Thư híp mắt, từ từ đi tới, kéo ghế ra, ngồi bên cạnh, giơ rượu: "Này, tôi kính cô."

Lại uống một hớp to, sau đó thô lỗ dùng mu bàn tay lau khóe miệng, tự nói: "Người phụ nữ đó, giống như bị động kinh, vọng tưởng thay thế cô, làm mẹ đứa bé, làm người phụ nữ của Tiêu Chí Khiêm." Nhướn mày, cười lạnh: "Cô ta thật sự không hiểu Tiêu Chí Khiêm, cô cũng vậy." Nói rồi, thở dài một tiếng, duỗi dài hai chân: "Tôi không biết Tiêu Chí Khiêm còn có thể chịu đựng cô ta bao lâu, cho dù cô ta ngày mai trở thành thi thể nằm trên giường, tôi cũng không kinh ngạc."

Liếc nhìn trên giường, cô ý nghĩa sâu xa nói: "Cô thật may mắn, trừ cô ra, tôi chưa từng thấy Tiêu Chí Khiêm kiên nhẫn với ai. Nhưng mà, cô cũng rất xui xẻo, vì cô không có phúc bảo vệ anh."

Rót rượu còn lại xuống sàn, cô hít thở sâu, sau đó đứng dậy, nhìn cô lần cuối: "Sau này, sẽ không còn ai làm phiền cô nữa."

Xoay người, cô nhanh chóng rời đi, không muốn lại tiếp tục ở đây thêm giây phút nào.

Cửa đóng, căn phòng tầng hầm lại lần nữa rơi vào u ám.

Đi vào đại sảnh, Nghê Thư gọi cuộc điện thoại cho Thiên Ma, điện thoại reo rất lâu, mới có người nhận, trong loa lập tức truyền tới một trận tiếng súng, Nghê Thư quen thuộc để điện thoại cách tai, giây phút sau, giọng nói trầm thấp gợi cảm của Thiên Ma mới vang lên: "Thư tiểu bảo bối ~ lại nhớ tôi rồi?"

Nghê Thư cũng không phí lời, nói thẳng: "Này, ngày mai... giúp tôi đưa cô ấy về đi."

"Cô ấy chết rồi?" Thiên Ma vừa nói xong, lại là một trận tiếng súng càng mãnh liệt, anh ta hét to một tiếng: "Đều con mẹ nó dừng tay cho tôi!"

Giờ này phút này, trong sòng bạc dưới mặt đất, hai bên đang hăng máu, vì tiếng hét tức giận của anh, đều dừng lại, sững sờ nhìn anh ta.

Thiên Ma mang giày chiến binh, dẫm lên sản bằng gỗ, dùng chân kéo ghế, ngồi xuống, hai chân gác lên bàn bài, trong tay nghịch con chip. Trong miệng ngậm xì gà, nửa khuôn mặt bị râu quai nón che khuất, không nhìn ra cảm xúc, đôi mắt hung ác nham hiểm, nhẹ híp lại.

Anh ta từ từ không để ý nói: "Thư Nhi, cô lần này lại thiếu tôi một lần nhân tình."

"Đáng chết, anh là tên tống tiền!"

"Ha ha..." Anh ta vui vẻ cười lớn, cười vô lại: "Tôi nói rồi, chỉ cần cô cùng tôi lên giường, chúng ta có thể xóa hết."

Tất cả người hai bên cầm súng, bất động đứng đó, ánh mắt như hổ rình mồi nhìn chằm chằm người đối diện, họng súng còn bốc khói trắng. Mà Thiên Ma lại như không có gì, tựa như đang nghỉ lễ ở Hawaii.

Tâm trạng Nghê Thư không tốt, phiền não nói: "Rốt cuộc đến hay không? Anh không đến, tôi tìm Tư Đồ giúp."

Vừa nghe, Thiên Ma hung hăng vứt xì gà trong miệng sang một bên, đứng dậy, do dùng sức quá mạnh, ghế vỡ nát trên sàn. Tất cả mọi người chấn kinh, súng toàn bộ giơ lên, nhắm chuẩn mục tiêu, có thể khai hỏa bất cứ lúc nào.

"Cô dám tìm tên tiểu bạch kiểm đó thử xem?!"

"Ha ha." Nghe thấy anh nổi giận, Nghê Thư cười: "Tư Đồ vừa ấm áp, cũng kính trọng tôi, tôi tại sao không thể tìm anh ấy?"
"Mẹ nó, cô tin tôi bây giờ dẫn người đi diệt hắn không!"

"Tin a, sao lại không tin? Anh dã man không phải ngày một ngày hai, trong giới ai không biết a? Nhưng anh cũng đừng coi Tư Đồ là ăn chay!"

Thiên Ma đứng tại chỗ, nắm chặt điện thoại trong tay, anh ta cười u ám: "Bảo bối Thư Nhi, cô là nói chuyện thay hắn ta sao? Ha ha, vậy thì để ý một chút tin tức sáng sớm mai đi..."

"Đáng chết, đợi chút!" Nghê Thư biết anh ta nói là làm, cô không muốn vì sự thoải mái nhất thời của mình mà gây phiền phức lớn cho Tư Đồ, vội nói: "Anh rốt cuộc có giúp hay không?"

Sắc mặt Thiên Ma cuối cùng thả lỏng một chút, thảnh thơi đi vài bước, vô lại nói: "Cô cầu xin tôi, tôi sẽ suy nghĩ." Anh ta dường như nghe thấy cả tiếng cắn răng nghiến lợi của Nghê Thư, trong mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn của dã thú.

Nửa ngày sau, Nghê Thư rặng từng chữ: "Cầu xin anh!"

"NO, NO, NO! Tiểu Thư Nhi, đây không phải là thái độ cầu xin người ~" Anh ta kiên nhẫn hướng dẫn: "Đến, nói với tôi, anh Thiên Ma, cầu xin anh giúp người ta a ~"

Phía sau "Bịch" một tiếng, cô người làm rơi súng trong lên xuống đất, xém chút lau súng cướp cò, tất cả mọi người đều chấn động.

Thiên Ma quay đầu hung hăng nhìn người đó, cậu kia run rẩy, vội nhặt lên, nắm chặt trong tay.

Nghê Thư thật sự hận chết anh ta, có thể là chuyện này dưới mắt của Hải Thiên Đường, cũng chỉ có anh ta có thể làm. Cô không ngừng hít thở sâu, gian nan mở miệng: "Thiên, anh Thiên Ma... cầu... mẹ nó, Thiên Ma, anh đi chết đi!!"

Mở miệng cầu xin người ta, thực sự không phải nghề của Nghê Thư, cô tức giận hét lên với điện thoại: "Anh tốt nhất đầu đau chân liệt, cả đời này không cử động được!"

"Ha ha..." Bên kia vui vẻ cười to: "Bảo bối Thư Nhi, cô thật đáng yêu!"

Cười đủ rồi, anh ta cuối cùng bỏ qua: "Ngày mai, tôi sẽ phái người tới, cứ như vậy."

Cúp điện thoại, anh ta còn nhớ lại dư vị một chút, mới nghiêng đầu nhìn thế cục cao trào trong phòng, sau đó lười biếng phất tay.

Lập tức, tiếng súng vang trời.

Bữa tối, tâm trạng Chu Nại Diên rất tệ, sức tay Ngọc Diệp rất lớn, đánh không lưu tình, lúc này nửa bên má cô ta còn sưng. Đinh Khiên tìm đá đến cho cô ta đắp, cũng không có hiệu quả.

Chu Nại Diên cúi đầu, ăn rất ít, nước mắt rơi trong bát. Nhìn thấy cô ta như vậy, Thạch nhíu mày: "Cô không quản cô thích ăn hay không, chỉ cần đứa bé trong bụng cô cần, cô phải ăn!"

Chu Nại Diên cắn môi, lắc lắc đầu: "Tôi ăn không nổi, thật sự ăn không nổi..." Cô ta đặt đũa xuống muốn đứng dậy, vai bị người ta đè xuống. Ngọc Diệp bưng bát cơm lên: "Muốn tự mình ăn, hay muốn tôi giúp?"

Nửa bên má còn mơ hồ đau, Chu Nại Diên hận chết cô nhóc này, trừng mắt Ngọc Diệp, cô ta khóc càng tủi thân: "Cô..."

Thạch và Đinh Khiên nhìn bên này một cái, hai người ai cũng không nói chuyện. Thỉnh thoảng, phương pháp trực tiếp nhất, là phương pháp hiệu quả nhất, họ không có thời gian đi suy nghĩ cảm nhận của người phụ nữ này.

Ngọc Diệp đẩy cơm qua: "Ăn."

Nước mắt Chu Nại Diên ướt cả khuôn mặt, cúi đầu, run rẩy cầm đũa lên, ăn từng miếng từng miếng, ăn đến cuối cùng, còn nghẹn ngào khó nuốt.

Cô ta quá ngây thơ rồi, cô ta sao có thể chờ đợi có được hảo cảm của những người này? Nhìn thái độ Đinh Khiên đối với người phụ nữ ở dưới, lại nhìn sự thô bạo của Ngọc Diệp đối với mình, những người này căn bản không có tâm! Cho dù cô bỏ ra nhiều hơn nữa, cũng sẽ không có được hồi báo của họ!

Căn răng, ăn hết cơm, cô ta đứng dậy, đi một mạch về phòng.

Ngẩng đầu nhìn một cái, sắc mặt Đinh Khiên nghiêm túc: "Chuyện hay ngày nay, tra được chưa?"

Ánh mắt Thạch không thay đổi: "Là Mãnh Hổ."

Đinh Khiên nhíu mày: "Tên biến thái này thật sự không an phận! Chúng ta bây giờ làm thế nào?"

"Thế lực của hắn hiện tại bao phủ sau tỉnh xung quanh tỉnh L, chúng ta chính là thịt trước miệng hổ, hắn đã mở miệng, lúc nào cũng có thể nuốt vào. Mấy ngày nay, hắn chỉ đang khiêu khích, ý muốn làm chúng ta tức giận. Nếu không phải có hiệp định tuyệt đối sẽ không vượt giới hạn với Hồng Môn, hắn sớm đã giết tới rồi."

Đinh Khiên nhìn phía phòng ngủ một cái, bất đắc dĩ lắc đầu: "Đường chủ rốt cuộc còn phải tự tra tấn mình đến lúc nào!"

Thạch trầm giọng: "Tôi đã liên hệ với tam đường Bạch Trạch, Đảo Ngột và Kỳ Lân, lúc cần thiết, tiếp ứng bất cứ lúc nào. Nhưng mà, họ phân tán quá xa, e rằng cuối cùng chúng ta vẫn phải dựa vào chính mình."

Đinh Khiên nghiêm mặt nói: "Bây giờ muốn kêu những anh em khác đều về sao?"

Thạch suy nghĩ cẩn thận, lắc đầu: "Nhiệm vụ của họ là bảo vệ Hồng Môn, phiền phức còn lại, thì chúng ta tự đến giải quyết đi."

Sắc mặt Đinh Khiên ngưng trọng gật đầu, Ngọc Diệp ngẩng đầu, lạnh lùng thêm một câu: "Tiểu Hải Tử không thể bị thương."

Đinh Khiên phì cười, không nhìn được muốn chọc cô nhóc: "Gặp vài phát súng làm học phí, anh em ai trên người không có vài vết sẹo!"

Ngọc Diệp nhìn lại: "Vậy tôi dùng anh làm bia đỡ đạn cho nó."

"..." Đinh Khiên chửi thầm trong lòng, con nhóc này quá hung dữ rồi!

Sau bữa tối, Ngọc Diệp về phòng gọi điện thoại cho Trương Thịnh Hải, Thạch mặc áo khoác hoa lệ lại rời đi, chỉ còn Đinh Khiên, nhàm chán lại đi tiến hành thử nghiệm cực hạn của anh ta.

Từ khe cửa thấy Đinh Khiên rời đi, Chu Nại Diên biết, anh ta nhất định lại đi phòng tầng hầm tra tấn cô gái đáng thương đó!

Cô ta đi về phòng ngủ, nôn nóng đi qua đi lại trong phòng.

Những người này đã không thèm nhìn cô ta, cô ta cũng không cần đi tìm sự hảo cảm của họ, mấy ngày nay chịu nhiều tủi thân như vậy, cô ta hẳn nên cho họ chút dạy dỗ mới được.

Cô ta dừng bước chân, đột nhiên nhớ tới cái tên nghe thấy trong phòng tầng hầm hôm đó.

Bắc Minh Hạo...

Đinh Khiên dùng anh ta để uy hiếp người phụ nữ đó, mà người phụ nữ đó vừa nghe thấy cái tên này thì rất kích động, còn khắp nơi bảo vệ anh ta, hai người này nhất định có quan hệ!

Nhưng, cái tên này rất quen tai, hình như...đã nghe thấy ở đâu rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau