CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Lệnh triệu tập của ám đường

Cô vốn là người không nên xuất hiện ở đây, có lẽ nhiệm vụ ông trời giao cho cô thật sự chỉ là để bù đắp sai lầm trước đây, dạy anh cách yêu người, dạy anh cách quý trọng… Cho dù cũng sẽ có đau khổ nhưng dù sao cũng là một phần của cuộc đời toàn vẹn.

Cô đi rồi anh vẫn phải sống tiếp.

Đây là sự ích kỷ duy nhất của cô với anh.

Có lẽ là tác dụng phụ của thuốc, mí mắt cô càng ngày càng nặng, cuối cùng cũng không gắng gượng được nữa. Tuyết Chi nhắm mắt lại, ngủ trong lòng Tiêu Chí Khiêm.

Người trong ngực không có tiếng động gì, Tiêu Chí Khiêm siết chặt cánh tay, kề sát vào cổ cô, liều mạng hít lấy hơi thở của cô mới không khiến bản thân trở nên cuồng loạn…

Đứng trước cửa sổ sát đất phòng khách, bóng tối tận tới chân trời, thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Điện thoại bên cạnh vang lên.

Tiêu Chí Khiêm chậm rãi xoay người, đi tới lấy điện thoại, đối diện truyền ra giọng nói của Thạch: “Cậu chủ Tiêu, điều tra ra rồi… sáng nay cô Trương đã đến bệnh viện…”

Sắc mặt anh lại tái nhợt đi theo từng chữ Thạch báo cáo.

Do dự một lát, Thạch nói: “Cậu chủ Tiêu, tình huống bây giờ của cô Trương rất không ổn…”

Ngơ ngác đứng tại chỗ, dường như đã trôi qua nửa thế kỷ.

Tiêu Chí Khiêm bỗng hét lên: “Đi tìm Nghê Thư! Tìm cô ta, lập tức đi tìm cô ta!”

“Rõ.”

Bàn tay cầm điện thoại khẽ run sau đó “bốp” một tiếng rơi trên mặt đất, anh đau khổ ôm đầu, đập vào tường thật mạnh, hai mắt đỏ lên, khuôn mặt vặn vẹo.

“Sẽ không chết, sẽ không chết, sẽ không chết…”

Anh cứ lẩm bẩm, lặp đi lặp lại một câu này.

Đến khi máu từ trên trán chảy qua tầm mắt, anh vẫn chưa không lại.

Tuyết Chi ngủ cũng không được ngon, thời gian tác dụng của thuốc càng ngày càng ngắn, ba viên thuốc giảm đau cũng chỉ được bốn tiếng, sắc trời bên ngoài vẫn tối tăm mờ mịt.

Cô đau đến nhíu mày, chậm rãi mở mắt.

Khi cô nhìn thấy người đang quỳ bên cạnh giường thì giật nảy mình: “Tiêu Chí Khiêm! Anh sao vậy?!”

Trán Tiêu Chí Khiêm đang chảy máu, máu vẫn đang lan ra khắp mặt nhưng anh không hề quan tâm, chỉ nắm chặt tay cô, mắt cũng không chớp lấy một lần chỉ nhìn cô chăm chú, sợ rằng một giây sau cô sẽ biến mất.

Tuyết Chi muốn ngồi dậy nhưng căn bản không cử động được, chỉ có thể lo lắng nhìn anh: “Tiêu Chí Khiêm, anh làm sao vậy… Sao lại bị thương?”

“Không được chết… không được chết…” Anh nói đi nói lại như người nói mê: “Tuyết Chi, không được chết…”

Tim Tuyết Chi bị đập một kích thật mạnh, vẻ mặt ngưng trọng thất thần, vô lực há miệng nhưng không nói được lời nào.

Anh… vẫn biết rồi.

“Tôi sẽ cứu em! Tôi nhất định sẽ cứu em!” Anh đứng phắt dậy rồi lao ra ngoài.

“Tiêu Chí Khiêm…” Tuyết Chi nâng tay lên nhưng không thể giữ được anh.

Bên ngoài truyền tới tiếng hét lớn của anh: “Không được không tìm thấy!!”

“Tiêu Chí Khiêm…” Tuyết Chi gấp đến độ ngã xuống giường, đau đớn kêu lên một tiếng.

Nghe thấy tiếng của cô, Tiêu Chí Khiêm lập tức xông vào: “Tuyết Chi, Tuyết Chi…” Khẩn trương bế cô lên, vẻ sợ hãi trên mặt càng tăng thêm, kéo cô vào lòng, hơi luống cuống vuốt ve mặt cô, dồ dành cô: “Không sao, không sao… tôi ở đây, không sao rồi…”

Tuyết Chi níu chặt vạt áo anh, giọng nói run rẩy cầu xin anh: “Tiêu Chí Khiêm, đừng làm chuyện gì để em lo lắng có được không? Em sẽ không chết, em có thể thề, em sẽ không chết…”

Yên lặng nhìn cô chăm chú, anh khó khăn mở miệng: “Đừng lừa tôi… em nói tôi sẽ tin, cho nên em không được lừa tôi…”

Đau lòng tột đỉnh, cô đưa tay ôm lấy gương mặt đầy máu tươi của anh: “Tiêu Chí Khiêm, có thể gặp lại anh, em đã rất thoả mãn rồi.”

Nhìn mắt cô dần trở nên mơ hồ, đột nhiên anh cười, nước mắt hoà cùng máu tươi lăn trên gương mặt. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi lẩm bẩm: “Em là hoa sen, tôi là lá sen, cho dù em muốn đi đâu, tôi đều cùng em bay tới đó…”

Tuyết Chi bỗng đau lòng khóc thành tiếng: “Đừng, em không cần anh đi cùng em…”

Đơi trước cô đã lấy đi đôi chân của anh, đời này cô lại lấy luôn cả mạng anh!

Trương Tuyết Chi, mày đúng là yêu tinh hại người!!
Ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, anh cười nói: “Tuyết Chi đừng khóc, tôi đi cùng em, đừng sợ…”

Tìm được hòm thuốc, Tuyết Chi cẩn thận thay anh rửa sạch vết thương trên trán.

Nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn như này bị anh đập bể đầu máu chảy, cô hít sâu mọt hơi, cố nén không cho nước mắt chảy xuống, nheo mắt lại, nhẹ nhàng lau vết máu cho anh.

“Khuôn mặt đẹp như này, không nên bị thương.” Cô lẩm bẩm.

Tiêu Chí Khiêm lẳng lặng ngồi đó, ngẩng đầu, ánh mắt lưu luyến thâm tình nhìn cô chăm chú, đây là người phụ nữ duy nhất trong đời này khiến anh cảm thấy mình đang sống.

Thiên Vi Minh, độ cao ở tầng 39 là nơi duy nhất ở thành phố A có thể tiếp xúc được với ánh bình minh.

Lúc này, bỗng có người gõ cửa.

Thạch dẫn theo mười mấy nhân viên y tế tới, những người này đều là chuyên gia virus anh ta đi xuyên đêm đón từ khắp các nơi trong nước, tạm thời chưa có tin tức của Nghê Thư chỉ đành để những người này hội chẩn trước, cho dù không tìm được cách, cũng có thể kéo dài thời gian.

Tiêu Chí Khiêm đứng ngoài cửa, nhìn cánh cửa đóng chặt, nghe thấy bên trong thỉnh thoảng truyền ra tiếng kêu đau đớn của Tuyết Chi, tơ máu trong mắt bắt đầu lan ra khắp con ngươi.

Phía sau, Đinh Khiên đang ngồi trên ghế sofa, trong tay cầm máy tính laptop, lông mày thanh tú nhíu lại thật chặt, mười ngón tay thao tác lướt nhanh trên bàn phím.

Anh ta đăng nhập vào trang web nội bộ của Hồng môn, sử dụng đặc quyền chỉ Ám Đường mới có, phát lệnh triệu tập tìm Nghê Thư trong nội bộ Hồng môn.

Lệnh triệu tập vừa phát ra, ba Ám Đường còn lại lập tức vào.

Trong phòng chat riêng của tứ đại Ám Đường, Đào Ngột Đường có người nói: “Nghe nói Nghê Thư tỏ tình Đường chủ nhà cậu bị từ chối, nản lòng thoái chí lên núi Nga mi xuất gia rồi!”

Bạch Trạch Đường lập tức nói: “Không thể nào, đừng có nói linh tinh! Chúng tôi có được tin Nghê Thư đi châu Phi rồi. Các cậu nói xem, liệu có phải cô ta trong cơn tức giận đã gả cho người da đen rồi không?”

Kỳ Lân Đường có ý kiến khác: “Mọi người đừng có ồn ào nữa, tháng trước Nghê Thư đã về trụ sở chính núi Đàn Hương, từ đó đến nay không có tin gì của cô ta nữa. Có điều, Hải Thiên Đường phát lệnh triệu tập khắp thế giới tìm cô ta nên cô ta không thể không biết.”

Đào Ngột Đường nói tiếp: “Aiz, như vậy mới đáng sợ, nếu cô ta biế, người phải cứu là phu nhân Đường chủ Hải Thiên Đường, các cậu nói xem, cô ta có xuất hiện không?”

Bạch Trạch Đường gửi một hàng dài những dấu ba chấm.

Đinh Khiên sắp phát điên rồi, lập tức nói: “Đã là lúc nào rồi hả, các cậu có chút nhân tính đi được không? Bây giờ Đường chủ nhà chúng tôi như ma ấy, nhìn dáng vẻ đó bất cứ lúc nào cũng có thể đi theo phu nhân!”

Bạch Trạch Đường nói: “A, thật không nhìn ra cậu chủ Tiêu là kiểu người si tình đó nha!”

Đột Ngột Đường tiếp lời: “Đây tính là gì chứ! Đường chủ nhà chúng tôi cũng được!”

Kỳ Lân Đường: “Kỳ Lân Đường chúng tôi tỏ ý lo lắng cho tương lai của Đào Ngột Đường và Hải Thiên Đường.”

Đào Ngột Đường: “Đi chết đi!”
Bạch Trạch Đường: “Được rồi được rồi, chúng ta nói chuyện chính đi. Chúng tôi đã phái tất cả những người rảnh rỗi đi rồi, nhất định sẽ tìm được Nghê Thư.”

Kỳ Lân Đường: “Kỳ Lân Đường chúng tôi cũng đã phát hiệu lệnh rồi, nhanh thôi sẽ có tin tức!”

Đào Ngột Đường: “Đường chủ chúng tôi ra lệnh, dù phải đào ba tấc đất cũng phải đào cho ra Nghê Thư!”

Đinh Khiên sắp khóc đến nơi rồi: “Các anh em, xin nhờ cậy mọi người!”

Gập máy tính lại, anh ta lặng lẽ báo cáo cho Thạch, hai hàng lông mày của Thạch nhíu lại thật chặt, vẻ mặt cũng không phải chỉ là nghiêm túc bình thường.

Cô Trương không còn nhiều thời gian để kéo dài nữa, nếu Nghê Thư cố ý không xuất hiện, e rằng sẽ rất khó tiếp tục chống đỡ! Mà với tính cách của Nghê Thư, khả năng cô ta có thể làm là vô cùng lớn! Thân là người của Hồng môn, muốn tránh họ căn bản không phải chuyện khó!

“Thạch, bên phía nhà họ Trương có cần…”

Anh ta lắc đầu: “Tạm thời không cần.” Mặc dù làm vậy hơi ích kỷ nhưng cậu chỉ Tiêu chắc chắn sẽ không giao Tuyết Chi cho người khác vào lúc này, cho dù là người thân của cô cũng không được!

Nghĩ một lát, anh ta lại nói: “Gọi tiểu Hải tới đi.”

Đinh Khiên gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Đinh Khiên định đi, bỗng nhiên Thạch lên tiếng: “Tôi muốn người phụ nữ Đỗ Hân Dĩnh kia.”

Có gan dám làm tổn thương phu nhân Đường chủ Hải Thiên Đường, người phụ nữ này có chết mười ngàn lần cũng không đủ! Bây giờ Đường chủ không có tâm tư quan tâm cô ta nhưng không có nghĩa là phó Đường chủ anh ta có thể bỏ qua cho cô ta!

Đinh Khiên cũng hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Hừ, yên tâm đi, cô ta chết chắc rồi!”

Anh ta quay đầu ra ngoài phòng khách rồi gọi cho Trương Thịnh Hải.

Vì Đào Nhi làm loạn nên Trương Thịnh Hải đã ở bên cô ấy cả đêm.

Ghé vào bên giường cô ấy mơ mơ màng màng vừa ngủ thiếp đi thì cậu lại nhận được điện thoại của Đinh Khiên. Nghe đến chị gái xảy ra chuyện rồi, Trương Thịnh Hải còn cho rằng mình đang nằm mơ: “Anh Khiên, hôm nay là cá tháng tư à? Đừng đùa nữa, chị em làm sao lại trúng độc được?”

Nghe thấy lời Đinh Khiên, sắc mặt Trương Thịnh Hải càng ngày càng khó coi, đứng phắt dậy: “Không thể nào, đây là chuyện không thể!”

Cúp điện thoại, nhìn người con gái vẫn đang ngủ trên giường, cậu cầm lấy áo khoác rồi đi ea ngoài.

Sau khi cậu đi, người nằm trên giường mở mắt ra, chậm rãi ngồi dậy, như có điều suy nghĩ đưa mắt nhìn về phương xa…

Trương Thịnh Hải nhanh chóng tới đường Hằng Nguyên, nhìn thấy Thạch thì vội hỏi: “Chị tôi đâu? Chị ấy thế nào rồi?”

Thạch nhìn lướt qua phía phòng ngủ, Tiêu Chí Khiêm vẫn đang đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích.

“Chị!” Trương Thịnh Hải sốt ruột muốn qua đó lại bị Thạch kéo lại: “Cô ấy đang ở trong làm kiểm tra.”

Tay chân Trương Thịnh Hải luống cuống, đi đi lại lại vài vòng trong phòng khách: “Sao lại như vậy? Sao lại như vậy?”

Thạch híp đôi mắt lạnh lùng lại, nói mệnh lệnh ngắn gọn mà hữu lực: “Thời gian này bà chủ sẽ ở lại đây, bên phía nhà họ Trương cậu hãy động viên họ, tạm thời đừng để cô ấy bị bên ngoài làm phiền.” Dừng một chút anh ta lại nói tiếp: “Nếu có lỡ như thì hẵng sắp xếp họ tới đây.”

Trương Thịnh Hải bỗng dừng bước, cậu vẫn chưa giật mình tỉnh lại từ trong sự thật tàn nhẫn này, hôm trước chị gái còn đang nhảy nhót tưng bừng, sao đột nhiên lại trúng độc nằm trong đó? Còn nữa, cái gì gọi là “lỡ như”? Sao có thể có lỡ như được?!

Không, cậu không đồng ý!

Cậu không đồng ý!!

Ngồi lên ghế sofa, Trương Thịnh Hải dùng cánh tay xoa đôi mắt đau xót, dần dần nước mắt ứa ra càng lúc càng nhiều, cậu túm lấy gối ôm rồi vùi mặt vào sâu bên trong, bỗng nhiên khóc lớn.

Thạch đi tới, lạnh giọng nói: “Hãm nước mắt của cậu lại đi, bà chủ vẫn chưa chết mà!”

Chỉ chốc lát, Trương Thịnh Hải dùng sức lau nước mắt, lau đến đôi mắt cũng đỏ lên, hít hít mũi, giọng cậu căm hận: “Đúng thế, chị tôi sẽ không chết! Con mẹ nó tôi khóc cái gì chứ?!”

Nhìn cậu một lát, Thạch cũng không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng vỗ lên vai cậu: “Cô ấy cần cậu, biểu hiện cho giống đàn ông một chút.”

Trương Thịnh Hải cắn răng, gật đầu.

Từ đầu đến cuối, Tiêu Chí Khiêm đều đứng ở cửa, không nhúc nhích, không tức giận, không hoảng sợ.

Nhưng lại buồn phiền không rơi lệ.

Chương 82: Có thể giúp tớ chỉ có cậu

Lúc này, cửa mở ra.

Một tốp bác sĩ đi ra, sắc mặt cũng không quá tốt.

Tiêu Chí Khiêm quét qua bọn họ một cái, không nói một câu, đi thẳng vào phòng, cửa “ầm” một tiếng đóng lại.

Thạch tiến lên, trầm giọng hỏi: “Như thế nào?”

Trương Thịnh Hải cũng lập tức tới, ánh mắt trợn to: “Chị tôi cô ấy...”

Trong những người này, một vị bác sĩ lớn tuổi nhất đại diện, chậm rãi mở miệng nói: “Strychnine không phải chất độc có độc tính mạnh nhất cũng không phải độc có phản ứng nhanh nhất, nhưng lại là chất độc kinh khủng nhất gây tổn hại nhất. Độc trong cơ thể người bệnh, làm tổn thương hệ thần kinh trung ương, hơn nữa cổ đã bắt đầu cứng ngắc, tiếp theo sẽ lan tới toàn thân...” Dừng lại, ông ta nói: “Xin lỗi, điều chúng tôi có thể làm, chỉ là kéo dài thời gian cho cô ấy, tận lực để cho cô ấy giảm bớt đau đớn.”

Thạch hít thở sâu một hơi: “Bao lâu?”

“... Sẽ không vượt quá một tuần lễ.”

“Không...” Trương Thịnh Hải ôm lấy đầu, ra sức nắm tóc mình: “Làm sao có thể... Tôi không tin...”

Cái gì mà một tuần lễ, đều là lừa gạt!!

Thạch gật đầu một cái, yên lặng tiễn những người này đi.

Bây giờ hy vọng duy nhất, cũng chỉ có Nghê Thư!

Thời gian một tuần lễ, chắc sẽ đủ...

Trong phòng, sắc mặt Tuyết Chi phờ phạt, cơ thể co rúc ở trong chăn, mặc dù đã được tiêm thuốc giảm đau, vẫn không dám động, động một cái, liền đau đến mức hận không thể lập tức chết đi.

Tiêu Chí Khiêm đi tới, nằm ở sau lưng cô, nhẹ nhàng ôm eo cô, ôn nhu nói: “Tuyết Chi, đừng sợ, tôi ở bên cạnh em...”

Sau này, sẽ vẫn luôn ở bên.

Tuyết Chi mở đôi mắt mơ hồ ra, nhếch khóe miệng, ngay cả muốn cười với anh, cũng trở nên hết sức khó khăn.

“Tiêu Chí Khiêm, em muốn gặp Vy Hiên.”

Tiêu Chí Khiêm đáp lại: “Tôi lập tức cho người đón cô ấy tới.”

Vy Hiên đang có một cuộc phỏng vấn, nhận được điện thoại Thạch gọi tới, ngẩn ngơ ngay cả nội dung muốn phỏng vấn tiếp theo cũng quên. Cô ấy lập tức trì hoãn tất cả công việc, đối tượng phỏng vấn thật vất vả mới hẹn được gạt qua một bên, cấp tốc chạy tới đường Hằng Nguyên.

Vy Hiên mím chặt đôi môi, chợt lên tiếng: “Chỉ sợ, cô ấy quá kiên cường.”

Thạch nhắm mắt lại, không nói lời nào.

Đến tầng 39, anh ta dẫn Vy Hiên tiến vào, đi tới phòng ngủ.

Ngẩng đầu nhìn thấy Vy Hiên, Tiêu Chí Khiêm cúi người, hôn một cái lên trán Tuyết Chi: “Cô ấy tới rồi.”

Tuyết Chi mở mắt ra, thấy Vy Hiên, giọng nói nhẹ nhàng lên tiếng chào hỏi cô ấy: “Chào, Vy Hiên... Xin lỗi, tớ không đứng dậy nổi... Cậu không ngại qua đây ngồi chứ?”

Thấy gương mặt Tiêu Chí Khiêm bị dày vò không nhẹ, nhìn người trên giường thêm chút nữa, hai tay Vy Hiên hung hăng níu chặt vạt áo, không để cho tâm trang lộ ra phân nửa. Sau đó đi tới, hướng về phía cô cười một tiếng: “Nha đầu, cậu cứ lười biếng nằm ì trên giường thế.”

Tiêu Chí Khiêm và Thạch lui ra ngoài, Vy Hiên ngồi bên cạnh cô, nhìn gò má cô tái nhợt đến mức không có một chút sức sống, đau lòng nói: “Aiya, thật sự hết cách với nha đầu nhà cậu, sao lại không biết chăm sóc thật tốt cho mình chứ?”

Tuyết Chi rúc vào trong chăn, đôi mắt phượng không thấy tinh thần, nhưng càng khiến người ta đau lòng: “Vy Hiên, tớ muốn cậu giúp tớ một chuyện. Có thể giúp tớ, cũng chỉ có cậu.”

Nếu như không để ý đến tình huống của Tuyết Chi, Vy Hiên thật sự rất muốn hút một điếu thuốc, để vị cay đặc biệt của thuốc lá, làm tê liệt tâm trạng của cô ấy.

Sau khi không ngừng ổn định lại, cô ấy cười một tiếng: “Chuyện gì, nói đi.”

……

Lúc Vy Hiên đi ra, vẫn luôn nhíu chặt chân mày, sắc mặt bình tĩnh.

Trương Thịnh Hải đỏ mắt đi tới: “Chị tôi... Nói gì không?”

Vy Hiên khép chặt con ngươi, hồi lâu, lắc đầu một cái: “Cũng không nói gì.”

Lúc này, cô ấy nhận được điện thoại bên biên tập, chủ biên đang ở bên kia nổi giận, tâm tình cô ấy không tốt, lười nghe, trực tiếp cúp máy. Quay đầu liếc mắt nhìn cánh cửa kia, cô ấy do dự, nói: “Tuyết Chi có tình huống gì, lập tức thông báo cho tôi.”Thạch muốn tiễn cô ấy, cô ấy không cho, nói muốn yên tĩnh một mình.

Trương Thịnh Hải đi theo Tiêu Chí Khiêm, vào phòng trong, thấy em trai, Tuyết Chi biết, chuyện mình sợ không giấu được, vẫn dặn dò cậu: “Trước hết đừng nói cho ba.”

Trương Thịnh Hải cắn chặt răng: “Chị, em biết.”

Ở cạnh cô một lúc, Trương Thịnh Hải mới rời đi. Cậu rất rõ, chị bây giờ muốn nhất là ở cùng Tiêu Chí Khiêm.

Chán nản quay về Đào Nhi bên kia, nhưng Trương Thịnh Hải phát hiện, trên giường sớm đã không còn bóng dáng Đào Nhi. Cậu nóng vội, rất sợ tiểu nha đầu này thừa dịp lúc mình không có ở đây chạy ra ngoài chơi, lao ra cửa tìm ở tiểu khu gần đó.

Ban ngày, quán bar ở trong trạng thái nghỉ ngơi.

Một cô gái mặc áo hoodie đơn giản đứng trước cửa quán bar, đội mũ áo lên đầu, để lộ đôi tai thỏ dễ thương. Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn vào quán bar, không tiếng động bước vào.

Bảo vệ bên trong thấy một cô gái, lập tức không nhịn được nói: “Ban ngày không buôn bán, buổi tối lại tới.”

Cô ấy ngay cả nhìn cũng không nhìn anh ta một cái, đi thẳng vào trong.

“Cô…” Bảo vệ tiến lên trước chặn cô ấy lại: “Cô tiểu cô nương này làm sao nghe không hiểu thế?” Đưa tay ra, vừa muốn chạm vào vai cô ấy, cô ấy bỗng xoay người, tay phải chẳng biết lúc có thêm cây côn nhị khúc, mỗi đốt không quá 30cm, ném qua “đùng” một tiếng, vừa nhanh vừa độc, trực tiếp đập vào đầu bảo vệ.

Bảo vệ ngay cả tiếng kêu đau cũng không có, hai mắt đảo một cái, người mềm nhũn ngã xuống đất.

Có điều chính là đang lúc xoay người, côn nhị khúc bị thu vào một cách kì lạ, tốc độ nhanh, làm người ta chậc lưỡi hít hà.

“Ai!”

Bên trong xông ra bốn năm người đàn ông bộ dạng vệ sĩ, ai ai cũng cao to lực lưỡng, vây quanh cô gái Đào Nhi lại.

Cô ấy ngước mắt, lạnh lùng quét nhìn một vòng.

Thấy là một tiểu cô nương, lập tức có người hung dữ cảnh cáo: “Tiểu cô nương, nơi này cũng không phải là chỗ cô tùy tiện tới! Mau về nhà tìm mẹ đi!”

Cô ấy rũ mắt, hai tay rũ xuống.

Ngay tại lúc này, trên lầu truyền tới tiếng giày da lóc cóc giẫm lên cầu thang, một người phụ nữ chậm rãi đi xuống.

Cô ta mặc một bộ âu phục kiểu nam, tay áo tùy ý kéo, hai tay đút trong túi quần, chân đạp lên một đôi giày da màu đen kiểu nam. Mái tóc thẳng dài được buộc thành đuôi ngựa thấp, cột ở sau gáy, tóc sáng bóng đâu vào đấy. Mặc dù dáng vẻ diêm dúa lòe loẹt, trong vô hình lại hiện ra vài phần khí khái.

Vừa thấy cô ấy, đám vệ sĩ lập tức lui về phía sau: “Bà chủ.”Nhìn chằm chằm cô gái, cô ta vẫy tay: “Tất cả đi xuống.”

“Dạ.”

Đám vệ sĩ lui ra, trong phòng khách u ám, chỉ còn lại hai người.

Con ngươi của cô gái lạnh nhạt nhìn cô ta, giọng nói không có một chút phập phồng: “Nghê Thư, tôi muốn cô đi với tôi.”

Người phụ nữ cười một tiếng, tận lực bày ra đôi mày kiếm, hơi giương lên, “Ngọc Diệp, từ khi nào cô cũng thích xen vào chuyện người khác vậy?”

Con ngươi Ngọc Diệp không thay đổi, chỉ là quét qua cô ta, không có mấy lời vô ích dư thừa: “Đi với tôi.”

Nghê Thư ngồi ở trên ghế, hai chân bắt chéo, đốt một điếu thuốc, hít một hơi, khạc ra vòng khói, giơ tay nhấc chân, đều khiến sức quyến rũ tư thế hiên ngang của cô ta hiện ra không sót.

Xuyên qua làn khói, cô ta liếc nhìn Ngọc Diệp: “Tại sao tôi phải đi với cô?”

Ngọc Diệp cũng không vòng vo: “Cứu người phụ nữ kia.”

Nghê Thư nghiêng đầu, liếc cô ấy một cái: “Người phụ nữ của Tiêu Chí Khiêm?” Ngay sau đó, cười lạnh một tiếng: “Tại sao tôi phải cứu cô ta?”

“Cô phải đi.”

“Hai chúng ta lâu như vậy không gặp nhau, cô đến tìm tôi chính là vì người đàn bà kia?” Nghê Thư nhàn rỗi lại đổi một tư thế, đôi mắt được kẻ viền đen, lóe ra vài tia sáng nguy hiểm.

Ngọc Diệp không trả lời hỏi ngược lại, “Cô biến mất lâu như vậy, đột nhiên xuất hiện ở đây, lại bởi vì cái gì?”

Đôi mắt của Nghê Thư nhíu chặt hơn: “Tôi rất buồn bực, sao cô đột nhiên quan tâm tới chuyện này như vậy? Cô không phải cho tới nay đều không quan tâm chuyện gì, ai thích chết thì phải đi chết sao?”

Ngọc Diệp nói thẳng: “Tôi không muốn Tiểu Hải Tử đau lòng.”

“Tên tiểu tử kia sao?” Nghê Thư chà chà tay, liếc nhìn cô ấy, lạnh lùng nói: “Cậu ta đau lòng hay không liên quan gì đến tôi? Cô so với người khác đều rõ hơn, tôi không muốn cứu người, đem kiệu tám người khiếng tới cũng vô dụng!” Cô ta đứng lên, quay đầu bước đi: “Cửa ở bên kia, không tiễn.”

Ngọc Diệp chậm rãi cúi mắt xuống: “Cô ấy nếu như chết rồi, Đường chủ cũng sẽ không sống một mình.”

Người Nghê Thư khẽ run lên, thu bước chân lại, nghiêng đầu, đôi mắt nhíu chặt, không nói một lời lên lầu.

Ngọc Diệp ngẩng đầu lên, quét qua hướng cô ta từ từ biến mất...

Trương Thịnh Hải tìm khắp cả cái tiểu khu một lần, cũng không thấy bóng dáng Đào Nhi, cậu ngồi bên cửa lớn bồn hoa thở hổn hển, trên trán gấp đến độ toát mồ hôi. Chuyện chị gái đã đủ để cho cậu ta khổ sở, Đào Nhi lại ngay giờ phút quan trọng này mất tích, lúc này bên trong ngực cuộn trào nóng lòng, sắp đem cả người thiêu cháy!

“Tiểu Hải Tử!”

Nghe thấy âm thanh ngọt ngào này, Trương Thịnh Hải chợt ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên, có điều nụ cười chỉ duy trì một hai giây, ngay sau đó liền bị cơn tức giận thay thế.

Đào Nhi cười híp mắt chạy tới: “Tiểu Hải Tử…”

Trương Thịnh Hải cứng rắn đẩy cô ấy ra, gầm nhẹ một tiếng với cô ấy: “Đáng chết, em chạy đi đâu? Em không biết anh lo lắng nhiều thế nào sao?”

Đào Nhi bị cậu dọa sợ co rúc lại, bàn tay nhỏ bé luống cuống quấn lấy vạt áo: “Em...”

“Em gì mà em!” Em cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới một chút cảm giác của anh sao?” Trương Thịnh Hải đem một đầu khí giận đều phát tiết ra: “Mỗi ngày anh ở trường học, cũng phải lo em cái này lo em cái kia, chỉ sợ em ăn lại đau bụng, hoặc là lại chạy ra ngoài tìm không thấy người, càng sợ em bị những tên xấu xa kia ức hiếp! Em lại không thể để cho anh bớt lo sao?”

“Tiểu Hải Tử…” Đào Nhi hình như bị cậu hù dọa, trong đôi mắt to tròn đầy nước mắt, Tiểu Hải Tử cho tới bây giờ cũng chưa từng phát hỏa lớn như vậy với cô ấy.

Trương Thịnh Hải còn muốn nói gì nữa, thấy dáng vẻ cô ấy, lời nói trong phút chốc nghẹn lại, cuối cùng, ảo não cúi đầu: “Bỏ đi! Em căn bản cũng không biết.”

Cậu chán nản xoay người trở về, trong phút chốc, Đào Nhi nhào tới ôm cậu, vội la lên: “Tiểu Hải Tử, đừng giận Đào Nhi, Đào Nhi biết lỗi rồi... Anh đừng không để ý tới Đào Nhi...”

Người Trương Thịnh Hải cứng đờ, cúi đầu xuống, chậm rãi quay lại, ôm cô gái nhỏ nhắn vào trong ngực: “Xin lỗi, anh không nên nổi giận, chỉ là... tâm trạng rất tệ.” Cậu áy náy nói: “Chị anh cô ấy...” Thở dài một tiếng, cậu lắc đầu, cười một tiếng với cô gái ôm trong lòng: “Đi thôi, chúng ta trở về ăn bánh pudding!”

Đào Nhi rốt cuộc cũng cười, gật đầu không ngừng.

Chương 83: Tâm nguyện duy nhất của em

Sau khi nhận thức được khoảng cách đến với cái chết, thời gian sẽ trở thành một loại xa xỉ phẩm, mỗi giây mỗi phút đều vô cùng đáng quý.

Tiêu Chí Khiêm cả ngày đều canh giữ bên cạnh Tuyết Chi, không màng đến chuyện của công ty. Thạch và Đinh Khiêm rất ít khi đi quấy rầy hai người, Thạch tạm thời phụ trách quản lý mọi việc lớn nhỏ của Giải Trĩ Đường, Đinh Khiêm thì theo dõi hành tung của Nghê Thư. Trong lúc đó, Dương Châu Kiệt cũng có gọi điện thoại đến, chỉ nói Tổng giám đốc Tiêu bên kia cho nghỉ dài hạn, nhưng thật ra chỉ ước gì anh không đến. Tiêu Chí Khiêm không ở công ty, Chiêm Gia Linh cũng không làm khó bọn họ nữa, tất cả mọi việc vẫn vận hành như thường lệ.

Tuyết Chi càng ngày càng phụ thuộc vào thuốc giảm đau, trung bình cỡ một hai tiếng phải tiêm một mũi, đều là Tiêu Chí Khiêm tự tay làm.

Nhìn lỗ kim trên tay cô, Tiêu Chí Khiêm đau lòng híp đôi mắt âm u, đúng giờ chườm khăn n81óng cho cô, chỉ khi cô thật sự đau đớn đến không chịu nổi, mới tiêm một mũi vào cho cô.

Sau khi thuốc phát huy tác dụng, Tuyết Chi sẽ thở phào một hơi, sau đó chống người ngồi dậy, dựa vào người Tiêu Chí Khiêm, cùng anh mười ngón đan chặt, khẽ nói: “Tiêu Chí Khiêm, em rất muốn sinh con cho anh.”

Anh cụp mắt, môi nở nụ cười cưng chiều: “Được, chúng ta sẽ sinh thật nhiều.”

“Ha ha, anh xem em là heo à!” Tuyết Chi cười khẽ, sau đó nheo mắt lại, mắt nhìn về phương xa, thì thào: “Đây là tâm nguyện duy nhất của em.”

Đôi môi Tiêu Chí Khiêm chợt run rẩy, nụ cười trên mặt dần trở nên nhạt nhòa, nhưng vẫn cười.

Cô hơi quay đầu lại nhìn, khuôn mặt tái nhợt, lóe lên vẻ mơ màng: “Biết không? Đứa trẻ sẽ tiếp nối tình yêu của em đối với anh.”

Anh cúi đầu xuống, vùi đầu vào lồng ngực cô: “Anh không cần con cái gì cả, anh cũng không cần tình yêu của em được tiếp nối, anh chỉ muốn em!”

Ánh mắt Tuyết Chi mềm mại, đau lòng vuốt tóc anh: “Tiêu Chí Khiêm, đừng làm chuyện khiến em đau lòng... Cho dù chỉ còn lại một mình anh, cũng phải sống tiếp.”

Anh ngẩng đầu nhìn cô, cười dịu dàng, dùng giọng điệu bình thường nhất mà nói: “Thế giới của anh biến mất rồi, anh còn kéo dài hơi tàn trong đống đổ vỡ này làm gì nữa?”

“Tiêu Chí Khiêm...” Vành mắt đỏ hoe, yết hầu như bị thứ gì đó chặn lại, nói không ra lời, cô cụp mắt, nước mắt đẫm hàng mi.

Anh đưa tay, lau đi một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt cô, giọt nước chiếu ra ánh sáng long lanh, dính trên ngón tay anh, như gốc hoa quỳnh trắng thuần. Ngón tay khẽ vuốt, một chút cảm giác buốt lạnh, lại đốt cháy trái tim anh.

Chầm chậm hôn lên mắt cô, anh an ủi: “Tuyết Chi, đừng khóc, cho dù đi đến đâu, anh vẫn sẽ theo em.”

Tuyết Chi cắn môi, nước mắt không ngăn được mà lăn dài: “Đây không phải là điều em muốn...”

Nhìn cô, anh nói từng câu từng chữ: “Nhưng, đó là điều anh muốn.” Nâng mặt cô, hôn lên đôi môi dính nước mắt của cô.

Đắng chát, nhưng cũng rất đỗi ngọt ngào.

Đêm đen trầm tĩnh như bức màn, yên ả như nước, bình thản như đóa nhược lan.

Dưới tòa nhà 39 tầng, một bóng dáng hiên ngang xuất hiện.

Nghê Thư đút hai tay trong túi áo, đứng dưới lầu, ngẩng đầu xem xét. Cố gắng giãn đôi mày kiếm ra, chậm rãi bước vào.

Từ giây phút đầu tiên cô bước vào, người trên lầu đã phát hiện. Lúc Đinh Khiêm nhìn thấy người trên máy quan sát, dùng sức dụi mắt, sau đó sợ hãi kêu một tiếng: “Thạch, là Nghê Thư!”

Liếc mắt một vòng, Thạch liền chạy ra ngoài, đứng ở cửa thang máy. Không lâu sau, Nghê Thư liền bước ra từ bên trong. Đôi mắt sắc bén lại có chút lười biếng lườm Thạch, lại liếc nhìn nơi khác, tay cắm trong túi quần, đi nhanh: “Dẫn tôi đến gặp cô ấy.”

Trên mặt Thạch khó nén nổi vẻ chấn động, lập tức đến trước phòng ngủ của Tiêu Chí Khiêm, gõ cửa: “Cậu Tiêu, Nghê Thư đã đến.”

Cửa phòng nhanh chóng kéo ra, gương mặt đẹp đẽ mà tiều tụy của Tiêu Chí Khiêm lập tức xuất hiện: “Ở đâu?” Lập tức, mắt liền nhìn thấy Nghê Thư, ánh sáng trong mắt nhanh chóng sáng rực lên.

Lông mày Nghê Thư nhíu lại, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp, chỉ thoáng qua trong phút chốc.

Quen biết tên này lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh dùng ánh mắt này nhìn mình.

Chết tiệt.

“Cứu cô ấy, cầu xin cô, cứu cô ấy.” Đây là câu đầu tiên Tiêu Chí Khiêm nói với cô ta, thậm chí còn dùng giọng điệu cầu xin hèn mọn.

Lông mày Nghê Thư càng nhíu chặt hơn, lạnh lùng nói: “Có cứu hay không, tôi phải xem đã.” Nói xong, đi thẳng vào phòng.
Tiêu Chí Khiêm muốn đuổi theo, cô ta lại quay người lại: “Tôi không quen có người ở bên cạnh.”

Thạch bước lên, nhẹ giọng: “Cậu Tiêu, chúng ta chờ ở ngoài đi.” Anh ta biết rõ tính tình của Nghê Thư, nổi tiếng quái dị ở Hồng môn, chỉ cần là việc cô ta không muốn làm, cho dù lấy dao kề lên cổ cô ta, cũng đừng mong cô ta nhượng bộ. Vốn chuyện giữa cô ta và cậu Tiêu đã đủ xấu hổ rồi, lỡ như lại chọc cô ta khó chịu, thì Trương Tuyết Chi sẽ hoàn toàn mất hết hy vọng.

Tiêu Chí Khiêm mím chặt môi, hai chân chậm rãi lùi ra sau.

Cửa mạnh mẽ đóng sầm lại.

Nghê Thư hít sâu, chậm rãi bình ổn tâm trạng rồi mới xoay người, đi đến trước giường. Lúc này, tác dụng của thuốc vừa mới hết, toàn thân dần trở nên đau đớn, cô cắn môi, một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán chảy xuống gò má.

“Cô chính là người phụ nữ anh ấy vừa mới lấy về?” Giọng điệu Nghê Thư không thân thiện, ánh mắt lạnh lùng, xem xét cô từ trên xuống dưới.

Không thể không thừa nhận, cô gái này rất xinh đẹp, là cái loại báu vật cực phẩm khiến đàn ông vừa liếc mắt nhìn một cái, xương cốt đều sẽ mềm nhũn ra. Mặc dù bị chất độc trong cơ thể tra tấn không ít, nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ xinh đẹp, ngược lại còn làm tăng thêm cảm giác khiến người ta thương tiếc.

Cô ta cười lạnh, dáng vẻ quyến rũ như vậy, thảo nào có thể hòa tan được cái khối băng Tiêu Chí Khiêm kia!

Tuyết Chi chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy người phụ nữ đang đứng bên giường, hơi khó hiểu.

Nghê Thư cũng thẳng thắn: “Tiêu Chí Khiêm cầu xin tôi cứu cô.” Giọng điệu kiêu ngạo, là sự khinh miệt đối với kẻ yếu.

Hôm nay, mạng của cô ấy đang nằm trong lòng bàn tay mình, cho dù có cướp đi Tiêu Chí Khiêm thì đã làm sao? Tình yêu gì chứ, đối mặt với sống chết, không thể chịu nổi dù chỉ một cú.

Tuyết Chi yếu ớt mở đôi môi tái nhợt: “Cô là Nghê Thư?”

Chuyện Tiêu Chí Khiêm ra lệnh tìm Nghê Thư, cô cũng biết, cũng không ôm bất cứ niềm hy vọng nào. Tình hình của cô chính cô tự biết, kéo dài ngày nào hay ngày đó, cô không tin trên đời này thật sự có Hoa Đà tái thế.

Nghê Thư lạnh nhạt nhìn cô, nhìn sự tuyệt vọng của cô, chốc lát sau lại cúi người, đưa tay nắm cằm cô, lực tay rất lớn, bóp đến mức làn da trắng noãn của Tuyết Chi lập tức sưng đỏ.

Cô ta cười lạnh tới gần: “Có cứu cô hay không, chẳng qua chỉ là một quyết định của tôi mà thôi.”

Tuyết Chi híp đôi mắt mơ hồ, lẳng lặng nhìn cô ta: “Tại sao cô lại ghét tôi?” Trực giác của phụ nữ luôn rất chuẩn, dù là người lạ chưa từng gặp mặt, thì cô vẫn cảm nhận được địch ý của Nghê Thư đối với cô.

Nghê Thư buông tay ra, ánh mắt lạnh lẽo: “Bởi vì, cô là người phụ nữ của Tiêu Chí Khiêm!”

Tuyết Chi giật mình, khẽ nói: “Cô thích anh ấy.” Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.Nghê Thư cũng thản nhiên: “Không sai.” Chuyện này cũng không phải bí mật gì ở Hồng môn, cô ta không cần phải dấu diếm bất cứ ai.

Tuyết Chi nhắm mắt lại: “Xin lỗi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Nghê Thư kinh ngạc, ý cô là sao? Ra lệnh đuổi khách?

Lập tức cười nhạo: “Cô chắc chắn muốn để tôi đi?” Người của Giải Trĩ Đường tốn công tốn sức đi tìm cô ta, thậm chí không tiếc sử dụng lệnh triệu tập Ám Đường! Nếu không phải cô gái này đã gần đất xa trời, Tiêu Chí Khiêm sẽ không thèm gặp cô ta! Hiện giờ cô ta là hy vọng duy nhất của bọn họ, cô ta cũng không nghĩ bọn họ sẽ để mình rời đi.

Tuyết Chi chịu đựng đau đớn dần nặng nề, âm thanh nhẹ đến không thể nghe thấy: “Tôi không muốn Tiêu Chí Khiêm vì tôi mà từ bỏ bất cứ thứ gì, càng không muốn anh ấy vì tôi mà nhượng bộ...”

Mày kiếm của Nghê Thư nhíu lại, sau khi nhìn chằm chằm cô nửa ngày, phút chốc tiến lên, hung hăng nắm cổ tay cô, Tuyết Chi bị đau, mặt mũi vặn vẹo, lại không phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Kề sát tai Tuyết Chi, Nghê Thư nở nụ cười thờ ơ lại hết sức nguy hiểm: “Tôi ghét nhất là loại phụ nữ tự cho mình là đúng như cô! Cô căn bản không xứng với anh ấy!”

Nói xong, hất tay cô ra, xoay người đi ra ngoài.

Ngoài cửa, Tiêu Chí Khiêm vẫn luôn chờ đợi ở đó, thấy cô đi ra, vẻ mặt hồi hộp: “Cô ấy thế nào?”

“Hết thuốc chữa rồi, chuẩn bị lo hậu sự đi!” Nghê Thư lạnh lùng vứt lại một câu, bước đi không quay đầu lại.

Tiêu Chí Khiêm đứng sững vài giây, mạnh mẽ bắt lấy tay cô: “Không thể nào! Lời cô nói, không thể nào!” Y thuật Nghê Thư tinh thông, là nữ thần y của Hồng môn, cô ta sao có thể không cứu được cô?!

Nghê Thư cong môi, cười nhã nhặn: “Cô ấy là cái gì của tôi, tại sao tôi nhất định phải cứu cô ấy?” Hơi đẩy tay anh ra, nụ cười của cô không giảm, hiện vẻ trào phúng: “Tiêu Chí Khiêm, anh đã quên lúc anh từ chối tôi, tôi bị người ta chê cười thê thảm đến mức nào à? Bây giờ, quả báo đã đến, người phụ nữ của anh sắp chết... Ha ha, tôi đến đây, chẳng qua là muốn nhìn dáng vẻ đau khổ của anh mà thôi!”

Cô ta quay người định đi, Tiêu Chí Khiêm lại chợt bóp cổ cô, ép cô vào tường, đôi mắt đỏ bừng trừng cô, như thú dữ khát máu: “Không cứu cô ấy, tôi sẽ lấy mạng cô!”

Nghê Thư tức giận đến mặt đỏ hồng, tay nắm thành đấm: “Đến đây, bây giờ bóp chết tôi đi! Có cô ta chôn cùng, tôi còn sợ cái gì?!”

Tiêu Chí Khiêm hoàn toàn mất đi lý trí, bóp chặt cổ cô, mặt Nghê Thư nhanh chóng nghẹn đến mức đỏ tím, nhưng vẫn trừng mắt nhìn anh, không kêu một tiếng.

“Cậu Tiêu!” Thạch và Đinh Khiêm lập tức tiến lên, dùng hết sức kéo Tiêu Chí Khiêm ra: “Cậu Tiêu, cô ấy là hy vọng duy nhất có thể cứu phu nhân!”

Lý trí lập tức quay về.

Tiêu Chí Khiêm buông đôi tay như gọng kìm sắt, sự điên cuồng trong mắt dần tăng lên, nhìn Nghê Thư đang liên tục ho khan, anh cắn chặt răng, đè nén tất cả cảm xúc, nói từng câu từng chữ: “Cầu xin cô, cứu cô ấy...”

Nghê Thư vẫn đang ho sù sụ, tức đến mức cô ta quay đầu lại rống một câu: “Khỏi bàn nữa! Nghĩ cũng đừng nghĩ!”

Tên đàn ông chết tiệt, muốn bóp chết cô ta!

Đinh Khiêm thấy bầu không khí quá cứng nhắc, lập tức hòa giải: “Ôi chao, Nghê Thư, chúng ta đều là người nhà, cô thông cảm cho đường chủ của chúng ta đi, cũng vì tâm trạng anh ấy không được tốt...”

“Đánh rắm!” Nghê Thư ngẩng đầu, giọng căm hận: “Người đàn bà kia chết chắc rồi!”

“Cô...” Đinh Khiêm thấy cô cứng mềm đều không ăn, nhất thời không biết nên khuyên thế nào.

Nghê Thư tức giận xoay người định đi, sau lưng truyền đến giọng nói trầm thấp khàn khàn của Tiêu Chí Khiêm: “Thật xin lỗi...”

Bước chân cô ta lập tức cứng đờ.

Thạch và Đinh Khiêm cũng rất kinh sợ, hoàn toàn không dám tin, Đường chủ lại có thể nói được ba chữ kia!!

“Thật xin lỗi...” Tiêu Chí Khiêm nhìn bóng lưng cô ta: “Lúc trước, chuyện đó, thật xin lỗi...”

Chương 84: Chỉ cần cô có thể sống

Nhìn thấy đường chủ như vậy, Thạch cau chặt mày, Đinh Khiên thì không đành lòng quay mặt đi, trong lòng mắng to Nghê Thư không có tình người! không phải chỉ tỏ tình không thành công ư, có cần thâm cừu đại hận thế không?

Nghê Thư híp mắt, sau đó sải bước đi về phía thang máy không quay đầu lại.

Đột nhiên, phía sau “bịch” một tiếng.

Thân thể của cô mãnh liệt run rẩy, khó mà tin được từ từ quay đầu.

“Cậu Tiêu!” Đinh Khiên và Thạch đều ngạc nhiên đứng sững tại chỗ, đôi mặt trừng to.

Tiêu Chí Khiêm quỳ xuống đất, con ngươi đỏ bừng cuồng loạn nhìn cô ta, trong giọng nói nặng nề mang theo bất lực, điên cuồng, tràn đầy sợ hãi: “Cô ấy không còn thời gian, cô ấy không có cách nào đợi được nữa rồi…”

Nghê Thư vẫn như chưa lấy lại tinh thần từ trong khiếp sợ, ngơ ngác nhìn anh, đôi môi mấp máy, nhưng không nói ra được một chữ.

“Mẹ nó!” Đinh Khiên nổi giận, chân mày lá liễu dựng thẳng, trên khuôn mặt thanh tú nho nhã tràn đầy tức giận: “Nghê Thư, trái tim cô làm bằng sắt sao? Đường chủ của chúng tôi đã van xin cô như vậy rồi, cô còn muốn thế nào nữa?”

Lồng ngực của Thạch cũng đang phập phồng kịch liệt, trước giờ anh luôn vô cùng xem trọng danh dự của Hải Thiên Đường và đường chủ, bây giờ đường chủ làm thế này, anh như vừa bị làm nhục vậy!

Thạch nhìn chằm chằm cô ta, nói ra từng câu từng chữ: “Nghê Thư, mọi việc đều có tình một chút, sau này gặp lại còn vui. Cô thật sự muốn tuyệt tình như vậy hay sao?”

Nghê Thư ngơ ngác ngẩng đầu: “Tôi…”

“Tiêu Chí Khiêm!” Một giọng nói khiển trách vang lên, kinh động đến tất cả mọi người.

Tuyết Chi đứng ở cửa phòng ngủ, mặc dù cả người đều đang đau đớn, nhưng không bằng nỗi đau trong tim cô lúc này! Nhìn Tiêu Chí Khiêm vì cô mà quỳ trên mặt đất, cô chỉ hận mình không thể lập tức chết đi, để không trở thành gánh nặng của anh, sẽ không khiến anh phải quỳ gối nam nhi nữa!

Cô hít sâu, giọng nói bình tĩnh, lại run rẩy vì đau lòng: “Em không cần anh quỳ xuống với ai vì em cả!”

Tiêu Chí Khiêm cứng đờ quay đầu lại, nhìn Tuyết Chi đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn chằm chằm vào mắt cô, dịu dàng, thương tiếc, giống như đang nói với cô sự kiên định của anh vậy.

Anh có thể quỳ, anh có thể vứt bỏ tự ái! Anh có thể làm bất cứ chuyện gì vì cô!

Chỉ cần cô có thể không sao; chỉ cần cô có thể sống tiếp!

Nhìn ra được sự kiên quyết của anh, cô không thể kiềm được nước mắt nữa, khóc đến đau lòng, khóc đến trái tim cũng như rơi mất, run rẩy đi tới phía người đàn ông đang quỳ gối ở chỗ không xa, từng bước một đến bên cạnh anh, đưa tay ôm anh vào lòng: “Nếu đây là cái giá để sống tiếp, em thà rằng không cần…”

Vẻ mặt Nghê Thư phức tạp, bực bội xoay người sang chỗ khác: “Đưa tôi về.”

Đinh Khiên giận dữ: “Cô vẫn không chịu cứu người ư?”

Nghê Thư tức giận rống lên: “Hai tay không có gì, làm sao mà cứu?”

Đinh Khiên ngẩn ra, sau đó lập tức vui vẻ: “Tôi đi tôi đi, tôi đưa cô về!”

Nghê Thư hơi bực bội, quay đầu đi vào thang máy, khoảnh khắc thang máy đóng lại, mới chăm chú nhìn hai người.

Tiêu Chí Khiêm dịu dàng rũ mắt ôm lấy eo Tuyết Chi, ngửi hương thơm đặc biệt trên người cô, có thể ngửi được hơi thở của cô chính là thứ duy nhất có thể làm anh yên lòng. Tuyết Chi hoàn toàn không quan tâm cô ta có đồng ý cứu mình không, chỉ đau lòng vì người đàn ông này thôi!

Nghê Thư nhỏ giọng rủa một tiếng, hai tay khoanh trước ngực, vẫn còn khó chịu.

Đinh Khiên ở một bên kích động không thôi: “Nghê Thư, thật sự rất cảm ơn cô! Tôi trở về sẽ lập tức đính chính tin đồn không tốt có liên quan đến cô, tôi muốn nói với bọn họ cô là một thanh thiên đương thời tốt, có tình yêu có chính nghĩa…”

Nghê Thư bực bội liếc anh ta một cái: “Câm miệng!”

Lúc trở lại đây một lần nữa, Nghê Thư xách hộp đồ nghề y dược nặng mấy ký của mình, mặt nhăn nhó đẩy cửa đi vào phòng ngủ.

Tiêu Chí Khiêm đợi ở trước cửa, vẻ mặt còn căng thẳng hơn lúc trước, phủ kín trong đôi mắt là hoảng loạn, bất an.

Nghê Thư đi vào, để đồ xuống một bên, liếc mắt nhìn Tuyết Chi đã đau đến mặt mũi vặn vẹo, sau một lúc lâu mới miễn cưỡng mở miệng: “Tôi từng bắt mạch cho cô, nói thật với cô là tôi không chắc chắn đâu.”

Tuyết Chi khẽ mở mắt ra, khó nhọc nói: “Không sao.”

Nghê Thư cau mày, dù lạnh lùng nhưng rất thẳng thắn: “Loại thuốc độc này vốn đã kỳ quái, cô đã chậm trễ quá lâu rồi, tôi không phải thần tiên, không cứu được cô.”

Tuyết Chi nhìn cô ta xuyên qua ánh mắt phủ kín sương mù, đột nhiên nói: “Khi nãy cô không đồng ý cứu tôi, là không muốn cho anh ấy hi vọng, sợ anh ấy không thể thừa nhận đả kích tuyệt vọng sau cùng, có phải không?”Nghê Thư hơi chấn động, sau đó quay mặt đi: “Bớt tự cho là đúng đi!” Cô ta cắn môi, lại chán nản lên tiếng: “Lần đầu tiên tôi thấy dáng vẻ sống đến không giống người của tên kia…Tôi thà rằng anh ấy đổ cái chết của cô lên đầu tôi, cứ tiếp tục hận như thế, cũng không muốn để anh ấy ôm hy vọng không có khả năng, cuối cùng ngay cả mạng sống cũng không cần nữa.”

Tuyết Chi cười dịu dàng: “Nghê Thư, nếu chúng ta quen nhau sớm một chút, chắc chắn sẽ trở thành bạn bè.”

Nghê Thư giễu cợt: “Đừng tự mình đa tình, tôi sẽ không làm bạn với hồ ly tinh đâu!”

Tuyết Chi muốn cười, nhưng đau đớn trên người đã không cho phép cô thoải mái nữa, mồ hôi lạnh trên người gần như thấm ướt áo ngủ, cơ thể càng co quắp hơn.

Thấy cô như vậy, nét mặt Nghê Thư nghiêm túc, mở hộp y dược mình đem theo ra. Bên trong chia làm hai tầng trên dưới, tầng một để dụng cụ điều trị hiện đại nhỏ nhắn đơn giản, tầng hai thì là dụng cụ trung y, hình dáng mỗi thứ đều rất kỳ lạ.

Cô ta lấy túi châm cứu ra, vén chăn lên, đâm lên mấy huyệt quan trọng ở sau lưng Tuyết Chi, lạnh lùng nói: “Cái này sẽ giảm bớt đau đớn của cô.”

Đâm xuống mấy kim, Tuyết Chi thật sự hết đau đớn, còn có tác dụng hơn cả thuốc giảm đau.

Dần dần, cô thở phào một hơi, cười với Nghê Thư: “Cảm ơn.”

Nghê Thư cất ngân châm vào, lạnh giọng: “Có lời trăng trối gì, tốt nhất nên nhanh chóng nói với anh ấy.”

Tuyết Chi nhìn cô ta chằm chằm, vẫn tìm ra một chút dịu dàng trong vẻ mặt cố ý lạnh lùng của cô ta.

Cô biết, đó là một cô gái ngoài lạnh trong nóng.

Cô nhẹ giọng nói: “Nghê Thư, có thể giúp tôi làm một chuyện không?”

Nghê Thư nhíu mày: “Cái gì?”

Tuyết Chi hít một hơi thật sâu: “Cho tôi một đứa con.”

Nghê Thư kinh hãi: “Cô không nói đùa đó chứ?” Một người phụ nữ chỉ còn sống không được mấy ngày, lại còn muốn con?!

Tuyết Chi từ từ ngồi dậy, bắp thịt trên người không còn cứng đờ như lúc trước nữa, ngay cả cổ cũng linh hoạt hơn rất nhiều. Không nhịn được phải khâm phục Nghê Thư, nữ thần y không phải có tiếng không có miếng mà.

Nghê Thư nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của cô, bỗng chốc phản ứng lại: “Cô là nói…”

Thấy cô ta đã đoán ra, Tuyết Kỳ nhẹ giọng nói: “Tôi đã nhờ bạn đi tìm người mang thai hộ rồi, mượn dùng tử cung của cô ta, mang thai con của chúng tôi.”

Nghê Thư liếc mắt nhìn cô chăm chú: “Chỉ để anh ấy sống tiếp vì đứa con của hai người?”
Tuyết Chi cố hết sức khiến giọng nói của mình trở nên ổn định, bình tĩnh nói: “Tiêu Chí Khiêm không thể chết, đặc biệt là, không thể vì tôi mà chết.”

Nghê Thư híp mắt: “Tôi không hiểu, anh ấy quan tâm cô như vậy, cho dù chết cùng với cô, có lẽ cũng là một chuyện rất hạnh phúc với cô mà, không phải sao?” Lúc nói lời này, Nghê Thư vẫn khó nhịn xuống cảm giác ghen tị, có được tình yêu như vậy, có lẽ là thứ tất cả phụ nữ đều hướng tới.

Tuyết Chi rũ mắt: “Tôi rất ích kỷ, lần đầu tiên tôi làm anh ấy bị thương, rất nặng rất nặng, đó là một vết sẹo trong lòng tôi. Lần này, tôi không muốn lấy đi thứ càng quan trọng hơn của anh… Nếu số phận của chúng tôi đã giống như bánh xe không ngừng xoay chuyển, tôi thà rằng đây là vòng xoay cuối cùng.”

Không cần phải sống lại, không cần phải khiến anh liên tục nếm trải cảm giác mất đi nữa.

Một đời này, coi như điểm kết thúc đi.

Nghê Thư cau mày, sau một lúc lâu mới nói: “Quái nhân, cô cũng là một quái nhân.”

Nhưng mà… ngược lại xứng với tảng băng Tiêu Chí Khiêm kia.

Không thể phủ nhận, cô ta không muốn Tiêu Chí Khiêm thật sự chết vì người phụ nữ này.

“Tiêu Chí Nghiêm sẽ đồng ý không?” Đây mới là mấu chốt.

Tuyết Chi ung dung nở nụ cười: “Tôi sẽ khiến anh ấy đồng ý.”

Lồng ngực đang phập phồng ổn định lại, Nghê Thư lạnh lùng nói: “Nói với tôi thời gian bị dì cả của cô lần trước.”

Sau khi Nghê Thư tính toán một lát, hơi thở phào nhẹ nhõm, nâng mắt: “Coi như cô gặp may, mấy ngày này đúng lúc là thời kỳ rụng trứng.”

Tuyết Chi rũ mắt: “Tôi biết.”

Tay không chút sức lực phủ lên bụng mình, nếu có thể, cô hy vọng con lớn lên trong tử cung của mình biết bao.

Một đứa nhỏ thuộc về cô và Tiêu Chí Khiêm.

Lúc Nghê Thư đi ra, Tiêu Chí Khiêm gần như canh giữ ngay cửa, một tấc cũng không rời. Đối diện với ánh mắt nóng vội của anh, cô ta uể oải nâng mắt lên, đáy mắt có chút phức tạp: “Tôi đã cố hết sức rồi.”

Tiêu Chí Khiêm ngẩn người, trừng to mắt, đứng ngay tại chỗ như một pho tượng điêu khắc.

“Tôi còn sẽ đến đây… ít nhất, còn có thể giảm bớt chút đau đớn cho cô ấy.” Nghê Thư không nhìn anh thêm nữa, hoặc là, không dám đối mặt với sự tuyệt vọng trong mắt anh, trực tiếp quay đầu bước đi.

“Đợi đã!” Thạch ngăn cô ta lại, trong mắt tràn đầy nghi ngờ: “Cô… thật sự cố hết sức rồi sao?”

Lửa giận nơi lồng ngực của Nghê Thư bắt đầu dâng lên, nhưng trên mặt lại nở nụ cười khinh thường: “Có bản lĩnh thì anh đi tìm thêm người khác thử xem!” Nói xong, xách hộp thuốc lên, cố ý ném lên người anh ta, sải bước đi về phía thang máy.

Cô oán hận nhỏ giọng rủa một tiếng, đáng chết, đáng lẽ cô không nên tới đây!

Tuyết Chi ngồi trên giường, khẽ cười với người đàn ông đang đứng trước cửa, nụ cười xán lạn như hoa mùa hạ, vẫy vẫy tay.

Đôi mắt Tiêu Chí Khiêm dần dần có tiêu cự, đôi môi xinh đẹp cong lên, từ từ đi qua, duỗi tay sờ mặt cô:”Còn đau không?”

“Nghê Thư thật sự rất lợi hại, bây giờ đã không đau nữa rồi.” Cô nói xong, tìm một tư thế thoải mái ngã vào lòng anh, ngón tay đặt trên ngực anh như đang chơi đùa, nhẹ giọng nói: “Tiêu Chí Khiêm, lời em nói, anh sẽ nghe chứ?”

Anh gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Ừm.” Đôi mắt dịu dàng nhìn chằm chằm cô, bình tĩnh như hồ nước.

Cô không cố ý tránh né ánh mắt anh, giọng nói nhỏ hơn: “Chúng ta có một đứa con đi.”

Ánh mắt anh hơi thay đổi, muốn nói gì đó, lại chỉ có thể há há miệng.

“Chúng ta…” Dù khó khăn, nhưng cô vẫn nói ra miệng: “Chúng ta có thể tìm người mang thai hộ.”

Sắc mắt anh chợt thay đổi, không thèm suy nghĩ đã từ chối: “Không được!”

Tuyết Chi ngồi dậy, nhìn thẳng vào anh, gằn từng chữ: “Tiêu Chí Khiêm, em không có nguyện vọng gì khác, em chỉ cần một đứa con thuộc về chúng ta, coi như kéo dài nhân duyên của em, để anh yêu thương nó…” Cô hít một hơi thật sâu, nặng nề cất lời: “Nếu em còn thời gian… em cũng sẽ không nghĩ đến tìm một người phụ nữ khác… Nhưng mà, em hết thời gian rồi, không kịp nữa rồi…”

Chương 85: Cái giá của sự ích kỷ

"Không có người phụ nữ khác! Không có gì không kịp!"

Lần đầu tiên, Tiêu Chí Khiêm phát cáu với Tuyết Chi, bởi vì cực kì tức giận, gương mặt anh tuấn trở nên nhăn nhó. Đôi mắt đó, đỏ ngầu, hiện lên sự đẫm máu: “Muốn dùng đứa bé để ngăn cản tôi sao? Đây chính là cách mà em có thể nghĩ ra đấy à?"

Tuyết Chi chịu đựng cơn đau như bị roi quất trong lòng: “Em không có lí do gì phá anh..."

Đời trước là hai chân, đời này là mạng sống của anh, anh không nợ cô, anh không nên chịu đựng!

"Có! Em có!" Tiêu Chí Khiêm giữ hai vai cô, như muốn lay cô tỉnh ngộ vậy: “Trừ em ra, tôi không biết tôi nên vì cái gì mà sống tiếp, em không hiểu sao? Không có em... Thì sẽ không thể nào có tôi!"

Đôi mắt phượng của Tuyết Chi cụp xuống, nước mắt không thể kiềm chế nữa, từng giọt từng giọt rơi xuống.

Nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay run rẩy của anh, đặt lên gò má rồi dịu dàng xoa nhẹ: “Anh nói xem, con của chúng ta, sẽ lớn lên giống ai nhiều hơn đây? Anh? Hay là em? Haha, vậy nếu là con trai thì anh khôi ngô tuấn tú như anh, con gái thì xinh xắn như em là tốt rồi..."

Lồng ngực của Tiêu Chí Khiêm nhấp nhô, đôi mắt rực lửa khóa chặt cô, chăm chú nhìn nét mặt cô, anh lại không nói ra từ nào.

"Em rất hi vọng, trên đời này sẽ có nhiều người yêu anh như em vậy... Mỗi khi anh cô đơn, sẽ ở bên cạnh anh, lúc anh đau lòng, sẽ nghĩ đủ mọi cách đùa giỡn để chọc anh vui vẻ... Cùng anh đi trải nghiệm những cảm nhận mà trước giờ anh chưa từng có..." Ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy nước nhìn về phía anh: “Tiêu Chí Khiêm, cuộc đời của anh không nên ngắn ngủi như thế."

Trong đôi mắt màu lưu ly của Tiêu Chí Khiêm, hiện lên dáng dấp điên cuồng: “Em cứ vậy mà không muốn để tôi cùng em sao?"

Một câu nhẹ nhàng của anh, làm cho Tuyết Chi cắn chặt môi, thậm chí, cắn vỡ da môi.

Ép nước mắt chảy ngược vào trong, cô vẫn mỉm cười: “Đồng ý với em, cho em một đứa bé."

Nhìn cô, dữ tợn nhìn cô, anh đột nhiên đứng dậy, Tuyết Chi cũng có thể nghe được âm thanh nghiến răng của anh: “Chỉ cần em vui... Tôi đồng ý."

Xoay người, anh sãi bước đi ra ngoài.

Nụ cười trên mặt Tuyết Chi, đã không giữ được nữa, nằm sấp trên giường, chậm rãi co người vào trong chăn...

Ích kỉ, thì ra cũng phải trả giá thật lớn.

Hai ngày sau, Tuyết Chi nhận được cuộc gọi đến từ Vy Hiên.

Người đã tìm xong rồi, là một sinh viên đại học năm hai, người tương đối đơn thuần, bởi vì trong nhà xảy ra chuyện, chỉ muốn nhanh chóng kiếm ra một khoản tiền, sau đó thì tiếp tục học xong đại học. Bối cảnh sạch sẽ như thế, sau này sẽ không đến mức liên lụy quá nhiều vấn đề. Như lời nói của Vy Hiên, lúc vừa tới công ti mang thai hộ xem tài liệu, liếc mắt một cái đã nhìn trúng cô ta.

Chỉ vì, cô ta giống như Tuyết Chi, đều có một đôi mắt phượng xinh đẹp.

Thời gian gấp gáp, Vy Hiên trực tiếp đưa người tới đường Hằng Nguyên, Nghê Thư cũng chạy tới.

Cô gái thoạt trông rất trẻ tuổi, ăn mặc giản dị, tóc cột đuôi ngựa, mặt mày trên trung bình, nhưng một đôi mắt phương lại rất giống Tuyết Chi. Cô ta khẩn trương đứng trong phòng khách, nhìn người trong phòng. Một người đàn ông lớn lên trông giống phụ nữ mang một chiếc chăn đội đầu màu xanh lá, bên cạnh là gương mặt của một người đàn ông với ánh mắt lạnh như băng... Ánh mắt nhát gan nhìn về phía Trương Thịnh Hải, sự chán ghét không lý do của anh ta, lại tàn ác đâm lấy cô ta. Ngọc Diệp kề bên cạnh anh ta, dường như cảnh cáo liếc nhìn cô ta, nhận tiện kéo Trương Thịnh Hải qua một bên, cô ta mới không cho người phụ nữ này nhìn Tiểu Hải Tử của cô ta.

Vy Hiên giới thiệu đơn giản: “Cô ấy chính là Chu Nại Diên."

Chu Nại Diên bận bịu ngại ngùng lên tiếng chào hỏi: “Chào mọi người..."

Mấy người đều biết sao cô ta đến đây, coi như biết rõ chuyện này cũng không do cô ta, nhưng ấn tượng đối với cô ta vẫn là con số không. Đều xoay người, không một ai đáp lời cô ta, căn bản xem cô ta như người vô hình vậy.

Chu Nại Diên đau lòng cắn môi, cúi đầu, nước mắt suýt tràn ra khỏi viền mắt.

Bọn họ làm gì cũng xem thường cô, nếu như trong nhà không cần dùng tiền gấp, cô ta sao lại làm chuyện mang thai hộ thế này?!

Nghê Thư nhìn một vòng, giọng nói lạnh nhạt: “Còn ở lại đây làm gì? Chờ tham quan à? Xa thế nào thì tránh xa thế đó cho tôi, đừng ở đây gây cản trở!"

Thạch nhíu mày, đưa những người còn lại ra ngoài.

Vy Hiên than thở một tiếng, đi tới vỗ vai Chu Nại Diên như an ủi: “Đi vào với tôi."

Chu Nại Diên cúi thấp đầu, đi theo Vy Hiên vào phòng ngủ, lặng lẽ ngẩng đầu lên, liếc mắt đã thấy người đàn ông đứng ở mép giường, sắc mặt cứng đờ, hai mắt trợn to, rồi quên cả việc nhìn sang nơi khác.

Người đàn ông này thật... thật đẹp trai.

Tiêu Chí Khiêm chỉ lạnh nhạt ngước mắt, ngay cả ánh mắt cũng không dừng lại trên mặt cô ta, thờ ơ lướt qua, cuối cùng, lại chăm chú nhìn người phụ nữ trên giường.
Chu Nại Diên cảm thấy trái tim tăng tốc đập "thình thịch", gò má nóng rực.

Anh ấy chính là khách hàng của cô sao?

Trước khi tới đây, cô ta đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, xác suất lớn nhất chính là sẽ gặp một cặp vợ chồng trung niên. Bởi vì ở công ti mang thai hộ, đây là nhóm khách hàng thường gặp nhất. Nhưng không ngờ, lại là người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn như thế!

Trong âm thầm, cô ta hơi vui vẻ.

"Vy Hiên, cô ấy tới rồi sao?"

Nghe được giọng nói dịu dàng này, Chu Nại Diên mới nhận ra người phụ nữ trên giường.

Lúc nhìn về phía Tuyết Chi, cô ta lại sững sờ.

Đẹp quá!

Người phụ nữ có một gương mặt rất tinh xảo, ngũ quan không có cái nào là không tinh tế, mũi rất cao, đôi môi xinh xắn, nhất là đôi mắt phượng hẹp dài quyến rũ đó, lúc chuyển động đều là hấp dẫn người khác. Tuy rằng mình cũng có mắt phượng, nhưng khi so sánh với người phụ nữ này, không thể nào sánh nổi một phần phong tình của cô!

Cô cùng với người đàn ông tuấn tú như yêu nghiệt đó, nhất định là một bức tranh hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức không đành lòng phá hỏng.

Chu Nại Diên ngơ ngác nhìn hai người, đứa bé mà cô ta sắp mang bầu, thật sự là của đôi vợ chồng trẻ tuổi này sao? Cô ta lại bắt đầu không dám tin.

Vy Hiên kéo tay cô ta, đi về phía Tuyết Chi: “Cô ấy tên Chu Nại Diên, vẫn đang học đại học năm hai, điều kiện cơ thể không tệ."

Tuyết Chi tỉ mỉ quan sát cô ta, nở nụ cười: “Sau này nhờ cô rồi."

Giọng nói của cô rất êm tai, có sự quyến rũ từ trong xương, sẽ làm cho người ta không tự chủ được mà bị mê hoặc. Chu Nại Diên hốt hoảng cúi đầu xuống, hai tay khẩn trương vò tay áo: “Không đâu, không đâu..."

Nghê Thư đã sớm không nhịn được: “Bắt đầu đi."

Ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm chìm xuống, cơn giận dữ cả người đều bật ra ngoài, nhìn ra được, lúc này cơn giận của anh lớn thế nào! Tuyết Chi nhìn anh, dịu dàng đưa tay nắm tay anh, dịu dàng đưa tình, từ từ làm cho sự nóng nảy của anh giảm xuống. Cuối cùng, anh bất đắc dĩ cụp mắt, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

Tuy chỉ là một động tác nhỏ như thế, nhưng lại bao hàm vô số sự cưng chiều và tình cảm nồng nàn.

Vừa vặn, ánh mắt của Chu Nại Diên rơi xuống hai bàn tay nắm lấy nhau ấy, coi như cô ta chưa từng yêu đương, cũng có thể từ đó mà cảm nhận được sự ỷ lại nồng nặc của anh đối với người phụ nữ đó...

Nghê Thư lạnh giọng phân phó cô ta một tiếng: “Đi vào phòng bên cạnh, nằm xuống."Gương mặt của Chu Nại Diên nhanh chóng đỏ lên, đứng tại chỗ không biết làm sao.

Vy Hiên đi tới, đưa cô ta ra khỏi phòng.

Nghê Thư quay đầu nhìn hai người: “Có thể được ngay trong một lần hay không, thì xem vào vận may của hai người." Nói xong, xoay người đi ra ngoài.

Tuyết Chi cau mày: “Tiêu Chí Khiêm, chúng ta có thể..."

Tiêu Chí Khiêm lập tức trầm giọng nói: “Một lần, chỉ có một lần!"

"Tiêu Chí Khiêm..."

Chăm chú nhìn cô, anh nói từng chữ từng câu: “Nếu như không có, vậy em chờ tôi!"

Theo cái nhìn của anh, xác suất của chuyện này quá nhỏ, đồng ý với cô, chỉ là vì để cô an lòng. Cuối cùng anh có thể nuông chiều cô một lần, nhưng mà, anh có thể nhượng bộ, cũng giới hạn tại đây.

Trong một căn phòng khác, thái độ của Nghê Thư không tốt, lạnh lùng: “Cởi quần, dạng chân ra."

Gương mặt Chu Nại Diên đều đỏ ửng, run rẩy cởi quần, Nghê Thư không nhịn được: “Chờ động phòng đấy à? Có cần tôi làm tiền hí cho cô không?"

Chu Nại Diên cắn môi, nước mắt đã lượn vòng quanh viền mắt. Vy Hiên không nhìn được: “Lần đầu của cô gái người ta, dịu dàng một chút cũng không quá đáng."

Nghê Thư liếc nhìn cô ta, nhướng mày: “Nếu không thì cô tới đi?"

Vy Hiên sững người, cho tới bây giờ chưa từng gặp phải người phụ nữ nào có tính khí hư hỏng như thế.

Nếu như, cô ta có thể coi là phụ nữ.

Trong lòng Nghê Thư có một cơn tức, loại phụ nữ như Trương Tuyết Chi thì cũng được, nhưng mà, phải bỏ "đồ" của Tiêu Chí Khiêm vào trong cơ thể một người phụ nữ bình thường như thế, cô ta vẫn sẽ khó chịu!

Quá trình kết thúc nhanh chóng, Nghê Thư cởi bao tay đi ra ngoài, Vy Hiên ở lại trong đó cùng Chu Nại Diên.

Đi tới phòng khách, cô ta lấy thuốc lá ra, dáng vẻ không tính là tao nhã mà hung hăng rít một hơi, mắt nheo lại, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hồi lâu, cô ta lấy điện thoại ra, gọi đến dãy số mà đời này cô ta cũng không muốn gọi. Bên kia nhận cuộc gọi rất nhanh, không ai nói chuyện, lại vang lên một trận thở dốc của phụ nữ: “A.... A... Ư..."

Cô ta chán ghét híp mắt, nghĩ cũng biết tên cầm thú kia đang làm gì!

Vừa định cúp máy, sau đó là giọng nói ồm ồm hấp dẫn của người đàn ông: “Tiếu Nhi, rốt cuộc em cũng gọi điện thoại cho anh rồi~"

Chu Nại Diên bị đưa đi, chỉ cần chờ mấy ngày, là có thể biết kết quả. Với trình độ khoa học kĩ thuật hiện tại, sau khi có thai bảy tám ngày là có thể kiểm tra ra, nhưng ở chỗ Nghê Thư, thì không cần lâu như thế.

Ngày thứ tư, tin tức truyền tới, Chu Nại Diên thụ thai thành công.

Vốn dĩ là chuyện tốt, nhưng đây lại đồng nghĩa với, Tiêu Chí Khiêm nhất định phải thực hiện cam kết với Tuyết Chi, chỉ cần đứa bé bình an ra đời, anh phải phụ trách chăm sóc nó. Nhưng mà, bầu không khí trong không gian, lại rất nghiêm trọng.

Đêm khuya, Tuyết Chi ngồi một mình ở cửa sổ sát đât trong phòng khách, ôm đầu gối, nhìn màn đêm đen trên đỉnh đầu, giống như, chỉ cần đưa tay là chạm tới, đẹp đẽ mà hoang vắng.

Châm cứu của Nghê Thư rất hữu hiệu, giống như có thể đóng lại dây thần kinh cảm giác đau của cô vậy, không hề cảm nhận được sự đau đớn nào. Nhưng mà cô rõ ràng, mấy ngày này, cơ thể của cô ngày càng sa sút, không biết còn có thể kiên trì được không. Nhưng mà, tối nay tinh thần của cô cực kì tốt, lặng lẽ xuống giường, đi tới đây, một mình thưởng thức ánh trăng không tính là sáng trong này.

Nước chảy đi hoài, ngày đêm không ngừng.

Cô có thể bắt lấy số mệnh, nhưng không bắt được thời gian, cảnh tùy tâm chuyển, nhất niệm nhất thanh tĩnh, lúc thật sự lĩnh ngộ, đón đầu đã là ánh chiều tà như máu.

Phía sau vang lên mấy bước chân nhẹ nhàng, không cần quay đầu lại cũng biết là ai, Tuyết Chi dịu dàng nở nụ cười: “Đánh thức anh sao?"

Anh không lên tiếng, mà dịu dàng ôm lấy cô từ sau, ôm vào trong ngực, để cô tựa vào trước ngực. Anh gác cằm lên đầu cô, mắt rủ xuống, ánh mắt nóng bỏng, không hề giảm chút nhiệt độ nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau