CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Anh chỉ muốn em

Trương Tuyết Chi không nghĩ nhiều, cúi đầu, kéo Phạm Vy Hiên vào trong, Đỗ Hân Dĩnh vội vàng chạy đến, vui mừng nói: “Tuyết Chi, trùng hợp thật đấy, không ngờ cậu cũng đến đây! Sớm biết thì chúng ta đã đi cùng nhau rồi!”

Trương Tuyết Chi cố gắng hết sức đè nén sự tức giận trong lòng mình, bàn tay nắm lấy tay của Phạm Vy Hiên bất giác siết chặt lại: “Không cần đâu.”

Vy Hiên nhìn cô, rồi lại quay sang nhìn Đỗ Hân Dĩnh, nhưng không đoán ra được quan hệ của hai người.

“Haha, đã gặp nhau ở đây rồi, thì đi cùng đi!” Đỗ Hân Dĩnh thân thiết kéo tay cô, lại lịch sự cười với Vy Hiên: “Hơn nữa, không phải các cậu cũng chỉ có hai người thôi sao? Càng đông người thì càng vui mà.”

Trương Tuyết Chi chán ghét nhíu mày, muốn rút tay ra thì một giọng nói trầm thấp phía sau vang lên: “Hân Dĩnh, đây là bạn của em à?”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, tim Trương Tuyết Chi khẽ co thắt lại, là Bắc Minh Hạo, cho dù cô có trốn tránh thế nào thì cuối cùng cũng vẫn gặp phải.

Đỗ Hân Dĩnh khoác tay Trương Tuyết Chi, đôi mắt long lanh, hàm chứa ý cười: “Anh Hạo, đây là người chị em tốt em vẫn thường nhắc với anh, Trương Tuyết Chi!”

Trương Tuyết Chi cứng nhắc quay đầu lại, ngước lên nhìn người đàn ông với đôi mắt đen nhánh đối diện.

Bắc Minh Hạo trước mặt cô lúc này vẫn mang hình dáng giống như trong kí ức. Anh mặc một chiếc áo da cá sấu màu đen và quần jeans tôn dáng người, đi đôi giày cao cổ màu nâu sẫm, trẻ trung phong cách mà lại không khoa trương. Chiều cao một mét tám mươi lăm, nổi bật giữa đám người xung quanh.

Ngũ quan của anh rất đẹp, tỉ lệ hoàn hảo, sống mũi cao, cánh mũi tròn trịa.

Vẻ đẹp của anh khiến người khác yêu thích. Cô cũng đã từng mê mẩn anh đến thần hồn điên đảo.Gặp lại anh một lần nữa, dường như đã trôi qua mấy đời.

Bắc Minh Hạo cũng chú ý đến cô gái xinh đẹp tỏa sáng trước mặt này, không thể phủ nhận, cô rất xinh đẹp, có gương mặt tỉ lệ vàng, da dẻ mềm mịn, trắng trẻo khiến người khác yêu thích. Đôi mắt phượng lại càng mê người hơn, chỉ vô tình chạm phải đã làm người ta ngứa ngáy.

“Xin chào, tôi là Bắc Minh Hạo.” Anh lên tiếng chào hỏi Trương Tuyết Chi, giới thiệu bản thân một cách cá tính.

Ánh mắt hai người giao nhau, tuy cũng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng đối với Trương Tuyết Chi mà nói, cô cảm thấy trong lòng trăm mối ngổn ngang. Biết rõ từ đầu đến cuối anh chỉ coi mình là một công cụ mà vốn dĩ không hề yêu nhưng cô vẫn si ngốc hai năm. Tình yêu đã khắc sâu vào tâm cốt rồi, muốn quên đi trừ khi xẻo da tróc thịt. Những lời anh từng nói, mỗi câu mỗi chữ như quất mạnh vào tim cô.

Anh nói, lên giường với cô chỉ là thương hại cô;
Anh nói, người anh yêu nhất là Đỗ Hân Dĩnh;

Anh nói, đến tư cách xách dép cho người phụ nữ đó cô cũng không có…

Thấy Trương Tuyết Chi không nói gì, lại nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp, Bắc Minh Hạo khẽ nhướng mày, anh nhìn thẳng vào mắt cô, thêm vài phần nghiền ngẫm và tò mò.

Đỗ Hân Dĩnh đứng một bên thấy vậy, không khỏi siết chặt tay lại. Cô biết Trương Tuyết Chi xinh đẹp, càng biết rõ được sự hấp dẫn của cô ấy đối với đàn ông, vì vậy, cô cũng đã đấu tranh rất lâu mới chủ động để cho Bắc Minh Hạo và Trương Tuyết Chi làm quen với nhau.

Cô tự tin với tình cảm của Anh Hạo dành cho mình, trên thế giới này, không có ai hiểu anh hơn cô!

Nhưng mà, khi Đỗ Hân Dĩnh nhìn thấy ánh mắt nghiền ngẫm của anh, cô cảm thấy căng thẳng, bất an, lại càng căm ghét, đố kị với Trương Tuyết Chi hơn.

Trương Tuyết Chi ngay lập tức cúi mắt, không nhìn Bắc Minh Hạo nữa, kéo Vy Hiên rời đi: “Ở đây ồn ào quá, chúng ta vào trong đi.”

Bắc Minh Hạo cảm thấy thích thú, anh nhướn mày, hôm nay, xem như anh đã thấy được dáng vẻ kiêu ngạo của ái nữ nhà chủ tịch thành phố rồi.

Đỗ Hân Dĩnh trong lòng thầm thở phào một hơi, nhưng trên mặt lại thể hiện vẻ áy náy và không hiểu: “Anh Hạo, cậu ấy vốn có tính tiểu thư, anh đừng để ý nhé. Có điều, anh không cần lo lắng, em sẽ tìm cơ hội giới thiệu hai người với nhau!”

Đôi môi mỏng của Bắc Minh Hạo khẽ nhếch lên, nhân lúc bạn học vẫn chưa đến, khẽ ôm lấy eo cô, ghé vào tai cô khẽ thì thầm: “Anh không để ý đến người phụ nữ kia, anh chỉ muốn em.”

Chương 7: Hai người không quen nhau

Anh trần trụi thổ lộ, khiến Đỗ Hân Dĩnh mặt đỏ tim đập nhanh, chút bất an ban nãy cũng tan biến.

Cô dựa vào anh, ngại ngùng cúi đầu: “Em biết. Nhưng mà, chúng ta phải lấy đại cục làm trọng.”

Nói xong, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập tình cảm nhìn anh: “Anh Hạo, vì anh, chuyện gì em cũng có thể chịu đựng được.”

Bắc Minh Hạo khẽ cười, đưa tay nhéo mũi cô: “Cô bé ngốc.”

Đỗ Hân Dĩnh thỏa mãn cười, cô cam tâm tình nguyện làm cô bé ngốc của anh.

Vào phòng bao rồi, Vy Hiên thấy Trương Tuyết Chi nhíu chặt mày không nói câu gì, cô cũng không hỏi nữa, đứng dậy chọn bài hát, cô chọn bài “Bài ca ly biệt”, sau đó đưa micro qua: “Bài này hợp với cậu này.”

Trương Tuyết Chi hơi ngơ ra, ngay sau đó liền bật cười, Vy Hiên luôn là người bạn chu đáo như vậy.

Cô tạm bỏ lại mọi đau buồn, thoải mái cầm micro lên, gào thét, cho dù có phá hỏng bài hát này cô cũng không quan tâm.

Hát vô cùng vui vẻ xong, hai người lại gọi bia uống.

Tửu lượng của Vy Hiên rất tốt, nhưng Trương Tuyết Chi thì lại rất kém. Cô vốn dĩ không uống được bị dị ứng với bia rượu, uống được hai lon, gương mặt xinh đẹp đã đỏ như quả cà chua chín, người cảm thấy mê man.

Cô xua xua tay, nói: “Không ổn rồi, không ổn rồi…”

Vy Hiên vừa giải quyết xong một lon, đặt lon rỗng trên tay xuống bàn, cười như không cười nói: “Không ngờ bông hoa giao tiếp của đại học D vậy mà lại không biết uống rượu?”

Biết cô đang trêu ghẹo mình, Trương Tuyết Chi cũng không tức giận, khẽ chớp mắt, khẽ nói: “Mình cũng không ngờ tài nữ của đại học D lại là một cao thủ uống rượu cơ đấy.”

Vy Hiên khẽ cười, lại cầm một lon nữa lên, ngẩng đầu uống liền một nửa.

Trương Tuyết Chi quả thật uống không lại cô, lảo đảo đứng dậy: “Tớ vào nhà vệ sinh lát.”

“Cần tớ đi cùng không?”
“Không cần đâu.”

Mở cửa ra, đi đến hành lang nóng bức, khiến Trương Tuyết Chi càng thấy mê man đi, cô men theo tường đi vào nhà vệ sinh.

Đầu óc choáng váng, bước chân ngày càng nặng nề, cô vừa rẽ liền nhào vào lòng của một người.

“Xin lỗi…” Cô híp mắt lại lùi về sau.

“Cô uống say rồi?”

Trương Tuyết Chi mở lớn mắt, không dám tin người đứng trước mặt mình lại là Bắc Minh Hạo.

Cái chạm mắt này, giống như tình yêu hèn mọn của cô xuyên không qua hai năm rành rành ngay trước mắt.

Cô muốn trốn chạy, nhưng sao mãi vẫn không thể? Đây là định mệnh mà mọi người vẫn thường nói hay sao?

Cơ thể của cô không đứng vững nữa, khẽ lắc lư, Bắc Minh Hạo đưa tay ra đỡ lấy, cô vô thức lùi về phía sau, tránh khỏi anh.
Tay của Bắc Minh Hạo quơ vào không trung, bật cười: “Tôi đáng sợ như vậy sao?”

Đôi mắt mê man của Trương Tuyết Chi như phủ bởi một lớp sương, cô không ngừng lùi về phía sau: “Xin anh, rời xa thế giới của tôi… lần này, tôi không muốn có bất cứ liên quan gì đến anh nữa…”

Ánh mắt cô không che đậy nổi vẻ bi thương.

Bắc Minh Hạo khẽ nhíu mày, đột nhiên bước lên phía trước một bước, dáng người cao lớn bao phủ lên cô: “Chúng ta có quen biết sao?”

“Không!” Trương Tuyết Chi kiên quyết lắc đầu: “Trước kia không quen biết, sau này cũng không có khả năng quen biết.”

Bắc Minh Hạo còn muốn nói gì đó nữa, nhưng lúc này Đỗ Hân Dĩnh bước đến: “Anh Hạo, anh làm gì mà lâu vậy?”

Khi nhìn thấy Trương Tuyết Chi, sắc mặt Đỗ Hân Dĩnh khẽ thay đổi, nhưng rất nhanh lại khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, nở nụ cười ấm áp: “Tuyết Chi, cậu cũng ở đây à?”

Trương Tuyết Chi không đáp lời, rời khỏi Bắc Minh Hạo, trực tiếp đi vào nhà vệ sinh.

Đỗ Hân Dĩnh nhìn Bắc Minh Hạo, anh nở nụ cười khó hiểu: “Hình như cô ấy rất ghét anh.”

Không muốn đoán hàm ý của nụ cười đó, Đỗ Hân Dĩnh khẽ nói: “Em vào trong xem sao.”

Dùng nước lạnh rửa mặt, Trương Tuyết Chi tỉnh táo hơn một chút, ý thức được lời vừa nãy nói với Bắc Minh Hạo, cô đau khổ vỗ đầu mình.

Chết tiệt, cô phải mau chóng rũ bỏ đi bóng hình của tên đó, không thể để bản thân tiếp tục chịu ảnh hưởng từ anh ta nữa!

“Tuyết Chi, cậu không thoải mái sao?” Đỗ Hân Dĩnh bước vào.

Trương Tuyết Chi lấy giấy lau nước trên mặt, nhàn nhạt nói: “Tôi không sao.”

“Không sao thì tốt.” Cô ta bước đến, ánh mắt thay đổi, thăm dò hỏi: “Bắc Minh Hạo là hàng xóm cũ của chúng ta, cậu có biết anh ấy rồi phải không? Haha, ban nãy hai người nói gì vậy?”

Chương 8: Sao phải khách khí?

“Bắc Minh Hạo?” Trương Tuyết Chi nhướng mày, nở một nụ cười xinh đẹp: “Anh ta là ai? Tôi không biết.”

Quay người, rời khỏi nhà vệ sinh.

Đỗ Hân Dĩnh đứng đơ tại chỗ, sao cô lại đột nhiên có cảm giác Trương Tuyết Chi đột nhiên trở lên xa lạ với mình nhỉ?

Rời khỏi quán karaoke, Vy Hiên dìu Trương Tuyết Chi: “Không uống được còn uống nhiều, sao trước kia không biết cậu thích thể hiện như thế nhỉ?”

Trương Tuyết Chi nấc một tiếng, dựa đầu dựa vào vai cô ấy: “Tớ không quan tâm, cậu phải chịu trách nhiệm.”

Vy Hiên vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy bên ngoài có vài người đang đứng, cô nói: “Cậu tìm sai chủ nhân rồi, mình nuôi cậu không nổi.”

Cô bĩu môi: “Hừ, thật vô tình.”

“Tuyết Chi?” Đỗ Hân Dĩnh từ nãy giờ vẫn đứng ở đó vội chạy qua: “Sao cậu lại uống rượu rồi? Chú Trương biết được sẽ không vui đâu.”

Vy Hiên nhìn cô ta: “Cô là ai?”

Đỗ Hân Dĩnh khẽ cười: “Tôi tên là Đỗ Hân Dĩnh, là bạn thân của Tuyết Chi.”

Sau đó, lại bổ sung thêm một câu: “Tôi ở trong nhà họ Trương.”

Vy Hiên không nói thêm câu gì, giao Trương Tuyết Chi cho Đỗ Hân Dĩnh: “Giao cho cô đấy.”

Nói xong liền quay người rời đi.

“Vy Hiên…” Trương Tuyết Chi trừng mắt nhìn cô gái vô tình kia, không dám tin là cô ấy cứ bỏ cô lại như vậy mà đi luôn!

Hừ, đầu càng đau hơn rồi.

Đỗ Hân Dĩnh đỡ Trương Tuyết Chi có hơi vất vả, lúc quay người, trọng lượng trên người cô ta đột nhiên nhẹ bẫng.

Bắc Minh Hạo một tay ôm lấy Trương Tuyết Chi một cách nhẹ nhàng. Cô mềm nhũn vô lực dựa vào người anh, cũng không bị trượt xuống. Ngửi thấy hương nước hoa ICEBERG trên người anh, đó là một mùi hương quen thuộc, chốc lát đã chiến thắng được cảm quan của cô, mọi thứ giống như lần đầu tiên…Trương Tuyết Chi quay đầu, hít thở không khí trong lành bên cạnh, muốn cố gắng để tỉnh táo hơn. Cô đưa tay đẩy anh ra, khi cánh tay chống lên ngực anh, đột nhiên lại rút lại.

Chú ý đến động tác nhỏ này của cô, Bắc Minh Hạo có chút khó hiểu, càng nhiều hơn là sự tò mò, cô kháng cự lại anh như vậy, là do thật sự rất ghét anh sao? Sự ghê tởm và thù hận bất lực trong ánh mắt cô, là do đâu?

“Tôi có thể tự đi.” Trương Tuyết Chi muốn rời khỏi người anh.

Đỗ Hân Dĩnh kịp thời bước lên phía trước: “Tuyết Chi, cậu đừng cậy mạnh nữa, cậu nhìn xem, đến đứng cậu còn đứng không vững, để tớ bảo Anh Hạo đưa cậu về.”

Nói xong, Đỗ Hân Dĩnh ra hiệu bằng mắt với Bắc Minh Hạo: “Hạo, em còn có chút việc, anh có thể thay em đưa Tuyết Chi về không?”

Bắc Minh Hạo nhìn cô ta thật sâu, cảm xúc nơi đáy mắt vừa vặn để Trương Tuyết Chi nhìn thấy, anh đang cảm thấy tội lỗi, vì cố gắng tiếp cận cô mà cảm thấy áy náy với Đỗ Hân Dĩnh.

“Ha.” Hay cho một đôi uyên ương tình cảm sâu đậm, cô ngược lại lại giống như một cái bóng đèn không thức thời, chia rẽ đôi uyên ương này, khuấy động mặt hồ yên ả. Cô oán trách kiếp trước, Bắc Minh Hạo có đám bạn bè đó, từng người một đều không tốt đẹp gì với cô, lại cảm thông với một cô dâu trẻ như Đỗ Hân Dĩnh phải chịu ủy khuất.

Đỗ Hân Dĩnh quả thực rất lợi hại, ở trước mặt Bắc Minh Hạo chịu đựng nhẫn nhịn, hi sinh bản thân; ở trước mặt bạn bè, lại là một cô gái ngoan ngoãn, chu đáo, chiếm được sự đồng tình của người khác. Chỉ đáng tiếc, bản thân cô lúc ban đầu, vì tình yêu mà mù quáng, chỉ có thể làm nhục cô ta bằng dáng vẻ của một người phụ nữ ghen tuông, lại càng khiến Bắc Minh Hạo chán ghét bản thân mình.

Kiếp trước, cô bị hai người này hủy hoại gia đình mình. Đời này, cô vốn muốn đưa cuộc sống trở về đúng quỹ đạo, trân trọng những gì trong quá khứ, ai ngờ được, hai người họ vẫn tiếp tục trêu vào cô! Nếu đã như vậy, sao cô cần phải khách khí nữa?

Trương Tuyết Chi nhìn hai người giao tiếp ánh mắt với nhau, cô lại dựa vào trong lòng Bắc Minh Hạo.Bắc Minh Hạo khẽ ngơ ra, ánh mắt rơi vào người cô, thăm dò hỏi: “Cô Chương?”

“Đau đầu quá…” Cô khẽ kêu, bởi vì dựa trên người anh, thỉnh thoảng lại ma sát với lồng ngực cứng rắn của anh.

Bắc Minh Hạo nhướng cao mày, đối với sự thay đổi rõ rệt của cô, thấy hơi khó hiểu.

Đỗ Hân Dĩnh cắn môi, sắc mặt trở nên xấu hơn. Rõ ràng là mọi chuyện phát triển theo hướng mà cô ta mong muốn, nhưng cô ta không kiềm chế được sự ghen tị trong lòng mình.

Nhưng nghĩ đến đây là mọi chuyện làm vì người đàn ông mình yêu, cô cắn chặt răng chịu đựng, cười nói với Bắc Minh Hạo: “Dạ, anh… hai người mau đi đi.”

Bắc Minh Hạo nhìn cô với một ánh mắt sâu sắc, mím chặt môi, môi khẽ mấp máy nhưng không phát ra tiếng.

Đỗ Hân Dĩnh hơi ngơ ra, ngay sau đó, cô vui vẻ rũ mắt: “Em đi trước đây.”

Anh vừa nói, anh sẽ không làm gì cả…

Anh có thể suy nghĩ đến cảm nhận của cô ta như vậy, sao cô lại có thể ích kỉ chỉ nghĩ cho bản thân được chứ? Đỗ Hân Dĩnh thầm nhắc nhở chính mình, phải mau chóng xử lí được Trương Tuyết Chi, cô ta và Dạ mới có thể có một tương lai tốt đẹp! Mọi thứ bọn họ làm bây giờ, đều là liều mạng vì tương lai!

Bắc Minh Hạo đưa Trương Tuyết Chi vào trong xe mình, con Audi A8 màu đen. Sau khi thắt dây an toàn cho cô xong, anh mới vòng về vị trí ghế lái: “Cô Chương, nhà cô ở đâu?”

Trương Tuyết Chi liếc nhìn gương mặt anh tuấn, nói địa chỉ cho anh xong, dựa vào ghế, quay đầu ra nhìn cửa sổ, nhắm mắt lại.

Bắc Minh Hạo nhìn cô qua gương, ổn định lái xe.

Không đến hai mươi phút, chiếc xe đã dừng ở trước nhà cô. Trương Tuyết Chi say rượu, đã sớm mê man ngủ thiếp đi rồi. Bắc Minh Hạo quay đầu sang nghi hoặc nhìn cô, ánh mắt đen nhánh sâu không thấy đáy.

Hàng lông mi của Trương Tuyết Chi rung lên vài lần, bị khí lạnh trên xe khiến cô run rẩy, từ từ mở mắt ra.

Bắc Minh Hạo đứng ở bên ngoài, dáng người cao lớn dựa vào cửa xe, hút một điếu thuốc lá. Từ góc độ của cô nhìn qua, thấy bóng lưng đầy vẻ quyến rũ của anh.

Chương 9: Tôi nói tôi sẽ theo đuổi em

Mặc dù trong quá khứ đã từng bị anh làm tổn thương nhưng Tuyết Chi không thể không công nhận Bắc Minh Hạo đích thật là người đàn ông rất có sức thu hút.

Có thể là anh cảm nhận được cô đang nhìn mình, Bắc Minh Hạo xoay người ném điếu thuốc xuống đất, rồi dùng chân giẫm cho tắt lửa, sau đó mới mở cửa xe ra: “Em tỉnh rồi sao?”

Tuyết Chi để ý đến dưới chân anh có hơn mười mấy đầu mẩu thuốc.

Cô bình thản nhếch môi, trước giờ cô chưa từng biết anh lại có tính nhẫn nại như vậy.

Cô tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Cô lao công ở đây dữ lắm, sẽ mắng người đó.” Vừa nói cô vừa đẩy cửa xe bước ra.

Bắc Minh Hạo không quan tâm, cười cười, anh đứng thẳng người, gác cánh tay lên thành cửa xe nói: “Nếu như có người khiếu nại thì em có thể tìm tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“Những chuyện này hàng xóm cũ của anh sẽ thích hợp hơn.” Nói xong cô xoay người bỏ đi, thậm chí đến cả câu cám ơn cô cũng không nói.

Bắc Minh Hạo nhếch mép cười, thái độ lúc nồng nhiệt, lúc lạnh lùng của cô lại khiến cho anh dâng lên cái khoái cảm muốn chinh phục mà trước đây chưa từng có.

Ngày hôm sau, Tuyết Chi thức dậy hơi muộn, thím Đỗ hâm nóng lại đồ ăn sáng và nhắc nhở cô hôm qua say rượu thì hôm nay nhất định phải ăn.

Trương Tuyết Chi ngẩn người: “Thím Đỗ, sao thím biết hôm qua tôi uống rượu?”

“Hân Dĩnh nói tôi biết.”

Tuyết Chi nhắm mắt cúi đầu tiếp tục ăn sáng.

Không cần hỏi thì cô cũng có đoán được mọi người trong nhà đều đã biết chuyện cô đêm qua uống rượu say rồi mới về. Tối nay ba về kiểu gì cũng sẽ giáo huấn cô một trận cho xem, đây đều là nhờ vào công sức cực lực tuyên truyền của Đỗ Hân Dĩnh!

Thím Đỗ cảm thấy xót xa, lên tiếng nhắc nhở cô: “Tuyết Chi à, dù sao cô cũng là con gái, đêm khuya không nên uống rượu với người khác ở bên ngoài mới đúng? Hơn nữa Dạ dày cô không tốt, lần sau không được uống rượu nữa biết chưa?”
Tuyết Chi mỉm cười: “Ừm, tôi biết rồi.”

Giờ chưa phải là lúc tính sổ với Đỗ Hân Dĩnh, vì hôm nay cô còn việc khác quan trọng hơn phải làm!

Ăn sáng xong, cô quay trở lại phòng rồi mở tủ quần áo ra tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc đầm màu xanh da trời nhạt ở góc tủ.

Đây là chiếc đầm mà cô mặc trong lần đầu tiên gặp Tiêu Chí Khiêm, nhìn chiếc đầm mà ánh mắt của cô dịu đi nhiều.

Sau khi thay đồ xong, cô buộc tóc cao, sau đó lấy trong tủ đôi bông tai hạt trân châu đeo lên, cuối cùng nhìn lại mình trong gương một lươt, kiểm tra mọi thứ xong xuôi rồi bước ra ngoài.

Khung cảnh có vẻ như không thay đổi gì so với hai năm trước, có chăng là lần này cô là người chủ động đi gặp Tiêu Chí Khiêm!

Tuyết Chi mới bước ra khỏi cửa tòa nhà đã nhìn thấy ngay chiếc Audi đậu trước cửa, bất chợt cô dừng bước, nhăn mặt nhìn người đàn ông đang đứng trước đầu xe.

Bắc Minh Hạo diện bộ vest thanh lịch, áo sơ mi bên trong tháo hai nút áo trên cùng, để lộ làn da màu mật rám nắng. Anh tháo kính râm xuống để lộ gương mặt tuấn tú, như cười như không nhìn cô.
Cô hôm nay diện chiếc đầm này khá bắt mắt, chiếc áo khoác vest trắng nhỏ nhắn phối với đầm ngắn màu xanh nhạt, đi đôi cao gót màu bạc tôn lên đôi chân thon dài của cô. Cơn gió nhẹ thổi qua, góc váy khẽ bay bay, cặp đùi trắng trẻo của cô lấp ló, trong phút chốc ánh mắt anh trở nên nóng rực hơn, nơi nào đó trên người anh bất chợt có phản ứng theo.

Bắc Minh Hạo không tin vào mắt mình, anh càng không tin cơ thể anh lại có phản ứng mạnh với cặp đùi của người phụ nữ đối diện như thế?

Cô thật sự không khác gì yêu tinh đúng nghĩa.

“Nếu như tôi nói tôi sẽ theo đuổi em, em có từ chối tôi không?” Anh thốt ra câu nói mang hàm ý ngỏ lời, trong đó còn có hơi hướng của sự bá đạo.

Trương Tuyết Chi giật mình vì lời nói của anh, cô có nằm mơ cũng không ngờ sau khi sống lại, gặp lại anh, cô lại dễ dàng lọt vào mắt xanh của anh như thế.

Vậy thì sự si mê điên cuồng của cô kiếp trước thì sao đây? Vào lúc cô hoàn toàn không trông mong, hy vọng gì nơi anh nữa thì anh lại xoay chuyển 180 độ?

Trương Tuyết Chi tự trấn tĩnh lại mình, cô biết là anh không phải thật lòng yêu thích cô, chẳng qua chỉ là thay đổi chiến lược tấn công để thỏa ham muốn chinh phục của anh mà thôi.

Cô cười tươi đi về phía anh: “Anh muốn theo đuổi tôi là vì tôi là Trương Tuyết Chi? Hay là vì tôi là con gái của chủ tịch thành phố?”

Sự thẳng thắn của cô lại khiến cho Bắc Minh Hạo ngạc nhiên hơn, càng khiến anh thay đổi cách nhìn về cô. Cô lúc này hoàn toàn khác xa với hình ảnh kiêu căng ương ngạnh, ham vinh hoa phú quý mà Hân Dĩnh nhắc đến.

Bắc Minh Hạo thản nhiên nhìn cô với ánh mắt thâm sâu lại dịu dàng: “Em không tự tin về bản thân mình thế sao?”

Trương Tuyết Chi bước đến trước mặt anh, dù cô đang mang đôi cao gót cao mười phân, nhưng chiều cao của cô vẫn chưa ngang bằng với anh. Cô ngẩng đầu lên nhìn từng đường nét tuấn tú trên gương mặt anh, theo ánh nhìn của cô, ánh mắt Bắc Minh Hạo cũng dần trở nên nóng rực hơn, và lần nữa cơ thể anh lại có phản ứng rõ ràng hơn.

“Người muốn theo đuổi tôi nhiều vô số, anh lấy tư cách gì để theo đuổi tôi?” Cô lên tiếng đáp trả với thái độ kiêu ngạo, đôi môi mọng đỏ của cô ghé sát vào anh, khiến cho hơi thở của cô vô tình lướt qua chiếc cằm trơn bóng của anh.

Ánh mắt của Bắc Minh Hạo tối lại, sâu hút hơn, bất chợt anh vươn tay ra ôm lấy phần eo mềm mại của cô, kéo cô sát người mình hơn: “Em thích chơi trò đuổi bắt? Vậy thì em đã tìm được người thợ săn rồi đây.”

Chương 10: Tiêu chí khiêm

Cô vẫn bình tĩnh không chút hoang mang chỉ ngón tay vào ngực anh: “Làm ơn nói cho rõ: là anh tìm đến tôi trước. Cho dù là trò chơi thì sao? Trò chơi thì cũng phải chú ý luật chơi, nếu không thì… coi chừng anh bị game over.”

Nói xong cô tặng anh nụ cười đầy cuốn hút: “Không muốn tôi gọi bảo vệ thì tốt nhất anh nên buông tôi ra.”

Bắc Minh Hạo khẽ nhíu mày, toàn thân anh như có sự kích thích thúc đẩy mình tấn công cô.

Cô đã nếm qua sự tàn nhẫn của anh, cho nên cô không hề có cảm giác lo sợ, cô xoay người muốn thoát khỏi vòng tay của anh, rồi nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi thưa anh, anh đang cản đường tôi.”

Bắc Minh Hạo nhìn chằm chằm một lúc rồi bất chợt cười nói: “Tôi, Bắc Minh Hạo, nói được thì làm được.”

Tuyết Chi tỏ vẻ không quan tâm mà đưa tay lên nhìn đồng hồ.

Anh khẽ nhếch mép xoay người bước vào xe rồi khởi động xe đi.

Nhìn theo hướng anh rời đi, bỗng chốc dáng vẻ kiêu ngạo vừa rồi của Tuyết Chi như quả bóng bay bị chọc xì hơi, trong lòng cô lại bắt đầu dâng lên cảm giác nhói đau không cách nào khống chế được.

Lên taxi rồi, trên đường đi, Tuyết Chi cảm thấy tâm trạng mình mâu thuẫn và phức tạp, nghĩ đến người cô chuẩn bị gặp mặt mà trong lòng lại cảm thấy áy náy vô cùng.

Dưới con mắt của người ngoài thì anh vốn ngông cuồng bất trị, nhưng chỉ khi đối mặt với cô, anh mới để lộ ra dáng vẻ bình yên, giống như là sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cô lại chính tay mình phá hủy đi niềm tin đó…

Ký ức lại lôi cô rơi vào tâm trạng mâu thuẫn và áy náy.

“Thưa cô, đến nơi rồi. Ủa… cô có chắc là xuống ở đây không? Nơi đây không còn ai ở nữa rồi!”

Tài xế taxi tốt bụng lên tiếng nhắc nhở, xen ngang vào dòng ký ức đang tràn về của cô, Tuyết Chi trấn tĩnh lại lên tiếng trả lời: “Đúng chỗ này rồi.”

Trước khi rời đi, tài xế taxi không quên hỏi cô: “Thưa cô, có cần tôi đợi cô không? Chỗ này khó bắt xe lắm.”

Cô cười cám ơn: “Không cần đâu, cám ơn anh.”Tài xế tỏ vẻ thắc mắc nhìn cô rồi cho xe rời đi.

Trương Tuyết Chi đứng trước bức tường rào cao của ngôi nhà ba tầng, cô ngẩng đầu lên quan sát xung quanh, bờ tường đã mọc đầy rêu xanh, không khác gì so với lần đầu cô đến đây. Khu vực gần đó trong bán kính vài ki lô mét không có căn nhà nào khác, chỉ có duy nhất căn nhà này một mình sừng sững giữa sườn núi.

Nghĩ đến người bị nhốt bên trong căn nhà, bất chợt trong lòng cô dấy lên cảm giác nhói đau.

Cô hít sâu lấy hết can đảm bước về phía cánh cửa màu trắng, đưa tay ấn chuông cửa.

Rất nhanh, một người phụ nữ trung niên xuất hiện đứng từ bên trong nhìn qua khoảng sân rộng nói: “Chào cô, cho hỏi cô tìm ai?”

“Trương…” Trương Tuyết Chi suýt chút nữa đã gọi tên bà theo thói quen, nhưng rất nhanh cô đã kịp sực nhớ, vội chỉnh lại: “Chào thím, tôi muốn tìm Tiêu Chí Khiêm.”

Vẻ mặt người phụ nữ trung niên hơi thay đổi, bà cảnh giác nhìn cô: “Cô ơi, chắc cô nhầm nhà rồi, ở đây không có người nào tên như thế.” Nói xong bà xoay người chuẩn bị đi vào trong.

Tuyết Chi liền vội vàng gọi lại: “Chào thím, tôi là bạn của anh ấy, muốn đến thăm anh ấy thôi chứ không có ý gì khác.”
Người phụ nữ trung niên dừng lại, quay đầu nghiêm túc hỏi cô: “Tôi không biết cô đến đây để làm gì? Nhưng tôi đã nói rồi, ở đây là nhà riêng, không có người mà cô muốn tìm! Mời cô đi cho!”

“Thím ơi, chờ chút đã…!”

Người phụ nữ trung niên không để ý đến Tuyết Chi, xoay người vào trong rồi đóng cửa lại.

Tuyết Chi vẫn chưa từ bỏ ý định, cô lại ấn chuông cửa lần nữa, nhưng lần này không ai ra cả, bất lực, cô đành hét lớn vào trong nhà: “Thím ơi, tôi thật sự không có ác ý, tôi chỉ muốn…”

“Nếu cô không đi thì tôi sẽ báo cảnh sát!” Giọng nói của người phụ nữ lúc nãy vang lên từ bên trong cửa.

Cô biết tính thím Trương vốn là người nói là làm, cho dù cô có nói mình là tiểu thư con gái cưng của chủ tịch thành phố thì cũng không thay đổi được gì, không chừng còn khiến sự việc càng thêm rắc rối. Tuyết Chi đành buồn bã quay người rời đi.

Hai năm trước là Bắc Minh Hạo dẫn cô đến đây, cho nên cô mới dễ dàng bước qua cánh cửa này, lúc đó thím Trương còn niềm nở tươi cười chào đón cô.

Tuyết Chi thất thiểu vừa đi vừa nghĩ: có thể giờ chưa phải là lúc gặp lại anh chăng? Dù sao thì cũng hai năm rồi, cũng phải từ từ từng bước tiếp cận mới được.

Nhưng cô cũng không cảm thấy bực mình, lần này không gặp được thì ngày mai cô sẽ lại đến tiếp!

Vì đơn giản đây là món nợ cô phải trả.

Một bóng người thoáng qua ở cửa sổ tầng ba…

Lúc cô về đến nhà, Trương Thịnh Hải cũng vừa từ trường về, nhìn thấy cô liền ra vẻ người lớn, khoác vai cô: “Trương Tuyết Chi, nghe nói đêm qua chị uống rượu say hả?”

Tuyết Chi cười híp mắt nhìn em trai mình: “So tài cao thấp với người ta thôi mà.”

Trương Thịnh Hải như không tin được những gì mình vừa nghe: “Với tửu lượng kém như chị mà dám đi so tài với người ta?! Chị không sợ bị người khác đem đi bán à!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau