CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Em muốn ra mặt cho hắn?

Tuyết Chi sững sờ, trái tim cô như đang bị một bàn tay vô hình nào đó hung hăng bóp nghẹn vậy, cô giương mắt nhìn Tiêu Chí Khiêm đang đứng xa xa kia: “Anh ấy bị sao vậy? Có phải bị thương không?”

“Không có.” Thạch khẽ khựng lại, giống như là đang không biết nên hình dung như thế nào vậy, Tuyết Chi thấy vậy cũng không nhịn được nữa mà sải bước đi về phía Tiêu Chí Khiêm.

Nhìn những vệt máu hỗn độn dưới chân thì cô cũng có thể đoán được, tình cảnh lúc đó nhất định là rất hỗn loạn, Tuyết Chi dường như còn có thể nghe thấy những tiếng kêu khóc lóc cầu cứu của những người kia, từng câu từng chữ như xông thẳng vào tai cô rất rõ ràng.

Cô hít một hơi thật sâu để cố gắng không suy nghĩ về nó nữa, cố gắng kìm nén cảm giác như buồn nôn này, cô giẫm lên những vệt máu đáng sợ dưới chân rồi từ từ bước đến chỗ anh.

Cô đưa tay ra muốn chạm vào anh, nhưng khi gần chạm tới thì tay cô lại khựng lại một chút.

Cả người anh toát ra một khí tức tàn nhẫn như ác quỷ, một sự phòng vệ bao trùm lấy anh, lãnh khốc đến mức như không cho phép bất kì ai tiến lại gần anh.

Tay cô khựng lại trong không trung, mãi rất lâu cũng không hạ xuống được.

Sau đó, đôi mắt anh từ từ mở ra, sự lạnh lùng tàn nhẫn nơi đáy mắt đó trong phút chốc đã làm Tuyết Chi cứng đờ.

Đây không phải là ánh mắt mà Tiêu Chí Khiêm nên có...

Đôi mắt đỏ ngầu như máu nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt anh không hề hiện lên chút xíu hơi ấm nào cả, đôi môi anh đỏ lè, khóe môi thì cong lên tạo thành một nụ cười ngông cuồng ngạo nghễ, lạnh lẽo tựa băng sương. Anh nhìn chằm chằm vào cô, anh lạnh lùng, cuồng ngạo và không cảm xúc.

Dưới đôi mắt lạnh nhạt của anh, cánh tay đang cứng nhắc giữa không trung của cô bất tri bất giác run lên.

Cô cố gắng áp chế sự kinh ngạc trong đáy lòng mình rồi hạ tay xuống, sau đó đưa tay lên xoa xoa đầu anh như thường ngày rồi ân cần hỏi thăm: “Tiêu Chí Khiêm...anh có bị thương ở đâu không??”

Đột nhiên, anh nghiêng đầu qua rồi đưa tay chặn tay cô lại, sau đó chầm chậm đẩy tay cô ra.

Cả người Tuyết Chi sững sờ, cô nhìn vào bàn tay đang bị đẩy đi không thương tiếc.

Tiêu Chí Khiêm lười biếng đứng dậy, anh giương đôi mắt đang híp lại liếc nhìn cô một cái, thanh âm trầm thấp vẫn rất êm tai, vẫn lay động lòng người nhưng phảng phất trong đó lại là một sự lạnh lùng bạc tình, xa cách ngàn dặm.

Tuyết Chi khổ sở dời tầm mắt ra khỏi tay mình, sau đó nhìn chằm chằm vào anh với vẻ khó hiểu: “Tiêu Chí Khiêm...”

Khóe môi của anh cong lên hơn vài phần, anh sáp lại gần cô và theo thói quen đưa mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi, sau đó anh ngẩng đầu lên: “Tôi không thích người phụ nữ có dính mùi của người đàn ông khác.”

Sau đó anh quay người lại rồi giẫm lên những vệt máu còn chưa khô đi về phía cửa.

Trái tim Tuyết Chi như bị lỡ đi một nhịp, cô ngây ngốc đứng chôn chân tại chỗ, trừng to mắt đầy kinh ngạc.

Không, đây không phải là những lời mà Tiêu Chí Khiêm sẽ nói! Đây không phải là Tiêu Chí Khiêm luôn chiều chuộng yêu thương cô, không phải là người mà cho dù cô có làm tổn thương đến mình đầy thương tích cũng không nỡ trách cứ cô một câu nào!

Không, không phải anh!!

Tuyết Chi vội vàng quay người lại rồi đuổi theo anh, cô nắm lấy cánh tay của anh: “Tiêu Chí Khiêm, nói cho em biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì rồi vậy?”

Tại sao anh ấy lại đối xử lạnh lùng với cô như một người xa lạ như vậy chứ, thậm chí cô còn có thể nghe thấy một chút thù hận và ghê tởm...

Tiêu Chí Khiêm lạnh nhạt rút tay lại mà cũng không thèm quay đầu nhìn cô một cái, giống như là cực kì không thích cô chạm vào người mình vậy: “Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Anh ấy lạnh lùng, tuyệt tình và không hề để cho cô chút cứu vãn nào.

“Tiêu Chí Khiêm!” Tuyết Chi thực sự tức giận rồi, cô rất tức giận, vô cùng tức giận.

Anh ấy đang đùa sao? Nếu vậy, thì điều đó không vui chút nào cả!

“Tiêu Chí Khiêm, anh bị làm sao vậy?” Tuyết Chi chạy vòng ra trước mặt anh rồi đưa mắt trừng anh.

Tiêu Chí Khiêm hướng đôi mắt lạnh giá về phía cô và thốt ra những lời mang đầy trầm ngâm: “Bị sao vậy ư?” Một tia cười lạnh phát ra từ khóe môi anh, sau đó thanh âm thong dong của anh cất lên: “Tiêu Chí Khiêm trước đây là một tên ngốc, là một thằng ngu bị người ta giẫm đạp dưới chân một cách đáng đời!” Ánh mắt anh như lại lạnh hơn vài phần, anh nhìn Tuyết Chi, nhìn người con gái mà anh đã từng yêu thương nhất, bây giờ ngoại trừ căm hận về sự lừa dối của cô, anh đã không còn chút cảm xúc nào nữa rồi: “Nhưng mà bây giờ tuyệt đối không còn nữa, bởi vì... anh ta đã tỉnh ngộ rồi.”

Anh lướt qua cô, ánh mắt kiên định vững chắc như tường thành, anh đi thẳng ra cửa sắt và vứt lại một câu: “Đốt đi.”

Thạch cũng vừa mới tỉnh hồn sau sự sững sốt, sau đó lập tức đáp: “Vâng.”

Tuyết Chi vẫn đứng ngây ngốc tại chỗ, sắc mặt cô tái nhợt.

Anh ấy nói, anh ấy tỉnh ngộ rồi...Anh tỉnh ngộ rồi...

Có phải điều đó đã chứng minh, anh đã không còn là anh của ngày xưa nữa?

“Cô Trương.” Thạch bước lên trước, anh yên lặng vài giây rồi mới mở miệng: “Trạng thái tinh thần của cậu Tiêu luôn không được ổn định, tôi sẽ tìm bác sĩ tới kiểm tra cho cậu ấy, cô không cần lo lắng đâu, để tôi kêu Đinh Kiển đưa cô về trước nha.”

Tuyết Chi vẫn đứng bất động tại chỗ, cả cơ thể cô thì đang run rẩy không ngừng, cô chỉ cảm giác như hơi lạnh từ bốn phương tám hướng đang xồng xộc xông vào cô.

Trong lòng cô chỉ đang nhớ tới những câu nói kia.

Anh ấy không còn là anh của ngày xưa nữa, anh ấy tỉnh ngộ rồi, thay đổi rồi, sẽ không còn yêu thương, chiều chuộng và bảo vệ cô như báu vật nữa...

Cho đến hôm nay, cô mới chợt nhận ra mình đã tham lam và quen với sự sủng ái của anh quá rồi, cô đã ích kỉ và coi đó như là điều hiển nhiên. Sự kiên trì của anh khiến cô chắc chắn, tình cảm sâu đậm của anh khiến cho cô không còn sợ hãi, cô thậm chí còn ngây thơ nghĩ rằng ngay cả khi cả thế giới rời bỏ cô thì ít nhất Tiêu Chí Khiêm cũng sẽ vì cô mà ở lại.

Bây giờ, cô hoảng loạn thất thần như không còn biết gì nữa, đáy lòng cô trống rỗng, đầu óc thì hỗn loạn, cô vốn chưa từng nghĩ mình sẽ mất đi Tiêu Chí Khiêm...

Thạch nhìn chằm chằm vào cô một lát rồi lại nói: “Cô Trương, cô phải lập tức rời khỏi đây ngay.”

Tuyết Chi mù mà mù mờ ngẩng đầu nhìn anh, cô tính nói gì đó nhưng nơi cổ họng lại như nghẹn lại không cách nào nói ra được.

Mùi máu tanh xung quanh khiến cô ngạt thở.

Cô cũng không biết mình đã rời khỏi nơi đó như thế nào nữa, ngay cả khi ngồi lên xe rồi mà cô vẫn còn chưa hết hoảng loạn, cô ngồi ở ghế lái phụ, đầu thì dựa vào cửa sổ, ánh mắt thì lan man vô định.

Đinh Kiển lái xe nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn qua cô, khuôn mặt anh tú thanh thoát như không đành lòng nên đành lên tiếng an ủi cô: “Cô Trương, cô đừng nghĩ nhiều, nhất định là cậu Tiêu có ẩn tình gì đó thôi.” Anh ngừng một lát rồi tiếp lời: “Tôi có nghe Thạch nói rồi, cách bài trí trong căn nhà lúc nãy giống hệt như căn phòng ở bệnh viện tâm thần của cậu Tiêu luôn...”

Tuyết Chi từ từ tập trung tinh thần lại, cô quay đầu qua nhìn anh: “Anh nói... là có người cố ý kích thích anh ấy sao?

Đinh Kiển gật đầu, sau đó mắng: “Nếu để tôi điều tra ra được là tên khốn nào, tôi nhất định sẽ phế hắn! Đáng ghét, dám sử dụng thủ đoạn đê tiện này!”

Tuyết Chi hung hăng nhíu mày lại, đôi mắt cô trở nên nghiêm túc, dưới đáy mắt còn hiện lên một tia phẫn nộ.

Hình như cô biết là ai làm rồi!

Cô cất giọng lạnh lẽo: “Đinh Kiển, tạm thời tôi chưa về nhà, đưa tôi tới nơi này trước.”

“Huh, được.”
Đinh Kiển theo lời đưa cô đến thành phố, thấy cô bước xuống xe anh lại không yên tâm mà hỏi một câu: “Cô muốn đi đâu vậy? Có cần tôi đi cùng không?”

“Không cần đâu, cảm ơn anh.”

“Uh, vậy được rồi.” Đinh Kiển cũng thật sự không còn thời gian để trì trệ nữa, anh còn phải mau đi xem Thạch đã giải quyết hậu quả như thế nào rồi. Haiz, mấy tên gia hỏa đó không có ở bên cạnh là hai người họ phải bận đến quay mòng mòng, thật là không công bằng a!

Đinh Kiển lái xe rời khỏi, còn Tuyết Chi thì đi thẳng vào khu căn hộ cao cấp ở đằng sau kia.

Khi Bắc Minh Hạo ra mở cửa thì trông anh cũng không hề bất ngờ khi nhìn thấy Tuyết Chi, anh nghiêng người dựa qua thành cửa rồi cong cong khóe môi: “Nếu như em đến nói với anh là em đã hồi tâm chuyển ý rồi, thì anh cũng có thể suy nghĩ một chút.”

Anh còn chưa kịp nói xong thì Tuyết Chi đã hung hăng xông đến túm lấy cổ áo anh, tuy cô không cao bằng anh nhưng khí thế lẫm liệt của cô thật khiến người ta không xem thường được.

Giống như một bông hồng gai, cô bùng lên một ngọn lửa xung quanh mình, đôi mắt cô híp lại vô cùng dữ dội: “Là anh làm, có đúng không!”

Không cần giải thích, không cần thắc mắc, câu hỏi của cô đã rất chắc chắn rồi.

Sắc mặt Bắc Minh Hạo chợt trở nên lạnh lẽo, anh cúi tầm mắt xuống nhìn vào đôi bàn tay đang túm chặt cổ áo của mình, sau đó khóe môi anh đột nhiên cười khẩy, anh đưa tay siết lấy cổ tay cô, nhưng dường như sức có hơi mạnh nên cô đã bị ép buông tay ra. Người phụ nữ định rút tay mình lại nhưng lại bị bàn tay to lớn của anh nắm lại thật chặt, anh nghiêng người về phía trước rồi mạnh mẽ bao phủ lấy cô.

“Em muốn ra mặt cho hắn?”

“Quả nhiên là anh!” Tuyết Chi hung hăng cắn răng nghiến lợi, cô gào lên: “Đáng chết! Bắc Minh Hạo, anh nhất định phải hủy hoại anh ấy sao?!”

“Ha ha.” Anh mỉm cười, sau đó một tay siết lấy eo cô rồi kéo cô vào nhà, cánh cửa đóng rầm một phát, sau đó anh ép cơ thể của cô lên cửa, anh giương đôi con ngươi băng lãnh chằm chằm vào cô, gương mặt anh tuấn áp sát vào khiến cho cô không còn đường thoát, thanh âm anh thốt ra từng chữ từng chữ một: “Không sai, anh muốn hủy hoại hắn! Anh muốn nhìn thấy hắn ta đau đớn đến tuyệt vọng, muốn để cho hắn hối hận mà rời khỏi cái nơi dơ bẩn đó! Đây là những gì anh muốn, em hài lòng chưa?!”

Tuyết Chi cắn chặt môi mình và nhìn chằm chằm vào anh với sự căm ghét tột độ: “Bắc Minh Hạo, trước giờ tôi luôn nghĩ anh chỉ là một tên khốn vì mục đích của mình mà không từ thủ đọan nào.” Tiếp đó cô cười lạnh một tiếng: “Cho dù có là một thằng khốn, nhưng con người sống vì tiền thì cũng không có gì đáng trách, thế nhưng tới hôm nay, tôi mới biết, anh không chỉ là một thằng khốn mà còn là một kẻ xấu xa! Khiến cho tôi kinh tởm!”

Nhìn bộ dạng căm hận của cô, khiến anh không những không giận mà còn cười rộ lên: “Mới như vậy mà em đã cảm thấy kinh tởm rồi sao? Vậy thì Tiêu Chí Khiêm của em thì sao? Em biết hắn sạch sẽ tới mức nào không?”

Tuyết Chi dùng hết sức đẩy anh ra, lửa giận khắp người cô càng bùng lên mạnh mẽ, đôi mắt cô cũng đỏ ửng cả lên: “Tôi không cho phép anh nói anh ấy!”

Kiếp trước, cô để mặt anh ta tùy tiện sắp xếp, hại cho Tiêu Chí Khiêm khắp người đều tàn tật. Còn kiếp này, cho dù cô có bầm mình bầm mảy, cô cũng phải bảo vệ Tiêu Chí Khiêm!

Bắc Minh Hạo đột nhiên cười khẩy, sự tàn nhẫn trong đôi mắt anh như đang từng chút từng chút cách xa cô, anh nói một cách không nhanh không chậm: “Em có biết, lúc hắn ở bệnh viện tâm thần, hắn chính là đồ chơi của đám bác sĩ đó không. Ha ha, nếu như em nhìn thấy ảnh lúc nhỏ của tên gia hỏa đó, thì sẽ biết tại sao hắn lại được yêu thích như vậy...”

Tuyết Chi ban đầu thì sững sờ, nhưng sau đó, đầu óc cô lại như đang vỡ ra một cái ‘rắc’.

Cô không thể tưởng tượng được rằng một đứa trẻ nhỏ như vậy mà lại bị đám cầm thú kia đối đãi như vậy! Trái tim cô như đang bị một tảng đá khổng lồ đè lên, đau đớn vô cùng, trái tim như đang rỉ máu, từng giọt từng giọt chảy ra.

Lần đầu tiên, Tuyết Chi cảm thấy Tiêu Chí Khiêm giết người như vậy lại là một điều an ủi, bây giờ cô thật sự rất muốn tìm ra những kẻ cặn bã đã bắt nạt anh kia, khiến cho bọn họ trào máu ra, moi móc tim của bọn họ ra để xem có phải là màu đỏ hay không!

Đột nhiên, những giọt nước mắt của cô chảy xuống, cô đau đớn khóc rống lên.

Cô không cần biết người trước mặt cô có phải là kẻ cô hận nhất hay không, trái tim cô đau đến mức không thở nổi nữa rồi, sự đau đớn lan rộng ra khắp tứ chi, khắp xương cốt, nếu như không phát tiết ra được, cô sợ cô sẽ sụp đổ mất.

Tiêu Chí Khiêm... anh còn phải chịu thêm bao nhiêu đau đớn nữa hả.

Trái tim cô đau vô cùng.

Bắc Minh Hạo khẽ sững sờ, anh vốn tưởng sẽ được nhìn thấy một chút sự kinh tởm trên mặt cô, nhưng cô lại khóc lên, khóc một cách thương tâm như vậy!

Những giọt nước mắt đó là dành cho Tiêu Chí Khiêm!

Không phải kinh tởm, mà là thương xót!

Một cơn giận vô cớ lại trào lên nuốt chửng anh lần nữa, anh không muốn nhìn cô khóc vì một tên đàn ông khác, không thích trái tim cô nghĩ về anh ta!

Đột nhiên Bắc Minh Hạo siết chặt lấy cánh tay của cô, anh đưa đôi mắt âm trầm chăm chăm nhìn cô: “Trương Tuyết Chi, em tỉnh lại đi! Tên khốn dơ bẩn đó chỉ là đồ chơi của người khác thôi...”

........

Chương 57: Tôi sẽ giết anh!

Tuyết Chi xông đến Bắc Minh Hạo như một kẻ điên, sức lực mạnh mẽ của cô khiến cho anh phải loạng choạng.

Cô siết chặt bàn tay của mình lại, đôi bờ má trên khuôn mặt xinh đẹp đã đỏ bừng lên, cả cơ thể cô thì không ngừng run lẩy bẩy, đôi mắt cô thì như bùng ra lửa, cô siết chặt anh lại rồi nói: “Trên đời này, Tiêu Chí Khiêm chính là người duy nhất mà tôi có thể vì anh ấy mà giết người đó. Bắc Minh Hạo, anh nghe cho rõ đây, nếu anh còn đụng đến anh ấy, tôi sẽ giết anh mà không cần tiếc bất kì giá nào, cho dù có phải ngồi tù cả đời, cho dù lúc đó không còn Trương Tuyết Chi nữa, tôi cũng sẽ giết anh.”

Sau đó cô quay người lại kéo cửa ra và biến mất trong tầm mắt của anh.

Bắc Minh Hạo chưa bao giờ bị một người phụ nữ làm cho sốc đến như thế này, anh không sợ lời cảnh báo của cô, nhưng anh cũng chắc chắn cô sẽ nói được làm được! Sự quyết đoán của cô ấy, sự đau lòng của cô ấy, sự hy sinh của cô ấy... tất cả đều vì Tiêu Chí Khiêm! Anh thật không hiểu, tên Tiêu Chí Khiêm đó rốt cuộc là có điểm nào tốt mà cô lại có thể cam tâm tình nguyện vậy chứ!

Nghĩ đến những gì vừa xảy ra trong tòa nhà đó, anh lại lạnh lùng nheo mắt lại.

Tên gia hỏa đó là một kẻ điên không hơn không kém, một tên mất trí tàn nhẫn! Tại sao, Trương Tuyết Chi lại thà chọn một kẻ mất trí còn hơn là đưa mắt nhìn anh một cái?

Đột nhiên người đàn ông vung tay hung hăng nện một cái lên trên tường.

Anh biết rõ cô chính là đối tượng mà mình cần phải trả giá trong kế hoạch phục thù của mình, nhưng anh lại không thể nào kiểm soát mong muốn có được cô! Anh càng chống cự, ham muốn của anh lại càng mạnh mẽ, hệt như một dòng chảy nhấn chìm anh.

Rốt cuộc anh nên làm gì mới được đây? Sau khi hủy hoại Tiêu Chí Khiêm, rồi...

Hủy hoại cô ấy sao?

Tuyết Chi bước ra khỏi thang máy, đôi mắt đỏ hoe của cô vẫn không ngừng tuôn nước mắt.

Cô ghét chính mình! Sao mà cô lại có thể đã từng làm hại một Tiêu Chí Khiêm như vậy chứ? So với đám cầm thú không có lương tâm kia thì cô cũng có tốt lành gì đâu? Đối với Tiêu Chí Khiêm mà nói, cô chính là kẻ đã giáng cho anh một nhát dao chí mạng cuối cùng!

“Trương Tuyết Chi?” Một thanh âm kinh ngạc vang lên, sau đó cô liền bị một người túm lấy.

Tuyết Chi xuyên qua những giọt nước mắt thì nhìn rõ người ở phía đối diện, một sự ghê tởm lập tức hiện lên trên lông mày của cô, cô cất giọng nói mang chút khàn khàn: “Đỗ Hân Dĩnh, tôi cảnh cáo cô, bây giờ đừng có mà chọc giận tôi.”

Đỗ Hân Dĩnh bực bội, khuôn mặt xinh đẹp của cô khẽ nhăn lại rồi hỏi: “Trương Tuyết Chi, sau cô lại xuất hiện ở đây?”

Trái tim của Tuyết Chi đã trở nên bất lực vì nỗi đau mà Tiêu Chí Khiêm phải chịu, nên cô không muốn phí thêm sức lực đối phó với người phụ nữ này nữa, thế là cô hung hăng hất tay cô ta ra rồi quay người lại đi ra ngoài.

“Trương Tuyết Chi, cô dừng lại cho tôi!” Đỗ Hân Dĩnh thẹn quá hóa giận, cô ta sải bước lớn đi tới chặn Tuyết Chi lại, đôi mắt cô ta bị mù quáng bởi sự ghen tuông sâu sắc, cô càng lảng tránh thì cô ta càng ghét: “Trương Tuyết Chi, cô đúng là tiện nhân! Một tên Tiêu Chí Khiêm vẫn chưa đủ sao? Sao cứ quấn lấy Hạo mãi thế?!”

Tuyết Chi nghiêng người định lướt qua cô ta, nhưng Đỗ Hân Dĩnh đang điên đầu thì sao lại có thể bỏ qua cô dễ vậy được? Cô ta lại chặn lấy đường của cô rồi trừng đôi mắt căm hận nhìn cô: “Hạo là của tôi! Cô đừng có mà câu dẫn anh ấy!”

Tuyết Chi đứng tại chỗ và không ngừng hít thở sâu, để đảm bảo rằng cô sẽ không làm ra bất kỳ hành vi cố ý làm tổn thương người khác nào, sau đó mới thu lại những giọt nước mắt rồi nở nụ cười thong dong nhìn cô ta: “Đỗ Hân Dĩnh, cô nghĩ cô có thể giữ người đàn ông đó mãi mãi được sao?”

Sắc mặt Đỗ Hân Dĩnh khẽ sững lại: “Cô, cô có ý gì?”

Tuyết Chi cười nửa miệng, cô cố ý đưa tay chỉnh sửa cổ áo của mình, rồi lại chải chuốc tóc bên tai của mình: “Có những chuyện, cô vẫn nên tự mình đi hỏi anh ta đi.” Vừa dứt lời cô liền hung hăng đẩy cô ta ra, sau đó mở cửa lớn của khu căn hộ ra rồi rời khỏi.

Đỗ Hân Dĩnh đứng bất động tại chỗ với khuôn mặt tái nhợt, Trương Tuyết Chi ám chỉ rõ ràng như vậy, làm sao cô không hiểu được chứ? Hơn nữa cô ta khóc lóc chạy ra ngoài với bộ dạng kích động như vậy...

Đỗ Hân Dĩnh chợt lắc lắc đầu thật mạnh, cô không muốn đi tin những chuyện đáng sợ đó đâu, nhưng mà cái cảm giác tự ti ăn sâu vào gốc rễ trong tim cô lại khiến cô không thể nào phán đoán một cách lý trí được, trong tiềm thức, cô từ lâu đã tin rằng Bắc Minh Hạo đã không thể chịu được sự quyến rũ của Trương Tuyết Chi rồi.

Cho dù nó chỉ là nhất thời đi nữa.

Tuyết Chi trở về nhà rồi bước vào phòng mà không nói một lời nào, sau đó cô ngã gục xuống dưới giường.

Tiêu Chí Khiêm....

Nghĩ đến anh, trái tim cô lại bắt đầu đau.

Tận mắt nhìn thấy đôi bàn tay nhuộm đầy máu của anh, tận tai nghe thấy Thạch nói những cỗ thi thể đó không được nguyên vẹn nữa...nhưng những thứ này còn không khiến cô sốc bằng những đau khổ mà anh đã phải trải qua lúc nhỏ.

Trong mắt mọi người thì Tiêu Chí Khiêm không khác gì một tên thần kinh cả, nhưng có ai đã thật sự đi vào thế giới cô đơn của anh ấy chưa? Có ai thật sự là đang quan tâm anh ấy không?
Trái tim cô lại nhói lên rồi, nó khiến cô ngạt thở.

Tuyết Chi lại ngồi dậy, cô phải đi gặp anh! Cho dù anh có biến thành bộ dạng nào đi chăng nữa, anh im lặng hay anh tỉnh táo cũng được, cô phải đi gặp anh ấy! Để nói cho anh ấy biết, cho dù như thế nào đi nữa cô vẫn sẽ luôn ở bên cạnh anh, có chết cũng không rời!

Sau khi chào thím Đỗ, Tuyết Chi bắt taxi đến Tây Sơn.

Sau một ngày dài mệt mỏi, màn đêm đã buông xuống, trời chiều vô tận đang ôm lấy bạt ngàn những vì sao.

Tuyết Chi đến nhà Tiêu Chí Khiêm, thím Trương nhìn thấy cô thì vội vã nói: “Cô Trương, cậu chủ về rồi.

“Thím Trương, con muốn gặp Tiêu Chí Khiêm.”

“Được, tôi sẽ lên kêu cậu chủ, cô Trương à cô ngồi đây đợi lát nha.” Thím Trương rất nhiệt tình.

Ngồi trong phòng khách, Tuyết Chi đột nhiên trở nên lo lắng đến nỗi lòng bàn tay cô đổ đầy mồ hôi lạnh, thái độ của Tiêu Chí Khiêm đối với cô bắt đầu khiến cô cảm thấy bất an.

Một lúc sau, thím Trương bước xuống từ cầu thang, sắc mặt trông có vẻ khó hiểu, bà bước tới rồi nói một cách áy náy: “Cô Trương à, cậu chủ đã nghỉ ngơi rồi.”

Đáy mắt Tuyết Chi chợt lóe lên một tia mất mát, nhưng cô vẫn nở một nụ cười cảm kích với thím Trương: “Con biết rồi, vậy con về trước đây.”

Nhìn thấy vẻ thất vọng của Tuyết Chi, thím Trương chợt thì thầm trong lòng, cậu chủ thương cô ấy hệt như báu vật trong tim mình vậy, sao lại vô duyên vô cớ nghe thấy cô ấy đến mà lại không hỏi không han vậy chứ! Không lẽ... đôi tình nhân này đang cãi nhau sao?

Nghĩ về điều này, đáy lòng thím Trương lại cảm thấy nhẹ nhõm, người trẻ tuổi mà, yêu nhau và cãi nhau cũng là chuyện bình thường mà thôi. Lúc bà tiễn Tuyết Chi đi còn không quên an ủi cô: “Cô Trương à, cô đừng để bụng nha, ngày mai tôi sẽ kêu cậu chủ gọi điện cho cô.” Tuyết Chi nở một nụ cười miễn cưỡng: “Cảm ơn thím.”

“Cô Trương, trễ như vậy rồi hay để tôi kêu tài xế đưa cô về nha.”

“Không cần đâu, ở đây không khí rất tốt nên con muốn đi dạo một mình một lát.” Trong giây phút cô quay người lại thì nụ cười trên gương mặt cô liền dần dần biến mất, cô cúi thấp đầu rồi đi xuống núi.

Gió lạnh ban đêm đập vào người cô, làn gió xuyên qua quần áo khiến cô lạnh đến thấu xương.

Tuyết Chi siết chặt áo của mình, bây giờ là đầu tháng 11 rồi, cô trọng sinh đến kiếp này đã sắp được 1 tháng. Trong một tháng nay, toàn bộ tâm tư của cô dường như chỉ đặt vào Tiêu Chí Khiêm, không nói đến sự áy náy và trách nhiệm mà cô ở bên cạnh anh ấy dường như đã trở thành một thói quen rồi, nhưng hôm nay cô mới phát hiện, trước giờ cô luôn nghĩ là mình đang bảo vệ anh ấy nhưng trên thực tế, là cô lại càng ỷ lại vào anh ấy nhiều hơn.

Khi Tiêu Chí Khiêm nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt chở đầy sự lạnh lẽo và ghê tởm đó, cô cảm thấy như cả thế giới của mình sắp sụp đổ rồi, cô đã mất đi động lực khiến cô quay trở lại đây và mất đi niềm tin đã chống đỡ mình...
Tại sao anh ấy lại đột nhiên trở nên như thế chứ? Rốt cuộc là cô phải làm sao thì mới tìm lại được Tiêu Chí Khiêm của trước đây đây?

Dọc theo con đường cao tốc không người, cô đã đến chân núi, lúc này, có một chiếc ô tô màu đen lặng lẽ dừng lại trước mặt cô, cánh cửa mở ra và sau đó Thạch bước xuống cúi đầu với cô: “Cô Trương, để tôi đưa cô về.”

Nhìn thấy anh, Tuyết Chi liền không từ chối. Sau khi lên xe, Thạch liền khởi động xe và lái trên đường cao tốc.

Cả hai đều giữ im lặng, Tuyết Chi vốn muốn hỏi anh về chuyện của Tiêu Chí Khiêm nhưng lời vừa ra đến cửa miệng thì lại không biết nên nói gì trước nữa. Lúc này cô mới phát hiện, những điều cô biết về Tiêu Chí Khiêm lại ít ỏi đến mức đáng thương, những chuyện ít ỏi mà cô biết về anh ấy đều là nghe được từ miệng của người khác.

Một lúc lâu sau đó, cô tựa đầu vào lưng ghế rồi khẽ giọng hỏi: “Anh ấy không muốn gặp tôi.”

Thạch liếc mắt nhìn qua cô, anh trầm mặc một lát rồi mới mở miệng: “Trong ngôi nhà đó tôi đã phát hiện một thứ.”

Tuyết Chi lập tức nhướn mày: “Thứ gì?”

Thạch không trả lời mà chỉ nói: “Tôi nghĩ cậu Tiêu đã bị kích thích rất dữ dội trong căn nhà đó, mục đích của đối phương rất rõ ràng và hắn cũng biết rất rõ về cậu chủ, thứ nhất là bày biện căn nhà cho giống với căn phòng ở bệnh viên tâm thần khi trước rồi tìm ai đó để tái hiện lại cảnh tượng đó, đó chính là quá khứ mà cậu Tiêu không muốn đối mặt nhất, chuyện đó giống như là đang rạch sâu thêm vết thương lòng của cậu ấy vậy. Sau đó lại lấy thứ mà cậu ấy để ý nhất để đả kích cậu ấy, nhằm triệt để tiêu hủy ý chí của cậu Tiêu!”

Đôi môi của Tuyết Chi mím chặt lại.

Bắc Minh Hạo, rốt cuộc anh hận Tiêu Chí Khiêm đến mức nào mà có thể ra tay tàn độc đến như vậy chứ!

Thạch tiếp tục nói: “Tuy nhiên, cá nhân tôi lại cảm thấy đây không hẳn là một điều không tốt."

Tuyết Chi sững người, nhìn anh: “Tại sao?”

“Trạng thái tinh thần của cậu Tiêu luôn là mối lo ngại lớn nhất đối với chúng tôi, đầu óc của cậu ấy như được đặt một quả bom hẹn giờ vào vậy, cũng không biết khi nào thì sẽ phát nổ, mà đoạn quá khứ đó chính là điều cấm kỵ của cậu ấy, chúng tôi không có ai dám nhắc đến cả. Tuy nhiên, không ép cậu ấy đối mặt thì sao mà chữa lành được vết thương đó chứ?”

Thạch nhàn nhạt nói: “Vì vậy, cho dù ý định của hắn có là gì đi nữa thì hắn cũng đúng là đã đánh bừa mà trúng, hắn đã làm chuyện mà chúng tôi luôn muốn làm, tuy thủ đoạn có hơi tàn nhẫn nhưng đối với cậu Tiêu mà nói, cậu ấy cần phải có một liều thuốc mạnh.” Nói đến đây, ngữ khí của anh ta lại lạnh xuống vài phần: “Có điều, chúng tôi cũng tuyệt đối không tha cho tên khốn kia đâu.”

Cũng không khó để nghe ra được ý trong lời nói của Thạch, bọn họ cũng đã biết là do ai làm rồi.

Tuyết Chi cẩn thận suy nghĩ đến lời nói của Thạch, nếu như cô không đi tìm Bắc Minh Hạo thì chỉ e là cô đã không thể hiểu sâu sắc như vậy rồi.

Như Thạch đã nói, Tiêu Chí Khiêm không thể cứ giam mình mãi như vậy được, hậu quả của việc kìm nén lâu dài có lẽ sẽ còn đáng sợ hơn uy lực của một trái bom hẹn giờ nữa.

Cô chậm rãi gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”

Thạch liếc nhìn cô một lần nữa: “Phản ứng hiện tại của cậu Tiêu cũng có thể được coi là ý thức tự bảo vệ mình sau khi bị kích thích quá nặng, giống như là khi người nào đó phải đối mặt với nguy hiểm, họ sẽ theo bản năng tìm kiếm một vũ khí để phòng vệ vậy, còn cậu Tiêu chỉ là đang dùng một loại tính cách lãnh khốc khác để ngụy trang thôi, cậu Tiêu trong bộ dạng đó có thể là một bản thân trong phiên bản tàn bạo khác mà cậu ấy đang che giấu.”

Tuyết Chi nheo mắt rồi dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ xe.

Một bản thân khác mà anh ấy đang giấu...

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, Tiêu Chí Khiêm sẽ trở thành một Tiêu Chí Khiêm xa lạ.

“Cô Trương.” Không biết Thạch đã lái đến khu nhà của cô từ khi nào nữa, anh nghiêng đầu qua nhìn cô: “Cho dù cậu ấy có biến thành bộ dạng nào đi nữa, thì đối với chúng tôi mà nói cậu ấy vẫn mãi là cậu Tiêu.”

Tuyết Chi ngước mắt lên, cô có thể nghe hiểu hàm ý trong câu nói của anh, cô nhìn chằm chằm vào anh một cái rồi khẽ cong đôi môi trắng bệch của mình lên: “Đối với tôi cũng vậy.”

Tiêu Chí Khiêm, chỉ có một Tiêu Chí Khiêm ở trên thế giới này mà thôi, dù có chuyện gì xảy ra, anh ấy vẫn là Tiêu Chí Khiêm.

Và tất cả những gì cô phải làm là tiếp tục bảo vệ anh, cho dù cô có phải đau lòng, phải bị thương đi nữa, thì đó cũng là vì cô đã nợ anh.

….….

Chương 58: Nhận chức

Liên tiếp mấy ngày hôm sau, Tuyết Chi đều không gặp được Tiêu Chí Khiêm, nhưng lại nhận được rất nhiều tin tức từ anh ấy.

Lần đầu tiên, anh tiến vào Hội đồng quản trị của Tập đoàn nhà họ Tiêu với tư cách là con trai của nhà họ Tiêu, và tất cả các nhân vật nguyên lão của nhà họ Tiêu đều có mặt, không có ngoại lệ.

Lần đầu tiên anh được giới truyền thông phỏng vấn, đứng trước ống kính chớp liên tục, nhưng anh vẫn thong dong và điềm nhiên.

Lần đầu tiên anh rời khỏi Tây Sơn và tự mình sống ở nhà riêng.

Lần đầu tiên anh...

Mỗi một tin tức của anh Tuyết Chi đều được biết thông qua báo chí. Nhìn anh trong tấm ảnh chụp mà Tuyết Chi lại bất giác đưa ngón tay ra vuốt ve, cuối cùng anh cũng đã tháo được mớ xiềng xích phong ấn mình mà chủ động xuất kích rồi, không còn bị ai hà hiếp, không còn hỏi han quan tâm điều gì nữa, mấy ngày liên tiếp tên của anh đều được nhắc tới trên những tiêu đề hot, anh bắt đầu xây dựng hình tượng công chúng và bước vào trụ sở Tập đoàn nhà họ Tiêu một cách rõ ràng phân minh.

Đó không phải là những gì mà cô muốn làm sao? Bây giờ anh đã làm được điều đó rồi, cô phải vui mừng cho anh mới đúng, nhưng tại sao đáy lòng cô lại chua xót như vậy chứ?

Anh nói, anh tỉnh ngộ rồi, anh đã không còn là Tiêu Chí Khiêm của ngày xưa nữa rồi...

Cô nắm chặt tờ báo rồi nằm sấp lên giường, đôi bàn tay cô càng lúc càng siết chặt lại thành quyền.

Cô là một kẻ dối trá, cô nói dối tất cả mọi người, kể cả chính mình!

Áy náy gì chứ, trách nhiệm gì chứ, tất cả đều là dối trá! Cô chẳng qua chỉ là tiếp cận anh thêm lần nữa để có thể thuận lợi lợi dụng tình yêu sâu đậm của anh, sự bao dung của anh để chữa lành vết thương trước đây mà thôi!

Vì anh, mà cô trở nên tham lam hơn và... không thể tách rời khỏi anh nữa.

Nếu đây là một giấc mơ đẹp mà cô đã tự dệt lên cho chính mình, khi cô không còn màng bất kì thứ gì mà đâm đầu vào lần nữa thì anh lại rút lui ra.

Anh ấy tỉnh táo rồi, anh đã biết cách đối phó với môi trường xung quanh, anh hoàn toàn có khả năng để làm điều đó, bây giờ anh không cần cô nữa, không còn coi cô là ưu tiên hàng đầu nữa, anh bắt đầu làm chủ mọi thứ xung quanh, nhưng chỉ duy nhất là không còn chỗ cho cô nữa rồi.

Chỉ cần nghĩ tới việc trong mắt anh đã không còn cô nữa, là trái tim Tuyết Chi lại đau nhói tận xương tủy. Không giống như sự không cam chịu khi cô không có được Bắc Minh Hạo, vì để đạt được mục đích mà cô có thể làm ra bất kì điều gì! Nhưng đối với Tiêu Chí Khiêm lại khác, cô vậy mà lại tuôn trào đầy sự bất lực.

Là bởi vì cô quá quan tâm anh.

Ai tới nói cho cô biết đi, cô rốt cuộc nên làm gì đây, phải làm sao thì anh mới có thể chấp nhận cô lần nữa? Cô không muốn... mất đi anh lần nữa đâu, cô thật sự không muốn.

“Chị à?” Trương Thịnh Huy đang đứng ngoài cửa ló đầu vào.

Tuyết Chi vội vàng cất tờ báo và cố giấu mặt mình đi: “Sao vậy?”

Trương Thịnh Hải bước vào và nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng: “Chị, chị có sao không vậy?”

“Chị có thể bị sao chứ?” Tuyết Chi cố gắng chấn chỉnh lại cảm xúc rồi quét ánh mắt hờ hững nhìn em trai: “Lại hết tiền rồi sao?”

“Chị!” Trương Thịnh Hải phàn nàn: “Nói như em chỉ biết nhận tiền thôi vậy, em trai của chị chỉ muốn biết là chị có ổn hay không thôi!”

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của chị gái, cậu liền đi tới và đặt mông ngồi xuống, cánh tay to lớn khoác qua vai cô, rồi vỗ vỗ một cách cứng nhắc: “Chị ơi, nếu chị cần một bờ vai, em có thể cho chị mượn, chị muốn khóc thì cứ khóc đi!”

Tuyết Chi cười cười rồi đẩy vai cậu ra: “Bớt tỏ ra đẹp trai trước mặt chị đi, chị mày đang khỏe re mà khóc cái gì chứ!”

Trương Thịnh Hải cố chấp nói: “Chị, em biết chị đang nhớ anh trai kia, anh ta đã không còn quan tâm chị nữa, chúng ta cũng không nên nhớ tới anh ta nữa đâu!”

Tuyết Chi sững sờ, đôi con ngươi của cô khẽ lập lòe vài cái, sau đó cô cúi đầu xuống, đẩy cậu ta ra rồi quay mặt về hướng khác: “Đừng nói bậy, chị không nhớ ai hết.”

“Chị!” Trương Thịnh Hải lại vòng đến trước mặt chị gái, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy sự kiên trì: “Chị đã nhốt mình ở nhà mấy ngày rồi, lúc nào cần báo thì mới ra khỏi phòng thôi...” Cậu ngừng một lát rồi hậm hực nói: “Chị à, không phải chỉ là một tên đàn ông thôi sao! Em lập tức đi giới thiệu bạn học của em cho chị nha! Gia thế và bối cảnh tuyệt đối không thua gì tên Tiêu Chí Khiêm đó đâu! Sau khi bọn họ mà gặp chị thì kiểu gì cũng xếp hàng dài mấy cây số đợi để hẹn với chị cho xem!” Cậu không nói với chị gái rằng ở trường cậu đã mang danh là người chuyển lời hẹn hò mà đã ăn chùa uống chùa biết bao nhiêu lâu rồi đó.

Tuyết Chi mím môi dưới rồi mỉm cười, cô đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt trẻ trung tràn đầy chí tiến thủ của em trai mình, sau đó lại không khách khí mà vỗ một cái: “Chị không có hứng thú với mấy nhóc miệng còn hôi sữa đâu.”

“Nhưng...” Trương Thịnh Hải vẫn còn muốn khuyên cô nhưng Tuyết Chi lại cười cười nói: “Được rồi, chị không sao đâu, càng không vì một ai mà đòi sống đòi chết đâu, chỉ là đợt trước bận quá nên có chút mệt thôi.”

“Thật không?” Trương Thịnh Hải giương đôi mắt đầy nghi ngờ nhìn cô.

“Mau đi thăm cô em Đào Nhi của em đi!” Tuyết Chi không muốn nói về vấn đề này nữa nên đã đẩy em trai ra ngoài.Khoảnh khắc cánh cửa được đóng lại, cô đã dựa lưng mình vào cánh cửa, đôi mắt cô lúc này lại trở nên ảm đảm, khuôn mặt với dung nhan tuyệt mỹ trong phút chốc đã mất đi sự rạng rỡ.

Lúc này, điện chợt thoại reo lên, thế là cô từ từ đi tới và nhấc máy, bên đầu dây bên kia đột nhiên truyền tới một thanh âm lanh lảnh nhưng không kém sự già dặn: “Tuyết Chi, chị là Hà Hạnh.”

“Chị Hạnh?” Tuyết Chi có chút bất ngờ.

Hà Hạnh mỉm cười nói: “Có rảnh không? Ăn với chị một bữa cơm trưa đi, một mình ăn cô đơn lắm.”

Tuyết Chi từ lâu đã có nghe đến vị trí của Hà Hạnh ở trong Tập đoàn nhà họ Tiêu, số người đàn ông đợi hẹn với cô ấy cũng có thể hất văng Tập đoàn nhà họ Tiêu tới mấy vòng rồi, tuyệt đối không thể nào có chuyện ăn cơm một mình buồn chán nên mới kêu mình đi ăn cơm chung được. Cô biết cô ấy tìm cô là vì có việc nên đã vui vẻ nhận lời.

Vào buổi trưa, Tuyết Chi đến một nhà hàng tây ở bên cạnh Tập đoàn nhà họ Tiêu như lời hẹn, Hà Hạnh đã đợi sẵn ở đó nên đã vẫy tay gọi cô: “Tuyết Chi, ở đây.”

Cô ấy mỉm cười và nhìn Tuyết Chi ngồi xuống, Hà Hạnh sau đó lại đưa mắt quét trái quét phải nhìn cô: “Sắc mặt không tốt, sao vậy, mấy hôm nay không ngủ được sao?”

“Có sao?” Tuyết Chi đưa tay sờ sờ mặt mình, cô rõ ràng đã trang điểm rất kỹ trước khi ra ngoài rồi mà, còn hiện rõ như vậy sao?

Nhìn thấy động tác mù mà mù mịt đầy đáng yêu của cô, Hà Hạnh liền cười phụt một tiếng, thật là không giống với đám phú nhị đại mà cô đã từng gặp qua chút nào, cô gái này đúng là thật thà mà.

“Nào, ăn trước đã.”

Tuyết Chi không có lòng dạ nào để ăn nên chỉ ăn qua loa vài miếng, cô nhìn thấy Hà Hạnh uống rất nhiều rượu đỏ nên không thể không lo lắng hỏi: “Chị Hạnh, buổi chiều chị còn phải về công ty mà, uống nhiều rượu như vậy không sao chứ?”

Hà Hạnh xua xua tay: “Em không biết chứ, Bộ phận quan hệ công chúng gần đây bận tới tối mặt tối mũi, chị mà không uống chút rượu để làm dịu cảm xúc của mình thì không thể nào đi ứng phó hết được đâu.”

Đôi mắt Tuyết Chi khẽ nheo lại, dĩ nhiên cô hiểu là cô ấy đang đề cập đến sự xuất hiện đột ngột của Tiêu Chí Khiêm, cho dù cô rất muốn hỏi những câu hỏi liên quan đến anh ấy nhưng cô lại cố gắng kìm nén lại, vì dẫu sao điều đó cũng giống như uống rượu độc giải khát (*) mà thôi, biết càng nhiều, thì khoảng cách giữa cô và anh lại càng xa. Không thể không thừa nhận rằng, người luôn ở trong tim cô vẫn là Tiêu Chí Khiêm của ngày nào cơ...

(*) Ví với việc chỉ giải quyết khó khăn trước mắt mà không tính đến hậu quả về sau. Ở đây ý chỉ nữ chính muốn hỏi về Tiêu Chí Khiêm để thỏa lòng mong nhớ trước mắt nhưng sau này khi càng biết nhiều thì lại càng đau lòng mà thôi.

Nhìn thấy phản ứng của cô, Hà Hạnh liền mỉm cười dịu dàng rồi đặt ly xuống: “Tuyết Chi, em tốt nghiệp được vài tháng rồi đúng không?”

Tuyết Chi thu những mạch suy nghĩ vu vơ của mình lại rồi gật đầu: “Sắp ba tháng rồi.”

“Vẫn chưa tìm việc sao?”

“Ừm, trước đây có chút chuyện nên hơi bận.”“Ha ha.” Hà Hạnh cười rộ lên: “Hay quá, vậy tới giúp chị đi.”

“Giúp chị?” Tuyết Chi nhìn Hà Hạnh với ánh mắt nghi ngờ.

“Cậu Tiêu đột nhiên thể hiện thần uy, khiến cho Bộ phận quan hệ công chúng của tụi chị mệt mỏi thảm thương luôn, mỗi ngày lo ứng phó với bên truyền thông kia thôi cũng đủ đau đầu rồi.” Hà Hạnh phàn nàn đủ điều, nhưng đôi mắt sắc bén lại lóe lên vài phần thú vị: “Người của Bộ phận quan hệ công chúng nói ít cũng không phải là ít, nói nhiều thì cũng không hẳn là nhiều, mỗi người một việc riêng, nhưng đám người đó bị chị chiều chuộng đến hư rồi nên lười biếng lắm, không ai muốn đi ứng phó với tình cảnh khó giải quyết này hết.”

Cô nhìn chằm chằm vào Tuyết Chi rồi mỉm cười nói: “Thân phận cậu Tiêu đặc biệt, chị muốn tìm một trợ lý chịu trách nhiệm cho tất cả các vấn đề quan hệ công chúng của anh ấy. Với sự hiểu biết của em về anh ta, thì không còn ai có thể phù hợp hơn, thế nào, có hứng thú không?”

Đáy lòng Tuyết Chi thầm gào lên, cô luôn không có cơ hội để tiếp xúc với Tiêu Chí Khiêm, đây chính là một cơ hội tốt, nếu như vậy thì cô có thể quang minh chính đại ở bên cạnh anh ấy rồi.

Sau khi suy nghĩ một lúc, cô ngước mắt lên và nhìn chằm chằm vào Hà Hạnh: “Chị Hạnh, chị đây là đang giúp em sao?”

Hà Hạnh cười cười, nói chuyện với mấy cô gái thông minh đúng là sướng, cô không vòng vo nữa mà trực tiếp nói thẳng: “Chị đây là đang giúp cậu Tiêu.”

Tuyết Chi lập tức nhướng mày, bộ dạng chờ đợi câu tiếp theo.

Hà Hạnh nhắm mắt lại rồi thản nhiên nói: “Mười ba năm trước, khi chị vừa vào Tập đoàn nhà họ Tiêu làm việc ngày đầu tiên thì đã bị phái ra ngoài công ty đón khách... sau chuyện đó thì chị mới biết, người đó là con trai của ông chủ.” Hà Hạnh thở dài một tiếng, rồi nói: “Chị vẫn không quên được cảnh tượng ngày hôm đó, cái bệnh viện tâm thần ấy cũng không lớn lắm nhưng trong đó lại nhốt rất nhiều bệnh nhân, tiếng chửi mắng răn đe của y tá thì vang lên không ngớt... khung cửa sổ trong phòng đều được làm bằng sắt, nhìn chả khác gì một cái lồng giam thú cả, lúc đó cậu Tiêu ngồi ở trong đó, không động đậy gì hết... haiz, một người con trai tuấn tú như vậy thật khiến người ta đau lòng mà.”

Cô ngước mắt lên rồi nhìn vào ánh mắt ngập tràn thương cảm của Tuyết Chi, cô cười một cái rồi nói thẳng toẹt ra: “Chị biết Tổng giám đốc Tiêu không thích anh ấy, chị lại không muốn đắc tội với ông chủ của mình nên đã cố gắng giúp anh ấy được chút nào thì hay chút đó mà thôi, có em ở đây chị sẽ bớt được không ít tâm tư đó.”

Sự chân thành của cô ấy đã khiến Tuyết Chi cởi bỏ lớp phòng vệ của mình, cô khẽ cười một cái, ánh mắt sáng như ngọn đuốc nhìn về phía Hà Hạnh: “Chị Hạnh, em nhận công việc này.”

Hà Hạnh mỉm cười: “Vào lúc chín giờ ngày mai, hãy đến Bộ phận nhân sự để làm thủ tục nhận chức.

“Ừm.”

Nhìn theo bóng ảnh đang rời đi của Tuyết Chi, Hà Hạnh khẽ bưng ly rượu lên rồi nhấp một ngụm, đôi mắt phong tình vạn chủng (*) xinh đẹp kia khẽ rũ xuống.

(*) Chính là không cần lúc nào cũng phải cố tỏ ra quyến rũ mà chỉ cần một cái nhíu mày, một ánh mắt lơ đãng cũng đủ khiến bao nhiêu đoá hoa đào nguyện vì nàng mà nở rộ. Đây chính là sự quyến rũ toát ra từ trong cốt cách chứ không phải vẻ bề ngoài.

Đó là tất cả những gì mà cô có thể giúp đỡ.

Ngày hôm sau, Tuyết Chi đến Tập đoàn nhà họ Tiêu

Nhìn lên tòa nhà cao chót vót, đôi mắt mang đầy tâm tư phức tạp khẽ híp lại.

Tiêu Chí Khiêm đang ở đây, sau rất rất nhiều ngày, cuối cùng cô cũng có thể gặp lại anh ấy rồi, không còn sự hưng phấn mong đợi nữa mà thay vào đó là một sự căng thẳng ngập tràn, người cô đối mặt không còn là Tiêu Chí Khiêm trước đây nữa, mà là... một người lạ giống như anh.

Sau khi tự khích lệ mình, Tuyết Chi định bước vào thì một chiếc xe chống đạn quen thuộc màu đen đang chầm chậm đi tới.

Nhìn thấy chiếc xe, Tuyết Chi chợt sững người, bước chân cô cũng bất giác ngưng lại, cô đưa mắt nhìn chằm chằm vào cửa sổ xe, mặc dù cô không thể nhìn xuyên qua chiếc cửa sổ màu đen kia nhưng cô biết người bên trong có thể nhìn được rất rõ ràng.

Ánh mắt sắc sảo của Thạch đã nhìn thấy Tuyết Chi, anh do dự một lát rồi mới mở miệng: “Cậu Tiêu, là cô Trương.”

Ánh mắt thờ ơ của Tiêu Chí Khiêm chỉ nhàn nhạt lướt qua người cô một cái mà không có bất kì phản ứng nào cả, như thể anh không còn quan tâm, không còn phiền não về bất cứ ai và bất cứ điều gì nữa rồi.

Anh đã trở nên lãnh khốc đến mức đáng sợ rồi.

Thạch liếc nhìn anh qua kính xe và cũng không nói gì nhiều nữa.

Chiếc xe dừng lại, Tiêu Chí Khiêm liền đẩy cửa bước xuống, còn Tuyết Chi thì đứng bất động tại chỗ, trong giây phút nhìn thấy anh là trái tim cô lại bất giác đập lên liên hồi, lồng ngực cô đang trào dâng một thứ cảm xúc kỳ lạ! Nhiều ngày như vậy rồi bây giờ mới được gặp lại anh lần nữa, cô phát hiện ra dù cho Tiêu Chí Khiêm có thay đổi như thế nào, dù anh có còn đặt cô trong mắt nữa hay không, cô cũng không thể nào làm ngơ người đàn ông này được! Cô càng nhớ đến anh trước đây đã yêu thương chiều chuộng cô như thế nào thì cô lại càng đau lòng khi nhìn thấy anh bây giờ lạnh lùng với cô hệt như một người xa lạ!

Cô biết, bản thân mình như thế này không phải là thứ mà anh cần.

......

Chương 59: Cái này không khoa học

Tiêu Chí Khiêm đã không còn mặc một bộ áo sơ mi trắng và quần đen đơn giản nữa, mà là một bộ vest đen tươm tất, nó khiến anh vừa đẹp trai lại vừa có chút bí ẩn, đôi mắt lạnh giá kia chưa từng liếc nhìn lấy cô tới một cái, anh thản nhiên lướt qua cô và đi thẳng vào tòa nhà Tập đoàn nhà họ Tiêu.

Khoảnh khắc anh lướt qua cô, Tuyết Chi cắn chặt môi mình, cô cố gắng áp chế khao khát được vươn tay ra nắm lấy tay anh.

Cô thực sự rất muốn hỏi, Tiêu Chí Khiêm à, anh đã quên em chưa? Trong tim anh trong mắt anh từ lúc đó đã không còn em nữa rồi sao?

Trái tim cô đau đớn quá, cô muốn che đậy nó, cố gắng chống cự và tỏ ra mạnh mẽ trước những người ra ra vào vào tòa cao ốc này, cô không thể để mình gục ngã được.

“Cô Trương.” Không biết Thạch đã tiến đến trước mặt cô từ lúc nào nữa, đôi mắt trong suốt của anh nhìn thẳng vào cô.

Tuyết Chi hít một hơi thật sâu rồi nở nụ cười với anh: “Thạch, mấy ngày không gặp rồi.”

Thạch cúi đầu chào cô, sau đó lên tiếng hỏi: “Cô tới tìm cậu Tiêu sao?”

Tuyết Chi lắc đầu và mỉm cười: “Sau này tôi sẽ làm việc ở đây.”

Thạch sững sờ một lúc, anh ngưng lại một chút rồi mới nói: “Có lẽ, thứ cậu Tiêu cần là thời gian.”

“Tôi hiểu mà.” Nụ cười Tuyết Chi càng trở nên xán lạn hơn: “Tôi sẽ đợi.”

Thạch giương ánh mắt sâu sắc của mình nhìn người phụ nữ xinh đẹp ở trước mặt mình một cái, câu cảm ơn kia anh thật là không thể thốt ra được.

Cảm ơn vì sự kiên trì của cô.

Sau khi tạm biệt Thạch, Tuyết Chi dốc lại tinh thần rồi sải bước đi vào tòa cao ốc.

Khi cô đến Bộ phận nhân sự thì thủ tục nhận chức diễn ra hết sức là suôn sẻ, sau đó cô liền đi thẳng đến phòng làm việc của Hà Hạnh để báo.

“Giám đốc Hà.”

Hà Hạnh đang vùi đầu mình trong một đống văn kiện, nhìn thấy cô bước vào, cô ấy trông có vẻ nhẹ nhõm: “Tuyết Chi, cuối cùng em cũng tới rồi.” Cô đẩy hết mớ bản thảo quan hệ công chúng trên bàn đi rồi đứng dậy pha hai ly cà phê, sau đó đưa cho Tuyết Chi một ly: “Giám đốc gì chứ, bình thường kêu sao thì bây giờ cứ kêu vậy đi!”

Tuyết Chi mỉm cười rồi đưa tay nhận nó: “Vậy xin nhờ chị Hạnh giúp em sắp xếp nội dung công việc ạ.”

Hà Hạnh nở một nụ cười như có như không: “Muốn đến chỗ cậu Tiêu dữ vậy sao? Ha ha, em đừng có mà quên em là người của Bộ phận quan hệ công chúng tụi chị a.”

Tuyết Chi chỉ cười cười, đáy mắt cô chợt thoáng qua chút cay đắng, mặc dù chỉ thoáng qua chớp nhoáng nhưng lại không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Hà Hạnh được.

Thế là cô đặt ly cà phê xuống rồi lấy một bản thảo từ trong đống văn kiện chất đầy như núi kia ra: “Cái này là ngày mốt phải gửi đi, em cầm lấy xem đi, chỗ nào không thích hợp thì sửa lại rồi đưa cho chị. Ồ, đúng rồi, do chuyên môn của em là phụ trách cậu Tiêu, vậy thì em tạm thời đi theo bên cạnh anh ấy đi. Bên đó chị cũng đã nói trước một tiếng rồi, em đi thẳng qua đó là được, còn có chỗ nào không hiểu cứ đến hỏi chị.”

Tuyết Chi cầm lấy nó, gật đầu một cái rồi quay người lại định rời đi, nhưng Hà Hạnh lại gọi cô.

“Nếu như gặp phải chuyện gì không vui, văn phòng của chị luôn rộng cửa chào đón em, em đến lúc nào cũng được.”

Tuyết Chi nhìn cô với ánh mắt đầy biết ơn: “Cảm ơn chị, chị Hạnh.”

Dưới sức ép từ dư luận và cả áp lực từ những nguyên lão của Tập đoàn nhà họ Tiêu, Tiêu Chính Thịnh đã để cho Tiêu Chí Khiêm một vị trí Phó Tổng giám đốc, nhưng đó cũng chỉ là một chức vị qua loa cho có mà thôi, chỉ cần Tiêu Chí Khiêm xuất hiện một lỗi nhỏ thì anh sẽ có thể bị đá đi bất cứ lúc nào.

Tuyết Chi rời phòng quan hệ công chúng và đến tầng 15, cô tìm gặp trợ lý đặc biệt của Tiêu Chí Khiêm trước, nhưng khi gặp được đối phương thì cô đã rất kinh ngạc: “Châu Kiệt.”

Dương Châu Kiệt thân mặc một bộ đồ vest, đầu tóc gọn gàng và đeo kính vàng trên mũi, giống hệt như một hình tượng mẫu mực ưu tú vậy. Sau khi anh ta nhìn thấy Tuyết Chi đến thì cũng kinh ngạc không kém: “Tuyết Chi, người mà Bộ phận quan hệ công chúng phái đến là cô sao?”

“Ừm.” Tuyết Chi gật đầu, sau đó ngay lập tức hỏi: “Sao anh lại tới bên cạnh Tiêu Chí Khiêm rồi? Ồ đúng rồi, không phải anh ấy đã giao cho anh một nhiệm vụ rồi sao?”

Nói tới đây, Dương Châu Kiệt lại có chút đắc ý: “Nhiệm vụ mà cậu Tiêu giao cho tôi, tôi đã hoàn thành thuận lợi rồi!”

Trong một thời gian ngắn mà đã có thể làm số tiền vốn mà cậu Tiêu đưa cho tăng gấp 10 lần, đây không phải là điều mà người bình thường có thể làm được, ngoại trừ anh, Dương Châu Kiệt! Nghĩ về điều này, anh không thể không cảm thấy đắc ý.

“Hóa ra là như vậy sao, xin chúc mừng anh.” Tuyết Chi thốt ra từ trong đáy lòng mình, Dương Châu Kiệt là trợ thủ mà cô đã lựa chọn cho Tiêu Chí Khiêm, khả năng của anh ta là không thể nghi ngờ được, và sớm muộn gì anh ta cũng sẽ tỏa sáng mà thôi.

“Ồ, phải rồi!” Dương Châu Kiệt lập tức hỏi: “Tại sao cô cũng vào Tập đoàn nhà họ Tiêu rồi.”

Dương Châu Kiệt đã biết về mối quan hệ giữa cậu Tiêu và Tuyết Chi từ lâu rồi, cô ấy đối với cậu Tiêu mà nói chính là một món bảo vật phải giấu trong bóng tối vì sợ người ta sẽ cướp đi mà, sao anh ấy lại có thể cho cô ấy đi vào cái hang sói Tập đoàn nhà họ Tiêu này chứ?Tuyết Chi chỉ khẽ cất giọng nói: “Chán ở nhà rồi nên tôi muốn ra ngoài làm việc thôi.”

Dương Châu Kiệt cũng không phải là người hay tò mò tọc mạch chuyện của người khác, đặc biệt Tuyết Chi lại là quý nhân của anh, nếu như không có cô ấy thì chỉ e là anh vẫn còn đang chôn vùi trong một đống sách và cố gắng gặm nhắm công việc mà anh vốn không hề hứng thú chút nào cả.

Sau đó anh nhiệt tình giới thiệu nội dung công việc cho cô. Cô đặt bảng tên của mình là Trợ lý giám đốc của Bộ phận quan hệ công chúng và đang được đặc cách phái đi làm nhiệm vụ. Đã là người của cậu Tiêu thì chí ít cũng phải có chút dáng vẻ, còn làm được việc hay không lại là một chuyện khác, nhưng điều khiến anh ngạc nhiên nhất là Tuyết Chi nghe rất là chăm chú, còn hỏi rất nhiều câu hỏi liên quan nữa, Dương Châu Kiệt phát hiện, cô đến đây không đơn giản là để giết thời gian thôi đâu.

Công việc của Tuyết Chi là thiết lập và duy trì hình ảnh tích cực cho Tiêu Chí Khiêm và xử lý các tình huống khẩn cấp xảy ra đột ngột, mặt khác còn phải viết bài dự thảo quan hệ công chúng và không còn gì nữa. Do sự xuất hiện thường xuyên của Tiêu Chí Khiêm gần đây, khoảng thời gian anh mới vào công ty chắc chắn là giai đoạn nhạy cảm nhất nên Hà Hạnh đã yêu cầu rõ ràng là chừng nào Tiêu Chí Khiêm đi ra ngoài thì Tuyết Chi phải đi cùng anh.

“Được rồi, tình hình chung đại khái là như vậy.” Dương Châu Kiệt uống một ngụm nước để thông cổ họng, sau đó mỉm cười nói: “Tôi cũng chỉ vừa mới nhận được thông báo từ cậu Tiêu thôi, nên tới đây cũng chỉ sớm hơn cô có mấy ngày à, nên chúng ta cùng nhau thích ứng là được rồi!”

Tuyết Chi mỉm cười: “Ừm.”

“Tuyết Chi, cô có nên đi vào chào cậu Tiêu một cái không đó?” Dương Châu Kiệt nói rồi còn chớp chớp mắt với cô: “Có khi cậu Tiêu đang đợi nãy giờ đó.”

Hơi thở Tuyết Chi khẽ ngưng lại, sắc mặt cô cũng khẽ thay đổi, cô ngước mắt nhìn lên cánh cửa chỉ cách cô chừng vài mét ở đằng kia, rõ ràng là anh đang gần ngay trước mắt, nhưng khoảng cách giữa hai người lại đang không ngừng kéo dài ra.

Dương Châu Kiệt nhìn chằm chằm với vẻ tò mò: “Tuyết Chi, sao vậy?”

“Không sao.” Tuyết Chi chợt tỉnh thần rồi nở nụ cười nhàn nhạt: “Tôi đi ngay đây.” Trong giây phút cô quay người lại thì nụ cười trên môi đã tắt lịm, sau đó cô sải bước đi về phía cánh cửa kia.

Cô đưa tay lên gõ cửa, nhưng không hề đợi phản ứng ở bên trong mà lập tức bước vào thẳng.

Không phải là cô quên mất phép lịch sự, mà là cô sợ không chờ được câu trả lời.

Trước bàn làm việc không thấy bóng dáng của Tiêu Chí Khiêm ở đâu cả, anh đang đứng trước cửa sổ, cánh cửa sổ thì mở toang khiến cho làn gió mạnh bên ngoài ùa vào thổi tung mái tóc ngắn của anh. Nghe thấy tiếng mở cửa phía sau lưng, nhưng anh vẫn đứng bất động ở đó mà cũng không thèm quay đầu lại nhìn nữa.

Tuyết Chi mím chặt đôi môi khô khốc của mình và đi về phía anh: “Tiêu Chí Khiêm... không, Phó tổng giám đốc, tôi là trợ lý giám đốc của bộ phận quan hệ công chúng, Trương Tuyết Chi.”

Lời giới thiệu xa lạ như vậy khiến trái tim của Tuyết Chi không ngừng thắt lại.

Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm (*), người đàn ông ở trước mặt đã không còn sự kiên trì nữa rồi, sự im lặng lan tỏa ra một cách kỳ lạ, bên tai chỉ còn vương lại những tiếng gió vi vu khiến trái tim rối loạn mà thôi.

(*) Phải có chỗ trụ thì cái chân tâm ấy mới xuất hiện.

Càng im lặng, Tuyết Chi lại càng cảm thấy cay đắng.
Cô đứng sau lưng anh, anh không nói không rằng, cô chỉ có thể im lặng mà chờ đợi.

Một lúc lâu sau đó, anh quay đầu nhìn lại, ánh mắt lạnh lùng ngước lên rơi vào người cô, giống như một tảng băng lạnh một ngàn năm vậy, sự lạnh lẽo đó khiến người ta phát run: “Tôi không cần em.”

Lời nói vô tình của anh lại hung hăng như đâm một nhát vào trái tim cô.

Cô ngẩng đầu lên và cố gắng thu lại những giọt nước mắt đang trực chờ trào ra của mình, đôi con ngươi mang đầy cảm xúc phức tạp nhìn chăm chú vào anh, cô khẽ cất giọng: “Tiêu Chí Khiêm, anh muốn buông tay sao?” Anh muốn hoàn toàn buông tay, từ nay sẽ không còn cần cô nữa, để cho cô biến mất khỏi tầm mắt của anh.

Đôi môi mỏng của Tiêu Chí Khiêm đột nhiên cong lên, đôi môi xinh đẹp mang đầy phong tình vạn chủng.

“Tôi chưa từng bắt được em, cớ sao lại nói là buông tay?”

Tuyết Chi lắc đầu và hung hăng cắn môi, cô cố gắng không để nước mắt tuôn ra: “Không phải như vậy, không phải như vậy đâu...”

Anh bước về phía trước, rồi đưa tay nâng cằm cô lên, đôi mắt băng lãnh liếc nhìn vào bờ má xinh đẹp của người phụ nữ: “Không ai có thể làm tổn thương tôi được nữa, không ai có thể vứt bỏ tôi lần nữa, em cũng không được.”

Anh hất tay ra rồi quay người bước đi, nhưng bước chân anh sau đó lại chợt ngừng lại.

Anh cúi đầu xuống, nhìn đôi bàn tay đang siết chặt lấy eo của mình mà khẽ híp mắt lại.

Tuyết Chi ôm chầm lấy anh, bờ má cô áp vào lưng anh, cô cố gắng kìm nén rồi lại kìm nén, nhưng cũng không thể nào ngăn được những giọt nước mắt buồn bã mà ngay lập tức đã làm ướt lưng áo anh: “Tiêu Chí Khiêm, đừng đối xử với em như vậy...bộ dạng bây giờ của anh khiến em rất sợ...”

Anh không nói gì cả, vẫn thờ ơ, nhưng anh vẫn cự tuyệt muốn buông tay cô ra. Tuyết Chi càng siết lại chặt hơn, không để anh buông ra được, đáy lòng cô hoảng sợ tột cùng, cô vừa khóc vừa ra lệnh: “Tiêu Chí Khiêm! Em không có phép anh lơ em! Không cho phép anh bỏ rơi em! Không cho phép anh coi em là người lạ! Anh nghe rõ chưa? Em... em sẽ giận đó... thật sự sẽ giận anh đó...”

Người đàn ông phía trước vẫn không cho cô một câu trả lời nào cả, mà vẫn hung hăng kéo tay cô ra, sau đó mở cửa và đi khỏi văn phòng.

Tuyết Chi đứng sững sờ tại chỗ, cô ngây ngốc nhìn về đôi bàn tay trống rỗng của mình, nước mắt cô tuôn ra thành dòng làm hủy đi khuôn mặt trang điểm của cô.

Cô đưa tay lên che miệng mình lại, lặng lẽ mà khóc thầm.

Hóa ra cô vẫn chưa học được cách mạnh mẽ, cô còn yếu đuối hơn so với tưởng tượng nữa.

Đây có phải là nỗi đau khi không nhận được hồi đáp không? Lúc đó Tiêu Chí Khiêm cũng đau đớn giống như cô sao?

Sau khi Tiêu Chí Khiêm rời đi, Dương Châu Kiệt lặng lẽ bước vào, khi anh nhìn thấy khuôn mặt ướt đẫm lệ nhòa của Tuyết Chi thì sốc vô cùng, thế là anh vội vã chạy tới: “Tuyết Chi, cô sao vậy? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tuyết Chi ngẩng đầu lên, cô vừa nghẹn ngào vừa hoang mang hỏi: “Châu Kiệt, tôi phải làm sao thì anh ấy mới trở lại như trước đây? Mới quan tâm tới tôi lại đây hả?” Cô cúi đầu xuống rồi lắc đầu thật mạnh: “Tôi quá tham lam rồi đúng không?”

Dương Châu Kiệt mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng không thể tin được, anh chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông như cậu Tiêu lại đối xử với Tuyết Chi như vậy cả, tính chiếm hữu như được sinh ra từ xương cốt kia sao lại nói thay đổi là thay đổi được chứ?

Điều này không khoa học!

Dương Châu Kiệt nhìn Tuyết Chi khóc không thành tiếng mà máu anh hùng hiếm có trong anh lại trào dâng lên, Tuyết Chi là quý nhân của đời anh, sao anh có thể trơ mắt ra nhìn quý nhân của mình đau lòng được?

Anh vốn muốn nói một câu ‘Tôi sẽ tìm cậu Tiêu để trút giận cho cô!’, nhưng khi nghĩ đến vẻ ngoài lạnh lùng của Tiêu Chí Khiêm, anh lại bất giác toát mồ hôi lạnh, lúc này, khí tức anh hùng của anh lại bị rò rỉ. Cuối cùng, anh cũng chỉ có thể thở dài một hơi rồi lên tiếng an ủi mà thôi: “Bước vào hào môn tựa biển sâu, từ đó Tiêu Lang (*) cũng trở thành người dưng! Đàn ông tốt thế gian này nhiều vô số, với dung nhan của cô, tham luyến anh ta làm chi chứ?”

(*) Ý chỉ người yêu, ý trung nhân.

Tuyết Chi muốn cười, nhưng vô lực.

Thấy cô không khóc nữa, Dương Châu Kiệt cũng thở phào, sau đó anh cất giọng dè dặt hỏi: “Nếu như chỉ là một hiểu lầm nhỏ thì mau giải thích rõ càng sớm thì càng tốt đi.”

Tuyết Chi trầm mặc một lúc lâu, sau đó cô đưa tay quệt vệt nước mắt của mình rồi mỉm cười nhìn anh: “Tôi biết, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.”

Cho dù anh ấy muốn buông tay đi nữa, cô cũng không!

.......

Chương 60: Chi quý nhân thật mạnh mẽ!

Chẳng mấy chốc, một buổi sáng đã trôi qua như thế. Vào bữa trưa, Dương Châu Kiệt đã đưa Tuyết Chi đến nhà ăn của nhân viên, ngay khi cô vừa bước vào thì những tiếng xì xào bàn tán liền vang lên.

“Nhìn kìa, cô ta là Trương Tuyết Chi đó, người có scandals với Phó Tổng giám đốc chính là cô ta!”

“Ồ, sao cô ta lại tới công ty của chúng ta rồi.”

“Ha ha, người ta là thiên kim của Bí thư đảng ủy Thành phố, muốn đi thì nói một tiếng không phải là được rồi sao!”

“Tôi thấy nha, 8 phần là do nhắm đến Phó Tổng đó, tâm cơ của người phụ nữ này đúng là lớn mà!”

Tuyết Chi chỉ gọi một số món ăn chay đơn giản rồi ngồi cùng với Dương Châu Kiệt ở trong góc. Cảm nhận được những ánh mắt kỳ lạ xung quanh mình, Dương Châu Kiệt liền cau mày khó chịu, anh đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, đôi mắt luôn ngập tràn dịu dàng của anh bỗng trở nên vô cùng sắc bén.

“Châu Kiệt, cứ ăn phần của mình đi.” Tuyết Chi cũng chả thèm ngẩng đầu lên, không phải cô không cảm nhận ra được mình đang trở thành tiêu điểm của nhà ăn, mà là cô cũng lười để ý tới. Được tái sinh lần nữa, cô cũng đã có cái nhìn thoáng hơn về mấy chuyện nhảm nhí này rồi, thay vì lãng phí thời gian cho nó thì chi bằng suy nghĩ, làm cách nào để xử lý mối quan hệ giữa cô và Tiêu Chí Khiêm đây.

Nghĩ đến anh ấy, cô đột nhiên hỏi: “Buổi trưa Tiêu Chí Khiêm ăn gì vậy?” Kể từ lúc nãy thì vẫn chưa thấy anh ấy về.

“Ồ, có người chuyên đưa đồ ăn tới, là một tên kỳ lạ luôn quấn một chiếc khăn trùm đầu màu xanh lá cây.” Nghĩ tới tên đó là Dương Châu Kiệt lại cảm thấy buồn cười, cũng không hiểu tại sao mà lại có người thích để cái thứ màu mè sặc sỡ đó lên đầu vậy chứ.

Biết đó là Đinh Kiển, Tuyết Chi cũng yên tâm.

Hai người nói chuyện với nhau vài câu, sau khi ăn xong, họ trở lại tầng 16, ngay khi vừa ra khỏi thang máy, họ đã vô tình gặp Đinh Kiển đang bước ra từ cửa thang máy ở đối diện, trên tay anh ta còn đang cầm một hộp cơm bằng gỗ. Anh ta vừa nhìn thấy Tuyết Chi thì liền nhướng mày đầy tò mò: “Cô Trương? Sao cô cũng ở đây?”

Dương Châu Kiệt bất ngờ: “Tuyết Chi, cô biết anh ta à?”

Tuyết Chi gật đầu rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi đã ăn qua đồ take away của nhà anh ấy.”

Đinh Kiển đưa mắt liếc nhìn bảng tên công việc trên ngực của cô thì ngay lập tức liền hiểu ra, anh chỉ mỉm cười và không nói gì nhiều nữa: “Tôi đi đưa đồ ăn cho cậu Tiêu trước, gặp lại sau.” Sau khi chào hỏi, Đinh Kiển liền đi thẳng tới văn phòng của Tiêu Chí Khiêm.

Khi anh đẩy cửa ra thì nhìn thấy một bóng dáng đàn ông đang ngồi đưa lưng về phía bàn làm việc, Đinh Kiển lập tức đi tới và bày đồ ăn lên bàn làm việc: “Cậu Tiêu, thím Trương nói, cậu không được để thừa lại nhiều giống hôm qua đâu.”

Tiêu Chí Khiêm làm như không nghe thấy, anh ấy quay lưng lại với anh nên anh cũng không thể nhìn thấy anh ấy đang có cảm xúc gì cả, anh chỉ có thể phảng phất cảm nhận được một sự cao ngạo khó đoán toát ra từ người anh, giống như là tẩm ngẩm tầm ngầm chờ đợi cơ hội vậy.

Đinh Kiển cũng đã quá quen với sự phải tự nói tự đáp khi ở trước mặt Tiêu Chí Khiêm rồi. Sau khi đặt đồ ăn xuống, anh liền ngồi xuống ở đối diện rồi nói một cách khó hiểu: “Lúc nãy tôi có gặp cô Trương, hình như cô ấy đang làm việc ở đây thì phải. Ồ đúng rồi, cô ấy ở cùng với một người đàn ông đeo kính nữa, nhìn thì thấy mối quan hệ giữa bọn họ trông thân mật lắm.”

Người đàn ông tuấn tú đã im lặng trong một thời gian dài, lúc này đôi mắt anh chợt nheo lại, một tia kích động chợt thoáng qua, nhưng ngay sau đó nó lại trở nên lạnh lùng hơn, thậm chí còn mang chút ý giễu cợt nữa.

Vào buổi chiều, Tuyết Chi nghiêm túc nghiên cứu bản thảo mà Hà Hạnh đã đưa cho cô, và còn đặc biệt gọi điện thoại cho Phạm Vy Hiên để được chỉ giáo. Khi Phạm Vy Hiên biết cô đã đến Tập đoàn nhà họ Tiêu làm việc thì liền nói cô đã bị Tiêu Chí Khiêm đầu độc rồi.

So với cô, Dương Châu Kiệt đâu có được nhàn nhã như vậy, ngoài việc liên tục tìm hiểu các hoạt động của công ty, còn phải nghiên cứu kỹ lưỡng các nghiên cứu điển hình khác nhau mà cậu Tiêu đã đưa cho anh ấy, và còn phải kết hợp với tình hình thực tế của Tập đoàn nhà họ Tiêu bây giờ để viết một bản kế hoạch nữa! Nguyên cả buổi chiều anh đã bận đến tối mặt tối mũi, ngay cả thời gian để uống nước cũng không có nữa là.

Sau khi Tuyết Chi giao bản thảo cho Hà Hạnh thì cũng tiện thể đi xem anh ấy, thấy anh bận như vậy nên cũng không muốn làm phiền. Thế là cô tùy tiện lấy một vài bản tạp chí hàng tháng do công ty tự xuất bản và trở về chỗ ngồi của mình.

Cả văn phòng rất yên tĩnh, vì cũng chỉ có ba người mà thôi, ngoài Dương Châu Kiệt và cô thì còn có một cô văn thư tên Tiểu Tống, tuổi tác trông không lớn và hình như cũng mới vào Tập đoàn nhà họ Tiêu không lâu mà thôi. Phó Tổng giám đốc như Tiêu Chí Khiêm hoàn toàn bị cho đi tàu bay giấy(*), điều đó hiển nhiên cho thấy Tiêu Chính Thịnh không hề xem trọng anh.

(*) Bên ngoài thì tâng bốc, bên trong thì bài xích làm cho mất thực quyền.

Trước khi tan ca thì điện thoại nội tuyến trên bàn Dương Châu Kiệt chợt vang lên: “Chuẩn bị ra ngoài làm việc.”

“Hở, vâng cậu Tiêu.” Dương Châu Kiệt lập tức thu dọn bàn ghế và chuẩn bị văn kiện, sau đó đến trước mặt Tuyết Chi và nói: “Tuyết Chi, tôi phải ra ngoài với cậu Tiêu, cô cũng đi chung đi.”
Hà Hạnh đã dặn là cho dù cậu Tiêu có đi đâu thì Tuyết Chi cũng phải đi cùng anh. Bỏ qua những cảm xúc cá nhân của cậu Tiêu, anh cũng không muốn chọc giận đại mỹ nữ phong tình vạn chủng kia không vui đâu. Cứ nghĩ đến Hà Hạnh là Dương Châu Kiệt lại thẹn thùng, còn bất tri bất giác mà cười lên hai tiếng.

Khi Tiêu Chí Khiêm ra ngoài, nhìn thấy nụ cười thẹn thùng của Dương Châu Kiệt với Tuyết Chi thì đôi mắt lạnh nhạt của anh khẽ nhắm lại.

Dương Châu Kiệt đang si mê nghĩ đến đại mỹ nữ Hà Hạnh, khi quay đầu lại nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm không biết đã đứng ở đó từ khi nào thì liền giật bắn mình: “Cậu Tiêu?”

Lúc này Tuyết Chi đã thu dọn và chuẩn bị xong xuôi. Cô ngước mắt lên nhìn anh, đôi môi nhỏ nhắn bị răng cắn chặt, cô cứng nhắc dời tầm mắt đi nơi khác, cô sợ đối mắt với anh, sợ sẽ nhìn thấy sự điềm nhiên trong đôi mắt đó, điều đó còn có tính sát thương cao hơn gấp vạn lần những cảm xúc khác nữa.

Tiêu Chí Khiêm liếc nhìn hai người họ, sau đó không nói không rằng mà đi ở phía trước rồi bước vào thang máy.

Sau khi chết đi sống lại từ ánh mắt đầy áp bức của anh, Dương Châu Kiệt liền vội vàng chào Tuyết Chi rồi đuổi theo anh ấy, nhưng khi anh vừa định vào thang máy chung thì cửa thang máy liền đóng lại che mất hình bóng của người đàn ông kia rồi.

Dương Châu Kiệt kinh ngạc, anh đưa tay đẩy chiếc kính trên sống mũi mình lên, cậu Tiêu... hình như đang không được vui a.”

Tuyết Chi rũ tầm mắt xuống một cách cô đơn, cô nhếch khóe môi lên tự cười giễu mình, anh ấy đã ghét mình đến nỗi không muốn đi cùng thang máy luôn sao?

Dương Châu Kiệt vội vàng ấn một thang máy khác, thang máy rất chậm, tăng từng tầng từng tầng một, tầng nào cũng có người xuống hết, khó khăn lắm mới đợi được thang máy lên, sau đó anh vội vã kéo Tuyết Chi bước vào trong: “Chúng ta phải nhanh lên mới được!”

Có rất nhiều người đang đợi ở cửa để vào thang máy ở tầng một, cho nên Dương Châu Kiệt đã rất lịch sự bảo vệ Tuyết Chi đi ra ngoài, họ vừa ngẩng đầu lên thì liền nhìn thấy chiếc xe màu đen kiêu hãnh đang đợi sẵn ở ngoài, giống như là đã đợi rất lâu rồi vậy.

Cửa sổ xe màu đen khiến người bên ngoài không thể nhìn rõ bên trong, nhưng những người bên trong thì lại có thể nhìn rõ bên ngoài...

Dương Châu Kiệt giành chỗ ngồi ở ghế lái phụ trước, sau đó nháy mắt ám thị với Tuyết Chi.

Tuyết Chi quay đầu lại, cô có thể cảm thấy một áp lực lạnh lẽo tản ra từ phía sau, cô hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát kéo cửa xe ra và ngồi bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, sau đó cô khẽ mỉm cười với Thạch đang lái xe ở phía trước: “Thạch, lái xe đi.”

Dương Châu Kiệt thầm vỗ tay trong lòng, điều anh muốn chính là sự can đảm này a!

Chi quý nhân đúng là mạnh mẽ!Thạch khởi động xe, Tuyết Chi ngồi ở hàng ghế sau đưa mắt ra nhìn ngoài cửa sổ, cô vốn không liếc mắt nhìn anh một cái nào, nhưng đôi tay cô lại siết vô cùng chặt, vì cô sợ mình sẽ không cẩn thận để lộ tâm tư mất.

Đôi mắt lạnh băng của Tiêu Chí Khiêm quét nhẹ vào cô một cái, và sau đó không còn phản ứng gì nữa.

Dưới áp lực chết người này, Dương Châu Kiệt thậm chí còn không dám thở mạnh một cái nữa, cảm giác như khổ sở lắm mới tới được đích đến, cuối cùng anh cũng được đẩy cửa ra ngoài và thở phào nhẹ nhõm.

Tuyết Chi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy đây là một câu lạc bộ tư nhân tên là ‘Long Nghệ Hội.”

Cô có biết đến Câu lạc bộ Long Nghệ Hội, đây là câu lạc bộ tư nhân hàng đầu ở thành phố A, cũng rất nổi tiếng trong toàn tỉnh L, phí hội viên hàng năm có thể lên tới vài trăm tỷ, do đó các hội viên có thể ra vào đây đều là những người vô cùng giàu có và quyền thế. Hơn nữa, các nhân viên phục vụ ở đây đều được đào tạo ở mức độ cao nhất, có ý thức giữ bí mật và sẽ không tiết lộ sự riêng tư của khách hàng, điều này cũng khiến cho các chính trị gia và doanh nhân vô cùng yên tâm. Có tin đồn rằng ông chủ đứng sau Câu lạc bộ Long Nghệ Hội này rất có tiếng tăm trong cả hắc và bạch đạo, cho dù bạn có là tội phạm bị truy nã đang chạy trốn, chỉ cần vào Long Nghệ Hội thì bạn chính là khách quý của họ, cảnh sát muốn bắt người thì cũng phải ngoan ngoãn chờ đợi ở bên ngoài!

Thấy Tiêu Chí Khiêm trực tiếp đi thẳng vào, Tuyết Chi không thể không híp mắt đầy ngạc nhiên.

Càng đến gần, cô càng phát hiện ra, những gì mà cô cho rằng cô biết về anh, có lẽ đó cũng chỉ là những gì mà anh muốn cho cô biết mà thôi, còn một Tiêu Chí Khiêm chân chính thì từ trước đến giờ cô chưa bao giờ được đụng vào.

“Tuyết Chi, đi thôi!” Dương Châu Kiệt gọi cô.

“Ừm.” Tuyết Chi rũ mắt xuống rồi lẳng lặng đi theo.

Đám nhân viên phục vụ bên trong nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm đến thì lập tức cử người đi thông báo cho giám đốc. Một lát sau giám đốc đến và chào đón anh một cách long trọng, sau đó còn đích thân đưa ăn tới phòng bao tốt nhất ở câu lạc bộ nữa.

Trước đây có ông chủ của ‘Tửu Hương Cư’ làm ví dụ, Tuyết Chi không hề ngạc nhiên khi Tiêu Chí Khiêm được tận hưởng sự đối đãi như vậy, nhưng còn Dương Châu Kiệt thì khác, anh ta âm thầm kinh ngạc, cái Long Nghệ Hội này đâu phải cứ có tiền là vào được đâu! Nhưng cậu Tiêu không chỉ bước vào mà còn được giám đốc nơi này đích thân tiếp đón nữa chứ, thân phận của anh ta có thật chỉ đơn giản là cậu chủ nhà họ Tiêu không?

Dương Châu Kiệt cũng là một người có đầu óc sáng suốt, mặc dù anh không biết cậu Tiêu còn có thân phận và bối cảnh như thế nào nữa, nhưng anh chỉ biết rằng anh đã theo đúng người rồi!

Bước vào một căn phòng bao sang trọng, khiến người ta phải há hốc mồm kinh ngạc, Dương Châu Kiệt đảo mắt nhìn xung quanh một cái và không thể không buông lời cảm thán, hóa ra đây chính là thế giới của người giàu, không có xa xỉ, chỉ có xa xỉ hơn!

Bối cảnh gia đình của Tuyết Chi rất tốt, ông nội cũng từng là Bí thư Đảng ủy của Thành phố A nên từ nhỏ cô cũng đã được nhìn thấy nhiều nơi sang trọng rồi, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng Long Nghệ Hội không hổ là câu lạc bộ đẳng cấp hàng đầu ở thành phố A, phong cách bài trí theo nét Trung Hoa với sự duyên dáng và thanh lịch, ngồi ở đây cũng được xem như là một sự hưởng thụ tuyệt vời rồi.

Tiêu Chí Khiêm hình như đã quá quen với điều này rồi thì phải, khuôn mặt anh lạnh lùng vô cùng, toàn thân đều phát ra một khí tức thần bí, anh yên lặng ngồi ở đó, ánh mắt anh như đang trôi dạt vào hư không vậy, đôi mắt sáng ngời ngưng tụ thành một tảng băng mỏng tràn đầy sương giá.

Lúc này, người giám đốc lại đích thân dẫn thêm hai người vào: “Cậu Tiêu, Tổng giám đốc Vương đến rồi.”

Đi phía trước là một người đàn ông trung niên mập mạp với nụ cười ấm áp trên khuôn mặt, còn đằng sau ông ta là một người phụ nữ khiêu gợi trong chiếc váy bó sát màu đỏ, chiếc váy chỉ vừa che phủ qua mông, cô ta vừa bước vào thì liền dán mắt vào Tiêu Chí Khiêm, hệt như mèo nhìn thấy mỡ vậy.

“Cậu Tiêu, cuối cùng chúng ta cũng được gặp nhau.” Tổng giám đốc Vương rất nhiệt tình đi tới muốn bắt tay với Tiêu Chí Khiêm.

Tiêu Chí Khiêm chỉ liếc mắt nhìn ông ta một cái, ánh mắt anh vẫn lạnh băng, vẫn hờ hững, khi thấy ông ta đưa tay đến anh cũng nhắm mắt làm ngơ.

Thấy Tổng giám đốc Vương đưa tay nhưng chưa nhận được hồi đáp, Dương Châu Kiệt lập tức tiến tới rồi mỉm cười nói: “Chào ông, Tổng giám đốc Vương, tôi là trợ lý đặc biệt của cậu Tiêu, tên là Dương Châu Kiệt. Thành tích tuyệt vời của ông trên thương trường vang danh dữ dội, hôm nay được diện kiến Tổng giám đốc Vương thật đúng là vinh dự của tôi.”

Lời tâng bốc của anh đã kịp thời hóa giải sự xấu hổ của Tổng giám đốc Vương, khiến ông ta ha hả cười to: “Ai yo, tôi đây đã già rồi, bây giờ chính là thiên hạ của những người trẻ tuổi như các cậu a.”

Tuyết Chi hôm nay hoàn toàn phải nhìn Dương Châu Kiệt với một ánh mắt khác rồi, không ngờ anh ta không những chơi cổ phiếu đỉnh mà ngay cả tâng bốc nịnh nọt cũng xuất sắc như vậy a! có người giỏi như vậy ở bên cạnh, nhất định sẽ là một trợ thủ rất đắc lực cho Tiêu Chí Khiêm đây!

Người phụ nữ xinh đẹp mặc váy đỏ phía sau Tổng giám đốc Vương bất ngờ tiến lên trước giới thiệu: “Tôi là thư ký của Tổng giám đốc Vương, gọi là Gia Nhi được rồi.” Lúc cô ta nói mà ánh mắt vẫn cứ lia qua chỗ của Tiêu Chí Khiêm, loại ánh mắt câu dẫn này không nói cũng biết a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau