CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Say rượu

"Anh là ai?" Một âm thanh hết sức lạnh lùng từ đầu dây bên kia truyền đến, nhân viên phục vụ vốn nhút nhát lại bị dọa cho càng hoảng sợ, gấp gáp giải thích: "Thưa anh, đây là quán cafe, cô gái mà anh muốn tìm đã uống rượu say rồi, có thể làm phiền ngài đến đón cô ấy không ạ?"

Nhân viên phục vụ vừa dứt lời, sự căng thẳng không thể giải thích đột nhiên được dịu đi một chút, sau khi báo địa chỉ và cúp điện thoại, anh ta lại không tự chủ rùng mình một cái.

Không bao lâu sau có hai người đàn ông đi đến quán cafe, vẻ bề ngoài vô cùng nổi bật, dáng người cao ráo, sự xuất hiện này vô tình tạo ra một bầu không khí phấn khích vô hình, lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt.

Tiêu Chí Khiêm liếc mắt liền thấy Tuyết Chi đang gục đầu lên bàn, đôi mắt đầy lo lắng lập tức dịu dàng, bước đi tới chỗ cô, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng chạm vào má cô: "Tuyết Chi!"

Tuyết Chi say rượu đến hoàn toàn bất tỉnh, mặt đỏ như một con tôm đã được nấu chín. Đuôi lông mày của Tiêu Chí Khiêm khẽ nhướn lên, không nói hai lời liền đem cô bế lên, bước đi ra ngoài. Đối diện với Vy Hiên, tới liếc nhìn một cái cũng không có, nếu như Vy Hiên biết được chuyện này, đoán chừng cô ấy chắc chắn sẽ tức giận đến mức la hét.

Sau khi Thạch đã trả tiền xong, vừa định rời đi thì đã bị nhân viên phục vụ ngăn lại, đối mặt với người đàn ông lạnh lùng, sợ hãi lên tiếng: "Thưa anh, cô gái này...cô gái này còn có một người bạn ở đằng kia."

Thạch quay đầu lại, đảo mắt liếc nhìn qua phía nhân viên phục vụ chỉ, nhàn nhạt nói ba chữ: "Tôi không quen."

Mặc dù anh ta vẫn nhớ rõ cô gái ấy tên là Vy Hiên.

"Thế nhưng mà... cô gái này cùng cô ấy..."

Lông mày của Thạch nhíu lại, nghĩ đến việc Tuyết Chi tỉnh lại nhất định sẽ tìm Vy Hiên, cuối cùng vẫn là phải miễn cưỡng bước qua đó, đứng ở một bên, nhìn chằm chằm vào cô: "Này!"

Vy Hiên vẫn đang ngáy, ngủ ngon lành, không biết trời đất...

Nhân viên phục vụ đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt tựa như tha thiết khẩn cầu: "Xin anh làm việc tốt đi, xin anh mang cô gái này đi đi!"

Đôi má lạnh lùng của Thạch thoáng co giật không kiểm soát, sau một hồi đắn đo, dường như đã hạ quyết tâm rất nhiều, cầm cánh tay của cô lên, phút chốc vác cô lên trên vai. Động tác vô cùng thô lỗ, nhưng lại không làm mất đi hình tượng. Ngay lập tức lại chinh phục ánh mắt của những người phụ nữ khác đang ở đó, nhìn thẳng vào cánh tay mạnh mẽ của anh, cơ bắp hiện lên rất rõ ràng.

Cảm thấy được những ánh mắt nóng rực như muốn thiếu đốt ở phía sau lưng, anh hận không thể nuốt sống cô, cơ thể Thạch trở nên cứng đờ, bước chân càng lúc càng lớn, vội vã rời đi.

Đầu của Vy Hiên hướng xuống, cô thật sự cảm thấy không thoải mái khi bị vác ngược, dạ dày không thể chống lại được sự khó chịu này, vừa đi xuống cầu thang một đoạn, cô liền há miệng mà nôn ra.

Thạch đột nhiên sững người.

Vy Hiên đem toàn bộ bánh bao, bánh quẩy, cháo gạo ăn lúc sáng nôn hết lên trên chiếc áo choàng màu đen tuyệt đẹp của Thạch. Anh buông tay trái lên hai bên chân, khẽ siết chặt một chút, gương mặt nam tính lộ vẻ kinh ngạc vì đã bị làm nhục liên tiếp nhiều lần.

Đem tất cả trong dạ dày nôn ra hết rồi, Vy Hiên cuối cùng cảm thấy thoải mái hơn một chút, sau đó lại nghiêng đầu tiếp tục ngủ, không quên phát ra một tiếng càu nhàu nhỏ...

Tiêu Chí Khiêm đặt Tuyết Chi vào ghế sau của xe, nhìm chằm chằm vào gương mặt đỏ hồng xinh đẹp đang khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, ánh mắt đột nhiên trở nên dịu dàng, cúi người hôn lên môi cô. Càng hôn, anh càng cảm thấy cổ họng thắt lại, ánh mắt vô tình liếc xuống ngực cô, hai bầu ngực trắng nõn và mềm mại lộ ra trước mặt anh, lập tức ánh mắt xiết chặt, bụng dưới như có lửa lớn đang đốt cháy.

Anh nhanh chóng rời đi, di chuyển ánh mắt, không hề liếc nhìn cô thêm một cái nào nữa, lồng ngực mơ hồ nâng hạ một cách gấp gáp.

Cho dù dục vọng càng ngày càng mãnh liệt, mãnh liệt đến nỗi khó có thể kiểm soát, nhưng anh vẫn liều mạng mà kìm nén, anh không muốn chiếm lấy cô khi đó là điều mà cô không muốn!

Lúc này, Thạch kéo cửa bên ghế phụ ra, xụ mặt, động tác thô lỗ đem Vy Hiên trực tiếp nhét vào, cho dù sắc mặt rất khó coi nhưng vẫn nghiến răng giúp cô ấy thắt dây an toàn. Sau đó đi vòng qua ngồi vào ghế lái và khởi động xe.

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm vẫn đang nhìn bên ngoài cửa sổ, giọng nói vừa lạnh lùng lại vừa nhẹ nhàng vang lên: "Áo choàng đâu?"

Thạch vốn im lặng, sau đó nghiến chặt hàm răng, một lát sau mới bình tĩnh trả lời: "Vứt rồi!"

Tiêu Chí Khiêm không hỏi thêm câu gì, Thạch cũng không nói gì nữa, chỉ có hai cô gái ở trong xe liên tiếp thi nhau ngáy.

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, điện trong phòng đã bật sáng lên, Tuyết Chi mới lắc lắc cái đầu nặng trịch, giãy dụa mở hai mắt ra. Đập vào mắt là khuôn mặt đẹp trai khiến cho nhiều người rung động của Tiết Chí Khiêm, đôi mắt dường như đang say, không hề chớp mà nhìn chằm chằm cô, dịu dàng, trìu mến và tràn đầy dục vọng.

Rượu khiến não cô phản ứng chậm đi vài phần, bối rối nháy mắt mấy cái, sau đó hờ hững nhìn anh.Khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng, đôi mắt phượng nheo híp lại, óng ánh đầy nước, tựa như một bữa ăn ngon miệng cám dỗ anh...

Tay phải xoa má Tuyết Chi, anh đột nhiên nhoài người về phía trước, đưa lưỡi ra chiếm hữu môi cô.

Tuyết Chi triệt để sững sờ, lập tức bừng tỉnh, phớt lờ nụ hôn của anh, đột nhiên kêu lên: "Vy Hiên!"

Tiêu Chí Khiêm khẽ nhướn lông mày, ánh mắt tràn đầy sự trách móc nhìn cô: "Em không tập trung."

Tuyết Chi trong đầu chỉ toàn có Vy Hiên, qua loa xoa xoa tóc anh, lập tức hỏi: "Tiêu Chí Khiêm, vì sao em lại ở đây? Vy Hiên đâu rồi? Em nhớ là lúc sáng tụi em vẫn đang uống... uống cafe!"

Tiêu Chí khiêm nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt nhăn nhó: "Về sau, khi tôi không có ở đây, tôi không cho phép em đi uống cafe nữa." Giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng lại âm thầm lộ ra một lực rất mạnh mẽ không thể kháng cự.

Tuyết Chi xấu hổ ho nhẹ hai tiếng, nhấc chăn ra đi xuống giường, nhìn quanh căn phòng lạ lẫm này rồi tò mò lên tiếng hỏi: "Đây là đâu?"

Sau lưng không có tiếng trả lời, cô hoài nghi quay đầu nhìn lại, ánh mắt liền bắt gặp khuôn mặt Tiêu Chí Khiêm đang đỏ bừng nhìn mình chằm chằm.

Tuyết Chi cúi đầu nhìn xuống, chiếc áo len màu xanh da trời cổ chữ V rộng đang lệch trên người, để lộ ra một phần vai và bầu ngực của cô. Cô không nghĩ nó phù hợp! Vào giữa mù hè, có rất nhiều cô gái mặc quần áo mát mẻ đi trên đường phố, rất nhiều!

Lại ngẩng đầu lên liền thấy đôi mắt gợn sóng mùa xuân của Tiêu Chí Khiêm khiến cô không thể nhịn cười, đứng tại chỗ, hai tay khoanh trước ngực, bầu ngực vốn dĩ đầy đặn lại càng trở nên đẫy đà và quyến rũ mê người, lập tức cô nháy mắt trêu chọc: "Đẹp không?"

Ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm sáng bừng lên, môi cười tươi, nhẹ nhàng gật đầu: "Đẹp!"

Tuyết Chi lại tiến lên hai bước, cúi thấp người xuống: "Chưa từng nhìn thấy sao?"

Tiêu Chí Khiêm nghe cô hỏi như thế, không phủ nhận ngay lập tức như Tuyết Chi mong đợi, mà do dự một lát.

Tuyết Chi vốn là đang đùa giỡn, sắc mặt thoáng chốc thay đổi, đôi mắt nheo lại, lộ ra một tia không vui: "Như vậy là đã từng nhìn thấy rồi?"

Tiêu Chí Khiêm nhìn cô, chậm rãi gật đầu.

Tuyết Chi khẽ nhướn lông mày, bên ngoài tỏ ra tươi cười nhưng trong lòng thì không: "Nhìn thấy ở đâu?""Đinh Khiên gửi hình ảnh cho tôi xem." Đối mặt với Tuyết Chi, Tiêu Chí Khiêm thành thật có gì nói nấy.

"Hình ảnh gì?"

"Một vài người phụ nữ không mặc quần áo."

"À!" Tuyết Chi cười, nhưng lại để lộ hai hàm răng trắng đang nghiến chặt nhau: "Đẹp không?" Đáy lòng sớm đem cái mũ màu xanh lá cây kia mắng mấy trăm lần! Muốn thưởng thức thì tự chính mình thưởng thức là đủ rồi, lôi kéo Tiêu Chí Khiêm cùng xem để làm gì!

Anh lắc đầu...

"Bỏ đi, em không tin đâu!" Cái miệng nhỏ nhắn của Tuyết Chi có chút cong lên, bộ dạng xinh đẹp dễ thương vô cùng khiến Tiêu Chí Khiêm miễn cưỡng nhìn đi chỗ khác: "Cơ thể của những người phụ nữ kia rất quyến rũ, chỗ cần nhô đều nhô, chỗ cần lõm đều lõm, đàn ông đều sẽ rất thích."

Không cố ý, sự ghen tuông đã tràn đầy ra!

Tiêu Chí Khiêm nhìn cô, sau đó nhìn vào ánh mắt của cô.

Chẳng biết từ lúc nào, anh đã đứng trước mặt Tuyết Chi, đôi mắt cụp xuống nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, ánh mắt di chuyển từ khuôn mặt trắng hồng đến chiếc cổ xinh đẹp của cô, sau đó lại tiếp tục chuyển xuống phía dưới, cuối cùng, dừng lại trên ngực cô, đôi mắt Tuyết Chi liền tối sầm lại.

Bị ánh mắt đầy dục vọng của anh lướt qua cơ thể, làn da của Tuyết Chi đột nhiên nóng lên, không ý thức lùi lại phía sau, vội vàng kéo cổ áo lên. Cô sai rồi! Sau này cô sẽ không bao giờ dám mặc đồ hở đứng trước mặt anh nữa, đây là cố tình khiến người khác phạm tội!

Đằng sau cổ phảng phất hơi thở dịu dàng và ấm áp của anh: "Tôi chỉ đối với em có phản ứng."

Tuyết Chi chợt ngẩn người, đôi má ửng hồng một cách nhanh chóng, xấu hổ ho khan vài tiếng: "Em..em...em đi ra ngoài tìm Vy Hiên." Sau đó nhanh chóng rời khỏi phòng như đang chạy trốn.

Tiêu Chí Khiêm thấy thế mỉm cười, đứng dậy, lấy áo khoác rồi cũng đi theo cô ra ngoài.

Đứng ở trong phòng khách, Tuyết Chi nhìn xung quanh một vòng, bố cục đơn giản nhưng không mất đi sự trang nhã, phía trước là cửa sổ rộng từ trần nhà đến sàn, đôi chân trần của cô chạm lên tấm thảm lông dày, đi tới mới phát hiện, đây là một tòa nhà cao ba mươi tầng!

Thân thể nhướn về phía trước, ánh mắt như gắn chặt vào cửa sổ kính, Tuyết Chi mở to hai mắt, cô chưa bao giờ nghĩ rằng thành phố cô sống lại có thể đẹp đến như thế!

Bên dưới nhà nhà đã lên đèn, dải ngân hà phía trên nhấp nháy, tựa như đang ở trong một đại dương tối vô cùng tráng lệ. Ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng, tâm trạng cũng lập tức như được thả lỏng trong thế giới sáng ngời này.

Nhìn qua nét mặt tươi cười của Tuyết Chi, Tiêu Chí Khiêm đi tới choàng áo khoác lên người cô, sau đó ở phía sau ôm eo cô, nhẹ nhàng hỏi: "Thích nơi này không?"

Tuyết Chi không chút suy nghĩ trả lời: "Thích."

"Vậy thì ở lại đây đi!"

Tuyết Chi khẽ giật mình, lập tức nửa đùa nửa thật nói: "Như thế làm sao được? Ba và Thịnh Hải sẽ mắng người đó." Nhận thấy vòng tay quanh eo xiết chặt, Tuyết Chi bỗng cảm thấy mặt đỏ bừng lên.

Đúng lúc này, cánh cửa một phòng ngủ khác mở ra.

Vy Hiên mặc một cái áo tắm rộng thùng thình màu trắng từ bên trong bước ra, nhìn thấy hai người đang ôm nhau đứng trước cửa sổ, khẽ nhíu mày. Người đi ra sau lưng Vy Hiên hung hăng trừng mắt nhìn cô: "Chưa từng gặp một cô gái nào uống rượu tệ như vậy!"

Tuyết Chi chợt ngoái đầu quay lại nhìn thấy Vy Hiên, lập tức giãy giụa ra khỏi vòng tay của Tiêu Chí Khiêm, cười giỡn nói: "Nhìn bộ dạng cậu như vậy, thêm một vài chai chắc cũng không có vấn đề gì."

Vy Hiên liếc Đinh Khiên một cái: "Nếu như không có con rùa xanh này ở đây lải nhải thì có lẽ sẽ tốt hơn.

Chương 52: Tôi không bán

Khuôn mặt nam tính của Đinh Khiên đỏ bừng lên khi đối diện với sự tức giận của Vy Hiên: "Cô nôn lên người của Thạch, hại anh ta đem chiếc áo choàng anh ta thích nhất vứt đi! Bây giờ cô còn ngủ ở phòng của Thạch, mặc áo tắm của Thạch?! Quả thực không thể tha thứ!"

Vy Hiên một chút cũng không muốn nói chuyện vô nghĩa với anh ấy, trực tiếp đem bàn tay nhỏ quất lên đầu anh: "Tôi không có hứng thú để cãi nhau với anh chàng có đống rác màu xanh lục này đâu."

"Cô.." Đinh Khiên tức giận đến giơ chân, thật giống như đang muốn đá cô một cái.

Thấy Vy Hiên rất hăng hái, Tuyết Chi cũng cảm thấy trong lòng được thả lỏng, rất nhẹ nhỏm: "Đúng rồi, Thạch đâu?"

Đinh Khiên liền mếu máo tố tội: "Thạch bị cô gái này nôn lên người, đang tìm một nơi nào đó để khử trùng!"

Nhìn vào khuôn mặt nam tính lại có tính tình của phụ nữ, mồm anh ta cũng đủ độc, Vy Hiên hơi nhíu lông mày, nâng cằm của anh, bất thình lình hỏi: "Này, anh thích đàn ông sao?"

Đinh Khiên nghe thế liền rất bối rối, thẹn đến hóa giận, hất tay cô ra: "Ai nói?!"

Tuyết Chi chợt nở nụ cười, đi đến đứng bên cạnh anh ta, nheo con mắt phượng lại, ánh mắt sắc nhọn như một con dao trong đêm gió tanh mưa máu: "Tôi có thể chứng minh anh ta thích phụ nữ."

Vy Hiên thích thú dựa vào cạnh cửa: "Ồ?!"

Đinh Khiên vừa muốn gật đầu, nhưng nhìn qua Tuyết Chi liền cảm thấy không đúng, theo bản năng rụt rụt cái cổ.

Tuyết Chi cười tủm tỉm nói: "Nếu như không thích phụ nữ, làm sao lại xem Web người lớn, cho Tiêu Chí Khiêm nhiều hình ảnh phóng đãng như thế, phải không?"

Tiếng "À" đầy ẩn ý của Vy Hiên vang lên, đôi mắt tinh nghịch đầy ý trêu đùa không rời khỏi Đinh Khiên.

Đinh Khiên không thể tin được, đây chính là bí mật của đàn ông! Đàn ông đều là thông qua cách này để thỏa mãn niềm đam mê cháy bỏng đầy kích tình! Không thể tin được Tiêu Chí Khiêm ngay cả chuyện này cũng khai báo ra!

Quay đầu nhìn Tiêu Chí Khiêm, anh vẫn thờ ơ và không quan tâm đến bất cứ điều gì, căn bản không giống như bộ dạng của một tên mật báo! Đinh Khiên thật sự là có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, ủy khuất liếc anh một cái, quay đầu lại đưa ra vẻ mặt đau khổ nói: "Thật ra......thật ra......Tôi cũng chỉ là sợ Tiêu Chí Khiêm không hiểu chuyện đời, cho nên mới gửi cho anh ấy xem vài tấm ảnh..!" Dứt lời, lại lập tức nghiêm mặt nói: "Hoàn toàn là giải thích cho anh ấy hiểu về chuyện sinh lý!"

Lúm đồng tiền của Tuyết Chi như hoa, sắc mặt không thay đổi, ghé sát tai anh chậm rãi nói từng chữ một: "Không cho phép anh một lần nữa cho anh ấy xem những thứ rác rưởi kia."

"Hiểu rồi! Tuyệt đối không có lần sau!" Đinh Khiên gật đầu không ngừng, còn dơ tay lên thề, người yêu của cậu Tiêu, tuyệt đối không nên gây chuyện!

Vy Hiên xem đủ vui, liền đem điếu thuốc trong tay dập tắt, nhìn xung quanh cất tiếng hỏi: "Đây là đâu?"

Đinh Khiên tức giận quay lại nhìn cô: Nhà của Thạch!"

"Nhìn không ra, làm người làm của cậu Tiêu cũng rất có lợi đó."

"Thạch không phải người làm của cậu Tiêu!" Đinh Khiên lập tức thay anh ta đính chính danh phận: "Chúng tôi đều đi theo cậu Tiêu, nhưng tuyệt đối không phải là người làm!"

Người nói không có ý gì, người nghe lại suy nghĩ. Vy Hiên vốn là phóng viên nên tương đối nhạy cảm, từ lời nói của Đinh Khiên không khó để nghe ra, thân phận của Tiêu Chí Khiêm tuyệt đối không bình thường. Cô liếc nhìn Tuyết Chi, sau đó lại di chuyển ánh mắt nhìn qua Tiêu Chí Khiêm đang đứng ở không xa chỗ đó, đúng lúc anh cũng đang nhìn chằm chằm cô. Bắt gặp ánh mắt của cả hai, cô rất nhanh chóng nhận ra Tuyết Chi cũng không thực sự hiểu rõ về anh.

Đi theo... Sau lưng Tiêu Chí Khiêm rốt cuộc là sức mạnh của lực lượng nào? Tổ chức? Xã đoàn? Bang phái?

Tuyết Chi chậm rãi thu hồi ánh mắt, không tiếp tục đoán trong mơ hồ, Tiêu Chí Khiêm không nói chắc chắn có lí do của anh, cô đã từng nói, nếu như Chí Khiêm không muốn nói, cô cũng sẽ không hỏi.

Vy Hiên quay người muốn đi vào thay quần áo: "Được rồi, tôi phải đi về đây."

Thấy cô ấy cuối cùng cũng muốn rời đi, Đinh Khiên vui vẻ gật đầu: "Tôi tiễn cô!"

"Không cần, tôi có chân." Vy Hiên theo bản năng không muốn liên quan đến bọn họ quá nhiều, giúp đỡ Tiêu Chí Khiêm đưa tin là một chuyện, cùng bọn họ làm bạn lại là một chuyện khác. Cô ấy muốn tiếp tục bận rộn, không thể làm phóng viên thì làm nhà văn tự do, tự cung tự cấp, thế nào cũng sẽ có một con đường sống.

Đinh Khiên bĩu môi, gương mặt trắng noãn bên trên lộ vẻ xem thường: " Không cần thì thôi, tôi cũng không muốn.."

Tuyết Chi đi đến trước mặt Tiêu Chí Khiêm, ngẩng đầu nhìn anh nói: "Tiêu Chí Khiêm, em trở về cùng với Vy Hiên!"

Tiêu Chí Khiêm do dự một lát, gập đầu: "Được, tôi tiễn em!"

Sau khi thay quần áo, ba người rời khỏi toà nhà, đi ra bên ngoài mới phát hiện, ngoại trừ tầng này, ba mươi tầng phía dưới đều tối đen như mực.

"Nơi đây còn chưa bán sao?" Tuyết Chi tò mò hỏi.

Tiêu Chí Khiêm chậm rãi trả lời: "Không vội bán."Cô triệt để kinh ngạc, hoài nghi hỏi lại: "Tòa nhà này...là của anh sao?"

Tiêu Chí Khiêm nhẹ nhàng gật đầu.

Đi vào tầng hầm đỗ xe, Thạch đã đợi sẵn ở đó, trên người không có chiếc áo choàng đen khiến anh ấy cảm thấy rất khó chịu. Anh di chuyển ánh mắt đến Vy Hiên, rất nhanh sau đó dời đi, coi chừng không quen biết cô.

Vy Hiên lên xe, nhìn anh ấy cười rạng rỡ: "Này, tôi sẽ đền áo choàng cho anh."

Thạch đóng chặt môi, không nói một lời.

Vy Hiên buông thả hai vai, lời cần nói thì cô cũng đã nói ra, có nghe hay không là chuyện của anh, cô tuyệt nhiên sẽ không nhiệt tình bám lấy người lạnh nhạt.

Sau khi đưa hai người về nhà, Thạch mới đưa Tiêu Chí Khiêm đến Tây Sơn, trước khi xuống xe, anh ấy nghiêm mặt nói: "Cuộc họp hội đồng của Tiêu thị sẽ diễn ra vào thứ ba tới, cậu Tiêu có muốn chuẩn bị gì không?"

Tiêu Chí Khiêm vẫn im lặng, cho đến khi anh đẩy cửa xe và bước xuống, mới nhàn nhạt lên tiếng: "Không phải một đòn chí mạng thì không cần thiết."

Thạch hiểu ý: "Biết rồi!"

Trương Thịnh Hải mới từ bệnh viện bước ra nhìn xung quanh, ngay lập tức nhận được cuộc gọi của Tuyết Chi.

Dựa theo địa chỉ của chị gái, cậu đi tới một tòa nhà cao tầng vừa được xây dựng trong thành phố. Đứng ở trước tòa nhà, ngẩng đầu nhìn tòa nhà, lại nhìn bốn phía xung quanh, đến một bóng người đều không thấy, cậu thật sự có chút nghi ngờ chị gái đã đưa sai địa chỉ rồi!

Cậu hoài nghi đi vào, bước tới thang máy, cửa thang máy đóng lại bắt đầu di chuyển, tiến đến tầng cao nhất.

Đến tầng ba mươi chín, cửa thang máy tự động mở ra, Trương Thịnh Hải nháy mắt mấy cái, hướng ra phía ngoài dòm ngó, hành lang yên tĩnh, trước mặt chỉ có một cánh cửa màu đen, rất giống cảnh trong một bộ phim kinh dị.

Vội nuốt một ngụm nước bọt, câu kiên quyết bước ra. Nếu không phải chị gái tự mình gọi điện thoại, cậu thực sự hoài nghi là người nào đó đang đùa giỡn mình.

Đưa tay lên, do dự mà gõ cửa.

Một lúc sau, cửa mở ra, vừa nhìn thấy người ở bên trong, Trương Thịnh Hải ngây ngẩn cả người: "Anh là..." Cậu nhớ rõ mình đã nhìn thấy người đàn ông này trong bệnh viện vào ngày sinh hoạt nhóm. Lúc đó anh mặc một chiếc áo choàng đen, ánh mắt sắc lạnh, khiến người khác đã nhìn thì thật khó để quên.

Thạch liếc nhìn người đang đứng phía đối diện, vô cảm nói: "Vào đi!"

"À.." Trương Thịnh Hải không rõ chị gái muốn làm gì, tại sao phải gọi cậu đến nơi này?
Phòng khách rất lớn, Trương Thịnh Hải tò mò bước vào, ánh mắt dò xét xung quanh. Lúc này, một người đàn ông đẹp trai tóc màu xanh lá từ trong phòng ngủ đi ra, tai trái đeo một chiếc bông tai hình vuông sáng rực rỡ. Anh ta duỗi eo và ngáp: "Thạch, cậu ấy đến rồi sao?"

"Ừ!" Thạch lên tiếng: "Giao cho anh đó." Sau đó, quay người đi vào phòng.

Đinh Khiên đi tới, ngồi ở đối diện Trịnh Thịnh Hải, mắt mở to nhìn cậu ta, ánh mắt di chuyển từ trên xuống dưới. Trương Thịnh Hải ngồi trên ghế sopha vô cùng không tự nhiên, có cảm giác mình đã bị chị gái bán đi.

Cậu mỉm cười cứng ngắc và hỏi một cách lịch sự: "Xin hỏi, chị gái tôi đâu? À, chính là chị Tuyết Chi, chị ấy kêu tôi đến đây!"

"Tôi biết, tôi biết." Đinh Khiên vẫy vẫy tay, thuận miệng nói: "Cô ấy đem cậu giao cho chúng tôi."

Nghe xong, Trương Thịnh Hải chợt tức giận, chị gái đã thực sự đem cậu bán đi?!

Nghĩ đến đó, cậu ngay lập tức nhảy lên ghế sopha, không suy nghĩ mà hét lên: "Mặc kệ chị ấy nhận bao nhiêu tiền, tôi không bán!"

Đinh Khiên triệt để sững sờ một lúc, sau đó phá lên cười: "Ha ha, cậu nghĩ chúng tôi là...haha..." Nhìn Đinh Khiên cười như thế, cậu thậm chí càng tức giận hơn.

Cười đã đủ rồi, Đinh Khiên đột nhiên nghiêm mặt nói: "Từ giờ trở đi, cậu sẽ đi theo chúng tôi, tuy là cậu đi đường tắt không phải là quy tắc của chúng tôi, nhưng mà coi như cậu may mắn, cậu Tiêu đã gật đầu đồng ý." Đinh Khiên nói, khiến cho Trương Thịnh Hải ngây ngẩn cả người.

"Là có ý gì?"

Đinh Khiên cũng không giải thích, mà chậm rãi ung dung nói: "Nghe cho kỹ, cậu Tiêu chỉ cho cậu một nhiệm vụ, phải hoàn thành thật tốt, ngay cả khi cậu đã chính thức tham gia."

Trương Thịnh Hải biết rõ "cậu Tiêu" trong miệng anh ta chính là cái tên Tiêu Chí Khiêm, mơ hồ hỏi: "Cái gì?"

"Ở bên cạnh chị gái của cậu."

"......"

Đinh Khiên nhíu mày, dường như có chút bất lực về nhiệm vụ này: "Chỉ cần bên cạnh chị của cậu có người đàn ông nào xuất hiện, chỉ cần bí mật báo lại ngay lập tức, mọi lúc, mọi nơi. Đây là nhiệm vụ của cậu, hiểu chưa?"

Đến khi Trương Thịnh Hải bị mời rời khỏi, cậu mới mơ màng kịp phản ứng, hóa ra Tiêu Chí Khiêm sợ chị gái bị cướp mất! Cậu không thể không ngửa mặt lên trời mà cười to, giúp Tiêu Chí Khiêm coi chừng chị gái để kiếm tiền, điều này quá dễ dàng rồi! Hóa ra người bị bán không phải mình, mà là Tuyết Chi!

Sau khi Trương Thịnh Hải vừa rời đi, Thạch bước ra khỏi phòng, Đinh Khiên lập tức chạy nhào tới: "Thạch!"

Thạch duỗi tay ra, đẩy Đinh Khiên qua một bên, trầm giọng hỏi: "Cậu ấy thế nào?"

"Ha ha, đứa nhỏ này rất đơn giản, có thể cân nhắc." Giọng điệu của Đinh Khiên giả vờ trưởng thành, mặc dù anh và Trương Thịnh Hải thực sự không khác nhau nhiều.

" Ngọc Diệp có tin tức gì không?"

Đinh Kiên lắc đầu: "Cũng không biết cô ta đã chạy đi đâu.."

"Nếu như, cô ấy đã đến từ sớm rồi thì sao?"

Đinh Khiên khẽ giật mình, ngẫm lại, cũng không phải không có khả năng, cười cười: "Vậy chúng ta chờ cô ấy xuất hiện."

Trong căn phòng tối, chỉ có duy nhất ánh sáng màu xanh mờ nhạt phát ra từ màn hình máy tính.

Bắc Minh Hạo đang ngồi trên ghế, nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào hình ảnh mơ hồ trong khung trò chuyện video trên màn hình, chỉ là một đường nét cơ thể ngồi trước máy tính.

"Những gì anh muốn tôi đã gửi đến email cho anh rồi, nhớ thanh toán đủ tiền."

"Tôi muốn kiểm tra hàng trước." Bắc Minh Hạo nắm con chuột máy tính và nói, vào hộp thư mở xem thư do bên kia gửi đến, càng xem lông mày càng nhíu chặt, kinh ngạc hỏi: "Chắc chắn là anh ta sao?"

Đối phương có chút không vui: "Anh đang nghi ngờ năng lực của tôi?"

Bắc Minh Hạo không hỏi thêm câu nào, cũng là bởi vì biết rõ đối phương có năng lực mới không tiếc tiền bỏ một khoản lớn để điều tra Tiêu Chí Khiêm. Nhưng sự thật đang được bày ra trước mắt, thật sự rất kinh ngạc!

Chương 53: Không thể tin được!

" Điều này làm sao có thể?" Anh thì thào nói. Sau đó, một sự ảm đạm lan tỏa trong mắt anh: "Tôi muốn tất cả tư liệu lúc anh ta ở bệnh viện tâm thần, kể cả, tất cả mọi người anh ta từng tiếp xúc! "

" Đây coi là đơn đặt hàng tiếp theo? "

Anh cười lạnh: "Yên tâm, tôi sẽ không làm anh mất một đồng nào."

Đối phương nghe thế rất vui, tự tin nói: "Chờ tin tức của tôi." Nói xong, lập tức kết thúc trò chuyện, như thế cũng có thể nhìn ra được mỗi lần anh ta liên lạc với khách hàng đều sẽ rất cảnh giác.

Tắt máy tính đi, anh lại chìm đắm trong căn phòng tối của chính mình, đôi mắt lạnh lùng và sâu thẩm, phát ra từng tia lạnh như băng..

Tiêu Chí Khiêm, anh rốt cuộc còn cho tôi bao nhiêu kinh ngạc?

Có ai có thể nghĩ đến, một người bị cười nhạo là thần kinh, lại có thể là người Hồng Môn, đây không phải là một trò đùa quá lớn sao?

Hồng Môn tức là Thiên Địa hội tiếng tăm lẫy lừng, theo lịch sử từ xưa đến nay, đã là một tổ chức trải rộng các quốc gia, cũng được pháp luật bảo vệ, trụ sở nằm tại nước Mỹ. Thế kỷ trước thành lập Đảng dân chủ, là một trong những quốc gia tham gia chính trị.

Tất cả những nhà thờ chi nhánh Hồng Môn được ghi nhận là tổ chức thương mại nổi tiếng. Tuy nhiên bí ẩn Hồng Môn ai cũng đều biết. Truyền thuyết kể rằng Hồng Môn có bốn chi nhánh bí ẩn, bí mật phục vụ Hồng Môn. Mà Bắc Minh Hạo nghi ngờ chính là vì có rất ít thông tin về Tiêu Chí Khiêm, vậy anh ta có phải là một trong bốn chi nhánh này?

Đêm dài đằng đẵng, duy nhất chỉ có một người còn thức...

Bắc Minh Hạo bình tĩnh, đôi mắt đen sâu thẳm. Anh thật đúng là đã xem thường Tiêu Chí Khiêm, nếu không phải lúc gia đình họ Tiêu gặp mặt, gặp những người nhà họ Tiêu có thái độ khác thường với anh ta, anh cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến việc điều tra một người đã từ ở bệnh viện tâm thần ra.

Tiêu Chí khiêm, là anh hành động quá tốt sao?

Mắt anh liếc ra ngoài cửa sổ, một chút lạnh lẽo dâng lên khóe miệng.

Có phải hay không, anh sẽ sớm được biết..

Vào thứ ba, Tiêu thị tổ chức họp hội đồng, vốn dĩ là Tiêu Chính Thịnh muốn đề nghị Bắc Minh Hạo đảm nhiệm vị trị tổng giám đốc, nhưng không biết vì sao, không ai trong số những người già trong nhà họ Tiêu tham gia, tóm lại là lấy cớ đủ điều, cử người đến chuyển lời cho Tiêu Chính Thịnh, mọi chuyện của Tiêu thị, bọn họ không tham dự nữa, muốn an dưỡng tuổi già. Tiêu Chính Thịnh muốn mua lại cổ phần của bọn họ, nhưng không một ai chịu bán, khiến ông ta ở trong văn phòng nổi giận một trận. Cái này rõ ràng là muốn ông ta xấu hổ! Lúc trước phản đối Tiêu Chí Khiêm, nhưng bây giờ không hiểu vì sao không can thiệp nữa. Bề ngoài, đó là một chuyện tốt, nhưng trên thực tế thì họ đang cố chặn đường đi của ông ta.

Nội tâm Bắc Minh Hạo hiểu rõ, mặc kệ những người già này có cam tâm tình nguyện hay không, họ cũng đã đứng về phía Tiêu Chí Khiêm. Là một người Hồng Môn, Tiêu Chí Khiêm có thể khống chế những người này, cũng không quá kì lạ. Dứt khoát, trước mặt Tiêu Chính Thịnh, Bắc Minh Hạo nói rằng anh không muốn vào tổng bộ lúc này, dù sao anh cũng có một thân phận đặc biệt, sẽ bị miệng người đời soi mói. Anh còn muốn tiếp tục ở lại chi nhánh công ty, cố gắng làm nên thành tích rõ rệt hơn, sau đó sẽ qua giúp ông ta.

Sau khi rời khỏi Tiêu thị, Bắc Minh Hạo phiền muộn trở về nhà, bật máy tính lên, liền nhận một phong thư.

Nhìn thấy thông tin chi tiết về bệnh viện tâm thần và mối quan hệ của Tiêu Chí Khiêm, anh từ từ nở một nụ cười.

Bàn cờ này, cũng nên xoay chuyển rồi!

Tuyết Chi cầm ly trà sữa đi trên đường, ánh mắt liếc về phía sau, chợt thở dài một tiếng, quay đầu: "Thịnh Hải, em không có chuyện gì để làm sao? Làm gì cứ đi theo chị mãi thế?"

Trương Thịnh Hải bước lên trên, hùng dũng nói: "Cùng chị gái đi dạo phố, có cái gì sai không?"

Cậu rất chuyên nghiệp, tập trung thực hiện nhiệm vụ này, tuyệt đối không bán đứng Tiêu Chí Khiêm.

"Em không đến lớp sao? Không đi chăm sóc Đào Nhi sao?

" Tuần này không có lớp, Đào Nhi cũng không cần người chăm sóc." Nói xong, liền ôm lấy vai của Tuyết Chi hối thúc: "Chị không phải có hẹn sao? Đi thôi, đi thôi!"

Tuyết Chi hoài nghi nhìn Trương Thịnh Hải: "Làm sao em biết chị có hẹn?"

"Vừa rồi chị nói chuyện điện thoại, em đã nghe thấy.." Sau đó lại nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị hẹn ai vậy?"

"Có liên quan đến em sao?" Tuyết Chi liếc một cái, đẩy tay cậu ra, trực tiếp quẹo vào một quán cafe ở góc đường, Trương Thịnh Hải có tính cảm giác cao, nhanh chóng đi theo vào. Nếu như đối phương là đàn ông thì cậu phải nhanh chóng báo cáo cậu Tiêu!"Vy Hiên.." Tuyết Chi hướng vào bên trong lên tiếng gọi, đi qua ngồi vào phía đối diện.

Nhìn thấy là Vy Hiên, Trương Thịnh Huy nhẹ nhàng thở ra.

Vy Hiên liếc nhìn anh: "Làm bảo mẫu từ khi nào?"

"Cũng không biết đứa nhỏ này có chuyện gì, cứ đi theo mình.." Tuyết Chi trừng mắt nhìn em trai, tức giận nói, Trương Thịnh Hải chỉ biết cười.

Vy Hiên nói chuyện phiếm đủ chủ đề, vô tình nói đến Tiêu Chí Khiêm. Trương Thịnh Hải nhanh chóng ngước mắt lên, tai hướng về phía bọn họ, sẵn sàng tiếp thu một số thông tin có lợi để trở về báo cáo!

Trong quá khứ, sau khi nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm qua đêm ở phòng chị gái, cậu đã mặc định sự tồn tại của mình. Hơn nữa, nếu anh ta không quan tâm đến chị gái mình, thì không thể phí công suy nghĩ nhiều như thế. Trọng tâm chính là...anh ta thật sự quá hào phóng!

"Cậu thích anh ta?" Vy Hiên đột nhiên ném một câu hỏi có sức công phá như lựu đạn, có lẽ là bệnh nghề nghiệp của phóng viên, cô ta luôn không thích quanh co.

Trịnh Thịnh Hải lúng túng, giả vờ xem tạp chí không để tâm đến điều gì, nhưng đôi tai thì đang rất chăm chú hướng về hai cô gái.

Tay khuấy ly cà phê, Tuyết Chi nheo nheo đôi mắt phượng của mình, sau một hồi suy nghĩ, cô chậm rãi nói: "Mình không biết có tính là thích hay không, mình chỉ biết rõ là mình không thể nhìn thấy ai đó bắt nạt anh ấy, khi dễ anh ấy, bắt nạt anh ấy, coi thường anh ấy, càng không thể chịu đựng được khi nhìn thấy anh ấy khổ sở..."

Kiếp trước, cô nghĩ mình đã yêu đậm sâu, yêu rất điên cuồng, nhưng lại bị thương tích đầy mình, ngay cả lòng tự trọng cũng đem vứt bỏ. Kiếp này, cô muốn yêu một cách thật nhẹ nhàng, muốn bảo vệ cẩn thận người đàn ông bị tổn thương này..

Vy Hiên nhìn chằm chằm cô vài giây, chợt nhếch môi cười: "Cô Trương có tâm hồn lãng mạn này đã hứa, tin tức này có thể khiến mình trở về toàn soạn một lần nữa!"

Tuyết Chi bật cười: "Nếu như cậu có thể trở về, mình liền hi sinh một lần!"

"Cậu cũng biết mà, mình không bao giờ viết tin tức giả." Vy Hiên liếc nhìn cô nở một nụ cười, trong lời nói có hàm ý sâu xa.

Tuyết Chi im lặng thật lâu, lúm đồng tiền thoát ẩn thoát hiện, đôi mắt sáng lên: "Dám để cậu viết, mình sẽ không cung cấp tin tức giả."

Cuối cùng cũng nhận được câu trả lời của mình, Vy Hiên nhướn mày lên cười một cách tinh nghịch: "Trương Tuyết Chi, cậu thật sự thay đổi rồi."Trước đây, có một người chỉ thích chạy quanh các anh chàng đẹp trai, lại vì một người đàn ông mà không cần nhận lại bất cứ cái gì. Không thể phủ nhận rằng bây giờ Tuyết Chi đối với cô có cảm giác hơn rất nhiều.

Đúng lúc này, Trương Thịnh Hải ngồi bên cạnh đột nhiên đứng dậy: "Chị, em đi toilet." Dứt lời liền nhanh chóng rời đi.

Hai người họ không quan tâm đến cậu ta, tiếp tục trò chuyện với nhau. Ngoài giờ làm việc, Vy Hiên vốn dĩ không phải là người thích buôn chuyện, bây giờ hiểu được ý nghĩ trong lòng của Tuyết Chi, nói nhiều cũng trở nên dư thừa, là bạn bè tốt thì nên yên lặng ủng hộ. Dù cho Tiêu Chí Khiêm này thân phận bí ẩn, nhưng nhìn thấy sự tập trung của anh ta đối với Tuyết Chi, cô cũng an tâm là anh ta sẽ không làm tổn thương người bạn này của cô.

Trương Thịnh Hải vội vàng đi vào phòng vệ sinh nam, sau đó móc điện thoại trong túi quần ra, nhấc điện thoại vẫn còn đang cuộc gọi ra, cười lớn: "Anh Tiêu, anh có nghe thấy gì không?"

Âm thanh từ đầu dây bên kia truyền đến: "Ừ!" Rất nhẹ, như giấc mơ, giống như tâm trạng của anh giờ phút này, mơ mơ thật thật!

Tuyết Chi chính miệng thừa nhận, thừa nhận là cô thích anh!

Lúc Trương Thịnh Hải quay trở lại, cứ luôn cười trộm một mình, cực kì vui vẻ. Tuyết Chi tò mò hỏi: "Nhặt được tiền sao?"

Trương Thịnh Hải vẫn cười không nói lời nào, đáy lòng kích động hò hét, cậu làm sao có thể nói cho chị gái biết tiền lương của cậu được tăng gấp ba lần, còn là nhờ chị gái mà mới được như thế!

Rời khỏi quán cafe, Vy Hiên đi thẳng trở về nhà, Trương Thịnh Hải muốn đi bệnh viện với Đào Nhi trước khi đi, cậu lo lắng dặn dò: "Chị, chị phải lập tức về nhà nhé!"

"Biết rồi mà." Tuyết Chi không kiên nhẫn trả lời.

Đi được hai bước, Trương Thịnh Hải lại quay đầu nhìn lại: "Em sẽ gọi điện về nhà để kiểm tra đó nhé!"

"Dài dòng quá!" Tuyết Chi không muốn để ý nữa, đẩy cậu vào trong xe taxi: "Nhanh đi chăm sóc Đào Nhi của em đi."

Tuyết Chi một thân một mình đi ở đầu đường, trong đầu vô tình nghĩ đến Tiêu Chí Khiêm, không biết lúc này anh đang bận làm gì. Nghĩ đến, cô liền không kìm lòng được rút điện thoại ra muốn gửi cho anh một tin nhắn. Đột nhiên, sau lưng có người đụng mạnh tới, khiến cô loạng choạng đứng không vững.

Ổn định lại cơ thể, Tuyết Chi hung hăng trừng mắt liếc cái kẽ đã đụng cô, nhưng gã đó đã nhanh chóng biến mất trong đám đông, khẽ nguyền rủa vài tiếng, cúi đầu nhìn xuống túi xách của mình, cô bỗng nhiên phát hiện, điện thoại di động đã không cánh mà bay...

Thím Trương quan sát sắc mặt của ông chủ trẻ, không khỏi tò mò: "Cậu chủ, có chuyện gì vui vẻ như thế?"

Cho dù Tiêu Chí Khiêm tỏ ra thờ ơ không quan tâm đến mọi thứ, nhưng thím Trương đã ở bên cạnh anh một thời gian dài như thế, đương nhiên có thể nhìn ra được, khóe miệng của anh luôn nhếch lên, đôi mắt mọi khi ảm đạm như sương mù vây quanh, hôm nay lại đột nhiên sáng rực rỡ, sắc mặt vui vẻ, trông rất đẹp mắt.

Tiêu Chí Khiêm đang ngồi trên bậc thềm ở sân sau, chỉ ngồi nhìn chằm chằm vào điện thoại, từ lúc nhận được cuộc gọi của Trương Thịnh Hải, anh vẫn ngồi ở đây mà không di chuyển.

"Đang đợi điện thoại của cô Trương phải không?" Thím Trương trêu ghẹo anh.

Anh vẫn không nói lời nào, ánh mắt vẫn nhìn qua điện thoại, dịu dàng, thắm thiết, trong đầu anh lúc này chỉ vang vọng những gì khi nãy anh nghe Tuyết Chi nói.

Nhìn thấy bộ dạng của cậu chủ như vậy, thím Trương thật sự cảm thấy rất vui mừng. Thầm nghĩ may mắn mà có cô Trương, cậu chủ đã không còn phải phụ thuộc vào thuốc, tình trạng sức khỏe cũng chuyển biến tốt hơn. Cậu chủ cũng không còn luôn luôn đòi coi phim hoạt hình, cũng không còn cả ngày đem bản thân nhốt mình vào phòng, bây giờ thỉnh thoảng lại đi ra ngoài. Cứ tiếp tục như thế, cậu chủ nhất định sẽ sớm bình phục!

Thím Trương cũng vui vẻ theo, không làm phiền anh nữa, cười tủm tỉm rồi rời đi.

Tiêu Chí Khiêm cúi thấp đầu, đầu ngón tay di chuyển ngón tay qua lại trên màn hình điện thoại, tựa như đang vuốt ve làn da mịn màng của Tuyết Chi. Anh thật sự ngay lập tức muốn nhìn thấy cô.. Cái gì cũng đều không cần nói, chỉ cần gặp cô một chút, nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô một chút.

Giống như cảm nhận được sự mong đợi của anh, đột nhiên nghe thấy tiếng chuông tin nhắn vang lên.

Đôi mắt Tiêu Chí Khiêm lập tức sáng ngời, nhanh chóng cầm điện thoại lên, mở tin nhắn vừa nhận được ra, quả nhiên là của Tuyết Chi.

Chương 54: Số phận định sẵn là bị vứt bỏ!

Cô nói, cô muốn gặp anh...

Trước mắt lập tức đều là dáng vẻ xinh đẹp của cô, Ngọc Kiều nhìn anh với vẻ khinh bỉ..Tiêu Chí Khiêm phút chốc đứng lên, quay người đi nhanh ra bên ngoài.

"Cậu chủ, cậu đi đâu vậy?" Thím Trương vội vàng kéo anh lại.

"Chuẩn bị xe." Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm rất khẩn cấp, chứa đầy sự vui mừng không thể che giấu.

Thím Trương nhìn vào mắt anh, lập tực hiểu ra liền "A!" một tiếng, cười nói: "Là đi gặp cô Trương?" Tiêu Chí Khiêm không nói lời nào, nhưng dáng vẻ vui mừng này cũng đã cho bà biết đáp án, thím Trương cười tủm tỉm nói: "Được được được, bây giờ liền kêu tài xế chở cậu đi gặp cô Trương."

Lúc này, Tuyết Chi phiền muộn bước ra khỏi cục cảnh sát, kết quả cô cũng đoán trước được, chỉ là ghi một ít giấy tờ, khả năng bắt được tên trộm lấy điện thoại là rất thấp. Cô vẫn ôm chút hy vọng nhỏ bé đi báo cáo cảnh sát là bởi vì chiếc điện thoại đó do Tiêu Chí Khiêm cho cô, nên cô cực kì yêu thích nó.

Cô cảm thấy rất khó chịu, cứ tự trách mình đã quá bất cẩn, đây là món quà đầu tiên Tiêu Chí Khiêm tặng, cô thật sự không biết phải nói với anh như thế nào.

Chạy vào nơi mà Tiêu Chí Khiêm muốn đến, nhìn quanh bốn phía đều là những ngôi nhà đã bị phá bỏ, người dân đều đã dời đi nơi khác, từ "Phá hủy" được viết trên bức tường đổ nát, không có nhiều người sống ở đây, nhìn sơ có chút hoang vu vắng vẻ.Khi chiếc xe chạy đến con đường phía trước, nó bị chặn lại bởi những mạnh vụn chất đống ở hai bên. Người lái xe không hiểu tại sao cậu chủ lại đến đây làm gì, không khỏi tò mò hỏi: "Cậu chủ, chắc chắn là nơi này không?"

Tiêu Chí Khiêm liếc nhìn xung quanh, đẩy cửa xe bước xuống: "Về trước đi!"

Dứt lời liền quay người đi nhanh vào bên trong.

"Cậu chủ, cậu chủ..." Người lái xe gọi to, lo sợ cậu chủ xảy ra nguy hiểm, muốn đi theo nhưng lại không thể vứt xe ở đây. Đang loay hoay không biết phải làm sao thì bóng lưng của Tiêu Chí Khiêm đã biến mất...

Ánh mắt anh thờ ơ, nhưng lại không che giấu được sự kích động. Sau khi nghe thấy lời nói trong lòng của Tuyết Chi, tất cả những gì anh nghĩ chỉ có hình bóng cô ấy, muốn ngay lập tức nhìn thấy cô ấy, Tuyết Chi, cô ấy hoàn toàn thuộc về anh!

Sau khi đi qua con đường nhỏ, quả nhiên liền nhiều thấy một tòa nhà hai lầu bị bỏ hoang giống như trong tin nhắn Tuyết Chi đã nói. Tiêu Chí Khiêm liền không có một chút do dự, đi nhanh về phía tòa nhà nhỏ.

Đẩy cánh cửa sắt lớn ra, ánh sáng bên trong rất tối, các cửa sổ được che bằng những tấm ván gỗ đặt so le, mơ hồ xuyên qua vài tia sáng. Tiêu Chí khiêm nhìn xung quang một vòng sau đó bước vào, ngay lập tức, mùi thuốc khử trùng quen thuộc bay đến mũi anh.

Biểu cảm của Tiêu Chí Khiêm lập tức bị trì trệ, bước chân cứng đờ, sự lo lắng nhanh chóng xẹt qua đáy mắt. Nhưng vì tâm trạng muốn nhìn thấy Tuyết Chi quá mạnh mẽ, anh vẫn đè nén sự lo lắng mà tiếp tục đi vào trong. Đúng lúc này, cánh cửa sắt phía sau lưng đóng lại, đèn trong phòng vụt sáng lên.

Tiêu Chí Khiêm khẽ nheo mắt, khi anh đã thích ứng được với ánh sáng trong phòng, sau khi nhìn thấy rõ bên trong, anh cứng đơ đứng tại chỗ, giống như bị điện áp 10.000V chạm trúng, đồng tử điên cuồng co rút lại.

Anh đang ở trong một căn phòng rộng hơn 100 mét vuông, tường xi măng trắn, bên tay trái có một bàn bóng bàn, bên cjanh là một bàn chơi mạt chượt, và một cái bàn khác chứa rất nhiều quân cờ bên trên, bên tay phải là hai giá sách và một ghế sopha đôi.

Cái không gian này đều đã xuất hiện trong ác mộng của anh!

Đột nhiên, chiếc TV treo ở giữa được bật lên, phim hoạt hình "Tom and Jerry" đang phát trên đó, âm thanh vui vẻ tràn ngập khắp căn phòng, cảm giác rất kì lạ. Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Chí Khiêm mở to đôi mắt, ngực đột nhiên phập phồng nâng lên hạ xuống rất nhanh, hô hấp trở nên gấp gáp, mồ hôi lạnh trên trán bắt đầu lăn xuống gương mặt.

Đúng lúc này, cửa phòng đối diện mở ra, hai gã đàn ông đeo mặt nạ mặc áo khoác trắng đi ra, từ bên trong kéo ra một người phụ nữ mặc váy dài trắng.

Mái tóc dài của người phụ nữ rất bù xù, che khuất khuôn mặt, cô liều mạng vùng vẫy, hét ra tiếng kêu thê thảm: "A..A..A.."

Khoảng khắc nhìn thấy cô, trái tim của Tiêu Chí Khiêm điên cuồng đập, trong đầu trống rỗng, không suy nghĩ cũng không chuyển động, giống như một con rối, trong lỗ tai chỉ vang lên duy nhất tiếng kêu thảm thiết của cô.
Hai người đàn ông không kiên nhẫn, rút cây gập điện ra mà chọc lên cơ thể của người phụ nữ. Sau một cú sốc điện, cô ngã xuống đất, không còn vùng vẫy, không còn la hét, mặc kệ cho bọn họ tiêm một chất lỏng lạnh buốt vào cơ thể.

Tiêu Chí Khiêm đứng ở tại chỗ, triệt để kinh ngạc mọi chuyện đang diễn ra ở trước mắt, hô hấp ngày càng kịch liệt, suy nghĩ bắt đầu trở nên hỗn loạn, chiếc hộp Pandora bị ẩn giấu ở dưới một góc của trái tim được mở ra, vô số những mảnh vỡ kí ức ngắt quảng trong quá khứ, giống như đại dịch lan truyền bốn phía.

Lúc này, người phụ nữ đang nằm rạp trên đất chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt bị tóc đen che phủ, nhìn không rõ biểu cảm, chỉ có thể nghe thấy tiếng cười kì cục của cô. Sau đó, vươn tay hướng đến anh, giọng nói phát ra khàn khàn: "Tiêu Chí Khiêm...Tiêu Chí Khiêm....Qua đây...Qua đây cùng đi với mẹ được không? Qua đây, đến bên mẹ..."

Tiếng gọi của cô vang lên, như một câu niệm chú, cứ lặp đi lặp lại trong tai Tiêu Chí Khiêm.

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm càng trở nên điên loạn, những mao mạch đỏ giống như sắp bao phủ toàn bộ đôi mắt. Anh khó khăn mở miệng, nhưng lại không thể phát ra một âm thanh nào. Người phụ nữ nằm trên mặt đất, từ từ bò về phía anh, mười đầu ngón tay cào trên mặt đất, móng tay dài phát ra âm thânh vô cùng chói tai: "Qua đây..Mẹ đưa con đến một nơi rất đẹp...Sẽ không có ai có thể làm tổn thương chúng ta nữa...Nào....Qua đây....Tiêu Chí Khiêm, con không nghe lời mẹ nữa sao?"

Sự thật cùng những cơn ác mộng bắt đầu kịch liệt đấu tranh trong tâm trí anh, những hình ảnh tàn khốc đầy ám ảnh kia tựa như thức tỉnh, không ngừng hiện lên trước mắt anh. Thời gian đảo ngược đưa anh về quá khứ, nơi anh sống từ khi sinh ra giống như là địa ngục, rực cháy lên ngọn lửa tàn ác, đem tâm hồn trẻ thơ của anh nuốt chửng! Trong trí nhớ vĩnh viễn chỉ có một người phụ nữ mặc chiếc váy dài trắng, mỉm cười đứng trước mặt anh, ngồi xổm xuống, nhỏ giọng thì thầm:

"Tiêu Chí Khiêm, đi cùng mẹ rời khỏi cái thế giới dơ bẩn này, chúng ta vĩnh viễn sẽ ở bên nhau, sẽ không ai có thể cướp con khỏi mẹ.."

"Con vì sao không giúp mẹ giữ người đàn ông đó? Thật vô dụng! Tại sao mẹ lại sinh ra con? Vô dụng, con là một đứa vô dụng! Đều tại con vô dụng! Tại sao mẹ lại sinh ra đứa trẻ vô dụng như con?!"

"Tiêu Chí Khiêm...Tiêu Chí Khiêm....Bị vứt bỏ...Haha...Bị vứt bỏ...Haha..."

Từ đó trở đi, anh mới biết rằng, anh...số phận anh đã định sẵn là bị người khác vứt bỏ.

Trí nhớ, chính là một bàn tay của quỷ, từ từ, từ từ, từng chút một khoét sâu tâm trí của anh. Tiêu Chí Khiêm đau đến mức ôm đầu gào to, sau đó điên cuồng đập đầu vào tường như đang cố gắng thoát khỏi bàn tay của con quỷ đang làm loạn trong đầu anh!

Lúc này, một cánh cửa lại mở ra, từ bên trong, một người đàn ông trung niên hơi mập mạp bước ra, ông ta đeo mặt nạ, đeo một gọng kính đen, chậm rãi bước về phía Tiêu Chí Khiêm đang điên loạn.

"Đứa trẻ ngoan, đến lúc tắm rửa rồi, cùng cậu đi tắm thôi!" Ông ta cười một cách bí ẩn.Tiêu Chí Khiêm kinh ngạc, dừng đập đầu vào tường.

Cơ thể cứng ngắc, thời gian dần qua, anh xoay người, ánh mắt đỏ như máu, sự điên loạn làm cho người khác sợ hãi, dường như đã bị lũ quỷ trong tâm trí ăn mòn. Tiêu Chí Khiêm lúc này, điên cuồng, đẫm máu và tàn bạo.

Người trung niên bị dọa khẽ giật mình một cái, không dám bước đến gần, trong miệng vẫn phát ra lời dụ dỗ: "Đi tắm với cậu, được không?"

Tiêu Chí Khiêm chợt cười khanh khách thành tiếng, âm thanh vừa trầm vừa khàn vang lên khiến ông ta rùng mình, không ý thức lùi về phía sau vài bước.

Tiêu Chí khiêm nghiêng đầu nhìn ông ta: "Chết rồi, vẫn còn có thể tắm rửa sao?"

Người trung niên bị dọa đến nỗi hét to một tiếng, quay đầu bỏ chạy.

Tiêu Chí Khiêm không đuổi theo, thay vào đó, dùng ánh mắt điên cuồng nhìn quanh bốn phía, đầu óc liền trống rỗng, sớm đã quên mất mục đích ban đầu đến đây là gì?

Quên cách người phụ nữ hận anh đã rời đi như thế nào, cũng quên anh làm sao có thể rời đi, nhưng lại không bao giờ quên từng giây từng phút, mỗi ngày ở đây đều là sự tra tấn đối với anh.

Những tiếng quát tháo cuồng loạn, cơ thể run rẩy sau cú sốc điện, ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn của những người khác nhau, sau khi anh hiểu rõ khái niệm thời gian, được định nghĩa là vĩnh viễn không bao giờ kết thúc.

Hóa ra, thảm họa không phải là phá hủy mà là lặp đi lặp lại, anh nhớ lại hoảng thời gian mơ hồ kia, nhớ lại áp lực đến nghẹt thở kia..Khi anh cho là bản thân đã có được không khí, lại phát hiện anh sớm đã không thể thở được nữa.

Đầu đau như muốn nứt ra, anh cúi xuống, khổ sở ôm đầu. Càng ngày càng nhiều mảnh vỡ ngắt quảng muốn quên đi, một luồng kí ức đánh vào tâm trí anh, liên tục đánh vào những dây thần kinh căng thẳng và mong manh. Cuối cùng cũng bị phá vỡ, tạo thành làn sóng tấn công mạnh mẽ.

Tiêu Chí Khiêm gầm nhẹ một tiếng, hai tay ôm đầu, quỳ trên mặt đất, gào to đến nỗi lắc nhẹ mái hiên.

"Ha ha!" Tiếng cười nhẹ trên lầu vọng xuống, giống như hưởng thụ đã đủ sự khổ sở của anh, Bắc Minh Hạo từ trên lầu bước xuống, dáng vẻ rất thong thả, trần đầy sự kiêu ngạo của một kẻ chiến thắng: "Tiêu Chí Khiêm, ôn lại chuyện cũ, cảm giác như thế nào?"

Tiêu Chí Khiêm đau đến mức không thể chịu đựng sự tác động của thế giới bên ngoài, tự khép mình trong vực thẳm của nổi đau, càng đau khổ giãy dụa, càng lún sâu xuống bùn lầy.

Bắc Minh Hạo bước xuống, đi đến trước mặt anh, đôi mắt lạnh lùng nheo lại, nhìn xuống người đàn ông đang quỳ dưới chân, chậm rãi nói: "Nơi này, đúng là một nơi tuyệt đẹp tràn ngập kỉ niệm."

Khuôn mặt đẹp trai của Tiêu Chí Khiêm nhăn nhó đầy đau khổ, ôm đầu hận không thể bổ đôi nó ra, muốn đem tất cả bên trong hung hăng ném hết ra ngoài! Anh sắp quên mất người đàn ông trước mặt mình là ai và anh là ai rồi!

Bắc Minh Hạo lạnh lùng nhìn thẳng, đem từng câu từng chữ nói ra: "Anh rất thích hợp với nơi này! Tốt nhất thì vĩnh viễn cũng đừng thoát ra! Bởi vì trong người của anh chảy một nửa dòng máu dơ bẩn của Tiêu Kính Thịnh, tội ác của các người, không ai có thể thay thế!" Dứt lời, anh ta cười khuấy một cái: "Có lẽ bệnh viện tâm thần mới là điểm đến tốt nhất của anh."

Không nghe rõ anh ta đang nói cái gì, Tiêu Chí Khiêm mơ hồ gọi một tiếng yếu ớt, giống như đang cầu cứu: "Tuyết Chi...Tuyết Chi..."

Cô ta là ai?

Anh không thể nhớ nổi, trong tiềm thức chỉ biết rõ, Tuyết Chi có thể cứu anh, Tuyết Chi có thể dẫn anh đi, Tuyết Chi nhất định sẽ không vứt bỏ anh.

Chương 55: Lời nguyền

Nghe thấy miệng của Tiêu Chí Khiêm phát ra tên của cô gái đó, Bắc Minh Hạo khẽ nheo mắt, gió lạnh tỏa ra bốn phía, hận không thể xuyên thấu cơ thể người đàn ông đối diện.

Anh ta bỗng nhiên cười lạnh: "Anh cho rằng Trường Tuyết Chi ở bên cạnh anh là thật sự thích anh sao? Haha, Tiêu Chí Khiêm, anh quá ngây thơ rồi!"

Cơ thể Tiêu Chí Khiêm cứng đờ, mặc dù đầu vẫn đau như sắp chết, thế nhưng anh lại từ từ ngẩng mặt lên, ánh mắt đầy sự hoài nghi.

Bắc Minh Hạo khẽ nhếch môi, ngồi xổm xuống, đối diện với ánh mắt của anh: "Nói cho anh nghe một bí mật.." Anh ta ghé sát vào tai của anh: "Cô ta là do tôi cố tình sắp xếp ở bên cạnh anh!"

Khuôn mặt Tiêu Chí Khiêm trắng bệch ra, vừa rồi cái trán chảy ra một lượng máu lớn, đôi môi cũng trở nên khô khốc, triệt để mất đi sắc thái tự tin thường ngày. Anh nhìn chằm chằm vào Bắc Minh Hạo một cách kinh ngạc, trong ánh mắt hiện lên một tia sáng van xin, van xin anh ta đừng đem sự thật này nói ra, van xin anh ta đừng mang đi màu sắc tươi sáng duy nhất của anh đi, van xin anh ta trả lại Tuyết Chi cho anh...

Bắc Minh Hạo nở nụ cười, cười đến nỗi âm thanh càng lúc càng lớn: "Haha..Tiêu Chí Khiêm, anh là đang cầu xin tôi sao?"

Cậu Tiêu, người chưa từng đặt ai vào mắt, người luôn lạnh lùng thờ ơ như băng, lại cầu xin Bắc Minh Hạo, đây không phải là quá trớ trêu sao?

"Tiêu Chí Khiêm, tôi không ngại nói cho anh biết, cô ấy trước giờ vẫn luôn là người phụ nữ của tôi."

Đôi mắt của Tiêu Chí Khiêm cứng đơ, khuôn mặt nhợt nhạt của anh dần mất đi biểu cảm. Coi như anh không hiểu anh ta đang nói cái gì, không biết người phụ nữ mà anh ta nói ở đây là ai....

Trước mắt, đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc điện thoại màu trắng, thuần khiết đến chói mắt.

Tiêu Chí Khiên sững sờ nhìn chằm chằm vào nó, anh không thể không đưa tay ra, khẽ run rẩy chạm vào nó.

Bắc Minh Hạo cũng không có ý ngăn cản, thản nhiên nói: "Nhận ra chiếc điện thoại này không? Haha, cô ấy đã chán ghét ở bên cạnh anh diễn kịch rồi, càng ngày càng chán ghét anh, không muốn liên lạc với anh nữa, mới đem nó đưa cho tôi. Nếu không thì, anh xem xem, làm sao tôi có thể hẹn anh đến nơi này?" Nói xong, giống như chế nhạo sự ngu ngốc của anh, anh ta không một chút xấu hổ lại tiếp tục nói: "Tiêu Chí khiêm, anh làm tôi quá thất vọng rồi, tôi đã nghĩ anh rất thông minh, không ngờ, anh tin cô ta quá dễ dàng, anh biết không, người phụ nữ càng xinh đẹp sẽ càng nguy hiểm! Trò chơi này kết thúc quá sớm, một chút cũng không vui!"

Tiêu Chí Khiêm không trả lời, chăm chú vuốt ve điện thoại, nhẹ nhàng, dịu dàng, vì sợ làm tổn thương nó, giống như sẽ làm tổn thương cô.

Đầu càng ngày càng đau đớn, sắp vượt ra khỏi giới hạn của anh, trong đầu hỗn loạn, đã ăn mòn lí trí của anh, nhưng vẫn cố chấp nhớ cô, dù là chỉ còn lại một chút sức lực, anh cũng chỉ muốn lưu lại để nhớ cô.

Đôi mắt anh sắp trở nên đỏ ngầu, một loạt những mao mạch đỏ uốn lượn.

"Còn có một số hình ảnh rất đẹp mắt muốn chia sẻ cho anh xem."Đôi mắt Bắc Minh Hạo lạnh đi vài phần, anh ta không bao giờ có khái niệm nhân từ với đối thủ, đứng dậy cầm lấy điều khiển TV, tắt phim hoạt hình "Tom and Jerry" đang chiếu ở đó, sau khi trên màn hình rơi xuống một bông hoa tuyết, lập tức xuất hiện hình ảnh một người đàn ông và một người phụ nữ đang ôm hôn nhau.

Người đàn ông chính là Bắc Minh hạo, còn người phụ nữ không thể nhìn thấy cận cảnh khuôn mặt, tuy nhiên chiều cao và dáng người duyên dáng của cô ấy trùng hợp lại giống hệt Trương Tuyết Chi.

Đôi mắt Tiêu Chí Khiêm điên cuồng nhìn vào màn hình TV, khuôn mặt tái nhợt bỗng nhiên có chút đỏ hồng, rõ ràng chính là màu đỏ khát máu bị kìm nén!

Tinh thần sớm đã bị phá hủy, một lần nữa lại bị những hình ảnh trước mắt tấn công. Anh nghiêng đầu, cố nhìn cho rõ mặt người phụ nữ, nhưng lại thấy cô ta bị hôn đến thở dốc, chủ động trèo lên vai Bắc Minh Hạo, lại chủ động cởi áo choàng tắm của anh ta, sau đó ngã xuống giường trong phòng khách sạn..

Tiêu Chí Khiêm triệt để sững sờ, vô cùng bối rối và hoang mang...

Tuyết Chi nói, cô vĩnh viễn ở bên cạnh anh!

Tuyết Chi nói, cô sẽ không giống người khác vứt bỏ anh!

Tuyết Chi nói, cô không muốn nhìn thấy bộ dạng đau khổ của anh!

Không hề báo trước, bên tai lại vang lên lời nói của cô gái đó, vang lên dồn dập như một lời nguyền....

"A..." Cơn đau đầu đã đến giới hạn, vượt quá sự chịu đựng của anh, Tiêu Chí Khiêm bật ra một tiếng gào thét, sau đó đập vào bàn bóng bàn bên cạnh, giận dữ đập phá mọi thứ, hung hăng tự đánh chính mình, như thể muốn thoát ra khỏi sự đau đớn đang đè lên cơ thể anh. Thế nhưng giọng nói của người phụ nữ đó vẫn vang lên không dừng!

Nhất định là số phận đã định sẵn anh vốn dĩ là người phải bị người khác bỏ rơi...

Tiêu Chí Khiêm giống như phát điên gào to, cảm giác như cổ họng hoàn toàn bị phá vỡ, tất cả những đau đớn cùng cực vướng vào nhau, trói chặt anh, đưa anh kéo xuống vực thẳm của sự đau khổ, một lần nữa nuốt chửng anh.

Bằng cách này, anh liền có thể quên đi hết quá khứ...
Bắc Minh Hạo lạnh nhạt liếc nhìn Tiêu Chí Khiêm đang tự hủy hoại chính mình, nhìn anh dần mất phương hướng cho đến khi khô héo như một cánh hoa tàn.

Nhưng lúc này, anh ta lại triệt để kinh ngạc, đôi mắt khẽ chớp mấy cái, nhìn chằm chằm vào Tiêu Chí Khiêm.

Dần dần, Tiêu Chí Khiêm ngừng giãy dụa, đứng cứng ngắc tại một chỗ, anh chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ như máu điên cuồng khiến Bắc Minh Hạo khẽ rùng mình.

Tiêu Chí Khiêm đang cười, nụ cười của anh tuyệt đẹp, nhưng lại rất lạnh lùng, đôi mắt đỏ như máu, thích thú, kỳ lạ, nhìn chăm chăm vào BắC Minh Hạo. Lúc này, Tiêu Chí Khiêm giống như một linh hồn bị quỷ ám, toàn bộ cơ thể toát ra khí lạnh thấu xương.

Bắc Minh Hạo nhíu chặt lông mày nhìn Tiêu Chí Khiêm trước mặt, luôn cảm thấy có điều gì đó rất không ổn, nhưng lại không biết nói làm sao.

Dần dần, nụ cười trên khuôn mặt của Tiêu Chí Khiêm bị thu lại, thay vào đó là một luồng khí giết chóc, rất dữ dội, rất tàn nhẫn, hơi thở tạo thành một lưỡi dao sắc bén như muốn đâm thủng xuyên qua xương Bắc Minh Hạo.

Tâm trạng Tuyết Chi vô cùng tệ, sau một hồi suy nghĩ thì liền quyết định sẽ nói với Tiêu Chí Khiêm trước. Trong trường hợp anh ta gọi điện thoại không được, nhất định sẽ nghĩ lung tung. Cho nên cô không đi thẳng về nhà mà đi đến Tây Sơn.

Thím Trương ra mở cửa, thấy cô liền lắp bắp kinh hãi: "Cô Trương?"

Tuyết Chi lễ phép mỉm cười chào, sau đó lập tức hỏi: "Thím Trương, Tiêu Chí Khiêm đâu?"

"Cô Trương, không phải cô gọi cậu chủ ra ngoài rồi sao?" Thím Trương tò mò hỏi.

Tuyết Chi sững sờ: "Tôi? Không có.."

"Không! Cậu chủ bởi vì nhận được tin nhắn của cô mới đi ra ngoài.." Thím Trương rất chắc chắn về điều này, cũng chỉ có cô Trương mới khiến cậu chủ vui vẻ như thế.

Tuyết Chi nhíu chặt lông mày, đột nhiên có một linh cảm không tốt đập vào tim cô.

Cô đã bị đánh cắp điện thoại trên đường, sau đó Tiêu Chí Khiêm lại nhận được tin nhắn hẹn gặp từ điện thoại cô...

Cô vội vàng kéo lấy thím Trương: "Thím! Thím biết anh ấy đi đâu không?"

Thím Trương bị cô dọa đến hoảng sợ: "Tôi khôgn biết, nhưng mà tôi có gọi tài xế đưa cậu chủ đi, để tôi gọi điện hỏi.."
Sau khi Thím Trương rời đi gọi điện thoại hỏi lái xe vị trí của cậu chủ nói cho Tuyết Chi, cô nhanh chóng goi cho em trai: "Thịnh Hải, giúp chị liên hệ với Thạch và Đinh Khiên.."

Giải thích xong tất cả mọi chuyện, cô một chút cũng không dám trì hoãn, vội vã đi đến vị trí mà thím Trương nói cho cô nghe.

Khi cô đến, Thạch và Đinh Khiên cũng đã đến.

Đinh Khiên đứng ở trước tòa nhà hai tầng cũ kĩ, nhìn thấy Tuyết Chi chạy tới, vội vàng ngăn cô lại, nói quanh co: "Cô Trương, cô vẫn là không nên đi vào sẽ tốt hơn."

Tuyết Chi khẽ nhíu mày: "Tiêu Chí Khiêm ở bên trong?"

Đinh Khiên chậm rãi gật đầu, sắc mặt vô cùng khác với ngày thường, nhìn anh ta như thế, Tuyết Chi càng bất an trong lòng, cố chấp nói: "Tôi muốn vào!"

"Cô Trương, Tiêu Chí Khiêm không sao, cô...cô vẫn là không nên vào!" Đinh Khiên mơ hồ nói, ánh mắt và thái độ rõ ràng né tránh, Tuyết Chi không do dự nữa, trực tiếp đẩy anh ta ra.

"Cô Trương!" Đinh Khiên muốn ngăn lại, giọng nói của Thạch liền từ bên trong truyền ra: "Đinh Khiên, để cô ấy vào!"

Thạch lên tiếng, Đinh Khiên lúc này mới để cô đi vào, sau đó lại tiếp tục canh giữ bên ngoài, không cho kẻ nào bước đến gần.

Đẩy cánh cửa sắt lớn ra, tiếng "két két" vang lên vô cùng chói tai, trong lòng không hiểu vì sao rất lo lắng, vừa ngước mắt, Tuyết Chi đã bị dọa cho ngây người.

Máu, khắp nơi đều là máu, trên tường, dưới sàn nhà, toàn là vết máu loang lổ.

Một mùi máu tươi phảng phất trong không khí, khiến cô cảm thấy rất buồn nôn.

Tuyết Chi đứng yên tại chỗ, trước giờ chỉ có thể nhìn cảnh tượng này trong phim kinh dị, không nghĩ có một ngày được tận mắt chứng kiến như thế này. Cô cảm thấy đại não trống rỗng, đôi mắt mờ đi, giống như sắp bị máu đỏ trước mắt bao phủ.

Tiêu Chí Khiêm...

Cô đột nhiên bừng tỉnh, không dám nghĩ đến việc Tiêu Chí Khiêm gặp nguy hiểm. Phút chốc khẽ lên tiếng, khẩn trương tìm anh. Ánh mắt vừa liếc qua liền thấy một người đàn ông ngồi trong góc, anh cúi thấp đầu, lười biếng ngồi ở chỗ đó, cánh tay buông thả trên thành ghế, dính đầy máu tươi, máu theo đầu ngón tay chảy xuống từng giọt.

"Tiêu Chí Khiêm!" Tuyết Chi kinh ngạc muốn chạy qua đó, cánh tay bỗng nhiên bị ai đó kéo lại.

Cô quay đầu nhìn lại, đối mắt với Thạch: "Cô Trương, trước hết không nên qua đó!"

Tuyết Chi hoài nghi nhíu chặt hàng lông mày: "Thạch, rúut cuộc có chuyện gì xảy ra? Những cái này...máu này từ đâu mà có?" Trông tâm trí, cô không muốn hỏi rõ chuyện của những vết máu tanh này, lại càng không muốn đem mọi chuyện liên tưởng đến Tiêu Chí Khiêm.

Thạch nhìn cô, như đang suy đoán tâm lý chịu đựng của cô, cuối cùng chậm rãi lên tiếng: "Đều là cậu Tiêu giết!"

Tuyết Chi giật mình, không thể tin những gì mình vừa nghe thấy, bất giác lùi lại phía sau vài bước, cơ thể dựa lên tường: "Là...do Tiêu Chí Khiêm giết..."

Thạch gật đầu: "Khi chúng tôi đến, nó đã như thế này!"

Tuyết Chi có chút khó khăn lên tiếng: "Anh...bị anh ấy giết...ý của tôi là người chết là ai?"

Thạch lắc đầu: "Xác chết không hoàn chỉnh, gom lại không đều, có lẽ là ba nam và một nữ."

Hô hấp Tuyết Chi càng trở nên trì trệ, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Chí Khiêm: "Xác chết.. không hoàn chỉnh?!" Là như thế nào gọi là không hoàn chỉnh? Và Tiêu Chí Khiêm, anh ta đã làm gì?

Ánh mắt cô di chuyển đến bàn tay đầy máu của anh, một đôi tay xinh đẹp như thế, một đôi tay dịu dàng an ủi cô, một đôi tay từng vì cô mà hái hoa đào, nhưng bây giờ lại dính đầy máu tươi....

Thạch dường như không có nhiều phản ứng với chuyện này, mặc kệ bọn bọ chết như thế nào, kết quả vẫn đều giống nhau. Tuy nhiên chuyện anh quan tâm ở đây chính là: "Trạng thái của cậu Tiêu không đúng!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau