CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Bắt đầu sẽ không buông tay

Tiêu Chí Khiêm đứng trước Tuyết Chi một hồi, ánh mắt biến ảo, cuối cùng dần dần khuỵu xuống, nhẹ nhàng giữ lấy chân của Tuyết Chi, từ từ tháo băng gạc ra, bôi lại thuốc lên vết thương rồi quấn băng lại. Động tác trong cả quá trình đều rất nhẹ nhàng vì sợ đau cô.

Khuỵu gối bên ghế sô pha, ánh mắt mờ sương đó nhìn cô chăm chú, quét qua gương mặt xinh đẹp của cô, đôi mắt câu hồn của cô, mũi cao, môi hồng hé mở...

Không tự chủ được giơ tay ra, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi kiều diễm đó.

Cô nói, trên người cô chỉ có mùi của anh...

Thấp đầu xuống, tiến sát cổ của cô ngửi thử, chóp mũi lành lạnh hình như chạm vào làn da của cô.

Một lúc sau, anh đã cười, khóe môi hơi nhếch lên tựa như hoa đào đang nở rộ, cực kỳ mê người.

Từ chỗ Đỗ Hân Dĩnh mới biết, Tuyết Chi đã an toàn về đến nhà, Bắc Minh Hạo lúc này mới bỏ được tảng đá trong lòng xuống, khi trở lại bệnh viện thì trời cũng đã sáng rồi.

Đỗ Hân Dĩnh ngoài đôi mắt có chút sưng đỏ ra, tất cả đều bình thường, dịu dàng ở bên cạnh anh ra, thay anh ta tìm bác sĩ kiểm tra, thay anh ta chuẩn bị bữa sáng. Ánh mắt Bắc Minh Hạo thâm trầm liếc nhìn cô ta, không nói gì, mắt nhắm nghiền lại đến khi nhận được cuộc gọi từ cục cảnh sát mới tỉnh táo lại: “Báo án?”

Đỗ Hân Dĩnh đang rót nước cho anh ta, sau khi nghe thấy thế, thần sắc không chút thay đổi, hơi mỉm cười đưa ly nước qua.

Sắc mặt của Bắc Minh Hạo hơi trầm lại, nói: “Tôi nghĩ, đây là một vụ hiểu lầm, vết thương là do tôi không cẩn thận, không liên quan đến cô Trương.”

Tắt điện thoại, anh ta ngước mắt lên, nhìn thẳng Đỗ Hân Dĩnh, chất vấn: “Là em làn sao?”

Đỗ Hân Dĩnh mỉm cười, bỏ qua lời anh nói: “Hạo, nên uống thuốc rồi.”

Bắc Minh Hạo nheo mắt lại: “Hân Dĩnh, anh không hy vọng em đến tìm Trương Tuyết Chi gây chuyện phiền phức. Mặc kệ là thích cô ấy hay là muốn báo thù, đều là chuyện của anh.” Tâm tư bảo vệ Tuyết Chi của Bắc Minh Hạo rất rõ ràng, Đỗ Hân Dĩnh nghe thấy, ánh mặt hạ xuống, nhẹ nhàng nói: “Hạo, thích anh, cũng là chuyện của một mình em. Em sẽ không để tình cảm nhiều năm của chúng ta bị hủy hoại như vậy đâu!”

Bắc Minh Hạo nhịn đau từ vết thương bị nứt toác: “Hân Dĩnh, trong chuyện tình cảm anh quả thật đã nợ em. Anh có thể ở các phương diện khác...”

Đỗ Hân Dĩnh đột nhiên bật cười: “Hạo, em có thai rồi.”

Thần sắc của Bắc Minh Hạo bị đình chệ: “Em nói...”

Cô ta ngẩng đầu lên, nở nụ cười càng dịu dàng hơn: “Đã được một tháng rồi, bác sĩ nói, tình trạng của em bây giờ rất tốt.”

Ánh mắt của Bắc Minh Hạo liền cứng đờ, dừng trên cái bụng nhỏ của cô ta. Đỗ Hân Dĩnh mỉm cười bước tới, dịu dàng nắm lấy tay của anh đặt lên bụng của mình: “Hạo, anh có thể cảm nhận được không? Đây là con của chúng ta.”

Giấc ngủ này của Tuyết Chi kéo dài từ sáng đến trưa, thoải mái duỗi tay, vừa muốn trở người liền nhớ đến cái gì đó thì vội vàng túm lấy cái áo khoác trên người, bọc bản thân thật kín.

Trong phòng không có một ai, cô hồ nghi ngồi dậy, dụi dụi mắt, nghĩ đến chuyện ban sáng, trong lòng đột nhiên rùng mình một chút.

Cô sẽ không... dọa cho Tiêu Chí Khiêm chạy mất rồi chứ?!

Lúc cô đang suy nghĩ linh tinh thì cửa bị đẩy ra, Tiêu Chí Khiêm đem một phần đồ ăn nhanh trở lại, khi ánh mắt chạm vào cô, không tự chủ được mà mềm xuống.

Đi tới, anh để bữa trưa lên trên bàn, rồi bày ra, cầm đũa đưa cho cô.

Tuyết Chi nhìn những thứ này, lại ngẩng đầu nhìn anh, cô từ trong ánh mắt đầy sương mù đó tìm thấy màu sắc mà cô quen thuộc, lúc này khóe môi liền cong lên, nhìn anh nở một nụ cười thật tươi. Bất chấp tất cả, cô xà vào trong ngực của anh, vòng tay ôm chặt lấy anh, sợ anh sẽ biến mất.

“Tiêu Chí Khiêm, em ra lệnh cho anh, sau này không cho phép không nhìn thấy em.” Cô bá đạo như nữ vương điện hạ mà ra lệnh cho anh: “Vĩnh viễn, đều phải tin tưởng em!”

Anh bị cô ôm chặt, ánh mắt hơi rũ xuống, đưa tay giam cầm cô trong ngực, giọng nói trầm thấp đầy từ tính, duy chỉ có trước mặt cô mới biết run rẩy: “Không được bỏ rơi tôi, không được bỏ rơi tôi...”

Cảm nhận được sự khủng hoảng mà ăn đã đè nén, mắt của Tuyết Chi cũng đỏ lên, đau lòng vuốt ve lưng của anh, dịu dàng nói: “Cả đời này, em sẽ trói anh bên cạnh... Anh nếu như không rời không bỏ, em nhất định sẽ bên anh đến chết.”

Giống như một hồi chuông cảnh tỉnh vang lên trong đầu, Tiêu Chí Khiêm bỗng chốc bừng tỉnh, ánh mắt lập lóe như ngôi sao sáng trên bầu trời đêm.

Anh nếu không rời không bỏ, em nhất định sẽ bên anh đến chết...

Như chim liền cành, bắt đầu sẽ không buông tay, cuối cùng gắn bó.

“Tiêu Chí Khiêm...” Cô nhỏ tiếng gọi.Tiêu Chí Khiêm hoàn hồn lại, cúi xuống nhìn cô.

“Ờm... Em muốn thay quần áo.” Mặt của Tuyết Chi rất đỏ.

Nhìn vào gương mặt đỏ như tôm luộc của cô, anh khẽ mỉm cười, sát vào bên tai của cô, đôi môi của anh gần như chạm vào dái tai nhỏ nhắn của cô, giọng khàn khàn vang lên: “Tôi thích dáng vẻ này của em, tôi rất muốn ăn em.”

Tuyết Chi vội vàng giữ chặt áo khoác, hờn dỗi trừng anh một cái: “Làm sai chuyện, hại em thương tâm, phạt anh bị đói.” Không nhìn vào ánh mắt tràn đầy sắc dục của anh nữa, cô ôm quần áo của mình trốn vào trong phòng nghỉ, ăn mặc chỉnh tề mới đỏ mặt bước ra.

Tiêu Chí Khiêm đứng canh ở cửa, dáng vẻ yên tĩnh giống như một bức tranh. Có một chút bất đồng, nói không ra khác nhau ở đâu, chỉ biết anh của lúc này, vẻ kiêu ngạo càng đậm.

Hai người ngồi đối diện, Tuyết Chi lúc ăn thì người đàn ông ngồi đối diện lại nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt dịu dàng, không che được một tia ngạo mạn, giống như để bù đắp lại cho sự mất mát trong mấy ngày qua.

Nhịp tim của Tuyết Chi càng đập nhanh, cố tỏ ra điềm tĩnh, gắp thức ăn vào trong bát cho anh: “Ăn đi.”

Tiêu Chí Khiêm khép mắt lại, mặc dù lúc này muốn ăn nhất là cô, nhưng anh vẫn ngoan cầm bát lên. Tuyết Cho nhìn thế, khóe miệng không tự chủ khẽ cong lên, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho anh: “Anh đó, phải ăn nhiều một chút, ăn được mới khỏe mạnh được!”

Anh ngẩng đầu: “Em thích?”

Tuyết Chi thuận miệng đáp lại một câu: “Đương nhiên rồi, là con gái đều sẽ thích đàn ông như thế!”

Anh không nói gì thêm nữa, cúi đầu ăn cơm, ăn đến khi thấy đáy bát.

“Ngoan~” Tuyết Chi vui vẻ sờ má anh, nhìn anh mà trong lòng đều tràn đầy sự ngọt ngào, hài lòng.

Ở trong phòng Tiêu Chí Khiêm cả một buổi sáng, Tuyết Chi khi đi ra thì nhìn thấy vẻ mặt mờ ám của Dương Châu Kiệt: “Tuyết Chi, đãi ngộ đặc biệt của phó tổng như thế nào?”

Tuyết Chi mặt ửng đỏ: “Dò la nhiều như vậy làm gì, còn không đi làm chuyện của anh đi?”

Dương Châu Kiệt nheo nheo mắt, trêu: “Âu, nhanh như vậy đã thành bà chủ nhỏ rồi sao?”

Tuyết Chi cười như không cười: “Muốn tôi ở trước mặt chị Hạnh giúp anh nói vài lời tốt đẹp nữa không, đừng nên chọc tôi nha!”

Dương Châu Kiệt nghe vậy, thần sắc có hơi sợ hãi, lập tức trở về chỗ ngồi, Tiểu Tống bị phó tổng dọa cho một trận, lúc này tâm trí vẫn đang đi du ngoạn.
Khói mù của mấy ngay nay nháy mắt đã được quét sạch, tâm tình của Tuyết Chi rất tốt, thỉnh thoảng còn nhìn cái cánh cửa đang đóng chặt kia, mấy lần mỉm cười.

Dương Châu Kiệt nhận được cuộc gọi của thư ký tổng giám đốc, muốn Tiêu Chí Khiêm đi họp, anh ta lập tức đứng dậy đi thông báo.

Không lâu sau, Tiêu Chí Khiêm đi ra, sự lạnh lùng của anh khi nhìn thấy Tuyết Chi thì nháy mắt biến mất, thay đổi cũng thật nhanh, khiến Tiểu Tống ngây ngốc.

Mọi người đều là người mới, có cần phải đối xử khác biệt lớn đến vậy không?

Phân biệt đối xử, phân biệt đối xử, phân biệt đối xử mà!

Dương Châu Kiệt nhìn thấy hết, trong lòng đã biết hai người này đã giải quyết hiểu lầm rồi, cũng mừng thay cho Tuyết Chi.

“Tôi phải đi họp.” Anh nói.

Tiêu Chí Khiêm đứng trước bàn làm việc của cô, nhìn thấy những thứ bày trên bàn: “Đây là cái gì?”

“Chị Hạnh muốn em viết bản phác thảo.” Không chờ Tuyết Chi nói xong, anh cầm lên vứt cho Tiểu Tống, giọng điệu lại lạnh như cũ: “Viết cho xong.”

Tiểu Tống muốn khóc rồi, hai tay đều đang run rẩy.

Quá ức hiếp người mà!!

Tuyết Chi không biết nên khóc hay nên cười nữa, thay đổi có cần nhanh như vậy không? Cho cô ít thời gian thích ứng có được không?

“Ở đây chờ tôi về.” Anh dặn một câu rồi mới rời khỏi.

Tuyết Chi thở ra một hơi, bây giờ cuối cùng cũng hiểu rồi, tại sao công ty đều không cho phép yêu đương trong công sở, thì ra, hoóc môn tiết ra quá nhiều thật sự sẽ ảnh hưởng đến công việc! Hại cô tim đập loạn, không có cách nào tập trung làm việc.

Tầng 27, văn phòng làm việc của tổng giám đốc.

Tiêu Chính Thịnh ngồi trước bàn làm việc, sắc mặt âm trầm, nhìn chằm chằm vào Tiêu Chí Khiêm ở đối diện: “Ai cho con tự ý thay đổi hợp đồng hả? Tại sao phải tăng lên 20%?”

Tiêu Chí Khiêm từ đầu đến cuối cũng không nói gì, thấy sắc mặt của tổng giám đốc càng khó coi, Dương Châu Kiệt đứng bên cạnh vội nói: “Tổng giám đốc Tiêu, phó tổng vì công ty giành được 20% lợi nhuận...”

Tiêu Chính Thịnh lạnh lùng liếc anh ta một cái: “Tôi có hỏi cậu sao?”

Dương Châu Kiệt nghẹn ứ, cúi thấp đầu: “Xin lỗi.”

Ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Chính Thịnh lại nhìn sang đứa con trai từ bé đến lớn này chưa làm được gì hợp mắt ông ta: “Tiêu Chí Khiêm, ta mặc kệ con có bản lĩnh lớn nhường nào, có thể kiếm bao nhiêu tiền cho công ty! Con cũng đừng có quên, bây giờ nơi này vẫn do ta làm chủ! Ta quyết định chuyện gì, ai cũng không được thay đổi!”

Tiêu Chí Khiêm chậm rãi ngước mặt lên, sự biếng nhác trong mắt anh rất dễ nhìn thấy, điềm nhiên nói: “Người không có năng lực thì nên rời đi sớm.”

Đứng dậy, Tiêu Chí Khiêm không đếm xỉa tới thần sắc của Tiêu Chính Thịnh, mang theo chất khí không ai có thể xâm phạm được mà đi ra ngoài. Dương Châu Kiệt cũng bị giật mình, không ngờ cậu Tiêu nhanh như vậy đã xé mặt với tổng giám đốc như vậy! Là quá ung dung? Hay là quá kích động?

Trở lại tầng 16, Tiêu Chí Khiêm đi thẳng đến chỗ Tuyết Chi, ánh mắt tràn ra tầng tầng tia nóng, đẩy đi cái lạnh của mùa xuân, giống như bị say vậy. Anh kéo Tuyết Chi vào phòng làm việc.

Nhìn thấy hai người đó, Dương Châu Kiệt lại đùa cợt: “Tôi thấy, bàn làm việc của Tuyết Chi nên chuyển luôn vào đó mới đúng.”

Tiểu Tống túm túm tóc, yếu ớt nói: “Dù sao phó tổng cũng phân biệt giới tính là đúng rồi.”

Tuyết Chi cùng Tiêu Chí Khiêm bước vào phòng làm việc của anh, bất lực nói: “Tiêu Chí Khiêm, nơi này là công ty.” Ít nhất cũng nên chú ý một chút đến sự ảnh hưởng chứ!!!

Tiêu Chí Khiêm không để tâm đến lời kháng nghị của Tuyết Chi, kéo cô lại rồi ôm chặt, cằm đặt lên vai của cô, uể oải nói: “Tuyết Chi, Tuyết Chi của tôi, Tuyết Chi là của một mình tôi...” Anh lặp đi lặp lại, không sợ cô nghe chán, mỗi lần lại càng nhấn mạnh, khắc sâu cô trong tâm trí của anh.

Tuyết Chi thấy trái tim được sưởi ấm, nhưng nợ vẫn phải tính, nếu như không để anh nhận thức được lỗi sai của chính anh, lần sau lại thế nữa thì phải làm sao?

Chương 67: Chọn một

“Nào, Tiêu Chí Khiêm, chúng ta đến nói chuyện.” Tuyết Chi mỉm cười kéo anh ngồi xuống ghế sô pha, Tiêu Chí Khiêm muốn ngồi bên cạnh cô nhưng bị cô cứng rắn đuổi ra phía đối diện.

Tuyết Chi luôn mỉm cười, nụ cười của cô có thể so sánh với bông hoa đang nở rộ, lúc nào mắt phượng cũng tản ra sự mê hoặc, cô liếc qua anh: “Lần này anh khiến em phải chịu cảnh bị xoay vòng vòng, nên giải quyết thế nào đây?”

Mắt của Tiêu Chí Khiêm hơi khép lại, đôi môi hé mở, giống như muốn giải thích nhưng lại không biết giải thích như nào. Những quá khứ đen tối khủng khiếp đó, anh không muốn cô biết.

“Hừm, nguyện tin tưởng một người mà anh ghét cũng không nguyện tin em, thậm chí ngay cả một câu giải thích của em cũng không nghe, Tiêu Chí Khiêm cậu chủ Tiêu, anh đã trưởng thành chưa thế!” Tuyết Chi cười rất đẹp, nhưng lời lẽ nói ra lại rất sắc bén.

Môi của Tiêu Chí Khiêm hơi nhếch lên, đối diện với Tuyết Chi lúc này thì có trăm cái miệng cũng không lại. Ngược lại không bằng, yên tĩnh tận hưởng cô như một con hổ con đang ra oai, cũng là một loại hưởng thụ. Anh điều chỉnh tư thế ngồi, một tay chống cằm, mắt cũng không thèm chớp cứ chăm chú nhìn cô như vậy.

Tuyết Chi buồn bực lâu như vậy, lúc này cô sẽ nó không nhanh không chậm: “Em gọi điện thì anh không nghe, đi Sơn Đông tìm anh anh lại không thấy, cuối cùng em vì anh đến làm việc ở tập đoàn nhà họ Tiêu, anh vậy mà lại vứt em một mình ở Long Nghệ hội, hại em phải chen chúc trên xe bus rồi bị người ta chiếm tiện nghi...”

Ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm khẽ biến, hơi thở lạnh lẽo tràn ra, giống như trong nháy mắt trở lại làm một Tiêu Chí Khiêm tàn nhẫn điên rồ đó.

“Là ai?”

Tuyết Chi tức giận nói: “Nhiều người như vậy, em sao biết được? Nếu biết thì em có tha cho hắn sao?”

Nhìn Tiêu Chí Khiêm, Tuyết Chi vô cùng tức giận, nói cho cùng, chuyện này đều trách anh!

Tiêu Chí Khiêm cau mày, hơi lạnh tràn ra, chỉ cần nghĩ đến Tuyết Chi của anh ở tình cảnh đó bị người khác phi lễ, lệ khí trong lồng ngực nhịn không được muốn bùng phát, cực kỳ hận, anh muốn chặt tay kẻ đó!

Liếc nhìn anh, sau khi Tuyết Chi thở dài, rộng lượng xua tay: “Bỏ đi, mấy chuyện này em không tính toán với anh nữa, nhưng nếu còn có lần sau, em sẽ ngay lập tức rời khỏi anh vĩnh viễn khiến anh không thể tìm thấy em nữa1”

Sự uy hiếp của cô rất có tính sợ hãi, Tiêu Chí Khiêm nhìn cô trịnh trọng gật đầu: “Tôi nhớ rồi.”

“Ngoan~” Tuyết Chi tiến về phía anh, đưa tay vỗ vỗ đầu của anh, mắt hơi nheo lại, giọng nói nhẹ nhàng: “Mấy chuyện không vui cũng nên quên hết đi, sau này tất cả ký ức của anh đều do em phụ trách.”

Vừa dứt lời, cả người đã bị anh ôm vào lòng, nâng cầm của cô lên, lúc cô phản ứng lại thì anh đã đặt nụ hôn lên môi của cô. Dường như tưởng niệm rất lâu, nụ hôn của anh triền miên, có kỹ thuật cao, không chỉ có thế trong nụ hôn này muốn biểu đạt rất nhiều rất nhiều cảm xúc khác nữa.

Nhìn vào gương mặt của anh, Tuyết Chi không có vùng vẫy, mà từ từ khép mắt lại, trong bóng tối cảm nhận sợ hãi kích động của anh mang đến cho cô...

Bỗng nhiên, cô mở mắt ra, đánh cái “bốp” vào cái cánh tay đang trượt đến ngực của cô.

Tiêu Chí Khiêm hơi sững người, ánh mắt mơ hồ, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tuyết Chi bị anh hôn khiến hai má đỏ au, hơi thở hơi loạn, bắt lấy tay của anh: “Xét thấy biểu hiện mấy ngày nay của anh không tốt, bộ phận dưới cổ đều là khu cấm!” Nói xong còn cố ý để lộ vết thương cho anh xem: “Chứng cứ phậm tội vẫn còn ở đây này!”

Tiêu Chí Khiêm khẽ cười, đưa tay muốn sờ vào nhưng bị Tuyết Chi mau chóng che lại.

“Có cái này, mặc kệ ném em đến đâu, tôi đều sẽ tìm thấy.”

Trái tim của Tuyết Chi hơi run, như có một dòng nước ấm chảy trong lòng vậy: “Anh có vứt em cũng không sẽ không vứt.”

Nhớ đến một vấn đề quan trọng khác, cô lại hỏi: “Tiêu Chí Khiêm, có thể nói cho em, anh rốt cuộc đang làm gì không?” Dễ như trở bàn tay có thể lấy được mạng của Bắc Minh Hạo, đây không phải thân phận bình thường rồi. Hơn nữa, trong tòa nhà bỏ hoang đó là bốn mạng người! Mấy ngày nay, ngay cả tin tức cũng không có, những thi thế đó giống như bị bốc hơi hết vậy!

Tiêu Chí Khiêm chăm chú nhìn Tuyết Chi, hỏi ngược lại: “Em sợ không?”

Tuyết Chi chớp chớp mắt: “Vì sao phải sợ? Bởi vì anh giết người rồi sao?”

Anh không nói coi như là mặc nhận. Một cô gái bình thường nhìn thấy cảnh tượng đó, không phải đều sẽ sợ hãi sao? Chỉ là cô là ngoại lệ, anh không muốn cô sợ, đặc biệt là sợ anh.

Tuyết Chi lắc lắc đầu, chậm rãi nói: “Anh sẽ không vô duyên vô cớ giết người, tuy nói mặc kệ họ đã phạm lỗi gì nhưng tôi cũng không đáng phải chết, còn là một loại phương thức tàn nhẫn như vậy. Nhưng em nguyện tin tưởng, anh dưới tình thế không còn cách nào mới làm như vậy.” Nói xong cô mỉm cười, chủ động rúc vào lòng anh: “Tiêu Chí Khiêm, em rất ích kỷ, chỉ cần em còn để ý, bất luận anh làm cái gì, em cũng sẽ không trách móc. Cho dù có một ngày, anh bị người khác trói lên giá chữ thập, người đầu bên kia cũng sẽ là em.”

Ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm thay đổi, ẩn ẩn như sóng gió nổi lên, lộ ra vô số đốm sáng rực rỡ, anh ôm chặt lấy cô như viên ngọc quý đã mất đi mà tìm lại được.

Tuyết Chi mỉm cười mãn nguyện ở trong lòng anh, nhận thấy rõ trái tim của chính mình nên càng không lỡ buông tay.

Hồi lâu sau, giọng nói trầm ấm mà êm tai của anh vang lên trên đỉnh đầu: “Đã từng nghe Hồng Môn chưa?”Tuyết Chi lắc đầu: “Tinh Võ Môn ngược lại đã nghe qua.”

Tiêu Chí Khiêm liếc: “Tôi là một trong tứ đại ám đường của Hồng Môn, đường chủ của Hải Thiên Đường.”

Đường, đường chủ?!

Tuyết Chi đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, hơi cau mày” “Đường chủ đại nhân, thật sự là thất kính!” Cô đang dựa vào ghế sô pha chuyển ngay sang dựa vào anh, ánh mắt lộ ra vẻ thích thú khi được nghe chuyện: “Mau nói cho em nghe, Hải Thiên Đường của các anh là làm cái gì? Còn nữa, anh làm sao được làm đường chủ?”

Kể từ khi Tiêu Chí Khiêm năm 11 tuổi rời khỏi bệnh viện tâm thần luôn sống ở nhà họ Tiêu, có thể nói không ra khỏi nhà, anh lấy đâu ra cơ hội tiếp xúc với đám người đó? Nghe danh xưng càng giống như xã hội đen trong giang hồ khiến cô đêm quan hệ của Tiêu Chí Khiêm và bọn họ với nhau thì thấy có chút không thích hợp.

Tiêu Chí Khiêm trầm mặc một lúc mới chậm rãi nói: “Một người điên, một người thật sự điên đã cứng rắn đưa cho tôi.”

Tuyết Chi hơi ngẩn ra, một người thật sự điên...

Ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm trở nên xa xăm, như bị thôi miên trở lại thời kỳ đen tối đó. Tuyết Chi nhíu mày, không muốn gợi lại bất cứ hồi ức không vui nào của anh, cô mỉm cười nói: “Mặc kệ đường chủ anh làm cái gì, ít nhất anh có Thạch và Đinh Khiên ở bên cạnh, ngược lại cũng là chuyện tốt.”

Anh ngước mắt lên, khẽ mỉm cười: “Có em ở bên cạnh là đủ rồi.”

Cô chính là điểm tựa của anh, là điểm tựa mà anh phải nắm chặt.

Anh tóm lại có thể dễ dàng di chuyển điểm không tự nhiên của cô, Tuyết Kỳ không mở mắt: “Để họ nghe thấy thì sẽ thương tâm đó.”

Tiêu Chí Khiêm khẽ nhếch khóe môi, thuận thế ngả ra, đầu gối lên đùi của cô, chậm rãi khép mắt lại: “Để tôi ngủ một chút, mấy ngày nay, thật mệt.”

Ánh mắt dịu dàng dừng trên gương mặt tuấn mỹ của anh, cô khẽ cười, ngón tay chạm vào lông mày, mũi và môi của anh, một chút thâm tình cứ lặng lẽ tản ra.

Đây là một buổi chiều đầy ấm áp.

Sau khi tan làm, Thạch đã chờ ở bên ngoài, nhìn thấy cậu Tiêu nắm tay của Tuyết Chi đi ra, lông mày anh ta hơi nhướn lên, trong mắt lóe lên một tia an ủi.

Đối với cậu Tiêu mà nói, Trương Tuyết Chi là loại thuốc tốt nhất.

Xung quanh là những ánh mắt kinh ngạc vây lấy hai người, họ không dám tin, cậu Tiêu vậy mà không chút nghi ngại, tự nhiên công khai quan hệ với Trương Tuyết Chi!Tuyết Chi không tự nhiên muốn rút tay ra nhưng Tiêu Chí Khiêm không buông mà còn nắm chặt hơn.

Tuyết Chi nhỏ giọng nói: “Tiêu Chí Khiêm, chỗ này là công ty...”

“Thì lại làm sao?” Anh không quay đầu mà cứ đi về phía trước.

Tuyết Chi bất lực, được thôi, cô biết rồi, thế sự trong mắt của Tiêu đường chủ, một phân tiền cũng không đáng.

Sợ Tuyết Chi mệt, sau khi ăn cơm tối thì Tiêu Chí Khiêm trực tiếp đưa cô về nhà, khi đến cửa tiểu khu đúng lúc nhìn thấy Trương Thịnh Hải đang vừa gọi điện thoại vừa đi từ trong ra: “Ài, Đào Nhi, mấy đồ ăn vặt đó là cho cả một tuần... Em sao có thể ăn hết chứ? Bệnh của em mới vừa khỏi...”

Đột nhiên, cậu nhìn thấy xe của Tiêu Chí Khiêm: “Đào Nhi, bác có việc, cúp máy trước!” Tắt máy xong thì cậu liền đi tới chỗ anh.

Tuyết Chi vừa từ xe bước xuống: “Tiểu Hải?”

Trương Thịnh Hải cau có: “Chị, chị vào trong trước đi, em có mấy câu muốn nói với anh ta.”

Biết em trai có cái nhìn không tốt đối với anh, Tuyết Chi muốn nói thay Tiêu Chí Khiêm: “Tiểu Hải, thật ra...”

“Chị, chị vào trong trước đi!” Sắc mặt của Trương Thịnh Hải càng đen, nhìn chằm chằm vào Tiêu Chí Khiêm.

Tuyết Chi còn muốn nói cái gì nữa thì Tiêu Chí Khiêm đã nói, nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào mu bàn tay: “Vào đi.”

Tuyết Chi quay đầu nhìn anh, từ trong mắt của anh cũng nhìn ra một tia an ủi, lúc này mới gật đầu: “Ừm.”

Sau khi Tuyết Chi rời đi, Trương Thịnh Hải không vui nói: “Tôi mặc kệ anh là ai, dám làm chị tôi đau lòng đã là không được! Chị tôi chính là bảo bối của nhà họ Trương chúng tôi, đừng tưởng nhà họ Trương chúng tôi không có người!”

Tiêu Chí Khiêm ngồi ở phía sau, quay sang, chỉ liếc mắt nhìn cậu một cái rồi thu lại: “Tám giờ đến đường Hằng Nguyên.”

Dứt lời thì xe đã chạy đi.

Trương Thịnh Hải đứng ngây ra, cậu đương nhiên biết đường Hằng Nguyên chính là nơi xây dựng tòa nhà đó. Hẹn cậu đến đó làm gì? Lẽ nào là... đơn đấu?

Là một người đàn ông nhiệt huyết, có phẩm chất có giá trị gian, đơn đấu thì đơn đấu, cậu sẽ không sợ đâu!

Trương Thịnh Hải đi vào nhà, Tuyết Chi đang đợi ở trong phòng khách: “Tiểu Hải?”

“Chị, em bây giờ không rảnh, để sau rồi nói!” Trương Thịnh Hải trở về phòng, từ gầm giường rút ra một cái hòm lớn, đổ hết đồ bên trong ra, lấy ra một dụng cụ thể dục, cậu chọn ra một đôi tạ rồi tập ở trong phòng.

Tuyết Chi đi vào, hiếu kỳ hỏi: “Em làm gì vậy?”

“Chị, chị đừng quản.” Cậu nói rồi đẩy Tuyết Chi ra ngoài, đóng cửa cái “rầm”.

7h30 phút cậu đi ra, đội mũ bảo hiểm, miếng bảo vệ khuỷu tay và đầu gối, thím Đỗ nhìn thấy bộ dạng này của cậu cũng bị dọa sợ một trận: “Tiểu Hải, sắp ăn cơm rồi, cậu bây giờ muốn đi đâu?”

“Thím, đừng quản tôi.” Ném lại câu này, cậu liền lao đi như một cơn gió.

Đến tòa cao ốc u ám ở đường Hằng Nguyên, Trương Thịnh Hải xuống xe, bước vào tháng máy đi đến tần 39.

Hai người Đinh Khiên và Thạch đang đợi ở đó, nhìn thấy bộ dạng này của cậu, Đinh Khiên phì cười một tiếng: “Tiểu Hải, tôi thật ra rất khó hiểu, mặc thành bộ dạng gây sự chú ý như này, sao cậu không bị chú cảnh sát bắt nhỉ?”

Thạch lạnh lùng quét qua, đi về phía cậu.

Trương Thịnh Hải nắm chặt cây gậy bóng chày trong tay, thần sắc nghiêm túc: “Không phải muốn đơn đấu sao? Muốn lên cùng lúc à? Hừ, cả đám tôi cũng không sợ!”

Chương 68: Là hai người quá nhập tâm

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Trương Thịnh Hải, Đinh Khiên cười càng thích thú, cái khăn xanh lá trên đầu cậu ta cũng rung rung.

Thạch đi đến trước mắt cậu, đầu tiên là bóp vai của cậu, lực đạo rất lớn, Trương Thịnh Hải chỉ cảm thấy xương cốt sắp gãy ra, thế nhưng vẫn cắn răng nhịn không kêu lên. Sau đó, Thạch lại chạm vào eo của cậu, Trương Thịnh Hải hét lên: “Này! Là một người đàn ông muốn đánh thì đánh, anh bớt sờ tới sờ lui đi!”

“Thạch, mau tiến hành nghi thức đi.” Đinh Khiên bị cậu chọc cho cười không ngừng, tiểu tử này cũng quá dễ thương rồi!

Trương Thịnh Hải sững người, nghi thức gì chứ? Không phải đến đánh nhau sao?

Nói xong cũng không biết Đinh Khiên làm cái gì, bức tường bên cạnh ầm ầm mở ra, bên trong là phòng tối, một mảnh tối đen. Thạch không nói hai lời, túm cổ áo của cậu rồi đi vào trong.

Ngay khi nhìn thấy cái khung đó, Trương Thịnh Hải bỗng dưng lo lắng: “Này, các anh muốn làm gì?”

Thạch liếc cậu, lạnh giọng nói: “Còn kêu nữa tôi cắt lưỡi của cậu.”

Lời cảnh báo này quả nhiên có tác dụng, Trương Thịnh Hải vội vàng ngậm miệng lại, nhưng ánh mắt của cậu vẫn rất hoảng sợ. Đinh Khiên từ trong phòng bếp lấy ra một cái lồng gà, bên trong có nhốt một con gà trống, sau đó cũng đi vào...

Bức tường lại từ từ chuyển động biến phòng khách phục hồi như cũ.

Khi Trương Thịnh Hải về đến nhà thì đã là nửa đêm, Tuyết Chi đang xem tivi trong phòng khách, cả mặt của cậu đỏ rực đi qua, đè nén sự vui mừng thấp giọng nói: “Chị, em vào được Hồng Môn rồi! Em bây giờ là người của Hải Thiên Đường!” Nói xong còn lắc lắc ngón tay giữ có một vết cắt: “Chị, giống như trong phim vậy! Nhỏ máu rồi, thật sự là nhỏ máu rồi!!”

Tuyết Chi nghe vậy, bĩu môi đứng dậy: “Em nói em gia nhập xã hội đen rồi?”

Trương Thịnh Hải lập tức không đồng ý: “Trương Tuyết Chi, kiến thức của chị quá hạn hẹp rồi, cái gì mà xã hội đen chứ? Hồng Môn là tổ chức chính nghĩa quang minh chính đại có được không!”

Tuyết Chi không quản mấy thứ này, Tiểu Hải mới học năm ba đại học, bất luận hắc bạch, cô đều chỉ muốn để cậu hoàn thành tốt việc học đại học.

“Là Tiêu Chí Khiêm kêu em gia nhập?”

“Không phải! Là em tự nguyện!” Nhưng mà chuyện tối nay đã khiến Trương Thịnh Hải cực kỳ trung tâm với Tiêu đường chủ, sau đó lại dùng cái giọng điệu cũ nói: “Thân là đường chủ phu nhân tương lai, chị sau này phải đối xử tốt với đường chủ, không được làm ra chuyện gì có lỗi với đường chủ của em đấy!”

Tuyết Chi vỗ cái “bốp” vào đầu của cậu: “Em còn nói chuyện giúp người ngoài thử xem.”

Trương Thịnh Hải xoa xoa đầu: “Đường chủ không phải người ngoài.”

Tuyết Chi trừng mắt với cậu: “Được rồi, em mau chóng đi ngủ đi, chị ngày mai tìm Tiêu Chí Khiêm tính sổ!”

Tối hôm đó, Kiều Nhã đã đi đến bệnh viện thăm Bắc Minh Hạo, lúc ở trong phòng bệnh nhìn thấy Đỗ Hân Dĩnh thì không vui: “Hạo có tôi chăm sóc là được rồi, Hân Dĩnh, thời gian không còn sớm nữa, cô vẫn là về nhà đi.”

Đỗ Hân Dĩnh mỉm cười với bà ta: “Dì, văn phòng của dì bận như vậy, hay để cháu ở đây chăm sóc cho Hạo là được rồi, dù sao...” Cô ta hơi ngừng một chút, ánh mắt dừng ở bụng: “Bảo bảo cũng muốn ở cùng ba nó nhiều hơn.”

“Cô...” Kiều Nhã liền ngây người, ánh mắt quét qua Bắc Minh Hạo: “Hạo, chuyện này là thế nào?”

Bắc Minh Hạo cau mày, dựa vào giường bệnh, sắc mặt rất phức tạp. Mất một lâu anh ta mới nói: “Mẹ, Hân Dĩnh có thai rồi.”

Đỗ Hân Dĩnh ngẩng lên nhìn Kiều Nhã đầy sự khiêu khích: “Là con của Hạo, cũng là cháu nội tương lai của dì đó.”

Thần sắc trên mặt của Kiều Nhã rất âm trầm, đi vào và lạnh lùng nói: “Tôi có chuyện muốn nói riêng với Hạo.”

Đỗ Hân Dĩnh ngược lại cũng biết rõ, mỉm cười đứng dậy, dịu dàng nói với Bắc Minh Hạo: “Hạo, em ra ngoài gọi điện cho mẹ em, sẽ nhanh trở lại thôi.” Rồi quay người đi ra ngoài, lúc đi qua Kiều Nhã còn nhếch môi đắc ý, khiến Kiều Nhã tức giận đến phát run!

Cô ta mới vừa rời khỏi, Kiều Nhã nhịn không được bạo phát: “Mẹ không cho phép người phụ nữ này hủy hoại con!”

Bắc Minh Hạo dường như không để tâm mà khẽ nhếch môi, gương mặt lạnh tanh: “Có liên quan gì sao?”

“Hạo!” Kiều Nhã tức giận bước tới: “Đứa bé này không để giữ, lập tức đi bỏ đi.”
Bắc Minh Hạo lạnh lùng nhìn bà ta, anh ta không dám tin mẹ mình lại độc ác như vậy, nói từng câu từng chữ: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì thế, đó là con của con.”

Kiều Nhã lườm anh ta, dần dần ngữ khí cũng dịu lại: “Hạo, mẹ không phải không muốn giữ đứa bé này, thế nhưng tình hình bây giờ căn bản không cho phép! Tiêu Chí Khiêm bỗng nhiên trở lại công ty, lại có mấy lão gia hỏa kia ủng hộ, rõ ràng là muốn đá con ra khỏi công ty, may thay còn có chú Tiêu của con chặn lại.”

Thấy anh ta không nói gì, Kiều Nhã ngồi bên cạnh giường: “Hạo, chú Tiêu của con nói, con gái của ông chủ tập đoàn Quan Hồng có ấn tượng không tệ với con, tìm cơ hội đi dùng bữa cơm đi.”

Ngoài cửa, Đỗ Hân Dĩnh hai tay siết chặt, ai cũng đừng hòng chia rẽ được cô ta và Hạo!

Ngày hôm sau, Tuyết Chi sau khi đến công ty thì trực tiếp đến phòng làm việc của Tiêu Chí Khiêm.

Nhìn thấy cô, gương mặt điển trai luôn lạnh lùng đó liền trở nên dịu dàng ấm áp hắn. Tuyết Chi bước đến, hai tay đập cái “bốp” vào bàn làm việc, nhìn thẳng vào anh: “Sao lại kéo em trai em gia nhập xã hội đen?”

Tiêu Chí Khiêm chớp mắt một cách vô tội: “Tôi muốn có nhiều người bảo vệ em.”

Cô nhất thời nghẹn họng, đưa tay vuốt cái trán đang đau nhức: “Tiểu Hải còn nhỏ như vậy, ngay cả bảo vệ bản thân cũng là một vấn đề rồi.”

“Cho nên phải rèn luyện cậu ấy.” Anh nói rất hiển nhiên, không hề loại trừ bất kỳ một chuyện gì có lợi cho cô. Trương Thịnh Hải là em trai ruột của cô, tuyệt đối sẽ không có ý nghĩ gì không tốt với cô, cứ như vậy, đặt ở bên cạnh cô, anh tự nhiên yên tâm.

“Rèn luyện?” Tuyệt Chi vội vàng ngồi xuống, nhìn chằm chằm anh: “Là loại rèn luyện giống như lính đánh thuê ấy hả?!”

Tiêu Chí Khiêm nghĩ một chút, gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng nói một câu: “Còn nghiêm khắc hơn.”

Tuyết Chi hoảng hốt: “Tiêu Chí Khiêm! Anh có phải không có hiểu rõ tình cảnh không vậy? Ba em là thư ký thành ủy, con trai của ông chạy đi gia nhập vào tổ chức xã hội đen, nếu như bị người khác phát hiện, ba em sẽ gặp phiền phức đấy! Hơn nữa, Tiểu Hải ngay cả tiêm cũng sợ, sao có thể chịu được loại rèn luyện đó?”

Đôi của Tiêu Chí Khiêm hơi giật giật rồi nhẹ nhàng nói: “Vì em, cậu ấy sẽ làm được.”

Tuyết Chi từ từ ngẩng lên, ngây người nhìn anh, anh đưa tay kéo cô lại, cố định cô ở trong ngực, bất giác ngửi được hương thuốc nhàn nhạt thuộc về anh, cô thấy rất thoải mái.

“Em không cần lo lắng, cậu ấy biết bản thân mình đang làm gì. Mà em, chỉ cần ở bên cạnh tôi thôi.” Âm thanh của anh rất trầm ấm, rất có ma lực hấp dẫn người khác khiến cô không tự chủ được mà thả lỏng tinh thần.

Nhớ đến bộ dạng vui mừng của em trai tối qua, cô mím mím môi, do dự hỏi: “Nó sẽ không gặp nguy hiểm đâu phải không?”
Anh sáp lại, búng vào cái mũi của cô, nhẹ nhàng nói: “Chuyện làm em đau lòng thì anh sẽ không làm lần nữa.”

Có được lời bảo đảm của anh, Tuyết Chi cuối cùng cũng yên tâm, mắt phượng nhìn anh mang ý cảnh cáo: “Lần sau, còn muốn động vào người bên cạnh em nữa, làm ơn nói cho em trước được hay không?”

Môi của Tiêu Chí Khiêm hơi sát lại một chút, ánh mắt liền biến đổi trở nên nguy hiểm và nóng bỏng hơn: “Nghe theo em.” Nói lời vừa dứt thì anh đã cúi xuống, đặt một nụ hôn triền miên khiến cho Tuyết Chi phải rên nhẹ một tiếng.

Tiêu Chí Khiêm ôm cô càng chặt, dần dần lạc vào trong sự dịu dàng ngột ngào của cô...

Cửa phòng làm việc lúc đó bỗng nhiên bị người khác đây ra, ánh sáng chiếu vào.

Nghe thấy tiếng mở cửa, thân thể của Tuyết Chi liền cứng đờ, lập tức né tránh nụ hôn của Tiêu Chí Khiêm, xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống. Đáng chết, định lực của cô thật sự càng ngày càng kém rồi, bị gia hỏa này dễ dàng khơi dậy tất cả sự nhiệt tình đó, lại còn ở trong công ty!

Cô muốn đứng dậy nhưng Tiêu Chí Khiêm không cho, thậm chí còn có chức cáu giận, bướng bỉnh như một đứa trẻ. Anh nheo mắt bất mãn, ngước lên khi thấy người phá đám kia lại càng phát lạnh.

Ở cửa là một người phụ nữ mặc đồ công sở màu trắng, mái tóc đen mềm mại để buông tự nhiên, chất tóc của cô ta rất tốt, nếu để dài thêm một chút thì sẽ rất đẹp.

Làn da của cô ta không trắng nõn như Tuyết Chi mà có màu bánh mật khỏe khoắn, body cũng rất đẹp, chân dài miên man, khí chất thanh lãnh khiến người khác không lỡ rời mắt.

“Phó tổng,” Cô ta cất tiếng, giọng có hơi lạnh, có loại kiêu ngạo trong đó: “Anh chắc nhận được thông báo của tổng giám đốc Tiêu rồi chứ, tôi là Chiêm Gia Linh của bộ phận thị trường, từ hôm nay trở đi được điều tới giúp phó tổng...” Ngừng lại một chút, trong ánh mắt có chút khinh thường: “Xin lỗi, vừa rồi tôi đã gõ cửa rồi, là hai người quá nhập tâm, không có nghe thấy.”

Trong lời nói của Chiêm Gia Linh có sự mỉa mai, Tuyết Chi nghe ra tất cả.

Không để Tiêu Chí Khiêm lại bá đạo thêm nữa, cô đứng lên, xoay người mỉm cười với Chiêm Gia Linh: “Cô Chiêm, xin chào, tôi là Trương Tuyết Chi của bộ phận công chúng.”

Ánh mắt của Chiêm Gia Linh quét qua rồi khẽ cười nói: “Nhìn ra được, cô Trương đây năng lực cũng không phải dạng vừa.” Ánh mắt lại quay sang Tiêu Chí Khiêm; “Phó tổng nếu như không có phân phó gì khác thì tôi ra ngoài làm việc đây.” Nói xong, cô ta xoay người rời đi.

Mắt phượng của Tuyết Chi hơi híp lại, không để tâm đến sự châm chọc của cô ta, ngược lại muốn biết Tiêu Chính Thịnh phái người của bộ phận thị trường qua đây là có mục đích gì? Quay sang nhìn Tiêu Chí Khiêm: “Anh biết Chiêm Gia Linh sẽ đến đây sao?”

Vẻ mặt của Tiêu Chí Khiêm rất hờ hững, hiển nhiên đối với chuyện này không có quan tâm, Tuyết Chi gật đầu: “Coi như em chưa hỏi.”

Ra khỏi phòng làm việc của anh, Dương Châu Kiệt híp mắt nhìn cô: “Chuyện gì mà vui vẻ như vậy? Mới sáng ra sắc mặt đã đỏ ửng, xuân phong vô hạn thế kia.”

Quen với sự trêu đùa của anh ta, Tuyết Chi nói: “Làm sao, ghen tỵ à?”

“Đâu chỉ ghen tỵ, quả thật đều mê mẩn rồi!”

“Vậy thì phải xem biểu hiện của anh rồi, phục vụ tôi thoải mái thì tôi giúp anh hẹn chị Hạnh.”

Hai mắt của Dương Châu Kiệt sáng lên, từ trên ghế bật dậy, vội vàng chạy đi pha cà phê cho Tuyết Chi, rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn: “Chi quý nhân mời dùng.”

“Ừm, ngoan~”

Tiểu Tống rất không có mắt nhìn hỏi: “Trợ lý Dương, của tôi đâu?”

Dương Châu Kiệt trừng cậu ta: “Không có chân à? Tự mình đi mà pha!”

Tiểu Tống xuất thần: “Anh giống y như phó tổng, phân biệt giới tính!”

Tuyết Chi bật cười: “Được rồi được rồi, tách này của tôi cho cậu.”

Tiểu Tống rất cảm động, lập tức nói: “Vẫn là chị Chi đối tốt với tôi.”

Chương 69: Trợ lý đặc biệt

Trong góc, Chiêm Gia Linh đang chỉnh lý đồ đạc, liếc mắt qua thì khóe môi nhếch lên mang theo sự châm biếm.

Sau khi xử lý sạch sẽ bàn làm việc, cô ta đi đến trước mặt ba người, hất mái tóc đẹp đó lên khiến Tiểu Tống hai mắt càng phát sáng.

“Ba phút nữa đến phòng họp nhỏ, tôi muốn mở cuộc họp.” Nói xong thì muốn rời đi.

“Đợi đã.” Dương Châu Kiệt gọi cô ta lại, đẩy đẩy cái kính trên sống mũi lên, nở một nụ cười xã giao thân thiện, không nhanh không chậm nói: “Cô Chiêm, xin hỏi, cô có quyền gì triệu tập cuộc họp?”

Chiêm Gia Linh quay người lại nhìn anh ta, nở nụ cười đầy kiêu ngạo: “Dựa vào tôi là trợ lý đầu tiên kiêm người lập kế hoạch tuyên truyền cho thị trường của phó tổng.”

Tuyết Chi hơi nhíu mày, lần nữa đánh giá vị trợ lý này.

Dương Châu Kiệt cũng ngây ra, sau đó lại nghi hoặc, cười nói: “Cô Chiêm thật sự biết đùa, cô là trợ lý đầu tiên, vậy tôi là để bài trí thôi sao?”

Chiêm Gia Linh không hoảng không vội trả lời: “Lệnh điều động của tôi ở trên bàn.”

Dương Châu Kiệt không tin và cầm lệnh điều động trên bàn của cô ta xem thử, giấy trắng mực đen, quả nhiên điều cô ta đến làm trợ lý đặc biệt của Tiêu Chí Khiêm. Lông mày cũng anh ta nhíu chặt lại, để tờ giấy xuống, mỉm cười như một thân sĩ, đối diện với ánh mắt của Tuyết Chi và Tiểu Tống, anh ta nhẹ nhàng gật đầu.

Tiểu Tống buột miệng: “Không đúng, trợ lý Dương luôn là trợ lý của phó tổng!”

“Không có thư bổ nhiệm nhân sự chính thức, trợ lý Dương hiện nay cũng chỉ có thể làm công việc hành chính bình thường thôi.” Chiêm Gia Linh quay ra thách thức: “Tôi không thích có người đi họp muộn.”

Cô ta bước vào phòng họp nhỏ, Tiểu Tống không nhịn được muốn nhổ bãi nước bọt: “Đây đâu phải giá của trợ lý chứ? Tôi thấy giá của cô ta so với phó tổng còn lớn hơn!”

Dương Châu Kiệt chậm rãi lắc đầu: “Cô ta là tổng giám đốc Tiêu đặc biệt phái đến, trên danh nghĩa là trợ lý, thực quyền có thể còn lớn hơn cậu Tiêu.” Trong lòng anh ta hiểu rõ, cậu Tiêu hôm qua chọc giận tổng giám đốc Tiêu, hôm nay thì xuất hiện một Chiêm Gia Linh, rõ ràng là đến tiếp quản nơi này mà.

“Đi thôi,” Tuyết Chi đứng dậy, ánh mắt long lanh: “Đi xem thử trợ lý Chiêm của chúng ta mang đến chỉ thị gì.”

Thấy cô di chuyển, Tiểu Tống và Dương Châu Kiệt cũng đi theo vào phòng họp nhỏ.

Chiêm Gia Linh quét mắt qua mấy người, mở miệng nói: “Công ty cần là thành tích, không phải nơi để mọi người yêu đương và tâng bốc nhau.”

Tuyết Chi hơi nhướn mày rồi mỉm cười. Dương Châu Kiệt dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn đối phương, không nói một lời.

Sau khi nói về trọng tâm công việc xong, cô ta hạ lệnh: “Sau này, có bất cứ chuyện gì đều phải báo cáo trước với tôi, tôi sẽ đi bảo cáo lại với phó tổng.”

“Ầu,” Tuyệt Chi khẽ cười ra tiếng: “Nói như vậy, phó tổng ngược lại thật sự trở thành vật trang trí rồi.”

Chiêm Gia Linh khinh khỉnh nhìn cô: “Cô Trương, đây là công ty, tất cả mọi chuyện đều phải dựa theo trình tự mà làm, khi cô nhận chức không có tham gia khóa đào tạo nghiệp vụ cho nhân viên sao?” Nói xong, cô ta lại vờ như bừng tỉnh: “Ồ, tôi thiếu chút quên mất, bối cảnh của cô Trương rất đặc biệt, vào công ty không đi cửa lớn, đương nhiên sẽ không rõ mấy thứ này.”

Chiêm Gia Linh đứng dậy: “Được rồi, đều ra ngoài làm việc đi.”

Sau khi cô ta rời đi, ánh mắt của Dương Châu Kiệt và Tiểu Tống nhìn vào Tuyết Chi: “Tuyết Chi, cô ta hình như không thích cô!”

Tuyệt Chi cũng không có tức giận gì, khẽ mỉm cười, chậm rãi đứng dậy: “Trò của phụ nữ, tôi thấy nhiều rồi.” Nhìn ra bên ngoài cửa sổ: “Hy vọng cô ta đừng là con hổ giấy, để tôi quá thất vọng thì sẽ không hay nữa.”

Thấy dáng vẻ này, trong lòng hai người hiểu rõ, Chiêm Gia Linh này coi như đã triệt để chọc giận cô rồi.

Buổi chiều, Dương Châu Kiệt nhận được cuộc gọi của Gia Nhi hẹn thời gian ký hợp đồng.

“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ chuyển lời cho phó tổng.” Dương Châu Kiệt tắt điện thoại, vừa định vào phòng làm việc của Tiêu Chí Khiêm thì bị Chiêm Gia Linh gọi lại: “Có chuyện gì?”

Dương Châu Kiệt lúc này mới nhớ ra, “trợ lý đặc biệt” này của anh sớm đã hạ lệnh rồi.

“Buổi chiều phải cùng phó tổng đi ký hợp đồng.”

Chiêm Gia Linh gật đầu; “Tôi sẽ báo cáo với phó tổng.” Khi đi qua cô ta có liếc anh ta một cái: “Tôi nhớ, lúc họp tôi đã nói rất rõ ràng rồi, có bất cứ việc gì phải thông qua tôi trước.”

Dương Châu Kiệt mỉm cười lịch lãm, nụ cười rất văn nhã: “Không vấn đề, trợ lý Chiêm.”

Ánh mắt cao ngạo đó của Chiêm Gia Linh dần thu lại, gõ gõ cửa rồi bước vào phòng làm việc của Tiêu Chí Khiêm.

Tiêu Chí Khiêm có thói quen đứng trước cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì, Chiêm Gia Linh đi tới, giọng nói rõ ràng: “Phó tổng, bên tổng giám đốc Vương vừa gọi điện tới, hẹn anh chiều nay đi ký hợp đồng.”

Tiêu Chí Khiêm vẫn yên lặng như cũ, Chiêm Gia Linh hơi cau mày, tưởng anh không nghe thấy rồi nói lại một lần.

Tiêu Chí Khiêm vẫn không thèm nhìn cô, dường như chìm đắm trong thế giới của bản thân, không bị can thiệp.
Chiêm Gia Linh cảm giác lòng tự tôn bị sỉ nhục, hít thở sâu, đè nén cơn giận trong lồng ngực, ngước lên nhìn anh: “Phó tổng, nếu anh không hài lòng về sự sắp xếp này, tôi có thể liên hệ với tổng giám đốc Vương đổi sang hôm khác...”

Không đợi cô nói xong, Tiêu Chí Khiêm quay lại, đôi mắt lạnh lẽo đầy hơi sương nhìn vào cô ta. Mặc dù lạnh, nhưng một ánh mắt đó, dường như có một ma lực vào đó thẩm thấu vào cô ta khiến Chiêm Gia Linh ngây người tại chỗ.

Cười lạnh, lại giống như hoa đào nở rộ.

“Tôi không cần người tự cao tự đại.”

Chiêm Gia Linh thật sự không dám tin vào bên của chính mình, từ ngày cô vào công ty đến giờ chưa từng chịu sự xúc phạm như này!

Ngực cô ta phập phồng, hai tay siết chặt, đôi mắt lạnh lùng hằn học nhìn anh, bởi vì quá kích động mà má cô ta đỏ bừng.

Đáng chết, người đàn ông này có tư cách gì nói cô tự cao tư đại chứ?!

Nhưng cô ta có tức giận hơn nữa cũng không quên việc tổng giám đốc Tiêu giao cho, cố gắng đè nén cơn giận xuống, lạnh giọng nói: “Phó tổng, ta ra ngoài trước.”

Nhìn thấy cô ta đi ra với vẻ mặt rất khó coi, Dương Châu Kiệt coi như mãn nguyện.

Tưởng trợ lý của cậu Tiêu dễ làm như vậy sao? Anh ta đã từng chịu sự không ít khí lạnh của cậu Tiêu rồi!

Tuyết Chi cũng nhìn thấy, ngược lại cũng có chút đồng cảm với cô ta, chỉ cần không đụng vào những thứ mà Tiêu Chí Khiêm để tâm, cứ làm vật trang trí, cô ta chẳng qua chỉ là thứ thêm vào mà thôi.

Không lâu sau, Tiêu Chí Khiêm đi ra, trên người mặc cả cây đen trông rất thần bí lịch lãm vô cùng. Hình như theo bản năng, ánh mắt đầu tiên là nhìn ra Tuyết Chi. Khoảnh khắc nhìn thấy cô thì sẽ xuất hiện sự dịu dàng thâm tình hiếm có đó.

Nhưng khi ánh mắt chạm nhau, trái tim của Tuyết Chi đã lỡ nhịp, trong lòng muốn hét lên, yêu nghiệt yêu nghiệt, lực sát thương bức thẳng đến giới hạn chịu đựng của cô rồi.

Ánh mắt không dễ gì chuyển từ người cô ra chỗ khác, anh nhàn nhạt gọi một tiếng: “Châu Kiệt.”

Nghe thấy lệnh hiệu triệu của cậu Tiêu, Dương Châu Kiệt giống như cắt tiết gà, cầm theo hợp đồng đã chuẩn bị xong xuôi, tinh thần phấn chấn đi đến.

Tuyết Chi nhìn thế, vội vàng kéo anh lại: “Còn em?”

Chị Hạnh có dặn phải đi theo anh ra ngoài, anh sao chỉ kêu một mình Châu Kiệt mà không gọi cô?

“Em ở lại.” Anh nhẹ nhàng nói.

“Tại sao?”

Tiêu Chí Khiêm không trả lời, trong ánh mắt mang theo sự sủng nịnh, giơ tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô coi như an ủi, sau đó thì muốn rời đi.“Chờ đã!”

Chiêm Gia Linh lên tiếng, thần sắc vẫn cao ngạo nhìn hai người: “Phó tổng, không để ý thì tôi cũng đi.” Mặc dù có hỏi nhưng đã cầm cả túi rồi, bước chân nhàn nhã đi trước hai người.

Tiêu Chí Khiêm cũng chả thèm nhìn cô ta, trực tiếp đi về phía thang máy.

Tuyết Chi không vui ngồi trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, nghĩ không ra tại sao anh không đồng ý?

Ba người bước vào thang máy, Dương Châu Kiệt không nhịn được, đứng sát lại Tiêu Chí Khiêm khẽ nói: “Phó tổng, tại sao không dẫn Tuyết Chi đi cùng?”

Đứng sau hai người, Chiêm Gia Linh cũng nheo mắt lại.

Tiêu Chí Khiêm trầm mặc, đến khi thang máy đến tầng một mới lười biếng mở miệng: “Tôi sợ, ông ta hôm nay ngay cả 30% còn lại cũng không giữ được.”

Dương Châu Kiệt đẩy đẩy mặt kính nghi hoặc, nhất thời không hiểu ý của Tiêu Chí Khiêm là gì.

Còn Chiêm Gia Linh càng nghe không hiểu, việc này liên quan gì đến Trương Tuyết Chi?

Bỗng nhiên, Dương Châu Kiệt nhớ ra cái gì đó, vỗ trán: “Hóa ra thì vậy!”

Anh ta cuối cùng cũng hiểu rồi, 20% đó của tổng giám đốc Vương thế nào lại mất rồi!!

Trong ánh mắt khó hiểu của Chiêm Gia Linh, anh ta lắc đầu mỉm cười, tính chiếm hữu của cậu Tiêu thật sự không phải mạnh bình thường! Tay của Chi quy nhân chẳng qua bị tổng giám đốc Vương đó nắm có vài giây thì tự nhiên mất 20% lợi nhuận, nếu để ông ta biết được sự thật, sợ rằng sẽ hối hận lắm đây!

Sau khi giúp Tiểu Tống xử lý một vài văn kiện xong, Tuyết Chi thấy nhàm chán nằm bò ra bàn. Chức trợ lý của giám đốc bộ phận công chúng này thật ra không có nội dung công việc mang tính thực chất nào cả, chỉ cần quản lý tốt hình tượng của Tiêu Chí Khiêm là Ok rồi.

Ài, nhàn rỗi quá cũng là một sự giày vò!

Vào lúc này, điện thoại của cô vang lên.

“Alo?”

Đầu bên kia truyền đến giong nói rất khoai thai: “Tuyết Chi, là tôi, Trương Tề.”

“Ừm, Trương Tề à, tìm tôi có chuyện gì?”

“Tuyết Chi, cái đó... Sau khi tan làm cậu có rảnh không?” Trương Tề hỏi rất cẩn thận, sợ cô sẽ từ chối: “Tôi muốn mời cậu đi ăn cơm.”

Tuyết Chi nhìn thời gian, còn một tiếng nữa là được tan làm, đoán chắc Tiêu Chí Khiêm không về nhanh như vậy đâu liền sảng khoái đồng ý: “Được.”

Trương Tề thở phào nhẹ nhõm, lập tức vui vẻ nói: “Cậu sau khi tan làm tôi sẽ đón đến cậu.”

“Ừm.”

Tuyết Chi hết giờ liền ra khỏi công ty, xe của Trương Tề đã chờ sẵn ở cửa rồi, vẫy vẫy tay với cô: “Tuyết Chi, ở đây!”

Tuyết Chi rảo bước đi tới, mỉm cười: “Chờ rất lâu rồi sao?”

“Không có, tôi cũng vừa mới đến.”

Lên xe, Trương Tề chu đáo giúp cô cài dây an toàn khiến Tuyết Chi ngây cả người, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Dù sao hai người từ bé đã quen biết, đối đãi như vậy cũng rất thân quen, loại mức độ tiếp xúc này cũng nằm trong phạm vi chấp nhận được.

Trương Tề khởi động xe chạy thẳng đến câu lạc bộ Long Nghệ.

Lần thứ hai đến nơi này, Tuyết Chi không hề lạ lẫm nữa, hai cô hầu bàn đưa họ đến phòng bao sẵn. Nhưng cô không biết rằng, quản lý của câu lạc bộ Long Nghệ sau khi nhìn thấy cô đã nhấc điện thoại lên...

Trương Tề ngồi xuống, vô tình nói: “Tôi vừa về nước, đối với chỗ khác đều không quen, nghe nói ở đây không tồi, chỉ cần trở thành hội viên thì có thể tùy ý mời bạn bè đến.”

Tuyết Chi cười nói: “Phí hội viên của chỗ này một năm mất hơn 500 triệu đó, cũng chỉ có cậu chủ lớn như cậu mới cho nổi.”

Bị một người con gái xinh đẹp trêu, Trương Tề không tránh có chút lâng lâng.

Chương 70: Hóa giải nguy cơ

Giống như bị kiểm soát thời gian vậy, hai người ngồi chưa được bao lâu thì đồ ăn đã được đưa đến.

Trương Tề thâm tình nhìn cô, cũng thâm ý nói: “Tuyết Chi, tôi nhớ, những món này đều là những món cậu thích ăn, nhiều năm như vậy rồi, cũng không biết có thay đổi hay không.”

Tuyết Chi không nghĩ nhiều như vậy, cười nói: “Sao có thể thay đổi? Thứ mình thích, đâu thể nói thay đổi là thay đổi đâu!”

Hai mắt của Trương Tề lúc đó liền sáng lên, nhận định chắc chắn, đây là cô đang ám chỉ chính anh ta sao! Vui mừng khiến hai má đỏ bừng, anh ta biết, anh ta biết Tuyết Chi sẽ không thay đổi đâu!

Trong phòng, hai người nhớ lại những chuyện thú vị trong hồi ức, bầu không khí nói nói cười cười rất là vui vẻ. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tuyết Chi, Trương Tề kích động nắm lấy tay của cô, Tuyết Chi khi đó đã giật mình: “Trương Tề?”

Anh ta đứng dậy, quỳ một chân xuống, từ trên người rút ra một cái nhẫn: “Tuyết Chi, gả cho tôi đi!”

“Cậu...” Tuyết Chi kinh ngạc nhìn anh ta: “Trương Tề... cậu... cậu đang đùa phải không?”

“Không!” Trương Tề vội vàng phủ nhận, bày tỏ lòng ái mộ nhiều năm nay của mình với cô: “Tuyết Chi, tôi yêu cậu, từ lần đầu tiên gặp cậu thì tôi đã nhận định, cậu là người con gái của cuộc đời tôi! Tuyết Chi, gả cho tôi nhé, tôi thề, tôi sẽ yêu cậu đời này kiếp này...”

Tuyết Chi hoàn hồn lại, cười khan vài tiếng: “Trương Tề, cậu... cậu đứng lên trước đi...”

“Không!” Ánh mắt của Trương Tề như phát ra lửa, khóa chặt vào cô: “Tuyết Chi, cậu nếu không đồng ý, tôi sẽ không đứng dậy! Tôi sẽ quỳ ở đây, quỳ đến khi nào cậu đồng ý mới dừng.”

Để thể hiện quyết tâm, anh ta ngồi cả hai chân trên sàn: “Tuyết Chi, tôi từ bé đã thích cậu, nhiều năm như vậy rồi, tôi cũng không có qua lại với người con gái nào khác! Cho dù ở nước ngoài nhưng trái tim tôi chỉ có mình cậu!”

“Trương Tề!” Tuyết Chi sốt ruột, muốn kéo anh ta lên: “Đứng dậy rồi nói.”

Anh ta nắm chặt hai tay của cô: “Tuyết Chi, tôi thật sự yêu cậu! Trên đời này, không có ai yêu cậu nhiều hơn tôi đâu!”

Tuyết Chi muốn rút hai tay ra, thế nhưng anh ta nắm rất chặt, không cho cô vùng ra, cứng rắn muốn đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô: “Tuyết Chi, tôi thề, tôi chỉ yêu cậu!”

“Trương Tề!” Tuyết Chi vùng tay ra khỏi anh ta, tức giận nói: “Cậu đang làm gì vậy?”

“Tuyết Chi, cậu... cậu không thích tôi sao?” Trương Tề rất khó tin, sững sờ nhìn cô, sau đó, thần sắc dần dần thay đổi, mắt nheo lại, nghi ngờ hỏi: “Cậu thay lòng rồi sao?”

Tuyết Chi vừa tức vừa buồn cười: “Trương Tề, tôi căn bản chưa từng thích cậu, sao có thể nói là tôi thay lòng rồi chứ?”

“Cậu chưa từng thích tôi?” Câu nói này như gáo nước lạnh dội thẳng vào anh ta, từ đầu đến chân, khiến trái tim của anh ta cũng lạnh theo. Chịu không nổi sự kích thích này, Trương Tề lắc đầu: “Không, không thể nào, cậu đã từng thích tôi!”

Tuyết Chi hít thở sâu, nhẫn nại nói: “Chúng ta chỉ là cùng nhau lớn lên, tôi coi cậu là người bạn tốt nhất của mình, nhưng, tôi có thể thề, đó không phải là tình yêu.”

“Cậu nói dối!” Trương Tề đứng bật dậy: “Khi học lớp 1, cậu nói, cậu sẽ làm vợ của tôi mà!”

Tuyết Chi thấy khóc cũng không được mà cười cũng không xong: “Lúc đó mới mấy tuổi chứ? Dựa theo lời cậu nói, người tôi phải gả cho có rất nhiều nha!”

Trương Tề không chết tâm: “Lễ tình nhân năm lớp 10, cậu đã nhận hoa của tôi!”

Tuyết Chi bất lực nói: “Ngày đó mưa rất lớn, cậu đợi tôi ở cổng trường lâu như vậy, tôi căn bản không nhẫn tâm từ chối cậu!”

“Không phải như vậy!” Trương Tề hoàn toàn không ngờ, hồi ức tốt đẹp mà nhiều năm nay anh ta luôn trân trọng đó, vậy mà chỉ là một mình anh ta tương tư thôi sao?! Anh ta luôn tưởng rằng, trong lòng Tuyết Chi có anh ta, cho dù không phải tình yêu sâu đậm nhưng cũng sẽ thích!

Kết quả... kết quả!!

“Trương Tề,” Tuyết Chi nhẹ nhàng cất tiếng, cố gắng xoa dịu cảm xúc của anh ta: “Nếu như tôi khiến cậu hiểu lầm cái gì, tôi xin lỗi cậu. Hy vọng, chúng ta còn có thể khôi phục như trước đây.” Cho dù trong lòng cô hiểu rõ, loại khả năng này cực kỳ nhỏ.

Ánh mắt đỏ ngầu của Trương Tề ngước lên, đột nhiên túm lấy hai vai của cô: “Tuyết Chi... cầu xin cậu gả cho tôi được không? Tôi yêu cậu nhiều năm như vậy, yêu cậu đã thành thói quen rồi, tôi không thể không có cậu!!”

“Trương Tề, cậu buông tôi ra đã...” Tuyết Chi vùng vẫy, thế nhưng anh ta túm cô rất chặt, không để cô dễ dàng thoát ra: “Tuyết Chi, tôi sẽ đối xử tốt với cậu mà! Tôi sẽ yêu cậu cả đời!!”

“Trương Tề, cậu buông tay ra!”
Vào lúc đó, cửa bị người khác đạp ra.

Nhìn thấy người đứng ở cửa, mắt phượng của Tuyết Chi trong nháy mắt liền phát sáng: “Tiêu Chí Khiêm...”

Tiêu Chí Khiêm cả người tỏa ra khí lạnh bước vào, hai ngọn lửa xanh đang cháy rừng rực trong đáy mắt, khi nhìn thấy Trương Tề trói buộc hai tay của Tuyết Chi, thì lập tức phát điên. Anh lúc này giống như La Sát ở dưới địa ngục ấy, toàn thân đều là sát khí.

Dương Châu Kiệt và Chiêm Gia Linh cũng đuổi tới, không rõ chuyện gì nên thò đầu vào.

Khiếp sợ khí thế của anh khiến người khác không dám xông vào, Trương Tề không thể không buông tay, lùi lại hai bước: “Tuyết Chi, anh ta...”

Từ sát khí trong mắt của anh, Tuyết Chi không kịp giải thích, vội vàng bước tới ngăn cản anh lại: “Tiêu Chí Khiêm, đừng mà!”

Mắt của Tiêu Chí Khiêm ghim chặt vào Trương Tề, hận không thể ăn tươi nuốt sống anh ta, trong giờ khắc này anh muốn mạng của anh ta!

Tự tay, lấy mạng của anh ta!

“Anh... anh đừng qua đây...” Trương Tề hoàn toàn bị dọa sợ, sát khí của người đàn ông này rõ ràng như vậy, lần đầu tiên, anh ta cảm nhận được hơi thở tử vong.

Không chỉ là anh ta, ngay cả Dương Châu Kiệt và Chiêm Gia Linh cũng bị sốc.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Chiêm Gia Linh thật ra sự cách nào tin, cậu chủ vô dụng của nhà họ Tiêu trong lời đồn là đây sao, vậy mà có một mặt tàn bạo như vậy! Ngoài khiến cho cô ta chấn động, càng khiến cô ta hiếu kỳ về anh hơn!

Rốt cuộc, ai mới là anh thực sự?

Tuyết Chi kéo Tiêu Chí Khiêm lại, quay đầu nói với Trương Tề: “Còn đứng ngây ngốc ở đó làm gì, mau đi!”

Trương Tề lập tức bừng tỉnh, đi vòng qua bên kia của cái bàn rồi chạy đi.

Tiêu Chí Khiêm nở nụ cười yêu dị, anh không định tha cho anh ta, lúc anh quay người lại thì Tuyết Chi đang cau mày, hai tay giữ vào má của anh, kiễng chân lên chủ động hôn lên môi của anh...

Tiêu Chí Khiêm bỗng ngây người, ánh mắt dần thu hồi, dừng trên gương mặt của cô. Tuyết Chi khớp mắt lại, hôn rất dụng tâm, hai tay càng chủ động vắt lên vai của anh, cái lưỡi nhỏ thè ra nhẹ nhàng xọ vào môi của anh.

Tiêu Chí Khiêm hai mắt nheo lại, dần dần, cũng khớp mắt lại, lệ khí trong mắt cũng dần tiêu tán, thay vào đó là cảm giác triền miên và dịu dàng dành cho cô. Bàn tay lớn của anh đặt ở eo của cô, đem cô kéo lại gần mình, hóa bị động thành chủ động, giờ khắc này do anh chi phối.
Một hồi nguy cơ lại bị Trương Tuyết Chi dùng một nụ hôn hóa giải. Dương Châu Kiệt nhìn lạ mà cũng không lạ, thế nhưng Chiêm Gia Linh vẫn trong tình trạng sốc, đến bây giờ cô ta mới chú ý đến địa vị của người phụ nữ này ở trong lòng Tiêu Chí Khiêm có ảnh hưởng lớn như thế nào.

“Đi thôi,” Dương Châu Kiệt không muốn làm bóng đèn nữa, quay người rời đi.

Chiêm Gia Linh liếc hai người đó vài lần rồi nối gót Dương Châu Kiệt, đi được hai bước, cô đột nhiên hỏi: “Phó tổng... tại sao lại yêu cô ta như vậy? Bởi vì cô ta lớn lên xinh đẹp hay là con gái của thư ký thành ủy?”

Dương Châu Kiệt liếc về phía cô ta, rất không thích giọng điệu nhận xét của cô ta về Chi quý nhân như vậy, ngữ khí có chút lạnh lùng nói: “Không hiểu con người của Tuyết Chi, đương nhiên đều sẽ nói như vậy. Thế nhưng, cô ấy là cô gái tốt nhất mà tôi từng gặp!”

“Ổ?” Chiêm Gia Linh nhướn mày, với cách nói này thì khịt mũi khó chịu.

Dương Châu Kiệt cũng lười giải thích với cô ta, giống như loại phụ nữ nông cạn như cô ta, vĩnh viễn không nhìn ra cái tốt của Chi quý nhân đâu!

Cảm nhận được cảm xúc của Tiêu Chí Khiêm đã dần nguôi ngoai, nhìn thẳng vào mắt của anh rồi bật cười, giơ tay nhéo nhéo má má của anh: “Trương Tề là bạn của em, chúng em quen biết nhau từ nhỏ, nhưng không ngờ cậu ấy lại muốn cầu hôn với em.” Cô nhẹ nhàng nói, giải thích cho anh nghe, cô biết như không khiến cho anh hiểu ra, Trương Tề sẽ gặp nguy hiểm.

Đôi mắt của anh hơi híp lại, trầm giọng nói: “Em nói muốn gả cho cậu ta.”

Tuyết Chi hơi ngây người: “Nào có! Em rõ ràng từ chối mà!”

“... Năm lớp 1.”

Tuyết Chi muốn khóc, cô rất muốn khóc: “Lời nói lúc nhỏ, ai sẽ coi là thật chứ!”

“Em nhận hoa của cậu ta.” Giọng của anh vẫn trầm như vậy, giống như đang hỏi vậy.

Còn là lễ tình nhân!

Tuyết Chi vừa muốn nói cái gì thì bỗng dưng dừng lại, mắt phương nguy hiểm nheo lại: “Đợi đã, chúng em nói những gì, anh sao lại biết hả?”

Tiêu Chí Khiêm từ từ rút tai nghe bluetooth ra, cặp ở giữa ngón tay: “Tôi nghe thấy, một từ cũng không sót.”

“Anh—“ Tuyết Chi kinh ngạc trừng mắt với anh, nghi ngờ hỏi: “Tiêu Chí Khiêm, nói thật đi, câu lạc bộ Long Nghệ này, anh có phải cũng có phần không?” Nếu không, sao có thể dễ dàng nghe lén được chứ? Hơn nữa, còn đơn giản như vậy!

Tiêu Chí Khiêm gật gật đầu: “Là tôi mở.”

“...”

Được rồi, Tuyết Chi bây giờ muốn bắt đầu học cách chấp nhận những vấn đề gây sốc mà anh gây ra, coi nó như năng lượng mà tiêu hóa nó, anh có bất kỳ hành động kinh thiên nào nữa bất quá cũng chỉ là mây khói thoáng quá thôi.

Sau đó nghĩ lại, câu lạc bộ Long Nghệ là nơi dành cho những người quyền quý, nếu mỗi phòng đều lắp máy nghe lén, vậy câu lạc bộ Long Nghệ không phải thành nơi thu thập mạng lưới tình báo hay sao! Chỉ cần là thứ anh muốn biết, không có bí mật gì không thể biết cả!

Bất giác cô lại nghĩ đến mấy nguyên lão của tập đoàn nhà họ Tiêu...

Hậu quả khi làm như vậy, Tuyết Chi không dám nghĩ đến, chỉ biết chuyện như này sợ rằng cũng chỉ có Tiêu Chính Khiêm dám làm, bất luận xuất hiện bất kỳ hậu quả nào, cũng duy nhất chỉ có anh có thể gánh vác được.

Nếu anh đã nghe thấy hết, cũng là chuyện tốt, ít nhất không mất công cô nói lại. Bước lên, nhẹ nhàng kéo áo sơ mi của anh: “Tiêu Chí Khiêm, đừng gây khó dễ với Trương Tề được không?”

Lông mày của Tiêu Chí Khiêm cau lại, ánh mắt đen láy lóe lên một tia lạnh lẽo: “Em bảo vệ cậu ta?”

“Aiya, sao có thể chứ?” Tuyết Chi cười híp mắt lại: “Chỉ là ba của Trương Tề và ba em là chiến hữu từ xưa, Trương Tề nếu như vì em mà xảy ra chuyện, em sẽ rất áy náy. Với cả, ba của em cũng không cách nào ăn nói với nhà bên đó!”

Lệ khí trong mắt của Tiêu Chí Khiêm dần rút đi, cô nắm cánh tay của anh: “Tiêu Chí Khiêm, em biết, đời này kiếp này, người em muốn bảo vệ không phải Trương Tề, cũng không phải người nào khác, mà là anh.”

Nhìn vào ánh mắt của cô, dần dần hóa thành một dòng xuân thủy kéo dài, thuận thế kéo cô lại, ngón tay chạm vào đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, thì thào: “Tuyết Chi, tôi có tư cách gì để có em chứ?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau