CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Em sẽ… hôn anh một chút

Chưa đến bảy giờ, xe đã đợi ở bên ngoài. Giao Tiêu Chí Khiêm cho Tuyết Chi xong, thím Vương cũng coi như nhẹ nhõm.

Sau khi hai người lên xe, xe trực tiếp lái đến một nhà hàng ở trung tâm thành phố, hai người xuống xe, đã có người chờ ở đó trực tiếp đưa bọn họ vào trong phòng ăn.

Trong phòng ăn có hai chiếc bàn tròn lớn, nhưng chỉ có mười mấy người, Tiêu Chính Thịnh, Kiều Nhã, Bắc Minh Hạo ngồi ở một bàn, Hà Hạnh bất ngờ cũng ở trong đó, đủ để thấy trình độ Tiêu Chính Thịnh coi trọng cô ta. Còn lại, phần lớn là người lớn tuổi, tóc hoa râm, sắc mặt mỗi người đều uy nghiêm không thể mạo phạm.

Thấy Tiêu Chí Khiêm mang theo Tuyết Chi xuất hiện, tất cả mọi người bên trong đều giật mình.

Từ nhỏ Tuyết Chi đã gặp qua nhiều trường hợp, mặc dù là vị khách không mời mà đến, cô vẫn cư xử rất tự nhiên không chút luống cuống nào. Tiêu Chí Khiêm tất nhiên không cần phải nói, ngoại trừ người mà anh cảm thấy hứng thú, còn lại đều là phông nền mà thôi.

Bắc Minh Hạo bình tĩnh, mắt lạnh nhìn hai người đi vào, mà ánh mắt nhìn Tuyết Chi cũng phức tạp vô cùng. Kiều Nhã vẫn là khuôn mặt mỉm cười, bà ta không quan tâm đến Trương Tuyết Chi, điều làm cho bà ta ngạc nhiên chính là việc Tiêu Chí Khiêm sẽ đến! Hà Hạnh cũng mang ý cười trong mắt, trêu ghẹo nhìn chằm chằm hai người.

Là người lớn nhà họ Tiêu, Tiêu Chính Thịnh phản ứng đầu tiên, cười sang sảng với Tuyết Chi: “Tuyết Chi à, quả là khách hiếm!”

Tuyết Chi mỉm cười thản nhiên, lanh lợi nói: “Ha ha, chú Tiêu, cháu cũng theo Tiêu Chí Khiêm đến đây tham gia náo nhiệt, hy vọng không làm phiền hứng thú của mọi người là được.”

Ông nhiệt tình hô: “Sao thế được? Đến đến đến, ngồi bên này.”

Bên trái Tiêu Chính Thịnh là Kiều Nhã, bên phải là Bắc Minh Hạo, bên cạnh ông để một vị trí trống, xem ra là để cho Tiêu Chí Khiêm. Hà Hạnh ngồi bên cạnh chủ động đứng dậy, đem chỗ ngồi nhường cho Tuyết Chi, còn cô đi đến một bàn khác.

Tiêu Chí Khiêm cùng Tuyết Chi ngồi xuống, Tiêu Chính Thịnh giới thiệu Tuyết Chi cho mọi người, tuy chỉ nói là con gái của bí thư ủy ban thành phố, nhưng mọi người đều có thể nghe ra mối quan hệ không rõ ràng giữa cô và Tiêu Chí Khiêm, trong lòng cũng hiểu nên cho qua. Sau đó, Tiêu Chính Thịnh liền cười cùng cô nói chuyện phiếm: “Tuyết Chi, ba cháu vừa mới nhậm chức, công việc rất bận đúng không?”

“Vâng ạ, gần như đã vài ngày cháu không gặp ông ấy rồi.”

“Ha ha, ba của cháu bây giờ là bí thư ủy ban thành phố, bận cũng là lẽ dĩ nhiên. Có thời gian rảnh, chú còn phải đến cửa chúc mừng mới được!”

“Vậy cháu nhất định sẽ tự mình xuống bếp, chiêu đãi chú Tiêu thật tốt.”

“Ha ha... Được, nói chắc rồi nhé!”

Hai người trò chuyện vui vẻ với nhau, Tuyết Chi diện mạo xinh đẹp, miệng lại ngọt, khiến người khác rất thoái mái, nói mấy câu đã khiến Tiêu Chính Thịnh vui vẻ ra mặt, không nhịn được mà gật đầu.

Kiều Nhã ngồi một bên mỉm cười lắng nghe, ý cười trong mắt lại ngày càng phát lạnh. Cô gái này có vẻ rất không đơn giản, thân phận lại đặc thù, Tiêu Chí Khiêm mang cô ta đến đây là có ý gì?

Bắc Minh Hạo hạ mắt xuống, nghe những lời ấm áp dịu ngoan của cô, lại không hiểu sao có chút hoài niệm hương vị đôi môi của cô... Buồn bực quăng ra khỏi đầu, cầm cốc lên uống một ngụm, dùng cồn áp chế sự khô nóng bất an trong ngực.

Tiêu Chí Khiêm vẫn lạnh lùng không nói gì, chỉ lúc Tuyết Chi nói chuyện mới nghiêng đầu lắng nghe. Từ đầu đến cuối, Tiêu Chính Thịnh đều coi như đứa con không tồn tại, ngay cả liếc mắt một cái cũng keo kiệt.

Trong bữa ăn, Tiêu Chính Thịnh chính thức giới thiệu Kiều Nhã và Bắc Minh Hạo cho mọi người, mang theo hai người đi đến trước mặt mỗi vị trưởng bối nhà họ Tiêu, bộ dáng ân cần, rất chiếu cố đối với hai mẹ con vừa gia nhập đại gia đình.

Tuyết Chi nhìn ở trong mắt, mày hơi nhíu, lo lắng liếc mắt nhìn Tiêu Chí Khiêm, phát hiện ánh mắt anh tràn đầy yêu thương nhìn cô không hề chớp mắt, không quá quan tâm đến người hoặc việc xung quanh. Mặc dù ánh mắt cố chấp của anh khiến cô khó có thể chống đỡ, nhưng không để ý đến những cái đó cũng tốt.

Miễn bị tổn thương.

Những trưởng bối nhà họ Tiêu này, tuy rằng đều đã đến tuổi dưỡng lão ngậm kẹo đùa cháu, nhưng trước khi nghỉ hưu cũng đều là đầu não của thành phố A, tâm tính đương nhiên rất cao, cho dù do Tiêu Chính Thịnh tự mình dẫn đến, bọn họ vẫn hờ hững với Kiều Nhã và Bắc Minh Hạo. Kính một vòng rượu xong, người ta cũng không thèm cảm kích, sắc mặt Tiêu Chính Thịnh cũng có chút khó coi, lại không dám mạo muội đắc tội nhóm người cao tuổi này!

Tuyết Chi vẫn luôn theo dõi bên kia, khi ánh mắt của cô dừng trên người một ông lão có vẻ trang trọng, đôi môi hơi nhếch, chợt nhớ tới, Hà Hạnh từng cho cô một danh sách, đều là người vô cùng quan trọng ở tập đoàn nhà họ Tiêu. Ông ấy đúng là ông lão cổ quái mà mình và Tiêu Chí Khiêm đã gặp! Nhớ rõ, ông ấy giao cho Tiêu Chí Khiêm một phần văn kiện, tuy không biết bên trong viết gì, nhưng bởi vậy có thể kết luận, Tiêu Chí Khiêm có liên hệ riêng với bọn họ!

Đôi mắt Tuyết Chi thoáng động, trong đầu đột nhiên thoáng hiện một ý niệm, quay sang nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh với ánh mắt sáng tỏ, cô mỉm cười ngọt ngào nói: “Tiêu Chí Khiêm, hiếm ngày được gặp mấy vị trưởng bối, anh cũng nên đi kính rượu các ông các bác!”Tiêu Chí Khiêm không phản ứng, rõ ràng không hứng thú với đề nghị này. Chiếc đũa gắp lên một miếng thịt, đút vào trong miệng cô, vừa nãy không thấy cô ăn gì, trách không được cô luôn kêu đói, thì ra lúc ăn cơm cô luôn không tập trung.

Tuyết Chi kéo ống tay áo của anh, vừa nhai vừa nói: “Tiêu Chí Khiêm, đi đi mà!”

Tiêu Chí Khiêm lại gắp rau xanh đút cho cô, Tuyết Chi bị động ăn, thấy anh vẫn không bị lay chuyển, đành dán sát lên rồi nhỏ giọng nói: “Nếu anh đi, em sẽ... hôn anh một chút.”

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm thay đổi, không nói hai lời, cầm ly rượu đứng lên.

Nhịp tim Tuyết Chi đập nhanh, gắt gao theo dõi anh, hy vọng cô đoán không sai!

Tiêu Chí Khiêm đi thẳng đến những người đó, không nghe thấy anh nói gì chỉ nhìn thấy anh giơ lên ly rượu, mấy trưởng bối nhà họ Tiêu mắt cao hơn đầu đó, trầm mặc một lát nhưng cũng cầm ly lên, cho dù vẻ mặt khác nhau vẫn rất nể tình uống sạch ly rượu. Ngược lại Tiêu Chí Khiêm chỉ uống một ngụm rồi xoay người bước đi.

Lúc này Tiêu Chính Thịnh và Kiều Nhã đang đứng ở bên cạnh, kinh ngạc nghẹn họng nhìn trân trối. Bắc Minh Hạo nhăn mặt nghi ngờ, nắm chặt cái ly trong tay, dường như run rẩy hai cái.

Tiêu Chí Khiêm, khi nào lại cùng xuất hiện với mấy lão già này? Anh thậm chí còn không nhận ra!

Ánh mắt thản nhiên đảo qua Tiêu Chí Khiêm, lại lướt qua hắn, dừng ở trên người Trương Tuyết Chi vẻ mặt chắc chắn đang cười nhạt ở phía sau.

Đáp án, tựa hồ đã được miêu tả sinh động.

Tiêu Chí Khiêm ngồi lại bên người Tuyết Chi, khuôn mặt vốn lạnh lùng lại tràn đầy ý cười, chỉ vào môi mình: “Hôn ở đây.”

Tuyết Chi che giấu tươi cười: “Ở đây nhiều người, trở về rồi nói...”

Đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Chí Khiêm khóa chặt vào cô, nhếch môi rồi ghé sát vào cô hạ giọng nói: “Em chối không xong đâu.” Ngữ khí trầm thấp tê dại, tựa như ám chỉ cái gì đó khiến toàn thân Tuyết Chi không được tự nhiên, không hiểu sao... có chút khô nóng.

Sau khi Tiêu Chính Thịnh ngồi trở lại, vẫn luôn cau mày nhìn chằm chằm vào Tiêu Chí Khiêm.
Mấy lão già nhà họ Tiêu này nổi tiếng là khó đối phó, ông đi kính rượu, bọn họ không để ý tới, nhưng Tiêu Chí Khiêm vừa đi lại ngoan ngoãn cầm ly lên! Đứa con trai này quả thật nằm ngoài dự đoán của ông, mang cho ông sự chấn động lớn!

Thấy ông không nói gì, Kiều Nhã săn sóc ghé vào lỗ tai ông nhẹ giọng an ủi: “Chính Thịnh, không sao đâu, em với Hạo cũng không để ý.”

Tiêu Chính Thịnh vẻ mặt uất giận, thấp giọng nói: “Mấy lão già này cũng không đem anh để vào trong mắt!”

“Ha ha, Chính Thịnh, đừng tức giận, bây giờ người làm chủ nhà họ Tiêu là anh.”Kiều Nhã như ám chỉ mà nói, nói xong, ánh mắt lại liếc qua Tiêu Chí Khiêm. Xem ra là bà sơ ý, bà coi nó như không tồn tại, ai ngờ, người ta lại giả heo ăn lão hổ!

Sự nhẫn nại của Tiêu Chí Khiêm có giới hạn, chỉ ngốc ở đây hai mươi phút, liền kéo Tuyết Chi muốn đi. Nơi này quá ồn, không khí vẩn đục, anh rất chán ghét.

Tuyết Chi đạt được mục đích, cũng không ép buộc anh nữa, tùy tiện tìm cái cớ, sau khi cùng Tiêu Chính Thịnh chào hỏi vài câu rồi song song cùng Tiêu Chí Khiêm rời đi.

Bắc Minh Hạo có chút đăm chiêu nhìn bóng dáng hai người rời đi, luôn cảm thấy hình ảnh kia, rất chói mắt.

Ra khỏi nhà hàng, thời gian đã gần tám giờ, nhìn chiếc xe đang chờ ở cửa, Tiêu Chí Khiêm nghiêng đầu nhìn cô, có chút yêu nghiệt lại có chút thuần khiết, mông mông lung lung rất là hấp dẫn: “Đi bộ có mệt không?”

Tuyết Chi nheo đôi mắt phượng tinh tế, càng nhìn người này càng thấy anh là báu vật, lơ đãng toát ra phong tình, công thụ đủ cả! Vì phòng trúng chiêu, cô rời ánh mắt đi, lắc đầu: “Vậy đi bộ đi.”

Tiêu Chí Khiêm nở nụ cười, nắm tay cô thong dong đi dọc theo một con đường thẳng phía trước khách sạn. Anh thích nắm tay cô, Tuyết Chi sớm đã thành thói quen, cũng dần dần thích ứng với lực đạo dịu dàng và độ ấm trong lòng bàn tay anh, anh thích dùng phương thức bàn tay lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé...

Thói quen, thật sự đáng sợ.

Cách phía sau hai người không xa, một chiếc xe chống đạn màu đen không biết xuất hiện từ khi nào, vẫn duy trì khoảng cách thích hợp, lặng yên đi theo.

Tuyết Chi quay đầu hỏi: “Tiêu Chí Khiêm, nhóm các ông các bác trong gia đình anh dường như rất sợ anh, anh đã làm gì bọn họ?” Nhớ tới biểu tình lúc đó của Tiêu Chính Thịnh và người vợ mới của ông, cô liền vui sướng!

Tiêu Chí Khiêm thành thật nói: “Bọn họ đến gây sự với tôi trước.”

Cô bật cười: “Sau đó anh đã trừng trị bọn họ?”

Anh không quá quan tâm, đáp một tiếng: “Ừm.”

Tuyết Chi chớp mắt, kéo mặt anh qua, nhìn trái nhìn phải, xem như thế nào cũng không giống dáng vẻ sẽ chiếm tiện nghi của người ta, nhưng mấy lão già đó đều chỉ giận mà không dám nói gì với anh, tay cầm chén rượu còn run run, nhưng vẫn phải uống hết. Rốt cuộc, ai khi dễ ai?

Tiêu Chí Khiêm rất thích cô chủ động làm ra mấy hành động thân mật, đôi mắt cũng cong cong, đáy mắt sáng ngời, bàn tay to đã sớm không chịu nổi ôm lấy eo cô, kéo cô sát lại phía mình: “Tuyết Chi, tôi thích em, vẫn thích em, chỉ muốn thích em.”

Tuyết Chi bỗng bất ngờ khi đối mặt với lời thú nhận đột nhiên, lại thuần túy như vậy của anh. Thời gian luân chuyển, dường như quay trở lại hai năm trước, anh nói thích, cô lại không để ý đến, anh lại dùng một loại phương thức bi thảm để chứng minh với cô, rốt cuộc anh thích cô bao nhiêu, thích đến mức mất đi hai chân, cũng chỉ mỉm cười nói: “Sau này tôi có thể không bao giờ đuổi kịp em nữa.”

Nhìn anh, tầm nhìn của cô bắt đầu mơ hồ, cô cuống quít cúi đầu che đi những giọt nước mắt, nở một nụ cười cứng ngắc: “Em không tốt như vậy... Thích ai, cũng đừng nên thích em.”

Tiêu Chí Khiêm như vậy, cô không xứng có được.

Nhưng tại sao chỉ cần nghĩ như vậy, trái tim không hiểu sao lại co rút đau đớn, hô hấp nặng nề, nước mắt rốt cuộc không nhịn được mà dọc theo khóe mắt rơi xuống lăn dài qua hai má.

Đôi mắt Tiêu Chí Khiêm trầm lại, ôm chặt lấy cô, ánh mắt thay đổi, cúi đầu hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô, một tay giữ chặt lấy eo cô, một tay giữ gáy cô, không cho phép cô nói chính mình không tốt, không cho phép cô nói đừng!

Chương 42: Ngoại trừ cậu tiêu, không ai có thể chạm

Tuyết Chi mở to hai mắt, môi cô bị chặn lại, lưỡi anh thừa dịp lúc cô hé môi vì kinh ngạc, thuận thế xông vào. Hai hàng lông mi dày khẽ khép lại, giấu đi ánh sáng đang lập lòe trong đó, tràn đầy trong đó đều là sự cố chấp đối với cô. Mặc kệ chỗ này là đầu đường hay là phố xá sầm uất, anh muốn hôn cô, sẽ không để cô trốn tránh!

Nụ hôn của anh vẫn bá đạo cường thế như vậy, chỉ có Tuyết Chi mới có thể cảm nhận được, đằng sau sự cường thế đó là sự cẩn thận và sự toàn tâm hết mực che chở của anh. Anh sợ cô nói không thích, sợ cô sẽ chán ghét anh, sợ cô sẽ bỏ lại anh một mình...

Một câu thổ lộ nhìn như tùy ý, thật ra, anh dùng trái tim mình liều lĩnh để cho cô thấy được nơi bất lực nhất, nơi chân thật nhất của mình, chỉ hy vọng... không, chỉ khẩn cầu cô sẽ chấp nhận anh như vậy.

Trái tim đau thắt, rất kịch liệt. Đại não giống như dừng lại mọi suy nghĩ, trống rỗng một mảnh, chỉ còn lại anh, người đang đứng trước mắt cô khiến cho cô đau lòng.

Cô từ từ nhắm hai mắt lại, giơ hai tay lên, do dự, thăm dò, nhưng vẫn ôm lấy anh.

Cả người Tiêu Chí Khiêm chấn động, giây tiếp theo, nụ hôn càng thêm sâu, thầm nghĩ muốn hòa tan cô dung nhập vào trong cơ thể anh, cứ như vậy, có lẽ có thể bớt để ý hơn, bớt chú ý hơn.

Một chiếc xe Audi màu đen từ từ đi ngang qua, từ trong cửa kính xe, một tầm mắt sắc bén nhìn qua.

Bắc Minh Hạo nắm chặt tay lái, ánh mắt vẫn dừng trên gương xe, nhìn chằm chằm hai người đang ôm chặt nhau ở phía sau, sự tức giận và không cam lòng nhiều hơn anh tưởng tượng, còn có một cảm giác buồn bã thất lạc khó nhận ra...

Đạp mạnh chân ga, lái xe chạy đến mức nhanh nhất, mặc kệ việc bị mắt điện tử trên con đường này chụp được bao nhiêu, anh chỉ thầm nghĩ muốn xóa đi hình ảnh phía sau càng sớm càng tốt, không muốn nó làm đỏ mắt anh!

Hôn đến mức đôi môi có chút đau nhói, Tuyết Chi nhịn không được đẩy anh ra, phát ra thanh âm kháng nghị bất mãn.

Tiêu Chí Khiêm từ từ rời khỏi môi cô, nhưng không buông cô ra mà vẫn ôm lấy cô, cằm tựa trên đầu vai cô khẽ thở dốc. Đại não hoạt động trở lại, ý thức được mình vừa làm gì, Tuyết Chi ảo não cắn môi dưới.

Đáng chết, cô còn chưa xác định tình huống rõ ràng đã đem đến hy vọng cho Tiêu Chí Khiêm? Cho dù sau này cô lại không đồng ý, không thể nghi ngờ, lúc này mới là lưỡi dao sắc bén làm anh bị tổn thương!

“Tuyết Chi,” Bên tai vang lên thanh âm trầm thấp của anh, Tuyết Chi ngẩn ra, cơ thể cứng đờ.

“Tôi thích, chỉ thích em, không cần em phải thích.”Anh nhẹ giọng nói, ôn nhu như nước chảy vào tim: “Để cho tôi thích em, được không?” Không cần cô đáp lại, không cần cô trả giá, cô chỉ cần đứng tại chỗ để anh thích, để anh sủng, không hơn.

Tuyết Chi rũ mắt xuống, che dấu sự thương tiếc trong đó.

Anh vô lại khiến cho người ta đau lòng, cô có thể nói cái gì? Còn có thể nói cái gì nữa đây?

Hít sâu một hơi, cô nở nụ cười: “Đồ ngốc, anh cứ như vậy sẽ bị em bắt nặt đó.”

Anh dùng hai má cọ cọ cô: “Đây là chuyện của tôi.”

Sự cảm động tràn ngập trong đáy lòng, phân không rõ là thích hay là cái gì khác, nhưng có quan hệ gì đâu? Thích cũng tốt, thương tiếc cũng thế, người đàn ông này chính là ý nghĩa lớn nhất mà cô sống lại, cô trông coi anh, che chở anh, thương anh, luôn có một loại cảm tình là động lực chi phối cô. Cô không muốn tìm tòi nghiên cứu, chỉ thầm nghĩ muốn lặng lẽ ở bên cạnh anh,

Có đôi khi, người nếu sống quá rõ ràng, tranh giành là mặt mũi nhưng trái tim lại mệt mỏi.

Sợ cô lạnh, anh cởi áo khoác vest ngoài chùm lên người cô, sau đó lại dùng bàn tay lớn bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé, tiếp tục bước đi vô định bên lề đường.

“Vừa rồi... coi như đã thực hiện hứa hẹn rồi đi?” Tuyết Chi thình lình nói một câu khiến anh nhướng mày, giống như lên án mà nhìn cô: “Tuyết Chi, em chơi xấu.”

“Đâu có!” Tuyết Chi lập tức thay mình đính chính: “Nói là muốn hôn... hôn chỗ đó, vừa rồi không phải là hôn rồi sao!”

Anh nghiêng đầu, chớp đôi mắt xinh đẹp: “Tôi chủ động, cũng tính là được em hôn?”

Lời nói của anh sắc bén, Tuyết Chi cũng mặt dày đến cùng: “Dù sao cũng là chạm môi rồi, có khác biệt gì đâu?”

“Tuyết Chi...”

“Em nói tính là tính! Nếu anh có ý kiến thì nói ra!”

“Tôi...”

“OK, không có ý kiến thì được rồi.”

“... Ừm.”Lúc này, đi động của Tuyết Chi reo, cô từ trong túi xách lấy ra, Tiêu Chí Khiêm nhìn thấy là chiếc di động màu trắng mà mình đưa cho cô, khóe miệng lại vui vẻ nhếch lên.

“Alo, Tiểu Hải?” Tuyết Chi cau mày: “Em đang ở đâu... Được, chị sẽ qua đó ngay.”

Cất điện thoại đi, cô ngẩng đầu nói với Tiêu Chí Khiêm: “Em trai em có chút việc, em phải qua đó xem thử.”

Tiêu Chí Khiêm không nói gì, anh quay người liếc nhìn chiếc xe màu đen đi theo cách đó không xa, người trên xe hiểu ý, dừng xe trước mặt hai người. Tiêu Chí Khiêm mở cửa xe ra: “Tôi đưa em đi.”

“Ừm.”Tuyết Chi ngồi vào trong xe, lên tiếng chào hỏi với Thạch ở trước mặt rồi nói: “Thạch, tôi muốn đến bệnh viện một của thành phố.”

Thạch lập tức quay đầu xe lái đến bệnh viện một. Rất nhanh đã đứng trước cửa bệnh viện, Tuyết Chi đẩy cửa xuống xe: “Tiêu Chí Khiêm, anh về trước đi, đừng để thím Vương lo lắng, em sẽ gọi điện cho anh.” Nói xong, liền vội vàng đi vào trong.

Tiêu Chí Khiêm ngẩng đầu nhìn lên bảng tên bệnh viện một của thành phố, đôi mắt anh có chút ảm đạm, một tia huyết tinh quỷ dị lặng yên lan tràn. Anh nhanh chóng rời tầm mắt đi, hô hấp trở nên dồn dập, ấn lên cửa xe, kính đen ngăn chặn thứ màu trắng chói mắt kia ở bên ngoài.

“Thạch, cậu đi xem thử xem.”Anh bình tĩnh phân phó, có vẻ rất mỏi mệt.

Thạch ứng thanh rồi xuống xe, Tiêu Chí Khiêm tựa đầu vào lưng ghế, rất nhiều đoạn ngắt quãng hỗn loạn đan xen trong đầu anh, đôi mắt như màu ngọc lưu ly khẽ nheo lại.

Tuyết Chi đến phòng cấp cứu, thấy Trương Thịnh Hải đang lo lắng chờ ở bên ngoài, vừa thấy cô, lập tức đi qua: “Chị!”

“Đào Nhi thế nào rồi?”

“Bác sĩ nói Đào Nhi bị bệnh viêm ruột thừa, phải lập tức phẫu thuật.”

Tuyết Chi gật đầu, lập tức nói: “Hóa đơn thanh toán đâu? Đưa cho chị.”

Trương Thịnh Hải xấu hổ không biết làm sao, cô khẽ vỗ đỉnh đầu cậu: “Còn khách khí với chị cái gì nữa! Để Đào Nhi phẫu thuật quan trọng hơn!”

Trương Thịnh Hải mếu máo, cảm động như con gấu mà ôm lấy cô: “Chị, may mắn em đầu thai làm em trai chị!”

Đúng lúc này, một cánh tay vươn ra, lạnh lùng kéo Tuyết Chi sang một bên. Trương Thịnh Hải ngây ngẩn cả người, ngẩng đầu nhìn đến người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước mặt, cả người mặc đồ đen, càng thú vị hơn là lại còn mặc chiếc áo choàng đen hoa lệ, giống như hiệp sĩ bóng đêm vừa bước ra từ sân khấu kịch, đặc biệt là cái mặt lạnh của anh ta giống như có thể đông chết người.

“Ngoại trừ cậu Tiêu, không ai có thể chạm vào cô ấy.”Anh ta gằn từng tiếng.Trương Thịnh Hải không biết cậu Tiêu là thần thánh phương nào, cậu chỉ ngơ ngác chỉ chỉ Tuyết Chi, lại chỉ chỉ chính mình: “Tôi là em trai chị ấy...”

“Như nhau.”

“...”

Tuyết Chi dở khóc dở cười, đi theo bên người Tiêu Chí Khiêm lâu, Thạch cũng vô cùng giống anh, chú ý trên người mình còn khoác áo vest của Tiêu Chí Khiêm, từ đáy lòng lại sinh ra một cỗ lo lắng, theo bản năng nắm thật chặt, quấn kín bản thân hơn.

“Thạch, anh ở đây đi, tôi đi thanh toán.”Cô cũng không giải thích, cầm hóa đơn thanh toán, Thạch lại lấy qua, không để cho cô từ chối nói: “Tôi đi.”

Nhìn người đàn ông rời đi, Trương Thịnh Hải dùng khửu tay đụng đụng Tuyết Chi: “Chị, chị quen biết mấy người lập dị này ở đâu vậy? Còn có, cậu Tiêu mà anh ta nói là ai?”

Tuyết Chi ngồi xuống ghế bên ngoài hành lang: “Hỏi nhiều như vậy làm gì, chăm sóc Đào Nhi của em cho tốt đi!”

Nói đến việc này, Trương Thịnh Hải có chút ủ rũ, cậu dùng thời gian rảnh rỗi sau giờ học để đi làm công, kiếm được chút tiền chỉ miễn cưỡng đủ mua đồ ăn vặt cho Đào Nhi, cô nhóc kia có thể ăn, có thể cả ngày ngồi một chỗ ăn không ngừng. Tình huống bất ngờ giống như ngày hôm nay, cậu cũng chỉ biết mặt dày kêu chị gái qua đây cứu giúp! Cậu cảm thấy mình thật vô dụng!

Trương Thịnh Hải ủ rũ nói: “Nghề gia sư kiếm được quá ít, em vẫn phải đi tìm thêm một công việc bán thời gian khác, cho dù vừa bẩn vừa mệt, chỉ cần có thể kiếm tiền là được.” Thật lâu sau, cậu ngửa đầu thở dài, chua xót nói: “Đào Nhi ăn khỏe quá đi!”

Lần đầu tiên nhìn thấy em trai thất vọng như vậy, Tuyết Chi không khỏi trêu ghẹo nói: “Vậy đi làm trai bao đi, vốn ít mà lãi cao, tiền làm thêm giờ, ăn, mặc, ở, đi lại đều tính vào chi phí chung, nói ngọt một chút, ngay cả tiền năm loại bảo hiểm cũng có!”

Trương Thịnh Hải trừng mắt: “Chị, sao chị có thể ác như vậy?”

“Ái chà, vẫn còn có cốt khí lắm nha!”Tuyết Chi cười tủm tỉm xoa xoa đầu khiến tóc cậu rối bù, nhưng dù đùa giỡn như thế nào đi nữa cô vẫn đau lòng thằng nhóc này.

Thạch cầm hóa đơn đã thanh toán trở lại, Trương Thịnh Hải lập tức giao cho bác sĩ, chuẩn bị tiến hành phẫu thuật.

Thấy em trai vội trước vội sau, giống như người lớn vậy, Tuyết Chi nở nụ cười. Biết Tiêu Chí Khiêm còn chờ ở bên ngoài, cô cũng không trì hoãn lâu, liền rời đi.

Trên đường trở về, Tuyết Chi nhìn chằm chằm Tiêu Chí Khiêm, hỏi: “Châu Kiệt đâu? Anh ấy bây giờ đang làm gì? Em gọi cho anh ấy mấy cuộc mà luôn thấy anh ấy kêu bận, không nói được hai câu liền cúp máy.” Hơn nữa, cảm giác còn rất khẩn trương, hỏi thẳng Tiêu Chí Khiêm có phải biết cô gọi điện rồi hay không, Châu Kiệt giống như rất không muốn nói chuyện với cô vậy, điều này khiến Tuyết Chi có chút buồn bực, tên này có xem như là qua cầu rút ván không?

Nghe cô nói như vậy, Tiêu Chí Khiêm vừa lòng cong cong đôi mắt.

Biếu hiện của Dương Châu Kiệt rất đáng khen.

“Tôi cho cậu ta một khoản tiền, mặc kệ cậu ta dùng phương pháp nào, có thể thu được số tiền gấp mười rồi lại đến gặp tôi.”

“Gấp mười?” Tuyết Chi chậc chậc, cười nói: “Anh cũng quá hà khắc rồi!” Trách không được Dương Châu Kiệt khẩn trương như vậy, thì ra là bị ông chủ dồn ép.

Đôi mắt trong veo của Tiêu Chí Khiêm dán vào cô: “Có chuyện gì, nói đi.”

Tuyết Chi im lặng một lát rồi nói: “Tiêu Chí Khiêm, em muốn để cho em trai đi theo bên cạnh anh, tùy tiện cho nó làm cái gì cũng được, cho dù cho nó chạy việc vặt cũng được.”

Cách nghĩ của cô rất trực tiếp, tính cách Tiểu Hải như thế nào cô hiểu rất rõ, tuy bây giờ còn trẻ, nhưng rèn luyện nhiều một chút sẽ có nhiều đất dụng võ. Để nó đi theo bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, cô cũng yên tâm, quan trọng nhất là Tiểu Hải rất thành thật thiện lương, chắc chắn sẽ không làm anh bị thương hoặc phản bội anh.

Qua mấy ngày, cô càng nhìn càng thấy Tiêu Chí Khiêm khác biệt, trực giác nói với cô, anh còn ẩn giấu nhiều hơn những gì mà cô thấy nhưng cô sẽ không vội vã mà đi tìm hiểu, việc cô có thể làm chính là canh giữ bên cạnh anh!

“Thật sao?” Tiêu Chí Khiêm ra vẻ rất hứng thú đối với đề nghị này, trái lại Tuyết Chi lại sửng sốt, lúc trước khi nhìn thấy Châu Kiệt, anh cũng chỉ hờ hững, sao đột nhiên lại hứng thú với Tiểu Hải?

Cô nhẹ nhàng gật đầu, rồi thành thật nói: “Nó mới học năm thứ ba đại học, chưa có bao nhiêu kinh nghiệm xã hội, bây giờ coi như em nợ nhân tình, sau này nó có thể thực sự giúp đỡ anh, rồi lại xóa nợ.”

Tiêu Chí Khiêm lắc đầu, cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô, nhẹ giọng nói: “Không cần em nói, anh có thể phán đoán vai trò của cậu ta lớn đến đâu.”

“Hả?”Tuyết Chi khó hiểu: “Ngoại việc ăn không ngồi rồi, em tạm thời chưa thấy bất kỳ tài năng nào khác của nó. Có lẽ có, cũng phải tìm tận trong cốt tủy.”

Chương 43: Dòng máu ô uế, dơ bẩn

Từ đầu đến cuối, Tiêu Chí Khiêm cũng chưa nói Trương Thịnh Hải rốt cuộc có tác dụng ở chỗ nào.

Sau khi đưa Tuyết Chi về nhà, thím Vương đã gọi điện tới: “Cậu chủ, bây giờ cậu có thể trở về không?” Bà hạ thấp thanh âm, nhỏ giọng nói: “Ông chủ đến đây.”

Cúp điện thoại, Tiêu Chí Khiêm mím môi, hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ: “Thạch, nếu cô ấy biết tôi... còn có thể để ý đến tôi không?”

Thạch lái xe, ngẩng đầu, nhìn người đàn ông trong gương: “Cô Trương rất mạnh mẽ.”

Tiêu Chí Khiêm nhếch môi, đầu để ở cửa kính xe, nhẹ giọng nói: “Cho nên, mới càng khiến cho người ta đau lòng.”

Xe một đường từ từ lái đến ngọn núi phía tây rồi dừng lại ở chân núi, Tiêu Chí Khiêm đẩy cửa xuống xe, Thạch đứng ở một bên, nhìn theo anh đi lên mới lái xe rời đi.

Đẩy cửa ra, không khí trong phòng khách rất khác thường, Tiêu Chính Thịnh cùng Kiều Nhã ngồi trên sô pha, một mặt nghiêm túc.

Thấy Tiêu Chí Khiêm trở lại, Tiêu Chính Thịnh cau mày: “Con đã đi đâu? Sao muộn như vậy mới về?”

Tiêu Chí Khiêm không nói gì, nhìn như không thấy hai người, muốn đi thẳng lên tầng. Sắc mặt Tiêu Chính Thịnh khó coi rống lên với anh: “Tiêu Chí Khiêm! Anh đứng lại đó cho tôi!”

Tiêu Chí Khiêm dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

“Chính Thịnh, anh đừng tức giận, sẽ dọa đến Tiêu Chí Khiêm.” Kiều Nhã ở một bên dịu dàng an ủi, sau đó liền cười nói với Tiêu Chí Khiêm: “Tiêu Chí Khiêm, ba con chỉ muốn cùng con nói chuyện một chút, qua đây ngồi được không?”

Thím Vương ở một bên nhìn chằm chằm vào Tiêu Chí Khiêm: “Cậu chủ, đi qua nói chuyện với ông chủ đi.”

Tiêu Chí Khiêm không phản ứng, vẫn đứng tại chỗ.

Tiêu Chính Thịnh nhìn đứa con này, thật sự là vừa tức vừa bất đắc dĩ. Ông cũng muốn giống như ba con bình thường, không có việc gì thì đánh cờ tâm sự, mà không phải giống người xa lạ, coi nhau như không khí.

Ông điều chỉnh tâm tình, cố gắng dùng thái độ bình thường: “Tiêu Chí Khiêm, chuyện tối nay con có muốn giải thích một chút không?”

Thấy Tiêu Chí Khiêm vẫn không có ý mở miệng, Kiều Nhã dịu dàng nói: “Tiêu Chí Khiêm, thoạt nhìn con với mấy trưởng bối nhà họ Tiêu rất quen thuộc, quan hệ so với ba con... còn tốt hơn.”

Sắc mặt của Tiêu Chính Thịnh trầm xuống vài phần, mấy lão già này cho con trai ông mặt mũi, cũng không cho ông, khiến ông tức đến mức không thể nói ra lời!

Thím Vương nhìn cậu chủ, lo lắng suông ở một bên, trong lòng không nhịn được thở dài, tính tình của cậu chủ và ông chủ đều cứng đầu, lúc này mà có cô Trương ở đây thì tốt rồi.

Tiêu Chí Khiêm nửa điểm phản ứng cũng không có, điều này hoàn toàn chọc giận Tiêu Chính Thịnh, ông đứng vọt lên, đi nhanh qua, bước đến trước người anh: “Nghe thím anh nói, bây giờ ngay cả thuốc anh cũng không muốn uống! Rốt cuộc bây giờ anh muốn thế nào? Lấy sức khỏe của mình ra làm trò đùa hay là muốn dùng nó để trừng phạt tôi? Nói cho anh biết, cho dù anh tự tra tấn mình đến chết, cũng đừng mong tôi sẽ rơi một giọt nước mắt!”

Tận đến lúc này, Tiêu Chí Khiêm mới chậm chạp ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt hơi hé, chứa đựng một hơi thở kiêu ngạo mà thần bí khó lường, đôi mắt như phiếm màu ánh sáng ngọc lưu ly, long lanh như sao, ánh sáng như ngọc. Nụ cười hờ hững hiện bên môi, khiến người chói mắt lại khiếp sợ.

Nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt Tiêu Chính Thịnh có chút run lên, mày vô thức cau lại.

Đáng chết, ông chán ghét vẻ mặt này của nó, giống như con yêu thú vừa mới tỉnh ngủ, quỷ dị khiến cho da đầu người ta run lên! Từ sau khi ông đưa nó về nhà họ Tiêu, đôi khi nó sẽ lộ ra vẻ mặt này, cho dù nó còn nhỏ nhưng mỗi lần nhìn thẳng nó, Tiêu Chính Thịnh sẽ chật vật mà bị đánh bại.

Tiêu Chính Thịnh siết chặt nắm đấm, lần này ông hung hăng trừng anh, thân là người làm ba tuyệt đối không thể sợ khí tràng của chính con mình!

“Tôi chết rồi, ông sẽ vui vẻ sao?” Tiêu Chí Khiêm nhẹ giọng hỏi, vẻ mặt không đổi, mà vẫn như cười như không, mang theo chế nhạo lại vô cùng lạnh lẽo.

Lông mày rậm của Tiêu Chính Thịnh sắp cau thành một đường, biên độ phập phồng của ngực ngày càng tăng.

“Bởi vì trên người tôi chảy dòng máu của bà ấy, ông chán ghét dòng máu của người đàn bà kia.” Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm nhìn thẳng vào ông, mắt khẽ nheo lại, một trận lạnh lẽo: “Rõ ràng hận, rõ ràng chán ghét, sao phải làm ra bộ dáng quan tâm giả tạo? Ha ha, đúng vậy, nếu tôi tự tra tấn mình đến chết, ông không nên rơi một giọt nước mắt nào.”“Anh--” Tiêu Chính Thịnh tức giận, nghiến chặt răng kêu ken két, lớn tiếng nói: “Nếu tôi không đưa anh từ nơi đó ra, anh sẽ có ngày hôm nay sao? Cho dù anh là một thằng bất tài không nên thân, từ chỗ này đi ra ngoài, người khác cũng khách khách khí khí mà gọi anh một tiếng cậu chủ! Không có tôi, anh không là cái gì cả! Như thế nào, bây giờ cánh cứng rồi nên muốn ngầm giở trò sau lưng tôi? Hừ, tôi còn chưa chết đâu! Tập đoàn nhà họ Tiêu vẫn do tôi làm chủ! Anh muốn ngồi lên vị trí này, vẫn còn sớm!”

“Ha ha,” Đôi mắt Tiêu Chí Khiêm tràn ngập ý cười chế giễu, người trước mặt này ngay cả liếc mắt một cái anh cũng lười: “Nếu không có tôi cậu chủ nhà họ Tiêu này, ông còn có thể yên ổn làm tổng giám đốc của ông sao? Ông tham lam, cũng muốn chắp tay dâng tài phú trong tay ông cho người ta, ông bỏ được sao?”

“Hỗn láo!” Tiêu Chính Thịnh tức giận đến mức giơ tay tát mạnh vào mặt anh.

“A!” Thím Vương sợ hãi hét lên: “Ông chủ...”

Tiêu Chí Khiêm không tránh không né, trên khuôn mặt cứng rắn bị tát một cái, khuôn mặt trắng nõn nhất thời sưng đỏ.

Kiều Nhã bước tới: “Chính Thịnh, anh làm gì vậy? Có cái gì thì nói, sao lại đánh con? Cho dù Tiêu Chí Khiêm không làm nên chuyện, cũng nên từ từ mà dạy! Anh cũng biết, tinh thần của nó...” Dường như phát giác mình nói sai, Kiều Nhã vội vàng che miệng.

Tiêu Chính Thịnh tức giận đến mức nửa người đều run: “Chính vì nó bị bệnh tâm thầm! Anh mới nhân nhượng nó, cho nó làm cậu chủ nhà họ Tiêu, mới để nó lộ mặt trong bữa tiệc kỷ niệm đầy năm, nó thì sao? Lại gây cho anh rắc rối lớn như vậy! Bây giờ, tất cả mọi người đều biết Tiêu Chính Thịnh anh có một đứa con bị bệnh tâm thần!”

“Hầy,” Kiều Nhã quay đầu lại, thở dài nói: “Tiêu Chí Khiêm, con cũng phải suy nghĩ cho ba con! Sức khỏe con không tốt, nên phối hợp trị liệu, không uống thuốc sao có thể hồi phục được?”

“Ông sẽ mất mặt sao? Không nên đắc ý mới đúng, phải không?” Tiêu Chí Khiêm chậm rãi quay đầu, nhếch khóe miệng, là nụ cười lãnh lẽo đến cực điểm: “Có một đứa con bị bệnh tâm thần, cũng tốt, có thể làm con rối, làm bia ngắm, mặc người bài bố, là ba đẻ chẳng phải tốt nhất sao.”

Tiêu Chính Thịnh chùng xuống, ánh mắt xẹt qua một tia khác thường, lập tức lại tức giận thêm ba phần, âm trầm hỏi: “Anh lén liên hệ mấy lão già quỷ quyệt đó, vì muốn kéo tôi xuống?” Từ khi nào mà đứa con này lại trở nên tâm cơ như vậy!

Độ cong bên khóe miệng Tiêu Chí Khiêm càng tăng, ánh mắt lạnh nhạt bình thản đảo qua: “Nếu có thể, tôi thật sự hy vọng có thể khiến máu của chính mình chảy hết ra, như vậy, sẽ không còn một nửa là ô uế, một nửa là dơ bẩn.” Anh không bao giờ muốn nói nhiều thêm một câu với ông ta nữa, xoay người ra ngoài.

“Anh -- anh đứng lại đó cho tôi!” Tiêu Chính Thịnh xiết chặt nắm tay, tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng, muốn đuổi theo, lại bị Kiều Nhã giữ lại, một bộ khuyên nhủ: “Chính Thịnh, anh đừng giáo huấn nó nữa!”

“Thật sự là tức chết anh! Không được, anh nhất định phải hỏi cho rõ ràng!” Đợi đến lúc Tiêu Chính Thịnh muốn đuổi theo, bên ngoài đã sớm không còn bóng dáng của Tiêu Chí Khiêm.

Thím Vương gấp đến dậm chân: “Ôi, vậy phải làm sao bây giờ, cậu chủ... cậu chủ sẽ không gặp chuyện không may gì chứ?”

“Chị Vương, đừng ăn nói lung tung!” Kiều Nhã thản nhiên liếc qua: “Tiêu Chí Khiêm là người lớn như vậy rồi, có thể xảy ra chuyện gì? Cũng chỉ đi ra ngoài giải sầu mà thôi, nói không chừng một lát nữa sẽ sớm trở lại.”Thím Vương bị ngăn trở, chỉ có thể đứng trước cửa trông mong nhìn ra ngoài.

Tuyết Chi tắm xong, đổi bộ áo ngủ, đang chuẩn bị leo lên giường, di động lại vang lên.

“A, thím Vương?”

Tuyết Chi nghe thím Vương ở bên kia đơn giản nói vài câu, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Được, cháu biết rồi, cháu sẽ đi tìm anh ấy!” Cúp điện thoại, cô ngay cả quần áo cũng không kịp thay, vội vàng cầm lấy chiếc áo khoác lên người, đổi giày thể thao rồi chạy ra ngoài.

Vừa mới ra đến cổng khu nhà, đã nhìn thấy một người ngồi ở góc tường.

“Tiêu Chí Khiêm!” Tuyết Chi vội vàng chạy qua: “Sao anh lại đến đây?”

Tiêu Chí Khiêm từ từ ngẩng đầu, khi Tuyết Chi nhìn thấy má trái sưng đỏ của anh, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, không nói hai lời, ôm lấy mặt anh rồi hỏi: “Đây là chuyện gì? Ai đánh anh!”

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm như nước, một chút dịu dàng lay động trong đáy mắt, cầm ngược lại tay cô, mày nhẹ nhàng cau lại: “Tay sao lại lạnh như vậy?”

“Đừng quan tâm đến tay của em, nói cho em biết, ai đánh anh!” Tuyết Chi rất ít khí tức giận, hơn nữa cơn tức giận cuồn cuộn, ngọn lửa nơi ngực như củi đốt bị cháy, hừng hực thiêu đốt. Khuôn mặt đẹp như vậy, khiến người ta thương tiếc như vậy, ai dám đánh?!

Tiêu Chí Khiêm dường như rất mệt mỏi, giơ tay ôm lấy eo cô, áp sát vào ngực cô chôn mặt ở đó, hít ngửi hương thơm tươi mát mới vừa tắm rửa của cô, anh thì thào nói: “Tuyết Chi, buồn ngủ quá, anh muốn ngủ.”

Tuyết Chi cắn môi dưới, liên tục hít sâu mấy lần, mới xem như tạm thời áp chế lửa giận đang kêu gào: “Đi thôi, đến nhà của em.”

“Anh muốn ngủ ở đây.” Cọ cọ vào bộ ngực mềm mại của cô, anh thỏa mãn thở dài.

“Chỗ này đóng cửa rồi, buồn ngủ thì theo em về nhà ngủ.” Kéo anh, Tuyết Chi một đường nắm lấy tay anh, tựa như dẫn một thiếu niên đang bối rối và bất lực.

Trở lại nhà họ Trương, Trương Hồng Khánh và Nguyễn Thanh Mai cũng không ở nhà, Trương Thịnh Hải ở bệnh viện chăm sóc Đào Nhi, thím Đỗ đến nhà em gái thăm cháu trai mới sinh, Đỗ Hân Dĩnh cũng mấy ngày không về rồi, cho nên bây giờ cũng chỉ còn lại một mình Tuyết Chi.

Tiêu Chí Khiêm đã đến một lần, căn bản không cần tiếp đãi, ngựa quen đường cũ đi thẳng đến phòng của Tuyết Chi. Tuyết Chi đi theo phía sau anh: “Đêm nay, anh ngủ phòng của em, em qua phòng Tiểu Hải ngủ.”

Tiêu Chí Khiêm xoay người: “Em không thể ngủ trong phòng của một người đàn ông khác.”

Tuyết Chi nhướn mày: “Người đàn ông khác mà anh nói là chỉ em trai ruột của em sao?”

Tiêu Chí Khiêm còn nghiêm túc gật đầu: “Là đàn ông, thì không được.”

Cô lắc đầu bật cười: “Đúng là logic kỳ quái.”

Cô ra ngoài lấy đến một túi chườm đá, bảo Tiêu Chí Khiêm ngồi xuống rồi cách khăn mặt nhẹ nhàng đặt túi chườm đá lên mặt anh, đôi mắt lại hiện ra sự thương tiếc, từng tầng từng tầng tản ra, một bên lại hận đến mức nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên khốn nạn nào đánh anh, đáng ra anh nên chặt tay hắn!”

Nhìn thấy cô đau lòng, ánh mắt Tiêu Chí Khiêm dịu dàng, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm cô.

Trong thế giới trống rỗng và ảm đạm không có ánh sáng của anh, cô trở thành gam màu duy nhất, giống như hoa đào quyến rũ dưới ánh mặt trời rực rỡ, hấp dẫn người ta muốn ngắt lấy, anh muốn ngắt lấy nhưng lại không đành lòng, chỉ vì sợ làm cô bị thương.

Thấy vết sưng trên mặt giảm bớt không ít, Tuyết Chi mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại tìm lấy một bộ quần áo của Tiểu Hải: “Tiêu Chí Khiêm, anh mặc quần áo của em trai em trước đi, phòng tắm ở bên kia, em đi lấy cho anh bộ đồ dùng vệ sinh mới.”

Chương 44: Ai chịu trách nhiệm với ai

“Không cần đâu,” Tiêu Chí Khiêm không cầm lấy quần áo, đi thẳng vào phòng tắm: “Tôi dùng của em.”

Sau khi anh vào phòng tắm, nghe được tiếng nước ào ào bên trong truyền đến, Tuyết Chi mới gọi điện thoại cho thím Vương: “Thím Vương, Tiêu Chí Khiêm ở chỗ của cháu, đêm nay... anh ấy tạm thời ở đây, thím đừng lo lắng.” Tuyết Chi cảm thấy khuôn mặt nóng lên, mấy câu này nói ra nghe có chút mập mờ.

Thím Vương cũng không để ý mấy chi tiết nhỏ đó, nghe nói tìm được cậu chủ rồi, liền niệm a di đà phật, cuối cùng mới do dự nói: “Cô Trương, cậu chủ và ông chủ xảy ra chút tranh chấp, phiền cô quan tâm nhiều hơn, khuyên cậu chủ mấy câu. Lời nói của cô, cậu chủ nhất định sẽ nghe.”

“Tranh chấp?” Tuyết Chi đột nhiên hỏi: “Cái tát trên mặt Tiêu Chí Khiêm là ông ấy đánh?”

“Hầy, ông chủ cũng là quá tức giận.”

Đôi mắt của Tuyết Chi nheo lại, nhẹ nhàng trả lời lại: “Cháu biết rồi.”

Cúp điện thoại, hai tay Tuyết Chi không tự chủ nắm chặt thành quyền. Tiêu Chính Thịnh ngay cả trách nhiệm của một người ba cũng không hoàn thành, bỏ mặc Tiêu Chí Khiêm một người cô đơn trong căn nhà cũ chẳng thèm quan tâm, ông ta có tư cách gì mà đánh Tiêu Chí Khiêm? Có vợ mới, có đứa con riêng có năng lực, lúc ở trước mặt mọi người phong cảnh vô hạn, ông ta có từng nghĩ đến đứa con ruột của mình không?

Tuyết Chi càng nghĩ càng giận, mặc kệ ông ta có phải là ba của Tiêu Chí Khiêm hay không, động vào Tiêu Chí Khiêm, cô không có cách nào dễ dàng tha thứ! Một cái tát này, nói thế nào chăng nữa, cô cũng muốn đòi lại cho anh!

Tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng, nghe được tiếng đẩy cửa, Tuyết Chi vội thu hồi cảm xúc, ngẩng đầu, ánh mắt trợn to, khuôn mặt đỏ rực: “Anh anh anh...”

Tiêu Chí Khiêm đang cầm chiếc khăn của cô để lau mái tóc ướt, cơ thể trần truồng bước ra, ngay cả khăn tắm để che cũng không thèm quấn.

Tuyết Chi vội vàng xoay người đưa lưng về phía anh, đỏ ửng lan đến tận tai: “Tiêu Chí Khiêm, quần áo ở bên kia, anh... anh mặc vào đi.”

“Tôi có thói quen ngủ khỏa thân.” Anh nhẹ nhàng nói một câu, Tuyết Chi tim đập loạn nhịp, trong đầu không báo trước mà xuất hiện đầy các loại hình ảnh không phù hợp trẻ em.

Tuyết Chi bối rối đè nén xuống mấy hình ảnh đang tiếp tục lan tràn: “Vậy, vậy anh nghỉ ngơi sớm đi!” Nói xong, cô nhanh chóng bước đến cửa, tay vừa chạm đến tay nắm cửa, bên eo đã bị một cánh tay như sắt giữ lại.

Cơ thể ấm áp Tiêu Chí Khiêm dán qua, cằm gác lên đầu vai cô, thì thầm: “Ngủ ở trên giường em nhưng không có em, chính là một loại dày vò.”

Tuyết Chi buộc chính mình bình tĩnh lại: “Vậy ngủ trên giường của Tiểu Hải, không có nó nhất định chính là một loại hạnh phúc.”

Anh khẽ nói: “Không thích.” Cánh tay siết chặt, kéo cô đến trước giường, không thèm nói gì mà ấn cô xuống, ngồi xổm cởi giày cho cô, đẩy ngã cô lên giường, anh thuận thế ngã xuống một bên rồi ôm cô từ phía sau.

Trọn bộ động tác diễn ra liền mạch lưu loát, cho dù Tuyết Chi phản đối giãy dụa cũng không nổi.

Tuyết Chi bị anh cố định trước người, làn da người bên cạnh ngày càng nóng bỏng, cơ thể đột nhiên giống như lửa bốc cháy, sự rung động khó giải thích khiến cô lúng túng: “Tiêu Chí Khiêm, anh như vậy em sẽ tức giận!”

“... Tôi sẽ không làm bất cứ cái gì, chỉ muốn ôm em thôi.” Anh nhẹ giọng nói, có chút trống rỗng, có chút cô đơn, rồi lại mang theo sự trấn an kỳ lạ, khiến cô ngừng giãy dụa.

Tuyết Chi nắm chặt mắt, sau một lúc rối rắm thật lâu mới mở miệng: “Chỉ... ôm thôi?”

Đằng sau vang lên tiếng đáp lại rất khẽ: “Ừm.”

Bị anh ôm như vậy, rất ám muội, lại rất ấm áp, cô biết mình không chán ghét.

Trong vô thức, cô bình tĩnh lại, đưa lưng về phía anh, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo, lộ ra sự bình tĩnh nhẹ nhàng làm dịu trái tim cô.

Tiêu Chí Khiêm úp mặt vào lưng cô, cánh tay vòng quanh eo cô, giống như một đứa trẻ ỷ lại vào cô. Giờ khắc này, cũng chỉ có cô mới có thể chữa lành vết thương của anh.

“Tiêu Chí Khiêm,” cô lên tiếng gọi anh.

“Hửm?”

“Em sẽ không để cho người khác khi dễ anh nữa.” Thanh âm của cô vẫn thanh nhã hấp dẫn động lòng người như trước, nhưng giọng điệu kiên định của cô giống như một lời thề, nháy mắt làm trái tim anh rung động.

Anh không nói gì, chỉ siết chặt cánh tay, nhốt cô ở trước ngực, ngửi mùi hương của cô, nhẹ nhàng hôn lên đầu vai của cô...
Không biết đã ngủ từ lúc nào, lúc Tuyết Chi tỉnh lại, người phía sau đã biến mất từ lâu. Tỉnh táo lại, Tuyết Chi nhanh chóng đứng lên: “Tiêu Chí Khiêm?”

Trong phòng tắm không có ai, cô vội đẩy cửa ra ngoài, khi bước vào phòng khách lại sững người.

Tiêu Chí Khiêm đang ngả người trên ghế sô pha, một tay đặt sau đầu, ánh mắt không biết nhìn đi nơi nào. Đối diện anh là Trương Hồng Khánh và Trương Thịnh Hải, còn có Nguyễn Thanh Mai.

Ba người nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt khác nhau.

Trương Hồng Khánh ở giữa, mày càng ngày càng nhăn. Bên cạnh, Trương Thịnh Hải đang trừng mắt nhìn. Nguyễn Thanh Mai hoàn toàn là một bộ dáng xem kịch vui, bên môi chứa một tia cười lạnh.

“A...” Tuyết Chi đi tới: “Ba, Tiểu Hải...”

“Câm miệng!” Hai người đàn ông một già một trẻ trăm miệng một lời, rất hiếm khi bọn họ duy trì được sự nhất trí cao độ này.

Tuyết Chi bị ngăn lại, đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn bọn họ. Cô là bảo bối trong nhà, từ trước đến nay ba cũng chưa từng nói nặng lời, còn em trại lại tìm mọi cách lấy lòng cô, hôm nay là làm sao vậy, cư nhiên đều hung dữ với cô!

Tiêu Chí Khiêm không phản ứng, rốt cục ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt nhẹ đảo qua hai người kia: “Người của tôi, không phải các người muốn rống là có thể rống.”

Gân xanh trên trán Trương Hồng Khánh ẩn ẩn hiện ra, cho dù ông thần thông quảng đại, có thể có được vị trí bí thư ủy ban thành phố, nhưng điều này cũng không có nghĩa là ông để mặc người ngang nhiên ngủ trong phòng con gái mình! Không có nghĩa là cậu ta có thể tự do ra vào nhà người khác, còn không coi ai ra gì như vậy!

Trương Thịnh Hải nhịn không được, nhảy dựng lên: “Ba, ba xem người này có thái độ gì vậy?! Đùa giỡn một người con gái đàng hoàng, anh ta còn coi là hợp lý! Báo cảnh sát, báo cảnh sát bắt anh ta!”

Tuyết Chi ở một bên cuối cùng cũng nhìn ra manh mối, hóa ra hai người đàn ông nhà họ Trương này đã biết chuyện Tiêu Chí Khiêm ngủ ở đây! Cô không được tự nhiên ho nhẹ hai tiếng: “Ba, Tiểu Hải, tối hôm qua...”

“Câm miệng!” Hai người lại trăm miệng một lời, cơn tức lại lớn thêm vài phần.

“...” Tuyết Chi bị rống, bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Hung dữ như vậy làm gì, ngay cả giải thích cũng không nghe...”

Tiêu Chí Khiêm không hài lòng sương mù tràn ngập trong mắt, tầm mắt dần dần đưa về phía hai người, có tiêu cự. Tuyết Chi biết, ánh mắt kia đại biểu anh bắt đầu tập trung, bắt đầu để ý, bắt đầu... tức giận.

Trương Hồng Khánh lên tiếng: “Tiêu Chí Khiêm, tối hôm qua cậu ngủ trong phòng con gái tôi?” Cùng lúc đặt ra câu hỏi, nhìn ra được ông đang cố gắng hết sức để kiểm soát thái độ của mình, tựa như đi họp ở ủy ban thành phố vậy, cố gắng giữ giọng nói ổn định nhất có thể. Nhưng hai tay ông đặt trên đầu gối, lại đang không ngừng siết chặt.
Tiêu Chí Khiêm chậm rãi gật đầu, Trương Thịnh Hải tức giận chỉ vào anh: “Anh ngủ với chị gái tôi trên cùng một cái giường?!”

Khuôn mặt Tuyết Chi nháy mắt đỏ rực: “Tên nhóc thối, em... em nói bậy cái gì vậy?”

Tiêu Chí Khiêm không một chút do dự lại gật đầu.

“Ha ha,” Nguyễn Thanh Mai ngồi bên cạnh mỉm cười nói: “Tuyết Chi à, con như vậy cũng quá không hợp lý rồi, mối quan hệ này còn chưa rõ ràng đã mang đàn ông về nhà? Bây giờ ba của con mới lên làm bí thư ủy ban thành phố, con cũng phải suy xét giữ thể diện cho ông ấy chứ?”

“Mẹ!” Trương Thịnh Hải nhăn mày lại: “Mẹ, mẹ về phòng trước đi, chỗ này không có việc của mẹ.”

Nguyễn Thanh Mai trừng mắt nhìn đứa con một cái, vừa muốn tức giận, Trương Hồng Khánh đã trầm giọng nói: “Thanh Mai, em đi vào đi.”

“Hoài khanh...” Nguyễn Thanh Mai vừa thẹn vừa giận, tức giận trở lại phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Trương Hồng Khánh trừng mắt nhìn Tiêu Chí Khiêm, thanh âm ẩn chứa sự tức giận: “Cậu tính cho con gái tôi một lời giải thích thế nào?”

“Còn giải thích cái gì?! Đối với loại tiểu bạch kiểm này, nên bị cho vào trong đồn cảnh sát!” Trương Thịnh Hải vươn tay xắn tay áo lên, rất có phong cách muốn tự mình xông lên giáo huấn anh ta một phen. Dám làm chị gái cậu mà không được cậu cho phép? Đúng là ăn gan hùm mật gấu!

“Này, hai người đừng quá đáng quá được không!” Tuyết Chi không nhịn nổi nữa, đứng trước Tiêu Chí Khiêm, hai tay đặt bên hông, trừng mắt nhìn ba và em trai: “Hai chúng con tối hôm qua căn bản là không có...”

“Tôi cưới cô ấy” Phía sau, đột nhiên vang lên thanh âm, khiến cô kinh ngạc nhảy dựng.

Trương Hồng Khánh và Trương Thịnh Hải đều bị sốc, hai cha con nhìn nhau rồi lại quay đầu: “Anh nói cái gì?”

Tiêu Chí Khiêm đứng lên, nắm tay cô kéo cô sát lại gần mình, cười: “Ngủ cũng đã ngủ rồi, tôi cưới cô ấy.”

Tuyết Chi giật mình, cô quay đầu lại hung dữ trừng anh một cái: “Tiêu Chí Khiêm! Anh đừng nói lung tung, bọn họ tưởng thật thì sao!” Đáng chết, anh sao lại khiến cho mọi việc trở nên mập mờ như vậy? Rõ ràng cái gì cũng không làm, tại sao lại phải chịu tiếng xấu làm gì?

Trương Hồng Khánh nheo đôi mắt tinh tường lại, dán chặt mắt vào hai người. Trương Thịnh Hải cũng ngây ngốc: “Chị, chị... hai người không phải là yêu nhau chứ?” Đột nhiên, dường như cậu nhớ tới cái gì đó, “ba” vỗ lên đầu một cái, “Anh chính là cậu Tiêu kia?”

Tuyết Chi không để ý tới cậu, lập tức giải thích với ba mình “Ba, ba đừng nghe anh ấy, chúng con vẫn rất trong sạch!”

Trương Hồng Khánh suy ngẫm, chậm rãi nói: “Nếu không làm việc gì sai, tại sao nó lại muốn chịu trách nhiệm?” Loại việc kết hôn này sao có thể tùy ý nói ra khỏi miệng như vậy, nhất là, đối phương còn là cậu chủ tập đoàn nhà họ Tiêu, cậu ta đại điện không chỉ mỗi cá nhân cậu ta.

“Con có biết đâu, dù sao, con không cần anh ấy chịu trách nhiệm!” Tuyết Chi mau quay đầu lại liếc mắt nhìn cái người khởi xướng một cái, ánh mắt anh lại dịu dàng nhìn chằm chằm vào cô, nhẹ giọng nói: “Em đem anh ngủ rồi, vậy em chịu trách nhiệm với anh là được.”

Tuyết Chi hóa đá, đỉnh đầu gió lạnh thổi qua, thổi trúng mặt khiến cô một bộ biểu tình cứng ngắc, cơ thể run rẩy...

“Chị!!” Trương Thịnh Hải thét lên một tiếng kinh hãi: “Không thể tưởng được, chị lại hung mãnh như vậy?!” Ở trong lòng cậu, chị gái vẫn luôn là thánh nữ cao ngạo bất khả xâm phạm, ai ngờ, hóa ra là hệ nữ vương! Quay đầu lại, lại lập tức đồng tình nhìn Tiêu Chí Khiêm, đi qua vỗ vỗ vai anh: “Cái kia... Xin lỗi, tôi không biết là chị gái tôi bá vương.”

Tiêu Chí Khiêm lạnh nhạt cười, rất là phong độ: “Tôi sẽ làm quen.”

Trương Hồng Khánh khóe miệng co rút, trên mặt lúc trắng lúc đỏ, lúc này ông còn có thể nói cái gì? Cũng không thể kêu con gái của mình cho người ta một lời giải thích?!

Trong lúc nhất thời, cha con nhà họ Trương cũng im lặng, chỉ có Tiêu Chí Khiêm vẫn bình tâm tĩnh khí, tao nhã như trước.

Tuyết Chi chịu không nổi tiến lên, kéo Tiêu Chí Khiêm đi: “Anh vào đây cho em!”

Tiêu Chí Khiêm rất vô tội đi theo cô trở về phòng, cửa phòng hung hăng đóng lại.

Trong phòng khách, im lặng một hồi, Trương Thịnh Hải đột nhiên mở miệng: “Ba, có phải chị thích người này hay không?”

Chương 45: Thêm chút hướng dẫn

Trương Hồng Khánh cau mày, ông sao có thể nhìn không ra tình cảm của con gái mình giành cho Tiêu Chí Khiêm? Bình tĩnh mà xem xét, Tiêu Chí Khiêm tướng mạo đường đường, gia thế bối cảnh thì thượng thừa, con gái nếu gả cho cậu ta, thật ra cũng không tồi. Nhưng, trạng thái tinh thần của cậu ta...

Ông phiền hà đứng dậy muốn đi, lúc đi tới cửa lại dừng lại: “Tiểu Hải... bây giờ con vẫn đang chăm sóc cho cô gái kia?”

Chương Thịnh Hải gật đầu, đường hoàng trả lời: “Vâng, Đào Nhi chỉ còn lại con, con không thể bỏ mặc cô ấy.”

Trương Hồng Khánh nhìn sâu vào đứa con, cái gì cũng chưa nói liền đẩy cửa đi.

Trương Thịnh Hải vừa nhìn thời gian, vội tiến vào phòng bếp, thúc giục thím Đỗ: “Thím ơi, cháo đã chín chưa?”

“Chín rồi, chín rồi, xem cậu vội kìa.” Thím Đỗ cầm cặp lồng đã múc cháo xong đưa cho cậu: “Nhớ rõ, trước khi thông hơi thì không thể ăn đồ linh tinh.”

“Thông hơi?”Trương Thịnh Hải sửng sốt, lập tức cười to: “Thím, thím nói thúi lắm!”

Thím Đỗ bật cười, chỉa đầu anh: “Đứa nhỏ này, trước mặt con gái nhà người ta, cũng không thể nói cái gì mà thúi lắm, người ta sẽ xấu hổ.”

“Hê hê, Đào Nhi sẽ không đâu.” Trương Thịnh Hải bọc cặp lồng xong rồi vẫy tay với thím Đỗ: “Cháu đi đây!”

Trong phòng, Tuyết Chi hai tay chống hông, trừng mắt nhìn người đàn ông đang vô cùng thoải mái trước mắt, nheo mắt lại, cho dù dáng vẻ cô đang tức giận, nhưng khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp kia, thật sự rất đẹp.

Tiêu Chí Khiêm nhìn, lại nhịn không được đưa tay vuốt nhẹ. Đôi lông mày thanh tú của Tuyết Chi khẽ nhếch, đánh tay anh: “Tiêu Chí Khiêm, sao anh có thể nói lung tung trước mặt ba và em trai em như vậy?”

“Anh không nói lung tung,” Anh chớp mắt, chỉ bằng chứng còn chưa tiêu diệt đằng sau: “Chúng ta ngủ cùng nhau.”

Tuyết Chi nhịn không nổi vỗ nhẹ vào trán: “Chỉ trùng hợp ngủ ở trên một cái giường, chúng ta rõ ràng trong sạch, không làm gì cả, chỉ vậy mà thôi!”

Tiêu Chí Khiêm gần sát vào cô, đôi mắt quyến rũ lóe ra một tia sáng, giống như thú tính trong cơ thể đang sống lại: “Em đang trách tôi?”

Anh đột nhiên tới gần, khiến Tuyết Chi phản ứng không kịp, giật mình thất thần: “Trách anh cái gì?”

Những ngón tay dài quấn quanh ngọn tóc cô, cuộn tròn, xoắn lại rồi lại buông ra, khẽ thì thầm: “Trách tôi, không làm gì cả.”

“Mới không có!” Tuyết Chi lui ra phía sau một bước, bảo trì một khoảng cách an toàn với anh, hai má cũng không không chịu thua kém mà đỏ lên: “Tiêu Chí Khiêm, trong đầu anh không được phép chứa những suy nghĩ này!”

Anh nghiêng đầu, chỉ chỉ vào đầu của mình: “Chỗ này, chỉ chứa em.”

“Vậy... vậy cũng không cho anh suy nghĩ linh tinh!” Tuyết Chi cùng đường, cho dù có nhanh mồm nhanh miệng cũng không thể tranh luận lại lối suy nghĩ khác người của anh, đẩy anh vào phòng tắm: “Mau đi rửa mặt, lát nữa còn ra ngoài ăn sáng.”

Sau khi đẩy mạnh anh vào, Tuyết Chi thu dọn phòng sạch sẽ, nhưng đợi nửa ngày cũng không thấy Tiêu Chí Khiêm đi ra, chỉ có tiếng nước ào ào. Cô nghi ngờ bước đến cửa, gõ gõ: “Tiêu Chí Khiêm?”

Bên trong không có tiếng đáp lại, Tuyết Chi cau mày: “Em đi vào nha!” Sợ anh ra xảy ra việc gì ngoài ý muốn, lập tức đẩy cửa ra...

Trước mắt, vòi nước đang chảy nước ào ào, Tiêu Chí Khiêm đang đứng trước bệ rửa mặt, trong tay cầm khăn mặt của cô đang cọ cọ xoa xoa trên mặt mình, bộ dáng thoải mái nheo đôi mắt lại, tựa như con mèo nhỏ đang được chủ nhân vuốt gãi.

Tuyết Chi lập tức ngây dại, cho dù anh chưa làm gì cả, nhưng bức tranh này thấy thế nào cũng đều là tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, hương diễm nóng bỏng, khiến cho người ta miên man suy nghĩ... Tóc gáy toàn thân dựng đứng, không muốn anh tiếp tục làm bậy nữa, Tuyết Chi tiến lên một bước, lấy chiếc khăn mặt đi: “Nếu không nhanh lên, em đi ăn sáng một mình!”

Tiêu Chí Khiêm quay lại, hai má ửng đỏ khác thường, ngọn lửa dưới đáy mắt bị đè nén, đôi khi có một ngọn lửa nhỏ bùng cháy, làm hai mắt anh sáng lên. Trong lòng Tuyết Chi run lên, theo bản năng lui ra phía sau: “Anh rửa nhanh lên đi.” Nói xong đang muốn đi, nhưng cánh tay dài của Tiêu Chí Khiêm đã sớm vươn lại đây, giữ chặt vòng eo mảnh khảnh của cô, khuôn mặt đẹp trai cọ cọ sau gáy cô, mũi mấp máy, thở ra hơi thở nóng bỏng: “Tuyết Chi, khó chịu.”
Tuyết Chi không phải một cô gái mười mấy tuổi, việc nên biết cũng không thể giả vờ không biết. Tối hôm qua, tuy rằng anh nói chỉ ôm cô, nhưng vật cứng dán sát vào phía sau cô, cô cũng không phải không cảm nhận được, chỉ có thể ép bản thân giả bộ ngủ. Nhưng bây giờ anh lại ngang nhiên thú nhận dục vọng của mình, khiến cho cô ngay cả cơ hội giả ngu cũng không có!

“Anh...” Tuyết Chi cắn răng, kiên trì trả lời hai chữ: “Kiềm chế!”

Tiêu Chí Khiêm ngửi mùi thơm trên cơ thể cô, làn da dán sát vào cách lớp quần áo truyền từng trận nóng bóng, suy nghĩ lời của cô, rồi nghiêm túc lắc đầu: “Vẫn rất khó chịu.”

“Vậy... Vậy thì...” Tuyết Chi cố nghiêng mình về phía trước càng xa càng tốt, không dám dán lên anh. Cô muốn bảo vệ anh cũng đúng, muốn bù đắp cho anh cũng không sai, lại chưa từng nghĩ phải chăm sóc cả vấn đề phản ứng sinh lý cho anh!

Cô hít sâu một hơi, cố gắng tiếp tục nhìn nó dưới góc độ khoa học lý luận, đàn ông bình thường sẽ có phản ứng mạnh vào sáng sớm, phải không? Tiêu Chí Khiêm là đàn ông bình thường, cũng không ngoại lệ, chẳng qua anh chỉ thiếu cách phát tiết mà thôi! Nếu thêm chút hướng dẫn, sẽ không xuất hiện tình huống xấu hổ nữa! Nhưng, phải làm thế nào để hướng dẫn đây?

Hai má của Tuyết Chi nóng lên, ánh mắt đảo loạn khắp nơi, thanh âm mơ hồ: “Tiêu Chí Khiêm, anh... anh... anh thử dùng... dùng tay phải... Đương nhiên, cái này phụ thuộc vào thói quen và sở thích cá nhân. Nếu anh cảm thấy tay phải... không thuận tiện, tay trái cũng được... Hoặc là... Hai tay cùng nhau...” Nói xong, cô hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình!

Trời ạ, trong lòng Tuyết Chi không ngừng hò hét, cô nhất định phải làm loại việc này sao?!

Đúng lúc này, tay phải của cô đột nhiên bị anh nắm lấy, trực tiếp đặt lên nơi nào đó đang khó chịu dưới thân anh.

Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ cùng độ cứng, khiến cả người Tuyết Chi cứng lại.

Bên tai, là tiếng than nhẹ thoải mái từ trong cổ họng Tiêu Chí Khiêm phát ra, rất yêu, rất mị, làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

Tuyết Chi phản ứng dữ dội: “Tiêu Chí Khiêm!!” Đang muốn rút tay ra, nhưng anh vẫn đang ấn chặt, lúc giãy dụa qua lại, sinh ra một loại ma sát kỳ dị, tiếng thở dốc của Tiêu Chí Khiêm tăng thêm, dường như cố ý trêu chọc cô, tiến đến bên tai cô, thấp giọng nói: “Tôi thích tay phải.”

Tuyết Chi chỉ cảm thấy đầu ong ong sắp nổ tung, thứ dưới lòng bàn tay ngày càng cứng, ngày càng phồng lớn, tư thái oai phong và kiêu ngạo, giống một chiến binh! Tiêu Chí Khiêm phối hợp với sự cọ xát của tay phải cô, cơ thể trước sau lay động, tư thế... rất thành thạo.

Không thầy mà tự thông.

Toàn thân Tuyết Chi giống như nổi lửa, vừa thẹn vừa vội: “Không phải tay phải của em! Dùng tay của anh ấy!!”
Tiêu Chí Khiêm thấp giọng cười, giống một con yêu thú vô cùng nguy hiểm: “Cơ thể của tôi, là của em, dùng tay em đến cứu nó, không có gì không đúng cả.” Giữa những câu nói, động tác của anh không ngừng, ấn tay cô, cao thấp trái phải cọ xát cái nơi sắp nổ tung. Một tay kia siết chặt lấy eo cô, kéo lưng cô lại gần mình, anh luôn luôn dịu dàng ấm áp, ngay lập tức lại biến thành một cầm thú khiến Tuyết Chi trở tay không kịp.

Tình thế cấp bách, cô gầm nhẹ: “Tiêu Chí Khiêm! Em thật sự tức giận!”

Vừa nghe thấy câu này, người đàn ông phía sau đột nhiên dừng lại, đôi mắt mang màu sắc ngọc lưu ly yên lặng nhìn cô, cho dù dục vọng mạnh hơn, tư thế cao hơn, anh cũng không động. Buông tay cô ra, hai má tuấn tú, còn mang theo ngượng ngùng phấn nộn, cái miệng lại muốn tìm bất mãn: “Vì sao em không thích nó? Nó là của em mà.”

Tuyết Chi muốn đập đầu vào tường, thậm chí muốn đào một cái hố để chôn mình!

Cô hít sâu, không ngừng hít thở sâu, xoay người lại, ánh mắt không dám nhìn xuống, nhìn thẳng vào mặt anh, cố gắng mỉm cười giải thích nói: “Tiêu Chí Khiêm, anh phải học cách tự mình giải quyết... tịch mịch. Ừm, cái này đối với đàn ông là hiện tượng rất bình thường, anh đừng cảm thấy thẹn thùng.”

Cô thật sự muốn chết rồi.

Tiêu Chí Khiêm lắc đầu, rất chấp nhất nhìn cô: “Tôi không thích tự mình giải quyết.”

Tuyết Chi ngẩn ra, không hiểu tại sao.

Tiêu Chí Khiêm tiến lên, hai tay đặt lên vai cô, cằm thoải mái đặt trên đỉnh đầu cô: “Nếu, tôi là của em, ít nhất, tôi sẽ không chán ghét bản thân như vậy.”

Nhìn vào dôi mắt ảm đạm của anh, trái tim đau đớn, cô không suy nghĩ mà ôm lấy anh, giống như một con gà mái bảo vệ đàn con, ôm lấy người đàn ông còn cao hơn cô một cái đầu này.

“Không cho nói những lời ngốc nghếch đó! Không được chán ghét bản thân! Cho dù, là của em, em cũng chỉ cần Tiêu Chí Khiêm có một không hai này thôi!”

Đôi mắt anh phủ đầy sương mù, lại tăng thêm một ánh sáng chói lóa, hấp dẫn cô, bao phủ cô bên trong sự dịu dàng của nó.

Thì ra cảm giác được người khác trân trọng là như vậy.

Bắt anh nhanh chóng rửa mặt, Tuyết Chi đứng ở một bên giám sát, cuối cùng, còn cầm lấy khăn mặt, kiễng mũi chân giúp anh lau khô bọt nước tích trên mặt, sau đó, lại lấy đồ trang điểm của mình đến, chọn loại kem dưỡng da dịu nhẹ, bôi lên mặt anh.

Tiêu Chí Khiêm nhíu mày: “Có thể không bôi không?”

“Không thể.” Tuyết Chi vừa bôi lên mặt anh vừa nói: “Khuôn mặt này khiến người thích như vậy, không bảo dưỡng sao được?”

Anh hỏi lại: “Vậy em thích không?”

“Thích...” Ngay khi lời nói buột khỏi miệng, Tuyết Chi dừng lại, cúi đầu, chống lại khuôn mặt tươi cười của anh, hai má đỏ lên, trừng anh lườm anh: “Đừng cố nói chuyện với em.”

Hai người ra khỏi phòng, thím Đỗ đã đặt bữa sáng trên bàn, một mình Nguyễn Thanh Mai ngồi đó, nhìn thấy bọn họ, lạnh lùng cười, cố tình nói mập mờ: “Sao lại lâu như vậy? Cháo sắp nguội hết rồi, mặc kệ nói như thế nào, Tiểu Hải tuổi còn nhỏ, con làm chị cũng cần phải chú ý ảnh hưởng của mình mới đúng, đừng dạy hư nó.”

Tuyết Chi liếc bà một cái, nhếch môi, mỉm cười quyến rũ: “Nó chưa lập gia đình tôi chưa gả, đóng cửa lại thì làm cái gì cũng đều hợp tình hợp lý. Ngược lại những người phụ nữ đã kết hôn lại không chịu nổi sự cô đơn làm oán phụ khuê phòng, phải cẩn thận một chút, đừng để lộ dấu vết khiến người tóm được cái đuôi.” Không thèm liếc nhìn bà một cái, kéo Tiêu Chí Khiêm ngồi xuống, đặt bát cháo đến trước mặt anh: “Phải ăn cho hết!”

Vẻ mặt Nguyễn Thanh Mai biến đổi, trong mắt có một tia bối rối thoáng qua. Lập tức, lại bình tĩnh trở lại, ngoài cười nhưng trong không cười, không nhanh không chậm nói: “Tuyết Chi, đồ có thể ăn bậy, nói cũng không thể nói lung tung, dù con không bận tâm đi nữa, cũng phải nghĩ cho ba con. Đừng gây ra việc chê cười gì, mặt mũi bí thư ủy ban thành phố của ông ấy cũng không thể bỏ xuống được!”

Tuyết Chi ngẩng đầu, cười: “Vì công việc mà bỏ qua gia đình, vợ hồng hạnh xuất tường... Đây chắc chắn là ví dụ điển hình của bí thư ủy ban thành phố. Đã đánh mất mặt mũi đổi lấy danh tiếng rồi, không thiệt.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau