CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Anh học thói hư rồi

Có được sự tốt đẹp của cô, dịu dàng của cô, cô đã mang đến cho anh ánh nắng.

Dơ bẩn như anh, có tư cách gì...

“Bởi vì anh là Tiêu Chí Khiêm, anh so với bất kỳ ai đều có tư cách hơn.” Tuyết Chi nắm chặt tay của anh, âm thanh trầm thấp nhưng rất dịu dàng, mê hoặc lòng người: “Tiêu Chí Khiêm, có thể gặp được anh chính là sự may mắn của em, đừng lấy đi sự may mắn này của em đi, hãy để nó theo em cả đời.”

Cô đã lần nữa làm lại cuộc sống, cô không nói cả đời, chỉ cần cho cô một lời hứa hẹn.

Không rời khong bỏ.

Góc tối tăm nhất đáy lòng bị cô chiếu sáng khiến anh cảm thấy, anh cũng có thể đi trên con đường đầy ánh nắng. Nhẹ nhàng ôm má của cô âu yếm, nhìn chăm chú vào gương mặt mỗi đêm đều thấy trong mơ đó, ánh mắt cực kỳ thâm tình: “Trừ phi, là tôi chết, nếu không tôi tuyệt đối không buông tay.”

Trừ phi, là tôi chết...

Trái tim của Tuyết Chi run lên, lời hứa hẹn như vậy quá nặng, cô sợ không nhận nổi.

Tiêu Chí Khiêm, đây chính là người đàn ông khiến cô thương tâm muốn khóc.

Hai người rời khỏi câu lạc bộ Long Nghệ, Thạch đã đợi ở bên ngoài, Đinh Khiên cũng ở đó, nhân lúc Tuyết Chi không chú ý, cậu ta giơ tay ra hiệu Ok với Tiêu Chí Khiêm. Tiêu Chí Khiêm quét mắt quá, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Đụng vào Tuyết Chi của anh, dù không lấy mạng của anh ta, nhưng cũng phải trả ra một cái giá nhất định.

Ngày hôm sau, Tuyết Chi suy nghĩ trước sau thì vẫn nên gọi điện thử cho Trương Tề, nghe thấy giọng của cô, Trương Tề chỉ nói một câu: “Tuyết Chi, xin lỗi, tôi sau này tuyệt đối sẽ không quấy rối cậu nữa!” Nói xong thì liền tắt máy.

Tuyết Chi ngẩn người nhìn vào điện thoại, hình như cảm giác đến cái gì đó, nhưng cũng chỉ có thể mỉm cười bất lực.

Trương Tề có thể bình yên vô sự, tóm lại đã là chuyện tốt rồi.

Từ khi bắt đầu đi làm, lượng công việc của cô cũng tăng lên dần, Chiêm Gia Linh thỉnh thoảng lại quăng cho một mớ giấy tờ vô dụng, cho dù sớm đã vượt qua phạm vị công việc của cô.

Dương Châu Kiệt không nhìn được tiếp nữa, ám thị cô có thể nói với Tiêu Chí Khiêm, chỉ cần cậu Tiêu biết, người phụ nữ đó đợi ra đường đi! Nhưng Tuyết Chi lại lắc lắc, chút việc nhỏ này cô vẫn không muốn làm Tiêu Chí Khiêm phân tâm, với cả, ngay cả những cái này cũng không xử lý được, cô sao có thể xứng với anh được chứ?

Cả một ngày, Tuyết Chi đâm đầu vào công việc, gõ bàn phím không ngừng, ngón tay cũng sắp bị chuột rút đến nơi, cô vẫn như cũ cắn răng chịu đựng. Nguyên tắc của cô rất đơn giản, chuyện trong công việc, cô không có lý do gì để không làm cả, cũng không có lý do gì để làm không tốt! Nhưng nếu như âm thầm chơi xấu sau lưng, vậy đừng trách cô nhắm vào!

Tiêu Chí Khiêm trở lại sau cuộc họp thì nhìn thấy cô bận không ngẩng mặt lên được, thậm chí, khi anh đi đến gần cũng không có phản ứng.

Tiêu Chí Khiêm cau mày, đi đến trước mặt cô, nâng cằm của cô lên, buộc cô phải quay sang nhìn anh, anh không thích cô bị phân tâm bởi những thứ khác.

Tuyết Chi bị dọa sợ một trận, nhìn thấy anh mới cảm thấy nhẹ nhõm.

“Em không quan tâm đến tôi.” Giọng của anh rất nhẹ, nhưng vẫn bị mấy ngườu khác nghe thấy rất rõ ràng.

Dương Châu Kiệt giả vờ uống nước, rồi phát ra âm thanh “ừng ực” để che giấu nụ cười của mình. Tiểu Tống nhìn chằm chằm vào vẻ mắt phúc hắc của phó tổng.

Chiêm Gia Linh dùng ngón tay quấn quấn tóc, ánh mắt nhìn về Tiêu Chí Khiêm.

Mới chỉ có hai ngày, cô ta nhìn thấy người đàn ông này có rất nhiều mặt, nhưng duy nhất sự dịu dàng của anh chỉ thể hiện trước mặt của Trương Tuyết Chi. Là anh ta quá chung tình, hay là Trương Tuyết Chi có ma lực quá lớn?

Cười lạnh, cô ngược lại tin tưởng cái trước.

Má của Tuyết Chi nhanh chóng đỏ lên, bất giác ho hai tiếng, đẩy tay của anh ra: “Em đang làm việc.”

Tiêu Chí Khiêm nhìn những thứ trên bàn, ít nhất cũng có mười mấy văn kiện, anh hơi nhướn mày: “Ai giao cho em những thứ này?”

Chiêm Gia Linh sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, đợi Trương Tuyết Chi nhân cơ hội này cáo trạnh. Thế nhưng, cô lại mỉm cười nói: “Em rảnh không có gì làm nên cô Chiêm giao cho em làm.”

Chiêm Gia Linh sững người, không hiểu cô làm vậy là có ý gì!

Tiêu Chí Khiêm quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua cô ta, Chiêm Gia Linh không tự chủ được mà run rẩy, anh thu hồi ánh mắt lại, nhẹ giọng nói: “Tôi làm cùng em.”

“Không cần, em sắp làm xong rồi.”

Anh không nói gì liền kéo ghế ngồi bên cạnh cô, lật báo cáo ra xem. Lúc này, không khí bốn phía đều thay đổi, mấy người khác to gan cũng không dám thở mạnh. Trên người của Tiêu Chí Khiêm mang theo một luồng khí lạnh, hơn nữa có thể dễ dàng xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của người khác, không phể phòng bị được.

Dương Châu Kiệt đã luyện đến hàn khí bất xâm rồi, nhưng Tiểu Tống không được, mồ hôi lạnh cứ ứa ra trên trán, cũng không biết làm gì để cho tốt lên.

Tuyết Chi cũng hạ thấp hơi thở xuống để không bị làm phiền, hai tay bắt đầu gõ, được một lúc cô lại dừng lại: “Danh sách khách hàng?”Thuật ngữ chuyên ngành này, cô chưa từng tiếp xúc qua. Vào lúc đó, một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Cutomizedmarketing.”

Tuyết Chi sững người, quay đầu nhìn Tiêu Chí Khiêm, anh vẫn nhìn vào bảng biểu trong tay, không kiên nhẫn đánh vần cho cô từng chữ cái. Chiêm Gia Linh nhíu mày, ánh mắt cuối cùng dừng trên người của Tiêu Chí Khiêm, ánh mắt lành lạnh hơi nheo lại.

Cậu Tiêu trước mắt cùng với lời đồn bên ngoài khác biệt quá lớn, anh có thể dễ dàng nói là thuật ngữ chuyên ngành trong bán hàng, không hề giống một cậu chủ nhà giàu không có học! Mà từ cuộc đàm phán giữa anh và tổng giảm đốc cũng có thể thấy được một hai, 20% lợi nhuận không phải ai cũng có thể dễ dàng lấy được!

Chính bởi vì như vậy, tổng giám đốc Tiêu mới sợ hãi sao?

Cho nên, ông ta là sợ con trai của mình?!

Cách nghĩ này khiến Chiêm Gia Linh kinh ngạc.

Đến giờ tan làm, công việc của Tuyết Chi vẫn chưa làm xong, Tiêu Chí Khiêm cũng không di chuyển, Tiêu Chí Khiêm bất động thì những người khác không cách nào tan làm được. Hai ánh nhìn đầy oán hận nhìn về phía Chiêm Gia Linh, lông mày của cô ta hơi cau lại, đứng lên: “Cô Trương, chưa làm xong thì để mai làm tiếp đi, cũng không phải trường hợp khẩn cấp.”

Không đợi Trương Tuyết Chi đồng ý, Dương Châu Kiệt vội vàng thu dọn những thứ trên bàn thay cô: “Aiya, Tuyết Chi à, cô sao có thể nhẫn tâm để phó tổng ngồi ở đây đợi lâu như vậy chứ? Trợ lý Chiêm đã nói rồi, dù sao cũng không gấp, ngày mai làm tiếp cũng không muộn.”

Biết bản thân đã làm mất thời gian tan làm của họ, Tuyết Chi xin lỗi: “Vậy ngày mai tôi đến sớm làm nốt.”

Chiêm Gia Linh nhướn mày, liếc nhìn cô.

Mọi người sau khi thu dọn xong đồ đạc thì cùng đến trước thang máy, Tiểu Tống và Dương Châu Kiệt sớm đã hợp thành một nhóm nói chuyện, cho dù Tiêu Chí Khiêm ở bên cạnh cũng không thấy gò bó gì.

“Tuyết Chi, cô cũng quá ngốc rồi!” Dương Châu Kiệt trêu chọc: “Đến cả Cutomizedmarketing cũng không biết.”

Tuyết Chi cũng không có giận, cô nghiêm túc nói: “Con người sống trên đời, sống đến đâu học đến đó, vô cùng vui vẻ, tôi như này rất tốt mà. Thông minh giống như các anh còn có gì là thú vị?”

Dương Châu Kiệt còn muốn nói tiếp, thế nhưng vừa mời ngẩng lên thì nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ lạnh tanh của cậu Tiêu, anh ta lập tức im miệng lại.

Cậu Tiêu nắm tay của Tuyết Chi, nói từng từ: “Cô ấy không ngốc.”

“Ha ha, cậu Tiêu nói đúng, Tuyết Chi thông minh nhất!” Cả người của Dương Châu Kiệt ứa ra mồ hôi lạnh.

Tuyết Chi cười không ngừng, kéo kéo Tiêu Chí Khiêm: “Châu Kiệt nếu bị anh dọa cho chạy, anh sẽ không tìm được một cấp dưới giỏi như vậy đâu.”

Được Chi quý nhân khen ngợi, Dương Châu Kiệt cực kỳ đắc ý.

Tiểu Tống rất không có mắt nhìn sáp lại: “Vậy còn tôi thì sao?”
Dương Châu Kiệt rất không khách khí gõ vào cái đầu của cậu ta: “Cậu ấy à, cậu còn phải theo tôi học dài dài.”

Tiểu Tống bĩu môi: “Hừ~ Người ta muốn Tuyết Chi khen cơ!”

Mắt của Tiêu Chí Khiêm khép lại, khí lạnh tràn ra, Tiểu Tống liền co rúm lại sau lưng của Dương Châu Kiệt, nhỏ tiếng nói: “Anh, tôi vẫn là đi theo anh học hỏi thì hơn...”

Chiêm Gia Linh đứng đằng sau vài người, nhìn thấy người phụ nữ đang rúc vào lòng của Tiêu Chí Khiêm mỉm cười rạng rỡ, không để tâm người khác nói cô ngốc, cho dù bản thân quăng cho cô nhiều công việc như vậy, cũng không một lời oán thán mà nhận lấy!

Hình như, danh hiệu “con gái của ký thư thành ủy” rất dễ khiến người khác bỏ qua con người thật của Trương Tuyết Chi.

Bao gồm cả cô ta.

Cảnh đêm tối nay không có rõ ràng, ánh mắt nhờ nhạt hình thành một đám mây trong xuốt, điểm thêm những ngôi sao lấp lánh, sáng rực rỡ.

Tiêu Chí Khiêm nắm tay của Tuyết Chi, hai ngươi đi dọc theo con đường, xe của Thạch theo ở đằng sau.

Có một buổi tối thảnh thơi như vậy, Tuyết Chi hiển nhiên rất thư thái, khóe miệng cong lên. Nhìn thấy cô vui vẻ, Tiêu Chí Khiêm nhướn mày vui mừng, nhìn chằm chằm vào cô, tóm lại nhìn thế nào cũng không đủ.

Tuyết Chi quay đầu lại, cô bắt gặp ánh mắt của anh, má cũng đỏ lên liền họ nhẹ một tiếng: “Có nhìn cũng không nhìn ra hoa gì.”

Anh lắc đầu, đưa tay chạm vào má của cô: “Là hoa sen.”

Rất đơn thuần khiết, rất đẹp, sắc đem chiếu xuống lại càng đẹp.

Tuyết Chi mỉm cười: “Họ đều nói em giống hoa hồng, anh tại sao nói em giống hoa sen?”

Tiêu Chí Khiêm nghe thấy cô nhấc đến “họ”, sắc mặt liền sầm lại, không vui.

Một lúc sau, mới nói: “Bọn họ bị mù.”

Tuyết Chi ngẩn người, sau đó bật cười mà không hề giữ hình tượng, dáng vẻ khi ghen của Tiêu Chí Khiêm thật sự rất đáng yêu!

Cô cười rất vui vẻ, Tiêu Chí Khiêm ngay cả lông mày cũng nhíu lại, Tuyết Chi biết trêu đùa đến điểm thì dừng, nếu thật sự chọc giận Tiêu đường chủ, anh sẽ dùng bản lĩnh của mình tìm cho bằng được người đàn ông đã nói cô giống hoa hồng đó.

Không thể để vậy được.

Chạm vào lông mày của anh, cô dỗ dành: “Anh nói giống cái gì thì giống cái đó, hoa sen đẹp mà, gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn, em thích hoa sen nhất!”

Tiêu Chí Khiêm khép mắt lại: “Thật sự?”

Tuyết Chi ra sức gật đầu: “Thật mà thật mà!”

Lông mày của Tiêu Chí Khiêm lúc này mới dãn ra, dáng vẻ rất hài lòng. Tuyết Chi mỉm cười, lại trêu anh: “Vậy anh nói xem, anh giống hoa gì?”

Nhìn cô, cánh môi của anh khẽ cong lên trông rất dụ người: “Tôi là lá sen, em ở đâu thì tôi theo đến đó.”

Sắc mặt của Tuyết Chi xấu hổ đến ửng đỏ, không ngờ, mấy lời nói này anh cũng có thể nói ra được, cô cực kỳ vui. Cô vuốt vuốt hai má bỏng rát của mình, áp sát vào anh, bỗng chốc cảnh cáo: “Vậy em không cho phép anh đi theo bông hoa sen khác, nếu để em phát hiện ra, tôi sẽ nhổ hai người đi!”

Đôi má ửng đỏ đáng yêu của cô, có chút hấp dẫn khó hiệu, chỉ cần nhìn như vậy cũng khiến anh động tình rồi. Tiêu Chí Khiêm siết chặt lòng bàn tay của cô, dường như ám thị cái gì đó, cô nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng cuồng nhiệt quen thuốc đó của anh, giọng nói của cô hơi cứng lại: “Tuyết Chi, tôi muốn...”

Biết anh đang nghĩ cái gì, Tuyết Chi mỉm cười rực rỡ: “Đừng quên, thời gian trừng phạt của anh còn chưa có hết, nghĩ cũng không được.”

Tiêu Chí Khiêm có chút khổ não: “Thế nhưng... rất cứng.”

Tuyết Chi thiếu chút nữa bị sặc nước chết mà chết, cô trợn mắt nhìn anh: “Anh anh anh... anh...”

Tiêu Chí Khiêm ngước mắt lên, ánh mắt đen láy của anh hơi mơ hồ: “Không tin, em sờ thử.” Nói xong liền túm tay của cô muốn để đến chỗ nào đó đang thay đổi.

“Á!” Tuyết Chi kêu lên một tiếng, muốn tay ra rồi tránh sang một bên.

A! Học thói hư rồi! Học thói hư rồi! Tiêu Chí Khiêm học thói hư rồi!

Chương 72: Nơi này đều là các chú kỳ lạ

Tiêu Chí Khiêm cùng Tuyết Chi đi ăn cơm, nhưng là quán bên lề đường, hồi còn họ đại học Tuyết Chi rất thích, nhưng vì giữ hình tượng đệ nhất mỹ nữ mà chỉ chọn ăn ở căng tin. Bây giờ không cần quản nhiều như vậy nữa, cô cũng không để ý đến phẩm vị của cậu Tiêu bên cạnh liền kéo anh đi ăn cùng mình!

Tiêu Chí Khiêm ăn không nhiều, đối với thứ cơm rang và đồ cay này, anh vẫn là lần đầu tiên, nhìn thấy Tuyết Chi ăn vui vẻ như vậy, anh cũng miễn cưỡng ăn vài miếng. Mùi vị kỳ lạ, vừa mặn vừa cay, còn có chút chua chua. Anh hơi nhíu mày, buông đũa xuống rồi uống ngụm nước.

Tuyết Chi mỉm cười: “Không thích ăn sao?”

Anh rất muốn lắc đầu, nhưng nhìn thấy thứ đỏ đỏ xanh xanh trong bát, lông mày bất giác nhíu lại vài phần.

“Không thích thì không cần ăn nữa.” Tuyết Chi quan tâm nói: “Lần đầu tiên ăn đồ ăn nhiều như vậy, dạ dày sẽ không chịu được. Lát nữa, chúng ta đi ăn cái gì thanh đạm nữa.”

Cô vô tình thể hiện ra sự dịu dàng như nước khiến trái tim của anh càng lay động, tiến lại gần, thè lưỡi nhẹ nhàng liếm vết dầu dính trên khóe miệng của cô, đầu lưỡi không tự chủ liền lướt qua đôi môi của cô.

Sắc mặt của Tuyết Chi ửng đỏ, vội lùi lại, nhịp tim của cô mất kiểm soát, cô cúi đầu thấp xuống đến mức sắp chạm cả vào cái bát.

Tiêu Chí Khiêm mỉm cười, một tay chống cằn chăm chú nhìn cô.

Không thể nuốt trôi nha!

Tuyết Chi hít sâu một hơi, buông đũa xuống, sợ anh lại tấn công lần nữa, cô mau chóng lấy khăn giấy lau miệng: “Em ăn no rồi, chúng ta đi thôi.”

Khi đứng lên, Tiêu Chí Khiêm thay cô chỉnh lại cái áo khoác ngoài, lại vén vài sợi tóc hơi rối ra sau tai cho cô, dáng vẻ rất dịu dàng đó khiến cho mấy cô gái ở gần đó phải ghen tỵ.

Tuyết Chi chưa từng được đối đãi tỉ mỉ và chu đáo như vậy, đáy lòng giống như rót mật vào, ngọt ngào từ trong ra ngoài.

Có lẽ, đây chính là... cảm giác khi yêu.

Nhìn hai người diễn cảnh ngọt ngào trước mặt, Thạch chỉ cảm thấy trán hơi giật giật một chút.

Quả nhiên, người của Đào Ngột Đường nói không có sai, đường chủ yêu đương chính là điều giày vò nhất đối với thuộc hạ.”

Ngay lúc đó, điện thoại của anh ta đổ chuông: “Đinh Khiên, có chuyện gì?”

“Thạch, Ngọc Diệp xuất hiện rồi!”

Thần sắc của Thạch dần thay đổi...

Sau khi đưa Tuyết Chi về nhà, Thạch mới mở miệng: “Cậu Tiêu, tìm thấy Ngọc Diệp rồi.”

Tiêu Chí Khiêm khóe môi khẽ nhếch lên nhưng ánh mắt không có thu lại: “Để cô ta đến gặp tôi.”

“Ừm.”

Thạch gọi điện cho Đinh Khiên: “Đinh Khiên, bây giờ mang Ngọc Diệp về đây.”

Đinh Khiên đầu bên kia sắp khóc đến nơi: “Cô ta căn bản không nghe lời của cháu nha!”

“Nói với cô ta, là ý của đường chủ.” Thạch tắt điện thoại, lập tức lái xe đến đường Hằng Nguyên.

Xe vừa mới đến gara ở tầng hầm, Thạch đã nhìn thấy cái đầu xanh của Đinh Khiên đang lúng túng đứng đó. Anh ta dừng xe lại, trực tiếp đẩy cửa bước ra: “Đinh Khiên,”

Đinh Khiên nhìn thấy anh ta giống như nhìn thấy vị cứu tính, mau chóng nhào đến, muốn ôm lấy anh ta: “Thạch~”

Thạch dùng một tay đẩy cậu ta ra xa, mặt lạnh hỏi: “Ngọc Diệp đâu?”

Đinh Khiên hếch hếch mắt về sau xe, khi nhìn thấy người ngồi trên đất thì thở phào, sau đó hỏi: “Ngọc Diệp, đoạn thời gian này cô đã đi đâu? Tại sao không liên lạc với chúng tôi?”

Người có thân hình nhỏ nhắn ngồi trên sàn, chiều cao không đủ 1m6, mặc chiếc áo len đắt tiền làm từ lông thỏ, đầu đối mũ, nhìn không rõ mặt. Chân đi một đôi giày vải, nhìn thế nào cũng giống với nữ sinh trung học. Cô ta khoanh tay ngồi ở đó, không có động đậy.

Đinh Khiên bất lực thở dài nói: “Cô ta đã ngồi đây nửa ngày rồi, gọi thế nào cũng không quan tâm.” Càng đáng ghét hơn là, bối phận của Hải Thiên Đường phân chia rất rõ, cô ta gia nhập vào Hải Thiên Đường sớm hơn cậu ta, cậu ta không thể đối cứng với tiền bối được, cho nên chỉ có thể đứng ở chỗ nào khuyên.

Lúc này, Tiêu Chí Khiêm chậm rãi đi tới, quét mắt nhìn cô gái ngồi ở đó, lạnh giọng: “Đứng lên.”

Cô gái cuối cùng cũng có phản ứng, chậm rãi đứng dậy, dáng vẻ lười nhước giống như vừa mới ngủ dậy, chiếc mũ lông che gần hết khuôn mặt của cô ta.

Tiêu Chí Khiêm xoay người bước vào thang máy, Ngọc Diệp lặng lẽ đi theo.Đinh Khiên gật gù nói: “Vẫn là đường chủ đủ mạnh!”

Hai người cũng đi theo, đến tầng 39, Ngọc Diệp trực tiếp gồi trên ghế sô pha, sau khi trèo lên thì co rúc vào một góc không có động đậy.

Đinh Khiên mở tủ lạnh rót ly nước hoa quả, cung kính đưa cho tiền bối.

Tiêu Chí Khiêm chỉ liếc qua cô ta một cái rồi tầm mắt nhìn đi chỗ khác, Thạch đứng đằng sau anh, hỏi: “Ngọc Diệp, đoạn thời gian này, cô ở đâu?”

Ngọc Diệp ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều, không có bất kỳ cảm xúc gì: “Tại sao muốn để Tiểu Hải Tử gia nhập vào Hải Thiên Đường?”

“Tiểu Hải Tử?” Đinh Khiên ngạc nhiên: “Cô không phải nói đến tiểu tử Trương Thịnh Hải đó chứ?”

Ngọc Diệp gật gật đầu, hơi ngâng lên lộ ta một khuôn mặt trẻ con hơi tròn, nhìn tuổi tác chẳng qua chỉ 17-18 tuổi thôi, đôi mắt to, hình như bởi vì không ngủ đủ giấc nên không mở lớn được, giọng nói cũng ít có nhấn nhá, cứ bình bình mà nói: “Tiểu Hải Tử là của tôi, các người ai cũng không được cướp đi.”

Thạch cau mày: “Những ngày này, cô đều ở cùng với cậu ta?”

“Tôi buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ.” Ngọc Diệp căn bản giống như không có nghe câu hỏi của anh ta, sau đó nằm ra ghế sô pha, bất quá mới qua vài giây thì đã nghe thấy tiếng ngáy phát ra.

Đinh Khiên chỉ vào cô ta: “Làm ơn đi, nói thế nào thì đường chủ cũng đang ở đây, không được làm như vậy!”

Tiêu Chí Khiêm liếc mắt về phía người nằm trên sô pha, rồi đứng lên: “Kêu cậu ta đến đây nhận người đi.”

Thạch hiểu ý: “Biết rồi.”

Sau khi Tiêu Chí Khiêm bước vào phòng, Đinh Khiên mới hiếu kỳ hỏi: “Cậu Tiêu có ý gì vậy? Cứ đem Ngọc Diệp tặng cho Tiểu Hải vậy sao?”

Thạch quay đầu lại, ý vị thâm sâu nói: “Gia hỏa đó là cô ta chọn.”

Nhận được cuộc gọi của Đinh Khiên, Trương Thịnh Hải hỏa tốc đuổi đến, khi nhìn thấy người ngủ trên ghế sô pha liền vô cùng kinh ngạc: “Đào Nhi?! Em sao lại ở đây?”

Nghe thấy giọng của cậu, cô gái còn đang ngủ mơ mơ hồ hồ mở mắt ra, nhìn thấy câu, ánh mắt liền phát sáng, dang hai tay ra: “Tiểu Hải Tử!”

Trương Thịnh Hải sải bước đi tới, ôm cô ta vào trong lòng: “Aiya, Đào Nhi, em thật sự làm anh lo chết đi được, sao lại chạy lung tung thế? Còn chạy đến nơi này nữa!!” Ngước mắt lên thì nhìn thấy Đinh Khiên ngốc trệ và vẻ mặt vô cảm của Thạch, đè thấp âm thanh nói: “Chỗ này đều là các chú kỳ lạ, chúng ta mau về gia đi!”

“Được được!”

Nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ của Ngọc Diệp, Đinh Khiên véo thật mạnh vào cánh tay của mình, đây là đã cho bản thân ăn cái gì mới biến thành như vậy?
“Tiểu Hải Tử, em muốn anh cõng em!” Ngọc Diệp dang hai tay ra, hai chân lắc lư trên đất, môi hồng chúm chím nũng nịu, khuôn mặt căng bóng khiến người khác rất thích.

Đinh Khiên dại cả ra, Thạch ngược lại vẫn điềm tĩnh, chỉ là khóe miệng có hơi co giật.

Trương Thịnh Hải luôn coi cô là cô bé mới lớn, cưng chiều cũng thành quen rồi nên không cảm thấy có gì không ổn, xoay lưng ra, mỉm cười: “Được, anh cõng Đào Nhi.”

“Hi hi,” Ngọc Diệp vui vẻ leo lên, hai tay ôm lấy cổ của cậu, hai chân thì kẹp vào éo của cậu: “Tiểu Hải Tử là tốt nhất!”

“Ha ha, vậy Đào Nhi sau này phải nghe lời, biết chưa?”

“Ừm! Đoàn Nhi sẽ nghe lời!”

Đinh Khiên triệt để muốn phát điên, ai có thể nói cho cậu ta biết, đây không phải Ngọc Diệp đi!

Trương Thịnh Hải cõng Ngọc Diệp đến cửa, quay đầu lại còn không quên nói một câu: “Nói với đường chủ, lần sau tôi sẽ chào hỏi đường chủ sau!” Rôi quay đầu đi vào thang máy.

“Đoàn Nhi,” Trương Thịnh Hải gọi cô ta một tiếng: “Em hôm nay đã chạy đi dâu? Sao lại được hai chú kỳ lạ đó nhặt được? Sẽ không phải em từng lén theo đến đây chứ?!”

Cô gái trên lưng lẩm bẩm nói: “Mấy ngày nay anh đều không đến thăm em~”

“Xin lỗi Đào Nhi, anh gần đây thật sự rất bận. Anh muốn trạng thái cơ thể của mình mạnh lên, có như vậy mới có thể trở nên lợi hại, tương lai mới bảo vệ tốt được em không bị người khác ăn hiếp nữa!”

“Không muốn, Đào Nhi không muốn,” Cô ta chọc tay vào cổ của anh, gương mặt nhỏ áp lên lưng của anh: “Có Đào Nhi bảo vệ anh là đủ rồi.”

Trương Thịnh Hải coi như cô nói đùa, dịu dàng nói: “Được, Đào Nhi bảo vệ anh.”

Cô cười tinh nghịch: “Đoàn Nhi thích Tiểu Hải Tử nhất.”

Hai người đó sau khi rời đi, Đinh Khiên mất nửa ngày mới hoàn hồn lên tiếng: “Thạch, có nên nói cho Tiểu Hải biết không?”

Thạch lắc đầu: “Chuyện của Ngọc Diệp, cô ta tự bản làm, không cần chúng ta nhúng tay vào. Hơn nữa, ý của cậu Tiêu đã rõ ràng như vậy rồi, nhìn dáng vẻ là đã chấp nhận chuyện này.”

Đinh Khiên do dự nói: “Thế nhưng, Ám Đường của chúng ta có quy tắc...”

Thạch rũ mắt xuống: “Ngọc Diệp chắc sẽ hiểu rõ hơn bất kỳ ai, cho nên hãy tin tưởng sự lựa chọn của cô ta.” Giống như cậu Tiêu vậy, đã chọn thì càng kiên định.

Đinh Khiên trề môi, nhào đến ôm lấy cánh tay của anh ta: “Vẫn là thạch tốt nhất, cháu sẽ không cần người phụ nữ khác!”

Thạch tỏ vẻ ghê tởm, nhấc chân đá cậu ta sang một bên: “Cút!”

“Aiya, đừng thô lỗ như thế chứ!” Đinh Khiên bắt chước bộ dạng của Ngọc Diệp ban nãy, dang hai tay ra: “Thạch, cháu muốn cậu cõng cháu~”

Thạch hít thở sâu, nghiến răng nói: “Còn không cút, tôi gọi điện cho chị gái tôi!”

“Đừng mà!” Đinh Khiên kêu lên một tiếng, vội vàng cắp đít trở về phòng.

Trong phòng khách cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Thạch vuốt chân mày, phát hiện người của các phân đường nói không có sai, Hải Thiên Đường không thiếu nhất chính là mấy đứa trẻ có vấn đề.

***

Tuyết Chi ăn mặc chỉnh tề, nhìn mình trước gương, mỉm cười hài lòng rồi cầm túi xách đi ra ngoài.

Từ sau khi giải trừ hiểu lầm với Tiêu Chí Khiêm, tâm tình của cô luôn rất tốt, ngay cả Nguyễn Thanh Mai cũng nhìn ra được, thỉnh thoảng nói câu khó nghe nhưng Tuyết Chi cũng chỉ coi như không nghe thấy nữa.

Ra đến cửa tiểu khu, thì thấy một chiếc Audi màu đen đang lao đến.

Tuyết Chi hơi nhíu mày, tránh sang một bên, lạnh lùng nhìn người vừa bước ra, thấy miếng băng trên đầu của anh ta, Tuyết Chi có chút an ủi.

Bắc Minh Hạo đến trước mặt cô, đôi mắt sâu thẳm tối tăm đang cuồn cuộn như muốn dâng trào. Ánh mắt đó khóa chặt cô, anh ta không có lên tiếng.

Chương 73: Vẫn là không quên được

Tuyết Chi nhìn đồng hồ rồi ngẩng lên: “Anh Bắc Minh, là muốn tìm tôi trả chi phí bệnh viện thuốc men, hay là muốn mời chú cảnh sát đến dẫn tôi về cục lần nữa? Có gì muốn nói thì mau nói đi, tôi còn phải đi làm.”

Bắc Minh Hạo nheo mắt, một hồi lâu mới lên tiếng: “Chuyện lần trước là anh không đúng, anh không nên làm như vậy đối với em.”

Tuyết Chi sững người, tưởng chính mình đã nghe nhầm, trợn mắt nhìn anh ta.

Bắc Minh Hạo đang xin lỗi cô sao?

Nhận thấy sự ngờ vực của cô, sắc mặt của Bắc Minh Hạo trầm xuống vài phần, âm thanh càng thấp: “Trương Tuyết Chi, anh chỉ muốn để em biết, bất luận anh đã làm cái gì, anh đều không muốn làm em bị thương!”

Tuyết Chi chớp chớp mắt: “Nói thật, anh bị đánh tôi cho ngốc đi rồi sao?”

Anh ta hơi cau mày, buồn bã nhìn cô: “Phải, là bị em đánh cho ngốc rồi! Trước nay chưa từng gặp được cô gái nào ác tâm như em, ra tay nặng như vậy, hận không thể lấy mạng của anh! Trương Tuyết Chi, em hận anh như vậy sao?”

Tuyết Chi giơ tay chặn anh ta lại: “Đến đây thì dừng lại được rồi, đừng nhắc chuyện trong quá khứ nữa, hai chúng ta vẫn nên làm người xa lạ thì tốt hơn.” Cô khẽ cười: “Cuộc sống của tôi bây giờ rất hạnh phúc, tôi không muốn bởi vì bất kỳ ai mà phá hỏng nó, đương nhiên, tôi cũng không cho phép có người phá hỏng!” Cô lại mỉm cười, nhưng mang theo ý cảnh cáo, đặc biệt là đối với anh ta, cô không cần nữa!

Bắc Minh Hạo mím chặt môi, tiến lên vài bước, càng ép tới. Tuyết Chi đứng yên không động đậy, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo, anh ta áp sát tới, cằm của cô cũng nhếch lên, anh ta nhìn thẳng vào mắt của cô một lát: “Anh đã phạm phải lỗi sai lớn nhất chính là chọc giận em! Nhưng trong đầu tôi toàn là hình bóng của em, không thể xóa đi được!” Anh ta chỉ vào đầu: “Có những lúc, anh thật sự muốn cậy nó ra, đuổi em ra khỏi nơi đó!”

Tuyết Chi bình nhìn nhìn anh ta, cô không phải không nghe ra được ý tứ của anh ta, chỉ là sự kỳ vọng đó đã chết rồi, sớm đã không phải điều cô muốn nữa. Nếu có ngày Tuyết Chi nghe tin anh chết, chắc sẽ không đau lòng đâu.

Đáng tiếc, cô sớm đã không phải là cô của khi đó nữa.

Ngước mắt lên, cô mỉm cười: “Đó là chuyện của anh, tôi không giúp được, xin lỗi, tôi phải đi đến công ty rồi.”

Cô xoay người rời đi, Bắc Minh Hạo nhìn cô, hai tay nắm chặt thành quyền: “Trương Tuyết Chi, em là người phụ nữ vô tình! Tại sao, anh lại thích em chứ?!”

Bước chân của Tuyết Chi chậm lại, từ từ nhắm mắt lại, rời chậm rãi mở ra, không có quay đầu mà nhàn nhạt nói: “Phần tình cảm này, quá muộn rồi, bây giờ đã không phải điều tôi muốn nữa.”

Nhìn thấy bóng lưng dần dần đi xa của cô, Bắc Minh Hạo quay người đấm vào kính xe, cảm giác không lạc lõng không cam tâm trào ra.

Cuối cùng khi anh hiểu được cảm giác đó thì anh ta đã rất kích động, rất phẫn nộ, cô đã rời đi rồi.

Không câm tâm, giống như dòng xoáy sâu thẳm lặng lẽ đến nhấn chìm anh ta vào trong đó.

Bên góc tường, Đỗ Hân Dĩnh đưa tay che bụng, ngón tay siết chặt áo, toàn thân run rẩy.

Vẫn là không quên được sao?

Cho dù, Trương Tuyết Chi nói rõ ràng với anh, cô sẽ không chấp nhận, anh cũng không quên được sao?

Cho dù, chính cô ta nói với anh, cô ta có thai đứa con của anh rồi, anh cũng vẫn không quên được sao?

Từ xa nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của anh, Đỗ Hân Dĩnh quy người, gương mặt thanh tú những rất lạnh lùng từ từ rời đi.

Nếu anh đã không quên được, vậy thì cô ta sẽ giúp anh là được rồi.

Trương Tuyết Chi... Cô ta sẽ khiến cô biến mất.

Thấy con gái đột nhiên chuyển về, thím Đỗ rất vui mừng, vội vàng giúp cô ta chuyển vali vào.

Vừa khéo, Nguyễn Thanh Mai cũng ở trong nhà, nhìn thấy Đỗ Hân Dĩnh thì hơi nhướn mày, không nhanh không chậm nói: “Hân Dĩnh, không phải dì muốn nói cháu đâu, cháu coi nơi này là nơi nào thế? Nói chuyển đi thì chuyển đi, nói muốn chuyển về là chuyền về? Chúng ta cũng là nể tình mẹ của cháu ở nhà họ Trương nhiều năm mới để cho cháu sống ở đây, không những như thế, ngay cả tiền học phí học đại học, chú Trương của cháu cũng giúp cháu! Cháu thì tốt rồi, lông cánh cứng cáp rồi thì muốn bay đi, biết bên ngoài không tốt lại muốn trở về... Hân Dĩnh à, đọc nhiều sách như vậy, cũng nên hiểu một chút đạo lý chứ!”Thím Đỗ lúng túng đứng ở phòng khách: “Bà chủ, là chúng tôi không tốt, bà cũng đừng tức giận, suy cho cùng nó chỉ là đứa trẻ. Còn nữa, tiền học phí học đại học của Hân Dĩnh, tôi sẽ từ từ trả lại.”

“Không cần! Chẳng quá cũng chỉ có hơn trăm triệu, bà cũng đừng nghĩ nhiều. Với cả,” Nguyễn Thanh Mai vươn tay, uể oải nói: “Hồng Khánh sẽ không cần.”

Thím Đỗ cúi thấp đầu, cũng không biết nên nói cái gì nữa.

Sự nhẫn nhục của mẹ, sự cao ngạo của Nguyễn Thanh Mai đều thu hết vào mắt của Đỗ Hân Dĩnh, càng hận hơn, càng cảm thấy bất công! Tại sao, cô phải sống loại cuộc sống như này chứ?!

Nguyễn Thanh Mai quét mắt nhìn Đỗ Hân Dĩnh, nói: “Như này thì tốt rồi, sau này cứ để Hân Dĩnh đến giúp việc nhà đi, người thêm một người thì nhiều thêm đôi tay, bà cũng không cần vất vả như vậy nữa.”

Biết con gái sẽ không thích, thím Đỗ mỉm cười rất miễn cưỡng, nhưng cũng không có trực tiếp từ chối. Cho sao mấy công việc này đều là bà ta làm, chỉ cần làm tốt, bà chủ cũng sẽ không tính toán là ai làm cả.

Nguyễn Thanh Mai ngáp rồi trở lại phòng của mình.

“Hân Dĩnh, còn đừng để tâm, bà chủ chính là như vậy, nhanh mồm nhanh miệng nhưng bà ấy cũng không tệ.” Thím Đỗ sợ con gái nghĩ nhiều, vừa sắp xếp đồ đạc vừa khuyên: “Bà chủ thỉnh thoảng còn cho những quần áo mà bà ấy không mặc nữa cho mẹ, rất nhiều bộ đều chỉ mặc có một lần, đều như đồ mới vậy, con nếu như thích thì mẹ giặt đi cho con mặc...”

“Bịch!”

Đỗ Hân Dĩnh đạp đổ vali xuống san nhà, dọa thím Đỗ giật mình: “...”

Đỗ Hân Dĩnh lạnh lùng nhìn mẹ của mình: “Mẹ, con là ăn xin sao? Mẹ toàn nhặt đồ mà người ta không mặc về để mặc, còn coi đó như bảo bối, mẹ thích thì thôi đi, còn muốn lấy cho con sao? Thế nào, mẹ cũng hy vọng con giống như mẹ, cả đời này đi làm bảo mẫu cho nhà người ta hả?!”

Đỗ Hân Dĩnh tất cả những bất mãn trong lòng đều trút lên trên mẹ của mình: “Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ của mẹ khúm núm với người ta thì con đều cảm thấy ghê tởm! Tại sao con phải giống như mẹ chứ? Mẹ có biết hay không, chính bởi vì mẹ, mẹ của người đàn ông con yêu mới coi thường con!” Sau khi gầm lên, cô ta đá cửa chạy ra ngoài.

“Hân Dĩnh---“ Thím Đỗ muốn đuổi theo, không đi được mấy bước thì đầu bị choáng váng phải dựa vào tường: “Hân Dĩnh...” Nước mắt không ngừng rơi, bà ta biết con gái tâm cao khí ngạo, khó tránh sẽ tức giận. Bà ta cũng muốn cho con gái có một điều kiện tốt nhất, không kém người ta. Nhưng bà ta không có văn hóa, không có tay nghề, trừ đi làm bảo mẫu cho nhà người ta ra thì rất khó tìm dược một công việc có thu nhập tốt.

Thở dài một tiếng, thím Đỗ lại về phòng giúp con gái sắp xếp đồ đạc.

Chờ đến khi Đỗ Hân Dĩnh quay trở lại thì giống như không có chuyện gì xảy ra, bộ dạng trầm tĩnh đó khiến thím Đỗ hơi nhíu mày. Tóm lại cứ cảm thấy, con gái đã thay đổi rồi, bà ta không nói rõ được thay đổi ở đâu nhưng cứ thấy là hai người khác nhau.Tuyết Chi tan làm về đến nhà, nhìn thấy Đỗ Hân Dĩnh thì hơi ngây người, cô ta mới chuyển ra ngoài chưa được lâu sao lại chuyển về rồi? Lẽ nào, xảy ra mẫu thuận với Bắc Minh Hạo? Nhún nhún vai, có cãi nhau hay chưa tay cũng không liên quan đến cô, cô không muốn lãng phí tinh thần đi quan tâm chuyện của người không liên quan.

Đỗ Hân Dĩnh về lần này đã thay đổi rất nhiều, giúp thím Đỗ chuẩn bị bữa tối, rất bận rộn làm việc, thái độ đối với Tuyết Chi cũng tốt lên nhiều, ở trước mặt cô không hề nhắc đến Bắc Minh Hạo.

Chỉ cần cô ta không chủ động gây sự, Tuyết Chi sẽ một mắt nhắm một mắt mở cho qua. Đặc biệt sau khi Bắc Minh Hạo bày tỏ tình cảm với cô, từ đó có thể nói, Đỗ Hân Dĩnh là kẻ thất bại!

Khác với tư thái chiến thắng lúc trước, bây giờ cô ta đã mất đi thứ quan trọng nhất.

Tình yêu của Bắc Minh Hạo.

“Tuyết Chi, ăn cơm thôi.”

Đỗ Hân Dĩnh gõ gõ cửa phòng của cô, rất niềm nở chào đón, không giống như trước đây ghét bỏ nữa.

Nhưng trong lòng của Tuyết Chi biết rỗ, cô ta là Đỗ Hân Dĩnh, là Đỗ Hân Dĩnh không ngần ngại làm bất cứ chuyện gì để đạt được mục đích, mỗi lần cô ta làm chuyện gì đều sẽ làm cái gì, chỉ là không biết lần này cô ta vì sao lại vậy.

Tuyết Chi ngồi xuống, Đỗ Hân Dĩnh chủ động cầm bát xới cơm cho cô, lại đích thân múc canh cho cô, để trước mặt của cô, mỉm cười nói: “Tuyết Chi, ăn đi.”

Nhìn thấy dáng vẻ của cô ta, Tuyết Chi thật sự có chút không quen. Cúi đầu xuống, tùy tiện ăn vài miếng sau đó đi về phòng.

Mượn vài quyển sách của Dương Châu Kiệt, cô định từ từ xem, gặp không chỗ nào không hiểu thì tra thử, Dương Châu Kiệt mà biết nhất định sẽ trêu chọc cô.

Bên ngoài có người gõ cửa, thi ra là Đỗ Hân Dĩnh mang trái cây đến: “Tuyết Chi, ăn chút trái cây đi.”

Tuyết Chi đặt sách xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta: “Đỗ Hân Dĩnh, chỗ này không có ai, không cần phải giả vờ nữa. Nói đi, ở chỗ Bắc Minh Hạo đang yên đang lành, tại sao lại muốn chuyển về chứ?”

Đỗ Hân Dĩnh trầm ngâm một lúc rồi mới nói: “Tôi có thai rồi, là con của Hạo.”

Tuyết Chi sững người, Đỗ Hân Dĩnh có thai rồi, Bắc Minh Hạo vậy mà còn chạy đến tìm cô bày tỏ tình cảm, thấy thế nào cũng không giống chuyện anh làm ra.

Đỗ Hân Dĩnh khẽ cười: “Mẹ của anh ấy không thích tôi, tôi không muốn ảnh hưởng đến tình cảm của mẹ con họ, cho nên mới muốn chuyển về đây sống. Hơn nữa, mẹ tôi cũng có thể thuận tiện chăm sóc cho tôi.”

Ánh mắt quét qua cái bụng nhỏ của cô ta, Tuyết Chi nhàn nhạt nói: “Có bảo bảo rồi thì nên vì nó tích chút phúc.”

Đỗ Hân Dĩnh nhìn xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của mình: “Bây giờ, bất luận tôi làm cái gì đều là vì đứa bé này.”

Tuyết Chi chưa từng thấy dáng vẻ yên tĩnh của cô ta như vậy nhưng rồi dần dần thu hồi ánh mắt lại.

Đỗ Hân Dĩnh tuy không thích cô, thế nhưng cô ta yêu Bắc Minh Hạo là thật. Vận mệnh thật sự là một thứ gì đó rất thú vị, đau khổ truy cầu để rồi hiện nay Đỗ Hân Dĩnh lại từ bỏ như vậy sao.

Coi như hòa sao?

Một đêm đó, cô nằm mơ cả đêm, trong mơ có vô số gương mặt xuất hiện, cô không phân biệt được ai với ai, giống như họ đang đeo mặt lạnh lùng vây quanh lấy cô, lạnh lùng nhìn cô...

Có lẽ là không ngủ ngon nên Tuyết Chi dậy rất muộn, đầu có chút choáng váng nặng nề. Nhìn thời gian thì thấy sắp muộn giờ làm rồi, cô lắc lắc đầu, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt bằng nước lạnh vì muốn tỉnh táo hơn một chút. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy bản thân của mình trong gương, sắc mặt của cô tái nhợt, quầng mắt thâm đen, vẻ mặt rất hốc hác.

Chương 74: Có thể cho phép anh lấy em không?

Tuyết Chi nhíu mày, vỗ vỗ má cho đến lúc hồng hào, trang điểm đậm hơn bình thường một chút mới có thể xóa đi cảm giác bệnh tật.

Cô ra khỏi phòng, Đỗ Hân Dĩnh đang bưng sữa tới: "Tuyết Chi, uống chút sữa rồi hãy đi đi."

"Không cần đâu." Tuyết Chi nhìn cũng không nhìn, vội vàng ra ngoài.

Vừa rời khỏi cửa lớn, thì nhận được điện thoại của Tiêu Chí Khiêm: "Em chưa tới." Anh trầm giọng, mơ hồ có chút tủi thân

"Em lập tức tới ngay." Cúp điện thoại, cô gọi taxi, lập tức tới Tiêu thị.

Đây là lần đầu tiên Tuyết Chi tới trễ từ lúc đi làm mấy ngày nay, vừa ngồi xuống chỗ, Chiêm Gia Linh đã đi tới: "Cô Chương, hi vọng cô gia tăng quan niệm về thời gian một chút." Lướt qua cô, trực tiếp chạy tới phòng làm việc của Tiêu Chí Khiêm.

Tuyết Chi ngồi trên ghế, bóp bóp thái dương, thấy tinh thần cô không tốt, Dương Châu Kiệt đi tới: "Này, cô không sao chứ?"

Tuyết Chi lắc đầu: "Tối qua ngủ không ngon."

Dương Châu Kiệt nhíu mày, ý tứ sâu xa "ồ" một tiếng, cười tủm tỉm: "Hiểu mà, hiểu mà. Phó giám đốc trẻ tuổi cường tráng, một đêm với anh ấy mà nói, căn bản không phải vấn đề!"

Tiểu Tống bên cạnh cười hô hố, nháy nháy mắt.

Tuyết Chi lười để ý với họ, đứng dậy pha cà phê, lúc đi qua văn phòng, Chiêm Gia Linh vừa khéo đẩy cửa ra, qua khe mở, Tiêu Chí Khiêm lập tức nhìn thấy bóng dáng cô, đi tới kéo cô vào.

"Em tới trễ rồi." Anh nói, trong mắt đều là trách cứ, giống như ánh mắt đầu tiên nhìn thấy khi bước vào văn phòng là cô đã trở thành thói quen, không nhìn thấy cô, lòng anh hoảng hốt.

Tuyết Chi lè lưỡi: "Em dậy trễ."

Đôi mắt mờ sương nhìn chằm chằm cô: "Sắc mặt em không tốt."

Giọng Tuyết Chi có chút oán hận: "Tối qua ngủ không ngon, sáng lại dậy không nổi, rất lâu rồi không như vậy."

Ngón tay thon dài và ấm áp của anh lại lập tức xoa huyệt thái dương của cô, xoa bóp nhịp nhàng.

Rất thoải mái.

Tuyết Chi dựa vào trước ngực anh, híp mắt lại, giống một con mèo đang phơi nắng, có lẽ là tác dụng tâm lý, sức lực trên tay anh vừa phải, ngón tay xoa bóp trên da sẽ sinh ra phản ứng hóa học khác nhau, cảm giác nặng nề thật sự được giải tỏa không ít.

"Tuyết Chi." Trên đỉnh đầu là âm thanh êm ái của anh.

Tuyết Chi ừ một tiếng uể oải.

"Anh muốn giữ em bên mình 24 tiếng."

Cô thoáng chốc mở to đôi mắt phượng nhìn anh, đôi mắt kia chân thành tha thiết, tất cả đều là tình yêu nồng nàn không muốn xa rời cô, giống như sinh mệnh của anh tồn tại là vì cô.

Ngón tay dời xuống, ôm gò má cô: "Anh muốn lúc mở mắt thì có thể nhìn thấy em, lúc nhắm mắt vẫn có thể ngửi được mùi hương của em." Dừng một chút, anh rũmắt: "Em...có thể cho phép anh lấy em không?"

Anh nói cẩn thận như vậy, dùng phương pháp đặc biệt của anh, có chút tự ti cầu hôn cô.

Tuyết Chi kinh ngạc, đôi mắt long lanh có sự hoảng hốt thoáng qua, giống như không thể nào liên hệ việc kết hôn với Tiêu Chí Khiêm.

Thấy cố không phản ứng, ánh mắt Tiêu Chí Khiêm càng cụp xuống, giọng nói cũng trầm đi rất nhiều: "Anh...anh không xứng, phải không?"

Tuyết Chi từ từ tìm lại giọng nói của mình: "Anh... anh đang cầu hôn em sao?"

Tiêu Chí Khiêm mím chặt đôi môi diễm lệ, thật lâu mới nói: "Họ nói, chỉ cần cầu hôn, em sẽ không chạy mất."

Tuyết Chi không hợp thời cười phụt ra tiếng, không cần hỏi cũng biết lời này là ai nói, ngoại trừ Đinh Khiên, ai có gan bát quái như vậy?

Tiêu Chí Khiêm rõ ràng có chút căng thẳng, cụp mắt xuống, từ đầu tới cuối nhìn chằm chằm mũi chân, dáng vẻ không biết làm sao, hoàn toàn không có chút phong thái thần bí của cậu Tiêu khi đứng trước mặt mọi người

Ánh mắt cô nhìn anh từ từ mềm mại, mang theo chút đau lòng.Đi lên phía trước một bước nhỏ, dán sát hơn vào người anh, ngẩng đầu, cô nhẹ cười: "Em bằng lòng, em bằng lòng gả cho anh."

Đời này kiếp này, cô bằng lòng gả cho người đàn ông làm cô đau lòng tới tận cốt tủy này.

Toàn thân Tiêu Chí Khiêm chấn động, ngẩng mạnh đầu, nhìn vào đôi mắt phượng mang ý cười của cô, đôi môi mấp máy, muốn nói gì đó, lại không biết nên nói gì. Tuyết Chi cười ôm eo anh, đùa: "Người ta cầu hôn đều có nhẫn kim cương, em cũng muốn có, ít nhất phải to như trứng bồ câu!"

Anh từ từ cúi mắt, chỉ nhìn cô, mấy giây sau, đột nhiên phản ứng lại, cầm điện thoại lên: "Thạch, mua kim cương! Phải to hơn trứng bồ câu!"

Tuyết Chi đầu tiên sững sờ, sau đó phụt một tiếng cười ra: "Này, em chỉ là tiện miệng nói một chút!"

Tiêu Chí Khiêm đặt điện thoại xuống, sắc thái kỳ lạ tán loạn trong đáy mắt, ngay cả khuôn mắt rạng ngời cũng trở nên hấp dẫn hơn. Tuyết Chi bị anh nhìn có chút ngượng ngùng, dựa vào anh, thấp giọng nói: "Tiêu Chí Khiêm, chuyện này, trước đó đừng nói cho người khác biết được không? Đây là chuyện của hai chúng ta, em không muốn bị người không liên quan làm phiền."

"Ừ." Anh không chút do dự gật đầu, bây giờ cho dù Tuyết Chi nói muốn mạng của anh, anh tuyệt đối cũng không nói hai lời.

Tuyết Chi cười, an tâm nép vào lòng anh.

Không lời thề non hẹn biển, không không lời ngọt tiếng ngọt ngấy chết người, anh cầu hôn rất đơn giản. Giờ khắc này, nhất định sẽ là giây phút khó quên trong cuộc đời cô.

Ngước mắt, nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, cô cảm kích ông trời, cho cô có thể trở về kiếp này lần nữa.

Cả buổi sáng, mấy người trong văn phòng đều nhìn thấy thay đổi của Tiêu Chí Khiêm.

Dương Châu Kiệt cầm văn kiện đã ký, nghi hoặc đi ra, mày nhíu thật chặt: "Phó giám đốc, anh..." Nghĩ một lát, vẫn lắc lắc đầu, vừa nãy hẳn là ảo giác đi? Phó giám đốc sao sẽ nói với anh "vất vả rồi"? Nhất định là ảo giác!

Nghĩ vậy nên cũng thản nhiên.

Mà chốc lát sau, khi Tiểu Tống đi ra, sững sờ như mất hồn, ngồi lại trên ghế, thì thào tự nói: "Phó giám đốc... Phó giám đốc... Phó giám đốc gọi tên tôi..."

Hai chữ "Tống Thần" đơn giản như vậy nói ra từ miệng phó giám đốc lại tiếng sấm.

Anh ta kích động muốn khóc, là Tống Thần Tống Thần, là đại danh của anh, không phải Tiểu Tống.

Ngay cả Chiêm Gia Linh cũng được sự nhận định ngoài ý muốn của Tiêu Chí Khiêm mà làm cho tay chân luống cuống. Điều đến văn phòng Phó giám đốc lâu như vậy, anh từ trước tới nay chưa từng nhìn thẳng mình, nhưng vừa rồi, anh lại tán thành kế hoạch mà cô đề ra! Cô không muốn thừa nhận mình vì được yêu thương mà kinh ngạc, lại cũng không cách nào bài xích.
Hạnh phúc của phụ nữ, thường cần chia sẻ với người khác.

Tuyết Chi không nhịn được gọi điện thoại cho Vy Hiên, đối phương vừa kết thúc cuộc phỏng vấn.

"Vy Hiên, cậu lúc nào quay lại tòa soạn?"

"Hai hôm trước, là giám đốc chúng ta tự mình gọi điện thoại mời mình quay lại." Vy Hiên ý tứ sâu xa nói: "Giám đốc chúng ta là thanh niên văn nghệ kinh điển, chỉ nói phong nguyệt không màng thế tục. Mình đang nghĩ, anh ta lần này căng thẳng như vậy, sợ mình không phục chức, cuối cùng là nể mặt mũi của ai?"

Tuyết Chi biết ý, ánh mắt nhìn về hướng văn phòng của Tiêu Chí Khiêm, trong lòng ấm áp. Anh từ trước tới nay không quan tâm tới bất kỳ chuyện của ai bên cạnh, duy chỉ với cô, cho dù chỉ là một chi tiết nho nhỏ, anh cũng sẽ để trong mắt, người đàn ông như vậy, cô làm sao không yêu?

"Vy Hiên, Tiêu Chí Khiêm cầu hôn mình rồi, mới vừa nãy."

Điện thoại im lặng vài giây, sau đó, Vy Hiên mở miệng: "Nệu cậu cần chúc mừng, mình sẽ là làm đầu tiên. Nhưng, mình là bạn cậu, mình trước tiên nhắc nhở cậu, ở bên cạnh người đàn ông như Tiêu Chí Khiêm, cậu sẽ gặp được rất nhiều chuyện không hề nghĩ tới, cậu đã chuẩn bị tâm lý rồi sao?"

Tuyết Chi cười: "Chỉ cần chọn rồi, mình tuyệt đối sẽ không hối hận."

"OK." Vy Hiên cũng sảng khoái: "Con nhóc chết tiệt, chúc cậu hạnh phúc."

Cúp điện thoại, ngọt ngào trong lòng Tuyết Chi vẫn không ngừng lan ra, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía đối diện, tự ảo tưởng từng chuyện từng chuyện với anh sau này...

Bất giác, mí mắt cô có chút rũ xuống, đầu cũng ngày càng nặng nề.

Cô nhăn mày, đứng dậy đi pha ly cà phê.

Lúc tan ca, Tiêu Chí Khiêm dẫn Tuyết Chi đến tiệm trang sức, giám đốc lấy ra ba nhẫn kim cương, dựa vào yêu cầu của Tuyết Chi, đều to như trứng bồ câu, mỗi viên kim cương đều mười mấy cara trở lên, được đặt trong hộp trang sức màu đen, ánh sáng lóa mắt, lấp lánh rực rỡ.

"Thưa cô, những chiếc này là ngọc trấn tiệm của cửa hàng chúng tôi, mời cô tùy ý lựa chọn." Giám đốc rất cung kính.

Lần đầu tiên Tuyết Chi nhìn thấy nhẫn kim cương to như vậy, khó có cơ hội thưởng thức, cầm trong tay xem trái xem phải, cuối cùng, lại đặt trở lại, cười lắc lắc đầu.

Giám đốc gấp gáp: "A, cô đều không hài lòng sao?" Lập tức lại lo lắng nhìn Tiêu Chí Khiêm, lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán.

Tuyết Chi đi tới phía trước tủ trưng bày, khom người xuống, nhìn một vòng, chọn chiếc nhẫn bạch kim bình thường nhất, không có bất kỳ đồ trang trí nào, không chút nổi bật, nhưng cô lại rất thích: "Cái này đi."

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm lướt qua, khóe môi hơi cong lên.

Giám đốc không dám tin, thế mà lại có cô gái không chọn trứng bồ câu mà chọn thứ rẻ tiền như vậy!

Tuyết Chi cầm lên tay đeo thử, duỗi tay nhìn tới nhìn lui, lắc lắc với Tiêu Chí Khiêm: "Đẹp không?"

Tiêu Chí Khiêm gật đầu: "Em đeo đều rất đẹp."

Tuyết Chi mỉm cười cầm cái khác lên, nắm tay anh, tự mình đeo lên ngón tay vô danh của anh. Tay anh rất đẹp, ngón tay thon dài cân đối, giống như tay của người làm nghệ thuật. Nhẫn đeo lên tay anh, chiếc dù chỉ là một chiếc nhẫn rất bình thường cũng giống như được đặt riêng cho anh.

Tiêu Chí Khiêm nhìn nhẫn trên tay, rõ ràng là chiếc nhẫn be bé, lại có ma lực cực kỳ lớn, trói buộc chặt chẽ cả linh hồn anh, buộc cùng với cô. Nhìn rồi, đôi mắt anh hiện lên ý cười thỏa mãn, mê hoặc lòng người không thể bình tĩnh.

Thanh toán xong, chỉ bốn năm ngàn, nắm tay Tuyết Chi, hai người ra khỏi tiệm trang sức.

Thỉnh thoảng, Tuyết Chi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn trên ngón vô danh, khóe miệng sẽ không nhịn được cong lên vài phần. Anh trước nay chưa từng trân trọng một thứ nào như vậy, chỉ vì cô tự mình đeo cho anh.

"Tiêu Chí Khiêm." Tuyết Chi đột nhiên nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt phượng thon dài, lóe lên ánh sáng rực rỡ: "Ngày mai chúng ta đi đăng ký đi!"

Anh sững sờ, từ từ ngẩng đầu.

Tuyết Chi sợ anh không hiểu, cười giải thích: "Chính là đăng ký kết hôn! Chỉ có đăng ký mới có thể trở thành vợ chồng hợp pháp, sau này cho dù có tiểu tam tiểu tứ các thứ thì em đánh cũng là danh chính ngôn thuận." Xoay người tiếp tục đi: "Em cảm thấy nhiều nghi thức rườm rà như vậy cũng không bằng cầm giấy chứng nhận trong tay..."

Chương 75: Cô phải gả cho người ta rồi

Đột nhiên, Tiêu Chí Khiêm từ phía sau ôm chặt lấy cô.

Tuyết Chi sững sờ, quay đầu, đối diện với khuôn mặt tràn đầu kinh ngạc của anh: "Tiêu Chí Khiêm..."

"Anh yêu em." Anh trầm giọng nói ra câu luôn chất chứa trong lòng.

Yêu cô, yêu toàn bộ của cô, yêu cô cho anh một thế giới.

Ánh mắt cô mềm mại, xoay người, ôm anh: "Em cũng yêu anh, hẳn là rất lâu trước đây đã yêu anh rồi, xin lỗi, em trễ rồi."

Anh ôm cô, đột nhiên nhớ tới người phụ nữ đó.

Lần đầu tiên anh cảm thấy bà ta ít nhất đã làm đúng một chuyện chính là cho anh sinh mệnh.

Đưa Tuyết Chi về nhà, cô muốn xuống xe, anh đột nhiên nắm chặt tay cô, kéo cô lại thuận thế hôn lên môi cô.

Thạch phi lễ chớ nhìn, kéo cửa xuống xe, để lại không gian cho đường chủ và đường chủ phu nhân.

Quả nhiên, người của Đào Ngột đường đúng.

Hút cho đến lúc môi cô sưng đỏ, anh mới lưu luyến không rời buông ra, sờ sờ môi cô, giọng anh khàn khàn nói: "Tuyết Chi, em còn muốn anh nhẫn nại bao lâu?"

Khuôn mặt trái xoan của Tuyết Chi hồng hồng, đôi môi đỏ mê người như bôi mật, nhìn anh hờn dỗi, cô ngượng ngùng dời ánh mắt: "Ngày mai... không phải có thể đăng ký rồi sao, sau đó... chúng ta chính là vợ chồng hợp pháp rồi..."

Sau đó, tự tưởng tượng!

Tiêu Chí Khiêm cười, lại cúi xuống hôn cô: "Ngày mai anh tới đón em."

Tuyết Chi cúi đầu, xấu hổ đáp một tiếng: "Dạ."

Đúng lúc này, một chiếc xe tới sau lưng, đèn xe chiếu tới, chiếu lên hai người họ. Tuyết Chi híp mắt, sau khi nhìn rõ người phía sau, nhanh chóng đẩy anh, ngoan ngoãn xuống xe.

Tiêu Chí Khiêm nhíu mày, lướt nhìn phía sau.

"A...ba." Tuyết Chi ngượng ngùng gọi một tiếng.

Trương Hồng Khánh mở cửa xuống xe, nhìn con gái, không tự nhiên ho nhẹ hai tiếng: "Tuyết Chi à, có chuyện gì không thể vào nhà nói sao?"

Sắc mặt Tuyết Chi càng đỏ, đi tới hôm cánh tay ba: "Ba, ba vừa từ tỉnh về, nhất định rất mệt đi? Đi thôi, chúng ta về nhà."

Lúc đi qua xe Tiêu Chí Khiêm, Trương Hồng Khánh xụ mặt nhìn anh.

Dám ở trước cửa lớn nhà bọn họ to gan lớn mật hôn nhau, tên nhóc này thật sự ngày càng ngông cuồng!

Tuyết Chi vẫy vẫy tay với Tiêu Chí Khiêm, để lại nụ cười ngọt ngào, bèn đi cùng ba mình vào hẻm.

Cho đến lúc không nhìn thấy hình bóng cô, Tiêu Chí Khiêm mới thu lại ánh mắt, ánh mắt lại rơi trên chiếc nhẫn, mỉm cười, rất xinh đẹp, ngay cả Thạch nhìn thấy cũng không nhịn được ngây ngốc.

Ở bên cạnh cậu Tiêu lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ thỏa mãn như vậy của anh, giống như tháo xuống tất cả vỏ bọc để tươi cười. Mặc dù nói lúc ở cùng cô Trương, anh đã thay đổi rất nhiều, nhưng, tuyệt đối không có biểu cảm thả lỏng như bây giờ.

Vừa khởi động xe, vừa suy tư, Đinh Khiên có một câu nói rất đúng, cô Trương rất biết chữa bệnh.

Tuyết Chi ôm ba về nhà, vừa thấy chồng về, Nguyễn Thanh Mai vui vẻ đón: "Hồng Khánh à, về sao không gọi một cuộc điện thoại, em và Tiểu Hải cũng tiện đi đón anh." Bà cố ý bỏ qua Tuyết Chi.

Tuyết Chi cũng không để ý, hôm nay tâm trạng cô rất tốt, cực kỳ tốt, cho dù nhìn khuôn mặt âm dương quái khí của Nguyễn Thanh Mai cũng cảm thấy vui vẻ.

Trương Hồng Khánh đặt túi xuống: "Tên nhóc đó đâu? Lại chạy đi đâu rồi?"

Đỗ Hân Dĩnh nhanh chóng nói: "Tiểu Hải đương nhiên ở trường!"

"Nó sẽ ngoan như vậy?" Trương Hồng Khánh thật sự rất nghi ngờ.

Tuyết Chi cười nói: "Đương nhiên rồi, từ khi đồng ý chăm sóc Đào Nhi, Tiểu Hải không biết có bao nhiêu tiến bộ, trừ lúc ở trường, thì đi làm, giống như thay đổi thành một người khác."

"Thật sao?" Trương Hồng Khánh cũng có chút ngoài ý muốn.

"Đương nhiên."

Trương Hồng Khánh có chút yên tâm: "Cho là nó tiến bộ."Lúc này Đỗ Hân Dĩnh ra khỏi nhà bếp, bưng một ly trà phổ nhĩ mà Trương Hồng Khánh yêu thích nhất: "Chú, uống trà."

"Hân Dĩnh về rồi à." Trương Hồng Khánh vẫn rất thích Đỗ Hân Dĩnh, cảm thấy đứa bé này ngoan ngoãn còn rất cầu tiến.

Đỗ Hân Dĩnh gật gật đầu: "Tuổi mẹ lớn rồi, con quay về giúp bà."

Nguyễn Thanh Mai nhìn cô một cái, ngồi xuống sofa bình thản nói: "Con thật biết nói chuyện, Trương gia chúng ta nuôi phí công, sao con không nói?"

"Thanh Mai!" Trương Hồng Khánh trừng mắt bà ta, Nguyễn Thanh Mai bĩu môi: "Em đi chuẩn bị nước tắm cho anh." Đứng dậy đi.

Đỗ Hân Dĩnh ngẩng đầu, có chút tủi thân đứng tại chỗ.

"Hân Dĩnh à, dì con chính là như vậy, nói chuyện nhanh miệng thẳng thắn, con đừng để trong lòng." Trương Hồng Khánh an ủi vỗ vỗ vai cô ta: "Con đừng khách sáo, đây là nhà của con, con yên tâm sống ở đây, không cần đi đâu cả."

Đỗ Hân Dĩnh ngẩng đầu, cảm động đỏ mắt: "Cảm ơn chú."

Tuyết Chi ở bên cạnh, nhìn Đỗ Hân Dĩnh và nước mắt đang chảy trong mắt cô ta, không biết ở đây cuối cùng có bao nhiêu phần là thật. Từ khi cô ta dọn về tối qua, cảm giác giống như thay đổi thành người khác, quá bình tĩnh, quá ân cần, là vì mang thai sao?

Thứ quá khó hiểu, Tuyết Chi lười đoán, cứ ở đây đoán già đoán non còn không bằng trực tiếp diệt trừ tai họa. Cô không muốn sau khi cô rời đi, để người phụ nữ có tâm cơ như vậy ở trong nhà mình.

Cô nhẹ cười một tiếng, đột nhiên lên tiếng: "Ba, ba nói như vậy, kêu Hân Dĩnh người ta trả lời thế nào."

"A?" Trương Hồng Khánh không hiểu.

Tuyết Chi mỉm cười nói: "Hôm qua Hân Dĩnh nói với con, em ấy đã tìm thấy phòng rồi, mấy ngày nay quay về thăm dì Đỗ, sau đó sẽ dọn đi." Quay mắt nhìn Đỗ Hân Dĩnh, trong mắt có sự lạnh lùng: "Hân Dĩnh, em nói có phải không?"

Đỗ Hân Dĩnh cắn môi, hai tay nắm chặt quần áo.

Trương Hồng Khánh hiểu ra, gật gật đầu: "Người trẻ tuổi, tự lập sớm một chút ra ngoài cũng tốt." Cười cảm thán với Hân Dĩnh: "Hân Dĩnh à, chú quả nhiên không nhìn lầm, con là đứa bé ngoan có lòng cầu tiến."

Đỗ Hân Dĩnh cứng ngắc cười cười: "Dạ, con muốn sớm chút kiếm tiền, cũng tiện để mẹ có thể hưởng phúc sớm chút."

"Không tệ, có hiếu!" Trương Hồng Khánh khen cô ta không dứt miệng.

"Chú, chú nghỉ ngơi một chút đi, con đi giúp mẹ chuẩn bị bữa tối." Đỗ Hân Dĩnh xoay người muốn đi, Tuyết Chi lại gọi cô ta lại, cười đi tới: "Hân Dĩnh, quần áo em dính bẩn."

Tuyết Chi đi tới, giúp cô ta phủi bột mì dính trên tay áo, dùng âm lượng chỉ có hai người mới có thể nghe được nói: "Cho cô một ngày, dọn khỏi nhà tôi." Quay mặt, lại mỉm cười: "Được rồi."

Ngực Đỗ Hân Dĩnh phập phồng, cười: "Cảm ơn." Xoay người đi vào phòng bếp.
"Tuyết Chi à, tình cảm của con và Đỗ Hân Dĩnh thật tốt." Trương Hồng Khánh cười nói.

"Cũng tốt." Tuyết Chi nói có lệ một câu.

"Con xem Hân Dĩnh người ta, con cũng phải học tập thật tốt a."

"Bây giờ con là người có công việc rồi!" Tuyết Chi đắc ý nói: "Con làm việc ở Tiêu thị."

"Tiêu thị?" Trương Hồng Khánh nhíu mày: "Sao không nghe con nhắc tới?"

"Cũng mới làm vài ngày, làm trợ lý giám đốc ở bộ phận PR." Tuyết Chi không nói mình đi theo Tiêu Chí Khiêm, một là cảm thấy mất mặt, hai là cũng sợ ba nghĩ nhiều.

Trương Hồng Khánh và con gái ngồi trên sofa, liếc cô một cái: "Con và Tiêu Chí Khiêm gần đây thế nào rồi?"

Khuôn mặt trái xoan của Tuyết Chi đỏ lên, giống như bé gái dựa vào người ba, xấu hổ nói: "Ba...con có chuyện muốn nói với ba."

"Chuyện gì?"

"Anh ấy...cầu hôn con rồi." Tuyết Chi không dám nhìn ba, cảm thấy nói với người lớn những chuyện này thật sự rất xấu hổ.

Trương Hồng Khánh sững sờ, không nghĩ tới nhanh như vậy, ông nghiêng đầu nhìn con gái: "Con đồng ý rồi?"

"Dạ." Tuyết Chi gật gật đầu: "Chúng con sáng sớm mai đi đăng ký."

"Nhanh như vậy?" Trương Hồng Khánh giống như còn chưa tiếp nhận hoàn toàn, ông luôn cảm thấy con gái còn nhỏ, tốt nghiệp đại học chưa bao lâu, nhanh như vậy đã gả cho người ta, hơn nữa còn là một người thân phận mơ hồ!

Tuyết Chi nắm quần áo ba, căng thẳng hỏi: "Ba, ba không đồng ý sao?"

Trương Hồng Khánh im lặng vài giây, nói: "Tuyết Chi à, con thật sự hiểu cậu ta sao?"

Biết ba lo lắng điều gì, Tuyết Chi cười: "Ba, người hiểu anh ấy nhất thể thế giới này chính là con."

Trương Hồng Khánh nhìn sâu xa con gái một cái, thở dài một tiếng: "Thật sự là con gái lớn không thể giữ lại, con đã quyết định rồi, vậy ba chỉ có thể tin tưởng sự lựa chọn của con."

"Cảm ơn ba!" Có được sự đồng ý của ba, Tuyết Chi rất vui vẻ.

Cửa nhà bếp, Đỗ Hân Dĩnh từ từ xoay người, bên môi là nụ cười quái đản.

Ăn xong cơm tối, Đỗ Hân Dĩnh nói muốn đi thăm bạn nên ra ngoài, về căn hộ Bắc Minh Hạo mua cho cô ta. Dù chỉ có hai phòng, diện tích phòng cũng không lớn nhưng đều trang trí cực cực xa hoa, tất cả đồ dùng đều là đồ cao cấp, thêm chút đồ dùng sinh hoạt, đều mua cho cô ta đầy đủ, xem ra Bắc Minh Hạo cũng có lòng với cô ta.

Sau khi gọi điện thoại cho Bắc Minh Hạo, cô bèn đi tắm, thay váy ngủ viền ren màu hồng, lại trang điểm thật đẹp, cột mái tóc dài xõa ra, lộ ra phần cổ trắng nõn.

Lúc này, chuông cửa reng lên, cô ta lập tức đứng dậy, kéo mở cửa.

"Hạo." Cô cười ấm áp với người đàn ông đối diện cửa.

Bắc Minh Hạo mặc áo khoác màu tối, tóc tai tán loạn, trên cằm có râu, nhìn thấy có chút tiều tụy, lại không hề tổn hại mị lực đàn ông của anh ta. Gạc trên tràn còn chưa tháo, hai mắt lạnh lùng, cao thâm khó lường, lại tràn đầy tà khí.

"Hân Dĩnh, tìm anh đến có chuyện gì?" Giọng anh có vài phần trầm thấp.

"Đi vào rồi nói." Đỗ Hân Dĩnh kéo anh ta vào, sau đó nhẹ nhàng ôm anh ta: "Dạ, em rất nhớ anh."

Con ngươi Bắc Minh Hạo chỉ hơi động, đứng nguyên chỗ cũ không cử động, không phản ứng cô như trước đây.

Đỗ Hân Dĩnh ngẩng đầu, trong mắt có chút tổn thương: "Hai ngày rồi, anh không gọi cũng không nhắn tin cho em, anh không nhớ em chút nào sao? Còn có đứa bé trong bụng em, anh không lo lắng sao?"

Bắc Minh Hạo giơ tay nhẹ nhàng đẩy cô ta ra, trầm giọng: "Hân Dĩnh, rốt cuộc có chuyện gì?"

Đỗ Hân Dĩnh chịu đựng thất vọng, từ từ mở miệng: "Trương Tuyết Chi và Tiêu Chí Khiêm sắp kết hôn rồi."

Bắc Minh Hạo chấn động, đồng tử mở to, không thể tin: "Cô ta..."

Đỗ Hân Dĩnh mỉm cười: "Cô ta sắp kết hôn rồi, ngày mai sẽ đi đăng ký với Tiêu Chí Khiêm."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau