CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Tiêu thiếu tăng ca

Lông mày Tuyết Chi chợt cau lại, cô không thích ánh mắt cô ta đang nhìn Tiêu Chí Khiêm lúc này giống như hận không thể lập tức lột sạch quần áo ôm ấp yêu thương! Cô tiến lên hai bước, mỉm cười: "Tổng giám đốc Vương, chào ông, tôi là Trương Tuyết Chi ở bộ phận quan hệ công chúng."

Chỗ đứng của cô vừa hay chặn ánh mắt của Gia Nhi khiến Gia Nhi nhíu nhíu mày. Cùng giới hay đối chọi nhau, phụ nữ đẹp thì càng hơn thế, nhìn chằm chằm cô gái xinh đẹp không gì sánh được trước mặt này, bản năng kiền sinh ra địch ý với Tuyết Chi.

Đôi mắt Tổng giám đốc Vương cứng đờ, trong mắt ngoại trừ kinh ngạc thì chính là tham lam, lòng tham đối với sắc đẹp.

Ông ta vội vàng vươn tay, nắm chặt bàn tay nhỏ trắng noãn trơn mềm của Tuyết Chi, xúc cảm kia vô cùng ngất ngây. Không ngờ chỉ cầm tay một người phụ nữ lại khiến cho trái tim ông ta ngứa ngáy khó nhịn như vậy!

Sau lưng, ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Chí Khiêm dần dần hướng về phía này, khi nhìn thấy ông ta cầm tay Tuyết Chi, đôi mắt liền híp lại.

Tổng giám đốc Vương thừa dịp bản thân còn chưa thái quá liền buông lỏng tay của cô ra, cười càng thêm nhiệt tình: "Ái chà, Tiêu thiếu đúng là có phúc đấy, có một cấp dưới xinh đẹp như cô Trương đây."

Gia Nhi âm thầm cười khẩy, khinh thường liếc nhìn Tuyết Chi một cái, giả vờ giả vịt không đẹp không thể sống được chứ gì? Cũng chỉ là dựa vào khuôn mặt mà thôi, loại phụ nữ chỉ biết lên giường với ông chủ để đổi cơ hội tiến thân!

Tuyết Chi cười một tiếng, không kiêu ngạo không tự ti nói: "Tổng giám đốc Vương quá khen."

Sau khi mọi người giới thiệu một phen liền ngồi xuống, Tổng giám đốc Vương liếc nhìn về phía Tiêu Chí Khiêm rồi đi thẳng vào vấn đề: "Chắc hẳn Tiêu thiếu cũng đã xem qua hợp đồng rồi chứ? Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta sẽ thương lượng chi tiết từng vấn đề."

Tiêu Chí Khiêm ngồi ở đối diện giống như một bức tranh yên tĩnh và đẹp đẽ nhưng lại cất giấu nguy hiểm mà người ngoài không thẻ nào nhìn thấu được bên trong. Đối mặt với chàng trai trẻ khó đối phó này, ngay cả lão cáo già trên thương trường như Tổng giám đốc Vương cũng không dám lơ là. Gia Nhi càng là sóng mắt lưu chuyển, cô ta đã bị Tiêu Chí Khiêm mê hoặc cho thất điên bát đảo, đối phương trẻ tuổi lại nhiều tiền, tướng mạo vốn dĩ đã anh tuấn đến mức không còn gì để bắt bẻ, nhìn lại Tổng giám đốc Vương bên cạnh so với anh đơn giản chính là một người trên trời một người dưới đất, nhưng đáng chết chính là, cô ta còn phải lên giường cùng mặt hàng như thế này!

Tiêu Chí Khiêm ngước mắt lên không có một phản ứng dư thừa nào, lạnh giọng nói: "Tôi muốn bảy mươi phần trăm lãi ròng."

Dương Châu Kiệt hơi ngẩn ra, cái này không đúng với số liệu năm mươi phần trăm lúc trước trong cuộc họp công ty đã thống nhất! Sao Tiêu thiếu lại đột nhiên tự tiện tăng thêm hai mươi phần trăm vậy? Như vậy còn đàm phán với đối phương như thế nào được nữa chứ? Chẳng may đàm phán không thành công, không phải Tổng giám đốc Tiêu vừa đúng tìm được cơ hội đuổi Tiêu thiếu ra khỏi công ty à?!

Tổng giám đốc Vương nghe xong liền cuống lên: "Tiêu thiếu, trong kinh doanh anh không thể làm như vậy được! Mở miệng chính là muốn bảy phần vậy thì chúng tôi còn kiếm được cái gì nữa?" Ông ta lạnh mặt xuống, hơi đe dọa nói: "Nếu Tiêu thiếu đã không có thành ý như thế, tôi nghĩ, tôi nên trực tiếp đàm phán với Tổng giám đốc Tiêu sẽ tốt hơn! Tạm biệt!"

Ông ta giả vờ đứng dậy muốn đi, Tiêu Chí Khiêm chậm rãi cong môi cười lạnh, bá khí cất giấu bên trong từng tia từng tia tràn ra: "Lợi nhuận thu về từ nhà hàng của nhà họ Vương tháng mười giảm xuống mười một phần trăm nhưng vẫn còn thấp hơn hai phần trăm so với tháng chín. Với cục diện rối rắm như thế này mà muốn để chúng tôi góp cổ phần vào đó thay ông chống đỡ? Muốn lấy của ông bảy phần đã là cho ông mặt mũi rồi đấy."

Một phen này khiến Tuyết Chi nghẹn họng nhìn trân trối.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm nói chuyện làm ăn, không ngờ thế mà lại lão luyện sắc bén như thế.

Tổng giám đốc Vương kinh ngạc giật mình ngay tại chỗ, những chuyện này anh làm cách nào lại biết được chứ? Rõ ràng ông ta đã giấu kỹ như vậy...

Ngay lập tức, khuôn mặt Tổng giám đốc Vương lúc đỏ lúc trắng, đứng ở nơi đó trừng mắt nhìn Tiêu Chí Khiêm. Gia Nhi cũng vội vàng nũng nịu nói: "Tiêu thiếu, không cần phải nghiêm túc như vậy chứ... "

Không đợi cô ta nói xong, Tiêu Chí Khiêm đã hết mất sự nhẫn nại, anh đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn Tổng giám đốc Vương: "Nếu lần sau còn đàm phán, tôi sẽ muốn lấy toàn bộ." Không nói thêm một lời nào, anh đã trực tiếp đi về phía cửa.

Dương Châu Kiệt và Tuyết Chi thấy thế cũng liền vội vàng đi theo sau.

"Tiêu thiếu... Tiêu thiếu anh chờ một chút được không..." Gia Nhi nhìn ông chủ của mình không biết phải nói gì: "Tổng giám đốc Vương?"

Tổng giám đốc Vương kìm nén đến mức khuôn mặt tròn trĩnh đã đỏ bừng lên, nếu như anh để lộ chuyện này ra ngoài, đừng nói là ba mươi phần trăm tiền lãi kia, mấy nhà hàng của nhà họ Vương cũng không còn chỗ đặt chân trong giới làm ăn được nữa! Cắn răng một cái, giọng ông ta căm hận nói: "Thì cho anh bảy phần!"

Dương Châu Kiệt sợ ngây người nhìn ông ta, lại nhìn Tiêu thiếu mặt vẫn không đổi sắc kia, nhất thời sự sùng bái dâng lên cuồn cuộn như nước sông, đã xảy ra là không thể ngăn cản.

Thêm hai mươi phần trăm lãi ròng đấy, đây có nghĩa là gì? Nghĩa là gì?!

Tuyết Chi cũng không nghĩ tới, chỉ có dăm ba câu như vậy Tiêu Chí Khiêm đã đàm phán thắng lợi... Nếu như cái này được gọi là đàm phán.

Bước chân Tiêu Chí Khiêm cũng không ngừng lại, uể oải vứt xuống một câu: "Gửi hợp đồng qua bên tôi đi, có vấn đề gì thì cứ bàn bạc với trợ lý của tôi."

Tổng giám đốc Vương hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, người nhà họ Tiêu thật sự quá gian xảo! Từ đời ông nội anh đã bắt đầu chèn ép nhà họ Vương bọn họ, đến đời cháu trai này càng thêm quá đáng hơn!!

Tiêu Chí Khiêm đã nói như vậy, Dương Châu Kiệt đem danh thiếp tiện tay kín đáo đưa cho Gia Nhi, cười một tiếng: "Chờ tin tốt lành bất cứ lúc nào."Tổng giám đốc Vương tức hổn hển, nhưng cũng không có cách nào, ông ta tức giận ngồi trên ghế. Gia Nhi giật mình ngay tại chỗ, nhìn qua Tiêu Chí Khiêm đã đi xa vẫn là vẻ mặt si mê.

Hôm nay cô ta mới có thể thấy được, thì ra, cực phẩm chân chính là có thể trong giây lát mê hoặc người khác được như vậy...

Đi ra khỏi phòng, Tuyết Chi đi theo phía sau Tiêu Chí Khiêm, cô chăm chú nhìn tấm lưng thẳng tắp, dáng người tràn ngập sức quyến rũ của anh. Đối với mỗi một cái khía cạnh bây giờ anh đang thể hiện ra đều là mới lạ, vui mừng, còn có... xa cách nhàn nhạt.

Lúc này, đột nhiên có người gọi tên cô: "Tuyết Chi?"

Cô quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi từ phòng bên cạnh đi ra: "Trương Tề?"

Trương Tề gặp lại Tuyết Chi thì vô cùng hưng phấn: "Tuyết Chi, sao cậu lại ở chỗ này vậy?" Sự nhiệt tình của anh ta, sự mừng rỡ trong ánh mắt khiến tâm tư của anh ta đối với người ấy bị lộ rõ.

Tiêu Chí Khiêm vốn đang đi ở phía trước lại hơi ngừng bước chân lại, nghiêng đầu liếc mắt nhìn qua một cái sau đó lại tiếp tục đi về phía trước, chỉ là bước chân cũng nhanh hơn.

Thạch đã chờ sẵn ở cổng, thấy hai người lên xe anh ta lại quét mắt một vòng: "Cô Trương đâu?"

"Tuyết Chi gặp một người bạn nên ở lại nói chuyện một chút, lát nữa sẽ ra." Dương Châu Kiệt giải thích hộ Tuyết Chi, đúng lúc đó từ phía sau lại truyền tới một giọng nói lạnh lùng ngột ngạt: "Lái xe đi."

Dương Châu Kiệt khẽ giật mình, vội vàng quay đầu lại nói: "Nhưng còn Tuyết Chi cô ấy..."

Đôi mắt Tiêu Chí Khiêm hơi khép lại nên không thấy rõ biểu cảm trong đó, bầu không khí càng thêm âm trầm lãnh khốc, không gian nhỏ hẹp trong xe vô cùng khiếp người, nhiệt độ không ngừng giảm xuống.

Thạch không nói gì, khởi động xe.

Dương Châu Kiệt muốn nói lại thôi, lo lắng quay đầu nhìn cổng lớn một chút sau đó lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, gửi cho Tuyết Chi một tin nhắn...

Tuyết Chi gặp lại Trương Tề đương nhiên là vui vẻ, không khỏi hàn huyên nhiều hai câu: "Trương Tề, cậu về nước khi nào vậy?"

Ba của Trương Tề và Trương Hồng Khánh là chiến hữu cũ, về sau một người làm chính trị, một người buôn bán. Từ nhỏ Tuyết Chi đã quen biết Trương Tề, hai người còn cùng nhau học tiểu học, quan hệ cũng không tệ, từ sau khi anh ta ra nước ngoài hai ba năm nay chưa gặp lại.

"Tớ mới về tuần trước." Trương Tề hưng phấn nói: "Tuyết Chi, bây giờ cậu thế nào rồi? Lúc tớ trở về gọi điện thoại tới nhà cậu thì dì nghe máy, dì có nói cho cậu không?"Tuyết Chi lắc đầu, lập tức cười cười: "Trương Tề, bây giờ tớ đang đi làm, cho tớ số điện thoại của cậu, trở về tớ sẽ gọi cho cậu."

Mặc dù Trương Tề khó nén được sự thất vọng nhưng vẫn còn nhiều thời gian, lần này trở về anh ta cũng đã chuẩn bị đánh lâu dài! Sau khi sảng khoái đem số điện thoại đưa cho cô anh ta còn dặn đi dặn lại cô phải nhớ gọi cho anh ta, Tuyết Chi phải liên tục cam đoan mới rời đi được.

Ra khỏi cổng sớm đã không còn cái bóng của Tiêu Chí Khiêm và Dương Châu Kiệt ở đây nữa, ngay cả xe của Thạch cũng không thấy đâu. Tuyết Chi lấy điện thoại di động ra định gọi điện thoại cho Dương Châu Kiệt, vừa hay nhìn thấy tin nhắn anh ta gửi tới.

Cô cắn môi, yên lặng một mình đi ra cổng.

Tiêu Chí Khiêm... Không thích cô sao?

Không hỏi nguyên nhân, không nghe giải thích, hoàn toàn coi cô như không tồn tại...

Lúc này lại đúng vào giờ cao điểm tan tầm nên rất khó bắt xe taxi, cộng thêm vị trí của Long Nghệ Hội ở chỗ khá hẻo lánh, xe qua lại vốn cũng rất ít, Tuyết Chi đứng hơn nửa ngày vẫn không bắt được một chiếc xe nào nên chỉ có thể bất đắc dĩ đi dọc theo đường cái lên phía trước. Hôm nay cô đi một đôi giày mới, hai chân đã bị cọ xát rất đau nhức nhưng cô vẫn cắn răng nhịn xuống, đi hết hai con đường mới nhìn thấy Trạm xe buýt, sau đó miễn cưỡng chen lên xe buýt.

Dương Châu Kiệt đi theo Tiêu Chí Khiêm trở lại công ty, dặn dò Tiểu Tống làm biên bản ghi chép, thỉnh thoảng anh ta lại ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo tường một chút rồi lặng lẽ gọi điện thoại cho Tuyết Chi nhưng bên kia lại không kết nối được, anh ta vừa làm việc thỉnh thoảng lại đi vòng ra cửa ra vào, lo lắng không biết Tuyết Chi bây giờ thế nào!

Lúc này, Tiêu Chí Khiêm đẩy cửa ra, biết anh đã tan việc, Tiểu Tống và Dương Châu Kiệt đều đứng lên cúi chào: "Phó tổng đi thong thả."

Lúc đi qua bàn làm việc của Tuyết Chi, ánh mắt anh lạnh nhạt hững hờ đảo qua một cái rồi đi thẳng ra hướng thang máy.

Sau khi Tiêu Chí Khiêm rời đi, Dương Châu Kiệt nhìn chằm chằm bóng lưng của anh nghĩ thầm, rốt cuộc Tiêu thiếu và Tuyết Chi làm sao vậy? Sao đột nhiên Tiêu thiếu lại trở nên lạnh lùng như vậy, nhất là đối với Tuyết Chi?!

Chuyện này không khoa học, tuyệt đối không khoa học!

Sau khi Tiểu Tống làm xong biên bản ghi chép thì cũng tan việc, Dương Châu Kiệt thì kiên trì muốn chờ Tuyết Chi, thuận tiện chuẩn bị kỹ càng cho báo cáo ngày mai.

Ngay lúc anh ta vùi đầu chăm chú làm việc, một thân ảnh lướt qua trước người.

Anh ta khẽ giật mình: "Tiêu thiếu, sao anh..."

Tiêu Chí Khiêm ngay cả ánh mắt cũng không thèm liếc qua, chỉ lạnh lùng bỏ lại hai chữ "Tăng ca" rồi đi vào văn phòng, đèn trong văn phòng lại sáng lên.

Dương Châu Kiệt khiếp sợ, Tiêu thiếu... Tăng ca?

Lúc Tuyết Chi lê thân thể mỏi mệt trở lại công ty cũng đã sắp tám giờ, Dương Châu Kiệt vừa nhìn thấy cô lập tức chạy ra đón: "Tuyết Chi, cô đi đâu vậy, sao bây giờ mới trở về?"

Tuyết Chi khoát khoát tay, ngay cả nói chuyện cũng không còn đủ sức, đi trở về đến chỗ ngồi đem giày trên chân cởi ra đi chân đất giẫm trên mặt đất, đầu vô lực gục vào trên mặt bàn.

"Này, tôi đi rót cho cô cốc nước." Dương Châu Kiệt rót một cốc nước nóng mang tới đặt ở bên cạnh cô.

"Cảm ơn."Tuyết Chi nhìn anh ta mệt mỏi cười cười.

Đột nhiên, cửa văn phòng của Tiêu Chí Khiêm bị kéo ra, một chồng văn kiện quăng tới, Dương Châu Kiệt cuống quít tiếp được, ngẩng đầu liền đối đầu với ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Chí Khiêm: "Viết lại."

"Dạ..." Dương Châu Kiệt lật xem một chút: "Nhưng mà Tiêu thiếu, hôm qua không phải anh nói được rồi sao?"

Tiêu Chí Khiêm hơi cong môi cười lạnh lùng nhưng cũng rất đẹp khiến Dương Châu Kiệt không kìm lòng được rùng mình một cái, cúi đầu: "Tôi viết lại ngay đây." Sau đó vội vàng trở lại trên chỗ ngồi, mở tài liệu ra sửa lại một lần nữa.

Biết anh đang đứng cách đó không xa nhưng Tuyết Chi cũng không ngẩng đầu lên, chân đau đến mức kịch liệt, hai chân mỏi như nhưng cũng không nặng nề bằng lòng cô lúc này. Lúc cô giẫm lên giày cao gót đi hết hai con đường, lúc chen chúc trên xe buýt, ngay cả lúc tên khốn kiếp nào đó thừa cơ sờ mông cô mà cô không tìm được người, cô thật sự rất muốn khóc to lên, khóc đủ sảng khoái để cho người khác thương tâm mắng to một trận!

Chương 62: Cô ấy ở đâu?

Lông mày xinh đẹp của Tiêu Chí Khiêm hơi nhíu lại, quay người lại đi vào trong.

Nghe được tiếng cửa đóng lại, Tuyết Chi chậm rãi nhắm mắt lại bật cười tự giễu, nếu như khóc có thể giải quyết được vấn đề, khi đó Tiêu Chí Khiêm sao lại phải thống khổ chứ?

Dương Châu Kiệt đứng bên cạnh đang gọi điện thoại cho mẹ Dương: "Mẹ, con phải tăng ca... Ôi trời ơi, con không làm sai cái gì đâu! Chỉ là tăng ca bình thường thôi mà, ngay cả Phó tổng của bọn con cũng ở lại tăng ca mà mẹ, sao con có thể đi về trước được?"

Tuyết Chi mặc giày vào, đứng lên: "Châu Kiệt, tôi đi về trước đây."

"À" Dương Châu Kiệt cúp điện thoại: "Cô trở về nghỉ ngơi thật tốt đi."

Quẹt thẻ xong Tuyết Chi mới rời khỏi công ty.

Ra cửa chính, cô loạng choạng ngồi xuống bậc thang bên cạnh, cởi giày, xoa bóp hai chân sưng đỏ, lông mày nhíu lại. Đột nhiên cô rất nhớ đôi giày thể thao mà Tiêu Chí Khiêm mua cho cô kia.

Trước người bỗng nhiên có một cỗ xe dừng lại, người từ trong xe bước ra đi thẳng đến trước mặt cô.

Lúc Tuyết Chi ngẩng đầu lên, đối diện với vẻ mặt căng cứng của người đang đi đến, anh ta cúi người xuống, nhíu mày rậm lại nhìn hai chân của cô một chút sau đó không nói hai lời liền đem cô ôm ngang lên, đi về phía chiếc xe.

"Bắc Minh Hạo, thả tôi xuống!" Tuyết Chi giận dữ mắng mỏ, người bây giờ cô không muốn gặp nhất chính là anh ta!

Bắc Minh Hạo nhìn cô một bên khóe môi cong lên, nụ cười hung ác nham hiểm kia mơ hồ lộ ra một tia tức giận: "Em muốn ở đây cãi lộn để những người khác trong công ty đến xem à? Ha ha, vậy anh cũng không có ý kiến."

Tuyết Chi ngừng lại, nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt lạnh giống như đao.

Bắc Minh Hạo không mấy dịu dàng ôm cô mang vào trong xe: "Không muốn chết thì thắt dây an toàn vào!" Giọng điệu của anh ta âm u giống như chứa đựng sự tức giận mãnh liệt, "Rầm" một tiếng đóng cửa xe lại, sau đó đi qua một bên khác, lúc Tuyết Chi đang muốn đẩy cửa đi xuống, anh ta cười lạnh khóa cửa xe lại, quả quyết khởi động xe, mang theo lửa giận không rõ cấp tốc rời khỏi công ty.

Trong cửa lớn bằng kính, ánh mắt Tiêu Chí Khiêm lạnh lùng nhìn hai người rời đi cho đến khi không còn nhìn thấy chiếc xe kia nữa...

Bắc Minh Hạo chạy xe vô cùng nhanh, trong nội thành mà chạy với vận tốc một trăm kilomet trên giờ, Tuyết Chi ngồi im trong xe không dám động đậy, nhìn thấy cảnh tượng cực kỳ nguy hiểm trước mắt, cô sợ hãi kêu to: "Bắc Minh Hạo, anh điên rồi?!"

"Ha ha, Trương Tuyết Chi, em sợ sao?" Bắc Minh Hạo nắm chặt tay lái phóng xe trên đường như một con bò điên, anh ta nghiêng đầu liếc cô một cái rồi xem thường cười một tiếng: "Sống ở đó cùng mấy loại người kia em cũng không cảm thấy sợ, sao vậy, bây giờ lại thấy sợ chết sao?"

Tuyết Chi vô cùng tức giận chế giễu lại: "Tôi không sợ chết nhưng tôi sợ chết cùng chỗ với loại người như anh!"

"Ha ha!"Bắc Minh Hạo cười lớn một tiếng, ngông cuồng đến cực điểm: "Cái này cũng không phải do em quyết định!"

Tốc độ xe lại như bão tố, đem cảnh sát giao thông đang truy đuổi phía sau lưng bỏ xa, đã ra khỏi nội thành, chạy đến chỗ đường có ít xe đi lại.

"Bắc Minh Hạo, rốt cuộc anh muốn như thế nào?" Mắt thấy hai bên đường rất hoang vu, Tuyết Chi từ từ tỉnh táo lại.

Đôi môi anh ta nhếch lên không nói một câu, đường cong hàm dưới nắm chặt.

Ngay lúc Tuyết Chi đang định mở miệng, anh ta bỗng nhiên ngoặt tay lái, đạp xuống chân phanh, dừng xe ở ven đường.

Tuyết Chi cảnh giác nhìn anh ta chằm chằm: "Anh lại muốn làm trò hề gì thế?"

Bắc Minh Hạo quay đầu lại, ánh mắt phức tạp và nóng rực khóa chặt trên người cô: "Anh ta đến cùng có cái gì tốt mà em lại tình nguyện bị anh ta chán ghét cũng muốn ở bên cạnh anh ta? Bởi vì anh ta là cậu chủ của Tiêu thị sao?"

Tuyết Chi nhìn anh ta một chút, cười lạnh: "Bởi vì anh ấy là Tiêu Chí Khiêm."

"Ha ha, Trương Tuyết Chi, em đừng nói là em yêu anh ta đấy nhé." Bắc Minh Hạo cắn răng, từng cơn ớn lạnh khiếp người chảy ra bao vây lấy cô.

"Đúng thế thì sao?" Đối mặt với người đàn ông ngày xưa tổn thương cô sâu vô cùng nhưng bây giờ Trương Tuyết Chi lại rất thản nhiên.

Hô hấp của Bắc Minh Hạo dần trở nên bình tĩnh, sắc mặt cũng càng thêm khó coi, phút chốc liền cúi người hướng về phía trước giữ chặt cổ tay của cô, như dã thú gặm cắn lên môi của cô, tay kia bắt đầu xé rách quần áo của cô.

Không muốn nghĩ đến lo lắng trong lòng, anh ta chỉ muốn tuân theo bản năng, muốn người phụ nữ này!

Tuyết Chi đã sớm chuẩn bị tốt, lúc anh ta tiếp cận cô tiện tay cầm một vật trang trí bằng kim loại bày ở trước mặt lên đánh về phía anh ta.

"Á..." Bắc Minh Hạo kêu đau một tiếng, thoáng chốc một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống mặt anh ta, anh ta duỗi tay lên sờ nhìn thấy lòng bàn tay đều là máu: "Đáng chết!"Nhìn thấy máu trên trán anh ta Tuyết Chi có chút luống cuống, lúc Bắc Minh Hạo ngẩng đầu lên cô đã thừa cơ nhảy xuống xe, vứt bỏ giày, hai chân trần liền chạy vào trong ruộng ở bên cạnh, thân hình mảnh khảnh lập tức biến mất ở trong ruộng ngô còn chưa thu hoạch hết.

Bắc Minh Hạo không lo được tới vết thương, lập tức xuống xe: "Đáng chết, Trương Tuyết Chi, em trở lại đây cho anh!"

Xung quanh tối đen, đập vào mắt cùng chỉ là mảng lớn cây ngô cao cỡ đầu người, căn bản là không nhìn thấy bóng người.

Ánh mắt toàn là một mảnh đỏ rực, Bắc Minh Hạo lau máu trên mặt một cái lập tức nhảy xuống: "Trương Tuyết Chi!"

Đau đầu đến kịch liệt, không ngờ người phụ nữ kia lại ra tay độc ác như vậy, Bắc Minh Hạo hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không tìm thấy cô trong ruộng ngô trái tim anh ta lại thắt chặt, đôi mắt đỏ ngầu nhưng vẫn không thể che hết thần sắc lo lắng, ngay cả giọng nói cũng có mấy phần gấp rút: "Trương Tuyết Chi, bây giờ em đi ra anh cam đoan sẽ không truy cứu nữa!"

Đáp lại anh ta là tiếng lá ngô non bị gió thổi cọ xát vào nhau. Cô giống như bị mảnh ruộng ngô này cắn nuốt hết, không còn dấu chân.

Tiêu Chí Khiêm ngồi ở trong xe hơi khép mắt lại che đi suy nghĩ kỳ lạ trong đó. Từ sau khi rời khỏi công ty, không khí bao phủ chung quanh người anh lạnh đến mức quỷ dị. Đinh Khiêm ngồi ở phía trước muốn mở miệng nói chuyện phiếm cùng anh cũng không dám hé răng.

Thật lâu sau, Tiêu Chí Khiêm mới lên tiếng: "Tra vị trí của xe Bắc Minh Hạo."

Đinh Khiêm run lên, lập tức trả lời, sau đó anh ta móc ra máy tính mang theo người, ngón tay như bay trên bàn phím rất nhanh liền tìm được vị trí xe, trả lời: "Tiêu thiếu, ở đầu đường lớn phía Tây." Sau đó lập tức lại nghi ngờ nói: "Không đúng, đầu đường lớn phía Tây nối thẳng tới cao tốc, anh ta đến đó làm gì?" Phút chốc, anh ta vỗ xuống cái trán lập tức kịp phản ứng lại.

Nhất định là cô Trương và anh ta đang ở cùng nhau! Nếu không với tính tình của Tiêu thiếu anh cũng không muốn động tới người kia, tùy tiện anh ta đi chỗ nào cũng sẽ không quan tâm.

"Đến đó." Giọng nói bình tĩnh của Tiêu Chí Khiêm vang lên sau lưng, lạnh lẽo bức người.

Thạch lập tức thay đổi phương hướng, cấp tốc lái về phía đầu đường lớn phía Tây.

Xa xa, bọn họ liền thấy một chiếc xe Audi màu đen dừng ở ven đường, đèn sau đang không ngừng nhấp nháy, cửa xe mở rộng nhưng không thấy người bên trong. Tiêu Chí Khiêm nhìn chằm chằm nơi đó, hai tay đặt ở trên đầu gối dần dần nắm chặt.

Dừng xe, anh đẩy cửa xe ra đi qua, Thạch và Đinh Khiêm đi theo sau.

"Ôi, người đâu rồi?" Đinh Khiêm đặt câu hỏi xong lại ngẩng đầu nhìn ruộng đồng đen nhánh bên cạnh một chút, lập tức trong đầu bắt đầu lóe ra các loại hình tượng hài hòa.

Đêm khuya vắng người, cô nam quả nữ, đồng ruộng mênh mông...

Những từ mấu chốt này kết hợp với nhau, rất dễ dàng khiến cho người ta miên man bất định.
Gương mặt tuấn mỹ như ngọc của Tiêu Chí Khiêm thoáng chốc như bị bao phủ một lớp băng mỏng, so với lạnh lùng còn lạnh hơn, so với rét lạnh càng rét lạnh hơn. Nhưng vào lúc này, Bắc Minh Hạo lại từ trong ruộng đi ra, sắc mặt tái nhợt đến mức doạ người, vết thương trên trán vẫn còn đang rỉ máu, áo sơmi bị nhiễm vết máu loang lổ. Thân thể của anh ta vô cùng bất ổn đang loạng choạng bước đi, bất cứ lúc nào cũng giống như có thể đổ xuống.

Thời khắc này anh ta xuất hiện ở đây với bộ dạng này, quỷ dị không nói lên lời, vô cùng kinh khủng.

Anh ta vừa mới lên tới đường, một đạo thân ảnh đã lao đến như chớp giật, một tay bóp lấy cổ của anh ta, đem anh ta đẩy lên trước cửa xe, sức mạnh cường đại hung ác ép xuống anh ta, một khuôn mặt hoàn mỹ giờ phút này phủ kín sự tức giận: "Cô ấy ở đâu?"

Bắc Minh Hạo nheo đôi mắt lại, sau khi thấy rõ là Tiêu Chí Khiêm phút chốc liền cười lạnh, giọng nói vô lực lộ ra sự trống rỗng: "Anh đang... cầu xin tôi cho anh biết sao?"

Tiếp theo trong chớp mắt, Tiêu Chí Khiêm liền vung nắm đấm hướng về phía anh ta.

Vừa rồi Bắc Minh Hạo bị Tuyết Chi đập một nhát kia vết thương còn chưa kịp thời xử lý nên mất máu quá nhiều, lại bởi vì đi tìm Tuyết Chi nên mới cô gắng chống đỡ lâu như vậy, cơ thể đã hư nhược căn bản không chịu được một đấm của Tiêu Chí Khiêm.

Nhìn thấy Bắc Minh Hạo té xỉu, Thạch lập tức tiến lên ngăn lại Tiêu Chí Khiêm: "Tiêu thiếu, tìm cô Trương quan trọng hơn!"

Toàn thân Tiêu Chí Khiêm giống như lóe ra ngọn lửa, nắm đấm đang giơ lên từ từ hạ xuống, phút chốc quay đầu lại nhảy xuống từ ven đường.

"Đinh Khiêm, gọi điện thoại cho xe cứu thương tới đây!" Sau khi Thạch phân phó xong cũng lập tức đi theo.

"Thạch... Tôi..."Đinh Khiêm không tình nguyện bị bỏ lại, trừng mắt với Bắc Minh Hạo đang ngã trên mặt đất một chút, bất mãn lầm bầm một câu: "Anh thật đúng là tốt số, để tôi gọi xe cứu thương cho anh!"

Bằng việc nửa điểm ấn tượng tốt đối với Bắc Minh Hạo cũng không có, thế nhưng anh ta biết từ lúc Tiêu thiếu tiến vào Tiêu thị thì tên khốn này không thể xảy ra chuyện gì được, càng là tuyệt đối không thể trong lúc có mặt Tiêu thiếu mà xảy ra chuyện!

Anh ta không nhanh không chậm gọi xe cứu thương: "Này, chỗ này là đầu đường lớn phía Tây, ở đây có một tên khốn kiếp sắp ngỏm rồi, tới hay không tùy các anh, suy nghĩ lúc nào đến cũng tùy các anh." Nói xong liền trực tiếp cúp máy.

Dù sao anh ta cũng đã làm hết sức mình, tên kia sống hay chết liền theo mệnh trời đi.

Tiêu Chí Khiêm thoăn thoắt giống như con báo, xuyên thẳng qua ruộng ngô cây mọc cao ngang đầu người, Thạch luôn theo sát phía sau.

Cặp mắt của anh đỏ như máu, thân thể bước nhanh thoăn thoắt, khoảnh khắc tắm rửa trong sương lạnh này giống như ngọn lửa trong đêm tối phát ra ánh sáng yêu dã cực mạnh khiến cho lòng người khiếp sợ. Quanh thân cuồng điên, kéo theo gió lạnh nhanh chóng khiến cho mảnh ruộng như bị nhóm lửa...

Trong một buồng điện thoại bên đường, Tuyết Chi cố gắng rụt lại cơ thể ngồi ở chỗ đó, đem gương mặt vùi vào giữa đầu gối, toàn thân không ngừng run rẩy rẩy, hai chân bị đá cỏ cào xước rớm máu, nhìn thấy mà ghê người.

"Chị!" Trương Thịnh Hải vội vã chạy đến kéo cửa buồng điện thoại công cộng ra, lúc nhìn thấy dáng vẻ Tuyết Chi thì vô cùng kinh hãi: "Chị, xảy ra chuyện gì vậy?!"

Ngẩng đầu lên nhìn thấy em trai, Tuyết Chi cắn cắn môi: "Tiểu Hải, dìu chị đứng lên."

"Được!" Trương Thịnh Hải kịp phản ứng lại vội vàng tới đỡ chị mình dậy.

Trong nháy mắt hai chân giẫm trên mặt đất, Tuyết Chi kêu đau một tiếng, mồ hôi lạnh lập tức chảy xuống dọc theo cái trán.

Nhìn thấy hai chân trắng nõn của cô bị cào nhiều vết xước như vậy, tròng mắt Trương Thịnh Hải đều đỏ lên, sau đó không nói hai lời xoay người ngồi xuống: "Chị, lên đi, em cõng chị!"

Ghé vào trên lưng của em trai, Tuyết Chi giống như nhẹ nhàng thở ra, khàn khàn nói: "Tiểu Huy, chúng ta về nhà đi, hôm nay chị mệt mỏi quá..."

Lời muốn hỏi cô lại miễn cưỡng nuốt xuống.

Trương Thịnh Hải gật đầu: "Vâng chị, chúng ta cùng nhau trở về."

Lưng của em trai thật ấm áp, có một loại cảm giác an nhàn và an tâm của người thân. Tuyết Chi nhắm mắt lại, khóe miệng chậm rãi cong lên: "Tiểu Huy"

Trương Thịnh Hải cõng cô, đứng ở ven đường đón xe, lúc nghe thấy chị gọi mình, cậu hơi dừng sức: "Hả?"

"Có em làm em trai chị, thật tốt."

Ít nhất lúc mệt mỏi cô sẽ có người thân ở bên cạnh. Chí ít, lúc cô sắp không thể tiếp tục kiên trì được nữa còn có người thân có thể dựa vào...

Chương 63: Đến cắn em đi

Trương Thịnh Hải nhíu chặt lông mày, trên gương mặt tuổi trẻ tinh thần phấn chấn đều là đau lòng.

Mặc dù không biết chị đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể làm cho chị mệt mỏi như thế cũng chỉ có Tiêu thiếu kia mà thôi!!

Mụ nội nó, dám bội tình bạc nghĩa đối với chị cậu, cậu nhất định phải đi tìm anh ta tính sổ!!

Đem toàn bộ ruộng đồng đều tìm hết cả nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng Tuyết Chi đâu, sắc mặt Tiêu Chí Khiêm đã lạnh đến cực hạn, đáy mắt đè nén lửa giận sắp sửa bùng nổ, hận không thể đem mảnh đồng ruộng chướng mắt này thiêu cháy làm tro tàn!

"Tiêu thiếu, điện thoại của cô Trương vẫn không liên lạc được, điện thoại trong nhà cũng không ai nhận." Dòm thấy thần sắc khiếp người của Tiêu Chí Khiêm giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ hóa thân thành ma, Thạch nhíu nhíu mày lại.

Đứng trước một mảnh đồng ruộng nhìn như không có điểm cuối, toàn thân Tiêu Chí Khiêm lạnh lẽo đến mức khiến cho người khác phải rụt rè, chậm rãi, dáng vẻ lúc anh xoay người cong môi cười lạnh giống như một con hồ ly tinh ngàn năm, không lúc nào không tản ra khí tức yêu nịnh tàn nhẫn, từng câu từng chữ nói: "Tôi muốn anh ta chết!"

Mặc kệ anh ta dòng họ nhà ai, mặc kệ sau lưng của anh ta có ai làm chỗ dựa, anh muốn lấy mạng của anh ta! Bây giờ! Ngay lập tức!

Ánh mắt Thạch khẽ biến, muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng cũng không nói ra miệng chỉ gật đầu: "Vâng."

Đường chủ Hồng Môn Hải Thiên Đường ra chỉ thị, ông chủ đã ra lệnh, giết không tha!

"Tiêu thiếu! Thạch!"

Đinh Khiêm ở ven đường nhìn bọn họ mãnh liệt vẫy tay: "Yên tâm đi, cô Trương không sao, cô ấy đã về nhà rồi!"

Đinh Khiêm vừa nhận được điện thoại của Trương Thịnh Hải, cậu ta ở bên kia chửi ầm lên nói muốn đi qua tìm bọn họ trút giận thay cho chị! Thế nên anh ta mới biết Trương Tuyết Chi vừa mới trở về nhà.

Đầu tiên thân thể Tiêu Chí Khiêm chấn động, tiếp theo đột nhiên buông lỏng hai tay, cánh chim ác ma cũng chầm chậm thu hồi. Đôi mắt đỏ ngầu cũng dần dần nhạt đi, dần đân rủ xuống.

Mặc dù Trương Tuyết Chi không sao, nhưng Thạch biết mạng của Bắc Minh Hạo Tiêu thiếu chắc chắn phải lấy được.

Trương Thịnh Hải ngồi xổm trên mặt đất, đem chân chị mình ngâm vào trong nước ấm, cẩn thận giúp cô rửa vết thương.

Tuyết Chi khép hờ hai mắt, suy nghĩ không biết lại bay tới nơi nào. Rõ ràng rất mệt mỏi nhưng lại không buồn ngủ, chỉ cần nhắm mắt lại lsij tưởng tượng ra chuyện hôm nay.

Tiêu Chí Khiêm lạnh lùng, Bắc Minh Hạo điên cuồng, còn có... sự bất lực của cô.

Trương Thịnh Hải thoa thuốc lên vết thương cho cô sau đó lại dùng băng gạc quấn lên vài vòng lúc này mới nhẹ nhàng đem hai chân của cô đặt lên trên giường: "Chị, ngày mai chị xin nghỉ phép ở công ty, ở nhà nghỉ ngơi thật tốt mấy ngày đi."

Tuyết Chi không nói gì, đúng lúc này điện thoại di động của cô vang lên.

Cô ngoái nhìn, sờ điện thoại trên mặt bàn: "Alo?"

"Cô Trương." Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Thạch, rất nặng nề, rất thấp: "Tiêu thiếu muốn giết Bắc Minh Hạo, người bây giờ có thể cứu anh ta chỉ có cô mà thôi."

Đại não trống không của Tuyết Chi dần dần kết nối, phút chốc cô liền ngồi bật dậy: "Anh nói cái gì!"

Thạch không có thời gian giải thích, chỉ lạnh giọng nói: "Nếu Bắc Minh Hạo lại xảy ra chuyện, người ngoài nhất định sẽ đem ánh mắt tập trung hết ở trên người Tiêu thiếu, như vậy rất bất lợi đối với anh ấy."

Hồng môn là một trong tứ đại Ám Đường, Giải Trĩ đường chỉ thích hợp tồn tại ở trong bóng tối, có phải tuyệt đối không đụng vào được hay không! Thân là Tả phó đường chủ, tất cả động cơ của Thạch đều là muốn giữ gìn Giải Trĩ đường làm đầu. Bởi vì Bắc Minh Hạo tổn thương Trương Tuyết Chi, Tiêu thiếu liền muốn giết anh ta, làm như vậy là vô cùng không sáng suốt. Nhưng đường quy nghiêm minh, anh ta cũng không thể vi phạm lời đường chủ. Cho nên, anh ta chỉ có thể tìm tới Trương Tuyết Chi.

Tuyết Chi đã hoàn toàn tỉnh táo lại, nắm chặt điện thoại, vội hỏi: "Bây giờ anh ấy đang ở đâu?"

Sau khi hỏi rõ cô lập tức cúp điện thoại: "Tiểu Hải, đưa chị đi tìm Tiêu Chí Khiêm!"

"Chị, chị lại muốn ngả bài cùng tên đàn ông phụ bạc kia sao?" Trương Thịnh Hải tinh thần tỉnh táo: "Được, em cùng đi với chị!"

Tuyết Chi không có thời gian giải thích vội vàng thay quần áo, nhịn đau để Tiêu Chí Khiêm mặc đôi giày thể thao kia vào chân cô. Trương Thịnh Hải đau lòng chị mình không cho cô đi mà cõng cô lên đi ra cửa. Cũng may trong nhà chỉ có thím Đỗ, Trương Hồng Khánh đi họp ở tỉnh, Nguyễn Thanh Mai nói muốn về nhà mẹ đẻ ở vài ngày, bọn họ tùy tiện tìm một cái cớ nói với thím Đỗ là có thể thuận lợi đi ra.

Hai người đón xe đi tới tòa nhà cao nhất thành phố, ánh đèn ven đường suy yếu, bốn phía cũng không có người nào, trong bóng đêm tòa nhà cao tầng đen nhánh lộ ra phá lệ khiến cho người ta sợ hãi. Trương Thịnh Hải cả gan cùng chị đi vào thang máy, nhỏ giọng nói: "Chị... Chị nói, sao bọn họ lại thích ở nơi này vậy? Ngay cả cái bóng người cũng không có."
Tuyết Chi không có đáp lời, tâm tư đã bay tới chỗ nào đó, nghĩ tới ngày đó Tiêu Chí Khiêm máu tươi đầy tay tim cô liền đập rộn lên, trong lòng bàn tay nắm chặt đều là mồ hôi.

Tâm tình của cô hết sức phức tạp, cô hận Bắc Minh Hạo không sai nhưng vẫn còn chưa hận đến mức muốn lấy mạng của anh ta! Kiếp trước, cho dù Bắc Minh Hạo là nguyên nhân dẫn đến cô phải tan cửa nát nhà nhưng người sai nhiều nhất cũng chính là cô, là sự không cam lòng và lòng tham của cô đã hủy hoại ba và em trai, chuyện này cô chưa từng phủ nhận, cho dù muốn trả thù, đó cũng là lấy nhân từ thu phục lòng người chứ không phải máu tanh giết chóc.

Nhất là không muốn anh ta bị Tiêu Chí Khiêm giết chết.

Một đôi tay xinh đẹp như vậy, một đôi tay đã từng ấm áp như vậy không nên dính đầy máu tươi.

Thang máy đi thẳng tới tầng ba mươi chín tầng cao nhất của tòa nhà, thang máy vừa mở ra Đinh Khiêm cũng đã sớm chờ ở đó, nhìn thấy Tuyết Chi anh ta liền nhỏ giọng nói: "Thạch bảo tôi ở chỗ này đợi cô."

Tuyết Chi vội hỏi: "Tiêu Chí Khiêm đâu?"

Đinh Khiêm nhìn về phía cửa miệng lải nhải: "Ở trong phòng khách."

Tuyết Chi chịu đựng chân đau, lập tức đi tới.

"Chị, em đi cùng chị…" Trương Thịnh Hải sợ cô phải chịu thiệt thòi nên muốn đi theo sau nhưng lại bị Đinh Khiêm cản lại, giọng điệu từng trải nói: "Nhóc con, chuyện của người lớn cậu chớ nên xen vào."

Trương Thịnh Hải cuống lên: "Nếu anh ta lại bắt nạt chị tôi thì làm sao bây giờ?"

"Tiểu Hải, em ở đây đợi chị, chị không sao." Tuyết Chi căn dặn một câu, đứng tại cửa cô hít sâu một hơi, đẩy cửa trực tiếp đi vào.

Tiêu Chí Khiêm đang đứng trước cửa sổ sát đất lớn, ngoài trời tối đen như mực che đậy mọi thứ. Giữa trời đất này, anh một thân đơn bạc, kiêu căng, cuồng loạn, đỉnh đầu như là ngàn sao và ánh trăng đem anh bao quanh vây chặt lại.

Giờ phút này, sự cuồng loạn của anh không hề thu liễm, vẻn vẹn chỉ là một cái bóng lưng cũng có thể nhìn rõ sự cường thế của anh, khí phách của anh, vẻ duy ngã độc tôn cường đại của anh, đủ loại đều không hề che giấu, tất cả đều lộ rõ.

Đây mới là Tiêu Chí Khiêm!

Tiêu Chí Khiêm chân chính.

Tuyết Chi đình trệ mất vài giây đồng hồ, mặc dù anh đang ở gần trong gang tấc nhưng cô lại lùi bước, anh trước mắt nhưng lại xa không thể chạm tới được.

Đúng lúc này, người đàn ông trước mặt chậm rãi quay người lại, ánh mắt rơi vào trên người cô khiến Tuyết Chi chấn động, do dự vài giây, cô rốt cục mở miệng: "Tiêu Chí Khiêm, đừng giết Bắc Minh Hạo..."
Tiêu Chí Khiêm hơi nheo đôi mắt lại, lúc nhìn về phía cô lại vô cùng ảm đạm, lạnh lùng. Nửa ngày sau anh mới cong môi, trên dung nhan như vẽ có một tia châm biếm: "Em đang cầu xin cho anh ta sao?"

Tuyết Chi cắn cắn môi, gật đầu: "Vâng, em xin anh tha cho anh ta."

Anh cười khẽ, tiếng cười lạnh lẽo chấn động không khí khiến nó càng thêm lạnh buốt. Đến gần cô, từng bước một đến gần chỗ cô, đứng ở trước mặt cô, con ngươi màu lưu ly đang kìm nén một loại cảm xúc cực hạn nào đó. Anh đưa tay xoa lên mặt cô, rất nhẹ, rất dịu dàng giống như sợ làm đau cô.

"Người đàn bà kia từng nói, cuối cùng tôi cũng sẽ bị bỏ rơi..." Anh ngừng lại cười một tiếng: "Bà ta đã sai, bởi vì, không ai có bản lĩnh này."

Tay của anh trong phút chốc liền rút ra không còn chạm vào cô nữa. Quay lại đi tới trước cửa sổ, lạnh lùng nói: "Bao gồm cả em."

Chỗ bị anh vuốt ve qua trong nháy mắt trở nên nhói nhói, xuyên qua làn da nhói nhói đến trái tim cô. Nhìn anh như càng trở nên ác nghiệt cường ngạnh, thật ra lại một lần nữa anh lại xây lên bốn bức tường cao mạnh mẽ bao lấy mình, không ai có thể vượt qua được, anh đem mình nhốt ở bên trong, ngăn cách với bên ngoài.

Không, đây không phải là điều anh muốn, càng không phải là điều cô muốn!

Tuyết Chi xúc động tiến lên, kéo lấy cánh tay của anh: "Tiêu Chí Khiêm, anh nghe cho kỹ, em sẽ không bao giờ vứt bỏ anh! Bây giờ không có, sau này cũng sẽ không!" Nói xong cô ôm lấy anh thật chặt, vô lại: "Em đã định quấn lấy anh! Anh muốn hất ra cũng không được! Sao nào? Giận em hay là phiền muộn em? Đến đây cắn em đi…"

Cô vừa dứt lời phẫn nộ lại vừa xúc động khiêu khích, tuấn nhan lạnh lùng phút chốc tới gần, một giây sau, cô chỉ cảm thấy cần cổ đau xót...

Đáng chết, tến khốn này thế mà thật sự dám cắn cô?!

Anh cắn rất mạnh, cắn đến mức Tuyết Chi cắn răng há miệng, gương mặt tinh xảo vô song đều nhăn lại một chỗ: "Đau quá..."

Tận đến khi trong miệng nếm được mùi máu tươi anh mới há miệng nhưng cũng không hề buông ra, anh lè lưỡi liếm liếm dấu răng đỏ tươi mình lưu lạinhưng lại khiến toàn thân Tuyết Chi run rẩy.

"Thật muốn... Cứ như vậy đem em ăn hết." Giọng nói của anh trầm thấp, tê dại mê người nhưng lại lộ ra mấy phần tàn nhẫn.

Tuyết Chi đưa tay phủ lên chỗ đau, lúc nhìn thấy máu ở phía trên mặt mũi liền trắng bệch, ngẩng đầu uất ức nhìn anh chằm chằm: "Tiêu Chí Khiêm, anh thật sự cắn em?!"

Còn cắn mạnh như vậy đúng là miệng rất hung ác!

Tiêu Chí Khiêm chậm rãi lui lại, đôi mắt lấp lánh lại khôi phục sự yên lặng như hồ nước, quay người, đưa lưng về phía cô: "Tôi không muốn nhìn thấy em nữa."

"Đem em cắn đau như thế, anh nói không muốn gặp liền không muốn gặp sao?" Nụ cười trên mặt Tuyết Chi đã tức giận đến mức hơi vặn vẹo, anh cắn một ngụm cũng khiến cô ngộ ra nhiều thứ!

Cô đã chịu đựng đủ, tấm lòng lương thiện như thiên sứ của cô cũng bị sự lãnh khốc của cô mài cho hết! Anh muốn lùi về trong mai rùa của anh nhưng cô không đồng ý!

Tiêu Chí Khiêm không nói gì, cũng không muốn để ý đến cô.

Tuyết Chi đi vòng qua, đứng ở trước mặt anh, nụ cười lãnh diễm bức người: "Thế nào, hôn cũng đã hôn qua, ôm cũng đã ôm rôi, bây giờ cũng đã cắn qua, anh muốn vứt bỏ em sao?"

Tiêu Chí Khiêm lặng lẽ nhìn qua cô, dường như cũng không muốn lãng phí thời gian dư thừa nữa liền quay người bước vào trong phòng.

"Tiêu Chí Khiêm!" Tuyết Chi tức giận đến mức toàn thân run rẩy, anh phớt lờ cô như thế này nhất định là chưa biết đến Trương Tuyết Chi đã từng dã man đến mức toàn trường khiếp sợ!

Cô chưa từ bỏ ý định tiến lên mấy bước, một tay kéo lấy anh, giọng nói hung ác: "Đem Tiêu Chí Khiêm trước kia trả lại cho em!"

Bước chân Tiêu Chí Khiêm ngừng lại, ánh mắt khẽ biến, vẻ mặt lại càng lạnh lùng hơn.

Tuyết Chi không còn sợ khuôn mặt lãnh khốc giống như đeo mặt nạ này của anh, nhón chân lên, cái mũi chạm vào cái cằm của anh, mắt phượng trợn to, từng câu từng chữ nói rõ: "Đem Tiêu Chí Khiêm trước kia chiều chuộng em khắp nơi, trong mắt mãi mãi cũng chỉ có em trả lại cho em! Nghe thấy không, đem anh ấy trả lại cho em!" Tức giận đến vung lên nắm đấm, cũng mặc kệ nặng nhẹ, liền đánh tới lồng ngực của anh.

Cổ tay đột nhiên bị anh giữ lại, anh lạnh lùng nói: "Anh ta đã chết rồi."

Cô giãy dụa, mắt phượng ửng đỏ: "Em sống thì gặp người, chết phải thấy xác, nếu không thấy xác vậy thì gọi hồn đến đây cho em! Ba hồn bảy phách thiếu một cái cũng không được!!" Cô chưa bao giờ phát hỏa đối với Tiêu Chí Khiêm lớn đến vậy, nhưng lúc này là nổi giận, thật sự nổi giận, cô không cho phép anh lại lùi bước!

Chương 64: Như cô mong muốn

Tiêu Chí Khiêm nhắm mắt lại, cứng rắn hất tay của cô ra liền đi vào gian phòng "Phanh " một tiếng đóng cửa lại.

Tuyết Chi đứng tại chỗ nhìn chằm chằm cửa lớn đóng chặt, vành mắt càng thêm đỏ.

Anh còn muốn cô làm như thế nào nữa? Làm thế nào mới bằng lòng trả lại Tiêu Chí Khiêm trước kia cho cô...

Ngồi xổm xuống, hai tay che lại gương mặt, đáng chết, cô vốn là muốn khuyên anh đừng giết Bắc Minh Hạo, nhưng cô lại...

Cách một cánh cửa, Tiêu Chí Khiêm rũ đôi mắt xuống, chậm rãi cầm điện thoại lên, trầm mặc nửa ngày mới mở miệng: "Thạch, trở về đi."

Nếu không phải vì cứu anh ta, chỉ sợ, cô cũng sẽ không nói những lời này...

Nếu đây đã là mong muốn của cô, vậy thì như cô mong muốn.

Trong phòng khách, Tuyết Chi chống đỡ người đứng dậy, lúc này Đinh Khiêm đi tới ghé vào bên tai cô nhỏ giọng nói: "Thạch vừa gọi điện thoại tới, nói Tiêu thiếu đã bỏ qua cho tên kia."

"Thật sao?" Tuyết Chi có chút không dám tin tưởng, quay đầu lại nhìn chằm chằm cánh cửa kia.

Anh... Vậy mà lại đồng ý?

Trên đường trở về, từ đầu đến cuối Tuyết Chi ngồi ở trong xe trầm mặc không nói, Trương Thịnh Hải ngó ngó cô: "Chị, mặc dù em không biết giữa hai người đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng em chỉ muốn nói, tội gì chị phải vì một người đàn ông mà đem mình làm thành như vậy chứ? Cho dù anh ta có tốt cũng chỉ là hai con mắt hai cái đùi, cũng không hiếm có bao nhiêu!"

Tuyết Chi dựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt mê ly giống như cách một tầng thuỷ tinh mờ, nhìn không chân thực: "Nếu như, có người đem mọi thứ bên cạnh em cướp đi, em sẽ làm thế nào?"

Trương Thịnh Hải ngay cả suy nghĩ cũng không cần liền thốt ra: "Ai dám? Em sẽ phế người đó!"

Tuyết Chi bật cười, vỗ xuống đầu của cậu: "Giống nhau có hai con mắt nhưng em lại có thể từ trong đôi mắt kia nhìn ra được dáng vẻ độc nhất vô nhị. Giống nhau là hai cái đùi nhưng bọn chúng lại mang theo dấu chân em yêu thích."

Trương Thịnh Hải cái hiểu cái không chắm chú nhìn chị mình, đột nhiên cậu nói: "Chị, chị thật sự thích anh ta sao?"

Thích thật không?

Tuyết Chi cụp mắt cười một tiếng: "Không thể rời khỏi, không muốn rời khỏi cũng không có cách nào rời khỏi... Có lẽ, đây chính là thích đi."

Trương Thịnh Hải thở dài một tiếng: "Xong rồi, chị, chỉ sẽ bị ăn sạch sẽ."

Sắc mặt Tuyết Chi bỗng âm trầm, trên cổ bị anh cắn một ngụm kia cho tới bây giờ vẫn còn rất đau, cô phút chốc nhe răng cười: "Ai ăn ai còn chưa biết được đâu!"

Nhìn thấy chị cười, Trương Thịnh Hải rùng mình một cái, không tự chủ dịch sang bên cạnh.

Trong bệnh viện, Bắc Minh Hạo chậm rãi tỉnh lại, căn bản không biết anh ta vừa trải qua một trận chiến sinh tử vượt kiếp.

"Hạo!" Đỗ Hân Dĩnh canh giữ ở bên cạnh lập tức nhào tới, hai mắt đã khóc đến mức sưng đỏ, giọng nói nghẹn ngào: "Anh làm em sợ muốn chết, Hạo... Sao anh lại bị đánh úp như vậy?"

Bắc Minh Hạo nheo đôi mắt lại, sau khi kịp phản ứng liền bật dậy, nhổ kim tiêm trên mu bàn tay ra, vén chăn lên liền muốn xuống giường. Đỗ Hân Dĩnh sững sờ, bước lên phía trước ngăn cản: "Hạo, anh muốn đi đâu? Anh vẫn còn đang bị thương đấy!"

"Không thấy cô ấy, anh phải đi tìm cô ấy!" Hai chân Bắc Minh Hạo vừa mới chạm đất đầu liền choáng váng một trận, loạng choạng một láy anh ta mới vịn được vào giường ổn định thân thể.

"Cô ấy..." Đỗ Hân Dĩnh méo mặt mấy lần, giọng nói nghi ngờ cũng thay đổi mấy lần: "Trương, Trương Tuyết Chi?!"

Bắc Minh Hạo ngẩng đầu, mấp máy môi: "Hân Dĩnh, trở về anh sẽ giải thích với em, nhưng bây giờ anh nhất định phải đi tìm cô ấy!"

Đỗ Hân Dĩnh bỗng nhiên kịp phản ứng, ngăn anh ta lại: "Hạo! Đầu của anh vừa mới khâu xong, dì sĩ nói phải ở lại viện quan sát mấy ngày mới được, bây giờ chỗ nào anh cũng không thể đi!"

"Cô ấy sẽ gặp nguy hiểm!" Bắc Minh Hạo chỉ cần nghĩ đến Tuyết Chi một mình ở nơi hoang vu đó, trái tim anh ta như bị bóp chặt vô cùng đau đớn.
"Cô ấy cố ấy cô ấy! Cái gì cũng cô ấy!" Đỗ Hân Dĩnh rốt cuộc không nhẫn nhịn được nữa sụp đổ gào thét, duỗi ngón tay nhỏ nhắn ra run rẩy chỉ vào anh ta: "Anh... Có phải anh yêu cô ta rồi hay không?"

Cơ thể Bắc Minh Hạo cứng đờ, chậm rãi, lưng thẳng tắp, trầm giọng: "Đúng."

Anh ta yêu cô, yêu Trương Tuyết Chi, không còn phủ định bản thân, không còn nghi ngờ, sẽ không tìm mấy cái cớ buồn cười nữa! Anh ta thừa nhận, anh ta... đã yêu con gái của kẻ thù.

Cả người Đỗ Hân Dĩnh đều ngây dại, hé mở cái miệng, hai mắt trợn tròn lên: "Anh... Anh nói... Anh nói cái gì vậy..." Lập tức, cười cứng ngắc: "Hạo, đừng nói giỡn nữa được không? Cái trò đùa này không buồn cười gì cả... Anh sao có thể yêu cô ta được? Anh quên cô ta là..."

"Anh chưa quên." Bắc Minh Hạo xoay người, con ngươi thâm thúy đen như mực nhìn chăm chú cô ta: "Anh biết cô ấy là con gái của ai, anh cũng sẽ không từ bỏ kế hoạch của mình! Nhưng anh lại không biết bắt đầu từ lúc nào trong lòng đã luôn nghĩ tới người phụ nữ đáng chết kia..." Anh ta tức giận chỉ vào đầu mình, cắn răng nói: "Một cái nhăn mày một nụ cười của cô ấy, mỗi lời nói hành động giống như mọc rễ trong đầu anh, anh đã thử đem cô ấy đuổi đi, nhưng mẹ nó căn bản là khoét không ra!"

Đối với chuyện này, anh ta hận, anh ta buồn bực! Anh ta không muốn ruồng bỏ những lời thề ước kia thế nhưng người phụ nữ này lại dễ dàng dao động anh ta! Chuyện này khiến anh ta cảm thấy mình rất vô dụng!

"Vậy em thì sao?!" Đỗ Hân Dĩnh khàn giọng gào thét: "Anh đem em đặt ở chỗ nào? Luôn miệng nói yêu em, sẽ lấy em anh đã quên rồi sao? Hạo! Anh làm như vậy có xứng với em không?!"

Bắc Minh Hạo hít một hơi thật sâu, đi lên phía trước nắm chặt hai vai của cô ta, kiên định đưa ra một quyết định độc ác, hạ giọng: "Hân Dĩnh, anh sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng."

"Nhưng... Sẽ không phải là cưới em... Đúng không?" Đỗ Hân Dĩnh hiểu rất rõ người đàn ông này, nếu như anh ta đã chính miệng thừa nhận yêu Trương Tuyết Chi, như vậy đại biểu anh ta tâm đã hoàn toàn tiếp nhận sự thật này, thừa nhận sự tồn tại của cô ấy, tiếp nhận tình cảm đối với cô ấy.

Mình ở đâu? Vì anh ta nỗ lực nhiều như vậy, kết quả nhận được cái gì...

Bắc Minh Hạo mím chặt đôi môi, ánh mắt u ám mấy phần: "Em là người phụ nữ duy nhất trên đời này anh nguyện ý dùng bất kỳ giá nào để bồi thường." Anh ta có thể vô tình đối với tất cả mọi người nhưng lại không thể đối xử với Hân Dĩnh như vậy.

"Em không muốn đền bù, em không muốn!!" Đỗ Hân Dĩnh phút chốc nhào về phía anh ta, ôm anh ta thật chặt, khóc nói: "Hạo, em van xin anh đừng rời bỏ em... Anh quên rồi sao, những lời thề ước của chúng ta, anh đã nói yêu em, nói một đời một kiếp... Cái gì em cũng không cần, em chỉ cần anh là đủ!" Ngẩng đầu, nước mắt tràn ra trên khuôn mặt tiều tụy làm cho người ta đau lòng, cô ta cầu khẩn nói: "Để chúng ta trở lại như trước kia có được hay không?"

Bắc Minh Hạo cắn chặt răng, bắp thịt toàn thân căng lên giống như là tảng đá, ánh mắt sâu thẳm: "... Nếu quả như thật có thể trở lại quá khứ, thật là tốt biết bao."

Nghe được anh ta nói như vậy, Đỗ Hân Dĩnh tan nát cõi lòng.

Cô ta đã mất đi Hạo, ngay hôm nay, ngay lúc này, bởi vì một người phụ nữ tên là Trương Tuyết Chi, cô ta đã mất đi anh ta!!

Lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng răn dạy: "Có chuyện gì mà ầm ĩ như vậy?"
Bắc Minh Hạo quay người lại, nhìn thấy mẹ mình Kiều Nhã, anh ta cắn răng một cái, đẩy Đỗ Hân Dĩnh ra: "Mẹ, con còn có việc, con phải đi ra ngoài một chuyến!"

"Con đang bị thương còn muốn đi đâu?" Kiều Nhã lạnh mặt, ngăn ở cửa: "Cũng không được đi, ngoan ngoãn nằm trên giường cho mẹ!"

Bắc Minh Hạo hít sâu một hơi: "Mẹ, con muốn đi tìm cô ấy." Nói xong, anh ta cầm lấy áo khoác liền đi ra ngoài.

"Bắc Minh Hạo!" Kiều Nhã vô cùng tức giận, trừng mắt nhìn bóng lưng con trai đi cũng không quay đầu lại, lại xoay người hằm hằm nhìn Đỗ Hân Dĩnh: "Hân Dĩnh, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?"

Đỗ Hân Dĩnh ngơ ngác đứng ở đó, lẩm bẩm nói: "Anh ấy không yêu mình, anh ấy không yêu mình..."

Kiều Nhã nhướng mày, đối với kết quả này bà ta ngược lại lại cảm thấy vui.

Đỗ Hân Dĩnh che gương mặt ngồi sụp xuống đất khóc lên: "Anh ấy yêu Trương Tuyết Chi, anh ấy yêu cô ta!"

Kiều Nhã khẽ giật mình, trong nháy mắt lông mày cau chặt: "Chính là con gái của Trương Hồng Khánh?"

"Là cô ta, là tiện nhân kia!" Nhắc tới cô, Đỗ Hân Dĩnh liền nghiến răng nghiến lợi hận không thể hung hăng xé nạt mặt nạ dối trá kia để Hạo có thể nhìn rõ một chút, thực chất bên trong cô ta dâm tiện đến cỡ nào!

Kiều Nhã nhíu lông mày lại, che đi sự thù hận trong mắt, sau đó đi tới hững hờ ngồi xuống, hai chân ưu nhã vắt qua: "Hân Dĩnh, dì nghĩ, nếu dì tìm cháu nói rõ sớm một chút, cũng sẽ không xuất hiện hiểu lầm lớn như thế."

Đỗ Hân Dĩnh nghiêng đầu, đôi mắt sưng đỏ bình tĩnh nhìn về phía bà ta.

"Nếu Hạo có làm chuyện gì để cháu hiểu lầm thì người làm mẹ là dì có thể thay nó xin lỗi cháu." Nói xong, Kiều Nhã mỉm cười: "Dì cũng là người từng trải nên rát hiểu người trẻ tuổi bọn cháu hay ngẫu nhiên xúc động. Nhưng tin tưởng dì, đây chẳng qua là xúc động nhất thời, căn bản cũng không đại biểu cái gì."

Đỗ Hân Dĩnh bỗng nhiên đứng dậy, toàn thân run rẩy, hai tay chậm rãi nắm chặt: "Dì, chúng cháu không phải xúc động nhất thời, chúng cháu là thật lòng yêu nhau! Anh ấy yêu cháu! Anh ấy cũng từng nói muốn cưới cháu!!"

"Ha ha" Kiều Nhã cười, nhướng mày hỏi lại: "Kết quả là đây sao?"

Thấy Đỗ Hân Dĩnh cứng đờ, bà ta không nhanh không chậm mở miệng: "Nếu các cháu thật sự yêu đến mức anh chết em sống dì cũng sẽ không ngăn cản. Nhưng bây giờ thì sao? Con trai dì căn bản không hề yêu cháu, nếu như yêu sao lại có thể đi tìm một người phụ nữ khác?"

"Anh ấy... Anh ấy là..." Đỗ Hân Dĩnh thống khổ rủ mắt xuống: "Anh ấy chỉ là bị cô ta mê hoặc, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ trở lại bên cạnh cháu!"

Kiều Nhã cười lạnh: "Người phụ nữ tin lời nói láo này mới là ngu xuẩn nhất! Hân Dĩnh, dì cũng coi như là nhìn cháu lớn lên, dì cũng muốn cháu được sống hạnh phúc, nhưng con trai dì tuyệt đối không phải hạnh phúc cháu muốn tìm! Cháu hẳn là nên tìm một người đàn ông môn đăng hộ đối với cháu, như thế mới có thể lâu dài."

Đỗ Hân Dĩnh cắn đôi môi đến mức trắng bệch, ánh mắt nhìn về phía Kiều Nhã không che giấu hận ý nữa: "Bà vẫn luôn không thích tôi, bà luôn ở bên tai Hạo nói xấu tôi, cảm thấy tôi không xứng với anh ấy! Hừ, bà thì có chỗ nào tốt hơn chứ? Phản bội chồng yêu đương vụng trộm cùng người đàn ông đã có vợ, còn hại vợ của người ta phát điên phải vào bệnh viện tâm thần, bà thì có tư cách gì ghét bỏ tôi?!"

Ánh mắt Kiều Nhã lạnh lẽo, đột nhiên đứng dậy, vung tay chính là một cái cái tát hung hăng đánh vào mặt Đỗ Hân Dĩnh.

Đỗ Hân Dĩnh lảo đảo, bụm chặt gò má, nước mắt liều mạng chảy ra nhưng cô ta lại không cho phép nó rơi xuống.

"Một cái tát này là dạy cô phải nói chuyện thế nào trước mặt người lớn!" Đôi mắt đẹp của Kiều Nhã híp lại: "Hiện tại, tôi sẽ nói cho cô biết, tôi có tư cách gì ghét bỏ cô!" Bà ta tiến lên, cười lạnh: "Chỉ bằng việc tôi là mẹ của Bắc Minh Hạo, tôi đã có thể để cô cả đời này cũng không vào được của lớn của nhà Bắc Minh tôi!"

Nói xong, giẫm lên giày cao ba tấc, lấy lại khí chất cao nhã quay người rời đi.

Sau khi cửa phòng bệnh đóng lại, Đỗ Hân Dĩnh cắn khóe môi đến mức rỉ máu, toàn thân run rẩy, hận ý tràn ngập hai con ngươi.

Cô ta hận mỗi người bọn họ!

Hận Trương Tuyết Chi cướp đi người đàn ông cô ta yêu mến! Hận mẹ làm bảo mẫu để từ nhỏ đến lớn cô ta đều không ngóc đầu lên được! Hận Kiều Nhã ngăn cản cô ta và Hạo!

Cô ta hận, tất cả cô ta đều hận!!

Chương 65: Đau lòng vì em thì cứ nói

Ngày hôm sau, Tuyết Chi kiên quyết muốn đi làm, Trương Trịnh Hải hết cách, trước khi đến trường thì chở cô đến công ty.

Nhìn thấy cô ăn vận đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa, chân đi giày thể thao, mặc dù xinh đẹp tràn đầy sức trẻ của thanh xuân nhưng tập đoàn nhà họ Tiêu là công ty lớn, đối với cách ăn mặc của nhân viên có yêu cầu rõ ràng, nhất định phải ăn mặc nghiêm túc đi làm.

“Tuyết Chi, chị sao mặc như này?”

Tuyết Chi đặt chiếc túi xuống, mở máy tính ra, vừa chỉnh lý thứ gì đó vừa nói: “Chị Hạnh có ân xá.”

Nghe vậy Dương Châu Kiệt có chút ghen tỵ: “Quan hệ của cô cùng giám đốc Hà thật không tệ nha.”

Tuyết Chi liếc anh ta: “Muốn hẹn người ta thì nói thẳng, đừng ấp a ấp úng như con gái thế.”

Mặt của Dương Châu Kiệt ửng đỏ: “Đâu đâu đâu đâu có?”

“Ha ha, vậy là tôi nhìn nhầm, vốn còn muốn giúp.”

“Chờ đã...” Nhìn thấy người đi đến, Dương Châu Kiệt lập tức im miệng, cũng kính chào: “Chào buổi sáng phó tổng.”

Tiêu Chí Kiêm mặc một chiếc áo khoác đen hai cổ, khí thế bức người, đôi môi gợi cảm mím chặt mang theo hơi thở lạnh lùng cùng sự cám dỗ bước đến như một vị thần, không một khuyết điểm.

Đi qua bàn làm việc của Tuyết Chi, ánh mắt không di chuyển, trực tiếp đi vào phòng làm việc.

Tuyết Chi híp mắt nhìn anh, ánh mắt hạ xuống, khóe môi vô tình cong lên lộ ra ý cười, khiến Tiểu Tống ở đối diện nhìn không chớp mắt.

“Bốp”

Dương Châu Kiệt nhìn thấy, không khách khí cầm văn kiện đập cái bốp vào đầu cậu ta: “Nhìn cái gì mà nhìn? Cô ấy là người cậu có thể nhìn sao?”

Sớm đã nghe nói về tin đồn của Trương Tuyết Chi và cậu Tiêu, Tiểu Tống cươi cười: “Người đẹp ai không thích nhìn chứ?”

“Ghi chép việc đàm phàn ngày hôm qua đâu?”

“Ồ, ở đây.” Tiểu Tống lật ra, đưa cho.

Dương Châu Kiệt liếc mắt nhìn qua: “Tôi đi tìm phó tổng ký tên.”

Gõ cửa xong rồi đi vào, Tiêu Chí Kiêm đã cởi áo khoác ngoài, lộ ra chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, nhìn từ đằng sau thì thấy thân hình mảnh khảnh nhưng không nữ tính mà rất lịch lãm.

“Phó tổng, mời ký tên.” Dương Châu Kiệt để văn kiện lên bàn, Tiêu Chí Khiêm cầm lên nhìn qua rồi cầm bút quanh vài chỗ trên đó, ném lại: “Sửa.”

Dương Châu Kiệt sững người, cầm lên xem thì thấy có vài thuật ngữ không chính xác. Anh ta sốc nặng, mới chỉ liếc qua một cái thì có thể tìm ra được chi tiết sai nhỏ nhặt như vậy, cậu Tiêu có phải con người không vậy?

Anh ta lập tức ra khỏi văn phòng làm việc, đem văn kiện ném lên bàn của Tiểu Tống: “Phó tổng đã nói, sửa.”

Tiểu Tống nhìn thấy lỗi sai thì hơi hơi lè lưỡi, lập tức đi sửa.

Tuyết Chi pha cà phê xong thì quay trở lại ngồi vào bàn làm việc, xoa xoa cái trán đau nhức của cô, hôm qua thật sự là kiếp nạn mà! Mắt hơi nhắm lại, nghĩ đến Bắc Minh Hạo, lúc đó cô cảm thấy rất tệ, không biết anh ta bây giờ như thế nào?

Lắc lắc đầu, không tiếp tục nghĩ đến bất kỳ ai không liên quan nữa, một hơi uống hết tách cà phê rồi chuẩn bị bắt đầu làm việc.

Lúc này, Tiểu Tống nghi hoặc nhìn ra cửa chỉ chỉ: “Hmm, cảnh sát?”

Có vài người cũng nhìn ra, quả nhiên dưới sự dẫn dắt trưởng ban bảo vệ, hai cảnh sát đi thẳng đến chỗ của Tuyết Chi: “Là Trương Tuyết Chi phải không?”

Tuyết Chi hơi cau mày, đứng dậy, trấn định nói: “Là tôi.”

“Có một vụ án cần mời cô đi với chúng tôi để hỗ trợ điều tra.” Thái độ của cảnh sát còn coi như khách khí, có thể cũng biết bối cảnh thân phận của cô.

Dương Châu Kiệt lập tức đi tới, ngăn Tuyết Chi lại, đôi mắt sắc bén nhìn hai người cảnh sát: “Xin hỏi, là vụ án gì? Sao có thể liên quan đến cô Trương đây?”

Người cảnh sát không muốn nói nhiều: “Cô Trương xin hãy phối hợp điều tra của chúng tôi.”

Tuyết Chi mởi miệng: “Là Bắc Minh Hạo sao?”

Người cảnh sát không có trả lời, coi như thừa nhận.
Tuyết Chi cười lạnh, cô quả nhiên đánh giá cao anh ta rồi, nghĩ lại, ngay cả loại chuyện báo cảnh sát này anh ta cũng làm ra được. Hít thở sâu, cô khẽ cười: “Được, tôi đi với hai người.”

“Tuyết Chi!” Dương Châu Kiệt kinh ngạc.

Tuyết Chi ngược lại rất thẳng thắn: “Chú cảnh sát đã đích thân đến rồi, không phải tôi từ chối là được.” Cô quay người cầm túi định đi, cánh cửa vẫn đóng chặt đó đã mở ra.

“Tôi cho em đi sao?”

Vài người quay đầu lại thì nhìn thấy một người đàn ông tuấn tú đang dựa vào cửa, đôi mắt lạnh lẽo của anh hơi ngước lên, rồi khóa chặt Tuyết Chi: “Qua đây.” Một âm thanh mặc dù rất nhẹ nhưng không dễ từ chối được.

Tuyết Chi đứng sững ra, không biết nên nghe lời anh, hay nghe theo chú cảnh sát.

Lúc này, trưởng ban bảo vệ vội bước lên giải thích: “Phó tổng, hai vị cảnh sát này chỉ là muốn mời cô Trương về hỗ trợ điều tra thôi.”

Tiêu Chí Khiêm không thèm nhìn ông ta, âm thanh vẫn lạnh như vậy: “Điều tra?” Anh cười mỉa, lạnh lùng nói: “Muốn dẫn người đi thì kêu cục trưởng Vương đích thân đến đây.”

Không còn kiên nhẫn đợi Tuyết Chi chủ động đi đến, anh sải bước đi đến, bắt tay cô kéo vào phòng làm việc, để lại một đám người đứng ngẩn ra.

Nghe thấy anh tùy ý nhắc đến cục trưởng Vương như vậy, hai người cảnh sát nhỏ giọng thương lượng rồi quyết định trở về báo cáo. Suy cho cùng, đối phương chính là con gái của thư ký thành ủy, không dễ chọc.

Trong phòng làm việc, đôi mắt phương khép hờ của Tuyết Chi vô tình để lộ ra vài nét câu dẫn, nhưng để ánh mắt đó nhìn chằm chằm như vậy cũng sẽ khiến cả người rùng mình.

Đối diện, Tiêu Chí Khiêm quay lưng với cô, thân thể hơi căng cứng giống như đang đè ném cảm xúc trong lòng.

Hồi lâu, hai người ai cũng không nói chuyện, cuối cùng thì Tuyết Chi khẽ cười một tiếng: “Phó tổng đại nhân, có thể ban ngồi không? Chân của em bị thương một chút, đứng quá lâu thật sự sẽ rất đau.”

Nghe vậy, cơ thể của Tiêu Chí Khiêm hơi run lên, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ, che giấu hết đi những sự việc cảm xúc lại: “Cũng là vì anh ta?”

Đằng sau không có động tĩnh gì, lông mày của anh hơi cau lại, khi anh quay ra thì ai ngờ có cánh tay mảnh khảnh ôm lấy eo của anh, ôm rất chặt. Anh hơi kinh ngạc, không có di chuyển.

Má của Tuyết Chi áp vào lưng anh, lẩm bẩm: “Đồ ngốc, đau lòng vì em thì cứ nói thẳng, làm ra phải bày ra bộ mặt đó? Tiêu Chí Khiêm, như thế này không giống anh chút nào, em không thích.”

Ánh mắt bình tĩnh đang cố đè nén của Tiêu Chí Khiêm, chớp mắt như nổi bão, anh cười lạnh: “Một người phụ nữ dính mùi của người đàn ông khác, tôi tại sao phải đau lòng?”

Tuyết Kỳ khẽ thở dài, buông tay ra.

Đáy mắt của anh cuồng loạn, có cả sự lạc lõng.

Cô lúc đó đã bước đến trước mặt anh, nhìn anh, chỉ nhìn anh. Sau đó, dưới ánh nhìn của anh, cô nhẹ nhàng cởi nút áo sơ mi ra...Đôi mắt của Tiêu Chí Khiêm bỗng nhiên trừng lớn, sự điên cuồng trong mắt càng tăng lên.

“Biết củ hành tây không? Được bao bọc bởi nhiều lớp, bóc đến cuối cùng, anh cho rằng nó không có tâm, nó khiến anh chảy nước mắt... Thế nhưng, cho dù là nước mắt, em cũng muốn để anh nhìn rõ, đó là thứ duy nhất em có thể cho anh.”

Trong sự kinh ngạc của anh, cô đã cởi sạch quần áo, trần chuồng đứng trước mặt anh, cô thuần khiết như một đứa trẻ sơ sinh, lại khuyên rũ như yêu tinh.

Trên gương mặt cô có mang theo chút xấu hổ nhưng cô không chùn bước, dũng cảm nhìn anh, chủ động nắm lấy hai tay của anh đặt lên ngực của mình, nói từng từ từng câu: “Không có mùi của bất kỳ ai, chỉ có anh.”

Làn da dưới lòng bàn tay thật mềm mại, căng bóng, còn mang theo độ nóng.

Ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm hạ xuống, hoàn toàn bị sốc, đứng ngây ngươi ra, bối rối, nghi hoặc...

Tuyết Chi bước đến, hay tay quay qua eo của anh, cơ thể có chút run rẩy, xấu hổ rúc vào trong ngực của anh: “Em mặc kệ, anh đã mở ra, nhìn rồi cũng sờ rồi, đừng mơ trả lại hàng!”

Tiêu Chí Khiêm đứng đó, khẽ nheo mắt, từ từ nhìn chằm chằm cô.

Tuyết Chi cũng híp mắt, lại ôm anh chặt hơn vài phần: “Đồ ngốc, anh chính là đồ ngốc! Không tin em!”

Sương mù trong mắt càng lúc càng tản ra, như lúc ban đầu.

Nhìn cô bằng ánh mắt trần trui, đôi môi của Tiêu Chí Khiêm hơi giật giật, yết hầu khẽ động.

Nhưng vào ngay lúc đó, có người rõ cửa, cánh cửa bị người ta đẩy ra: “Phó tổng, tôi sửa xong rồi...”

Tuyết Chi giật mình, co rúm trong ngực anh, Tiêu Chí Khiêm lập tức phản ứng lại, ôm chặt lấy cô, dùng cơ thể của mình che chắn cho cô, gầm lên: “Cút! Cút ra ngoài!”

Tiểu Tống bị dọa sợ cũng không kịp nhìn rõ ràng bên trong, chỉ nói một câu “xin lỗi phó tổng” rồi đóng cửa cái rầm lại.

“Sao thế?” Dương Châu Kiệt hiếu kỳ hỏi.

Mặt của Tiểu Tống đều trắng cả, miệng còn đang run, mặt khổ sở nói: “Tôi nào biết, phó tổng thật dữ, như muốn ăn thịt người vậy...”

Dương Châu Kiệt nghĩ nghĩ rồi mỉm cười, vỗ vỗ vai Tiểu Tống, liếc mắt qua bên đó, thâm ý nói: “Cậu nha, đi vào cũng không biết chọn thời cơ.”

Trong phòng làm việc, Tuyết Chi thò đầu ra, chắc chắn Tiểu Tống đã đi thì mới thở phào nhẹ nhõm. Cảm thấy anh chủ động ôm lấy mình, bàn tay lớn đó đặt lên tấm lưng trần trụi của cô khiến cô nở nụ cười tươi.

“Cậu ta đi rồi?” Cô cố ý hỏi.

Phải mất một lúc thì trên đầu mới truyền đến câu trả lời của anh: “Ừm.” Rất nhẹ nhàng, anh hình như bị cuốn vào một thế giới hỗn độn, không thể rút thân.

“Phù,” Tuyết Chi hơi rúm lại, xấu hổ không muốn rời ra, cô nói nhỏ bên tai của anh: “Chân của em rất đau...”

Ánh mắt của anh khá lúng túng, không đợi bí ẩn được phá vỡ, tâm tự của anh đều bị thu hút bởi câu nói của cô, ánh mắt hướng xuống đôi chân bị quân băng đã có chút rớm máu, anh lập tức ôm cô lên, sải bước đi về ghế sô pha.

Tuyết Chi kêu lên một tiếng, hai tay vội vàng che vị trí quan trọng lại, mặt đỏ như máu. Trong lòng sớm đã tức giận Tiêu Chí Khiêm mấy trăm lần, cô cũng hi sinh lớn như vậy rồi, anh nếu như còn không quan tâm cô nữa, cô nhất định bổ đầu anh ra xem bên trong có đậu phụ hay cặn bã!

Để cô lên sô pha, liếc qua thân thể trắng nõn của cô, hô hấp của Tiêu Chí Khiêm trở nên không tự nhiên, sau đó, quay người lại đem áo khoác của mình đắp lên người cô rồi nhả ra một câu: “Ở đây chờ.” Anh bèn đi ra ngoài.

Tuyết Chi nép mình trong ghế sô pha, nhẹ nhàng ngửi mùi của anh trên áo khoác thì mắt tối đi vài phần.

Quấn nó, thu người trong đó hình như xà vào vòng ôm ấp áp của anh vậy.

Mặc dù anh cái gì cũng không nói, nhưng cô biết, Tiêu Chí Khiêm của cô sẽ không vứt bỏ cô đâu.

Tiêu Chí Khiêm của cô, trở lại rồi.

Nhắm mắt lại, khóe môi nở ra một nụ cười an ủi...

Khi Tiêu Chí Khiêm cầm thuốc vội vàng trở lại, cô gái nhỏ trên sô pha vậy mà đã đắp áo khoác của anh mà ngủ mất!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau